Ngôn Tình Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
Chương 80: 80: Tin Đồn


Bạch Ninh Kiều bước từ phòng trang điểm đi ra, cô đã thay trang phục của mình, giọng nói vô cùng kiên quyết.
- Không chụp nữa, tôi hủy hợp đồng.
Quách Lộ chạy theo Bạch Ninh Kiều lên xe.
Về đến nhà, trợ lý của cô có việc nên về trước, trong căn nhà ấm áp ấy cuối cùng cũng chỉ còn hai người.
Trong nhà bếp, bóng lưng của một người đàn ông xuất chúng và đang đảm đang việc bếp núc.
- Sao em lại về rồi.
- Em hủy hợp đồng rồi.
- Sao lại hủy?
- Bọn họ làm chuyện quá đáng quá.
- Tiền hợp đồng bao nhiêu, lấy thẻ của anh mà trả.
Khương Triết bưng hai đĩa mì cay ra trước mặt, hơi nóng bốc lên, mùi thơm nồng bay vào mũi khiến Bạch Ninh Kiều không thể kiềm chế nổi.
- Em có tiền mà, anh không cần lo đâu.
Hai người đã chuyển sang sống trong một căn nhà mới cách đây vài năm, một căn biệt thự lớn với nội thất được đặt bên nước ngoài.

Trên tường phòng khách được treo bởi rất nhiều huy chương của Khương Triết, anh đã chuyển qua bơi lội, bản thân trước kia dính vào xã hội đen nên không thể làm giáo viên như trước.
Anh không mong muốn làm giáo viên, trước kia cũng chỉ muốn che giấu thân phận nên mơ làm nghề như thế.

Công việc chính của Khương Triết vẫn là bơi lội, giờ đây anh cũng tạo cho mình một sự nghiệp vững chắc, tuy ít người biết về anh hơn cô nhưng cũng có thể nói là có chỗ đứng trong ngành.
Không phải huấn luyện viên bơi lội, Khương Triết vẫn ngày ngày được các bạn trẻ mời đến tập riêng cho mình.
- Khương Triết, anh có cảm thấy anh già quá không? Dù gì anh cũng đã 33 tuổi rồi, tuổi xuân đã qua...!có thể...
- Không muốn ăn thì cứ nói là không muốn ăn, trả đĩa mì đây.
- Em chưa nói hết mà.
- ...
Khương Triết khoanh tay trước ngực, ánh mắt nhìn vào cô vô cùng lưu luyến.
- Cho nên ý của em muốn nói...!chúng ta kết hôn đi, được không?
- Không được.
- Tại sao chứ?
- Anh đang làm một chuyện vô cùng quan trọng.
- Chuyện gì mới được.
- Kiều Kiều, anh đang chờ em lớn đó.
- Em đã lớn đến chừng này rồi, em gần như già đi rồi anh thấy không? Nếp nhăn trên mặt em lộ ra rõ đây này.
Khương Triết ngồi bên cạnh cô, bàn tay ôm lấy cơ thể cô.

Điều mà anh vẫn còn suy nghĩ có lẽ không phải như vậy, sự nghiệp của Bạch Ninh Kiều đang thăng tiến, tuy rất thành công nhưng chỉ một việc nhỏ cũng có thể lôi cô xuống vực thẳm, chuyện này cần cân nhắc.
- Anh quên, lúc nãy em vừa nói gì?
- Em nói nếp nhăn của em...
- Không phải?
- Hình như em nói anh già đi rồi đúng không?
Bạch Ninh Kiều nhanh như sóc đứng dậy muốn chạy đi nhưng không thể nhanh qua bàn tay Khương Triết được.

Anh ôm lấy eo cô, kéo cô vào trong lòng mình, khuôn mặt suy xét nhìn cô.
- Anh phải phạt em gì đó đúng không?
- Em...!em xin lỗi mà, chỉ là em muốn kết hôn với anh quá nên mới nói như vậy thôi.
- Đừng nhiều lời, lời nói của em đã vô hiệu nghiệm rồi.
Đĩa mì trên bàn chưa kịp ăn Khương Triết đã bế cô vào phòng làm chuyện hệ trọng trước.
...
Để có nhiều tin tức từ phía nữ ngôi sao nổi tiếng của màn ảnh, đám phóng viên nhiều chuyện đã theo dõi từ nơi làm việc của Bạch Ninh Kiều về nhà cô.
Vì quá chủ quan nên mà che ở cửa sổ kính không đóng lại, hành động thân mật của Khương Triết và Bạch Ninh Kiều đã bị đám phóng viên chụp lén và đăng lên tin tức.
Ngày hôm sau, cái tên "bạn trai Bạch Ninh Kiều đang sống chung nhà" đã được lên top 1.
Sáng hôm ấy, Bạch Ninh Kiều đang chọn trang phục để đến địa điểm quay, bất ngờ một bóng dáng quen thuộc chạy đến.
- Kiều Kiều, cậu...!cậu biết tin gì chưa? Sao lại còn ngồi đây được chứ?
- Chuyện của tôi và Khương Triết hả?
- Cậu biết rồi mà còn bình thản như vậy sao? Đây là chuyện rất quan trọng đó.
Trợ lý của cô thì lo đến chết đi sống lại, còn Bạch Ninh Kiều dường như chẳng hề quan tâm.
- Dù sao thì mọi người đâu có biết mặt anh ấy chứ, chỉ chụp được bóng lưng thôi mà.

Dù sao thì đây cũng là cơ hội để tôi công khai chuyện tình cảm với anh ấy.
- Nếu như vấn đề này dễ giải quyết như vậy thì tôi sẽ không hớt hải chạy tới đây, trước đó tin đồn hẹn hò của cậu và bạn diễn Thái Dĩ được mọi người cho là đúng, rất nhiều người ủng hộ, bây giờ tin đồn cậu hẹn hò với một người khác lộ ra, fan của Thái Dĩ cho rằng cậu lừa tình nam diễn viên đó, tới lúc ấy cậu cũng không thể ngóc đầu lên được.
- Cái gì chứ? Fan Thái Dĩ tấn công tôi sao?
Quách Lộ đưa cho cô mấy dòng bình luận của fan Thái Dĩ, họ nói cô thậm tệ, chê cô đủ điều, một số fan lai của Thái Dĩ và Bạch Ninh Kiều đều đang hết mực bênh vực cô và thuyết phục fan của Thái Dĩ.
- Anh ta đã đăng lên một bài viết trên trang cá nhân Instagram để nói về mối quan hệ của cậu và anh ta thực sự không tồn tại.

Chuyện này có thể giúp cậu không ít thì nhiều.
- Bài viết đăng lên bao lâu rồi.
- Mới 20 phút thôi.

Cậu đừng có bất cứ động thái nào, netizen sẽ quay xe 180 độ đó.
- Cho dù tôi không có động thái nào thì người khác vẫn sẽ công kích tôi mà thôi, có bức tường nào cản được gió chứ.
????⬅⬅.
 
Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
Chương 81: 81: Công Khai


Mấy ngày nay có cuộc thi bơi lội quốc tế, Khương Triết bận tới bận lui, mấy đêm còn không về nhà được.

Tin tức trên báo anh không nhìn đến dù chỉ một giây, cũng không biết rằng Bạch Ninh Kiều đang bị người khác tấn công.
Anh chỉ vừa luyện tập được vài lần vậy mà phòng tập đã vây kín người, Khương Triết không phải là người nổi tiếng gì nhưng đối với dân bơi lội, họ xem anh như một ngôi sao để bản thân họ hướng đến.
- Nhìn kìa, cơ thể săn chắc quá.
- Anh ấy có 6 múi luôn kìa.
Đa số những người đến đây xem đều là nam, một số bạn nữ chỉ muốn ngắm thứ body sáu múi mà mạnh dạn bén mảng đến đây.

Những cô cậu ở đây đều là học sinh cấp ba hoặc là sinh viên đại học, họ đăng kí với nhiều mục đích khác nhau nhưng mục đích chính là ngắm nam thần trong lòng.
Một âm thanh chết chóc vang lên, cảm giác giống như mụ phù thủy đang xuất hiện ngay phía sau bọn họ.

Đám nữ sinh quay người ra sau, một cô gái đẹp như tiên nữ bước ngang qua, tuy đeo kính râm nhưng chỉ nhìn nửa mặt thôi cũng đoán được cô gái ấy xinh đẹp đến cỡ nào.
Một mùi hương ngọt dịu phảng phất qua, không phô trương cũng không nhạt nhẽo, gu ăn mặc cũng rất thời thượng, mái tóc ánh lên màu nâu lạnh vô cùng quyến rũ.
Bạch Ninh Kiều dừng bước chân trước mặt bọn họ, trêu chọc vài câu.
- Lần sau nhớ chú ý một chút, nên gọi anh ấy là chú.
- Hả? Chú sao?
- Anh ấy bao nhiều tuổi nhỉ? Nhìn trẻ như vậy mà.
- Cùng lắm là chập chững 30 thôi.
Lời bàn tán của bọn họ nghe càng ngày càng nhỏ lại, cô nói xong liền rời đi, không muốn tạo cho mình mọi rắc rối nào ảnh hưởng đến bản thân.
Giữa hàng chục người, với rất nhiều ánh mắt, trong đám đông trước kia Khương Triết là người sáng nhất vậy mà hôm nay Bạch Ninh Kiều đã cướp đi ánh hào quang của anh.
Lúc này anh vẫn không biết gì, ngửa cổ uống một hớp nước.

Quay người ra sau đột nhiên một cô gái xinh đẹp xuất hiện trước mặt anh.
- Sao anh nhìn em như vậy? Em tới tìm anh đó.
- Em… sao em lại tới đây? Chẳng phải…
Khương Triết nhìn ngó xung quanh, sợ rằng sẽ có vài người chụp lén.

Anh không bảo vệ cho anh, anh chỉ bảo vệ cho cô.
Bạch Ninh Kiều không hề hoảng loạn khi đứng trước đám đông, với một nữ minh tinh chuyện hẹn hò là chuyện hết sức quan trọng ảnh hưởng gần như cả sự nghiệp của một người.

Nhưng bây giờ cô lại không ngần ngại mà thể hiện sự ân ái với Khương Triết.
Cô cầm lấy chiếc khăn anh đang vắt trên cổ rồi lau nhẹ lên trên mái tóc ướt đang nhỏ giọt của anh.
- Em nhớ anh nên mới đến đây? Sao hả? Không thích sao?
- Thích chứ? Chỉ là… hơi lạ.
- Em cảm thấy đây là khoảng thời gian thích hợp để chúng ta nói cho cả thế giới biết em là người của anh.
Khương Triết gần như hiểu được ý của cô, anh cười khẩy một cái, khi ở phòng tập anh rất ít khi cười nhưng khi cười lên, trái tim của mọi cô gái có mặt ở đây đều tan nát.
- Anh đã chờ ngày này lâu lắm rồi, chỉ là anh sợ ảnh hưởng đến nghề nghiệp của em nên mới không nói.

Nhưng mà… có chuyện gì sao?
Chuyện công khai bạn trai nhanh như vậy thật khiến Khương Triết không khỏi tò mò.
- Anh chưa đọc tin tức sao?
Anh nhanh như chớp cầm lấy điện thoại đặt ở trên chết ngay bên cạnh mình, nhìn vào điện thoại một lúc ánh mắt trở nên nghiêm túc nhìn cô, bàn tay không ngừng được mà lướt xuống dòng bình luận của mọi người.
- Anh… anh đã hứa với em là không đọc lời bình mà.

- Yên lặng một chút.
- Nhưng mà anh…
Nhìn thấy cử chỉ của Khương Triết cô cũng không muốn nói nhiều, trước kia Bạch Ninh Kiều sợ anh đau lòng vì mình nên đã lập ra một lời hứa, cho dù có bất cứ lời nói phán xét nào hay chuyện liên quan đến cô, Khương Triết không được đọc bình luận của mọi người.
Anh vẫn âm thầm làm điều đó cho dù Bạch Ninh Kiều có kiểm soát kĩ đến đâu, anh hiểu nghề nghiệp của cô nên không muốn tạo áp lực và thường xuyên chiều chuộng cô.
- Đi về thôi.
- Khương Triết anh không tập nữa sao?
Một nữ minh tinh nổi tiếng hot nhất năm nay tất nhiên không ai không biết, những người có mặt ở phòng tập này đều nhìn về phía cô và dần dần họ nhận ra cô gái này là ai.
Từng chiếc điện thoại chụp liên tục vào khuôn mặt còn đeo kính râm của cô, ngay cả bóng lưng cũng không bỏ sót.

Đúng lúc ấy Khương Triết đi ra, anh còn cầm theo cả áo khoác che cho cô đến khi ra xe..
 
Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
Chương 82: 82: Đăng Kí Kết Hôn


Chiếc xe taxi chạy đi trên đường cao tốc, Khương Triết vẫn một khuôn mặt như vậy, ánh mắt anh dán chặt vào những dòng bình luận của mọi người, đôi lúc đôi lông mày còn nhăn lại.

Thái độ khó chịu thấy rõ.
- Khương Triết, anh nghe em nói đi mà.
- Em biết tại sao anh giận không? Anh giận vì cái lời hứa vớ vẩn của em đó, bây giờ anh mới thực sự chứng kiến những con người trên mạng này đã nói với em những gì, chửi rủa tệ bạc ra sao? Còn thằng khốn Thái Dĩ là đứa nào nữa.
- Anh ấy là bạn diễn của em, mọi người muốn em với anh ta thành một đôi đó.
Khương Triết nghe xong liền cười nhạt một cái, còn bộ dạng Bạch Ninh Kiều lúc này như một con chuột phạm lỗi vậy, không dám cãi lấy một lời, chỉ có thể an ủi lấy tâm hồn nóng nảy của anh.
- Đáng lý ra ngay từ đầu anh nên đồng ý kết hôn với em sớm hơn, còn bây giờ thì hay rồi.
- Mọi chuyện như vậy nên em mới muốn công khai anh là bạn trai của em đó.
- Bạn trai với chồng không giống nhau, hai từ bạn trai giống như đang đứng lưng chừng vách núi vậy, có thể kéo em lên cũng có thể đẩy em xuống.

Còn “chồng” gần như khẳng định đúng là đúng hoặc sai là sai.

Cho dù mọi người có biết anh là bạn trai em thì cũng không giúp ích được gì, trừ khi… chúng ta là vợ chồng hợp pháp.
Bạch Ninh Kiều nhìn thật lâu vào ánh mắt của Khương Triết, cả hai đều giống nhau, dường như có một sợi dây liên kết nào đó nối thông ý nghĩ của họ lại với nhau.
- Bác tài… chở tôi đến cục dân chính.
- Được.
- Anh… anh muốn kết hôn ngay luôn sao?
- Nếu như không phải vì ảnh hưởng đến nghề nghiệp của em thì bây giờ chúng ta đang sống trong một gia đình nhỉ và hai đứa con thơ rồi.
- Hai đứa? Trí tưởng tượng của anh cao quá rồi.
- Không phải trí tưởng tượng của anh cao, mà là anh có thể khiến em sinh hai đứa, thậm chí là ba… bốn đứa.

Sinh lý của anh không yếu.
Bạch Ninh Kiều đột nhiên bật cười thành tiếng, cô nhìn Khương Triết, không ngờ người đàn ông này nhiều lúc lại mạnh miệng đến vậy.
Taxi dừng lại trước cục dân chính nhưng đột nhiên dừng lại chưa đến một phút liền rời đi, cả hai chưa kịp lấy số hộ khẩu.

Đằng này phải quay về nhà một chuyến.


Quách Lộ ngồi trên sofa trong nhà, trên tay là một hộp bỏng ngô được liên tục cho vào miệng.

Chỉ khi ở cùng với Vương Tử, cô mới được trở thành một cô công chúa hết mực được anh nuông chiều.
Cho dù đã có một cô công chúa 4 tuổi nhưng tình cảm của cả hai vẫn mặn nồng và hạnh phúc như thuở mới yêu.
- Lộ Lộ, em thấy áo sơ mi trắng của anh đâu không?
- Trong tủ quần áo bên trái trong cùng.
- Anh tìm thấy rồi, cảm ơn vợ.
Vương Tử một tay bế công chúa nhỏ một tay túm áo sơ mi của mình, mọi chuyện vặt trong nhà anh đều tự nguyện, việc làm của vợ đôi lúc sẽ rất nhẹ nhàng nhưng đôi lúc cũng rất nhọc nhằn cực khổ.
Một ngày có khi còn không có thời gian để nghỉ ngơi, trợ lý của một nữ diễn viên sao hạng A sẽ bận rộn hơn rất nhiều, tuy nhiên sẽ có một vài ngày Bạch Ninh Kiều sẽ ưu ái cho bạn thân của mình để cô nghỉ ngơi một ngày dưỡng sức.
- Vương Tử, anh đi làm sao?
- Ừm, anh giao bảo bối nhỏ của anh cho em nhé.
- Yên tâm, anh đi đi.
Con gái lặng lẽ nằm trong vòng tay của mẹ, tuy bám ba hơn nhưng con bé đã lớn, biết thế nào là đúng là sai, biết thế nào là nên và không nên làm.

- Ba… ba ơi, ba nhớ đi về sớm nhá.
- Ba biết rồi, ba đi làm về ba sẽ mua quà cho con, chịu không? Một con siêu nhân bự thật bự nhé.
- Không chịu đâu, con muốn ô tô, siêu nhân không bay được.
Những loại siêu nhân mà ba mua về đều không tự bay được trong trí tượng tượng của đứa nhóc bốn tuổi.
- Được được công chúa của ba, ba sẽ mua ô tô cho nhé.
- Dạ.
- Ngoan ở nhà với mẹ nha.
Dặn dò xong Vương Tử chỉnh lại cà vạt trên áo mình, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi công chúa lớn coi như lời tạm biệt rồi rời đi sau cánh cửa.
????⬅⬅⬅.
 
Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
Chương 83: 83: Để Ý Chồng Của Người Khác


Bạch Ninh Kiều ngồi trên ghế ở phòng khách, vừa mới kí giấy kết hôn nên cô liền khoe ngay cho ba mẹ.
- Ba mẹ ở quê nhớ giữ gìn sức khỏe ạ, hôm nào rảnh con về thăm hai người nhà.
- Ừm, con cũng nhớ giữ gìn sức khỏe đó.
- Dạ.
Vừa cúp máy, cơ thể của Khương Triết ôm lấy cô từ phía sau, giọng nói ấm áp và ngọt ngào như rót mật vào tai.
- Vợ à, anh đói rồi.
- Hôm nay em sẽ trổ tài vào bếp, anh chờ em đó.
- Được.
Một lúc sau món ăn sáng mà chính tay cô làm được Khương Triết thưởng thức, mùi vị không tệ nhưng cũng không hẳn là quá ngon.

Một bữa ăn tuy không sang trọng phô trương nhưng lại khiến Bạch Ninh Kiều và Khương Triết cảm thấy vui khi được như vậy.
Miễn là ở cùng nhau thì chuyện gì họ cũng cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.

- Em đi đâu vậy?
- Em đi làm mà.
- Anh đưa em đi.
Bạch Ninh Kiều đoán được Khương Triết sẽ tới xem cô quay như thế nào, dù sao trên mặt báo cả hai vẫn chưa công khai chính thức.

Tình tay ba của Bạch Ninh Kiều, Thái Dĩ và người lạ mặt cụ thể là Khương Triết vẫn khiến dân tình náo loạn.
- Dạ.

Khương Triết tận tay lái xe đến trường quay, buổi quay phim hôm nay vốn bình thường như bao ngày nhưng sự có mặt của Khương Triết khiến mọi người ngỡ ngàng ngạc nhiên.
Bộ phim cô đóng là vai chính, chỉ quay được vài phân cảnh, diễn viên phụ cũng chỉ gặp được vài lần.

Trùng hợp thay hôm nay cũng có phân cảnh của diễn viên phụ đó.

Cô ta trang điểm xinh đẹp phục trang đầy đủ ngồi ngay cạnh đạo diễn.
Thấy Bạch Ninh Kiều đang tay trong tay với một nam thần, cô gái minh tinh đó đột nhiên dấy lên sự tò mò.
- Xin chào mọi người.
- Bạch Ninh Kiều, tới rồi sao? Đây là…
Đạo diễn khuôn mặt niềm nở hỏi cô, trước ánh mắt của nhiều người, cô cũng không từ chối mà thằng thắn công khai.
- Anh ấy là bạn trai của em… à không, là chồng của em, bọn em quen nhau đã hơn 10 năm rồi.
Quả nhiên lời nói mà Bạch Ninh Kiều vừa thốt ra ngay lập tức đã được người khác quay lại và đăng lên mặt báo, một lần nữa chuyện tình tay ba này khiến ai cũng háo hức muốn xem.
- Anh là đạo diễn của bộ phim mà vợ tôi đóng sao? Xin chào.
- Chào cậu, cậu là diễn viên nào sao hay là người nổi tiếng nào? Sao tôi dân trong ngành mà không biết nhỉ?

Thấy nhan sắc có chút động lòng người như vậy nhiều người sẽ nghĩ Khương Triết là một nam diễn viên hoặc một người có tầm ảnh hưởng trong ngành giải trí.
- Tôi không phải diễn viên ca sĩ gì đâu? Hiện tại tôi là huấn luyện viên bơi lội, Khương Triết.
Nghe đến hai từ này, nữ diễn viên thủ vai phụ kia đột nhiên nhìn chằm chằm vào anh, cái tên này cô đã nghe, không những được nhiều người trong dân bơi lội biết đến mà còn giành rất nhiều giải thưởng cấp tỉnh và quốc tế.
- Bạch Ninh Kiều, em vào thay đồ trang điểm rồi chúng ta quay cảnh tiếp theo.
- Em vào trong nha.
Khương Triết nở nhẹ một nụ cười nhìn cô vậy mà lại khiến biết bao con tim đập loạn lên, ngay cả nữ diễn viên đó cũng chú ý đến anh.
Một lúc sau anh ngồi nghỉ ngơi ở một nơi nào đó, xung quanh không có lấy một sự riêng tư nào, mọi nhất cử nhất động đều được những cô gái có mặt ở đây chú ý.
Cô ta là Rud, nữ diễn viên thực lực tuy yếu nhưng lại đòi hỏi không kém cạnh ai, cô ta được nhiều đạo diễn né tránh.

Chỉ là vai diễn này cô ta bỏ tiền quá nhiều nên đạo diễn mới đành miễn cưỡng chấp nhận.
Thẩm Nhi đi đến bên cạnh Khương Triết, ngồi xuống bên cạnh chiếc ghế dài mà anh đang ngồi.
- Chào anh, tôi là Rud.
- Chào.
Thấy bộ dạng vén tóc e thẹn của cô gái này anh thừa biết tiếp theo cô ta sẽ làm gì.

Khương Triết không còn là một chàng trai trẻ tuổi hay mới lớn, anh có rất nhiều kinh nghiệm và hiểu khá rõ về phụ nữ.
Bình thường ở phòng tập, nữ sinh vây quanh tập thì ít mà ngắm nhìn anh thì nhiều.

Đã rất nhiều người tỏ tình không thành công, có vài nữ sinh mạnh miệng bắt chuyện cũng giống như cô Rud đây.
- Anh rất đẹp đó, anh rất hợp với gu của tôi.

Chắc anh đã từng nghe đến tên tuổi của tôi rồi đúng không?
- Rất nhiều.
Đa số là scandal mà Rud tạo nên… mua giải, dùng thân thể để đổi lấy vai diễn, thái độ với đàn chị, coi thường trợ lý.
Nói chuyện không lâu, một lát sau Bạch Ninh Kiều bước ra, là vai chính lại là vai tiểu thư đài các nên trang phục trên người hào nhoáng hơn hẳn.
Thoại đã tập từ trước nên cả hai chỉ cần đọc qua và quay ngay..
 
Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
Chương 84: 84: Nữ Diễn Viên Kiêu Ngạo


Đang trong cảnh quay rất bình thường, hai người họ nói chuyện với nhau và dần dần cãi nhau, đột nhiên Rud thẳng tay tát vào mặt Bạch Ninh Kiều rồi đẩy ngã cô xuống hồ bơi gần đó.
Đây không phải là cảnh nằm trong kịch bản cũng không được hội ý từ trước, ngay cả đạo diễn cũng bất ngờ thay.
- Cắt.
Ông đạo diễn hớt hải chạy ra, đôi lông mày nhăn lại nhìn về phía Rud chất vấn.
- Trong kịch bản làm gì có cảnh tát, em đang làm gì vậy?
- Em… em xin lỗi, tại lúc đó em nhập vai quá cho nên…
Lúc này cô ta lại bày ra bộ mặt lỗi lầm và hết sức giả trân, dường như không ai quan tâm đến Bạch Ninh Kiều, không ai biết rằng cô không biết bơi.
Khương Triết chính mắt nhìn thấy liền lao nhanh xuống hồ khi thấy cơn vùng vẫy của Bạch Ninh Kiều ở dưới nước.

Nhìn thấy hành động của anh, ai cũng lo lắng và nghi hoặc.
- Có chuyện gì sao?
- Cô ấy không biết bơi.
Cơ thể cả hai đã ướt đẫm, Bạch Ninh Kiều lại đang trong cơn hấp hối, Khương Triết bế cô lên, trao một ánh mắt chết chóc về phía cô gái tên Rud.

- Tôi đưa cô ấy về trước.
Không cần sự đồng ý của đạo diễn, Khương Triết đã bế cô đi.
Cũng không thể không đồng ý được, đây là lỗi của diễn viên trong đoàn phim, chuyện này đạo diễn cũng có một phần trách nhiệm.

Về đến nhà, chính tay Khương Triết thay đồ rồi lau cơ thể cho vợ mình, xong xuôi anh mặc lại bộ đồ mới cho cô.

Đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Bạch Ninh Kiều.
Cô bây giờ đang trong giấc ngủ say, cơ thể cũng dần yếu ớt đi, thân nhiệt đang dần giảm xuống.

Hôm nay trợ lý của cô là Quách Lộ xin nghỉ nên Khương Triết phải tới xem, không ngờ lại chứng kiến cảnh vợ mình bị người khác ăn h**p.
Đường đường là lá ngọc cành vàng một tay chăm sóc, nay lại bị người khác vung tay đánh vào mặt còn bị đẩy xuống hồ bơi, đây chẳng khác nào là hại người.
Khương Triết nhấc điện thoại lên gọi điện cho một người.

Hẹn ngày gặp mặt.
Vào buổi tối của một hôm đẹp trời, Rud trang điểm xinh đẹp ngồi trong nhà hàng gần cửa sổ, thấy sắp đắp giờ hẹn, cô ta dặm lại phấn, chỉnh lại tóc tai cho thật lộng lẫy.
- Chào anh.
Cô ta nở một nụ cười nhìn Khương Triết, anh tới đây không muốn hẹn hò, chỉ muốn nói thẳng một vài vấn đề.
- Tôi vào thẳng vấn đề luôn, trước giờ tôi chỉ biết đến với huấn luyện viên bơi lội, chắc cô nghĩ tôi không có quyền thế gì nhỉ? Một khi tôi đã nhúng tay vào cuộc đời của một người thì sẽ khiến người đó không chốn dung thân.

Tôi biết cái hôm cô tát và đẩy vợ tôi xuống hồ là cố ý chứ không phải là nhập vai.

Đừng tưởng tôi là người ngu dốt như những kẻ thiếu gia mà cô từng đào mỏ.

Tốt nhất nên tránh xa Bạch Ninh Kiều ra một chút, nếu không tôi sẽ không để yên cho cô đâu.
Nói xong khuôn mặt Rud đơ ra và lặng im như bức tượng, cô ta muốn nói đỡ cho bản thân mình nhưng bị Khương Triết ngăn cản.
- Tôi mong đây là lần gặp cuối cùng của tôi và cô.
Xong xuôi, Khương Triết đứng dậy rời khỏi nơi đó, tuy là nhà hàng năm sao nhưng sâu trong tâm hồn anh, mọi thứ cứ như dơ bẩn một cách kì lạ.
Rud nhìn vì bóng lưng khuất dần của Khương Triết, tức giận đến nổi khuôn mặt đỏ ửng lên, răng cắn chặt lấy đôi môi mỏng nhẹ của mình, giống như đang cắn vào nỗi đau và nỗi giận của bản thân.
Cô ta cầm túi xách lên rồi rời đi, nơi này chẳng còn gì để cô ta luyến tiếc được nữa..
 
Thầy Chủ Nhiệm Chờ Tôi Lớn
Chương 85: 85: Gả Con Gái


Những tháng ngày sau đó nữ diễn viên Rud bị người khác hãm hại, trong giới giải trí cô ta gây thù oán với không biết bao nhiêu người, chuyện này không cần Khương Triết đụng tay vào cũng sẽ có người khác nhúng đến.
Nữ minh tinh hạng A Bạch Ninh Kiều sắp tổ chức hôn lễ đã được bàn dân thiên hạ chú ý đến, vừa hay bị chuyện này lấn át, cái tên Rud bị xóa khỏi giới giải trí, dường như cô ta không còn ai nhớ đến trong đầu nữa.
Mấy ngày nay ông bà Bạch có lên thành phố thăm con gái, sẵn tiện bàn chuyện kết hôn với nhà họ Khương, cũng chính là gia đình thân thiết mà ông từng hứa sẽ gả con gái.
- Ông Khương, xin chào.
- Hai ông bà sui đợi chúng tôi có lâu lắm không?
- Chúng tôi cũng chỉ vừa mới tới thôi.
- Hôm nay ngoài đường kẹt xe quá nên tôi tới có hơi muộn một chút, mong gia đình thông cảm.
- Dù sao cũng là người một nhà rồi, không cần khách sáo như vậy đâu.

Mà hai đứa sao bây giờ vẫn chưa tới nhỉ?
Đúng lúc ấy Khương Triết và Bạch Ninh Kiều bước vào, chào hỏi xong liền ngồi xuống bàn ăn bên cạnh.
- Đã lâu lắm rồi chúng ta mới quây quần một bữa, cùng nhau nâng ly nhé.
- Đúng đúng… thật ra tôi ở dưới quê cũng không có nhiều thời gian, không bận việc này thì bận việc khác, lâu lâu tôi cũng rất muốn họp mặt như thế này.
- Tôi cũng bận không kém ông sui, nào nào… nâng ly lên nhé.

Ly rượu vang đỏ của nhà hàng thật biết cách gãi đúng chỗ ngứa của khách hàng, uống đến đâu là hưng phấn đến đó.
- Ông Bạch à, bên nhà trai chúng tôi rất yêu quý con dâu, tôi luôn coi nó là con ruột vậy nên việc tổ chức hôn lễ đối với một người con gái là rất hệ trọng, tôi đã từng trải qua vậy nên tôi hiểu cảm giác đó.

Nhân dịp hôm nay gia đình tôi muốn bàn bạc với gia đình ông một số chuyện.
- … Thật ra là thế này, ông Bạch à, chúng ta thì không có mắt thẩm mỹ bằng bọn trẻ đọc nên trang phục hay nhà hàng tiệc cưới có thể để chúng nó lựa chọn, riêng chi phí thì ông không cần phải lo, ngay từ đầu chúng tôi đã nói rất yêu quý Ninh Kiều, vậy nên tôi muốn mọi thứ thật tốt nhất cho cả hai đứa.
Tấm lòng mà nhà họ Khương dành cho Bạch Ninh Kiều thật sự vô cùng to lớn, họ không biết cách thể hiện tình cảm thật trọn vẹn nên đã dùng vật chất, thứ mà họ cho là quý giá dành riêng cho cô khiến gia đình nhà họ Bạch hiểu lầm.
Ba của cô ánh mắt có chút nghiêm trọng, đối với ông đây là chuyện gả con gái chứ không phải là bán con.
- Tôi thay mặt Bạch gia muốn nói một vài điều, tất cả mọi thứ của buổi hôn lễ nếu như để cho ông Khương gánh vác thì không hay cho lắm.

Tôi biết ông yêu quý con gái nhà tôi nhưng chuyện này ông có thể gửi gắm bằng lời nói, bằng tấm lòng, chi phí không thể để cho gia đình ông chi trả hết được.
- Chúng tôi không muốn khoe khoang, nhưng cái đó là tấm lòng mà tôi dành cho con bé, đã là tấm lòng thì không thể lấy lại được có đúng vậy không?
Thấy mọi chuyện dần đi xa hơn, Bạch Ninh Kiều đưa ánh mắt nhìn về phía Khương Triết, ngày từ đầu anh đã không có ý phản bác hay đồng tình, trong lòng có một cảm giác hụt hẫng.
- Bác trai, con hiểu ý của bác, nhưng mà…
Lời Khương Triết vừa nói ra lại bị ba của cô ngăn lại.
- Tôi cũng nói thẳng, tôi gả con chứ không bán con.

Hôn lễ là của chung, có thể chia đều và chắc chắn là như vậy.

Còn nếu gia đình ông Khương không đồng ý, chúng tôi xin tạm hoãn đám cưới này.
Bạch Ninh Kiều có chút sửng sốt khi nghe câu nói của ba, ánh mắt cô tuyệt vọng không thể làm được gì.

Đây là chuyện của cô và anh, nhưng chỉ vì chút chuyện nhỏ này lại khiến mọi chuyện đi xa như vậy, thật không đáng chút nào.

Khương Triết đưa cô về, chỉ là đi bộ trên một đoạn đường nhỏ nhưng lại cảm thấy nó dài vô tận, cả hai im lặng không nói gì nhưng trong suy nghĩ lại nặng trĩu với biết bao nhiêu thứ.
- Khương Triết, anh có cảm thấy chuyện kết hôn là không nên không?

- Chúng ta đã đăng kí rồi, tổ chức hôn lễ chỉ là một nghi thức có hoặc không.

Đừng vì chuyện này mà khiến suy nghĩ của em khác đi.
- Em đã quyết định sẽ không bao giờ hối hận nhưng mà với anh thì khác.
Bạch Ninh Kiều nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm vô tận, trái tim đập loạn lên vì chờ câu trả lời.
- Trong cuộc đời của anh, có chuyện gì anh làm mà khiến anh hối hận chứ? Em đang nghĩ gì vậy? Anh yêu em mà.
- Yêu khác, kết hôn khác.

Không thể đem so sánh trên bàn cân được.

Thầy chủ nhiệm, thầy chờ em lớn thêm một chút nữa có được không?
Khương Triết nhìn cô với vẻ âu yếm, anh đặt tay lên đầu cô rồi xoa nhẹ.

Yêu nhau hơn 10 năm, anh hiểu rất rõ tính tình của cô, ngay cả bây giờ anh có thể biết trong đầu Bạch Ninh Kiều đang nghĩ gì và muốn làm gì.
Anh không vạch trần, chỉ muốn tôn trọng quyết định của cô.
- Em không thấy anh chờ em tới già rồi sao? Bạn bè của anh ở tuổi này đã có mấy đứa con rồi.

Kiều Kiều, nếu như đây không có chuyện tiền bạc, liệu em có muốn kết hôn với anh không?
- Vốn dĩ suy nghĩ của anh về em đang lung lay, sao lại hỏi em như vậy chứ?
Cả hai yêu nhau và hiểu về nhau, thể hiện tình cảm khiến đối phương biết mình đang yêu họ là rất rõ.

Chuyện kết hôn cả hai đều rất muốn nhưng ai cũng trầm lặng và ít nhắc đến chuyện này dẫn đến việc cả hai hiểu lầm rằng người kia không muốn kết hôn.
- Nếu muốn kết hôn thì chúng ta kết hôn, đừng vì những chuyện khác mà khiến suy nghĩ bị lệch hướng đi, dù sao anh cũng rất muốn cho cả thế giới biết em là vợ anh.

Tới lúc đó sẽ không có thằng khốn nào dám tới tán tỉnh em được nữa.
- Giữ như vậy sao? Ghen tới như vậy luôn sao?
- Tất nhiên, anh là chồng em mà.

Em còn nhớ không, 11 năm về trước em vẫn còn lẽo đẽo theo anh gọi một tiếng thầy… hai tiếng thầy, lúc đó anh cũng không nghĩ cô học trò đáng ghét này lại trở thành vợ của anh.
- Đáng ghét sao? Không ngờ khi đó anh lại nhìn em với ánh mắt như vậy..
 
Back
Top Bottom