[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[The Phantom Of The Opera] Cách Ngăn Nam Chính Phát Điên
Chương 19
Chương 19
Chương 19: Erik càng nhận thức rõ hơn rằng cô là phụ nữ
Dường như bầu không khí đã có sự thay đổi nhỏ bé.
Bạc Lị không biết điều này là tốt hay xấu, hiện tại Erik càng nhận thức rõ hơn rằng cô là phụ nữ.
Chắc là tốt nhỉ.
Mặc dù cậu lạnh lùng vô tình, có thể chẳng hề do dự mà dùng dây thừng kéo đứt đầu người khác.
Nhưng khi đối đãi với phụ nữ, cậu lại có một loại phong độ quý ông kỳ lạ.
Từ khi cô thay đồ nữ, Erik không còn thô bạo kéo tóc hay bóp cổ cô nữa, thậm chí đôi lúc cậu còn giúp cô lên xe ngựa.
Bạc Lị cực kỳ hối hận vì không mặc váy ngay từ đầu.
Đúng là chịu tội mà!
Cô không lo lắng rằng sau khi Erik hoàn toàn nhận thức về sự khác biệt giữa nam và nữ, cậu sẽ nảy sinh suy nghĩ gì khác đối với cô.
Cậu quá trẻ.
Dù rằng khi ở cạnh cậu, cô chưa từng cảm nhận được sự tồn tại của tuổi tác.
Khí chất lạnh lùng không có nhân tính ấy, cộng thêm trí thông minh đáng sợ đó của cậu, nó hoàn toàn không thể khái quát bằng bất kỳ độ tuổi nào.
Bạc Lị thậm chí còn nghi ngờ, với tính cách này của Erik, có lẽ cho đến khi gặp nữ chính thì cậu cũng sẽ không có kích thích của hormone tuổi dậy thì.
Hơn nữa, cậu không phải là kiểu đối xử đặc biệt với mọi phụ nữ.
Dù là trong nguyên tác hay phiên bản phim kinh dị, cậu đều tỏ thái độ tàn nhẫn với Carlota.
Đơn giản chỉ vì giọng hát của Carlota không đạt chuẩn của cậu.
Bạc Lị rất rõ ràng về vị trí của mình.
Cô biết hát, từng tham gia trại hè nhạc kịch, và thỉnh thoảng cũng là nữ khách mời trong mấy buổi biểu diễn nhỏ tại sân vận động.
Cô hát khá ổn, nhưng chắc chắn không đạt đến mức khiến một bậc thầy âm nhạc phải nhìn bằng con mắt khác.
Huống hồ, tài năng của Erik đã vượt xa khái niệm "bậc thầy âm nhạc" giản đơn kia.
Trong nguyên tác, cậu từng được Garnier mời tham gia vào công trình xây dựng nền móng của Nhà hát Opera Paris.
Trong hai lớp tường bảo vệ của móng nhà, Erik đã xây dựng một nơi cư trú bên hồ, với mặt nước bên ngoài làm hàng rào tự nhiên, còn bên trong là một phòng tra tấn biến hóa khôn lường.
Không ít người muốn vào đó thám hiểm, nhưng không một ai sống sót trở ra.
Cậu vừa là bậc thầy âm nhạc hàng đầu thế giới, vừa là bậc thầy kiến trúc và ảo thuật gia hiếm có...
Bạc Lị không biết cậu còn có bao nhiêu danh hiệu bậc thầy nữa, song cô chỉ biết rằng khả năng một người như vậy thích cô là vô cùng nhỏ.
Erik không giết cô thì cô đã tạ ơn trời đất lắm rồi.
Muốn cậu thích cô thì quá khó.
Erik vẫn đang nhìn chân cô.
Dường như cậu không nhận ra đây là một hành động rất khiếm nhã, và cậu cũng không nhận ra ánh mắt của mình lúc này giống hệt như mèo thấy chim, khiến người khác thấp thỏm không yên.
Bạc Lị không kìm được mà khẽ hắng giọng: "...Vậy hôm nay tôi có thể nghỉ một ngày không?"
Lúc này Erik mới hoàn hồn, cậu cụp mi rồi gật đầu.
Ánh mắt làm người ta sợ hãi kia biến mất.
Bạc Lị ngẫm nghĩ một lúc, nói: "Dù hôm nay không thể xem diễn... nhưng tôi vẫn có thể ở bên cậu."
"Ở bên tôi?"
Lúc này, hình như hoạt động giải trí trong phòng chỉ có chơi bài.
Trong điện thoại cô thì có lưu một vài bộ phim, nhưng cô khó mà lấy ra cho cậu xem được, với lại cũng tốn pin quá.
"Cùng đọc sách, nghe nhạc, ăn uống với nhau..."
Cô nói: "Chỉ cần cậu vui, thế nào cũng được."
Chưa đầy mười phút sau, Bạc Lị đã hối hận vì nói sẽ ở bên cậu
Sự hiện diện của cậu quá mạnh, dù không nói một lời nào thì cũng không thể làm như không có gì mà bỏ qua được.
Cậu ngồi cạnh, hai chân bắt chéo, cúi đầu đọc sách.
Bạc Lị quấn chăn nằm trên giường.
Rõ ràng Erik luôn tập trung vào cuốn sách trong tay, không hề nhìn cô một lần, nhưng cô lại có cảm giác như bị khí thế của cậu xâm chiếm.
Bạc Lị cảm thấy vô cùng khó chịu, vậy là cô ngồi dậy, tìm cớ bắt chuyện: "Nói chuyện chút nhé?"
Ánh mắt Erik vẫn dán vào trang sách, giọng điệu bình thản: "Cô nói đi."
"Hình như cậu chưa từng hỏi tôi là người ở đâu."
Cậu không trả lời, dường như cho rằng đây là một câu hỏi không đáng để mở miệng đáp lại.
"Cậu biết nhiều như vậy, chẳng lẽ không cảm thấy tò mò sao?"
Cậu lật sang trang tiếp theo.
Ban đầu Bạc Lị chỉ muốn phá vỡ sự im lặng khiến người ta xấu hổ đó, nhưng thái độ lạnh lùng của cậu đã khơi dậy tính hiếu thắng của cô: "Cậu không thấy kiến thức của tôi rất phong phú sao?"
Cuối cùng cậu cũng mở miệng: "Rất phong phú sao?"
Bạc Lị: "..."
Cô định nói ra vài điều mà Erik không biết để doạ cậu giật mình, nhưng thế kỷ 19 lại quá gần với hiện đại, hai cuộc cách mạng công nghiệp đã qua, những phát minh đáng kể cũng đã ra đời, và cả Einstein cũng đã được sinh ra.
Chẳng lẽ cô lại nói "E=mc^2" hả?
Công thức này tuy có vẻ rất đơn giản, nhưng càng đơn giản thì lại càng cần những lý thuyết và thí nghiệm phức tạp để chứng minh.
Trước khi khiến cậu ngạc nhiên, Bạc Lị đã tiêu hao hết tế bào não của mình.
Bạc Lị bực dọc nằm xuống: "...Coi như tôi chưa nói gì đi."
Lúc này, giọng nói lạnh lùng, trầm thấp của Erik vang lên: "Kiến thức của cô đúng là rất rộng, nhưng rộng mà không sâu, rất khó tưởng tượng cô đã nhận được sự giáo dục như thế nào."
Bạc Lị: "..."
Giáo dục bắt buộc.
Một lần nói nhiều như thế đúng là khó cho cậu quá nhỉ.
Không biết có phải do bản thân tưởng tượng không, nhưng Bạc Lị cảm thấy bầu không khí giữa họ không còn căng thẳng như trước.
Bạc Lị rất muốn hỏi: Vậy bây giờ cậu vẫn muốn giết tôi chứ?
Nhưng cô lại sợ phá vỡ sự yên bình hiện tại.
Như thể cảm nhận được ánh mắt của cô, Erik ngẩng đầu lên, nhìn về phía cô.
So với ban đầu, ánh mắt của cậu không còn trống rỗng đờ đẫn nữa, mà có thêm chút độ ấm kỳ lạ.
Song nhìn lâu vẫn khiến người ta cảm nhận được cảm giác bất thường, không giống con người.
Cô nên hỏi chứ?
Khó khăn lắm mới có không khí hoà thuận như vậy.
Nếu bây giờ không hỏi lấy một lời đảm bảo, sau này muốn hỏi cũng sẽ khó hơn.
Tim của Bạc Lị dần dần đập chậm lại, nặng nề hơn.
Cô hít sâu một hơi, nói: "...Chúng ta bây giờ coi như bạn bè chứ?"
Không có phản hồi.
Erik nhìn cô, chiếc mặt nạ trắng che kín hết mọi biểu cảm trên khuôn mặt cậu.
Cảm giác không biết cậu có thái độ thế nào khiến Bạc Lị hơi sợ hãi.
"Thôi..."
Nhưng cậu lại ngắt lời cô: "Nói tiếp đi."
Bạc Lị đành phải cắn răng nói tiếp: "Nếu chúng ta là bạn bè... thì cậu có thể đừng hở tý là muốn giết tôi được không?"
*
Họ là bạn bè sao?
Không biết.
Erik chỉ biết mỗi lần nhìn cô, đôi mắt cậu lại truyền đến cơn đau nhức, như thể bị thứ gì đó đâm trúng.
Nhưng đồng thời, những chi tiết cậu nhìn thấy cũng ngày càng nhiều hơn.
Cậu phát hiện làn da của cô không chỉ là một màu trắng đơn điệu, đôi khi trắng như sữa bò, đôi khi trắng như thạch cao.
Cô mềm mại, yếu ớt, lại mỏng manh, thậm chí cậu còn có thể nhìn thấy những mạch máu nhỏ li ti dưới lớp da của cô.
Cảnh tượng ấy làm trái tim người ta đập nhanh hơn, cổ họng khô khốc.
Lần cuối cùng cậu có cảm giác như vậy là khi đang đấu với tử tù bằng dây thừng trong đấu trường.
Cậu có tính kiên nhẫn vô cùng tuyệt vời, đặc biệt là khi săn bắn, cậu chưa bao giờ qua loa cho xong chuyện.
Nhưng cũng giống như hầu hết những kẻ săn mồi, Erik thích thao túng cảm xúc của con mồi, chậm rãi tiến tới rồi mới tung ra đòn chí mạng.
Sau khi trận đấu sinh tử kết thúc, đấu trường trở nên hỗn loạn, tràn ngập mùi hôi tanh như lò mổ.
Cảnh tượng đó vô cùng ghê rợn, nhưng quốc vương lại trọng thưởng cho cậu.
Đó là lần đầu tiên cậu được trọng dụng.
Có lẽ vì mùi máu tanh kích thích thần kinh, Erik cảm nhận được mạch máu ở thái dương đập từng hồi, tim đập thình thịch, và bên tai toàn là tiếng máu chảy cuồn cuộn.
Sự hưng phấn đến mức ấy, giống như một căn bệnh.
Vậy bây giờ tại sao cậu lại cảm thấy hưng phấn?
Vì ý định giết cô chưa nguôi chăng?
Erik đột ngột rút con dao găm ra, lưỡi dao sắc lạnh, khí lạnh rợn người.
Bạc Lị theo phản xạ rụt lại, lùi về phía sau.
Cậu nghiêng người về phía trước, một tay chống bên cạnh cô, tay còn lại mạnh mẽ cắm con dao găm xuống cạnh người cô.
Bạc Lị như bị quất một roi, hơi thở đột nhiên trở nên gấp gáp.
Không phải sát ý.
Cậu nhận thức rõ ràng rằng mình không muốn giết cô.
Giống như đang trêu chọc cô vậy.
Như mèo vờn chuột, nhìn nó vùng vẫy, nhìn cô toát mồ hôi lạnh.
Bạc Lị thực sự bị dọa sợ.
Cô run rẩy, mở to đôi mắt nhìn cậu.
Đôi mắt trong veo đen trắng rõ ràng như một chiếc gương đang ngâm trong nước, phản chiếu chiếc mặt nạ trắng của cậu.
Erik nhìn cô không chớp mắt, cậu muốn thấy nhiều phản ứng hơn.
Thế là cậu cầm con dao găm, lưỡi dao khẽ chạm vào bụng cô.
Vải áo hơi lõm xuống.
Cô yếu đuối đến vậy, dễ vỡ đến vậy, chỉ cần dùng chút sức, cô sẽ càng trở nên mềm yếu hơn...
Như một miếng bơ dễ dàng bị cắt nát.
Cả người Bạc Lị cứng đờ, nỗi sợ hãi như nước lạnh thấm đẫm thái dương, trái tim đang đập như sắp nhảy ra khỏi cổ họng.
...Dù cô không cảm thấy sát ý từ Erik.
Cậu không muốn giết cô.
Nhưng không biết có phải vì quá căng thẳng hay không mà cô luôn có cảm giác trong một khoảnh khắc nào đó, ánh mắt cậu dừng lại ở bụng cô, dường như cậu đang nghĩ đến việc đâm dao vào đó...
Đó là một kiểu ham muốn tấn công kỳ lạ.
Nó vừa khiến cô rùng mình, vừa khiến hai chân cô như hơi nhũn ra.
Bạc Lị hối hận vô cùng, cảm thấy mình đúng là tự chuốc họa vào thân, để cậu ngồi đó đọc sách chẳng phải tốt hơn sao?
Tự dưng lại mở miệng hỏi một câu...
Ngay sau đó, bụng cô chợt nhẹ đi, lưỡi dao ép trên người cô được rút ra.
Eric ném con dao găm sang một bên, tiếp tục đọc sách, không trả lời câu hỏi của cô.
Bạc Lị nhìn con dao, nuốt nước bọt, cảm thấy dạ dày vẫn còn hơi lạnh.
Khi con người trải qua cảm xúc biến đổi mạnh mẽ, đầu óc sẽ trở nên rất hỗn loạn.
Như bây giờ, trong đầu cô đột nhiên lóe lên một ý nghĩ: tuy tiếp cận dã thú là nguy hiểm, nhưng một khi đã thuần phục được nó, cảm giác thành tựu sẽ không thể đo đếm được.
Dù sao thì mấy lần trước, cậu thực sự muốn giết cô.
Nhưng lần này lại giống như...
Trêu chọc.
Dù đang hoảng sợ, song Bạc Lị vẫn khó tránh khỏi cảm giác có chút thành tựu.
Như thể cô vừa vượt qua một cấp độ mới trong trò chơi.
Giải mã nhân vật và mở khóa được đoạn hội thoại mới.
Nó khiến cô rất muốn tiếp tục, xem liệu có thể mở khóa thêm điều gì nữa hay không.
Bạc Lị cảm thấy mình điên rồi.
Cô đang ở trong tình thế nguy hiểm, khó khăn lắm mới tìm ra cách để sống sót, nhưng giờ lại vì cảm giác thành tựu vô hình kia mà muốn tiến gần cậu thêm...
Thậm chí cô còn nghĩ rằng mình có thể thuần phục được cậu.
Nhưng cảm giác adrenaline dâng trào mà cậu mang lại... thật sự rất tuyệt.
Bạc Lị lau mồ hôi lạnh, cảm thấy cả người vừa nóng vừa dính.
Cô quyết định gạt bỏ những suy nghĩ lung tung này sang một bên, trước hết đi xin chút nước nóng để tắm đã.
Trước khi đi, cô chợt nhớ ra điều gì đó nên quay đầu lại hỏi: "Erik, cậu đã tắm chưa?"
Cậu thoáng dừng lại, ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách.
Bạc Lị khoác áo khoác lên, đi tới bên cửa rồi mới nói nốt nửa câu sau: "...Cơ thể con người mỗi ngày đều sản sinh ra một lượng lớn bã nhờn và mồ hôi do quá trình trao đổi chất.
Cậu nhất định phải tắm rửa thường xuyên!"
Lúc này, khái niệm "trao đổi chất" chưa xuất hiện, có lẽ cậu không hiểu.
Bạc Lị chỉ muốn phản bác lại câu "rất phong phú sao" của cậu, nói xong cô liền chuồn mất.
Phải đến 15 phút sau, Erik mới khẽ nghiêng đầu, ngửi thử cổ áo của mình.
Từ khi vào nội thành, mỗi ngày cậu đều tắm, nhưng vừa rồi đúng là vì quá phấn khích nên đã đổ chút mồ hôi.
Cô ngửi thấy sao?
Không biết vì sao, khi cô ngửi thấy mùi của cậu thì lại không khiến cậu cảm thấy xấu hổ như khi cô nhìn vào mặt cậu hay nghe giọng cậu.
Có lẽ vì động vật đều đánh dấu lãnh thổ của mình bằng mùi hương.