1.
Sảnh chính của resort giờ đây không còn chút gì vẻ sang trọng.
Ánh đèn tuýp bên trên chập chờn như nhịp tim đang hấp hối.
Sau cái chết của anh em Dunk – Phuwin, một không khí đặc quánh sự chết chóc bao trùm.
Ken ngồi bệt dưới sàn, lưng dựa vào quầy bar.
Đột nhiên, mùi hương ngọt lịm biến mất, thay vào đó là một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi hắn.
Đó là mùi của thức ăn thừa bị ôi thiu dưới nắng hè, mùi của nước cống và cả mùi rỉ sét của những chiếc khay inox cũ kỹ.
Còn thêm mùi màu tánh bao phủ khắp sảnh.
Một chuỗi mùi hương này khiến hắn buồn nôn khủng khiếp.
"Thối quá...
đứa nào làm đổ gì à?"
Ken lầm bầm, tay bịt mũi, gương mặt xanh xao.
Nhưng những người còn lại không ai ngửi thấy gì.
Họ chỉ thấy Ken bắt đầu nôn khan, mắt trợn trừng nhìn vào chiếc bàn trống không trước mặt.
Trong cơn ảo giác, Ken thấy trên mặt bàn bỗng hiện ra hàng chục khay cơm căn tin, nhưng bên trong không phải thức ăn, mà là tóc người, dòi bọ và những miếng thịt sống đang thối rữa, nát bét đầy kinh tởm .
_
(Một góc khuất trong trường)
Để né tránh việc giống lần trước, lúc ở căn tin.
Mick trốn vào một góc khuất mà bình thường không có ai đi ngang qua để ăn cơm.
Dù sao thì trời đánh tránh bữa ăn nên cậu cũng muốn có được bữa ăn đàng hoàng yên ổn.
Thú thật cậu cũng chả muốn ăn lắm vì cứ đưa gì vào miệng thì cậu lại thấy buồn nôn khủng khiếp, thế nhưng không ăn thì cậu lại đau bao tử, cơn đau bao tử đáng ghét, âm ỉ khiến cậu đã khó chịu lại càng thêm phần khó chịu nên cậu buộc phải ăn gì đó.
Đang ngồi lặng lẽ trong góc, chỉ vừa xúc miếng cơm, chưa kíp cho vào miệng thì bất chợt Ken và William bước tới với nụ cười điên dại trên môi.
"Hôm nay biết trốn đến đây rồi cơ đấy, tụi tao tìm mày mệt lắm đó có biết không?
Sao mày không tôn trọng tụi tao gì hết vậy, đi không nói tiếng nào, buồn mày thật đó.", Ken gằn giọng với nụ cười hiểm ác.
"Đúng rồi đó, bộ khinh tụi tao hả, sao lại trốn ra đây vậy, tụi tao nhớ mày mà tìm mày không có ra, buồn muốn chết, sau đừng có vậy nha.", William bồi thêm.
Nếu không phải chúng là kẻ bắt nạt thì chắc người ngoài nhìn vào còn tưởng đây là tình bạn đẹp của ba cậu trai mới lớn, đi đâu cúng phải kè kè nhau mất.
Mick vẫn chỉ im lặng không nói gì, khiến hai đứa kia mất kiên nhẫn tột độ.
Ken giật lấy khay cơm của Mick, nhổ một ngụm nước bọt vào đó rồi cười hô hố: "Học sinh giỏi ăn phải có thêm 'gia vị' của tụi tao mới thông minh được chứ!".
William thấy chưa đủ nên đã bồi thêm bằng cách quay quá gần đó bốc lên một nắm đất cát lẫn lộn ném vào.
Mick vẫn im lặng, ánh mắt vô hồn nhìn vào đống hỗn độn trước mặt.
Sự im lặng đó như đổ thêm dầu vào lửa, Ken điên tiết cầm nguyên chiếc khay inox đập mạnh vào đầu Mick.
Tiếng "choang" khô khốc vang lên, cơm canh trộn lẫn với đống hỗn độn đó cứ thế xuất hiện trên đầu Mick rồi từ từ chảy xuống nhơ nhớp bầy hầy kinh lên.
Chưa thấy đủ quá đáng, chúng dùng thìa quẹt lấy một miếng rồi bóp miệng Mick ra bắt cậu ăn.
Mick rũ bỏ sự điềm tĩnh và ngay lập tức hoảng loạn nôn thốc nôn tháo.
Có lẽ đạt được khoái cảm gì đó, chúng cười điên dại và lặp lại hành động đó thêm vài lần cho đến khi Mick buộc phải xin chúng dừng lại.
Như đã hài lòng, chúng dùng chân đạp Mick xuống để mặt cậu nằm xuống bãi ói rồi cũng lững thững bỏ đi.
Ánh mắt Mick trống rỗng, nước mắt cứ thế vô thức chảy xuống.
Nhìn cậu giờ đây thảm hại, nhìn không ra nổi dáng con người.
2.
"Đói... tao đói quá..."
Ken lẩm bẩm một cách vô thức.
Dù thấy kinh tởm và buồn nôn vô cùng, nhưng một cơn đói cồn cào như bị hàng ngàn con sâu đục khoét dạ dày bắt đầu hành hạ Ken.
Hắn lao vào khu vực bếp mở của resort.
Mọi người hốt hoảng chạy theo, nhưng Ken đã hoàn toàn mất trí.
Hắn nhìn thấy Mick đứng trong bếp, mặc bộ đồ bếp trưởng đẫm máu, đang đưa tay mời hắn ăn một "yến tiệc".
Trong mắt Ken, những dụng cụ bếp kim loại gốm sứ cứng ngắc, sáng loáng, lạnh ngắt đến những miếng xốp trang trí, những cuộn giẻ lau bếp và ngay cả những mảnh thủy tinh vỡ từ ly rượu lúc này đều biến thành cả bàn sơn hào hải vị như bàn ăn hoàn gia xưa.
Hắn điên cuồng vơ lấy mọi thứ tống vào miệng.
"Ken!
Dừng lại!
Mày đang ăn cái gì vậy?"
William gào lên, định lao vào can thiệp nhưng nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu cùng dáng vẻ điên cuồng và sức lực đột nhiên kinh người của Ken, anh ta khựng lại.
Ken không nghe thấy gì cả, không còn biết gì cả.
Hắn vồ lấy một chiếc đĩa bằng sứ mỏng tinh xảo ngay trên kệ và đống dẻ lau đã khô khốc do lâu ngày chưa sử dụng.
Trong ảo giác, đó là một khúc sườn nướng thơm ngon, một miếng bít tết bóng bẫy thơm ngát, đầy hấp dẫn.
Hắn cầm hai thứ đó bằng cả hai tay như thể sợ ai đó dành mất, bắt đầu dùng răng cắn mạnh vào vành đĩa và cắn xé chiếc khắn khô khốc đó.
Sứ mỏng vỡ ra nghiến vào răng thêm cả tiếng vải bị xé hòa trộn nghe mà điếng cả tai.
Các miếng xốp trong mắt hắn giờ cũng như chiếc bánh kem thơm ngon béo ngậy.
Dù vẫn điên cuồng với "sườn nướng" và "bít tết" nhưng ánh mắt thì chưa bao giờ rời khỏi "bánh kem".
Hắn vừa ăn "đồ ngon" vừa tiến tới "chiếc bánh" đó.
Máu ọc ra từ lợi, răng, lưỡi và cả khoang miệng, hắn bỏ "thịt" xuống, rồi bắt đầu ăn "tráng miệng".
_
(Canteen trường)
"Nay sinh nhật học sinh giỏi hả ta?
Chúc mừng sinh nhật mày, thôi thì chúng ta xí xóa chuyện cũ đi ha, tụi tao xin lỗi mấy chuyện gần đây nha.
Tối nay mày rảnh thì qua nhà tao đi, tụi tao đãi sinh mày.
Được không?", Ken ngọt nhạt nói chuyện với một Mick đang ngơ ngác.
"Tới đi mày, bọn tao muốn làm lành thật mà, tụi mình thân lại như trước ha, đám Dunk, Phuwin, Fourth muốn xin lỗi mày đó, cả đám con gái cũng tới luôn, bọn nó bảo sẽ làm bất ngờ cho mày, đi nha.", William bồi thêm ngọt ngào, dáng vẻ như năn nỉ.
Mick cúi đầu nhưng trong lòng đã le lói thứ gì đó khiến cậu buông bỏ gần như toàn bộ sự khó chịu và bức bối dạo gần đây.
Cậu nghĩ bụng 'họ muốn làm lành với mình thật sao, mình với mọi người còn có thể vui vẻ như xưa hả, vậy thì tốt quá, còn các bạn nữ nữa, mình sẽ lại có thể nói chuyện với Mim, mình sẽ xin lỗi cậu ấy vì sự yếu đuối của mình làm cậu ấy không thích, chúng mình sẽ nói chuyện rồi có thể sẽ làm lành, tất cả rồi sẽ vui vẻ như trước, vậy thì tuyệt rồi, đúng là món quà sinh nhật tuyệt vời, nhưng mà lỡ họ nói xạo dụ mình đến rồi làm gì mình thì sao, không đúng, họ nhìn thật lòng mà, hay đông ý nhờ.', vừa nghĩ gương mặt cậu vừa biến đổi liên tục, lúc thì hơi rạng rỡ tươi tỉnh, lúc thì mang chút đăm chiêu.
"Sao rồi mày, đi nha, mọi người muốn xin lỗi rồi vui vẻ như trước thôi à, đi đi cho vui nha.", Ken lại lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của Mick.
Mick nhẹ nhàng gật đầu nhưng vẫn không dám ngước lên nhìn hai đứa kia.
William giọng hào hứng, "Chốt nha, tao sẽ gửi địa chỉ cho, 7h mày tới đó, bọn tao rất vui khi được tiếp đón mày nha.".
Tuy nhiên Mick không biết rằng, hai đứa kia đang vui vẻ mà đá mắt với nhau.
3.
Cảnh tượng tiếp theo khiến tất cả những người chứng kiến phải bàng hoàng, sang chấn tâm lý.
Ken sau khi nhai nuốt những vật thể lạ, bắt đầu bị nghẹn.
Hắn ôm cổ họng, gương mặt chuyển sang màu tím ngắt trắng dần đi, miệng lúc này liên tục ọc màu như xả van nước.
Ken quờ quạng, tay vướng vào một dãy dao bếp đang treo trên giá.
Hắn ngã xuống, kéo theo cả kệ dao.
Một con dao lóc xương sắc lẹm rơi xuống, đâm xuyên qua cổ họng Ken, găm chặt hắn xuống sàn bếp.
Máu giờ đây không chỉ trào ra từ miệng Ken mà còn ào ào từ cổ, đen ngòm và đặc quánh do lẫn với những thứ rác rưởi hắn vừa nuốt vào.
Ken co giật, đôi mắt dại đi nhìn về phía William.
Hắn cố nói điều gì đó, nhưng chỉ có những tiếng ọc ọc và những mẩu dẻ lau đẫm máu trào ra.
Kinh hoàng hơn, do tác động của cú ngã, chiếc khay phục vụ bằng bạc sắc cạnh đặt ngay đó đã cắt đứt một nửa hàm dưới của Ken, khiến khuôn mặt hắn trở nên méo mó, kinh dị như một con quỷ đang cười.
_
(Nhà Ken)
Tối đó, Mick lần mò tìm đến nhà Ken với một tâm trạng khá háo hức, thầm ôm hy vọng mong manh về việc được làm lành với các bạn, thầm nghĩ ngợi về các khoảnh khắc tốt đẹp, vui vẽ, hạnh phúc trong tương lai.
Vừa đi vừa nghĩ cũng đã đến nhà Ken, nhưng cậu ngập ngừng mãi chưa dám vào, cậu cứ hết đan tay rồi lại bẻ ngón tay, trông hoảng loạn hết cả.
Ken xem camera thấy cậu đứng ngoài mãi chưa chịu vô thì liền ra đón.
Mọi chuyện vẫn rất bình thường, các bạn khác đã tới, ai nấy đều vui vẻ, chỉ cậu là trông căng thẳng nên nhìn bối cảnh khá là buồn cười.
Cậu tìm kiếm chỗ để ngồi xuống, nhưng nhìn chung thì nơi nào cũng khiến cậu khó xử và ngại ngùng cả.
Thấy tình hình đó, William kéo cậu xuống ngồi kế bên mình, ngay giữa cả đám con trai.
Ken đã vô bếp chuẩn bị cho bữa tiệc cùng với các giúp việc nhà mình.
Sau một hồi chuẩn bị thì cũng đã xong, Ken cho giúp việc nhà mình về rồi cũng bắt đầu bữa tiệc.
4.
Xác của Ken nằm giữa đống máu đặc sệt, dao kéo ngổn ngang và đống đổ vỡ bầy hầy, tạo nên một khung cảnh hãi hùng.
William quỵ xuống, tè cả ra quần vì sợ hãi.
"Mick... tao không cố ý đâu... mọi chuyện là do đám kia, là Dunk, Phuwin, Fourth với thằng Ken đó, tụi nó là người lên kế hoạch, là kẻ đầu têu!
Tao chỉ là làm theo thôi...
Mick, nếu không tao sợ tụi nó cũng bắt nạt tao, tao sợ lắm, mày hiểu mà phải không!"
Win bước tới, gương mặt vẫn đầy vẻ bi thương, nhưng bàn tay anh khẽ siết chặt khi nhìn thấy cái kết của kẻ đã từng ép em mình ăn những thứ dơ bẩn và làm những điều đáng sợ với cậu.
Anh quỳ xuống bên cạnh xác Ken, giả vờ kiểm tra mạch nhưng thực chất là để nhìn thật gần khuôn mặt nát bấy của hắn.
"Anh không ngờ mọi chuyện lại thành ra như thế này... anh xin lỗi, anh không biết nên nói gì nữa,, nhưng anh thấy có lỗi lắm, nếu anh không mời mấy đứa đến đây thì đã không có chuyện này rồi, anh xin lỗi..."
Win khóc nấc lên trông đau khổ và tội lỗi hết mức.
_
(Nhà Ken)
Sau khi giúp việc về hết, bọn họ đưa Mick vào trong bếp, tại bếp, một chiếc bánh kem to hai tầng vị vani xinh đẹp đập và mặt cậu, rồi lại cả bàn đồ ăn đa dạng nhìn đã hết cả mắt.
Khi Mick ngồi xuống và thổi nến xong, cậu định cắt bánh thì Ken lên tiếng, "Mày cắn luôn đi, bánh của mày mà, cắn đi rồi bọn tao chụp ảnh cho nè, nhìn sẽ trông hài hước hơn đó, còn đám kia thì chuẩn bị pháo với bong bóng đi.".
Nói xong, cả đám đẩy Mick về phía chiếc bánh, Love thì đang quay lại video, cả đám con trai cùng chuẩn bị pháo để bắn, đám con gái thì giờ các súng bong bóng vô thế chuẩn bị, chỉ cần ai đó hô bắt đầu là sẽ bắn súng nổ pháo ngay.
"Tao đếm 1, 2, 3, là chuẩn bị nha.", Love kêu.
Âm thanh 1, 2, 3 cùng với âm thanh pháo nổ đã vang lên, nhưng, chiếc bánh Mick cắn chỉ là xốp được phủ một lớp kem, pháo thì được đặt riêng nên các tờ giấy văng ra với rất nhiều câu từ bẩn thỉu dành cho cậu, bong bóng thì vẫn hiện ra nhưng đâu đó còn có thêm một dòng nước màu đỏ sẩm hôi thôi xịt thẳng vào người cậu.
'Lại vậy rồi', Mick nghĩ nhưng chắc thể làm gì nữa, sao cậu lại đi tin họ làm gì cơ chứ, họ đâu có ưa cậu, vậy mà cậu vẫn vơ vét chút hy vọng, cậu quả là đáng thương.
Không dừng lại ở đó, bọn họ còn đút đống đồ ăn trên bàn cho cậu, nhưng thực chất cũng chỉ là nhựa hoặc kim loại, hay ghê, chỉ để làm khổ cậu mà họ đầu tư thật, à, cả nước uống cũng chỉ là thứ nước gì đó dơ bẩn và hôi thối, ngày sinh nhật của cậu, ngày mà cậu mong được yên ổn thì giờ lại thành ra như vậy.
5.
Bỗng nhiên, chiếc loa thông báo của resort vang lên một âm thanh rè rè, rồi một giọng hát trẻ con vang lên: "Cơm ngon, canh ngọt... mời bạn ăn...
ăn xong đừng chết... nhé bạn thân ơi..."
Tất cả rùng mình.
Đó là giọng của Mick khi còn cấp 3.
Một bức ảnh cũ từ chiếc máy in ảnh trong văn phòng gần đó bỗng nhiên được in ra tự động và rơi xuống sàn.
Trong ảnh là cảnh sinh nhật Mick ngày hôm ấy và cả tấm ảnh họ ép cậu chụp chung lúc bản thân cậu trông thảm hại nhất ngày hôm đó, gương mặt đám con trai trừ Mick và William đều đã bị gạch đỏ cả, trên hình còn có một dòng chữ ngắn gọn nhưng đủ làm ai nấy bủn rủn, "CHỜ ĐÓ".
William nhìn bức ảnh, rồi nhìn xuống tay mình.
Hắn thấy da thịt trên tay mình bắt đầu tím đen lại, như thể đang bị một bàn tay khổng lồ nghiền nát, cơ thể cũng bắt đầu có biến đổi.
"Không... không...
đừng giết tao mà...!
Đừng mà!"
William chạy thục mạng ra khỏi bếp, lao về phía sảnh chính nhưng lại vấp ngã ngay trên cái xác của Dunk đang nằm đó.
_
(Tại nhà Mick)
Cậu về nhà với sự tàn tạ và thân xác mệt mỏi vô cùng, cậu cứ thế nằm vật ra nhà, Win gọi đếnm, " Chúc mừng sinh nhật Mick, hôm nay anh bận quá không về được, cuối tuần anh về sẽ đưa em đi ăn nha, anh đã gửi tiền rồi, muốn gì cứ mua, thiếu thì bảo anh, ráng học cho tốt nha.".
Chưa kịp để Mick trả lời, anh đã cúp máy sau khi xổ cả tràng ra.