Cập nhật mới

Ngôn Tình Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi

Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 440


“Đúng đó, cậu xem, hơi nước ngưng tụ trên vách tường luôn nè.” Người bạn gật đầu, sau đó chỉ vào lớp sương mỏng do hơi nước ngưng tụ trên vách thang máy.

“Oa, nếu vậy chắc mình phải nói cho nhân viên quản lý biết mới được.”

Người bạn gật đầu, hai người cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục cười nói đi ra khỏi thang máy.

“Mà nè, cậu có cảm thấy người ban nãy có gì đó kỳ quái không?”

“Xời, Huyền Học Viện của tụi mình có bao giờ thiếu người kỳ lạ đâu?” Người bạn kia khoát tay, tỏ vẻ “cậu đừng sợ, chỉ là chuyện nhỏ thôi”: “Nhiều khi người ta làm cú đêm nhiều quá nên thế ấy mà.”

Có lý.

Người còn lại gật đầu, sau đó quyết định vứt chuyện của Hoàng Trầm Giai ra khỏi đầu mình.

Nhưng hai người họ không biết là, chờ Hoàng Trầm Giai cúi đầu trở về ký túc xá và đóng cửa lại xong, cô ta lập tức quỳ rạp xuống đất phát ra tiếng nôn ọe.

Sau vài đợt nôn khan, một ít nước bọt bị cô ta phun ra ngoài, trong lúc đó có một thứ nhìn như chóp đuôi rắn cũng theo quán tính trượt ra ngoài.

Có điều thứ đó rụt về rất nhanh, như thể chưa từng xuất hiện trong miệng của Hoàng Trầm Giai vậy.

Một hồi lâu sau, Hoàng Trầm Giai mới chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt thấp thoáng phía sau phần tóc mái của cô ta được phủ thêm một lớp màng nửa trong suốt từ bao giờ, nhìn qua khá giống với mắt kép của bọn côn trùng.

Hoàng Trầm Giai mở miệng, một thứ như đuôi rắn chễm chệ ngay vị trí của chiếc lưỡi, nó rung rung, phát ra tiếng vang như đuôi của rắn đuôi chuông.

Mễ! Nhã!

-----

Thành phố C.

Tô Tái Tái mới vừa xuống xe, còn chưa bước vào nhà họ Bạch thì đã cảm thấy có gì đó không đúng.

Mãi đến khi người giấy nhỏ lén chọt chọt Tô Tái Tái từ trong mũ choàng, cô mới bừng tỉnh biết cảm giác kỳ quái này đến từ đâu.

Trong nhà họ Bạch thiếu mất hơi thở của nữ quỷ Đồ Ăn Vặt.

“Ấy? Cô Tô đó à? Cô về rồi sao ạ?!” Chị Liên đang chuẩn bị đi ra ngoài, vừa nhìn thấy Tô Tái Tái, trên mặt bà ấy lập tức lộ ra vẻ vui mừng, vội vàng chạy tới muốn mời cô vào nhà.

“Chắc cô cũng mệt mỏi rồi nhỉ? Mau ngồi xuống đây, để tôi đi rót ly nước cho cô.” Chị Liên nói không ngớt miệng: “Tôi còn đang nghĩ bà cụ thích cô như vậy, giờ bà cụ bị như thế thì cô nhất định sẽ về thăm bà ấy. Đấy, tôi nói có sai đâu, quả nhiên cô đã trở lại rồi nè.”

Chị Liên nói đến đây mới nhận ra từ nãy tới giờ phía sau lưng mình im phăng phắc, thế là không khỏi hoang mang quay đầu lại nhìn, lúc này mới phát hiện Tô Tái Tái vẫn đứng yên ở chỗ cũ không nhúc nhích: “Cô sao vậy cô Tô?”

“Thím Liên ơi.” Tô Tái Tái đứng im ở đó nhìn chị Liên: “Thím nói bà nội bị làm sao cơ?”

“Hả?” Chị Liên kinh ngạc nhìn Tô Tái Tái: “Ông chủ và bà chủ không nói gì với cô sao ạ? Bà cụ đã hôn mê mấy ngày rồi!”

Tô Tái Tái chờ chị Liên nói sơ mọi chuyện xong thì xoay người đi tới bệnh viện ngay.

Chị Liên thấy thế thì ngẩn người trong chốc lát, sau đó cũng vội vàng theo kịp.

Chờ cả hai tới bệnh viện, chị Liên phải chạy chậm mới đuổi kịp được bước chân của Tô Tái Tái.

Trên đường đi còn gặp được bác sĩ Lâm, bà ấy lập tức niềm nở bắt chuyện: “Bác sĩ Lâm, bác sĩ Lâm ơi.”

Bác sĩ Lâm đứng yên rồi quay đầu lại nhìn. tuy không nhận ra chị Liên nhưng anh ấy lại nhận ra Tô Tái Tái ngay lập tức.

“À, cô là cô gái hay gọi video cho bà Bạch đúng không. Tôi biết cô đấy.” Bác sĩ Lâm cười nói: “Tôi còn đang suy nghĩ sao đến tận bây giờ mà vẫn chưa thấy cô...”

Bác sĩ Lâm còn chưa nói xong thì Tô Tái Tái đã lướt qua người anh ấy, sau đó sải bước đi nhanh đến phòng bệnh của bà nội Bạch.

Bác sĩ Lâm sửng sốt nhìn theo bóng lưng của cô rồi “ơ” một tiếng, kế đó mới quay đầu lại đỡ chị Liên - người đang thở hổn hển vì mệt.

Anh ấy vừa giúp bà ấy đuổi theo Tô Tái Tái vừa nói thầm: “Mấy ngay nay không thấy mặt mũi đâu, đến bây giờ mới biết sốt ruột thì có phải hơi bị muộn rồi không?”

“Nào nào, bác sĩ Lâm đừng trách nhầm cô Tô.” Chị Liên vừa đi vừa giải thích thay cho Tô Tái Tái: “Tại ông chủ và bà chủ giấu không nói cho cô Tô nghe về chuyện của bà cụ đó chứ.”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 441


“Ơ?” Bác sĩ Lâm sửng sốt, sau khi lắc đầu thì không nói thêm gì nữa, chỉ tiếp tục đỡ chị Liên đuổi theo Tô Tái Tái.

Cái gia đình này thật đúng là lắm chuyện mà.

Lúc Tô Tái Tái mới vừa đẩy cửa ra, mèo trắng còn tưởng là có người xấu tới nữa, thế là nó ngồi xổm trong góc hành lang nối với phòng bệnh rồi nhìn chằm chằm vào cánh cửa.

Chờ đến khi thấy rõ người tới là Tô Tái Tái, ánh mắt sắc lẹm đến mức muốn giết người của bé mèo con lập tức thay đổi ngay, nó cụp tai nhìn cô, sau đó “meo” một tiếng nghe siêu tội nghiệp, như thể đang nói “sao bây giờ chị mới tới”.

Cùng lúc đó, lá chắn vô hình được tạo thành từ quỷ khí sau lưng của bé mèo trắng lập tức biến mất, hành lang tối tăm chợt sáng sủa hơn lúc trước một ít.

Tô Tái Tái bước nhanh vào phòng bệnh, một lá bùa trắng lao vút ra từ giữa hai ngón tay của cô, nó xoay hai vòng giữa không trung sau đó bay thẳng về phía bà nội Bạch.

Lá bùa ngừng lại và không ngừng xoay tròn trên mắt của bà ấy, cuối cùng biến thành một con chim ruồi. Nó hót hai tiếng, vỗ cánh nghiêng đầu nhìn bà nội Bạch đang ngủ say.

Giây tiếp theo, nó chợt hót vang rồi cúi người chui vào trong mắt của bà ấy, tiếp theo hình như là do đã bắt được gì đó, nó không ngừng vỗ cánh lùi lại, cuối cùng kéo ra một cụm khí đen.

Chim ruồi chọn một góc độ thích hợp rồi hất văng cụm khí đen không ngừng vặn vẹo kia lên không trung, sau đó há mỏ đớp lấy nó rồi nuốt vào trong bụng.

Đến lúc này, bác sĩ Lâm và chị Liên mới tới ngoài cửa.

Chim ruồi thấy có người sống tới gần thì hót vang một tiếng rồi lượn một vòng quanh phòng, cuối cùng mới biến thành lá bùa trắng ngoan ngoãn núp vào, trong nháy mắt đã không thấy tăm hơi.

“Ủa?” Bác sĩ Lâm đi theo chị Liên vào phòng rồi buông bà ấy ra, anh ấy nhìn chung quanh phòng bệnh một lần, sau đó không nhịn được nhìn thoáng ra bên ngoài cửa sổ đang đóng chặt, vẻ mặt lấy làm lạ.

Kỳ quái… Rõ ràng anh ấy mới vừa nghe được tiếng chim hót mà ta?

Lúc này hô hấp của chị Liên mới dịu lại, bà ấy ngẩng đầu lên muốn nói gì đó với Tô Tái Tái - người đang đứng ở mép giường nhìn trân trân vào bà nội Bạch, nhưng nào ngờ chị Liên chỉ mới vừa hé miệng thì lại thấy ngón tay của bà nội Bạch hơi nhúc nhích.

“Trời đất ơi!” Chị Liên lập tức vỗ lên người của bác sĩ Lâm đang đứng bên cạnh, vui mừng nói: “Bác sĩ Lâm! Tay… tay của bà cụ nhúc nhích kìa!”

“Cái gì?!” Bác sĩ Lâm nghe xong lập tức chạy sang nhìn bà nội Bạch, khi phát hiện tay bà ấy có cử động thật thì vội vàng bắt đầu thăm khám.

Tô Tái Tái lùi về sau hai bước nhường đường cho anh ấy, sau đó tiếp tục suy tư.

Nếu cô không nhìn nhầm, con sâu từ khí đen ban nãy chính là oán trùng - thứ được hình thành do oán khi tích tụ lâu ngày.

Có thể tới phòng bệnh của bà nội Bạch, lại có oán khí lớn như vậy, nói thật ngoài Hứa Tần Nhã ra thì cô không nghĩ ra được người nào khác.

Nhưng oán trùng khác với oán khí, nó rất khó ngưng tụ thành hình.

Tô Tái Tái dời tầm mắt sang chỗ khác, cô nhìn chằm chằm con lệ quỷ ngoan ngoãn đứng trong góc nãy giờ, sau khi nói với chị Liên một câu “tôi đi vệ sinh một xíu” xong thì ôm bé mèo trắng xoay người đi ra ngoài.

Không đợi chị Liên kịp gật đầu, một cơn gió lạnh buốt đột nhiên thổi ngang qua làm bà ấy giật nảy mình.

Chị Liên sững sờ trong giây lát, nhìn hành lang trống rỗng không một bóng người, bà ấy ấp úng nói: “...Trong phòng bệnh cũng có nhà vệ sinh mà.”

Vừa hay lúc này bác sĩ Lâm cũng quay đầu nhìn về phía chị Liên, bà ấy thấy thế thì vội tập trung lực chú ý, cẩn thận nghe bác sĩ Lâm dặn dò.

Ước chừng hơn mười phút sau, chờ Tô Tái Tái trở về, bà nội Bạch đã dần tỉnh táo lại, mà chị Liên thì ngồi ở bên giường bệnh cẩn thận đút bà ấy uống nước.

Về phần bác sĩ Lâm, lúc này anh ấy đang mỉm cười đứng một bên nhìn cảnh này.

Thấy người bệnh có chuyển biến tốt đẹp thì người làm bác sĩ như anh ấy đương nhiên sẽ vui rồi.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 442


Bà nội Bạch thoạt nhìn đã thấy Tô Tái Tái, sau đó vẫy tay ra hiệu chị Liên không cần đút nước cho mình nữa, rồi bà ấy mỉm cười với Tô Tái Tái: “Tiểu Tái…”

“Bà ơi.” Tô Tái Tái nhanh chân bước tới nhận lấy bát muỗng từ tay chị Liên, thay bà ấy đút cho bà nội Bạch uống nốt chỗ nước còn lại: “Bà mới tỉnh dậy, bà uống thêm chút nữa đi.”

Bà nội Bạch nghe xong thì mỉm cười gật đầu, rồi ngoan ngoãn để Tô Tái Tái đút nước cho mình.

Lúc này, mèo trắng nhảy lên giường bệnh, vừa kêu “meo meo” vừa chạy dọc theo mép giường đi về phía bà nội Bạch, giọng kêu nũng nịu, sau cùng thì rúc vào cổ của bà ấy rồi mới im lặng.

Nhưng nó thỉnh thoảng cũng l**m bà nội Bạch vài cái, rồi tiếp tục dựa vào bà ấy.

“Ôi, nếu cô Tô biết sớm hơn và có thể đến thăm cụ sớm hơn thì tốt rồi.” Bác sĩ Lâm ở một bên mỉm cười, vừa nhìn vừa nói: “Nói không chừng cụ có thể tỉnh lại sớm hơn.”

Chị Liên ở bên cạnh nghe vậy, lập tức gật đầu lia lịa đồng ý với lời bác sĩ Lâm nói.

Bà nội Bạch mới tỉnh lại, tuy người còn hơi yếu và hơi chóng mặt, nhưng không có nghĩa là bà ấy mất đi sự tinh tường của trước đây.

Bà ấy gần như ngay lập tức hiểu ra ý gì đó trong lời nói của bác sĩ Lâm.

Bà ấy quay qua nhìn Tô Tái Tái, không nói gì nhiều, chỉ vỗ nhẹ vào tay cô từ phía sau: “Cháu đã vất vả rồi.”

Tô Tái Tái cười: “Người đã vất vả là bà mới phải.” Dừng một chút, cô khẽ nắm lấy cổ tay của bà nội Bạch, vừa quan sát cẩn thận sắc mặt của bà ấy, vừa hỏi: “Bà ơi, bây giờ bà cảm thấy thế nào?”

“Vẫn ổn đấy nhỉ?” Bà nội Bạch nói: “Bà giống như đã có một giấc mơ rất dài vậy, ngoài cảm giác toàn thân mệt mỏi và đầu óc choáng váng ra thì hình như không còn vấn đề gì cả.”

Bác sĩ Lâm gật đầu, cười nói: “Cô Tô, cô hãy yên tâm. Vừa nãy cô đi ra ngoài, tôi đã kiểm tra hết cho cụ rồi, không có gì nghiêm trọng cả.”

Đúng là như vậy.

Tô Tái Tái buông tay ra rồi gật đầu.

Cô dừng lại, nhìn bà nội Bạch, dường như cô đang nghĩ xem mình có nên mở lời hay không.

Bà nội Bạch đương nhiên hiểu rõ dáng vẻ này của cô, bà ấy mỉm cười vỗ nhẹ vào tay của Tô Tái Tái và nói: “Tiểu Tái, cháu muốn nói gì thì cứ nói đi. Cháu còn khách sáo gì với bà nữa?”

“Bà ơi, bà có muốn xuất viện và đến sống ở chỗ cháu không?” Tô Tái Tái nhìn bà ấy và hỏi: “Nếu bà đồng ý thì cháu sẽ nhờ sư phụ đến đón bà.”

Bà nội Bạch sửng sốt, nhìn Tô Tái Tái hồi lâu rồi im lặng, sau đó thở dài gật đầu: “Được, bà sẽ sống ở chỗ của Tiểu Tái.”

Dừng một chút, bà ấy lại không khỏi cười khổ nói: “Bản thân bà đấy, sau khi ngủ một giấc tỉnh lại thì cảm thấy… những chuyện mà bà đã từng đau đầu trước đây, dường như không còn quan trọng nữa.”

Dứt lời, bà nội Bạch lại nhìn sang Tô Tái Tái, đưa tay sờ mặt cô, cười nói: “… May thay bà còn có cháu, Tiểu Tái à.”

Lời này rõ ràng rất bình thường, nhưng lại mang theo chút thê lương không thể diễn tả được.

Ngay cả bác sĩ Lâm và chị Liên rõ ràng không hiểu được ẩn ý sau những lời nói đó, cũng không khỏi thấy lòng nặng trĩu.

Ngược lại, Tô Tái Tái mỉm cười nắm lấy tay của bà nội Bạch, an ủi bà ấy: “Bà ơi, ngoài cháu ra thì bà còn có Meo Meo nữa đấy.”

Dứt lời, cô chỉ vào con mèo trắng.

Khi bà nội Bạch quay sang nhìn con mèo trắng, con mèo trắng vốn đang dựa vào cổ bà ấy nghe thấy vậy thì lập tức bò dậy, ngồi xổm ở đó kêu lên “meo~” với bà nội Bạch.

Chiếc đuôi dài đang ve vẩy ở sau lưng.

Nó dường như đang tán thành với lời của Tô Tái Tái vậy.

Đúng vậy! Bà còn có một bé đáng yêu là con đây mà ~

Nhìn thấy dáng vẻ này của nó, bà nội Bạch xóa đi vẻ buồn bã chán nản, đưa tay sờ vào đầu mèo trắng, cười nói: “Đúng vậy, bà còn có Meo Meo.”

Một lúc sau, ánh mắt của bà nội Bạch mất đi vẻ bối rối và bi thương vừa rồi, trở lại vẻ đầy tinh thần và kiên định.

Bà ấy quay qua nhìn Tô Tái Tái, nói: “Tiểu Tái, cháu đừng để sư phụ của cháu chạy đến đây, bà thu dọn đồ đạc xong rồi sẽ dẫn Meo Meo đến thẳng nơi tìm ông ấy.”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 443


Dứt lời, bà ấy lại cười và nói rằng: “Dù gì thì bà cũng biết đại khái được địa chỉ ở đâu mà.”

“Dạ.” Tô Tái Tái gật đầu, nhìn bà nội Bạch và cười: “Như vậy thì cháu cũng có thể rảnh tay để làm một chuyện.”

Nửa tiếng sau, Tô Tái Tái ra khỏi bệnh viện rồi đi thẳng đến sân bay. Trên đường đi, sau khi gọi cho ông Tô báo về chuyện của bà nội Bạch thì cô lại gọi cho Tiền Tam.

Trong vòng đổ chuông chưa được hai tiếng thì đầu dây bên kia đã nhấc máy.

[Tiểu sư thúc.]

“Ừm, tôi đã đổi ý rồi.” Tô Tái Tái nói với Tiền Tam ở đầu dây bên kia.

[Hả?] Tiền Tam sững sờ rồi ngay lập tức định thần hiểu ra, ông ấy rất ngạc nhiên: [Tiểu sư thúc, người định đến hội đánh giá đan dược sao?!]

“Đúng vậy.”

[Vậy tôi giữ lại huy chương giám đan sư cho người nhé?]

“Không cần.” Tô Tái Tái nói, dừng một chút rồi cười: “Tôi có những thứ khác có thể dùng.”

----

Sau khi nói thêm vài câu với Tô Tái Tái thì Tiền Tam mới kết thúc cuộc gọi với cô.

Sau khi cúp máy, Tiền Tam cầm điện thoại, đứng yên tại chỗ suy nghĩ hồi lâu mà cũng không biết được rốt cuộc Tô Tái Tái có những thứ gì khác có thể dùng.

Nhưng dù sao đi nữa, ngày mai ông ấy sẽ tự mình đi đón cô khi cô đến hội đánh giá đan dược, đến lúc đó sẽ biết ý của tiểu sư thúc là gì.

Khi nghĩ đến đây, Tiền Tam nhún vai rồi xoay người đi.

Ông ấy vừa quay lại thì nhìn thấy Tiền Nguyên Nguyên - đứa cháu đã lâu không gặp của mình.

Tiền Tam vui mừng khôn xiết, lập tức vẫy tay với anh ta.

Khi Tiền Nguyên Nguyên đi tới, Tiền Tam vừa quan sát anh ta từ trên xuống dưới, vừa gật đầu khen ngợi: “Không tệ, không tệ, chú cảm thấy... cháu lại tiến bộ hơn rất nhiều so với lần trước chú gặp cháu.”

Dừng một chút, ông ấy lại nhìn Tiền Nguyên Nguyên và nói: “Thế nào? Chú đã nói tiểu sư thúc có thể giúp cháu lên một tầm cao mới mà đúng không?”

“...”

Tiền Nguyên Nguyên?

Tiền Nguyên Nguyên nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.

Một lúc sau, anh ta mới thốt ra một câu: “Chú, nếu chú một ngày bị đánh ba lần thì chú cũng sẽ tiến bộ thôi.”

Ngay khi anh ta vừa dứt lời thì ngay lập tức bị phản bác.

“Tầm bậy.” Tiền Tam nghiêm túc nói: “Một người già cả như chú đây, tiểu sư thúc sẽ không đánh chú đâu.”

Ông ấy là một người già đấy!

Dừng một chút, Tiền Tam lại không khỏi thở dài, bất lực lắc đầu: “Nếu đám người tiểu sư thúc có thể ra tay với chú sớm hơn thì hay rồi, như thế thì chú có thể nằm xuống đất ngay lập tức, nói không chừng… chú còn có thể kế tục sớm hơn vài năm.”

“...” Hóa ra chú vẫn thấy tiếc, đúng không?

Tiền Nguyên Nguyên không biết nói gì mới phải, chỉ đành đưa tay về phía Tiền Tam, nói: “Chú, để cháu giúp chú xách hành lý.”

“Ngoan quá.” Tiền Tam gật đầu, đưa thanh kéo hành lý cho Tiền Nguyên Nguyên rồi tiếp tục nhìn về phía cửa, như thể đang tìm người vậy.

Tiền Nguyên Nguyên thấy vậy, đợi một lát rồi mới nói: “Chú, chúng ta đang đợi ai à?”

“À, đợi tiểu sư huynh bé ngỗng của chú. Trước khi lên máy bay, chú đã gửi tin nhắn wechat cho cậu ấy, hình như cậu ấy với chú là người đến trước, người đến sau.”

Tiền Tam vừa ngóng trông vừa giải thích với Tiền Nguyên Nguyên mà không hề quay đầu lại.

Một lúc sau, ông ấy như thể chợt nhớ đến điều gì vậy, lại nhìn sang cháu của mình rồi nói: “Chú nói trước với cháu nha, tiểu sư huynh của chú còn khá nhỏ tuổi. Khi người ta đến, cháu đừng coi thường vì người ta nhỏ tuổi đấy, biết không?”

“Chú à, cô giáo nhỏ cũng nhỏ tuổi hơn cháu mà.” Tiền Nguyên Nguyên lặng lẽ nói: “Chú yên tâm đi, cháu hiểu mà.”

Điều này cũng như nhau cả.

Tiền Tam hài lòng gật đầu, nhưng khi định quay đầu đi thì ông ấy lại cảm thấy có gì đó không đúng, “Ơ… ? “ một tiếng rồi lại nhìn Tiền Nguyên Nguyên.

Ông ấy thắc mắc cau mày: “… Đợi đã, cháu kêu tiểu sư thúc là cô giáo nhỏ, vậy… chẳng phải là bằng vai với chú sao?!”

Như vậy thì ra thể thống gì chứ?

Tiền Nguyên Nguyên nghe vậy, quay qua nhìn Tiền Tam rồi nói với vẻ mặt nghiêm túc: “Cháu không ngại việc được gọi là người theo vai vế bên cô giáo nhỏ đâu.”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 444


“Cút xéo.” Tiền Tam cười mắng sau khi nghe vậy.

Khi đang nói chuyện thì đột nhiên nghe thấy tiếng “Tiền Tam!” từ đằng xa truyền tới.

Tiền Tam quay đầu lại nhìn, người đó không phải là Tô Hồng Bảo thì còn là ai nữa?!

Ông ấy lập tức vẫy tay với cậu: “Tiểu sư huynh! Đây này, ở đây này!”

Tiền Nguyên Nguyên nhìn qua theo tầm mắt của Tiền Tam, đến khi thấy rõ Tô Hồng Bảo đang chạy về phía họ, tuy anh ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng vẫn không khỏi sửng sốt.

… Không phải chứ chú ơi, cháu chỉ biết tiểu sư huynh của chú nhỏ hơn chú, nhưng làm sao cháu cũng không ngờ được lại nhỏ hơn như vậy đấy!

“Tiểu sư huynh, lại đây, để tôi giới thiệu với người, đây là Tiền Nguyên Nguyên, cháu của tôi.” Sau khi Tô Hồng Bảo đến gần thì Tiền Tam cười ha hả giới thiệu.

Ông ấy dừng lại, nhìn Tiền Nguyên Nguyên nói: “Này? Nguyên Nguyên, mau chào hỏi người ta đi chứ?”

“...” Anh ta ghét cái tên này!

Tiền Nguyên Nguyên im lặng, cúi đầu xuống nhìn Tô Hồng Bảo một hồi, anh ta thực sự không thể gọi được, lập tức quay qua nhìn Tiền Tam, lại nghiêm túc nói: “Chú à, cháu thật sự không ngại xưng hô vai vế theo bên cô giáo nhỏ đâu.”

Anh ta vừa dứt lời thì Tiền Tam lập tức đá anh ta, nhưng Tiền Nguyên Nguyên đã dễ dàng né được.

Chết tiệt.

Nhưng ông ấy quan tâm đến điều đó đấy!

Chuyện vai vế đúng là quá lộn xộn.

Cuối cùng, Tô Hồng Bảo nhỏ tuổi nhất lại ra dáng “trưởng thành” hơn, bảo Tiền Nguyên Nguyên cứ gọi mình bằng tên, còn cậu sẽ gọi anh ta bằng anh là được.

Tiền Nguyên Nguyên gật đầu rồi không khỏi liếc mắt nhìn Tiền Tam.

Chú ơi, chú nhìn kìa, tiểu sư huynh của chú ra dáng người lớn hơn chú nhiều đấy.

Tiền Tam thấy vậy thì lại trừng mắt nhìn cháu của mình, khi ông ấy chuẩn bị giơ chân lên đá anh ta thì đám người Chu Phổ đã đến nơi.

“Ơ?! Đàn anh Tiền!” Đại Vi là người đầu tiên nhìn thấy Tiền Nguyên Nguyên nên cô ấy rất vui.

Tiền Nguyên Nguyên vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Khúc Nhiên, Đại Vi, Nghiêm Thanh và cả Thẩm An đang đi bên cạnh Chu Phổ.

Tuy anh ta chưa gặp qua người đứng bên cạnh Nghiêm Thanh, nhưng lờ mờ có thể đoán được người đó là Ôn Liễu, vợ của giáo sư Nghiêm.

Người còn lại… thì anh ta thật sự chưa từng thấy qua.

Tiền Nguyên Nguyên nhìn Trình Hồng Huy, không khỏi để ý đến anh ấy.

“Thầy Nghiêm, thầy Chu.” Sau khi gật đầu với Đại Vi thì Tiền Nguyên Nguyên nhìn sang chào hỏi với Nghiêm Thanh và Chu Phổ.

“Sinh viên Tiền, em cũng đến à.” Chu Phổ mỉm cười gật đầu chào Tiền Nguyên Nguyên.

Sau đó, ông ấy nhìn sang Tiền Tam đang đứng bên cạnh anh ta: “Đây là… ?”

“À. Chào thầy, chào thầy, tôi là chú của Nguyên Nguyên, tôi tên là Tiền Tam. Nguyên Nguyên nhà tôi thật may khi có được sự quan tâm chăm sóc của các thầy cô trong trường.” Tiền Tam vừa cười vừa bắt tay với Chu Phổ và Nghiêm Thanh.

Chỉ hai từ Nguyên Nguyên thôi mà đã khiến Tiền Nguyên Nguyên ở bên cạnh nghe đến không khỏi tối sầm mặt lại.

Ngay cả Đại Vi cũng không nhịn được muốn cười.

Cái tên Nguyên Nguyên này… đột nhiên khiến thần tượng trở nên đáng yêu ghê!

“Chào anh Tiền.” Chu Phổ dừng lại sau khi chào hỏi vài câu rồi nhìn sang Tô Hồng Bảo, ông ấy nhìn qua nhìn lại giữa hai người rồi nói: “Anh Tiền với bé ngỗng… ?”

“Chúng tôi quen biết nhau.” Tiền Tam không chút kiêng kỵ: “Đây là tiểu sư huynh của tôi đấy.”

Ơ? Vậy chẳng phải là người phe mình sao?

Ngay khi lời này vừa nói ra thì lập tức khiến Chu Phổ với Nghiêm Thanh nhìn nhau và cảm thấy thân thiện hơn nhiều với Tiền Tam.

Ôn Liễu thậm chí còn cười nói: “Anh Tiền ở khách sạn nào vậy? Nếu chưa đặt thì hay là chúng ta ở chung một khách sạn đi?”

Tiền Tam đương nhiên muốn như vậy rồi, ông ấy nhìn Tô Hồng Bảo rồi đồng ý ngay.

Khi cả nhóm chuẩn bị đi ra ngoài thì Chu Phổ như chợt nghĩ đến điều gì vậy, ông ấy quay lại nói với Thẩm An: “Đến lúc đó, em nhớ đặt thêm vài phòng, trong đó có một phòng sẽ ở cạnh Khúc Nhiên và Đại Vi.”

Thẩm An nghe vậy thì thắc mắc hỏi: “Đàn em định tới sao?”

“Viện trưởng Ngô và những người khác sẽ tới, lão Ngô nói mới nhận được học sinh mới nên tiện thể dẫn cô ấy đến học hỏi.” Chu Phổ cười nói.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 445


Thẩm An hiểu rõ gật đầu.

Dù sao khách sạn mà họ trú lại cũng là khách sạn của nhà họ Thẩm nên dễ thu xếp.

Tiền Tam vốn đang nói chuyện với Nghiêm Thanh nghe thấy vậy thì quay đầu lại nhìn hai người, nói: “À? Hay là sắp xếp thêm một căn phòng nữa được không?”

Tiền Tam cười, dừng một chút rồi nói tiếp: “Lúc đó tiểu sư thúc sẽ đến.”

“Hả?! Tiểu sư thúc sẽ tới sao?!” Lời nói của Tiền Tam ngay lập tức khiến mọi người sửng sốt, mãi đến khi Tô Hồng Bảo lên tiếng thì mọi người mới định thần lại, biết được tiểu sư thúc mà Tiền Tam nói chính là Tô Tái Tái.

Tiền Tam mỉm cười gật đầu, trả lời Tô Hồng Bảo: “Vừa nãy tiểu sư thúc mới gọi điện cho tôi, có lẽ… mai sẽ đến.”

Ngày mai là ngày tổ chức hội đánh giá đan dược, mọi người vốn đã ngập tràn mong đợi nay lại càng vui hơn khi biết Tô Tái Tái sắp đến.

Thế là mọi người vừa cười nói với nhau vừa đi ra ngoài.

Tại thủ đô, Luyện Khí Viện.

Khi Mễ Nhã vừa thu dọn đồ đạc xong thì nhận được cuộc gọi của Mễ Nghĩa Văn, ba mình: “Alo, con nghe nè ba.”

[Mễ Nhã, con thu dọn đồ đạc xong chưa? Chúng ta phải khởi hành rồi.] Giọng nói của Mễ Nghĩa Văn vang lên từ đầu dây bên kia.

“Đã thu dọn xong rồi ạ, bây giờ con sẽ ra ngay.” Dứt lời, Mễ Nghĩa Văn cúp máy, Mễ Nhã nhanh chóng kéo vali đi ra.

Trước đó Mễ Nghĩa Văn đã nói rằng lần này họ sẽ cùng nhà họ Phụng đến hội đánh giá đan dược, nên không thể đến trễ.

Nghe nói Phụng Cảnh cũng sẽ đi cùng, đến lúc đó cô ta phải cố gắng lấy lòng của cậu chủ nhỏ này mới được.

Mễ Nhã vừa nghĩ vừa ra khỏi thang máy, trên đường gặp phải những sinh viên đang trở về ký túc xá.

Họ không khỏi liếc nhìn cô ta với ánh mắt đầy ghen tị, cho dù cô ta đã đi rất xa nhưng họ vẫn không khỏi dõi theo suốt chặng đường.

Người bạn thấy vậy thì không khỏi trêu ghẹo: “Đừng nhìn nữa, cho dù có nhìn tiếp đi nữa thì người đi cũng sẽ không phải là chúng ta đâu.”

“Nhìn thôi mà.” Cô gái nói, dừng một chút lại nhìn về phía Mễ Nhã, nói: “Thật mong rằng sau này chúng ta có thể có cơ hội đến hội đánh giá đan dược.”

“Được rồi, được rồi, chúng ta cứ tiếp tục cố gắng thì chắc chắn sẽ có cơ hội mà.

Đi thôi.” Người bạn khoác lấy tay cô gái, cười nói bước vào thang máy.

Sau khi nhấn nút thì người bạn lập tức lấy khăn lau tay, khiến cho cô gái thấy rất kỳ lạ: “Tại sao gần đây cậu cứ nhấn nút thang máy xong là phải lau tay ngay vậy?”

Người bạn nghe thấy vậy thì dừng tay lại, đến gần cô gái rồi nhỏ giọng nói: “Không phải là tớ muốn lau đâu, mà là không biết ai đã tởm lợm như thế. Hôm qua tớ nhìn thấy có thứ gì đó nhớp nháp dính trên nút thang máy, giống như nước mũi vậy, nên tớ không lau tay không được.”

Không chỉ phải lau tay mà người bạn này còn phải sát khuẩn tay thật kỹ sau khi trở về ký túc xá.

Sau khi nghe người bạn nói vậy thì trên mặt cô gái lập tức lộ ra vẻ ghét bỏ.

Ngay cả ánh mắt nhìn vào nút thang máy cũng thay đổi.

Dừng một chút, cô gái nói với người bạn: “Hay là về sau mình nhấn nút bằng chân đi.”

Người bạn suy nghĩ một hồi thì gật đầu và cảm thấy đây là một ý kiến hay.

Mễ Nhã đã kéo vali đi ra ngoài từ sớm đương nhiên không nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người trong thang máy.

Nhưng cô ta biết rõ sự ghen tị của họ đối với mình khi đứng ở cửa.

Đối với chuyện này, cô ta chỉ khẽ hừ một tiếng với giọng điệu có phần khinh thường.

Với năng lực của họ mà cũng muốn đến hội đánh giá đan dược sao? Đúng là không biết tự lượng sức mình.

Mễ Nhã ổn định lại tâm trạng, sau khi giơ tay lên xem thời gian thì lập tức đổi hướng không đi đường lớn nữa, cô ta định đi thẳng qua con đường nhỏ trong khu vườn nhỏ, như vậy thì có thể tiết kiệm được chút thời gian.

Cây xanh của Huyền Học Viện được chăm sóc rất tốt, cho nên lúc này đi qua con đường nhỏ, cho dù bên cạnh có đèn gắn dưới đất chiếu sáng thì nó cũng tối mù.

Đúng lúc này, một giọng nói theo gió truyền tới “… Nhã…”, khiến Mễ Nhã giật mình dừng bước, quát lên “Ai vậy?!”, sau đó quay đầu nhìn xung quanh.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 446


Xung quanh tĩnh lặng, chỉ có ánh đèn gắn dưới đất chiếu rọi đến những ngọn cây trông mờ mờ ảo ảo, như thể có vô số ma quỷ đang trốn trong bóng tối, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Mễ Nhã, trực chờ cơ hội để hành động vậy.

Bây giờ không có gió, nhưng Mễ Nhã lại cảm thấy nhiệt độ xung quanh đột nhiên hạ xuống, lạnh lẽo quỷ dị.

Thật kỳ lạ.

Kỳ lạ đến mức dường như bầu không khí xung quanh cũng bắt đầu đông đặc lại như keo dán, khiến Mễ Nhã dần cảm thấy khó thở.

Cô ta từ từ buông cái tay đang nắm lấy thanh kéo vali ra, di chuyển chậm rãi và bình tĩnh nhất có thể, như thể không muốn kích động đến thứ gì đó do hành động quá mạnh mẽ của mình.

Nhưng đôi mắt của cô ta lại không ngừng liếc nhìn xung quanh.

Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên khiến Mễ Nhã giật mình, cùng lúc đó, âm khí từ dưới đất ập tới, lao về phía Mễ Nhã.

Mễ Nhã mặc kệ mọi thứ, xoay người nhấc chân chạy đi.

Cô ta vừa chạy vừa chuẩn bị bắt máy.

Tuy nhiên.

Một bóng người tự dưng “vụt” một cái xuất hiện trước mặt Mễ Nhã, đầu cúi thấp, tóc tai bù xù không thấy rõ được mặt mũi, lưng hơi khom, hai tay buông thõng, mười móng tay nhọn hoắt có màu xanh đen.

Không chỉ vậy, trên lưng nó còn không ngừng phát ra tiếng nhớp nháp của vô số con sên đang bò.

Quỷ sao?!

Mễ Nhã trợn tròn mắt, còn chưa kịp hét lên thì “nữ quỷ” đột nhiên ngẩng đầu lên, quỷ dị vặn cổ “rắc” một tiếng, nở ra nụ cười dữ tợn với Mễ Nhã, giơ tay phải lên rồi vung mạnh xuống!

----

Mễ Nghĩa Văn cầm điện thoại, chờ một hồi lâu nhưng Mễ Nhã cũng không nghe điện thoại.

Mãi tới khi cuộc gọi quá thời gian chờ rồi tự động tắt máy, ông ta mới nhìn điện thoại, hơi nhíu mày.

… Thật kỳ lạ!

“Sao thế?” Mễ Ông Thành ngồi ở ghế sau nhắm mắt nghỉ ngơi hỏi thăm: “Mễ Nhã không nghe điện thoại à?”

“Lúc nãy con bé nói đã tới, theo lý mà nói giờ đã tới cửa trường rồi mới đúng.” Mễ Nghĩa Văn nghi ngờ.

Mễ Ông Thành hừ khẽ một tiếng không rõ chủ ý, có hơi không vui vì cháu gái lề mề.

Mễ Nghĩa Văn thấy vậy nhanh chóng nói: “Ba, ba chờ một lát, con xuống xe đón nó.”

“Đi đi.” Mễ Ông Thành nói. Ông ta im lặng một chút rồi nhíu mày nói: “Con đi nhanh lên, không thể để Phụng Hồng Bác chờ chúng ta được.”

“Con hiểu rồi.”

Mễ Nghĩa Văn gật đầu, cùng xuống xe đi đón Mễ Nhã với bảo vệ ngồi ở ghế lái phụ.

Nhưng thời gian dần trôi, khi Mễ Nghĩa Văn tìm hoài không thấy người, lúc này ông ta mới dần dần phát hiện ra có chuyện không ổn rồi bắt đầu trở nên hoảng hốt.

Ông ta vừa đi vừa lấy điện thoại ra, chờ đợi người ở đầu bên kia nghe máy đồng thời nhìn quanh.

Tiếng chuông điện thoại di động vang lên từ trong bụi cỏ gần đó.

Mễ Nghĩa Văn theo tiếng động nhìn lại, khi ông ta thấy trong bụi cỏ có ánh sáng, trong lòng thấp thỏm lo âu. Ông ta từ từ đi qua, mở to mắt nhìn điện thoại một lúc rồi mới xoay người nhặt lên.

Trên màn hình điện thoại đã bể nát là rất nhiều vết máu chưa khô.

---

“Ồ? Thế à… Được, tôi đã biết, ông Mễ không cần gấp. Chuyện quan trọng bây giờ là phải nhanh chóng tìm người, có gì cần thì gọi điện thoại liên lạc là được rồi. Nếu có chỗ nào nhà họ Phụng có thể giúp đỡ, chúng tôi nhất định sẽ giúp… Được, vậy tôi không tốn thời gian của ông nữa.”

Bạch Ngữ Dung vẫn luôn yên tĩnh ngồi bên cạnh, mãi tới khi Phụng Hồng Bác cúp điện thoại, cô ta đưa trà tới trước mặt Phụng Hồng Bác, đồng thời hỏi: “Ông nội, có chuyện gì thế?”

Phụng Hồng Bác nhíu mày, ông ta vừa gật đầu vừa nói: “Con bé nhà họ Mễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn trong khuôn viên Huyền Học Viện.” Ông ta trầm ngâm một lúc rồi quay qua nhìn Bạch Ngữ Dung, nói: “Mất tích.”

“Mất tích á?” Bạch Ngữ Dung giật mình, đôi môi mím lại: “Sao có thể như vậy? Không phải nói trong khuôn viên Huyền Học Viện… Những thứ bình thường không thể lọt vào sao?”

“Cho nên việc này… Chắc chắn không đơn giản.” Phụng Hồng Bác trầm ngâm một lúc, nhưng không suy nghĩ ra kết quả gì, ông ta đành gác qua một bên, quay qua nói với Bạch Ngữ Dung: “Được rồi, chúng ta nói chuyện này sau đi, tới giờ lên máy bay rồi.”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 447


“Vâng.” Bạch Ngữ Dung gật đầu, cô ta nhìn quanh một chút rồi quay qua cười nói với Phụng Hồng Bác: “Ông nội, cháu đi gọi Tiểu Cảnh.”

“Ừ.” Phụng Hồng Bác cười ha hả gật đầu.

Lúc Bạch Ngữ Dung xoay người đi lên phòng Phụng Cảnh, nụ cười trên mặt cô ta nhạt đi, vẻ mặt có chút nuối tiếc.

Thật đáng tiếc!

Vốn dĩ cô ta còn đang chờ mong nhìn thấy vẻ mặt của Mễ Nhã khi nhìn thấy mình, không ngờ…

Hầy, sao không đợi tới khi Mễ Nhã dùng đủ mọi cách lấy lòng cô ta rồi mới xảy ra chuyện chứ?

Khiến cô ta mừng hụt một phen.

Khi Bạch Ngữ Dung nghĩ tới đây, đôi mắt xoay chuyển, nhìn về phía Phụng Cảnh, nụ cười trên mặt lại trở nên tươi tắn, cô ta gọi một tiếng: “Tiểu Cảnh.”

Đáng tiếc Phụng Cảnh nhìn thấy mặt Bạch Ngữ Dung không tức giận, thậm chí chỉ hơi mở to mắt nhìn cô ta một cái, hừ lạnh rồi quay đầu đi.

Bạch Ngữ Dung giả vờ như không nhận ra thằng bé không vui, vẫn như cũ mỉm cười nói với Phụng Cảnh: “Chúng ta cần phải lên máy bay rồi, đi nhanh thôi nào.”

Nói xong cô ta vươn tay ra muốn kéo cánh tay Phụng Cảnh.

Nhưng cô ta còn chưa chạm tới đã bị thằng bé né đi, giọng nói chói tai vang dội vọng tới: “Đừng đụng vào tôi!” Thằng bé cầm cái bánh kem nhỏ quăng về phía Bạch Ngữ Dung.

Tuy rằng Bạch Ngữ Dung né rất nhanh nhưng vẫn bị bánh kem đập trúng bả vai, có một ít bơ dính lên quần áo.

“Cậu!” Bạch Ngữ Dung cẩn thận nhìn quần áo bản thân bị làm bẩn, vẻ mặt nhanh chóng thay đổi, trừng mắt nhìn thằng bé.

Còn lâu Phụng Cảnh mới sợ cô ta, thằng bé hung dữ trợn mắt nhìn lại, sau đó chạy xuống chỗ Phụng Hồng Bác.

Để lại một mình Bạch Ngữ Dung đứng tại đó.

Cô ta cau mày lấy khăn tay ẩm lau vết bơ trên vai, sau khi ra sức lau sạch sẽ cô ta mới xoay người đi về.

Cô ta vừa đi vừa chửi thầm trong lòng.

… Đồ tạp chủng, mày chờ đó cho tao.

Quãng đường đi đủ để Bạch Ngữ Dung quản lý tốt biểu hiện trên mặt của mình, khi cô ta lần nữa đứng trước mặt Phụng Hồng Bác, vẻ mặt đã giống như bình thường: “Ông nội, chúng ta đi thôi.”

“Được!” Phụng Hồng Bác cười gật đầu, cúi đầu vỗ vỗ Phụng Cảnh đang nhào vào trong lòng mình, nói: “Tiểu Cảnh, chúng ta đi nào!”

Lúc này Phụng Cảnh nghe lời đứng dậy, đắc ý liếc mắt nhìn Bạch Ngữ Dung, sau đó dẫn đầu chạy ra ngoài trước tiên.

Phụng Hồng Bác nhìn theo Phụng Cảnh, nhắc nhở thằng bé: “Chạy chậm một chút”, sau đó mới quay qua nhìn vệ sĩ, ra hiệu cho anh ta đuổi theo, đừng để thằng bé mải chơi vô ý té ngã.

Lúc này ông ta mới đứng dậy sóng vai đi cùng Bạch Ngữ Dung.

Trên đường đi, ông ta còn nhìn thoáng qua bả vai Bạch Ngữ Dung, cười ha hả nói: “Tiểu Cảnh làm à?”

Bạch Ngữ Dung không nói chuyện, ngược lại ngượng ngùng cúi đầu vén tóc ra sau tai, nhỏ giọng nói: “Không có gì ạ, Tiểu Cảnh không quá thích cháu, chắc chắn là lỗi của cháu.”

Nói xong cô ta lén lút nhìn Phụng Hồng Bác một chút, cách thức nói chuyện lấy lùi làm tiến, hy vọng vẫn có thể đạt được hiệu quả giống như trước kia.

Đáng tiếc Phụng Hồng Bác không phải Hứa Tần Nhã và Bạch Văn Liên.

Sau khi ông ta nghe Bạch Ngữ Dung nói vậy, gương mặt từ ái, khẽ gật đầu một cái, nói: “Cháu có thể nghĩ được như vậy thì tốt lắm. Bây giờ hai đứa vẫn chưa quen thân, chờ cháu ở với Tiểu Cảnh một thời gian ngắn nữa, ông tin hai đứa sẽ ở chung hòa thuận.”

Bạch Ngữ Dung cảm thấy thất vọng, trên mặt vẫn cười, gật đầu đáp: “Vâng, cháu biết rồi, ông nội.”

Xem ra vị trí của cô ta trong lòng Phụng Hồng Bác vẫn không sánh bằng Phụng Cảnh.

Cũng đúng, nói thế nào đó cũng là người đứa cháu độc nhất, là người nối dõi nhà họ Phụng mà!

Khi Bạch Ngữ Dung đang cảm thấy thất vọng thì Phụng Hồng Bác lại lấy một cái thẻ màu đen ra, đưa tới trước mặt cô ta: “Cháu cầm đi.”

“Ông nội?” Bạch Ngữ Dung ngạc nhiên nhìn Phụng Hồng Bác, không dám nhận.

“Cầm đi.” Phụng Hồng Bác cười ha hả nhét cái thẻ đen vào tay Bạch Ngữ Dung, vỗ vỗ vai cô ta rồi nói: “Khi nào máy bay hạ cánh thì cháu đi dạo phố, mua quần áo.”

Ông ta dừng lại một chút rồi nói thêm: “Nhớ kỹ dẫn theo vệ sĩ, bảo vệ an toàn cho cháu.”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 448


“Ông nội…” Bạch Ngữ Dung cầm thẻ đen, vẻ mặt vô cùng cảm động nhìn Phụng Hồng Bác.

Dáng vẻ như kiểu cô ta không biết nói gì mới được.

Phụng Hồng Bác thấy thế lại cười ha hả, vỗ vỗ vai cô ta nói: “Đi thôi, lên máy bay.”

“Vâng.” Bạch Ngữ Dung đáp lời, cô ta đi sau lưng Phụng Hồng Bác, cẩn thận cất kỹ cái thẻ đen.

---

“Ông ba Phụng! Ngữ Dung!”

Lúc Bạch Ngữ Dung đỡ Phụng Hồng Bác xuống xe, theo giọng nói nhìn qua, liền thấy hai người Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã từ trong khách sạn Phụng Thị ra đón bọ họ.

Nụ cười trên mặt bọn họ ngoại trừ mừng rỡ thì còn có vài phần nịnh nọt.

Bạch Ngữ Dung thấy thế, nụ cười trên mặt không khỏi hơi cứng lại.

Trước kia cô ta không phát hiện ra, nhưng bây giờ lại cảm thấy… Có hơi mất mặt!

Bạch Ngữ Dung nghĩ tới đây thì nhanh chóng liếc nhìn Phụng Hồng Bác một cái, thấy sắc mặt ông ta không có gì thay đổi, lúc này cô ta mới cười chào hỏi: “Ba, mẹ.”

Nhưng cô ta vẫn đứng bên cạnh Phụng Hồng Bác, đỡ lấy ông ta.

Trông hệt như một cô cháu gái ngoan.

Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã đều không nhận thấy Bạch Ngữ Dung có gì lạ cả, bởi hai người họ đều đang bận nói chuyện với Phụng Hồng Bác.

Không chỉ thế, ngay cả Phụng Cảnh cũng trở thành đối tượng mà bọn họ muốn lấy lòng.

“Ôi chao, cậu chủ Cảnh, chúng ta lại gặp nhau rồi.” Hứa Tần Nhã hơi khuỵu gối, cúi người nhìn Phụng Cảnh, cười híp mắt hỏi han: “Hình như cậu thích uống nước cam phải không? Tôi đã sai người ép cho cậu một ly rồi này, giờ cậu có muốn uống một chút không?”

Phụng Cảnh nắm lấy tay của Phụng Hồng Bác, bày ra vẻ mặt không vui trừng mắt nhìn Hứa Tần Nhã, hất cằm kiêu ngạo nói: “Đây là khách sạn của nhà chúng tôi, ép một ly nước trái cây thôi, lẽ nào tôi còn cần một người ngoài như bà lên tiếng hộ à?”

Còn chưa dứt lời, Hứa Tần Nhã cứ có cảm giác như bị tát thẳng vào mặt, nụ cười trên môi thoáng chốc trở nên cứng đờ.

Bạch Ngữ Dung đứng ở một bên nhịn không được quay mặt đi.

Cô ta cảm thấy rất mất mặt, thậm chí còn muốn giả vờ như không quen biết Hứa Tần Nhã cho rồi.

Nhưng càng nghĩ như vậy thì sự việc lại càng không như mong muốn.

“Bà là mẹ của chị ta à?” Phụng Cảnh không thèm quan tâm Hứa Tần Nhã có xấu hổ hay không, chỉ vào Bạch Ngữ Dung rồi hỏi bà ta.

Hứa Tần Nhã gượng cười đáp: “Đúng, đúng thế.”

“Vậy thì tốt.” Phụng Cảnh gật đầu rồi lại nói: “Bà bảo con gái của bà đừng có đến nhà họ Phụng của tôi giùm một cái. Chị ta là người ngoài mà suốt ngày cứ chạy đến nhà của chúng tôi. Người không biết còn tưởng rằng chị ta không muốn mang họ Bạch nữa, mà muốn đổi thành họ Phụng luôn đấy.”

“Chuyện này...” Hứa Tần Nhã cứng đờ, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, bị một đứa trẻ làm cho nghẹn họng không nói nên lời.

Vào lúc này Phụng Hồng Bác mới lên tiếng.

“Tiểu Cảnh, sao cháu lại nói chuyện với dì kiểu đó hả?!” Ông ta nhìn Phụng Cảnh, trầm giọng nói.

Phụng Cảnh “hừ!” một tiếng, hất tay của Phụng Hồng Bác ra, bĩu môi nhìn ông ta: “Ông ba, ông không còn thương cháu nữa rồi! Cháu không thèm chơi với ông nữa! Hứ!”

Nói rồi cậu ấy một mình chạy vào khách sạn.

Quản lý khách sạn đã dẫn theo đoàn người đứng đợi ở sảnh chính từ lâu, đương nhiên nhận ra cậu chủ nhỏ nhà mình rồi, lúc cậu ấy chạy vào thì nhanh chóng cười lấy lòng.

Như muốn nói “Cậu chủ Cảnh có chuyện gì không vui sao? Nào, nào, chúng ta cùng xem xem đây là quà gì.”

Ông ta vừa nói vừa vẫy tay sang ra hiệu, cô gái đang bưng hai cái khay vội vàng bước đến gần, tươi cười ngồi xổm xuống, để Phụng Cảnh có thể nhìn thấy những viên kẹo và nhiều hộp quà nhỏ tinh xảo trên đó.

Đáng tiếc là chiêu này không có tác dụng với Phụng Cảnh. Cậu ấy giơ tay hất đổ cả hai khay, vượt qua đám người đang kinh ngạc la hét, chạy về phía thang máy.

Vệ sĩ thấy vậy nhanh chóng đi theo cậu ấy.

Phụng Hồng Bác đứng đằng xa chứng kiến hết toàn bộ sự việc, vừa thở dài vừa bất lực lắc đầu.

Sau một lúc ông ta mới quay đầu lại nhìn Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã, áy náy cười nói: “Thật ngại quá, Tiểu Cảnh nhà chú đúng là nghịch ngợm thật.”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 449


“Không sao, không sao.” Hứa Tần Nhã đứng thẳng dậy, vội vàng xua tay, cười đáp: “Tính cách của cậu Cảnh có hơi hoạt bát ấy mà.”

Bạch Văn Liên ở một bên liên tục gật đầu phụ hoạ: “Phải, phải đấy.”

Nói xong, ông ta lại nhìn thoáng qua Bạch Ngữ Dung, nghĩ rằng ít nhất cô ta cũng phải nói gì đó. Nhưng không ngờ cô ta chỉ cúi đầu đứng đó, hình như đang ngẩn người.

Tuy Bạch Văn Liên cảm thấy có hơi kỳ quái, nhưng hiện tại Phụng Hồng Bác mới là quan trọng nhất, cho nên cũng không để ý đến cô ta nhiều, mà lại một lần nữa nhìn về phía Phụng Hồng Bác.

Cười sáng lạn.

Phụng Hồng Bác thu dáng vẻ nịnh bợ của hai người vào trong mắt, gật đầu cười: “Văn Liên à, hai đứa có thể nghĩ như vậy, chú cũng yên tâm rồi.”

Dừng một chút, ông ta lại nhìn sang Bạch Ngữ Dung đang đứng bên cạnh mình, vỗ vào tay cô ta nói: “Một nhà ba người cháu chắc có nhiều chuyện muốn tâm sự lắm có đúng không? Hay là mọi người cứ trò chuyện trước đi, còn về Tiểu Cảnh nhà ông, haiz... vẫn phải do ông già này tự mình đi dỗ mới được.”

Phụng Hồng Bác bất đắc dĩ lắc đầu, khựng một lúc lại dặn dò: “À, Ngữ Dung, cháu nhớ đưa thư mời cho Văn Liên nhé.”

Đúng là Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã có chuyện muốn nói với Bạch Ngữ Dung, đặc biệt là khi nghe Phụng Hồng Bác nhắc đến thư mời, hai mắt của bọn họ lập tức sáng hẳn lên.

Có điều ngoài mặt thì không quên giả vờ khiêm tốn, liên tục nói những lời như “Chúng cháu nói chuyện sau cũng được, phải đi cùng ông ba vào trong trước đã”.

Bạch Ngữ Dung nghe thế cũng lên tiếng: “Đúng đó ông nội, để cháu đưa ông về phòng trước rồi sẽ trò chuyện với ba mẹ sau ạ.”

“Vậy...” Phụng Hồng Bác mỉm cười, kéo dài âm điệu nhìn hai người Bạch Văn Liên.

Ông ta còn chưa mở miệng nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.

Vì thế hai người Bạch Văn Liên vội vàng lên tiếng: “Nên mà, nên mà.”, tiếp đó còn không quên căn dặn Bạch Ngữ Dung.

Sau khi thấy hai người rời đi, Bạch Văn Liên nhìn về phía vợ, nói: “Đi thôi, chúng ta cũng trở về phòng đợi Ngữ Dung tới tìm chúng ta.”

Nói xong, ông ta mới nhận ra Hứa Tần Nhã không được vui, vì thế thắc mắc hỏi: “Em sao thế?”

“Sao là sao?” Sắc mặt của Hứa Tần Nhã không tốt lắm, lườm chồng mình một cái rồi khẽ "hừ" nói: “Con gái ngoan của anh đó, vừa rồi nó chẳng thèm giúp chúng ta nói một lời nào luôn kìa.”

“Chuyện này...” Bạch Văn Liên cứng họng.

Thật ra ông ta cũng thấy chuyện này có chút kỳ lạ. Nhưng bây giờ không phải là lúc để nói điều này.

Vậy nên ông ta chỉ “ y dà” một tiếng, an ủi Hứa Tần Nhã: “Ngữ Dung vừa xuống máy bay, chắc là ngồi một chặng đường dài mệt mỏi quá nên không nghĩ tới đó mà.”

“Mệt mỏi ư?” Hứa Tần Nhã "hừ" một tiếng: “Chẳng lẽ chúng ta không mệt mỏi vì đi đường dài sao? Chúng ta còn xuống máy bay và đứng đợi ở đây lâu như vậy nữa là.”

Dừng một chút, Hứa Tần Nhã khoanh tay nhìn sang một bên, bất mãn nói: “Em thấy cần phải dạy dỗ lại đứa nhỏ này mới được.”

“Ôi trời, em nói cái gì vậy?” Bạch Văn Liên cau mày: “Em không thể vì chịu ấm ức từ chỗ cậu chủ Cảnh mà trút giận lên Ngữ Dung như vậy được.”

Những lời này chẳng khác nào xát muối vào nỗi đau của Hứa Tần Nhã.

Bà ta lập tức để tay xuống, trừng mắt nhìn Bạch Văn Liên, cất cao giọng phản bác: “Cái gì gọi là em trút giận, hả? Bộ vừa rồi anh không bị sỉ nhục à?!”

Bạch Văn Liên có hơi đau đầu, vội vàng đè thấp giọng, không ngừng nói “Được rồi, được rồi”, đồng thời nhìn ngóng xung quanh: “Em nói nhỏ thôi, bị người khác nhìn thấy thì mặt mũi của chúng ta để ở đâu đây?!”

Hứa Tần Nhã nghe vậy khịt mũi kinh thường, tiếp tục quay đầu nhìn sang chỗ khác, không nói gì.

Bạch Văn Liên lại thở dài, sau đó nhẹ nhàng nói: “Em đừng quên là hiện tại chúng ta còn phải nương nhờ nhà họ Phụng. Ngữ Dung kính trọng Phụng Hồng Bác một chút thì đến lúc mở miệng nói giúp chúng ta cũng sẽ dễ dàng hơn. Em nói có đúng không?”

Hứa Tần Nhã tiếp tục quay đầu nhìn sang một bên, tuy trên mặt vẫn còn hơi tức giận nhưng rõ ràng đã đỡ hơn khi nãy.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 450


Dù sao thì Bạch Văn Liên đã làm vợ chồng với bà ta được hai mươi năm, đương nhiên có thể nhìn ra được.

Vì thế ông ta tiếp tục nói những lời hay ý đẹp, cuối cùng cũng dỗ được Hứa Tần Nhã trước khi Bạch Ngữ Dung đến tìm bọn họ.

Có điều trên mặt của bà ta vẫn có chút không vui.

“Ba mẹ.” Bạch Ngữ Dung cũng nhận thấy điều đó, nên sau khi chào hỏi hai người họ xong, cô ta lập tức vươn tay nắm lấy cánh tay của Hứa Tần Nhã, nửa giải thích nửa tán dóc: “Lúc ở trên máy bay cậu Cảnh kia ồn ào quá, nó quậy con đến mức gần như không còn sức để nói chuyện luôn.”

Em thấy rồi chứ.

Bạch Văn Liên nghe thế lập tức nhìn Hứa Tần Nhã một cái. Tiếp đó ông ta lại nhìn về phía Bạch Ngữ Dung, cười hỏi: “Con vẫn ổn chứ, Ngữ Dung?”

Bạch Ngữ Dung thở dài, trông rất mệt mỏi, cố gắng gượng cười lắc đầu, nhìn hai người, nói: “Đáng ra không ổn lắm, nhưng sau khi gặp ba mẹ thì cảm thấy dễ chịu hơn rồi.”

Lời này cuối cùng cũng khiến Hứa Tần Nhã bớt đi vẻ lo lắng, bà ta đưa tay sờ vào mặt của Bạch Ngữ Dung, đồng ý với lời của cô ta: “Đúng vậy, khi Phụng Cảnh lần đầu đến nhà chúng ta, nếu không phải ông ba Phụng dẫn vào và nói đó là cháu của ông ta thì mẹ cũng tưởng là đứa con hoang từ đâu đến đấy.”

Dừng một chút, bà ta lại phàn nàn: “Nhà họ Phụng như chưa bao giờ dạy dỗ thằng bé đó vậy.”

“Ôi dào, được rồi, được rồi, đó cũng là chuyện của nhà họ, không liên quan gì đến chúng ta cả.” Bạch Văn Liên cười nói: “Chỉ cần Ngữ Dung nhà chúng ta ngoan ngoãn hiếu thảo là được.”

Hứa Tần Nhã im lặng gật đầu, đồng ý với lời chồng nói.

Bạch Ngữ Dung cười.

Một lúc sau, cô ta như nhớ ra điều gì, cô ta đưa thư mời cho Bạch Văn Liên: “Ba mẹ, đây là thư mời của hội đánh giá đan dược.”

Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã lộ ra vẻ ngạc nhiên, nhìn nhau rồi nhận lấy thư mời, xúm lại vui vẻ mở thư mời ra.

Bà ta vừa mở thư mời ra vừa nói: “Đúng là chỉ có con gái của mình chu đáo, trông cậy vào người khác à? Hừ, không trông cậy được ai cả.”

Sau khi nghe Hứa Tần Nhã nói vậy thì Bạch Ngữ Dung biết đã có chuyện gì đó xảy ra, cô ta lại hỏi: “Mẹ ơi, mẹ nói vậy là sao?”

Hứa Tần Nhã hừ lạnh một tiếng: “Nhà họ Trình chứ còn ai nữa?”

Dừng một chút, bà ta lập tức kể hết đầu đuôi câu chuyện cho Bạch Ngữ Dung nghe.

Hóa ra, trước khi Bạch Văn Liên đến thủ đô tìm nhà họ Chung thì bà Trình nhỏ đã nói gia đình họ có thể đến hội đánh giá đan dược trong lúc uống trà chiều với Hứa Tần Nhã.

Sau khi nghe vậy, Hứa Tần Nhã muốn nhờ bà Trình nhỏ đưa hai vợ chồng bà ta đi cùng. Nào ngờ bà Trình nhỏ lại ấp úng cho qua chuyện.

Rõ ràng bà Trình nhỏ không muốn làm điều đó.

Sau đó, Hứa Tần Nhã lại mặt dày ra hiệu thêm lần nữa, nào ngờ bà ta mới bắt đầu câu chuyện thì lập tức bị bà Trình nhỏ lái sang chủ đề khác.

Vì vậy, Hứa Tần Nhã luôn canh cánh trong lòng về chuyện này.

“Nhìn đây, cho dù chúng ta không nhờ nhà họ Trình thì bây giờ chúng ta cũng có thể vào được.” Dứt lời, Hứa Tần Nhã cảm thấy khá nở mặt nở mày.

“Nhà họ Trình?” Bạch Ngữ Dung cau mày, thấy không vui lắm.

“Đúng vậy, trước kia ba còn cảm thấy nhà họ Trình là một lựa chọn tốt, chàng trai Trình Ngạn Xương này cũng không tệ. Nhưng bây giờ xem ra…” Bạch Văn Liên thở dài nói: “Ngữ Dung à, con với Trình Ngạn Xương…”

“Tụi con đã lâu không liên lạc với nhau rồi.” Bạch Ngữ Dung lập tức lên tiếng trước khi Bạch Văn Liên dứt lời.

Dừng một chút, cô ta nói tiếp: “Ba, mẹ, trước kia con tưởng rằng con thích Trình Ngạn Xương, nhưng bây giờ con mới nhận ra rằng con chỉ coi anh ta như anh trai mà thôi. Cho nên…”

Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã hiểu ý của Bạch Ngữ Dung, họ gật đầu lia lịa.

“Ngữ Dung à, con yên tâm đi, ông ba Phụng muốn nhận con làm cháu nuôi, còn nhà họ Trình… con thích thì không có gì. Còn nếu con không thích thì ba mẹ sẽ đi nói rõ ràng sau hội đánh giá đan dược.”

Bạch Văn Liên cười, trên mặt có vài phần đắc chí: “Ba tin đến lúc đó, họ sẽ nể mặt nhà họ Phụng và đồng ý hủy bỏ hôn ước của hai đứa.”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 451


Vậy thì tốt.

Bạch Ngữ Dung gật đầu, nhìn hai người họ và cười nũng nịu: “Vẫn là ba mẹ tốt với con nhất.”

“Đương nhiên rồi, con là con gái cưng của ba mẹ mà.” Hứa Tần Nhã vuốt tóc cô ta và nói. Dừng một chút, bà ta nói thêm: “Ủa? Ngữ Dung, con dấu trên thư mời này có nghĩa là gì vậy?”

Thư mời mà Bạch Ngữ Dung cho họ có phong bì màu bạc, con dấu của Hội Huyền học trong đó cũng là màu bạc.

“À, đây là cấp bậc của thư mời. Chúng được chia thành năm màu gồm màu vàng tím, vàng kim, bạc, xanh lam và xanh lá.”

Bạch Ngữ Dung nói: “Ông nội là trưởng lão danh dự của Hội Huyền học, cho nên sẽ là màu vàng kim nhạt, sau đó những người như bốn gia tộc lớn ở thủ đô sẽ là màu bạc.”

Khi nói đến đây thì cô ta khẽ dừng lại: “Ngay cả thầy của con cùng lắm cũng chỉ là màu bạc.”

“Ồ!” Hứa Tần Nhã nghe xong thì hai mắt sáng ngời, bà ta với chồng nhìn nhau rồi nói: “Vậy chúng ta có phải là xếp trước nhà họ Trình không?”

“Nhà họ Trình ư?” Bạch Ngữ Dung cười, hời hợt nói: “Họ có lẽ là màu xanh lam hay màu xanh lá chăng ? Họ phải từ từ xếp hàng chờ đợi, còn ba mẹ thì không cần.”

“Vậy thì tốt.” Sau khi nghe Bạch Ngữ Dung nói vậy thì Hứa Tần Nhã vui mừng khôn xiết.

Dừng một chút, bà ta lại khó nén được vẻ mừng rỡ nói: “Mẹ thực sự rất muốn mau tới ngày mai.”

Bạch Ngữ Dung cười theo, dừng một chút thì cô ta như nghĩ đến điều gì đó nói: “Nhưng mà ba mẹ ơi, ngày mai con sẽ đi theo ông nội nên không thể ở bên cạnh ba mẹ được.”

Cô ta dừng lại rồi nói tiếp: “Như vậy thì con có thể quen biết nhiều người hơn, sau khi ba mẹ đi vào thì con có thể giới thiệu với ba mẹ.”

Đúng vậy. Nếu đi theo Phụng Hồng Bác thì chắc chắn có thể quen biết được những người lợi hại.

Vì vậy, hai vợ chồng Bạch Văn Liên lập tức nuốt sự nghi ngờ xuống, gật đầu lia lịa.

“Ồ? Bây giờ vẫn còn sớm, hay là chúng ta lại đi dạo và sắm thêm một ít quần áo đi?” Hứa Tần Nhã nói.

Bạch Văn Liên cũng đang vui nên đồng ý ngay: “Được, ba sẽ mua đồ cho hai mẹ con.”

Nghe vậy, Bạch Ngữ Dung lập tức vui mừng khoác lấy tay của ông ta, ngọt ngào nói: “Cảm ơn ba”.

Còn tấm thẻ đen mà Phụng Hồng Bác đã đưa, Bạch Ngữ Dung từ đầu đến cuối đều không định lấy ra.

-----

Ngày hôm sau. Hội đánh giá đan dược.

Khi Trình Ngạn Xương đang cùng ba mẹ đứng xếp hàng để đi vào thì nghe thấy những lời thì thầm không ngớt ở xung quanh mình.

Trong đó có nhắc tới vị đạo trưởng trong núi, khiến anh ta vốn đang lơ đãng cũng liếc nhìn qua đó.

Bà Trình nhỏ nghe thấy vậy thì lập tức nhìn về phía con trai: “Tiểu Ngạn, vị đạo trưởng trong núi này là người rất lợi hại sao?”

Trình Ngạn Xương gật đầu: “Ngay cả viện trưởng của Hội Huyền học cũng muốn được làm quen với ông ấy.”

“Vậy con cũng thử đi.” Bà Trình nhỏ hai mắt sáng ngời nói.

“Con sao?” Trình Ngạn Xương cười khổ lắc đầu: “Mẹ à, con cũng muốn, nhưng chúng ta thậm chí không biết mặt mũi của vị đạo trưởng trong núi là như thế nào, thì sao có thể nói làm quen là làm quen được.”

“Thế thì tiếc quá.” Bà Trình nhỏ thở dài: “Cho dù không thể làm quen được với đạo trưởng, thì làm quen với những người xung quanh ông ấy cũng được mà.”

Bằng cách này thì có thể được giới thiệu gặp mặt.

Ông Trình ở bên cạnh cũng gật đầu.

Khi ông ta đang định nói gì đó thì một giọng nói giả vờ ngạc nhiên từ bên cạnh vang lên.

—— “Ai da, ông Trình, bà Trình, không ngờ lại có thể gặp được mọi người ở đây đấy? Thật trùng hợp.”

Trình Ngạn Xương và hai người còn lại đồng loạt nhìn sang, không phải là Hứa Tần Nhã với Bạch Văn Liên thì còn là ai nữa.

“Bà Bạch?! Sao các người…” Bà Trình nhỏ giật mình, chần chờ nhìn hai người với vẻ có chút đề phòng.

Bà ta như thể đang đề phòng hai người mặt dày sẽ làm phiền họ, yêu cầu họ đưa vào cùng.

Trình Ngạn Xương đứng bên cạnh có chút lúng túng, ngượng ngùng gọi “bác trai, bác gái” rồi không nói thêm gì nữa.

—— Anh ta biết Hứa Tần Nhã đã hai lần cầu xin gia đình mình vì hội đánh giá đan dược.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 452


Cũng vì vậy nên anh ta không đến tìm Bạch Ngữ Dung trong khoảng thời gian này, sợ cô ta cũng sẽ nhắc đến chuyện này.

Hơn nữa…

Khi Trình Ngạn Xương nhớ tới việc từng nhìn thấy Bạch Ngữ Dung lên một chiếc xe hơi sang trọng kỳ lạ thì ánh mắt của anh ta tối sầm lại.

“À, chúng tôi cũng đến tham gia hội đánh giá đan dược như bà Trình các người đấy.” Hứa Tần Nhã tao nhã nói.

Nhưng lại khiến bà Trình nhỏ lộ ra vẻ mặt lạnh như tiền, nhìn Hứa Tần Nhã nói: “Bà Bạch, chẳng phải trước đó tôi đã nói rất rõ rồi sao? Thật sự là…”

Bà ta còn chưa nói hết câu thì đã đột ngột dừng lại khi Hứa Tần Nhã thản nhiên cầm lấy tấm thư mời màu bạc.

Bà ta há hốc miệng nhìn tấm thư mời, nhất thời không thể rời mắt đi.

“Ơ?” Hứa Tần Nhã khó hiểu nhìn bà Trình nhỏ hỏi: “Bà Trình, vừa nãy bà định nói gì? Bà nói đi?”

“Bà, sao bà lại…” Bà Trình nhỏ lắp bắp, nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào tấm thư mời màu bạc.

Hứa Tần Nhã cúi đầu xuống nhìn theo ánh mắt của bà ta, lộ ra vẻ hiểu chuyện rồi nói: “Ý của bà là tấm thư mời này? À, đây là do ông cụ Phụng tặng cho đấy.”

Cái… ?!

Trình Ngạn Xương và hai người còn lại trợn to mắt, nhìn Hứa Tần Nhã và Bạch Văn Liên hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của mình.

“Ông… ông cụ Phụng sao?” Lúc này ông Trình mới lên tiếng, nhìn Bạch Văn Liên nói: “Cậu Bạch, sao chưa từng nghe cậu nói về chuyện này vậy?”

“Chỉ là mối quan hệ cá nhân mà thôi nên tôi không có nói.” Bạch Văn Liên cười và khiêm tốn trả lời.

Nhưng lại khiến cho ba người nhà họ Trình không nói nên lời.

Hứa Tần Nhã lần lượt liếc nhìn sắc mặt của ba người, cười đắc chí rồi nói: “Được rồi, không nói nữa.”

Sau đó, bà ta dùng thư mời làm quạt để quạt, giơ lên để che nắng, nhìn bầu trời rồi nói tiếp: “Thời tiết nóng nực như vậy, cứ ở đây phơi nắng đúng là khó chịu mà. Văn Liên, chúng ta mau vào trong nha?”

Hứa Tần Nhã nhìn Bạch Văn Liên nói câu sau cùng.

“Được.” Bạch Văn Liên gật đầu, sau đó gật đầu chào ông Trình rồi cùng Hứa Tần Nhã đi vào trong.

Không chỉ vậy, Hứa Tần Nhã còn không quên giơ tấm thư mời với bà Trình nhỏ và nói: “Bà Trình nhỏ à, chúng ta nói chuyện sau nhé.”

Ba người nhà họ Trình nhìn hai người họ rời đi, nghênh ngang đi tới lối vào màu bạc ở cách đó không xa, chẳng mấy chốc đã thuận lợi đi vào.

Còn mình thì vẫn đứng xếp hàng ở đây.

“Đây, đây đúng là…” Bà Trình nhỏ vô cùng tức giận, nhưng lại không có cách nào khác.

Ông Trình thấy vậy thì nhanh chóng an ủi vợ mình: “Kệ đi, kệ đi, chúng ta cũng sắp được vào rồi. Đừng nóng vội.”

Trình Ngạn Xương mãi mím môi đứng đó cũng cảm thấy uể oải chán chường.

Bà Trình nhỏ cũng đành chịu, hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu đi, bà ta định mắt không thấy thì lòng không phiền.

Nhưng vừa quay lại thì nhìn thấy Tô Tái Tái vừa gọi điện thoại vừa đi tới.

“Ơ? Đứa con gái hoang của nhà họ Bạch cũng tới đây à?” Bà Trình nhỏ nhanh chóng ra hiệu bảo chồng và con trai nhìn xem.

Trình Ngạn Xương nhìn theo hướng tay mẹ Trình chỉ, lập tức cau mày lại: “Sao cô ta lại tới đây? Cô ta có thư mời sao?”

Bà Trình nhỏ thấy vậy thì lập tức nhìn Tô Tái Tái.

Cô thậm chí không mang theo túi, ngoài chiếc điện thoại đang cầm trong tay ra thì không mang theo gì cả.

Chứ đừng nói là thư mời.

Ngay khi nghĩ đến việc vừa nãy bị Hứa Tần Nhã giễu cợt trước mặt thì bà Trình nhỏ lập tức cười khẩy nói: “Con nhìn kìa, cô ta chả có gì cả, lẽ nào lại có thư mời gì đó sao?”

Dứt lời, bà ta khoanh tay trước ngực đứng yên ở đó, chờ đến khi Tô Tái Tái đến gần thì bà ta sẽ trút hết cơn giận đã nhận được từ Hứa Tần Nhã lên người Tô Tái Tái.

Tô Tái Tái vừa kết thúc cuộc gọi với Tiền Tam không hay biết gì cả.

Tuy nhiên, cô vừa mới cúp máy thì nghe thấy bên kia có người gọi mình.

—— “Tiểu Tái!”

Tô Tái Tái nghe tiếng nhìn theo, tìm kiếm trong đám người một hồi thì phát hiện Miêu Đại Yên đang vẫy tay với mình.

Ngoài chú ấy ra thì bên cạnh còn có Vệ Cát.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 453


Tô Tái Tái không ngờ sẽ gặp được hai người họ ở đây, cô đi tới mỉm cười với họ: “Cụ, cậu Vệ, hai người cũng đến tham gia hội đánh giá đan dược à?”

“Tất nhiên rồi.” Miêu Đại Yên vẫy tấm thư mời màu xanh lá của mình, nhìn Vệ Cát cũng có thư mời rồi cười khổ: “Tụi tôi đã bỏ ra một khoản tiền lớn nhờ mối quan hệ của bác gái mới có thể mua được hai tấm thư mời ở chợ đen đấy.”

Bác gái là Mã Tú, một khách mời thường xuyên khác trong nhóm chương trình Huyền Linh Sư.

Cho nên Miêu Đại Yên vừa nói thì Tô Tái Tái đã hiểu rõ gật đầu, cô không nhìn thấy Mã Tú nên hỏi: “Vậy bác gái đâu? Không đi chung với mọi người à?”

“Gia đình bác ấy kinh doanh dược liệu nên đã vào đó trước rồi.” Miêu Đại Yên chỉ vào bên trong hội đánh giá đan dược, dừng một chút rồi nói thêm: “Chắc có thể tìm thấy bác ấy ở khu C.”

Các gian hàng trong hội đánh giá đan dược cũng được chia thành ba cấp gồm A, B và C.

Gian hàng C có lẽ nằm ở phía ngoài cùng.

Tô Tái Tái gật đầu bày tỏ đã hiểu.

Sau khi giải thích xong, Miêu Đại Yên lại nhìn Tô Tái Tái và thấy cô đi tay không, ngoài chiếc điện thoại ra thì không có mang theo túi xách nào cả, thế là chú ấy tò mò hỏi: “Tiểu Tái, hôm nay cô đến đây không phải là muốn thử vận may, trả tiền cho người nào đó để đưa cô vào chứ?”

Ngay khi Miêu Đại Yên vừa dứt lời thì Tô Tái Tái lập tức sửng sốt, nghiêng đầu nhìn chú ấy rồi “ơ?” một tiếng, sau đó nói: “Cụ ơi, sao anh biết tôi sẽ làm vậy?”

“Cô thật sự nghĩ như vậy sao?” Miêu Đại Yên kêu lên, nhìn Vệ Cát rồi nhanh chóng khuyên can Tô Tái Tái.

“Tiểu Tái, cách này của cô không khả thi đâu, hội đánh giá đan dược không phải là một nơi bình thường. Bằng cách này, cô không chỉ không vào được, nếu bị Hội Huyền học phát hiện ra thì cô thậm chí sẽ bị họ đuổi đi ngay đấy.”

“Nghiêm đến thế cơ à.” Tô Tái Tái nói.

“Đương nhiên là nghiêm rồi, đây là hội đánh giá đan dược, chuyện trọng đại của giới Huyền học đó!” Miêu Đại Yên nói câu này với giọng điệu có phần tự hào.

Ngay cả Vệ Cát ở bên cạnh cũng gật đầu đồng ý.

Tô Tái Tái nhìn đến không nhịn được muốn cười, còn người giấy nhỏ nằm trong mũ áo hoodie lại muốn trợn mắt đủ kiểu.

Sau khi thấy tự hào xong, Miêu Đại Yên đổi chủ đề, thay đổi vẻ mặt rồi lại nhìn Tô Tái Tái nói: “Tiểu Tái, cô muốn đến đây thì cô phải nói trước với tôi chứ, để tôi và cậu Vệ tìm thêm một tấm thư mời cho cô. Bây giờ…”

Miêu Đại Yên khó xử gãi đầu, thở dài: “Thư mời của tụi tôi đều không thể đưa người vào cùng, phải là thư mời màu bạc mới có thể dẫn người theo, hơn nữa… lại chỉ có thể mang một người vào. Đây…”

Tô Tái Tái nhìn vẻ mặt khó xử của hai người, cô mỉm cười an ủi họ: “Không sao đâu Cụ, tôi có thể tự vào được. Yên tâm đi.”

Dừng một chút, cô nhìn hai người đang xếp hàng, rồi lại quay đi nhìn số người đang xếp hàng ở phía trước, sau đó cô lại nhìn hai người họ nói: “Hay là... Nếu hai người không muốn xếp hàng thì tôi đưa cả hai vào cùng nhé?”

“? ?”

... Không phải chứ, cô Tiểu Tái, hội đánh giá đan dược thực sự không đơn giản như cô nghĩ đâu.

Ngay khi Miêu Đại Yên muốn giải thích với Tô Tái Tái rằng đây là nơi “thiêng liêng, trang nghiêm, cao cả đến mức không thể xúc phạm” thì tiếng chê cười ở bên cạnh đã ngắt lời của chú ấy.

—— “Đúng là không biết trời cao đất rộng, tưởng hội đánh giá đan dược là nơi các cô gái trẻ theo đuổi ngôi sao để xem biểu diễn sao? Trả bừa một số tiền lớn là có thể mua được vé à? Không biết tự lượng sức mình.”

Lời nói này khiến Miêu Đại Yên và Vệ Cát đồng loạt cau mày và nhìn sang chỗ người nói.

Khi họ còn chưa lên tiếng, Tô Tái Tái liếc nhìn đối phương một cái. Chỉ một cái nhìn thôi đã khiến người đó giật mình và im miệng ngay.

“Đối với mấy người mà nói, nơi này đúng là khó như lên trời, nhưng đối với tôi mà nói.” Tô Tái Tái cười.

“Đúng là có thể ra vào tự do.”

Cùng lúc đó, Tiền Tam đang đi tới cửa để đón tiểu sư thúc nhà mình.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 454


Theo sau ông ấy là hai nhóm người của Hội Huyền học, trông có vẻ hơi hoành tráng.

“Ôi, tôi đã bảo các người đừng đi theo mà. Tôi chỉ ra ngoài đón người thôi.” Tiền Tam sầu não.

“Đạo trưởng, chúng ta phải bảo vệ sự an toàn của người.” Người của Hội Huyền học cung kính trả lời.

Tiền Tam nghe vậy, chẳng muốn nói thêm gì nữa. Ông ấy chỉ đành trợn mắt rồi thản nhiên xua tay.

“Tùy các người vậy.”

Khi Tiền Tam bước ra ngoài cũng là lúc Phụng Hồng Bác dẫn theo Bạch Ngữ Dung và Phụng Cảnh tiến vào cửa.

Người đứng xung quanh lập tức tiến lên chào hỏi Phụng Hồng Bác một cách nhiệt tình, từng tiếng “Chào ông ba Phụng”, “Chào cậu Cảnh” đua nhau vang lên làm Bạch Ngữ Dung đứng bên cạnh nghe mà thấy vinh quang thay.

Cô ta ôm lấy tay Phụng Hồng Bác, học theo dáng vẻ ngạo nghễ của ông ta, kiêu căng gật nhẹ đầu, mỉm cười chào hỏi mọi người.

Tái hiện vô cùng hoàn mỹ phong thái của một thiên kim cành vàng lá ngọc.

Nhà họ Bạch vốn cũng thuộc dạng giàu có, thế nên điệu bộ này của Bạch Ngữ Dung cũng xem như chuẩn mực, cộng thêm cô ta còn đang đứng bên cạnh Phụng Hồng Bác, dẫn tới có không ít người đoán già đoán non thân phận của cô ta.

“Ông ba Phụng à, cô gái này là…” Một ông cụ vừa cười tủm tỉm, vừa hướng mắt về phía Bạch Ngữ Dung, hỏi dò.

“Ồ, cô ấy là…”

Bạch Ngữ Dung đã bày sẵn tư thế, chỉ còn đợi Phụng Hồng Bác giới thiệu mình với mọi người nữa thôi, ai ngờ đâu mới nói được một nửa, Phụng Hồng Bác bỗng ngậm miệng, quay phắt đầu sang hướng khác như phát hiện ra gì đó.

“Ông nội ơi?” Bạch Ngữ Dung khó hiểu, nghiêng đầu nhìn Phụng Hồng Bác, đồng thời lên tiếng nhắc nhở.

Nhưng sau khi hoàn hồn, Phụng Hồng Bác lại quay qua nói với đám đông đang vây quanh mình rằng: “Thật ngại quá, tạm thời không tiện nói chuyện với mọi người rồi.”

Sau đó lại nhìn sang Bạch Ngữ Dung, nói một câu: “Ngữ Dung, cháu trông chừng Tiểu Cảnh nhé.” Rồi dứt khoát kéo cánh tay đang ôm lấy tay mình của cô ta xuống, nhanh chân bước vội ra ngoài để đuổi theo Tiền Tam.

Để lại Bạch Ngữ Dung đứng trân trân tại chỗ, sửng sốt nhìn ông ta đi xa, nhất thời không biết nên nói gì mới phải.

Cô ta… cô ta đâu thể tự đứng ra giới thiệu bản thân là cháu gái mà Phụng Hồng Bác mới nhận nuôi chứ?

Bạch Ngữ Dung dám chắc, chỉ cần cô ta vừa thốt ra những lời này, Phụng Cảnh sẽ ỷ vào việc hiện tại Phụng Hồng Bác không có mặt tại đây mà lập tức lớn tiếng phản bác cô ta. Chưa biết chừng cậu bé còn châm chọc mấy câu khiến cô ta xấu mặt nữa.

Đó tuyệt đối không phải cách lộ diện mà Bạch Ngữ Dung mong muốn.

Cảnh tượng mà cô ta hằng mong mỏi là bản thân sẽ trở thành tâm điểm chú ý, được hàng nghìn người ngưỡng mộ kìa, nhưng bây giờ…

Bạch Ngữ Dung đang nghĩ gì, Phụng Hồng Bác chẳng thèm quan tâm.

Với ông ta mà nói, Bạch Ngữ Dung cùng lắm chỉ là một công cụ quan trọng thôi, mà đã là công cụ… có cần thiết phải để ý đến tâm trạng của nó không?

Câu trả lời là không.

“Đạo trưởng? Là Đạo Trưởng Trong Núi phải không?!” Phụng Hồng Bác đã thấy bóng lưng Tiền Tam, thế là vừa bước nhanh hơn vừa gọi.

Lúc cất tiếng, ông ta không quên hạ nhỏ giọng, sợ sẽ bị nhiều người nghe thấy.

Tiền Tam vốn không mấy để tâm đến tiếng gọi của Phụng Hồng Bác, mãi tới khi ông ta lao đến, đứng chắn ngay trước mặt, còn ngước đôi mắt sáng trưng như đèn pha nhìn mình chằm chằm, đồng thời kêu liền mấy tiếng “Đạo trưởng!” thì Tiền Tam mới hoàn hồn, nhận ra ông ta đang gọi mình.

Bảo vệ của Hội Huyền học lập tức giơ tay ngăn cản Phụng Hồng Bác, đến khi nhìn thấy huy chương bằng bạc trên ngực ông ta mới rụt tay về.

Bảo vệ gật nhẹ đầu, lịch sự bảo: “Ông Phụng, cảm phiền ông nhường đường cho chúng tôi qua.”

Giọng điệu của bảo vệ rất bình thản, biểu cảm cũng chẳng hề thay đổi, tuyệt đối không có chuyện vì ông ta là trưởng lão danh dự của Hội Huyền học mà nhận được đãi ngộ khác người thường.

Nghe thấy vậy, Phụng Hồng Bác nghiêng mặt, lườm bảo vệ một cái, tỏ vẻ bất mãn, sau đó tính nhấc chân tiến lên thì lại bị bảo vệ ngăn cản, khiến ông ta không tài nào lại gần Tiền Tam được.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 455


Hết cách, ông ta đành nhìn ngang ngó dọc rồi tự giới thiệu bản thân: “Đạo trưởng, tôi là Phụng Hồng Bác của nhà họ Phụng, hôm nay được nhìn thấy đạo trưởng đúng là niềm vinh hạnh của tôi.”

“Xin chào ông Phụng.” Tiền Tam đứng cách ông ta một khoảng, khẽ gật đầu chào, sau đó cụp mắt liếc nhìn màn hình, rồi ngẩng lên nói với Phụng Hồng Bác: “Xin lỗi nhưng giờ tôi có chút chuyện cần làm, có lẽ không tiếp đãi ông được, mong ông hiểu cho.”

“Ấy, tôi…” Phụng Hồng Bác còn tính nói thêm gì đó, nhưng chưa kịp mở lời thì Tiền Tam đã vội vàng bước ra khỏi cửa.

Còn ông ta thì bị bảo vệ chặn lại, mãi tới khi Tiền Tam đã đi được một khoảng xa dưới sự hộ tống của một người bạn mới hơi xoay người, cúi đầu xin lỗi Phụng Hồng Bác, rồi lại quay lưng bước tiếp về phía trước.

Nhưng làm sao Phụng Hồng Bác có thể dễ dàng buông tha cho ông ấy như vậy được, có điều ngay lúc ông ta tính nhấc chân đuổi theo ra khỏi cửa thì Bạch Ngữ Dung lại dẫn Phụng Cảnh tới.

“Ông nội.” Nhìn thấy dáng vẻ gấp gáp này của ông ta, Bạch Ngữ Dung cau mày liếc về phía cửa, xong lại quay sang ngó Phụng Hồng Bác, đặng hỏi: “Ông nội, người ban nãy là ai thế ạ?”

Không có Phụng Hồng Bác ở đó, Bạch Ngữ Dung cũng chẳng thể nói chuyện được với ai một cách tự nhiên, thế là sau khi hàn huyên đôi ba câu, cô ta lập tức đánh bài chuồn, chạy vội đi tìm Phụng Hồng Bác, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng kia.

Chỉ là kế bên Tiền Tam có rất nhiều người vây quanh, hơn nữa họ đi rất nhanh, cô ta còn đứng cách một khoảng xa nên không nhìn thấy rõ người đó là ai.

“Ồ, đó là Đạo Trưởng Trong Núi mà ông từng kể cho cháu nghe đấy.” Phụng Hồng Bác vẫn dõi mắt nhìn về hướng Tiền Tam rời đi chứ không quay đầu lại xem Bạch Ngữ Dung.

Còn chưa dứt câu, Bạch Ngữ Dung đã vội che miệng, hít một hơi tỏ vẻ bất ngờ, hỏi lại: “Núi… Đạo Trưởng Trong Núi ư?!”

Cái tên đó đâu chỉ đơn giản như là sét đánh bên tai, tới cả giáo sư lẫn viện trưởng của Huyền Học Viện mà ngày nào cũng chạy tới weibo của Đạo Trưởng Trong Núi để điểm danh và nhấn like cho ông ấy.

Thậm chí hồi mới vào Huyền Học Viện, Tần Trác Thắng từng dẫn cô ta tham dự buổi đấu giá, và món át chủ bài trong buổi đấu giá đó chính là bùa chú của Đạo Trưởng Trong Núi.

Từ các chi tiết trên, sao Bạch Ngữ Dung có thể không nhận ra tầm quan trọng của Đạo Trưởng Trong Núi cơ chứ?

… Khó trách Phụng Hồng Bác lại bỏ mọi người mà chạy tới đây.

Giờ Bạch Ngữ Dung đã hiểu dụng ý của ông ta rồi.

“Thế ông nội ơi, chúng ta mau chạy ra ngoài đuổi theo đi.” Lần này đổi thành Bạch Ngữ Dung thúc giục Phụng Hồng Bác.

“Thôi khỏi, đứng đây chờ là được rồi.” Phụng Hồng Bác đáp, nghĩ vài giây lại bổ sung: “Từ thái độ gấp gáp của đạo trưởng, nhất định là đang đi đón nhân vật quan trọng nào đó rồi, chúng ta chỉ cần đứng đây chờ, kiểu gì cũng sẽ đợi được người quay lại.”

Nghe vậy, Bạch Ngữ Dung gật đầu, sau đó đứng chờ với Phụng Hồng Bác.

Lúc này, Phụng Cảnh bị cô ta nắm tay nãy giờ cuối cùng cũng chịu hết nổi, thình lình giãy ra khỏi tay cô ta, hất văng nó đi, còn trừng cô ta một cái, sau đó chạy qua ôm lấy tay Phụng Hồng Bác.

Nhưng lúc này Bạch Ngữ Dung đâu còn tâm trạng để ý đến cậu bé, cô ta chỉ liếc Phụng Cảnh một lần rồi lại dời mắt, tiếp tục nhìn chằm chằm ra phía cửa.

Về phần Phụng Hồng Bác, ông ta cũng chỉ bình tĩnh vỗ nhẹ đầu Phụng Cảnh chứ không quá để tâm tới cậu.

Dáng vẻ này của hai người khiến Phụng Cảnh cảm thấy như bị bỏ rơi, vội kéo tay Phụng Hồng Bác làm nũng một hồi, nhưng tới khi đã chán chê rồi mà vẫn thấy ông ta chẳng thèm để ý tới mình thì bực bộc hất tay ông ta ra, bĩu môi chạy mất dạng.

Hiện tại tâm trí của Phụng Hồng Bác đã đổ hết lên người Tiền Tam, chẳng hơi đâu mà quan tâm Phụng Cảnh.

Ngay cả khi nhìn thấy cậu bé vùng khỏi tay mình, ông ta vẫn đinh ninh cậu bé sẽ qua chỗ Bạch Ngữ Dung, chứ hoàn toàn không biết Phụng Cảnh đã chạy đi mất.

Trở lại với Phụng Cảnh, sau khi rời khỏi hai người kia, cậu bé chạy loạn cả lên, chẳng thèm nể nang gì mà đụng hết người này tới người kia.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 456


Cái tính nghịch như quỷ này của cậu bé khiến rất nhiều người cảm thấy khó chịu, họ cau mày nhìn Phụng Cảnh, hệt như muốn nói: “Đây là con cái nhà ai vậy, sao chẳng có gia giáo gì hết?”

Phụng Cảnh mới không thèm quan tâm, gây chuyện xong, cậu bé lập tức xoay người bỏ chạy sang chỗ khác, có điều mới rẽ vào khúc cua thì bất ngờ đụng trúng một người, đối phương chẳng hề hấn gì, còn cậu lại bị dội ngược, ngã ngồi ra đất.

Người bị cậu bé đụng trúng chính là nhóm Tiền Nguyên Nguyên.

“Thằng nhóc này, sao chạy tứ lung tung hết cả lên vậy hả?” Đại Vi quát khẽ Phụng Cảnh.

Phụng Cảnh ngồi dưới đất, ngẩng đầu nhìn lên nhóm người Tiền Nguyên Nguyên, khi thấy Tô Hồng Bảo đứng bên cạnh họ, cậu bé thoáng sững sờ, rồi hừ nhẹ một tiếng, nghiêng mặt qua một bên.

Tô Hồng Bảo mím môi, thờ ơ nhìn sang chỗ khác.

Dáng vẻ này của cậu vô tình lọt vào mắt Trình Hồng Huy đứng kế bên cạnh.

Anh ấy hướng mắt nhìn Phụng Cảnh, lại quay sang ngó nửa bên mặt Tô Hồng Bảo, nhìn tới nhìn lui vài lần rồi híp mắt như đang nghĩ ngợi gì đó.

Có điều vì mọi người đang chú ý tới Phụng Cảnh nên không ai phát hiện vẻ mặt trầm ngâm này của Trình Hồng Huy cả.

“Hừ…” Đại Vi thấy thái độ bất cần của cậu bé thì chẳng thèm khách khí nữa, chống nạnh nói: “Nè, là nhóc chạy nhảy lung tung nên mới đụng trúng tụi này, không thèm xin lỗi thì thôi, còn hừ? Nhóc hừ cái gì đấy hả?”

Nghe vậy, Phụng Cảnh lại lần nữa trừng mắt với Đại Vi, mặt mày bặm trợn, tay siết chặt lấy mô hình khủng long cậu vẫn cầm chơi nãy giờ.

“Nhóc trừng mắt với ai đấy hả? Tưởng mình nhóc có mắt to sao? Chị đây cũng có đấy nhé.” Dứt lời, Đạu Vi lập tức trợn trừng mắt, nhìn chằm chằm vào Phụng Cảnh.

“Thôi bỏ đi, Đại Vi.” Tính cách Khúc Nhiên khá hiền lành, sau khi mỉm cười khuyên nhủ bạn thân một tiếng, cô ấy bèn tiến về phía trước, khom người tính đỡ Phụng Cảnh dậy, còn dịu dàng hỏi thăm: “Em có sao không, có thấy đau ở đâu không?”

Nhưng ngay lúc cô ấy cúi xuống, vô tình để lộ một phần cổ, Phụng Cảnh bỗng trợn trừng mắt, hung tợn giơ mô hình khủng long trong tay lên, đâm thẳng về phía cổ Khúc Nhiên!

“A! Khúc Nhiên cẩn thận!” Đại Vi sợ tới mức hét thất thanh.

Tiền Nguyên Nguyên và Trình Hồng Huy nghiêm mặt, ngay lúc hai người định xông lên ngăn cản thì…

Một bóng người vụt qua họ, nhoáng cái Tô Hồng Bảo đã đứng ngay trước mặt Phụng Cảnh, đồng thời tóm lấy tay cậu bé.

Bấy giờ, chỉ còn chút xíu nữa thôi là cái đuôi nhọn hoắt của mô hình khủng long bạo chúa sẽ chọc trúng cổ Khúc Nhiên.

Khúc Nhiên quay đầu, thấy cảnh này thì cũng sợ chết khiếp.

Nếu Tô Hồng Bảo không ngăn lại kịp thở, chẳng biết hiện tại mình sẽ thành ra thế nào nữa.

Thằng nhóc này, tuổi không lớn, tâm tư lại ác độc vô cùng.

Khúc Nhiên lập tức đứng phắt dậy, suy nghĩ đỡ cậu bé lên cũng tan thành mây khói ngay và luôn.

“A!” Tay của Phụng Cảnh bị Tô Hồng Bảo giữ chặt, giãy cỡ nào cũng không thoát nổi, bèn dứt khoát ngồi bệt xuống đất ăn vạ, chân đạp loạn xạ cả lên: “Thả ra, thả ra! Anh nắm tay tôi đau đau quá!”

Tiếng khóc la chói tai của cậu lập tức thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh, bao gồm cả bảo vệ của Huyền Học Viện, họ nhanh chóng chạy về phía này.

“Bé ngỗng mau buông tay, có người tới kìa.” Đại Vi tinh mắt phát hiện bảo vệ, vội nhắc nhở Tô Hồng Bảo thả tay ra.

Khúc Nhiên cũng quay đầu nhìn Tô Hồng Bảo, đương lúc tính mở miệng khuyên thì Tô Hồng Bảo đã buông tay, thả Phụng Cảnh.

Nhưng vừa được thả, Phương Cảnh lại tức tốc giơ tay, ném mạnh mô hình khủng long bạo chúa về phía Tô Hồng Bảo.

Tô Hồng Bảo hơi nghiêng người, mô hình bay sượt qua mặt cậu ấy, va vào tường, rớt xuống đất, mẻ mất vài chỗ.

Phụng Cảnh còn chưa kịp làm gì tiếp thì Tô Hồng Bảo đã lạnh lùng giơ tay, cho cậu bé một cái bạt tai.

Không chỉ mặt bị đánh lệch sang một bên, mà tới một cái răng sữa đang lung lay cũng bị tát văng ra khỏi miệng, lăn dài trên đất, để lại một vệt máu nhỏ.

Phụng Cảnh bị một tát của Tô Hồng Bảo dọa choáng váng, ngơ ngác nhìn chiếc răng còn vương tơ máu trên mặt đấy hồi lâu mới hoàn hồn, òa khóc nức nở.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 457


“...Tiêu rồi.” Đại Vi nhìn Phụng Cảnh ngồi dưới đất khóc lóc, đầu đau như búa bổ.

Cô ấy nghiêng đầu, nhìn về phía Trình Hồng Huy lớn tuổi nhất trong đám, như đang hỏi phải làm sao bây giờ.

Đúng lúc này, Tô Hồng Bảo lại là người đầu tiên quay lại, vừa nhìn họ vừa dặn: “Mọi người không quen biết em, em chỉ là một người tốt, thấy chuyện bất bình thì không nhịn nổi thôi!”

“Hả?” Đại Vi sửng sốt, còn chưa kịp hỏi “Ý em là sao?” thì Tô Hồng Bảo đã co giò bỏ chạy mất dạng.

Hành động bỏ chạy của cậu ấy khiến bảo vệ Hội Huyền học đang đi về phía này sững sờ, vội vàng chia binh thành hai ngả, một người đuổi theo Tô Hồng Bảo, người còn lại thì bước nhanh tới, đỡ Phụng Cảnh dậy.

Sau khi vỗ sạch bụi bặm trên người cậu bé, bảo vệ quay sang nhìn nhóm Tiền Nguyên Nguyên, trong mắt thoáng lộ vẻ đề phòng: “Là cậu nhóc mấy người dẫn tới đánh hả?”

Đại Vi và Khúc Nhiên còn chưa kịp mở miệng trả lời thì Trình Hồng Huy đã đi trước một bước, mỉm cười gật đầu chào hỏi bảo vệ, rồi nói: “Xin lỗi, bọn tôi không biết cậu trai kia là ai, còn đứa này…”

Nói đoạn, anh ta chỉ tay vào Phụng Cảnh đang gân cổ gào khóc: “Cũng không quen nốt.”

Dứt lời, anh ta để lại một câu “Không cản trở nấy anh làm việc nữa” sau đó đi vòng qua người Phụng Cảnh và bảo vệ, cách xa chốn phiền phức này.

Trước khi rời khỏi, Tiền Nguyên Nguyên không quên huých nhẹ vào vai Đại Vi và Khúc Nhiên một cái. Lúc này, hai cô gái mới hoàn hồn, vội bám sát theo anh ta.

Mặc dù bảo vệ vẫn còn nghi ngờ, nhưng Phụng Cảnh cứ khóc miết, hỏi cỡ nào cũng không chịu trả lời, cuối cùng không còn cách nào ngoài việc trơ mắt nhìn bọn họ rời đi.

Bốn người đi thẳng một mạch, tới khe rẽ vào khúc cua, bỏ xa Phụng Cảnh lại phía sau, Đại Vi mới thở phào nhẹ nhõm, vừa vỗ ngực vừa nói với ba người Trình Hồng Huy: “Cũng may bé ngỗng phản ứng mau lẹ, chứ lúc đó tớ còn đang đơ ra không biết phải làm gì.”

Khúc Nhiên gật đầu, nghĩ đến hành vi ban nãy của Phụng Cảnh thì lại không kiềm được mà cau mày: “Thằng bé đó ác thật sự.

“Thế nên tớ mới hành xử kiểu đó.” Đại Vi nhún vai, chỉ tay vào mình, đặng hỏi: “Cậu quên rồi hả? Nếu không có Tiểu Tái, chắc Tiểu Hào nhà tớ cũng chẳng khá khẩm hơn thằng c* ban nãy là bao đâu.”

Nói tới đây, Đại Vi cau mày.

Bởi vì trong nhà cũng từng có một “thằng giặc nhỏ”, thế nên cô ấy cực kỳ nhạy bén với sự xuất hiện của loài “sinh vật” này.

“Khúc Nhiên, sau này đừng thấy bọn nó còn nhỏ mà cảm thấy chúng đáng thương, có vài đứa ấy hả, bé mà… Hừ.” Đại Vi khẽ thở dài, lắc đầu ngán ngẩm.

“Tớ biết rồi.” Vừa nhớ tới chuyện ban nãy, Khúc Nhiên lại thoáng run rẩy, lát sau, như chợt nghĩ đến chuyện gì, cô hết cong môi lại xụ mặt, trông vô cùng kỳ lạ.

Đại Vi thấy cô ấy bày ra biểu cảm đó thì tò mò hỏi: “Cậu sao thế?”

Trình Hồng Huy và Tiền Nguyên Nguyên cũng vội quay qua nhìn Khúc Nhiên, trên mặt lộ rõ vẻ khó hiểu.

“Không có chi, chỉ là…” Khúc Nhiên nhịn cười, qua vài giây mới mở miệng nói tiếp: “Chợt cảm thấy bé ngỗng giống đàn em ghê luôn.”

Vốn tưởng Tô Hồng Bảo là một cậu nhóc ngoan ngoãn lại thật thà, nhưng nhìn dáng vẻ đánh người bỏ chạy vô cùng lưu loát ban nãy… Chắc chắn là đã hấp thu tinh túy từ Tô Tái Tái rồi còn gì.

“Nghe cậu nói vậy… Tớ cũng thấy giống thật.” Đại Vi ngẫm ngợi, sau đó cười bảo.

Tới cả Trình Hồng Huy và Tiền Nguyên Nguyên cũng quay sang nhìn nhau, khẽ cong môi mỉm cười.

Mặt khác, Tô Tái Tái vừa mới cãi thắng một người qua đường. Chỉ bằng một cái liếc mắt, Tô Tái Tái đã dọa tên đó sợ chết khiếp, cả người cứng còng, lòng thì hoảng hốt, miệng không nói nên lời, đúng lúc này, lại có thêm một người khác tự mò tới cửa.

“Cô Tô, lời này của cô có hơi quá đáng rồi đấy.”

Chờ hoài thấy không ai đến, bà Trình nhỏ quyết định tự mình ra trận. Bà tà yểu điệu tiến lại gần, ánh mắt khi nhìn Tô Tái Tái như đang nói “tôi chịu mở miệng là nể mặt cô lắm đấy.”

Thấy Tô Tái Tái nhìn về phía mình, bà ta mới nhoẻn miệng cười, nói tiếp: “Vốn tôi cũng không định xen vào chuyện này đâu, nhưng… nói thế nào tôi cũng xem như bề trên của cô, thấy cô làm sai, tôi ra mặt khuyên bảo hai câu cũng là chuyện nên làm thôi. Tôi nghĩ, dù ông bà Bạch ở đây hẳn cũng sẽ cảm ơn tôi…”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 458


“Bà là ai vậy?”

Giọng điệu trang nhã và cử chỉ hạ mình lại đầy trịnh thượng của bà Trình nhỏ còn chưa được triển lãm xong thì đã bị một câu nói của Tô Tái Tái cắt ngang, cả người bà ta lập tức cứng còng, đơ ra ngay tại chỗ.

“Ha ha…”

Tiếng cười châm chọc chẳng biết phát ra từ đâu khiến bà Trình nhỏ xấu hổ đỏ bừng mặt, vội ngoái đầu, nhìn ngang ngó dọc xem thử là ai cả gan tới vậy.

Nhưng người qua đường đã sớm quay đi chỗ khác, làm bộ không biết gì cả, đợi tới khi bà ta dời mắt đi mới xoay mặt trở về, hào hứng xem trò hay.

Nhưng Miêu Đại Yên và Vệ Cát lại cố tình giữ nguyên vẻ tươi cười cho bà Trình nhỏ nhìn.

Chờ tới khi bà ta quay qua, trợn mắt trừng họ, Miêu Đại Yên mới thu lại nụ cười, bày ra dáng vẻ “Ôi chao, xin lồi nhiều ha”, lịch sự giải thích với bà ta rằng: “Ngại quá, tôi thật sự cảm thấy rất buồn cười nên nhất thời không kiềm nổi.”

“Bởi vì…” Miêu Đại Yên tạm dừng vài giây, liếc nhìn bà Trình nhỏ đầy ẩn ý, sau đó lại quay qua nói giỡn với Vệ Cát: “Rất ít khi thấy có người tự mò tới cửa thế này.”

Vệ Cát gật đầu lia lịa, vừa phụ họa Miêu Đại Yên, vừa lén lút nhìn thoáng qua bà Trình nhỏ.

Lúc này, vẻ mặt của cậu Vệ rất sống động, cậu ấy vừa quan sát bà Trình nhỏ với vẻ kinh ngạc, vừa trông có vẻ “chưa thấy qua điều này, chưa thấy qua điều này”.

Bà Trình nhỏ giận đến mức muốn tắt thở.

Tô Tái Tái có ơn với họ và là bạn của nhau. Họ không hướng về cô, chả lẽ lại hướng vào một người lạ đột nhiên xuất hiện và tự vả vào mặt như bà sao?

“Các người…” Bà Trình nhỏ định nói gì đó, nhưng dưới ánh mắt của bao người, bà ta buộc phải nhịn để giữ phẩm giá của mình.

Bà ta cười khẩy rồi nhìn Tô Tái Tái: “Cô Tô, đúng là gió tầng nào thì gặp mây tầng đó. Với thái độ này của cô… tôi cũng không ngạc nhiên khi cô có được bạn bè kiểu vậy.”

Khi nói đến nửa chừng thì bà Trình nhỏ lại nhìn Miêu Đại Yên và người còn lại, dừng một chút rồi nói tiếp.

“Nếu bà muốn xì hơi thì có thể tránh xa chúng tôi ra được không?” Tô Tái Tái còn chưa nói xong thì lại nhìn bà Trình nhỏ nói, cô khẽ nhíu mày với vẻ ghét bỏ: “Mùi thối của bà bay sang chỗ tôi đây này.”

Ngay khi lời này vừa thốt ra thì xung quanh lại thêm một trận nhịn cười, còn bà Trình nhỏ thì sửng sốt, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng cũng không nhịn được lớn tiếng nói: “Cô th* t*c quá đi!”

Tô Tái Tái cau mày, quan sát bà ta từ trên xuống dưới rồi nghiêm túc hỏi: “Bà không xì hơi sao? Vậy bà phải chú ý đến sức khỏe đấy, sớm đi khám bác sĩ đi…”

Lúc này, xung quanh có người thực sự không thể nhịn được, bật cười “ha ha”, lây sang những người vốn đang cố nhịn cười, lúc này cũng không nhịn được mà cười theo.

Tiếng cười vang thậm chí đã lấn át đi giọng nói tức giận của bà Trình nhỏ.

Trình Ngạn Xương thấy vậy, vội vàng cùng ba Trình đi tới, nói với giọng chán ghét: “Tô Tái Tái! Cô đừng có quá đáng như thế!”

“Trình Ngạn Xương, gia đình của anh đừng có không biết điều đến vậy.” Tô Tái Tái khoanh tay, lộ ra vẻ mặt bực bội: “Các người tuổi ruồi à? Đuổi không đi cũng kệ đi, ấy vậy mà còn tự bay tới.”

“À, không đúng. Hình như tôi đã vô tình tự mắng mình rồi.” Tô Tái Tái dừng một chút, nghiêm túc suy nghĩ một hồi rồi lẩm bẩm.

Chỉ là tiếng lẩm bẩm của cô hơi lớn, khiến mọi người xung quanh nghe thấy lại không nhịn được cười.

Mọi người cười đến vẻ mặt của ba người nhà họ Trình phải biến sắc.

Khi tiếng cười của mọi người tạm dừng lại thì Tô Tái Tái lại nặng nề lắc đầu rồi thở dài nói: “Làm ơn các người sau này đừng đến gần tôi nữa, tôi thực sự không muốn giống như lúc nãy, lại tự mắng mình nữa.”

“Cô…” Giọng nói giận dữ của bà Trình nhỏ lại bị tiếng cười lấn át.

Cuối cùng, bà ta xanh mặt hét lên một tiếng “Đủ rồi!”, khiến cho những người xung quanh giật mình, đột nhiên ngừng cười và hơi kinh ngạc nhìn bà ta.

Bà Trình nhỏ trừng mắt nhìn Tô Tái Tái: “Tôi thật sự rất vui vì người đính hôn với Ngạn Xương nhà chúng tôi lúc đó là Ngữ Dung, chứ không phải là cô! Cho dù không được dạy dỗ đàng hoàng thì ít nhất cô cũng nên biết kính trên nhường dưới chứ?!”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 459


“Này! Bà bị gì vậy? Vừa nãy là bà tự chạy tới, làm ra vẻ tôi là người lớn, Tiểu Tái người ta có thừa nhận điều đó không? Đúng là chưa từng thấy qua loại người tự chạy tới chọc chửi như bà.” Miêu Đại Yên không nhịn được nữa, không hề trêu chọc mà lập tức tối sầm mặt lại, chán ghét nhìn bà Trình nhỏ.

Dừng một chút, chú ấy lại nhìn Trình Ngạn Xương và ba Trình nói: “Đây là người nhà của hai người đúng không? Đừng ở đây xếp hàng vào hội đánh giá đan dược nữa, mau đi bệnh viện đi, thăm khám sớm để điều trị sớm sẽ tốt hơn đó.”

Vừa dứt lời, mọi người xung quanh đều đồng ý và chỉ trỏ vào bà Trình nhỏ.

“Đúng vậy, đúng là vô duyên vô cớ mà.”

“Thì đó, tự sáp lại, bị người ta nói ngược lại thì thấy mất mặt, sau đó cậy già lên mặt. Thực sự tưởng mình rất quan trọng.”

Chỉ chỉ trỏ trỏ, nói đủ thứ.

Người đầu tiên thấy mất mặt là Trình Ngạn Xương và ba Trình.

Ba Trình lập tức đưa tay kéo bà Trình nhỏ lại, vừa định kéo bà ta đi, vừa thấp giọng nói: “Đừng nói nữa, chúng ta về thôi.”

Vừa nãy bà Trình nhỏ bị Hứa Tần Nhã trêu chọc trước mặt, bà ta vốn đã tức trong lòng rồi, bây giờ nghe chồng nói như vậy thì bà ta lại càng giận hơn.

Bà ta không địch lại người già, chẳng lẽ cũng không thể đấu lại người trẻ hơn sao?!

Nghĩ tới đây, bà ta lập tức hất tay của ba Trình ra, cười khẩy trừng mắt với Tô Tái Tái: “Cô ngay cả thư mời cũng không có mà chạy đến đây, không phải là muốn trà trộn chui vào sao? Đầu cơ trục lợi, nghĩ đủ mọi cách để thừa cơ hội, đây chính là cách dạy dỗ của nhà họ Bạch à?”

Đúng lúc này ——

—— “Cách dạy dỗ của nhà họ Bạch thì liên quan gì đến tiểu sư thúc của tôi? Cô ấy họ Tô chứ không họ Bạch, nếu muốn tìm cách dạy dỗ của nhà họ Bạch thì tự đi mà tìm, bớt ở đây cậy mình là người lớn mà bắt nạt trẻ con.”

“Là ai!” Bà Trình nhỏ không thể nhịn được nữa, tức giận thét lên: “Bước ra đây!”

“Chẳng phải tôi đã tới rồi sao?”

Lời còn chưa dứt thì hộ vệ của Hội Huyền học đã tách đám đông ra, mở một con đường để Tiền Tam đi qua mà không có trở ngại.

Sau khi mọi người nhìn thấy huy chương tượng trưng cho thân phận mà các hộ vệ đang đeo thì họ lập tức mở to mắt, vô cùng kích động: “Này này này, đây là hộ vệ của Hội Huyền học đó! Người đến là ai vậy?”

“Wow! Nhìn huy chương của ông ấy kìa! Nó gồm hai màu vàng kim và bạc đấy!”

Không biết là ai đã kinh ngạc thốt lên, khiến mọi người đều tập trung nhìn vào huy chương của Tiền Tam.

Sau khi nhìn rõ, không chỉ Miêu Đại Yên và Vệ Cát, mà đến bà Trình nhỏ cũng sững sờ.

Họ ngây người nhìn Tiền Tam đi ngang qua trước mặt mình mà không hề nhìn đến một cái, đi thẳng tới chỗ Tô Tái Tái rồi cung kính cúi người với cô: “Tiểu sư thúc.”

Tiểu, tiểu sư thúc?!

Đây là… đang gọi Tô Tái Tái sao?!

Ba người nhà họ Trình trợn tròn mắt, đồng loạt nhìn Tô Tái Tái và không nói nên lời.

Miêu Đại Yên là người đầu tiên tìm lại giọng nói của mình, chú ấy nhìn Tiền Tam rồi lại nhìn Tô Tái Tái, sau đó lắp bắp nói: “Cô, cô Tiểu Tái, đây là… ?”

“À, đây là Cụ và cậu Vệ đúng không? Chào hai người.”

Trước khi Tô Tái Tái lên tiếng thì Tiền Tam đã nhận ra hai người trước, nhiệt tình đưa tay ra bắt tay với họ, vừa bắt tay vừa nói: “Đạo quán của chúng tôi thích xem chương trình của hai người nhất, diễn rất chân thật. Đúng rồi, có nhiều người còn là người hâm mộ của hai người đấy, lát hồi tôi có thể xin vài chữ ký của hai người được không?”

“Hả? À… không thành vấn đề.” Miêu Đại Yên ngây người, cùng Vệ Cát ngơ ngác nhìn Tiền Tam, mơ hồ không biết gì cả.

“Thế thì cảm ơn hai người rất nhiều.” Tiền Tam cười ha hả, dừng một chút, ông ấy vừa cúi đầu xuống thì nhìn thấy tấm thư mời màu xanh lá trong tay hai người họ, thế là ông ấy nói tiếp: “Vì đều là bạn của tiểu sư thúc, hay là cùng vào đi? Đừng đứng đây xếp hàng nữa.”

“...” Miêu Đại Yên và Vệ Cát đều im lặng.

Hội đánh giá đan dược là một chuyện trọng đại của giới Huyền học, không phải là một nơi bình thường và khá nghiêm khắc…
 
Back
Top Bottom