Ngôn Tình Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,450,020
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thap-nien-90-co-chu-nha-chuc-ty.jpg

Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Tác giả: Tứ Đan Phô
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Khác, Nữ Phụ
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Tứ Đan Phô

Thể loại: Ngôn Tình, Điền Văn, Đô Thị, Nữ Phụ

Giới thiệu:

Chấp nhận số phận an bài, Diệp Chiêu đang nằm im làm người thực vật xuyên vào trong sách.

Thân phận: Nữ phụ đỡ đạn, bị cha ruồng bỏ, tranh tình cảm với em kế...

Diệp Chiêu hoàn toàn phá vỡ nội dung câu chuyện, tranh tình cảm cái gì?

Năm 1988, kinh tế cất cánh, cô muốn thực hiện ước mơ làm bà chủ cho thuê nhà.

Cô dùng một miếng gừng, tay không bắt biệt kích, mở ra con đường tài phú.

Diệp Chiêu nhiều năm sau đã công thành danh toại, nhận phỏng vấn của giới truyền thông.

Đài Trung Ương: Khu phố dưới lầu được bầu chọn là khu trung tâm thương mại đắt giá nhất Thâm Thành, năm đó chỉ là một nơi đất cằn sỏi đá, vì sao bà lại có con mắt tinh tường chọn trúng nơi này?

Diệp Chiêu: Chỉ vì rẻ, cũng chỉ đủ tiền mua chỗ này.

Khán giả:!

Đài Trung Ương: Tòa nhà Xí Như Vân, một căn phó cầu, có người nói lúc đó là công trình nằm trên khu đất không may, sao bà lại nhìn xa trông rộng mua lại?

Diệp Chiêu: Họ khóc lóc xin tôi mua, tôi vốn cũng không định mua.

Khán giả:!!

Đài Trung Ương: Lúc người khác nhảy vào bất động sản, bà lại từ giã sự nghiệp trên đỉnh vinh quang, quay lại đầu tư vào truyền thông Hùng Miêu làm ăn phát đạt nhất hiện nay, bà có thiên nhãn sao?

Diệp Chiêu: Nói có lẽ anh không tin, tôi bị người ta lừa đầu tư.

Khán giả: A a a, vì sao người bị lừa không phải là tôi?

Đài Trung Ương: Bà và Lạc Thân là đôi thần tiên quyến lữ người người hâm mộ, có thể nói một chút về quá trình hai người quen nhau không?

Diệp Chiêu: Đánh nhau thì quen. Anh ta đi một chiếc xe mô-tô xấu hoắc, thiếu chút nữa đâm vào tôi.

Khán giả gào lên: Anh ấy đánh cô?

Lạc Thân tự giải thích: Từ trước đến nay đều là cô ấy đánh tôi.

Đài Trung Ương: Nhà họ Lạc nổi tiếng giàu có ở Cảng Thành, đều nói làm mợ trẻ nhà giàu không dễ, xin hỏi bà làm sao hòa nhập được?

Diệp Chiêu: Tại sao tôi phải hòa nhập? Bản thân tôi cũng là tỷ phú.

Khán giả hú hét: Hiểu rồi!!!!​
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 1: 1: Xuyên Sách


Dưới lầu vang lên tiếng bước chân vội vàng, là âm thanh lộp cộp của đế giày nhựa cứng quẹt xuống nền nhà.

Diệp Chiêu kẹp vé xe lửa vào quyển sách, kéo khóa cặp lại, bỏ chiếc chìa khóa treo trong sợi dây màu đỏ vào túi quần.

Cất xong đồ riêng tư, cô mới đứng dậy, mở cửa sổ ló đầu ra ngoài nhìn.

Trên đường lác đác người qua lại, giữa trưa tháng bẩy, mặt trời chói chang như hòn lửa, khiến đầu người dường như đang bốc lên hơi nước.

Diệp Chiêu thấy em gái họ cầm một cây kem, miệng còn đang ngậm một cây khác, chạy chậm về phía cửa nhà.

Tiếng bước chân vọng vào trong phòng, cầu thang bằng gỗ vang lên kẽo kẹt.

Không lâu sau, cửa phòng mở ra, Diệp Tiểu Cầm thở hổn hển chạy vào, đưa cây kem đã bị chảy một nửa tới.

"Chị ơi, mau lên!"Diệp Chiêu vội vàng há miệng đỡ lấy, vị ngọt ngào lành lạnh quen thuộc lập tức lan ra.

Diệp Tiểu Cầm l**m nước kem chảy ra tay, sau đó bỏ cây kem của mình vào trong miệng, vội vàng ăn hết.

Diệp Chiêu xem kỹ càng vết thương trên trán Diệp Tiểu Cầm, nhỏ giọng hỏi:"Còn đau không?""Không đau.

"Diệp Tiểu Cầm năm nay chín tuổi, mặt vàng như nghệ, gầy như que củi, trông nhỏ hơn tuổi thật.

Vết thương trên trán là do hôm qua bị chị hai và em trai đánh mà ra.

Trong gia đình trọng nam khinh nữ này, trên có chị gái, dưới có em trai, cô bé bị kẹt ở giữa, ai cũng có thể bắt nạt cô bé, Diệp Tiểu Cầm đã chai sạn rồi.

Bây giờ đang là cuối tháng bẩy của năm 1988, là ngày thứ 9 Diệp Chiêu xuyên không đến, cô xuyên không vào trong thế giới của một quyển truyện thập niên Mary Sue, nguyên thân cùng tên với cô, là một cô gái 17 tuổi, vì bị bệnh mà bỏ lỡ cơ hội thi đại học.

Năm đó mẹ của nguyên thân là thanh niên trí thức về nông thôn, ở trong làng chài phía Nam, sau khi đẻ cô ấy thì quay về thành phố, cha cô chê vướng bận, ném cô ấy về quê cho vợ chồng bác hai nuôi dưỡng ở Uyển Thành.

Hồi ấy còn nghèo, cha cô gửi phí sinh hoạt rất ít, vợ chồng bác hai coi cô ấy như cỏ rác, trên danh nghĩa là nuôi nấng, thực chất là bắt Diệp Chiêu làm việc nhà từ lúc bốn năm tuổi, sau đó còn phải gánh trách nhiệm nặng nề là chăm sóc em trai em gái, quả thực chính là một bảo mẫu nhỏ.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân bình bịch đi lên lầu, kèm theo là giọng nữ lanh lảnh:"Diệp Tiểu Cầm! Tao nhìn thấy mày rồi! Mày mua hai cây kem, mày còn nói không trộm tiền của tao! Xem tao có đánh chết mày không!".
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 2: 2: Chơi Xấu


Là chị hai Diệp Tiểu Trân đã trở về, Diệp Tiểu Cầm sợ quá, nuốt chửng chỗ kem còn lại trên que, sau đó ném que ra ngoài cửa sổ.

Diệp Chiêu hơi nheo mắt lại, dáng vẻ sợ sệt đáng thương của Diệp Tiểu Cầm y hệt cô lúc còn bé, vừa mới vào cô nhi viện, bị những đứa trẻ lớn khác bắt nạt.

"Đừng sợ.

"Ngoài cửa có nửa chậu bột khoai lang, Diệp Chiêu chợt nảy ra kế.

Cô chưa bao giờ để mình thua thiệt, ở cô nhi viện cũng từng đấu trí đấu dũng với khá nhiều người.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, cô ngậm cây kem, hơi hé cửa phòng, trèo lên ghế đẩu, để chậu bột khoai lang lên trên mép khung cửa.

Diệp Tiểu Cầm kinh hãi hô lên:"Chị cả!""Suỵt!"Diệp Chiêu đá văng cái ghế đẩu ra, quay trở về bên cửa sổ nhàn nhã ăn kem.

"Mày tưởng mày có người bênh, thì tao không dám đánh mày à?" Giọng của Diệp Tiểu Trân càng ngày càng gần.

"Rầm!" Cánh cửa bị đẩy ra!Ngay lúc đó, nửa chậu bột khoai lang nghiêng đi, đổ úp xuống, cả người Diệp Tiểu Trân biến thành một người tuyết.

"A a!" Diệp Tiểu Trân hoảng hốt la lên.

Diệp Tiểu Cầm há hốc miệng, suýt chút nữa thì bật cười, lúc nhận ra không đúng lắm, cô bé đáng yêu lập tức giơ hai tay bịt lỗ tai, trốn ở đằng sau Diệp Chiêu, nhỏ giọng thì thầm:"Tiền kem là chị cả cho!"Diệp Tiểu Trân lau bột trắng dính đầy trên mặt, giận dữ rống lên hai tiếng, thiếu chút nữa thì bật khóc.

Con bé biết Diệp Tiểu Cầm không có gan làm việc này, kẻ chủ mưu chính là Diệp Chiêu!Diệp Tiểu Trân nhỏ hơn Diệp Chiêu ba tuổi, nhưng ghê gớm hơn Diệp Chiêu rất nhiều, từ trước đến nay chỉ có con bé bắt nạt Diệp Chiêu, Diệp Chiêu gần như không đánh trả, mắng không nói lại.

Mấy ngày gần đây, không biết làm sao cô chị họ này lại đột nhiên trở nên ngang ngược, có lẽ là vì có tiền, bố chị ta cũng sắp quay về.

Làng chài mà cha mẹ Diệp Chiêu đến cách Uyển Thành hơn một nghìn cây số, mười năm trước cải cách mở rộng, làng chài lột xác biến thành thành phố lớn, cha cô tranh thủ ngọn gió đông này, chỉ mấy năm đã mở nhà xưởng, kiếm được rất nhiều tiền.

Sau khi có tiền, phí sinh hoạt mà cha cô cho cũng nhiều hơn, bác gái cũng không còn hà khắc như trước, đối xử với Diệp Chiêu tốt hơn một chút.

Nhưng cũng chỉ đỡ hơn chút mà thôi, còn chưa đến mức khiến Diệp Tiểu Trân phải kiêng nể, huống hồ là chuyện bắt nạt con bé!"Các người vào hùa bắt nạt tôi!" Diệp Tiểu Trân nghiến răng nghiến lợi muốn liều mạng với Diệp Chiêu.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 3: 3: Bác Gái


Diệp Chiêu nhắm chuẩn thời gian, hô lớn về phía cửa:"Mẹ em về rồi kìa!"Diệp Tiểu Trân sợ hãi lập tức rút tay về, quay đầu phát hiện mẹ mình đang đứng ở cửa cầu thang, dáng vẻ phách lối kiêu ngạo lập tức biến mất.

Mẹ con bé đã cảnh cáo gần đây đừng chọc vào Diệp Chiêu.

Bác gái Trịnh Thu Hà bỏ đồ ăn thức uống mua ngoài chợ xuống, nhìn thấy bột khoai lang đổ đầy ra đất, không nhịn được giậm chân mắng:"Chúng mày định tạo phản à? Diệp Tiểu Trân! Tao đã bảo mày cất bột khoai lang đi từ sớm rồi cơ mà, mày xem mày làm gì đây.

""Mẹ ơi! Không phải! không phải con! " Diệp Tiểu Trân tức giận đến mức nhất thời không biết tự biện hộ cho mình như thế nào.

Trịnh Thu Hà mặc kệ bọn trẻ con đùa giỡn với nhau:"Đã mấy giờ rồi? Mau thu dọn đi! Lát nữa chú Ba của mày về đấy!"Diệp Chiêu bất động như núi, Diệp Tiểu Trân bướng bỉnh ngồi ở bên cạnh lau nước mắt.

Diệp Tiểu Cầm ngoan ngoãn nhất, cầm lấy cái chổi ngắn quét bột khoai lang vào.

Những việc lặt vặt trong nhà trước đây đều là do Diệp Chiêu dẫn theo Diệp Tiểu Cầm đi làm.

Nhưng gần đây Diệp Chiêu mặc kệ mọi việc, Trịnh Thu Hà cũng chuột dạ.

Chiều nay cha Diệp Chiêu sẽ từ Thâm Thành quay về, không biết Diệp Chiêu bình thường nhát gan, gần đây xảy ra chuyện gì, có phải là có thành kiến với bác gái hay không, muốn đi mách cha mình, hay là có những suy nghĩ khác?Trịnh Thu Hà cầm một chiếc khăn mặt đã ố vàng lau mồ hôi, sau đó đi tới hỏi:"Lát nữa cha cháu về, cháu định như thế nào?"Diệp Chiêu giả ngây giả ngô, cười nói:"Bác hai, bác muốn con làm thế nào? Con nghe lời bác.

"Diệp Chiêu trắng trẻo xinh xắn, nói chuyện lại ngoan ngoãn hiền lành, Trịnh Thu Hà cho rằng mình có thể kiểm soát được cô, lúc này bà ta thấp giọng nói:"Lần này cha cháu về là muốn đăng ký kết hôn với dì Bạch của cháu, sau này muốn lấy tiền từ chỗ cha cháu, sợ rằng sẽ khó khăn.

"Trịnh Thu Hà sợ sau này cha Diệp Chiêu không cho phí sinh hoạt nữa.

Dù sao Diệp Chiêu tốt nghiệp cấp ba xong là có thể ra ngoài tìm việc, nhưng ở Uyển Thành không dễ sắp xếp công việc, tiền lương cũng thấp, có rất nhiều ẩn số, còn lâu mới ổn định bằng việc hàng tháng nhận phí sinh hoạt.

Diệp Chiêu ăn nốt miếng kem cuối cùng, cô chỉ nhìn chăm chăm Trịnh Thu Hà không lên tiếng.

Nội dung của quyển truyện này chính là bà bác gái ép Diệp Chiêu đến Thâm Thành moi tiền của cha cô để trợ cấp cho nhà họ, liên tục ly gián quan hệ giữa cô và mẹ tế, em kế, từng bước ép Diệp Chiêu trở thành nữ phụ ác độc.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 4: 4: Miệng Không Nhỏ Đâu


"Cháu nhìn bác chăm chăm làm gì?" Ngoài cửa sổ có một con ruồi bay vào, Trịnh Thu Hà cầm khăn mặt đuổi nó ra ngoài: "Lần này cha cháu trở về, cháu tìm ông ấy xin ít phí sinh hoạt.

""Bao nhiêu?"Trịnh Thu Hà xòe bàn tay ra, tính toán một chút:"Ít nhất phải hơn một nghìn, tuy con đã tốt nghiệp cấp ba, nhưng vẫn phải tiếp tục ở đây ăn cơm nhà này đúng chứ? Có phải không?"Lương của bác trai một tháng mới hơn bảy mươi đồng, một nghìn đồng đủ tiền cho cả nhà này sinh hoạt trong hai năm, Diệp Chiêu không nhịn được châm chọc:"Bác hai à, miệng của bác không nhỏ đâu nhỉ.

"Trịnh Thu Hà khựng lại, bà ta không ngờ Diệp Chiêu lại dùng vẻ mặt hiền lành vô hại, vô tâm vô tư để nói ra một câu sắc bén như vậy.

"Đồ không có lương tâm, không có tao, thì có mày sao? Mày bị đẻ non, ôm về nhà y như con chuột, tao nuôi lớn mày, dễ dàng lắm sao? Bây giờ lại biết tiếc tiền cho cha mày rồi? Đồ vô ơn! Tiền lấy từ chỗ cha mày, còn không phải để cho mày ăn? Sổ tiết kiệm không phải viết tên mày à? Tao chỉ là muốn tốt cho mày thôi.

"Không biết Trịnh Thu Hà đã nói những lời này bao nhiêu lần, nói là giữ tiền cho Diệp Chiêu, nhưng cuối cùng tiền đều cho con trai bà ta.

Diệp Chiêu đã tự động miễn dịch với kiểu lời nói hành hạ tinh thần này, thương cho nguyên thân từ nhỏ không ai yêu thương, sợ mất đi "tình yêu" của bác gái, thời gian dài cam chịu để Trịnh Thu Hà kiểm soát tinh thần.

Diệp Chiêu khẽ cười như con gái yêu của bác gái, chậm rãi nói:"Con không tiếc tiền của cha con, có bao nhiêu con lấy bấy nhiêu, đưa hết cho bác hai.

"Trịnh Thu Hà hài lòng mỉm cười, vỗ vai Diệp Chiêu, không quên đâm bị thóc chọc bị gạo:"Thay bộ quần áo nào đẹp đẹp chút, đừng để thua thiệt đứa em kế của con.

""Trong tủ quần áo của con nào có quần áo đẹp.

" Diệp Chiêu nhỏ giọng lẩm bẩm xong, còn bồi thêm một câu: "Con phố kế bên mới mở tiệm quần áo đấy, trong đó toàn là quần áo đẹp, chỉ hơn hai mươi đồng một bộ.

"Trịnh Thu Hà "chẹp" một tiếng, chung quy vẫn không nỡ tiêu tiền cho cô:"Mặc sạch sẽ một chút là được, con xinh gái như thế, mặc gì cũng đẹp hơn nó.

"Ha! Việc này Diệp Chiêu đã dự liệu được rồi.

Cha của Diệp Chiêu, Diệp Định Quốc về đến nhà là gần năm giờ chiều, được bác hai đến trạm xe lửa đón, về cùng cha con có đối tượng kết hôn của ông - Bạch Vận Liên.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 5: 5: Cha Về


Bạch Vận Liên cũng là người Uyển Thành, chị ta đi theo Diệp Định Quốc rất nhiều năm, năm nay vội vàng kết hôn, cũng vì con gái chị ta - Bạch Lộ năm sau thi đại học, Bạch Vận Liên phải kết hôn với Diệp Định Quốc thì hộ khẩu của hai mẹ con mới được chuyển đến Thâm Thành, nếu không Bạch Lộ phải quay về Uyển Thành thi đại học.

Em kế Bạch Lộ là nữ chính trong sách, thông minh tài giỏi, sau khi tốt nghiệp đại học danh tiếng, thừa kế sự nghiệp của cha Diệp Chiêu, sau đó lại gả cho quý công tử con nhà giàu có ở cảng phủ, là sự tồn tại mà nguyên thân phấn đấu cả đời cũng không thắng được.

Lần này Bạch Lộ không đi theo về, nghe đâu phải học thêm ở trường, không có ngày nghỉ.

Bữa liên hoan buổi tối rất náo nhiệt, ngoại trừ người nhà, còn có mấy người bạn thân của cha Diệp Chiêu và dì Bạch, người lớn một bàn, mấy đứa trẻ con cũng ngồi riêng một bàn ở bên cạnh.

Diệp Định Quốc ngoại trừ lúc vào cửa, bảo Diệp Chiêu đi mua một gói thuốc lá, sau đó thì hoàn toàn không liếc mắt nhìn cô.

Trong mắt của cha, Diệp Chiêu dường như trong suốt, không tồn tại.

Trong truyện còn có một chuyện khiến người ta lạnh lòng, hàng năm cha Diệp Chiêu đều cùng mẹ kế tổ chức sinh nhật cho em kế, nhưng từ trước đến giờ chưa từng chúc mừng sinh nhật Diệp Chiêu, sinh nhật của nguyên thân không ai nhớ, cả đời cô ấy cũng chưa từng được ăn bánh sinh nhật.

Cha con nguyên thân tình cảm xa cách, điều này vừa vặn cũng hợp với ý Diệp Chiêu.

Cô lớn lên ở cô nhi viện, chưa từng được cảm nhận tình thân, cũng chưa bao giờ mong mỏi và hướng về.

Cô sợ xử lý các mối quan hệ quá thân mật.

Diệp Chiêu lấy đầy một bát cơm, cô ăn rất nhanh, cũng nghe bạn của cha đang hỏi tình hình của mình trên bàn tiệc.

Chỉ nghe Diệp Định Quốc "hừ" lạnh một tiếng đầy khinh thường, tùy tiện nói:"Giả vờ ốm không đi thi đại học.

Dù sao cũng chẳng thi nổi, chỉ biết làm mất mặt.

"Diệp Chiêu nhân cơ hội làm rơi bát cơm, khiến Diệp Tiểu Cầm đang ăn một miếng thịt kho tàu lớn ở bên cạnh giật bắn mình, cô bé đáng thương vội vàng kéo áo chị.

Nghe tiếng bát vỡ, Diệp Định Quốc quay đầu lại trừng mắt nhìn Diệp Chiêu.

Diệp Chiêu kéo tay Diệp Tiểu Cầm ra, đi thẳng về phòng.

Lúc này Bạch Vận Liên cũng không dám đổ thêm dầu vào lửa, còn chưa lấy được giấy đăng ký kết hôn, người ta dù sao cũng là ruột thịt, một giọt máu đào hơn ao nước lã, chị ta đổ thêm dầu vào lửa trông có vẻ hẹp hòi, bèn lên tiếng giảng hòa:"Tiểu Chiêu bị ốm thật, đừng nghe ông Diệp nói mò.

".
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 6: 6: Sổ Tiết Kiệm


Diệp Định Quốc lắc đầu:"Chẳng bằng đầu ngón chân của Bạch Lộ!"Mọi người mỉm cười khuyên Diệp Định Quốc không nên tức giận, có thể nuôi lớn con gái đến từng này, còn cho nó học cấp ba đã là tốt lắm rồi.

Trịnh Thu Hà không ngờ Diệp Chiêu càng ngày càng cứng đầu khó bảo, còn muốn hờn dỗi trước mặt mọi người, bà ta vội vàng đi theo vào phòng.

Diệp Chiêu ngồi xổm dưới đất đang lục đồ của mình, bác gái ngồi ở mép giường, véo mạnh cô một cái:"Mày ném bát cái gì? Ai cho mày mượn gan hùm?""Cút ra!" Diệp Chiêu bị đau lùi về phía sau.

Câu "cút ra" này vô cùng chói tai, Trịnh Thu Hà liếc mắt ra ngoài cửa, không tiện nổi giận, chỉ đành nhẹ giọng cảnh cáo:"Mày đừng có nổi điên, đến lúc đó mày không lấy được một xu nào, thì đi uống gió Tây Bắc đi.

Tao với bác hai mày không nuôi nổi đâu.

"Tìm được một mẩu hương muỗi, ném vào trong đĩa xong, Diệp Chiêu ngẩng đầu nhìn bác gái, ánh đèn trong phòng tù mù, cả gương mặt bác gái đen thùi lùi.

"Con sẽ không làm mình làm mẩy với cha.

"Trịnh Thu Hà nén giận, nhỏ giọng dỗ dành:"Miệng phải ngọt một chút, nịnh nọt cha cháu trước, lấy được tiền rồi tính.

"Diệp Chiêu "ừm" một tiếng, gãi gãi cổ:"Cho con tiền mua hương muỗi.

""Trong phòng bác còn một ít, dưới ngăn tủ, cháu tự đi lấy đi.

" Bên ngoài có người đánh đổ bát, bác gái đứng lên không quên nhắc nhở Diệp Chiêu thêm một câu: "Nhớ phải nịnh nọt cha cháu và mẹ kế!"Nói xong bác gái vội vàng ra ngoài.

Có câu nói kia của bác gái, Diệp Chiêu quang minh chính đại đi vào phòng của hai bác ở đối diện.

Cô lấy hương muỗi từ dưới ngăn tủ ra, liếc mắt ra cửa, nghe ngóng âm thanh, bên bàn người lớn đã bắt đầu mời rượu đợt thứ hai, hình như em trai làm đổ bát cơm, bác gái đang mắng Diệp Tiểu Cầm.

Diệp Chiêu lấy ra chiếc chìa khóa dự phòng đã chuẩn bị từ trước, nhanh chóng mở ngăn kéo ra, cô đã quan sát rất nhiều lần, biết sổ tiết kiệm để ở đâu.

Hai quyển sổ tiết kiệm, quyển màu đỏ là của bác gái, quyển màu xanh lá viết tên Diệp Chiêu, chuyên dùng để giữ phí sinh hoạt mà cha Diệp Chiêu cho, Diệp Chiêu cầm đi một quyển thuộc về mình.

Hệ thống đang ngủ gà ngủ gật đột nhiên nhảy ra cảnh cáo:"Ôi ôi, không được lấy cắp đồ! Không được làm chuyện phạm pháp!"Diệp Chiêu chất vấn ngược lại:"Đồ của nguyên thân có phải là của ta không?"Hệ thống: "Là của cô, nhưng mà! ""Của ta là được.

" Diệp Chiêu lập tức ngắt lời: "Sổ tiết kiệm này viết tên ta, ta chỉ lấy đi, không phải là ăn trộm.

".
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 7: 7: Xé Sổ Tiết Kiệm


Hệ thống: "Không phải lấy trộm, vậy cô còn lén lén lút lút! ""Câm mồm!" Lần này đến lượt Diệp Chiêu cảnh cáo: "Đừng cản trở ta làm việc vào thời khắc mẫu chốt.

"Hệ thống giận dữ đến mức ngũ quan vặn vẹo: "! "Diệp Chiêu định đóng ngăn kéo lại thì thấy bác gái đang đánh chửi Diệp Tiểu Cầm trên sân thượng, đây còn là có khách nên đã bớt đi nhiều, những gì Diệp Tiểu Cầm trải qua chính là mô phỏng lại những gì nguyên thân của Diệp Chiêu từng trải qua.

Diệp Chiêu nhìn vết bỏng trên tay, nó do bác gái gây ra khi cô còn bé.

Ký ức của nguyên thân dường như đang thức tỉnh trong dòng máu, cô lôi quyển sổ tiết kiệm màu đỏ ra, xé nát thành từng mảnh, sau đó vo thành một cục ném lên nóc tủ quần áo.

Hệ thống bất đắc dĩ hô lên: "Cô làm vậy là không được!"Được hay không được là do cô quyết định.

Lấy sổ tiết kiệm chỉ là chuyện nhỏ, Bạch Vận Liên muốn dễ dàng làm mẹ kế của cô, đã từng hỏi cô chưa?Sau bữa tối, đám đàn ông ngồi tán gẫu trong phòng khách.

Tiếng tivi rất to, tiếng nói chuyện còn to hơn.

Diệp Chiêu tiện tay cầm một quyển sách, ngồi trước bàn học lật xem.

Thực ra cô đọc không vào, chỉ đang giả vờ mà thôi.

Nếu tất cả thuận lời, giờ này ngày mai, cô đã ở trên xe lửa rồi.

Hệ thống lải nhải mắng mỏ cô một tràng.

Khoảng thời gian sống chung với hệ thống, Diệp Chiêu đã sớm hiểu tính nết nó, chỉ là một người máy thùng rỗng kêu to, mà lại còn nhỏ tuổi, dỗ dành chút là được rồi.

Ngoài cửa có tiếng động.

Diệp Chiêu quay đầu nhìn thì thấy Bạch Vận Liên cầm một miếng dưa hấu đi vào.

"Tiểu Chiêu, sao con lại ở một mình trong phòng vậy?"Bạch Vận Liên có mái tóc hơi quăn, trên người tỏa ra mùi nước hoa nhàn nhạt.

Bà ta đi tới đưa miếng dưa hấu cho Diệp Chiêu: "Con ăn dưa hấu đi, ngọt lắm.

"Diệp Chiêu biết đây là viên đạn bọc đường, trong sách thì Bạch Vận Liên chính là một đóa sen trắng thảo mai, thủ đoạn cao hơn bác Hai rất nhiều.

Bà ta không bới móc thói xấu của Diệp Chiêu trước mặt Diệp Định Quốc, nhưng sẽ âm thầm đổ thêm dầu vào lửa, làm cho Diệp Định Quốc tự bới lỗi con gái mình.

Nguyên thân sinh non, vốn không đủ thông minh, chỉ số EQ cũng không cao, nên dễ bị châm ngòi.

Sau khi Diệp Định Quốc để lại phần lớn gia sản cho con gái kế Bạch Lộ không có mối quan hệ máu mủ, nguyên thân lập tức đi lên con đường hắc hóa không lối về.

Diệp Chiêu gập sách lại, lễ phép mỉm cười.

Thôi cô cố mà ăn viên đạn bọc đường này trước vậy.

Cô nhận miếng dưa hấu, rồi khẽ nói: "Cảm ơn dì Bạch.

".
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 8: 8: Đi Học Lại


Bạch Vận Liên thấy Diệp Chiêu tiếp nhận ý tốt của bà ta, tức thì vui vẻ ra mặt: "Mau ăn đi.

Lần này về thấy con cao lớn không ít, Bạch Lộ trông còn thấp hơn cả con nữa.""Con cao 1 mét 66.""Con bé mét 60, cũng gầy như con ấy.

Cứ về nhà là chỉ biết cầm sách.

Dì nói với nó rồi, mà nó chẳng thèm nghe dì." Khi nói tới con gái, khuôn mặt Bạch Vận Liên ánh lên vẻ dịu dàng."Nước hoa của dì Bạch thơm thật đấy." Diệp Chiêu cũng đột ngột tung ra viên đạn bọc đường của mình: "Ngọt ngào, có mùi quả, ngửi rất thoải mái.""Vậy ư?" Bạch Vận Liên ngại ngùng nở nụ cười: "Là đồ nước ngoài mà một người bạn mang về cho từ Hồng Kông.

Nếu con thích, lần sau dì tặng con một chai."Diệp Chiêu cắn một miếng dưa hấu, không đáp lời.Bạch Vận Liên thấy Diệp Chiêu dường như không định từ chối mình, toàn thân trở nên thả lỏng.Bà ta khẽ hỏi: "Ba con bảo dì hỏi con xem tới đây có tính toán gì không.""Sao ông ấy không tự tới hỏi?""Ba con chính là người như vậy đấy, chẳng giỏi biểu đạt thổ lộ cảm xúc đâu.

Con có ý tưởng gì thì cứ nói với dì Bạch là được."Đoạn này không có trong sách, nhưng căn cứ những gì nguyên thân đã trải qua, thì trước khi đi Thâm Quyến, nguyên thân từng làm công nhân ở xưởng dệt kim hai năm.Nếu không có gì bất ngờ thì bọn họ định nhét cô vào nhà xưởng kia.Diệp Chiêu không trả lời thẳng: "Dì cảm thấy con nên làm thế nào mới tốt?""Cái này thì phải xem chính con.""Con còn nhỏ, không có ý tưởng gì.""Ý của ba con là, có cần nhờ vả quan hệ tìm một công việc cho con không." Bạch Vận Liên thấy Diệp Chiêu như đang trầm tư suy nghĩ, cho rằng cô cũng muốn, bèn nói tiếp: "Bạn học của ba con làm phó của xưởng dệt kim, ông ấy có thể thu xếp cho con vào làm."Diệp Chiêu ăn xong dưa hấu, đặt vỏ xuống bàn rồi lấy khăn lau khóe miệng.Cô đương nhiên biết Diệp Định Quốc không định chu cấp phí sinh hoạt cho cô nữa.Tuy rằng ông ta không thiếu tiền, nhưng ông ta không muốn nuôi cô tạo thêm gánh nặng cho ông ta.Xưởng dệt may của Uyển Thành vừa nhỏ lại vừa không ra gì, tiền lương thấp đến đáng sợ.Các gia đình công viên chức xung quanh đều nghĩ cách nhét con cái vào các đơn vị sự nghiệp, nào ai muốn vào mấy xưởng may đó."Con muốn đi học.""Con muốn đi học lại!"Bạch Vận Liên cực kỳ bất ngờ.Bà ta biết Diệp Chiêu đầu óc vụng về, thành tích học hành kém cỏi, vất vả lắm mới cố được tới tốt nghiệp cấp ba, sao đột nhiên lại muốn đi học tiếp."Được không ạ?"Bạch Vận Liên nhất thời ngậm miệng..
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 9: 9: Tức Giận


Bà ta không tin Diệp Chiêu thật sự muốn đi học lại, chắc chắn là ở nhà lười biếng quen, không muốn vào nhà xương làm việc, còn muốn cha nuôi tiếp.

Diệp Chiêu đoán được bà ta nghĩ như thế nào, cô bèn khẽ mỉm cười nói: "Ba không nỡ chi tiền cho con đi học lại.

""Không phải, đương nhiên là không phải rồi.

Để dì đi nói với ba con.

Chỉ cần con muốn đi học, dì sẽ ủng hộ con.

" Bạch Vận Liên vỗ nhẹ lên vai Diệp Chiêu, rồi hàn huyên thêm đôi ba câu.

Khách bên ngoài sắp về, Bạch Vận Liên mới vội vàng đi ra ngoài.

Diệp Chiêu lại mở sách giải trí ra, ngồi ngơ ngẩn một lát.

Chờ khi bên ngoài dần yên tĩnh, cô mới đứng dậy cầm vỏ dưa hấu đi vứt.

Diệp Định Quốc uống rượu đỏ cả mặt.

Ông ta ngồi trên ghế sô pha, cả mặt với cổ đều đỏ rực.

Ông ta khép hờ mắt, nghe Bạch Vận Liên thì thầm gì đó.

Diệp Chiêu vứt vỏ dưa hấu vào thùng rác, chợt nghe thấy ba cô quát to đầy chê ghét: "Đừng có làm tao mất mặt thêm nữa, mày là cái thứ gì thì phải tự biết lấy.

"Diệp Chiêu vốn là cái thứ gì, chính là đứa trẻ lớn lên trong cô nhi viện, quán quân về tiết kiệm, học cả đại học lẫn thạc sĩ, tiếc là trong lúc đang làm nghiên cứu sinh, trên đường đi làm thêm thì cô bị tai nạn giao thông, bất hạnh thành người thực vật.

Cho nên lần xuyên không này chính là cơ hội sống lại của cô.

Diệp Định Quốc lại nhắm mắt, chỉ hừ ra một câu: "Thứ ăn hại!"Diệp Chiêu như phản xạ có điều kiện cãi lại: "Nếu con là thứ ăn hại, như vậy cũng là do gen di truyền của ba không tốt, chính ba sinh ra thứ ăn hại.

"Người cả nhà đều ngây ngẩn.

Lúc trước Diệp Chiêu cứ thấy Diệp Định Quốc là như chuột thấy mèo, có bao giờ dám tranh cãi như thế.

Mấy năm nay Diệp Định Quốc đã quen thói nói một không hai, chưa từng bị ai công nhiên chống đối như vậy.

Ông ta tức giận tới đôi tay phát run, bèn tiện tay quờ lấy chiếc ấm tử sa trên bàn, hung hăng ném tới.

Diệp Chiêu lỉnh sang bên cạnh né tránh.

Rầm.

Ấm tử sa vỡ tan tành, rơi đầy đất.

Đó là chiếc ấm tử sa yêu quý của bác Hai.

Bác Hai đứng bên cạnh suýt thì nhồi máu cơ tim.

"Mày tưởng tao không dám đánh mày à?" Diệp Định Quốc lung la lung lay đứng dậy, định nhào tới đánh cô.

Bạch Vận Liên nhanh chóng giữ lấy ông ta.

Lúc bình thường Diệp Định Quốc là người khá điềm tĩnh, nhưng không biết tại sao mà cứ nhắc tới con gái là ông ta lại nổi nóng.

Ngày mai bọn họ còn phải đi đăng ký kết hôn, Bạch Vận Liên sợ sinh chuyện rắc rối, bèn vội vàng khuyên can: "Lão Diệp, anh uống nhiều quá rồi, bình tĩnh chút.

".
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 10: 10: Tức Giận 2


Diệp Định Quốc x** n*n phần trán như muốn nổ tung: "Giống hệt mẹ nó, ngu xuẩn ích kỷ, đã không có bản lĩnh còn không coi ai ra gì.

"Trong sách không nhắc tới mẹ đẻ của nguyên thân là người như thế nào, nhưng cha của nguyên thân ra sao, Diệp Chiêu coi như đã mục sở thị.

Thảo nào nguyên thân chết không nhắm mắt, Diệp Chiêu cười khẩy.

Diệp Định Quốc giương mắt thì thấy Diệp Chiêu lại đang cười trộm, tức thì cơn giận bốc lên ngùn ngụt: "Mày đang cười cái gì?""Có phải năm đó mẹ con bỏ rơi ba, cho nên ba mới ghét con như vậy không?"Cô vừa nói ra lời này, gân xanh trên trán Diệp Định Quốc nổi lên, ông ta định xông tới đánh cô.

Diệp Chiêu cực kỳ nhanh nhẹn, trực tiếp trốn sau lưng bác Hai: "Bác Hai cứu cháu.

"Thường thì bác Hai cũng chẳng quan tâm dạy dỗ Diệp Chiêu mấy, càng chẳng nói tới chuyện yêu thương.

Nhưng khi Diệp Chiêu núp sau lưng ông ta, đẩy ông ta ra, thì dường như ông ta cảm thấy bản thân gánh chịu sứ mệnh vĩ đại, mà bây giờ bác Hai là ông ta mới đúng là chủ của gia đình.

"Con bé mới bao tuổi, chú lại định đánh nó thật.

Chú uống nhiều quá rồi, có gì thì mai tỉnh rượu hãy tính.

"Bác Hai chặn Diệp Định Quốc lại, chân thì giẫm phải mảnh vỡ của chiếc ấm tử sa, không quên xót của nói thêm một câu: "Chú phải đền cho anh một cái ấm tử sa khác nữa.

"Bạch Vận Liên cũng kéo Diệp Định Quốc lại, ôn tồn khuyên nhủ.

Bác gái tháo tạp dề treo trên tay.

Bà ta rất bất mãn chuyện Bạch Vận Liên lướt qua bà ta trực tiếp nói chuyện công việc với Diệp Chiêu:"Chú cứ nói con bé lớn rồi, nhưng vẫn còn là con nít mà.

Nó đi học hay đi làm thì chú Ba cũng phải bàn bạc với anh chị, chị với anh Hai chú lương thấp, gánh vác nặng nề lắm.

"Trong lời nói ám chỉ rất rõ, bất kể là đi học hay đi làm thì đều phải đưa tiền.

Diệp Định Quốc ngồi bẹp xuống ghế sô pha, hừ lạnh một tiếng: "Đã nhắc tới tiền nong với em rồi, em không đưa sao?""Lão Diệp, chờ mai rồi nói tiếp, được không?"Diệp Chiêu nhân lúc không ai chú ý, chuồn về phòng.

Tiểu Cầm đứng ở bên tủ quần áo trong góc, đang lén lút cất giấu gì đó.

Nghe thấy có người tiến vào từ cửa, cô bé giật mình tới mức run lẩy bẩy.

Ngẩng đầu lên thấy đó là Diệp Chiêu, cô bé mới thả lỏng, vội vàng cầm hai chiếc kẹo nuga mà mình lén lút giấu đi đưa cho chị.

Diệp Chiêu khoát tay: "Em tự giữ mà ăn.

"Vết thương trên trán Tiểu Cầm như lại vỡ ra, cô bé chun mũi: "Mẹ muốn đánh em, em không cẩn thận đụng vào tường.

""Em chờ chút.

" Diệp Chiêu ra ngoài tìm ô xi già sát trùng cho cô bé.

Nhà mẹ đẻ của Bạch Vận Liên ở gần đó, tối bà ta về ngủ.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 11: 11: Trộm Hộ Khẩu 1


Diệp Định Quốc nằm ngủ trong phòng của em út.

Em út ngủ cùng ba mẹ.

Đêm xuống, trong phòng dần lạnh.

Diệp Chiêu nằm ở ngoài cùng, kế bên là Tiểu Cầm, tận cùng là Diệp Tiểu Trân.

Cửa sổ phòng các cô mở ra, ngoài đường im ắng.

Ba gian phòng nhà họ Diệp đều mở cửa phòng ngủ khi trời nóng.

Tiếng ngáy của hai bác liên tục vang lên.

Khi đồng hồ treo tường ngoài phòng khách vang lên ba tiếng, Diệp Chiêu lặng lẽ bò dậy.

Cô rón rén đi vào phòng em út.

Ánh trăng chiếu qua khung cửa sổ, khi đã quen với bóng tối ban đêm là có thể nhìn thấy rõ ba cô nằm trên giường, một tay gối lên đầu, gần như không có tiếng ngáy nào.

Túi du lịch mà Diệp Định Quốc luôn mang bên mình được đặt ở cuối giường, ở nơi mà cô có thể dễ lấy được.

Nhưng điều phiền toái là chân của ba cô đặt trên túi.

Trong tình huống không đánh thức ba cô mà muốn rút túi du lịch này ra thì khá là khó.

Hệ thống đang ngủ chợt tỉnh giấc: "Cô lại định làm chuyện trái pháp luật gì sao? Không được làm.

"Diệp Chiêu không để ý tới hệ thống.

Cô đứng ở cuối giường một lát, ba cô vẫn nằm im không nhúc nhích, dường như sẽ ngủ như vậy tới sáng.

Cô không thể tiếp tục chờ đợi như thế.

Diệp Chiêu đi tới phòng khách, rót một cốc nước suôi để nguội rồi quay lại phòng em út.

Diệp Định Quốc vẫn giữ nguyên tư thế trước, hoàn toàn không hề di chuyển.

Diệp Chiêu giơ tay kéo bật điện, đánh bạo đi tới đẩy ba cô.

"Ba, có phải ba muốn uống nước không?"Diệp Định Quốc đang thìu thìu ngủ, bị đẩy thì tỉnh lại.

Thấy con gái đứng trước giường, ông ta đang không biết có chuyện gì, lại nghe Diệp Chiêu nói: "Ban nãy ba bảo khát nước, nên con đi rót nước cho ba.

"Diệp Định Quốc uống nhiều rượu nên đúng là khát thật.

Ông ta cho rằng mình nói mớ muốn uống nước nên được Diệp Chiêu nghe thấy.

Ông ta ngồi dậy, liếc nhìn con gái.

Không biết sao mà lần này trở về, tuy Diệp Chiêu chống đối ông ta, nhưng lại không đáng ghét như trước nữa.

Biết tranh cãi còn tốt hơn là kẻ ngu đần.

Trong thế giới của Diệp Định Quốc, không thông minh là nguồn gốc tội lỗi.

Ừng ực, ông ta uống sạch cốc nước mà Diệp Chiêu đưa cho.

"Dì Bạch của mày đâu?"Xem ra là ngủ tới mơ hồ rồi.

Diệp Chiêu đáp: "Dì ấy về nhà anh trai rồi.

"Diệp Định Quốc dường như nhớ ra.

Ông ta cầm đồng hồ trên đầu giường nhìn thời gian, đã hơn ba giờ.

Diệp Chiêu vừa định nhắc ông ta có muốn đi vệ sinh không thì Diệp Định Quốc đã đứng dậy, hơi lảo đảo bước ra ngoài.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 12: 12: Trộm Hộ Khẩu 1


Khoảnh khắc nghe thấy tiếng cửa nhà vệ sinh đóng lại, Diệp Chiêu dùng tốc độ nhanh nhất như thỏ mở túi du lịch cuối giường.

Hệ thống thét lên: "Cô lại trộm đồ rồi.

"Diệp Chiêu ngó lơ.

Cô nhanh chóng lật xem túi du lịch của Diệp Định Quốc.

Ngoài mấy bộ đồ để thay lúc tắm giặt thì còn một túi tài liệu.

Cô mở ra xem, bên trong là cái gì mà "thỏa thuận chuyển nhượng nhà xưởng".

Cô không có thời gian xem kỹ, bèn thả nó lại.

Lật xem từ trong ra ngoài, cuối cùng cô tìm được cái ví ở tường kép.

Cô kéo khóa, cuối cùng tìm được cuốn sổ hộ khẩu màu đỏ, to bằng lòng bàn tay.

Tiếng xả nước từ nhà vệ sinh vang lên.

Diệp Chiêu nhanh chóng rút hộ khẩu ra.

Không có sổ hộ khẩu, cô muốn xem ngày mai bọn họ đi đăng ký kết hôn kiểu gì.

Muốn tái hôn nuôi con gái hờ của người khác, lại không muốn nuôi con gái ruột ư? Không có cửa đâu.

Trong ví của Diệp Định Quốc ngoài sổ hộ khẩu ra thì còn một xấp tiền trăm tệ màu xanh lam.

Tay Diệp Chiêu khựng lại, cô do dự, cuối cùng dường như ý chí nguyên thân còn sót lại chiếm thượng phong, cô lấy hết số tiền này đi.

Hệ thống nổi trận lôi đình: "Trộm tiền là phạm pháp.

"Diệp Chiêu phản bác: "Ta chỉ lấy phí sinh hoạt mà ông ta nên đưa thôi.

"Hệ thống lại nói tiếp: "Nếu Diệp Định Quốc báo cảnh sát, cô xong đời rồi.

"Dựa theo quy định, nếu người xuyên không mà phạm pháp bị bắt, như vậy coi như nhiệm vụ thất bại.

Diệp Chiêu nhún vai, người sĩ diện như Diệp Định Quốc còn lâu mới báo cảnh sát.

Cho dù có báo, cảnh sát cũng không giải quyết mấy cái việc nhà này.

Hệ thống sợ cô bị phát hiện, không ngừng thúc giục: "Mau mau mau mau, Diệp Định Quốc sắp ra rồi.

"Diệp Chiêu nhét ví tiền về chỗ cũ, kéo khóa túi du lịch rồi giả vờ vô sự đủng đỉnh đi về phòng, đóng cửa lại.

Bên ngoài vang lên tiếng mở cửa nhà vệ sinh.

Diệp Chiêu tựa lưng vào cửa, thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Hệ thống gắt gỏng đầy bất đắc dĩ: "Cô trộm đồ thành nghiện rồi.

"Diệp Chiêu bật cười: "Ta là trộm, thì mi chính là đồng lõa.

Ban nãy dáng vẻ lúc mi giục ta đi mau cực kỳ giống kẻ gác cửa lắm.

"Hệ thống không phản bác được.

Chờ khi Diệp Chiêu nằm lên giường, hệ thống lại hỏi: "Tôi biết cô mua vé xe lửa.

Rốt cuộc cô có kế hoạch gì? Có thể nói cho tôi nghe để tôi tham mưu cho cô được không?"Đây là lần đầu tiên hệ thống gặp được người xuyên không mà không thích nói chuyện tán gẫu với nó như vậy.

Diệp Chiêu nghiêng người quay mặt ra ngoài: "Muốn hoàn thành ba nguyện vọng của nguyên thân, ta không thể tiếp tục ở lại chỗ này lãng phí thời gian nữa.

".
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 13: 13: Ba Nguyện Vọng


Ngày Diệp Chiêu đi tới thế giới này, hệ thống đã nói luôn cho cô rằng nếu người xuyên không mà không thực hiện được ba nguyện vọng của nguyên thân thì sẽ phải về làm người thực vật tiếp.

Bất cứ nguyện vọng nào trong ba cái mà nguyên thân để lại đều không đơn giản, hơn nữa còn giới hạn thời gian thực hiện.

Nguyện vọng thứ nhất là muốn ưu tú hơn em kế.

Ưu tú chỉ là một tính từ miêu tả, nghiêm khắc hơn chút thì ắt phải lượng hóa mới dễ bề so sánh.

Cách đơn giản nhất là so sánh thành tích thi đại học.

Hộ khẩu của nguyên thân ở Thâm Thành, cô phải về đó để đi học còn tham gia thi đại học.

Đây cũng là nguyện vọng mà cô chắc chắn có thể thực hiện được nhất.

Nguyện vọng thứ hai chính là tìm kiếm tung tích mẹ ruột, hỏi bà ta tại sao năm đó lại bỏ rơi mình.

Mẹ ruột của nguyên thân là thanh niên trí thức xuống vùng quê của làng chài nhỏ, tiền thân của Thâm Thành ngày trước, sau đó trở về thành phố rồi bặt vô âm tín.

Vậy rốt cuộc mẹ cô đi đâu, manh mối cụ thể thì phải trở về làng chài kia mới có thể điều tra rõ được.

Nguyện vọng thứ ba thì thần kỳ hẳn, tên của nó là "Cứu rỗi nhân vật phản diện Lạc Thân".

Lạc Thần là nhân vật phản diện trong sách, là cậu chủ cả của nhà hào môn ở Hồng Kông.

Vì mẹ ruột chết thảm, anh ta giận chó đánh mèo nhà hào môn kia.

Anh ta là kẻ âm hiểm giả dối có thủ đoạn tàn nhẫn, sau khi bức tử mẹ kế, anh ta đã dùng thủ đoạn tài chính cấp tiến trở thành đại ma đầu của thương giới.

Giai đoạn giữa và cuối truyện, Lạc Thân đều ở trạng thái điên cuồng, và trong một lần say rượu đã vô ý ngã lầu tử vong.

Cuối cùng, em họ của Lạc Thân, cũng chính là nam chính của cuốn sách này, Lạc Kỳ thừa kế toàn bộ gia sản của nhà họ Lạc.

Nguyên thân không quen biết Lạc Thân, cô ấy chỉ muốn Lạc Thân sống sót, đừng làm cho nam chính có cơ hội thừa kế của cải nhà họ Lạc, không được để cho Bạch Lộ được món hời này, trở thành kẻ thắng cuộc.

Cho nên, phải cứu rỗi nhân vật phản diện, cũng phải tới Thâm Quyến gần Hồng Kông mới được.

Tuy rằng hiện giờ cô còn chưa biết nên cứu rỗi anh ta như thế nào.

Việc thực hiện nguyện vọng của nguyên thân bị giới hạn về thời gian.

Hệ thống chỉ cho một năm khởi động.

Trong một năm này, bắt buộc phải thực hiện ít nhất một nguyện vọng thì mới tiếp tục làm tiếp.

Thực hiện xong một nguyện vọng, Diệp Chiêu giành được ba năm sống tạm ở thế giới này; thực hiện được hai nguyện vọng, được 10 năm; thực hiện xong cả ba nguyện vọng, đạt được quyền sống vĩnh viễn ở đây.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 14: 14: Chạy Trốn Ngược Hướng


Cho nên để tránh bị quay về làm người thực vật, cô nhất định phải hoàn thành toàn bộ nguyện vọng của nguyên thân.

Diệp Chiêu nằm im trên giường tới hơn bốn giờ sáng thì mới bò dậy.

Cô rút ra bao vải đeo chéo màu xanh lục quân đội mà cô chuẩn bị sẵn từ trước từ dưới chăn, đi giày, nhẹ nhàng mở cửa đi xuống tầng.

Vừa tới tầng một mở cửa ra thì cô chợt nghe thấy có tiếng gọi nho nhỏ phía sau lưng, y như tiếng mèo kêu vậy.

"Chị ơi, chị đi đâu vậy?"Diệp Chiêu giật mình, là Tiểu Cầm chạy theo.

Cô vội vàng quay đầu "suỵt" một tiếng.

"Chị, chị dẫn em đi với.

" Diệp Tiểu Cầm đoán rằng chị cả muốn đi, bèn nhỏ giọng cầu xin.

Bởi cô bé không muốn ở lại cái nhà này thêm nữa.

Tiểu Cầm còn đang học tiểu học, mà chính bản thân Diệp Chiêu chưa xác định được con đường mai sau, làm sao để dẫn con bé theo.

Vả lại đi sang bên Thâm Quyến còn cần giấy chứng nhận biên cảnh, cô hoàn toàn không dẫn em gái đi được.

Diệp Chiêu đưa tay vuốt tóc Tiểu Cầm, bất cẩn chạm phải vết thương trên trán cô bé, làm Tiểu Cầm khẽ kêu một tiếng.

Diệp Chiêu không đành lòng, nhưng không thể không từ chối.

Cô định nói, chờ cô dàn xếp xong xuôi sẽ nghĩ cách đón con bé.

Nhưng lời hứa không khẳng định là có thực hiện được không thì đừng hứa hẹn làm gì.

"Xin lỗi em.

"Tiểu Cầm chớp chớp mắt nhìn chị.

Chị đi rồi, đến cả chiến hữu duy nhất của cô bé cũng không còn.

Nhưng cô bé không dám gây sự, không dám dốc sức đeo đuổi, chỉ có thể khe khẽ nức nở.

Diệp Chiêu đẩy cửa bước ra.

Một cơn gió lạnh mang theo hơi nước thổi thốc tới.

Bên ngoài tối như mực, lại đang có mưa bụi.

Cô sải bước đi thẳng không hề quay đầu lại.

Uyển Thành là một thành phố cấp huyện với diện tích nội thành không lớn lắm.

Từ nhà bác Hai tới nhà ga cũng chỉ mất hai mươi phút đi bộ.

Diệp Chiêu không tới thẳng nhà ga, mà đi tới ngân hàng tiết kiệm cách nhà ga hơi xa chờ mở cửa.

Cho dù người nhà phát hiện cô biến mất thì cũng sẽ không tức khắc tìm tới nơi xa xôi thế này.

Vả lại, cô nghi ngờ rằng sẽ chẳng có ai nhận ra cô bỏ nhà ra đi, cho tới khi ba cô không tìm thấy sổ hộ khẩu.

Muốn đi đăng ký kết hôn thì cũng phải chín mười giờ, chứ bây giờ hãy còn sớm chán.

Bên cạnh ngân hàng tiết kiệm có một quán bán đồ ăn sáng, mở cửa từ hơn năm giờ.

Diệp Chiêu ngồi trong quán nhàn nhã làm một bát vằn thắn thịt tươi và hai chiếc bánh dầu hành, chờ tám giờ khi ngân hàng mở cửa, cô vào rút hết hơn bốn trăm tệ trong sổ tiết kiệm.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 15: 15: Lén Theo Sau


Mười giờ bốn lăm, Diệp Chiêu ngồi trên xe lửa đi Quảng Châu.

Cô mua vé ghế cứng, mà ngay cả lối đi trong toa xe cũng ngồi đầy những người xuôi nam đi làm thuê.

Người của thời đại này không hề có ý thức lễ nghĩa cần có ở nơi công cộng.

Có một số anh trai thấy trời nóng quá, thế là cởi giầy ra, đôi chân lắc lư, mùi từ chân và răng hòa với mùi mồ hôi chua lòm từ trên thân người khác tạo thành thứ mùi hôi thối nồng nặc làm cho người ta gần như không thể thở được.

Diệp Chiêu che mũi ngồi một lát, rồi dần thích ứng với mùi này.

Tối qua cả đêm không ngủ, nên lúc này cô ngồi gần cửa sổ, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cô cứ vậy nửa tỉnh nửa mê ngủ không biết bao lâu, mãi cho tới khi bị tiếng ồn đánh thức.

Không biết cặp đôi phía trước cãi nhau vì chuyện gì.

Có người nhiệt tình tới khuyên nhủ, Diệp Chiêu lắc lắc cần cổ cứng ngắc vì ngủ, đứng dậy đi vệ sinh.

Bên ngoài nhà vệ sinh có hai ba người đang xếp hàng chờ tới lượt.

Diệp Chiêu đứng sau, xoa bóp cần cổ, rồi thò đầu tới phía trước xem.

Phía trước là nơi hai toa xe nối nhau, người ngồi đầy trên sàn.

"Lấy vé xe ra, vé đứng cũng kiểm tra.

" Có nhân viên tàu chen người đi qua kiểm tra vé.

"Ấy, ấy, cô bé này đừng đi, vé của cháu đâu?"Ban đầu Diệp Chiêu không để ý, mãi cho tới khi nhân viên tàu lại nói oang oang: "Khóc cái gì, gọi người lớn nhà cháu tới mua vé bổ sung đi, nửa vé là được.

"Sau đó cô nghe thấy tiếng khóc thút thít quen thuộc.

Diệp Chiêu bước nhanh tới chen người đi qua, đúng là Tiểu Cầm thật.

Không nhìn ra nhóc chim cút nhà cô khá có bản lĩnh, lại dám đi theo như thế.

Nhân viên tàu đưa hai người tới văn phòng trưởng đoàn tàu mua vé bổ sung.

Tiểu Cầm không dám nhìn Diệp Chiêu, chỉ cúi gằm mặt xuống hệt như bé con làm sai.

Con bé đứng im một bên, hơi mím môi không dám nói lời nào.

Trưởng đoàn tàu quan sát cách ăn mặc khá giản dị của hai chị em, đặc biệt là Tiểu Cầm, vì đều mặc mót đồ của chị gái nên chỗ đầu gối đã sắp sờn rách cả rồi.

"Đã không còn ghế ngồi cứng nữa rồi, mua bù vé không ghế ngồi nhé, nửa vé đến Quảng Châu là 7 tệ 2 mao.

"Diệp Chiêu hỏi lại lần nữa với vẻ không xác định: "Chú trưởng đoàn ơi, chú khẳng định em gái cháu theo cháu tới Thâm Quyến thì không cần chứng nhận biên cảnh, đúng không ạ?"Trưởng đoàn tàu nhìn Diệp Chiêu, nói với vẻ mất kiên nhẫn: "Chưa đủ mười sáu tuổi thì không cần, cháu có là được.

"Diệp Chiêu không có chứng nhận biên cảnh, nhưng cô có sổ hộ khẩu.

Hộ khẩu của cô vốn ở Thâm Quyến, nên không cần chứng nhận biên cảnh gì cả.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 16: 16: Đổi Vé


Chiếc xe lửa màu xanh lục này chạy rất chậm, phải trưa mai mới tới được Quảng Châu.

Vé đứng quá mệt, nhìn dáng vẻ mệt mỏi của Tiểu Cầm, Diệp Chiêu không muốn tiết kiệm khoản tiền này, cô bèn hỏi: "Có giường nằm không ạ?""Cháu muốn đổi sang vé giường nằm à?" Trưởng đoàn tàu lại quan sát cô, nhắc nhở: "Vé đó đắt lắm.

""Chú tính giúp cháu xem bao nhiêu tiền ạ.

"Trưởng đoàn tàu xụ mặt tính giá vé.

Diệp Chiêu suy nghĩ thật nhanh, bèn ngoan ngoãn nói: "Chú ơi, chú xem phim Người chăn dê bao giờ chưa, trông chú giống ba của nam chính lắm.

"Trưởng đoàn tàu nhếch miệng cười: "Trông chú già vậy sao?"Diệp Chiêu lắc đầu: "Không phải già ạ, mà là đẹp trai ấy, ba của nam chính đẹp trai hơn nam chính nhiều.

"Trưởng đoàn tàu đẹp trai hơn nam chính phim điện ảnh nghe xong lời nịnh nọt của Diệp Chiêu, khuôn mặt trông vui vẻ hẳn ra, nhưng ông ta không thể tỏ ra quá vui được.

"Nào, bổ sung vé đứng cho em gái cháu từ Uyển Thành tới đây, sau đó mua bù vé giường nằm, tính nửa vé cho cháu hết.

"Diệp Chiêu thấy ngữ khí của ông ta ôn hòa hơn nãy không ít, bèn nhỏ giọng dò hỏi:"Chú ơi, cháu không mang nhiều tiền, liệu có thể mua cho em gái cháu một nửa vé giường nằm, sau đó đổi vé của cháu từ ghế cứng sang đứng được không ạ?"Cô và em gái đều gầy gò, hai người nằm trên một chiếc giường là hoàn toàn thoải mái.

Vậy thì giữ vé ghế cứng cũng vô dụng, không bằng đổi thành vé đứng.

Đây là phương án tiết kiệm chi phí nhất.

Trên xe lửa mà từ vé ghế cứng đổi thành giường nằm là không dễ, nhưng nếu muốn đổi từ vé ghế cứng sang vé đứng, là thao tác ngược, lại càng khó hơn.

"Ba mẹ cháu chuyển gạch ở công trường, không kiếm được mấy đồng.

Chú có thể giúp bọn cháu được không chú? Chú vừa nhìn là biết người tốt rồi.

" Diệp Chiêu khẽ cười, không chỉ xinh đẹp mà còn khá rạng rỡ.

Trưởng đoàn tàu ngày nào cũng ngồi trên xe lửa, gặp được đủ loại người đáng thương nên đã rèn luyện được ý chí sắt đá.

Nhưng đây là lần đầu ông ta gặp được cô bé xinh xắn mà dẻo miệng như vậy, còn nói ông ta trông giống ngôi sao trên phim nữa chứ.

"Được rồi được rồi, sẽ cố gắng thu xếp cho hai đứa một giường tầng dưới.

Lát nữa chú sẽ bảo nhân viên đoàn tàu trước, tối cháu có thể tới toa giường cứng ngủ chung với em gái.

Nộp tiền đi, thêm 25 tệ 8 mao.

""Cháu cảm ơn chú ạ.

Chú đúng là Lôi Phong sống, người siêu tốt.

"Diệp Chiêu nộp bù tiền, sau đó dẫn Tiểu Cầm tới thẳng toa xe giường cứng.

Hai chị em đều không có hành lý, trước khi lên xe Diệp Chiêu chỉ mua một chiếc bánh với một chai nước.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 17: 17: Gọi Điện


Cô bẻ bánh làm đôi, chia nhau mỗi người một nửa.

"Sao em lại đi theo chị?"Tiểu Cầm ăn bánh, khẽ trả lời: "Em nhìn thấy vé xe lửa của chị.

""Vậy làm sao em lên xe lửa được?""Em nắm quần áo của người khác.

"Trông thật thà, nhưng lại rất thông minh.

Diệp Chiêu thầm thở dài một tiếng, chỉ có thể dẫn cô bé tới Thâm Quyến vậy.

Xe dừng ở ga một trấn nhỏ.

Có người gõ cửa kính bên ngoài rao bán đồ ăn.

Diệp Chiêu mua một phần cơm rang, còn gọi thêm hai chiếc chân gà kho tộ và hai quả trứng luộc nước trà.

Tiểu Cầm ngồi bên cạnh nuốt nước miếng: "Chị à, thôi đừng mua.

"Tuy cô bé cũng muốn ăn chân gà, nhưng sợ chị mình mua hết tiền, bữa sau sẽ phải nhịn đói.

Sáng hôm đó Diệp Chiêu cầm hai nghìn tệ từ trong ví tiền của ba, lại rút hơn bốn trăm từ sổ tiết kiệm, nên bây giờ cô có hơn hai nghìn bốn trăm tệ.

Ở niên đại này, đây là một khoản tiền không hề nhỏ.

"Mau ăn đi, nay có rượu ta cứ say trước, quan tâm mai uống nước lã gì.

" Diệp Chiêu cười dọa em gái.

Tiểu Cầm nhồm nhàm ăn chân gà, chỉ cần đi theo chị, cho dù phải đi ăn xin hay uống nước lạnh thì cô bé cũng chịu.

Ăn tối xong, Diệp Chiêu lại chợp mắt một lát.

Chừng khoảng tám giờ, nghe thấy loa thông báo đã tới trạm, đã tới tỉnh lỵ, tàu sẽ dừng ở nhà ga này mười lăm phút.

Diệp Chiêu đứng dậy, dặn dò Tiểu Cầm: "Em ở đây chờ chị, đừng đi lung tung.

Chị đi mua ít đồ rồi sẽ về ngay.

"Xe lửa tới trạm, Diệp Chiêu xuống quầy bán đồ ăn vặt gọi điện thoại về nhà.

Người nghe máy là bác trai.

Bác trai nghe thấy giọng cô, lập tức kinh hãi hỏi: "Cháu đang ở đâu?"Diệp Chiêu không đáp, chỉ hỏi: "Ba cháu đâu? Bác Hai gọi ba cháu! "Cô còn chưa dứt lời thì ở đầu bên kia bác gái đã giật lấy điện thoại: "Diệp Tiểu Chiêu, con nhãi con này, có phải sô tiết kiệm của tao bị mày lấy đi rồi không?"Diệp Chiêu đáp: "Cháu chỉ lấy của cháu.

"Bác gái tức giận mắng: "Mày nói dối, có phải mày ở chỗ bạn học không? Lập tức cút về cho tao.

"Diệp Chiêu: "Bác Hai, sao bác không hỏi Tiểu Cầm đâu rồi?"Bác Hai mắng: "Còn cần phải hỏi sao? Hai đứa mày nhanh chóng cút về đây, để xem tao có lột da chúng mày không.

"Diệp Chiêu thản nhiên nói: "Chờ ngày nào đó tâm tình cháu tốt hơn, cháu sẽ nói cho bác biết sổ tiết kiệm ở đâu.

Bác gọi ba cháu tới nghe điện thoại đi.

"Đây là không coi bà ta ra gì, bác gái vỗ đùi đen đét:"Á à, mày phản hả? Mày càng lúc càng to gan tày đình nhé! Tao tức chết mất! Chú Ba, chú dẫn đứa con gái này của chú đi đi, tôi không nuôi được nữa rồi.

".
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 18: 18: Gọi Điện 2


Chốc lát sau, cuối cùng Diệp Định Quốc cũng tới nghe máy.Giọng ông ta nghe tỉnh táo hơn bác gái nhiều."Mày lấy sổ hộ khẩu, lấy cả tiền mặt trong ví của tao, mày định làm gì?"Đúng là chỉ có ba cô biết trọng điểm, biết nói chuyện.Diệp Chiêu vẫn đáp câu kia: "Con muốn đi học."Diệp Định Quốc: "Tao đâu có không cho mày đi học.

Tao chỉ cho mày thấy rõ mày là cái thứ gì.

Mày lén lút lấy sổ hộ khẩu đi, mày đang muốn uy h**p tao."Diệp Chiêu rất bình tĩnh:"Con không uy h**p, con chỉ muốn nói cho ba biết, con muốn đi học, con muốn tham gia kỳ thi đại học sang năm.Con lấy đi sổ hộ khẩu của con, sau đó lấy cả phí sinh hoạt mà ba nên đưa cho con.

Nếu ba cảm thấy cho 2000 là quá nhiều, chờ có tiền con sẽ trả lại."Diệp Định Quốc nhịn một bụng tức giận:"Mày muốn thi vào đại học thì cũng phải tới năm sau mới cần dùng tới hộ khẩu.

Bây giờ mày lấy nó đi vốn là để làm gì?Rõ ràng là mày cố ý để tao và dì Bạch không đi đăng ký kết hôn được, có phải không?"Diệp Chiêu cười một tiếng, không hề né tránh: "Đúng vậy, con cố ý đấy."Diệp Định Quốc không thể nén giận được nữa, lập tức mắng mỏ:"Đồ vô liêm sỉ, mày đang lãng phí thời gian của tao rồi.

Tao bận bao nhiêu là việc, về được một lần nào có dễ dàng.

Mày lập tức cầm hộ khẩu về đây cho tao.""Không còn kịp rồi, sáng sớm nay con lên xe lửa, chiều mai sẽ tới Thâm Quyến.""Cái gì?" Diệp Định Quốc như nổ tung.Bọn họ cứ tưởng Diệp Chiêu qua nhà bạn học nào đó trốn, nhưng ai ngờ cô lại to gan đến vậy, chơi trò chạy trốn, tới địa bàn của ông ta."Mày đi Thâm Quyến làm gì?""Con về nơi ghi trong hộ khẩu để đi học chứ sao."Diệp Định Quốc: "Mày điên rồi."Diệp Chiêu: "Vâng.

Ba cứ coi như con điên rồi đi.

Sang năm thi đại học, con sẽ thi tốt hơn Bạch Lộ.

Con về nơi ghi trong hộ khẩu để học hành thi đại học, vậy cũng mong cô ta về nguyên quán học, như vậy mới công bằng.""Ngây thơ! Bây giờ mày xuống xe lửa ngay, lập tức mua vé quay về." Diệp Định Quốc cảnh cáo: "Mày đừng có lãng phí thời gian của tao, không thì...""Không thì cái gì?" Diệp Chiêu trực tiếp ngắt lời ông ta:"Ba cứ nằm mơ đi mà bảo con về.

Nói ra thì con không để ý ba kết hôn với dì Bạch không, nhưng con rất để ý Bạch Lộ có nhận được lợi ích gì sau khi hai người kết hôn mà con vốn không nhận được không.Chí ít trước khi thi đại học kết thúc thì không được.

Sau khi thi xong, tùy ba.

Con sẽ không đưa sổ hộ khẩu cho ba đâu.".
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 19: 19: Giận Quá Mất Khôn


Diệp Định Quốc tức tới phát điên.

Ông ta không hiểu ý nghĩ của con mình, không hiểu sao nó lại điên cuồng và không biết lý lẽ như vậy.

Ông ta giận quá mất khôn:"Mày muốn so sánh với Bạch Lộ, mày có xứng không? Mày có biết con bé thi thử được bao nhiêu điểm không? Mày còn nhớ lúc trước mày thi được bao nhiêu điểm không? Mày còn chẳng xứng xách giày cho con bé.

Hôm nay vốn lên kế hoạch hẳn hoi rồi, nhưng đều bị mày phá rối hết.

Đồ không biết trời cao đất dày.

Mày nghĩ thế nào thế?Mày nói xem tại sao mày lại đột ngột muốn so với Bạch Lộ? Mày dựa vào cái gì mà so với con bé? Nếu thi đại học mà mày thi tốt hơn Bạch Lộ, tao sẽ quỳ xuống gọi mày là bố luôn.

"Hệ thống đang hóng chuyện bên cạnh bị những lời này của Diệp Định Quốc k*ch th*ch tới mức hưng phấn kêu la: "Làm cho ông ta quỳ xuống, để ông ta quỳ.

"Diệp Chiêu thản nhiên cười lạnh một tiếng với đầu bên kia điện thoại: "Đã biết.

Con thi tốt hơn Bạch Lộ, ba sẽ quỳ xuống gọi con là bố.

Ba đừng có nuốt lời đấy.

"Diệp Định Quốc phát điên: "Mẹ kiếp, mày nhanh chóng quay về cho tao.

"Diệp Chiêu lập tức hỏi: "Ba, ba còn nhớ sinh nhật của con không?"Diệp Định Quốc ngây ngẩn cả người.

Ông ta dường như đang cố gắng nhớ lại xem Diệp Chiêu sinh ra vào ngày nào.

Ngày đó, ông ta không thể nào quên được.

Cả đời này ông ta cũng khó lòng quên nổi.

Ngày đó, ông ta run rẩy cầm kéo cắt cuống rốn, trên tay đầy là máu, chỗ nào cũng là máu, ông ta không thể quên được.

Bên tai vang lên tiếng xe lửa thổi còi, Diệp Chiêu không chờ được đáp án, cô trực tiếp cúp máy.

Diệp Chiêu chợp mắt chừng hai ba tiếng là tỉnh.

Giường rất nhỏ, nên để tránh chèn ép Tiểu Cầm, cô nhẹ nhàng xoay người hướng ra ngoài.

Trên tàu rất yên tĩnh, hành khách đều đang ngủ say, trong tai đầy những tiếng bánh tàu ma sát đường ray.

Cô nhất định phải sinh tồn được ở nơi đây, bất kể là dùng cách gì, bởi cô không muốn trở lại thế giới cũ nữa.

Không chỉ vì trở về thì sẽ phải làm người thực vật, mà thế giới đó đã sớm không còn người hay vật khiến cô nhung nhớ, chỉ toàn những ký ức tồi tệ.

Cô vĩnh viễn không quên được cảnh bị đưa tới cô nhi viện khi mình năm tuổi.

Đám bạn nhỏ đều tránh né cô, những ánh mắt dò xét, vừa quay người đi thì nghe thấy những lời ra tiếng vào về chính cô.

Cô sinh ra trong một gia đình rất hạnh phúc, tiếc rằng gia đình ấm áp ấy đã vỡ nát trong thời kỳ đại suy thoái kinh tế.

.
 
Back
Top Bottom