Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 60: Chương 60


Ngu Thanh Nhàn nhận lấy bánh bao:

"À, đồng chí Văn vào nhà ngồi chơi chút."

"Được."

Ngu Thanh Nhàn hơi nghiêng người để Văn Thanh Yến vào sân, sau đó cô đi vào phòng bếp.

Văn Thanh Yến đứng trong sân, nhìn quanh bốn phía.

Trong vườn rau đã được dọn dẹp sạch sẽ, rau xanh mơn mởn, nhìn rất khả quan. Sân được đánh rửa sạch sẽ, góc tường còn đang phơi quần áo của ba mẹ con.

Văn Thanh Yến còn chưa nhìn kỹ, Ngu Thanh Nhàn đã đi ra.

Anh nhận lại đĩa nhà mình, hỏi như không để ý lắm:

"Trong ban chúng tôi có con quân khuyển sinh được tám con ch.ó con, bởi vì quá nhiều cho nên trong ban không đủ kinh phí nuôi hết chúng, có mấy con sẽ được đem đi tặng. Tôi định bắt một con về nuôi, nhà cô có muốn lấy không?"

Thời kỳ này rất ít nhà nuôi chó, dù sao sản lượng lương thực cũng không cao, nuôi người còn không đủ lấy đâu ra tiền nuôi chó.

Văn Thanh Yến bận rộn công việc, qua một thời gian nữa còn bận hơn, đến lúc đó anh ít khi ở nhà, cha mẹ đều đã già, mà để hai ông bà ở nhà thì anh lại lo lắng.

Nuôi thêm con ch.ó ở nhà cũng giúp anh an tâm hơn chút.

Vừa rồi Văn Thanh Yến nói chuyện này với bà Lục, bà Lục lập tức đồng ý. Bà còn đề nhị bắt một con cho nhà Ngu Thanh Nhàn, cô nhi quả phụ, dễ bị người ta bắt nạt.

Dường như sợ Ngu Thanh Nhàn không muốn lấy, anh còn nói thêm:

"Đây là chó săn, được huấn luyện đặc biệt để trông nhà, không cần nuôi vất vẻm bình thường ăn cơm chỉ cần ngâm chút cơm vào canh nóng cho nó là được."

Ngu Thanh Nhàn thích động vật nhỏ, lúc trước đại sư huynh của cô có một con hồ ly khế ước, nó rất đẹp, tính tình cũng dễ chịu, chỉ cần nó ở nhà là cô lại đến v**t v* nó.

Cô còn từng mơ ước có một con khế ước như thế, đáng tiếc linh thú khế ước cần phải thiên thời địa lợi nhân hòa, thiếu một cũng không được, cho nên cô vẫn luôn không có cơ hội.

Cô nuôi một con ch.ó thực sự quá tốt, chó là người bạn trung thành nhất của con người.

"Cảm ơn anh."

Văn Thanh Yến hơi ngẩn ra trước nụ cười của Ngu Thanh Nhàn, có chút choáng váng:

"Không cần khách sáo."

Nói xong, anh ngập ngừng một chút rồi tạm biệt định về:

"Vậy tôi về đây."

"Anh chờ chút."

Ngu Thanh Nhàn xoay người vào phòng đông, lát sau cầm mấy quả đào ra:

"Hôm nay lúc vào thành phố bán giấm, quay về đúng lúc gặp đồng hương gánh đào đi bán, tôi mua hai cân, đang định ăn cơm xong thì mang sang bên nhà anh. Anh tới vừa đúng lúc, tôi đỡ phải đi một chuyến."

Đây là loại đào lông, to bằng quả trứng gà, ở giữa có chút màu hồng.

"Tôi ăn thử rồi, ngọt lắm."

Văn Thanh Yến gật đầu, nhận đào xong vẫn đứng đó, mấy lần há miệng định nói gì.

Ngu Thanh Nhàn tưởng là anh không định nói chuyện với mình nữa, thế là đi làm việc.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 61: Chương 61


Văn Thanh Yến ủ rũ đứng trong sân hồi lâu, sau đó buồn bực về nhà.

Trong nhà đã dọn cơm xong, đối lập với bữa trưa đơn giản của Ngu Thanh Nhàn, bên này ăn khá thịnh soạn.

Bánh bao bột ngô, cháo hoa, khoai tây sợi xào, cải trắng xào dầu cùng một bát thịt rim mặn.

Văn Thanh Yến quay về vừa vặn đến lúc ăn cơm.

Bà Lục uống một hớp cháo:

"Con có hỏi Thanh Nhàn bán giấm thế nào không?"

"Không ạ, con đưa bánh bao xong là về luôn."

Bà Lục nhìn đứa con trai tuấn tú nhà mình, chỉ hận rèn sắt không thành thép:

"Con không biết đường nói thêm vài câu?"

Văn Thanh Yến im lặng, anh cũng muốn hỏi thêm, nhưng anh không có kinh nghiệm giao lưu với nữ đồng chí. Một mặt là vì trong bộ đội ít phụ nữ, mặt khác là anh không có tâm tư với những nữ đồng chí ấy.

Khó khăn lắm mới có một nữ đồng chí mà anh muốn tìm hiểu, kết quả ngay cả cách gợi đề tài nói chuyện anh cũng không biết.

Văn Thanh Yến cảm thấy thất bại.

Bà Lục nhìn anh với vẻ ghét bỏ:

"Con nói xem con mọc miệng làm gì? Trừ ăn cơm với thở ra thì còn có tác dụng nào khác không? Nói thêm mấy câu mà cứ như là c.h.ế.t đến nơi rồi ấy."

Những câu như thế một ngày bà Lục phải nói đến mấy lần, Văn Thanh Yến làm như không nghe thấy, anh quay đầu nói với ông Văn về việc mấy mẫu đất nhà mình.

Ông Văn ngồi nghe, thỉnh thoảng đáp lại mấy câu, bà Lục bĩu môi, ăn xong lau miệng lên giường ngồi.

Tiễn Văn Thanh Yến về, Ngu Thanh Nhàn ngủ trưa một giấc, hai rưỡi chiều lại ra ngoài, lần này cô muốn đến những tiệm ăn nhỏ trong thành phố.

Đầu tiên là cô giới thiệu về giấm nhà mình, sau đó để lại cho mỗi cửa tiệm một chai giấm nhỏ dùng thử, lại báo địa chỉ nhà mình cho người ta, đợi việc buôn bán tự tìm đến cửa.

Sau khi đi một lượt tiệm cơm, thời gian vẫn còn sớm, Ngu Thanh Nhàn bèn đến trường tiểu học đón hai chị em Lục Mộc Tâm tan học.

Hai chị em thấy mẹ vội reo lên một tiếng, sau đó tạm biệt bạn học, chạy về phía mẹ.

Ba mẹ con cùng nhau về nhà.

...

Nông trường Hồng Ngũ Nguyệt.

Lúc này đang lúc bận vụ mùa, nhiệm vụ khai khẩn nông trường của họ rất quan trọng, sau khi kết thúc cộng việc của ngày hôm nay, Giang Bảo Quốc mệt mỏi lê bước về nhà.

Lúc ăn cơm tối, mùi thơm của thức ăn từ trong sân hàng xóm bay sang, Giang Bảo Quốc đói đến mức bụng kêu lên ro ro.

Anh ta đẩy cửa nhà ra, thấy trong phòng tối om như mực, không có lấy một tia sáng. Anh ta biết Vương Văn Quân lại không nấu cơm rồi.

Giang Bảo Quốc bật đèn bếp, quả nhiên bếp lạnh nồi lạnh. Có lẽ động tĩnh bên ngoài đánh thức người trong phòng, mẹ anh ta ở phòng phía tây rên lên hai tiếng.

Phòng phía đông cũng bật đèn lên, phải một lúc lâu, Vương Văn Quân mới mở rèm cửa đi ra, tóc tai bù xù.

Cô ta dựa vào tường, giơ tay che miệng ngáp:

"Mấy giờ rồi?"

Giang Bảo Quốc không đáp lại, đi về phía phòng tây, bật đèn lên.

Mẹ anh ta nằm trên giường, trong phòng bốc mùi khó ngửi, hôm nay Vương Văn Quân lại không lau rửa cho bà cụ.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 62: Chương 62


Chỗ đầu giường dựa vào tường có đặt một cái bát tô, trong bát để hai cái bánh bao chay, đã cứng ngắc, bên cạnh bánh bao là một cái bát không, nước b.ắ.n ra đầy đất.

"Con à, cuối cùng con cũng về rồi. Mau cho mẹ bát nước, mẹ sắp c.h.ế.t khát rồi." Bà Giang khàn khàn lên tiếng.

Giang Bảo Quốc rót nước mang tới, đỡ bà Giang dậy cho bà uống. Cả bát nước đầy mà bà ta uống một hơi cạn sạch.

Bà Giang lên được chút tinh thần, bắt đầu nói lại những câu vẫn luôn lặp đi lặp lại từ lúc lên thành phố đến nay:

"Bảo Quốc à, Thanh Nhàn đi đâu rồi? Con tìm được nó chưa? Còn hai chị em Mộc Tâm nữa, chúng nó đi đâu rồi?""

Bà Giang thật sự rất nhớ cô con dâu cũ và hai đứa cháu gái. Lúc trước bà ta ít nhiều gì cũng có chút khinh thường cô con dâu ấy, dù sao trong lòng bà ta, con trai mình quá ưu tú, nếu như quay về thời điểm ba bốn chục năm trước, con trai bà còn xứng với cả công chúa.

Một con gái người áp tải hàng như Lục Thanh Nhàn đúng là với cao mới lấy được anh ta, càng đừng nói đến chuyện cô ấy gả và nhà họ Giang mà lại không nối dõi tông đường cho nhà họ.

Con trai bà ta sau khi đi theo bộ đội thì bặt vô âm tín, bà ta và chồng đối xử với Lục Thanh Nhàn cũng đỡ hơn chút, nhưng ai bảo cô ấy không biết điều chứ? Bảo cô ấy nhận con thừa tự, cô ấy lại không chịu!

Từng chuyện từng chuyện gộp vào khiến bà Giang vô cùng bất mãn với Lục Thanh Nhàn, sau khi cô ấy xích mích với nhà ngoại, bà ta càng không tốt với cô ấy.

Sau khi bị liệt thì mọi thứ càng thêm tồi tệ, chỉ cần Lục Thanh Nhàn chậm trễ với bà ta một chút, là bà ta lại làm ầm lên cho mọi người đều biết.

Bà ta không sợ Lục Thanh Nhàn đối xử tệ với mình, trong thôn toàn là con cháu họ Giang, đều là dòng họ nhà bà ta, làm ầm lên rồi mọi người đều sẽ đứng về phía bà ta.

Lục Thanh Nhàn lại không có nhà ngoại, ngoại trừ ở nhà bà Giang, cô ấy còn có thể đi đâu được nữa?

Bà Giang không hề sợ hãi, lúc con trai gửi thư về nói muốn ly hôn với Lục Thanh Nhàn để cưới người khác, bà Tử hài lòng hơn bất cứ ai, con trai bà ta rốt cuộc cũng thoát khỏi người phụ nữ không được học hành, không có gia cảnh đàng hoàng kia rồi.

Trên đường đến nông trường, bà Giang tràn đầy hi vọng, bà mơ ước con dâu mới sẽ kính trọng mình đến mức nào, bà mơ ước con trai mình rốt cuộc có thể làm quan lớn, khi đến đây, người bên này sẽ phải nịnh hót mình thế nào.

Hi vọng lớn thế nào thì thất vọng nhiều thế ấy.

Con dâu mới của bà ta còn chưa nhìn thấy bà ta đã nôn mửa không ngừng, con trai của bà ta hoàn toàn chẳng xuất chúng hơn người trong khu nhà dành cho người thân này, người có chức vị cao hơn anh ta chỗ nào cũng có.

Người ta còn chẳng thèm nhìn bà ta, nói gì đến nịnh hót.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 63: Chương 63


Mấy hôm nay bà Giang phải sống những ngày khổ sở nhất từ lúc bị liệt đến nay, con trai không có nhà, bà ta ngay cả hớp nước cũng không có mà uống, cơm nóng thì càng đừng nghĩ.

Bà ta cũng làm ầm lên, cũng chửi bới. Nhưng con dâu mới hoàn toàn mặc kệ, bà ta cũng không dám làm ầm lên để mọi người biết chuyện như trong thôn. Bởi vì con trai bà ta nói, nếu gia đình không hòa thuận sẽ ảnh hưởng đến công việc của anh ta.

Lúc vừa khát, vừa đói, bà Giang không ngừng nhớ đến những ngày còn cô con dâu cũ.

Lúc ấy bà ta lúc nào cũng sạch sẽ, mặc dù Giang Mộc Tâm mới chỉ là một cô bé, nhưng chăm sóc người khác rất chu đáo tỉ mỉ.

Bị liệt năm năm, trên người bà Giang chưa từng bốc mùi khó ngửi như bây giờ!

"Đang tìm, có manh mối rồi."

Bà Giang mừng như điên:

"Thật sao? Thật sao? Bảo Quốc, con mau dốc sức tìm nó về. Tìm được nó rồi thì bảo với nó rằng một người phụ nữ từng kết hôn như nó sống ở ngoài rất khó khăn, bảo nó mau chóng theo mẹ về nhà.

Trong nhà có vài mẫu đất, không lo c.h.ế.t đói. Hơn nữa còn có con ở đây, sau này Mộc Tâm hay Thủy Tâm đều có thể tìm mối tốt cho. Chúng nó đi theo một người phụ nữ đã ly hôn như cô ta có thể gặp được nhà tốt lành gì?"

Giang Bảo Quốc ứng phó xong bà mẹ của mình, lại tự đi nhóm lửa nấu cơm, ăn xong quay về, thấy Vương Văn Quân đang nằm trên giường đọc sách.

Từ khi mẹ anh ta đến, tình cảm của hai vợ chồng có sự giảm sút rõ rệt, hiện giờ hai người ở trong cùng một phòng nhưng chẳng ai nói câu nào.

Hai người vệ sinh cá nhân xong, lên giường nằm nhưng đều không ngủ, có lẽ họ đều đang nghĩ cách hòa giải, lúc Giang Bảo Quốc đưa tay ra cởi áo của Vương Văn Quân, cô ta không từ chối.

Hai người đều là nam nữ trẻ tuổi, đúng vào giây phút quan trọng thì bà Giang ở phòng tây bắt đầu ném đồ đập tường, gọi người đến.

Giang Bảo Quốc lập tức rũ xuống, Vương Văn Quân cười khẩy một tiếng, đẩy Giang Bảo Quốc ra, ngồi dậy mặc áo vào.

"Mẹ anh đã làm ầm đến đây rồi, chuyện như vậy không mười lần thì cũng tám lần, không biết ngại à? Sớm không giở trò, muộn không giở trò, mà cứ chọn đúng lúc hai vợ chồng vừa bắt đầu thì giở trò. Vậy anh còn kết hôn cái gì? Anh cứ thế sống cùng mẹ đi."

Vương Văn Quân cũng không phải không muốn chăm sóc cho bà Giang, nhưng những gì mà bà ta làm khiến cho cô ta hoàn toàn từ bỏ ý định này.

Vừa mới vào đêm đã gây sự còn chưa tính, sáng nào cô ta ăn gì, mặc gì, bà ta cũng phải ở bên cạnh nói xen mồm vào mấy câu, soi mói bắt bẻ cô ta, định dùng chiêu lúc trước bắt thóp vợ cũ của Giang Bảo Quốc áp dụng với cô ta.

Vương Văn Quân từ nhỏ đã được chiều chuộng, cô ta chịu nổi chuyện này sao?

Cô ta lập tức phủi tay mặc kệ, để Giang Bảo Quốc làm hết mọi việc.

Hôm qua mẹ Vương Văn Quân gửi thư cho cô ta, trong thư có bảo cô ta mềm mỏng một chút, ngoan ngoãn một chút, nói bà Giang đã lớn tuổi rồi, chưa biết chừng ngày nào đó sẽ xuống đất, vì bà ta mà khiến tình cảm vợ chồng xa cách thì không đáng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 64: Chương 64


Phòng bên kia vẫn còn đang ho khan, đập tường rầm rầm, nếu là trước kia, Giang Bảo Quốc sẽ lập tức bật dậy đi đến phòng tây, nhưng đêm nay anh ta không muốn động đậy.

Động tĩnh bên phòng tây dần ngừng lại, hơi thở của Vương Văn Quân cũng trở nên đều đặn hơn.

Giang Bảo Quốc nhắm mắt lại, nghĩ thầm vẫn phải mau chóng tìm được mẹ con Ngu Thanh Nhàn, nếu không tìm được họ, anh ta quả thực không thể sống tiếp cuộc sống như thế này.

Chỉ chớp mắt đã đến tháng sáu, Ngu Thanh Nhàn bán giấm ngày càng đắt hàng, những tiệm cơm cô tặng hàng dùng thử sau khi ăn thử đều tới nhà cô lấy hàng, phần giấm còn lại sau khi họ lấy được cô mang ra chợ thức ăn bán lẻ.

Chi phí làm giấm không đắt, ví tiền của cô càng ngày càng dày.

Hôm nay Ngu Thanh Nhàn đang ở chái phòng cất giấm, Lục Mộc Tâm ở dưới bếp nấu cơm, Lục Thủy Tâm thì làm bài tập trong nhà, đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

Ngu Thanh Nhàn dừng tay, kéo ống tay áo xuống, đi ra ngoài.

"Ai đấy?" Cô cất giọng hỏi.

Không ai trả lời, Ngu Thanh Nhàn ra mở cửa, không ngờ người đứng ngoài cửa chính là Giang Bảo Quốc.

Ngu Thanh Nhàn chỉ nhướng mày một cái, sau đó giơ tay định đóng cửa lại.

Giang Bảo Quốc nhận ra ý đồ của cô, cũng đưa tay ra giữ chặt cửa lại.

Sức của Ngu Thanh Nhàn khỏe hơn Giang Bảo Quốc, chỉ chốc lát anh ta đã rơi vào thế yếu, cô đóng cửa lại, sau đó đi vào trong phòng.

Giang Bảo Quốc đen mặt, đứng bên ngoài tiếp tục gõ cửa, Lục Mộc Tâm nghe thấy động tĩnh, ra khỏi nhà bếp:

"Mẹ ơi, ai tới vậy?"

Lục Thủy Tâm cũng ló đầu ra khỏi cửa sổ của căn phòng phía đông.

Sắc mặt Ngu Thanh Nhàn không thay đổi, cô đáp:

"Cha con đấy."

Lục Mộc Tâm ngây người, Lục Thủy Tâm thì nhớ đến tên Trần Thế Mỹ kia, bĩu môi một cái, đóng cửa sổ lại với vẻ không hứng thú.

Ngu Thanh Nhàn mặc kệ Lục Mộc Tâm, đi vào chái phòng.

Đứa trẻ Lục Mộc Tâm này nhẹ dạ, rất nhiều chuyện phải để tự cô bé nghĩ cho rõ ràng.

Lục Mộc Tâm đứng ngây người một lúc, đến khi củi trong bếp lò rơi xuống, cô bé mới vội vàng đi vào nhà bếp.

Tiếng đập cửa vẫn còn vang lên ở bên ngoài, Lục Thủy Tâm từ trong nhà cũng chạy xuống nhà bếp.

"Chị ơi, chị nói xem Giang Bảo Quốc đến đây làm gì?" Từ nhỏ Lục Thủy Tâm đã không gặp Giang Bảo Quốc, chuyến này đi tìm cha càng khiến cô bé ghét bỏ anh ta, cô bé từ chối gọi anh ta là cha.

Lục Mộc Tâm nhếch miệng:

"Không lễ phép, đó là cha đấy."

Lúc Giang Bảo Quốc đi, Lục Mộc Tâm còn chưa được hai tuổi, cũng không có ký ức gì về anh ta, nhưng sau khi Lục Thủy Tâm được sinh ra, năm đó bà Giang là người thường xuyên trông cô bé.

Bà Giang luôn nói với Lục Mộc Tâm rằng Giang Bảo Quốc là một người rất tốt, từ lúc ấy cô bé đã mang theo lòng tôn sùng đối với anh ta.

Khi Lục Mộc Tâm lớn lên, lòng tôn sùng ấy đã mai một đi rất nhiều, hành trình đến nông trường khiến cho cô bé hoàn toàn mất hết hy vọng vào Giang Bảo Quốc.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 65: Chương 65


Nhưng anh ta đã tìm đến nơi này, trong lòng Lục Mộc Tâm vẫn sinh ra một chút hy vọng xa vời.

Giang Bảo Quốc tới tìm cô bé và Lục Thủy Tâm sao? Trái tim Lục Mộc Tâm đập lên thình thịch.

Lục Thủy Tâm "hừ" một tiếng:

"Em không thèm nhận đó là cha em."

Cô bé nhìn thoáng qua sắc mặt chị mình, đứng dậy đi ra ngoài.

Tiếng đập cửa không biết đã ngừng từ lúc nào, Lục Thủy Tâm lại đi vào chái phòng.

"Mẹ ơi, mẹ nói xem, Giang Bảo Quốc đến đây làm gì?"

Ngu Thanh Nhàn đang dùng cái xẻng lớn để đảo nguyên liệu trong vại, nghe con gái hỏi thì đáp lại:

"Mặc kệ anh ta tới làm cái gì, dù sao cũng không phải là nhớ các con."

Lục Thủy Tâm gật đầu:

"Con cũng nghĩ như vậy, nhưng hình như chị con không nghĩ như vậy."

Lục Thủy Tâm bực bội muốn chết.

Cô bé không rõ, loại Trần Thế Mỹ như Giang Bảo Quốc này có cái gì để mà lưu luyến?

Bao nhiêu năm qua, ông ta có công nuôi dưỡng mình và chị gái sao? Không có!

Ngược lại còn khiến mẹ mình khổ sở vất vả nuôi cả một gia đình lớn, khó khăn lắm ông ta mới quay lại, hóa ra ông ta đã có tình mới, hơn nữa còn chẳng đối xử tốt với hai chị em mình chút nào!

Ba mẹ con ở Nông Trường ba ngày, ông ta chả thèm nói chuyện vài câu với hai chị em mình!

"Chị con nhẹ dạ, kệ con bé, nó sẽ nghĩ thông suốt thôi."

Lục Thủy Tâm bĩu môi, lầm bầm:

"Hi vọng là vậy."

Bữa cơm hôm nay vô cùng yên ắng.

Lúc ba mẹ con đang ăn cơm thì bà Lục sang.

"Thanh Nhàn à, hôm nay người tới đập cửa nhà cháu là ai vậy? Thím đi ra chỉ thấy bóng lưng người ta."

"Cha của hai chị em Lục Mộc Tâm, không biết làm sao lại tìm đến đây."

Ăn cơm xong, hai chị em Lục Mộc Tâm ra ngoài chơi.

Ở trong thôn hai tháng, Ngu Thanh Nhàn không qua lại nhiều với người trong thôn, nhưng hai chị em lại quen biết khá nhiều bạn nhỏ, lúc không đi học sẽ theo bọn trẻ con chạy khắp núi, hôm thì mang về một đống củi, hôm thì hái mớ rau dại về.

Bà Lục nhướng mày, phát hiện chuyện này không hề đơn giản:

"Anh ta tới tìm các cháu làm gì?"

Gần đây Ngu Thanh Nhàn đang học may quần áo, cô thực sự không có năng khiếu về môn này, học gần một tuần rồi mà không may nổi một bộ quần áo.

"Ngoại trừ bảo cháu và hai chị em Lục Mộc Tâm đến chăm sóc mẹ anh ta ra thì còn có thể làm gì chứ?"

Ngu Thanh Nhàn phàn nàn với bà Lục:

"Mẹ già nhà anh ta không dễ hầu hạ, còn tác oai tác quái hơn cả thím ba Lý. Vợ mới của anh ta hầu hạ được sao? Hầu hạ không tốt chẳng phải lại nhớ tới ba mẹ con chúng cháu?"

Bà Lục vỗ đùi một cái:

"Thím đã nói mà, Trần Thế Mỹ quay đầu chắc chắn là không yên tâm, Thanh Nhàn này, cháu cũng không được mềm lòng đâu đấy."

Bà Giang là loại người gì, bà Lục đã nghe được từ miệng hai chị em Lục Mộc Tâm.

Bà không sợ gì cả, chỉ sợ Ngu Thanh Nhàn nhẹ dạ đón bà lão kia về.

Ngu Thanh Nhàn cho bà Lục một ánh mắt trấn an:

"Cháu không có hứng thú mời một vị tổ tông về nhà để hầu hạ, cũng không chê mình sống quá tốt. Nếu bà già đó tới, chẳng phải anh ta cũng tới sao? Nhìn thấy mẹ con nhà họ, cháu cảm thấy sống ít đi bao nhiêu năm."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 66: Chương 66


Bà Lục để lộ ra vẻ mặt khen ngợi:

"Cháu nghĩ như vậy là tốt rồi."

Cuối cùng bà cũng yên tâm.

Ngu Thanh Nhàn "hừ" một tiếng:

"Lúc đó cháu dẫn hai chị em Mộc Tâm đến nông trường, ở trong khu nhà dành cho người thân mấy hôm, anh ta còn chẳng thèm nói với bọn trẻ mấy câu. Lại có mấy người đến khuyên cháu, nói cháu là tàn dư xã hội phong kiến gì đó, anh ta với cô vợ mới kia mới là thanh niên tiến bộ của xã hội mới."

"Vậy thì cứ tiến bộ đi, thanh niên tiến bộ lại không chăm sóc được người già à? Đúng là nực cười."

Bà Lục cười khẩy một tiếng:

"Lúc không cần trách nhiệm thì là thanh niên tiến bộ, lúc cần đến trách nhiệm thì lại nhớ đến tàn dư của xã hội phong kiến, mơ đẹp thế? Bắt người ta chiều theo mình à?"

Buổi tối, Văn Thanh Yến quay về ăn cơm, bà Lục liền kể lại chuyện này.

Hôm nay nhà họ ăn món dưa chua, thịt luộc, đậu hũ hầm mà Văn Thanh Yến thích ăn từ nhỏ.

Trong bát Văn Thanh Yến còn nửa bát cơm chan canh dưa chua, nghe thấy chuyện chồng cũ Ngu Thanh Nhàn tìm đến, anh nhất thời cảm thấy cơm trong bát mất cả ngon.

Vừa nghĩ đến cảnh cô có thể quay lại với chồng cũ, hoặc là sẽ chung sống hòa bình với anh ta, Văn Thanh Yến lại cảm thấy vô cùng khó chịu.

Ăn cơm xong, Văn Thanh Yến ra sân sau bổ củi, Ngu Thanh Nhàn cũng ra sân sau cho gà ăn.

Gà con bắt được từ nhà bà Lục, ba con trống, ba con mái, tất cả đều nuôi ở sân sau, chưa được một tháng, gà con đều đã lớn rồi.

Từ giây phút Ngu Thanh Nhàn xuất hiện ở sân sau, Văn Thanh Yến vẫn luôn nhìn cô, mắt thấy cô sắp đi vào trong nhà, anh lên tiếng gọi cô lại.

Ngu Thanh Nhàn thân thiết với bà Lục, nhưng chẳng mấy khi nói chuyện với Văn Thanh Yến, lần trước hai người nói chuyện còn là hôm Văn Thanh Yến tặng chó con cho nhà cô.

Ngu Thanh Nhàn đi đến cạnh bức tường sân, mỉm cười nhìn anh.

"Anh tìm tôi có việc gì?"

Bàn tay đang cầm cây rìu của Văn Thanh Yến siết chặt lại, anh nuốt nước bọt rồi nói:

"Không có gì, chỉ là muốn nói với cô, nếu gặp khó khăn gì có thể đến tìm tôi."

Ngu Thanh Nhàn nhướng mày:

"Khó khăn gì đều có thể đến tìm anh?"

Văn Thanh Yến đã bình tĩnh lại, gật đầu khẳng định:

"Ừm, khó khăn gì cũng có thể."

Ngu Thanh Nhàn nhìn sâu vào anh một cái:

"Được, tôi biết rồi, không có gì thì tôi về trước nhé, Điểm Điểm còn chưa ăn đâu."

Điểm Điểm chính là con ch.ó săn mà Văn Thanh Yến bắt cho nhà cô, bởi vì trên lưng nó có hai đốm lông màu trắng, cho nên Lục Mộc Tâm đặt là Điểm Điểm.

Con chó nhà Văn Thanh Yến cả người toàn màu đen, cho nên gọi là Hắc Hắc.

Ngu Thanh Nhàn quay về sân trước, Văn Thanh Yến nhìn theo bóng lưng của cô rất lâu.

Bà Lục cũng lặng lẽ quay về phòng.

Tối hôm đó, hai chị em Lục Mộc Tâm cãi nhau một trận, không ai để ý đến ai.

Bà Lục một đêm trằn trọc không ngủ, ông Văn thì ngáy rung trời, bà Lục không chịu nổi vỗ vào ông một cái.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 67: Chương 67


Mí mắt ông Văn díp lại, ông đưa tay xoa mặt:

"Nửa đêm bà không ngủ đi còn làm gì đấy?"

Bà Lục bật đèn ngồi dậy:

"Ông Văn này, tôi nghĩ, con trai mình có chút tâm tư khác lạ đối với Thanh Nhàn."

Ông Văn buồn ngủ gật đầu:

"Tâm từ khác lạ gì?"

Vừa dứt lời, ông mới phản ứng lại:

"Có tâm tư khác lạ không tốt à? Không phải bà cứ luôn bảo tôi nó thanh tâm quả dục như sắp xuất gia rồi sao?"

Sắc mặt bà Lục rất băn khoăn, bà nói:

"Tốt thì rất tốt, tôi chỉ sợ Thanh Nhàn người ta không nhìn vừa mắt con trai ông."

Bà đã nhìn thấy cảnh tượng lúc xẩm tối, con trai bà hồi hộp như một thằng nhóc, mà Thanh Nhàn người ta lại chẳng để lộ vẻ gì, vô cùng cởi mở.

Bà Lục đợi hồi lâu không thấy ông Văn đáp lại, quay đầu lại nhìn, thấy ông đã quay người đi ngủ tiếp, bà bực mình nghiến răng.

"Kiếp trước tôi đúng là nợ nần hai cha con nhà ông, không ai làm cho tôi bớt lo được cả." Bà Lục tắt đèn.

Sáng sớm hôm sau, bà Lục thức dậy đi làm mì và bánh quẩy, Văn Thanh Yến vừa rửa bát xong đã bị bà đẩy một cái rổ vào lòng, mùi thơm của quẩy phả thẳng vào mặt.

"Mau lên, đưa mấy thứ này sang nhà cho Thanh Nhàn, đưa muộn là họ ăn sáng xong đấy."

Văn Thanh Yến mơ màng đi sang nhà hàng xóm, bà Lục nhìn theo bóng lưng anh, thở dài.

Bà không phải là không muốn để con trai nhà mình với Ngu Thanh Nhàn thành một đôi, nhưng lúc trước Ngu Thanh Nhàn không có ý định tái hôn, con trai nhà mình thì chất phác, bà suy nghĩ một chút bèn buông tay, nào biết con trai mình lại nhớ thương người ta chứ?

Dù có lòng tác hợp, nhưng bà Lục cũng không dám tùy tiện lên tiếng, chỉ sợ vừa lên tiếng, hai nhà ngay cả hàng xóm cũng không làm được nữa, bà khó khăn lắm mới trông mong được một người hàng xóm đến ở, không muốn mất đi nhanh như vậy .

Hiện giờ biết được con trai ngốc nghếch nhà mình có ý với Thanh Nhàn, bà làm mẹ, không giúp được gì, chỉ đành tạo cơ hội cho hai đứa được ở chung nhiều hơn,.

Lỡ đâu hai đứa ở chung lại b.ắ.n ra tia lửa thì sao?



Sau khi kết thúc một ngày học tập, buổi trưa hai chị em Lục Mộc Tâm đã giảng hòa rồi, hai đứa trẻ đã nhất trí về chuyện của Giang Bảo Quốc, họ sẽ tuyệt đối không nhận cha.

Sau khi vẫy tay chào tạm biệt bạn học ở cổng trường, hai chị em dắt tay nhau đi nhanh về nhà.

Đột nhiên hai chị em ngẩng đầu lên, thấy Giang Bảo Quốc đứng ở đối diện cổng trường, trong tay còn xách một túi hoa quả.

Nụ cười chợt cứng lại trên gương mặt của hai chị em Lục Mộc Tâm.

Giang Bảo Quốc cũng đã nhìn thấy hai cô bé, vội vàng đi nhanh sang.

"Mộc Tâm, Thủy Tâm." Giang Bảo Quốc gọi hai chị em.

Lục Mộc Tâm mím môi, gọi một tiếng "cha", Lục Thủy Tâm không nói gì, cũng không thèm nhìn anh ta.

Giang Bảo Quốc không để ý đến Lục Thủy Tâm, ánh mắt chỉ rơi vào người Lục Mộc Tâm.

Lục Mộc Tâm năm nay mười bốn tuổi, vẻ bề ngoài giống hệt mẹ, gương mặt trái xoan, lông mày lá liễu, đôi mắt hạnh như hồ nước mùa xuân.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 68: Chương 68


Trong thời gian này, cô bé được Ngu Thanh Nhàn chăm sóc chu đáo, làn da cô bé trở nên trắng nõn, sắc mặt cũng hồng hào, mái tóc vẫn còn vết cháy nắng được bện thành hai b.í.m tóc thả xuống trước ngực.

Thời tiết nóng lên, gần đây trong thành phố đang thịnh hành mặc váy.

Ngu Thanh Nhàn cũng may mấy chiếc cho hai chị em.

Hôm nay Lục Mộc Tâm mặc áo trắng, kết hợp với váy xanh nhạt.

Cô bé xinh xắn đáng yêu đứng ở đó, Giang Bảo Quốc không biết thế nào lại nghĩ tới đóa hoa nhài còn đọng sương sáng sớm.

Trong lòng Giang Bảo Quốc vô cùng kích động. Đàn ông hiểu rõ đàn ông nhất, anh ta biết rõ dung mạo và khí chất của Lục Mộc Tâm rất thu hút đàn ông.

Trong lúc quan sát cô bé, trong lòng anh ta đã tuyển chọn một loạt con rể, cuối cùng có ba người xuất sắc nhất.

Trần Phong không được, mặc dù mới hai mươi ba tuổi, cũng rất có năng lực, tướng mạo cũng đứng đắn, nhưng không giúp đỡ gì cho tiền đồ của anh ta, đợi cậu ta thăng quan tiến chức cũng chẳng biết đến ngày tháng năm nào.

Lão Cao cũng có thể, vợ ông ta mất sớm, con cái đều đã lập gia đình, năm nay ông ta vừa thả ra ít tin tức muốn tìm thêm người vợ nữa, có khá nhiều người động lòng, chỉ có điều những cô gái đó bất kể là tuổi tác hay là gia cảnh đều thích hợp hơn Lục Mộc Tâm, đáng tiếc.

Chỉ còn lại lão Phùng, lớn hơn Giang Bảo Quốc hai mươi tuổi, vợ mắc bệnh qua đời vào năm kia, để lại hai đứa con trai, tình cảm của lão Phùng và vợ trước rất sâu nặng, bao nhiêu nhiêu năm qua chỉ chăm lo cho hai đứa con trai, bao nhiêu người giới thiệu đối tượng cho ông ta, ông ta đều từ chối.

Giang Bảo Quốc từng gặp vợ lão Phùng, khí chất của Lục Mộc Tâm có ba phần giống người đó, nếu lớn thêm ba bốn năm nữa, con gái của anh ta chắc chắn sẽ đẹp hơn vợ cũ của lão Phùng.

Vẫn là câu nói đó, đàn ông hiểu đàn ông nhất. Lão Phùng có thể vì vợ mình mà giữ thân vài ba năm, nhưng chắc chắn không thể giữ được cả đời, tái hôn là chuyện sớm muộn thôi.

Nếu đã muốn tái hôn, thì đối tượng tái hôn vì sao không thể là con gái anh ta?

Về phần tuổi tác chênh lệch quá lớn, thế đã là gì?

Ở thời đại này, chồng già vợ trẻ còn ít sao? Người ta cũng chẳng làm sao cả.

Năng lực lão Phùng còn cao hơn anh ta rất nhiều, năm nay anh ta vừa lên làm phó đoàn trưởng, mà lão Phùng đã ở vị trí đoàn trưởng mấy năm rồi.

Nghe đâu trong thành phố còn cho bộ đội dẫn đầu xây một xưởng quân nhu, em trai lão Phùng vẫn luôn làm hậu cần là sự lựa chọn hàng đầu cho chức xưởng trưởng.

Nếu nhà mình có quan hệ với nhà ông ta, đợi xưởng xây xong, mình giới thiệu em trai của Vương Văn Quân vào trong xưởng, đến lúc đó sợ gì không trở thành khách quý của nhà họ Vương?

Đến lúc đó nhà họ Vương còn chướng mắt anh ta vì anh ta là người nông thôn, trong nhà có bà mẹ già bị liệt nữa không? Vương Văn Quân còn hở ra là nhăn nhó với anh ta nữa không?
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 69: Chương 69


Giang Bảo Quốc dường như nhìn thấy bộ dạng khúm núm của bố mẹ vợ trước mặt mình, trên mặt loáng thoáng hiện ra vẻ đắc ý.

Ánh mắt anh ta nhìn Lục Mộc Tâm càng thêm ôn hòa, ôn hòa đến mức Lục Mộc Tâm cho rằng lúc trước ở nông trường, vẻ lạnh lùng của cha là do cô bé tự tưởng tượng ra.

"Lục Mộc Tâm, vì sao con không về quê? Bà nội con tới nông trường rồi, bà muốn gặp con một lần."

Lời của Giang Bảo Quốc đã phá vỡ ảo tưởng của Lục Mộc Tâm.

Bà Giang tới? Bà tới đây làm gì? Bàn tay đang nắm quai cặp sách của Lục Mộc Tâm siết chặt lại theo bản năng.

Giang Bảo Quốc liếc nhìn Lục Thủy Tâm còn đang cười ngây ngô ở bên cạnh.

Đứa trẻ này lớn lên không tệ, nhưng còn kém một chút so với Lục Mộc Tâm ngoan ngoãn hiền lành.

Nhớ tới những gì cô bé nói lúc trước, Giang Bảo Quốc vẫn còn chút bực mình, hơn nữa lần này gặp lại, cô bé không hề gọi anh ta câu nào, anh ta càng thêm không thích Lục Thủy Tâm.

"Lục Mộc Tâm, bà nội con bảo, trong tất cả những đứa trẻ, bà nội thương con nhất."

"Bà con đến đây không quen biết ai cả, dì Vương của con lại bận rộn không có thời gian chăm sóc bà, nơi này cách nông trường không xa, bọn con quay về nói với mẹ sau này con sẽ dọn đến nông trường ở."

Giang Bảo Quốc dùng giọng điệu ra lệnh để nói với Lục Mộc Tâm.

Lục Mộc Tâm bỏ quai cặp sách ra, rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Giang Bảo Quốc:

"Bà nội nói bà thương con nhất sao?"

Lục Mộc Tâm đột nhiên muốn cười.

Lúc đầu không phải cô bé đã nhẫn nhịn ngay, khi cô bé vừa hiểu chuyện, bị bắt nạt, cô bé đã đến tìm bà nội, muốn bà nội đứng ra bênh mình.

Nhưng bà nội cô lại nói:

"Sao những người đó không bắt nạt người khác, lại chỉ bắt nạt mày? Chắc chắn là mày có vấn đề, gặp phải chuyện này mày phải tự kiểm điểm, xem mình làm sai ở đâu."

Trong tay bà nội của cô bé có tiền, đến tết ông nội cô bé sẽ đi vào huyện một chuyến, mua kẹo về lại giấu đi từ từ ăn. Những lúc đó, anh em họ bên đằng ông nội sẽ đến chơi nhà cô bé.

Ông nội bình thường nói chuyện lạnh lùng với hai chị em Lục Mộc Tâm, lúc này lại cho anh em họ ăn kẹo, cô bé và em gái muốn đến xin, lại bị ông nội bực mình đuổi đi.

Bà nội cô bé sẽ ở bên cạnh nói:

"Con gái ăn kẹo làm gì? Ăn nhiều sẽ ngu đi đấy, vẫn để đám con trai ăn thì hơn, con trai có ngu một chút cũng không sao, chỉ cần có sức khỏe là được rồi, không lo không cưới được vợ. Con gái thì khác, một khi ngu đi là không ai thèm lấy."

Sau khi bà nội cô bé bị liệt, mẹ cô bé bận rộn ngoài ruộng, việc chăm sóc bà chuyển sang cho hai chị em.

Bà nội biết Lục Mộc Tâm dễ bắt nạt, nên lúc đến lượt cô bé phục vụ, bà nội sẽ thay đổi cách để hành hạ cô, chửi bới là chuyện như cơm bữa, đôi khi mắng không hết giận, bà nội sẽ giơ tay ra véo cô, bắt được chỗ nào thì véo chỗ ấy.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 70: Chương 70


Trên người cô bé bình thường đầy vết bầm tím, nhưng cô bé không dám nói với ai.

Lục Mộc Tâm ghét mấy người lắm lời trong thôn, cũng ghét mấy đứa trẻ hay nói linh tinh về cô, ghét hơn cả là bà Giang rõ ràng là người nhà cô, vậy mà còn hạ thấp cô, ức h.i.ế.p cô.

Giang Bảo Quốc mỉm cười, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn rất nhiều:

"Đúng vậy, bà bảo bà có thứ gì tốt cũng đều giữ cho con..."

Bà Giang đối xử rất tốt với Giang Bảo Quốc, anh ta cũng nhìn mẹ mình với đôi mắt mang kính lọc.

So sánh mình với Lục Mộc Tâm, anh ta cảm thấy mẹ mình nói có gì tốt cũng giữ cho cô bé là thật, chưa từng nghi ngờ.

Cũng chính vì những lời nói này, Giang Bảo Quốc cảm thấy mình gọi Lục Mộc Tâm đến hầu hạ mẹ là chuyện đương nhiên.

"Không phải, bà nội con không bao giờ dành thứ tốt gì cho chị con. Có thứ gì tốt bà đều giữ cho anh em họ của nhà ông nội, nếu con và chị con đến xin, bà sẽ đuổi bọn con đi, còn nói với bọn con rằng ăn những thứ đó vào sẽ ngu đi. Con trai ăn thì không sao, con gái ăn vào, ngu đi không ai thèm lấy." Giang Bảo Quốc còn chưa dứt lời, đã bị Lục Thủy Tâm cắt ngang.

Nụ cười giả tạo của Giang Bảo Quốc lập tức cứng lại trên mặt vì những gì cô bé nói.

Lục Mộc Tâm nhìn Giang Bảo Quốc, nói:

"Con sẽ không đến hầu hạ bà nội đâu. Bà chưa từng đối xử tốt với con. Bởi vì tính tình con yếu đuối, từ nhỏ bà đã ăn h.i.ế.p con. Bà nằm liệt trên giường, con đến lau người cho bà, bà còn cấu véo con. Mỗi lần phục vụ bà xong, trên người con toàn là vết cấu véo."

"Không phải bà đối xử rất tốt với các cháu họ sao, sao không gọi cháu họ của bà đến phục vụ bà chứ? Không phải bà đã nói rồi sao? Bà c.h.ế.t cũng không cần đến con, đã có cháu họ của bà chống gậy cho bà."

"Nếu như thế là đối xử tốt với con, vậy thì con không cần, cha có cần không? Con tặng lại cho cha đấy, được chứ?"

Chút hy vọng cuối cùng mà Lục Mộc Tâm dành cho Giang Bảo Quốc, giờ phút này đã tan thành mây khói.

Anh ta tới tìm Lục Mộc Tâm chỉ vì muốn cô bé đến làm bảo mẫu cho nhà mình mà thôi, chẳng hề có chút yêu thương nào.

Bây giờ cô bé chê mình sống quá tốt sao? Vì sao còn phải nhảy vào vũng bùn ấy? Cô bé cũng không phải loại hèn hạ, thèm đòn.

Lục Mộc Tâm nghĩ, cô vẫn khát khao tình yêu thương từ cha, nhưng tình yêu thương của cha mà cô mong đợi vĩnh viễn sẽ không đến từ chỗ của Giang Bảo Quốc.

"Cha cũng đừng đến tìm con nữa, mười năm trước cha mặc kệ con và Lục Thủy Tâm, sau này con cũng không cần cha quan tâm. Con không đi tìm cha, sau này cha có việc cũng đừng tìm con." Lục Mộc Tâm nói xong, kéo Lục Thủy Tâm chạy đi.

Lúc Giang Bảo Quốc phản ứng lại thì hai cô bé đã chạy xa rồi.

Anh ta nhấc chân đuổi theo vài bước, nhưng bây giờ đang là giờ tan học, cuộc nói chuyện của ba cha con bị rất nhiều người nghe thấy.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 71: Chương 71


Có vài vị phụ huynh không yên tâm để con đi một mình về nhà nên đến đón, họ đều dùng ánh mắt khác thường để nhìn Giang Bảo Quốc.

Giang Bảo Quốc có mặt dày đến đâu, cũng không chịu nổi ánh mắt soi mói như vậy.

Anh ta dừng bước, nghe thấy Lục Thủy Tâm hỏi Lục Mộc Tâm:

"Sao chị không nói sớm chuyện bà cấu véo chị? Nếu chị nói sớm, lúc em đưa cơm cho bà, chắc chắn sẽ nhổ thêm hai bãi nước bọt vào trong cơm."

"Ôi, tính tình em hấp tấp như vậy, làm sao chị dám nói, ở quê những người đó ai nấy đều bênh vực bà nội, một mình mẹ làm đồng đã rất vất vả rồi, chị đâu nỡ nói những chuyện này với mẹ."

Giọng nói dần xa, cho đến khi không còn nghe được nữa.

Giang Bảo Quốc đứng hồi lâu trong ánh mắt của phụ huynh đến đón con, cuối cùng cúi đầu xuống, rời khỏi cổng trường.

Anh ta về đến nhà, bà Giang đang nằm trên giường, thấy con trai về thì quay đầu ra hỏi:

"Bảo Quốc, Mộc Tâm không quay về với con à?"

Chuyện Giang Bảo Quốc đến tìm Ngu Thanh Nhàn bị nhốt ở ngoài cửa, lúc về anh ta đã kể cho bà Giang nghe.

Bà Giang liền mắng Ngu Thanh Nhàn không biết tốt xấu, không biết điều, sau đó hai mẹ con bàn bạc cả buổi, quyết định đi gọi Lục Mộc Tâm tới, Lục Mộc Tâm tính tình yếu đuối, dễ bắt bí nhất.

Giang Bảo Quốc lắc đầu:

"Mẹ ơi, mẹ thực sự đối xử với Lục Mộc Tâm tốt nhất sao?"

Hỏi xong, anh ta nhìn chăm chăm vào bà Giang.

Trên mặt bà Giang lập tức xuất hiện vẻ hoảng loạn, trong ánh mắt cũng có chút chột dạ:

"Đương nhiên, nó là cháu gái lớn của mẹ, chắc chắn mẹ phải đối xử với nó tốt nhất."

Vẻ thất vọng càng rõ hơn trên mặt Giang Bảo Quốc:

"Nhưng con nghe nói có thứ gì tốt, mẹ đều cho đám cháu nhà ông cả, lúc hai chị em Mộc Tâm đến xin, mẹ đều đuổi chúng nó đi. Mộc Tâm còn nói, lúc nó lau người cho mẹ, mẹ còn cấu véo nó, có phải không?"

Bà Giang cứng mặt lại, không nói gì.

Giang Bảo Quốc thở dài xoay người đi về phía phòng tây.

Lúc này Vương Văn Quân cũng đã trở về.

Trước khi kết hôn, cô ta luôn nhìn Giang Bảo Quốc với ánh mắt tôn sùng và ngưỡng mộ, sau khi kết hôn, chuyện rắc rối nọ nối tiếp chuyện rắc rối kia, nhất là sau khi bà Giang tới, lòng ái mộ mà Vương Văn Quân dành cho Giang Bảo Quốc bị bào mòn gần như không còn.

Người ta nói hổ dữ không ăn thịt con, bà Giang có tâm địa độc ác, Giang Bảo Quốc cũng không kém cạnh chút nào.

Vương Văn Quân sợ, cô ta không dám mang thai, chỉ sợ đến ngày nào đó tình cảm của Giang Bảo Quốc dành cho mình phai nhạt, con của cô ta sẽ như thế nào chứ?

Có giống như lúc đối xử với hai chị em Mộc Tâm, trong lòng anh ta toàn là tính toán không?

Sau khi ăn cơm xong, Lục Mộc Tâm nhân lúc Lục Thủy Tâm đang rửa bát, đi vào phòng tìm Ngu Thanh Nhàn.

"Mẹ ơi, hôm nay con đã gặp cha ở cửa trường học." Lục Mộc Tâm cầm dụng cụ, cùng làm với Ngu Thanh Nhàn.

"Ông ta nói gì với con?" Ngu Thanh Nhàn hỏi cô bé.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 72: Chương 72


Lục Mộc Tâm liền kể lại những gì mình đã nói chuyện với Giang Bảo Quốc, cuối cùng cô bé nói thêm:

"Mẹ ơi, con cảm thấy cha thực sự rất quá đáng. Từ lúc gặp chúng ta, cho đến lúc chúng ta đi, cha một câu cũng không nói với Thủy Tâm."

Nói đến đây, nước mắt Lục Mộc Tâm rơi xuống:

"Mẹ ơi, Thủy Tâm không phải là con gái của cha sao? Sao cha lại đối xử với em ấy như vậy?"

Nếu như không phải mình và Lục Thủy Tâm có ba phần giống với Giang Bảo Quốc, cô bé thậm chí còn nghi ngờ, rốt cuộc hai chị em mình có phải là con do Giang Bảo Quốc sinh ra hay không.

Ngu Thanh Nhàn lại một lần nữa cảm khái nuôi con thật vất vả.

Cô bắt đầu suy nghĩ nát óc tìm lời an ủi:

"Mộc Tâm, con phải biết rằng, trên thế giới này không phải tất cả cha mẹ đều yêu thương con cái của mình. Các con chỉ là không gặp may, không gặp được một người cha yêu thương các con."

Lục Mộc Tâm nhớ đến Trương Thắng Mỹ học cùng lớp với hai chị em, nhà bạn ấy mở tiệm tập hóa ở phố tây, mỗi ngày tan học cha bạn ấy đều đến đón về nhà. Trong lớp, bạn ấy luôn nói rằng mình lớn như vậy mà cha vẫn còn lo lắng, làm cho bạn ấy phiền c.h.ế.t đi được.

Còn có Hoàng Tiểu Bình, tuy cha bạn ấy không đến đón vào giờ tan học, nhưng cuối tuần nào cũng dẫn bạn ấy đi ăn đồ ngon, đôi khi còn dẫn bạn ấy đi chơi, bạn ấy mới mười một tuổi, nhưng đã đi tham quan tất cả phong cảnh ở xung quanh thành phố rồi.

Lục Mộc Tâm hỏi Ngu Thanh Nhàn:

"Vậy bây giờ cha kết hôn rồi, cha có thích đứa con sau này của mình không?"

Ngu Thanh Nhàn nhìn về phía Lục Mộc Tâm, trong mắt cô bé toàn là sự cố chấp, Ngu Thanh Nhàn dường như nhìn thấy bản thân ở kiếp trước.

"Mẹ không biết, nhưng Mộc Tâm à, họ chẳng có quan hệ gì với chúng ta." Dừng một chút, cô lại nói: "Mặc dù con không có một người cha tốt, nhưng con lại có một người mẹ tốt, mẹ rất yêu thương các con đúng không? Con nghĩ đến Vương Tiểu Tuệ nhà họ Giang đi, cha nó cũng rất yêu nó, nhưng mẹ nó thì không thích, cuộc sống của nó cũng rất buồn đúng không?"

Ngu Thanh Nhàn giữ vai Lục Mộc Tâm, nhìn sâu vào mắt cô bé:

"Con xem, so sánh với nó, có phải con sẽ cảm thấy mình tốt hơn không? Cho nên chúng ta nhất định không được so sánh với người hơn chúng ta."

"So sánh với người hơn chúng ta, trong lòng con sẽ tràn đầy đố kỵ, sự đố kỵ này sẽ khiến nội tâm con dậy sóng, con cảm thấy không cam lòng, dần dà, trên người con toàn là năng lượng tiêu cực, chúng thậm chí còn ảnh hưởng đến cuộc sống của con."

"Thỉnh thoảng con cũng phải so sánh với những người kém hơn một lần, như vậy con sẽ phát hiện ra thực ra cuộc sống của con vẫn tạm ổn, cũng không quá khổ sở. Nhìn lên thì chẳng bằng ai, nhìn xuống thì không ai bằng mình, thực ra cũng là một cách hạnh phúc."

Từ trước đến nay Ngu Thanh Nhàn luôn là con nhà người ta, đạo lý này được tam sư tỷ của cô dạy cho.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 73: Chương 73


Tam sư tỷ của cô là một đệ tử bình thường nhất trong môn hạ của cha cô.

Luận về tư chất cô ấy không bằng nhị sư huynh, luận về năng lực, cô ấy không sánh bằng đại sư huynh, ngay cả sư muội đến sau vượt trước như Ngu Thanh Nhàn cũng có tư chất tốt hơn cô ấy.

Nhưng cô ấy không hề nảy sinh lòng đố kỵ vì điều đó, cô ấy từng nói với Ngu Thanh Nhàn, thực ra mình rất thỏa mãn, so với đệ tử ở các ngọn núi khác, cô ấy đã rất lợi hại rồi.

Cho nên không phải là cô ấy bình thường, mà là cô ấy phải so sánh với những người quá lợi hại mà thôi. Biết rõ họ lợi hại mà còn đi so sánh, chẳng phải sẽ khiến mình không thoải mái hay sao?

Lúc đó những lời này của tam sư tỷ khiến nội tâm Ngu Thanh Nhàn vô cùng chấn động, hôm nay Ngu Thanh Nhàn lại dạy những lời này cho Lục Mộc Tâm, hy vọng cô bé cũng có thể hiểu được.

Lục Mộc Tâm lấy ống tay áo lau sạch nước mắt, nhớ lại những bạn học khác.

Có mấy bạn học nói rằng học xong tiểu học mình không thể học tiếp được nữa, nhà họ hoặc là không có tiền cho con đi học, hoặc là cảm thấy họ biết chữ, tính số là đủ rồi.

Nhưng mẹ của cô bé bất kể nghèo thế nào cũng phải cho cô bé đi học, từ lúc đi học đến giờ đã rất nhiều năm rồi.

Lục Mộc Tâm nhớ lại hồi mình còn bé, bất kể khó khăn đến mức nào, bất kể trong nhà túng quẫn bao nhiêu, mẹ của cô bé có cơm ăn thì hai chị em chưa bao giờ phải húp cháo, có bánh ngô ăn thì hai chị em sẽ được ăn bánh bột mì.

So với những gia đình khác, cho rằng con gái chỉ được ăn đồ tồi nhất, thì hai chị em Lục Mộc Tâm đã tốt hơn rất nhiều rồi.

Vừa so sánh như vậy, nỗi căm giận trong lòng Lục Mộc Tâm đều bay sạch.

"Con hiểu rồi, mẹ ơi." Lục Mộc Tâm nói.

Ngu Thanh Nhàn sờ đâu cô bé:

"Hiểu là tốt rồi, Lục Mộc Tâm của chúng ta giỏi quá."

Lục Mộc Tâm mỉm cười, đôi mắt vừa khóc lại lập tức sáng lên, tràn đầy tinh thần.

"Lần trước không phải con nói cha của Hoàng Tiểu Bình lớp con dẫn cô bé đi leo núi sao? Cuối tuần này mẹ cũng dẫn con đi."

Ở phía đông thành phố có một ngọn núi không cao lắm, dưới chân núi có một dòng sông uốn lượn chạy qua, phong cảnh vô cùng nên thơ tươi đẹp, cứ đến cuối tuần là có khá nhiều người đến đó du ngoạn.

"Vâng."

"Mẹ ơi, con cũng muốn đi." Lục Thủy Tâm đẩy cửa đi vào.

"Làm sao bỏ lại con được?" Ngu Thanh Nhàn cười nói.

Lục Thủy Tâm bật cười ha ha, cùng Lục Mộc Tâm giúp đỡ mẹ làm việc.

Ba mẹ con vừa làm việc vừa cười nói, sau khi đảo hết một lượt nguyên liệu trong vại giấm, ba mẹ con rửa mặt đi ngủ.

Ngu Thanh Nhàn biết dù mình có cố gắng đến đâu, kiếp này cũng không thể trở thành Trúc Cơ, vì vậy đến đêm cũng bắt đầu đi ngủ.

Lúc cô đang mơ màng sắp ngủ thì cửa phòng bị đẩy ra, người đi vào là Lục Thủy Tâm.

Ngu Thanh Nhàn còn chưa kịp phản ứng, Lục Thủy Tâm đã trèo lên giường, ôm lấy mẹ, vui đầu vào n.g.ự.c mẹ khóc nức nở.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 74: Chương 74


Ngu Thanh Nhàn khẽ vỗ lên lưng cô bé.

Qua hồi lâu, rốt cuộc Lục Thủy Tâm cũng khóc xong, cô bé nói:

"Mẹ ơi con ghét Giang Bảo Quốc lắm."

Ngu Thanh Nhàn không sửa xưng hô của Lục Thủy Tâm đối với Giang Bảo Quốc, giống như cô chưa bao giờ bảo Lục Mộc Tâm không được gọi anh ta là cha.

Cô vỗ vai Lục Thủy Tâm:

"Ừ, không sao, mẹ cũng ghét ông ta."

Lục Thủy Tâm lập tức lên án Giang Bảo Quốc:

"Giang Bảo Quốc thực sự không phải là người tử tế, vợ bé của ông ta không muốn hầu hạ bà nội, lại muốn gọi chị con về hầu hạ, còn nói bà nội đối xử với chị con tốt nhất, thực ra bà nội đối xử với chị con rất tệ.

Mẹ ơi, hôm nay con mới biết, bà nội sẽ cấu véo chị lúc không có ai, bà thật quá đáng. Còn cả Giang Bảo Quốc..."

Lục Thủy Tâm nói rất nhiều, câu cú không mạch lạc, nghĩ đến cái gì thì nói cái đấy.

Nói đến khi mệt, cô bé mới lăn ra ngủ.

Ngu Thanh Nhàn đắp chăn cho Lục Thủy Tâm, chợt nghe thấy ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

Trong bóng tối, Ngu Thanh Nhàn mỉm cười.

Tình cảm hai chị em Lục Mộc Tâm và Lục Thủy Tâm rất tốt.

Lúc Lục Mộc Tâm đến tìm cô, câu nói đầu tiên chính là vì bất bình thay cho Lục Thủy Tâm, mà Lục Thủy Tâm lại bật khóc vì cảm thấy Lục Mộc Tâm đáng thương.

Tình cảm chị em này khiến Ngu Thanh Nhàn rất hâm mộ.

Cô là con một, người phụ nữ thân thiết nhất ngoại trừ mẹ thì chính là tam sư tỷ, nhưng lúc cô ra đời, tam sư tỷ đã hơn hai trăm tuổi, cô ấy lại tu Vô Tình Đạo, cho nên cũng không chịu thân thiết với cô.

Nữ đệ tử cùng tuổi với cô trong tông môn lại có vai vế thấp, từ trước đến nay chỉ kính trọng cô, còn người cùng vai vế với cô đều rất lớn tuổi, cho nên tính tới tính lui, cô không có nổi một người chị em tri kỷ.

Lục Mộc Tâm cũng đã ngủ say, Ngu Thanh Nhàn ra khỏi phòng, đi đến chỗ tảng đá lớn ở góc sân.

Trời tháng sáu rất sáng sủa, cho nên buổi đêm bầu trời đầy sao.

Bầu trời nơi này giống hệt ở Thanh Vân Giới. Khi đó cô cũng thường xuyên tự hỏi lòng mình, thỉnh thoảng ở trên đỉnh núi, thỉnh thoảng lại trên nóc nhà.

Thời điểm đó cô vô lo vô nghĩ, lúc ngắm sao cùng lắm là nghĩ xem ngày mai ăn món gì, đi đâu chơi, đôi khi là phiền não chuyện tu vi.

Rõ ràng là chuyện rất lâu trước kia, nhưng bây giờ suy nghĩ lại, dường như mới chỉ hôm qua.

Ngu Thanh Nhàn nhớ đến cha mẹ mình.

Từ lúc ngã xuống mất mạng đến nay, cô vẫn luôn cố gắng kiềm chế bản thân không nhớ đến họ, nhưng khi đối diện với bầu trời sao lấp lánh, cô không thể kìm được nỗi nhớ nữa.

"Uống rượu không?"

Một bầu rượu được đưa đến trước mặt Ngu Thanh Nhàn.

Thì ra không biết Văn Thanh Yến đã đến từ lúc nào, Ngu Thanh Nhàn suy nghĩ quá nhập tâm, không phát hiện ra.

Ngu Thanh Nhàn ngồi dậy khỏi tảng đá, sửa lại quần áo trên người:

"Sao anh còn chưa ngủ?"

Văn Thanh Yến cũng cầm một bầu rượu, anh tùy ý ngồi xuống bên cạnh Ngu Thanh Nhàn:

"Vừa từ ban về, gần đây hơi bận."
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 75: Chương 75


Đám người phản động kia vẫn chưa hết hy vọng.

Sau khi giải phóng, tỉnh Hắc bên này xây dựng khá nhiều nhà xưởng, có một phần tử đặc vụ của phe địch lẩn trốn đến nơi này, định cho nổ xưởng quân nhu bí mật.

Xưởng quân nhu kia được xây dựng ở trong núi ngay gần Cáp Thị, Văn Thanh Yến là phó ban ban vũ trang, công việc gần đây chủ yếu là bắt phần tử phản động mà không làm kinh động đến dân chúng.

Chiều nay anh nhận được tin báo, phần tử phản động thường xuyên lui tới khu vực làng Ngô Anh, anh dẫn người tới, lục soát đến tận nửa đêm mới về nhà.

Vốn định rửa mặt rồi đi ngủ, lại thấy Ngu Thanh Nhàn đang nằm trên tảng đá lớn bên này, anh suy nghĩ một chút, quay về cầm hai bầu rượu sang.

Rượu do ông Văn tự cất, gọi là Thiêu Đao Tử, vừa vào miệng đã thấy cay, trôi xuống bụng thì vừa cay vừa nóng.

Ngu Thanh Nhàn còn chưa từng uống rượu mạnh như vậy, cô cau mày lại:

"Rượu ngon."

Văn Thanh Yến cũng uống một hơi lớn, anh uống quá nhanh, một giọt rượu chảy xuống khỏi khóe miệng, theo cằm rơi lên n.g.ự.c áo:

"Hơi quá sức."

Hai người nhìn nhau cười, lại chạm bầu rượu trong tay nhau một cái, sau đó mỗi người uống rượu của mình, không ai nói câu nào nữa.

Hai người cũng không cảm thấy đêm khuya uống rượu có vấn đề gì.

Dân phong ở Tu Chân Giới rất cởi mở, khoảng cách giữa nam và nữ không quá lớn, uống rượu với nhau là một chuyện hết sức bình thường, nếu như nhìn hợp mắt, cho dù xảy ra chuyện một khắc xuân cũng là chuyện rất thường thấy.

Người thấy cảnh xuân mà lòng không loạn giống như Phật tử Vạn Phật Tông kia mới là kỳ lạ.

Cô thà thiếu cũng không chọn bừa, sống hơn trăm năm cũng chỉ có lúc ấy là hơi động lòng, sau đó chưa từng gặp phải người đàn ông nào khiến cô rung động.

Một bầu rượu chẳng mấy chốc đã thấy đáy.

Kiếp trước, Ngu Thanh Nhàn uống ngàn ly không say, nhưng hiển nhiên cô đã đánh giá quá cao cơ thể của kiếp này, mới uống được một nửa, Ngu Thanh Nhàn đã cảm thấy người nhẹ bẫng, ánh mắt cũng bắt đầu mơ màng, nhưng ý thức lại vô cùng tỉnh táo.

Cảm giác say rượu này khiến Ngu Thanh Nhàn có chút mê đắm.

Chút rượu này đối với Văn Thanh Yến không tính vào đâu.

Anh đặt bầu rượu lên tảng đá:

"Tôi đưa cô trở lại."

Ngu Thanh Nhàng lắc đầu:

"Tôi ngồi thêm lúc nữa, anh bận thì cứ về trước đi."

Văn Thanh Yến lại cầm bầu rượu lên, anh uống chậm rãi, rượu vẫn còn non nửa bầu.

Gió đêm hiu hiu thổi, có hơi lạnh, men rượu trong người Ngu Thanh Nhàn bị gió thổi tan đi quá nửa.

Thấy đêm đã khuya, Ngu Thanh Nhàn đứng dậy:

"Tôi về đây, cảm ơn rượu của anh, có cơ hội tôi mời anh ăn cơm."

Văn Thanh Yến gật đầu đáp lại.

Ngu Thanh Nhàn quay về, Văn Thanh Yến nhìn cô trở về sân trước, lại nghe tiếng cô vào phòng, sau đó mới đi về.

Có lẽ vì uống rượu, đêm nay Ngu Thanh Nhàn ngủ rất ngon.

Ngày hôm sau, cô ra chợ bán giấm, vừa mới mở cửa hàng thì Giang Bảo Quốc đến.

Ngu Thanh Nhàn lấy giấm cho một bác gái xong, ngẩng đầu lên nhìn thấy anh ta, không khỏi cười lạnh.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 76: Chương 76


Cô còn đang định bán giấm xong sẽ đến nông trường đây, vậy mà Giang Bảo Quốc lại tự mình tìm đến trước, đỡ tốn thời gian của cô.

Giang Bảo Quốc không có nhiều ngày nghỉ, hôm nay anh ta chỉ xin nghỉ nửa ngày, giữa trưa đã phải quay về.

Vì vậy nhân lúc không có ai đến mua giấm, anh ta tranh thủ nói với Ngu Thanh Nhàn:

"Thanh Nhàn à, mẹ tới rồi. Anh với Văn Quân thật sự không có thời gian chăm sóc. Em xem em cũng không quay về, Mộc Tâm, Thủy Tâm đều lớn cả rồi, em có thể đón mẹ về chăm sóc được không?"

Anh ta liếc nhìn Ngu Thanh Nhàn, nhanh chóng nói thêm:

"Em yên tâm, anh không bảo em chăm sóc không công, mỗi tháng anh sẽ trả em tiền."

Tiền thì chắc chắn sẽ trả, nhưng trả bao nhiêu thì lúc ấy lại tính.

Ngu Thanh Nhàn cười nhạt:

"Đó là mẹ anh, không phải mẹ tôi, dựa vào cái gì mà tôi phải chăm sóc bà ta? Mới một thời gian không gặp mà mặt anh dày lên nhiều nhỉ?"

Giang Bảo Quốc nén giận:

"Lục Thanh Nhàn, cô đừng quên, cô đã cầm tiền rồi!"

Ngu Thanh Nhàn tỏ vẻ kinh ngạc:

"Đúng vậy, tôi cần tiền của anh rồi, nhưng đó không phải là chi phí bồi thường anh trả cho tôi và phí nuôi dưỡng hai đứa trẻ hay sao? Chúng ta đã viết chứng từ rồi, bên trên có ghi rõ ràng đấy, tôi cầm tiền, ly hôn với anh, sau này không ai liên lạc với ai nữa."

Nhắc tới tờ chứng từ, Giang Bảo Quốc càng giận hơn.

Lúc đó anh ta viết rất sảng khoái, hoàn toàn không thèm viết cầm tiền phải chăm sóc mẹ anh ta vào đó.

Anh ta làm công việc giấy tờ cả đời, cuối cùng vẫn bị giấy tờ hại.

Suốt ngày b.ắ.n nhạn, có ngày nhạn mổ mắt.

Sáng nay Vương Văn Quân đã ra tối hậu thư với anh ta.

"Thanh Nhàn, coi như anh xin em được không, anh thực sự hết cách rồi."

Giang Bảo Quốc nhớ đến rất nhiều năm trước, hồi anh ta còn trong cuộc sống ngọt ngào mới kết hôn với Lục Thanh Nhàn, lúc cần cô giúp đỡ việc gì, anh ta chỉ cần nói nhẹ nhàng một tiếng là Lục Thanh Nhàn sẽ đồng ý hết.

Giang Bảo Quốc nghĩ mình đã ăn nói khúm núm như vậy, dù Lục Thanh Nhàn có tức giận đến đâu thì hẳn cũng hết rồi.

Tối qua anh ta đã phân tích với mẹ mình, Lục Thanh Nhàn cầm nhiều tiền như vậy lại không trở về quê, còn mua nhà ở đây, không phải là vì không nỡ cách xa anh ta sao?

Anh ta đến tìm cô vài ba lần, Lưu Bị đến nhờ Gia Cát Lượng xuống núi cũng chỉ mất ba lần mà thôi, thành ý này của anh ta chẳng lẽ còn chưa đủ?

Giang Bảo Quốc vừa liếc nhìn Ngu Thanh Nhàn, liền phát hiện ra không chỉ con gái anh ta, mà trong hai tháng này ngay cả vợ cũ của mình cũng thay đổi rất nhiều.

Bây giờ làn da cô ấy trắng nõn nà, sắc mặt hồng hào, lúc giơ tay nhấc chân còn cảm giác trẻ ra.

Giang Bảo Quốc chẹp miệng một tiếng, nhớ tới nội dung lão Trương và vợ bé anh ta cãi nhau ở đằng sau nhà mình, trong lòng không khỏi xao động.

Trong khu nhà dành cho công nhân viên đang đồn ầm lên, tháng này lão Trương về quê thăm người thân, lại ngủ với vợ cũ.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 77: Chương 77


Ngồi hưởng phúc năm thê bảy thiếp, đây chính là mộng tưởng cuối cùng của tất cả đàn ông.

Giang Bảo Quốc nghĩ, nếu Lục Thanh Nhàn ngoan ngoãn nghe lời, đón mẹ mình về phụng dưỡng, mình cũng không phải là không có cách vài ba bữa qua đó một lần.

"Được rồi, chuyện cứ quyết định vậy đi, em dọn dẹp phòng tốt nhất trong nhà, buổi chiều anh bảo người đưa mẹ qua."

Giang Bảo Quốc sửa cổ áo mình:

"Đợi anh hết bận sẽ đến thăm em."

Giang Bảo Quốc nói chuyện rất khó hiểu, hơn nữa ánh mắt nhìn Ngu Thanh Nhàn cũng rất đáng ghét, cô kết hợp thần thái và ngữ điệu của anh ta lại, mất gần một phút đồng hồ mới mò ra được anh ta có ý đó.

Ngu Thanh Nhàn lập tức nổi cơn tam bành.

Giang Bảo Quốc mỉm cười quan sát Ngu Thanh Nhàn từ trên xuống dưới, lúc trước không chú ý, bây giờ mới thấy vóc dáng vợ cũ của anh ta còn rất được, n.g.ự.c nở m.ô.n.g cong, Vương Văn Quân cái gì cũng tốt chỉ là phía trước hơi phẳng một chút.

Ngu Thanh Nhàn thấy nụ cười trên mặt Giang Bảo Quốc càng ngày càng hèn mọn, cô giơ chân đạp một phát khiến anh ta ngã lăn ra đất.

"Mẹ kiếp, anh đang suy nghĩ cái đếch gì thế?"



Hai mươi phút sau, Ngu Thanh Nhàn đẩy xe của mình đến đồn công an, đi theo cô còn có Giang Bảo Quốc.

Anh ta ngồi ở trên ghế dài trong góc tường, ôm mặt mình, nhe răng nhếch miệng.

Ngu Thanh Nhàn đã sớm muốn tẩn anh ta, vừa ra tay là không hề nể nang, trên mặt Giang Bảo Quốc trúng vài cái tát, người cũng bị vài phát đạp, khóe miệng cũng rách ra.

Một vị công an già cầm cốc tráng men đi tới, ngồi ra sau cái bàn duy nhất trong phòng.

"Nói đi, hai người đã xảy ra chuyện gì?" Vị công an già này họ Lương, là công an của đồn Tây Thành, sáng nay đến phiên ông ta trực ban, Ngu Thanh Nhàn đánh Giang Bảo Quốc vừa vặn bị ông ta nhìn thấy.

Công an Lương cả đời công bằng chính trực, nhìn thấy tình huống này đương nhiên là phải mời cả hai người về đồn, hỏi theo thông lệ.

Ngu Thanh Nhàn đánh nhau với Giang Bảo Quốc, nhưng không hề bị làm sao, lúc này cô đứng dựa vào bàn, chẳng nói năng gì.

Giang Bảo Quốc cũng không nói.

Từ lúc vào đây đến giờ, anh ta vẫn còn lơ mơ, thật sự không ngờ một người đi lính hơn mười năm như mình lại không chịu nổi một cú đạp của người phụ nữ làm nông cả đời, càng không ngờ trong trận đánh nhau ấy, mình ngay cả sức đánh trả cũng không có.

Mà người đánh cho anh ta không còn chút sức đánh trả nào lại là vợ cũ mà anh ta từ đầu đến cuối đều khinh thường.

Giang Bảo Quốc ngại không nói ra khỏi miệng, thật mất thể diện.

Công an Lương thấy hai người đều không nói gì, bèn nhìn về phía Giang Bảo Quốc:

"Đồng chí Giang Bảo Quốc đúng không? Anh cũng từng là một quân nhân, bây giờ còn đang mặc quân phục, ban ngày ban mặt đi đánh nhau ở chợ còn ra thể thống gì? Điều này sẽ khiến quần chúng nhân dân nhìn giải phóng quân của chúng ta với con mắt như thế nào?"
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 78: Chương 78


Công an Lương là một người gia nhập đảng rất sớm, những năm trước đây khi Cáp Thị thất thủ, công an của Cáp Thị như ông ta đã yểm hộ cho bộ đội rời đi, ông ta bị thương rất nặng không thể đi theo quân, cho nên vô cùng tiếc nuối.

Bây giờ thấy Giang Bảo Quốc mặc cả một bộ quân phục mà mình vô cùng ao ước, lại đi đánh nhau ở chợ, ông ta vô cùng bực mình vỗ bàn rầm rầm.

"Còn đánh nhau với nữ đồng chí nữa chứ! Đồng chí Giang! Chỉ có đàn ông vô năng mới ra tay đánh phụ nữ!"

Lửa giận của công an Lương nhắm thẳng vào Giang Bảo Quốc, anh ta càng thêm tức.

Sau khi dạy dỗ Giang Bảo Quốc một trận, lửa giận trong lòng công an Lương cũng giảm đi một chút, ông ta cầm cốc tráng men lên uống một hộp lớn, hỏi Ngu Thanh Nhàn với vẻ mặt ôn hòa:

"Đồng chí Lục, cô có thể nói vì sao cô lại ra tay đánh đồng chí Giang hay không?"

Giang Bảo Quốc chợt biến sắc, điên cuồng nháy mắt với Ngu Thanh Nhàn.

Ngu Thanh Nhàn nhìn thấy, cười khẩy một tiếng:

"Tôi với đồng chí Giang đây vốn là vợ chồng. Sau đó đồng chí Giang thăng quan phát tài, nhìn trúng một cô gái xinh đẹp trẻ trung, nên đòi ly hôn với tôi."

"Vợ mới của anh ta không thích chăm sóc mẹ chồng bị liệt, thế là nghĩ đến tôi và con gái tôi. Hôm qua anh ta còn tới trường học tìm con gái."

"Giang Bảo Quốc, tôi thật sự khinh thường anh, hai đứa trẻ còn nhỏ như vậy, chính là tuổi cần đi học, anh lại bảo chúng nó bỏ học đến làm bảo mẫu cho anh, anh có lương tâm hay không?"

"Còn nói với tôi gì mà bảo tôi chăm sóc mẹ anh, anh sẽ thường xuyên đến thăm tôi, câu này quá sỉ nhục người khác, tôi không nhịn được, nên mới ra tay hơi nặng." Ngu Thanh Nhàn ung dung nói.

Công an Lương nhìn vết bầm tím trên mặt Giang Bảo Quốc, ra tay quả là nặng.

Nhưng vừa nghĩ đến những gì Ngu Thanh Nhàn nói, công an Lương cảm thấy như thế vẫn còn chưa nặng lắm, ông ta chỉ hận không thể thay cô ra tay mạnh hơn một chút.

Là một công an nhân dân, công an Lương không vừa mắt với một người như Giang Bảo Quốc, nhưng nếp sống bây giờ là vậy, ông ta cũng không nói gì nhiều, dù sao người như vậy ông ta có nói cũng chẳng ích gì.

"Vậy chuyện hôm nay hai người định làm thế nào? Tự mình hoà giải để chúng tôi tới hoà giải."

Ngu Thanh Nhàn còn chưa lên tiếng, Giang Bảo Quốc đã vội nói:

"Đồng chí công an, đồng chí công an, chúng tôi tự mình hóa giải, tự mình hóa giải."

Công an Lương không thèm quan tâm đến anh ta, chỉ hỏi Ngu Thanh Nhàn:

"Đồng chí Lục thì sao, cô muốn thế nào?"

Dù sao bản thân cô cũng không tổn hại gì trong trận đánh này, hơn nữa với mức độ đánh nhau của hai người họ công an cũng chỉ dạy dỗ một phen, cũng không có biện pháp nào khác, kết quả cũng chẳng khác nào tự hóa giải.

"Hòa giải đi. Chúng tôi vốn cũng không có chuyện lớn gì, huyên náo như vậy thật sự đã làm phiền đến các đồng chí rồi." Ngu Thanh Nhàn nói rất hay, công an Lương nghe rất hài lòng.
 
Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi
Chương 79: Chương 79


"Phiền phức với không phiền phức gì chứ, đều vì nhân dân phục vụ cả." Công an Lương vui vẻ cầm cốc tráng men đựng trà của mình lên.

"Vậy được rồi, hai người trở về đi."

Sau đó công an Lương lại nói với Giang Bảo Quốc:

"Đồng chí Giang, theo lý mà nói đây là chuyện riêng của anh, nhưng là người đứng ngoài, tôi vẫn phải nói một chút quan điểm của mình cho anh nghe. Nếu anh đã ly hôn với đồng chí Lục, thì chính là không còn quan hệ gì nữa, anh bảo vợ cũ của mình đến chăm sóc mẹ mình quả thật có chút không thích hợp."

Những lời này chỉ thiếu điều nói thẳng Giang Bảo Quốc là đồ không biết xấu hổ.

Gương mặt vốn đã xanh tím của anh ta bây giờ đen xì.

Nhưng anh ta lại chẳng nói được gì, chỉ đành gật đầu đồng ý.

Công an Lương gật đầu, lại quay sang nói với Ngu Thanh Nhàn:

"Dĩ nhiên, đồng chí Lục ra tay đánh người cũng là không đúng, có chuyện thì từ từ nói, có khó khăn thì đến tìm công an. Được rồi, hai người trở về đi, tôi cũng phải thu xếp một chút rồi đi họp."

Ngu Thanh Nhàn mỉm cười tạm biệt công an Lương, bước nhanh ra khỏi đồn công an, Giang Bảo Quốc nhanh chóng đuổi theo, nhưng cô không thèm quan tâm đến anh ta.

Đến khi thấy Giang Bảo Quốc theo mình một đoạn dài, Ngu Thanh Nhàn quay đầu lại uy h.i.ế.p anh ta một câu:

"Giang Bảo Quốc, tôi đã sớm hết sạch kiên nhẫn với anh rồi, thức thời thì đừng có tới tìm tôi, nếu như anh còn quay lại quấy rầy tôi và con gái, tôi sẽ đến ban cán sự nông trường của các anh để hỏi xem phải chăng ly hôn xong vẫn phải làm việc cho nhà chồng cũ."

"Anh cũng đừng nói với tôi rằng từ xưa đã vậy, tôi không đồng ý. Đừng có ép tôi, dù sao vua cũng thua thằng liều, tôi còn phải sợ gì nữa, chọc và tôi, chuyện gì tôi cũng làm ra được."

Giang Bảo Quốc là người mềm nắn rắn buông, lúc trước không hề kiêng dè đến quấy rầy Ngu Thanh Nhàn là vì cho rằng cô là một người yếu đuối có thể tùy ý bắt nạt, bây giờ đã ăn quả đắng từ tay cô, liền sinh ra chút sợ hãi.

Nghe xong câu này, anh ta dừng bước lại.

Anh ta nhìn thoáng qua đồng hồ đeo tay, lằng nhằng lâu như vậy đã đến gần trưa rồi, nếu còn không quay về thì không kịp buổi huấn luyện sinh sản chiều nay.

Giang Bảo Quốc chỉ đành hậm hực rời đi, trong lòng tự mượn cho mình cái cớ vì thời gian không cho phép, nên anh ta buộc phải tha cho Lục Thanh Nhàn.

Bởi vì chuyện này dây dưa quá lâu, giấm mà Ngu Thanh Nhàn mang ra chợ còn chưa bán được bao nhiêu, cô tranh thủ trời còn sớm, vội vàng quay trở lại chợ thức ăn.

Ngu Thanh Nhàn vừa vào chợ đã bị người ta vây lấy hỏi:

"Thanh Nhàn không sao chứ?"

Người hỏi đầu tiên là bác Vương ở tiệm tạp hóa, tiệm của nhà bà bán ngay ở cửa chợ, giấm của Ngu Thanh Nhàn bán rất tốt, bà còn chuyên môn cất giấm của cô về bán.

Quan hệ giữa bà và Ngu Thanh Nhàn tốt nhất, sáng nay lúc cô đánh nhau, bà đang đút cho cháu ăn ở sân sau, mãi sau mới biết Ngu Thanh Nhàn bị công an gọi đi.
 
Back
Top Bottom