- Đây là lần đầu sốp viết, sai xót gì phản hồi cho sốp nhooo :33
___________________________________________
Tại công ty VN, nơi mà hắn đang vùi đầu vùi cổ vào mớ công việc, tự hỏi rằng liệu mục đích hắn sống là gì nhỉ?
Đã biết bao lâu hắn chưa cảm nhận được sự hạnh phúc thật sự.
Từ lúc thuở lọt lòng mang trọng trách là con cả mà còn là cháu đích tôn, được huấn luyện đầy nghiêm khắc từ những cú đấm đá, bao nhiêu tri thức đều đổ dồn vào những lần ép buộc mình, không tránh mà phụ lòng của bố mẹ hắn, đến lớn vẫn vậy chưa từng được hỏi con thật sự muốn gì, vì từ lâu đã quen với sự giáo dục như vậy nên đành đã quen.
"Lần đầu thấy được cách loài người đối xử với nhau như thú vật, xem cách họ linh tính, tính toán sau lưng nhau mà chà đạp, tự nhủ lòng mình phải trở thành một người đứng trên tất cả không cần bằng mọi thủ đoạn, hắn không phải là một con cáo già, mà là một con cáo thông minh"
Đang trong những suy nghĩ còn đang dang dở thì trợ lý của hắn "Casio" đến thông báo cho hắn một việc quan trọng :
- Thưa sếp, có phu nhân đến tìm liệu...
Có tiếp đãi không ạ?
"nghi vấn"
- Mời phu nhân vào đây
- Vâng sếp
Casio ra ngoài và mời mẹ hắn vào :
- Dạ bác ơi, mời bác vào ạ
- Được rồi tôi cảm ơn
Mẹ hắn vào phòng tìm hắn và nói :
- Con định đi khỏi cái nhà này luôn à, mấy ngày nay đi đâu?
"khó chịu"
- Mẹ đến tìm con để làm gì thế ạ?
Không phải con đã bảo con rất bận sao
- Bận cỡ nào cũng phải về nhà với bà dà này chứ, con định đợi ta chết mới về thăm lần cuối sao?
- Ý con không phải vậy đâu, mà thật ra có chuyện gì mà mẹ phải tìm con thế?
- Chiều này sắp xếp về nhà dùng mâm cơm cùng 2 người già này, bọn ta có chuyện muốn nói với con
- Chuyện gì?
Có gấp không ạ, không thể nói tại đây sao ạ
- Rất gấp và bọn ta cần con ngồi lại ăn cơm mà nghiêm túc bảo ban con, nhớ về đấy!
"quay lưng bỏ đi"
Hắn ngồi với sự thắc mắc mang vẻ nghiêm trọng, bỗng nhiên mẹ hắn lại muốn hắn trở về làm gì nhỉ?
- Kì lạ thật đấy, bình thường còn chẳng quan tâm đến mình sống chết như nào cơ mà?
"suy nghĩ"
Hắn dẹp đi mớ hổn độn trong đầu cố gắng sắp xếp làm công việc thật nhanh chóng để chiều trở về nhà chính.
...
Đến xế chiều, hắn sắp xếp lại một số việc và giao cho Casio thư ký của hắn mà quay trở về nhà chính.
- Hôm nay bầu trời thật lạ, liệu có điềm gì chả lành sao?
"hắn nghĩ"
Đúng vậy hôm nay trời rất âm u lạ thường, cuộc sống mãi đảo lộn theo dòng chảy thời gian nên hắn chả mãi quan tâm đến bên ngoài có bộn bề thế nào.
Trở về nhà chính, căn nhà vẫn vậy nhưng nay trông thật có cảm giác là lạ, hắn chả quen với không khí này chút nào.
Lúc nào trở về cũng đều có 2 bên hàng dài là các người làm nhà chính.
- Chào cậu chủ trở về nhà "đồng thanh"
Hắn sải bước vào nhà, căn nhà to lớn một penthouses thật thụ bao người ao ước được như hắn, nhưng hắn lại không nghĩ vậy.
Trong nhà chính đã có sẵn một bàn ăn thịnh soạn, hôm nay xem nó lại căng thẳng đến tột cùng, trong bàn ăn đã có bố mẹ hắn ngồi sẵn.
"Hắn bước vào"
- Chào bố mẹ còn vừa về!
- Dương con vào đây, đi làm có mệt không?
"mẹ hắn hỏi"
Ba hắn thì vẫn điềm đạm như vậy, hắn nhìn mà phát chán rồi
- Về rồi đấy à, dạo này công ty con sao rồi?
"ba hắn hỏi"
- Dạ con vẫn ổn, mọi thứ đều ổn
- Ừ ổn thì tốt, thôi ngồi vào đây"
"Ba gọi"
- À dạ "bước vào bàn ăn"
- À mà ba mẹ sao lại gọi còn về thế ạ?
Có chuyện gì cần nói sao?
- Con ăn đã xong bố sẽ nói với con sao "mẹ đáp"
Mọi người đã bắt đầu thưởng thức những món ăn trên bàn, toàn là sơn hào hải vị thôi nhưng hắn nhìn ăn nhiều cũng đến phát ngán rồi!
- Này Đăng Dương, con cũng đến tuổi cần có người chăm sóc con rồi đấy, mẹ thấy con bắt đầu mài mòn sức khỏe rồi
"mẹ thở dài"
- Con thật sự thấy chưa cần thiết lắm mẹ ạ, con thật sự chưa có đối tượng và chưa cần thiết lắm đến việc lập gia đình, công việc của con vẫn còn rất nhiều, con không muốn lãng phí thời gian này vào chuyện không bổ ích.
- Con chỉ biết suốt ngày công việc thôi, đã bao năm rồi con vẫn vậy
"bố thở dài"
- Con thật sự muốn làm mọi thứ thật hoàn hảo, con muốn tiếp tục phát triển công ty nhà mình và phát triển VN
- Ta có một đối tượng cho con, ta nghĩ con sẽ thích người này "bố nói"
- Con nghĩ không cần thiết lắm đâu ạ, đến khi nào con muốn tự khắc con sẽ có được mái ấm của mình thôi
- Bọn ta thật sự xin lỗi đến con, nhưng đây là một thỏa thuận hôn nhân từ một ân nhân đã cứu giúp ta, và con kết hôn sẽ tốt cho cả hai bên "bố nói"
- Hai bên?
Lại công việc sao ạ, lại lợi ích sao, lúc nào cũng vậy bố mẹ chưa bao giờ nghĩ đến cảm xúc của con
- Ta nghĩ nói điều này có hơi đường đột, nhưng ta nghĩ nó rất tốt cho con và mối quan hệ của gia tộc ta, ta chỉ muốn tốt cho con thôi Dương à!
"bố nói"
Không khí đột ngột trở nên căng thẳng bao giờ hết, mẹ hắn vẫn im lặng như đã được biết điều này từ trước, ngầm như đã hiểu được sự đồng thuận của gia đình.
- Ý mẹ thì sao ạ?
- Mẹ thì chẳng có ý kiến gì nhưng ta nghĩ điều đó cũng sẽ tốt hơn cho con "mẹ nói"
- Thôi được rồi..., coi như con đồng ý chiều lòng bố mẹ!
"thở dài"
- Mong con sẽ hiểu cho bọn ta "mẹ bảo"
...
Bữa ăn vẫn tiếp tục, nhưng nó là một nốt trầm khoảng lặng, vẫn tiếp tục ăn nhưng sao mà nó không còn ngon nữa.
Gia đình hắn lại tập hợp ngay phòng khách mà ăn tráng miệng, bên cạnh đó còn bàn về chuẩn bị hôn sự cho hắn.
Lạ thật ha, chưa biết người mà hắn sẽ cưới là ai, sao lại gấp gáp như vậy chứ?
Hắn cất tiếng hỏi :
- Hôn phu của con là ai thế ạ?
"thắc mắc"
- Là Thanh Pháp, là người của P&K "mẹ hắn đáp"
- P&K sao?
Sao lại là P&K
P&K là tổ chức ngầm chuyên kinh doanh quán bar, giao dịch vũ khí do bố mẹ Thanh Pháp sáng lập trực thuộc gia tộc họ Phạm.
- Người sáng lập P&K là bạn thân của ta, từng là người ở trong VN, nhưng muốn tách ra mà thành lập một tổ chức riêng, ông ấy từng cứu ta một mạng đấy!
"bố giải thích"
- Vậy tại sao ông ấy muốn con kết hôn với Thanh Pháp trong khi P&K đã là một tổ chức lớn mạnh rồi kia mà?
- Thật sự ta cũng không biết ông bạn già của ta nghĩ thế nào, nhưng trước khi mà bọn ta tách rời ra, ông ấy muốn con ông ấy được đính hôn với con xem như là kết thân của 2 ông bạn già này, cũng có thể P&K đang gặp khó khăn ở một vấn đề nào đó?
"bố giải đáp"
Bỗng mẹ lại lên tiếng ngăn chặn cuộc trò chuyện quá sâu này :
- Thôi đi 2 bố con này, từ từ hả tính tiếp thôi lo ăn trái cây này!
...
Sau khi ăn xong hắn lại đi ra sau nhà mà gọi điện cho ai đó :
- Sao đấy, gọi em làm gì?
- Này "Violet" giúp anh một chuyện "gấp"
- Chuyện gì mà trông khiến anh gấp gáp thế nhể?
"trêu Dương"
- Giúp anh điều tra về Thanh Pháp, điều tra về P&K nữa
- Chuyện gì thế này?
Sao hôm nay anh lại muốn biết về P&K nhể
- Đừng lòng vòng nữa, nữa anh nói sau
- Rõ sếp "cúp máy"
Hắn lại nhấc máy gọi thêm ai nữa :
- Lô ní có chuyện gì nay tìm tới Khang dị hỏ?
- Dở chứng gì đấy, dở hơi quá...
Đi bar không?
- Nay bày đặt đi bar bọng đồ luôn hả, m có định hướng khác rồi hả Dương
- Bớt xàm lại đi, thế có đi không?
Lắm lời thế
- Đi thì đi t sợ m hả, à mà t rủ thêm bọn nó nhé
- Cứ việc "cúp máy"
Hắn quay trở lại phòng khách và nói lời tạm biệt với bố mẹ, hắn lại gặp lại con xe yêu dấu của mình phóng xe đi tới bar.
...
Tại bar tiếng nhạc xập xình đến chói tai, đèn mờ mờ ảo cùng với những cô nàng bỏng mắt, các dân chơi đã dần thích nghi với môi trường này.
- Hey bro, đây này "Đăng vẫy vẫy tay"
Hắn đi tới bàn, gọi một ly rượu vodka.
Đã tới đông đủ hết bao gồm có Hải đăng doo, Jsol, Thái Ngân, Hurrykng.
- Nay đông đủ nhờ, bình thường thì chẳng có đứa nào chịu đi nay có linh tính gì mách bảo bây à?
"hắn trêu"
- Tại nay Khang nghĩ Dương có chỵn gì bùn ó nên Khang bắt tụi nó đi cho Dương đỡ bùn ạ "nhại giọng"
- Ọe nói chuyện thấy gớm quá Khang ơi "Thái Ngân đáp"
- Ủa nay m không ở nhà với tình yêu hả, không sợ tình yêu ở nhà biết sao?
"Dương trêu"
- Nay người đẹp nhà mình đi trực rồi bạn eiii, thỏa thích hôm nay đi mình bị thằng Khang lôi kéo á "cười hì hì"
- Ei đã ai làm gì đâu, tui đã chạm vào bạn chưa?
"Khang hờn"
- Mà nay m có chuyện gì vậy Dương?
Nay rủ mà t hơi bất ngờ bình thường mày chả thèm đếm xỉa tới bọn t, nay bày đặt rủ đi bar đồ he "Đăng doo hỏi"
- Chắc là có chỵn gì bùn roàii, Khang hỉu rõ nó qué mè "Khang thở dài"
Từ xa có một bóng lưng phóng qua dòng người đi lại bàn bọn họ :
- Sao có chuyện gì hot hòn họt kể t nghe coi "Thái Sơn hỏi"
Một khoảng lặng im...
- Định mệnh Sơn đi về đó nhe, bây thoại coi!
"Thái Sơn cọc"
- Ừ thì t có chuyện muốn thông báo đến bây, đừng có mà bất ngờ quá rồi hành t nha!
- Mày mở mồm lẹ coi "Đăng doo đáp"
- T sắp kết hôn rồi
- Gì ba "cả 4 shock toàn tập"
Sơn nhảy cẫng lên vì tin shock này, ai cũng đều bất ngờ và thắc mắc ý trung nhân của hắn là ai :
- Ai mà vô tình lọi dô con mắt m vậy?
"Đăng doo hỏi"
- Chắc người đó xui lắm "Khang trêu"
- Rồi xong luôn, mai mốt đừng có mà than thở với anh nha em, anh có người đồng cảnh ngộ rồi "Thái Ngân cười ha hả dô mặt Dương"
Sơn thì vẫn còn shock đứng hình như pho tượng.
- Không phải đối tượng t chọn, bố mẹ t vì tình nghĩa nên bắt t kết hôn
- Rồi là ai?
"Sơn bỗng quay phất qua"
- Bây có biết Thanh Pháp không?
Bên P&K ấy
- Gì?
P&K sao "Khang bỗng thốt lên"
- Gì mà phản ứng mạnh dữ vậy "Thái Ngân hỏi"
- Ủa mà sao t chưa từng nghe đến Thanh Pháp ta?
"Đăng doo thắc mắc"
- Thanh Pháp là em của t, do t lấy họ bố còn em lấy họ mẹ "Khang trả lời"
- Gì?
"hắn thốt lên"
- Ủa nhưng t vẫn không biết P&K lại có Thanh Pháp cơ đấy a "Sơn hỏi"
- Do từ nhỏ em ấy sống và du học bên Pháp, không có thường xuyên về nên được giấu kín, chuyện này ngoài gia đình t ra cũng không ai biết đâu, nó cũng về gần đây chắc cũng 1 tháng rồi "Khang giải thích"
- Ồ vậy Dương phải gọi bé Khang là anh rể rồi!
"Thái Ngân chọc bạn"
Hắn vẫn ngồi đâm chiêu suy nghĩ gì đó, tính nói gì đó rồi lại thôi.
- Nè nhe ba mẹ t đồng ý nhưng t không muốn gả em gái yêu của t cho m đâu "Khang hờn"
- Hahaha bị anh rể từ chối rồi "Sơn cười ha hả dô mặt Dương"
- Nè nhe chắc t muốn lắm á "Dương đáp"
G Dương ơi Dương m mà làm gì em t buồn t băm m ra trăm mảnh đấy!
"Khang hù dọa"
Mọi người cười to, còn hắn không biết chuyện gì sắp tới sẽ xảy đến với hắn nữa, cứ hết ly này với ly khác cùng đám bạn khờ của mình.
end chap 1
...
___________________________________________