[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thiên Tế Vô Hà [Cổ Trang| Xuyên Không]
Chương 18
Chương 18
Vài ngày sau, tin Nguyễn Trực trở về phủ An Nam sau khi đi sứ sang Đại Minh được truyền ra.
Trước đây, Nguyễn Trực vốn là An phủ sứ An Nam - một vị quan cương trực, thanh liêm được người dân yêu mến.
Sau này, sự nghiệp quan lộ thăng tiến được truyền vào Đông Kinh đảm nhận chức vị cao hơn.
Ngày đoàn người của Nguyễn Trực đặt chân đến nơi đây, dân chúng đến đón chen chút cả hai bên đường, vài đứa trẻ con còn mang cả hoa ra để tặng vị quan luôn vì dân này.
Khúc Hy và Cao Nghệ Dương im lặng đứng bên ô cửa sổ, từ trên lầu cao nhìn xuống dòng người đi lại dưới phố.
Giữa dòng người hô to "Nguyễn Đại nhân", "Đại nhân trở về rồi" thì bỗng có một tên nông phu chạy theo, chặn trước đoàn người.
Hắn ăn mặc sơ xài, mặt mày nhem nhuốc, ánh mắt đỏ lên vì căm tức, đôi chân đất lấm lem quỳ sập xuống, gào thét khản cả giọng: "Đại nhân...
Đại nhân xin ngài minh xét giúp thảo dân."
Xung quanh vừa yên tĩnh lại nhanh chóng vang lên tiếng xì xào, tên nông phu lại nói tiếp: "Thảo dân cày cấy cả mùa vụ, vất vả lắm mới có được vài bao thóc, vậy mà cường hào ác bá thu mua giá rẻ xong rồi lại bán ra giá cao bằng trời.
Thảo dân làm nông nên không biết chuyện buôn bán, mãi cho tới tối hôm nọ, thảo dân thấy bọn chúng lén lút khiêng mấy trăm bao thóc gạo lên thuyền của bọn người ngoại quốc.
Dù thảo dân không có học nhưng cũng biết hành vi của bọn chúng là buôn lậu."
Tấm màng che được nhấc lên, vị quan hơn tứ tuần bước xuống.
Hàng mày nhíu chặt đi tới chỗ tên nông phu.
Nguyễn Trực cất giọng trầm lắng uy nghiêm: "Lời ngươi nói có chắc là thật?
Tại sao không báo cho quan tri phủ."
Tên nông phu càng cúi rạp người xuống, giọng nói càng thêm quả quyết: "Tên cường hào ác bá đó với quan tri phủ là chỗ thâm giao ai cũng biết.
Thảo dân nào dám gõ trống kêu oan."
Nguyễn Trực đưa mắt nhìn xung quanh, nhấn mạnh giọng nói: "Ngươi có biết lời ngươi vừa nói đang tố cáo cả quan tri phủ không?
Nếu không có chứng cứ, ngươi sẽ bị khép vào tội vu khống mệnh quan triều đình."
"Thưa đại nhân, thảo dân dùng mạng của mình để bảo đảm, chính mắt thảo dân nhìn thấy, thảo dân có thể dẫn ngài đến chỗ kho chứa của bọn chúng.
"
"Cường hào ác bá ngươi nhắc đến là ai?"
Dù ngoài mặt không biểu hiện nhưng trong lòng Nguyễn Trực dâng lên nỗi bất bình không nguôi.
Tên nông phu ngước mặt lên nhìn Nguyễn Trực, gằn giọng nói lên từng chữ: "Tên khốn đó là Kim Biên."
Nguyễn Trực giật nảy mình, đưa mắt nhìn người dân xung quanh rồi lại nhìn tên nông phu một cách chăm chú.
Trước đây khi hắn còn làm An phủ sứ, cái tên Kim Biên đã là phú thương mới nổi.
Cứ tưởng người đi lên từ bần cùng như Kim Biên sẽ càng phát lòng nhân từ với lê dân, còn chưa đến mười năm, không trách thế sự đổi dời chỉ trách lòng người dễ bị dơ bẩn hoặc chăng vốn dĩ ngay từ đầu cũng đã không mấy sạch sẽ.
Nguyễn Trực phất tay ý bảo tên nông phu đứng dậy rồi lớn giọng nói: "Ngươi đi theo ta đến quan phủ.
Bổn quan cũng muốn xem thử, là kẻ nào dám xem thường luật pháp Đại An."
Dứt lời, Nguyễn Trực giận dữ quay lưng bước nhanh lên cỗ xe ngựa.
Tên nông phu cũng được gia nhân của hắn dẫn theo cùng, đoàn người chuyển hướng đi đến chỗ quan nha.
Vốn dĩ, chuyến đi lần này là phụng lệnh của Quan gia đi tuần tra đời sống lê dân các phủ.
Nhưng Nguyễn Trực trăm nghìn lần không ngờ tới, nơi mà hắn đã từng làm An phủ sứ lại đón tiếp hắn bằng một màn báo án.
Nếu đã vậy, hắn quyết sẽ làm cho ra lẽ vụ án này, để dân chúng và triều đình đều có một câu trả lời thích đáng.
Hai người đứng bên ô cửa sổ quan sát câu chuyện lúc này mới quay trở lại bàn, ấm trà để lâu cũng đã nguội hẳn.
Cao Nghệ Dương cười cười, nhẩn nha nói: "Ngài thấy được chứ?"
Khúc Hy liếc nhìn hắn rồi lạnh nhạt ra lệnh: "Trong vòng mười ngày, nhất định phải thu lưới."
"Mười ngày?"
Cao Nghệ Dương vừa mới tựa lưng vào thành ghế chưa bao lâu đã bật người dậy, hắn trố mắt nhìn y như đang khẳng định lời vừa rồi của y không có nhầm lẫn.
Khúc Hy gật đầu, điềm tĩnh đáp: "Cứ làm theo kế hoạch trước đây."
Cao Nghệ Dương muốn hỏi như vậy liệu có gấp gáp quá không, nhưng trước ánh mắt lạnh lùng của Khúc Hy, hắn đành nuốt xuống những câu hỏi đang dâng trào trong lòng.
Hắn cảm thấy bản thân không theo kịp suy tính của vị vương gia này.
Trước đây, Khúc Hy luôn hành sự cẩn trọng, mỗi một bước đi đều được tính toán rõ ràng.
Kể từ bao giờ, y lại đổi sang lối tấn công dồn dập như thế này.
Vừa mới tạo thêm một vở kịch vừa muốn theo đúng tốc độ của kế hoạch cũ.
Tố cáo Kim Biên, tung ra chứng cứ tham nhũng Trình Mân, ngăn chặn đợt buôn lậu sắp tới của bọn họ.
Cao Nghệ Dương thở dài ngao ngán, Nguyễn Trực đến phủ An Nam chuyến này chỉ sợ bận phá án đến nổi không kịp ngả lưng.
Cao Nghệ Dương thấp giọng hỏi: "Vẫn sẽ từng bước đưa các chứng cứ tới tay Nguyễn Đại nhân chứ?"
Khúc Hy hơi híp mắt rồi bình thản trả lời: "Ừ, cứ làm như thế."
Cao Nghệ Dượng gật đầu tỏ ý đã hiểu rồi lại ngã người thư thả dựa vào thành ghế.
Hắn chỉ là phận người dưới, chủ nhân sai đâu thì đánh đó, hơn nữa những việc sắp tới vốn dĩ đều nằm trong kế hoạch.
Bỗng hắn nhớ tới một ẩn số mà Khúc Hy muốn hắn hỗ trợ, giọng điệu có chút bất cần cất lên hỏi: "Lúc nãy trên phố, ta có nhìn thấy nhóm người Tam tiểu thư.
Ngài có thấy không?"
"Thấy."
Khúc Hy liếc mắt nhìn Cao Nghệ Dương.
Hắn cứ như vậy lơ đãng gật đầu, tính tình Cao Nghệ Dương có phần hời hợt với những việc không liên quan tới mình, nên khi hắn không nói gì thêm thì y cũng nhàn nhạt cho qua vấn đề.
Nguyễn Uyên Hàm đứng trong dòng người trầm lặng quan sát một màn vừa nãy.
Giữa đám đông ồn ào bàn tán, sự trầm lặng ấy lại nổi bật hẳn lên khi nhìn từ phía trà lâu Khúc Hy đang đứng.
Cách Nguyễn Uyên Hàm giải quyết vấn đề luôn theo lối đánh thẳng vào căn cứ quân địch.
Ngày ấy cô xử lý Lê Đình hành động nhanh chóng dứt khoát trong đêm, thiệp mời của Kim Biên cũng chỉ cần mấy ngày là có thể lấy được.
Lần này, Khúc Hy rất mong đợi cách cô thu dọn chiến trường giá gạo.
Mười ngày đếm ngược, Nguyễn Uyên Hàm phải thắng trước khi y thu lưới.
Bàn tay Nguyễn Uyên Hàm nhấc miếng mứt gừng vàng óng ánh trên dĩa lên nếm thử.
Nghe chưởng quầy nói đây là mứt gừng đầu mùa nên ông tranh thủ lấy mẻ mứt đầu tiên mang ra tặng cho các mỗi khách trọ ở đây xem như quà tri ân.
Vị ngọt cay lan trong khoang miệng, hương gừng xộc thẳng lên mũi xoa đi cái mùi thảo dược và vị đắng của chén thuốc vừa uống.
Cô im lặng ngồi chờ Lý Túc xem hết tờ cân đối ngân sách.
"Em không thể tất tay được đâu."
Lý Túc cau mày nói tiếp: "Nếu em dồn hết tiền vào đợt này để chơi với Kim Biên thì Tĩnh Anh Quán ở phố Nam của em sẽ không thấy ngày khai trương nữa đâu.
Chỉ có thể mua năm nghìn bao như đã tính thôi."
Nguyễn Uyên Hàm sắc bén nói: "Dẫu sau danh tiếng của hắn cũng đang bị đe doạ.
Chúng ta có thể ép giá để mua được số lượng nhiều hơn không?"
"Không đơn giản như thế."
Chút thủ đoạn thao túng giá gạo không đả động gì được đến Kim Biên, một màn báo quan sáng nay lại quá phô trương.
Rút dây động rừng, Kim Biên nhất định sẽ có đối sách: "Em muốn dồn ép Kim Biên chỉ có một cách, đó là cô lập hắn ra khỏi vòng tròn thương nhân phủ An Nam."
"Tại sao?"
Nguyễn Uyên Hàm cảm thấy một luồng căng thẳng dâng lên, tất cả các dự đoán tính toán tình huống có thể diễn ra đang ùa về, mỗi một quyết định của cô hiện tại đều sẽ ảnh hưởng đến toàn cục, thành hay bại chỉ nằm ở nước đi này.
Lý Túc nghiêng người sang nhìn cô, cười cười: "Bởi vì, tên nông phu sáng nay khả năng cao là do người của Nguyên Vương dàn xếp.
Em và ngài ấy cùng gây sức ép, nếu bây giờ có cả đám thương nhân ở đây tham gia.
Kim Biên tứ cố vô thân, bốn bề chỉ còn một cửa thoát chính là bán tháo tài sản và bỏ trốn."
"Cao Nghệ Dương."
Nguyễn Uyên Hàm bật ra cái tên đó ngay sau khi Lý Túc vừa nói xong.
Lý Túc nhướng mày, Cao Nghệ Dương đã giúp bọn họ bố trí một vài cửa tiệm cho bọn họ bán ra số gạo.
Nguyễn Uyên Hàm lại nhắc đến người này làm hắn có chút nghi ngờ hỏi lại: "Tên đó thì sao?"
Nguyễn Uyên Hàm cụp mắt xâu chuỗi lại thông tin, thấp giọng nói: "Nguyên Vương đã từng nói uy thế của nhà họ Cao ở đây không hề nhỏ, vì họ là chủ bến thuyền nên đám thương nhân trong và ngoài nước nếu còn muốn đậu thuyền lại để giao thương thì phải nể mặt nhà họ bảy phần.
Ngài ấy cũng nói Cao Nghệ Dương có thế giúp chúng ta, nếu bây giờ chúng ta để hắn lên tiếng lôi kéo thì anh nghĩ xem tỉ lệ chúng ta thành công là bao nhiêu phần trăm?"
Ánh mắt Lý Túc sáng quắc nhìn thẳng cô, căn phòng rơi vào yên lặng.
Hoá ra, ngay từ đầu bọn họ đều chỉ là những quân cờ, không có ai thực sự đang chơi cờ với Khúc Hy cả.
Là hắn đã quá lơ là, đáng ra hắn nên nhìn thấu ván cờ một cách triệt để từ đầu đến cuối chứ không nên vô tình bị cuốn vào cuộc chơi của bọn họ.
Lý Túc cảm thấy bản thân đã bị mài mòn sau ngần ấy năm nhàn tản, nhưng hắn cũng cảm thấy có chút may mắn còn sót lại khi Khúc Hy là người chơi có tâm vẫn chừa cho bọn họ một con đường thoát.
Sự yên lặng đột ngột này làm Nguyễn Uyên Hàm có chút nóng lòng, phải mất một lúc sau cô mới nghe được tiếng cười trầm thấp của hắn.
"Sao vậy anh?"
"Vị kia đã trải sẵn đường cho em."
Lý Túc cười nhạt nói: "Cứ đi theo bước chân của ngài ấy, em sẽ không sao."
"Em đã biết."
Nguyễn Uyên Hàm suy tính một hồi lại nói tiếp: "Nếu dùng đám thương nhân để cô lập Kim Biên, chúng ta nên bắt đầu từ đâu?"
"Trước mắt, chúng ta cần Cao Nghệ Dương để móc nối với các thương nhân khác, sau đó lần lượt gây sức ép cho Kim Biên."
Lý Túc chỉ tay vào bảng cân đối ngân sách rồi nói: "Trước tiên là thị trường gạo, sau đó là muối, vải và các lĩnh vực khác thuộc sản nghiệp của hắn."
"Nhưng nếu chúng ta móc nối thất bại thì sao?"
Nguyễn Uyên Hàm đột nhiên đưa ra giả thuyết: "Không có bất cứ điều gì có thể đảm bảo cho việc thế lực của Kim Biên thấp hơn nhà họ Cao cả."
Lý Túc cười tươi như hoa đáp: "Tin anh!
Vị kia đã tính con đường sống cho em rồi."
Sau đó hắn lại nói thêm: "Uyên Hàm à, hiện tại ngài ấy cũng được xem là đồng minh của chúng ta, có một vài chi tiết vẫn nên thảo luận với ngài ấy.
Hơn nữa, bất kỳ kế hoạch nào cũng có thời hạn, chúng ta cần biết thời hạn mà ngài đặt ra để tóm gọn hai tên kia.
Nếu không chúng ta sẽ bị bỏ lại mà không hay biết gì."
Nguyễn Uyên Hàm mím môi suy nghĩ một hồi rồi mới đáp: "Anh giúp em lo vụ Cao Nghệ Dương còn chỗ Nguyên Vương em sẽ tự lo."
Lý Túc gật đầu đồng ý rồi đứng lên dặn dò cô nghỉ ngơi sớm.
Nguyễn Uyên Hàm nhìn theo bóng lưng vừa bước ra khỏi phòng của hắn liền gọi Xuân mang giấy bút tới.
Viết xong phong thư Nguyễn Uyên Hàm đưa cho Xuân mang đến chỗ Khúc Hy còn dặn dò Xuân thật kĩ phải mang thư hồi âm trở về.
Đêm đó khi cô mở phong thư được mang về, tờ giấy bên trong chỉ vỏn vẹn hai chữ "Mười ngày."