Cập nhật mới

Khác THIÊN TẾ VÔ HÀ [Cổ Trang| Xuyên không]

Thiên Tế Vô Hà [Cổ Trang| Xuyên Không]
Chương 18


Vài ngày sau, tin Nguyễn Trực trở về phủ An Nam sau khi đi sứ sang Đại Minh được truyền ra.

Trước đây, Nguyễn Trực vốn là An phủ sứ An Nam - một vị quan cương trực, thanh liêm được người dân yêu mến.

Sau này, sự nghiệp quan lộ thăng tiến được truyền vào Đông Kinh đảm nhận chức vị cao hơn.

Ngày đoàn người của Nguyễn Trực đặt chân đến nơi đây, dân chúng đến đón chen chút cả hai bên đường, vài đứa trẻ con còn mang cả hoa ra để tặng vị quan luôn vì dân này.

Khúc Hy và Cao Nghệ Dương im lặng đứng bên ô cửa sổ, từ trên lầu cao nhìn xuống dòng người đi lại dưới phố.

Giữa dòng người hô to "Nguyễn Đại nhân", "Đại nhân trở về rồi" thì bỗng có một tên nông phu chạy theo, chặn trước đoàn người.

Hắn ăn mặc sơ xài, mặt mày nhem nhuốc, ánh mắt đỏ lên vì căm tức, đôi chân đất lấm lem quỳ sập xuống, gào thét khản cả giọng: "Đại nhân...

Đại nhân xin ngài minh xét giúp thảo dân."

Xung quanh vừa yên tĩnh lại nhanh chóng vang lên tiếng xì xào, tên nông phu lại nói tiếp: "Thảo dân cày cấy cả mùa vụ, vất vả lắm mới có được vài bao thóc, vậy mà cường hào ác bá thu mua giá rẻ xong rồi lại bán ra giá cao bằng trời.

Thảo dân làm nông nên không biết chuyện buôn bán, mãi cho tới tối hôm nọ, thảo dân thấy bọn chúng lén lút khiêng mấy trăm bao thóc gạo lên thuyền của bọn người ngoại quốc.

Dù thảo dân không có học nhưng cũng biết hành vi của bọn chúng là buôn lậu."

Tấm màng che được nhấc lên, vị quan hơn tứ tuần bước xuống.

Hàng mày nhíu chặt đi tới chỗ tên nông phu.

Nguyễn Trực cất giọng trầm lắng uy nghiêm: "Lời ngươi nói có chắc là thật?

Tại sao không báo cho quan tri phủ."

Tên nông phu càng cúi rạp người xuống, giọng nói càng thêm quả quyết: "Tên cường hào ác bá đó với quan tri phủ là chỗ thâm giao ai cũng biết.

Thảo dân nào dám gõ trống kêu oan."

Nguyễn Trực đưa mắt nhìn xung quanh, nhấn mạnh giọng nói: "Ngươi có biết lời ngươi vừa nói đang tố cáo cả quan tri phủ không?

Nếu không có chứng cứ, ngươi sẽ bị khép vào tội vu khống mệnh quan triều đình."

"Thưa đại nhân, thảo dân dùng mạng của mình để bảo đảm, chính mắt thảo dân nhìn thấy, thảo dân có thể dẫn ngài đến chỗ kho chứa của bọn chúng.

"

"Cường hào ác bá ngươi nhắc đến là ai?"

Dù ngoài mặt không biểu hiện nhưng trong lòng Nguyễn Trực dâng lên nỗi bất bình không nguôi.

Tên nông phu ngước mặt lên nhìn Nguyễn Trực, gằn giọng nói lên từng chữ: "Tên khốn đó là Kim Biên."

Nguyễn Trực giật nảy mình, đưa mắt nhìn người dân xung quanh rồi lại nhìn tên nông phu một cách chăm chú.

Trước đây khi hắn còn làm An phủ sứ, cái tên Kim Biên đã là phú thương mới nổi.

Cứ tưởng người đi lên từ bần cùng như Kim Biên sẽ càng phát lòng nhân từ với lê dân, còn chưa đến mười năm, không trách thế sự đổi dời chỉ trách lòng người dễ bị dơ bẩn hoặc chăng vốn dĩ ngay từ đầu cũng đã không mấy sạch sẽ.

Nguyễn Trực phất tay ý bảo tên nông phu đứng dậy rồi lớn giọng nói: "Ngươi đi theo ta đến quan phủ.

Bổn quan cũng muốn xem thử, là kẻ nào dám xem thường luật pháp Đại An."

Dứt lời, Nguyễn Trực giận dữ quay lưng bước nhanh lên cỗ xe ngựa.

Tên nông phu cũng được gia nhân của hắn dẫn theo cùng, đoàn người chuyển hướng đi đến chỗ quan nha.

Vốn dĩ, chuyến đi lần này là phụng lệnh của Quan gia đi tuần tra đời sống lê dân các phủ.

Nhưng Nguyễn Trực trăm nghìn lần không ngờ tới, nơi mà hắn đã từng làm An phủ sứ lại đón tiếp hắn bằng một màn báo án.

Nếu đã vậy, hắn quyết sẽ làm cho ra lẽ vụ án này, để dân chúng và triều đình đều có một câu trả lời thích đáng.

Hai người đứng bên ô cửa sổ quan sát câu chuyện lúc này mới quay trở lại bàn, ấm trà để lâu cũng đã nguội hẳn.

Cao Nghệ Dương cười cười, nhẩn nha nói: "Ngài thấy được chứ?"

Khúc Hy liếc nhìn hắn rồi lạnh nhạt ra lệnh: "Trong vòng mười ngày, nhất định phải thu lưới."

"Mười ngày?"

Cao Nghệ Dương vừa mới tựa lưng vào thành ghế chưa bao lâu đã bật người dậy, hắn trố mắt nhìn y như đang khẳng định lời vừa rồi của y không có nhầm lẫn.

Khúc Hy gật đầu, điềm tĩnh đáp: "Cứ làm theo kế hoạch trước đây."

Cao Nghệ Dương muốn hỏi như vậy liệu có gấp gáp quá không, nhưng trước ánh mắt lạnh lùng của Khúc Hy, hắn đành nuốt xuống những câu hỏi đang dâng trào trong lòng.

Hắn cảm thấy bản thân không theo kịp suy tính của vị vương gia này.

Trước đây, Khúc Hy luôn hành sự cẩn trọng, mỗi một bước đi đều được tính toán rõ ràng.

Kể từ bao giờ, y lại đổi sang lối tấn công dồn dập như thế này.

Vừa mới tạo thêm một vở kịch vừa muốn theo đúng tốc độ của kế hoạch cũ.

Tố cáo Kim Biên, tung ra chứng cứ tham nhũng Trình Mân, ngăn chặn đợt buôn lậu sắp tới của bọn họ.

Cao Nghệ Dương thở dài ngao ngán, Nguyễn Trực đến phủ An Nam chuyến này chỉ sợ bận phá án đến nổi không kịp ngả lưng.

Cao Nghệ Dương thấp giọng hỏi: "Vẫn sẽ từng bước đưa các chứng cứ tới tay Nguyễn Đại nhân chứ?"

Khúc Hy hơi híp mắt rồi bình thản trả lời: "Ừ, cứ làm như thế."

Cao Nghệ Dượng gật đầu tỏ ý đã hiểu rồi lại ngã người thư thả dựa vào thành ghế.

Hắn chỉ là phận người dưới, chủ nhân sai đâu thì đánh đó, hơn nữa những việc sắp tới vốn dĩ đều nằm trong kế hoạch.

Bỗng hắn nhớ tới một ẩn số mà Khúc Hy muốn hắn hỗ trợ, giọng điệu có chút bất cần cất lên hỏi: "Lúc nãy trên phố, ta có nhìn thấy nhóm người Tam tiểu thư.

Ngài có thấy không?"

"Thấy."

Khúc Hy liếc mắt nhìn Cao Nghệ Dương.

Hắn cứ như vậy lơ đãng gật đầu, tính tình Cao Nghệ Dương có phần hời hợt với những việc không liên quan tới mình, nên khi hắn không nói gì thêm thì y cũng nhàn nhạt cho qua vấn đề.

Nguyễn Uyên Hàm đứng trong dòng người trầm lặng quan sát một màn vừa nãy.

Giữa đám đông ồn ào bàn tán, sự trầm lặng ấy lại nổi bật hẳn lên khi nhìn từ phía trà lâu Khúc Hy đang đứng.

Cách Nguyễn Uyên Hàm giải quyết vấn đề luôn theo lối đánh thẳng vào căn cứ quân địch.

Ngày ấy cô xử lý Lê Đình hành động nhanh chóng dứt khoát trong đêm, thiệp mời của Kim Biên cũng chỉ cần mấy ngày là có thể lấy được.

Lần này, Khúc Hy rất mong đợi cách cô thu dọn chiến trường giá gạo.

Mười ngày đếm ngược, Nguyễn Uyên Hàm phải thắng trước khi y thu lưới.

Bàn tay Nguyễn Uyên Hàm nhấc miếng mứt gừng vàng óng ánh trên dĩa lên nếm thử.

Nghe chưởng quầy nói đây là mứt gừng đầu mùa nên ông tranh thủ lấy mẻ mứt đầu tiên mang ra tặng cho các mỗi khách trọ ở đây xem như quà tri ân.

Vị ngọt cay lan trong khoang miệng, hương gừng xộc thẳng lên mũi xoa đi cái mùi thảo dược và vị đắng của chén thuốc vừa uống.

Cô im lặng ngồi chờ Lý Túc xem hết tờ cân đối ngân sách.

"Em không thể tất tay được đâu."

Lý Túc cau mày nói tiếp: "Nếu em dồn hết tiền vào đợt này để chơi với Kim Biên thì Tĩnh Anh Quán ở phố Nam của em sẽ không thấy ngày khai trương nữa đâu.

Chỉ có thể mua năm nghìn bao như đã tính thôi."

Nguyễn Uyên Hàm sắc bén nói: "Dẫu sau danh tiếng của hắn cũng đang bị đe doạ.

Chúng ta có thể ép giá để mua được số lượng nhiều hơn không?"

"Không đơn giản như thế."

Chút thủ đoạn thao túng giá gạo không đả động gì được đến Kim Biên, một màn báo quan sáng nay lại quá phô trương.

Rút dây động rừng, Kim Biên nhất định sẽ có đối sách: "Em muốn dồn ép Kim Biên chỉ có một cách, đó là cô lập hắn ra khỏi vòng tròn thương nhân phủ An Nam."

"Tại sao?"

Nguyễn Uyên Hàm cảm thấy một luồng căng thẳng dâng lên, tất cả các dự đoán tính toán tình huống có thể diễn ra đang ùa về, mỗi một quyết định của cô hiện tại đều sẽ ảnh hưởng đến toàn cục, thành hay bại chỉ nằm ở nước đi này.

Lý Túc nghiêng người sang nhìn cô, cười cười: "Bởi vì, tên nông phu sáng nay khả năng cao là do người của Nguyên Vương dàn xếp.

Em và ngài ấy cùng gây sức ép, nếu bây giờ có cả đám thương nhân ở đây tham gia.

Kim Biên tứ cố vô thân, bốn bề chỉ còn một cửa thoát chính là bán tháo tài sản và bỏ trốn."

"Cao Nghệ Dương."

Nguyễn Uyên Hàm bật ra cái tên đó ngay sau khi Lý Túc vừa nói xong.

Lý Túc nhướng mày, Cao Nghệ Dương đã giúp bọn họ bố trí một vài cửa tiệm cho bọn họ bán ra số gạo.

Nguyễn Uyên Hàm lại nhắc đến người này làm hắn có chút nghi ngờ hỏi lại: "Tên đó thì sao?"

Nguyễn Uyên Hàm cụp mắt xâu chuỗi lại thông tin, thấp giọng nói: "Nguyên Vương đã từng nói uy thế của nhà họ Cao ở đây không hề nhỏ, vì họ là chủ bến thuyền nên đám thương nhân trong và ngoài nước nếu còn muốn đậu thuyền lại để giao thương thì phải nể mặt nhà họ bảy phần.

Ngài ấy cũng nói Cao Nghệ Dương có thế giúp chúng ta, nếu bây giờ chúng ta để hắn lên tiếng lôi kéo thì anh nghĩ xem tỉ lệ chúng ta thành công là bao nhiêu phần trăm?"

Ánh mắt Lý Túc sáng quắc nhìn thẳng cô, căn phòng rơi vào yên lặng.

Hoá ra, ngay từ đầu bọn họ đều chỉ là những quân cờ, không có ai thực sự đang chơi cờ với Khúc Hy cả.

Là hắn đã quá lơ là, đáng ra hắn nên nhìn thấu ván cờ một cách triệt để từ đầu đến cuối chứ không nên vô tình bị cuốn vào cuộc chơi của bọn họ.

Lý Túc cảm thấy bản thân đã bị mài mòn sau ngần ấy năm nhàn tản, nhưng hắn cũng cảm thấy có chút may mắn còn sót lại khi Khúc Hy là người chơi có tâm vẫn chừa cho bọn họ một con đường thoát.

Sự yên lặng đột ngột này làm Nguyễn Uyên Hàm có chút nóng lòng, phải mất một lúc sau cô mới nghe được tiếng cười trầm thấp của hắn.

"Sao vậy anh?"

"Vị kia đã trải sẵn đường cho em."

Lý Túc cười nhạt nói: "Cứ đi theo bước chân của ngài ấy, em sẽ không sao."

"Em đã biết."

Nguyễn Uyên Hàm suy tính một hồi lại nói tiếp: "Nếu dùng đám thương nhân để cô lập Kim Biên, chúng ta nên bắt đầu từ đâu?"

"Trước mắt, chúng ta cần Cao Nghệ Dương để móc nối với các thương nhân khác, sau đó lần lượt gây sức ép cho Kim Biên."

Lý Túc chỉ tay vào bảng cân đối ngân sách rồi nói: "Trước tiên là thị trường gạo, sau đó là muối, vải và các lĩnh vực khác thuộc sản nghiệp của hắn."

"Nhưng nếu chúng ta móc nối thất bại thì sao?"

Nguyễn Uyên Hàm đột nhiên đưa ra giả thuyết: "Không có bất cứ điều gì có thể đảm bảo cho việc thế lực của Kim Biên thấp hơn nhà họ Cao cả."

Lý Túc cười tươi như hoa đáp: "Tin anh!

Vị kia đã tính con đường sống cho em rồi."

Sau đó hắn lại nói thêm: "Uyên Hàm à, hiện tại ngài ấy cũng được xem là đồng minh của chúng ta, có một vài chi tiết vẫn nên thảo luận với ngài ấy.

Hơn nữa, bất kỳ kế hoạch nào cũng có thời hạn, chúng ta cần biết thời hạn mà ngài đặt ra để tóm gọn hai tên kia.

Nếu không chúng ta sẽ bị bỏ lại mà không hay biết gì."

Nguyễn Uyên Hàm mím môi suy nghĩ một hồi rồi mới đáp: "Anh giúp em lo vụ Cao Nghệ Dương còn chỗ Nguyên Vương em sẽ tự lo."

Lý Túc gật đầu đồng ý rồi đứng lên dặn dò cô nghỉ ngơi sớm.

Nguyễn Uyên Hàm nhìn theo bóng lưng vừa bước ra khỏi phòng của hắn liền gọi Xuân mang giấy bút tới.

Viết xong phong thư Nguyễn Uyên Hàm đưa cho Xuân mang đến chỗ Khúc Hy còn dặn dò Xuân thật kĩ phải mang thư hồi âm trở về.

Đêm đó khi cô mở phong thư được mang về, tờ giấy bên trong chỉ vỏn vẹn hai chữ "Mười ngày."
 
Thiên Tế Vô Hà [Cổ Trang| Xuyên Không]
Chương 19


Nhiệt độ những ngày sắp bước sang đông càng lúc càng xuống thấp.

Sáng nay trước khi ra đường, y phục của Nguyễn Uyên Hàm đã được Hoa Xuân phối thêm một chiếc áo choàng dài màu xanh ngọc.

Phiên chợ đã được mở từ lúc trời còn chưa sáng, lúc nhóm người Nguyễn Uyên Hàm ra đến thì đã thưa vắng dòng người, chỉ còn lác đác vài hàng quán vẫn đang mở cửa.

Mùi gạo nếp ngọt thanh thơm nức cả con ngõ, không nói nhiều lời cô và Hoa Xuân liền ghé vào quán cháo.

Chủ quán là một người phụ nữ trung niên, dáng người thấp bé mập mạp.

"Hai cô muốn gọi gì?"

Nguyễn Uyên Hàm nhìn với vào chỗ lò bếp đang đun nấu, đáp lời: "Hai bát cháo hành, có thịt băm không?"

Bà chủ lớn giọng đáp: "Đương nhiên, muốn mấy phần?"

"Hai phần."

Bà chủ nhanh chóng bưng khay thức ăn đến, bày ra bàn.

Nguyễn Uyên Hàm chạm nhẹ vào cánh tay bà chủ rồi hỏi nhỏ.

"Bọn họ đang nói về vụ báo án ngày hôm qua à?"

Nói xong cô nhìn về hướng đám người tụm năm tụm bảy vẫn đang xì xào bàn tán.

Bà chủ nhìn về hướng đám người cô ám chỉ, bà chép miệng: "Không." giọng khều khào nói nhỏ: "Họ nói về ông quan tri phủ bị bắt đi đêm qua ấy."

Cả cô và Xuân đều bất ngờ, chưa kịp hỏi thêm thì bà chủ đã bị khách khác gọi đi.

Từ lúc tên nông phu chặn đường Nguyễn Trực đến tối qua còn chưa đến một ngày, vậy mà Trình Mân lại bị bắt đi?

Vì sao lại nhanh đến thế?

Trở về đến quán trọ, Nguyễn Uyên Hàm trực tiếp đi đến phòng của Lý Túc.

Lý Túc đưa cho cô một chiếc thủ lô, khẽ hỏi lại: "Trình Mân bị bắt rồi?"

*Thủ lô: lò sưởi cầm tay

Cô mím môi gật đầu, xong nói tiếp: "Trình Mân bị bắt thì Kim Biên cũng khó thoát cảnh liên luỵ."

Nếu Kim Biên cũng bị bắt đi, kế hoạch của bọn họ cũng sẽ bị đóng băng: "Nguyên Vương nói thời hạn của ngài ấy là mười ngày.

E rằng anh phải đến chỗ Cao Nghệ Dương sớm thôi."

Lý Túc dừng động tác dò sổ sách, hơi ngưng thần.

"Không còn cách nào khác, anh sẽ đi gặp hắn ngay bây giờ."

Hắn cũng muốn xem thử thiên la địa võng mà Khúc Hy đã dày công bố trí rốt cuộc là gì.

Đến Cao phủ, vừa báo tên họ, tên gia nhân đã mau lẹ dẫn Lý Túc đi đến chỗ của Cao Nghệ Dương.

Dưới bóng râm của cây lê, tên nam nhân lười biếng gối đầu trên ghế mây, vạt áo tơ tằm buông lỏng rơi xuống bên mép ghế.

"Chủ nhân, Lý công tử đến rồi."

Tên gia nhân vừa nói xong, người ngồi trên ghế giơ cánh tay trắng nõn lên, ra hiệu đã biết.

Lý Túc liếc nhìn tên gia nhân lùi xuống rồi lại nhoẻn miệng cười nói với người ngồi trên ghế: "Xem ra ông chủ Cao đã sớm đoán được ta sẽ đến bái phỏng nhỉ?"

*Bái phỏng: thăm hỏi (nguồn: hvdic.thivien)

"Đều là người cùng thuyền với nhau."

Cao Nghệ Dương ngồi thẳng người, tuỳ ý phất hai tay áo sang hai bên: "Mời Lý công tử ngồi."

Lý Túc từ tốn ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh.

Cao Nghệ Dương đã sớm biết trước hắn sẽ đến đây sau khi nghe được tin tức của Trình Mân.

Nhưng những chuyện lan truyền trong dân chúng cũng chỉ như mây mù che phủ màn đêm, chỉ thấy bóng đen chẳng thấy mây mù.

Cao Nghệ Dương nói Trình Mân chỉ là khởi đầu của kế hoạch.

Vào tối nay, Kim Biên sẽ là người tiếp theo.

Nhưng Kim Biên bị bắt đi thì chẳng khác nào kế hoạch của Lý Túc và Nguyễn Uyên Hàm sẽ đổ sông đổ biển.

Lý Túc: "Nhất định phải bắt Kim Biên à?

Có thể dời lại ngày bắt hắn không?"

"Công tử đã từng nghe đến câu rút dây động rừng chưa.

Những người có dính dấp với Trình Mân đều sẽ bị bắt đi hết."

Nghe xong Lý Túc liền hiểu được phía của Nguyên Vương nhất định sẽ không buông tha cho Kim Biên.

Mối quan hệ giữa Kim Biên và Trình Mân rõ như mặt trời ban ngày, hôm mà Kim Biên mở tiệc đãi khách chỗ ngồi của Trình Mân chính là ngang hàng với chủ tiệc.

Nhưng những người liên quan tới Trình Mân chắc chắn sẽ có không ít thương nhân khác.

Đám dây mơ rễ má đó, hiện tại chắc đang đứng ngồi không yên.

Nếu kế tiếp chỉ bắt đám người đó mà bỏ qua Kim Biên thì màn kịch của Nguyên Vương thật giống một vở kịch được quảng bá hấp dẫn hạng nhất nhưng lại đầy rẩy lổ hỏng tình tiết, bị người xem châm biếm thậm tệ.

"Nói không chừng Kim Biên đã sớm huỷ sạch chứng cứ qua lại với Trình Mân rồi."

Lý Túc dò xét nhìn Cao Nghệ Dương, chỉ thấy hắn khẽ nhếch môi cười.

Hoá ra phía Nguyên Vương đều đã đoán được tình huống này.

Nếu đây đã là một phần trong kế hoạch của Nguyên Vương, vậy đành nhân lúc Kim Biên bị bắt đi điều tra, bọn họ phải móc nối được với những tên thương nhân còn lại.

Để đến khi Kim Biên được thả ra, thì cũng chẳng còn mấy ai đứng về phía hắn nữa.

Đến nước này rồi cũng chẳng còn gì để thăm dò hay che giấu.

Lý Túc thẳng thắn nói: "Tam tiểu thư muốn cùng những thương nhân khác ở nơi này cô lập Kim Biên."

Cao Nghệ Dương mỉm cười, hoá ra Tam tiểu thư muốn đục nước béo cò.

"Thật ra đám thương nhân ở đây rất dễ nghe lời, ai cho bọn họ nhiều lợi ích hơn thì bọn họ sẽ về phe người đó thôi.

Hơn nữa, danh tiếng của Kim Biên không tốt đến mức ai ai cũng ủng hộ hắn đâu."

Lý Túc đáp: "Nói thì dễ nhưng dẫu sao nơi đây là đất khách quê người, tiểu thư nhà ta không thể khăng khăng chen vào vòng tròn thương nhân của phủ An Nam được."

"Đúng là không dễ."

Lý Túc nhìn thẳng vào Cao Nghệ Dương lễ độ nói: "Tiểu thư nhà ta có thể mượn danh của ông chủ Cao để mở một bữa tiệc tụ họp với các thương nhân khác được không?"

Cao Nghê Dương hơi nâng mi mắt, ánh mắt vừa đào hoa vừa bại hoại: "Đây mới chính là lý do công tử đến tìm ta, đúng chứ?"

"Đúng vậy, Nguyên Vương từng nói khi gặp việc cần trợ giúp, tiểu thư nhà ta có thể đến nhờ vả ông chủ Cao."

"Được rồi, để ta sắp xếp."

Cao Nghệ Dương thầm nghĩ, nếu hắn dám từ chối thì có thể Khúc Hy sẽ tống hắn đi biên cương cắt cỏ chăn ngựa.

Bữa tiệc diễn ra vào ngày hôm sau.

Trong khi ngay đêm hôm đó, Kim Biên đã bị binh lính của quan phủ bắt đi.

Tin tức lập tức lan truyền khắp phủ An Nam, dân chúng bàn tán ngày càng sôi nổi.

Những gã thương nhân cùng thuyền với tên tham quan đã nhốn nháo tìm cách di tán thân nhân cùng tài sản.

Vậy thì phần lớn những người còn lại xuất hiện trong bữa tiệc tối nay đều có khả năng thuộc phe đối lập với Kim Biên.

Chiều muộn, trước khi bữa tiệc được diễn ra.

Nguyễn Uyên Hàm đã hỏi Lý Túc rằng, nếu Khúc Hy đã tính được Kim Biên có cách thoát thân thì tại sao y lại còn muốn bắt hắn để làm gì?

Nhưng bất hợp lý ở chỗ, những quyển sổ sách trong tay Khúc Hy hoàn toàn có thể tống Kim Biên lên thẳng đài tử hình.

Tại sao y lại chọn đi một cung đường vòng lớn đến vậy?

Nguyễn Uyên Hàm nhìn không thấu suy tính của Khúc Hy.

Nên cô tạm thời không nghĩ đến nữa, tập trung đối phó với những người sẽ gặp trong tối nay.

Cao Nghệ Dương nói chỉ cần bọn họ cho đám thương nhân kia lợi ích họ sẽ nghiễm nhiên đứng về phía cô.

Nhưng Cao Nghệ Dương không biết, hơn cả vị thế của Kim Biên thứ mà Nguyễn Uyên Hàm thật sự muốn là toàn bộ gia sản của hắn với cái giá rẻ mạc.

Khi Cao Nghệ Dương biết mưu tính cùng với nguồn vốn cô có thể huy động chẳng được bao nhiêu thì liền cầm chén trà đứng phắt dậy, đi về phía cửa sổ, như thể hắn đang cần không gian lớn hơn để suy nghĩ.

Sau đó cô tiếp tục nói với Cao Nghệ Dương dụng ý thật sự của bữa tiệc ngày hôm nay là gì, vừa nói xong thì chén trà trên tay của hắn cũng rơi bộp xuống đất, nước trà văng tung toé lên khắp mặt sàn.

Bữa tiệc diễn ra trong một gian phòng lớn của nhà họ Cao, kéo dài đến tận nửa đêm.

Trong gian phòng, đều là những người dày dặn kinh nghiệm thương trường.

Những tin tức tiêu cực dạo gần đây có thể ảnh hưởng ít nhiều tới họ, nhưng ngoài mặt bọn họ đều tỏ ra bộ dạng cây ngay không sợ chết đứng.

Nguyễn Uyên Hàm không thể cho bọn họ nhiều lợi ích nhưng cô hiểu rõ một đạo lý.

Loài Linh dương sống thành đàn lớn, chẳng qua chỉ vì muốn nhận được sự hỗ trợ của đồng loại trong tự nhiên, và tăng khả năng sống sót trước kẻ thù.

Đám người trước mặt cũng vậy, họ đến tham dự bữa tiệc này đều vì mang tâm lý muốn tìm người cùng cảnh và tìm cách làm sao để không phải bước vào cánh cửa quan phủ kia.

Thậm chí cũng sẽ có không ít kẻ âm thầm nuôi chí lớn muốn làm cây cao bóng cả cho những người ở đây.

Nhưng tiếc thay, nếu những kẻ đó có đủ năng lực đó, thì tay Kim Biên đã không thể che phủ gần hết bầu trời phủ An Nam như vậy.

Một người đang ông lớn tuổi, râu tóc đã xen kẽ bạc trắng lớn giọng chất vấn: "Kể từ bao giờ chuyện làm ăn ở đây đến lượt người ngoài xen vào."

"Ta nghe nói cô là người ở Đông Kinh, trước đây còn đến tìm Kim Biên mua gạo, sao bây giờ lại muốn liên thủ với bọn ta cô lập hắn."

Một ông chủ mập mạp khác nói chen vào.

"Một cô gái nhỏ như vậy thì biết giao thương cái gì chứ."

Lại thêm một người khinh khỉnh tiếp lời.

Cô nắm chặt chén rượu trên bàn, đưa mắt nhìn những kẻ chất vấn vừa rồi: "Đầu tiên, ta đang chuẩn bị mở quán trà ở đây nên xét tới những vấn đề liên quan tới lợi ích của thương nhân ở phủ An Nam ta vẫn có quyền tham gia.

Kế tiếp, chính vì từng làm ăn với hắn và không chấp nhận được việc một mình hắn thao túng giá gạo của cả Đại An làm ảnh hưởng đến cuộc sống của dân chúng nên ta phải hạn chế quyền lực của hắn.

Cuối cùng, ta có biết giao thương hay không thì các vị cũng nên nghe hết kế hoạch của ta rồi hẳn quyết định"

Một vài người trong số họ sau khi nghe cô nói xong liền cười khẩy, lắc đầu đứng dậy cúi chào những người còn lại trong phòng rồi nhanh chóng rời đi.

Cô siết chặt đôi tay dưới gầm bàn, gương mặt bình thản nhìn từng người rời đi mà không hề có ý định lên tiếng giữ người.

Nguyễn Uyên Hàm hiểu rõ tình thế của bản thân.

Đối với họ cô chỉ là một người qua đường không có lấy một điểm uy tín để họ nghe theo, nếu mượn danh của thương hội ở Đông Kinh thì rất có thể đám người này sẽ xem cô như Kim Biên thứ hai - chỉ trực chiếm hết lợi ích giao thương ở nơi này.

Linh dương sống theo bầy đàn, nếu như chưa thể làm thủ lĩnh của bọn chúng, thì trước mắt nên cộng sinh với chúng.

Tuy nhiên, những thương nhân ngồi ở đây đều có một điểm yếu chí mạng đó chính là giữa họ và Kim Biên đều biết rõ nhau.

Nếu Kim Biên muốn bán tháo tài sản để bỏ chạy thì hắn cũng biết rõ sẽ ra cái giá như thế nào để đám người ở đây đồng ý.

Nhưng nếu, bọn họ kết hợp với nhau cô lập Kim Biên và chỉ để một mình cô đứng ra thương lượng thì sẽ dẫn đến một kết cục khác.

Một gã trong số họ hỏi ngược lại Nguyễn Uyên Hàm: "Sao tiểu thư biết được hắn sẽ bỏ trốn."

Vài chục đôi mắt nhìn về phía cô, bọn họ không buồn che giấu sự dò xét, đánh giá.

Như thể chỉ chực chờ cô xảy ra sai xót là sẽ ngay lập tức cùng nhau vây lấy xâu xé, phản bác lại cô.

Cô nhướng mày từ tốn đáp: "Các vị quên rồi sao, tên nông phu báo án là vì buôn lậu lúa gạo.

Là căn cơ sản nghiệp của Kim Biên, đều là người làm ăn với nhau, các vị nghĩ Kim Biên trong sạch à?

Lần này nếu Kim Biên xoá được hiềm nghi thì sau khi quay trở lại, việc đầu tiên hắn làm chính là mai danh ẩn tích, xóa sạch dấu vết chờ thời cơ mới."

Có thể sau đó hắn sẽ quay trở lại với việc giao thương nhưng tuyệt đối sẽ phải mấy năm sau - khi vụ án này lắng xuống.

"Tiểu thư khéo lo, nếu hắn phạm tội thì sao thoát được?

Tài sản của hắn cũng sẽ bị tịch thu, xung vào quốc khố thôi, làm gì tới lượt chúng ta?"

Nguyễn Uyên Hàm xoay sang nhìn người đàn ông vừa mới phản bác, ánh mắt lạnh nhạt hỏi lại: "Nếu hắn thoát được, các vị tính thế nào?

Kim Biên nào phải cái hạng người ngu ngốc không biết chừa đường lui cho chính mình?"

Có một chuyện cô đã không đề cập với bọn họ, đó là sổ sách quan trọng của Kim Biên đã nằm trong tay của Khúc Hy từ sớm.

Kim Biên đã phát giác được chuyện này, nên một khi hắn được quan phủ thả ra, chuyện tiếp theo sẽ đổi tài sản sang vàng bạc, gấp rút ôm của bỏ trốn.

Mà thật ra chuyện này, bọn họ cũng không cần thiết phải biết.

Đám thương nhân xì xào, Nguyễn Uyên Hàm chắc chắn bọn họ đã giao động.

Cô nhờ Lý Túc mang khế ước đã được soạn sẵn, đưa đến tay từng người trong số họ.

Cô không có nguồn vốn lớn thì sẽ đứng ra kêu gọi.

Chỉ cần vài người trong số họ đồng ý góp vốn với cô là được.

Những người không góp vốn cũng chẳng sao cả, miễn là họ đồng ý không tham gia vào bất kỳ giao dịch cá nhân với Kim Biên, tránh cho cục diện càng thêm rắc rối.

"Các vị có thể mang về xem, đợi đến khi Kim Biên được thả ra thì đến tìm ta cũng chưa muộn."

Nguyễn Uyên Hàm đứng dậy, gương mặt khẽ hạ xuống chào tạm biệt những người trong gian phòng.

Cao Nghệ Dương lấy cớ tiễn khách liền đi theo sau Nguyễn Uyên Hàm và Lý Túc.

"Tiểu thư nói hết kế hoạch với bọn họ như vậy, không sợ bị cướp mất sao?"

"Không."

"Vì sao?"

"Bọn họ không có ưu thế bằng ta."

Cô đã tính trước một bước, sau khi tin tức Kim Biên được thả truyền ra bên ngoài sẽ có vài người trong số họ đến tìm cô, nhưng cũng sẽ có một số người không dằn được lòng tham mả muốn chiếm hời một mình.

Những người đó sẽ chờ đến khi Kim Biên loan tin bán sản nghiệp mà đến tìm hắn.

Kim Biên là địa chủ của vùng này, đám người đó có bao nhiêu tiền chẳng lẽ nào hắn không biết.

Kim Biên cũng biết rõ sản nghiệp của hắn ăn nên làm ra hơn đa số những cửa hàng khác ở đây.

Với ưu thế và địa thế mà đó, hắn sẽ không dại gì đưa ra cái giá thấp hơn giá cả thị trường được.

Đợi đến lúc đó, cái giá mà Kim Biên rao bán, liệu có bao nhiêu người có thể cắn răng đồng ý?

Có bao nhiêu người đủ khả năng để thương lượng miếng bánh này?

Chỉ trừ khi, có một sức ép vô hình khác tác động vào thế cục này.

Nguyễn Uyên Hàm đưa mắt nhìn sang người bên cạnh: "Ông chủ Cao có muốn hợp tác với ta không?"

Cao Nghệ Dương bật cười giả lã đáp: "Phải xem kỹ khế ước đã."
 
Thiên Tế Vô Hà [Cổ Trang| Xuyên Không]
Chương 20


Ngày tiếp theo tội danh tham nhũng và buôn lậu quân lương của Trình Mân được công bố trước toàn dân, bên cạnh đó vì không có chứng cứ phạm tội nên Kim Biên đã được thả tự do.

Những lời bàn tán trong dân chúng càng lúc càng hăng, không còn kiêng dè.

Cả đời Trình Mân có thể xem như sống trong những lời nịnh bợ đường mật của những người thân tín, nhưng đến khi chết lại bị chôn trong những chửi rủa tàn nhẫn của dân chúng bị hắn xem như cỏ rác.

Kết cục này, là hắn xứng đáng nhận lấy.

Nhưng có một thứ nằm ngoài dự đoán của Nguyễn Uyên Hàm, đó là không có bất kỳ một tên thương nhân nào đến tìm cô bàn chuyện hợp tác cả.

Cách thời gian Khúc Hy thu lưới chỉ còn bảy ngày, nếu nói bản thân cô không gấp gáp thì là nói dối.

Bên ô cửa sổ nhìn ra bến thuyền của nhà họ Cao, dòng người vẫn di chuyển nhịp nhàng, kẻ khuân vác vẫn đang khuân vác, người kiểm hàng vẫn đang kiểm hàng, chủ quán nước vẫn đang miệt mài buôn bán, kẻ đến người đi vẫn đang ngược xuôi thành dòng.

Nguyễn Uyên Hàm trầm mặc quan sát, thế cục hiện giờ an tĩnh đến lạ.

Hoa Xuân và Lý Túc cùng đẩy cửa bước vào.

Hoa Xuân mang theo khay thuốc nhẹ nhàng đi đến chỗ cô.

Còn Lý Túc thì ngồi xuống bàn trà ở giữa phòng.

Cô nhìn chén thuốc, trong lòng dâng lên cảm giác chán ngán.

Năm này qua năm khác, ngày này qua ngày khác, cứ đúng thời khắc vị thuốc đắng chát luôn lan ra khắp vị giác.

Đặt chén thuốc trở về khay, cô lấy viên kẹo đường được chuẩn bị sẵn bỏ vào miệng, đợi đến khi vị ngọt bao phủ hết khoang miệng cô mới chậm rãi hỏi Lý Túc.

"Anh tìm em có việc gì hả?"

Có thể do Lý Túc mới từ bên ngoài trở về nên tầng sương lạnh vẫn còn bao phủ trên người hắn.

Giao lĩnh màu xám tro càng làm cho sắc mặt hắn trở nên trắng nhợt.

Theo lẽ thường, Lý Túc sẽ không vội vàng tìm cô ngay khi vừa trở về từ bên ngoài.

"Cao Nghệ Dương muốn hẹn gặp em vào tối nay."

Nguyễn Uyên Hàm gật đầu tỏ vẻ đã biết.

"Anh."

Cô bước tới chỗ đối diện của Lý Túc, ngập ngừng hỏi hắn: "Liệu em có tính sai không?"

Hắn nhịp ngón tay trên mặt bàn, nghiêng đầu hỏi lại: "Em sợ rồi à?"

Thấy cô im lặng không đáp, hắn nghiêm túc nói: "Bình tĩnh lại, đợi gặp Cao Nghệ Dương xem hắn muốn nói gì rồi tính tiếp."

Màn đêm kéo xuống, mới giờ dậu năm khắc mà không khí đã trở nên lạnh hơn.

Cao phủ giàu có, đèn lồng trong phủ hắt sáng ra cả con phố.

Cao Nghệ Dương dẫn bọn họ đến gian phòng ngày hôm trước, linh cảm mách bảo với Nguyễn Uyên Hàm sẽ có một vài thương nhân đang đợi cô ở trong đó.

Gia nhân đẩy cánh cửa cho bọn họ, Nguyễn Uyên Hàm đưa mắt nhìn vào vị trí bàn dài bên trong, có chừng tám người đang ngồi đợi sẵn.

Cô nhìn sang Cao Nghệ Dương, chỉ nhận lại ánh mắt đào hoa và nụ cười ẩn ý của hắn.

Nguyễn Uyên Hàm dùng hai tay nhấc váy, thẳng lưng bước qua ngưỡng cửa.

Cao Nghệ Dương bước vào vị trí của chủ nhà nói với bọn họ: "Tiểu thư Uyên Hàm đã đến rồi, chúng ta bàn luôn việc chính thôi."

Luật bất thành văn, dù luôn nói sẽ vào thẳng việc chính nhưng trước đó vẫn không tránh khỏi các thông tin bên lề.

Vài người trong số họ dù vô tình hay cố ý đều nhắc đến việc một nhóm nhỏ thương nhân khác đã đánh tiếng lập ra cho mình một liên minh khác.

Nguyễn Uyên Hàm không vội tham gia vào cuộc tán gẫu đó mà nhân lúc ồn ào nhìn sang Lý Túc.

Khoé môi hắn nhếch nhẹ, hàng mi mắt rũ xuống như thể trấn an cô trong im lặng.

Nhưng thật ra cô không lo lắng đến thế, khi cánh cửa vừa mở ra và nhìn thấy bọn họ, cô đã biết thế cục này cô đã thắng được một nửa.

Linh dương vẫn là Linh dương, vẫn thích sống và hành động theo tập tính bầy đàn.

Lần trước là Nguyễn Uyên Hàm mượn danh Cao Nghệ Dương mời bọn họ, còn lần này là bọn họ thông qua Cao Nghệ Dương để gặp cô.

Mục đích của bọn họ không hề khác cô - đều là muốn lập liên minh.

Nguyễn Uyên Hàm đặt hai tay lên bàn, giọng nói vẫn trong trẻo mềm mỏng: "Trước khi nhắc đến nhóm người cũng muốn thâu tóm tài sản của Kim Biên, ta muốn nhờ các vị xác nhận một điều."

Hơi dừng lại một chút, cô nhìn từng người mười người còn lại: "Những người thuộc phe cánh của Kim Biên có đủ năng lực để giúp hắn không?"

Bọn họ lại tiếp tục bàn tán, sau đó lại thống nhất khẳng định là không thể.

Bởi vì, sau khi Trình Mân bị bắt đi, tội danh của hắn được thành lập, đã có vài căn phủ bỗng dưng yên lặng hơn hẳn thường ngày, chẳng còn thấy bóng người đi lại, nếu có cũng chỉ là một vài gia nhân ra vào mà thôi.

Thậm chí, có một vài gia đình phú hào khác nói với hàng xóm xung quanh rằng họ chuẩn bị về thăm quê cũ.

Bây giờ ngẫm lại, chẳng phải những người đó đều đang tìm cách lánh nạn và thoát thân hay sao?

Cao Nghệ Dương làm ra vẻ thấu tỏ, gật gù nói: "Nếu vậy xem ra chẳng còn ai đủ khả năng để giúp ông chủ Kim rồi nhỉ?"

Lý Túc bên cạnh cô cũng gật đầu đồng ý với Cao Nghệ Dương, sau đó hắn lại nhìn mấy gã thương nhân nói: "Xem ra vấn đề hiện tại chỉ còn nhóm người thuộc phe kia rồi?"

Nguyễn Uyên Hàm thầm nghĩ đây lại là một bài toán khó.

Kim Biên sẽ bán tài sản cho ai trong số những liên minh này đều không nói trước được.

Nếu những người kia sẽ nói với Kim Biên về các mưu tính của cô, và xem đó như một ưu thế để hắn chọn họ thì khác nào chính họ đang chọn con đường cá chết lưới rách.

Và nếu họ chọn thế thật, thì nên đóng cửa các sản nghiệp trước khi tự mình làm phá sản.

"Ta có thể giải quyết phe đối lập."

Nguyễn Uyên Hàm dõng dạc nói.

Cô nhìn bọn họ, vẫn còn vẻ đắn đó hiện lên trong ánh mắt.

Rõ ràng chủ động muốn tìm cô nhưng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng cô.

"Ta sẽ không hỏi các vị lý do các vị tìm ta hay chọn ta để cùng hợp tác."

Những vấn đề liên quan đến cảm tính đều không nên xuất hiện trên bàn thương thuyết: "Bản khế ước chính là thái độ mà ta dành cho người hợp tác với mình, nếu các vị có bất kỳ thắc mắc đều có thể trao đổi với ta."

Nhìn chung dù là lập trường của cô hay bọn họ, đến cuối cùng chỉ có lợi ích mới mang tính quyết định cuối cùng mà thôi.

Lý Túc giúp Nguyễn Uyên Hàm mở nắp lọ mực chu sa.

Giọng của hắn vốn đã trầm thấp bây giờ lại không mang theo cảm xúc lên tiếng.

"Kim Biên đã được thả ra vài ngày, các dự đoán của tiểu thư nhà ta đều gần như đúng hết.

Chắc hẳn các ông chủ ngày hôm đó đều đã gặp riêng nhau ngay sau khi tin tức được truyền ra.

Nhưng tại sao hôm nay lại có tám vị đang ngồi ở đây với tiểu thư nhà ta?"

"Vì không đạt được thoả thuận với nhóm người bên kia?"

"Hay là vì bên đó có những đối thủ của các vị và các vị không muốn chia sẻ lợi ích?"

"Các vị không nỡ buông bỏ miếng bánh ngon này, đúng chứ?"

"Trong lúc các vị đắn đo, có thể bọn họ đã bàn đến số ngân sách dùng để thương lượng với Kim Biên rồi."

Từng lời Lý Túc nói ra, làm những người ngồi ở đó lặng phắc như tờ.

Bởi vì hắn không sai, những lý do đó thật sự là nguyên nhân khiến họ ngồi ở đây trong tối nay.

Cao Nghệ Dương nhìn mấy ông chủ đều xuất hiện vẻ đăm chiêu, hắn khẽ hít sâu một hơi.

Hắn cầm tờ khế ước trên tay, miệng khẽ nhếch lên, ánh mắt ranh mãnh nhìn về phía Nguyễn Uyên Hàm.

"Ta ký với tiểu thư, có điều tiểu thư phải đảm bảo những quyền lợi như đã ký kết.

Nếu một ngày ta muốn mua lại cổ phần của tiểu thư, cô sẽ bán lại cho ta với giá thấp hơn thị trường hai phần?"

"Được, ta hứa với ông chủ Cao."

Nguyễn Uyên Hàm vừa dứt lời, Cao Nghệ Dương nhanh chóng cầm bút lên.

Cô nhìn dáng vẻ hắn phóng khoáng ký tên vào khế ước, ngón tay trỏ nhuốm màu chu sa đỏ chót ấn xuống không chần chừ.

Một hai người khác dường như bị ảnh hưởng bởi sự liều lĩnh của Cao Nghệ Dương ngay lập tức lớn tiếng nói sẽ ký khế ước với cô.

Tập tính bầy đàn khiến cho những chú Linh dương luôn sợ bị bỏ lại phía sau, nên chẳng mấy chốc chúng sẽ vội tìm cho mình một cộng đồng mới để chung sống hoà thuận.

Những người thương nhân khác ở đây cũng vậy, họ sợ bị bỏ lại, bỏ lỡ mất cơ hội nên rất nhanh chóng sau khi cất giữ khế ước của Cao Nghệ Dương, Nguyễn Uyên Hàm đã nhận được thêm tám tờ khế ước khác.

Trời đã tối muộn, mục đích gặp mặt của hôm nay cũng đã đạt được nên bọn họ lũ lượt kéo nhau ra về.

Còn những kế sách sau này, vẫn phải đợi tin tức tiếp theo xuất hiện rồi mới ra quyết định cũng chưa muộn.

Cao Nghệ Dương đưa nhóm người Nguyễn Uyên Hàm và Lý Túc ra đến cổng của Cao phủ.

Hai cỗ xe đợi sẵn trước cửa nên Nguyễn Uyên Hàm nghĩ Cao Nghệ Dương muốn ra ngoài nên thuận tiện đi cùng với bọn họ ra cổng.

Hắn đưa tay ra chắn lối rẽ sang cổ xe của bọn họ.

Cô nghiêng đầu ra vẻ thắc mắc nhìn hắn.

Sau đó hắn mời cô đi ra cỗ xe ở phía sau.

"Công tử đang đợi tiểu thư ở phía sau."

"Hy Tranh?"

Cô hỏi lại, hắn gật đầu xác nhận.

Nguyễn Uyên Hàm nhìn sang Lý Túc, ý bảo hắn cứ lên cỗ xe của bọn họ để về trước.

Cô đi về hướng cỗ xe đang đợi phía sau.

Cao Nghệ Dương đưa tay cho cô làm điểm tựa để bước lên xe, hắn lớn tiếng cách một tấm rèm che chào tạm biệt người trong xe rồi cũng xoay bước rời đi.

Trong cỗ xe chỉ có một ngọn nến nhỏ, hắt sáng nửa khuôn mặt người trên xe, đôi môi hồng nhạt, khéo môi nâng nhẹ nở thành nụ cười.

Chiếc áo choàng màu trắng ngà khoác trên người càng khiến y toát ra vẻ thanh tao hiếm thấy.

"Nghe nói Tam tiểu thư phủ Kiến hầu từ nhỏ đã không thể chịu lạnh."

Vừa nói Khúc Hy vừa mở chiếc hộp bằng gỗ được sơn mài, bên trong là một thố canh gừng mật ong: "Uống cho ấm người."

"Điện hạ tìm ta có việc gì thế?"

"Nghệ Dương nói với ta, nàng muốn ký khế ước hợp tác với mấy tên thương nhân kia vì không đủ vốn liếng?"

Nguyễn Uyên Hàm đang uống canh nên chỉ gật đầu thay cho đáp lời.

"Việc làm ăn của nhà nàng gặp sa sút hả?"

"Không có."

Khúc Hy híp mắt nhìn cô: "Huynh trưởng của nàng không giúp nàng?"

Cô đặt thố canh trở lại khay gỗ, cẩn thận đóng nắp rồi mới giải thích.

"Anh ấy không biết gì cả, những chuyện ở đây đều do ta tự mình quyết định.

Hơn nữa dạo này ta huy động một số tiền lớn trong nhà để khởi nghiệp rồi, thiết nghĩ không nên lấy thêm nữa."

Khúc Hy thầm nghĩ, cô không mở miệng xin giúp đỡ trong nhà, lại chọn cách góp vốn phân chia cổ phần với những tên thương nhân khác.

Là vì áy náy thật sự hay là do cô muốn tự mình làm chủ.

"Sao không đến tìm ta?"

Nguyễn Uyên Hàm nhìn vào mắt Khúc Hy, tựa như tìm kiếm thật giả trong mắt y, cô chóp mắt cười nhẹ: "Điện hạ, ngài biết rất rõ sản nghiệp của Kim Biên lớn đến mức nào mà."

Tổng tài sản của Kim Biên rất lớn, nếu muốn mua đứt có lẽ phải nhờ vả nguồn tiền từ Thương hội ở Đông Kinh, chứ chỉ riêng nguồn tài lực của nhà họ Nguyễn kể cả có sự tham gia của Khúc Hy đều e là không đủ.

"Chẳng phải... ngài vẫn đang giúp ta đó sao."

Khúc Hy nhướng mày, khẽ hỏi: "Ta giúp gì nàng hả?"

"Đam thương nhân tối nay, không phải vì ta mà đến."

Ngồi nói chuyện cả một buổi tối, đương nhiên sẽ có những lúc cô phải suy xét lại từng lời nói và hành vi của bọn họ.

Kể từ giây phút Kim Biên được thả ra, chẳng có lấy một bóng người đến tìm cô.

Nhưng ngay sau đó, Cao Nghệ Dương lại đứng ra mời cô đến gặp tám người kia.

Theo lẽ thường, những tên thương nhân đầu đầy sỏi sẽ không dễ dàng bỏ qua những lời giải thích của cô một cách dễ dàng như tối nay.

Hành động của Cao Nghệ Dương lại có phần sốt sắng hơn bình thường dù cho hắn luôn tỏ vẻ đang ra điều kiện và bàn lợi ích với cô.

Thậm chí, bọn họ còn không hề gấp rút yêu cầu cô ở lại bàn bạc đối sách ngay sau khi thống nhất khế ước.

Khúc Hy từng nói, những người làm ăn ở phủ An Nam đều phải nể mặt nhà họ Cao bảy phần.

Tám người thương nhân kia chắc chắn do Cao Nghệ Dương giật dây ở phía sau nên mới chủ động đến tìm cô.

Động cơ để khiến Cao Nghệ Dương làm vậy, chỉ có thể do Khúc Hy thúc đẩy.

"Điện hạ đã đưa ra điều kiện gì để tám người thương nhân đó đồng ý hợp tác với ta vậy?"

Ngọn nến trong cổ xe bỗng dưng sáng hơn bình thường càng làm cho đôi đồng tử của Khúc Hy thêm lấp lánh.

"Cao Nghệ Dương đã giảm phí neo thuyền cũng như ưu tiên thuyền của bọn họ khi cập bến."

Chẳng trách, thêm một món hời rơi xuống nên bọn họ không đồng ý mới lạ.

"Ta gây tổn thất cho nhà họ Cao rồi?"

Khúc Hy bậc cười trước câu hỏi của cô, rõ ràng tham vọng cũng là cô, mưu mô dồn người vào đường cùng cũng là cô, vậy mà bây giờ lại lo lắng việc của mình sẽ gây tổn thất cho nhà khác cũng là cô.

"Người làm việc lớn, đừng câu nệ tiểu tiết.

Diệt được mối hoạ Trình Mân và Kim Biên, thì chút tổn thất của nhà họ Cao không xem là nhiều."

"Ngài muốn xử lý hai tên đó như thế nào?"

"Đợi nàng xong việc mua bán, quan phủ sẽ cho người đến bắt Kim Biên."

Thấy cô im lặng, y hỏi tiếp.

"Gọi vốn từ nhiều người như vậy... nàng không sợ quyền lực bị phân tán sao?"

"Điện hạ...

đối với ta mà nói, chỉ cần tỷ suất sinh lời không ảnh hưởng là được."

Người có tham vọng thường sẽ không có đôi mắt sạch sẽ, nhưng khi cô dùng ánh mắt không vướng chút tạp niệm thậm chí là non nớt để nhìn y.

Đột nhiên trong khoảnh khắc đó, Khúc Hy băn khoăn không biết quyết định chọn cô là đúng hay sai.

Tiếng lộc cộc của cỗ xe ma sát với mặt đường im bật, xe ngựa đã dừng lại.

Khúc Hy đưa tay vén lọn tóc rơi trước vai Nguyễn Uyên Hàm ra sau, thấp giọng nói.

"Tới nơi rồi, nàng nghỉ ngơi sớm đi."

"Điện hạ cũng vậy."

Nói xong cô kéo tấm rèm che, bước xuống cỗ xe ngựa.

Cô bước vội vào trong quán trọn, nâng đôi tay lên ôm gương mặt đang trở nên nóng bừng.
 
Thiên Tế Vô Hà [Cổ Trang| Xuyên Không]
Chương 21


Sáng sớm, sương mù dày đặc hơn mọi ngày, cơn gió kéo ngang qua làm cho mọi người nhịn không được đều vuốt đôi bàn tay cho tăng độ ấm.

Nguyễn Uyên Hàm cùng Hoa Xuân đi bộ đến căn nhà ở phố Nam.

Vì những tin đồn quái dị lan truyền trong nhiều năm nên khi muốn tìm người đến dọn dẹp, bọn họ mất khá nhiều thời gian.

Từ một ngôi nhà năm gian hai tầng sập xệ, bám đầy tơ nhện và bụi bặm, sau khi được dọn sạch sẽ đã trở nên sáng sủa hơn.

Vì mãi suy tính việc loại bỏ Kim Biên nên Nguyễn Uyên Hàm vẫn chưa kịp ghé thăm nó.

Cô đưa mắt nhìn toàn bộ căn nhà từ đường phố, sau đó đi sâu vào bên trong.

Đặt chân lên đến tầng hai, cô nhíu chặt hàng mày, ánh mắt cũng đanh lại.

Cô không biết những lời đồn có thật không, nhưng phong thủy căn nhà này quả thật có hơi kém.

Xung quanh bị bao kín bởi nhà hàng xóm, cửa chính hưởng về phía Bắc nên càng không thể đón được anh luồng ánh sáng vàng của bình minh hay hoàng hôn.

Mái ngói không thể dở ra để làm giếng trời như các thiết kế hiện đại, vậy nên chỉ có thể thay đổi cấu trúc mặt vách hướng ngoài đường.

Khi vách nhà thay bằng những ô cửa sổ có thể đóng mở tuỳ ý, thì tầng hai sẽ trở nên sáng sủa hơn, thậm chí còn có thể nhìn ra phố.

"Xuân, Em bảo thợ đến, gỡ hết toàn bộ vách nhà này, sau đó đo khung, làm cửa sổ."

"Dạ."

"Hãy mua thật nhiều nến, dù là ngày hay đêm, thì chúng ta cũng sẽ khiến căn nhà này ấm cúng sáng rực."

Tính toán thêm vài góc độ và phạm vi của căn nhà, Nguyễn Uyên Hàm lập danh sách bằng miệng số lượng bàn ghế, kệ sách, chân nến... và các vận dụng như trà cụ, ấm chén cần phải chuẩn bị.

Cô không vội vã, đi xuống tầng trệt.

Nhìn xung quang căn nhà trống trải, vô số ý tưởng và cảnh tưởng sáng sủa đang hình thành trong suy nghĩ của cô.

Căn nhà bị bỏ hoang lâu ngày, bị đồn đoán kỳ bí sẽ khoác lên một lớp áo nhiều màu sắc xán lạn hơn.

Nguyễn Uyên Hàm để Hoa Xuân ở lại coi sóc các thợ sửa chữa Tĩnh Anh Quán, rồi lại đi đến bến thuyền.

Đợt đồ gốm đầu tiên của nhà họ Bùi sẽ được chuyển về Đông Kinh bằng đường thuỷ.

Đầu giờ Tỵ, ánh mặt trời le lỏi giữa những căn nhà trên phố, xua bớt đi sương mù giá lạnh.

Nguyễn Uyên Hàm bước tới cầu dẫn, nơi Lý Túc đang đứng chỉ huy những người khuân vác.

Thềm gỗ thấm sương nên hơi trơn trượt, bước chân của cô cũng chậm rãi hơn.

Nhưng người khuân vác cũng không mang giày, họ đi chân đất, hì hục bê từng thùng gỗ lên boong thuyền.

Nguyễn Uyên Hàm đi lên thuyền, Lý Túc hơi nhướng mày khi thấy cô, sau đó hắn đi tới, đưa tay cho cô làm điểm tựa, bước xuống dưới boong.

"Em đến kiểm tra à?"

Cô chỉnh lại áo choàng, nhìn hắn rồi cười nhẹ:

"Để Lý Thủ quỹ chạy đôn chạy đáo một mình, em cảm thấy hổ thẹn trong lòng."

"Em xem đi."

Hắn cười rồi mở từng thùng gỗ cho cô xem.

Gốm của Bùi Gia danh bất hư truyền, tuy không phải lần đầu tiên thấy, nhưng lần nào chiêm ngưỡng cũng phải kinh ngạc mấy phần.

Những chiếc bình gốm màu ngà, được tô điểm bởi màu mực xanh đỏ cùng hoạ tiết cá vờn nước hay én đậu cành hoa.

Nguyễn Uyên Hàm cúi người lấy một chiếc bình bảo bình men trắng hoa lam hoạ bức tùng hạc diên niên.

Cô chăm chú nhìn, ánh mắt lấp lánh, cười nói: "Kiếp trước em từng thấy một chiếc bình giống hệt chiếc này."

Lý Túc nghiêng người nghiêm túc nhìn chiếc bình trên tay cô rồi đùa giỡn nói: "Có khi em thấy chiếc bình này cũng nên."

Nguyễn Uyên Hầm bậc cười thành tiếng, lắc đầu, sau đó nhẹ nhàng đặt chiếc bình trở lại gương gỗ.

Cô dời mắt nhìn ra hướng chiếc thuyền đằng xa, hơi nheo mắt lại, chăm chú nhìn.

"Kia là Kim Biên đúng không?"

Lý Túc đang toan bước đi sang hướng khác, nghe thấy cô hỏi nên xoay người nhìn sang hướng chiếc thuyền cách bọn họ bởi năm chiếc thuyền lớn.

"Là hắn."

Lý Túc tiến lại gần phía trước hơn, người đứng bên cạnh Kim Biên trông khá trẻ tuổi: "Lạ mặt đấy."

"Càng đông càng vui anh nhỉ?"

"Đúng là đông."

Lý Túc nhìn cô cười như không cười nói: "Ông chủ Phan của phố Nam cũng đến rồi kìa."

Ông chủ Phan của phố Nam là một trong những người có mặt vào cái đêm Nguyễn Uyên Hàm mượn danh nghĩa của Cao Nghệ Dương tổ chức gặp mặt.

Nhưng hắn lại không hề xuất hiện ở bữa tiệc gặp mặt thứ hai.

Hắn đến gặp Kim Biên để làm gì thì bọn họ cũng đã đoán được tám chín phần.

"Bọn họ đang nhìn chúng ta đó, nên chào hỏi một chút chứ hả?"

"Phải chào chứ."

Cách mấy con thuyền, bọn họ mỉm cười lễ độ với đám ông chủ đang ở thuyền bên kia.

Người đàn ông lạ mặt bên cạnh Kim Biên cũng hiếu kỳ nhìn lại bọn họ.

"Anh nghĩ tên đó là bùa cứu mạng hay bùa đòi mạng?"

Dứt lời cô hơi hướng cầm về phía người đàn ông đó.

Dư quang nơi đáy mắt của Lý Túc khẽ sáng lên.

"Cược không?"

Nguyễn Uyên Hàm khẽ nhếch khoé môi nhìn Lý Túc.

"Anh cược gì?"

"Tên đó đến đòi mạng."

"Tiền cược tính sao?"

"Sáu tháng tiền lương của anh."

Cô nhìn đám người Kim Biên lần lượt leo lên cổ xe rời đi, trên môi tạo thành một nụ cười tươi rối.

Lý Túc từng nói mười ván bài poker hắn chỉ thua một ván, cô cũng muốn xem lần này tỉ lệ thắng cược của hắn sẽ tăng hay giảm đi.

"Được thôi Lý thủ quỹ, để xem vận may giữa chúng ta ai tốt hơn ai."

Thái dương treo cao gần như đứng thẳng, đội bóc vác cũng đã chuyển hết hàng lên thuyền, gã thuyền trưởng chuẩn bị hạ lệnh rút neo rời khỏi bến, để khởi hành đến Đông Kinh.

Nguyễn Uyên Hàm quay trở lại quán trọ cùng với Lý Túc.

Sau khi dùng bữa trưa ở dưới sảnh, bọn họ chia nhau trở về phòng.

Nguyễn Uyên Hàm đặt chiếc áo choàng lên thanh treo, rồi đi đến chỗ án thư.

Trên án thư của cô lúc nào cũng được đặt sẵn một chiếc mai rùa dùng để gieo quẻ.

Từ lúc bắt đầu đọc sách và nghiên cứu huyền học của thời đại này, cô vẫn luôn thường xuyên gieo quẻ để kiểm nghiệm lại kiến thức.

Nhưng kể từ khi Tĩnh Anh Quán hoạt động, cô đã không còn động đến việc gieo quẻ nữa.

Trước án thư, Nguyễn Uyên Hàm đổ ba đồng xu từ trong mai rùa vào lòng bàn tay, ngón tay nhỏ nhắn chỉnh các đồng xu trở về mặt hình rồi để vào lại mai rùa.

Ba lần lắc mai gieo hào, gieo liên tục sáu hào trong đó có năm hào động.

Quá nhiều hào động trong một quẻ, e rằng biến động ở phủ An Nam ngày càng lớn sẽ vượt ra khả năng kiểm soát của cô.

Nguyễn Uyên Hàm từ quẻ chủ Lôi Địa Dự vẽ sang quẻ biến Phong Trạch Trung Phu lên trên giấy.

Hàng mày của cô khẽ nhíu, ánh mắt cũng tối đi vài phần.

Gió cuộn kéo mây, trời đất rung chuyển, xem ra cô cũng chỉ có thể trú ẩn bên dưới cây cao bóng cả.

Tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

"Tam tiểu thư."

Là giọng của Trục Lưu.

Nguyễn Uyên Hàm cất hết đồng xu vào mai rùa, tờ giấy trên bàn cũng được gấp gọn để sang một bên.

Cô nhìn toàn án thư một lần rồi mới cất giọng.

"Vào đi."

Trục Lưu đẩy cửa bước vào.

"Công tử có lời nhắn gửi tiểu thư."

"Nói đi."

"Kim Biên đã tìm người đến ứng cứu, công tử sẽ giải quyết hắn, tiểu thư cứ an tâm làm theo kế hoạch của mình là được."

Nguyễn Uyên Hàm khẽ nâng mày lắng nghe từng lời nói của Trục Lưu.

Người đến ứng cứu?

Giọng nói cô khẽ đanh lại: "Có phải cái người sẽ cứu hắn vừa đến đây sáng nay?"

Trục Lưu khẽ đáp: "Đúng vậy."

"Cậu về nói với ngài ấy, ngày mai Lý Túc sẽ đi thương thuyết với Kim Biên."

Trục Lưu cúi đầu hành lễ rồi cất bước rời khỏi.

Tin tức ở chỗ Nguyên Vương quá nhanh nhạy rồi, chỉ trong một buổi sáng mà người của ngài ấy đã dò la được thận phận của cái tên đứng bên cạnh Kim Biên lúc sáng.

Cục diện ngày càng trở nên phức tạp.

Phe phái phân ra khắp mọi bề, ngoài Kim Biên ra cô còn phải đối phó với đám ông chủ Phan, hiện giờ phía Kim Biên lại còn có thêm một nhân vật mới xuất hiện.

Phía sau của cô có Nguyên Vương chống lưng một phần còn phía sau đám người kia liệu có còn ai khác chưa lộ mặt?

Tuy lúc nãy gieo quẻ, chỉ cần cô giữ vững thái độ và lập trường thì chắc chắn sẽ có thể làm chủ cục diện này.

Nhưng vì quá nhiều hào động nên Nguyễn Uyên Hàm vẫn cảm thấy không nên quá chủ quan.

Cô buộc phải tính tới tình huống tệ nhất cho mình.

Gia sản của Kim Biên to lớn, ngân quỹ của bọn họ cũng có giới hạn nhất định, giờ đây còn có cả nhóm người khác cùng mục tiêu với họ, chưa kể đến việc người đến ứng cứu Kim Biên cũng có thể sẽ nhắm đến những cửa hàng của hắn.

Nguyễn Uyên Hàm xoa hai bên thái dương của mình, khẽ nhắm mắt, tựa người vào thành ghế.

Những cửa hàng buôn bán khác của Kim Biên, cô có thể từ bỏ.

Duy chỉ, hai lĩnh vực gạo và muối cô nhất định phải nắm được trong tay.

Nếu tình huống còn xấu hơn cả dự tính.

Cô cũng chỉ còn cách dựa vào cây cao bóng cả mà sử dụng một chút tiểu xảo.

___________________

Những kiến thức liên quan đến kinh dịch là tác giả chém gió, mong các bạn độc giả đừng xem đây là kiến thức chuẩn.
 
Back
Top Bottom