Đô Thị Thiên Nhãn Quỷ Y

Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 20: C20: Tô trường lan mở miệng nói chuyện


Lâm Hiên khế nhướng mày, Tô Huệ Chỉ là người duy nhất quan tâm đ ến em gái mình, ngoại trừ chính bản thân ra.

Cô giúp hẳn chỉ trả chỉ phí y tế, đi ăn cũng tận lực giúp Lâm Hiên tiết kiệm tiền, hơn nữa Tô Huệ Chi còn từng là khoa khôi trường, muốn nói Lâm Hiên không động lòng là không thể nào.

Nhưng khi La Xuân Uyển nghe được lời nói của Tô Huệ Chi, lại hổn hển gào lên.

"Được được được, Tô Huệ Chỉ, con trưởng thành rồi, lời người mẹ này nói con không nghe nữa."

“Trường Lan, ông nhìn con gái của ông mà xem. Ngày xưa chúng ta đã phải chịu đựng bao nhiêu khó khăn vất vả nuôi dưỡng nó trưởng thành, nhưng ông nhìn mà xem, trưởng thành rồi lại đối xử với người mẹ này như vậy đây."

La Xuân Uyển bên cạnh giường bệnh của Tô Trường Lan la hét om sòm giống hệt như một người đàn bà chanh chua.

Tiêu Thiên Hàn không nhìn nổi nữa, nói: "Chị dâu, hạnh phúc của Tô Huệ Chi nên để Tô Huệ Chỉ tự mình theo đuổi, cậu Lâm rất tốt."

“Mặc dù Lý Trường Ngôn là con trai cả của nhà họ Lý, nhưng chẳng lẽ chị không biết sao? Cậu ta thường xuyên lui tới những chỗ hẹn hò ăn chơi, thứ cậu ta coi trọng chỉ là vẻ ngoài của Tô Huệ Chi mà thôi, không có khả năng giúp đỡ được nhiều cho mọi người đâu.”

Suy cho cùng, Tiêu Thiên Hàn là ông chủ lớn trong giới kinh doanh, nhìn nhận sự việc thấu đáo hơn nhiều so với những người khác.

"Tiêu Thiên Hàn, cậu ít ở đây nói hươu nói vượn đi, dù cậu Lý có thế nào thì vẫn tốt hơn một người đâm bị thóc chọc bị gạo, đạo đức giả như cậu."

Lời nói của La Xuân Uyển khiến cho Tiêu Thiên Hàn không nói nên lời, ông ta tự cho là trong ba năm qua bản thân đã đủ quan tâm đ ến mẹ con La Xuân Uyển.

Thế nhưng...

Haizz!

Tiêu Thiên Hàn thở dài yếu ớt, không nói gì thêm, hiện tại ông ta chỉ hi vọng Lâm Hiên thật sự có thể chữa khỏi bệnh cho.

Tô Trường Lan.

Thời gian từng chút một trôi qua, cách một tiếng đồng hồ mà Lâm Hiên nói chỉ còn lại năm phút cuối cùng.

Càng đến gần thời khắc cuối cùng này, Tiêu Thiên Hàn và Tô Huệ Chỉ càng lo lăng.

Ngay cả La Xuân Uyển, cũng cảm thấy có chút thấp thỏm trong lòng, mặc dù bà ta nhìn Lâm Hiên không vừa mắt, thế nhưng từ tận đáy lòng bà ta cũng hy vọng Tô Trường Lan có thể bình phục.

Bốn phút...

Ba phút...

Hai phút...

Thời gian từng chút một trôi qua, La Xuân Uyển và Tô Huệ Chi lần lượt nằm lấy hai tay trái phải của Tô Trường Lan, vô

cùng căng thẳng nhìn ông.

Tiêu Thiên Hàn dù có là một người lăn lộn trên thương trường đã lâu, vào lúc này cũng có chút đứng ngồi không yên.

"Ông chủ Tiêu, anh yên tâm, ông chủ Tô sẽ sớm có thể mở miệng nói chuyện được thôi."

Lâm Hiên vô cùng tự tin, bởi vì anh cũng đang dùng trùng đồng Thiên Nhãn quan sát tình hình của Tô Trường Lan.

Nhìn từ những chuyển biến của Tô Trường Lan thì thấy sẽ không xuất hiện bất kì điều gì ngoài ý muốn.

Một phút... Ba mươi giây...

Mười giây...

Năm giây...

La Xuân Uyển nhìn thấy Tô Trường Lan không có chút thay đổi nào, lập tức tức giận gào lên: "Lâm Hiên, cái kẻ lừa gạt này, kẻ chuyên lừa gạt, không phải cậu nói trong một tiếng đồng hồ Trường Lan sẽ có thể mở miệng nói chuyện được sao?"

"Bây giờ một tiếng đồng hồ đã qua rồi, sao vẫn chưa nghe thấy Trường Lan mở miệng nói chuyện?"

La Xuân Uyển lao tới, túm lấy quần áo của Lâm Hiên: "Tôi không quan tâm cậu dùng lời ngon tiếng ngọt gì để lừa gạt Huệ Chỉ nhà tôi, tôi tuyệt đối sẽ không đồng ý cho các người ở cùng một chỗ."

"Kẻ chuyên lừa gạt nhà cậu, cút cho tôi, cút khỏi nhà tôi ngay lập tức, nhìn thấy cậu tôi liền cảm thấy buồn nôn!"

La Xuân Uyển hoàn toàn bùng nổ, nếu nói trước đó bà ta vẫn ôm một tia hy vọng, kiềm chế phần nào, nhưng giờ đây bà †a đã hoàn toàn không thể kiềm chế được nữa.

Tại thời điểm này, trong phòng đột nhiên vang lên một giọng nói yếu ớt.

"Xuân Uyển, câm miệng!"

Sau chốc lát, cả phòng đều im lặng, La Xuân Uyển quay đầu lại nhìn, phát hiện dáng vẻ không nhúc nhích tí nào suốt ba năm nay, lúc này vậy mà lại mở miệng nói chuyện.

“Trường Lan, Trường Lan, là ông phải không?"

La Xuân Uyển kích động chạy tới trước giường của Tô Trường Lan, bà ta tưởng chừng như không dám tin vào mắt và tai mình.

Biết bao bác sĩ nổi tiếng trong và ngoài nước đều bó tay chịu trói, thậm chí vừa rồi Đan Dã Tử đã kết luận rằng Tô. Trường Lan chỉ còn sống được một hoặc hai năm nữa.

Nhưng mà bây giờ, Tô Trường Lan đã có thể mở miệng nói chuyện rồi.

"Không phải tôi thì còn có thể là ai? Xuân Uyển, thay tôi cảm ơn vị thần y trẻ tuổi này.”

Lần nữa nghe được Tô Trường Lan nói chuyện, Tô Huệ Chi cùng La Xuân Uyển lệ rơi đầy mặt, ngay cả Tiêu Thiên Hàn khóe mắt cũng rưng rưng.

Ông ta tiến lên một bước: "Đại ca, anh... rốt cuộc anh cũng tỉnh lại rồi!"
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 21: C21: Em gái bị bắt cóc


“Thiên Hàn, ba năm này, rất cảm ơn cậu.”

“Không đâu, đây là việc em nên làm. Ân nghĩa của đại ca đối với em, cả đời này, Tiêu Thiên Hàn em sẽ không thể nào quên.” Rốt cuộc, Tiêu Thiên Hàn vẫn không nhịn được mà rơi nước mắt.

Lâm Hiên ở bên cạnh bình tĩnh nói: “Bệnh nhân vừa khỏi bệnh, không nên nói nhiều.”

“Ông chủ Tô, ngày mai tôi sẽ tới tiếp. Hôm nay ông cứ nghỉ ngơi thật tốt, cố gắng ít nói chuyện nhất có thể, không được đi lại lung tung.”

Lâm Hiên nói xong, liền cầm giấy bút bên cạnh lên, viết ra hơn ba mươi loại thuốc bắc cùng số lượng, đưa cho Tiêu Thiên Hàn.

“Dựa theo tỷ lệ này, chuẩn bị ba mươi phần.”

Tiêu Thiên Hàn nhận lấy tờ giấy, nghiêm túc trả lời: “Được, tôi sẽ nhanh chóng chuẩn bị.”

“Vậy tôi đi trước.”

Lâm Hiên trả lời rồi xoay người đi ra, Tô Huệ Chi nhìn bóng dáng Lâm Hiên rời đi, lập tức đuổi theo.

Trong hành lang, Tô Huệ Chi nhìn thấy Lâm Hiên chuẩn bị rời đi, vội vàng nói:

“Lâm Hiên, tớ biết, cậu trách tớ lấy cậu làm lá chän, nhưng. tớ thật sự thích cậu.”

“Chỉ cần cậu đồng ý, tớ bằng lòng làm bạn gái cậu.”

Tô Huệ Chỉ biết rất rõ, nếu không giải thích rõ ràng thì cô và Lâm Hiên sẽ không có khả năng, từ khi học đại học, cô đã thích Lâm Hiên, nhưng chưa từng phá vỡ phần lá chẳn này.

Lâm Hiên quay đầu nhìn Tô Huệ Chi, ánh mắt chân thật của Tô Huệ Chỉ là thứ mà Lâm Hiên chưa từng nhìn thấy trong mắt Trần Liên Liên.

Lúc Lâm Hiên mất cảnh giác, Tô Huệ Chỉ lao tới rồi hôn lên môi Lâm Hiên.

Mùi hương xử nữ nhàn nhạt đọng lại quanh chóp mũi, cùng với đôi môi mềm mại vừa rồi khiến Lâm Hiên thất thần một lát.

“Lâm Hiên, ngày mai gặp.”

Tô Huệ Chỉ ngượng ngùng đỏ mặt, đây là nụ hôn đầu của cô, thế mà cô lại chủ động dâng nụ hôn đầu của mình lên.

Nói xong lời cuối, Tô Huệ Chi đỏ mặt chạy đi.

Lâm Hiên sờ lên môi, cô từng là hoa khôi của trường, hiện giờ là Tổng Giám đốc xinh đẹp, vậy mà lại chủ động hôn hắn.

Thời còn đi học, Tô Huệ Chỉ là hoa khôi xinh đẹp của trường, sau khi ra trường kế thừa công ty của ba thì nhanh chóng trở thành Tổng Giám đốc của tập đoàn Trường Lan.

Một Tổng Giám đốc xinh đẹp nổi tiếng khắp thành phố An Giang mà lại chủ động hôn hắn.

Thu hồi suy nghĩ, Lâm Hiên mua một ít đồ chơi với đồ ăn mà em gái thích, chuẩn bị quay lại bệnh viện thăm em gái.

Tuy nhiên, vừa rời khỏi căng tin, điện thoại của Lâm Hiên lại có cuộc gọi đến.

“Cậu Lâm, lão già tôi đáng chết, đáng chết mà. Em gái của cậu đã bị kẻ khác bắt đi, tôi không ngăn cản được bọn chúng.”

Là ông Vương gọi tới, Lâm Hiên làm rơi đồ chơi trong tay, trong chốc lát, ánh mắt đã trở nên cực kỳ lạnh lùng.

“Ai đã bắt em gái tôi?” Giọng nói của Lâm Hiên cực kỳ thấp, đây là sự yên tĩnh trước khi núi lửa phun trào, rồng có vảy ngược, ai chạm vào. đều phải chết!!

“Hình như là người tên Trần Thiết Hải, lão già tôi làm việc. không tốt, xin cậu Lâm trừng phạt. Thông qua quan hệ của mình, tôi đã tìm được cách, dù thế nào đi nữa, cũng sẽ đảm bảo an toàn cho em gái cậu.”

“Cảm ơn” Lâm Hiên trả lời, dù sao ông Vương cũng đã già, đám người Trần Thiết Hải nhất quyết muốn đem người đi, ông Vương không ngăn cản được cũng là bình thường.

Lâm Hiên không trách ông Vương, chỉ là Trần Thiết Hải...

“Tôi còn chưa tìm tới cửa, mà ngược lại cậu lại làm phiền tôi hết lần này đến lần khác.”

Giọng điệu Lâm Hiên lạnh lùng đến mức sát khí vô thức lan ra, Lâm Thanh Thanh chính là vảy ngược của Lâm Hiên, Trần Thiết Hải đụng vào Lâm Thanh Thanh là đang tìm đường chết.

Đúng lúc này, lại có một cuộc gọi đến, người gọi không ai khác chính là Trần Thiết Hải.

Lâm Hiên nghe điện thoại, đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng điệu vô cùng hung hăng của Trần Thiết Hải.

“Lâm Hiên, không phải mày phách lối lắm sao? Không phải vẫn dám đánh ông đây sao? Em gái mày đang trong tay tao, lập tức lăn tới nhà máy gạch Hồng Nham phía Đông cho tao, không được phép gọi cảnh sát, càng không được phép mang người đến. Nếu không, ông đây lập tức g iết chết em gái mày:

Lâm Hiên hít một hơi sâu, nắm chặt nằm đấm, lửa giận trong lồ ng ngực không ngừng dâng lên.

"Được, tôi tự mình đến, cậu tốt nhất đừng chạm vào em gái của tôi, nếu không tôi chắc chẳn khiến cậu phải hối hận khi đến thế giới này."
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 22: C22: Trần thiết hải phách lối


"Mẹ nó, anh còn hống hách như vậy, để tôi xem sau này anh còn ngông cuồng được như thế hay không!" Trần Thiết Hải giận dữ gầm lên, hôm nay anh ta bị Lâm Hiên đánh nên cảm thấy cực kỳ nhục nhã.

Lâm Hiên nhanh chóng cúp điện thoại rồi phát hiện Tiêu Thiên Hàn đang đứng bên cạnh mình.

"Cậu Lâm cần giúp gì không?" Tiêu Thiên Hàn khách sáo hỏi hắn, ông ta chỉ nghe Lâm Hiên nói ngắn gọn nhưng cũng biết Lâm Hiên có thể đang gặp phiền phức nào đó.

"Tiêu Thiên Hàn tôi ở thành phố An Giang này cũng có chút thế lực, nếu cậu cần tôi giúp gì thì tôi sẽ dốc toàn lực."

Lâm Hiên suy nghĩ một chút rồi nói: "Em gái tôi bị người khác bắt cóc."

Thêm một người cũng như thêm một phần sức mạnh, hơn nữa Tiêu Thiên Hàn cũng từng lăn lộn trên thương trường nên chắc chắn ông ta sẽ có nhiều kinh nghiệm xử lý chuyện như thế này.

"Lý Trường Ngôn?" Tiêu Thiên Hàn theo bản năng hỏi.

Lâm Hiên lắc đầu: "Là Trần Thiết Hải, em trai người yêu cũ của tôi."

"Trần Thiết Hải yêu cầu tôi đến một mình nên tôi sẽ đi trước."

"Hổ Tử, đưa cậu Lâm qua đó, nhớ phải bảo vệ cậu Lâm thật tốt." Tiêu Thiên Hàn chỉ đạo.

"Vâng ạ." Hổ Tử lập tức mở cửa, mời Lâm Hiên lên xe, nhanh chóng đưa hẳn đi.

Ngoại ô phía Đông, nhà máy gạch Hồng Nham.

Hổ Tử dừng xe trước cửa nhà máy, phía bên ngoài còn có mấy tên côn đồ.

"Lâm Hiên, không phải đã nói mày phải tới một mình sao?" Trần Thiết Hải liếc nhìn Hổ Tử đứng kế bên Lâm Hiên, ánh mắt anh ta có mấy phần âm trầm.

"Chỉ là tài xế thôi mà đã khiến cậu sợ đến vậy?" Sau khi Lâm Hiên xuống xe đã nhìn xung quanh một lượt rồi hỏi: "Em gái tôi đâu?"

"Em gái mày đang ở trong nhà máy. Nếu muốn đưa em gái mày đi thì mày lập tức quỳ xuống cầu xin tao, hơn nữa phải ký tên lên bản thỏa thuận này."

Trần Thiết Hải ném cho Lâm Hiên một bản thỏa thuận, giống y như đúc với bản thỏa thuận vào buổi trưa hôm nay.

Lâm Tư Phong không quỳ cũng không ký tên mà chỉ lạnh lùng nói: "Tôi phải thấy em gái tôi trước."

Trần Thiết Hải hừ lạnh một tiếng rồi mỉa mai nói: "Lâm Hiên, phiền mày làm rõ tình huống hiện tại, anh bây giờ có tư cách bàn điều kiện với tôi sao?"

"Bây giờ mày nên ngoan ngoãn quỳ xuống rồi ký lên bản thỏa thuận này, nói không chừng tao còn có thể giảm bớt chút đau đớn về thể xác cho em gái mày!"

Lâm Hiên nghe vậy thì ánh mắt phát lạnh, bước nhanh, mang theo gió lớn, tới trước mặt Trần Thiết Hải rồi đấm mạnh lên mặt anh ta.

"Am Trần Thiết Hải đau đến thét lên, che mặt lùi về phía sau

Lâm Hiên tiến lên lần nữa, bắt lấy cổ tay của Trần Thiết Hải dùng sức bẻ gãy.

"Aaa!"

Tiếng kêu thảm thiết như tiếng giết heo truyền tới, Trân Thiết Hải đau đến mức la hét không ngừng nói: "Lâm Hiên, tên điên này, mau buông ông đây ra."

Lâm Hiên vẫn đứng im không nhúc nhích rồi lạnh lùng nói: "Dẫn tôi đi gặp em gái."

"Lâm Hiên, mày năm mơ đi, tao... A a al" Trần Thiết Hải còn chưa nói hết câu thì Lâm Hiên đã tăng thêm lực trên tay khiến Trần Thiết Hải kêu r3n không ngừng.

Mấy tên thuộc hạ của Trần Thiết Hải muốn đi đến giúp một tay, Lâm Hiên không hề để tâm đ ến, năm cây châm bạc bay ra, trong nháy mắt, những tên côn đồ này hệt như Lý Trường Ngôn khi ấy, cơ thể bắt đầu run rẩy dữ dội, miệng sùi bọt mép, tay chân co quäp.

"Lâm... Hiên, rốt cuộc mày đã làm gì anh em của tao? Tao nói cho mày biết, hôm nay anh Độc Nhãn cũng ở đây, mày đừng nghĩ chỉ có vậy đã có thể đưa em gái mày đi."

Lâm Hiên không quan tâm đ ến lời Trần Thiết Hải mà kéo. anh ta vào trong nhà máy.

Mấy tên côn đồ trong nhà máy gạch vốn dĩ còn đang chờ Trần Thiết Hải giải quyết Lâm Hiên, nhưng cuối cùng thấy Lâm Hiên kéo Trần Thiết Hải đi vào.

Sau khi Lâm Hiên đi vào thì thấy Lâm Thanh Thanh đang bị trói.

Miệng của Lâm Thanh Thanh bị bịt lại, lúc thấy Lâm Hiên. tới thì vội vàng kêu lên.

Lâm Hiên nhìn lướt qua xung quanh, phát hiện phía trên là tên mắt chột kia.

Mà Trần Thiết Hải sau khi thấy tên mắt chột thì kích động kêu to: "Đại ca, đại ca cứu em, tên nhóc Lâm Hiên này chỉ biết mưu hèn kế bẩn đánh lén em."

Tên mắt chột lạnh nhạt nhìn lướt qua Trần Thiết Hải, nói "Đồ vô dụng, nhiều người như vậy mà có mỗi tên Lâm Hiên cũng giải quyết không xong."
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 23: C23: Tên chột mắt đột nhiên thay đổi sắc mặt


Lâm Hiên nhìn tên chột mắt, ném Trần Thiết Hải sang một bên: “Anh là ông chủ của Trần Thiết Hải? Anh ngàn vạn lần không nên bắt cóc em gái tôi.”

Tên chột mắt cười lạnh một tiếng, nói: “Nhưng bây giờ chính tao đang bắt cóc con bé đấy, mày có thể làm gì? Mày. nghe cho rõ đây, ông đây cho mày hai lựa chọn.”

“Một là ký tên vào bản thỏa thuận này, rồi đem em gái mày rời khỏi đây. Hai là tao giết em gái mày rồi lừa lấy tiền bảo hiểm của con bé.”.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Cánh Tay Phải Của Ông Trùm Ma Cao
2. Tình Anh Duyên Em
3. Anh Cũng Có Ngày Này
4. Còn Lâu Mới Thích
=====================================

Tên chột mắt thường xuyên làm những việc này, cũng thường xuyên dùng loại thủ đoạn này để đuổi theo bọn vay nặng lãi.

Nếu không lấy được tiền thì mua loại bảo hiểm tử vong do tai nạn, bảo hiểm thương tật do tai nạn,...

Ánh mắt Lâm Hiên đột trở nên lạnh lùng, lửa giận tích tụ trong lòng lập tức bùng lên.

“Không ký, tôi đang ở đây, anh tuyệt đối không thể giết người!”

Lâm Hiên nói xong, trong tay xuất hiện mười cây châm bạc, hai tay đồng thời phi châm ra, hướng về phía tên chột mắt cùng đồng bọn của anh ta.

Quỷ Môn thần châm có thể cứu người, cũng có thể giết người.

Hơn nữa, giết người bằng Quỷ Môn thần châm còn dễ hơn nhiều so với cứu người!

Mấy cây châm bạc lần lượt bay ra, mấy tên côn đồ kia còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị châm đâm trúng, cả cơ thể bät đầu co giật.

Chỉ có mình tên chột mắt ấy có bản lĩnh không tồi, có thể bắt được mấy cây châm của Lâm Hiên.

“Phi Châm Thứ Huyệt?”

Sắc mặt của tên chột mắt hơi thay đổi, lập tức nói: “Mày. học Phi Châm Thứ Huyệt này từ ai?”

“Chuyện này anh không cần biết, dám bắt cóc em gái tôi thì không dễ xong chuyện như vậy đâu.”

Lâm Hiên tiến lên một bước, nhanh chóng đi đến cạnh Lâm Thanh Thanh, nới lỏng dây trói cho Lâm Thanh Thanh rồi xé băng dính trên miệng cô bé ra.

“Anh, anh, Thanh Thanh sợ quá, em sợ sẽ không được gặp lại anh nữa” Lâm Thanh Thanh lao vào lòng Lâm Hiên, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt cô bé, đôi tay nhỏ ôm chặt lấy Lâm Hiên, không chịu buông ra, như thể lo lắng nếu cô ấy hơi buông lỏng một chút thì sẽ mất anh trai mãi mãi.

“Không sao đâu Thanh Thanh, có anh trai ở đây, không ai có thể làm đau em, anh trai sẽ bảo vệ em.” Lâm Hiên yêu thương vỗ nhẹ lưng Lâm Thanh Thanh.

“Hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm, người anh em, kỹ năng phi châm thích huyệt của anh rất điêu luyện, khẳng định sau lưng anh có cao nhân, tôi muốn nhờ vị cao nhân đó giúp tôi trị bệnh”

Lâm Hiên khựng lại một chút, còn chưa kịp mở miệng, tên chột mắt lại vội nói:

“Ông chủ của chúng tôi treo thưởng năm mươi triệu, chỉ cần vị cao nhân kia có thể chữa khỏi bệnh, liền nhận được năm mươi triệu tiền phí chữa bệnh.”

“Hơn nữa, lần này bắt cóc em gái anh, tôi sẵn sàng bồi thường một triệu, mong vị cao nhân kia có thể lộ diện.”

Sắc mặt tên chột mắt thay đổi nhanh đến mức ngay cả Lâm Hiên cũng phải giật mình.

Chưa gì đã ra giá năm mươi triệu, Lâm Hiên quả thật hơi dao động.

Lâm Hiên còn chưa kịp mở miệng, Trần Thiết Hải đã chạy tới trước mặt tên chột mắt nói: “Anh Độc Nhãn, anh đừng bị Lâm Hiên lừa, nó là loại người thế nào em là người biết rõ nhất, nó chính là một tên vô dụng không tiền không tài, loại người như vậy thì sao phía sau lại có cao nhân được chứ. Nếu sau lưng có cao nhân thì nó cũng không cần mỗi ngày đều đi giao đồ ăn”

Tên chột mắt đạp Trần Thiết Hải một cước, hét lớn: “Tên rác rưởi không có mắt, cậu cho răng Phi Châm Thứ Huyệt mà Lâm Hiên vừa phi ra rất dễ sao?”

Trần Thiết Hải còn muốn nói thêm gì đó, lại bị ánh mắt của tên chột mắt trừng cho ngậm miệng lại.

“Anh Lâm, chuyện này chỉ là một hiểu lầm thôi, mong anh rộng lượng, không so đo với kẻ kém hiểu biết như tôi.”

Tên chột mắt cúi thấp đầu trước mặt Lâm Hiên, dù sao anh ta cũng đang cầu xin Lâm Hiên giúp đỡ.

Lâm Hiên kiểm tra cơ thể Lâm Thanh Thanh, thấy không có gì nghiêm trọng mới khiến hắn hoàn toàn yên tâm.

“Đưa cho tôi một triệu tiền bồi thường, còn nữa, tên đàn em Trần Thiết Hải của anh còn nợ tôi ba trăm ngàn, anh cũng đưa luôn cho tôi đi. Còn về việc chữa trị, khi nào rảnh tôi sẽ đi xem:

Trần Thiết Hải nghe thấy vậy, cả người liền run lên, lập tức hét lên: “Lâm Hiên, tên vô dụng thua cuộc như mày đừng có nói bậy bạ, chị gái của tao ở cùng mày ba tháng, lấy của mày có ba trăm ngàn thì làm sao? Mày còn có mặt mũi đòi lại sao?”
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 24: C24: Dạ thần điến


Tên mắt chột đập vào lưng Trần Thiết Hải, tức giận nói: “Tôi đang nói chuyện với cậu Lâm, cậu có quyền chen miệng vào sao?”

Trần Thiết Hải bị đập một cái cũng không dám tức giận, anh ta chỉ là đàn em của tên chột mắt nên chỉ có thể chịu đựng nuốt nước bọt, tuy nhiên lại đố hết tội lỗi lên đầu Lâm Hiên, trừng mắt nhìn chăm chấm Lâm Hiên.

“Anh Lâm, không biết khi nào anh mới có thời gian rảnh để chữa bệnh cho ông chủ của chúng tôi?” Tên chột mắt bước về trước hai bước, cung kính hỏi.

Lâm Hiên trầm ngâm một lúc, nói: “Chiều ngày mai”

“Được, được, được, đây là danh thiếp của tôi, khi nào anh Lâm rảnh thì gọi điện cho tôi, tôi sẽ đến đón anh ngay”

Tên chột mắt có vẻ cung kính khúm núm, khác hẳn với vẻ kiêu ngạo vừa rồi, cứ như là hai người khác nhau vậy.

Lâm Hiên tùy ý cầm lấy tờ danh thiếp rồi đưa em gái rời di.

Lâm Hiên không đem em gái về nhà mà nhờ Tiêu Thiên Hàn bảo vệ em gái mình

Chuyện lần này tuyệt đối không được xảy ra nữa! Đặc biệt là Lý Trường Ngôn vốn nhầm vào hần nên nhất định phải đề phòng,

Tại nhà họ Tiêu, Tiêu Thiên Hàn nghiêm túc nói: “Cậu Lâm, Lý Trường Ngôn sẽ trả thù, tối nay cậu ở lại chỗ tôi đi”

“Tôi sẽ chịu trách nhiệm việc bảo vệ cậu và em gái cậu trong thời gian này."

Tiêu Thiên Hàn cũng mong Lâm Hiên sẽ chữa bệnh cho Tô Trường Lan nên nếu ở lại nhà họ Tiêu thì Lâm Hiên sẽ không gặp phải chuyện ngoài ý muốn,

Trong khi Lâm Hiên ở lại nhà họ Tiêu, Tổng Giám đốc tập đoàn Trường Lan đang ở trong phòng làm việc.

Tô Huệ Chỉ nhìn con phố bên dưới qua lớp cửa kính trong suốt cao từ trần đến sàn nhà.

Đột nhiên, ba bóng người nhảy xuống sau lưng Tô Huệ Chỉ, sau khi xuất hiện, cả ba người đều quỳ một chân xuống với Tô Huệ Chỉ, cực kỳ cung kính.

Lúc này, Tô Huệ Chỉ không còn vẻ dịu dàng như khi ở cạnh Lâm Hiên nữa, thay vào đó là khí chất của một nữ hoàng nhìn trời nhìn đất bãng nửa con mắt.

Mà ba người đang quỳ phía sau cô, khí thế của ai cũng mạnh mẽ và đáng sợ.

Nếu có người ở đấy, chắc chân sẽ rất chấn động, bởi ba người kia đều là võ giả Huyền cấp.

Võ giả Huyền cấp ở thành phố An Giang không nhiều, nhưng lúc này lại có tận ba võ giả Huyền cấp đang cung kính

quỳ gối trước mặt Tô Huệ Chỉ

“Điện chủ gấp gáp triệu tập chúng tôi về, không biết có gì c ần sai bảo?"

Cô gái cao ráo mảnh khảnh ở giữa lên tiếng hỏi “Dạ Oanh, Dạ Sắt, giúp tôi bảo vệ hai người."

Tô Huệ Chỉ đặt ảnh của Lâm Hiên và Lâm Thanh Thanh. lên bàn. “Nếu hai người họ có mệnh hệ gì, hai người đem đầu đến gặp tôi!"

Nghe được lời này, Dạ Oanh và Dạ Sát đều run rẩy, cả hai đều biết rõ điện chủ của họ đáng sợ đến mức nào.

“Dạ Huyền, cô đi tìm nhà họ Lý, nhắc họ nên thành thật chút, đặc biệt là Lý Trường Ngôn, nếu họ dám làm hại Lâm Hiên thì nhà họ Lý cũng không căn tồn tại nữa”. Kiếm Hiệp Hay

“Vâng, thưa điện chủ."

Ba ngươi Dạ Oanh, Dạ Sắt, Dạ Huyền đều gật đầu, sau đó lập tức biến mất trong màn đêm.

Có lẽ không ai biết rắng, Tô Huệ Chỉ bên ngoài có dáng vẻ yếu đuối, vậy mà lại là chủ nhân của Dạ Thần Điến - tổ chức bí ẩn nhất của thành phố An Giang.

Tại một khu khác trong nhà họ Lý

Một bóng đen nhanh chóng nhảy xuống sảnh lớn của nhà họ Lý, cả nhà họ Lý đang ăn cơm đều thấy kinh hãi

Nhà họ Lý canh giữ nghiêm ngặt, có thể dễ dàng lẻn vào như thế chứng tỏ người này có thực lực phi thường.

Người đứng đầu nhà họ Lý, Lý Hồng Tỉnh lập tức bật dậy, cảnh giác nhìn người trước mặt

“Ngươi là ai? Đến nhà họ Lý chúng tôi làm gï?”

Diệp Huyền không trả lời, chỉ phí ra một tấm lệnh bài của Dạ Thần Điến, một nửa đâm xuyên qua tấm gõ. Nhưng dù chỉ lộ ra một nứa lá bài thì phù hiệu trên đó cũng đủ khiến Lý Hồng Tỉnh phải sợ hãi.

“Dạ... Dạ Thần Điển?”

“Không biết sứ giả của Dạ Thần Điến đến đây có chuyện gì sai bảo?"

Tim Lý Hồng Tỉnh như bị bóp nghẹt, bởi vì từng có một gia tộc võ giả ở thành phố An Giang bị Dạ Thần Điến xóa sổ chỉ trong một đêm.

Phải biết rắng, trong gia tộc kia có hai võ giả Huyền cấp và hàng trăm võ giả Hoàng cấp.

Dù vậy, họ vẫn bị Dạ Thần Điến tiêu diệt chỉ sau một đêm, không còn ai sống sót.

“Thay Điện chủ của tôi chuyển lời tới mấy người, nhà họ Lý không được nhầm vào Lâm Hiên, đặc biệt là Lý Trường Ngôn, nếu không... nhà họ Lý cũng không cần tồn tại nữa”
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 25: C25: Lý trường ngôn sững sờ


Dạ Huyền vừa nói xong, vẻ mặt của Lý Hồng Tỉnh thay đối thất thường, lời này đã quá rõ ràng, có lẽ Lý Trường Ngôn đã đụng chạm đến Dạ Thần Điện!

“Đúng, đúng, đúng, theo lời của Dạ Thần Điện, chúng tôi sẽ không đối đầu với Lâm Hiên”

Mặc dù Lý Hồng Tỉnh không biết Lâm Hiên là ai, nhưng hắn ta có thể yêu cầu điện chủ của Dạ Thần Điện tự mình phái Võ giả Huyền cấp đến cảnh báo nhà họ Lý bọn họ thì hiển nhiên thân phận cũng không đơn giản.

Dạ Huyền khế gật đầu, xoay người rời khỏi nhà họ Lý.

Ngay sau khi Dạ Huyền rời đi, Lý Hồng Tỉnh đá Lý Trường Ngôn ra xa hơn mười mét

“Thăng khốn, con đụng chạm ai thì đụng, thế mà dám trêu chọc Dạ Thần Điện!"

Lý Trường Ngôn vẫn còn mơ hồ. “Dạ...Dạ Thần Điện?”

“Không, con không trêu chọc Dạ Thần Điện. Ba, con thật sự không chọc giận Dạ Thần Điện. Lâm Hiên chỉ là một tên nhóc không có bối cảnh, làm sao cậu ta có thế liên quan tới Dạ Thần Điện chứ?”

“Không đúng, người lúc nãy chắc chăn không phải người của Dạ Thần Điện, chắc chẩn cô ta đang giả mạo người của Dạ Thần Điện tới hù dọa chúng ta”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay

Lý Hồng Tinh nghe vậy thì càng tức giận hơn, túm lấy quần áo của Lý Trường Ngôn, tát thật mạnh vào mặt anh ta.

“Ba!"

Tiếng tát giòn giã vang lên kèm theo tiếng gào giận dữ của Lý Hồng Tịnh: “Có phải trong đầu con chứa toàn phân chó. không? Tên vừa rồi là Võ giả Huyền cấp, chỉ một người thôi cũng có thể đánh tan cả nhà họ Lý chúng ta thì còn cần phải đe dọa chúng ta nữa à?”

“Võ..Võ giả Huyền cấp?”

Hiển nhiên Lý Trường Ngôn không nhìn ra tu vị của Dạ Huyền cho nên mới cảm thấy như vậy.

Lúc này nghe Lý Hồng Tỉnh nói tên kia là Võ giả Huyền cấp, cả người anh ta run rấy vì sợ hãi

“Ba, ba nhất định phải cứu con, con để Cưồng Đao dân người tới giết Lâm Hiên rồi. Ngăn cản, đúng vậy, ba nhất định phải ngăn cản Cuồng Đạo hành động”

Lý Hồng Tinh nghe vậy thì phía sau cũng ứa mồ hôi lạnh: “Đồ khốn kiếp, con thật sự muốn gi ết chết nhà họ Lý chúng ta mà, còn không mau gọi điện ngăn cản."

Lý Hồng Tinh giơ nằm đấm lên, rất muốn đấm bay đầu Lý Trường Ngôn.

Chỉ là hiện giờ Lý Trường Ngôn còn phải ngăn cản Cuồng Đao nên ông ta mới không có làm thế:

Lý Trường Ngôn cũng biết mình gặp rắc rồi, vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho Cưồng Đao.

“Cưồng... Cưồng Đao, hủy bỏ hành động lần này, tiền thuê tôi sẽ trả không thiếu cậu một xu nà:

Lý Trường Ngôn cúp điện thoại xong mới thở phào nhẹ nhõm,

Lý Hồng Tinh vẫn còn tức giận, tát mấy cái vào mặt Lý. Trường Ngôn.

“Đồ khốn kiếp, ba mặc kệ con đắc tội Lâm Hiên thế nào, ngày mai con mang theo ba mươi triệu đến xin lỗi Lâm Hiên, Nhớ kỹ, khi nhìn thấy Lâm Hiên thì phải quỳ xuống xin lỗi. Nếu. không, chỉ cần một lời từ điện chủ của Dạ Thần Điện, toàn bộ nhà họ Lý chúng ta coi như xong đi

Cả người Lý Trường Ngôn run rấy, kêu anh ta quỷ xuống xin lỗi Lâm Hiên, điều này sao có thế?

"Ba, Lâm Hiên chỉ là một tên thối tha gia đồ ăn cho bọn nghèo khổ, sao con có thể quỳ xuống xin lỗi rồi còn đưa cậu ta ba mươi triệu, con không làm được"

Nghe Lý Trường Ngôn nói xong, Lý Hồng Tỉnh giận đến hổn hển: “Đồ khốn, nếu con còn tiếp tục không giữ mồm giữ miệng thì nhà họ Lý chúng ta sẽ thật xong đời đấy. Hôm nay con không nhìn thấy sao? Lâm Hiên có liên quan tới điện chủ của Dạ Thần Điện, cầm ba mươi triệu đến quỳ xuống xin lỗi Lâm Hiên, con không còn lựa chọn nào khác, nếu không xin lỗi, vì nhà họ Lý, ba chỉ có thế vì đại nghĩa không quản người thân!”

Lời này vừa nói ra, cả người Lý Hồng Tỉnh toát ra sát khí hung ác.

Cảm nhận được sát khí trên người ba mình, sắc mặt Lý Trường Ngôn hoàn toàn thay đổi, lúc này anh ta mới ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, vội vàng gật đầu nói:

“Vâng vâng thưa ba, ngày mai con lập tức đi xin lỗi Lâm Hiên, con sẽ quỳ xuống xin lỗi và bồi thường tiền, tất cả đều nghe theo ba”

Thậm chí Lý Trường Ngôn suy nghĩ nát óc cũng không nghĩ ra, làm sao một kẻ bỏ đi như Lâm Hiên lại có thể có quan hệ với Dạ Thần Điện, nhưng hiện giờ anh ta không có lựa chọn nào khác.

Sáng sớm hôm sau. Lâm Hiên và Tiêu Thiên Hàn cùng đến nhà Tô Huệ Chỉ. Hôm nay ánh mắt Tô Huệ Chỉ nhìn Lâm Hiên có chút ngượng ngùng, nhưng La Xuân Uyến lại nhìn Lâm Hiên bãng ánh mắt vô cùng phức tạp.

“Lâm Hiên, nếu cậu thật sự có thể chữa khỏi hoàn toàn cho Trường Lan, tôi sẽ cân nhắc chuyện giữa cậu và Huệ Chi."
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 26: C26: Tha thứ


Lâm Hiên cười chẳng để tâm: “Dù thế nào thì tôi cũng đã chữa hết bệnh cho ông chủ Tô nên ông chủ Tiêu không thể nào từ chối trả thù lao đâu”.

Lời này vừa dứt, Lâm Hiên bắt đầu điều phối nước thuốc để tắm.

“Bác gái, bác xem cho kỹ nhé, 30 ngày đầu thì ngày nào cũng phải điều chế nước tắm cho ông chủ Tô theo công thức này!”

Lâm Hiên vừa nói ra công thức đơn thuốc đông y vừa pha nước tắm.

La Xuân Uyển, Tô Huệ Chi, Tiêu Thiên Hàn nhìn chằm chằm Lâm Hiên, sợ bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

Lâm Hiên phối xong nước tắm thì đích thân nâng Tô Trường Lan bỏ vào trong bồn.

“Mỗi lần ngâm thế này thì cứ khoảng 45 phút là được, tháng đầu tiên ngâm thuốc tắm là để khơi thông kinh mạch, giúp tăng hoạt tính cho tế bào!”

La Xuân Uyển không ngừng gật đầu: “Được, cảm ơn cậu, hay là cậu ở lại ăn bữa cơm?”

Thái độ của La Xuân Uyển hôm qua và hôm nay đã hoàn toàn khác hẳn.

Lâm Hiên cũng không từ chối, sau khi ăn cơm ở nhà Tô Huệ Chi xong thì anh mới rời đi.

Thấy Lâm Hiên rời đi, Tô Huệ Chi tỏ vẻ muốn nói lại thôi, cuối cùng cô cũng không nói thành lời.

Lâm Hiên rời khỏi nhà, Tô Huệ Chi, khi mới tới cổng của khu nha, một chiếc Audi màu đen chợt dừng ở ven đường, Lý Trường Ngôn mang theo vẻ tiều tuỵ xuống xe.

Lâm Hiên thấy anh ta thì nhíu mày, anh nhớ là Lý Trường Ngôn từng buông những lời tàn nhẫn, nên giờ thấy người, anh biết người tới không có ý tốt.

Lý Trường Ngôn gộp ba bước thành hai tới trước mặt Lâm Hiên, khi Lâm Hiên cho rằng đối phương sắp hung hăng mắng chửi mình thì anh ta lại quỳ xuống trước mặt anh.

“Bốp bốp!”

Lý Trường Ngôn quỳ xuống rồi tự tát mình mấy cái: “Cậu Lâm, là tôi có mắt không tròng, không thấy núi Thái Sơn nên làm mích lòng cậu, tôi không nên nói ra những lời uy h**p kia. Tôi biết mình sai rồi, xin cậu khoan dung độ lượng tha cho tôi một mạng, tha cho nhà họ Lý chúng tôi một lần!”

“Trong tấm thẻ này có 30 triệu, mật mã là sáu số 6, là quà tạ lỗi cho cậu Lâm, tôi mà biết cậu Lâm lợi hại như vậy, dù bị đánh chết, tôi cũng không dám bất kính với cậu!”

Lâm Hiên ngẩn ra, hôm qua anh ta còn kiêu ngạo như vậy, hôm nay lại như con gà con, quỳ gối xin lỗi mình, còn đưa tiền tạ tội nữa.

“Có phải anh bị cửa kẹp đầu không?”, Lâm Hiên không khỏi hỏi.

Lý Trường Ngôn không dám nhiều lời, dùng hai tay nâng tấm thẻ: “Lâm Hiên, tôi biết lời nói của mình hôm qua rất quá đáng, nhưng tôi biết mình sai rồi, mong cậu nhận 30 triệu này”.

Hiện tại Lâm Hiên cũng chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, tự dưng Lý Trường Ngôn lại chạy tới xin lỗi mình, còn đưa tiền nữa.

Nhưng mà cho tiền thì cớ gì không lấy! Lâm Hiên nhận lấy cất thẻ đi: “Biết sai mà sửa là điều thiện nhất trên đời, lần sau nhớ cẩn trọng một chút!”

Nghe anh nói thế, Lý Trường Ngôn kích động gật đầu: “Nói vậy là cậu Lâm tha thứ cho tôi rồi?”

“Tha thứ!”, tuy Lâm Hiên không biết là sợi dây thần kinh nào của Lý Trường Ngôn bị chạm nhưng dù gì giữa họ cũng chẳng có thù oán sâu nặng gì, Lý Trường Ngôn mang theo 30 triệu để xin lỗi, chẳng có lý do gì mà không tha thứ.

Lý Trường Ngôn vui mừng: “Cảm ơn cậu Lâm, chúc cậu bình an muôn đời trong ánh sáng của mười phương chư Phật!”

Nói xong anh ta mới cẩn thận đứng lên rời đi như sợ mình bước chậm chút thôi là mạo phạm Lâm Hiên. . Harry Potter fanfic

Nhìn theo bóng lưng Lý Trường Ngôn, Lâm Hiên lắc đầu, hành động của người này đúng là khó hiểu nhưng chuyện này là chuyện tốt đối với Lâm Hiên.

Sau đó, Lâm Hiên lấy di động ra gọi cho tên mắt chột: “Tôi đang ở cổng Thanh Sơn Phượng Cư, anh cho người tới đón tôi!”

Tên mắt chột nghe thấy giọng của Lâm Hiên thì kích động: “Vâng, anh chờ chút, tôi tới ngay!”

Không bao lâu sau, một chiếc Toyota bá đạo đậu bên cạnh Lâm Hiên, tên mắt chột khách sáo tới trước mặt anh.

“Anh Lâm, chỉ có một mình anh thôi à?”, tên mắt chột nhìn quanh, không thấy thêm ai khác.

“Tôi đi trước xem thế nào!”, Lâm Hiên biết mặt chột cho rằng sau lưng anh còn cao nhân chỉ bảo.
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 27: C27: Thể hàn huyền ngọc


Lâm Hiền cũng chỉ tương kế tựu kế, vờ như ở sau mình còn có một cao nhân.

Dù sao tay chân đám người mắt chột cũng không sạch sẽ, nếu có thế dùng chiêu cáo mượn oai hùm đế hù doạ đối phương thì không còn gì tốt hơn.

“Được, giờ chúng ta đi thôi!"

Tên mắt chột lái xe đưa Lâm Hiên tới cống một trang viên ngoại thành, vừa tới nơi, Lâm Hiên lại giật mình.

Lâm Hiên đã từng nghe nói về trang viên tư nhân nhưng nhìn nơi này thì chắc giá trị cũng phải hơn trăm triệu

Có thể ở đây thì mắt chột cũng có chút điều kiện nha!

Nhưng sau đó Lâm Hiên lập tức nhận ra là mình sai rồi

Vì thanh niên mắt chột hoàn toàn không có tư cách tiến vào trang viên, người ra đón Lâm Hiên là một quản gia tuổi trung niên

“Đây là người có thế dùng Phi Châm Thứ Huyệt à?”, quản gia trung niên nhíu mày.

Thanh niên mặt chột vội nói: “Quản gia Trương, là cậu Lâm này, tuy tôi biết hơi khó tin nhưng chính mắt tôi chứng kiến!"

“Tuy tôi thân phận nhỏ bé, năng lực không nhiều nhưng vẫn có chút kiến thức mài”, mắt chột nịnh nọt:

Quản gia trung niên nhìn chăm chãm vào Lâm Hiên: “Cậu trai, cậu thật sự biết chữa bệnh sao?”

“Đúng vậy!”, Lâm Hiên nói. “Ha ha, vậy tôi xin nhắc cậu một câu, chủ của tôi không dễ tính đâu, nếu cậu dám lừa gạt, tiền chẳng những không lấy được, mạng còn phải đế lại đây đấy!”

Lời của quản gia trung niên không làm Lâm Hiên dao động, anh vẫn bình thản đáp: “Thù lao 50 triệu nên chắc chắn là tôi có thế"

“Tốt, quản gia trung niên thấy Lâm Hiên vẫn bình thản thì gật đầu, dẫn anh vào trang viên.

“Lần này người cần chữa trị là cô ba nhà chúng tôi, tiền thù lao đúng là 50 triệu, nếu có thế chữa lành một cách thuận lợi thì tăng gấp đôi cũng không thành vấn đề!"

Lâm Hiên thở ra, những người này hào phóng thật.

Mấy chục triệu, thậm chí là cả trăm triệu, nói cho là cho.

Hơn nữa, Lâm Hiên cũng nhìn ra được là đối phương không hề nói giốn.

“Tôi họ Trương, là quản gia của trang viên này, cậu gọi tôi quản gia Trương là được”.

Trong lúc nói chuyện, quán gia Trương đã dẫn Lâm Hiên tới trước một căn biệt thự trong trang viên.

“Xem ra mắt chột chỉ có thể tiếp xúc tới quản gia, chỉ là trung gian tìm người, không quan hệ gì với chủ nhân trang viên”.

Lâm Hiên thầm nghĩ, lúc trước tên này bảo lấy cớ giúp đại ca anh ta là để dẫn dụ mình tới.

Quản gia Trương dẫn Lâm Hiên vào phòng khách, hiện tại, ở đây đang có mười mấy bác sĩ Trung ~ Tây y mặt ủ mày ê nhìn thiếu nữ nắm trên giường bệnh.

Lâm Hiên ngước mắt nhìn lại thì thấy trên giường có một: cô gái dịu dàng đang năm, làn da trằng ngần gần như trong suốt, vô cùng mịn màng.

Lâm Hiên tiến lên hai bước, cô gái này có thân hình cân xứng, mái tóc dài màu lam nhạt rất thu hút người khác. Điều khiến Lâm Hiên sợ hãi là đôi mắt cô ấy có màu tím nhạt, trông không giống trúng độc, cũng không phải là đeo. kính sát tròng mà là sinh ra đã có...

“Mắt tím? Chẳng lễ là...” Trong đầu Lâm Hiên nảy ra một suy đoán đáng sợ, anh mở trùng đồng Thiên Nhãn ra nhìn về phía cô gái

Sau khi quan sát rõ ràng tình huống của cô gái, Lâm Hiên lại hít ngược một hơi, hãi hùng trong lòng: “Thật sự là thế hàn Huyền Ngọc!”

Thể hàn Huyền Ngọc đều được ghi chép trong truyš của Thần y Quỷ Môn và Cực Võ thánh y vì trong thể hàn Huyền Ngọc có thể ngưng tụ ra hàn băng Huyền Ngọc để làm thuốc.

Một điều nữa là nếu có thế song tu với thể chất thế hàn Huyền Ngọc thì đúng là làm chơi ăn thật.

“Xem ra cô gái này không phải bị bệnh mà là thể hàn Huyền Ngọc không được dẫn đường một cách đúng đản, khiến cho hàn khí căn trá”

Chỉ trong giây lát, Lâm Hiên đã biết tình hình của cô gái, cũng đã nghĩ ra cách trị liệu.

“Người trên giường bệnh là cô ba nhà tôi, Thượng Quan Ngọc Băng!”

Quản gia Trương giới thiệu một câu, sau đó còn nói thêm: “Mười mấy người này đều là danh y mà chủ của tôi mời về từ bên ngoài, cậu có thể giao lưu với họ một chút!”

Theo lời nói của quản gia, mười mấy danh y đều quay sang nhìn Lâm Hiên, còn có hai bác sĩ tây y đến từ nước Mễ cũng ngó anh

“Quản gia Trương, đây là chàng trai có thể dùng Phi Châm Thứ Huyệt à?”
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 28: C28: Dễ dàng trị hết


“Đúng vậy!"

Quản gia Trương gật đầu, sau đó mới nói: “Cậu trai này họ Lâm, các vị cứ gọi là cậu Lâm, không biết tình hình trị bệnh cho cô chủ có tiến triển gì không?”

Vừa nghe thấy quản gia Trương hỏi về bệnh tình, mọi người đều rầu rï: “Lão già tôi đây làm nghề y năm mươi năm, mà chưa bao giờ gặp tình huống thế này, mới nghe nói lần đầu".

“Tây y chúng tôi cũng chưa từng thấy ca bệnh thế này bao. giờ, trái tìm cô ấy như một tẳng băng vạn năm vậy, không ngừng toả ra khí lạnh đóng băng cơ thể cô ấy”

Một đám bác sĩ, thầy thuốc thay nhau nói, nhưng chẳng ai nói ra được kết quả cụ thế.

“Cậu Lâm, hay là cậu cũng khám cho cô chủ một chút đi!"

Lâm Hiên cười nói: “Tôi đã hiểu biết tình trạng của cô ấy, cũng biết nguyên nhân gây bệnh, biết luôn cách trị liệu rồi!”

Lâm Hiên nói ra lời này làm mọi người giật mình, khiếp sợ nhìn anh

Nhiều danh y như vậy mà chưa thảo luận ra kết quả gì dù đã nghiên cứu hơn nửa tháng rồi

Nhưng Lâm Hiên mới nhìn một cái, chưa bắt mạch, cũng. chẳng kiểm tra là đã có kết luận.

“Chàng trai, dù lừa đảo cũng phải biết đánh bóng con mắt nhé, dám lừa gạt nhà Thượng Quan, e là cậu chọn sai chỗ rì

Ngay lúc này, một người đàn ông trung niên cao to vạm vỡ, khí thế hừng hực bước tới, vẻ ngoài không giận mà vẫn uy. nghiêm, còn mang theo khí của bậc vương giả, hiển nhiên đây là một nhân vật lớn lẫy lừng một phương.

Người này vừa tới, quản gia Trương đã cung kính chào: “Ông chủ!"

Mười mấy bác sĩ cũng không ngừng chào hỏi một cách kính trọng: “Chào ông chủ!”

Lâm Hiên lại chẳng hề tỏ ra sợ hãi người đàn ông trung niên này.

Bởi vì hai nguyên do: Một, anh thật sự nhìn ra tình trạng của Thượng Quan Ngọc Băng là gì, vừa rồi không hề nói bậy.

Hai là Lâm Hiên cũng nhìn ra được tình trạng sức khoẻ của người đàn ông trước mặt.

“Lừa gạt?”

Lâm Hiên lắc đầu: “Cô nhà không phải bị bệnh mà là do có thể chất đặc biệt, mà loại thể chất này là được di truyền sang cho cô ấy”

“Có lẽ bà nhà cũng có thể chất tương tự cô nhà nhỉ!”

Lời Lâm Hiên nói làm đồng tử Thượng Quan Thiên Tinh co rụt

“Quản gia Trương, mời các y bác sĩ ra khỏi đây, tôi muốn tâm sự riêng với cậu trai này!”

Các y bác sĩ khác giật mình, chẳng lẽ vừa rồi Lâm Hiên đã nói đúng? Bằng không, tại sao Thượng Quan Thiên Tỉnh lại muốn họ rời đi

Người đi hết, Thượng Quan Thiên Tinh mới lên tiếng: Đúng vậy, cậu cũng đã biết cách chữa!”

“Phải!", Lâm Hiên gật đầu, anh không hỏi nhiều.

Vi thế chất này là được di truyền, lễ ra người đi trước cũng biết cách khắc chế nhưng thể hàn Huyền Ngọc bị cản ngược. mạnh mẽ đến mức này thì đúng là hiếm thấy.

“Làm phiền cậu chữa khỏi cho con bé, sau khi thành công, tôi trả 100 triệut

Thượng Quan Thiên Tinh vừa lên tiếng là dứt khoát trả 100 triệu, vì ông ta tìm quá nhiều y bác sĩ nhưng lại chỉ thấy được tia hi vọng ở Lâm Hiên.

Lâm Hiền suýt bật cười vì 100 triệu này quá dễ kiếm.

“Ông nói đấy nhé, sau đó đừng hối hận?”, Lâm Hiên cười tủm tỉm đáp.

“Sao? Chắng lẽ trong quá trình chữa trị còn làm tổn thương con gái tôi?”, Thượng Quan Thiên Tỉnh có chút lo âu.

“Không có, sau khi chữa hết, con gái ông chẳng những không bị gì mà còn có thế trở thành thiên tài tu vỡ”

Nói xong, Lâm Hiên cầm một cây kim bạc đâm vào giữa ấn đường của Thượng Quan Ngọc Bãng.

Sau đó anh nhẹ nhàng búng cây kim, “Xong rồi, ông nói 100 triệu rồi đấy, đừng có hối hận!” Thượng Quan Thiên Tính trợn to hai mắt, tiến lên định bắt

mạch cho Thượng Quan Ngọc Băng nhưng còn chưa kịp vươn tay là thấy con gái từ từ mở mắt rồi

“Ba!"

Giọng nói dịu dàng truyền đến, Thượng Quan Ngọc Băng hoang mang nhìn xung quanh.

“Con bị gì thế? Sao con cứ cảm thấy mình đã ngủ một giấc rất dài!”

Thượng Quan Thiên Tinh kích động, cười nói: “Không sao, ổn cả rồi, ổn cả rồi!"

Lâm Hiên thấy Thượng Quan Thiên Tinh kích động như thế thì thở dài: “Hầy, ông chủ Thượng Quan, cô nhà khoẻ rồi nhưng vết thương của ông..."

Sau khi nói tới đây, Lâm Hiên lại lắc đầu bất đắc dĩ.

Anh dùng trùng đồng Thiên Nhãn đế quan sát vết thương của Thượng Quan Thiên Tỉnh thì thấy vết thương trong người ông ta đã nghiêm trọng tới mức khiến anh nghi ngờ rắng có. thể một giây sau ông ta sẽ chết thẳng cảng.
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 29: C29: Nhân viên bán hàng thích dùng mắt chó nhìn người


Thượng Quan Thiên Tinh nghe vậy thì bất đắc dĩ thở dài, thậm chí còn chẳng hỏi Lâm Hiên rắng mình có thế chữa khỏi không

Vì ông ta biết vết thương của mình đã tới tình trạng nghiêm trọng nhất, nếu không nhờ vào tu vi để kéo dài thì chắc: đã đi đời nhà ma rồi.

“Cậu Lâm yên tâm, tiền chữa bệnh sẽ không thiếu của cậu. xu nào đâu mài”

Lâm Hiên gật đầu, sau đó cười: “Ông chủ Thượng Quan hào phóng quá, nế tình tính cách hào sảng này của ông, tôi nhắc nhở một câu, nếu ông có thế tìm được nhân sâm băng nghìn năm thì có lẽ tôi sẽ cứu được ông”.

Sắc mặt Thượng Quan Thiên Tinh h0àn toàn thay đối, nếu không cần phải chết, dĩ nhiên ông ta muốn sống rồi

“Cậu nói thật chứ?” “Tất nhiên là thật!”, Lâm Hiên trịnh trọng gật đầu Thượng Quan Thiên Tinh hưng phấn, đôi tay hơi run rẩy,

ông ta biết cho dù không trị hết, với năng lực của Lâm Hiên thì hiến nhiên ông ta cũng có thế sống thêm ít nhất là nửa năm.

Cậu Lâm, trong tấm thẻ ngân hàng này có 200 triệu, mật mã là tám số 8, là thẻ VIP cao cấp nhất, có thể tiêu xài miễn phí bất cứ dịch vụ nào thuộc sản nghiệp của tập đoàn Thiên Tinh",

Lâm Hiên có chút ngạc nhiên, tập đoàn Thiên Tinh nắm trong top ba tập đoàn đứng đầu thành phố An Giang, dưới trướng có cả ngành y dược, ăn uống, giải trí, xe hơi, bất động sản.

Mà tấm thẻ này có thế sử dụng miễn phí toàn bộ? Vậy có nghĩa là cầm tấm thẻ này trong tay, Lâm Hiền anh sẽ không cần lo lắng vấn đề ăn mặc ngủ nghỉ ở thành phố An Giang này.

“Vậy cảm ơn ông chủ Thượng Quan!”

Lâm Hiên cũng không khách sáo, trực tiếp nhận lấy thẻ VIP.

Đôi mắt tím của Thượng Quan Ngọc Băng nhìn chăm chảm Lâm Hiên.

“Anh thật sự có thế trị khỏi vết thương của ba tôi sao?“

Lâm Hiên gật đầu: “Chỉ cần có nhân sâm băng nghìn năm, tôi có thể cứu!"

Đôi mắt đẹp của Thượng Quan Ngọc Băng chớp liên hồi “Vậy cho chúng tôi cách thức liên lạc đi, sau khi chúng tôi tìm được nhân sâm bằng nghìn năm thì sẽ báo cho anh biết!”

Lâm Hiên cảm thấy không có vấn đề gì nên trao đổi cách thức liên lạc với Thượng Quan Ngọc Băng.

Làm xong mọi việc, Lâm Hiên mới rời khỏi trang viên tư nhân,

Ra khỏi cổng, anh không thấy mắt chột đâu nữa, vậy nên anh không thể không gọi xe về

“Bác tài, chở tôi tới cửa hàng 4S của Porsche nhé!”

Trước kia Lâm Hiên nghèo, không mua nổi xe hơi, giờ có tiền, anh nghĩ mình nên sảm một chiếc.

Dù sao cũng đã là đại gia nghìn tỷ thì cũng không thể quá bủn xin với bản thân.

“Vâng!”

Tài xế nhấn ga chạy đi, không bao lâu đã tới cửa hàng ô tô của Porsche.

Vừa vào cửa hàng thì một nhân viên nam đã đi tới, trên mặt mang theo biểu cảm khinh miệt: “Ngại quá, chỗ chúng tôi không tiếp người phát tờ rơi , mời anh đi ra!”

Lâm Hiên dừng chân, phát tờ rơi?. 𝚁a‎ chươ𝓷g‎ 𝓷ha𝓷h‎ 𝓷hấ𝑡‎ 𝑡ại‎ ||‎ T𝚁ÙMT𝚁UY‎ Ệ𝘕.𝑣𝓷‎ ||

“Tôi tới mua xe, không phải để phát tờ rơi!"

Nhân viên nam kia đánh giá Lâm Hiên từ trên xuống dưới rồi nở nụ cười khinh thường: “Anh tới chụp ảnh lừa gái phải không? Chỗ chúng tôi cũng không tiếp loại đó, mời anh đi chot”

Lâm Hiên sửng sốt, chụp ảnh lừa gái? “Nếu anh không muốn tiếp tôi thì gọi người khác đi!”

Giọng của Lâm Hiên lạnh lùng hơn một chút, nhân viên bán hàng nam này đang khinh thường khách hàng sao?

“Hừ, không đi à? Vậy tôi chỉ có thể gọi bảo vệ, mặc hàng chợ mà đòi mua Porsche hả, đối diện có bán xe máy điện con lừa kìa, bên đó mới hợp với anh!”

Nhân viên nam hữ lạnh, giọng điệu càng thêm khó nghe.

Tia sáng lạnh vừa tụ lại trong mắt Lâm Hiên thì một nhân viên bán hàng nữ vội chạy tới

“Anh Diệp, để em tiếp đãi vị khách này cho!”

Nhân viên nam cười lạnh: “Đúng là không biết nhìn người! Loại này thì làm gì có sức mua, khó trách cô làm cả tháng rồi mà chả được đơn nào!”

Nhân viên nữ xấu hổ cúi đầu, sau đó cố gắng lấy hết can đảm cười với Lâm Hiên: “Chào anh, anh muốn coi SUV hay xe có mui, xe thế thao thì sao ạ?”

Lâm Hiên nhếch môi: "Xe thể thao đi!”

Trước kia Lâm Hiên cũng ước ao có chiếc xe thể thao, tiếc là đối với Lâm Hiên khi ấy, xe thế thao là giấc mơ không thế với tới.

“Thưa anh, chiếc Porsche 718 này thì sao ạ? 250 mã lực, thậm chí có thể cải tạo lên 300 mã lực!”

Lâm Hiên không nói gì, ánh mắt anh đã chú ý tới chiếc xe đua màu xanh đen ngầu lòi được trưng bày ở giữa sảnh.

“Chiếc này không tệ, giá thế nào?”

Lâm Hiên vừa hỏi, nhân viên nam kia lại không nhịn được mà châm chọc: “Ha ha ha, đúng là thắng hai lúa, còn dám hỏi chiếc 001 cơ đấy!”
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 30: C30: Chức năng mới của trùng đồng thiên nhãn


Nhân viên nữ có chút xấu hổ, chần chờ giây lát cô ấy mới giới thiệu tiếp.

“Thưa anh, đây là chiếc Porsche bản giới hạn toàn cầu, xe thể thao 001, toàn thế giới chỉ có 10 chiếc”.

“Nhà thiết kế 001 là Janet Krans đến từ nước Vu lan, động cơ là...”

Nhân viên nữ còn chưa nói hết thì tên nhân viên nam đứng cách đó không xa lại móc mỉa: “Sao cô ngu dữ vậy, còn đứng đó giới thiệu 001 cho thăng này làm chỉ, trong thành phố An Giang này, có mấy người mua được chiếc 001 này đâu, mà

hiển nhiên trong số đó không có hẳn ta!”

Sắc mặt nhân viên nữ có chút khó coi, Lâm Hiên híp mắt hỏi: “Cái xe này bao nhiêu?”

“Giá lăn bánh là 21 triệu 800 nghìn, không có khuyến mãi!”

Nhân viên nam lại cười nhạo: “Ha ha ha, thăng nghèo hèn, nghe thấy giá này chắc sợ choáng váng rồi chứ gì!”

Lâm Hiên liếc tên kia một cái rồi lấy thẻ ra: “Lấy chiếc này đi, quẹt thẻ, mật khẩu là tám số 8!”

Nhân viên nữ trợn to mắt, nhân viên nam cũng trừng mắt.

Sau đó hắn ta lại cười phá lên.

“Ha ha ha, muốn giả ngầu thì phải biết phân biệt tình hình chứ, mật khẩu thẻ chỉ có sáu chữ số, giờ còn bảo là tám số 8 nữa cơ đấy, muốn chọc tôi cười chết à!”

Lâm Hiên lắc đầu: “Ếch ngồi đáy giếng!”

“Cô lo đi quẹt thẻ là được!”, Lâm Hiên nói với nhân viên nữ.

Sau đó cô ấy cầm thẻ của Lâm Hiên vào quầy, quẹt thẻ, 21 triệu 800 nghìn, cô ấy bấm mật khẩu trong sự lo sợ.

Nhân viên nam cười lạnh nhìn cảnh này: “Thằng khách ngu, con bán hàng đần, đúng là sống lâu mới thấy được!”

Hắn ta vừa dứt lời, giây sau, âm thành quẹt thẻ thanh toán thành công vang lên, giọng điện tử thông báo cũng truyền tới.

“Quẹt thẻ thành công, 21 triệu 800 nghìn đã vào tài khoản!”

Nghe âm thanh này, nhân viên nam sững người. “Sao... quẹt thẻ thành công?”

Hắn ta đờ đẫn, thật sự quẹt thẻ thành công rồi, đồng thời trong lòng cũng hối hận không nguôi.

Rõ ràng là hẳn ta gặp Lâm Hiên trước, nghĩ như vậy, hẳn ta chỉ muốn tát vào mỏ mình một cái, đơn hàng 21 triệu 800

nghìn cứ vậy mà vuột khỏi miệng.

Nhân viên nữ sửng sốt, mình... bán được chiếc 001 rồi! Thành tích tháng này từ 0 biến thành 21 triệu 800 nghìn!

Quản lý cửa hàng nghe thấy âm thanh thông báo thì lao ra. “Ai? Khách hàng nào đã mua chiếc 001?”

21 triệu 800 nghìn, trong cửa hàng chỉ chiếc 001 là có giá này, vậy thì không cần hỏi cũng biết khách hàng mua xe gì.

“Quản lý, là anh khách này ạ!”, nhân viên nữ tỉnh táo lại, lễ phép trả lời.

Lâm Hiên mỉm cười nhìn quản lý, sau đó chỉ nhân viên nam: “Ông là quản lý hả, thái độ của anh nhân viên này làm tôi không hài lòng, còn châm chọc tôi nữa, tự ông giải quyết đi!”

Quản lý nghe được mấy lời này thì biến sắc: “Họ Diệp, dám châm chọc khách hàng VỊP của chúng ta, cậu to gan quá đó, mau dọn đồ cút cho tôi!”

Nhân viên nam nghe vậy thì luống cuống.

“Quản lý, quản lý, đây chỉ là hiểu lầm! Hiểu lầm thôi!”

Nói xong hắn ta nhìn Lâm Hiên nói: “Thưa anh, là tôi dùng mắt chó nhìn người, tôi không biết điều, có mắt không tròng, mong anh rộng lượng, coi tôi như quả rắm mà thả đi ạ!”

“Ngưng, rắm của tôi cũng không thối như anh!”

Lâm Hiên xua tay, nói với nhân viên nữ: “Khi nào tôi có thể lấy xe?”

Không đợi nhân viên nữ kịp đáp, quản lý đã giành trước: “20 phút sau là giấy tờ, bảo hiểm, thuế VAT và mọi thủ tục đều sẽ hoàn thành!”

Nói xong quản lý lập tức gọi điện sắp xếp.

Lâm Hiên ở trong cửa hàng chờ khoảng 17 phút thì mọi thứ đã hoàn tất.

Anh lái chiếc Porsche 001 nghênh ngang chạy đi.

Tiếng động cơ cuồng dã mang theo cảm giác cực ngầu, tăng tốc lên 100km/h chỉ tốn 2.6 giây.

Cảm giác như bay lên thế này sướng quá má ơi!

Hơn nữa Lâm Hiên còn phát hiện tác dụng khác của trùng đồng Thiên Nhãn.

Đó là khi anh dùng nó, cảnh sắc sẽ càng thêm rõ ràng, vả lại, dường như mọi thứ xung quanh đều đang chậm dần.

Giống lúc này, khi vận tốc xe đạt hơn 100km/h thì nó lại chỉ như 60km/h trong mắt anh.

Không phải tốc độ của xe chậm mà là do nó trở nên chậm lại trong mắt Lâm Hiên.

“Năng lực này mà dùng trong chiến đấu, tua chậm đòn tấn công của người khác thì chẳng phải mình sẽ dễ dàng né đòn sao!”
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 31: C31: Thi lam hoa trúng độc


Lâm Hiên còn đang suy nghĩ về trùng đồng thiên nhãn thì lại phát hiện đằng trước có cảnh sát giao thông đang vẫy mình vào.

Lâm Hiên nhìn cô em cảnh sát trước mặt rồi từ từ đỗ xe vào, đồng thời lại nhớ ra một chuyện cực kỳ nghiêm trọng.

Tuy con đường này trống trải nhưng giới hạn tốc độ là 60-80 km/h, mà vừa rồi tốc độ xe của anh không chỉ 100 km/h.

Sau khi tấp xe vào lề, vài cảnh sát giao thông tiến tới, đi đầu là nữ cảnh sát cao ráo, “tâm hồn” ngồn ngộn.

Bên cạnh là một cảnh sát nam khá nhát nói: “Chị Hoa, chúng ta đừng gây rắc rối nữa, con đường này ít xe, hay có người chạy quá tốc độ, vừa nhìn là biết chủ xe này không dễ chọc”.

Thi Lam Hoa hừ khế một tiếng: “Sợ gì chứ, xe này chạy quá tốc độ, luật thế nào thì cứ làm theo thôi! Chẳng lẽ vì anh ta lái xe xịn mà bỏ qua?”

Hai cảnh sát khác nhìn nhau rồi không nói gì thêm.

Thi Lam Hoa tiến tới trước một bước, nói với Lâm Hiên: “Căn cước, bằng lái!”

Lâm Hiên khá phối hợp, nhanh chóng đưa giấy tờ ra.

Vì chưa “tảt" trùng đồng thiên nhã nên khi nhìn sang Thi Lam Hoa, Lâm Hiên không nhịn được mà nhíu mày.

Vì trong cơ thể của Thi Lam Hoa có một con cổ trùng.

Trong thần y Quỷ Môn có ghi lại về cổ trùng, những thứ này tập trung ở Miêu trại Tương Tây và các tổ chức ngoài biên giới.

Thành phố An Giang cách Tương Tây khá xa, cũng không hề gần biên giới nên thấy cổ trùng xuất hiện ở đây, Lâm Hiên có chút kinh ngạc.

“Vừa rồi anh chạy quá tốc độ, biết không?”

Thi Lam Hoa đưa một tờ giấy phạt cho Lâm Hiên: “Tôi không quan tâm xe anh xịn cỡ nào, vi phạm luật giao thông thì phải phạt!”

“Vâng!”

Lâm Hiên gật đầu, sau đó nhắc nhở một câu: “Người đẹp, cô trúng độc rồi, mau nghe tôi mà đi khám xem sao!”

Nói xong, Lâm Hiên xoay người định rời đi.

Nhưng Thi Lam Hoa lại tỏ ra ngạc nhiên, rồi ra hiệu cho hai đồng nghiệp rời khỏi đó.

“Anh nhìn ra được là tôi bị trúng độc, vậy không biết anh có cách giải không?”

Thi Lam Hoa có chút vội vàng, xem ra chính cô ta cũng biết bản thân trúng độc, chỉ là không biết cách chữa trị thôi.

Lâm Hiên läc đầu: “Có người hạ độc cô thì đồng nghĩa với việc cô và đối phương có ân oán gì đó. Tôi không nhúng tay vào ân oán của người ta đâu”.

Dù Lâm Hiên có tấm lòng của người làm nghề y nhưng Thi Lam Hoa này có thù oán với người khác, anh không thể phá hỏng quy tắc.

Thi Lam Hoa cắn răng nói: “Tôi có tiền, tôi có thể trả thù lao cho anh, chỉ cần anh chữa cho tôi thôi, một triệu đủ không?”

Nếu là ba ngày trước, một triệu đúng là con số không nhỏ. đối với Lâm Hiên.

Nhưng hiện tại, một triệu chỉ bằng cái bánh xe này thôi. “Cô nhìn tôi giống kẻ thiếu tiền läm à?”

Lâm Hiên lắc đầu, có thể kiếm đồng tiền an ổn thoải mái thì mắc gì anh phải dính vào phiền phức.

Thi Lam Hoa do dự hồi lâu rồi nói: “Một triệu, thêm vào đó, tôi là gái trinh, tốt nghiệp trường đại học danh tiếng, là hoa khôi giảng đường, chỉ cần anh băng lòng cứu tôi và gia đình tôi...

Lâm Hiên có chút sửng sốt, Thi Lam Hoa rất xinh đẹp, quan trọng là cơ thể cực s3xy, điện nước đầy đủ, hút mắt vô cùng.

“Tôi hiểu sự lo lắng của anh, chỉ cần anh cứu tôi và gia đình tôi thì tôi băng lòng theo anh mà chẳng cần danh phận gì"

“Hoa khôi trường danh tiếng, còn trong trắng, chẳng lẽ anh không động lòng sao!”

Thi Lam Hoa tới gần Lâm Hiên, hơi thở như hương hoa phả vào mũi anh.

Mùi hương ập vào mặt làm Lâm Hiên nhộn nhạo.

Anh hít sâu một hơi, cảm thấy cơ thể khô nóng, Thi Lam Hoa nói không sai, anh động lòng.

Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu! Lâm Hiên cũng không ngoại lệ.

“Để tôi nghĩ đã!”

Lâm Hiên không từ chối ngay, mà anh cũng chẳng lập tức đồng ý.

Cổ trùng trong người Thi Lam Hoa không khó giải quyết nhưng người hạ cổ cũng chẳng dễ đối phó.

“Ok, đây là số của tôi! Chìa khoá nhà tôi đây, Xuân Thiên 1.19.1 ở phía nam thành phố, chỉ một mình tôi ở đó”.
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 32: C32: Bệnh tình chuyển biến xấu


Lâm Hiên lấy chìa khóa và danh thiếp, lên xe lập tức. rời đi.

Nếu cứ nói tiếp, anh sợ mình sẽ mất khống chế mà làm chuyện gì đó với Thi Lam Hoa ở khu rừng gần đó.

“Mẹ nó, khó trách giới giải trí có cái gọi là fans văn hóa, đệch, hoa khôi trường danh tiếng tự dâng lên đến miệng, đúng là muốn chết người”.

Lâm Hiên lái xe rời đi, đồng thời nhìn vào danh thiếp. L “Thi Lam Hoa à Thi Lam Hoa, hầy”.

Lâm Hiên cất danh thiếp và chìa khóa vào, nghĩ tới câu nói cuối cùng của Thi Lam Hoa, ám chỉ cũng không cần rõ ràng như vậy chứ.

Hay là.... đêm nay đi phá tấm thân trinh trắng mà mình đã trân trọng suốt 21 năm này?

Mặc dù Lâm Hiên đã từng quen bạn gái, nhưng về cơ bản họ vẫn chỉ dừng lại ở giai đoạn nắm tay nhau chứ đừng nói đến những chuyện như vậy.

Nghĩ đi nghĩ lại, Lâm Hiên vẫn cố đè nén sự xúc. động trong lòng.

Mấy ngày nay vẫn luôn bận rộn chữa bệnh cứu người, việc tu luyện đã bị tụt lại rất nhiều.

Sau khi đi đến một cửa hàng thuốc đông y lớn để mua một lô dược liệu chuẩn bị điều phối thuốc tắm và canh khí huyết, Lâm Hiên trở về biệt thự của Tiêu Thiên Hàn.

Trong khoảng thời gian này, Lâm Hiên được Tiêu Thiên Hàn che chở, cho nên tu luyện ở trong nhà của Tiêu Thiên Hàn tuyệt đối là an toàn nhất.

Sau khi chuẩn bị xong thuốc tắm và canh khí huyết, Lâm Hiên bắt đầu tu luyện.

Việc tu luyện này kéo dài trọn ba ngày.

Ba ngày sau, Lâm Hiên chậm rãi mở mắt ra. Trong mắt lóe lên một tia sáng.

“Hiện tại có lẽ mình đã đạt tới Hoàng cấp trung kỳ, việc tu luyện Cực Võ Thánh Quyết đúng là quá mạnh mẽ”.

Lâm Hiên cũng có thể cảm giác được cảnh giới của mình tăng lên nhanh hơn người khác rất nhiều.

Sau khi đạt đến võ giả Hoàng cấp trung kỳ, Lâm Hiên bắt đầu tu luyện thân pháp và võ kỹ được truyền thừa từ Cực Võ Thánh Giả.

Bởi vì được kế thừa ký ức kiếp trước nên Lâm Hiên khá quen thuộc với những thân pháp và võ kỹ này, anh chỉ cần luyện tập một chút là có thể nắm giữ một cách khéo léo.

Ngay lúc Lâm Hiên đang tu luyện võ kỹ, đột nhiên có một cuộc điện thoại gọi tới.

Người gọi điện không ai khác chính là Tô Huệ Chỉ.

Sau khi nhấc điện thoại, giọng nói gấp gáp của Tô Huệ Chỉ truyền tới.

“Lâm Hiên, bệnh tình của ông nội đột nhiên chuyển biến xấu, bác sĩ Lưu nói có lẽ ông nội không qua khỏi, cậu mau tới đây xem thử, được không?”

Lâm Hiên do dự một lát, cuối cùng cũng đồng ý. “Được, tớ tới ngay lập tức”.

Sau khi cúp điện thoại, Lâm Hiên lái xe tới trước cửa biệt thự nhà họ Tô.

Lúc trước Lâm Hiên bị chú hai của Tô Huệ Chi đuổi ra khỏi đây, hôm nay anh lại tới đây lần nữa, Tô Huệ Chi đang đợi Lâm Hiên ở cửa.

“Lâm Hiên, cuối cùng cậu cũng tới rồi, cậu mau giúp ông nội tôi xem một chút, làm ơn”.

Nước mắt của Tô Huệ Chỉ sắp trào ra, cô vô cùng lo lắng.

Lâm Hiên đi theo Tô Huệ Chỉ cùng tiến vào biệt thự nhà họ Tô, vừa bước vào liền nhìn thấy bác sĩ Lưu đang ngồi đó ra vẻ bất đắc dĩ nói.

“Ông Tô, bệnh tình đã trở nên xấu đi, gọi người khác cũng vô ích thôi, mặc dù trình độ chữa bệnh của tôi không phải là tốt nhất ở Đại Hạ, nhưng tôi vẫn được tính trong top 10”.

“Tình trạng của ông Tô đã xấu đi đến mức sức mạnh của con người không thể chữa khỏi được nữa, trừ khi là thần tiên hạ phàm, nếu không... hây!”

Lâm Hiên nghe được lời này, anh chỉ muốn nói là lang băm lừa đảo.

Tên bác sĩ Lưu này còn không bằng ông Vương và đại sư Đan Dã Tử, vậy mà còn ở đây nói chuyện trơ trến.

Tuy nhiên, Lâm Hiên lại không nghĩ tới điều gì khác mà bước vào phòng khách.

“Ông nội, cháu đã tìm cho ông một vị danh y, có thể cậu ấy sẽ có cách giải quyết”.

Tô Huệ Chỉ dẫn Lâm Hiên tới bên cạnh ông cụ Tô.

Ông cụ Tô còn chưa kịp nói, bác sĩ Lưu ở bên cạnh đã lạnh lùng nói: “Cô Tô, cô lại mang tên nhóc này tới đây làm gì? Nếu lần trước không phải cậu ta làm ảnh hưởng tôi châm cứu, bệnh tình của ông cụ Tô cũng đã không xấu đi”.

Lâm Hiên giật mình, bác sĩ Lưu thật sự là một con chó, vậy mà lại dám phàn nàn trước.

Nếu không có phương pháp mà Lâm Hiên dạy cho Tô Huệ Chi, ông cụ Tô đã sớm chết từ một tuần trước rồi.

“Tô Huệ Chi, có phải cháu đang muốn làm ông tức chết đúng không? Cháu còn dám dẫn tên khốn này đến trước mặt ông sao”.

Khi ông cụ Tô nhìn thấy Lâm Hiên, ông ấy ho một cách giận dữ.

Rõ ràng, ông cụ Tô đã tin những gì bác sĩ Lưu nói, tất cả là vì Lâm Hiên mà bác sĩ Lưu đã thực hiện châm cứu không đúng cách, cuối cùng còn khiến ông ấy phải trả giá bằng mạng sống.

“Vốn dĩ tôi chỉ định lấy 5 triệu tiền chữa bệnh, bây. giờ thì 10 triệu, thiếu một đồng cũng không được”.

Lâm Hiên trầm giọng nói, anh đã không còn là anh của một tuần trước nữa, hiện tại, bất kỳ ai muốn ức h**p anh thì đều sẽ phải trả giá đắt!
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 33: C33: 500 đồng cũng không xứng


“Khốn kiếp, mày cho rằng mình là ai? Lông còn chưa mọc dài mà dám ngông cuồng ở đây à!”

Tô Xương Vân quát khế, nâng chân đá về phía Lâm Hiên.

Cú đá này rõ ràng đúng lực lớn hơn tuần trước.

Có điều cú đá này vẫn chẳng là gì trong mắt Lâm Hiên.

Lâm Hiên cũng nâng chân đá, đỡ lấy đòn kia của Tô Xương Vân.

Bùm!

Sau cú đá của Lâm Hiên, Tô Xương Vân bay ra ngoài hơn 10 mét.

Ầm!

Tô Xương Vân ngã mạnh xuống đất, Lâm Hiên không hề nương tay, dù cảnh giới võ đạo của Tô Xương Vân cao hơn Lâm Hiên nhưng ông ta vẫn bị thương khá nặng.

“Một tuần trước ông đá tôi một cái, hôm nay tôi trả lại cho ông!”

Giọng của Lâm Hiên mạnh mẽ, bá đạo vô cùng.

Tô Xương Vân nhìn chằm chằm Lâm Hiên bằng ánh mắt khó tin, tuần trước Lâm Hiên còn chẳng có khả năng phản kháng mà bây giờ lại có thể dùng 1 chiêu đánh bại ông ta.

“Không đúng, mày mới chỉ là võ giả hoàng cấp trung kỳ, sao có thể mạnh như vậy?”

Sắc mặt Tô Xương Vân trở nên khó coi, ông ta chủ động ra tay mà đã bị Lâm Hiên dùng một chiêu đánh bại, điều này làm cho ông ta bẽ mặt vô cùng.

Tô Huệ Chỉ ở cạnh thấy cũng chấn động, cô kinh ngạc hơn Tô Xương Vân nhiều.

Vì cô biết rõ hơn một tuần trước, Lâm Hiên vẫn là người thường chưa bắt đầu tu hành.

Chỉ trong vòng một tuần mà Lâm Hiên từ một người bình thường biến thành võ giả hoàng cấp trung kỳ.

“Mình có được truyền thừa của Dạ Thần mới có thể tăng lên tu vi với tốc độ như thế, còn người này, sao mà làm được như thế?”

Đôi mắt đẹp của Tô Huệ Chỉ nhìn chằm chằm Lâm Hiên, đột nhiên cảm thấy chàng trai mình thích có vẻ không còn đơn giản.

Mà hình như cô cũng thích anh hơn rồi.

Bốn năm đại học, khi Tô Huệ Chỉ tiếp xúc với Lâm Hiên, cô rất có cảm tình với chàng trai lạc quan, tích cực rạng rỡ này.

Có điều, cô luôn nhận thức rõ ràng sự chênh lệch quá lớn giữa họ, trên lưng cô phải gánh vác quá nhiều thứ.

Lâm Hiên chỉ là một người bình thường, nếu cô thật sự ở bên anh, đó là đang hại anh.

Nhưng khi Lâm Hiên có năng lực hơn người, sau khi anh dùng Phi Châm Thứ Huyệt chữa khỏi bệnh cho bố cô, ranh giới trong lòng Tô Huệ Chỉ đã bị phá vỡ.

€ó lẽ cô nên giải phóng suy nghĩ, dũng cảm theo. đuổi người mình thích.

Lâm Hiên phát hiện ánh mắt Tô Huệ Chỉ có chút kỳ lạ, giống như là ánh mặt của kẻ... ái mộ!

“Khốn kiếp, Tô Huệ Chỉ, người con mang tới làm bị thương chú hai con một lần, giờ có phải con muốn nó giết luôn ông già này hay không!”

Ông cụ Tô run rẩy ngồi dậy, giơ tay chỉ vào Tô Huệ Chỉ mà mắng.

“Chẳng lẽ con thấy ông già khọm sắp chết nên dẫn người ngoài vào để cướp đoạt tài sản của nhà họ Tô!”

Khi ông cụ Tô nói câu này, sắc mặt Lâm Hiên trở nên u ám.

“Cướp đoạt tài sản của nhà họ Tô? Được, ông nói đúng rồi đó, trả 30 triệu thì tôi sẽ chữa cho, bằng không ông cứ nằm đó chờ chết đi!”

Người hiền lành thì cũng biết tức giận mà, giọng điệu của đối phương đã chọc giận Lâm Hiên, anh cũng không khách sáo.

“Hừ, còn vờ vịt à! Mày cho rằng tao cần mày cứu sao? Nói cho mày biết, Bác sĩ đông y danh tiếng - Mộc Thiên Hoa đã tới thành phố An Giang, ông ấy đồng ý chữa bệnh cho tao rồi, không cần thằng nhóc miệng còn hôi sữa như mày đâu!”

“Tô Huệ Chi, giờ con dẫn theo thằng oät này biến khỏi nhà họ Tô ngay!”

Tô Huệ Chỉ nhíu mày, sắc mặt có chút khó coi.

Nhưng nghĩ tới sự quan tâm của ông nội dành cho. mình và lời dặn dò của bố, cô cắn răng nói:

“Ông nội, con làm mọi thứ là vì muốn tốt cho ông, mong ông hiểu cho!”

“Biến! Lập tức cút đi! Mang theo thằng ranh này ra khỏi nhà họ Tô luôn, đó mới là tốt cho ông!”, ông cụ Tô tức giận quát.

“50 triệu, giờ phí khám chữa bệnh của ông là 50 triệu!”, giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng của Lâm Hiên vang lên, nếu không phải nể mặt Tô Huệ Chi, anh đã rời đi rồi chứ không phải chỉ tăng giá đâu.

“Hừ, thằng ôn, ông đây không cần mày cứu, đừng nói 50 triệu, 500 tệ thôi mày cũng không xứng!”
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 34: C34: Tự chuốc lấy khổ


Ông cụ Tô càng nói càng kích động, như chỉ hận không thể đuổi Lâm Hiên đi ngay.

“B00 đồng cũng không xứng à? Vậy 100 triệu! Muốn trị bệnh của ông phải trả 100 triệu, thiếu một cắc cũng không được!”

Trong lòng Tô Huệ Chỉ lộp độp một tiếng, cô biết rõ, Lâm Hiên nói là làm, lần này phiền phức rồi đây.

“Ha ha, tao thấy mày điên rồi đấy! Bố tao không cần mày cứu, còn 100 triệu gì nữa, một xu bọn tao còn thấy nhiều rồi!"

Tô Xương Vân nở nụ cười giễu cợt, không hề coi Lâm Hiên ra gì.

Lâm Hiên vẫn chẳng dao động, trên mặt anh vẫn là nụ cười.

Ngay lúc này, cửa mở ra, quản gia tiến vào. “Mộc Thiên Hoa! Bác sĩ Mộc Thiên Hoa tới!”

Sau đó một ông lão mái tóc hoa râm cầm theo hộp. gỗ từ cửa lớn bước vào.

Ông cụ Tô thấy người tới thì hưng phấn đứng lên, cơ thể run rẩy.

Ông ta tiến lên đón Mộc Thiên Hoa.

“Bác sĩ Mộc, cuối cùng ông cũng đã tới, mạng của tôi đang chờ ông cứu đây!”

Mộc Thiên Hoa là bác sĩ có tâm, vội vàng đỡ lấy ông cụ.

Nhưng hai mắt ông ta đã nhìn chằm chằm Lâm Hiên rồi. Vì ông ta là một trong những người đã khám cho.

Thượng Quan Ngọc Băng trong trang viên của Thượng Quan Thiên Tỉnh.

“Cậu Lâm!”

Mộc Thiên Hoa cung kính chào Lâm Hiên một tiếng.

Khi ấy, mười mấy bác sĩ đông y và hai bác sĩ tây bọn họ cộng lại đều bó tay hết cách nhưng Lâm Hiên lại dễ dàng trị hết.

Điều này khiến Mộc Thiên Hoa biết y thuật của Lâm Hiên có lẽ vượt xa họ.

Lâm Hiên cười khẽ gật đầu, không nói gì thêm.

Trong lòng ông cụ Tô thì ngớ ra, Mộc Thiên Hoa biết Lâm Hiên?

Chẳng lẽ Lâm Hiên là đồ đệ của danh y tại Yên Kinh?

Nghĩ thế, ông cụ Tô lại nhẹ nhàng thở ra vì theo ông †a, năng lực của đồ đệ danh y cũng bình thường thôi.

Có lẽ là học được chút kiến thức mặt ngoài để làm màu.

“Bác sĩ Mộc, bệnh của bố tôi chuyển biến xấu, mong bác sĩ ra tay cứu giúp!”

Tô Xương Vân tiến lên hai bước, khẩn cầu: “Thù lao đã thỏa thuận với bác sĩ trước đó chúng tôi xin thêm vào một triệu!”

Mộc Thiên Hoa gật đầu, đỡ ông cụ Tô ngồi xuống, bắt đầu bắt mạch cho ông ta.

Có điều, vừa bắt mạch, Mộc Thiên Hoa đã nhíu mày.

Sau đó Mộc Thiên Hoa kiểm tra tình hình cơ thể, từ nhăn mày biến thành vẻ mặt dữ tợn.

“Ông cụ Tô, ai đã châm cứu cho ông, ai đã kê đơn cho ông, đúng là loại lang băm mài”

Mộc Thiên Hoa tức giận khiến bác sĩ Lưu cách đó không xa biến sắc.

Bác sĩ Lưu tiến lên một bước, cố ý nói: “Bác sĩ Mộc, là tôi châm cứu, có vấn đề gì à?”

Bác sĩ Mộc nghe thế thì giận dữ gầm lên: “Còn vấn đề gì nữa? Ông châm cái gì thế? Đây là đẩy ông cụ Tô vào quan tài nhanh hơn mài”

Ông cụ Tô nghe thế thì biến sắc theo.

“Bác sĩ Mộc, có vấn đề gì sao?”, ông cụ Tô lo lắng hỏi.

“Hừ, tên lang băm này châm cứu bậy bạ cho ông khiến khí huyết đảo ngược, bệnh tình mới nặng thêm!”

Bác sĩ Mộc vừa nói xong thì ông cụ Tô phun ra búng máu.

“Lưu... bác sĩ Lưu, uổng công tôi đã tin ông! Vì sao ông lại muốn hại tôi?”

Nhất thời, bác sĩ Lưu trở thành mục tiêu khiến mọi người chỉ trích.

Sắc mặt bác sĩ Lưu trở nên khó coi, bất chợt liếc. sang Lâm Hiên, ông ta giải thích vội vàng:

“Ông cụ Tô, khi tôi đang tập trung châm cứu thì bị thằng ranh này quấy rầy mới khiến cho châm cứu sail”

Lâm Hiên giận quá bật cưò t họp theo loài mà, bác sĩ Lưu này đúng là không ai bằng.

Ông cụ Tô nghe vậy thì lại chỉ vào Lâm Hiên mắng: “Bác sĩ Mộc, không trách bác sĩ Lưu được, do thằng ôn này làm ảnh hưởng bác sĩ Lưu châm cứu mới khiến bệnh của tôi nặng thêm!”

Bác sĩ Mộc hừ lạnh: “Nói tào lao, trình độ của bác sĩ đông y trước giờ yêu cầu phải vững, sao có thể bị ảnh hưởng bởi vài câu nói”.

“Theo tôi đoán, cậu Lâm có lẽ muốn ngăn tên lang băm này châm cứu mà tên lang băm này không nghe mới gây ra hậu quả này!”

Ông cụ Tô nghe thế cũng nhớ lại tình hình trước đó có vẻ là vậy.

“Cậu Lâm có trình độ cao siêu, chắc chắn đã nhìn ra vấn đề mới lên tiếng ngăn cản, tiếc là mấy người không nghe, giờ tự chuốc lấy khổ”
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 35: C35: Một trăm triệu thiếu một xu cũng không được


Lời nói của Mộc Thiên Hoa khiến ông cụ Tô á khẩu không trả lời được, ông cụ Tô hung ác trừng mắt nhìn bác sĩ Lưu rồi hét lên:

“Bác sĩ Lưu, uổng công tôi đã tin tưởng ông như vậy, cút đi, cút khỏi đây ngay cho tôi”.

Lúc này, bác sĩ Lưu cảm thấy mất hết mặt mũi, hừ lạnh nói: “Bảo tôi cút sao? Tôi đi rồi thì đã sao, ông đã bệnh nguy kịch, thuốc và kim châm cũng vô phương cứu chữa, cứ chờ chết đi!”

Nói xong, bác sĩ Lưu xoay người bỏ đi, không hề có bộ dáng như áy náy vì đã hại người, mà ngược lại còn nói năng hùng hồn một cách đầy lý lẽ.

Ông cụ Tô tức không chịu được, lại phun thêm một ngụm máu nữa: “Không có mắt nhìn người, đúng là không có mắt nhìn người!”

“bác sĩ Mộc, bác sĩ Mộc, xin hãy cứu tôi, hiện tại chỉ có bác sĩ Mộc ông mới có thể cứu được mạng của tôi”.

“Chỉ cần bác sĩ Mộc chịu cứu tôi, tôi sẽ thêm năm triệu nữa vào giá thỏa thuận ban đầu!”

Ông cụ Tô nhìn Mộc Thiên Hoa, lúc này ông ấy đem tất cả hy vọng đặt lên người Mộc Thiên Hoa.

Mộc Thiên Hoa bất đắc dĩ thở dài: “Nếu như ngay từ đầu ông tới tìm tôi, có lẽ tôi có thể cứu ông, nhưng bây giờ... Hai!”

“Thật sự không có cách nào sao? Không đâu, không đâu, bác sĩ Mộc, y thuật của ông rất giỏi, nhất định còn có cách, xin bác sĩ Mộc hãy cứu tôi, cứu tôi đi”.

Ông cụ Tô cầu xin nhiều đến mức gần như quỳ lạy Mộc Thiên Hoa, những người đạt tới trình độ của ông cụ Tô đều rất quý trọng mạng sống của mình và không muốn chết.

Mộc Thiên Hoa vẫn liên tục lắc đầu như cũ, nhưng vào lúc này, Mộc Thiên Hoa nhìn Lâm Hiên, lập tức hỏi.

“Cậu Lâm, cậu có cách nào cứu ông Tô không?”

Lâm Hiên nhẹ nhàng gật đầu, cười nói: “Có thể chữa khỏi”.

Ông cụ Tô nghe vậy lập tức nói: “Bác sĩ Mộc, cậu ta chỉ là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa, cho dù biết một ít y thuật, cũng không thể so với bác sĩ Mộc được”.

Tô Xương Vân cũng ở một bên nói: “Đúng vậy, bác sĩ Mộc, ngài còn trị không được, thì làm sao có thể trông cậy vào thằng nhóc này được?”

“Haha, thằng nhóc sao? Người có thể cứu được bố cậu bây giờ, có lẽ chỉ có cậu Lâm”.

Khi Mộc Thiên Hoa nói ra những lời này, ông cụ Tô và Tô Xương Vân đều có vẻ kinh hãi: “Sao có thể như vậy? Bác sĩ Mộc, ông nói đùa không buồn cười chút nào”.

“Nói đùa? Được rồi, cứ coi như tôi đang nói đùa đi, bây giờ tôi xem như đã hiểu tại sao cậu Lâm ở đây mà lại không cứu ông”.

“Với bộ dạng đó của các người, nếu là tôi, tôi cũng sẽ không cứu”.

Mộc Thiên Hoa xua tay nói: “Có thần y thì không cần, cứ nhất quyết phải dùng lang băm, đúng là trời hại thì còn cứu được, nhưng tự hại mình thì không thể sống nổi!”

“Tôi không có năng lực để kiếm tiền của nhà họ Tô các người đâu, xin phép đi trước”.

Nói xong, Mộc Thiên Hoa quay người rời đi, Lúc này đầu của ông cụ Tô và Tô Xương Vân đều ong lên.

Nếu bây giờ bọn họ còn không hiểu được Lâm Hiên thật sự có năng lực, thì bọn họ thật sự là ốc heo.

Ông cụ Tô là người đầu tiên lên tiếng: “Cậu Lâm, thần y Lâm, là lão già tôi có mắt như mù, hy vọng thần y Lâm đừng quá để bụng, mà ra tay cứu giúp tôi!”

Tô Xương Vân cũng vội vàng nói: “Đúng đúng đúng, thân y Lâm, là chúng tôi không có mắt nhìn người, không biết cậu là thần y, mong Lâm thân y người rộng lượng không chấp kẻ tiểu nhân, mà ra tay cứu giúp ba tôi!”

Tô Huệ Chi cũng ở một bên nói: “Lâm Hiên, ông nội và chú hai của tớ đã biết sai rồi, cậu có thể cứu ông nội của tớ được không?”. Chap‎ mới‎ luôn‎ có‎ tại‎ ||‎ 𝑇𝘳ùm𝑇𝘳u𝐲ệ‎ n.vn‎ ||

“Tôi đâu có nói là sẽ không cứu”.

Lâm Hiên bình tĩnh nói: “Nhưng mà, tôi phải nhận được tiên trước, một trăm triệu tệ, thiếu một xu cũng không được”.

Giọng điệu của Lâm Hiên rất quả quyết, không còn chỗ để thương lượng.

Ông cụ Tô và Tô Xương Vân đều run lên, “Một... Một trăm triệu?”

Nhà họ Tô tuy làm ăn lớn, nhưng tổng tài sản của nhà họ Tô cộng lại cũng chỉ mấy trăm triệu, tiền mặt lưu động cũng chỉ có mấy chục triệu, căn bản là không có nổi 100 triệu.

“Thần y Lâm, tôi nhớ rõ lúc đầu cậu chỉ nói năm triệu, tôi bằng lòng trả tám triệu, cầu xin thần y Lâm ra tay cứu tôi”.

Vẻ mặt Lâm Hiên không thay đổi, vẫn lãnh đạm như cũ “Tôi nói, 100 triệu, có tiền thì tôi trị, không có tiền thì coi như tôi chưa từng tới đây”.

Nói xong, Lâm Hiên xoay người chuẩn bị rời đi. Tô Xương Vân vội vàng nói với Tô Huệ Chỉ: “Huệ Chỉ, thần y Lâm là bạn của con, con nói tốt với thần y Lâm vài câu, chúng ta bằng lòng trả mười triệu, có được không?”
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 36: C36: Trở mặt


Tô Huệ Chỉ liếc nhìn Lâm Hiên, cô dừng lại một chút, sau đó bình tĩnh nói: “Chú hai, ông nội, mọi người đều phải chịu trách nhiệm về những gì mình đã nói và đã làm, con biết hai người còn có hơn 70 triệu vốn lưu động, con sẽ trả số tiền hơn 20 triệu còn lại”.

Tô Huệ Chi biết rất rõ rằng những gì ông nội và chú hai của cô nói đã xúc phạm Lâm Hiên.

Lúc này, cô sẽ không chút do dự đứng về phía Lâm Hiên.

Bởi vì cô vốn đang dự định dạy cho Tô Xương Vân một bài học, để cho ông ta biết lời nào nên nói, lời nào không nên nói!

Ông cụ Tô nghe vậy, loạng choạng một cái suýt chút nữa đã ngã xuống đất.

“Huệ Chi, Huệ Chỉ, chẳng lẽ con thực sự muốn nhìn ông nội chết sao? Ông nội ra 15 triệu, con ra 25 triệu, 40 triệu, 40 triệu được không?”

Khi ông cụ Tô nói những lời này, Tô Huệ Chi tức giận đến bật cười.

“Các người mới là người đã xúc phải tới cậu ấy, bởi vì ông là ông nội của con nên con sẵn sàng trả hơn 20 triệu, nhưng ông chỉ biết nhìn chằm chằm vào tiền của con, nếu không muốn chữa bệnh thì để con đưa Lâm Hiên trở về”.

Tuy rằng bề ngoài Tô Huệ Chỉ có vẻ yếu đuối, nhưng dù sao cô cũng là Điện chủ của Dạ Thần Điện, trên người có sự thô bạo và quyết đoán mà người bình thường không thể có được.

Tô Xương Vân vừa nghe vậy, lập tức nổi giận: “Tô Huệ Chị, con có ý gì? Hiện tại chú có lý do nghỉ ngờ con, cả người tên là Lâm Hiên này, và Mộc Thiên Hoa cùng nhau hợp tác lừa tiền của ông cụ”.

“Thật không nghĩ tới nhà họ Tô chúng ta nuôi con lớn như vậy, con lại làm ra những chuyện hèn hạ như vậy”.

Lúc này Tô Xương Vân cũng bất chấp tất cả, trực tiếp vu oan giá họa cho Tô Huệ Chỉ và Lâm Hiên, ngay cả Mộc Thiên Hoa đã rời đi cũng bị ảnh hưởng.

Tô Huệ Chỉ giận quá hóa cười nói: “Được rồi, tốt lắm, nói rất hay, chú thật sự cho rằng không có người có thể nhìn ra ý đồ ẩn giấu của chú sao?”

“Ông nội, chú hai, nếu đã như vậy thì con sẽ đưa Lâm Hiên về”. Nói xong, Tô Huệ Chỉ quay người chuẩn bị rời đi.

“Khụ khụ, khụ khụ, Tô Huệ Chi, thần y Lâm, hai người trở lại, một trăm triệu thì một trăm triệu”.

Cuối cùng ông cụ Tô vẫn muốn chữa trị, cho dù là 100 triệu ông ấy cũng sẵn lòng trả.

Lúc này, ông cụ Tô vô cùng hối hận, vốn dĩ chỉ cần 5 triệu là có thể sống sót.

Chỉ vì cái miệng của ông mà giờ đây phải bỏ ra tới 100 triệu!

“Ba, ba không thể tin bọn họ được, đây chắc chăn là do Tô Huệ Chi, Lâm Hiên, và cả Mộc Thiên Hoa đã hợp tác với nhau, âm mưu lừa gạt tiền của ba, ba không thể để họ lừa được!”

Tô Xương Vân nghiêm khắc khuyên can, nhưng không phải bởi vì ông ta thực sự nghi ngờ Lâm Hiên và Mộc Thiên Hoa, mà là bởi vì ông ta không muốn ông cụ Tô tiêu hết tiền vào việc chữa bệnh.

Tô Xương Vân đã tự coi mình là người thừa kế duy nhất của nhà họ Tô, trong mắt ông ta, cả nhà họ Tô này đều thuộc về ông ta.

100 triệu này không bao lâu nữa hẳn là của ông ta, ông ta không thể để ông cụ Tô tiêu nhiều tiền như vậy để chữa bệnh.

“Xương Vân, ba muốn sống, ba rất muốn sống”.

Ông cụ Tô biết rất rõ nguyên nhân mà Tô Xương Vân ngăn cản ông ấy: “Chỉ cần ba còn sống, nhờ vào quan hệ của mình, ba có thể kiếm được nhiều tiền hơn nữa”.

Lúc này Tô Xương Vân không hề nghe lọt tai những lời ông cụ Tô nói, theo ông ta thấy, ông cụ Tô đang muốn dùng số tiền 100 triệu của ông ta đi chữa bệnh.

“Lão già, ông cũng đã sống đủ lâu rồi, hưởng phúc cũng hưởng đủ rồi”.

“Đưa 100 triệu này cho tôi, tôi có thể làm cho nhà họ Tô ngày càng lớn mạnh, nếu dùng để chữa bệnh cho ông, cho dù khỏi bệnh, ông cũng đâu sống được mấy năm nữa”.

Vẻ mặt tham lam của Tô Xương Vân hoàn toàn lộ rõ ra, ông ta không thèm che giấu mục đích của mình nữa, cũng không còn tôn trọng ông cụ Tô như trước nữa.

Ông cụ Tô tức giận đến toàn thân run rẩy, nếu hôm nay ông ấy chết, một nửa nguyên nhân chắc chắn là do tức chết.

“Láo xược, Tô Xương Vân, bây giờ tôi vẫn là người đứng đầu của nhà họ Tô, tôi đã vất vả xây dựng cơ nghiệp to lớn của nhà họ Tô, hơn nữa tiền cũng do tôi kiếm được, tiền của tôi, tôi muốn tiêu như thế nào là việc của tôi”.

Ông cụ Tô tức giận hét lên, bỗng móc ra một chiếc thẻ ngân hàng từ trong lòng ngực.

“Thần y Lâm, trong thẻ này có 100 triệu, xin cậu hãy cứu tôi, cứu tôi đi”.

Tô Xương Vân nhìn thẻ ngân hàng trong tay ông cụ Tô, tức giận nói: “Hay lắm, tôi biết chắc lão già như ông không thành thật, còn dám giấu diếm sau lưng tôi cất riêng cả trăm triệu, chẳng trách tôi cứ luôn cảm thấy tài chính của công ty có gì đó không ổn”.

“Lão già, đem tiền đưa ra đây cho tôi, còn muốn giữ lại để chữa bệnh sao, không có cửa đâu!”

Trong khi nói chuyện, Tô Xương Vân đã đưa tay ra, chuẩn bị giật lấy thẻ ngân hàng từ trong tay ông cụ Tô.
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 37: C37: Điểm huyệt chữa bệnh


Tô Huệ Chỉ thấy thế thì tiến lên, nhẹ nhàng nhận lấy tấm thẻ trong tay ông cụ Tô.

“Chú hai, chẳng lẽ chú muốn phản rồi? Tiền của ông cụ mà chú cũng dám cướp sao!”

Tô Xương Vân thấy Tô Huệ Chi nhận lấy tấm thẻ thì giận dữ quát: “Tô Huệ Chi, mày đang muốn chết à?”

Dứt lời, Tô Xương Vân như nổi điên, từ sau lưng rút ra một thanh đao dài, bổ xuống trước mặt Tô Huệ Chi.

Một đao kia của Tô Xương Vân không hề nương tay, rõ ràng là muốn lấy luôn tính mạng của Tô Huệ Chỉ.

Ánh mắt của Tô Huệ Chỉ lạnh lùng, không phản kích mà linh hoạt tránh né một đao kia.

Lâm Hiên nhíu mày vì anh mới mở trùng đồng thiên nhãn, cảm giác được Tô Huệ Chi mạnh hơn so với hoàng cấp hậu kỳ là Tô Xương Vân nhiều.

Có vẻ Tô Huệ Chỉ đang che giấu thực lực.

“Có thể mình nghĩ nhiều quá!”

Lâm Hiên lắc đầu, đều là người nhà họ Tô, Lâm Hiên cũng không nhìn ra thể chất đặc biệt gì trên người Tô Huệ Chỉ.

“Tô Xương Vân, mày to gan quá nhỉ! Cho rằng tao bị bệnh thì không trị được mày sao?”

Ông cụ Tô nổi giận gầm lên, hai bóng đen xuất hiện bên cạnh ông ấy.

Tô Xương Vân thấy thế thì biến sắc: “Lão già, quả nhiên là ông vẫn che giấu thực lực!”

“Hừ, không giấu thì chết thế nào cũng không biết! Bây giờ biến cho tao! Nếu không đừng trách tao không khách sáo!”

Tô Xương Vân dùng ánh mắt sâu xa nhìn thoáng qua hai bóng đen bên cạnh ông cụ Tô, trầm giọng nói:

“Lão già, mong là ông sẽ không hối hận vì quyết định hôm nay!”

Nói xong Tô Xương Vân xoay người rời đi.

Ông cụ Tô thấy Tô Xương Vân rời đi rồi mới nói với Lâm Hiên:

“Thần y Lâm, bây giờ có thể trị liệu cho tôi rồi chứ!” Lâm Hiên nhếch môi, thản nhiên nói: “Đương nhiên!” Tiền vào túi thì chuyện gì cũng dễ bàn.

Bệnh của ông cụ Tô khá giống với của con trai Tiêu Thiên Hàn, độc xâm nhập vào tim.

Chỉ có điều, ông cụ Tô không phải bị trúng độc mà là do đủ loại ốm đau và vết thương cũ tích tụ gây ra.

Hơn nữa, bác sĩ Lưu kia lại châm cứu lung tung mới là bị thương lục phủ ngũ tạng của ông cụ Tô, nếu là bác. sĩ khác, tình trạng này thì đã hết đường cứu chữa.

Nhưng đối với Lâm Hiên, chuyện này không khó giải quyết.

Lâm Hiên tới bên cạnh ông cụ Tô, một ngón tay vươn ra điểm ngay huyệt Hoá Hải của đối phương, sau đó điểm thêm vài huyệt trên vai ông ấy.

Ngón tay tung bay, Lâm Hiên không ngừng điểm huyệt vị trên người của ông cụ Tô.

Cách dùng kim bạc châm cứu không tệ nhưng vẫn có chút hạn chế.

Ông cụ Tô sẽ không thích hợp dùng kim ghim huyệt, vậy nên Lâm Hiên chọn cách dùng tay điểm huyệt hoàn hồn.

Điểm huyệt hoàn hồn nói thẳng ra là điểm huyệt chữa bệnh.

Lâm Hiên liên tục chọt vào 17 huyệt, sắc mặt ông cụ Tô trở nên khó coi, sau đó há mồm phun ra một đống chất bẩn.

Đống chất bẩn này có cả máu, cặn thức ăn và mảnh vụn ngũ tạng.

“Lục phủ ngũ tạng của ông bị tổn thương nghiêm trọng, đầu tiên phải làm sạch cặn và máu tích tụ, sau đó để máu mới chảy vào thì lục phủ ngũ tạng sẽ dần khôi phục!”

Lâm Hiên đưa ra một đơn thuốc, dặn dò: “Cứ bốc theo đơn này, mỗi ngày uống đúng giờ, thêm nữa là đừng ăn cay hay dầu mỡ, cố gắng ăn cháo thịt thôi!”

Lâm Hiên dặn dò: “Ông cũng có thể thử vận khí một lần, nhưng đừng cử động quá kịch liệt!”

Ông cụ Tô nửa tin nửa ngờ.

Vận khí? Từ lúc bị bệnh nặng tới nay, mỗi khí vận chuyển chân khí thì đều rất khó khăn, thậm chí là đau đớn vô cùng.

“Sao có thể? Khỏi rồi sao?”

Ông cụ Tô cảm thấy khó tin: “Vận khí thông thuận, tuy còn hơi đau nhưng không quá dữ dội!”

“Được rồi, tiếp theo ông cứ tĩnh dưỡng, đừng vận động mạnh, nghỉ ngơi khoảng nửa năm là có thể khỏi!”

Lâm Hiên cầm lấy tấm thẻ trong tay Tô Huệ Chỉ: “Cảm ơn thù lao của ông cụ Tô, tôi đi đây!”

Khi Lâm Hiên chuẩn bị rời đi, ông cụ Tô chợt lên tiếng: “Thần y Lâm, cậu nuốt trôi 100 triệu này sao?”

Lời này vừa dứt, hai người mặc đồ đen bên cạnh ông ấy tới bên cạnh Lâm Hiên.

“Để thẻ lại, tôi cho cậu 5 triệu... hoặc là để mạng lại, không có một cắc!”
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 38: C38: Cáo mượn oai hùm


Lâm Hiên nheo mắt lại, “Quả nhiên, xà trên không thẳng xà dưới cong, cha nào con nấy, rắn sinh rắn, thỏ sinh thỏ, con của con chuột thì biết đào hang, con trai của ông vừa trở mặt với ông, bây giờ ông cũng muốn trở mặt với tôi sao?”

Tô Huệ Chỉ ở một bên ho khan xấu hổ, nói: “Khụ khụ, Lâm Hiên, đừng có phủ định hết vậy chứ, tớ không hề trở mặt nha”.

Nói xong, Tô Huệ Chỉ lách người đi đến bên cạnh Lâm Hiên.

“Ông nội, ông nói với con, tính chính trực là điều quan trọng nhất trong cuộc sống, giá cả đã thương lượng xong, Lâm Hiên đã chữa khỏi bệnh cho ông, bây giờ ông trở mặt, có phải là có chút không tốt không?”

Ông cụ Tô lắc đầu nói: “Làm người đúng là cần phải có tính chính trực, nhưng hôm nay ông nội sẽ dạy cho con một bài học khác, đó là... không gian trá thì không phải là thương nhân!”

“Khi lợi ích đủ lớn thì cũng đáng để mạo hiểm, thần y Lâm, cậu thấy thế nào?”

Lâm Hiên gật đầu, cười nói: “Ông Tô nói rất đúng, đúng là không gian trá thì không phải là thương nhân, nhưng nếu ông là kẻ gian trá, thì tại sao ông lại cho rằng tôi là người thành thật chứ?”

Ông cụ Tô nghe vậy, sắc mặt hơi thay đổi: “Cậu nói vậy là có ý gì?”

“Không có ý gì cả, ông Tô xuống giường đi hai bước sẽ biết thôi”.

Lâm Hiên căn bản không quan tâm, sau khi hai người áo đen xuất hiện, Lâm Hiên biết rất rõ mình phải chừa lại một đường lui.

Bây giờ có vẻ như anh đã quyết định đúng đắn.

Ông cụ Tô cau mày bước xuống giường, nhưng khi vừa bước một bước, liền cảm thấy nội tạng như bị dao chọc vào, ông ấy đau đớn mà th ở dốc.

“Đồ khốn, cậu đã làm gì với tôi?” Ông cụ Tô trừng mắt căm tức nhìn Lâm Hiên, ông ấy chắc chắn rằng Lâm Hiên đã làm gì đó với mình.

“Cũng không có gì, chỉ là hôm nay nếu ông Tô muốn ngăn cản tôi, thì đời này ông cũng đừng mong bước xuống giường được”.

Thanh âm của Lâm Hiên không lớn, nhưng lại tràn đầy bá đạo, và chắc chắn.

Đồng tử của ông cụ Tô co rụt lại: “Cách chữa là gì? Nói cho tôi biết, nếu không bây giờ tôi sẽ khiến cậu đổ máu ngay tại đây!”

Lâm Hiên không hề sợ hãi mà còn cười khẩy: “Hai vệ sĩ của ông quả thực rất mạnh, nhưng có thể giữ tôi lại được hay không thì còn chưa biết, hơn nữa, ông cũng sẽ không ngu ngốc đến mức mạo hiểm tính mạng của mình chỉ vì 100 triệu”.

Sắc mặt ông cụ Tô cực kỳ âm trầm, ông ấy có nằm mơ cũng không thể ngờ được chính ông ấy sẽ bị Lâm Hiên lừa lại một vố.

“Để tôi đi khỏi đây, tôi sẽ để Tô Huệ Chi nói cho ông biết cách chữa trị, nếu thực sự trở mặt, cho dù tôi có chết ở đây, toàn bộ nhà họ Tô các người cũng sẽ không bao giờ nhìn thấy mặt trời ngày mail”

Lâm Hiên vẫn bình tĩnh thản nhiên như cũ, trong đầu anh đã sớm có dự định khi gặp được thanh niên chột mắt.

Nếu không làm thì thôi, nếu đã làm thì trực tiếp giả vờ rằng có một thế lực k hủng bố đứng đằng sau anh.

Điều này không chỉ có thể giải thích cho khả năng chữa bệnh tài tình và sức mạnh không tâm thường của anh, mà còn có thể hù dọa những người như ông cụ Tô.

Quả nhiên, sau khi nghe Lâm Hiên nói như vậy, sắc mặt ông cụ Tô lập tức tối sầm lại.

Một lúc sau, trên mặt ông cụ Tô đột nhiên nở một nụ cười vui vẻ.

“Ha ha ha, vừa rồi tôi chỉ nói đùa một chút với thần y Lâm mà thôi, thần y Lâm tuyệt đối đừng để bụng”.

Lâm Hiên cười không nói gì, nói đùa sao?

“Được rồi, tôi coi như ông chỉ đang nói đùa thôi, ông Tô vẫn nên dưỡng bệnh cho tốt đi, tôi sẽ không làm phiền nữa”.

Lâm Hiên quay người rời khỏi nhà họ Tô.

Sau khi ra khỏi nhà họ Tô, lưng của Lâm Hiên đã ướt đầm mồ hôi, vừa rồi anh chỉ giả vờ bình tĩnh thản nhiên, khiến ông cụ Tô sợ hãi, nếu không khi thật sự xảy ra ẩu đả, e rằng hôm nay Lâm Hiên sẽ lành ít dữ nhiều.

Sau khi lên xe, Lâm Hiên đạp ga, nghênh ngang phóng đi.

“Xem ra mình phải nghĩ biện pháp nhanh chóng trưởng thành hơn, tốt nhất là phải có được thế lực của riêng mình, dù sao... mình vẫn phải về nhà”.

Sau khi nói ra hai chữ về nhà, ánh mắt Lâm Hiên trở nên lạnh lùng đến đáng sợ.

Anh cũng là dòng chính của nhà họ Lâm, một gia tộc hàng đầu ở Yến Kinh, kể từ khi bố anh mất tích, gia đình nhà bác cả đã điên cuồng đàn áp gia đình Lâm Hiên.

Mà người bị bắt nạt nhiều nhất là mẹ của Lâm Hiên và em gái của anh là Lâm Thanh Thanh.

Cuối cùng, bác cả còn bày mưu hãm hại mẹ Lâm Hiên, khiến gia đình Lâm Hiên bị trục xuất khỏi nhà họ Lâm, mẹ Lâm Hiên không còn cách nào khác đành phải mang theo Lâm Hiên và Lâm Thanh Thanh rời xa quê hương.

“Bác cả, ông đuổi cả nhà chúng tôi ra khỏi nhà họ Lâm, một ngày nào đó tôi sẽ quay trở lại, đến lúc đó, tôi muốn ông quỳ trước mộ mẹ tôi mà sám hối!”
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 39: C39: Tình cờ gặp mộc thanh vũ


Lâm Hiên lái xe trở lại biệt thự của Tiêu Thiên Hàn, vừa trở về liền nhìn thấy Lâm Thanh Thanh đã có thể xuống giường đi lại.

“Anh hai”.

Lâm Thanh Thanh nhìn thấy Lâm Hiên trở về thì hưng phấn chạy tới.

“Anh hai, em khỏi hẳn rồi, em nhớ mẹ, chúng ta đi gặp mẹ đi!”

Lâm Hiên dừng một chút, gật đầu: “Được, chúng ta đi gặp mẹ đi?”

Lâm Hiên và Lâm Thanh Thanh cùng nhau đến nghĩa trang, Lâm Thanh Thanh vừa mới khỏi bệnh nặng, sắc mặt vẫn có chút tái nhợt.

Khi hai người đến trước bia mộ của mẹ, đôi mắt của Lâm Thanh Thanh đỏ hoe rưng rưng nước mắt.

“Anh hai, sau này chúng ta sẽ không bao giờ được gặp lại mẹ nữa, cũng không bao giờ có thể ăn được món thịt kho tàu và sườn heo chua ngọt mà mẹ làm”.

“Không sao đâu, sau này anh hai sẽ nấu cho em ăn”. Lâm Hiên ôm Lâm Thanh Thanh, cha anh mất tích, mẹ qua đời, Lâm Thanh Thanh là người thân cuối cùng của anh.

“Thanh Thanh, em có muốn đi học không? Anh hai có tiền, anh có thể đưa em đến trường học tốt nhất để đi học, có thể thuê giáo viên giỏi nhất dạy thêm cho em”.

Lúc này Lâm Hiên lo lắng cho việc học của Lâm Thanh Thanh, năng lực của mẹ Lâm có hạn, nên chỉ có thể nuôi một người đi học.

Vì vậy, Lâm Thanh Thanh đã bỏ học sau khi học. xong cấp hai.

“Thật sao? Em thực sự có thể quay lại trường học v?

“Đương nhiên là thật rồi”. Điều Lâm Hiên từng áy náy nhất chính là em gái anh không được đến trường bình thường.

Hiện tại có được năng lực này, việc Lâm Hiên muốn làm nhất chính là để em gái mình trở lại trường học.

Hai người từ nghĩa trang trở về biệt thự của Tiêu Thiên Hàn, Lâm Hiên nhờ Tiêu Thiên Hàn thuê gia sư cho Lâm Thanh Thanh.

Tiêu Thiên Hàn rất quan tâm đ ến chuyện này, hay. nói cách khác, chỉ cần là chuyện của Lâm Hiên thì ông †a đều rất quan tâm.

Sau khi giải quyết xong chuyện của em gái, Lâm Hiên bắt đâu suy nghĩ về chuyện của mình.

Tuy rằng canh khí huyết và thuốc tắm có tác dụng hỗ trợ tu luyện rất tốt, nhưng xét cho cùng thì hiệu quả cũng chỉ ở mức trung bình, hơn nữa khi tu vi của Lâm Hiên đã đạt đến Hoàng cấp trung kỳ, thì sự trợ giúp của canh khí huyết và thuốc tắm cũng không còn nhiều nữa.

“Có vẻ như cần một ít nhân sâm ít nhất năm mươi năm tuổi để làm ra Khí huyết đan”.

Lâm Hiên ngay lập tức rời khỏi biệt thự nhà họ Tiêu, đi đến một phòng khám Trung y tương đối lớn ở thành phố An Giang.

Lâm Hiên bước vào phòng khám Trung y thì nhìn thấy một người quen - Mộc Thanh Vũ!

Hôm nay, Mộc Thanh Vũ đã cởi chiếc áo blouse trắng của bác sĩ, mặc một chiếc áo phông màu xanh nhạt và một chiếc quần jean bó sát.

Dù ăn mặc bình thường nhưng làn da trắng như tuyết và dáng người kiêu hãnh của cô ấy thoạt nhìn vẫn rất bắt mắt.

Mộc Thanh Vũ đang lo lắng chờ đợi ở một bên, trước mặt cô ấy là một cậu bé đang ngồi trên ghế dài.

Lúc này một vị bác sĩ Trung y già tóc hoa râm đang giúp cậu bé này... làm hỏa trị liệu(*)!

“Bác sĩ Mộc, sao cô lại tới đây?” Lâm Hiên cười ngạc nhiên hỏi.

Mộc Thanh Vũ quay đầu lại, kinh ngạc nhìn Lâm Hiên: “Là anh, thiếu niên y thánh”.

Lâm Hiên xua tay nói: “Tôi tên Lâm Hiên, đừng gọi tôi là thiếu niên y thánh”.

“Nhân tiện, cô đang làm gì ở đây vậy? Chẳng lẽ cô đang làm thêm ở phòng khám Trung y sao?”

Mộc Thanh Vũ lắc đầu, đôi mắt xinh đẹp lộ ra vẻ lo. lắng nhìn cậu bé ngồi trên ghế đang được làm hỏa trị liệu.

“Tôi đưa em trai tôi đến khám bệnh”.

“Ồ”. Lâm Hiên cũng không có hỏi Mộc Thanh Vũ vì sao không tới bệnh việt

Ngay lúc này, vị bác sĩ Trung y tóc bạc trắng đã làm hỏa trị liệu xong, lau mồ hôi trên trán rồi nói:

“Tiểu Vũ à, cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách hay, bệnh của em trai con, cũng cần phải tính toán sớm đi”.

Mộc Thanh Vũ nghiến răng nghiến lợi nói: “Vâng, thầy Hoa”.

Lúc này, cậu bé đi tới, vẻ mặt tái nhợt nghiêm túc nói: “Chị, từ bỏ đi, bệnh của em không thể chữa khỏi được đâu”.

Mộc Thanh Vũ liên tục lắc đầu nói: “Không, không thể nào, chị nhất định sẽ cứu em, nhất định!”

“Chị sẽ sớm được tiền phẫu thuật thôi, em đừng suy nghĩ nhiều quá”.

Lâm Hiên theo bản năng giương mắt nhìn sang, mở Thiên Nhãn ra bắt đầu nhìn xem tình trạng của cậu bé này. mà lại là thiên hàn, hơn nữa so với Mộc Thanh Vũ thì thiên hàn này còn tệ hơn nhiều”.

Lâm Hiên âm thầm sợ hãi, xác suất Thiên Hàn xuất hiện trên người nữ giới cũng rất thấp, huống chỉ là ở nam giới.

“Lâm Hiên, anh... anh có cách nào chữa khỏi bệnh cho em trai tôi không, hiện tại tôi chỉ có 120.000 tệ, tôi biết là không đủ, tôi có thể viết giấy nợ cho anh”.

(*)Kĩ thuật hỏa liệu là một loại chữa trị chăm sóc Đông y, sử dụng sức nóng đốt cồn để thúc đẩy sự hấp thu xuyên qua da của Đông dược, kết hợp với xoa bóp. bấm huyệt bằng tinh dầu thảo dược, đạt được Mộc đích trị liệu đối với nhiều bệnh tật có tính hàn (lạnh).
 
Back
Top Dưới