Ngôn Tình Thiên Huyết Ly Tịch

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 100: 100: Chương 101


Dược Cốc..
Hàn Thiên Ly đang nằm trên một Cành cây lớn, Hai mắt nhắm lại, Bạch Y phất phơ trong Gió, Mái tóc xanh dịu gọn gàng..
Người ở phía trước cũng không kém cạnh, Dược vương Đang Cằm trong tay một ít Băng liên từ Hàn Băng điện..
- Vậy là Điện Hạ đã làm mất Thiên Ngoại Ngọc..
- Ừm..
- Điện Hạ không sợ Đế tôn giận sao.
- Không...!Nè Hoàng Tả Thiên, Ta từng Luyện Ảo Ảnh Kiếm Pháp phải không..
- Người mất trí nhớ à, Chả phải từ nhỏ ngài luôn bám theo Minh tôn đòi học nó sao,..

ngài sao vậy..

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Khuynh Thế Phồn Hoa
2.

Tác Giả Cũng Đến Cướp Nữ Chủ
3.

Người Tình Của Sói
4.

Bác Sĩ Lục! Em Đừng Hòng Chạy
=====================================
- Nè, Có một người Khiến ta không mấy Vững Tâm, Hắn đối xử với ta rất tốt, Khi ở gần Hắn ta thấy rất yên tâm, Nhưng Nếu Ta tốt với Hắn thì Hắn sẽ gặp nguy hiểm, Lạnh nhạt với Hắn thì thấy khó chịu...!Ngươi có biết Ta bị bệnh gì không..??..
Dược Vương Hoàng Tả Thiên lặng người, Lúc Nhỏ Vị thất điện hạ muốn luyện Ảo ảnh kiếm pháp Nên Đế tôn cắm túc cô 14 năm để cô không bị phân tâm với thế giới bên ngoài, Bây giờ đều Ngài không muốn nhất đã xảy ra rồi sao..
- Thất điện hạ..

để ta đoán biểu hiện bệnh của ngài được không,...
- Ừm..
- Tim người đập rất nhanh khi ở cạnh tên Chết tiệt đó, Người rất thích ở cạnh tên Khùng đó, Người không thích Tên Vô sĩ đó ở cạnh nữ nhân khác,....bla..bla...????????...
- Không hổ danh là Thần Y, Dược vương hầu hết ngươi nói đều đúng,...!Vậy ta bệnh gì vậy..

Phải nói là Thất Điện Hạ Thế nào ta? Không lo Chuyện này nếu bị Đế tôn phát hiện là tiêu, mà cứ đến đây đòi thuốc chữa bệnh, nhưng trên đời này có loại thuốc nào khiến ta, Tuyệt tình, Tuyệt nghĩa được chứ, Dược vương Là thần y Lục giới không ai không biết, Nhưng cũng đâu phải bệnh gì ngày cũng chữa được, nhất là bệnh này..
- Thất Điện Hạ, Bệnh ngài đang mắc phải là Bệnh Tương tư..
- tương tư...??..
- Ngài đến Minh giới, Xin một chén Rượu Vong tình, quên hết mọi chuyện là bệnh này sẽ khỏi..
- Rượu Vong tình, ngươi lừa ta phải không, ta ở đó Mấy năm lật tung cả Minh giới luôn rồi có thấy Thứ được gọi là rượu Vong tình đâu..
- Vậy đến chỗ Mạnh Bà, Xin chén canh xuống vòng Luân hồi..
- Ta chưa muốn chết..
- Nghe Mạnh Bà nói rằng, Canh Mạnh Bà tại Tam Sinh thạch, Cầu nại Hà nó có phần giống nhau với Rượu Vong tình, Canh Mạnh Bà Sẽ khiến ta quên mọi chuyện ở kiếp trước sẽ bắt đầu như tờ giấy trắng ở kiếp sau, còn Rượu Vong tình Thì sẽ khiến Ta quên mất Chuyện đau thương, Những người có duyên không phận, Điện Hạ Thần Mong ngài đến Minh giới Nếu để Đế tôn biết được sẽ không hay đâu...
Hàn Ly nhảy xuống, trên tay cằm cây Bích tiêu, lạnh giọng nói.
- Dược vương, Ta không muốn quên, Mấy ngày sau Nếu Ai tìm ta thì cứ nói, Ta ở Hàn Băng Điện....
- Ừm...
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 101: 101: Chương 102


Hàn Băng Điện
Hàn Băng Điện là một Khu điện Lơ lửng trên Hàn triều, Khắp nơi toàn là băng và Tuyết, Tuyết luôn rơi, Mọi lúc, Ở đây rất ít người đến được...Nhất là ở đây có một người Vô cùng xinh đẹp đang nằm ngủ một giấc lâu năm..
Bước chân vào điện Ánh mắt của Thiên Ly chuyển sang màu xanh, Thiên Ly Đi thẳng vào bên trong, đến một nơi xung quanh là một Hồ nước lớn, Một tảng băng lớn ở giữa hồ trên đó có một cái Hòm băng lớn,..
Hàn Thiên Ly sải cánh bay đến gần Cái Hòm đó,..

Một cô gái xinh đẹp đang nằm ở đó, Đôi môi anh đào, Gương mặt xinh xắn, Đôi mắt nhắm nghiền chưa từng mở ra 17 Năm nay, phải..

đó là Mẫu thân của cô, Công chúa của Hoàng triều, Là người Cô gái tài giỏi khiến cho Vị Đế tôn lạnh lùng kia phải Cư ngụ ở Nhân giới, là người cô gái Khiến Cho đế tôn vì yêu Cô mà luyện Ảo Ảnh Kiếm Pháp, Là người mà thiên ly muốn gọi tiếng Mẫu thân nhất,...
- 17 Năm, Người ngủ quá lâu rồi, Huyết Hoàng Tước Đang tìm người, Hắn đến Hàn triều Người không muốn gặp sao...
Tiếng chân nhẹ nhàng bước đến cạnh Thiên Ly đặt Tay lên vai cô, Nhẹ giọng nói..
- Thiên Nhi, Hoàng Anh sẽ không tỉnh lại đâu..
- Phụ Vương, Đau lắm đó..

Hàn nguyên Khang Một tay Ôm nhẹ Thiên Ly dựa vào vai Mình, tuy là một Quốc Vương lạnh lùng ít khi nói chuyện hay tiếp xúc với người lạ, Nhưng ai biết đó lại là một Người Cha vô cùng Thương Yêu những Nhi tử của mình chứ..
- Cứ làm theo Điều con muốn đi, Để ta xem ai dám Động vào người Nữ nhi của ta..
- Phụ thân,..

Thiên Ngoại Ngọc..
- Ta biết, Ta không quan tâm, Arqua có bị Hủy không, Phụ thân không quan tâm, Ta chỉ biết ai dám động vào Người của Hàn triều thì Dù là ai, Ta cũng sẽ cho tên đó xuống địa ngục..
Hàn Nguyên Khang Buôn Nữ nhi của bản thân ra khẽ cười nhẹ, Lớn rồi, Vị thất điện hạ năm xưa không còn thường xuyên gây chuyện nữa rồi,..
- Phụ thân, Ma tộc cứ giao cho Hà nhi, Con có một số chuyện Với chúng Nhất là người đó, Người chỉ cần Không cho đám người Sứ giả kia không rời khỏi Hàn triều là được..
- Ừm,...
Thiên Ly khẽ cười, Bước ra khỏi Hàn Băng Điện,thì Sắc mặt Vị Quốc Vương kia trở lại nghiêm nghị, Lạnh giọng..
- Ra đây đi...!Trốn nữa ta sẽ không khách khí..

Một người Bạch Y bước ra khuôn mặt khá lạnh lùng, nhưng có phần hơi dịu dàng..

- Đế tôn...
Hiên Nhẹ giọng cung kính, Cũng may là không Bị vạch trần khi Hàn ly ở đây..
- Yêu Vương, Đến Hàn Băng Điện là có việc gì sao..
- Ta đi theo một người đến đây, Nàng ta trông rất buồn..
- Tại sao..
- Không giấu Đế tôn, Ta muốn bắt Thất điện hạ đi..
- Làm gì..
- Ta yêu Nàng ấy, Và Nàng ta cũng có tình cảm với ta..
- ....Thì sao..
- Ta muốn xin, Đế tôn Cho ta rước Hàn ly đi..
- Tránh xa Tiểu thất ra, Nếu ngươi muốn thì đi hỏi nó đi, Nếu ngươi dám ép buộc Tiểu Thất, Tu La Giới Sẽ không Trụ nổi một ngày đâu..
Huyền Tử Hiên cười nhẹ, Đế tôn có khác, Nhưng nói sẽ làm, Sau này có lẽ muốn Bắt Hàn ly đi,thì sẽ khó khăn rồi, Ngoài Đế tôn còn có Hai vị Sư phụ kia và Những ca ca của Cô nữa...????????
Đế tôn, quay lưng bỏ đi, Ngài biết Nữ nhi của Ngài Đã đ*ng t*nh, Nhưng Lại rất cứng đầu không chịu Thừa nhận, Còn Yêu Vương kia tu vi cũng cao, theo dõi Cô mà cô không phát giác, Ngài nói vậy là cũng muốn Aly mà ngài yêu thương có được Hạnh Phúc, Nhưng Yêu Vương đó có biết Người hắn yêu Đã Luyện Ảo Ảnh, Sẽ Khiến hai người Không thể ở cạnh được, Và điều có thể Xảy ra.

là Một trong hai người phải chết bởi người kia sẽ tự tay giết.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 102: 102: Chương 103


Ở Hải Vực
Thiên Ly Đứng trên Một Hòn đá lớn,Nhìn Xung quanh, Toàn là Biển, Chỉ có Chỗ Cô đứng Có một Hòn đá nhô cao..
Sáng nay HUyết Linh Bảo Có gì đó bất thường Ở Hải Vực, Bảo cô và Bạch Dương đi Thì Yêu Vương Huyền Tử Hiên Bảo Chỉ cần hắn đi với Cô là được rồi, Kết quả là Cô phải đi với Hắn Kiểm tra Hải Vực này..
Huyền Tử Hiên đi dò xét xung quanh, Cô Ở đây đợi Hắn..

cũng một Lúc lâu rồi..
Phía Xa xa kia một Người Đang Bay nhẹ nhàng đến là Huyền Tử Hiên, Trong tay Còn ôm một thứ gì đó, Hắn nhẹ nhàng đáp xuống Cạnh Cô..
- Xin lỗi, Để nàng đợi lâu..
- Gì vậy..
Hắn Cười nhẹ nói, Giọng ngây thơ..
- Đứa trẻ..
- Ngươi Sinh à..
Hắc lắc đầu, Cứ như là một Cún con cố tỏ ra đáng thương Mong Chủ nhân đừng hiểu lầm..
- Ta nhặt được, Nó là Thuộc Long Tộc một Hắc Long...
Hắn đưa đứa trẻ Đến trước mặt Cô, Nhẹ giọng..
- Ẩm đi,...
Hàn Ly cách xa hắn vài bước, Cô không thích trẻ con, Nó ồn ào, hay khóc lóc nữa...
- Tránh xa ta..
- Nè, Nàng xua tay cái gì, Chả lẽ nàng muốn ta Ôm nó Đến Hoàng cung à...
- Tránh xa ta một chút...
Hắn Lặng người Ngạc nhiên, Cô không thích nó sao, nhìn dễ thương vậy mà, Nó đang ngủ, Trên đầu Có Hai sừng nhỏ nhắn, Trên tay còn có vảy rồng đen Hơi mờ, Khuôn mặt khá Anh Tuấn, dễ thương đấy, Phía Dưới Còn có đuôi nữa..

một con Hắc Long chân chính vừa mới đầu thai.

- Hàn Ly, Nàng không thích nó sao..
Cô lắc đầu lia lịa, Vẫn giữ khoảng cách Với Hiên..
- Vậy ta văng nó Xuống biển lại đấy..
Hiên chỉ về phía Biển, Chả lẽ cô nhẫn tâm đến mức giết một Đứa trẻ sơ sinh sao..
- Văng nó đi..
Cô lạnh giọng, Hiên Ủ rũ, tay dưới đang ôm Tiểu Hắc Long đó truyền một ít pháp lực cho nó...!rồi giọng bi thương.
- Được rồi, Nàng nói gì cũng được...
Hiên Văng tên nhóc đang ẩm trên tay đi một cách Vô cảm xúc, Hàn Ly thở phào nhìn về phía Biển...
- Oa..oa oa oa oa..
Tiếng khóc vang lên dữ dội trên Biển, Vài Con vua biển Đói khác gần đây, Nghe tiếng Khóc tranh nhau đi đến...
- Oa..

Chết rồi..

Hàn Ly sao này nàng yên tâm rồi., Tên Nhóc đó sẽ sống trong bụng Quái vật biển...
- Mang nó lên..

Là Long Tộc Huyền Tử Hiên..

Đem nó Lên...
- Tuân Lệnh..
Hiên cười nhẹ, Quả nhiên Vẫn cứu nó, Hiên Bước xuống biển đúng hơn là đi bộ trên biển, Chạm mắt với Yêu Vương Những con Vua biển kia Không dám Manh động.
Hắn Nhẹ nhàng ôm Nhóc Hắc Long kia lên, Liếc nhìn Đám Quái vật biển kia mà lạnh giọng.
- Cút..
Đi đến chỗ cô, Hắn cười nhẹ, Có chút phần trông rất Ngây thơ..
- Nè, ta nhận nó làm nghĩa tử, Nàng làm mẫu thân nó đi..
- KHÔNG BAO GIỜ..
Cô quát, Rất nhanh, Cô chỉ mới 17 tuổi muốn cô làm mẹ chăm sóc một tên nhóc sơ sinh sao..

Muốn Vị thất điện hạ này bị những người khác cười sao.
- Hả, Nhóc con Mẫu thân ngươi không chịu kìa, Phụ thân cũng bó tay...!- Hiên Giả khóc

lóc..

- Oa..oa.

oa oa oa......
Hắc Long Vùng vẫy trên tay Hiên..

khóc oà lên,..
- Tội nghiệp, Nghĩa tử của ta, Không có Mẫu thân..

A..

Đừng khóc nữa..

A....
- OA...!oa...oa..
- Hàn ly..

Nàng nỡ lòng vậy sao..

Cho ta Gà Trống Nuôi con..- Hiên
- Ta không có quan hệ với ngươi, đừng nói lung tung..- Ly..
- Đừng khóc ngoan...
Cô Nhìn Huyền Tử Hiên đầy sự khó hiểu, Còn đâu là Một Yêu Vương lạnh lùng tàn nhẫn, Còn đâu là Vị Vương Tử Dịu dàng nho nhã,bây giờ cứ như là Một người Cha đang dỗ dành hài tử của mình,...
____________
Ở một Hang động nhỏ
Vì Đêm khuya về nhà không tiện, Người cha nào đó lo cho con bị cảm lạnh, nên khiến Cô cũng không bay về nhà một mình..
Bây giờ Ở trong Hang động, Đúng là Dòng máu Long Tộc, tên Hắc Long đó đã biết Đi đứng và chạy nhảy...!Biết Gọi tiếng Phụ thân..
Nhìn người Nữ nhi vì giận Mình vì tiểu Hắc Long kia và không cho Nàng về Hàn tiêu Điện, Nàng ta đang Nằm đai trên Tảng đá Lớn bên kia,Hắn đi đến gần Nhẹ giọng..
- Còn giận à..
Thấy Cô Không có phản ứng, giận thật rồi, Hắn đưa tay nhẹ nhàng sờ Mặt cô, Hàn Thiên Ly dễ giận vậy sao, Cô bất chợt mở mắt Nắm lấy tay Huyền Tử Hiên Kéo Hắn Xuống, c*n v** c* Hắn...
Hắn nhăn mặt, Tiểu Yêu này đúng là Khát máu quá đi, Hắn sờ Đầu Cô nhẹ nhàng...
- Không ai dành với nàng đâu, Tiểu yêu Của ta...
- Oa..

oa.

oa.
Tiểu Hắc Long không phục khóc lớn, Phụ thân Là của Nó mà, Tại sao lại bị người mẫu thân vô tình kia cướp đi chứ....

Hiên Vung nhẹ tay về phía Tiểu Hắc Long, Nó dường như không thể nào mở mắt nổi nữa mơ màng bắt đầu một giấc ngủ..
Hắn vỗ nhẹ lưng cô như đang dỗ dành một đứa trẻ, Thiên Ly dường như Hết sức buôn hắn ra, Hắn nhìn xuống để ý thì Cô đã ngủ gật đi,..

Hắn đặt cô Ngủ đàn Hoàn phàn nàn bên cạnh..
- Nàng như vậy với ta, Nàng trả ta thứ gì..
Hắn Cúi đầu Xuống Hôn lên trán cô, Rồi xuống môi cô..Nhẹ giọng nói.
- Ngủ ngon..
Phía Ngoài Hang động.
Một người rất giống Hàn Ly đang ở Bên Ngoài nhìn vào, Người nữ nhi đó, Tay nắm thành đấm tức giận..
- Hàn Ly Cô ta có gì tốt chứ, Chỉ là một Yêu quái Mê hoặt người khác mà..
Huyết tịch Định bước vào trong đó thì Dạ Kỳ xuất hiện chặn lại..
- Huyền Tử Hiên không phải là người dễ đối phó, Cô đừng manh động..
Cảm Giác có người bên ngoài, Hiên Lạnh người bước ra thì không thấy ai..bèn đi vào trong lại...
__
Ở một chỗ nào đó, Gần bờ biển..
- Ngươi Buôn ra, Bạch Dạ Kỳ..
- Cô muốn chết sao..
Dạ Kỳ tức giận, Nếu lúc nảy Cậu không Nhanh tay Nhanh chân đưa Huyết Tịch đi thì bây giờ hai người chắc đã xin một vé đến âm phủ rồi..
- Vậy, Ngươi nói đi, Hàn Thiên Ly có gì tốt chứ, Ca ca ta vì Cô ta mà cãi nhau Với Phụ hoàng ta rất nhiều, Ninh Hoạ Cũng động Lòng với Hàn Thiên Ly vậy tại sao, Ả còn Đeo bám Người ta yêu nữa...
Huyết tịch Khóc lóc nói, Dạ kỳ ở cạnh Mà muốn Đau, Cậu biết chứ, Chính cậu là người hiểu rõ nhất, Cậu Yêu Huyết Tịch, Nhưng Huyết Tịch lại phải lòng Huyền Tử Hiên từ lâu, Chính cậu cũng biết Huyền Tử Hiên đã Yêu Hàn thiên ly như thế nào, Ba năm trước cậu giúp Huyết Tịch Chặn Hiên để Hàn thiên ly Chết, Là Cậu vì Huyết Tịch Tham gia vào Ma tộc, Giết bao người Nhân tộc, Arqua này cậu cũng không biết làm thế nào để chuộc tội của mình Với người Anh em Là Huyền Tử Hiên lớn lên cùng cậu, Bên nhau từ nhỏ, Vì Huyết Tịch cậu Phản bội Huynh đên tốt của mình, Vì Huyết Tịch Cậu góp phần Hại chết người yêu của Huynh đệ mình...
- Bạch Dạ Kỳ, Ngươi nói đi, Hàn Thiên Ly có gì tốt chứ...
- ........
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 103: 103: Chương 104


Sáng hôm sau..
Hàn Thiên Ly đã thức dậy, Nhìn xung quanh một lần, Tiểu Hắc Long ồn ào kia biến mất rồi, Cô dụi mắt nhìn xung quanh một Lần nữa, Thấy Huyền Tử Hiên Đang nằm bên cạnh trong ngủ rất say.
- Con của Hắn Mất tích rồi mà Còn ngủ...
Hàn Ly thở dài, Vô tình để ý thấy Trên Cổ Huyền Tử Hiên có vết cắn, Cô lắc đầu sao lại không có nhớ chuyện gì đang xảy ra vậy, Nhức đầu quá..! Vô thức đưa tay Định sờ vào vết cắn trên Cổ Hiên,..Vừa đưa đến gần mặt, Người nào đó bổng mở mắt, Đè cô xuống dưới, Nằm trên người Cô..
- Xuống ngay - Cô lạnh giọng.
- không phải Nàng muốn Động vào ta sao - Hiên cười hiểm
- ...!Ta không có..
- Chắc không...
Cô gật đầu lia lịa, Hắn ngã người Xuống bên cạnh Ôm nàng nhắm mắt lại.
- Bỏ ta ra..
- Để như vậy một chút đi..
Không biết Từ bao giờ, Nghe hắn nói Vậy thì cô cũng không muốn Vùng vẫy nữa, Tại sao vậy? Cô khó hiểu! Quay người Nhìn Hắn đang Ngủ quả thật Hắn thật Yêu Nghiệt, Khuôn mặt không thể so sánh với người khác được, Quả nhiên là Yêu Vương có khác...
* Thình thịch...

Bổng nhiên Ở Lòng Ngực Cô rất đau, Cứ như là Vạn Tiễn Xuyên tâm,Đau....!đau..rất đau
Cô vụt dậy,..

Thì lập tức Thổ Huyết.., Hiên Bên cạnh Lo lắng người kia bị gì Vội cằm tay nàng bắt mạch, Kỳ lạ thay, Nàng không bị bệnh gì, Vậy tại sao phải thổ Huyết..
- Hàn ly, Không sao chứ, Khó chịu ở đâu sao..
- Về Hàn Tiêu Điện...
Nàng lạnh giọng, Đây không phải là bệnh cũng không phải là bị thương mà thứ khác,
- Được,..

Đi được không hay để ta..
- Đi được..
Hiên Ủ rũ, Hôm nay nàng sao vậy, Lạnh lùng với hắn rồi, Hắn đưa tay vẽ vẽ cái gì đó, Thì xuất hiện một một xoáy Màu tím.

Hàn Thiên Ly bước nhanh vào vòng xoáy, Hắn chậm chãi đi theo,..
________
Hàn Triều Hoàng Cung
Âm Linh Điện
Hàn Thiên Ly, Huyết Linh và Huyết Ảnh ngồi cùng nhau tại một chiếc bàn đá uống trà..
- Vậy là chỉ có một tiểu Hắc Long Mới Sinh ra sao..- Linh...
- Vậy nó bây giờ ở đâu - Ảnh..
- Mất rồi..

- Ly..
Cô đưa ly trà lên nhấp môi, Tiểu Hắc Long được Đám người Tử Hy Đưa đến Yêu giới rồi, Bây giờ Chuyện của Ma tộc hình như Huyết Tộc không quản chỉ có Vị thất điện hạ này và Vị Yêu Vương kia mà thôi..

_____
Trở về Hàn tiêu Điện
Vừa bước vào đã có cảm giác không lành, Một người từ đâu bay đến Ôm Cô sủng nịn..
- Aaaaaa Tiểu thất à, Tiểu muội Xinh đẹp nhất của huynh, Thất điện hạ Anh Tuấn nhất Hàn triều, Tu Vi cao cường,...bla...bla...bla..
- Tiểu Bạch Long, Ai cho Lục Ca vào đây vậy...
Cô nhìn Bạch Dương liếc mắt, Hàn Phong quá ồn ào, Khen cô như vậy chắc là có chuyện cần giúp hay là việc gì đó Rồi..
Yêu Vương đứng bên cạnh toả ra đằng đằng sát khí, Cô chưa từng cho Hắn sủng nịn như vậy mà vị Ca ca kia dám ôm ấp cô trước mặt hắn như vậy..
- Hiên, Đệ sao vậy...
Tử Liêm Thấy Ngũ đệ của mình như vậy, Hỏi thăm có khi nào Thấy Hiên Muốn giết người vậy đâu..
Ninh Hoạ bên cạnh che miệng cười, Sở Nguyệt bên cạnh không hiểu gì cả, Y Nhược trông buồn sầu u ám..
- Huynh buôn ta ra trước đi, Gì ta cũng giúp..
- Thật không..
Cô gật đầu, Hàn Phong buôn cô ra ánh mắt bắt đầu đẫm nước mắt cá sấu..
- Tiểu thất, Hàn Cơ đang ở Minh giới, Huynh cũng muốn đi nhưng Bọn canh giữ Địa ngục quá mạnh, Huynh muốn đến Âm giới, Vô tình gặp phải Thập Điện Minh Vương...!Tiểu thất Muội đến giúp huynh đi..
- Cứ Bảo là ta bảo Huynh đến đó đi, Nếu họ cản huynh nữa thì nói là, Mấy năm trước các ngươi sống quá tốt phải không..
- Được rồi..

Ha!!!..

Hàn Phong biến mất trong tức khắc, Cô đến Ngồi cùng bàn với đám sứ giả kia mà ủ rũ..
- Điện Hạ, Xích Huyết Điểu và hai Ma thần thú kia Đã về phía Ma tộc - Tiểu cẩu Đi qua nói
- Không chỉ vậy, Điện Hạ, Lục đại Thần và Ma thú đã tập hợp đứng về phía Ma tộc hết rồi - Hạo nhiên Từ trên cây Nói.
- Hàn ly xin lỗi, Tịch Nhi gây phiền phức cho Ngươi rồi - Hoàng luân..
- Không ngờ Bạch Dạ Kỳ như vậy, Haizz - Ninh Hoạ Cười khổ...
- Bạch triều cũng xảy ra chuyện, Âm Ly ngươi còn nhớ Chuyện ta nói với ngươi không, Hoạ Vương Công chúa Bạch triều cũng đã nhập ma - Sở Nguyệt..
- Lần này, Các ngươi không cần Bận lòng, Đây là giữa ta và Huyết Tịch, Mọi chuyện từ ta và Huyết Tịch thì Kết thúc cũng nên từ ta và Huyết Tịch..
- nàng định làm gì, Hàn ly, Nếu nàng Giết Huyết tịch thì có nghĩa là nàng Cũng sẽ mất mạng, ta không cho phép chuyện này xảy ra...
Hiên trông rất tức giận,..
- Hiên Vương nghĩ quá nhiều rồi, ta dễ chết như vậy sao, Huyết Tịch dễ chết như vậy sao...!Mong Hiên vương đừng nhúng tay vào nữa..
- Ta sao không Nhúng tay được, Hàn Ly,...!Bạch Dạ Kỳ là Tri kỷ của ta, Ta không thể đứng nhìn...
- Ngươi Yên Tâm, Dạ kỳ sẽ không sao...
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 104: 104: Chương 105


Vài ngày trôi qua.
Mọi việc càng trở nên Không thể kiểm soát được, Lợi dụng Thiên Ngoại Ngọc Mà Khống chế các Ma Quỷ Thú từ địa Ngục..

Khống chế Hầu hết Bao quanh Hàn triều...
Ở Phòng Của Hàn ly..
Cô đang lao, Thiên Ngoại kiếm, Có lẽ sao này nó sẽ Bị vấy bẩn Bởi Máu, Thiên Ngoại kiếm Là Thứ có thể Ngang Với Thiên Ngoại Ngọc, Ngọc có thể điều khiển tất cả Nhưng Kiếm Thì lại có thể chém đức tất cả, Cứ như là Hai vật khắc chế lẫn nhau nhưng lại Cùng sống Cùng chết, Đi đôi Với nhau...
Lau Xong Thanh kiếm, Cô lại Chuyển sang cây Bích tiêu của Mình, Là một Thần khí hiếm có Có thể nhận chủ..

Có Linh khí Bảo Vệ chủ nhân...
Đang lao Cây Bích tiêu đó thì Phía Xa một mũi tên bay đến Phía Đầu Cô, Thiên Ly Nhanh tay bắt lấy...!Thế này mà muốn cô chết..

ư..
Lấy mũi tên xem, một mảnh giấy nhỏ được buột Cạnh Mũi tên Sắc, Cô gỡ nó ra...!xem..
Một Lá thư hẹn Gặp Cô,..

Từ một người bạn cũ, Hàn Thiên Ly khẽ cười trừ Giữa đêm rồi Mà hẹn gặp..

Người này chắc không phải chỉ để nói chuyện đâu nhĩ..
Cô bước ra Mở cửa thì Một ngọn lửa nhỏ chặn trước cánh cửa phòng cứ như là không muốn cô đi..
- Ẩn sinh ký,Tránh ra..
...
- Không tránh..
Từ Tay Thiên Ly Xuất hiện một lá bùa nhỏ, Cô đưa tay dán trên Ngọn lửa nhỏ đó..
- Đi ba vòng Hàn triều, Rồi Đến Chỗ Huyền Tử Hiên Cho hắn gỡ ra đi...
Ẩn sinh ký cứ như bị điều khiển, Bay đi..

theo lời Thiên Ly nói...
__Ở Viêm Sơn..
Là Ngọn Núi Một trong những ngọn núi nhỏ bị Cắm, Vì Ở đây an toàn nhưng lại Có đầy Yêu khí, Tu luyện không thăm sâu mà Đến đây thì nhập Ma là khả năng rất cao..
Ở một nơi Gần Ở Viêm Sơn..
Một Người Y phục màu đỏ đậm viền đen, Ánh mắt sắc bén, trên trán Còn của hình Ngọn lửa, Nhìn sơ qua cứ như là cao thủ..
- Tìm ta làm gì..
Thiên Ly đám Xuống bên cạnh người nữ nhân đó, Cô Cũng khá ngạc nhiên, đó là Người từng là bạn với Cô ư, Cứ như là một người Hoàn toàn khác xa vậy..có còn là Vị Công Chúa Hoàng triều Năm đó không..
- ..

Hàn Thiên Ly Ngươi Nói với Huyền Tử Hiên và Ca ca của ta rời khỏi Hàn triều đi..
- Tại sao..

Ta phải nghe ngươi...

- Vì ta biết ngươi không muốn Những người đó chết, Họ không có tội...
*bốp..bốp..

bốp..

Một Y nữ thân mang xiêm y, Đứng dựa cây vỗ tay khẽ cười..
- Huyết Tịch, Người ta là Điện Hạ Hàn triều địch thủ của ngươi đó...
- Lăng Nhi Liên quan gì đến ngươi, Ta làm gì ngươi cản được sao...- Tịch..
- To gan, ta là đế cơ đó..
- Hồ Ly Tinh..
Hàn ly đứng ngây ngơ nhìn Hai người kia Cãi nhau, Thật không biết tại sao nữa,....
- Hừ!!..

Đỡ hơn người nào đó Làm rất nhiều việc nhưng mãi không chiếm được trái tim của ai đó..- Lăng Nhi..
- Đế cơ hồ ly tinh có khác gì, Huyền Tử Hiên có thèm để Vị đế cơ đây vào mắt đâu..- Tịch..
Hàn ly Hái vài trái dại bên cạnh Ăn mà xem kịch, Cãi nhau tới lui Thì cũng về điểm xuất phát, hai vị Mỹ Nhân đây người là Đế cơ hồ tộc, Người là công chúa một nước làm gì phải vì một người mà như vậy...
_______________

Hàn Tiêu Điện.
Ngồi đối diện Với Huyền Tử Hiên Những người kia không thấy đâu, Hàn ly nhìn Hắn chằm chằm mắt không rời đầy khó hiểu..
- Điện Hạ, sao ngài nhìn Tên kia hoài vậy...- Tiểu Hắc đi đến vơ vơ tay trước mặt cô nói..
- Huyền Tử Hiên...!Có gì tốt chứ, sao có nhiều Nữ nhi vì Hắn mà nhập Ma vậy, Một có nhà không chịu về, Cứ muốn ở Hàn tiêu Điện, Hai Liêm sĩ của Hắn bị chó Tha đi mất rồi, Ba Gương mặt Yêu nghiệt hại nước hại dân, 4 Không có trách nhiệm với Yêu giới, 5....bla..bla..
Mỗi lời mà Hàn ly nhận xét Cứ như Khiến Hiên bên cạnh muốn Thổ Huyết, Hắn có tệ như vậy sao, Tại sao lại Nói như vậy Hơn nữa là chính cô nói nữa mới đau..chứ..
- Họ nhập ma có liên quan gì đến ta Còn nàng xem, Vô tâm Là một cái tội, Biến mất Vài năm không dấu vết, Suốt ngày gây chuyện, Ở yêu giới Là ai Phá hủy Ngục, Gương mặt nàng Cũng là Một con Hồ Ly thành tinh, Không chịu Yên suốt ngày đi ra bên ngoài Có nữ nhi nào như nàng không..
- Nói xong chưa, Ta như thế nào thì kệ ta, Còn đỡ hơn kẻ nào đó là nam nhân y như nữ nhân, Cằm kỳ thi hoạ, Yểu điệu thục nữ...
- Hàn Thiên Ly, Nàng khác ta chỗ nào, Nữ nhi mà y như nam nhi...
........bla...bla...bla.
Hai người cãi nhau tới lui, Tiểu Hắc và Tiểu Bạch đang Quét Nhưng lại có cùng suy nghĩ Là hai người này đang cãi nhau hay là đang khen nhau, Hiên hôm nay Cũng Cũng không để yên nữa rồi, Mấy ngày nay Cô cũng gây chuyện không ít, Hơn nữa Lại toàn quen những người Lạ mặt...
- Hồ Ly, Ngươi biết Phương Hy ở đâu không..
- Ngươi tìm hắn làm gì con Khuyển kia..
- Bảo hắn luyện dược khiến hai người này im lặng một chút...
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 105: 105: Chương 106


- Huyền Tử Hiên...
Hàn Thiên Ly Gõ cửa Phòng Hắn, Cô muốn mượn Nguyệt Âm kiếm một chút có chuyện gấp rất cần.
Gõ Mãi mà Không nghe thấy trả lời Hay Có ai ra mở cửa cả, Cô đẩy cửa bước vào trong, Trời...!Giờ Này rồi Yêu Vương còn đang trên Giường Ngủ Ngon lành.
- Huyền Tử Hiên, Êh, Huyền Tử Hiên..

Có chuyện...!Truyện Mỹ Thực
Bước đến gần Lay lay Hắn Nhưng Dường như Hắn không động Đậy gì cả, Chỉ nhắm mắt Mà nằm đó, Cô Thấy lạ, Sờ vào Mặt Hắn Cảm giác rất lạnh, Như là Ở trong Hàn Băng Cốc vậy...
Hắn chết à! Vớ vẩn, Hắn đâu phải Là người Bình thường gì, Đâu có dễ chết như vậy, Cô bắt mạch, Tim vẫn còn đập Bình thường, Không có gì bất thường cả..
Xác định còn sống..
- Huyền Tử Hiên..

Hiên..

Ta không giỡn đấy...
Lay lay mãi mà không chút cử động gì cả, Rồi..

Hết Chịu đựng được rồi, Quay lại và bước ra ngoài, Thì dưới chân có gì đó rất lạ..

Cô cúi xuống, Thì ra là Cô giẫm lên Nguyệt Âm kiếm ở dạng một Thanh kiếm, Nhưng tại sao Kiếm lại Ở dưới đất, Cằm nó lên, bước đến cạnh người đang nằm ngủ kia...!Nàng suy ngẫm...
Như thế nào, Cũng không nghĩ ra được, Hắn đang Ngủ..

Đành liều, Cô đến cạnh Huyền Tử Hiên, Cắn Ngón tay đủ chảy máu Đưa đến giữa trán hắn..

Rồi cô nhắm mắt lại.
Ánh mắt Cô Mở ra, Một Nơi Rất lạnh, Đây là một Hang động lớn Xung quanh đều là băng, Trước mặt cô Là một điều Đến cả cô cũng không ngờ!..

Là Hắn..

Huyền Tử Hiên Được Hàng Vạn dây Xích băng trói lại, Cúi đầu xuống đất, Mắt nhắm nghiền, Khuôn mặt Trắng Bệt...
Không thể tin được, Cô bước đến bênh cạnh, chạm vào Mặt hắn, Sao lại Lạnh Như vậy, Ruốt cuộc Hắn đã xảy ra chuyện gì, Hắn là Yêu Vương Cơ mà..
Nhìn Hắn Mà tại Sao Cô đau như vậy, Phải Chăng....!Cô Đã động lòng với Hắn, Không phải Cô không thích Hắn bám theo ư, sao bây giờ Lại Như vậy, Hắn Quan tâm cô, Lo lắng cho cô, Bảo Vệ cô Như vậy...!Nếu nói Cô không thích Hắn thì Có lẽ là Không đúng, Nhưng cô không muốn thừa nhận,..không muốn...
- Hiên..
Bất giác Cô lên tiếng, Mọi lần cô gọi là Hắn trả lời sao lần này lại như vậy..., Cô khó chịu và Rất đau, Hiên tại sao lại không Đáp trả lời của cô..
- Hàn ly Cô nương..

Hàn ly cô nương...
Một giọng nói Kéo cô trở về Hiện thực, Một Dòng nước Lăng dài xuống Từ mắt của cô, Mở mắt ra cô vội lao đi, Quay nhìn...!Là Liên Hy Tại sao Hắn lại ở đây.
- Liên Hy...!
- Hàn ly Cô nương Dạ Minh Cứ Khóc suốt Luôn miệng Đòi Quân...
Liên Hy Trên tay còn tóm một Tiểu Hắc Long, Trông cứ như Là Đứa trẻ 10 tuổi vậy..

Lớn nhanh vậy sao.
- Dạ Minh..
Cô Ngây người..
- Dạ Minh Điện Hạ là Tên Quân đặt cho Hắc Long này, Nhưng không biết vì sao Lúc này Điện hạ cứ khóc suốt...
- Oa..oa..oa..
Dạ Minh Vừa khóc Vừa chạy Đến Gần Hiên Lay lay Hắn, Hoàn cảnh này Hàn Ly Nhìn cứ như là Đứa con nhỏ đang tiễn Phụ thân Mình qua thế giới bên kia vậy.
Cô tóm Dạ Minh lên Cao Đối mặt với cô Lạnh giọng nói
- Tên kia Hiên Vẫn chưa chết, Có lẽ Hắn Đã bị Trúng Nhiếp Tâm Thuật...
- Nhiếp Tâm Thuật...!Vậy là Sao..
- Ta không biết, Nhưng Có lẽ Cha ta biết, Ta chỉ Từng nghe kể, Nếu Nhiếp Hồn thuật trực tiếp đưa linh hồn xuống địa phủ thì Nhiếp Tâm Thuật Sẽ nhốt Linh Hồn Người Đó..
- Oa..oa..oa..
- Im ngay....Ngươi Khóc tiếp Thì Huyền Tử Hiên Chết Ta mặt kệ...
Dạ Minh Với tay Bịt chặt miệng, Dùng ánh mắt long lanh, sáng rực Nhìn Hàn ly....
Cô thả Nhóc xuống, Cốc Lên đầu nhóc một cái, Rồi đi ra phía cửa..
- Dạ Minh Hợp tác đi, Nhóc Canh chừng không cho ai Đến Gần Hắn, Còn ta Thì Đến hỏi Cha ta...
Lần đầu tiên Cô Đề nghị với người khác, Nhưng Vì Hắn thì Cũng không sao..
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 106: 106: Chương 107


Hỏi Phụ thân cô thì Quốc Vương Cũng trả lời, Nhưng Ngài nói, Số người biết Nhiếp Hồn thuật này rất ít, Có thể đếm trên ngón tay, Nhưng muốn tháo nút thì phải tìm người thắt nút, Những người khác cho dù biết cũng không thể giải được, mà ngược lại Nó còn bị Phản Phệ lại...
Bây giờ Hàn Thiên Ly đang ở một nơi, xung quanh Chỉ là bóng tối, Một lúc lâu thì có người lại đi qua đi lại tuần tra, Xung quanh rất u ám, có thể ngửi thấy cả mùi máu tươi Bay Tanh trong không khí..
Hàn ly bước đi nhẹ nhàng tìm người đặt Nhiếp Hồn thuật trên Người Huyền Tử Hiên, Phải, Đây Là Ngoại thành Hàn Triều, Nơi Mà Đám người Ma Tộc đang Đóng quân...
Bổng nhiên một Cảm giác Ớn lạnh sau lưng, Một thân nam nhi Kè kiếm từ phía sau trên Cổ Cô,..
- Đứng lại, Ngươi muốn đi đâu...
Hàn ly quay người lại, Cả cô và người đó điều rất ngạc nhiên, Là Tên đó..

Bạch Dạ kỳ...
- Bạch...
Chưa nói hết câu, Dạ kỳ Bịch Miệng Cô, Lấy Thân Mình Che đi người Cô, Vì phía sau Có người đi tuần tra,...!Khi đám người đó đi mất Hắn bỏ tay xuống nhẹ giọng nói.
- Hàn Ly sao cô...
Trên tay Hàn Ly xuất hiện Một thanh kiếm, Cô kè sát cổ Bạch Dạ Kỳ Lại, Gằng giọng..
- Bạch Dạ Kỳ, Ngươi có biết Bây giờ bản thân đang làm gì không...
- Ta biết, Ta có lỗi với mọi người cả Bạch Triều..

Nhưng Hàn ly, Huyết Tịch ta không thể Bỏ mặt nàng ấy được...

Dạ kỳ, Giọng điệu đầy sự Đau đớn, là cậu có lỗi với tất cả, Cậu không có lựa chọn nào khác.....!Không có..
- Dạ kỳ, Ta hỏi một Câu, Ngươi và Huyết Tịch Có liên quan đến Chuyện Huyền Tử Hiên bị trúng Nhiếp Hồn thuật....
Hàn ly nói, Dạ kỳ Trợn tròn mắt, Huyền Tử Hiên sao có thể...
- Hiên trúng Nhiếp Hồn thuật...!Là..

thật...!sao...
Trong lúc Dạ kỳ còn đang Hoảng hồn thì Cô quay mặt bước đi, Dạ kỳ cố gắng lấy lại bình tĩnh..

Kéo cô lại..
- Bên trong rất nguy hiểm, Hàn ly Chắc Cô biết Lục Đại Ma, Thần thú Phải không, Bây giờ tất cả đã được tập hợp,...!bọn chúng rất mạnh..Hơn nữa..

Hàn ly..
Dạ kỳ vừa nói vừa quỳ xuống, Trước mặt Hàn ly, Ánh mắt rủ xuống, Cứ như là cậu đã trải qua Biết bao đau khổ vậy..
- Hàn Ly, Bạch Dạ Kỳ Này Cầu xin cô, mong cô cứu lấy Huyết Tịch, Trong người Nàng ấy đang trúng Ngũ độc tán, khi Phát hiện Nàng ấy Thông báo với Cô bảo Đem những người Kia đi thì Ma Chủ Bắt Nàng ấy lại,...!Ta xin cô..
Thế Gian Vẫn còn kẻ Suy tình, Vẫn còn kẻ Bất chấp Cứu Người mình Yêu, Bạch Dạ Kỳ Một lòng chân thành với Huyết Tịch, Cớ sao Huyết Tịch lại Đem lòng Cho người Không yêu mình, Nên những chuyện này mới xảy ra...
- Dạ kỳ, Đứng lên đi,..
Cô đỡ Dạ kỳ đứng lên, Lại càng bất Ngờ hơn, Cậu cũng đang trúng độc Là Ngũ Độc Tán..

Vậy mà vẫn lo cho người khác sao.
Hàn ly Khổ lắm mới Nhờ Nhị Ca cô Luyện Thiên nhất đơn, Bây giờ...!Kệ đi, dù gì cậu cũng là Bạn của cô.., Hàn ly đưa cho cậu một viên thuốc, Quay mặt đi lạnh giọng nói.
- Thuốc này, Có khả năng chữa mọi loại độc tố, Không có ngoại lệ...!Nên ngươi yên tâm..

_______
Ở một Nơi khác
Hàn ly đang bước vào Bên trong sâu hơn..

Nhưng Vừa hay Bị phát hiện...!Bao quanh cô hiện giờ là Lục đại Ma, thần thú...
Nhưng hình như có bất hoà ở đây, ba trong bọn chúng đứng về phía cô Là, Xích Huyết Điểu, Mật cảnh Vương, Địa Ác Long, và ba con chặn đường cô là Băng Tịnh Vương, Thiên Giác Mã, và Viêm Âm Thú..

- MẬT CẢNH VƯƠNG, Tại sao ngươi lại Đứng cùng đám ma thú và nhân loại ghê tởm kia chứ, Ngươi muốn Kháng lệnh người nắm giữ Thiên Ngoại Ngọc sao..
Thiên Giác Mã quát..
- Kệ ta, Nếu không bị Khống chế bởi Thiên Ngoại Ngọc, Đời nào ta chịu phục Tùng Đám Ma tộc bẩn thỉu mùi máu tanh kia chứ...Chủ Nhân Ta chỉ có Hàn Thiên Ly, chỉ một người...
- Hàn Thiên Ly, Ngươi đến chậm quá đó, Ở đây ta chán nhìn mặt đám người à không đám thú này rồi, Ta thừa nhận Ở Cạnh Ngươi Còn tốt hơn..

Vì vậy Phải Lấy lại thứ thuộc về ngươi, Nếu không chỉ còn cách Hai ta làm kẻ địch...
Địa Ác Long không nói gì Nhưng Ánh mắt Hắn Kiên định rõ ràng, Chủ nhân hắn chỉ có một..
- Các ngươi Không Xứng Với Danh Ma thú, Làm gì Có Ma thú nào Mà phục vụ nhân loại chứ..- Viêm Âm thú..

Cười khinh..
- Ngươi quên là ai nhốt ngươi rồi sao, Xích Huyết Điểu, Ngươi Quên Ai hành hạ ngươi mấy trăm năm rồi sao, Là con người...- Viêm tiếp lời...
- Ta biết, Ta Hận Họ, Muốn Giết Họ,..

Nhưng Ta có Vài người bạn là con người, Một người Lạnh Lùng Nhưng Mãi không thay đổi, Người Vô tư Ta gây ra bao nhiêu chuyện đánh bị giết, Người đó vẫn Đem theo ta....!Có người xấu nhưng cũng có người tốt....
* Bốp...!bốp....Haahahaha...
Tiếng vỗ tay kèm theo tiếng cười của một Cô gái, Nụ cười khinh thường đáng khinh...
- Hoá ra, Lục đại thần và Ma thú lại như vậy à, Trời sinh cao ngạo Lại chịu phục Tùng kẻ khác..Ahahaha...
- Lăng..

Nhi..- Hàn ly tròn mắt Trong tay Cô ta còn có Thiên Ngoại Ngọc..

Chả Lẽ Huyết Tịch..
- Hàn Thiên Ly..

Chẳng phải Ngươi là Điện Hạ Hàn triều sao, Sư phụ ngươi đâu, Hộ vệ ngươi đâu..., Ta thấy Ngươi có Đẹp hơn ta đâu, Sao Yêu Vương lại Yêu Ngươi đến sẳn sàng bỏ cả Tu la giới chứ...!bây giờ ngươi Sẽ chết thế nào đây...
- Lại Là Thiên Ngoại Ngọc..- Xích Cắn răng...
- Lăng Nhi, Ngươi luôn Miệng nói Yêu Huyền Tử Hiên mà Lại Cùng Ma tộc Dùng Nhiếp Hồn thuật với Hắn sao..
Cô gằng giọng quát...
- Ma Chủ nói, Muốn giết Ngươi có Yêu Vương sẽ không thể được, Chàng Ấy Rất mạnh, Nên chỉ còn cách Dùng Nhiếp Hồn thuật, Xong mọi chuyện sẽ giải cho chàng, rồi chàng sẽ ở cạnh ta mãi mãi...
- Điên,..

Nhiếp Hồn thuật phong ấn linh hồn Trong năm ngày không giải, Huyền Tử Hiên sẽ cứ như là Thây Ma, không có cảm xúc,không có trái tim, Như người mất hồn, ngươi nói Yêu Hắn là Vậy sao Lăng Nhi...
- Thì sao chứ, Không có được trái tim của Chàng nhưng Chàng mãi mãi ở cạnh ta, Thiên Trường địa Cửu,..

Vậy không tốt sao...
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 107: 107: Chương 108


Thiên Ngoại Ngọc Trong Tay Lăng Nhi được đưa lên cao, Ánh mắt của Những thần thú Xung quanh Hàn ly bắt đầu Thay đổi Ánh mắt Sang Hung tợn, Khát máu..

- Hàn...!Hàn..

Thiên Ly..

Ngươi..

Mau Đi..

đi..

Ta không muốn Làm kẻ Địch Với ngươi..

Xích gục xuống, Hắn Cắm một cây dao Xuống Bàn tay mình, làm như vậy Mảnh Ngọc Sẽ Kiểm soát hắn Trễ hơn...!

Hàn Ly trên tay cô xuất Hiện cây bích Tiêu kia, Cô khẽ đữa lên môi Khẽ thổi..

Tiếng Tiêu phát ra Cứ như Là một kết giới Bao quanh Cô và Ba người kia, Lăng Nhi nhăn mày....!Suýt chút nữa thì quên, Thiên Ngoại Ngọc Hào quang cao vút thì cũng có Huyết Ngọc Với Hắc ám vô tận..

- Ba Con thú kia ngươi đứng đó làm gì mau lấy mạng Ả cho ta
Lăng Nhi tức giận nhìn Những Vị Thần thú cạnh mình quát,...!
Ba người kia nắm chặt tay đến nổi gân xanh, Nếu không phải giữ Ngọc thì cô chết Hàng trăm vạn lần rồi..

Sức mạnh Thiên ngoại ngọc quả nhiên rất mạnh, Hàn ly cũng dần chống đỡ hết nổi, thêm với Ba thú kia Liên tiếp Tấn công vào kết giới....!
Bổng nhiên, Địa Ác Long bên cạnh Vung kiếm trong tay phá tan kết giới từ bên trong, Hắn lạnh giọng.

- Xem ra Đi theo Ngươi sẽ chết, Nên Hãy để ta lấy đầu ngươi nộp cho Ma Chủ đại nhân...!
- Địa Ác Long,...Vậy xem ngươi có thể không đã..

Cô lao vết mau Trên miệng, Cười khinh Nói, Đúng là Nuôi ông tay áo, nuôi khỉ Về nhà...!
- Phải...!Đúng lắm, Địa Ác Long, Ngươi cũng nên Lấy công chuộc tội Nhỉ...Hơn nữa, Biết thất thời mới là trang tuấn kiệt....!
Lăng Nhi cười Nhẹ nói, Xích và mật bây giờ Ánh mắt cũng chuyển sang Đỏ đậm..

Như bao con kia rồi...!
Khẽ xoay tay, Thiên Ngoại Kiếm xuất hiện, Hàn ly lao đến Thẳng Địa Ác Long, Như vậy, Cô và Ma thú Gây ra Náo động Ở Quân trại Ma tộc, Hàng loạt Ma quân Bao quanh nơi này...!
Hàn ly Nảy giờ Đấu phân thắng bại Với Địa Ác Long, Cô Lần này Đâm Thẳng kiếm xuyên tim hắn,...Nhưng có gì đó sai.

sai..

Tại sao Hắn không tránh.

Một nhác Kiếm, Địa Ác Long gục xuống, Đó Là Thiên Ngoại kiếm....Hắn khẽ cười nhẹ giọng..chậm rãi nói..

- Tiểu Chủ Nhân, phục Người thì sống, Phản người Thì Chết, Nếu Tiếp tục sống Thì e là Thần sẽ Là Kẻ địch Của người...!Nên nếu sống mà Giết người Thần Nguyệt Chết Dưới Tay Người...!
Địa Ác Long Nói Xong, Cũng là Lúc hắn ngã xuống Trước mặt cô, Rồi từ từ biến mất, Phục ngươi thì sống phản ngươi thì chết, Địa Ác Long ngươi cần gì phải như vậy...!
- Đúng là Con Thú không biết điều, Chết thì sao, Hàn Thiên Ly có thoát khỏi Thiên La địa Võng này không...!
Hàn Ly Tức Giận, Ánh Mắt Hàn ly mở Ra một lần nữa, Như Một Đáy biển và Huyết sắc Đỏ tươi...!Hàn ly cô Có thể không quan tâm khi người của mình Ngã xuống trước mắt sao..

- Hồ Ly Cửu Tộc, Đế Cơ Lăng Nhi, Ngươi Chọn đi, 1 Chết tại đây rồi Ta đem Hồ tộc chôn sau,2 là Một lần Chôn ngươi cùng tất cả hồ tộc...!
- Ahhahahaa....!Hàn Thiên Ly Ngươi còn mạnh miệng ư, Xem đi, Bây giờ ngươi đang bị bao vây, Chi ít cũng hơn mấy ngàn ma quân và Cả năm con thần thú này nữa....!
Lăng Nhi chưa nói xong, Thì Đám Năm người kia xông lên như người mất hồn Tiến đến Tấn công cô, Hàn ly đứng yên, Vì Năm con thú này không cần cô bận tâm...!
Như một Cây roi dài, Khiến cho năm người kia văng ra, Một Thân Người đỏ thẳm, Khuôn mặt Yêu nghiệt Đến trước Hàn ly..

- Xem ra, Chủ nhân của Bổn Tôn, các ngươi Cũng dám động đến nhĩ...!
Huyết Hoàng Tước lạnh giọng, Một Con chim nhỏ xanh Đậu trên Vai cô, Là Ảnh Linh, Huyết Hoàng Tước Liếc nhìn qua Đám Thần ma thú kia rồi nhìn lên Lăng Nhi...!
- Huyết..

Huyết...!Hoàng Tước...!
- Thiên Ngoại Ngọc không phải là thứ mà ngươi có thể sử dụng, Hơn nữa Đám Ma thần thú kia dám Gây Cho Chủ nhân ta bị thương ư...Chán sống rồi...!
Lăng Nhi Bất ngờ thêm phần sợ hãi, Huyết Hoàng Tước là người đứng đầu các loại thú, Thần thú trước Hắn Cũng không dám Xưng ta, Thiên Ngoại Ngọc cũng liên quan đến Hắn rất nhiều..Lần này..e là..

- Huyết Hoàng Tước, Giết Hết người ở đây Giữ lại đám ma thú kia và Lăng Nhi, Ở đây giao cho ngươi...!Không cần khách khí với bọn họ...!
- Thuộc Hạ Tuân lệnh....A Lâm Lần này Ngươi muốn ăn bao nhiêu cũng được, còn Lăng Nhi khiến ả mất tay mất chân gì cũng được chớ mất đầu, nếu không chủ nhân sẽ giận Cá mà chém thớt..

Huyết Hoàng Tước phân công, Hàn Ly Lạnh mặt đi về phía trước, Quan trọng hơn là Tìm Người Đặt Nhiếp Hồn thuật, Và Nữ nhân kia.

Ở Phía Ngoài..

Tứ Đại Linh Thú kia cũng bắt đầu làm Loạn, Thanh Long, Bạch Hổ, Huyền Vũ, Chu tước, Cũng không kém Gì Huyết Hoàng Tước A, Hắn Muốn một Mình giành Công với Chủ Nhân của họ sao, Phải xem Họ có đồng ý không đã...!
- Ta cũng muốn đi, Nếu Cô khó ưa kia có chuyện gì, Phụ thân sẽ không thương ta nữa...!
Dạ Minh ở Ngoài Thành La hét, Cũng may đám Liên Hy Cản lại nếu không Cậu cũng lao vào rồi...!
- Dạ Minh điện hạ, Ngài còn rất nhỏ...!
- oêhh..

Kệ ta đi, Ta biết đi rồi, Các ngươi hợp sức lại cũng đâu thắng ta đâu..Phụ thân có Nguyệt Âm kiếm bảo vệ rồi..

Vì một phần phép thuật của Dạ Minh là Hiên truyền sang cho, nên cậu rất mạnh, Hiên muốn sau này Cậu sẽ là Yêu Vương nên phải mạnh hơn những người khác mới được...!
- Điện hạ,không được....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 108: 108: Chương 109


Đến Một Căn Phòng lạ Nó Giống như Là Một sơn động xung quanh bốn phía Toàn là Đá, Có Một Bàn Đá Ở giữa phòng, Và Một người Bị Khóa Xích Trói lại, Khắp người đầy vết thương và máu.

- Huyết Tịch...!
Hàn ly nhìn về phía người đang bị trói đó, Rồi đi đến gần, Huyết Tịch tại sao lại như vậy, trên người đã trúng kịch độc như vậy mà còn bị Trói Ở đây, Máu Văng vải lung tung, Đây thật sự là huyết Tịch sao...!
- Quả Nhiên là Điện hạ Ở Hàn Triều có khác..

Một người đi đến Trông chỉ Khoảng 18 tuổi, Ánh mắt Đỏ rực, Mái Tóc đen nhánh, Khuôn mặt cao ngạo, Miệng cười nhẹ, nói..

- Huyết Tịch, Điện Hạ Không cần cứu ả đâu, Chẳng phải Điện Hạ muốn biết ai Hạ Nhiếp Hồn thuật sao, Cũng nhờ Huyết Tịch Hết..

- Vậy tại sao Cô ta lại như vậy..

Ly nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ, Nếu Tịch đã làm như vậy tại sao Còn bị Họ bắt giữ..

- Huyết Tộc Kỵ nhất Thứ được gọi Là Tình! Tình sẽ làm Bản Thân trở nên Yếu đuối, Ngu Ngốc đi, Điện Hạ Đã đ*ng t*nh không sợ Hàn Nguyên Khang trị tội sao...!À mà chắc sẽ không đâu nhĩ, Quốc Hậu Đã hy sinh cả mạng sống của mình để Cho người mà, Nếu giết người thì chẳng phải Quốc Vương sẽ có lỗi với Quốc Hậu sao..

- Phụ thân, Mẫu thân ta không phải là người ngươi nên Nói..

Hàn ly Cằm Bích tiêu trong tay tức giận, Cô Ghét nhất là Kẻ nào mà Nói này nói nọ với Những người mà cô tôn trọng..

Hàn ly Bước đến nhanh Định ra tay thì Hắn Dùng phép thuật tạo ra một cái Đinh bằng Băng bay đến c*m v** Tay Huyết Tịch..

Hàn ly Bổng nhiên rơi cây tiêu xuống, Nhăn mày, Cảm giác rất đau, Cô nhăn mặt...Một khi tiếp xúc gần với Huyết Tịch thì Hai người cứ như là Một người vậy, Nêú huyết Tịch bị Gì thì Cô sẽ như Huyết Tịch, Và Ngược lại Huyết Tịch sẽ không bị một chút tổn thương nếu Hàn ly bị thương..

- Ahhaha..

Huyết Ngọc vẫn Lợi Hại nhĩ, Điện Hạ Điểm Yếu lớn nhất của người Là Ngươi không biết sợ là gì, Nên Rất dễ Bị thương..

- Nhảm nhí,...!
Hàn ly nhăn mặt, Tay kia gần như đã mất cảm giác, Cô không có cảm nhận được Cái gì hay đau đớn Gì cả...!Hơn nữa Tên Này cũng chẳng phải dạng tầm thường gì..

- Ngươi là Hài Nhi của Hàn Nguyên Khang Chắc sẽ quen Diệp Vũ Ta, Bây giờ Hàn Nguyên Khang Chắc đang lo nhĩ, Nữ nhi Mà Hắn hết mực Yêu Thương sẽ chết dưới tay Đồ đệ Mà Hắn Từng Bỏ rơi...!
- Diệp Vũ, Đồ Đệ..

Cô ngạc nhiên, Diệp Vũ không phải Đã chết rồi sao, Sư phụ cô Từng nói Hắn đã chết ở Ba Trăm năm trước, Hắn là Đồ đệ Duy nhất Của Phụ thân cô, Là Một Luyện Dược sư Thiên tài, Và Các Khế thuật khác, Nhiếp Hồn thuật Là một trong Những thứ mà Hắn sáng tạo nên.

- Phải, Chỉ tiếc rằng Tên Yêu Vương kia lại Ở Hàn Triều, Lại Thêm Nguyệt Âm kiếm Nên Chuyện định giết Hàn Nguyên Khang Phải Dời lại, Xử Lý hắn trước...!Nhưng ta lại Càng không ngờ Hơn Tên Yêu Vương kia Đang động lòng nên nhiếp Hồn thuật Mới phát Huy tác dụng, Huyết Tịch kia cũng vậy,...!Dày vò người khác Bởi người mình yêu Đúng là Cảm giác rất tuyệt....!

Diệp Vũ Cười Cười nói, trên tay Hắn xuất hiện Ngọn lửa Đỏ rực, Bên trong đó Có Ảo Ảnh...!Hàn Ly Lạnh mặt, Không ngờ Nhiếp Hồn thuật Cũng có thể Làm Tâm Ma người khác Nhanh chóng chiếm lẩn tâm trí hơn...!
- Thả Huyền Tử Hiên ra....!
- Xuỵt...!Điện hạ, Ta đang giúp ngươi mà, Nếu Huyền Tử Hiên Không Chết Thì ngươi sẽ chết, Một trong Hai người các ngươi Sẽ Giết Hại lẫn nhau, nên cưa để hắn chết đi...!
Hàn ly Tay Nắm chặt rất tức giận, Chuyện của Cô với Tên Yêu Vương kia Không cần đến người khác xen vào..

.

||||| Truyện đề cử: Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp |||||
- Ta Nói, THẢ HẮN RA....!
Ly Tức giận Từ tay vung Một sóng kiếm Thiên Ngoại...!đến khi ngước mắt lên thì trước mặt chỉ còn một đống hoang tàn..

- Đừng tức giận, Đừng tức giận...Xem Ngươi Đã phá hủy Nơi ở của ta kìa..

Diệp Vũ Vừa nói cô hạ hoả nhìn lại Phía sau mình thì một đóng hoang tàn, Hắn quát..

- Diệp Vũ, Không Giải Nhiếp Hồn thuật cho Huyền Tử Hiên, Hôm nay Ta quyết lấy mạng ngươi..

- Với Một mình ngươi..

Hắn cười Nhẹ nhìn cô...!
- Thì sao..

- Ahaahaha...!Huyết Ảnh, Huyết Linh..

hay là Ca ca ngươi còn được, chứ ngươi Hahahaha...!Đừng chọc cười ta chứ...Chỉ mới mấy tuổi đầu Nên về nhà Nằm ngủ đi,...!
Hắn Cười Hả hê nói,...!Cứ như cô là trẻ em vậy, Hàn ly tức giận hết chịu nổi rồi..cô Bước nhanh đến, Dùng Thiên ngoại kiếm Cắt Hắn....!
Cắt đến Đầu rơi, Tứ chi Khỏi thân, Ngũ mã phanh thây, Nhưng chỉ trong chớp mắt, Hắn hồi phục lại Hoàn toàn..

một vết xước nhỏ cũng không thấy.

- Thiên Ngoại kiếm Ngươi sử dụng thì nó không phát huy được khả năng Của nó đâu, Tuy nó rất mạnh nhưng sức mạnh phụ thuộc vào Thiên ngoại ngọc, Nhắc Thiên ngoại ngọc mới nhớ, Huyết Hoàng Tước Hắn mới là Chủ nhân thật sự Của Ngọc và kiếm, Bắt hắn làm Thuộc hạ thì chắc sẽ rất tuyệt...!
- Thượng Cổ thần thú, Không phải là muốn thu phục là được đâu, Diệp Vũ.

Hàn ly Cười Nhẹ, Huyết Hoàng Tước Trời sinh Kiêu ngạo, Sẽ Không chịu phục Tùng người khác, Nếu cô không phải là Con Gái của Ân nhân Hắn thì Hắn cũng không muốn cô làm chủ nhân hắn rồi..

- Thiên Ngoại kiếm, Giao cho ta đi....!
Diệp Vũ Bổng Cất giọng Lạnh Lùng, Hắn muốn Kiếm, Hắn Dịch Chuyển nhanh đến Cho Hàn ly một Chưởng Vào Bụng trong khi cô Chỉ mới kịp Phản ứng, rồi Đoạt lấy kiếm...!
- Ha! Ngươi muốn Vừa giết ta vừa chống đỡ tâm ma sao, Nên nhớ trong trận đấu không được phép phân tâm Nếu không mất mạng là Chỉ là chuyện Thời gian...!
Hàn ly Thổ Huyết, Mắt Cô bắt đầu Chuyển màu, Tâm Ma của Cô ngày càng mạnh hơn rồi...!
- Diệp Vũ này không phải là người mà các ngươi có thể đem ra như trò đùa, Nhất là người ở Huyết Tộc các ngươi...!

Diệp Vũ Trông rất tức giận, Cầm thiên Ngoại kiếm Bước đến Đánh nhau với Hàn Ly, Tuy đang bị thương nhưng rất nhanh nhẹn, Né được bao nhiêu chiêu kiếm, Khiến Diệp Vũ đau đầu không ít...!
- Nổ...!
Hàn ly Dán một lá bùa trên người Diệp Vũ Cất giọng, Lá bùa kia Tự nhiên phát nổ, Diệp Vũ may mắn Dùng Thiên Ngoại kiếm Tạo kết giới Bao quanh bảo vệ.

- Điện Hạ, Để ta Cho ngươi nếm thử Ngũ Lôi Thiên nhất trận..

Diệp Vũ Cắm Kiếm Xuống Sàn, Tay Làm Gì đó rất nhanh, Từ trên Kia Một trận phép Và Sấm sét liên tiếp được tạo nên, rất hoành tráng...!
- Ngũ lôi thiên nhất trận sẽ tiếp đón Ngươi, Hôm nay, Ta phải Lấy cho bằng được Đầu của Hàn Nguyên Khang...!
Hắn Hầm hực trong rất quyết tâm, Hắn Rút kiếm lên rồi bỏ đi, Hàn ly ở trong trận
* Xoẹt...!soạt....!
Hàn ly bị trận pháp tấn công, Sấm sét Này rất mạnh, Không phải Thứ tầm thường...!
- khụ...khụ....!
Bị Bao Nhiêu đoàn sét tấn công, Khắp người toàn máu,..

Nếu không phải Nhờ Sinh Tuyền Thủy e là Cô đã chết Rất nhiều lần rồi, Cảm giác rất đau, Cứ như ngàn Cây kim đâm vào người...!Tuy cô là Người Huyết tộc nhưng cũng là Con người...!
Nhận biết Rằng cô gục xuống thì Tâm ma điều khiển Cơ thể cô, Dùng phép thuật còn lại Ép Huyết Ngọc ra khỏi Cơ thể, Cho Huyết Ngọc bay vào người Huyết Tịch..

Hàn Ly khó khăn cất giọng...!
- Huyết Tịch, Huyền Tử Hiên đang Cửu tử nhất sinh, Ta đang bị Tâm Ma khống chế, Huyền Tử Hiên phải nhờ ngươi.....!
Hàn Ly vừa Sinh Ra thì Đã chết, Nhờ vào Sức mạnh Huyết Ngọc Mà Lớn lên, Lấy Huyết Ngọc ra khỏi người cũng đồng nghĩa cô phải chết, Hàn Ly Sống Mười Bảy Năm Có thứ cô vui nhất có lẽ là Đến Hoàng Triều, quen những người này, Đáng lẽ Cô phải giết huyết Tịch Trong lần đầu gặp, khi biết Huyết Tịch mang một nữa Huyết ngọc, Nhưng cô không làm Chính cô muốn thay đổi mọi thứ, Cuộc đời cô Nếu không gặp họ mãi ở Hàn tiêu điện thì sống có gì vui, Chết có gì sợ, Chỉ Nợ Huyền Tử Hiên Quá nhiều, Rất nhiều...!
- Ẩn Sinh ký, Nhờ ngươi Khiến Huyền Tử Hiên Giết ta.....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 109: 109: Chương 110


Ánh mắt Sáng Mịt mờ, Huyết Tịch Bắt đầu Cử động được, vết thương của Cô cũng dường như đã Bình phục hoàn toàn, Cô biết chính Hàn ly đã cứu mình, Cô nghe thấy lời Hàn ly nói, từng chữ, Từ khi bị Nhốt ở đây Thì cô biết cô đã sai, Sai khi Khiến Bạch Dạ Kỳ Chịu đau khổ, Sai khi Khiến người bằng hữu Của Cô phải mất đi, Sai khi Khiến người cô yêu Trúng Thuật Nhiếp Hồn, Và Sai khi Cô đã Phụ lòng tin của mọi người, Của Người thân, bằng hữu của cô....!
- Hàn Ly..

Hàn Ly..

Tỉnh lại đi...!
Huyết Tịch Lệ rơi trên người Hàn Ly đang bất tỉnh, Giọng cô nghẹn ngào, Hàn ly Chưa từng khiến cô Thất vọng về điều gì, Bản thân Cô hối hận lắm rồi, Hàn Ly Giúp cô rất nhiều, Giúp từ Khi cô còn là một phế vật không hơn không kém đến Cô là một Cường Giả Thiên tài điều là Do Người Này giúp cô, Trên đời này Người thì rất nhiều nhưng đâu dễ dàng gì tìm được một bằng hữu Như Hàn ly....!
- Hàn Thiên Ly...!Cầu xin cô đó, Tôi sai rồi, Là Tôi sai...!Tôi không nên Bị Họ dụ dỗ đến mù quáng...!
Huyết tịch Nghẹn ngào, Nếu bây giờ có thể khiến Nữ nhân Này tỉnh lại Thì Giá thế nào cô cũng chấp nhận....!
Nghĩ lại những Lời mà Hàn ly nói, Phải Giúp Hiên về Như cũ, Giúp Hiên hồi phục, Huyết Tịch Vội lau đi hàng nước mắt đi, Cô đặt Hàn Ly Nằm Xuống, Cố gắng cười nhẹ nói..

- Hàn Ly, Lỗi này là do tôi, Tôi sẽ giúp Huynh ấy Tỉnh lại,....!Nhưng Trước đó..

Cho tôi mượn thân phận Cô một chút...!
Huyết Tịch cúi người rồi đi, Chỉ có cách Giúp Hiên tỉnh lại, Sau đó Bản thân Mình cũng nên Chết đi thì Cô mới có thể Có cảm giác yên bình hơn, Chờ tôi đi...!Hàn ly...!
Sau khi Huyết Tịch rời đi, Hàn ly đột nhiên bật dậy, Ánh mắt tím sẫm Đầy U tối, Hắc khí bao quanh Đầy U ám..

________________
Một con đường Máu Được tạo nên, Máu nơi này Bắt đầu bốc mùi hơn bao giờ hết, Trên tay Huyết Tịch là một thanh kiếm đã được nhộm máu hàng loạt ma quân chết dưới Tay Huyết Tịch, Chỉ vó cách này, Diệt sạch Ma tộc mới Khiến cô cảm thấy Nhẹ nhàng hơn.

Một thân Y phục màu Trắng tinh khiết, Trên tay Cằm một thành 1 kiếm Đang Chỉ về phía Huyết Tịch, Khuôn mặt Vẹn phần lạnh lùng Không chút Lưu tình mà Vung thanh kiếm về phía Huyết Tịch, Huyết Tịch dễ dàng tránh khỏi, Rồi đột nhiên biến mất, Bất chợt xuất hiện kề cổ trên Nữ nhân đó..

- Bạch Tuyết Vân, Mau đi khỏi nơi này đi...!
- Ma tôn Hạ lệnh, Không cho Ai vào đây, Hơn Nữa Huyết Tịch ngươi đã bị nhốt sao lại Xuất hiện ở đây...!
Huyết Tịch Đưa tay đánh Tuyết Vân ngất đi, Dù sao cũng là công chúa Bạch Triều, Tiểu muội của Bạch Dạ Kỳ, Cô không muốn Phải Làm tổn thương ai nữa cả..

Huyết Tịch bước vào Căn phòng mà Tuyết Vân đang Cố gắng bảo vệ, Bên trong rất có nhiều Lá bùa dáng xung quanh, Nơi nào cũng thấy, Giữa phòng Có Một Bàn Tế, Huyết Tịch đi đến, Trên bàn Nhìn thấy Tên Huyền Tử Hiên cùng năm sinh bát tự, Cùng với Một Hỏa cầu Bên trong là Hiên đang bị Dây xích Băng trói lại, Sắc mặt nhợt nhạt, Nhìn thấy mà đau....!Người mà Cô yêu Bị cô Khiến Thành ra như vậy sao...!
- Hiên...!
Không tự chủ được bản thân, Huyết Tịch Chạm vào Hoả Cầu, Cất giọng, Nếu Cô không Mù quán như vậy, hiên sẽ không Bị giam như vậy, Hàn ly cũng chẳng chết, tất cả điều là tại cô..

tại cô..

Huyết Tịch Dùng phép thuật Phá Hủy, Tế Đàn này nhưng lại bị Dội lại, Sức mạnh Cô dùng Nó Dội lên phá hủy Nóc Phòng...!
Dơ tay Định đưa đến Tế Đàn này thì Một màng chán xuất hiện, Nó không để Huyết Tịch chạm tay vào....!
- Kết giới..,...!Quá Yếu....!
Huyết Tịch Ánh mắt trở nên lạnh Lùng Vô hồn đi, Cô dơ tay lên Cao, Xuất hiện một thanh kiếm, cô dùng lực truyền vào, đâm Mạnh xuống, Chỉ cần Cứu được Hiên thế nào Cô cũng chấp nhận...!
Thanh kiếm Và Kết giới va chạm vào nhau tạo nên hàng loạt sóng xung kích cực mạnh, bốn phía bức tường không chịu nổi mà Bây tung toé..,..

Nhưng cúi cùng kết giới không chịu nổi mà nứt ra....Đồng thời Huyết Tịch...!
- Phụt...!
Huyết Tịch thổ Huyết rất nhiều máu, Nhiếp Hồn thuật Lấy máu Của Cô mà tạo nên thì Cũng nên Lấy máu của cô để Hoá giải nó...!
Huyết tịch đưa Thanh kiếm lên rạch một đoạn dài trên lòng bàn tay, Nhỏ giọt lên lá bùa và Hoả Cầu, Cô khẽ cười nhạt nhẽo rồi quay lưng đi...!
________________
Đế tôn, Hàn Nguyên Khang bước xuống nơi Ngoại thành này bên cạnh là Hàn Vũ,..

* Soạt..

soạt...!
Diệp Vũ Nhẹ nhàng xuất hiện, Trong tay Cầm Thiên ngoại kiếm, Cười nhẹ..

- Hàn Nguyên Khang, Đã lâu không gặp...!
- Phụ thân, tên này...!
- Vũ Nhi, Con tránh mặt một chút đi...!
- Vâng...!
Hàn Vũ biến mất, Diệp Vũ cười khổ, Nếu năm đó Hàn Nguyên Khang không bỏ rơi Hắn thì Diệp Vũ có trở nên như ngày hôm nay đâu..

- Hàn Nguyên Khang, Đây là Thiên Ngoại kiếm đấy, con gái của ngươi bị Ta giết rồi, Ả ta rất giống Huyết Hoàng Anh, Rất giống đó...!
Diệp Vũ vừa cười nói vừa Dơ thanh kiếm lên, Đế Tôn Tức giận Nắm chặt tay đến nổi gân xanh, Nữ nhi mà Hắn Yêu thương chiều chuộng bao nhiêu năm, Sao nói chết là Có thể chết được...!
- Diệp Vũ, Dừng lại đi, Bổn tôn Sẽ chừa ngươi con đường sống...!
- Hàn Nguyên Khang, Bớt nói Nhảm đi, Ngươi là Đế Tôn Lục giới mà, Sao lại thích nói nhảm như vậy,...!Lúc trước cũng vậy Ngươi Bảo rằng Cả đời này chỉ nhận ta làm đồ đệ, Sẽ không Bỏ rơi ta, Nhưng Tại sao, ngươi vẫn Bỏ rơi ta không chút lưu tình...!Ngươi quên rồi sao...!
Nhớ năm xưa Một thần tiên cao cao tại thượng Nhận Hắn làm đồ đệ, Cưng chiều hết lòng, Nhưng Có lúc dạy bảo nghiêm khác, quan tâm Đến cả Thiên Tôn và Minh tôn Ghen tị, Cãi nhau, Nhưng từ khi nữ nhân tên Huyết Hoàng Anh xuất hiện mọi thứ đã đảo lộn, Đến cả bỏ rơi hắn, Hàn Nguyên Khang..

Hân rất hận ngươi, Hận nữ nhân, Hận Nữ nhân cướp đi tất cả của hắn..

hắn hận cả Lục giới này Trêu hắn...Nhất là Huyết Tộc..

- Ngươi không tin, Nữ nhi của ngươi chết sao..

Hàn Nguyên Khang, Vậy tự Nhìn đi...!
Diệp Vũ Văng Bích tiêu Lấy từ Hàn Ly cho Hàn Nguyên Khang, Cây bích Tiêu này rất quan trọng với Hàn Ly, cô sẽ không bao giờ Đánh mất nó, Nhưng bây giờ nó lại Ở trong Tay Diệp Vũ...!Đồng nghĩa với...!Hàn ly thật sự đã chết.

Ánh mắt Đế Tôn tối Sẫm đi, Diệp Vũ nếu hắn biết Vì không muốn Hắn nhập ma vì tốt cho hắn nên mới ngài Bỏ rơi Hắn như vậy thì thế nào, Aly của ngài vẫn còn rất nhỏ, vẫn còn ham chơi, vẫn chưa hiểu chuyện,.....Diệp Vũ Ngươi thật sự đã nhập Ma thật rồi, xem ra công sức bao nhiêu năm của ngài đã đổ sông đổ biển.

Bổng nhiên Diệp Vũ bay đến Cằm kiếm Đánh với Đế tôn, Hắn muốn Giết ngài ngay, Nếu như vậy thì Sư phụ hắn sẽ không rời xa hay bỏ rơi hắn nữa, Trên đời này Hắn chỉ cần Sư phụ của hắn là được, Không cằn ai cả, Hắn chỉ quan tâm Đến sư phụ của hắn...Chỉ một người.

Diệp Vũ Liên tiếp đưa ra những đoàn chí mạng nhưng hoàn toàn không làm khó được ngài, Mỗi người Điều có một thứ muốn bảo vệ, Ngài Cũng vậy...!Tất cả..

Ngài điều muốn bảo vệ...!
......!
Phía dưới kia Dạ Minh, Chạy về Hướng ngoại thành, Thấy Hắn từ Nội thành Đi ra, Diệp Vũ Nhanh đi xuống Cho Dạ Minh một nhát kiếm xuyên người...!
- Ngươi...!Ngươi...!
Dạ Minh còn đang bất ngờ chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, Dạ Minh dồn lực ở Cánh Tay Đánh Trả Diệp Vũ một chưởng khiến hắn bay ra xa,..

thổ huyết...!
- Dạ Minh điện hạ...!
Đám Liên Hy chạy đến, Đỡ lấy Dạ Minh...!
- Dạ Minh, Là ai Khiến Ngài như vậy...- Tử Hy...!
- Khụ...!Khụ...X..in lỗi..

Phụ..thâ..n..

G.iúp..ta...!Nữ nhân kia..

Ta không cứu được rồi....!
- Dạ...!Minh..

Điện hạ...!
Bốn người Kia Cố gắng kiềm chế nước mắt, Dạ Minh Vẫn còn rất nhỏ Chưa đầy 1 tháng tuổi, Nhờ vào Phép thuật của Hiên Mới Duy trì hình dạng và tu vi như vậy,..

Dạ Minh..

Ngươi không thể chết được..

Yêu Vương như vậy rồi, Nếu không còn ngươi thì Yêu giới sẽ như thế nào..

Một cánh tay đỡ Dạ Minh lên, Truyền công lực vào đó...!Đám Bốn người kia rất ngạc nhiên, Yêu Vương của bọn họ...!Hiên..

đang ở đây...!
- Phụ...thân..

Dạ..Dạ Minh xin lỗi..

- Im miệng, Con Đi Cứu Hàn ly nếu Nàng ta xảy ra chuyện gì, Ta không tha cho con đâu..

nên hãy cố gắng giữ mạng đi...!
Hiên lạnh giọng, Khi thấy Dạ Minh Hồi phục được ít nhiều, Hiên Liền văng cho Dạ Minh một Đơn dược, rồi đi về phía trước...!
_________________
Đi qua rất nhiều Thây sát thành núi, Máu chảy thành sông, Biết bao nơi gây sát nhau nhưng tại sao không thấy Hàn ly, Cô đang ở đâu, Hắn tìm cô, Lo lắng Cho cô...!
* Vèo.....!
Một sóng kiếm bay đến phía Hiên Cậu vội nhảy lên cao tránh né, Một thân Nữ nhi hiện lên trong Những khói bụi đó, Hiên trợn tròn mắt, Người Này là là Hàn ly.

- Hàn Ly..

Là ta đây...!
Hàn Ly không nói gì chạy đến Cằm thanh kiếm trên tay Cứ như muốn lấy mạng Hắn, Sao lại như vậy được...!
Hiên nhanh chóng lấy Nguyệt Âm kiếm chặn Hàn ly lại,..

- Hàn Ly...Là Ta đây Huyền Tử Hiên...!Nàng sao vậy..

Nói gì đi...!
Hắn quát, Hôm nay nàng có gì đó rất lạ nhất là Ánh mắt, Nó vô hồn...!
- Ngươi không phải là Nàng ấy...!
Hiên Chỉ Thanh kiếm về phía Hàn ly khuôn mặt đầy nét tức giận, Sao lại dám Ở hình dáng người mà hắn yêu nhất chứ.

Hàn ly Cũng bắt đầu Cầm thanh kiếm khác, Truyền năng lực vào, Đấu với Hiên Mỗi chiêu thức của Hàn ly điều là Chí mạng Rất khó để phản lại..

Nếu là người bình thường thì Bây giờ chết hàng trăm lần rồi...!
Hiên nhăn mặt Kiếm Pháp Hàn ly sử dụng Nó cứ như là ảo ảnh khiến người khác không dễ nhìn thấy rõ ràng nhưng Chỉ lệ chí mạng là trăm phần, Chỉ lộ chút sơ hở thì Mất mạng là điều tất nhiên.

- Huyền Tử Hiên, Đó là Hàn Ly..

Một giọng nói rất quen thuộc vang lên, Trong phút cậu không để ý Nguyệt Âm kiếm đã Chĩa thẳng vào Tim Hàn ly, Hơn nữa Hàn Ly bàn tay cằm Nguyệt Âm kiếm cắm Sâu Hơn, Hiên Vội vàng Buôn kiếm mà Đỡ Hàn ly.

- Hiên, Hàn Ly...!
Bạch Dạ Kỳ Ôm vai đi đến, Vô tình nhìn thấy Hai người đối đầu nên Cất tiếng, Ai ngờ....!
Nguyệt Âm kiếm Cứ như là đang hút Khí đen xung quanh Hàn Ly đi, Nguyệt Âm kiếm là thanh kiếm có thể tẩy sạch mọi thứ,...!Hàn Ly trở về Hình Dáng cũ, nằm trong tay Hiên....!mi mắt...!có đôi chút Cử động..

- Ta xin lỗi, Hàn Ly Ta không nên Giao chiến với nàng....!
Khoé môi Hàn ly cười nhẹ lên, Một Tay Dơ Lên cao Chạm Mặt Hiên,..

Nàng Cố gắng..cất giọng..

- Không phải..., Hiên, Người Luyện...!Ảo...!Ảnh..

Không..

được phép Đ ộng tình...Nhưng Hiên..

Ta..

Yêu Ngươi...!Chết dưới tay ngươi..

Ta Cam Lòng.

Hiên bất ngờ, Hắn đâu biết Cô luyện ảo Ảnh Kiếm Pháp, Nếu hắn biết Tuyệt tối sẽ không khiến cô đ ộng tình như vậy,..

Đều là do hắn...!
- Nhưng Ta thì không, Hàn ly Tại sao không để ta chết, nàng sẽ Sống khi ta chết, Nàng có biết Chính tay giết người mình yêu Cảm giác thế nào không...!Nàng không được Chết, ta không cho phép...!
Hiên Gào khóc, Lệ tuôn không ngừng rơi trên Khuôn mặt Của nàng, Cảm giác Rất đau đớn nó đau hơn cả ngàn mũi dao đâm vào...!Nàng đúng là Kẻ vô tình nhất mà..

Hàn ly..

- Ta..

sẽ..

không....!ch..

ết...!Đợi..Ta!
Giọng nàng Yếu đi, Vừa dứt câu, Bổng nhiên tay nàng Buôn lỏng xuống, Hai mắt nhắm nghiền, Hiên không nói nên lời Ôm nàng thật chặt, Lần trước Nàng cũng biến mất, Sao đó cũng xuất hiện mà..

Lần này Tại sao Lại như vậy,..

Mất đi người quan trọng nhất của bản thân cảm giác nó rất đau..đau lắm...!Nhưng chắc người như nàng sẽ không hiểu được đâu..

Nhìn thấy Hiên như vậy, Bạch Dạ Kỳ bên cạnh không khỏi Đau khổ, Điều này cũng là do hắn, Là hắn, Đôi chân kia dường như đứng không vững mà gục xuống,...!Xin lỗi Hiên.

- Ta sẽ chờ, trăm năm, Vạn năm, ngàn năm, Bao nhiêu năm, bao nhiêu ngày Cũng được, Chỉ cần không quên lời nàng nói là được..

Hàn ly...!Ta Yêu Nàng..Rất Yêu.

Hiên Vừa nói Vừa Sờ mặt nàng Gượng cười, Nàng Đã Cứu hắn mà Như vậy, Ma tộc một lần nữa khiến hắn mất đi nàng một lần nữa..

Hắn sẽ không tha cho một Tên nào...!Ma tộc phải trả giá...
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 110: 110: End


Ngay sao đó...!
Cảm Nhận khí tức Của Hàn Ly mất đi Hàn Nguyên Khang Rất tức giận, khuôn mặt Mười phần Lạnh Lùng, hai bàn tay nắm chặt, Hà nhi Mà Người Ngài Yêu nhất Đã Mất để bảo Vệ nó sinh ra ăn toàn, Ngài luôn yêu thương Chiều chuộng nó Nhưng Nào bây Giờ..

Diệp Vũ...ngươi thật sự..muốn chết rồi.

- Diệp Vũ, Ngươi biết Tại sao ta lại Đuổi ngươi ra khỏi Huyết giới không? Ngươi quá Ỷ vào Ta, Lạm Sát người Vô tội, Gây bao nhiêu chuyện liên quan đến mạng người, Căn Cơ không vững, Một chân Đã bước vào Ma Đạo..

- Vớ vẩn, Căn cơ ta vững như núi, Làm sao mà bước vào Ma Đạo, Hàn Nguyên Khang Ngươi đừng biện minh...!
- ...!Thiên Nhi Đã chết, Ngươi Vừa lòng chưa DIỆP VŨ...!
- Ahaha..

Còn ngươi, Khi Huyết tộc Chưa Diệt là chưa xong...!
________________
Huyết Hoàng Tước trấn Áp Hoàn Toàn Ngũ Thần Thú Dưới trướng, Lăng Nhi Bị Xích giết Trông rất thê thảm, Huyết Hoàng Tước Cằm Thiên Ngoại Ngọc trong tay Nắm chặt Lệ ướt mắt..

- Chủ Nhân Người...!
Xích Lạnh mặt không giống như hằng ngày, Cậu quay mặt đi..

- Xích Huyết Điểu ngươi định đi đâu..

Băng Tịnh Vương Thấy Xích Hắn cất giọng, Hắn không ngờ Ma thú Xích Huyết Điểu Lại có bộ mặt Hắc Ám Như vậy, Lúc trước Xích cứ như trẻ con vô hại, Ai ngờ..

- Chúng giết Chủ Nhân của ta, Ta phải Tế Máu Chúng Cho Hàn Thiên Ly....!
Cậu lạnh giọng cất lệnh, Hằng ngày Cậu như nước với lửa với Hàn Thiên Ly khiến cô Tức giận Một phần cũng là Cậu Mất đi lòng tin vào con người Nhưng Hàn Thiên Ly Thì khác Cho Cậu cảm giác Tin tưởng Vô đối, Đã từ lâu Cậu Đã xem Cô thật sự là Chủ Nhân của mình rồi.

- Ta đi với ngươi Xích..

Mật cảnh Vương cất giọng.

Xích Và mật cảnh vương Rời đi, trong khi Những người kia Còn đang bâng khuân.

...!
__________________

Thân Nữ nhi bước đến Nước mắt lăng dài trên má, Huyết Tịch Quỳ bụp Xuống, Cô ngẹn ngào, Cất giọng..

- Xin..xin..

Lỗi, Hiên Hàn Ly..

nàng ta...!
- Nàng ấy không sao! Nàng Chỉ ngủ một giấc, sẽ sớm tỉnh lại...!Huyết Tịch Công chúa Nhờ ngươi Chăm sóc Nàng Ấy giúp Ta, Ta phải đi giải Quyết một chuyện...!
Hiên Hôn lên Trán Nàng Cất giọng nói, Hàn Ly là người Luôn biết giữ lời hứa nàng nói thế nào là Thế đó, Nên Nàng nói không chết là Không chết, Bây giờ Ma Tộc là Thứ khiến nàng Lo lắng nhất thì Hắn sẽ khiến ma tộc yên đi để Nàng Có Một giấc ngủ ngon và nhanh chóng tỉnh lại..

Đến Bây giờ Hiên Vẫn giữ Khoảng Cách với Cô, Quả nhiên Dù Cô có giống Hàn Ly đến thế nào nữa Nhưng Hàn Ly vẫn là Hàn Ly Cô không thể nào Mà Thay thế được, Thứ không phải của mình thì Giành lấy đến đâu nó cũng chẳng thuộc về mình, Chi Bằng Buôn tay đi, Buôn Bỏ Về người Đó Để bản thân Cảm giác Nhẹ nhỏm hơn...!Huyết Tịch Cay đắng Cất giọng..

- Được...!
Hiên Quay người bước đi, Ánh mắt Hắn Thay đổi đi rất nhiều Không giống như người luôn dịu dàng Ôn hoà Như mọi khi...!
_____
Xung quanh Hiên Có rất nhiều người Bao quanh Người nào cũng cằm Vũ khí trông rất Hung hãn.

Hiên Xoay tay Nguyệt Âm kiếm Xuất hiện trên tay, Hắn Vung kiếm Xung quanh Trở nên Hoang tàn đi, Những Thây Xác Rãi đầy xung quanh, Máu tung toé Khắp nơi, Khói bụi Bay bổng chiếm hết tầm nhìn..

Sau khi Đám khói bụi kia Tan đi, Hình ảnh người Nam nhân trong bộ y phục đỏ kia Xuất hiện trước mặt cậu..

Xích khẽ cười Khổ..

- Quả nhiên là Yêu Vương có khác...!
- Im miệng, Có lần sao Đầu ngươi không mộc trên đầu nữa đâu..

Hiên Lạnh Lùng lướt qua Xích cất giọng.

- Hiên, Nàng ta...!
- Không liên quan đến Ngươi
______
Ngoại Thành Hàn Triều Hầu như chỉ còn Là Thây Xác và Máu, đến không khí cũng thoang Thoảng mùi máu...!
Diệp Vũ nhảy lên cao từ trên không Tập trung tập trung sức lực ở Phía Bàn tay quyết định Tạo một đòn quyết định Chí mạng.

Đế Tôn Hàn Nguyên Khang Đưa tay về phía Ngực Trái Rút ra Thanh Đoạn Kiếm Bằng Máu, Ngài Lắc đầu, Diệp Vũ hắn vẫn vậy Không thay đổi, Với Cương vị là Sư phụ Ngài không thể để Đồ đệ của mình Sa Vào Ma Đạo sâu như vậy nữa, Ngài sẽ kết thúc mọi chuyện.

Từ Phía Lưng Ngài Xuất hiện một đôi cánh Đỏ huyết Đậm, Vỗ Cánh Bay Lên Phía Diệp Vũ, Nhưng Hắn Đánh đòn xuống Ngài Vô hiệu Hoá Và Rất nhanh Ngài Đã Đâm Thanh Đoạn Kiếm vào Tim Diệp Vũ, Ngài cười dịu nhẹ..khẽ giọng nói.

- Diệp Nhi Có lẽ Chuyện Mà Bổn Tôn sai lầm nhất là khi Không thể Dạy dỗ ngươi nghiêm khắc, Khiến ngươi Lần lượt Phạm sai lầm như vậy, Bổn tôn đã sai...!
Diệp Vũ Ngây người, Vị Đế Tôn Cao Cao Tại thượng kia cũng biết xin lỗi sao, Hắn ta Vẫn Như vậy sao, Khi cậu làm gì Hắn chỉ cười nhẹ mà Luôn Bảo Vệ che chở cho Cậu suốt bao năm qua, Cậu rất thích Nụ cười của Ngài, Ngài cười trông ngài Dịu dàng, Ôn hoà biết bao....!
Diệp Vũ Từng giọt nước mắt trĩu xuống, Tay Hắn Sờ Mặt Ngài, Cười cười Cố gắng nói...!
- Sư phụ, Vẫn Còn Nhớ Đệ tử sao...!
Diệp Vũ Đưa Tay Kia Về phía Đoạn Kiếm, Cằm Đâm sâu hơn..

Cậu Ngã Người Phía Đế Tôn, Cười mãn nguyện..

- Sư phụ Không Bỏ rơi Ta là ta Vui rồi...!Phía Sau Hàn Băng Cốc Có Lưu Ly Đoá Cải tử hồi sinh...!Sư phụ...!Diệp Nhi rất muốn...Ở..

Cạnh..

người..

Nhưng Hình như Ta Sắp đi..rồi,..

Sư phụ không được quên Ta...Sư....P..hụ!
Diệp Vũ Hắn Một đời Gây Bao nhiêu chuyện, Thức Tỉnh tâm ma kẻ khác, Hắn muốn Giết Ngài, Hận ngài, Muốn Ngài ở cạnh hắn vì trên đời này Ngoài Ngài hắn không còn ai để Tin tưởng, Lúc đó Hắn nghĩ Sư phụ hắn Vì Huyết Hoàng Anh Bỏ rơi hắn Nhưng thật ra cũng là vì hắn, Diệp Vũ Hắn ta đời này có lẽ thời gian hắn vui nhất Là khi Lúc Được Đế Tôn nhận hắn Làm sư...!
Cuộc đời ai cũng phải chết, Chết sớm hay muộn cũng là chết , Nên hãy sống thế nào Cho Bản thân được thanh thản để khi chết đi, Tan theo Cát bụi lòng không Vướng bận.

.......!
___________________
Sau khi mọi chuyện được giải quyết.

Thân Thể Hàn Thiên Ly được Luyện Hoá Với Lưu Ly Hoa và những thảo dược khác Giúp cải tử hồi sinh nhưng cũng cần Khoảng một thời gian dài để linh hồn Trở về Nên Tạm thời Hàn Ly được Hiên Để ở Hàn Băng Điện Nơi Băng Liên Đoá Nở rộ xung quanh.

Trước đó cũng không mấy gì yên bình nhất trí như vậy, Hiên và Dạ Minh Định đưa nàng về Yêu giới, Huyết Hoàng Tước và Đám Thần Ma thú Đòi đưa về Huyễn giới, Hoàng Phong Và Những Người ở Hàn triều Bảo Để ở Đây, Nên Đã có vài tranh chấp Đám Hoàng Luân ở một bên xem, Từ tỉ thí Đến gây chiến Ai Cũng Tham gia, Cho đến khi Không thể đứng nhìn được nữa Đệ nhất thần Y Lục giới Hoàng Tả Thiên lên tiếng nên mới yên ổn để Ở Hàn Băng Điện.

Bên cạnh đó Huyết Tịch Lấy Huyết Ngọc Từ trong người Trả lại Đế Tôn, Huyết Tịch tự phế tu Vi Của Bản thân để chuộc lỗi lầm của mình, Và Xứng đáng để đứng bên Cạnh Dạ kỳ hơn.

Từ Đây Đại Lục Arqua Ngũ Đại triều vẫn luôn giữ Quan hệ hữu nghị giữa các nước, Yêu Và Người cùng sống Chung trên một Lục Địa, Người hay Yêu quái ( Huyết tộc) nếu Làm Hại Lẫn nhau sẽ bị Xử lý nghiêm, Đế Tôn trở về Tu La Giới Giao trọng trách Hàn triều cho Huyết Ảnh, Hoàng Luân, Ninh Hoạ Lần lượt lên Ngôi vua, Dạ Kỳ và Huyết Tịch Từ bỏ Tất cả Quyền Lực Sống Như người dân Không quan tâm đến Thiên thu Vạn Thế, Giang Sơn Thiên Hạ...,kế tiếp Huyền Triều, Tử liêm lên ngôi, Vị Vương Gia anh Tuấn Yêu nghiệt, phong Hoa tuyết nguyệt Huyền Tử Hiên Ở Lại Nhân giới, Giao Yêu giới Cho Lại Dạ Minh.

_____________________________
500 Năm sau
Ở Một Quán Trà...!Chiều Tối.

một người đang kể chuyện với Bao người và Yêu đang say sưa mà nghe, Có lẽ Chuyện tình Duyên Của Yêu Vương Và Thất Điện Hạ Hàn triều Đã vang danh khắp nơi, Ai ai cũng biết...!
- .....Lúc đó Điện Hạ Mất đi trong tay Yêu Vương thật khiến người ta phải không kiềm lòng mà rơi lệ...!
- Nè! Rồi sao nữa ..

chứ..

Mau kể tiếp đi....!
- Cảm động quá đi,..

Tại sao lại chết chứ...!
- Cô ngốc quá, Rồi Cũng sống lại mà...!
......!
Cả đám Người ở quán trà Bàn tán không ngớt,không ngờ Lại có người rảnh rỗi bàn chuyện người khác thật...!
Một vị công tử Đang Xoay xoay cây Bích tiêu trên tay khuôn mặt Cười nhẹ, Cằm ly trà lên Môi khẽ cất giọng quát
- Chuyện nhà người Ta mà Các Người Lại Xem cứ như là Truyền thuyết Không bằng chẳng phải rất nực cười sao.

- Công tử thì biết gì chứ, Ta rất Ngưỡng mộ bọn Họ Đó, E là Lúc đó Công tử Còn Chưa ra đời..

Một Vị cô nương xinh xắn bước đến Bàn Công tử đó ngồi, Cất giọng nói.

Vị công tử kia Khẽ cười Nhẹ, Một tay Nâng Tay vị cô nương kia Cúi người cất giọng.

- Vậy Cô nương có muốn tại Hạ biến Câu chuyện của người khác Thành của Hai chúng ta không...!
Vị Cô nương kia Ngại Ngùng đỏ mặt, Bổng nhiên Một cánh tay khác Nắm lấy Cổ tay Của vị công tử kia.

Một người Tuyệt Sắc mỹ nhân, Dung Mạo yêu nghiệt, Tất cả người ở đây Có lẽ Chỉ để làm nền cho người mới xuất hiện.

- ???? Hàn Thiên Ly Nàng định Trêu gái đến đâu, Sao không Cưới về Hàn Tiêu Điện của Nàng luôn đi..

Khỏi để Nàng Chạy khắp nơi Trêu gái Rồi Ta Là người chịu tránh nhiệm..

Hàn Ly vươn vai, Rút tay lại, Nàng Cất giọng..

- Hiên Vương tìm được ta rồi sao, Cũng khá lâu đó..

Hiên Mặt tím Sẫm, Cải tử hồi sinh Thời gian gần 300 trăm, Hắn là Người Ở Cạnh Nàng Khoảng thời gian đó không rời bước khi Tỉnh dậy Lại Ngao du tứ phía, Trêu Gái nhà Lành, Gây chuyện Giang Hồ, Chỉ khổ cho Hiên Tìm nàng khắp nơi Và Thu doạn Những Thành quả của nàng.

- Bớt nói Nhảm đi, Hơn Nữa tốt hơn là Bỏ cái thói Phong Hoa Của nàng đi,..

Đi theo ta...!
- Êh....!
Hiên Kéo cổ tay Nàng đi, Trong khi Bao nhiêu người ở đây còn đang ngơ ngác, Hiên Thẩy lên bàn Lúc nảy Nàng Ngồi một miếng Bạc ở đấy, Xem như Trả tiền giúp Nàng, Mấy năm nay Tiền của Hắn không một ngày nào mà Không hết Vài trăm lượng....!
Bước đi trên Con đường vắng Lặng, Hàng cây bao quanh, chẳng phải Nơi này Là Rừng Nguyệt Quang Hoàng Triều mà.

- Huyền Tử Hiên Định kéo ta đến khi nào....!
- .......!
- Giận À...!
- Không.

- Như vậy mà không, rõ ràng Là Đang Giận
Nàng bỉu môi Cất giọng..

Đến Đỉnh núi, Nhìn xuống dưới Vào Ban đêm là Khoảnh Khắc rất đẹp, Hàng vạn vì sao trên trời, Cùng Bảo Ánh sáng lấp lánh phía dưới, Tạo nên một Không Gian đẹp đến lòng người.

Hiên Đột nhiên Xoay người lại ép Sát Nàng Vào Một gốc cây lớn...Khuôn mặt Hắn không mấy Ôn nhu, Hắn ngã người Hôn Môi nàng, Sau đó Xoay Qua Ngậm tai nàng..

- Êh..

Huyền Tử Hiên...!Ta không thích dỡn như vậy...!Ngươi Điên À...!
- Phải, Hàn ly Ta điên Thật rồi, Ta Yêu Nàng Đến Điên rồi, Ta rất sợ ngày nào đó Lại mất Nàng một lần nữa thì sao Nên từ Hôm Nay Nàng Hoàn Toàn Là Người Của Ta đi...!
- Ạch...!Ta Còn rất nhỏ mà.

- Đừng quên, Ta Chỉ lớn hơn nàng 2 tuổi, Hơn nữa Nhỏ mà Nàng nói Là Mấy trăm năm sao, Ai Tin.

Hiên Vung Tay Tạo một Kết Giới xung quanh, Đêm Nay Là Một đêm Đáng nhớ Của Hắn, Sau hôm nay Người mà Hắn Yêu mấy trăm năm nay Đã là người của Hắn, Hắn Rất yêu Nàng.!.

END.
 
Back
Top Bottom