Cập nhật mới

Ngôn Tình Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi

Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 80: 80: Thư Giãn


Thác nước chảy xuống ào ào, cảnh vậy yên bình chỉ có một mình Tang Truân và và loài động vật vô hại đang uống nước gần đó.

Khu rừng này rất ít người biết đến vì địa hình gập ghềnh rất khó đi, muốn đi vào được thác nước lại phải chạy rất xa nên mọi người không muốn đến đây khiến cho cánh rừng này bị bỏ hoang, cũng là nơi an toàn cho các loài động vật
Lấy ra trong cặp một cái túi ngủ và vài món ăn có thể ăn liền như mì gói và cháo, cô bắt đầu lấy vài cây củi nhóm lửa lên nấu ăn rồi ngồi ở đó vừa ăn vừa ngắm nhìn phong cảnh
Đến tối thì Tang Truân chuẩn bị chui vào túi ngủ để nằm thì lại nhìn thấy đom đóm bay khắp xung quan, tiện tay cầm điện thoại lên chụp lại gửi cho Bách Hứa Phong rồi tự mỉm cười
Khi nhận được ảnh, Bách Hứa Phong liền trả lời ngay
Em không ở nhà?
Tang Truân không trả lời, chỉ lặng lẽ tắt điện thoại chui vào túi ngủ đánh một giấc
Bách Hứa Phong bên này vừa thức dậy vào buổi sáng ở Mỹ, thấy ảnh cô gửi thì xem rồi trả lời nhưng chẳng nhận được hồi âm nào của cô cả.

Gọi điện thoại thì cũng chỉ nghe tút tút rồi thôi, anh bắt đầu có chút lo lắng liền gọi cho vệ sĩ thường đi đằng sau bảo vệ Tang Truân

" Tôi hỏi các cậu, em ấy ở đâu ?"
" Thưa Bách Tổng, Tang tiểu thư đã rời nhà và một mình đạp xe đến cánh rừng vắng ở Thanh Vàn rồi ạ.

Hiện không có gì nguy hiểm, cô ấy đã ngủ rồi "
Bây giờ anh mới yên tâm mà cúp máy, ngồi xuống bàn làm việc liền tra ngay về cánh rừng ở Thanh Vàn nhưng không có quá nhiều thông tin vì cũng đã bị bỏ hoang.

Mọi người chỉ biết bên trong nơi đó có một thác nước
Tang Truân đến thác nước? Bình thường cũng chẳng thấy cô có hứng thú với những việc đó nhưng chợt nhớ lại việc của Thẩm Hoàng Khánh thì Bách Hứa Phong mới có thể hiểu được cô đến đó và tắt mọi liên lạc chính là vì muốn nghỉ ngơi một mình và tìm kiếm sự yên bình nhỏ nhoi trong cuộc sống xô bồ này
Việc này lại khiến Bách Hứa Phong phải cố gắng làm việc thật nhanh để quay về bên cạnh cô, anh vùi đầu vào công việc không kể sáng trưa hay chiều.

Một ngày cũng chỉ ăn một cử tối
Ngủ ở cánh rừng một loài, sáng hôm sau Tang Truân lại dọn dẹp và chào tạm biệt cánh rừng để quay về.

Bây giờ tâm trạng cũng đã bình phục trở lại, việc gì qua rồi thì cứ để nó qua thôi
Nhưng trong lòng Tang Truân vẫn luôn có một câu hỏi mà chưa thể giải đáp được.

Vì sao ai mà cô yêu thương rồi cũng sẽ rời xa cô, mẹ và Thẩm Hoàng Khánh đã bỏ lại cô rồi, vậy Bách Hứa Phong có bỏ cô lại một lần nữa không?
Về đến nhà, dọn dẹp và cất đồ quay lại chỗ cũ.

Tang Truân tắm rửa thay đồ rồi đi tới bệnh viện làm việc, dù gì cũng đã không đi làm mấy ngày nay rồi
Vừa đi tới khoa làm thì đã bị Hàn Lữ kéo tay vào phòng làm việc của bác sĩ Loan, hai người để cô ngồi xuống ghế rồi hỏi tới tấp

" Sao mấy hôm nay cậu không đi làm?"
" Tang Truân có phải em xảy đến chuyện gì không?!"
Tang Truân lắc đầu, không nghĩ chỉ vừa không đi làm vài hôm mà hai người này đã lo sốt vó cả lên rồi.

Bỗng Loan Nhung đưa chiếc điện thoại lên trước mặt cô, chỉ tay vào một bài viết ẩn danh được đăng trên trang confession của bệnh viện Hà Thành
" Em xem đi, có người muốn hại em!"
Trên bài confession ẩn danh đó chỉ ghi vài dòng, bài viết vừa đăng được 1 ngày nhưng thu lại hàng ngàn lượt like và share khắp mọi nơi
Tang Truân, con gái nhà họ Tang danh giá vậy mà lại còn được voi đòi tiên.

Trèo cao quyến rũ cả Bách Tổng của tập đoàn Bách Thị để trục lợi, lại còn là kẻ thứ ba cướp hạnh phúc của đôi vợ chồng sắp cưới Lâm Thư Bách Hứa Phong
Như không tin vào mắt, sao lại có người độc miệng như vậy cơ chứ.

Tang Truân biết xung quanh mọi người ghen ghét cô vì không bằng về mọi mặt rất nhiều nhưng cũng chưa ai làm đến mức này
Bảo sao lúc vào bệnh viện mọi người đều luôn nhìn cô với một con mắt rất kì lạ, Tang Truân kéo Hàn Lữ ra khỏi phòng làm việc ngồi xuống băng ghế với mình
" Tang Truân, cậu không sao chứ?"

" Mình ổn "
Miệng thì nói như vậy nhưng cô vẫn chưa thể tin được, đang ngồi lấy lại tinh thần và nghĩ cách thì có một nhóm nhân viên đi tới cầm cốc nước hắt vào mặt Tang Truân
" Sao cô có thể mặt dày như vậy nhỉ? Gia thế cũng đâu phải nghèo nàn gì, làm như vậy được gì chứ?"
Là Kỹ Thâm và Sang Yến, hai người ganh ghét với Tang Truân nhất trong bệnh viện.

Từ lúc cô và Bách Hứa Phong yêu nhau thì hai người này đã bắt đầu ngứa mắt, Tang Truân vốn biết từ trước hai người này có ý khác với Bách Hứa Phong
Thật không may cảnh Tang Truân bị hai người Kỹ Lâm và Sang Yến hắt nước vào mặt đã bị một vài người quay lại rồi đăng lên trên khắp nền tảng mạng xã hội
Hàn Lữ đứng bật dậy muốn tát cho hai người mặt dày vô sỉ hay một cái thì liền bị Tang Truân ngăn lại.

Cô lau nước trên mặt rồi đứng dậy kéo Hàn Lữ ra phía sau mình
" Tôi không quyến rũ ai cả, chuyện này tôi nhất định trả cho xong với các người !"
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 81: 81: Giải Quyết


Tang Truân giọng nói lạnh như băng, ánh mắt sắc lạnh như dao từ đâu quay trở lại trên đôi mắt diễm lệ của cô
Thẳng tay kéo Hàn Lữ đi, vai còn đẩy Kỹ Thâm một cái
" Tang Truân, chúng ta đi vào nhà vệ sinh một chút "
" Không cần "
Tang Truân để Hàn Lữ ở chỗ bác sĩ Loan rồi đi xuống tầng hầm lấy xe lái thẳng về nhà, không làm nữa.

Cô không phải kiểu người nhu nhược nhẫn nhịn, chuyện này nhất định phải tính với Kỹ Thâm và Sang Yến cho hết
Video đó lan truyền ra khắp nơi, đến tay Bách Hứa Phong.

Vừa xem mà tay anh nghiến chặt như muốn bóp nát chiếc điện thoại trong tay, đập bàn mạnh một cái
" Các người hay lắm, còn dám bắt nạt cả bạn gái tôi! "
Hôm nay Bách Hứa Phong phải đi ký hợp đồng, chuyến công tác này đều là vì lần ký hợp đồng này nhưng anh không đi.

Ở văn phòng tra hết thông tin của những người chủ mưu và share bài viết
Tối hôm đó Tang Truân gọi cho Bách Hứa Phong để nói chuyện tâm sự một chút, anh không nghe máy.

Điện thoại luôn ở chế độ im lặng
" Lại đi đâu rồi "
Tang Truân thở dài một tiếng rồi tắt máy đi ngủ, trong đầu vẫn không thôi nghĩ về chuyện đó.

Tại sao lại nhiều chuyện xảy đến như vậy cơ chứ
Những ngày sau Bách Hứa Phong vẫn mất tích, bây giờ Tang Truân đã lo lắng đến chẳng thể ăn ngủ ngon được nữa.

Tìm kiếm đến Diệp Tố Kỳ hay Trương Túc thì cũng nhận được lời
" Anh cũng chẳng liên lạc được với cậu/anh ấy "
Tang Truân không làm gì được liền bất lực ngồi ở nhà, tất cả mọi người đều biết Bách Hứa Phong muốn làm gì nhưng vẫn cố giấu Tang Truân không để cô biết
Sau những đêm thức trắng, chơi trò mất tích với Tang Truân thì Bách Hứa Phong cũng đã tìm ra được thủ phạm đăng bài đăng này và những người share bài viết này nhanh nhất
Người đăng bài chính là Tô Châu, một người tay sai ẩn cho Lâm Thư quan sát và theo dõi mỗi cử chỉ của Tang Truân ở trong bệnh viện.

Hai người share bài nhanh nhất cũng chính là Kỹ Thâm và Sang Yến, 3 người này đều là người bị Lâm Thư mua chuộc
Hai người đã hắt nước vào mặt của Tang Truân ở bệnh viện ngày hôm đó, Bách Hứa Phong liền lập tức đặt một vé máy bay để bay về Hà Thành sớm nhất, đồng thời cũng đã đăng bài với chế độ công khai nói về việc Tang Truân và anh là mối quan hệ chân chính, anh cũng chính là người theo đuổi cô và Bách Hứa Phong và Lâm Thư không hề có chuyện sẽ yêu đương hay kết hôn với nhau.

Đời này không phải Tang Truân nhất định không lấy bất cứ một ai!
Cũng đã nói chuyện với phía bệnh viện Hà Thành yêu cầu gỡ bài đăng trên confession nếu không sẽ không để yên chuyện này, bài đăng liền bị gỡ ngay lập tức chỉ trong 1 phút ngắn

Ngày hôm đó anh quay về Hà Thành và lái xe đến ngay bệnh viện, trùng hợp sáng ngày hôm đó Tang Truân cũng đến bệnh viện thu dọn đồ đạc còn sót lại rồi nghỉ làm
Lúc vừa dọn đồ xong chuẩn bị ra về thì lại bị Kỹ Thâm ngăn lại không cho đi, Hàn Lữ cũng đã rất buồn mà đi theo tiễn
" Tang Truân, bài đăng đó nghĩa là gì.

Muốn gây chuyện, tôi nói cho cô biết nhà họ Kỹ không dễ đụng đến đâu "
Cô không hiểu Kỹ Thâm đang nói gì thì đã bị Hàn Lữ kéo ra sau bảo vệ, bộ dạng bây giờ của Tang Truân rất tiều tụy và các cũng đã gầy đi rất nhiều do quá nhiều chuyện cùng đến một lúc khiến cô không thể nào tiếp nhận được, ăn uống không điều độ, ngủ cũng chẳng đủ giấc
" Nhà họ Kỹ có đứa con như cô thật nhục nhã "
" Cô!"
Kỹ Thâm định nâng tay tát Hàn Lữ thì bóng hình quen thuộc của Bách Hứa Phong xuất hiện ngăn lại, anh nắm cổ tay cô ta mạnh đến mức như muốn bóp nát từng miếng thịt ra vậy
" Còn la lối nữa thì tôi b*p ch*t cô "
Bách Hứa Phong xuất hiện như một vị thần, trong đôi mắt của Tang Truân bây giờ đều là hình bóng cao lớn của anh.

Một mình anh mà thôi, mọi người xung quanh đang nhìn chằm chằm hay Hàn Lữ cô cũng đã chẳng còn để ý
" Nhà họ Kỹ không thể đụng đến? Để tôi xem gia đình cô chuyến này sống chết ra sao "
Công ty nhà Kỹ Thâm cũng chỉ là một nhà đầu tư nhỏ với công ty của Bách Hứa Phong mà thôi, trong lúc điều tra còn vô tình biết được cô ta không phải là con ruột của bố mình mà chỉ là con riêng của mẹ và một người đàn ông lạ mặt

Chuyện này vẫn luôn được giấu kín nên không một ai biết được nhưng cũng không thể che giấu bởi sự tìm kiếm Bách Hứa Phong
Anh bây giờ mới bắt đầu nói lớn để cho mọi người xung quanh có thể nghe, bệnh viện bây giờ bệnh nhân hay bác sĩ đều có.

Bách Hứa Phong nhân lúc này làm rõ một thể
Anh còn nắm lấy bàn tay của Tang Truân thật chặt giơ lên cao, bàn tay ấm áp lan truyền cho cô
" Tôi và Tang Truân là chân chính, một tay tôi theo đuổi cô ấy.

Câu chuyện quyến rũ cũng chỉ là bịa đặt!"
Bây giờ Tô Châu và Sang Yến cũng từ đâu mà chạy ra đối đáp, Tô Châu đứng trước mặt trừng mắt nhìn Bách Hứa Phong
" Chân chính? Một người cao cao tại thượng như anh mà lại qua lại với cô ta à? Nếu không phải có nhan sắc thì đừng mơ, không phải anh còn phải kết hôn với Lâm Thư hay sao?"
Lúc này Bách Hứa Phong mới đưa ánh mắt sắc lạnh nhìn Tô Châu, mô còn khẽ nhếch lên khinh bỉ
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 82: 82: Bù Đắp


Bách Hứa Phong kéo Tang Truân vào bên cạnh người mình, tay còn đặt qua eo của cô như để ngầm chứng minh tình cảm
" Tôi chỉ kết hôn với một mình Tang Truân thôi"
Anh không giải thích thêm gì mà ném thẳng sấp ảnh bằng chứng Lâm Thư gặp mặt Tô Châu ở quán cafe mà anh tra được rồi dắt Tang Truân đi ra ngoài
Trên confession của bệnh viện cũng được một tài khoản ẩn danh đăng lên những bức ảnh bằng chứng đó, chính là Diệp Tố Kỳ sao chép rồi đăng lên
Bài viết được share, like liên tục, đều là những bài đăng hot nhất của tuần này.

Mọi người cũng biết được chuyện không phải thật và Bách Hứa Phong và Lâm Thư chưa từng có mối quan hệ yêu đương hay tiến tới kết hôn
Ở đằng sau, Lâm Thư nắm tay thành nấm đấm tức giận.

Cô ta chứng kiến mọi chuyện từ nãy đến bây giờ nhưng vẫn chọn không ra mặt
Tang Truân bị anh kéo ra xe, ngồi ở trong xe.

Bách Hứa Phong ánh mắt ảm đạm, điềm tĩnh lái xe đi về căn chung cư của cô
Để xóa tan bầu không khí này, Tang Truân lấy can đảm hỏi anh một câu
" Mấy hôm sau anh làm gì? Sao không gọi cho em "
" Làm chuyện xấu "

Bách Hứa Phong trả lời nhưng vẫn tập trung lái máy không nhìn cô lấy một cái, về đến chung cư.

Anh kéo tay Tang Truân đi vào trong, ép sát cô vào gốc tường nhà, ánh mắt nhìn đâu đó trên người cô rồi dừng lại ở đôi mắt diễm lệ
" Anh tránh ra !"
Tang Truân muốn đẩy anh ra để chạy thoát nhưng không được, Bách Hứa Phong lấy tay nâng cằm cô ngước lên nhìn mình
" Bù đắp cho anh, anh vì em mà hủy hết hợp đồng rồi "
Đôi môi hôn xuống, anh hôn sâu như xa người yêu thương quá lâu nên khi gặp lại không thể không nhung nhớ.

Hai người quấn quýt tách ra rồi lại hôn tiếp, từ gốc tường lại đến sofa
" Um..

"
" Ngoan nào "
Đến khi điện thoại có cuộc gọi đến Bách Hứa Phong mới để yên cho cô nghe điện thoại, là cuộc gọi của bố cô gọi đến
" Tang Truân à, xảy ra chuyện lớn như vậy.

Con lại không nói với ta?"
Tang Truân lấy tay lau khóe môi nhìn qua Bách Hứa Phong đang ngồi trên ghế khoanh tay lại nhìn cô, lấy lại bình tĩnh một chút mới dám trả lời
" Không có gì lớn, anh ấy đã giải quyết xong cả rồi "
" Con bé đó không làm ảnh hưởng đến con nữa? "
Tang Truân cười cười trả lời cho qua chuyện
" Vâng ạ, không làm gì nữa "
" Ta vẫn phải giải quyết gia đình chúng "
" Bố..

"
Chưa kịp giải thích thêm gì thì bố cô đã cúp máy, Tang Truân quay gương mặt đang bối rối qua nhìn anh một lần nữa.

Bách Hứa Phong đặt tay lên bên cạnh vỗ vỗ mấy cái
" Đến đây "

Cô ngoan ngoãn đi tới ngồi xuống bên cạnh, vẫn lo lắng không biết bố mình sẽ định làm gì.

Bách Hứa Phong kéo cô lại gần anh ho nữa, tay vẫn quen thuộc vòng qua chiếc eo con kiến của Tang Truân
" Lo lắng gì chứ, gia đình họ Kỹ cũng sẽ sớm tán gia bại sản thôi "
" Dù gì cũng chỉ là chuyện nhỏ, có nhất thiết phải làm vậy với họ không?"
Giận thì có giận nhưng Tang Truân cũng không thể nào đành lòng nhìn một gia đình đang thịnh vượng tại bị như vậy được
Bách Hứa Phong lúc này mới nhìn chằm chằm vào Tang Truân, anh không hề thấy chuyện này là chuyện nhỏ.

Đã đụng đến Tang Truân thì nhỏ anh cũng phải xé ra to mới hả dạ
Lần này cũng phải gặp mặt nói chuyện trực tiếp với gia đình họ Lâm và Lâm Thư, yêu cầu cắt đứt quan hệ.

Bách Hứa Phong cảm thấy càng vì mối quan hệ bạn bè mà họ có thể được nước lấn tới, cũng có thể sẽ đe dọa tới Tang Truân
" Chuyện nhỏ? Kết hôn với Lâm Thư là chuyện nhỏ? Hay bôi xấu em là chuyện nhỏ hả?"
" Em..

"
Không thể cãi lại, tất cả mọi chuyện vừa xảy ra đều được coi là chuyện lớn.

Không nói với anh nữa, Tang Truân ngồi dậy đi vào trong phòng định lấy đồ và nhà tắm để tắm
Trong lúc cô tắm, ở bên ngoài Bách Hứa Phong cũng đã làm xong thức ăn trưa cho hai người
Vừa tắm ra đã có đồ ăn, cùng lúc này bụng cũng bắt đầu đói mà kêu gào thảm thương.

Tang Truân liền ngồi vào ghế đối diện Bách Hứa Phong ăn nhanh chóng, thức ăn và mùi vị đều quen thuộc
Bách Hứa Phong ngồi nhìn Tang Truân ăn mà bật cười, liên tục gắp những món ngon vào bát cho cô ăn
" Từ nay đừng làm ở đó nữa "
Tang Truân nghe vậy thì cũng nghĩ lúc này nên nói với anh rồi, bên phía bệnh viện cũng níu kéo nhưng cô không muốn ở lại.

Đơn xin nghỉ cũng đã được phê duyệt từ vài ngày trước
" Em xin nghỉ rồi, từ nay chỉ học thôi"
Bách Hứa Phong mỉm cười gắp thức ăn cho cô
" Được, anh nuôi em "
Sau khi ăn uống và dọn dẹp xon, Tang Truân nằm trên giường trong phòng xem điện thoại còn Bách Hứa Phong thì đi tắm.

Tin tức vẫn còn đang rầm rộ chuyện của cô, lúc này anh vừa tắm xong thì lại không trở về phòng mình ở bên cạnh mà lại đẩy cửa đi vào phòng của cô
Trèo lên giường kéo Tang Truân vào người, lúc này cô cũng đã thích chút buồn ngủ do mấy ngày ho nay đều không ngủ ngon giấc.

Cất điện thoại lên đầu giường, Bách Hứa Phong tắt đèn cả hai chìm vào giấc ngủ trưa hiếm có
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 83: 83: Một Ngày Bình Yên


Hai người ngủ đến tận chiều, Bách Hứa Phong thức trước cô nên cũng rời giường để đi đánh răng trước.

Tang Truân thì vẫn mê mang ngủ say trên giường sau những ngày mệt mỏi, dường như không muốn tỉnh dậy làm bất cứ điều gì
Anh lấy điện thoại của cô để kế bên mình, mở loptop xử lý công việc.

Ngưng hợp tác với phía nhà họ Kỹ, đang làm việc thì thấy điện thoại của Tang Truân sáng lên tin nhắn của một số lạ mặt gửi đến
Bách Hứa Phong không có ý định xem vì cứ nghĩ là tin rác cho đến khi thấy số lạ mặt này rất quen, nhìn kĩ lại thì chính xác là tin nhắn từ số máy của Từ Khiết, mẹ anh
Liền ấn vào nhưng phải mở mã khóa điện thoại, Tang Truân chưa kịp nói với anh về mật mã nên Bách Hứa Phong chỉ theo suy đoán mà nhập.

Anh nhập ngày tháng mà hai người yêu nhau, không phải
Nhập ngày nhận nuôi Tang Ân cũng không phải, ngày sinh nhật cô hay anh cũng đều không phải, không biết rốt cuộc mật mã của mã khóa này là gì.

Bách Hứa Phong vô thức nhập ngày anh và cô gặp nhau khi đang ở trên đường 5 năm về trước, chính xác
Bách Hứa Phong nhìn lại Tang Truân đang nằm ngủ ngon trên giường, không nghĩ cô lại đặt mật mã là ngày này.

Điện thoại anh thì mật mã lại là ngày hai người yêu nhau

Nhìn vào tin nhắn của Từ Khiết gửi tới, bà ta gửi rất nhiều nhưng rồi lại xóa đi chỉ để lại vài dòng
Cafe***, ngày mai, tôi có chuyện muốn nói với cô
Không được nói cho Bách Hứa Phong nghe!
NHẤT ĐỊNH PHẢI TỚI
Ở dòng cuối còn cố ý nhấn mạnh, Bách Hứa Phong thẳng tay xóa tin nhắn và thêm số của bà ta vào danh sách đen
Ngày mai anh sẽ tới thay cho Tang Truân để nói chuyện trực tiếp, anh không muốn cô dính dán tới thể loại người như Từ Khiết một chút nào mặc dù người đó là mẹ của anh đi chăng nữa
Tang Truân ngủ đến tối mới chịu mở mắt thức dậy, nhìn qua cửa sổ thì có vẻ cũng chỉ tầm 7 giờ tối.

Đảo mắt một vòng thì không thấy Bách Hứa Phong ngồi ở bàn làm việc nữa
Cô đi vào nhà vệ sinh đánh răng, rửa mặt rồi mới đi ra.

Ở ngoài phòng bếp đã thơm lên mùi của thức ăn rồi, Tang Truân đi tới ôm từ sau lưng Bách Hứa Phong
" Anh nấu gì vậy? "
" Nấu bữa tối cho em "
Tang Truân buông tay ra đi qua bàn ăn ngồi xuống, buổi tối hôm nay anh không nấu nhiều món như hằng ngày mà chỉ có trứng, rau xào và nước ép
Ban nãy nhìn từ sau lưng anh thì hình như anh đang nấu cháo, Bách Hứa Phong vừa nấu xong thì cũng mang món cuối cùng ra.

Là cháo yến mạch rất tốt cho sức khỏe
Múc cháo ra bát cho cô rồi mới múc cho mình, hai người ngồi ăn cười đùa nói chuyện.

Bách Hứa Phong giấu nhẹm đi tin nhắn của Từ Khiết không nói cho Tang Truân nghe
" Em sắp tới kỳ kinh nguyệt rồi nhỉ? Không được uống nước đá nữa "
Đang ăn thì tự nhiên anh nhắc đến chuyện này khiến tay múc cháo của Tang Truân cũng khựng lại, không nghĩ anh lại nhớ ngày này.

Chu kỳ kinh nguyệt của cô dạo trước vẫn không đều nhưng mấy tháng nay thì rất ổn do được chính tay Bách Hứa Phong chăm sóc, nhưng vì biến cố vừa rồi ít nhiều cũng sẽ thay đổi
" Em không biết nhưng nếu theo lịch cũ thì sẽ tầm 2-3 ngày nữa "
" Ngày mai anh có việc không bên cạnh em buổi sáng được, đi chơi với bạn đi nhé.

Chú ý an toàn "
Tang Truân không mấy để ý chỉ gật đầu rồi tiếp tục cặm cụi ăn cháo nóng
Ăn xong thì Bách Hứa Phong lại thúc cô đi tắm còn anh sẽ lau dọn nhà cửa, đến khi tắm xong thì anh đã cầm một chiếc áo khoác đứng ở cửa
" Anh đứng đó làm gì? Vào trong đi, lạnh lắm đó "
" Đi dạo với anh "
Cũng vừa ăn no không lâu, đi dạo một chút cũng tốt.

Tang Truân vui vẻ đi tới, anh lấy chiếc áo đang cầm khoác lên người cô rồi hai người nắm tay đi xuống nhà
Đi dạo trong khu phố, một lúc sau lại bị Tang Truân kéo vào trung tâm thương mại ở quầy gắp thú.

Không hiểu sao cô lại có hứng thú với con thú bông hình khủng long màu xanh nằm ở trong gốc khuất của máy gắp thú
Tang Truân đổ hết xu vào nhưng vẫn không tài nào gắp được, chỉ còn lại 1 xu cuối cùng.

Cô đưa cho Bách Hứa Phong thử tài
" Anh thử đi, nhất định không hơn em "
Bách Hứa Phong cười khẽ cầm lấy đồng xu cuối cùng bỏ vào máy gắp thú, 1 lần liền ăn ngay.

Anh mang con thú bông ra cho Tang Truân, còn không quên trêu ghẹo
" Sao nào, hơn anh nữa chứ?"
Tang Truân không để ý đến anh chỉ khư khư ôm con thú bông khủng long vừa có được vào trong lòng tung tăng đi khắp trung tâm thương mại

Đến lúc về thì trời cũng đã tối, sương thu dày rơi xuống cũng khiến người mặc áo khoác dày phải run cả người vị lạnh.

Không khí ở Hà Thành quả thật khắc nghiệt
Bách Hứa Phong kéo cô vào trong áo của mình, dắt tay đi về nhà.

Tối hôm đó trước khi ngủ Tang Truân phải gọi về nhà để nhắc nhở Tang Ân việc chuẩn bị quay về nhập học
" Chuẩn bị về đây chưa? Sắp vào học rồi"
" Em muốn ở đây, chị cho em chuyển trường đi.

Các bạn ở đó không tốt bằng ở đây đâu, chả thân thiện gì cả "
Chẳng phải môi trường học tập ở đây tốt hơn so với Mạc Thành hay sao? Tang Ân quyết liệt không chịu về, một mực đòi ở lại.

Tang Truân cũng phải đến chịu đồng ý nếu không cậu bé sẽ khóc ầm ĩ cả nhà lên
Việc này lại được mọi người ủng hộ nên Tang Truân cũng chẳng thể nào bắt ép được nên đành lòng để Tang Ân ở lại
" Cảm ơn chị Truân Truân nhiều lắm"
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 84: 84: Cắt Đứt


Cúp máy, Tang Truân thở dài nhìn Bách Hứa Phong đang ngồi đọc sách bên cạnh
" Làm sao thế?"
" Tang Ân không chịu về, một mực muốn ở Mạc Thành học luôn rồi "
Bách Hứa Phong đặt quyển sách lên tủ đầu giường rồi ôm sau lưng, cằm đặt lên vai cô
" Cũng tốt, ở đó lại có bố em và dì chăm sóc.

Cũng là cơ hội cho chúng ta mà "
Bách Hứa Phong thầm thì vào trong tai cô, Tang Truân vẫn rất lo lắng.

Tang Ân lớn lên rất nghịch ngợm sợ rằng sẽ phá phách khắp nhà, lại còn dị ứng với rất nhiều thứ khác nhau, không thể ăn uống tùy tiện
Việc này chỉ có Tang Truân và Dương Viễn biết khi một lần đưa cậu bé đến một quán lẩu gần trường học để ăn, kết quả lại ăn trúng tôm mà nổi dị ứng khắp người phải đi bệnh viện
" Cơ hội gì chứ, anh lại muốn làm chuyện xấu gì à?"
Vừa nghe đến Bách Hứa Phong liền đè cô ra giường, hai gương mặt gần sát bên nhau.

Tang Truân lúc này lại vô thức lấy tay che miệng không cho anh hôn rồi đẩy ra nhưng cuối cùng lại bị kéo lại
Anh cù lét khắp người Tang Truân khiến cô vì nhột mà cười đến sặc sụa, đến khi giỡn mệt lại lăn ra ngủ.

Bách Hứa Phong nhìn cô ngủ ngon như vậy chỉ bật cười rồi kéo chăn lên thiếp ngủ
Sáng hôm sau Tang Truân thức giấc nhìn xung quanh đã không còn thấy Bách Hứa Phong ở trong nhà, có lẽ đã đi rồi.

Cô đánh răng, rửa mặt và tắm xong thì đi ra ngoài liền thấy một tấm giấy note để trên bàn của anh để lại
Cháo ở trong lò vi sóng, nhớ ăn nhé
Tang Truân đi đến lò vi sóng hâm lại cháo rồi ngồi ăn, ăn xong liền thay đồ đi đến trường học để làm thủ tục chuyển trường cho cậu bé Tang Ân nghịch ngợm kia
Bách Hứa Phong ở đây lái xe đến cafe*** gặp mặt Từ Khiết, bà ta vẫn ngồi ở chỗ lần trước.

Thấy anh đi vào mà trợn trừng mắt kinh ngạc
" Con trai, sao...!sao con lại đến đây?"
Bách Hứa Phong cười khẩy đặt chiếc cặp vào ghế ngồi xuống, phục vụ mang menu đến nhưng anh không xem.

Chỉ muốn nói nhanh gọn rồi rời đi
" Nếu không phải tôi, bà nghĩ là ai? Tang Truân à ?"
Anh khoanh tay lại, gương mặt không lạnh không nhạt nhìn Từ Khiết đang có chút run rẩy ở trước mặt.

Bà ta đảo mắt liên hồi, như đang suy nghĩ ra một lý do hay câu chuyện gì đó để nói thay vì câu chuyện dự định sẽ nói với Tang Truân
" Bà không nói gì thôi, ký vào đây đi "
Bách Hứa Phong lấy ra một tờ giấy đưa ra trước mặt Từ Khiết, là một tờ giấy cắt đứt quan hệ với nhà họ Bách đã có chữ ký của anh.

Chỉ cần 1 người nữa ký tên vào thì Bách Hứa Phong và ngôi nhà như địa ngục kia sẽ chẳng còn quan hệ gì với nhau nữa
Cũng lấy ra một chiếc thẻ đưa cho Từ Khiết, xem như là tiền nuôi dưỡng từ khi còn bé đến năm 18 tuổi của Bách Hứa Phong
" Con..

sao lại?"
" Không muốn dính dán tới các người nữa "
Từ Khiết cầm tờ giấy lên nhìn một loạt rồi bỗng nhiên xé nát

" Có xé cũng vậy thôi, từ bây giờ tô không muốn gặp lại các người nữa "
Bách Hứa Phong đứng lên ra về không quay mặt nhìn lại Từ Khiết một cái nào, bà ta chạy theo nắm lấy cánh tay của anh
" Đừng mà Bách Hứa Phong, mẹ xin con mà "
Anh không rung động với lời nói của Từ Khiết, ngồi vào trong xe lái đi mặc kệ bà ta đang thảm thương chạy đằng sau.

Về đến nhà, Tang Truân vẫn chưa về
Bách Hứa Phong ngồi trên ghế sofa xem điện thoại, thì Bách Giao Hưng gọi đến.

Anh từ chối, ông ta lại gọi tiếp
Đến cuộc gọi thứ 10 anh mới nhấc máy lên, điện thoại để trên tủ còn Bách Hứa Phong thảnh thơi ngồi xem tivi mặc kệ ông ta nói đến mệt rồi thôi
" Mày lớn thì hay rồi! Còn muốn từ mặt nhà họ Bách này!? "
" Mày mau quay về nhà cho tao! "
" Bách Hứa Phong! Mày có đang nghe tao nói không vậy hả?! "
Anh cảm thấy phiền phức, cầm điện thoại nói rồi lập tức tắt ngay điện thoại.

Cũng chặn luôn tin nhắn lẫn số điện thoại của người nhà họ Bách để không ai liên lạc nữa, có dùng số công ty gọi đến cũng vô dụng
" Phiền quá "
Trong nhà trống vắng nên Bách Hứa Phong cũng cảm thấy chán nản, cuộc sống của anh không có Tang Truân quả thật rất vô vị.

Chẳng thiết làm điều gì

Ngồi xem tivi nhưng thỉnh thoảng vẫn nhìn ra cửa xem cô đã về chưa, đến khoảng trưa Tang Truân mới làm thủ tục xong.

Lái xe về nhà còn nhân tiện ghé hàng gà rán mua 2 xuất cho cô và anh cùng ăn
Vừa mở cửa nhà ra, thấy anh đã ngủ thiếp trên ghế sofa.

Tang Truân nhẹ nhàng đi vào trong bếp, nhưng vừa đi qua thì Bách Hứa Phong đã thức giấc
" Ăn uống gì chưa?"
Tang Truân cười giơ hai túi gà rán vừa mua lên cho anh xem, Bách Hứa Phong đi tới cầm lấy hai túi đồ đi vào trong bếp bỏ lại Tang Truân đứng ở giữa nhà
Cô cũng nhanh chóng đi vào theo, lấy đĩa và bát đựng nước chấm rồi ngồi vào bàn chuẩn bị ăn.

Lúc mua gà Tang Truân còn mua thêm một phần salad để ăn
Không vội ăn gà, Tang Truân bị anh bắt ăn salad trước.

Lúc cô ăn salad thì Bách Hứa Phong cẩn thận xé từng miếng gà ra cho cô dễ dàng ăn, thấy anh chu đáo như vậy trong lòng cô cũng có chút vui
" Phần này ngon nhất, cho em "
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 85: 85: Tự Nấu


Sau khi ăn xong và dọn dẹp, hôm nay Tang Truân lại chủ động bám dí lấy anh không rời.

Không hiểu tại sao càng ngày càng mê mẫn mùi hương bạc hà tươi mát trên người
Đến khi anh làm việc, cô cùng ngồi bên cạnh nhìn vào màn hình rồi lại nhìn lại bàn tay đang đánh phím nhanh như gió.

Thấy cô ngồi không như vậy mà lại không chịu đi nghỉ ngơi nên anh đưa điện thoại của mình cho cô nghịch một lúc
Tang Truân nhận lấy điện thoại của Bách Hứa Phong mà hai mắt sáng lên, cô cứ như một đứa trẻ bị bố tịch thu điện thoại rồi được trả lại vậy.

Nằm trên giường xem từ video ngắn đến phim dài, Tang Truân dạo gần đây lại rất thích xem những bộ phim lãng mạn rồi học theo
Đến tối hôm đó, Bách Hứa Phong vẫn phải làm việc vì tồn đọng quá nhiều.

Tang Truân nhân cơ hội này vào bếp nấu cho anh ăn một bữa, cô không biết nấu nhiều nên vẫn phải tra mạng
Lần này Tang Truân muốn nấu mì ý sốt bò bầm, lúc trần sơ mì lại không may chạm phải nước sôi nên ngón tay có chút phổng

Miệt mài hơn 2 giờ đồng hồ thì cũng nấu xong được món mì, nhân tiện còn làm thêm nước ép cam.

Lúc Bách Hứa Phong làm xong tất cả công việc, anh đi ra ngoài vương vai thì ngửi thấy mùi thơm nên đi vào bếp
Khoanh tay đứng tựa vào thành, Bách Hứa Phong cười khẽ người con gá đang mặc tạp dề chăm chút từng chút cho món ăn trên bàn
" Bác sĩ Tang còn biết cả nấu ăn? Đảm đang thật "
" Mau lại ăn đi kẻo nguội, cho anh nếm thử "
Tang Truân cười khì khì kéo tay Bách Hứa Phong ngồi vào bàn ăn, anh điềm đạm lấy dĩa xoáy mì một vòng rồi cho vào miệng thưởng thức dưới ánh mắt mong chờ đợi cô
" Ngon lắm "
Tang Truân bây giờ đã thỏa mãn mới ngồi xuống cùng ăn, cô nấu ăn cũng chẳng phải dễ dàng.

Bày bừa ở trong bếp rất nhiều thứ nhưng lại chẳng dùng tới, còn chưa dọn dẹp
Ăn xong, Bách Hứa Phong thúc cô nên đi tắm rửa, còn dọn dẹp cứ để cho anh làm là được
" Em đi tắm đi, tắm muộn quá không tốt "
Tang Truân ngoan ngoãn nghe theo đi tắm, đến lúc tắm xong thì cũng đã 8 giờ tối rồi.

Lúc này Bách Hứa Phong mới vừa đem quần áo đi giặt xong, đang đứng phơi quần áo ở ngoài ban công
Cô nhìn từ xa, không nghĩ một người cao thượng như anh khi ở bên bạn gái lại có thể làm những chuyện này.

Cũng chẳng ngại mà phơi quần áo lót của Tang Truân, cô liền chạy ra phơi tiếp Bách Hứa Phong cho nhanh để anh còn tắm rửa đi ngủ
" Vào trong đi, ốm thì phải làm sao?"
" Em phụ anh sẽ nhanh hơn "
Sau khi phơi xong mớ quần áo, Tang Truân vào phòng nằm chơi điện thoại còn Bách Hứa Phong thì đi tắm.

Gần đi ngủ, anh như thường lệ đi vào phòng của cô ngủ nhưng hôm nay Tang Truân cảm nhận kỳ kinh nguyệt gần tới nên quyết liệt không cho Bách Hứa Phong ngủ cùng sợ ảnh hưởng đến anh nên đã đuổi sang phòng bên cạnh vốn dĩ là phòng ngủ của Bách Hứa Phong
" Anh sang phòng ngủ đi "

" Chê anh à? "
Tang Truân ôm gối ngồi trên giường, ánh mắt dán chặt vào đôi mắt kia của Bách Hứa Phong
" Không phải nhưng em sắp đến rồi, lại phiền đến anh "
Bách Hứa Phong vẫn lắc đầu không phiền một mực phải ngủ cùng Tang Truân nhưng lại bị cô đẩy về bên phòng bên cạnh đóng chặt cửa không cho đi qua.

Tang Truân tắc đèn, tay đặt lên bụng nằm trên giường muốn ngủ nhưng không ngủ được
Trong bụng cứ cảm thấy rất khó chịu, cứ đau âm ĩ khiến cô không tài nào mà ngủ được.

Nằm thao thức đến 23 giờ đêm mới có thể lim dim ngủ được một chút, trong giấc mơ không hoàn chỉnh kia Tang Truân lại mơ thấy mẹ của mình
Bà ngồi bên cạnh nắm lấy bàn tay Tang Truân mà xoa xoa, gương mặt vẫn dịu dàng hiền hậu như ngày nào, ánh mắt đã không còn chất chứa nỗi buồn nào nữa.

Có lẽ bây giờ bà đã yên tâm khi đã có Bách Hứa Phong đến bên đời che chở cho đứa con gái mà bà yêu quý rồi
" Bách Hứa Phong là người tốt, hãy trân trọng cậu ấy nhé.

Tang Tang thân yêu của mẹ "
" Mẹ..

"
Tang Truân định giơ tay v**t v* mặt bà nhưng hình bóng đã biến mất, cô mơ màng tỉnh dậy.

Nhìn ra ngoài cửa sổ vẫn chưa sáng, xem lại đồng hồ điện thoại thì chỉ mới 5 giờ sáng
Cô nhẹ nhàng lê bước ra khỏi phòng, tránh làm Bách Hứa Phong trong phòng tỉnh giấc, đi vào nhà vệ sin với cơn đau
Kỳ kinh nguyệt của Tang Truân đã tới, như mọi tháng đều không đau như thế này.

Chẳng hiểu vì sau kỳ kinh lần này lại đau đớn như vậy, cô thay băng vệ sinh
Nhìn lại thì thật bất cẩn vì băng vệ sinh chỉ còn lại 2 miếng nhưng Tang Truân lại quên chuẩn bị, cô đau đớn đi vào phòng ôm bụng nằm trên giường chống chọi
Bách Hứa Phong nguyên đêm qua chẳng hề ngủ, anh tranh thủ thời gian làm việc cả đêm để có thời gian cho Tang Truân nhiều hơn
Đồng thời cũng tra trên mạng những thứ nên và không nên cho người đang trong chu kỳ kinh nguyệt.

Đến tờ mờ sáng anh mới thiếp đi ngủ một chút nhưng rồi lại nghe tiếng dép lẹt quẹt bên ngoài của Tang Truân mà tỉnh ngủ
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 86: 86: Kinh Nguyệt


Bách Hứa Phong đi ra khỏi phòng đi vào nhà vệ sinh đánh răng, rửa mặt rồi mới đứng trước phòng Tang Truân.

Tay nâng lên lịch sự gõ cửa nhưng gõ mãi thấy không ai đi ra mở nên đẩy cửa thẳng đi vào
Tang Truân đang nằm ôm bụng thiếp đi trên giường, đôi lông mày nhướng chặt lại có vẻ đang rất khó chịu.

Bách Hứa Phong đi tới ngồi xuống bên cạnh v**t v*, có lẽ là đau lắm mới thành ra bộ dạng này
Cô mở mắt thì nhìn thấy anh đang ngồi bên cạnh, vẫn còn đang suy nghĩ đến việc băng vệ sinh.

Không biết làm sao có thể đi mua, nếu nhờ Bách Hứa Phong đi mua hộ thì có phải anh sẽ ngay lập tức từ chối bỏ không? Cũng đúng, anh thanh lịch sang trọng như vậy sao lại có thể đi mua những thứ đó cho cô cơ chứ
Nhưng Tang Truân vẫn cố muốn hỏi thử anh có thể hay không, biết đâu lại được
" Bách Hứa Phong, em nhờ anh một chuyện được không?"
" Cứ nói đi, anh giúp em "
Tang Truân ấm úp, nắm tay bàn tay anh lấp bấp
" Em muốn nhờ anh đi mua hộ băng vệ sinh "
Bách Hứa Phong không hề phản ứng bất ngờ hay giận dữ gì mà chỉ vén chăn lên người cho cô không bị lạnh.

Còn cẩn thận mang tất chân để cô ấm, Tang Truân vẫn nóng lòng câu trả lời của anh mà anh chỉ bình thản làm mọi thứ rồi lấy chiếc thẻ để trên bàn bỏ vào túi
" Chờ anh nhé, anh đi rồi về với em ngay "
Bách Hứa Phong ung dung bước ra ngoài, Tang Truân kinh ngạc vì không nghĩ anh sẽ chấp nhận.

Vén chăn lên quá đầu thầm cười, cơn đau bây giờ bỗng nhiên lại chẳng còn nữa
Anh đi xuống tầng hầm của khu nhà để lấy xe, lái nhanh đến trước cửa công ty chứ không vội đến siêu thị.

Lấy điện thoại ra gọi ngay cho Diệp Tố Kỳ và Trương Túc lập tức xuống
" Tôi ở dưới công ty, xuống nhanh!"
Hai người mặc áo vest đen nghiêm chỉnh chạy hồng hộc xuống đứng trước cửa xe thở hộc hộc.

Rồi mới mở cửa ra ghế sau ngồi
" Cậu sắp tắt thở hay sao mà gọi nhanh như vậy? Có cần tôi mua quan tài không?"
Diệp Tố Kỳ ngã người ra trước kê vào ta Bách Hứa Phong nói, anh lái xe điềm tĩnh không trả lời chạy ngay đến trước cửa siêu thị lớn ở trung tâm
Ba người xuống xe đi vào, Trương Túc và Diệp Tố Kỳ vẫn chưa hiểu an dắt họ vào đây để làm gì.

Trương Túc đi bên cạnh mới níu tay Bách Hứa Phong dừng lại hỏi
" Rốt cuộc chúng ta vào đây làm gì vậy?"
Bách Hứa Phong nhún vai thoát khoải Trương Túc đang giữ lại
" Mua băng vệ sinh cho bạn gái "
Diệp Tố Kỳ và Trương Túc ngơ ngác nhìn nhau không thể tin, anh hối thúc họ bỏ hết tất cả công việc ở công ty chỉ để đi mua băng vệ sinh cho bạn gái?!
Bách Hứa Phong thấy hai người lề mề thì quay lại kéo đi
" Tôi biết hai người rất có kinh nghiệm nên mới muốn đi cùng, chứ không thì đừng mơ mà ngồi xe tôi "
" Tôi có kinh nghiệm khi nào? "
Diệp Tố Kỳ đi bên cạnh thắc mắc, Bách Hứa Phong nhìn sâu vào đôi mắt của Diệp Tố Kỳ.

Khóe miệng cong lên

" Tô nghe Tưởng Lập nói rồi, cậu rất thường đi mua cho cô ấy "
Diệp Tố Kỳ câm nín, sao Bách Hứa Phong lại quan tâm mấy việc này cơ chứ.

Ba người đi vào khu bán đồ dùng cho phụ nữ ở siêu thị, vào hang băng vệ sinh dạo quanh xem một chút
Các bạn nữ lẫn nhân viên cũng nhìn ba người chăm chăm, không nghĩ 3 người cao ráo ,đẹp trai, sang trọng này lại tự tay đi mua băng vệ sinh.

Không biết cô gái nào lại có sô hưởng đến thế
Bách Hứa Phong thấy một loại tạm được nên lấy xuống xem thử, ở trên đây ghi gì anh đều chẳng hiểu gì cả.

Dùng ban ngày và ban đêm là gì? Tang Truân dùng bao nhiêu cm?
" Cái này nói dùng ban đêm?"
Diệp Tố Kỳ lấy một vài loại bỏ vào giỏ đang trên tay của Bách Hứa Phong, giật lấy cái ban nãy đặt lại vào chỗ cũ
" Cái đấy không được, để em ấy dùng cái này "
Bách Hứa Phong cầm lên xem thử hai loại Diệp Tố Kỳ vừa bỏ vào, cảm thấy cũng được.

Chắc sau này về anh cần nghiên cứu thêm về những thứ này, phải thật tinh tế
" Cái này cũng được, nhiêu chắc đủ rồi "
Trương Túc cũng để vào rồi kéo hai người Diệp Tố Kỳ và Bách Hứa Phong ra ngoài chỗ thanh toán.

Anh để lên thanh toán rồi quẹt thẻ

" Cảm ơn anh đã ghé ạ "
Bách Hứa Phong cầm túi đồ đi ra xe để ở ghế lái phụ, rồi đưa Diệp Tố Kỳ và Trương Túc về công ty để làm việc
Anh lái xe ngay về nhà, mở cửa ra đi vào phòng Tang Truân.

Cô đỡ bớt đau hơn một chút nên đang nằm xem điện thoại trên giường
" Không đau nữa?"
Tang Truân câu cổ Bách Hứa Phong, rồi kéo anh ngồi xuống giường ngủ bên cạnh cô
" Bớt đau rồi "
Bách Hứa Phong đặt túi đồ vừa mua được ở siêu thị lên bàn rồi chỉnh sửa lại dáng nằm của Tang Truân sao cho đúng, đắp chăn lại cho cô rồi đóng cửa lại đi ra ngoài
Anh đi vào nhà bếp nấu một ít nước gừng đỏ cho Tang Truân uống, sẵn tay nấu thêm ít cháo thịt bằm.

Một lát sao thì mang vào cho cô
" Cảm ơn anh "
Tang Truân cầm ly lên uống một ngụm cho ấm bụng rồi mới từ từ ăn cháo
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 87: 87: Mua Quà


Sau khi ăn xong thì không còn làm gì được nữa nên Tang Truân quyết định cất điện thoại nghỉ ngơi một lát, lúc Bách Hứa Phong mang đồ ra ngoài thì cô đi tới quyển lịch được treo ở gần đó lật lật xem
Còn 1 tháng nữa sẽ là sinh nhật của Bách Hứa Phong rồi, cô vẫn còn chưa chuẩn bị đuổi gì hết.

Sinh nhật của anh lại sát ngày nhập học nên Tang Truân phải chuẩn bị từ bây giờ
Nằm trên giường, Tang Truân đặt tay lên trán suy nghĩ xem nên tặng gì cho anh thì hợp lý.

Bỗng nhiên trong đầu cô lại nhớ ra khi đi ngang một tiệm thời trang dành cho nam đã thấy một bộ vest màu đen rất đẹp lại còn sang trọng
Tang Truân đắp chân cao quá đầu cười khúc khích, Bách Hứa Phong dọn dẹp xong ở đây thì thấy cô đã ngủ nên không muốn làm phiền giấc ngủ ngon của cô
Anh lấy quần áo đi tắm rồi vào phòng ngủ bên cạnh bắt đầu làm việc, lúc gõ phím hết sức nhẹ nhàng nhưng vẫn rất nhanh để không bị chậm tiến độ công việc
Mấy ngày hôm sau Tang Truân đã không còn cảm thấy khó chịu nữa vì được Bách Hứa Phong tận tình chăm sóc, kỳ kinh nguyệt cũng đã hết.

Cô bắt đầu quay trở lại cuộc sống bay nhảy của mình như trước
" Thầy Bách, hôm nay em phải ra ngoài mua sách vở.

Anh cứ lên công ty làm việc, không cần đón em đâu "
" Em đi một mình không an toàn, anh đưa em đi "
Tang Truân xua xua tay từ chối, để anh đưa đi thì sao mà cô thoải mái được chứ.

Vả lại anh sẽ biết món quà cô tặng mất
" Vậy em cầm cái này, muốn mua gì thì mua "
Bách Hứa Phong đặt một chiếc thẻ vào tay Tang Truân, cô không thể từ chối nên đành nhận lấy thẻ bỏ vào túi.

Sau khi anh đi lên công ty đi làm thì cô cũng bắt taxi đi mua dụng cụ học tập đầu tiên, cô lựa đều là những món đồ rất dễ thương, mua đồ thật sự không cần nhìn giá
Tang Truân liên tục bỏ vào giỏ trên tay, một lúc sau đã mua chán rồi mới đi ra thanh toán.

Đây là lần cuối được mua những thứ này rồi nên muốn chọn nhiều một chút, cô không có ý định sẽ học lên thạc sĩ nên lần sau mua những thứ này thì chắc chắn sẽ là cho con của Tang Truân
Sau khi mua xong thì cô lại ghé cửa hàng thời trang nam ngày hôm đó, đi vào cửa tiệm.

Bộ vest đó vẫn được trưng bày ở giữa rất đẹp mắt, nhân viên cũng giúp cô cầm đồ để cho Tang Truân thoải mái xem đồ
Tang Truân không để một bộ vest nào khác ngoài bộ vest đen sang trọng đó vào mắt
" Gói lại cho tôi nhé "
Bạn nhân viên vui vẻ nhanh nhẹn lấy bộ vest đen gói vào rồi đưa cho Tang Truân, cô lấy thẻ từ năm trong túi ra thanh toán.

Cô không dùng thẻ của Bách Hứa Phong đưa mà dùng tiền của mình
" Cảm ơn "
Tang Truân rất thích cách phục vụ của cửa hàng này, sau này nhất định sẽ thường xuyên ghé đến.

Cô bắt một chiếc taxi khác về nhà, lúc cô về thì nhà không có ai
Cô cấy gọn đồ đạc lại trong phòng, giấu chiếc hộp quà vào bên trong tủ quần áo.

Tang Truân lấy quần áo đi vào nhà tắm, đứng trước gương nhìn vào gương mặt của mình
Gương mặt xinh đẹp bây giờ đã bắt đầu có nét trưởng thành hơn rồi, cũng đã biết yêu thương một người hơn rồi.

Tang Truân mỉm cười nhìn ngắm bản thân, cô bắt đầu skincare rồi mới đi tắm
Tang Truân mặc một chiếc áo sơ mi trắng, đầu tóc vừa gô vẫn còn đang ướt, những giọt nước rơi xuống trên chiếc áo sơ mi.

Thấm vào bên trông, lộ ra phần cơ thể bên trong, cô lại mặc 1 chiếc quần jean ngắn nên bộ dạng bây giờ lại rất gợi cảm
Cô thấy không có ai ở nhà nên cũng kệ vậy mà vừa bước đi thì Bách Hứa Phong lại từ bên ngoài mở cửa đi vào, thấy Tang Truân, anh đứng trên chân ở cửa.

Mặt đỏ ửng lên, tay đưa lên che miệng
Tang Truân bất ngờ không biết anh lại về sớm như vậy, Bách Hứa Phong liền quăng chiếc cặp qua một bên chạy tới.

Miệng nhếch lên mỉm cười bí ẩn, tay lại vòng quanh qua eo của cô
" Rất gợi cảm "
" Ơ..

anh về sớm thế? "
Bách Hứa Phong ánh mắt trầm tĩnh nhìn từ trên xuống dưới, ép Tang Truân vào tường.

Tay còn v**t v* khuôn mặt cô rồi mới hôn xuống môi
Lưỡi anh khẽ cậy hàm răng bê trong ra, thăm dò.

Tang Truân chẳng thể làm gì chỉ biết đứng yên cho anh được nước lấn tới, hết hôn trên môi rồi lại hôn đến cổ
Trên cổ Tang Truân cũng bắt đầu xuất hiện những đóm đỏ do dấu hôn của Bách Hứa Phong để lại, cô đẩy anh ra, tay che miệng
" Đồ lưu manh "
Sau ngày hôm đó, mọi chuyện vẫn diễn ra như bình thường vẫn vậy.

Đến ngày sinh nhật của Bách Hứa Phong, Tang Truân âm thầm tổ chức riêng trong nhà, không bạn bè, không người thân hay đối tác
Chỉ có hai người cùng nhau lặng lẽ đón sinh nhật trong hạnh phúc, Tang Truân đã chuẩn bị rất lâu, tự tay làm bánh sinh nhật, phải làm từ sáng đến chiều thì mới hoàn thành
Đến khi căn nhà nho nhỏ của cô đã được trang trí xong xuôi, Tang Truân tắt đèn đứng chờ Bách Hứa Phong về.

Thường ngày vào giờ này không sẽ về nhưng hôm nay cô đứng chờ hơn 30 phút vẫn chưa thấy bóng dáng anh đâu
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 88: 88: Sinh Nhật


Tang Truân buồn chán ngồi xuống thì lúc này Bách Hứa Phong mới từ ngoài cửa đi vào, căn nhà tối om không có một ánh đèn nào
Cô đứng bật dậy, mở đèn tạo bất ngờ cho Bách Hứa Phong
" Chúc mừng sinh nhật, thầy Bách "
Căn nhà được trang hoàn lộng lẫy xuất hiện khi ánh đèn được bật lên, Tang Truân đi từ phía sau đẩy anh nhanh chóng đi vào rồi khóa cửa nhà lại
" Em chuẩn bị cả đấy à? "
Đặt Bách Hứa Phong ngồi xuống ghế sofa, Tang Truân đứng trước mặt gật đầu
" Đúng "
" Có mệt lắm không? Hôm nay là ngày gì mà em lạo tổ chức thứ này?"
Tang Truân ngẩn người không nghĩ anh mà lại quên chính sinh nhậy của mình, là do làm việc bận rộn quá nên không nhớ hả?
" Anh nói gì vậy? Hôm nay là sinh nhật anh cơ mà?"
Tang Truân ngồi xuống bên cạnh, mặt áp sát gương mặt của Bách Hứa Phong.

Anh như nhớ ra gì đó, kéo cô ngồi lên người, hai mặt đối diện
" Quên mất, cũng lâu rồi anh chưa tổ chức "
Ra là vậy, chắc là mấy năm trước anh đều bận nên chả thèm tổ chức sinh nhật nên bây giờ đã đến mức quên luôn rồi
Tang Truân đứng dậy đi đến tủ lạnh, lấy chiếc bánh kem nhỏ chính tay cô làm ra.

Tự tay thắp cho Bách Hứa Phong một cây nến
Trên chiếc bánh được trang trí rất đẹp mắt, còn có ghi cả tên anh
Chúc mừng Thầy Bách tuổi 26
Ngày 4/9
Tang Truân ngồi xuống bên cạnh, hối thúc Bách Hứa Phong
" Anh cầu nguyện đi "
Bách Hứa Phong bắt đầu nhắm mắt lại cầu nguyện, điều ước nhỏ của anh rất đơn giản.

Tang Truân có thể sống hạnh phúc
Trước khi rời khỏi nhà họ Bách, tất cả điều ước mà Bách Hứa Phong cầu nguyện vào những ngày sinh nhật được tổ chức dưới bộ mặt giả tạo của bố anh chỉ đều là có thể lớn nhanh hơn một chút
Đây có lẽ là sinh nhật mà anh cảm thấy hạnh phúc nhất trong 26 năm qua
" Anh đã ước gì thế ?"
Tang Truân đưa đôi mắt long lanh nhìn Bách Hứa Phong mí môi đang khẽ cười, anh ôm chặt cô vào lòng.

Cằm đặt lên vai Tang Truân
" Cảm ơn em, vì đã đến bên anh "
Tang Truân không hiểu sao Bách Hứa Phong lại như vậy nhưng vẫn bật cười ôm lấy anh, tay còn v**t v* tấm lưng cao lớn
Cô lấy ra hộp quà vừa mua mấy hôm trước đưa ra cho anh
" Tặng anh đó "
Bách Hứa Phong nhận lấy, an mỉm cười khi thấy món quà bên trong.

Trên đó còn có tờ giấy cùng nét chữ của cô
" Cảm ơn em, bạn gái "
Hai người cùng nhau cắt bánh kem, cứ như là đang cắt bánh kem của đám cưới trên lễ đường vậy.

Tang Truân tinh nghịch còn lấy kem bôi lên mặt Bách Hứa Phong, anh cũng chẳng vừa mà cũng bôi lại cô
Tang Truân và Bách Hứa Phong chạy quanh khắp nhà rất vui vẻ, tiệc tàn thì cùng nhau dọn dẹp rồi cũng tắm rửa rồi đi ngủ chuẩn bị cho ngày mai
Hôm sau Tang Truân đã phải trở lại trường đại học bắt đầu một học kỳ mới, chỉ mới vài tháng mà mọi người đã rất khác.

Cùng nhau bước vào lớp học, mở sách ra, bắt đầu một cuộc hành trình mới của cuộc đời
Thời gian sau đó vẫn diễn ra như bình thường, vô cùng vui vẻ nhưng sau 2 tháng trở lại học tập, Tang Truân bận rộn vì năm cuối mà ăn uống không điều độ

Thường xuyên ăn thức ăn nhanh hoặc bỏ bữa nên hôm nay lại xuống thêm 2kg, bình thường thân hình cô đã mảnh khảnh.

Bây giờ lại ốm thêm, nhìn thật sự rất thiếu sức sống
Bách Hứa Phong đã nhắc nhở cô chuyện này nhưng Tang Truân chỉ vâng dạ rồi cuối cùng vẫn không nghe
" Tang Tang, không được bỏ bữa nữa.

Ở nhà ăn cho anh !"
" Em đến giờ học rồi, xin lỗi anh nhiều "
Tang Truân nhân lúc Bách Hứa Phong đang không phòng bị mà ôm túi chạy ra khỏi nhà, anh không bắt kịp cũng bất lực
Tối hôm đó về nhà, Tang Truân và Bách Hứa Phong cãi nhau.

Cô vô cùng bận rộn nên mới không ăn, còn anh thì lại lo lắng mà nhắc Tang Truân mãi
" Em bận lắm anh biết không?! "
" Nhưng em như vậy thì sớm sẽ thành cái xác khô mất! "
" Mặc kệ em! Anh đi làm việc đi "
Tang Truân đóng chặt cửa lại đuổi Bách Hứa Phong sang phòng bên cạnh, anh thở dài mệt mỏi.

Một sinh viên khoa Y Dược được học là để cứu người nhưng với Tang Truân bây giờ lại phải cứu ngược lại mình
Sáng hôm sau, Bách Hứa Phong dù cần phải làm việc công ty nhưng vẫn làm đầy đủ thức ăn cho Tang Truân.

Buổi sáng trước khi đi học chỉ uống nửa ly sữa rồi đi
Anh nhìn theo ngán ngẩm, Tang Truân vì cãi nhau ngày hôm qua mà không muốn nói chuyện với Bách Hứa Phong.

Ôm theo gương mặt bực tức ra khỏi nhà
Ngồi trên lớp, Tang Truân liên tục ngáp ngủ liên miên, mấy hôm nay cô giận Bách Hứa Phong nên ăn ngủ không yên.

Đêm ngủ không được lại lôi máy tính ra làm bài đến sáng
Ra về, Tang Truân muốn chạy nhanh về nhà vì đã rất buồn ngủ rồi nhưng vừa đi ra khỏi cửa đã bị 1 cánh tay kéo sang chỗ khuất người
Gương chiếu một người phụ nữ hiện ra, Tang Truân nhận ra ngay là Từ Khiết.

Người đã nói chuyện với Bách Hứa Phong ở quán cafe hôm nọ
Vẫn giữ phép lịch sự, Tang Truân vẫn mỉm cười chào hỏi
" Bác Từ ạ, không biết bác kéo cháu ra đây làm gì?"
Từ Khiết mặc một bộ quần áo đen, che khắp người.

Đưa ánh mắt vô hồn nhìn Tang Truân, tay lấy một chiếc thẻ đặt vào tay cô
" Tôi không nói nhiều với cô, cầm chiếc thẻ này rời khỏi Bách Hứa Phong!"
Tang Truân hiểu ra ý Từ Khiết, cô không lạ lẫm những chuyện như thế này vì đã xem ở trên phim rất nhiều nhưng khi lâm vào hoàn cảnh này thì vẫn có chút bất ngờ
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 89: 89: Giận Cũng Phải Ăn


Nhưng Tang Truân lại đặt lại chiếc thẻ vào tay Từ Khiết, có lẽ bà ta cũng lại muốn nói chuyện hay ép buộc cô rời xa Bách Hứa Phong để anh cưới Lâm Thư đây mà
Thật là, nhưng bà ta cũng chỉ làm như vậy chứ không hành động bắt cóc như trên phim.

Thật may mắn
" Xin lỗi, cháu không thiếu tiền "
Tang Truân rời đi, cô bắt 1 chiếc taxi về nhà.

Về đến nhà, cô đi thẳng vào phòng lấy quần áo nhưng bỗng nhiên lại không muốn mặc những thứ này
Cô đi qua phòng của Bách Hứa Phong, mở tủ quần áo của anh tùy tiện lấy một cái áo thun anh hay mặc rồi đi vào nhà tắm
Sau khi tắm xong, cơ thể được tắm rửa sạch sẽ nên Tang Truân cũng cảm thấy thoải mái hơn.

Cô đi đến bếp muốn nấu gì đó để ăn nhưng chợt thấy một tô cháo ở trong lò vi sóng
Tang Truân lấy ra, bên cạnh còn có một miếng giấy note được Bách Hứa Phong để lại
Giận thì cũng phải ăn, ăn mới có sức
Không hiểu sao lại bật cười, cô dán miếng giấy note lên tủ lạnh rồi hâm lại cháo để ăn.

Tang Truân vừa ăn vừa xem phim, ăn xong thì dọn dẹp rồi đi vào phòng Bách Hứa Phong nằm ngủ
Trong phòng đều là mùi bạc hà thanh mát của anh, Tang Truân nằm ở đây bỗng nhiên lại ngủ ngon hơn hẳn.

Nằm ngủ đến tận chiều tối, cô đi ra nhà vệ sinh để đánh răng, rửa mặt
Anh vẫn chưa về, cô chán nản ngồi trên ghế sofa mở tivi xem phim
" Sao về trễ vậy nè?"
Đến chừng 8 giờ đêm, Bách Hứa Phong mới mệt mỏi về nhà.

Thấy Tang Truân ngồi ở ghế sofa trong nhà chờ mình về, anh nhếch cười rồi đi tới, cất hết cặp sách, cà vạy cũng cởi ra
Bách Hứa Phong cứ như vậy nằm trên đùi Tang Truân, ánh mắt ngước lên nhìn cô, tay còn đưa lên v**t v*
" Hết giận rồi?"
" Ừm, hết giận rồi "
Tang Truân gật đầu vuốt vuốt mặt anh, gương mặt cũng đã bắt đầu gầy đi, mắt cũng có vài vết thâm do thức đêm làm việc.

Có lẽ nhưng lúc cô không ngủ được thì anh cũng chẳng hề ngủ yên
" Em gặp Từ Khiết rồi?"
" Gặp rồi "
" Bà ta không làm gì em? "
Tang Truân lắc đầu, vỗ nhẹ vài cái vào mặt Bách Hứa Phong cho anh tỉnh ngủ một chút
" Không làm gì hết, anh mau đi tắm rồi ngủ sớm đi.

Thâm hết mắt rồi "
Tang Truân đỡ Bách Hứa Phong dậy rồi hối thúc anh nhanh đi tắm kẻo muộn lại bệnh, đêm hôm đó nằm trên giường
Bách Hứa Phong được tận hưởng cảm giác được đắp mặt nạ và chăm sóc da mặt do chính tay Tang Truân làm cho, anh sung sướng nằm yên trên giường không động đậy
Sau khi xong xuôi mọi thứ, Bách Hứa Phong cảm thấy trên mặt mát mát, da lại căng lên.

Anh nằm ôm Tang Truân ngủ, lâu rồi cô mới cho anh ôm ngủ trên cùng một chiếc giường như thế này
Mọi chuyện trải qua êm đẹp, gần đến Tết, Tang Truân dắt Bách Hứa Phong ra chợ mua sắm một ít đồ để trang trí cho căn nhà nhỏ của hai người
Bách Hứa Phong cũng chiều cô mà đi ra chợ, Tang Truân lượn lờ khắp khu chợ mới mua được vài món ưng ý, chủ yếu cô ra đây là để hóng không khí gần Tết
" Tết năm nay anh về Mạc thành với em nhé "

" Chắc chắn là vậy "
Tang Truân và Bách Hứa Phong đón taxi về nhà, hai người cùng nhau trang trí lại căn nhà nhỏ ấm cúng.

Đến tối thì cùn cùng ăn cơm, ngày hôm sau cô còn một bài kiểm tra nữa mới đặt vé về Mạc thành nên phải tranh thủ học
Sáng hôm đó trước khi đi vào lớp, Bách Hứa Phong còn chúc cho cô thi thật tốt nên Tang Truân rất có tin thần.

Như mong đợi, cô kiểm tra vô cùng tốt, có lẽ kỳ này điểm rất cao
Nhưng vài ngày sau lúc chuẩn bị đặt vé thì Bách Hứa Phong trở về thông báo cho cô một chuyện
" Tang Tang, anh xin lỗi.

Anh không về cùng em được rồi "
Cô cầm điện thoại trên tay, nút đặt cũng chưa kịp bấm
" Sao..., có chuyện gì à?"
Bách Hứa Phong vẻ mặt có chút buồn xoa xoa bàn tay của Tang Truân, ánh mắt đâm chiêu sầu não
" Công ty có chút việc, cần bọn anh ở lại giải quyết.."
" Vậy anh ở lại đi, em về một mình cũng được.

Nhớ thường xuyên gọi cho em nhé "
Tang Truân ngậm ngùi đi vào phòng, đêm đó cô ngủ không ngon.

Những năm trước không có Bách Hứa Phong bên cạnh đón năm mới một mình không sao nhưng bây giờ đã có anh bên cạnh mà vẫn phải đón Tết một mình đúng là trong lòng có chút buồn

Ngày Tang Truân quay về Mạc thành, Bách Hứa Phong ra tiễn ở sân bay
" Ăn uống điều độ nhé, không được nhịn "
" Em biết rồi, anh giữ gìn sức khỏe.

Nhớ mặc nhiều áo ấm "
Hai người ôm nhau tạm biệt rồi Tang Truân lên máy bay, Bách Hứa Phong cũng quay về công ty bắt đầu làm việc.

Công ty của anh gặp chút vấn đề cũng do tập đoàn nhà họ Bách tấn công gây khó dễ
Tang Truân trở về Mạc thành, mọi người cũng đã chờ đợi sân bay để đón cô.

Xuống máy bay, cô liền chạy đến ôm lấy Tang Ân do đã lâu không gặp
" Mới mấy tháng mà đã khác vậy rồi?"
" Chúng ta cùng về nhà thôi, dì An An đang nấu bữa tối chờ chúng ta về "
Tang Ân nắm khư khư bàn tay của Tang Truân dắt cô đi, Dương Viễn cũng kéo vali hộ cô
" Chị, thầy Bách không về à?"
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 90: 90: Phản Đối


Tang Truân lắc đầu nhìn Dương Viễn
" Không, anh ấy bận chút việc.

Lý Tư Thành cũng không về sao?"
Dương Viễn mỉm cười lắc đầu, Tang Truân thấy trên mặt cô nàng còn lộ ra chút vui vẻ
" Tư Thành về rồi ạ "
Thấy Dương Viễn vui thì Tang Truân cũng mừng, cô biết hai người đã lén lút hẹn gò với nhau nhưng vẫn không nói.

Dương Viễn đúng thật là cả đời chỉ một lần yêu mỗi Lý Tư Thành mà thôi, thật là một cô nàng si tình
Ba người ta ngoài xe mà bố cô đã đậu ở gần đó chờ từ nãy, Tang Truân bỏ vali vào trong xe
" Con lại không ăn uống đàng hoàng đúng không? Ốm đi rồi "
Tang Truân ngồi tron tron nghịch điện thoại nghe ông đã như vậy cũng chỉ cười cười cho qua vì quả thật trông cô bây giờ rất ốm rồi
Về đến nhà, chỉ mới đứng ở cửa đã ngửi được mùi thức ăn thơm nồng từ trong bếp bay ra khiến bụng của Tang Truân cũng bắt đầu kêu lên.

Cô nhanh chóng dẹp vali lên phòng rồi chạy xuống ngồi vào bàn ăn
" Nay dì nấu nhiều thật đấy "
An Diêu mỉm cười phúc hậu, gương mặt của bà hôm nay tươi tắn hơn hằng ngày gấp nhiều lần

" Hôm nay con trở về, phải chuẩn bị nhiều một chút "
Đồ ăn từ từ được An Diêu và bố cô lần lượt mang ra, Tang Truân chờ không nổi cũng nhóm lên ăn thử một miếng.

Mùi vị rất chuẩn, mặn ngọt vừa ăn
" Chị thấy ngon lắm đúng không? Em ở lại đây là vì nó đấy "
Tang Truân móc điện thoại từ trong túi ra chụp một bức hình lại gửi vào WeChat của Bách Hứa Phong, anh xem và nhanh chóng cũng gửi lại bức ảnh một đĩa salad trộn đơn giản
Em ăn anh cũng phải ăn chứ
Tang Truân bụm miệng bật cười, anh thường ngày đều ăn uống vô cùng healthy tốt cho sức khỏe
Em phải ăn nhanh thôi
Tắt điện thoại, Tang Truân bắt đầu ngồi ăn, cả nhà lâu lắm rồi mới có thể ngồi với nhau ăn một bữa cơm tro vẹn như thế này.

Mọi người liên tục gắp thức ăn cho cô, đến nỗi bát cơm đều là thức ăn chẳng thể thấy được cơm đâu nữa
" Ăn nhiều vào nhé, ốm lắm rồi "
Sau khi ăn xong Tang Truân cũng phụ giúp An Diêu và Dương Viễn dọn dẹp rồi mới lên phòng lấy quần áo trong vali để đi tắm.

Căn phòng này mấy năm nay cô không về nhưng vẫn được dọn dẹp sạch sẽ
Nằm trên giường, chiếc giường mềm mại quen thuộc ngày nào.

Mùi hương cũ trên ga giường thì không còn do được giặt bằng loại nước giặt mới
Những ngày năm mới lặng lẽ trôi đi, đến gần ngày Tang Truân lên máy bay trở về Hà Thành.

Đêm trước khi đi đã bị bố cô kéo ra phòng sách nói chuyện riêng
" Có chuyện gì ạ?"
" Con có bạn trai thì ta không cấm nhưng thật Tang Truân à...!Con và thầy ấy không hợp "
Đôi lông mày Tang Truân nhíu lại khó hiểu, không hợp?
" Bố à, anh ấy có điểm nào không hợp với con? Vả lại con cũng thích anh ấy lâu rồi mà? "
Bố Tang Truân đan hai bàn tay vào nhau ánh mắt vô định như đang cảm nghĩ gì đó rồi mới từ từ lên tiếng
" Ta biết, nhưng Tang Truân à.

Ta không thể chấp nhận nhìn con yêu đương với người thầy của mình được!"

Tang Truân lặng im, cô nghĩ ông đúng là điên rồ.

Cái gì mà không yêu được? Bách Hứa Phong vẫn còn trẻ, cũng chưa lập gia đình thì tại sao cô và anh không thể bên nhau?
Tang Truân trầm mặt đi lên phòng, tâm trạng cũng buồn đi một chút.

Tang Lâm cũng không níu lại để cô hậm hực làm phòng đóng cửa lại, Tang Truân đóng cửa rất mạnh như đang tỏ thái độ
Ngày hôm sau, Tang Truân ra sân bay vào lúc sáng sớm không nói cho bố cô biết.

Chỉ có Dương Viễn thức từ sớm ra tiễn
" Chị giữ gìn sức khỏe nhé "
" Được, tạm biệt "
Cô quay mặt bước đi, lần này về trước một hôm vì muốn tạo bất ngờ cho Bách Hứa Phong nên cô không nói cho anh biết mà chỉ nói ngày kia sẽ về
Máy bay hạ cánh ở sân bay Hà Thành, không ai biết cô về để ra đón.

Tang Truân chỉ lặng lẽ đón xe về nhà của mình, từ từ mở cửa ra
Một chàng trai thân trên đang không mặc áo, phía dưới chỉ mặc một chiếc quần thể thao thoải mái.

Cơ ngực lộ ra trong rất gợi cảm, thân hình săn chắt khỏe khoắn đó khiến Tang Truân nhìn không thể đảo mắt đến chỗ khác
Bách Hứa Phong đang lười biếng ngồi trên sofa, trên người còn có một chú mèo đang ngủ rất ngon.

Ở bàn thì có chiếc laptop quen thuộc mà anh vẫn hay dùng để làm việc

" Anh..

"
Bách Hứa Phong kinh ngạc khi cô về mà không báo một tiếng, liền vội đặt chú mèo qua một bên chạy ra đón Tang Truân
" Em về sớm thế này, cũng không nói với anh?"
" Muốn tạo bất ngờ một chút..

"
Bách Hứa Phong kéo vali vào trong phòng cho cô, Tang Truân thì liền chạy tới sofa xoa xoa đầu cô mèo đang nằm ngủ ngon trên đó.

Chú mèo màu trắng tinh tươm vô cùng đáng yêu, là loại mèo anh lông ngắn, cô vừa v**t v* vừa thắc mắc noa từ đâu đến
" Chú mèo này ở đâu vậy?"
Bách Hứa Phong ung dung ngồi xuống, nhấc bổng người Tang Truân lên ngồi lên đùi mình.

Còn hôn lên má cô một cái mới trả lời
" Của Tưởng Lập, cô ấy đi du lịch nên gửi sang đây mấy hôm, ngày mai sẽ đến mang về "
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 91: 91: Muốn Nuôi Thú


Thì ra là của chị Tưởng Lập, Tang Truân leo xuống khỏi người anh vẫn cố v**t v*, nhìn ngắm chú mè đáng yêu này.

Trước giờ cô cũng muốn nuôi một loài động vật gì đó cho vui nhà nhưng không có thời gian
Bây giờ có thời gian hơn rồi, Tang Truân cũng như nuôi một loài gì đó, giữa mèo và cún thì cô thích cún hơn vì chúng có tính trung thành cao và cũng có thể bảo vệ được cô
" Anh à, chúng ta cũng nuôi một con được không? "
" Em muốn loài nào?"
Tang Truân phấn khích trả lời, gương mặt rạng rỡ nghĩ rằng anh sẽ đồng ý nuôi
" Cún ạ "
Bách Hứa Phong ngẫm nghĩ một lúc rồi lắc đầu
" Không được, anh không đồng ý đâu "
Niềm hy vọng nhỏ nhoi của Tang Truân cứ như vậy mà bị dập tắt, cô buồn bã ôm chú mèo chạy vào trong phòng đóng cửa lại.

Bách Hứa Phong nhìn theo, khóe môi khẽ mỉm cười
Tang Truân nằm trong phòng, đặt chú mèo lên trên người mà xoa xoa, thoải mái đến mức mà chú ta phải dụi dụi vào lòng cô mà kêu meo meo sản khoái~

" Anh ta không cho tao nuôi động vật, phải làm sao đây hả mèo nhỏ?"
Mặc dù biết mèo không thể nói chuyện nhưng Tang Truân vẫn cố gắng nhìn thẳng vào mắt chú mèo chờ câu trả lời, sự mong chờ được bác bỏ bằng một cái ngáp ngủ
Tang Truân không biết cuộc trò chuyện vô tri của cô và chú mèo đã bị Bách Hứa Phong ở bên ngoài nghe thấy, anh bật cười thành tiếng.

Trên tay còn đang cầm một đĩa hoa quả tươi cho cô ăn, thẳng tay đẩy cửa đi vào
" Bất mãn với anh thế cơ à?"
Anh đặt đĩa trái cây lên bàn làm việc rồi ngồi xuống giường, ánh mắt nhìn gương mặt phụng phịu mè nheo của Tang Truân
" Em muốn nuôi cún!"
Bách Hứa Phong vẫn kiên quyết từ chối, thời điểm này anh vẫn chưa thể để Tang Truân nuôi được.

Dự định sinh nhật sẽ mua một chú cún làm quà cho cô, nếu yêu chiều cô lúc này sẽ không được
" Không được, ngoan nhé "
Tang Truân chề môi, kéo Bách Hứa Phong ra khỏi phòng đóng cửa lại.

Ngày hôm đó cô nằm trong phòng với chú mèo của Tưởng Lập mãi không chịu ra, anh phải bất chấp đi vào bế ra thì mới được
Hôm sau, Tưởng Lập cũng đã đi du lịch trở về nên đã đến nhà của cô để đón chú mèo cưng của mình về.

Lúc đưa Tang Truân vẫn không nỡ
" Cảm ơn hai người đã chăm sóc nhé "
Nói rồi Tưởng Lập rời đi, Tang Truân vẫn lưu luyến tiễn đến thang máy.

Cô bị anh kéo vào trong nhà, hai người ngồi trên ghế sofa, bây giờ Tang Truân mới như nhớ lại chuyện gì đó
" Anh, bố em vừa nói chuyện với em về chuyện của chúng ta "
" Bác nói như nào?"
Bách Hứa Phong thắc mắc nhìn Tang Truân, cô nhớ lại thì mặt có chút sự tươi tắn
" Không ủng hộ lắm, hình như là không cho em yêu anh "

Bách Hứa Phong vẫn bình tĩnh, nở nụ cười để an ủi cho Tang Truân
" Không sao, hôm nào rảnh chúng ta về gặp mặt nói chuyện.

Bác sẽ đồng ý thôi "
Tang Truân gật đầu, mọi chuyện bắt đầu trở lại bình thường.

Cô vẫn bắt đầu đi học lại bình thường, Bách Hứa Phong thì lo chuyện công ty, anh và cô lúc nào cũng trong trạng thái mệt mỏi
Hai người phải chạy đôi với những công việc, Tang Truân thì lo cho thuyết trình và kỳ thi tốt nghiệp sắp tới còn Bách Hứa Phong thì lo xây dựng lại công ty sau những việc công ty Bách Giao Hưng gây ra
Bách Hứa Phong tất bật với công việc cũng thường xuyên không về nhà mà ở lại công ty, anh luôn trong trạng thái mệt mỏi.

Công ty anh sắp tới lại mở thêm một công ty nữa ở nước ngoài, mọi chuyện anh làm đều là để cho Tang Truân sau này có một cuộc sống tốt
Ngày hôm đó Bách Hứa Phong ở nhà đợi Tang Truân trở về, cô đi chơi cùng bạn học và vài người bạn vừa quen được ở trên các groupchat đến tận khuya do mãi mê chơi mà quên giờ, anh gọi cô không nghe máy, điện thoại hết pin lại để trong túi
Về đến nhà, Tang Truân thấy anh ngô ở ghế sofa thì chỉ nhìn một cái rồi đi ngang muốn trở về phòng thì bị bàn tay của Bách Hứa Phong giữ lại
" Buông em ra "
" Em đi đâu? Lại về muộn thế này?"
Tang Truân cố nghĩ ra cớ gì đó để nói, cô biết anh không muốn cho cô đi khuya sợ rằng sẽ có chuyện gì không hay sẽ xảy ra.

Bách Hứa Phong lo cho cô hơn một ai hết

" Em đi học nhóm với bạn "
" 12 giờ đêm, em học gì vậy hả Tang Truân?"
Bách Hứa Phong kéo cô ngồi xuống đối diện, không biết vì lo lắng hay bực tức mà trong giọng nói của anh có chút lớn tiếng
" Em..

"
" Em có biết anh lo lắng lắm không!"
Tang Truân giật mình, đây là lần đầu tiên từ lúc quen biết đến giờ anh quát cô
" Em chỉ muốn đi xả stress một chút thôi, anh làm gì mà phải lo lắng như vậy! Vả lại em đi học cũng mệt lắm chứ, anh cứ để em đi đi, em tự biết về mà! Đừng can thiệp vào chuyện của em nữa !"
Bách Hứa Phong sững sờ khi nghe cô nói lại một tràng dài như vậy, anh lo lắng Tang Truân gặp phải nguy hiểm vậy mà bây giờ lại biến thành can thiệp vào chuyện của cô rồi?
" Can thiệp vào chuyện của em?"
" Được rồi, từ nay em muốn như nào cũng được "
" Anh không can thiệp nữa!"
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 92: 92: Cãi Nhaulàm Lành


Bách Hứa Phong dứt khoát đi vào phòng, anh đóng cửa lại rất mạnh.

Lúc quay mặt đi, Tang Truân còn lấp ló nhìn thấy cơ mặt anh căng ra.

Tay nắm chặt thành nấm đấm
Dường như Tang Truân vừa bác bỏ đi thứ gì đó trong anh mất rồi, cô quay trở lại phòng ngủ, vò nát óc.

Hiện tại Tang Truân bối rối khôn cùng, không biết tại sao ban nãy lại nói như vậy, anh lo lắng cho cô nhiều như vậy cơ mà
Sáng hôm đó, Bách Hứa Phong ra ngoài sớm hơn thường ngày, hôm nay quầng thâm trên mắt anh đã bắt đầu nhiều hơn, có lẽ đêm qua cũng đã mất ngủ
Tang Truân thức dậy muộn hơn do không có tiết học vào ngày hôm nay, cô nhìn phòng bếp trống rỗng.

Không có hình ảnh Bách Hứa Phong vui vẻ làm thức ăn buổi sáng cho cô, chạy tới xem ở trong tủ lạnh hay lò vi sóng cũng đều chẳng có gì hết
Cô chỉ thở dài rồi nấu một gói mì để ăn lót bụng, những ngày sau đó cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.

Bách Hứa Phong không về nhà, anh luôn ở công ty, đóng cửa văn phòng không một ai được bước vào làm phiền
Tang Truân vì vậy mà cũng chẳng dám lui tới chỉ biết ở nhà chờ anh, mỗi buổi sáng đều sang phòng mở cửa xem anh có về hay không nhưng cuối cùng cũng chẳng có gì, căn phòng vẫn ngăn nắp, ngày hôm sau là sinh nhật cô nhưng không có gì cả
Lủi thủi mua đồ về trang trí trong âm thầm, hai người đã gần một tuần không nói chuyện với nhau, không gọi điện, không gặp gỡ, mọi thứ đều trở về con số 0 từ khi cuộc cãi vã đó diễn ra
Ngày sinh nhật, cô nhận được rất nhiều lời chúc và cuộc hẹn ra ngoài nhưng Tang Truân chỉ từ chối, ở nhà làm mọi thứ, nấu ăn lẫn làm bánh kem chờ anh về.

Cô nghĩ rằng Bách Hứa Phong ít nhiều cũng sẽ quan tâm đến sinh nhật của cô, sự thật phũ phàng
Tang Truân ngồi trên bàn ăn thịnh soạn chờ Bách Hứa Phong từ chiều đến khuya, không thấy anh.

Chờ đến khi ngủ quên trên bàn ăn, trong tìm thức vẫn mong anh quay lại đón sinh nhật với cô
" Em xin lỗi "
Nửa đêm, Bách Hứa Phong quay về, ánh mắt anh điềm tĩnh nhìn một loạt xung quanh căn nhà.

Thấy Tang Truân ngủ quên ở bàn ăn, anh chỉ yên lặng bế cô vào phòng, đắp chăn lại, xuyên suốt không nói một lời
Bách Hứa Phong lặng lẽ dọn dẹp mọi thứ, những đồ ăn vẫn còn nguyên không hề có ai động đũa đến đều lần lượt được cất vào tủ, bánh kem cũng vậy
Nhìn lên chiếc tủ lạnh, ở trên đó đang dán bức ảnh chụp chung của hai người.

Bách Hứa Phong chỉ nhìn rồi mỉm cười khẽ
" Bạn học này, đừng cố chấp.

Chúc em sinh nhật vui vẻ"
Sáng hôm sau, anh không đến công ty, ở nhà hồi phục lại sức khỏe sau những ngày làm việc đến mất ăn mất ngủ.

Tang Truân thức giấc vẫn như hằng ngày mở cửa phòng xem đêm qua Bách Hứa Phong có về hay không

Đập vào mắt cô là dáng người con trai cao gầy quen thuộc đang nằm ngủ trên giường, Tang Truân yên lặng đứng ở cửa nhìn anh như vậy là đủ rồi
" Đừng nhìn nữa, anh không ngủ được "
Giọng nói lười biếng của Bách Hứa Phong truyền đến, Tang Truân kinh ngạc không biết anh đã thức từ khi nào.

Liền vội định quay mặt bước đi không muốn làm phiền đến giấc ngủ hiếm hoi của anh
" Không muốn dỗ dành anh một chút à?"
Tang Truân dừng chân, quay mặt lại nhìn Bách Hứa Phong, bây giờ anh đã ngồi trên giường chứ không còn nằm nữa.

Cô vẫn không dám nói gì chỉ đứng chết chân ở đó nhìn chằm chằm
" Bạn học, đến đây "
Bách Hứa Phong đập đập tay xuống giường muốn Tang Truân đến, lần đầu tiên trong một tuần qua anh nhìn cô mà nói chuyện như vậy.

Cô từ từ đi đến, ngồi xuống bên cạnh nhưng vẫn có chút xa cách
Anh chỉ nhìn một cái rồi thẳng tay kéo cô gần ngay bên cạnh, Tang Truân không biết phải nói như thế nào với Bách Hứa Phong nên vẫn im lặng
" Anh xin lỗi "
Cô sững sờ ngước lên nhìn anh, miệng cũng bấp bấy
" Em xin lỗi mới đúng "
Bách Hứa Phong không nhìn cô chỉ mỉm cười, Tang Truân cũng không nói nữa.

Bàn tay anh luồng vào tay cô, đan hai bàn tay ấm nóng chặt lại với nhau
Hai người cứ nắm tay nhau như vậy, trong đầu mỗi người đều suy nghĩ, trong chuyện này ai cũng đều nên xin lỗi.

Bách Hứa Phong vì lo cho cô nên đã lỡ miệng lớn tiếng, còn Tang Truân thì lại nói dối anh để đi chơi cùng bạn bè
Cô và anh ai cũng đều gánh vác những áp lực của riêng mình nhưng không nói với đối phương, chỉ âm thầm gánh vác một mình để rồi tạo ra stress quá lớn, chỉ muốn cố gắng thêm một chút để mọi thứ có thể tốt lên
" Từ nay áp lực thì cứ nói với anh, đã hứa rồi mà "
Tang Truân mỉm cười gật đầu, lại càng nắm chặt lấy bàn tay của anh
" Anh áp lực cứ nói với em, đã hứa rồi mà "
Hai người yên lặng xoay mặt đi, môi khẽ nhếch le mỉm cười, suy cho cùng thì hai người cũng chẳng thể nào rời xa nhau.

Dù có gì đi nữa, xin hãy cứ nắm tay nhau bước qua như thế này là được, đủ hạnh phúc rồi!
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 93: 93: Tốt Nghiệp


Ngày hôm đó Bách Hứa Phong tổ chức sinh nhậy muộn cho Tang Truân, hai người rất hạnh phúc với nhau
" Em cầu nguyện đi "
Tang Truân chắp tay nhắm mắt lại
Cầu cho Bách Hứa Phong một đời bình an
Cô thổi nến, Tang Truân lại cùng Bách Hứa Phong cắt bánh như lúc sinh nhật anh
Thời gian sau đó mặc dù vẫn rất áp lực nhưng hai người đã chia sẻ với nhau mọi thứ nên tâm trạng cả hai đều rất thoải mái
Bách Hứa Phong luôn dành những thời gian rảnh rỗi hiếm hoi của mình để nấu ăn với cô, sắp tới Tang Truân lại đối mặt với kỳ thi tốt nghiệp vô cùng quan trọng.

Anh luôn bên cạnh động viên, cổ vũ cho cô
Ngày bước ra khỏi phòng thi, Tang Truân đã vui biết bao nhiêu, cô chạy ngay đến công ty của Bách Hứa Phong.

Không báo trước mà tự tiện mở cửa phòng làm việc vẫn luôn được khép cửa của anh
Bách Hứa Phong có lẽ tưởng người ngoại nên có liếc đôi mắt sắc lạnh lên nhìn nhưng rồ thấy Tang Truân thì lại thay đổi ngay, anh kéo cô ngồi trên đùi mình ở bàn làm việc

" Như nào?"
" Rất tốt "
Bách Hứa Phong liếc mắt đưa tình, Tang Truân vui vẻ hôn nhẹ môi anh một cái nhưng anh lại tham lam mà muốn hôn sâu hơn
Đã lâu rồi hai người mới hôn nhau, Tang Truân lại như lần đầu mà vụng về nhưng vẫn cố phối hợp với anh
Hai người âu yếm nhau trên bàn làm việc vô cùng thân mật, không ai được vào khi không gõ cửa nên Bách Hứa Phong vô cùng không cần sĩ diện mà bắt nạt Tang Truân bằng đôi môi ngọt ngào của anh
Tối ngày hôm đó, mọi người tụ hợp ở biệt thự chung của Bách Hứa Phong mở tiệc ăn mừng, đều chỉ là những người có mối quan hệ thân thiết với nhau mới được đến đây
Tang Truân lại uống rượu nên gần tàn tiệc cũng có chút say mà được Bách Hứa Phong dìu lên phòng dỗ ngủ, cô nũng nịu như trẻ con
" Nào, đừng quậy.

Anh đánh đòn đấy"
" Đừng đánh..

"
Tang Truân níu tay anh không cho đi, vừa níu vừa khóc lóc đến mệt rồi cũng thiếp ngủ.

Bách Hứa Phong chỉ xoa đầu rồi hôn trán cô một cái mới tắt đèn, đêm hôm đó muốn cho cô nằm giường rộng tha hồ mà ngủ nên anh quyết định ngủ ở sofa trong phòng
Ngày hôm đó qua đi, vài ngày sau Bách Hứa Phong lại thông báo phải đi công tác 1 tháng nữa.

Tang Truân mặc dù không muốn nhưng vẫn phải để anh đi, cô hiểu anh cố gắng cũng chỉ vì cô
Sáng sớm sương mù vẫn còn dàu đặt thì Tang Truân đã có mặt ở sân bay tiễn Bách Hứa Phong đi, cô ôm anh rất lâu.

Chút nuối tiếc cuối cùng cũng để hết vào cái ôm đó
" Giữ gìn sức khỏe, em sẽ rất nhớ anh"

" Ăn uống đầy đủ nhé, sẽ thường xuyên gọi cho em "
Những ngày sau Bách Hứa Phong vẫn đều đặn gọi về cho Tang Truân, xa cách nhau mấy ngàn km chỉ có thể nhìn nhau qua điện thoại thật sự là một cực hình với cô
...《 Hà Thành ngày 26 tháng 6 》...
Hôm nay là ngày Tang Truân tốt nghiệp đại học, kết thúc chuỗi ngày sinh viên đắng cay có, đau khổ có, hạnh phúc có rồi thất vọng cũng có.

Ngày hôm nay sẽ là ngày cô không thể nào có thể quên được, bố và dì An cũng bay đến để dự nhưng sau buổi lễ kết thúc cũng bận rộn mà phải bay về gấp
Ngày hôm đó Tang Truân mặc trên người bộ quần áo cử nhân màu đen có viềng trắng, sau khi nhận bằng tốt nghiệp đã ngồi ở băng ghế gần đó nhìn ngắm các bạn.

Lục Nhuệ thì đang chụp ảnh với Trương Túc ở đằng xa rồi
Chỉ có Tang Truân lủi thủi ngồi ở đây mở điện thoại ra xem anh có nhắn tin cho mình hay không, cô không biết ở phía xa.

Có hẳn hai người đang nhìn cô, Lý Tư Trác lấy can đảm tiến tới nhưng đã chậm một nhịp
Bách Hứa Phong mặc một bộ vest đen, mang giày da đang cầm một bó hoa hồng đi tới trước mặt Tang Truân.

Cô ngước mặt lên, như không thể tin vào mắt của mình, sao anh lại ở đây? Không phải anh đang đi công tác hay sao?
" Ôm một cái?"
Tang Truân vỡ òa sau những ngày xa cách nhung nhớ mà đứng lên ôm anh thật chặt, ôm chặt như ngày anh đi.

Bách Hứa Phong cũng vỗ vỗ lưng cô như muốn dỗ dành vị bạn học yêu quý của mình
" Tốt nghiệp vui vẻ "
Bách Hứa Phong tặng bó hoa hồng trên tay cho cô, không ai biết cảnh tượng này lại như đâm thêm một vết dao vào tim của Lý Tư Trác đang đứng ở từ xa nhìn họ từ ban nãy
" Chúc cậu hạnh phúc bên người cậu chọn "
Tang Truân và Bách Hứa Phong lại trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào dưới sự chứng kiến của Lục Nhuệ, Trương Túc và cặp đôi Diệp Tố Kỳ và Tưởng Lập
Dường như lúc này Tang Truân đã chìm đắm trong hạnh phúc không có từ nào để tả được nữa, có phải Bách Hứa Phong là ánh sáng duy nhất cho cuộc đời của cô hay không?
" Bách Hứa Phong, có phải anh là vị thần ánh sáng không? "
Bách Hứa Phong nhìn cô mỉm cười lại ôm vào người, ngày anh tốt nghiệp không có Tang Truân bên cạnh nhưng không có nghĩa lễ tốt nghiệp của Tang Truân anh cũng không có mặt.

Bạn gái của anh nhất định phải là người hạnh phúc nhất trên đời này!
" Anh là bạn trai của em, mãi mãi là như vậy "
 
Back
Top Bottom