Ngôn Tình Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 40: 40: Thất Thường


Phạm Hiểu Quyên chẳng quan tâm, cô bước đến mang theo khuôn mặt tươi cười, nói:"Ôi, may quá hai em ở đây hết à.

"Hai người vừa thấy Phạm Hiểu Quyên thì như gặp quỷ.

Bành Thải Lan lắp bắp, chào lại: "Chị dâu.

"Hàn Hải cũng cười với cô.

Chuyện hai nhà bằng mặt mà không bằng lòng đã không phải việc ngày một ngày hai nhìn thấy.

Bành Thải Lan có thể chịu chút uất ức khi thấy Phạm Hiểu Quyên nổi giận làm khó dễ, để người ta nhìn vào thấy Phạm Hiểu Quyên là người gây sự vô lý trước.

Gần đây, tính tình của Phạm Hiểu Quyên thất thường như thời tiết, mỗi lần cô gặp họ đều dùng khuôn mặt tươi cười để chào đón.

Nụ cười này khiến Hàn Hải cảm giác như vừa uống một ly trà xanh tươi mát.

Phạm Hiểu Quyên vừa cất tiếng, Hàn Giang nghe được đã lập tức chạy ra giúp đỡ, vì anh không muốn vợ mình bị hai vợ chồng em trai chèn ép.

Trước đây, lúc Quyên Nhi và Bành Thải Lan cãi nhau thì cô sẽ tức đến bật khóc.

Nhưng dù có xảy ra chuyện gì, thì người ngoài nhìn vào cũng nói lỗi ở chị dâu hết.

Nhưng cô sai ở đâu chứ, tất cả chuyện nhà đều do cô làm, họ ăn của cô uống của cô, ở nhà của cô.

Cuối cùng, tất cả lỗi lầm cũng thành của cô hết.

Hàn Giang chưa đến nơi đã nghe giọng đầy hòa nhã của Phạm Hiểu Quyên vang lên, nói với vợ chồng em trai mình:"Chị nghe bảo đơn vị của các em đã chia phòng cho công nhân rồi hả?"Giọng nói của cô mang theo sự ngưỡng mộ.

Bành Thải Lan: "! "Hàn Hải: "! "Giọng nói của Phạm Hiểu Quyên đầy sự chân thành:"Lúc nãy, chị có gặp chị cả Thái trong đơn vị của hai đứa đó.

Chị ấy nói với vợ chồng chị chuyện này, vợ chồng chị cũng đã quyết định cho chị cả Thái quay lại đơn vị báo vợ chồng em sẽ đăng ký ở căn phòng đó rồi.

”Bành Thải Lan lập tức giật bắn người, đôi mắt trợn tròn, hỏi lại: "Cái gì?"Phạm Hiểu Quyên nói:"Chị bảo vợ chồng chị đã nhờ người ta đăng ký phòng cho các em rồi, các em không biết đâu, việc chia phòng ở thành phố Bắc Kinh này khó khăn lắm.

”“Các em xem đơn vị của Hàn Giang ấy, rồi lại nhìn đến đơn vị làm việc của chị đi, tám trăm năm cũng không có chia phòng nữa là.

Nếu vợ chồng chị có được đăng ký chia phòng thì đã dọn đi từ sớm rồi, đâu có ai thích ở chỗ này đâu chứ?"Cô dùng gương mặt chân thành, giống như bản thân đang ghen tị với hai người họ muốn chết được.

Huyết áp của Bành Thải Lan tăng vọt lên, hỏi: "Chị có ý gì?".
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 41: 41: Không Muốn Chuyển Ra Ngoài


Hàn Hải cũng sợ ngây người, hành động với lời nói sao mà rối loạn vậy.Phạm Hiểu Quyên tiếp tục mở cuống họng, đẩy tông giọng của mình lên cao hơn:"Thế khi nào hai đứa chuẩn bị dọn nhà đi? Nếu cần giúp đỡ thì hai em phải nói trước với anh chị đấy."Bọn mày có nói ra thời gian cụ thể thì bà đây sẽ nói ngày hôm đó không rảnh.Bành Thải Lan nói:"Em thấy ở thế này cũng tốt, dọn ra dọn vào phiền lắm."Phạm Hiểu Quyên tiếp tục đon đả, nói:"Không phiền chút nào hết, không sao đâu.

Đến khi hai đứa dọn nhà thì chị với Hàn Giang sẽ giúp đỡ vợ chồng bọn em mà.

Hai đứa chỉ mới đến, đồ đạc có bao nhiêu đâu mà phiền phức chớ."Trong khu nhà không cách âm, cuộc đối thoại này đều lọt vào tai người ta hết rồi.Lúc này, người không nhiều chuyện chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi.Con dâu thứ ba của nhà chú Tôn, tên là Hoàng Tuệ Hoa lập tức chui ra khỏi nhà, hỏi:"Thải Lan, cô sắp dọn đi rồi sao?"Bành Thải Lan: "..."Bà nội Vương cũng lao khỏi nhà, tò mò nói:"Cháu thật sự muốn chuyển đi à, thế thì tốt quá.

Dọn nhà sau năm mới, cũng là một điềm báo tốt đấy."Bành Thải Lan: "..."Chuyện này cũng mới qua năm mới chưa được bao lâu mà.Phạm Hiểu Quyên đã âm thầm khen ngợi bà nội Vương chín trăm chín mươi chín câu rồi.Người ngoài chỉ nghe được đại khái trọng tâm câu chuyện ra sao thôi.Cho nên Hoàng Tuệ Hoa thể hiện thái độ ao ước và đầy ghen tị nói:"Chuyện tốt như thế, phải mở tiệc chung vui đấy nhé!"Bành Thái Lan tức muốn hộc máu.Hàn Giang trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn dáng vẻ quyến rũ của Phạm Hiểu Quyên.Anh ngạc nhiên đến ngây người.Cô còn nói giỡn được nữa chứ?Trước đây, Quyên Nhi chỉ biết cãi nhau ầm ĩ với Bành Thải Lan.

Nếu cô không khóc, cũng rơi xuống thế yếu.Hai bên cãi lộn, nếu đứa to mồm hơn, thì đứa đó chiếm được lợi thế.Trên gương mặt của Phạm Hiểu Quyên nở nụ cười đầy tinh ranh, nói:"Đúng rồi đó, chuyện tốt như thế phải mở tiệc chung vui rồi.

Tôi còn nghe nói, căn phòng mà đơn vị chia cho vợ chồng Hàn Hải to lắm, diện tích ba mươi mét vuông đó, cả nhà vợ chồng em ấy ở trong diện tích như thế cũng dư dả rồi."Những người khác đang hâm mộ đến mức không biết cách nào kết bạn với Bành Thải Lan.Còn Bành Thải Lan càng tức hộc máu, nói:"Chị dâu, chị nói gì thế, căn phòng đó chỉ là nhà kinh doanh thôi đó."Cô ta không muốn chuyển ra ngoài..
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 42: 42: Không Cam Lòng


Những năm qua, hai vợ chồng cô ta ở đây nhận được bao nhiêu chỗ tốt, cô ta đều biết hết.

Thêm vào đó căn nhà mà đơn vị chia cho ở kia, nói trắng ra chỉ là nhà cho thuê, quyền tài sản không phải của chính họ.

Mỗi tháng phải trả tiền thuê nhà thì thôi đi, đơn vị còn thu phí quản lý, quan trọng nhất là sau này vợ chồng họ sẽ cách xa anh cả và chị dâu, thế cô ta lấy được lợi lộc gì nữa đây chứ.

Phạm Hiểu Quyên nói:"Nhà kinh doanh thì đã làm sao, có bao nhiêu người kiếm nhà kinh doanh còn không có để kiếm, chị Hoàng thấy em nói đúng không?"Hoàng Tuệ Hoa nghe thấy là nhà kinh doanh, nên nỗi ghen tị cũng bớt đi một nửa, a dua theo.

"Nhà kinh doanh cũng tốt lắm đó, rất tốt là đằng khác.

"“Căn nhà này không phải do anh trai anh bỏ tiền ra mua à? Chị ta dựa vào cái gì mà không cho chúng ta ở? Chúng ta cứ ở không chuyển đi đấy, làm gì nhau nào? Lát nữa em đi mách ông cụ, để ông cụ nói chuyện với chị ta.

” Bành Thải Lan quay vào phòng, tức đến run lẩy bẩy.

Hoàng Tuệ Hoa đang đổ than bên ngoài nghe được, khóe miệng nhếch lên: "Thật đúng là đồ không biết xấu hổ, còn biết là của anh trai Hàn Hải cơ đấy.

”Quay về chắc chắn cô ta phải lải nhải với Phạm Hiểu Quyên vài câu mới được.

"Được rồi, em cũng đừng làm ầm ĩ nữa, tính tình anh trai anh như thế nào em còn không biết, phòng ở lớn như vậy, dọn dẹp xong căn nhà, bọn họ mới có thể tu sửa phòng ở hiện tại.

"Hàn Hải cũng cảm thấy tức giận, lúc mới đến thủ đô tưởng kiếm được ít lợi lộc nên cứ “ở ké” mãi, lâu dần thành ra cũng không muốn dọn ra ngoài.

Mượn tiền và mượn đồ đều có nguyên tắc như nhau, đã mượn thì khó đòi người ta trả lại lắm.

"Nhưng em không cam lòng.

" Bành Thải Lan đấm ngực, trông giống như một con gấu lớn.

"Em không cam lòng cái gì, đã được hời rồi còn lý do lý trấu.

""Gì hả? Nói cứ như mỗi lần ăn uống đều không có phần của anh vậy, hơn nữa anh tuổi còn nhỏ, anh trai anh chăm sóc cho chúng ta không phải là chuyện bình thường sao.

”“Nhà anh ấy chỉ có một đứa con gái, con bé chết tiệt kia sau này còn phải gả ra ngoài, theo như em thấy á, gia sản anh trai anh sau này không phải đều là của Bằng Phi nhà chúng ta à?"Bành Thải Lan nghĩ tới chuyện sau này đều phải tự móc tiền túi ra để ăn uống, trái tim cô ta chỉ muốn vỡ ra thành mấy mảnh nhỏ.

Điều này ở quê được gọi là ăn tuyệt hậu.

.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 43: 43: Xin Tiền Cha


Nhưng có lẽ ngoại trừ nhà họ Hàn, ở nơi ngay cả cán bộ nông thôn cũng không hề muốn đi, cho dù tục lệ cũ này vẫn tồn tại, nhân dân thế hệ mới cũng không muốn chấp nhận nó nữa.

Tháng này qua tháng khác, bọn họ ăn của gia đình anh cả, ở của gia đình anh cả, cuộc sống vô cùng thoải mái, mỗi năm ít nhất phải tiết kiệm được hơn một ngàn đồng.

Sau này, số tiền này phải tự kiếm rồi.

Nghĩ thì cảm thấy tức giận không muốn đi, nhưng có cách gì được, người đó là anh cả của anh ta, chứ không phải cha ruột của anh ta, anh ta có thể ăn bám anh trai cả đời như vậy sao?Hơn nữa trước kia anh ta có thể mặt dày ăn bám, cũng là vì anh trai và anh ta chưa bao giờ cãi nhau, bây giờ anh trai với anh ta nổi lên mâu thuẫn, nếu vẫn mặt dày ở lại thì chả ra làm sao.

Bành Thải Lan lấy khuỷu tay chọc Hàn Hải: "Chỗ cha anh, còn nói là cho chúng ta ba mươi nghìn, còn giữ lời không?"Cuối cùng cũng nói đến chuyện này, Hàn Hải vui vẻ lên một chút: "Mấy ngày nữa anh qua hối tiếp cho.

”Nói xong anh ta lại cảm thấy cha vẫn còn giữ lại một chút.

"Trong tay cha anh có ít nhất năm sáu mươi nghìn, anh hỏi ông ấy xem có đồng ý cho anh hay không, đầu óc ông cụ thật sự chết tiệt mà, cho anh hết, anh còn có thể không chăm sóc cho ông ấy à, nếu không được thì vẫn còn có anh trai anh mà.

”Nhà họ Hàn từ trước tới nay không chia nhà, cho nên không có cách nào để chia rõ.

Ông cụ Hàn và bà cụ Hàn dựa trên nguyên tắc không ép kiệt con trai lớn thì không bỏ qua, tiền ép ra từ Hàn Giang, lại dùng để trợ cấp cho Hàn Hải.

Tiền này rốt cuộc là ai cho, mà ai lại được lợi, Hàn Hải còn có thể không hiểu rõ sao?Nhưng lòng tham con người luôn không đủ, công ty giao thông công cộng phân chia xong đợt nhà kinh doanh này, sẽ không còn hy vọng tiếp tục được chia nhà nữa, nếu muốn có nhà ở bọn họ phải tự mình nghĩ cách.

Hiện tại thành phố Bắc Kinh có ba loại nhà, thứ nhất là nhà ở thương mại, một mét vuông nhỏ đã một ngàn, bảy tám chục nghìn cũng không mua được một căn.

Thứ hai chính là loại nhà có chung sân như này, bình thường một căn sẽ có vài nhà ở chung, mối quan hệ cực kỳ phức tạp, nếu may mắn mua được nhà đã trang trí toàn bộ chắc cũng chỉ tốn hơn ba, bốn chục nghìn, nhưng nếu mua về mà còn phải mua đồ đạc, bài trí có khi còn phải móc ra mấy chục nghìn nữa.

Thứ ba là đơn vị huy động vốn xây nhà ở, mỗi đơn vị huy động vốn xây dựng nhà ở sẽ khác nhau, tùy thuộc vào hoàn cảnh.

.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 44: 44: Bình Nước Nóng


Hàn Hải không có tiền mua nhà ở thương mại, cũng chỉ có thể mua một căn nhà chung sân.

Nhưng trước mắt là một cơ hội tuyệt vời, nói không chừng có thể dựa vào cơ hội để này mua nhà.

Trong phòng, Phạm Hiểu Quyên đang cùng chồng khoa tay múa chân làm một cái kệ và bếp sưởi.

Thời tiết ở phía Bắc thực sự là quá lạnh, muốn tắm cũng không có phương tiện, muốn dùng nước nóng càng không tiện hơn.

Để tiết kiệm năng lượng, các thế hệ sau nghĩ ra rất nhiều cách, một trong số đó bao gồm bếp vây.

Bếp không cách nhiệt tốt, lớp ngoài cùng với bếp than tổ ong làm thành một bình chứa nước bằng thép không gỉ, bất kể là xuân hạ thu đông, miễn là bếp than tổ ong không bị dập tắt, nước trong bình chứa nước bằng thép không gỉ đặt bên ngoài sẽ luôn luôn nóng.

Phạm Hiểu Quyên vừa nói xong, Hàn Giang nhanh chóng hiểu, bắt đầu vẽ ra.

Có bản phác thảo rồi, anh bắt đầu đi tìm một người nào đó để đóng một bình chứa nước.

Đun nóng nước trong bếp than tổ ong là một vấn đề lớn, muốn tắm chỉ có thể đi đến nhà tắm công cộng.

Khi nào có thể có một phòng tắm rộng rãi, khi nào có thể có nhà vệ sinh riêng, khi nào có thể có bếp sưởi, chờ tới lúc cô mua toàn bộ khu nhà này, thì không phải tự mình chịu khổ nữa.

Mà lúc này, Bành Thải Lan ở căn đối diện mặt đen như đít nồi.

Từ khi Phạm Hiểu Quyên ồn ào ở bên ngoài, bây giờ ai cũng biết đơn vị của bọn họ chia lại phòng, lúc nào cũng có người đến hỏi cô ta khi nào chuyển đi.

Tức nhất là đơn vị bên kia một khi nói được, lúc ấy không thể chối từ nữa.

Nhà của đơn vị cũng không thể cho thuê lại, tiền thuê nhà đều được trừ cố định từ tiền lương mỗi tháng.

Đây không phải là ép cô ta phải chuyển đi sao?Thật sự là tức chết người mà.

Trong lòng cô ta không thoải mái, đang không biết tìm ai chửi bới, vừa đúng lúc nghe thấy tiếng động ở bên ngoài, thò đầu ra thì thấy một cô gái.

Là đứa con gái của nhà họ Tôn, Tôn Như Phượng.

Lúc Tôn Như Phượng chưa lấy chồng, có quan hệ khá tốt với Bành Thải Lan.

Cũng không có nguyên nhân gì khác, cô gái này trước khi gả đi đã thích Hàn Giang, đòi sống đòi chết chỉ muốn gả cho anh.

Nhưng lúc đấy Hàn Giang đã là một người đàn ông có gia đình, bà nội Tôn cảm thấy cực kỳ mất mặt, chỉ hận không thể gả đứa con gái này đi xa.

Tôn Như Phượng đến bây giờ vẫn còn chưa lập gia đình, nhưng đã bị bà nội Tôn đuổi tới ký túc xá đơn vị ở, thỉnh thoảng sẽ về vài lần, lúc nào cũng buồn bã nhìn vào phòng chính bên kia.

.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 45: 45: Kẻ Thù Của Kẻ Thù Là Bạn


Suy nghĩ của cô ta không giấu được ai cả, nhưng Phạm Hiểu Quyên vẫn không để cô ta vào mắt, mỗi lần Hàn Giang gặp cô ta cũng không thèm liếc nhìn một cái.

Đương nhiên, quan hệ giữa cô ta và Phạm Hiểu Quyên cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Kẻ thù của kẻ thù là bạn, cùng mặc chung một cái quần.

Chuyện trong khu nhà này, chỉ một lúc là có thể biết hết, Tôn Như Phượng dựa vào cửa cười hì hì nói một tiếng: “Chúc mừng cô.

”Bành Thải Lan tức giận nói: "Chúc mừng cái gì?”Chút tâm tư của cô ta sao Tôn Như Phượng có thể không biết, ỷ vào mình sinh con trai, đã muốn kế thừa gia nghiệp của nhà họ Hàn.

Cũng không nhìn lại xem đây đã là thời đại nào rồi, Hàn Giang người ta vất vả mua nhà, sao có thể để lại cho cô ta.

Trong lòng Tôn Như Phượng thì nghĩ như vậy, nhưng ngoài mặt lại nói lời khen Phạm Hiểu Quyên:"Nói như thế nào nhỉ, chị dâu cô lúc này là quá đáng thật, đều là hàng xóm với nhau, cần gì phải làm như vậy, sau này cô chuyển đi, lại chả có người nói chuyện.

”Lời này vừa nói ra, Bành Thải Lan như tìm được tri âm, tri kỷ liếc mắt một cái:"Cô cũng đã chịu khổ rồi, nếu không phải cô ta đến trước mặt mẹ cô lải nhải, cô cũng không cần dọn phải ra ngoài ở đâu ha.

”Tôn Như Phượng nhìn thoáng qua phòng chính.

Hàn Giang và Phạm Hiểu Quyên không biết nói cái gì, đầu hai người kề sát gần nhau, nhìn nhau cười nói vui vẻ.

Người ta đều nói kết hôn vài năm, đối phương nhìn người kia sẽ giống như nhìn một khúc gỗ, cô ta cảm thấy mình sớm muộn gì cũng có thể đợi đến ngày Hàn Giang nhìn chán Phạm Hiểu Quyên.

Nhưng mà, tại sao đứa nhỏ đã năm tuổi rồi, hai người này vẫn còn chưa chán vậy?Cô ta càng nghĩ như vậy, sự ghen ghét trong bụng càng không ngừng tràn ra bên ngoài, ánh mắt cô ta lại dừng lại ở một cái đầu nhỏ đang vừa thò ra hướng bên này.

Cô ta nhìn về phía Bành Thải Lan nháy mắt, lại nhìn Hàn Tinh Thần một cái: "Chuyện này không phải đơn giản sao, cô ta không để cô dễ chịu thì cô cũng đừng để cô ta dễ chịu.

”Ở bên ngoài, Hàn Tinh Thần lặng lẽ chạy đến bên cạnh hàng rào bên cạnh nhà bà nội Vương, lại chạy vào phía sau cửa nhà bà ấy để trốn, lén lút nhìn ra bên ngoài, từ góc độ Bành Thải Lan có thể nhìn thấy được hai chân nho nhỏ của cô bé.

Bành Thải Lan đi qua, vỗ vào cửa.

Hàn Tinh Thần bị tìm được thì “a” lên một tiếng, sau đó thò đầu ra, thấy là cô ta, thì cười tủm tỉm gọi một tiếng: “Thím.

”.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 46: 46: Ti Vi Màu


Đứa trẻ nhỏ này, đối với người quen bình thường một chút tâm lý đề phòng cũng không có, huống hồ Bành Thải Lan còn mua kẹo cho Hàn Tinh Thần ăn.

Cô bé thấy Bành Thải Lan vẫy tay với mình, bèn từ đằng sau cửa chui ra, hai đôi tay nhỏ chắp sau lưng, cô bé cười tủm tỉm đứng ở trước mặt Bành Thải Lan, ngửa đầu nhỏ nhìn cô ta.

Mấy đứa trẻ con còn lại cũng không để ý tới Hàn Tinh Thần vừa bỏ chạy, tiếp tục chơi đùa.

Bành Thải Lan nói: "Bé con, cháu chưa từng thấy ti vi màu đúng không?"Trẻ con thích xem ti vi, mỗi ngày lúc sáu giờ đều đứng xung quanh ti vi để xem phim hoạt hình đó là cách giải trí tốt nhất trong ngày.

Nhưng ti vi bây giờ là màu đen và trắng, ti vi màu rất ít.

Ti vi màu?Hàn Tinh Thần vừa nghe được ánh mắt lập tức sáng lên, lắc lắc đầu nhỏ tỏ vẻ: "Chưa từng ạ, đó là cái cái gì vậy?""Những người trên ti vi màu đều có màu sắc, so với ti vi nhà cháu còn đẹp hơn nhiều.

" Bành Thải Lan nói.

"Cháu không tin tốt hơn của nhà cháu.

" Cô bé chớp mắt nói.

"Nhà Hổ Tử mới mua ti vi màu mới, lúc thím tới còn đang sửa kênh, không tin thì cháu đi xem thử đi, đúng lúc người nhà bọn họ vẫn chưa đi, thím còn nghe nói nhà bọn họ còn lắp truyền hình cáp, suốt ngày đều có thể xem phim hoạt hình.

""Thật ạ?""Thím lừa cháu làm gì?"Ti vi ở nhà chỉ có sáu giờ mới phim hoạt hình, thời gian nửa tiếng đó thực sự là thiên đường của trẻ nhỏ, mỗi ngày trong nhà đều không ít trẻ con vây xem.

Hàn Tinh Thần động lòng: “Nhưng các bạn ấy vẫn còn đang chơi trốn tìm ạ.

”Bành Thải Lan cười nói: "Tìm không thấy thì không tìm nữa thôi.

”Trời dần tối, Hàn Tinh Thần suy nghĩ một lúc, nhảy nhót chạy ra ngoài.

Cô bé vừa ra khỏi cửa, giống như là một bảo tàng nhỏ đầy bí mật, trong nháy mắt ngay cả sợi tóc cũng có tinh thần.

Vừa ra khỏi cửa, cô bé đã đụng phải Hàn Bằng Phi, hai anh em bình thường gặp mặt sẽ cãi nhau rất hăng, nhưng chẳng mấy chốc lại có thể chơi cùng với nhau.

Hàn Bằng Phi nhìn vào Tiểu Tinh Tinh nhảy nhót, mở miệng hỏi: "Tiểu Tinh Tinh em đi đâu vậy?"Hàn Tinh Thần rất được bạn bè yeu quý, những đứa nhỏ vùng này đều thích chơi cùng cô bé.

Hàn Bằng Phi nói: "Anh cũng muốn đi.

" Cậu ta đưa một viên kẹo đường cho Hàn Tinh Thần, xem như nhận lỗi với cô bé.

Hàn Tinh Thần nhận lấy viên kẹo đường, nắm dúm dó trong lòng bàn tay một lúc lâu, cô bé thấy khá bất ngờ: "Vậy anh đi theo em nhé.

"Em đây sẽ dẫn anh bay khắp ngõ nhỏ.

.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 47: 47: Chân Gà


Đi theo em gái đi chơi có hơi mất mặt, nhưng bình thường Hổ Tử không muốn chơi với Hàn Bằng Phi, nếu cậu ta đi theo em gái sẽ được hưởng ké ánh hào quang, những đứa nhỏ sẽ bằng lòng chơi với Hàn Bằng Phi.

Hàn Bằng Phi do dự rồi gật đầu, cậu ta túm tay áo em gái, nước mũi chảy xuống.

Hàn Tinh Thần ghét bỏ, cô bé thoát khỏi cậu ta: "Ôi trời, sao anh còn ch** n**c mũi?"Con gái xinh đẹp chắc chắn không muốn chơi cùng ốc sên.

Nhà quay về hướng gió, lạnh lẽo ẩm ướt, Hàn Bằng Phi bị ch** n**c mũi từ mùa đông kéo dài đến đầu xuân năm sau, tay cũng lạnh như băng, cậu ta cố gắng hít vào: "Bây giờ thì hết rồi.

"Nhưng càng hít vào lại càng ghê tởm.

Những đứa trẻ khác đều chê cậu ta ở vùng khác, không nói chuẩn tiếng phổ thông nên không chơi cùng cậu ta.

Không giống như Hàn Tinh Thần, như tiểu tiên nữ từ trên trời giáng xuống, hơi thở thôi cũng mang theo khí chất thần tiên, những đứa bé trong ngõ đều vây quanh cô bé.

Tiểu tiên nữ xinh đẹp rơi từ trên trời xuống, sẽ không có chuyện bị người khác ghét bỏ.

Tiểu Tinh Tinh thở dài, giọng nói ngọt ngào: "Vậy anh đi chơi với em nhé.

"Hàn Bằng Phi thẹn thùng.

Cha mẹ cậu ta không tốt, lén cho cậu ta ăn chân gà, thật ra cậu ta cũng muốn để cho Tinh Tinh, nhưng ăn quá ngon, cậu ta không thể dừng lại được nên đã ăn hết.

Hàn Bằng Phi xấu hổ giải thích với Tinh Tinh: "Tinh Tinh à, lần sau anh ăn chân gà chắc chắn sẽ để lại cho em.

"Tiểu Tinh Tinh là đứa bé hẹp hòi vậy sao?Đúng vậy, cô bé chính là một con quỷ hẹp hòi.

Tiểu Tinh Tinh nhỏ mọn cũng phải phục mình, thế nhưng chân gà bị người khác cắn có dính nước miếng, cô bé cũng không cần nữa, vỗ vỗ ngực nhỏ bé của mình: "Không sao, về sau anh dọn đi rồi, em cũng không cướp được chân gà nữa.

"Không nói đến chuyện này thì không sao, vừa nói đến tâm trạng Hàn Bằng Phi càng không tốt.

Chuyện này là vấn đề nóng trong ngõ nhỏ, tất cả lũ trẻ đều biết.

Lời an ủi này quá khó để tiếp nhận, Hàn Bằng Phi rơi nước mắt, bàn tay bẩn túm lấy quần áo của em gái không muốn buông ra.

Cậu ta sắp phải dọn đi rồi, sẽ không thường xuyên chơi được với Tiểu Tinh Tinh.

Bây giờ cậu ta có hơi hối hận vì đã gọi cô bé là cô nhóc chết tiệt.

Nhưng thế giới của bé trai là vậy, càng thích ai, lại càng phải trở thành người bị người đó ghét nhất.

Hai anh em nắm hai bàn tay nhỏ bé của nhau.

.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 48: 48: Chó Đuổi


Hàn Bằng Phi cam đoan: "Sau này anh ăn gì cũng sẽ không quên em.

"Hàn Tinh Thần đi nhanh, nói có lệ: "Được, được, em nhất định sẽ nhớ rõ lời của anh.

"Đầu óc của đứa nhỏ Hàn Bằng Phi chỉ có một nếp nhăn, không nghe ra được câu này có ý xấu gì, cậu ta vui vẻ nắm bàn tay nhỏ bé của em gái.

Nhà Hổ Tử không có ti vi, nhưng nhà cậu có một con chó rất hung dữ.

Cha Hổ Tử làm quản lý hậu cần ở trường học, trường học cho nghỉ đông, cha Hổ Tử bèn đưa con chó trông trường học về nhà nuôi vào kỳ nghỉ.

Con chó kia rất biết bảo vệ đồ vật, cũng rất hung dữ, nó mà hăng lên thì dây xích cũng không buộc được.

Hàn Tinh Thần đi đến cửa nhà Hổ Tử chợt nghe thấy tiếng động, cô bé đẩy cửa vào không hề suy nghĩ.

Trong sân không có ai, chỉ có một con chó to nằm giữa sân.

Con chó đang ngủ, bỗng thấy một cô nhóc xa lạ xuất hiện trước mặt.

Loài chó thích bắt nạt trẻ con và người già, thấy cô nhóc kia thò đầu vào thì loẹt quẹt đứng dậy, cổ họng phát ra một tiếng gầm cảnh giác.

Hàn Tinh Thần bị dọa sợ.

Bình thường cô bé thấy chó ở ngõ nhỏ đã rất sợ hãi, huống chi hôm nay chỉ có một mình cô bé.

Bọn nhỏ cũng biết, thấy chó không được biểu hiện ra mình quá sợ hãi, đặc biệt là không được chạy, tốt nhất là nên cầm một cái gậy để dọa chó, không thể thua về khí thế được.

Dù sao vẫn là trẻ con, sự sợ hãi tột độ đã khiến cô bé quên hết những lời nhắc nhở của người lớn, cô bé quay đầu ba chân bốn cẳng chạy ra ngoài.

Con chó kia cũng không bị xích chặt, nhanh chóng chạy theo hai đứa nhỏ, nó dùng sức lực rất lớn thoát khỏi được dây xích, chỉ mất vài bước đã đuổi theo sát mông hai đứa nhỏ.

Hàn Bằng Phi muốn làm anh hùng, nhưng dù lấy hết can đảm cũng bị chó dọa đến mức không nhúc nhích, tay còn đẩy Tiểu Tinh Tinh: "Em chạy mau.

"Hàn Tinh Thần "ừ" một tiếng rồi bỏ chạy.

Hàn Bằng Phi thuận tay giơ cây gậy trong tay lên: "Cút đi.

"Không ngờ con chó kia lại không dừng lại ở chỗ Hàn Bằng Phi, nó chạy theo Hàn Tinh Thần đã bỏ chạy.

Một người, một chó, thậm chí con chó kia còn không phát ra tiếng sủa cảnh cáo.

Hàn Bằng Phi cũng bị dọa đến choáng váng, hai anh em bỏ chạy theo hai hướng khác nhau.

Con chó kia lại đuổi theo Hàn Bằng Phi.

Chỉ là một đứa trẻ hơn năm tuổi, sao có thể chạy thoát khỏi một con chó, cậu ta gào thét loạn xạ, sợ tới mức khóc to.

Hàn Tinh Thần cũng bị dọa chết khiếp.

.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 49: 49: Không Sợ Chút Nào


Khi cô bé nghĩ mình sắp chết, bỗng có một người xuất hiện trước mặt cô bé, ôm cổ cô bé, miệng phát ra tiếng hét lớn: "Tránh ra.

"Trong tay cậu cầm một cây gậy.

Chó thích đuổi theo những người bỏ chạy, nhưng cũng sợ người cầm gậy gộc, con chó nhìn cô bé thấp trước, rồi lại nhìn thiếu niên cao lớn, con chó to đứng cách họ một thước, không dám đi về phía trước.

Hàn Tinh Thần hiển nhiên rất sợ hãi, hai tay nhỏ bé vòng qua cổ người nọ, vẫn run rẩy không ngừng, Hàn Bằng Phi đã ngã xuống mặt đất, vô cùng chật vật.

Một tay Hàn Giai Đống khẽ ôm cô bé trong lòng, ánh mắt sâu xa nhìn chằm chằm con chó trước mặt.

Chó bắt đầu sủa.

Giọng thiếu niên dịu dàng lọt vào tai cô bé: "Đừng sợ.

"Cô bé thật sự không sợ nữa.

Con chó to vẫn sủa, thế nhưng nhìn tư thế đã không dám đi về phía trước.

Hàn Tinh Thần ôm chặt cổ thiếu niên, cô bé co rúm thành một cục, giọng nói vương vấn mùi sữa mắng con chó kia, bàn tay nhỏ bé nắm lại ra vẻ hung ác.

"Còn kêu nữa, tao sẽ bảo cha tao đánh mày.

"Sau đó cô bé cũng rất hung dữ: "Tao cũng không sợ mày, nếu không tao sẽ đánh mày.

"Người không lớn, nhưng thật ra rất hung dữ, không phải vừa rồi sợ tới mức nước mắt như sắp trào ra sao?Hàn Giai Đống cảm nhận được cánh tay nhỏ của cô bé ôm chặt cổ cậu.

Năng lực biểu đạt của cô bé ở tuổi này rất giỏi, khi Hàn Tinh Thần nói chuyện sẽ học theo kiểu nói chuyện miệng hùm gan sứa của mẹ mình, Hàn Giai Đống thấy vậy thì bật cười, suýt nữa thì quên mất vẫn còn một con chó to mất khống chế trước mặt.

Cậu cười khúc khích, ghé vào tai cô bé nói thầm: "Thật ra anh cũng không đánh lại được nó.

"Hàn Tinh Thần: "! " Trời, thế mà anh lại hung dữ như vậy sao?Cô bé không nói chuyện, ánh mắt bắt đầu mơ hồ, có lẽ đoán được là cậu nói thật, còn nghiêm túc suy nghĩ, sau đó nói: "Nếu không, anh để em xuống dưới.

"Hàn Giai Đống: "Được.

"Hàn Tinh Thần nói tiếp: "Em dọa nó, anh chạy đi tìm cha em đến đây, cha em không sợ gì cả.

"Hàn Giai Đống nhìn xuống dưới, đối diện với ánh mắt của cô bé.

Đôi mắt to từ từ ngân ngấn nước, cánh tay nhỏ ôm cậu khẽ run.

Sau đó lồng ngực nhỏ ưỡn lên, giống như một chiến sĩ nhỏ: "Em không sợ chút nào.

"Cô bé rất trắng, giống như búp bê được trưng bày trong tủ kính, dáng vẻ nói chuyện rất mạnh miệng.

.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 50: 50: Quen Mắt


Hàn Giai Đống nói: "Khó mà làm như vậy được, con chó này không biết chúng ta không đánh lại được nó, nếu một trong hai chúng ta bỏ chạy, nó chắc chắn sẽ đuổi theo người kia, chẳng lẽ em muốn để nó cắn anh sao, em là một cô bé xấu xa.

"Mặt Hàn Tinh Thần đỏ bừng: "Em không phải cô bé xấu xa.

"Hu hu hu, cô bé thật sự không có ý này!.

Vợ chồng Phạm Hiểu Quyên đo kích thước bếp xong, mới nhận ra con bé không bên cạnh làm ầm ĩ.

Ngay sau đó, tiếng chó sủa truyền đến.

Phạm Hiểu Quyên kéo Hàn Giang: "Không phải con gái anh vừa mới chơi ở trong sân sao, đã chạy đi đâu rồi?"Hàn Giang trả lời theo bản năng: "Không nghe thấy tiếng con gái một lúc lâu rồi.

"Cửa ngõ nhỏ mở thoải mái, trẻ con chạy lung tung đi xung quanh, không nhà ai quản cả.

Hai vợ chồng tìm trong sân một lượt cũng không thấy người đâu.

Trẻ con bốn năm tuổi cũng hiểu chuyện, biết mình muốn ra ngoài phải nói với mẹ một tiếng, Hàn Tinh Thần sẽ không tùy tiện đi ra ngoài.

Cô thấy Bành Thải Lan ngồi ở cửa phơi nắng, cắn hạt dưa, ánh mắt lười biếng.

Phạm Hiểu Quyên hỏi: "Vừa rồi cô ngồi ở đây sao?"Bành Thải Lan: "Em không thấy gì cả.

"Cô còn chưa hỏi mà?Sân sau lại truyền đến tiếng chó sủa.

Sau đó họ nghe thấy tiếng khóc xé ruột xé gan của Hàn Bằng Phi.

Bành Thải Lan vỗ đùi: "Hỏng rồi.

"Tim Phạm Hiểu Quyên đập thình thịch, cô tiện tay vớ lấy một cây gậy rồi chạy ra ngoài, Hàn Giang chạy nhanh hơn cô rất nhiều, chạy về phía tiếng chó sủa.

Quả nhiên chưa đi được mấy bước thì nghe thấy tiếng khóc của trẻ con, không phải Hàn Bằng Phi thì là ai.

Vừa thấy bác, Hàn Bằng Phi càng khóc to hơn, cậu ta sợ cây gậy của bác.

Trong ngõ nhỏ, cuối cùng con chó to cũng không kiềm chế được, nó bổ nhào về phía hai người, một tay Hàn Giai Đống bảo vệ Hàn Tinh Thần, tay kia thì vung gậy về phía con chó.

Hàn Tinh Thần bị dọa sợ đến mức mặt biến sắc, cô bé bật khóc: "Mẹ, mẹ ơi.

"Cô bé nhảy xuống khỏi người Hàn Giai Đống, chạy thẳng về phía Phạm Hiểu Quyên.

Hàn Giang cũng vung gậy đến, con chó thấy vậy thì chạy trối chết.

Anh nhìn qua, bắt gặp Hàn Giai Đống, thiếu niên thấy vậy nhưng không hề sợ hãi, vẻ mặt cũng không thay đổi.

Hàn Giang thấy cậu có hơi quen mắt, nhưng không nhớ đã từng gặp ở đâu, anh cười gật đầu với cậu: "Vừa rồi may mà có cháu.

"Ở xa anh đã nhìn thấy Hàn Tinh Thần được cậu ôm, nếu con chó phát điên nhào tới, thiếu niên là người gặp nguy hiểm nhất.

Hàn Giai Đống gật đầu, trên khuôn mặt anh tuấn không hề có biểu cảm dư thừa, cậu xoay người đi sâu vào ngõ nhỏ.

.
 
Back
Top Bottom