Khác The Sanctuary: Thiên Đường Tội Lỗi

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
406610115-256-k722041.jpg

The Sanctuary: Thiên Đường Tội Lỗi
Tác giả: Hankormark
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lần đầu viết nên khó tránh khỏi sai sót, mong mọi người thông cảm và góp ý, mình xin cảm ơn.

Truyện được lấy cảm hứng từ một bộ phim mình đã coi, thấy hay nên dùng làm tư liệu tham khảo.

Tất cả sự kiện đều là hư cấu.

Các nhân vật là những người mình support trong GMM.



win​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Kiều thê rên khẽ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Love Begins in the World of If
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [BHTT] Tối tăm điên phê sư tôn, đối ta thèm nhỏ dãi
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • ( Phần Tiếp Theo ) GIẢ THIẾU GIA SAU KHI THỨC TỈNH...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Nữ phụ thề phác gục nam chính
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cứu vớt bi thảm song tính nhân thê ( mau xuyên tổng...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • The Sanctuary: Thiên Đường Tội Lỗi
    Chương 1: Thiên Đường Gặp Lại


    1.

    Chiếc du thuyền tư nhân lướt êm trên làn nước màu ngọc bích, tiếng động cơ nhỏ dần khi cập vào cầu cảng bằng gỗ tếch.

    Hòn đảo 'The Sanctuary' hiện ra trước mắt mười một người trẻ với vẻ đẹp gần như không thật.

    "Không thể tin được!"

    Love la lên, cô là người đầu tiên nhảy xuống, chiếc váy maxi bay phấp phới.

    Cô giơ ngay điện thoại lên, bắt đầu livestream.

    "Mọi người thấy không?

    Thấy không?

    Đỉnh của chóp!

    Bạn của Love đưa đi chơi đảo riêng nè!"

    Film cười khúc khích, kéo chiếc mũ rơm rộng vành.

    "Chậm lại đi, 'influencer'.

    Phải để tao chụp một bộ ảnh 'sống ảo' ở cầu cảng này đã."

    "Nhìn kìa tụi mày!"

    Fouth, người luôn ồn ào nhất, chỉ tay về phía những căn villa trên vách đá.

    "Cái kia, cái có hồ bơi vô cực to nhất, chắc chắn là của tao!"

    "Mơ đi!"

    Dunk và Phuwin đồng thanh.

    Dù là anh em, họ luôn thích tranh cãi.

    Phuwin khoác vai Dunk, "Tao với mày cá không?

    Tối nay đứa nào uống thắng thì được ở phòng đó."

    Không khí tràn ngập tiếng cười và sự phấn khích thuần túy của một chuyến du lịch hạng sang, miễn phí.

    _

    (Lớp 10A2, Trường Quốc tế Bangkok.

    Tiết học đầu tiên sau kỳ nghỉ.)

    Thầy giáo dắt một cậu học sinh mới vào lớp.

    "Cả lớp, đây là Mick.

    Bạn vừa chuyển từ Chiang Mai đến.

    Các em giúp đỡ bạn nhé."

    Mick, gầy, cao, đeo cặp kính gọng mỏng, trông có chút rụt rè.

    Cậu cúi đầu chào.

    "Chào... chào mọi người, mình là Mick, mong mọi người giúp đỡ."

    Cả lớp nhìn cậu.

    Love và Film thì thầm, "Trông nó cũng sáng sủa."

    Dunk và Phuwin gật gù, "Nhìn hiền phết."

    Sau khi giới thiệu xong, Mick được xếp ngồi vào chỗ trống cạnh Prim, cô chỉ liếc qua rồi quay đi.

    Nhưng Mim, ngồi bàn trên, quay xuống, nở một nụ cười rạng rỡ.

    "Chào Mick.

    Mình là Mim.

    Nếu có gì không biết cứ hỏi mình, nha."

    Mick ngẩng lên, và đó là lần đầu tiên cậu thấy nụ cười ấy.

    "À...

    ừ.

    Cảm ơn cậu."

    2.

    Một người đàn ông mặc sơ mi linen be và quần short màu nâu nhạt, nụ cười rạng rỡ, bước ra từ sảnh đón.

    Anh ta chính là Win.

    Ở tuổi 30, Win toát ra vẻ điềm đạm, thành đạt và ấm áp.

    "Anh Win!"

    Cả đám ồ lên trông phấn khích lắm.

    "Chào mọi người," Win mỉm cười, lần lượt bắt tay và ôm từng người.

    "Mười năm rồi.

    Thật tốt khi thấy mọi người không thay đổi gì nhiều... chỉ là hình như giàu hơn và đẹp hơn thì phải, nhìn ai trông cũng thành đạt cả."

    "Anh nói cứ như tụi em còn con nít không bằng," Love nũng nịu.

    "Anh mới là thay đổi nhiều nhất đó, thưa 'Ngài Chủ tịch'!"

    Win cười lớn.

    "Thôi nào."

    Ánh mắt anh dừng lại ở nhóm ba cô gái.

    Mim và View (một cô gái cá tính với mái tóc tém) đang đứng cạnh nhau, tay trong tay.

    Prim đứng bên cạnh họ, lặng lẽ như thường lệ.

    "Mim, View, Prim," Win gật đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên vẻ thân thiện.

    "Anh mừng là cả ba em đều đến được."

    "Cảm ơn anh đã mời, anh Win," Mim lí nhí.

    View siết nhẹ tay Mim, thay lời chào.

    Prim chỉ khẽ gật đầu.

    "Xe điện đang chờ," Win ra hiệu.

    "Mọi người về villa nghỉ ngơi trước.

    Tối nay 7 giờ, tiệc BBQ hải sản tại bãi biển chính.

    Anh đã chuẩn bị... một bất ngờ nhỏ."

    _

    (Thư viện trường.)

    Nhóm được chia ngẫu nhiên cho dự án thuyết trình "Romeo và Juliet".

    Trớ trêu thay, Mick và Mim lại không cùng nhóm.

    Mick thở dài, nhìn bản phân công.

    Cậu chung nhóm với Dunk và Fouth.

    "Chết rồi," cậu lẩm bẩm.

    Mim, ở bàn bên kia, đang chung nhóm với Prim và View.

    Cô thấy vẻ mặt khổ sở của Mick.

    Giờ nghỉ, Mim bước tới bàn của Mick.

    "Sao rồi?

    Nhóm cậu tính làm gì?"

    "Mình cũng không biết," Mick gãi đầu.

    "Dunk và Fouth bảo... hay là làm mô hình sân khấu."

    Mim bật cười.

    "Trời ơi!

    Thôi, đưa đây mình xem."

    Cô ngồi xuống, bắt đầu gạch ra các ý tưởng về bi kịch, về tình yêu bị ngăn cấm.

    Mick ngồi bên cạnh, hoàn toàn bị cuốn hút, không phải bởi Shakespeare, mà bởi cách Mim hăng say nói về nó.

    "Mình nghĩ... tình yêu phải là thứ vượt qua mọi rào cản," Mim nói.

    Mick nhìn Mim.

    "Giống như... mình thích cậu vậy."

    Mim sững lại.

    Cả thư viện im bặt.

    "Cậu... cậu nói gì?"

    Mick đỏ mặt.

    "À... không...

    Ý mình là..."

    3.

    Những chiếc xe điện dừng lại trước các căn villa nằm trên vách đá.

    Mỗi căn đều có tên riêng, và một hồ bơi vô cực nhìn thẳng ra đại dương.

    "Ôi vãi!"

    Tu thốt lên, cô là người luôn dễ xúc động hay nói đúng hơn thì là làm quá vấn đề lên cả.

    "Phòng của tao... nó còn to hơn cả căn hộ của tao ở Bangkok nữa."

    "Free minibar!"

    Ken hét lên từ ban công, tay giơ một chai bia nhập khẩu, thêm mấy chai rượu ngoại nổi tiếng.

    "William, mày thấy chưa?

    Anh Win chơi lớn thật!"

    "Đương nhiên rồi," William nhún vai, nhưng cũng không giấu được vẻ thích thú.

    "Dù sao cũng là... tưởng niệm thằng Mick mà.

    Anh ấy làm vậy cũng đúng thôi."

    Không khí có vẻ chùng xuống một chút khi cái tên "Mick" được nhắc đến, nhưng rồi nhanh chóng bị sự xa hoa xóa tan.

    Mọi người nhanh chóng trở về phòng để chuẩn bị cho bữa tiệc tối.

    _

    (Sân sau trường, dưới gốc cây phượng.)

    Sau buổi thuyết trình dự án Văn học, nhóm của Mick đạt điểm cao nhờ sự "gia sư" của Mim, sau buổi thuyết trình đó, Mick hẹn Mim ra.

    Tim cậu đập thình thịch.

    "Mim..."

    "Sao thế?

    Hôm nay làm tốt mà," Mim cười.

    "Mình...

    Lời mình nói ở thư viện hôm đó... là thật."

    Mim ngưng cười, má cô hơi ửng đỏ, sau đó lại trông hào hứng vô cùng, "Thật không, mình cũng thích Mick lắm."

    Mick sững sỡ mất một lúc rồi bất ra câu nói chất chứa, "Cậu đồng ý làm người yêu mình được không?"

    Mim đưa tay ra như ngầm chấp nhận.

    Về phần Mick, cậu rụt rè nắm lấy tay Mim, và Mim siết nhẹ lại.

    View, Prim và cả nhóm bạn đã vô tình nhìn thấy từ xa.

    Love la lên, "Trời ơi!

    Hai đứa nó!"

    Cả nhóm nghe thấy tiếng kêu đó thì ùa ra hóng hớt, tung hô, huýt sáo trêu ghẹo 2 người.

    Dunk khoác vai Mick, "Được lắm nha cái thằng này!"

    Phuwin giả vờ làm MC, "Và đây, cặp đôi mới của chúng ta!"

    Đó là một buổi chiều ngập nắng, tiếng cười, và sự khởi đầu của một tình yêu trong sáng.

    4.

    Bãi biển đã biến thành một nhà hàng 5 sao.

    Đuốc, đèn lồng, nhạc R&B du dương, và một quầy buffet hải sản dài bất tận.

    Cả nhóm đã thay đồ đẹp nhất.

    Họ uống rượu, cười nói và chụp ảnh.

    "View, chụp cho em tấm ảnh đi, phải lưu giữ lại mới được, mà bạn chụp cho em đẹp vào nha!"

    Mim, trong bộ váy lụa trắng, tạo dáng bên xích đu.

    View với bộ jumpsuit cá tính mỉm cười, giơ máy ảnh lên.

    "Em lúc nào cũng đẹp nhất mà."

    Ở một góc khác, Love và Film đang "phỏng vấn" Fouth.

    "Nói thật đi, anh chàng kỹ sư khô khan, mày đã có bạn gái chưa đó?"

    Dunk và Phuwin đang thách Ken và William thi uống.

    Tu đi một vòng, nâng ly với từng người.

    Khi cô đến chỗ Prim, người đang lặng lẽ ngồi nhìn ra biển, Tu mỉm cười.

    "Sao mày lại ngồi đây một mình?

    Ra vui với mọi người đi chứ, đã lâu lắm rồi mới ngồi với nhau mà."

    Prim quay lại, mỉm cười nhẹ.

    "Tao đang ngắm biển với trời sao thôi, ở đây đẹp quá mà, qua với đám bợm nhậu kia lại phí cả cảnh đẹp của tao mất."

    Nói xong Prim lại cảm thán thêm lần nữa, "Đẹp quá.

    Anh Win... thật sự rất chu đáo."

    "Ừ," Tu gật đầu, nửa đùa nửa thật.

    "Anh ấy vẫn luôn là một người anh tuyệt vời mà, trước vậy, giờ giàu hơn rồi thì cũng vẫn vậy, còn hơn ấy chứ."

    _

    (Tại một bãi biển gần Bangkok.)

    Cả nhóm 12 người đi dã ngoại.

    Đây là kỷ niệm đẹp nhất của họ.

    Win đã đích thân lái chiếc xe 16 chỗ đi thuê đưa Mick và cả nhóm đi chơi.

    Anh còn mua thêm đồ ăn vặt cho cả bọn.

    Trên xe cả đám cùng hát hò, đùa nghịch, kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, quả thật Win lúc đó thấy vui kinh khủng vì dù sao sau một khoảng thời gian căng não làm việc để gánh vác cuộc sống cho 2 anh em thì đây là lần đầu anh vui đến thế.

    Họ chơi bóng chuyền bãi biển.

    Dunk và Phuwin chung một đội và thua tan tác.

    Love và Film xây lâu đài cát.

    Nhưng người còn lại cùng nhau đi bơi và chơi đùa dưới nước.

    Mick và Mim đi dạo dọc bờ biển.

    "

    Sau này," Mick nói, "chúng ta tốt nghiệp, mình sẽ kiếm thật nhiều tiền, đưa cậu đi du lịch khắp nơi.

    Đến một hòn đảo thật đẹp, chỉ có hai chúng ta."

    "Cậu hứa rồi đấy nhé?"

    Mim giơ ngón út ra.

    "Ừ mình hứa mà."

    Mick ngoéo tay cô.

    Từ xa, Win nhìn em trai mình và mỉm cười.

    Lần đầu tiên, anh thấy Mick thực sự hạnh phúc kể từ khi bố mẹ mất.

    5.

    Tiếng nhạc nhỏ lại.

    Win bước lên sân khấu nhỏ, tay cầm ly sâm panh.

    "Mọi người," Win bắt đầu, giọng anh ấm áp.

    "Anh biết...

    đã mười năm.

    Mười năm kể từ ngày em trai anh...

    Mick..."

    Giọng anh có chút run rẩy.

    Không khí vui vẻ lập tức lắng xuống.

    Tu bắt đầu sụt sịt.

    "Anh đã nghĩ rất nhiều," Win tiếp tục.

    "Và anh tin...

    Mick sẽ không muốn chúng ta buồn.

    Em trai anh là một người vui vẻ.

    Nó yêu quý bạn bè của mình hơn bất cứ điều gì."

    Win nhìn một lượt mười một gương mặt.

    "Nó sẽ muốn chúng ta ở đây, tại một nơi đẹp đẽ thế này, và làm chính xác những gì chúng ta đang làm: Tận hưởng, cười đùa, và nhớ về những kỷ niệm đẹp."

    Anh giơ ly lên cao.

    "Bất ngờ của anh đây.

    Anh đã tìm lại được... cái này."

    Win ra hiệu.

    Một máy chiếu lớn được bật lên, chiếu thẳng vào vách đá trắng bên cạnh.

    Một đoạn video bắt đầu chạy.

    Đó là đoạn video từ chuyến dã ngoại 10 năm trước.

    Cả 12 người, non nớt, 16 tuổi, đang cười đùa trên bãi biển.

    Có cảnh Dunk ngã sõng soài, có cảnh Love và Film làm mặt xấu, và có cảnh Mick đang ngoéo tay với Mim.

    Tất cả mọi người đều sững sờ.

    "Ôi trời ơi..."

    Mim đưa tay lên miệng, nước mắt bắt đầu rơi.

    View vội ôm lấy cô.

    "Vì Mick," Win nói, giọng nghẹn ngào.

    "Và vì tình bạn vĩnh cửu của chúng ta!"

    "VÌ MICK!"

    Cả nhóm đồng thanh nâng ly.

    Họ khóc, họ cười, và họ cùng uống.

    Họ uống vì quá khứ tươi đẹp.

    Họ ăn mừng.

    Đêm đó, họ ngủ rất ngon, trong những căn villa sang trọng, với những ký ức ngọt ngào nhất.

    _

    Không ai hay biết, cũng trên hòn đảo này, một đồng hồ đếm ngược vô hình chỉ vừa mới bắt đầu.

    "Tíc...tắc"
     
    The Sanctuary: Thiên Đường Tội Lỗi
    Chương 2: Thiên Đường Tắt Lịm


    1.

    Sau khi ăn uống vui vẻ, mọi người về phòng nghỉ ngơi nhằm chuẩn bị cho cuộc chơi vào ngày hôm sau, dù sao thì Win cũng kêu cả đám cử ở chơi thoải mái khi nào chán hãy đi nên cả đám cũng phải tranh thủ tận hưởng chứ.

    Tuy nhiên khi cả đám vừa tản ra thì tiếng chuông thông báo tin nhắn đồng thời vang lên từ 11 chiếc điện thoại, ngoại trừ Win vì anh để quên điện thoại ở nơi tổ chức tiệc lúc nãy, chắc do say quá.

    Một dòng tin nhắn từ cùng một đầu số lạ hiện lên trên màn hình của tất cả:

    "Kẻ tồi tệ gây ra mọi chuyện là kẻ có tội.

    Kẻ làm ngơ cũng là kẻ đồng lõa.

    Trò chơi thanh toán bắt đầu từ kẻ có cái miệng bẩn nhất.

    Chúc ngủ ngon các bạn của tôi...Từ người bạn đã lâu không gặp của các bạn, Mick"

    Giữa bầu không khí yên tĩnh sau khi vừa kết thúc buổi tiệc nạo loạn của cả đám.

    Một tiếng hét thất thanh vang lên, là Love, sau khi hét lên, cô liền ném chiếc điện thoại xuống sàn, gương mặt hoảng loạn, trước mắt đã phủ một tầng sương.

    Những người khác cũng bắt đầu hoảng loạn lao ra khỏi căn villa của mình rồi tụ họp với nhau, ai nấy giờ đây mặt mày đã tái mét.

    Các thành viên nam giờ đây vừa hoảng loạn nhưng có chút bức bội, vì nghi ngờ không biết có phải ai đó đang chơi khăm mình không.

    Còn về các bạn nữ ngoại trừ View với tính cánh mạnh mẻ và Prim có phần thờ ơ ra thì ai nấy đều nước mắt lưng tròng cả.

    "Chắc có ai đó đùa rồi, bực mình thật, đêm hôm rồi còn đùa kiểu đó, chết tiệt!", Phuwin bực dọc, miệng không ngừng chửi rủa, náo loạn cả một khoảng không gian.

    "Trò đùa như này thì có hơi quá trớn rồi!", Fouth đập tay vào tường, cố lấy lại vẻ hùng hổ thường ngày để trấn an bản thân.

    "Nè đi tim anh Win thôi, chắc anh ấy biết gì đó, dù sao họ cũng là anh em, ai biết được chính anh Win làm điều này thì sao chứ?", Dunk lên tiếng xốc lại tinh thần cho cả đám.

    "Chó thật, không lẽ mời chúng ta lên đảo này là có mục đích hả?", Ken ôm đầu cáu bẳn nói.

    "Dù sao cũng cứ đi tìm anh ấy đi đã, cứ ngồi đồn đoán có được gì không?", Film, Love đồng thanh.

    Nói xong cả đám cũng im lặng như ngầm đồng ý, rồi cả đám đi về phía phòng của Win gõ cửa liên tục.

    Win nghe tiếng ồn thì vội vã đi ra mở cửa cho cả đám, chưa kịp nói gì thì Phuwin đã thô lỗ hỏi: "Anh à, tụi em biết anh rất đau khổ vì sự ra đi của Mick, cả bọn em cũng thế, nhưng mà dù sao cũng đã 10 năm rồi anh à, đừng có đùa thể nữa, không vui chút nào, chả lẽ anh gọi tụi em đến đây để làm những việc đó hả?"

    Win với vẻ mặt vừa hốt hoảng vừa khó hiểu: "Mấy đứa đang nói gì vậy hả?

    Giờ này rồi còn không ngủ, anh đang ngủ mà mấy đứa đến phá anh vậy đó hả?

    Mà mấy đừa đến đây tìm anh có chuyện gì, giỡn gì chứ, mà cái gì liên quan đến Mick?"

    "Anh đừng có nói dối nữa, chuyện này không phải do anh thì còn do ai, anh đã gửi tin nhắn này cho tụi em đúng không?", Tu đưa điện thoại mình lên trước mắt Win và hỏi anh.

    "Anh thậm chí còn chưa tìm thấy điện thoại của mình nữa là, làm sao anh nhắn cho mấy đứa được?"

    Win đáp với vẻ mắt bất lực.

    _

    (Sân trường.)

    Mick đang ngồi ăn trưa một mình.

    Fourth bước tới, đá văng hộp cơm của cậu.

    Cơm vãi ra mặt đất cát.

    "Ôi, xin lỗi nha học sinh giỏi.

    Tao lỡ chân," Fourth cười hố hố, điệu cười sảng khoái và ồn ào.

    Mick lặng lẽ cúi xuống nhặt.

    Fourth giẫm lên tay cậu, nghiến mạnh.

    "Mày đừng có tỏ vẻ đáng thương nữa.

    Nhìn cái mặt mày là tao thấy ngứa mắt rồi."

    Dunk và Phuwin đứng sau lưng Fourth, khoanh tay cười cợt.

    Mim từ xa đi tới, nhìn thấy cảnh đó nhưng cô liền quay mặt đi, bước nhanh hơn về phía căn tin, nơi những người bạn khác của mình đang chờ.

    Mick nhìn theo bóng lưng của bạn gái, trái tim thắt lại còn đau hơn cả bàn tay đang bị giẫm nát.

    2.

    Cả đám tất nhiên không tin Win nên đã đẩy anh ra rồi cùng nhau vào kiểm tra, họ lật tung khắp căn villa của Win, cả người anh, cả đám cũng không bỏ qua, sau gần 1 tiếng kiểm đi kiểm lại từng ngóc ngách không sót chỗ nào nhưng không thấy thiết bị điện tử to nhỏ nào thì cả đám mới chịu từ bỏ, họ ngồi quây quần để bàn tính về sự việc đang diễn ra.

    Win lúc này lại càng thắc mắc về chiếc điện thoại bay biến đi đâu của mình, bổng anh nhớ ra rồi chạy đi đâu mất, cả đám cũng chỉ hơi thắc mắc, nhưng rồi lại kệ vì bây giờ họ lo sợ nhiêu hơn.

    5 phút sau, Win hớt hải chạy vào với chiếc điện thoại đang sáng đèn trên tay, đưa ra trước mặt cả đám và hoảng hốt thốt lên: "Anh cũng nhận được tin nhắn."

    Chỉ một câu nói mà cả đám thấy lạnh hết cả sóng lưng.

    'Cả Win cũng nhận được ư?' Cả đám có hơi không tin, ghé lại gần xem, thời gian, sđt hình như đều đúng cả, không có gì là lạ thế nên lại càng lạ hơi.

    Đột nhiên "Tao không ở đây nữa đâu!"

    Fourth hét lên, sự sợ hãi bắt đầu lấn át lý trí.

    Có thể do quá sợ hãi hoặc vì đống cồn vừa nốc lấy nốc để ban nãy, anh thấy khuôn mặt của những người bạn xung quanh bắt đầu biến dạng.

    Mắt họ dài ra máu chảy ra từ đó, miệng rộng đến tận mang tai và đang cười nhạo anh, chế giễu anh.

    Fourth quá hoảng sợ nên đã chạy thục mạng về phía khu rừng để về villa của mình, mặc kệ tiếng gọi của mọi người.

    Anh chạy qua những tán lá xào xạc, nhưng trong mắt anh, những cành cây biến thành những cánh tay gầy gò của Mick đang vươn ra đòi mạng.

    "Biến đi!

    Biến đi!"

    Fourth vung tay loạn xạ, hơi thở đứt quãng.

    _

    (Quán nước sau trường.)

    Mick nắm lấy tay Mim, giọng run rẩy: "Mim... sao lúc trưa cậu lại tránh mình?

    Fourth... cậu ấy quá đáng lắm."

    Mim rút tay lại, vẻ mặt khó chịu: "Cậu thôi đi được rồi đó Mick.

    Cậu cứ yếu đuối thế thì ai mà bảo vệ được?

    Với lại... mình không muốn bị đám con gái nói là người yêu của một đứa yếu đuối, bị bắt nạt nhưng không dám làm gì đâu.

    Xấu hổ lắm."

    Mick sững sờ.

    Người con gái cậu yêu, người duy nhất cậu tin tưởng, vừa đâm một nhát dao vào lòng tự trọng của cậu.

    Ở bàn bên cạnh, View đang quan sát tất cả.

    Cô khẽ mỉm cười, tiến lại gần Mim khi Mick lủi thủi bỏ đi.

    3.

    Fourth chạy vào phòng máy kỹ thuật của resort để trốn, vì nghĩ nơi đây an toàn hơn villa kính.

    Nhưng anh vẫn thấy căn phòng đầy những con quỷ mang gương mặt Mick đang bò dưới sàn.

    Trong cơn hoảng loạn, Fourth vấp ngã vào hệ thống máy cắt cá công nghiệp phục vụ nhà hàng.

    Thay vì nhìn thấy máy móc, anh thấy Mick đang đứng đó, tay cầm một sợi dây thừng.

    "Đừng...

    Mick!

    Tao xin lỗi!"

    Fourth lùi lại, nhưng gấu áo của anh bị cuốn vào băng chuyền.

    Chiếc máy cắt cá khổng lồ khởi động.

    Tiếng xé vải vang lên khô khốc.

    Fourth gào thét, nhưng hệ thống cách âm của phòng máy quá tốt.

    Máy cắt cá không cắt đứt anh ngay lập tức.

    Nó bắt đầu từ bàn chân, rồi từ từ kéo anh vào trong những lưỡi dao sắc lạnh được thiết kế để lột da cá.

    Máu bắn tung tóe lên những bảng mạch điện tử.

    Thứ cuối cùng Fourth nhìn thấy là nụ cười của "một Mick" đang đứng nhìn anh bị nghiền nát từng phần một.

    _

    (Danh sách xếp hạng học tập.)

    Mick vẫn đứng đầu.

    Dunk xếp thứ hai, kém đúng 0.25 điểm.

    Dunk đấm mạnh vào bảng tin.

    "Tao đã học ngày học đêm, còn nó thì yêu đương nhăng nhít, vậy mà giờ nó lại cao điểm hơn tao, chó thật."

    Dunk rít lên.

    "Sao rồi, coi bộ không êm lắm ha, mày có vẻ chỉ được như thế nhờ?", Phuwin bồi thêm.

    "Câm mồm đi thằng chó, mày thì hơn ai mà nói, ít nhất thì tao vẫn đứng thứ hai, mày thì chả nổi top 10 đó.", Dunk cau có đáp.

    "Thôi mà, cọc gì vậy, bình tĩnh, nhưng mà đúng như mày nói đó, tao thấy nó cũng không chăm lắm, vậy mà hơn mày á?

    Hay nó gian lận!

    Vậy thì cho nó biết tay tí không?", Phuwin xổ liền một tràng.

    Fourth đi ngang qua, nghe thấy vậy liền vỗ vai hai anh em: "Cần tao giúp không?

    Tao có cách làm nó không bao giờ muốn đi học nữa."

    Cả ba bắt đầu chụm đầu bàn bạc, những kế hoạch tàn độc nhất bắt đầu nảy mầm.
     
    The Sanctuary: Thiên Đường Tội Lỗi
    Chương 3: Bản Án Câm Lặng


    1.

    Mùi tanh nồng của cá hòa quyện với mùi sắt của máu đặc quánh trong không khí.

    Khi Win phá cửa phòng kỹ thuật, ánh đèn tuýp lập lòe soi rọi một cảnh tượng khiến Dunk và Phuwin ngã quỵ ngay lập tức.

    Fourth không còn là "vị vua" ồn ào của họ nữa.

    Anh ta giờ là một khối thịt nát bấy kẹt giữa những lưỡi dao sắc lạnh của máy lột da cá công nghiệp.

    Tiếng máy vẫn chạy đều đặn, rầm rì như một lời cầu siêu đáng sợ.

    "Ôi vãi!!!"

    Love và Tu đồng thanh hét toáng lên, che miệng, quay đi nôn thốc nôn tháo.

    Mọi người đứng chôn chân.

    Sự kinh hoàng không chỉ đến từ cái chết, mà đến từ sự thật rằng Fourth, kẻ khỏe mạnh và hung hăng nhất, đã ra đi một cách tàn khốc nhất.

    Dù sao thì chỉ mới đây thôi, anh vẫn còn ăn nhậu với mọi người, sau đó lại cùng mọi người bàn bạc về những sự bí ẩn, đáng sợ nơi đây.

    Ai nấy giờ đây mặt mày tái mét vì chưa thực sự hiểu chuyện gì đang xảy ra, càng hoảng loạn và lo sợ hơn khi không chắc rằng người tiếp theo có phải mình không, hay là bất cứ ai cạnh bên mình sẽ bị sát hại kinh hoàng thế này.

    _

    (Sân trường.)

    Mick đang ngồi tự học trong thư viện.

    Fourth bước tới, xách cổ cậu lên lôi xồng xộc và nhà vệ sinh gần đó, nơi mà Dunk, Phuwin, Ken và William đang chờ sẵn.

    Chúng lôi cậu vô và đã liên tục đánh mắng cậu, không những thế họ nhấn nước cậu vào các bồn rửa tay, xịt nước cậu rồi lại nhốt cậu vô buồng vệ sinh.

    Suốt quá trình, cậu liên tục van xin khóc lóc nhưng đổi lại là sự hành hạ càng nhiều hơn của đám người mà cậu từng coi như là bạn.

    Mim thấy và nghe hết, cô thấy chúng lôi cậu ra nhà vệ sinh, cô nghe lời van xin thảm thiết và đau khổ của cậu khi đi theo để nghe ngóng, cả đám con gái cũng nghe, nhưng cô không giúp đỡ, và Mick biết rằng Mim biết.

    "Xin lỗi nha học sinh giỏi.

    Thấy mày học hành mệt mỏi áp lực quá nên tụi tao xả stress cho mày ấy mà, vui không.", Đám người đó cười hố hố, điệu cười sảng khoái và tự mãn vô cùng.

    Đám con gái thì đứng ngoài khoanh tay cười cợt mĩa mai.

    Love, cô blogger còn tính xông vô quay clip nhưng Prim ngăn lại rồi kéo cả đám đi chỗ khác.

    Mim cười gượng đồng ý rồi cả đám cùng rời khỏi đó, bỏ mặc Mick tội nghiệp.

    2.

    "Gọi cảnh sát đi!

    Ai đó gọi đi!"

    Dunk hét lên, đôi bàn tay run rẩy lục lọi túi quần tìm điện thoại.

    Hơn chục chiếc điện thoại đồng loạt giơ lên, nhưng tất cả chỉ nhận lại dòng chữ "No Service" lạnh lẽo.

    Hệ thống Wi-Fi vệ tinh vốn dĩ cực mạnh của resort cũng đã bị ngắt hoàn toàn.

    Sóng điện thoại lại càng không khiến đám người ở đây đã hoảng loạn sợ hãi lại cang thêm hoang mang tột độ.

    "Chạy ra cầu cảng!

    Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!"

    William hét lớn.

    Cả nhóm tháo chạy thục mạng ra phía bờ biển.

    Nhưng dưới ánh trăng mờ đục, cầu cảng gỗ trống rỗng.

    Chiếc du thuyền sang trọng đưa họ đến đây đã biến mất.

    Mặt biển mênh mông đen ngòm như muốn nuốt chửng chút hy vọng cuối cùng.

    "Thằng cha lái tàu đâu rồi?

    Tàu đưa chúng ta đến đây đâu rồi?

    Chết tiệt!"

    Ken gào lên vào khoảng không vô định.

    Không có câu trả lời, chỉ có tiếng sóng vỗ đập vào mạn đá như lời nhạo báng.

    Họ chính thức bị kẹt lại trên đảo.

    _

    (Sân sau trường.)

    Mick nắm lấy tay Mim, giọng run rẩy: "Mim... sao lúc trưa cậu lại tránh mặt mình?

    Fourth... cậu ấy quá đáng lắm, cậu thấy mà đúng không?

    Cậu làm chứng cho mình để mình báo lại với nhà trường được không?."

    Mim rút tay lại, vẻ mặt khó chịu: "Cậu thôi đi Mick.

    Cậu đừng có kiểu vậy nữa được không, hãy tự giải quyết vấn đề của mình đi chứ, lại còn nói với nhà trường sao?

    Cậu không thấy mất mặt hả?

    Mình thì thật sự rất mất mặt và khó chịu rồi đây."

    Mick sững sờ: "Tại sao chứ?

    Mình có làm gì sai đâu cơ chứ?

    Mình chỉ muốn nói để nhà trường chấm dứt vụ này thôi mà.

    Cậu thấy hết mà, hãy giúp mình đi có được không?

    Mình thật sự khó chịu lắm.", cậu vừa nói vừa gần như rưng rưng, hai tay run rẩy mà năn nỉ người mà cậu cho là đáng tin nhất ở đây.

    Mim bực dọc đáp: "Chia tay đi Mick, mình không thể ở bên cạnh người mà đến bản thân còn chả bảo vệ được, cậu cứ thế thì làm được gì cơ chứ, nhìn phát ngán lên được."

    "Cậu chỉ đang nói giỡn thôi phải không?

    Sao lại làm vậy với mình?

    Mình đang là nạn nhân mà?

    Mình vẫn tốt với cậu lắm mà phải không?

    Xin cậu mà, đừng bỏ rơi mình, ở đây chỉ mình chỉ còn mỗi cậu thôi Mim.", Mick nói như thể tuyệt vọng, cậu chỉ muốn nhờ cô giúp mình làm chứng để giải quyết, vậy mà giờ đây cả cô cũng bỏ cậu đi, phải chi cậu không nhờ vả thì có khi cô đã không bỏ đi, phải không?

    Nghe Mim nói, Mick đã chịu đựng thêm một thời gian nhưng không có tác dụng gì, Mim cũng không nói chuyện với cậu, không ai nói chuyện và giúp cậu nữa.

    Càng buồn thay khi trong gia đình cũng không ai giúp cậu được, cậu đã không còn bố mẹ, anh của cậu thì quá bận rộn.

    Rồi thầy dạy toán, người có vẻ tốt với cậu nhất, chắc do cậu giỏi môn của ông, biết chuyện.

    Ông báo lên trường khiến đám con trai phải lên văn phòng để tường trình.

    Đáng lý ra họ sẽ không sao cả, họ giàu mà, nhưng thầy toán của cậu có uy, trường mất rất nhiều tiền bạc mới mời về được, nên họ mới phải tường trình, thế nên không nhưng không yên ổn hơn mà giờ cậu còn bước vào địa ngục tầng thấp hơn.

    3.

    Tại sảnh chính, cả chục con người còn lại ngồi co cụm.

    Win đi lại đầy lo lắng, tay vò nát tờ khăn giấy: "Anh đã phong tỏa đảo... không ai ra vào được.

    Nghĩa là... kẻ làm chuyện này...

    đang ở đây."

    Ánh mắt của Ken lướt qua Dunk và Phuwin: "Hai người là bạn thân của Fourth mà?

    Tại sao lúc anh ta chạy đi, hai người không cản lại?"

    "Mày nói cái gì?"

    Dunk bật dậy, gương mặt đỏ gay.

    "Tụi tao cũng sợ chứ!

    Mày thấy cái xác đó không?

    Làm sao một người bình thường có thể làm chuyện đó?

    Với lại lúc đó chúng ta đang ở chung còn gì?

    Làm sao có chuyện một trong số chúng ta được?"

    Sự nghi ngờ bắt đầu lan rộng.

    Những người bạn cũ giờ nhìn nhau bằng ánh mắt của những kẻ xa lạ.

    Họ bắt đầu nhớ lại những tin nhắn đe dọa, và cái tên "Mick" bắt đầu ám ảnh trong tâm trí mỗi người.

    "Chả lẽ là Mick?", Tu run giọng lí nhí.

    "Nó chết rồi mà!!!", William hét lên nhưng nhanh chóng bịt miệng liếc mắt qua Win.

    "Đúng là thế mà, chắc có ai đó thôi, Mick đã mất 10 năm rồi, không thể là em ấy được.", Win nhẹ nhàng như thể an ủi.

    Bầu không khí lại rơi vào tình lặng như thể tiếng tim đập, tiếng xương, thậm chỉ có thể nghe được cả tiếng máu chảy,...

    _

    (Sân thượng trường.)

    Mick bị lôi xồng xộc lên sân thượng, trên cao nhưng sao cậu vẫn có cảm giác rớt thêm một tầng ở địa ngục nhỉ?

    Sau đợt tường trình đó, họ không còn bắt nạt cậu ở nơi quá đông người nữa, càng không đánh đập cậu ở những chỗ lộ ra nữa, giờ đây, chúng đánh cậu ở những chỗ được che chắn, cho cậu uống nước bồn cầu, làm rời đồ ăn ra đất rồi bắt cậu ăn cho bằng hết, trấn lột hết số tiền sinh hoạt mà anh cậu gửi cho, quay lại nhưng hình ảnh đau khỏ đó của cậu để chiêm ngưỡng mỗi khi chán chường.

    Không ít lần cậu van xin, trốn tránh, nghỉ học,... nhưng không có gì là hiệu quả, cậu càng thế, chỉ khiến chúng càng độc ác hơn thôi, phải rồi, chúng cần người giúp mình giải trí mà, chúng giàu nên chả thiếu gì, ấy vậy mà chúng cũng không bao giờ thấy đủ sự kích thích, chúng muốn nhiều hơn, muốn kích thích hơn.

    Sau một hồi bị hành hạ với nhưng âm thanh độc ác, cười cợt, giờ đây cậu chỉ trống rỗng lặng im ở đó, chỉ chờ họ đỡ chán sẽ tha cho cậu.

    Chắc do sự đờ đẫn của cậu khiến chúng chán chường hơn nên sau 2, 3 cú đấm lên bụng thì chúng tha cho cậu rồi bỏ về.

    Biết vậy cậu nên ngưng phản kháng sớm nhờ, Mick nghĩ rồi cười tự giễu.

    Cậu chỉ ngồi thẫn thờ đó cho đến khi trời sụp tối.

    4.

    Ánh đèn sảnh bỗng chớp tắt.

    Mọi người hét lên.

    Khi đèn sáng lại, trên chiếc bàn giữa sảnh xuất hiện một chiếc điện thoại, dính đầy những vệt máu tươi.

    Love run rẩy: "Đó hình như là điện thoại của Fourth, em nhận ra chiếc ốp lưng đó..."

    "Ai đã mang nó đến đây, hồi nãy nó ở kế bên cậu ấy mà...?"

    Film nhìn quanh, đôi mắt tràn đầy sự kinh hãi.

    "Nãy giờ chúng ta đều ở đây mà!"

    Giờ thì ai nấy đều lo lắng, sợ hãi, hoảng loạn, liệu lúc nào mới tới lượt mình đâu, làm sao để mình được an toàn, làm sao để trốn thoát đây?

    Hàng ngàn câu hỏi và biểu cảm cứ thế mà tuôn ra trong đầu và trên khuôn mặt họ.

    _

    (Phòng thay đồ nữ.)

    Mim đang khóc sau khi chia tay Mick, dù sao cô vẫn thực sự thích cậu, cô cũng muốn giúp cậu nhưng biết sao đây, cô có cảm giác ai nấy đều nhìn cô với ánh mắt chế giễu, cô không thể cói đó là điều bình thường được.Bỗng, View bước tới từ phía sau, ôm lấy eo Mim.

    "Đừng khóc vì một kẻ không xứng đáng với cậu," View thì thầm.

    "Mick không thể cho cậu sự an toàn khi ở bên, phải chứ.

    Nhìn xem, cậu bị các bạn cười nhạo vì nó đấy."

    "Nhưng... nhưng Mick yêu mình...và mình cũng thế, mình thấy có lỗi với cậu ấy lắm, hay mình giúp cậu ấy nha?"

    "Ở bên mình, không ai dám bắt nạt cậu hết.

    Kể cả bọn Fourth cũng phải nể mình mà.

    Cứ kệ cái tên vô dụng không cho cậu sự an toàn ấy đi.

    Với lại cậu biết rồi đó, bênh vực cậu ta chỉ khiến cậu vô tầm ngắm của tụi nó thôi.

    Nghe mình, nha?"

    View xoay người Mim lại, nhìn thẳng vào mắt cô.

    Mim nhìn vào sự mạnh mẽ của View, rồi gật đầu.

    Sự phản bội đầu tiên đã được xác lập.

    5.

    "Mọi người nghe đây," Win lên tiếng, giọng trầm xuống đầy uy lực.

    "Để đảm bảo an toàn, từ giờ không ai được đi một mình.

    Chúng ta sẽ ở lại sảnh này cho đến khi trời sáng."

    Nhưng sự thật là, bóng tối đã len lỏi vào tâm trí họ.

    Dunk nhìn Phuwin và thấy em trai mình đang giấu một vật sắc nhọn trong túi.

    Tu nhìn Love và thấy cô bạn đang run rẩy một cách bất thường.

    Hệ thống thông gió vẫn âm thầm tỏa ra mùi hương ngọt lịm như để an ủi tâm trí.

    Họ không biết rằng, cơn ác mộng thực sự vẫn chưa bắt đầu.

    Fourth chỉ là người mở màn cho một chuỗi thanh toán mà không ai có thể trốn thoát.

    _

    (Sau giờ học.)

    Cả nhóm bạn đang vây quanh Mick ở bãi giữ xe.

    Fourth cầm chiếc điện thoại, dí sát vào mặt Mick, ép cậu phải quỳ xuống xin lỗi vì "tội học giỏi hơn Dunk".

    Mick im lặng.

    Cậu nhìn vào Mim mong một hy vọng lóe lên.

    Mim đứng cạnh nắm lấy tay, tựa vào vai View, ánh mắt lạnh lùng như thể một người xa lạ chưa từng có sự liên quan gì đến nhau.

    Fourth tát mạnh vào mặt Mick, làm văng chiếc kính của cậu xuống đất và giẫm nát.

    "Mày không nói hả?

    Vậy thì đừng có trách sao tụi tao ác!"

    Fourth cười vang.

    Cả nhóm bạn cũng cười theo, những tiếng cười giòn giã át đi tiếng khóc thầm của một người bạn.
     
    The Sanctuary: Thiên Đường Tội Lỗi
    Chương 4: Sợi Dây Liên Kết Đẫm Máu


    1.

    Trong không gian sang trọng nhưng không kém phần yên tĩnh đến mức rùng rợn của sảnh chính, 11 con người ngồi thành nhóm thành cặp co ro do sự sợ hãi và nghi ngờ bao trùm, mùi hương ngọt ngào từ hệ thống thông gió bắt đầu khiến lý trí của mọi người như tan rã.

    Hai anh em Dunk và Phuwin đang ngồi tựa lưng vào nhau, nhưng giờ đây họ đã không còn thấy sàn đá cẩm thạch của nơi sang trọng này nữa, càng hoang mang hơn khi họ không còn thấy ai trong số những người bạn mình nữa rồi.

    Giờ đây, họ thấy mình đang đứng giữa một nhà vệ sinh khổng lồ và lạ lẫm, nơi nước từ các bồn rửa tay đang trào ra, mang theo tóc và những mẩu móng tay tím tái, mùi tanh hôi xộc thẳng lên mũi, đi kèm với mùi ẩm ướt khó chịu, quang cảnh đang sợ và nặng mùi này làm hai anh em bủn rủn cả người.

    '"Rốt cuộc là có chuyện gì, mọi người đâu, đây là đâu, sao chúng ta lại ở đây?", Phuwin xả một tràng như thể chẳng cần ai đáp lại, nó thể hiện sự sợ hãi tột độ đang nhấn chìm cả cậu lẫn anh trai.

    "Chó thật, nhìn chỗ này quen quá, nhưng tao chưa thể nhớ ra được, chết tiệt!", Dunk vừa nói, vừa đấm thùm thụp vào đầu mình.

    "Dunk... mặt tao... mặt tao đau quá!"

    Phuwin rên rỉ bất chợt rên rỉ rồi lại la hét, cào cấu.

    Dunk hốt hoảng nhìn người em trai không hợp tính của mình, thú thật thì dù bình thường nhìn hơi bất hòa, nhưng chung quy vẫn anh em ruột, dù sao vẫn là một mối liên kết gia đình không thể chối bỏ, nếu một trong hai gặp chuyện thì người còn lại vẫn lo lắng và xen vào đôi chút.

    Đó là lý do cả hai cùng Fourth bắt nạt Mick sao?

    "Sao vậy hả, sao thế, nè bỏ tay ra cho tao xem!", Dunk giờ đây hốt hoảng hỏi liên tục nhưng không nhận được bất cứ phản hồi nào.

    Trên mặt Phuwin bắt đầu xuất hiện những vệt đỏ như bị cào cấu, rách toạc ra, máu chảy ra từ các vết thương, trong đến là ghê rợn, dù không ai chạm vào.

    Dunk cố gắng tìm mọi cánh ngăn chặn, tay liên tiếp che chắn các vết thương đang rỉ máu thế nhưng máu vẫn không ngừng chảy.

    Dunk nhìn em trai, rồi nhìn xuống tay mình, anh thấy tay mình đột nhiên xuất hiện một chiếc dao gọt trái cây sắc lẹm.

    Phuwin sao lại im lặng rồi, à thì ra là do vết thương quá nhiều làm máu không cầm được, cậu chết vì mất màu và gương mặt tan nát không còn nguyên dạng.

    _

    (Nhà vệ sinh công cộng gần trường.)

    Dunk và Phuwin kéo xốc Mick đến nhà vệ sinh công cộng hội thối, ẩm ướt, chắc họ rút kinh nghiệm về lần bị gọi lên tường trình, hoặc vì họ thích thế thôi.

    Họ lôi cậu vô một phòng ngay cuối dãy, đẩy mạnh cậu vô đó, sau đó họ liên tiếp đánh đập, hành hạ cậu, hết nhấn đầu cậu vô bồn cầu, lại đến nhét giấy, xịt nước vào miệng cậu khiến cậu nôn thốc nôn tháo, nhưng hễ cậu nôn thì chúng lại làm lại như một vong lặp vô tận.

    Mick cảm giác như mình đang ở sâu trong 18 tầng địa ngục không cách nào thoát ra được.

    Cậu có cảm giác mình tắc thở gần như sắp chết hết lần này đến lần khác, nhưng cứ hở sắp chết đi, thì có ai đó kéo cậu về, ngoài khóc lóc, cậu gần như không có bất cứ cơ hội nào để cầu xin tha thứ, mà chắc gì cậu cầu xin thì họ đã tha thứ chứ.

    Chúng chán rồi, giờ đây chúng không còn nhấn đầu cậu nữa, cũng không còn nhét giấy xịt nước nữa, càng không cần đánh đập nữa, giờ đây, Dunk lôi ra một con dao rọc giấy, Dunk dí con dao đến gần sát mặt cậu, cậu hoảng loạn nhưng với sức lực kiệt quệ, cậu chẳng thể làm gì nữa.

    Xoẹt! tiếng hét yếu đuối của Mick vang lên, màu chảy từ trán xuống, Dunk đã rạch một đường trên trán cậu như để đánh dấu, hay có thể đó chỉ là một khoái cảm điên cuồng của tên đáng ghét trước mặt.

    Khi tính rạch thêm một đường nữa thì Phuwin đã ngăn lại, "Được rồi đó, còn làm nữa là không giấu được đâu.".

    Dunk buộc phải ngừng hành động điên cuồng đó lại trong bực tức, cậu ném dao xuống, rồi quay qua kêu với Phuwin, "Nè về thôi, hôm nay cũng hơi đủ rồi.".

    Trước khi về, họ còn đá Mick thêm vài cái và thậm chí Dunk còn đá mạnh vào đầu cậu.

    2.

    Dunk đột ngột gào lên kinh hoàng.

    Trong cơn ảo giác, anh thấy Mick đang đứng trước mặt, tay cầm một con dao rọc giấy, nhìn y chang cái mà cậu và Phuwin đã dùng.

    Anh điên cuồng khua tay loạn xạ, la hét về phía trước, nhưng không thay đổi được gì.

    Anh hoảng loạn muốn tìm chút nước để tỉnh táo nhưng quái lạ, lúc nãy căn phòng khổng lồ lạ lẩm này vẫn còn đầy nước mà giờ lại không còn một giọt, chỉ còn bồn cầu là có nước.

    Quả hoảng loạn để suy nghĩ, anh lao đầu mình xuống bồn cầu hôi thối đó, hết lên lại xuống, khi đã nghĩ mội chuyện ổn hơn rồi thì anh ngước mặt lên.

    Mick vẫn ở đó, nhìn anh cười điên cuồng, hình dạng ghê rợn, máu chảy, dòi thì lúc nhúc.

    Hình ảnh quá đổi ám ảnh đó khiến anh như mất đi lý trí, sẵn con dao ngay tay, anh đâm vô 2 mắt mình, rồi lại chém loạn xung quanh, mồn liên tục la hét, "Tao sẽ giết mày, cút đi, mày tưởng tao sợ hả đồ chó.".

    Nhưng biết làm sao đây, anh đang tự chém mình, anh cứ tự chém mình liên tục mà không có dấu hiệu dừng lại cho đến khi ngã xuống.

    Anh thật sự đã ngã xuống, hai tay yếu ớt dơ cao lên, đâm mạnh vào cổ bản thân, máu trào ra theo từng nhịp thở cuối cùng, tạo nên những tiếng ọc ọc ghê rợn.

    "Tao nhớ ra chỗ này rồi, cuối cùng cũng nhớ rồi, tao sẽ không sợ mày đâu Mick", Dunk vừa nói vừa cười yếu ớt mà ghê rợn.

    _

    (Tại nhà.)

    Mick lê thân xác tàn tạ về nhà, sức lực đã hoàn toàn kiệt quệ, cậu ngã ra giữa sàn nhà gạch men lạnh lẽo.

    Nói là nhà nhưng cũng chẳng phải nhà, chẳng có ai ở đây với cậu, bà mẹ thì không còn, còn anh cậu thì cậu cũng chẳng buồn nói tới nữa.

    Anh ta chỉ như vị khách vãn lai lâu ngày lại lui tới nơi được gọi là nhà này, đưa cho cậu chút tiền, dặn dò cậu phải học hành chăm chỉ ra sao, ngoan ngoãn nghe lời thầy cô như thế nào, rồi lại bỏ đi, chưa từng hỏi cậu muốn gì, cần gì và cậu có đang ổn không.

    Với cậu bây giờ thì anh trai mình chả khác gì đám người thơ ơ nhìn cậu bị bắt nạt, thậm chí cậu còn ghét anh hơn, vì dù sao anh vẫn là gia đình cậu mà.

    Máu vẫn cứ vậy mà chảy từ vết thương trên đâu cậu, chưa có dấu hiệu dừng lại, cậu thì chưa ăn gì, người thì nhớp nháp, vết thương nhói đau cứ âm ỉ thôi thúc cậu nên đi sơ cứu nhưng cậu cố làm lơ đi.

    Nghĩ về bộ dạng đó thôi đã khiến cậu ghét mình kinh khủng lên đi được.

    Cậu ngồi bật dậy, liên tục chà mạnh cơ thể cậu như để kau đi gì đó đang khinh lắm vậy, hay nói đúng hơn, giờ đây câu thấy kinh tởm và khinh thường chính con người mình, con người không được ai yêu thương kề cạnh, con người yếu đuối, con người không bảo vệ và giữ được người mình yêu.

    3.

    Từ nãy đến giờ cả nhóm bạn chứng kiến hết tất thảy, họ liên tục chạy theo đến nhà vệ sinh hòng ngăn cản nhưng vẫn không cứu vãn được.

    Kể từ lúc mọi người bắt gặp con dao trái cây sắc lẹm kia trên tay Dunk và khi nó được quét loạn xạ trên gương mặt của Phuwin thì bọn họ đã chỉ có thể nhìn và la hét rồi.

    Cũng đúng, dù sao lỡ như con dao không có mắt đó trúng họ thì sao, bây giờ họ còn lo cho mạng mình chưa xong chứ nói gì đến lo cho ai.

    Lúc này, sự ích kỹ được bộc lộ trần trụi hơn bao giờ hết, dù sao đó vẫn là bản năng của con người, nhất là trong khoảng khắc sinh tử này.

    Tuy nhiên, việc chứng kiến toàn bộ vẫn khiến họ không khỏi rùng mình.

    Cả đám con gái ngoại trừ View và Prim vẫn mang nét mặt điềm nhiên, hoặc chí ít là do nhìn họ trông như thể điềm nhiên, thì đều đã hét lên kinh hoàng rồi khóc nức nở.

    Họ thấy toàn bộ cảnh tượng ám ảnh đến buồn nôn như thế cơ mà, cảnh tượng máu của Phuwin bắn ra từ da mặt rách toạc theo từng nhát dao của Dunk, thấy Dunk phát điên rồi tự hại kinh hoàng, sau đó tự kết liễu bản thân.

    Quả là cảnh tượng cả đời khó quên.

    Nhưng chắc gì họ còn sống quá lâu nữa đâu, phải nói là chắc họ phải ôm xuống địa ngục trong thời gian tới thôi.

    Hình như có vài người nghĩ mình sẽ không phải xuống địa ngục, chắc vậy, nhưng mà chắc họ không quên tin nhắn họ nhận cách đây vài tiếng đâu.

    Kẻ gây ra xuống địa ngục, còn chứng kiến nhưng thờ ơ thì không ư?

    Làm gì có chứ, ai rồi cũng xuống thôi!

    _

    (Sáng sớm tại ngôi nhà lạnh lẽo.)

    "Công nhân mình mạng lớn đó ha!", Mick cười tự giễu thầm nghĩ.

    Vệt máu và cả cơ thể cậu giờ đều đã khô, may là hình như bọn nó không rạch trán cậu quá sâu, nhưng nói thật thì sâu hơn cũng tốt, chỉ là chưa đủ nên chưa chết.

    Nhưng nói chung thì người cậu vẫn ê ẩm hết cả, đầu thì đau, bụng cũng đau, chắc do cả đêm qua cậu không ăn gì cả.

    "Mệt thật, thà cứ không tỉnh dậy cho rồi, tỉnh dậy rồi lại đau và khó chịu khắp người.", Mick mệt mỏi than thở.

    "Phải đi học để còn chịu ít đòn chứ, mà chắc gì không đi thì không chịu đòn, nói thật thì ước gì họ cứ đánh mạnh hơn cho chết đi cho rồi, cứ vậy khó chịu quá đi.

    Ghét bản thân thật, dơ bẩn, yếu đuối.", nước mắt chảy nhưng trên môi vẫn nở nụ cười Mick làm hình ảnh cậu trông thật đáng thương, tội nghiệp.

    4.

    11 người giờ chỉ còn 9.

    Resort sáng láng sang trọng giờ đây giống như một "lò mổ" cao cấp.

    Ken và William, hai kẻ còn lại trong nhóm "hành hình", run rẩy đến mức không đứng vững.

    "Tiếp theo... tiếp theo sẽ là chúng ta sao...?"

    Ken lẩm bẩm, đôi mắt dại đi vì sợ hãi.

    Win đứng dậy, gương mặt đầy nước mắt, anh bước tới phủ một chiếc khăn trải bàn lên xác của hai anh em: "Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này?

    Mick... em có linh thiêng thì nghe anh đi, xin em hãy dừng lại...

    đừng khiến mọi chuyện tồi tệ hơn nữa, chuyện em mất không ai muốn cả mà.".

    Nhưng dưới lớp khăn, anh bí mật đạp lên bàn tay của Dunk, một cái đạp đầy căm hận và thỏa mãn, đầu cúi xuống, miệng nở nụ cười khẩy, vai rung lên vì phần khích nhưng phải đè nén tất cả vì vở kịch vẫn chưa đến khúc cao trào.

    _

    (Căn tin trường)

    "Học sinh giỏi ăn cơm ngon không?

    Để tao cho mày thêm ít đồ ăn nha.", William vừa cười nói vừa đổ cả khay thức ăn thừa vào khay cơm của Mick.

    "Học sinh giỏi không ăn đồ ăn của đám học 'ngu' như tụi mình đâu, phải ăn đồ dành riêng cho học sinh giỏi chứ!

    Nhưng mà học sinh giỏi ăn gì ta?

    Mick cho tụi tôi biết với.", Ken cười điên dại nói.

    "Tôi chỉ ăn cơm bình thường như các cậu thôi, các cậu còn muốn hỏi gì nữa không?", Mick trong chán đời, nhìn thẳng mặt Ken mà hỏi, chắc cậu nghĩ mình làm gì cũng bị đánh chi bằng cứ làm gì mình muốn thôi, không cần để ý đám người đó nữa.

    Nhưng có vẻ điều đó làm hai đứa kia điên tiết lên nên chúng đã dùng nguyên khay cơm mà đập lên đầu cậu, cơm thừa và màu từ vết thương chưa lành trộn lẫn khiến cậu trông thảm hại chưa từng thấy.

    Chúng đá bay khay cơm của cậu, cậu cũng đã quá quen với việc bị hành hạ nên chỉ nhẹ nhàng lấy tay lau mặt qua loa rồi cúi xuống nhặt khay cơm lên.

    Hai đứa kia thấy thế thì dẫm mạnh lên tay cậu khiến cậu đau điếng nhưng cũng không có biểu hiện gì quá rõ ràng, sau đó chúng cũng chán chường mà bỏ đi.

    Đám con gái kia vẫn chỉ ngồi từ xa vừa ăn cơm vừa nhìn về phía cậu và cười nói.
     
    The Sanctuary: Thiên Đường Tội Lỗi
    Chương 5: Bữa Tiệc Của Kẻ Sỉ Nhục


    1.

    Sảnh chính của resort giờ đây không còn chút gì vẻ sang trọng.

    Ánh đèn tuýp bên trên chập chờn như nhịp tim đang hấp hối.

    Sau cái chết của anh em Dunk – Phuwin, một không khí đặc quánh sự chết chóc bao trùm.

    Ken ngồi bệt dưới sàn, lưng dựa vào quầy bar.

    Đột nhiên, mùi hương ngọt lịm biến mất, thay vào đó là một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi hắn.

    Đó là mùi của thức ăn thừa bị ôi thiu dưới nắng hè, mùi của nước cống và cả mùi rỉ sét của những chiếc khay inox cũ kỹ.

    Còn thêm mùi màu tánh bao phủ khắp sảnh.

    Một chuỗi mùi hương này khiến hắn buồn nôn khủng khiếp.

    "Thối quá...

    đứa nào làm đổ gì à?"

    Ken lầm bầm, tay bịt mũi, gương mặt xanh xao.

    Nhưng những người còn lại không ai ngửi thấy gì.

    Họ chỉ thấy Ken bắt đầu nôn khan, mắt trợn trừng nhìn vào chiếc bàn trống không trước mặt.

    Trong cơn ảo giác, Ken thấy trên mặt bàn bỗng hiện ra hàng chục khay cơm căn tin, nhưng bên trong không phải thức ăn, mà là tóc người, dòi bọ và những miếng thịt sống đang thối rữa, nát bét đầy kinh tởm .

    _

    (Một góc khuất trong trường)

    Để né tránh việc giống lần trước, lúc ở căn tin.

    Mick trốn vào một góc khuất mà bình thường không có ai đi ngang qua để ăn cơm.

    Dù sao thì trời đánh tránh bữa ăn nên cậu cũng muốn có được bữa ăn đàng hoàng yên ổn.

    Thú thật cậu cũng chả muốn ăn lắm vì cứ đưa gì vào miệng thì cậu lại thấy buồn nôn khủng khiếp, thế nhưng không ăn thì cậu lại đau bao tử, cơn đau bao tử đáng ghét, âm ỉ khiến cậu đã khó chịu lại càng thêm phần khó chịu nên cậu buộc phải ăn gì đó.

    Đang ngồi lặng lẽ trong góc, chỉ vừa xúc miếng cơm, chưa kíp cho vào miệng thì bất chợt Ken và William bước tới với nụ cười điên dại trên môi.

    "Hôm nay biết trốn đến đây rồi cơ đấy, tụi tao tìm mày mệt lắm đó có biết không?

    Sao mày không tôn trọng tụi tao gì hết vậy, đi không nói tiếng nào, buồn mày thật đó.", Ken gằn giọng với nụ cười hiểm ác.

    "Đúng rồi đó, bộ khinh tụi tao hả, sao lại trốn ra đây vậy, tụi tao nhớ mày mà tìm mày không có ra, buồn muốn chết, sau đừng có vậy nha.", William bồi thêm.

    Nếu không phải chúng là kẻ bắt nạt thì chắc người ngoài nhìn vào còn tưởng đây là tình bạn đẹp của ba cậu trai mới lớn, đi đâu cúng phải kè kè nhau mất.

    Mick vẫn chỉ im lặng không nói gì, khiến hai đứa kia mất kiên nhẫn tột độ.

    Ken giật lấy khay cơm của Mick, nhổ một ngụm nước bọt vào đó rồi cười hô hố: "Học sinh giỏi ăn phải có thêm 'gia vị' của tụi tao mới thông minh được chứ!".

    William thấy chưa đủ nên đã bồi thêm bằng cách quay quá gần đó bốc lên một nắm đất cát lẫn lộn ném vào.

    Mick vẫn im lặng, ánh mắt vô hồn nhìn vào đống hỗn độn trước mặt.

    Sự im lặng đó như đổ thêm dầu vào lửa, Ken điên tiết cầm nguyên chiếc khay inox đập mạnh vào đầu Mick.

    Tiếng "choang" khô khốc vang lên, cơm canh trộn lẫn với đống hỗn độn đó cứ thế xuất hiện trên đầu Mick rồi từ từ chảy xuống nhơ nhớp bầy hầy kinh lên.

    Chưa thấy đủ quá đáng, chúng dùng thìa quẹt lấy một miếng rồi bóp miệng Mick ra bắt cậu ăn.

    Mick rũ bỏ sự điềm tĩnh và ngay lập tức hoảng loạn nôn thốc nôn tháo.

    Có lẽ đạt được khoái cảm gì đó, chúng cười điên dại và lặp lại hành động đó thêm vài lần cho đến khi Mick buộc phải xin chúng dừng lại.

    Như đã hài lòng, chúng dùng chân đạp Mick xuống để mặt cậu nằm xuống bãi ói rồi cũng lững thững bỏ đi.

    Ánh mắt Mick trống rỗng, nước mắt cứ thế vô thức chảy xuống.

    Nhìn cậu giờ đây thảm hại, nhìn không ra nổi dáng con người.

    2.

    "Đói... tao đói quá..."

    Ken lẩm bẩm một cách vô thức.

    Dù thấy kinh tởm và buồn nôn vô cùng, nhưng một cơn đói cồn cào như bị hàng ngàn con sâu đục khoét dạ dày bắt đầu hành hạ Ken.

    Hắn lao vào khu vực bếp mở của resort.

    Mọi người hốt hoảng chạy theo, nhưng Ken đã hoàn toàn mất trí.

    Hắn nhìn thấy Mick đứng trong bếp, mặc bộ đồ bếp trưởng đẫm máu, đang đưa tay mời hắn ăn một "yến tiệc".

    Trong mắt Ken, những dụng cụ bếp kim loại gốm sứ cứng ngắc, sáng loáng, lạnh ngắt đến những miếng xốp trang trí, những cuộn giẻ lau bếp và ngay cả những mảnh thủy tinh vỡ từ ly rượu lúc này đều biến thành cả bàn sơn hào hải vị như bàn ăn hoàn gia xưa.

    Hắn điên cuồng vơ lấy mọi thứ tống vào miệng.

    "Ken!

    Dừng lại!

    Mày đang ăn cái gì vậy?"

    William gào lên, định lao vào can thiệp nhưng nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu cùng dáng vẻ điên cuồng và sức lực đột nhiên kinh người của Ken, anh ta khựng lại.

    Ken không nghe thấy gì cả, không còn biết gì cả.

    Hắn vồ lấy một chiếc đĩa bằng sứ mỏng tinh xảo ngay trên kệ và đống dẻ lau đã khô khốc do lâu ngày chưa sử dụng.

    Trong ảo giác, đó là một khúc sườn nướng thơm ngon, một miếng bít tết bóng bẫy thơm ngát, đầy hấp dẫn.

    Hắn cầm hai thứ đó bằng cả hai tay như thể sợ ai đó dành mất, bắt đầu dùng răng cắn mạnh vào vành đĩa và cắn xé chiếc khắn khô khốc đó.

    Sứ mỏng vỡ ra nghiến vào răng thêm cả tiếng vải bị xé hòa trộn nghe mà điếng cả tai.

    Các miếng xốp trong mắt hắn giờ cũng như chiếc bánh kem thơm ngon béo ngậy.

    Dù vẫn điên cuồng với "sườn nướng" và "bít tết" nhưng ánh mắt thì chưa bao giờ rời khỏi "bánh kem".

    Hắn vừa ăn "đồ ngon" vừa tiến tới "chiếc bánh" đó.

    Máu ọc ra từ lợi, răng, lưỡi và cả khoang miệng, hắn bỏ "thịt" xuống, rồi bắt đầu ăn "tráng miệng".

    _

    (Canteen trường)

    "Nay sinh nhật học sinh giỏi hả ta?

    Chúc mừng sinh nhật mày, thôi thì chúng ta xí xóa chuyện cũ đi ha, tụi tao xin lỗi mấy chuyện gần đây nha.

    Tối nay mày rảnh thì qua nhà tao đi, tụi tao đãi sinh mày.

    Được không?", Ken ngọt nhạt nói chuyện với một Mick đang ngơ ngác.

    "Tới đi mày, bọn tao muốn làm lành thật mà, tụi mình thân lại như trước ha, đám Dunk, Phuwin, Fourth muốn xin lỗi mày đó, cả đám con gái cũng tới luôn, bọn nó bảo sẽ làm bất ngờ cho mày, đi nha.", William bồi thêm ngọt ngào, dáng vẻ như năn nỉ.

    Mick cúi đầu nhưng trong lòng đã le lói thứ gì đó khiến cậu buông bỏ gần như toàn bộ sự khó chịu và bức bối dạo gần đây.

    Cậu nghĩ bụng 'họ muốn làm lành với mình thật sao, mình với mọi người còn có thể vui vẻ như xưa hả, vậy thì tốt quá, còn các bạn nữ nữa, mình sẽ lại có thể nói chuyện với Mim, mình sẽ xin lỗi cậu ấy vì sự yếu đuối của mình làm cậu ấy không thích, chúng mình sẽ nói chuyện rồi có thể sẽ làm lành, tất cả rồi sẽ vui vẻ như trước, vậy thì tuyệt rồi, đúng là món quà sinh nhật tuyệt vời, nhưng mà lỡ họ nói xạo dụ mình đến rồi làm gì mình thì sao, không đúng, họ nhìn thật lòng mà, hay đông ý nhờ.', vừa nghĩ gương mặt cậu vừa biến đổi liên tục, lúc thì hơi rạng rỡ tươi tỉnh, lúc thì mang chút đăm chiêu.

    "Sao rồi mày, đi nha, mọi người muốn xin lỗi rồi vui vẻ như trước thôi à, đi đi cho vui nha.", Ken lại lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của Mick.

    Mick nhẹ nhàng gật đầu nhưng vẫn không dám ngước lên nhìn hai đứa kia.

    William giọng hào hứng, "Chốt nha, tao sẽ gửi địa chỉ cho, 7h mày tới đó, bọn tao rất vui khi được tiếp đón mày nha.".

    Tuy nhiên Mick không biết rằng, hai đứa kia đang vui vẻ mà đá mắt với nhau.

    3.

    Cảnh tượng tiếp theo khiến tất cả những người chứng kiến phải bàng hoàng, sang chấn tâm lý.

    Ken sau khi nhai nuốt những vật thể lạ, bắt đầu bị nghẹn.

    Hắn ôm cổ họng, gương mặt chuyển sang màu tím ngắt trắng dần đi, miệng lúc này liên tục ọc màu như xả van nước.

    Ken quờ quạng, tay vướng vào một dãy dao bếp đang treo trên giá.

    Hắn ngã xuống, kéo theo cả kệ dao.

    Một con dao lóc xương sắc lẹm rơi xuống, đâm xuyên qua cổ họng Ken, găm chặt hắn xuống sàn bếp.

    Máu giờ đây không chỉ trào ra từ miệng Ken mà còn ào ào từ cổ, đen ngòm và đặc quánh do lẫn với những thứ rác rưởi hắn vừa nuốt vào.

    Ken co giật, đôi mắt dại đi nhìn về phía William.

    Hắn cố nói điều gì đó, nhưng chỉ có những tiếng ọc ọc và những mẩu dẻ lau đẫm máu trào ra.

    Kinh hoàng hơn, do tác động của cú ngã, chiếc khay phục vụ bằng bạc sắc cạnh đặt ngay đó đã cắt đứt một nửa hàm dưới của Ken, khiến khuôn mặt hắn trở nên méo mó, kinh dị như một con quỷ đang cười.

    _

    (Nhà Ken)

    Tối đó, Mick lần mò tìm đến nhà Ken với một tâm trạng khá háo hức, thầm ôm hy vọng mong manh về việc được làm lành với các bạn, thầm nghĩ ngợi về các khoảnh khắc tốt đẹp, vui vẽ, hạnh phúc trong tương lai.

    Vừa đi vừa nghĩ cũng đã đến nhà Ken, nhưng cậu ngập ngừng mãi chưa dám vào, cậu cứ hết đan tay rồi lại bẻ ngón tay, trông hoảng loạn hết cả.

    Ken xem camera thấy cậu đứng ngoài mãi chưa chịu vô thì liền ra đón.

    Mọi chuyện vẫn rất bình thường, các bạn khác đã tới, ai nấy đều vui vẻ, chỉ cậu là trông căng thẳng nên nhìn bối cảnh khá là buồn cười.

    Cậu tìm kiếm chỗ để ngồi xuống, nhưng nhìn chung thì nơi nào cũng khiến cậu khó xử và ngại ngùng cả.

    Thấy tình hình đó, William kéo cậu xuống ngồi kế bên mình, ngay giữa cả đám con trai.

    Ken đã vô bếp chuẩn bị cho bữa tiệc cùng với các giúp việc nhà mình.

    Sau một hồi chuẩn bị thì cũng đã xong, Ken cho giúp việc nhà mình về rồi cũng bắt đầu bữa tiệc.

    4.

    Xác của Ken nằm giữa đống máu đặc sệt, dao kéo ngổn ngang và đống đổ vỡ bầy hầy, tạo nên một khung cảnh hãi hùng.

    William quỵ xuống, tè cả ra quần vì sợ hãi.

    "Mick... tao không cố ý đâu... mọi chuyện là do đám kia, là Dunk, Phuwin, Fourth với thằng Ken đó, tụi nó là người lên kế hoạch, là kẻ đầu têu!

    Tao chỉ là làm theo thôi...

    Mick, nếu không tao sợ tụi nó cũng bắt nạt tao, tao sợ lắm, mày hiểu mà phải không!"

    Win bước tới, gương mặt vẫn đầy vẻ bi thương, nhưng bàn tay anh khẽ siết chặt khi nhìn thấy cái kết của kẻ đã từng ép em mình ăn những thứ dơ bẩn và làm những điều đáng sợ với cậu.

    Anh quỳ xuống bên cạnh xác Ken, giả vờ kiểm tra mạch nhưng thực chất là để nhìn thật gần khuôn mặt nát bấy của hắn.

    "Anh không ngờ mọi chuyện lại thành ra như thế này... anh xin lỗi, anh không biết nên nói gì nữa,, nhưng anh thấy có lỗi lắm, nếu anh không mời mấy đứa đến đây thì đã không có chuyện này rồi, anh xin lỗi..."

    Win khóc nấc lên trông đau khổ và tội lỗi hết mức.

    _

    (Nhà Ken)

    Sau khi giúp việc về hết, bọn họ đưa Mick vào trong bếp, tại bếp, một chiếc bánh kem to hai tầng vị vani xinh đẹp đập và mặt cậu, rồi lại cả bàn đồ ăn đa dạng nhìn đã hết cả mắt.

    Khi Mick ngồi xuống và thổi nến xong, cậu định cắt bánh thì Ken lên tiếng, "Mày cắn luôn đi, bánh của mày mà, cắn đi rồi bọn tao chụp ảnh cho nè, nhìn sẽ trông hài hước hơn đó, còn đám kia thì chuẩn bị pháo với bong bóng đi.".

    Nói xong, cả đám đẩy Mick về phía chiếc bánh, Love thì đang quay lại video, cả đám con trai cùng chuẩn bị pháo để bắn, đám con gái thì giờ các súng bong bóng vô thế chuẩn bị, chỉ cần ai đó hô bắt đầu là sẽ bắn súng nổ pháo ngay.

    "Tao đếm 1, 2, 3, là chuẩn bị nha.", Love kêu.

    Âm thanh 1, 2, 3 cùng với âm thanh pháo nổ đã vang lên, nhưng, chiếc bánh Mick cắn chỉ là xốp được phủ một lớp kem, pháo thì được đặt riêng nên các tờ giấy văng ra với rất nhiều câu từ bẩn thỉu dành cho cậu, bong bóng thì vẫn hiện ra nhưng đâu đó còn có thêm một dòng nước màu đỏ sẩm hôi thôi xịt thẳng vào người cậu.

    'Lại vậy rồi', Mick nghĩ nhưng chắc thể làm gì nữa, sao cậu lại đi tin họ làm gì cơ chứ, họ đâu có ưa cậu, vậy mà cậu vẫn vơ vét chút hy vọng, cậu quả là đáng thương.

    Không dừng lại ở đó, bọn họ còn đút đống đồ ăn trên bàn cho cậu, nhưng thực chất cũng chỉ là nhựa hoặc kim loại, hay ghê, chỉ để làm khổ cậu mà họ đầu tư thật, à, cả nước uống cũng chỉ là thứ nước gì đó dơ bẩn và hôi thối, ngày sinh nhật của cậu, ngày mà cậu mong được yên ổn thì giờ lại thành ra như vậy.

    5.

    Bỗng nhiên, chiếc loa thông báo của resort vang lên một âm thanh rè rè, rồi một giọng hát trẻ con vang lên: "Cơm ngon, canh ngọt... mời bạn ăn...

    ăn xong đừng chết... nhé bạn thân ơi..."

    Tất cả rùng mình.

    Đó là giọng của Mick khi còn cấp 3.

    Một bức ảnh cũ từ chiếc máy in ảnh trong văn phòng gần đó bỗng nhiên được in ra tự động và rơi xuống sàn.

    Trong ảnh là cảnh sinh nhật Mick ngày hôm ấy và cả tấm ảnh họ ép cậu chụp chung lúc bản thân cậu trông thảm hại nhất ngày hôm đó, gương mặt đám con trai trừ Mick và William đều đã bị gạch đỏ cả, trên hình còn có một dòng chữ ngắn gọn nhưng đủ làm ai nấy bủn rủn, "CHỜ ĐÓ".

    William nhìn bức ảnh, rồi nhìn xuống tay mình.

    Hắn thấy da thịt trên tay mình bắt đầu tím đen lại, như thể đang bị một bàn tay khổng lồ nghiền nát, cơ thể cũng bắt đầu có biến đổi.

    "Không... không...

    đừng giết tao mà...!

    Đừng mà!"

    William chạy thục mạng ra khỏi bếp, lao về phía sảnh chính nhưng lại vấp ngã ngay trên cái xác của Dunk đang nằm đó.

    _

    (Tại nhà Mick)

    Cậu về nhà với sự tàn tạ và thân xác mệt mỏi vô cùng, cậu cứ thế nằm vật ra nhà, Win gọi đếnm, " Chúc mừng sinh nhật Mick, hôm nay anh bận quá không về được, cuối tuần anh về sẽ đưa em đi ăn nha, anh đã gửi tiền rồi, muốn gì cứ mua, thiếu thì bảo anh, ráng học cho tốt nha.".

    Chưa kịp để Mick trả lời, anh đã cúp máy sau khi xổ cả tràng ra.
     
    The Sanctuary: Thiên Đường Tội Lỗi
    Chương 6: Kẻ Chăm Sóc Và Nỗi Sợ


    1.

    William vấp ngã, cả thân hình đổ ập lên xác của Dunk.

    Cảm giác lạnh lẽo từ cái xác cứng đờ truyền qua lớp áo khiến hắn hét lên một tiếng xé lòng.

    Nhưng điều kinh khủng hơn không nằm ở cái xác, mà nằm ở chính đôi bàn tay của hắn.

    Dưới ánh đèn lập lòe, William nhìn thấy da thịt trên mười đầu ngón tay mình bắt đầu chuyển sang màu tím đen, rồi dần dần thối rữa, chảy ra thứ dịch vàng khè bốc mùi hôi thối.

    Hắn điên cuồng chà xát đôi bàn tay vào vạt áo, vào sàn nhà, nhưng càng chà, lớp da càng bong tróc ra từng mảng, để lộ cả xương trắng bên dưới.

    "Không... cứu tao với!

    Nó đang ăn thịt tao!

    Mick đang ăn thịt tao!"

    William gào thét, lăn lộn giữa sảnh.

    Những người còn lại đứng dạt ra xa.

    Trong mắt họ, tay William vẫn bình thường, nhưng hành động tự cào cấu đến bật máu của hắn mới là thứ khiến họ khiếp đảm.

    Win lao tới, giữ chặt lấy vai William, giọng run rẩy đầy lo lắng: "William, bình tĩnh lại!

    Không có gì cả, tay em vẫn ổn mà!

    Nhìn anh này!".

    Nhưng William chỉ thấy khuôn mặt Win biến thành khuôn mặt của Mick với vết sẹo dài trên trán, đang cười nhe nhởn và phà hơi lạnh vào cổ hắn.

    _

    (Một ngày sau buổi sinh nhật kinh hoàng tại nhà Ken.)

    Mick bước vào lớp với bộ đồng phục vẫn còn vương mùi hôi hám của thứ nước thải ngày hôm qua.

    Dù cậu đã giặt đi giặt lại nhiều lần, nhưng mùi hương đó như đã thấm sâu vào da thịt, vào cả hơi thở của cậu.

    Cả lớp bịt mũi, những tiếng xì xào vang lên: "Mùi gì thối thế?", "Chắc là mùi của kẻ nghèo khổ lâu ngày không tắm đấy.".

    Mick cúi gầm mặt, tiến về chỗ ngồi của mình.

    Cậu thấy William đang đứng đó, tay cầm một chai xịt phòng thơm nức.

    William nhìn thấy cậu, liền nở nụ cười "thân thiện" thường ngày: "Ái chà, học sinh giỏi tới rồi à?

    Để tao giúp mày khử mùi nhé.".

    Xì... xì...

    William xịt thẳng chai nước hoa rẻ tiền vào mặt Mick.

    Chất lỏng cay sè đâm vào mắt khiến Mick choáng váng.

    Cả lớp cười ồ lên.

    "Tao tưởng mày là bạn nó cơ mà William?"

    Một đứa bạn hỏi khích.

    William nhún vai, thản nhiên đáp: "Thì tao vẫn là bạn nó mà, tao đang giúp nó thơm tho hơn thôi.

    Đúng không Mick?"

    Hắn vừa nói vừa vỗ mạnh vào vai Mick, cố tình ấn ngón tay vào những vết thương mà tối qua họ đã gây ra.

    Mick không nói gì, cậu chỉ lặng lẽ lấy khăn lau mặt.

    Cậu nhớ lại, chính William tối qua là người đã thì thầm vào tai cậu lúc cậu bị ép ăn "bánh kem": "Mày mà báo thầy giáo, tao sẽ nói với cả trường là mày lén lút ăn trộm đồ trong nhà Ken.

    Nhà nó giàu, có bọn tao làm chừng nữa thì mày nghĩ mọi người sẽ tin mày hay tin bọn tao đây?".

    William luôn là như thế.

    Hắn không cầm đầu, nhưng hắn là kẻ "quan tâm" tận tụy nhất.

    Hắn là kẻ đưa dao cho Fourth, kẻ đưa nước thải cho Ken, và là kẻ bịt đường lui cuối cùng của Mick bằng những lời đe dọa ngọt nhạt.

    _

    (Giờ ra chơi tại sân sau.)

    Mick ngồi bần thần dưới gốc cây phượng già.

    Trên tay cậu là một chiếc hộp nhỏ bằng thiếc, bên trong có hai chiếc bánh quy bơ ở cửa hàng đang rất hot dạo gần đây mà cậu đã dành dụm tiền tiêu vặt cả tuần cũng nhưng xép hàng hơn 1 tiếng để mua.

    Cậu đang đợi Mim.

    Cậu muốn nói lời xin lỗi, muốn tặng cậu ấy chút quà nhỏ để hàn gắn lại những rạn nứt.

    Mim đi tới, nhưng không đi một mình.

    View đi bên cạnh, khoác vai cô đầy chiếm hữu.

    "Mick, cậu tìm mình có việc gì không?"

    Mim hỏi, giọng đầy sự ái ngại.

    Mick lúng túng đưa chiếc hộp ra: "Mim... sinh nhật mình hôm qua cậu không được ăn bánh ngon... mình mua cái này cho cậu.

    Mình xin lỗi vì đã làm cậu xấu hổ.".

    Trước khi Mim kịp chạm tay vào chiếc hộp, William từ đâu nhảy bổ ra, giật phắt lấy nó.

    "Ôi, bánh quy bơ cơ đấy!

    Quý tộc quá nhỉ!"

    William mở hộp ra, lấy một chiếc bánh rồi ném xuống đất, lấy chân giẫm nát.

    "Của hôi thối mà cũng đòi mang đi tặng người đẹp à?

    Mày nhìn lại mày đi Mick, cái loại như mày chỉ xứng đáng ăn đồ thừa thôi.".

    William quay sang nhìn Mim và View: "Hai cậu đừng có nhận đồ của nó, bẩn tay lắm.

    Để tao đưa tụi mày đi ăn kem ở cửa hàng xịn hơn, còn nếu thích bánh này thì tao đưa tụi mày đi mua cũng được, tao có tiền mà.".

    Mim nhìn chiếc hộp thiếc méo mó dưới đất, nhìn ánh mắt tan nát của Mick, rồi cô quay mặt đi, bước theo William và View.

    William đi được vài bước, liền quay lại nháy mắt với Mick, miệng khẩu hình không ra tiếng: "Biết thân biết phận đi.".

    Mick quỳ xuống, nhặt từng mẩu bánh vụn dính đầy đất cát.

    Cậu không khóc, cậu chỉ thấy lồng ngực mình trống rỗng như một cái hố đen.

    Cậu đã luôn cố gắng tin rằng cuộc đời vẫn còn chút ánh sáng, nhưng hình như không phải, tất cả tối đen như mực ấy, cậu thậm chí không thể nhìn thấy bàn tay mình giữa sự tăm tối ấy nữa rồi.

    2.

    Trong sảnh resort, William vẫn đang điên cuồng dùng khăn trải bàn quấn chặt lấy đôi bàn tay của mình.

    Hắn tin rằng nếu không làm thế, da thịt hắn sẽ tan chảy hết ra sàn.

    "Mick... tao xin lỗi... tao sẽ không bao giờ nhìn nữa... tao sẽ nhắm mắt lại mà!"

    William lẩm bẩm, rồi hắn đột ngột dùng hai ngón tay chọc mạnh vào đôi mắt mình như để chứng minh lời nói.

    "William!

    Đừng!"

    Win hét lên, cố gắng giằng tay hắn ra.

    May mà Win đã giằng được tay hắn ra.

    Nếu không thì chắc hắn cũng mù lòa hay tệ hơn là chết do mất máu hoặc nhiễm trùng do không ai cứu chữa cho rồi.

    Mọi người xung quanh đứng chôn chân.

    Sự tàn khốc của các cái chết trước đó đã quá lớn, nhưng chứng kiến một kẻ đang sống tự hành hạ mình trong cơn điên loạn còn đáng sợ hơn gấp bội.

    Mim ngồi bệt xuống sàn, tay ôm lấy đầu.

    Cô nhớ lại những lần mình đã đứng nhìn Mick bị William và mọi người sỉ nhục mà không nói một lời.

    Sự "chứng kiến" của cô lúc đó, so với sự "quan tâm" tận tụy của William và sự "chăm sóc" đặc biệt của đám người kia, liệu có khác gì nhau không, có ai tốt đẹp và vô tội hơn ai không?

    Prim đứng gần đó, tay khẽ điều chỉnh nút vặn trên hệ thống thông gió bí mật bên dưới quầy bar.

    Cô nhìn William với ánh mắt vô cảm.

    "Hắn đang cảm thấy những gì Mick đã từng," Prim thì thầm, chỉ đủ cho mình cô nghe.

    "Nỗi đau không chỉ nằm ở vết thương, mà nằm ở chỗ bị cả thế giới nhìn vào như một món đồ chơi tiêu khiển.".

    _

    (Đêm muộn tại căn nhà của hai anh em.)

    Mick đang nằm quay mặt vào tường, thì Win trở về vì ngày mai là cuối tuần, anh về để đưa Mick đi ăn mừng sinh nhật muộn như đã hữa.

    "Mick, sinh nhật vui không em?

    Anh có mua cho em cái bánh bao nhân thịt này, ăn đi cho nóng."

    Win đặt túi đồ ăn lên bàn, giọng mệt mỏi nhưng cố tỏ ra vui vẻ.

    Mick vẫn nằm im.

    Cậu không muốn Win nhìn thấy vết sẹo trên trán, cũng không muốn anh ngửi thấy mùi hôi thối vẫn còn bám trên người mình.

    Cậu sợ nếu Win biết, anh sẽ lo lắng, hoặc tệ hơn, anh sẽ lại nói những lời như: "Ráng nhịn đi em, học xong rồi sẽ khác.".

    "Mick?

    Em ngủ rồi à?"

    Win lại gần, xoa đầu cậu.

    "Hôm nay anh ứng lương rồi, mai sẽ đưa em đi mua một bộ quần áo mới với cả đi ăn sinh nhật muộn như đã hứa nha.

    Em phải luôn trông thật chỉnh chu để các bạn nể mình chứ ha.".

    Mick ứa nước mắt.

    Cậu muốn quay lại ôm lấy anh, muốn gào lên rằng cậu không cần quần áo mới, cậu cần một ai đó cứu cậu khỏi địa ngục này.

    Nhưng cuối cùng, cậu chỉ đáp lại bằng một giọng mũi nghẹn ngào: "Vâng, em biết rồi anh."

    Đó là đêm cuối cùng Mick còn giữ chút hy vọng về một tương lai có Win bên cạnh.

    Cậu không biết rằng, lời hứa về "cuối tuần" của anh sẽ không bao giờ được thực hiện theo cách mà cậu mong đợi.

    3.

    Trong sảnh chính, William đã lịm đi vì kiệt sức và đau đớn, đôi tay giờ đã đẫm máu, nhơ nhuốc, tì lên xác của Dunk.

    Hắn chưa chết, nhưng linh hồn hắn đã vỡ vụn.

    Win đứng dậy, lau mồ hôi trên trán, ánh mắt lướt qua những người còn lại: Mim, View, Love, Tu, Film.

    Tất cả đều là những "nhân chứng" của mười năm trước.

    "Mọi người... chúng ta phải tìm cách rời khỏi đây ngay khi trời sáng," Win nói, giọng trầm đục.

    "Không biết ai là người tiếp theo trong chúng ta sẽ phát điên nữa.".

    Bất chợt, từ phía cầu thang, một âm thanh vang lên.

    Cộp... cộp... cộp...

    Đó là tiếng bước chân của một người đang đeo kính vỡ, bước đi tập tễnh.

    Một bóng đen in dài trên bức tường sảnh, hai tay bên thì cầm một chiếc thắt lưng da, bên còn lại cầm một chiếc máy quay đang sáng đèn.

    Chỉ một thoáng chớp mắt thì đã không còn thấy gì ở đó nữa rồi, giờ đây lại có chiếc loa vang lên tiếng cười lanh lãnh như thể trẻ con đang nắc nẻ: "Đến lượt ai rồi?

    Đến lượt kẻ đứng nhìn... hay kẻ đã quay đi?".

    William bất chợt giật mình tỉnh dậy, hắn vẫn nhìn thấy bóng đen đáng sợ đó ở trên tường, chỉ kịp hét lên một tiếng kinh hoàng trước khi ngất đi một lần nữa.
     
    Back
    Top Dưới