Ngôn Tình Thiên Huyết Ly Tịch

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 40: 40: Chương 41


Khi Thiên ngoại ngọc hút máu của Thiên ly
biến thành màu đỏ hoàn toàn, mảnh ngọc phát sáng màu xanh bay lên không trung foo nhìn theo hướng mảnh ngọc
Con rồng thấy Thiên ngoại ngọc thì hình như cũng không định ra tay, có thể vì sao.....
Sau vài khắc sau mảnh ngọc rơi xuống trên tay thiên ly nhưng không còn là màu xanh nữa mà đã chuyển sang màu Đen hoàn toàn,
Để ngọc vào túi, thu hồi Ảnh Linh
- Grầm....- con rồng đó gầm lên tạo nhiều cây thương lửa bay đến phía cô
Thiên ly tránh né, nhưng....không cô bị trúng một thương từ thương hoả của con rồng....
gục xuống,.......!nhớ lại lúc đó......ký ức cứ ùa về
Ở Tịnh Hàn điện - Hàn triều

- phụ vương....sao con lại thấy các ca ca là biến thành rồng vậy - Thiên ly ngây người hỏi
- ( sờ đầu cô) Đó là nguyên thần của họ, tiểu ly con có muốn biết nguyên thần con là con gì không - phụ vương của Hàn ly tên là Hàn Nguyên Khang
- Là con gì vậy - cô háo hức
- không biết, nguyên thần của mọi thứ....!thứ gì cũng có nguyên thần...như mẫu hậu con đấy ai ai cũng nói nàng ấy là một người yếu đuối nhu nhược phế vật...nhưng ai ngờ nàng ấy là thiên tài hiếm có nàng ấy nguyên thần là Phượng Hoàng lửa đỏ - Hàn Nguyên Khang khẽ cười
- (thắc mắc) không phải cha đã luyện Ảo ảnh kiếm pháp à - thiên ly phồng má
- Trước khi luyện - Hàn Nguyên Khang nhéo má cô một bên
.....
Trở lại trận đấu
Cô cố đứng lên, ánh mắt của cô, rất lạ một bên là xanh một bên là màu đỏ máu...tuy mắt cô có hai màu nhưng nó chưa bao giờ xuất hiện cùng lúc như bây giờ,

- Chỉ vậy thôi sao - Thiên ly khẽ cười thách thức
Con rồng tức giận tạo ra nhiều Hắc hoả to hơn cộng với sấm sét sức mạnh gấp nhiều lần hồi nảy.....tấn công về phía Cô.

hàn thiên ly
Gần đến phía cô thì xuất hiện một lớp màn chắn đen bảo vệ, Mảnh ngọc ở trước mặt cô lơ lửng trên không trung, đồng thời phản lại đòn tấn công của con rồng đó với sức mạnh gấp nhiều lần....!của con rồng tấn công
Phía sau lưng cô xuất hiện một ngọn lửa xanh với Hình dạng Phượng Hoàng lửa xanh đang dang cánh...!tuyệt diệu...
- (dơ tay trước mặt) lưới- nói hết câu, con rồng đó lập tức bị một tấm lưới màu xanh của băng, màu đỏ của máu, màu đen của bóng tối, bao trùm lấy con rồng đó....
- Grầm......- Con rồng gâmg lên như sắp chết đến nơi...
- (cằm lấy mảnh ngọc) Ảnh Linh là linh thú của ta, ngươi làm nó bị thương tính sao....- thiên ly lạnh giọng
Còn về con rồng đó thì bị thương rất nặng.....!biến thành hình người bị thương khắp người....!là hắn chính người tóc đỏ...
- khụ......ngươi thật giống ngài ấy...khụ...- hắn cố gắng nói chuyện.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 41: 41: Chương 42


- Phượng!.

.

phượng hoàng.

.

,lửa! - Hắn cố gắn ôm ngực đứng lên!
Lúc này Hắn nhìn thiên ly có nét giống giống người đó, ân nhân mà hắn muốn tìm để trả ơn!.

.

300 năm trước
Lúc này trời đất loạn lạc, nhân loại rơi vào tình cảnh bị yêu ma giết hại, và ngược lại!
Lúc đó hắn chỉ mới hơn 600 tuổi vẫn là một cậu nhóc, Hắn là con của hai vị thần thú thượng cổ mạnh mẽ nhất, là Khổng tước và Huyết long, và với huyết mạch thần thú thì qua 1000 tuổi mới trưởng thành đột phá được sức mạnh, trở nên mạnh nhất, nhưng vì do ma tộc và Loài người gây chiến với nhau, muốn mạnh lên giết hại lẫn nhau, Cha mẹ hắn cũng vì cứu hắn thoát khỏi bọn họ và mất mạng, Một cảnh tượng nhộm đỏ máu trước mặt một cậu bé nhỏ tuổi như vậy quả là một thứ đáng sợ hắn đã giết sạch bọn chúng để tưới lên mộ phần của cha mẹ hắn, Một thần thú lang thang, khát máu, người người muốn giết, muốn cướp thú hạch để trở nên bất tử bất lão, và nắm trong tay sức mạnh nhất, thiên hạ trong tay,! !.

.

Trải qua hơn 100 không nơi nương tựa, không nơi dừng chân, người người đuổi giết,! lúc đấy một con rồng đỏ máu, nằm chờ chết, trên một mảnh đất hoang tàn do người và ma tạo nên, thây xác rãi rác khắp nơi, máu nhộm màu đất, không thể hình dung được cảnh tượng ghê rợn như thế nào,!.

hắn từ từ nhắm mắt, buôn xuôi mọi thứ tất cả, thì bầu trời tối đen đó lại xuất hiện Một con hắc Long và một con phượng Hoàng lửa, cứu hắn! và phượng hoàng biến thành một cô gái rất xinh đẹp thấy hắn như vậy cứu hắn nhưng vì mất thú hạch theo lý hắn sẽ chết nhưng cô gái lại dùng máu mà hầu hết tu vi của mình để cứu hắn, cho hắn sinh mạng mới, cuộc sống mới, và cũng từ đó hắn mang cả ba loại Huyết Mạch thượng cổ
khi hắn tỉnh dậy, thì đã thấy một cô gái rất xinh chăm sóc cho hắn, bên cạnh là một người đàn ông, khuôn mặt lạnh lùng như tảng băng ngàn năm không chút sắc thái
- (sờ trán hắn) Ngươi tỉnh rồi!.

- Cô gái!
- Hai người là ai - hắn lạnh giọng
- Ta là Huyết Hoàng Anh, ( chỉ vào người kia) huynh ấy là Hàn Nguyên Khang!
- Hai người cứu ta - Hắn nhìn lại bản thân mình một lượt
- Phải! - Hoàng Anh giọng dịu dàng
- Ngươi tỉnh rồi, Đi thôi - Hàn Nguyên Khang lạnh giọng
- Huynh đừng lạnh giọng vậy, cậu bé mới tỉnh thôi mà - Hoàng Anh quát!.

- Các người ở đâu, ta sẽ trả ơn - Hắn!.

gắng gượng nói
- Hoàng thiên quốc, Hoàng triều - Hoàng Anh cười nhẹ
Sau đó Hàn Nguyên Khang hóa thành một con rồng đưa Hoàng Anh đi mất!.

.

rồi hắn luôn đi tìm Huyết Hoàng Anh chỉ mong trả được ân tình mà nàng ta, đã cứu hắn, Khi đến Hoàng triều lại không có tin gì về nàng nên hắn ở lại Hoàng triều, tại Rừng Nguyệt Quang, sau cha mẹ hắn thì chỉ có Hoàng Anh là quan tâm hắn nhất, nên hắn luôn muốn tìm thấy và cũng muốn đi theo cô!.

mãi đến bây giờ!.

HIỆN TẠI
Thiên Ly, với mắt xanh, đỏ, hiện lên tia khát máu, đang đối diện với hắn thượng cổ thần thú Huyết Hoàng Tước
- ( khẽ cười) Ân!.

nhân! khụ!.

ta đã! tìm thấy người!.

- Huyết Hoàng Tước quỳ xuống trước mặt cô.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 42: 42: Chương 43


Thiên ly quay mặt đi, cô bước đi rất khó khăn vết thương càng ngày càng nhiều máu, đến nỗi y phục xanh của cô, bây giờ đã pha lẫn màu máu đỏ...
- Chủ nhân....!hãy để ta đi theo ngài - Huyết Hoàng Tước đứng lên cười nhẹ nói
- cút- Thiên ly lạnh giọng phán một câu
Huyết Hoàng Tước vơ tay, bầu trời đêm biến mất, mọi thứ xung quanh trở lại như cũ, và Con hổ đó vẫn ở yên đó
Thiên ly bước ra trông mệt mỏi, một tay dựa vào cây
- khụ....khụ....- Cô ho cộng thêm ói cả máu...Cô gục xuống gốc cây,dựa vào cây một chân dũi thẳng chân kia co thẳng lại
- Ân nhân ( chỉ vào con hổ) đây là A Lâm, thú cưng của bổn tôn- Huyết Hoàng Tước
Cô không nói gì, chĩ khẽ cười nhẹ, nhìn lên bầu trời bị những lá cây che phủ, và nhắm mắt gục xuống từ từ, Huyết Hoàng Tước đến đỡ Cô, lúc này cô đã ngất đi....vì quá mệt
- Grào....

Các yêu hung thú tiếp tục, chạy đến vì mùi máu của cô, đến để giết cô....
- A lâm...!giết...- Huyết Hoàng Tước liếc mắt ánh mắt căm phẫn khát máu hiện lên....
- Vâng - con hổ lên tiếng...!nhảy xuống phía trước hai người...
______
Ở Phía kia, ở ngoài rừng Nguyệt Quang
- kết giới đã bị phá,...!ruốt cuộc là ai - Hoàng luân nhăn mặt
- đi thôi - Ninh Hoạ thúc giục, năm người đi vào trong
- hở..- huyết tịch để tay lên ngực cảm thấy rất khó chịu, đến nỗi phải dựa vào cây mới đứng vững...
- Sao vậy tịch nhi - Hoàng luân lo lắng,
- " cảm giác này "- huyết tịch ôm ngực, chạy đi ngay, đi theo cảm giác, bốn người kia thấy lo lắng nên chạy theo,dù không biết xảy ra chuyện gì..
Đến một nơi, thấy mặt đất nức nẻ, nhiều xác con ông cấp 4 hàng loạt chết rãi đầy đất...!có thể đếm không xuể
- ( sờ vào đất) người này quả nhiên rất mạnh, có thể đạt đến cấp trong truyền thuyết - Ninh Hoạ suy tư,....ai có thể mạnh như vậy chứ? cấp trong truyền thuyết ở đây chỉ có thể nghe người khác kể lại chứ chưa từng xuất hiện trên hoàng triều từ 300 năm trở lại đây...?...
- Hàn....ly...!- huyết tịch ôm ngực mà nhăn mặt
- Hàn ly thì liên quan gì....!từ lúc tập bắn cung thì cũng không thấy cô ấy đi đâu rồi - Dạ kỳ phủi tay.

Truyện Tiên Hiệp
- không...!phải..., Hàn...Hàn ly đang ở....phía trước......- Huyết Tịch cười nữa miệng vì quá khó chịu

- Hở....- Hoàng luân, Dạ kỳ, Ninh Hoạ ngạc nhiên, tử hiên thì đã liệu được từ trước chuyện này..
- Vậy.....đám này là Hàn ly giết...- Ninh Hoạ chỉ vào đám xác ong
__________1 lúc sau
tại khu rừng đó, mảnh đất hoang tàn đó, giọt máu đỏ đó, và cô gái đang nằm bất tỉnh ở đó, vóc dáng, khuôn mặt rất quen, nhưng tại sao....lại thấy lạ đến vậy.....cô ta là ai? tóc xanh, khuôn mặt rất giống Huyết Tịch, và không cảm xúc,....dám xông vào khu rừng cấm địa, muốn chết sao?
- cô nương mau tỉnh dậy đi - Ninh Hoạ đến lay lay cô, nhưng cô vẫn ngủ ở đó
- Hở....."khuôn mặt này " Hàn ly cô sao vậy - Huyết Tịch chạy đến
- Cái Gì, cô nương xinh đẹp này là Hàn ly - Dạ kỳ bất ngờ, không chỉ có y mà tất cả cũng vậy, khuôn mặt xinh đẹp này, sao có thể là một người lạnh lùng cao ngạo như Hàn ly được chứ!
- Là Hàn ly thật mà.., trên đời này chỉ có Hàn ly là giống muội như hai giọt nước, ( quay lại) Hàn ly tỉnh lại đi - Huyết Tịch
Hiên nhanh chóng bắt mạch cho cô, xong
- Hàn ly chỉ ngất đi, nhưng do mất khá nhiều máu và hình như rất mệt mỏi nên cần nghỉ ngơi lấy sức - Hiên nói nhẹ nhàng như không muốn đánh thức cô ngủ
- Hahaha,( cười),.

Các người cứ giao Hàn thiên ly cho ta đi - Con yêu hồ đó lại xuất hiện

- Ngươi là ai - Hoàng luân quay mặt lại lạnh giọng hỏi
- Không cần biết, cứ giao Hàn thiên ly cho ta là được - Hồ yêu
- Muốn bắt Hàn ly phải hỏi bổn vương tử có đồng ý không đã - Ninh Hoạ bước ra
- Ta nói đây, Hàn thiên ly là người của Hàn triều nếu họ biết ả ta bị thương ở đây người của Hàn triều sẽ không tha cho các ngươi - Hồ yêu cười
- Thì sao chứ, (bế hàn ly lên, nhìn cô, cười nhẹ) nếu cô ấy là người của Hàn triều chẳng phải tốt hơn sao - Tử Hiên
- (cười) phải đấy, bọn ta luôn muốn kết giao với người của Hàn triều mà, còn nếu ngươi muốn đưa nàng ta đi, phải xem khả năng của ngươi rồi - Hoàng luân cười....
- Vậy phải xem, các ngươi có đủ khả năng cảng ta hay không.....- Hồ yêu....
......
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 43: 43: Chương 44


Hai ngày sau, Tại Hoàng Tịch Phủ!
Tử hiên, Ninh Hoạ đang thi đấu cờ, Dạ kỳ với Hoàng luân ngồi uống trà xem!.

- (Đặt con cờ đen xuống, ngẩn lên cười) Hoạ vương thua rồi - Hiên
- ( cãi lại) không,!.

chơi lại lần nữa bổn vương sẽ không thua - Ninh Hoạ
- ( thở dài) haizzz,!.

đây là lần thứ 37 Hoạ vương nói câu đó hôm nay rồi- Dạ kỳ lắt đầu cười
- ta thấy nên dừng lại được rồi - Hoàng luân cười nhẹ cố ý châm chọc ninh Hoạ
- Các ngươi im đi, dám cười nhạo bổn vương à( nhìn hiên) dám đấu lại không - Ninh Hoạ
- đấu bao lần, người cũng sẽ thua - Hiên chắc chắn
- ( bước ra, quát) Các huynh nhỏ tiếng không được à, Hàn ly còn hôn mê đó - Huyết Tịch tối mặt
- Nhắc Hàn ly mới nhớ, Hiên chẳng phải huynh nói là chỉ ngủ thôi mà, giờ đã hai ngày rồi vẫn chưa tỉnh - Dạ kỳ
- Chẳng lẽ cô ta yếu như vậy - Ninh Hoạ suy ngẫm
! ! ! !
Trước của phòng của Hàn ly bây giờ
* bùm! !.

Huyết Hoàng Tước bay ra từ trong phòng trông rất thê thảm,!.

.

và đã gây sự chú ý của một số người đang rảnh rỗi!
Cô Hàn thiên ly bước ra ngoài phòng, thanh y phất phơ gọn gàng, tóc xoã thẳng xuống, ánh mắt sắc bén lạnh lùng, tay cằm một thành kiếm băng như một sát thủ giết người không ghê tay!.

- Huyết Hoàng Tước - Ly gằng giọng lạnh tanh
- ???? chủ nhân!.

.

người bớt giận- Huyết Hoàng Tước cách cô khá xa tỏ vẻ đáng thương
Lúc này đám người kia cũng đi đến!
- Hàn ly hắn ta là ai?????- Hiên lên tiếng hỏi.

.

Thiên ly quay sang đối diện với những người kia, lúc này bọn họ mới hoàn toàn nhìn thấy,được gương mặt của Hàn ly như thế nào,lạnh ra sao và tuyệt sắc như thế nào!.

.

!
- " đây là Hàn ly ư "- Ninh Hoạ đơ người không ngờ người mà mình luôn gây chuyện lại tuyệt sắc như thế.

.

- Hàn ly hắn ta là ai, trông cô như rất muốn giết hắn - Hoàng luân.

.

- thích - Cô quay mặt đi lạnh giọng

- Nhưng tại sao, cô lại muốn giết hắn - Hiên suy nghĩ mãi tiếp xúc với cô khá lâu rồi, nhưng chưa từng thấy cô tùy tiện muốn giết người như vậy
- Ta giết ai, cần Lý do à - Ly khẽ nhếch môi cười
- Hàn ly, dù gì hắn cũng nhỏ tuổi mà, và từ khi nào cô lại tàn nhẫn đến xem mạng người như cỏ rác vậy - Huyết Tịch nhìn cô với ánh mắt cực kỳ thất vọng
- Đây vốn đã là bản tính của ta - Ly lạnh giọng
- Cô!.

Không phải Hàn ly mà ta quen - huyết tịch quay mặt đi
- " chủ nhân sao vậy ????"- Huyết Hoàng Tước
- Hàn ly cô không thể tha cho hắn sao dù gì hắn vẫn còn nhỏ mà - Dạ kỳ khuyên
- Bổn tôn còn lớn tuổi hơn ông cố của nhà ngươi đó ăn nói cẩn thận vào - Huyết Hoàng Tước liếc nói
- ( quay lại) Hàn ly nếu cô cứ muốn giết hắn thì Huyết Tịch ta cũng không quen biết cô nữa - Huyết Tịch cố gắng mạnh mẽ
- Tịch nhi - Hoàng luân nhìn tịch, anh biết hàn ly là người bạn hữu đầu tiên mà quan tâm đến cô, nhưng tịch lại không thích thấy cảnh đổ máu và cũng không muốn, Hàn ly lạm sát người như vậy!
- Được thôi,!.

là ta sai, là ta tàn nhẫn, là ta quá cứng đầu!.

.

, sau này nếu gặp ta cứ xem như người qua đường chưa từng quen là được, và lời khuyên ta dành cho ngươi cuối cùng, Hãy cẩn thận lão hoàng thượng và mọi thứ ở Hoàng triều này ngươi không tin cũng chả sao - Thiên ly bỏ đi, huyết hoàng tước cũng chạy theo, huyết tịch gục xuống nước mắt lại rơi xuống!.

.

?
- Tại sao chứ!.

? - Huyết Tịch khóc!.

tại sao chứ cô chỉ muốn khuyên hàn ly không được giết người thôi, nhưng ai ngờ lại khiến cho Hàn ly nước sông không phạm nước giếng với cô!.

và cả Hàn triều này nữa!.

.

.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 44: 44: Thái Tử Điện Hạ


10 ngày sau, Ở Hoàn triều
Từ lúc cãi nhau với Hàn ly, Huyết Tịch hầu như không ra khỏi cung, suốt ngày ủ rũ, thấy ai cũng không nói dù chỉ là một lời.....
4 người kia cũng khá lo lắng cho cô, vì biết Hàn ly đã giúp Cô rất nhiều, giúp cô trở nên mạnh mẽ, họ cũng có khá nhiều kỉ niệm với Hàn ly....Và Hiên, Hoạ, Kỳ, cũng muốn nói lời từ biệt với Hàn ly vì không lâu nữa, thì họ sẽ trở về Đại triều của mình, nhưng không thể nào tìm ra Hàn ly như là cô chưa từng tồn tại vậy.....
Nhưng hôm nay là một ngày khá đặc biệt với Hoàn triều, không biết vì sao, lại có tin rằng Thái Tử Hàn triều đến giao hữu với quý quốc
__ Ngoài Cửa Thành __ Hoàn triều
Mọi người cả ba vị vương tử kia cũng đến, hơn nữa là hai hàng quân sĩ xếp sau lưng họ dẫn vào Hoàn thành.....khá là long trọng..
- Ruốt cuộc tên đó là ai mà bắt buộc bổn công chúa phải đứng ngoài nắng đón tiếp chứ - Y Nhược hơi khó chịu
- Người đó là người của Hàn triều hơn nữa là Thái Tử dĩ nhiên phải đứng đón ngài ấy thật long trọng rồi - Hoàng hậu cười...
Nghe nói vậy mặt của Dạ kỳ, Ninh Hoạ, Tử Hiên tối lại và không phục, họ cũng là hoàng tử vương tử của một triều đại mà, tại sau đón họ lại không được long trọng như vậy được...
- "Hàn triều, nơi ở của Hàn ly sau "- Huyết Tịch suy nghĩ trầm ngâm...!
========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1.

Khuynh Thế Phồn Hoa
2.

Tác Giả Cũng Đến Cướp Nữ Chủ
3.

Người Tình Của Sói
4.

Bác Sĩ Lục! Em Đừng Hòng Chạy

=====================================
Từ trên cao, Càng ngày càng gần, có một con dơi khá lớn bay đến.....ai ai cũng sợ hãi và hoảng loạn, tại sao lại có con dơi lớn vậy, là yêu quái hay yêu thú gì sao....? Con dơi bay đến cách mọi người một khoản cách vừa đủ, rồi đáp xuống hiện hình thành người....!Lại là một mỹ nam của Hàn triều, Tóc đen xoã dài, nụ cười ma mị, mắt màu đỏ máu, Hắc y sát người....Hắn đi đến trước mọi người và cúi đầu cung kính..
- Đông yết,.

Thái tử Hàn triều tham kiến Hoàng thượng, hoàng hậu, hai vị công chúa và các vị vương tử...!
- " đẹp quá".....- Y Nhược, Ánh mắt nhìn Đông yết không chớp mắt và hai má hơi đỏ ửng hồng...
- ( cung kính) Thái tử điện hạ - Hoàng thượng
- " hừ" Nè, tên thái tử Hàn triều Đông yết kia, ngươi có biết Hàn ly ở Hàn triều không - Ninh Hoạ, câu nói của Ninh Hoạ, đã thay cho câu hỏi của bốn người kia,.....quả thật họ rất muốn biết hiện giờ Hàn ly đang ở đâu, làm gì và sống như thế nào có tốt không.....?
- Tôi ở Hàn Huyết Quốc từ nhỏ, nhưng chưa từng nghe qua người nào tên là Hàn ly - Đông yết cười mỉm..
- không thể nào, một cao thủ như Hàn ly như vậy, mà người ở Hàn triều lại không biết, Ngươi có phải thật sự là người ở Hàn triều hay không - Dạ kỳ xếp quạt cười, Đông yết vẫn bình thường thảnh thơi nói
- Phải, người ở Hàn triều cao thủ tài giỏi vô số, tôi không biết cũng bình thường
- Thôi,thôi Thái tử đi đường xa đến đây, chắc cũng mệt mỏi, đến Hoàng cung nghỉ ngơi cho lấy lại sức khỏe, có chuyện gì từ từ nói cũng không sau...- Hoàng thượng..
sau câu nói của hoàng thượng mọi người đều di chuyển vào thành...
Từ khi gặp Đông yết, Huyết Tịch luôn nhìn theo hắn như sinh vật lạ, hoặc là cái gì đó,mà khiến cô khá lo lắng....
Nhận thấy có ánh mắt dõi theo mình Đông yết cũng quay lại nhìn, hai người chạm mặt nhau....hắn trợn tròn mắt, thấy khuôn mặt đó khá thân thuộc, lúc đầu hắn còn bân khuân lo sợ, nhưng không biết vì sao hắn lại cười một cách vô cùng nguy hiểm....????????.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 45: 45: Hàn Cơ_ Ngũ Điện Hạ


Ở RỪNG TRÚC LÂM, HIÊN VIÊN SƠN
Là một trong nơi nguy hiểm nhất sau Ngọc Trùng phong
Nơi này hoàn toàn khác xa với rừng Nguyệt Quang và những khu rừng khác ở Hoàng triều, nếu rừng Nguyệt Quang ồn ào bởi tiếng yêu thú thì khu rừng này lại yên ắng, im lặng không chút động tĩnh đến đáng sợ!
Rừng trúc lâm nằm dưới chân và xung quanh Hiên Viên Sơn, có tên là rừng trúc là vì xung quanh đa số là cây trúc và những bụi tre và hàng trăm loại gấu trúc tổ lớn và nguy hiểm chiếm lấy lãnh đạo, còn Hiên Viên Sơn thì lại là địa bàn của các Ma thú cấp cao chiếm giữ nên ai ai cũng không dám ngó mạng đến nơi thế này và cả nơi đây.

.

Rừng trúc lâm hoang vắng, trên một con đường nào đó, một cô gái đang nằm trên lưng một con gấu trúc to lớn bò đi từng bước, Hắc y sát người, miệng ngậm một chiếc lá trúc, hai chân cô lại và dũi thẳng, vô cùng thoải mái như là Vua của khu rừng này
!.

.

Ting!.

tang!.

.

tình! tang!.

.

Một tiếng đàn vang lên khắp khu rừng im ắng này, khiến cho nó như có sức sống, tiếng đàn nhẹ nhàng, êm ái, Khiến cho cô gái đó giật mình mở mắt tỉnh dậy.

.

- Đến rồi!.

sao không xuất hiện.

.

Thiên ly vừa nói, con gấu đó duy chuyển chậm lại, trên cao một người cùng với hai tay đang đánh đàn đáp xuống đất nhẹ nhàng
- Lâu rồi không gặp!.

tiểu thất.

.

Người đó cười nhẹ nói, nhưng khuôn mặt lại trông rất lạnh lùng, ánh mắt xanh biếc như một vùng biển rộng lớn, tóc xanh màu lạnh phất phơ theo gió, Bạch y tung bay, là một đại mỹ nam tuyệt sắc!.

và cũng rất ít đi ra ngoài như Hàn ly, không ai khác chính là Ngũ Điện hạ Hàn triều Hàn Huyết Quốc, Hàn Cơ.

- ( nhảy xuống khỏi con gấu) Huynh cũng đến Hoàng triều này à!.

- Thiên ly khuôn mặt không thể tin
- ( vơ tay, đàn biến mất,) Phụ Vương bảo đến giúp Ngư tộc một tay và Đón vị Điện hạ nào đó về! - Hàn cơ
- Một mình Huynh! - thiên ly chỉ tay vào Hàn Cơ như Ngạc nhiên
- không, còn Nhị Ca, a phong, Bạch Dương, Hạo nhiên, Phương Hy và cả Tước Y.

.

Nghe xong tất nhiên cô viết nhị ca mình đến để làm gì, nhưng Lục ca của Cô lại là người ham chơi nên không thể nào mà đi giúp người ta vô lý vậy được, còn 4 người kia thì rất ít đi chung nhau, hàng ngày chỉ đi mỗi lần hai người lần này là cùng lúc chắc chắn sẽ có chuyện gì xảy ra!.

- Còn việc khác phải không!.

- Cô với ánh mắt bán tin bán nghi
- Quả thật, không thể giấu được muội!.

.

phải Phong gia trang bị sát hại, phụ vương đón ra bọn chúng đang trốn ở Hoàng triều này nên phái bọn huynh đến truy sát - Hàn cơ giải thích.

.

- tên - Thiên ly lạnh giọng
- Tiêu Định, Lam Nguyệt, Đinh ẩn!.

và tên cuối cùng là Đông yết - Hàn Cơ hơi khẽ nhăn mặt
- bây giờ Muội rất rảnh! sẽ giúp huynh một tay - Thiên ly cười một cách thích thú.

.

10 ngày hôm nay cô chỉ quanh quẩn với đám gấu trúc rừng trúc lâm và những con thú ở Hiên Viên Sơn đã khiến cô rất chán đời rồi, lần này có việc làm để đỡ chán nản và cũng xem nó như là kỷ niệm cuối cùng của cô khi ở Hoàng triều Hoàng Thiên Quốc này.

- Được, tùy muội! !
Sau khi nhận được câu trả lời,thiên ly lại biến mất trong tích tắc, cho dù Hàn Cơ muốn bắt cô phải ở cạnh mình, không để cô chạy lung tung và gây hoạ như ở Hàn triều!.

.

nhưng lại chưa chắc đã làm được, Thiên ly quả thật rất mạnh,mặc dù chưa thức tỉnh nguyên thần chính thức và mặc khác thiên ly là em gái ruột duy nhất của Anh nên anh càng không muốn cô bị thương, và có mệnh hệ gì!
Hàn Cơ chỉ khẽ cười nhẹ, và quay lưng theo hướng khác để thực hiện nhiệm vụ, truy sát hung thủ và trở về Hàn triều là xong mọi việc.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 46: 46: So Tài


Buổi tối hôm đó
Ở Hoàng cung cũng tổ chức tiệc chào đón vị thái tử kia, người người nhảy múa, ca hát long trọng náo nhiệt hơn khi đón ba vị vương tử kia nhiều nên khiến cho Ninh Hoạ rất khó chịu!.

Nhẹ nhàng đáp xuống nóc điện hoàng cung, một áo choàng đen phất phơ giưa không trung, thiên ly cười nhẹ ngồi xuống nhìn xuống dưới.

- đi theo mùi đã tìm được rồi, tên này không giấu mùi máu khắp người đi sao - thiên ly ngồi chống tay muốn xem đông yết đó sẽ làm gì ở đây!
- ( bốp bốp! bốp) hay!.

hay - Đông yết vỗ tay cười khi mấy cô nàng kia nhảy múa ca hát xong thấy vậy đám người ở Hoàng triều kia cũng vỗ theo!.

.

,????????????????????????????????????
- ( dơ ly rượu lên) Thái tử điện hạ, Y Nhược kính người một Ly- Y nhược dơ ly rượu lên uống cạn.

.

- vậy bổn thái tử kính cô nương này một ly - Đông yết chỉ vào huyết tịch đang ngồi im lặng một mình.

.

Huyết tịch thấy có người nhắc đến mình cô cũng nhìn thấy được mời rượu, cô rót xong rồi uống cạn, lật ngược ly lại như muốn để Đông yết xem!
- Nghe nói Hàn triều là Đại Triều hùng mạnh vậy, Ninh Hoạ mạo mụi có thể so tài vài chiêu với ngươi được chứ - Ninh Hoạ cười nhẹ,
- được! mong vương tử chỉ giáo! - Đông yết khẽ cười ánh mắt hắn rõ ràng là có mục đích khác!.

.

nhưng là gì.

.

Tất cả mọi người tự biết mà tránh đường cho Đông yết và Ninh Hoạ so tài!.

.

Hiên đứng một mình kế Dạ kỳ, khuôn mặt trầm tư, nét mặt khẽ cười thường xuyên liếc mắt nhìn nóc điện đối diện khẽ nhìn người dùng thuật tàng hình che mắt tất cả mọi người ở đây.

.

- Tên Đông yết này đang bị thương, Ninh Hoạ sẽ không bị gì,!.

.

mà quan trọng hơn ( nhìn lên nóc điện) Nàng ta làm gì ở đây!.

"- Hiên mặt lạnh suy nghĩ!
Ly cố tình sử dụng thuật tàng hình mà vẫn bị Hiên nhìn ra, đúng là Quỷ Đế chi tôn có khác!.

dễ dàng nhìn ra phân biệt mọi thứ mà người khác không thể.

trở lại với hai người kia
Đông yết mặt lạnh, Hoạ vương cười gian
_" Hắc hổ sát, phải cho tên này thấy, Ninh Hoạ ta còn mạnh hơn hắn nhiều "- Ninh Hoạ suy nghĩ.

.

- " chủ nhân"- Hắc hổ sát gật đầu
_"thái tử!.

điện hạ "- Y Nhược!.

.

- " y Nhược cô ta sao vậy, dạo này rất! lạ.

.

- triệu tâm nhìn Nhược vẻ thắc mắc.

.

Báo, Hắc hổ sát nhào lên tấng công Đông yết, trên vai hắn xuất hiện đôi cánh màu đen bay lên cao tránh né, và miệng của hắn lại xuất hiện đôi răng nanh dài, ánh mắt lại xuất hiện màu đỏ nhạt như là một ma cà rồng đang đói muốn săn thức ăn ngon!
- Hắn ta là yêu quái sao - Dạ kỳ nhanh gấp quạt lại vẻ mặt nghiêm túc
Từ tay Đông yết xuất hiện một hoả cầu nhỏ đỏ Huyết,tất cả thắc mắc hoả cầu đó là gì!.

rõ ràng là không có nằm trong Bát Đại Linh căn.

.

?! Đông yết vung hoả cầu máu đó xuống
* Bùm!.

.

như một vụ nổ, khói bụi bay tới nổi không thể nhìn thấy được Ninh Hoạ!.

.

khi tan dần đi,mới nhìn thấy một người miệng còn máu chảy ra cùng với con Hắc hổ sát bị thương khá nặng! thương tích đầy mình.

.

- Cái Gì!.

chỉ một đòn đã khiến Ninh Hoạ bị thương nặng rồi sao - Dạ kỳ lo lắng
" hoả cầu đó là cái gì mà mạnh vậy "- huyết tịch trầm ngâm suy nghĩ
- khụ!.

khụ! không ngờ tên này mạnh thật!.

và! khụ! hoả cầu đó!.

- Ninh Hoạ ôm ngực!
- Loài người sao có thể!.

đấu với Huyết Thuật nếu không đạt được Cấp Hoàng được chứ, nếu không có ai cản và tên Quỷ Đế kia không ra tay thì Ninh Hoạ sẽ chết! ! - ly cười nhẹ!
- chết đi!.

- Đông yết cười nói xung quanh xuất hiện nhiều hoả cầu hệ Hoả và huyết bay đến thẳng hướng về Ninh Hoạ đang bị thương.

.

Nhanh như cắt, Dịch chuyển tức thời Hiên Đến trước mặt Ninh Hoạ tạo một vòng chắn vô hình ngăn cản cầu lửa! cầu lửa bay đến thì bị một màng chắn vô hình vô hiệu hóa.

.

- Thái tử ( cung kính) Hoạ vương đang bị thương còn tử hiên thấy ngài quả thật rất mạnh vậy ngài có thể bể mặt tử hiên mà cho tử hiên thay Hoạ vương đấu, ngài thấy sao - Hiên cười nhẹ trông hắn chỉ muốn giúp Hoạ giải vây chứ không muốn gây sự
- Hiên! huynh! - Ninh Hoạ nhìn Hiên như không muốn Hiên dính vào chuyện này,nhưng hắn lại mỉm cười khi thấy nụ cười kiên định của Hiên đáp lại Hắn.

Ninh Hoạ được Dạ kỳ đỡ đứng lên và trị thương cho để lại sân đấu cho thái tử tội phạm Hàn triều đông yết và Hoàng tử,Quỷ Đế Huyền triều, Huyền Tử Hiên.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 47: 47: Quỷ Đế Với Huyết Thuật


....
- Ngươi muốn nộp mạng....( cười)....được thôi- Đông yết cười từ tay tạo ra một thanh kiếm bằng chính máu của hắn, từ xa hắn chém mấy phát vào Hiên, những lưỡi kiếm màu đỏ cứ bay đến,Hiên vẫn đứng một chỗ rồi bất chợt Lấy đàn ra từ nhẫn không gian, ngồi xuống hai bàn tay như.

nhảy múa trên đàn cứ du dương huyền ảo âm thanh vang lên, đồng thời bên ngoài Hiên Xuất hiện một lá chắn vô hình bên ngoài cậu và làm lệch hướng kiếm về phía khác....
- Chết tiệt....- Đông yết tức giận cắn răng, làm sao một loài người mà chặn được Huyết thuật chứ, trông hắn cũng chỉ khoản 16 tuổi đầu thôi, mà chặn lại Huyết thuật một cách dễ dàng....hắn ruốt cuộc là ai....?
- ( ngạc nhiên) không ngờ Hiên nhìn nho nhã,dịu dàng vậy mà lại rất mạnh - Dạ kỳ cười nói cậu cũng không biết Hiên mạnh đến vậy...
- " Hiên vương bình thường rất anh tuấn rồi, bây giờ còn rất đẹp trai nữa...."- triệu tâm ôm mặt mơ mộng...

- " đám con gái này bệnh à "- Huyết Tịch lướt qua xung quanh một lần thấy ai cũng nhìn Huyền Tử Hiên một cách đắm đuối đầy mơ mộng....
Ở vị trí Vương tử, Hiên có tiền,có quyền lực, có tài năng, dịu dàng lại tuyệt sắc ai mà không rung động chứ.....Ở vị trí Khác,Hiên có lãnh địa, có quyền lực tuyệt sắc chi tôn, đầy ma mị có những yêu ma mỹ nhân nào lại không tình nguyện phục tùng chứ.....Nhưng đáng tiếc....một người Hoản hảo như Hiên lại động lòng trước một người......Một người, ai ai cũng khiếp sợ như Hiên lại rung động trước một người....nhưng chưa chắc người đó đã động lòng,rung động trước cậu......
TRỞ LẠI VỚI TRẬN ĐẤU
Hiên cười khẽ trên môi, rồi vùng tay trên dây đàn hướng về Đông yết, một lưỡi gió hình vòng cung từ cây đàn bay ra hướng thẳng Đông yết
- vậy muốn đánh với ta à - Đông yết cười đểu, ung dung tạo khiên chắn..
Nụ cười nhẹ nhàng, đầy sự lạnh lẽo của Hiên hiện lênh nếu như không tinh mắt sẽ không thấy, Lưỡi gió cắt đứt khiên chắn vỡ vụn trực tiếp đến trúng bụng của Đông yết.......Mặt Đông yết trợn tròn không tin được làm sao có thể, chưa kịp biết chuyện gì đang xảy ra, một lưỡi gió khác bay đến trúng hắn khiến hắn rơi xuống từ trên cao,khắp người dính đầy máu...
*Bụp......
- oẹ....khụ...khụ....khụ...- Đông yết ói một đống máu đỏ,cố gắng đứng lên
- thái tử- Y Nhược đến đỡ hắn đứng vững...
Hừm....một ma cà rồng mà muốn đấu với Quỷ Đế ư.....
Tử Hiên khuôn mặt trở nên lạnh Băng, hai tay để nằm ngang song song trên đàn, mọi người trở nên im lặng đi, ai ai cũng không ngờ, Hiên lại có thể ra tay nặng vậy với thái tử Hàn triều, Cậu dịu dàng nho nhã lắm mà....
Thấy Đông yết chuẩn bị bỏ đi Cậu tay thêm một lưỡi đàn nữa khiến hắn ói máu nhiều hơn và đứng càng không thể vững vàng...!

- ( đến đỡ Yết) Được rồi, Huyền Tử Hiên là số tài vậy được rồi, ngươi muốn Hàn triều và Hoàng triều bất hoà sao - Y Nhược nghiêm túc nhìn Hiên
- sẽ bất hoà nếu hắn thật sự là THÁI TỬ HÀN TRIỀU- Hiên cố ý nhấn mạnh bốn từ cuối nếu mọi người không biết thì thôi, nhưng Từ nhỏ Hiên đã có dịp đến Hàn triều một lần và cũng kết thân được với nhiều người,dĩ nhiên cậu biết Hàn triều có thái tử hay không có...!
Đông yết đứng lên, rời khỏi người của Y Nhược lao vết miệng ở miệng, phủi bụi nghiêm túc nói..
- Dĩ nhiên ta là thái tử Hàn triều....
Hiên không nói gì chỉ vơ tay cất đàn đi, mọi người ai cũng không dám lên tiếng sợ đắc tội với người ở Hàn triều kia...
- tốt...( gật đầu) ngươi như vậy là muốn cười nhạo bổn thái tử sao - Đông yết tức giận chỉ thẳng vào mặt Hiên quát...
- Hở...không phải vậy đâu, Hiên vương chỉ nhất thời nông nổi thôi, mong thái tử bỏ qua - Hoàng thượng bước ra cúi đầu..
- vậy được thôi....nhưng ta có điều kiện- Đông yết cười hiểm
- Điều kiện.....!điều kiện gì- Hoàng hậu...

- Giết Cô ta - Đông yết chỉ vào Cô gái đứng một mình từ nảy giờ....!Huyết Tịch..
mọi người ai ai cũng hốt hoảng....!Huyết Tịch đã làm gì sai, tại sao đông yết lại muốn giết cô...???......
Trong lúc mọi người đang Hốt hoảng sợ hãi cãi lại....
- ( cười) vậy các ngươi muốn chính tay ta giết à - Đông yết, rất nhanh vừa nói xong đông yết lấy tay tạo kiếm ngay hướng thẳng về Huyết Tịch,trong khi mọi người còn chưa biết chuyện đang xảy ra.......Thanh kiếm vẫn hướng về Huyết Tịch....một ánh sáng màu tím đập vào cánh tay của đông yết, khiến kiếm rơi xuống
- GRÀO......
một tiếng Grào lớn phát ra khiến ai ai cũng phải ngẩn đầu lên trời nhìn...nơi phát ra tiếng gầm lớn đó....một cảnh tượng khiến ai cũng không thể tưởng tượng nổi, Một con Hắc long, Bạch Long, và một con Khổng tước lớn đang bay trên Hoàng cung Hoàng triều này.....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 48: 48: Ngươi Là Ai


Bổng bầu trời Hoàng triều bị một Con hắc Long, bạch Long và một con khổng tước che phủ...khiến mọi người rất ngạc nhiên....ai ai cũng ngước mắt lên nhìn
- ( trợn tròn mắt) là.....bọn....bọn..họ- Đông yết lắp bắp sỡ hãi run cần cật..
- Luân nhi là rồng và khổng tước thật sao - Hoàng thượng không tin vào mắt mình...
và những người kia thì..
- ha....là linh thú cấp cao.....
- Nó là..của ta...
- nằm mơ đi nó là của ta....
- ta phải bắt được nó....
Những tên này háo hức lấy pháp bảo chiến đấu để thu phục ba con đó..
- " kỳ lạ sao ở đây lại có Rồng và Khổng tước"- Dạ kỳ trầm ngâm suy nghĩ

Rất nhiều người thay nhau bắt ba con thú đó nhưng không chỉ không bắt được mà còn bị thương rất nặng rơi xuống từ trên cao thầm chí là đã chết
Khi thấy nhiều cao thủ đã chết Hoàng thượng bước lên cúi đầu nói
- Xin thần long tha cho những người này, là chúng tôi đã đắc tội...ngài....thần long đến đây có việc gì xin hãy chỉ bảo...- Hoàng thượng
- " ruốt cuộc những con này cấp mấy, chắc không phải là thần thú đó...chứ"- Hoàng luân nhìn ba con thú đó đầy sự tò mò..
- Các ngươi dám chứa chấp tội phạm giết hàng trăm người, các ngươi có ý gì - Một giọng nói vang lên lạnh lẽo nhưng lại đầy sự Cao ngạo và tự đại..
- tội phạm...!- Huyết Tịch...!
Đông yết dang cánh bay đi định trốn thì bị Con bạch Long đó cản lại với ánh mắt như muốn giết hắn...
- Chết đi- Đông yết tạo kiếm đến chém con bạch Long..., Trong chốc lát một dáng người lướt qua hắn, tóc trắng màu tuyết trắng quần áo thanh y....như là một người không vướn bụi hồng Trần...lướt qua Đông yết..
*vèo......( âm thanh kiếm) mọi người ở dưới ai ai cũng trợn tròn mắt nhìn
BỤP.....Một cánh tay của Đông yết rơi xuống đất, người đó còn cho hắn một vết kiếm ở bụng khiến hắn rơi xuống....Bụp....Đông yết người dính đầy máu, kêu la không được như bị mất thanh, chỉ thấy khuôn mặt vô cùng đau đớn, ôm cánh tay chảy máu vô cùng khổ sở..

Sau đó, Phía.

trước mọi người ba con người đang bước đến...đi trước là một người màu tím cả quần áo cũng tím, Ánh mắt đỏ rực, vô cùng tuyệt mỹ...đi đến với một khuôn mặt cực lạnh...hơn cả người tóc trắng kia,..theo sau là người tóc trắng đó và một cô gái rất xinh, tóc xanh là dài, quần áo xanh nhạt, mắt cũng màu xanh nhưng rất đậm...Cô gái này có vài nét rất giống một người...
Những Cô nương gần đó đều muốn đến làm quen nhưng Sát khí, Hàn khí, của ba người quả thật rất đáng sợ....khiến họ không dám..
- Các ngươi quả thật to gan nhĩ dám bao che tội phạm..- Một nụ cười đểu và giọng băng vang lên từ người tóc tím đó phải khiến đến cả Hiên cũng phải rùng mình.
- Xin hỏi các vị là ai, còn nữa tội phạm là thế nào...- Hoàng luân.cung kính
- Hứ ( chỉ vào Yết) tên này là gì nếu không phải tội phạm - Cô gái đó cất tiếng
- Hở.....các ngươi là ai,các ngươi dám chặt một cánh tay của thái tử ngươi biết tội gì không - Y Nhược lên tiếng cãi
- Ha.....tên này là thái tử ư....!Hoàng triều các ngươi đúng là ngốc mà..( nhìn Huyết Tịch) hửm...còn nữa ( chỉ tịch) tiểu thất sao muội để tên Đông yết này chút nữa là giết muội vậy - Người tóc tím nói một vèo nhưng lại không có ai hiểu
- Nè....vị này...ta là Huyết Tịch chứ không phải là tiểu thất gì đó đâu - huyết tịch
- hở..( sờ trán Huyết Tịch) Muội mất trí nhớ à...cả ta cũng không nhận ra hơn nữa sao muội lại ở Hoàng triều vậy- Người tóc tím đó..
- ( Hất tay ra) Ngươi nói xem vậy ta là ai - Huyết Tịch hơi nghi....!nếu không phải cô thì chắc chắn chỉ có người đó mới có khuôn mặt giống cô, và hơn nữa cô rất muốn biết Thân phận thật sự của người đó là gì..
( đoán được ba người này không).
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 49: 49: Chương 50


- vậy là mất trí thật rồi, hèn gì lại ở chung với đám người này, muội là thất Điện hạ ở Hàn triều,.

.

( gương mặt giận dữ) cao ngạo, gian xảo vô đối, suốt ngày làm náo loạn cả Hoàng cung - Hàn Phong thở dài
- Sau,có thể chứ Huyết Tịch là thất Điện hạ Hàn triều- Triệu Tâm ôm miệng
- Nè ruốt cuộc các ngươi là ai, dám ở đây đánh người và nói huyết tịch công chúa là thất Điện hạ gì đó nữa - Ninh Hoạ lên tiếng quát
- " chết tiệt không ngờ bọn chúng lại đến tận đây " - Yết nhăn mặt ôm cánh tay cố gắng ngồi lên và cố gắng bỏ trốn
- hửm( nhìn yết) trốn sao - tên tóc trắng đến cho Đông yết một đòn gục xuống lần nữa
- Nè, ngươi dám đánh thái tử sao - Y Nhược tức giận trên tay xuất hiện một cây kiếm lao vào người tóc trắng
- Tước Y, ta không đánh nữ nhi - Tóc trắng quay sang nhìn cô gái nói
- để ta vậy - Tước Y bước lên đánh nhau với Y Nhược
- Dừng tay, ngươi nói ta là thất Điện hạ, vậy sao ngươi lại đánh người của ta - Huyết Tịch hét lên, Tước Y, bạch dương ( người tóc trắng), Hàn Phong ( người tóc tím) quay sang nhìn, từ trước đến giờ Hàn ly chưa từng hét như vậy với Tước Y,cô luôn xem tước y là tỷ tỷ cô bây giờ như vậy!
Tước y bỏ kiếm xuống, liếc Y Nhược bằng con mắt lạnh băng
- " bọn chúng!.

không để ý đến mình! cơ hội.

.

tốt "- Đông yết lặng lẽ rời đi
Sau một hồi im lặng không ai dám lên tiếng bổng Bạch Dương thì thầm bên tai của Hàn Phong
- Điện hạ thần nghĩ cô ta không phải thất điện hạ, nhìn tu vi cô ta không được cấp 9 của một hệ nữa!.

- Bạch Dương nhỏ tiếng!
Nhờ lời nói Hàn Phong nhìn huyết tịch chằm chằm, đầy sự cay ghét.

.

- Bạch Dương Tên Đông yết đã bỏ trốn! - Tước Y nói!.

- Tước Y!.

.

Bạch Dương,truy sát Đông yết cho ta, đem đầu hắn về đây - Hàn Phong lạnh mặt lạnh giọng nói
- Tuân lệnh- Bạch Dương và tước y rời đi!.

- Ngươi ruốt cuộc là ai - Dạ kỳ
- Ngươi quen ta sao - Huyết Tịch lên tiếng
- ta nhận nhầm- Hàn Phong trở nên lạnh lại và bỏ đi
- Ngươi muốn đến là đến,đi là đi ngươi xem hoàng cung là nơi gì chứ- Y Nhược quát
- TA chưa hỏi tội các ngươi là tốt lắm rồi hay là muốn ta cho các ngươi một bài học- Hàn Phong cười nữa miệng!
_________________________
Tại khu rừng ồn ào bởi tiếng thét, của thú rừng những âm thanh ghê rợn đó, tại khu rừng đó Nguyệt Quang rừng
Một dáng người to lớn, đang ôm cánh tay chảy máu khắp người, khuôn mặt sở hãi, nhợt nhạt trên miệng còn vết máu chảy xuống đang chạy hốt hoảng như đang tránh mặt tử thần!
Đuổi theo Đông yết là một mỹ nam anh tuấn có thể nói là yêu vương chủ khu rừng này, Huyết Hoàng Tước tung tăng nhẹ nhàng nhảy lên những nhánh cây, bám theo phía dưới là Thủ lĩnh của những yêu ma hung thú ở đây A LÂM đang chạy rất nhanh bám theo Đông yết!
Trông khi Huyết Hoàng Tước và A Lâm đang như săn mồi bận rộn thì cô, Hàn Ly đang nằm dài trên một cành cây to kế bên là một đống trái cây để cô ăn, vì cô biết cho hai tên đó đi bắt là đúng là vì ở đây là lãnh địa của bọn chúng và hai là cô không muốn lạc đường ở trong một khu rừng rộng lớn và nguy hiểm này!.

___________
Xin thông báo!
tác giả chính của bộ tiểu thuyết này nói sắp hết phần một!.

và cái kết của phần một không tốt cho lắm!.

.

cho Hàn ly và Hàn triều!.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 50: 50: Xúc Phạm


Huyết Hoàng Tước tóm cổ Đông yết văng xuống đất....*bụp.....ngẩn lên nhìn Hàn ly ngồi trên cây nói..
- Chủ nhân Xử hắn thế nào
- giết- Giọng của cô như không quan tâm vang lên
- Thả ta ra, ngươi giết ta Hàn triều sẽ không tha cho ngươi đâu.....( rung rẩy) Ta là...thái tử Hàn triều đấy....- Đông yết cười nói
- Vậy sao - Hàn ly cười nhếch môi nói
Hai tia sáng đáp xuống, trước mặt Huyết Hoàng Tước, trắng và xanh, là Bạch Dương là tước y...

- Các ngươi là ai, dám cả gan vào Nguyệt Quang- Hoàng tước nhăn mặt liếc, có hắn ở đây ai cho các ngươi tùy tiện ra vào chứ...
- " Hở....!tiểu bạch Long và tước y đi chung à....vui đây "- Hàn ly cười thầm...
Trước kia, Hạo nhiên là người có một không hai mặt dày bám theo Bạch Dương như hình với bóng còn tước y vì bái Dược Vương ( Hoàng Tả Thiên) làm sư phụ cùng với Phương Hy nên hai người thường đi chung bắt và lừa hai người này làm chuột bạch nên Tứ Đại Hộ vệ của hàn ly không yên phận khi ở chung nhau lắm, mà lần này tước y đi cùng với Bạch Dương thì chắc chắn hai tên kia đã làm chuyện gì tội lỗi rồi mới hai người này bỏ mặt...
- Mong các vị hãy đưa Đông yết cho chúng tôi- Bạch Dương cung kính, mặt vẫn vô cảm và giọng vẫn lạnh
- Chủ nhân nói phải giết hắn - Huyết Hoàng Tước cũng không chịu thua
- ( ngẩn lên nhìn Ly) Mong các hạ đưa người cho chúng tôi - Tước Y nói nhẹ nhàng..
- nếu không - Hàn ly cố ý...
- Xin đắc tội - tước y vung kiếm hướng về cây...cô ngồi....!vèo.....cây liền bị chém ra làm hai đổ xuống hai bên...
- ( vỗ tay...bốp bốp bốp)mấy ngày không gặp hai người định ám sát ta luôn rồi sao - hàn ly đám xuống đất gỡ áo choàng xuống,tóc xanh phất phơ, ánh mắt sâu thẳm đó, Dương,Y mở to mắt ngạc nhiên,...một lúc sau hai người khẽ cười và quỳ xuống...
- Tham kiến Điện hạ - Dương,Y đồng thanh
Yết cũng không thua kém, trợn tròn mắt không tin vào mình, trước kia cứ nghĩ huyết tịch là cô nhưng ai ngờ...
- Đứng lên đi- Hàn ly khẽ nói, hai người đứng lên..

- không ngờ...!thất điện hạ lại ở đây...hahaha- Yết cười lớn,...hắn nghĩ Hàn thiên ly làm gì mà biết võ, là một người phế vật của Hàn Huyết Quốc..mà...
- Ngươi nghĩ vậy sao - Hàn ly
Nếu Hoàng triều Huyết Tịch muốn được mọi người công nhận không phải là kẻ phế vật thì ở Hàn triều thì Hàn ly lại khác hoàn toàn, Chuyện Hàn ly tu luyện chỉ có một số người biết,thậm chí thần tộc thì cũng chỉ có Hạo nhiên và bạch dương mới biết,...nên chuyện cô tu luyện là một bí mật ở Huyết Quốc..
- hahaha....ngươi chỉ là một người bình thường mà cũng dám lên mặt...ta nói cho ngươi biết..

Hàn triều chỉ dựa vào Hàn Nguyên Khang và Hàn Nguyên Minh thì cũng sớm ngày bị diệt thôi..haha- Yết cười...
Hàn ly nắm chặt hai tay tức giận, hắn dù có nói Cô như thế nào thì cô cũng chẳng quan tâm...nhưng thử xúc phạm hay động đến những người bạn hay là những người cô tôn trọng như phụ vương cô và thúc thúc ( Sư phụ) cô như vậy cô sẽ không tha, phải chờ hắn sống thế nào mà muốn chết cũng không được...( Ngoài đời cũng như đụng đến thần tượng hoặc idol của ta vậy....chắc sẽ có nhiều người xử như Ly nhĩ)
Hàn ly rất nhanh bóp chặt cổ Đông yết,chân hắn lơ lửng trên không,không chạm đất..

- Điện hạ cần hắn sống- Tước Y lên tiếng, Hàn ly vứt hắn đến một cái cây to lớn....!khiến hắn bị thương càng nghiêm trọng và máu chảy xuống càng nhiều..
- ( tức giận...đi đến chỗ yết một cách lạnh lùng, cúi xuống đối diện với hắn...một tay không chần chừ mà xuyên vào người hắn...moi tim hắn ra)...Ta sẽ giữ nó và chăm sóc ngươi hằng ngày- Một tay đó dính đầy máu chảy xuống, Yết do quá đau đớn nhưng không gào thét được nên đã ngất đi..
- Hắn sẽ chết -Bạch dương nét mặt hơi lo lắng
- Ta đã đặt Huyết chú lên người hắn, sẽ không chết nhưng tu vi sẽ tiêu tàng, mất hết pháp luật, đan điền vỡ tan, huyết mạch sẽ đốt hắn đến chết- Hàn ly mặt không biến sắc, quay lưng bỏ đi...
Bạch Dương và tước y nhìn Đông yết khắp người chảy máu mà lắc đầu, Ở Hàn triều ngoài quốc Vương là phụ thân cô, thì Hàn nguyên Minh và Hoàng tả thiên là người mà cô kính trọng nhất, chưa từng có ai dám nhạo bán họ trước mặt vị thất điện hạ này...!vậy mà hắn lại....Haizzz.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 51: 51: Huyết Linh_ Nhị Điện Hạ


Mặc khác, Ở Ngự Từ Hải, Nơi cư ngụ của Ngư Tộc ở Hoàng triều!
Một người nam nhân cũng thuộc top mỹ nam đang ở trong một điện luyện đơn dược, khi đơn dược tựu lại,nắp lò luyện mở ra, đan dược bay lên cậu nhanh chóng bắt lấy đơn dược rồi chạy ra ngoài.

.

Xong ở trước cung điện, hình như đã xảy ra một trận chiến mà phá vỡ mọi thứ! một người tóc cam, y phục cam đậm, hoa văn là những ngọn lửa rực đỏ, mắt tím đang đứng xem những vết tích ấy,!.

bổng hắn biến ra một lá bùa rồi văng lên cao, hai tay làm động tác gì đó kỳ lạ, lá bùa biến thành một loại ánh sáng, toả ra đến đâu nơi đó trở lại như cũ, như chưa từng có chuyện gì xảy ra!
một người tóc trắng đi từ sau đến! là Bạch nhan.

.

- ( vỗ tay! bốp.

.

bốp) Không ngờ Hoàn thuật của thiếu chủ lại tiến bộ như vậy - Bạch nhan cười nói, nhìn rất tôn trọng cậu ta.

.

- Điều đó là đương nhiên rồi, ta đường đường là Thiếu chủ thần tộc mà - người đó tự đắc
- Hạo nhiên thiếu chủ, ta thấy người thường xuyên đi chung với A Dương mà, sao lại đi chung với Phương Công Tử - Bạch nhan cười nhẹ nói
- ( bỉu môi) Hừm!.

tên Bạch xà đó( Bạch Dương)! và cả con chim xanh đó( tước y) không biết ta và tên Dơi quỷ kia ( Phương Hy) đã làm gì sai mà bỏ mặt ta với tên đó - Hạo nhiên hầm hực
Thấy Bạch nhan khẽ cười không nói cậu lại nói tiếp.

.

- Thôi! ta vào giúp điện hạ đây - Hạo nhiên cười chạy đi
Tại một cung điện nguy nga trán lệ! ánh sáng hơn cả ban ngày, một người trên đầu có sừng như là long vương và những người ở sau! cua, cá, tôm!.

( Các loại hải sản thành người) đang cúi đầu trước một người tóc xanh lam kia
- Các người không cần đa tạ ta vậy đâu Huyết Linh nhận không nổi- Huyết Linh ( Nhị Điện hạ) dơ tay long vương ngẩn lên
- Nếu không có sự trở giúp của Nhị Điện hạ không biết Ngư Tộc của ta sẽ như thế nào- Long vương
- Ngài nói gì vậy, dù các vị ở Hoàng triều như cũng từng là người ở Hàn triều nên bọn ta sẽ không thấy chết mà không cứu.

.

- ( chạy từ ngoài vào, hét lớn) Điện hạ đây là Hoàn linh đan người bảo ta luyện đây, mười viên không thiếu không thừa!.

- Phương Hy đưa cho Huyết Linh
- ( cằm lấy, đưa cho Long vương) ngài hãy lấy nó mà dùng, công lực của ngài sẽ sớm bình phục- huyết linh
- Đa tạ điện hạ! Ngư Tộc không có gì để cám ơn long vương ta xin tặng ngài các kỳ trân dị bảo này - long vương chỉ tay về một bên, bên đó có rất nhiều bảo vật hiếm! làm Huyết Linh nghĩ đến một thứ!.

- Huyết Linh xin không nhận, lúc trước nghe nói Bạch nhan đưa cho một cây tiêu chấn Hải, nói thật đó là cây tiêu mà tiểu thất của ta xem như là bản thân, nên xin ngài hãy trả lại - Huyết Linh nghiêm lại!
- ừm! ( chần chừ)! Nhị Điện hạ không giấu gì ngài, Bích tiêu đó đã bị ma tộc lấy đi rồi- long vương cúi đầu xuống.

.

- Cái gì! Bích tiêu của thất điện hạ, các ngươi mượn kiểu gì vậy, CHO MƯỢN CHẤN HẢI MÀ CÒN LÀM MẤT TA PHẢI CHO CÁC NGƯƠI MỘT TRẬN MỚI ĐƯỢC - Phương Hy càng nói càng lớn, săn cổ tay định lên đánh cho long vương một trận mà may có huyết linh ở đấy ngăn cảng nên không có gì!
- Phương Hy chuyện này không được cho tiểu thất biết được- Huyết Linh nhìn cậu!
- vâng - phương hy trông rất tức giận, nhưng bắt buộc phải dịu đi
Hai người quay mặt đi định rời khỏi đây thì.

.

- Nhị Điện hạ, Phương Hộ vệ! lão phu biết bản thân đã phạm tội lớn.

nên ( biến ra một long châu) Hải Dịch châu hãy xem nó như là lời chuột lỗi của ta đến vị thất điện hạ đó - Long vương đưa ra!
- ( cằm lấy) Đi thôi!.

- Huyế linh lạnh lại.

.

Vừa ra khỏi Ngự Từ Hải, Hạo nhiên cứ lấy Hải Dịch châu thẩy lên thẩy xuống chơi, phương hy tiếp chuyện với Bạch nhan, huyết linh hơi trầm mặt bổng nhiên đứng lại nói.

.

- Hạo nhiên và Phương Hy các ngươi giúp Ngũ đệ và đám kia bắt người đi, Bạch nhan theo ta về Hàn triều!
- Vâng!.

.

- đồng thành
- mở - Huyết Linh đưa tay ra trước mặt nói, một lốc xoáy màu tím hiện ra huyết linh đi vào, theo sau là bạch nhan! và rồi và từ từ biến mất!
- Nè! Con hổ kia bây giờ làm gì - Phương Hy nhìn hạo nhiên hỏi.

.

- Tìm thất điện hạ đi, bạch xà và con chim kia đi bắt người rồi, nếu ta tìm được điện hạ thì hai người đó sẽ tự động xin lỗi vì bỏ mặt ta thôi!.

ngươi thấy bổn thiếu chủ thông minh không- Hạo nhiên quay mặt nhìn Phương Hy mong câu trả lời!
- ( bỉu môi,) ừ!.

huynh thông! minh!.

như!.

" thằng ngốc thôi"- Phương Hy từ Hai vai dang cánh bay đi.

.

bỏ mặt Nhiên!
- Nè sao không nói cho hết câu vậy - Hạo nhiên cũng dang cánh đuổi theo!.

.

.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 52: 52: Hàn Cơ Gặp Chuyện


Tại Hiên Viên Sơn, một trong những ngọn núi nguy hiểm nhất
Hàn cơ đứng giữ một đám hùng thú và sau đám thú đó là một cô nương rất đẹp đứng khoanh tay...
- Ngươi nghĩ mấy con thú này cản được ta - Hàn cơ mặt lạnh cười thách thức...!nói
- hahaha,...tất nhiên là không,nhưng chúng lại khiến ngươi mất nhiều thời gian phải không, Ngũ Điện Hạ
- Vậy phải xem đã - Hàn cơ biến ra một cây kiếm, cây kiếm rất lạ có ánh sáng màu đen xung quanh, Một tay vung kiếm rất nhiều hung thú biến mất, cả khu rừng im ắng trở nên ồn ào bởi tiếng gào thét của đám thú, xong hàn cơ chỉ kiếm thẳng mặt với cô gái đó,nói
- Tới ngươi....Lam Sát....
- Hở..- Lam sát hơi rùng mình bởi ánh mắt của Hàn Cơ, lam sát hơi lùi về sau, liếc nhìn,rồi cười,.....tự ngã xuống....!khi Hàn cơ đến gần..
Reng.....tiếng của hai thanh kiếm và chạm vào nhau....
- Cứu công tử,( chỉ vào Hàn cơ) Hắn muốn giết ta - Lam sát khóc lóc, người đó là Hoàng luân,Dạ kỳ và Hiên,...Ninh Hoạ đang dưỡng thương ở Hoàng cung
- Nè,....là nam tử hán lại đi ức h**p một cô nương là nhà lành thế sao - Dạ kỳ quát
- ( đỡ lam sát đứng lên) đừng lo cô nương, bọn ta sẽ không cho tên đó làm hại cô...- hoàng luân

- Vâng...- Lam sát cười hiểm
Quay lại với Hàn Cơ
- Tại sao ngươi muốn giết cô nương này - Hiên lạnh giọng nói
- Không liên quan đến ngươi,...( đưa kiếm ra trước mặt) muốn đưa người đi phải thắng ta đã - Hàn cơ trừng mắt...
Hai bên xông vào đánh nhau,.....lam sát lùi ra sao, đằng sau một gốc cây lớn, Lấy ra một mảnh giấy màu vàng với những hình vẻ kỳ lạ...kẹp giữ hai ngón tay và nói...
- Tư sinh tư khắc, vong mệnh âm cơ, Nghe ta ra lệnh, Tất diệt Hàn Cơ - Lam sát vừa nói vừa văng lá bùa về phía Hàn cơ, bổng nhiên Cậu không cử động được, cảm nhận được tu vi giảm xuống, thì tự nhiên có một mùi hương lạ khiến cậu ngất đi......
______________
Tại Rừng Nguyệt Quang
Hàn Phong, Hàn Ly, Bạch Dương, Tước Y, Hoàng Huyết Tước, A Lâm,......đang ngồi với nhau.....không thân thiện cho lắm...
- oa....các vị là hộ vệ và ca ca chủ nhân à....ta là huyễn ma thú....- Huyết Hoàng Tước háo hức mà không biết có người đang tức tối..
- AI NÓI NGƯƠI LÀ LINH THÚ CỦA TA HẢ, TA CHỈ CÓ ẢNH LINH THÔI - Hàn ly quát lại..

- Con này ( chỉ Huyết Hoàng Tước) là thượng cổ thần thú sao,.....!thật không thể ngờ...- Hàn Phong gương mặt có chút chán nản..
- Nè,....Ý ngươi là gì...- Huyết Hoàng Tước..
- Ta nói ngươi mạnh quá đến nỗi, chọn người như tiểu thất làm chủ nhân....- Hàn Phong bỉu môi...
- Chim xanh....!vậy là sao này bọn ta có người để sai bảo rồi....- Bạch Dương cười hiểm
- Phải đó....Ta và tên Kia cũng có người làm vật thí nghiệm....rồi không cần suốt ngày mệt mỏi với ngươi và con hổ khốn kiếp kia nữa..- Tước Y cười....
- À mà....Ngũ ca không thấy vậy....- Hàn ly lên tiếng
- Điện hạ nói đi bắt Lam sát - Bạch Dương...
- mà cũng lâu vậy rồi,huynh ấy mạnh vậy sau mà lại đi lâu vậy - Hàn Phong.
Hàn Thiên ly, từ trong túi lấy ra Mật tịch....để tìm ngũ ca của cô
- Hàn Cơ đang ở đâu - Giọng Của cô vang lên lạnh lẽo......có một đốm đỏ là vị trí của Hàn cơ trên mật tịch...là ở ngay trong Hoàng cung Hoàng triều...
- Ngũ ca sao lại ở Hoàng cung - Hàn ly.....
- Chắc đã có chuyện gì xảy ra rồi, ( đứng lên) đi thôi,....!Hoàng cung...tìm người - hàn Phong
........
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 53: 53: Hoàng Cung


Tại Hoàng Cung
Lam sát và Hàn Cơ được đưa vào,....Và Hàn Cơ trong trạng thái Hôn mê bất tỉnh,...Dù là thái y có tiếng nhất ở kinh thành cũng không thể làm Hàn cơ tĩnh lại được...
- Hic....!Hoàng thượng...Hắn tên là Hàn Cơ...Hắn là một người giết người vô số, máu lạnh vô tình, hoàng thượng xin người làm chủ cho Lam sát.....
- ( đập bàn) không ngờ,...!Hoàng triều lại có một người độc ác như thế....!người đâu....mang tên này ra ngoài xử trảm...- Hoàng thượng..

quát...
có một người quân lính hớt hải lo lắng chạy vào...
- Bẩm hoàng thượng....bên ngoài...có...có...
- Có gì màu nói- Hoàng luân đứng cạnh...
- Có...Ba người kỳ lạ đã giết sạch hàng Ngàn quân lính trước hoàng cung,...và đang tiến vào đây....-
Hở mọi người ai ai cũng ngạc nghiên, tự dưng lại có người đến Hoàng cung làm loạn, hơn nữa tại sao lại giết người chứ...tất cả hốt hoảng chạy ra ngoài xem....

Bên ngoài
Đứng trên những xác chết quân lính đó, Hàn Phong tay cằm một thanh kiếm còn máu chảy xuống từ lưỡi kiếm, ánh mắt nhìn phía trước như muốn giết sạch, Bên trái là Bạch Dương áo trắng pha lẫn máu đỏ, bên phải Tước Y cằm trên tay vài cái đầu người ghê rợn...
- ( Dơ tay chỉ thẳng hoàng thượng) Giao Người ra hay muốn Ta giết sạch người ở đây - Hàn Phong lạnh giọng nói...
- Hắn.....sao có thể giết người...như...như vậy...chứ...- Triệu Tâm rung rẩy...!đứng không vững....
- dám giết người của ta trước mặt ta sao...( triệu hồi...!tuyết miêu)...!tuyết Miêu...!Giết Hắn cho ta - Y nhược bước lên...!Tuyết Miêu to lớn hiện ra....
Hàn Phong trong tay có kiếm, liếc nhìn Tuyết Miêu, Tiện tay vung một kiếm....!tuyết miêu bay ra xa....
- Chỉ là linh thú cấp 4 muốn đấu với ta - Hàn Phong
- Hiên...huynh với hắn ai mạnh hơn - Dạ kỳ nhìn hiên hỏi..
- Hắn ta - Hiên cười trừ....
- ( ôm ngực) sao dạo này xuất hiện nhiều người mạnh vậy.

- Ninh Hoạ..
- ( bước đến) Cho hỏi các hạ muốn đòi người nào - Hoàng luân nghiêm nghị hỏi
- ( suy nghĩ) À...!người đó cao hơn ta chút, y phục màu trắng, mặt trong lạnh lùng, không biểu cảm,...( sờ cằm) có một cây đàn trên tay - Hàn Phong tả...Hàn Cơ....nhưng ai ai cũng nhìn về phía Huyền Tử Hiên bằng ánh mắt kỳ lạ..
- Bọn ta chỉ biết Hiên vương mới dùng Đàn....còn vị kia bọn ta chưa từng biết đến - Hoàng luân lên tiếng
- Rõ ràng là huynh ấy ở đây mà....!mùi của huynh ấy còn rõ ràng ở đây - Hàn Phong tức giận
- Hoàng thượng....( chỉ Hàn Phong) hắn ta...là đồng bọn của tên hồi nảy đó...!hic..- Lam sát lên tiếng giả vờ khóc...
- Lam sát...- Bạch Dương...nắm chặt hai tay...
- Lam sát...!ruốt cuộc ngươi đã làm gì Ngũ ca ta rồi - Hàn Phong quát...
- Chẳng phải các ngươi muốn giết ta sao,...cứ giết đi...- Lam sát nhún vai cười..

harry potter fanfic
- Ngươi....- Tước Y thanh kiếm trong tay xoay tay tiếng thẳng hướng về Lam sát,...
- Bạch Dương tước y...!giết sạch hoàng cung này cho ta - Hàn Phong....!quát....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 54: 54: Hàn Thiên Ly_ Thất Điện Hạ


Khi nhìn thấy Lam sát thì tất nhiên Hàn Phong đã hiểu mọi chuyện, Lúc khi đi Hàn Nguyên Khang đã căn dặn là phải không được động thủ với người ở Hoàng triều....Nhưng bây giờ thì có lẽ không thể động thủ là không được...
- Hoả Kỳ lân - Hoàng luân dơ tay sang một bên...từ từ hình thành những ngọn lửa đỏ...và hình dáng của Kỳ lân
- Ta cũng chơi....Hắc Phong Điêu - Dạ kỳ cười trừ....!bầu trời cũng đã bị con đại bàng đen lớn của Dạ kỳ che phủ...
- " Người này...trong rất quen....mà kệ đi...có kịch xem rồi "- Hiên cười thầm...
Hoả kỳ lân, Hắc phong điêu, đứng trước ba người này mà không sợ đúng là linh thú cửu giai có khác...
bên kia,...tước y và lam sát vẫn đánh nhau như là một sống một chết, không quan tâm đến bên ngoài...
- Lam sát cô nương....- Ninh Hoạ thấy Lam sát hơi nguy thì chạy đi và triệu Hắc Hổ sát ra..
Nhanh như cắt, Bạch Dương chặn đường Ninh Hoạ cười nhẹ...
- Lam sát có Tước Y rồi,...Ta đang chán...ngươi chơi với ta một chút - Bạch Dương kiếm trong tay chỉ thẳng vào Ninh Hoạ đang.

đứng như đang thách thức...
- Ta nói lại một lần nữa...giao Ngũ ca ta ra - Hàn Phong nhăn mặt..

- Hắn là tội phạm ngươi muốn cứu là cứu được sao - Dạ kỳ nghiêm lại...
- Vậy thì cả đám ngươi chết...- Hàn Phong một kiếm xoay tay....Vung một kiếm
- Đắc tội- Hoàng luân tiếng thẳng Hàn Phong mà đánh và sự trở giúp của Dạ kỳ...và Hoả kỳ lân và Hắc phong điêu...
- Tại..sao lại thành ra như vậy...- Huyết Tịch một bên rơi nước mắt
- Công chúa lúc này không phải lúc để người khóc, Hàn ly đã dạy người thế nào,...!- Hiên nhìn lên trời cười trừ..
- " Hiên"....!ta biết rồi...- Huyết Tịch Từ tay cố gắng tạo ra một thanh kiếm để chiến đấu với mọi người...
- Grầm........
Lại xuất hiện thêm, một con hổ lớn có cách sau lưng và một con chim đen lớn bay đến....hai con này đến làm cho Hoả Kỳ lân và Hắc phong điêu không thể duy chuyển dễ dàng như trước nữa...
- Đến rồi sau...- Bạch Dương khẽ cười nhẹ...nhưng vẫn chiến đấu với Ninh Hoạ..
- Lại là gì nữa đây....!hoàng triều ta loạn chưa đủ sao - Hoàng thượng cười khổ..
Một bóng đen bổng đáp xuống ngay giữa những người đang đấu với nhau...
- Dừng tay - Hàn ly quát lớn...
Những trận đấu đều dừng, những ánh mắt đều hướng về hàn ly,...
- Hàn ly....cô đến để giúp chúng tôi sau...!- Huyết Tịch cười..
Con hổ lớn đó và con chim lớn đó...bay xuống trước mặt cô quỳ xuống..
- Tham kiến Thất điện hạ....
Thất điện hạ,....Ai ai nghe xong cũng tím mặt, Hàn ly là người của Hoàng triều mà tại sao bọn chúng gọi là thất điện hạ....
- Ta nói dừng tay,...bỏ kiếm xuống...!- Hàn ly lại quát một lần nữa...tước y và Bạch Dương bỏ kiếm xuống đi đến sau hàn Phong, Hàn Phong cũng bỏ kiếm xuống,...!những người kia biết cũng lần lượt thu kiếm về......Hạo nhiên và Phương Hy đứng lên.....
Khung cảnh lúc này...Không tốt cho lắm...Hàn ly đứng giữa hai bên...một bên là người thân của cô Người của Hàn triều, bên còn lại là bạn bè của cô...
- Tiểu thất..bọn chúng thông đồng với Lam sát hại ngũ ca đó - Hàn Phong lên tiếng..

- Hàn ly...!thất điện hạ..là sao - Huyết Tịch..
- To gan..tên của điện hạ cho ngươi gọi sao - Hạo nhiên quát..

- Hàn ly...có gì muốn nói không - Hiên giọng dịu dàng nhìn cô nói.
Hàn ly một tay gỡ áo choàng đen xuống, Hiện nay mái tóc xanh lam như bầu trời, mắt xanh sâu thẳm của cô.., ai ai cũng ngỡ ngàng trừ mấy người đã biết..
- Ta Là Hàn Thiên Ly...!người của Hàn triều...hơn nữa là Thất điện hạ ở Hàn triều - Hàn ly nói xong,...!Huyết Tịch, Hoàng luân, Dạ kỳ, Ninh Hoạ, Y Nhược, triệu tâm, hoàng hậu, hoàng thượng mọi người ở đó ai cũng ngạc nhiên không nói thành lời..
- Ngài là điện hạ của Hàn triều - Hoàng thượng,...
Nhân cơ hội không ai để ý đến mình...lam sát nhân lúc bỏ đi,...thì một lá bùa..dán vào người ả, khiến ả không thể nhút nhít được..
- Hoàng thượng...các người đã hiểu lầm rồi, Lam sát...và cả đông yết đó bọn chúng đã sát hại Phong gia trang nên ca ca của ta đến đây bắt bọn chúng về...và hơn nữa...!người mà các vị bắt là Ngũ ca của ta...hay là Ngũ Điện Hạ...!người này ( chỉ Hàn Phong) là lục ca của ta - Hàn ly nói.....
- Vậy...là chúng tôi đang che giấu tội phạm hàn triều sau - Dạ kỳ nói..
- Mong Các điện hạ thứ tội...- Hoàng thượng..
- Điện hạ....còn ngũ...điện hạ..- Tước Y nói..
- --------------------
Bên trong Hoàng cung...
Phương Hy đang bắt mạch cho Hàn cơ..
xong
- Điện hạ...thần nghĩ...ngũ điện hạ đã trúng Chiêu Hồn thuật...- Phương Hy..
- Chiêu Hồn thuật...- TƯỚC Y nhăn mặt..
- Đó là thuật gì vậy...- Hoàng luân..

hỏi
- Chiêu Hồn thuật..là Thuật pháp..vô cùng đáng sợ..chỉ có những người tu vi cao mới sử dụng được...- Hạo nhiên..
- Tác dụng của nó là trực tiếp đưa linh hồn của người bị trúng đó xuống âm giới...không thể luân hồi chuyển thế, phải chịu sự Đau thương ở 18 tầng địa ngục, trẫm mình ở sông vong tuyền,....!nếu người đó có tu vi cao đến Thiên Nguyên Có thể sẽ quay trở về được...- Bạch Dương giải thích...
- Còn một cách nữa..- Hàn ly lên tiếng
- ừmk...là phải Xuống Âm giới dẫn hồn huynh ấy lên - Hàn Phong cười thích thú..
- vậy có nghĩa là phải chết nữa sao- Huyết Tịch
- Ta xuống...cho - Hàn ly cười thích thú..
- Để huynh,...!muội còn nhỏ lắm hơn nữa âm giới toàn là hồn ma...vô cùng nguy hiểm- Hàn Phong
- Hứ...Huynh mạnh hơn ta không mà nói- Hàn ly..
- Hả...muội muốn so tài sao...được thôi..cho muội biết thế nào là tâm phục khẩu phục vậy - hàn Phong săn tay áo...
Mọi người nhìn họ mà cùng một suy nghĩ...Ngũ ca họ chết mà họ vui vậy sao, còn so tài nữa...!ruốt cuộc những người này có phải là con người nữa không....????????.
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 55: 55: Huyền Tử Hiên


Phương Hy và tước y đang lo lắng cho Vị Ngũ Điện Hạ kia vì đã trúng Chiêu Hồn thuật một trong những Huyết thuật khó luyện nhất của Huyết Quốc.....thì lúc này Hàn ly và Hàn Phong đang cãi nhau để xem ai sẽ xuống âm giới mang hồn Hàn Cơ trở về....và Đám Bạch Dương và Hạo nhiên chắc chắn rằng Mục đích của hai vị điện hạ này không phải là cứu Ngũ ca của họ...mà là đi chơi....và Gây Hoạ....
- Êh.....các ngươi bị gì vậy....âm giới đến là chết đó....hàn ly cô không nên đi - Ninh Hoạ lắc đầu..
- Ngũ Điện Hạ nếu người không tỉnh lại thì Nếu Thất điện hạ và Lục điện hạ làm loạn thần không cảng nổi đâu - Phương Hy thở dài.
- " Không ngờ Hàn ly là thất Điện hạ ở Hàn triều"- Huyết Tịch trầm tư suy nghĩ..
- Thôi...!tiểu thất...một cô nương ( nhìn Hàn ly từ đầu đến chân) yếu đuối như muội xuống âm giới thì chỉ có chết thôi...tốt nhất là để Huynh đi cho - Hàn Phong cười..
- Ha...Phong Ca ( đập vai Hàn phong) Muội yếu đuối tới nổi một cô nương như muội Huynh cũng không thắng về kiếm pháp nhỉ - Hàn ly cười nhẹ...
- Dù muội đi thì vừa mới đến cửa địa ngục chắc cũng phải bỏ mạng rồi nhỉ....đừng nói là đi đến sông vong xuyên...- Hàn Phong cười nguy hiểm..
- Oà...Muội từng nghe Phụ Vương nói...!Những người tu vi cao như huynh đi thì đan điền từ từ tan dần ra đến khi huynh không thể tu luyện nữa thì sao này huynh không còn có thể mạnh miệng thì chẳng phải Hàn Ly này mất một đối thủ đáng gờm sao - Hàn ly cười đáp trả...
- Nè....Hiên bọn họ muốn tranh giành nhau chuyện ai chết trước sau - Dạ kỳ hỏi nhỏ với Hiên....Hiên chỉ cười....không đáp trả...
- Bạch Dương công tử....Hai người đó bị sau vậy...- Hoàng luân nhìn Bạch Dương hỏi..
- ( cười lắc đầu) Các vị đừng lo....điện hạ chắc chắn sẽ không thể đến âm giới được đâu...mà theo ta biết...!thất điện hạ và Lục điện hạ muốn xuống âm giới không phải là để cứu ngũ điện hạ đâu - Bạch Dương giọng nhẹ nhàng...
Câu nói của Bạch Dương....chuyện hai người kia tranh giành nhau xuống âm giới đã là chuyện khó hiểu lắm rồi....mà còn thêm câu nói của Bạch Dương thì khó càng thêm khó để những người kia hiểu được..

- Vậy Họ tranh giành nhau xuống âm giới để làm gì- Triệu Tâm ngây người hỏi..
- Để chơi...- Hạo nhiên lên tiếng...thì những chấm hỏi càng thêm to..
thấy mọi người vẫn ngơ ngác không hiểu...thì tước y cười nhẹ và nói..
- Các vị không cần hiểu đâu......
Bên kia thì lúc này Hàn ly và Hàn Phong đã chuyển sang giai đoạn so tài,....ai thắng sẽ là người xuống âm giới....để chơi...,...à không sẽ đi cứu Hàn cơ...
Trong lúc hai người vẫn đang so tài, bất phân thắng bại, thì....!người nam nhi đó đã tỉnh lại và khuôn mặt không tốt cho lắm...
Mọi người đang chăm chú đến trận đấu mà không quan tâm đến Hàn cơ đã tỉnh hay chưa.....
- Tiểu Ly...A phong hai người đừng so tài nữa..- Một giọng nói vang lên....rất quen hàn ly và Hàn Phong dừng tay lại...quay sang nhìn...thì thấy Ngũ ca của họ khuôn mặt rất không tốt...
- Huynh tỉnh rồi sao....sao huynh không ở đó một chút nữa...đệ sắp thắng Tiểu thất rồi - Hàn Phong bỉu môi....Hàn ly phủi tay áo...nhìn Hàn Phong như không phục..
- Aly....a phong...mau về...Hàn Huyết Quốc đi sắp có chuyện lớn rồi...Huynh hồi nảy xem sơ sinh tử của Diêm Vương thấy Đại Ca, tứ ca, Nhị ca...Phụ Vương...Thần tộc..à không Cả Hàn triều sẽ gặp chuyện không hay...- Hàn cơ nói ra...như sét đánh ngang tai của Hàn ly, Hàn Phong, Hạo nhiên,Bạch Dương, Phương Hy, tước y và cả mọi người ở đây...Hàn triều mạnh như vậy...sao có thể gặp chuyện không hay....hay có chuyện gì được....
Hàn Cơ nói...thì Cậu đã đón được...chắc chắn Mọi người sẽ không tin...nên cậu đưa ra một cuốn sổ sách....tên sách ghi bằng chữ màu đỏ như máu Sổ Sinh Tử đưa cho Hàn ly...Cô..mở to mắt...mà nhìn...!lật từng trang sách..ghi đủ mọi thông tin...ở Hàn triều..., Hàn Nguyên Khang......, Bạch Dương...., Tước y....., Hàn Vũ......, Bạch Nhan.....,.........Có đầy đủ tên mọi người ở trong đó....
Họ sẽ chết sau...Hàn ly..cô là người mà bọn họ bảo vệ che chở cho bao nhiêu năm qua...Hàn nguyên Khang...Phụ thân cô đã dạy cô rất nhiều, Bạch Dương, Hạo nhiên, tước y và phương hy là những người cùng cô lớn lên xem nhau như người thân cận, Các ca ca của cô thì luôn chăm sóc lo lắng cho cô, dù có gây ra bao nhiêu phiền phức thì bọn họ vẫn không giận hay đánh cô, mặc dù sinh ra đã không còn người mẹ...nhưng Hàn thiên ly cô đã có thứ tình thân...mà những người mồ côi mẹ khác không thể có được
Hàn Thiên ly khẽ cười nhẹ...Bàn tay nắm chặt cuốn sổ sinh tử đó....Một ngọn lửa xanh từ tay cô...!hiện ra, Đốt cháy sổ sinh tử đó...và đồng nghĩa là sổ sinh tử đã bị hủy....

- Ngũ ca, lục ca...Hai người mau về Hàn triều đi....Muội còn một việc phải làm...Hàn triều sẽ không bị gì đâu....Huynh có thể nói là Hàn thiên ly này tham sống sợ chết cũng được...lúc Hàn triều gặp nạng lại không giúp...nhưng huynh yên tâm...Hàn Thiên Ly sẽ về...- Cô khẽ cười và đi khỏi Hoàng cung....Hàn Phong muốn bắt cô đi cùng nhưng anh biết...một khi Hàn ly muốn làm gì thì...thì sẽ không có một ai có thể cản được..
...............
__________________
Ở Ngục Trùng Phong
Khu rừng được nói là nơi nguy hiểm nhất Hoàng Thiên Quốc...
Hàn ly khuôn mặt lạnh băng...ánh mắt đã sang đỏ hoàn toàn, Có rất nhiều Ma hung thú bao vây cô,nhưng đều bị Huyết Hoàng Tước, Ảnh Linh và A Lâm ở phía sau g**t ch*t...Hàn ly chỉ một mựt tiếng sâu vào bên trong...!
Thấp thoáng lại có vài bóng đen...sau lưng Cô...!đến cả Huyết Hoàng Tước cũng không phát hiện...thì chắc tu vi...sẽ không bình thường...
Đến Đỉnh núi Ngọc Trùng phong....ở phía dưới là Ma cốc...một khi rơi xuống thì tan xương nát thịt....
Từ trong tay Hàn ly lấy ra những lá bùa...màu đen kỳ lạ...!những hình vẽ trên những lá bùa đó cũng không giống nhau...Cắt tay mình lấy máu....Nhỏ từng giọt lên những lá bùa....hai bàn tay đang chéo nhau....và miệng lẩm bẩm gì đó....
Một...Ánh sáng màu đỏ bổng bay từ đâu đến...từ phía sau lưng Hàn ly....ánh sáng rất mạnh...nó nhắm đến thần khế giữa Cô và Hoàng huyết tước...
đã ói máu...tu vi đã giảm đi nhưng Hàn ly vẫn giữ nguyên tư thế không thay đổi....có thể như cô đang cố gắng bảo vệ thứ gì đó..

- Nộp mạng đi...
Vài người áo đen đã xuất hiện...cằm kiếm định đâm thẳng vào cô thì...
Vèo......một người xuất hiện trước hàn ly đã bảo vệ cô khỏi thanh kiếm đó.....Là Hắn Huyền Tử Hiên..
- Huyền..Tử Hiên...
Hiên mặt rất lạnh...Cậu đã đi theo cô từ khi rời khỏi Hoàng cung rồi...Hắn biết...!Cô sẽ không để yên khi nghe Hàn triều xảy ra chuyện gì được...
- Cô cứ...Làm chuyện mình làm đi....- giọng Hiên lạnh lẽo vang lên...!Hàn ly khẽ cười....miệng còn vết máu hồi nảy..
- " Hắn đang giúp ta sao..."- Hàn ly thay đổi tư thế sang ngồi...
những người áo đen càng lúc càng nhiều người....Tu vi cũng rất cao...!hình như là từ Kim Đan, Hậu kỳ trở lên...
Một trận chiến đã xảy ra ngay sau lưng của Hàn ly....Giữa những người áo đen vô danh với Vị vương tử lạnh lùng.....
Một lần nữa thổ huyết...Cảm thấy tu vi bản thân đã dần mất hết...Hiên cũng đã bắt đầu bị những vết thương nhẹ...ngoài da...Hàn ly cười trừ...chẳng lẽ...Cô sẽ chết tại nơi này sau...!Những lá bùa...!đều bay đi hết...cô buôn tay xuống...khổ sở đứng lên quay đầu lại nhìn người giúp cô....khẽ cười...
HIÊN bị thương càng nhiều...máu đã dần pha màu áo...!Huyền Tử Hiên...Cô với hắn có thân thiết gì đâu mà Vị Vương tử này lại giúp cô...
Thấy một mũi kiếm đâm từ sau lưng Hiên..Cô ra đứng chắn....một vết kiếm xuyên ngực...quả thật rất đau...Còn những sức lực cuối cùng...!Hàn ly tạo thành một thanh kiếm..vung một kiếm...khẽ cười...Hiên Bất ngờ ôm cô vào lòng...thì cô lại ra khỏi vòng tay ấy....
- Ta...không yếu đến...!vậy...
Hai người áo đen khác lại xuất hiện..., trong rất mạnh....
- Còn hai người....cô ở sau lưng ta đi....

Hiên nhìn cô nói,...Hai người kia...!hình như đang tức lắm...lau ngay đến như muốn giết hai người...một người tiếng thẳng đến chỗ hàn ly...ra tay rất mạnh....chống cự được một lúc...thì sức lực đã cạn...vô tình Bị Đánh Xuống Ma cốc...
- Hàn..LY.....-.

Hiên hét lớn...Không cẩn thận...bị đánh trọng thương...
Quay lại nhìn kẻ..đã đẩy cô ấy xuống...,...Mắt cậu lại trở nên màu Tím...!mặt trở nên biến sắc..một thanh kiếm hiện lên trong tay hắn NGUYỆT ÂM KIẾM...một lần vung kiếm cả khu rừng chấn động..
- Đi thôi....
Một trong hai người kia nói..rồi bỏ đi....!Hiên..

một mình nhìn xuống Ma cốc.........
một lúc sau......Một dòng lệ máu rơi xuống...ma cốc.......!Đầy sự đau khổ...nhưng Hiên vẫn không thể hiện trên mặt...!những tia khói màu đen cứ bay đến xung quanh cậu...
- Các ngươi tìm nàng ấy cho ta...!sống phải thấy người chết phải thấy xác...
những khói đen tảng ra và lao thẳng xuống ma cốc..
...........
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 56: 56: Hàn Nguyên Thiên


Từ từ rơi xuống Ma cốc...Mất hết tu vi 14 năm, thần khế với huyết hoàng tước biến mất, Ảnh linh không biết thế nào, Hàn huyết quốc đã qua được chưa.....mọi chuyện...Ma tộc...đã hại...!người đẩy cô xuống Ma cốc...tại sao lại làm như vậy...!Hàn ly trong vài khắc đã nhìn thấy một khuôn mặt rất quen mà không thể nào quên được...tại sao là người đó chứ...tại sao...hai người đã không còn nợ nầng gì nhau nữa mà....
Thân thể dần dần biến mất từ từ...vừa rơi xuống đáy cốc cũng là lúc cơ thể cô hoàng toàn biến mất theo gió...Một giọt nước rơi xuống như dòng lệ của cô...!Hàn ly từ nhỏ đến giờ chưa từng rơi một giọt nước mắt nào...mà lần này nước mắt đã rơi vì....!người phản bội lại....!cảm giác rất đau...một vết kiếm xuyên ngực còn không thể đau đớn hơn chuyện người đó phản lại cô....và còn chính tay người đó đã đẩy Hàn triều vào hoàn cảnh như vậy...!t...ạ..i...sa..o....c..h..ứ..!
______________________________________________
Mở mắt ra...cảm giác rất lạ...!vết thương không còn đau đớn, mà hơn nữa là có thể vận động như bình thường nữa...!nhưng tu vi lại không còn nguyên...
Ánh mắt bắt đầu để ý xung quanh,..Nơi Cô nằm nảy giờ là một đồi hoa màu đỏ máu pha lẫn màu trắng tuyết...là loài hoa BỈ NGẠN bên cạnh đó là một dòng sông chảy nhẹ nhàng nhưng lại khiến cho cô lần đầu tiên có cảm giác rùng mình sợ hãi, Sông VONG XUYÊN..
" Bỉ ngạn Hoa,..Sông VONG XUYÊN..vậy đây là âm giới rồi " cô khẽ cười...lúc nảy với Hàn Phong còn tranh nhau xem ai là người xuống đến Âm giới trước mà bây giờ đã xuống đến rồi..nhưng sao cảm giác này rất khó chịu đến vậy..
Một người xuất hiện trước cô, quần áo màu đen huyền có hình con rồng đen trên chiếc áo...khuôn mặt trông rất đẹp và lạnh lùng, Ánh mắt màu tím..sẫm..

- Đi theo ta...- Giọng nói hắn vang lên, theo cô nghĩ là lạnh hơn Tứ Ca quỷ quái của cô nữa..., Nhưng không biết vì sao...cô lại đi theo hắn mà không phản kháng như hàng ngày...chắc vì cô biết ở đây là âm giới...là một thế giới khác...
" Tên này là ai " Cô cứ một suy nghĩ...bước theo hắn...trên một con đường hai bên đều là loài hoa bỉ ngạn nở đỏ rực máu..

một con đường vắng lặng, có màu vàng nhẹ...cứ một lúc...Hàn ly lại thấy vài hồn ma hay yêu ma khác thì thầm gì đó...khiến cho cô rất khó chịu...chỉ muốn giết hết đi...nhưng bây giờ tu vi mất hết không thể làm gì cả chỉ đành bất lực..
Đi một lúc lâu...đến một lãnh điện lãnh lẽo...xung quanh bao quanh bởi Vong Xuyên Hà...chỉ có một chiếc cầu duy nhất để bắt qua sông...
Đi sang qua chiếc cầu...là vào thẳng ngôi điện đó....bên trong..

bóng lưng của một người vô cùng quen thuộc với cô..tóc đen..dài...luôn mặt y phục màu đen...!người đó quay mặt lại...cô trợn tròn mắt ngạc nghiên..
- Con đến rồi...Aly...- Người đó cười nhẹ...nói với cô...còn tên kia thì thấy người đó thì cúi người cung kính...
- Người...là....Thúc...thúc...- Hàn ly mở miệng nói...là theo một dòng suy nghĩ...sao thúc ấy lại ở đây...chẳng lẽ thúc ấy đã chết...không thể nào...!Người này...Là Hàn Nguyên Minh là người có thể nói là một trong những người mạnh nhất hàn triều...sao lại.,..

chết dễ dàng như vậy được chứ....!

- Dẹp bỏ suy nghĩ là ta đã chết đi được không......Aly Con đã chết thật rồi....- Hàn Nguyên Minh nói...dĩ nhiên cô biết chứ...
- Minh tôn..Thiên Tôn đã đến - Tên dẫn cô đến đây mở miệng cung kính nói...!gì chứ...Minh tôn...cả thiên tôn nữa....Haizzz..
Một người trong như tảng băng bước đến...!bạch y không dính bẩn như không vướn bận trần thế...thanh khiết, Khuôn mặt thì rất đẹp nhưng lại như băng chính hiệu..ung dung bước vào...gặp Hàn Nguyên Minh thì chỉ gật đầu nhẹ và tiếng đến ghế ngồi..
" Tên nào...nữa đây..." một câu hỏi nữa hiện lên trong đầu cô...!nhìn hắn thì không thể nhìn được tu vi hắn như thế nào...thấy cô trầm tư như vậy...Hàn Nguyên Minh nói....
- Aly...Đây là tiểu đệ của ta Tên là Hàn Nguyên Thiên...và cũng là thiên tôn đứng đầu tam giới..
- Không quen, không biết - Cô nói...Tên Hàn nguyên thiên ấy chỉ nhấp ly trà cười nhẹ...
- Aly....!Thôi...Để ta nói cho con biết..
Hàn Nguyên Minh dứt lời...thì cô bước đến chiếc ghế bên cạnh..ngồi nghe...
- Aly..con đã hủy đi SỔ SINH TỬ là đồng nghĩa là Hàn triều sẽ không mất bất cứ một ai mà thay vào đó Con sẽ gánh lấy mọi hậu quả.., tu vi con sẽ biến mất mãi mãi..

những người bên cạnh con cũng phải chịu hậu quả...nhưng con lại chọn cách lấy thân mình để bảo vệ Hàn triều.....!cũng như...!Hàn Thiên Ly đã chết...
- Con biết chứ...thúc...Con không nghe lời phụ thân...rời khỏi Hàn triều...tin tưởng người khác...mà nhận lại được sự phản bội...Thúc thúc...con muốn sống lại nói rõ mọi chuyện với người đó...muốn nhận một lời thích đáng..
- Người chết không thể sống lại - Hàn Nguyên Thiên...
- (suy nghĩ) Ta có thể giúp con.....nhưng con phải đồng ý với ta một chuyện...
- chuyện gì cũng được....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 57: 57: Sinh Tuyền Thủy


Ở Âm giới...một trong tam giới của Vạn vật...được cai quản bởi...Hàn Nguyên Minh..Hay còn gọi là Minh Tôn của tam giới..
....
Đứng Trước...là một hồ nước nhỏ, xung quanh là những đoá bỉ ngạn đỏ máu...nước lại màu xanh tinh khiết..không một chút bùn..có thể nhìn xuống đáy giếng một cách rõ ràng..
- Con muốn về lại nhân gian.....nhưng thân thể con đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn cách phải tái tạo lại cơ thể ở hồ Sinh Tuyền Thủy này...- Hàn Nguyên Minh mặt nghiêm nghị nói...Sinh Tuyền Thủy....là một trong những hồ nước quý nhất trong tam giới...có thể khiến người chết sống lại là đều hết sức dễ dàng...nhưng đó là người còn thi thể...còn với một linh hồn như Hàn ly thì sao..
- ...Hàn Thiên...Ly...Sinh Tuyền Thủy sẽ giết mất linh hồn của cô đó..- Tên dẫn cô bổng nhiên hét lên báo cho cô..
- " Sợ chết...thì không.....đủ tư cách" - Hàn Nguyên Thiên Nhìn cô không nói một lời nào chỉ có một khuôn mặt lạnh như băng và luôn luôn không thay đổi này...

Hàn ly khẽ cười....Còn gì đau đớn hơn chứ...!Nếu không trở về...thì sau có đáp án chứ...dù gì đã chết không còn gì để mất nữa rồi..chi bằng cho bản thân một cơ hội đánh cược...chứ...!Chết thì tất cả kết thúc...mãi không luân hồi...!linh hồn tiêu tan....!nếu sống thì có đáp án...đòi lại mọi thứ...mà người đó đã phụ cô..
Bước Xuống Sinh Tuyền Thủy...vừa nhấc một chân đụng đến nước thì đã như đao cắt da thịt...rất đau...hai chân xuống nước thì đã chảy máu...dòng sông xanh thanh khiết giờ thành sông huyết lạnh lẽo...thân thể bây giờ của cô như muốn xé ra vậy, như hàn vạn thanh kiếm cùng lúc đâm vào người, từng miếng da miếng thịt trên cơ thể như bị cắt đứt ra từng mảnh từng mảnh.....đau đến nỗi...không thể hét lên...không thể nói thành lời...khuôn mặt nhăn nhó..khó chịu....Sinh Tuyền Thủy....quả thật không sai..
Cùng lúc này
Tại Điện Diêm La Vương
Thập Vị Quản Vương hay là Thập Điện Diêm Vương đang cùng ngồi với nhau....trong đó cũng có hai vị thiên tôn và Minh tôn cũng tham gia.....
- Ruốt cuộc là ai mà dù cô ấy đau đến vậy cũng không kêu la...như những người khác vậy....!- Sở Giang Vương ( người trông coi Địa ngục hoạt đại _ 16 tiểu địa ngục) Cười nhẹ nói..
- Tái tạo cơ thể Tại Sinh Tuyền Thủy...quả là một người không sợ tan biến linh hồn biến mất mãi mãi..- Bình Đẳng Vương ( Người cai quản Thiết võng A Tỳ, 16 tiểu ngục, Thành Phong Đô)...
- Người thân của Minh tôn..mà...Nếu sợ chết thì đâu còn là Đệ tử của ngài ấy chứ..- Tống Đế Vương ( người cai quản Hắc thằng Đại địa ngục và 16 tiểu địa ngục) bỉu môi
- Mà Thiên Tôn cũng đến đây...vì sau nhĩ - tên dẫn hàn ly đến đây..hay còn gọi là Diêm La Vương ( người cai quản đại địa ngục Khiếu Hoán và 16 Chu tâm tiểu ngục)
- Bổn tôn đến xem đồ đệ của bổn tôn cần các ngươi xem xét sau - Hàn Nguyên Thiên Mặt lạnh khẽ cười nói...
Thập điện diêm Vương và Hàn Nguyên Minh hơi khó tin được vào mắt mình...Hàn Nguyên Thiên....Thiên tôn minh giới Hàn băng ngàn năm đang cười sau....và còn câu chữ Đồ đệ của bổn tôn nữa....đây chẳng phải là tranh giành đệ tử với Hàn Nguyên Minh sao...

- Đệ nói ai là đệ tử của đệ chứ....aly là đồ đệ của huynh mà...- Hàn nguyên Minh bỉu môi...mặt dù Minh tôn nói là đệ tử nhưng thật ra Hàn ly chưa bao giờ nhận Hàn Nguyên Minh là sư phụ vì cô đã nói ra...." trừ phi Thúc đánh thắng được Phụ Vương ta thì ta sẽ bái người làm thầy... - ...."
- Vậy huynh hãy xem....nhóc đấy sẽ nhận ai làm sư...- Hàn Nguyên Thiên cười nhẹ như đang thách thức Hàn Nguyên Minh..
- À....Ta nhớ...!Thẩm phán hẹn ta đi uống rượu...không thể ở lâu được...ta đi trước..- Chuyển Luân Vương ( trông coi việc luân hồi và kiếp số của người) thấy không khí....khá không tốt tìm lý do mà đi....
- À....mà...!Chuyển Luân Vương...Hàn Vũ đến thì nói với nó là không cần lo cho aly đâu - Hàn Nguyên Minh trừng mắt với Thiên tôn nhưng vẫn nói...
- Vâng - Chuyển Luân Vương cười nhẹ và cúi người rời đi...đám kia cũng lặng lẽ rời đi....vì không thể ở lại đây lâu thêm một phút giây nào nữa...
_____________
Tại Sinh Tuyền Thủy...

Hàn Thiên Ly mặt nhăn nhó rất đau...hàm răng cắn chặt...đến chảy máu...xuống...mắt cô không biết khi nào đã chuyển sang màu đỏ máu...và cả mái tóc của cô nữa màu xanh thì cũng pha lẫn chút màu đỏ tươi của máu..

chính của bản thân cô...
đau đớn...dần dần chìm xuống dòng nước màu đỏ đó...linh hồn bắt đầu từ từ biến mất...thì........Bổng nhiên...một hiện tượng lạ...!dòng nước như sôi sùng sục lên cả bốc khói...thân thể cô lại như bị đem vào nồi luộc sôi...vừa rát vừa nóng vừa đau.....không thể chịu nổi nữa...thì cơ thể này lại nổi lên nhẹ nhàng...từ dòng nước......nhưng lại càng đau đớn hơn...
Quyết sẽ không kêu la...mái tóc xanh ấy đã hoàn toàn bị máu pha lẫn...hai mắt nhắm lại rồi đột ngột mở ra...!thành hai màu...Đỏ và Xanh...!nguồn nước pha lẫn máu đỏ của cô giờ đã chuyển sang màu xanh từ từ...không còn thấy đau đớn nữa...như là cô với dòng nước đã hoà làm một....
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 58: 58: Tu Luyện


Trẫm mình trong Sinh Tuyền Thủy...
....
Hàn ly lúc này....!rất lạ...!mái tóc chuyển sang đỏ, ánh mắt cả hai màu...vẻ mặt không còn đau đớn như lúc đầu nữa.., ánh mắt trở nên sắt bén hơn...!hình như..nước Sinh Tuyền Thủy đã dần không còn cảm giác khiến cho cô đau đớn nữa...
Cảm giác được...như cơ thể đã dần hồi phục...!hoàn toàn...Bước lên bờ...cảm giác như cơ thể đã nhẹ hơn rất nhiều như là một sợi lông vũ vậy.....!đưa tay lên nhéo má mình...sợ đây chỉ là mơ..
" đau thật"...- Hàn ly đã hoàn toàn hồi phục thân thể...nhưng tu vi của cô hình như là vẫn không hồi phục một chút nào...
Trong lúc đang phân vân thì...hai vị Minh tôn và Thiên Tôn lại xuất hiện...trước mặt cô..
- Aly không ngờ con chịu được...sự đau đớn của Sinh Tuyền Thủy và...!chúc mừng con...đã thức tỉnh được nguyên thần trong lúc này luôn - Hàn Nguyên Minh cười nói...
- Đồ đệ của bổn tôn có khác...!- Hàn Nguyên Thiên lại nói.
- Nguyên thần sao...vậy nguyên thần của ta là con gì vậy...- Hàn Ly cười hỏi...
Thiên Tôn ấn hai ngón tay vào trán cô...rồi vơ qua một bên....!Xuất hiện hình dáng một con phượng hoàng lửa xanh rất đẹp...cô ngỡ ngàng khi thấy nguyên thần của bản thân như vậy...

- Thức tỉnh nguyên thần cũng phải chịu một cảm giác rất đau đớn....nhưng lại đúng lúc con đang trẫm mình tại Sinh Tuyền Thủy....nên sự đau đớn đó đã khắc chế lẫn nhau nên có thể coi...con đã hoàn toàn khôi phục được cơ thể...- Hàn Nguyên Minh khẽ cười nói...
- Thì ra là vậy....mà ( cằm vài sợi tóc dơ lên) tại sao lại chuyển sang màu đỏ huyết và tại sao không thể hồi phục tu vi - Hàn ly ngây người hỏi
- Đó là vì...Máu của ngươi...!đã pha lẫn với Sinh Tuyền Thủy khiến tóc của ngươi đổi màu...!nếu ngươi muốn thì nó cũng sẽ trở về màu xanh ban đầu - Hàn Nguyên Thiên lại nói...
- Còn tu vi...14 năm con tu luyện đạt đến căn Thiên....!thì sao chứ...Đã thức tỉnh nguyên thần thì chỉ cần 3-4 năm là đã vượt xa cấp thiên rồi nhưng với một điều kiện là phải siêng năng tu luyện - Hàn Nguyên Minh bỉu môi nói..
- Được thôi....ta sẽ tu luyện lại từ đầu...- Hàn ly trở nên háo hức lên..
- Ta muốn nhận ngươi làm đệ tử....- Hàn Nguyên Thiên nói...Thì...
- Aly đã là đệ tử của huynh rồi - Hàn Nguyên Minh cãi lại.
Sau một hồi suy nghĩ với lý do...muốn mạnh nhất thì phải Hạ được hai lão già...!đứng đầu Minh giới và Thiên giới này...nhưng hai người này rất mạnh...!Có lẽ chỉ có Phụ thân cô mới có thể đấu tay đôi với hai người này...
thấy cô đang suy nghĩ thì Thiên tôn mở miệng nói
- Ngươi...!muốn đánh bại bọn ta thì tu luyện thêm vài vạn năm nữa đi...!bổn tôn có thể dạy ngươi nếu ngươi không muốn bái ta làm sư..." Xem như là đã trả ơn cho huynh "..
- NHư vậy cũng được....Con muốn đánh bại ta và Nguyên Thiên...thì không chỉ tu vi cao và phải tài giỏi nữa...sẽ tùy vào con....
Sao một lúc suy nghĩ và lời nói của Hai người.....!Hàn Ly quỳ xuống...cung kính nói..
- Sau này Hàn Thiên Ly mong hai người dạy dỗ nghiêm ngạc...
Hàn Nguyên Minh cười đỡ Cô đứng lên...!
- Nếu ngươi đã bái ta làm sư...thì ta cũng nói với con....!Thế giới không nhỏ như ngươi từng nghĩ đâu...- Hàn nguyên thiên khẽ cười nói..
- Phải đấy.....
- lớn...lắm sao...- Hàn ly ngây người hỏi
- Thế giới Phân chia thành Tam giới là Thiên giới, Minh giới, và Tu La giới....nhưng trong tam giới đó lại...chia ra thành nhiều thế giới khác...Thiên Giới bao gồm...Thần giới,Tiên giới, Nhân giới,...Minh Giới..thì có Âm giới, Huyễn giới, Huyết giới,...còn Tu La Giới là..

Quỷ giới, Ma giới, Yêu giới, Viêm giới...!nói chung cả thế giới có đến 10 thế giới khác nhau hay là Thập giới..
- Không chỉ như vậy...mà còn có nhiều lục địa khác nhau...Lục địa Arqua chỉ là một lục địa nhỏ khi xếp với các lục địa khác..
- Ngươi muốn mạnh hơn thì phải Đến các thế giới khác nhau và so tài với những người ở đó...thì ngươi mới biết...thế nào mới gọi là cao thủ thật sự...
- ( bẻ khớp tay)...Tu luyện từ bây giờ...từ cấp một...!- Hàn ly nghe vậy cười thích thú nói..
Hai người kia khi nghe cô nói thì cười nhẹ....!vừa mới tái tạo lại cơ thể mà đã như vậy rồi...sau này chắc sẽ đem âm giới này thành gì nhỉ...
_________________
Một Lúc sau...
Hàn ly đi theo Thiên Tôn và Minh tôn đến một nơi...
Tầng thứ 16 của Thiết võng A Tỳ Địa ngục do Bình Đẳng Vương cai quản....
Bên trong rất ghê gớm, nhiều máu chảy thành sông..lớn...!chảy xiết...ba người đi trên dưới đó toàn là xương cốt của người hoặc là thú gì đó, Xương mù dày đặc không thể thấy rõ được đường đi...đi sâu hơn còn có cả núi lửa nhung nham, chảy xuống thành sông...không gian bao phủ bởi màu đen.....đôi lúc lại nghe thấy tiếng..gào thét...của những yêu,thú, hoặc người bị ở đây...
Bổng nhiên cơn gió nhẹ....!khiến cô hơi sởi gai óc..nổi da gà....không sai trước mặt cô xuất hiện năm con thú....ghê tởm...trên miệng còn xót lại vết máu...
- Ngươi tập luyện với bọn chúng đi...khi thắng chúng mới được rồi khỏi...A Tỳ địa ngục này..- Thiên tôn bổng nói...nhưng không biết từ khi nào mà hai người đi trước...cô mà bây giờ lại ở sau cô mà còn cách một khoản rất xa...
- À...thắng chúng rồi...thì đến địa ngục Hoạt đại...( 16 tầng), đại địa ngục Khiếu Hoán ( 16 Chu tâm tiểu địa ngục), đại ngục Nhiệt Não, thành uổng tử và 48 tiểu địa ngục khác...À mà...còn 18 tầng địa ngục nữa....!nếu được thì con cứ...Cải tạo lại luôn cả âm giới luôn đi dạo này thập điện Minh Vương lười biến rồi...- Hàn Nguyên Minh vừa nói vừa cùng với Thiên tôn quay lưng đi...
- Dạy mình kiểu này à..

.

cô vừa nói..xong thì bị một chiêu của con rắn nằm trong 5 con kia tấn công....may mà tránh đi kịp thời...
- Tốt...ta ghét nhất là đánh với kẻ yếu....
..........
.,..........
Thời gian cứ như vậy mà trôi qua......
 
Thiên Huyết Ly Tịch
Chương 59: 59: Rời Khỏi Minh Giới


gần 3 năm ở nhân gian = Khoảng 11 năm ở các thế giới HL đi đến
Thời gian giữa các thế giới có sự trênh lệch với nhau...
ở Âm giới...
Một dáng người cằm một thanh kiếm màu xanh vừa tay...đang đánh với một vị thần khá là đẹp...nhưng phần lớn thấy hơi lạnh...!Hai người đánh với nhau...!đến nỗi không thể nhìn thấy rõ ràng được tốc độ không chỉ dừng lại ở trạng thái là nhanh hơn gió...!Đến cả những người trong thập điện Minh Vương chưa chắc là đã nhìn rõ được...chỉ thấy hai nụ cười không mấy gì hoàn chỉnh của Minh Tôn, Và Thiên tôn....
Người cằm kiếm đó...!bổng chốc kè thanh kiếm trên cổ người còn lại...xong rồi thì thu kiếm...
- Đánh hơn 2000 trận mà muội mới thắng huynh có một trận duy nhất này....!cũng xem là đã tiến bộ rồi..
- Tứ...ca...đây là lời khen hay là cố ý nói muội không thể nào tiến bộ nhanh chóng được..- Hàn ly phồng má dễ thương...
- Tiến bộ rồi...!Hàn Vũ cũng không phải là người có thể dễ bị đánh bại...Hơn 2000 trận thắng một trận cũng tốt lắm rồi...- Hàn Nguyên Minh cười trừ...

- Phải đó...!Hàn ly..

Thẩm phán...là người rất mạnh ta đã tu luyện hàng triệu năm cũng chưa chắc thắng được ngài ấy - Ngũ Quang Vương...lên tiếng..
- Chỉ trong vài năm mà Hàn ly đã tiến bộ vượt bậc..có thể thắng cả thẩm phán...!này...ngươi tu luyện thế nào vậy...- Sở Giang Vương bỉu môi..
- Aly...!Giờ...ngươi có thể nói là mạnh hơn bất cứ ai ngoài ta và Hàn Nguyên Minh...cả các thế giới khác ngươi đều đi đến cũng như các lục địa khác...!người mạnh còn rất nhiều...!và cũng nên giữ lời hứa của ngươi...- Thiên Tôn lạnh giọng nói..
- Ta tất nhiên sẽ thực hiện đều mình đã hứa...nhưng ta lại có thắc mắc...hai người mạnh như vậy sao không tự tay bắt đám Thần và Ma Thú đó..tự phong ấn lại đi sau phải bắt ta làm..

- Không có hứng...- Minh tôn..
- Không thích..- Thiên tôn..

....
vài..

Khắc trôi qua....
- xem như ta chưa hỏi đi - Hàn ly thở dài..
- Ngươi thu phục cả Lục Đại thần và Ma thú..nó ( chỉ vào thanh kiếm mà Ly cằm) sẽ giúp ngươi rất nhiều....!Thiên ngoại ngọc đã nhận ngươi làm chủ..thanh kiếm này là vũ khí kết hợp với thiên ngoại ngọc...nó tên là Thiên Ngoại kiếm...- Thiên tôn..

giải thích..
- Cũng như Huyết ngọc trong người con...!Nhưng Nguyệt Âm kiếm đã biến mất...à mà bích tiêu của con cũng là một vũ khí lợi hại..Con cần tìm lại được cây bích tiêu đó..- Minh tôn..
- Thôi....được....rồi...Ta sẽ...!hoàn thành mọi thứ...!Thập giới hay là Thất đại lục địa...đám đó trốn ở đâu ta cũng truy lùng được bọn chúng...- Hàn ly....
______________.
 
Back
Top Bottom