Khác THE UNIQUE (DuongKieu)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
391077395-256-k597820.jpg

The Unique (Duongkieu)
Tác giả: ehna1004
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

- Liệu em ấy có thật sự vững chãi mà bước đi trên con đường đầy gai ?

- Tôi tin em ấy sẽ làm được, em ấy luôn là một độc nhất của tôi!...

"Hành trình Trần Đăng Dương chữa lành vết sẹo lồi cho Nguyễn Thanh Pháp"

Chuyện đầu tay mới viết, ủng hộ toai đuyyy



solnick​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • The Child Of God
  • [ Nữ Cường ] Hoa Hồng Thép
  • [GL] The Accursed
  • Choker- Rewrite the world
  • Twelve Candles: The Last Traitor
  • THE LITTLE WARRIOR ( Vietnamese Ver )
  • The Unique (Duongkieu)
    Intro


    Nhân vật :

    - Nguyễn Thanh Pháp (Pháp Kiều) 22 tuổi : Lớn lên từ sự giáo dục hà khắc của bậc cha mẹ, được đào tạo thành sát thủ chuyên nghiệp bởi tổ chức P&K (Do bố mẹ thành lặp được duy trì đến hiện nay, trở thành 1 trong những tổ chức lớn nhất Thành Phố), nhan sắc tuyệt trần hưởng gen từ bố mẹ, mang sự thông minh xéo sắc trong giao tiếp, vẫn còn đang học tập về việc quản lý tổ chức mafia người thừa kế từ bố mẹ, dù xuất sắc như vậy nhưng vẫn còn độc thân, chưa có một mảnh tình vắt vai từ thuở sơ khai lọt lòng.

    - Trần Đăng Dương (Dương Domic) 25 tuổi : Được hưởng gen lãnh đạo từ ba mẹ, rất giỏi trong việc quản lý tổ chức VN (Venus) tổ chức do ba mẹ sáng lập đến giờ đã được giao lại cho hắn quản trị, tổ chức đó hiện tại đã duy trì thành một trong số tổ chức gần lớn nhất toàn cầu, có nhiều đường dây phức tạp từ thương trường, thông minh, khiêm tốn, nói ít làm nhiều, tài sắc vẹn toàn, nhưng còn độc thân.

    - Violet (Trợ thủ của anh) 24 tuổi : Theo anh sinh tử, được Dương rất tinh tưởng mà quản lý rất nhiều chi nhánh đen, trung thành, thông minh, đã có ý trung nhân.

    - Casio (Trợ lý của Kiều) 24 tuổi : Giúp đỡ Kiều, làm việc của một trợ lý của Kiều rất lâu nên rất trung thành với em, độc thân.

    - Phạm Bảo Khang (HURRYKNG) 25 tuổi : Anh trai của Kiều, thân thiết ủng hộ em, luôn luôn bảo vệ em, tài sắc vẹn toàn, đã có ý trung nhân.

    - Kem (người yêu của Khang) 25 tuổi : Bạn gái của Khang, công dung ngôn hạnh, chung tình, tài sắc vẹn toàn, công chúa của gia tộc, được bố mẹ chồng yêu thương hết mực.

    - Trần Phong Hào (Nicky) 22 tuổi : Bạn thân của Kiều vì từng học chung từ nhỏ thân thiết đến tận nay, từng giúp đỡ Kiều bị BLHĐ.

    - Nguyễn Thái Sơn (Jsol) 25 tuổi : Bạn của Đăng Dương với thành tích và học thức cao đi du học và về, hiện nay đang làm GĐ tại tập đoàn Cellini.

    - Huỳnh Hoàng Hùng (Gemini Hùng Huỳnh) 24 tuổi : Là sát thủ lâu năm huấn luyện trước Kiều 2 khóa, bạn thân của Kiều và đang trực tiếp quản lý đế chế do mình sáng lặp ra.

    - Đỗ Hải Đăng (Hải Đăng Doo) 25 tuổi : Chung hội bạn với Dương, là một badboy chính hiệu nhưng sở hữu khối tài sản lớn từ việc GĐ công ty DOD.

    - Quang Trung (chồng nhỏ của PĐTN) 25 tuổi : Là một bác sĩ tài ba làm việc trong tổ chức của PĐTN ngoài ra vẫn làm việc song song ở bệnh viện lớn nhất TP.

    - Phạm Đình Thái Ngân (chồng lớn của Quang Trung) 25 tuổi : Cũng làm việc song song 2 thế giới, chung hội nhóm với Dương, là người đầu tiên kết hôn sớm nhất trong hội.

    - Trần Minh Hiếu (anh họ của Kiều) 25 tuổi : Sống và hoạt động nhiều ở bên Mỹ, là một trong số tuổi trẻ tài cao, có công ty tự thành lập nay đã là công ty lớn mạnh cạnh tranh với nhiều top đầu, bạn thân của Dương, sống ẩn nhất.

    ___________________________________________

    - Em là một bông hoa hồng vừa nở rộ, ta chẳng muốn em phải vướng bận gì.

    - Anh đừng dối em bất kỳ điều gì, đừng chỉ vì lợi ích của anh nhé?

    ...
     
    The Unique (Duongkieu)
    Chap 1


    - Đây là lần đầu sốp viết, sai xót gì phản hồi cho sốp nhooo :33

    ___________________________________________

    Tại công ty VN, nơi mà hắn đang vùi đầu vùi cổ vào mớ công việc, tự hỏi rằng liệu mục đích hắn sống là gì nhỉ?

    Đã biết bao lâu hắn chưa cảm nhận được sự hạnh phúc thật sự.

    Từ lúc thuở lọt lòng mang trọng trách là con cả mà còn là cháu đích tôn, được huấn luyện đầy nghiêm khắc từ những cú đấm đá, bao nhiêu tri thức đều đổ dồn vào những lần ép buộc mình, không tránh mà phụ lòng của bố mẹ hắn, đến lớn vẫn vậy chưa từng được hỏi con thật sự muốn gì, vì từ lâu đã quen với sự giáo dục như vậy nên đành đã quen.

    "Lần đầu thấy được cách loài người đối xử với nhau như thú vật, xem cách họ linh tính, tính toán sau lưng nhau mà chà đạp, tự nhủ lòng mình phải trở thành một người đứng trên tất cả không cần bằng mọi thủ đoạn, hắn không phải là một con cáo già, mà là một con cáo thông minh"

    Đang trong những suy nghĩ còn đang dang dở thì trợ lý của hắn "Casio" đến thông báo cho hắn một việc quan trọng :

    - Thưa sếp, có phu nhân đến tìm liệu...

    Có tiếp đãi không ạ?

    "nghi vấn"

    - Mời phu nhân vào đây

    - Vâng sếp

    Casio ra ngoài và mời mẹ hắn vào :

    - Dạ bác ơi, mời bác vào ạ

    - Được rồi tôi cảm ơn

    Mẹ hắn vào phòng tìm hắn và nói :

    - Con định đi khỏi cái nhà này luôn à, mấy ngày nay đi đâu?

    "khó chịu"

    - Mẹ đến tìm con để làm gì thế ạ?

    Không phải con đã bảo con rất bận sao

    - Bận cỡ nào cũng phải về nhà với bà dà này chứ, con định đợi ta chết mới về thăm lần cuối sao?

    - Ý con không phải vậy đâu, mà thật ra có chuyện gì mà mẹ phải tìm con thế?

    - Chiều này sắp xếp về nhà dùng mâm cơm cùng 2 người già này, bọn ta có chuyện muốn nói với con

    - Chuyện gì?

    Có gấp không ạ, không thể nói tại đây sao ạ

    - Rất gấp và bọn ta cần con ngồi lại ăn cơm mà nghiêm túc bảo ban con, nhớ về đấy!

    "quay lưng bỏ đi"

    Hắn ngồi với sự thắc mắc mang vẻ nghiêm trọng, bỗng nhiên mẹ hắn lại muốn hắn trở về làm gì nhỉ?

    - Kì lạ thật đấy, bình thường còn chẳng quan tâm đến mình sống chết như nào cơ mà?

    "suy nghĩ"

    Hắn dẹp đi mớ hổn độn trong đầu cố gắng sắp xếp làm công việc thật nhanh chóng để chiều trở về nhà chính.

    ...

    Đến xế chiều, hắn sắp xếp lại một số việc và giao cho Casio thư ký của hắn mà quay trở về nhà chính.

    - Hôm nay bầu trời thật lạ, liệu có điềm gì chả lành sao?

    "hắn nghĩ"

    Đúng vậy hôm nay trời rất âm u lạ thường, cuộc sống mãi đảo lộn theo dòng chảy thời gian nên hắn chả mãi quan tâm đến bên ngoài có bộn bề thế nào.

    Trở về nhà chính, căn nhà vẫn vậy nhưng nay trông thật có cảm giác là lạ, hắn chả quen với không khí này chút nào.

    Lúc nào trở về cũng đều có 2 bên hàng dài là các người làm nhà chính.

    - Chào cậu chủ trở về nhà "đồng thanh"

    Hắn sải bước vào nhà, căn nhà to lớn một penthouses thật thụ bao người ao ước được như hắn, nhưng hắn lại không nghĩ vậy.

    Trong nhà chính đã có sẵn một bàn ăn thịnh soạn, hôm nay xem nó lại căng thẳng đến tột cùng, trong bàn ăn đã có bố mẹ hắn ngồi sẵn.

    "Hắn bước vào"

    - Chào bố mẹ còn vừa về!

    - Dương con vào đây, đi làm có mệt không?

    "mẹ hắn hỏi"

    Ba hắn thì vẫn điềm đạm như vậy, hắn nhìn mà phát chán rồi

    - Về rồi đấy à, dạo này công ty con sao rồi?

    "ba hắn hỏi"

    - Dạ con vẫn ổn, mọi thứ đều ổn

    - Ừ ổn thì tốt, thôi ngồi vào đây"

    "Ba gọi"

    - À dạ "bước vào bàn ăn"

    - À mà ba mẹ sao lại gọi còn về thế ạ?

    Có chuyện gì cần nói sao?

    - Con ăn đã xong bố sẽ nói với con sao "mẹ đáp"

    Mọi người đã bắt đầu thưởng thức những món ăn trên bàn, toàn là sơn hào hải vị thôi nhưng hắn nhìn ăn nhiều cũng đến phát ngán rồi!

    - Này Đăng Dương, con cũng đến tuổi cần có người chăm sóc con rồi đấy, mẹ thấy con bắt đầu mài mòn sức khỏe rồi

    "mẹ thở dài"

    - Con thật sự thấy chưa cần thiết lắm mẹ ạ, con thật sự chưa có đối tượng và chưa cần thiết lắm đến việc lập gia đình, công việc của con vẫn còn rất nhiều, con không muốn lãng phí thời gian này vào chuyện không bổ ích.

    - Con chỉ biết suốt ngày công việc thôi, đã bao năm rồi con vẫn vậy

    "bố thở dài"

    - Con thật sự muốn làm mọi thứ thật hoàn hảo, con muốn tiếp tục phát triển công ty nhà mình và phát triển VN

    - Ta có một đối tượng cho con, ta nghĩ con sẽ thích người này "bố nói"

    - Con nghĩ không cần thiết lắm đâu ạ, đến khi nào con muốn tự khắc con sẽ có được mái ấm của mình thôi

    - Bọn ta thật sự xin lỗi đến con, nhưng đây là một thỏa thuận hôn nhân từ một ân nhân đã cứu giúp ta, và con kết hôn sẽ tốt cho cả hai bên "bố nói"

    - Hai bên?

    Lại công việc sao ạ, lại lợi ích sao, lúc nào cũng vậy bố mẹ chưa bao giờ nghĩ đến cảm xúc của con

    - Ta nghĩ nói điều này có hơi đường đột, nhưng ta nghĩ nó rất tốt cho con và mối quan hệ của gia tộc ta, ta chỉ muốn tốt cho con thôi Dương à!

    "bố nói"

    Không khí đột ngột trở nên căng thẳng bao giờ hết, mẹ hắn vẫn im lặng như đã được biết điều này từ trước, ngầm như đã hiểu được sự đồng thuận của gia đình.

    - Ý mẹ thì sao ạ?

    - Mẹ thì chẳng có ý kiến gì nhưng ta nghĩ điều đó cũng sẽ tốt hơn cho con "mẹ nói"

    - Thôi được rồi..., coi như con đồng ý chiều lòng bố mẹ!

    "thở dài"

    - Mong con sẽ hiểu cho bọn ta "mẹ bảo"

    ...

    Bữa ăn vẫn tiếp tục, nhưng nó là một nốt trầm khoảng lặng, vẫn tiếp tục ăn nhưng sao mà nó không còn ngon nữa.

    Gia đình hắn lại tập hợp ngay phòng khách mà ăn tráng miệng, bên cạnh đó còn bàn về chuẩn bị hôn sự cho hắn.

    Lạ thật ha, chưa biết người mà hắn sẽ cưới là ai, sao lại gấp gáp như vậy chứ?

    Hắn cất tiếng hỏi :

    - Hôn phu của con là ai thế ạ?

    "thắc mắc"

    - Là Thanh Pháp, là người của P&K "mẹ hắn đáp"

    - P&K sao?

    Sao lại là P&K

    P&K là tổ chức ngầm chuyên kinh doanh quán bar, giao dịch vũ khí do bố mẹ Thanh Pháp sáng lập trực thuộc gia tộc họ Phạm.

    - Người sáng lập P&K là bạn thân của ta, từng là người ở trong VN, nhưng muốn tách ra mà thành lập một tổ chức riêng, ông ấy từng cứu ta một mạng đấy!

    "bố giải thích"

    - Vậy tại sao ông ấy muốn con kết hôn với Thanh Pháp trong khi P&K đã là một tổ chức lớn mạnh rồi kia mà?

    - Thật sự ta cũng không biết ông bạn già của ta nghĩ thế nào, nhưng trước khi mà bọn ta tách rời ra, ông ấy muốn con ông ấy được đính hôn với con xem như là kết thân của 2 ông bạn già này, cũng có thể P&K đang gặp khó khăn ở một vấn đề nào đó?

    "bố giải đáp"

    Bỗng mẹ lại lên tiếng ngăn chặn cuộc trò chuyện quá sâu này :

    - Thôi đi 2 bố con này, từ từ hả tính tiếp thôi lo ăn trái cây này!

    ...

    Sau khi ăn xong hắn lại đi ra sau nhà mà gọi điện cho ai đó :

    - Sao đấy, gọi em làm gì?

    - Này "Violet" giúp anh một chuyện "gấp"

    - Chuyện gì mà trông khiến anh gấp gáp thế nhể?

    "trêu Dương"

    - Giúp anh điều tra về Thanh Pháp, điều tra về P&K nữa

    - Chuyện gì thế này?

    Sao hôm nay anh lại muốn biết về P&K nhể

    - Đừng lòng vòng nữa, nữa anh nói sau

    - Rõ sếp "cúp máy"

    Hắn lại nhấc máy gọi thêm ai nữa :

    - Lô ní có chuyện gì nay tìm tới Khang dị hỏ?

    - Dở chứng gì đấy, dở hơi quá...

    Đi bar không?

    - Nay bày đặt đi bar bọng đồ luôn hả, m có định hướng khác rồi hả Dương

    - Bớt xàm lại đi, thế có đi không?

    Lắm lời thế

    - Đi thì đi t sợ m hả, à mà t rủ thêm bọn nó nhé

    - Cứ việc "cúp máy"

    Hắn quay trở lại phòng khách và nói lời tạm biệt với bố mẹ, hắn lại gặp lại con xe yêu dấu của mình phóng xe đi tới bar.

    ...

    Tại bar tiếng nhạc xập xình đến chói tai, đèn mờ mờ ảo cùng với những cô nàng bỏng mắt, các dân chơi đã dần thích nghi với môi trường này.

    - Hey bro, đây này "Đăng vẫy vẫy tay"

    Hắn đi tới bàn, gọi một ly rượu vodka.

    Đã tới đông đủ hết bao gồm có Hải đăng doo, Jsol, Thái Ngân, Hurrykng.

    - Nay đông đủ nhờ, bình thường thì chẳng có đứa nào chịu đi nay có linh tính gì mách bảo bây à?

    "hắn trêu"

    - Tại nay Khang nghĩ Dương có chỵn gì bùn ó nên Khang bắt tụi nó đi cho Dương đỡ bùn ạ "nhại giọng"

    - Ọe nói chuyện thấy gớm quá Khang ơi "Thái Ngân đáp"

    - Ủa nay m không ở nhà với tình yêu hả, không sợ tình yêu ở nhà biết sao?

    "Dương trêu"

    - Nay người đẹp nhà mình đi trực rồi bạn eiii, thỏa thích hôm nay đi mình bị thằng Khang lôi kéo á "cười hì hì"

    - Ei đã ai làm gì đâu, tui đã chạm vào bạn chưa?

    "Khang hờn"

    - Mà nay m có chuyện gì vậy Dương?

    Nay rủ mà t hơi bất ngờ bình thường mày chả thèm đếm xỉa tới bọn t, nay bày đặt rủ đi bar đồ he "Đăng doo hỏi"

    - Chắc là có chỵn gì bùn roàii, Khang hỉu rõ nó qué mè "Khang thở dài"

    Từ xa có một bóng lưng phóng qua dòng người đi lại bàn bọn họ :

    - Sao có chuyện gì hot hòn họt kể t nghe coi "Thái Sơn hỏi"

    Một khoảng lặng im...

    - Định mệnh Sơn đi về đó nhe, bây thoại coi!

    "Thái Sơn cọc"

    - Ừ thì t có chuyện muốn thông báo đến bây, đừng có mà bất ngờ quá rồi hành t nha!

    - Mày mở mồm lẹ coi "Đăng doo đáp"

    - T sắp kết hôn rồi

    - Gì ba "cả 4 shock toàn tập"

    Sơn nhảy cẫng lên vì tin shock này, ai cũng đều bất ngờ và thắc mắc ý trung nhân của hắn là ai :

    - Ai mà vô tình lọi dô con mắt m vậy?

    "Đăng doo hỏi"

    - Chắc người đó xui lắm "Khang trêu"

    - Rồi xong luôn, mai mốt đừng có mà than thở với anh nha em, anh có người đồng cảnh ngộ rồi "Thái Ngân cười ha hả dô mặt Dương"

    Sơn thì vẫn còn shock đứng hình như pho tượng.

    - Không phải đối tượng t chọn, bố mẹ t vì tình nghĩa nên bắt t kết hôn

    - Rồi là ai?

    "Sơn bỗng quay phất qua"

    - Bây có biết Thanh Pháp không?

    Bên P&K ấy

    - Gì?

    P&K sao "Khang bỗng thốt lên"

    - Gì mà phản ứng mạnh dữ vậy "Thái Ngân hỏi"

    - Ủa mà sao t chưa từng nghe đến Thanh Pháp ta?

    "Đăng doo thắc mắc"

    - Thanh Pháp là em của t, do t lấy họ bố còn em lấy họ mẹ "Khang trả lời"

    - Gì?

    "hắn thốt lên"

    - Ủa nhưng t vẫn không biết P&K lại có Thanh Pháp cơ đấy a "Sơn hỏi"

    - Do từ nhỏ em ấy sống và du học bên Pháp, không có thường xuyên về nên được giấu kín, chuyện này ngoài gia đình t ra cũng không ai biết đâu, nó cũng về gần đây chắc cũng 1 tháng rồi "Khang giải thích"

    - Ồ vậy Dương phải gọi bé Khang là anh rể rồi!

    "Thái Ngân chọc bạn"

    Hắn vẫn ngồi đâm chiêu suy nghĩ gì đó, tính nói gì đó rồi lại thôi.

    - Nè nhe ba mẹ t đồng ý nhưng t không muốn gả em gái yêu của t cho m đâu "Khang hờn"

    - Hahaha bị anh rể từ chối rồi "Sơn cười ha hả dô mặt Dương"

    - Nè nhe chắc t muốn lắm á "Dương đáp"

    G Dương ơi Dương m mà làm gì em t buồn t băm m ra trăm mảnh đấy!

    "Khang hù dọa"

    Mọi người cười to, còn hắn không biết chuyện gì sắp tới sẽ xảy đến với hắn nữa, cứ hết ly này với ly khác cùng đám bạn khờ của mình.

    end chap 1

    ...

    ___________________________________________
     
    The Unique (Duongkieu)
    Chap 2


    ...

    Bên cạnh đó quay trở lại bên Thanh Pháp.

    - Hôm nay Thanh Pháp rất buồn khi nhận được tin từ ba mẹ là mình phải sắp kết hôn với Đăng Dương, dù đã cố phản đối nhưng dường như nó đều là vô hiệu.

    Tại khu tập luyện đặc biệt của các sát thủ tại P&K :

    "Này bé iu sao này nhìn bé buồn thế?"

    -Hùng Huỳnh hỏi-

    "Dạ bé sắp phải chống cười rồi"

    "Chống cười hả?

    Gì thế này, chống cười với ai cơ"

    "Dạ bé chống cười với người bố mẹ bé sắp đặt á anh, trời ơi bé bùn quá dị là mai mốt bé không thể cùng anh đi quậy nữa rồi" /thở dài/

    "Sao ông bà chủ lại đường đột thế nhỉ?

    Em mới biết tin đó luôn, mà em kết hôn với ai em biết chưa?

    -Hùng hỏi-

    "Dạ hình như là Đăng Dương" /Thanh Pháp nhớ lại/

    "Trời ơi Kiều ơi mối này trinh lắm nha em, mà anh nghe nói bên VN Đăng Dương quản lý tốt lắm đó"

    "Dạ hoiii em hong muốn chống cười liền dị đâu, quá nhanh quá nguy hiểm"

    "Thế em có từ chối được không, là mai mốt em sống ở bên đây luôn hả?"

    -Hùng hỏi-

    "Dạ đúng rồi anh ơi, mà em bị từ chối cũng vô hiệu à" /ấm ức/

    "Vậy là em còn đi làm nhiệm vụ không?

    Hay là nghĩ ở nhà chăm sóc gia đình luôn"

    "Chời ơi em còn trẻ, tuổi teen còn khỏe cơ mà, chắc chắn là còn đi làm nhiệm vụ sau này còn quản lý P&K nữa chứ"

    "Gặp chồng em chưa?"

    "Trời ơi gọi chồng có sớm quá hong, em còn chưa gặp được mặt người ta nữa, em sợ ảnh thấy em chắc ảnh chạy mất dép" /cười hì hì/

    "Trời ơi chắc không có dụ đó đâu bé ơi, Dương hình như cũng không phải dạng vừa đâu, cũng làm việc trong tổ chức ngầm giống mình vậy á"

    Đang nói chuyện thì bỗng có một thông báo từ quản trị của P&K :

    Nhiệm vụ mới : đến bar chi nhánh thứ 4, trao đổi hàng với DILIGENCE.

    Thời gian tối đêm nay hàng bao gồm 2 cây AS50, lấy hàng tại kho khu vực F.

    "Nhiệm vụ mới nè anh, anh có đi với em không?"

    "Không lẽ anh nỡ lòng bỏ em một mình sao?"

    "Ủa mà DILIGENCE là tổ chức gì vậy anh?

    Mà quán bar đó nằm ở đâu em mới về cũng không rành lắm"

    "Tổ chức nhỏ thôi chắc cần hàng gấp, em cứ về chuẩn bị tối nay anh đón em cho"

    Hai người đã chốt được thời gian và địa điểm hẹn gặp nhau.

    ...

    - Tại căn nhà của Thanh Pháp, em tắm rửa chuẩn bị cho nhiệm vụ tối nay.

    Em trang bị thêm cho mình khẩu Ballester - Molina và 10 viên đạn, em mặc một bộ trang phục full cây đen với mái tóc xanh nổi bật nhìn trông rất quyết rũ mà không hề lỗi thời.

    Vì em sống có một mình nên em phải tự chuẩn bị tất tần tật mọi thứ cho em, em cũng chẳng thích có người trong nhà mình vì em sống rất lowkey.

    Mọi người thường gọi em là Kiều nhiều hơn rất ít ai biết em tên Thanh Pháp vì tên Kiều là tên hoạt động trong thế giới ngầm của em, từ đó tới giờ em được bố mẹ rất bảo mật mà huấn luyện đặc biệt bên nước người, bên cạnh đó thông tin của em được bảo mật kỹ lưỡng vì muốn bảo vệ cho em khỏi những nguy hiểm, dạo gần đây em cũng đã thực hành rất nhiều nhiệm vụ trở về nước lần này vì muốn về quê hương của mình, muốn tìm thêm nhiều mới lạ để rèn luyện kỹ năng.

    Sau khoảng thời gian chờ đợi anh Hùng cũng đến mà đèo em đi thực hiện nhiệm vụ.

    Anh Hùng lúc nào cũng vậy căn dặn em thật kỹ càng, vì em tuy đã được huấn luyện đặc biệt nhưng còn rất thiếu kinh nghiệm thực tế.

    Bên cạnh đó Hùng Huỳnh cũng được ba mẹ em giao nhiệm vụ bảo vệ em, tránh em bị thương.

    "Nhớ đó nha, em phải cẩn thận cứ theo sát anh này" -Hùng vừa lái xe vừa bảo-

    "Trời ơi anh của em, anh quá lo xa rồi đó mạng em lớn lắm anh lo chi sớm"

    /cười khì khì/

    "Em mà có chuyện gì anh sống cũng không yên ổn đâu, chắc anh cũng ngủm theo em mất" /trêu/

    ...

    - Đã tới quán bar đó, đồng thời cũng là nơi mà đám bạn Đăng Dương đang chén say chúc mừng thằng bạn kết hôn.

    "Này đi theo anh" /dắt em đi/

    - Tới bàn anh gọi cho 2 người ly Moscato D'Asti một loại rựu nhẹ với hương thơm dễ chịu :

    "Uống đỡ đi, làm nhiệm vụ anh sợ em lại say thì chết mất" /trêu em/

    "Nè nhe anh cứ khinh em, đô em cao lắm đó"

    "Hồi trước em nào biết uống một giọt nào đâu bé ơi, do anh tập cho em không đó" -Hùng đáp-

    "Ủa mà nào người ta mới tới thế anh" -Kiều hỏi-

    "Hình như lúc 9 giờ tại phòng VIP 202"

    Bỗng nhiên Hùng đảo mắt tại một góc nọ và thốt lên :

    "Này bé, cậu chủ kìa" /chỉ Khang/

    "Ủa sao ảnh ở đây ta?

    Em méc chị Kem mới được" /cười khì khì/

    "Em có qua bển chào hỏi không, còn sớm đó"

    "Dạ thôi anh ơi, em thấy bạn 2 Khang quá trời, em ngại lắm"

    Cũng tới lúc trao đổi hàng hóa Kiều và Hùng bắt đầu sải bước đến phòng 202 :

    "Nhớ nghe chưa, theo sau anh nhớ cầm chặt hàng nha"

    "Rõ"

    Tại phòng VIP 202 có một đám người khuôn mặt dữ tởn, giang hồ thứ thiệt trong số đó cầm trên tay 1 vali đầu tiền

    "Xin chào chúng tôi là P&K rất mong hợp tác cùng DILIGENCE" -Hùng nói-

    "Kiểm hàng đi" -nhân viên DILIGENCE-

    "Được rồi tốt lắm, tôi rất ưng mong hợp tác lâu dài -nhân viên DILIGENCE-

    "À mà đây là ai đấy?

    Người mới à, trông em thật xin đẹp" /nựng càm Kiều/

    "Mong anh tự trọng" /hất tay ra/

    "Wow!

    Đúng là người của P&K mạnh mẽ thật đấy người đẹp"

    "Đủ rồi kết thúc giao dịch đi" -Hùng đáp-

    Bỗng nhiên người bên DILIGENCE bao vây lấy 2 người, có ý định muốn cưới lấy số hàng trên tay :

    "Gì đây?" /Hùng cười khẩy/

    2 người đã quá quen với mấy cái cách làm việc hèn hạ này.

    "Tôi mong anh nên suy nghĩ việc anh sắp làm sẽ ảnh hưởng như thế nào đâu!"

    -Kiều nói-

    Không nhiều lời vòng vo nữa bọn kia nhào vào mà cướp lấy hàng, với kinh nghiệm được huấn luyện với cả hai bao nhiêu đây chả nhầm nhò gì cả.

    Bỗng nhiên đèn tắt tối um cả khu bar, chớp lấy cơ hội Hùng nhanh chóng tìm Kiều lôi ra khỏi phòng 202 với số hàng và vali tiền trên tay.

    Đèn lại có lại, bọn chúng nhanh chóng đuổi theo ra khỏi phòng VIP.

    ...

    - Phía bên Dương :

    "Cái gì mà ồn ào thế kia?"

    -Khang hỏi-

    "Chắc lại mấy bọn ranh ma chơi rượt đuổi thôi" -Doo nhàn nhạt đáp-

    Còn Thái Ngân với Sơn sao?

    Đã trở về từ 10 kiếp trước, Thái Ngân thì vợ hú về còn Sơn thì xỉn đến làm những hành động kỳ cục được Doo tống lên taxi đi về

    Hắn thì vẫn ngồi đó suy nghĩ về tương lai, hỏi thêm về một số thông tin từ Khang.

    Hắn biết được em được gọi là Kiều, và em đi du học từ nhỏ nên không ai biết em là con của P&K.

    "Ê ê nhìn ai quen quen thế kia"

    /Khang thắc mắc/

    Một đầu xanh full đen với một cậu trai trẻ bị rượt đuổi theo sau là một đám người hung tợn, hình như đang xảy ra mâu thuẫn và giải quyết.

    "Ai quen cơ, m hâm à?"

    -Dương hỏi-

    "Kiều, đúng Kiều rồi"

    /anh nheo mắt nhìn rõ hơn/

    "Gì cơ, Kiều á?

    Sao lại ở đây?"

    /Đăng Doo thắc mắc/

    "Có chuyện rồi đi với t" -Khang đáp-

    Hai người chạy ra xem thế nào, còn hắn thì vẫn mảy may ngồi nốc nốt ly rượu.

    Bên kia đang giảng hòa về việc gì đó.

    Khang mới nhận được tín hiện từ Kiều, hiểu rõ Kiều đang làm nhiệm vụ nên mới tìm cơ hội cho Kiều và Hùng chạy thoát :

    "Này này mấy ông anh, có chuyện gì thế nhỉ?"

    -Khang hỏi-

    Khang ra hiệu cho Kiều và Hùng chạy đi để lại hắn và Doo kéo dài thời gian.

    Hai người lẽn trốn đi nhưng bị phát hiện, và 2 bên bắt đầu xô sát nhau.

    Hắn thầy bỗng nhiên lại ì đùng như thế nên cũng vào tham gia, vừa lại thì thấy mọi người đang đánh nhau được chia thành 2 phe

    Kiều đang hạ gục 2 tên đang đuổi theo mình, móc súng ra định hạ gục cả 2, tại bar hiện tại đang náo loạn vô cùng, bỗng nhiên sắp bắn viên đầu tiên thì Kiều bị một kẻ lạ mắt thứ 3 giựt lấy súng chỉa thẳng lại vào đầu em :

    "Này Kiều cẩn thận đấy" /Hùng hét lên/

    Khang nghe thấy cũng ngưng lại mà hướng mắt đến em, hai người đã hạ gục gần hết còn mấy con tép tôm rồi.

    Hắn thấy vậy, trong tình thế nguy hiểm rồi, hắn bay lại bẻ cánh tay đang cầm súng chỉa đầu em, với tốc độ chóng mặt bắt thẳng vào hồng tâm của tên kia.

    /Đoàng/

    Mọi người đều hướng mắt về phía em, xem em có ổn không :

    "Này em có sao không?"

    //Khang đi lại hỏi//

    "Anh xin lỗi Kiều khi nãy anh không để ý -Hùng nói-

    Doo vẫn còn đang hạ gục nốt những tên còn lại.

    Kiều vẫn còn đang đứng hình với tình thế đang xảy ra, xém xíu nữa người nằm đó là em rồi, bàng hoàng và sợ hãi đang chen lấn trong đầu em.

    "Này có sao không?"

    -Dương hỏi-

    "Em không sao, em ổn"

    -Kiều đáp mọi người-

    "Đây súng đây tôi trả"

    /Dương đưa cho Kiều khẩu súng hồi nảy/

    "Vâng, em cảm ơn anh đã cứu em"

    Lúc này chỉ có Dương biết Kiều là hôn phu của mình, hắn cảm thấy hơi bất ngờ khi Kiều còn biết võ thuật, cứ tưởng Kiều chỉ là một người bình thường.

    "Mọi người ổn cả chứ?" /Doo bước lại/

    "Ổn cả rồi" -Khang đáp lại-

    Khang đưa em của mình về nhờ Doo đưa Hùng về, còn hắn cũng phóng xe mà trở về nhà mình.

    Sau chuyện đó hắn có rất nhiều thắc mắc cần được giải đáp từ hôn phu của mình.

    Bỗng hắn nhận được tin nhắn :

    - /từ Violet : Thông tin của Thanh Pháp/

    Hắn chăm chú xem thông tin, nhưng sau ít thế nhỉ chỉ cho biết em là sát thủ bằng A tại P&K và có biệt danh là Pháp Kiều.

    - /từ Đăng Dương : Sau lại ít thế?

    Điều tra được nhiêu đó thôi sao?/

    - / từ Violet : Vâng đúng vậy ạ hầu như những thông tin từ người này đều được giữ bí mật kĩ càng/

    - /từ Đăng Dương : Thôi được rồi, vất vả rồi anh cảm ơn./

    - /từ Violet : Rõ sếp/

    ...

    - Hắn tắt đi điện thoại còn đang dang dở vào vệ sinh cá nhân và nấu nước giải rượu cho mình, chuẩn bị lên giường đánh một giấc thì hắn nhận được một cuộc gọi từ mẹ hắn :

    "Alo con còn thức chứ?"

    "Dạ vẫn còn, đêm hôm khuya khoắt thế này mẹ gọi còn làm chi thế?"

    "À ùm, mai con sắp xếp một buổi tối được không?"

    "Có gấp không mẹ, chuyện gì thế?"

    "Mai buổi tối tại nhà hàng, con có thể đi gặp hôn phu của mình không?"

    "Con sẽ sắp xếp và Casio sẽ báo với mẹ sớm"

    "Thôi được rồi, ngủ đi nhé" /Cúp máy/

    ...

    - /từ Đăng Dương : Casio mai xếp lịch cho tôi vào buổi tối, tôi phải đi gặp một người./

    - /từ Casio : seen/

    - /từ Đăng Dương : thông báo cho phu nhân khoảng thời gian tôi rảnh ngày mai./

    - /từ Casio : rõ sếp/

    Hắn tắt đi điện thoại, thôi đi những suy nghĩ và bắt đầu chìm vào giấc ngủ đẹp

    end chap 2

    ...

    ___________________________________________
     
    The Unique (Duongkieu)
    Chap 3


    ...

    Sáng hôm sau như mọi ngày của hắn, nhưng trong lòng hắn thầm nghĩ tối nay là một buổi rất quan trọng

    Khác với mọi ngày, hôm chắc hẳn hắn phải hết công sức với công việc để có một buổi tối tuyệt vời.

    Hắn là một người mẫu mực với công việc, kiệm lời nhưng rất khéo ăn nói ở trên thương trường hắn được gọi thân thương với đích danh "Dương Domic" ai gặp hắn đều có ấn tượng sâu sắc.

    ...

    Ly cafe đen nóng ấm vào buổi sáng sẽ tốt cho hắn, chuẩn bị đi làm một ngày thật bận rộn hắn công nhận mình rất yêu công việc đến nỗi mình bị bệnh dạ dày rất nặng mà cũng không hay biết.

    Đánh xe ra khỏi căn nhà nguy nga tráng lệ này, thở dài một cái rồi tiến đến con đường hằng ngày đi làm.

    Hắn ở nhà chị có một mình vậy đó, không có người hầu kẻ ở, người tình còn chẳng có.

    Phải đúng hơn là hắn không thích sự ồn ào, tự nhiên quấy rầy đến cuộc sống của hắn thật sự hắn chả cần.

    Nhưng sắp tới đây chắc ngôi nhà này sẽ nhiều tiếng cười hơn rồi.

    ...

    Tại công ty, tiếng bước chân đang khẽ khàng tiến đến phòng hắn.

    /Cốc Cốc/

    "Vào đi"

    "Dạ chào sếp, em đã xếp lịch cho sếp rồi đó ạ.

    Thì ra là thư ký của hắn "Casio"

    "Ừ tôi cảm ơn nhé, à mà tiện thể hôm nay không cần tăng ca đâu, tôi thưởng cho cậu đấy!"

    "Rõ sếp"

    Hắn phất tay ra hiệu cho Casio lui đi, tập trung lại với việc giải quyết một số hộp đồng nữa.

    Casio bước ra ngoài với gương mặt khó hiểu và chưa tin chuyện gì đang xảy ra

    "Gì vậy troi?

    Nay ổng cho mình nghĩ luôn kìa, có bị gì không ta :?" /nghĩ thầm/

    ...

    /Reng Reng Reng/

    "Xin chào, ai đấy?"

    "T nè, tối nay đi date không?"

    -Thái Sơn-

    "Không rảnh" /cúp máy/

    "Ơ..ơ..." /Thái sơn chưa kịp nói/

    Hắn thở dài than phiền, vươn vai một cái xong tiếp tục với công việc của mình

    "Tít tắt tít tắt" tiếng đồng hồ đã nhảy sang 5 giờ chiều, hắn đóng laptop sắp xếp lại mấy giấy tờ còn dang dở trên bàn, quay trở về nhà chuẩn bị cho bữa hẹn tối nay.

    Tối hôm nay hắn tự chọn cho mình một chiếc vest basic nhìn đơn giản mà sang trọng, mang theo con Maybach đi đến chỗ hẹn.

    ...

    Bên kiều thì em mới nhận được cuộc điện thoại vào sáng hôm nay thôi :

    "Mẹ ơi con không đi được không ạ, tối nay con bận mất rồi"

    "Bé bận gì chứ?

    Nếu bận thì ngày mai"

    "Ngày mai con cũng bận"

    "Ngày mốt?"

    "Mốt con cũng bận"

    "Ngày kia?"

    "Con bận lắm, không đi được đâu"

    "Thôi nhá, chốt hôm nay cho tui đừng có mà mè nheo nữa bé à"

    "Thôi mà...

    Con không có thích như vậy đâu"

    "Chốt nha bé, không nói nhiều nữa"

    /tắt máy/

    Em bất lực thật rồi, haizz mè nheo kiểu nào cũng không được đành phải đi thôi.

    Nguyên một ngày em đi shopping xem tối nay nên mặc gì, dù em không thích mấy dụ ép hôn này nhưng mà cũng không thể để lại cho người ta ấn tượng xấu được.

    Em diện trên mình một cái yếm xanh đậm, bên trong có một cái áo sơ mi bên dưới là chiếc quân ống le thắt lấy eo

    thon gọn của em.

    Đeo thêm vài phụ kiện, quẹt lên mỗi hồng một chút son dưỡng là đã đủ để em lên đường.

    ...

    Đến nơi em thì tới trước bước vào nhà hàng ở phòng VIP mà gia đình đã đặt trước.

    Nói thật là em cũng hơi hồi hộp khi phải gặp hắn, cũng gọi là biết hắn trước mà còn là người vừa cứu mình một mạng từ của tử hồi hôm qua nữa.

    Em ngồi một chút thì hắn cũng tới.

    Trong đầu em nghĩ nay nhìn hắn trong thật phong độ, đẹp vãi chưởng.

    "Chào em, xin lỗi nhé tôi đến hơi trễ đường hơi kẹt"

    "Không sao, anh cứ ngồi xuống đi, tôi cũng chỉ vừa tới thôi"

    Hắn bước lại ghế kéo ra và ngồi xuống, hắn cất tiếng hỏi :

    "Em là Kiều đúng không nhỉ?"

    "Vâng đúng ạ!

    Còn anh là Dương nhỉ?"

    "Đúng rồi, tối qua hình như hai ta đã gặp nhau"

    "À vâng, hôm qua do quá hoảng sợ nên chưa kịp gửi lời cảm ơn chân thành đến anh, coi như chầu này nay tôi trả nhé!"

    "Tôi nghĩ bây giờ chúng ta nên lắp đầy bụng xong chuyện đó nghĩ sao nhỉ!"

    Hai người bắt đầu kêu đồ ăn trên menu, chọn được vài món và ngồi chờ đợi đồ ăn tới.

    "Không ngờ trùng hợp đến vậy, Khang là bạn của tôi mà còn là anh trai của em nhỉ?"

    "Anh biết chuyện này luôn á?

    Mà tôi cũng không ngờ anh đấy lại biết đến một người hoàn hảo như này"

    "Em thật là có khiếu hài hước đó nha, mà tôi cũng chẳng ngờ em lại là hôn phu kết nối giữa gia đình tôi đấy"

    "Àaa thật ra tôi cũng không được biết trước chuyện này, không biết anh có suy nghĩ như thế nào nhỉ?"

    Hắn chuẩn bị cất tiếng thì phục vụ đem các món ăn hấp dẫn đi vào, hắn đành phải nghẹn chữ lại dô họng mà lắp đầy bằng những món ăn cực hấp dẫn.

    "À mà em có làm trong tổ chức P&K không nhỉ, hôm qua tôi nhìn thấy em biết võ thuật, trông ngầu thật đấy"

    "À chuyện này thì tôi đang làm sát thủ bậc A của P&K, còn anh?"

    "Tôi sao?

    Cũng đang hoạt động bên VN"

    "VN là một tổ chức thật lớn mạnh, tôi gặp được anh vẻ là vinh dự"

    Hai người chén những món ăn trên bàn sau đó ngồi lại thảo luận việc gì đó

    "Tôi thấy em đề ra điều kiện như này cũng tốt, nhưng tại sao em lại muốn thời hạn là 2 năm?"

    "2 năm đối với tôi khi ly hôn họ sẽ chẳng có sự nghi ngờ gì cả"

    "Kế hoạch của em thật hay, tôi nghĩ em là một người có cái đầu thật thông minh đấy.

    Thì ra là hai người đang bảo về hợp đồng hôn nhân mà mọi người vẫn thường biết trong truyền thuyết nhưng hợp đồng này có chút khác biệt.

    Trong hợp đồng sẽ được giai hạn 2 năm, đối xử nhau như vợ chồng, không được có người mới bên ngoài, không sống tại nhà bố mẹ, cho nhau sự tự do, và không ai biết ngoài 2 người nhưng sau 2 năm nếu cả hai không có tình cảm thì sẽ chính thức ly hôn.

    "Anh còn muốn thêm điều kiện gì nữa không?"

    "Tôi nghĩ tôi không"

    "Được thôi, chốt nhé?"

    Hắn và em cầm bút lên ký cái rẹt lên tờ giấy, và thế là hợp đồng bắt đầu có hiệu lực 2 năm.

    Em và hắn bắt tay và nói an ủi nhau từ :

    "Hợp tác vui vẻ"

    Hắn hôm nay có ngỏ ý muốn đưa em về, nhưng em là từ chối vì muốn mua một số đồ gì đó nên em bắt taxi ra về trước

    Leo lên trước maybach hắn suy nghĩ không biết quyết định của mình có sai trái không, nhưng hiện tại không có phương án nào tốt hơn, thế thì cứ tìm hiểu thử xem cuộc sống có người làm phiền sẽ như thế nào?

    Hắn công nhận rằng em rất đẹp, đặc biệt là đôi mắt trong veo và chưa từng nhuốm bùn, sống chung với một người như vậy hắn cũng cảm thấy tốt hơn lại còn có mùi hương hoa hồng nữa chứ

    "Haizz không biết lựa chọn của mình là đúng hay sai nữa"

    ...

    Ngày hôm sau em nhắn tin với hắn về việc mẹ em đã hối em về việc chống cười rồi, hôm qua em và hắn đã trao đổi sdt để liên lạc khi cần.

    "Này bé, em cứ như vậy sau mẹ chịu nổi đây?

    Mẹ không thể nào bên bé hoài mãi được."

    "Mẹ ơi những mà tụi con chỉ mới gặp hôm qua thui mè, dị là quá gấp"

    "Phải triển khai lẹ làng nhanh chứ, mẹ cũng có thời gian của mẹ nữa bé à"

    Em kể lại cho hắn nghe, mẹ em bắt em phải cưới liền, hắn nghe thấy thế cũng suy tính gì đó xong đồng ý với yêu cầu của em.

    Hắn ngưng cuộc trò chuyện với em, gọi điện cho mẹ hắn :

    "Alo con đây"

    "Làm sao đấy con?"

    "Con đồng ý với bố mẹ, con sẽ chới Thanh Pháp"

    "H..aa.ả thiệt sao?"

    "Vâng, bố mẹ cứ sắp xếp việc đám cưới gì gì đó đi.

    "Được được"

    Bố mẹ hắn bất ngờ đến há hốc mồm, nay hắn làm sao vậy chứ thay đổi 180°

    "Ông ơi nó đòi cưới bé Kiều"

    "Gì gì?

    Tin chuẩn không?"

    "Chuẩn chuẩn, nó có bị bệnh gì không ta, tui lo lo"

    "Chắc không sao đâu bà, nó đã suy nghĩ thông suốt đấy."

    ...

    Thời gian thấm thoát thôi đưa, thế mà cũng đến ngày 2 tình yêu trẻ phải đi chụp hình cưới, đã được 1 tuần chưa liên lạc gì cả thì bỗng nhiên hắn gọi đến cậu :

    "Alo?

    Có chuyện gì thế"

    "Chuẩn bị đi, 1h tôi qua rước em đi chụp ảnh cưới"

    "Sao gấp gáp mà anh chẳng báo trước thế này"

    "Tôi cũng chỉ vừa mới nhận được thông báo thôi"

    Sau khi chuẩn bị xong tất tần tật con maybach đã đậu trước sân nhà em

    Tuy là đi chung xe nhưng cũng chẳng ai nói gì, nói thẳng ra chẳng có chuyện gì để nói cả, thật chán chường

    Tới nơi chụp ảnh, nhìn những bộ y phục được gia đình chuẩn bị

    Là 2 bộ vest trắng tinh khiết nhìn sang trọng và tinh tế

    Bắt đầu chụp ảnh concept thứ nhất, tại tò lầu đài cổ hắn cầm tay em dắt đi xuống.

    "Đúng rồi đúng rồi, nhìn triều mến nhau hơn nào" -thợ photo-

    Đổi cảnh lại qua cái tháp nước đang chảy róc rách, hắn cầm tay em tạo tư thế đeo chiếc nhẫn mô phỏng cho em

    "Rồi rồi buông ra đi, chú rể sát gần rễ nhỏ nào"

    Hai người bắt đầu sát dần sát dần 2 chiếc mũi sắp cọ vào nhau rồi!

    "Tốt lắm tốt lắm, bây giờ đợi đài phun cao rể lớn sẽ hôn rễ nhó nhé!"

    Hai người bất ngờ đơ ra, này thì hơi quá rồi thì phải, hắn thì thầm bên tai em :

    "Tôi hôm em được chứ?"

    "Được, cứ để anh ấy chụp"

    Đến đoạn cao trào nhất, đài phun nước phun ra nước cao 3-4m đủ màu, bên dưới thì hắn đang khóa lấy môi cậu

    "Đúng rồi tốt lắm, rất đẹp"

    /Kiều đập vào ngực hắn/

    Có vẻ hắn đang ghì chặt lấy môi hồng của em hơi lâu, em ra hiệu cho hắn đủ rồi.

    Hắn mới buông ra

    "Xin lỗi em, tôi quên mất"

    Em lườm hắn một cái xong bắt đầu đổi các concept photo khác nào là xe ngựa, trên ban công, hay dưới tòa tháp...vv đến khi mà em đã mỏi nhừ thì trời cũng đã sụp tối

    "Tốt lắm, có ảnh rất đẹp nhé mấy đứa nữa anh chỉnh rồi sẽ gửi qua nhé!"

    "Vâng cảm ơn anh rất nhiều" -Kiều nói-

    "Cảm ơn anh" - hắn nói-

    ...

    Thế là xong một ngày, hắn đèo em trở về nhà hắn.

    Trên xe :

    "Đám cưới sẽ được tổ chức vào cuối tuần này, em hãy chuẩn bị đi nhé"

    "Tôi biết rồi, cảm ơn anh"

    "À mà em nhớ sắp xếp sẵn đồ mà qua căn nhà của ta nhé, chuyển qua sẵn đi.

    "Gần cuối tuần tôi sẽ chuyển qua, cảm ơn anh hôm nay đã đưa tôi về"

    "Không có gì, giữ sức khỏe nhé"

    "Anh cũng vậy!" /mở cửa xe/

    ...

    Cuộc sống lại quay trở về quỹ đạo cũ, hắn thì chôn đầu vào núi việc, còn em thì vẫn đi làm những nhiệm vụ nguy hiểm cho tổ chức, cả hai đều có mục đích khác nhau chắc sau này sống chung sẽ rất khó khăn đây!

    end chap 3

    ...

    ___________________________________________
     
    Back
    Top Bottom