Cập nhật mới

Ngôn Tình Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi

Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 20: 20: Bao Giờ Về


Nghe thấy Lý Tư Thành và Lý Tư Trác trở về, Tang Truân hết sức bất ngờ còn Lục Nhuệ đang ngáp ngủ cũng bừng tỉnh.

Hai người trông vô cùng vui vẻ và háo hức, rất lâu rồi cả bốn người không gặp nhau.

Lần này về chắc chắn Lục Nhuệ và Tang Truân sẽ không để hai cậu ấm nhà họ Lý này đi đâu nữa
" Hai cậu bao giờ về, nói đi! Tớ lập tức ra sân bay đón "
Lục Nhuệ vô cùng hấp tấp, cô rất nhớ Lý Tư Thành và Lý Tư Trác.

Tang Truân thấy Lục Nhuệ hối thúc không để hai anh em nhà Lý Tư Thành nói như vậy thì liền lên tiếng can ngăn
" Thôi nào Lục Nhuệ, để hai cậu ấy nói cậu cứ hỏi như vậy làm sao nói được "
Lục Nhuệ gãi gãi đầu qua màn hình điện thoại
" Tớ xin lỗi nhé, vì nhớ hai thằng nhóc này quá "

Lý Tư Trác và Lý Tư Thành cười, nụ cười ấm áp vẫn như ngày còn bé.

Nhìn qua màn hình điện thoại, trông hai cậu ấy đã lớn hơn nhưng tính cách chắn chắn sẽ không thay đổi quá nhiều vì qua cách nói chuyện thì Lý Tư Thành vẫn trầm tĩnh còn Lý Tư Trác vẫn vui vẻ như ngày nào.

Lý Tư Thành lên tiếng đẩy anh trai mình ra
" Cuối tuần tại sân bay nhé, nhớ đến đón hai anh em tớ nếu không bọn tớ sẽ trở thành người vô gia cư Mạc Thành mất "
" Được "
Tang Truân và Lục Nhuệ không hẹn mà cùng nhau lên tiếng, sau đó thì cô và Lục Nhuệ lại ngồi xem màn tranh chấp dành điện thoại để nói chuyện của hai anh em nhà họ Lý
Lý Tư Thành và Lý Tư Trác là anh em song sinh với nhau nhưng cả hai tính cách vô cùng khác biệt nhau.

Lý Tư Thành là em trai nhưng lại trầm tĩnh và lạnh lùng còn Lý Tư Trác thân là anh trai nhưng tính tình của cậu lại ham chơi và vô cùng thân thiện với mọi người hơn em trai của mình
Nói chuyện vui đùa với nhau một lúc thì cũng đã đến giờ đi ngủ.

Mọi người chào tạm biệt và chúc nhau ngủ ngon rồi cúp máy
Tang Truân tắt điện thoại rồi đắp chăn ngủ, miệng cô vẫn luôn mỉm cười.

Tang Truân cảm nhận được cuộc sống vui vẻ của cô đang bắt đầu trở lại, lần này cô sẽ không đánh mất thêm một ai nữa
- Đến sáng
Tang Truân tỉnh dậy vào rất sớm , cô đi vào nhà tắm để vệ sinh cá nhân rồi đi đến tủ quần áo thay đồ.

Đến lúc thay xong, Tang Truân khoác một chiếc áo mỏng rồi đeo cặp lên người, cô chạy nhanh xuống lầu thì đã thấy hôm nay dì An Diêu làm bánh mì nướng món mà Tang Truân khá yêu thích
Nhìn lại đồng hồ thì vẫn còn rất sớm nên Tang Truân đi vào bếp tiến đến bên bàn ăn ngồi xuống cạnh bố cô.

Vào ngày thường, Tang Truân sẽ không ăn sáng nên thấy cô ngồi vào bàn thì bố Tang Truân và dì An Diêu có chút bất ngờ nhưng lại rồi vui vẻ
" Hôm nay con có tâm trạng ăn sáng nữa sao?"
" Hôm nay thấy có món yêu thích nên tùy tiện ăn một chút "
An Diêu đi đến vỗ vai bố cô, miệng cười cười có ý ông đừng ghẹo cô nữa.

Rất hiếm cô mới ăn sáng với ông một lần, không nên hủy hoại nó
" Con ăn xong thì vào kêu Dương Viễn hộ dì nhé, con bé giờ này vẫn chưa chịu thức."
Nghe thấy dì An Diêu nhờ thì Tang Truân cũng không từ chối, mặc dù không hề thích Dương Viễn nhưng dì An Diêu đã giúp cô rất nhiều nên một việc nhỏ như thế này Tang Truân không có cách để từ chối
Ăn xong, Tang Truân đi đến phòng Dương Viễn ở cuối hành lang, gõ cửa một hồi lâu mà không có ai mở cửa thì Tang Truân cũng có chút bực tức.

Rốt cuộc Dương Viễn có biết hôm nay em ấy cần đi học không?
Gõ cửa một lúc thì mới có người ra mở cửa.

Thấy Dương Viễn đã thức nên Tang Truân đi ra phòng khách chào tạm biệt bố cô và dì An Diêu một cái rồi chạy ra khỏi cửa để đi học

Vì hôm nay cô ăn sáng ở nhà nên vừa đi đến trường thì cũng đến giờ vào học.

Tang Truân bắt đầu học rồi tan học lại trở về vẫn như ngày thường không có gì đặc biệt, lúc tan học thì cô cảm thấy vừa trưa còn rất sớm nên không muốn về nhà đành lôi kéo Lục Nhuệ cùng đi uống nước với mình
" Nhuệ Nhuệ, trời vẫn còn sớm cậu đi uông nước với tớ một lát nhé?"
" Xin lỗi Tang Tang nhiều, hôm nay bố mẹ tớ lại thuê thêm gia sư nếu không về học sẽ sống không yên mất.

Hẹn cậu lần sau, xin lỗi Tang Tang nhiều lắm"
Thấy cô bị bắt ép học thêm gia sư, trông Lục Nhuệ ánh mắt hiện rõ lên rằng rất muốn đi cùng nhưng không thể đi được.

Ánh mắt Lục Nhuệ lúc nào cũng vậy, muốn xác định cậu ấy có nói dối hay không chỉ cần nhìn vào đôi mắt sẽ rõ
Chào tạm biệt Lục Nhuệ xong, Tang Truân rão bước đi đến trung tâm thành phố để đi trải nghiệm quán nước mới mở gần đó
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 21: 21: Chào Quý Khách


Đi đến trung tâm Mạc Thành, theo chỉ dẫn của điện thoại Tang Truân tìm thấy quán nước mới mở.

Bước vào trong, hiện tại là giữa trưa nên quán khá vắng và hình như cô là vị khách đầu tiên
" Chào quý khách "
Nhìn thấy người nhân viên phục vụ, Tang Truân bất ngờ vì người phục vụ ở trước mắt chính là thầy giáo cô cơ mà, chính là Bách Hứa Phong.

Cả hai đều ngạc nhiên, nhưng rồi Bách Hứa Phong lại phì cười rồi kéo ghế ra cho cô ngồi, Tang Truân thắc mắc
" Cho em một ly nước ép cam mà cho em hỏi, sao anh lại đến đây làm ạ?"
Bách Hứa Phong đi vào trong quầy vừa làm nước ép vừa nói chuyện với cô
" Là do anh quá rảnh, đã nói với em rồi cơ mà "
Đúng là Bách Hứa Phong đã từng nói với cô về chuyện này rồi chắc là tại Tang Truân không trú tâm lắm nên đã quên mất.

Bách Hứa Phong đem nước ép ra cho cô rồi ngồi xuống nói chuyện vì quán hiện tại khá vắng khách nên ngồi không anh cảm thấy rất chán nản
Hai người ngồi nói chuyện một lúc thì điện thoại của Tang Truân có cuộc gọi tới.

Cô bắt máy lên thì đã nghe thấy giọng của Dương Viễn
" Chị nhanh đi, bố mẹ đi công việc rồi.

Em sắp chết đói! "
Tang Truân cảm thấy vô cùng phiền phức, cô cảm thấy Dương Viễn là muốn cô về không được đi chơi chứ không phải đói gì vì lúc nào đi đâu thì dì An Diêu luôn chuẩn bị thức ăn vô cùng chu đáo chắc chắn không để bất cứ ai phải đói
" Biết rồi "
Tang Truân phải về thôi, nếu không Dương Viễn sẽ lại nói với bố cô rằng Tang Truân ghét cô ta nên mới muốn cô ta chết đói.

Cô đứng lên thanh toán cho Bách Hứa Phong rồi chào tạm biệt anh đi về, mặc dù anh nói rằng muốn mời cô một ly nước nhưng Tang Truân biết anh vừa đi làm thêm không có nhiều tiền như vậy nên luôn cố duối dư tiền vào tay anh rồi chạy ra ngoài
Tang Truân đi về nhà, vào trong nhà thì đã thấy Dương Viễn đang ngồi trên ghế sofa ăn hamburger.

Cô cất giày vào trong tủ rồi mang dép lê vào đi đến đứng trước mặt Dương Viễn, bảo không có gì ăn nên đói vậy mà giờ ăn hamburger nếu không tại Dương Viễn thì Tang Truân đã ở với Bách Hứa Phong thêm một lúc
" Em nói xem, chết đói đây sao? Chị tưởng chết đói là phải tắt thở, nằm trên sàn và nhắm mắt chứ "
Dương Viễn vừa nhai miếng bánh vừa tức giận
" Chị đây là đang muốn nói em chết?"
" Đó là em suy nghĩ thôi, nếu làm được cũng tốt "
Tang Truân đi lên phòng, cô vẫn cảm nhận được vẻ mặt đang tức đến đỏ mặt của Dương Viễn đằng sau.

Cô vẫn như ngày thường, nằm trên giường và đọc sách
Đến tối thì bố Tang Truân và An Diêu trở về, hai người vào trong phòng thay một bộ đồ thật lịch sự và sang trọng rồi đứng ở phòng khách.

Tang Lâm lấy điện thoại và nhắn tin với Tang Truân
- Xuống nhà nào con gái
Tang Truân đang thay đồ nhận được tin nhắn của bố mình thì vô cùng bất ngờ.

Tang Truân nghĩ rằng sẽ ăn tối cùng nhau ở nhà vậy mà lại ra ngoài ăn, cô thay đồ thật nhanh rồi vơ vội chiếc áo khoác lên người và mang theo túi xách bước xuống phòng khách
Đi đến bên chỗ Tang Lâm và An Diêu, hôm nay cô lựa chọn một chiếc áo ôm sát eo và quần dài.

Cô hôm nay không mang giày mà lựa chọn giày cao gót nhìn rất sang trọng, đêm nay cùng cô ra ngoài ăn tối.

Tang Lâm muốn có không gian riêng nên đã không dắt Dương Viễn theo, Tang Truân thắc mắc nhìn hai người
" Con tưởng sẽ ăn ở nhà?"
Dì An Diêu đến xoa đầu cô một cái rồi nắm tay Tang Truân dắt cô ra xe.
" Không Tang Truân ạ, hôm nay bố và dì bận quá nên đã không kịp chuẩn bị bữa tối.

Rất xin lỗi con "
Tang Truân nghe vậy thì cũng thông cảm cho hai người, cô ngồi vào trong xe lấy điện thoại từ trong túi ra xem gì đó.

Xe chạy một lúc thì cũng đến nhà hàng mà bố cô đã đặt trước, cả ba bước vào.

Vì Tang Lâm biết rằng Tang Truân thích ngắm cảnh nên ông đã đặt một bàn ăn ngay bên cửa sổ
Cả ba đặt món, từ từ các món ăn được đem ra.

Ba người bắt đầu ăn uống và nói chuyện, vì rất hiếm khi được ăn cùng Tang Truân nên bố cô và dì An Diêu hỏi hang cô rất nhiều.

Cô cảm thấy được rằng họ rất quan tâm chuyện học hành và tình cảm của cô ,Tang Truân cảm thấy hơi khó chịu vì bị hỏi quá nhiều nhưng hiện tại ngoài học hành ra thì từ đó giờ chuyện yêu đương Tang Truân chưa hề nghĩ tới
Mọi người ăn xong thì bắt đầu ra thanh toán, trong lúc chờ bố cô thanh toán thì Tang Truân đang xem điện thoại nhận được tin nhắn của Lục Nhuệ
- Tang Tang, đêm nay sang nhà tớ chơi nhé
Tang Truân gửi một icon ok rồi ngước mặt lên nhìn dì An Diêu, tay kéo kéo nhẹ tay áo của bà
" Um, dì An Diêu.

Dì và bố cứ về trước đi, cháu sang nhà bạn chơi một lúc "
" Con sang nhà bạn, đi đường nhớ cẩn thận nhé "
Tang Truân gật đầu rồi đi ra ngoài trước, thật trùng hợp vì nhà của Lục Nhuệ cũng gần nhà hàng cô ăn nên Tang Truân quyết định đi bộ hưởng gió.

Đi trên đường, gió thổi ngang mặt cô rất mát, Tang Truân cảm thấy vô cùng thoải mái
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 22: 22: Tha Cho Em Nhé


Tâm trạng có phần hơi khó chịu ban nãy cha Tang Truân như hòa vào làn gió bay đi xa.

Cô rất thường xuyên đi bộ để hưởng gió như thế này vì mỗi lần như vậy lòng cô lại nhẹ nhõm hơn hẳn
Đi bộ trên đường một lúc thì cũng đến được trước cửa nhà của Lục Nhuệ, Tang Truân nhấn chuông một cái thì đã nghe tiếng bước chân chạy vội xuống từ bên trong phát ra
Mở cửa ra là gương mặt hớn hở của Lục Nhuệ, vì là ở nhà nên cô ấy mặc một bộ đồ ngủ trông thoải mái nhất có thể.

Lục Nhuệ kéo tay Tang Truân đi vào nhà, nhà hiện tại không có ai ngoài cô và Lục Nhuệ.
Vì đi bộ từ nãy mà lại còn lại mang giày cao gót nên chân của Tang Truân cũng có phần đau nhức.

Cô nằm vào ghế sofa
Tang Truân không cảm thấy ngại ngùng gì vì từ nhỏ thì cô cũng đã đến nhà Lục Nhuệ biết bao nhiêu lần, còn có cả một phòng dành riêng cho Tang Truân nếu ở lại nhưng cô ở lại thường sẽ ngủ cùng Lục Nhuệ
Hai người ngồi chơi game với nhau trông rất vui vẻ, cả hai ngồi chơi rồi lại ghẹo những bạn nam chơi cùng.

Chơi đến mức quên luôn thời gian, đến lúc Tang Truân cất điện thoại vào trong túi, nhìn lại đồng hồ thì đã 9 giờ 30 tối.

Cô đứng lên trở về, Lục Nhuệ cũng ra tiễn cô
" Về cẩn thận nhé "
" Được "
Tang Truân mang lại giày cao gót vào rồi bắt đầu đi về, trời đêm vào mùa đông thì lại lạnh hơn bình thường.

Đang đi trên đường thì cô bỗng gặp Trương Túc đang vứt rác bên đường, Tang Truân chạy đến bên cạnh
" Anh Trương Túc, sao giờ này anh lại ở bên ngoài vậy?"
" Anh đi đổ rác ấy mà, không thôi thầy giáo của em sẽ giết anh mất "
Vừa nói Trương Túc vừa chỉ chỉ vào khu chung cư phía đằng ngã tư.

Tang Truân thấy vậy thì nhìn theo, thì ra Trương Túc và Bách Hứa Phong cùng nhau ở khu chung cư đó.

Bỗng nhiên Tang Truân muốn chuyển đến đó ở quá
Cô muốn nói chuyện thêm một lúc, Tang Truân nhớ ra có xem được bảng giáo viên mới của trường thì có thấy tên một người là Trương Túc rất giống với anh chàng trước mặt này mà còn là giáo viên mới của lớp cô sẽ chuyển vào tuần sau.

Tang Truân mạnh dạn đoán rằng người đó chính là anh Trương Túc
" Anh, em biết được anh cũng là giáo viên thực tập.

Anh dạy trường nào ạ "
Trương Túc xoa xoa đầu Tang Truân nói
" Cao trung Mạc Thành đó, chính là trường của em.

Tang Truân, em nên biết ơn vì sắp có giáo viên môn anh mới là anh đấy nhé "
Tang Truân nghe thế thì vui vẻ nghĩ rằng mình đã đoán đúng.

Môn Anh cô học khá giỏi nên sẽ không thảm hại như môn toán của Bách Hứa Phong, nghĩ đến anh thì trong đầu cô chỉ toàn hiện lên những con điểm kém
Tang Truân bắt đầu nắm lấy tay Trương Túc, gương mặt ra vẻ đáng thương.

Trương Túc thấy cô như vậy thì phì cười, trông gương mặt cô lúc cầu xin như thế này rất đáng yêu
" Anh Trương Túc, trên lớp có gì thì cũng nể mặt em út một chút mà tha cho em nhé~"
" Haha, được.

Anh sẽ nhẹ tay với em "
Trương Túc xoa đầu cô một cái, cả hai tạm biệt nhau rồi Tang Truân ra về.

Về đến nhà thì cũng đã đêm nên tất cả mọi người cũng đã đi ngủ từ sớm nên Tang Truân đi vào nhà và đi lên phòng cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể để không đánh thức tất cả mọi người trong nhà
Vào trong phòng, Tang Truân đóng cửa nhẹ nhàng lại rồi đi tìm quần áo và vào nhà vệ sinh để tắm rửa.

Đến lúc đi ra, cô vừa lau tóc vừa xem điện thoại.
Giờ này cũng đã không còn sớm, Tang Truân sấy khô tóc rồi soạn bài cho ngày hôm sau đi học rồi mới leo lên giường ngủ
- Sáng
Tang Truân thay đồ và đi học như ngày thường, đi học rồi về nhà.

Cả ngày hôm nay cô không được gặp Bách Hứa Phong nên cảm thấy vô cùng chán nản, đến chiều cũng chỉ nhận được một tin nhắn từ anh
- Hôm nay anh bận, không thể dạy thêm cho em.

Xin lỗi bạn học Tang Tang nhé

Đọc tin nhắn xong thì Tang Truân càng buồn chán hơn nữa, cả một ngày không được gặp anh rồi chỉ mong đến tối thế mà anh cũng đã bận.

Lúc trưa, Tang Truân cũng đã đi đến trung tâm thành phố tìm quán nước anh làm nhưng lại thấy vô cùng đông khách nên không dám vào sợ sẽ làm phiền anh làm việc
Không có gì làm, Tang Truân đành đi ngủ sớm cho qua ngày.

Đến sáng lại đi học rồi trở về nhà không có gì đặc biệt, Tang Truân cảm thấy cuộc sống nhạt nhẽo lúc trước của cô đã bắt đầu quay trở lại.

Tâm trạng của cô lúc nào cũng thơ thẩn và chán nản
Cả tuần sau đó cũng nhạt nhẽo trôi qua như vậy.

Đến chủ nhật, hôm nay Tang Truân và Lục Nhuệ sẽ ra sân bay để đón Lý Tư Thành và Lý Tư Trác trở về.

Hôm nay trời lạnh bất thường nên Tang Truân diện một chiếc quần jean dài mặc cùng áo len
Tang Truân bắt taxi qua nhà Lục Nhuệ trước rồi cả hai mới cùng đi ra sân bay
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 23: 23: Các Cậu Mà Báu Vật


Ra đến sân bay, giờ này vẫn còn sớm nên Lý Tư Thành và Lý Tư Trác vẫn như đáp cánh.

Lục Nhuệ dắt tay cô đi tìm gì đó để ăn cho ấm bụng vào thời tiết lạnh này
Lục Nhuệ dắt tay cô vào một quán mì, cả hai ngồi vào bàn.

Lục Nhuệ chỉ gọi hai bát mì nóng và ly nước trà, một lúc sau thì mì cả hai gọi được mang lên
Lục Nhuệ và Tang Truân bắt đầu ăn, húp một miếng nước dùng ấm nóng như lửa.

Vào thời tiết như thế này, ăn một bát mì nóng và uống nước trà đúng là hợp nhất, ăn xong bát mì thì bụng của Tang Truân đã no căng ra rồi.
Bình thường thì Tang Truân ăn không nhiều nhưng đi bên cạnh Lục Nhuệ thì chắc chắn cô sẽ bị thúc ép ăn cho thật no mới thôi.

Ăn xong, cả hai đứng lên trả tiền cho bác chủ quán rồi quay trở lại sân bay
Giờ này cũng đã trưa nhưng bầu trời vẫn ảm đạm tựa như sắp mưa, hai người ngồi ghế chờ.

Một lúc sau, nhìn từ xa xa thì đã thấy bóng dáng của hai người con trai cao lớn đẹp trai và nét mặt hai người vô cùng giống nhau khó lòng phân biệt đang tìm kiếm người

Lục Nhuệ thấy hai anh em họ Lý thì liền kéo tay Tang Truân.

Tám mắt chạm nhau, như không hẹn mà cả hai người Lục Nhuệ và Tang Truân liền chạy tới ôm chặt lấy Lý Tư Thành và Lý Tư Trác.

Ôm lấy Lý Tư Trác, Tang Truân liên tục vỗ vào lưng của cậu nước mắt vẫn rưng rưng
" Cái đồ bỏ bạn này, các cậu làm gì hay đi đâu cũng không báo trước.

Chỉ riêng lần này là nói với bọn tớ thôi "
Bốn người đã 6 năm không gặp lại từ lúc Lý Tư Trác và Lý Tư Thành chuyển đi nên lúc gặp lại không ai có thể kìm được nước mắt của sự vui mừng
Bốn người dắt nhau đến ngôi nhà cũ của hai anh em nhà họ Lý đã từng ở trước kia.

Cả bốn người cùng nhau dọn dẹp, mặc dù mệt nhưng trên môi vẫn luôn có nụ cười.

Lý Tư Trác luôn tìm cách nói chuyện với Tang Truân
Tang Truân đang tràn ngập trong niềm hạnh phúc mà cô bị đánh cắp bấy lâu nay.

Chỉ khi ở bên ba người bạn của mình, miệng của Tang Truân mới không thể ngừng cười.

Họ luôn tìm được câu chuyện để nói với cô, những câu chuyện của họ tuy không đặc sắc nhưng luôn khiến cô cười
Dọn dẹp xong, bốn người chen lấn nhau trên chiếc sofa nghĩ ngơi.

Bỗng Tang Truân dang tay ôm lấy tất cả vào thân mình
" Tất cả các cậu là báu vật của tớ "
Rồi cả bốn người cùng phá lên cười không ngớt.

Rồi cùng nhau bàn về chuyện học tập và ngôi trường mà Lý Tư Thành và Lý Tư Trác sẽ học sắp tới.
Hai thiếu gia nhà họ Lý này cũng sẽ theo học ngôi truờng danh giá chính là Cao Trung Mạc Thành mà còn lại học cùng lớp với cả Tang Truân và Lục Nhuệ nên cô rất vui.

Lục Nhuệ đứng lên hô to
" Các cậu học chung với tớ, chắc chắn sẽ rất vui! "
Ba người không hẹn mà đồng thanh nói
" Chúng ta sẽ như hồi nhỏ! "
Bốn người dọn dẹp thì cũng đã bắt đầu đói bụng.

Nên liền vào bếp nấu ngay cho mỗi người một bát mì ăn trưa, vừa nấu vừa đùa giỡn rồi lại vừa ăn vừa nói chuyện.

Những câu chuyện không hồi kết, như thể 6 năm qua ở Mỹ hai người họ đã tích lũy được rất nhiều thứ
Ăn xong rồi bốn người lại lăn ra chơi game với nhau, chơi một lúc thì thấy trời cũng đã gần chiều.

Bốn người thật sự là chơi không biết giờ giấc mà, Tang Truân ngồi dậy chỉnh sửa lại quần áo rồi cùng Lục Nhuệ trở về
Lục Nhuệ thì nhà không gần nên đã bắt taxi về, cô có kêu Tang Truân lên xe cùng về nhưng cô đã từ chối.

Tang Truân muốn đi bộ hưởng gió sẵn tiện tập thể dục, cô đi rão bước về nhà.

Trên đường đi, Tang Truân tình cờ gặp được Bách Hứa Phong trên đường.

Cô rất muốn bắt chuyện với anh nhưng suy nghĩ lại thì không có gì để nói cả nên lại thôi, cứ phớt lờ anh
Bách Hứa Phong cũng thấy cô, trong lòng không hiểu tại sao hôm nay gặp anh cô lại không đến bắt chuyện.

Tang Truân giận anh vì không đưa cô đi chơi sao? nhưng quả thật mấy ngày nay Bách Hứa Phong đã chăm chỉ làm việc quá mà không để tâm đến cô
Nghĩ rằng Tang Truân đang giận mình, Bách Hứa Phong liền đuổi theo cô để bắt chuyện.

Bách Hứa Phong chạy tới nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang lạnh cong lên vì thời tiết của cô
" Bạn học Tang Tang, sao lại một mình lủi thủi thế kia?"
" A, không có em vừa từ nhà bạn về ấy mà "
Bách Hứa Phong nghe vậy thì trong lòng cũng thở phào vì thật may cô không hề giận anh, Bách Hứa Phong có ý định cùng Tang Truân tản bộ về nhà
" Anh với em đi về nhé?"
Tang Truân gật đầu, cô tranh thủ việc vô tình gặp anh ở bên ngoài này mà cùng nhau đi về, muốn ở bên anh một chút vì mấy ngày nay đã không được gặp anh rồi
Cả hai người cùng đi bộ và nói chuyện với nhau, chỉ vừa nói chuyện một lúc thì đã đến nhà.

Thời gian ở bên Bách Hứa Phong sao mà trôi nhanh quá
Bách Hứa Phong tạm biệt rồi chờ cô đóng cánh cửa nhà lại mới quay lại con đường ban nãy trở về nhà.
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 24: 24: Cô Xác Định Muốn Kiếm Chuyện


Trở về đến nhà, Bách Hứa Phong liền vào phòng ngủ trèo lên giường và ngủ ngay mặc dù bây giờ chỉ mới gần tối.

Mấy ngày hôm nay, chỗ làm thêm của anh quá đông khách mà lại ít nhân viên nên Bách Hứa Phong làm việc đến mức kiệt sức
Bách Hứa Phong chìm vào giấc ngủ sâu cho đến sáng.

Anh loay hoay chạy đến chỗ làm thêm ở trung tâm thành phố, Tang Truân thì cũng đã đến trường từ sớm cùng Lục Nhuệ, Tư Thành và Tư Trác
Hôm nay lớp học của cô có thêm học sinh mới, Lục Nhuệ và Tang Truân không mong đợi vì hai người biết hai cậu học sinh mới là ai
Chỉ từ lúc Lý Tư Thành và Lý Tư Trác đi vào thì đã hút hồn biết bao nhiêu bạn nữ trong lớp.

Hai người thiếu gia nhà họ Lý này ngoài vẻ đẹp trai mà còn giỏi thể thao, trong giờ giải lao thì Lục Nhuệ và cô bị kéo đi theo xem hai cậu ấy chơi bóng rổ
Hết giờ giải lao, mọi người trở về lớp học.

Thấy Tư Trác và Tư Thành thân thiết với Tang Truân và Lục Nhuệ thì có một số ánh mắt khó chịu luôn dán vào người bọn cô nhưng Tang Truân không hề quan tâm

Trong lố thấy Lý Tư Trác mồ hôi chảy nhễ nhại thì Chu Niệm đến đưa nước cho anh nhưng bị anh từ chối nên vô cùng bực tức.

Lý Tư Trác vỗ vai Tang Truân xin nước
" Tang Tang, có nước không? "
" Gì vậy, cô bạn kia đưa nước cho cậu thì không uống mà lại sang đây xin ?"
Nói vậy nhưng Tang Truân vẫn lấy từ trong cặp ra một chai nước đưa cho Lý Tư Trác.

Chu Niệm thấy vậy thì liếc Tang Truân một cái rồi khó chịu quay trở lại chỗ ngồi, trong lòng vô cùng bực tức và ghen tị .
Kiều Hằng thấy Chu Niệm ghen tị với Tang Truân thì liền nảy ra ý tưởng
" Chu Niệm, hay là..

ra về chúng ta rủ Tang Truân vào nhà vệ sinh?"
" Cậu tính làm gì cậu ta?"
" Um, giành lại Tư Trác cho cậu "
Nghe Kiều Hằng nói xuôi tay, Chu Niệm gật đầu đồng ý.

Xoay lên cô ta bắt đầu viết một bức thư gửi xuống bàn của Tang Truân
Nhận được lời nhắn trong tờ giấy, Tang Truân thấy bản thân không làm gì nên không sợ vì thế cô đã nhìn lên phía Chu Niệm gật đầu.

Tang Truân không mấy quan tâm đến gia đình của bạn bè trong lớp nhưng cô vẫn biết rõ được gia thế của Chu Niệm và Kiều Hằng
Chu Niệm chính là con gái thứ hai của một doanh nhân giàu có, nói ra cũng có chút chỗ đứng trong xã hội này nhưng vẫn không thể nào bằng được nhà họ Tang
Còn Kiều Hằng thì chỉ là một đứa con nuôi của một giám đốc công ty nhỏ.

Gia thế không quá giàu nhưng cũng có chút tiếng nói, Kiều Hằng luôn e dè Tang Truân vì chỉ một lời nói của cô cũng có thể làm sụp đổ bao nhiêu công sức mà bố cô ta dựng nên
Đến giờ tan học, Tang Truân không về cùng bọn Lục Nhuệ mà đi vào nhà vệ sinh như lời của Chu Niệm.

Vào trong thì Tang Truân đã thấy Chu Niệm và Kiều Hằng đứng ở bên cửa
Thấy cô đi vào, Chu Niệm đi đến đẩy Tang Truân té ngã.

Cặp sách và điện thoại đều rơi ra bên ngoài, cô đứng lên nhặt lại đồ của mình thì tự nhiên có một xô nước từ đâu đổ xuống xối xã vào người của Tang Truân khi cô không để ý
Nước lạnh buốt chảy xuống người của cô.

Tang Truân ngước mặt lên nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh đến đáng sợ, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Chu Niệm khiến cô ta rợn người
" Chu Niệm, cô biết nước này lạnh lắm không?"
Chu Niệm đang run sợ nhưng vẫn cố gắng giả như bản thân rất bình tĩnh cười khẩy nhưng lại không dám nhìn vào mắt của Tang Truân, còn Kiều Hằng không dám nói gì chỉ biết đứng sau Chu Niệm nhìn chằm chằm vào Tang Truân
" Nước lạnh như vậy mới vừa với cô "
" Hẹn tôi vào đây làm gì?"
" Tôi muốn nói luôn, tôi muốn cô tránh xa Lý Tư Trác một chút "
Tang Truân nghe tới Lý Tư Trác thì cũng đã hiểu Chu Niệm hẹn cô ra đây để làm gì.

Thì ra cũng chỉ vì Lý Tư Trác
" Ra là thích Lý Tư Trác à, thế thì xin lỗi.

Cậu ấy là bạn bè thân thiết với tôi, muốn tránh xa cũng rất khó huống hồ là tôi không muốn tránh xa "
Tang Truân dọn dẹp lại tập sách đã ướt đẫm nước của mình rồi cầm chiếc điện thoại có vẻ đã hỏng vì ngấm nước quá lâu.

Cô hất vai Chu Niệm và Kiều Hằng để rời đi nhưng một lần nữa bị bắt đẩy té
" Chu Niệm, cô xác định vẫn muốn kiếm chuyện với tôi?"
Chu Niệm như nhịn không nổi nữa rồi, cô ta tiến tới tát cho Tang Truân một cái thật đau đến mức má của cô đã ửng đỏ lên
" Tôi không quan tâm! Cô nên tránh xa cậu ấy đi! nếu không cô sống không yên với tôi"
Kiều Hằng bây giờ cũng được nước lấn tới, góp thêm lờ vào
" Cậu nên tránh xa thầy Bách luôn thì càng tốt! "
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 25: 25: Tôi Không Nhịn Nữa


Tang Truân bị đánh thì vô cùng bực mình, từ ban nãy đến giờ cô đã nhịn Chu Niệm và Kiều Hằng đã quá đủ.

Nói chuyện đàng hoàng thì không muốn cứ phải chọc điên Tang Truân lên
" Tôi nhịn đủ lắm rồi "
Vừa nói xong, Tang Truân đứng lên đè Chu Niệm xuống đấm cho cô ta một cái thật đau.

Chu Niệm la hét không thôi nhưng Tang Truân vẫn không ngừng đánh
Tang Truân đánh nhiều đến mức Chu Niệm sắp ngất ra rồi, Kiều Hằng thấy vậy thì liền chạy ra bên ngoài.

Thấy được giám thị Quan đứng ở gần đó thì liền chạy đến cầu cứu
" Thầy ơi, bên trong nhà vệ sinh.

Tang Truân đánh người! "
Nghe vậy, giám thị Quan liền chạy vào can ngăn lại.

Ông ta sợ rằng Tang Truân sẽ giết Chu Niệm mất

" Tang Truân, đừng đánh nữa! "
Nghe thấy như vậy, Tang Truân mới ngưng.

Vốn biết tính cô nhường nhịn nhưng một khi đã bùng nổ thì không ai lường trước được vậy mà Chu Niệm vẫn cố chọc điên Tang Truân.

Quả thật là không biết lượng sức mình mà
Giám thị Quan đỡ Chu Niệm đứng lên, rồi nhìn qua Tang Truân và Kiều Hằng
" Các em lên phòng giám thị ngay cho tôi! "
Tang Truân kéo tay Kiều Hằng lên phòng giám thị, cô dùng sức để nắm cổ tay Kiều Hằng.

Tang Truân đang bình tĩnh trở lại nếu không sẽ bóp nát cổ tay cô ta
Hai người lên phòng giám thị, Tang Truân ngồi vào ghế.

Cố gắng mở chiếc điện thoại đã hỏng của mình lên nhưng vô dụng
Giám thị Quan dắt tay Chu Niệm vào phòng rồi để cô ta ngồi cạnh Kiều Hằng.

Ông ấy thì ngồi vào bàn, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía Tang Truân đang rất thảnh thơi không chút sợ hãi, bạn học Tang Truân này đúng là không sợ trời không sợ đất mà
" Tang Truân, em nói đi.

Sao lại đánh Chu Niệm ".
" Cô ta chọc em, thầy thừa biết em không có tính bạo lực mà?"
Giám thị Quan biết rằng như vậy nhưng vẫn cố nói để đổ thêm tội cho Tang Truân.

Ông không biết phải làm sao với Tang Truân, trong hai năm qua cô luôn là một học sinh ngoan ngoãn của giáo viên không hề có tính bạo lực vậy mà hôm nay lại đánh bạn, miệng vẫn cố lèm bèm nhưng vẫn để Tang Truân nghe được
" Đúng là không có mẹ, nhà họ Tang dạy dỗ con cái đúng là không ra gì"
Giám thị Quan vẫn cố nghĩ ra thêm hàn tá lí do châm chọc và để khiến Tang Truân thành người sai hoàn toàn.

Ông phải gọi phụ huynh hoặc chủ nhiệm của cô lên để làm lớn chuyện này, sẵn tiện hủy hoại luôn hình ảnh Tang Truân gương mẫu
" Các em gọi chủ nhiệm lên đây ngay! "

Vừa nói xong thì cánh cửa phòng giám thị bỗng nhiên bật ra.

Chính là Bách Hứa Phong, không biết anh nghe chuyện này từ đâu mà lại lên phòng giám thị thế này.

Chu Niệm và Kiều Hằng thấy anh đến thì như vớ được vàng nhìn theo bóng lưng Bách Hứa Phong đi đến trước bàn làm việc của giám thị Quan
" Thầy Quan, tôi đến đây để bảo vệ học sinh của tôi.

Thầy còn tìm thêm lý do để đổ tội cho em ấy?"
" Ôi thầy Bách này, tôi đã làm gì ba học sinh của thầy đâu.

Chỉ là đang nói cho các em biết chỗ sai "
Bách Hứa Phong hiện tại rất tức giận, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao ném thẳng vào gương mặt của giám thị Quan ở trước mặt.

Ông ta đã rất sợ nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh
" Thầy Bách, tôi chỉ mời chủ nhiệm các em ấy.

Thầy là giáo viên bộ môn thì đến đây làm gì?"
" Không cần chủ nhiệm, tôi đến bảo lãnh! Trong chuyện này, Tang Truân đánh lại chỉ là phản kháng.

Tôi công nhận em ấy có đánh hơi quá nhưng thầy có thể ngưng đổ tội oan được không?"
Hai người cứ to tiếng với nhau như vậy, tất cả những lời Bách Hứa Phong nói luôn là để bảo vệ Tang Truân nhưng trong đầu cô đã không để tâm đến nữa.

Tang Truân đang chìm sâu vào nỗi buồn khi nghe câu nói " Đúng là không có mẹ " của giám thị Quan ban nãy
Đến cuối cùng, Bách Hứa Phong cũng đã minh oan được cho Tang Truân, giám thị Quan không hề dám nói gì nữa.

Bách Hứa Phong tiến đến phía cô và hai người kia đang ngồi
" Chu Niệm và Kiều Hằng, hai em mau về đi "
Chu Niệm và Kiều Hằng sợ hãi vì màn to tiếng ban nãy của anh nên được cho phép cả hai liền chạy về không dám ngoảnh lại
Bách Hứa Phong đỡ Tang Truân đứng lên rồi dắt cô ra ngoài, từ đầu đến cuối cô vẫn không ngước mắt lên nhìn anh một lần nào.

Dắt cô đến một băng ghế sau trường ngồi xuống, đỡ bàn tay cô lên.

Bách Hứa Phong nhìn gì đó rồi mới nhận ra từ ban nãy cô không hề nhìn anh
" Bạn học Tang Tang, kể cho anh nghe chuyện gì đi.

Tại sao em lại đánh người?"
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 26: 26: Giám Thị Nói Em Không Có Mẹ


Nhận được câu hỏi, trầm ngâm một lúc Tang Truân mới khẽ khàng nói, trong giọng cô đã có chút uất ức không nói thành lời
" Hức..Hai người đó quá đáng, hức..

không kìm chế được nên đã ra tay.."
Bách Hứa Phong thấy cô không thể nói được nữa, giọng nói uất nghẹn.

Anh lấy tay nâng gương mặt cô ngước lên nhìn mình, vừa ngước lên đập vào mắt Bách Hứa Phong là gương mặt đang nhòe nhoẹt nước mắt của cô.
Lòng Bách Hứa Phong bỗng chốc lại đau lòng, lấy đôi bàn tay lau đi nước mắt trên mặt Tang Truân
" Đừng khóc nữa, giải oan cho em rồi.

Còn khóc gì nữa chứ "
" Không khóc vì chuyện đó..

"

Bách Hứa Phong không hiểu, ngoài việc đó thì còn gì khiến cô khóc nữa đây.

Thôi thì anh đành hạ thấp bản thân một chút để khiến cô thoải mái nói chuyện sẽ tốt hơn, Bách Hứa Phong kéo Tang Truân lại gần mình xoa nhẹ đầu cô
" Bây giờ anh không phải thầy hay một người anh của em nữa, anh là bạn.

Muốn nói gì cứ việc nói thoải mái lòng đi, anh sẽ nghe "
" Giám thị Quan nói rằng em không có mẹ..

"
Nghe thấy, Bách Hứa Phong như nổi điên lên.

Anh bây giờ mẹ nó thật sự rất muốn trở lại phòng giám thị b*p ch*t cổ của thằng già đó mà, nhưng hiện tại anh chưa thể làm gì được
Bách Hứa Phong cố hạ giọng nhẹ nhàng nhất có thể để vỗ về Tang Truân, tuy bên ngoài cô mạnh mẽ là thế nhưng bên trong có thể vì một lời nói mà thành ra bộ dạng này
Chờ đến lúc tâm trạng Tang Truân đã ổn định trở lại, anh mới đưa cô về nhà.

Chuyện tiếp theo anh làm chính là giải quyết giám thị Quan, theo thông tin anh tìm được thì ông ta hiện tại đang có một đứa con trai và một cô nhân tình bên ngoài
Vợ ông ta đã bỏ đi vì tính thích trăng hoa bên ngoài của ông, bỏ lại ông cùng đứa con trai ăn chơi hư hỏng của mình.

Giám thị Quan vô cùng yêu thương và dung túng cho đứa con trai trời đánh của ông ta vì cậu là người nối dõi tông đường của gia tộc
Vì thế muốn cho ông ta không sống yên thì đầu tiên phải âm thầm dẫn dụ con trai ông ta.

Lập tức Bách Hứa Phong gọi điện thoại cho Trương Túc và kể lại chuyện ngày hôm nay cùng câu nói của ông ta
Trương Túc nghe ông ta dám nói như vậy với Tang Truân thì vô cùng tức giận.

Mặc dù Trương Túc và Bách Hứa Phong đều rời nhà và không nhận tiền chu cấp từ bố mẹ nhưng hai người lại có mối quan hệ thân thiết với các người giàu có nên việc này không thành vấn đề với bọn họ

" Chuyến này, ông sống không yên rồi giám thị Quan ạ.Thường ngày châm chọc tôi thì còn được nhưng đừng đụng vào em ấy, tôi sẽ cho ông trả gấp 10 lần! "
Bách Hứa Phong liền nhắn tin cho Tang Truân
- Hôm nay học nhé, bạn học Tang Tang
- Được ạ
Bách Hứa Phong muốn lấy cớ dạy học này để đến an ủi cô, hôm nay chắc chắn Tang Truân không có tâm trạng học hành nên có dạy thì cũng sẽ nghe tai này lọt tai kia mà thôi.

Không cần phí sức
Đến tối như không có chuyện gì, Bách Hứa Phong đến nhà Tang Truân nhưng lần này dẫn theo Trương Túc.

Anh lấy cớ là em trai đi học về thì sang chờ Bách Hứa Phong dạy rồi cùng nhau về nhà
Bố và dì của Tang Truân không hề thắc mắc gì, hai người gõ cửa phòng.

Một cô gái cao gầy bước ra mở cửa chính là Lục Nhuệ, nhìn vào bên trong thắp thoáng còn nhìn ra được thêm hai người con trai đang ngồi trên bàn học của Tang Truân
Cả hai bước vào thì Bách Hứa Phong nhận ra hai cậu con trai này chính là Lý Tư Thành và Lý Tư Trác vừa chuyển vào lớp sáng nay, thấy anh đi vào Lý Tư Thành liền nhận ra và chào hỏi
" Thầy Bách, sao thầy lại đến đây ạ?"
Bách Hứa Phong và Trương Túc đi đến ghế sofa trong phòng ngồi xuống
" Bên ngoài cứ gọi là anh Hứa Phong là được rồi, anh không muốn bị gọi là thầy trông già lắm.

Anh đến dạy thêm cho Tang Truân nhưng chắc hôm nay em ấy chả học vô nữa rồi "
Lý Tư Trác nhìn qua phía Tang Truân gương mặt vẫn u buồn đang ngồi trên ghế
" Chắc chắn là vậy rồi, anh nhìn mặt cậu ấy xem.

Từ sáng đến giờ vẫn chưa hé răng cười một cái nào "
" Tâm trạng tớ không được tốt lắm "
Trương Túc lên tiếng
" Tang Truân em đừng buồn nữa, trả thù cho em nhé ?"
Nghe đến trả thù, mọi người liền nhìn Trương Túc và Bách Hứa Phong.

Anh liền kéo mọi người lại nói ra kế hoạch bản thân muốn làm nhưng không để Tang Truân nghe thấy, Lý Tư Thành ngạc nhiên rồi lại đưa ngón cái ra trước mặt mọi người
" Ý tưởng này rất hay, em sẽ giúp sức! "
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 27: 27: Không Công Bằng


Tất cả ngồi nói chuyện với nhau và cùng an ủi Tang Truân.

Vì nghe được nhiều lời động viên nên cô cũng đã bớt buồn hơn một chút
Một lúc sau thì trời cũng đã tối, Bách Hứa Phong và mọi người chào tạm biệt Tang Truân để ra về.

Ra khỏi nhà, mọi người cùng chia sẻ wechat của nhau để tiện nói chuyện
Tất cả đi về một hướng để về nhà, còn Tang Truân ở trên phòng luôn nhìn qua ô cửa sổ ngắm nhìn bọn họ từ ban nãy.

Đêm nay, cô không thể ngủ sớm được vì nhắm mắt lại một lúc sau cũng sẽ mở ra , căn bản không thể ngủ
Thao thức đến sáng, Tang Truân vì đêm qua không ngủ được nên buổi sáng trông cô vô cũng uể oải mệt mỏi.

Xuống nhà chỉ chào mọi người một cái rồi đi học, Tang Lâm và An Diêu vô cùng lo lắng.

Họ cũng đã biết chuyện ở trường lớp của Tang Truân thông qua một chút lời kể miễn cưỡng của cô bé Lục Nhuệ
Hôm nay Tang Truân dậy sớm nên cũng đến trường sớm, vào đến lớp thì đã thấy Bách Hứa Phong đang đứng ở chỗ ngồi của cô.

Trong lớp hiện tại còn rất sớm nên chỉ có anh và cô, Bách Hứa Phong nhìn qua cô
" Đến đây "
Tang Truân ngoan ngoãn đi đến chỗ ngồi và ngồi xuống, anh lấy từ trong túi áo ra một hộp sữa đưa cho Tang Truân.

Cô nhận lấy rồi mở ra uống một ngụm, đây chính là vị sữa cô yêu thích nhất tại sao anh lại biết được
" Cảm ơn anh "
Bách Hứa Phong không nói gì, anh quay mặt đi lên bục giảng lấy thứ gì đó từ trong cặp dạy ra đi đến đưa cho Tang Truân
" Em cầm lấy, bài này một lát sẽ học.

Em xem trước một chút đi "
Tang Truân mở cuốn sổ ra, bên trong chi chít những con số khó nhằn.

Vừa nhìn vào một lúc thôi mà cô đã cảm thấy nhức đầu, sao Bách Hứa Phong có thể hiểu hết được thế nhỉ? Anh ta là siêu nhân sao?.
" Thôi, anh cầm lấy đi.

Càng nhìn càng rối "
Bách Hứa Phong thấy cô không muốn xem thì liền nhận lại quyển sổ từ tay cô.

Anh tùy tiện ngồi xuống ngay bên cạnh cô, rất gần khiến mặt Tang Truân đỏ ửng lên
" Đợi một thời gian nữa, em sẽ thấy giám thị Quan đau khổ đến không chịu nổi "

Nghe đến đây thì Tang Truân cũng đã thầm hiểu ra mọi người đang có âm mưu gì.

Những lời như vậy cô đã nghe qua nhiều lần, vốn chỉ là u buồn mà dẫn đến khóc rồi mất ăn mất ngủ, vậy mà mọi người lại toan tính trả thù cho cô rồi
Nhưng không hiểu vì sao, mặc dù biết như vậy là quá đáng nhưng trong lòng cô không hề có ý can ngăn gì cả, chắc là cũng bởi vì Tang Truân không thích gì giám thị Quan.

Bao năm qua học tại Cao Trung Mạc Thành, người giúp đỡ cô nhất là hiệu trưởng và người muốn dìm cô xuống nhất chính là giám thị Quan
Nói chuyện với cô thêm một lúc thì Bách Hứa Phong lại đi ra ngoài, anh dặn cô xem bài trước vì một chút nữa sẽ có tiết của anh.

Tang Truân ngồi vẫn mân mê hộp sữa được anh mua cho, một hồi sau thì Lục Nhuệ, Lý Tư Thành và Lý Tư Trác đến lớp
Mọi người cùng ngồi lại hỏi thăm xem cô đã ổn chưa.

Nói chuyện một lúc thì cũng đến giờ vào học, Bách Hứa Phong bước vào , lớp trưởng hô to để cả lớp đứng lên chào thầy
Trong tiết học vẫn như hằng ngày, ngồi thẩn thờ trong lớp ánh mắt cô luôn chỉ hướng về Bách Hứa Phong.

Lý Tư Trác thấy cô ngồi thẩn thờ như vậy thì liền đẩy tay chọc ghẹo nhưng ánh mắt của cậu nhìn Tang Truân cô cùng trìu mến khiến cho Chu Niệm ngồi bàn trên vô cùng tức giận và ghen tị.

Tại sao Tang Truân lại vừa được lòng Bách Hứa Phong mà lại còn được nuông chiều như vậy? thật không công bằng mà

Tang Truân bị Tư Trác ghẹo như vậy thì liền phản kháng lại, nhéo tay cậu một cái thật đau khiến cho miệng của Lý Tư Trác đau mà không thể thốt nên được một lời nào.

Rồi cô lại quay lại học bài
Thời gian cứ trôi như vậy, hết tiết thì Bách Hứa Phong cũng rời đi ngay vì còn phải làm việc ở quán nước.

Tang Truân chưa kịp nói với anh lời nào thì bóng dáng anh đã đi xa tít đằng kia.

Cô đành thôi, có thời gian sẽ rủ anh cùng đi chơi vậy
Tan Truân lại quay lại học tiếp các tiết cuối, tan học thì liền chạy về nhà nằm lì trong phòng chơi game.
Bách Hứa Phong đi đến chỗ làm việc nhưng anh luôn cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình từ phía sau nhưng khi anh quay lại thì lại không thấy ai.

Anh bắt đầu nghi ngờ nhưng chưa chắc chắn nên giả vờ như không quan tâm
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 28: 28: Chăm Sóc Đặc Biệt


Mọi thứ cứ trôi qua như vậy, Tang Truân thì chơi game đến đêm muộn thì bỗng thấy đói bụng.

Cô đành xuống nhà mang giày vào ra cửa hàng tiện lợi mua chút gì đó để ăn.
Bên ngoài giờ này sương xuống rất lạnh, tay chân cô đã bắt đầu run lên vì lạnh.

Vào trong cửa hàng thì cảm thấy ấm hơn vì có máy sưởi, Tang Truân đi đến lấy một phần cơm cuộn tam giác và một chai nước ngọt rồi ra thanh toán.
Bước ra ngoài ngồi ở bên băng ghế bên đường, đang ngồi ăn thì bỗng nhiên cô thấy bầu trời bỗng tối mịt.

Ngước lên thì thấy Bách Hứa Phong đang nhìn chằm chằm vào cô không chớp mắt, giật mình mém thì rơi miếng cơm đang ăn trên tay.
" Anh..

anh làm gì mà nhìn em thế!?"
" Xem một con cá nóc ăn cơm "
Bách Hứa Phong cười khì khì ngồi xuống bên cạnh cô, trông anh đang rất mệt mỏi và buồn ngủ nhưng vẫn cố giả vờ không sao.

Tang Truân lấy chai nước ngọt bên cạnh đưa cho anh.
" Uống đi, trông anh rất mệt mỏi! đấy"
Nhận lấy chai nước, anh ngập ngừng một lúc rồi mới mở ra uống một ngụm.

Nhưng gương mặt vẫn chưa có dấu hiệu đỡ hơn chút nào, có lẽ là vì làm việc đến đêm khuya như thế này, đưa lại cho Tang Truân chai nước anh mới lên tiếng.
" Cảm ơn em nhé "
" Không có gì, anh về ngủ đi ạ "
Nói rồi Tang Truân nhai nhanh miếng cơm rồi đứng lên đưa tay ra kéo anh đứng dậy đi về nhà.

Cô sợ rằng nếu không nhanh về anh sẽ ngủ gục bên đường mất.
" Đi, em về cùng anh "
Bách Hứa Phong không nói gì, nhưng vẫn đưa tay để cho cô đỡ dậy.

Hai người cùng nhau về nhà, về đến nhà anh chào tạm biệt Tang Truân rồi trở vào nhà.

Cô quay mặt lại đi về, mắt vẫn cố nhớ địa chỉ được ghi ở trên tấm bản.
Dạo bộ về, giờ này đã khuya nên trên đường rất ít người vô cùng yên tĩnh.

Về đến nhà, cô không ngủ ngay mà chơi game một lúc nữa mới chịu đi ngủ
- Sáng
Tang Truân hôm qua tận 2 giờ sáng mới ngủ nên bây giờ vốn mắt không tài nào mở lên được.

Lăn lộn một lúc, cô mới cô gắng ngồi dậy để vệ sinh cá nhân rồi đi học
Cô lao thẳng ra khỏi nhà, cố gắng chạy thật nhanh đến trường vì giờ cũng đã gần đánh trống vào học.

Vừa chạy được đến trường, đi thật nhanh lên lớp và mở cánh cửa ra đã thấy giáo viên môn Anh và Trương Túc đang đứng
" Em xin lỗi thầy, đến muộn ạ! "
" Không sao, thầy cũng vừa đến.

Em về chỗ đi "
Tang Truân đi về chỗ ngồi, ngồi xuống ghế cô thở phào một hơi.

Vừa cất cặp vào ngăn bàn xong thì đã nghe tiếng nói phía trên của giáo viên môn Anh phát ra
Ông chỉ chỉ vào Trương Túc đang đứng bên cạnh
" Thầy bây giờ cũng đã lớn tuổi, năm sau đã về hưu rồi.

Vậy nên, từ giờ thầy Trương sẽ phụ trách hộ thầy nhé, dù gì thầy ấy cũng chỉ là thực tập sinh nên các em hỗ trợ thầy ấy "
Tất cả mọi người chăm chú nhìn vẻ đẹp trai khó tìm của Trương Túc không chớp mắt, dường như mọi người không hề để tâm đến lời nói của thầy giáo
Bỗng một bạn nữ giơ tay và đứng lên, thắc mắc nhìn Trương Túc hỏi
" Um, em có biết được thầy Trương đây hình như là em trai của thầy giáo Bách đẹp trai ạ?"
Trương Túc nghe vậy thì chỉ cười gượng một cái, gì mà thầy Bách đẹp trai chứ? Có lố quá không.

Vừa định mở miệng ra trả lời thì Chu Niệm đã đứng lên nói thêm
" Đúng không thầy, thầy còn rất thân thiết với thầy ấy?"
" Thì cũng có thể gọi là như vậy, nhưng bạn học này.

Em không nên xen vào chuyện riêng tư của thầy và thầy Bách như vậy chứ"
Câu trước vẫn bình thường trả lời vậy mà câu sau khi nói thì anh lại lườm Chu Niệm một cái sắt lẹm khiến cả người cô ta run rẩy không dám nói thêm gì nữa mà ngồi xuống
Thầy giáo cũ thấy đã đến giờ vào học thì cũng trả lại tiết học cho Trương Túc rồi đi ra ngoài.

Mặc dù là anh em kết nghĩa nhưng cách dạy học của Bách Hứa Phong và Trương Túc rất giống nhau, tiết học đầu tiên sẽ không dạy gì cả mà chỉ làm quen
Trương Túc đi vòng quanh lớp chào hỏi tất cả bạn học, chỉ mới như vậy mà đã chiếm được thiện cảm của các bạn học sinh , đi đến bàn của Tang Truân và Lục Nhuệ thì anh lại nán lại lâu hơn mà nói chuyện cười đùa.
Vừa đi lên phía trên bàn của Chu Niệm và Kiều Hằng thì anh đập tay lên vai cô ta cười khẩy một cái thì thầm vào tai
" A, thì ra đây là bạn học vừa bị Tang Truân đấm đây hả? Từ giờ thầy sẽ chăm sóc đặc biệt hai em theo ý của thầy Bách nhé? "
Vai Chu Niệm run rẩy không thôi, cô không dám nói hay ngước mặt lên nhìn Trương Túc một cái nào, cô sợ sẽ phải chạm vào ánh mắt sắc lạnh như băng giá của anh
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 29: 29: Em Là Cá Nóc


Hù dọa Chu Niệm và Kiều Hằng như vậy rồi thôi, thời gian sắp tới chắc chắn anh sẽ thật sự tâm trung quan sát hai người các cô
Làm quen với học sinh một lúc như vậy thì cũng hết tiết đầu, mọi người giải lao một lúc rồi bắt đầu vào tiết học thứ hai
Trương Túc là giáo viên dạy anh văn nên anh nói chuyện như người bản sứ, mặc dù là vậy nhưng mọi người hiểu rất nhanh.

Không hề giống với giáo viên cũ
Hết giờ học, mọi người ùa nhau ra ngoài chơi còn Trương Túc thì đến phòng giáo viên tìm Bách Hứa Phong rồi cùng nhau trở lại phòng học để ngồi nói chuyện với cô và bọn Lý Tư Thành
Dù gì tiết sau cũng là tiết của Bách Hứa Phong nên anh qua lớp sớm một chút cũng không sao.

Ngồi nói chuyện nhưng Bách Hứa Phong và Trương Túc luôn tìm cách trêu ghẹo Tang Truân và Lục Nhuệ khiến hai người cười đến đau cả hàm
" Bạn học Tang Tang à, sao em uống có mỗi hộp sữa mà hai má phồng lên như cá nóc thế hả?"

Khi nghe anh nói cô là cá nóc thì Tang Truân vô cùng tức giận, cô vung tay ra nhéo lấy má của Bách Hứa Phong một cái
" Anh dám nói em là cá nóc? ra về anh biết tay! "
Đúng là thời gian trôi nhanh, vừa ngồi nói chuyện được một lúc thì đã đến tiết sau.

Trương Túc vẫy tay chào tạm biệt mọi người rồi ra về, Bách Hứa Phong quay lại bục giảng chuẩn bị bài.
Mọi người quay trở lại vào lớp chuẩn bị học bài, nhưng Tang Truân hiện tại cảm thấy phía sau mình có vài con mắt ganh ghét đố kỵ.
Nhiều bạn nữ ghét Tang Truân và Lục Nhuệ đã tạo thành một nhóm, bọn họ ghen tị vì cô và Lục Nhuệ sinh ra đã trong một già đình giàu có, tiếng tâm lẫy lừng bậc nhất ở Mạc Thành và các thành phố lân cận.

Hai người còn có một gương mặt xinh đẹp khó ai sánh được ,vậy mà lại được vây quanh bởi các người bạn tốt lại đẹp trai, có mối quan hệ thân thiết với thầy giáo Bách và thầy Trương.

Chiếm được nhiều thiện cảm của mọi người xung quanh nên bọn họ vô cùng ghét bỏ
Cảm thấy như vậy nhưng Tang Truân không quan tâm, cô chăm chú vào bài học trên bảng mà Bách Hứa Phong đang giảng, Tang Truân quyết định sẽ học hành chăm chỉ để không phụ công dạy dỗ của anh một chút nào
Tan học, Tang Truân không về cùng mọi người mà chờ Bách Hứa Phong đến phòng giáo viên cất tài liệu rồi cùng nhau về với anh.

Đến lúc anh cất và kiểm tra tài liệu xong thì trong trường dường như đã không còn ai ngoài hai người nữa.
Bách Hứa Phong ra khỏi phòng giáo viên, anh quay sang nhìn Tang Truân cười một cái rồi hai người cùng nhau ra về.

Đi bên cạnh, Tang Truân vẫn còn giận anh chuyện anh nói cô là cá nóc vừa nãy, cô lấy tay nhéo eo của Bách Hứa Phong một cái khiến anh đau điếng
" Tang Tang, sao em lại nhéo anh?"

Cô phụng phịu, lâu lắm mới có thể ở riêng với anh một lúc.

Tang Truân muốn nhõng nhẽo một chút
" Ai biểu anh gọi em là cá nóc ban nãy chứ "
Bách Hứa Phong xoa đầu cô một cái, anh thừa biết rằng cô đang nhõng nhẽo
" Thôi được rồi, bạn học Tang Tang cho anh xin lỗi nhé?".
Tang Truân miễn cưỡng gật đầu một cái rồi cả hai tiếp tục đi trên hành lang.

Cả hai thoải mái cười nói với nhau mà không để ý rằng đằng sau có một ánh mắt của một người luôn nhìn hai người từ ban nãy rồi lặng lẽ ra về bằng cửa sau
Bách Hứa Phong không hề dắt cô về nhà ngay mà dắt cô đến chỗ làm thêm của anh, nhân lúc quán không có khách mà ngồi nói chuyện với cô.
Anh hiện tại cảm thấy thời gian nói chuyện với cô quá ít nên muốn nhân tiện một chút, ấn tượng ban đầu của cô với anh chỉ là một sự lạnh lùng không một tia ấm áp nhưng càng về sau hai người thân thiết thì anh mới biết được Tang Truân rất tình cảm và nghịch ngợm
" Anh Hứa Phong, em nghe nói chủ nhiệm lớp em đến lúc thi học kỳ cũng đổi luôn rồi.

Anh đoán xem là ai?"

Cô ngồi khuấy khuấy ly nước nhìn Bách Hứa Phong đang lau quét bàn ghế, anh nghe thấy như vậy thì ngẫm nghĩ một lúc mới lên tiếng
" Không biết nữa, có thể là cô Phương dạy hóa mà cũng có thể là anh đấy "
" Gì, anh vừa vào trường không có kinh nghiệm thì sao mà làm được?"
Bách Hứa Phong cười cười, đi đến kéo ghế ra ngồi đối diện với Tang Truân.

Ánh mắt nhìn vào đồng hồ trên tay một cái rồi mới ngước lên nói với cô
" Sao lại không thể, dù gì cũng là giáo viên.

Anh có quyền được bốc thăm, nếu may mắn được làm thì anh sẽ chăm sóc thật đặc biệt cho em để báo đáp công đụng anh té ngã vào ngày đầu "
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 30: 30: Trả Dư Tiền


Tang Truân chề môi nhìn Bách Hứa Phong, không ngờ anh lại có thù dai đến thế.

Lỡ mà anh lên chức chủ nhiệm của cô thì chắc chắn cô sẽ chẳng thể lên được đại học với sự ưu ái của anh chàng giáo viên này
" Anh thù dai quá, chuyện xa như vậy mà cứ đem ra lấy cớ đầy đọa em "
Bách Hứa Phong cười một cái không nói gì, hai người ngồi chơi game với nhau vài ván rồi cũng đến giờ Tang Truân phải đi về nhà.

Đứng lên, cô lấy tiền trong cặp ra đưa cho Bách Hứa Phong
Anh nhìn mớ tiền trong tay mà cô đưa cho mình, ngước lên đã thấy Tang Truân chuẩn bị ra về.

Bách Hứa Phong liền nắm lấy tay cổ tay cô kéo lại, bị anh kéo tay Tang Truân suýt thì ngã
" Anh làm gì thế?"
" Này, sao em lần nào cũng trả dư tiền nhiều như thế chứ.

Đã dắt em đến thì sẽ mời em mà "
Tang Truân nhìn số tiền vừa đưa cho anh, cô cảm thấy thật bất cẩn.

Đã cuốn tiền vào bên trong như vậy mà lại rớt ra ngoài khiến anh phát hiện

" A..

ha, em chỉ muốn giúp đỡ anh chút thôi mà..

"
Bách Hứa Phong để lại số tiền vào trong lòng bàn tay của cô, rồi mới thả cổ tay cô ra.

Tang Truân nhất quyết không nhận lại, một lần nữa để tiền vào tay anh rồi chạy thật nhanh không để cho anh có thể bắt được
" Tang Truân "
Nghe tiếng anh gọi, cô giả vờ không nghe mà chạy thật nhanh.

Cách xa chỗ anh làm rồi thì Tang Truân mới bắt đầu đi chậm lại, rão bước về đến nhà
Mở cửa ra, trong nhà không có ai ngoài Dương Viễn vừa đi học về đang nằm trên ghế sofa xem tivi.

Thấy cô về Dương Viễn liền ngồi dậy chạy đến bên cạnh
" Chị, hôm nay bố mẹ lại đi công tác rồi ".
Tang Truân không để tâm, hai người họ cứ đi công tác như vậy.

Lần này không biết là đi bao lâu
" Họ đi bao lâu?"
" Không biết nữa, chắc khoảng 2 tháng.

Bây giờ chỉ còn em và chị, giờ chị đi làm đồ ăn cho em đi "
" Gọi đồ ăn ngoài đi "
Nói rồi Tang Truân đi lên phòng bỏ mặc Dương Viễn ở đó, cô ta cũng không tỏ ra khó chịu gì mà cầm điện thoại lên gọi thức ăn ngoài.

Tang Truân cảm thấy hôm nay Dương Viễn sao lại dễ chịu như vậy chứ? Thường ngày nó sẽ nhảy cẫn lên đòi cô làm đồ ăn ngay
Không quan tâm nữa, Tang Truân vào phòng thí liền đến tủ quần áo lấy đồ ra rồi đi vào nhà tắm.

Đến lúc tắm xong thì đã nghe tiếng Dương Viễn kêu ở dưới lầu, cầm cái khăn lau tóc đang ướt đứng từ trên lầu nhìn xuống

" Gọi gì mà lắm thế hả"
" Ai biểu chị không ra, đồ ăn đến rồi.

Xuống ăn cùng đi "
Tang Truân cũng cảm thấy hơi đói nên cũng chịu xuống ăn, lâu lâu mới thấy em gái ngoan ngoãn như vậy cơ mà
Ngồi xuống trước mặt, Tang Truân kéo lấy hộp mì ý trên bàn về phía của mình.

Mở ra thì mùi hương của mì ý sốt bò bằm thơm ngát bay vào mũi và, cô liền lấy nĩa rồi bắt đầu ăn
Chỉ lo ăn, cô không quan tâm xung quanh.

Dương Viễn từ bên trên nhìn xuống Tang Truân khẽ cười nhẹ một cái dịu dàng, ăn xong Tang Truân liền dọn dẹp rồi không nói gì liền trở về phòng thay đồ để đi chơi
Thật ra Tang Truân muốn đi dạo một chút rồi ghé ngang cửa hàng thiết kế thời trang sắp khai trương của Lý Tư Thành và Lý Tư Trác.
Tang Truân dạy một cái áo thun và quần short thoải mái vì dù gì cũng chỉ là đi dạo.

Ra khỏi nhà, cô đi dạo trên đường ngắm những luống hoa.

Đi một lúc thì đã đến trước cửa hàng thiết kế thời trang của Lý Tư Trác.
Cửa hàng thiết kế thời trang nhỏ nhắn nhưng cũng rất rộng rãi, trang trí lại rất đẹp mắt.

Tang Truân thản nhiên đi vào thì thấy Lý Tư Thành đang sắp xếp dọn dẹp bên trong tiệm.
Thấy cô đến, Lý Tư Thành liền cười tươi rồi dừng dọn dẹp, đến trước mặt giở giọng trêu ghẹo
" Chào cậu Tang Truân, đến đây là muốn giúp đỡ hay là muốn mặc đồ free.

Nói cho tớ một tiếng "
Tang Truân cười khẩy một cái rồi đi ngang mặt Lý Tư Thành đến ghế ngồi xuống khoanh tay lại
" Cậu nói vậy là có ý gì chứ, tớ có đủ tiền để mua hết cái cửa hàng của cậu.

Sao phải đến mặc ké đồ ?"
" Haha, thôi được rồi không ké thì không ké "
Đang nói chuyện vui vẻ thì từ trên lầu một chàng trai đang ngáy ngủ đi xuống, mặt vẫn lờ đờ.

Thấy Tang Truân đến thì mắt liền mở to ra bất ngờ
" Cậu đến đây làm gì?"
" Đến giúp đỡ, nếu không muốn thì tớ về "
Lý Tư Trác liền khua khua tay tỏ ý không có.

Thấy anh trai cứ ở đó trêu ghẹo Tang Truân như vậy thì Lý Tư Thành liền ném cái khăn vào trong mặt Lý Tư Trác bực tức
" Anh có nhanh đến phụ không hả?"
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 31: 31: Em Ngốc Nghếch Thế Cơ Mà


" Em làm cái gì ném khăn vào mặt anh thế hả thằng nhóc thối này "
Lý Tư Trác liền lao đến nhéo mặt Lý Tư Thành tới tấp, Lý Tư Thành không chịu thua mà cũng nhéo anh mình.

Hai người cứ ôm nhau mà nhéo khiến cho Tang Truân cười đến mức cả người đều run lên bần bật
Dù là anh trai nhưng Lý Tư Trác vẫn còn rất trẻ con còn Lý Tư Thành thì ngược lại.

Từ lúc còn nhỏ thì mỗi lần Tư Trác bị bắt nạt thì Tư Thành sẽ liền ra bảo vệ
Tang Truân xuống ghế, đi đến bên cạnh cố gỡ Lý Tư Thành và Lý Tư Trác ra khỏi nhau, dùng sức lắm mới kéo hay người con trai cao lớn này ra khỏi nhau được
" Nào, dọn dẹp.

Không đánh nhau nữa "
Nghe vậy, hai người mới chịu đứng lên lấy khăn và chổi để quét dọn nhưng vẫn không quên lườm nhau một cái.

Tang Truân cảm thấy sao bao nhiêu năm hai người mà vẫn dễ thương như vậy

Cả ba cùng nhau dọn dẹp đến tối muộn mới xong, tất cả mọi thứ trong tiệm đã hoàn hảo hết.

Chỉ còn chờ đến ngày khai trương
Thấy trời đã tối, Tang Truân tạm biệt hai người bạn rồi ra về.

Đi trên đường, cô thấy lạnh nên cố gắng đi thật nhanh về nhà.

Đang đi trên đương không để ý mà va phải vào một người trên đường, loạn choạng sắp ngã thì được người đó kéo vào người
Ngước lên thì mới thấy người mà bản thân đụng trúng chính là Bách Hứa Phong.

Anh nhìn chằm chằm vào cô, bàn tay kéo cô cũng lạnh như băng
" Em đi đường mà mắt để ở nhà sao?"
Cô bình tĩnh lại rồi đẩy Bách Hứa Phong ra nhìn vào mắt anh rồi cố biện minh nói
" Ơ anh, em thấy lạnh nên đi nhanh về nhà thôi.

Xin lỗi anh nhé "
Bách Hứa Phong nhìn thấy cô mặc áo thun mà không mặc thêm áo khoác ngoài nên cởi áo khoác của mình chùm lên cơ thể đang hơi run lên vì lạnh của cô
" Không chịu mặc thêm áo khoác, em tính làm tảng băng sao "
" Anh Hứa Phong, em không cần mặc thêm áo đâu "
Tháo áo xuống trả lại cho Bách Hứa Phong nhưng anh không nhận mà lại chùm lên người cô kéo cô đi về.

Không làn gì được, Tang Truân liền ngoan ngoãn đi theo
Đi trên đường Bách Hứa Phong chỉ thi thoảng nhìn cô chứ không nói gì.

Bây giờ chỉ mới là tầm bảy tám giờ tối mà trông anh đã vô cùng mệt mỏi, để xóa tan bầu không khí yên ắng này Tang Truân khẽ lên tiếng hỏi thăm
" Giờ vẫn còn sớm, sao trông anh mệt mỏi thế kia.

Quán đông lắm ạ?"
" Khi em về thì thật sự rất đông, có lẽ là vì tiểu thư họ Tang thường lui tới nên mọi người cũng đến thử "
Tang Truân bỗng nhiên trong lòng thấy hơi khó chịu, cô không nghĩ là mọi người lại quan tâm cô nhiều đến thế.

Nếu cô không ở đó, quán có lẽ không đông đến mức khiến anh mệt mỏi đến mức này
" Anh Hứa Phong, em nghĩ là anh nên nghĩ ngơi một ngày "
Bách Hứa Phong khẽ cười lấy tay xoa đầu cô
" Được, hôm nào anh nghĩ sẽ dắt em đi chơi xem như đền bù nhé?"
" Không không, ý em là anh nên dành thời gian để nghỉ ngơi chứ không phải dành thời gian cho em "
Nghe cô nói, Bách Hứa Phong liền quay mặt ra phía trước mà không nhìn cô nữa nhưng Tang Truân vẫn thấy mép môi anh khẽ nhếch lên hơi hé lộ hàm răng bên trong
" Thời gian nghỉ ngơi lúc nào cũng có em mà "
Mặt Tang Truân bỗng đỏ ửng lên, cô không dám nói gì nữa.

Chợt trong đầu cô hé lên suy nghĩ hay là cho anh nghỉ dạy cô vài tuần để anh có thể không cần lo chạy đến dạy cô mà phải ngủ gật nữa
" Anh, vài tuần nữa anh không cần đến dạy thêm cho em.

Anh chỉ cần đi làm rồi về nhà thôi ạ?".
" Vậy thì em có hiểu bài không, đầu óc em ngốc nghếch thế cơ mà?"

" Hiểu nhưng em không có ngốc! "
Tang Truân giận đến đỏ mặt, tay không biết lấy can đảm ở đâu nhéo vào eo của anh một lần nữa.

Bách Hứa Phong không cảm thấy đau đớn nữa, anh bận chìm đắm vào sự quan tâm của cô mất rồi
Không ngờ chỉ là một việc anh đi làm mệt mỏi ra thôi mà cũng khiến cô lo lắng đến mức này, lúc tức giận vì bị gọi là ngốc cũng đáng yêu nữa.

Thật là muốn lao tới cắn nhéo cô mà
Hai người cứ đùa cợt như vậy một lúc thì cũng đến nhà Tang Truân, cô tạm biệt anh rồi đi vào nhà mà quên cả trả lại áo khoác cho Bách Hứa Phong.

Đến lúc lên đến phòng mới chợt nhớ ra chưa trả áo cho anh
Lập tức chạy ngay ra khỏi nhà thì đã không thấy bóng dáng anh đâu nữa, Tang Truân vô cùng thắc mắc vì vừa tạm biệt anh lên phòng chưa được bao lâu mà anh đã mất tích có thật anh là người không vậy?
Tang Truân nhìn xuống chiếc áo trên tay mình thở dài một tiếng
" Thôi, tìm cách trả lại cho anh sau vậy "
Nói rồi cô quay trở lại vào nhà rồi đi lên phòng, Tang Truân treo chiếc áo của anh trên vá treo trong phòng rồi thay đồ ngủ ở nhà cho thoải mái.
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 32: 32: Viên Ngọc Nhà Họ Lý


Nằm trên giường chơi game, bỗng cô nghe thấy tiếng gõ cửa ở bên ngoài.

Không hoài nghi vì trong nhà chỉ có cô và Dương Viễn, không cô ta thì còn có thể là ai được nữa
" Chị "
" Vào đi, cửa không khóa "
Cánh cửa mở ra, Dương Viễn đi vào.

Cô ta đứng trước mặt Tang Truân, Dương Viễn biết được luật của cô chính là buổi tối không được gõ cửa làm phiền nhưng bây giờ là bất đắc dĩ mới phải làm phiền
" Chị à, em có thể mượn máy tính một chút không?"
" Làm gì?".
" Máy tính phòng em hư rồi, em cần làm bài tập gửi cho giáo viên "
Tang Truân dừng chơi game, cô đứng lên đi đến bàn học mở tủ ra lấy một cái loptop đưa cho Dương Viễn, cô không thể cho cô ta mượn máy tính được vì bên trong có nhiều bí mật
" Lấy cái này về rồi dùng đi, hôm sau trả ngay "
Dương Viễn cầm lấy cảm ơn cô một tiếng rồi ra ngoài nhẹ nhàng đóng cửa lại, Tang Truân cảm thấy hôm nay Dương Viễn rất kỳ lạ.

Sao lại đột nhiên ngoan ngoãn dịu dàng như thế
Tang Truân liền mở cửa ra kéo Dương Viễn lại, nhìn thẳng vào mắt cô ta
" Em có chuyện gì giấu sao? hay lại âm mưu gì?"
Dương Viễn bị cô kéo lại thì suýt ngã, loptop trong tay cũng không cầm vững mà mém rớt xuống sàn nhà
" Chị làm gì thế? âm mưu gì cơ?"
" Đi vào chị nói chuyện "
Tang Truân liền kéo Dương Viễn đang bất ngờ và trong phòng, cô vô cùng thẳng thắn nên có gì nói đó và thắc mắc gì sẽ làm rõ ngay chứ không để trong lòng bức rức khó chịu
Để Dương Viễn ngồi trên ghế, Tang Truân ngồi trên giường.

Ánh mắt sắc lạnh của cô một lần nữa giáng lên người của Dương Viễn
" Chị, đừng nhìn em như vậy".
" Nói đi, sao hôm nay em lại ngoan ngoãn mà không làm loạn như vậy "
Nhắc đến chuyện này, Dương Viễn bỗng nhiên mặt lại đỏ ửng trong thời tiết lạnh căm căm như hiện tại.

Hai tay châu vào nhau, thẹn thùng
" Um, em muốn thay đổi.

Em không muốn cãi nhau với chị nữa và em cũng thật sự muốn có được tình cảm của anh ấy "
Tang Truân ngẩn người, một người như Dương Viễn mà lại đem lòng thích một người nào đó sao? Anh chàng đó thật sự là ưu tú đến đâu mà chiếm được trái tim bướng bỉnh của em gái cô?
" Anh ấy? "
Dương Viễn gật đầu nhẹ, gương mặt vẫn đỏ lên thẹn thùng.

Tang Truân cảm thấy Dương Viễn hiện tại trông rất dễ thương, miệng cô khẽ rồi đi đến vỗ vai Dương Viễn.

Nếu nói thật thì em gái cô cũng không quá khó ưa, chỉ là ngày thường Tang Truân không thật sự nhìn kĩ em ấy mà chỉ phớt lờ em ấy, ghét bỏ em ấy từ lúc vừa bước vào nhà họ Tang
" Miêu tả đi, chị sẽ giúp em.

Trừ thầy giáo Bách ra, chị nhất định sẽ không nhường "
Dương Viễn cười một cái rồi nhẹ nhàng lên tiếng.
" Anh, Lý Tư Thành ạ "
Tang Truân như không thể tin vào tai mình được nữa, cái gì vậy chứ? Dương Viễn thích Lý Tư Thành, con bé này thật sự là biết chọn người.

Nhưng theo trí nhớ của cô, Lý Tư Thành chỉ thường xuyên chọc ghẹo Dương Viễn khi đến nhà chơi vậy mà từ khi nào em ấy lại thích cậu ta
" Em thích Lý Tư Thành từ bao giờ, có lẻ không lâu.

Vì lúc đầu chị thấy em thích thầy Bách cơ mà?"
Dương Viễn lắc đầu, nhìn lên ánh mắt sâu thăm thẳm như không đáy của Tang Truân đang nhìn xuống cô
" Em thích anh ấy từ lúc vừa về đây sống rồi, thầy Bách chỉ là em thấy chị thân thiết nên muốn dành thôi "
Tang Truân ngẫm nghĩ, vậy thì Dương Viễn không hề thích thầy Bách chỉ là ganh ghét.

Tang Truân thở dài một tiếng.

Lý Tư Thành không phải cứ thích là có được, anh và Tư Trác có thể được xem là viên ngọc của nhà họ Lý.

Em gái cô làm sao có thể có mối quan hệ gì đó với Lý Tư Thành đây? Dương Viễn cũng chỉ là con riêng của vợ sau bố Tang Truân thôi.
" Dương Viễn, rất khó để có thể xứng với Tư Thành.

Nhưng em có thể cố gắng tiếp cạnh cậu ấy, chị bảo em Tư Thành vừa mở một cửa hàng thiết kế thời trang, ngày hôm kia em có thể đến xem thử "
Dương Viễn nghe vậy liền vui vẻ gật đầu, hai người ngồi nói chuyện với nhau thêm một lúc.

Tang Truân viết địa chỉ cửa hàng của Lý Tư Thành vào một tờ giấy đưa cho Dương Viễn, trông cô vô cùng vui vẻ nắm lấy tay Tang Truân
Trong lúc nói chuyện, Dương Viễn liên tục nói xin lỗi vì những trò đã bày ra của mình khiến cô phải gặp rắc rối từ đó đến bên giờ.
Đến tám giờ tối, Tang Truân thấy trời đã muộn nên kêu Dương Viễn trở về phòng nghỉ ngơi.

Dương Viễn ôm chiếc loptop quay trở lại phòng ngủ làm bài tập được giáo viên giao trên lớp
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 33: 33: Món Lẩu


Tang Truân vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi chuẩn bị đi ngủ, vừa cầm điện thoại lên để sạc pin thì cô nhận dược cuộc gọi video của Bách Hứa Phong gọi đến.

Không biết giờ này tại sao anh lại gọi nên cô nhấc máy ngay
" Anh gọi em làm gì giờ này đấy? Đòi áo khoác sao "
Nhìn vào màn hình điện thoại thấy Bách Hứa Phong đang ngồi chuẩn bị ăn lẩu, anh cầm điện thoại lên quay cho cô xen.

Trong khu hình còn có Trương Túc đang say hi với cô
" Bạn học Tang Tang, vẫn còn sớm.

Em có thấy đói bụng không?"
Nghe anh nói, Tang Truân cũng sờ sờ vào bụng mình.

Cảm giác có hơi đói vì lau chùi dọn dẹp từ trưa đến giờ này vẫn chưa bỏ thêm gì vào bụng
" Có chút đói, anh còn quay cho em xem nữa thì em sẽ chạy đến ăn mất"
" Em đến đây đi "
" Được ạ?"
Bách Hứa Phong gật đầu, Tang Truân liền chào tạm biệt rồi tắt máy.

Cô thay một cái áo len và quần jean, sẵn tiện lấy chiếc áo khoác đang treo trên vá đến trả cho anh
Tang Truân ra khỏi nhà đi đến nhà Bách Hứa Phong, lần trước gặp Trương Túc ở bên ngoài được anh chỉ nhà cô vẫn còn nhớ.

Đi một lúc thì đến, cô gõ cửa
Bách Hứa Phong ra mở cửa, dắt cô vào trong tránh để cô cảm thấy lạnh, tay anh nhận lấy chiếc áo khoác trên tay cô.

Vào bên trong, trước mặt cô là một bàn lẩu thơm ngát tỏa khí nóng, Trương Túc liền kéo cô ngồi xuống ở giữa
" Tang Truân, em cứ ăn thoải mái nha.

Nhờ em mà anh mới được ăn lẩu đấy "
" Sao lại nhờ em ạ?"
" Anh trai mua lẩu là để em ăn, anh chỉ là được hưởng chung thôi "
Tang Truân nhìn qua Bách Hứa Phong đang ngồi trước mặt, anh mua lẩu là để cô ăn ư?
" Túc Túc, em nên ăn đi.

Nói nữa là má em sẽ bị nhéo đấy "
Trương Túc " hức hức " vài tiếng tỏ ý đáng thương, Bách Hứa Phong gấp một miếng bò để vào chén cho cô.
" Em cảm ơn anh "
" Ăn đi, có sức làm bài tập "
Nghe đến bài tập, mặt Tang Truân cứng đơ.

Thì ra cho cô ăn lẩu cũng chỉ là để thêm năng lượng làm bài tập, sao người con trai này lại ác độc đến mức đó chứ
" Thầy giáo Bách à, đang ăn.

Thầy có thể ngưng nói đến học hành được không? "
Trương Túc và Bách Hứa Phong phì cười
" Thôi được, nếu em có thể mũm mĩm một chút.

Bài tập sẽ không còn "
Bách Hứa Phong nói như vậy thì đánh đố cô quá, bao tử của Tang Truân căn bản không tiếp nhận thức ăn quá nhiều.

Cơ thể một năm không thể tăng lên được vài trăm gram nữa là
Trương Túc gấp một miếng nấm vào chén cho cô, cả ba vui vẻ ngồi ăn với nha và xem tivi.

Tang Truân cảm thấy ngôi nhà ngày dường như lúc nào cũng có tiếng cười, không một phút giây nào buồn bã không giống với nhà của cô chỉ thi thoảng mới có vài tiếng cười
Đến lúc cả ba ăn uống và dọn dẹp xong thì cũng đã mười giờ tối, Trương Túc thấy đã muộn không nên để cô đi về sẽ rất nguy hiểm.

Bách Hứa Phong cũng cảm thấy không yên tâm khi để cô về một mình
" Bạn học Tang Tang, trời đã tối rồi.

Em con gái không nên về muộn như thế sẽ rất nguy hiểm, em có thể ngủ lại một đêm "
Tang Truân cảm thấy hợp lý, cộng thêm sự nài nĩ của Trương Túc.

Cô cuối cùng cũng đồng ý ở lại, dù gì Trương Túc và Bách Hứa Phong rất đàng hoàng chắc chắn không có ý bậy bạ
" Vậy em ngủ ở đâu đây "
Trương Túc chỉ chỉ vào phòng Bách Hứa Phong
" Anh trai sẽ ngủ với anh, em sang phòng anh ấy ngủ tạm nhé "
Mặt Tang Truân từ từ đỏ ửng lên, Trương Túc đứng đằng sau Bách Hứa Phong khẽ cười thầm.

Anh cũng đệm thêm vào chọc ghẹo
" Em ngủ ở phòng anh hôm nay đi, chắc có thể buổi đêm mộng du qua tìm em "
Tang Truân dẹp bỏ suy nghĩ rằng hai người trước mặt cô rất đàng hoàng, có lẽ cô trở về nhà sẽ tốt hơn là ngủ ở nhà hai người thầy b**n th** này

" Em nghĩ em nên về nhà, ở với các anh nguy hiểm quá "
Bách Hứa Phong liền chạy đến giữ Tang Truân lại
" Đùa chút thôi, em ngủ ở phòng anh đi.

Yên tâm! "
Tang Truân có vẻ không mấy tin tưởng những vẫn miễn cưỡng đi vào phòng nằm ngủ.

Nằm trên chiếc giường trong phòng anh, Tang Truân ngửi được khắp căn phòng đâu đâu cũng là mùi của anh.

Nhìn xung quanh phòng một cái thì ánh mắt cô va phải một bức tranh để trên bàn
Người trong hình không ai khác chính là Tang Truân, nhìn kĩ thì hình như đây là lúc cô đang ngắm bông hoa ở công viên đêm Mạc Thành, anh chụp lén cô từ bao giờ thế này?.

Bên dưới còn có dòng chữ " Bạn học Tang Tang "
Tang Truân ngắm nhìn bức một lúc rồi lấy điện thoại ra chụp lại làm kỉ niệm, điện thoại cô sắp hết pin.

Cô lấy dây sạc mang theo trong túi ra c*m v** ổ điện bên trên đầu giường sạc điện thoại rồi nằm lên giường nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 34: 34: Quần Áo Là Của Thầy Bách


Đến sáng , Tang Truân bị đánh thức bởi tiếng gào thét của Trương Túc ở bên ngoài phòng.
" Anh trai, mau bắt nó đi! "
" Từ từ "
Tang Truân chưa hiểu gì liền chạy ra ngoài phòng để xem tại sao Trương Túc lại thét lên như vậy.

Chạy ra bên ngoài thì chỉ thấy Trương Túc đang lăn lộn trên ghế sofa với một con gián đang bị Bách Hứa Phong cầm trên tay
" Hai anh làm sao thế?"
" Xin lỗi đã đánh thức em nhé, chỉ là Túc Túc sợ gián"
Tang Truân thầm cười, cô không nghĩ rằng bình thường Trương Túc mạnh mẽ như thế vậy mà lại sợ gián.

Tang Truân cầm lấy con gián trên tay Bách Hứa Phong đem bỏ vào sọt rác ở góc nhà
" Nó bị vứt rồi, anh đừng sợ nữa "
Thấy cô bỏ nó đi rồi Trương Túc mới chịu bỏ cái gối sofa xuống rồi vào phòng thay đồ.

Tang Truân cũng quay trở lại phòng ngủ định thay đồ đi học nhưng chợt nhớ rằng đây không phải nhà mình, cô vội vàng đi ra phòng khách thì vẫn thấy Bách Hứa Phong ngồi trên ghế sofa

" Anh Hứa Phong, em không có đồ mặc đi học.

Chạy về nhà sẽ muộn mất! "
Bách Hứa Phong không hề bối rối mà bình tĩnh dắt tay cô đi vào trong phòng anh.

Bách Hứa Phong mở tủ quần áo lấy ra một chiếc áo thun và quần jean đưa cho cô
" Em mặc đỡ nhé "
Tang Truân ngại ngùng nhận lấy, nếu đi vào trường mà mặc quần áo của Bách Hứa Phong thì mọi người có nhận ra không? Nếu nhận ra thì mọi người sẽ nghĩ gì đây?
Cô đẩy anh ra khỏi phòng rồi mặc kệ tất cả mặc quần áo vào.

Tang Truân đi ra ngoài thì được Trương Túc và Bách Hứa Phong đưa cho hai quyển sách, cô mới nhớ ra hôm nay có bốn tiết của hai người này nên không cần lo lắng thiếu tập sách
Tang Truân vui vẻ nhận lấy rồi đi ra ngoài, lên xe đi học cùng Trương Túc và Bách Hứa Phong.

Ngồi trên xe, cô chỉ lo nghịch điện thoại chứ không quan tâm gì xung quanh
Đến trường, mọi người thấy cô đi cùng xe với hai thầy giáo đẹp trai nhất trường thì vô cùng bất ngờ nhưng cô vẫn thấy được những ánh mắt khó chịu, ganh ghét của vài người
Trương Túc và Bách Hứa Phong tạm biệt cô rồi vào phòng giáo viên còn Tang Truân đi lon ton về lớp.

Vào được đến lớp thì đã bị nghẹt thở bởi cái ôm chặt của Lục Nhuệ
" Ôi, Tang Tang.

Tự nhiên hôm nay tớ thấy nhớ cậu quá! "
" Gì vậy chứ, thả ra.

Nghẹt chết tớ "
Nói như vậy Lục Nhuệ mới chịu thả ra, bên cạnh đã thấy Lý Tư Thành và Lý Tư Trác cười khúc khích.

Tang Truân đến đánh vào vai hai người đó một cái
" Cười cái gì, không cứu mà để tớ chết trong cái ôm của Nhuệ Nhuệ?"
Lý Tư Trác gật đầu, lại bị Tang Truân đánh thêm một cái nữa vào vai nhưng mà lần này dùng sức nên Lý Tư Trác kêu lên vài tiếng
Tang Truân đi đến chỗ ngồi đặt hai quyển sách xuống bàn, Lục Nhuệ thắc mắc
" Gì, đi học mà đem có hai quyển sách.

Cặp cậu đâu?"
" Ở nhà rồi còn đâu nữa "
Lý Tư Thành nhìn vào quyển sách trên bàn của cô
" Sách này không phải của cậu?"
Tang Truân gật đầu, Lục Nhuệ cũng ngồi xuống.

Mũi bỗng nhiên ngửi được mùi lạ trên người Tang Truân
" Quần áo này cũng không phải của cậu?"
Tang Truân nghe vậy liền giật mình, không nghĩ rằng Lục Nhuệ lại có thể ngửi được mùi lạ trên người cô như vậy.

Nhìn sang Lục Nhuệ, cô liền chạm vào ánh mắt lạnh như băng của cô ấy
" A..

ha, thì...!đây đúng thật không phải quần áo của tớ "
Nghe đến đây, Lý Tư Thành, Lý Tư Trác và Lục Nhuệ liền bất ngờ đến không thể nói được gì.

Chắc họ bất ngờ vì một người như Tang Truân mà lại đi mặc quần áo của người khác, tủ quần áo của cô bị gì hay sao? Quần áo của Tang Truân đều là thiết kế riêng vậy mà mặc quần áo của người khác lại trông vô cùng vừa vặn
Cả ba hốt hoảng, không hẹn mà đồng thanh nói lên
" Của ai!?"
Tang Truân đưa tay lên miệng tỏ ý yên lặng, cô khẽ khàng nói
" Của thầy Bách "
Lý Tư Thành và Lục Nhuệ nghe đến thì bất ngờ đến không tả nổi nhưng rồi cũng bình tĩnh trở lại vì hai người họ thừa biết Tang Truân và Bách Hứa Phong đối xử với nhau như người trong nhà, chắc là đêm qua ở nhà Bách Hứa Phong đến muộn nên ngủ lại.

Giờ thì hai người cũng biết quyển sách trên bàn là của ai
Nhưng Lý Tư Trác gương mặt lại có chút khó chịu, anh không muốn Tang Truân mặc bất cứ đồ của ai.

Lý Tư Trác chính là vì cô mà học thiết kế, trong tủ quần áo của cô phần lớp là quần áo của được anh thiết kế riêng gửi từ nước ngoài về
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 35: 35: Dương Tiểu Thư


Lý Tư Trác cố lấy lại bình tĩnh, rồi không nói gì thêm về việc này nữa.

Cả bốn người quay trở lại những câu chuyện vui vẻ nói chuyện và đùa giỡn với nhau
Ngồi chơi một lúc thì cũng đến giờ học, bốn người lại chăm chú học hành.
Đến giờ tan học, Tang Truân và Lục Nhuệ cùng nhau ghé ngang cửa hàng thiết kế thời trang của Tư Thành và Tư Trác.

Tang Truân muốn thiết kế một chiếc váy cho sinh nhật của bản thân sắp đến
Vào trong cửa hàng, Lý Tư Trác vui vẻ lấy thước đo cho Tang Truân để bắt đầu thiết kế.

Đứng trước mặt cô, Lý Tư Trác cười cười
" Tiểu thư muốn yêu cầu chiếc váy ra sao?".
Tang Truân suy nghĩ một lúc rồi mới nói
" Váy ngắn ngang đầu gối, màu xanh lá, trễ vai, có thêm hoa nhưng vừa vừa thôi nhé.

Cảm ơn cậu, lần này bao nhiêu tiền?"
Lý Tư Thành lấy vài khúc vải ra cho anh mình rồi cũng ngồi xuống ghế sofa nghịch điện thoại
" Lần này? Từ trước đến giờ có lần nào tớ lấy tiền của cậu, xem như là quà sinh nhật nhé "
Tang Truân vui vẻ gật đầu, Lục Nhuệ cũng được đo rồi thiết kế thêm một bộ váy để dự sinh nhật của Tang Truân.

Lý Tư Trác lọ mọ cắt vải rồi để những miếng vải trên bàn, leo lên sofa ngồi chơi game cùng
Đang chơi game thì một người con gái từ bên ngoài mở cửa đi vào, Lý Tư Thành liền đứng lên chào mừng khiến Lý Tư Trác đang ngồi trên đùi té xuống đất.
" Chào em, Dương Viễn "
Nghe thấy tên Dương Viễn, tất cả mọi người đều nhìn lên bất ngờ.

Dương Viễn mặc một chiếc váy dài tay còn cầm một bó hoa, Lý Tư Thành liền đến bên cạnh dắt Dương Viễn đi vào bên trong ngồi vào ghế sofa bên cạnh chỗ mọi người
" Em chào mọi người ạ "
Cả ba không quan tâm vì đang mãi chăm chú vào ván game đang chơi.

Dương Viễn đặt bó hoa lên trên bàn, nhìn Lý Tư Thành ngại ngùng
" Em tặng cửa hàng anh bó hoa ạ "
" Cảm ơn em "
Lý Tư Thành đi vào bên trong lấy ra cho Dương Viễn một tách trà, hai người ngồi nói chuyện với nhau.

Trông Dương Viễn vô cùng vui vẻ, ba người đang nằm dài trên sofa chơi game, Lý Tư Thành hắn giọng một cái
" A.hèm, có khách.

Mọi người à "

Nghe thấy cái giọng đáng sợ của Lý Tư Thành, ba người liền ngồi ngay ngắn lại nhưng tay vẫn cầm điện thoại chơi game mà không hề bỏ xuống
Lý Tư Trác đứng lên đi đến chỗ Lý Tư Thành và Dương Viễn đang ngồi khó chịu nhìn vào cô ta với ánh mắt sắc lạnh như dao, Lý Tư Trác vẫn còn chưa quên những chuyện mà Dương Viễn gây ra cho Tang Truân trong quá khứ, kể cả Lục Nhuệ cũng như vậy
" Em trai, từ khi nào mà lại thân thiết với Dương tiểu thư vậy hả?"
Dương Viễn nghe thấy Lý Tư Trác gọi mình là " Dương tiểu thư " như vậy thì có chút sợ hãi vì cô biết rằng Tư Trác vẫn chưa quên chuyện cũ
Lục Nhuệ kết thúc ván game, cô ném một ánh mắt nhìn qua Dương Viễn đang ngồi.
" Tư Trác, để hai người đó nói chuyện.

Chúng ta ra ngoài"
Nói rồi Lục Nhuệ đứng lên nắm tay Tang Truân kéo đi, cả ba ra ngoài đi dạo.

Lý Tư Thành thấy mọi người ra ngoài với vẻ bực dộc như vậy thì nhìn Dương Viễn an ủi một chút, Lý Tư Thành cũng muốn ra ngoài với mọi người vì dù gì anh cũng chỉ xem Dương Viễn là người lạ không có gì níu giữ ở lại
" Dương tiểu thư, em về đi nhé.

Anh có việc phải ra ngoài "
Dương Viễn buồn bã gật đầu rồi nhìn theo bóng lưng Lý Tư Thành chạy vội ra ngoài.

Ánh mắt dõi theo anh không rời cho đến khi Lý Tư Thành khuất xa tầm mắt, Dương Viễn nhìn xuống hai bàn tay mình nước mắt từ từ rơi

" Chị Tang Truân nói đúng, sao mà xứng với anh ấy được "
Dương Viễn đứng lên trở về nhà nhưng cô không bỏ cuộc, nhất định Dương Viễn phải lấy được tình cản của Lý Tư Thành
Lý Tư Thành chạy ra ngoài với bạn bè của mình, thấy anh chạy tới Lục Nhuệ chề môi chọc ghẹo
" Tưởng rằng Lý thiếu gia phải ở bên cạnh an ủi Dương tiểu thư mới phải"
" Làm gì có, ở bên các cậu thôi "
Bốn người lại lấy lại biểu cảm vui vẻ cùng nhau ra đài phun nước ở công viên mua kem ăn, Tang Truân cảm thấy không nên để mọi người ghét bỏ em gái mình nên đã nói đỡ cho em mình nhưng ba người kia vẫn không có thêm thiện cảm nào
Chiều đến, bốn người tạm biệt nhau trở về nhà.

Lục Nhuệ thì được Trương Túc đón đi chơi nên không cùng Tang Truân về được
Về nhà, Tang Truân nói với Dương Viễn về việc ba người bạn của mình không mấy thiện cảm với em ấy.

Dương Viễn nói rằng sẽ dùng hành động để thay đổi, Tang Truân cũng cảm thấy lần này Dương Viễn thật sự muốn thay đổi nên rất vui mừng
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 36: 36: Thấy Đẹp Nên Mua


Tang Truân đi lên phòng, nhanh chóng thay đồ ra để giặt sạch rồi trả lại cho Bách Hứa Phong.

Trên người Tang Truân bây giờ đều là mùi của anh cả rồi
Vừa tắm ra, tóc đang ướt nước chảy xuống chiếc áo cô đang mặc.

Cầm điện thoại lên, Tang Truân thấy tin nhắn mới nhất chính là tin nhắn của Bách Hứa Phong
- Em có muốn đi mua sắm không?
Tang Truân nhìn xung quanh phòng mình xem còn thiếu thứ gì không thì còn thiếu rất nhiều thứ.

Cô nhắn lại
- Được, em cũng thiếu rất nhiều đồ
- Lát nữa anh sẽ sang đón em
Tang truân để điện thoại qua một bên rồi đi sấy tóc, quần áo của anh vẫn còn đang ngâm giặt nên sẽ trả cho anh sau vậy.

Ngồi trên bàn sấy tóc, cô nhìn vào trong gương thấy khóe môi tự nhiên cong lên trong khi cô đang không cười có lẽ là vì dạo gần đây mọi chuyện tốt lên khiến cô cười nhiều hơn.
Vừa sấy tóc xong thì bên dưới liền có tiếng nhấn chuông, nhìn xuống bên dưới thì thấy Bách Hứa Phong bên dưới.

Cô vẫy vẫy cánh tay, anh nhìn lên ý gọi cô xuống
Tang Truân khoác một chiếc áo lên và đeo một chiếc túi rồi chạy xuống dưới nhà mang giày vào chuẩn bị đi ra ngoài thì tiếng Dương Viễn từ phía sau
" Chị định đi đâu ạ?"
" Chị đi mua sắm với anh Hứa Phong, em có muốn mua gì không?"
" Chị mua hộ em một lọ sữa rửa mặt nhé, cảm ơn chị nhiều "
Tang Truân gật đầu một cái rồi chạy nhanh ra ngoài, vẫn như hằng ngày.

Gặp Tang Truân thì Bách Hứa Phong liền cười một cái rồi đỡ cô không để ngã.
Hai người đi bộ đến siêu thị vì không cách nhà bao xa, vào siêu thị Bách Hứa Phong lấy một chiếc xe đẩy rồi đi theo cô đi mua quần áo mà mỹ phẩm.

Tang Truân tung tăng chạy nhảy khiến cho anh đẩy xe theo không kịp
Bách Hứa Phong đi theo cô mà hoảng hốt, Tang Truân đúng là một tiểu thư mà nói đúng hơn là một đại gia chính gốc.

Cô mua bất cứ thứ gì cũng không cần nhìn giá, cứ thích là cô sẽ để vào xe khiến anh nhớ lại những tháng ngày trước khi ra khỏi nhà của mình
Tang Truân còn tiện tay mua thêm vài bộ quần áo tặng cho Bách Hứa Phong.
" Anh Hứa Phong, anh thấy chiếc áo này thế nào?"
" Đẹp, em sẽ mua cho ai à?"
Tang Truân vui vẻ bỏ vào trong xe, rồi tiếp tục đi lên phía trước
" Em mua cho anh ".
" Mua cho anh làm gì? "
Tang Truân quay lại nhìn Bách Hứa Phong
" Thấy đẹp nên mua "
Bách Hứa Phong phì cười rồi xoa đầu cô, anh dạy cho Tang Truân cách dùng tiền hợp lý.

Không phải cứ thích gì là mua đó như vậy sẽ rất phung phí , mua đồ của Tang Truân xong thì ghé ngang quầy giày để cho anh mua một đôi.

Bách Hứa Phong cũng mua cho Tang Truân một đôi xem như trao đổi với chiếc áo ban nãy
" Cái áo đấy không nhiều tiền, giày này thì đắt quá "
" Thấy đẹp nên mua "

Mua xong Bách Hứa Phong dắt Tang Truân ra ngoài thanh toán rồi sẽ dẫn cô đi uống nước rồi về nhà.

Anh vừa đưa thẻ ra cho bạn nhân viên để thanh toán thì Tang Truân đã nhanh tay hơn đưa một tấm thẻ đen ra cho bạ nhân viên trước anh
Thanh toán rồi Tang Truân đưa cho Bách Hứa Phong một túi đồ còn mình cầm một túi tung tăng đi ra ngoài.

Anh liền đuổi theo xách lấy túi đồ đang trên tay của Tang Truân
" Em làm sao vậy? sao lại thanh toán.

Đưa cho anh số tài khoản đi, sẽ trả lại em "
" Aizz, một số tiền nhỏ thôi.

Em mời anh đó ".
Bách Hứa Phong cố gắng xin số tài khoản của cô nhưng đều bị phớt lờ, xin không được anh đành nợ cô lần này.

Lần gặp sau nhất định sẽ mời cô một bữa tương đương
Anh cùng cô ra quán nước đối diện siêu thị, vào trong quán Tang Truân gọi một ly nước ép cam còn anh gọi một ly cà phê sữa
Hai người vừa uống vừa chơi game với nhau, bây giờ Bách Hứa Phong mới phát hiện ngoài việc học hành ưu tú ra thì cô còn chơi game rất giỏi
" Bạn học Tang Tang, em thật sự rất giỏi ngoại trừ môn toán.

Em rốt cuộc là có ý gì đây hả?"
Tang Truân cười cười lãng tránh câu hỏi của Bách Hứa Phong, cô có ý gì đâu chứ chỉ là gặp đến toán là cô sẽ nhức đầu.

Lên lớp được cũng chỉ là khoanh lụi, 5 điểm là chuyện hằng ngày, chỉ khi anh xuất hiện cô mới có thêm động lực học hành
" Tại..

tại em học không vô thôi "
" Do em không muốn học thì đúng hơn, nhưng gần đây anh thấy em có chút tiến triển.

Đáng khen, thầy giáo cũng rất vui "
Từ đằng sau, Bách Hứa Phong lấy ra một cây son đưa ra cho cô.

Tang Truân nhận lấy vô cùng trân trọng, màu son anh chọn rất hợp với cô
" Cảm ơn anh.."
" Em học giỏi hơn, em sẽ có quà.

Đêm hôm nay thời gian rảnh rỗi của anh là dành cho em, anh thật sự không có thời gian nghĩ ngơi"
Tang Truân không quá quan tâm đến lời nói của Bách Hứa Phong vì cô đang bận tâm đến cây son trên tay
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 37: 37: Bạn Học Tang Tang


Hai người nói chuyện thêm một lúc nửa thì ra về, Bách Hứa Phong dắt cô về nhà.

Tạm biệt ở cổng rồi anh trở về nhà
Tang Truân tắt hết đèn nhà, nhẹ nhàng đi lên phòng tránh làm ồn đến Dương Viễn đang ngủ hay làm gì đó trong phòng.

Lên phòng, cô soạn những thứ vừa mua ra để vào trong tủ và nhà vệ sinh chỉ để lại lọ sữa rửa mặt của Dương Viễn ở trên bàn rồi thay đồ ngủ leo lên giường nhắm mắt lại
Đến sáng Tang Truân như bình thường đi học rồi về nhà, đúng như lời hôm đó Bách Hứa Phong nói.

Cả tuần sau cũng không gặp được anh, cô muốn đến quán nước tìm anh nhưng lại sợ gây chú ý nên thôi, cũng từng đến nhà anh nhưng lại thấy anh mệt mỏi về nhà liền vào phòng nằm ngủ không ăn uống được mấy
Tang Truân gặp anh ở trên lớp cũng chỉ ở riêng với anh được đôi giờ rồi anh cũng bận.

Tang Truân âm thầm gửi đồ ăn và thức uống bổ dưỡng mà mình nấu cho Trương Túc đem về cho Bách Hứa Phong
Nghe Trương Túc kể thì anh chỉ cố ăn đồ ăn cô gửi chứ không thèm ăn đồ ăn của Trương Túc nữa.

Nghe vậy Tang Truân cố gắng làm nhiều hơn để gửi cho anh

Những ngày không có Bách Hứa Phong, Tang Truân vẫn thường lui đến cửa hàng thiết kế thời gian của Lý Tư Trác
Thời gian trôi qua nhanh như gió cũng đến thời gian Tang Truân phải thi học kỳ, sau khi thi xong sẽ nghỉ lễ Tết.

Tang Truân miệt mài ôn thi, cô muốn đạt kết quả cao để mua lấy một kì nghỉ với Bách Hứa Phong
Và cuối cùng Tang Truân cũng dành được giải nhất khối 12.

Cô vui mừng chụp lại gửi cho Bách Hứa Phong, anh xem và chúc mừng cô hẹn ngày chủ nhật sẽ cùng cô đi chơi, Lý Tư Thành hẹn cô cùng mọi người ra ngoài chơi để chúc mừng vào ngày chủ nhật nhưng cô đã từ chối hẹn sang ngày khác để đi cùng anh
Đến ngày chủ nhật, Tang Truân ăn mặc thật xinh đẹp và thoải mái rồi đi xuống nhà với Bách Hứa Phong.

Vừa xuống nhà thì thấy Dương Viễn hơi buồn bã nhìn Tang Truân
" Chị à, hơn hai tháng rồi.

Họ không về sao?"
" Em đừng lo lắng, không sao đâu.

Tết em có thể đi chơi cùng bạn, em ở đây lâu vậy rồi vẫn không chịu sống một mình sao?"
" Em thấy hơi nhớ họ "
Nói rồi Tang Truân chạy ra cổng nhà để đi chơi với Bách Hứa Phong, vừa chạy ra tới cổng thì Tang Truân đã bị anh ôm một cái
" Bạn học Tang Tang đúng là giỏi nhất ! "
Tang Truân cười khúc khích rồi được anh thả ra, hai người đi dạo phố.

Trên đường đi, Bách Hứa Phong liên tục khen thưởng cô còn mua rất nhiều đồ ăn để cô ăn bổ sung năng lượng sau những ngày ôn thi mệt mỏi
Cả ngày hôm đó, Bách Hứa Phong đưa cô đi chơi khắp nơi rồi lại đi mua sắm đồ Tết cho cô rồi cả hai cùng về nhà anh trang trí đón năm mới
Cô và Bách Hứa Phong trang trí cùng nhau trong ngôi nhà, Trương Túc đã về Hà Thành vài hôm nhưng trước đêm giao thừa sẽ trở về
" Anh à, nhà của anh sao rộng vậy hả?"
" Căn nhà này nhỏ thôi, em chạy một vòng đã hết căn nhà.

Chỉ là em lười biếng quá "
Nói vậy rồi hai người lại tiếp tục dọn dẹo và trang trí, đến cuối ngày lúc đang nằm mệt mỏi trên ghế sofa thì Bách Hứa Phong tiến lại
" Bố và dì em có ở nhà không?"
" Họ đi công tác rồi, sẽ không về.

Làm sao à?"
" Năm mới em có muốn đón tết với bọn anh không?"
Tang Truân bất ngờ, ngồi dậy hỏi lại một lần nữa
" Đón tết chung? Được hả?"
Bách Hứa Phong gật đầu, cô vô cùng vui vẻ.

Nhưng chợt nhớ ra gì đó, Tang Truân liền thắc mắc hỏi
" Anh không về nhà?"
" Đây là nhà của anh, em cũng có thể xem đây là nhà của em.

Muốn đến lúc nào cũng được"
Nhắc đến cụm từ " Đây là nhà của anh " thì ánh mắt của Bách Hứa Phong có chút buồn.

Cô thấy hình như đã nhắc đến chuyện buồn gì đấy sâu thẳm bên trong trái tim của anh nên không nhắc đến chuyện này nữa.

Thấy cũng đã tối, Tang Truân cần về nhà.

Cô đứng lên đi ra trước nhà ngồi xuống mang giày
" Anh à, em về nhé "
" Bạn học Tang Tang, em có cần anh đưa về không?"
" Không cần đâu, mà từ giờ anh có thể gọi em là Tang Tang cũng được"
" Anh thích tên Bạn học Tang Tang của em hơn, tạm biệt em.

Ngày tới lại sang nhé "
Tang Truân đứng lên chào tạm biệt Bách Hứa Phong rồi bước ra ngoài, đang đi trên đường thì từ đằng sau một người chạy lên khoác vai cô
" Hây, sao nhìn chán nản vậy "
Tang Truân giật mình quay sang thì người khoác vai cô chính là Lục Nhuệ
" Này, giật mình đó "
" Tớ vừa thấy cậu từ nhà anh Hứa Phong đi ra, hai người là mối quan hệ bạn trai bạn gái sao?"
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 38: 38: Đám Côn Đồ


Nghe câu hỏi của Lục Nhuệ, Tang Truân suy ngẫm không nói gì, ánh mắt có hơi buồn.

Rốt cuộc anh và cô thật sự là mối quan hệ gì? Thầy trò hay thân thiết quá mức?
" Không phải, không là gì cả "
Lục Nhuệ bất ngờ nhìn Tang Truân đang trầm ngâm suy nghĩ bên cạnh
" Vậy hai người thật sự không xác định mối quan hệ sao? Tang Tang à, không còn nhiều thời gian nữa đâu"
" Tớ biết nhưng làm sao đây? Anh ấy hình như thật sự chỉ xem tớ là cô bạn học thân thiết thôi "
Nói ra những lời này, Tang Truân trong lòng thật sự cũng không dám chắc chắn.

Bách Hứa Phong rất khó thấu hiểu, tâm tình của anh vô cùng khó đoán.

Đến cả Trương Túc nhiều lúc cũng chẳng thể hiểu được rằng anh đang suy nghĩ gì trong đầu
" Nhuệ Nhuệ à, tớ nghĩ rằng đến lúc gần phải rời đi khỏi Mạc Thành sẽ nói cho anh ấy biết "
Lục Nhuệ gật đầu một cái rồi ôm lấy Tang Truân vào lòng mình an ủi.

Hai người đi về nhà, Lục Nhuệ tạm biệt cô rồi trở về
Tang Truân tắm xong, ngồi trên giường ngẫm nghĩ.

Câu nói của Lục Nhuệ thật sự khiến cho cô phải suy nghĩ, đến bây giờ Tang Truân cũng chẳng thể biết được nếu cô nói rằng thích Bách Hứa Phong thì anh sẽ cảm thấy như thế nào?
Bắt đầu từ ngày mai Tang Truân sẽ vào kỳ nghỉ nên cô lại trở về như lúc chưa có anh.

Thức đến khuya, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ
Tang Truân mở mắt thức dậy vào sáng muộn, cô lấy đồ thay rồi vào nhà vệ sinh để tắm.

Tang Truân ngồi trên giường đọc sách và nghe nhạc, hôm nay cô muốn dành thời gian chăm sóc cho bản thân vì sau những ngày ôn thi mệt mỏi, mặt của cô đã nổi lên vài cục mụn nhỏ
Dương Viễn hôm nay đã ra ngoài đi chơi với bạn nên Tang Truân ở nhà một mình, cô gọi thức ăn ngoài gọi đem lên phòng vừa xem phim vừa ăn.

Cô cảm thấy ở một mình một ngày cũng không quá tệ, giống với cuộc sống trước kia nhưng hiện tại trong đầu cô có thêm một bóng hình của người con trai
Đến tối, Tang Truân một lần nữa vào nhà tắm rồi leo lên giường đi ngủ sớm.

Ngày mai cô định sẽ đến nhà Bách Hứa Phong, dạo gần đây Dương Viễn rất hay đi chơi nên Tang Truân cũng khóa cửa ra khỏi nhà với bạn bè hoặc là ở bên Bách Hứa Phong nguyên ngày vì cô thấy anh đã được nghỉ lễ
Đang đi trên đường thì Tang Truân đột nhiên bị chặn lại bởi hai người đàn ông cao lớn.

Hai người họ nháy mắt với cô rồi tay bắt đầu nhìn cô thèm thuồng
" Cô em à, sao lại đi ra ngoài giờ này sớm thế.

Có muốn đi chơi với bọn anh không hả?"
Tang Truân bực dộc, tự nhiên đang đi trên đường lại bị chặn đường bởi hai thằng côn đồ này.

Tang Truân vẫn chưa làm gì mà đứng tỏ vẻ sợ hãi xem hai thằng này tiếp theo làm gì.

Một thằng bên cạnh lấy tay nhéo mặt Tang Truân
" Da em trắng hồng như vậy, chắc chắn là con nhà tài phiệt.

Có tiện hé lộ không?"
Tang Truân ném tay hắn ta ra, ném một ánh mắt sắc bén nhìn hai thằng côn đồ, môi nhếch lên cười khẩy một cái rồi khoanh tay lại nó
" Nếu biết nhà họ Tang, chắc chắn biết đến Tang Truân tôi "
Nghe thấy tên Tang Truân, ánh mắt hai hắn ta sáng lên như gặp phải mỏ vàng.

Hai người đó liền kéo cô vào một khu ổ chuột , Tang Truân bực tức vì sợ trễ giờ, miệng cô chửi hai tên trước mặt
" Mẹ bọn mày, không muốn sống sao?"
" Ranh con, to mồm quá nhỉ! "
Nói rồi hắn đẩy cô một cái khiến cô té xuống đất.

Tên ban nãy đùa cợt với cô tiến đến vung tay định tát cho cô một cái nhưng Tang Truân đã biết trước nên né được
Cô liền đứng lên vung tay đấm cho tên côn đồ một cái thật đau khiến hắn phải lấy tay ôm mặt.

Tên bên cạnh lao đến nhưng cũng bị cô thụi một cái vào trong bụng té ngã, nhưng xung quanh khu ổ chuột này toàn chấp chứa những thành phần côn đồ
Từ đâu một đám người côn đồ xuất hiện, một tên đi đến trừng mắt nhìn cô.
" Tang tiểu thư, nhìn bề ngoài nhẹ nhàng như vậy nhưng thật sự rất mạnh mẽ đó nha"
Tang Truân vẫn giữ nụ cười khẩy trên môi, ánh mắt sắc lạnh từ ban nãy vẫn không thay đổi.
" Một đám không ra gì "
Như bị chọc đến chỗ ngứa, đám đằng sau không chịu được mà xông lên một tên đến định tát cho cô một cái
" Con ch* này "
Chưa kịp đánh thì đã bị tên cầm đầu ngăn lại, hắn lấy tay nâng khuôn mặt cô lên ngắm nghía
" Gương mặt này của nó, đáng giá hơn gấp mười lần cái mạng ch* của mày đấy "
Tang Truân không nói gì, lấy tay đấm cho hắn ta một cái thật mạnh khiến bàn tay của cô cũng phải rướm máu, đến mức những người bên cạnh cũng phải run sợ
" Đương nhiên rồi, kể cả cái áo tôi đang mặc anh cả đời làm côn đồ cũng không mua được "
Vừa định đấm cho đám kia một cái nữa thứ từ đâu giọng của Bách Hứa Phong vang lên
" Tang Truân, ngưng tay cho anh! "
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 39: 39: Mày Nói Ai


Nghe thấy giọng của anh, Tang Truân liền buông tên côn đồ ra.

Anh liền chạy đến kéo cô về phía mình, trừng mắt nhìn đám người đang run sợ Tang Truân bên cạnh
" Bọn mày có ý đồ xấu, nhưng nhận lại cái kết thê thảm như thế này?"
" Con ch* này không phải người bình thường! "
Tang Truân liền lao đến muốn đá cho bọn họ một cái nhưng bị Bách Hứa Phong nắm lại
" Mày nói ai? Còn muốn chết "
" Tang Truân, đứng yên cho anh "
Bách Hứa Phong giữ tay cô lại kéo đi ra ngoài, bỏ mặc lại đám người đang run sợ bên trong.

Anh dắt tay cô đi rất nhẹ nhàng tránh động đến vết thương, hai người đi nhanh về nhà
Vào trong nhà, anh liền đi lấy hộp cứu thương đến cho cô.

Bây giờ Tang Truân mới cảm thấy bàn tay đau ê ẩm, có lẽ là dùng quá nhiều sức đấm cái tên kia.

Đúng là không giữ được bình tĩnh với những trường hợp như thế này mà

Bách Hứa Phong đem hộp cứu thương đến, quỳ xuống dưới băng bó vết thương lại cho cô.

Giọng còn cố gắng trêu ghẹo
" Bạn học Tang Tang à, mạnh bạo quá.

Rướm máu hết rồi đây này, sao mà bán bàn tay ngọc này được nữa đây?"
Tang Truân phì cười nhìn anh
" Lúc đấm hắn ta thì không đau, nhưng bây giờ thì không nhấc lên nổi nữa rồi "
Bách Hứa Phong cười khì khì, băng bó xong anh đem cất hộp cứu thương đi rồi quay lại ngồi bên cạnh Tang Truân.
" Bọn người đó có đánh em không?"
Tang Truân lắc đầu, nhìn anh say đắm.

Gương mặt lo lắng của anh hiện tại trông đẹp trai hơn ngày thường, cô thật sự muốn ngắm anh như thế này mãi mãi
" Sáng giờ chưa ăn gì đã phải đánh đấm, có lẽ em đói rồi.

Ăn mì nhé ?"
" Được "
" Em ngồi ở đây đi, anh vào nấu cho em ngay"
Nói rồi Bách Hứa Phong quay đầu đi vào nhà bếp, nhìn theo bóng dáng anh.

Bỗng nhiên trong đầu cô lại nhớ đến câu hỏi của Lục Nhuệ, thật sự anh xem cô là gì? Đối xử đặc biệt tốt với cô như vậy, liệu anh có thích cô không?
Vừa định đi vào bếp giúp Bách Hứa Phong vì cô biết anh không giỏi những việc nấu nướng như thế này thì nghe thấy chuông điện thoại anh vang lên
" Anh à, có điện thoại "
Giọng của Bách Hứa Phong nói ở trong nhà bếp vang ra bên ngoài
" Em nghe hộ anh với "
Tang Truân cảm thấy nghe hộ điện thoại thì cũng kì cục quá nhưng nhìn vào trong bếp thấy anh đang cắt thịt không thể nghe điện thoại nên cô đành nghe điện thoại
" Alo "
Nhấc máy lên, một giọng nam vang lên
" Bách Hứa Phong! Tên nhóc thối nhà cậu đã ở đâu mấy hôm nay mà tôi gọi không nghe máy hả? "
" Um, tôi không phải Bách Hứa Phong.

Anh tìm anh ấy sao? tôi có thể đưa điện thoại cho anh ấy "
Đầu dây bên kia bỗng yên ắng một hồi lâu rồi giọng nam bên kia mới khẽ khàng lên tiếng
" Cô là ai? "
" Tôi là "
Vừa nói đến đó, Tang Truân bỗng không biết phải trả lời như thế nào mới đúng.
" Học trò anh ấy "
" Phiền cô đưa điện thoại cho Bách Hứa Phong nhé?"
" Được "
Tang Truân liền chạy vào trong bếp, đưa chiếc điện thoại cho Bách Hứa Phong rồi kéo tay áo lên giúp anh cắt thịt để cho anh nghe điện thoại.

Bách Hứa Phong không muốn cô làm vì sợ cô sẽ bị thương thêm một lần nữa nhưng lại bị cô đẩy qua một bên
" Anh lo nghe điện thoại dùm em đi "
" Tang Tang à, chờ anh một chút nhé"
Bách Hứa Phong đi ra ngoài phòng khách, ngồi trên ghế sofa ung dung nghe điện thoại nhưng ánh mắt vẫn dính vào người cô không rời.

Bên trong điện thoại một tiếng quát vang lên
" Tên nhóc thối nhà cậu, Bách Hứa Phong!"
" Ây da, Diệp Tố Kỳ à.

Chỉ có vài hôm chặn cậu thôi mà đã nóng lên như vậy rồi, không tốt một chút nào"

Trong giọng nói của Bách Hứa Phong mang theo ý cười đùa giỡn, nhưng rồi lại bắt đầu điềm tĩnh trở lại
" Ngày mai ra sân bay đón tôi và Lâm Thư.

Tôi có chuyện muốn nói với cậu "
" Được rồi, tôi sẽ ra đón.

Cúp đây"
Nói rồi Bách Hứa Phong cúp ngang điện thoại, anh vứt điện thoại sang một bên rồi chạy vào trong bếp phụ cô một tay
" Em làm nhanh thật đấy, thịt cũng đã xào xong luôn rồi mà mì anh còn chưa nấu nữa "
Tang Truân cười cười ngại ngùng vì được anh khen rồi hai người cùng nhau nấu mì rồi xào mì và ngồi ăn cùng nhau.

Đến giữa trưa, Tang Truân cũng có chút buồn ngủ nên nằm trên ghế sofa đánh một giấc đến tận chiều tối mặc kệ Bách Hứa Phong kêu cô vào trong phòng ngủ vì bên ngoài rất lạnh
Đến lúc Tang Truân thức giấc thì đã chiều tối và anh đã đi đâu đó ra ngoài, đầu của cô bỗng nhiên nhứt lên.

Nhiệt độ cơ thể cũng cao lên một chút , cô cảm thấy hơi khó chịu nên liền đi tìm thuốc.
 
Back
Top Bottom