[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[The Phantom Of The Opera] Cách Ngăn Nam Chính Phát Điên
Chương 39
Chương 39
Chương 39: Dường như ánh mắt cậu cũng mang theo hormone nồng đậm
Bạc Lị đã chuẩn bị tinh thần là sẽ bị gọi dậy lúc giữa đêm, nhưng không ngờ cô lại ngủ thẳng tới sáng hôm sau.
Cô bất giác hơi hoài nghi về bản thân.
Là Erik đã nhận ra ý đồ của cô, hay đơn giản là vị trí của cô trong lòng cậu không nặng đến vậy?
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.
Tim Bạc Lị chợt nhảy lên: "Vào đi."
Người bước vào khiến cô hơi thất vọng, đó là bà Freeman.
Bà Freeman thấy cô vẫn chưa dậy thì mang khay bữa sáng đến tận giường cho cô.
Bạc Lị không thích ăn sáng trên giường mấy, vì lúc nào cô cũng cảm giác sẽ làm rơi vụn bánh mì khắp giường.
Nhưng nghĩ lại cũng không phải cô là người phải thay ga giường, nên cô thản nhiên bắt đầu ăn.
Bà Freeman nói: "Cô Claremont, có người để lại một hộp quà ở cửa, trên đó ghi tên cô.
Cô có muốn giữ lại không?"
Bạc Lị nghĩ đến việc tối qua Mitt nói muốn tặng cô váy, chắc là cái này, bèn hờ hững đáp: "Để đây đi."
Cô nghĩ với gu thẩm mỹ của Mitt, chắc cũng không tặng được váy nào đẹp.
Bữa sáng gồm có trứng chiên, giăm-bông và bánh mì phô mai.
Bạc Lị đã cố ý nhờ bà Freeman mua tương ớt Mexico về.
Bà Freeman chưa từng thấy ai ăn sáng mà lại quẹt tương ớt, vừa lẩm bẩm vừa mang đến cho cô.
Ăn sáng xong, Bạc Lị mở hộp quà mà Mitt tặng.
Điều khiến cô bất ngờ là bên trong lại là một chiếc váy màu xanh lục.
Không phải màu xanh Paris tối tăm, đầy độc tố dễ nhận thấy, mà là một màu xanh nhạt tươi sáng, ấm áp.
Thiết kế váy rất giản dị, cổ áo, tay áo và vạt váy đều được viền bằng nhung trắng ngọc trai, thắt lưng là một dải lụa trắng.
Phía trên chiếc váy có một tấm thiệp.
Trên đó là một dòng chữ lạ:
"Màu xanh này được nhuộm từ quả dành dành vàng và chàm, không độc hại."
Bạc Lị cẩn thận quan sát dòng chữ, chắc chắn đây không phải nét chữ của Erik.
Nhưng chiếc váy này lại rất giống... phong cách của Erik.
Cậu trước giờ đều đặt luôn váy lên giường.
Sao lần này lại thành hộp quà?
Bạc Lị bỗng lóe lên một ý nghĩ.
Chẳng lẽ cậu muốn cô hiểu lầm đây là chiếc váy Mitt tặng, để thử xem cô có mặc hay không?
Nếu vậy, sao cậu còn giữ lại phong cách của mình?
Giữ lại một chút phong cách riêng, để cô có thể nhận ra chăng?
Bạc Lị cảm thấy suy nghĩ của Erik thật khó đoán, như mò kim đáy biển.
Cô ngẫm nghĩ chiếc váy một lát, rồi nghĩ bụng kệ đi, cứ mặc là xong.
Bạc Lị cởi đồ ngủ, thay áo nịt ngực và váy lót, rồi mặc chiếc váy vào.
Cô soi gương một lúc, phát hiện tóc đã dài tới ngang tai, thế là cô không đội tóc giả nữa, chỉ đeo găng tay và đội mũ rồi bước ra khỏi phòng.
Cô vốn nghĩ Mitt sẽ hẹn cô ra ngoài như trước, nào ngờ cô đợi cả buổi sáng mà không thấy người của Mitt đưa thư tới.
Giờ thì không chỉ có Erik, mà ngay cả suy nghĩ của Mitt cô cũng không hiểu nổi.
Bạc Lị hơi lo lắng, cô sợ Mitt đột nhiên tỉnh ngộ mà đi gây áp lực với tòa soạn, yêu cầu rút lại bài báo liên quan.
Thế là cô lập tức lên đường tới tòa soạn.
Khoảng thời gian này, Bạc Lị đã học cưỡi ngựa, cô có thể cưỡi những con ngựa tính tình hiền hòa, thân hình nhỏ nhắn ra phố.
Nhưng vì cô mặc váy, nên cưỡi ngựa theo kiểu ngồi vắt chân sang một bên, thế là lại thu hút một loạt những lời xì xầm.
Bạc Lị không thèm liếc nhìn họ, cô ghìm dây cương, dừng trước cửa tòa soạn, rồi xoay người xuống ngựa.
Phóng viên của tòa soạn đang định tìm cô, thấy cô đến liền vui mừng đón tiếp:
"Cô Claremont, ngày mai là có bản đồng để làm ra những ức ảnh rồi!
Nếu việc in thử không gặp vấn đề gì, chúng ta có thể sử dụng ngay lập tức...À suýt nữa thì quên."
Cậu ta lấy ra một xấp giấy bản thảo đưa cho cô: "Đây là bản thảo đã viết xong, cô có muốn xem qua không?"
Bạc Lị vừa đọc vừa hỏi: "Ngài Mitt không tìm cậu à?"
"Không."
Phóng viên hơi do dự: "Có một tin đồn, tôi không biết có thật không, nhưng mọi người ở khu vườn đều đang bàn tán..."
"Tin gì vậy?"
"Mitt bị trúng tà rồi."
Bạc Lị sững người: "Trúng tà?"
"Tôi cũng không rõ cụ thể xảy ra chuyện gì."
Phóng viên nói: "Nghe nói người đánh xe của Mitt không biết đi đâu, bỏ anh ta lại giữa đường.
Đúng lúc đó, sương mù buổi tối dày đặc, làm anh ta sợ đến mất vía.
Anh ta nói mình đã gặp ma, con ma đó ra lệnh cho anh ta phải tự cào nát mặt.
Anh ta làm theo, kêu khóc thảm thiết, nhưng mà..."
Bạc Lị cố gắng giữ bình tĩnh hỏi: "Nhưng sao?"
"Nhưng mặt anh ta không hề bị tổn thương!"
Phóng viên vừa nói vừa tặc lưỡi, tỏ ra kinh ngạc: "Mọi người đều bảo anh ta bị màn diễn của đoàn xiếc làm cho hoảng loạn.
Cô Claremont, chúng ta có nên viết chuyện này vào báo không?"
Nghe đến đây, Bạc Lị đã biết kẻ đứng sau chuyện này là ai.
Cô mãi vẫn không chắc trên đời này có ma hay không, chính vì những hành động của Erik đã vượt ngoài tầm hiểu biết của con người.
Trong thời hiện đại, thôi miên thực ra chỉ là một phương pháp điều trị tâm lý, nhiều nhất là để chữa mất ngủ hoặc thư giãn tinh thần.
Chứ hoàn toàn không có hiệu quả thần kỳ như vậy.
Chỉ có trong phim hoặc tiểu thuyết, thôi miên mới được mô tả kỳ diệu như thế.
Bạc Lị không biết thế giới này có tồn tại các thế lực siêu nhiên khác hay không... nếu có, liệu cô có thể trở về hiện đại không?
Hàng loạt suy nghĩ hỗn loạn lướt qua tâm trí cô.
Một lát sau, cô mới nói: "Ừm, đương nhiên phải viết lên báo."
Ngày hôm đó, khi nghĩ về "Cuộc chiến dòng điện" giữa Tesla và Edison, cô nhận ra một điều: bất kể là thời đại nào, việc tạo dựng tiếng tăm luôn là không thể thiếu.
Nếu như chiêu trò quảng bá không hiệu quả, thì hơn một trăm năm sau, mọi người vẫn sẽ không nghĩ Edison là người phát minh ra bóng đèn.
"Cậu chuẩn bị đi."
Bạc Lị nói: "Chắc sắp có người sẽ cáo buộc màn biểu diễn của tôi có vấn đề an toàn, định dùng chuyện 'Mitt trúng tà' để yêu cầu chính quyền cấm buổi diễn của tôi."
Phóng viên không ngờ Bạc Lị lại nghĩ xa đến vậy: "Thế chúng ta phải làm gì?"
"Chuẩn bị sẵn bài viết, thông báo với công chúng rằng, thứ nhất, màn trình diễn của chúng tôi tuyệt đối an toàn, diễn viên sẽ không bao giờ chạm vào khán giả.
Chào đón mọi người đến kiểm chứng.
Nếu có diễn viên nào chạm vào khán giả, mỗi lần chạm sẽ bồi thường mười đô la, đạo cụ không tính trong phạm vi bồi thường."
Phóng viên hơi lo lắng, nghĩ bụng, liệu Bạc Lị có tự tin quá không?
Vì buổi diễn là nhằm mục đích hù dọa người xem, nếu diễn viên không chạm vào khán giả thì làm sao dọa họ được?
Nhưng Bạc Lị trả cho cậu ta mức lương khá cao, thuê cậu ta làm người viết bài lâu dài cho tòa soạn, nên dù ý kiến của cô có kỳ quặc đến đâu thì cậu ta cũng không phản đối.
"Thứ hai, thời gian diễn sẽ được rút ngắn xuống còn hai mươi phút."
Bạc Lị nói: "Khán giả nào vượt qua thử thách trong vòng tám phút sẽ nhận được phần thưởng năm trăm đô la."
"Cái gì..."
Phóng viên suýt hét lên.
Năm trăm đô la!
Vậy cậu ta còn viết bài làm gì, không bằng tập trung nghiên cứu buổi diễn của đoàn xiếc còn hơn!
"Thứ ba, mỗi tuần, bên ngoài quán rượu sẽ công khai bảng thời gian vượt qua thử thách của khán giả."
Bạc Lị nói: "Mỗi khán giả đều có thể nhìn thấy thời gian của mình hoặc của người khác."
Phóng viên lập tức hiểu ra ý cô.
Hiện tại nhiều người quan tâm đến buổi diễn chính là vì Mitt, Wright, và Davis đều đã thất bại khi tham gia thử thách.
Với bảng xếp hạng này, dù những người sau có vượt qua hay không, nhưng chỉ cần họ ở trong quán rượu lâu hơn ba quý ông kia, thì đã chứng tỏ họ gan dạ hơn ba người đó.
Phóng viên nghe mà thấy hào hứng sôi sục.
Với ba điều này, còn ai quan tâm đến vấn đề "an toàn" của buổi diễn nữa?
Thậm chí những bài viết cáo buộc buổi diễn không an toàn cũng sẽ trở thành công cụ để tạo độ hot cho cô.
Phóng viên nhìn Bạc Lị với ánh mắt hoàn toàn khác, cậu ta rất muốn biết tại sao cô lại có thể thao túng dư luận thành thục như vậy.
Ngay cả Bạc Lị cũng hơi bất ngờ khi mình có thể nghĩ ra nhiều chiêu trò như vậy, mà lại còn trong thời gian ngắn như thế.
Diễn viên không chạm vào khán giả, mỗi lần chạm bồi thường mười đô la - chiêu thu hút người ta vào ngôi nhà ma;
Vượt qua trong vòng tám phút - khơi gợi khao khát thử thách của mọi người;
Bảng xếp hạng - kích thích nhu cầu so bì và tiêu xài của họ.
Tất cả đều là những thủ thuật phổ biến trong việc lập kế hoạch trò chơi.
Chỉ có thể trách các nhà lập kế hoạch trò chơi hiện đại quá mưu mẹo, Bạc Lị nhún vai, chẳng liên quan gì đến cô cả.
Vì Mitt đã bị trúng tà, nên Bạc Lị không cần phải ăn tối với hắn ta nữa, và cô cũng chẳng cần nghe hắn ta khoác lác về gia thế của mình.
Chỉ là, nếu không còn Mitt, cô sẽ dùng mồi gì để câu Erik đây?
Bạc Lị suy nghĩ một hồi, rồi leo lên ngựa, thong dong dạo quanh thành phố New Orleans.
Không biết từ lúc nào, cô đã đi tới khu ổ chuột.
Đường phố đột nhiên trở nên lầy lội, đàn ông ngồi chồm hổm trên các bậc thang, sau tai kẹp một điếu thuốc dở; chó sủa, lợn kêu, bọn trẻ con chạy nhảy đùa giỡn; phụ nữ xách sọt rau và thùng sữa về nhà.
Do khu ổ chuột nằm gần nhà máy, nước thải không có chỗ thoát đã đọng lại thành những vũng nước bẩn, người và gia súc đều mắc bệnh ghẻ lở, trông rất đáng sợ.
Bạc Lị định quay đầu ngựa rời khỏi đây, nhưng bỗng nhiên cảm nhận được một ánh mắt như có như không phía sau mình.
Erik đang ở ngay phía sau.
Tim cô khẽ rung động, cô kẹp nhẹ vào bụng ngựa, tiếp tục đi về phía trước.
Đường đầy bùn lầy nhơ nhuốc, mỗi bước ngựa đi là nước bắn tung tóe khiến nó phát cáu, nó khịt mũi hai lần.
Không khí nồng nặc mùi khói than, phân lừa, cùng với mùi xác thối và rác rưởi lên men.
Bạc Lị cũng phải hắt hơi một cái.
Ánh mắt ở phía sau vẫn như có như không, mà khi cô hắt hơi, ánh nhìn đó đột nhiên trở nên mãnh liệt hơn.
Bạc Lị vô cùng tò mò, vì sao ánh mắt của cậu lại có sức hiện diện rõ rệt đến vậy?
Nó như một sợi tóc, như một sợi chỉ, như một thứ hữu hình nào đó, mỏng manh nhưng dai dẳng, móc vào lục phủ ngũ tạng của cô, mỗi lần hít thở đều cảm nhận được cơn đau nhẹ nhàng.
Cảm giác đó không khác gì bị xâm phạm.
Bạc Lị không định ở lại khu ổ chuột lâu - không phải vì cô kỳ thị người nơi này, mà đơn giản vì mùi quá khó chịu.
Cô định ra khỏi con hẻm, nhưng phía trước bất ngờ bị vài tên lưu manh chặn đường.
"Quý bà à."
Tên cầm đầu cười cợt nhả: "Quý bà lang thang ở đây lâu vậy rồi, đã tìm thấy người cần tìm chưa?
Hay là thế này, người cho bọn tôi chút tiền tiêu, bọn tôi sẽ giúp người tìm, thế nào?"
Bạc Lị giấu một khẩu súng dưới váy lót.
Cô hơi nghiêng đầu, còn chưa kịp rút súng thì bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa vang lên từ phía sau.
Ngoảnh lại nhìn, là Erik.
Nghĩ lại, đã lâu rồi cô không thấy cậu dưới ánh nắng.
So với lần gặp đầu tiên, diện mạo của cậu đã thay đổi rất nhiều, trông có phần chỉnh chu hơn.
Cậu đội chiếc mũ phớt đen, khoác áo choàng đen, bên trong là áo sơ mi trắng và áo ghi-lê đen, trên bụng treo một chiếc dây đồng hồ bạc.
Đôi giày đen cao cổ, gót giày có đinh thúc ngựa màu bạc sáng bóng mà nặng trĩu.
Khi cậu kéo dây cương, thúc ngựa tiến lại gần, đinh thúc ngựa bạc phát ra tiếng leng keng trên bàn đạp.
Nghe thấy tiếng vang ấy, tai Bạc Lị nóng bừng.
Đôi khi con người có những sở thích kỳ lạ như thế.
Nhìn một gương mặt đẹp trai thì không cảm thấy gì, nhưng chỉ cần thấy găng tay đen đột ngột thắt chặt, các ngón tay với những khớp xương rõ ràng, chiếc dây đồng hồ lắc lư, thậm chí nghe tiếng đinh thúc ngựa bằng bạc, cũng khiến tim cô đập loạn nhịp.
Erik tiến đến bên cô.
Đầu gối cậu như chạm nhẹ vào người cô, hơi thở nam tính mạnh mẽ bủa vây.
Không phải mùi cơ thể, cũng không phải nước hoa, mà là một mùi hương không thể diễn tả, âm ấm, vô hình nhưng rất có sức hiện diện.
Rõ ràng là không có mùi gì cụ thể, nhưng lại đầy tính kích thích, vừa ngửi đã biết ngay nó thuộc về người khác phái.
Bạc Lị ngẩn ngơ vài giây, rồi mới nhận ra đó là gì.
...Là hormone.
Lúc này, Erik nhìn cô.
Dường như ánh mắt cậu cũng mang theo hormone nồng đậm.
Bạc Lị như bị hơi thở của cậu bao bọc, cô đột nhiên cảm thấy khó thở.
Mấy tên lưu manh khốn nạn thấy Erik cao lớn vạm vỡ, khí thế mạnh mẽ lại tràn đầy tính áp bức thì cũng hơi chùn bước.
Nhưng tên cầm đầu nghĩ rằng có lẽ Erik chỉ đi ngang qua, không quen biết Bạc Lị, nên hỏi: "Sao, mày muốn ra mặt giúp con ả này à?"
Bạc Lị tưởng rằng Erik sẽ bảo chúng cút đi.
Ai ngờ giây tiếp theo, cậu đột nhiên quăng dây thừng, tròng thẳng vào cổ tên cầm đầu.
...Đây không phải là nơi hoang vu, mà là trong thành phố.
Bạc Lị vội vàng giữ lấy cánh tay cậu.
Cơ bắp trên tay cậu đã căng cứng như đá.
Nếu không phải cô kịp thời giữ lại, chắc tên lưu mạn đã đầu lìa khỏi cổ rồi.
"Erik thân yêu, đây là thành phố mà!"
Bạc Lị ghé sát lại, hạ giọng: "Nhịn chút đi, dù sao bọn họ cũng chưa làm gì xấu cả."
Cách cô gọi suýt chút nữa đã khiến Erik run tay mà siết chết tên lưu manh trước mặt.
Cậu dừng lại một lúc lâu, rồi từ từ thu dây thừng về.
Mấy tên côn đồ vội vàng chạy trốn.
Erik không nói gì, cậu kéo dây cương, có vẻ như cũng định rời đi.
Bạc Lị cưỡi ngựa theo sau.
Ra khỏi khu ổ chuột, cậu mới hơi nghiêng đầu, lạnh lùng nói: "Cô đi theo tôi làm gì?"
"Tôi nghe nói..."
Bạc Lị thúc ngựa tiến lên bên cạnh cậu: "Mitt bị trúng tà rồi."
"Vậy thì sao?"
"Là cậu làm à?"
Cô hỏi.
Giọng cậu lạnh lùng mà gay gắt: "Không liên quan gì đến cô."
Từ khi Erik nhận ra mình muốn hôn Bạc Lị, cả người cậu đã bị sự kích thích mãnh liệt như giận dữ cuốn lấy.
Cậu vốn không phải kiểu người dễ bị kích thích hay nóng nảy.
Có lẽ vì đã lớn tuổi, cậu bắt đầu thường xuyên nằm mơ, mơ thấy hơi thở của cô, nhiệt độ cơ thể cô, chiếc lưỡi đỏ mọng ướt át của cô.
Nhưng mỗi khi tỉnh dậy, cậu đều có thể đè nén cơn xucs động đó xuống.
Gần đây, dường như cậu không còn kiểm soát nổi nữa.
...Dù Bạc Lị làm gì, thì cũng khiến ngực cậu dâng lên cơn chấn động khó giải thích.
Cơn chấn động đó khiến cậu bất chợt sinh ra một loại xúc động thô bạo.
Muốn bóp chặt cổ cô, cắn vào làn da của cô, siết chặt cô đến khi xương cốt kêu răng rắc.
Ngày cô đi gặp Mitt, đầu óc cậu hơi quay cuồng, suýt nữa cậu đã bị xúc động này chi phối.
Sau khi trừng phạt Mitt xong, Erik nhắm mắt lại, nhưng vẫn có thể cảm nhận được cơn chấn động giận dữ trong huyết quản.
Cậu thuê một căn hộ ở ngoại ô, xung quanh không có hàng xóm, nội thất bên trong cực kỳ đơn giản, ngoài những vật dụng cần thiết hàng ngày ra thì chỉ có một chiếc đàn dương cầm ba góc.
Erik nghe thấy hơi thở nặng nề của mình, cậu cố gắng dùng âm nhạc để giải tỏa cơn xúc động này.
Nhưng không được, cái khô nóng trong máu như hòa vào trong giai điệu, ngay cả âm nhạc cũng trở nên hỗn loạn điên cuồng.
Nó như cơn cuồng phong bão tố, mỗi một nốt nhạc đều trở nên cực kỳ sắc bén, chứa đựng sức mạnh bùng nổ đáng sợ.
Một tiếng vang chói tai.
Cậu ấn phím quá mạnh, dây đàn bị đứt.
Phải đến sáng hôm sau, tâm trí cậu mới dần dần bình tĩnh trở lại.
Nhưng vì chưa từng làm chuyện như vậy, nên trong cậu trào dâng cảm giác tội lỗi và xấu hổ không thể diễn tả.
Máu đã lạnh, chỉ còn lại một bàn tay lạnh lẽo.
Như thể vừa làm ô uế hoặc phá hủy điều gì đó.
Điều khiến cậu bất an hơn cả, chính là sự bình tĩnh đó chỉ kéo dài trong tích tắc ngắn ngủi.
Sau khi tắm xong và chuẩn bị đi ngủ, cơn xúc động như nổi điên ấy lại ập đến.
Nó không còn thỏa mãn với những ảo tưởng hư vô.
Nó muốn thực hiện tất cả.
Cậu cũng không muốn dễ dàng tha thứ cho Mitt như vậy.
Nhưng vì cân nhắc đến việc đoàn xiếc của Bạc Lị vừa mới khởi đầu, nên cậu mới để Mitt bình yên vô sự trở về nhà.
Nếu không, cậu đã phân xác Mitt ra từng mảnh, treo đầu hắn ta giữa phố xá náo nhiệt rồi.
Erik vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại thoáng chút chế giễu.
Nếu cô biết cậu đang nghĩ gì, liệu cô còn dám đi cùng cậu nữa không?