Cập nhật mới

Ngôn Tình Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi

Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 460


Không biết tại sao, ngay khi nghĩ đến những gì vừa nói với Tô Tái Tái cách đây không lâu, họ đều quay lại nhìn Tô Tái Tái.

Tô Tái Tái?

Khi đối mặt với ánh mắt của hai người, Tô Tái Tái chỉ nhún vai sao cũng được.

“...”

... Thật không ngờ rằng hội đánh giá đan dược đối với cô mà nói, đúng là đơn giản như thế.

Không hổ là cô Tiểu Tái.

Miêu Đại Yên và Vệ Cát che khuôn mặt hơi đau lại, giơ ngón tay cái lên với Tô Tái Tái.

“Vậy thì làm phiền người rồi.” Miêu Đại Yên cười ha hả cảm ơn Tiền Tam.

“Chuyện nhỏ thôi mà.” Tiền Tam cười, dừng một chút, nụ cười trên mặt hơi nhạt đi: “Nhưng trước đó thì…”

Ông ấy vừa nói, vừa quay sang nhìn ba người nhà họ Trình.

Trong đó, bà Trình nhỏ giật mình, lập tức lộ ra vẻ rụt rè, vô thức lùi về sau một bước.

Lúc này, bà ta bắt đầu thấy hối hận vì vừa nãy không nhanh chóng rời đi khi chồng kéo lấy mình.

Mọi người xung quanh đều thấy qua vẻ kiêu căng vừa nãy của bà Trình nhỏ, bây giờ thấy bà ta cung kính như vậy thì họ lập tức thấy khinh.

Tiền Tam lạnh lùng nhìn bà ta: “Tôi bước ra đây rồi đó. Sao? Có chuyện gì không?”

“Tôi…” Bà Trình nhỏ nhìn Tiền Tam, ấp a ấp úng, nhưng không biết nên nói gì cho phải. Bà ta chỉ đành nhìn sang chồng mình để cầu xin giúp đỡ.

Ông Trình đang thầm mắng vợ mình dữ dội, nếu không phải bà ta nhất mực muốn gây chuyện với Tô Tái Tái thì cũng sẽ không ra nông nỗi này.

Nhưng có thể làm gì khác chứ? Ông ta chỉ có thể bấm bụng bước lên, mỉm cười xin lỗi Tiền Tam: “Thật xin lỗi người… Ông à, vợ tôi không phải nói người đâu. Hiểu lầm, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi.”

“Hiểu lầm ư?” Tiền Tam lặp lại: “Tôi nghĩ không phải như vậy đâu nhỉ?”

Dừng một chút, ông ấy thản nhiên xua tay, chẳng muốn nghe ba Trình nói gì nữa, ông ấy quay qua nhìn Tô Tái Tái hỏi: “Tiểu sư thúc, họ gây phiền phức cho người đúng không? Hay là để tôi nói với Hội Huyền học một tiếng, từ chối họ vào hội đánh giá đan dược?”

“Ồ? Thế à?” Nghe vậy, Tô Tái Tái kéo dài giọng nhìn ba người nhà họ Trình, nói với vẻ tra tấn: “Dường như ý kiến này không tệ đấy.”

“Hiểu lầm, hiểu lầm.” Ông Trình đưa hai tay ra và cười khổ. Kể từ khi Tiền Tam đến, ông ta chưa từng thẳng lưng khi đối mặt với Tô Tái Tái nữa, trông có vẻ hơi cúi đầu khom lưng: “Cô Tô, tất cả đều là hiểu lầm.”

Dừng một chút, ông ta lại nhìn Tiền Tam, toát mồ hôi lạnh cười nói: “Chúng tôi với nhà họ Bạch là sui gia, vừa nãy chỉ là nói đùa với cháu gái thôi mà lại không biết chừng mực, nên chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm cả.”

“Có đúng là như vậy không? Tiểu sư thúc?” Tiền Tam lại quay sang nhìn Tô Tái Tái.

“Hình như không phải mà?” Tô Tái Tái nghiêm túc nghĩ lại: “Tôi nhớ hình như có người nói tôi mất dạy.”

“À?” Tiền Tam lại quay sang nhìn ba Trình, kéo dài giọng nói.

“Sao có thể như vậy được chứ.” Ba Trình cười nói, ông ta muốn giải thích, nhưng mở miệng vài lần cũng không thể nói được tiếng nào.

Trong lòng nảy ra cơn oán giận, quay lại hung dữ trừng mắt nhìn bà Trình nhỏ.

Tất cả là tại bà ta vừa nãy nói quá gắt, khiến cho bây giờ chẳng hề có cơ hội để hòa giải!

Đối mặt với ánh nhìn hung dữ của chồng, bà Trình nhỏ không dám nói câu nào, cúi đầu đứng ở đó.

Sắc mặt lúc xanh lúc đỏ.

“Ôi…” Tô Tái Tái thở dài, dừng một chút rồi nhìn Tiền Tam, nói tiếp: “Thật ra tôi là người khá dễ nói chuyện, đúng không?”

“Đúng.” Tiền Tam phối hợp với Tô Tái Tái, kẻ tung người hứng.

Ông ấy gật đầu nói: “Thực ra tiểu sư thúc rất dễ nói chuyện, chỉ cần ai đó nhận lỗi thì cô ấy hiếm khi so đo lắm.”

Nghe vậy, ông Trình đương nhiên hiểu đây có ý gì.

Ông ta quay lại nhìn bà Trình nhỏ, hét lên: “Bà còn không mau tới xin lỗi cô Tô đi?!”

Bà Trình nhỏ bị hét đến giật nảy mình, cúi đầu ì ạch bước tới.

Dưới ánh nhìn hả hê và không chút thương xót của đám đông, bà ta nhỏ giọng nói với Tô Tái Tái: “Xin lỗi…”

Tuy nhiên, trước khi Tô Tái Tái kịp lên tiếng thì có người qua đường đến hóng chuyện hét lên: “Chả nghe thấy gì cả! Chẳng phải vừa nãy bà rất lớn tiếng sao? Lúc kêu người ta bước ra đó? Bây giờ cũng phải lớn tiếng xin lỗi đi chứ!”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 461


“Đúng! Lớn tiếng lên! Không nghe thấy gì hết!”

“Không có nghe được!”

Những người xung quanh như có được gợi ý, rối rít lên tiếng.

Lúc bắt nạt người ta thì giọng khỏe vô cùng, sao bây giờ lại rụt rè rồi vậy?

Những âm thanh xung quanh khiến cho bà Trình nhỏ vốn đang cúi đầu lại cúi thấp hơn nữa, co rúc ở đó trông thật đáng thương.

Ba Trình vô cùng nôn nóng, nhìn quanh rồi khó xử nhìn Tô Tái Tái: “Chuyện này… cô Tô…”

Ông ta còn chưa nói ra lời cầu xin tha thứ thì Tô Tái Tái đã nhún vai, thở dài lắc đầu: “Không chỉ có mình tôi nói là nhỏ tiếng đâu.”

Ba Trình cắn răng, kéo vợ thật mạnh rồi hạ thấp giọng la rầy: “Lớn tiếng lên đi!”

Bà Trình nhỏ nghe vậy, chỉ đành làm theo, nhắm chặt mắt lại và hét lớn: “Xin lỗi!”

Sau đó lập tức cúi người xuống trước mặt Tô Tái Tái.

Bà ta cứ cúi người xuống như thế và không nhúc nhích.

“Ừm.” Tô Tái Tái nhìn dáng vẻ này của bà ta, miễn cưỡng gật đầu: “Cũng được.”

Ngay khi ông Trình lộ ra vẻ mừng rỡ và muốn nói gì đó thì nghe thấy Tô Tái Tái lại lên tiếng: “Nhưng mà…”

Cô chậm rãi đi đến bên cạnh bà Trình nhỏ, hơi nghiêng đầu xuống hỏi: “Vậy những gì bà đã nói vừa nãy… đều là do bà xì hơi rồi?”

Vừa dứt lời, xung quanh lại vang lên tiếng cười cợt, cười đến sắc mặt của bà Trình nhỏ tái mét.

Bà ta nghiến đến răng muốn vỡ vụn mới thốt ra được một từ “Đúng!”.

Tô Tái Tái hài lòng gật đầu, quay sang nhìn Trình Ngạn Xương luôn lộ vẻ mặt tái mét, hai tay nắm chặt đứng bên cạnh, cô mỉm cười với anh ta rồi nhìn ông Trình nói: “Tôi mong sau này các người chớ có tự bay đến nữa, được không?”

Ông Trình cố gắng nhếch khóe miệng lên, thử lại nhiều lần rồi mới có thể nở ra nụ cười gượng gạo: “…Được, được.”

“Ừm. Vậy thì tốt.”

Tô Tái Tái đáp lại, rồi lại đến gần bà Trình nhỏ hơn, nhỏ giọng nói: “Rất xấu hổ đúng không? Vậy bà phải ghi nhớ lấy cảm giác mất mặt của lúc này. Bằng cách này, lần sau bà nhìn thấy tôi, bà mới có thể nhớ lâu và biết phải tránh tôi đi.”

Bà Trình nhỏ xấu hổ quay mặt đi, tay nắm thành nắm đấm, móng tay sắp chọc vào lòng bàn tay.

“Được rồi.” Tô Tái Tái đứng lên, vỗ tay nhìn Tiền Tam nói: “Bây giờ tôi đã thấy tốt hơn rồi nên không muốn so đo với ai cả.”

“Thế thì tốt.” Tiền Tam gật đầu, dừng một chút rồi nghiêng người sang một bên, làm động tác “mời” với Tô Tái Tái: “Tiểu sư thúc, hãy đi bên này.”

Tô Tái Tái gật đầu, khi cô đang bảo Miêu Đại Yên và người còn lại cùng nhau rời đi thì cô dường như chợt nhớ đến điều gì đó, “à” một tiếng rồi lại nhìn sang đám người Trình Ngạn Xương, chỉ vào họ và nói với những hộ vệ của Hội Huyền học: “Ba người họ phải đi xuống phía cuối hàng và xếp hàng lại.”

Dừng một chút, cô nhìn bà Trình nhỏ, cười tủm tỉm nói tiếp: “Tôi tin rằng cách dạy dỗ của nhà họ Trình chắc chắn không phải kiểu người rõ ràng mình đã ra khỏi hàng, bây giờ lại muốn trà trộn về chỗ cũ, cố gắng đầu cơ trục lợi để thừa cơ hội đâu.”

“Tôi lo rằng ba người sẽ không biết cuối hàng ở đâu nên sẽ nhờ họ đưa các người đi nhé?”

Sau khi Tô Tái Tái vừa dứt lời thì Tiền Tam lập tức gật đầu với hộ vệ của Hội Huyền học.

Ngay lập tức có hai người bước tới chỗ của ông Trình, đưa tay nói với vẻ mặt vô cảm và giọng điệu lạnh băng: “Mời, ba người.”

“Hay lắm!”

Không biết ai trong đám đông đã hét lên một câu như vậy, lập tức vang lên tiếng reo hò.

Thậm chí có người dẫn đầu vỗ tay trước.

Thật khiến người ta xem đến hả dạ. Thoải mái!

Sau khi ông Trình và vợ nhìn nhau thì họ cúi đầu xuống ủ rũ đi theo hộ vệ về phía cuối hàng.

Họ sẽ tốn nhiều thời gian hơn để xếp hàng.

Còn Trình Ngạn Xương thì hung hăng trừng mắt nhìn Tô Tái Tái rồi mới xoay người theo ba mẹ rời đi.

Tiền Tam nhíu mày nói: “Tiểu sư thúc, tôi thấy kẻ hèn hạ kia vẫn chưa phục đâu.”

“Không sao cả.” Tô Tái Tái chẳng thèm để ý chút nào: “Lúc nãy, ở trước mặt mọi người, tôi như cha mẹ bọn họ vậy, nếu lúc đó ông ta có gan đáp lại lời nào thì tôi còn coi như ông ta có chút khí phách. Nhưng ông nhìn dáng vẻ ông ta xem.”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 462


Tô Tái Tái dừng lại một chút, cười miệt thị, nói: “Ngoại trừ trợn mắt ra thì ông ta chẳng có năng lực nào khác.”

Cũng chỉ có thế.

Tiền Tam gật đầu, cảm thấy Tô Tái Tái nói rất có lý.

Ông ấy không thảo luận về ba người Trình Ngạn Xương nữa. Ông ấy tính đưa tay làm ra tư thế “Mời”, muốn để Tô Tái Tái đi trước.

Thế nhưng chưa gì đã thấy vẻ mặt Tô Tái Tái giật mình, Tiền Tam còn chưa kịp hỏi thăm đã thấy cô đi thẳng về chỗ Miêu Đại Yên và Vệ Cát đứng lúc nãy.

Người qua đường lúc nãy lên tiếng mỉa mai giờ thấy Tô Tái Tái đi tới chỗ mình thì lập tức muốn trốn trong đám đông.

Dáng vẻ người đó như thể “Tính chạy tới cuối hàng, xếp hàng lại lần nữa.”

Có điều người đó mới vừa quay người đi đã bị tay Tô Tái Tái đập lên vai, anh ta không thể không miễn cưỡng, đau khổ xoay người lại, giọng nói ríu rít xin cô tha cho: “Cô hai, lúc nãy… Tôi ăn nói lung tung thôi.”

“Ừ.” Tô Tái Tái gật đầu, nhìn anh ta hỏi: “Anh nhìn xem, có phải cô gái nhỏ tôi đây vào hội đánh giá đan dược còn đơn giản hơn… Anh theo đuổi ngôi sao ở buổi hòa nhạc không?

“Đơn giản, đều đơn giản.” Người qua đường đau khổ khóc lóc: “Cô hai, cô nói đúng. Chỗ này đối với tôi mà nói là khó hơn lên trời, còn cô có thể tùy tiện vào. Là tôi không biết tự lượng sức mình, là tôi không biết tự lượng sức.”

“Vậy là tốt rồi.” Tô Tái Tái cười, vỗ vỗ bả vai anh ta, còn nói thêm: “Lần sau đừng thấy cô gái trẻ thì xem thường người ta. Anh cứ từ từ mà xếp hàng đi nhé.”

“Hả? Ể?” Không bắt anh ta tới cuối hàng xếp hàng lại hả?

Người qua đường hơi ngạc nhiên, anh ta nhìn Tô Tái Tái đã xoay người rời đi, sau khi hoàn hồn thì gào lên với bóng lưng cô: “Tôi biết rồi cô hai! Lần sau nhất định sẽ không như thế!”

Tô Tái Tái không quay đầu lại mà vẫy vẫy tay với người kia, trông rất phóng khoáng.

Cả đoàn người đi được một lúc thì tiếng “Tiểu sư thúc!” vang lên, Tô Tái Tái và Tiền Tam quay đầu nhìn, người đang chạy tới chỗ bọn họ không phải Tô Hồng Bảo đây sao?

Ngoại trừ cậu ấy ra thì sau lưng còn có mấy người vệ sĩ của Hội Huyền học, trông giống như bọn họ đã đuổi theo Tô Hồng Bảo một lúc rồi mà mãi vẫn chưa bắt được người.

“Ủa? Bọn họ đuổi theo tiểu sư huynh làm gì thế?” Tiểu sư huynh gặp rắc rối gì rồi à?

Tiền Tam nghi ngờ, vừa hỏi vừa quay qua nhìn Tô Tái Tái.

“À! Có thể là đang chơi cái gì đó.” Tô Tái Tái híp mắt cười nói.

“…” Tiểu sư thúc, lúc cô mở mắt nói mấy lời bịa đặt có thể đừng làm ra vẻ như chuyện hiển nhiên được không.

Tiền Tam im lặng một chút, sau đó nhanh chóng gật đầu phụ họa: “Sư thúc nói rất có lý.”

Ông ấy quay qua nhìn mấy người vệ sĩ của Hội Huyền học đang bảo vệ an toàn cho mình, không phải nói thêm câu nào nhưng đối phương đã nhanh chóng hiểu ý.

Sau khi Tô Hồng Bảo chạy vụt qua chỗ bọn họ, mấy người vệ sĩ giơ tay ra cản đồng bọn của mình, nhỏ giọng nói với đối phương: “Đó là sư môn của Đạo Trưởng Trong Núi.”

Vệ sĩ đuổi theo Tô Hồng Bảo cả một quãng đường giật bắn người, lập tức gật đầu đứng nép qua một bên, đưa mắt nhìn cậu nhóc đang bị ba người kia vây quanh.

Trong lòng người vệ sĩ âm thầm cảm thấy kỳ lạ.

Thảo nào mấy người bọn họ dốc hết sức cũng không bắt được Tô Hồng Bảo.

Tô Tái Tái đang cúi đầu nhìn Tô Hồng Bảo, vỗ vỗ sau lưng cậu ấy, hỏi: “Con làm gì thế mà để người ta đuổi chạy tới đây thế?”

Gương mặt tươi cười của Tô Hồng Bảo khi nhìn thấy Tô Tái Tái phai nhạt đi một chút xíu khi cô hỏi thăm chuyện này: “Cũng không có gì, con gặp phải một đứa nhóc hư. Thằng bé muốn dùng đồ chơi đánh con cho nên con thằng bé một bạt tai.”

“Ừ, làm tốt lắm.” Tô Tái Tái gật nhẹ đầu, khích lệ Tô Hồng Bảo.

Lại vươn tay vỗ vỗ người cậu ấy.

Ngược lại, Tiền Tam ở bên cạnh nghe thế nhịn không được trong lòng cũng cảm thấy cạn lời.

Có điều ông ấy còn chưa kịp nói gì, bọn họ đã bị một tiếng gọi nhiệt tình “Đạo Trưởng Trong Núi, tôi chờ được ông rồi!” cắt ngang.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 463


Tiền Tam quay lại, lập tức nhìn thấy Phụng Hồng Bác đang cười ha hả đi tới chỗ mình.

Ông ấy không khỏi kinh ngạc, ông ta vẫn còn ở đây à.

“Hả?” Tô Tái Tái nhìn Phụng Hồng Bác đi tới gần, cẩn thận, tinh tế dò xét ông ta.

“Chào ông, trưởng lão Phụng.” Tiền Tam hơi gật đầu, xem như bắt chuyện với Phụng Hồng Bác.

“Chào đạo trưởng, ngày mới tốt lành. Đạo trưởng, kẻ hèn này đã ngưỡng mộ đạo trưởng từ lâu, hôm nay có thể gặp được đúng là phúc đức ba đời…” Phụng Hồng Bác còn chưa nói xong mấy lời khách sáo, khi ông ta lơ đãng nhìn qua, trông thấy Tô Hồng Bảo đứng bên cạnh Tiền Tam thì im bặt.

Nụ cười trên mặt ông ta cứng đờ.

Tô Tái Tái vẫn luôn chú ý tới ông ta, cho nên cô có thể nhìn thấy rất rõ ràng sự thay đổi trên gương mặt Phụng Hồng Bác.

Họ Phụng à?

Tô Tái Tái cúi đầu nhìn Tô Hồng Bảo một chút, thấy vẻ mặt cậu ấy lạnh nhạt, thậm chí có hơi lạnh lùng.

Cô xoa xoa đầu Tô Hồng Bảo khiến cậu ấy giật mình hoàn hồn, rồi ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt cậu ấy hơi thay đổi, quay lại thành cậu bé tươi cười.

Phụng Hồng Bác nhìn thấy hết những thay đổi của Tô Hồng Bảo, cho nên tầm mắt ông ta dời qua nhìn về phía Tô Tái Tái.

Ông ta dường như đang phán đoán xem hai người họ, đặc biệt là Tô Hồng Bảo có quan hệ thế nào với Đạo Trưởng Trong Núi.

Tiền Tam thấy thế, vẻ mặt không hề đổi sắc mà nhỏ giọng gọi: “Trưởng lão Phụng?”

“À… À! Thật thất lễ quá!” Phụng Hồng Bác giật mình, sau đó lại quay qua nhìn Tiền Tam, ông ta áy náy cười một cái, sau đó lại qua nhìn Tô Hồng Bảo một chút, cười ha hả giải thích: “Lúc nãy bạn nhỏ này có chạm mặt với tôi một lần, lúc đó tôi cảm thấy cậu bé trông rất quen mặt, không ngờ hôm nay lại gặp lại, đúng là có duyên mà!”

“Nhưng không biết…” Phụng Hồng Bác ngập ngừng, nhìn Tô Hồng Bảo một chút rồi lại quay qua nhìn Tiền Tam, giả vờ vô ý hỏi thăm: “Đạo trưởng, đây là đồ đệ của ông sao?”

Tiền Tam nghe vậy, liếc mắt nhìn Tô Hồng Bảo, sau đó mới quay lại nhìn Phụng Hồng Bác, chỉ nói câu “Không phải”, rồi không nói thêm gì nữa.

Phụng Hồng Bác nghe vậy còn tính hỏi thăm tiếp nữa thì ngược lại Tô Tái Tái lên tiếng:

“Thế này… Trưởng lão Phụng à? Người vẫn luôn đứng đằng kia là người quen của ông à?” Tô Tái Tái vừa nói vừa ngước cằm ra hiệu ông ta nhìn về phía đằng sau, hỏi thăm.

Phụng Hồng Bác quay lại, thấy Bạch Ngữ Dung vẫn đang đứng ở chỗ cũ không nhúc nhích, lúc này ông ta mới nhận ra cô ta không hề di chuyển, lập tức vẫy tay gọi cô ta tới: “Ngữ Dung, mau tới đây.”

Bạch Ngữ Dung đứng ở đó giống như bị đóng băng, cô ta khựng lại một chút rồi mới từ từ đi về phía Phụng Hồng Bác, cố gắng mỉm cười gượng gạo khó nhìn: “… Ông nội.”

“Tuổi tác cô gái trẻ kia và cháu không chênh nhau mấy. Cháu ngoan, cháu biết phải làm sao chứ?” Phụng Hồng Bác nhỏ giọng nói thầm với Bạch Ngữ Dung.

Đương nhiên Bạch Ngữ Dung hiểu ý của Phụng Hồng Bác, ông ta muốn cô ta đi lấy lòng đối phương.

Nhưng… Cô ta có nghĩ thế nào cũng không nghĩ tới đối tượng mình phải lấy lòng lại là Tô Tái Tái!

Sắc mặt Bạch Ngữ Dung trắng bệch nhìn Tô Tái Tái, cô ta cảm thấy khóe miệng mình co giật, làm cách nào cũng không thể giả vờ tươi cười hòa nhã.

Ngược lại, Tô Tái Tái dù bận vẫn ung dung đứng ở đằng kia, như cười như không thưởng thức vẻ mặt của Bạch Ngữ Dung lúc này…

Với thái độ của người đứng trên cao nhìn xuống.

Bạch Ngữ Dung đứng đó, miệng mấp máy mấy lần nhưng không nói được lời nào.

Tô Tái Tái thấy bộ dạng đó thì cũng không nói gì mà chỉ thản nhiên giương mắt, như thể đang thưởng thức trò hề và sự chật vật của cô ta vậy.

Tiền Tam thấy vậy thì nhìn sang Tô Tái Tái, đứng ở một bên không lên tiếng.

Phụng Hồng Bác cũng là người khá tinh ý, sao có thể không nhìn ra trong chuyện này có vấn đề được.

Sau khi liếc mắt qua lại đánh giá hai người, Phụng Hồng Bác chợt phát hiện có gì đó không đúng, thế là ông ta cười ha hả nhìn Tiền Tam, cố gắng chuyển chủ đề: “Đạo trưởng, tôi có mang trà mới hái tới, chi bằng... Chúng ta đừng đứng đây nữa, mình đổi chỗ khác nói chuyện đi, được không? Ở đây nhiều người đi qua đi lại, bị các vị khách khác nhìn thấy cũng không hay cho lắm.”

Tiền Tam nghe thấy nhưng không nói gì, chỉ đánh mắt nhìn Tô Tái Tái.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 464


Hành động đó rõ ràng cho thấy quyền quyết định nằm ở trong tay cô.

Phụng Hồng Bác thấy vậy, trong lòng rơi bộp một cái.

... Sao cứ có cảm giác không ổn chút nào ấy nhỉ.

Đúng lúc này, phía xa bỗng vang lên tiếng gào khóc, nháy mắt truyền thẳng tới chỗ mọi người, tiếng khóc nức nở xen lẫn tiếng hét “Ông nội!”

Phụng Hồng Bác liền nhận ra đó là giọng nói của Phụng Cảnh, ông ta lập tức liếc mắt nhìn Bạch Ngữ Dung.

Lúc này Phụng Hồng Bác mới hoảng hốt phát hiện Phụng Cảnh không hề đứng ở cạnh mình, thế là ông ta ngẩng đầu lên chất vấn Bạch Ngữ Dung: “Tiểu Cảnh đâu?!”

Bạch Ngữ Dung cả kinh, khóe miệng giật giật, lúc đang định đáp “Không phải em ấy theo cạnh ông sao?” thì đụng phải ánh mắt cảnh cáo của Phụng Hồng Bác, cô ta lập tức ngậm miệng lại.

Hiện tại Phụng Hồng Bác cũng lười để ý đến cô ta, ông ta quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng khóc, liếc mắt thấy hộ vệ của Hội Huyền Học đang đi tới, trên tay anh ta đang ôm Phụng Cảnh.

Cậu bé khóc đến mức nước mắt dính đầy mặt, tủi thân nhìn Phụng Hồng Bác, nghẹn ngào gọi một tiếng “Ông nội...”, sau đó duỗi hai tay ra đòi ôm.

“Tiểu Cảnh?” Phụng Hồng Bác thấy vậy thì vội bước lên phía trước đón lấy Phụng Cảnh, lúc phát hiện bên má trái của cậu bé in hằn một vết tát, ánh mắt ông ta lập tức trở nên lạnh lẽo, gằn giọng hỏi: “Ai dám động vào cháu?!”

Phụng Cảnh khóc nức nở, đưa chiếc răng sữa nãy giờ cậu bé vẫn luôn siết chặt trong tay cho Phụng Hồng Bác xem: “Còn có cả cái này nữa. Ông nội, răng của cháu bị đánh tới nỗi rụng ra luôn rồi.”

Phụng Hồng Bác thấy vậy thì phẫn nộ cười lạnh một tiếng: “Thật sự không ngờ được đấy, thế mà lại có kẻ dám động đến người của nhà họ Phùng tôi.”

Không những thế mà còn tác quái ngay tại hội đánh giá đan dược nữa!

Không những chẳng xem nhà họ Phụng ra gì, mà thậm chí còn không thèm để trưởng lão danh dự của Hội Huyền Học là ông ta đây vào trong mắt!

Nói đến đây, ông ta lập tức trừng mắt nhìn hộ vệ ôm Phụng Cảnh trở về, lạnh giọng hỏi: “Ai làm?!”

“Cái này...” Hộ vệ thoáng chút do dự nhìn ra phía sau lưng Phụng Hồng Bác, trông như đang rất khó xử.

Trước khi Phụng Hồng Bác kịp phản ứng lại thì một giọng nói đã vang lên ở phía sau ông ta...

“Bé Ngỗng, thằng nhóc này lấy đồ chơi đánh con sao?”

“Dạ.”

Phụng Hồng Bác thoáng sửng sốt, ôm Phụng Cảnh nhìn ra phía sau.

Ngay khi Phụng Cảnh nhìn thấy Tô Hồng Bảo, cậu bé lập tức chỉ thẳng và hét lên tố cáo: “Ông nội! Chính anh ta đã đánh cháu! Chính là anh ta.”

Tô Tái Tái lại tỏ vẻ mắt điếc tai ngơ, nhìn một lượt Tô Hồng Bảo từ trên xuống dưới, không hề có vẻ gì là để tâm đến những “người ngoài” đang có mặt ở đây: “Vậy con có bị thương không, Bé Ngỗng?”

Tô Hồng Bảo lắc đầu: “Cũng may là con né kịp ạ.”

“Vậy thì tốt rồi.” Tô Tái Tái thở phào một hơi, bày ra biểu cảm “nguy hiểm quá đi”, vừa cười híp mắt chỉnh trang lại quần áo cho cậu ấy, vừa nói: “Bằng không thì sư thúc sẽ dạy cho đối phương một bài học mới thôi đấy. Ông nói đúng không, Tiền Tam?”

Lúc hỏi câu cuối cùng, Tô Tái Tái chỉ nói mà không hề ngẩng đầu lên.

Tiền Tam lập tức cung kính khom người: “Người nói chí phải.”

Dừng một chút, ông ấy lại lo lắng nhìn sang Tô Hồng Bảo. Sau khi chắc chắn rằng cậu ấy không sao thì Tiền Tam mới gật đầu rồi thu ánh nhìn lại.

Tiếp đến, Tiền Tam làm như chợt nhớ lại những gì Phụng Hồng Bác vừa nói,

thế là ông ấy quay đầu nhìn Phụng Hồng Bác hỏi: “À đúng rồi, ông Phụng này, lúc nãy ông vừa nói gì ấy nhỉ?”

Phụng Hồng Bác ôm Phụng Cảnh đứng chết trân ở đó, phải mất một lúc sau ông ta mới ha ha cười to đáp: “À, không có gì đâu.”

Dừng một chút, ông ta liếc nhìn Tô Hồng Bảo rồi mỉm cười quay sang nói với Tiền Tam: “Ngại quá, cháu tôi có hơi nghịch ngợm một chút, lúc nãy nó chơi với mấy bạn nhỏ khác có giỡn hơi quá trớn, cắt ngang câu chuyện tôi đang nói với đạo trưởng mất rồi.”

“Ông nội!” Phụng Cảnh nhìn Phụng Hồng Bác, sau đó lại nhìn sang Tô Hồng Bảo, phát hiện ông nội không giúp cậu bé dạy dỗ Tô Hồng Bảo tại trận nên lập tức chỉ vào Tô Hồng Bảo, lớn tiếng tố cáo: “Là anh ta! Anh ta đã đánh cháu! Ông nhìn răng của cháu đã rụng...”

Phụng Cảnh vừa nói vừa đưa chiếc răng trong tay cho Phụng Hồng Bác xem.

Nhưng Phụng Cảnh còn chưa kịp xòe tay ra thì Phụng Hồng Bác đã túm lấy tay cậu bé, không để cho cậu tiếp tục mắng vốn.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 465


Phụng Cảnh thoáng sững sờ, hai chân lập tức đá đạp lung tung trong không khí, không ngừng giãy nãy: “Ông nội!”

Còn chưa dứt câu, Phụng Hồng Bác đã quay đầu hung dữ trừng mắt nhìn Phụng Cảnh, cậu bé lập tức sợ tới mức im bặt, không dám nói gì thêm nữa.

Ngay cả nước mắt cũng cố nuốt ngược vào trong, không dám để nó chảy ra.

Dáng vẻ đáng thương này trái ngược hoàn toàn với hành động ngang ngược ban nãy, nháy mắt đột nhiên khiến cho người khác trông mà vô cùng đau lòng.

Phụng Hồng Bác chẳng thèm quan tâm đến chuyện này, lập tức nhét Phụng Cảnh mới vừa rồi mình vẫn còn cưng chiều ôm trong lòng vào tay Bạch Ngữ Dung, thầm trừng mắt nhìn cô ta rồi mới nói: “Ngữ Dung, ôm Tiểu Cảnh sang chỗ khác chơi đi.”

Hiện tại Bạch Ngữ Dung chỉ nóng lòng muốn tránh xa Tô Tái Tái một chút, cô ta gật đầu vâng dạ rồi nhanh chóng rời đi.

Mặc dù Phụng Cảnh không thích Bạch Ngữ Dung nhưng lúc này cũng không dám nói gì, ngoan ngoãn để mặc cho cô ta ôm mình đi.

Tô Tái Tái cũng chẳng quan tâm đến bọn họ, chỉ liếc nhìn Bé Ngỗng nhà mình, sau khi thấy trên mặt cậu ấy không có biểu cảm gì, lúc này Tô Tái Tái mới chịu thu ánh nhìn lại.

“Ôi trời thật là, thằng bé ấy nghịch quá. Có nó ở đây thật đúng là không thể nói chuyện cho đàng hoàng được mà.” Phụng Hồng Bác nhìn Tiền Tam, cười ha hả nói.

Tiền Tam cũng mỉm cười gật đầu: “Trẻ con hiếu động chút cũng tốt mà, thông minh.”

“Làm gì có, làm gì có.” Phụng Hồng Bác nở nụ cười, dừng lại một chút rồi lái đề tài về, vươn tay ra làm động tác mời Tiền Tam: “Đạo trưởng, hay là chúng ta đi nếm thử trà mới hái mà tôi mang đến nhé?”

Lúc Tiền Tam đang định nói gì đó thì Tô Tái Tái lại lơ đãng nhìn về phía cửa, vừa khéo phát hiện Ngô Lục Lục đang vừa nói chuyện với một cô gái, vừa đi vào bên trong.

Thế là cô quay đầu nhìn Tiền Tam nói: “Tiền Tam, tôi đi qua đó trước nhé.”

Nói xong, cô chỉ chỉ về phía cửa.

“Hả? À! Được thôi...” Tiền Tam gật đầu, nhìn theo bóng lưng Tô Tái Tái dẫn Tô Hồng Bảo đi về phía bên kia, tụ lại với hai người Miêu Đại Yên và Vệ Cát vừa rồi đứng ở bên cạnh.

Sau khi trò chuyện đơn giản đôi ba câu, nhóm người bọn họ lại cùng đi về phía Ngô Lục Lục.

“Đạo trưởng?” Phụng Hồng Bác thấy Tiền Tam vẫn đang nhìn theo hướng Tô Tái Tái rời đi nên ông ta lên tiếng hỏi.

Sau khi Tiền Tam quay đầu lại nhìn, Phụng Hồng Bác vừa mỉm cười vừa làm động tác “mời”.

Lúc này, ông ta đang định cố nói thêm gì nữa, nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng đã bị Tiền Tam cắt ngang.

“Xin lỗi nhé ông Phụng, để ngày khác đi. Bây giờ tôi còn có chút chuyện cần xử lý, thật ngại quá, tôi đi trước đây.”

Tiền Tam gật đầu với Phụng Hồng Bác một cái, không để ý đến vẻ mặt sững sờ của ông ta mà xoay người đi thẳng về phía Tô Tái Tái.

Mới đi được hai bước, ông ấy chợt nhận ra hộ vệ của Hội Huyền Học vẫn đang đi theo mình, thế là ông ấy dừng bước lại, thốt lên “Ôi trời!” rồi cau mày nhìn về phía bọn họ: “Các cậu mau quay về đi, đừng đi theo nữa.”

“Đạo trưởng, chúng tôi phải bảo vệ...”

Câu nói còn chưa dứt, Tiền Tam đã lạnh mặt đáp: “Còn đi theo nữa là tôi rời khỏi đây ngay lập tức luôn đấy.”

?!

Như vậy đâu có được!

Hộ vệ nghe vậy lập tức luôn miệng xin lỗi, cúi người chào Tiền Tam rồi nhanh chóng rời đi.

... Thật là, nói chuyện đàng hoàng thì không nghe đâu, cứ bắt phải nói như vậy mới chịu hiểu cơ.

Tiền Tam nhìn đám người tản đi, bất lực lắc đầu, sau đó ông ấy xoay người bước nhanh về phía Tô Tái Tái, nhịp bước hưng phấn không thôi.

Về phần Phụng Hồng Bác vẫn đang đứng yên ở bên kia, ông ta nhìn chằm chằm bóng lưng đuổi theo Tô Tái Tái của Tiền Tam, sau khi híp mắt giấu đi ánh nhìn nham hiểm, lúc này ông ta mới xoay người rời khỏi.

“Em biết rồi thầy!” Viên Tuế nghe Ngô Lục Lục nói xong thì gật gật đầu, vừa dời mắt thì trông thấy nhóm bốn người Tô Tái Tái đang đi về phía bên này, cô ấy lập tức quay sang hỏi Ngô Lục Lục: “Thầy ơi, họ là bạn của thầy ạ?”

Ngô Lục Lục nghe Viên Tuế hỏi thế thì quay đầu nhìn về hướng mà cô ấy đang nhìn, sau khi thấy người đến là Tô Tái Tái ông ấy thì lập tức cười tươi: “Tiểu hữu.”

“Đại sư Ngô, sao bây giờ ông với đến vậy.” Tô Tái Tái cười đáp.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 466


“Haizzz, phía Huyền Học Viện xảy ra một số chuyện thành ra tôi đến muộn một chút.” Ngô Lục Lục lắc đầu: “Đợi lát nữa tôi kể cô nghe sau. Đây là bạn của cô sao?”

Ngô Lục Lục vừa nói vừa nhìn nhóm người Miêu Đại Yên.

“À, đây là cụ Miêu, còn đây là cậu Vệ.” Sau khi Tô Tái Tái giới thiệu từng người xong, cô lại quay sang vỗ vai Tô Hồng Bảo, nói: “Bé Ngỗng nhà tôi.”

Dừng khoảng hai giây, cô lại bổ sung thêm: “Ngang vai vế với ông.”

Lúc vừa đến, Tô Hồng Bảo đã cảm nhận được pháp lực trên người Ngô Lục Lục, lúc này nghe thấy Tô Tái Tái lại nói như vậy, cậu ấy lập tức ngẩng đầu lên nhìn cô.

Sau khi Tô Tái Tái mỉm cười rồi gật đầu với Tô Hồng Bảo, nói “người ngoại đạo” thì cậu ấy lập tức trịnh trọng thi lễ với Ngô Lục Lục: “Lần đầu gặp mặt, tôi là Tô Hồng Bảo.”

Ngô Lục Lục lập tức đáp lễ, không hề có thái độ thất lễ vì Tô Hồng Bảo còn nhỏ tuổi: “Chào sư huynh Hồng Bảo, tôi là Ngô Lục Lục.”

Dừng một chút, ông ấy lại chỉ Viên Tuế nói: “Đây là học trò của tôi, tên là Viên Tuế.”

Viên Tuế có chút ngơ người khi chứng kiến thầy mình và Tô Hồng Bảo kính cẩn thi lễ với nhau. Sau khi hoàn hồn lại, cô ấy vội cúi đầu chào Tô Tái Tái và Tô Hồng Bảo: “Chào mọi người ạ.”

Tô Tái Tái mỉm cười, vỗ vỗ Tô Hồng Bảo nói: “Bé Ngỗng, con chưa tặng quà gặp mặt cho Viên Tuế đúng không?”

“À đúng rồi.” Tô Hồng Bảo gật đầu, lấy ra một lá bùa màu vàng đưa cho Viên Tuế: “Tặng cô này.”

Lúc trước Tô Tái Tái đã đưa cho Ngô Lục Lục một quyển sách, ông ấy đã chuyên tâm nghiên cứu nó suốt thời gian qua, có thể nói là kiến thức đã mở mang hơn trước kia rất nhiều.

Ông ấy vừa liếc mắt đã có thể nhìn ra lá bùa màu vàng này không hề tầm thường chút nào, với lại...

Ngón út của Ngô Lục Lục vô thức giật một cái.

Sao lá bùa này... lại giống bút tích của vị Đạo Trưởng Trong Núi đến thế nhỉ?

Nhưng dù trong lòng rất đỗi ngạc nhiên, Ngô Lục Lục cũng không quên nhắc nhở Viên Tuế vẫn còn đứng ngơ ngác ở đó: “Viên Tuế, mau cảm ơn sư thúc Hồng Bảo đi.”

Sau khi được nhắc nhở, Viên Tuế vội hoàn hồn nói cảm ơn, cung kính đưa tay ra, cẩn thận nhận lấy lá bùa màu vàng.

Chờ sau khi Viên Tuế cất lá bùa vào xong, Tiền Tam lập tức sáp lại, cười hì hì trêu: “Ui cha, tiểu sư thúc, sao mọi người lại đi nhanh như vậy, còn không chờ tôi nữa.”

“Tôi tưởng là ông muốn đi uống trà của Phụng Hồng Bác á.” Tô Tái Tái liếc mắt nhìn Tiền Tam.

“Làm gì có chứ.” Tiền Tam xua tay, bày ra dáng vẻ “Cô đừng có đổ oan cho tôi à nha” nói: “Có phải là tôi chưa từng uống trà lần nào đâu, thèm thuồng gì ba cái trà đó của ông ta cơ chứ.”

Dừng một chút, ông ấy nhìn về phía Ngô Lục Lục hỏi: “Đây là...?”

Chờ Tô Tái Tái giới thiệu mọi người với nhau xong, Tiền Tam liền nhiệt tình chìa tay hướng về phía Ngô Lục Lục, vừa lắc lên lắc xuống, vừa nói: “Tôi đã nghe tiểu sư thúc kể qua về ông rồi, chào ông nhé. Cứ gọi tôi là Tiền Tam được rồi.”

Nói xong, Tiền Tam lại nhẩm nhẩm trong miệng rồi mỉm cười: “Ông xem, tên của hai chúng ta hợp chưa kìa.”

Ờ mà cũng đúng thật, một người “ba” một người “sáu”.

Tô Tái Tái và mấy người khác đều bật cười.

“Vậy bây giờ chúng ta mau vào thôi, tôi cũng muốn xem thử trong hội đánh giá đan dược này có gì.” Tô Tái Tái nói.

Mọi người gật đầu rồi đi theo.

Tiền Tam cầm điện thoại tụ lại một chỗ với Ngô Lục Lục: “Nào, nào, mình kết bạn WeChat đi, có gì sau này cũng tiện liên lạc... À phải rồi, Weibo cũng kết bạn luôn đi, nick của ông là gì? Để lát nữa tôi tìm rồi follow ông luôn.”

“Ok luôn.” Ngô Lục Lục gật đầu, cũng không nghĩ quá nhiều.

Mà Miêu Đại Yên và Vệ Cát trông vẫn như chưa hoàn toàn lấy lại được tinh thần.

Đi theo Tô Tái Tái vào trong mãi một lúc sau mới như sực nhớ ra điều gì đó, hai người lập tức đuổi theo cô, thấp giọng hỏi: “Tiểu Tái này...”

“Hả?”

“Ông lão vừa rồi... Có phải là Phụng Hồng Bác không?”

“Đúng vậy.” Tô Tái Tái gật đầu.

“Phụng Hồng Bác của nhà họ Phụng sao?!” Trên mặt Miêu Đại Yên vẫn đầy vẻ ngạc nhiên.

“Có lẽ là vậy nhỉ?” Tô Tái Tái lại nhìn Tô Hồng Bảo, sau khi thấy cậu ấy gật đầu mới trả lời lại hai người.

Miêu Đại Yên và Vệ Cát nghe vậy thì đồng loạt trầm mặc một lúc lâu, sau đấy mới gấp gáp lắp bắp: “Sau, sau đó ông ba Phụng này liên tục lấy lòng tiền bối Tiền Tam đúng không?!”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 467


“Lấy lòng à... Không nhìn ra, nhưng mà cũng khá là niềm nở.” Tô Tái Tái nhớ đến hành động lúc nãy của Phụng Hồng Bác, rất thành thật trả lời.

Dù gì cũng cùng một ý đó rồi.

Miêu Đại Yên vẫy vẫy tay với Vệ Cát, sau đó hai người đồng loạt nhìn ra phía sau thì thấy Tiền Tam đang vừa nói vừa cười với Ngô Lục Lục.

Mà Viên Tuế thì đang đi theo sau hai người bọn họ, trông rất ra dáng một hậu bối hiểu chuyện.

Dừng một chút, hai người lại nhìn về phía Tô Tái Tái, trên mặt vẫn trợn mắt há mồm như cũ.

... Người có máu mặt đến cả Phụng Hồng Bác cũng phải lấy lòng lại lấy lòng ngược lại Tô Tái Tái.

Đây mới là điều khiến bọn họ sốc óc nhất.

Cho nên, boss lớn Tiểu Tái à, rốt cuộc cô là boss lớn cỡ nào vậy?!

-----

Phía bên kia, Bạch Ngữ Dung đang ôm Phụng Cảnh đi được nửa đường thì cậu bé đã trở lại như thường, sống chết đòi cô ta thả mình xuống.

Cộng thêm vệ sĩ nhà họ Phụng cũng chạy đến, Bạch Ngữ Dung đang bực dọc nên đã lập tức nhét Phụng Cảnh cho người kia, để cho anh ta ôm cậu bé đi, còn cô ta thì đứng sang một bên, lo lắng đến mức không kìm được mà cắn móng tay.

Trong lòng cô ta giờ đây cực kỳ hoảng loạn.

Rốt cuộc... Tô Tái Tái có thân phận quái quỷ gì vậy?!

Tại sao cô lại đứng bên cạnh vị Đạo Trưởng Trong Núi kia?

À đúng rồi, lúc nãy ông nội có nói là đạo trưởng đi đón người, lẽ nào...

Người ông ấy đón là Tô Tái Tái sao?!

Rốt cuộc là chuyện quái gì đang xảy ra vậy?! Cái quái gì đang xảy ra vậy!!!

Bạch Ngữ Dung cau mày, hàm răng nghiến cắn móng tay thật mạnh.

Ngay lúc sắp cắn trụi móng tay thì cô ta bất chợt cắn vào phần thịt non, một tiếng gọi “Ngữ Dung” vang lên đã khiến cô ta tỉnh táo lại.

Quay đầu lại nhìn, không phải Hứa Tần Nhã và Bạch Văn Liên thì còn ai vào đây nữa.

“Ba, mẹ, hai người tới rồi ạ?” Bạch Ngữ Dung bỏ tay xuống, đáy mắt thoáng lóe sáng nhìn hai người đang đi tới.

Trái tim cô ta đập thình thịch, không kìm được mà liếc nhìn ra sau lưng.

Không thể để ba mẹ nhìn thấy Tô Tái Tái của hiện tại!

Hứa Tần Nhã và Bạch Văn Liên đang hết sức phấn khởi, cũng không phát hiện ra sự bất thường của Bạch Ngữ Dung.

Sau khi gọi một tiếng “Ngữ Dung” vô cùng thật mật, Hứa Tần Nhã lập tức nắm lấy tay cô ta, vui vẻ kể cho cô ta nghe chuyện ban nãy.

“Con có biết lúc nãy ba mẹ vừa gặp được ai không? Người nhà họ Trình đấy.” Hứa Tần Nhã dừng lại một chút, sảng khoái thở dài một hơi, nói: “Nhờ có thư mời của Ngữ Dung mà mẹ với ba con mới trút được cơn giận đấy!”

“Thế sao ạ, ba mẹ vui là được rồi.” Bạch Ngữ Dung cố nặn ra một nụ cười, vừa hùa theo vừa liếc mắt nhìn về phía kia, trông như rất sợ nhìn thấy Phụng Hồng Bác dẫn vị đạo sĩ trong núi kia đi lại bên này vậy.

“À, ông ba Phụng đâu rồi?” Hứa Tần Nhã háo hức nhìn trái nhìn phải, không thấy bóng dáng Phụng Hồng Bác đâu mới quay sang hỏi Bạch Ngữ Dung: “Con cố ý đợi ở đây đón ba mẹ sao? Vậy bây giờ ba chúng ta đi tới chỗ ông ba Phụng đi?”

Nói xong, Hứa Tần Nhã kéo Bạch Ngữ Dung định đi vào trong.

“Ba mẹ, đợi một lát đã ạ.” Bạch Ngữ Dung khẩn trương ngăn hai người lại.

Lúc Hứa Tần Nhã và Bạch Văn Liên nghi ngờ nhìn cô ta, cô ta lại gượng cười nói: “Không phải lúc trước ba mẹ có hỏi con về chuyện sòng bạc sao? Con thấy sắp đến lúc ngưng giao dịch rồi ấy, hay là con dẫn ba mẹ đến chỗ đó trước, sau đó thì quay lại tìm ông nội được không ạ?”

Ừ ha, suýt nữa thì quên béng chuyện này luôn.

Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã đánh mắt nhìn nhau rồi lập tức gật đầu, sau đó quay sang thúc giục Bạch Ngữ Dung: “Đúng đúng đúng, chuyện này cũng rất quan trọng, con mau dẫn ba mẹ đến đó đi.”

“Dạ.” Bạch Ngữ Dung gật đầu, lại liếc nhìn về hướng bên kia, sau đó dẫn hai người đi về hướng ngược lại.

Nhóm người Tô Tái Tái đang đi đến chỗ bán hàng trong hội đánh giá đan dược, định đi tìm gian hàng của Mã Tú.

Trên đường đi, Ngô Lục Lục kể lý do ông ấy đến muộn cho Tô Tái Tái nghe.

Mễ Nhã ở trong Huyền Học Viện bị tấn công đột ngột, gây kinh động đến Huyền Học Viện và Lục Bộ.

“Đã tìm ra người đó chưa?” Tô Tái Tái thản nhiên hỏi lại, giống như chỉ đang nói chuyện phiếm, lúc hỏi còn thỉnh thoảng dừng lại một lát trước mấy gian hàng, nhìn chỗ này rồi lại ngó chỗ kia, thế mà cũng chọn được kha khá đồ.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 468


Mỗi lần cô chọn được món nào, Tô Hồng Bảo ngoan ngoãn xách giỏ lập tức nhận lấy rồi cất đi, Tiền Tam ở phía sau thì phụ trách trả tiền, nhân tiện giải thích cho Viên Tuế biết những món đồ kỳ lạ hiếm thấy này là gì.

Viên Tuế vừa nghe vừa không ngừng gật đầu, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.

“Tìm được rồi, là luyện vật của Tiểu Hạo tìm được.” Ngô Lục Lục nói đến đây thì dừng một chút, ông ấy nhìn sang Tô Tái Tái cười hì hì, hạ thấp giọng nói cảm ơn với cô: “Tiểu hữu, cái này tôi phải cảm ơn cô vì đã tặng hạt ngọc quý kia cho Tiểu Hạo. Nếu không có nó, Tiểu Hạo cũng sẽ không thể thuận lợi luyện khí thành công.”

Tô Tái Tái vừa nghe vừa phủi phủi lớp đất đen mới cầm lên lúc nãy, cười nói: “Đó là vì anh ấy có bản lĩnh thôi.”

Dừng khoảng hai giây, cô đưa mớ đất trong tay cho Ngô Lục Lục nhìn, nói: “Thứ này tốt này, có thể mua cho thầy Chu một ít, tôi thấy ông ấy cần dùng đến đấy.”

Ngô Lục Lục nghe xong lập tức gật đầu trả tiền.

Ông ấy và Chu Phổ là bạn tốt của nhau, mua giúp Chu Phổ một chút đồ cũng chả tính là gì.

Tô Tái Tái phủi phủi tay cho sạch sẽ: “Khi tìm được thì có bộ dáng gì vậy?”

“À, khuôn mặt bị rỉa hơn phân nửa, mắt trái cũng đui rồi, kinh mạch trên cổ tay phải bị gặm nhấm, phần còn lại thì không bị sao.”

“Ồ?” Tô Tái Tái nhìn ông ấy, ngập ngừng một lúc mới nghi hoặc mở miệng: “Vẫn còn thở luôn à?”

Ngô Lục Lục thoáng sững sờ rồi gật đầu: “Đúng vậy.”

“... Vậy thì lạ lắm à nha.” Tô Tái Tái phủi sạch mớ đất còn lại.

“Ý của cô là?” Ngô Lục Lục gặng hỏi.

Nói thế nào thì cháu trai của ông ấy cũng là người của Lục Bộ, coi như hỏi thêm một chút thay Ngô Hạo vậy.

“Ma quỷ có thể lẻn vào Huyền Học Viện, nếu như nhắm vào ai để trả thù thì làm sao lại chỉ đạt trình độ này?” Tô Tái Tái dừng lại một chút: “Mà nếu không nhắm vào bất cứ ai, vậy thì cũng không thể quậy có chút xíu như vậy được. Ít nhiều gì xung quanh cũng phải bị ảnh hưởng mới đúng.”

Đúng rồi ha.

Ngô Lục Lục bừng tỉnh: “Điểm này Tiểu Hạo cũng thấy có hơi kỳ lạ. Lẽ nào...?!”

Ông ấy bỗng nghĩ đến một khả năng nào đó, lập tức quay sang nhìn Tô Tái Tái.

Cô gật đầu đáp lại, khẳng định ý nghĩ trong đầu Ngô Lục Lục.

“Thứ này không phải lọt từ bên ngoài vào.”

Mà nó vốn đã ở trong Huyền Học Viện ngay từ đầu.

Hoặc là... Gần đây nó mới bắt đầu sinh sôi.

-----

Ngô Lục Lục lập tức gọi điện thoại cho Ngô Hạo, tường thuật lại kết quả mình thảo luận với Tô Tái Tái cho anh ấy.

Đợi sau khi cúp điện thoại, lúc này Ngô Lục Lục mới nhìn Tô Tái Tái, mỉm cười: “Vậy thì tốt quá rồi, thế này thì anh trai tôi cũng có thể thoát thân và đi đến hội đánh giá đan dược rồi.”

Ngô Thẩm Văn vẫn ở lại hỗ trợ phía Huyền Học Viện.

Cũng may bây giờ manh mối đã được làm rõ, phần còn lại cứ giao cho Lục Bộ xử lý là được rồi.

Ngô Lục Lục nghĩ đến đây, không nhịn được lại mở miệng khen Tô Tái Tái: “Cô Tô quả thật là hiểu sâu biết rộng, thế mà lại có thể nghĩ đến mấu chốt khu vực bị ảnh hưởng, sớm biết như vậy thì tôi đã gọi cho cô sớm hơn rồi.”

“À thì...” Tô Tái Tái nghĩ đến chuyện lúc trước mình đến tìm Khúc Nhiên, rồi thứ bị người giấy nhỏ đánh cho thành hạt ngọc quỷ, đến chuyện khiến cho hành lang túc xá của Luyện Khí Viện rải đầy dấu kiếm.

Cô không nhịn được mà giả vờ ho khan một tiếng rồi nhếch miệng cười với Ngô Lục Lục.

“Những viện khác như nào thì tôi không biết, nhưng riêng Luyện Khí Viện... Ừm, ắt hẳn sẽ bị ảnh hưởng.”

Cho dù hiện tại người giấy nhỏ không có ở đó, nhưng vẫn còn có Nhện Mặt Quỷ của Khúc Nhiên và bốn hình nhân giấy phụ trách dọn dẹp vệ sinh trong ký túc xá, bọn chúng đều không hề ăn chay à nha.

“?” Ngô Lục Lục.

Nhưng Tô Tái Tái cũng không cho ông ấy cơ hội đặt thêm bất kỳ câu hỏi nào, lại giả bộ ho khan một tiếng rồi vừa làm ngơ đi về phía trước vừa nói: “Mấy món đồ bên kia trông cũng khá ổn đấy, chúng ta qua đó xem thử đi.”

Tô Tái Tái nói xong, không đợi Ngô Lục Lục kịp nói gì, cô đã nhanh chân bước về phía bên kia, bỏ lại Ngô Lục Lục bơ vơ tại chỗ ngây người mất mấy giây rồi mới giật mình đuổi theo.

... Không phải chứ, bên kia toàn là gian bán đồ ăn vặt thôi mà!
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 469


Vài phút sau, trong tay Tô Tái Tái lại có thêm một xâu kẹo hồ lô đỏ au.

Cả nhóm tiếp tục đi về phía trước, Tô Tái Tái quay đầu nhìn Ngô Lục Lục: “Đại sư Ngô, sao tôi không thấy Tần Trác Thắng đâu nhỉ?”

Trước khi đến đây, cô đã thám thính được chuyện ai đã ghé nhà họ Bạch từ bé mèo trắng và lệ quỷ đang canh gác bên cạnh bà nội Bạch.

“Ồ, có khi nào gặp chuyện gì đó trì hoãn trên đường đến đây không?” Ngô Lục Lục nói: “Ông ta là giáo sư của Luyện Đan Viện, chắc chắn sẽ đến tham gia hội đánh giá đan dược.”

“Ừ, vậy thì tốt.” Tô Tái Tái gật đầu, không nói thêm gì, chỉ tiếp tục đi về phía trước.

Nhưng câu hỏi đột ngột này đã khơi dậy sự tò mò của Ngô Lục Lục.

Nếu ông ấy nhớ không lầm thì cách đây không lâu Tần Trác Thắng từng xảy ra mâu thuẫn với Chu Phổ, nghe Chu Phổ kể Tô Tái Tái cũng có mặt ở đó, sao bây giờ cô lại đột nhiên hỏi đến ông ta?

“Tôi nói tiểu hữu này, có phải Tần Trác Thắng đã đắc tội gì với cô rồi đúng không?”

Nào nào nào, mau kể cho tôi nghe đi, đã xảy ra chuyện gì vậy? - Ngô Lục Lục bày ra vẻ mặt hóng hớt.

“À, cũng không có gì.” Tô Tái Tái đáp lại qua loa: “Chỉ là có chút xíu mâu thuẫn thôi.”

Chút xíu mâu thuẫn?

Chỉ là có “chút xíu mâu thuẫn” thôi mà cô lại đặc biệt hỏi tới ông ta sao?

Trên mặt Ngô Lục Lục đầy vẻ không tin.

Tô Tái Tái mỉm cười, vừa lúc đi đến trước một gian hàng, cô chỉ vào một món đồ rồi nói với ông ấy: “Chiếc bút lông thứ ba, hàng thứ hai trông ổn áp phết đấy, rất hợp với ông.”

Câu nói vừa dứt lập tức cắt đứt ý muốn hỏi tiếp của Ngô Lục Lục, ông ấy nhanh chân chạy về phía chiếc bút lông kia rồi lấy tiền ra thanh toán.

Thứ mà Tô Tái Tái nói tốt, nhất định phải là rất tốt.

---

Ở thủ đô.

Ngô Hạo đang đưa Ngô Thẩm Văn đến sân bay.

“Được rồi, con mau về đi.” Ngô Thẩm Văn quay đầu lại nói với con trai: “Giải quyết xong chuyện rồi thì tranh thủ đến đây.”

“Dạ ba.” Ngô Hạo gật đầu, dõi theo bóng lưng Ngô Thẩm Văn bước vào phòng chờ chuyến bay, lúc này anh ấy mới lái xe rời đi.

Sau khi tìm được chỗ ngồi xuống, Ngô Thẩm Văn mới nhớ ra hôm nay mình vẫn chưa thả like bài trên Weibo của Đạo Trưởng Trong Núi, thế là ông ấy vội đặt ly cà phê xuống, lấy điện thoại trong túi ra.

Sau khi đăng nhập và nhấn like xong, Ngô Thẩm Văn lại cầm ly cà phê lên và nhấp một ngụm.

Lúc đang chuẩn bị thoát ra thì tầm mắt ông ấy lại vô tình phát hiện lượng người theo dõi của Đạo Trưởng Trong Núi thế mà lại có thêm một người.

Ồ?

Ngô Thẩm Văn nhấp vào đó, lúc trông thấy một ảnh đại diện quen thuộc hiện ra trước mắt thì...

“Phụt——!!”

“Chào ông, ông không sao chứ?” Nhân viên hậu cần ở mặt đất trong sảnh chờ nhanh chóng đi đến bên cạnh Ngô Thẩm Văn đang ho dữ dội, lo lắng hỏi han.

“Khụ khụ... Không sao, tôi không sao.” Ngô Thẩm Văn vội vàng xua tay.

Sau khi dọn dẹp tàn cuộc xong, Ngô Thẩm Văn lại tiếp tục trợn mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, cả người như chết lặng.

Buổi chiều.

Ngô Lục Lục trông ngóng đã lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng Ngô Thẩm Văn đang đi nhanh về phía mình.

“Anh...”

Chữ “cả” còn chưa ra khỏi miệng thì Ngô Thẩm Văn đã vọt tới trước mặt Ngô Lục Lục, cướp lời trước: “Tại sao Đạo Sĩ Trong Núi lại follow em?!”

“Hả?” Ngô Lục Lục ngơ người.

Mất hai giây sau mới đột ngột mở to mắt, trên mặt tràn đầy kinh ngạc nhìn chằm chằm Ngô Thẩm Văn: “Ai follow em cơ?!”

“...”

Ôi cậu em trai ngu ngốc của tôi ơi, đây là vấn đề anh muốn hỏi chú đấy.

Bên kia, Ngô Lục Lục và Ngô Thẩm Văn đang trừng mắt nhìn nhau, Tô Tái Tái bên này tạm thời vẫn chưa biết chuyện.

Đến giờ ăn trưa, mọi người tập hợp lại một chỗ, ăn uống cùng nhau.

Nhưng sau đó, Tiền Tam, Chu Phổ và mấy người lớn rời đi, chia thành đội ba năm người, cùng nhóm mình đi xem phần bọn họ quan tâm.

Đám Khúc Nhiên đương nhiên đi theo Tô Tái Tái, kéo theo Viên Tuế vừa vào đoàn đi dạo vòng quanh gian hàng hội đánh gia đan dược. Nơi này có đủ loại nguyên liệu, nói không chừng có khi tìm thấy thứ mình cần.

Các gian hàng ở khu A B C được chia theo chất lượng nguyên liệu, giá cả,... Vì thế, gian hàng của Mã Tú ở khu C vào buổi chiều không nhộn nhịp như buổi sáng.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 470


Hơn nữa, bản thân Mã Tú cũng có thứ cần mua nên đã giao quầy hàng cho người nhà, đi cùng với Tô Tái Tái.

Ban đầu, Mã Tú và đám Miêu Đại Yên không phát hiện ra có gì không ổn, bởi vì bọn họ đã biết Tô Tái Tái và Khúc Nhiên là chị em chung trường.

Nhưng khi biết Đại Vi, Tiền Nguyên Nguyên và những người khác cũng học cùng trường thì nhớ lại lúc nãy mọi người gọi Chu Phổ và những người khác là “giáo viên”.

Một suy nghĩ chậm chạp hình thành trong đầu bọn họ.

Cuối cùng nhịn một hồi lâu, Miêu Đại Yên vẫn quyết định hỏi Khúc Nhiên: “Khúc Nhiên, đừng nói là mọi người...”

“Hả?” Khúc Nhiên nhìn đám Miêu Đại Yên bằng ánh mắt mờ mịt.

Miêu Đại Yên khựng lại một lúc rồi mới cẩn thận mở miệng nói: “Mọi người học ở Huyền Học Viện à?”

Vừa dứt lời, Đại Vi liền đi tới, trong tay cầm một bó xiên thị cừu mới nướng nóng hôi hổi, vừa phân phát cho mọi người vừa liến thoắn trả lời: “Đúng đó, bọn tôi là học sinh Huyền Học Viện hết đó.”

Cô ấy dừng một lát rồi chỉ tay vẽ vòng tròn nối bản thân, Khúc Nhiên và Tô Tái Tái: “Ba người bọn tôi đều là học sinh của Luyện Khí Viện, Viên Tuế là học sinh của Phù Lục Viện, đàn anh Tiền là giỏi nhất, là học sinh lớp cao cấp của Cổ Võ Viện, ít nhất cũng cấp “E” đó!”

Đại Vi hất đầu hất tóc, dáng vẻ tự hào không thôi.

Khiến Tiền Nguyên Nguyên cạn lời khựng lại, sau đó lặng lẽ quay sang nhìn Tô Tái Tái.

… Chột dạ quá.

Quao!

Ánh mắt ba người Miêu Đại Yên sáng rực, lập tức quay sang nhìn Tiền Nguyên Nguyên.

Tiền Nguyên Nguyên im lặng một lúc mới từ từ mở miệng: “Đều nhờ cô giáo Tô dạy tốt.”

??!

Miêu Đại Yên nghe xong, bọn họ đồng loạt quay sang nhìn Tô Tái Tái.

… Đại lão cô nói thử xem, còn có cái gì cô không biết không?

Tô Tái Tái?

Tô Tái Tái đang cầm que xiên nhỏ đã bị người giấy nhỏ và lệ quỷ ăn sạch bong, mỉm cười giơ tay nói: “… Tôi ăn xong rồi?”

Tôi có thể lấy một xiên nữa không?

Trong khi mọi người vẫn đang ngơ ngác thì Tô Hồng Bảo đã đưa phần của mình cho cô: “Tiểu sư thúc ăn của con đi này.”

Ừm, vẫn là bé ngỗng nhà cô ngoan ngoãn nhất.

Tô Tái Tái sờ đầu cậu, cô chỉ lấy một xiên, đẩy những cây còn lại về phía Tô Hồng Bảo để cậu ăn.

Tô Hồng Bảo nhìn cô rồi lại cúi đầu nhìn xiên thịt dê nướng trên tay mình, định tí nữa lén lút đút cho người giấy ăn.

Đoàn người sững sờ một hồi, cuối cùng vẫn đi về phía trước. Tiền Nguyên Nguyên quay đầu và nhìn thấy từ nãy đến giờ Trình Hồng Huy chỉ đứng trước một gian hàng, tựa như bị thứ gì đó thu hút.

Thế là, Tiền Nguyên Nguyên lên tiếng hỏi: “Anh Trình.”

Anh ta vừa lên tiếng, những người khác cũng lần lượt nhìn sang.

Đại Vi hoạt bát nhanh nhẹn nhất, lập tức bay đến bên cạnh Trình Hồng Huy, nhìn theo tầm mắt của anh ấy.

Nhưng đảo qua đảo lại vẫn không thấy gì đặc biệt, quay sang hỏi Trình Hồng Huy: “Anh Trình, anh đang nhìn cái gì thế?”

Trình Hồng Huy thấy thấy mọi người tò mò nhìn mình nhìn thì vươn tay chỉ vào chiếc hộp gấm ở trên góc quầy hàng.

Trên hộp gấm có một chiếc hộp nhỏ trong suốt đựng một ít tro, nhìn như chỉ là tro tàn sau khi đốt, không có gì đặc biệt.

Vì vậy, đám người nghiên cứu tìm tòi quan sát nửa ngày vẫn không nhìn ra thứ gì, quay đầu nhìn Trình Hồng Huy, nghe anh ấy giải thích nghi vấn của mình.

“Nó là tro của hương tìm quỷ.” Trình Hồng Huy nói.

Anh ấy dừng một lúc rồi tiếp tục bổ sung: “Chỉ cần đốt hương này, những con quỷ xung quanh sẽ bị ảnh hưởng, vô thức đến gần. Là một thứ tốt.”

Trình Hồng Huy vừa nói vừa nhìn chằm chằm nhúm tro tàn kia, nói tiếp: “Bây giờ hiếm thấy lắm.”

Ông chủ quầy vốn ngồi ở đó với biểu cảm “các người thích mua thì mua, tôi thích bán thì bán” nghe anh ấy nói chuyện mới mở to mắt nhìn Trình Hồng Huy, gật đầu phụ họa theo anh ấy, gương mặt lộ rõ vẻ tán thưởng: “Tên nhóc này còn có chút kiến thức này.”

“Nào có.” Trình Hồng Huy khẽ cúi người trước chủ quầy: “Chút kiến thức mọn thôi.”

Cuộc vấn đáp của hai người đã khiến Đại Vi bên cạnh phải trố mắt nhìn, thi thoảng gật gật đầu như đã “tiếp thu kiến thức mới” vậy.

Khúc Nhiên vốn dĩ cũng đang gật đầu nhưng gật đến một nửa mới giật mình nghĩ ra gì đó.

... Đợi chút, đừng nói người này là...

Cô ấy nhìn về phía Vệ Cát đứng bên cạnh mình, hai ánh mắt chạm nhau.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 471


Vốn dĩ Khúc Nhiên cũng gật đầu, nhưng đang gật đầu thì chợt nghĩ đến điều gì đó liền khựng lại.

... Đợi một chút, đây sẽ không phải là...

Cô nhìn về phía Vệ Cát đang đứng bên cạnh, sau khi hai người bắt gặp ánh mắt của đối phương, hai bên lập tức nhận ra bọn họ có chung một suy nghĩ.

Sau khi tham gia chương trình “Biệt thự Thanh Sơn”, bọn họ bị ma quỷ quấn thân, là Tô Tái Tái đã dùng hương này để dẫn quỷ ra đúng không?

Nhớ lúc đó, Tiểu Tái còn hỏi Miêu Đại Yên có cần không, nếu cần thì cô sẽ cho một ít.

Cái này....

Khúc Nhiên và Vệ Cát chớp chớp mắt nhìn nhau rồi từ từ quay đầu nhìn Miêu Đại Yên và nhìn thấy vẻ mặt sững sờ của chú ấy y như dự đoán của bọn họ.

Miêu Đại Yên phải mất một lúc lâu mới định thần lại, quay đầu nhìn Tô Tái Tái đứng bên kia, cười khổ.

Thôi đừng hỏi nữa! Hỏi ra tiếc lắm!

Miêu Đại Yên cuối cùng cũng nhận ra mình đã bỏ lỡ điều gì, trên mặt lộ rõ vẻ tiếc nuối.

----

“Ố? Con đường này dẫn tới đâu vậy ta? Còn đeo mặt nạ nữa kìa?”

Sau khi rời khỏi quầy hàng của ông chủ kia, Đại Vi tiếp tục đi về phía trước.

Mới đi được mấy bước, đôi mắt tinh ranh của Đại Vi đã phát hiện ra có một người đeo mặt nạ hình con thỏ đứng trước con hẻm cách đó không xa, hình như người ta đang bán mặt nạ.

Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, chúng ta sẽ nhận ra sự khác biệt trong đó.

Người không biết chuyện mua xong mặt nạ là đã vui vẻ rời đi cùng bạn bè, tiếp tục đi dạo xem nhưng quầy hàng khác của hội đánh giá đan dược.

Nhưng vẫn có vài người, sau khi mua mặt nạ xong sẽ nhỏ giọng nói câu gì đó, người bán sẽ vươn tay cào lên mặt nạ người nọ và nhường đường cho người nọ đi vào ngõ nhỏ phía sau.

“Là “ngõ ngầm”.” Mã Tú trả lời.

Mã Tú thường buôn bán kinh doanh trong hội đánh giá đan dược nên biết rõ những thứ này. Mã Tú đóng vai trò như hướng dẫn viên dẫn đường cho bọn họ từ nãy đến giờ.

“Ngõ ngầm?” Khúc Nhiên tò mò: “Bác gái, ngõ ngầm là gì?”

Mã Tú nhìn xung quanh rồi mới nhỏ giọng nói: “Bên trong có đánh bạc, đấu boxing lậu. Được gọi là nơi có thể cược được mọi thứ, cho nên cứ xem như nó là hang ổ “bài bạc” đi.”

“Quào… nghe hấp dẫn quá.” Đại Vi lập tức nổi hứng, quay đầu nhìn mọi người: “Hay là chúng ta đi xem thử đi?”

Tô Tái Tái không có chút hứng thú nào, đang định nói “Mọi người đi đi, tôi không đi đâu” thì trùng hợp nhìn thấy Bạch Ngữ Dung dẫn Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã đi vào.

Cô nhướng mày, quay sang nhìn mọi người và gật đầu: “Đi, cứ xem như là đi mở rộng tầm mắt thôi.”

Nếu Tô Tái Tái cũng đã gật đầu thì bọn họ sẽ cùng nhau đi.

Có Mã Tú dẫn đường, đoàn người thuận lợi đi vào trong “ngõ ngầm”.

Vốn tưởng bên trong sẽ vừa bẩn vừa tối không ngờ lại sáng sủa sạch sẽ như y như hội đánh giá đan dược bên ngoài.

“Tiểu Tái, muốn đi dạo chỗ nào trước?” Mã Tú nhìn Tô Tái Tái, hỏi.

Mã Tú chỉ về phía hai bên: “Bên phải là cờ bạc, bên trái là boxing.”

“Đi phòng đấu boxing trước đi.” Tô Tái Tái quay đầu nhìn mọi người rồi quay sang nhìn Tiền Nguyên Nguyên và Trình Hồng Huy, mỉm cười: “Đến lúc đó, hai người có thể lên sàn làm hai ván.”

“Đúng đúng!” Đại Vi vỗ tay, ánh mắt nhìn hai người sáng như sao: “Anh Trình, đàn anh, các anh phải cho chúng tôi cơ hội thắng tiền nha.”

Trình Hồng Huy và Tiền Nguyên Nguyên nghe xong thì quay sang nhìn nhau, mỉm cười gật đầu nói: “Nếu cô giáo Tô đã nói thế thì chúng ta phải làm theo thôi.”

Mọi người đi về phía phòng đấu boxing trong tiếng hoan hô của Đại Vi.

Không chỉ Trình Hồng Huy, ngay cả Tô Tái Tái cũng không ngờ lại gặp được Trình Ngạn Xương và cha mẹ anh ta.

Thế này được gọi là oan gia ngõ hệp không?

Tuy bọn họ đều đeo mặt nạ, nhưng Tô Tái Tái chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhận ra đối phương, hàng lông mày dưới lớp mặt nạ khẽ nhướng lên.

Người còn lại cũng nhận ra bọn họ là Trình Hồng Huy.

Trình Hồng Huy nhìn chằm chằm ba người bọn họ, một lúc sau quay sang nhìn Tô Tái Tái đang đợi, khẽ gật đầu mở miệng nói: “Cô giáo Tô, mọi người, tôi có việc phải rời đi một chốc, xử lý chút chuyện riêng.”

“Hả? Đi đi.” Mặc dù dám Đại Vi không hiểu gì nhưng nhìn dáng vẻ của Trình Hồng Huy, bọn họ không dám nhiều lời.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 472


Chỉ im lặng nhìn theo bóng anh ấy rời đi rồi quay đầu nhìn về phía Tô Tái Tái, mở miệng hỏi: “Anh Trình bị sao thế?”

Chỉ trong nháy mắt, cả người lạnh lẽo giống như kiếm tuốt ra khỏi vỏ.

Mọi người im lặng lắc đầu, vẻ mặt cũng ngơ ngác như nhau.

Chỉ có Tô Tái Tái trông giống như biết rõ nội tình, mỉm cười: “Chắc là nhìn thấy kẻ thù nên nhân cơ hội báo thù luôn.”

“?” Đám Đại Vi nhìn Tô Tái Tái, muốn cô nói thêm mấy lời nhưng cô lại nhún vai, hất cằm về phía lôi đài: “Xem trận đấu đi.”

--

Bên kia, bà Trình nhỏ đang lo lắng dặn dò con trai: "Tiểu Ngạn, con cẩn thận kẻo bị thương đấy."

"Mẹ yên tâm." Trình Ngạn Xương ngạo mạn trả lời: "Dù sao con cũng là người Cổ Võ Viện, trừ khi con nhượng bộ, chứ những người này không ai là đối thủ của con cả."

Dừng một chút, anh ta nói tiếp: “Vừa rồi nhìn bọn họ đấu lâu như vậy, con đã biết rõ thực lực của bọn họ.”

"Nhưng..." Bà Trình nhỏ còn muốn nói gì đó nhưng bị ông Trình cắt ngang.

"Tiểu Ngạn đã nói như vậy, bà cứ yên tâm đi." Ông Trình ngắt lời, rồi nhìn Trình Ngạn Xương, vỗ vỗ vai anh ta nói: “Cố lên."

Trình Ngạn Xương gật đầu, đi về phía phòng báo danh.

Người trong phòng đấu quyền anh thấy có người đến, thì không thèm ngẩng đầu, chỉ lên trên nói: “Có bốn cấp: đen, đỏ, lam, trắng.”

Trước đây, Trình Ngạn Xương bị Tô Tái Tái chọc giận đến giờ vẫn chưa nguôi.

Lần này anh ta đưa cha mẹ đến cũng là vì muốn kiếm chỗ trút giận.

Bây giờ thấy đến một tên vô danh tiểu tốt trong phòng đấu boxing cũng dám coi thường mình, anh ta nổi giận.

Anh ta cười khẩy: “Bụp!”, đập tiền lên bàn rồi nói: “Tôi muốn khiêu chiến!”

Lời này vừa nói ra, không chỉ những người ở bàn báo danh sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh ta, mà ngay cả những người đứng xung quanh cũng giật mình kinh ngạc.

Quay sang nhìn Trình Ngạn Xương, gương mặt hoảng hốt, chỉ tay vào người anh ta.

“Cậu... cậu muốn khiêu chiến?" Người trong phòng thi đấu quyền anh đứng dậy, nhìn Trình Ngạn Xương lại hỏi.: “Cậu trai, chỗ này có quy tắc khiêu chiến rõ ràng đấy.”

Trình Ngạn Xương cười lạnh: “Không phải chỉ là thi đấu từ thấp lên cao rồi khiêu chiến thêm bốn người sao? Tôi biết.”

“Đúng vậy.” Người phòng đấu nói: “Nhưng còn một điều, người tham gia khiêu chiến phải ký cam kết sinh tử, dù sống hay chết cũng không liên quan gì đến người khác. Cậu…”

Trình Ngạn Xương tỏ vẻ không kiên nhẫn: “Bút đâu?”

Ngay lúc người trong phòng đấu quyền anh định nói gì nữa thì một bàn tay từ bên cạnh vươn ra, ngón tay khẽ cong gõ xuống bàn nói: "Xin lỗi, tôi muốn khiêu chiến."

Giọng điệu bình tĩnh và ôn hòa khiến mọi người đứng một bên phải hít một hơi thật sâu.

Theo quy tắc của ngõ ngầm, nếu có hai người đồng thời đăng ký khiêu chiến thì quy tắc ban đầu cũng bị bỏ qua một bên, hai người sẽ trực tiếp đấu với nhau.

Hơn nữa, đó còn là trận đấu sinh tử.

“Mày…” Trình Ngạn Xương quay đầu nhìn người đằng sau, đối phương mang mặt nạ nên không nhìn rõ mặt nhưng không hiểu sao Trình Ngạn Xương lại có cảm giác rất quen thuộc.

Hình như đã gặp người này ở đâu đó.

“Sao? Không dám?” Trình Hồng Huy nhìn Trình Ngạn Xương, bình thản nói: “Không dám thì thôi.”

Dứt lời liền xoay người muốn rời đi.

Trình Ngạn Xương quê quá hóa khùng, quát lớn: “Đứng đó!” Trình Hồng Huy dừng bước, để mặc anh ta quan sát mình.

Tuy đối phương cao hơn anh ta một chút nhưng nhìn màu da trên cổ và tay của người kia tái nhợt như quanh năm không ra ngoài nắng.

Không chỉ thế, dáng người như người bệnh nặng mới khỏi.

Thế mà dám thách đấu với anh ta?

Trình Ngạn Xương cười lạnh, nhìn Trình Hồng Huy, lạnh lùng nói: “Nếu là bình thường, tao sẽ tha cho mày một mạng, không đánh với kẻ như mày. Nhưng không may, mày gặp tao đúng lúc tâm trạng tao đang không tốt, cho nên…”

Trình Ngạn Xương giật cây bút, ký tên lên giấy cam kết sinh tử rồi vứt bút lên bàn, khoanh tay trước ngữ nhìn Trình Hồng Huy: “Ký đi.”

Trình Hồng Huy nhìn cây bút rồi ngẩng đầu lên nhìn người trong phòng đấu quyền anh, hỏi: “Chỉ lăn vân tay thôi được không?”

“À, được chứ được chứ.” Người trong phòng đấu quyền anh, gật đầu lia lịa, vội vàng chạy đi lấy mực in cho Trình Hồng Huy.

Sauk hi cả hai lăn dấu vân tay xong, người nọ lập tức bày ra tư thế “mời”: “Mời hai vị đi bên này.”

Trình Ngạn Xương liếc Trình Hồng Huy một cái, hừ lạnh một tiếng rồi mới tiếp tục đi về phía trước.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 473


Mà Trình Hồng Huy, vẻ mặt bình thản không nhìn ra điều gì.

Người trong phòng đấu quyền anh bỗng sôi nổi hẳn, người qua đường đều đỏ xô đến bàn cá cược để đặt cược.

Bà Trình nhỏ thấy mọi người phấn khích như thế thì vội vàng kéo người qua đường lại, hỏi: “Xin hỏi, có chuyện gì thế? Tại sao mọi người kích động thế?”

“Ôi trời, đương nhiên là kích động rồi, có người ký giấy sinh tử, có trò hay để xem rồi.” Người qua đường vừa nói xong liền vội vàng giật tay khỏi tay bà Trình nhỏ, vội vàng đi đặt cược.

Chỉ để lại bà Trình nhỏ và ông Trình luống cuống đứng ngay tại chỗ.

“Quào! Chơi lớn thế á!” Miêu Đại Yên ở bên cạnh nghe xong thì tặc lưỡi, vừa nói vừa nhìn về phía Tô Tái Tái. Thấy cô không lo lắng gì mới yên lòng, quay sang nhìn đám Mã Tú, thản nhiên nói: “Vậy tôi cũng cược!”

Đại Vi thấy thế thì vội hô to: “Đợi với!” Rồi lôi Khúc Nhiên và Viên Tuế đi theo.

Sau vài phút chuẩn bị, Trình Ngạn Xương và Trình Hồng Huy mỗi người đứng một bên lôi đài, chờ trọng tài nói hết quy tắc thi đấu, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Lúc này, trận đấu mới chính thức bắt đầu.

“Cơ hội cuối cùng xin tao tha cũng không còn.” Trình Ngạn Xương nhìn Trình Hồng Huy, nhe răng cười rồi vung nắm đấm đến.

Với năng lực của của anh ta, dù đối phương có tránh được chỗ hiểm thì vai vẫn sẽ trúng một đấm.

Nhưng Trình Ngạn Xương không bao giờ ngờ tới. Trình Hồng Huy không chỉ né được mà còn dễ dàng bắt được tay anh ta.

“?” Trình Ngạn Xương trợn tròn mắt, lúc này mới nhận ra có gì đó không đúng: “Mày…?”

Trình Hồng Huy nắm chặt nắm đấm của anh ta, Trình Ngạn Xương không giãy ra được.

Sau khi nắm chặt cánh tay đối diện, Trình Hồng Huy mới nhìn anh ta và nói: “Những lời này phải để tao nói với mày mới đúng.”

Dừng lại một lúc, Trình Hồng Huy mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Năm đó, mày cố ý xông vào lúc tao đang luyện khí, chắc không ngờ bây giờ tao còn có cơ hội xoay người đúng không?”

Trình Ngạn Xương nghe thế thì sợ hãi, trừng mắt nhìn Trình Hồng Huy, run rẩy nói: “Mày…” Chữ đều vì anh ta quá sợ hãi mà không rõ ràng.

“Mày, mày là?”

… Không thể nào!

Làm gì có khả năng đó!

Rõ ràng hơn một tháng trước, người kia vẫn giống như kẻ tàn phế, phải ngồi xe lăn đi lại, sao bây giờ có thể…

Trình Hồng Huy mỉm cười, trong khi Trình Ngạn Xương còn đang tròn mắt nhìn mình, anh ấy cởi mặt nạ trên mặt xuống.

Sau khi ném mặt nạ sang một bên, anh ấy mỉm cười để lộ hàm răng trắng ngà, đồng thời bẻ ngược nắm đấm của Trình Ngạn Xương!

Tiếng xương nứt gãy vang tanh tách, Trình Ngạn Xương hét toáng lên!

Nhưng mới la được một nửa thì đã bị ăn một đấm của Trình Hồng Huy, gãy cả mũi. Trình Hồng Huy thả tay anh ta ra, anh ta lập tức ngã nhào lên dây đai mềm của lôi đài.

Trùng hợp là bà Trình nhỏ và ông Trình cũng đang đứng ở đó.

Tiếng hoan hô và tiếng chửi tục hòa quyện vào nhau của những người xung quanh không thể chen vào màng nhĩ của hai người bọn họ.

Bọn họ tròn mắt nhìn Trình Ngạn Xương gãy mũi phía trước rồi từ từ ngó sang Trình Hồng Huy đang đi về phía anh ta.

Khi Trình Hồng Huy nắm tóc anh ta, bắt anh ta đứng dậy, cho thêm một nắm đấm. Vài giọt màu vẩy lên mặt hai người đứng dưới.

Lúc này, bà Trình nhỏ mới hoảng hốt chớp mắt, nhoài người qua lôi đài, khóc lóc: “Không! Đừng, đừng đánh! Mày đánh tao này! Đánh tao đi! Tiểu Ngạn!”

Trình Hồng Huy chỉ thản nhiên liếc nhìn bà ta một cái rồi nắm tóc Trình Ngạn Xương, xách anh ta quay về lôi đài một lần nữa.

Mà tiếng van xin của bà Trình nhỏ và ông Trình bị tiếng hò hét nuốt chửng, không có ai để ý bọn họ.

Thay vì nói đây là cuộc thi đấu tay đôi thì nói là trận đánh một chiều thì đúng hơn.

Lúc mới bắt đầu, Trình Ngạn Xương còn có thể hét lên mấy tiếng nhưng sau từng cú đấm như sắt thép của Trình Hồng Huy và tiếng xương cốt vỡ vụn, anh ta dần im lặng.

Mà người làm mọi chuyện – Trình Hồng Huy lại trưng ra gương mặt vô cảm.

Không có tức giận, không có oán hận, không có bất cứ biểu cảm quá khích nào, một chút cũng không.

Nhưng cũng vì thế nên người khác càng cảm thấy sợ hãi.

Dần dần, những người la hét hò reo vì bạo lực và máu tanh im bặt.

Hưng phấn biến mất, chỉ còn lại e sợ.

Mà ông Trình và bà Trình nhỏ ở dưới đài đã quỳ rạp xuống, vừa cần xin tha thứ, vừa dập đầu với Trình Hồng Huy từ lúc nào.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 474


Nào còn dáng vẻ cao cao tại thượng như mọi ngày nữa.

Đến khi Trình Hồng Huy dừng tay lại, ném Trình Ngạn Xương – cả người gần như gãy nát ra khỏi sân khấu.

Anh ta rơi xuống trước mặt ông Trình và bà Trình nhỏ.

Nhìn hai người kêu tên “Ngạn Xương”, quỳ lết đi qua, ôm lấy Trình Ngạn Xương cả người đầy máu.

Lúc này anh ấy mới vừa lau máu dính trên mặt vừa nói với hai người: “Yên tâm, còn sống nhưng chắc sau này chỉ có thể ngồi xe lăn thôi.”

“Ồ.” Trình Hồng Huy mỉm cười, làm như nhớ ra gì đó, bổ sung thêm: “Giống như tôi ngày trước vậy.”

“Mày…” Ông Trình trợn trừng nhìn đứa con trai lớn đã nhiều năm không gặp, ông ta đang sợ hãi.

Trịnh Hồng Huy cao ngạo nhìn ông ta, mỉm cười nói: “Các người phải chịu những thứ tôi đã từng chịu đựng.”

Mọi người đứng yên tại chỗ, rùng mình như ông Trình.

… Đáng sợ quá.

Biểu cảm của đám Miêu Đại Yên cũng không tốt đẹp là bao, chú ấy nuốt nước bọt, gượng cười: “Tôi… tôi còn tưởng anh Trình hiền lành lắm.”

Mã Tú và Vệ Cát ở bên cạnh yên lăng gật đầu, vẻ sợ hãi chưa tan hết.

Tô Tái Tái quay đi, cúi đầu nhìn Tô Hồng Bảo, sờ đầu cậu ấy, nói: “Hồng Bảo, em có thấy anh Trình quá đáng không?”

Tô Hồng Bảo không chút do dự lắc đầu: “Không hề.”

Tô Tái Tái nghe cậu ấy nói thế thì nhìn cậu ấy thật lâu, muốn xác nhận cậu ấy có nói thật không rồi mới gật đầu: “Nghe em nói thế thì chị yên tâm rồi.”

Tô Hồng Bảo: “?”

Nhưng bé ngỗng còn chưa kịp hỏi Tô Tái Tái có ý gì thì cô đã ngẩng đầu lên nhìn Trình Hồng Huy đã xuống lôi đài, đi về phía bọn họ.

Cô nói với đám Khúc Nhiên: “Được rồi, được rồi, gom tiền rồi bỏ chạy lấy người thôi~”

Nếu Mã Tú đã nằm lòng đường đi nước bước ở “ngõ ngầm”… Tô Tái Tái nhét tiền vào người bác ấy, nhờ bác ấy hỏi thăm xem Bạch Ngữ Dung đến đây làm gì.

Tin tức nhanh chóng đến tay.

Hóa ra Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã bỏ ra vốn lớn cược Bạch Ngữ Dung sẽ được công nhận làm ra “sơ phẩm đan dược”, năng lực cấp “F” trong hội đánh giá đan dược lần này.

“Bọn họ nắm chắc như thế?” Đại Vi nghe xong không khỏi tặc lưỡi: “Nếu thua thì bọn họ phá sản là cái chắc.”

Lời này nói ra đã mang lại nguồn cảm hứng mới cho Tô Tái Tái.

Cô sờ cằm, nhoẻn miệng cười: “Phá sản à…”

Hình như ý kiến này không tồi đâu?

----

Sau khi tham quan ngõ ngầm, mọi người bắt đầu chuẩn bị đi về.

Ai ngờ nửa đường bắt gặp Bạch Ngữ Dung và Tần Trác Thắng.

Còn Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã thì không thấy đâu.

“Là cô?” Tần Trác Thắng vừa thấy Tô Tái Tái là mặt mũi xám xịt. Sau khi ông ta đến nhà họ Bạch, ông ta đã tin vào những lời Hứa Tần Nhã nói.

Tô Tái Tái quan sát Tần Trác Thắng, nhận ra ông ta không mang theo gì.

Cô còn chưa kịp mở miệng nói gì thì Tần Trác Thắng đã đi về phía đám Khúc Nhiên, bày ra bộ dáng “vì tốt cho mấy người”: “Tốt nhất là cách xa cô ta ra, không thì bị người ta hại lúc nào cũng không biết.”

Tô Tái Tái nhướng mày, chỉ cảm thấy buồn cười.

Cô còn chưa lên tiếng mà Tiền Nguyên Nguyên đã nhíu mày lại, lạnh lùng nói: “Không liên quan gì đến thầy.”

“Em…!” Tần Trác Thắng nổi giận.

Nhưng Tiền Nguyên Nguyên là thủ khoa Cổ Võ Viện, ngay cả viện trưởng và giáo viên Cổ Võ Viện anh ta cũng không nể mặt, Tần Trác Thắng của Luyện Đan Viện có là gì?

Đại Vi ở bên cạnh lạnh nhạt nói: “Thầy Tần, chúng em không phải học trò của Luyện Đan Viện.”

Ý là “tự lo cho mình đi”.

Tần Trác Thắng bị chọc tức, cười gằn gật đầu: “Được, các em cứ cứng đầu như thế thì thầy cũng không còn cách nào, nhưng đừng…”

Hai chữ “hối hận” còn chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng thì Tô Tái Tái nãy giờ bấm điện thoại đã ấn vào nút phát một đoạn ghi âm.

Nội dung bên trong lập tức vang lên: [Tôi muốn nhà họ Bách giúp tôi trở thành viện trưởng Luyện Đan Viên, ngoài ra… còn thiếu tôi một ân huệ nữa.]

Tần Trác Thắng sửng sốt, cả người như bị sét đánh, quay phắt sang nhìn Tô Tái Tái.

Tô Tái Tái?

Đối diện với ánh mắt trừng to đáng sợ của Tần Trác Thắng, Tô Tái Tái chỉ mỉm cười, giơ điện thoại lên.

Đúng thế, không nghe nhầm đâu. Là ghi âm giọng nói của thầy đấy~

Bất giờ không?

...?

Cái quỷ gì vậy?

Âm thanh trong đoạn ghi âm đã được chỉnh sửa, nghe là biết do máy móc làm, hoàn toàn không thể nhận ra là ai.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 475


Nhưng... Tiểu Tái, cô đột nhiên bật nó vào lúc này là có ý gì…?

Khúc Nhiên và Viên Tuế còn đang thắc mắc, trái lại, bọn Miêu Đại Yên, Mã Tú đã đoán ra gì đó, đồng loạt nhìn về phía Tần Trác Thắng.

Quả nhiên trông thấy sắc mặt ông ta hết xanh lại trắng, khuôn mặt vốn đã căng thẳng không còn dám nói gì, chỉ làm hổ giấy, trừng mắt nhìn Tô Tái Tái.

Trông thật buồn cười.

Tô Tái Tái nhìn ông ta, vừa cười vừa lắc lư điện thoại, giọng điệu mỉa mai: “Giáo sư Tần, ông còn muốn nói gì không?”

Bạch Ngữ Dung đứng bên cạnh Tần Trác Thắng. Vì xung quanh liên tục có người đi qua đi lại, cộng thêm vấn đề khoảng cách nên hoàn toàn không nghe rõ đoạn ghi âm kia.

Cô ta nhìn Tô Tái Tái rồi lại nhìn Tần Trác Thắng, dựa vào sắc mặt Tần Trác Thắng đoán ra chuyện này có liên quan tới ông ta.

Cô ta đang định mở miệng nói gì đó thì bị Tần Trác Thắng quay đầu lại lườm.

Cô ta sững người rồi không nói gì nữa.

Im lặng cúi đầu, ra vẻ nghe lời.

Nhưng trong lòng lại không nhịn được hừ lạnh.

... Qua ngày mai, để xem ông còn dám lên mặt với tôi không.

Tần Trác Thắng thôi không nhìn Bạch Ngữ Dung nữa, quay lại nhìn Tô Tái Tái.

Ông ta sầm mặt một lúc lâu mới bỏ đi mà không nói tiếng nào.

Bạch Ngữ Dung thấy vậy sững sờ, chậm mất một nhịp mới đuổi theo gót chân ông ta.

Sau khi đã đi được đoạn rồi, Tần Trác Thắng mới đi chậm dần lại.

Bạch Ngữ Dung tranh thủ gọi: “Thưa thầy, vừa rồi thầy…?”

Giọng điệu tỏ ý hỏi thăm, đáy mắt cất giấu vẻ nghiền ngẫm.

Cô ta muốn biết rốt cuộc Tô Tái Tái đã bắt được thóp gì của ông ta mà khiến ông ta có phản ứng như vậy.

Tần Trác Thắng bặm môi, để che giấu lúng túng, ông ta lại trừng mắt nhìn Bạch Ngữ Dung, tỏ ý chỉ trích.

Sau khi Bạch Ngữ Dung lại cúi đầu xuống một lần nữa, ông ta mới nhớ tới chuyện mình còn phải dựa vào Bạch Ngữ Dung để dành được vinh quang ở Phẩm Đan Hội, sắc mặt dịu lại, ông ta nói: “Hiện tại con chỉ cần chuyên tâm vào đại hội là được, đừng nảy sinh xung đột với cô ta.”

“... Con xin nghe lời thầy.” Bạch Ngữ Dung sao có thể không nhận ra đây là cái cớ mà Tần Trác Thắng mất một lúc lâu mới nghĩ ra, dùng để né tránh Tô Tái Tái.

Nhưng hiện tại đúng là cô ta cần phải chuyên tâm vào Phẩm Đan Hội đã cận kề.

Hiện tại, Phụng Hồng Bác còn chưa biết Tô Tái Tái mới là con ruột của nhà họ Bạch. Trước khi ông ta biết, cô ta phải lấy được “đan sơ phẩm” và cấp “F”.

Nếu không… Đừng nói là Phụng Hồng Bác, có lẽ ngay cả ba mẹ cũng sẽ thiên vị Tô Tái Tái, còn cô ta tới lúc đó…

Bạch Ngữ Dung không dám nghĩ tiếp nữa.

Cô ta không dám nghĩ xem kết cục của mình sẽ như thế nào sau khi mất đi tất cả.

Ngón tay Bạch Ngữ Dung lạnh toát, hơi siết chặt lại.

...

Tô Tái Tái nhìn theo bóng hai người đã đi xa, lấy điện thoại ra, quay đầu nhìn về phía Mã Tú: “Bác gái, cháu nhớ vừa rồi bác có nói trong sòng bạc ở ngõ ngầm có chuyện đánh cược rất giống thi đấu võ đài?”

“Đúng.” Mã Tú sửng sốt một chút rồi gật đầu: “Tương đương với cược sinh tử.”

“Vậy thì tốt, cháu muốn đánh cược với Bạch Ngữ Dung.” Tô Tái Tái chỉ tay vào đằng trước, nói đầy nhẹ nhàng: “Được không?”

“Được thì được nhưng…” Mã Tú thoáng dừng lời rồi nói tiếp: “Tiểu Tái, muốn đánh cược thì cháu và đối phương cần phải giống nhau, tham gia cùng một cuộc bình xét và phải thắng đối phương mới được. Chuyện này... Không chỉ là vấn đề về đan dược mà còn cần phải có tư cách dự thi nữa.”

“Tiểu Tái, không phải em ở Luyện Khí Viện hay sao?”

Mã Tú mới vừa nói xong, không đợi Tô Tái Tái trả lời, Đại Vi đã giành trước giơ tay lên: “Chuyện này không thành vấn đề! Tiểu Tái không chỉ là sinh viên của Luyện Khí Viện mà em ấy còn là sinh viên dự thính của Luyện Đan Viện và Phù Lục Viện nữa! Em ấy có tư cách tham gia!”

“??!” Bọn Mã Tú trố mắt ngây người nhìn Tô Tái Tái một hồi không nói nên lời.

Còn Đại Vi thì đã hưng phấn quay đầu nhìn về phía Tô Tái Tái, nói: “Tiểu Tái, bây giờ chúng ta đi gặp thầy Nghiêm đi? Thầy Nghiêm là giảng viên của Luyện Đan Viện, chắc chắn có tư cách đề cử!”

“Được.” Tô Tái Tái cười gật đầu, mấy cô gái cười nói, rảo bước trở về.

Để ba người bọn Miêu Đại Yên lại ngẩn người tại chỗ.

Trình Hồng Huy đang định cất bước đuổi theo thấy vậy bèn dừng lại nhìn ba người, hỏi: “Mọi người, đi thôi chứ?”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 476


“Tôi bảo này anh Trình…” Miêu Đại Yên ngơ ngác quay đầu nhìn về phía Trình Hồng Huy, hỏi: “Bọn Tiểu Vi…. Có phải đã nghĩ về Phẩm Đan Hội quá đơn giản không?”

Hay là người của Huyền Học Viện đều vô tư như vậy?

“Chuyện này...” Trình Hồng Huy ngẫm nghĩ rồi cười: “Người khác thì tôi không rõ lắm nhưng nếu là cô Tiểu Tái thì hẳn là rất đơn giản.”

“...” Không hiểu sao câu này lại rất có lý.

Trình Hồng Huy im lặng, sau khi quan sát sắc mặt ba người bọn Miêu Đại Yên mới cười nói: “Chúng ta đi thôi.”

...

Tô Tái Tái đột nhiên muốn tham gia Phẩm Đan Hội chẳng phải là chuyện đơn giản hay sao?

Nghiêm Thanh lập tức bổ sung phiếu báo danh cho cô.

Chỉ có điều do thời gian quá gấp, chiều mai đã công bố kết quả giám đan rồi, trễ nhất là trước 10 giờ ngày mai, Tô Tái Tái phải đưa được đan dược tới.

May mà Phẩm Đan Hội có phòng luyện đan, thuận tiện cho tán nhân lâm thời muốn tham gia Phẩm Đan Hội, cũng coi như tiện lợi.

Tô Hồng Bảo lo Tô Tái Tái đang gặp phùng cửu, luyện đan sẽ hơi rủi ro, đang định đi theo cô thì bị Tô Tái Tái cười hì hì, bảo cậu đi chơi với bọn Đại Vi, khéo léo từ chối.

Còn cô thì cứ thế thản nhiên, ung dung đi vào trong phòng luyện đan.

Hôm nay, Phẩm Đan Hội chính thức bắt đầu.

Bạch Ngữ Dung dẫn theo Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã, đi theo sau lưng Phụng Hồng Bác vào trong sảnh phẩm đan, ngồi xuống.

Còn Tần Trác Thắng và phó viện trưởng Tôn tới dự với tư cách đại diện cho Huyền Học Viện, không ngồi cùng chỗ với bọn Bạch Ngữ Dung.

“Trò đã xử lý xong chuyện bên phía sòng bài chưa?” Phó viện trưởng Tôn vừa ngồi xuống đã hỏi nhỏ ngay Tần Trác Thắng.

Tần Trác Thắng gật đầu: “Thầy yên tâm, hôm qua đã xong rồi ạ.”

Nói xong, ông ta lấy ra một quân phỉnh làm bằng đồng, vụng trộm đưa cho phó viện trưởng Tôn: “Đây là phỉnh của thầy ạ.”

Phó viện trưởng Tôn gật đầu hài lòng, nhận lấy quân phỉnh, cất cẩn thận, vừa nhìn đằng trước vừa hững hờ hỏi: “Đặt cược tỉ lệ cao nhất cho Bạch Ngữ Dung phải không?”

Tần Trác Thắng nghe vậy sững sờ, không trả lời ngay, phó viện trưởng Tôn “hửm?” một tiếng, quay qua nhìn ông ta.

Thấy dáng vẻ Tần Trác Thắng như vậy, giọng phó viện trưởng Tôn không mấy thoải mái, chuyển sang lạnh nhạt: “Sao vậy? Có vấn đề gì à?”

“... Thưa thầy.” Tần Trác Thắng hơi cúi đầu xuống, nén giận mở miệng: “Số tiền mà thầy đưa cho em… Không đủ để mua tỉ lệ đặt cược cao nhất ạ.”

Nói xong lời này, trong lòng Tần Trác Thắng không khỏi oán tránh.

Ông ta là học trò của phó viện trưởng Tôn lâu vậy rồi, không chỉ tiền phân phối cho Luyện Đan Viện bao giờ cũng bị phó viện trưởng Tôn ăn mảnh mất một khoản không nhỏ, “mời” cũng không được xu nào mà ngay cả các ngày hội bình thường cũng sẽ bị phó viện trưởng Tôn tìm đủ cớ để moi tiền của ông ta.

Lần này cũng không phải là ngoại lệ.

Phó viện trưởng chỉ đưa cho ông ta số tiền đủ để đặt cược gấp năm lần nhưng lại dặn ông ta muôn tỉ lệ đặt cược cao nhất.

Đó không phải là một con số nhỏ. Tần Trác Thắng biết kiếm đâu ra số tiền đó chứ.

Đã nhiều năm vậy rồi, cho dù phó viện trưởng Tôn là thầy của ông ta, có ơn dìu dắt ông ta thì quãng thời gian dài như vậy hẳn là đã đủ để báo đáp xong rồi chứ?

Hơn nữa…

Tần Trác Thắng liếc nhìn về phía Bạch Ngữ Dung rồi quay về.

Hơn nữa một lát nữa thôi, đợi Bạch Ngữ Dung có được thân phận “đan sơ phẩm” và cấp “F” thì tiền đồ tương lai của ông ta không cần phải dựa vào phó viện trưởng Tôn, để mặc cho phó viện trưởng Tôn sắp xếp nữa.

Phó viện trưởng Tôn lặng lẽ nhìn Tần Trác Thắng, chắc là đang suy đoán suy nghĩ của ông ta, hoặc là có tính toán khác.

Tóm lại, thấy Tần Trác Thắng cúi đầu không nói gì, phó viện trưởng Tôn cười gằn một tiếng, không hỏi tiếp chuyện này nữa, quay đầu nhìn đằng trước, hờ hững bỏ lại một câu: “… Đợi xem kết quả giám đan đi.”

Lúc thu tầm mắt lại, phó viện trưởng Tôn phát hiện ra bọn Nghiêm Thanh đang ngồi gần đó, ngay cả Ôn Liễu đã nhiều năm không gặp cũng ở đây, sắc mặt trông cũng không tồi, khác xa một trời một vực so với lần gặp gần nhất.

Nếu là bình thường thì phó viện trưởng Tôn đã hỏi thẳng Tần Trác Thắng nhưng hiện tại trong lòng có khúc mắc nên đương nhiên ông ta sẽ không nói gì.

Ông ta chỉ nhìn Ôn Liễu một cái rồi thôi.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 477


Còn Nghiêm Thanh thì cũng không để ý tới phó viện trưởng Tôn, ông ấy và Chu Phổ đang chia nhau ra mỗi người ngồi một bên của Tô Tái Tái, tò mò về viên đan dược mà cô luyện ra.

“Lát nữa các thầy sẽ biết ngay thôi.” Tô Tái Tái lại ngáp thêm một cái nữa, ngái ngủ ngậm lấy ông hút, nói.

Tư liệu có thể lâm thời thu thập được chỉ có hạn nên mãi tới 5 giờ sáng mới luyện ra được một viên đan dược coi như đạt.

Sau khi ra khỏi phòng luyện đan, cô đi thẳng về phòng mình, ngủ một mạch tới chín giờ mới chậm rì rì rời giường, đưa đan dược tới chỗ giám đan sát nút giờ, sau đó lại trở về nằm ngủ.

Tới khi Giám Đan Hội sắp bắt đầu, cô mới được Khúc Nhiên và Đại Vi liên thủ kéo dậy khỏi giường.

Ngay cả Hamburger, Coca-cola cũng đều là Viên Tuế mua giúp cho cô.

... Được chưa.

Hai người Nghiêm Thanh thấy Tô Tái Tái như thể “ngay cả ngồi cũng có thể ngủ được” bèn liếc nhìn nhau rồi nhún vai, quay qua ngẩng đầu nhìn đằng trước.

Còn dáng vẻ chưa tỉnh ngủ này của Tô Tái Tái cũng bị Hứa Tần Nhã đã hưng phấn được một lúc lâu, quay đầu nhìn khắp nơi, lơ đãng trông thấy.

Khuôn mặt vốn đang tươi cười lập tức xị ra, bà ta quay qua hỏi nhỏ Bạch Ngữ Dung ngồi bên cạnh mình: “Sao con bé kia lại ở đây?”

Nụ cười trên khuôn mặt Bạch Ngữ Dung hơi nhạt phai, cô ta nhìn về phía Phụng Hồng Bác trước, thấy ông ta không để ý tới mình mới nói nhỏ: “Đi theo giảng viên của học viện bọn con tới đây.”

Dừng một chút, Bạch Ngữ Dung lại thấp thỏm bổ sung thêm: “Mẹ, hiện tại không nên gây thêm phiền phức. Có chuyện gì… Thì đợi Phẩm Đan Hội kết thúc, chúng ta trở về rồi nói sau.”

Lúc nói câu này, cô ta cố ý liếc nhìn Phụng Hồng Bác.

Hứa Tần Nhã lập tức hiểu ý, gật đầu ngồi xuống, không nói gì nữa.

Sau khi mọi người lục tục ngồi xuống, người dẫn chương trình của Huyền Học Hội đứng dậy, nhìn về phía đám đông, lên tiếng: “Thưa chư vị, hết sức cảm ơn mọi người đã tới dự Phẩm Đan Hội lần này...”

Trong lúc giám phẩm sư phát biểu xã giao trên sân khấu, Chu Phổ nhìn trái, nhìn phải một cái, bấy giờ mới phát hiện ra thiếu mất một người, bèn quay qua nhìn Tô Tái Tái hỏi: “Ồ? Tiểu Tái, ông Tiền đi đâu rồi?”

“Hả?” Nghiêm Thanh đang nghe phát biểu, là người đầu tiên quay đầu nhìn về phía Tiền Nguyên Nguyên, thấy Tiền Tam không ngồi chung một chỗ với cậu ấy thì quay đầu lại: “Đúng vậy đó, Tiểu Tái, sao không thấy ông Tiền đâu?”

Tô Tái Tái vừa ăn vừa nhắm mắt, mất một lúc lâu mới nuốt xong đồ ăn trong miệng, giọng điệu như thể vừa mới giật mình tỉnh dậy: “… Có mà.”

“Hả? Có đâu?” Chu Phổ nghe vậy lại quay đầu nhìn về phía hàng sau cùng, vừa nhìn vừa nói: “Hàng sau cùng cũng không thấy.”

Chu Phổ và Nghiêm Thanh nhìn ngó xung quanh như vậy đương nhiên bị Ngô Thẩm Văn và Ngô Lục Lục của Phù Lục Viện quan sát thấy, lại nghe Chu Phổ nói như vậy thì biết ngay là họ đang tìm ai.

Hai người mang theo sắc mặt kỳ lạ nhìn về phía Tô Tái Tái lại sắp ngủ thiếp đi, Ngô Lục Lục nói với Chu Phổ: “Lão Chu, đừng tìm nữa, núi... Ông Tiền mà ông tìm không ngồi ở đằng sau.”

Không ngồi ở đằng sau?

Không ở đằng sau thì chẳng lẽ ở đằng trước hay sao?

Đằng trước là bốn vị tiền bối giám phẩm sư, chỉ có ghế ở giữa là bỏ trống.

Ngoài nó ra thì không còn chỗ nào khác.

Cho nên Chu Phổ nghe xong không khỏi nói đùa với Ngô Lục Lục: “Lẽ nào ông Tiền lại ngồi ở ghế kia hay sao?”

Vừa dứt lời, ông ấy và Nghiêm Thanh lập tức trông thấy sắc mặt hai người kia không chỉ đầy kỳ lạ mà còn cực kỳ ngập ngừng, muốn nói lại thôi.

Không hiểu sao, trong đầu ông ấy lại nảy số, cơ mặt nghiêm lại: “Này, Lão Ngô, ý ông là…”

Ngô Lục Lục chép miệng, còn chưa nói gì đã nghe người dẫn chương trình kích động đến độ giọng nói run rẩy, hô to: “Tiếp theo! Xin mời vị giám phẩm sư cuối cùng - vị Đạo Trưởng Trong Núi!”

“????!”

Ai???!

Như thể sét đánh giữa đất bằng, mọi người trong sảnh phẩm đan giật mình như ong vỡ tổ, không ít người không nén nổi kích động đứng bật dậy.

Còn Chu Phổ và Nghiêm Thanh cũng há to miệng, “rắc rắc rắc” xoay đầu nhìn đằng trước.

Giống như bọn Đại Vi, trợn mắt há hốc miệng nhìn Tiền Tam được Huyền Học Hội hộ tống đi ra từ cửa hông.

Bốn vị giám phẩm sư vốn đã ổn định chỗ ngồi đều lập tức đứng dậy cung kính đón vị Đạo Trưởng Trong Núi trong truyền thuyết. Nét mặt kích động không thua gì những người khác.
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 478


Mọi người thấy giám phẩm sư đều đã đứng dậy thì cũng tới tấp đứng dậy để bài tỏ sự kính trọng đối với vị Đạo Trưởng Trong Núi.

Bạch Ngữ Dung cũng đứng dậy theo, vừa đứng vừa tranh thủ liếc nhìn Tô Tái Tái.

Phát hiện ra Tô Tái Tái đã gục xuống bàn nằm ngủ, còn thiếu niên lúc trước đi theo bên cạnh cô thì cũng chỉ ngồi yên, không hề nhúc nhích.

Đương nhiên Hứa Tần Nhã và Bạch Văn Liên cũng nhìn thấy cảnh này. Nhất là Hứa Tần Nhã, sau khi đánh mắt nhìn chồng, bà ta nhìn về phía Bạch Ngữ Dung, bĩu môi nói nhỏ: “Không ngờ nó lại giả vờ ngủ… Hừ.”

Thái độ khinh miệt, khinh bỉ đó lại khiến trong lòng Bạch Ngữ Dung hỗn tạp nhiều cảm xúc.

Cô ta không phụ họa theo Hứa Tần Nhã như bình thường mà cúi đầu xuống, giấu giếm cảm xúc trong đôi mắt của mình.

Hai tay cô ta chầm chậm nắm chặt thành quyền, móng tay c*m v** lòng bàn tay.

Muốn dùng cảm giác đau nhói để giữ bình tĩnh.

... Chỉ cần công bố kết quả là xong. Chỉ cần công bố kết quả là xong.

Bạch Ngữ Dung nhủ thầm, ra sức nén sự sợ hãi trong lòng xuống, ngồi xuống cùng với mọi người.

Bọn Chu Phổ cũng vừa ngồi xuống vẫn còn chưa hết khiếp sợ, trừng mắt nhìn Tiền Tam ngồi ở ghế chính, biểu cảm như muốn nói “không phải mình đang nằm mơ chứ?”

Đại Vi thậm chí không nhịn được chọc chọc vào người Tô Tái Tái đang nằm ngủ, gọi cô dậy, vừa chọc vừa nói: “Tiểu Tái? Tiểu Tái? Chú Tiền... Là vị Đạo Trưởng Trong Núi à? Tiểu Tái?”

Tô Hồng Bảo ngồi bên cạnh rõ là ngoan, vội vàng ngăn tay Đại Vi lại giúp Tô Tái Tái: “Đúng vậy đấy ạ, chị Đại Vi, Tiền Tam chính là vị Đạo Trưởng Trong Núi.”

Lời này chẳng khác nào điểm huyệt Đại Vi từ xa, khiến cả người cô ấy cứng lại, ngây người một lúc lâu, mới ôm đầu như thể “tôi ngất”, nhích người lại chỗ Khúc Nhiên cũng đang ngơ ngác giống mình, hai người cùng ngồi ngẩn người với nhau.

“Được rồi, chúng ta bắt đầu chuyện chính sự hôm nay trước nhé?” Tiền Tam cười, nói với người dẫn chương trình, dừng một chút lại bổ sung: “Còn những chuyện khác thì đợi giám đan xong nói sau.”

Bốn vị giám phẩm sư gật đầu, lập tức bắt đầu đánh giá.

Đây là khâu quan trọng nhất trong Phẩm Đan Hội. Cho dù mọi người có kinh ngạc thế nào trước sự xuất hiện của vị Đạo Trưởng Trong Núi thì lúc này cũng đã hoàn hồn, hết sức chuyên chú nhìn các giám phẩm sư.

Ngay cả Tô Tái Tái cũng không thể không gắng gượng ngồi thẳng lưng lên, uống Coca-cola cho tỉnh.

Hằng năm, Phẩm Đan Hội đều có vô số đan dược cần đánh giá, nhưng có thể được giám phẩm sư đích thân kiểm tra thì chỉ có những viên xuất sắc nhất.

Năm người tốn khoảng một tiếng để đánh giá. Viên của Thẩm An thuận lợi giành được “Đan sơ phẩm”. Chỉ còn lại ba viên cuối cùng.

Khi chiếc hộp gấm kia được đặt trên khay bưng tới, Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã lập tức liền kích động.

“Ngữ Dung! Là hộp gấm của con kìa!” Hứa Tần Nhã nắm chặt tay Bạch Ngữ Dung, nói nhỏ.

Nói xong vẫn không quên nhìn Bạch Văn Liên, nét mặt hai người bọn họ đều ngập tràn kích động.

Bạch Ngữ Dung cũng nín thở, hai tay nắm chặt.

Khoảnh khắc khi hộp gấm được mở ra, sau khi quan sát cẩn thận, kỹ càng, giám phẩm sư bèn “ồ” lên một tiếng, chỉ vào hộp gấm, nói với bạn mình: “Lại có một viên đan sơ phẩm nữa này, chất lượng của Phẩm Đan Hội năm nay tốt thật.”

Ba người còn lại đều gật đầu, nét mặt vui sướng vì biết tương lai sẽ có nhiều người tài ba hơn.

Lời này của giám phẩm sư lập tức khiến đám đông xôn xao, châu đầu ghé tai xì xào bàn tán, cũng có người nghển cổ lên nhìn.

Nhưng bất kể phản ứng là gì thì cũng đều là sự tán thưởng với “đan sơ phẩm” đồng thời muốn dò la xem nó do ai luyện ra.

Khoan không đề cập tới tứ đại gia tộc của thủ đô, hai nhà Phụng, Trác đều có người tọa trấn ở đây, bất kể người làm ra viên “đan sơ phẩm” này là ai thì cũng không phải là đối tượng mà họ có thể chào mời nhưng… Nếu biết được là ai thì kết giao một chút cũng tốt!

Đương nhiên Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã biết tiếng xôn xao này là vì Bạch Ngữ Dung.

Nếu không phải Phụng Hồng Bác đang ngồi ngay bên cạnh, cần phải giữ gìn phong phạm thì hai người bọn họ chỉ ước sao có thể nói thật to cho tất cả mọi người biết đó là do con gái cưng của bọn họ luyện ra.

“... Quá tốt rồi.” Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã cầm tay nhau, kích động run cả giọng, nói khẽ: “Bạch thị... Được cứu rồi!”
 
Thiên Kim Thật Xuống Núi Rồi
Chương 479


“Ừm!” Hứa Tần Nhã cũng gật đầu lia lịa.

Không chỉ mình Bạch thị được cứu mà ngay cả số tiền lớn mà nhà họ Hứa đã bỏ vào cũng có thể thu hồi lại!

Trong lúc hai người đang vui vẻ, bọn họ không phát hiện ra Phụng Hồng Bác hơi nghiêng đầu, còn chưa nhìn tới bọn họ đã quay lại nhìn về đằng trước.

Bên môi ẩn giấu nụ cười coi thường.

Như thể đang cười nhạo Bạch Văn Liên và Hứa Tần Nhã ngây thơ.

Người cũng kích động ra mặt còn có phó viện trưởng Tôn và Tần Trác Thắng.

Vừa rồi, lúc Thẩm An cũng luyện ra được một viên “đan sơ phẩm”, sắc mặt hai người rất khó coi.

Nhưng giờ thì tốt rồi, hiện tại Bạch Ngữ Dung cũng đã có được “đan sơ phẩm”, xem như cân bằng lại thế cục.

Bằng không thì... Về sau bọn họ liền phiền toái.

Một người cũng thở phào nhẹ nhõm khác là Bạch Ngữ Dung. Phụng Hồng Bác nghe thấy, nghiêng đầu qua nhìn cô ta, cười mở miệng: “Không cần phải lo lắng, Ngữ Dung, ông vẫn luôn tin tưởng cháu.”

“Ông.” Bạch Ngữ Dung nghe vậy hơi cảm động, ngẩng đầu nhìn về phía Phụng Hồng Bác, cố nén vui mừng, thận trọng mở miệng: “Chuyện này là nhờ cả vào cuốn sách cổ mà ông cho cháu.”

Phụng Hồng Bác nghe vậy vỗ vai cô ta, như thể nhớ ra chuyện gì đó, chợt nói: “Đúng rồi, ông nghe nói hôm qua cháu đã đi đo năng lực rồi phải không?”

“Phải ạ.” Bạch Ngữ Dung ửng đỏ mặt, hơi cúi đầu ngượng ngùng: “Chờ đánh giá xong chắc là sẽ công bố phải không ạ?”

Nói xong, Bạch Ngữ Dung giương mắt nhìn về phía Phụng Hồng Bác, ánh mắt đầy chờ mong.

Mà Phụng Hồng Bác cũng không hề keo kiệt, liên tục gật đầu khen ngợi: “Không tồi không tồi, không hổ là người ông nhận làm cháu gái.”

Bạch Ngữ Dung nghe vậy khấp khởi mừng thầm, dựa vào động tác cúi đầu xấu hổ để liếc nhìn Tô Tái Tái. Khóe mắt ẩn giấu sự đắc ý và phô trương.

Tô Tái Tái, giờ thì cô lấy gì ra để so với tôi đây?

Có lẽ là ánh mắt khiêu khích của cô ta quá quá chói mắt, hoặc là do Tô Tái Tái nhạy cảm.

Còn không đợi Bạch Ngữ Dung nhìn đi chỗ khác, Tô Tái Tái vốn đang nhắm mắt uống Coca bỗng mở mắt ra nhìn về phía cô ta.

Bạch Ngữ Dung không kịp tránh đi, hai người bốn mắt nhìn nhau. Khoảnh khắc ấy, cô ta lập tức sững sờ.

Chỉ nhìn một cái thôi mà dường như tâm tư của cô ta đã bị Tô Tái Tái nhìn thấu vậy.

Bạch Ngữ Dung không biết tại sao mình lại nghĩ như vậy nhưng lúc này Tô Tái Tái nửa cười nửa không quả thực khiến cô ta có ảo giác như vậy.

Không chỉ vậy, thậm chí Tô Tái Tái còn giơ cốc Coca trong tay lên như thể đáp lễ lại sự khiêu khích của cô ta.

Sau đó hờ hững nhìn đi chỗ khác.

Hành động đó như thể hoàn toàn không coi sự khiêu khích của cô ta ra gì.

Thậm chí Bạch Ngữ Dung cảm thấy mình chỉ là hạt bụi mà Tô Tái Tái chẳng buồn nhìn tới, hững hờ phủi đi.

“...” Bởi vì thái độ khinh thường này của cô mà hai tay Bạch Ngữ Dung vốn đã buông ra lại nắm chặt lại.

Mãi một lúc lâu sau, cô ta mới ép mình thôi không nhìn nữa, quay lại nhìn các giám phẩm sư đã chuyển qua đánh giá viên tiếp theo.

“Đến lượt cậu rồi, sư đệ.” Nghiêm Thanh nhìn chiếc hộp gấm đó không chớp mắt, nói nhỏ với Chu Phổ.

Chu Phổ gật đầu, cũng nhìn không chớp mắt.

Tô Tái Tái che miệng lại ngáp một cái, liếc nhìn mấy người đang nhìn không chớp mắt, thái độ cô lại rất thoải mái.

Hộp gấm mở ra, giám phẩm sư vốn đang cười lập tức “ôi chao” một tiếng, ba người còn lại cũng kích động đứng bật dậy, ngay cả Tiền Tam ngồi uống trà nãy giờ cũng đặt chén trà xuống để xem.

Phản ứng của bọn họ lập tức khiến mọi người hiếu kì.

Nhưng lúc này giám phẩm sư không rảnh để ý tới ai khác, bọn họ vội vàng vẫy tay gọi: “Mau mau mau, găng tay.”

Người dẫn chương trình nhanh chóng chạy tới đưa găng tay cho bọn Tiền Tam.

Sau đó anh ta nín thở đứng bên cạnh, cho tới khi mấy giám khảo nhìn về phía anh ta, anh ta mới thận trọng hỏi: “Đạo trưởng, bốn vị tiền bối, viên đan dược này...?”

“... Bát, không, là đan thất phẩm!” Giám phẩm sư ngừng lại rồi thay đổi thái độ: “Là đan dược thất phẩm!”

Nghe vậy, mọi người xôn xao.

Thất phẩm?! Phẩm Đan Hội biết bao năm rồi không có đan thất phẩm chứ? Rốt cuộc là vị Luyện Đan Sư nào luyện chế ra vậy?

Mọi người ở đây nhìn quanh, muốn tìm ra là ai. Phó viện trưởng Tôn và Tần Trác Thắng cũng có động tác tương tự.
 
Back
Top Bottom