Ngôn Tình Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 20: 20: Người Đàn Bà Lười Biếng


Nhưng mà ngoài mặt, Phạm Hiểu Quyên vẫn giả vờ điệu bộ của chị dâu:“Đau tim thì về nằm đi, uống nhiều nước nóng vào, canh thịt này không tiêu, ăn vào càng không thoải mái, nhanh chóng quay về nằm nghỉ đi.

”Nói xong ra hiệu với Hàn Tinh Thần.

Hàn Tinh Thần ngầm hiểu, lớn tiếng nói:“Thím ơi, đợi lát nữa cháu mang sang cho thím một bát canh trứng, thím nằm trên giường đợi đi ạ.

”Nhìn con nhóc lanh lợi này xem.

Canh trứng không có đâu, muốn ăn thì không biết tự mình nấu à!Nhưng mà Phạm Hiểu Quyên hắng giọng nói: “Cô đợi đi.

”Đợi đó cho tôi.

Cửa nhà kế bên mở ra, là Hoàng Tuệ Hoa, con dâu của nhà họ Tôn, lắc đầu thở dài nói:“Hiểu Quyên à, em làm chị dâu thật sự là hết chỗ chê.

” Sau đó lại nói thầm: “Canh trứng à, nếu là tôi sẽ cho cô ta một ấm canh mạnh bà.

”Rồi nhìn Bành Thải Lan ôm ngực về phòng, đúng là người đàn bà lười biếng.

Chọc Bành Thải Lan tức giận bỏ đi, trong lòng Phạm Hiểu Quyên mới thoải mái.

Tốt xấu gì hồi vốn được chín mươi sáu đồng rồi phải không.

Cô vừa đếm phiếu cơm vừa vui vẻ hài lòng, Bành Thải Lan à Bành Thải Lan, cô ghê gớm thật.

Nếu không phải nói mấy người sống vui vẻ, ăn uống đều là ăn chực của người khác, không đến mấy năm nữa có thể tiết kiệm được một khoản tiền lớn.

Nhưng hai người thu nhập cũng không cao, cha mẹ chồng cho dù thiên vị cũng không thể lấy ra được mấy vạn, hai người các người dựa vào cái gì để dành tiền.

Có lòng tốt thu nhận hai người, sau đó phòng bên cạnh cũng bán luôn rồi, có chuyện như vậy sao?Ban đầu không phải vì vào thế bị bao vây, mình mới cảm thấy không có ý nghĩa, dứt khoát ra nước ngoài sao?Đời này cô đừng hòng.

Hàn Giang không lên tiếng, trong lòng cũng cảm thấy không thoải mái.

Hôm nay xem như hiểu rõ rồi, vì sao mình suốt ngày chỉ có thể ăn rau xanh, đồ ăn của một nhà ba người phải phân thành sáu người ăn, tiêu chuẩn dĩ nhiên sẽ giảm xuống rất nhiều.

Mỗi lần anh mang đùi gà về từ đơn vị đều cho mỗi đứa một cái, kết quả Bành Thải Lan cô lại lén lút cho con ăn đùi gà.

Lúc này Hàn Hải cũng ngửi được mùi thơm, vừa bước vào đã nhìn thấy một nhà ba người anh trai đang quây quần một chỗ, ngáp một cái nói:“Chị dâu, ăn mì à, cho em một bát với.

”Hàn Giang cảm thấy rất chói tai.

Mọi người đều đi làm, chẳng có ai nhàn rỗi hơn ai, dựa vào cái gì mà chú sai bảo chị dâu chú chứ?.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 21: 21: Ngoài Cười Trong Không Cười


Hàn Giang chuẩn bị dạy dỗ em trai, thì Phạm Hiểu Quyên lách sang, vỗ vai Hàn Hải.

Cũng không biết tại sao, trong lòng Hàn Hải lạnh run cả lên.

Phạm Hiểu Quyên ngoài cười nhưng trong không cười nói:“Chú hai à, đơn vị các chú không phải phát phiếu cung ứng sao, chị nghe nói có thể đổi được dầu gội đầu Rejoice.

Đúng lúc trong nhà hết dầu gội đầu rồi, thấy Thải Lan nhà chú dùng tốt, đổi cho chị một bình đi.

”Hàn Hải: “! ! ” Dự cảm chẳng lành.

“Cái này, cái này.

”“Sao vậy, không nỡ à.

” Phạm Hiểu Quyên nói: “Cha chúng ta không phải suốt ngày nói là anh em hai người đừng tính toán nhiều vậy sao, nhà chú nhiều đồ tốt vậy, cho chị dùng với, này Hàn Hải chú đừng đi.

”Câu mà ông cụ Hàn nói nhiều nhất là, anh em hai người đừng tính toán quá, thằng hai đến Bắc Kinh thì ở nhà chị dâu.

Ở cũng không phải không được, phúc lợi đơn vị chú phát chia cho chị dâu một phần đi.

Mặt Hàn Hải đen như đáy nồi, nhìn nụ cười càng có thâm ý của Phạm Hiểu Quyên.

Mặt ngoài cười nhưng trong lòng không cười:“Chú hai à, chú không ăn mì à, chị dâu đợi mang vào phòng cho chú nhé?”Hàn Hải cảm thấy mình không đói nữa.

Không chỉ không đói bụng, mà hình như cũng đau tim luôn.

Lúc ấy, Hàn Hải vẫn chưa tỉnh táo đã bước vào cửa.

Anh ta vào phòng, đập vào mắt là hình ảnh Bành Thải Lan đã ngây ngốc nằm trên giường.

Mới sáng sớm mà sao bà mẹ lười này lại nằm trên giường nữa rồi, anh ta đi đến vỗ Bành Thải Lan hỏi:"Có cái gì ăn không?"Bảnh Thải Lan bị một cái đánh này của anh ta làm tỉnh mộng, sau đó cô ta nhìn anh ta như khúc gỗ, rồi khóc oa oa lên, chỉ vào phòng chính nói không ra lời.

"Vợ, em bị làm sao thế?" Người này không bị điên đấy chứ?"Cô ta, cô ta, hu hu hu! " Bành Thải Lan nức nở khóc lớn: "Đã cầm phiếu cơm của em đi hết rồi.

"Phiếu cơm là mạng của cô ta đấy.

Một tháng, phiếu cơm hai người cộng lại chừng một trăm đồng, những cái phiếu này đều dùng để bán lại đổi lấy tiền.

"Em nói sao?""Em nói, phiếu cơm đã bị người phụ nữ kia cầm đi hết rồi.

Hôm nay, em mới lấy được phiếu cơm từ đơn vị về thôi.

"Sao Phạm Hiểu Quyên biến thành người khác rồi, còn biết mượn thời cơ như thế:"Cô ta lấy ngay trước mặt anh cả, còn bảo em đưa phí nấu ăn ra, lúc đó làm sao em không biết xấu hổ nói ăn cơm nhà miễn phí được.

"Hàn Hải là lái xe buýt cho công ty giao thông công cộng, Bành Thải Lan là người làm nghề tự do.

Tiền lương của hai người không cao, dựa vào ăn mặc, tiết kiệm một tháng cũng tích lũy được kha khá.

Sau khi đơn vị phát ra phiếu cơm, họ ăn cơm phải chạy về nhà ăn.

.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 22: 22: Ông Nội Tôn


"Cô ta cầm hết đi rồi à?" Hàn Hải trợn tròn mắt.

Thật không biết người phụ nữ này giỏi như thế từ khi nào, cũng may anh ta sáng suốt không đồng ý đưa phiếu cung ứng cho Bành Thải Lan.

Hiện nay, các xí nghiệp nhà nước hơi phát triển đã xuất hiện phiếu cung ứng, cung cấp sữa bò, kem gì gì đó, nếu ăn không hết có thể đổi thành vật dụng hằng ngày.

Đơn vị của Hàng Hải làm việc rất hiệu quả nên luôn nhận được mấy phiếu cung ứng như thế này.

Giỏi ghê, cô còn dám hỏi ngay trước mặt anh cả.

Chuyện này hay rồi đây, chắc chắn trong lòng anh cả đang rất khó chịu.

Hình như, Bành Thải Lan cũng nhớ ra chuyện gì đó, ngồi bật dậy khỏi giường như cá nhảy, nói:"Chẳng lẽ, cô ta biết chuyện em đòi chuyển nhượng hộ khẩu rồi, nên mới cố ý khiến anh cả ghét bọn mình như thế?"Hàn Hải không biết, thật sự không biết gì cả.

Nhưng nếu sau này, anh ta có gặp anh cả chắc sẽ phải rượt theo giải thích nhẹ nhàng và mềm mỏng, chắc chắn anh cả sẽ chịu bỏ qua thôi mà.

Anh ta không thể nào sang tên bằng miệng, mà nhất định phải có bằng chứng để lấy cái nhà này.

Trong phòng, Phạm Hiểu Quyên đếm xấp phiếu cơm trên tay, âm thầm vui sướng.

Lần sau, Hàn Hải đến xin cơm ăn, cô vẫn sẽ hỏi anh ta thật nhẹ nhàng và mềm mỏng.

Phạm Hiểu Quyên cũng chẳng quan tâm vợ chồng Hàn Hải đang căng thẳng kia, mà quay người vào nhà cầm hai cây kẹo đậu phộng đi tới tiểu viện của ông nội Tôn.

Nhà ông nội Tôn có đông thành viên lắm, tầm vài chục miệng ăn.

Cả gia đình con cả, con hai và con ba đều ở chung, tương đương bốn gia đình, chia hai gia đình một căn phòng.

Trong phòng, che một bức rèm để làm màn ngăn cách, xem như là phân luồng, thế hệ cháu chắt trong nhà cũng có bảy tám đứa, trông rất ồn ào.

Ông nội Tôn thường sẽ ở trong gian phòng phía Tây, tuy vị trí không tốt nhưng vẫn to bằng hai căn phòng của nhà giữa.

Sau này, mọi người bàn bạc xây thêm, ba nhà tách ra xây bên cạnh một căn phòng nhỏ gần sát phòng của mình để làm nhà bếp.

Ít nhất tất cả họ có một căn bếp riêng biệt.

Lúc này, bà nội Tôn đang chuẩn bị bữa tối trong nhà bếp, hai đứa cháu nội đang ra vào cánh cửa vo quả cầu tuyết, bọn chúng thấy Phạm Hiểu Quyên cũng không ngẩng đầu lên.

Phạm Hiểu Quyên cho mỗi đứa một nửa thanh kẹo.

Hai đứa nhỏ lập tức đứng bật dậy khỏi mặt đất, mỗi đứa vươn tay ra cầm một viên kẹo: "Cảm ơn thím.

".
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 23: 23: Mua Láng Giềng Gần


“Đám nhóc thối tha, bây giờ mới biết nói lời ngon ngọt à.

”Bà nội Tôn nghe có người đến, lập tức ló đầu ra mắng đám nhóc thối nhà mình, rồi lại thấy Phạm Hiểu Quyên nhét vào túi áo mình một thanh kẹo đậu phộng, bà ấy giơ cánh tay ướt nhẹp lên xua xua, cười:"Đến chơi được rồi quà cáp làm gì.

"Đầu năm nay không có tình trạng mất mùa, đói khát, mấy nhà người ta tiết kiệm một chút cũng có thể mua thêm ít đồ ăn vặt cho bọn nhỏ trong nhà.

"Đó cũng chẳng phải thứ hiếm hoi gì, cháu biết dì thích ăn kẹo đậu phộng.

Đúng lúc, nhà cháu có mua một ít, thuận đường đến đây thăm dì rồi tặng luôn ấy mà.

"Tình người phải tích lũy từng ngày mới phát triển bền vững được, nếu chỉ thỉnh thoảng giao tiếp thì tiếng gió nghe được cũng ít đi.

Người ở trong viện không ai quen thân với ai quá nhiều, hồi cô còn trẻ không ra khỏi cửa nhà mình dẫu một bước, nên không trách được vào kiếp trước, nhà họ Tôn và họ Vương muốn bán nhà, cô không hay không biết.

Bà nội Tôn lập tức xúc động.

Trong ngày thường, có vài nàng dâu rất thích tranh nhau mỉa mai Tiểu Phạm, nhưng bà ấy thấy Tiểu Phạm là cô bé ngoan, tính cách cần cù vừa đáng tin.

Hai người cứ nói chuyện, nhờ đó Phạm Hiểu Quyên mới biết được điều kiện nhà họ Tôn không tệ như trong tưởng tượng của mình.

Thập niên 90 là thời kỳ kinh tế tăng trưởng với tốc độ cao, rất nhiều người xuống biển cũng kiếm được rất nhiều tiền.

Mấy đứa con của nhà họ Tôn cũng rất giỏi, con trai cả nhà họ Tôn làm việc ở cục đường sắt, đơn vị cũng chuẩn bị chia phòng cho anh ta.

Đứa con thứ hai là con gái, tuy đã gả đi rồi nhưng mấy năm qua vẫn để cô ta ở nhà chăm sóc, còn có con gái út bây giờ đang làm việc trong xưởng.

Nhưng vì sao những năm qua, ba đứa con của họ vẫn muốn ở chung căn nhà nhỏ với cha mẹ chứ.

Thật ra mọi người biết rất rõ, bốn gia đình chen chúc ở chung một nhà, sớm muộn gì cũng lấy được ngôi nhà chính này.

Bây giờ, cha mẹ vẫn chưa tỏ thái độ rõ ràng, cũng không ai muốn người khác được hời, tính ra lùi mười ngàn bước nghĩ lại thì chẳng ai muốn các anh em khác lấy được tiền bán nhà nhiều nhất.

Bà nội Tôn nói đến đây, thở dài:"Chẳng lẽ dì không biết bọn nó nghĩ cái gì, mà dì vừa không muốn bán nhà rồi phải đi ở đậu nhà bọn nó, vừa rất muốn bán nhà để lấy tiền.

Mà bọn nó chẳng đứa nào muốn chịu thiệt, bây giờ thằng cả đã có nhà riêng rồi cũng không chịu chuyển đi, bọn dì cũng chẳng biết làm sao cả, nên cứ ở vậy thôi.

".
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 24: 24: Khao Khát Ấm No


Vui nhỉ, cả nhà có hơn chục miệng ăn nhưng vẫn chấp nhận chen chúc nhau như thế, ngay cả có nhà riêng rồi cũng không chuyển đi.

Nếu cô đoán không sai, thì chắc chắn Bành Thải Lan sẽ tìm cơ hội nào đó để tạo mối quan hệ tốt giữ nhà họ Tôn và nhà họ Vương, rồi mới có thể lấy phòng của cô bán cho người ta, mà cô không hay không biết.

Nếu không thì ngày thường, cô ta sẽ bán cho mấy hàng xóm cũ như trước đây thôi.

Chuyện này chứng tỏ, trước đây mối quan hệ giữa cô và hàng xóm tệ đến mức nào.

Bà nội Tôn nói dứt lời lại chuẩn bị thổi lửa nấu cơm, chuyện này đã thành thói quen của bà ấy rồi.

Lúc bà ấy xào rau, hay thêm củi vào lò đốt, eo bà ấy không còn dẻo dai như xưa nên xoay người rất cứng, bà ấy chỉ mới khom nhẹ lưng xuống đã càm ràm kêu đau.

Phạm Hiểu Quyên vội vàng giúp bà ấy cho thêm củi vào lò, cô thấy củi trong nhà bếp của bà ấy toàn mấy khúc to tổ chảng, mà có nhiều cháu nội như thế cũng chẳng đứa nào đến giúp đỡ cho bà ấy cả.

Hai đứa cháu nội kia, cũng chỉ ngồi chồm hổm ở ngoài cửa chơi đùa, không quan tâm đến việc giúp đỡ bà nội của mình.

Cô lắc đầu, ngồi xổm xuống bỏ thêm lửa cho bà cụ.

Có mấy đứa con dâu rồi, nhưng đứa nào cũng làm biếng.

Chỉ có đứa bé này thật là làm bà cụ cảm động muốn chết, trước đây bà ấy chỉ biết con bé nhà họ Phạm rất xinh đẹp, tính cách lại kiêu ngạo, không ngờ tới lại là tốt đến thế.

Ngay cả đám cháu cũng không muốn giúp đỡ bà ấy nấu cơm nước, dù mẹ ruột có dặn dò rồi nhưng chẳng đứa nào muốn làm quá nhiều cả.

Phạm Hiểu Quyên cười, nói:"Củi to quá, đợi lát nữa Hàn Giang về cháu bảo anh ấy chẻ ra giúp dì.

Cháu cũng phải về nấu cơm rồi, dì bận gì thì làm tiếp đi.

"Cô nói dứt lời, vội vàng rời đi, thật sự cô cũng phải về nhà nấu cơm.

Phạm Hiểu Quyên xác định vài việc phải làm sau khi bản thân trọng sinh, đầu tiên là phải giải quyết với chuyện hộ khẩu con gái, sau đó cho con bé vào học trường công tốt nhất.

Thứ hai, cô muốn cướp phúc lợi của Bành Thải Lan, rồi giữ gìn mối quan hệ tốt giữa hai gia đình, thuận tiện sau này sẽ mua nhà ở.

Thứ ba, cô muốn phát tài, muốn kiếm nhiều tiền để cho cả nhà mình sống tốt hơn.

Gió thổi lạnh buốt, Hàn Tinh Thần vật vã kéo cây chổi và ky hốt rác ra nhà chính.

Bên kia, nhà họ Vương vẫn yên tĩnh, có rất ít người đi ra.

Đầu năm kia, đứa con duy nhất của họ đã dọn ra ngoài ở riêng, đứa con này vẫn luôn kêu cha mẹ mình chuyển qua sống cùng.

Nhưng hai ông bà già vẫn nhớ hàng xóm cũ nên không chịu chuyển đi.

.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 25: 25: Đường Đỏ


Trong thời tiết này, độ ấm vẫn chưa tập trung trong phố nhỏ, gió lạnh bên ngoài k*ch th*ch cho cả xương đầu người ta giòn rụm.

Hàn Tinh Thần thấy mẹ về, cô bé ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, ngạc nhiên.

Nếu không thì sao đây, nhà nào có trẻ con mà yên lặng quá chắc chắn không có chuyện gì tốt đẹp.

Ngay sau đó, cô đã thấy đứa bé khóc thành tiếng: "Mẹ ơi, mẹ đừng đánh con.

"Lúc này, cô bé không có nơi nào chạy rồi, mẹ đã đứng chắn trước cửa ra vào.

Phạm Hiểu Quyên: "! "Lúc trước cô hung dữ đến mức nào vậy.

Cô đi vào trong, nhìn xung quanh phát hiện có một cái hũ đựng đường đỏ nằm trên mặt đất, cái hủ này rơi xuống đất nát vụn, đường đỏ trong hủ b*n r* khắp mặt đất.

Mấy viên đường lớn đã bị Hàn Tinh Thần nhặt rồi, chỉ còn lại một ít viên đường vụn vẫn chưa nhặt sạch, đang nằm lẫn lộn với bột phấn của mảnh sứ vỡ rải rác trên mặt đất.

Trên miệng con mèo nhỏ ăn vụng này còn dính chút đường đỏ, chói mắt hơn là màu hồng hồng trên da tay đã nứt của đứa bé.

Đáy lòng Phạm Hiểu Quyên nhíu lên, bởi cô nhớ kiếp trước bản thân đã hung dữ đánh con gái mình một trận.

Lúc đó là khi cô vừa đi làm về, đập vào mắt cô là một đống mảnh vỡ rải rác trên mặt đất, ngay lập tức cô giận quá mất khôn.

Tiếng đánh con của cô cả viện đều nghe được, đến mức Hàn Tinh Thần khóc lóc bảo đảm, kiếp này con bé sẽ không ăn đường đỏ nữa.

Cô bắt một đứa bé hứa chuyện này để làm gì chứ.

Lúc này, điều kiện rất kém ngay cả thiết bị sưởi ấm cũng không thể đưa vào trong con ngõ lạc hậu này được.

Mùa đông vừa mới đến còn rất rét, mọi người đều ở muốn nằm trên giường đắp chăn, nhưng con gái lại không được ở trong ổ chăn.

Cô cứ nghĩ Hàn Tinh Thần vừa hiểu chuyện vừa giỏi giang, nhưng lại quên mất con bé vẫn còn là một đứa trẻ mới năm tuổi.

Con bé chỉ muốn ăn đường đỏ thôi, nên lén mẹ lấy hũ đường đỏ từ trong tủ chén ra, cuối cùng do da ngứa ngáy nên lỡ làm rớt hủ đường xuống không kịp đỡ.

Ngày hôm đó, Phạm Hiểu Quyên quá tức giận đánh con gái mình một trận, nhưng đánh xong rồi cô lại hối hận muốn chết.

Cô sống lại một lần nữa, cũng đã học được cách làm thể nào trở thành một người mẹ hoàn hảo.

Hàn Tinh Thần không thấy mình bị đánh chửi như trong tưởng tượng.

Phạm Hiểu Quyên thở đài, cầm cây chổi và ky hốt rác cô bé đang cầm trên tay, vừa quét vừa nói:"Con ăn bao nhiêu rồi?".
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 26: 26: Bữa Cơm Chặt Đầu


Tiếng con bé vang lên tí xíu: "Một ít ạ.

"Phạm Hiểu Quyên nói: "Con không nghe mẹ nói nhanh đi nấu cơm à?"Bàn tay nhỏ của cô bé nắm chặt lấy góc áo, căng thẳng:"Nhưng mà con đói bụng.

"Nhà trẻ cũng cung cấp cơm trưa, nhưng không có chất béo.

Trẻ con không khắt khe ngon dở như người trưởng thành, có thể ăn nhiều thì phải quản lý lâu hơn xíu thôi.

Dù mấy nhà trẻ thế hệ sau sẽ cung cấp nước bánh cho trẻ con vào buổi chiều, nhưng đám nhỏ này vừa ăn xong về đến nhà vẫn như bỏ đói lâu ngày.

Huống hồ giờ đây là đầu thập niên 90, điều kiện có hạn, không thể nào quản lý tốt được, đến cả ăn uống no nê cũng rất khó khăn.

Cô nên chuẩn bị chút đồ ăn cho con mình, để sau khi cô bé tan học về nhà có ít món lót bụng.

Phạm Hiểu Quyên thở dài: "Con ngứa tay rồi hả?"Thoắt cái bàn tay nhỏ lại siết chặt quần áo, mắt to tròn ngập nước mắt, mẹ bảo chỗ nào ngứa ngáy thì sẽ phải đánh một trận cho chừa.

Con mèo nhỏ ăn vụng uất ức nhìn sang cô, khả năng sắp xếp từ ngữ lập tức tăng lên, nói:"Mẹ ơi, con không dám nữa, không dám làm thế nữa đâu.

”Đáy lòng của Phạm Hiểu Quyên vừa chua xót vừa buồn cười, cô giữ chặt bàn tay nhỏ của cô bé, nói: "Ngứa hả?"Hàn Tinh Thần gật đầu trước, rồi lại lắc, đôi mắt rất đáng thương:"Có đôi lúc rất ngứa.

"Phạm Hiểu Quyên nói:"Làm vỡ đồ không sao hết, chỉ cần con không cố ý là được.

Hơn thế nữa, hôm nay Niếp Niếp rất giỏi, không nói dối còn chủ động nhận lỗi với mẹ là tốt rồi.

"Nếu cô bé chủ động nhận sai ngay từ đầu, thì sẽ không cần bị đánh đòn ư.

Hàn Tinh Thần cố gắng gật gật đầu nói:"Lúc con về nhà không thấy mẹ đâu, bụng con lại rất đói, cho nên con muốn tìm hũ đường đỏ ăn một chút, con không cố ý làm rớt cái hũ đó đâu.

"Thỉnh thoảng, da tay bị nứt rất ngứa ngáy, cô bé không thể chịu nổi.

Mùa đông phương Bắc rất lạnh, Phạm Hiểu Quyên nhớ hồi mình còn bé cũng hay nứt da, chắc chắn con gái của cô cũng rất khó chịu.

Cô đúng không phải là một người mẹ mẫu mực mà, ngoài trời rét như thế mà! Cô giúp con gái mình chà xát cho tay cô bé nóng lên, rồi kéo cô bé ra ngoài.

Tiêu rồi, cô bé nghe bảo người mẹ nào muốn vứt con đi thì sẽ đối xử với đứa con đó rất tốt.

Bạn đồng tuổi của Hàn Tinh Thần có tên là Hương Hương và Linh Linh, trước khi mẹ họ bỏ đi cũng mua cho họ bán trứng gà để ăn đó.

.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 27: 27: Bánh Trứng Gà


Hàn Tinh Thần nghĩ mẹ sẽ vứt cô bé, nên nước mắt ồ ạt dâng lên, xoay tròn trong hốc mắt.

Con bé sợ hãi đến mức nói không nên lời.

Phạm Hiểu Quyên nói:"Nếu con tan học đói, thì tự tìm đồ gì ăn trước đi.

Mẹ mua bánh trứng gà bỏ trong tủ chén để dành cho con, lúc nào con đói bụng thì tự lấy mà ăn, nhưng con phải nhớ, mỗi lần chỉ được ăn một cái thôi.

"Tiêu rồi, mua cả bánh trứng gà nữa kìa.

Bánh trứng gà là cơm chặt đầu đấy.

Hương Hương bảo bánh trứng gà phải tiêu năm xu tiền một cái, lớn bằng một cái chén nhỏ, có khi còn nhỏ hơn, mỗi cái là hai xu, vị vừa thơm vừa mát.

Khi còn nhỏ, món này là món Hàn Tinh Thần thích ăn nhất.

Cô cầm tay đứa bé đi đến đầu ngõ có bác gái bán hàng từ nam đến bắc, lấy năm đồng xu ra.

Lúc này, món ăn không bỏ chất phụ gia, nên chỉ có thể cẩn thận tự bảo quản, cô nhớ bánh trứng gà này để lâu sẽ nấm mốc trên bề mặt.

Mà chỉ có món này, cô mới yên tâm cho con ăn.

Trong ánh mắt của Hàn Tinh Thần đầy những vì sao sáng, mùi hương của bánh trứng gà thơm muốn đòi mạng.

Nhưng cô bé nhớ đến đây là cơm chặt đầu, nên có là thịt rồng đi nữa cũng chả thơm.

Cô bé nuốt nước miếng, nói: "Mẹ ơi, mẹ cho con ăn thật sao ạ?"Phạm Hiểu Quyên gật đầu: "Thật đấy.

""Vậy mẹ sẽ không bỏ con đi ư?""Sao mẹ phải vứt con chứ?" Phạm Hiểu Quyên hỏi lại:"Mẹ sinh ra con khó khăn như thế, nuôi con lớn đến chừng này rồi, là để vứt con đi à?"Suy nghĩ của trẻ con rất trong sáng.

Hàn Tinh Thần cầm bánh trứng gà trong tay, im lặng nghĩ.

Nếu mẹ không đi, thì mình cứ việc ăn thôi.

Bánh trứng gà quá thơm, quá ngon, nên cô bé chỉ cần “Aaaa”! một tiếng đã nhai nuốt hết một cái.

Cô lại dẫn đứa nhóc này vào tiệm bán quần áo nhỏ bên cạnh, chọn mua cho cô bé một đôi bao tay dệt bằng len sợi.

Màu chủ đạo là màu đen, năm đầu ngón tay thì có bốn đầu có màu.

Bàn tay của Hàn Tinh Thần vô cùng nhỏ, sau khi mang bao tay xong trông rất buồn cười.

Vành bao tay có thể kéo lên cũng có kéo xuống, đứa bé này mang bao tay vào xong, lại không nỡ tháo xuống nữa.

Cô bé kiêu ngạo như một con khổng tước nhỏ, nói:"Bạn Khổng Diệu Diệu ở lớp con cũng có một đôi bao tay đó.

""Khổng Diệu Diệu là bạn thân của con à?""Chắc vậy đó.

"Hình như, tâm trạng của bé gái rất nhạy cảm:"Lúc con vừa mới vào nhà trẻ, con với bạn ấy cũng rất hay chơi với nhau, nhưng càng về sau bạn ấy không còn chơi với con nữa.

".
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 28: 28: Bé Con Xinh Xắn


"Vì sao mà bạn ấy không chơi với con nữa thế?""Bạn ấy không thích nghe người khác nói con xinh đẹp.

"Dường như, Hàn Tinh Thần rất tự tin vào nhan sắc của mình:"Vì Tiểu Tinh Tinh chính là bé gái xinh đẹp nhất lớp đó.

"Khi còn bé, Tinh Tinh đúng là rất đẹp, con bé xinh như một búp bê sứ.

Hai mắt to tròn, làn da trắng nõn, cuộc sống cũng chẳng trải nghiệm khó khăn nào, đến hơn ba mươi tuổi con bé vẫn là một người đẹp.

Vào tuổi ba mươi mấy, Hàn Tinh Thần đi tàu điện ngầm đã được một nam sinh học cấp ba theo đuổi suốt quãng đường ray.

Đột nhiên, Phạm Hiểu Quyên nhớ ra cô bé tên Khổng Diệu Diệu kia là ai.

Cô bé này cũng ăn mặc rất xinh đẹp và chăm chút, dù ở đâu cô bé cũng mặc một chiếc váy nhỏ, chắc hẳn điều kiện gia đình của đứa bé này rất khá giả.

Cô nhớ, ban đầu đứa bé này có mối quan hệ rất khắng khít với Hàn Tinh Thần, con gái cô cũng thường cầm đồ ăn vặt cho Khổng Diệp Diệp.

Nhưng càng về sau, cô không biết vì sao Khổng Diệp Diệp không chơi với Hàn Tinh Thần nữa.

Mà cô phát hiện, nguyên nhân là tết nguyên đán năm trước, trường học đã chọn Hàn Tinh Thần làm người đứng đầu hàng múa.

Trước đó, đứa bé đứng hàng múa đầu vẫn là Khổng Diệp Diệp.

Khổng Diệp Diệp là người bạn đầu tiên của Hàn Tinh Thần, cũng là đứa bé đâm cho Hàn Tinh Thần một nhát chí mạng.

Thời gian dần qua đi, có thể người ngoài không còn nhớ gì về chuyện này nữa, nhưng trong trí nhớ của Phạm Hiểu Quyên vẫn khắc rất sâu.

Con gái nhà mình đến nhà trẻ gần sát bên, ban đầu có quan hệ rất tốt với một cô bé khác, cô bé đó còn rất hay thường xuyên đến nhà họ chơi.

Mẹ của Khổng Diệp Diệp là một người quản lý ký túc xá ở trường.

Có một lần, cô ta đến đón con gái đang ở nhà họ chơi, cô mới nhìn thấy người phụ nữ này mặc một bộ vest rất chỉn chu.

Cô mới vừa thấy đã biết cô ta là người rất lạnh lùng, dù ai bắt chuyện thì cô ta luôn tỏ ra vẻ cao cao tại thượng.

Còn Phạm Hiểu Quyên lại là người không thích dùng mặt nóng dán mông lạnh, nên không thân thiết cho lắm.

Đúng như lời đồn, giác quan thứ sáu của phụ nữ rất chính xác, mẹ của Khổng Diệp Diệp đúng là một người rất khó ở chung.

Sau đó, không biết vì lý do gì mà người nhà họ Khổng biết con gái của cô có hộ khẩu ở nơi khác.

Ban đầu họ còn rất hay đến trường quậy ầm ĩ lên, đòi đối xử khác biệt giữa người địa phương và người bên ngoài, tranh cãi không cho người ngoài vào học trường này, rồi lại chạy đến bộ giáo dục kiện cáo.

.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 29: 29: Hộ Khẩu


Dù năm đó, nhà trẻ cũng đấu tranh rất mạnh mẽ nhưng toàn vô dụng.

Ngay sau đó, Hàn Tinh Thần được mệnh danh sinh ra từ thành phố, nhưng chưa từng sống như cô gái thành phố đã bị chuyển vào trong hàng người ngoài địa phương.

Đương nhiên, nhà trẻ không thể đuổi các học sinh đã nhập học vào trường mình được.

Nhưng bắt đầu năm sau, họ không còn nhận con cái của các công nhân viên chức có hộ khẩu từ thành phố vào học nữa.

Cũng chính vào năm sau, việc đăng ký hộ khẩu ở các cơ quan tổ chức khó khăn hơn hẳn.

Hộ khẩu của Hàn Giang cho Hàn Bằng Phi, việc đăng ký hộ khẩu của Hàn Tinh Thần chỉ có thể đợi Phạm Hiểu Quyên dời đơn vị mới đăng ký được.

Cuối cùng, một năm, đến hai năm, cô vẫn chưa đợi được đến lượt đăng ký cho con bé.

Cộng thêm vài chục năm sau, hai vợ chồng như các cặp đã bỏ mất cơ hội mua nhà với giá thị trường, bắt đầu rơi vào các cuộc tranh cãi và trách cứ lẫn nhau không dứt.

Năng lực của Phạm Hiểu Quyên không thể thay đổi được chế độ hộ khẩu, cũng không giải quyết được chuyện chọn khu trường học cho con cái.

Thế nên cô chỉ đành trông cậy vào người nhà mình để cố gắng hết sức cho con gái mình có thể vào được ngôi trường giỏi và có cuộc sống tốt nhất.

Các bậc làm cha mẹ không thể nào thay con cái sống cuộc đời của chúng được, việc duy nhất cô có thể làm là cho con mình một môi trường tốt một xíu để phát triển mà thôi.

Sau khi Phạm Hiểu Quyên về đến nhà, cô bắt tay vào nấu bữa tối.

Cô lấy đậu nành và đậu phộng đã ngâm trước đó, nghiền nát bằng máy xay, chuẩn bị chút thịt nạc băm, thái nhỏ lá bắp cải ra bát.

Món ăn này là đặc sản miền Nam, thức ăn được chế biến từ đậu rất bổ dưỡng.

Vào thời cô còn nhỏ, mẹ cô thường xuyên đến học bạn đồng hương nấu ít món ăn chay của địa phương.

Mặc dù cuộc sống bây giờ đã khá giả hơn, nhưng cũng chưa đến mức mỗi ngày đều ăn được thịt.

Mỗi ngày chỉ có thể hai lạng thịt, nhưng số đó cô dành cho con ăn hết để bồi bổ thêm chút dinh dưỡng.

Sau khi cô nhóm lửa bếp lên, đổ mỡ heo vào và phi tỏi băm cho thơm, bỏ bã đậu vào, đảo qua lại nhiều lần, đợi đến khi bã đậu sôi lên thì đổ thịt nạc băm vào, lại đảo một lúc nữa.

Mùi thơm đậm đặc của đậu với thịt xào lập tức lan từ nhà bếp ra ngoài.

Cô chưa kịp bỏ lá bắp cải đã thái nhỏ vào, đứa bé đã vội vàng chạy đến:"Mẹ, mẹ ơi, sắp có cơm chưa ạ?".
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 30: 30: Bắp Cải


Mùi thơm vừa bốc lên, Bành Thải Lan ngửi được mùi thịt đã thò đầu ra, hỏi:"Chị dâu, đêm nay ăn gì vậy?"Con người của cô ta là như thế, dù có ghét muốn vạch mặt nhau nhưng vẫn phải giả vờ thảo mai như vậy.

Hàn Tinh Thần vội vàng đậy nắp nồi lại, nói:"Thím ạ, cháu đang ăn bắp cải, thím có muốn nấu thêm chút không?"Trên nồi rõ ràng là một chén rau bắp cải.

Trong đại viện có đến ba gia đình ở, mùi vừa bốc lên thì cả ba nhà ngửi được hết, thậm chí ngay cả nhà hàng xóm bên cạnh cũng ngửi được.

Thời tiết phương Bắc rất lạnh, không giống như đời sau đi đâu cũng thấy rau củ to tướng.

Trong nhà mỗi người đều tích lũy hơn một ngàn tám trăm cân rau bắp cải và củ cải trắng.

Đợi khi vào mùa đông ăn đến năm sau, thời tiết rét lạnh nên đám rau củ này cũng được thiên nhiên bảo quản tươi tốt.

Bành Thải Lan ăn rau bắp cải mấy tháng trời qua, bắt đầu không thèm ăn nữa.

Nếu là trước đây, cô ta có thể nuốt trôi được, nhưng sau khi cô ta vào thành phố xong cũng bắt đầu kén ăn.

Chị dâu cả cũng thật là, người trong thành phố mà sao chỉ ăn cái này chứ.

"Chị dâu cả, không có món khác sao?"Cô ta vẫn còn nhớ rất kỹ, bản thân đã trả phí nấu ăn rồi mà.

"Tôi không biết nấu cơm, món ăn cũng chỉ vậy thôi, cô muốn ăn món khác thì tự đi mà nấu.

"Phạm Hiểu Quyên vung cái xẻng lên, cô ta nghĩ trả tiền nấu ăn là xong chuyện à.

Đó chỉ là đền bù tổn thất thôi biết không.

Mà hình như, Bành Thải Lan cũng không muốn làm việc nhà đâu.

Cô ta là con gái yêu trong nhà, từ nhỏ đã được cha mẹ cưng như cưng trứng chưa từng xuống bếp bao giờ.

Sau khi cô ta gả đi cũng không có ở chung với bố mẹ chồng lâu, vì Phạm Hiểu Quyên là một người con dâu khiến mẹ chồng không thích.

Tuy vậy, mẹ chồng vẫn đối xử khá tốt với cô ta.

Cô ta hậm hực đi ra ngoài, đáy lòng tự nhủ chị dâu đang ra oai với mình đây mà.

Còn chẳng thà cô ta ăn ở căn tin cho xong.

Phạm Hiểu Quyên đợi Bành Thải Lan đi rồi cũng mở nắp nồi ra, cầm xẻng đảo thịt nạc băm dưới lớp đậu lên trên, thuận tay đổ bắp cải vào chảo.

Mùi thịt và bắp cải thơm mát lập tức bốc lên.

Hàn Giang vừa vào đến cửa đã ngửi được mùi thơm này, anh vừa bước vào lại thấy bã đậu, đáy lòng hơi thất vọng.

Không có ai ăn nhiều món này ở phương Bắc, vẻ ngoài của nó không có màu sắc rực rỡ và rất lạc miệng.

Nhưng Hàn Giang đã hạ quyết tâm, dù món ăn có ngon hay không cũng sẽ không thể hiện bất cứ khó chịu nào với vợ mình.

.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 31: 31: Bã Đậu


Vợ chồng họ nói chuyện vài câu, Hàn Giang rửa tay xong mới vào.

Con gái nhỏ đã rửa tay xong, đang ngồi trên bàn ăn rồi.

Ban đầu, Hàn Giang nghĩ bé áo khoác bông vẫn còn rất thương mẹ đó.

Chỉ cần Phạm Hiểu Quyên nấu món khó nuốt thế nào đi chăng nữa, thì con bé cũng đưa vào miệng.

Nhưng sau khi anh nếm thử một miếng, lập tức bác bỏ suy nghĩ vừa rồi của bản thân.

Đậu được nghiền nát có mùi thơm ngát, xen lẫn vào đó là vị mỡ heo rán, hương thịt nạc băm thật nhuyễn và ngon.

Mùi thơm dịu của rau, kích hoạt hết tất cả vị giác.

Món này có thể nói là trông bình thường, nhưng ăn vào thì rất ngon.

Anh ăn rất chậm, bé con vừa ăn đã thích thú, ăn từng ngụm một.

Hàn Giang lại lùa thêm cơm vào miệng.

Món này ăn ngon thật đấy.

Ngay cả rau bắp cải ăn lạt nhách ngày thường cũng như đổi linh hồn khác.

Cộng thêm là cả người của anh đang rét lạnh vì mới từ ngoài về, lại ăn được một món nóng hổi như thế, chỉ cần nuốt vài miếng vào đã thấy bụng ấm áp, hơi ấm này từ từ lan dần ra khắp cơ thể.

"Món này là gì thế?""Bã đậu.

""Anh biết là bã đậu rồi, nhưng ngon quá.

" Hàn Giang không phải là người biết nịnh bợ.

"Có gì đâu, chủ yếu bỏ chút gia vị vào là được, còn đậu thì nghiền nát.

Hiện tại, đậu là thực phẩm có dinh dưỡng rất tốt, em cũng nghĩ không thể ngày nào cũng ăn bắp cải, dù sao bắp cải cũng chẳng có bao nhiêu dinh dưỡng, đổi món xíu ấy mà.

Trong món này, em có bỏ thêm mỡ heo và thịt nạc băm, ăn cũng khá ngon.

"Thật ra dinh dưỡng của đậu hũ cũng rất tốt, nhưng không thể ăn suốt được.

Vị giác của trẻ con thường thay đổi, người lớn cũng muốn có món ăn thay đổi phong phú như thế.

Hàn Giang thấy bản thân chưa từng ăn được món nào ngon như vậy, anh tự hỏi thật sự món này làm từ đậu sao.

Phạm Hiểu Quyên im lặng, tự nhủ rằng đợi đến mùa hè rồi, có lá bí đỏ nữa mới thật sự là món ngon trọn vẹn.

Nếu để bí đỏ lên men chua, thì ăn càng ngon hơn.

Cả nhà ba người im lặng, ăn từng miếng cơm một.

Đứa bé thường ngày hay kén cá chọn canh nay ăn rất khỏe, còn nhanh gấp hai ngày thường.

Phạm Hiểu Quyên nhìn biểu hiện của con gái và chồng mình rất hài lòng.

Cơm nước xong xuôi, cô bảo chồng lấy một tấm ván cứng phủ dưới gầm giường, như thế khi nằm lên sẽ không bị lõm xuống.

Hàn Tinh Thần nằm lên trên giường thử, thật sự rất vừa ý với chiếc giường của mình.

.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 32: 32: Cơm Mẹ Nấu


Phạm Hiểu Quyên nói:"Đợi khi nhà chúng ta sửa lại xong, Niếp Niếp sẽ có giường đơn ngủ rồi.

"Ánh mắt của Hàn Tinh Thần lập tức sáng lên lấp lánh, kéo cô hỏi liên tục:"Mẹ, mẹ ơi, con muốn cái này, cái này nữa.

"Lời này cô nói rất nhiều lần rồi, chồng cũng không để ý như nước đổ đầu vịt.

Người lớn chỉ muốn dùng lời nói dối cho qua chuyện, nhưng lần nào trẻ con đều luôn tin tất cả chúng là thật.

Nhưng lần này, Phạm Hiểu Quyên thật sự có ý định đổi điều kiện cho con mình.

Cô muốn mua nhà, tranh các phúc lợi Bành Thải Lan, mua hết các phòng đông và tây ở tiểu viện.

Ngày hôm sau mới vừa rạng sáng, Phạm Hiểu Quyên đã thức dậy.

Hàn Giang đã rời khỏi nhà, con gái vẫn còn đang ngủ rất say, bữa ăn sáng bình thường rất đơn giản, cô xới cơm nguội còn thừa hôm qua, bới ra bát.

Nếu sáng nào cô rảnh rỗi thì sẽ nấu món này kỹ một xíu, còn không thì mua đồ ăn từ ngoài về hoặc dùng những thứ có sẵn là được rồi.

Vào thời tiết mùa đông ở phương Bắc, mỗi gia đình nào cũng dự trữ một số thứ đơn giản để sẵn trong nhà.

Ở nhà còn trứng gà, cô lấy ra hai quả đập vỡ cho vào bát, rồi lại khuấy tan lên để lát nữa làm cơm trứng chiên rong biển, sau đó cô cầm một củ cà rốt.

Cô cắt cà rốt thành từng cọng nhỏ rồi bỏ vào nồi xào trước, đổ cơm vào đảo lên, đổ sốt trứng gà đã đánh tan trước đó vào nồi, cuối cùng cho rong biển vào cơm trứng chiên.

Cơm trứng chiên rong biển vừa mới xào xong, đứa bé đã xoa xoa mắt đi vào nhà bếp.

Phạm Hiểu Quyên nở nụ cười, nhìn con gái mình.

Trẻ con mới năm tuổi chưa biết cách thắt tóc, cô bé thắt cái bím nhỏ xiên vẹo đến đáng thương.

"Con ăn cơm trước đi.

"Cô bới ra một chén cơm trứng chiên rong biển, đứa bé vẫn chưa tỉnh ngủ.

Ban đầu, cô bé chả buồn ăn nên chỉ từ từ há miệng ăn một miếng, nhưng ngay khi ăn vào muỗng đầu tiên, vị giác của cô bé lập tức bị đánh thức, thoáng chốc ánh mắt to trợn tròn nói:"Ngon quá đi.

"Cơm chiên rong biển có mùi thơm thanh mát rất đặc biệt, đây là lần đầu tiên cô bé ăn được món ngon thế này.

Ngay cả chuyện cô bé không thích vị của cà rốt, cũng quên rồi.

Thoắt cái, đứa bé bắt đầu và từng ngụm lớn cơm vào miệng, còn nói khen ngợi như thật:"Mẹ, cơm mẹ nấu là món ăn ngon nhất thế giới này.

"Phạm Hiểu Quyên bật cười, nói:"Làm gì đến mức đó.

".
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 33: 33: Tết Tóc


Hàn Tinh Thần giơ ngón cái lên, nói:"Con nói thật đấy, món này là món ngon nhất trên cả thế giới này.

"Thoắt cái, cô bé đã ăn hết chén cơm của mình.

Trước đây, đứa trẻ này chịu ăn cơm là một vấn đề rất khó giải quyết.

Phạm Hiểu Quyên cười vui vẻ, đồng ý với con bé:"Thế ngày mai, mẹ nấu cho con ăn tiếp.

"Ăn cơm xong, Phạm Hiểu Quyên lại thắt bím tóc lại cho con gái mình.

Trên mái tóc của người đẹp nhỏ trong gương được cô buộc lệch sang một bên phải, phần cuối đuôi tóc thắt một cái bím rồi bó lên thành hình đuôi ngựa.

Vòng bím tóc trên trán cô bé được cô thắt thêm nhiều ruy băng khác nhau tạo thành một chiếc cầu vồng.

Phạm Hiểu Quyên vừa khéo tay, vừa thắt tóc nhanh, khiến Hàn Tinh Thần nhìn thấy mà sợ ngây người.

Mấy cọng màu sắc đều tách ra rất có quy luật với nhau, còn tất cả kích thước của bím tóc nhỏ cũng được chia ra rất đều.

Ngay cả mẹ của Khổng Diệp Diệp cũng không thắt tóc cho bạn ấy xinh đẹp như này.

Con ngươi của Hàn Tinh Thần lóe lên, bây giờ cô bé chỉ hận một điều không thể lập tức chạy ra ngoài đi vòng vòng con ngõ cho tất cả đứa trẻ khác thấy.

Bất ngờ cô bé lại quay đầu, đút vào trong tay Phạm Hiểu Quyên thứ gì đó.

Phạm Hiểu Quyên cúi đầu nhìn một chút.

Cô lại dở khóc dở cười phát hiện đó là gì, thì ra là một nhân hạt dưa đã lột vỏ.

Con gái cô đúng thật là một bà chủ rất thương mẹ.

Suốt chặn đường cô dẫn con gái đến trường, cô bé rất vui vẻ, lanh lợi nắm chặt lấy tay của mẹ, gương mặt phấn chấn dào dạt như một mặt trời nhỏ.

Hàn Tinh Thần là đứa bé gái rất năng động.

Trên suốt chặn đường của hai mẹ con, mấy ông bà bất kỳ ở độ tuổi nào cũng chào cô bé.

Nếu là Phạm Hiểu Quyên lúc trước, nhìn thấy tình hình thế này cô còn nghĩ chắc chắn con bé làm việc xấu xa gì rồi, nhưng bây giờ cô mới phát hiện không ngờ Hàn Tinh Thần là một cao thủ lấy lòng người lớn tuổi.

Thêm vào đó, hôm nay Hàn Tinh Thần rất tự tin.

Cô bé thay đổi cái gì đây.

Cô bé được ánh mắt người xung quanh nhìn vào bản thân đầy hâm mộ, được các ông bà thuận miệng khen ngợi vài câu cũng đủ cho một đứa trẻ như Hàn Tinh Thần tăng sự tự tin của mình lên gấp mấy lần rồi.

Lúc hai mẹ con đang trên đường đến trước cổng nhà trẻ, thoắt cái bước chân của Hàn Tinh Thần vượt lên trước, dường như cô bé đang bắt đầu chạy chậm, vừa chạy vừa gọi với:"Khổng Diệu Diệu, Khổng Diệu Diệu.

".
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 34: 34: Bình Thường Không Được Sao


Hàn Tinh Thần cầm một nắm hạt dưa đã tẩm gia vị từ trong túi ra, đưa lên như dâng vật quý, nói:"Bà Hồ ở ngõ nhỏ nhà tớ có chiên hạt dưa tẩm gia vị, ăn ngon lắm.

"Cô bé thật sự không chút thù hằn nào với Khổng Diệu Diệu.

Khổng Diệu Diệu đang đi từ xa đã thấy cô bé, đáy lòng lập tức dâng lên cảm giác quái dị không nói thành lời.

Hôm nay, Hàn Tinh Thần thay đổi rồi.

"Tớ không ăn hạt dưa được, mẹ tớ bảo con gái ngoan không được ăn đồ bên ngoài.

"Khổng Diệu Diệu kiêu căng như một con khổng tước nhỏ.

"Nhưng mà, nhưng mà! "Đôi mắt nhỏ của Hàn Tinh Thần mất đi ánh sáng nơi đáy mắt, hôm nay bạn của cô bé bị sao thế?Chẳng phải, hai người còn trốn trong nhà vệ sinh lén lút nếm bánh quy à?Cô bé do dự đành bỏ nắm hạt dưa lại vào túi.

"Diệu Diệu, bạn học của con đang nói chuyện với con đấy.

"Người đưa Khổng Diệu Diệu đến trước cổng là một người đàn ông rất trẻ, trông khoảng chừng ba mươi tuổi, gương mặt rất dịu dàng.

Ánh mắt của người đàn ông này liếc từ cô bé đến sang mẹ của Hàn Tinh Thần.

Anh ta không hiểu vì sao cứ có cảm giác trông cô rất quen, nhưng lại không biết đã nhìn thấy ở đâu.

Nhưng thoắt cái, ánh mắt của anh ta đã dời lại nhìn con gái của mình.

Phần lớn thời gian của anh ta đều ở làm việc nơi xa, thường ngày con gái của anh ta cũng do mẹ dẫn đến trường.

Nhưng anh ta thật sự không biết, bản thân bắt đầu cảm giác con gái mình có thứ gì đó rất kỳ quái khó nói thành lời.

Thoắt cái, Hàn Tinh Thần đã trở nên vui vẻ lại, nói:"Diệu Diệu, mẹ cậu đâu rồi?"Bấy giờ, Khổng Diệu Diệu đã biết có gì không đúng rồi.

Cô bé đối diện đang mặc một chiếc đầm rất xinh đẹp, mái tóc được tết ruy băng đủ màu sắc như màu cầu vồng, còn mang theo trên khuôn mặt nụ cười xán lạn và đầy tự tin.

Cùng lúc đó, những bạn bè khác thấy hai người, ánh mắt của họ đều tập trung nhìn Hàn Tinh Thần đầy ngưỡng mộ.

Thoáng chốc, khuôn mặt của Khổng Diệu Diệu bắt đầu tái đi, đen lại.

Cô bé không thích thấy Hàn Tinh Thần như vậy.

Con nhỏ đó không nên thắt bím tóc lộn xộn như sừng dê, không nên mang theo nụ cười sáng lạn trên khuôn mặt như vậy.

Chỉ là một con nhỏ bình thường thôi không được sao.

Lúc này đây, Khổng Diệu Diệu không còn nở nụ cười ưu nhã nữa, mà chỉ "hừ" một tiếng rồi xoay người rời đi.

Bên này, Hàn Tinh Thần hoàn toàn không hiểu tình hình ra sao, cô bé dùng khuôn mặt khó hiểu nhìn Khổng Diệu Diệu, rồi đi theo sau lưng cô bạn, kiên nhẫn gọi:"Không phải cậu bảo muốn đến nhà tớ chơi à?".
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 35: 35: Tâm Lý Vặn Vẹo


Khổng Vĩ cũng không hiểu mọi chuyện ra sao, anh ta chạy chậm đến sau lưng con gái của mình, giữ chặt cánh tay nhỏ cô bé lại.

"Khổng Diệu Diệu, con phải nói rõ có chuyện gì xảy ra chứ?""Con không muốn chơi với Hàn Tinh Thần nữa, nên không chơi với bạn ấy thôi, con không bao giờ muốn nhìn thấy bạn ấy nữa.

"Khổng Diệu Diệu vừa khóc vừa nói.

"Diệu Diệu.

"Khổng Vĩ nghiêm khắc ngăn con gái của mình nói tiếp, anh ta giữ chặt cánh tay nhỏ của con gái rồi nói xin lỗi với cô gái đứng bên cạnh đó:"Xin lỗi cô, tại tôi không dạy con cái cho tốt.

Chắc chắn, tôi sẽ bảo con bé xin lỗi con gái của cô.

"Người phụ nữ đối diện với anh ta chỉ cười, thờ ơ.

Không chơi thì bỏ đi, ai mà thèm chứ.

Chỉ mới thắt một bím tóc nhỏ thật xinh đẹp, đã không làm bạn bè nữa rồi sao.

Cô bé này chỉ mới mấy tuổi đầu, sao lại có tâm lý vặn vẹo như thế.

Nụ cười của cô rất nhạt, khiến cho Khổng Vĩ lại cảm giác như bản thân thật sự đã nhìn thấy cô ở đâu rồi.

…Thứ bảy, đơn vị của Hàn Giang tan ca sớm, Phạm Hiểu Quyên đúng giờ ra ngoài phát hiện có rất nhiều cô gái trẻ trong đơn vị bản thân đang làm, nhìn ra hướng đối diện bên đường.

Trời còn rất lạnh, nhưng Hàn Giang chỉ mặc một bộ đồ thể thao đứng ở trên đường thật sự toát lên hai chữ "ngầu lòi".

Khi chồng cô còn trẻ, anh quanh năm suốt tháng đều giam mình trong phòng huấn luyện, thần khí từ cơ thể anh toát ra mạnh mẽ đến mức không thể có người bình thường nào so sánh được.

"Quyên Nhi.

"Đôi mắt của Hàn Giang lóe lên, dù anh đang đứng ở rất xa nhưng vẫn vẫy tay với Phạm Hiểu Quyên.

Thoáng chốc, ánh mắt mọi người xung quanh lập tức dồn về Phạm Hiểu Quyên.

Cô không biết sao, mặt cô nóng như bị thiêu cháy, chân cũng không thể bước đi được chỉ có thể đứng im tại chỗ.

Lúc người đàn ông này còn trẻ thật sự rất đẹp trai, anh đứng ở nơi đó như tượng được đúc ra, toàn thân thể cao như một cái sào móc áo.

Cô chỉ gặp anh trong một lần hẹn hò, ngày hôm đó Hàn Giang cũng đứng ở trước cổng công viên như lúc này, ánh mắt của mọi người xung quanh đều tập trung hết lên thân thể của anh.

Hàn Giang thấy cô vẫn đứng im tại chỗ, anh lập tức bước đến trước mặt cô, vươn tay ra nắm chặt tay cô rồi dỗ dành, nói:"Thứ bảy này, con chúng ta chỉ có tiết học buổi sáng.

Đúng lúc, anh chỉ làm việc sáng hôm nay nên đến đón hai mẹ con sớm hơn một chút.

”.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 36: 36: Không Phải Bạn Tốt


Hàn Giang nói:“Chúng ta đi nhanh thôi Quyên Nhi, chúng ta đến đó sớm xíu có lẽ sẽ tới kịp lúc con bé tan học, rất lâu rồi anh không cùng em đón con về, em nghĩ xem con bé có vui mừng khi thấy cha mẹ mình đến đón không?"Phạm Hiểu Quyên: "! "Em còn tưởng anh chỉ đến đón em tan làm thôi chứ.

Thoáng chốc, cô cảm thấy ánh mắt ghen tỵ của những người xung quanh chẳng hay ho xíu nào nữa, gương mặt của cô lập tức nhăn lại.

Hàn Giang là một người đàn thẳng, đầu như khúc gỗ nên không phát hiện tâm trạng của vợ mình khác thường.

Phạm Hiểu Quyên âm thầm mắng, đám đàn ông đúng là toàn bọn móng heo to.

Hàn Giang vừa từ đơn vị chạy đến đây, trong lòng bàn tay còn dính mồ hôi ướt đẫm, khi cô đến gần anh cũng có thể cảm nhận được một nhiệt độ khá nóng.

Cơ thể đàn ông lúc trẻ đúng thật rất tốt, mặc ít như thế giữa mùa đông mà tay vẫn nóng hổi kìa.

Đẹp trai, cao ráo.

Người đàn ông này sợ cô đi quá chậm, nên suốt chặn đường đi không thả tay ra, anh cầm chặt tay của cô, vội vàng kéo cô đi về phía trước.

Mãi đến khi hai người đến trước cổng nhà trẻ, đúng lúc họ cũng thấy con gái rượu đang từ phòng học ra ngoài.

Lúc này, có rất nhiều trẻ con tự về nhà một mình, bao gồm cả Hàn Tinh Thần.

Họ không biết con gái của mình đã gặp phải chuyện gì, chỉ thấy cô bé cúi gục đầu xuống, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện rõ một chữ "buồn" to tướng.

Hai người rón ra rón rén đi từ phía sau đến gần cô bé, đợi đến khi họ đến gần, Hàn Giang lập tức bế con gái của mình lên.

Hàn Tinh Thần đang cúi đầu đi đường giật mình với cái ôm của anh, nhưng thoắt cái đã vui vẻ trở lại, gọi: "Cha".

Sau đó, cô bé lại gọi một tiếng: "Mẹ".

Phạm Hiểu Quyên không nói, chỉ cười hì hì.

Tâm trạng và gương mặt của đứa bé nhanh chóng trở lại bình thường, cô bé ôm lấy cổ cha mình nũng nịu, kể về chuyện cả ngày hôm nay cô bé ở nhà trẻ ra sao.

Ban đầu, mẹ thắt bím tóc cho cô bé biến cô bé trở thành ngôi sao nhỏ của nhà trẻ.

Sau đó, Khổng Diệu Diệu thấy thế lập tức đen mặt.

Nhưng cô bé đâu có biết Khổng Diệu Diệu khó chịu, nên cứ lượn qua lượn lại trước mặt Khổng Diệu Diệu.

"Niếp Niếp, nếu bạn ấy không chơi với con nữa thì chẳng phải con còn có rất nhiều bạn xung quanh sao? Loại bạn không muốn chơi cùng với bạn bè nào xinh đẹp hơn mình thì đó không phải là bạn tốt đâu, con hiểu không?"Đứa bé nghe có cái hiểu, cái không hiểu nhưng vẫn nhìn mẹ mình gật đầu.

.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 37: 37: Thập Niên 90


Cả nhà ba người vui vẻ, hòa thuận đi về nhà.

Đúng lúc, bất ngờ có một người xuất hiện trước mặt Phạm Hiểu Quyên.

Người đến là chị cả Thái Ngọc Lan trong đơn vị của Hàn Hải.

Mối quan hệ giữa Thái Ngọc Lan và Phạm Hiểu Quyên cũng rất tốt.

Lúc trước, Hàn Hải tìm được việc làm cũng nhờ chị cả Thái này giúp đỡ lôi kéo vào làm.

Chị cả Thái thấy cô lập tức gọi lớn:"Quyên Nhi, em qua đây một chút, chị có chuyện muốn nói với em.

"Phạm Hiểu Quyên dẫn chồng với con gái của mình bước đến, chào hỏi chị cả Thái.

Ban đầu, Thái Ngọc Lan vẫn chưa nhìn thấy Hàn Giang, cô ấy còn tưởng Phạm Hiểu Quyên một mình đến đón con nữa cơ.

Cô ấy vừa thấy anh, ngay lập tức đã tuông một tràn nói:"Hàn Giang, cậu về nhà mà nói với em trai của mình đi.

Cậu ta bị gì đấy, nhà doanh thu của đơn vị đưa cho mà sao không ở?"Hai mắt của Phạm Hiểu Quyên lập tức tỏa sáng, chị Thái Ngọc Lan đang nhắc đến chuyện "chia nhà".

Chuyện nhà doanh thu là sao vậy, cả nhà của Phạm Hiểu Quyên vẫn chưa nghe nói gì, cô vội vàng kéo Thái Ngọc Lan hỏi thật cặn kẽ.

Tài ăn nói của Thái Ngọc Lan rất giỏi, cô ấy chỉ nói mấy câu đã nói rõ mọi chuyện rồi.

Vào đầu thập niên 80, công ty giao thông công cộng đã xây cả đống tòa chung cư.

Lúc đó, đơn vị còn ít người nên cho một bộ phận thuê ở, sau đó lấy tiền theo hợp đồng cho thuê.

Sau này những căn phòng này sử dụng làm nhà doanh thu và cho các công nhân viên chức, tiền thuê cũng không đắt lắm, một tháng họ chỉ cần trả có năm đồng.

Chuyện này truyền ra ngoài thì không một ai không muốn cả.

Nhưng số lượng người cho thuê phòng được sắp xếp theo hạng tuổi nghề, đầu tiên, họ ưu tiên những nhà nào không có nhà tại thành phố Bắc Kinh.

Tuy Hàn Hải còn ở trong nhà chị dâu, cũng không phải nhà ở của cha mẹ anh ta để lại, cho nên trong sổ xếp loại, anh ta đứng đầu tiên.

Anh ta không cần, thì vẫn còn có người phía sau muốn bổ sung lên đấy.

Nhắc lại nhà ở tại thành phố vào những thập niên 90 một chút.

Từ năm 1979 đến năm 1990, số người ở thành phố Bắc Kinh bắt đầu tăng lên nhanh chóng.

Cho đến năm 1990, người sống trong toàn thành phố ước chừng đã đến con số hàng chục triệu.

Lúc này, số lượng dân cư sống ở thành phố như thế cũng không nhiều với việc bùng nổ dân số mấy chục năm sau đó.

Nhưng thành phố với diện tích nhỏ thế này, lại chứa không hết số lượng người như thế.

.
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 38: 38: Đương Nhiên Là Cần


Bây giờ là thời đại, mọi người đều đạp xe đạp đi làm, chỗ ở của họ cách đơn vị cũng chỉ khoảng hai ba cây số thôi.Cho nên, họ sống chen chúc hơn cả thế hệ sau nữa, có rất nhiều nhà có đến ba đời vẫn còn chen nhau sống trong một phòng chung cư chỉ có mấy mét vuông.Do đó, khi công ty giao thông công cộng có thể chia cho ai đó một căn phòng, thật đáng làm người ta ghen tị.Nhưng họ hỏi Hàn Hải hết lần nọ đến lần kia mà anh ta vẫn nói không muốn ở.Thái Ngọc Lan tỏ thái độ rất đau lòng, nói:"Đợt chia phòng lần trước đã qua mười năm rồi, lúc đó là cái chung cư vừa mới xây dựng xong.

Nếu mọi người không được chia phòng thì phải đợi đến đợt chia phòng tiếp theo, nhưng chả biết phải đợi bao lâu.

Đất của đơn vị có hạn, xây được phòng ở cũng có hạn, đơn vị không dám bán đi, sợ khiến mọi người cãi nhau.”“Căn phòng đó to khoảng ba mươi mét vuông đó, tự chia ra cũng có được ba phòng, người trong đơn vị chỉ tranh đăng ký cái này thôi nhưng họ không đạt tiêu chuẩn, mà chị không biết thằng hai nhà hai đứa nghĩ cái gì.

Người đơn vị đã hỏi cậu ta mấy lần rồi, còn bảo suy nghĩ kỹ vào, cơ hội tốt như vậy còn muốn gì nữa chứ?"Mặt của Hàn Giang đen như đít nồi.Phạm Hiểu Quyên nói:"Có lẽ, chú hai sợ dọn đi rồi sẽ không biết ăn nói sao với hai vợ chồng mình đấy.

Thật ra, em là người rất rộng lượng, nếu em trai đã có chỗ ở tốt như thế, em cũng không muốn giữ em trai lại làm gì.”“Hàn Giang, anh thấy đúng không nào, được đơn vị chia phòng là chuyện tốt biết nhường nào, để vuột mất cơ hội này uổng lắm."Cô bắt đầu thiết lập một con người đầy vị tha, rộng lượng.Đáy lòng cô thầm vui mừng, nếu cô muốn ép chú hai chuyển đi thì cũng không thể đuổi người ta ra đường ngủ được.Nhưng đã có đơn vị chia phòng cho anh ta rồi, mà anh ta còn không chịu dọn đi nữa thì anh ta sẽ phải ôm tiếng xấu vào người.Tuy nhiên, vì sao Hàn Hải vẫn còn do dự chứ, chắc chắn bởi vì nhà kinh doanh khác hoàn toàn với nhà do đơn vị góp vốn xây dựng, cho nên Hàn Hải tiếc tiền thuê phòng chứ còn gì nữa.Á à, mày muốn cướp không nhà của bà đây ấy gì, vậy thì cút ra ngoài ngay đi.Thái Ngọc Lan hỏi tiếp:"Thế cuối cùng, các em có cần căn phòng này không thế?"Phạm Hiểu Quyên kéo kéo tay Hàn Giang, anh lập tức nói như đinh đóng cột:"Đương nhiên là bọn em cần rồi."Hay lắm, chỉ cần anh nói cần là xong.

Đỡ mắc công người ta bảo cô đuổi bọn họ đi..
 
Thập Niên 90 Nhật Ký Nuôi Con Trong Ngõ Nhỏ
Chương 39: 39: Cứ Đăng Ký Đi


Lúc trước, cô còn lo đuổi hai người họ đi sẽ không có nhà để ở, phải về sống trong khu ủy ban, nhưng bây giờ có phòng rồi, coi các người còn không chuyển đi nữa không.

Phạm Hiểu Quyên nở nụ cười tươi rói, nói một câu hai nghĩa:"Em cảm ơn chị Ngọc Lan nhiều lắm, chú hai nhà em chẳng biết sao ngốc thế, ngay cả chuyện này cũng không nói cho bọn em biết gì hết.

Chị về đơn vị đăng ký hộ tụi em đi, chị cứ bảo căn phòng này Hàn Hải lấy là được rồi.

"Thái Ngọc Lan gật đầu, nói:"Cũng là hai đứa sáng suốt, để chị về đơn vị nói lại cho.

"Thái Ngọc Lan vừa rời đi, gương mặt của Hàn Giang lập tức biến sắc.

Con đường tương lai không thể phát triển lớn tại nông thôn được, nên hai anh em có thể chạy lên được thành phố thì phải cùng đồng lòng vượt khó.

Nhưng mà, đồng lòng của anh có giống với đồng lòng của người khác không thì chưa chắc.

Về đến nhà rồi, Hàn Giang vẫn còn buồn so.

Phạm Hiểu Quyên thấy thế cũng không chọc giận anh nữa, có lẽ trong lòng của anh đang rất khó chịu.

Đơn vị của anh không chia nhà riêng, lúc hai người kết hôn chỉ có thể mua được một căn nhà rách nát.

Ai ngờ đâu, Hàn Hải cũng vào tham gia náo nhiệt, vợ chồng anh ta đã ở năm này qua năm khác, càng về sau càng không nhắc đến chuyện dọn nhà đi nữa.

Hàn Giang là người rất có chí tiến thủ, anh vẫn đang dốc sức làm việc kiếm tiền để cho cô sống những ngày tháng tốt hơn.

Cô không biết kiếp trước có chuyện chia phòng này hay không, nhưng vợ chồng Hàn Hải vẫn luôn ở ké nhà bọn họ, không đả động gì đến chuyện chuyển ra ngoài.

Cô nhớ ngày hôm đó Hàn Hải đến đây ở, người làm chị dâu như cô còn rất rộng lượng nói:"Để vợ chồng em trai ở tạm đây đi, đợi khi nào em trai tìm được đơn vị làm việc rồi chuyển ra ngoài thuê phòng cũng không muộn.

"Nhưng người ta hay bảo, dễ vay tiền nhưng khó trả tiền.

Kẻ vay tiền luôn làm chủ cuộc chơi.

Cuối cùng, cô nào biết bản thân đã dẫn hai con sói vô ơn vào nhà chứ?Sau đó, Hàn Giang về nhà, hiếm khi để lộ vẻ mệt mỏi, đến khi ăn cơm xong vẫn không vui lên được tí nào.

Thoáng chốc, vợ chồng Hàn Hải đã quay về, căn phòng hai người ở cũng vang lên tiếng bật đèn.

Phạm Hiểu Quyên vẫn luôn ở trong nhà bếp, đột ngột lao ra khỏi đó một cái vèo.

Đập vào mắt cô là dáng vẻ vô tình của Bành Thải Lan đang nói gì đó với Hàn Hải, còn Hàn Hải tỏ thái độ rất bực bội.

Hình như, hai người này đang cãi nhau chuyện gì rồi.

.
 
Back
Top Bottom