Ngôn Tình Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 621: Chương 621


Đồ đạc mới đã biến mất, thay vào đó là một chiếc tủ loang lổ sơn, trong tủ còn chứa đồ gì đó. Cái chăn bông anh ta từng ngủ vẫn luôn được đặt trên đầu giường nay cũng không thấy đâu nữa, thay vào đó là cái chăn mà trạm y tế phát cho anh ta.

Chăn mà trạm y tế phát cho anh ta là chăn do quân đội ở trấn trên phát xuống, vừa cũ vừa mỏng, lúc trước khi ở trạm y tế anh ta đã từng dùng rồi, ngay cả mùa hè đắp lên mà còn thấy lạnh.

Ngu Thanh Nhàn đi ra khỏi phòng chị cả, chị hai, đi đến phòng tân hôn của nguyên thân lấy ra chậu rửa mặt tráng men màu đỏ thẫm đã mua khi họ kết hôn ra, lúc đi ngang qua người của Cố Hạo Lâm, bị Cố Hạo Lâm túm chặt tay.

"Lương Thanh Nhàn, cô đang làm gì thế hả?" Cố Hạo Lâm nghiến răng nghiến lợi hỏi, sắc mặt dữ tợn, nhưng trái tim lại đập thình thịch.

Trong lòng Cố Hạo Lâm hiểu được, cho dù Lương Thanh Nhàn và anh ta quậy thế nào đi nữa, cô cũng không dám ra ngoài kể những chuyện xảy ra trong phòng họ.

Cho dù cả đời này anh ta không chạm vào cô, thì một người phụ nữ như cô, cũng sẽ không dám ra ngoài kể chuyện mất mặt như thế.

Vì Lương Thanh Nhàn, cha mẹ của cô ấy cũng sẽ đối xử tốt với anh ta.

Nhưng khi mọi chuyện truyền ra ngoài thì lại khác, cha mẹ cô sẽ không có cái nhìn tốt về anh ta, bây giờ, chuyện gì anh ta đều phải dựa vào cô, nếu quậy lên, cha mẹ cô sẽ nhìn anh ta thế nào cơ chứ?

Những ưu đãi mà nhà họ Lương dành cho anh ta liệu có còn không?

Quan trọng nhất, là khi mọi chuyện vỡ lỡ ra, cha mẹ của Lương Hồng Ngọc sẽ nghĩ thế nào về anh ta đây? Còn Lương Hồng Ngọc nữa, cô ta sẽ nghĩ thế nào về anh ta? Có phải sẽ cảm thấy anh ta không phải đàn ông, có phải sẽ cảm thấy anh ta là người kiệt xỉ không?

Chỉ cần tưởng tượng đến đây thôi, da đầu của Cố Hạo Lâm đã run rẩy lên rồi.

Lương Thanh Nhàn không thể quậy được, không được phép quậy nữa.

Cô ấy phải lấy chồng làm trời giống như trước đây, mọi chuyện đều phải thuận theo anh ta, chỉ có như thế, anh ta mới có thể giữ lại hình tượng của bản thân trước mặt Lương Hồng Ngọc.

Cố Hạo Lâm dùng toàn bộ sức lực, niết chặt cánh tay của Ngu Thanh Nhàn khiến cô phát đau.

Cô cử động cánh tay, hất tay của Cố Hạo Lâm ra, lạnh mặt nói: "Đương nhiên là chuyển phòng rồi, mắt anh bị mù à mà không nhìn thấy?"

Cố Hạo Lâm vươn tay ra định túm lấy tay Ngu Thanh Nhàn, Ngu Thanh Nhàn né ra không để anh ta túm được.

Thấy Ngu Thanh Nhàn sắp đi ra ngoài, Cố Hạo Lâm cũng không cố bắt lấy cô nữa: "Em, quậy cái gì thế? Anh đã nói anh và Hồng Ngọc trong sạch rồi, cô ấy bị ngã trật chân, anh chỉ đỡ cô ấy một cái mà thôi, anh đã giải thích với em rồi, sao em vẫn cứ như thế hả?"

Đang nói dở, giọng Cố Hạo Lâm đột nhiên mềm mại hẳn đi, anh ta nói tiếp: "Anh giải thích với em rồi, cũng cam đoan với em, từ nay về sau sẽ giữ khoảng cách với cô ấy, em đừng tiếp tục náo loạn nữa, trở về như trước kia được không?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 622: Chương 622


Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ đang làm bài tập về nhà, nghe thấy tiếng động thì thò đầu ra khỏi cửa sổ hóng hớt.

Ngu Thanh Nhàn nhìn thấy hai đứa nó, cười với hai đứa nó một cái rồi lại nhìn về phía Cố Hạo Lâm, nói:

"Trở về như trước? Trở về như trước kia để làm gì? Để tiếp tục làm tiểu nha hoàn hầu hạ anh, giặt quần áo rửa chân cho anh à? Cố Hạo Lâm, có phải trong khoảng thời gian này tôi đối xử với anh quá mức dịu dàng, cho nên anh coi thường tôi đúng không?"

"Được thôi, nếu anh đối xử tốt với tôi, tôi hầu hạ anh cũng không phải không được, đó chẳng qua cũng chỉ là chút tình thú giữa hai vợ chồng thôi. Nhưng mà cho dù là tình thú giữa hai vợ chồng thì cũng phải có qua có lại chứ? Tôi đối xử với anh tự nhận không thẹn với lương tâm, nhưng anh cứ thử để tay lên n.g.ự.c tự hỏi đi, rốt cục anh đối xử với tôi thế nào?"

"Kết hôn được một tháng rồi, chúng ta vẫn chưa phải vợ chồng thật. Tiền lễ hỏi anh đưa cho tôi trước khi kết hôn cũng đã bị anh cầm hết rồi. Tình huống bây giờ, anh ăn không uống không ở nhà tôi, không những không mất tiền, mà còn kiếm được một con hầu, đúng không?"

"Vốn anh ăn không uống không ở nhà tôi cũng được thôi, coi như kén rể thôi ấy mà, chỉ cần anh chăm chỉ chịu khó người ta cũng không trách móc anh gì cả, nhưng anh dựa vào đâu ăn không uống không ở nhà tôi, lại còn dám ra ngoài cấu kết làm bậy với người phụ nữ khác?"

"Bà đây còn lâu mới hầu hạ anh nữa, ai thích thì đi mà làm. Dù sao thì tôi với anh cũng đã lãnh chứng đâu, chẳng qua chúng ta mới chỉ làm vài bàn tiệc thôi, quốc gia còn chưa chấp nhận chúng ta là vợ chồng đâu.”

“Trên đời này còn hàng ngàn hàng vạn đàn ông, người đồng ý ở rể nhà họ Lương chúng tôi còn nhiều lắm, không có anh thì vẫn còn một đống ngoài kia kìa."

"Anh cũng đừng tự cho anh là người có văn hóa, có công việc là giỏi, kén anh về làm rể nhà này, bà đây còn chướng mắt anh nữa kìa. Vai không thể gánh, tay không thể bê, đoán chừng đến cái cuốc anh còn không biết cách dùng, thậm chí ngay cả điều cơ bản nhất là chung thủy với vợ mà anh còn không làm được.”

“Cút nhanh cho bà, đừng có làm chậm trễ giấc ngủ của bà, còn nữa, ngày mai cút ra khỏi nhà bà đây."

Ngu Thanh Nhàn nói xong thì bước đi, để lại một mình Cố Hạo Lâm với vẻ mặt mơ màng trong gió rét.

Một lúc lâu sau, Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ hóng chuyện xong cũng đóng cửa sổ lại, khi đó, Cố Hạo Lâm mới hồi phục tinh thần.

Anh ta tức giận đến run rẩy cả người.

Anh ta vẫn luôn nghĩ, Lương Thanh Nhàn kết hôn với anh ta là Lương Thanh Nhàn trèo cao, một cô gái nông thôn như cô ấy không xứng với anh ta.

Nếu không phải cô ấy có thân phận em họ của Lương Hồng Ngọc, loại cô gái nông thôn như cô ấy cũng không xứng xách giày cho anh ta nữa kìa.

Sau khi kết hôn, anh ta vô cùng không cam lòng. Không đi đăng kí kết hôn là một trong những bằng chứng chứng minh anh ta không tình nguyện.

Sau khi kết hôn rồi, lý do mà anh ta vẫn luôn đối xử lạnh nhạt với Lương Thanh Nhàn cũng xuất phát từ sự không tình nguyện đó.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 623: Chương 623


Vốn anh ta nghĩ rằng bản thân anh ta đã nắm chặt Ngu Thanh Nhàn trong tay rồi, vốn anh ta tưởng sự mềm yếu dịu dàng của Lương Thanh Nhàn là cô thuận theo anh ta, là phản ứng của Lương Thanh Nhàn khi bị anh ta thuần hóa.

Kết quả hôm nay, cô nói cho anh ta biết, sở dĩ cô không thèm để ý đến thái độ lạnh nhạt của anh ta vì cô ấy cảm thấy đó là tình thú giữa hai vợ chồng.

Sự tồn tại của anh ta ở trong cái thôn này không khác gì đám nông dân trong thôn, thậm chí anh ta còn không bằng bọn họ nữa kìa.

Ưu điểm duy nhất của anh ta chẳng qua cũng chỉ là một người làm công tác văn hóa thôi.

Cố Hạo Lâm không có cách nào chấp nhận nổi. Cố Hạo Lâm không thể chấp nhận được chuyện Lương Thanh Nhàn miêu tả anh ta giống như một con heo rừng đang chờ được phối giống vậy đó.

Ngu Thanh Nhàn mới mặc kệ Cố Hạo Lâm có chấp nhận nổi hay không, bây giờ cô đang rất vui vẻ.

Cô và Cố Hạo Lâm có ly hôn hay không là chuyện sau này, nhưng bây giờ cô không thể chịu đựng được cô và cái tên tra nam Cố Hạo Lâm kia ngủ cùng một phòng.

Ngu Thanh Nhàn sợ buổi tối mình không chịu đựng, cầm d.a.o c.h.é.m anh ta.

Lòng tự trọng của cái người tên là Cố Hạo Lâm này vô cùng mạnh mẽ, Ngu Thanh Nhàn không tin anh ta sẽ tiếp tục sống ở nhà họ Lương, chắc chắn anh ta sẽ rời đi thôi.

Chỉ cần nghĩ đến cuộc sống sau này không còn sự xuất hiện của người đàn ông ghê tởm kia, Ngu Thanh Nhàn vui đến độ đi đường mà cũng hát vài bài.

Cô đang dọn giường, Tiểu Ngũ và Tiểu Tứ chạy vào, Tiểu Ngũ chống vào mép kháng để nhảy lên kháng: "Chị ba, chị ba, anh rể ba mang hành lý đi rồi."

"Anh ta tức giận lắm, lúc đi còn đá văng cái máng cho lợn ăn ở trong sân đấy." Tiểu Tứ ngồi cạnh bổ sung.

Ngu Thanh Nhàn chậc một tiếng: "Đi thì đi thôi, quan tâm anh ta làm gì. Hai đứa làm xong bài tập chưa? Làm xong rồi thì về đi ngủ đi."

"Viết xong rồi, viết xong rồi." Hai chị em đồng thanh đáp, Tiểu Ngũ chống tay bò xuống kháng, kéo Tiểu Tứ đi về phòng.

Ngu Thanh Nhàn nhìn thấy hai chị em về phòng rồi mới tắt đèn trèo lên kháng.

Mùa đông ở phương bắc trời tối rất sớm. Ngu Thanh Nhàn vừa dung hợp với cơ thể này không được bao lâu, vừa đặt lưng lên giường đã ngủ say.

Ở nhà chính, Tần Sơn Hoa lăn qua lộn lại thế nào cũng không ngủ được, càng nghĩ càng thấy bất thường.

Trước kia bà suy nghĩ cái gì thế nhỉ? Vì sao bà lại đối xử với một đứa con rể tốt như thế được, tốt đến mức xếp trước cả con gái mình?

Sao Đức Lợi lại không ngăn cản bà, trái lại còn làm ẩu theo bà nữa. Người này rõ ràng là vắt cổ chày ra nước mà, chỉ đối xử tốt với người nhà mình thôi.

Chẳng lẽ ông cũng bị bỏ bùa rồi?

Tần Sơn Hoa tát cho Lương Đức Lợi đang ngủ, khiến ông tỉnh giấc:

"Lương Đức Lợi, ông nói xem tôi có nên đi tìm thầy bói bói một quẻ không? Chuyện này tôi càng nghĩ càng thấy tà môn đây này. Hai chúng ta liệu có bệnh gì thế, sao lại đối xử với một đứa con rể còn tốt hơn cả con gái mình nữa? Hay là hai ta bị bỏ bùa rồi?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 624: Chương 624


Lương Đức Lợi đang ngủ thì bị tát tỉnh, chờ sau khi Tần Sơn Hoa nói xong, ông bất an ngồi dậy. Ông nghĩ lại hành vi ngu ngốc của mình suốt một tháng qua, càng nghĩ càng sợ hãi.

"Đừng nghĩ nữa, những gì bà nói đều là mê tín thời phong kiến cả. Không được." Lương Đức Lợi lau mặt, qua một lúc lâu, ông còn nói: "Ngày mai lúc đi tìm thầy bói, bà nhớ cầm theo hai quả trứng gà nhé."

Đúng như ý muốn của Ngu Thanh Nhàn, Cố Hạo Lâm có lòng tự trọng mạnh nên ngay ngày hôm sau đã dọn đến kí túc xá của trạm y tế.

Trạm y tế không lớn lắm, ba gian phòng đằng trước thì để làm phòng khám chữa bệnh, quầy thuốc và phòng truyền dịch.

Phía sau cũng chỉ có hai gian phòng để sinh hoạt, một phòng làm phòng bếp và chứa đồ linh tinh, gian còn lại là phòng ngủ.

Trong phòng ngủ kê một cái giường lớn, trước kia Cố Hạo Lâm ngủ một mình trên giường này, nhưng bây giờ có rất nhiều bác sĩ xuống nông thôn, không còn một mình anh ta nữa.

Nhìn những đồ vật không thuộc về mình đang được đặt trên giường, tâm trạng của Cố Hạo Lâm tồi tệ đến cực điểm.

Lúc anh ta đến là buổi sáng, vị bác sĩ trung y vừa xuống nông thôn kia đã đi ra bên ngoài, chờ đến khi ông ta về, thấy Cố Hạo Lâm đang đứng trong phòng ngủ thì bị dọa đến nhảy dựng lên.

"Bác sĩ Cố, cậu đây là...?"

Bác sĩ trung y tên là Tạ Bá Dung, nhiều thế hệ trong nhà ông ta đều là bác sĩ trung y, ông nội của ông nội ông ta còn từng là thái y trong cung đình nữa, đáng tiếc những năm gần đây tây y lại thịnh hành hơn, khiến cho trung y suy thoái đi nhiều.

Nhưng mà Tạ Bá Dung cũng không chán nản, ông ta từng đến trường học Tây y để bồi dưỡng rồi, ông ta vẫn luôn nghiên cứu phương pháp kết hợp cả trung y và tây y lại với nhau.

Khi bị điều công tác đến nơi lạnh khủng khiếp này, Tạ Bá Dung cũng không oán giận, trái lại ông còn cảm thấy vô cùng vui mừng.

Vùng hoang dã phương bắc này có nhiều người như thế, bác sĩ cũng chỉ có vài người thôi, ở chỗ này, ông ấy sẽ không thiếu bệnh nhân.

Nhưng mà sau khi đến trạm y tế bên này, Tạ Bá Dung lại thấy vô cùng thất vọng, nguyên nhân không phải do ông, mà do trạm trưởng và hộ sĩ ở đây thật sự khiến người ta một lời khó nói hết.

Bác sĩ Cố đến từ thành phố lớn lại toàn tâm toàn ý đi theo một tiểu hộ sĩ nhỏ nhoi, mà cái cô hộ sĩ nhỏ kia lại càng khó nói hơn.

Học lý thuyết một năm rồi, thêm nửa năm thực tiễn nữa, mà ngay cả kim tiêm cũng không biết cách lấy ven nữa kìa.

Còn không bằng người đổi hướng giữa chừng như ông đâu, lần trước cô ta tiêm cho người ta á, suýt chút nữa thôi là b.ắ.n kim tiêm vào người người ta luôn rồi.

Hơn nữa hai người này cũng không đi thăm làng xã. Tạ Bá Dung nghe những trạm y tế khác kể lại, một tuần họ đi thăm làng xã hai lần để khám bệnh cho người dân.

Nhưng cái trạm y tế này á, đừng nói đi thăm làng xã, cho dù bệnh nhân đến chỗ này khám bệnh, hai người họ cũng không cho bệnh nhân vẻ mặt tử tế nữa kìa.

Là một bác sĩ từ bé đã được dạy lương y như từ mẫu, Tạ Bá Dung vô cùng chướng mắt hai người họ.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 625: Chương 625


Cũng may cái cậu bác sĩ Cố kia không sống trong trạm y tế, nếu không ông ta chỉ cần tưởng tượng đến cảnh hai người phải cùng ăn cùng ngủ thôi, ông ta đã cảm thấy hít thở không thông rồi.

Nhưng bây giờ có chuyện gì thế này? Không phải sau khi kết hôn, Cố Hạo Lâm vẫn luôn ở lại nhà vợ ư?

Sao bây giờ lại đến trạm y tế thế này? Lẽ nào cả nhà cha vợ đều biết chuyện thằng nhóc này không thành thật rồi ư?

Cố Hạo Lâm lạnh mặt nói: "Sau này tôi sẽ quay về đây sống."

Cố Hạo Lâm đặt đồ đạc của mình lên kháng rồi rời đi.

Lương Hồng Ngọc rất tích cực đi làm, cô ta đã đến trạm từ sớm, bây giờ cô ta đang mặc một bộ đồng phục hộ sĩ màu trắng vừa hát vừa quét dọn vệ sinh.

Đầu tóc đen nhánh được cô ta tết thành b.í.m trước ngực, đuôi tóc được buộc lại bằng một dải ruy băng màu trắng.

Cái ruy băng kia là do Cố Hạo Lâm tặng.

Thấy anh ta, Lương Hồng Ngọc cầm khăn lên đón, cảm ơn Cố Hạo Lâm hết lần này đến lần khác, chủ yếu là cơm ơn đồ ăn vặt đêm trước của anh ta.

Hai ngày nay Lương Hồng Ngọc đã cảm ơn về chuyện này không biết bao nhiêu lần rồi, mà từ ngữ mỗi lần nói cũng không giống nhau.

Sau khi cảm ơn xong, Lương Hồng Ngọc lại nhắc đến chuyện gặp mặt Lương Thanh Nhàn hôm qua, cô ta lo lắng nói:

"Bác sĩ Cố, hôm qua tôi nhìn thấy Thanh Nhàn, nhưng khi tôi chào hỏi với em ấy thì em ấy không để ý đến tôi. Anh nói xem, có phải em ấy tức giận không? Anh đã dỗ dành em ấy chưa? Mấy đồ ăn vặt anh cho tôi tôi vẫn chưa ăn hết, hay là anh lấy lại đi, anh cầm đi mà dỗ cô ấy?"

Cố Hạo Lâm nhớ đến những lời nói như d.a.o đ.â.m vào lòng người mà hôm qua Ngu Thanh Nhàn nói, anh ta cười lạnh một tiếng: "Không cần cho cô ta, cô ta không xứng."

Cố Hạo Lâm dừng một chút rồi lại nói tiếp: "Hồng Ngọc, anh quay về sống ở kí túc xá rồi, nếu em có việc gì thì ra phía sau tìm anh nhé."

Khi nghe thấy lời này, Lương Hồng Ngọc vô cùng bất ngờ, suýt chút nữa cô ta đã không giữ được biểu cảm trên mặt.

Vậy mà Cố Hạo Lâm lại quay về sống ở trạm y tế? Anh ta có bệnh à?

Gia đình Lương Thanh Nhàn cung cấp cho anh ta ăn ngon uống tốt, anh ta còn gì mà không hài lòng nữa chứ?

Hơn nữa, nếu anh ta về kí túc xá sống, sao cô ta có thể kiếm được giá trị đau khổ của Ngu Thanh Nhàn nữa, sao cô ta còn đi l*n đ*nh nhân sinh được nữa hả?

Thấy Lương Hồng Ngọc không nói lời nào, Cố Hạo Lâm dịu dàng hỏi: "Em sao thế?"

Lương Hồng Ngọc tỉnh táo lại, lắc đầu nói: "Không sao, không sao."

Dừng một lát, Lương Hồng Ngọc lại nói: "Bác sĩ Cố, tính cách của Thanh Nhàn rất tốt, nhưng phụ nữ ấy mà, luôn luôn có vài ngày tâm trạng không tốt, anh cứ cẩn thận dỗ dành một chút là được rồi, không cần quậy đến nỗi tách ra ở riêng như thế."

Nói đến đây, Lương Hồng Ngọc nhìn Cố Hạo Lâm bằng ánh mắt oán giận, vẻ mặt cô ta đầy bất mãn:

"Bác sĩ Cố, anh đúng là không có chút trách nhiệm nào hết, anh cứ thế mà dọn ra ngoài, để cho dân làng nhìn Thanh Nhàn thế nào đây hả? Anh làm thế thật sự không thích hợp đâu. Anh và Thanh Nhàn là vợ chồng, có cái gì mà không thể cẩn thận nói với nhau cơ chứ?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 626: Chương 626


Rõ ràng là lời nói mang tính chỉ trích, nhưng rơi vào tai Cố Hạo Lâm lại nghe ra một tia nũng nịu.

Sau khi nghe xong những lời cô ta nói, toàn bộ đều có ý đứng về phía Ngu Thanh Nhàn, đối lập hoàn toàn với những lời mà Ngu Thanh Nhàn nói vào tối hôm qua, Cố Hạo Lâm lại không nhịn được sự thương tiếc đối với cô gái ngây ngô, khờ dại trước mặt.

Hồng Ngọc đúng là lương thiện mà, không hổ mà cô gái mà anh ta nhìn trúng, thật sự quá thiện lương rồi.

Vừa hôm trước bị em họ chỉ vào mũi mắng, thế mà hôm nay cô ta đã suy nghĩ cho em họ mình rồi, trái lại Lương Thanh Nhàn, không có chút lý trí nào cả, toàn để ý những chuyện nhỏ nhặt, vậy có khác gì những người đàn bà chanh chua hay thích gây sự đâu.

"Anh biết rồi, anh sẽ cẩn thận làm hòa với cô ấy."

Tối hôm qua Cố Hạo Lâm đã suy nghĩ cả đêm rồi, cũng không coi những lời mà Lương Thanh Nhàn nói là thật.

Cho dù bọn họ mới chỉ bày tiệc rượu thôi, nhưng cũng là vợ chồng được tất cả mọi người thừa nhận rồi, bây giờ cô làm như thế chẳng khác nào muốn thị uy với anh ta, muốn ép anh ta giống như tất cả những người đàn ông trong làng này, đưa toàn bộ số tiền mà mình kiếm được cho cô giữ thôi chứ gì.

Cố Hạo Lâm quyết định dọn ra ngoài cũng là vì muốn bày một chút sắc mặt cho Lương Thanh Nhàn xem, cũng có ý mượn dư luận của người dân trong làng tạo áp lực cho cô.

Anh ta đã hỏi thăm rõ ràng rồi, bởi vì chuyện không sinh được con trai nên Lương Đức Lợi không có chút tiếng nói nào trong cái làng này cả, thật sự rất ít lời. Từ lúc anh ta và Lương Thanh Nhàn kết hôn, lưng của ông mới thẳng lên được vài phần.

Cố Hạo Lâm tự nhận mình tốt hơn nhiều đám đàn ông dân quê dựa vào trời mới có cơm ăn đó, anh ta cũng không tin, người nhà họ Lương sẽ từ bỏ một người con rể xuất sắc như anh ta.

Lương Hồng Ngọc ừ một tiếng, không muốn nhiều lời cùng anh ta nữa: "Hạo Lâm, em tiếp tục quét dọn hiệu thuốc đây, bác sĩ Tạ đã hái rất nhiều thảo dược về, đều phải sắp xếp lại một chút. Bây giờ trong hiệu thuốc lộn xộn cả lên."

Cố Hạo Lâm nghe xong những lời Lương Hồng Ngọc nói, sắc mặt trầm xuống.

Lương Hồng Ngọc tố cáo Tạ Bá Dung trước mặt Cố Hạo Lâm mà không để lại chút dấu vết nào, sau khi đạt được mục đích, cô ta mới đi đến hiệu thuốc.

Sau khi tiến vào hiệu thuốc, Lương Hồng Ngọc đóng sầm cửa lại, gọi ra bàn tay vàng mà cô ta có được một cách ngoài ý muốn vào cái năm cô ta tám tuổi:

"Hệ thống, cậu nói với tôi, Lương Thanh Nhàn là người có giá trị vận may và đau khổ nhất trong mười dặm quanh đây, bây giờ Cố Hạo Lâm đã dọn ra khỏi nhà cô ấy rồi, giá trị đau khổ còn có thể tiếp tục sinh ra cái mới không?"

Năm tám tuổi, Lương Hồng Ngọc ngoài ý muốn chiếm được hệ thống vận may này.

Cái hệ thống vận may này tuy có tên là hệ thống vận may nhưng thật sự rất kì lạ, phải dựa vào giá trị đau khổ và giá trị may mắn của người khác để tồn tại.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 627: Chương 627


Nhưng mà đây cũng chẳng có quan hệ gì cả. Ở cái thời đại này, thứ không thiếu nhất là những người sống khổ sở, cô ta giúp họ hấp thụ giá trị đau khổ, không phải giúp họ được sống thoải mái hơn ư?

Về phần hấp thụ giá trị đau khổ, giá trị may mắn cũng sẽ bị hấp thụ theo, đây coi như là tiền công họ phải trả cho cô ta khi cô ta giúp họ hấp thụ giá trị đau khổ chứ còn gì nữa.

Lương Hồng Ngọc nghĩ, tìm lý do đúng lý hợp tình. Dựa vào việc hấp thụ giá trị đau khổ và giá trị may mắn, Lương Hồng Ngọc thật sự rất thuận buồm xuôi gió.

Nhưng theo thời gian phát triển, Lương Hồng Ngọc càng ngày càng không biết thỏa mãn.

Làm hộ sĩ khó khăn quá, rất mệt mỏi, cô ta không muốn tiếp tục làm nữa, cô ta muốn có một cuộc sống không cần làm gì mà vẫn có ăn có uống cơ.

Mà trước đó, hệ thống nói cho cô ta biết, sau này em họ của cô ta sẽ gả cho một gã quan quân, cho nên sẽ được hưởng cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn, Lương Hồng Ngọc nghe mà cảm thấy bất công.

Quanh năm suốt tháng bị mẹ cô ta tẩy não nên tình cảm của Lương Hồng Ngọc đối với nhà chú hai cô ta cũng không tốt lắm, đối với mấy chị em họ cũng luôn có thái độ thù địch, hơn thua.

Sau khi biết được cuộc sống sau này của Ngu Thanh Nhàn sẽ tốt hơn cô ta, Lương Hồng Ngọc không ngồi yên được nữa.

Vì thế, sau khi hệ thống của cô ta thăng cấp, có thể trói buộc một người, Lương Hồng Ngọc không chút do dự lựa chọn Lương Thanh Nhàn.

Sau khi trói buộc một người để hấp thụ vận may, cuộc sống của cô ta càng thuận lợi thêm, vận may cũng tăng lên rất nhiều.

Cô ta không những thành công đính hôn cùng người chồng đáng lẽ ra vốn là của Lương Thanh Nhàn, lại thành công được bác sĩ Cố ở trạm y tế ưu ái.

Cô ta vẫn luôn biết bác sĩ Cố thích cô ta, cô ta còn biết bác sĩ Cố này là một người vô cùng tàn nhẫn và cố chấp, không dưới một lần cô ta chứng kiến cảnh tượng bác sĩ Cố bắt chuột rồi tàn nhẫn m.ổ b.ụ.n.g nó. Thật sự rất tàn nhẫn.

Nhưng mà chuyện đó có quan hệ gì với cô ta đâu cơ chứ, cô ta cũng đâu sống cùng anh ta, cô ta chỉ cần hưởng thụ sự ân cần của anh ta dành cho mình là được rồi.

Sự tàn nhẫn và cố chấp của anh ta thì cứ để Lương Thanh Nhàn chịu đi, cô ấy càng đau khổ thì cuộc sống của cô ta mới càng thêm thuận lợi.

Hai người là chị em họ, vài năm trước, khi hai nhà họ còn chưa tách ra ở riêng, ông bà nội đã không đối xử tốt với nhà chú hai rồi.

Khi đó, cô ta đã giúp đỡ nhà họ không ít lần, có đôi khi cô ta có đồ ăn ngon, cũng sẽ chia cho nhà họ một ít, bây giờ họ báo đáp cô ta một chút chắc không có vấn đề gì đâu nhỉ?

Lương Hồng Ngọc cảm thấy chẳng có vấn đề gì cả, không phải làm gì cũng cần báo đáp ư? Chuyện mà không được báo đáp ấy, chỉ có đồ ngốc mới tình nguyện làm thôi.

Âm thanh của hệ thống vận may đột nhiên vang lên trong đầu Lương Hồng Ngọc, đây là một âm thanh điện tử không có bất cứ cảm xúc nào: "Chỉ cần cuộc sống của cô ta đau khổ, thì giá trị đau khổ sẽ tiếp tục được sinh ra."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 628: Chương 628


Nghe xong lời hệ thống vận may, Lương Hồng Ngọc im lặng.

Những lời mà Lương Hồng Ngọc và hệ thống vận may nói với nhau, đã bị hệ thống truyền đến tai Ngu Thanh Nhàn không sót một câu nào.

Ánh mắt của Ngu Thanh Nhàn dừng lại trên dòng chữ "giá trị đau khổ" một lúc lâu: "Cho nên, đời trước nguyên thân bị nhà tan cửa nát, tất cả đều do cái giá trị đau khổ này của Lương Hồng Ngọc á?"

Cha mẹ cô ấy bị điều đến công trường để cải tạo lao động, không bao lâu thì mất mạng, còn bản thân cô thì bị chồng bỏ, chị cả và chị hai lần lượt qua đời.

Sau đó cô ấy còn bị chủ nhiệm của Cách Ủy Hội chiếm đoạt, hai đứa em gái của cô ấy tuổi còn nhỏ mà đã bị đám cầm thú lần lượt xâm phạm.

Những chuyện này đã đủ đau khổ chưa? Nhất định là rồi, nhìn xem đời trước cuộc sống của Lương Hồng Ngọc thành công thế nào thì biết.

Khi cải cách còn chưa mở ra, cô ta từ một hộ sĩ trong trạm y tế dần dần thăng chức, sau khi bệnh viện được thành lập, cô ta lại trở thành hộ sĩ trong bệnh viện.

Bởi vì có hệ thống, nên cô ta tự học kiến thức về ngoại khoa, trở thành bác sĩ thực tập, cuối cùng lại trở thành bác sĩ chủ nhiệm.

Sau khi cải cách mở ra, cô ta từ chức bác sĩ, tự mình mở một bệnh viện tư nhân, kiếm được đầy bồn đầy bát.

Tình cảm của cô ta với chồng là Thôi Thế Kiến cũng vô cùng tốt đẹp, Thôi Thế Kiến cũng giống như dự đoán ban đầu của hệ thống, thăng chức suốt một đường, cuối cùng trở thành tư lệnh của binh đoàn.

Đối với cái hệ thống vận may kia, hệ thống vô cùng ngứa mắt. Thân làm một hệ thống đứng đắn, nó cảm thấy cái loại hệ thống gà rừng này đúng thật là đang bôi đen sự tồn tại của đám hệ thống bọn họ: "Đúng vậy."

Ngu Thanh Nhàn lại hỏi: "Thế nào mới có thể giải trừ ràng buộc giữa họ?"

Không có hệ thống, Ngu Thanh Nhàn muốn xem Lương Hồng Ngọc còn bày trò gì nữa.

"Bây giờ vẫn chưa được, ràng buộc giữa họ vẫn còn mạnh mẽ lắm, nếu muốn giải trừ ràng buộc, thì phải đợi đến khi ràng buộc giữa họ suy yếu hơn."

Còn làm thế nào để ràng buộc giữa họ suy yếu hơn á?

Chuyện này cũng đơn giản lắm, cái hệ thống vận may kia dựa vào hấp thụ năng lượng đau khổ và may mắn của người khác để tồn tại.

Theo thời gian phát triển, nhu cầu về năng lượng đau khổ và may mắn của họ sẽ lớn dần lên, chút năng lược ít ỏi trước đây sẽ khiến nó chướng mắt.

Mà người bị nó trói buộc là nguyên thân, sau này nguyên thân đau khổ vì chồng đối xử lạnh nhạt đã cung cấp cho nó một nguồn năng lượng lớn, khiến nó được ăn uống no nê.

Nói cách khác, chỉ cần Ngu Thanh Nhàn không đau khổ, vậy hệ thống vận may không hấp thụ được năng lượng, nó và Lương Hồng Ngọc sẽ tự đấu đá nội bộ.

Không có chuyện cô sẽ cảm thấy đau khổ, vì Ngu Thanh Nhàn lớn bằng ngần này ròi còn chưa được nếm thử mùi vị đau khổ bao giờ đâu.

Nếu đã biết được chuyện giữa Lương Hồng Ngọc và hệ thống, Ngu Thanh Nhàn lập tức phủi tay mặc kệ, vì chị cả của nguyên thân đã về rồi, chị ấy trở về với một thân dấu vết bị đánh đập.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 629: Chương 629


"Tên súc sinh kia suốt ngày chỉ biết nghe lời mẹ anh ta thôi, mẹ anh ta nói cứt ngon anh ta cũng sẽ nếm thử hai miếng ấy chứ. Na Na mới bao nhiêu tuổi cơ chứ, chỉ vì muốn ăn chút đồ ăn ngon nên bị bà nội con bé mắng một trận, con nghe không nổi nên trả treo hai câu, bị bà già kia khuyến khích con trai đánh cho một trận."

"Cha mẹ, cuộc sống như thế không sống tiếp được nữa. Chu Vĩnh Tân có thể đánh con lần thứ nhất, về sau sẽ còn có lần thứ hai, với sự tàn bạo ác độc của anh ta, sớm muộn gì con cũng sẽ bị anh ta đánh c.h.ế.t thôi."

Chị cả của nguyên thân là Lương Thanh Cúc, trước khi nguyên thân vẫn chưa bị Lương Hồng Ngọc trói buộc, cuộc sống của chị ấy cũng không tệ lắm.

Tuy rằng Chu Vĩnh Tân có chút mềm tai, còn có chút bệnh vặt, nhưng chị ấy vẫn có thể chịu được.

Tuy rằng thi thoảng mẹ chồng chị ấy sẽ mắng một hai câu, còn có tính trọng nam khinh nữ, nhưng nhân phẩm cũng không có vấn đề gì.

Nếu không Lương Đức Lợi cũng sẽ không đồng ý gả Lương Thanh Cúc qua đó.

Nhưng từ khi nguyên thân bị trói buộc đến nay, không chỉ có cuộc sống của cô ấy càng ngày càng tồi tệ, mà vận may của những người thân nhất của cô ấy cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Mà nguyên nhân phát sinh của tất cả những chuyện này, đều do hệ thống vận may kia muốn hấp thụ giá trị đau khổ của nguyên thân.

Chồng của Lương Thanh Cúc được Lương Đức Lợi tỉ mỉ lựa chọn.

Trước khi Lương Thanh Cúc kết hôn, trong huyện sửa lại đường xá, mỗi nhà trong làng đều phải có một người đi sửa đường.

Lương Đức Lợi đại diện nhà họ Lương đi.

Còn nhà họ Chu thì cử Chu Vĩnh Tân đi.

Tính tình của Chu Vĩnh Tân thẳng thắn, hàm hậu, những người sửa đường cùng anh ta không có ai không khen ngợi anh ta cả, Lương Đức Lợi cũng vô cùng thích anh ta.

Một lần, khi Lương Đức Lợi đi đến công trường đưa quần áo cho Lương Đức Lợi, Chu Vĩnh Tân nhìn trúng Lương Thanh Cúc.

Khi đó anh ta đã vô cùng thân thiết với Lương Đức Lợi rồi, bên bóng gió hỏi thăm về chuyện của Lương Thanh Cúc.

Sau khi Lương Đức Lợi khảo sát anh ta nửa năm thì đồng ý cho hai nhà gặp mặt.

Từ khi Lương Thanh Cúc kết hôn đến nay đã được ba năm rồi, con gái lớn của Lương Thanh Cúc cũng đã được hai tuổi rồi, Chu Vĩnh Tân vẫn luôn đối xử tốt với Lương Thanh Cúc, đối với người cha vợ là ông cũng vô cùng tôn kính.

Đối với người con rể này, ngoài miệng thì Lương Đức Lợi không nói nhưng trong lòng lại vô cùng hài lòng.

Nhưng mà bây giờ ông nghe được chuyện gì thế này? Tên khốn nạn này, vì nghe theo sự khuyến khích của mẹ anh ta mà dám đánh con gái của ông.

Lương Đức Lợi không thể chịu được nỗi ấm ức này, cũng không muốn chịu nỗi ấm ức này.

Nhà ông có năm đứa con gái, cô cả và cô ba đã kết hôn, cô tư hai năm nữa cũng đến tuổi bàn chuyện cưới gả rồi, không thể để loại chuyện này bắt đầu, nếu không mọi người đều nghĩ con gái của Lương Đức Lợi ông dễ bắt nặt lắm.

"Cô ba, con đến nhà bác Lâm của con, gọi hết anh em họ đến đây, chúng ta đến Tiểu Luân Truân."

"Dạ." So với quan hệ giữa Lương Đức Lợi và anh trai ruột Lương Đức Thắng, quan hệ giữa Lương Đức Lợi và bác trai cả họ của cô - Lương Đức Lâm tốt hơn rất nhiều, hai người họ có thể nói là sống c.h.ế.t có nhau.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 630: Chương 630


Lương Đức Lâm sinh được bốn đứa con trai, đứa này còn cao lớn hơn đứa kia. Con trai vốn nghịch ngợm gây sự, bốn đứa bé này lại sinh ra cùng một lúc, bốn thẳng rủ nhau nghịch ngợm gây sự, suốt ngày chọc tức Lương Đức Lâm.

Mỗi lần phải đến nhà người ta xin lỗi vì sự nghịch ngợm của bốn thằng quỷ nhà mình, Lương Đức Lâm vô cùng hâm mộ Lương Đức Lợi sinh được toàn con gái.

Những cái khác thì tạm thời không bàn đến, nhưng mấy đứa con gái của Lương Đức Lợi đứa nào cũng xinh đẹp, hơn nữa đều ngoan ngoãn nghe lời, có nằm mơ Lương Đức Lâm cũng có mấy đứa con như thế.

Lương Đức Lâm cảm thán với Lương Đức Lợi không chỉ một lần, nếu không phải hai nhà vẫn là anh em vẫn chưa hết năm đời, ông ta muốn lấy hết mấy chị em Lương Thanh Cúc về nhà làm dâu.

Quan hệ của hai người rất tốt, khiến cho tình cảm giữa mấy đứa con cũng tốt theo. Khi Lương Thanh Cúc và Lương Thanh Mai gả chồng, đều là con trai của Lương Đức Lâm cõng ra cửa.

Vì thế, một nhà của bác trai ruột Lương Đức Thắng này bị không ít người chê cười, Lương Đức Thắng còn đến nhà của Lương Đức Lợi mắng ông một trận.

Quan hệ của Lương Đức Lợi và Lương Đức Thắng cũng không đến nỗi nào, nhưng mà quan hệ giữa Lý Tiểu Hương và Tần Sơn Hoa không thể nào tốt lên được.

Khi còn sống, bà nội Lương chỉ thiên vị gia đình của Lương Đức Thắng thôi, Lý Tiểu Hương ỷ vào chuyện này mà bắt nạt Tần Sơn Hoa quanh năm suốt tháng.

Có thái độ của bà ta làm gương, tình cảm của mấy đứa con nhà Lý Tiểu Hương và nhà họ cũng không tốt cho lắm.

Bà nội Lương sợ sau khi ở riêng, cháu trai của mình sẽ phải sống cuộc sống khổ sở, nên khi hai nhà phân ra ở riêng, Lương Đức Lợi được chia đúng hai phần tài sản, tám phần còn lại đều chia hết cho Lương Đức Thắng.

Dưới cái loại bất công đến cực hạn này, Lương Đức Lợi cũng đâu phải người ngu, sao ông còn có thể qua lại thân thiết với Lương Đức Thắng giống như trước đây được?

Nằm mơ cái gì thế hả? Hai anh em cuối cùng cũng chỉ duy trì tình cảm ở mặt ngoài mà thôi.

Những lời chỉ trích của Lương Đức Thắng, Lương Đức Lợi không thèm để trong lòng.

Khi Ngu Thanh Nhàn đến nhà Lương Đức Lâm, nhà họ vừa mới cơm nước xong, Lương Đức Lâm đang ngồi trên kháng hút thuốc, đám con trai của ông ta cũng đang bận làm chuyện của mình.

Lương Đức Lâm thấy Ngu Thanh Nhàn đến thì vô cùng kinh ngạc: "Thanh Nhàn, sao cháu đến đây? Cháu đã ăn cơm chưa?"

"Cháu ăn rồi ạ. Bác Lâm, cha cháu bảo cháu đến tìm bác, chị cả cháu bị chồng chị ấy đánh, ông ấy nhờ bác cho mấy anh họ, em họ đến làm chỗ dựa cho chị cháu với ạ."

Đứa con trai lớn nhất của Lương Đức Lâm tên là Lương Đại Bang, mấy đứa con tiếp theo cũng lần lượt gọi là Nhị Bang, Tam Bang, Tứ Bang.

Luận đặt tên, đến người sống mấy đời như Ngu Thanh Nhàn còn phải phục Lương Đức Lâm cơ mà.

Lương Đức Lâm nhướng mày, bật dậy khỏi kháng: "Đúng là chán sống mà, bắt nhà nhà họ Lương chúng ta không có ai phải không? Đại Bang, Nhị Bang, Tam Bang, Tứ Bang, thu dọn nhanh lên, chúng ta đến Hạ Lâm Truân, tao thật muốn nhìn xem cái thẳng nhóc Chu Vĩnh Tân kia có bao nhiêu lá gan?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 631: Chương 631


Đám con trai của Lương Đức Lâm đồng thanh đáp vâng, đoàn người đi về phía nhà Ngu Thanh Nhàn, Lương Đức Lợi, Tần Sơn Hoa và Lương Thanh Cúc đã sớm chờ ở cửa, mọi người tụ họp với nhau.

Lương Đức Lợi kể với Lương Đức Lâm về những chuyện đã xảy ra, mọi người cùng đi đến Hạ Lâm Truân.

Hạ Lâm Truân cách Nhị Lý Truân rất gần, đi bộ khoảng hai mươi phút. Khi đến nhà Chu Vĩnh Tân, con gái của Lương Thanh Cúc - Chu Tiểu Ngọc đang rửa bát trong sân.

Còn mẹ của Chu Vĩnh Tân đang ngồi trong phòng mắng Lương Thanh Cúc, Chu Vĩnh Tân thì nằm lỳ trong phòng không lên tiếng.

Bà Chu ngồi trong phòng mắng nhưng vẫn cảm thấy chưa hả giận, nên cầm cái chổi đi ra ngoài, vừa ngẩng đầu lên đã thấy người nhà họ Lâm hùng hổ xông vào, tiếng mắng của bà ta cứ thế mà bị tắc trong cổ họng.

Tần Sơn Hoa nhìn thấy cháu ngoại còn chưa đến hai tuổi của mình phải rửa bát đũa, cơn tức của bà dâng lên, bà vội chạy đến ôm đứa cháu ngoại đáng thương của mình vào lòng, nhưng Lương Thanh Cúc đến nhanh hơn bà một bước đã ôm lấy.

Người nhà họ Lâm thấy thế, sắc mặt lại càng đen thêm.

"Chu Vĩnh Tân, Chu Vĩnh Tân, cậu lăn ra đây cho ông." Lương Đức Lợi đứng trong sân hét to, Chu Vĩnh Tân đang ngủ trong phòng nghe thấy tiếng của cha vợ, sắc mặt anh ta trở nên trắng xanh, anh ta xuống kháng, lảo đảo đi ra ngoài.

Bà Chu cố nặn ra một nụ cười cứng ngắc: "Ông thông gia, bà thông gia, các người đến có chuyện gì thế? Mau vào nhà ngồi đi, hôm nay trời lạnh quá, uống ngụm nước nóng cho ấm người."

Tháng mười âm lịch, thời tiết của vùng đất hoang phương Bắc đã bắt đầu vào đông, nhiệt độ lúc mới sáng sớm và nhiệt độ trong ngày chênh lệch rất lớn, giữa trưa, lúc có mặt trời may ra mới ấm hơn một chút.

Bây giờ vẫn đang là buổi sáng, mặt trời đã lên cao, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc không khí lạnh lan tỏa khắp nơi.

Mặt Tần Sơn Hoa lạnh lùng: "Nước nóng của nhà bà, chúng tôi nào có dám uống. Chu Vĩnh Tân, cậu đi ra đây cho bà, thật ra tôi muốn hỏi, nhà ai sẽ để cho một đứa bé một hai tuổi rửa bát hả?”

“Nếu nhà các người có truyền thống như thế thì nên nói rõ ràng với chúng tôi từ lúc đang bàn chuyện kết hôn chứ, nếu nói rõ ràng thì chúng tôi đã tuyệt đối không bao giờ gả con gái đến đây rồi.”

“Đúng là nghiệp chướng mà. Nó còn bé như thế đã bắt nó rửa bát, làm việc nhà, nhà họ Chu các người thiếu người hả?"

Tần Sơn Hoa càng nói càng tức, tay bà đập vào đầu Lương Thanh Cúc một cái:

"Còn con nữa? Sao mẹ lại sinh ra một đứa hèn hạ như con chứ? Con có nhìn thấy mẹ chồng con bắt Tiểu Ngọc mới còn bé tí như thế làm việc không hả? Lúc con hai tuổi mẹ có cho con làm việc gì không?”

“Chồng con đánh mà con cũng ngu ngốc đứng yên một chỗ cho nó đánh hả? Đánh không lại sao con không biết cầm dao, cầm ghế, cầm gậy gộc hả? Sao mẹ lại sinh ra một đứa ngốc như con cơ chứ?"

Lương Thanh Cúc ôm Chu Tiểu Ngọc mà rơi nước mắt, cái dáng vẻ lắp bắp của chị ấy, kết hợp với khuôn mặt xanh xanh tím tím khiến ai cũng đau lòng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 632: Chương 632


Lông mày bà Chu dựng ngược lên, nụ cười trên mặt đã không duy trì được nữa:

"Bà thông gia, đó chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm thôi. Tiểu Ngọc mới bao tuổi cơ chứ, sao chúng tôi có thể để con bé làm việc được? Không phải tôi đang quét rác ở trong phòng đấy ư, bát ăn cơm từ sáng vẫn còn chưa kịp rửa, nên tôi vẫn để trong sân.”

“Chắc thấy tôi không có ở đó nên con bé lấy bát nghịch thôi, nếu mọi người không đến thì tôi vẫn chưa phát hiện ra đâu."

Bà Chu bịa chuyện, cái chuyện mà sai bảo đứa bé chưa được hai tuổi làm việc này, dù có thế nào bà ta cũng không thể nhận.

Nếu bà ta nhận rồi, không đến nửa ngày thì chuyện bà ta ngược đãi trẻ con sẽ bị truyền khắp làng chưa được hai ngày thì mười dặm tám thôn quanh đây cũng đều biết cả.

Bà Chu vẫn còn một đứa con trai mới mười sáu tuổi vẫn chưa kết hôn, nếu có những lời đồn đãi này, còn nhà ai dám gả con gái đến nhà bà ta nữa?

Bà Chu đang bận phản bác chuyện này, nên bà ta cũng không phản đối chuyện Tần Sơn Hoa dạy con gái đánh trả.

Cái chuyện đánh người này, đúng là Chu Vĩnh Tân nhà bà ta không chiếm lý, nhưng bà Chu cũng không cho rằng đó là chuyện lớn gì.

Răng nanh nhiều khi còn cắn vào miệng cơ mà, vợ chồng sống với nhau sao thiếu được vài lần đánh nhau?

Không phải vợ chồng đều là đầu giường đánh nhau cuối giường hòa ư? Có phải chuyện lớn gì đâu?

Thế nên, bà ta cũng không đặt những lời mà nhà họ Lương nói vào lòng, cái chuyện mà nhà mẹ đẻ đến làm chỗ dựa cho con gái bị bắt nạt ở nhà chồng này vẫn thường xuyên xảy ra, cùng lắm thì con rể bị dạy dỗ một chút, cam đoan một hai câu thôi rồi chuyện này sẽ kết thúc.

Đến khi nhà mẹ đẻ đi rồi, không phải nên làm gì thì vẫn làm cái đó ư?

Nếu nghe lời thì liệu có bị đánh không?

Người nhà họ Lương cũng đâu phải đồ ngốc, mấy lời bà Lương nói ra thì cũng chỉ có mỗi bà ta tin thôi.

Khi họ vừa tiến vào sân, bà Chu đang ngồi trong phòng nói cái gì ấy nhỉ?

Bà ta bảo Tiểu Ngọc rửa nhanh lên, nếu không rửa sạch thì đừng ăn cơm nữa, đồ lỗ vốn thì không nên chiều chuộng làm gì.

"Những lời mà thím nói thì cũng chỉ có thím tin được thôi." Ngu Thanh Nhàn đứng cạnh, nói bằng giọng điệu dịu dàng.

Ngu Thanh Nhàn vừa lên tiếng, ánh mắt của mọi người đều tập trung lên người cô, Ngu Thanh Nhàn thản nhiên đối mặt.

Cô đi đến đống củi góc tường nhà họ Chu, rút ra một thanh củi gỗ lớn bằng cổ tay nhét vào tay của Lương Thanh Cúc, sau đó bế Tiểu Ngọc vào lòng.

"Chị, đánh trả đi. Cha mẹ chúng ta nuôi chị lớn bằng từng này cũng không dễ dàng gì, họ nuôi lớn chị không phải chị làm người ở cho nhà người khác."

Lương Thanh Cúc nhìn thấy thanh củi gỗ mà Ngu Thanh Nhàn nhét vào tay mình, nhớ đến cuộc sống khi ở nhà mẹ đẻ.

Khi đó trong nhà vẫn chưa ở riêng, bà nội chị ấy lại thiên vị cả nhà bác cả, mấy chuyện tay chân trong nhà đều do mấy chị em chị ấy đi làm.

Tính cách của bà nội chị ấy không tốt, khi vừa tức giận là sẽ trút hết lên người mấy chị em chị ấy, bác gái Lý Tiểu Hương cũng như thế.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 633: Chương 633


Từ nhỏ chị ấy đã biết cha mẹ không dễ dàng gì, vừa phải làm việc đồng áng vừa phải lo cho gia đình, nên những tủi thân phải chịu khi ở nhà chị ấy thường tự nuốt xuống bụng, mãi cho đến khi em hai không chịu được nữa mới tố cáo với cha mẹ.

Lần đó, cha mẹ chị ấy và bà nội, còn có bác gái nữa, cãi nhau một trận lớn.

Lương Thanh Cúc nhớ đến những lời cha mẹ chị ấy dặn dò trước khi chị ấy đi lấy chồng.

Họ nói, nếu bị bắt nạt thì đừng chịu đựng, phải phản kháng, nếu không phản kháng được thì về nhà mách họ, họ sẽ không mặc kệ chị ấy.

Lương Thanh Cúc nhận lấy cây gậy, đi từng bước về phía Chu Vĩnh Tân.

Người đàn ông này, nói dễ nghe thì là có tính cách dịu dàng phúc hậu, nói khó nghe chút thì là yếu đuối vô năng.

Trước khi kết hôn, biểu hiện của bà Chu còn có chút giống người, mỗi lần nhìn thấy chị ấy đều sẽ dịu dàng nắm lấy tay chị ấy nói nói cười cười, không chỉ một lần nói với chị ấy bà ta không có con gái, nếu chị ấy gả vào nhà họ Chu, bà ta sẽ đối xử với chị ấy như con gái ruột.

Lương Thanh Cúc tin.

Kết quả vừa kết hôn chưa được ba tháng, khuôn mặt hiền lành ngọt ngào bị bà Chu thu hồi lại, lộ ra bộ mặt tính toán chi li của bà ta.

Sau đó, Chu Vĩnh Tân cũng lộ bộ mặt thật, anh ta là một người đàn ông chỉ nghe lời mẹ, coi lời mẹ anh ta chẳng khác nào thánh chỉ.

Mỗi lần chị ấy và con gái có mâu thuẫn với mẹ anh ta, anh ta đều sẽ đứng về phía mẹ anh ta vô điều kiện.

Có lẽ khi mẹ anh ta kêu anh ta đi g.i.ế.c người, anh ta cũng không thèm chớp mắt do dự nữa kìa.

Chu Vĩnh Tân thấy thế thì lùi về sau, bà Chu cũng vội biến sắc đi về phía này, nhưng đã bị Tần Sơn Hoa ngăn lại.

"Bà thông gia, bà muốn làm gì thế?" Bà Chu gấp đến độ hét ầm lên, giãy dụa thoát khỏi tay Tần Sơn Hoa.

Tần Sơn Hoa còn trẻ hơn bà Chu vài tuổi liền, bà vẫn ung dung chắn trước mặt bà Chu.

"Làm gì bà không nhìn thấy à? Hoàng Tiểu Đào, lúc bà khuyến khích con trai bà đánh con gái tôi, mà không đoán được chuyện này ư? Bà gấp cái gì? Lúc con gái tôi bị bắt nạt, không phải bà ở bên cạnh quạt gió thêm củi ư? Khi đó bà có gấp như thế này đâu?"

"Bà xem, con gái của tôi bị con trai của bà đánh thảm như thế, toàn thân không lấy đâu một miếng thịt lành, đây không phải quá đáng lắm à? Bị đánh thì đánh lại cũng đâu có gì sai? Không sai mà."

Tần Sơn Hoa nói đến đây, nhớ đến những vết thương mà sáng nay khi con gái về nhà, bà kéo nó vào phòng để kiểm tra, chỗ nào chỗ nấy thâm tím lại, khiến cho giọng điệu của bà cũng trở nên tàn nhẫn hơn: "Bà ngoan ngoãn đứng đây cho tôi."

Đám đàn ông Lương Đức Lợi thì đứng yên trong sân quan sát, động tĩnh của nhà họ cũng thu hút sự chú ý của những người hàng xóm.

Tất cả mọi người đều biết chuyện Lương Thanh Cúc bị đánh, sáng sớm đã quay về nhà mẹ đẻ.

Lúc sáng họ vẫn còn đang mắng nhà họ Chu thiếu đạo đức kia mà.

Từ khi Lương Thanh Cúc gả đến nhà họ Chu, chị ấy ôm đồm hết việc trong nhà ngoài nhà, gặp ai cũng đều cười nói dịu dàng, chị ấy gả đến đây hai ba năm rồi cũng chưa từng tranh chấp cãi vã gì với ai cả.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 634: Chương 634


Bà Chu là dạng người gì, những người ở Hạ Lý Truân này đều biết, càng biết rõ thì họ càng cảm thấy đứa con dâu Lương Thanh Cúc này hiếm có.

Bà Chu rất quá đáng.

Ngoài ra, mọi người còn đang thảo luận diễn biến tiếp theo của chuyện này, có vài người cảm thấy nhà họ Lương sẽ làm chỗ dựa cho Lương Thanh Cúc, cũng có vài người phản đối, nói dù sao bây giờ cả nhà Lương Thanh Cúc đều là con gái.

Bây giờ nhà họ Lương kéo nhiều người đến đây như thế, mọi người cũng không tiếp tục thảo luận nữa mà đến hóng chuyện cho nhanh.

Sau khi thu hoạch vụ thu xong thì không còn chuyện gì nữa, mọi người ngồi nhà cũng mốc meo lên rồi.

Mấy loại chuyện như vợ đánh chồng dưới sự khuyến khích của em gái ruột rất hiếm thấy, mọi người vẫn chưa từng thấy có nhà nào như thế đâu.

Cũng không thể bỏ lỡ được.

"Thanh Cúc, Thanh Cúc, có chuyện gì thì từ từ nói, có chuyện gì thì từ từ nói."

Ánh mắt Chu Vĩnh Tân lướt qua mấy người cha vợ, rồi anh em họ nhà vợ và cả mấy người đến xem náo nhiệt nữa, cuối cùng anh ta mới hướng ánh mắt cầu xin về phía Lương Thanh Cúc.

Lương Thanh Cúc tốt như thế, tính cách lại dịu dàng, sáng nay anh ta bị quỷ thần mê hoặc nên mới đánh cô.

Đây là anh ta sai, sau khi Lương Thanh Cúc đi rôi, anh ta nằm trên giường cũng cảm thấy vô cùng hối hận.

Nhưng họ là vợ chồng mà, anh ta lại là đàn ông, nếu có gì muốn nói chị ấy cứ nhún nhường mà nói với anh ta, chứ sao lại đánh anh ta trước sự chứng kiến của công chúng thế này cơ chứ?

Chị ấy làm thế này, sau này mặt mũi anh ta biết cất vào đâu bây giờ?

Sau này ra ngoài, mọi người nhìn anh ta thế nào?

Lương Thanh Cúc nhìn Chu Vĩnh Tân một lúc lâu, ngay khi Chu Vĩnh Tân cảm thấy lời nói của mình có tác dụng thì chị ấy vung một gậy ra, đánh vào bụng của Lương Vĩnh Tân:

"Từ từ nói á? Sáng nay, khi anh đánh tôi, tôi cũng nói với anh như thế mà. Khi đó sao anh không từ từ nói với tôi?"

Bụng Chu Vĩnh Tân ăn đau, trong đầu Lương Thanh Cúc hiện lên cảnh tượng sáng nay, Chu Vĩnh Tân vừa nghe mẹ anh ta nói xong đã xuống kháng đá vào bụng chị ấy một cái:

"Anh cũng biết đau à? Bây giờ mới chỉ có một gậy thôi mà Chu Vĩnh Tân, sáng nay khi anh tung cú đá vào bụng tôi ấy, cái cảm giác đau khi đó còn đau hơn bây giờ rất nhiều. Sức của tôi yếu, một gậy này sao có thể so với một cước của anh được?"

Sáng sớm khi bị đánh, không phải Lương Thanh Cúc không phản kháng, nhưng sự phản kháng của chị ấy chỉ đổi lấy những đòn hiểm hơn của Chu Vĩnh Tân.

Bà Chu đứng bên cạnh nói:

"Vĩnh Tân dùng nhiều sức chút đi con, đánh nó sau này nó mới không dám gây sự nữa. Nó còn dám đánh trả cơ à? Đánh vào mặt nó ấy. Vĩnh Tân này, sáng sớm con chưa ăn cơm à? Một người phụ nữ có sức lực nhỏ như thế mà con không đánh được à?"

Lương Thanh Cúc lại vung thêm một gậy nữa ra, đánh vào tay của Chu Vĩnh Tân:

"Chu Vĩnh Tân, Lương Thanh Cúc tôi gả đến nhà họ Chu các người, tự nhận chưa từng làm ra chuyện gì khiến nhà họ Chu các người thất vọng cả. Từ ngày tôi gả sang đây, ăn uống giặt giũ chuyện gì cũng không để mẹ anh phải nhúng tay. Sau khi sinh Tiểu Ngọc xong, vừa xuất viện tôi đã phải đi làm việc, không chậm mất một ngày nào. Nhưng anh và mẹ anh lại đối xử với tôi thế nào hả?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 635: Chương 635


"Mẹ anh vẫn luôn nhìn tôi không vừa mắt, không có việc gì cũng tìm cớ bắt chẹt tôi. Anh cũng cứ luôn bảo tôi nhịn đi, nói bà ta nuôi hai người các anh lớn bằng từng này không dễ chút nào cả, bảo tôi nhường bà ta một chút. Tôi oán giận vài câu, anh còn tức giận với tôi nữa kìa."

"Dựa vào đâu mà bắt tôi nhịn, bà ta nuôi anh không dễ dàng thì có quan hệ gì với tôi hả? Là tôi khiến cho bà ta không dễ dàng à? Trách tôi ư? Có trách thì trách người cha c.h.ế.t sớm của anh ấy, người vợ mà ông ta cưới về phải sống cuộc sống khó khăn, không trách ông ta thì trách ai?"

Lương Thanh Cúc nói một câu, cây gậy trong tay lại vung lên đánh Chu Vĩnh Tân một cái, chị ấy dùng toàn bộ sức lực, không hề hạ thủ lưu tình, cũng giống như sáng nay Chu Vĩnh Tân đánh chị ấy vậy.

Chu Vĩnh Tân bị ăn đau vài lần, đang muốn phản kháng thì Lương Đại Bang và Lương Nhị Bang không biết đã đứng bên cạnh Lương Thanh Cúc từ khi nào, bày ra dáng vẻ nếu anh ta dám phản kháng thì họ sẽ đi lên đánh anh ta.

Chu Vĩnh Tân đứng im.

Cha anh ta c.h.ế.t sớm, bà Chu một tay nuôi lớn anh ta và em trai. Đám trẻ nông thôn trước đây đều có cái miệng rất độc, chúng lấy chuyện Chu Vĩnh Tân là đứa trẻ không cha ra nói, khiến cho Chu Vĩnh Tân dần trở nên tự ti, trầm mặc.

Sau khi cưới vợ, loại tự ti này không những không biến mất, trái lại còn trầm trọng thêm.

Hôm qua, trước khi Lương Thanh Cúc đi ngủ có trò chuyện với anh ta về những chuyện trước đây, chị ấy nói cha chị ấy đối xử rất tốt với mấy chị em họ, vẫn luôn che chở họ, lâu rồi chị ấy không về nhà nên muốn về nhà thăm cha mẹ.

Một đêm đó Chu Vĩnh Tân không ngủ, anh ta càng nghĩ càng giận, cảm thấy Lương Thanh Cúc đang cố ý.

Chị ấy biết anh ta từ bé đã không có cha che chở, còn dám khoe khoang loại chuyện này trước mặt anh ta, đúng là đ.â.m vào lòng anh ta mà.

Chu Vĩnh Tân cảm thấy Lương Thanh Cúc không hề đặt anh ta trong lòng chút nào cả.

Nếu chị ấy đặt anh ta trong lòng, chị ấy nên biết bản thân không nên nói những lời này, lại càng không nên nói chị ấy muốn về nhà thăm cha mẹ.

Chị ấy đã gả đến nhà họ Chu của anh ta rồi, không có chuyện gì thì về nhà mẹ đẻ làm gì cơ chứ?

Chị ấy mà về nhà mẹ đẻ thường xuyên, người bên ngoài sẽ nhìn anh ta thế nào đây?

Mãi cho đến tờ mờ sáng, Chu Vĩnh Tân mới ngủ được, tâm trạng anh ta vốn đang không tốt, lại bị bà Chu khuyến khích một phen, Chu Vĩnh Tân mới cảm thấy bà ta nói đúng.

Cô vợ này phải dạy dỗ lại mới được, thế mà dám không để chồng trong lòng, thế mà dám không đặt gia đình chồng lên đầu.

Sự lên án của Lương Thanh Cúc vẫn chưa kết thúc, chị ấy dùng một gậy cắt ngang hồi ức của Chu Vĩnh Tân:

"Khi đó tôi vừa gả vào nhà họ Chu đã sinh ra một đứa con gái là Chu Tiểu Ngọc. Nhà các người đi khắp cái làng này mà xem, có đầy người sinh con gái đấy thôi, những nhà đó có ai mặc kệ sản phụ giống nhà mấy người không hả?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 636: Chương 636


"Chu Vĩnh Tân, anh có còn là người không? Hả? Tiểu Ngọc mới bao nhiêu tuổi, sao anh cứ để mặc mẹ anh hành hạ con bé như thế hả? Đó không phải con gái của anh ư? Anh có còn là người không, anh có còn là người không hả?" Lương Thanh Cúc đánh ác hơn vừa rồi.

Ngu Thanh Nhàn bế Chu Tiểu Ngọc đứng cạnh, cô hôn con bé một cái.

Đời này, sở dĩ Lương Thanh Cúc sống c.h.ế.t gì cũng phải ở lại nhà họ Chu là vì tư tưởng trọng nam khinh nữ của nhà họ Chu đã đến mức cực đoan rồi.

Sau khi nhà họ Lương gặp chuyện không may, bà Chu không chỉ một lần nói muốn bán Chu Tiểu Ngọc đi.

Thời gian đó, cuộc sống của hai mẹ con họ ở nhà họ Chu còn không bằng heo chó nữa kìa.

Sau khi Lương Thanh Cúc bị Chu Vĩnh Tân đánh chết, Chu Tiểu Ngọc cũng vẫn không thoát khỏi vận mệnh bị bán đi.

Bà Chu bán con bé cho một thằng ngốc trong núi với giá năm mươi đồng, thành con dâu nuôi từ bé của nhà người ta, cả đời thê thảm đau khổ không chịu nổi.

Lúc này, cuối cùng bà Chu cũng thoát khỏi vòng vây của Tần Sơn Hoa, bà ta bổ nhào vào người Chu Vĩnh Tân, hận ý trong mắt của Lương Thanh Cúc dâng lên, chị ấy đánh một gậy vào người bà Chu.

Bà Chu kêu la thảm thiết.

Đến đây, Lương Thanh Cúc không thể tiếp tục đánh nữa.

Chị ấy đánh Chu Vĩnh Tân thì không sao, vợ chồng ấy mà, đánh thì đánh thôi, Lương Thanh Cúc cũng sẽ chỉ bị người ngoài nói hai câu rồi thôi.

Nhưng mà đánh mẹc chồng thì không giống thế, cho dù mẹ chồng khốn nạn hơn cả heo chó, nhưng vẫn còn bối phận ở đó, con dâu mà đánh mẹ chồng sẽ bị người ta nhổ nước bọt.

Lương Đức Lợi thấy Lương Thanh Cúc đánh cũng hòm hòm rồi, lửa giận của ông cũng đã tiêu tan hơn một nửa, bấy giờ ông mới mở miệng: "Được rồi, Tiểu Cúc về thôi."

Lương Thanh Cúc cầm gậy quay về, mấy người anh em họ vây chị ấy vào giữa để bảo vệ.

Cuối cùng bà Chu cũng nhìn thấy thảm trạng của con trai mình, bà ta hét lên, chửi Lương Thanh Cúc bằng những từ ngữ chói tai: "Đồ khốn nạn nhà cô, khốn nạn không biết sinh con trai, cô dám đánh con trai tôi, tôi liều mạng với cô."

Tần Sơn Hoa cũng hét lên rồi xông lên nghênh đón bà Chu: "Hoàng Tiểu Đào, đồ tiện nhân nhà bà, bà dám đánh con gái của tôi, tôi liều mạng với bà."

Tần Sơn Hoa dùng hết sức túm tóc của bà Chu, bà Chu đau đến độ chảy cả nước mắt, bà tay giãy dụa xoay người lại, hai người xông vào đánh nhau.

Lúc này, thôn trưởng của Hạ Lâm Truân không biết từ chỗ nào xông ra, ông ta nghiêm mặt quát lớn: "Đều ngẩn người ra đó là gì hả? Còn không mau đến tách hai bà đó ra."

Ở thời đại này, thôn trưởng là người có uy tín rất cao, thôn trưởng của Hạ Lâm Truân và ra lệnh một tiếng, đám người đang hăng say xem náo nhiệt vội vội vàng vàng tiến lên ngăn cản.

Trong đám người tiến lên can ngăn, có một người không hợp với bà Chu, bà ta nhân dịp mọi người hỗn loạn lén cào cho bà Chu vài cái, còn hỗ trợ Tần Sơn Hoa để Tần Sơn Hoa tát bà Chu thêm vài cái nữa.

Cuối cùng hai người cũng bị tách ra, trước khi bị kéo ra hẳn, Tần Sơn Hoa còn nhân dịp mọi người không chú ý đạp cho bà Chu thêm một cái nữa.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 637: Chương 637


Thôn trưởng của Hạ Lâm Truân gọi người ta mang bàn ghế đến sân của nhà họ Chu, hai gia đình ngồi lên đó, nói chuyện cách một cái bàn.

Ánh mắt của thôn trưởng của Hạ Lâm Truân dừng lại một lúc lâu trên người Chu Vĩnh Tân và Lương Thanh Cúc, cuối cùng nói với Lương Đức Lợi và Lương Đức Lâm đang ngồi:

"Hai anh, hôm nay đúng thật là Vĩnh Tân có sai, nhưng mấy người làm thế thì cũng quá đáng quá."

Lương Đức Lợi vô cùng kinh ngạc:

"Quá đáng? Quá đáng chỗ nào? Không ngờ con gái nhà tôi bị đánh, mà còn không được phép đánh trả lại cơ à, đánh trả lại thành chúng tôi quá đáng?”

“Chuyện này ngạc nhiên thật đấy, không ngờ Hạ Lâm Truân các người lại có quy định thế này. Nếu thế sao các người không nói sớm một chút, nếu nói sớm, tôi tuyệt đối sẽ không gả cho gái mình đến Truân các người đâu.”

Ánh mắt của thôn trưởng của Hạ Lâm Truân trầm xuống: "Lương Đức Lợi, chúng ta đã quen biết nhiều năm, ông biết thừa ý của tôi không phải như thế?"

"Vậy ông có ý gì? Chu Nhị Khâm, ông đúng là bị lệch m.ô.n.g mà. Ông cũng đừng nói mấy cái đạo lý lớn với tôi, tôi không muốn nghe, tôi chỉ biết con gái tôi bị người ta đánh, tôi chỉ muốn con gái tôi đánh trả thôi. Nếu không hôm nay cho dù tôi có vào quan tài rồi, thì tôi cũng bị tức đến xác c.h.ế.t vùng dậy."

"Cho dù chuyện hôm nay xong ở đây, nhưng con gái nhà họ Lương chúng tôi sẽ không tiếp tục sống cùng thằng nhóc nhà họ Chu nữa. Con gái mà nhà họ Lương chúng tôi vất vả lắm mới nuôi lớn, không phải là để cho các người hành hạ."

"Dù sao thì hai người họ cũng chưa đăng ký, hôm nay con gái tôi sẽ về nhà. Tứ Bang, cháu về nhà kéo xe đẩy đến đây, lúc chị cả cháu kết hôn, chú cho nó không ít vật dụng gia đình, bây giờ chị cả cháu không sống cùng thẳng súc sinh nhà họ Chu nữa, tất nhiên cũng phải mang mấy thứ này về."

"Ông đây lấy về làm củi đốt, cũng không thể để cho thằng súc sinh kia chiếm hời."

Lương Tứ Bang vốn đang lo mình đến vô ích, nay nghe thế, anh ta vui vẻ đồng ý. Anh ta rủ Lương Tam Bang vội vàng chạy về nhà.

Bà Chu vốn đang mỏi mắt mong chờ trưởng thôn sẽ lấy lại công đạo cho nhà bà ta, nghe thấy thế thì trợn tròn mắt: "Không được, không được, vợ chồng cãi nhau đánh nhau là chuyện bình thường thôi mà, sao lại đi đến nông nỗi phải tách ra thế này?"

Ở thời đại này, nếu muốn đăng ký kết hôn thì phải đi tít lên thị trấn mới làm được, mà thị trấn cách chỗ này phải đến tám mươi dặm cứ đâu ít, cả đi cả về cũng mất cả ngày trời rồi.

Hơn nữa, cái giấy chứng nhận kết hôn này cũng không thông dụng giống đời sau, chỉ cần làm hôn lễ thôi mà đã coi như kết hôn rồi.

Tần Sơn Hoa xoa xoa mu bàn tay bị thương của mình, cười lạnh nói:

"Sao lại không? Cuộc sống của con gái tôi ở nhà bà thế nào thì bà tự biết rõ, tôi không nói thẳng ra là đã giữ mặt mũi cho bà rồi đấy. Hoàng Tiểu Đào, nếu bà đã coi thường con gái nhà tôi như thế, chúng tôi sẽ dẫn nó về, đừng có làm như nó thèm nhà bà lắm ấy."

Vốn mục đích ban đầu của Lương Đức Lợi và Tần Sơn Hoa là dạy dỗ Chu Vĩnh Tân một chút, để sau này anh ta không dám ra tay với Lương Thanh Cúc nữa, nhưng khi nhìn thấy Chu Tiểu Ngọc bị bà Chu bắt đi rửa bát, mục đích của hai người họ đã thay đổi.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 638: Chương 638


Ý tưởng đưa Lương Thanh Cúc về nhà này, họ cũng vừa mới thương lượng lúc Lương Thanh Cúc đánh Chu Vĩnh Tân đây thôi.

Hai ông bà sinh được tổng cộng năm đứa con gái, mấy năm gần đây, ông bà nghe không thiếu những tin đồn linh tinh về nhà họ, tạm không nói đâu xa, ngay cả mẹ ruột của Lương Đức Lợi trước đây cũng đã nói không ít lời khó nghe.

Nhưng mà cho dù bà ta có nói chuyện khó nghe, cũng chưa từng bắt đám trẻ hơn một tuổi đi rửa bát.

Thậm chí trước khi hai ông bà sinh cô tư và cô năm, mẹ của Lương Đức Lợi cũng không quá đáng cho lắm.

Đây là lần đầu tiên họ thấy loại người giống bà Chu đây, con dâu vừa mới sinh được một đứa con gái thôi, cũng đâu phải không sinh được nữa. Ấy thế mà bà ta đã quá đáng đến mức này.

Tần Sơn Hoa nhìn thoáng qua đám người đang đứng hóng hớt, cao giọng nói:

"Tiểu Cúc nhà chúng tôi không trèo cao nổi Chu Vĩnh Tân nhà bà. Hy vọng sau này Chu Vĩnh Tân và Chu Vĩnh Đức nhà bà cưới vợ, con dâu nhà bà nhất định phải nam tính giống đàn ông, nếu không kết cục của Tiểu Cúc nhà chúng tôi chính là kết cục của họ."

Đám người hóng hớt như vừa được mở ra một đề tài mới, ánh mắt của các cô các dì trong thôn này nhìn bà Chu cũng không còn thiện cảm nữa.

Trong lòng bà Chu đập loạn, bà ta biết việc lớn không tốt rồi.

Ở thời đại này, chuyện cưới hỏi của phụ nữ dựa vào đâu? Còn không phải là dựa vào nhà gái nhìn trúng rồi mới bảo bà mối đi bàn bạc đó ư?

Người giống như Lương Thanh Cúc, được nhà trai nhìn trúng rồi mời bà mối đi bàn bạc chỉ chiếm số ít thôi.

Sở dĩ bà Chu nhìn Lương Thanh Cúc không vừa mắt, là do bà ta cảm thấy trước đây chắc chắn Lương Thanh Cúc đã dùng thủ đoạn không quang minh chính đại để quyến rũ con trai bà ta.

Nếu không, sao con trai bà ta lại nhìn trúng chị ấy cho được?

Nhưng mà chuyện đã được quyết định rồi, cho dù bà Chu không hài lòng đến đâu thì cũng không còn tác dụng nữa.

Dù sao thì ở cái thời đại này, những gia đình trả phần lớn lễ hỏi cho con gái cầm giống nhà họ Lương ấy, đúng là đốt đèn cũng khó mà tìm ra.

Bà Chu không nói gì, nhưng trong lòng rất hài lòng với chuyện con dâu được cầm lễ hỏi, nhưng trong cái hài lòng đó, còn xen lẫn chút khinh thường đối với Lương Thanh Cúc nữa, vì dù có thế nào thì tiền cũng là của con dâu.

Nhưng cho dù không hài lòng đến đâu, bà Chu cũng chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ bắt con trai mình bỏ vợ.

Ở thời đại này, muốn cưới một cô con dâu về thôi là chuyện vô cùng khó khăn, chứ đừng nói đến chuyện cưới người thứ hai.

Nếu Chu Vĩnh Tân nhà bà ta và Lương Thanh Cúc ly hôn, sau này Chu Vĩnh Tân sẽ phải chịu cô đơn cả đời.

Bà Chu đánh một cái lên lưng của Chu Vĩnh Tân: "Con nói gì đi chứ."

Chu Vĩnh Tân rên lên một tiếng, trán anh ta ứa ra mồ hôi lạnh, chờ đến khi cơn đau sau lưng giảm đi một chút, anh ta mới nói với Lương Thanh Cúc:

"Thanh Cúc, anh sai rồi, anh không dám nữa đâu. Tiểu Ngọc vẫn còn bé như thế, em nỡ để con bé không có mẹ ư?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 639: Chương 639


Tình huống nhà anh ta thế nào anh ta vẫn luôn hiểu rõ. Nhà họ Chu cũng không giàu có, cũng chỉ được coi như sàn sàn như những gia đình khác trong Hạ Lâm Truân thôi.

Lúc trước nếu như anh ta không dính vận cứt chó được Lương Đức Lợi thích, Lương Thanh Cúc sẽ không gả đến nhà anh ta.

Không phải Chu Vĩnh Tân không tự hào, đặc biệt là sau khi thấy đám bạn cùng lứa mình tiêu rất nhiều tiền bạc mới cưới được vợ.

Nếu ly hôn với Lương Tiểu Cúc, trong nhà anh ta lại không có tiền, Vĩnh Đức lại còn chưa lấy vợ, đến lúc đó chắc chắn mẹ anh ta sẽ dồn tất cả tiền cho Vĩnh Đức cưới vợ trước.

Đến lúc đó, xác suất anh ta phải độc thân suốt đời là rất lớn.

Không có người đàn ông nào muốn phải độc thân suốt đời cả.

"Lời này của anh không đúng chút nào, sao Tiểu Ngọc lại không có mẹ cho được? Nếu có, thì cũng là không có cha mới đúng." Ngu Thanh Nhàn đứng cạnh nói, dứt lời cô lại hỏi Lương Thanh Cúc: "Chị cả, em nhớ trước kia chị nói với em, Tiểu Ngọc vẫn chưa được vào hộ khẩu đúng không?"

Lương Thanh Cúc sửng sốt một lát rồi gật đầu. Quả thật Chu Tiểu Ngọc chưa được vào hộ khẩu. Vì chuyện này, chị ấy đã cãi nhau với Chu Vĩnh Tân không ít lần.

Chu Vĩnh Tân và bà Chu đều nói không cần vào hộ khẩu vội, chờ có con trai thì vào cùng một lượt, cũng không thể để một con nhóc lỗ vốn chiếm vị trí của trưởng tôn nhà bà ta được.

Ngu Thanh Nhàn cười nói: "Vậy đúng rồi, Tiểu Ngọc không ở hộ khẩu nhà họ Chu các người, vậy chắc chắn đứa bé phải đi theo mẹ nó rồi. Chuyện này cho dù có đến tòa án trên huyện thì kết quả cũng sẽ thế này mà thôi."

Ngu Thanh Nhàn nói xong, không đợi cho mọi người kịp hoàn hồn lại, cô đã bế Chu Tiểu Ngọc đi rồi:

"Cha mẹ, thời gian không còn sớm nữa, con về nấu cơm trước nhé."

Ngu Thanh Nhàn đi ra ngoài, mọi người vô thức dạt sang hai bên nhường đường cho cô, cho dù trong lòng cô đang ôm đứa bé của Hạ Lâm Truân bọn họ cũng không có ai dám cản cô.

Những hành vi của cô vừa nãy mọi người đều nhìn thấy cả, người mà đưa gậy cho chị cả đánh anh rể chính là cô đây chứ ai.

Có vài người ngoài mặt không thể hiện ra, nhưng trong lòng thật ra rất tàn nhẫn. Hơn nữa, họ và bà Chu cũng không thân không thích, sao phải vì bọn họ mà đắc tội với cô cơ chứ?

Lương Đức Lợi và Lương Đức Lâm thấy Ngu Thanh Nhàn đi xa rồi, tâm trạng vô cùng sung sướng, không còn đứa bé ở đây nữa, họ đàm phán sẽ chiếm được nhiều phần thắng hơn.

Lúc này bà Chu và Chu Vĩnh Tân mới phản ứng lại, chờ đến khi bọn nhớ ra phải đuổi theo Ngu Thanh Nhàn thì Ngu Thanh Nhàn đã bế đứa bé đi xa rồi, không nhìn thấy bóng dáng đâu nữa.

Thôn trưởng của Hạ Lâm Truân nhìn Lương Thanh Cúc, hỏi: "Cô nghĩ thế nào?"

Ánh mắt của Lương Thanh Cúc dừng lại trên người hai mẹ con nhà họ Chu một lúc lâu, lại nhìn về phía cha mẹ của mình, chị ấy hít sâu một hơi, nói:

"Tôi không muốn sống với Chu Vĩnh Tân nữa."

Sau khi Ngu Thanh Nhàn bế Tiểu Ngọc về đến nhà thì bắt đầu nấu cơm, đồ ăn vẫn chưa được bỏ vào nồi đã thấy đám người Lương Đức Lợi kéo đồ cưới của Lương Thanh Cúc về đến nơi rồi, ngay cả chị ấy cũng trở lại.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 640: Chương 640


Tần Sơn Hoa ra sau vườn bắt một con gà trống ra thịt.

Con gà trống này đã nuôi được hai năm rồi, bình thường Tần Sơn vẫn luôn coi nó như bảo bối, trước khi Cố Hạo Lâm từng ám chỉ vài lần là thèm thịt gà, Tần Sơn Hoa cũng chưa có ý định thịt nó.

Lương Thanh Cúc cũng đến phòng bếp giúp đỡ.

Tần Sơn Hoa cũng giống nhiều bậc cha mẹ khác, đều không biết nói lời hay, đối với việc Lương Thanh Cúc về nhà ở, bà chỉ nói đúng một câu: "Cứ ngoan ngoãn ở nhà đi, cha mẹ vẫn còn có thể làm được, vẫn còn nuôi con được."

Lương Thanh Cúc ngồi bên cạnh lò sưởi, đầu chôn giữa hai đầu gối khóc một trận, ban đầu vốn chỉ khóc nức nở, đến cuối cùng lại rống to lên, dường như chị ấy định khóc hết những tủi thân mà bao nhiêu năm nay phải chịu ra ngoài.

Ngu Thanh Nhàn và Tần Sơn Hoa cũng không an ủi chị ấy, họ đều bận rộn làm việc của mình.

Bây giờ ấy mà, có an ủi cũng vô ích thôi, cũng chẳng có tác dụng gì cả, khóc ra được là tốt, khóc xong rồi, những đau khổ trong lòng cũng hết theo, người vừa thoải mái, mà tư tưởng cũng được thông suốt.

Ngu Thanh Nhàn đi hầm gà, còn Tần Sơn Hoa đi lấy đậu tương vừa thu hoạch vụ đông vừa rồi và nấm hái trên núi lúc trời thu đã được bà phơi khô.

Gà trống hơi già, nên thịt vừa ít vừa dai, Ngu Thanh Nhàn bảo Lương Thanh Cúc để ý lửa, hầm gà trong hai tiếng đồng hồ, sau đó dán bánh bột ngô lên thành nồi để làm bánh áp chảo.

Khi Ngu Thanh Nhàn đang hầm gà, Tần Sơn Hoa cũng không nhàn rỗi, bà đi vào vườn nhổ hai củ cải lớn về gọt vỏ rồi thái thành sợi rồi ngâm với nước muối.

Vỏ củ cải gọt ra bà cũng không vứt đi mà phơi trên cải ví sắt cạnh cửa sổ bếp.

Thứ này ăn sống thì không có vị gì, nhưng sau khi phơi nắng rồi, đợi đến mùa đông ngâm vào nước cho nở ra, dù hầm hay chiên thì đều ăn rất ngon.

Chờ khi món gà hầm nấm của Ngu Thanh Nhàn múc ra bát, món nộm củ cải của Tần Sơn Hoa cũng đã được chế biến xong.

Trong số rất nhiều món được làm từ củ cải, món nộm củ cải có thể nói là ngon nhất, củ cải đã được ngâm qua nước muối, còn được trộn với đường nên không còn chút cay, hăng nào cả, trái lại giòn giòn, ngon ngon.

Nhà có nhiều người nên nếu chỉ có hai món này thì không đủ ăn. Nhưng mà những việc sau đó thì không cần Ngu Thanh Nhàn giúp đỡ nữa.

Tần Sơn Hoa hầm một nồi lớn khoai, bí đỏ và cải trắng, bà không cho nhiều muối, nhưng tương lại cho không ít.

Khoai tây và bí đỏ đều là lương thực chứa nhiều tinh bột, sau khi hầm xong thì nước canh đặc sệt, cải trắng ngập nước.

Trước khi múc ra bát, Tần Sơn Hoa rắc lên trên một chút hành thái nhỏ, khiến cho bát canh hầm này càng thêm thơm ngon hơn.

Sau khi khóc xong một trận, tâm trạng của Lương Thanh Cúc tốt lên nhiều.

Chị ấy rửa mặt mũi sạch sẽ, hít sâu một hơi rồi thở ra một cách chậm rãi. Khi nghe đến tiếng nói chuyện từ trong phòng truyền ra, chị ấy nở nụ cười.

Chị ấy về nhà rồi. Mặc dù ly hôn sẽ bị người khác cười nhạo, nhưng cha mẹ chị em của chị ấy không hề để ý, lòng của chị ấy cũng sẽ thoải mái.

Đồ ăn đã được ba mẹ con họ nấu xong, đang bày lên trên bàn ăn, mọi người cũng không nói chuyện nữa mà ngồi vào bàn, cầm bánh bột ngô chuẩn bị ăn cơm.
 
Back
Top Dưới