Ngôn Tình Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,342,964
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thay-chu-nhiem-cho-toi-lon.jpg

Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
Tác giả: Tttlinh
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tttlinh

Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn Tình

Giới thiệu:

Thầy chủ nhiệm mới này rất đẹp trai, nhưng lại cực kì nghiêm khắc. Mà điều này cũng có lý, vì đã là năm cuối cấp, thành tích học tập rất quan trọng.

Ban đầu, cô mang tâm lý thưởng thức cái đẹp mà thôi, ngờ đâu duyên phận của cả hai chưa ngừng lại ở đó.

Bố mẹ cô vô tình gặp bố mẹ anh ở thành phố nhộn nhịp, thời cô còn nhỏ họ từng sống ở quê, điều dĩ nhiên là Khương Triết và cô cũng quen biết nhau. Được sự sắp xếp của phụ huynh hai bên bọn họ muốn hai đứa trẻ kết hôn nhưng không phải là với Khương Triết mà là em trai anh Khương Thịnh.

Ở trường luôn được anh trai của chồng sắp cưới bảo vệ thật khiến cô rời vào bế tắc, cứ như vậy mối quan hệ ba người này sẽ loạn mất.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi
  • Song Hướng Thay Đổi
  • Chồng Em Thay Đổi Rồi!
  • Tìm Thấy Sự Thật
  • Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 1: 1: Thầy Chủ Nhiệm Mới


    Cô giáo chủ nhiệm cũ của lớp đang mang thai và nghỉ sinh, năm nay lớp cô được thầy giáo khác chủ nhiệm.
    Bạch Ninh Kiều chỉ là lớp phó học tập, tính tình hòa đồng ngoan ngoãn nhưng hay nóng giận.

    Ở trường, trong khối 12 cô từng địa diện đi thi hoa khôi và đạt giải hai.
    Thực ra ở trường quan trọng nhất là 3 chuyện, thứ nhất là BXH nhan sắc, thứ hai là thành tích học tập của học bá, thứ ba là giải thể thao của các lớp và BXH thể thao nam cá nhân.
    Cô luôn bị ghép cặp với một nam sinh đội trưởng đội thể thao giải nhất năm ngoái, cô không hề thích điều ấy nhưng tin đồn ngày một tăng.
    - Bạch Ninh Kiều, nghe nói Vệ Phong tỏ tình cậu vào ngày lễ tình nhân đấy.
    - Gì cơ? Không có chuyện đó đâu, tôi và cậu ấy nói chuyện còn chưa quá 3 phút nữa kìa.

    Sao có thể thích mình và tỏ tình mình được.

    Ánh mắt mọi người luôn trông chờ cô bởi trong trường cả hai là một cặp trai tài gái sắc, không phải Bạch Ninh Kiều chê Vệ Phong này nọ, chỉ là anh không hợp gu của cô thôi.
    - Chán quá, nếu cô chủ nhiệm mình không nghỉ sinh thì sẽ không thay chủ nhiệm mới rồi, tôi thực sự không thích thay chủ nhiệm mới chút nào.
    - Nghe nói là sinh viên mới ra trường nhưng gắt lắm ấy.
    - Thấy ấy tên Khương Triết thì phải, trường mình thầy chứ dạy ai nên chưa biết cách dạy như thế nào?
    Trong lớp tụm năm tụm bảy bàn tán việc thay chủ nhiệm mới trong giờ sinh hoạt, lớp trưởng trong lớp là nam, học giỏi nhưng ham chơi nên không quản lớp, để cái lớp như cái chợ vậy.
    Một tiếng rầm vang lên to như tiếng sấm khiến cả lớp giật mình ngước lên bảng, thầy chủ nhiệm mới bước vào từ khi nào không hay, ánh mắt lạnh lùng cùng khuôn mặt vô cảm khiến ai cũng không dám nhìn thẳng vào mắt.
    - Lớp trưởng đâu?
    Anh lớn tiếng quát, bạn nam rụt rè ở bàn thứ tư đứng dây.
    - Dạ là em thưa thầy.
    - Lớp trưởng sao không quản lớp, để lớp ồn ào như vậy?
    - Dạ việc quản lớp trong giờ sinh hoạt là của lớp phó học tập ạ? Cô chủ nhiệm cũ lớp em có phân như vậy.
    Ánh mắt cậu có lỗi nhìn về.

    bàn thứ 3 phía trước, Bạch Ninh Kiều vội vàng ngước dậy, cô quay người lườm bạn lớp trưởng một cái.

    Cậu chỉ đang nói dối để thoát tội thôi...
    - Cầu xin cậu đó, cậu giỏi ăn nói hơn, bịa một chuyện là được mà.
    - Tên khốn này, sao lại nói như vậy? Chết tôi đó.
    Cả hai nhỏ giọng nói chuyện với nhau, thầy Khương Triết lườm vào em học sinh nữ đang quay xuống nói chuyện với lớp trưởng, anh quát lớn.

    - Em...!quay lên, không thấy thầy đang nói chuyện à?
    Bạch Ninh Kiều dẫn người quay về chỗ, một lúc sau thì thời của cô cũng đến.
    - Lớp phó học tập là ai?
    Cô thầm nuốt nước bọt rồi đứng lên, mặt thầy tuy khá đẹp trai nhưng cô lại không dám nhìn.
    - dạ là em ạ?
    - Là lớp phó học tập mà còn nói chuyện trong giờ, có tin tôi hạ hạnh kiểm hai anh chị không?
    Anh mang khuôn mặt nghiêm khắc, ngón tay trỏ khẽ nâng chiếc kính lên trên sống mũi, ánh mắt vẫn lạnh lùng như vậy.
    - Hai em tên gì?
    Bạch Ninh Kiều vốn có tính tình nhanh nhẹn lại hoạt bát nên nhanh miệng trả lời.
    - Lớp trưởng là Tề Minh, còn em là Bạch Ninh Kiều ạ.
    Khương Triết chau mày nhìn cô, trong đầu liên tục suy nghĩ cái tên của cô " Bạch Ninh Kiều, Bạch Ninh Kiều..."
    Vài giây sau anh mới liếc nhìn rõ cô một chút, biểu cảm khuôn mặt vẫn không thay đổi gì, xem như chưa có gì xảy ra.
    - Ngồi xuống đi, lần này tôi cảnh cáo, lần sau mà không quản lớp thì xách cặp chuyển trường đi là vừa.

    Anh ngưng một chút, chép miệng rồi mới giới thiệu bản thân.
    - Tôi là Khương Triết, là thầy giáo chủ nhiệm mới của các em, tôi sẽ chủ nhiệm lớp mình trong vòng 1 năm.
    Cứ tưởng sẽ vài tháng cùng lắm là một học kì, sao lại là một năm được.

    Năm cuối cấp, học sinh nào cũng muốn thầy cô chủ nhiệm của mình dễ tính, nghe tin này như muốn long trời lở đất vậy.
    - Hả? Một năm sau?
    - Một năm? Tôi có nghe nhầm không vậy?
    - Thôi xong, năm nay thì xong thật rồi.
    ????⬅⬅⬅⬅????.
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 2: 2: Thu Hút


    Nhìn thấy đám nhóc kém hơn mình 5 tuổi bàn tán xôn xao, còn thẳng thừng chê mình, anh không chịu được lấy thước đập mạnh lên bàn.
    Học sinh im phăng phắc sau khi tiếng "rầm" phát ra, ai cũng sợ dựng đứng tóc gáy của mình lên.
    - Sao? Không muốn tôi chủ nhiệm lớp này à? HẢ
    Cả lớp giáo giác nhìn nhau, ánh mắt luôn có ý gì đó muốn đùn đẩy trách nhiệm, muốn người khác trả lời.
    - Thưa thầy, không có đâu ạ.

    Tại lớp mình quen với cô chủ nhiệm cũ thôi.
    - Tôi cũng không muốn làm khó các em, muốn chúng ta có tình cảm thầy trò thật vui vẻ.

    Nhưng nếu tôi còn thấy trường hợp ban cán sự lớp làm lơ chuyện quản lớp thì tôi không nói suông.

    Đầu năm đầu tháng tôi cũng không muốn tạo cho các em áp lực.

    Lớp phó, lên đây thầy giáo chút chuyện...
    Cả lớp nghe xong câu nói của thầy cũng cảm thấy có hơi nhẹ lòng, đâu có ai tin vào lời nói giáo viên về mấy ngày đầu.

    Phải thực hành rồi mới biết ai gắt ai dễ, Bạch Ninh Kiều rón rén bước tới gần anh, khuôn mặt vẫn cúi xuống không dám ngẩng lên.
    - Thầy đâu phải quỷ đâu mà sợ thế? Ngẩng mặt lên.

    Cô từ từ ngẩng lên đối mặt với thầy, khuôn mặt thầy đẹp trai không nói, ánh mắt long lanh như nước lại khiến cô thu hút hơn.
    - Em về làm một bản cơ cấu chỗ ngồi của các bạn rồi dán vào phía sau sổ đầu bài, ghi tên rõ của các bạn ra nhé.

    Sau này thầy sẽ giao cho em nhiều việc hơn thế này, nhớ chuẩn bị tinh thần.
    Bạch Ninh Kiều gãi gãi đầu, trước giờ cô chỉ phụ trách phân công trực nhật và quản lớp thế nào cho không bị trừ điểm thi đua, còn lớp trưởng thì quản trong giờ học và những việc báo cáo khác.
    Những chuyện thế này cô có hơi mơ hồ một chút nhưng dù sao cũng phải làm.

    Lúc Bạch Ninh Kiều chuẩn bị rời đi, Khương Triết để ý khuôn mặt có chút không vui của cô.
    - Khoan đã...
    - Dạ?
    - Em không thích thầy chủ nhiệm lớp em à?
    - Không....!không phải đâu thầy ơi, thầy đừng hiểu lầm em.

    Là do hôm nay em, à không phải chỉ là do em có hơi...
    Trong đầu cô lúc này chẳng nghĩ ra lý do gì hợp lý cả, miệng cứ ấp úng khó nói nên lời.
    Cô chưa nói xong anh đã cười một cái trêu.

    - Thầy nói rồi, thầy cũng là con người giống em sao phải sợ như thế? Về chỗ đi, nói luyên thuyên.
    Bạch Ninh Kiều ục ịch về chỗ ngồi, lúc cả hai thầy trò bàn việc, dưới lớp đang nói chuyện này chuyện kia, căn bản không ai nghe cả hai đang nói gì.

    - Ninh Kiều, thầy nói gì cậu đấy.

    Sao nhìn mặt ông ấy hớn hở tươi tắn thế?
    - Cũng không biết nữa, ông ấy giao cho mình việc bởi vì là lớp phó học tập.

    Những việc này còn đã làm bao giờ đâu chứ, thật là.
    - Vậy là có người gánh thay tôi rồi.
    Tề Minh mỉm cười nói với cô, công việc lặt vặt hai năm nay mà cô chủ nhiệm cũ giao làm đã không còn đến tay của cậu nữa.

    Cảm thấy nhẹ nhõm hẳn ra.
    ...
    Về đến căn nhà nhỏ, nhìn thấy hình ảnh mẹ dọn cơm, ba đọc sách, tuy im lặng vắng vẻ nhưng lại rất ấm cúng đối với một cô gái khao khát yêu thương.
    Gia đình cô chỉ có cô là con một nên ba mẹ rất cưng chiều, tuy vậy họ cũng đặt niềm tin học tập rất lớn ở cô.

    Có hơi áp lực một chút nhưng lúc nào họ cũng ủng hộ cô trong mọi trường hợp.
    - Ba, mẹ con về rồi đây.
    - Hôm nay làm gì mà về muộn thế con.
    - Hôm nay lớp con thầy chủ nhiệm mới nên về muộn một chút ạ, ông thầy ấy khó tính cực kì, khuôn mặt lúc nào cũng nhăn nhó nhìn đã thấy ghét rồi.
    - Cất đồ đạc đi, tắm rửa rồi xuống ăn cơm.

    Hôm nay mẹ nấu mấy món ngon cho con tẩm bổ, sẵn tiện có việc muốn nói với con.
    - Chuyện gì ạ?
    - Cứ lên phòng thay đồ đi đã.
    ????⬅⬅⬅⬅.
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 3: 3: Bạn Cũ


    Bạch Ninh Kiều thay bộ đồ ngủ Hello Kitty xuống nhà, bàn ăn bày bừa thơm nức mũi khiến cô không kiềm chế được gắp một miếng cho vào miệng.
    - Kìa, ba còn chưa ăn mà.
    - Con nếm trước thôi mà, đâu có sao đâu.
    - Này, con gái con lứa lớn rồi, sao còn mặc mấy bộ đồ công chúa mèo con thế kia, ăn mặc trưởng thành lên chứ.
    Theo suy nghĩ của cô, ở nhà chỉ nên mặc đơn giản thoải mái là được, không nên quan tâm vẻ bề ngoài cho lắm, xấu thì chỉ có ba mẹ nhìn mà thôi.
    - Ninh Kiều, mẹ nghe nói gia đình bạn con chơi hồi nhỏ trở về thành phố này rồi.

    Mẹ với dì Khương tính cho hai bọn con đi xem mắt...
    - Thôi, thôi, thôi mẹ ơi, con còn nhỏ làm gì tính tới chuyện yêu đương, mẹ nghĩ như vậy là sớm quá rồi đó.

    Với lại bạn hồi nhỏ con quên hết rồi, còn nhớ ai ra ai nữa đâu, với cả dì Phương là ai con cũng chẳng biết.
    Bà ấy ngồi xuống ghế ôn tồn nói với con gái mình, giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng điềm đạm, trông có vẻ rất nghiêm túc.
    - Con trai bà Khương đó, tên là Khương Thịnh, bằng tuổi với con con không nhớ sao? Đây cũng không hẳn là xem mắt, chỉ là gặp mặt rồi trở thành bạn, có thể kèm cặp nhau về học tập sau đó tính xa hơn cũng được nữa.

    - Mẹ nói nghe cũng có lý, thôi thì nhẹ theo mẫu hậu vậy.
    - Ừ, gọi ba con vào ăn cơm.
    Sau khi ăn cơm cô ôm cái bụng no đi lên lầu, nằm ưỡn ra giường bấm điện thoại, mặc dù biết ăn xong không được nằm nhưng vẫn làm, thôi thì hôm nay ngoại lệ một bữa.
    Group lớp mới đã có, còn có cả tài khoản của thầy trong đó, không ai dám nhắn tin câu nào, chỉ mời tất cả các bạn vào nhóm cho đầy đủ thành viên trong lớp thôi.
    Bạch Ninh Kiều cũng giống một số bạn nữ khác vào trang cá nhân của thầy xem ảnh, quả nhiên bên ngoài khác với MXH nhiều, những tấm ảnh thầy đăng lên toàn giống như các oppa Hàn Quốc vậy, cuốn hút vô cùng.
    - Ôi trời đất quỷ thần ơi, đây là ông thầy chủ nhiệm của tôi đó sao? Đẹp trai quá...
    Cô vô tình ấn nhầm vào nút bạn bè, hốt hoảng vội xóa đi nhưng Khương Triết đã ấn chấp nhận, cả hai cũng trở thành bạn bè ngay sau đó.
    Tối hôm ấy mẹ cô chuẩn bị quần áo cho Bạch Ninh Kiều thật lồng lộn để qua gặp mặt nhà trai, cô còn tưởng mình bị mẹ lừa.
    - Đây chẳng phải là đi xem mắt hay sao? Đâu phải là gặp mặt cho biết nữa.

    - Ninh Kiều, cái váy trắng mẹ mới mua, mặc thử đi.
    - Chỉ đi gặp mặt người ta chào hỏi rồi làm bạn thôi chứ có phải đi chọn chồng đâu mà lồng lộn vậy mẹ.
    - Dù sao cũng phải cho nhà ta thể diện chứ, mặc vào.

    Miệng thì chỉ gặp để làm bạn rồi kèm cặp học tập nhưng thực chất chỉ có hai bà mẹ mới biết, cô luôn có cảm giác như mình là con mồi bị các bậc phụ huynh dẫn dắt vào lồng sói vậy.
    Tới nơi là một nhà hàng sang trọng, không những mẹ mà ba của cô còn đi theo, một nhà ba người khiến cô càng nghi ngờ hơn.
    - Mẹ à, nhà họ cũng đi cả gia đình luôn sao?
    - Phải, vào đó phải biết lựa lời mà nói, chào hỏi đàng hoàng đấy.

    Gia đình bên đó cùng bỏ vốn và cùng mình kí hợp đồng nên phải gặp mặt đàng hoàng cho phải phép.
    - Thì ra mẹ kí hợp đồng bán con gái à?
    - Mẹ đã nói là không phải rồi.
    Bước vào trong là hai bóng lưng nam cao ráo không nhìn rõ mặt, còn phụ huynh nhà họ Khương ngồi đối mặt với lối vào nên thấy rõ.
    - Chào anh chị Bạch.
    - Chào chú thím.
    - Mọi người ngồi đi, đây là con bé mà anh chị nói à, con xinh xắn lắm đấy.
    Cô cúi đầu lễ phép chào hỏi.
    - Con cảm ơn bác ạ.
    Bạch Ninh Kiều ngồi vào ghế trống, bên phải mà mẹ còn bên trái là...!Khương Triết.

    Cô ngạc nhiên như muốn ngã ra đất, chân mềm nhũn ra không cử động được tay chân run lên cầm cập không biết nên làm gì..
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 4: 4: Kết Hôn


    Sao vậy? Gặp anh em ngạc nhiên lắm sao?
    Anh xưng anh em với cô học trò này, trên tay còn uống dở ly rượu vang đỏ.
    - Ninh Kiều, là Khương Thịnh chứ không phải Khương Triết.

    Qua bên kia ngồi đi con...
    - Vâng.
    Khuôn mặt cô ngơ ngác như một chú thỏ con bị lạc vậy, rón rén đi đến gần Khương Thịnh rồi ngồi xuống, ánh mắt vẫn liếc nhìn thầy chủ nhiệm của mình.
    Vốn dĩ anh cũng không ngờ người ba mẹ nói lại là cô học trò của lớp mình chủ nhiệm, cũng không quá quan tâm cho lắm, ăn xong rồi về, chủ dả hôm nay đến để gặp mặt.
    - Cậu còn nhớ tôi không? Chúng ta quen nhau ngày còn tắm sông ở truồng đấy.
    - Hả? Tôi không nhớ, lâu lắm rồi nên quên mất.

    Với cả chuyện tế nhị như vậy cậu nhớ làm gì chứ?
    Người lớn nói chuyện người lớn, trẻ con nói chuyện trẻ con, chỗ này là nhà hàng còn có cả nhạc du dương nên họ không nghe rõ cuộc nói chuyện của mấy đứa trẻ.

    Bạch Ninh Kiều lâu lâu lại nhìn qua phía Khương Triết, giữa họ ngăn cách bởi Khương Thịnh, cũng may ngồi xa, chứ ngồi gần là cô đã đứng tim chết ngất ở đó rồi.
    Thấy ánh mắt của cô, Khương Thịnh cũng hiểu ý, tính cậu thẳng thắng nên hỏi ngay.
    - Bạch Ninh Kiều, cậu thích anh trai tôi sao?
    - Đâu có, làm gì có chuyện đó.
    Cô đảo mắt qua nhìn một lần nữa thấy anh không nhìn mình trong lòng cũng nhẹ nhõm được phần nào.
    - Nói thật với cậu, anh trai tôi độc thân 25 năm rồi, vốn dĩ buổi hôm nay muốn cậu với anh tôi nhưng anh tôi khó tính lắm nên không đồng ý, vậy nên mới thay tôi, mà tôi cũng có bạn gái rồi nên cũng không thích thú lắm, đi cho ba mẹ vui thôi.
    Cô gật gù tỏ ý mình đã hiểu, đang hay ho không có chuyện gì, đột nhiên ba mẹ của Khương Triết ngỏ ý muốn đi xung quanh nhà hàng để xem thiết kế ở đây sẵn tiện bàn chuyện làm ăn.
    Cuối cùng trong không gian vắng lặng này chỉ có ba người ở đó.
    - Anh, Ninh Kiều tôi đi lấy đá nhé, hết đá uống nước rồi.
    - Có nhân viên mà.
    Khương Thịnh nhìn Khương Triết, cảm thấy anh trai đã phá vỡ kế hoạch tán đổ chị dâu, cậu lại đưa mắt nhìn qua Bạch Ninh Kiều.

    - ...!Nhưng, nhưng em thích tự làm hơn.
    - Từ khi nào mà em tự lập thế.

    Trong không gian sang trọng này cuối cùng cũng chỉ có Khương Triết và Bạch Ninh Kiều, buổi tối trời se lạnh nhưng cơ thể cô lại rạo rực nóng nảy lạ thường.
    Cô muốn bắt chuyện với thầy giáo của mình cho không khí bớt căng thẳng.
    - Em...!em cũng không ngờ, không ngờ thầy lại là anh trai của Khương Thịnh.
    - Bây giờ em biết rồi đó, mà...!đừng xưng hô như vậy, gọi anh em là được rồi, dù gì chúng ta cũng từng chơi với nhau từ nhỏ.
    - Từ nhỏ, chơi chung?
    Thật ra kí ức lúc nhỏ thời trẻ trâu cũng không ai có thể nhớ như in được, chỉ mang máng vài đứa trẻ lớn hơn và nhỏ hơn từng nghịch ngợm ở bãi bùn trong làng.
    - Hồi nhỏ em hay gọi anh là "huynh", không nhớ sao?
    Cô nhăn mày nhìn anh một lúc rồi gãi gãi đầu, hai gia đình họ đều sống trong một vùng quê nhỏ, từng lớn lên và từng chơi thân với nhau.

    Hơn nữa lúc ấy Bạch Ninh Kiều rất thích xem phim kiếm hiệp, cũng từng gọi một đàn anh lớn tuổi là "huynh".
    - Hình như là có...!nhưng, nhưng không phải anh.
    - Anh nghe rõ ràng mà còn chối à? Thế em định kết hôn với em trai anh thật sao?
    - Kết hôn? Làm gì có...
    Nói xong lại chợt nhận ra gì đó mà che miệng lại, cô với anh cũng là thầy và trò, hỗn xược như vậy có ngày bị điểm không như chơi.
    - Ơ...!Dạ chắc không có chuyện đó đâu? Ba mẹ tôn trọng em lắm.
    - Ờm.
    Bạch Ninh Kiều bị thu hút một lần nữa bởi tiếng ờm nhẹ từ cổ họng của anh, âm thanh giản dị nhưng lại có chút trầm ấm nào đó..
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 5: 5: Đổi Cách Xưng Hô


    Làn gió lạnh ở khung cửa sổ thổi qua, một bên váy bay nhẹ lên, mái tóc cũng bồng bềnh lên, khung ảnh yên tĩnh nhưng quá đỗi đẹp đẽ, ở nhiệt độ 20 nầy cũng khó có thể chịu đựng được, da của cô đã nổi lên thành da gà rồi.
    Khương Triết không để ý đến những chuyện ấy, anh biết nhưng vẫn cố lờ đi nhâm nhi ly rượu trên tay.
    Lúc Khương Thịnh trở về, anh mới cất giọng lên.
    - Bạn gái của mày lạnh rồi kìa, sau này trở thành vợ cũng phải biết chăm lo cho người ta chứ.
    Cả Khương Thịnh và Bạch Ninh Kiều đưa mắt ngỡ ngàng nhìn anh, thật ra Khương Thịnh muốn đẩy thuyền cho couple này nhưng có vẻ anh đang hiểu sai ý.

    - Em nói rồi, em với Khương Thịnh thực sự không có gì hết.
    - Ừ.
    Khương Triết ừ một cách thản nhiên, dường như không tin lời nói của Bạch Ninh Kiều.

    Cô cũng chỉ biết bất lực mà đờ mặt ra.
    Khuya đến, cô và gia đình kia ai về nhà nấy, thay quần áo bằng bộ đồ ngủ, vẫn không tin chuyện vừa xảy ra là thật, những lời nói của Khương Triết tối nay có phải là đang mơ không.
    Cả hai bọn họ từng là bạn thời trẻ trâu khi còn ở chung một xóm, vì một số lý do mà vùng ấy phát chuyển đi, không thể nào lại có sự trùng hợp dễ dàng như vậy.
    - Nghĩ cũng lạ thật, nhưng mà mọi chuyện đã xảy ra rồi thì cũng phải chấp nhận thôi.

    Đi ngủ.
    Cô tắt điện đắp chăn trùm kín đầu chìm vào giấc ngủ.
    Người trằn trọc mãi vẫn còn ngỡ ngàng không biết đâu là thực đâu là mơ không phải là Bạch Ninh Kiều mà lại là Khương Triết.

    Anh vốn kiềm chê và che đậy cảm xúc rất giỏi, phải nói là cực kì tốt, từ khi gặp học sinh của mình anh như muốn ngất xĩu tại chỗ vậy.
    Ngồi bên bể bơi với làn sóng lấp lán ánh sáng của ánh đèn chiếu rọi xuống, mặt nước gợn nhẹ từng cơn còn Khương Triết trong lòng anh như nổi cơn sóng thần.
    Đầu óc tuy là không muốn nghĩ đến nhưng có vẻ nó không làm đúng theo ý của mình, suốt 2 tiếng đồng hồ anh chỉ im lặng ngồi ở đó, liên tục suy nghĩ về những chuyện xảy ra tối nay.
    ...
    Sáng hôm sau Bạch Ninh Kiều ì ạch đến trường, chạm mặt ngay Khương Triết ở hành lang cầu thang, cô là lớp phó học tập phải đi sớm để quản lý lớp, lúc này trong trường vẫn chưa có nhiều người.
    - Em...!em chào thầy ạ.
    - Khi chỉ có hai người thì nên xưng hô là anh em thôi, không cần phải lễ nghĩa gia giáo đâu, anh vốn không để tâm những chuyện ấy.

    Bạch Ninh Kiều sững người, cô vẫn không giám nhìn thẳng vào mắt của Khương Triết, bây giờ thì cảm giác này không phải là rụt rè nữa mà là sợ hãi thì đúng hơn.
    - Thầy là thầy của em nê em phải lễ phép chứ ạ.

    Em chào thầy...
    - Khoan đã.
    Trước khi rời đi Khương Triết đã nhìn qua mái tóc rối bù lên của cô, không nhịn được mà gọi lại.
    - Qua đây.
    - Có chuyện gì sao thầy.
    Bạch Ninh Kiều không giám bước tới, chỉ nhích nhích vài bước chân, khoảng cánh của cả anh và cô cũng khá xa chứ không gần.
    Thấy biểu cảm sợ hãi rụt rè này anh chỉ cười mỉm, không muốn dỗ dành mà càng ngày càng làm cho cô sợ hãi hơn.
    - Bước thêm vài bước nữa.
    Cô không chịu bước sợ anh sẽ làm gì mình, chỉ có thể đứng im bất động.

    Khương Triết bất lực cười trừ, anh không chịu được tiến lên vài bước sát người cô, bàn tay chạm lên mái tóc vuốt nhẹ cho nó nuột mà.
    Khuôn mặt cô đỏ ửng như quả cà chua, hai tay luống cuống chỉ có thể cọ xát vào nhau, tim đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài.

    Bản thân anh cũng nghe được tiếng tim đập ấy, nhưng không biết là của bản thân mình hay là của đối phương.
    - Là con gái cũng phải chú ý hình tượng bản thân một chút chứ.
    - Em...!em cảm ơn thầy.

    Em đi trước ạ...
    Bóng dáng cô vụt mất sau cầu thang lúc này anh mới lẩm bẩm rồi lắc đầu mỉm cười.
    - Cô bé này thật là, sao phải sợ hãi mình như vậy chứ?
    Cảm giác này cũng chỉ là rung động từ hai phía, ấn tượng vì là bạn cũ và từng quen biết trước nên quan tâm nhau nhiều hơn, chính vì điều này lại khiến cả hai sau này thay đổi mối quan hệ.
    ????⬅⬅⬅.
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 6: 6: Thể Dục


    Giờ thể dụ ở ngoài trời, chương trình đầu năm học sẽ là tập chạy, vừa ra sân khởi động xong Khương Triết đã cho học sinh của mình chạy 3 vòng sân.

    Đây không phải là vòng sân nhỏ đơn thuần.
    Mỗi khi thấy học sinh của mình lười một chút chạy chậm một chút anh liền huýt sáo đến ù cả tai, ai nấy đều lảm nhảm vì thày khó tính, riêng Bạch Ninh Kiều vẫn im lặng không nói gì.
    - Bạch Ninh Kiều, cậu không mệt sao? Bình thường cậu là người hay ý kiến nhất mà.
    - Nay tôi bỏ nickname ấy rồi, không còn thói quen đó nữa đâu.
    - Bạch Ninh Kiều khác xưa rồi, có nam thần bóng rổ tán tỉnh nên thay đổi tính nết hẳn ra.
    Tề Minh từ phía sau chạy lướt qua chen chân vào, đầu óc cô nghe xong khuôn mặt liền xị ra.

    Cả trường này ai cũng ghép cặp Bạch Ninh Kiều cho Vệ Phong bởi khi đứng chung cả hai đều rất đẹp đối và được lòng mọi người.
    - Thôi đi đừng đùa nữa.
    Cả quá trình chạy, lâu lâu Khương Triết lại để mắt đến Bạch Ninh Kiều, không hiểu sao bản thân lại có hành động ấy, chỉ suy nghĩ đơn giản là do học sinh giỏi nên để ý một chút mà thôi.
    Đứng dưới ánh nắng mặt trời, không chạy mà chỉ đứng thôi mồ hôi cũng lã chã rơi xuống huống chi là đám học sinh kia.

    Lúc đầu cũng muốn dễ dàng với bọn chúng nhưng rồi lại thích nghiêm khắc hơn, đã là giáo viên chủ nhiệm thì dễ dàng quá cũng là một tội rồi.

    Xong ba vòng sân, cả lớp ngồi nghỉ bên ghế đá gần đó, cùng lúc ấy phái bên cạnh cũng có lớp học thể dục giống lớp cô.

    Đưa mắt nhìn sang, lớp đó chính là lớp của Vệ Phong, bạn trai học đường đang được đồn ầm lên của Bạch Ninh Kiều.
    Lúc đầu cô mong cậu ta không liếc nhìn hay có hành động thân mạt với mình nhưng có kẽ ông trời không thấu.

    Vệ Phong cầm một chai nước đi đến chỗ của Bạch Ninh Kiều đang ngồi, đưa ra trước mặt cô.
    - Bạch Ninh Kiều, cho cậu đấy, uống đi cho đỡ khát nhé.
    Cùng lúc ấy ánh mắt mọi người đổ dồn về cặp đôi nam nữ kia, không những học sinh mà cả thầu giáo cũng như vậy, có điều Khương Triết không vui như đám học sinh của mình.
    Bạch Ninh Kiều gượng gạo cầm lấy rồi nở một nụ cười.
    - Cảm ơn.
    - Có việc gì càn cứ gọi tôi nhé, tối sẽ giúp cậu.
    - Ừm.
    Vệ Phong vừa đi, cả hai lớp đều ồ lên, vui như được mùa vậy.

    " ồ..."

    - Yêu nhau luôn đi, ở đó mà dấu dấu giếm giếm nữa.
    - Công nhận đẹp đôi thật.
    Bạch Ninh Kiều để chai nước sang một bên, cô không muốn mọi người hiểu lầm mối quan hệ của mình, thực sự trong hoàn cảnh này bản thân cô cũng rất khó xử.
    Khương Triết bình tĩnh ngồi trên ghế riêng của giáo viên, từ từ mở sổ đầu bài ta xem như chứ có chuyện gì, tìm mọi cách để giúp cô giải vây.
    - Bạch Ninh Kiều...
    Bạch Ninh Kiều nghe loáng thoáng có tên gọi nhưng trong đầu chỉ nghĩ...!chắc là do mấy bạn trong lớp trêu mình nên không lên tiếng.
    - Bạch Ninh Kiều.
    - Dạ???
    Bạch Ninh Kiều đi đến chỗ anh, đứng bên cạnh, suốt 2p sau Khương Triết mới lên tiếng.
    - Hôm nay có bạn nào vắng không?
    - Không có ạ.
    - Được rồi, em về chỗ đi.
    Cô quay người đi, vẫn không hiểu việc làm vừa rồi của anh cho lắm.

    Tay liên tục gãi gãi đầu, đôi lông màu nhăn nhúm lại.
    Thực ra Khương Triết làm như vậy cũng chỉ để không gây cho cô khó xử, là tâm điểm của bao nhiêu người thật sự rất ngột ngạt và khó chịu.

    Đợi tâm trí của mọi người chuyển sang chủ đề khác Khương Triết mới để cho cô trở về chỗ.
    ????⬅⬅⬅⬅.
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 7: 7: Tỏ Tình


    Trận thi đấu thể dục thể thao càng ngày đến gần, đây là một ngày lễ cực kì quan trọng đối với nhà trường.

    Ở nhà thi đấu, hai đội bóng đang tập thử với nhau, tuy không thi chính thức nhưng lại thu hút biết bao phái nam và nữ.
    Khương Triết là thầy giáo thể dục, tất nhiên mỗi khi rảnh rỗi cũng sẽ có mặt ở đây.

    Bên cạnh còn có một cô giáo mới vào trường, được học sinh đồn đại rằng cả hai rất thân thiết.
    Bạch Ninh Kiều ngồi một nơi rất xa anh nhưng ánh mắt lúc nào cũng tò mò liếc nhìn về phía anh, đây không phải là cảm giác nhớ nhung chỉ là đang để ý hai người bọn họ.
    - Ninh Kiều, Bạch Ninh Kiều.

    Ngồi xem nam đánh bóng mà cậu nhìn đi đâu đấy.

    Quách Lộ ngồi bên cạnh cô cũng là bạn lâu năm của cô, cũng giống như bao người khác muốn ghép cặp Bạch Ninh Kiều và nam thần bóng rổ Vệ Phong, chỉ là không lố lăng như những người khác.
    - Không có, tôi đang nhìn đội bóng mà.
    Từ xa Khương Triết cũng đưa mắt nhìn cô, nhìn thấy nụ cười tươi sáng thuần khiết của cô lúc đội bóng chuyền thắng vẫn y nguyên như ngày nào.
    Lúc nhỏ cô thua anh năm tuổi, trí nhớ cũng không hẳn là quá tốt, hơn nữa cô còn là một đứa bé và rất ham chơi, cũng không có ấn tượng gì với Khương Triết.
    Còn anh thì khác, anh ấn tượng với nụ cười rạng rỡ và mơ hồ của cô, không quan tâm những gì xung quanh, nụ cười với những điều tích cực và mới mẻ, như thể cô bé đó đang sống trong một cuộc sống vô cùng hạnh phúc vậy.
    - Anh Khương, anh là thầy giáo thể dục, chắc là sẽ rất thích những hoạt động thể thao như thế này đúng không?
    Cô giáo mới tên là Hồ Ý, chỉ trừ vẻ ngoài có hơi ưa nhìn thì không có gì đặc biệt cả.

    Mỗi khi rảnh một chút hay vô tình gặp mặt, cô luôn tìm cách để bắt chuyện với Khương Triết, cũng là nghề nhà giáo nên anh cũng rất lịch sự trong việc làm quen và giao tiếp.
    - Tất nhiên rồi, anh lúc còn đi học anh cực kì thích môn thể dục, ngay cả trong giờ giải lao anh cũng từng tập luyện không ngừng nghỉ.

    Cũng không hẳn là vì chăm chỉ, mà là đam mê.
    - Em cũng muốn nhìn thấy anh chơi thể thao một lần nhỉ.
    - Khi nào rảnh anh sẽ chơi cho em thấy.
    Suốt cuộc trò chuyện Bạch Ninh Kiều luôn nhìn chằm chằm vào cặp đôi mà biết bao học sinh ngưỡng mộ đó, trong ánh mắt lộ rõ chút thất vọng.
    Đúng lúc ấy Khương Triết đưa mắt nhìn qua cô, cả hai chạm mắt nhau, tuy khoảng cách rất xa nhưng có vẻ hai trái tim như nam châm hút lại gần nhau.

    Tim cô đập loạn lên như tiếng trống lân trong lần biểu diễn, cả người đột nhiên nóng lên.
    Cô đưa mắt né tránh, trong đầu vẫn không ngừng nghĩ về cái nhìn đó, chỉ là một cái chạm mắt lại khiến bản thân như rơi vào lưới tình.

    Không chú ý, một quả bóng đang lao một cách chóng mặt tới thằng về phía Bạch Ninh Kiều.
    - Bạch Ninh Kiều...!
    Cả đám có trong nhà thì đấu há hốc mồm nhìn cô, đang chờ đợi sự phản ứng từ cô, lúc quả bóng đến gần thì đã không kịp nữa.
    Đột nhiên, một bàn chân to và dài đưa lên đá quả bóng ấy đi, đây như một màn anh hùng cứu mỹ nhân vậy, khiến học sinh nữ mắt như A mồm chứ O cảm thán.
    - Em có sao không?
    Là Khương Triết, là thầy giáo mà vừa nãy đã nhìn cô, Bạch Ninh Kiều đưa mắt nhìn anh với vẻ ngưỡng mộ không rời mắt.
    Cô không nói nên lời, đầu óc mê muội không ngủ nhưng giống như đang ngủ, vẫn chưa hề thức tỉnh vì người trước mặt.
    Quách Lộ đẩy nhẹ cánh tay cô, khiến cô mới ngộ ra lễ phép trả lời.
    - Dạ không ạ, em cám ơn thầy.
    - Lần sau nhớ chú ý chút.
    Cô không đáp lại chỉ gật đầu, Khương Triết đi ra khỏi nhà thi đấu, anh không đi một mình còn có cả Hồ Ý theo sau.
    Lúc này Vệ Phong từ nhà thi đấu đi vào, gặp mặt phải Khương Triết đang bước ra.
    - Em chào thầy ạ.

    - Ừm..
    Anh đưa mắt nhìn về phía Vệ Phong, trên tay cậu học sinh này còn cầm cả một bó hoa và một hộp quà.

    Trong đầu nhảy sổ, chắc chắn là muốn tỏ tình một nữ sinh nào đó, khả năng cao sẽ là Bạch Ninh Kiều.
    Bước chân cậu ấy dừng lại trước mặt cô khiến cô sững sờ, Bạch Ninh Kiều đứng dậy theo phản xạ, ánh mắt có vẻ rất hồi hộp.
    - Bạch Ninh Kiều, từ rất lâu rồi, đã hai năm, anh đã thích em...!và hiện tại bây giờ anh cũng rất thích em.

    Tình cảm của anh không biết nên nói thế nào, mong rằng em sẽ chấp nhận tình cảm ấy, em làm bạn gái của anh nha.
    ????⬅⬅⬅.
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 8: 8: Giữ Bên Mình


    Đồng ý...!đồng ý....
    - Đồng ý....
    Được đám đông cổ vũ, nam thần bóng rổ rất tươi và chất chứa biết bao hy vọng về cô.
    Cô khó xử nhìn xung quanh, tìm những người thân quen trong dòng người đông đúc này, chỉ tiếc là không có ai cứu lấy cô.
    - BẠCH NINH KIỀU...!Đến giờ học thêm rồi.
    Tiếng hét lớn từ ngoài cửa nhà thi đấu khiến học sinh đưa mắt nhìn ra, lúc này bóng lưng anh đã khuất không thấy đâu nữa.
    Bạch Ninh Kiều vội xin lỗi rồi chạy khỏi đó, ra bên ngoài cô liền thở phào một hơi.

    Đưa mắt nhìn lên phía trước, ở hành lang tầng đối diện có một bóng người đang dõi theo cô và nhìn chằm chằm vào cô.
    - Thầy Triết, sao lại nhìn mình bằng ánh mắt đó vậy? Chuyện học thêm là sao chứ? Chẳng lẽ muốn cứu mình khỏi đó thật.
    Cô vừa lẩm bẩm vừa đi đến tầng đối diện kia, thoáng chốc đã gặp ngay anh đang đợi ở đó.
    - Ở đây không có ai, cũng không có camera, em có thể thành thật.
    - Thầy hỏi thì em mới thành thật được chứ ạ?
    Khương Triết nhìn cô không rời, chỉ muốn xé xác cô ra, trong đầu chỉ lo nghĩ rằng đứa em trai Khương Thịnh sau này sẽ rất khổ sở.
    - Em đang trêu đùa em trai của anh à?

    - Trêu đùa? Không có đâu thầy...!em nói rồi, em và Khương Thịnh chỉ là bạn bè thôi.

    Chuyện lúc nãy là do bạn nam đó chứ em không biết gì hết.
    Cô ủ rũ cúi mặt xuống, nũng nịu như một đứa trẻ phạm lỗi và bị oan vậy.
    - Em và Khương Thịnh không có gì, vậy thì anh với em tính sao đây?
    Nếu là người trưởng thành hoặc bằng tuổi Khương Triết có lẽ đã hiểu được câu nói vừa rồi, tuy nhiên cô bé này quá ngây thơ, còn chưa tròn 18.

    Nhìn ánh mắt ngạc nhiên của cô anh bèn nở một nụ cười, như thể thắp sáng biết bao trái tim nữ sinh vậy.
    - Không hiểu thì sau này sẽ hiểu.

    Nhưng mà đừng để người khác làm như vậy nữa, đã là học trò của anh thì không được hẹn hò yêu đương.

    Nếu có đứa nào dám tỏ tình em, cứ đưa nó đến gặp anh.

    Biết không?

    - Dạ thầy, vậy em đi trước.
    Vậy là đã có lý do để cho cô có thể từ chối tình cảm rồi, trước đây bản thân rất non nớt, thấy trai đẹp đã si mê.

    Nhưng bây giờ thì khác, trai có xếp thành hàng dài thì có lẽ Bạch Ninh Kiều lười ngó đến.
    - Khoan.
    Bạch Ninh Kiều quay đầu lại nhìn anh, ánh mắt treo veo như thiên sứ khiến anh có chút mê hoặc.

    Lần đầu tiên anh lại cưng nựng một cô gái khác giới như cô, bàn tay to cứng thường hoạt động mạnh nay lại dịu dàng với cô, tay anh đặt lên đầu cô rồi xoa nhẹ.
    - Tóc em mượt quá ngứa mắt anh thôi.
    - ???
    - Em đi trước nha thầy.
    - Ừm.
    Trong lòng Khương Triết đã giữ chỗ cho Bạch Ninh Kiều một vị trí nhất định mà ngay cả bản thân anh cũng không hề hay biết.

    Cảm thấy cô học sinh này rất đáng yêu, mỗi nụ cười của anh đều xuất hiện khi thấy cô gái này.
    Trở về lớp cô được học sinh trong lớp hỏi tới tấp vì chuyện sáng nay, cô không biết trả lời thế nào, chỉ liên tục nói một câu "Tôi đang suy nghĩ thôi."
    Chỗ ngồi của Bạch Ninh Kiều nằm sát cửa sổ, cô ngắm nhìn khung cảnh quen thuộc nhưng rất hút mắt không thể cưỡng lại được, thứ cô đang suy nghĩ trong đầu không phải là cảnh tỏ tình mà là cảnh xoa đầu của thầy chủ nhiệm.
    Vẫn còn mê hoặc mà sờ lên chỗ tóc đó rồi mỉm cười, cô có hơi nghi ngờ câu nói của anh, anh đang giữ mình cho em trai nhưng có vẻ như không phải như vậy, là giữ cô học sinh này cho bản thân Khương Triết thì đúng hơn.
    ????⬅⬅⬅.
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 9: 9: Sắp Xếp Hôn Sự


    Tan học cô trở về nhà như mọi khi, có điều từ đầu ngõ cô đã nghe tiếng nói chuyện phát ra từ nhà mình.

    Chắc chắn trong nhà có khách, cô cũng chuẩn bị tinh thần sẵn, vừa bước vào lại gặp ngay ba mẹ của Khương Triết.
    - Con...!con chào hai bác ạ.
    - Ninh Kiều học về rồi à con?
    - Vâng ạ.
    Mẹ cô đứng lên nói với cô một câu khiến cô chỉ đành cười ngượng, ngỡ đâu đó là đùa nhưng sau này lại chính là sự thật.
    - Gọi ba mẹ đi, sao còn xưng bác làm gì nữa.
    - Cái gì hả mẹ? Gọi ba mẹ?
    - Hai gia đình đã sắp xếp cho con và Khương Thịnh rồi, sau khi con tốt nghiệp thì có thể đính hôn luôn.
    Khương Thịnh từ trong bếp nhà cô đi ra, trên tay còn cầm theo dĩa trái cây, tay đúng lúc nghe rõ mồm một từng chữ của mẹ cô, mắt chữ A miệng chữ O ngạc nhiên.

    Còn sắp làm rơi đĩa trái cây đang cầm trên tay xuống.

    - Hả???.
    - Kết...!kết hôn, sao...!sao có thể chứ? Mọi người có nhầm lẫn gì không?
    - Nhầm lẫn sao được, con với Tiểu Kiều quá hợp nhau rồi còn gì, gia đình hai bên cũng đã tính toán xong xuôi rồi.
    Trước sự bàng hoàng của con trai, mẹ của Khương Thịnh từng lời an ủi từng bước đi đến nhặt đĩa trái cây lên giúp cho con.

    Toàn là trái cây nhỏ chứ không phải là đồ cắt sẵn nên không dơ lắm, chỉ cần rửa qua là xong.
    - Hai đứa cứ từ từ tìm hiểu, không phải vội đâu, chỉ cần đồng ý kết hôn sống hòa thuận, sau này cả hai bên gia đình sẽ giúp đỡ rất nhiều đấy.
    - Bác...!bác ơi...!con.
    Cô vừa mở miệng nói liền bị mẹ cô chặn lại, khuôn mặt cô lộ rõ vẻ uất ức như muốn khóc ngay tại chỗ, bản thân Bạch Ninh Kiều cũng đã kìm nén rất nhiều.
    - Thôi, lên phòng thay đồ đi rồi xuống đây ngồi chơi với anh đi con.
    Bạch Ninh Kiều đi lên lầu thay bộ đồng phục nóng bức trong người, lúc này bản thân đã mệt lả chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.

    Bên dưới lầu lại truyền đến tiếng kêu vang vọng lên...
    - Xong chưa con, xuống đây.
    - Dạ...
    Cô bước xuống với bộ quần áo không bánh bèo cũng không s*x*, rất lịch sự, điều này cũng rất ưng ý với người lớn.
    - À, con xách bịch rác đi vứt luôn đi con.
    Lúc này mẹ của Khương Thịnh liên tục nhắc nhở con trai cách tán gái, khuôn mặt anh tối sầm lại, mặc dù không muốn nhưng vẫn ì ạch giúp cô.
    - Để anh giúp cho.
    Cả hai ra đến ngõ, lúc này không còn người lớn, Bạch Ninh Kiều và Khương Thịnh cũng dễ nói chuyện với nhau hơn.

    - Hazzz, biết làm sao được, anh chỉ xem em là em gái.
    - Em cũng vậy mà, chỉ đành thuyết phục họ thôi.

    - Ừm, anh cũng đang nản lắm.
    Vừa quay người định bước vào, ánh sáng chiếu lên khuôn mặt Bạch Ninh Kiều và cả Khương Thịnh khiến cả hai tò mò nhìn lại.

    Là chiếc xe quen thuộc, hình như cô đã từng thấy nó ở đâu đó rồi.
    Người ngồi trong xe là Khương Triết, đây là chiếc xe anh thường xuyên lái đi dạy ở trường, thường ngày đều ăn mặc rất giản dị nhưng đối với người khác giới trông rất thu hút.
    - Anh hai, tới rồi sao? Hay vào nhà chơi đi.
    - Thôi khỏi, đây...!điện thoại của mày đây.

    Có cái điện thoại cũng bảo tao đưa tới cho được.
    Thực chất không phải như vậy, Khương Thịnh thấy được tình ý từ bên trong Bạch Ninh Kiều và Khương Triết nên muốn gán ghép hai người họ với nhau, còn bản thân anh có thể tìm một người khác mà mình yêu về làm vợ chứ không phải cuộc hôn nhân sắp xếp.
    - Ninh Kiều, nói chuyện đi nhé.
    Khương Thịnh chạy vào trong nhà, ánh sáng đèn ô chợt tắt, xung quanh chỉ là những ánh sáng và ánh sáng dịu nhẹ của ánh trăng.
    Chỉ có hai người, bản thân cô rất uất ức, từ lâu luôn nghĩ mình khác với những người khác, có ba mẹ là người tâm lý và rất dễ hiểu mình, nhưng hôm nay khiến cô nhận ra mình đã nghĩ sai.
    Ba mẹ nào cũng như nhau cả thôi, đến khi gặp anh cô lại càng uất ức nhiều hơn, nước mắt sắp trào ra ngoài.
    - Sao không vào trong đi.
    Giọng cô nghẹn đắng không muốn để thầy mình thấy cảnh này, chỉ im lặng lắc đầu.
    - Anh có nghe ba mẹ anh nói rồi, khi nào kết hôn nhớ nghĩ tới anh đó.

    Dù sao anh cũng là người giúp đỡ hai đứa mà...
    - Em không muốn kết hôn.
    Khương Triết nghe xong câu nói nức nở ấy của Bạch Ninh Kiều liền sững người ra, anh lo sợ rằng người khiến cô khóc là mình.
    Cô nhào vào lòng anh, nước mắt giàn giụa rơi trên vạt áo.

    Không thể kìm nén mãi được nữa...
    - Em...!em không muốn kết hôn với người mà em không thích đâu.
    - Vậy người em thích là ai?
    Cô im lặng không nói gì, lúc này Khương Triết không nhịn được cười nhẹ lên.
    Tất cả cũng do anh mà ra thôi, từ đầu anh biết Bạch Ninh Kiều có ý với mình, chỉ cần nói với ba mẹ có thể để anh thay vị trí Khương Thịnh chỉ là muốn chắc chắn khả năng phán đoán của mình nên không nói ra mà thôi.
    ????⬅⬅⬅⬅.
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 10: 10: Cô Nhóc Sợ Rồi


    Cô từ từ thả lỏng bản thân, hai tay rời khỏi người anh, bước chân cũng dần lùi lại phía sau.

    Bạch Ninh Kiều có cảm giác mình đã đi quá giới hạn của học sinh và thầy giáo rồi.
    - Em xin lỗi ạ.
    Cô càng lùi, khoảng cách của cả hai cũng càng xa nhưng Khương Triết đã nắm lấy cánh tay cô, kéo cô lại gần mình.
    - Đừng đi xa quá, trả lời câu hỏi của anh.

    Em có người trong lòng sao?
    - Nhưng mà...!anh tò mò chuyện đó để làm gì? Dù sao nó cũng đâu liên quan đến anh chứ?
    - Em không muốn nói thì thầy cũng không ép em.
    Trong khoảng vài giây ngắn ngủi nói chuyện, khoảng cách gần khiến cô cảm thấy có chút không quen, đứng cũng không yên nữa.
    - Em làm sao vậy?
    - Không có ạ.

    - Đừng trả lời khách sáo như vậy, cứ như ngang hàng phải lứa thôi, anh không thích rườm rà đâu.
    - Dạ...!Nhưng mà anh có thể bỏ tay em ra được không? Đứng như vậy thì gần quá.
    - Sau này cũng sẽ càng gần hơn như vậy nữa, tập làm quen dần đi chứ.
    Thái độ khó chịu của cô khiến anh có hơi buồn lòng kèm theo tức giận, đến việc đứng gần mà cô cũng không dám hay không quen thì sau này còn làm được chuyện gì nữa.
    Thấy Bạch Ninh Kiều vẫn không nghe lời mình, anh bèn gắt gỏng lên tiếng, hai tay quàng qua eo ôm lấy cô kéo cô sát gần mình, ngay cả môi cũng sắp chạm nhau.
    - Còn quậy nữa...!anh phải áp dụng cách này đấy.
    - Cách...!cách gì cơ?
    - Thật sự muốn biết sao?
    Ánh mắt anh đắm đuối nhìn đôi môi hồng nhạt của cô, rồi tới khuôn mặt xinh xắn và đáng yêu, lại không nỡ trêu ghẹo ức h**p chỉ muốn nâng niu trong tầm tay.
    - Em...!em không muốn nữa ạ.

    Anh thả em ra đi.
    - Sao? Lại không quen khoảng cách gần à?
    - Không...!không phải ạ.
    Bạch Ninh Kiều cựa quậy trong lòng mình anh cảm thấy có điều không nỡ, không nỡ làm tổn thương bên ngoài hay bên trong.
    - Lại nữa rồi, đã bảo là nói chuyện ngang hàng phải lứa thôi mà, từ "ạ " làm anh khó chịu đấy.

    Khuôn mặt cô gái bé bỏng trở nên sợ hãi hơn, ánh mắt còn không dám nhìn thẳng Khương Triết.

    Anh cũng không vội, từ từ buông cô ra, tay vẫn nắm chặt lấy tay cô không rời.
    - Anh sẽ tập quen dần cho em.
    - Tập quen dần để làm gì ạ? Anh với em thì có quan hệ gì chứ?
    Tuy là rất sợ nhưng có thắc mắc thì vẫn hỏi, cô gái này cũng không hẳn là yếu đuối mà còn khá cứng rắn.

    Khương Triết nghe xong chỉ cười nhạt, anh đắm đuối nhìn cô.
    - Bây giờ thì không nhưng...!sau này thì có đó.
    Anh bỏ tay cô ra, bàn tay Khương Triết đặt nhẹ lên đầu cô rồi hôn lên trán cô đầy sự cưng chiều.

    Thời tiết thu se lạnh vậy mà mặt cô lại đỏ ửng lên như vừa mới uống rượu xong.
    Tạm biệt xong Bạch Ninh Kiều anh không vào trong mà lẳng lặng lái xe rời đi, về đến nhà theo thói quen anh bật tivi lên cho bớt trống trải.

    Vô tình bật nhằm kênh đang chiếu phim, lại là cặp đôi nam nữ đang tình tứ ân ái.
    - Bạn gái nhà người ta mạnh dạn như vậy, còn cô nhóc của mình..

    sợ rồi.
    - Khương Triết...!khi nào anh mới nói chuyện với ba mẹ đây, em chịu hết nổi rồi đó.
    Khương Thịnh từ nhà Bạch Ninh Kiều trở về, suốt cả buổi chỉ nghe người lớn nói về chuyện hôn sự khiến anh cảm thấy rất chán nản.

    Hơn nữa đây là lại là người mà anh trai mình thích, sao có thể kết hôn được.
    - Phải từ từ chứ, để cô ấy thích nghi với anh đã.

    - Giờ này là giờ nào rồi mà còn thích với chả nghi, anh không tỏ tình được sao? Tỏ tình xong thì kết hôn chẳng phải đơn giản hơn à.
    - Đối với mày chuyện đó là đơn giản, đối với anh thì là không? Từ từ...!Con bé còn chưa để anh vào tâm trí, vẫn còn lạnh nhạt lắm.
    - Tâm trí? Là để trong đầu ấy hả? Làm sao có chuyện hoang đường vậy được, sao có thể để một người vào đầu của mình, mấy bộ phim Hàn Quốc em xem cũng thấy lạ, sao có thể đưa nội tạng của mình cho người ta chứ, vậy là điên rồi còn gì.
    Khương Triết cười nhẹ, thật ra đứa em trai này của anh cái gì cũng biết nhưng riêng tình yêu thì chẳng biết gì.
    - Nội tạng đó là gì?
    - Trái tim đó, mấy người yêu nhau kì lạ thật.

    Khương Triết em nói rồi đó, anh không nói là em nói ba mẹ việc anh thích hôn thê của em, trước sau gì em cũng được giải thoát, sao không giải thoát trước cho em.
    Khương Thịnh bĩu môi nhìn anh rồi quay lưng bỏ đi, hai anh em tính tình trái ngược nhưng lại rất thân thiết.

    Một người quan trọng quy tắc như Khương Triết không hề nổi giận khi nghe em gọi thẳng tên mình.
    ????⬅⬅⬅.
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 11: 11: Hiểu Lầm


    Nửa đêm, Bạch Ninh Kiều nằm trên giường thấp thỏm không yên, mỗi khi nghĩ đến câu nói như mật ngọt của thầy giáo, khuôn mặt bất giác đỏ ửng lên.
    - Theo như bao nhiêu năm xem phim Hàn Quốc của mình thì những câu nói dạng như vậy giống như là đang tán tỉnh.

    Thầy giáo lại đang tán tỉnh học sinh sao? Trước giờ mình chưa gặp tình huống như vậy cả? Lạ thật.
    Cô không cần nhìn xung quanh, mọi chuyện cứ như thói quen mà thường ngày vẫn làm.

    Bàn tay nhỏ nhắn mở tủ bên cạnh giường ra, lấy một thanh socola và cắn một miếng.
    Trong tủ có rất nhiều thanh, đây không phải là món ăn vặt yêu thích của Bạch Ninh Kiều.

    Chỉ là mỗi khi buồn bã hay tức giận, nói chung là cảm xúc lẫn lộn đều ăn thanh socola.
    ...
    Sáng sớm khi Khương Triết thức giấc chuẩn bị giáo án để đi dạy, sau khi hoàn thành xong anh ngồi lên xe tới trường.
    Ngôi trường này điều kiện cũng khá tốt trong thành phố nên trong trường, mỗi giáo viên mỗi chiếc xe là điều bình thường đối với học sinh.

    Anh mặc một bộ đồ vest màu xanh than đậm, chiếc cà vạt cùng màu và áo sơ mi trắng bên trong, nếu cởi áo khoác ra trông anh cứ như một cậu học sinh cuối cấp.
    - Trời má ơi, thầy Triết đây sao? Thầy ấy đẹp trai như vậy mà sao bây giờ mình mới nhận ra nhỉ?
    - Tôi mê thầy ấy lâu lắm rồi, tiếc là không dạy lớp mình thôi.
    - Như soái ca Hàn Quốc vậy đó...
    - Giống Ji Chang Wook nhỉ?
    - Ừ.
    Mấy tầng trên bàn tán sôi nổi, đúng lúc này Bạch Ninh Kiều cầm sổ đầu bài đi ngang qua dãy hành lang, vô tình chạm mặt Khương Triết, anh cũng đang ngước lên nhìn cô.
    Mấy nữ sinh khác đứng phía trước trái tim như tan vỡ, còn cô thì mặt vẫn thờ ơ như vậy, ngoảnh sang chỗ khác và bước đi.
    Nhớ lại cái hôm thầy giáo ôm cô, trái tim bé bỏng của cô gái mới lớn lại đập loạn lên như trúng tiếng sét ái tình.
    - Mỗi ngày đi học mà như thế này thì chết mất.
    Bước xuống cầu thang, trên tay cô đang ăn dở một que thành socola, ngay lập tức đụng phải thầy Triết cũng đang đi lên.
    - Em...!em xin lỗi thầy.
    Nhìn thấy vết bẩn do cây kẹo tạo thành trên áo, Bạch Ninh Kiều lúng túng không biết phải làm thế nào.
    - Không sao? Em có khăn giấy ở đó không?
    Cô chạy vụt đi như một cơn gió, lúc ấy trên sàn chỗ mà cô đứng có rơi ra một tấm giấy nhỏ.

    Khương Triết tò mò nhặt lên, anh cũng không để ý lắm, cho đến khi xem rõ, là một bức ảnh thân thiết của Bạch Ninh Kiều vài năm trước với một nam sinh.
    Phía sau còn có một dòng ghi chú nhỏ, dòng chữ rất nắn nót và trau chuốt từng nét một.
    " Hứa Vĩ Đoàn chờ ngày anh quay về..."
    Khương Triết đứng lẳng lặng một hồi, lúc cô hớt hải quay lại mới sững sờ nhìn cô.
    - Giấy của thầy ạ.
    - Của em làm rơi.

    - Vâng.

    Bạch Ninh Kiều cầm lấy tấm ảnh, cô nhìn qua rồi đưa mắt nhìn Khương Triết, vẫn không một lời giải thích nào.
    Đưa giấy xong cho anh cô quay người bỏ đi, dù sao thì với quan hệ là thầy và trò, chừng mực chỉ có nhiêu đó.
    Về tại lớp cô trả lại tấm ảnh cho một cô bạn học khác, Khương Triết hiểu lầm cũng là vì không nhìn rõ mặt cô gái trong ảnh.

    Bên trong là một nam sinh đứng thẳng người và một cô gái nhón chân hôn lấy má chàng trai.
    Một phần cũng là do góc nghiêng của Bạch Ninh Kiều và cô bạn cùng lớp giống nhau nên có vẻ mọi chuyện mới thành ra như thế.
    - Tiểu Thất, trả ảnh cho cậu.

    Hôm trước cậu có làm rơi ở buổi học nhóm trong nhà tôi đó.
    - Bức ảnh này mình quý lắm đó, cảm ơn nha.
    - Không có gì?
    Trong buổi sinh hoạt đầu giờ, Bạch Ninh Kiều có né tránh ánh mắt của Khương Triết lúc anh nhìn cô, khi thấy cô không có phản ứng gì, anh luôn tìm mọi cách để cô có thể nhìn thấy bộ dạng bực mình của bản thân hiện tại.
    - Bạch Ninh Kiều...
    - Dạ?
    Cô ngơ ngác đứng dậy ngước mặt lên nhìn thầy chủ nhiệm khó ưa của cô.
    - Xuống phòng y tế đem hộp thuốc lên đây.
    - Nhưng mà để làm gì ạ?

    - Em muốn biết sao?
    Cô đưa mắt nhìn các bạn trong lớp, ai cũng gật đầu, muốn xem xem thầy chủ nhiệm đang tính dở trò gì.
    - Vâng ạ.
    - Lên đây...
    Bạch Ninh Kiều từ từ chậm rãi đi lên, anh khoác tay bảo cô lại gần, cô cũng ghét sát tai lại gần khuôn mặt anh.
    - Anh đang đau trong tim nên mới tìm thuốc, chẳng lẽ em không nhận ra sao?
    Khuôn mặt anh đắc ý nhìn cô, muốn xem bộ dạng ngơ ngác ngây thơ như con nai vàng của cô khi nghe xong câu nói này.
    - Thầy...!thầy đang nói cái gì vậy? Em bị nhức tai ạ, nên nghe có hơi không rõ, em về chỗ trước đây ạ.
    Lúc về chỗ ngồi, cô còn lẩm bẩm mấy câu.

    " Ông thầy hôm nay bị khùng hả trời."
    ????⬅⬅⬅.
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 12: 12: Đuổi Ra Khỏi Nhà


    Ninh Kiều, thầy nói gì với cậu vậy hả?
    - Tôi...!tôi không nghe rõ cho lắm, hình như là bảo tôi lát nữa cuối buổi xuống lấy cũng được.
    Cô nói dối với đám bạn học, nếu nói thật thì mối quan hệ mập mờ này của anh và cô cũng sẽ trở thành chủ đề hot trong năm nay.
    Trong giờ ra chơi, Bạch Ninh Kiều lấy ra một cuốn sách khá dày, tựa đề là Tiếng Anh.
    Cũng đã cuối cấp, bản thân cô cũng định hướng được nghề nghiệp tương lai của mình, cũng cần phải học hỏi nhiều thứ.
    - Cho cậu này, ôn thêm nhiều như vậy chắc mệt mỏi lắm.
    Vệ Phong đưa một chai nước ngọt trước mặt Bạch Ninh Kiều, cô vốn không muốn nhận, cô không muốn tạo cơ hội để cậu tiếp cận hay tán tỉnh mình nhưng mà đây là ý tốt của người ta, không nhận cũng không được.
    - Cảm ơn cậu...
    Cô ngồi chăm chú đọc sách, Vệ Phong không những không đi mà còn ngồi trước mặt cô, nhìn đắm đuối vào khuôn mặt đáng yêu xinh xắn như thiên thần kia.
    - Cậu...!cậu nhìn tôi như vậy, tôi khó có thể học bài được, cậu đi chỗ khác có được không?
    - Kiều Kiều, cậu đừng để ý đến tôi, cứ học bài đi, xem tôi như bức tượng là được mà.
    Cô cười ngượng, học sinh trong lớp cứ liên tục nhìn cả hai chằm chằm khiến cô khó tập trung hơn.

    Cảm giác ngại ngùng pha lẫn sự khó xử...
    Khung cảnh nam nữ ngồi đối diện nhau cộng thêm vẻ đẹp của cả hai đã được đăng tải lên trang cộng đồng trường, thu về rất nhiều lượt thích, số lượt đẩy thuyền cũng ngày càng nhiều hơn.
    - Bạch Ninh Kiều với Vệ Phong kìa, trông như cặp đôi trong phim đang đóng cảnh lãng mạn vậy đó.
    - Công nhận lãng mạn thật...
    - Tôi cũng ước có bạn trai tâm lí như cậu ấy mà không được đâu.
    Hai nữ sinh đang bàn tán lại không biết rằng khi sau lưng đang có hình bóng của một vị thầy giáo.

    Anh nghe được nhưng không vạch trần, chỉ thầm cười khẩy một cái.
    Bây giờ cái nhìn của Khương Triết về Bạch Ninh Kiều không còn như trước, nó đang đứng giữa ranh giới tốt và xấu.

    Theo suy nghĩ của anh, ngoài mặt thì là Vệ Phong, sau lưng là Hứa Vĩ Đoàn, còn với gia đình là Khương Thịnh.
    Tuy rằng bản thân suy nghĩ như vậy nhưng không thể ngăn cản việc anh thích cô, ngay khi biết cô là bạn chơi thân lúc nhỏ, khi ấy đã có thiện cảm, dần dần khi càng để ý đến Bạch Ninh Kiều, anh lại thấy nhiều điều lạ vẫn dần thích cô bé này hơn.
    Chưa đến mức rất thích cũng không phải ở mức động lòng...
    ...
    - Bố mẹ đã nói rồi, biết bao nhiêu ngành không chọn, sao lại là sân khấu điện ảnh.

    Con có biết là cái ngành đó người ta thường nói là xướng ca vô loài, đâm đầu vào để làm gì, học mấy ngành nhỏ hơn rồi sau này yên phận bên chồng con chẳng phải tốt hơn sao?
    Trong bữa cơm, nhắc đến hai chữ "nghệ thuật" mẹ cô như phát điên lên, bỏ đũa xuống không động một chút thức ăn nào.
    - Nghề con thích mà mẹ, sao việc gì mẹ cũng ngăn cản con.

    Ngay cả việc lấy chồng cũng vậy, trước tới giờ mẹ cứ để con làm những việc con thích chẳng phải tốt hơn sao?
    - Trước đây mẹ thả cho con tự do tự tại là vì muốn con thoải mái không áp lực, nhưng năm nay là năm cuối của con rồi, bố mẹ cũng chịu phần lớn quyết định.

    Nghe lời mẹ, chọn nghề khác đi...
    - Con đăng kí rồi.
    Cô nhẹ giọng, cũng không còn tâm trạng để ăn mà đặt đũa xuống.

    Bố cô thở dài, cũng không thể nuốt nổi nữa, ông cũng từng lời nặng lời nhẹ khuyên bảo nhưng nhất quyết Bạch Ninh Kiều không chịu nghe.
    - Vậy thì đừng thi nữa, ở nhà cho mẹ.

    Con còn không nghe thì ra khỏi nhà, chừng nào suy nghĩ kĩ thì quay về đây.
    Cô không ngần ngại hay suy nghĩ một giây một phút nào, quay vào phòng chuẩn bị đồ đạc ra khỏi nhà.

    Dường như trong tâm trí cô đã tính toán từ trước...
    - Bạch Ninh Kiều....!Bạch Ninh Kiều.
    Cô mở cửa bước ra khỏi nhà, cũng không biết mình nên đi đâu, trong người chỉ có một số tiền nhỏ mà bản thân đã tiết kiệm trong mấy năm liền.
    Bạch Ninh Kiều lang thang trên đường, suốt dọc đường chỉ biết khóc nức nở, cô không biết nhà của Khương Triết nhưng cớ nào, duyên số lại đưa đẩy cô đi bộ qua nhà anh.
    Lúc ấy Khương Triết cũng vừa hay đi dự đại hội về, trời cũng chợp tối.
    - Ai vậy? Bạch Ninh Kiều sao?
    Chiếc đèn xe chiếu rọi vào mặt cô nhưng cô lại không hề hay biết người trong xe lại là thầy giáo mình.

    - Bạch Ninh Kiều, em làm gì ở đây.

    Xách hành lí đi đâu vậy?
    Cô quay đầu, trong đầu hiện lên dấu "???" cũng thắc mắc giống như anh, tại sao thầy giáo lại ở đây.
    Cô giấu hành lí sau lưng, miệng lắp bắp trả lời.
    - Không có ạ, em chỉ đi dạo thôi.
    - Em cầm gì phía sau?
    - Nhưng mà sao thầy lại ở đây.
    "Chẳng lẽ ông ấy theo dõi mình sao?"
    Trong đầu cô nảy ra hàng loạt suy nghĩ táo bạo khác nhưng ngay tức khắc liền thức tỉnh.
    - Vào nhà trước đã...
    "Woww, đây là nhà thầy Triết sao? Đẹp thật đó...".
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 13: 13: Sống Chung


    Thầy à...
    - Gọi anh.
    - À dạ, anh...!em vào nhà lúc này có làm ảnh hưởng tới hai bác không? Khương Thịnh có ở đây không?
    - Nhà này chỉ mình anh ở, nhưng mà tại sao trước mặt anh em lại cứ nhắc đến người đàn ông khác vậy.

    Có thể ngưng nhắc không được sao?
    Khương Triết rót một cốc nước đưa ra trước mặt cô, thấy cô rụt rè như vậy anh cũng bắt đầu dùng biện pháp mềm mỏng.
    - Nhà không ở, muốn ra bụi à?
    Anh nhìn vào vali mà cô mang đi, cũng dần đoán ra được chuyện mà Bạch Ninh Kiều gặp phải.
    - Em...!em chỉ muốn ở riêng thôi.
    Nhìn cũng biết là đang nói dối, chỉ là học sinh chân ướt chân ráo, bố mẹ nào nỡ để con ra ở riêng được.
    - Em chào thầy, em về trước ạ.
    - Khoan hẵng về, anh cho phép em ở đây, anh không muốn biết gia đình em xảy ra chuyện gì nhưng nhìn bộ dạng em như vậy chắc là đang tìm chỗ ở, cứ ở tạm trước đi.

    Anh không thu phí đâu, yên tâm...
    Khương Triết xoa nhẹ đầu cô nhưng nhớ lại cảnh ngọt ngào thân mật của cô và chàng trai trong tấm hình, bất giác anh lại thụt tay về, ánh mắt né tránh không muốn nhìn cô rồi trở về phòng.
    Lúc chuẩn bị vào phòng, Khương Triết dừng chân trước cánh cửa, quay đầu về phái cô dặn dò.
    - Có gì cần dùng thì cứ lấy dùng, không phải ngại đâu.
    - Dạ...
    Chữ "dạ" của cô dùng để nói cho không khí nghe, lúc ấy anh không còn ở phòng khách nữa.

    Bạch Ninh Kiều gãi gãi đầu khó hiểu, cô đặt vali ở kế bên sofa, tò mò mà đi xung quanh quan sát.
    Lơ ngơ thế nào mà cánh tay vô tình đụng phải một ấm trà, trông nó cổ điển nhưng có vẻ cũng khá đắt tiền.
    " benggg..."
    - Chết rồi, bễ hết rồi.
    Vài giây sau, Khương Triết nghe tiếng động lớn liền bước ra khỏi phòng, khuôn mặt anh u ám đến đáng sợ, Bạch Ninh Kiều cũng không ngồi yên vội dọn dẹp đống đổ vỡ.
    - Làm gì vậy? Có sao không?
    - Em không sao? Nhưng mà mấy ly trà này bị bể hết rồi, em sẽ đền lại cho thầy.
    - Không cần em đền lại, tấm thân em lành lặn là đủ rồi.

    Ngồi xuống đây...
    Ngón trỏ của cô chỉ bị trầy chảy máu vài ba giọt lại khiến Khương Triết lo lắng đến thế, nhưng anh lại không nhận ra, đầu óc dồn hết tâm trí vào Bạch Ninh Kiều cả rồi.
    Bộ dạng nắn nót tỉ mỉ xử lí vết thương từng tí một giống như bố cô ngày xưa.

    Lúc bảy tuổi cô có trèo hàng rào vào nhà mình vì nhà nuôi chó, từ khi sinh ra Bạch Ninh Kiều đã rất sợ chó, đến nỗi ăn thịt chó cũng không dám ăn, lúc đó vì tấm gai ở hàng rào cứa vào tay nên có vết thương, bố cô cũng ân cần như vậy.
    Khi dán băng cá nhân cho cô, trong lòng anh mới nhẹ nhõm hẳn.

    - Sao lại nhìn anh như vậy?

    - Đâu có đâu, em đang nhìn vết thương ở tay thôi.
    Khương Triết cũng không thích đôi co, anh biết rõ, biết rất rõ nhưng chỉ vạch trần tới mức ấy thôi.
    "tinh...!tinh..."
    Chuông cửa reo lên, cô có hơi ngạc nhiên và lo lắng, nếu như bố mẹ anh qua đây giờ này và thấy cô thì sẽ thế nào chứ.
    - Ai ở ngoài đó vậy?
    - Chị họ anh với đứa nhóc, không sao đâu.

    Chị ấy thân thiện lắm.
    - À Dạ.
    Lúc này lòng cô nhẹ đi hẳn, vừa mở cửa, một cậu nhóc cỡ 4,5 tuổi ôm quả bóng chạy vào trong nhà như đã từng đến đây rất nhiều lần.
    Thấy một cô gái lạ ngồi trong nhà, đứa bé ngạc nhiên hai mắt tròn to làm rơi quả bóng xuống sàn, vội vội vàng vàng chạy đến chỗ mẹ.
    - Bạn gái chú à? Chào em, chị là chị họ của Triết, chắc đây là lần đầu tiên em qua nhà nó sao? Chị cũng thường xuyên qua đây nhưng mà không thấy em.
    - À...
    Cô đưa mắt nhìn Khương Triết cầu cứu nhưng anh chỉ lắc đầu.
    " Ý anh là sao đây? Là tiếp tục giả vờ hả? "
    - Em gái, không cần phải ngại đâu, em là mối tình đầu của nó, hơn nữa lần đầu nó dẫn bạn gái về nhà, có lẽ sẽ không có kinh nghiệm như những chàng trai khác nhưng mà cứ từ từ, rồi em sẽ thấy nó là một người tốt.

    À mà nói nhiều quá chưa vào chuyện chính, em tên gì nhỉ?
    Cô rụt rè như thỏ con vậy, lần đầu tiên gặp tình huống này đầu biết làm gì đâu chứ.

    Kế sách đầu tiên thì cứ cười đại cái đã.
    - Em...!em tên Bạch Ninh Kiều ạ?
    - Tên em khá hay, trước giờ hình như chị chưa từng nghe tên nào bao giờ, cũng là lần đầu chị nghe đấy.
    Trong lúc hai chị em nói chuyện với nhau, hai người đàn ông một lớn một bé đang ngồi cạnh nhau thì thầm bàn tán như mấy bà bán cá ngoài chợ.
    - Chú Triết, bạn gái chú xinh thật đó.

    Chú mau mau cưới chị ấy về đi, cháu cũng muốn có chị gái xinh giống như vậy?
    - Bảo mẹ cháu sinh thêm đi.
    - Mẹ cháu đau lắm, sinh cháu ra mẹ đã đau lắm rồi.
    ????⬅⬅⬅.
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 14: 14: Mày Với Tao


    Thằng bé hiểu chuyện như vậy thực sự không thể khiến người ta ghét bỏ được, Tiểu Nam thì thầm vào tai Khương Triết, cậu nhóc này lại cả gan xíu chú mình làm bậy.
    - Chú ơi, hay là chú với chị ấy sinh thêm em bé đi ạ, nếu là em gái thì càng tốt, cháu sẽ giúp đỡ và xem em như em ruột ạ.
    Nghe xong Khương Triết chỉ bật cười, cũng không biết nên làm sao với đứa trẻ này.
    - Vậy cháu có biết làm thế nào để sinh em bé không?
    Tiểu Nam nhìn xung quanh suy nghĩ nhưng cuối cùng làm chẳng ra đáp án nào.

    Nó hỏi người lại anh.
    - Vậy phải làm sao ạ?
    - Chuyện người lớn, sau này cháu sẽ biết.
    - Kiều Kiều, nhìn em có vẻ còn trẻ, đang còn đi học sao, học trường gì rồi?
    Câu hỏi này khiến cô ngớ người ra, Bạch Ninh Kiều đưa mắt nhìn Khương Triết.

    Anh hiểu ý liền trả lời thay giúp cô.
    - Trường thiết kế chị ạ, mà chị hỏi nhiều làm gì, bọn em chỉ mới thôi, chưa lâu nên để từ từ bọn em tìm hiểu.
    - Từ từ là từ từ thế nào? Tương lai của mày, tuy chị là chị họ nhưng chị coi mày là em ruột nên chị quan tâm chứ.
    Ánh mắt bà chị họ đổ dồn về vali màu hồng kia, màu hồng thì làm sao mà của con trai được.
    - Hai đứa sống chung à?
    - Không có ạ.
    Câu nói từ miệng chị ấy thốt ra tôi liền trả lời ngay nhưng Khương Triết một lần nữa ngăn cản.
    - Cũng không hẳn đâu chị, chỉ là sống thử thôi, nếu được sẽ sống chung luôn.
    - Này anh...
    Cô nói lí nhí trong miệng, thầy trò gì hoàn cảnh này nữa, chứ với bản thân mình cái đã mọi chuyện tính sau.
    Cô lườm anh, anh chỉ cười nhạt, Khương Triết cũng có ý đồ và kế hoạch của riêng mình.

    Nếu chị họ và Tiểu Nam đã là sợi dây gắn kết thì chắc chắn anh cũng không thể bỏ lỡ.
    - Chị à, cô ấy còn ngại lắm nên mới ít nói rụt rè như vậy thôi chứ thực chất cũng nói nhiều lắm ạ.

    Cũng muộn rồi, chị đưa Tiểu Nam về để thằng bé ngủ nhé.
    - Cháu không buồn ngủ mà, ngắm chị xinh đẹp đây cháu tỉnh rồi.
    Đến cả cháu của mình nó cũng bán đứng anh, anh cũng chịu thua không biết làm thế nào.
    1 tiếng đồng hồ nữa trôi qua, Tiểu Nam vẫn mê mẩn mà nhằm nhìn Bạch Ninh Kiều, đây là lần đầu tiên thằng bé nhìn thấy có người đẹp thứ hai sau mẹ nó.

    - Khi nào hai đứa kết hôn? Khi nào tính sinh con, à mà có sinh thì sinh bé gái đừng sinh bé trai như chị, nó quậy lắm.

    Tiểu Nam xụ mặt xuống như ông cụ non, thằng bé không muốn làm xấu mặt mình trước mặt người đẹp nên không dám mếu, chỉ có thể nghe mẹ nói xấu mình.
    Bạch Ninh Kiều nghe chuyện này ngày một đi xa hơn liền nói ít lại, cô chỉ cười rồi "dạ, vâng".
    - Thôi cũng khuya rồi, chị không làm phiền hai đứa nữa, chị về nhé.
    - Vâng ạ.
    - Tiểu Nam, về thôi con.
    - Mẹ ơi, con muốn ở lại đây được không ạ.
    - Để cho chú thím có không gian riêng chứ con.
    Thằng lại suy nghĩ gì đó, nó thì thầm vào tai mẹ.
    - Vậy làm sao để chú thím sinh em bé ạ? Như vậy có phải sinh em bé được không mẹ?
    Cả hai đã ra tới cửa, chị họ của anh chỉ cười gượng.
    - Lớn lên con sẽ hiểu thôi, chuyện này là chuyện người lớn.
    Vốn dĩ sẽ tiếp khách về bình thường nhưng Khương Triết lại biến chuyện này thành bất thường, anh nắm lấy tay cô kéo cô học trò của mình vào lòng, tay để lên vai cực kì âu yếm.

    Khương Triết một khi đã chơi cái gì thì chơi cho tới, mặc dù chuyện đó có giả vờ hay là không.
    Chị họ và Tiểu Nam thấy vậy cũng không hề ngạc nhiên, chào hỏi xong thì đi về nhà ngay.
    - Đáng lẽ thầy nên giải thích từ đầu, không thể để chị của thầy hiểu lầm như vậy được.
    Lần đầu tiên Bạch Ninh Kiều lại khó chịu ra mặt với Khương Triết, mặc dù biết anh là thầy giáo chủ nhiệm mình.
    - Em dám lên mặt với tôi à? Giận dỗi cái gì? Tôi là thầy của em đấy.
    - Là thầy thì sao? Là thầy thì có thể nói dối được à? Ở trường thầy mới là thầy còn ở đây...!thầy chỉ hơn em có 5 tuổi thôi, suy cho cùng vai vé cũng ngang nhau cả.
    - Ngang nhau? Vậy thì xưng mày tao luôn cho rồi.
    - Ừ, nếu tao có thể tao đã xưng hô như vậy rồi.
    - Bạch Ninh Kiều.
    ????⬅⬅⬅.
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 15: 15: Bi3n Thái


    Bạch Ninh Kiều buồn bực ngồi trên sofa, Khương Triết cũng lải nhải theo sau không ngừng.
    - Tôi là người giúp đỡ em đấy, nên biết điều một chút.

    - Tôi không cần, thầy để em đi là được.
    Vừa nói xong, cô cầm lấy vali định bước ra cửa nhưng Khương Triết đã nhanh tay nắm lấy vali của cô.
    - Thấy chưa? Thầy đâu cho em đi.
    - Đi đâu? Giờ này tính đi đâu nữa, muốn chết cóng ngoài ấy à?
    Khuôn mặt Khương Triết trở nên nghiêm túc, lo lắng cho cô là thật anh không đùa, còn chuyện nói dối với chị họ cũng chỉ tạm thời mà thôi.

    Trong lòng anh biết rõ trước sau gì cả hai cũng tiến xa hơn nên mới nói như thế.
    - Vậy...!vậy thầy đi nói lại với chị của thầy đi.
    - Để mai đi.
    - Nhưng mà...

    - Sao? Ý kiến gì nữa.
    Thấy Khương Triết tỏ thái độ khó chịu, cô liền không dám nói to, chỉ có thể lẩm bẩm trong miệng.
    - Rõ ràng thầy là người sai mà, khó chịu với ai chứ?
    - Em có tin kì kiểm tra em dưới điểm không?
    - Xì...!còn lấy điểm số ra hù dọa.
    Khương Triết giật lấy vali của cô, xem qua vết thương trên tay một chút mới yên tâm trở về phòng.
    Cô cứ nghĩ mình sẽ ngủ trên chiếc sofa lạnh lẽo này nhưng không.

    Vài phút sau Khương Triết đưa ra cho cô một cái gối êm và một chiếc chăn bông, còn dọn qua một căn phòng trống.
    - Vào đây ngủ đi, ngoài đó lạnh lắm.
    - Rõ ràng là có phòng vậy mà thầy lại không để em ngủ, nhẫn tâm.
    Câu nói "nhẫn tâm" cô chỉ lẩm bẩm suy nghĩ trong đầu mà thôi, lỡ như cả năm điểm môn thể dục của cô dưới điểm chắc cả năm ở lại mất.
    - Có gì không thoải mái cứ nói anh.
    - Dạ.
    Cánh cửa dần khép lại, chỉ thấy một chút bóng lưng khuất dần của Khương Triết.

    Cô buông bỏ suy nghĩ của ngày hôm nay đi, nằm nằm ra giường và ngủ một giấc đến sáng.
    Khương Triết trở về phòng, anh không ngủ vì mệt mỏi, mặc dù mệt anh vẫn làm một việc nên làm.

    - Alo chào bác gái, con là Khương Triết đây ạ? Bác nhớ cháu chứ?
    - À, con bác Khương, bác nhớ chứ.

    Có chuyện gì mà giờ này lại gọi đến vậy con, chắc là chuyện gấp à?
    Anh gọi cho mẹ của cô, muốn thông báo với hai bác một tiếng để người nhà khỏi lo lắng cho cô.
    - Ninh Kiều con có gặp ở công viên, trời lạnh như vậy con cũng không yên tâm lắm nên đã đưa cô ấy về nhà.

    Bây giờ cô ấy ngủ lại ở đây, hai bác đừng lo lắng nhé.
    - Làm phiền con quá, thật ra hai bác với nó cũng xảy ra chút chuyện nên nó mới dại dột làm như vậy.

    Con thông cảm cho bác nhé.
    - Không sao đâu ạ, cháu vẫn còn chuyện quan trọng muốn nói với bác...
    Sáng sớm, Khương Triết đã chuẩn bị quần áo xong, giáo án cũng đã hoàn tất để trong cặp.

    Anh qua phòng Bạch Ninh Kiều, đã là 7h mà cô vẫn không chút động tĩnh.
    - Bạch Ninh Kiều dậy đi...!7h sáng rồi, 7h15 vào học, muốn lớp bị trừ điểm thi đua hả?
    Cô ở trong căn phòng ấm áp lờ mờ mở mắt, 11h đêm cô mới ngủ, sáng sớm tỉnh dậy đã là 7h sáng.

    Lần đầu tiên cô ngủ muộn và dậy muộn đến như vậy, ở nhà cô ngủ rất sớm và dậy cũng khá sớm, cho dù có làm việc nhà hay không cũng phải dậy.
    - Hả? 7 giờ...!sao thầy không thức em dậy, chết rồi...
    Khương Triết đối lập hoàn toàn với cô, anh chậm rãi ngồi trên ghế lâu lâu lại nhìn vào đồng hồ đeo ở tay, từng chút một nhâm nhi ly trà nóng hổi.
    - Xong chưa? 7h10 rồi.
    - ...

    Bạch Ninh Kiều không một lời hồi đáp, Khương Triết cố gắng hỏi lại một lần nữa nhưng không chút âm thanh nào trả lời lại.

    Lúc ấy anh đã bực bội và gấp gáp lắm, không gõ cửa mà xông thẳng vào trong.
    - Sao em...
    - Sao thầy vào mà không gõ cửa, ra ngoài đi...
    Màu hồng, chính xác là màu hồng từ chính đối mắt của Khương Triết nhìn rõ.

    Tấm lưng trần vừa trắng vừa nõn hiện lên trước mặt anh, một chút dây áo trong còn tô điểm thêm cho tấm lưng ấy, thực sự quá sinh động, sinh động đến nỗi sắp gi3t chết anh rồi.
    - Thay đồ nhanh đi, sao anh hỏi em không trả lời.
    - Em đang gấp, em đâu có biết thầy đột ngột xông vào phòng em chứ? Như vậy gọi là bi3n thái đó.
    - Em...
    Không phải là anh không dám cãi, chỉ là không muốn nói thêm với những điều vô nghĩa mà thôi.
    ????⬅⬅⬅.
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 16: 16: Hành Hiệp Trượng Nghĩa


    Với lí do Bạch Ninh Kiều ( lớp phó học tập) phải đi làm tài liệu học cho lớp nên đi trễ nên đã không đánh vào lỗi đi trễ trong sổ cờ đỏ.
    - Thầy ấy bình tĩnh như vậy thảo nào đã nghĩ ra cách giải quyết.
    - Ninh Kiều, sao đến trễ vậy, bình thường cậu vẫn giữ tính kỉ luật đó mà, bây giờ phá vỡ nó rồi hả?
    - Gặp chuyện bất đắc dĩ thôi, yên tâm sẽ không có lần sau đâu.
    Quách Lộ người bạn ngồi cùng bàn cũng là bạn thân của cô thẳng thừng hỏi một câu hỏi mà sáng nay khiến cả trường nháo nhào lên.
    - Bạch Ninh Kiều, tôi hỏi thấy cậu, có phải sáng nay thầy Triết chở cậu đi học không?
    Bạch Ninh Kiều nhăn mày lại ngạc nhiên nhìn cô bạn thân của mình, tai cô ù đi, cố gắng hỏi lại một lần nữa.
    - Ai...!ai nói với cậu?
    - Trên trang web của trường đó, cậu phải sớm cập nhật chứ? Có một bạn nữ lớp 11 cũng đi học trễ vô tình thấy cậu bước xuống từ xe thầy Triết, mà xe thầy ấy đậu khá xa trường, cậu với thầy ấy đang hẹn hò hả?
    - Không có đâu.
    Nghe cô bộc bạch chuyện này, cả lớp cũng xúm lại một người hai cái tai nghe bằng hết không chừa một chữ nào.
    - Vậy giải thích cho tôi nghe, chúng ta là bạn thân mà phải không?
    - Có mà thân ai nấy lo ấy.

    - Đó là người ta thôi, còn tôi với cậu thì khác mà, Bạch Ninh Kiều...!Kiều Kiều...
    - Nín, vào học rồi, để tôi yên.
    - Chưa mà, trông chưa có vang.
    "tùng...!tùng...!tùng..."
    ...
    - Đó...!chuyện là như vậy.
    Bằng cả tâm tình và kiến thức bấy lâu nay đọc truyện ngôn tình, Bạch Ninh Kiều đã kể mọi chuyện mà cô gặp phải cho Quách Lộ nghe, qua miệng cô, câu chuyện này giống một cuộc gặp gỡ định mệnh đã được ông trời sắp đặt sẵn.
    - Là bạn từ nhỏ, còn là vợ chưa cưới của em trai thầy Triết, nghe nó hơi khập khiễng nhỉ? Nếu thầy Triết thích cậu có khi mọi chuyện sẽ rất thú vị đó, giống cảnh tranh giành tình yêu trong phim vậy.
    - Chính vì vậy nên hôm đó tôi đi bộ vì quên mang tiền đi xe buýt, thầy Triết thấy tôi thảm thương như vậy nên mới cho tôi đi nhờ một đoạn thôi.
    - Là vợ chưa cưới của em trai, cũng không thể không giúp được.
    - Ừm, đúng rồi.
    Quách Lộ không biết được là mọi chuyện mà Bạch Ninh Kiều kể chỉ là đoạn đầu mà thôi, còn đoạn sau chắc phải tốn nhiều nước bọt.
    - Ui chết quên mất, sắp đến tiết Hóa mà tôi chưa làm bài tập.
    - Cậu về trước đi, tôi ở lại đọc thêm một chút.

    - Bạch Ninh Kiều tôi về lớp trước nhé.
    - Ừm.
    Sau khi Quách Lộ rời đi, không gian yên ắng này cảm giác rất thích hợp với những người đọc sách.

    Thư viện thường không ít cũng không nhiều người lui tới, hôm nay lại càng vắng vẻ hơn.
    Làn gió nhẹ thổi qua, cảm giác dễ chịu cho đến khi nghe tiếng đánh nhau phía sau thư viện.
    - Có người đánh nhau sao?
    Bạch Ninh Kiều đi đến bên cửa sổ, cô vén màn nhìn ra sau.

    Là một đám thanh niên cơ thể vạm vỡ ăn h**p một nam sinh, cậu ấy không chống trả chỉ có thể chịu đòn.
    - Mày dám lên mặt với tao, dám tranh giành địa bàn với tao, mày chết chắc rồi con ạ.

    Tụi bay, cho nó biết hôm nay là ngày tàn của nó.
    - vâng...
    Tiếng hô vang dội cả đất trời vang lên như sấm khiến cô có chút sợ hãi, nhưng là học sinh gương mẫu, là lớp phó học tập.

    Nếu như lao vào cứu nam sinh đó có khi sẽ lập công lớn cho mà xem.
    Cho dù là bản thân mình như thế nào cô vẫn muốn chứ cậu nhóc đó, một học sinh từng học võ 10 năm như cô, đám ranh này có là gì chứ.
    - Năm thằng nhãi đánh một người, không thấy nhục sao?
    - Người yêu mày hả?
    - Trời ơi? Ai mà xinh thế này.
    Tất nhiên những lời hù dọa của cô không thể khiến đám thanh niên này sợ hãi, bọn chính còn trêu đùa cô và buông lời khó nghe, th* t*c.
    - Em gái, cần tiền không.

    Anh cho....!rồi đi một đêm với anh.

    - Không mày, nó phải đi với tao trước.
    - Em đi với tao rồi mới đi với này chứ?
    - Món ăn tao ăn rồi nhả ra, mày có ăn lại không? Tao nói tụi này phải nghe, em nó cứ để tao.
    Cậu nam sinh bị đánh nằm lăn ra đất, trên mặt rất nhiều vết thương, cơ thể không nhìn cũng biết chắc đã bầm tím cả rồi.

    Giọng nói hấp hối không còn hơi sức của cậu lại khiến cô không thể nhịn nổi.
    - Chạy đi...!đừng lo cho tôi...!chạy đi.
    - Trời ơi xem kìa, người yêu của em gái chân thành quá đó, lần đầu tiên tôi thấy cảnh này bằng chính đôi mắt của mình, thật ngưỡng mộ mà.
    Tên cầm đầu hung hãn buông lời châm chọc, Bạch Ninh Kiều không những không sợ mà còn nói lại bọn chúng.
    - Tôi cho các người một cơ hội, biến...!còn không nếu thân tàn mà dại thì đừng có hối hận quay lại trách tôi.
    - Tôi không đi, mày làm được gì tao?
    ????⬅⬅⬅.
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 17: 17: Bắt Cá Hai Tay


    Cô lao vào bọn chúng như một siêu nhân, một cú đá có thể hạ gục được đám thanh niên hung hăng đó, góc khuất nên chỗ này không có camera, ai lại nghĩ một cô gái nhỏ nhắn lại đánh bại được 5 tên này chứ.
    Chỉ 5 phút tôi đã giải quyết hết bọn chúng, tôi xoay người khởi động lại gân cốt một chút rồi mới dìu nam sinh đó rời đi.
    - Đừng thích thể hiện với dân học võ, nhớ kĩ mặt tôi đó.
    Bạch Ninh Kiều đưa cậu nam sinh đó đến phòng y tế nhưng cậu ta lại nhất quyết không chịu, muốn ra ngoài điều trị riêng.
    Cô vào thư viện dọn dẹp đồ đạc của mình rồi về lớp, mọi chuyện sẽ rất bình thường cho đến khi bạn trai tin đồn của cô xuất hiện.
    Vệ Phong đi đến lớp cô, phía sau còn có cả một dàn mỹ nữ vây quanh, trước kia trong trường ai cũng ship Bạch Ninh Kiều với anh ta nhưng bây giờ thầy giáo Khương Triết cũng dính vào vụ hẹn hò này, bọn họ nghi ngờ cô đang bắt cá hai tay.
    - Cho tôi gặp Kiều Kiều một chút.
    - Kiều Kiều luôn kìa...
    - Xưng hô ngọt ngào thế?

    - Uổng công nam thần buông lời mật ngọt vậy mà bắt cá hai tay.
    Đám nữ sinh đua nhau bàn tán ngay sau lưng Vệ Phong, anh ta nghe hết, trong lòng cũng rất khó chịu nhưng vẫn không lên tiếng giúp cô.
    - Cậu tìm tôi có chuyện gì không?
    Chưa đợi Vệ Phong trả lời, đám nữ sinh vô duyên kia một lần nữa xen vào, âm thanh còn lớn hơn lúc trước.
    - Còn chuyện gì nữa? Tất nhiên là hỏi "cậu có hẹn hò với Khương Triết không?".

    Mọi chuyện rành rành trước mắt còn giả vờ được nữa.
    - Các cô các cậu to gan quá rồi.
    Một âm thanh hùng hổ vang như sấm cất lên phía sau, thế nhưng đám nữ sinh này vẫn không chịu đi, vẫn muốn hóng chuyện.
    - Đứng ngay lớp tôi, nhắc thẳng tên tôi, tung tin đồn hẹn hò, mấy cô cậu làm như vậy có biết chuyện này vi phạm pháp luật không? Một khi tôi đã làm lớn chuyện thì cái bảng tên mà các cô cậu đeo trên người cũng sẽ bị vứt đi thôi.

    Còn không mau về lớp.
    Bọn họ bị dọa sợ, khuôn mặt ai nấy đều tái mét như tàu lá chuối, thoáng chốc ở đây chẳng còn ai ngoài ba người họ.

    - Có chuyện gì thì nói nhanh đi, mà không nói thì càng tốt, em biết chính em đã gây ra rắc rối cho học sinh của lớp tôi suốt khoảng thời gian qua không?
    Vệ Phong cảm thấy chuyện này không đúng, anh ta ngẩng giọng cãi cố.

    - Cũng đâu phải một mình em.
    - Từ chuyện tỏ tình tới chuyện học ở sân thể dục em luôn làm những hành động khiến mọi người đều nghĩ cả hai em đang hẹn hò.

    Chuyện này tôi không cấm và tôi cũng không xen vào được, nhưng gây ảnh hưởng tới cả tôi và học sinh lớp tôi chủ nhiệm thì em phải xem lại.

    Đến giờ học rồi, đi về lớp đi...
    Nếu như chuyện Vệ Phong và Bạch Ninh Kiều không xảy ra thì tin đồn hẹn hò thầy trò sẽ không ảnh hưởng quá lớn đến cô, đằng này học sinh trong trường còn quá đáng hơn nói cô bắt cá hai tay, thực sự hết thuốc chữa thật rồi.
    Vệ Phong dù không nói gì những vẫn cứ khăng khăng rằng mình không sai, ngay cả ánh mắt của cậu ta anh đã biết tên nhóc này không thích Bạch Ninh Kiều, chỉ lợi dụng để nâng cao sự nổi tiếng trong trường mà thôi.
    Bạch Ninh Kiều về lớp, Quách Lộ không những không lo cho cô mà còn cảm thán.
    - Kiều Kiều, lần đầu tiên tôi thấy thầy Triết ngầu như vậy đấy, mà ngầu vì cậu nữa chứ?
    - Thầy ấy vừa mắng tôi đây này? Cậu không nghe hay sao mà còn vui mừng kiểu đó.

    - Cậu không đọc truyện hay xem phim ngôn tình hả? Ra mặt giúp nữ chính, còn đuổi nam phụ đi, tính chiếm hữu và ghen tuông cao như vậy, đúng gu tôi luôn đó.
    Bạch Ninh Kiều chẳng để vào tai, cô chỉ nghĩ Quách Lộ suy nghĩ quá nhiều và tưởng tượng hơi quá mà thôi, nhưng sự thật thì đúng là như vậy.
    - Thầy chủ nhiệm lớp các em không chỉ là giúp lớp đi lên thôi đâu, không phải vì không bị trừ điểm là xong, mà còn khiến lớp ta ít bị tai tiếng, phải khiến lớp khác thừa nhận thành tích của lớp mình chứ.

    Thầy cũng chỉ nhắc nhở như vậy thôi, các em cũng đã lớn, nên biết suy nghĩ như thế nào cho đúng, phải không?
    - Vâng ạ...
    Sau khi sinh hoạt xong, Khương Triết đi ra khỏi phòng học, ánh mắt khẽ liếc nhìn Bạch Ninh Kiều một chút nhưng điều đó không ai nhìn thấy cả.
    ????????⬅⬅.
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 18: 18: Học Sinh Đặc Biệt


    Về đến nhà, Khương Triết khó chịu trong người chuyện lúc sáng mà cọc cằn với cô.
    - Bạch Ninh Kiều, giảm âm lượng ti vi lại, ồn ào quá.
    - ...
    - ...!Bạch Ninh Kiều, đóng cửa sổ lại, không thấy lạnh à?
    - ...
    - Bạch Ninh Kiều, em ăn đừng phát ra âm thanh được không?
    - Không được, em ăn là phải phát ra âm thanh đấy, thầy bị cái gì vậy? Từ khi về đến giờ thầy đều khó chịu với em...
    - Anh...!Gọi một tiếng "anh" thôi mà cũng khó à? Trước sau gì cũng là người nhà, gọi trước cho quen.
    Cô im lặng không nói gì, ánh mắt nhìn vào màn hình ti vi, trong đầu vẫn suy nghĩ gì đó.
    Anh và cô ngồi cùng nhau trên ghế sofa nhưng hai người hai phía, khoảng cách cách nhau khá xa.
    Mặc dù bản thân vẫn còn nghi ngờ nhiều nhưng Bạch Ninh Kiều không thể kìm nổi sự tò mò.

    Cô nhích từng chút một lại gần Khương Triết, anh đang xem giáo án cho buổi học ngày mai.
    - Anh Triết...
    Hai từ ngọt xớt ấy có phải anh nghe nhầm không? Khương Triết hỏi lại.
    - Em vừa nói gì?
    - Anh Triết, em gọi anh là anh Triết, anh không thích à?
    - Có chuyện gì?
    - Đừng nói vì chuyện lúc sáng của em với Vệ Phong mà thầy ghen đấy nhé.
    Bên ngoài anh tỏ ra bản thân mình ổn nhưng sâu bên trong, tim anh đập loạn xạ bởi điều cô đoán chính là sự thật.
    - Hmm, sao em lại nghĩ như vậy? Em nghĩ trước giờ anh thích em à? Bớt ảo tưởng lại.
    Phải rồi, anh trai của chồng sắp cưới cũng là thầy giáo mình lại đối xử với mình như bạn gái, còn hết mực chu đáo ôn nhu, sao không nghĩ như vậy được.
    - Không phải sao, không phải thì đâu có sao.

    Nếu như hiện tại anh thích em nhưng em không tính anh, đó mới là chuyện lớn.
    - Sao lại là chuyện lớn?
    - Thì người không được em đáp lại tình cảm sẽ bị tổn thương còn gì.
    Cô đâu ngây thơ như thế chỉ là đang giả vờ xem biểu cảm của anh như thế nào thôi.
    Khương Triết nghe vậy trong lòng có hơi khó chịu một chút, vẫn cúi đầu làm việc nhưng không thể tập trung.

    - Anh sao vậy? Sao lại im lặng vậy?
    - Không có gì?
    - Anh vẫn chối sao? Rõ ràng anh thích em mà.
    Trước nay Bạch Ninh Kiều không hề mạnh dạn như vậy, chỉ là hôm nay cô tới tháng nên tính tình có hơi khác đi thường ngày một chút.

    Một người luôn giấu diếm một điều gì đó có liên quan đến mình khiến cô cũng rất khó chịu muốn dò hỏi.
    Khương Triết nhìn cô, vẫn im lặng không biết nói gì, đây là cơ hội mà cô cho anh, đáng lẽ ra phải nắm bắt chứ?
    Bị cô học trò đoán trúng, Khương Triết cũng không giấu diếm làm gì nữa.
    - Ừm, anh thích em, như vậy rõ ràng rồi chứ? Còn em thì sao?
    Khương Triết hỏi ngược lại cô vậy mà Bạch Ninh Kiều lại không biết cách trả lời, cô vu vơ suy nghĩ.

    Ban đầu dồn người ta vào đường cùng ép người ta thừa nhận nhưng bây giờ bản thân mình lại bị dồn vào đường cùng.
    - Em...!em buồn ngủ rồi, em về phòng trước.
    Cô bỏ gói bim bim quý báu của mình xuống sofa, đứng dậy trở về phòng nhưng Khương Triết đâu để yên, anh kéo tay cô lại ngồi xuống bên cạnh mình.
    - Lúc nãy em hỏi anh đã đời xong anh phải thừa nhận với em, còn khi anh hỏi ngược lại em thì em ngập ngừng không nói.

    Công bằng ở đâu? Trả lời đi...
    - Thì...!thì em nói rồi đó, em không có tình cảm với anh.

    Hơn nữa em là vợ chưa cưới của em trai anh.
    - Thằng nhóc đó hủy hôn rồi, nó muốn thay anh vào vị trí của nó, em thấy sao?

    Bạch Ninh Kiều ngạc nhiên trợn tròn mắt, thì ra đây là mưu kế của thầy giáo chủ nhiệm bấy lâu nay mà mình không biết.
    - Anh lợi dụng hôn nhân để em thích anh sao? Hừm còn lâu.
    Khương Triết nở một cười tươi rói, gõ nhẹ vào đầu cô, chỉ có người mù mới không biết, rõ ràng là đang đánh yêu.
    - Thôi, lo học hành đi, anh chỉ nói đùa thôi đấy.

    Cưới hỏi gì ở đây, với cả...!em bớt yêu đương lại, tập trung vào học hành cho tốt.
    - Vậy anh không thích em sao?
    - Đã bảo là đừng nghĩ tới chuyện yêu đương mà.
    Nói chuyện kiểu nhây nhây như vậy chỉ có đùa mà thôi, nếu Khương Triết thích cô thật cũng không nói thẳng ra như thế, tính tình anh trước giờ không thích rõ ràng.
    Khương Triết quay người cầm theo giáo án trở về phòng, lúc đi còn dặn dò mấy câu.
    - Anh còn thấy em lởn vởn với mấy đứa con trai thì liệu hồn, em hãy nhớ em là học sinh đặc biệt của anh đấy.
    ????⬅⬅.
     
    Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
    Chương 19: 19: Cô Giáo Hồ Ý


    Hôm nay ba mẹ lo lắng cho cô mà chạy tới tận nhà để đón cô về, Bạch Ninh Kiều nhất quyết không chịu, nếu muốn cô về nhà thì ba mẹ phải đồng ý với cô một chuyện.
    - Con nói đi...!con muốn ba mẹ làm gì cho con.
    - Con muốn học trường mà con mong muốn, ba mẹ chấp nhận chứ?
    Trong phòng khách nhà Khương Triết, anh không phải người nhà nên không xen vào chuyện của gia đình cô nhưng vẫn nghe ngóng được chút thông tin.
    Ba mẹ cô im lặng một lúc, trong lòng họ không thích ngành nghề này của cô nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản.
    - Nếu con muốn thì ba mẹ đáp ứng hết cho con, miễn là con đừng làm điều gì dại dột, an toàn ở bên ba mẹ là đủ rồi.
    Nghe những lời chân thành ấy cô cũng bằng lòng chấp nhận, ngày mai cô sẽ dọn đồ đạc của mình về nhà.

    Nhưng lời nói tiếp theo của ba mẹ lại khiến cô nhăn mày khó hiểu.
    - Nếu có muốn có thể ở lại đây chơi hai ba ngày cũng được, hai đứa cứ từ từ làm quen, coi như là sống thử vậy.
    - Sống thử, ý của ba mẹ là sao ạ?
    - Khương Triết vẫn chưa nói cho con nghe à? Nó bảo Khương Thịnh có bạn gái rồi, hơn nữa con với Khương Thịnh cũng không có cảm tính với nhau, Triết nó muốn thay vị trí của em trai nó.

    Mẹ thấy như vậy cũng tốt, hai đứa tính tình cũng rất hợp nhau, tuổi cũng khá hợp, hơn nữa ngay từ đầu mẹ thấy thằng Triết cũng có ý với con.
    - Anh ấy nói với mẹ khi nào vậy?
    - Mấy ngày trước, à thôi cũng trễ rồi, ba mẹ có việc bận về trước nhé.
    - Cầm lấy mà chi tiêu nhé, muốn mua gì thì cứ mua.
    Ba cô cho cô tiền tiêu vặt, nói là tiêu vặt nhưng thực chất số tiền khá lớn, cũng đủ tiêu trong 1 tuần.
    Ba mẹ cô rời đi, Bạch Ninh Kiều không khống chế được trực tiếp hỏi anh.
    - Chuyện của ba mẹ em nói là sao?
    - Anh nói tối hôm trước rồi mà, do em không tin tưởng chuyện đó là đùa thôi.
    - Khương Triết anh...!đồ lừa gạt.
    Bóng lưng Bạch Ninh Kiều bực bội rời đi, Khương Triết chỉ nở một nụ cười, biểu cảm này của cô không giống giận lắm, giống dỗi hơn.
    ...
    Ngày hôm sau cô tới trường, lại được Quách Lộ kể về một tin chấn động, hôm nay lớp cô đón học sinh mới, mà học sinh này lại có quen biết với Bạch Ninh Kiều.
    - Ninh Kiều, cậu quan hệ rộng thật đấy, ai cũng biết cậu, người theo đuổi cậu cũng nhiều nữa, chả san sẻ cho tôi.
    - Cậu cần thì cứ theo đuổi, tôi không cần đâu, bản thân tôi chán chường lắm rồi.
    - Chán học sinh nhưng mê thầy giáo chứ gì.

    Tôi biết mà...
    - Này Lộ Lộ, cậu đừng ăn nói bậy bạ.
    - Bậy với chả bạ, đúng rồi còn gì, kinh nghiệm mấy năm xem hôm ngôn tình của tôi, cái ánh mắt si mê đó của thầy Triết dành cho cậu giống như người yêu vậy.
    - Bớt bớt đi, đừng có hiểu lầm.

    - Trật tự...
    Khương Triết ngồi trên bàn giáo viên làm việc, vẫn là cái tính nóng nảy ấy nhưng học sinh đã quá quen, cũng không bàn tán gì về anh nữa, suy cho cùng từ trước tới giờ anh có hơi khắt khe nhưng hết mực bảo vệ học trò của mình.
    Hôm nay tiết thể dục nhưng thời tiết không tốt để học ngoài trời, mưa từng cơn rả rích nên Khương Triết cho lớp ngồi trong phòng tự ôn bài, còn anh thì chăm chú làm việc.
    Bên ngoài cửa, một giáo viên nữ giọng nói ngọt ngào vang lên.
    - Thầy Triết, có thể cho em mượn sổ đầu bài được không?
    - Ninh Kiều, sổ đầu bài đây đưa cho cô đi em.
    - Vâng ạ.
    Cô lấy trong cặp ra cuốn sổ đầu bài, trong trường có quy định chỉ có lớp phó học tập mới giữ sổ và ghi sổ.
    Bạch Ninh Kiều lễ phép đưa sổ cho cô giáo Hồ Ý, cũng là người tình tin đồn của chồng sắp cưới nhà cô, trong lúc cô giáo kí sổ, Bạch Ninh Kiều tò mò không kiềm chế được nhìn gu thời trang và nhan sắc của cô giáo từ trên xuống.
    "Đâu có điểm gì đặc biệt mà lại có cái biệt danh là người yêu của thầy Triết kia chứ?"
    Bạch Ninh Kiều đưa mắt nhìn chằm chằm vào Khương Triết đang làm việc, trong lòng thầm nghĩ " Thầy ở trường cũng tạo nhiều drama quá rồi, cũng đâu thua kém em."
    - Cô trả sổ em nhé.
    - Vâng ạ.
    - À, thầy Triết, lát nữa ra chơi tiết hai ra căn tin nói chuyện với em chút nhé.
    - Được chứ.

    - Vậy em đi trước.
    - Ừm.
    Bạch Ninh Kiều lon ton về chỗ, ngay lập tức Quách Lộ con bạn thân nhiều chuyện lại bàn tán với cô.
    - Trà xanh trước mặt kìa, cô ấy đang tán tỉnh thầy Triết của cậu kìa.

    Phải giành lại chứ?
    - Cậu điên à? Thầy đang độc thân, cô cũng như vậy, yêu nhau cũng bình thường.
    - Nhưng mình thì không bình thường được, mình thích xem thầy trò yêu nhau sẽ như thế nào chứ không phải đồng nghiệp.
    Bạch Ninh Kiều ngoài miệng nói như vậy chứ thực chất trong lòng cô cũng rất khó chịu, nếu đúng như lời đồn thầy cô giáo sẽ hẹn hò, có khi nào lát nữa ra chơi tiết hay cô Ý sẽ tỏ tình thầy Triết không?
    ????⬅⬅⬅
    * Tui phát hiện mấy bà đọc mà không like nha ????*.
     
    Back
    Top Bottom