Một đoàn binh lính của quan phủ kéo vào Tĩnh Anh Quán, gã lính trưởng lớn giọng quát: "Tránh đường!"
Gã phất tay cho tên lang y đến chỗ thư sinh đang hôn mê để kiểm tra, rồi gã thì liếc mắt nhìn xung quanh rồi lớn giọng: "Chủ nhân của nơi này đâu."
"Là ta."
Nguyễn Uyên Hàm bắt đầu nghi ngờ, đoạn đường từ quan phủ đến Tĩnh Anh Quán phải đi hơn một khắc, người của cô áng chừng còn chưa đi được đến cổng của quan phủ, sao đám người này lại đến sớm như vậy?
Gã lính trưởng nói lớn: "Cô đi theo ta về quan phủ xét xử."
Toàn bộ mọi ánh mắt của người trong quán đều đổ dồn về phía cô xì xào bàn tán.
Nguyễn Trọng Nguyên muốn bước tới ngăn cản đám quan lính nhưng bị Nguyễn Duy Dương kéo lại.
Cô lo lắng nhìn về phía hai người bọn họ.
Nguyễn Duy Dương hoảng hốt bất ngờ kêu lên: "Chị Hàm!"
Nguyễn Uyên Hàm đột ngột ngất xỉu như thế làm đám đông giật mình sửng sốt.
Hoa Xuân đỡ lấy cô khẩn thiết nói với gã lính trưởng.
"Xin ngài rộng lượng, để tiểu thư nhà ta lên trên tầng xem bệnh trước đã."
Không đợi gã lính trưởng đáp, Nguyễn Duy Dương chạy tới trực tiếp bế cô lên tầng, bỏ lại một đám người ngơ ngác nhìn theo.
Hoa Xuân dẫn đường, vội vàng mở toang cánh cửa, hương trầm vẫn còn thoang thoảng trong căn phòng, chén trà vẫn còn đặt nguyên trên chiếc bàn ở giữa phòng.
Nguyễn Uyên Hàm được đặt lên giường, thoạt nhìn vô cùng yếu ớt.
"Công tử mau xem tiểu thư đi."
Hoa Xuân vừa dứt lời, Nguyễn Uyên Hàm đã mở mắt nói: "Ta không sao."
Nếu Nguyễn Duy Dương không ngầm ra ám hiệu thì có lẽ bây giờ cô đã bị đưa đi tới quan phủ.
Đối với Nguyễn Uyên Hàm mà nói Tĩnh Anh Quán chỉ mới vừa khai trương nên tuyệt đối không thể vướng vào các tai tiếng.
Bởi vì những lời đồn thổi tiêu cực sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến việc kinh doanh, mà Tĩnh Anh Quán còn quá non trẻ để đối mặt với các sóng gió.
Nên cô chọn cách không mấy quan minh chính đại, để vụ thư sinh kia chỉ cần giải quyết sáng tỏ ở trong quán và dưới sự chứng kiến của những người khách đang ở bên dưới.
Nguyễn Uyên Hàm quay sang hỏi Nguyễn Bá Sương: "Tên thư sinh kia sao rồi?"
"Dùng thuốc rồi, đợi thêm một lúc nữa hắn sẽ tỉnh lại thôi."
"Tại sao hắn lại bị như vậy?"
"Có thể là do hắn đã ăn lạc."
Nguyễn Duy Dương giải thích: "Trên bàn ngoại trừ lạc ra thì hắn chưa đụng đến thứ khác, cơ thể hắn cũng không có dấu hiệu trúng độc, vừa rồi em có kê thuốc làm giảm các triệu chứng của hắn rồi, sẽ nhanh chóng tỉnh lại thôi."
Nguyễn Uyên Hàm trăm nghìn lần cũng không nghĩ đến cái lí do dị ứng thức ăn này.
Nguyễn Bá Sương: "Việc này là do sự cố thôi, chị giả vờ ngất thêm chút nữa, đợi hắn tỉnh lại thì chắc cũng không ai bắt chị đi nữa đâu"
Nguyễn Uyên Hàm: "Binh bất yếm trá à?"
Nguyễn Duy Dương nhún vai một cái rồi đứng dậy nói: "Kéo dài càng lâu càng tốt thôi.
Em đi xuống dưới sảnh nhìn tên đó một chút."
Nguyễn Uyên Hàm mím môi, đi qua chỗ bàn trà rồi từ tốn ngồi xuống.
Trong lòng cô âm thầm tính toán, nếu vụ này là sự cố thì thôi không suy xét, nhưng nếu có ai đó phía sau hãm hại thì cô nhất định không bỏ qua.
Chỉ cần để những người mưu hại được thuận lợi một lần, thì họ vẫn sẽ tiếp tục từng bước chèn ép Tĩnh Anh Quán thêm nhiều lần.
Mà trên con đường làm giàu của cô, làm gì có chuyện sẽ để mặc cho người dễ dàng chà đạp như ngọn cỏ bên đường.
Chỉ có điều người của phủ Kiến hầu xuất hiện đúng lúc như thế, thân phận chủ nhân của Tĩnh Anh Quán cũng dễ bị tra ra.
Nếu vậy cô lo rằng chuyện ngày hôm nay sẽ gây điều tiếng cho phủ Kiến hầu.
Khoảng một khắc sau, tiếng bước chân từ phía cầu thang vọng lên rồi ba chị em nhà họ Nguyễn đẩy cửa bước vào.
Nguyễn Duy Dương đã kể lại màn kịch giả ngất cho hai người kia nên khi bọn họ nhìn thấy Nguyễn Uyên Hàm đều không có vẻ lo lắng.
Nguyễn Trọng Nguyên đi về phía đối diện cô ngồi xuống rồi nói: "Gã lính trưởng khó nhằng ghê, hắn cứ đòi lên đây bắt chị đi.
Dù chị có ngất cũng muốn vác chị đến quan phủ."
"Rồi bây giờ sao rồi?"
"Lang y của quan phủ nói rằng tên thư sinh đó ăn lạc của chúng ta nên mới trúng độc, nhưng mà những người khách khác ăn lạc đều không gặp vấn đề gì.
Sau đó bọn họ mang dĩa lạc của hắn đi kiểm tra, kết quả không tra ra được gì."
Nguyễn Uyển Dư: "Gã lính trưởng là tên mê tiền, hắn làm khó dễ như vậy chỉ muốn lấy tiền thôi, em đừng lo."
Nguyễn Uyên Hàm thầm mắng trong lòng bốn chữ "sâu mọt hại dân".
Nguyễn Duy Dương than thở: "Tên đó tỉnh rồi liền làm loạn đòi chúng ta bồi thường.
Chị Dư đưa tiền cho hắn, hắn mới chịu yên."
Nguyễn Uyển Dư dịu dàng cười nói với ba người em của mình: "Nên nhớ, lấy dĩ hoà di quý làm trọng, bớt một chuyện còn hơn thêm một chuyện, việc này xảy ra ở chỗ chúng ta thì chúng ta cũng nên chịu trách nhiệm thôi."
Nguyễn Uyên Hàm: "Em cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy."
Nguyễn Uyên Dư mỉm cười nói tiếp: "Là một thương nhân, em cần giữ cho mình một cái đầu lạnh, phải biết hành sự kín kẽ."
Nàng nhìn sang hai cậu em trai dặn dò: "Hai đứa về trước, chị dẫn Uyên Hàm đến gặp người trong Thương hội."
Nguyễn Uyên Hàm: "Thương hội?
Sao em chưa từng nghe qua."
"Hầu hết các thương nhân tại Đông Kinh đều tham gia Thương Hội, đáng ra một thời gian nữa mới dẫn em đi gặp bọn họ."
Nguyễn Trọng Nguyên: "Em cũng là chủ của Tĩnh Anh Quán, em cũng muốn đi."
"Nếu để trong nhà biết em đến Minh Nguyệt Lâu, phụ thân còn không đánh gãy chân em?"
Nguyễn Duy Dương và Nguyễn Uyên Hàm nghe xong nhịn cười đỏ cả mặt, Nguyễn Trọng Nguyên thẹn quá, quay sang lườm hai người.
Minh Nguyệt Lâu là chốn ăn chơi bậc nhất Đông Kinh hay còn gọi là thiên đường của hạ giới, chỉ cần có tiền, muốn trêu hoa ghẹo nguyệt kiểu gì cũng được.
Mùa xuân năm trước Nguyễn Trọng Nguyên vốn tính tò mò nên đã cùng đám bạn thế giao đi xem cho biết cái chốn Minh Nguyệt Lâu đó ra sao.
Nhưng sau đó, chuyện đám thiếu niên rủ nhau đi vào chốn ăn chơi đã đến tai các bậc trưởng bối trong nhà.
Đợi đến khi Nguyễn Trọng Nguyên trở về thì đã được quản gia dẫn đi gặp Nguyễn Xuyên.
Kết quả là một tuần kế tiếp không ai thấy tứ công tử thấy bước ra khỏi phòng.
Đông Kinh về đêm, khắp nẻo phố phường đều treo đèn lồng, người dân vẫn tấp nập qua qua lại lại ở trên đường.
Xe ngựa dừng trước con hẻm vắng lặng, Nguyễn Uyên Hàm và hai tỳ nữ được Nguyễn Uyển Dư dẫn vào Minh Nguyệt Lâu bằng cánh cửa phía sau.
Nguyễn Uyển Dư lấy ra chiếc nón có mạng che mặt đưa cho cô, dặn dò: "Đội cẩn thận."
Nguyễn Uyên Hàm nghiêm túc nghe lời, đội lên chiếc nón có thể che được tới đầu gối.
Xong rồi bốn người bọn họ mới bước xuống xe.
Cô đứng bên cạnh nghe nàng trao đổi với tên gác cổng bằng một câu nói không rõ ý nghĩa, giống như là một hình thức để xác nhận thân phận, cánh cửa đóng lại một lúc.
Sau đó, một nữ nhân y phục sặc sỡ bước ra gặp bọn họ.
"Trình thiếu phu nhân, xin mời theo lối này."
Bốn người được che chắn kĩ lưỡng theo sau nữ nhân kia, men theo lối nhỏ, băng qua hành lang đi vào sảnh chính của Minh Nguyệt Lâu.
Nguyễn Uyên Hàm thông qua mạng che mặt quan sát xung quanh, mỹ nữ và rượu, ca hát nhảy múa, cảnh tượng xa hoa đến mức khó diễn tả bằng lời.
Chẳng trách người trong thiên hạ gọi nơi đây là thiên đường hạ giới, nam nhân khao khát muốn được bước vào đây một lần.
Bởi vì, duy mỹ và dâm loạn chỉ cách nhau có một lằn ranh, tinh tế và thô tục cũng vậy.
à bọn họ đều có thể tự gán cho mình những tên gọi huyền ảo ấy thay cho những đam mê đê tiện thấp kém của mình.
Nữ nhân kia lại dẫn bọn họ lên tầng hai, đi thẳng đến căn phòng trong góc khuất, ả gõ cửa rồi cung kính nói: "Thưa phu nhân, Trình thiếu phu nhân đã đến."
Cánh cửa được mở ra, Nguyễn Uyên Hàm đi theo sau Nguyễn Uyển Dư, bỏ lại hai tỳ nữ đứng đợi bên ngoài.
Bọn họ xuyên qua lớp màn che đi đến chỗ của nhóm người đang ngồi trong phòng.
Trái với suy nghĩ ban đầu của cô, Thương hội sẽ tập trung rất nhiều thương nhân của Đông Kinh, hôm nay sẽ gặp rất nhiều người chứ không phải chỉ vỏn vẹn ba người đang ngồi trước mặt.
Nguyễn Uyển Dư kéo cô ngồi vào hai chiếc ghế còn trống, nàng trang nhã chào hỏi những người đó.
Nguyễn Uyên Hàm cẩn thận hành lễ với bọn họ.
Cô hạ thấp tầm mắt, âm thầm đánh giá ba người trong Thương hội.
Một vị phu nhân vẻ ngoài sang trọng, quyến rũ, từ cách ăn mặc đến trang điểm đều có thể đoán được nàng là chủ nhân của Minh Nguyệt Lâu.
Kế tiếp là một ông chủ, nhìn hơn bốn mươi tuổi, nhìn làn da tối màu và cả đôi bàn tay cơ cực của hắn, cô đoán khả năng cao hắn là người chuyên làm ăn với những nông phu.
Người còn lại thì khác hẳn, một công tử trẻ tuổi, bề ngoài sắc bén không kém Nguyễn Lập Tân, nhìn kĩ thứ vải vóc hắn mặc trên người lại không hề giống với chất liệu thường thấy nên đối với người này cô lại không vội đưa ra suy đoán.
Trong lúc vẫn đang âm thầm phân tích thì cô lại nghe Nguyễn Uyên Dư nói: "Mấy năm qua ta nhờ được các vị chiếu cố nên con đường kinh doanh mới suôn sẻ như vậy.
Chẳng qua, hiện tại ta đã là con dâu nhà họ Trình việc nhà họ Nguyễn không nên can dự thêm nữa."
Công tử trẻ tuổi nghe vậy liền hỏi: "Không biết nhà họ Nguyễn đã chọn người thay thế chưa hay đại công tử sẽ quay về?"
Nguyễn Uyên Dư nhìn ba người trước mặt rồi lại nhìn về phía cô nói: "Đây là Uyên Hàm, sau này sẽ thay thế ta trở thành người đại diện cho nhà họ Nguyễn để đưa ra các quyết định trong Thương hội, mong các vị sẽ chiếu cố em ấy như đã từng chiếu cố ta."
Vị phu nhân kia nghe xong thì cười nói: "Trình thiếu phu nhân luôn khách sáo như vậy.
Thương hội lập ra để giúp đỡ lẫn nhau, nếu tiểu thư đã được nhà họ Nguyễn chọn thì người trong Thương hội sẽ hết lòng hỗ trợ."
Hai người kia cũng đưa mắt sang nhìn cô, không biểu thị địch ý, sau đó cũng gật đầu đồng ý với lời nói của vị phu nhân kia.
"Có được sự giúp đỡ của các vị, ta đã yên tâm rồi."
Nguyễn Uyển Dư hài lòng mỉm cười, nàng quay sang nhìn cô rồi nói tiếp: "Uyên Hàm, vị phu nhân ngồi trước mặt em là chủ nhân của Minh Nguyệt Lâu - Vưu Thiên phu nhân, còn vị này chính là ông chủ tiệm gạo lớn ở thành phía Nam - Lý Mạch.
Nếu em muốn sưu tầm kỳ trân dị bảo thì cứ đến thành phía Bắc tìm công tử Cao Duật."
Nguyễn Uyên Hàm mỉm cười, dùng hai tay cầm lấy ly trà, nói: "Ta lấy trà thay rượu kính các vị, con đường sau này mong được các vị chiếu cố."
Nguyễn Uyên Hàm bắt đầu làm quen với những người ở đây, qua vài ba lượt hàn huyên, cô nhận ra nội dung câu chuyện của họ chẳng phải tầm nhìn giao thương hay định hướng phát triển của Thương hội trong tương lai gì cả, mà chỉ luẩn quẩn những câu chuyện vặt trong thường nhật.
Nói được một lúc Nguyễn Uyển Hàm tìm một cái cớ để đi ra ngoài, vừa để hít thở không khí cũng vừa tự ngẫm lại từng lời của bọn họ.
Không vì lý do gì đặc biệt, chỉ đơn giản cô thuộc kiểu người đa nghi và không muốn bỏ sót bất cứ thông tin nào ẩn dưới những lời nói.
Đang lúc chìm trong những suy luận của mình, một nhóm người đi vào căn phòng gần đó đã thu hút sự chú ý của cô.
Dù chỉ một cái nhìn lướt ngang nhưng cô vẫn cảm thấy tên thư sinh quen rất quen mắt, trực giác cũng mách bảo nên đến gần đó xem thử.
Cô bình tĩnh đi đến trước căn phòng nhóm người kia vừa bước vào, cửa phòng chưa được khép kín hoàn toàn.
Cô thông qua khe hở nhìn vào bên trong tiện thể cũng nghe luôn cuộc trò chuyện của bọn họ.
Nguyễn Uyên Hàm đứng trước căn phòng được một lúc, bỗng phía cầu thang truyền tới âm thanh nũng nịu ngọt ngào.
Tránh có người nghi ngờ nên cô đành giả vờ như bản thân đang bị lạc đường, xoay bên trái, xoay bên phải làm ra dáng vẻ đang dò số phòng rồi rời đi mà không để đôi nam nữ đang đi đối diện nghi ngờ.
Về tới căn phòng của nhóm người trong Thương hội, cô ghé vào tai Hoa Xuân dặn dò một vài việc rồi mở cửa bước vào.
Người trong Thương hội vẫn đang tiếp tục bàn chuyện nhưng lần này lại là chủ đề biến động của giá gạo mà ông chủ Lý vẫn đang trăn trở.
Nguyễn Uyên Hàm không hiểu rõ ngành hàng này nên đành yên lặng ở bên cạnh nghe bọn họ bàn luận, thỉnh thoảng cũng ngẫu nhiên đặt thêm vài câu hỏi.
Đến gần cuối giờ Tuất, nhóm người của Thương hội mới tan rã.
Bốn người chủ tớ nhà họ Nguyễn lại được một nữ nhân y phục rực rỡ khác dẫn đường rời khỏi Minh Nguyệt Lâu.
Về đến phủ Kiến hầu, Nguyễn Uyên Hàm nhìn xe ngựa của Nguyễn Uyển Dư đi được một khoảng xa, liền ngoắc tay kêu chiếc xe ngựa đã đợi sẵn trong góc tối, đi về hướng ngoại thành.
Giữa cánh rừng hoang vắng, một nhóm người áo đen đang vây quanh tên nam nhân bị trói toàn thân và bịt kín mặt bằng vải đen.
Nguyễn Uyên Hàm bước xuống xe ngựa, nhìn cảnh tượng trước mắt, gương mặt lạnh nhạt không một tia cảm xúc: "Các người đang làm gì vậy?"
Nghe được giọng nói của người tới, tên nam nhân đó lại càng giãy giụa quyết liệt hơn.
Cô nhăn mặt, lắc đầu: "Ây dô dô dô, ngươi bình tĩnh, ta giúp ngươi nhé."
Nguyễn Uyên Hàm nhìn sang người bên cạnh, hỏi: "Tên thư sinh kia đã khai chưa?"
Nguyễn Trọng Nguyên nhàm chán xem cô diễn kịch, nhàn nhạt đáp: "Khai rồi, nhận hết."
Cô hài lòng gật đầu, thong dong đi đến chỗ tên nam nhân rồi phất tay ra lệnh cho đám người lùi ra sau vài bước.
Bốn bề tĩnh lặng, chỉ còn âm thanh lạnh lẽo của gió rừng đang tô đậm cho tiếng bước chân ngày càng gần, làm tên nam nhân đang bị trói càng thêm hoảng hốt, run rẩy.
Cô ngồi xuống vung tay vứt bỏ mảnh vải che đầu hắn rồi cười hiền hoà đối diện với ánh mắt đầy căm phẫn.
"Lê Đình!
Biết tại sao ta lại bắt ngươi không?"
Cô đưa tay phủi đi chiếc lá dính trên bả vai hắn: "Ngươi nghĩ Tĩnh Anh Quán là nơi ngươi muốn làm gì thì làm à?
Dàn xếp tên thư sinh đó đến làm loạn, đem mạng người ra thoả mãn cái sự đố kỵ ngu xuẩn của ngươi, còn ngươi thì đứng một bên xem náo nhiệt, châm dầu vào lửa."
Thấy hắn có vẻ tức tối vì không nói được, Nguyễn Uyên Hàm bèn rủ lòng thương hại, cho người mở luôn cái khăn bịt miệng hắn.
Lê Đình giận dữ: "Tiện nhân, cô dám ngậm máu phun người, cô..."
Nguyễn Uyên Hàm không đợi hắn nói dứt câu liền tát hắn một cái: "Người mắng ai là tiện nhân?"
Dưới dự bàng hoàng của Lê Đình, cô nói tiếp "Từng lời ngươi nói trong Minh Nguyệt Lâu, ta đã nghe hết toàn bộ hay để ta lặp lại cho ngươi nghe nhé?"
Nguyễn Uyên Hàm ra vẻ suy ngẫm: "Ngươi đã nói gì nhỉ..."
Cô nhếch miệng cười nhạt: "Ngươi đã nói với tên thư sinh đó làm tốt lắm, sau đó còn cho hắn một khoảng tiền.
Người còn nói ngươi muốn huỷ hoại Tĩnh Anh Quán để làm Nguyễn Trọng Nguyên phải vào ngục, ngươi tiếc hận kế hoạch hoàn mỹ của ngươi bởi vì sự xuất hiện của ta mà hỏng bét.
Nếu không, hôm nay Tĩnh Anh Quán đã đóng của, toàn bộ phủ Kiến hầu phải mất mặt vì tứ công tử, đúng chứ?"
Lê Đình căm phẫn nói: "Thứ tiện nhân như cô không có chứng cứ mà dám vu oan cho ta, cô có biết ta là ai không?"
"Miệng chó không mọc được ngà voi!"
Nguyễn Trọng Nguyên đứng kế bên nhịn không được bèn đá Lê Đình vài cái khiến hắn co rụt người: "Ngươi có tin ta băm ngươi thành trăm mảnh vứt xuống hồ cho cá ăn không?"
"Được rồi, đừng đá nữa."
Nguyễn Uyên Hàm nói tiếp "Ngươi có biết hành động của ngươi ngu ngốc lắm không?
Nếu tên đó không có ai cứu mà chết tại Tĩnh Anh Quán thì sao?
Lỡ tên lang y của quan lính không đến kịp lúc như ngươi sắp xếp thì sao?
Hay ngươi thật sự xem mạng người như cỏ rác?
Ta sẽ không truy cứu mâu thuẫn của ngươi và Trọng Nguyên, nhưng tổn thất ngươi gây ra cho Tĩnh Anh Quán cũng không phải nhỏ.
Bắt ngươi đến đây là để dạy cho ngươi một bài học, để ngươi biết cái gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn."
Lê Đình lớn giọng: "Cô đừng ỷ có Trọng Nguyên che chở nên to gan như vậy, nhan sắc nữ nhân có được mấy năm chứ, rồi hắn cũng sẽ chán và vứt bỏ cô thôi.
Nếu bây giờ cô về phe ta thì bổn công tử hứa sẽ chăm sóc cô tốt hơn cả hắn."
Nguyễn Trọng Nguyên phát cáu rồi dùng sức đá hắn thêm mấy cái: "Chị ấy có cả phủ Kiến hầu che chở, không mượn ngươi quan tâm."
Nguyễn Uyên Hàm cảm thấy hắn toàn nói mấy lời làm ô uế cả lỗ tai, cô cau mày, chống tay lên gối đứng dậy, ra lệnh cho những người xung quanh: "Đánh hắn ngất, cởi hết y phục rồi vứt trước cổng thành phía Tây."
"Cha ta là Tề hầu, nếu cô dám làm thật thì ta sẽ cho người tống cô vào trong ngục giam."
Nguyễn Trọng Nguyên nghe vậy cười khinh: "Nhìn cho kỹ đi, ngươi có chứng cứ sao?"
"Tề hầu à...?
Vậy thì chừa lại nội y cho ngươi nhé."
Nguyễn Uyên Hàm lại châm chọc nói: "Ngươi đừng tưởng đem gia thế ra là có thể doạ nạt được ta.
Lê Đình!
Nếu hôm nay ta đã muốn dạy ngươi một bài học thì cho dù xuất thân của người có cao quý đến cỡ nào ta cũng chẳng đặt vào mắt."
Lê Đình căm tức nhìn bóng lưng rời đi của hai chị em nhà họ Nguyễn: "Các người đợi đó."
Sau đó hắn bị đau đến choáng váng rồi ngất lịm đi.
Mặt trăng đã treo lên cao, khí trời Đông Kinh càng lạnh, hàng quán hai bên phố cũng đã đóng cửa, chỉ còn mấy chiếc đèn lồng vẫn đang sáng và tiếng rêu rao từ xa của người canh phu.
Hai cỗ xe ngựa ngược hướng lướt qua nhau ở trên đường.
"Là xe của tam tiểu thư."
Trục Lưu hé mở ô cửa sổ nhìn ra bên ngoài liền nhận ra xe của Nguyễn Uyên Hàm.
"Xem ra tam tiểu thư đã giải quyết xong Lê Đình rồi."
Khúc Hy đang nhắm mắt dưỡng thần, chỉ "Ừm" một tiếng.
"Nếu không phải người của chúng ta kể lại, thì cũng khó tin thật, chỉ trong một ngày mà tam tiểu thư đã tìm được manh mối còn cho người chặn bắt Lê Đình."
Trục Lưu ngồi bên cạnh tiếp tục hỏi: "Điện hạ, vậy người của chúng ta có cần đi theo tam tiểu thư nữa không?"
"Vẫn để người bí mật theo sát nàng ấy.
Nàng ấy trực tiếp ra mặt giải quyết như vậy, e rằng Lê Đình sẽ không dễ dàng bỏ qua."
Khúc Hy suy tính một chút rồi nói: "Trong lúc ta đến phủ An Nam, nếu nàng ấy gặp chuyện thì lập tức báo cho tứ công tử."
"Vâng."
Trục Lưu lại nói: "Kể ra tam tiểu thư cũng ghê gớm thật, hành động cũng nhanh ghê.
Bản thân thì ngồi trong Minh Nguyệt Lâu mà lại ra lệnh cho người hầu đi báo tin cho tứ công tử."
Khúc Hy mở mắt ra nhìn Trục Lưu, cười nói: "Tính cách của nàng ấy... là kiểu không bao giờ để cho bản thân chịu thiệt."
Y dừng một chút rồi hạ lệnh: "Không về vương phủ nữa, đi đến Huy Khánh tự."