1.
Chiếc du thuyền tư nhân lướt êm trên làn nước màu ngọc bích, tiếng động cơ nhỏ dần khi cập vào cầu cảng bằng gỗ tếch.
Hòn đảo 'The Sanctuary' hiện ra trước mắt mười một người trẻ với vẻ đẹp gần như không thật.
"Không thể tin được!"
Love la lên, cô là người đầu tiên nhảy xuống, chiếc váy maxi bay phấp phới.
Cô giơ ngay điện thoại lên, bắt đầu livestream.
"Mọi người thấy không?
Thấy không?
Đỉnh của chóp!
Bạn của Love đưa đi chơi đảo riêng nè!"
Film cười khúc khích, kéo chiếc mũ rơm rộng vành.
"Chậm lại đi, 'influencer'.
Phải để tao chụp một bộ ảnh 'sống ảo' ở cầu cảng này đã."
"Nhìn kìa tụi mày!"
Fouth, người luôn ồn ào nhất, chỉ tay về phía những căn villa trên vách đá.
"Cái kia, cái có hồ bơi vô cực to nhất, chắc chắn là của tao!"
"Mơ đi!"
Dunk và Phuwin đồng thanh.
Dù là anh em, họ luôn thích tranh cãi.
Phuwin khoác vai Dunk, "Tao với mày cá không?
Tối nay đứa nào uống thắng thì được ở phòng đó."
Không khí tràn ngập tiếng cười và sự phấn khích thuần túy của một chuyến du lịch hạng sang, miễn phí.
_
(Lớp 10A2, Trường Quốc tế Bangkok.
Tiết học đầu tiên sau kỳ nghỉ.)
Thầy giáo dắt một cậu học sinh mới vào lớp.
"Cả lớp, đây là Mick.
Bạn vừa chuyển từ Chiang Mai đến.
Các em giúp đỡ bạn nhé."
Mick, gầy, cao, đeo cặp kính gọng mỏng, trông có chút rụt rè.
Cậu cúi đầu chào.
"Chào... chào mọi người, mình là Mick, mong mọi người giúp đỡ."
Cả lớp nhìn cậu.
Love và Film thì thầm, "Trông nó cũng sáng sủa."
Dunk và Phuwin gật gù, "Nhìn hiền phết."
Sau khi giới thiệu xong, Mick được xếp ngồi vào chỗ trống cạnh Prim, cô chỉ liếc qua rồi quay đi.
Nhưng Mim, ngồi bàn trên, quay xuống, nở một nụ cười rạng rỡ.
"Chào Mick.
Mình là Mim.
Nếu có gì không biết cứ hỏi mình, nha."
Mick ngẩng lên, và đó là lần đầu tiên cậu thấy nụ cười ấy.
"À...
ừ.
Cảm ơn cậu."
2.
Một người đàn ông mặc sơ mi linen be và quần short màu nâu nhạt, nụ cười rạng rỡ, bước ra từ sảnh đón.
Anh ta chính là Win.
Ở tuổi 30, Win toát ra vẻ điềm đạm, thành đạt và ấm áp.
"Anh Win!"
Cả đám ồ lên trông phấn khích lắm.
"Chào mọi người," Win mỉm cười, lần lượt bắt tay và ôm từng người.
"Mười năm rồi.
Thật tốt khi thấy mọi người không thay đổi gì nhiều... chỉ là hình như giàu hơn và đẹp hơn thì phải, nhìn ai trông cũng thành đạt cả."
"Anh nói cứ như tụi em còn con nít không bằng," Love nũng nịu.
"Anh mới là thay đổi nhiều nhất đó, thưa 'Ngài Chủ tịch'!"
Win cười lớn.
"Thôi nào."
Ánh mắt anh dừng lại ở nhóm ba cô gái.
Mim và View (một cô gái cá tính với mái tóc tém) đang đứng cạnh nhau, tay trong tay.
Prim đứng bên cạnh họ, lặng lẽ như thường lệ.
"Mim, View, Prim," Win gật đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên vẻ thân thiện.
"Anh mừng là cả ba em đều đến được."
"Cảm ơn anh đã mời, anh Win," Mim lí nhí.
View siết nhẹ tay Mim, thay lời chào.
Prim chỉ khẽ gật đầu.
"Xe điện đang chờ," Win ra hiệu.
"Mọi người về villa nghỉ ngơi trước.
Tối nay 7 giờ, tiệc BBQ hải sản tại bãi biển chính.
Anh đã chuẩn bị... một bất ngờ nhỏ."
_
(Thư viện trường.)
Nhóm được chia ngẫu nhiên cho dự án thuyết trình "Romeo và Juliet".
Trớ trêu thay, Mick và Mim lại không cùng nhóm.
Mick thở dài, nhìn bản phân công.
Cậu chung nhóm với Dunk và Fouth.
"Chết rồi," cậu lẩm bẩm.
Mim, ở bàn bên kia, đang chung nhóm với Prim và View.
Cô thấy vẻ mặt khổ sở của Mick.
Giờ nghỉ, Mim bước tới bàn của Mick.
"Sao rồi?
Nhóm cậu tính làm gì?"
"Mình cũng không biết," Mick gãi đầu.
"Dunk và Fouth bảo... hay là làm mô hình sân khấu."
Mim bật cười.
"Trời ơi!
Thôi, đưa đây mình xem."
Cô ngồi xuống, bắt đầu gạch ra các ý tưởng về bi kịch, về tình yêu bị ngăn cấm.
Mick ngồi bên cạnh, hoàn toàn bị cuốn hút, không phải bởi Shakespeare, mà bởi cách Mim hăng say nói về nó.
"Mình nghĩ... tình yêu phải là thứ vượt qua mọi rào cản," Mim nói.
Mick nhìn Mim.
"Giống như... mình thích cậu vậy."
Mim sững lại.
Cả thư viện im bặt.
"Cậu... cậu nói gì?"
Mick đỏ mặt.
"À... không...
Ý mình là..."
3.
Những chiếc xe điện dừng lại trước các căn villa nằm trên vách đá.
Mỗi căn đều có tên riêng, và một hồ bơi vô cực nhìn thẳng ra đại dương.
"Ôi vãi!"
Tu thốt lên, cô là người luôn dễ xúc động hay nói đúng hơn thì là làm quá vấn đề lên cả.
"Phòng của tao... nó còn to hơn cả căn hộ của tao ở Bangkok nữa."
"Free minibar!"
Ken hét lên từ ban công, tay giơ một chai bia nhập khẩu, thêm mấy chai rượu ngoại nổi tiếng.
"William, mày thấy chưa?
Anh Win chơi lớn thật!"
"Đương nhiên rồi," William nhún vai, nhưng cũng không giấu được vẻ thích thú.
"Dù sao cũng là... tưởng niệm thằng Mick mà.
Anh ấy làm vậy cũng đúng thôi."
Không khí có vẻ chùng xuống một chút khi cái tên "Mick" được nhắc đến, nhưng rồi nhanh chóng bị sự xa hoa xóa tan.
Mọi người nhanh chóng trở về phòng để chuẩn bị cho bữa tiệc tối.
_
(Sân sau trường, dưới gốc cây phượng.)
Sau buổi thuyết trình dự án Văn học, nhóm của Mick đạt điểm cao nhờ sự "gia sư" của Mim, sau buổi thuyết trình đó, Mick hẹn Mim ra.
Tim cậu đập thình thịch.
"Mim..."
"Sao thế?
Hôm nay làm tốt mà," Mim cười.
"Mình...
Lời mình nói ở thư viện hôm đó... là thật."
Mim ngưng cười, má cô hơi ửng đỏ, sau đó lại trông hào hứng vô cùng, "Thật không, mình cũng thích Mick lắm."
Mick sững sỡ mất một lúc rồi bất ra câu nói chất chứa, "Cậu đồng ý làm người yêu mình được không?"
Mim đưa tay ra như ngầm chấp nhận.
Về phần Mick, cậu rụt rè nắm lấy tay Mim, và Mim siết nhẹ lại.
View, Prim và cả nhóm bạn đã vô tình nhìn thấy từ xa.
Love la lên, "Trời ơi!
Hai đứa nó!"
Cả nhóm nghe thấy tiếng kêu đó thì ùa ra hóng hớt, tung hô, huýt sáo trêu ghẹo 2 người.
Dunk khoác vai Mick, "Được lắm nha cái thằng này!"
Phuwin giả vờ làm MC, "Và đây, cặp đôi mới của chúng ta!"
Đó là một buổi chiều ngập nắng, tiếng cười, và sự khởi đầu của một tình yêu trong sáng.
4.
Bãi biển đã biến thành một nhà hàng 5 sao.
Đuốc, đèn lồng, nhạc R&B du dương, và một quầy buffet hải sản dài bất tận.
Cả nhóm đã thay đồ đẹp nhất.
Họ uống rượu, cười nói và chụp ảnh.
"View, chụp cho em tấm ảnh đi, phải lưu giữ lại mới được, mà bạn chụp cho em đẹp vào nha!"
Mim, trong bộ váy lụa trắng, tạo dáng bên xích đu.
View với bộ jumpsuit cá tính mỉm cười, giơ máy ảnh lên.
"Em lúc nào cũng đẹp nhất mà."
Ở một góc khác, Love và Film đang "phỏng vấn" Fouth.
"Nói thật đi, anh chàng kỹ sư khô khan, mày đã có bạn gái chưa đó?"
Dunk và Phuwin đang thách Ken và William thi uống.
Tu đi một vòng, nâng ly với từng người.
Khi cô đến chỗ Prim, người đang lặng lẽ ngồi nhìn ra biển, Tu mỉm cười.
"Sao mày lại ngồi đây một mình?
Ra vui với mọi người đi chứ, đã lâu lắm rồi mới ngồi với nhau mà."
Prim quay lại, mỉm cười nhẹ.
"Tao đang ngắm biển với trời sao thôi, ở đây đẹp quá mà, qua với đám bợm nhậu kia lại phí cả cảnh đẹp của tao mất."
Nói xong Prim lại cảm thán thêm lần nữa, "Đẹp quá.
Anh Win... thật sự rất chu đáo."
"Ừ," Tu gật đầu, nửa đùa nửa thật.
"Anh ấy vẫn luôn là một người anh tuyệt vời mà, trước vậy, giờ giàu hơn rồi thì cũng vẫn vậy, còn hơn ấy chứ."
_
(Tại một bãi biển gần Bangkok.)
Cả nhóm 12 người đi dã ngoại.
Đây là kỷ niệm đẹp nhất của họ.
Win đã đích thân lái chiếc xe 16 chỗ đi thuê đưa Mick và cả nhóm đi chơi.
Anh còn mua thêm đồ ăn vặt cho cả bọn.
Trên xe cả đám cùng hát hò, đùa nghịch, kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, quả thật Win lúc đó thấy vui kinh khủng vì dù sao sau một khoảng thời gian căng não làm việc để gánh vác cuộc sống cho 2 anh em thì đây là lần đầu anh vui đến thế.
Họ chơi bóng chuyền bãi biển.
Dunk và Phuwin chung một đội và thua tan tác.
Love và Film xây lâu đài cát.
Nhưng người còn lại cùng nhau đi bơi và chơi đùa dưới nước.
Mick và Mim đi dạo dọc bờ biển.
"
Sau này," Mick nói, "chúng ta tốt nghiệp, mình sẽ kiếm thật nhiều tiền, đưa cậu đi du lịch khắp nơi.
Đến một hòn đảo thật đẹp, chỉ có hai chúng ta."
"Cậu hứa rồi đấy nhé?"
Mim giơ ngón út ra.
"Ừ mình hứa mà."
Mick ngoéo tay cô.
Từ xa, Win nhìn em trai mình và mỉm cười.
Lần đầu tiên, anh thấy Mick thực sự hạnh phúc kể từ khi bố mẹ mất.
5.
Tiếng nhạc nhỏ lại.
Win bước lên sân khấu nhỏ, tay cầm ly sâm panh.
"Mọi người," Win bắt đầu, giọng anh ấm áp.
"Anh biết...
đã mười năm.
Mười năm kể từ ngày em trai anh...
Mick..."
Giọng anh có chút run rẩy.
Không khí vui vẻ lập tức lắng xuống.
Tu bắt đầu sụt sịt.
"Anh đã nghĩ rất nhiều," Win tiếp tục.
"Và anh tin...
Mick sẽ không muốn chúng ta buồn.
Em trai anh là một người vui vẻ.
Nó yêu quý bạn bè của mình hơn bất cứ điều gì."
Win nhìn một lượt mười một gương mặt.
"Nó sẽ muốn chúng ta ở đây, tại một nơi đẹp đẽ thế này, và làm chính xác những gì chúng ta đang làm: Tận hưởng, cười đùa, và nhớ về những kỷ niệm đẹp."
Anh giơ ly lên cao.
"Bất ngờ của anh đây.
Anh đã tìm lại được... cái này."
Win ra hiệu.
Một máy chiếu lớn được bật lên, chiếu thẳng vào vách đá trắng bên cạnh.
Một đoạn video bắt đầu chạy.
Đó là đoạn video từ chuyến dã ngoại 10 năm trước.
Cả 12 người, non nớt, 16 tuổi, đang cười đùa trên bãi biển.
Có cảnh Dunk ngã sõng soài, có cảnh Love và Film làm mặt xấu, và có cảnh Mick đang ngoéo tay với Mim.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
"Ôi trời ơi..."
Mim đưa tay lên miệng, nước mắt bắt đầu rơi.
View vội ôm lấy cô.
"Vì Mick," Win nói, giọng nghẹn ngào.
"Và vì tình bạn vĩnh cửu của chúng ta!"
"VÌ MICK!"
Cả nhóm đồng thanh nâng ly.
Họ khóc, họ cười, và họ cùng uống.
Họ uống vì quá khứ tươi đẹp.
Họ ăn mừng.
Đêm đó, họ ngủ rất ngon, trong những căn villa sang trọng, với những ký ức ngọt ngào nhất.
_
Không ai hay biết, cũng trên hòn đảo này, một đồng hồ đếm ngược vô hình chỉ vừa mới bắt đầu.
"Tíc...tắc"