Cập nhật mới

Ngôn Tình Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi

Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 60: 60: Cơ Hội


Dọn dẹp xong xuôi đồ đạc cũng đến trưa, do bận dọn dẹp ở nhà nên cô không sang nhà Bách Hứa Phong ăn cơm trưa.

Tang Truân đi vào nhà vệ sinh thay đồ rồi chuẩn bị đi đến bệnh viện.

Cô nhờ hai người chăm Tang Ân rồi lái xe đi làm
Đến bệnh viện bình thường như mọi ngày, giường bệnh của Trương Túc hôm nay đã có một ông cụ chuyển vào
Hôm nay có rất nhiều ca phẫu thuật khiến Tang Truân vô cùng mệt mỏi, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi ngồi ở băng ghế đá bệnh viện một chút thì nhìn lại đồng hồ thì đã đến giờ phẫu thuật tiếp theo
Tang Truân hít thở một hơi thật sâu rồi quay trở lại phòng bệnh với bác sĩ Thẩm, đến khi tan tầm ra về thì cô được bác sĩ Thẩm mời đến phòng làm việc
Cô nghe theo đi vào ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc mà hằng ngày vẫn ngồi chờ đợi bác sĩ làm việc.

Tang Truân và bác sĩ Thẩm làm việc với nhau cũng đã gần vài năm nên mối quan hệ cũng có chút thân thiết
" Mệt không? Hôm nay phẫu thuật cũng nhiều "
" Rất mệt mới đúng "
Bác sĩ Thẩm khẽ cười trước bộ dạng mệt mỏi đang ngồi dựa vào tường của cô, anh ta lấy một chai nước mát đưa tới.
" Uống đi rồi về "
Không nói không rằng cầm lấy chai nước mở ra uống một ngụm lớn, dòng nước mát chảy xuống cổ họng cũng khiến cô cảm thấy đỡ mệt hơn

" Cũng đã 22 tuổi rồi, không định tìm bạn trai sao?"
" Em có người trong lòng rồi "
Bác sĩ Thẩm nghe thấy thì mặt có chút biến sắc nhưng vẫn cố mỉm cười hỏi tiếp
" Chàng trai nào may mắn như vậy? Em gặp khi nào "
Tang Truân ngập ngừng một chút rồi mới trả lời
" Là người em gặp lúc cấp 3, nhưng người suốt ngày chỉ biết học như anh chả biết thế nào là tình yêu tuổi học trò đâu mà "
Thẩm Hoàng Khánh đi tới gõ nhẹ vào trán Tang Truân, miệng khẽ nói
" Tỏ tình chưa? "
Tang Truân lắc đầu, ánh mắt trầm tư lại xuất hiện
" Rồi, bị từ chối thẳng thừng vào ngày tốt nghiệp "
Nghe như vậy Thẩm Hoàng Khánh cũng không nhắc đến nữa sợ sẽ làm cô trợ lý nhỏ đau lòng, ngồi nghĩ ngơi thêm một lúc thì Tang Truân chào tạm biệt rồi ra về
Tang Truân vừa ra khỏi cổng bệnh viện định bắt xe trở về nhưng một chiếc xe đã đổ ở đó từ lâu, chiếc kính xe bắt đầu hạ xuống.

Người con trai quen thuộc xuất hiện nở nụ cười
" Đến đây "
Tang Truân vô thức chạy đến, nhìn Bách Hứa Phong đang ngồi bên trong cửa xe.
" Anh đến đây làm gì? "
" Ban nãy em nói chuyện vui vẻ với tên bác sĩ đó là sao vậy? Thân thiết vậy cơ à? "
Tang Truân nghe thấy thì bật cười, không nghĩ anh vừa mới thấy cô nói chuyện với Thẩm Hoàng Khánh như vậy mà đã hỏi tới tấp như vậy rồi.

Ghen sao?
" Lên xe đi rồi mình nói chuyện "
Tang Truân đồng ý lên xe, vừa ngồi ngay ngắn vào bên trong thí Bách Hứa Phong đã liền quay sang chờ đợi câu trả lời của cô, Tang Truân vẫn cố nhịn cười
" Bạn trai em đấy, vừa tìm được.

Sao nào, thấy học trò của mình có bạn trai là cảm giác rất tuyệt đúng không?"
" Chia tay đi, anh nhìn tên bác sĩ đó chẳng tốt đẹp gì hết "
Tang Truân bất ngờ vì Bách Hứa Phong phản ứng nhanh như thế, vẫn muốn trêu anh một chút nữa nên cô trầm mặt tỏ vẻ giận hờn

" Chia tay cái gì chứ! Bạn trai của em mà "
" Em nhỏ tuổi không nhìn người bằng anh đâu! Em nên chia tay với hắn đi "
Cảm thấy đã trêu anh đủ rồi Tang Truân mới nói
" Em đùa thôi, vẫn còn ở trạng thái độc thân "
Bách Hứa Phong đưa ánh mắt đen nhánh như vực thẩm không đáy của mình nhìn Tang Truân đang mỉm cười, miệng cũng khẽ cong lên.

Anh nhìn thẳng vào cô
" Độc thân!, vậy cho anh một cơ hội làm bạn trai của em được chứ? "
Mặt Tang Truân bắt đầu đỏ lên từ sau khi nghe anh nói muốn cô cho cơ hội làm bạn trai, không nói được lên lời chỉ biết nhìn anh.

Hồi lâu lấy can đảm mới dám mở miệng
" Em, em...!em.

Anh hỏi đột ngột như vậy em không trả lời được, em..em cần suy nghĩ"
Bách Hứa Phong như gỡ bỏ được căng thẳng mới thả lỏng cơ thể, nhìn cô mỉm cười
" Được, em trả lời lúc nào cũng được.

Không ép buộc đâu "
" Cho em về nhà, bố và dì đang chờ "
Bách Hứa Phong vui vẻ lái xe đưa cô về phòng trọ, đến dưới phòng trọ.

Mở cửa để cô xuống, Tang Truân vẫn vui vẻ tạm biệt anh rồi vội đi lên
Tim cô vẫn đập nhanh không ngừng, vừa lên đến phòng thì ngửi thấy mùi thơm từ trong bếp bay ra
Bố cô và Tang Ân đang ngồi trên ghế sofa xem tivi rất vui vẻ, thấy cô về thì liền tắt đi.
" Con về rất đúng lúc, dì con có làm cơm.

Vào ăn đi "
" Con biết rồi ạ "
Tang Truân đi vào trong phụ dì An một tay bày chén bát và thức ăn ra, mọi người vui vẻ ngồi vào bàn cùng ăn.

Căn phòng không quá lớn nhưng vẫn ấm áp, trong lúc ăn bố cô có đưa ra đề nghị
" Tang Truân à, nhà chúng ta cũng không phải thiếu tiền.

Con đồng ý chuyển đi nhé, bố mua cho con một căn chung cư "
" Không cần đâu ạ, con cũng không có ý định ở một nơi này quá lâu nên chắc sẽ không cần "
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 61: 61: Đến Nhà


Tang Lâm thấy cô không muốn thì cũng không ép buộc gì cô cả, ông muốn Tang Truân có thể làm những gì mình muốn mà không phải theo ý bất cứ một ai
Ăn xong thì Tang Truân dọn dẹp rồi cũng tắm rửa đi ngủ, hôm nay có bố và dì An đến nên cô nhường lại giường cho họ.

Đem một miếng lót để dưới sàn rồi đắp chăn chuẩn bị ngủ, đặt tay lên trán suy nghĩ
Tang Truân vẫn không thể thôi suy nghĩ về lời nói của Bách Hứa Phong vừa rồi, không thể tin vậy mà anh lại tỏ tình cô.

Nằm suy nghĩ miên mang như vậy một lúc thì cô cũng thiếp ngủ, đến lúc tỉnh giấc thì đã trưa
Trong nhà không có ai, cô dụi dụi mắt đi vào nhà vệ sinh thì thấy ngay cửa phòng có một tờ giấy note dán trên cửa.

Tang Truân đi đến giật lấy tờ giấy đọc
Bố và dì có công việc đột xuất nên phải trở về Mạc Thành sớm hơn dự định, cũng đã man Tang Ân theo.

Ở đó giữ gìn sức khỏe nhé con gái
Đọc xong tờ giấy thì cô bất giác nhìn xung quanh phòng, căn phòng trọ nhỏ nhắn này chưa bao giờ chìm vào yên lặng đến như vậy.

Trong lòng Tang Truân lại có chút buồn
nhưng vẫn lấy lại tinh thần
" Vài tháng thôi mà "
Vào nhà vệ sinh tắm rửa thay đồ xong thì Tang Truân soạn một ít đồ vào cặp rồi đi ra ngoài xuống tầng hầm lấy xe, cô lấy xe xong thì đặt chiếc cặp lên ghế phụ rồi lái đến bệnh viện nhưng đang đi trên đường lại nhận được tin nhắn của Bách Hứa Phong
- Đến nhà ăn cơm
- Em gần đến bệnh viên rồi
Bên kia không nhanh không chậm trả lời lại rất ung dung
- Bao tử đang kêu rào
Tang Truân không còn cách nào khác mà phải lái xe rẽ vào con đường đến nhà của anh.

Cô định bụng không ăn nhưng quả thật bây giờ bụng cũng có chút đói, dù gì giờ cũng còn cách giờ làm 3 tiếng nữa nên ghé một chút không sao
Đến nhà Bách Hứa Phong thì Diệp Tố Kỳ lại ra mở cửa, cô đi vào thì thấy anh đang dọn thức ăn ra.

Thấy Tang Truân đến thì liền kéo ghế ra cho cô ngồi
Cô ngồi xuống, ánh mắt nhìn một lượt tất cả các món ăn trên bàn.

Những món ăn đều không lặp lại mà lại còn rất heathy tốt cho sức khỏe
Cả ba bắt đầu ăn, Bách Hứa Phong thì vẫn chăm chăm gắp thức ăn vào bát đầy cho cô
" Nhiều như vậy, ăn làm sao hết?"
"Ăn đi, không hết thì từ từ cũng hết "
Không thể cãi thêm nên Tang Truân đành ngậm ngùi ăn, mặc dù nói là nhiều không muốn ăn nhưng cô vẫn cố gắng ăn cho hết vì đây là chính tay Bách Hứa Phong làm.
Ăn xong thì vẫn còn sớm, Tang Truân phụ anh dọn dẹp chén bát vào trong nhà bếp rồi cùng rửa còn Diệp Tố Kỳ thì có việc nên cần lên công ty.
" Anh à, anh Trương Túc đã xuất viện rồi nhưng từ ban nãy vẫn chưa gặp anh ấy ạ?"
Bách Hứa Phong vừa rửa bát vừa suy nghĩ một chút rồi mới xoay qua bật cười một cái
" Túc Túc đã về nhà bố mẹ dưỡng thương rồi.

Vài ngày nữa sẽ quay lại"
Vậy rồi thôi Tang Truân cũng không hỏi thêm gì nữa mà tập trung rửa bát.

Bách Hứa Phong nhìn cô, tay bôi lên mặt cô một ít bọt sà phòng
" Sao lại bôi lên mặt em?"
" Chuyện đó, em suy nghĩ đến đâu rồi "
Nhắc đến chuyện này Tang Truân mới chợt nhớ, suy tới suy lui thì vẫn là không trả lời anh được.

Quá khứ vẫn khiến cô day dứt
" Em chả suy nghĩ được đến đâu hết, anh rửa đi.

Em ra sofa ngồi "
Bách Hứa Phong chỉ cười không nói, Tang Truân mặt đỏ bừng ra ngoài sofa phòng khách ngồi xuống.

Lấy điện thoại ra xem một chút, vào WeChat thì thấy hiển thị tin nhắn của bác sĩ Thẩm gửi đến vào 15 phút trước
- Cuối tuần anh mời em đi ăn?
Tang Truân không muốn đi nhưng vẫn chưa vội trả lời, vốn cuối tuần này đã có ý định rủ Bách Hứa Phong đến một shop quần áo vừa khai trương
Đang gõ phím trả lời lại tin nhắn của bác sĩ Thẩm thì bỗng nhiên có một gương mặt đặt lên vai cô, hơi thở ấm nóng phà vào cổ
" Ai đấy?"
" Anh né ra "
Tang Truân đẩy đầu Bách Hứa Phong ra, anh bị đẩy xa ra thì lại ngồi gần lại.

Lưng dựa vào thành ghế
" Ai nhắn cho em vậy?"
Tang Truân nhếch môi, ánh mắt nhìn từ chân anh lên đến đỉnh đầu.

Người con trai có gương mặt tuấn tú lại cao ráo đang mặc chiếc áo thun đen tuy đơn giản nhưng lại trông vô cùng gợi cảm đang lười biếng ngồi trên sofa
" Thầy Bách à, thầy quan tâm chuyện của em làm gì?"
" Thầy cái gì chứ, phải gọi là anh "
Tang Truân không nói gì tùy tiện dựa lưng vào ghế sofa giống Bách Hứa Phong, tay tắt điện thoại không trả lời tin nhắn của Thẩm Hoàng Khánh nữa
Bách Hứa Phong mở một bộ phim trên tivi lên, là một bộ phim kinh dị.

Diễn viên diễn xuất vô cùng đạt, một người gan dạ như cô cũng phải rùng mình
Anh kéo Tang Truân lại gần bên mình, tay còn khoác qua vai của cô.
" Đừng sợ "
Hai người ngồi xem phim như vậy một lúc thì điện thoại của Tang Truân báo đến giờ làm, cô đứng lên định đi nhưng ánh mắt vẫn không thể rời khỏi bộ phim đang chiếu đến cảnh hay nhất, Bách Hứa Phong tắt tivi
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 62: 62: Bạn Trai


Tang Truân hụt hẩn vì không xem được hết bộ phim đã đến giờ đi làm nên đanh lủi thủi ra ngoài, Bách Hứa Phong cũng đi theo sau lưng.
" Anh đi theo em làm gì ?"
" Đưa em đi làm "
Tang Truân nghiên đầu thắc mắc, cô lái xe đến đây thì cần gì anh đưa đi làm cơ chứ?
" Em lái xe "
Vừa nói xong thì đã bị Bách Hứa Phong kéo đi ra sân sau, vẫn chưa hiểu gì nhưng vẫn đi theo anh.

Đứng trước chiếc xe quen thuộc giống với cô hằng ngày anh vẫn chạy
" Lên xe đi, xe em cơ để ở đây.

Tối lại qua nhà anh "
Tang Truân mặc dù hơi thắc mắc nhưng vẫn lên xe ngồi vào ghế lái phụ, thật hay cô cũng đang không muốn lái xe cho lắm nên để anh đưa đi làm cũng không sao
Chiếc xe bắt đầu di chuyển, nhạc trong xe được Bách Hứa Phong mở cũng bắt đầu vang lên.

Âm thanh như tiếng mưa rơi vô cùng dễ chịu
Ngồi trên xe, Tang Truân đưa mắt ra ngoài mặt đường.

Bách Hứa Phong đang chạy xe cũng lên tiếng bắt chuyện với cô
" Hôm trước bố và dì em đến đây à?"
" Vâng, họ đến chơi nhưng có việc đột xuất nên đã về cùng Tang Ân rồi.

Bây giờ nhà chả có ai "
" Vậy thì cứ thường xuyên đến nhà anh, dọn qua sống một thời gian cũng được "
Tang Truân không trả lời, đúng thật là phòng trọ bây giờ không có ai thật sự cũng rất chán.

Cô không muốn về nhưng nếu sang nhà Bách Hứa Phong thì sẽ làm phiền anh mất
Bách Hứa Phong bỗng thở dài một tiếng rồi nói
" Mặc dù nói là không ép buộc nhưng anh thật sự rất mong chờ câu trả lời sớm nhất của em "
Tang Truân xoay qua nhìn anh rồi lại không nhìn nữa, không biết vì căng thẳng hay do cái gì đấy mà bầu không khí đối với cô bỗng nhiên trở nên ngột ngạt hơn
Cửa sổ bên cạnh cô mở ra, do Bách Hứa Phong mở.

Luồn gió mát mẻ phà vào mới khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn, miệng ngại ngùng nói
" Nếu em không trả lời thì làm sao?"
Bách Hứa Phong thản nhiên nói
" Nếu em không trả lời thì e rằng anh sẽ hồi hộp đến mức không thể sống đến năm 30 tuổi "
Nào đến mức đấy, Bách Hứa Phong chỉ đang nói cho cô biết anh rất mong chờ thôi.
Lái xe đến được tầng hầm của bệnh viện, Thẩm Hoàng Khánh bỗng nhiên ra đón cô.

Thường ngày đều là cô tìn đến văn phòng của anh ta, hôm nay anh ta xuống đón cô liệu có xảy ra chuyện gì không?
Bách Hứa Phong mở cửa ra cho cô, Thẩm Hoàng Khánh thấy Bách Hứa Phong thì ánh mắt cho chút biến sắc.

Rồi anh ta lại nắm lấy tay Tang Truân, cô vô thức buông ra, cảm thấy nắm tay người mà mình xem là đàn anh thì có chút không hay.

Vậy mà còn đang ở trước mắt Bách Hứa Phong
" Buông cái tay ra "
Thẩm Hoàng Khánh có chút lớn tiếng nhìn vào Bách Hứa Phong
" Tôi nắm tay em ấy thì làm sao, anh là ai mà quản? "

Tang Truân cảm thấy nếu hai người qua lại như thế này sẽ có chuyện không hay nên đã đi đến trước mặt che cho Bách Hứa Phong, hít một hơi sâu mới nói
" Bác sĩ anh đừng nói như vậy, đây...!đây là bạn trai em "
Bách Hứa Phong và Thẩm Hoàng Khánh đều kinh ngạc, anh che miệng khẽ cười nhìn người con gái nhỏ nhắn đang che chắn cho mình
Ngược lại Thẩm Hoàng Khánh lại có chút không tin nhưng lại không nói gì mà quay mặt rời đi
" Tang Truân nhanh lên, sắp đến giờ làm việc rồi "
Thẩm Hoàng Khánh quay mặt đi có vẻ tức giận nhưng vẫn nhẹ nhàng nói với cô chứ không quát tháo gì
Tang Truân lấy lại tinh thần rồi chuẩn bị đi vào bên trong lại bị Bách Hứa Phong kéo lại vào người, miệng anh vẫn chưa vơi ý cười ban nãy.

Bây giờ cô mới nhớ lại câu nói vừa rồi của bản thân
" Đây..

đây là bạn trai em "
Lại nói linh tinh rồi, Tang Truân bối rối nhìn anh
" Bạn trai? Vậy là đồng ý rồi chứ?"
Tang Truân vùng vẫy ra khỏi người anh, mặt đỏ bừng
" Đến..

đến giờ làm rồi.

Em nói với anh sau, tạm biệt.

Đi đây "
Cô cố gắng chạy thật nhanh vào bên trong không để ý đến Bách Hứa Phong, chạy đến văn phòng của Thẩm Hoàng Khánh làm việc bình thường
Suốt thời gian làm việc Thẩm Hoàng Khánh không hề nhắc về chuyện vừa rồi, vẫn bình thường như không có chuyện gì.

Tang Truân thở phào có chút an tâm nhưng đến lúc tan làm thì bị giữ lại trong phòng làm việc của anh ta
" Em thật sự có bạn trai rồi à "
Tang Truân ngập ngừng, lại e thẹn trả lời
" Vâng "
" Sao em chưa từng nói với anh, chúng ta không thân thiết đến mức chia sẻ à?"
Tang Truân lại không trả lời, Thẩm Hoàng Khánh nhìn vào đôi mắt đen nhánh của cô, mặc dù quen biết Tang Truân đã được vài năm nhưng vẫn không thể hiểu rõ được cô gái này
Tang Truân đứng lên gật đầu chào tạm biệt rồi ra về không nói một lời, Thẩm Hoàng Khánh rất muốn biết người mà cô gọi là bạn trai rốt cuộc là ai.

Anh ta thầm thích Tang Truân đã lâu nhưng vẫn chưa kịp nói thì lại có một người khác đến cướp đi thì thật sự lãng phí
Tang Truân chạy nhanh xuống dưới lầu thì đã thấy Bách Hứa Phong đứng chờ ở cổng bệnh viện, thấy cô xuống thì vẫy tay.

Tang Truân liền mỉm cười chạy đến
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 63: 63: Ở Lại


Hai người đi lên xe đi về nhà của Bách Hứa Phong, Tang Truân đang dí mặt vào điện thoại để chơi game.

Bách Hứa Phong vừa lái xe vừa liếc nhìn qua cô đang ngồi chơi game
Về đến nhà anh, vào bên trong Tang Truân nằm lên ghế sofa ở phòng khách vẫn đang mãi mê chơi ván game chưa có hồi kết của mình.
" Nào đánh nhanh đi chứ "
Bách Hứa Phong bật cười rồi đi vào bên trong bếp, bắt đầu làm bữa tối cho cô.

Đến khi kết thúc ván game thì bụng cô đã đói meo lên, Tang Truân đi vào bếp thì liền ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn nên liền vui vẻ chạy đến bếp muốn thử trước một miếng
" Nào, nếm thử xem "
Bách Hứa Phong đưa một thìa nhỏ đến bên miệng cô, ngậm lấy.

Hương vị mặn ngọt hòa hợp vào nhau rất vừa miệng, Tang Truân đưa ngón tay cái lên trước mắt anh
" Ngon !"
Rồi cô đi đến chỗ để chén bát dọn ra bàn ăn, anh cũng mang thức ăn vừa nấu xuống.

Vừa ngồi xới cơm vào bát, Tang Truân vừa hỏi

" Anh Diệp Tố Kỳ đâu ạ?"
" Ở công ty, tối sẽ không về.

Em không cần quan tâm cậu ấy đâu "
Tang Truân gật đầu rồi bỏ một miếng thịt vào trong miệng, vị ngon ngập trong miệng.

Cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc thì được ăn món ngon mà còn lại là Bách Hứa Phong làm
Cô hôm đó ăn có chút nhiều, đến khi ăn xong thì đứng lên định dọn dẹp thì bị anh ngăn lại không cho làm
" Em đi tắm đi, tối rồi "
" Nhưng em phải về nhà "
Bách Hứa Phong không dọn dẹp nữa xoay qua chống một tay lên thành bàn ép Tang Truân ở bên trong.

Ánh mắt đen nhánh như vực thẩm nhìn vào gương mặt nhỏ nhắn của cô như không định cho cô về
" Ở lại đi "
" Nhưng..

nhưng ở lại thì em làm gì....!gì có quần áo.

Anh buông em ra "
Khoảng cách hai người rất gần, chỉ cần Bách Hứa Phong tiến tới một chút liền có thể chạm được đến gương mặt cô ngay.

Tang Truân ở đây ngượng đỏ cả mặt vậy mà ngược lại anh vẫn không có một chút nào gọi là ngại ngùng, người con trai này đúng là không còn một chút liêm sỉ nào mà
" Lấy quần áo anh ở trên phòng rồi tắm đi, anh không muốn em về "
Tang Truân gật đầu cho qua rồi liền chạy ra khỏi người anh, ở lại một đêm cũng không sao nhưng cô sợ rằng anh sẽ làm gì cô mất.

Thật may lúc sáng đi đến đây có mang theo chiếc cặp đựng sách vở và tài liệu nên có thể ôn bài được.

Dù gì cũng gần đến kỳ thi

Cô đi lên lầu tìm kiếm phòng của Bách Hứa Phong thì thấy một cánh cửa có ghi tên anh, đối diện là của Diệp Tố Kỳ còn bên cạnh là của Trương Túc.

Tang Truân đẩy cửa đi vào thì đây là một căn phòng giản dị không quá đặc sắc
Trong phòng chỉ có vài kệ sách, bàn làm việc, tủ quần áo và giường ngủ.

Tang Truân thắc mắc vì sao chỉ một mình anh mà lại mua một chiếc giường lớn thế này, có thể nằm được đến 3 người
Tang Truân dẹp đi suy nghĩ đi đến tủ quần áo tùy tiện lấy một chiếc áo sơ mi và quần jeans ngắn đi vào nhà tắm trong phòng.

Vừa đặt bộ quần áo lên trên kệ thì chợt nhớ ra mình không có đồ lót
Tang Truân có chút hoảng loạn nhưng liền nhanh chóng giặt đồ lót rồi phơi lên, thật may đây là áo sơ mi đen nên không sao
Tắm xong cô đi ra liền tìm quanh phòng chiếc máy sấy để sấy khô quần áo, ngồi sấy được một lúc thì cũng khô.

Cô vội vàng mặc vào rồi mới mở cửa đi xuống lầu
Lúc này Bách Hứa Phong cũng từ nhà tắm dưới lầu bước ra, anh cũng vừa tắm rửa sạch sẽ xong.

Mùi bạc hà trên người anh tỏa ra, sợ rằng anh sẽ nhìn thấy gì đó nên Tang Truân liền lấy tay che
Bách Hứa Phong bật cười nhìn cô
" Che gì đấy "
" Liên quan gì anh "
Vừa xuống được lầu thì liền bị Bách Hứa Phong khoác tay qua vai kéo đi đến ghế sofa ngoài phòng khách, anh để cô ngồi ở đó rồi loay hoay tìm kiếm gì đó

Bật máy sấy lên, làn gió ấm nóng phả vào đầu tóc đang ướt của cô.

Bách Hứa Phong đang sấy tóc cho cô?
" Để tóc ướt không tốt, ngồi yên anh sấy cho em "
Tang Truân cũng không đòi tự sấy mà ngoan ngoãn ngồi yên để anh sấy, trong vòng 15 phút thì tóc cô cũng đã khô.

Bách Hứa Phong đem cất máy sấy đi rồi lại gần ngồi bên cạnh
Cô mở điện thoại lên thì điện thoại liền báo hết pin nên không thể dùng được, Tang Truân chán nản thì anh lại đưa điện thoại cá nhân của mình đến cho cô
" Dùng của anh đi "
Tang Truân cầm lấy mở lên lướt web một chút, Bách Hứa Phong từ đằng sau bỗng nhiên ôm lấy eo của cô kéo vào lòng.

Đầu anh đặt lên vai cô, cơ mặt Tang Truân bắt đầu đỏ lên từ từ
" Tang Tang, em gọi anh là bạn trai với tên kia rốt cuộc là có ý gì vậy?"
Giọng anh nhỏ nhẹ vang lên bên tai, Tang Truân liền muốn thoát khỏi vòng tay anh nhưng bị giữ lại rất chặt không cho thoát, cô đành thả lỏng mặc kệ anh muốn làm gì thì làm
" Trả lời anh đi, xin em đấy "
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 64: 64: Ngủ Chung


Giọng anh lại vang lên bên tai, Tang Truân lấy lại bình tĩnh hít một hơi rồi mới xoay người lại thì liền đập vào mắt cô là gương mặt của anh
Vòng tay vẫn ôm lấy eo cô không bỏ ra dù chỉ một giây nào, hai cơ thể gần nhau đến mức như thể hòa vào làm một
" Anh..

anh không tự hiểu được à?"
" Vậy, là đồng ý ?"
Tang Truân gật đầu, ánh mắt lãng tránh nhìn sang chỗ khác, mặt ngại ngùng.

Bách Hứa Phong mỉm cười ẩn ý, ôm cô vào lòng
" Cảm ơn em "
Tang Truân đẩy anh ra, ngồi cách xa anh ra giả vờ mở tivi lên xem.

Càng ngồi xa anh lại càng ngồi gần lại, đến lúc ngồi gần đến cạnh ghế thì dừng lại
Cô mặc kệ anh, mở bộ phim lúc sáng lên tiếp tục xem phần cuối.

Bộ phim dài, đến lúc xem xong nhìn vào điện thoại thì đã đêm muộn
" Đi ngủ thôi "
Bách Hứa Phong dắt tay cô đứng lên, tắt tivi kéo đi.

Tang Truân đi lon ton đằng sau, cô thắc mắc không biết ngủ ở đâu vì lúc đi lên phòng anh thì chỉ thấy có 3 phòng của 3 người thì lấy đâu ra phòng cho cô ngủ đêm nay
" Em ngủ ở đâu?"
Bách Hứa Phong không trả lời dắt cô vào phòng anh, đứng trước giường.

Anh chỉ tay vào chiếc giường, đầu nghiên qua
" Ở đây "
Tang Truân nhìn vào chiếc giường rộng lớn rồi lại nhìn sang Bách Hứa Phong
" Em vừa đồng ý, anh liền mang em lên giường?"
Bách Hứa Phong đi đến bên cạnh, ngón tay chỉ vào trán của cô
" Cái đầu nhỏ của em suy nghĩ gì vậy hả? Trong mắt em, anh như thế à "
" Có lẽ vậy..

"
Tang Truân lẩm bẩm trong miệng, cô nằm lên giường.

Lấy một chiếc gối dài ngăn ở giữa làm ranh giới giữa hai người rồi mới an phận ôm một con gấu nằm một bên, rồi mới chỉ vào vị trí bên cạnh
" Anh nằm ở đây, không được lấn "
Bách Hứa Phong chỉ cười rồi ngoan ngoãn nằm ở chỗ cô chỉ, tắt đèn, cả căn phòng chìm vào bóng tối.

Không gian yên lặng đến mức có thể nghe tiếng tim đập nhanh của đối phương, hai người vẫn chưa quen nên có chút khó ngủ
Anh xoay qua nhìn Tang Truân, ngồi dậy muốn qua nhìn cô trong lúc ngủ một chút xem có đáng yêu không.

Cô đang nhắm mắt nhưng khi anh tính chạm vào người thì liền mở mắt ra
" Anh tính làm gì?"
Bách Hứa Phong chóng cằm, nhìn cô đang mặc chiếc áo sơ mi dài đang ôm con gấu bông.

Có lẽ cô không biết con gấu đó có khắc tên của Tang Truân ở đằng sau
" Xem xem, bạn gái của anh lúc ngủ có đáng yêu không "
" Không đáng yêu gì cả, anh lo ngủ đi "
Tang Truân đẩy Bách Hứa Phong nằm xuống, anh chỉ bật cười một tiếng rồi không nói gì nữa, cả hai chìm vào giấc ngủ
Đến nửa đêm, Tang Truân tỉnh giấc vì đói bụng, có lẽ buổi tối ăn chưa đủ no.

Nhìn xung quanh thì không thấy Bách Hứa Phong đâu, nghĩ rằng anh đi vệ sinh nên cô vươn vai một cái rồi đi xuống nhà tìm kiếm thức ăn
Đi xuống lầu thì thấy anh đang đứng ở tựa đầu vào cánh cửa nhìn lên bầu trời, tay hình như còn đang cầm điếu thuốc.

Tang Truân liền nhẹ nhàng đi đến muốn giựt lấy điếu thuốc trên tay của anh
" Thầy Bách, anh hút thuốc?"
" Căng thẳng cũng không được hút à?"
Tang Truân ném thẳng điếu thuốc tàn vào sọt rác gần đó, cô không thích anh hút thuốc.

Là một sinh viên khoa y dược nên cô hiểu rõ hút thuốc có hại cho sức khỏe như thế nào
" Anh thì căng thẳng cái gì chứ "
Bách Hứa Phong nắm tay cô kéo vào trong, không trả lời câu hỏi của cô.

Anh đã có thói quen hút thuốc này từ lúc thành lập tập đoàn Bách Thị, do áp lực công việc nên anh rất thường xuyên hút thuốc để giảm stress
" Sao lại tỉnh giấc?"
Nhắc đến đây Tang Truân mới xoa xoa vào chiếc bụng đang đói meo của mình, bắt đầu làm nũng
" Em đói bụng, anh làm thức ăn cho em đi.

Nha, thầy giáo Bách "
Bách Hứa Phong đi đến tủ lạnh lấy ra một hộp sữa chua vị việt quốc, găm một chiếc ống hút vào rồi đưa cho cô
" Muộn rồi, em uống đỡ.

Sáng mai lại làm món ngon cho em "
Tang Truân cầm lấy hút một hơi liền hết hộp sữa chua, trong bụng cũng đã đỡ đói hơn nhưng vấn đề cô quan tâm bây giờ là vì sao anh lại căng thẳng, cuộc sống của anh bây giờ không phải quá sung túc rồi hay sao?
" Bách Hứa Phong, nói em nghe đi.

Rốt cuộc là anh căng thẳng cái gì chứ "
Anh chóng một tay vào thành bếp, tiến đến gần cô.

Tay khẽ chạm vào da mặt mềm mịn
" Anh sợ không lo được cho em "
" Không sao, em rất dễ nuôi.

Anh không cần lo, giờ thì đi ngủ "
Tang Truân nắm tay Bách Hứa Phong đi lên phòng, hai bàn tay ấm nóng nắm lấy nhau rất chặt không thể buông.

Trong lòng anh hình như có chút mãn nguyện đi theo cô trèo lên giường
" Tang Tang, anh không ngủ được "
Bách Hứa Phong cố ý nũng nịu một chút xem phản ứng của cô, nào hay Tang Truân vậy mà lại nắm tay anh chìm vào giấc ngủ.

Không nghĩ cô lại làm vậy nhưng nắm tay Tang Truân chặt thế này Bách Hứa Phong lại cảm thấy sẽ không phải rời xa cô nữa
Nhất định sẽ cho cô hạnh phúc!
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 65: 65: Trong Lòng


Mặc dù nắm tay ngủ nhưng hai người vẫn nằm cách một chiếc gối dài, Tang Truân không cho anh nhúc nhích sang chỗ cô dù chỉ một chút nào
Đến gần sáng cô lại vô thức ném chiếc gối kia xuống giường mà lăn tới nằm vào trong lòng anh, Bách Hứa Phong vô cùng ngạc nhiên định đặt cô nằm lại đàng hoàng thì Tang Truân lại không cho mà cứ nằm yên ở đó ngủ
" Em không cho anh lấn sang, giờ lại chui vào lòng anh ngủ là sao hả?"
Nói chuyện với một người đang ngủ say không hay biết gì như cô thì cũng vô ích, Bách Hứa Phong ôm cô tiếp tục ngủ
Đến sáng, Tang Truân tỉnh giấc trong căn phòng rộng lớn, tay còn đang ôm một chiếc gối.

Trên giường không thấy anh đâu, cô mới lờ mờ ngồi dậy đi vào nhà vệ sinh để đánh răng rửa mặt
Xong xui mọi thứ Tang Truân mới đi xuống, thấy Bách Hứa Phong đang lui hui ở trong bếp thì liền đi đến bên cạnh nhìn
Anh đang làm sandwich cho bữa sáng
" Ngủ ngon không?"
" Ngon "
Tang Truân vừa gật đầu vừa nhìn vào chiếc sandwich đang được để trên dĩa và một ít trái cây trông vô cùng ngon mắt
" Cũng phải nhỉ, nằm trên giường mà lại còn nằm trong lòng anh nên phải ngủ ngon chứ "

Bách Hứa Phong ánh mắt đưa tình nhìn qua Tang Truân, cô nghe đến cụm từ " nằm trong lòng " thì có chút hốt hoảng vì rõ ràng chỉ nắm tay, gối cũng đã chặn thì làm sao mà như vậy được?
" Nằm trong lòng?"
Bách Hứa Phong bưng hai dĩa thức ăn ra bàn rồi kéo ghế cho Tang Truân ngồi xuống, sau đó đi lấy hai ly nước ép để lên bàn rồi mới ngồi đối diện cô.

Đôi môi mỉm cười ẩn ý
" Em nằm ở đấy ngủ rất ngon!"
" Anh..

là anh kéo em đúng không hả!?"
Bách Hứa Phong ung dung cắn miếng bánh mì khẽ lắc đầu
" Em tự chui vào mà, anh còn chưa thu phí "
Nói đến đây thì Tang Truân cảm thấy xấu hổ vì bản thân đặt ra luật và cũng chính tay phá luật nên bắt đầu cuối gầm mặt ăn bánh mì tỏ vẻ không nghe thấy
Ăn xong cô đeo cặp lên vai chuẩn bị về, hôm qua mãi xem phim nên cũng chẳng thể ôn bài được.

Thật may hôm nay là cuối tuần nên không phải lên lớp
Tang Truân lấy chìa khóa xe rồi đi ra ngoài, Bách Hứa Phong ở trong bếp cũng chạy ra muốn đưa cô về nhưng lại bi từ chối
" Em lái xe được mà "
" Vậy thì nhớ cẩn thận "
Nói vậy rồi anh vẫn đứng chờ cô lái xe khuất cánh cổng nhà rồi mới đi vào trong, Tang Truân vừa nghe nhạc vừa lái xe về phòng trọ
Về đến phòng, đậu xe vào tầng hầm rồi vui vẻ đi lên.

Mở cánh cửa ra thì không gian yên tĩnh trở lại, đóng cửa lại cô đứng dựa vào cánh cửa thầm cười
Vậy là từ nay Tang Truân không cần phải giấu diếm tình cảm của mình nữa, có thể công khai thể hiện tình cảm với anh mà không sợ hiểu lầm nữa.

Trong lòng cô vô cùng vui vẻ, thời gian qua chờ đợi cuối cùng hạnh phúc cũng đã đến, tình cảm đã được đáp lại

Đắm chìm trong hạnh phúc như vậy thì cô chợt nhớ lại mình phải tắm rửa thay quần áo và soạn đồ để đến bệnh viện
Tang Truân vào nhà vệ sinh tắm, thay xuống áo sơ mi của Bách Hứa Phong, chiếc áo tỏa lên mùi hương của cô xen lẫn mùi của anh.

Đây là lần thứ 2 Tang Truân mặc quần áo của anh nhưng cảm giác lại y như lần đầu tiên, có lẽ bây giờ mối quan hệ của hai người đã khác
Tắm xong, Tang Truân vừa sấy khô tóc xong thì ngồi vào bàn học lấy ra một quyển sách rồi ngồi đọc, điện thoại thì ghim sạc ở bên cạnh
Đang đọc thì từ bên dưới nghe thấy tiếng kèn xe, Tang Truân liền thò đầu ra cửa sổ nhìn thì thấy Bách Hứa Phong vừa bước từ trong chiếc xe ra
Không biết anh đến để làm gì nhưng Tang Truân vẫn thu dọn sách vở đồ dùng vào túi đeo chéo, khoác một chiếc áo mỏng rồi chạy xuống.

Đang đi cầu thang thì một chị gái thuê phòng ở gần đó cũng nhìn cô mỉm cười ghen tị
" Tang Truân à, người bên dưới là bạn trai em à.

Đẹp trai thật đấy "
Tang Truân không nói gì chỉ gật đầu cười, rồi chạy xuống.

Bỗng dưng lại chạy tới ôm chằm lấy anh, ngước lên hỏi
" Anh đến đây làm gì vậy?"
" Đưa bạn gái đi ăn trưa, nào lên xe"

Bách Hứa Phong mở cánh cửa ghế lái phụ cho cô ngồi vào rồi mới đi qua ghế lái bên cạnh bắt đầu lái xe, vừa lái xe vừa nghe nhạc
" Em xem, hôm nay anh không nấu bữa trưa.

Vậy em muốn ăn gì?"
" Chúng ta đến gần bệnh viện em, ở đó có nhiều quán ăn rất ngon.

Đều là những quán em ăn quen "
" Được "
Bách Hứa Phong lái xe đến gần bệnh viện nơi Tang Truân làm đúng theo ý cô muốn, để xe anh đậu vào tầng hầm của bệnh viện rồng hai người mới đi ra ngoài
Đang đu trên đường, Tang Truân đưa bàn tay ra trước mặt Bách Hứa Phong
" Nắm tay em "
Anh bật cười nắm lấy bàn tay cô, bàn tay ấm áp nắm chặt lấy tay Tang Truân như vẻ đang dắt tay sợ rằng con gái sẽ lạc vào tay người khác
Hai người lung tăng đi trên đường vui vẻ cười nói với nhau không biết rằng phía trên ở cửa sổ đang có một ánh mắt dõi theo, đôi môi mím chặt, bàn tay cuộn tròn thành nắm đấm trông có vẻ rất tức giận
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 66: 66: Không Chê


Tang Truân dắt Bách Hứa Phong đi vào một quán mì mà cô rất hay ăn ở gần đó, quán mì nho nhỏ không được khang trang rất ít người biết đến.

Thấy cô đi vào thì một người phụ nữ độ tầm 50 tuổi, trên mặt đã có những nếp nhăn của thời gian, vui vẻ chào đón
" Tang Tang, cháu lại đến ăn à.

Cậu trai này là ai vậy? "
Tang Truân nắm tay Bách Hứa Phong ngồi vào bàn, quán mì nhỏ không đông khách chỉ có hai người ngồi
" Cô Như, giới thiệu với cô đây là Bách Hứa Phong, bạn trai của cháu "
Anh lễ phép gật đầu chào hỏi với Như An Kiền, người phụ nữ mỉm cười phúc hậu nhìn đôi bạn trẻ xứng đôi vừa lứa đang ngồi nắm tay bàn tay nhau
" Hai chúng cháu rất xứng đôi, mong cho Tang Tang nhà chúng ta hạnh phúc nhé "
" Cảm ơn cô, vẫn như cũ cho cháu nhé "
Như An Kiền vui vẻ gật đầu đi vào trong làm mì cho hai người, Tang Truân đã quen biết với người chủ quán này đã lâu.

Đây là quán cô vẫn thường lui tới vào những năm mới đến Hà Thành
Như An Kiền xem Tang Truân như con gái ruột trong nhà mà hết sức giúp đỡ, bà không có con lại ly hôn với chồng, cũng không có bà con thân thiết nên những nằm gần đây lúc ốm đau luôn chỉ có Tang Truân bên cạnh
Ngồi bên cạnh anh, Bách Hứa Phong lại kéo cô lại gần hơn bên cạnh mình.

Trời lại bắt đầu đổ cơn mưa mùa hè, quán ăn tồi tàn cũng bị dột nước mưa nhỏ xuống từng giọt
Ghế và bàn cũng đã cũ, Tang Truân rất vui vì một người sống trong căn nhà sang trọng Bách Hứa Phong lại không chê bai quán mì này mà vẫn thản nhiên ngồi rất thoải mái
" Anh không cảm thấy khó chịu ạ?"
" Khó chịu gì cơ? Anh cảm thấy khá thoải mái mà "
Tang Truân lấy đũa để lên chén cho anh, sẵn tay lấy một miếng khăn lau lại bàn
" Thì là quán ăn nhỏ lại dột nát như thế này, em nghĩ anh sẽ không thoải mái "
Bách Hứa Phong lấy một tay nghịch má cô, quả thật anh không làm những loại người có chút tiền lại khinh bỉ những quán ăn nhỏ như thế này vì dù gì trước đó anh cũng từ hai bàn tay trắng mà đi lên.

Những lần ăn ở những quán như thế này không ít
" Có em bên cạnh thì ở đâu cũng như nhau "
Mì được mang ra, mùi thơm bay vào mũi, hơi nóng bốc lên làm khói mù mịt.
" Hai đứa ngon miệng nhé "
Hai người gấp một miếng mì, mùi vị vẫn quen thuộc với Tang Truân, cô chờ đợi Bách Hứa Phong xem anh ăn có cảm thấy hợp khẩu vị không
Anh khen ngợi không ngớt khiến cô và Như An Kiền phải cười phá lên
" Ôi tên nhóc này thật biết nịnh bợ, ngon như vậy thì cứ ăn nhiều vào nhé "
Ngon đến mức Bách Hứa Phong húp cạn cả nước, hai người ra tính tiền.

Anh lại dành trả tiền, trong lúc lấy tiền đưa cho Như An Kiền lại cố ý đưa dư rất nhiều tiền nhưng lúc đó không ai để ý
Hai người mượn của bà một chiếc ô rồi đi ra, trời bên ngoài mưa không lớn nhưng vẫn sẽ ướt người.

Tang Truân nắm tay Bách Hứa Phong đi trong cơn mưa, lại cùng một cây dù có chút lãng mạn
Vào đến khu để xe của bệnh viện thì trời cũng đã tạnh mưa nhưng vẫn có chút se lạnh
" Em phải đi làm rồi, anh lái xe về cẩn thận nhé "
" Được "
Tang Truân vừa quay mặt bước đi thì liền bị anh kéo lại, Bách Hứa Phong hôn lên trán cô một cái rồi mới thả cho đi vào bệnh viện
Bắt đầu giờ làm việc, Tang Truân làm những công việc được giao và chuẩn bị cho ca phẫu thuật.

Lúc đanh trên đường đi đến phòng phẫu thuật Thẩm Hoàng Khánh liên tục hỏi cô về Bách Hứa Phong
" Em và tên kia thân mật quá nhỉ?"
" Có sao ạ?"
Thẩm Hoàng Khánh ho một cái rồi mới nhìn Tang Truân nói
" Anh chỉ sợ em còn nhỏ, sẽ bị lừa gạt "
Tang Truân che miệng cười, sao anh ta lại cần phải lo như vậy cơ chứ
" Đừng lo, anh ấy không phải người như vậy đâu "
Thẩm Hoàng Khánh chuẩn bị nói thêm thì đã bị Tang Truân chặn, dù gì cũng đến phòng phẫu thuật rồi không nên nói nhiều mà hãy tập trung vì đây là một ca phẫu thuật quan trọng
Ca phẫu thuật kéo dài đến tận chiều mới xong, cũng đã đến giờ tan làm Tang Truân thay quần áo rồi tung tăng đi xuống dưới sân bệnh viện chờ Bách Hứa Phong đến đón
Vừa đi xuống đã thấy anh đang đi tới, Tang Truân liền chạy đến đi bên cạnh

" Giờ ta về nhà ăn ?"
" Được, anh làm món ngon cho em "
Tang Truân bây giờ mới biết được cô thật sự rất thích những món mà Bách Hứa Phong nấu, mỗi khi đến nhà thì anh sẽ luôn làm những món mà cô yêu thích.

Có lẽ nhờ đến nhà anh ăn mà bây giờ trông cô đã không quá gầy như trước nữa
Hai người lên xe đi về nhà, lúc về còn sẵn tiện ghé siêu thị mua một chút nguyên liệu
Bách Hứa Phong đi đến hàng cua tươi lựa ra một con cua ngon nhất, Tang Truân nhìn vào giá tiền thì lại rất đắt.

Cô muốn ngăn anh lại vì ăn những loại cua khác cũng được lại còn tiết kiệm
" Anh à, con cua này đắt quá "
Bách Hứa Phong vẫn lấy con cá đó, rồi dắt tay Tang Truân tiếp tục lượn lờ những hàng khác
" Em ăn cảm thấy ngon thì đắt một chút cũng không sao "
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 67: 67: Âu Yếm


Hai người đi đến hàng trái cây tươi, Tang Truân lấy một chùm nho để vào xe đẩy, Bách Hứa Phong lại lấy hai quả táo bỏ vào
" Sau khi mua xong, chúng ta ghé hàng đồ ăn vặt được không "
Bách Hứa Phong để vào một quả dưa hấu rồi nắm tay cô đi đến hàng đồ ăn vặt, như đến được thiên đường.

Tang Truân vô cùng thích thú mà liên tục để vào xe những túi kẹo, bánh rồi lại nước ngọt
Anh chỉ chóng cằm trên xe đẩy nhìn cô bỏ thật nhiều món ăn yêu thích vào, Bách Hứa Phong không hề ngăn cản hay tiếc tiền gì với Tang Truân.

Dù gì những số tiền anh làm ra đều muốn dành cho cô chứ không phải ai khác
Đến khi cảm thấy đã mua đủ nhiều rồi hai người mới ra thanh toán, lúc đang đi ra ngoài thanh toán hai người nắm tay nhau cười vui vẻ khiến mọi người và các cặp đôi gần đó phải trầm trồ ghen tị
Đặt tất cả lên bàn, nhân viên mới lấy từng thứ quét mã rồi bỏ vào túi.

Tất cả đồ của hai người chia làm 3 túi những đã có 2 túi là đồ ăn vặt
" Đồ của anh chị đây ạ "
Bách Hứa Phong đưa ra một tấm thẻ đen cho nhân viên rồi cầm túi đồ lên, 3 túi đồ nặng anh đều cầm lấy mà không cho Tang Truân cầm
Sau khi thanh toán xong thì Bách Hứa Phong không thể lấy thẻ lại vì tay đã cầm túi nên Tang Truân nhận thẻ lại hộ anh

Hai người đi ra xe, để đồ vào sau xe rồi đi về nhà.

Vào nhà thì Tang Truân sắp xếp lại đồ vừa mua còn Bách Hứa Phong thì cầm túi thức ăn đi vào trong bếp, loay hoay không biết phải để đồ ăn vặt ở đâu mới đúng, cô không mang về phòng trọ là vì cảm thấy sẽ đến nhà anh dài dài nên cứ tạm để ở đây
" Anh ơi, đồ ăn vặt nên để ở đâu "
" Tang Tang, em cứ để ở bàn đi.

Lát nữa anh giúp em "
Tang Truân không biết làm sao nên nghe theo anh để gọn trên bàn rồi vào trong phòng bếp giúp đỡ nấu nướng, Bách Hứa Phong đang nấu súp thấy cô vào nên lấy một ít nước súp vào thìa nhỏ
Tang Truân nếm thử, rất ngon.

Thấy cô ăn ngon như vậy Bách Hứa Phong mới chia súp qua hai đĩa nhỏ mang ra bàn, hai người ngồi xuống bàn chuẩn bị ăn thì Tang Truân lấy điện thoại trong túi ra đưa camera muốn chụp ảnh
" Anh à, chúng ta chụp một bức ảnh nhé?"
Bách Hứa Phong vui vẻ nâng đĩa súp đang bốc khói lên cười tươi để cho Tang Truân chụp, cô cũng cười rồi nhấn nút chụp.

Sau khi chụp xong mới dẹp điện thoại ngồi ăn, vừa ăn vừa thổi bớt nóng
" Em gửi cho anh bức ảnh đó nhé?"
" Được ạ "
Rồi lại tiếp tục ăn, súp ngon nên Tang Truân muốn ăn thêm nhưng Bách Hứa Phong lại không cho mà bắt cô phải ăn trái cây thì buổi tối không được ăn nhiều
Tang Truân bỏ một quả nho vào trong miệng, ánh mắt thèm thuồng vẫn nhìn vào nồi súp đang trên bếp
" Lát em phải về phòng trọ "
" Sao lại về? Không ở đây à "
Tang Truân chợt nghĩ anh giữ cô ở lại đây làm gì trong khi cô có nhà, sợ rằng Bách Hứa Phong sẽ làm gì đó nên cô lắc đầu
" Không được, em phải về "
Bách Hứa Phong cũng không ép buộc gì cô, lau dọn bàn xong thì lấy ghế ngồi bên cạnh sát gần với Tang Truân.

Anh há miệng muốn cô cho ăn nho, Tang Truân bứt trong chùm nho một quả nho to nhất cho vào miệng Bách Hứa Phong
" Vậy anh đến nhà em ở một đêm "
" Anh..

anh đến làm gì chứ?"
Bách Hứa Phong không trả lời đứng lên đi lên lầu, anh vào trong phòng lấy ra một túi đồ.

Bên trong có đựng quần áo, anh cầm theo rồi đi xuống lầu
" Tang Tang, chúng ta đi thôi "
Tang Truân nghe thì khó hiểu nhưng vẫn cất đĩa trái cây vào trong tủ lạnh, chạy ra ngoài phòng khách mang túi và cầm theo một vài thanh socola vừa mua ở siêu thị đi ra
Vừa đi ra thì Bách Hứa Phong đã chạy xe tới, anh mở cửa cho cô vào.

Ngồi trong xe, Tang Truân buồn miệng nên mới mở thanh socola ra cắn một miếng
Hương vị ngọt ngào xen lẫn đắng nhẹ tan trong miệng, Tang Truân đưa thanh socola cho Bách Hứa Phong
" Muốn anh ăn?"
" Anh ăn đi "
Bách Hứa Phong cắn một miếng vừa phải, cảm nhận một lúc mới nói
" Rất ngon "
Về đến phòng trọ, Tang Truân lấy chìa khóa để mở cửa.

Hai người đi vào bên trong, Bách Hứa Phong đặt túi đồ lên nơi đựng giày rồi mới mang một đôi dép lê vào xám nhạt đi theo cô
" Hơi nhỏ và bừa bộn một chút, anh đừng chê nha "
Anh ngồi trên chiếc ghế sofa, nghe cô nói như vậy thì mỉm cười ẩn ý rồi kéo Tang Truân ngồi lên đùi mình.

Ánh mắt anh dán chặt vào đôi môi đỏ hồng tự nhiên của cô
" Anh làm gì vậy?"
" Âu yếm một chút..

"
Vừa nói xong nụ hôn của Bách Hứa Phong liền rơi xuống môi cô, Tang Truân không kháng cự nhưng chỉ hơi bất ngờ những cũng phối hợp.

Gương mặt cả hai đã đỏ lên từ lúc nào, động tác của cả hai có chút vụng về nhưng không hề làm đau đối phương
Chìm đắm trong nụ hôn ngọt ngào của anh, Tang Truân nhắm mắt lại.

Đầu lưỡi bắt đầu cậy mở hàm răng bên trong, theo tự nhiên mà hé mở
Đến lúc Tang Truân đẩy ra thì môi lưỡi vẫn dây dưa không rời, hơi thở ấm nóng phả ra
" Đây là lần đầu anh trải nghiệm "
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 68: 68: Ghen


Tang Truân mặt đỏ bừng vội chạy đến tủ quần áo lấy một bộ đồ rồi vào nhà vệ sinh để tắm cũng như ổn định lại.

Bách Hứa Phong nhìn dáng vẻ của cô thì chỉ che miệng bật cười với dáng vẻ đáng yêu của cô bạn học lần đầu yêu đương
Bách Hứa Phong năm nay cũng đã 26 tuổi, sắp tới lại đến sinh nhật năm 27 tuổi rồi.

Đến tuổi này mới bắt đầu yêu đương thì có chút muộn so với bạn bè nhưng vì đợi Tang Truân anh có thể chờ được, lần đầu yêu đương và cũng là lần đầu có cảm giác muốn bên một người như vậy
Cảm giác như thế này anh chưa từng có từ khi bắt đầu có nhận thức đến nay, tuổi thơ của Bách Hứa Phong chỉ có học và học, rồi lại vùi đầu vào đống sách dày và cao hơn người.

Đè nặng trên vai hai chữ " hi vọng " của mọi người
Trong lúc chờ Tang Truân tắm rửa thì anh mở điện thoại lên xem email Lâm Thư gửi, hiện tại cô ta đang là thư ký của Bách Hứa Phong.

Vị trí này không phải anh chọn mà là Diệp Tố Kỳ chọn cho vì cảm thấy bạn bè đại học với nhau thì sẽ an toàn và cởi mở hơn người ngoài
Điện thoại đột nhiên có cuộc gọi đến, là Lâm Thư.

Bách Hứa Phong tắt máy không nghe nhưng cuộc gọi liên tục đến nên bắt buộc phải nghe, anh nhấc máy lên bằng một giọng lười biếng
" Có chuyện gì?"
Giọng Lâm Thư bên kia vang lên nhẹ nhàng, xung quanh còn có tiếng nước rơi xuống có lẽ cũng vừa tắm ra vẫn chưa sấy khô tóc
" Thật ra cũng không có gì, chỉ là tớ muốn trò chuyện với cậu thôi "
" Chỉ vậy? Tôi bận lắm, có chuyện quan trọng hẳn tìm "
Trong giọng nói của Bách Hứa Phong nhiều phần là xua đuổi, từ lúc Tang Truân chấp nhận hẹn hò với anh thì anh đã bắt đầu tạo khoản cách với những cô gái xung quanh.

Bạn bè thân thiết cũng tránh xa hơn 3m
" Bận? Tớ còn chẳng thấy cậu lên công ty.

Dạo này có chuyện gì sao?"
" Ngày mai, cúp đây "
Không để Lâm Thư kịp trả lời, Bách Hứa Phong liền cúp máy.

Để chế độ im lặng rồi quăng chiếc điện thoại qua một bên, Tang Truân vừa tắm ra đang đứng ở cửa phòng tắm nhìn anh
" Ai vậy ạ?"
Bách Hứa Phong tiến đến muốn ôm cô nhưng khôn được, anh vẫn nên tắm trước rồi hẳn chạm đến thân thể quý báu của Tang Truân
" Là thư ký của anh "
" Nam hay nữ thế?"
Bách Hứa Phong cười, ánh mắt Tang Truân nhìn anh có đôi ba phần khác lạ khi nghe đến thư ký.

Hình như cô đang ghen, dáng vẻ này thật sự quá đáng yêu rồi
" Là nữ, cũng chỉ là bạn học.

Bác sĩ Tang sao lại ghen rồi?"
Tang Truân đi đến ngồi xuống ghế sofa, tay còn kéo anh đi theo ngồi xuống.

Tay cô đặt ở giữa môi anh
" Không có ghen, em chỉ muốn biết.

Anh mau đi tắm đi "
Bách Hứa Phong cười cười đi đến tủ giày lấy túi quần áo rồi đi vào phòng tắm, trong lúc tắm anh vẫn không thể quên được dáng vẻ lúc ghen của Tang Truân.

Thật sự chưa từng thấy thấy cô như vậy, có lẽ cần phải cách xa Lâm Thư thêm vài mét nữa nếu không bạn học Tang Tang này nhất định sẽ không tha
Tắm xong, Bách Hứa Phong sấy khô tóc rồi đi ra thì thấy Tang Truân đang ngồi trên ghế xem gì đó trong điện thoại.

Anh đi đến ngồi bên cạnh, thấy cô đang nhìn ngắm bức ảnh hai người chụp lúc nãy
" Thầy Bách, anh xem này.

Sau khi đăng ảnh lên thì mọi người đều vào ủng hộ "
Bức ảnh đăng trên dòng trạng thái của cô cùng caption
Bữa ăn bạn trai nấu
Bức ảnh được rất nhiều like và bình luận khen ngợi cả hai xứng đôi vừa lứa, Bách Hứa Phong cảm thấy được cô công khai trên mạng xã hội mà không cần đắng đo suy nghĩ thật sự cả đời này sống không hề uổng phí nên rất hài lòng mà ôm lấy Tang Truân
Tối hôm đó lúc gần đi ngủ, Bách Hứa Phong chuẩn bị nằm xuống cạnh Tang Truân thì liền bị cô đẩy đi
" Ai cho anh nằm ở đây, chỗ ngủ ở anh trên kia "

" Nhưng anh muốn ngủ ở đây"
Bách Hứa Phong nằm lì bên cạnh Tang Truân không chịu lên trên ngủ, giường ở phòng cô là giường tầng.

Cô nằm ở dưới còn giường trên có lẽ là của Tang Ân, giường bên dưới thì lớn hơn nên nằm 1 người thì rất thoải mái còn nếu nằm 2 người thì có chút hẹp
Cô không đuổi anh lên trên được nên đành phải để Bách Hứa Phong nằm ở đây, nằm xuống bên cạnh nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ để lấy sức ngày mai đi học
Bách Hứa Phong lại không yên phận như vậy mà lại kéo cô lại gần, lại gần rồi lại gần thêm một chút nữa.

Bây giờ Tang Truân nằm hẳn trong vòng tay của anh cả luôn rồi
" Bác sĩ Tang, chúng ta hoạt động một chút?"
" Anh thích bày trò quá nhỉ, em chưa từng thấy dáng vẻ trẻ con này "
Tang Truân nằm trong vòng tay nhắm mắt vừa thều thào nói, thật sự ngủ với anh thế này cô cảm thấy vô cùng ấm áp, hương bạc hà quen thuộc từ trong người anh tỏa ra
Do nằm nghiêng nên cúc áo có chút lộ phần cơ thể bên trong, Tang Truân hôm nay lại mặc quần cụt nên phần chân đã bắt đầu lành lạnh.

Bách Hứa Phong cảm thấy cô hơi run thì liền lấy điều khiển chỉnh lại nhiệt độ phòng lên cao một chút mới khiến Tang Truân bớt run
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 69: 69: Bách Phu Nhân


Bách Hứa Phong ôm Tang Truân nằm lên người mình, ánh mắt không rời khỏi đôi môi của cô
" Em hôn anh một chút, anh sẽ liền để em ngủ "
Tang Truân nghe đến đây thì mở mắt ra, cảm thấy chỉ hôn qua môi anh một cái rồi nằm yên ngủ không có chuyện gì to tát.

Mặc dù là vậy nhưng chủ động hôn an thì Tang Truân vẫn có chút ngại và chưa chuẩn bị tâm lý
Hai tay đặt lên vai anh, đôi môi bắt đầu hạ xuống.

Vừa hôn xuống Bách Hứa Phong liền nhân cơ hội mà chiếm lấy tiện nghi, một lần nữa đắm chìm trong nụ hôn ngọt ngào kia
Môi l.ưỡi dâ.y dưa âu yếm không tách ra, chỉ vừa hôn hai lần mà Bách Hứa Phong đã bắt đầu thành thạo rồi, có lẽ đã chuẩn bị từ trước còn Tang Truân vẫn chưa quen mà động tác rất vụng về
Tay không hiểu vì sao mà lại cởi cúc áo đầu của Bách Hứa Phong, xương quai xanh sâu hóm lộ ra cùng cơ thể nóng bổng trông lại vô cùng có sức hút
Nụ hôn kết thúc, Tang Truân nằm trên người anh, tay Bách Hứa Phong ôm lấy Tang Truân vào lòng để yên cô ngủ.

Đêm hôm đó, anh cầm điện thoại vào bài viết của Tang Truân đọc từng dòng bình luận một thầm cười

Sáng hôm sau hai người sinh hoạt bình thường, Bách Hứa Phong lại đưa Tang Truân đến trường học rồi lên công ty.

Các bạn học trong trường thấy cô đi cùng anh thì vô cùng ngưỡng mộ, lại có một vài người ganh tị
Xung quanh bắt đầu xì xầm to to nhỏ, Tang Truân mặc kệ đi thẳng vào lớp ngồi cạnh Lục Nhuệ
" Sao nào, ban đầu nhìn xuống thì thấy cậu từ xe của anh họ mình bước xuống nhỉ?"
" Là bạn trai của mình "
Lục Nhuệ biết trước nhưng khi nghe chính miệng Tang Truân thừa nhận thì vẫn rất bất ngờ
" Chúc mừng, chúc mừng.

Không nghĩ Lục Nhuệ tôi đây lại có thể làm bạn với Bách phu nhân "
Tang Truân đánh nhẹ vào vai Lục Nhuệ một cái, mặc dù không muốn bị chọc ghẹo nhưng được gọi như vậy thì trong lòng vẫn có chút vui.
" Trương Túc thế nào rồi, anh ấy khỏe chứ "
Nghe đến Trương Túc thì Lục Nhuệ lại mang bộ mắt buồn rầu ra, chống tay lên bàn
" Anh ấy khỏe hơn rồi nhưng phải ở nhà hai bác vài tuần nữa "
" Đừng lo, nếu anh ấy tịnh dưỡng tôt sẽ mau khỏe thôi "
Giảng viên cũng đã vào, hai người không nói về vấn đề này nữa mà chuyên tâm ôn bài chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới
Bách Hứa Phong lái xe đến công ty, vừa vào công ty thì Diệp Tố Kỳ cũng vừa đi xuống, liền bị anh kéo đến
" Lần hợp tác này tôi không đi được, mong Diệp Tổng cứu giúp "
" Tên nhóc thối nhà cậu chỉ giỏi lừa người, cứ ở bên chăm sóc bạn gái đi.

Chuyện này để tôi lo "
Bách Hứa Phong thấy Diệp Tố Kỳ hiểu ý như vậy thì liền gật đầu rồi đi vào thăng máy, lúc đi còn không quên quay mặt lại nói
" Cậu hiểu tôi lắm "

Các nhân viên cũng phải bất ngờ, hai người nhân viên đứng gần đó cũng bắt đầu bàn tán
" Bách Tổng có bạn gái? Vậy chắc chắn là thư ký Lâm rồi, nếu không phải cô ấy thì chắc chắn cũng phải là một người xinh đẹp rạng ngời "
" Tôi nghĩ chính là thư ký Lâm "
Lâm Thư cũng đi xuống, thấy hai người nói chuyện không lo làm việc thì tỏ thái độ.

Cô ta lần này phải đi cùng Diệp Tố Kỳ ký hợp đồng chứ khôn được bên cạnh Bách Hứa Phong nên rất bực tức
" Lo làm việc!"
" Vâng, vâng thư ký Lâm "
Bách Hứa Phong ngồi trên văn phòng làm việc của mình xử lý một chút công việc, vừa làm xong vài công việc tồn lại vào mấy ngày trước thì mở điện thoại đã thấy đến giờ Tang Truân tan học
Anh liền mặc áo khoác rồi đi ra thăng máy xuống tầng trệt của công ty, thấy Bách Hứa Phong xuống thì hai nhân viên ban nãy liền vui vẻ chào hỏi
" Bách Tổng ạ"
" Đúng rồi, nếu thư ký Lâm trở về thì nói với cô ta đừng lên văn phòng của tôi "
" Vâng ạ "
Bách Hứa Phong lấy xe chạy đến trường đại học của Tang Truân, lúc đến nơi thì vừa hay cô tan học.

Anh vẫy vẫy tay, Tang Truân ngồi vào xe mới đặt chiếc túi đeo chéo ra đằng sau
" Hôm nay chúng ta ăn gì?"

" Đến công ty, anh mua đồ ăn ngon cho em rồi "
Nhất chí, hai người lái xe đến công ty Bách Thị.

Mở cửa xe, Tang Truân được Bách Hứa Phong nắm lấy tay đi vào bên trong dưới ánh mắt kinh ngạc của gần nửa nhân viên của công ty
Ai nấy đều phải kinh ngạc khi thấy anh nắm tay một cô gái khác, bọn họ đều nghĩ rằng bạn gái của Bách Hứa Phong chính là Lâm Thư.

Vậy mà lại là Tang Truân, cô gái tìm đến công ty ngày hôm đó
Anh nắm lấy bàn tay Tang Truân giơ lên trước giữa công ty tuyên bố
" Tang Truân chính là bạn gái tôi, từ bây giờ tôi không muốn nghe ai bàn tán về thư ký Lâm và tôi nữa "
Mọi người không hẹn mà cuối xuống đồng thanh
" Vâng thưa Bách Tổng "
Tang Truân bây giờ mới biết được vì sao anh lại lựa chọn đến công ty ăn mà không phải là ở nhà, thì ra mục đích là muốn giới thiệu cũng như khẳng định vị trí bạn gái của Tang Truân.
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 70: 70: Trách Nhiệm


Bách Hứa Phong nắm tay cô đi vào thang máy, anh đã nghe được lời bàn tán về người bạn gái bí ẩn được nhắc đến kia của hai người nhân viên nọ
Khắp công ty này chỉ trừ Diệp Tố Kỳ và Trương Túc thì ai nấy đều nghĩ rằng không sớm thì muộn Lâm Thư cũng sẽ là bạn gái của Bách Hứa Phong sớm thôi
Việc này khiến anh cảm thấy rất khó chịu nên liền dắt Tang Truân đến đây để cho mọi người biết đến sự hiện diện của cô cũng như dẹp tan lời đồn nhảm lúc nhàn rỗi của bọn người
Vào trong văn phòng làm việc, Tang Truân được Bách Hứa Phong để ngồi trên đùi còn anh thì ngồi trên ghế ở bàn làm việc ung dung nhìn ngắm dung mạo xinh đẹp của cô
" Anh nhìn cái gì mà nhiều vậy? Trên mặt em dính gì à?"
" Muốn ngắm vợ tương lai một chút"
Tang Truân cầm sấp tài liệu trên bàn lên nhìn một chút, nghe anh nói mới lấy tay vỗ nhẹ vào gương mặt tuấn tú của anh
" Vợ tương lai? Em đã nói sẽ lấy anh bao giờ "
Tang Truân đi xuống khỏi đùi anh ngồi vào ghế sofa, Bách Hứa Phong cũng rời ghế mà đến ngồi bên cạnh.

Gương mặt tỏ vẻ đáng thương giương ánh mắt trong veo không một tia vẩn đục qua nhìn Tang Truân
" Sao lại không lấy? "
Anh nhìn chăm chăm vào môi cô, miệng nhếch cười

" Em xem, hôn cũng hôn rồi, em phải chịu trách nhiệm "
Dưới lầu Lâm Thư và Diệp Tố Kỳ cũng đã ký hợp đồng trở về, nhân viên được Bách Hứa Phong căn dặn ban nãy cũng giữ chân Lâm Thư lại một chút để nhắc nhở
" Thư ký Lâm, Bách Tổng có nói rằng cô không được đến phòng làm việc.

Xin cô nghe lời "
Lâm Thư tỏ ý khó chịu hất tay người nhân viên ấy ra
" Tôi cứ việc đến đấy "
Cô ta không nói không rằng đi vào thang máy đi lên tầng có phòng làm việc của Bách Hứa Phong, đến trước cửa phòng không hề gõ cửa mà tùy tiện đi vào
Bên trong Tang Truân và Bách Hứa Phong đang đùa giỡn thân mật với nhau trên ghế sofa cũng bị Lâm Thư nhìn thấy hết.

Cô ta đứng chết chân ở giữa phòng nhìn hai người
Lúc này Bách Hứa Phong cũng đỡ Tang Truân ngồi dậy rồi mới đi tới trừng mắt nhìn Lâm Thư
" Không phải tôi đã nói không được vào hay sao? Vậy mà lại còn không gõ cửa?"
" Không phải..như cậu nghĩ đâu, tớ chỉ muốn tìm cậu bàn công việc "
Không trả lời, Bách Hứa Phong kéo tay Lâm Thư ra ngoài đóng chặt cửa lại khiến cô ta vô cùng sợ hãi, có lẽ lần này thật sự chọc giận Bách Hứa Phong rồi
Lâm Thư nghĩ rằng bình thường cô trái ý mà đi vào thì anh vẫn nhân nhượng cho qua, vậy mà lần này lại tỏ thái độ rõ rệt như vậy.

Chắc chắn chính là do Tang Truân
Bách Hứa Phong đóng cửa lại rồi đi tới ghế sofa ngồi xuống bên cạnh Tang Truân
" Sao lại tức giận đến thế?"
" Đã nói không được vào lại vào, xin lỗi em nhé "
Tang Truân che miệng bật cười, không nghĩ một chuyện nhỏ như vậy mà anh lại nổi giận vì cô.

Đứng lên kéo tay Bách Hứa Phong

" Đi ăn thôi, gần đến giờ làm rồi "
" Ăn nhà hàng nhé?"
Bách Hứa Phong nắm tay cô mở cửa đi ra ngoài, Tang Truân suy nghĩ một chút rồi mới lắc đầu.

Cô không thích ăn ở nhà hàng mà chỉ thích những quán bình dân
" Chúng ta tùy tiện ăn ở đâu đó một chút là được rồi, em cũng không đói lắm "
" Cũng được "
Mặc dù nói như vậy nhưng Bách Hứa Phong vẫn có chút không muốn, anh muốn Tang Truân phải ăn đủ dinh dưỡng chứ không phải ăn những thứ lặt vặt
Hai người nắm tay đi vào thang máy, Bách Hứa Phong không hề ngại thể hiện tình cảm ở những nơi đông người hay công ty.

Đằng sau hai người còn có Lâm Thư đang nắm chặt tay tức giận nhìn đằng sau
Hai tháng hạnh phúc êm đềm của hai người trôi qua, vào một buổi tối cuối tuần.

Tang Truân dựa đầu vào vai Bách Hứa Phong ngồi trên băng ghế đá trong công viên, bàn tay vẫn đan chặt vào nhau nhìn nhắm trời sao và không khí nào nhiệt của thành phố
Bây giờ Tang Truân đã thi xong nên bắt đầu vào kỳ nghỉ hè, cô vô cùng nhiều thời gian rảnh bên anh, Bách Hứa Phong cũng luôn ở bên cô, công việc thì tranh thủ lúc Tang Truân ngủ mà làm
" Anh yêu em càng nhiều, sao trên trời cũng sẽ theo đó mà tăng lên "
" Vậy em cũng sẽ yêu anh thật nhiều"
Bách Hứa Phong bật cười rồi nhìn qua Tang Truân, mùi thơm của tóc cô tỏa ra hòa vào làn gió mát

" Nhất định phải yêu anh thật nhiều "
Anh hôn lên tóc cô, mỗi lúc ở bên cạnh Tang Truân thì Bách Hứa Phong không muốn thời gian trôi nữa.

Gặp được người con gái này thật sự là điều may mắn duy nhất ông trời để lại cho anh trên thế giới này
Trời bỗng nhiên kéo mây đen che lấp những vì sao, từng giọt mưa rơi xuống.

Dòng người bắt đầu che ô lên, thật bất cẩn khi Bách Hứa Phong không hề mang theo ô cho cô, gần đây lại không ai bán
" Mưa rồi "
" Về thôi "
Bách Hứa Phong đành lấy áo che cho Tang Truân, kéo cô vào lòng để không để bị ướt mưa.

Hai người chạy về nhà, lúc nãy đi bộ ra đây nên bây giờ phải chạy thật nhanh
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 71: 71: Ướt Mưa


Chạy về được đến nhà thì cơ thể Bách Hứa Phong đã dính ướt nước mưa chỉ vì che cho Tang Truân, thật may cô chỉ bị ướt một chút
" Cảm ơn anh "
" Em không ướt mưa là tốt rồi "
Trương Túc bây giờ chân đã khỏi, cũng đã chuyển về ngôi nhà chung để ở.

Thấy hai người ướt mưa đi về thì liền chạy ra đưa cho hai chiếc khăn để lau
" Đi hẹn hò lại gặp phải mưa, số hai người xui xẻo thật đấy "
Hai người không trả lời đi lên lầu lấy quần áo để tắm không để bị cảm, Tang Truân đã dọn một ít quần áo của mình sang nhà của anh nên bây giờ đã có quần áo mặc
" Em tắm ở nhà vệ sinh trong phòng nhé, anh sẽ tắm ở dưới "
" Vâng "
Bách Hứa Phong xuống dưới lầu đi vào phòng tắm ở dưới để tắm, vặn vòi sen ra, dòng nước ấm nóng rơi xuống cũng khiến anh cảm thấy bớt lạnh hơn một chút
Sau khi tắm xong thì lại lên trên phòng, Tang Truân đã tắm xong từ lâu đang mặc một bộ đồ ngủ nằm trên giường lướt điện thoại rất thoải mái
Cô cũng đã quen thuộc với căn phòng và chiếc giường này, Tang Truân rất thường xuyên ngủ lại ở đây với anh.
Vừa định đi đến ôm cô thì cửa phòng lại có tiếng gõ cửa, Bách Hứa Phong mở cửa ra.

Diệp Tố Kỳ đang đứng trước cửa đưa một bản hợp đồng và một cây viết
" Nhóc thối, ký nhanh đi.

Tôi còn phải đi ngủ "
Bách Hứa Phong cầm bản tài liệu lên nhìn sơ một cái mới ký vào, miệng còn nhếch lên trả lại bản hợp đồng cho Diệp Tố Kỳ còn không quen chọc ghẹo
" Diệp thiếu gia ngủ sớm vậy cơ à, tôi còn tưởng cậu phải ở cùng Tưởng Lập "
" Cậu trở lại giường với bạn gái đi, Tưởng Lập đang ở phòng tôi "
Bách Hứa Phong bật cười, anh chỉ nghĩ mỗi mình anh dẫn bạn gái về đây nào ngờ Diệp Tố Kỳ cũng dẫn bạn gái cậu ta về nhà
" Vậy sao, tôi lại phải sang chào hỏi "
Diệp Tố Kỳ đẩy Bách Hứa Phong vào bên trong rồi đóng cửa lại, anh đi đến ôm Tang Truân vào người.

Ngửi thấy mùi nước hoa của cô
" Anh Diệp Tố Kỳ có bạn gái rồi ạ?"
" Đúng vậy, là Tưởng Lập.

Em từng gặp rồi mà nhỉ?"
Tang Truân nhớ lại một chút, hình như thật sự đã gặp rồi.

Đó là một lần anh dẫn cô ra quán cafe học bài chuẩn bị thi thì Diệp Tố Kỳ cũng dắt tay bạn gái anh ấy vào ngồi cùng, trong trí nhớ của Tang Truân thì Tưởng Lập là một cô gái dịu dàng nhưng lại khá ít nói
Bách Hứa Phong kéo cô đến giữa giường, đắp chăn lại
" Ngủ ngon nhé, không còn sớm nữa "
Tang Truân giữ tay Bách Hứa Phong lại muốn kéo anh ngủ cùng với mình
" Anh không ngủ sao? "
" Ngoan, anh làm việc một chút sẽ ngủ "

Tang Truân nhất quyết không ngủ mà kéo anh lại bàn làm việc, lấy một chiếc ghế ngồi bên cạnh với ánh mắt rất kiên quyết
" Anh làm việc đi, em thức cùng anh"
Không thể bắt ép cô lên giường nên Bách Hứa Phong đành phải để cô thức, anh chăm chú làm việc.

Tang Truân ngồi bên cạnh hết uống sữa lại đến ăn bánh nhìn anh làm việc
Đến giữa đêm, thật sự không chịu nổi nữa mà ngủ quên.

Bách Hứa Phong chỉ cười rồi bế cô lên giường, hôn lên trán một cái nhẹ rồi mới quay trở lại làm việc
Cô gái này ngày nào cũng tiêu sạch toàn bộ năng lượng trong một ngày rồi mới chịu đi ngủ, nếu tình trạng này kéo dài sẽ không tốt
Làm việc xong, tắt máy tính thì cũng đã là 2 giờ sáng.

Bách Hứa Phong đi uống một cốc nước rồi mới trèo lên giường ôm Tang Truân mà ngủ, đầu của anh bỗng nhiên có chút nhứt nhưng vẫn cố nhắm mắt ngủ
Đến sáng Tang Truân thức giấc thì đã thấy nằm trong lòng anh, cơ thể Bách Hứa Phong có chút nóng.

Cô lấy tay để lên trán anh thì có chút nóng, Tang Truân đi vào nhà vệ sinh tắm rồi mới đi tới bàn mở cặp ra lấy một viên hạ sốt và nước đưa tới giường
" Hơi nóng, anh uống chút đi "
Bách Hứa Phong vừa tỉnh, cảm giác cơ thể rất khó chịu nên liền cầm lấy viên thuốc và nước trên tay cô uống lấy.

Uống xong thì anh nằm nghĩ thêm một lúc nữa
Bách Hứa Phong rất ít khi bệnh nhưng đã bệnh thì thật sự rất mệt mỏi chẳng muốn làm gì, đến trưa Tang Truân đo lại cho anh thì vẫn đưa thấy bớt
Cô đành lấy điện thoại xin nghỉ làm 1 ngày để chăm sóc cho anh, sau khi xin nghỉ làm xong thì Tang Truân chạy xuống bếp nấu cháo.

Nhà bây giờ không còn ai, chắc mọi người cũng đã lên công ty hết rồi
Tang Truân nấu một ít cháo thịt bầm rồi mang lên cho Bách Hứa Phong ăn, cô rất kiên nhẫn ngồi đúc cháo cho anh từng thìa một
" Em muốn bàn bạc với anh một chuyện "
Bách Hứa Phong nghĩ ngơi và ăn cháo nóng cùng đã cảm thấy đỡ hơn, ngồi trên giường lắng nghe cô nói
" Em muốn chuyển nhà "
" Được, anh cùng em tìm nhà ngay bây giờ "
Tang Truân lắc lắc tay, đó chỉ mới là ý định chứ cô cũng chưa muốn chuyển, Bách Hứa Phong đang bệnh thì cứ để anh nghỉ ngơi không nên làm phiền, việc tìm nhà từ từ cũng được.
" Không gấp đâu "
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 72: 72: Tìm Nhàgặp Mặt


Sau khi ăn cháo xong thì hai người lại ngủ, Tang Truân đã xin nghỉ nên cũng tranh thủ thời gian này nghỉ ngơi
Ngày hôm sau vừa khỏi ốm Bách Hứa Phong đã dắt Tang Truân đi khắp nơi gần trường đại học để tìm nhà cho thuê nhưng đi từ sáng đến trưa, qua bao nhiêu căn nhà cô đều thấy không được
Một căn nhà rất tốt, mọi thứ đều tiện nghi và bảo mật an toàn nhưng giá cho thuê quá đắt
" Giá đó có chút cao, không thể giảm hơn được nữa?"
" Đúng vậy "
Bách Hứa Phong kéo Tang Truân ra một góc gần đó nói chuyện, thật ra vấn đề tiền bạc với anh không quan trọng.

Nếu cô muốn anh sẵn sàng chi ra vài trăm triệu để mua một căn nhà nhưng Tang Truân lại đòi tự trả và không cho anh làm gì
" Chỗ này tốt như thế, em lo lắng điều gì? "
" Em nghĩ một căn nhà như thế này với giá đó có chút cao.

Chúng ta đi xem tiếp "
" Được, anh đưa em đi xem.

Rồi ta đi ăn nhé "

Tang Truân gật đầu, nắm tay anh ra ngoài chào chủ nhà một tiếng rồi rời đi duy chuyển đến nơi khác.

Lần này là một căn chung cư cho thuê ở cách không quá xa trường đại học và bệnh viện mà lại còn gần nhà Bách Hứa Phong
Vị trí rất hợp lý, thuận tiện cho Tang Truân đủ điều.

Hai người đi vào trong xem, lần này thật sự khiến cô hào hứng, một căn chung cư khang trang và tiện nghi, 2 phòng ngủ có cả nhà vệ sinh riêng trong phòng, phòng khách lại rộng
" Ta chọn căn này ?"
" Được, chờ anh một chút "
Bách Hứa Phong để Tang Truân đi xung quanh một lúc rồi cùng bà chủ ra bên ngoài, anh âm thầm mua căn chung cư trong 1 lần.

Ký hợp đồng xong mới quay lại còn không quên dặn chủ nhà không được nói với cô, anh sẽ lựa thời điểm để nói
" Xong rồi, vài ngày tới anh giúp em dọn đồ.

Giờ ta đi ăn thôi "
Bách Hứa Phong dẫn cô đi ăn rồi chạy đến bệnh viện cho kịp giờ làm, Tang Truân tâm trạng vui vẻ vì đã tìm được nhà mới, lần này dự kiến sẽ ở lâu dài tại đây.

Về sau tương lai cô cũng muốn sống ở Hà Thành chứ không phải là Mạc Thành
Tang Truân cũng đã gom góp được một ít tiền để sau này mua nhà nhưng không thể nói với Bách Hứa Phong, nếu anh biết cô muốn mua nhà thì chắc chắn sẽ ngăn lại cô lại mà tự tay mua cho vài căn biệt thự ở ví trị mặt tiền
Bách Hứa Phong vừa làm xong công việc ở công ty xong, đang vươn vai cho đỡ mỏi thì cửa phòng có tiếng gõ cửa
Cốc Cốc
" Vào đi "
Lâm Thư mở cửa đi vào, trên tay còn cầm theo một tách trà nóng mang tới bàn làm việc của Bách Hứa Phong.

Miệng mỉm cười đầy ẩn ý
" Cậu uống chút trà đi "
" Có chuyện gì? Tôi không thích uống trà "
Lâm Thư ngồi xuống đối diện, nhìn vào ánh mắt lạnh băng như hồ của anh

" Cậu có bạn gái rồi sao?"
Bách Hứa Phong không trả lời chỉ gật đầu rồi cầm áo bước thẳng ra ngoài không nhìn Lâm Thư lấy một cái, vừa đi ra ngoài thì điện thoại của ang lại vang lên
Là mẹ của Bách Hứa Phong gọi đến, không biết bà gọi làm gì nhưng vẫn không bắt máy, cuộc gọi gọi đến liên tục khiến anh bắt buộc phải nhấc máy trả lời
" Alo "
" Con trai đấy à, quán cafe***.

Mẹ có chuyện muốn gặp con "
Bình thường bà không hề gọi cho anh một cuộc nào mà hôm nay lại muốn gặp mặt nói chuyện, không phải chuyện do Bách Ưng Hòa gây ra đó chứ
Bách Hứa Phong không trả lời cúp mát ngay rồi lái xe đến cafe*** theo địa chỉ mẹ anh gửi đến qua tin nhắn.

Đến quán, một người phụ nữ dáng người mảnh khảnh mặc một chiếc áo màu đỏ vẫy tay gọi anh đến
" Bên này "
Anh đi tới ngồi xuống, phục vụ mang menu nước ra thì Bách Hứa Phong chỉ tùy tiện gọi nước ép cam, không biết từ khi nào mà anh bắt đầu chỉ thích mỗi nước ép cam.

Có lẽ vì bên cạnh Tang Truân nên sở thích cũng vì thế mà thay đổi theo cô
" Con thích uống nước ép cam từ bao giờ vậy?"
" Không có nhiều thời gian, muốn gì cứ nói "
Trong lời nói của anh không hề có ý muốn ở đây quá lâu, bây giờ là 3 giờ chiều nếu ở đây quá lâu thì chắc chắn sẽ không đón Tang Truân tan làm kịp.

Huống hồ gì quán cafe bà hẹn anh lại xa thành phố thế này
" Mẹ muốn con đi xem mắt, con gái nhà họ Lâm.

Lâm Thư "
Bách Hứa Phong nghe xong cũng không tỏ thái độ gì, sớm biết Lâm Thư đã dùng mối quan hệ hợp tác của gia đình với công ty của Bách Giao Hưng mà trở thành đối tượng xem mắt của Bách Hứa Phong
" Muốn thì tự mà đi "
Từ Khiết mẹ anh bắt đầu mỉm cười nắm tay bàn tay của con trai, Bách Hứa Phong rụt lại khoanh tay không cho bà đụng vào.

Bà như đang muốn dỗ dành đứa con trai bướng bỉnh
" Con xem, Lâm Thư ở bên con lâu như vậy.

Lại còn là thư ký, ở cùng nhau chẳng lẽ không nảy sinh quan hệ ?"
Bách Hứa Phong đã không muốn nghe nữa nên lập tức đứng lên rời khỏi chỗ đó, vừa quay lưng bước đi thì Từ Khiến đằng sau cũng đập bàn mà gằn giọng nói
" Nếu con không đi, đừng mong Tang Truân sống yên !"
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 73: 73: Món Quà


Nghe tới Tang Truân, Bách Hứa Phong mới nhếch mép một cái rồi quay nhìn thẳng vào đôi mắt đầy sự tàn ác kia của Từ Khiết
" Tôi nói cho bà nghe, muốn động vào cô ấy không hề dễ.

Đừng tưởng cô ấy yếu đuối như bà "
Nói rồi Bách Hứa Phong quay lưng đi ra xe, trong lòng anh không hề có chút lo lắng là bởi vì đằng sau Tang Truân đều là những vệ sĩ được huấn luyện lâu nhất và cũng là người của Diệp Tố Kỳ và Bách Hứa Phong lẫn Tang Gia cử tới bảo vệ
Đừng nói là hãm hại, một sợi tóc nhà họ Bách cũng đừng hòng động vào.

Trong mắt mọi người Tang Truân luôn là một đóa hoa quý không bao giờ lụi tàn, viên ngọc quý giá cần được sự bảo vệ, tiếp cận cô đã khó, nếu tiếp cận mà lại có ý đồ xấu thì sớm cũng đã bị cô đánh cho nhập viện
Từ Khiết bực tức vì bị anh nói đúng vào tim đen, bà ta thật sự rất yếu đuối chẳng thể làm được gì ngoài hù dọa, tưởng rằng Bách Hứa Phong sẽ lại nghe lời như lúc xưa nhưng nào ngờ bây giờ thành đạt rồi muốn đụng tới cũng đã khó huống hồ là sai bảo
Không may cuộc trò chuyện của hai người đã bị Tang Truân nghe thấy, cô có việc cần cùng đồng nghiệp đi lúc về thì có ghé quán cafe này nghĩ một chút, cô ngồi cách khá xa bàn của Bách Hứa Phong và Từ Khiết nhưng cũng man mán nghe được cuộc trò chuyện
Chỉ nghe được việc Bách Hứa Phong phải đi xem mắt cùng Lâm Thư thì trong lòng đã thổn thức không còn tập trung nghe đoạn hội thoại phía sau.

Sau khi anh rời khỏi nơi đó một lúc thì cô cũng cùng đồng nghiệp lái xe về bệnh viện
Ngồi trên xe vẫn luôn suy nghĩ về việc Bách Hứa Phong đi xem mắt, về đến bệnh viện thì cũng chẳng thể tập trung được nữa
" Có chuyện gì à?"
Thẩm Hoàng Khánh lay lay vai Tang Truân hỏi thăm, lúc này Tang Truân mới giật mình trở lại hiện thực
" Không có gì đâu, bác sĩ đừng lo "
Đến khi tan làm thì Tang Truân vẫn được Bách Hứa Phong đưa đón như bình thường, cô không dám nói về chuyện xem mắt của anh nên chỉ biết khó chịu trong lòng
" Em làm sao thế? Khó chịu ở đâu sao?"
Bách Hứa Phong nhìn cô ngồi bên cạnh mới lo lắng mà hỏi, Tang Truân lúc này không biết trả lời anh như thế nào nên không nói cũng không nhìn anh
Bách Hứa Phong lấy từ đằng sau lưng ra một hộp quà đưa cho Tang Truân, hộp quà nhỏ xinh màu xanh dương bỗng nhiên toát lên một mùi sang trọng
" Tặng em "
Tang Truân bây giờ mới chợt quên đi chuyện khó chịu ban nãy mà mỉm cười nhận lấy hộp quà của anh
" Em mở ra được chứ?"
" Về phòng rồi mở "
Bách Hứa Phong mỉm cười tiến tới hôn lên trán Tang Truân, cô hiện giờ bỗng nhiên lại chìm vào hạnh phúc
Về đến nhà, tắm rửa xong xuôi Tang Truân mới hồ hộp từ từ mở chiếc hộp bên trong ra.

Là một chiếc đồng hồ của một nhãn hàng đồng hồ nổi tiếng ở nước Pháp, cô vội lấy điện thoại ra tra giá tiền thì chiếc đồng hồ này có giá lên đến 12 triệu €
Thật sự rất đắt tiền, bên cạnh nó còn có một bức thư.

Tang Truân vội mở ra xem, nét chứ ngay ngắn của một giáo viên năm cấp 3 cô từng học xuất hiện trong lá thư
Xem như một ít hồi môn, đến khi em sẵn sàng, anh sẽ cưới em.

Đồng hồ đôi với anh

Tang Truân bỗng nhiên lại bật cười, cái gì mà của hồi môn để cưới cô cơ chứ.

Cầm chiếc đồng hồ lên, ở dây đồng hồ còn có khắc tên cô
Tang Tang
Đeo vào rất vừa tay, làn da trắng lại đeo đồng hồ trắng.

Chiếc đồng hồ này sinh ra là để dành cho Tang Truân vậy, cô lấy điện thoại ra nhắn cho anh
Cảm ơn anh
Vậy thì yêu anh nhiều một chút
Ngày hôm sau là ngày nghỉ, Bách Hứa Phong lại có việc bận trên công ty nên không thể đưa cô đi chơi đâu đó nên Tang Truân quyết định tìm đến công ty anh tạo bất ngờ, sẵn tay còn mang cho anh một ít nhất cây tươi để ăn
Vừa đi tới cửa phòng làm việc của Bách Hứa Phong thì đã nghe bên trong có giọng phụ nữ
" Anh Hứa Phong, dù gì bác Từ cũng đã mai mối.

Chúng ta ở bên nhau lâu rồi, cũng nên cưới thôi "
Một lần nữa bần thần, Tang Truân đứng chết chân ở ngay trước cửa.

Giọng nói chẳng phải là của Lâm Thư hay sao? Nên cưới thôi là thế nào?
Bách Hứa Phong bên trong nhăn mặt không trả lời mặc cho Lâm Thư dịu dàng nói chuyện quyến rũ bên cạnh, vốn anh không muốn nói chuyện với cô ta chỉ muốn để Lâm Thư nói mệt rồi tự đi
Lâm Thư như biết có người đứng ở trước cửa nên bắt đầu khiêu khích hơn
" Cũng đã qua đêm rồi "
Bách Hứa Phong nghe đến đây thì không chịu nói nữa mà đập bàn
" Cô nói gì thế hả!"
Tang Truân nước mắt rơi xuống bên mặt, túi đồ trong tay cô cũng từ đó mà rơi xuống tạo nên tiếng động.

Cô lấy tay lau nước mắt rồi chạy đi, mặc dù bên ngoài mạnh mẽ như thế nhưng thật ra Tang Truân vô cùng mong manh
Bách Hứa Phong chạy ra mở cửa thì chỉ thấy mỗi túi đồ ở trước cửa không có ai thì cầm lên đi vào trong trừng mắt nhìn Lâm Thư, cô ta bây giờ cũng sợ hãi đến run hết người
" Cút ra ngoài cho tôi!"
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 74: 74: Uống Rượu


Tang Truân nước mắt rơi xuống như biển, cố lau cỡ nào cũng chẳng ngưng được.

Cô không hề nghĩ anh vậy mà lại đã qua đêm với Lâm Thư, việc xem mắt chưa thực hiện đã muốn tiến đến kết hôn
Mọi người trong công ty thấy như vậy mà vài người nhân viên nữ thấy Tang Truân khóc thì cũng sót mà chạy tới dỗ dành
" Tang Truân, không khóc không khóc.

Kể bọn chị nghe xảy ra chuyện gì "
Tang Truân lắc đầu
" Em muốn một mình "
Cô ra khỏi công ty bắt một chiếc taxi về nhà, ngồi trên xe Tang Truân mới có thể lấy lại bình tĩnh
Ngày hôm đó Tang Truân tiếp tục xin nghỉ làm, Thẩm Hoàng Khánh cũng thắc mắc mà hỏi thăm
" Sao lại nghỉ?"
Tang Truân không trả lời bất cứ câu hỏi nào của một ai, xế chiều ngày hôm đó cô hẹn Lục Nhuệ, Lý Tư Trác và Lý Tư Thành đi uống rượu giải sầu ở quán bar trung tâm thành phố
Lý Tư Trác vô cùng lo lắng không hiểu tại sao cô lại vô cớ muốn đi uống rượu, anh ở bên cô lâu nên cũng biết được Tang Truân sẽ không uống rượu nếu không có lý do
" Cậu trả lời tớ đi, xảy ra chuyện gì rồi?"
Lục Nhuệ bên đó cũng hỏi tới từ bên trong điện thoại

" Đừng cảm thấy gì hết, bọn này đi uống với cậu "
Lục Nhuệ lái xe chở mọi người đến quán bar, Tang Truân uống rượu từ chiều đến tối.

Đầu óc đã mơ màng chẳng thể nghĩ được gì nữa, chỉ có nhú thế này cô mới thôi suy nghĩ
Bách Hứa Phong bên này chiều đến đón cô ở cổng bệnh viện không thấy, đến tìm Thẩm Hoàng Khánh thì anh ta cũng chỉ nói cô hôm nay đã xin nghỉ
Anh gọi cho cô bao nhiêu cuộc cũng không được, điện thoại tắt nguồn.

Gọi cho Lục Nhuệ không được, gọi cho Lý Tư Trác hay Lý Tư Thành cũng chẳng xong, điện thoại bọn họ luôn khóa máy hoặc tắt nguồn do hết pin
Trời đã tối muộn, trong lòng Bách Hứa Phong như có lửa đốt, có lẽ người đứng ở bên ngoài cửa lúc đó chính là Tang Truân.

Bỗng nhiên điện thoại của anh có cuộc gọi đén của Diệp Tố Kỳ
" Nhân viên bảo rằng lúc đi cô ấy khóc, tôi vừa về mới nghe được.

Có chuyện gì?"
" M* kiếp "
Bách Hứa Phong không nhịn được mà chửi tục một câu, rốt cuộc Tang Truân đi đâu được cơ chứ.

Đáng ra lúc Lâm Thư chuẩn bị nói anh phải chặn miệng cô ta lại mới phải, bây giờ tìm cô ở đâu cũng không có, bệnh viện thì xin nghỉ, nhà trọ cũng không về
" Tôi cùng cậu tìm, chỉ ở xung quanh thành phố "
Bách Hứa Phong gọi đến Trương Túc, nếu Tang Truân đi đâu đó một mình thì chắc chắn sẽ có Lục Nhuệ bên cạnh.

Ít ra Trương Túc vẫn sẽ biết em ấy ở đâu
" Quán bar, tìm ở các quán bar trong thành phố !"
Có lẽ Trương Túc biết được Lục Nhuệ ở đó, Bách Hứa Phong liền gửi tin nhắn đến cho Diệp Tố Kỳ rồi chạy xung quanh các quán bar trong thành phố
Không có
Không có
Tất cả đều không có, quán bar cuối cùng ở trung tâm thành phố.

Bây giờ ở đây đã chỉ còn Lục Nhuệ và anh em nhà họ Lý, Trương Túc đưa Lục Nhuệ về nhà rồi mới tiếp tục đi tìm Tang Truân với Bách Hứa Phong

Ba người ngồi tron xe vô cùng sốt ruột, Diệp Tố Kỳ bây giờ mới nhớ gì đó nhấc điện thoại lên gọi cho Tưởng Lập ở nhà
" Tiểu Tưởng, anh hỏi em.

Nếu em say em sẽ đi đâu?"
Tưởng Lập ở nhà đang chăm sóc cho Lục Nhuệ say bí tỉ mới suy nghĩ một lúc mới trả lời lại câu hỏi
" Nếu là em, em sẽ đi đến cầu hóng gió "
" Được rồi "
Cúp máy, Bách Hứa Phong liền lái xe phóng nhanh đến cầu ở cách xa trung tâm.

Hà Thành rất nhiều cây cầu lớn nhưng không hiểu sao trực giác lại mách bảo anh phải đến cây cầu ở rìa thành phố
" Sao lại chạy đến đây !?"
" Tin tôi đi! Em ấy chắc chắn ở đó "
Lái xe đến gần cây cầu, thật sự co một cô gái mặc chiếc áo mỏng đứng ở đó.

Bách Hứa Phong dừng xe đi xuống tiến gần về phía đó, anh cởi bỏ áo khoác của mình mặc lên người cô
" Sao lại chạy đến đây?"
Tang Truân say mèm không nhìn rõ anh là ai, đầu óc quay cuồng.

Chỉ nghĩ rằng Bách Hứa Phong là người qua đường dừng lại hóng gió cùng mới mỉm cười nói
" Gió ở đây rất mát, ít nhất nó cũng sẽ cuốn suy nghĩ của tôi đi "

Vừa nói cô lại tay ra chỉ chỉ vào chiếc đồng hồ đeo trên tay ngắm nghía một lúc mới tiếp tục nói
" Nhìn này, đồng hồ đôi của bạn trai tôi tặng đấy.

Nhưng anh ấy chắc sắp chẳng phải bạn trai tôi nữa rồi "
Nói đến đây thì Tang Truân lại quay lại nét mặt u buồn
" Tôi đi uống ruợu là muốn giận dỗi anh ấy một chút, vậy mà anh ấy chẳng thèm đi tìm tôi.

Đúng là đồ vô lương tâm!"
Bách Hứa Phong nãy giờ chỉ im lặng lắng nghe cô nói bây giờ mới bật cười mà xoa đầu cô, thấy cô tủi thân như vậy Bách Hứa Phong lại càng tự trách bản thân hơn nữa
" Anh ấy có đi tìm, chỉ là em trốn kỹ quá nên mãi mới tìm thấy "
Tang Truân bỗng nhiên mỉm cười rồi nhắm mắt lại ngã vào lòng Bách Hứa Phong, cô cứ như vậy mà chìm vào giấc ngủ
Anh đỡ cô đi đến xe thì giao lại quyền lái cho Diệp Tố Kỳ rồi đổi chỗ với Trương Túc ra sau ngồi để yên Tang Truân ngủ
" Giờ thì tốt rồi, em ấy không sao "
Bách Hứa Phong nhìn chăm chú cô gái đang nằm ngủ ngon trong lòng mình, tự hứa với lòng đây là lần cuối khiến cô tủi thân mà đi uống rượu
" Lần này tôi phải cảm ơn Tưởng Lập rồi"
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 75: 75: 18 Chai Rượu


Về đến nhà lại phải nhờ Tưởng Lập tắm rửa và thay đồ cho Tang Truân rồi mới đặt cô ngủ yên trên giường
" Khi em ấy thức giấc vào sáng mai, cậu lại phải tự tìm cách giải thích "
" Được rồi, cảm ơn cậu.

Tưởng Lập "
Đóng cửa lại, Bách Hứa Phong mới đi tắm rồi xong mới nằm bên cạnh Tang Truân trên giường.

Nhẹ nhàng ôm cô chìm vào giấc ngủ
Sáng hôm sau Tang Truân thức giấc với cái đầu nhứt nhối không chịu nổi, cô chỉ nhớ bản thân cùng bạn bè vào quán bar
Uống một chai
Uống hai chai
Uống ba chai
Rồi uống bốn chai, đoạn kí ức kết thúc ở đây khi cô đã bắt đầu say khướt.

Cũng chẳng nhớ mọi chuyện đằng sau như thế nào, ra làm sao và cô về đây bằng cách nào?
Trong phòng không có ai, Tang Truân đi đến ngăn chứa đồ tùy tiện lấy một bộ để sẵn rồi vào phòng tắm bắt đầu vệ sinh cá nhân, tắm rửa
Đi ra bên ngoài thấy mọi người đang ngồi ở bàn ăn, lúc này Lục Nhuệ cũng vừa thức đang ngáp dài ngồi bên cạnh Trương Túc.

Bách Hứa Phong mỉm cười khi thấy cô đi xuống
" Đến đây "
Tang Truân không trả lời, không đến phía anh mà bước thẳng đến tủ lạnh lấy một chai nước uống một ngụm rồi đi.

Không thèm nhìn Bách Hứa Phong lấy một cái, anh ngầm hiểu ra cô đang không muốn nói chuyện với anh nên cũng không ép buộc chỉ ngồi xem cô muốn làm gì
Tưởng Lập đang nấu mì cũng vui vẻ gọi cô tới cùng ăn với mọi người
" Tang Tang thức giấc rồi, đến ăn cùng mọi người nhé "
Tang Truân thờ ơ nhìn một loạt các người đang ngồi trong bàn ăn, mọi người đều ngồi ngây hàng vào chỗ chỉ còn mỗi một chỗ bên cạnh Bách Hứa Phong là đang để trống
Cô không ngồi ở đó mà đi tới chỗ của Trương Túc lay ghế tỏ ý muốn ngồi cùng Lục Nhuệ
Trương Túc hiểu ý liền nhường lại chỗ mà sang bên Bách Hứa Phong ngồi xuống, Diệp Tố Kỳ nhìn mà bật cười
Lục Nhuệ khoác vai Tang Truân, vẫn chưa tỉnh ngủ
" Kỉ lục à nha, 18 chai ruợu.

Cậu là sâu rượu à?"
Mọi người trong bàn ăn sau khi nghe một mình Tang Truân uống 18 chai rượu thì giật mình, không ai nghĩ một người nhỏ nhắn hiền lành như cô lại có thể uống nhiều như vậy
" Tang Truân, em uống nhiều như vậy không tốt "
Tang Truân không trả lời chỉ ngồi húp cháo, cô hiện tại không hề muốn nói chuyện với Bách Hứa Phong.

Cứ nhìn đến anh thì những câu nói và hình ảnh ở quán cafe cứ hiện lên khiến cô không thể chịu được
Ăn xong mọi người không lên công ty mà ở nhà, Tang Truân chưa từng thấy mọi người ở nhà đông đủ như thế này nhưng nếu có thì cũng sẽ ở trong phòng làm việc
Tang Truân phụ giúp dọn dẹp rồi chuẩn bị đi về thì bị mọi người kéo đến sofa ngồi xem tivi cùng, dường như hôm nay bọn họ vô cùng rảnh rỗi

Lần này không thể ngồi cạnh Lục Nhuệ nên Tang Truân bắt buộc phải ngồi kế Bách Hứa Phong, nhưng cô ngồi vẫn cách xa anh một khoảng chứ không gần như bình thường
Trong lòng Tang Truân thật sự rất giận, cô ít khi giận dỗi ai quá lâu nhưng lần này thì khác.

Đang ngồi xem tivi thì ngoài cửa bỗng nhiên có tiếng gõ cửa
Tang Truân không ngần ngại ra mở cửa, đứng trước nhà là vẻ mặt vui vẻ của Lâm Thư, cô ta hôm bay mặc một chiếc váy ngắn trên đầu gối và mặc một chiếc áo hai dây màu trắng
Lâm Thư mặc kệ Tang Truân đứng ở đó mà cầm túi đồ đi vào trong đặt lên bàn, vui vẻ chào hỏi rồi ngồi vào chỗ Tang Truân vừa ngồi nhưng sát Bách Hứa Phong hơn
" Chào mọi người, lâu rồi mới tụ họp đông như thế này "
Tất cả mọi người đều tỏ ý khó chịu, Bách Hứa Phong sẵn tay kéo Lâm Thư ra khỏi chỗ vừa rồi
" Tránh ra, bẩn hết rồi "
Bách Hứa Phong lấy tay lau lau rồi ngồi luôn vào chỗ đó chừa lại chỗ anh vừa ngồi cho Tang Truân
" Cậu làm gì thế, dù gì tớ và cậu cũng sắp...!"
Chưa nói xong câu Diệp Tố Kỳ định lên tiếng phản bát thì Tang Truân vừa đi vào đã nhanh miệng hơn nói to
" Sắp gì cơ? "
Lâm Thư nhăn mặt nhìn Tang Truân, cô đi tới ngồi xuống chỗ mà anh chừa cho mình nhìn Lâm Thư.

Bây giờ đã không còn chỗ ngồi, cô ta chỉ có thể đứng đến khi mỏi chân
" Cô làm gì vậy hả!?, chỗ đó của tôi "
" Tôi ngồi vào chỗ bạn trai tôi để "

Bây giờ mọi người mới bắt đầu giãn cơ mặt ra sau lời nói của Tang Truân, Diệp Tố Kỳ bây giờ lại cảm thấy hối hận khi chọn Lâm Thư làm thư ký cho Bách Hứa Phong rồi
" Bách Hứa Phong, cậu nói gì đi chứ!"
Bách Hứa Phong nhếch mép nhìn Lâm Thư đang tức đến đỏ mặt, không trả lời vì sợ sẽ tốn lời với loại người không ra gì.

Lục Nhuệ ở bên cạnh Trương Túc cũng chướng mắt mà lên tiếng
" Anh họ tôi ấy, nhu nhược lắm.

Chỉ biết nghe theo lời bạn gái thôi "
Bách Hứa Phong lúc này mới cười như không cười, tay trái choàng qua vòng eo nhỏ thó của Tang Truân kéo vào trong người mình
" Bách Hứa Phong, nếu cậu không cưới tôi.

Nhà họ Bách sẽ không để yên cho cậu!"
" Tôi sớm đã chẳng còn là người nhà họ Bách nữa rồi "
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 76: 76: Em Giận Anh Rồi


Lâm Thư bực tức chỉ tay thẳng vào mặt Tang Truân mà kêu gào
" Các cậu nhìn xem, tớ có gì thua kém cô ta ?"
Mọi người không hẹn mà đồng thanh trả lời, câu trả lời như vết dao đâm thẳng vào tim của Lâm Thư khiến cô ta không chịu nổi mà bỏ về
" Vì Tang Truân, cô ấy đẹp.

Thật sự rất đẹp!"
Sau khi Lâm Thư bỏ về thì Tang Truân cũng không nán lại lâu mà muốn đến bệnh viện vì cũng đã gần đến giờ làm, bây giờ là cơ hội để giải thích hay làm lành của Bách Hứa Phong nên mọi người không ngăn lại
" Anh đưa em về "
Tang Truân không muốn lên xe Bách Hứa Phong mà muốn bắt taxi nhưng ở khu này chẳng có mấy taxi qua lại bên phải buộc ngồi lên xe của anh để đến bệnh viện nếu không sẽ trễ giờ làm
Ngồi trên xe, Tang Truân không nói chuyện ánh mắt chỉ gián chặt vào chiếc điện thoại trên tay, khôn hề để ý đến Bách Hứa Phong đang lái xe bên cạnh
Không khí yên lặng, Bách Hứa Phong mới bắt đầu mở lời trước.

Chủ ý muốn giải thích với cô một chút mong gỡ gạc được lỗi lầm
" Không muốn nói chuyện với anh một chút sao?"
Tang Truân không trả lời, an lại kiên trì mở lời trước một lần nữa
" Thật sự không muốn ?"
Lần này Tang Truân mới lên tiếng, ánh mắt khôn nhìn anh

" Em nói cho anh biết, em giận anh rồi!"
Bách Hứa Phong không nghĩ cô có thể nói ra là đang giận mình như vậy, cô gái này quả thật quá đáng yêu rồi.

Anh mới bắt đầu lân la dò hỏi thêm
" Sao lại uống nhiều rượu như vậy?"
" Chính là ghét anh!"
Vừa nói xong cũng đã đến bệnh viện, Tang Truân liền đi xuống không nhìn lại anh.

Cuộc trò chuyện ngắn của hai người kết thúc ở đó nhưng trong câu chuyện tràn ngập sự đáng yêu của cô
Bách Hứa Phong lái xe đến công ty, vừa vào thang máy thì Diệp Tố Kỳ và Trương Túc cũng vào.

Hai người thi nhau dò hỏi
" Em ấy nói như nào?"
Bách Hứa Phong khoanh tay nhắm mắt lại mỉm cười, nhớ đến Tang Truân ban nãy lại chẳng kìm được mà bật cười thành tiếng
" Ha, cô ấy nói rằng.

Em giận anh rồi, uống ruợu là do ghét anh"
Trong thang máy lại vang lên tiếng cười của 3 người con trai, vào đến văn phòng Bách Hứa Phong lập tức làm đơn thôi việc Lâm Thư ngay lập tức.

Cứ như thể ngày nào còn giữ Lâm Thư ở đây thì mọi sóng gió sẽ không dừng lại, sa thải cô ta anh không hề tiếc nuối vì vốn lúc mới thành lập công ty khó khăn Lâm Thư không hề giúp đỡ
Còn vào được công ty làm việc cũng chỉ là nhờ mối quan hệ, vậy là từ bây giờ vị trí thư ký của anh sẽ bỏ trống.

Cũng tốt vì anh không cần ai theo bên cạnh, một mình vẫn vó thể xử lý êm xuôi mọi thứ
Xử lý nốt một chút công việc nữa rồi xong, vậy mà vừa định tắt máy tính thì lại có văn bản ký hợp đồng nước ngoài gửi đến.

Thật không may, phải đi công tác vào tháng tới, muốn không đi cũng chẳng được
Bách Hứa Phong không thể làm gì được đành phải chuẩn bị cho tháng sau đi công tác 1 tháng, anh không biết rằng 1 tháng công tác này sẽ xảy ra biết bao nhiêu là chuyện
Tan làm Bách Hứa Phong liền lái xe đến đón cô như thường ngày rồi cùng Tang Truân đi ăn, lần này không về nhà anh mà về phòng trọ của cô
Căn phòng bây giờ đã ít đồ dùng lại do đã chuyển sang căn chung cư kia không ít, mặc dù giận dỗi nhưng Tang Truân vẫn là nằm trong lòng anh thì mới chịu được
" Không muốn làm lành?"

" Nhất định...!"
Vừa nói được hai chữ thì nụ hôn của anh rơi xuống môi cô, lần này đã thành thạo hơn một chút.

Nhưng trong lúc hôn vẫn vô tình cắn trúng môi dưới của anh
"Um..

"
Hôn xong Tang Truân như thường ngày lấy hai tay che miệng lại đỏ mặt nhìn anh
" Tháng sau anh phải đi công tác rồi, giữ gìn sức khỏe nhé "
" Không đi có được không?"
Anh lắc đầu rồi để cô nằm trên cánh tay, ánh mắt đâm chiêu nhìn lên trần của giường ngủ bên trên.

Tang Truân hơi buồn một chút vì mới ở bên Bách Hứa Phong không lâu mà anh đã phải đi công tác rồi
" Không được, ngoan đi nhé.

Mỗi ngày anh đều sẽ gọi cho em "
Cô yên phận nhắm mắt chìm vào giấc ngủ, nhưng thao thức một lúc vẫn không tài nào ngủ yên.

Trong đầu suy nghĩ quá nhiều, đến giữa đêm thì mới có thể ngủ được
Một tháng trôi nhanh như cơn gió, thời tiết bây giờ cũng đã vào giữa thu.

Không khí lạnh lẽo như mùa đông, ngày hôm đó Tang Truân cùng Bách Hứa Phong đi ra sân bay
Hoàn thành xong tất cả thủ tục, Bách Hứa Phong mới nắm tay cô đi tìm gì đó uống
" Trời trở lạnh rồi, mặc nhiều áo ấm vào nhé "
Tang Truân cầm cốc trà nóng trên tay, gật đầu.

Đưa cốc trà tỏa khói nóng lên trước miệng Bách Hứa Phong muốn cho anh uống một ngụm
" Không ngon?"
" Không phải, muốn cho anh uống "
Bách Hứa Phong cầm lấy, vừa uống xong cốc nước thì cũng đến giờ chuyến bay của anh phải cất cánh nên phải đi
" Để anh ôm em một chút "
" Giữ gìn sức khỏe, đừng làm việc quá sức.

Cũng đừng thức khuya, không được ăn trễ..

"
Anh nhéo má cô, Tang Truân căn dặn cứ như một người mẹ sắp phải xa con trai của mình nên hết sức lo lắng
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 77: 77: Rời Xangười Mẹ


Bách Hứa Phong xách chiếc vali công tác đi vào bên trong, vẫn không quên quay đầu lại vẫy tay chào tạm biệt với cô
Tang Truân cũng vẫy tay với anh, nước mắt cũng rơi.

Cảnh tượng này thật giống với lúc cô đứng chờ anh đến tạm biệt ở sân bay khi chuẩn bị đến Hà Thành
Đứng ở đó nhìn theo bóng lưng đến khi nào khuất đi thì mới quay đầu trở lại xe đi về nhà.

Cô lái đến căn chung cư vừa chuyển tới, đứng trước cửa có một người phụ nữ đang đứng chờ
" Dì An, sao dì lại đến đây ?"
" Bố con bảo dì đến đây chăm sóc con vài ngày, ông ấy bảo kì nghỉ con lại chẳng thèm về nhà nên sinh ra lo lắng "
Tang Truân vừa nói chuyện vừa lấy chìa khóa ở trong túi ra mở cửa nhà để hai người đi vào trong, căn phòng ấm áp vì có lò sưởi chứ không lạnh cóng như ở bên ngoài
" Để mọi người lo lắng rồi, Tang Ân vẫn ổn chứ ạ?"
Tang Truân kéo An Diêu vào bên trong ngồi xuống ghế sofa cùng nói chuyện, tiện tay rót cho dì một cốc nước mát để uống

" Thằng bé vẫn tốt, nhóc đấy còn đòi ở Mạc Thành cùng tiểu Viễn nữa "
Vừa nói An Diêu vừa bật cười, nghe thấy Tang Ân vẫn ổn thì trong lòng Tang Truân cũng đã bớt lo lắng.

Những lần trước vào kỳ nghỉ cô đều sẽ trở về Mạc Thành để tìm Bách Hứa Phong nhưng năm nay lại khác, có được anh ở bên cạnh cô lại chằng muốn về nữa
" Dì đến đây vậy thì vali đâu ạ?"
" Không, dì đến sẵn tiện thăm bố mẹ nên không ở đây với con đâu "
" Con không biết quê của dì ở đây đấy ạ "
Chung sống với nhau lâu như vậy nhưng thật sự Tang Truân không hề biết An Diêu suất thân từ Hà Thành mà ra, chắc có lẽ từ sau khi kết hôn với bố cô thì bà chỉ một lòng bên cạnh ông ấy
An Diêu nhìn xung quanh nhà thì ánh mắt bất chợt lướt ngang bước ảnh của Tang Truân chụp cùng mẹ mình khi bà còn sống, phía dưới còn khắc
Mẹ hiền kính yêu
Tim của An Diêu bỗng nhiên chậm lại một nhịp, tâm trạng cũng buồn đi không ít.

Bao nhiêu năm qua bà cố gắng đối xử thật tốt với Tang Truân để bù đắp nỗi đau mất mẹ của cô, nhiều lúc còn cảm thấy bản thân đối tốt với con của chồng hơn con gái ruột của mình
Nhưng bao năm qua An Diêu chờ đợi mãi vẫn chưa bao giờ được nghe chính miệng Tang Truân gọi bà một miếng " Mẹ "
Thì ra trong lòng của Tang Truân vị trí người mẹ kia vẫn không bao giờ lung lay hay thay thế bằng bất kì tình yêu thương vô đối nào
" Dì nhìn gì mà chăm chú quá vậy?"
Nghe Tang Truân hỏi An Diêu mới giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ
" Không có gì đâu "
Ngồi ở đó thêm một lúc thì An Diêu rời đi, Tang Truân chìm vào cô đơn.

Bách Hứa Phong vừa mới đi mà cô đã cảm thấy nhớ không chịu nỗi rồi, tận 1 tháng cô phải đối mặt làm sao đây
Nằm nghịch điện thoại một tí thì lại đến giờ làm nên Tang Truân phải đi thay đồ rồi lái xe ngay đến bệnh viện

Tiện đường còn mua thêm một hộp cơm để ăn trưa
Vừa làm xong một ca phẫu thuật khó, Tang Truân ngồi trên băng ghế xem điện thoại mong chờ tin nhắn của Bách Hứa Phong gửi đến khi anh đã đáp cánh đến nơi
Một người y tá khác cùng cô làm ca phẫu thuật ban nãy cũng ngồi xuống cùng trò chuyện, Tang Truân không lạ người này vì cũng làm chung rất nhiều
" Chào cậu, Tang Truân"
" Ừm, chào cậu Hàn Lữ "
Hàn Lữ hăng hái muốn được trò chuyện với Tang Truân vì thường ngày ngoài lúc phẫu thuật thì cô luôn phải đi theo Thẩm Hoàng Khánh thăm bệnh nên cũng không nói được gì, trong bệnh viện thì cô cũng khá ít nói
Cũng chẳng có mấy đồng nghiệp thân thiết, vì bọn họ đều chỉ tỏ ra thân thiết với cô để mượn tiền hoặc tạo mối quan hệ tốt để được cứu giúp hoặc nâng đỡ trong công việc
" Cậu dạo này khỏe...!"
Chưa nghe xong Hàn Lữ nói thì Tang Truân đã đứng lên rời khỏi chỗ đó vì đến giờ cho ca phẫu thuật tiếp theo nên cô phải đi chuẩn bị
" Chúng ta nói sau nhé, lại đến giờ rồi "
" Vậy chúng ta trao đổi WeChat được chứ?"
Tang Truân không quá gấp nên cũng sẵn tay add Hàn Lữ vào WeChat của mình để tiện nói chuyện, gương mặt của Hàn Lữ khi được kết WeChat với cô vô cùng vui vẻ
" Vậy nói sau nhé, mình đi đây "
Kết thúc ca phẫu thuật cuối cùng, Tang Truân xách túi đi thẳng xuống tầng hầm lái xe về nhà.

Trong lòng vẫn có chút trống trãi, Bách Hứa Phong công tác ở Mỹ nên bây giờ chắc cũng chưa đáp cánh để gọi cho cô được
Ngồi ở trước tivi, không muốn làm gì cũng không muốn ăn gì nhưng bây giờ bụng cô đã bắt đầu kêu lên.

Tang Truân đành đi vào bếp nấu nhanh một gói mì ăn liền rồi mang ra bàn ăn vừa ăn vừa nghịch điện thoại
Bỗng điện thoại vang lên tiếng tin nhắn gửi đến từ WeChat, là của Hàn Lữ nhắn cho cô
Hi, có làm phiền cậu không nhỉ?
Không phiền, cứ nói đi
Phía bên kia nhanh chóng trả lời lại
Mình hẹn cậu đi xem phim được chứ?
Tang Truân suy nghĩ một chút rồi mới soạn câu trả lời
Xin lỗi nhé, mình muốn yên tĩnh ở nhà đêm nay
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 78: 78: Cuộc Gọi


Vốn muốn đêm nay ở nhà xem tivi hoặc làm gì đó, không có Bách Hứa Phong bên cạnh cô cũng lười ra ngoài
Vậy được rồi, không phiền cậu nữa.

Ngủ ngon nhé
Cuộc trò chuyện kết thúc tại đó, Tang Truân vừa ăn vừa suy nghĩ một số vấn đề.

Dạo gần đây cô muốn xin nghỉ làm, kỳ thực tập cũng đã kết thức từ lâu nhưng cô vẫn cố nán lại làm cùng mọi người
Dù gì năm sau cũng đã là năm cuối nên cô muốn tập trung vào việc học một chút để chuẩn bị thi tốt nghiệp, sau khi ra trường lại có ý định mở một phòng khám cho riêng mình chứ không muốn làm ở bệnh viện nữa
Dọn dẹp đồ đạc và rửa bát xong xuôi, cô trèo lên giường nằm lướt điện thoại một lúc rồi mới đi tắm chuẩn bị ngủ sớm
Đến đêm, nằm trên giường vẫn mong ngóng tin nhắn của Bách Hứa Phong thì có một cuộc gọi đến.

Cô nhấc máy lên thì nghe thấy giọng nói trẻ con quen thuộc ngày nào của Tang Ân, cậu bé chưa được sử dụng điện thoại riêng nên có lẽ đã lén gọi cho Tang Truân bằng điện thoại của Dương Viễn

" Chị ơi "
" Ân Ân sao giờ này vẫn chưa ngủ?"
Tang Ân cầm điện thoại đến nơi nào đó ngồi xuống khẽ tạo ra tiếng động
" Nhớ chị quá, dì An lại đến Hà Thành rồi.

Bố ở nhà nấu ăn dở tệ chị ạ "
Tang Truân bật cười thành tiếng trong điện thoại, quả thật bố cô nấu ăn không ngon.

Thường ngày nếu có cô ở nhà khi An Diêu vắng mặt thì sẽ luôn là người làm thức ăn nhưng bây giờ cả hai đều đi vắng, biết được tính khí Dương Viễn và Tang Ân không quá thích ăn ngoài nên chắc chắn sẽ bắt bố cô vào bếp nấu ăn cho bằng được đây mà
" Chịu khó nhé, ông ấy nấu ăn rất không được ngon "
Ngồi trò chuyện thêm được độ đâu 15 phút thì Tang Truân giục Tang Ân đi ngủ sớm nên cúp máy trước rồi cũng tắt điện thoại đi ngủ
Trưa ngày hôm sau khi Tang Truân vừa tan lớp ở trường học đang ngồi trên xe chuẩn bị đi về nhà thì cuộc gọi cô mong chờ cuối cùng cũng đến.

Khi thấy tên người gọi là Bách Hứa Phong thì cô liền nhấc máy lên, camera quay vào người đàn ông đang ngồi ung dung trên bàn làm việc mỉm cười
" Bạn học Tang Tang "
Đằng sau bàn làm việc là cửa sổ, bầu trời ở bên kia đang về đêm
" Anh đã ăn gì chưa đó?"
" Anh bận đầu tấp mặt tối, chút thời gian rảnh đều dành cho em cả rồi "
Tang Truân bật cười khi nghe lời nói ngọt ngào của Bách Hứa Phong, hai người chỉ trò chuyện một chút rồi cô lại giục anh mau đi ăn đừng để bụng đói.

Cúp máy, Tang Truân ôm điện thoại vào trong lòng mỉm cười vui sướng vì cuối cùng cũng có thể nói chuyện được với anh
Nhiều ngày sau đó chút thời gian rảnh nhỏ nhoi vào buổi tối đều đanh để gọi cho Tang Truân ở bên này, luôn chúc cô ngủ ngon và dặn dò chăm sóc bản thân thật tốt.

Nếu cảm thấy chán có thể đến nhà bạn bè hoặc nhà anh để ở vài ngày với Tưởng Lập chứ đừng mãi mê vào công việc
Tang Truân đã nộp đơn xin nghỉ việc ở bệnh viện mà không nói cho Bách Hứa Phong, cô cảm thấy đơn này vẫn chưa được duyệt nên cũng không vội nói với anh tránh để anh phải lo lắng khi đang ở xa
Hôm đó Tang Truân vẫn đến bệnh viện làm như bình thường sau khi tan học, hôm nay Thẩm Hoàng Khánh không đi làm.

Cô liền lân la hỏi những bác sĩ trong khoa
" Bác sĩ Loan, cô có biết tại sao mấy ngày hôm nay bác sĩ Thẩm không đi làm không?"
Gương mặt hằng ngày hớn hở vui vẻ của bác sĩ Loan bỗng nhiên đã không còn mà thay vào đó là một vẻ mắt buồn sầu, nghe cô hỏi chỉ biết kéo Tang Truân ngồi xuống ghế rồi lấy hơi từ từ nói
" Tang Truân này, bác...!bác sĩ Thẩm mất rồi "
Tin đến quá bất ngờ, cô còn không kịp đinh thần chuyện mà bản thân đang được nghe.

Bác sĩ Thẩm mất rồi? Tại sao lại mất? Sao lại đột ngột như vậy?
" Bác sĩ, cô nói cho tôi biết tại sao anh ấy mất!?"
Loan Nhung ngậm ngùi lau nước mắt rồi mới trả lời
" Đột quỵ, cậu ấy mất do đột quỵ "
Thẩm Hoàng Khánh mất quá trẻ, thường ngày anh ấy đều ăn uống và sống một cách rất lành mạnh không bia rượu hay các chất k*ch th*ch nào khác, vậy tại sao lại đột quỵ được?

Tang Truân lao nhanh ra khỏi phòng bệnh của bác sĩ Loan, chạy ngay xuống tầng hầm lấy xe đi đến nhà của Thẩm Hoàng Khánh
Cô không thể bỏ mặc được, dù gì cũng đã quen biết đã giúp đỡ kề sát bên nhau lâu như vậy.

Tang Truân không chấp nhận được cái chết này
Chạy đến căn nhà mà Thẩm Hoàng Khánh vẫn sống cùng mẹ và em gái, không khí tan thương.

Bức di ảnh đang được đặt ở bên trên bàn thờ, mẹ anh ấy gào không hết nước mắt ôm đứa con gái nhỏ vào lòng
" Dì "
Thấy Tang Truân đến mẹ Thẩm Hoàng Khánh mới đứng dậy đi tới ôm lấy cô, có lẽ bà cũng không chấp nhận được chuyện này.

Mẹ anh lớn tuổi, lại có một đứa con gái nhỏ chỉ mới 5 tuổi, trong nhà thì Thẩm Hoàng Khánh chính là trụ cột chính mà bây giờ lại ra đi như vậy thì hai người họ biết phải làm sao đây?
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 79: 79: Nhiều Chuyện Rắc Rối


" Thằng bé mất rồi!.

Tang Truân, thằng bé mất thật rồi!"
Bà liên tục gào khóc trước mặt cô, đỡ bà và em nhỏ ngồi lên giường.

Tang Truân đi vào thắp cho người anh thân thiết một cây hương xem như tạm biệt
Trước khi ra về, cô còn lấy hết số tiền bản thân đang có dúi dụi tay mẹ Thẩm Hoàng Khánh xem như an ủi và cơm nước về sau.

Sau này sẽ thường xuyên lui tới
" Dì đừng quá đau buồn, con sẽ quay lại "
Tang Truân không đành, lại hỏi đường đến bia mộ của Thẩm Hoàng Khánh để tiện hương án vào những ngày Tết hoặc giỗ
" Đằng sau ngọn núi Quân Trảng "
Lưu lại địa điểm, Tang Truân bần thần lái xe về nhà.

Cô ngồi trên giường, tay lướt điện thoại xem lại những lại bức ảnh từng chụp với Thẩm Hoàng Khánh khi anh ấy còn sống mà rơi từng giọt nước mắt

Chợt lúc này cuộc gọi Bách Hứa Phong đến, nhấc máy lên.

Tang Truân không để camera vì không muốn anh thấy bộ dạng của mình lúc này
" Bạn học Tang Tang, sao lại chẳng để anh xem mặt?"
" Bộ dạng của em ba giờ xấu hổ lắm.

Chắc chắn anh không thích "
Tang Truân cố gắng nói chuyện giống với giọng nói hằng ngày không để anh phát hiện, nhưng bên phía anh lại im lặng một lúc rồi nói
" Sao lại không thích? Nhưng em đang cảm à.

Mở camera lên cho an xem "
" Không được, không được đâu "
Bên kia Bách Hứa Phong bắt đầu trầm mặt, tông giọng cũng vì thế mà ha xuống theo
" Mở lên cho anh"
Không thể từ chối, Tang Truân mở camera lên nhưng lại không để anh thấy mặt mình mà lại quay lên trần nhà.

Bách Hứa Phong dí sát mắt vào màn hình rồi lại lui ra
" Xem mặt, không xem trần nhà "
Quay lên gương mặt, hốc mắt đang đỏ lên của cô vì nước mắt ban nãy cũng đã không còn vì Tang Truân đã nhanh tay lau sạch nhưng nhìn thoáng thì vẫn biết được cô vừa khóc
" Em khóc? "
" Không có "
" Mắt mũi đỏ thế kia? Nói đi.

Ai bắt nạt em "
Lúc này thì chẳng thế nói dối hay làm gì nữa, Tang Truân đành phải nói thật với Bách Hứa Phong
" Bác sĩ Thẩm mất rồi "
Gương mặt của anh không biến sắc hay tỏ ra bất ngờ một chút nào, Bách Hứa Phong ở trước màn hình điện thoại điềm tĩnh đan hai tay vào nhau

" Đừng buồn nữa, người cũng đi rồi.

Em khóc thì anh ta không sống lại được lại còn khiến anh ta ở bên kia không siêu thoát "
Bách Hứa Phong bây giờ ở xa, cũng chẳng thể ôm cô vào lòng đỏ dành hay làm gì khác.

Chỉ có thể an ủi mong cô nén đau buồn
Anh an ủi như vậy nhưng trong lòng Tang Truân cũng cảm thấy tốt hơn một chút.

Im lặng một lúc sau thì mới lấy lại được bình tĩnh mà nói chuyện bình thường, hôm nay anh nói chuyện với cô nhiều hơn để khiến cô quên đi chuyện buồn và dặn cô phá ngủ sớm không được thức khuya ảnh hưởng sức khỏe
Ngày hôm sau Tang Truân không đi làm, cô lái xe đi đến phía sau ngọn núi Quân Trảng.

Ở đây không quá nhiều ngôi mộ được chôn cất, chỉ lưa thưa vài nắm mồ
Đi xung quanh thì Tang Truân để ý tới một bia mộ nhỏ không đặc sắc nằm lặng lẽ ở một gốc, cô liền đi tới.

Ở chỗ này khá nhiều những cành cỏ có gai và nhọn nhưng may mắn hôm nay Tang Truân mặc một chiếc quấn dài và áo sơ mi trắng nên đi vào cũng không bị thương
Trên bia mộ khắc tên Thẩm Hoàng Khánh và bức di ảnh anh ấy mỉm cười phúc hậu, Tang Truân lấy bật lửa đốt một cây hương thơm và chút tiền vàng mã xem như lòng biết ơn bấy lâu qua
Ngồi ở đó đến khi mặt trời lên tới đỉnh mới rời đi, tối hôm đó vẫn nói chuyện với Bách Hứa Phong như bình thường
Sau khi tắt máy, Tang Truân soạn vào cặp vài bộ đồ và áo khoác, túi ngủ và thức ăn.

Ngày mai có ý định sẽ đạp xe đi đến thác nước ở cách xa Hà Thành gần trăm cây số, dòng thác ở sâu bên trong một khu rừng vắng bị bỏ hoang không có thú dữ

Ngày hôm sau Tang Truân thức rất sớm, mặc áo ấm và khoác cặp lên vai, cô ra khỏi chung cư khi trời vẫn còn tối.

Tầm vài tiếng nữa sẽ là bình minh, đạp xe đi qua bao nhiêu con đường, ngắm nhìn từng ngôi nhà lớn nhỏ gập gềnh
Cô cảm thấy trong lòng rất thoải mái, lúc trước rất ít khi có thời gian rảnh để làm những việc như thế này vì bận rộn giữa việc học và làm.

Đến lúc bình minh lên, bây giờ có lẽ là 6 giờ sáng
Tang Truân dừng lại ở một gò đá để ngắm nhìn bình minh, tiện tay lấy bên trong cặp ra một chai nước và một ổ bánh mì mua được lúc xuống dưới nhà.

Ngồi ăn, sau khi mặt trời bắt đầu lên cao hơn Tang Truân mới lấy điện thoại ra xem giờ
Bây giờ đã là 7 giờ 30 phút sáng, điện thoại để ở chế độ im lặng.

Cô tiếp tục leo le xe chạy đi, chạy đến khi mệt thì lại dừng lại nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục chạy
Đến tầm gần chiều thì cũng đã chạy đến được dòng thác, Tang Truân dựng ghế nằm thẳng xuống bãi cỏ xanh gần thác nước tận hưởng làn gió chiều mát mẻ
Lúc chạy xe vào rừng ban nãy không may lại bị cây rừng xướt vào chân rướm máu, Tang Truân đi lại hồ nước rửa trôi đi vết máu ban nãy
 
Back
Top Bottom