Cập nhật mới

Ngôn Tình Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,172,639
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
AJFCJaUGLlXWboKzO5SNex4uYj80xAyI6gpVDUEVltrq83EIV8cwi1fM9wkwDywidKkiD50svJys6eRKDI1GFjxdqF_BnybVvuyJSRJjijtixRpKqAEKkhY6PCt-4XMbfg3FG4bI01D3381P9ho0I16gmG1F=w215-h322-s-no

Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Tác giả: BlueWin
Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: BlueWin

Thể loại: Truyện Teen, Ngôn Tình

Giới thiệu:

Giáo viên cấp 3 của tôi chỉ lớn hơn tôi 4 tuổi. Chuyện tình của Tang Truân cùng anh chàng Bách Hứa Phong bắt đầu.

Trích đoạn:

Ngày đầu tiên của năm học cuối cùng, năm sau Tang Truân sẽ vào vào đại học. Ngày đầu tiên đã đi trễ, trong lúc chạy đến trường Tang Truân lại đụng ngã một anh thanh niên có thân hình cao ráo rất đẹp trai chính là Bách Hứa Phong. Tang Truân không hề biết anh chàng cô vừa đụng chính là thầy giáo mới của cô...​
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 1: 1: Gặp Lần Đầu Ấn Tượng Đã Không Tốt


Ngày đầu tiên của năm học cuối cùng, năm sau Tang Truân sẽ vào vào đại học.

Ngày đầu tiên đã đi trễ, trong lúc chạy đến trường Tang Truân lại đụng ngã một anh thanh niên có thân hình cao ráo rất đẹp trai chính là Bách Hứa Phong.

Tang Truân không hề biết anh chàng cô vừa đụng chính là thầy giáo mới của cô
" Thật xin lỗi, anh có sao không?"
Bách Hứa Phong đứng dậy phủi lại quần áo, lắc đầu không nói gì.

Tang Truân thấy anh không sao thì không hỏi thêm gì liền chạy thục mạng đến trường học.

Vì buổi tối Tang Truân rất hay thức đêm nên vào buổi sáng cô thường xuyên đi trễ
Tang Truân chạy được tới trường thì thở " hộc hộc " cô cố lấy hết sức chạy lên được tới lớp, nhìn vào trong thì thật may giáo viên vẫn chưa vào.

Tang Truân tiến đến chỗ ngồi của mình, bạn thân của Tang Truân chính là Lục Nhuệ ngồi ngay bên cạnh
" Ngày nào cũng như ngày nào, cậu không thể đi sớm hơn một chút sao?"
" Không thể "
Vừa nói xong, thì từ ngoài cửa lớp thầy chủ nhiệm của lớp Tang Truân bước vào cùng với một anh thanh niên, thầy chủ nhiệm đứng trên bục giảng thông báo.

Tang Truân nhìn thấy anh thanh niên thì liền nhận ra chính là người ban nãy bản thân đụng trúng trên đường đi đến trường đây mà
Thầy chủ nhiệm thông báo rất dài nhưng trong đầu Tang Truân chỉ suy nghĩ viễn vong, nếu anh chàng đó nhận ra cô thì phải làm sao.

Cả năm lớp 12 của cô sẽ liệt mất, đồng nghĩa với việc Tang Truân không thể lên đại học.

Hết 15p thông báo của thầy chủ nhiệm Tang Truân chỉ biết được Bách Hứa Phong từ giờ sẽ là giáo viên dạy toán của lớp cô và anh chỉ mới 22 tuổi
Thông báo xong tất cả, thầy chủ nhiệm để Bách Hứa Phong ở lại rồi rời đi.

Vì là lần đầu đi dạy nên Bách Hứa Phong ở tiết học đầu không dạy gì cả, anh dành cả tiết học để làm quen với lớp.

Bách Hứa Phong đi vòng quanh lớp làm quen với mọi người thì đi đến bàn của Tang Truân, anh bỗng dừng lại nhìn chằm chằm vào Tang Truân, còn cô thì cả người đều run lên
" Bạn học này, tôi nhìn em rất quen "
Tang Truân ngước lên nhưng không dám nhìn vào mắt của Bách Hứa Phong, cô gãi gãi đầu
" A, em chào thầy ạ.

Em đây là lần đầu gặp thầy, chắc là thầy bị nhầm lẫn rồi "

Bách Hứa Phong không nói gì, anh tiếp tục đi làm quen với các bạn khác.

Hết tiết đầu, trống vào tiết hai vang lên thì Bách Hứa Phong mới bắt đầu dạy
Cách dạy của Bách Hứa Phong rất khác với các giáo viên khác.

Anh luôn chỉ ra những ví dụ điển hình để mọi người dễ hình dung , lý thuyết đối với Bách Hứa Phong không hề quan trọng
Ngồi trong lớp của Bách Hứa Phong, một người không giỏi toán như Tang Truân cũng vô cùng dễ hiểu.

Mặc dù Bách Hứa Phong giảng rất dễ hiểu nhưng một cô nàng nghịch ngợm như Tang Truân nào có quan tâm chuyện học hành
Trong tiết học, ngoài việc khen Bách Hứa Phong đẹp trai và nghịch phá cùng Lục Nhuệ thì Tang Truân chẳng làm gì khác
Bách Hứa Phong thấy Tang Truân và Lục Nhuệ trong tiết học không lo nghe giảng thì không hề có giọng trách mà chỉ nói khẽ với cô và Lục Nhuệ, Bách Hứa Phong không la mắng gì hai người bọn cô nhưng trong giọng nói của anh mang theo muôn vàn đáng sợ
" Hai người bọn em, lên bảng làm bài này cho tôi.

"
Tang Truân bất ngờ vì được gọi lên bảng, cô chẳng biết làm vì vốn dĩ nãy giờ Tang Truân không hề nghe giảng nhưng cô sợ không lên bảng làm thì sẽ bị là nên miễn cưỡng bước lên bảng

Tang Truân là người làm bài trước, nhìn vào đề trên bảng thật nhức mắt.

Cô cầm viên phấn lên viết đại một vài con số rồi đi xuống không mong đợi gì nhiều
Bách Hứa Phong đi lên xem lại bài rồi chấm thẳng cho cô số " 0 " lên trên bảng.

Lục Nhuệ bước lên, anh đưa cho cô viên phấn
Lục Nhuệ cũng như Tang Truân, chỉ viết đại vài con số.

Và rồi cũng như cô, thêm một số 0
Lục Nhuệ và Tang Truân không hề cảm thấy buồn bã, trong đầu hai người luôn chỉ có một tư tưởng " Không giỏi môn này, thì môn khác "
" Hai em chú ý bài vào cho tôi "
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 2: Chương 2


Bách Hứa Phong nói rồi tiếp tục giảng bài, Tang Truân ở đây cũng có phần sợ người thầy này nên nguyên tiết cứ ngồi đó, không nghịch ngợm gì nữa.

Tang Truân đúng là không sợ trời không sợ đất nhưng việc cấn kị đối với cô vẫn là " Giáo viên chú ý "
Ngồi ngẩn ngơ như vậy Tang Truân chỉ nhìn ra cửa sổ, ngắm nhìn những chú chim và cây hoa anh đào đang thay lá một lúc thì cũng hết tiết, đến giờ giải lao thì Tang Truân và Lục Nhuệ không đi ra ngoài chơi hay xuống canteen ăn uống gì.

Hai người chỉ ngồi trên lớp, Tang Truân và Lục Nhuệ cùng nhau đọc sách.
" Cậu thấy như thế nào về Bách Hứa Phong à không thầy Bách?"
Lục Nhuệ đóng sách lại một cái " cạch " nhìn qua Tang Truân một cái
" Không có gì đặc biệt "
Tang Truân vẫn đọc sách, Lục Nhuệ và cô là một đôi bạn thân nhưng cách nói chuyện của hai người không hề có vẻ thân thiết.

Trong trường Tang Truân và Lục Nhuệ rất nổi tiếng

Tang Truân được mọi người biết tới vì vẻ ngoài xinh xắn, nhà khá giả và đặc biệt cô rất thông minh chỉ là Tang Truân không thích sử dụng trí thông minh của mình vào môn Toán mà thôi
Còn Lục Nhuệ nổi tiếng là vì gia thế có phần giàu có cùng với vẻ ngoài xinh xắn nhưng mang nét cool ngầu, tính cách trầm tĩnh nên mỗi lúc Tang Truân nóng lên Lục Nhuệ sẽ kịp thời can cô lại
Lục Nhuệ và Tang Truân đi với nhau, chắc chắn sẽ không có cặp bạn thân nào sánh bằng.

Hai người rất khác với những cặp bạn thân ngoài kia, không nói những lời ngọt ngào, nhưng những lúc cần phương sẽ luôn xuất hiện
Không đọc sách nữa, Tang Truân cất quyển sách đang đọc gian dở vào trong cặp.

Cô nằm dài lên trên bàn thở hắc một cái, Lục Nhuệ muốn nói với Tang Truân nên học hành đàng hoàng dù gì năm nay cũng chính là năm cuối cấp.
" Tang Truân, cậu nên học hành đàng hoàng lại đi đừng nghịch ngợm nữa.

Đến tay bố mẹ cậu về việc học trên lớp thì không được hay cho lắm "
" Được rồi "
Tang Truân phớt lờ những lời nói đằng sau của Lục Nhuệ, hai mắt dần dần trĩu nặng xuống.

Đến lúc cô mở mắt trở lại thì đã hết giờ giải lao, người đánh thức Tang Truân dậy chính là Lục Nhuệ
Lục Nhuệ ném cho Tang Truân một chai nước để uống, cô chụm lấy uống một hơi.

Tiết học tiếp theo chính là Ngữ Văn, tinh thần Tang Truân hăng hái lên hẳn.

Môn học này đối với Tang Truân và Lục Nhuệ dễ cứ như ăn kẹo
Vào tiết học, Tang Truân ngâm từng giai điệu của bài thơ cô đang học.

Quả thật rất hay, giáo viên dạy văn trên bục giảng vẫn giảng bài rất hăng say.

Trong tiết học bản thân yêu thích, thời gian trôi nhanh quá
Tang Truân đang hòa bản thân vào với giai điệu của thơ và những câu ca dao thì tiếng trống tan trường vang lên
Mọi người dọn dẹp sách vở, chuẩn bị về nhà.

Còn đám con trai thì đã ùa ra như đàn ông vỡ tổ, Tang Truân cùng Lục Nhuệ ra về.

Hai người cùng nhau ra bến xe buýt để chờ xe
Thì từ xa xa Tang Truân đã thấy bóng dáng của Bách Hứa Phong, anh đi đến đứng ngay bên cạnh cô và Lục Nhuệ.

Khuôn mặt của anh tỏa sáng cùng với ánh chiều tà, nhận ra hai người Bách Hứa Phong đột nhiên lại vẫy tay trông rất thân thiện
" Hai bạn học vừa có điểm 0 đây mà"
Lục Nhuệ không thèm nhìn vào mắt của Bách Hứa Phong, cô vẫn đang lo nhìn vào điện thoại nhắn tin với ai đó
" Anh im đi, điểm 0 thôi mà "

Tang Truân bất ngờ vì thấy Lục Nhuệ nói chuyện với thầy giáo Bách như thế, cô hiểu rõ Lục Nhuệ không biết cách ăn nói thân thiện nhưng thường thì Lục Nhuệ vẫn rất lễ phép kia mà
Bách Hứa Phong xoa đầu Lục Nhuệ một cái trông hai người này rất thân thiết.

Tang Truân vô cùng thắc mắc về mối quan hệ của Lục Nhuệ và Bách Hứa Phong, nhìn qua ánh mắt của Tang Truân.

Lục Nhuệ giường như hiểu rằng cô đang muốn hỏi Cậu và thầy Bách là như thế nào
" Bách Hứa Phong chính là anh trai họ của tớ, ở bên ngoài cậu cứ gọi an ấy là Hứa Phong vẫn được "
" Anh Hứa Phong thật là anh trai họ của Lục Nhuệ ?"
Bách Hứa Phong gật đầu nhẹ một cái, giơ ngón tay lên có ý đúng vậy.

Tang Truân đã làm chị em thân thiết với Lục Nhuệ từ lúc còn nhỏ, vậy mà mỗi lần qua nhà bạn chơi cô lại không biết Lục Nhuệ còn có anh trai họ
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 3: Chương 3


Nói chuyện thêm một lúc thì chuyến xe buýt cả ba chờ đã đến.

Tang Truân và Lục Nhuệ bước lên xe đầu tiên đi thẳng về phía cuối xe ngồi xuống, Bách Hứa Phong là người lên cuối cùng.

Anh ngồi ở phía đầu xe, không nói gì
Xe buýt chạy bon bon trên đường, Tang Truân chỉ lo nhìn vào điện thoại, không quan tâm chuyện xung quanh.

Một lúc thì xe buýt dừng lại ở bến gần nhà Tang Truân, cô bước xuống rồi vẫy tay chào tạm biệt Lục Nhuệ và Bách Hứa Phong
Bách Hứa Phong cũng vẫy tay chào tạm biệt Tang Truân, ngoài việc trên lớp anh có phần đáng sợ thì ở bên ngoài anh chàng này cũng khá dễ thương và thân thiện
Tang Truân rão bước về nhà, đến khi về đến nhà đứng trước cửa cô lại không hề muốn vào.

Mặc dù cuộc sống của Tang Truân không thiếu bất cứ thứ gì nhưng bố của cô không hề cho cô tình yêu thương, mẹ của Tang Truân mất khi cô 5 tuổi, cái chết của mẹ cô chính là do bà nội cô gây ra

Bà nội Tang Truân vốn không hề thích mẹ cô vì bà đã mang thai trước khi cưới, việc mẹ cô mang thai ngoài ý muốn phải làm đám cưới sớm khiến bà nội Tang Truân vô cùng tức giận.

Đến năm Tang Truân 8 tuổi, bà nội đã cưới vợ hai cho bố cô, điều này làm cho Tang Truân rất hận bố và bà nội của mình.
Vợ sau của bố Tang Truân đã có một đứa con riêng từ trước.

Mẹ kế của cô tên là An Diêu, bà ấy đối xử với Tang Truân vô cùng tốt nhưng vẫn không thể làm xoa dịu nỗi đau mất mẹ trong lòng cô
Đứa con riêng của mẹ kế tên là Dương Viễn, tuy là mẹ con ruột nhưng tính cách hai người vô cùng khác biệt.

Mẹ kế đối xử tốt với Tang Truân bao nhiêu thì con bà ấy đối xử tệ với cô bấy nhiêu, Dương Viễn vô cùng ngang bướng, lì lợm và có tính rất hay đua đòi này kia
Tang Truân đẩy cửa bước vào, thấy bố cô và mẹ kế ngồi ở ghế sofa.

Cô đi ngang chỉ chào một cái rồi bước vội lên phòng
" Ta dạy con chào hỏi như vậy sao?"
Tang Truân không thèm trả lời câu hỏi của bố cô, vội bước lên phòng.

Cô vứt vội chiếc cặp lên bàn học, Tang Truân tiến tới tủ quần áo chọn ra một bộ đồ thoải mái nhất rồi thay vào, cô lấy một quyển sách rồi nằm lên giường đọc nó
" Cốc Cốc "
" Vào đi "
Một người phụ nữ mặc chiếc váy dài màu tím nhu bước vào, mang theo một cốc sữa và một ổ bánh mì.

Là mẹ kế của Tang Truân, bà tiến tới ngồi bên cạnh giường cô đặt chiếc khây bánh và sữa lên bàn
" Con ăn một chút nhé "
" Dì cứ để ở đấy đi, lát con ăn "

An Diêu cười hiền hậu một cái, vuốt vuốt tóc Tang Truân rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Khẽ khàng đóng cửa lại, Tang Truân cũng ngồi dậy bước xuống giường ngồi vào bàn để ăn, ăn vội cho xong rồi cô bưng khây thức ăn vừa rồi xuống bếp để dọn dẹp
Đang rửa tay thì Tang Truân đụng độ với Dương Viễn
" Chị, chị có biết thầy giáo Bách vừa mới đến không?"
" Em hỏi làm gì "
" Em rất thích thầy giáo ấy, nghe nói là giáo viên lớp chị.

Có thể giúp em làm quen không?"
" Chị không làm "
Nói rồi Tang Truân đi lên phòng, nằm lên giường và tiếp tục đọc sách.

Đang đọc thì cơn buồn ngủ lại kéo đến với Tang Truân, cất quyển sách đi cô dần dần nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ
Ở trong mơ, Tang Truân mơ thấy mẹ trở về nhưng mẹ đứng rất xe cô.

Tang Truân luôn cố tìm mọi cách để đuổi theo được hình bóng của mẹ mình, tìm kiếm sự yêu thương và quan tâm của mẹ.

Tang Truân càng đuổi theo, mẹ cô càng đi xa không thể nào ôm lấy được, cô cảm thấy bản thân vô cùng kém cõi.

Đến cả việc ôm lấy mẹ cũng làm không được, mọi thứ Tang Truân muốn sẽ đều có được vậy mà thứ cô luôn ao ước là mẹ thì không
Hằng ngày mơ thấy mẹ, nỗi nhớ nhung mẹ của Tang Truân càng nhiều thì nỗi câm hận của cô đối với bà nội cũng thế.

Trong lúc đứng thẫn thờ ra suy nghĩ trong mơ thì Tang Truân bỗng thấy mẹ đang tiến gần đến ôm lấy gương mặt cô
" Con gái của mẹ đã lớn như vậy rồi sao "
" Mẹ...!con nhớ mẹ lắm "
Tang Truân ôm lấy hình bóng mẹ cô trong mơ, chìm vào hạnh phúc chưa được bao lâu thì Tang Truân bừng tỉnh.

Hai khóe mắt của cô đã ướt đẫm, cô khóc trong khi mơ ư?
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 4: Chương 4


Ở bên phía của Bách Hứa Phong và Lục Nhuệ, xe vẫn chạy.

Được một lúc xe buýt lại dừng lần này chỉ có một mình Bách Hứa Phong đi xuống, đứng bên dưới, anh chào tạm biệt Lục Nhuệ trên xe
Bách Hứa Phong quay đầu đi về hướng nhà mình, anh đã quen với việc đơn độc một mình như vậy.

Để theo đuổi được ước mơ làm giáo viên của một mình, Bách Hứa Phong đã bỏ nhà ra đi, bỏ lại bố mẹ anh.
Anh chưa bao giờ xem nơi đó là nhà, anh chỉ xem đó là nơi ở tạm bợ.

Trong tuổi thơ của Bách Hứa Phong, ngoài những áp lực điểm số và những lời chửi mắng thậm tệ của bố mẹ anh thì không còn gì khác.

Những năm tháng ấy của Bách Hứa Phong không khác gì một địa ngục, một địa ngục trần gian đối với anh.

Nhiều lần Bách Hứa Phong đã có ý định tự tử, kết liễu một lần cho xong
Năm cấp 1, Bách Hứa Phong có một người anh kết nghĩa vô cùng thân thiết, anh ấy là nguồn sáng duy nhất khiến Bách Hứa Phong ở lại thế giới này.

Anh ấy thường xuyên dắt Bách Hứa Phong đi chơi, mua kem cho anh ăn, cả hai cùng nhau tắm ao với các bạn đồng tran lứa.

Nhưng đến khi lớn hơn, anh ấy cũng vì áp lực học hành mà tự tử, ngày nhận được tin anh mất.

Bách Hứa Phong vô cùng suy sụp, tựa như cả thế giới của anh trong một lúc đều biên mất hết vậy
Vừa đi vừa hồi tưởng như vậy thì đến nhà lúc nào Bách Hứa Phong cũng không hay, anh đẩy cửa đi vào.

Bên trong nhà không có ai, lạnh lẽo và cô đơn vô cùng, Bách Hứa Phong đi đến ghế sofa nằm xuống
" Ngày đầu tiên đi làm thật mệt mỏi"
Vừa nằm trên sofa, Bách Hứa Phong nhìn xung quanh nhà anh.

Ngôi nhà chỉ một mình anh ở nên trang trí vô cùng đơn giản và không có quá nhiều đồ đạc
Bách Hứa Phong ngồi dậy đi đến phòng lấy quần áo quyết định vào nhà vệ sinh để tắm cho khuây khỏa.

Xả vòi sen, nước chảy ào ào vào cơ thể của Bách Hứa Phong.

Vô cùng dễ chịu
Tắm xong, Bách Hứa Phong đi ra bàn làm việc ngồi xuống.

Anh đang cố tìm thêm người để làm gia sư buổi đêm kiếm thêm thu nhập, dù gì anh cũng chỉ mới là một sinh viên vừa ra trường và chuyển đến Mạc Thành sống chưa được bao lâu
Mọi chi phí thuê nhà, tiêu vặt, ăn uống, mua sắm hằng ngày vẫn chưa ổn định nên Bách Hứa Phong luôn tìm đủ chuyện làm để kiếm tiền.

Mở máy tính lên, anh thấy hồ sơ của mình đã được một người chấp nhận, anh liền lập tức nhắn tin để trao đổi với họ ngay
- Xin chào, tôi tên Bách Hứa Phong là người gia sư vừa đăng bài lúc trưa
- Chào anh, tôi muốn thuê gia sư riêng cho con gái tôi.

Anh có thể làm chứ
- Được, tôi có thể đến nhà để kèm con gái bạn vào mấy giờ
- 1 tuần 3 lần, 1 lần 3 tiếng vào lúc 7 giờ tối nhé
- Vâng, tối nay tôi sẽ đến
Lòng Bách Hứa Phong vô cùng vui mừng, cuối cùng cũng đã có nơi thuê anh rồi.

Bách Hứa Phong vui vẻ hết nguyên ngày sau đó, đến tối anh chỉnh trang lại trang phục mang giày vào đàng hoàng rồi bước ra khỏi nhà đi theo địa chỉ mà người kia đã gửi cho anh.
Đến nơi, trước mắt Bách Hứa Phong là một ngôi nhà vô cùng lớn, có hẳn 4 tầng.

Anh tiến đến nhấn chuông, một người phụ nữ tầm 40-50 tuổi ra mở cửa
" Chào cậu, mời cậu vào trong "
" Chào cô "
Bách Hứa Phong bước vào trong, theo sự chỉ dẫn đi lên lầu.

Đứng trước cửa phòng, anh gõ nhẹ vào cửa vài tiếng
" Cốc Cốc "
Một cô gái trẻ đi ra, thấy Bách Hứa Phong cô vô cùng bất ngờ không thể nói được gì.

Một lúc sau thì môi cô bé bấp bấy
" Anh Hứa Phong, anh đến đây làm gì?"
Bách Hứa Phong cũng vô cùng bất ngờ, không thể tin người thuê anh lại là mẹ của Tang Truân.

Cô học trò vô cùng nghịch ngợm nhưng cũng có phần đáng yêu, Bách Hứa Phong giở giọng trêu ghẹo
" Đến dạy học cho bạn học Tang Truân "
Nghe anh nói xong, Tang Truân né cho Bách Hứa Phong đi vào.

Cô đứng bên ngoài thì thầm to nhỏ gì đó với người phụ nữ ngoài kia
" Dì, gia sư dì thuê đây sao?"
" Đúng vậy, con ngoan học đi nhé.

Cần gì cứ gọi dì "
Tang Truân đóng cửa lại, từ từ tiến tới bàn học ngồi xuống bên cạnh Bách Hứa Phong
" Trời ơi, tự nhiên dì ấy lại thuê anh làm gia sư cho em vậy chứ "
" Em không vui gì chứ, học giỏi em sẽ không bị điểm 0 nữa chẳng phải rất tốt hay sao?"
Tang Truân rời khỏi chỗ, đi đến bên giường nằm dài xuống móc điện thoại từ trong túi ra bấm bấm gì đó
" Em không có hứng học, anh Hứa Phong anh ngồi ở đấy hết giờ thì đi về.

Dì ấy vẫn sẽ trả tiền cho anh "
Bách Hứa Phong đi đến bên giường giật lấy chiếc điện thoại trên tay Tang Truân, nhanh tay tắt máy rồi để điện thoại của cô lên một nơi thật cao
" Anh làm gì vậy, trả đây "
" Em có ngồi dậy học đàng hoàng không hả, không muốn tốt nghiệp nữa sao?"
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 5: Chương 5


" Được rồi, ngồi xuống học là được chứ gì "
Tang Truân ngồi dậy đi lại ngồi vào bàn học, Bách Hứa Phong tiến tới ngồi bên cạnh
" Em đưa sách toán của em cho anh"
Tang Truân lọ mọ tìm sách giáo khoa trong cặp ra đưa cho Bách Hứa Phong.

Anh nhìn vào quyển sách một hồi lâu rồi bắt đầu giảng dạy
Tang Truân ngồi nghe Bách Hứa Phong giảng bài vô cùng chăm chú, dù gì cũng lỡ thuê anh ta về rồi thì cũng học cho đàng hoàng một chút.

Học được tầm 1/2 giờ thì Bách Hứa Phong cho cô giải lao một lúc
Tang Truân liền đi đến chỗ Bách Hứa Phong để điện thoại cô lên
" Lấy xuống cho em "
Bách Hứa Phong đi đến lấy điện thoại xuống cho Tang Truân vô cùng dễ dàng, đối với cô chỗ đó rất cao nhưng với anh khá thấp.

Thân hình Bách Hứa Phong cao lớn mà lại vô cùng đẹp trai, Tang Truân nhìn anh không rời mắt
" Anh Hứa Phong, anh cao bao nhiêu vậy?"
" 1m86 "
" Rất cao đó nha "
Bách Hứa Phong được khen thì cười khì khì, xoa đầu Tang Truân một cái rồi trở lại bàn học tiếp tục chăm chú nhìn vào sách.

Tang Truân thì mặt có vẻ hơi đỏ vì ngại, trước giờ rất ít người xoa đầu của cô
Tang Truân nằm dài lại trên giường, lướt điện thoại xem dòng thời gian của bạn bè trong Friendlists của mình.

Tang Truân lướt thấy ảnh của Lục Nhuệ vừa đăng lên, là một bức ảnh chú mèo Vạc của cô ấy
Tang Truân liền nhấn tim và vào comment
" Vạc ơi, rời bỏ tiểu Nhuệ về với chị Tang nhé "
Lục Nhuệ liền rep lại comment của Tang Truân bằng một câu nói đùa ngay
" Vạc của Nhuệ, cấm Tang Tang chôm về nhà "
Thấy Lục Nhuệ rep comment như vậy thì Tang Truân liền cười.

Bề ngoài Lục Nhuệ không hề thân thiện hay có ý dễ gần nhưng nếu thân thiết rồi thì liền cảm thấy Lục Nhuệ cậu ấy là một người có nội tâm màu hồng, vô cùng đáng yêu
" Tang Truân, tắt điện thoại trở về bàn học "
Tang Truân không nói gì tắt điện thoại về lại chỗ cũ học cho xong.

Thật phiền phức, cô chỉ mong Bách Hứa Phong dạy cho nhanh đi rồi trở về
Bách Hứa Phong bắt đầu dạy tiếp, một lúc sau thì đã 8 giờ tối hết giờ dạy thêm
" Hết giờ rồi, anh về đi "

Bách Hứa Phong lấy trong túi ra chiếc điện thoại rồi đưa ra trước mặt cho Tang Truân
" Thêm wechat anh đi, lúc nào học sẽ nhắn "
Tang Truân không hề muốn thêm wechat với Bách Hứa Phong một chút nào nhưng nếu không thêm lúc nào anh ta đến cô sẽ không biết mà đi chơi dẫn đến bị la nên thôi Tang Truân đành cam chịu lấy điện thoại thêm wechat của Bách Hứa Phong vào và đặt biết danh là " Bách phiền phức "
Thêm wechat xong, Bách Hứa Phong đứng dậy rời đi không nói gì với Tang Truân khẽ khàng đóng cửa lại.

Tang Truân bỗng nhiên hôm nay lại muốn ngủ sớm, có lẽ là do hôm nay phải học thêm tối nên cô vô cùng buồn ngủ nên liền leo lên giường nằm.

Vừa nhắm mắt Tang Truân liền chìm vào giấc ngủ ngay
Bách Hứa Phong xuống lầu chào hỏi bố và mẹ kế Tang Truân một cái rồi rời đi.

Đi trên đường, anh tập đại vào một cửa hàng tiện lợi mua ít đồ ăn vặt rồi mới đi về
Về đến nhà, mở cửa đi vào liền thấy một chàng trau đang nằm xem tivi trên ghế sofa nhà Bách Hứa Phong , nhìn từ đằng sau bóng lưng này vô cùng quen thuộc.

Nghe có tiếng người chàng trai đó liền quay lại thấy anh thì liền ngồi dậy vui vẻ chạy đến
Chàng trai ấy chính là Trương Túc, người em trai mà anh vô cùng yêu quý.

Hai người không phải cùng cha mẹ, thật ra Trương Túc chính là đàn em khối dưới lúc Bách Hứa Phong còn đang học đại học, hai người gặp nhau ở hội trường nhiều lần rồi trở nên thân thiết.

Những năm tháng đại học khó khăn của Bách Hứa Phong luôn có Trương Túc
Bách Hứa Phong khoác vai Trương Túc đi vào trong nhà, đặt chiếc cặp lên bàn làm việc rồi ngồi lên ghế sofa giữa nhà
" Anh trai, em lại bị đuổi ra khỏi nhà rồi "
" Bị bố mẹ đuổi, em liền chạy đến Mạc Thành tìm anh sao?"
" Anh cho em ở đây với anh nhé, chẳng còn nơi nào để đi cả "
Bách Hứa Phong đứng dậy dọn dẹp lại nhà cửa không nói gì, Trương Túc thấy vẻ mặt của Bách Hứa Phong như vậy thì không nói gì, vốn Trương Túc đã quá quen vẻ mặt trầm ngâm suy nghĩ này của anh rồi
" Em ở lại cũng được, vậy thì em cũng nên tìm việc làm để chia sẻ gánh nặng với anh "
" Anh trai đừng lo, Trương Túc em đã tìm được nơi rồi "
" Em muốn làm giáo viên ở đâu? Em học khoa nào anh cũng không nhớ rõ lắm "
" Cao Trung Mạc Thành, giáo viên anh văn ạ "
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 6: Chương 6


" Thật may anh cũng vừa nhận công việc ở trường đó, có thể hỗ trợ em "
Trương Túc hào hứng, không ngờ Bách Hứa Phong lại làm việc ở ngôi trường mà anh vừa xin vào.

Hai anh em có thể cùng đi làm rồi cùng nhau về nhà, sẽ rất vui
" Anh Hứa Phong cũng dạy ở cao trung Mạc Thành thì thật may, anh có thể giúp đỡ em "
" Nhưng Trương Túc à, em chỉ mới 21 tuổi còn tận 1 năm nữa em mới ra trường mà lại chuyển đến Mạc Thành làm việc sẽ rất bất tiện "
Trương Túc nằm xuống ghế sofa, suy nghĩ một chút về lời nói của Bách Hứa Phong vừa rồi , Trương Túc học ở đại học Viên Lãng nhưng lại sống ở Mạc Thành.

Lãng Thành và Mạc Thành là hai thành phố không quá cách xa nhau
" Anh trai đừng lo, đại học Viên Lãng ở thành phố Lãng Thành ngay bên cạnh.

Thời khóa biểu em đăng ký đều là buổi sáng nên không có gì bất tiện đâu, anh cứ yên tâm "
Bách Hứa Phong đi đến dưới kệ tivi, mở tủ lấy ra một chiếc chì khóa màu vàng ném đến cho Trương Túc, anh chụm lấy chìa khóa không biết đây là chìa khóa gì, Trương Túc cầm chiếc chìa khóa lên trước mặt lắc lư ngắm nghía một chút
" Đưa thứ này cho em làm gì?"

" Nhà anh còn dư một phòng ở bên kia, đó là chìa khóa để mở cửa.

Từ giờ đó là phòng của em nên từ giờ em ngủ ở đấy nhé Trương Túc "
Nghe được lời của Bách Hứa Phong, Trương Túc vô cùng vui mừng vì bản thân được anh trai cho ở lại.

Trương Túc liền ngồi dậy chạy tới ôm Bách Hứa Phong một cái
" Cảm ơn anh trai Bách rất nhiều, yêu anh trai quá đi mất "
" Cái gì mà sến súa quá vậy hả thằng nhóc ranh này, thả ra "
Trương Túc buông tay thả cho Bách Hứa Phong đi vào phòng ngủ, anh đem vali đồ để ở góc phòng đem vào trong phòng mới.

Một căn phòng không quá lớn nhưng lại trông rất gọn gàng, đúng với tính cách thích sự gọn gàng sạch sẽ của Bách Hứa Phong
Trong phòng chỉ có một cái giường, một tủ quần áo và một bàn làm việc.

Trương Túc mở vali ra lấy quần áo để vào trong tủ quần áo rồi sắp xếp sách và laptop lên bàn làm việc, anh lọ mọ dọn dẹp lại phòng ngủ lại một lần nữa.

Đến lúc Trương Túc dọn dẹp và sắp xếp xong thì đã đêm khuya
" Chắc giờ này, anh trai ngủ rồi nhỉ ? vẫn là không nên làm phiền anh ấy "
Ngày mai, Trương Túc sẽ phải lên trường đại học sớm.

Tuần sau, anh sẽ bắt đầu đi thực tập lại trường học, Trương Túc thay một bộ quần áo ngủ rồi leo lên giường nằm ngủ, thời gian dần dần trôi qua
Sáng sớm, Trương Túc tỉnh dậy lờ mờ đi ra khỏi phòng đi vào nhà vệ sinh để vệ sinh cá nhân, tắm rửa.

Làm xong tất cả, Trương Túc trở về phòng ngủ để thay đồ.

Mang balo đi ra anh thấy Bách Hứa Phong đi ra

" Em đi đâu vậy?"
" Em lên trường đại học ạ, trưa sẽ không về "
" Đi cẩn thận "
Trương Túc ra khỏi nhà bắt xe và lên trường đại học.

Bách Hứa Phong ở đây cũng vệ sinh cá nhân rồi bắt đầu đi làm, anh mở điện thoại lên thấy tên của Tang Truân trên wechat vừa thêm hôm quá, bỗng lại vào nhắn tin cho cô
- Thức đi học, hôm nay có tiết
- Em thức lâu lắm rồi, đang ăn sáng
Tang Truân đang ngậm miếng bánh mì trong miệng vừa nhai vừa nghịch điện thoại.

Trông cô vô cùng thoải mái, vì hôm qua Tang Truân ngủ sớm nên hôm nay thức giấc tâm trạng của cô vô cùng tốt
" Ngủ sớm cũng tốt quá nhỉ "
Ăn xong miếng bánh, Tang Truân đi ra mang giày rồi bắt đầu đi ra ngoài.

Ở bên này Bách Hứa Phong cũng vừa ra ngoài, đi một lúc thì gặp Tang Truân ở trên đường
" Tang Truân "
Tang Truân nhìn lại thấy Bách Hứa Phong thì không hề muốn quay mặt lại, nhìn đến gương mặt của Bách Hứa Phong trong đầu cô toàn nhìn thấy bài tập toán.

Tang Truân giả vờ không thấy anh, cố đi nhanh nhất có thể, Bách Hứa Phong tiến đến đi bên cạnh với Tang Truân
" Sợ anh đến vậy à "
" Nhìn đến mặt anh toàn là bài tập toán.

Nên không thích nhìn "
" Có được người thầy đẹp trai như vậy không dễ đâu "
" Anh tự luyến vừa thôi "
Nói xong Tang Truân đi nhanh lên phía trước không chờ Bách Hứa Phong liền chạy một mạch đến trường.

Bách Hứa Phong không hiểu vì sao chưa quen biết Tang Truân được bao lâu nhưng mỗi khi gặp cô anh lại rất thích trêu ghẹo
" Bách Hứa Phong ơi là Hứa Phong, cô bé đáng yêu như vậy mà cứ thích trêu ghẹo mày đúng là có sở thích b**n th** mà "
Vỗ vỗ vào mặt mình vài cái như vậy rồi Bách Hứa Phong cũng tiếp tục đi đến trường
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 7: 7: Hộp Đêm Mạc Thành


Vào giờ học
Tang Truân nằm trên bàn uể oải, mặc dù lúc sáng cô vẫn rất vui vẻ vì ngủ sớm nhưng không hiểu vì sao lên đến trường thì tâm trạng ban nãy biến đâu mất.

Lục Nhuệ nhìn Tang Truân mệt mỏi như vậy thì sợ cô có việc gì buồn lòng
" Cậu làm sao à?"
" Không sao hết "
Nhìn thấy Tang Truân nói không sao nhưng vẻ mặt của cô đều hiện rõ lên tất cả, Lục Nhuệ vô cùng buồn phiền liền nghĩ ra ý tưởng hẹn Tang Truân cùng bạn bè ở hộp đêm ( quán bar) chơi
" Có muốn tối nay cùng tớ đến hộp đêm chơi không?"
" Được "
Nói như vậy tâm trạng của Tang Truân ổn hơn một chút dù gì cũng không phải gặp mặt bố.

Càng gặp mặt ông nhiều chỉ khiến Tang Truân hận ông thêm
Trống vào tiết đã vang lên, trong tiết dạy Bách Hứa Phong nhiều lần muốn bắt chuyện với Tang Truân một chút nhưng đều bị cô phớt lờ không thèm nhìn anh lấy một cái
Bách Hứa Phong không hiểu vì sao Tang Truân lại như vậy, rõ ràng ban sáng vẫn còn nói chuyện với anh kia mà.

Anh làm cô giận cái gì rồi à? đến giờ giải lao vừa dọn dẹp đồ dùng xong anh tính đi đến bắt chuyện với Tang Truân thì đã không thấy cô đâu
" Lạ thế, thường ngày tiểu Lục và Tang Truân đâu có hay ra ngoài?"
Nói rồi Bách Hứa Phong liền trở về nhà để nghỉ ngơi, hôm nay anh chỉ có hai tiết dạy.

Hết giờ giải lao Tang Truân quay lại bàn học với vẻ mặt có phần tươi tắn hơn một chút, lại tiếp tục học tập hết giờ thì đi về
Hôm nay Tang Truân không cùng Lục Nhuệ đi xe bus về mà đi bộ, tận hưởng những làn khó mát cuối thu có phần se se lạnh, Tang Truân ma sát hay bàn tay lại với nhau cho ấm rồi tiếp tục đi về nhà.

Vẫn như ngày bình thường vừa về đến nhà không nói không rằng cô chạy một mạch lên phòng đóng cửa lại
Thay một bộ quần áo mặc ở nhà, ngồi trên bàn đọc sách.

Tang Truân không có thói quen ăn bữa trưa hay bữa sáng, cả ngày cô chỉ ăn có một bữa nhưng lại vô cùng ít thói quen này duy trì từ khi mẹ Tang Truân mất, không ai chăm sóc chu đáo như mẹ nên cô dần dần không thích việc ăn uống
Đọc sách đến chiều, cảm thấy đã gần đến giờ hẹn với Lục Nhuệ.

Tang Truân nhanh nhanh chóng chóng thay một bộ độ, cô mặc một chiếc áo hai dây lửng làm lộ ra vòng eo thon không tí mỡ thừa và làn da trắng như tuyết do bẩm sinh từ mẹ của cô kết hợp với chiếc quần jean ngắn lại càng làm tôn lên chiều cao của Tang Truân
Tang Truân khoác chiếc áo mỏng đâubên ngoài rồi bước xuống lầu, đang mang giày thì từ đằng sau giọng nói của Dương Viễn vang lên
" Chị tính đi đâu?"
Tang Truân không hề quan tâm đến lời nói của Dương Viễn vẫn tiếp tục mang giày vào

" Này, chị có nghe em nói không hả?"
" Chị đi đâu không liên quan đến em, đừng xía vào chuyện của người khác "
Tang Truân nói rồi trực tiếp đi ra ngoài không hề ngoảnh mặt lại, mặc dù khôn nhìn nhưng cô vẫn có thể hình dung ra được vẻ mặt tức tối vì bị phớt lờ của Dương Viễn
Tang Truân tùy tiện bắt một chiếc taxi đang đỗ ở ven đường, ngồi vào xe.

Tang Truân vừa ngồi vào thì tài xế nhìn cô không chớp mắt nhưng Tang Truân không để tâm, quả là thiên kim tiểu thư của Tang gia vô cùng xinh đẹp
" Đến hộp đêm Mạc Thành "
Nghe theo lời của Tang Truân, tài xế chạy đến ngay hộp đêm Mạc Thành.

Bước xuống xe Tang Truân lấy tiền từ trong túi ra đưa cho bác tài, đến lúc cô quay lưng đi rồi thì ánh mắt người tài xế vẫn không rời khỏi người cô.
Bước chân vào trong hộp đêm, những người phục vụ đều bất ngờ vì Tang Truân đến.

Nghe thông tin thì đại tiểu thư nhà họ Tang không thích đến những nơi như thế này, xuống ngày chỉ biết giam mình trong phòng để đọc sách
" Tiểu thư, rất hoan nghênh cô đến không biết tiểu thư đã đặt phòng chưa ạ "
Vừa tính trả lời người phục vụ thì từ xa đã thấy Lục Nhuệ mặc một chiếc áo có hở eo cùng chiếc quần lửng giống cô đan mặc mặc kèm theo chiếc áo khoác len đi xuống, tiến tới chỗ Tang Truân.

Thấy Lục Nhuệ bước tới người phục vụ liền nhanh miệng nói
" Cô Lục, cô Tang đây đi cùng với cô?"
" Đúng "
Không để người phục vụ nói thêm gì, Lục Nhuệ liền kéo tay Tang Truân đi lên phòng, mở cửa ra thì đã thấy một vài người bạn thân thiết của hai người ngồi ở đó, một trong những người ngồi trong đó thấy Tang Truân đi vào thì liền nói
" Chào cậu Tang Truân, rất lâu không gặp "
Tang Truân và Lục Nhuệ bước đến ngồi xuống ghế, chiếc ghế ở hộp đêm này rất mềm vô cùng thoải mái
" Rất lâu không gặp cậu , Miễn Lâm "
Mọi người nói chuyện với nhau, kể về một số chuyện trong cuộc sống hiện tại và ôn về kỉ niệm năm cấp 2.

Mọi người vẫn luôn hỏi về cuộc sống của Tang Truân những năm gần đây nhưng quả thật ngoài việc đọc sách thì cuộc sống cô cũng chẳng mấy thú vị để mà có chuyện kể
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 8: 8: Quá Mức Xinh Đẹp!


Trong lúc mọi người uống ruợu thì Tang Truân lại nghịch điện thoại, cô chỉ uống một chút ruợu ngọt với Lục Nhuệ vốn dĩ cả hai không thích uống ruợu và đến những nơi như thế này nhưng bạn cũ mời thì bất đắc dĩ vẫn có thể đi
Thật trùng hợp khi Bách Hứa Phong và Trương Túc hiện cũng đang ở hộp đêm cả hai người chỉ cách nhau một bức tường nhưng lại không biết.

Bách Hứa Phong cầm điện thoại lên vào wechat hiển thị lên đầu là " Tang nghịch ngợm " biệt danh mà anh âm thầm đặt cho Tang Truân
Bách Hứa Phong nhớ đến sáng giờ vẫn chưa có cơ hội nói chuyện với cô thêm lần nào thì trong lòng bỗng muốn nhắn gì đó cô.

Lấy can đảm, anh nhắn cho Tang Truân một tin
- Em còn thức không ?
- Còn
- Em đang ở đâu vậy?, có muốn đi uống nước cùng thầy giáo không
Tang Truân bỗng thấy Bách Hứa Phong thật quái dị, đêm hôm lại rủ đi uống nước thần kinh người thầy giáo này có vấn đề sao? Nhắn lại
- Không rảnh

- Ơ kìa sao lại không rảnh
Tang Truân không thèm xem tin nhắn mà vứt thẳng chiếc điện thoại lên ghế sofa rồi đứng lên bước ra ngoài, thấy cô ra ngoài như vậy Lục Nhuệ đang nghịch điện thoại nhắn tin với ai đó bỗng nắm tay Tang Truân lại
" Cậu đi đâu? "
" Tớ ra ngoài nhà vệ sinh rửa mặt một lát "
Lục Nhuệ ném điện thoại qua một bên đứng lên cởi chiếc áo khoác len của mình mặc lên người Tang Truân tỉ mỉ cài lại từng nút áo
" Mặc vào rồi đi đi, mặc áo hai dây mà cậu chỉ mang theo cái áo mỏng như lá lúa này?"
" Được rồi được rồi, cảm ơn cậu "
Tang Truân bước ra ngoài trong lòng cảm thấy vui vui, ít ra trên thế giới này ngoài mẹ cô ra thì vẫn còn có Lục Nhuệ luôn chăm sóc và bảo vệ cô.

Lục Nhuệ trong mắt Tang Truân luôn tựa như một người mẹ thứ hai của cô vậy, chăm sóc từng chút một
Tang Truân vừa đi ra được nửa hành lang thì thấy phòng bên cạnh có một người dáng vẻ cao lớn bước ra vừa nhìn một cái Tang Truân đã nhận ra.

Đây là Bách Hứa Phong? nhìn thấy Tang Truân, anh cũng không thể tin vào mắt mình nữa
" Tang Truân, em đến nơi như thế này làm gì?"
" Đến chơi với bạn cũ, còn anh?"
" Anh cũng giống em thôi, em định đi về sao?".
" Không có, đi vệ sinh thôi "
Bách Hứa Phong nhìn xung quanh một lượt rồi nhìn lại Tang Truân, rất hiếm khi thấy cô ăn mặc thoải mái như thế này trông lại vô cùng thời thượng.

Nhìn kĩ từng đường nét trên gương mặt của cô và nhìn xuống cơ thể , quả thiên hạ đồn không sai.

Tiểu thư nhà họ Tang này quá mức xinh đẹp rồi!
Tang Truân bước đi vào nhà vệ sinh, bỏ lại Bách Hứa Phong đứng ở bên ngoài.

Trương Túc thấy anh trai mình đứng ở ngoài lâu như thế cũng đi ra hỏi thăm lúc này thì gương mặt của Bách Hứa Phong đã đỏ ửng lên từ bao giờ rồi
" Anh bị gì vậy?"
" Anh không sao, chỉ là lần đầu tiên được ngắm qua mỹ nhân của Mạc Thành này xinh đẹp đến mức nào "
Trương Túc vỗ vai Bách Hứa Phong, ngón tay chỉ chỉ về phía Tang Truân vừa đi ngang qua
" Ý anh đang nói đại tiểu thư nhà họ Tang?"
" Em biết Tang Truân à?"
Trương Túc đứng trầm ngâm một lúc, anh đang lục lại kí ức trong đầu mình.

Hình như Trương Túc đã từng tiếp xúc với Tang Truân rồi thì phải do gia đình của cô hợp tác với gia đình anh nên ít nhiều cũng có gặp mặt
" Vâng, gia đình em hợp tác với gia đình Tang Truân nên em có tiếp xúc với em ấy vài lần "
Bách Hứa Phong cảm thấy có ánh mắt đang theo dõi mình nên kéo Trương Túc vào trong phòng để nói chuyện, sợ rằng nói bên ngoài có người nghe thấy thì không hay
Tang Truân đi vệ sinh xong thì trở lại phòng, hiện tại là 10 giờ đêm và Tang Truân đã muốn đi về.

Cô kéo tay Lục Nhuệ
" Nhuệ Nhuệ, chúng ta về thôi "

Lục Nhuệ hiện tại cũng đã cảm thấy không muốn ở những nơi như thế này lâu nên bắt đầu viện có để cả hai đi về
" Hai bọn mình có việc về trước, các cậu ở lại chơi nhé "
" Về sớm vậy "
Không nói thêm gì, Lục Nhuệ nắm tay Tang Truân bước ra ngoài đi xuống đại sảnh của hộp đêm.

Những người phục vụ thấy cô và Lục Nhuệ đi ra thì lập tức cuối chào tạm biệt
" Cô Lục và cô Tang về ạ, hẹn gặp lại "
Tang Truân không nói gì chỉ gật đầu một cái, Lục Nhuệ bắt một chiếc taxi để cả hai cùng về nhà.

Ngồi trên xe, cả hai người có không gian riêng với nhau thì vô cùng thoải mái nói chuyện đủ thứ, hàn huyên với Lục Nhuệ một lúc thì cũng đã đến nhà Tang Truân
Cô vẫy tay tạm biệt Lục Nhuệ rồi bước vào trong nhà, vừa mở cánh cửa ra đã thấy bố Tang Truân chính là ông Tang Lâm ngồi ở trước nhà thấy cô về thì bực tức
" Con đi không báo trước một tiếng, em con hỏi cũng không thèm trả lời?"
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 9: 9: Bố Không Xứng Đáng!


Tang Truân phớt lờ lời nói của bố mình, vốn cô không hề muốn nói chuyện với Tang Lâm dù cô có nói gì thì ông cũng chỉ xem như cô đang nói sai rồi dẫn đến cãi nhau.

Tang Truân không hề muốn xích mích với bố ruột của mình
Thấy con gái phớt lờ lời nói của mình, Tang Lâm đứng bật dậy nắm lấy cổ tay của Tang Truân không cho cô đi lên phòng
" Con ở lại đây nói chuyện với ta! "
Tang Truân vùng tay ra khỏi bàn tay đang nắm lấy tay cô của bố mình, đành ngồi xuống với gương mặt khó chịu.
" Có chuyện gì thì bố nói nhanh đi "
" Con đây đường đường là một tiểu thư nhà họ Tang mà con lại uống ruợu và đi chơi đến giờ này ?"
Tang Truân vẫn không nói gì, cô vốn dĩ không cần cái danh xưng đại tiểu thư nhà họ Tang này.

Tự bản thân Tang Truân có thể làm mọi thứ được

" Này con có nghe ta nói gì không hả!?"
Nghe thấy tiếng bố Tang Truân ồn ào ngoài phòng khách, từ bên trong bếp An Diêu và Dương Viễn đi ra.

Dương Viễn thấy Tang Truân bị bố mắng như thế thì tâm trạng có vẻ vui vẻ chạy đến ngồi vào ghế sofa bên cạnh Tang Lâm
" Bố à, đừng la chị Tang Truân nữa ạ "
Tang Lâm vẫn không để tâm đến Dương Viễn đang ngồi bên cạnh nói gì vẫn cố gắng nhìn thẳng vào gương mặt của người con gái mang nét xinh đẹp của một người mà ông yêu thương nhất trên đời này
" Tang Truân! Mẹ con đã nhường sự sống lại cho con mà bây giờ con như vậy đó sao?"
Nghe thấy Tang Lâm nhắc đến mẹ mình, Tang Truân nãy giờ vẫn nhẫn nhịn mặc cho ông nói gì cũng được nhưng tuyệt đối đừng nhắc đến mẹ của Tang Truân.

Cô chắc chắn sẽ không bỏ qua, cùng lắm thì rời khỏi nhà
" Bố, bố có quyền nhắc đến mẹ con sao?"
Tang Lâm đập bàn lớn tiếng nói với Tang Truân, Dương Viễn và An Diêu cảm thấy sát khí từ hai người này hiện tại quá lớn vẫn chưa dám nói lời nào can ngăn
" Tại sao ta không thể nhắc đến mẹ con?"
" Bố không xứng đáng! "
Tang Lâm vô cùng bực tức vì không thể dạy dỗ đứa con gái độc nhất của mình, từ lúc mẹ Tang Truân mất thì cô đã bắt đầu xa cách với ông hơn
" Sao con dám nói ta như vậy!, vụ tai nạn năm đó chỉ là tai nạn mà con hận ta như vậy sao?"
Tang Truân không thể nhịn thêm được nữa, vụ tai nạn giao thông năm đó mẹ cô đã ôm cô vào lòng che chở khỏi chiếc xe đang lao đến hai người với tốc độ ánh sáng.

Từ lúc xuất viện về nhà, Tang Truân đã biết được vụ tai nạn đó chính là có mục đích.

Không ai khác chính là bà nội cô gây ra, Tang Truân quát lớn
" Tai nạn? vậy bố chiếc xa năm đó lao đến với mẹ con là của bà nội không hả!? "
Tang Lâm nghe được tin chiếc xe tông mẹ Tang Truân chính là do mẹ ông gây ra thì đứng bần thần không thể nói gì.

Còn Tang Truân thì bực tức đi lên phòng đóng cửa lại, từ bao giờ nước mắt của Tang Truân đã rơi đầy gương mặt, cô nhào lên giường nằm xuống bắt đầu khóc.
Khóc một lúc thì kiệt sức, Tang Truân bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

Còn Tang Lâm đêm hôm đó hông thể tin vào tai mình, đến đêm nằm trên giường ông không thể nào chợp mắt.

Nhất định Tang Lâm sẽ nói chuyện với mẹ ông
Bên đây, Bách Hứa Phong đi về vô cùng tò mò về Tang Truân.

Ngồi vào bàn làm việc trong phòng, anh mở máy tính lên gõ thông tin của Tang Truân và về gia đình họ Tang này

Bách Hứa Phong tìm được một số thông tin về Tang Truân như : Tang Truân chính là con gái độc nhất của Tang Lâm chủ tịch tập đoàn Swon, cô xinh đẹp nhưng lại vô cùng khó gần đi bên cạnh Tang Truân luôn chỉ có Lục Nhuệ đại tiểu thư nhà họ Lục , Tang Truân mang một gương mặt vô cùng xinh đẹp giống mẹ của mình chính là bà Anna.

Mẹ của Tang Truân đã mất vào năm cô 5 tuổi, Tang Truân được xem là " Thiên kim tiểu thư nhà họ Tang, mỹ nhân đẹp nhất Mạc Thành "
Bách Hứa Phong nhìn đến dòng chữ " Mẹ của Tang Truân đã mất vào năm cô 5 tuổi " thì vô cùng bất ngờ, ngày đầu anh đến dạy thêm cho Tang Truân người phụ nữ ra chào đón anh không phải mẹ của cô?
Bách Hứa Phong liền đi tìm hiểu thêm về nhà họ Tang, được cung cấp một số thông tin như : Nhà họ Tang được xem là một trong những họ hùng mạnh nhất ở Mạc Thành này, Ông Tang Lâm hiện đang là chủ tịch của tập đoàn Swon.

Vợ đầu đã mất từ rất lâu, đến bây giờ hiện thấy ông cùng một người phụ nữ khác là An Diêu đang cùng nhau chung sống với đứa con riêng của vợ là Dương Viễn chẳng lẽ tiểu thư Tang Truân không còn được ông yêu mến nữa?
Đọc đến đây thì Bách Hứa Phong không muốn xem tiếp nữa, giờ thì anh đã hiểu tính cách khó gần đó của Tang Truân từ đâu mà ra.

Luôn thấy Tang Truân đi với Lục Nhuệ có vẻ Lục Nhuệ đã ở bên cạnh cô rất lâu nên Tang Truân mới có thể không đề phòng khi bên cạnh Lục Nhuệ
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 10: 10: Sao Mắt Lại Đỏ


Đóng máy tính lại, Bách Hứa Phong mang theo tâm trạng rối bời leo lên giường ngủ.

Anh nhắm mắt lại ngủ một giấc định bụng sáng mai gặp Tang Truân trên trường sẽ tìm cơ hội bắt chuyện
- Sáng sớm hôm sau
Tang Truân thức giấc, cô lờ mờ ngồi dậy khỏi giường đi đến bên tủ lạnh quần áo lấy ra một bôi đồng phục mặc vào.

Soạn sách vở vào cặp rồi đi xuống nhà, bố Tang Truân đang ngồi ở phòng khách tâm trạng cũng không khác gì cô bây giờ
Cả đêm hôm qua, Tang Lâm thao thức không ngủ được vì ông luôn suy nghĩ về lời nói của Tang Truân, nhìn thái độ của cô lúc đó vô cùng bực tức có lẽ đã đụng đến giới hạn của cô rồi.

Thấy Tang Truân đi xuống Tang Lâm định tìm cách nói chuyện với cô để bố con trong nhà không phải xích mích
Tang Truân bước xuống nhà, Tang Lâm mở miệng nói vài câu quan tâm cố để hàn gắn lại tình cha con

" Tang Truân, hôm nay con thức sớm quá vậy"
Tang Truân đi thẳng ra trước nhà ngồi xuống mang giày, từ lúc bước xuống phòng khách Tang Truân không hề nhìn hay quan tâm đến lời nói của bố mình.

Cô không phải vì giận ông to tiếng với mình đêm hôm qua mà là vốn dĩ Tang Truân không hề muốn nói chuyện với Tang Lâm dù chỉ một từ, đối với Tang Truân mà nói thì dù một chữ bố cô thốt ra cho Tang Lâm cũng vô cùng đắt giá
Tang Truân bước thẳng ra khỏi nhà không thèm nhìn lại, Tang Lâm ở bên trong phòng khách vô cùng phiền lòng.

Cô con gái độc nhất của ông bây giờ lại chẳng muốn nói chuyện với ông nữa, càng lớn cảm thấy Tang Truân càng ít nói Tang Lâm vô cùng lo lắng cho cô nhưng không biết phải thể hiện như thế nào cho đúng
Năm Tang Truân học cấp 1, vào một buổi chiều Tang Lâm âm thầm đến muốn tạo bất ngờ cho Tang Truân thì ông bỗng thấy sau sân chơi Tang Truân bị các bạn nam bắt nạt.

Mặc dù đau đớn nhưng Tang Truân vẫn không rơi một giọt nước mắt nào mà chỉ lặng lẽ đứng lên phủi quần áo
Cảm thấy Lục Nhuệ vô cùng thân thiết với Tang Truân nhiều lần ông đã tìm đến cô bé Lục Nhuệ để hỏi chuyện và mong sẽ được cô bé nói ra gì đó về Tang Truân nhưng dù có làm thể nào thì kết quả vẫn luôn bằng không
Tang Truân ra khỏi nhà đi bộ đến trường, tình cờ bắt gặp Lục Nhuệ cũng đang mua gì đấy ở gần đó.

Tang Truân chạy đến đứng bên cạnh Lục Nhuệ, thấy cô chạy đến Lục Nhuệ vui vẻ đưa cho Tang Truân một cái bánh
" Này ăn đi "
" Cảm ơn nhé "
Tang Truân nhận lấy chiếc bánh nóng hổi từ tay của Lục Nhuệ, thổi thổi một cái rồi bắt đầu ăn.

Tang Truân và Lục Nhuệ cùng nhau đi đến trường hai người vừa ăn vừa nói chuyện
" Sao mắt lại đỏ? đêm qua cậu khóc sao "
" Phải "

" Ai dám làm cậu khóc? con nhóc Dương Viễn?"
Tang Truân lắc đầu
" Không phải, bố tớ "
" Cái gì! đã cố tránh mặt vậy rồi mà vẫn tìm được cãi cho được "
Tang Truân ngậm chiếc bánh trong miệng không nói gì nữa, dù gì cô cũng không muốn nhắc lại
" Cậu có muốn đến nhà tớ ở không? vốn dĩ bố mẹ tớ đều đi công tác ở nhà một mình cũng chán "
Tang Truân suy nghĩ một lúc, đến nhà Lục Nhuệ ở cũng tốt sẽ không phải đụng độ với cô em gái Dương Viễn lại càng không cần gặp mặt Tang Lâm và An Diêu nhưng Tang Truân rất sợ sẽ làm phiền đến cuộc sống của Lục Nhuệ
" Tớ sợ phiền đến cậu "
Lục Nhuệ khoác vai Tang Truân nói
" Phiền gì chứ, chúng ta là chị em thân thiết mà.

Đến nhà tớ ở nhé?"
" Thôi không được đâu, tớ không đến ở với cậu được nhưng mỗi khi tớ muốn đến cậu nhất định phải mở cửa cho tớ nhé "
" Được được "
Lục Nhuệ vô cùng vui vẻ, cô khoác lấy vai Tang Truân kéo đi, tâm trạng của Tang Truân bỗng nhiên cũng tốt lên hẳn chỉ cần thấy Lục Nhuệ vui vẻ thì Tang Truân cũng đã thấy vui vì vốn dĩ tiểu thư nhà họ Lục này rất ít khi vui vẻ đến thế

Cả hai cùng nhau đi đến trường, đến lớp thì Tang Truân và Lục Nhuệ vừa ngồi vào bàn học thì đã thấy bóng váng của Bách Hứa Phong xuất hiện ở cửa.

Anh tiến vào
" Anh làm gì ở đây, hôm nay không có tiết mà?"
" Ở lớp phải gọi bằng thầy "
Bách Hứa Phong đi vào thì tiến tới chỗ của Lục Nhuệ và Tang Truân đang ngồi tùy tiện lấy một cái ghế ngồi xuống.

Hiện tại lớp chưa có ai ngoài cô và Lục Nhuệ cùng thêm Bách Hứa Phong nên nói chuyện vô cùng thoải mái
" Hai em lần sau đừng đến hộp đêm, không tốt "
Lục Nhuệ đang ngồi đọc sách nghe Bách Hứa Phong nói vậy thì không chú ý đến anh nhưng miệng vẫn trả lời
" Lâu lâu đến chơi một lúc rồi về, anh ý kiến đến mức đó sao Bách thiếu gia?"
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 11: 11: Anh Sẽ Chờ


Bách Hứa Phong vẫn điềm tĩnh không hề tỏ vẻ tức giận với thái độ nói chuyện vừa rồi của Lục Nhuệ vì any biết rõ tính cách của cô
" Anh chỉ nói vậy, mong hai em đừng đến nơi đó nhiều.

Hộp đêm chứa những thành phần loại người không tốt "
" Em biết rồi "
Tang Truân nhìn Bách Hứa Phong rồi nói, Bách Hứa Phong vô cùng muốn nói chuyện riêng với Tang Truân muốn xin lỗi vì đã nhận nhầm người phụ nữ khác là mẹ của cô
" Tang Truân, em nói chuyện riêng với anh một lúc được chứ?"
Tang Truân không nói gì đứng lên tỏ ý muốn nói gì thì nhanh lên.

Anh liền đứng dậy đi theo Tang Truân, anh dắt cô ra một góc sau trường
" Ngày học hôm đó đã lỡ nhận nhầm người phụ nữ kia là mẹ em, xin lỗi nhé "
" Không sao, một chuyện bé tí mà anh cảm thấy có lỗi với em đến như vậy?"

Bách Hứa Phong gãi gãi đầu, anh cảm thấy không đúng nên muốn xin lỗi và nhờ vào việc đó để nói chuyện với cô nhiều hơn
" Anh hỏi một vài điều, em có muốn trả lời không?"
Tang Truân dựa người vào bức tường phía sau ngồi xuống , thấy cô ngồi xuống Bách Hứa Phong cũng ngồi xuống theo
" Anh hỏi gì thì nhanh lên đi "
" Em sau này muốn đỗ vào trường đại học nào?".
Tang Truân thấy câu hỏi của Bách Hứa Phong hết sức nhàm chán, như vậy mà anh cũng muốn cô ra đây ngồi nói chuyện.

Dù gì câu hỏi này cũng không có gì đáng phải giấu nên Tang Truân cũng thãn nhiên trả lời lại anh vì từ trước đến giờ rất ít ai quan tâm hỏi hang Tang Truân như thế
" Đại học Hà Thành "
" Xa như thế, thân một mình không sao chứ ?"
Bách Hứa Phong vô cùng bất ngờ vì Tang Truân lại báo danh xa như thế và Hà Thành cũng chính là nơi mà anh sinh ra
Tang Truân cũng cảm thấy người thầy giáo này cũng chỉ là muốn quan tâm học trò của mình nên không chút nghi ngờ nào, Tang Truân vẻ bề ngoài vô cùng khó tin tưởng ai đó vậy mà tâm hồn lại vô cùng ngây thơ.

Cô không nhìn ra được Bách Hứa Phong đây là muốn có được thông tin của cô cũng chính là vì mục đích nắm lấy được cô sau này
" Anh lo lắng làm gì, có Lục Nhuệ ngay bên cạnh mà.

Còn nếu không có cậu ấy thì vốn dĩ cuộc sống của em cũng luôn một mình mà "
Tang Truân vẻ mặt hiện tại không còn vui vẻ như ban đầu nữa, gương mặt trầm ngâm ra vẻ suy tư sầu não lắm
" Nếu muốn, mỗi khi buồn có thể hẹn anh ra ngoài chơi "
Nghe Bách Hứa Phong nói như vậy thì Tang Truân vô cùng bất ngờ, anh mà lại muốn mỗi khi cô buồn có thể hẹn anh ra ngoài chơi sao? Đây có phải là người thầy nghiêm khắc ngày đầu tiên đã cho cô điểm 0 đây sao
" Anh muốn cùng em đi chơi? Không sợ em sẽ làm phiền đến anh à"
" Phiền gì chứ, anh khá nhàn rỗi vì chỉ dạy mỗi lớp của em hai ngày là xong ,cả tuần anh đều rất rảnh "

Tang Truân lấy tay che mặt lại có vẻ không muốn Bách Hứa Phong thấy vẻ mặt bất ngờ của mình ngay lúc này
" Được, em sẽ làm phiền anh cả tuần vì ngày nào em cũng chẳng vui vẻ "
Nói rồi Tang Truân đứng lên rời đi, thấy cô trở về lớp thì Bách Hứa Phong cũng cố nói vọng ra để cô nghe thấy
" Được, anh sẽ chờ "
Tang Truân không hề ngoảnh mặt lại mà giơ ngón tay cái lên tỏ vẻ đồng ý.

Bỗng nhiên tim của Bách Hứa Phong đập nhanh liên tục, tại sao lúc nào ở bên cạnh Tang Truân thì Bách Hứa Phong đều không thể kiểm soát được bản thân mình.

Biến bản thân thành một thằng ngốc trước mặt cô
Tang Truân trở về lớp học, lúc cô vừa đi vào thì trống đánh vào học cũng vang lên.

Tang Truân bắt đầu trở lại với gương mặt lạnh
Bách Hứa Phong ngồi ở đấy để định thần lại rồi mới đứng dậy trở về nhà.

Vừa bước ra khỏi khu vực sau trường khi đã bắt gặp phải giám thị khó nhất trường chính là thầy Quan

" Thầy Bách, cậu làm gì ở đằng sau khu vực trường thế kia?"
Gặp phải thầy Quan, Bách Hứa Phong liền giật mình không hiểu bản thân sao lại gặp phải người giám thị khó tính này không biết, đáng ra anh nên ngồi ở trong đấy một lúc nửa rồi leo rào ra cho xong
" A, thầy Quan tôi chỉ là thấy có gì đó ở sau khu vực trường nên muốn ra xem thử thôi.

Thầy không cần bận tâm "
Giám thị Quan và Bách Hứa Phong vốn không ưa gì nhau, ông ganh ghét vì vừa vào trường thì Bách Hứa Phong đã được hiệu trưởng ưu ái đủ điều nên luôn tìm cách gây khó dễ anh vì vốn hiệu trưởng của Cao trung Mạc Thành này biết xuất thân thật sự của Bách Hứa Phong nên mới đặc biệt ưu ái sợ rằng đắc tội với Bách Giao Hưng chính là bố của Bách Hứa Phong
Nhưng chắc hiệu trưởng không hề biết chuyện Bách Hứa Phong chính là đứa con bỏ nhà ra đi mà Bách Giao Hưng luôn xem là nghịch tử
Giám thị Quan " hừ " một tiếng rồi tiếp tục đi, Bách Hứa Phong thì quay mặt đi về hướng ngược lại để đi ra cửa về nhà
" Ông giám thị Quan này đúng là đáng ghét, chỉ dám dọa tôi chứ thử đụng tay mà xem.

Bách Hứa Phong tôi liều mạng với ông một lần "
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 12: 12: Vẫn Là Không Nên Vào Bếp


Hôm nay không có tiết dạy nào, chỉ có dạy thêm cho Tang Truân vào tối nay nên Bách Hứa Phong vô cùng rảnh rỗi không có chuyện gì làm.

Anh muốn đi chơi một lúc nhưng lại không biết phải đi đâu nên đành về nhà
Về đến nhà, Bách Hứa Phong dọn dẹp lại nhà cửa một chút rồi lại nằm lên giường chơi game để giết thời gian.

Nằm chơi một lúc không để ý thì trời đã chiều lúc nào không hay, biết rằng Trương Túc sắp về nên Bách Hứa Phong lật đật chạy vào bếp để làm thức ăn tối sợ rằng em trai về sẽ đói
Loay hoay ở trong bếp một lúc mới có thể chiên được miếng thịt nhưng trông nó có vẻ không được đẹp mắt, Bách Hứa Phong thật sự không giỏi việc nấu nướng này.

Thời sinh viên anh chỉ biết nấu mì còn không ăn mì thì lại cùng Trương Túc ra ngoài ăn.

Chuyện nấu nướng trong nhà luôn một tay của Trương Túc lo nhưng anh vẫn thường xuyên vắng nhà vì việc học nên Bách Hứa Phong chỉ biết ăn mì gói qua ngày như bao sinh viên nghèo khác
Ở trong bếp Bách Hứa Phong không biết phải làm sao khi bếp lửa ngày càng lớn và miếng thịt đang có dấu hiệu của cháy khét thì từ ngoài cửa đã nghe tiếng Trương Túc về, Bách Hứa Phong vô cùng mừng rỡ vì vị cứu tinh của anh đã trở về
" Ôi Túc Túc của anh đã trở về, giúp đỡ anh trai với.

Nó sắp cháy rồi! "

Vừa nói Bách Hứa Phong vừa chỉ chỉ vào trong bếp.

Nghe thấy mùi khen khét, Trương Túc liền vứt cái cặp lên ghế sofa rồi chạy vào trong bếp
" Ôi, anh Hứa Phong.

Miếng thịt anh chiên cháy đen hết rồi "
Nghe thấy Trương Túc nói như vậy, Bách Hứa Phong cũng chạy vào nhìn vào trong thì hình dạng của miếng thịt đã đen thui không thể nhận dạng được nữa rồi.

Bách Hứa Phong không biết phải làm sao nên đành gãi gãi đầu định bụng sẽ ra ngoài ăn
" Anh em mình vẫn là nên ra ngoài ăn thôi "
Trương Túc vô cùng chán nản anh trai của mình, lấy tay đập lên trán.
" Anh vào thay đồ đi, em cũng thay đồ rồi ra ngoài ăn.

Lần sau anh không cần vào bếp, em sẽ lo việc này cho anh giống lúc đại học "
Nhất trí, Bách Hứa Phong liền trở lại phòng để thay đồ.

Anh sau này vẫn là không nên vào bếp thì hơn vậy
Thay đồ xong, Bách Hứa Phong khoác lên người một chiếc áo ấm rồi tiện tay mang theo điện thoại bỏ vào trong túi áo.

Cùng Trương Túc ra ngoài ăn ở nhà hàng gần trung tâm thành phố, ăn xong sẽ sang nhà Tang Truân để dạy
Vào quán, hai người ngồi vào chỗ ở gần cửa sổ tầng 2 ,trong lúc đang gọi món ăn trong menu thì Bách Hứa Phong thấy một bóng dáng rất quen thuộc.

Dáng người này không ai khác chính là Tang Truân
Thấy cô bước vào trong nhà hàng một mình, Bách Hứa Phong muốn Tang Truân đến ăn cùng với anh nên đứng lên đi tới phía của Tang Truân.

Thấy anh tiến tới, Tang Truân bất ngờ
" Anh Hứa Phong?"

" Chào em, sao lại đến một mình "
Tang Truân bối rối nói
" Em muốn đến ăn nhưng thật tiếc, hết bàn rồi "
Nghe Tang Truân nói như vậy, Bách Hứa Phong cảm thấy có thể lấy chuyện này để cùng cô ăn tối
" Em đến bàn của anh cùng ăn nhé?"
" Có..

có phiền anh lắm không ?"
" Không sao, em đến ngồi chung đi "
Bách Hứa Phong dắt Tang Truân đến bàn của mình và Trương Túc đang ngồi.

Thấy Tang Truân đi đến thì Trương Túc bất ngờ, không nghĩ rằng tiểu thư họ Tang lại cùng họ ngồi ăn tối, Bách Hứa Phong kéo ghế ra cho cô ngồi
" Làm phiền rồi "
Trương Túc vui vẻ
" Không phiền đâu Tang Truân à, dù gì anh và em cũng từng ngồi ăn chung rồi mà "
" Anh là Trương thiếu ạ?"
Trương Túc thấy Tang Truân sau bao nhiêu năm vẫn còn nhận ra anh thì vô cùng vui vẻ gật đầu.

Đưa menu đến trước mặt của Tang Truân
" Em chọn món đi "

Tang Truân cầm lấy menu trên tay một lúc lâu thì cuối cùng cũng chọn được món.

Chọn xong thì để lại menu ra giữa bàn, hành động vẫn nhẹ nhàng thanh lịch.

Quả là phong thái của một tiểu thư con nhà giàu, Trương Túc đánh giá vô cùng cao về cô gái Tang Truân này
Trương Túc gọi phục vụ ra để gọi món, ngồi chờ một lúc thì các bạn nhân viên lần lượt đem món ăn mà cả ba gọi ra ngoài bàn.

Từng món ăn được trang trí bắt mắt trông vô cùng đẹp vừa nhìn đã muốn ăn ngay, nhà hàng họ chọn là nhà hàng 3 sao thôi nhưng từ cách phục vụ của các bạn nhân viên lẫn cách trang trí món ăn của những đầu bếp như thế này đã là quá với mong chờ ban đầu khiến cả ba vô cùng hài lòng
Ba người bắt đầu ăn uống, Tang Truân chỉ gọi một phần Spaghetti nhỏ chứ gọi thêm gì.

Bách Hứa Phong thấy cô ăn ít như vậy sợ rằng sẽ không no tí lại không đọng não cho môn Toán được nên liền hỏi
" Em thường ngày chỉ ăn ít như vậy?"
" Vâng, em không có sở thích ăn uống"
Bảo sao trong cơ thể cô lại gầy như thế, Bách Hứa Phong cảm thấy cứ đà như thế này sớm muộn Tang Truân cũng sẽ trở thành khúc gỗ mất thôi
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 13: 13: Ngoan Nào


Trương Túc cũng cảm thấy giống như Bách Hứa Phong, anh nhìn qua thì liền thấy ánh mắt của Bách Hứa Phong.

Như cả hai có thể đọc được suy nghĩ của nhau, Trương Túc lên tiếng
" Tang Truân này, em nên cải thiện cách ăn uống.

Theo anh thì em ăn ít như vậy sẽ không tốt, thói quen này xuất phát từ lúc em còn nhỏ sao?"
" Vâng "
Tang Truân tiếp tục ăn xong đĩa Spaghetti của mình, không nói thêm gì nữa.

Trương Túc và Bách Hứa Phong cảm thấy muốn cải thiện thói quen này của Tang Truân không phải một sớm một chiều được, hai người sẽ tìm cách giúp cô cải thiện
Mặc dù không phải là người thân nhưng hai người rất quý mến Tang Truân nên không thể nào làm lơ được.

Ba người cùng nhau ăn uống rồi nói những câu chuyện lúc đi học và những chuyện vui ở nhà ngày thường , trông Tang Truân hiện tại đã thân thiện hơn trước cô thoải mái kể về những chuyện trên lớp cùng Lục Nhuệ nhưng lại không hề nhắc đến nhà.

Hai người Trương Túc và Bách Hứa Phong biết rằng Tang Truân không muốn nhắc đến nơi đó nên không hề hỏi gì cô hay nhắc gì tới
Ăn xong cả ba cùng ra quầy thanh toán, Tang Truân đề nghị xin số tài khoản của Bách Hứa Phong lúc về sẽ chia ba với hai người.

Bách Hứa Phong bật cười xoa xoa đầu của Tang Truân
" Không cần, xem như hôm nay anh mời em nhé.

Nhưng đổi lại một tí nữa em sẽ phải làm bài tập toán rất khó "
Nghe đến bài tập toán Tang Truân bỗng tái xanh mặt mài, cô liền hoảng hốt lên
" Anh làm ơn để em chia tiền, đừng bắt phải đối mặt với bài tập"
Trương Túc thấy dáng vẻ cầu xin của Tang Truân bây giờ thì trông vô cùng đáng yêu, hai má cô phồng to ra lại rất giống cá nóc.

Trương Túc kéo Tang Truân về phía mình
" Ngoan nào, em sợ bài tập toán như vậy sao?"
Chờ đến lúc Bách Hứa Phong thanh toán xong rồi cả ba mới bắt một chiếc taxi để đưa Bách Hứa Phong và Tang Truân về nhà cô còn Trương Túc sẽ dạo quanh thành phố cùng lũ bạn.

Ngồi trên xe, Tang Truân luôn dí mắt vào trong điện thoại.

Trương Túc lên tiếng
" Tang Truân, nếu sau này em có rảnh thì có thể hẹn bọn anh ra ngoài ăn tối đấy "
Nghe Trương Túc nói vậy thì Tang Truân ngước mắt lên thì chạm phải ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào cô của Bách Hứa Phong
" Ah, vâng được "
Bách Hứa Phong cất tiếng
" Đừng dí sát mắt vào điện thoại như vậy, em không biết bảo vệ mắt sao ?"
Tang Truân liền tắt điện thoại cất vào trong túi không xem nữa, cô nhìn ngắm thành phố vào ban đêm.

Trông phong cảnh Mạc Thành vào buổi tối rất đẹp, những hàng đèn lung linh trên phố.

Ngồi bên cạnh, Trương Túc kéo vai Tang Truân về phía mình thì thầm
" Tang Truân "
" Sao thế ạ ?"
" Cô bạn Lục Nhuệ của em dạo này vẫn khỏe chứ?"
Nghe thấy tên Lục Nhuệ, Tang Truân lại thắc mắc tại sao Trương Túc lại biết cô ấy.

Hai người này có mối quan hệ gì với nhau à?
" Rất khoẻ ạ, anh biết Lục Nhuệ sao?"
" Phải "
Nói một từ ngắn ngủi như vậy rồi không nói gì thêm, không khí trong xe bỗng nhiên im lặng đến đáng sợ.

Tang Truân vẫn quen với một mình, yên tĩnh nhưng yên tĩnh trong không gian này khiến cô không hề thoải mái
Bách Hứa Phong cất tiếng thì bầu không khí yên tĩnh mới được phá vỡ, Tang Truân cảm thấy an tâm hơn
" Bạn học này cần xem lại những bài hôm trước đã học đi nhé "
"Ơ? Sao phải xem lại"
" Hôm nay anh kiểm tra "
Nghe đến hai từ " kiểm tra " thì Tang Truân bỗng hốt hoảng nhưng vẻ mặt bên ngoài vẫn vô cùng ổn xem như bản thân chưa cho chuyện gì.

Trong đầu đang nhớ về những gì Bách Hứa Phong đa, dạy từ hôm trước nhưng quả thật hôm đó tâm trí cô không hề đặt vào bài học nên một chữ Tang Truân cũng chẳng thể nhớ nổi
Xe chạy được một lúc thì cũng đến nhà của Tang Truân, Bách Hứa Phong xuống xe mở cửa cho cô bước xuống.

Cả hai chào tạm biệt Trương Túc rồi quay lưng bước vào nhà, vừa mở cửa Dương Viễn thấy Bách Hứa Phong đến nhà thì sắc mặt khó coi lại bỗng nhiên thân thiện đến ôm lấy tay Tang Truân trông vô cùng giả tạo
" Ôi thầy Bách, sao hôm nay thầy lại đến nhà em mà còn đi chung với chị Tang Truân thế ạ?"
Vừa nhìn thấy Dương Viễn, Tang Truân đã vô cùng chướng mắt gỡ bỏ tay của Dương Viễn ra khỏi tay mình rồi đi một mạch lên phòng không thèm ngoảnh đầu lại.

Bách Hứa Phong vẫn luôn giữ phép lịch sự chào mọi người một cái rồi nói với Dương Viễn
" Thầy vừa ăn tối bên ngoài của Tang Truân "
Nói rồi Bách Hứa Phong cũng đi lên phòng bỏ lại Dương Viễn ở trước cửa.

Nghe đến hai người vừa cùng nhau ăn tối bên ngoài thì mặt của Dương Viễn đã đỏ lên vì tức giận, Dương Viễn đang thầm thương người thầy giáo trẻ tuổi đẹp trai này vậy mà Tang Truân dám làm như vậy.

Dương Viễn sẽ tìm mọi cách khiến cho hai cha con nhà họ Tang rạn nứt để ông Tang Lâm sớm tống cổ Tang Truân đi ra khỏi nhà này càng sớm càng tốt
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 14: 14: Em Tiễn Anh


Bách Hứa Phong mở cửa phòng của Tang Truân thì thấy cô đang bê một chiếc thùng đồ gì đó nhìn có vẻ nặng nên anh muốn đến giúp nhưng thấy any tiên tới thì Tang Truân đã lắc đầu tỏ ý rằng mình có thể tự bê
Bách Hứa Phong không thể làm gì nên đành ngồi vào bàn học của Tang Truân.

Bê xong thùng đồ vật, Tang Truân bước đến đẩy ghế ra ngồi xuống bên cạnh Bách Hứa Phong, cô lục lọi gì đó trong cặp sách rồi lấy ra một quyển vở và sách để học.

Miệng thì tùy tiện hỏi
" Anh Hứa Phong này "
" Hửm?"
" Anh Trương Túc có mối quan hệ gì với Lục Nhuệ sao? ban nãy anh ấy vừa hỏi thăm em về sức khỏe của cậu ấy "
Bách Hứa Phong ngẫm nghĩ một lát, mặc dù là Trương Túc và anh là anh em thân thiết nhưng quả thật chuyện đời tư và tình cảm của Trương Túc.

Bách Hứa Phong chẳng biết quá nhiều vì tính anh cũng không thích hỏi hang nhiều quá tránh làm phiền

"Anh cũng không biết, nhưng chắc là hỏi thăm bình thường thôi "
Nói rồi, Bách Hứa Phong bắt đầu lật sách để dạy.

Tang Truân cũng không hỏi gì thêm anh nữa, hai người ngồi trên bàn.

Một người giảng một người nghe, thời gian 3 giờ trôi qua vô cùng nhanh nhưng đến giờ giải lao Tang Truân đang nghịch điện thoại còn Bách Hứa Phong đang ra bài tập cho cô thì từ ngoài cửa có tiếng người
Cốc Cốc
Nghe thấy tiếng, Bách Hứa Phong và Tang Truân cùng nhìn ra cửa.

Vào giờ này ai lại đến phòng làm phiền Tang Truân, không biết quy định của cô hay sao mà còn dám?
Tang Truân đứng lên đi đến bên cửa mở cửa ra với gương mặt vô cùng khó chịu.

Đối với cô, việc ban đêm có người gõ cửa bên ngoài là chuyện vô cùng phiền phức.

Bên ngoài cửa chính là Dương Viễn, đang bưng trên tay một khay trái cây và nước ép, nhìn trên mặt có chút phấn dường như con bé này vừa make-up.
Ngửi thấy có mùi phấn trang điểm bay vào mũi, Tang Truân liền bịch chặt mũi lại ánh mắt khó chịu nhìn Dương Viễn
" Đến đây làm gì?"
" Em đưa trái cây và nước ép cho chị và thầy Bách ạ "
Đang nói chuyện với Tang Truân, nhưng mắt của Dương Viễn luôn nhìn vào trong phòng tìm kiếm bóng hình của Bách Hứa Phong.

Thấy được anh, ánh mắt của Dương Viễn sáng lên như vừa bắt được vàng, muốn đẩy Tang Truân ra để tiến vào nhưng lại không dám
" Em vào trong được chứ?"
" Không, đem mọi thứ xuống lầu đi.

Dương Viễn em thừa biết chị không thích ăn đêm mà?"
Nghe đến đây, Dương Viễn đã không còn có thể chịu thêm được nữa đành miễn cưỡng đi xuống lầu nhưng vẩn cố ngoảnh mặt nhìn lại vào bên trong nơi mà Bách Hứa Phong đang ngồi
Coi như lần này không thể tiếp xúc được với Bách Hứa Phong rồi, Dương Viễn hiện tại đang tức chết mà nhưng cô cũng sẽ nghĩ ra cách để tiếp xúc với Bách Hứa Phong nhiều hơn vì cô biết được mỗi tuần anh đều sẽ đến nhà cô ta 3 lần để dạy học cho Tang Truân, Dương Viễn sẽ cố xin cha dượng của cô là Tang Lâm thuê Bách Hứa Phong về làm gia sư cho mình đến lúc đó sẽ dễ dàng hơn
Tang Truân đóng cửa lại, quay mặt chuẩn bị leo lên giường thì được Bách Hứa Phong ngoắc lại.

Cô ngoan ngoãn đi đến bên cạnh xem Bách Hứa Phong đang chỉ vào cái gì, nhưng trước mắt cô đều là những bài toán nâng cao vô cùng khó dành cho học sinh lớp 12
" Anh muốn cho em xem cái gì đây chứ ?"
" Em nhìn vào có hiểu gì không?"
Tang Truân lắc đầu, Bách Hứa Phong kéo ghế ra có ý bảo cô ngồi xuống đứng lâu sẽ khiến cô bị đau chân.

Hai người cùng tiếp tục mài mò thêm vài bài tập nữa, đến lúc hết giờ Bách Hứa Phong mang cặp của mình lên đi ra ngoài.

Tang Truân chạy theo
" Để em tiễn anh ra cổng "
" Vậy làm phiền em nhiều rồi "

Tang Truân đi đến bên cạnh Bách Hứa Phong rồi cùng anh bước xuống nhà.

Giờ này đã đêm tối mọi người trong nhà đều đã trở về phòng ngủ chỉ còn một mình Dương Viễn cố gắng thức giả vờ như đang xem tivi ngồi ở sofa
Hai người đi ngang qua Dương Viễn, không hề nói gì.

Thấy mọi người không chú ý đến mình, Dương Viễn liền ngồi dậy chạy đến
" Thầy Bách về ạ, em cũng muốn tiễn "
Bách Hứa Phong dường như không thích bạn học Dương Viễn này nhưng bên ngoài vẫn luôn cố tỏ ra lịch sự bởi vì Bách Hứa Phong chỉ muốn một mình Tang Truân tiễn anh ra về mà thôi.

Không một ai khác
" Không cần, có chị của em tiễn anh về là được rồi "
Nghe như vậy, Dương Viễn vẫn cố chấp muốn tiễn anh nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Tang Truân giáng thẳng vào người cô ta cùng vẻ mặt khó chịu của Bách Hứa Phong thì Dương Viễn cũng không dám đi theo quấy rầy
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 15: 15: Ánh Mắt Sắc Lạnh Của Tang Truân


Ra đến cổng, đã thấy xe taxi Bách Hứa Phong gọi đã đến từ bao giờ.

Tang Truân chào tạm biệt anh một cái, chờ chiếc xe anh đi khuất bóng mới quay mặt bước vào trong nhà
Vào trong, thấy Tang Truân quay trở lại thì Dương Viễn đứng lên hỏi nhảm nhí gì đó mà cô không quan tâm.

Đi lên phòng, Dương Viễn vẫn cố đi theo sau nói lảm nhảm gì đó.

Không muốn nghe thêm một lời nào nữa, Tang Truân ném cho Dương Viễn một cái nhìn sắc lạnh khiến cho cô ta cũng cảm thấy đáng sợ
" Trẻ con thì nên đi ngủ sớm, về phòng đi "
" Em không phải trẻ con, em đã 15 tuổi rồi! "
Không thể cho Dương Viễn nói thêm một lời, Tang Truân đóng cửa một cái " rầm " lại ngay trước mắt cô ta.

Dương Viễn vẫn muốn nói gì đó với Tang Truân nhưng không dám lại phiền vì cô ta biết được đề Tang Truân tức giận không phải là chuyện tốt đẹp gì và nếu cứ làm ầm lên thì ông Tang Lâm và An Diêu sẽ thức giấc

Mặc dù Tang Truân luôn là đứa con gái khiến Tang Lâm trầm tư suy nghĩ không thể dạy dỗ nhưng trong nhà Tang Truân lại là người có tiếng nói và được trân trọng nhất chứ không phải là Dương Viễn.

An Diêu dù là mẹ ruột của Dương Viễn nhưng bà luôn là người yêu thương Tang Truân nhất chắc chắn sẽ không bênh vực gì đứa con này
Dương Viễn vô cùng tức giận, đã chuyển về biết thự nhà họ Tang này sống 8 năm rồi nhưng Dương Viễn không thể nào lấy lòng được bố của Tang Truân.

Bên trong Tang Lâm quá cương quyết nên không dễ lung lay, nên Dương Viễn không còn cách khác
Ngày đầu tiên ngỡ ngàng bước vào nhà họ Tang này, bước vào trong đập vào mắt Dương Viễn người ngồi trên ghế sofa lúc đó chính là Tang Lâm và Tang Truân.

Lúc đó Dương Viễn vô cùng e ngại người chị này là Tang Truân, nhìn từ trên xuống dưới rồi cô lại ném cho Dương Viễn một ánh mắt lạnh nhạt không thể nào tả được rồi đi thẳng lên phòng
Nhìn Tang Truân không hề yêu quý gì Dương Viễn nhưng cô vẫn luôn quý trọng người chị này.

Tang Truân bề ngoài vô cùng lạnh nhạt nhưng sâu bên trong trái tim giá lạnh của cô vẫn có đôi phần ấm áp, Dương Viễn nhiều lần đã cố tiếp cận Tang Truân nhưng đều bị cô đẩy ra
Dần dần Dương Viễn không còn quý mến người chị này nữa, sâu bên trong cô ta luôn là những đố kị, ganh ghét dành cho Tang Truân.

Những thứ Tang Truân có, nhất định Dương Viễn cũng sẽ phải có được
Trở về phòng, Dương Viễn nằm lên giường rồi bắt đầu chìm vào giấc ngủ
Bách Hứa Phong cũng đã trở về đến nhà, anh treo chiếc áo ấm lên trên giá treo rồi xung quanh nhà tìm Trương Túc.

Nghe có tiếng động, Trương Túc từ trong phòng Bách Hứa Phong đi ra
" Em ở trong phòng anh làm gì thế?"
" A, em vào mượn máy tính của anh chơi game một tí.

Không để ý đã đêm "
" Đừng chơi game khuya như vậy, không tốt mắt em sẽ lại lên độ.

Ngày mai có học không?"
Trương Túc tiến tới ngồi xuống sofa, tiện tay cầm điều khiển mở tivi lên.

Ánh mắt vẫn dán chặt vào tivi đang chiếu, mặc dù Trương Túc đã 21 tuổi nhưng tâm hồn vẫn rất ham chơi không hề lo gì đến việc cơm áo gạo tiền ngoài kia.

Bách Hứa Phong cũng vô cùng mơ ước có thể tự do ham chơi như Trương Túc nhưng không được
" Mai em không đi học đâu, anh có muốn đi chơi không ?"
Suy nghĩ một lát, ngày mai Bách Hứa Phong cũng không có tiết dạy chỉ cần lên trường lấy tài liệu nên khá rảnh.

Lâu rồi anh cũng không đi đâu chơi, thôi thì đi một lần cho khuây khỏa
" Được, vậy em ngủ sớm đi nhé "
Nói rồi Bách Hứa Phong đi vào phòng đóng cửa lại, thay một bộ quần áo rồi trèo lên giường
Đến sáng, Bách Hứa Phong thức giấc vì tiếng gọi của Trương Túc, anh hối thúc Bách Hứa Phong thức dậy chuẩn bị đi chơi.

Bách Hứa Phong bảo Trương Túc chờ mình một lúc rồi đi vệ sinh cá nhân, thay một bộ áo sơ mi và cái quần tây sơ vin ngay ngắn rồi bước ra ngoài
Lên trên xe của Trương Túc, Bách Hứa Phong thắc mắc hôm nay sẽ đi đâu vì hôm qua đồng ý nhưng anh lại quên hỏi mất
" Túc Túc, em chở anh lên trường lấy tài liệu trước nhé.

Mà hôm nay chúng ta đi đâu nhỉ?"
" Được ạ, mà hôm nay chúng ta đi dạo Lãng Thành nhé.

Em hôm qua vừa thấy có một nhà hàng mới mở rất ngon "
Bách Hứa Phong không nói gì, lấy điện thoại từ trong túi ra xem.

Xe bắt đầu chạy, trường của anh dạy khá gần nhà nên chạy không quá lâu đã đến.

Dừng ở cổng trường, Bách Hứa Phong xuống xe bước vào trong trường
Đi vào trong trường, các học sinh đều chào anh trông vô cùng thân thiện vì mặc dù chưa đến dạy bao lâu nhưng Bách Hứa Phong đã gây rất nhiều thiện cảm từ học sinh nên anh vô cùng được các học trò yêu quý, kính trọng
Vì vừa chuyển vào nên Bách Hứa Phong chỉ dạy một lớp, sang tuần kế tiếp sẽ sắp xếp cho anh dạy nhiều lớp hơn để có thêm kinh nghiệm giảng dạy
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 16: 16: Tớ Mong Đến Tối


Vừa đi đến cửa phòng giáo viên thì Bách Hứa Phong đã gặp Tang Truân đang bê một sấp bài học gì đó.

Tang Truân thấy anh thì cười thân thiện một cái, rất hiếm khi thấy cô cười khi gặp anh thế này.

Thấy Tang Truân đang bê sấp bài học không tiện mở cửa nên Bách Hứa Phong nhanh tay mở hộ cô
Cả hai đi vào trong, Tang Truân đặt sấp bài tập lên bàn của thầy Cao
" Cảm ơn em, Tang Truân "
" Không sao đâu ạ "
Cô cười nói rồi Tang Truân lặng lẽ bước ra ngoài nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo bóng dáng của Bách Hứa Phong, khu vực phòng giáo viên không phải học sinh nào cũng có thể đến nên ở đây giờ này vô cùng vắng vẻ.

Cô đứng chờ Bách Hứa Phong bên ngoài cửa
Bách Hứa Phong đến ngăn đựng để lâu tài liệu xong thì cười chào hỏi với các giáo viên bên trong đó rồi mới ra bên ngoài.

Giáo viên ở Cao Trung Mạc Thành đúng là những người vô cùng thân thiện luôn ân cần giúp đỡ giáo viên mới đến như Bách Hứa Phong.

Bách Hứa Phong đi ra ngoài, vừa định bước thẳng để ra khỏi cổng thì bị Tang Truân kéo áo lại, sức kéo của cô không mạnh nhưng Bách Hứa Phong vẫn có thể cảm nhận được
" Em muốn nói gì với anh sao?"
Tang Truân cười nhẹ một cái rồi thắc mắc hỏi anh
" Hôm nay, anh đến trường làm gì ạ?"
Nghe Tang Truân nói vậy, Bách Hứa Phong lấy cuốn tài liệu từ sau tay mình ra gõ nhẹ lên trán của Tang Truân.
" Anh đến lấy vài tài liệu quan trọng, cảm ơn em đã quan tâm anh nhé "
Tang Truân nhận được lời cảm ơn của Bách Hứa Phong thì cười gãi đầu không biết phải nói gì thêm, cô muốn nói chuyện với anh một chút nên đã tìm cớ
" Vâng, nhưng ban nãy em thấy anh Trương Túc, hai người đi cùng nhau sao "
Phóng tầm mắt ra xa, chiếc ôtô của Trương Túc dừng ở trước cổng trường nên việc Tang Truân thấy cũng không có gì lạ.

Nhưng sao hôm nay Tang Truân lại quan tâm anh thế nhỉ, bình thường cô không hề để tâm những chuyện này
" Ừm, anh và Túc Túc đi dạo.

Em vào học đi nhé, anh phải đi rồi "
Xoa nhẹ đầu của Tang Truân, nghe Bách Hứa Phong nói vậy thì cô cũng quay đầu lại về hướng phòng học cơ mình.

Bóng hình cô dần khuất xa, Bách Hứa Phong lấy tay làm loa nói
" Tối nay đi chơi với anh nhé, bạn học Tang Tang "
Tang Truân quay lại gật đầu một cái, rồi chạy biến đi vào trong lớp học của mình.

Bách Hứa Phong phì cười, anh để ý hình như cô đã cười nhiều hơn một chút rồi thật là may, anh quay lưng đi ra khỏi trường
Ra đến cổng, tiến đến xe Bách Hứa Phong mở cửa bước vào.

Trương Túc bắt đầu lái xe, hai người cùng đi đến Lãng Thành, trong lúc ngồi trên xe Bách Hứa Phong đã mở điện thoại lên tìm thêm một công việc mới
Bách Hứa Phong cảm thấy bản thân quá mức rảnh rỗi, thay vào những lúc không có gì làm mà nằm lì ở nhà chơi game thì tốt nhất nên tìm thêm việc làm buổi đêm tìm thêm thu nhập.

Bách Hứa Phong muốn mua một căn nhà để anh và Trương Túc cùng ở
Nếu Bách Hứa Phong nghe theo lời bố mẹ, thì việc mua một căn nhà đối với anh chỉ là tùy hứng nhưng hiện tại Bách Hứa Phong không hề trở về nhà họ Bách, anh muốn tự kiếm tiền mua những thứ mà bản thân thích hơn
Xe chạy một lúc thì cũng đến nhà hàng mới khai trương ở Lãng Thành mà Trương Túc giới thiệu cho anh.

Bước vào quán, nhân viên phục vụ rất chu đáo hai người cùng vào bàn rồi thưởng thức những món ăn
Tất cả không quá đặc biệt, món ăn cũng như những nhà hàng khác nên Bách Hứa Phong cũng chẳng có hứng thú gì
" Anh Hứa Phong, mình về nhé "
" Được "
Bách Hứa Phong và Trương Túc ra thanh toán rồi trở về nhà
Tang Truân ở trong lớp học ngồi học không yên, lòng cô luôn trông mong đến tối để được đi chơi riêng cùng với Bách Hứa Phong.

Lục Nhuệ thấy Tang Truân cứ không yên thì hỏi
" Cậu làm sao thế? ngồi không yên sao?"
" Ừm tớ mong đến tối "
Lục Nhuệ thắc mắc, Tang Truân mà cũng biết mong chờ gì đó sao? Cuộc sống của cô vô cùng nhạt nhẽo, điều gì khiến cô như vậy dạo này Lục Nhuệ quan sát được hình như Tang Truân rất thường xuyên cười thì phải
" Mong đến tối làm gì, có gì vui sao?"

" Đi chơi "
" Chỉ là đi chơi mà vui đến vậy, lạ quá nha "
Lục Nhuệ giở giọng trêu ghẹo Tang Truân, cô gật đầu một cái rồi như chợt nhớ gì đó hỏi Lục Nhuệ
" À phải rồi, cậu có quen biết với anh Trương Túc không? "
Lục Nhuệ không biết tại sao Tang Truân lại hỏi cô như vậy, Lục Nhuệ chỉ xem Trương Túc như người bạn thân thiết đã quen từ lâu.

Nhưng dạo gần đây cả hai người không nói chuyện với nhau nữa vì cuộc sống riêng khá bận rộn
" À có, Trương Túc là bạn bè thân thiết của tớ.

Vào năm kia tớ và cậu có vô tình gặp anh ấy ở quán cafe ở Hà Thành, nhớ không?"
Tang Truân cố nhớ lại kí ức, quả thật một lần Lục Nhuệ và cô đến Hà Thành thăm một người cậu của Tang Truân ở Hà Thành thì có vô tình gặp Trương Túc đi cùng một người con trai.

Lúc đó Tang Truân không biết người kia là ai nhưng bây giờ nhớ lại khuôn mặt người con trai đó hình như chính là Bách Hứa Phong thì phải
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 17: 17: Mẹ Con Làm Sao!


" À tớ nhớ rồi, Trương Túc anh ấy có gửi lời hỏi thăm sức khỏe cậu đấy "
" Vậy sao, trong trí nhớ của tớ Trương Túc anh ấy rất xấu tính vậy mà hôm nay lại hỏi thăm tớ cơ á"
Tang Truân lấy sách từ trong cặp ra, vừa xem vừa nói với Lục Nhuệ
" Tớ thấy anh ấy tốt tính mà nhỉ ?"
" Tớ không biết nữa, lâu rồi cũng không nói chuyện có thể là tính cách đã thay đổi "
Lục Nhuệ nói rồi cũng bắt đầu lấy sách ra chuẩn bị cho tiết học tiếp theo.

Cả hai không nói thêm về vấn đề này nữa, giáo viên bắt đầu dạy
- Tan học
Tang Truân chào tạm biệt Lục Nhuệ rồi đi về nhà thật nhanh, về đến nhà Tang Truân gật đầu chào bố và dì một cái rồi chạy thẳng lên phòng thật nhanh.

Vứt tất cả lên bàn học, Tang Truân nằm vào giường lấy điện thoại ra thì thấy tin nhắn của Bách Hứa Phong đã gửi 2 phút trước
- Tối nay 7 giờ, anh sẽ sang nhà đón em đi dạo.

Tang Truân vui vẻ, giờ này chỉ vừa trưa nên không cần gấp nhưng cô vẫn chưa biết phải mặc gì vào tối nay.

Tang Truân tiến tới tủ quần áo thay một cái áo thun quần sọt rồi lựa chọn quần áo
Trời hiện tại đã vào đông nên Tang Truân sẽ không mặc quần áo quá hở, lựa tới lựa lui một lúc thì cũng chọn được một bộ váy dài.

Trông vừa xinh xắn lại thoải mái hoạt động, đã lựa chọn được bộ váy ưng ý Tang Truân liền leo lên giường nằm chơi game một lúc
Đang nằm chơi thì chợt Tang Truân nghe thấy có tiếng gõ cửa phòng tự bên ngoài, còn nghe thấy cả giọng nói bố Tang Truân
" Cửa không khóa, có thể vào "
Nghe thấy Tang Truân lên tiếng, cánh cửa được mở ra bố cô tiến vào ngồi xuống bên cạnh giường chỗ cô đang nằm chơi game.

Giọng ông nhẹ nhàng cất lên, có ý nhắc nhở
" Con đừng dùng điện thoại gần như vậy, không tốt cho mắt "
Nói rồi ông nhìn hết căn phòng một lần thấy bộ váy cô treo trên cửa tủ quần áo thì thắc mắc hỏi
" Con chuẩn bị đi đâu sao?"
" Tối "
Bố cô Tang Lâm vốn cũng đã quen với cách ăn nói không đầu không đuôi này của Tang Truân vì vốn ông biết cô còn nhẫn nại nói chuyện với ông đã là chuyện hiếm có lắm rồi
" Tang Truân à, việc của mẹ con..."
Nghe Tang Lâm nhắc đến mẹ mình, Tang Truân liền bật dậy vứt chiếc điện thoại sang một bên.

Ánh mắt nhìn thẳng vào bố mình, mắt cô sâu thăm thẳm tựa như khôn đáy
" Mẹ con làm sao?!, bà nội lại tính làm gì nữa à? Mau nói cho con biết! "
" Bố đã nói chuyện với bà nội con về vụ tai nạn năm đó, bà ấy cũng đã khai thật là chính bà ấy làm vì lúc đó bà ấy không thích mẹ con.

Đến bây giờ vô cùng hối hận "
Tang Truân nghe đến đây thì gương mặt lại nhìn xuống không để cho bố cô nhìn thấy, đôi môi xinh đẹp của cô nỡ nụ cười khẩy đầy sự kinh tởm.

Rồi bỗng Tang Truân đi xuống giường, khuôn mặt nhìn thẳng vào Tang Lâm ánh mắt cô vẫn mang theo ý cười, vỗ tay
" Hay lắm, bà nội quả là có tài diễn xuất.

Hại chết mẹ con rồi bây giờ bảo hối hận, vốn bà ta có bao giờ yêu thương mẹ con đâu chứ! "
" Tang Truân, bà nội con thật sự..

"
" Tốt nhất bố đừng nhắc người đàn bà đó trước mặt con nữa.

Bàn tay con thật sự không ngại b*p ch*t cổ bà ta đâu! "
Cảm thấy tâm trạng của Tang Truân không tốt nên bố cô cũng không nhắc đến vấn đề này thêm nữa.

Ông không thể tìm ra được cách nào để có thể nói chuyện hàng gắn tình cha con với cô bé Tang Truân bướng bỉnh này
Tính cách nghịch ngợm, bướng bỉnh, đáng yêu, cùng với trí tuệ thông minh và vẻ ngoài xinh đẹp của Tang Truân đều duy trì từ mẹ cô ấy nên dù là thế vẫn không nên đụng đến giới hạn của cô nếu không thật sự không thể tưởng tượng được một kẻ độc ác có trí thông minh sẽ gây ra những chuyện gì

Bố cô chờ cho Tang Truân bình tĩnh một chút rồi mới cất lời.

Từ nay về sau, chắc chắn Tang Lâm sẽ không bao giờ nhắc về vụ tai nạn đó với Tang Truân một lần nào nữa
" Đêm nay, bố và dì An của con sẽ chuẩn bị một bữa ăn gia đình.

Con cùng ăn có được không?"
" Không được, tối nay con có hẹn rồi "
Nghe thấy Tang Truân nói như thế thì ánh mắt Tang Lâm có chút u buồn, ông thật sự muốn có thể ngồi ăn cùng với Tang Truân, đứa con gái mà ông yêu thương nhất nhưng cô luôn tạo ra lí do để né tránh.

Đã rất nhiều lần Tang Lâm chủ động nhưng đều bị Tang Truân từ chối, lần này cũng không ngoại lệ
" Vậy con đi chơi vui vẻ nhé "
Tang Truân mặc dù rất ghét bố mình nhưng thật sự cô luôn mong có một mái ấm có ông bên cạnh nhưng bước tường khoảng cách của Tang Truân và bố mình quá cao lớn nên rất khó mở lòng
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 18: 18: Đừng Chạy Nhanh Như Thế


Nhìn thấy ánh mắt u buồn của bố mình, Tang Truân cảm thấy dường như từ ngày mẹ cô mất đến nay.

Tang Truân thật sự chưa từng ăn cùng ông một bữa nào, bố cô lúc nào cũng chỉ một mình ăn uống rồi lặng lẽ rời đi chỉ từ khi cưới An Diêu thì ông mới có thể vui vẻ hơn một chút
Tang Truân thầm suy nghĩ, ngày hôm sau cô sẽ rảnh có thể ăn tối cùng ông và dì An một bữa.

Ít nhiều cũng giúp ông vui vẻ hơn vì gần đây Tang Truân nghe loáng thoáng được bố cô dạo này không được khỏe
" Nếu là ngày hôm sau, con có thể ăn cùng bố và dì An một ngày "
Nghe thấy như vậy, bố Tang Truân vô cùng mừng rỡ nhìn cô.

Ánh mắt ông mang theo tia hi vọng
" Được , vậy hôm sau chúng ta sẽ cùng nhau ăn tối.

Bố sẽ nói lại với dì An, con ở trên đây chơi đi nhé "
Nói rồi bố cô đi ra khỏi phòng mang theo tâm trạng vô cùng vui vẻ đi xuống lầu.

Tang Truân nhìn theo bóng hình của ông đang vui vẻ ôm An Diêu cười nói gì đó
Rồi cô lại quay trở lại phòng mình đóng cửa lại tâm trạng vô cùng hỗn loạng đi về phía đặt bức ảnh của người mẹ đã khuất và cô đang ôm nhau cười vui vẻ trên bàn.

Tang Truân cầm lên, bàn tay xoa nhẹ lên trên khuôn mặt của người phụ nữ ấy
" Đã đến lúc phải tạm biệt quá khứ rồi mẹ nhỉ, bố đang hạnh phúc cùng dì An Diêu rồi, con cũng mong mẹ cũng như vậy "
Mắt Tang Truân mờ đi, dường như bóng hình mẹ cô từ trong bức ảnh hiện ra vậy.

Mẹ Tang Truân đến xoa lấy gương mặt cô, nhìn cô dịu dàng
" Tất cả là quá khứ, hãy quên hận thù và sống cuộc sống mà con mong muốn đi con yêu của mẹ.

Hãy tha thứ cho bố của con và đừng.."
Chưa kịp nói xong câu, bóng hình mẹ cô đã tan biến, Tang Truân trở lại thực tại.

Cất bước ảnh trở về bàn học, khép lại mọi quá khứ đau buồn.

Tang Truân cảm nhận được từ khi gặp Bách Hứa Phong thì cô đã biết mở lòng hơn trước, chính bản thân cô cũng nhận ra được hình như mỗi lúc bên cạnh anh Tang Truân thật sự cười nhiều hơn
Tang Truân không chơi game nữa mà ngồi vào bàn học tùy tiện lấy một quyển sách ra đọc để giết thời gian.

Đến lúc cô khép cuốn sách lại thì trời đã sập tối từ bao giờ, đúng là mỗi khi Tang Truân đọc sách thì thời gian trôi qua thật sự rất nhanh
Nhìn lại đồng hồ thì đã 5 giờ 30 chiều, Tang Truân đi đến cửa tủ quần áo lấy bộ váy rồi đi vào nhà vệ sinh nhỏ được xây ở trong phòng thể tắm rửa
Tắm xong, Tang Truân ngồi vào bàn trang điểm để tô một chút son.

Cô không có thói quen trang điểm vì vốn mặt mộc cô đã rất xinh rồi nên đồ trang điểm của Tang Truân không quá nhiều.

Vừa tô son xong, nhìn đồng hồ một lần nữa thì đã đến giờ
Tang Truân vừa nhìn ra cửa sổ thì đã thấy Bách Hứa Phong ở dưới đứng chờ, thấy cô thì anh vẫy tay.

Tang Truân lập tức đi xuống, đi ngang mọi người đang nói chuyện ở phòng khách, Tang Truân chào một cái rồi chạy ngay ra cổng
" Con đi cẩn thận nhé "
" Vâng "
Đi ra cổng, đập vào mắt Bách Hứa Phong chính là Tang Truân.

Cô mặc một chiếc váy dài nhìn rất lịch sử nhưng lại vô cùng xinh đẹp, thấy Tang Truân chạy gấp như vậy thì Bách Hứa Phong sợ cô té nên đến khi cô đi tới gần anh thì Bách Hứa Phong mới xoa đầu cô nói
" Đừng chạy nhanh như thế chứ, bạn học Tang Tang "
" Em sợ anh chờ lâu "
Bách Hứa Phong dắt Tang Truân ra xe, miệng vẫn cười cười nói
" Không lâu như vậy đâu "
Bách Hứa Phong mở cửa cho cô ngồi ở ghế phụ rồi mới qua bên kia ngồi, chờ cô thắt dây ăn toàn rồi mới bắt đầu lái xe
" Em muốn đi đâu?"
Tang Truân ngầm nghĩ một lúc, vào giờ này Mạc Thành có rất nhiều chỗ náo nhiệt nhưng cô lại thích muốn yên tĩnh bên Bách Hứa Phong nên việc đi dạo thành phố hoặc đến công viên đêm là hợp lí nhất
" A, chúng ta có thể đến công viên đêm đó anh Hứa Phong "
Bách Hứa Phong vui vẻ gật đầu, xe bắt đầu chạy đến công viên.

Trên đường đi, cả hai trên xe nói chuyện với nhau khá thoải mái, Tang Truân mới cảm thấy được Bách Hứa Phong nói chuyện rất hợp với cô.

Anh còn có chút hài hước, hai người nói chuyện với nhau quả là rất hợp
Xe chạy một lúc cũng đến công viên đêm, Bách Hứa Phong đi xuống mở cửa ra cho cô rồi đỡ cô ra ngoài.

Hai người đậu xe ở bãi rồi đi vào công viên, đi ngang một cửa hàng kem Bách Hứa Phong nhìn vào một cái rồi mới nhìn qua Tang Truân
" Em có muốn ăn một chút kem không?"
Tang Truân gật đầu
" Được ạ, cho em một kem matcha.

Cảm ơn anh"
Bách Hứa Phong dắt cô đi vào cửa hàng kem, anh đến oder hai que kem.

Một que mem matcha của Tang Truân và một que kem socola của anh, nhân viên đưa cho anh hai que kem, anh đưa cho cô một cây.

Tang Truân nhận lấy kem từ tay Bách Hứa Phong
 
Thầy Giáo Lại Là Bạn Trai Của Tôi
Chương 19: 19: Bông Hoa Thơm Ngát


Cầm thấy que kem trên tay, lưỡi Tang Truân l**m nhẹ lên que kem một cái.

Kem mát lạnh chạm vào lưỡi của cô, vào thời tiết mùa đông này chỉ nên ăn một chút kem nếu ăn nhiều quá sẽ bị đau họng rất khó chịu
Cả hai đi ra ngoài tiếp tục đi vào công viên đêm, Tang Truân ăn kem nhưng lại không để ý vô tình bị dính kem trên mặt.

Bách Hứa Phong thấy như vậy thì phì cười rút ra tấm khăn từ trong túi lau cho cô
" Bạn học Tang Tang, em ăn kem dính hết lên mặt rồi "
" Ơ, em không để ý "
Tang Truân ngại ngùng giật lấy tấm khăn trên tay Bách Hứa Phong rồi lau vết kem dính trên mặt mình.

Bách Hứa Phong thấy Tang Truân như vậy thì chỉ cười xoa đầu cô rồi tiếp tục đi, mặt anh hiện tại cũng đỏ lên rồi.

Ban nãy, lau mặt cho cô thì Bách Hứa Phong đã lỡ tiến quá gần đến mức có thể nhìn được từng miếng thịt trên gương mặt cô
Tang Truân quả thật xinh đẹp đến mức ai nhìn vào cũng có thể không tin được trên đời lại có một mỹ nhân đẹp đến mức này.

Đáng ra cô nên đi thi hoa hậu từ lâu rồi
Đi vào công viên đêm, Tang Truân và Bách Hứa Phong ngồi vào một chiếc ghế ở bên trong.

Ngồi gần những luống hoa thơm ngát, Tang Truân không biết mùi hương phát ra từ lâu nên quay qua quay lại tìm kiếm
" Em tìm gì vậy?"
" Anh có ngửi thấy mùi hương của hoa không, rất thơm đó "
Bách Hứa Phong cố cảm nhận, đúng là có một mùi hương của loài hoa gì đó rất thơm.

Nhìn một vòng, anh thấy được một bông hoa ở gần chỗ họ ngồi, Bách Hứa Phong vỗ vai Tang Truân chỉ chỉ
" Đằng kia, chúng ta đến xem "
" Được "
Cả hai đi đến, Tang Truân ngồi xuống để ngửi thử mùi hương của bông hoa đó.

Bông hoa thơm ngát quả thật rất thơm, cô vô cùng muốn hái bông hoa này nhưng lại thôi
Tang Truân kéo Bách Hứa Phong trở lại chỗ ngồi, hai người ngồi xuống vừa ăn vừa nói chuyện
" Anh Hứa Phong, tuần sau anh sẽ bắt đầu dạy các lớp khác ạ.

Em xem thời khóa biểu thì có thấy tên anh ở các lớp khác "
Bách Hứa Phong gật đầu, anh nghĩ rằng cô chỉ quan tâm đến lớp mình vậy mà cũng để ý quá nhỉ
" Đúng vậy, tuần sau anh sẽ bắt đầu bận rộn hơn nhưng anh vẫn sẽ dành thời gian dẫn em đi chơi để giải sầu"
" Không sao, anh bận như thế thì không cần đi chơi với em đâu.

Em sẽ tìm cách khác để hết buồn "
Bách Hứa Phong xoa đầu Tang Truân, mặc dù bận rộn nhưng thật sự anh rất muốn đi chơi cùng cô.

Anh muốn nhìn thấy cô cười nhiều một chút, dù lúc không cười cô cũng đã rất xinh đẹp nhưng nét đẹp đó mang theo u sầu nhưng mỗi lúc cô cười thì đó mới là nét đẹp thật sự tìn ẩn trong cô

Cả hai ngồi nói chuyện thêm một lúc lâu nữa, nhìn lại đồng hồ đeo tay thì đã hơn 9 giờ đêm.

Bách Hứa Phong nắm tay Tang Truân ra về, cô nghe theo đi về phía chiếc xe.

Bách Hứa Phong vẫn chu đáo mở cửa xe cho cô rồi bản thân mới đi vào, xe bắt đầu chạy
Ngồi trên xe, cả hai vẫn luôn nói chuyện với nhau.

Tang Truân không hề dùng điện thoại từ lúc mới đi đến bây giờ, đi với Bách Hứa Phong nên cô không hề để ý đến chiếc điện thoại, rất khác với mỗi lần cô ngồi trên xe người khác hoặc là đi cùng với bố mình
Đến nhà mình, Bách Hứa Phong mở cửa cho cô ra ngoài.

Tang Truân chào tạm biệt Bách Hứa Phong rồi đi vào nhà, vào đến phòng khách thì thấy mọi người vẫn chưa ngủ thì chỉ gật đầu chào một cái rồi đi lên phòng.
Thấy con gái mình trông vui vẻ thì Tang Lâm vô cùng an lòng nhưng lại thắc mắc không biết là ai ngoài cô bé Lục Nhuệ có thể khiến Tang Truân vui vẻ như vậy.

Ông thật sự muốn gặp người đó để cảm ơn
Tang Truân đi vào phòng thì liền thay đồ ngủ rồi lấy điện thoại và nằm lên giường.

Nằm xem điện thoại một lúc rồi mới đi ngủ
Bỗng Tang Truân nhận được cuộc gọi nhóm của Lý Tư Thành.

Cô bắt máy lên thì tất cả mọi người cũng lên tiếng, giọng nói đầu tiên cô nhận ra chính là giọng của Lục Nhuệ
" Alo, Tư Thành.

Giờ này đã đêm, tớ chuẩn bị đi ngủ thì cậu gọi làm gì?"
Lý Tư Thành lên tiếng
" Nán một chút đi, có tin vui cho các cậu "
Tang Truân thắc mắc, Lý Tư Thành đã chuyển ra nước ngoài sống từ lúc bọn họ học cấp 2.

Bây giờ lại báo tin vui, cô thật sự không biết là tin gì mà phải gọi vào giờ đêm như vậy.

Lý Tư Thành nên nói nhanh lên nếu là tin xàm thì chắc chắn Lục Nhuệ sẽ bay sang Mỹ đấm cho cậu ra một trận ra hồn đấy
Lý Tư Thành chưa kịp lên tiếng để nói thì Lý Tư Trác đã xen vào giật lấy điện thoại của em trai mình, mặt hào hứng
" Bọn tớ cuối tuần sẽ trở về!, ra sân bay đón nhé "
 
Back
Top Bottom