Ngôn Tình Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 581: Chương 581


Có giành quyền nuôi dưỡng Tiêu Kiến Đào hay không, Lạc Tân Vũ cũng không thèm quan tâm.

Đứa bé này từ khi sinh ra đến nay vẫn do mẹ chồng cô ta chăm sóc, đếm khi đứa bé được hai tuổi thì mẹ chồng quay về nông thôn, đứa bé này cũng được đưa đến nhà họ Lạc nhờ Miêu Hạ Thu chăm sóc giúp, đợi đến khi thằng bé lớn đi nhà trẻ, cô ta mới đón về.

Đứa bé này không được yêu thích cho lắm, còn khá ít nói, không biết nói những lời xuôi tai với Lạc Tân Vũ, thế nên Lạc Tân Vũ thật ra cũng không thích nó cho lắm.

Nhưng cho dù không thích thì dù sao thằng bé cũng vẫn là con trai của cô ta, Lạc Tân Vũ tất nhiên cũng không muốn Tiêu Cương dẫn Tiêu Kiến Đào đi, dù sao nếu Tiêu Kiến Đào mà bị dẫn Tiêu Cương dẫn đi rồi, cô ta và Tiêu Cương sẽ không có đường vãn hồi được nữa.

Lạc Tân Vũ náo loạn với Tiêu Cương suốt một ngày một đêm, mãi đến khi trời sáng mới chợp mắt, sau khi tỉnh ngủ lại tiếp tục gây sự với Tiêu Cương thêm một trận nữa rồi mới tức giận đi về nhà mẹ đẻ.

Trương Giai Giai và Lạc Tân Vũ vẫn luôn duy trì mối quan hệ bằng mặt không bằng lòng.

Làm gì có người chị dâu nào thích một cô em chồng suốt ngày châm ngòi tình cảm của mẹ chồng và chồng với mình đâu cơ chứ.

Trương Giai Giai không đuổi đánh Lạc Tân Vũ ra ngoài đã được coi là một người chị dâu rộng lượng rồi đấy.

Lạc Tân Vũ vừa nhìn thấy Miêu Hạ Thu thì lại bắt đầu khóc, Miêu Hạ Thu nhìn nước mắt của Lạc Tân Vũ mà đầu đau đớn từng cơn, vất vả lắm mới trấn an được Lạc Tân Vũ, sau khi ăn cơm chiều xong Lạc Tân Vũ lại về nhà.

Ở ngã rẽ chỗ đầu đường, Lạc Tân Vũ gặp được Phong Liên Thành với sắc mặt tái nhợt.

Nằm viện lâu như vậy, Phong Liên Thành còn gầy hơn so với trước đây, anh ta chỉ đứng ở đó, mặc một bộ quần áo trắng, mặt không đổi sắc nhìn cô ta.

Chỉ cần liếc mắt một cái, đã khiến cho Lạc Tân Vũ nhớ lại mùa hè lúc còn trẻ.

Cô ta như được trở về lúc con đi học, nhìn thấy Phong Liên Thành cũng đứng ở cửa nhà cô ta như thế này.

Anh ta một thân thẳng tắp, giống như một gốc cây trúc xanh, khiến cho mùa hè của cô ta nhiều thêm một màu xanh biếc. Một màu xanh biếc đó, khiến cho Lạc Tân Vũ nhớ tận mười năm trời.

Phong Liên Thành có nhân tình, con của chị gái cô ta liên tục bị nhân tình của anh ta hại chết, khiến Lạc Tân Vũ tức giận.

Cô ta nổi giận đùng đùng đi đến bệnh viện, lòng vốn tràn đầy lửa giận, đến khi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt đang nằm trên giường bệnh của anh ta, lửa giận cứ thế tan biến hết.

Lạc Tân Vũ đồng ý cho bà Phong mượn tiền dưới sự cầu xin thảm thiết của bà ta. Cô ta cũng nghe được từ miệng bác sĩ, nói về sau Phong Liên Thành không làm đàn ông được nữa.

Lạc Tân Vũ cũng không muốn có gì với Phong Liên Thành cả, cô ta chỉ muốn giúp Phong Liên Thành một chút, rồi sau đó an phận sống tốt với Tiêu Cương là được.

Lạc Tân Vũ cho dù có nằm mơ cũng không ngờ rằng Tiêu Cương lại phản ứng lớn đến thế.

Bước chân của Lạc Tân Vũ chậm lại, Phong Liên Thành cười cười với Lạc Tân Vũ: "Tân Vũ, anh nghe mẹ anh nói, ít nhiều cũng nhờ có số tiền mà em cho mượn, nếu không, không biết bây giờ anh đã thành cái dáng vẻ gì nữa."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 582: Chương 582


Đột nhiên Lạc Tân Vũ không biết trả lời Phong Liên Thành như nào, cô ta không nói gì cả.

Phong Liên Thành cũng không cảm thấy khó xử, vẫn tiếp tục nói lời cảm ơn, đến cuối cùng, anh ta mới nói ra mục đích thật sự của mình: "Tân Vũ, lúc ở thị trấn anh nhìn thấy chị gái của em bế Tiểu Bách ra vào cùng với một người đàn ông, em có biết người đàn ông kia không? Anh ta là ai thế?"

Chút gợn sóng trong lòng Lạc Tân Vũ cũng trở nên bình tĩnh khi nghe câu hỏi này, cô ta nhìn người đàn ông mà mình nhớ thương suốt mười lăm năm trời, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng xa lạ.

Lạc Tân Vũ bỗng nhiên nhớ đến nguyên nhân trước kia mình càng ngày càng không buông tay được người đàn ông này, là vì mỗi lần cô ta muốn từ bỏ, người đàn ông này sẽ lắc lư trước mặt cô ta.

Giống như một lần anh ta và chị gái cô ta ầm ĩ muốn ly hôn, anh ta cũng trùng hợp đến cửa hàng mà cô ta thường ăn sáng kia, lại trùng hợp tố khổ với cô ta.

Nhớ lại quá khứ, mỗi lần cô ta gây chuyện, có lần nào không có dáng vẻ của anh ta lẫn vào trong đó đâu?

Buồn cười là trước đây cô ta vẫn không hiểu rõ. Lạc Tân Vũ thầm nghĩ, nếu lần này Tiêu Cương vẫn không kiên quyết ly hôn với cô ta, nếu Phong Liên Thành vẫn không bị thương m*nh c*n của đàn ông một cách đúng dịp như thế, có lẽ đến bây giờ cô ta vẫn chưa thể tỉnh ngộ.

"Không quen, không biết, chưa thấy bao giờ."

Lạc Tân Vũ lướt qua trước mặt Phong Liên Thành, đi được vài bước, Lạc Tân Vũ lại quay đầu trở lại: "Phong Liên Thành, bây giờ anh không phải anh rể của tôi nữa, tôi và anh không còn quan hệ gì cả. Cho nên, số tiền hai ngàn tôi cho anh mượn kia, hy vọng anh mau chóng trả lại cho tôi. Đó là số tiền tiết kiệm trong suốt nhiều năm của nhà tôi."

Lạc Tân Vũ rời đi, Phong Liên Thành đứng tại chỗ một lúc lâu nhưng vẫn chưa thể phản ứng lại.

Anh ta vẫn biết tình cảm mà Lạc Tân Vũ dành cho mình, nhiều năm qua, anh ta vẫn luôn giả ngu, cũng vẫn luôn cố ý như gần như xa với cô ta.

Mỗi lần Lạc Thanh Nhàn khiến anh ta mất hứng, anh ta sẽ cố ý lộ ra trước mặt Lạc Tân Vũ một cách vô tình.

Lạc Tân Vũ đúng là đồ ngốc không có chút đầu óc nào, anh ta nói gì cô ta cũng tin sái cổ.

Nhiều năm qua, quan hệ của Lạc Tân Vũ và Lạc Thanh Nhàn trở nên cứng nhắc như thế, không thể không kể đến công lao của anh ta.

Có lẽ là vì trước kia mỗi lần châm ngòi đều quá mức thuận lợi, cho nên trong suy nghĩ của Phong Liên Thành, nếu anh ta kể cho Lạc Tân Vũ nghe chuyện Lạc Thanh Nhàn có đàn ông ở bên ngoài, lấy cái tính tình không muốn nhìn thấy Lạc Thanh Nhàn sống tốt của Lạc Tân Vũ, nhất định cô ta sẽ tìm đến Lạc Thanh Nhàn để gây sự.

Đàn ông đều sợ phiền phức, nhất là loại đàn ông có tiền thế kia.

Làm gì có người đàn ông nào có thể chịu đựng được một người phụ nữ có vô số phiền phức cơ chứ?

Càng đừng nói đến người phụ nữ đã ly hôn một lần, còn dẫn theo một đứa con gái riêng.

Công cụ luôn luôn dễ bảo bỗng nhiên không còn sử dụng được nữa khiến cho cả người Phong Liên Thành choáng váng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 583: Chương 583


Miêu Hạ Thu lo lắng cho Lạc Tân Vũ nên vẫn luôn đi theo phía sau cô ta, sau khi nhìn thấy Lạc Tân Vũ và Phong Liên Thành nói chuyện thì kinh ngạc một chút.

Một lát sau, bà nhận ra có điều bất thường nên trốn sau bức tường nghe lén động tĩnh của hai người họ.

Lúc đầu, Miêu Hạ Thu còn nghĩ rằng Lạc Tân Vũ và Phong Liên Thành có một chân mà họ không biết, nhưng rất nhanh Miêu Hạ Thu đã tự phản bác suy nghĩ này của bà.

Con gái của bà, bà hiểu, tuy rằng tính tình của cô ta kém một chút, nhân phẩm của cô ta cũng không tốt cho lắm, nhưng chỉ cần Phong Liên Thành một ngày vẫn là anh rể của cô ta, cho dù cô ta yêu người đàn ông này đến độ khó mà quên được đi nữa, cô ta cũng sẽ không dẫm lên giới hạn đạo đức.

Những lời nói linh tinh xiên xỏ của Phong Liên Thành sau đó khiến Miêu Hạ Thu nghe nổi trận lôi đình, chỉ tiếc không thể xông ra đánh cho cái tên Phong Liên Thành không biết xấu hổ này một trận.

Thanh Nhàn nhà bà đã ly hôn với anh ta rồi, hai người không còn quan hệ gì nữa, Thanh Nhàn nhà bà vừa tốt tính vừa dịu dàng, có đàn ông theo đuổi không phải chuyện bình thường ư?

Lẽ nào cho dù Thanh Nhàn nhà bà đã ly hôn với anh ta rồi, mà vẫn phải sống thủ tiết cho anh ta ư?

Đúng là mặt dày mới dám nghĩ thế.

Miêu Hạ Thu hận đến nghiến răng nghiến lợi, bà kiềm chế cơn tức chờ nghe Lạc Tân Vũ trả lời.

Trong lòng Miêu Hạ Thu căng thẳng một cách khó hiểu, bà hiểu rõ Lạc Tân Vũ có đức hạnh gì hơn bất cứ ai khác, dùng ngón tay Miêu Hạ Thu cũng đoán được sau khi nghe xong những lời này Lạc Tân Vũ nhất định sẽ nổi trận lôi đình. Dù sao thì cô ta từ nhỏ đã lập chí không muốn cho chị gái mình sống tốt rồi mà.

Nhưng câu trả lời của Lạc Tân Vũ lại khiến Miêu Hạ Thu vô cùng kinh ngạc, sau thì cảm thấy vui mừng.

Miêu Hạ Thu nghe tiếng bước chân của Lạc Tân Vũ đi xa rồi mới ra khỏi góc tường, bà nhìn Phong Liên Thành đang đứng ngẩn người, thầm muốn dùng cái túi trong tay đập lên đầu anh ta.

Nhưng khi bà nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Phong Liên Thành, bà sợ bà vừa đập một cái anh ta đã xảy ra chuyện, đến lúc đó, cái con mụ chanh chua họ Phong kia còn không nhân cơ hội này bò lên nhà họ ư?

Miêu Hạ Thu hừ một tiếng, cũng lướt qua bên người anh ta.

Miêu Hạ Thu đi đến nhà Lạc Tân Vũ, không nói hai lời kéo Lạc Tân Vũ vào phòng, sau khi khóa cửa lại thì ép hỏi.

Chờ đến khi cô ta nói ra, Phong Liên Thành thường xuyên tố khổ trước mặt cô ta thì bà tức đến mơ màng. Bà tát một cái lên đầu Lạc Tân Vũ.

"Con đúng là nghiệp chướng mà, con đúng là nghiệp chướng mà. Mẹ thật sự hối hận lúc trước lại sinh ra con. Chi bằng lúc con còn ở trong bụng, mẹ nạo sạch cho rồi, lúc sinh con ra, sao mẹ lại không chìm c.h.ế.t con cơ chứ? Con có đầu óc không hả, con còn có chút đầu óc nào không? Hả?"

"Phong Liên Thành là gì của con, Lạc Thanh Nhàn lại là gì của con? Hả? Vì sao con lại vì một người ngoài mà đi chỉ trích chị gái ruột của mình như thế, trong lòng con còn chút lương tâm đạo đức nào không? Phong Liên Thành chỉ đang dụ dỗ con thôi, con không nhìn ra được ư? Con là đồ ngốc à?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 584: Chương 584


Miêu Hạ Thu tức giận đến không lựa lời nữa: "Mẹ thấy, con và Phong Liên Thành đúng là nồi nào úp vung đấy đó. Nhân lúc bây giờ thằng đó đang độc thân, con cũng sắp ly hôn rồi, hai người ở bên nhau đi."

"Nếu sau này mẹ và cha con còn quan đến con nữa, vậy thì hai ông bà già này sẽ là con của con."

Miêu Hạ Thu xông cửa ra ngoài. Lúc ra đến cửa, bà gặp Tiêu Cương vừa đi làm về, bà cố thu hồi vẻ mặt giận giữ, móc túi lấy ra một cái phong bì rồi nhét vào n.g.ự.c Tiêu Cương.

"Tiêu Cương, đây là một chút tâm ý của cha và mẹ, con cầm trước lo liệu cho mẹ con, không đủ lại nói với cha mẹ." Miêu Hạ Thu dừng một lát: "Nếu con thật sự ly hôn với Tân Vũ cũng đừng lo lắng gì cả, sau này chúng ta vẫn sẽ là người thân. Nếu con vui lòng thì gọi hai ông bà già này một tiếng cha mẹ, không vui lòng thì gọi cô chú cũng được."

"Trong nhà vẫn có chút việc, mẹ đi trước nhé." Miêu Hạ Thu sợ Tiêu Cương trả tiền cho bà, vội vàng bước đi.

Tiêu Cương cầm phong bì đuổi theo vài bước rồi thôi, anh ta vuốt phong thư chứa đầy tiền, cuối cùng cũng không đuổi theo nữa.

Trong nhà anh ta đúng thật là đang cần dùng tiền gấp, hôm nay anh ta vay đồng nghiệp một trăm đồng mà cũng không vay được, thời đại này, nhà ai cũng khó khăn cả.

Số tiền này của Miêu Hạ Thu đúng lúc hóa giải chuyện lửa xém lông mày của nhà anh ta.

Trong lòng Tiêu Cương âm thầm thề, nhất định sẽ trả lại số tiền này cho cha mẹ vợ.

Anh ta hiểu rõ, số tiền này là cha mẹ vợ bồi thường cho anh ta, nhưng chuyện nào ra chuyện đó, Lạc Tân Vũ cho người khác mượn tiền, dù chuyện thế nào đi nữa thì cũng không đến lượt người làm cha mẹ như họ trả thay.

Ngày thứ ba đến thị trấn, Ngu Thanh Nhàn cuối cùng cũng cầm được biển hiệu cửa hàng.

Cô là một người không giỏi trong chuyện đặt tên, suy nghĩ ra vài cái tên mà không hài lòng với cái nào cả.

Cuối cùng cô nhìn thấy bó hoa mà Tạ Uẩn tặng cô vẫn luôn đặt trong không gian kia, cô mới chợt nảy ra suy nghĩ, đặt tên cửa hàng là "Lãng mạn mãn ốc".

Biển hiệu của Lãng mạn mãn ốc có màu trắng hồng, bên trên còn vẽ một số bức tranh nhỏ về trang sức, son môi linh tinh, bên dưới góc trái của biển hiệu là một cô gái trang điểm tinh xảo.

Ở địa phương nhỏ như huyện Phong Lai, cái loại biển hiệu màu hồng nhạt thế này có thể đếm trên đầu ngón tay, thậm chí nhiều cửa hàng còn không có cả biển tên cơ. Trong số những biển hiệu rực rỡ sắc màu treo ngay bên cạnh trường học, biển hiệu màu hồng nhạt nhà họ vô cùng hấp dẫn ánh mắt người khác.

Treo biển xong, dọn dẹp cửa hàng lại cho sạch sẽ, sắp xếp những sản phẩm tinh xảo lên kệ, cửa hàng nhỏ của Ngu Thanh Nhàn cứ thế mà khai trương.

Tạ Uẩn đã sớm đến trấn Nam Lai đặt hoa cho ngày khai trương rồi, những lẵng hoa xinh đẹp lúc được đưa đến cửa hàng vẫn còn dính sương sớm.

Một tấm thảm đỏ được trải giữa lối vào cửa hàng, pháo vừa đốt, cửa hàng tinh phẩm "Lãng mạn mãn ốc" cứ thế khai trương.

Miêu Hạ Thu và Lạc Hữu Dân cũng đến chung vui, những khách hàng khác cũng rất nể tình mà đi dạo cửa hàng tinh phẩm. Lạc Hữu Dân không thích nơi đông người, nên bế đứa bé ra ngoài chơi.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 585: Chương 585


Miêu Hạ Thu vừa nhìn chằm chằm khách hàng mua đồ này đồ kia, vừa hỏi Ngu Thanh Nhàn đang vội tính tiền: "Nhàn Nhàn, con nói thật cho mẹ biết đi, người tặng hoa cho con kia, có quan hệ gì với con thế?"

Chuyện hai người hẹn hò, Ngu Thanh Nhàn cũng không tính giấu diếm ai, nhưng Ngu Thanh Nhàn muốn đợi thêm một thời gian nữa, dù sao thì cô cũng vừa ly hôn không được bao lâu, nếu nhanh vậy mà đã tìm thấy đối tượng, kiểu gì Miêu Hạ Thu cũng sẽ lo lắng. Cô nói: "Anh ấy đang theo đuổi con."

Ánh mắt của Miêu Hạ Thu bỗng sáng rực lên: "Thằng bé tên là gì, là người ở đâu? Trong nhà có mấy người, đang làm gì, tiền lương một tháng có cao không? Trước kia thằng bé từng hẹn hò với ai chưa, nó có biết chuyện của Tiểu Bách Tuế không?"

Miêu Hạ Thu hỏi liên tiếp hết vấn đề này đến vấn đề khác, giống như pháo liên thanh, Ngu Thanh Nhàn vẫn kiên nhẫn trả lời từng câu một:

"Anh ấy tên là Tạ Uẩn, mẹ cũng gặp rồi đấy, chính là người bạn qua thư kia của con, cái người lúc trước đưa con về nhà ấy. Anh ấy là người Hương Giang, điều kiện trong nhà cũng khá giả, nhưng lại hơi phức tạp. Bây giờ cha anh ấy qua đời rồi, mẹ anh ấy có một người bạn trai, đang đi du lịch thế giới. Anh ấy là nhà đầu tư, có mở một công ty ở huyện Phong Lai chúng ta, muốn đầu tư thị trấn của chúng ta thành khu du lịch."

"Còn chuyện anh ấy kiếm được bao nhiêu tiền thì con chưa từng hỏi. Anh ấy chưa từng hẹn hò, lớn tuổi hơn con, anh ấy biết con đã có Bách Tuế, cũng mua cho Bách Tuế không ít đồ ăn ngon, đều đặt ở phòng phía sau kia kìa."

Ngu Thanh Nhàn trả lời từng vấn đề một, ngọn lửa trong lòng Miêu Hạ Thu lại tắt đi từng chút, mãi đến khi Ngu Thanh Nhàn nói xong câu cuối cùng, ngọn lửa đã bị dập tắt trong lòng bà lại bùng cháy lên: "Người nhà của thằng bé có biết chuyện thằng bé đang theo đuổi con không?"

"Biết ạ. Anh ấy nói với mẹ anh ấy rồi, mẹ anh ấy bảo thế nào cũng được."

Cuộc hôn nhân của mẹ Tạ Uẩn đã khiến bà ấy khổ sở cả đời rồi, nên bà ấy cũng không yêu cầu cao với đối tượng kết hôn của con trai, chỉ cần con trai của bà thích là được.

Tâm trạng của Miêu Hạ Thu thả lỏng một chút: "Thằng bé có đến không?"

"Có ạ, mẹ chờ chút nữa đi." Bây giờ công ty của Tạ Uẩn đang trong thời kì phát triển mấu chốt.

Trấn Nam Lai nổi tiếng là khu vực gieo trồng hoa tươi chủ yếu của huyện Phượng Lai, ngày nào Tạ Uẩn cũng phải đưa nhân viên của công ty anh và nhân viên chính phủ đi qua đi lại giữa thị trấn và trấn Nam Lai, đoán chừng không bao lâu nữa, hạng mục đầu tư của họ có thể chính thức bắt đầu rồi.

Nghe những lời Ngu Thanh Nhàn nói, vừa đến giữa trưa, Miêu Hạ Thu đã bắt đầu không yên lòng, thường xuyên ngoái đầu nhìn ra ngoài cửa.

Bà cũng kể chuyện của Lạc Tân Vũ cho Ngu Thanh Nhàn nghe: "Con bé đúng là không có đầu óc mà, lớn đến thế rồi mà bị người ta lợi dụng cũng không biết, vừa ngu ngốc vừa hồ đồ, người ta nói cái gì thì tin cái đó, đang yên đang lành bị người ta sai bảo suốt mấy năm trời, đúng là dại dột mà."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 586: Chương 586


Miêu Hạ Thu thật sự rất ghét bỏ Lạc Tân Vũ, mỗi lần trước khi đi ngủ bà luôn nghĩ, rốt cuộc trước kia bà đã tạo nghiệt gì mới sinh ra được một đứa con gái như thế cơ chứ.

Ngu Thanh Nhàn đã sớm đoán được chuyện này, cô không phát biểu cảm nghĩ với lời nói của Miêu Hạ Thu: "Cô ta và Tiêu Cương thế nào rồi? Có ly hôn không?"

"Vẫn chưa ly hôn. Nó sống c.h.ế.t gì cũng không đồng ý, mà mẹ của Tiêu Cương vẫn đang nằm viện, cũng không có thời gian gây sự với con bé, bây giờ hai đứa đang giằng co kia kìa."

Miêu Hạ Thu không hy vọng Lạc Tân Vũ sẽ ly hôn, dù sao Lạc Tân Vũ cũng không thể tìm được người nào đối xử tốt với cô ta giống như Tiêu Cương nữa.

Nhưng mà đứng ở góc độ của Tiêu Cương, Miêu Hạ Thu cảm thấy cuộc hôn nhân đó nên kết thúc, có một người vợ như Lạc Tân Vũ đúng là bực mình mà.

Ngu Thanh Nhàn không nói gì nữa, có người mua đồ xong thì đi ra tính tiền, cô thanh toán hóa đơn, trả tiền lẻ lại cho khách, còn Miêu Hạ Thu thì đứng cạnh nhanh chân nhanh tay giúp Ngu Thanh Nhàn đóng gói.

Đến giữa trưa, lượng khách đến vơi đi một chút, Tạ Uẩn cũng khoan thai đến muộn. Trong tay anh cầm theo hai cái cặp lồng cơm, bên trong đựng những món ăn ngon nhất mà anh đã đặt trước từ cửa hàng.

Miêu Hạ Thu đang thanh toán cho khách hàng, Ngu Thanh Nhàn đi đến đón anh: "Sao mua nhiều đồ ăn như thế?"

"Không phải cha mẹ đến ư? Còn không cho anh thể hiện à?" Đối với những người đối xử tốt với vợ anh, xưa nay anh chưa hề keo kiệt.

Ngu Thanh Nhàn lườm anh một cái: "Anh vẫn chưa qua cửa của cha mẹ đâu, hai từ cha mẹ này gọi cũng hơi sớm rồi đó."

"Cứ chờ mà xem." Tạ Uẩn nói xong thì cầm theo hộp đựng thức ăn đi đến trước mặt Miêu Hạ Thu: "Con chào dì, dì bận rộn cả một buổi sáng chắc cũng đói bụng rồi nhỉ? Con có mang chút đồ ăn đến, dì nghỉ ngơi rồi ăn uống chút đi ạ?"

Miêu Hạ Thu đã sớm chú ý đến cậu thanh niên cầm theo đồ đạc này. Lúc trước khi anh đưa con gái bà về, trời đã tối đen rồi, bà chỉ nhìn được dáng dấp của anh chứ không thấy khuôn mặt.

Bây giờ trời ban ngày sáng sủa như thế, vừa thấy Miêu Hạ Thu đã cảm thấy vui vẻ.

Cái cậu chàng tên là Tạ Uẩn này, dáng dấp không chỉ tốt hơn Phong Liên Thành một chút thôi đâu.

"Cháu nói dì mới nhớ ra là dì cũng đang đói bụng, cảm ơn cháu nhé." Trong cửa hàng có một cái bàn gấp, Ngu Thanh Nhàn để một chỗ trống bên cạnh quầy để làm chỗ ăn cơm, Miêu Hạ Thu kê cái bàn ra.

Tạ Uẩn hiểu ý dọn đồ ăn lên bàn mà không cần Ngu Thanh Nhàn phải nhúng tay.

Chờ đến khi Ngu Thanh Nhàn ra phía sau gọi Lạc Hữu Dân ra ăn cơm, hai người đã nói chuyện vô cùng vui vẻ rồi, xưng hô của Miêu Hạ Thu đối với Tạ Uẩn cũng đổi thành Tiểu Uẩn.

Đặt Tiểu Bách Tuế đang ngủ lên xe đẩy trẻ con, bốn người ngồi vào bàn ăn cơm, Lạc Hữu Dân nghiêm túc quan sát Tạ Uẩn và tìm hiểu về gia đình của anh. Tạ Uẩn cũng không giấu diếm, kể rõ tình huống của nhà mình.

Nghe được cha của Tạ Uẩn cưới một lúc hai bà vợ, đôi mày của Lạc Hữu Dân lập tức nhăn lại, Miêu Hạ Thu cũng cảm thấy bát thịt viên kho tàu kia cũng không còn thơm nữa.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 587: Chương 587


"Tiểu Uẩn à, người bản địa chúng tôi không giống với người Hương Giang các cháu đâu, bên này của chúng tôi, đàn ông chỉ được cưới một người vợ thôi."

Miêu Hạ Thu nói xong, lại nhớ đến Phong Liên Thành khiến người ta bực mình kia.

Quốc gia đúng là quy định chỉ có thể cưới một vợ, nhưng mà có người đàn ông nào không lăng nhăng đâu, những người không có tiền mà cũng muốn ba vợ bốn nàng hầu cơ mà.

"Cháu biết ạ." Vấn đề này trước sau gì cũng phải đối mặt, Tạ Uẩn thẳng thắn đáp: "Từ khi cháu còn bé, tình cảm của cha mẹ cháu đã không tốt rồi, mẹ cháu nuôi lớn cháu cũng không dễ dàng gì. Lúc còn trẻ, chứng kiến mẹ cháu phải chịu tủi thân vì gia đình vợ hai của cha cháu, từ đó về sau cháu đã thề, sau này nhất định sẽ đối xử tốt với vợ mình, cố gắng không để cô ấy chịu chút tủi thân nào."

"Bây giờ cha cháu đã qua đời rồi, các chị của cháu cũng đã lấy chồng và đang sống cuộc sống hạnh phúc, mẹ của cháu bây giờ vô cùng thích đi du lịch không muốn về Hương Giang nữa, mà công việc của cháu cũng đã chuyển trụ sở về trong nước, cháu cũng không muốn về Hương Giang nữa."

Ý là, sẽ không cưới vợ hai.

Câu trả lời của Tạ Uẩn cũng không thể khiến hai cụ hài lòng, trong lòng hai cụ có băn khoăn, nhưng mà cũng không lên tiếng phản bác.

Người ta nói lần thứ nhất gả thì nghe theo ý cha mẹ, lần thứ hai gả thì nghe theo trái tim.

Cuộc hôn nhân đầu tiên của con gái lớn của hai ông bà là do chính cô tự tìm, nhưng người tác hợp cô và Phong Liên Thành lại là Lạc Hữu Dân. Lần gả thứ hai này chủ yếu là xem ý của con gái, nếu cô thích, người làm cha mẹ như hai ông bà cũng sẽ không phản đối quá mức.

Điều duy nhất họ có thể làm chính là làm hậu phương vững chắc cho con gái, cố gắng trở thành cản tránh gió cho con.

Tạ Uẩn cũng nhận ra nỗi lo lắng của hai cụ, anh càng thêm ra sức bày tỏ lòng mình, ý đồ khiến cho biểu hiện của mình càng xuất sắc hơn.

Đêm đó, Miêu Hạ Thu không về nhà, bà ngủ cùng một giường với Ngu Thanh Nhàn. Hai me con nhân lúc Tiểu Bách Tuế ngủ say trò chuyện một lúc lâu, mãi cho đến đêm khuya mới chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, Miêu Hạ Thu cũng rời đi, chỉ còn lại Ngu Thanh Nhàn và Tiểu Bách Tuế ở lại thị trấn.

Cửa hàng tinh phẩm của Ngu Thanh Nhàn buôn bán rất tốt, những người trẻ tuổi trong thị trấn, mỗi lúc rảnh rỗi cũng sẽ đến cửa hàng dạo một vòng.

Đám bác gái trung niên cũng rất tò mò về Ngu Thanh Nhàn, không mất quá nhiều công sức mà Ngu Thanh Nhàn đã kết bạn được với rất nhiều người, cũng biết không ít chuyện trong thị trấn.

Chuyện được bàn luận nhiều nhất hiện nay là bên phía công trường kiến trúc chỗ thành bắc xuất hiện một tên lưu manh, uống chút rượu là đi thẳng đến gặp bà chủ của một tiệm cơm bên đó, nếu không phải giải phóng quân đúng lúc đi ngang qua, thì hậu quả đúng là không tưởng tượng nổi.

Người dân huyện Phượng Lai rất chất phác, chưa bao giờ xảy ra chuyện lưu manh dâm loạn phụ nữ thế này, nên chuyện này cứ một truyền mười, mười truyền trăm, cuối cùng cả phố đều biết.

Ngu Thanh Nhàn hỏi hệ thống: "Chiến sĩ giải phóng quân cứu Phùng Tiểu Du chính là người chồng định mệnh của cô ấy ư?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 588: Chương 588


"Đúng vậy, đúng vậy." Chỗ của Ngu Thanh Nhàn không có chuyện gì để hóng, mà hệ thống lại không thích xem Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn nói chuyện yêu đương.

Mấy thế giới vừa rồi họ đều yêu đương, hẹn hò, ngọt ngấy luôn rồi, hệ thống nhìn mà phát chán.

Hiếm có nam nữ chính ở thế giới nào mà không yêu sách như thế giới này, nó có thể yên tâm xem náo nhiệt, hệ thống bèn ngâm mình cả ngày bên chỗ của Phùng Tiểu Du, nó còn hiểu rõ chuyện này hơn cả đương sự.

"Đúng vậy, là anh ta đấy. Anh ta tên là Chu Tích Nguyên, là một người vô cùng, vô cùng chính nghĩa. Ồ, cái tên lưu manh dâm loạn Phùng Tiểu Du kia, chính là chồng trước của Phùng Tiểu Du là Cao Kính Tùng dẫn tới. Mục đích của anh ta là muốn Phùng Tiểu Du lâm vào nguy hiểm, còn anh ta trốn trong tối định diễn anh hùng cứu mĩ nhân, để tiếp tục nối tiếp tiền duyên với Phùng Tiểu Du."

Hệ thống vô cùng nhiều chuyện, Ngu Thanh Nhàn mới chỉ hỏi một câu thôi, mà nó đã tuôn hết chuyện mà mình biết ra rồi.

"Anh ta đúng là một kẻ không biết xấu hổ mà. Sau khi Phùng Tiểu Du được Chu Tích Nguyên cứu, trong đầu anh ta lại nghĩ ra một kế mới. Anh ta cố ý uống say rồi chạy đến nhà của Phùng Tiểu Du, ý đồ cưỡng h.i.ế.p cô ta. Nếu không phải đúng lúc đó Chu Tích Nguyên sống ở nhà bên cạnh thì Cao Kính Tùng đã thực hiện được ý đồ rồi."

Cho dù Phùng Tiểu Du có sức lực lớn hơn đi nữa thì cũng chỉ là một người phụ nữ mà thôi, mà sức lực của Cao Kính Tùng còn lớn hơn người khác một chút, nếu không thì năm đó anh ta cũng không được cha của Phùng Tiểu Du nhìn trúng, nhận làm chân chạy vặt.

Sau khi ly hôn với Phùng Tiểu Du, cuộc sống của anh ta thật sự vô cùng tồi tệ.

Không có Phùng Tiểu Du cung cấp, nuôi dưỡng, anh ta đã không còn tác dụng gì với những người nhà họ Cao nữa rồi.

Bình thường người nhà họ Cao chỉ tiếc không thể nịnh anh ta bay lên trời, nhưng bây giờ cũng không còn tâng bốc anh ta nữa, thái độ vốn từ vẻ mặt hòa nhã dần dần biến thành lạnh lùng.

Đối với việc Cao Kính Tùng ở nhà ăn bám, anh trai và em trai của anh ta cũng có ý kiến, mỗi lần nói chuyện đều dùng những lời lẽ xúc phạm anh ta.

Nói trong nói ngoài đều là anh ta đã được kén rể gả ra ngoài rồi, không khác gì gả con gái như bát nước đổ đi, bây giờ anh ta cứ ở lỳ ở nhà, có khác nào những người phụ nữ đã gả ra ngoài, rồi lại bỏ về nhà mẹ đẻ, khiến cho người ta chán ghét ư?

Năm đó khi Cao Kính Tùng bị kén làm rể, người nhà họ Cao đã lập tức ở riêng.

Vì thể hiện sự hào phóng và rộng lượng của mình, Cao Kính Tùng vẫn luôn nịnh nọt cha mẹ anh ta bằng cách tặng cho họ những đồ mà thậm chí đến chính bản thân anh ta còn chưa có được.

Một tháng qua, Cao Kính Tùng đã trải nghiệm hết đau khổ ở nhân gian, anh ta vô cùng nhớ nhung quãng thời gian trước được Phùng Tiểu Du đặt trong lòng quan tâm. Anh ta cảm thấy vô cùng hối hận, mỗi lần tìm đến Phùng Tiểu Du muốn vãn hồi lại thì đều bị từ chối, cho nên anh ta mới nảy sinh ra tâm tư ác độ đó.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 589: Chương 589


Phùng Tiểu Du sống lại một đời nữa, đã không quan tâm đến thanh danh nữa rồi.

Cả đời trước cô ta đã bị thanh danh ép cho ngạt thở, chỉ vì muốn có thanh danh tốt nên nén giận vô số lần.

Sau khi Cao Kính Tùng bị Chu Tích Nguyên khống chế, chuyện đầu tiên cô ta làm là báo cảnh sát.

Chu Tích Nguyên là một giải phóng quân chính trực, lại vì mẹ đẻ của anh ta luôn có tình cách mềm yếu nên bị người khác bắt nạt, nên anh ta rất thưởng thức những người phụ nữ có tính cách như Phùng Tiểu Du.

Nhà của anh ta ở ngay bên cạnh tiệm ăn của Phùng Tiểu Du, vì cảm ơn anh ta hỗ trợ hai lần, nên cô ta nấu không ít món ngon mang sang biếu anh ta và mẹ anh ta, tình cảm của hai người họ từ đó tăng một cách nhanh chóng.

Chỉ kém không đ.â.m thủng một lớp cửa sổ mà thôi.

Ngu Thanh Nhàn cảm thán với hệ thống một lát, rồi làm chuyện của chính mình.

Việc làm ăn của cửa hàng cô đang rất tốt, lợi nhuận bên cửa hàng của Miêu Hạ Thu cũng không tệ lắm, những hàng hóa mà cô mang về từ thành phố Ô đã bán gần hết rồi.

Cô chuẩn bị chờ Tiểu Bách Tuế tỉnh ngủ sẽ bế con bé ra buồng điện thoại công cộng để gọi cho đám ông chủ bên kia, nhờ họ hỗ trợ gửi hàng hóa qua đây.

Rời khỏi buồng điện thoại, Ngu Thanh Nhàn vừa đi được vài bước đã bị người ta gọi lại.

Sau khi nhìn rõ người gọi mình lại là ai, Ngu Thanh Nhàn thầm nghĩ, người này đúng là thiêng thật. Lúc sáng cô vừa mới cùng hệ thống bàn tán chuyện của Phùng Tiểu Du, đến chiều đã gặp rồi.

"Tiểu Du, cô đi mua đồ ăn à?"

Trong tay của Phùng Tiểu Du cầm một con gà: "Đúng vậy, gà hầm khoai tây bán đắt hàng lắm, chiều nay tôi tính nấu thêm một nồi. Gần đây tôi còn định đến gặp cô cơ, không ngờ lại xảy ra nhiều chuyện như thế, nên vẫn chưa đi được."

Giống với chuyện của Phùng Tiểu Du, cửa hàng tinh phẩm của Ngu Thanh Nhàn ở thị trấn cũng rất nổi tiếng, những công nhân đến tiệm của Phùng Tiểu Du ăn cơm đều bán tán sôi nổi chuyện này.

Phùng Tiểu Du đã muốn đến xem từ lâu rồi, nhưng những chuyện vừa xảy ra lại ngăn cản bước chân của cô ấy.

Phùng Tiểu Du chủ động nhắc đến, Ngu Thanh Nhàn bèn hỏi: "Hôm nay tôi cũng vừa được nghe người ta kể chuyện này, cô không sao chứ?"

Phùng Tiểu Du phất tay: "Tôi không sao, ngược lại là Cao Kính Tùng và tên lưu manh kia, đoán chừng vẫn đang ngồi xổm trong nhà giam đấy."

Ngu Thanh Nhàn gật đầu, hai người lại trò chuyện thêm một lát về tình hình gần đây của minh, mắt thấy thời gian không còn sớm nữa, Phùng Tiểu Du mới tạm biệt Ngu Thanh Nhàn.

Buổi tối, khi Tạ Uẩn về đến, Ngu Thanh Nhàn kể chuyện này với anh. Tạ Uẩn tỏ vẻ đã biết, không muốn thảo luận sâu với Ngu Thanh Nhàn về chuyện này.

Thời gian như thoi đưa, chỉ nhoáng một cái đã trôi qua một năm rồi.

Tết Nguyên Đán vừa qua chưa được hai ngày, hạng mục đầu tiên của Tạ Uẩn đã được phê duyệt chính thức khởi động, nơi đầu tiên mà anh đầu tư chính là trấn Nam Lai.

Có sự nâng đỡ mạnh mẽ của chính phủ, anh mua một ngọn núi với giá cả vô cùng rẻ.

Lại nhờ có chính phủ làm cầu nối, anh kí hợp đồng với những hộ nông dân chuyên trồng hoa, và phân phát hạt giống hoa tươi mà anh chỉ định trồng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 590: Chương 590


Đồng thời, công tác chuẩn bị cho khu nghỉ dưỡng dưới núi cũng bắt đầu, đã được bắt đầu từ trước tháng Giêng rồi cơ.

Vì anh có tiền, nên hiệu quả công việc tăng một cách tối đa, chỉ mất nửa năm, cơ sở vật chất trong khu nghỉ dưỡng cũng đã được hoàn thiện, những bông hoa được trồng từ trong năm cũng đã nảy mầm rồi, qua vài ngày nữa là nó sẽ nở rộ thành một mảnh hoa.

Việc trang trí của khu nghĩ dưỡng đã được hoàn thiện trước ngày mười lăm tháng tám.

Thân làm vợ của Tạ Uẩn, Ngu Thanh Nhàn là người đầu tiên được anh mời, đến cùng cô còn có toàn bộ người nhà họ Lạc.

Sáng sớm ngày thứ bảy, Tạ Uẩn lái xe đến trước cửa nhà họ Lạc.

Bởi vì muốn đi chơi, cho nên người nhà họ Lạc đã dậy từ lúc trời còn trưa sáng, khi Tạ Uẩn đến, bữa sáng cũng vừa được nấu xong.

Bữa sáng hôm nay là bánh mồi, bên trong có bã dầu và bắp cải sắt nhỏ, bên trên được rưới dầu ớt, vừa ngọt lại vừa thơm.

Lạc Hữu Dân nhìn Tạ Uẩn bằng ánh mắt đăm chiêu, múc riêng cho anh một bát canh rồi nói chuyện: "Tạ Uẩn à, cháu cũng ở bên cạnh Thanh Nhàn nhà chú lâu thế rồi, định khi nào thì bàn chuyện của hai đứa thế?"

Một ngụm canh mà Tạ Uẩn vừa ăn bị mắc trong cổ họng, vất vả lắm mới nuốt xuống được, ho đến nỗi trào ra cả nước mắt.

Ngu Thanh Nhàn không nỡ nhìn, rót cho Tạ Uẩn một cốc nước, sau khi Tạ Uẩn uống xong thì mới độ cay xè trong cổ họng mới giảm bớt: "Chú ạ, lần sau khi chú nói loại chuyện này với cháu, chú có thể chờ cháu uống canh xong rồi hẵng nói không. Chú nói thình lình như thế, suýt chút nữa sặc c.h.ế.t cháu rồi."

Lạc Hữu Dân là một người cha vợ tốt. Một năm qua, ông mặt lạnh quan sát thấy Tạ Uẩn là một đứa bé tốt, khác hoàn toàn so với Phong Liên Thành, một người giống mây trên đỉnh Thiên Sơn, một người là bùn trên mặt đất vậy, không có cửa mà so.

Tạ Uẩn cũng đối xử với Tiểu Bách Tuế rất tốt, không khác gì con ruột cả, ít nhất cũng khiến cho người làm ông ngoại như Lạc Hữu Dân cảm thấy vừa lòng với người làm cha như Tạ Uẩn.

Vốn Lạc Hữu Dân cũng mặc kệ hai người ở bên cạnh nhau, muốn kết hôn khi nào thì kết hôn khi đấy, nhưng hôm qua Tiểu Bách Tuế lén hỏi ông, vì sao rõ ràng chú và mẹ là một đôi, con bé lại không thể gọi chú là cha.

Những lời đó khiến Lạc Hữu Dân khó mà trả lời.

Lạc Hữu Dân suy nghĩ suốt đêm, vẫn quyết định hôm nay nói rõ với Tạ Uẩn, cũng mượn dịp này quan sát tâm ý của thằng nhóc kia, nếu anh đồng ý thì tốt, nếu không đồng ý, hôm nay ông sẽ cầm chổi đuổi anh ra ngoài.

Vì phòng ngừa vạn nhất, trước khi ăn cơm ông đã đặt cây chổi vào góc tường bên cạnh kia rồi, ông chỉ cần đứng lên là có thể lấy được.

Lạc Hữu Dân nhìn thoáng qua Tạ Uẩn, trong lòng có chút tức giận. Thằng nhóc này đã hẹn hò với con gái ông hơn một năm rồi, vậy mà còn không đề nghị kết hôn.

Nếu cái này mà đặt ở hai mươi năm trước, thì không phải là đùa giỡn lưu manh à?

Lạc Hữu Dân càng nghĩ càng nhìn Tạ Uẩn không vừa mắt, hừ một tiếng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 591: Chương 591


Tạ Uẩn lại tiếp tục ho khan, sau đó mới nghiêm túc nói: "Chú ạ, về chuyện cầu hôn này, cháu đã nhắc với Thanh Nhàn nhiều lần rồi, nhưng mà Thanh Nhàn vẫn luôn bảo cháu chờ thêm một thời gian nữa. Cháu cũng vì muốn chờ cô ấy tình nguyện gả cho cháu, nên mới kéo dài đến bây giờ."

Đây là lý do mà Lạc Hữu Dân không ngờ đến. Ông nhìn thoáng qua Lạc Thanh Nhàn đang đút đứa bé ăn ở bên cạnh, hắng giọng: "Chuyện này chú làm chủ đồng ý rồi, cháu gọi mẹ cháu đến đây, chúng ta bàn chuyện kết hôn."

Mẹ của Tạ Uẩn tên là Diệp Hướng Dung, năm ngoái đã đến châu Âu du lịch rồi, vẫn chưa từng về nước.

Nhưng sau khi biết con trai Tạ Uẩn của mình có đối tượng hẹn hò, bà đã gọi điện thoại cho Tạ Uẩn, hỏi rõ ràng tình huống của gia đình Ngu Thanh Nhàn bên này, trước tết Đoan Ngọ, bà còn gửi cho nhà họ Lạc mấy cái bao lớn.

Những cái bao đó đều là quà mà bà mua cho người nhà họ Lạc, ngay cả Tiểu Bách Tuế cũng có rất nhiều quà.

Từ quần áo xinh đẹp đến giày búp bê tinh xảo, không thiếu bất cứ thứ gì cả. Từ khi có quần áo và giày dép mà Diệp Hướng Dung gửi đến, Tiểu Bách Tuế trở thành đứa bé thời thượng nhất trong thị trấn.

Sau khi nhìn thấy bộ đồ mới của con bé không bao lâu, các bà mẹ khéo tay đã bắt chước làm ra thành phẩm.

Người có chút đầu óc buôn bán thì sẽ mua chút vải dệt về bắt chước làm theo, đều bán đắt hàng cả.

Tạ Uẩn cười cười với Ngu Thanh Nhàn, cười hở hết cả hàm răng: "Cháu gọi cho mẹ cháu ngay đây ạ."

Tháng trước, Diệp Hướng Dung vừa đá người bạn trai nhỏ của mình, nên gần đây bà ấy rất nhàm chán. Trong lúc buồn chán này, bà đột nhiên nhớ đến thằng con trai đã có đối tượng nhưng chưa bàn chuyện kết hôn nhà mình, vì thế bà tính thời gian gọi cho Tạ Uẩn một cuộc điện thoại giục hôn.

Tạ Uẩn thật ra cũng muốn kết hôn lắm, nhưng không phải anh mở lời thì Ngu Thanh Nhàn vẫn chưa đồng ý đấy ư?

Đó là cách nói uyển chuyển để anh cầu hôn thêm vài lần nữa.

Anh và Ngu Thanh Nhàn đã hẹn trước rồi, anh sẽ cầu hôn tổng cộng mười lần, trước đây mới cầu hôn tám lần thôi, vẫn còn hai lần nữa.

Tạ Uẩn định sẽ bổ sung hai lần này, trước khi mẹ anh về nước.

Lạc Hữu Dân vô cùng hài lòng.

Ăn cơm xong, Tạ Uẩn lái xe chở mọi người đi về trấn Nam Lai.

Ngay khi vừa tiến vào trấn Nam Lai, điều đầu tiên mà họ nhìn thấy là rặng trúc đào có màu hồng, màu đỏ ở hai bên đường, đang nở rộ vô cùng rực rỡ.

Chạy qua một đoạn đường núi, càng đi vào trong thì con đường hai bên càng rộng rãi, thông thoáng hơn.

Hai bên đường là những mạnh ruộng trồng lúa nước, bông lúa đang rũ xuống nặng trịch.

Chỗ ruộng cạn, mọi người cũng không trồng ngô giống năm vừa rồi nữa, mà trồng toàn bộ hoa cúc tuyết Côn Lôn.

Giá trị dược liệu của hoa cúc tuyết Côn Lôn rất cao, ngoại trừ đầu tư vào hạng mục du lịch, Tạ Uẩn còn mở thêm một xưởng gia công trà lài nữa.

Những loại hoa mà người nông dân ở trấn Nam Lai này trồng đều có thể ăn được, con đường tiêu thụ anh cũng đã sớm tìm được rồi.

Ruộng hoa cứ nối tiếp từ mảnh này đến mảnh khác, muôn hồng nghìn tía đẹp không sao tả nổi, khiến người ta vừa nhìn thấy đã cảm nhận được cảnh đẹp ý vui.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 592: Chương 592


Làng du lịch nằm ngay tại chân núi ở ngoại ô phía nam của trấn Nam Lai, chỗ này lưng dựa vào núi lớn, trước mặt là một con sông lớn trong xanh và gợn sóng.

Trong làng du lịch, ngoại trừ những khách sạn lớn còn có rất nhiều biệt thự nhỏ nằm độc lập, rải rác khắp nơi, những căn biệt thư nhỏ này đều cao khoảng ba tầng, mỗi căn đều có sân nhỏ, trong sân cũng trồng hoa và bể bơi.

Ngoài trừ môi trường bên ngoài trong lành ra, khu nghỉ dưỡng này còn có rất nhiều phương tiện giải trí, chẳng kém gì những phương tiện giải trí ở các khu nghĩ dưỡng của đời sau.

Ngoại trừ phương tiện giải trí, khu nghĩ dưỡng còn đầu tư thêm hạng mục câu cá mà những người đàn ông trung niên vô cùng thích thú.

Nếu đói bụng, trong khu nghỉ dưỡng cũng có một con phố ẩm thực, bên trong đa dạng các món ăn với giá cả từ thấp đến cao. Cho dù là ai đến đây, cũng sẽ không cảm thấy cô đơn.

Mọi ngưởi nghỉ lại khu nghỉ dưỡng hai ngày, vui mừng mà đến, tận hứng mà về.

Sau khi mọi người về nhà được hai ngày, thì Diệp Hướng Dung cuối cùng cũng về nước.

Bà ấy cắt tóc ngắn, mặc tây trang lịch sự, đi đôi giày cao gót mười phân, trang điểm vô cùng xinh đẹp. Tạ Uẩn đến sân bay đón bà ấy.

Nhìn thấy con trai mình, Diệp Hướng Dung vô cùng vui mừng, bà tháo cặp kính râm vẫn luôn đeo trên mặt xuống.

"Thằng nhóc này kém quá, mất hơn hai năm trời mới khiến con gái nhà người ta gả cho mình."

Từ trước đến nay, Diệp Hướng Dung đều không phải một người mẹ nghiêm khắc, trước khi sinh Tạ Uẩn, bà ấy sinh được hai người con gái.

Đối với chuyện này, người nhà mẹ đẻ và cả nhà chồng đều bất mãn, thậm chí Tạ Triệu Nam còn lấy lý do Diệp Hướng Dung không thể sinh con trai mà cưới vợ lẽ.

Khi sinh Tạ Uẩn, Diệp Hướng Dung đã hơn ba mươi, gần bốn mươi tuổi rồi. Đối với đứa con có được lúc tuổi già, Diệp Hướng Dung vô cùng cưng chiều mà không độc đoán, nguyên thân bị bà ấy dạy dỗ thành hiền hậu, tốt bụng.

Cũng vì tính cách này, nên nguyên thân Tạ Uẩn mới có thể bị tính kế trong quá trình thừa kế di sản.

Khi Tạ Uẩn đến đây, anh quyết đoán xử lý hết đám người muốn tính kế nguyên thân, trong đó còn có hai người chị ruột của nguyên thân nữa.

Diệp Hướng Dung bị hai đứa con gái làm cho vô cùng đau lòng, nên bà ấy không hề ngăn cản chuyện con trai muốn về đại lục phát triển sự nghiệp.

Ngược lại, sau khi con trai đến đại lục, bà cũng đi theo con đường của riêng mình.

Chuyện hôn nhân lần này của con trai, Diệp Hướng Dung vẫn chưa kể với hai đứa con gái, dù sao thì ý kiến của chúng nó cũng không quan trọng, Tạ Uẩn muốn kết hôn với ai, chỉ cần anh vui là được rồi.

Tạ Uẩn không nói gì, Diệp Hướng Dung cũng không thèm để ý: "Mẹ mua cho nhà cha vợ con không ít quà, chúng ta đi lấy hành lý đã."

Sau khi lấy ba chiếc vali của Diệp Hướng Dung, mẹ con hai người mới đi đến huyện Phượng Lai.

Dọc đường đi, Diệp Hướng Dung liên tục ca ngợi phong cảnh hai bên đường.

Sau khi đến huyện Phượng Lai, bà ấy nghỉ ngơi suốt một ngày, đến ngày hôm sau, Diệp Hướng Dung mới ăn mặc vô cùng giản dị đi đến nhà của Ngu Thanh Nhàn.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 593: Chương 593


Tiếng phổ thông của bà ấy không tốt lắm, mà tiếng phổ thông của Miêu Hạ Thu cũng đặc sệt khẩu âm, nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng đến việc hai người trò chuyện vui vẻ, hai người cứ chị một câu, tôi một câu, trò chuyện vô cùng tận hứng.

Giữa trưa, sau kh ăn cơm xong, cuối cùng Diệp Hướng Dung cũng nhắc đến mục đích hôm nay mà bà ấy đến, lấy sính lễ mà bà ấy đã chuẩn bị ra cho Lạc Hữu Dân xem.

Gia cảnh nhà họ Lạc cũng bình thường, nhưng Diệp Hướng Dung cũng không vì thế mà chuẩn bị sính lễ qua loa.

Ngoại trừ tiền và vàng bạc trang sức, còn có một chiếc vòng tay bằng ngọc mà trước kia lúc bà ấy gả vào nhà họ Tạ, mẹ của Tạ Triệu Nam đã tặng cho bà ấy.

Vòng tay màu xanh lục trong veo, vừa nhìn đã biết có giá trị vô cùng xa xỉ.

Ánh mắt Diệp Hướng Dung lúc này vòng tay này cũng xen lẫn chút cảm khái:

"Đây là chiếc vòng mà lúc tôi gả vào nhà họ Tạ, bà nội của Tạ Uẩn đã trao cho tôi, nói thứ này chỉ có con dâu trưởng của nhà họ Tạ mới được quyền sở hữu. Bây giờ tôi trao lại cho Thanh Nhàn, nếu có thể, thì hãy truyền xuống những thế hệ tiếp theo, còn nếu không được, thì không truyền cũng không sao."

Tình cảm của Diệp Hướng Dung với chiếc vòng tay này vô cùng phức tạp.

Khi đứa con trai cả của chi thứ hai kết hôn, Tạ Uẩn còn chưa ra đời, ngày đầu tiên sau khi thằng cả kết hôn, dựa theo quy củ của nhà họ Tạ thì cô dâu chú rể mới phải ra mắt trưởng bối.

Trong bữa tiệc ra mắt, trên có cha mẹ chồng - người đã tự tay trao chiếc vòng tay này cho bà ấy, dưới có hai đứa con gái ruột của bà ấy, họ đều đang chờ bà ấy trao chiếc vòng tay này cho vợ của thằng cả chi thứ hai.

Làm gì có người phụ nào chịu được nỗi đau cướp chồng, Diệp Hướng Dung cũng thế. Diệp Hướng Dung chưa bao giờ che giấu sự ghét bỏ của mình dành cho chi thứ hai của Tạ Triệu Nam.

Cái tình cảnh bà ấy phải chịu áp lực khắp nơi khi từ chối trao vòng tay ngày đó như mới phát sinh ngày hôm qua thôi, nhưng chỉ trong chớp mắt, con trai bà ấy đã hai mươi sáu tuổi rồi.

Tạ Triệu Nam mà bà ấy hận đã chết, vợ lẽ của Tạ Triệu Nam mà bà ấy hận cũng đã c.h.ế.t rồi, con trai con gái của ông ta cũng bị con trai bà ta dạy dỗ cho một trận, bây giờ đã thành thật hơn rồi.

Diệp Hướng Dung nhìn đứa con trai có diện mạo tương tự bà ấy đến sáu phần, lại nhìn đứa con dâu đoan trang yên tĩnh ngồi cạnh nó, bên cạnh con dâu là một cô bé trắng nõn đáng yêu, đang nhìn bà với đôi mắt to tròn, lanh lợi.

Diệp Hướng Dung đột nhiên cảm nhận được cái gì gọi là gia đình viên mãn.

Ngu Thanh Nhàn nhận lấy vòng ngọc của Diệp Hướng Dung, Lạc Hữu Dân cũng đặt danh sách sính lễ xuống.

Ông giơ chén nước lên với Diệp Hướng Dung:

"Bà thông gia, nhà họ Lạc chúng tôi cũng chỉ là một gia đình bình thường, cho dù có lấy toàn bộ tài sản trong nhà ra cho Thanh Nhàn làm của hồi môn, cũng không thể bằng một phần ba sính lễ mà bà tặng cho con bé."

"Đứa con gái này của tôi số khổ lắm, có thể gặp được Tạ Uẩn là phúc khí của con bé. Sau này, nếu con bé có chỗ nào không tốt, bà hãy cứ nói với tôi, tôi sẽ dạy dỗ lại." Lạc Hữu Dân nói xong thì uống cạn chén nước.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 594: Chương 594


Diệp Hướng Dung cũng đã nghe kể về cuộc đời của Ngu Thanh Nhàn, ý tứ của Lạc Hữu Dân bà cũng hiểu được.

Không phải ông ấy đang nói nếu sau này Ngu Thanh Nhàn có chỗ nào không tốt, họ có thể nói cho ông ấy, nhưng không được phép đối xử không tốt với con gái ông ấy ư?

Diệp Hướng Dung không mất hứng, bà ấy thích những người thẳng thắn như thế.

Bà ấy không khỏi nhớ đến lúc mình gả chồng, lại nhớ đến thái độ của Tạ Triệu Nam khi hai đứa con gái của bà ấy gả chồng.

Diệp Hướng Dung sinh ra ở nhà họ Diệp ở Hương Giang, nhà bà cũng không tính là đại phú đại quý gì, nhưng cuộc sống từ nhỏ đã vô cùng giàu có rồi.

Bà dần lớn lên, việc làm ăn trong nhà cũng càng ngày càng phát triển, bà và Tạ Triệu Nam kết hôn cũng là vì nhu cầu hợp tác của hai gia đình.

Trước khi kết hôn, cha của bà ấy dặn dò bà ấy sau khi gả đến nhà họ Tạ, nhất định phải hiếu thuận với cha mẹ chồng, chăm sóc chồng, còn phải tranh thủ mau chóng sinh được người thừa kế cho nhà họ Tạ, khiến cho quan hệ hợp tác giữa hai nhà càng vững chắc hơn.

Sau khi kết hôn, bà ấy sinh liên tục hai đứa con gái, sau khi sinh đứa con gái út xong, cơ thể của bà ấy còn bị tổn thương.

Cha mẹ ruột của bà ấy còn không đau lòng cho bà ấy, thậm chí còn trách ngược lại bà ấy vô dụng, không kéo dài được huyết mạch cho hai nhà.

Khi Tạ Triệu Nam cưới vợ lẽ, cha của bà ấy còn bảo mẹ bà ấy, dặn bà ấy rộng lượng một chút, chờ khi vợ lẽ sinh được con trai thì bế về nuôi cũng được.

Diệp Hướng Dung không làm theo ý cha mình, nên mãi cho đến khi hai ông bà qua đời mà vẫn chưa tha thứ cho bà ấy.

Mà khi hai đứa con gái của bà ấy kết hôn, những lời của chồng của bà ấy Tạ Triệu Nam dặn dò hai người họ cũng giống y như đúc lời mà ngày xưa cha bà dặn dò bà vậy, không sai chút nào.

Đời này, Diệp Hướng Dung chưa được tận hưởng tình thương thuần túy của cha như thế này, nên bà vô cùng hâm mộ: "Những lời thông gia nói khách sáo quá rồi. Tôi cam đoan với ông, Thanh Nhàn gả cho Tạ Uẩn nhà chúng tôi, tôi sẽ không để con bé chịu chút tủi thân nào."

"Ông cứ yên tâm đi."

Nhận được lời cam đoan này, Lạc Hữu Dân yên tâm hơn nhiều, vì vui vẻ nên ông uống nhiều thêm mấy chén.

Tửu lượng của ông không được tốt cho lắm, sau khi uống xong thì mơ mơ màng màng về phòng nghỉ ngơi.

Diệp Hướng Dung không uống rượu, chiều hôm đó bà ấy bế Tiểu Bách Tuế, dẫn theo con dâu đi vòng quanh trấn nhỏ một vòng.

Khách đến nhà họ Lạc nối liền không dứt, tin tức Ngu Thanh Nhàn sau khi ly hôn tìm được một phú thương giàu có đến từ Hương Giang không còn là tin tức mới mẻ nữa rồi.

Trước đó họ còn thì thầm sau lưng nhà họ Lạc kia kìa, nói người thương nhân giàu có kia chỉ chơi đùa với cô thôi, dù sao thì họ cũng đã từng gặp qua người thương nhân giàu có đến từ Hương Giang kia rồi, vừa có tiền, dáng dấp cũng vừa tuấn tú, lịch sự.

Một người đàn ông như thế cưới vợ dạng nào mà chả được, sao phải cưới một người phụ nữ gả lần hai còn bế theo con riêng làm gì.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 595: Chương 595


Nhất là khi thấy hai người hẹn hò hơn một năm rồi mà vẫn chưa có ý định kết hôn, mọi người lại càng chắc chắn với phán đoán của mình.

Thậm chí những gia đình có con cái xinh đẹp, đến tuổi kết hôn ở trấn trên, còn đang mỏi mắt chờ hai người họ chia tay kia kìa.

Ai ngờ đâu mẹ của người thương nhân giàu có kia đột nhiên đến rồi, mục đích là để bàn chuyện hôn nhân.

Lần này mọi người đều không ngồi yên nữa, đều đến để tìm hiểu tin tức.

Miêu Hạ Thu hãnh diện, kể về sính lễ mà Diệp Hướng Dung đưa cho, khiến cho đám người đến tìm hiểu tin tức nghe xong vừa hâm mộ lại ghen tị.

Những người mà trong nhà có con gái chưa gả chồng, nghe xong thì đau hết ruột gan.

Khi Phong Liên Thành nghe thấy tin tức vợ cũ sắp kết hôn thì cũng đứng đực ra.

Hơn một năm nay, không một ngày nào là anh ta sống tốt cả.

Người mà anh ta tự cho là nắm trong lòng bàn tay - cô giáo Tiểu Phạm kia, sau khi anh ta gặp chuyện không may cũng vội vàng phủi sạch quan hệ với anh ta rồi, chưa đến hai tháng đã tìm mối quan hệ để được chuyển về thị trấn.

Cô ta coi đoạn tình cảm với anh ta là sỉ nhục, nhờ cha của cô ta chèn ép anh ta.

Chuyện của anh ta đã sớm truyền đi khắp nơi, những thầy cô giáo trước kia có quan hệ tốt với anh ta đều không chấp nhận được hành vi trơ trẽn của anh ta nên bắt đầu xa lánh.

Nhóm lãnh đạo trước kia nể mặt mũi của Lạc Hữu Dân, ít nhiều nâng đỡ anh ta, bây giờ cũng không còn nữa.

Cuộc sống của Phong Liên Thành ngày càng gian nan. Mùa thu năm ngoái, anh ta được điều công tác khỏi trấn trên, từ một thầy giáo cấp ba ở trên trên trở thành một thầy giáo tiểu học ở ngôi làng hẻo lánh.

Trường tiểu học kia ở rất xa, nằm tít trong núi lớn, anh ta đạp xe nhiều tiếng mới đến nơi.

Bây giờ Phong Liên Thành không còn tư cách bốc đồng nữa rồi, cơ thể anh ta đã thành ra như thế này, nên không thể làm việc đồng ruộng được nữa.

Vì không muốn mất đi công việc này, nên anh ta chỉ có thể cắn răng tiếp tục làm.

Khổ sở, mệt mỏi thế nào thì cũng đều phải chịu, ai bảo trong nhà vẫn còn vài cái tàu há mồm đang cần anh ta nuôi kia kìa.

Mỗi lần mệt đến không thể chịu được nữa, Phong Liên Thành thường nghĩ, nếu lúc trước anh ta không từng bước từng bước phản bội vợ mình, có phải cuộc sống bây giờ của anh ta sẽ khác không?

Bà Phong cũng mới từ ruộng về. Từ khi không còn con trai và con dâu cả nữa, cuộc sống nhàn hạ của bà Phong cũng kết thúc, việc nhà việc đồng áng hằng ngày đều do bà ta làm cả.

Ngày nào trên mặt bà Phong cũng tràn đầy mệt mỏi. Khi về nhà, nhìn thấy căn nhà, phòng bếp lạnh tanh, bà ta tức giận cũng không có chỗ trút, chỉ có thể chịu đói, chịu mệt đi làm cơm, tiếng bát đũa xong nồi va chạm với nhau ầm ĩ khắp phòng bếp, âm thanh mắng mỏ cũng liên tục phát ra khỏi miệng bà ta.

Đứa con gái lớn của Trương Hội Trân - Phong Manh Manh kéo chăn che kín đầu mình.

Cô ta học cấp hai trên trấn trên, vì có quan hệ với Phong Liên Thành, nên các học sinh luôn thích chỉ chỉ trỏ trỏ cô ta, vài người ngứa mắt chú của cô ta còn trực tiếp đến bắt nạt cô ta nữa. Các bạn học cùng lớp cũng cô lập cô ta.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 596: Chương 596


Phong Manh Manh biết rõ chỉ có đi học mới là cách duy nhất thay đổi vận mệnh của mình, nhưng tối hôm qua cô ta nghe bà nội và chú thương lượng sẽ cho cô ta nghỉ học, để cô ta về nhà giúp đỡ việc đồng áng.

Chú không phản đối, Phong Manh Manh biết cô ta không thể tiếp tục đi học được nữa. Nhưng cô ta cũng không muốn làm theo ý của bà nội và chú, cô ta hận từng người trong căn nhà này.

Người cô ta hận nhất chính là chú của cô ta. Cô ta nghĩ mãi cũng không hiểu, rõ ràng người làm sai là anh ta, sao anh ta lại không bị sao cả, còn mẹ cô ta lại bị phán tử hình, cha của cô ta ngồi phải ngồi tù.

Âm thanh ném đập trong phòng bếp vẫn không dừng lại, trái lại còn kịch liệt hơn. Phong Manh Manh biết bà nội đang làm cho cô ta xem, nhưng Phong Manh Manh vẫn không đi ra ngoài.

Phong Manh Manh là cô gái chưa từng đến phòng bếp lần nào, mẹ của cô ta và thím hai vô cùng chịu khó, việc trong nhà ngoài nhà đều không đến tay đứa bé như cô ta.

Sau khi cha mẹ cô ta gặp chuyện không may, cô ta không những phải làm việc nhà mà còn phải làm việc đồng áng nữa. Cuộc sống tốt đẹp trước kia cứ như là giấc mộng của cô ta thôi.

Nghĩ đến thím hai, cô ta nhớ đến một người phụ nữ xinh đẹp yên tĩnh, thím ấy ôm em họ ăn mặc giống như một tiểu công chúa đi lại trên đường, trong tay cô em họ kia còn cầm một con búp bê xinh đẹp mà cả đời này cô ta chưa từng nhìn thấy.

Phong Manh Manh tránh trong góc khuất, lén nhìn theo thím hai và em họ thật lâu, thật lâu.

Phong Manh Manh bỗng nhiên nhớ đến trước kia, khi mà Phong Thụy và Phong Lâm vẫn còn sống, mỗi lần thím hai cô ta lên trấn trên về cũng đều sẽ cầm theo rất nhiều đồ ăn ngon, cô ta cũng sẽ được chia cho một chút.

Từng có một thời gian, người Phong Manh Manh thích nhất chính là thím hai của cô ta.

Đêm nay, Phong Manh Manh không đi ra ngoài, ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Phong Manh Manh đã ra khỏi nhà.

Cô ta đeo cặp sách của mình lên lưng, cầm toàn bộ số tiền mà mình có ra khỏi nhà, cô ta đi dọc theo con đường đi đến thị trấn.

Cô ta hỏi thăm người trong thị trấn đường đến trại giam. Cô ta muốn đi tìm cha mình, cha của cô ta đúng là người tốt nhất trên đời.

Phong Manh Manh dậy từ tờ mờ sáng, khi đến thị trấn mặt trời vừa ló rạng. Cô ta hỏi người ta phương hướng trại giam, đến khoảng mười giờ, cô ta đã đứng trước cửa trại giam rồi.

Phong Liên Quốc đang mặc trang phục của trại giam làm việc trong xưởng thì nghe cảnh ngục đến thông báo là có con gái của anh ta đến thăm, Phong Liên Quốc sửng sốt một lúc lâu.

Phong Liên Quốc vào tù cũng hơn một năm nay rồi, bởi vì anh ta cố ý đả thương người khác nên bị phán ngồi tù hai năm, còn nửa năm nữa, anh ta sẽ được ra ngoài.

Nhìn thấy đứa con gái cao lên, cũng đen hơn rất nhiều, Phong Liên Quốc vô cùng kích động, mà Phong Manh Manh nhìn thấy người cha đã lâu không gặp, cũng khóc rống lên.

Sau khi khóc đã rồi, cô ta mới nói mục đích hôm nay mình đến đây.

Phong Liên Quốc nói với con gái mình: "Con cứ về học tập chăm chỉ đi, không cần phải nghĩ nhiều, còn nửa năm nữa là cha được ra tù rồi, đến lúc đó ba sẽ nuôi con đi học. Con muốn học đến bao giờ, cha sẽ cung cấp cho con đến lúc đó."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 597: Chương 597


Sau khi Trương Hội Trân bị bắt đi thì khai ra tất cả mọi chuyện, trong ba đứa con chỉ có Phong Manh Manh là con ruột của anh ta, còn hai đứa còn lại đều là con của Phong Liên Thành.

Cũng vì Trương Hội Trân đã sinh cho Phong Liên Thành hai đứa con, nên Phong Liên Thành mới có thể để mặc cho cô ta mê hoặc.

Vốn Phong Liên Quốc không cần ngồi tù, là Phong Liên Thành cố ý tố cáo anh ta nên anh ta mới bị phán xét. Đời này, anh ta và Phong Liên Thành mày c.h.ế.t thì tao sống, chờ anh ta ra tù, Phong Liên Thành và hai đứa con hoang kia cũng đừng mong sống yên ổn.

Còn có cả người mẹ anh ta vô cùng tôn kính nhưng lại cực kỳ bất công kia nữa.

Ngu Thanh Nhàn đã sớm không còn quan tâm đến chuyện của nhà họ Phong nữa rồi, cô đang yên tâm chuẩn bị làm cô dâu.

Từ lúc hai nhà gặp mặt, chuyện hôn lễ đã được bàn bạc đâu vào đấy, Diệp Hướng Dung rất hứng thú với chuyện này, toàn quyền nhận lấy nhiệm vụ bố trí hôn lễ cho hai người.

Ngày mười tháng tám âm lịch là ngày tốt, từ ba ngày trước, khách sạn tốt nhất trên thị trấn đã bắt đầu bận rộn, hết trang trí sân khấu, lại chuẩn bị món ăn, bàn tiệc hôn lễ gì đó không thể xảy ra một chút sai sót nào cả.

Ngu Thanh Nhàn ở trên trên yên tâm chờ đợi.

Cô mặc áo cưới màu trắng ngồi trong phòng mình, Tiểu Bách Tuế làm đồng khoản, nên cũng mặc váy công chúa có cùng kiểu dáng với cô, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh cô. Cứ được một lát, con bé lại hỏi sao chú Tạ Uẩn vẫn chưa đến đón mình.

Hai ngày nay nhà họ Lạc cũng vô cùng bận rộn, bọn họ mời đầu bếp chuyên nấu tiệc cho mười dặm tám thôn quanh đây, từ ngày hôm qua đã bắt đầu tổ chức tiệc cơ động rồi.

Tiệc cơ động được bày từ cửa nhà họ Lạc đến trước cửa trường học, suốt một ngày không có chút gián đoạn nào.

Không quan tâm là có phải người quen hay không, chỉ cần đói bụng là có thể ngồi xuống đó ăn, chiếc môi trong tay mấy đầu bếp chưa từng được dừng lại.

Nhưng cho dù mệt mỏi thì trên mặt họ vẫn không giấu nổi nụ cười, nguyên nhân cũng là do nhà họ Lạc trả nhiều tiền công.

Họ đều tính qua cả rồi, họ nấu tiệc ở đây vài ngày, số tiền kiếm được còn nhiều hơn nửa năm trước cộng lại.

Có thể kiếm tiền, ai mà không vui vẻ cơ chứ?

Ngu Thanh Nhàn kết hôn, Lạc Tân Vũ cũng đến dự. Để không bị ly hôn với Tiêu Cương, hơn một năm nay cô ta vô cùng hiểu chuyện, ngay cả khi Tiêu Cương đi bồi dưỡng cô ta cũng không ho he câu nào.

Tiêu Cương đi bồi dưỡng về, lại bị điều đến chỗ khác công tác, cô ta cũng không nói hai lời, cứ thế đi theo.

Có lẽ là sống cách xa nhau, nên khi nhìn thấy người chị gái bị bản thân ghen ghét từ nhỏ đến lớn, tâm trạng của Lạc Tân Vũ lại bình tĩnh một cách khó hiểu.

Đến gần trưa, âm thanh kèn trống từ phía xa truyền đến, đội đón dâu đã đến rồi.

Tạ Uẩn mở cửa xe đi xuống, trợ lý ở bên cạnh anh móc ra một đống bao lì xì đưa cho những người chặn đường.

Bắt người tay ngắn, nhận tiền lì xì của người ta rồi, nên đám người chặn đường cũng ngoan ngoãn cho qua, Tạ Uẩn thuận lợi gặp Ngu Thanh Nhàn.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 598: Chương 598


Trong ánh mắt chúc phúc của mọi người, Ngu Thanh Nhàn được Tạ Uẩn bế ra ngồi lên xe đón dâu, Tiểu Bách Tuế cũng được trợ lý bế, đặt vào bên cạnh Ngu Thanh Nhàn.

Giai điệu nhạc vui mừng lại được vang lên, xe chậm rãi quay đầu đi về phía thị trấn, Miêu Hạ Thu còn chạy theo xe vài bước.

Ngu Thanh Nhàn nhìn vào kính chiếu hậu thấy được, nhưng cô không quay đầu lại. Trước khi kết hôn, Miêu Hạ Thu đã dặn dò cô nhiều lần, nói vào ngày cô kết hôn, dù thế nào cũng không được quay đầu nhìn lại.

Kết hôn khiến người ta vô cùng mệt mỏi, họ tổ chức một hôn lễ long trọng ở khách sạn, tối hôm đó, Ngu Thanh Nhàn mới được quay về phòng tân hôn của hai người.

Phòng tân hôn này, Tạ Uẩn đã bắt đầu chuẩn bị từ đầu năm ngoái, được xây dựng và trang trí theo gu thẩm mĩ của hai người.

Phòng ngủ của họ ở lầu hai, đêm nay, Diệp Hướng Dung bế theo Tiểu Bách Tuế ngủ ở lầu một.

Trải qua một thời gian chung đụng, quan hệ của Tiểu Bách Tuế và Diệp Hướng Dung đã vô cùng tốt đẹp.

Có đôi khi, Ngu Thanh Nhàn và Diệp Hướng Dung cùng ngồi ở đó, nhưng Tiểu Bách Tuế lại lao thẳng vào lòng Diệp Hướng Dung.

Hôn lễ của hai người không báo cho người nhà họ Tạ bên kia, ngay cả hai người chị gái ruột của Tạ Uẩn cũng không báo cho biết.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Ngu Thanh Nhàn ngồi trên giường thoa kem dưỡng thể, chờ Tạ Uẩn tắm xong ra ngoài, hai người cùng nằm lên giường.

Đèn trong phòng tắt hết, chỉ còn duy nhất ánh sáng đỏ phát ra từ cặp nến hỉ.

"Tạ Uẩn, anh nói xem, nếu anh không đến đây, số mệnh của nguyên thân Tạ Uẩn sẽ thế nào?" Lần đầu tiên Ngu Thanh Nhàn tò mò về nguyên thân mà Tạ Uẩn xuyên qua.

Chuyện này Tạ Uẩn biết, anh nói: "Nếu anh không đến, nguyên thân Tạ Uẩn sẽ bị người ta gây tai nạn xe cộ rồi chết. Hai người chị gái của anh ấy bị hai đứa con của bà vợ lẽ kia lợi dụng, là người bày ra vụ tai nạn xe cộ này, sẽ bị cảnh sát bắt thẳng vào tù."

"Diệp Hướng Dung không chấp nhận được chuyện con gái g.i.ế.c con trai, nên sau khi hai đứa con gái bị phán tội không lâu thì nhảy lầu tự sát. Toàn bộ tài sản của nhà họ Tạ bị con cái của bà vợ lẽ kia lấy hết, nhưng vì chia không đều, nên hai đứa con ghen tị lẫn nhau, người này hãm hại người kia. Chưa đến hai năm, nhà họ Tạ đã sụp đổ."

Hướng đi này không khác lắm so với tưởng tượng của Ngu Thanh Nhàn.

Ngu Thanh Nhàn gật gật đầu: "Vậy đời này anh cần bảo vệ cái gì?"

Tạ Uẩn nói: "Bảo vệ tài sản nhà họ Tạ không bị hủy hoại, bảo vệ Diệp Hướng Dung an ổn vượt qua quãng đời còn lại, trong đó, chuyện quan trọng nhất là bảo vệ em, để cả đời này của em bình an hỉ nhạc."

Âm thanh của Tạ Uẩn trầm thấp, Ngu Thanh Nhàn nghe mà trong lòng nở hoa, ngửa đầu hôn lên cằm anh một cái: "Vậy anh không cần bảo vệ quốc gia này nữa à?"

Đời trước, lời thề son sắt cần phải bảo vệ quốc gia của Tạ Uẩn vẫn vang bên tai cô đây này.

Tạ Uẩn vô cùng bất đắc dĩ: "Anh cũng muốn lắm, nhưng có phải em quên rồi không? Bây giờ Hương Giang đâu còn thuộc về tổ quốc này nữa, anh có muốn làm gì khác cũng đâu được.”

“Điều duy nhất mà anh có thể làm, là cố gắng kiếm thật nhiều tiền, cố gắng cải tạo huyện Phượng Lai thành địa điểm du lịch nổi tiếng khắp trong và ngoài nước, giúp tăng cao GDP của thị trấn lên thôi. Sau khi kiếm được nhiều tiền rồi, anh sẽ dùng nó để đền đáp xã hội, để đám trẻ đều được đi học, đều biết đọc sách, viết chữ."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 599: Chương 599


Lời thề son sắt mà Tạ Uẩn thề vào ngày kết hôn đó, đã được anh dùng hành động thực tiễn cả đời để chứng minh.

Vào thiên niên kỉ mới, anh lấy danh nghĩa của Ngu Thanh Nhàn xây dựng trường tiểu học Hi Vọng ở một nông thôn nghèo khó ở phía Tây Nam biên giới, ngôi trường thứ hai, thứ ba, thứ tư cũng được xây dựng không bao lâu sau đó.

Thời gian trôi qua càng lúc càng nhanh, đảo mắt một cái mà đã qua được hai mươi năm rồi.

Bây giờ Tạ Uẩn đã gần năm mươi tuổi, đời này Ngu Thanh Nhàn nhiều tuổi hơn anh một chút, đã bước một chân vào U60 rồi.

Từ khi internet phát triển, chuyện tốt mà họ làm cũng được công bố ra ngoài. Mãi cho đến khi đó mọi người mới giật mình phát hiện, hóa ra tập đoàn Uẩn Thanh mấy năm nay đã làm được nhiều việc thiện như thế.

Đừng nói đến xây đường mắc điện cho vùng núi nghèo khó, còn tu sửa, xây dựng hơn một trăm ngôi trường tiểu học, số lượng còn đang tiếp tục tăng lên.

Ngoài ra, "Kế hoạch trợ cấp cho giáo viên ở nông thôn" cũng được lộ ra, khiến rất nhiều người bội phục.

Theo kế hoạch trợ cấp, hàng năm tập đoàn Uẩn Thanh sẽ xuất ra năm phần trăm lợi nhuận làm tiền trợ cấp để giữ chân giáo viên nông thôn tiếp tục ở lại trường tiểu học Hi Vọng.

Không những thế, hàng năm, tiền bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế và quỹ hỗ trợ nhà ở cũng sẽ được chuyển vào tài khoản của các giáo viên đúng hạn.

Hàng năm, các trường tiểu học Hi Vọng cũng sẽ tiến hành bình xét thi đua, nhóm nhân viên, công chức, viên chức trong trường mà có tổng điểm cao nhất, sẽ nhận được một phần thưởng từ tập đoàn Uẩn Thanh.

Năm trước, cả nước thực hiện thống nhất bài thi toàn quốc, trong đó có một học sinh của trường tiểu học Hy Vọng đạt được trạng nguyên của tỉnh, sau khi tập đoàn Uẩn Thanh nghe kĩ nguyện vọng của các giáo viên, đã mua cho hai giáo viên đã dạy học sinh kia mỗi người một căn nhà ở thị trấn.

Căn nhà không lớn lắm, nhưng lại k*ch th*ch ý chí phấn đấu của toàn bộ đám giáo viên nông thôn.

Rất nhiều thanh niên có văn hóa cũng phấn đấu dành được vị trí giáo viên nông thôn này. Trong lúc nhất thời, số lượng giáo viên đăng kí đến nông thôn dạy đã tăng vọt.

Đám trẻ ở vùng nông thôn xa xôi, sẽ không bao giờ thiếu giáo viên nữa.

Tập đoàn Uẩn Thanh của Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn bỗng nhiên trở nên nổi tiếng.

Sau khi được đài truyền hình quốc gia chỉ tên khen ngợi, đã có rất nhiều đài truyền hình gửi yêu cầu phỏng vấn vợ chồng Ngu Thanh Nhàn.

Sau khi Tạ Uẩn và Ngu Thanh Nhàn xem danh sách các đài truyền hình thì chọn ra mấy đài đưa tinh chân thật để nhận phỏng vấn.

Thời đại internet, nên các cuộc phỏng vấn cũng theo kịp thời đại.

Khi Ngu Thanh Nhàn và Tạ Uẩn đã ngồi ổn định vào vị trí nhận phỏng vấn, đài truyền thông này cũng đăng nhập vào tài khoản phát sóng trực tiếp chính thức của mình.

Sau hai phút sau khi bắt đầu phát sóng trực tiếp, hàng ngàn người ùa vào phòng, nhân số còn đang có dấu hiệu tiếp tục tăng lên.

Chủ biên vô cùng coi trọng buổi phỏng vấn này, mới sáng ra đã ngồi xổm trong phòng phát sóng trực tiếp rồi, nhìn thấy lần phát sóng này có nhiều lượt xem, ông ta cười đến độ lộ hết cả cao răng ra ngoài.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 600: Chương 600


Người dẫn chương trình của buổi phỏng vấn lần này là một phóng viên tên là Lưu Huấn Đào, tên của cô ấy giống đàn ông, nhưng thực chất cô ấy là phụ nữ.

Năm nay cô ấy vẫn chưa đến bà mươi tuổi, năm năm trước vừa tốt nghiệp chuyên ngành truyền thông ở đại học.

Chỉ với thời gian năm năm ngắn ngủi, cô ấy vị trí một phóng viên nhỏ leo lên đến chức vị dẫn chương trình.

Tất cả mọi người đều biết rõ sự xuất sắc của cô ấy, và cô ấy có đủ mọi phẩm chất mà một người phóng viên cần có: luôn không ngừng học hỏi, kiên trì theo đuổi chân tướng sự việc, thái độ công bằng công chính, văn phong vừa chuẩn xác vừa giản dị, tinh thần sẵn sàng chịu khổ, học thức uyên bác phong phú, tính cách khoan dung lương thiện, phẩm cách tiết kiệm, thủ đức.

Trong năm năm này, số luận văn cô ấy phát biểu đã được các đài truyền thông trong và ngoài nước in đi in lại nhiều lần.

Có thể nói, cô ấy là một trong những phóng viên trẻ tiêu biểu nhất của thế hệ nhà báo mới.

Vốn là cuộc phỏng vấn hôm nay không tính là phỏng vấn lớn, nên không cần cô ấy đến dẫn chương trình, là sau khi cô ấy nghe được tin tức nên chủ động tìm chủ biên yêu cầu nhận công việc này.

Khi tiết mục vừa bắt đầu, Lưu Huấn Đào giới thiệu thân phận của Tạ Uẩn và Ngu Thanh Nhàn cho khán giả đang xem.

Sau đó, cô ấy cười nói với hai người: "Có lẽ hai vị không biết gì về em, nhưng đối với em, tên của hai người chẳng khác gì sấm bên tai."

"Em tốt nghiệp trường tiểu học Hy Vọng được xây dựng dưới danh nghĩa của Lạc Thanh Nhàn, mà sở dĩ em có thể học hết cấp hai và cấp ba, cũng nhờ có quỹ hỗ trợ giáo dục do Lạc Thanh Nhàn tài trợ. Mãi đến khi em lên đại học, điều kiện trong nhà tốt hơn nhiều, cha mẹ em mới làm thủ tục vay vốn sinh viên cho em."

Lưu Huấn Đào nói đến đây, hốc mắt cô ấy hơi đỏ lên.

Cô ấy nhìn về phía camera, camera cũng kịp thời lia ống kính để đặc tả khuôn mặt của cô ấy và Ngu Thanh Nhàn:

"Có lẽ đối với nhiều gia đình có điều kiện mà nói, đi học là một chuyện vô cùng đơn giản, nhưng đối với những đứa trẻ lớn lên trong núi, đặc biệt là một vùng núi nghèo khó mà nói, đến trường là một chuyện vô cùng xa xỉ."

"Cha mẹ tôi cũng chỉ là một nông dân bình thường trong núi thôi, họ làm lụng vất vả suốt một năm trời, cũng chỉ đủ cho vài miệng ăn trong nhà.”

“Trong thôn chúng tôi, những anh chị có thể học xong tiểu học đã được coi là người rất có văn hóa rồi. Những đứa bé gái mà học hết tiểu học, thì trong vòng mười dặm tám thôn quanh đó, số người đến cầu hôn cô ấy chắc chắn sẽ nhiều hơn những người không được đi học."

"Nếu không có sự xuất hiện của trường tiểu học Hy Vọng, vận mệnh của tôi cũng sẽ giống phần lớn những bé gái trong thôn, nhiều nhất sau khi học hết tiểu học sẽ đi theo cha mẹ làm ruộng, sau đó lấy chồng sinh con. Khi con tôi ra đời, cuộc đời của nó cũng sẽ lặp lại vòng tuần hoàn như thế."

Lưu Huấn Đào vừa dứt lời, không khí trong phòng phát sóng trực tiếp lập tức trở nên nặng nề.

Cuộc sống mà Lưu Huấn Đào vừa nhắc đến, hoàn toàn trái ngược với cuộc sống mà cô ấy đang có bây giờ.

Chính vì có sự đối lập như thế, nên tâm trạng của mọi người mới trở nên nặng nề theo.
 
Back
Top Dưới