Ngôn Tình Thiên Huyết Ly Tịch

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 60: 60: Bắt Đầu


Một tướng người nhỏ nhắn...!đang từng bước nhảy theo từng nhánh cây...từ Ngọc Trùng phong...ở Hoàng triều..
- Hmm...!nếu không phải vì Thiên nhất đơn...ta cũng không vất vả leo lên hái đâu - Hàn ly hầm hực.....Lúc này...!nàng cải nam trang,...tóc cột lên cao không luôn xoã như lúc kia nữa...!Ngoài bộ áo choàng khắp người thì nàng không còn gì bên ngoài để chú ý...
Bổng nhiên dừng lại...!Lấy cuốn Toạ mật ra...nó vẫn như là bản đồ...khắp thế giới này...có đủ mọi nơi...
- Bây giờ...con ma hay thần thú nào ở gần ta nhất....- Cằm bản đồ trong tay...từ từ...hiện lên hình ảnh ngọn lửa...địa điểm là ở...
- " Bạch Triều...!Tây Quốc sao....Xích Huyết Điểu...là Ma thú...!"- Nàng khẽ cười nhẹ...Dù sao cũng chua từng đến Tây Bạch Quốc thật...!lần này có dịp đi rồi...
Rồi tiếp tục lên đường...!Nàng chỉ nhảy từng bước xuống núi chứ không dùng dịch chuyển...vì nghĩ nó Đến quá nhanh...không thể tham quan...!được...
Chuyện Của nàng muốn làm rõ hình như nàng dã bỏ nó sang một bên...mà chỉ nghĩ đến bắt thú...là điều cần làm nhất...ngay và luôn..

Đến Ngoại Thành...!Hoàng triều về hướng tây...Có một quán trà nhỏ...là nơi dừng chân của những người thương lái làm ăn xa hay của các nhân sĩ trong giang hồ...
Bước vào Quán trà nghĩ chân...Mọi ánh mắt đều dồn vào nàng...!nếu muốn giết thì cứ giết...mà quan trọng là có giết được nàng hay không.....!Hàn ly ung dung bước vào quán chọn chỗ ngồi...!ít người nhất...!để ngồi...
Nhưng hầu hết các chỗ ngồi đều có chủ...!Nàng...!đi đến một cái bàn chỉ có một người..bên cạnh là một thanh kiếm...trong khá là tuấn tú...
- Ta ngồi được không - Nàng lạnh giọng nói...
- Cứ tự nhiên - Người đó chỉ tay về chiếc ghế đối diện khẽ cười nói...
Nàng Ngồi xuống bàn....!Tiểu nhị đến đem thêm một ly và một ấm trà để trên bàn đó..và cúi người đi..
- Công tử tại sao lại choàng áo đen khắp người vậy...cả khuôn mặt cũng không thể nhìn được...- Tên cùng bàn với Nàng nói...giọng dịu dàng.

và đang cằm ly trà lên nhấp môi..
- ừ...Ta từ nhỏ...đã không thích người khác...!biết khuôn mặt xấu xí của bản thân...
- Thì ra là vậy....Tại hạ là SỞ NGUYỆT còn quý danh của công tử...!
- ...!Tên....( ngập ngừng) Huyễn..

Âm...!Ly...là tên của ta....
Huyễn và Âm là hai thế giới trong Minh giới mà Nàng thường xuyên tới lui nhất, Ly là tên phụ thân và mẫu thân nàng đặt cho...nên nàng không muốn thay đổi nó...
- Tên của Công tử...!Như sự chia ly vậy...
- tại sao....!người ở đây lại...!nhiều như vậy...và cảm giác rất lạ....
- Công tử không biết sao...!Họ đang đi đến Bạch triều dự hôn lễ của Hoàng thất...Thái tử Ninh Viêm Quốc Ninh Hoạ...!thành thân với Công chúa Bạch triều...Bạch Tuyết Vân....nghe nói ở đó...sẽ có nhiều người cao thủ đến,...!Sẽ tổ chức tỷ võ...ai thắng cuộc sẽ hưởng vinh hoa phú quý cả đời cũng không hết...
- " Ninh Hoạ thành thân sao....( cười) lúc trước còn trẻ con lắm mà..." Vậy...!Nguyệt Công tử đây cũng tỷ thí sao...
- " Không....ta chỉ muốn phiêu lưu khắp nơi, vì gia trang của ta cũng được mời tham dự...nhưng không có ai chịu đi...nên ta phải trở về....Mà theo ta nghĩ...Bạch Tuyết Vân công chúa lấy vị thái tử ấy cũng chẳng tốt lành gì....
- ( đưa ly trà lên nhấp môi) Tại sao.....

- Nghe nói...là Ninh Hoạ thái tử đã có người trong lòng...!Mấy năm trước vì nghe nói là Người mà Ninh Hoạ thái tử Thầm yêu đã mất...nên Ngài ấy mới đồng ý thành thân với tuyết vân công chúa...
- ôh....sao huynh lại biết rõ đến vậy...
- Công tử cả chuyện này cũng không biết luôn sao...!Vậy chuyện Ngũ Hoàng tử Huyễn Nam Quốc mất tích và cả...!Huyết tịch công chúa từ một phế vật chỉ trong ba năm mà mạnh hơn cả Hoán sư cấp 9,, công tử chưa từng nghe qua luôn...
- ukm...
- Vậy để ta kể cho nghe...!Từ ba năm trước nghe nói...!Hàn triều bị ma tộc tấn công...!Cả đại Triều đó...!hỗn loạn vô cùng...nhưng nghe nói...trong đó...có vị thất điện hạ...tham sống sợ chết, lúc Hàn triều gặp nạn lại bỏ trốn...!người ta còn nói....!Vị thất điện hạ đó đã chết vì trong lúc chạy bị ma tộc bắt được và giết...!kế tiếp đó...Ngũ hoàng tử Huyền triều...!cũng mất tích....!Thời gian chưa đầy 2 ngày sau...thì lại nghe tin rằng....Ma tộc đã bán diệt...!bởi chỉ một người nào đó...!Bạch triều và Ninh triều muốn củng cố lại thực lực mà liên hôn với nhau...!nhưng họ không ngờ thái tử đã luôn tương tư một người đã chết...!quyết không thành thân...!nhưng sao đó...vì nghe là tuyết vân công chúa...muốn gả cho Ninh Thái tử...!nên chỉ cần cạnh ngài ấy cũng chẳng sao...cả.............( bala....bala.....)....
- "( khóc trong lòng) tại sao...vừa trở lại Nhân giới lại gặp một tên Nói nhiều như vậy....ta có làm sai chuyện gì đâu....mà lại hành hạ ta như vậy...!cho dù bắt tỷ thí với đám hung thú ở Địa ngục còn đỡ hơn nghe tên này nói....".......
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 61: 61: Sở Gia Trang


Làm Quen được với Sở Nguyệt...!chung đường đến Bạch Triều....!Và nghe hàng ngàn câu chuyện...mà sở Nguyệt kể...!có lúc nàng này hối hận tại sao...!không dùng dịch chuyển không gian đến Bạch Triều...ngay từ lúc ở Ngọc Trùng phong...
- ( hét lớn) Âm Ly huynh đợi ta với....
Sở Nguyệt chạy theo....!Hàn ly...vì bị cô bỏ lại.......!Hai người trở thành bạn đồng hành cùng đến Bạch Triều......
Vì Sở Nguyệt là triệu hoán sư nên cậu triệu hồi thú của mình là một con khủng long lớn...và chở hai người đi...
......!Ở...Bạch Triều...!Kinh Thành...
Đến nơi Sở Nguyệt thu hồi linh thú, hai người bước vào..Hàn ly đi trước, sở Nguyệt theo sao..
Đường phố nhộn nhịp...khắp nơi treo lồng đèn màu đỏ, Người người qua lại...rất đông...bên cạnh đó cũng thấy rất nhiều nhân sĩ cấp cao trên giang hồ....quy tụ lại....

- " Bạch triều đây sao....!Bạch Dạ Kỳ "- Hàn ly nàng đang suy ngẫm....nhìn qua một phí thấy Một cái bán mặt nạ màu đen...!huyền...!Nàng đi đến...Mua...rồi đeo trên mặt
Sở dĩ phải đeo mặt nạ là vì không muốn Dạ kỳ hoặc những người mà nàng quen biết là nàng còn sống...!thậm chí là đã quay về đây...
Bán mặt nạ chỉ che một phần khuôn mặt...Che mất phần đôi mắt...!Sâu thẳm đó..., Có lẽ gặp lại bằng hữu củ cũng không phải là một chuyện tình cảnh tốt....Khi mọi thứ...đã trôi qua lâu như vậy..
- Âm Ly huynh...đeo mặt nạ vào thấy huynh hơi...hơi bí ẩn đấy...- Sở Nguyệt Đứng trước đối diện nàng...sờ cằm nói..
- Quá khen...!
- Thôi....huynh đã đến Bạch triều này rồi...để ta đưa huynh đi...!đến sơn trang ta nghĩ chân..dù gì trời cũng gần tối rồi...Hơn nữa...Huynh yên tâm..sơn trang nhà ta...có đầy đủ phòng ngủ...thức ăn cho huynh dùng...
- " tên này...!ruốt cuộc có bình thường không vậy...!Có hỏi nhà hắn đâu...mà cũng tự nói.." ừmk..( cười trừ)...

- Vậy đi...
Nói xong Sở Nguyệt kéo nàng đi rất nhanh về phía Sở Gia trang một Gia phủ...nỗi tiếng về Kiếm pháp nhất Bạch triều....và cũng đã có Khoảng Hàng trăm người đã làm quan dưới triều này qua nhiều thế hệ...
Biển Ghi Ba chữ " Sở Gia Trang " Nhìn từ bên ngoài thì thấy vô cùng yên ắng...hai người không vào từ cửa chính...!mà hình như Sở Nguyệt có sở thích là vào nhà bằng cách nhảy qua tường hay sao..., mà nàng bảo cứ đường đường chính chính mà vào...thì hắn lại nói...
- Ta không thích như vậy...nó không có ngầu...như leo tường...
- Vậy...cổng nhà...chỉ để nhảy thôi à...
- Với ta là vậy...!Âm ly ngươi có ý gì mà vào nhà trong ngầu chút không...
- Có...!Ngươi cứ...!phá hủy bức tường này, đốt nó luôn cũng được...!sang bằng sơn trang cũng được...dù gì nó không phải là nhà của ta...!nên cứ phá đi....có gì...!phụ thân, mẫu của ngươi...dạy bảo ngươi lại...!không có gì to tát đâu...
- Nè...!Ta muốn xuất hiện cho ngầu với đám người hầu chứ không phải xuất hiện là để sơn trang bãi sản đâu....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 62: 62: Ngắm Trăng


Cãi nhau cuối cùng...!lại quyết định đường đường chính chính bước vào gia trang..
Bên trong khá yên ắng...!chỉ có vài người quét sân....!và làm những công việc nhổ cỏ...!hãy gì đó...
- Công tử về rồi...công tử về rồi..
- Công tử...đã về...
- A công tử....
.....
có vẻ mọi người làm ai ai cũng quý mến Sở Nguyệt này, Khi thấy hắn ai ai cũng vui mừng, hét lên đến cả gia trang ai ai biết...
một lúc sao..
tại đại sảnh gia trang

Sở Nguyệt, cùng những người khác trong gia đình gặp lại nhau,...khiến Nàng có chúc nhớ về những ngày tháng năm xưa vô tư gây chuyện ở Hàn triều...!nàng khẽ cười...!trầm tư.
- Nếu Sở Huynh đã về nhà thì ta cũng không nên ở đây lâu...( quay lưng đi...)
- Âm Ly huynh...!hay là huynh ở gia trang vài ngày đi...!dù gì huynh cũng mới đến Bạch Triều này mà...!
- Phải đó...!Huyễn Công tử..

Nếu công tử ở phòng trọ thì có thể sẽ rất khó tìm vì có nhiều người đến đây...!một là tham dự lễ thành hôn của Công chúa Tuyết Vân hai là đến để tham gia tỷ thí...!nên sẽ rất ồn ào...!- Sở Phi cha của Sở Nguyệt và là Chủ Gia trang, Sở Gia Chủ..
- ( suy nghĩ)...!vậy cũng sẽ làm phiền đến Gia trang..
- Công tử không cần khách khí, Nguyệt Nhi lần đầu dẫn bằng hữu đến nhà nên hãy xem gia trang như là nhà của mình...
- Vậy ta xin đa tạ trước...!
Hàn ly cung kính, Ở gia trang này cũng tốt có thể điều tra về Xích Huyết Điểu mà không có người làm phiền..., Và dễ dàng hành động hơn..

Gần buổi tối hôm đó..
Trên nóc nhà của Gia trang..

một bóng đen, đang ngồi uống rượu với một bình rượu trong tay, có lẽ đây là tật mà nàng không thể nào buôn bỏ được...!
Cảnh đêm lại đến, bình rượu vẫn có, nhưng tại sao lại có một cảm xúc khó tả đến vậy, uống rượu là sở thích của nàng,...!vậy mà tại sao mỗi lần uống rượu thì cảm xúc lại khó chịu như vậy...!" Nhìn Trăng Đơn Độc Mong Tri Kỷ " Một câu có thể nói lên suy nghĩ của nàng bây giờ,.

Tri Kỷ..

a...!Bạch Dương, Hạo nhiên, tuyết Y ( đổi tước y thành tuyết y) Phương Hy,..

Mỗi lần chán nản và Không vui lại cùng nhau lén lút trộm Hàn Băng tiếu ở Hàn Băng Điện uống, cùng nhau ngắm từng ánh trăng mỗi đêm...!cùng nhau lớn lên bên nhau, so tài với nhau, bị phát hiện trộm rượu thì cả nhóm rất đoàn kết chỉ cần nghi ngờ một người là có thể bắt được cả đám...!Dược Vương nuôi Bồ câu hàng trăm ngàn con...!nhưng mỗi ngày lại bị mất hàng trăm con...!Tịnh Hàn Cốc...!Hoa Anh Đào, Hoa lưu ly chắc cũng đã nở...!
Mỗi người ở Các tộc khác nhau, thân phận không giống nhau,...!nhưng lại cạnh nhau mỗi lúc...!quan tâm nhau mỗi việc...!sẽ có thể rất khó để tìm được những người như vậy....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 63: 63: Văn Án Bạch Triều


Sáng hôm sau..
Định một mình tìm kiếm tung tích của Xích Huyết Điểu...!nhưng ai ngờ bị tên nói nhiều bám theo....!dù nói thế nào cũng đi theo nàng...
- Đi theo ta...!chết sớm đấy...
- Ta là triệu hoán sư cấp 8 gần 9 dễ chết vậy sao...
- ờ....
Ở Vĩnh Thành...!Hay là kinh thành của Bạch Triều...!này..
Trên đường...!thấy nếu không phải là những người ăn mặt sang trọng, cao quý, thì là những người mang binh khí trong tay, ăn mặt như những người trong giang hồ..

khuôn mặt khó gần...!đi qua đường...
Tại quán trà..

Lầu tửu Và cũng là quán rượu..

nổi tiếng..
Bước vào...!với áo choàng đen bí ẩn, mặt nạ đen huyền, với một thanh niên khoảng 19 tuổi theo sau, trong tay có kiếm, nhìn sơ qua cũng là biết ngay là triệu hoán sư cấp cao...!nên cả Lầu Tửu ai ai cũng dừng những ly rượu tách trà mà ngước lên nhìn nàng...
- Ồh...!nhiều người quá nhĩ...!mà Âm Ly ngươi đến đây để làm gì vậy...
- Uống trà...!" Chẳng lẽ nói tìm Ma thú à "..

Hai người đến ngồi ngay một bàn còn trống..

sát bức tường..
Một tiểu nhị chạy đến bên nàng, hơi cúi người cười cười, Nói..
- Khách quan, muốn uống rượu hay trà...!hoặc là ăn cơm...
Giọng dễ nghe...!của vị tiểu nhị nói lên, Nàng lắc đầu như không muốn uống..

khẽ đặt lên bàn một nén bạc nhỏ..

hình như là khoảng 10 lượng bạc..
- Dạo này Bạch triều, Có xuất hiện một con...à không có chuyện gì lạ xảy ra không...!
- ( cằm lấy ngân lượng, cười cười nói)..

Có chứ công tử...!muốn nghe sao.....
- .....
- Dạo này...!nới này thường xuyên xảy ra những vụ...!mất tích...!nữ nhi...!khoảng chừng 15 đến 17 tuổi...!Và đã còn thấy được những bộ xương trắng...!nghe là một trong những cô gái đã mất tích đó.....!Ngoài mặt...!là Triều đình muốn tìm người giỏi làm quan Hai là muốn tập trung các cao thủ trên giang hồ truy tìm các cô gái đã mất tích...
- Ngươi đi đi..

( Nàng thẩy thêm một nén bac cho tiểu nhị...!và tiểu nhị cũng lui đi..)...
- Âm Ly ngươi hỏi về chuyện này làm gì vậy..
- Thích...
- ( nhấp môi ly trà) ta còn nghe nói..

Cái bộ xương trắng đó được tìm thấy ở Huyết Kỳ sơn.., nghe nói khu rừng đó là nơi tu tiên, tu luyện..

và học võ..

không ngờ lại có Xương người ở đó..

không chỉ vậy...!ở Hoàng cung khoảng một tháng trước cũng tìm thấy vài bộ xương trắng người, theo những thái y xem xét đó là những cung nữ ở cung Bạch Tuyết Vân công chúa Và quan trọng hơn những cung nữ đó cũng chỉ khoảng 15 đến 17 tuổi...!và đã mất trinh....., Chẳng lẽ cái Người hung thủ đó thích cưỡng hi3p những cô gái trẻ tuổi à...!mà tại sao...!lại toàn là cung nữ mà không phải là những tiểu thư gia tộc quyền quý chứ...( uống hết ly trà, quay nhìn lại nàng)..
- Ngươi nhìn ta làm gì...!
- không...!ngươi thích đi điều tra những chuyện ghê gớm vậy sao....
- có lý do....!" Địa phủ..

còn ghê rợn hơn.."..
- Vậy triều đình muốn điều tra việc này sao..

- Nàng cằm ly trà lên.
- Ừmk...!nhưng mà những người được phái đi điều tra thì ( lắc đầu) không có tung tích...
- ....!( mặt nghiêm lại..)
.....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 64: 64: Huyết Kỳ Sơn


Buổi tối hôm đó...
Tại Huyết Kỳ Sơn..
Một bóng đen nhanh nhẹn lướt qua những ngọn cây cao..

- " Âm khí...!chẳng lẽ là âm giới..."..
Nàng phát giác được...!Hình Như lại có rất âm khí...!và mùi máu...!
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Khuynh Thế Phồn Hoa
2.

Tác Giả Cũng Đến Cướp Nữ Chủ
3.

Người Tình Của Sói
4.

Bác Sĩ Lục! Em Đừng Hòng Chạy

=====================================
Đến được..

núi Huyết kỳ...!Như những lời Sở Nguyệt nói..

ở đây quả thật là một nơi tu tiên, Nơi này nằm sâu trong Huyết Kỳ, bay vào Sơn..

nhưng hình như có gì đó vô hình đánh bật nàng lại..

như là một kết giới vô hình..
- Kết giới à...!( Lấy ra một lá bùa màu vàng..

Đụng nhẹ vào kết giới như không muốn gây ra tiếng động...!kết giới bắt đầu lộ ra những lổ hỗng lớn từ từ, nàng bước vào..)..

Quá yếu...
Kết giới này là nhằm ngăn chặn yêu ma quỷ quái âm hồn đến, huyết kỳ sơn gây chuyện...!Do ngũ đại tông chủ cùng nhau dựng lên...!nếu không phải là những yêu ma từ Thiên Nguyên trở lên là rất khó để vào được sơn..., Kết giới này ngăn chặn Hàn Thiên Ly vào vì Nàng mang một nửa của dòng máu Yêu quái, nên không đường đường chính chính vào được..

hơn nữa là nàng bây giờ đã là người của Minh Giới...!thì càng không thể vào..

nhưng với tu vi bây giờ...!nếu không vào được đường đường chính chính thì chỉ còn cách phá...( Đừng quên Hàn ly là một nửa Ma Cà rồng đó)
______
Lượn qua một vòng...!Huyết Kỳ sơn thì lại trở về nói bắt đầu...!
huyết kỳ sơn quả nhiên Canh phòng nghiêm nghặt..

Có rất nhiều đệ tử nội môn canh giác bên trong nhìn sơ qua thì bọn họ..

đều là tu sĩ cấp 5 trở lên...!không hề có cấp 3 hay là cấp 4....!Người nào đó ngờ đến thuật tàng hình nên mới qua mặt được bọn họ,.

mà ung dung đi đến khắp nơi, mà lạc đường cũng không hề biết,..
Nhảy lên..

nóc những nóc điện trong sơn...!vì ở đó có thể nhìn được bao quát mọi thứ,....
Nhảy đến..

Nơi tập luyện kiếm thì tự nhiên lại nhảy xuống, như có một thứ gì đó kêu gọi nàng đến...!Bước theo âm thanh đã gọi..

xung quanh nơi luyện kiếm là những vách đá..

thì lại đột nhiên có một hang động được mở ra như muốn nàng đi vào trong..

Với Bản năng không sợ chết, thích sự nguy hiểm, Thì ai đó lại khẽ cười mà đi vào trong...!cho dù vừa vào chưa đến ba bước thì cửa động đã đóng chặt lại..
Xung quanh tối ưu hơn cả mực..

nhưng Hàn Thiên Ly lại như nhìn trong bóng tối rõ ràng hơn bang ngày, đi đúng từng con đường, không hề sai sót, mà còn ngửi được mùi máu..

trên con đường hang động nàng đi được lót bằng sương của con người..

( Bản năng ma cà rồng...!thích bóng tối ghét ánh sáng đã biểu hiện)..
Đi khá lâu..

thì lại là điểm cục hết con đường nào rồi..

xung quanh cũng không có gì lạ lẫm khiến cho người ta để ý đến hết...!
Đi qua đi lại trong này...!thì vô tình giẫm lên một mảnh đất, miếng đất đó lúng sâu vào một chút như thứ gì đó nàng khẽ hình xuống bàn chân..

rồi nhất chân lên...!tay sờ vào..

nhưng lại không hề thấy có một mật thất hay gì đó..

bên trong mà lại nghe thấy...!những tiếng con gì đó bò trên đất...!

Cảm thấy sự nguy hiểm...!Nàng chạy đến nơi giữa đất trống này để xem là con gì...!
Một nơi đường cục thế này trong chốc lát lại xuất hiện nhiều cánh cửa từ những bức tường đá..

cánh cửa vừa mở ra khắp bức tường..

thì những con bò cạp màu đỏ huyết..

Hàng Triệu con bò đến...!như đến bữa ăn của chúng..
- " Là...!Trùng độc bò cạp...!"...
Những con bò cạp ngày càng nhiều khiến nàng không còn chỗ đứng..

Đành sải cánh mà bay lên...!Dưới đất toàn là bò cạp độc rất nguy hiểm..
Sau một hồi để ý đến những con trùng độc bò cạp này...!từ ngac nghiên đến cười nhẹ..

như là cười thích thú..
- Thú vị đây...!quả nhiên vào đây là một lựa chọn đúng đắn - Hàn ly sờ cằm khẽ cười nguy hiểm...!
Nơi tu luyện lại có hàng triệu trùng độc, xương cốt người rất nhiều, tất nhiên là sẽ gây hứng thú với một người thích sự nguy hiểm..

như nàng rồi.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 65: 65: Xích Huyết Điểu


Khi mở cửa Hàng Triệu con trùng độc bò cạp bò vào...!nàng nhanh chóng sải cánh bay lên tránh né..

dù gì cũng đề phòng là hơn...
- ( Lấy ra một lá bùa màu đen..

thẩy ra phía vào của hang động) Phong....
Nàng như đã tạo kết giới để người bên ngoài không thể vào trong như không thể nghe bất kỳ tiếng ồn nào từ bên trong vọng ra...
Chọn một trong những cánh cửa mà đám bò cạp kia bò đến và bay vào sâu...
bay lâu sau...!đến cuối hang động đó lại như là một nhà ngục..

hắc ám...!Hàng trăm thùng máu có thể ngửi thấy là mùi máu của loài người, hay cả các loài động vật khác đều có..., Ngửi được mùi máu..

Tươi,đôi mắt sắc bén của nàng lại chuyển sang màu đỏ như là một Ma cà rồng đang đói..

đôi môi cũng xuất hiện một chiếc răng nanh nhưng chỉ một bên...
Ngửi theo mùi máu tiếp tục đi sâu vào bên trong...!thấy hàng trăm cô gái...!có thể theo lời của tiểu nhị đó nói, chắc chắn đây là những cô gái bị mất tích trong ba năm nay...bị giam trong ngục...!máu chảy đầy phòng giam...!trên cổ tay còn thấy những vết sẹo in hằng trên cổ tay, rõ ràng như đã bị cắt cổ tay lấy máu, bị hành hạ đến nỗi trên người đầy vết thương..
- " Máu...!"...
Ánh mắt nàng như muốn đến uống máu của những cô gái bị giam cầm đó vậy...!nhưng lí trí lại không cho phép nàng hút máu của nhân tộc hay là những thứ khác...!Vì từ lâu...!Hàn Huyết Quốc đã cấm tuyệt đối chuyện Huyết tộc đi hút máu của những loài khác...!và đã cũng có cách khiến huyết tộc không hút máu người, nhưng nếu tiếp xúc quá nhiều với máu tươi thì bản năng khát máu...!cũng sẽ vụt dậy...
Nhanh chóng bước đi nhanh hạn chế nhìn xung quanh để tránh nhìn thấy máu đỏ tươi lại không kiềm chế được bản tính...!của mình...!
Đến cuối nhà lao đó...!là một nhà lao vô cùng to lớn..

bên trong còn có rơm rạ...!và một con hổ to lớn..

và vài bộ xương người như là thức ăn của con hổ này...!
Nàng ngạc nhiên khi bên trong phòng giam có con hổ to lớn đó lại có một cậu bé trông khoảng mười mấy tuổi bị khóa chặt cổ, hai tay và cả hai chân..

quần áo lại hoàng toàn đã đỏ máu, còn có những vết thương do bị roi đánh, cậu bé đó nhắm mắt lại khuôn mặt như gục xuống...
Trong lòng cảm thấy rất muốn cứu đứa trẻ này nhưng lại không biết lý do muốn cứu thằng bé này...!Bàn tay chạm vào cánh cửa của phòng giam....!quả nhiên nhu nàng nghĩ có một vòng cấm khế xung quanh...!ngăn chặn mọi thứ vào...!chẳng lẽ đứa trẻ này có gì sau...!mà cho bọn người kia lập cấm khế bên ngoài...!và giam cầm ngư vậy...
Cấm khế Không là gì với nàng...!Với cấm khế của Nhân tộc thì hoàn toàn vô hại với những người ở thế giới khác.., nàng bước chân ung dung đi vào,..

Bên trong Con hổ kia Vùng dậy...!nhìn nàng như đang đói, nước vãi từ miệng nó chảy xuống còn có dính máu trên đầy miệng..

- Ngươi muốn sống...!cút qua một bên...!

Nàng lạnh lùng liếc Con hổ đang đói bụng đó, con hổ gặp phải Cặp mắt đỏ máu kia thì dường như rung rẩy...!sợ hãi không duy chuyển được...!
Ngay cả Thiếu chủ thần tộc...!là Bạch Hổ sánh ngang với Thượng cổ thần thú cũng phải cúi đầu trước nàng...!Con Hổ này có là gì chứ...
- Ha...!đã lâu lắm rồi mới có người đến thăm ta đó...
Giọng nói lạnh lùng vang lên, quay mặt sang nhìn...!thằng bé thương tích đầy mình kia đang cười đểu nhìn nàng...!
- Ha...!Gần chết mà còn nói như vậy đúng là mạnh miệng...
Nàng đáp trả một câu đầy thách thức.
- ..

Huyết Kỳ Sơn Các ngươi mang danh tu tiên lại làm những việc ghê tởm như vậy...!nếu ta mà thoát khỏi đây các ngươi đừng hòng mà thoát chết...
Vèo....!Một kiếm băng nhỏ..

nhưng lại có thể cắt đứt những khóa sắt đang giam cầm cậu bé đó lại một cách rất nhanh chóng...!rồi nàng quay lưng đi...
- Muốn giết bọn chúng thì cứ giết...!ta không quản...
- ( còn rất bất ngờ).

Tại sao lại cứu ta...
- ( cởi áo choàng đen văng ra đằng sau..

cho cậu) Mặt vào đi ta không muốn thú nuôi của mình sau này bị gì đâu...!" Phải không Xích Huyết Điểu"...
Nàng bỏ đi..
- ( Chụp lấy áo choàng) Thú nuôi sao...!
Cầm và đeo áo choàng bên ngoài đi ra khỏi ngục đen tối đó không quên gi3t chết con hổ kia., bước ra thì mới thấy khuôn mặt cậu ta như thế nào, Mắt, màu tóc..

thì màu đỏ đậm.., mũi cao, dáng người chỉ khoảng 15 tuổi..

Chiều cao khoảng bằng nàng...!Cậu ta mở chế độ tàn sát cả Huyết kỳ sơn....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 66: 66: Bằng Hữu Củ


Chính nàng cũng không ngờ...!Ma thú Xích Huyết Điểu chỉ mang hình hài của một cậu bé nhỏ nhắn 15 tuổi và bị nhốt ở Huyết kỳ sơn...
Khi được nàng thả ra tuy còn một số câu hỏi...!mà cậu đang thắc mắc, nhưng kệ đị Bây giờ Cậu ta muốn làm nhất là sang bằng Huyết kỳ sơn...!Nhà Lao tu tiên hắc ám này..
_________
Tại Sở gia trang..
Sở Nguyệt và cả Sở gia trang mọi người tụ tập khá đông đủ hình như đang bận chuyện gì đó với vài người kỳ lạ..
- Sở gia chủ...!Ngài không giúp triều đình chuyện này sau...
- Sở gia trang đã nói trừ những người làm quan thì những người khác sẽ không dính dáng vào việc của triều đình...!và cả sở phi ta cũng vậy..
- Nhưng Sở Gia Chủ...!Bạch triều này..

rất cần người tài giỏi như ngài..
.......
Ở Bên ngoài...
Sở Nguyệt đang ở trên nóc nhà nghe trộm cuộc nói chuyện..
Hàn ly từ sau..

lưng hắn bước đến,..
- Làm gì vậy..
- Hở...!Suỵt..

Âm Ly..

Sở Nguyệt tiếp tục im lặng mà nghe lén.., Nàng ngây người không hiểu...!hắn là thiếu gia, công tử Sở gia trang này mà lại nghe lén..

à..
- Âm Ly..

ngươi không biết gì sao...!Tối qua Huyết kỳ sơn đã bị máu nhộm cả sơn hàng trăm người chết Ngũ đại tông chủ cũng đã bị giết hết bốn người, người kia bây giờ đang cầu cứu ở triều đình Lão ta nói, Yêu quái mà họ phong ấn đã bị một người nào đó thả ra kết luận là cả Huyết kỳ sơn bị Yêu quái đó giết sạch, Tất cả đệ tử nội môn không một ai sống sót, và còn lộ ra một hang động đầy máu và sương người hàng trăm xác nữ nhi đã mất tích được tìm thấy ở đó...!Triều đình muốn nhà Sở Gia Trang giúp việc này nhưng Sở gia trang lại có quy định những người khác không được xen vào chuyện của triều đình trừ những người đang làm quan....
- "Hắn ta không giết sạch sao..."...
Khuôn mặt Hàn ly có vẻ rất thất vọng..

Người chết nhiều càng náo nhiệt chứ....
Sở Nguyệt đứng lên thở dài..

" haizz"..
- Ta muốn ra ngoài ngươi đi với ta đi Âm Ly...
Nàng gật đầu, Và cùng sở Nguyệt bay xuống..
___________
Ở Vĩnh Thành
Cũng bắt đầu những tiếng truyền miệng nhau về Huyết kỳ sơn bị diệt..

bởi một con yêu quái khát máu...
Hai người ghé vào một quá trà
Bước vào trong Ở góc nào cũng nghe được tiếng nói về vụ này, đã nghe thì phải nghe cho rõ chứ...!Hai người quyết định ngồi vào bàn gần với những người đang trò chuyện về vụ...!này,ngồi uống trà mà nghe...
- Cẩn thận đó nếu tên yêu quái đó biết được sẽ giết người đó..
- chắc tên yêu quái đó mạnh lắm....
.......
.....
Tiếng bàn tán không bao giờ mà dừng..

Sở Nguyệt cũng im lặng mà nghe không nói một tiếng gì...
*Bùm........
Cánh cửa quán trà bị đá bay bởi một cô gái hầm hực bước vào....
- Các ngươi còn bàn về tên yêu quái chết tiệt kia sau...!
Cô gái đó quát cả quán trà dường như bị ngưng động không ai dám nói lên nửa lời...
Chủ quán cúi đầu chạy đến trước cô gái đó trông sợ hãi nói..
- Lão nô tham kiếm Tuyết Lệ Công chúa...
- Hừ...!quán của ông nếu bổn công chúa còn nghe được một lời nào về việc này...!ta sẽ tru di nhà ngươi...

Cô gái đó là Bạch Tuyết Lệ Ngũ Công chúa Bạch triều...
Phía sau Bạch Tuyết Lệ là những người vô cùng thân thuộc với nàng những khuôn mặt lạnh băng không thay đổi những hoàng tử hay vương tử của bao nữ nhân trên lục địa Arqua này...!Nhị Hoàng tử Bạch Dạ Kỳ, Thái tử Ninh Hoạ, Thái tử Hoàng luân...!Và khuôn mặt quen thuộc khiến nàng không bao giờ mà quên được Huyết Tịch Tam công chúa,..

và một người khác là Tứ Công chúa Bạch Tuyết Vân..
Năm người bước theo sau...!Huyết tịch vừa đi vừa trò chuyện với Tuyết Vân vui vẻ, Dạ kỳ, Ninh Hoạ, Hoàng luân thì y như tảng băng không biến sắc...
Bước qua nàng, nàng khẽ cuối đầu xuống như không muốn bọn họ nhận ra..

Những người khác trong quán ai ai khi họ bước qua cũng đứng lên quỳ xuống mà chào..

chỉ riêng có bàn của Nàng và Sở Nguyệt là hình như không để ý đến sáu người họ...
- Nè...!Tên đeo mặt nạ kia, thấy bổn công chúa mà không cúi đầu quỳ gối chào sao..
Từ bàn bên kia sáu người ngồi cùng nhau, Tuyết Lệ Quay sang bàn Nàng và Sở Nguyệt quát..
Hai người giả vờ như không nghe thấy mà cứ im lặng mà uống trà khiến Tuyết Lệ đã tức rồi mà còn thêm tức...
- Nè...!tên kia...
- Tuyết Lệ muội im lặng không được sau...
Dạ kỳ trừng mắt nhìn Tuyết Lệ, khiến cô im lặng mà không dám nói gì nữa...
- Tứ ca, Lệ Nhi cũng vì bản tính nóng nảy thôi huynh đừng nổi giận...
Tuyết Vân thấy vậy bèn nói giúp cho Tuyết Lệ..
- Mau đi xin lỗi Người ta mau...
Dạ kỳ lạnh giọng nhìn Tuyết Lệ...
- Dạ kỳ..

thôi đi...!
Hoàng Luân lên tiếng, dù gì ở đây cũng là bên ngoài..

không thể làm lớn chuyện được...
- ( nhìn nàng) Công tử đó nhìn rất giống nàng ta nhĩ...
Huyết tịch nhìn nàng mà cười nhẹ..

- Là ai vậy Huyết Tịch tỷ..
- Là một người bằng hữu của tỷ và bọn họ..
- thái tử tuyết vân mời huynh...
Tuyết Vân rót ly trà cho Ninh Hoạ..

Mặt cậu vẫn lạnh lùng không nói gì..
- Để ta...
Tuyết lệ cười nhẹ..

rời khỏi chỗ ngồi, Đi thẳng đến bàn Nàng và Sở Nguyệt đang ngồi..
*bụp...
Tuyết Lệ, cằm cây roi trên tay đập mạnh vào bàn hai người...!người ngồi với khuôn mặt nghiêm nghị..
- ( nhìn Hàn ly) Bổn công chúa ra lệnh cho ngươi tháo gỡ mặt nạ đó xuống..

ngay....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 67: 67: Huyễn Âm Ly


Hàn ly vẫn ung dung không để ý đến Tuyết Lệ la hét như thế nào, Nàng và Sở Nguyệt cũng không Để ý đến..
- Bổn công chúa đang nói chuyện với ngươi đó..
- Âm Ly...!Ta có biết một nơi rất tuyệt huynh có đi không...
- Đi...
Sở Nguyệt và Huyễn Âm Ly Đứng lên, nàng xoay người định đi...!thì bị một cánh tay của Tuyết Lệ giữ chặt lại..
- Bổn công chúa chưa cho phép ngươi đi ngươi dám đi sao..
- Ta cần gì Ngươi cho phép..( Nàng nhìn Tuyết Lệ đầy thách thức)...
- Ngươi....!( bỏ tay ra...)..
- ( đi đến cung kính nói) Mong công tử thứ lỗi Tuyết Lệ hơi nông nổi...
Huyết tịch đi đến...theo sau là Tuyết Vân khẽ cười nhẹ cung kính..
- Cho dù cô là công chúa cũng nên nói chuyện đàng hoàng chứ...
Sở Nguyệt Khoanh tay cười đểu...

- Ngươi...( chỉ sở Nguyệt) ngươi..

( quay mặt lại nhìn Dạ kỳ) Nhị Ca tên đó...!nói xấu muội kìa...
Dạ kỳ lạnh lùng bước đến, khuôn mặt rất tức giận, có thể nói từ khi Mà nàng quen Với Bạch Dạ Kỳ thì đây là lần đầu tiên nàng thấy khuôn mặt như vậy của Dạ kỳ..

truyện tiên hiệp hay
- Tuyết Lệ gây chuyện thì về cung ngay, ( trừng mắt với Tuyết Lệ) Mong công tử bỏ qua cho Tuyết Lệ...!( nhìn về Nàng và Sở Nguyệt cung kính)..
- Nhị Hoàng tử xin đừng nói vậy...!Ta là Sở Nguyệt là người ở Sở Gia Trang ( Chỉ vào Hàn ly) còn đây là Huyễn Âm Ly một người bằng hữu mà ta quen....
- Thì ra là Sở Nguyệt Công tử đã lâu không gặp...!
Bên kia chỗ Hoàng luân và Ninh Hoạ...
Hai người đang uống trà với nhau nhưng trông rất lại lạnh lùng, Hoàng luân khẽ đặt ly trà xuống bàn, nhẹ nhàng nói...
- Huynh không để ý tên Huyễn Âm Ly đó rất có vài nét giống nàng ấy sao...

- ( cười trừ.., đặt ly trà xuống bàn) Giống thế nào đến đâu cũng không phải cùng một người...!Hơn nữa nàng ấy Đã mất tại Ma cốc Ngọc Trùng phong ở Hoàng triều rồi sau...
- Nghĩ Lại cũng thấy lạ Từ khi nàng ấy mất thì Huyền Tử Hiên cũng không tung tích....!Hàn triều từ lúc đó cũng không có dính líu gì đến Tứ Đại Triều bên ngoài nữa như đã hoàn toàn cô lập một đất nước...
- Huynh nghĩ đi, Thất Điện hạ của Hàn triều mất tại Hoàng triều huynh nghĩ Bọn chúng có để ý đến những triều đại còn lại không...!không xảy ra chiến tranh là tốt lắm rồi...( Xoay ly trà trên tay cười trừ)...
- Ừmk...!Huynh nói đúng....
___________
- Hmm Chỉ là Công tử ở Sở gia trang mà dám hóng hách trước bổn công chúa sau...
- Tuyết Lệ...!muội mau xin lỗi Nguyệt Công ty đi..

trong triều Người ở Sở Gia Trang rất nhiều..

chúng ta còn cần họ giúp đỡ đấy không nên đắc tội...
Tuyết Vân quay qua giải thích cho Tuyết Lệ..
- Không cần đâu...!Âm Ly huynh có cần Cô công chúa này xin lỗi huynh không..
- Chỉ cần tránh xa ta vài trượng là được rồi...
Cô lạnh giọng nói....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 68: 68: Ký Ức Lúc Xưa


Vài ngày sau chính là nơi diễn ra cuộc tỷ thí giữ các cao thủ nhân tài với nhau...
Sơ lược qua trận đấu..
Trận đấu gồm có năm bảng..
Mỗi trận đấu sẽ tụ tập Hàn chục cao thủ khác nhau...!người cuối cùng còn đứng trên sân đấu chính là người chiến thắng
Bảng Một là bảng gồm các cao thủ võ thuật sẽ đấu với nhau, phân tranh thắng bại đến cuối cùng người nào mà đứng vững chưa gục xuống trên sân đấu là được xem như người đứng đầu bảng này và được tuyển thẳng làm quan, hàng Võ Sư
Bảng Hai là bảng mà các Pháp sư đấu với nhau, từ cấp một đến cấp cao ai cũng có quyền tham gia nhưng chỉ có các pháp sư thì mới được chiến đấu cũng như bảng một người đứng đầu cũng sẽ được tuyển làm quan..
Bảng Ba là bảng mà các Luyện dược sư thách thức lẫn nhau, không quy định người tham gia, chỉ cần luyện được đơn dược, cấp càng cao thì càng có cơ hội đứng đầu, Hàn ly cũng tham gia vào bảng này..
Bảng bốn chính là thi đấu giữa các ảo sư từ cấp bốn trở lên với nhau, Ảo sư được xem là Linh Sư đứng thứ hai Toàn Linh Sư mạnh có thể ngang bằng với Triệu Hoán Sư mỗi cấp lại đột phá các kĩ năng riêng...

Bảng năm chính là bảng Thi đấu hoành tráng nhất người chiến thắng có thể sẽ trở thành tướng quân hay vương gia, hoặc các chức quan lớn trong triều, cũng là bảng khiến cho nhiều người đến thi đấu hơn, Tranh giành nhau,....
Các ban giám khảo ngồi trên ghế từ khoảng cách khá xa..

bao gồm Bạch Dạ Kỳ, Tuyết Lệ, Ninh Hoạ và tuyết vân đang mặc bộ hỷ phục cùng nhau nhìn rất xứng đôi, Hoàng luân, Huyết Tịch,.....!Sở Nguyệt và cả các hoàng tử, công chúa khác, hoàng thượng hoàng hậu ở Bạch Triều này...
___Tại Nơi ban giám khảo ngồi..
- Oa Bổn công chúa không ngờ tên giả thần giả quỷ đi cùng ngươi là Luyện dược sư đó...
Tuyết Lệ nhìn sở Nguyệt cười đểu...!Sở Nguyệt cũng trông bất ngờ lắm chứ, đi với nàng bao lâu có thấy nàng ra tay lần nào đâu, hắn chỉ cứ tưởng nàng là người bình thường thôi...
- Âm Ly huynh bí ẩn khó lường, Không chừng huynh ấy lại đứng nhất bảng thì sao...
- Nhìn Tên Âm Ly đó cũng chỉ khoảng Cấp 3 hay 6 Gì đó mà muốn thắng hàng chục cao thủ luyện dược sư cấp cao ư..
- Không đâu..., Bạch Tuyết Lệ..

Huyễn Âm Ly hắn là một cao thủ nhìn bên ngoài thì chỉ thấy khoảng 16 đến 17 tuổi nhưng lại có thể che giấu tu vi tinh vi như vậy..

không đơn giản chỉ là một Luyện dược sư cấp 6 đâu...
Ninh Hoạ nghiêm túc nhìn nàng ở bên kia sân đấu đứng một mình nhìn xung quanh..

- Ninh Hoạ nói không sai...!Nhưng thật kỳ lạ một cao thủ như vậy mà tại sao chúng ta chưa từng nghe qua...!
- Sở Nguyệt công tử Huynh gặp Huyễn âm ly đó ở đâu vậy...
Huyết tịch ngây người hỏi...!khuôn mặt cô trông rất thắc mắc..
- ( suy nghĩ) Ở Ngoại Ô Hoàng triều, hình như Âm Ly là người mới từ trên núi xuống đến cái gì cũng không biết...
- À mà Tứ Tỷ phu Sao huynh nhận biết được cái tên Huyễn gì đó là một cao thủ vậy, nhìn hắn trông cũng mới chỉ bằng Huyết Tịch tỷ tỷ thôi mà..
Tuyết Lệ trưng bộ mặt ngây thơ..
.......
......
....
- Lúc trước Ta, Hoàng luân, Bạch Dạ Kỳ, Huyết Tịch và ngũ hoàng tử Huyền triều, Tử Hiên Có quen với một người cũng như vậy nàng ta luôn cải trang che giấu thân phận trước mọi người, nhưng ai biết nàng ta là cao thủ che mắt thiên hạ,.

( cười) Vì nàng ta rất ham chơi....
Ninh Hoạ khẽ cười..
- " tỷ phu đang cười sau..."...
- Không chỉ vậy đâu...!Người đánh Y Nhược lúc đó là Hàn ly mà ai cũng cũng bảo Muội đánh hết...!( huyết tịch phồng má)..
- À còn người nào bị Hàn ly đem ra làm khiên học bắn cung ta, Suýt chút là Bị Hiên với Ta cho gặp Diêm Vương rồi...
Dạ kỳ cười nhẹ kể thì người bên cạnh trừng mắt từ khi nào nhìn cậu như muốn giết cậu ngay...
- Muội cũng muốn gặp nàng ta lắm các huynh ở thời gian đó có vẻ rất vui vẻ nhĩ - Tuyết Vân cười tươi nói, Khi thấy ba tảng băng kia cùng nhau cười khi nhắc đến một cô nương, có vẻ người đó rất tài nhĩ...
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 69: 69: Xích Với Ly


Thời gian từng phút trôi qua thấp thoáng đã có kết quả của hai bảng võ thuật và pháp sư hay là bảng một và bảng Hai...!hai người chung cuộc là Hải Thanh và Hải Ngọc là hai huynh muội...
Tiếp theo là bảng Ba...
Bảng này khá ít người vì Luyện dược sư là rất khó luyện được, nói chung bảng này chưa đến hai mươi người..
Hai mươi người trong bảng Ba, gương mặt ai cũng đầy tự tin.

và cao ngạo, Quần áo mặc thì thấy đa số là đều có các gia tộc lớn chống lưng cho, Chỉ có Hàn ly một mình khẽ cười nguy hiểm,...!Mấy người này muốn thắng Nàng về Luyện Dược Sư sao...
Trên nóc khu nơi mà các giám khảo ngồi xem một tướng người nhỏ nhắn, Có áo choàng đen bên ngoài tóc đỏ đậm.máu, đang khẽ cười nhìn về hướng nàng..
- Muốn thi sao xem ta có đồng ý không đã.
Hắn dơ tay về phía trận đấu mà các thí sinh đang luyện đơn tỷ thí,...!
*Bùm.....
Bổng nhiên cả sân đấu nổ tung, Mặt đất rung chuyển dữ dội, Ai cũng bất ngờ, lo sợ...
- " Đây không phải là tự nhiên...." Nàng nhảy lên cao nhìn xung quanh phía dưới, thấy tất cả đều rung chuyển dữ dội...
- Hahaha......hahaha..
Một người nào đó đang ôm bụng mà cười...!đôi vai hắn có đôi cánh nên không cần lo lắng..

Cười đến gần khóc, nhìn thấy con người khổ sở lo lắng và sợ hãi hình như hắn rất.vui....
- Xích Huyết Điểu ngươi dừng lại đi, ta có thể thả ngươi ra thì cũng dễ dàng khiến ngươi mãi mãi không nhìn thấy ánh sáng..
Nàng khuôn mặt tức giận nhìn kẻ cười như điên kia mà lạnh giọng nói,..

Hai tay nắm chặt đang rất giận..
- Êh..

Họ bắt nhốt ta hàng trăm năm, khiến chúng sợ hãi là tốt với chúng lắm rồi...
Hắn Nhịn cười mà nói chuyện với nàng, một cánh tay hắn chỉ về xuống dưới đó..

- Lửa...
Dường như cả một dòng sông lửa chảy ra và xuất hiện..

dưới đất bây giờ chỉ là một biển lửa..
- Băng....
Nàng bay xuống dưới, song một tay lấy ra một lá bùa màu xanh, như là băng văng lên cao, lập tức có một cơn mưa lớn đổ xuống, như để chỉ dập tắt hết ngọn lửa..
Xích Huyết Điểu Khoanh tay bỉu môi, mà nhìn nàng Tạo mưa lớn...!hình như nước mưa không làm ướt được hắn, đứng hiên ngang giữa không trung mà không dính một giọt mưa nào...
Ở Phía Dưới...
- Aaaaaaa....
- A....a.aaaaaa
Những tiếng hét lên, Khói bụi bay mù mịt, có khi lại nhìn thấy những linh thú được triệu hồi để cứu mọi người..

- Nhị ca tại sao...!lại bổng có một dòng sông lửa và mưa lớn vậy....
- TẤT CẢ MAU TÌM NƠI TRÁNH ĐI...
- Tuyết Lệ muội mau cùng phụ hoàng hồi cung đi..
- Để ta đưa hoàng thượng và Hoàng hậu về cho...!các huynh xử lý mọi chuyện đi...- Huyết Tịch..

xung phong..
Tất cả huyên náo lên, Nhìn xuống giữ sân đấu, có một người với Áo choàng đen đứng giữa nhìn lên trời cao như đang liếc mắt, Hoàng luân mở tròn mắt hình dáng rất quen thuộc..

mà khiến vị thái tử này không thể quên được...!Cậu lập tức Triệu hồi Hoả Kỳ lân mà nhảy xuống dưới..
- Hoàng luân huynh...!- Nhận thấy hoàng luân rất lạ mà nhảy xuống dưới...!ngăn cảng không dược, Bất chợt nhảy xuống theo cậu...
- Ninh Hoạ...- tuyết vân lo lắng..
______________
Trên sân đấu,..
Những ngọn lửa hình như đã bị dần dập tắt hết, hiện rõ lên một hình dáng nhỏ nhắn trên đó, phía trước là không trung một cậu bé khoảng mười lăm tuổi hai tay khoanh lại với nhau, nụ cười trên sự lo sợ và sợ hãi của hàng trăm người ở đây, từ từ đáp xuống...!sân đấu..
- Oa ( bốp.

bốp bốp...!vỗ tay) Hình Như băng của ngươi mạnh hơn lửa của ta..
- Xích Huyết Điểu...!Ngươi dừng lại được rồi đừng để ta ta phải ra tay..

- Ta chính là muốn ngươi phải ra tay đó...!ha..

ngươi cũng là một bán yêu lại đi đứng về phe nhân tộc lấy oán báo ơn Sao...
- Ngươi là ai...!Âm ly ngươi quen hắn sao..- Sở Nguyệt lên tiếng, chỉ thẳng vào mặt chỉ Xích Huyết Điểu..
- Âm Ly...!sao...!hahaha..

Ngươi cải trang cũng giỏi đấy Sứ giả địa ngục à...
- Sứ giả địa ngục...!là sao...!- Tuyết Lệ cũng đến sân đấu..
- Âm Ly hắn là ai vậy, sao hắn lại gọi ngươi là sứ giả địa ngục..

- Sở Nguyệt lo lắng cho những điêu mà cậu suy nghĩ..
- Thôi...!để ta tự giới thiệu cho, Hmm ta là Xích và cũng là người đã diệt cả Huyết kỳ sơn..

- Ngươi...!
- Xích Huyết Điểu Nếu ngươi muốn chết sớm như vậy...!e là Đến phong ấn ngươi lại ta cũng không có hứng rồi..

Nàng bước đi tiến đến chỗ mà Xích Huyết Điểu đang hiên ngang đứng Một tay tạo ra một kiếm băng xanh,..

giao đấu với Xích Huyết Điểu..
Hai người giao đấu nhưng đã ảnh hưởng đến người bên này, mỗi lần hai người giao kiếm thì xung quanh lại có những vụ nổ không rõ lý do..
- Mạnh quá...!- Tuyết Lệ phải che mắt mà chống cự..
- Haha không hổ danh là người hồi sinh ở sinh Tuyền Thủy...- Xích lại cười trêu..
- Căm miệng...!- Nàng khuôn mặt trông rất tức giận, kiếm băng trong tay cũng đã thay đổi hởi THIÊN NGOẠI KIẾM rồi..

giận dữ chém một nhát..
- Hở...!- Một dòng máu chảy xuống qua mặt của xích..

khuôn mặt hắn trở nên tái nhợt đi..
* bụp...!Một cánh tay rơi xuống từ trên trời..là cánh tay của Xích..
Tiến đến nhanh đôi tay bóp cổ Xích Huyết Điểu,..

từ trên cao đến xuống sân đấu..

Thiên Ngoại kiếm cắm ngay kế đầu của Xích Huyết Điểu...!
Hắn máu chảy từ miệng nhưng vẫn còn giữ được nụ cười đểu..

có lẽ bị nhốt quá lâu đến cả Đau đớn cũng biến thành thứ có thể khiến hắn cười..được...
- Ngươi sẳn sàng chết chưa...
- Chưa..

Hắn nói nhưng khuôn mặt vẫn tươi cười..
- Âm Ly...!ngươi ruốt cuộc là ai....- Sở Nguyệt hét lên khi nhìn thấy ánh mắt đỏ rực giết người của nàng..
- Ha...!Ngươi vẫn ngu ngốc tin cô ta là Huyễn Âm Ly sao...!Cô ta là đệ tử của Minh Tôn, là người đã chết, tên cô ta là Hàn..

Ly...!hãy là thất Điện hạ của Hàn triều...!phải không..( nháy mắt với nàng) Và người trong lục giới gọi là Sứ giả địa ngục...
- Hàn ly..

không thể nào...!- Dạ kỳ lắc đầu rõ ràng là nàng đã chết, chính Hiên trước khi mất tích đã nói vậy..

mà..
- Hàn Ly...!- Ninh Hoạ cười trừ..
- Hàn ly nàng còn sống tại sao phải trốn bọn ta mấy năm qua chứ...!- Hoàng luân hét to..
- (Bỏ tay khỏi Xích) Ha...!Các ngươi còn nói vậy sao...( đứng lên, đối diện với bọn họ, cười khổ) Đẩy xuống ma cốc, Hàn triều hoản loạn, Linh thú biến mất, tu vi mất hết, đều là do các ngươi ban cho ta đấy...!( nhìn Xích) ta không cho ngươi giết những người này mà là để chính tay ta cho họ biết thế nào là địa ngục trần gian...
Xích Huyết Điểu đứng lên Tay chỉ chỏ cái gì đó, Cười nguy hiểm..

phía sau lưng nàng..

- Muốn ta chịu chết à..

nằm mơ đi..
Một vòng xoáy, xuất hiện từ các hành động của xích Huyết Điểu, tay hắn còn tự mộc ra nữa.,...
- A...!( vẫy tay..) Sứ giả địa ngục cho ta nhắc đến ngươi lời chào nha...!tạm biệt...
Hắn cười bước qua vòng xoáy...
- Muốn chạy à...!
Nàng chạy nhanh vào vòng xoáy để tránh trước khi nó biến mất hoàng toàn..
Những người kia vẫn chưa hiểu được ẩn ý trong lời của nàng nên vẫn đứng đó một cơn mưa rào đổ xuống như xoá hết mọi dấu vết mà nàng đã từng ở đây....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 70: 70: Tu La Yêu Giới


Vừa bước va vòng xoáy không gian, Nàng đã đến một thế giới khác...
Xung quanh rất ồn ào, đầy tiếng là hét của những người khác, cảm thấy có rất nhiều người hàng trăm người à không chắc cũng phải đến hàng trăm nghìn người..
- Ồn ào quá đi...
Nàng mở mắt ra, hét...!Để ý đến xung quanh, hàng triệu con mắt đang nhìn chằm chằm vào nàng, mà còn là những ánh mắt khinh bỉ, coi thường..
- hứ...!mau xuống đi cho người khác đấu chứ..
- Mau xuống đi...
- Mau xuống đi nếu không muốn chết...
.........
Những tiếng gào thét vang lên, hình như là họ đang xem cái gì đó mà nàng ngăn cảng..
- Hửm...!Một tiểu yêu cũng muốn thách đấu với Xà Linh ta à....
Một giọng nói vang lên, Trước mặt nàng, Hắn có mái tóc xanh lá thiên nhiên, mặt còn có những hình vẽ kỳ lạ, trên tay hắn lại còn có vảy rắn...!mái tóc xoả xuống dài, cười tà mị, nhìn nàng..
- Thách đấu.....????...
Nàng ngây người vẫn còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra rõ ràng là nàng bước theo sau xích Huyết Điểu mà đi vào đây thôi....!Đang suy nghĩ và nhìn xung quanh...!Đây là một sân đấu nữa, hơn nữa là trên sân đấu này chỉ có nàng và tên Xà Linh kia, mà hình như mọi người ở đây rất lạ...!người có đuôi, có tai, có mũi....!là động vật...!mà cũng không chắc chắn được....
- Tiểu Yêu ngươi cầu xin ta cũng chưa muộn để chết đấy...
Hắn cười tà mị lại nói...!những cô nương yêu quái kia hình như rất hâm mộ hắn, người nào cũng hét to, gọi tên hắn...!Hmm Dù gì cũng đã đến dạy cho một tên không biết tốt xấu một bài học đã...
- ( Cười nguy hiểm) xà Linh à...!đúng là không biết trời cao đất dày....
Nàng khẽ cười, hắn cũng cười..., Trên tay hắn hiện ra một thanh thương đen và dài, Xung quanh cũng huyên náo ầm lên...
- Tiểu yêu...!Tóc ngươi màu xanh à...!Đúng là tìm con đường chết...!phải gọi là thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa lại chui vào....

Nhìn lại bản thân nàng mới biết, Tóc nàng đã tự chuyển sang màu xanh bầu trời, mắt cũng vậy...
- Địa ngục đây...Đã đi chán lắm rồi...
Nói xong Xà Linh lao vào với cây thương đâm nàng, Vừa đâm nàng lại biến mất nhưng lại không có giấu hiệu nàng duy chuyển gì,..
- Bà ngươi bên đây nè...
Quay mặt qua sau..

thì thấy nàng đang ở phía sau lưng hắn..

hắn cũng ngạc nhiên lắm...!nhưng cũng không chần chừ mà đánh với nàng tiếp...
Lần này là đánh thật sự, cả kháng giả không phát ra bất kỳ tiếng cổ vũ hay âm thanh nào, mọi người cứ như vậy mà chìm đắm trong trận đấu..

này...
*ya...!hak.....ya....hak.....
Chỉ có nghe thấy tiếng đánh nhau đó..

trận đấu nhanh đến nỗi chỉ thấy lúc hai luồng Khí va chạm vào nhau, và những tiếng động của sân đấu sắp bị phá nát..
- nhanh quá...
- Người đó là ai...!vậy...
- một cao thủ cấp Thiên Nguyên sao...
- Mạnh quá...
.........
......
Hai người đấu được một lúc lâu...!sau mới dừng một lát..
- Không ngờ tiểu yêu như ngươi cũng có thực lực đấy...
- Quá khen,..

đến lúc kết thúc trận đấu vô nghĩa này rồi nhĩ..
Trong tay nàng biến ra một lá bùa màu đen đậm, hai mặt còn có những hình vẽ của sấm sét......!
*bụp.....
Một cái tháp, là pháp bảo kỳ lạ từ trên cao rơi xuống nhốt nàng vào bên trong...
- Hở.....!cái khỉ gì đây...
Nàng vẫn còn chưa chuyện gì xảy ra, chưa xử lý lá bùa này mà...
- Chết tiệt...!ta không tin cái tháp xấu xí này nhốt được ta...

Nàng dùng, lôi điện, băng, lửa, nước, kim mộc,...!cũng không thể nào phá vỡ nó mà thoát ra bên ngoài được.....
Ở bên ngoài..

ngôn tình tổng tài
- hahaha..Lại bị dễ dụ vậy sao...
Hắn cười gần như rơi nước mắt...và những người c
xung quanh cũng vậy...
- khụ...!khụ..( nghiêm lại) Hmm Ta sẽ đưa Tên tiểu yêu này nhốt vào Tu la ngục, Yêu Vương từng nói có người tóc xanh xuất hiện ở đây thì bắt họ ném xuống tu la ngục..

Ở Tu la yêu cung...
Hắn Cười nguy hiểm nói....
- Xà Linh đại nhân.....
- Xà Linh đại nhân..
- Yêu Vương Đế tôn muôn năm..
- Yêu Vương Đế tôn muôn năm...
- Yêu Vương Đế tôn...
_____________________________
Ở đây là Tu La Giới là Viêm giới trong tu la, được cai trị bởi một người bí ẩn mọi người gọi hắn là Yêu Vương hay Yêu Đế..

Hắn là người tuyệt tình nhất ở Tu la giới này,...!Khi gặp những người Mắt xanh hay là tóc xanh hắn đều cho người bắt người đó đẩy xuống Tu la ngục..

Nơi mà còn đáng sợ hơn là A Tỳ đạo địa ngục, Ở nơi đó còn bị hành hạ rất ghê rợn, bên cạnh hắn có bốn người thân cận cũng vô cùng nguy hiểm và rất mạnh có thể từ Nguyên Sư trở lên, bốn người đó lại có rất nhiều tay sai mạnh mẽ nữa...
Tại Cung Điện Ở Tu La yêu cung..
Một người bị bóng tối che khuất đang ngồi nghỉ trên chiếc ghế làm bằng băng gần Bằng nữa người hắn..

phía dưới vài bật thang là bốn người Tím, đen, Đỏ, vàng trông họ rất sợ tên đang ngồi ở trên đó..
Xà Linh cúi người đi vào không dám ngẩn mặt lên nhìn Bốn người đó thậm chí còn sợ hãi khi bước vào đây..
- ( cung kính, quỳ xuống) Bẩm Yêu Vương, thần hồi nảy bắt được một tiểu yêu tóc xanh..
- Lại một người ngu ngốc đến Đây nữa sau..- Hắc Hy người áo đen dó sờ trán lắc đầu nói..
- Cứ Đẩy xuống Tu la ngục đi..- Viêm Hy cười tà...!( người áo đỏ)..
- Ta suy nghĩ k hiểu ruốt cuộc Quân có thù hận gì với người tóc xanh mắt xanh - Tử Hy người áo tím sờ cằm suy nghĩ..
- Xà Linh ngươi đem tiểu yêu đó văng xuống Tu La ngục đi...!- Liên Hy người áo vàng nghiêm nghị nói..
- Thuộc hạ tuân lệnh...!-Xà yêu cúi đầu rồi rời đi mà không dám ngẩn mặt lên nhìn người đang ngồi trên kia là ai...
- Quân ( nhìn lên người ngồi nghĩ trên kia) tại sao ngài lại không thích người tóc xanh hay có mắt xanh vậy - Tử Hy cung kính cúi người nói..

- Lúc trước có một người như vậy bỏ rơi bổn vương nên ta không muốn nhìn thấy ai như người đó...!các ngươi có ý gì sao...!- Tên ngồi đó cười tà mị..
- Thần không có ý gì - Tử Hy mặt tái nhợt cúi người..

nói...
- Không có gì đừng làm phiền bổn vương...!
Hắn nói xong mà bỏ đi ngay,bốn người kia cúi người khi hắn bước đi.....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 71: 71: Quân


Ở Tu La ngục
*Rét...rèn...
Một người mới bị đưa vào ngục, và bị dán trên trán một lá bùa màu vàng..

( Như bùa trừ ma cương thi á) Hàn ly bất động..

đứng yên..
Những người bên trong cùng nàng ai ai cũng nhìn cô bằng con mắt kỳ lạ..

họ bị đưa vào có bị dán lên trán như nàng đâu...,..
Một người có mái tóc màu xanh giống nàng bước đến gỡ lá bùa trên trán nàng ra....
- Cô không sao chứ..
- ( giận dữ, bước đến gần cửa ngục..) cái tên xà Linh khốn kiếp kia dám giỡ trò với bổn cô nương, ta không biến nơi này của ngươi thành rác ta không phải là Hàn thiên ly.....
nàng hầm hực..

cáu giận..

những cô gái xung quanh..

thì càng nghĩ nàng càng không bình thường..

hèn gì bọn chúng phải dán lá bùa bất động khiến nàng không thể la hét..
- Cô nương..

cô cũng mới bị bắt vào sao...
Một cô gái khác..

giọng dịu dàng nói với nàng..

quần áo thì lấm lem vấy bẩn, khẽ nhìn những người khác ai ai cũng giống nhau, đều có những vết cào lớn của động vật như hổ trên người.., mặt ai cũng có vết sẹo không một ai mà không bị thương nặng, và cũng không một ai không chảy máu..

đau khổ ở đây...!và đặc biệt trong đi ai cũng có một nét điểm nào đó giống nàng..
Bên kia có một cô gái khác..

khuôn mặt gần như bị hủy hoàn toàn, và tránh xa những người khác, quần áo y phục thì rách rưới, người thì hơi rung rẩy, trông rất đáng thương, Không biết thế nào mà đôi tay của nàng tự nhiên cởi áo choàng của mình ra đi đến khoác cho cô gái đó.., Cô gái ngẩn mặt lên nhìn nàng..

trong rất bất ngờ và ngạc nhiên..

định nói thì...
- ( lấy mặt nạ của mình đeo cho cô gái đó) không có gì đâu..
nàng đứng lên, khi nói xong,..

nhìn xung quanh một lần nữa..

Thì Lồng ngực nàng..

tự động nhói đau..

nàng phải dựa vào bức tường bên cạnh mà đứng được, bàn tay thì đặt ở lồng ngực trong rất khó chịu..
- Cô không sao chứ..
Một cô gái khác thấy nàng như vậy..

đến hỏi và đỡ nàng..
Nhìn cô gái đỡ mình, Nhìn cổ cô gái, thì răng nanh cứ muốn cắn ngay vào cổ cô gái đó...
- Tránh ra..
Nàng hất tay mà cô gái đỡ mình ra sợ rằng bản thân chịu không nổi sự h@m muốn mà cắn cô..
Phía ngoài, Lao ngục có một người Canh ngục bước đến và cằm roi..

nét mặt rất dữ tợn..
*rèn..

phằng...
Âm thanh Của tên đó vung roi vào lao ngục này, âm thanh nghe mà như điếc tai..
- Ngươi..

Linh Sư Vỹ đói bụng rồi ngươi là thức ăn..
Giọng hắn hung tợn vang lên, chỉ vào cô gái mà bị nàng hất tay hồi nảy, cô gái đó rung rẩy khóc..

hơi lùi về sau..
- Không...!không...tôi..không...!muốn...!cứu...cứu..tôi....!với..
Cô gái đó gào lên vừa gào vừa lắc đầu, những cô gái khác ai cũng nhắm mắt mà tức giận..

đây là tu la ngục họ làm được gì chứ....!tên cai ngục kia hình như không đủ kiên nhẫn mà hung dữ bước vào..

vung roi đánh cô gái..
* vèo.......bụp...
Hàn Thiên Ly bước đến cằm chặt sợi roi mà tên đó định đánh vào cô gái...
- Đủ rồi đó...
- Lại là một người không biết chết là gì à..

Đây là tu la ngục đó và ta là người cai quản nơi này..

ngươi dám cản ta sao...
- Ta không chỉ là cản ngươi mà phải biến nơi này thành một nơi thoáng mát lại..

không khí khó chịu lắm rồi...
Nàng nói, Ánh mắt chuyển sang màu đỏ, nàng cười trừ..
- Ngươi....!ngươi.....Được thôi ngươi mạnh miệng lắm...!ngươi Hôm nay là thức ăn của Linh sư Vỹ...
- ( buôn ra) Tất nhiên...
Tên cai ngục hầm hực đi ra ngoài, nàng bước theo sau hắn, cô gái kia, khóc lóc vẫn rơi nước mắt..
- " Đi chỗ khác có lẽ sẽ không muốn cắn nữa"...
Đi vào phía sâu trong ngục nơi đâu cũng có một vài người bị nhốt giam cầm, đa số ai cũng giống nàng vài phần...
- Đó..

bọn chúng là những người không sợ chết như ngươi ấy..

người thì mất tay..

hoặc là làm thức ăn cho các động vật ở đây......

Nhanh chóng..

Hàn ly ép sát hắn vào bức tường của ngục một tay bón chặt lấy cổ hắn..

lạnh giọng nói..

- Mở các ngục cho bọn họ đi ngay nếu không người chết là ngươi...
- Ngươi..ng...!( nhìn thấy ánh mắt đỏ rực của nàng) Ta thả chúng Bốn vị đại...!nhân thân...thân cận với..

yêu vương cũng..

không..tha cho ta....
- Vậy ngươi..

( Bóp mạnh tay..

hắn từ từ Hắn...!không chịu nổi..

mà đi..)..đừng hòng mà sống...
Nàng lạnh lùng quay mặt đi, tên cai ngục đó, tan theo không khí mà biến mất..
- ( tay biến ra thiên ngoại kiếm) Biến nơi này thì rác cho ta...
Thanh kiếm như nghe được lệnh của nàng mà bay đi thực hiện...!còn nàng thì tiếp tục đi vào trong xử lý từ bên trong ra...
______________Cùng lúc đó
Ở Tu La yêu cung..

ở đại điện
Cũng náo nhiệt hẳng, hàng chục mỹ nhân yêu múa, hình như là buổi tiệc nào đó..,..
- hahaha..

Hahaha..
- Hhahaha.....
Tiếng cười vui vẻ nhìn người múa.

Chỉ có một người ngồi ở vị trí, mà hàng vạn yêu ma tôn kính đang một mình một chai rượu trên tay khuôn mặt lạnh lùng nhìn xuống dưới..
Khi Điệu múa xong..

hàng chục tràn pháo tay vang lên dữ dội....và cả tiếng khen ngợi..
- ( bước lên) Bẩm Yêu Vương..

thần Mạo mụi dẫn nữ nhi của mình đến Lăng Nhi.( quay mặt phía ghế ngồi)...!mau đến đây...
Một cô gái rất xinh đẹp, trông dịu dàng lễ phép bước đến đứng kế người mới nói kia..
- không hổ danh là con gái của Tiêu đại nhân tuyệt sắc giai nhân..

- Hắc Hy lên tiếng nhìn Cô gái tên Lăng Nhi..

- ngươi đúng là đào hoa, người ta đẹp như vậy mới xứng đứng cạnh quân chứ - Viêm Hy cười nói..
- .....- Liên Hy cằm ly rượu lên uống..
- Phải đó Quân là chí tôn của tu la giới..

mà - Tử Hy hùa theo..
- ( cúi người nhẹ) Yêu Vương Thần là Lăng Nhi...
- Ờ..

- Yêu Vương uống rượu...
- Yêu Vương..

thần mong người chiếu cố cho nữ nhi của thần...( cúi đầu cung kính...)...
- Ờ...!Lui được chưa..

( thờ ơ lạnh nhạt)...
- Nè, Liên Hy ngươi có biết tại sao Quân lại lạnh lùng, cả một người tuyệt sắc như Lăng Nhi cô nương Quân cũng không để vào mắt không...- Tử Hy nhìn qua Liên Hy hỏi..
- Không biết...- Liên Hy..
Phía dưới mọi người bắt đầu náo nhiệt lên bàn luận về Quân...!kia
- Ruốt cuộc người nào mới lọt vào mắt của Quân đây...
- Quân không thích Nữ nhi chẳng lẽ Quân thích Nam nhi sao...
.....
.....
..Quân từ phía kia văng xuống bình rượu trong tay xuống..

* Rầm...
- Các ngươi ồn ào lắm rồi đó....
Tất cả im hơi, có lẽ không có ai dám cử động người nào cũng mồ hôi nhễ nhại..

vì lo sợ..
- Các ngươi muốn biết ta yêu ai sao..., Người bổn vương thích không ẻo lả như đám nữ nhi kia, không thanh tao tuyệt thế, không tuyệt sắc giai nhân, không dịu dàng như nước, không phải ai cũng có thể ở cạnh nàng ấy...!nên đám người các ngươi đừng mà có lấy những nữ nhân khác so sánh trước mặt bổn vương vì ta thấy chán ghét những cô gái cứ bám lấy người khác lắm rồi..
Quân nói rồi quay lưng đi..

để lại một đám người suýt nữa là không thể sống được này vì cái miệng mà làm cho quân giận..

chắc bọn họ biết bản thân thân sẽ không sống được bao lâu nữa...
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 72: 72: Là Quân Hay Là Hiên


Ở Tu La yêu cung..
có thể đây là một hoa viên, Cây cối, bao loài hoa, vẫn nở, không một bóng người ở đây, trên phía bầu trời cao kia cũng chỉ thấy một mặt trăng đỏ rực như máu,...
Một tiếng đàn quen thuộc cất lên, biết bao nhiêu nổi sầu, buồn bã, cô đơn ở một nơi không phân biệt được ngày hay đêm này..

Tiếng đàn du dương trầm bổng, dịu dàng êm tai,..

nhưng có mấy ai nghe thấy được...
Bên kia, một dáng người tuyệt sắc quen thuộc, đang ngồi trước một cây đàn hai bàn tay như đang nhảy múa trên từng dây đàn, vẫn là Bạch y không dính bụi trần, Ánh mắt sâu thẳm như thẩm vực sâu, Mái tóc xoã đen dài, khuôn mặt trông lạnh lùng...
Bổng từ đâu có một người chạy đến đó là Viêm Hy...!thấy người này quỳ xuống bẩm báo..
- Quân Tu La ngục bị ai đó phá nát rồi..
Quân dừng đôi bàn tay lại để trên đàn khuôn mặt lạnh lùng không hề thấy đổi..
- Tu La ngục nơi các ngươi canh giữ mà dễ dàng bị phá vỡ vậy sao..
- Quân nghe đám thuộc hạ kia bẩm báo tên đó rất mạnh có thể là đến Nguyên Sư và thậm chí là Toàn Linh Sư..
- Chả lẽ bốn người Nguyên sư các ngươi không cản nổi một toàn linh sư..( Cười khinh)..
- Thuộc hạ...
- Cút ra ngoài...!đừng làm phiền bổn vương..

Tu La ngục là các ngươi canh giữ nên đừng tìm bổn vương..
- Thuộc hạ...!cáo lui..
Viêm Hy đi ra ngoài, cho dù bốn người này hợp sức lại cũng chỉ là trò mèo cào với một Toàn Linh Sư thôi, nên Viêm Hy mới nhờ đến Quân..

Quân từ lâu đã đột phá Toàn Linh Sư một bước từ Quỷ Đế chi tôn lên đứng đầu tứ giới Tu La yêu Vương..

Nhưng Quân lại Như vậy..

e là phải dùng đến cách khác vậy...
Trở lại với Quân...
Một mình một đàn trong bầu trời đến tối..

khuôn mặt lạnh lùng khó tả..
- Bằng Hữu đến thăm sau không ra mặt...
Quân Bổng nhiên dừng lại tiếng đàn khẽ cười trừ lên tiếng...
Trước mặt Quân bây giờ xuất hiện một thanh niên khoảng 15 tuổi dáng người thanh mảnh, tóc rực đỏ máu..

là hắn Xích Huyết Điểu..
- Ta nên gọi ngươi là Quân vị Tu La yêu Vương lạnh lùng băng lãnh, vô tình nhất Thiên hạ hay là một Huyền Tử Hiên vị Vương tử Hoàng tử suy tình với một người đã mất suốt bao năm...
- Viêm giới còn Viêm La ngục ngươi muốn vào chơi không..

hả Xích...
- Nè..Quân...!ta có lòng tốt đến tặng quà cho ngươi mà ngươi không van nghênh ta sao..
- Hả...!Quà là quà gì..
- Quà của ta rất đặt biệt đảm bảo có một không hai chỉ sợ ngươi không ra ngoài nên không biết được thôi..
- Người đâu tống cổ Tên Ma thú này ra khỏi Yêu Giới cho bổn vương..

Có Ba người mặt áo đen xuất hiện khi Quân gọi...!
- Nè..

Chỉ cần ngươi đi vài bước ra khỏi Yêu cung này cũng biết mà..

chắc chắn rằng ngươi cảm ơn ta hết lời..
- Bổn Vương đổi ý rồi bọn ngươi nhốt tên Ma thú này vào Địa lao của yêu cung cho ta....
- Tuân lệnh...
Ba người kia đến gần Xích lấy dây trói ma trói cậu lại...!và đưa xuống địa lao..

Ở Yêu cung..

Địa lao là nơi mà chính Quân Canh Giữ nên Người Vào không thể thoát ra được trừ khi mà chính Quân thả ra nếu không thì không bảo giờ mà thoát ra được...!mãi mãi cũng không...
- Nè..

Huyền Tử Hiên...!Huyền.....
Không còn nghe thấy tiếng vang của tên Ma thú kia nữa, Quân lại Lạnh lùng khuôn mặt trở nên Lạnh băng trở lại....như tảng băng ngàn năm.....
Ở phía Tu La ngục...
Cả tu la ngục bây giờ chỉ thấy toàn là những chiến tích mà nàng để lại, hàng trăm con hung thú bên trong bị nàng giết hết, Còn những con người yêu quỷ bị nhốt kia nàng hoàn toàn thả ra ngoài...Nên Bây giờ Tu La ngục chỉ thấy là thành một đống vụn..vỡ..
- Là ai có thể một mình giết Hàng trăm con hung thú chứ..

- Tử Hy nhăn mài..
- Những con hung thú này cũng là từ Thiên Nguyên trở lên..

Chúng ta là Nguyên Sư cũng chưa chắc thắng được bọn chúng - Viêm Hy trầm tư..
- Người này như Quân...!Thậm chí có thể Đánh một một với quân...!mà không phân thắng bại - Liên Hy nhìn đám chiến tích mà nàng để lại nhận xét..
- Liên Hy ngươi nói dỡn sao..

Quân Mạnh thế nào...!Chẳng lẽ chúng ta không biết..

năm đó người được xem là mạnh nhất tu la giới cũng chưa đỡ nổi mười chiêu của Quân..

bây giờ một Quân thứ hai xuất hiện đối đầu với chúng ta..

chẳng lẽ tu la giới này cũng muốn đổi chủ sao..- Hắc Hy..

suy nghĩ..

lo xa..
- Ha...!đám hung thú kia yếu quá giờ tới bọn ngươi sao...
Nàng bổng nhiên Xuất hiện từ sau lưng bốn người, khiến cho bốn người ai nấy đều nhăn mặt ngạc nhiên khi nhìn thấy...!Người phá hủy hoàn toàn tu la ngục chỉ là một cô gái mới lớn sao...
- Nè...!Cô ta là người phá hủy Tu La ngục sao...!- Hắc Hy thắc mắc..
- Là một người tóc xanh mắt cũng màu xanh sao..

- Tử Hy hỏi..
- Cô ta còn nhỏ vậy mà không thể nào là toàn linh sư được..

- Viêm Hy hỏi..
Ba người đều nhìn về phía Liên Hy nhìn thấy khuôn mặt ai cũng hiện lên vài chữ không thể tin được...?..
- Đừng hỏi nữa..

Bắt về cho Quân là được..

nhưng Cô ta là người mắt xanh tóc xanh thì giết tại chỗ cũng không sao....- Liên Hy lạnh lùng..
- Muốn giết ta sao...!cứ đến....
..
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 73: 73: Bảo Vệ Nàng Sao


Phía Tu La ngục đã xảy ra một trận chiến giữa bốn người Hắc Hy, viêm hy, Liên Hy, tử hy, và Nàng Hàn ly..

Một nơi hoan tàn như Tu La ngục làm trận đấu có lẽ sẽ hợp ý với nàng hơn...
- Êh..

các ngươi làm sao vậy..

đánh phải ra đánh chứ..
- " Cô ta quá ngạo mạn rồi..." hộc...!hộc..

- Hắc Hy thở gắp.
- E là chỉ có Quân mới cản được ả..

- Tử Hy nhăn mày..
- Các ngươi không đấu đàng hoàng thì ta cũng chẳng thấy vui..

nên các ngươi đấu với..

Nguyên thần của ta là được rồi ha....
Nàng khẽ nhắm mắt lại, rồi đột nhiên mở ra nhanh chóng, hai mắt thành hai màu khác nhau,...
- Ra đây đi..

Hoả Phượng Hoàng..
Ở một nơi tối tăm như Tu la yêu giới nhìn thấy một con phượng hoàng lửa xanh như vậy đúng là chuyện lạ, Ngọn lửa của Phượng Hoàng Chiếu sáng hoàng toàn cho nơi này..

như là bang ngày vậy...
- ( che mắt) Sáng quá...
- Ánh sáng...!chói mắt..

thật...
Một con phượng hoàng xanh tuyệt đẹp đứng sau lưng một người cao ngạo..

thật khiến cho người ta muốn đánh bại nàng ngay lập tức..
__________
Ở Tu La ngục
Quân đang đánh đàn một mình..

Thì thấy như cả Yêu giới này sáng rực..

Hai bàn tay dừng lại trên cây đàn,...
- Ánh sáng này......
Quân cứ như là biến mất vậy, chỉ thấy ánh sáng màu trắng khi Quân biến mất..
Tu La ngục..
Bốn người kia đang cứ như là thi triển một trận pháp rất mạnh, không thể đánh nàng thì ít nhất cũng phải khiến nàng không thể duy chuyển nhốt lại một chỗ..
- Bọn họ làm trận pháp gì vậy...!thôi kệ..

Ta rất muốn phá trận của các ngươi đấy..
Bốn người đứng bốn phía xung quanh nàng..

hai thành làm động tác gì đó rất nhanh và rất lạ..lẫm...
- Hoả Ma kỳ..- Viêm Hy đưa lên cao một lá bùa màu đỏ..
- Hắc Băng kỳ..

- Hắc Hy..Đưa lá cờ màu đen ra trước mặt
- Lam Phong kỳ..

- Liên Hy...đưa lá cờ màu Xanh ra sau lưng
- Tử La kỳ - Tử kỳ..

đưa lá cờ màu Tím chỉ lên trời..
Phía dưới chân nàng xuất hiện một vòng tròn có hình dáng của bốn lá cờ của bốn người kia,..

Bốn lá cờ trong tay bốn người cũng bay lên cao tạo thành một kết giới rất mạnh..

hướng về phía nàng mà đóng lại...
*vèo..
Một dáng người quen thuộc lướt qua nàng..

Dừng lại trước mắt nàng..

thấy trận thì bổng nhiên quay qua sau..

ôm nàng...
- Đừng cử động...!- Hắn ôm chặt nàng..

trận pháp kia vẫn còn tiếp diễn,.

khi thấy Quân bốn người đã thu hồi trận nhưng Tứ Kỳ trận một khi đã mở thì sẽ không dễ dàng mà thu hồi...
Trận Biến thành một thanh kiếm Đâm về phía nàng..
Càng tiến đến gần, thanh kiếm đâm vào người Nam nhi đang ôm chặt nàng,..

rồi bổng nhiên thanh kiếm nhìn lại, Vì tay nàng đã dùng phép thuật chặn nó lại....!
- Phá..

- Nàng sử dụng lực hơi mạnh, phá tan trận pháp...
Trận pháp bị phá, nhưng lại có gì đó sai sai...
- Nè..

Ngươi Bỏ ta ra...
Quân vẫn cứ ôm nàng không buôn..
- Êh..

Quân sao vậy..

- Tử Hy đơ người nhìn, Hằng ngày quân không gần nữ sắc, lạnh lùng khó gần lắm mà...
- Chẳng lẽ Bị Tứ Kỳ trận làm bị thương tổn hại đến đầu luôn rồi sao..- Hắc Hy cũng ngạc nhiên không kém..
- QUÂN..

- Liên Hy nhỉn cậu..
- ( khó chịu) Nè Nam nữ thụ thụ bất thân..

- Nàng hét Cạnh tai hắn..
Hắn đứng thẳng lên..
- Nàng muốn hét,đến tai ta điếc sao...!Hàn Ly- Hắn sờ sờ bên tai mà nàng hét..
- Ta phải đánh nhau nữa ngươi tránh ra một bên đi..

làm mất hứng - Hàn ly giận dữ..
À quên, nảy giờ quên mất bốn vị kia, Quay mặt sang, Huyền Tử Hiên từ một khuôn mặt dịu dàng với nàng sang nhìn bốn người kia lạnh lùng, khó gần..
- Ai cho các ngươi gây chuyện với nàng ấy..
- Quân...!cô ta là người phá hủy Tu La ngục..

- Viêm Hy cung kính cúi đầu nói..
Ai đó quay sang nàng cười nhẹ..
- Nàng phá hủy Tu La ngục đúng không..
- Ừmk..

ừmk..( gật đầu lia lịa..)..
- ( Quay sang nhìn bốn người lạnh lùng) Nàng ta phá tu la ngục thì sao..
- Quân..Cô ta còn giết hết Hung thú trong ngục..

- Viêm Hy...
- Bọn họ nhốt ta làm gì...- Nàng lên tiếng..
- Đám hung thú đó đáng chết,..

Ai nhốt Nàng ta ở trong Ngục..- Huyền Tử Hiên bây giờ như là Một Hắc Vương chính Hiệu Mà sủng phi vậy..
- Tên đó...!Xà Linh Hắn ta chơi xấu với ta..

- Nàng nóng lên nói..
- Xà Linh à, Bốn người các ngươi có thời gian nữa nén nhan để bắt Xà Linh,..

còn nữa Bắt hắn xong thì tự đến Viêm giới Lãnh Phạt, Từ bây giờ Hàn ly Làm gì ở Tu La yêu giới này..

có ai không phục thì cứ đến tìm bổn vương...!- Hiên lạnh giọng..

Ánh mắt khó gần..
- ..

Thuộc hạ....!tuân lệnh..

- Bốn người cúi đầu nhận lệnh không dám nói thêm lời nào khác.....
- hà..

Xong rồi..

Ta đi đây..

hẹn gặp lại..

- nàng vẫy tay..

quay lưng...
Bổng một cánh tay đặt trên vai nàng..

cùng giọng nói khá..

Lạnh..
- Đến Yêu Cung một chuyến nhĩ.....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 74: Chương 74


Cho dù là Hàn thiên ly không muốn đến yêu cung thì cũng bị Huyền Tử Hiên kéo đi, mặc kệ cho nàng nói, la hét thế nào thì hắn cũng không thả tay nàng ra..

mà cứ như thế..

khuôn mặt lạnh lùng dẫn nàng vào Yêu Cung..
Ở TU LA YÊU CUNG
Hàng trăm yêu ma, yêu quái nhìn Vào Huyền Tử Hiên bằng con mắt không thể tin được Một người ở yêu giới không gần nữ sắc, Lạnh lùng khó gần, Vô cùng cao ngạo, không xem người khác ra gì,...Mới ngày hôm còn từ chối Lăng Nhi cô nương nói là đừng lấy người con gái nào so sánh trước mặt hắn mà bây giờ lạnh kéo một cô nương vào Yêu Cung hơn nữa là người tóc xanh mắt xanh mà hắn ra lệnh không cho bất cứ người tóc xanh mắt xanh nào xuất hiện ở Tu La Giới...
- Êh..

Bỏ tay ra Huyền Tử Hiên..

Huyền Tử Hiên...!Bỏ tay ta ra không....
- Im lặng đi..

Bổn Vương không muốn làm nàng bị thương nên Hãy ngoan ngoãn đi..

- Quân lạnh giọng nhưng ánh mắt lại dịu dàng nhìn nàng nói....
Từ đằng xa trên con đường nhỏ mà Hiên kéo tay nàng đi..

có hai người cha con cũng đang đi đến..

là Tiêu đại nhân và Lăng Nhi..
Khi gặp Hắn hai người kia dừng lại cúi đầu chào..
- Quân..- Tiêu đại nhân cúi đầu xuống chào..
- Lăng Nhi tham kiếm Yêu Vương..- Lăng Nhi cúi người chào...
- Ừmk...
- Quân...?? Yêu Vương...???..
- Quân xin hỏi cô nương này là ai vậy...
- Không phiền đến Tiêu đại nhân đây bận tâm..

Mau cút đi cho bổn vương đi..
- Nhưng Quân..

Cô nương này chỉ là một tiểu yêu nhỏ bé thấp kém..

Dẫn cô ta đến Yêu cung e là không hay cho lắm...!Nếu ngài muốn chơi thì sẳn tiện có Lăng Nhi ở đây cũng là một Yêu quái...!xinh đẹp..

tài giỏi..

biết mọi thứ cằm kỳ thi hoạ...!sẽ khiến ngài không buồn chán đâu...!
- ( nhìn nàng giọng dịu dàng) Bịt hai lỗ tai lại ta sẽ thả nàng ra ( Quân thả tay nàng ra, thì nàng cũng ngoan ngoãn bịt hai lỗ tai lại..)..

Nàng ấy là Tiểu yêu thì sao...!Bổn vương muốn thì ai dám cản...!Hơn nữa..

nghe cho rõ đây..

Nàng ta là người mà bổn vương chọn làm Yêu Phi của Bổn Vương..

đừng nói là một Yêu Cung nhỏ bé này..

cho dù là hủy cả Tu la giới lập một cung điện cho nàng ta thì Bổn Vương cũng sẽ làm chỉ cần nàng ta vui...( kéo tay cô bước đi., nhìn cô dịu dàng nói) Bỏ tay xuống đi..

nảy giờ có nghe gì không...
- ( thở dài) Ngươi bắt ta bịt hai lỗ tai lại mà muốn ta nghe thấy gì à..

Buôn tay ta ra..

( nàng lạnh giọng nói)...
- ( kéo nàng đi..

bổng nhiên dừng lại, quay mặt về phía sau cười đểu nói) Bổn Vương không buồn chán khi gặp mặt Lăng Nhi cô nương đây mà là Chán ghét..

những người như cô ta....
Nói xong Quân lại kéo nàng đi về phía sau..

không quay mặt lại nữa...
Hai cha con Tiêu đại nhân và Lăng Nhi..

tức giận không nói lên lời..
- Đáng ghét..

Quân ngươi vì nữ nhân thấp hèn đó mà nhục mạ con gái của ta sao...!
- Phụ thân..

nhưng tại sao người lại muốn cho con làm Yêu Phi vậy..

Yêu Vương cũng chẳng để mắt tới con mà..
- Con ngốc quá..

Yêu Vương để mắt tới con hay không là không quan trọng..

Mà là thực lực của Quân..

nếu con quyến rũ được Quân thì với Tu vi của hắn Tam giới trong tay ta là chắc chắn..
- Nhưng trong tam giới có Minh Tôn Và Thiên tôn rất mạnh..

Hơn nữa..

phía sau của Minh Tôn Và Thiên tôn còn có một người khác lợi hại hơn họ nhiều..

đứng sau lưng....!nếu phụ thân muốn Quân thâu tóm Tam giới thì phải vượt qua tên bí ẩn đó...
- Ta tự có cách nhưng về Quân..

ngài ấy không gần nữ sắc thì làm thế nào mà chúng ta tiếp cận được...
- Việc này phụ thân cứ để cho nữ nhi..

nếu Quân không thích con thì con sẽ khiến Quân.
phải yêu con......
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 75: 75: Thiên Ly


Tại đại điện của Tu La yêu cung...
Hàng trăm yêu quái hay là quỷ cấp cao đều có mặt..

tại đây Viêm Hy, Hắc Hy, Đứng một bên cạnh Yêu Vương...!Còn trên những cây cột trụ vững yêu Cung là Hàn thiên ly đang ngồi trên đó..

nhìn xuống dưới...
- ( quỳ xuống dập đầu) Yêu Vương Tha mạng..

yêu vương tha mạng..
Xà Linh run rẩy cầu xin khi bị bốn người kia dắt đến yêu cung một chuyến..
- ( cười tà mị) Ngươi tên xà Linh à...!tên hay đó..
Yêu Vương nắm một ít tóc vẫy qua vẫy lại như không quan tâm mấy cho lắm..
- Đa tạ Ngài...
- ( lạnh lại) Ngươi có muốn biết tại sao ta cho đám người kia bắt ngươi lại không...
- Thần không biết...
- Bổn Vương có hứng muốn biết ngươi làm cách nào để bắt được cô gái tóc xanh mắt xanh kia...( Giả vờ,..

Cười nhẹ nhìn lên phía nàng ngồi)..
- Hở ( cười) bẩm yêu Cầu thần đã đùng Doãn Hoả Chuông ả tiểu yêu đó bây giờ nếu không tan chảy thành nước thì cũng bị Doãn Hoả Chuông đốt cháy tu vi mà chết....
Xà Linh vui vẻ mà kể, nhưng hắn lại không hề biết Doãn Hoả Chuông của hắn chỉ nhốt được nàng một thời gian ngắn, không chỉ không có tác dụng với nàng mà nàng cũng lấy nó lấy Hoả trong chuông đó luyện ra thiên nhất đơn....
- Ồ..

ngươi lợi hại vậy sao..

vậy ngươi cần bổn vương thưởng cho ngươi cái gì không..( Hiên cười trừ)..
- Đa tạ Yêu Vương ngài thưởng gì thần cũng quý trọng, cả đời Xà Linh này mong đợi đi theo ngài mãi...
- Vậy bổn Vương cho ngươi chết thì sao..

( Hắn lạnh lại không còn vẻ muốn trêu xà Linh nữa)...
- Hở..

Yêu Vương Tha mạng..

là thần không làm gì sai..

mong ngài đừng giết người thần..
Bên kia Hàn thiên ly lặng lẽ nhảy xuống không phát ra tiếng động, âm thầm Đến chỗ của Liên Hy và Tử Hy đang đứng bên kia..
- Nè..

tên Huyền Tử Hiên đó là yêu Vương ở đây sao...
- ( cung kính với nàng) Huyền Tử Hiên xin hỏi cô nương người này là ai...- Liên Hy..
- ( chỉ vào Yêu Vương,) Đó..
- ( ngạc nghiên) Quân tên Là Huyền Tử Hiên sao, sao chúng ta chưa từng nghe ngài ấy nói đến..

- Tử Hy..
Cách không cá nơi ba người đang bàn luận thì bên kia có một cô gái nhìn chằm chằm vào nàng như là muốn nàng chết đi...
Một lúc sao Xà Linh được Hắc Hy tiễn đến Viêm giới Ở Viêm La tử ngục,mọi người ở yêu cung cũng bắt đầu bàn luận về Cô tiểu yêu đó...
Ở một nơi trong yêu cung, Có nhiều cây và nhiều hoa, Rất nhiều bướm bay lượn, Ánh trăng luôn luôn chỉ một màu đỏ...

Một người đang đánh đàn một khuôn mặt khẽ mỉm cười, không giống như hàng ngày rất ít cười khi ở một mình, Trong một cây to kia lại có một dáng người nhỏ nhắn đang nằm trên cây..

một tay thả xuống tự do còn tay kia thì cằm một trái táo nhỏ đang nhăm...nhe..

- Nè Huyền Tử Hiên tại sao ngươi không ở Nhân giới làm một Hoàng tử như Hoàng luân, Ninh Hoạ hay là Dạ kỳ vậy..
- Ta khuyên nàng tốt nhất đừng có liên quan đến Bạch Dạ Kỳ nhiều quá, Tên đó không phải Là Bạch Dạ Kỳ mà ta từng quen rồi...
- Tại sao..
- Không tại sao hết,..

Mà Mấy năm qua nàng ở đâu và làm gì, Ta tìm khắp nhân giới và tu La Giới không thấy dù chỉ là hình bóng của nàng...
- Minh giới, Tu luyện từ đầu, Và Đến các thế giới khác nhau...
- (hai tay dừng lại đặt trên đàn ngẩn mặt hỏi) Vậy tại sao không đến Tu La Giới...
- bây đã đến đây....!Mấy năm qua ta cũng đến nhiều lục địa khác nhau...!có một nơi gọi là Địa Cầu...!Ta rất thích ở đó..
- Vậy tại sao còn trở về Arqua..
- Ma thú, thần thú, Nguyệt Âm kiếm, Bích tiêu..
- Nếu bổn vương nói rằng Bắt được một ma thú, Có Nguyệt âm kiếm, Bích tiêu..

thì nàng có đồng ý với ta một điều kiện không...
- Tất nhiên là không,..

Ngươi không nói cho ta thì ta tự tìm kiếm...ok...
- (???) Ok là cái gì...
- Vậy bổn cô nương đi tìm đây..

Yêu Cung của ngươi...
Nàng nhảy xuống cây ngay và lên đường đi lục tung yêu cung....
- ( khẽ cười lắc đầu)..

Tùy nàng...!( lại tiếp tục gãy đàn...)..
________________
Một Lúc lâu sau, Thiên Ly quay lại một khuôn mặt hiền dịu lạ lùng, tay cằm một tách trà đi đến chỗ Quân đang đánh đàn, thấy cô quay lại hắn cũng dừng tay lại...quay nhìn nàng..
- ( cười) tìm không được nên đến lấy lòng bổn vương sao....
- ( đặt tách trà xuống) Ngài đón đúng..

Ta tu luyện còn thấp nên không thể đoán được...
- ( cười) Haizzz giờ nàng chịu thua với ta thì ta sẽ nói cho biết...
- Ta chịu thua Ngài...
- ( ngạc nghiên, Nàng nghe lời hắn vậy sao, nếu là mọi lần, thì lúc này Yêu Cung sẽ không còn chỗ ngồi nữa) Đấp lưng cho bổn vương..
- Vâng....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 76: 76: Thân Phận Của Nàng Ta


- Hay là nàng đấm lưng cho bổn vương đi - Yêu Vương khẽ cười..
- Vâng...
Đặt Tách trà xuống nơi gần nơi Hiên Ngồi, Đi qua sau lưng Hiên, Hai bàn tay nhẹ nhàng bóp vai cho Hiên,..
một lúc sau
Hai tay nhẹ nhàng vòng qua ôm Quân...!Úp mặt vào Lưng Quân nói..
- Quân...!Nếu ta nói ta yêu ngài, ngài tin không...
Yêu Vương Bổng chốc biến thành một làn khói trắng trong vòng tay của Nàng..

Và Xuất hiện sau lưng nàng lạnh giọng nói..
- Ngươi có biết Nàng ta sẽ không bao giờ dịu dàng với ta như vậy không,mặc dù ta rất muốn người đó là nàng..

nhưng ta cũng không thích người khác dùng khuôn mặt của nàng ấy ở cạnh ta..

- Ngài đã biết ta không phải ả tiểu yêu đó..
- Hàn ly sẽ không bao giờ nghe lời người khác, nếu tìm không ra thì Yêu Cung sẽ không còn tồn tại từ lâu...
Người đó đứng lên, biến trở về thành hình dạng thật sự, Là..

Lăng nhi cô nương..

- Tại sao ngài đối xử với tôi như vậy, tôi là đế cơ thanh khâu, còn ả tiểu yêu đó có gì sánh bằng chứ, tu vi của tôi cũng từ Thiên Nguyên trở lên, còn ả tiểu yêu đó chỉ có cấp 6, tôi là cửu Vỹ hồ, người người ngưỡng mộ...!vậy tại sao ngài lại đối xử với tôi vậy chứ...!ả tiểu yêu đó có gì sánh được..

tôi ngài nói đi..
- Ngươi muốn biết nàng ấy có thân phận gì sao...( quay lưng lại nói.)
- Phải, ả ta ruốt cuộc là tiểu yêu phương nào..thì tôi phải đi diệt cả nơi đó...
- Hàn triều, Hàn Huyết Quốc...

- HỞ..

( Bất ngờ)...!Ngài nhắc Hàn Huyết Quốc làm gì...
- Nàng ấy là người của Huyết Tộc, thậm chí là thất Điện hạ của Huyết Tộc, Huyết tộc là Yêu tộc đứng đầu Yêu giới chắc ngươi cũng biết..

Sư phụ nàng ấy là Hai vị Minh tôn và Thiên Tôn, Quốc vương của Hàn triều hay là người đứng đầu Lục giới ĐẾ TÔN là phụ thân của nàng ấy, huyết ngọc và Thiên ngoại ngọc nhận Nàng ấy làm chủ, Thẩm phán Minh giới là Tứ ca của nàng ấy, Thập Điện Minh Vương giờ là Tay sai của nàng ấy, Tứ Linh của Lục giới Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền vũ, Chu tước là hộ về của nàng ta, Thượng cổ thần thú Huyết Hoàng Tước hạ mình làm thú cưỡi của nàng, Ảnh Linh bây giờ là Huyễn thú từng là linh thú của nàng, Bây giờ nàng ta đang truy sát lục đại ma thú và Thần thú....!Những thứ này Thân phận của nàng ta như vậy...và bây giờ bổn vương sẳn sàng tặng nàng ta cả tu la giới..

nếu được thì ngươi cứ diệt tất cả....
- ( trợn mắt) Sao chứ...!Ngài chắc đang muốn bảo vệ ả ta nên mới nói với tôi như vậy...!Trên đời này có ai mà thân phận ghê gớm đến vậy...!nếu là thật thì tại sao ả ta chỉ mới cấp 6..
- Ngươi thật sự nghĩ là Một người cấp 6 mà Sang bằng được cả tu la ngục sao..

bốn người Nguyên Sư cũng dễ dàng bị thua..

ngươi đã quên Huyết tộc có Huyết thuật để che giấu tu vi rồi sao...!bổn vương chỉ nói với ngươi vậy thôi, nếu ngươi muốn Hồ tộc sống không yên ổn thì cứ việc gây chuyện với nàng ta...
Hiên lạnh lùng quay mặt bước đi...!Hiên biết tất cả, vì trong mấy năm qua Hiên luôn điều tra mọi việc về nàng...!nhưng lại chưa dám chắc chắn đó thật sự là nàng, khi nghe nàng nói là ở Minh giới tu luyện từ đầu thì Hiên đã chắc chắn...mọi chuyện...
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 77: 77: Bích Tiêu


Trong lúc Hiên đang nói chuyện với Lăng Nhi thì Hàn ly lại bắt đầu nhiệm vụ của mình..
nàng biến thành Huyền Tử Hiên để dễ dàng đi lại trong yêu cung vì Hắn ta là Yêu Vương ai mà dám cản chứ...
Đi qua một nơi khá ồn ào, Nàng ghé lại xem, thì ra là một đám tiểu yêu đang chơi đánh bạc, Nàng đi đến Bên đó ai cũng rung rẩy khi nhìn thấy nàng, sợ hãi nàng,...!quay lại nhìn mình khi thấy họ sợ..

thì nàng mới nhớ lại mình bây giờ là Yêu Vương Huyền Tử Hiên...
- Ta chơi được không...
Nàng hơi khẽ người khi nói chuyện với chúng, khi thấy nàng mở miệng hỏi chơi thì cả đám này gật đầu lia lịa..
Ba viên xí ngầu được lắc lên lắc xuống bởi một tiểu yêu màu xanh,..

rồi úp xuống, mọi người yêu quái tranh nhau đặt cược...
- Lẻ..

- Nàng lấy ra khoảng 50 lượng bạc đặt vào lẻ, khuôn mặt, khẽ cười chắc chắn..
Xí ngầu được khuôi ra, cộng vào nhau ra chẳng số lẻ,...
.......
Tiếp tục như thế, Nàng thắng hết tiền của đám tiểu yêu kia, và nàng chơi không công bằng cho lắm, sử dụng phép thuật nhìn thấu xí ngầu....
Đến lúc nghĩ chơi thì chạy rất nhanh, Đến Mộng Xuân điện..
Thấy hơi lạ lẫm kỳ quái, lại tò mò, Định bước vào trong thì hàng chục mỹ nhân yêu kéo nàng vào bên trong...
- Yêu Vương..

Đến thăm Mộng Xuân điện đúng là kỳ tích á...
- Yêu Vương...
Những mỹ nhân yêu kia bắt đầu, quay quanh khắp nàng, tung hoa, nhảy múa, ồn ào trở lên...
- Yêu Vương uống rượu với thiếp này..

- Một tiểu hồ yêu kéo nàng qua bên đó..
- Yêu Vương là của ta - Một người khác lại kéo nàng đi..
- Yêu Vương người yêu nhất là ta phải không..- một tiểu yêu khác ôm ấp nàng...
Hàn Thiên Ly bây giờ hắc hơi liên tục bởi phấn hoa trên người bọn họ, chóng mặt khi bị kéo,...!đây thật là cái tính hại cái thân....
- nè bỏ ta ra đi..
- Yêu Vương...!Ngài đừng nói gì hết..
- phải đó, lâu lắm mới đến đây chơi mà...
Bực bội lắm rồi, xung quanh nàng bắt đầu có hàn khí cực lạnh bao vây,..

chỉ một lúc,..

gần như đống băng hoàn toàn cả mộng xuân điện này..
- Ta cảnh cáo các ngươi trước rồi....- nàng giọng lạnh lùng, bước ra khỏi Mộng Xuân điện...!Quay mặt lại thấy hơi chướng mắt, trực tiếp một vết chém từ Thiên ngoại kiếm phá hủy hoàn toàn Mộng Xuân điện này...
Bực bội vì mang hình dáng của Huyền Tử Hiên quá nhiều người biết, không kém phiền phức đành trở lại là một Hàn thiên ly tóc xanh, mắt xanh mà Yêu giới luôn truy sát...
Thấy có một Hang động, ở Yêu Cung cũng có hang động sau..., Chắc không như Mộng Xuân điện chứ..

Vừa nghĩ đến Mộng Xuân điện là nàng đã rùng mình nổi da gà, Thôi không vào là tốt nhất..
Bước đi khoảng hai ba bước thì một cảm giác lạ lẫm đến, Linh khí vô cùng quen thuộc, phát ra từ cái động kia,Thôi kệ, Cứ vào thử xem là được..

nếu như giống Mộng Xuân điện là cho một kiếm là được...
Bước đến cửa động thì bị một kết giới vô hình chặn lại..
- Kết giới mạnh vậy chỉ có Là tên Huyền Tử Hiên đó thôi..
Nàng cười trừ, Huyền Tử Hiên chính tay đặt kết giới không cho ai biết chắn chắn không phải là thứ bình thường...
- Nhưng cũng vô dụng thôi, Danh thất điện hạ của Hàn triều không phải là hư không đâu...
Tay nàng chạm vào kết giới, Một dòng máu từ bàn tay nàng chảy xuống, Máu chảy đến đâu là kết giới biến mất đến đó..

Nàng bước vào trong động, Bên trong rất lạnh như là hoàn toàn là băng vậy...!
Đi sâu một chút nữa thấy một trụ Băng bên trong là một cây sáo...!cây sáo đó là Cây sáo của nàng...!Mất vào Mấy năm trước và cũng là bảo vật gắn liền với Huyết ngọc, Bích tiêu
- Bích tiêu..
Nhìn vào sáo mà cười khẽ, tìm được rồi, vậy là thu phục Đám thú kia càng dễ dàng rồi...!Một tay hệ hoả phá băng,.
*bùm....
Nhưng kỳ lạ, băng không tan, cũng không hề hấn gì...

- Vô dụng thôi, băng này nàng không phá tan được đâu..
Huyền Tử Hiên từ đâu xuất hiện sau lưng nàng bước đến nói..
- Vậy làm thế nào...
- Gọi bổn vương là Ca Ca đi là lấy được..
- Cái gì..ngươi tưởng ta là tiểu muội sao...!mà gọi ngươi như vậy..
- Vậy là Bích tiêu vẫn nằm đó rồi..( cười nhẹ)..
- " đừng..

tức....!đừng tức..Hàn thiên ly..

lấy tiêu đã hả tính sao...!Hả hoả "..

Huyền Tử Hiên....!Ca...!Ca...
- ( giả bộ không nghe) hả..

nàng vừa nói gì, nói lớn lên, bổn vương chưa nghe...!
- " muốn trêu mình đây "..

Huyền Tử Hiên
..

ca ca " khốn kiếp "..
- Gọi là Hiên Ca ca...
- Hiên Ca ca..

Hiên Khẽ cười bước ung dung tới Trụ băng, mà lấy Bích tiêu...!Bích tiêu nhẹ nhàng bay vào tay hắn..

- đây...!bổn vương nói là giữ lời...!Còn nàng mà gọi sai..

là ta lấy lại ( đưa tiêu cho nàng)..
Người nào đó háo hức cằm lại tiêu rồi, cũng khẽ cười...!Xoay người vẫy tay về phía ra của động
.- Hiên ca ca đi rồi..

Người nào đó ở bên cạnh không hiểu câu nói kia có ý nghĩa gì..
- ta vẫn ở đây..

- Ồ..

( giả vờ ngạc nhiên) Huyền Tử Hiên ngươi ở đây từ lúc nào thế..
- Bổn vương không ở đây vậy ai lấy tiêu cho nàng..

- Hiên ca ca..

nhưng bây giờ tên đó đi mất rồi...
- Vậy không phải bổn vương thì nảy giờ bổn vương ở đâu..
- Ngươi á..( cười nhẹ) ngươi chơi xí ngầu với đám tiểu yêu kia, dẹp Mộng Xuân điện đó...!
- Hả.....???..
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 78: 78: Yêu Vương Ca Ca


Lấy được Bích tiêu thì Việc tìm tất cả thần thú và Ma thú càng dễ dàng hơn rồi...!Rời khỏi Tu La Giới là điều tất nhiên.
- ( mặt dễ thương) Yêu Vương ca ca, Ngươi nói ngươi có ma thú giờ nó ở đâu vậy..

Yêu Vương ca ca..
Hàn ly không tìm được Ma thú và Nguyệt Âm kiếm nên đành bất lực..

mà..

hạ mình gọi tên kia là ca ca
Lúc này là ở trong phòng Yêu Vương ngồi viết và vẽ, nàng thì bên cạnh la hét ầm ĩ và nhõn nhẽo vô đối..
- Muốn biết Kiếm và Ma thú ở đâu sao...
Hắn nhìn nàng cười tà mị..
- Ừmk..

( gật đầu)..
- Không, Cho nàng biết rồi, trộn đi mất,..

trộn kiếm thì ta không nói, mà trộn tên yêu thú kia thì không được...!bổn vương không cho phép nàng đi cạnh hắn...
- Tại sao vậy...!( cười tà)..

Ngươi thích Ma thú thành người sao..

Chẳng lẽ đây gọi là gay ở Lục địa Earth ( trái đất) thường nói..

( suy ngẫm..)..

Truyện Đoản Văn
- Gay là cái gì..

mà thường nói...
- Là nam nhân yêu nam nhân đó,...mà ta chỉ không ngờ, một Yêu Vương như ngươi lại đi thích một nam nhân khác đấy.

( vỗ vai Hiên cười nguy hiểm)..
- ( quay sang ép sát mặt nàng) Bổn Vương không thích Nam nhân ( lạnh giọng nói)..
- Vậy tại sao,xin hỏi Quân hay yêu vương đây tại sao không cho ta biết tung tích của Ma thú..

Nàng cũng không thua, hắn ép sát mặt nàng thì nàng nâng cằm hắn nói...!Bây giờ, bốn mắt nhìn nhau, Hai người đối diện, Hắn thì lạnh lùng, nàng thì cứng đầu không chịu thua...
Chỉ một lúc, mặt hắn hơi đỏ vì ngượng lần đầu tiên gần nàng như vậy có thể nghe thấy cả hơi thở Hơi lạnh của nàng, còn vị cô nương kia, mặt không biết sắc, vẫn giữ biểu cảm..

như không có gì xảy ra vậy.....!
Hắn quay mặt đi chỗ khác gượng gạo nói..
- Ma thú ở Địa lao..

nàng cứ đến nếu muốn...
Hắn đành chịu thua, nếu không như vậy e là hôm nay hắn không kìm nén được bản thân mà ăn luôn con người vô tình kia,..

Nhưng hắn muốn là chính nàng tự nguyện...!nên đành phải chịu thua...
Hắn vừa nói xong thì Người kia cũng chạy đi mất...!mặt kệ người này như thế nào..

tình trạng ra sao...
______________________
Ở địa lao...
Nơi này không nhiều người bị bắt cho lắm, vì là Nơi chính Tu la yêu Vương canh giữ..

Chỉ thấy vài bộ xương trắng và mấy con hung yêu thú bị kia bắt giam giữ...
- Grào...
- GRẦM..
Tiếng gào thét của bao nhiêu thú vang lên trong Địa lao của bao nhiêu con thú...
Nàng không quan tâm lắm mà đi sâu vào tìm tên ma thú nào đắt tội với Yêu Vương và bị nhốt ở đây...
- Nè..

Hàn Thiên Ly...
Một giọng nói quen thuộc của một tên tiểu Ma thú khiến nàng bị bắt đến Tu La ngục kia...!vọng ra từ một trong những nhà lao trong đây...!Bước đến xem...!là Xích Huyết Điểu Đại ca khiến nàng bị bắt đến Tu La ngục...!hôm nay không khiến ngươi thảm thì không phải Mang tên Hàn Thiên ly.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 79: 79: Địa Lao


Vô tình gặp được người quen ở đây..

Ha..

là người hại nàng bị bắt đây mà..
*Rắc..* Tiếng bẻ khoá của Địa lao.
- Đã lâu không gặp XÍCH HUYẾT ĐIỂU.
- Ha...Hàn thiên Ly thả ta khỏi Địa lao này đi.
Hắn cười cười dùng khuôn mặt dễ thương nói, Phải nên nói hắn mặt dày hay là sao, Khiến người ta bị bắt rồi mà còn nói chuyện với người ta như chưa từng có gì xảy ra.
- Hàn thiên ly Tỷ tỷ..

Tỷ nở lòng nào đứng xem tiểu đệ đây bị Yêu Vương giam cầm cả đời...
Tuy không trói hắn như Ở Huyết kỳ sơn nhưng hắn tại sao vẫn không thoát khỏi đây được..
- Ồ..

Ta thích vậy đấy....
- ( giả bộ dễ thương) Tỷ nở lòng nào thấy một người đẹp trai như tiểu đệ đây phải mất mạng sao, vậy là tiếc cho khuôn mặt đẹp trai này rồi...!hic..

( hắn sờ vào khuôn mặt nhẹ nhàng nói)..
- ( suy nghĩ) ngươi xấu hơn tiểu Hổ của ta, ỏng ẹo hơn tuyết Y, Mặt dày hơn cả Phương Hy, Gian xảo như Tiểu Bạch Long...
- Bọn họ là ai vậy tỷ...!( khuôn mặt ngây thơ vô số tội hỏi)..
- ( đập vai Xích) Nè Xích..

ta sẽ thả ngươi rời khỏi đây với một điều kiện...( nàng nháy mắt cười)...
- Không làm thú cưỡi của Cô là được...( hắn quả quyết)...
- Tìm Nguyệt Âm kiếm cho ta là được...
- Nguyệt Âm kiếm...Không được..

lấy nó còn khó hơn lên trời...
- Lên trời dễ hơn.( nàng gật đầu)..
- Haizz...!Hàn Thiên Ly có biết Nguyệt âm kiếm ai giữ không, Nếu Hắn biết Ta trộm nó cho dù ta là ma thú đi nữa cũng sẽ chết thôi, Hắn một khi biết ta lấy kiếm sẽ ngũ mã phanh thây ta đem ta văng xuống tử Địa cho đám thú kia ăn thịt...!Rồi sẽ đánh tang linh hồn ta khiến ta không thể sống,..Hắn sẽ truy sát cho dù ta có luân hồi vào thân sát động vật nào..

ta không làm..

không làm...!Trên lục giới ta sợ nhất là hắn nên ta sẽ không ngu ngốc trộm kiếm của hắn đâu..

ta không làm...!không làm.....
Xích vừa đi vừa lẩm bẩm xung quanh nàng..không ngừng nói, tỏ vẻ khuôn mặt không làm quả quyết...
- ( Đập vào mặt hắn, đứng đối diện) Hắn là ai..? Ta kêu ngươi tìm chứ không phải là trộm, cũng không cần ngươi lấy hiểu chưa, tên ma thú chậm tiêu..

( ????????)...!
- Thật chứ..? Ngươi không kêu ta trộm kiếm.., và thả ta rời khỏi đây.., ( hắn dùng khuôn mặt dễ thương...!nhìn Nàng)..
- Giờ ngươi nói không..

Bổn cô nương không rảnh rỗi nghe ngươi nói chuyện nhảm nhí..( nàng dùng khuôn mặt thờ ơ..)..
- Hắn là Yêu Vương..

Huyền Tử Hiên...!Trong tay hắn có Nguyệt âm kiếm..

nhưng hắn rất ít khi lấy ra..

Khi nào hắn thật sự tức giận mới dùng đến..

Lúc trước..

Hắn dùng một lần ở Ngọc Trùng phong ở Hoàng Thiên Quốc...!Kết quả là Yêu ma quỷ quái trong rừng đó chết hết và khu rừng đó một nữa đã hoang tàn...
- Sao ta không cảm nhận được tên Huyền Tử Hiên đó có kiếm chứ...!thôi..

tạm biệt..

Nàng đi ra khỏi Lao ngục này..

đóng cửa nhốt xích ở đó..

Như là không có gì..
- ( la hét) Nè..

thả ta ra...!Hàn thiên ly..

Ngươi không giữ lời...!Hàn Thiên Ly...
- Hẹn gặp lại...
Nàng bước vào sâu hơn ở địa lao..

Bước Xuống càng sâu..

thì lại có mùi máu bắt đầu tanh....!Đôi chân dừng lại không muốn đi, nhưng cái gì đó..

khiến nàng bước chân đi..

Máu từ lâu đã cuốn hút Huyết tộc, Tuy là một Bán ma cà rồng nhưng nàng vẫn bị máu cuốn hút nếu đến quá gần nó...!
Đi sâu vào nơi phát ra mùi máu tươi và tanh đó...!thì hình dạng bên ngoài của nàng thấy đổi một chút..

Ở bên trong như là Thiết Đạo A tỳ địa ngục..

gần như một A Tỳ Địa ngục khác..

nhưng nó có mùi máu tanh hơn..

ghê gớm hơn...
Thấy rất nhiều đầu người bay loanh quanh, những âm thanh của những chiếc lưỡi vô chủ phát ra..

khẽ khẽ lại có vài giọt máu..

nhỏ giọt xuống...Trên người nàng, vài bộ xương trắng đi lung tung khói bụi mùi mịt.., Thoáng qua một cơn gió nhẹ lạnh lẽo.....
Một Ma cà rồng đứng giữa nơi này...!Chỉ muốn ra tay mà giết ngay..

một cô gái..

Mắt đỏ..

Tóc đỏ máu,..

Y hệt như Nàng bây giờ xuất hiện trước mắt nàng như hai giọt nước...
- Cái bản mặt khiến ta chán ghét..

Nàng nhìn đối diện cô gái đó nói..Cô gái vẫn im ắng..

như không có chuyện gì..
- Đừng dùng khuôn mặt vô tội này nhìn ta..

thấy Ngươi là ta chỉ muốn ngũ mã phanh thây ngươi.....
 
Back
Top Bottom