Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 80: Chương 80


Bà là người rất nhiệt tình, vừa rồi còn đang nói chuyện với hàng xóm láng giềng, nếu hôm nay Ngu Thanh Nhàn không quay về chợ thức ăn, bà sẽ chạy đến đồn công an hỏi xem xảy ra chuyện gì.

Ngu Thanh Nhàn nói với bà:

"Không có chuyện gì, công an chỉ hỏi cháu hai câu rồi cho cháu về."

Bác Vương bấy giờ mới yên tâm, bà lập tức hỏi sang vấn đề khác:

"Thanh Nhàn à, vì sao cháu lại đánh nhau với đồng chí quân nhân kia?"

Ngu Thanh Nhàn cũng chẳng sợ gì:

"Lúc trước không phải đã nói với các bác là cháu ly dị chồng sao? Anh ta là chồng cũ của cháu, mẹ anh ta bị liệt bao nhiêu năm rồi, vợ mới cưới lại không thích chăm sóc, nên muốn bảo cháu đón mẹ anh ta về chăm, còn bảo cháu nếu chăm sóc tốt, anh ta sẽ đến thăm nhiều hơn. Bác nghe xem lời này buồn nôn đến mức nào? Cháu không nhịn được nên đã đánh anh ta."

Theo Ngu Thanh Nhàn thấy, ly hôn cũng chẳng phải là chuyện gì quá mất mặt, huống hồ Ngu Thanh Nhàn ly hôn còn không xuất phát từ cô, cô cũng không sợ để người khác biết.

Bác gái Vương vỗ đùi:

"Đáng đánh, đáng đánh. Nếu sáng sớm nay bác biết, bác cũng phải lao vào đạp cho nó hai phát."

Hàng xóm xung quanh nghe họ nói chuyện cũng bày tỏ ý kiến của mình.

Họ đều làm vợ, cũng đều sinh con gái, đứng ở góc độ của Ngu Thanh Nhàn để nhìn, ai cũng không vừa mắt Giang Bảo Quốc.

Ngu Thanh Nhàn đong giấm cho người mua trong tiếng bàn tán xôn xao của mọi người.

Người trong chợ ai nấy đều nhiệt tình, thấy trời nóng quá còn đi về rót cho cô một cốc trà.

Nước trà không ngon lắm, hoàn toàn thua xa linh trà thượng hạng mà Ngu Thanh Nhàn uống kiếp trước.

Trà còn để lạnh, có hơi đắng, nhưng vị đắng qua đi lại có chút ngọt. Uống hết một cốc cảm giác oi bức liền tan đi quá nửa.

Ngu Thanh Nhàn còn thừa lại nửa vại giấm, đúng lúc nhà bác gái Vương không còn bao nhiêu giấm của cô, bà liền bảo mình lấy cả.

Ngu Thanh Nhàn để lại một cân, trên đường về cô vòng qua nhà chị Lý.

Cô không có thân thích nào ở Cáp Thị, chỉ cần người có thiện ý với mình, cô đều bằng lòng thường xuyên lui tới.

Lần trước chuyện thím Ba đến nhà cô làm mối cho Lý Mãn Trụ không biết chị Lý hay tin từ đâu, còn chạy về thôn một chuyến, ngồi rất lâu trong nhà trưởng thôn, từ lúc ấy trở đi thím Ba không dám đến nhà cô nữa.

Ngu Thanh Nhàn nhận lấy ân tình này của chị.

Khách sạn của chị Lý đã sửa sang xong, bởi vì nhà mới cho nên mấy ngày hôm nay rất đông khách, nhìn thấy Ngu Thanh Nhàn đến, chị rất vui mừng, cầm bánh ngọt tới chiêu đãi cô.

Lần đầu Ngu Thanh Nhàn ra chợ bán giấm, cũng mang cho chị một ít, lần này thấy cô lại mang theo giấm, chị Lý rất mừng:

"Hôm qua chồng chị còn nói với chị, bảo chị đến tìm em mua thêm ít giấm. Giấm lần trước em cho chị, chị lấy ra ngâm ít gừng non, mấy hôm trước vừa ăn được rồi, mùi vị rất thơm ngon, cả một đĩa đầy mà chỉ còn một chút."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 81: Chương 81


Nói đến đây chị Lý không nhịn được cười:

"Con dâu tương lai của chị ăn một lần, rất thích, lần này bảo chị ngâm nhiều một chút để cô bé mang về cho cha mẹ ăn thử."

Trong nhà con dâu tương lai của chị Lý có nhiều người làm quan làm lính, địa vị xã hội của họ cao hơn nhà chị một chút, trước mặt họ chị Lý luôn cảm thấy tự ti.

Cảm giác này cũng giống như nhà mình chẳng lấy ra được cái gì.

Lần này con dâu tương lai của chị thích món gừng ngâm, chị Lý vô cùng vui mừng.

Hằng năm, vừa vào hè là chị Lý lại ngâm gừng ăn, cũng không phức tạp, chỉ là gừng thái lát phơi nắng cho khô, thêm giấm, dầu, đường là được.

Có điều trước đây làm không ngon như lần này.

Ngu Thanh Nhàn đưa tới khá nhiều giấm, chị thấy mọi người đều thích ăn nên ngâm thêm một chút, cũng là cách làm ấy, nhưng bây giờ lại ngon hơn lúc trước.

Chị Lý suy nghĩ hồi lâu, chỉ có thứ khác là giấm.

"Vậy cũng tốt." Ngu Thanh Nhàn hay vào thành phố, hai người thường xuyên gặp nhau, cô cũng biết thái độ của chị Lý đối với con dâu tương lai.

Chị Lý lấy tiền từ trong túi áo ra, hai người đùn đẩy một phen, cuối cùng Ngu Thanh Nhàn vẫn nhận tiền.

Ở nhà chị Lý một lúc, Ngu Thanh Nhàn tạm biệt ra về.

Cô còn chưa kịp nấu cơm, Văn Thanh Yến đã sang, trong tay anh còn cầm một bát mì trộn tương.

Bên trên vắt mì trắng tinh có rắc dưa chuột thái sợi, một muôi thịt băm và nước tương lần lượt đặt bên cạnh, còn có ít cà rốt thái sợi màu đỏ lẫn vào.

Nhìn màu sắc đã biết mùi vị chắc chắn không tệ.

Ngu Thanh Nhàn đói từ sáng đến giờ, lúc này thấy mì thì càng đói hơn.

Văn Thanh Yến sầm mặt lại:

"Nghe nói chồng cũ của cô đánh cô?"

Ngu Thanh Nhàn kinh ngạc:

"Làm sao anh biết?"

Văn Thanh Yến nói:

"Hôm nay mọi người đều đến ban vũ trang họp, tôi nghe công an Lương nói."

Đầu thập niên 50, ban vũ trang trực thuộc quân đội địa phương, được hưởng biên chế quân nhân, trong lúc hành động luôn có công an tham gia. Là lão đồng chí, cũng là đồn trưởng đồn công an Tây Thành, công an Lương cũng đến.

Công an Lương đến muộn một chút, các đồng nghiệp hỏi thì ông ta kể lại chuyện này.

Văn Thanh Yến nghe xong biết ngay ông ta nói đến Ngu Thanh Nhàn và Giang Bảo Quốc.

Tuy biết Ngu Thanh Nhàn lợi hại, nhưng còn chưa thấy người về, anh vẫn luôn lo lắng.

Ngu Thanh Nhàn gật đầu:

"Không có, hôm nay ngay cả góc áo của tôi anh ta cũng không động tới được. Còn anh ta thì bị trúng khá nhiều đòn."

Ngoại trừ trên mặt, trên người Giang Bảo Quốc cũng bị khá nhiều nội thương.

Ngu Thanh Nhàn đánh nhau rất có kinh nghiệm, lần này Giang Bảo Quốc trở về dăm bữa nửa tháng chưa chắc đã khỏi hết, hơn nữa đảm bảo anh ta đi bệnh viện cũng không khám ra được chỗ bị thương.

Văn Thanh Yến mờ mịt quan sát cô từ trên xuống dưới, thấy cô thực sự không sao rốt cuộc mới yên tâm.

"Muộn lắm rồi, mau ăn đi." Văn Thanh Yến nói xong, lại bổ sung một câu: "Trong nhà vẫn còn, không đủ thì lấy thêm một bát."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 82: Chương 82


"Đủ rồi, đủ rồi." Mì trộn tương không dễ chuyển sang bát khác, Ngu Thanh Nhàn mang thẳng vào phòng bếp ăn.

Trong phòng bếp có một cái bàn, bình thường ba mẹ con không muốn vào nhà thường ăn luôn ở đấy.

Lúc Ngu Thanh Nhàn ăn cơm, Văn Thanh Yến cũng không nhàn rỗi, anh kiểm tra một vòng quanh sân, sau đó tìm việc để làm.

Trong đống củi có rất nhiều củi mà hai chị em Lục Mộc Tâm đã nhặt về vào lúc cuối tuần, đa số còn chưa chẻ ra.

Hôm nay phải đi họp nên Văn Thanh Yến mặc quần áo công sở.

Buổi trưa nóng, anh cởi áo khoác quân phục ra, bên trong là áo sơ mi trắng.

Áo sơ mi trắng được xắn lên khuỷu tay, tạo thành sự đối lập rõ ràng với màu da bánh mật của anh, trong lúc chẻ củi, cơ bắp nổi lên, có mỹ cảm thuộc về sức mạnh.

Cửa phòng bếp đối diện với lều để củi, Ngu Thanh Nhàn vừa ăn vừa nhìn cảnh này.

Tuy cô chưa từng yêu đương, nhưng chưa ăn thịt heo cũng biết heo chạy như thế nào, đêm qua muộn như thế Văn Thanh Yến còn sang sân sau ngồi trên tảng đá uống rượu với cô, không phải là có ý với cô hay sao?

Ngu Thanh Nhàn cũng không quá để ý đến chuyện yêu đương.

Hơn nữa sau lần rung động duy nhất bị bóp c.h.ế.t từ trong trứng nước, cô không còn gặp ai có thể khiến mình động lòng được nữa.

Cô đối với loại tình cảm này, thà thiếu còn hơn chọn bừa, mà sinh mệnh cô cũng rất dài, trong thời gian dài đằng đẵng như thế kiểu gì cũng sẽ gặp được.

Tu sĩ trong Thanh Vân Giới đại đa số đều xinh đẹp tuấn tú, nhưng người có khí chất sắc sảo chững chạc như Văn Thanh Yến thì rất ít. Tướng mạo, khí chất của anh khác hoàn toàn so với Phật tử khiến cô lần đầu động lòng kia, nhưng cô không cảm thấy phản cảm đối với anh.

Cô cảm thấy nếu Văn Thanh Yến bằng lòng, cô cũng rất vui vẻ làm việc nam nữ h**n ** tôi tình anh nguyện với anh, sau đó họ bồi dưỡng ra tình cảm thì cứ thế kết hôn theo tự nhiên, cô cũng không cảm thấy ghét bỏ,

Trên bếp lò đặt một ấm nước sôi để nguội, Ngu Thanh Nhàn tìm một chiếc cốc để tiếp khách, rót một cốc nước cầm ra cho Văn Thanh Yến.

"Nào, uống chút nước."

Chỉ mất một lát, Văn Thanh Yến đã chẻ được khá nhiều củi, anh bỏ rìu xuống, nói một tiếng cảm ơn, sau đó cầm cốc nước uống ừng ực, yết hầu cũng cuộn lên xuống theo động tác uống nước.

Ngu Thanh Nhàn nhìn thấy, bỗng nhiên muốn sờ một cái.

Văn Thanh Yến uống nước xong, đưa cốc cho Ngu Thanh Nhàn, lại cầm lấy bát đựng mì trong tay cô.

Anh sắp xếp lời lẽ một chút, sau đó nói:

"Nếu trong nhà có việc gì không làm được, thì cô qua gọi một tiếng, đợi tôi đi làm về sẽ sang làm giúp."

Anh nói câu này cứ như họ đã có gì rồi vậy.

Ngu Thanh Nhàn bỗng nhiên muốn cười, lại nhớ tới lúc trước nói chuyện phiếm với bà Lục, bà Lục kể những chuyện còn trẻ, hồi đó ông Văn lấy lòng bà, cứ rảnh rỗi là lại chạy sang nhà bà.

Anh trai bà là một người thích đùa giỡn, ông Văn vừa sang là sai ông ấy đi dọn hố xí, tắm cho heo.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 83: Chương 83


Ngu Thanh Nhàn có chút tiếc nuối vì nhà vệ sinh của mình là loại xả nước, và cô cũng không nuôi heo.

Trên mặt Văn Thanh Yến mang vẻ chờ mong, Ngu Thanh Nhàn mỉm cười đáp:

"Được rồi."

Nghe thấy cô không từ chối, Văn Thanh Yến mỉm cười.

Khi anh cười rộ lên không giống bình thường lắm, nhất là hai bên má còn có lúm đồng tiền.

Khí chất vốn nghiêm nghị cũng bớt đi vài phần vì hai má lúm đồng tiền này, lại thêm phần đáng yêu.

"Vậy tôi về đây."

"Đi đi."

Văn Thanh Yến về đến nhà, nụ cười trên mặt còn chưa tan hết.

Bà Lục nhìn thấy, biết ngay anh đã có tiến triển rất lớn ở bên phía Ngu Thanh Nhàn, trong lòng vui như mở cờ.

Nghỉ trưa một lúc, bà Lục không chờ nổi, chạy sang nhà Ngu Thanh Nhàn.

Ngu Thanh Nhàn đang đóng để giày, bà Lục bèn giúp cô cùng làm.

Ngu Thanh Nhàn bôi hồ lên phần đế giày, sau đó đặt một miếng vải sạch lên trên, lại bôi thêm một lớp hồ nữa lên trên miếng vải.

Bà Lục từ chỗ Văn Thanh Yến biết được Giang Bảo Quốc đến tìm ba mẹ con gây sự, trong lòng đầy giận dữ, mắng anh ta một trận, sau đó lại khéo léo nói tốt cho con trai nhà mình.

Ngu Thanh Nhàn nhạy bén đến mức nào chứ, nghe vậy là biết ngay Văn Thanh Yến đã kể hết cho bà Lục nghe.

Cô không khỏi quay sang nhìn bà Lục.

Bà Lục là người thẳng thắn, lập tức nói luôn:

"Thanh Nhàn này, thím cũng không giấu gì cháu, thằng bé nhà thím có ý với cháu. Thím là mẹ, cũng muốn tác hợp hai đứa."

Nói đến đây bà Lục lại vỗ đùi một cái:

"Cũng do thằng ranh kia kín miệng, nếu không thím cần phải mất nhiều thời gian cho nó đi xem mắt làm gì?"

Bà Lục rất hối hận, lúc trước bà chưa từng nghĩ đến chuyện tác hợp cho con trai nhà mình với Ngu Thanh Nhàn thành một đôi, thứ nhất là vì Ngu Thanh Nhàn đã tỏ rõ sẽ không tái giá, thứ hai là con trai nhà mình cũng không có tình cảm đặc biệt gì với Ngu Thanh Nhàn.

Nếu sớm biết con trai mình có ý định với người ta như thế thì dù phải xấu cái mặt già này, bà cũng sẽ tác hợp cho hai đứa.

Sắc mặt bà Lục chợt thay đổi, mặc kệ Ngu Thanh Nhàn nghĩ mình thế nào, bà vừa đóng đế giày, vừa kể lại những chuyện từ nhỏ đến lớn của Văn Thanh Yến.

Ngu Thanh Nhàn cảm thấy không giống lúc trước cùng bà Lục nói chuyện về Văn Thanh Yến.

Lúc trước bà Lục nói đến Văn Thanh Yến, phần nhiều là châm chọc anh, lúc này lại toàn là khen ngợi.

Ngu Thanh Nhàn nghe một lúc, cũng cảm thấy thú vị.

Hai người trò chuyện với nhau rất vui vẻ.

Cuối cùng, bà Lục nói với Ngu Thanh Nhàn:

"Thanh Nhàn à, thím đã ở tuổi này rồi, Thanh Yến cũng không còn trẻ nữa. Thím chỉ muốn tìm cho nó một người bạn. Nó không có anh chị em, thím sợ lúc mình và ông lão đi rồi, một mình nó lẻ loi hiu quạnh."

"Lúc trước nó tham gia quân ngũ ở bên ngoài, sống c.h.ế.t không rõ, bây giờ trở về rồi, người làm mẹ như thím luôn muốn sắp xếp cho nó một mối tử tế. Cho nên lúc trước mới giới thiệu nhiều đối tượng cho nó như vậy. Cháu cũng đừng để ý."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 84: Chương 84


"Nếu cháu thật sự ở bên Thanh Yến thì thím rất yên tâm. Thím cũng rất yêu quý hai cô bé Mộc Tâm Thủy Tâm, nếu hai đứa nó trở thành cháu gái của thím, thím nằm mơ cũng có thể cười tỉnh."

"Thím cũng không bắt cháu sinh con, cháu muốn sinh thì sinh, không muốn thì thôi, đều tùy cháu, thím không ép." Bà Lục cũng không đặt nặng chuyện cháu đích tôn.

Lúc còn trẻ bà khó mang thai, gả cho ông Văn ba năm mới có thai Văn Thanh Yến, lúc mang thai còn bị nghén lên nghén xuống, nôn từ lúc có thai đến lúc sinh con, ăn cái gì cũng không thấy ngon.

Văn Thanh Yến sinh ra được hơn hai cân, nhỏ xíu, mấy bận bà tưởng đứa bé này không nuôi sống nổi.

Nếu sớm hơn mười năm, bà nhất định hi vọng con dâu sinh cho mình một đứa cháu trai. Nhưng bao năm qua bà Lục đã sớm nhìn thông suốt rồi, cũng giống như ông Văn thường xuyên khuyên bảo bà, con cháu có phúc của con cháu.

Ngu Thanh Nhàn thực sự không ngờ nói chuyện một lúc, bà Lục lại đưa đề tài đến tận chuyện sinh con rồi.

Người tu chân có tu vi càng cao thì con nối dõi càng ít, vì vậy họ càng coi trọng chuyện con nối dõi.

Ngu Thanh Nhàn không bài xích chuyện sinh con, nhưng cô chưa chuẩn bị sẵn sàng.

"Thím ơi, chuyện này, cứ để thuận theo tự nhiên đi."

Không mở miệng ra đã từ chối ngay thì vẫn còn hi vọng, bà Lục thả lỏng cả người, nụ cười trên mặt không sao hạ xuống được.

Sau khi quay về từ nhà Ngu Thanh Nhàn, bà bảo ông Văn đi ra chợ mua vải hoa về, bà phải may quần áo cho cháu gái của bà.

Ông Văn vào thành phố, đi tới đi lui trong tiệm vải. Ông cảm thấy màu này cũng đẹp, màu kia cũng xinh, mãi không quyết định được.

Bà chủ tiệm vải đi đến bên cạnh ông hỏi:

"Ông ơi, ông muốn mua vải gì? Mua cho ai đấy?"

Ông Văn mỉm cười:

"Mua cho cháu gái."

"Cháu gái à? Màu này với hoa văn này đẹp." Bà chủ tiệm vải chỉ vào một mảnh vải màu hồng hoa nhí.

Ông Văn lắc đầu:

"Không hợp, không hợp, hai cháu gái nhà tôi sắp học trung học rồi, loại vải hoa này mặc ở nông thôn còn được, mặc tới trường sẽ bị chê cười."

Bà chủ tiệm vải mỉm cười, sao lại chú ý thế chứ? Có vải hoa mặc đã không tệ rồi.

Nhưng có người đến mua hàng, lý nào lại đẩy đi chứ?

"Vậy ông xem loại này đi, đây là loại kẻ thịnh hành năm nay. Không phải tôi khoác lác đâu, con cái trong nhà cán bộ chính phủ đều mặc loại quần áo này đi học." Bà chủ chỉ vào một cuộn vải kẻ trắng đen cho ông Văn xem.

Con trai nhà mình cũng là cán bộ chính phủ đây, ông Văn hớn hở nói:

"Cái này đẹp, cái này đẹp, lấy cái này đi."

"Đều lấy hết đi, mùa hè may váy, mùa thu làm áo khoác, mùa hè làm áo bông." Trong tay ông Văn có tiền, lúc ra ngoài đã nói với bạn già, bảo ông cứ mua đồ tốt, đừng mua đồ rẻ.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 85: Chương 85


Đây là khách xịn, bà chủ tiệm vải cười tươi như hoa, nhanh tay lẹ chân lấy vải, còn giới thiệu:

"Ông xem, loại vải trắng này rất hợp với vải kẻ, làm một chiếc áo mặc bên trong, lại dùng vải kẻ kia may một cái váy có quai đeo, mặc vào rất xinh."

"Được, được." Con trai nhà mình cũng mặc áo trong đấy, ông mua về chắc chắn bà lão sẽ khen ông.

Ông Văn tràn đầy tự tin trong lòng.

Bà chủ tiệm vải vui như tết, lúc tính tiền còn tặng riêng ông Văn một tấm vải đen.

Về đến nhà, bà Lục quả thật rất hài lòng. Bà cùng Ngu Thanh Nhàn may quần áo cho hai chị em Lục Mộc Tâm, biết cỡ quần áo của hai đứa, lập tức cắt vải may đồ.

Ngu Thanh Nhàn đã quen tay, đến hôm cuối tuần, cô không ngừng đẩy nhanh tốc độ may hai bộ quần áo.

Áo trong màu trắng, cổ áo và tay áo đều thêu hoa nhí màu hồng nhạt, váy là loại váy kẻ nửa thân.

Lúc trước Văn Thanh Yến đi học, thấy các bạn gái đều mặc như vậy, rất đẹp. Hôm sau, trời vừa sáng, bà Lục đã mang váy sang.

Bà Lục nhìn hai cô bé xinh đẹp, lại nghĩ chẳng mấy chốc hai đứa cháu sẽ cười tươi gọi mình là bà nội, nụ cười trên mặt bà càng thêm hiền hậu.

"Cảm ơn thím." Tay nghề may quần áo của Ngu Thanh Nhàn thật sự không được ổn lắm, cô may mấy bộ quần áo thường mặc đi học cho hai đứa trẻ, còn mấy bộ váy là cô làm dưới sự hướng dẫn của bà Lục.

"Khách sáo như vậy làm gì?" Bà Lục vui vẻ nói.

Bà về đến nhà, nhìn thấy Văn Thanh Yến đang nấu cơm trong bếp, giọng bà chợt đổi sang vẻ ghét bỏ:

"Thanh Nhàn muốn dẫn hai đứa con đi leo núi, nếu con không có việc gì thì đi theo đi, một phụ nữ như nó dẫn theo hai đứa trẻ nguy hiểm biết bao."

Văn Thanh Yến gật đầu, ăn sáng xong thì sang nhà hàng xóm báo cáo.

"Mẹ tôi bảo ba mẹ con muốn đi leo núi? Vừa vặn tôi cũng nhiều năm rồi không đi, tôi đưa ba mẹ con đi nhé?"

Văn Thanh Yến hỏi Ngu Thanh Nhàn.

"Vậy cùng nhau đi." Ngu Thanh Nhàn không quan tâm lắm.

Hai chị em Lục Mộc Tâm mặc váy mà bà Lục đưa sang. Lục Mộc Tâm đã mười bốn rồi, suy nghĩ cũng chín chắn hơn, cô bé đảo mắt thăm dò qua lại giữa Ngu Thanh Nhàn và Văn Thanh Yến, rồi kéo Lục Thủy Tâm ra ngoài nói thầm gì đó.

Trên đường đi leo núi sau đó, Lục Thủy Tâm thỉnh thoảng lại bảo Văn Thanh Yến làm việc này việc nọ, lúc thì bảo anh cầm nước, lúc lại bảo anh lấy hoa quả.

Lằng nhằng đến mức Ngu Thanh Nhàn nhìn còn phát phiền, vậy mà Văn Thanh Yến lại không hề tỏ ra sốt ruột.

Lục Mộc Tâm đi đến bên cạnh Ngu Thanh Nhàn, kéo tay cô nói:

"Mẹ ơi, mẹ với chú Văn đang để ý nhau à?"

Lục Mộc Tâm toét miệng cười, kéo tay Ngu Thanh Nhàn:

"Thầy Trần lớp con đang theo đuổi cô Tần, thầy ấy giống hệt như chú Văn, rất ân cần với cô Tần, sáng nào bọn con cũng thấy thầy ấy mang bữa sáng cho cô. Tiết cuối cùng trong buổi học sáng của chúng con là cô Tần dậy, thầy Trần sẽ mang cơm trưa cho cô ấy."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 86: Chương 86


Hơn nữa ánh mắt thầy Trần nhìn cô Tần cũng giống hệt ánh mắt chú Văn nhìn mẹ, nhưng câu này Lục Mộc Tâm không nói ra.

Cô Tần của hai chị em Lục Mộc Tâm dạy môn mĩ thuật, âm nhạc và toán học. Ngu Thanh Nhàng từng gặp hai lần, tuy cô ấy không phải người quá xinh đẹp, nhưng khí chất rất tốt, cả người tỏa ra phong độ của người trí thức, nói chuyện nhỏ nhẹ dịu dàng.

Ngu Thanh Nhàn rất thích cô ấy, lại nhớ đến dáng vẻ của thầy Trần, cảm thấy hai người cũng rất đẹp đôi.

"Mẹ ơi, con cảm thấy chú Văn là người rất tốt." Lục Mộc Tâm nhìn Lục Thủy Tâm đang vắt óc làm khó Văn Thanh Yến ở phía trước, nói.

Ngu Thanh Nhàn rất kinh ngạc, cô vẫn luôn cảm thấy nếu mình thực sự có đối tượng, Lục Mộc Tâm hẳn là sẽ phản cảm.

Trong trí nhớ của nguyên thân, năm Lục Mộc Tâm mười tuổi, có một người đến nhà họ Giang làm mối cho cô ấy, lúc đó Lục Mộc Tâm tỏ ra ghét bỏ, còn nổi giận với nguyên thân một trận.

Nguyên thân chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tái hôn, phản ứng của Lục Mộc Tâm hôm đó càng khiến cô ấy thêm kiên định suy nghĩ này.

Nếu Ngu Thanh Nhàn định tiến thêm một bước với Văn Thanh Yến, cô sẽ nói chuyện tử tế với Lục Mộc Tâm một lần.

Lục Mộc Tâm hiểu chuyện nằm ngoài dự liệu của Ngu Thanh Nhàn, không những vậy, thái độ của cô bé đối với Giang Bảo Quốc cũng khiến Ngu Thanh Nhàn phải nhìn lại với con mắt khác.

Tuy rằng Lục Mộc Tâm dễ mềm lòng, nhưng cô bé biết rõ phải trái đúng sai, đây là một điều rất tốt đối với một cô bé mười bốn tuổi. Nếu như Lục Mộc Tâm cứ mãi như thế, sau này cuộc sống sẽ không tệ.

Lục Mộc Tâm thấy được sự kinh ngạc trong mắt Ngu Thanh Nhàn, cô bé vừa cười vừa nói:

"Mẹ ơi, trước đây con còn nhỏ, cảm thấy nếu như mẹ tái giá, chắc chắn sẽ không cần con nữa. Bà nội hay bảo con ngoan ngoãn một chút, nếu không mẹ sẽ chạy mất không cần con nữa. Bây giờ thì khác rồi, con đã lớn, không còn nghĩ như vậy nữa, bởi vì con biết mẹ vẫn luôn yêu thương con."

"Hơn nữa chú Văn cũng rất tốt. Tuy chú ấy không hay nói nhiều, nhưng rất tốt với con và Thủy Tâm. Tuy rằng bà Lục không nói, nhưng con biết những thứ quà vặt, bánh kẹo mà bà mang cho chúng con đều là chú Văn mua về."

Lục Mộc Tâm nhớ có lần mình và em gái đứng ở cổng nói muốn ăn bánh trứng, lúc đó chú Văn đi ngang qua nghe thấy, chú không nói câu nào, nhưng hôm sau hai chị em tan học về nhà, bà Lục đã mang bánh trứng sang.

Ngu Thanh Nhàn ngẩn người, cô nghĩ nếu như hiện giờ nguyên thân ở đây, nếu như cô ấy nghe được những lời này, có lẽ sẽ rất mừng rỡ, cảm động.

Ngu Thanh Nhàn sờ đầu Lục Mộc Tâm:

"Bát tự còn chưa có nét nào đâu, con quan tâm làm gì? Chuyện của người lớn trẻ con bớt để ý, cứ ăn ngon mặc đẹp, vui vẻ trưởng thành là mẹ mừng lắm rồi."

Lục Mộc Tâm cọ đầu vào tay Ngu Thanh Nhàn, nhìn thân hình cao lớn, vai rộng chân dài của Văn Thanh Yến đằng trước, hình ảnh này giống hệt như những gì cô bé đã tưởng tượng về cha khi còn bé.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 87: Chương 87


Chỗ leo núi cách thôn Điền Dương hơi xa, đi bộ đến dưới chân núi đã là nửa tiếng sau.

Sau khi nói rõ tâm tư của mình cho Ngu Thanh Nhàn nghe, Lục Mộc Tâm cũng bắt đầu tham gia làm khó Văn Thanh Yến.

Văn Thanh Yến chưa bao giờ ở chung với trẻ con, lại càng không mấy khi tiếp xúc với cô bé tuổi choai choai. Đối diện với hai đứa trẻ chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấu đang cố tình làm khó mình, anh rất kiên trì, chỉ cần hai chị em muốn là sẽ đáp ứng.

Lúc đi ngang qua một cửa hàng bánh ven đường, anh mua mấy loại trẻ con thích ăn mang theo, sợ hai cô bé khát, lại xin chủ quán rót cho một chai nước đầy.

Ngu Thanh Nhàn chậm rãi đi ở cuối cùng, gọi hệ thống. Một lúc lâu sau, hệ thống mới đáp lại.

"Cô ấy có đang nhìn không?"

"Đang nhìn, cô ấy vừa khóc vừa cười." Hệ thống trả lời bằng âm thanh điện tử, không hề lên xuống chút nào.

Nó không hiểu tình cảm của con người, thậm chí cũng không rõ vì sao chỉ một vài lời nói đã khiến linh hồn này vừa khóc đến đau lòng, rồi lại vui mừng đến như vậy.

Nhìn thanh tiến trình trong không gian hệ thống mà chỉ nó mới có thể nhìn thấy, thanh tiến trình đó từ sáu mươi phần trăm đã tăng lên tám mươi phần trăm. Đây không phải là ký chủ đầu tiên của nó, nhưng lại là ký chủ có tốc độ tăng thanh tiến trình nhanh nhất.

Hơn nữa thao tác của ký chủ này cũng khiến người ta xem hết sức khó hiểu, vừa mới đến đã mang theo con tránh xa người chồng cặn bã, hoàn toàn khác những người thực hiện nhiệm vụ lúc trước.

Hơn nữa đây cũng không phải là lần đầu tiên có ký chủ đến thế giới nhiệm vụ này.

Sau khi các ký chủ trước đến thế giới nhiệm vụ này, hoặc là ở lại bên cạnh nam chính nữ, coi việc làm họ bực tức là nhiệm vụ của mình, sở thích lớn nhất cuộc đời chính là tận tụy làm cho họ ngột ngạt. Nam nữ chính càng căng thẳng, thì ký chủ của nó càng có động lực.

Hoặc là mượn việc ly hôn để làm đòn bẩy, tìm một công việc ở nông trường, phấn đấu sự nghiệp của bản thân, đợi thời cơ tới lại cho nam nữ chính một đòn chí mạng, đợi hai đứa con lớn lên, lại tìm cho hai cô bé một mối hôn nhân hạnh phúc mĩ mãn.

Còn có một kiểu ký chủ, giống như có một bệnh nặng gì đó, sau khi vứt bỏ nam nữ chính thì ch** n**c miếng với đàn ông, qua tay nhiều người đàn ông, hôm nay cùng với người này mờ ám, ngày mai ăn cơm với người kia, sống y như một cô gái hồng lâu, chỉ cần không khiến hai đứa trẻ kia c.h.ế.t đói thì mặc kệ không quan tâm.

Còn một loại ký chủ nữa thiếu chút nữa khiến hệ thống tự phát nổ, ký chủ đó rất ngu ngốc.

Sau khi chuyển kiếp tới, không biết bị chập mạch ở đâu, lại coi trọng chuyện kia với Giang Bảo Quốc, mặt dày mày dạn không chịu ly hôn, còn đòi cắt đứt với hai đứa con gái, còn không bằng Vương Văn Quân nữa chứ.

Lúc đó oán khí của nguyên thân tràn ngập trong không gian hệ thống, nếu không phải chỗ hệ thống chủ cho nó thời gian hồi tưởng vào lúc chỉ mình treo chuông, thì nó đã biến mất rồi.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 88: Chương 88


Ngu Thanh Nhàn là ký chủ cuối cùng mà nó bắt được, nếu như ký chủ này vẫn không thể hoàn thành được nhiệm vụ, thì nó sẽ bị trả về nơi sản xuất.

Sau khi chứng kiến các loại phụ nữ lạ lùng, hệ thống không ôm hi vọng quá nhiều với kí chủ, trả lời Ngu Thanh Nhàn xong là nó chạy mất.

Sau khi bắt được mấy ký chủ thất bại, không phải là nó không có thu hoạch, nó lưu khá nhiều thứ giống như là phim truyền hình này. Hôm nay có rượu hôm nay say, nhân lúc mình còn chưa bị tiêu hủy thì xem cho hết đi.

Nó mệt lắm rồi, cứ tùy tiện thôi, không sao cả.

Trong lòng hệ thống đầy tang thương.

Ngu Thanh Nhàn cũng không thèm để ý, dù sao hệ thống này vẫn luôn xuất quỷ nhập thần, chẳng có chút cảm giác tồn tại nào.

Tháng sáu ở phương Bắc còn chưa phải là lúc nóng nhất, đến chân núi, mặt trời mới vừa nhô lên.

Dưới chân núi có một tiệm cơm, khách đến leo núi khá nhiều, có người đã leo đến lưng chừng núi.

Mấy người Ngu Thanh Nhàn cũng đi dọc theo đường núi, hai chị em Lục Mộc Tâm lần đầu tiên được đi du ngoạn, đi rất nhanh, Ngu Thanh Nhàn và Văn Thanh Yến chậm rãi theo phía sau.

Đi một lúc, Lục Thủy Tâm chạy lại, nhét áo khoác của mình vào tay Văn Thanh Yến:

"Chú ơi, chú cầm áo cho cháu."

"Được." Văn Thanh Yến cầm lấy chiếc áo khoác treo lên tay.

Lục Thủy Tâm cười ha ha, lại đuổi theo Lục Mộc Tâm.

Văn Thanh Yến nói với Ngu Thanh Nhàn:

"Cô bé Thủy Tâm này tính tình rất tốt."

Văn Thanh Yến rất thích trẻ con, đặc biệt yêu thích Lục Thủy Tâm hoạt bát.

Lúc trước bà Lục thường hay mang đồ ăn vặt đến nhà Ngu Thanh Nhàn, phần lớn đều là Văn Thanh Yến mua.

Ngu Thanh Nhàn cười nói:

"Là một đứa nghịch ngợm hệt như khỉ."

"Nghịch ngợm chút cũng tốt, không bị bắt nạt."

Ngu Thanh Nhàn nhớ tới tính tình Lục Thủy Tâm, nghịch ngợm đanh đá, quả thực không ai dám bắt nạt cô bé.

Cô bé còn dám cãi tay đôi với đám phụ nữ nói linh tinh trong thôn.

Ngu Thanh Nhàn nói với ý cười trên môi:

"Đúng vậy."

Ngu Thanh Nhàn cũng rất yêu thích Lục Thủy Tâm.

Kiếp trước, sau khi nguyên thân chết, cuộc sống Lục Thủy Tâm ngày càng khó khăn, trong thôn càng ngày càng có nhiều người không vừa mắt cô, một vài tên du thủ du thực thậm chí còn mò vào nhà cô vào ban đêm.

Dưới gối đầu của Lục Thủy Tâm luôn giấu một con dao, sau khi cô c.h.é.m một tên du thủ du thực, cuộc sống trong làng của cô càng thêm khổ sở, người qua lại với nhà cô càng ít, cô chỉ thui thủi một mình.

Sau khi cải cách mở cửa, cô biết ra ngoài không cần phải xin giấy giới thiệu nữa, bèn lập tức rời khỏi thôn làng nhỏ đó, cho đến khi qua đời, cô cũng không bao giờ quay về đó thêm lần nào, cả đời tự mình cố gắng.

Hai người không trò chuyện về con trẻ nữa, Văn Thanh Yến nói đến chuyện mình đi bộ đội, tham gia chiến tranh cho Ngu Thanh Nhàn nghe.

Đây là lĩnh vực mà Ngu Thanh Nhàn chưa từng được tiếp xúc. Ở Tu Chân Giới không chia lĩnh vực quốc gia, những đứa trẻ lớn lên ở tông môn như cô cùng lắm là được dạy phải chiến đấu vì tông môn.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 89: Chương 89


Ngu Thanh Nhàn nghe rất chăm chú, theo lời kể của Văn Thanh Yến, cô dường như nhìn thấy từng sinh mạng đang hiện ra trước mắt mình.

Giọng Văn Thanh Yến càng ngày càng nhỏ lại, đề tài cũng theo đó trở nên nặng nề hơn.

Ngu Thanh Nhàn hỏi Văn Thanh Yến:

"Anh có hối hận khi tham gia quân ngũ không?"

Văn Thanh Yến lắc đầu:

"Không hối hận, làm sao lại hối hận chứ? Quốc gia, có quốc rồi mới có gia, hơn nữa bọn phát-xít không phải là người, vô cùng tàn nhẫn, nếu để bọn chúng xâm lược thành công, cuộc sống của nhân dân cả nước không khác gì địa ngục."

"Lúc tổ quốc nguy nan, mỗi người dân đều phải có trách nhiệm, chân trời phiêu bạt, ta không nhà." Sau lần đầu tiên đọc được câu nói này, Văn Thanh Yến đã coi nó thành niềm tin bất diệt.

Lúc chiến tranh, câu cuối cùng trong di thư anh mang theo bên người cũng là câu nói này, vì đất nước mà chiến đấu, anh chưa bao giờ hối hận.

Anh chỉ buồn phiền vì mình quá nhỏ bé, không thể làm được quá nhiều cho tổ quốc.

Nhưng không sao cả, anh còn có vô số đồng chí, vô số đồng bào.

Họ giống như mỗi hạt cát nhỏ bé, nhưng khi họ cùng chung một lòng tin, tập hợp lại với nhau thì sẽ trở thành sa mạc rộng lớn, không ai có thể lay động được.

Giây phút đó, ánh mắt Văn Thanh Yến sáng như sao.

Giờ phút này, Ngu Thanh Nhàn có nhận thức nhiều hơn đối với người đàn ông này, cũng như cuộc sống của quân nhân và chiến tranh.

Văn Thanh Yến còn tiếp tục nói, Ngu Thanh Nhàn cũng thêm phần sùng kính quân nhân của quốc gia này.

Cô càng nghe càng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, chưa từng có cảm giác này khi ở Thanh Vân Giới.

Thục Sơn Tông là nhà của cô, cô đương nhiên yêu thương tông môn của mình, yêu thương đồng môn của mình, nhưng đây giống một loại trách nhiệm được gánh trên lưng từ nhỏ.

Ngoại trừ đệ tử của cha cô và sư huynh muội đồng môn thì cô không quen biết ai cả. Họ có thể kề vai chiến đấu, cũng có thể tin tưởng lẫn nhau, nhưng tình huống vô số người cùng nhau nỗ lực vì một mục tiêu như Văn Thanh Yến kể cô chưa bao giờ gặp được.

Núi không cao lắm, chẳng mấy chốc họ đã leo lên đến đỉnh. Trên đỉnh núi có một chòi nghỉ mát hình bát giác được xây dựng từ thời cổ xưa, lúc họ đi lên đã có rất nhiều người ở đấy.

Họ có người ngồi trong đình nghỉ mát, có người ngồi trên chiếu bên ngoài, họ đều đang nói chuyện, dù có quen hay không cũng có thể nói dăm ba câu.

Có một vài thanh niên tìm nơi phong cảnh đẹp, dựng khung vẽ vẽ tranh, cảnh sắc phía xa xa dần dần thành hình dưới ngồi bút của họ.

Không biết Lục Mộc Tâm đã đến phía sau lưng họ từ bao giờ, nhìn rất nhập tâm, chưa bao giờ thấy cô bé chăm chú như vậy.

Lục Thủy Tâm theo người mới quen chạy khắp nơi.

Ngu Thanh Nhàn và Văn Thanh Yến tìm một nơi đứng nói chuyện.

Ánh mắt Ngu Thanh Nhàn đảo qua hai đứa con gái.

Lục Thủy Tâm nhìn thấy họ, chạy tới đòi nước uống, Lục Mộc Tâm nhìn đám thanh niên vẽ xong bức tranh mới đi tới.

Văn Thanh Yến nhìn cô bé hỏi:

"Mộc Tâm, cháu thích vẽ à?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 90: Chương 90


Ánh mắt Lục Mộc Tâm tỉnh thoảng vẫn còn nhìn về phía đám thanh niên kia, nghe vậy thì cô bé quay lại liếc nhìn Văn Thanh Yến rồi lại nhìn Ngu Thanh Nhàn.

"Con có thích không?" Ngu Thanh Nhàn hỏi cô bằng giọng dịu dàng.

"Thích ạ." Lục Mộc Tâm lớn như vậy, đây là lần đầu tiên cô bày tỏ sở thích của mình với người khác.

"Được, vậy mẹ cho con đi học vẽ." Với điều kiện kinh tế của họ, không phải là không học nổi.

"Vậy thì tốt quá, vợ của đồng đội tôi là cô giáo trường cao đẳng mĩ thuật ở Cáp Thị, cô ấy có chút danh tiếng trong giới mỹ thuật. Hai hôm nữa tôi rảnh sẽ dẫn Mộc Tâm đến gặp cô ấy. Nếu có thể nhận cô ấy làm thầy là tốt nhất, nếu không thì để cô ấy đề cử cho Mộc Tâm một vài thứ cần dùng trong học vẽ." Văn Thanh Yến lập tức nói.

Ngu Thanh Nhàn liền nói chuyện với anh về cô giáo dạy mỹ thuật kia:

"Hai đứa nó sắp thi, đợi thi xong rồi đi."

"Được, ngày mai đi làm, tôi sẽ nói trước với đồng đội."

Lục Mộc Tâm cầm chai nước, cười vô cùng rạng rỡ, hai mắt sáng lấp lánh.

Bầu trời trên đỉnh đầu xanh ngắt, mây trôi qua trắng ngần, phong cảnh đỉnh núi vừa nên thơ vừa mát mẻ, ánh mặt trời rực rỡ, bên tai là mẹ đang hỏi những tri thức mà cô bé muốn học.

Cuộc sống thế này đẹp biết bao.

Không có việc nhà chồng chất như núi, không có tiếng chửi bới ngày đêm không ngừng nghỉ, cũng không có những ánh mắt kỳ dị theo như hình với bóng.

Thật sự hy vọng cuộc sống cứ tiếp tục như thế này...

Giang Bảo Quốc bị đánh một trận, cuối cùng cũng yên, không dám lượn lờ trước mặt Ngu Thanh Nhàn nữa.

Thời gian trôi như thoi đưa, thoáng cái đã đến tháng bảy, Lục Mộc Tâm và Lục Thủy Tâm phải thi.

Hai cô bé biết được tầm quan trọng của việc đi học hơn bất cứ ai, chỉ cần có thời gian là hai chị em sẽ tập trung vào ôn tập.

Căn bản của hai chị em không ổn lắm, cho nên không biết từ lúc nào Văn Thanh Yến đã trở thành giáo viên phụ đạo của hai chị em.

Vừa vặn Văn Thanh Yến cũng bận rộn công việc xong, rất rảnh rỗi, vô cùng tình nguyện làm việc ấy. Thời gian này, anh thường xuyên ở chung với Ngu Thanh Nhàn.

Chẳng mấy chốc đã đến ngày thi, hôm nay Ngu Thanh Nhàn dậy rất sớm, cô nhóm lửa đun nước, bà Lục thì mang một chậu bánh quẩy tới.

Bà ngồi trước bếp giúp Ngu Thanh Nhàn nhóm lửa:

"Lúc trước Thanh Yến đi học, cứ đến kỳ thi là bảo thím rán bánh quẩy cho nó, nói ăn một cái bánh quẩy và hai quả trứng gà là có thể được một trăm điểm. Nhưng những thứ này nó lại ăn không đủ no, cho nó thêm bát cháo lại bảo sẽ phải đi vệ sinh nhiều, không tiện. Lúc đó thím lại bảo nó ăn bát mì khô."

"Trời còn chưa sáng đã phải bận đi làm, đợi nó ăn xong đi học là vừa kịp chuyến, rất giày vò người ta, nhưng nhìn nó cầm thành tích về, thím lại cảm thấy bao nhiêu khổ cực cũng đáng giá."

Ngu Thanh Nhàn rất tò mò với cuộc sống lúc đó của Văn Thanh Yến:

"Thành tích của anh ấy tốt vậy à?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 91: Chương 91


"Còn không phải sao? Lúc đó nó là sinh viên trường Demar Cáp Thị chúng ta, nếu không vào thời buổi loạn lạc, hiện giờ nó đã là một học giả rồi." Bà Lục có chút tiếc nuối: "Ông nội cháu ấy, là tú tài triều Thanh, lúc còn sống ông tiếc nuối nhất là không thi đỗ cử nhân. Hôm Thanh Yến thi đậu trường Demar, ông ấy còn vui vẻ uống thêm mấy chén rượu."

Trường Demar là trường do người Anh mở, sau đó gặp phải chiến tranh loạn lạc, các giáo viên dẫn theo học sinh đi kháng Nhật, các giáo viên người Anh thì về nước.

Văn Thanh Yến theo chân giáo viên gia nhập quân đội, trường của họ có hai trăm giáo viên và học sinh ra trận, hiện giờ mười chỉ còn một.

"Có điều bây giờ cũng không tệ, chiến tích của nó như vậy là đủ rồi, hai tháng trước chú của cháu còn nói Thanh Yến thành tài như thế, ông ấy hai năm mươi xuống đất, cũng mang mặt đi gặp liệt tổ liệt tông rồi."

Ngu Thanh Nhàn hiểu được suy nghĩ của ông Văn và bà Lục. Thế gia trong giới người phàm rất nhiều quy củ, con cháu nông thôn bình thường nếu muốn trở nên nổi bật, ngoại trừ được các đại môn phái của Tu Chân Giới lựa chọn ra, thì chỉ còn con đường là học hành.

Hai người bận rộn trong phòng bếp, hai chị em Lục Mộc Tâm cũng thức dậy, đầu tiên là chào hỏi bà Lục, sau đó mới đi rửa mặt, đợi hai chị em rửa mặt xong thì mì cũng làm xong rồi.

Mì trứng gà cà chua, bất kể là màu sắc hay mùi vị đều tuyệt hảo. Ngu Thanh Nhàn bảo Lục Mộc Tâm gọi hai cha con ông Văn tới ăn cơm.

Hai cha con ông Văn cũng không từ chối.

Hơn nửa tháng nay, hai nhà ăn cơm chung thế này rất nhiều lần rồi.

Đối với chuyện của Ngu Thanh Nhàn và Văn Thanh Yến, hai nhà đều biết rõ trong lòng, nhưng không ai nói ra cả.

Ăn cơm xong, bà Lục ở lại dọn dẹp, Ngu Thanh Nhàn dẫn hai đứa trẻ đến trường, Văn Thanh Yến cũng đi bên cạnh.

Thành tích hiện giờ của Lục Mộc Tâm và Lục Thủy Tâm đều không tệ, hai đứa trẻ không hề lo lắng.

Dọc đường đi Lục Thủy Tâm còn quấn lấy Văn Thanh Yến nói chuyện ríu rít không ngừng, cô bé thích nghe kể chuyện, Văn Thanh Yến lại có trí thức uyên bác, kể chuyện hay hơn chú Lương Bình rất nhiều.

Lần này anh kể chuyện "Võ Tòng đánh hổ", kể đến cuối cùng, ngay cả Ngu Thanh Nhàn cũng bị câu chuyện của anh thu hút.

Kể một đường từ nhà đến trường học, Văn Thanh Yến nói với hai chị em Lục Mộc Tâm:

"Lần này nếu các cháu thi tốt, có thể lên trung học Tây Thành, thì chú sẽ thưởng cho các cháu một quyển truyện tranh Tây Du Ký."

Trường cấp hai Tây Thành là trường tốt nhất ở khu Tây Thành Cáp Thị, Văn Thanh Yến lúc trước đã học ở đây.

Hai chị em Lục Mộc Tâm chưa bao giờ có một món đồ như vậy, nhất thời hào hứng:

"Thật không ạ, chú Văn?"

"Thật, đã có lúc nào chú lừa hai cháu chưa?" Văn Thanh Yến hứa hẹn.

Lục Thủy Tâm vui mừng kêu lên thành tiếng:

"Chú Văn, chú mau chuẩn bị truyện tranh đi."

Nói vậy chứng tỏ cô bé rất tự tin với việc thi đỗ vào trường trung học Tây Thành.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 92: Chương 92


"Được, không thành vấn đề, vỗ tay để thề nào."

Văn Thanh Yến lần lượt vỗ tay với hai chị em, hai chị em đều rất thích thú.

Lúc này có mấy bạn học cùng trường gọi hai cô bé, chúng tạm biệt hai người lớn rồi chạy đi.

Chỉ còn lại Ngu Thanh Nhàn và Văn Thanh Yến.

Hôm nay Văn Thanh Yến xin nghỉ, không cần đi làm.

Anh nhìn về phía Ngu Thanh Nhàn, suy nghĩ một chút rồi nói:

"Nghe nói rạp chiếu phim đang chiếu một bộ phim mới, có muốn cùng nhau đi xem không?"

Hai người đã mờ ám một thời gian dài như vậy, Ngu Thanh Nhàn cảm thấy quan hệ của hai người cũng nên tiến triển thêm một bước, bèn gật đầu đáp:

"Được."

Rạp chiếu phim mở ở cạnh tòa nhà bách hóa tổng hợp, họ đi về phía đấy.

Cửa rạp chiếu phim có bán hạt dưa, Văn Thanh Yến nhớ đồng đội từng nhắc tới, cho nên đi đến mua một cốc, sợ lát nữa khát nước, anh lại vào tòa nhà bách hóa bên cạnh mua hai chai nước ngọt.

Nước ngọt đựng trong chai thủy tinh, vừa mới lấy từ trong thùng ra vẫn còn mang theo hơi nước, uống một hớp cảm thấy lạnh đến tận tim.

Giờ này không mấy ai đến xem phim, Ngu Thanh Nhàn và Văn Thanh Yến ăn ý ngồi phía sau, không lâu sau bộ phim bắt đầu chiếu.

Ngu Thanh Nhàn chưa bao giờ xem phim điện ảnh, cô xem rất nhập tâm, còn vừa xem vừa cắn hạt dưa, vỏ hạt dưa để vào trong tờ báo được cuốn thành hình cái phễu.

Bộ phim rất đặc sắc, nhưng nửa đoạn sau không ai có tâm tư xem tiếp, bởi vì chẳng biết từ lúc nào Văn Thanh Yến đã cầm tay Ngu Thanh Nhàn.

Xúc cảm tay của đàn ông và tay của phụ nữ hoàn toàn khác nhau. Đó là cảm giác thô ráp, ấm áp, to lớn. Tim Ngu Thanh Nhàn lập tức đập rất nhanh, đây là cảm giác cô chưa từng trải qua.

Vành tai Văn Thanh Yến bất tri bất giác đỏ ửng lên, nụ cười trên mặt còn lớn hơn cả nhân vật trong phim, trong lòng anh vô cùng vui vẻ, giống như một khắc sau nỗi vui vẻ này sẽ phá lồng n.g.ự.c chui ra.

Đến khi nhạc kết thúc phim vang lên, các đồng chí khác trong rạp chiếu phim đứng dậy rời khỏi, người ngoài đều đi hết sạch, nhưng Văn Thanh Yến không có dấu hiệu định đứng lên ra về.

Ngu Thanh Nhàn liếc nhìn ánh đèn trên màn hình, Văn Thanh Yến vẫn còn đang cười ngây ngô.

Cô cũng mỉm cười lắc lắc bàn tay đang được cầm lấy:

"Hết phim rồi, đi thôi."

Văn Thanh Yến như người vừa tỉnh lại từ trong giấc mộng:

"A, đi thôi."

Lúc ra khỏi rạp chiếu phim, hai bàn tay vẫn chưa tách nhau ra, mà bất giác đổi thành mười ngón tay đan chặt.

Thời gian còn sớm, bởi vì chưa đến giờ ăn cơm, bên ngoài trời cũng bắt đầu nắng lên, Văn Thanh Yến đi sang phía bên cạnh Ngu Thanh Nhàn, che nắng cho cô:

"Chúng ta đi vào dạo cửa hàng bách hóa đi.

Ngu Thanh Nhàn cũng đang có ý đó:

"Đi thôi."

Hai người đi vào tòa nhà bách hóa, tầng một là cửa hàng bách hóa tổng hợp, liếc mắt nhìn toàn là đồ dùng hằng ngày. Lúc này vẫn chưa thể tự chọn hàng hóa, đằng sau từng dãy quầy hàng là giá để hàng, hàng hóa đều được bày ngay ngắn trên kệ trưng bày.

"Đồng chí, xem kem dưỡng da đi."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 93: Chương 93


Người bán hàng đằng sau quầy hàng xoay người lại lấy mấy lọ thuỷ tinh có mẫu mã khác nhau từ trên kệ xuống, nhiệt tình giới thiệu:

"Hai đồng chí, đây là loại kem dưỡng da thịnh hành nhất bây giờ, đây là hãng Hữu Nghị, đây là hãng Nhã Sương, Nhã Sương tốt hơn Hữu Nghị một chút, giá cũng đắt hơn một chút."

"Lấy bốn lọ Nhã Sương." Văn Thanh Yến không hỏi bao nhiêu tiền, đã trực tiếp nói.

Người bán hàng vui vẻ ra mặt, lập tức đi lấy hàng.

Ngu Thanh Nhàn nhỏ giọng hỏi: "Mua nhiều như vậy làm gì?"

"Mẹ một lọ, em một lọ, hai chị em Mộc Tâm mỗi đứa một lọ, vừa đủ." Từ lúc cầm tay đến giờ, nụ cười trên mặt Văn Thanh Yến chưa từng biến mất.

Ngu Thanh Nhàn không ngăn cản Văn Thanh Yến. Theo cô thấy đàn ông theo đuổi phụ nữ, tặng ít đồ là chuyện hết sức bình thường, giống như năm đó cha cô theo đuổi mẹ cô, đã tặng không biết bao nhiêu thiên tài địa bảo.

Từ nhỏ mẹ cô đã dạy cô, một người đàn ông tặng đồ cho mình, nếu anh ta không có ý gì thì không được nhận, nếu anh ta có ý gì, nhận quà rồi thì phải đáp lễ, có qua có lại tình cảm sẽ bền hơn.

Nếu chỉ có một phương nỗ lực bỏ ra, như vậy bất kể tình cảm sâu nặng đến mức nào, sớm muộn gì cũng có ngày bất mãn.

Ngu Thanh Nhàn vẫn luôn nhớ rất rõ những lời này.

Có điều từ trước đến nay cô chưa từng tặng quà cho người đàn ông có ý với mình, không khỏi lúng túng.

Muốn tặng quà đáp lễ cũng không thể nhất thời nóng lòng, cô còn phải từ từ xem thêm đã.

Văn Thanh Yến trả tiền, hai người tiếp tục đi dạo, rốt cuộc Ngu Thanh Nhàn cũng tìm được thứ mình muốn tặng cho Văn Thanh Yến:

Một chiếc ví tiền.

Chiếc ví bằng da bò, màu vải kaki, rất mềm mại. Tuy giá không rẻ, nhưng Ngu Thanh Nhàn trả tiền rất sảng khoái.

Sau khi nhận được ví tiền, Văn Thanh Yến lập tức đổi ví tiền cũ của mình.

Rảnh rỗi đi dạo thêm một vòng đã đến trưa, Văn Thanh Yến và Ngu Thanh Nhàn đi đón hai chị em Lục Mộc Tâm sau đó ăn cơm ở bên ngoài, để hai đứa trẻ nghỉ ngơi một hồi, đến giờ lại đưa chúng đến trường thi.

Sau đó Văn Thanh Yến và Ngu Thanh Nhàn tiếp tục dạo phố.

Mục đích chủ yếu của Ngu Thanh Nhàn là đi xem xe đạp.

"Hai chị em Mộc Tâm sắp lên cấp hai rồi, trường cấp hai ở xa nhà, có xe đạp sẽ tiện hơn nhiều." Ngu Thanh Nhàn nói.

Văn Thanh Yến gật đầu:

"Tôi có một đồng đội xuất ngũ về bán xe đạp, để tôi dẫn em đi xem."

Văn Thanh Yến dẫn Ngu Thanh Nhàn đến nhà đồng đội cũ, hôm nay vừa vặn đồng đội của anh cũng đang ở trong cửa hàng, vừa nhìn thấy ở Văn Thanh Yến, anh ấy vô cùng vui mừng, lập tức đi ra đón:

"Trại trưởng, sao hôm nay anh lại rảnh rỗi tới đây?"

"Đến đây mua xe đạp cho hai đứa trẻ trong nhà, hai đứa con gái." Anh nắm tay lại đưa lên môi hắng giọng một tiếng: "Đây là chị dâu của cậu."

Trương Phong sửng sốt, lúc anh ấy tham gia quân ngũ, là quân dưới trướng Văn Thanh Yến, Văn Thanh Yến có kết hôn hay không anh ấy còn không biết sao.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 94: Chương 94


Có điều Trương Phong rất tinh tế, vừa nhìn thấy dáng vẻ kia của trại trưởng nhà mình, lập tức quay sang mỉm cười chào hỏi Ngu Thanh Nhàn:

"Chị dâu, chào chị."

Anh ấy vội vàng giới thiệu xe đạp trong tiệm:

"Gần đây trong tiệm mới về hai chiếc xe đạp nữ, còn chưa bán ở Cáp Thị đâu. Xe này em định để lại cho em gái và vợ, nếu trại trưởng đã đến thì để lại cho anh hai chiếc xe này."

"Đây là xe cậu để dành cho người nhà, nhường cho tôi là thế nào chứ? Chúng tôi sẽ mua hai chiếc khác."

"Đợt sau hai tháng nữa sẽ về, hơn nữa nhà chúng em bán cái này, vợ và em gái em không thiếu xe đạp để đi, trại trưởng, anh đừng từ chối. Năm đó anh mạo hiểm tính mạng cứu em từ trận địa trở về, nếu không có anh, lão Trương em đã sớm c.h.ế.t rồi, hai chiếc xe này tính là gì? Em gái và vợ em cũng không phải người không hiểu chuyện, họ đợi đợt sau cũng được."

Nói đến nước này, không nhận cũng kỳ cục. Văn Thanh Yến trả tiền, Trương Phong sống c.h.ế.t không nhận, hai người đùn đẩy một lúc lâu, cuối cùng Trương Phong đành lấy giá gốc.

Trả tiền xong, hai người đạp xe trở về.

Lúc quay về, Văn Thanh Yến và Ngu Thanh Nhàn đi ngang qua cổng khu nhà ở thuộc xưởng dệt, Vương Văn Quân và Giang Bảo Quốc trùng hợp một trước một sau đi ra.

Sắc mặt Vương Văn Quân sầm xuống, vẻ mặt Giang Bảo Quốc cũng không tốt hơn là bao.

Hai người vừa ngẩng đầu liền thấy Ngu Thanh Nhàn và Văn Thanh Yến đang vừa đạp xe vừa cười nói đi ngang qua đối diện.

Giang Bảo Quốc chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, anh ta vội vàng đuổi theo hai người:

"Lục Thanh Nhàn, anh ta là ai?"

Giang Bảo Quốc đột nhiên xông ra khiến Ngu Thanh Nhàn giật b.ắ.n người. Đợi khi nghe rõ những gì anh ta nói, cùng với thấy được sự phẫn nộ trong mắt anh ta, Ngu Thanh Nhàn giận dữ đến nỗi phải bật cười.

“Thì liên quan gì đến anh?”

Giang Bảo Quốc trừng mắt nhìn chằm chằm vào Văn Thanh Yến, gằn giọng: “Sao lại không liên quan đến tôi? Cô định kiếm một gã bố dượng cho con gái tôi mà tôi còn không được xen vào chắc?”

Giang Bảo Quốc càng nghĩ càng tức tối.

Anh ta và Lục Thanh Nhàn đã ly hôn, điều này anh ta vẫn nhớ, đồng thời nhận thức rõ ràng sự thực này hơn ai hết.

Nhưng trong lòng anh ta, người phụ nữ Lục Thanh Nhàn này, bất luận lúc nào và ra sao, đều thuộc về anh ta, anh ta có thể lấy vợ sinh con, nhưng Lục Thanh Nhàn thì không được phép, cô ta sống là người của Giang Bảo Quốc này, c.h.ế.t cũng phải là ma của anh ta.

Trước đây anh ta vốn chẳng có cảm giác gì với chuyện này, đối với anh ta, Lục Thanh Nhàn đã già rồi, vừa không có tuổi trẻ lại không có nhan sắc, còn đèo bòng hai đứa con gái, một người đàn bà mang nhiều gánh nặng như thế, có gã đàn ông có điều kiện tốt nào thèm để mắt?

Để ý đến cô may ra chỉ có mấy thằng ế vợ lêu lổng vô công rỗi nghề và trắng tay, đã từng làm vợ một người như anh ta, Lục Thanh Nhàn sao có thể để ý hạng người đó?
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 95: Chương 95


Dù anh ta cũng biết người phụ nữ đứng trước mặt mình đây đã không còn giống như người vợ trước của mình, nhưng ấn tượng cố hữu ăn sâu vào tiềm thức rất khó lòng thay đổi trong một sớm một chiều.

Giang Bảo Quốc nhìn Văn Thanh Yến, ngoại hình gã này không hề kém mình, thậm chí còn cao hơn mình một cái đầu!

Gã này mù rồi sao? Lục Thanh Nhàn chỉ là một người đàn bà đã từng ly hôn.

Giang Bảo Quốc lại nhìn về phía Ngu Thanh Nhàn, ánh mắt chất đầy oán hận như thể vừa bắt quả tang vợ ngoại tình.

Ngu Thanh Nhàn đã cảm thấy ghê tởm muốn c.h.ế.t rồi.

“Tôi nể mặt anh một lần nên anh được nước lấn tới đúng không? Vết thương lần trước đang lên da non nên lại ngứa da à?”

Ngu Thanh Nhàn đưa xe đạp cho Văn Thanh Yến giữ giùm rồi nói tiếp:

“Lại còn muốn kiếm bố dượng phải thông qua anh trước, tôi đã từng bảo mặt anh to như cái đấu, lúc nào cũng thấy mình quan trọng, đã lâu không gặp lại, cái mặt anh giờ lại bành trướng nữa rồi, đấu cũng không chứa nổi mặt anh đâu.”

Ngu Thanh Nhàn vừa nói vừa bước lên trước.

Giang Bảo Quốc nhớ đến lần trước bị cô đánh nhừ tử, đau hơn nửa tháng trời mới đỡ, bèn sợ hãi lùi lại. Bộ dạng nhát c.h.ế.t của anh ta khiến Ngu Thanh Nhàn trợn trắng mắt, đánh loại người này chỉ tổ bẩn tay mình.

Trước cổng khu tập thể xưởng dệt tấp nập người qua lại, trong đó có không ít người nhận ra Giang Bảo Quốc.

Cha mẹ Vương Văn Quân không thiếu dịp khoe ông con rể phó đoàn trưởng này với người trong xưởng.

Những người đố kỵ và chướng mắt nhà họ Vương không phải ít, bây giờ thấy anh con rể phó đoàn trưởng nhà họ Vương đang chặn đường một người phụ nữ, mọi người lập tức nổi cơn tò mò, nghe thấy Giang Bảo Quốc nói câu kia, đám phụ nữ thạo buôn chuyện lập tức sáng rực mắt lên.

Ngu Thanh Nhàn mới nói với Giang Bảo Quốc được mấy câu, cha mẹ Vương Văn Quân ở nhà đã biết việc này.

Cha Vương Văn Quân thường ngày rất sĩ diện, hôm nay anh con rể khiến ông ta hãnh diện nhất lại tới tận cổng khu tập thể xưởng để dây dưa với vợ cũ, thật chẳng khác nào lột thể diện của ông ta xuống đất mà dẫm đạp.

Mẹ Vương Văn Quân cũng không thể ngồi yên được nữa, vội vã đứng lên đi ra ngoài.

Đây là lần đầu tiên Văn Thanh Yến đối mặt với Giang Bảo Quốc.

Anh đưa mắt nhìn Giang Bảo Quốc từ trên xuống dưới một lượt, âm thầm so sánh hai bên, rồi cho ra nhận xét, từ ngoại hình đến năng lực mình đều đứng trên Giang Bảo Quốc, tâm tình lập tức vui vẻ lên.

Thấy anh ta vẫn cứ phẫn nộ nhìn chằm chằm vào mình và Ngu Thanh Nhàn, anh còn gật đầu với gã chồng trước của cô: “Anh Giang Bảo Quốc phải không nhỉ? Xin chào, tôi là Văn Thanh Yến, là hàng xóm của Thanh Nhàn, có thời gian thì qua nhà ngồi chơi.”

“Thanh Nhàn, chúng ta đi thôi. Mộc Tâm và Thủy Tâm chắc cũng sắp thi xong rồi, chẳng phải chúng ta đã hứa tối nay sẽ hầm xương sườn cho bọn nhỏ ăn hay sao?”

Ngu Thanh Nhàn gật đầu với Văn Thanh Yến, trong những tình huống thế này, cô vẫn rất nể mặt anh.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 96: Chương 96


Cô quay sang liếc nhìn Vương Văn Quân đang đứng sau lưng họ: “Đồng chí Vương, sau này mong cô hãy xích chó nhà mình lại, lần sau nếu còn để xổng ra sủa lung tung thì chớ trách người ta không nể mặt nhé.”

Nói xong, cô cùng Văn Thanh Yến rời khỏi đó.

Vương Văn Quân đã tái xanh mặt mày, tình cảm giữa cô ta và Giang Bảo Quốc trước nay vẫn không được ổn, lần này trở về là để mừng thọ năm mươi của mẹ cô ta.

Giang Bảo Quốc đã đưa hết tiền cho vợ trước, còn hỏi vay người quen khá nhiều.

Trong thời gian này, Giang Bảo Quốc vừa lĩnh lương liền trả nợ, hơn nữa, trong nhà còn có một bà già nằm liệt giường, chi phí sinh hoạt hàng ngày của gia đình họ tăng vọt.

Những tháng ngày sống vô tư vô lự và phóng khoáng hết mình đã một đi không trở lại.

Lại thêm một điều rằng cả gia đình Vương Văn Quân trước nay đều luôn muốn khoe khoang, Giang Bảo Quốc có cái chức phó đoàn trưởng suông đã giúp họ có đủ vốn liếng ngẩng đầu với bên ngoài.

Nhưng bên trong, Giang Bảo Quốc chưa từng đóng góp bất cứ thứ gì mang tính thực tiễn.

Những thứ xa xỉ mà nhà họ ra sức tưởng tượng trước nay chưa từng thấy một món, thậm chí sinh hoạt còn kém hơn cả hồi chưa kết hôn.

Vừa rồi, ngay trên bàn ăn, mẹ Vương Văn Quân đã châm chọc chế giễu Giang Bảo Quốc từ đầu đến chân một lượt.

Chị cả trước nay luôn không hợp tính với Vương Văn Quân cũng trào phúng cô đủ điều, cho nên tâm tình của cả hai đều rất không vui.

Lúc này, tâm trạng Vương Văn Quân càng xấu đi, cô ta nhìn quanh một lượt, thấy rõ vẻ hào hứng hóng chuyện của đám người đang vây quanh đây, lòng càng thêm uất nghẹn khó chịu.

Giang Bảo Quốc đứng sững sờ ở đó, không biết đang nghĩ gì, đột nhiên sắc mặt trở nên hốt hoảng.

Văn Thanh Yến – cái tên này đặt ở nơi khác thì thật bình thường, nhưng ở trong hệ thống quân chính Cáp Thị, tên này không ai không biết, không ai không hiểu ý nghĩa của nó.

Có người nói, người đàn ông này từng là người trong quân khu Quảng Đông, đặc biệt nổi danh ở đó, sau khi nước Trung Hoa thành lập, anh ta xin chuyển nghề, bên Cáp Thị phải gửi vô số đơn đề nghị mới có thể đưa được anh ta từ quân khu Quảng Đông về đó.

Tuổi còn trẻ đã lên chức phó cục trưởng bộ phận vũ trang, quyền lực cực lớn, chỉ chờ tầm hai năm nữa, khi ông cục trưởng già đương nhiệm về hưu, Văn Thanh Yến nhất định có thể thăng nhiệm cục trưởng.

Hiện tại bọn họ đã không còn trong biên chế quân đội nhưng rốt cuộc cũng được cái danh chiến sĩ quân đội khai hoang, có rất nhiều trang bị phải dựa vào cục vũ trang bên này, chí ít là mấy năm nay sẽ luôn như vậy.

Dã tâm của Giang Bảo Quốc tuyệt đối không chỉ dừng lại ở đây, anh ta còn muốn thăng chức, muốn lên đoàn trưởng, làm lữ trưởng, nếu có khả năng, anh ta thậm chí còn mơ đến cái ghế sư trưởng.

Mà muốn lên càng cao, càng lớn mạnh hơn nữa, nhất định phải tạo dựng được mối quan hệ tốt đẹp với cục vũ trang, ngay cả lữ trưởng của bọn họ còn phải lựa lời nói khéo, thậm chí là nịnh nọt trước mặt cục trưởng cục vũ trang, ấy vậy mà anh ta vừa chạm mặt Văn Thanh Yến đã gây mất lòng người ta rồi.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 97: Chương 97


Cơ mặt Giang Bảo Quốc từ từ vặn vẹo méo mó hẳn đi.

Một anh hùng nổi tiếng cỡ đó, một người đàn ông với tương lai đầy hứa hẹn, muốn cưới dạng người gì làm vợ mà không được?

Sao lại để mắt tới một người đàn bà tầm thường từng bị anh ta đá đi như Ngu Thanh Nhàn cơ chứ?

Mẹ Vương Văn Quân thấy Giang Bảo Quốc như vậy, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng về nhà.

Giang Bảo Quốc cũng không biết mình đã quay về nông trường như thế nào nữa.

Khi đến cổng khu nhà tập thể, anh ta chạm mặt Phùng Cương.

Phùng Cương đang cầm một cặp lồng đựng bánh ngô, tay kia bưng đĩa cải trắng.

Giang Bảo Quốc nghĩ đến những ý tưởng bí ẩn của mình, vội thu hồi vẻ uể oải trên mặt, cố trưng ra khuôn mặt tươi cười, chào hỏi: “Đoàn trưởng Phùng, anh tới phòng ăn tập thể lấy cơm đấy à?”

Phùng Cương có tướng mạo bình thường, hơi lùn hơn Giang Bảo Quốc một chút, chiều cao chưa tới 1m7.

Trước đây ông ta từng cùng chung phòng với Giang Bảo Quốc, về sau hai người phân phòng riêng, nhưng quan hệ giữa hai bên vẫn rất tốt, hoặc có thể nói là, quan hệ của ông ta với bất kỳ ai cũng đều rất tốt.

Phùng Cương vui vẻ gật đầu:

“Đúng vậy, bận lên là không có thời gian nấu cơm cho hai đứa nhỏ, giờ này hẳn chúng nó đói rồi, tôi mà còn không mang cơm về, chẳng biết hai thằng ranh con trong nhà sẽ quấy đến độ nào đâu, thôi tôi đi trước nhé.”

“À vâng, đoàn trưởng đi nhé.” Giang Bảo Quốc lập tức nói ngay.

Phùng Cương về đến nhà, một quả bóng cao su nho nhỏ lăn đến bên chân ông ta, ông ta ngẩng đầu liền thấy hai cậu bé, một lớn một nhỏ đang đứng ngay cửa, giương mắt nhìn ông ta.

Phùng Cương lộ vẻ bất đắc dĩ: “Ôi hai ông ôn thần của tôi, lại đang làm gì thế hả?”

Phùng Cương bước vào nhà trước, hai cậu con trai theo sát phía sau:

“Tôi biết hết rồi, có người giới thiệu đối tượng cho ông, tôi nói ông biết nhé, tôi không cho ông cưới bất cứ người đàn bà nào về đây, nếu không, ông cưới một ả, tôi đá đi một ả.”

Cậu bé nhỏ hơn chỉ chừng sáu tuổi cũng nói đế theo anh trai: “Đúng, mẹ của bọn con chỉ có một mà thôi.”

Phùng Cương đặt huỵch những thứ trên tay xuống bàn, nghĩ đến người vợ đã qua đời, đáy mắt tràn ngập tăm tối không thể xua tan, ông ta quay đầu nhìn hai đứa con, ánh mắt từ từ lạnh lẽo.

“Ăn nhanh lên, đừng ép bố đánh chúng mày.”

Hai cậu nhóc tự cho là mình đã đe dọa thành công, dương dương tự đắc ăn cơm.

Phùng Cương xé bánh ngô, cảm thấy chuyện tiến thêm bước nữa với Tiểu Lâm bên đoàn văn công hẳn đã không còn hi vọng gì, cũng may, hai bên mới tiếp xúc, còn chưa nói hết ra, hiện giờ ông ta bứt ra, ai cũng không nói được gì.

May sao ông ta cũng không đặc biệt thích cô Tiểu Lâm đó, trước đây còn tưởng cô nàng ấy hiền lành dễ nắm giữ.

Kết quả, tiếp xúc mới biết đó là một cô nàng đanh đá, nếu cưới về thật, cái nhà này còn có thể yên bình được không?
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 98: Chương 98


Phùng Cương đang cân nhắc lợi và hại, ở một gian phòng khác cũng trong khu tập thể này, không khí giữa Giang Bảo Quốc và Vương Văn Quân đang hết sức căng thẳng.

Vương Văn Quân cảm thấy mình đã chịu đựng cuộc sống này đủ rồi.

Trước khi kết hôn, cô ta cho rằng cuộc hôn nhân của mình và Giang Bảo Quốc sẽ như trong phim ảnh vậy, chỉ có thơ từ và lãng mạn.

Kết hôn rồi mới biết, thơ từ lãng mạn đâu không thấy chỉ thấy toàn những cãi vã vụn vặt.

Vương Văn Quân không thể chịu đựng được thêm nữa.

“Chúng ta ly hôn đi.”

“Tôi không đồng ý.” Giang Bảo Quốc nhấc chiếc mũ đang treo trên giá, bước thẳng ra ngoài.

Vương Văn Quân ngồi một mình trong phòng giận dữ không chỗ phát tiết.

“Nước, nước, tôi muốn uống nước. Trời cao ơi, đất dày ơi, con dâu ngược đãi mẹ chồng bị liệt này.”

Trong thời gian này, thái độ của Giang Bảo Quốc đối với bà Giang đã thay đổi hẳn, không còn ân cần quan tâm như trước nữa.

Vương Văn Quân càng thêm không muốn thân cận người này, bà Giang hết cách, đành phải giở lại biện pháp hành hạ đọa đày con dâu mà ngày trước, khi còn ở quê, bà ta từng dùng rất nhuần nhuyễn.

Trước đây, bà ta đày đọa Lục Thanh Nhàn là để khiến Lục Thanh Nhàn khó chịu, sống không được thoải mái, để bản thân có được điều kiện sinh hoạt tốt hơn.

Hiện tại, bà ta lại làm như vậy, chỉ để sống sót.

Bà ta cũng tìm cách khống chế Vương Văn Quân giống như đã từng đối với Lục Thanh Nhàn, lần trước còn khiến cho cả đám người trong khu tập thể này xúm lại hóng chuyện, ngay cả vợ tham mưu trưởng cũng phải ra mặt, uyển chuyển khuyên nhủ.

Vì tiền đồ của mình, Vương Văn Quân đành phải nín nhịn, bưng nước vào, nhưng động tác ấn chén nước vào miệng bà ta tuyệt đối không dịu dàng, bà Giang nuốt một hớp nước, mắt đã ươn ướt.

Con người ấy mà, chỉ khi mất đi mới biết trân trọng. So với Vương Văn Quân, Lục Thanh Nhàn lại trở nên hiếu thảo hẳn.

Vương Văn Quân cũng chẳng muốn nán lại trong căn phòng này thêm nữa, cô ta ra khỏi nhà.

Hai đứa con trai nhà Phùng Cương đang nô đùa ngoài hiên, đứa nhỏ mải chạy, đ.â.m ngay vào bụng Vương Văn Quân.

Nhận ra mình va vào người khác, thằng út nhà Phùng Cương lại hoàn toàn không có ý định xin lỗi, còn kéo mắt lè lưỡi làm mặt quỷ trêu tức Vương Văn Quân rồi chạy mất.

Vương Văn Quân ôm bụng, cảm thấy cơn đau ngày càng mạnh dần.

Cô ta bước về phía trước mấy bước, một bà chị đang đứng ngoài hành lang trông con chợt kêu lên kinh hãi: “A, Tiểu Vương, cô chảy m.á.u rồi kìa.”

Vương Văn Quân cúi đầu nhìn, m.á.u đang tí tách chảy từ chiếc quần bộ đội xuống nền đất.

Cô ta chợt nhớ ra, đã hai tháng nay kinh nguyệt chưa thấy tới, mà vì trong thời gian này có quá nhiều chuyện phiền lòng, cô ta không quá để ý.

Có lẽ nào… mình mang thai rồi?

Mới nghĩ đến đó, mắt Vương Văn Quân đã tối sầm lại, ngã ngửa người ra sau.

Nửa giờ sau, Vương Văn Quân từ từ tỉnh lại trên giường bệnh ở trạm y tế nông trường, vừa tỉnh liền nhận được tin mình đã sảy thai, không chỉ có thế, tình trạng sức khỏe của cô ta không được tốt lắm, sau lần sảy thai này sẽ rất khó để thụ thai một lần nữa.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 99: Chương 99


Dự cảm chẳng lành đã thành sự thật, trong đầu Vương Văn Quân như vang lên một tiếng ‘Ong’ thật to, tai chẳng còn nghe thấy bất cứ tiếng động nào khác nữa.

Ba ngày sau, thành tích thi cử của Mộc Tâm và Thủy Tâm đã được công bố, đúng như dự tính của hai cô bé, thành tích của cả hai đều có thứ hạng cao trong lớp, hoàn toàn đủ khả năng thi vào trường trung học Tây Thành.

Bà Lục biết chuyện thì mừng lắm, còn nhiệt tình chỉ huy ông Văn ra sau vườn bắt một con gà về g.i.ế.c thịt đãi cháu.

Trong nhà còn ít nấm từ năm ngoái chưa dùng hết, ngâm nước nóng, rửa sạch bỏ vào hầm chung với gà, lại thêm ít miến, hai nhà cùng nhau làm một bữa vui vẻ.

Sau khi ăn xong, hai đứa nhỏ cùng bà Lục sang nhà họ Văn chơi, Văn Thanh Yến thì dọn bát đũa vào bếp rửa sạch, Ngu Thanh Nhàn quét dọn ngoài nhà.

Văn Thanh Yến vừa rửa bát vừa mỉm cười liếc nhìn Ngu Thanh Nhàn:

“Thanh Nhàn này, bọn nhỏ thi xong rồi, em cũng nên cho anh một danh phận đi chứ nhỉ.”

Ngu Thanh Nhàn ngẩn người.

Cô đã nghĩ tới rất nhiều cảnh tượng tỏ tình theo những cách khác nhau của Văn Thanh Yến, cũng đã nghĩ sau khi bọn nhỏ thi xong, Văn Thanh Yến sẽ ngỏ lời với mình, nhưng cô không thể tưởng tượng được rằng Văn Thanh Yến lại trực tiếp hỏi cô như thế.

Đòn tấn công trực diện đầy bất ngờ khiến Ngu Thanh Nhàn trở tay không kịp, nhưng ngay sau đó, cô đã cười nói:

“Em còn tưởng quan hệ giữa chúng ta đã được xác định từ trước rồi?”

Từ lúc bọn họ tặng đồ cho nhau.

“Không giống thế, trước đây chúng ta đang trong giai đoạn tìm hiểu nhau, nhưng hiện giờ anh muốn kết hôn với em.”

Ở bên Ngu Thanh Nhàn càng lâu, Văn Thanh Yến nhận ra mình càng thích cô hơn. Trước đó, vì còn vướng kì thi của hai đứa nhỏ, anh không thể không nhẫn nại, nhưng nay bọn nhỏ đã thi cử xong xuôi rồi, anh không thể đợi thêm được nữa.

Ngu Thanh Nhàn mỉm cười, mi mắt cong cong:

“Vậy cũng phải nói trước nhé, em đã tới cái tuổi này rồi, không nhất định còn sinh nở được nữa, anh phải chuẩn bị tư tưởng trước đó.”

Từ khi hai người đến với nhau, Ngu Thanh Nhàn cũng đã trao đổi với anh về vấn đề này.

Văn Thanh Yến đã sớm có chuẩn bị: “Không sao, sinh hay không sinh, quyền ở em hết, anh tôn trọng quyết định của em.”

“Vậy được, chọn ngày lành nào, chúng ta đi lấy chứng nhận kết hôn đi.”

Ngoài kia có tiếng Mộc Tâm đang gọi, Ngu Thanh Nhàn nương chuyện này đi ra ngoài, ánh mặt trời chiều phủ xuống, gò má cô đã ửng đỏ.

Trong bếp, Văn Thanh Yến ném khăn lau vào bát tô, học những vận động viên chuyên nghiệp, giơ hai tay lên chạy mấy vòng, tâm tình mới bình tĩnh trở lại.

Bà Lục đang trở về từ lối đi nhỏ trước phòng bếp, thấy thế, ánh mắt nhìn con trai tràn đầy ghét bỏ, thật đúng là thằng ngốc.

Bà quyết không thừa nhận gã ngốc này là con trai mình.

Ngày đi đăng ký, trời đổ mưa, Văn Thanh Yến dậy từ rất sớm, chọn bộ đồ nghiêm chỉnh nhất của mình, ra đứng trước gương tỉ mỉ chỉnh lại từng chi tiết.

Nhìn bóng mình trong gương, Văn Thanh Yến mỉm cười.
 
Back
Top Bottom