Đô Thị Thiên Nhãn Quỷ Y

Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 40: C40: Bệnh của em trai mộc thanh vũ


Lâm Hiên sửng sốt một chút, nhìn Mộc Thanh Vũ sốt ruột như vậy, anh tùy ý xua tay nói: “Tiền thì không cần đâu, nếu như lúc trước ở bệnh viện cô không dẫn tôi đi mượn kim châm, tôi sẽ không thể chữa khỏi bệnh cho em gái tôi một cách nhanh chóng như vậy được”.

Ân tình này đối với người khác có thể không đáng kể, nhưng đối với Lâm Hiên, ân tình này nhất định phải báo đáp.

Nghĩ tới đây, Lâm Hiên lại nói: “Giờ vậy đi, tôi giúp cô trị bệnh cho em trai cô, lấy một trăm tệ là được”.

Tuy rằng thiên hàn là bệnh hiếm gặp, nhưng phương pháp chữa trị cũng không phức tạp, cho dù là châm cứu cũng chỉ cần ghim ba kim, và uống thêm một ít trung dược là có thể cơ bản khỏi bệnh.

Mộc Thanh Vũ vui mừng đến phát khóc, cô ấy đã cố gắng rất nhiều vì bệnh tình của em trai mình, nhưng bệnh tình vẫn không hề thuyên giảm, trong thâm tâm, cô ấy thậm chí đã định bỏ cuộc.

Tuy nhiên, hơn một tuần trước, Mộc Thanh Vũ nhìn thấy Lâm Hiên ở trong bệnh viện trước hết là dùng kim châm để chữa máu bầm trong não cho Lâm Thanh Thanh, sau đó chữa khỏi cho cậu bé bị chất độc xâm nhập vào tim.

Điều này làm cho Mộc Thanh Vũ như nhìn thấy được hy vọng.

Nhưng mà Tiêu Thiên Hàn đã cho Lâm Hiên tới 1000 vạn tiên chữa bệnh, Mộc Thanh Vũ nhìn số tiết kiệm 120 nghìn của cô ấy, cuối cùng vẫn không nói gì, dù sao giá cả chênh lệch quá lớn.

Nhưng hôm nay cô ấy gặp Lâm Hiên tại phòng khám Trung y, hơn nữa sau khi điều trị ông Hoa vừa nói với cô ấy là tình trạng của em trai cô ấy đã trở nên trầm trọng hơn, cần phải tìm cách phẫu thuật càng sớm càng tốt, điều này buộc Mộc Thanh Vũ không thể không cầu xin Lâm Hiên.

“Một trăm tệ, Lâm y thánh, anh đừng trêu tôi, lân trước, ông chủ Tiêu đã cho anh mười triệu tiền chữa bệnh”.

Mộc Thanh Vũ có chút khó tin, cô ấy đột nhiên nghĩ tới điều gì đó.

Lâm Hiên đồng ý giúp đỡ cô ấy như vậy, không phải là muốn...

Trong lòng suy nghĩ, Mộc Thanh Vũ cúi đầu liếc nhìn làn da trắng nõn cùng thân hình kiêu hãnh của mình, bị Lâm Hiên để ý tới cũng coi như là chuyện hiển nhiên.

Mộc Thanh Vũ cần chặt răng, thầm nghĩ trong lòng: “Nếu anh ấy thật sự muốn đưa ra yêu cầu như vậy, vì em trai, mình không thể quá ích kỷ được”.

“Hơn nữa, Lâm y thánh xem ra cũng khá tốt, tuổi còn trẻ đã có y thuật xuất sắc, lại khá đẹp trai, nếu mình có thể làm bạn gái của anh ấy...”

Nghĩ đến đây, trên khuôn mặt xinh đẹp của Mộc.

Thanh Vũ vô thức hiện lên một tia đỏ bừng: Mộc Thanh

Vũ à Mộc Thanh Vũ, mày đang nghĩ lung tung cái gì vậy,

làm sao người như Lâm y thánh lại chịu ở bên cạnh mày.

Trong đầu Mộc Thanh Vũ đang suy nghĩ lung tung, nhưng ông Hoa ở bên cạnh lại cau mày hỏi:”Tiểu Vũ, người này là ai vậy? Tuổi còn trẻ mà đã có thể xưng là y thánh rồi sao”.

Hoa Lão chỉ đơn giản là kinh ngạc, toàn bộ nước Đại Hạ chỉ có một số ít vị trung y có thể xứng đáng với danh hiệu Y Thánh, chứ đừng nói đến Lâm Hiên còn trẻ như vậy.

“Ông Hoa, đây là Lâm y thánh Lâm Hiên, con đã từng kể cho ông nghe, người dùng kim châm chữa máu bầm trong não cho em gái và cậu bé bị chất độc xâm nhập vào tim”.

Mộc Thanh Vũ vừa nói những lời này, ông Hoa càng thêm kinh ngạc hơn, khi Mộc Thanh Vũ nhắc đến câu chuyện của Lâm Hiên, ông ấy vốn tưởng rằng Lâm Hiên có thể đã ngoài năm mươi tuổi.

Nhưng bây giờ xem ra anh chỉ mới ngoài đôi mươi.

Trên thế giới này, thật sự có một vị y thánh chỉ mới hai mươi tuổi mà đã giỏi như vậy sao?

“Lão già tôi là Hoa Lợi Nguyên, tôi đã nghe Tiêu Vũ nhắc đến tên tuổi của Y Thánh, ngưỡng mộ đã lâu”.

ông Hoa rất lịch sự, thậm chí có chút tôn trọng.

Ông ấy tin rằng Mộc Thanh Vũ không phải là người ăn nói bừa bài, sẽ không nói đùa về những chuyện như vậy, người trước mặt nhất định phải có điểm gì đó đặc biệt.

Lâm Hiên cười nhạt nói: “Cám ơn ông Hoa đã coi trọng, hôm nay tôi vội vàng ra ngoài, không biết có thể mượn kim châm của ông Hoa dùng một chút hay không, tôi phải châm cứu cho em trai của bác sĩ Mộc”.

Hoa Lão khựng lại, ánh mắt xoay chuyển, nảy ra ý tưởng thử Lâm Hiên.

Ông ấy biết Lâm Hiên có y thuật siêu phàm, nhưng đến mức độ nào thì ông ấy cũng chưa biết rõ.

“Đương nhiên có thể, Lâm y thánh chờ một chút, tôi lập tức đi lấy kim châm”.

Hoa Lão xoay người rời đi, đi lên tầng hai, không lâu sau, thì thấy ông Hoa ôm một chiếc hộp gỗ một cách rất trân trọng đi xuống.

Lâm Hiên nheo mắt lại: Bộ kim châm này có lẽ không tầm thường!
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 41: C41: Khiến ông hoa khiếp sợ


Ông Hoa cầm hộp gỗ đi tới trước mặt Lâm Hiên, “Lâm y thánh, xin mời”.

Nói xong, ông Hoa mở hộp gỗ ra, tổng cộng có hai mươi ba cây kim châm mỏng như lông trâu cắm trên một mảnh vải lụa vàng, nếu thị lực kém hơi kém một chút có lẽ sẽ không nhìn thấy được.

Chẳng hạn như Mộc Thanh Vũ! “Ông Hoa, ở đây đâu có kim châm”.

Kim châm mỏng như lông trâu ghim trên tấm vải lụa vàng thìa thực sự rất khó nhìn thấy được, Mộc Thanh Vũ chỉ là một bác sĩ bình thường, không nhìn thấy cũng là chuyện bình thường.

Ông Hoa không trả lời, mà nhìn Lâm Hiên mỉm cười, hỏi: “Lâm y thánh, trong này có kim châm không?”

Lâm Hiên nghe vậy lại lắc đầu, anh đương nhiên nhìn ra ông Hoa đang cố ý thử anh, không khỏi mỉm cười: “Có, thời buổi này mà có được hai mươi ba cây kim châm Địa tự hào cũng khá hiếm”.

Trong lòng ông Hoa hơi ngạc nhiên, “Tuổi trẻ tài cao, chỉ nhìn thoáng qua một cái, đã có thể biết trong đó có bao nhiêu cây kim châm”.

“Ông Hoa quá khách khí, vậy tôi sẽ tiến hành châm cứu”. Lâm Hiên bình tĩnh nói.

Nghe vậy, ông Hoa lộ ra vẻ mặt không thể tin được: “Cậu có thể dùng kim châm Địa tự hào sao?”

Cũng không trách ông Hoa khiếp sợ, kim châm Địa tự hào mỏng như lông trâu, người thường đã khó nhìn thấy, cầm lên lại càng khó hơn.

Nếu muốn dùng những chiếc kim châm Địa tự hào để châm cứu, đừng nói người bình thường, cho dù là một bác sĩ Trung y già đã hành nghề hơn năm mươi năm và được kế thừa Trung y chính tông như ông ấy, cũng chỉ có thể miễn cưỡng sử dụng kim châm Địa tự hào mà thôi.

“Lâm y thánh, thật sự không cần tôi đổi kim châm Huyền tự hào cho cậu sao?”

Ông Hoa vẫn có chút không quá chắc chắn hỏi, ông ấy lo lắng Lâm Hiên còn trẻ tuổi dễ bốc đồng, cố gượng ép dùng kim châm Địa tự hào, lỡ như xảy ra chuyện gì, thì đó sẽ là một phiền toái lớn, đồng thời, trong lòng ông Hoa cũng có chút kỳ vọng, đã lâu lắm rồi ông ấy không nhìn thấy một bác sĩ Trung y trẻ tuổi có thể sử dụng kim châm Địa tự hào.

Lâm Hiên xua tay, cười nói: “Không cần”.

Vừa dứt lời, tay Lâm Hiên lướt qua tấm vải lụa vàng, ông Hoa thậm chí còn không nhìn rõ động tác của Lâm Hiên, thì đã nhìn thấy trong tay Lâm Hiên xuất hiện ba cây kim châm.

Ông Hoa vô cùng ngạc nhiên, đối với những chiếc kim châm mỏng như lông trâu này, cho dù là ông ấy thì cũng phải cẩn thận lấy ra từng cây một.

Lâm Hiên chỉ dùng một khoảnh khắc giơ tay lên, đã có thể dễ dàng lấy được ba cây kim châm, khiến ông Hoa có ảo giác như thể sư phụ của ông ấy đã sống lại.

Trước đây ông Hoa chỉ từng thấy phương pháp này từ sư phụ của mình, mà sư phụ của ông ấy tựa hồ cũng không thành thạo bằng Lâm Hiên.

Ngay sau đó, ba cây kim châm trong tay Lâm Hiên đồng thời bay ra, chính xác ghim vào ba huyệt đạo Hối mạch, Thiên tín, Vĩnh hợi của em trai Mộc Thanh Vũ.

Lực và vị trí đều rất chính xác, không hề có chút sai sót nào, ông Hoa ở một bên đứng nhìn đến trợn mắt há hốc mồm, “Phóng kim vào huyệt đạo, ghim ba mũi kim cùng một lúc, đúng là thiếu niên ý thánh, lão già này hổ thẹn không bằng!”

“Ông Hoa đã quá khách khí”. Lâm Hiên xua tay, nhưng anh không hề quan tâm, truyền thừa của anh là thần y Quỷ Môn, nếu nói là y thánh, cũng đã rất khiêm tốn rồi.

Khoảnh khắc tiếp theo, một luồng khí lạnh phát ra từ trên người của em trai của Mộc Thanh Vũ.

“Khí lạnh đã bắt đầu tan đi, cả đời của một ông lão như tôi đây thật sự đã sống rất uổng phí, hôm nay nhìn thấy cách châm cứu vô cùng kỳ diệu của Lâm ý thánh, tôi mới nhận ra y thuật của mình thật tâm thường”.

Ông Hoa đầy cảm xúc, ông ấy vốn là một người khiêm tốn, nhưng vẫn khá tự hào về khả năng y thuật của mình.

Suy cho cùng, ông ấy cũng là một bác sĩ Trung y già đã hành nghề y hơn 50 năm, còn được kế thừa Trung y chính tông.

Nhưng hôm nay chứng kiến tai năng của Lâm Hiên, ông Hoa mới cảm thấy, y thuật mà ông ấy vẫn luôn lấy làm tự hào, ở trước mặt Lâm Hiên thì thật sự không đáng là gì.

“Ồ, Lâm y thánh có y thuật phi phàm, chỉ tiếc là tôi đã có được truyền thừa của Trung y chính tông, nếu không tôi nhất định phải nhận Lâm y thánh làm thầy”. Ông Hoa đột nhiên thở dài.

Trong lòng Mộc Thanh Vũ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, điều làm cô ấy ngạc nhiên là ngay cả một bác sĩ Trung y già như ông Hoa cũng có ý định trở thành đệ tử của Lâm Hiên. Còn điều vui mừng là khí lạnh trên người của em trai cô ấy cuối cùng cũng tan biến, xem như đã được cứu giúp.

“Mộc Thanh Vũ, để tôi kê cho cô một đơn thuốc, cô cho em trai cô uống thuốc này thêm nửa tháng nữa, là cậu ấy sẽ có thể trở lại bình thường, ngoài ra, tôi cũng kê cho cô một đơn thuốc khác, trên thực tế, cô cũng có Thiên hàn, chỉ là chưa quá nghiêm trọng, nấu thuốc uống trong vòng hai tuần là có thể khỏi bệnh”.
 
Thiên Nhãn Quỷ Y
Chương 42: C42: Đúng là cửa hàng của tôi


“Cảm ơn anh, Lâm y thánh, tôi thực sự không biết phải cảm ơn anh thế nào cho đủ”.

Mộc Thanh Vũ hơi ngượng ngùng nói, trong lòng thâm nghĩ không biết Lâm Hiên có đưa ra yêu cầu đó hay không.

Lâm Hiên nhếch miệng cười, thản nhiên nói: “Cô không cần khách khí như vậy, chữa bệnh cứu người vốn là việc của người hành nghề y, đây chỉ là một việc nhỏ không tốn nhiều công sức gì, cô không cần quá coi trọng”.

Ông Hoa ở bên cạnh nghe được lời nói của Lâm Hiên, không khỏi âm thầm gật đầu, đây mới là tấm lòng nhân từ của một người làm nghề y, không giống như nhiều bác sĩ ngày nay mù quáng theo đuổi danh lợi mà quên đi tấm lòng chân chính của một bác sĩ.

Mộc Thanh Vũ do dự một chút, hỏi: “Lâm y thánh, anh có thể kết bạn với tôi được không, sau này nếu anh có việc cần giúp đỡ, cứ việc nói với tôi”.

Lâm Hiên cũng không có từ chối, sau khi kết bạn với Mộc Thanh Vũ, Lâm Hiên mới nhìn Ông Hoa.

“Ông Hoa, không biết ở nơi này của ông có nhân sâm trên 50 tuổi hay không, nhân sâm càng lâu năm thì càng tốt”.

Mục đích của Lâm Hiên trong chuyến đi là để mua nhân sâm, chuyện cứu người vốn chỉ là việc tiện tay.

“Đúng là cửa hàng của tôi có nhân sâm trên 50 năm tuổi, tổng cộng có ba củ, có hai củ là 50-60 năm tuổi, còn một củ là 80 năm tuổi”.

Vẻ mặt Lâm Hiên vui vẻ hỏi: “Có thể bán cho tôi không? Hiện tại tôi cần nhân sâm”.

Ông Hoa hơi do dự một chút rồi gật đầu nói: “Được, nếu là cậu mua, thì trả cho tôi tổng cộng 300,000 tệ là được”.

Lâm Hiên sửng sốt, chỉ riêng củ nhân sâm 80 năm tuổi kia đã có giá hơn 300.000, hiển nhiên là Ông Hoa muốn kết giao với anh.

Một lúc sau, Ông Hoa đã lấy ra ba củ nhân sâm, Lâm Hiên nhìn qua thì thấy đúng như lời Ông Hoa nói.

“Ông Hoa, 300.000 tệ thì ông bị lỗ quá nhiều, tôi sẽ trả cho ông 800.000 tệ, coi như chúng ta kết bạn, sau này nếu có vấn đề gì về gì y thuật, chúng ta có thể cùng nhau thảo luận”.

Ông Hoa cũng không từ chối, bởi vì ông ấy đã bày tỏ thiện ý của mình rồi, nếu từ chối lần nữa sẽ có chút không tốt.

Lâm Hiên mua được ba củ nhân sâm rồi trở về biệt thự của Tiêu Thiên Hàn.

Vừa trở về, Lâm Hiên liền bắt đầu luyện chế đan khí huyết.

Đan khí huyết chỉ là đan dược cấp thấp nhất, luyện chế cũng không khó.

Ba tiếng sau, ba viên đan khí huyết xuất hiện trong lòng bàn tay của Lâm Hiên, ba viên đan dược này được luyện chế từ ba củ nhân sâm.

Lâm Hiên nuốt viên đan khí huyết đầu tiên, một cỗ khí huyết thuần khiết tràn ngập cơ thể anh, anh bắt đầu vận hành Cực Võ Thánh Quyết, Lâm Hiên bắt đầu tu luyện.

Việc tu luyện này kéo dài suốt ba ngày.

Với việc tu luyện Cực Võ Thánh Quyết cộng thêm ba viên đan khí huyết, tu vi của Lâm Hiên liên tục đột phá, từ Hoàng cấp trung kỳ tới Hoàng cấp đỉnh.

“Vẫn chưa đủ, có vẻ như vẫn cần mua thêm nhân sâm.

Lâm Hiên thầm nghĩ trong lòng, nhưng ngay lúc Lâm Hiên chuẩn bị đứng dậy, ngoài cửa truyền đến giọng nói lo lắng của một người phụ nữ.

“Lâm thần y, Lâm thần y, cậu ở đâu vậy? Mau ra đây xem thử, không biết Thiên Hàn xảy ra chuyện gì, cả người của ông ấy đều biến thành màu đỏ, giống như máu đang bị thiêu đốt vậy”.

Người nói chuyện là Lý Văn Nhã, vợ của Tiêu Thiên Hàn. Tiêu Thiên Hàn xảy ra chuyện gì?

Lâm Hiên không có dừng lại, lập tức mở cửa.

“Ông chủ Tiêu xảy ra chuyện gì vậy?”

“Thiên Hàn ở trong phòng khách, Lâm thần y, cậu mau đi xem thử đi!"

Lâm Hiên sải bước đi đến phòng khách, vừa bước vào phòng khách, Lâm Hiên liền nhìn thấy toàn thân Tiêu Thiên

Hàn bị chất đây nước đá.

Lúc này toàn thân Tiêu Thiên Hàn đỏ bừng, giống như có lửa đang đốt cháy trong cơ thể.

Mấy người hầu đang luống cuống thêm đá để hạ nhiệt cho Tiêu Thiên Hàn.

Lâm Hiên hít sâu một hơi, cau mày. “Cổ liệt diễm!”

Dưới đôi mắt Thiên Nhãn của Lâm Hiên, Lâm Hiên có thể thấy rõ ràng trong cơ thể Tiêu Thiên Hàn có một con cổ trùng.

Lâm Hiên lấy ra ba cây kim châm cầm trong tay, ba cây kim châm đồng thời bay ra, ghim vào người của Tiêu Thiên Hàn.

“Lấy cho tôi một con dao nhỏ”.
 
Back
Top Dưới