Ngôn Tình Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 20: 20: Quá Khứ Đau Thương


Ba đầu tư thất bại, cuối cùng được ăn cả ngã về không đi vay nặng lãi, đầu tư vào thị trường chứng khoán.

Kết quả mất cả vốn.

Sau một trận cãi nhau dữ dội với mẹ, ba suy sụp tinh thần, phát điên giết mẹ cô rồi tự sát.

Mà cô tận mắt nhìn thấy toàn bộ quá trình.

Một đứa trẻ năm tuổi nhỏ bé sống trong mái ấm hạnh phúc với tình yêu của ba mẹ, lại trơ mắt nhìn ba dùng từng nhát dao đâm mẹ tới chết.

Ánh mắt đau đớn của mẹ khi muốn vươn tay tới ôm cô đã in hằn vĩnh viễn trong đầu cô.

Nguồn cơn ba mẹ cãi nhau là do cô cáu kỉnh đánh vỡ một cái bát.

Cô từng nghĩ vô số lần, nếu lúc ấy cô hiểu chuyện không cáu kỉnh, có phải ba mẹ sẽ không cãi cọ, mà ba mẹ không cãi nhau thì sẽ có bi kịch sau này.

Cô áy náy tự trách móc bản thân mà sống trong thế giới nhỏ bé của chính mình.

Đám trẻ con khác ban đầu muốn bắt nạt cô, nhưng sau đó không dám tới trêu chọc cô nữa.

Bởi cô giống một con nhím xù gai khắp người, có thể bùng nổ đâm người bị thương bất cứ lúc nào.

Nhưng ở cô nhi viện, trong một nơi sinh sống tập thể này, sống như một con nhím như vậy sẽ đẩy bản thân vào thế bị cô lập, bị kỳ thị, bị đẩy ra rìa, kết quả cũng chỉ có mình đau khổ chịu đựng.

Chờ khi lớn dần, cô bắt đầu biết cách thu gai nhọn trên người, dần trở nên ôn hòa và lõi đời hơn.

Cô học được cách quan sát nét mặt ngôn từ, biết lấy lòng người mình cần lấy lòng, tự khóc lên người cái vỏ bọc sinh tồn giả tạo.

Bởi vì cô học giỏi, lại rất thông minh, dần dà mọi người càng ngày càng thích cô.

Nhưng cô biết, những cái "thích" ấy trộn đủ mọi thứ, khiến cô chẳng hề có người bạn tri tâm nào.

Mà sau đó, cô bắt đầu hòa giải bản thân.

Bi kịch của gia đình cô bắt nguồn từ sự mù quáng tham lam và không biết kìm nén cảm xúc của ba, hoàn toàn không liên quan gì tới cô hết.

Cả cô lẫn mẹ đều là người bị hại.

Sau khi lên đại học, rời xa cuộc sống cũ, cô trở nên rạng rỡ hơn, hay cười hơn, và nhiệt tình với cuộc sống mới hơn hẳn.

Nhưng vận mệnh lại đùa giỡn cô.

Sau khi bị tai nạn, cô trở thành người thực vật.

Hai tay cô giơ lên khẽ xoa khuôn mặt.

Vết chai trên tay cọ sát làn da.

Nguyên thân trông mềm mại, nhưng có đôi tay làm việc đầy những vết chai.

Cô nhất định phải sống thật tốt, vì nguyên thân, vì chính mình.

Hơn hai giờ chiều ngày hôm sau, xe lửa tới nhà ga Quảng Châu.

Quảng Châu cách Thâm Quyến không xa, thời này chưa có tàu tự hành, mà xe lửa khoảng cách ngắn cũng ít, hoàn toàn không mua được vé.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 21: 21: Tới Thâm Quyến


Diệp Chiêu đã nghĩ kỹ rồi, mua vé ô tô đường dài.

Nhà ga Quảng Châu cuối những năm tám mươi hỗn loạn nổi tiếng cả nước, người lui tới phức tạp, trộm vặt móc túi cực kỳ nhiều.

Diệp Chiêu mua hộp kim chủ trên xe lửa.

Nửa đêm cô len lén khâu hai nghìn tiền mặt vào trong ống quần hai bên.

Trong túi quần cô lúc này chỉ có hơn một trăm tệ coi như tiền tiêu vặt.

Hai chị em theo dòng người tới lối ra nhà ga.

Lối ra này cực kỳ đông hành khách, nam nữ đi làm ăn buôn bán cũng rất nhiều, có không ít người chạy tới.

"Mua vé mua vé, mua lại vé tàu lửa đây.

""Em gái xinh đẹp đi đâu? Ngồi xe không?"Một tay Diệp Chiêu nắm chặt tay nải, tay kia dắt em gái đi thẳng, không để ý tới ai.

Cô sải bước đi rất nhanh, chỉ sợ đi chậm một hai bước là sẽ bị đám tiểu thương này túm kéo đi mất.

Cô theo bảng chỉ dẫn đi tới bến xe cách đó không xa, bắt được xe đường dài 2 rưỡi đi Thâm Quyến.

Bên ngoài mặt trời nóng rực, trên xe không có điều hòa, nóng tới mức ngột ngạt.

Người của thời này còn chưa thành tù binh của điều hòa nhiệt độ, dường như đã quen với cái thời tiết nắng nóng oi ả của mùa hè.

Trên xe phần lớn là người trẻ tuổi từ nơi khác tới làm thuê, trên mặt không che giấu được vẻ tò mò và vui sướng.

Chỉ có lái xe và người bán vé là xụ mặt, bị công việc lặp đi lặp lại hàng ngày mài mòn, nên chẳng hòa nhã vui vẻ với ai hết.

Giữa Thâm Quyến và Quảng Châu vẫn chưa có đường cao tốc, ô tô men theo đường quốc lộ.

Khoảng cách mà ngày sau chỉ cần một giờ là tới, thì xe cứ lắc lái từ 2 rưỡi tới hơn sáu giờ mới tới.

Diệp Chiêu híp mắt nửa tỉnh nửa mê, chợt nghe người bán vé hô lên: "Chuẩn bị giấy tờ sắp qua kiểm tra.

"Cô mở mắt ra, thấy bên ngoài mịt mù bụi đất, đây là đến hải quan tuyến hai rồi.

Diệp Chiêu là người Thâm Quyến.

Trong ký ức của cô, khắp nơi của Thâm Quyến này là những cây cối đại thụ xanh tươi với hoa đỗ quyên muôn hồng nghìn tía.

Từ bé cô đã sinh sống trong thành phố hệt như hoa viên này.

Nhưng giờ đây, khi nhìn ra ngoài qua ô cửa sổ thủy tinh, chỉ thấy những nhà lầu thấp bé và đường quốc lộ bụi mù mịt, ngay cả cây cối hai bên đường cũng phủ đầy bụi.

Cố hương gây cho cô quá nhiều hồi ức không đẹp, trong lòng cô không muốn trở về, nhưng nếu đã quyết định, thì vậy hãy chôn vùi toàn bộ những chuyện không vui trước kia đi.

"Lấy chứng minh thư và chứng nhận biên cảnh xuống xe qua cửa.

".
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 22: 22: Kiểm Tra


"Ngoài người địa phương, tất cả những người khác phải xuống kiểm tra, nhớ biển số xe đấy.

Chờ lát nữa biển kia hiện lên xe thì phải nhanh chút, chúng tôi không chờ ai đâu.

" Bà cô bán vé vội vàng giục giã.

Lúc này Tiểu Cầm đang gối trên đầu gối Diệp Chiêu ngủ, Diệp Chiêu cầm vỏ bìa cứng làm quạt phe phẩy.

Người bán vé thấy Diệp Chiêu ngồi im, mất kiên nhẫn quát lên: "Mau xuống xe, đừng lãng phí thời gian.

""Không phải cô nói là người địa phương không cần xuống xe sao?"Bà cô bán vé quan sát hai chị em ăn mặc giản dị, cho rằng Diệp Chiêu kiếm cớ lấy lệ bà ta để khỏi phải xuống xe:"Giả vờ người địa phương gì chứ, chờ lát nữa bị Biên kiểm viên đuổi xuống xe, đừng trách nhà xe không chờ.

"Tài xế mặc kệ bọn họ, trực tiếp lái xe qua cửa khẩu, dừng lại ở chỗ gác chắn.

Biên kiểm viên thấy trên xe có hành khách, bèn lên xe kiểm tra giấy tờ.

Diệp Chiêu đưa sổ hộ khẩu ra.

Biên kiểm viên nhìn thoáng qua rồi hỏi: "Chứng minh thư đâu?"Bà cô bán vé đứng bên xem trò hay thấy biên kiểm viên cau mày, bèn vội vàng thanh minh: "Tôi nhắc nó xuống xe rồi mà nó không chịu xuống.

"Diệp Chiêu giải thích: "Cháu chưa đủ mười tám tuổi, chưa làm chứng minh thư.

"Biên kiểm viên lại nhìn lại hộ khẩu, đúng là còn hai ngày nữa mới tròn mười tám tuổi.

Trên hộ khẩu không có ảnh chụp, không cách nào xác nhận có đúng ngời không.

Thái độ của biên kiểm viên khá hòa nhã, anh ta hỏi: "Còn giấy tờ nào có dán ảnh không?"Diệp Chiêu lấy ra chiếc thẻ học sinh hết hạn từ trong túi.

Trên thẻ có ảnh và tên của cô, có thể đảm bảo cô chính là Diệp Chiêu.

Biên kiểm viên đối chiếu ảnh với người, rồi đưa mắt nhìn Tiểu Cầm.

Lúc này Tiểu Cầm đã được gọi dậy, đang mơ màng nhìn mọi người.

Con bé không biết xảy ra chuyện gì, hoảng hốt vội túm lấy ống tay áo Diệp Chiêu.

"Em họ cháu mới mười tuổi, chúng cháu hỏi đồn công an thì bên họ nói con bé không cần làm chứng nhận biên cảnh, nên cháu không làm.

"Biên kiểm viên trả sổ hộ khẩu và thẻ học sinh lại cho Diệp Chiêu, rồi không nói gì nữa mà xuống xe.

Lúc bấy giờ bà cô bán vé mới biết cô gái trước mặt mình đúng là người địa phương, thái độ bà ta tốt hơn nhiều, bèn tò mò hỏi: "Nhà cháu ở chỗ nào?"Diệp Chiêu ngáp một cái, không đáp lời.

Bà ta ngại ngùng không tiện nói gì thêm, chốc lát sau bà ta vẫn giải thích thêm một câu: "Trông cháu trắng trẻo thế này, thật sự không giống người địa phương.

"Diệp Chiêu lễ pháp mỉm cười, nhưng không trả lời, khiến bà ta tức giận thầm trợn mắt, nhưng không tiện làm ầm lên.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 23: 23: Gặp Lại Bạn Cũ


Đến Tăng Ốc Vi thì xuống xe.

Đây là một thôn nhỏ ven biển, xung quanh còn chưa xây dựng nhà cao tầng.

Trong thôn đều là những nhà lầu và nhà mái ngói thấp bé, nối liền thành một mảnh dài.

Cách nơi xuống xe không xa là một chợ đêm, trong đó có bán đồ ăn và quần áo, thậm chí còn có cả sách nhỏ.

Khắp nơi đều là người trẻ tuổi tới làm thuê, cực kỳ náo nhiệt.

Dọc đường đi Diệp Chiêu và em gái không ăn gì, bụng đói reo ùng ục, nên hai chị em đi ăn cơm niêu trước.

Ăn uống xong xuôi, bọn họ mua quần áo ngay trong chợ đêm.

Cô xách theo một bộ đồ để thay khi tắm giặt, nhưng Tiểu Cầm thì không.

Tiểu Cầm cứ sợ chị dùng hết tiền, nên lúc mua quần áo con bé không dám chọn đồ tốt, cứ đồ rẻ mà chọn.

Diệp Chiêu thì khác, cô muốn đồ tốt, nhưng quần áo trong chợ đêm cũng chẳng tốt lắm, nên cô đành mua hai bộ cho Tiểu Cầm dùng tạm trước.

Sau khi gói quần áo xong, Diệp Chiêu nghĩ, vẫn cứ phải tìm nhà nghỉ dừng chân, mai đi thuê phòng sau.

Diệp Chiêu vừa đi được vài bước thì đột nhiên bị người vỗ vai.

Cô quay đầu, thấy hai cô gái trẻ tuổi ăn mặc khá hợp mốt đứng phái sau, một trong số đó vui mừng kêu lên: "Diệp Tiểu Chiêu, đúng là cậu thật.

"Diệp Chiêu ngây người, mới bởi được thông tin từ trong trí nhớ của nguyên thân.

Đây là bạn học tiểu học và cấp hai Lý Thụy Hương và Cao Nguyệt Nguyệt của cô.

Hai người đều uốn tóc, đi giày ba phân dạo phố.

"Không nhận ra bọn tôi à? Tôi là Lý Thụy Hương nè.

" Cô gái hơi mập hơn nhiệt tình chào hỏi.

Diệp Chiêu xấu hổ cười, nơi này mà còn gặp được bạn học cũ, đúng là! "Cậu tới Thâm Quyến khi nào vậy? Làm việc ở đâu? Đây là em gái của cậu à?" Lý Thụy Hương hỏi liên tục như súng liên thanh.

Diệp Chiêu trả lời cho có: "Hôm nay bọn tôi mới đến.

""Các cậu đang ở đâu vậy?"Diệp Chiêu thuận miệng nói nhà họ hàng.

Lý Thụy Hương lại hỏi có phải cô tới đây làm việc không, định đi nhà xưởng nào.

Diệp Chiêu muốn tranh thủ nghỉ hè kiếm ít tiền, nhưng cô không muốn tới nhà xưởng làm thuê.

Lý Thụy Hương thấy Diệp Chiêu không tiếp lời, cho rằng cô chưa có ý định gì, bèn nói: "Xưởng đồ chơi của bọn tôi đang tuyển người đấy.

Nguyệt Nguyệt, cậu có quan hệ tốt với xưởng trưởng, cậu hỏi giúp được không?"Làm gì có ai chủ động cầu xin được giúp người khác làm việc chứ.

Cao Nguyệt Nguyệt có vóc dáng cao gầy, khôn khéo hơn Lý Thụy Hương, thấy cách ăn mặc của Diệp Chiêu trông rõ thiếu tiền, cô ta không muốn rước phiền toái, bèn nói: "Sao cậu không tự hỏi đi?"Lý Thụy Hương vừa nhiệt tình lại vô tư: "Thế để tôi hỏi.

".
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 24: 24: Thuê Phòng


Diệp Chiêu cảm giác không chịu nổi loại nhiệt tình, cô vội xua tay liên tục: "Không cần hỏi giúp tôi đâu, thật đấy, tôi dẫn theo em gái nên không tiện vào làm ở nhà xưởng đâu.""Cậu không đi làm ở xưởng, vậy cậu tới Thâm Quyến làm gì?""Tới tìm ba tôi.

Ông ấy về quê, tôi chờ ông ấy về đây."Lý Thụy Hương và Cao Nguyệt Nguyệt liếc nhìn nhau.Lúc trước bọn họ chỉ biết Diệp Chiêu sống nhờ nhà bác, bởi vì ba cô nghèo, đưa ít phí sinh hoạt nên bác gái thường đánh mắng cô.Hình như là năm thứ ba hay thứ tư gì đó, Diệp Chiêu đến lớp với khuôn mặt tím bầm, nghe đồn là bị người nhà đánh.Chủ nhiệm lớp tới nhà thăm hỏi thì còn bị bác gái của cô đuổi đi.Lý Thụy Hương cúi đầu thấy trên trán em gái Diệp Chiêu vẫn còn vết thương, trông tội nghiệp nhìn chằm chằm người ta mà không dám tiến lên.Nhà ai mà chẳng có chuyện khó nói.

Chắc hẳn Diệp Chiêu gặp phải chuyện khó khăn gì rồi.Cô ta không hỏi nhiều, chỉ nói: "Nhà người thân cậu ở chỗ nào? Sau này tan làm tôi tới tìm cậu."Diệp Chiêu vội vàng từ chối: "Tôi ở hai ngày rồi chuyển."Cao Nguyệt Nguyệt "à" một tiếng cho có.Lý Thụy Hương có mối quan hệ khá tốt với Diệp Chiêu từ trước, nên cô ta không chịu từ bỏ: "Nếu cậu có việc thì cứ tìm tới bọn tôi nhé.

Bọn tôi ở trong phòng 305 ký túc xá sau xưởng đồ chơi.

Cậu nhớ nhé, phòng 305.

Nếu cậu muốn vào xưởng thì cứ tìm tôi.""Được, tôi nhớ rồi." Diệp Chiêu lấy cớ quá muộn phải về, giơ tay chào tạm biệt hai người bọn họ.Diệp Chiêu và Tiểu Cầm đi chưa được bao xa thì Lý Thụy Hương đuổi theo.

Cô ta mua một túi bánh đậu xanh, nhét vào tay Tiểu Cầm: "Cho em gái ăn nè, cầm đi."Điều này khiến Diệp Chiêu cũng cảm thấy hơi ái ngại.Cô cảm thấy hâm mộ nguyên thân vì có người bạn tốt thật sự như vậy.Cô bảo em gái nhận lấy rồi nói: "Cảm ơn cậu, có cơ hội chúng ta trò chuyện sau nhé.""Được rồi, lúc nào rảnh Tiểu Chiêu cậu nhớ phải tìm tôi chơi đấy."Diệp Chiêu mỉm cười vẫy tay rồi dắt em gái đi.Cô tìm thấy một "nhà nghỉ gia đình A Kiều" có hai tầng nằm ở khu vực khá yên tĩnh ở cuối thôn, chỉ có một bà cụ ngồi ngủ gà ngủ gật ở cửa.Bà chủ, có khả năng là con dâu của bà cụ này, dẫn Diệp Chiêu lên tầng hai chọn phòng.Phòng nhiều người ở thì mỗi ngày một tệ, phòng nhỏ đắt hơn chút, mỗi ngày 3 tệ.Giá cả bên này cao hơn hẳn bên Uyển Thành.Trên người Diệp Chiêu có chút tiền mặt, nhưng cô không muốn ở chung với người khác để tránh sinh ra rắc rối gì.Cuối cùng cô chọn một phòng nhỏ ở trong góc, phòng khá đơn sơ, ngoài giường với một chiếc bàn cũ ra thì chẳng còn gì khác..
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 25: 25: Bking 1


Dọc đoạn đường này Tiểu Cầm đi theo chị, thấy cô tiêu đi gần một trăm tệ, cô bé lo lắng, nhưng lại không dám nói gì.

Con bé vốn cảm thấy mình là gánh nặng, sợ chị không thể không từ bỏ mình.

Lúc xuống lầu đi mua đồ tắm rửa, đi qua một cửa hàng thực phẩm, thấy dưới hàng rào bụi cây có vứt nhiều lon nước giải khát và một hộp bìa các tông to đã vụn nát, Tiểu Cầm như thấy bảo bối, lập tức chạy tới nhặt.

Mặc dù Diệp Chiêu lớn lên ở cô nhi viện, nhưng từ nhỏ đã không phải lo chuyện ăn mặc, chưa nhặt đồ đồng nát bao giờ.

Thấy em gái cố gắng ôm lon nước với giấy vụn trông hệt như khỉ con nhặt được dưa hấu vẫn không quên ôm chặt quả đào, Diệp Chiêu không kìm được nở nụ cười.

Cô không nỡ làm mất tính tích cực của Tiểu Cầm, đây có lẽ là em gái đang cố gắng chứng minh ý nghĩa tồn tại của mình mà thôi.

Diệp Chiêu khuyên: "Chúng ta đi mua đồ trước, về hãy nhặt.

"Tiểu Cầm ngơ ngác lắc đầu: "Không được, để đó xíu nữa bị người ta nhặt mất.

"Dứt lời, bìa các tông và lon nước trong tay con bé rơi rào rào xuống đất.

Diệp Chiêu vội vàng nhặt chúng lên, như vậy cũng không tiện mua đồ, cô quyết định dẫn em mang về nhà nghỉ trước.

Lúc đi về nhà nghỉ qua một con hẻm nhỏ, bên tai vang lên tiếng động cơ xe máy "ù ù", còn cả tiếng bước chân đuổi theo với tiếng cười cợt mắng mỏ.

Đèn trong ngõ nhỏ tối mù, đường nhỏ hẹp, lại đúng ở khúc quanh.

Diệp Chiêu kéo em gái lùi ra sau, ai ngờ không kịp, bên tai vang lên tiếng phanh rít chói tai, một con xe máy đâm vào góc tường.

Két!!!! Rầm!Diệp Chiêu quay lưng lại, che em gái vào trong góc.

Sau lưng vang lên tiếng đánh nhau.

Có người định chạy trốn nhưng bị bắt lại.

Có kẻ còn đang cười.

"Anh Tường! Trả anh xe máy nè! Em nói đùa với bọn nó thôi, anh đừng tưởng thật, đều do thằng Béo hết! ""Sao lại trách tao hả Khỉ Gầy? Đồ nịnh nọt nhà mày chứ!"Diệp Chiêu quay đầu nhìn, thấy cậu thiếu niên mà cô thấy cười cợt ban nãy hẳn là Khỉ Gầy, bị một đấm đánh lên khóe miệng, trông không nhẹ, hẳn là rất đau.

Tục ngữ nói không ai giơ tay đánh người mặt cười.

Không nể mặt như vậy, Khỉ Gầy không cười nổi, muốn phản kháng lại không dám, chỉ dám dùng chân đá con xe máy nằm kềnh dưới đất.

Cậu ta mới đá một cái, thì đã bị đánh liền mấy phát.

Tận mắt thấy cậu ta bị đánh mắt như nổi ánh sao, Diệp Chiêu sợ tới mức ôm em gái áp sát vào góc tường.

Khỉ Gầy bị đánh cho thành thật, liên tục khóc lóc đầu hàng: "Anh Tường! Anh Tường! Lần sau em không dám nữa! Thật sự không dám nữa!".
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 26: 26: Bking 2


Thằng Béo bị bắt về bên cạnh thì quỳ xuống luôn, tự vả mình hai cái bôm bốp: "Anh Tường, đừng đánh em, em sợ đau.

Anh Tường, mai đến trường em mua nước cho anh.

"Xem ra hai cậu nhóc bị đánh này trộm xe máy của anh Tường, mà anh Tường này cũng chỉ là nam sinh chừng mười bảy mười tám tuổi.

"Cút!"Thằng Béo và Khỉ Gầy vội vã bỏ chạy, để lại kẻ đánh người khẽ cúi đầu, kéo băng vải quấn trên cổ tay.

Diệp Chiêu đứng im tại chỗ không động đậy.

Cô không muốn khiến đối phương chú ý, mà xe máy nằm dưới đất chặn đường đi của cô, muốn đi mà không cách nào đi được.

May là có em gái nên thêm can đảm, bằng không một đứa con gái như cô trong thời cuối những năm tám mươi này, trong một thôn làng hỗn loạn không có camera theo dõi, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Cô len lén liếc nhìn chàng trai phía đối diện.

Ánh sáng từ đèn đường bên cạnh chiếu xuống, là khuôn mặt đường nét góc cạnh của cậu chàng, khác với mấy tay du côn khác, cậu chàng này trông khá tuấn tú.

Cậu ta để tóc của Kaede Rukawa trong "Slam Dunk", tóc bù xù, trán lấm tấm mồ hôi, ngay cả đường nét gò má cũng rất giống Kaede, trông lưu manh vừa chính vừa tà.

Cổ tay cậu ta hẳn là bị thương từ trước, lúc này đang quấn lại băng vải.

Cô thấy cậu ta kéo căng băng vải, rồi quấn chặt từng vòng một.

Chút máu đỏ tươi rỉ ra thấm ướt băng gạc, cậu ta nhíu mày, nhưng không rên tiếng nào.

Lúc này góc đường trong buổi tối muộn không có ai qua lại, dưới sự phụ trợ của tiếng ồn ào phía xa thì nơi đây lại càng yên lặng.

Loang choang! Một lon nước giải khát từ trên tay em gái rơi xuống đất.

Không khí đột nhiên như ngừng lại.

Cậu thiếu niên dừng động tác, khẽ quay đầu nhìn bên này.

Lúc này cậu mới phát hiện có người đứng ở góc tường.

Dưới ánh đèn lờ mờ, cô gái trắng trẻo như phát sáng.

Cậu nhìn lướt qua bì giấy và lon nước trong tay cô gái, bèn đi tới trước xe máy rồi dừng lại, cúi người xuống nhặt lon nước dưới đất và đưa tới.

Diệp Chiêu với thói quen tự bảo vệ mình không vươn tay, nhưng Tiểu Cầm thì lanh lẹ cầm lấy lon nước, nhưng vẫn không dám ngẩng đầu nhìn cậu ta.

Thiếu niên nâng xe máy dậy, trực tiếp sải chân ngồi lên, đội mũ bảo hiểm, nhất thời Bking tới max level.

Píp! Rồ! Rồ! Bking lái xe máy của cậu ta đi xa.

***Mùa hè bên này oi bức hơn bên Uyển Thành, dù đã mở cửa sổ nhưng trong phòng không có chút gió nào.

Diệp Chiêu chạy tới hỏi bà chủ có quạt không.

Bà chủ liếc nhìn cô như đang nhìn người lập dị, dường như muốn nói đây có phải khách sạn cao cấp gì đâu, làm sao mà cung cấp quạt.

Cuối cùng bà chủ cho cô một chiếc quạt hương bồ.

Trời oi bức lại nhiều muỗi, nên dù mệt mỏi đến mấy, Diệp Chiêu vẫn không ngủ được.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 27: 27: Ý Kiến Của Hệ Thống


Cô phe phẩy chiếc quạt hương bồ, mà Tiểu Cầm thì ngủ rất ngon, thậm chí khóe miệng còn đang khẽ cong mỉm cười.

Diệp Chiêu gối đầu lên tay nhìn chằm chằm trần nhà, để mặc suy nghĩ bay xa.

Cô nhớ tới thiếu niên đi xe máy kia, nhớ tới gò má giống Kaede của cậu ta, động tác khi đánh người vững vàng và chính xác, đặc biệt như vậy, Bking như vậy, chẳng lẽ là nhân vật nào trong sách sao?Dù sao nguyên nữ chính Bạch Lộ lớn lên ở Tăng Ốc Vi, mà sau này nguyên thân cũng sinh sống ở đây, có khi thiếu niên kia có quen biết bọn họ, ai biết được chứ.

"Đang nghĩ gì vậy?" Hệ thống đột nhiên hỏi một câu.

Diệp Chiêu không trả lời.

Hệ thống dường như không cần đáp án từ cô, lại hỏi tiếp: "Tiếp theo cô định làm gì?""Không phải nói rồi sao? Đi học, tham gia thi đại học, tìm mẹ cô ấy! " Nói xong, Diệp Chiêu chợt nhận ra cụm từ này nghe như đang mắng người, bèn bổ sung: "Tìm mẹ ruột của nguyên thân.

"Hệ thống lại nói: "Ý tôi là cô định ứng phó ba cô như thế nào, cũng chính là Diệp Định Quốc.

"Diệp Chiêu ngáp một cái, nghiêng người quay mặt ra ngoài: "Không định gì cả, đi bước nào hay bước đó.

"Hệ thống không tin.

Nó đã mò mẫm ra rằng vị ký chủ này suy nghĩ rất nhiều, chỉ là không thích chia sẻ với nó.

"Tôi không tin.

"Nghe hệ thống nói không tin y như đang làm nũng, Diệp Chiêu không kìm được bật cười, cô hỏi lại: "Mi có cao kiến gì không?"Hệ thống cười "khì khì", rồi thành khẩn nói: "Cuối cùng cô cũng chịu hỏi ý kiến tôi rồi.

""Mi nói đi, ta nghe.

"Hệ thống khuyên nhủ tận tình:"Tôi đề nghị cô cúi đầu trước, chớ làm mối quan hệ giữa cô và Diệp Định Quốc trở nên quá căng, tránh cho ông ta không cho cô chuyển trường.

Diệp Định Quốc muốn tái hôn, cô cứ để ông ta làm đi, ông ta tái hôn hay không không ảnh hưởng tới việc hoàn thành nhiệm vụ của cô.

Vả lại cô không đồng ý tái hôn cũng vô dụng, ông ta có thể đi bổ sung sổ hộ khẩu, vậy chẳng phải cuốn sổ trên tay cô thành tờ giấy lộn rồi sao?""Dựa theo ngày sinh đăng ký trên hộ khẩu, ngày mai ta sẽ tròn mười tám tuổi.

""Tròn mười tám thì sao?""Tròn mười tám, Diệp Định Quốc muốn bổ sung hộ khẩu thì cần ta ký tên.

"Hệ thống thầm "trời đệt" trong lòng, còn chưa kịp nói gì thì Diệp Chiêu đã bắt đầu hoài nghi: "Sao mi chẳng biết gì vậy? Có phải mi bất công không?"Hệ thống tức giận tới hổn hển: "Tôi bất công như nào cơ?""Trong lòng mi thiên vị Bạch Lộ.

Mi đang cố thuyết phục ta khuất phục để nhường đường cho Bạch Lộ.

""Oan quá, cô thắng thì tôi mới được thăng cấp, đương nhiên tôi phải thiên vị cô chứ.

"Hệ thống sốt ruột: "Tôi tôi tôi đang chờ ba cô quỳ xuống gọi cô là bố cơ mà!".
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 28: 28: Tìm Phòng Trọ 1


Diệp Chiêu không kìm được chế giễu: "Nếu không phải bất công, như vậy là cấp bậc hệ thống của mi quá thấp, chỉ số thông minh không ổn! Nguồn dự trữ tri thức cũng không đủ.

"Hệ thống tức giận tới hộc máu: "Bé đây ba tuổi rồi nhé!"Diệp Chiêu: "Thảo nào!"Hệ thống còn định biện bạch, lại bị Diệp Chiêu vô tình cắt ngang: "Bé ngủ đi, chị buồn ngủ rồi.

"Hệ thống: "!!!!!!!"! Bị tiếng còi xe hơi đánh thức, Diệp Chiêu n*n b*p trán.

Tối hôm qua ngủ không ngon dẫn tới bây giờ đầu óc cô hơi mơ màng hỗn loạn.

Cô quay người, phát hiện Tiểu Cầm đã dậy, lúc này đang ghé bên cửa sổ nhìn bên ngoài.

Diệp Chiêu đi tới đứng sau lưng Tiểu Cầm, nhìn một vòng xung quanh thì đều là những nhà tầng khá thấp.

Thực ra không khác biệt mấy với huyện thành nhỏ bọn họ, chỉ là đằng xa có ba bốn tòa nhà cao tầng đang được xây dựng.

Mười năm sau, nơi đây chính là trung tâm của Thâm Quyến, toàn bộ Tăng Ốc Vi đều sẽ bị tháo dỡ cải tạo, tấc đất tấc vàng.

Dã tâm của Diệp Chiêu không lớn cũng không nhỏ, cô mong có thể thông qua nỗ lực của bản thân mua được một tòa nhà nho nhỏ của riêng mình.

Tiểu Cầm chỉ vào tòa nhà cao tầng phía xa: "Chị ơi, nhà kia cao quá.

"Diệp Chiêu nhớ mang máng đó là tòa nhà ngân hàng ngân hàng Trung Quốc đầu tiên có nhà hàng xoay trên tầng đỉnh ở Thâm Quyến, có lẽ sang năm mới xây xong.

Cô vuốt mái tóc bù xù chưa chải chuốt của em gái: "Chờ nó được xây xong, chị sẽ dẫn em tới đó ăn uống.

"Tiểu Cầm ngửa đầu lên nở nụ cười ngọt ngào.

Con bé cảm thấy khó hiểu, nhưng không dám hỏi.

Trong lúc mờ mịt, con bé cảm thấy khoảng thời gian này chị thay đổi rất nhiều, con bé lẳng lặng nhìn, lẳng lặng theo sau.

Con bé muốn đi theo chị, đồng thời cũng sợ tạo thành gánh nặng quá lớn cho chị gái mình.

Cái đầu nho nhỏ nhưng đã có suy nghĩ phức tạp mơ hồ.

Đường phố bên dưới cửa sổ có ba bốn cửa hàng bán đồ ăn sáng nằm liền nhau, hàng thì bán canh Tam cập đệ*, hàng thì bán cơm cuộn, còn có hàng bán miến xào, sữa đậu nành, bánh quẩy và bánh bao.

Mùi thơm bay đi bốn phía.

Trước cửa các quán đầy những công nhân đang xếp hàng, kín người kín chỗ.

*Canh Tam cập đệ: Tam cập đệ tức là ba ngôi vị đầu bảng khoa cử: Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa.

Diệp Chiêu và em gái xuống dưới ăn sáng, gặp bà chủ nhà nghỉ đang quét rác dưới lầu.

Diệp Chiêu hỏi bà chủ có thể hỏi giúp quanh đây có phòng nhỏ nào cho thuê không.

Bà chủ là người địa phương, tiếng phổ thông kém, mà quanh đây thì nhiều phòng cho thuê, giới thiệu thành công còn nhận được tiền hoa hồng, nên bà ta nhiệt tình đồng ý hỏi giúp cô.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 29: 29: Tìm Phòng Trọ 2


Diệp Chiêu ăn sớm chút, tìm một hàng chụp ảnh gần đó chụp ảnh chứng minh thư.

Mai mới lấy được ảnh, sau đó mới đi làm chứng minh thư được.

Một buổi sáng, bà chủ dẫn cô đi xem vài nhà, đều là nơi tối tăm, người hỗn tạp, lên tầng còn ngửi mấy mùi mồ hôi bẩn thỉu khó kể.

Bà chủ thấy Diệp Chiêu không thích chỗ nào thì có hơi khó chịu.

Bà ta nhìn Diệp Chiêu mặc chiếc váy liền trông khá cũ, cho rằng cô gái này không sinh trưởng ở thành phố lớn gì mà sao lại soi mói thế.

Bà ta vừa định trách móc thì thấy Diệp Chiêu dừng lại trước cổng một sân nhà.

Diệp Chiêu nhìn tấm bảng bìa cứng treo trên tường, trên đó ghi hai từ "Cho thuê".

Bà chủ nhà nghị đứng ở sau lưng cô, khẽ nói: "Nhà bà này đắt lắm.

""Đắt cỡ nào ạ?""Xêm xêm với ở nhà nghỉ của thím, không lời.

"Diệp Chiêu đứng ở cổng nhìn vào trong.

Bên trong là một sân hình tam giác không lớn, phía tây bên trái và chính diện đều có một tòa nhà hai tầng cũ kỹ.

Phía đông là bức tường, trên tường leo đầy dây mướp, bên chân tường chất đống gạch cũ, trên đó đặt vài chậu hành, rau hẹ và hoa.

Mặc dù sân này cũ kỹ, nhưng trông rất sạch sẽ thoải mái.

Một người đàn ông trung niên tóc húi cua đang ngồi sửa xe đạp trong sân.

Bà chủ nhà nghỉ bèn gọi với vào: "Ê chú Câm, chị của chú đâu?"Người câm liếc nhìn bọn họ một cái, không quan tâm, tiếp tục cúi đầu sửa xe.

Bà chủ nhà nghỉ dường như có quan hệ bình thường với người nhà này, người ta không đáp lời, bà ta cũng không còn cách nào, đành phải gân giọng lên hô:"Bà Béo! Bà Anh Béo! Có ở nhà không? Có khách tới thuê phòng này.

"Một người phụ nữ mập mạp đi ra từ trong nhà, trên người đeo tạp đề, tay còn cầm nửa củ tỏi đang bóc dở.

""Thím Kiều, nhà thím đừng vứt rác lung tung, khiến khách nhà tôi bỏ chạy hết rồi.

"Thì ra bà béo có một tòa nhà cho thuê ở bên cạnh nhà nghỉ A Kiều, hai nhà vì chuyện vứt rác mà từng có mâu thuẫn với nhau.

Bà chủ nhà nghị thím Kiều cười nói: "Chuyện xa lắc xa lơ rồi còn nhắc tới làm gì? Tôi kéo khách tới xem nhà chị đây, giới thiệu mối làm ăn cho chị đây này.

""Cho thuê hết rồi, tạm thời không còn phòng trống.

"Thím Kiều chỉ bên ngoài: "Không phải vẫn treo bảng đây sao?"Bà Anh Béo hếch cằm về phía tòa nhà phía tây: "Nhà Tăng Nhị Xảo còn.

""Vậy thì thôi.

Tôi không giới thiệu cho bà ta đâu, phí sức mà còn mất lòng.

"Thím Kiều dường như có thành kiến với Tăng Nhị Xảo, bà ta nhỏ giọng thì thầm với Diệp Chiêu: "Để cô tìm nhà khác phù hợp hơn cho cháu.

"Diệp Chiêu không muốn bị bà chủ nhà nghỉ nắm mũi dẫn đi.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 30: 30: Thôn Bá


Cô đi tòa nhà phía tây, nhìn thoáng qua, mặt tiền là lớp gạch men ốp tường mang đặc màu sắc thời thập niên.

Lầu một mỗi bên trái phải đều có một hộ, nhìn vào trong qua ô cửa sổ thì thấy mỗi hộ có ít nhất ba phòng ở.

Giữa hai hộ là cầu thang đi lên tầng hai.

Nếu cô đoán không sai, hẳn là cũng có hai hộ ở tầng trên.

Cô không thuê nổi hộ ba phòng, chỉ muốn thuê một gian phòng đơn mà thôi.

"Ê thằng câm!" Giọng một người phụ nữ đột nhiên đâm thẳng vào màng tai: "Mày muốn chết à?! Dầu máy mà lại mang tới trước cửa nhà tao? Sao mày không làm ở trước cửa nhà mày đi?!"Diệp Chiêu quay đầu nhìn, thấy một người phụ nữ trung niên đi dép lê, tóc ngắn ngang vai, đuôi mắt hơi nhướng cao, vẻ mặt hung dữ đang mắng chú Câm kia một chặp.

Chú Câm vốn lạnh lùng với thím Kiều vội vàng nhặt dây xích xe máy dính đầy dầu đặt lên vỏ cứng, vẻ mặt như nói: Không thể dây vào.

Người phụ nữ khiến chú Câm không dám dây vào này hẳn là chủ nhân Tăng Nhị Xảo của tòa lầu phía tây.

Tăng Nhị Xảo liếc nhìn Diệp Chiêu rồi hỏi thím Kiều: "Làm gì thế?""Ấy chị Xảo về rồi à? Tôi dẫn khách muốn thuê phòng cho chị đây.

" Thím Kiều vừa mới nói không quan tâm Tăng Nhị Xảo đã lập tức đổi sắc mặt, bà ta nở nụ cười toe toét nịnh nọt:"Cô bé này đi xem phòng cả buổi sáng, thế là chọn trúng sân này của chị.

Tôi biết, không có phí môi giới đúng không, tôi không cần phí môi giới đâu.

"Tăng Nhị Xảo tay xách một túi rau củ tươi, bà ta quan sát Diệp Chiêu từ trên xuống dưới.

Cô gái này trông trắng trẻo ngoan ngoãn, chỉ là trông không giống người có thể thuê được phòng của bà ta.

Diệp Chiêu thấy vị chủ trọ này trông có vẻ không dễ nói chuyện, nên tính rút lui: "Hình như không phù hợp lắm, cháu định thuê phòng đơn! ""Lên trước đã.

" Dứt lời, Tăng Nhị Xảo không chờ bọn họ đáp lời mà đã giẫm bịch bịch lên tầng trước.

Diệp Chiêu ngẩn ra, chẳng lẽ trên tầng hai có phòng đơn cho thuê?Cô nhìn thím Kiều.

Bà ta đẩy cô: "Vậy lên xem trước đã.

"Cầu thang có tay vịn bằng gỗ, lớp sơn màu đỏ đã tróc đi quá nửa.

Diệp Chiêu khẽ dò hỏi thím Kiều: "Sao thím sợ bà ấy vậy?"Thím Kiều xấu hổ lau mồ hôi trên trán, nhỏ giọng giải thích: "Không phải thím sợ bà ta, mà là không muốn so đo thôi.

Trước kia ba của bà ta là thôn bá, bà ta chính là thôn bá của Tăng Ốc Vi chúng ta, con của bà ta là tiểu thôn bá.

"Thôn bá?Diệp Chiêu hiểu, lát nữa tìm cớ nói không thuê nữa là được.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 31: 31: Tăng Nhị Xảo


Đến tầng hai, nơi đây cũng có hai hộ một trái một phải.

Hộ nằm ở phía bắc là nơi ở của Tăng Nhị Xảo, gồm ba buồng hai sảnh, trang trí đơn giản.

Trong phòng khách có đặt một chiếc ghế sô pha cũ và một chiếc TV đen trắng, nơi mà ánh mắt nhìn tới thì đều không có gia cụ nào mới cả.

Tuy cách trang trí cũ kỹ, nhưng nơi đây được dọn dẹp vệ sinh cực kỳ sạch sẽ, gần như không có hạt bụi nào.

Nhà Tăng Nhị Xảo có một phòng trống muốn cho thuê.

Phòng này coi như rộng rãi, có giường và bàn, còn có cả một tủ quần áo cũ, với ban công nhỏ trồng đủ loại hoa cỏ.

Nếu không phải chủ trọ khó tính, Diệp Chiêu rất thích nơi đây, nhưng thật đáng tiếc.

Ra khỏi phòng, khung treo trên bức tường bên nhà ăn thu hút sự chú ý của Diệp Chiêu.

Trong khung gỗ đó, ngoài bức ảnh đại gia đình to thì gần như là ảnh của một cậu trai từ nhỏ tới lớn, mà trông cậu ta khá quen mắt.

Diệp Chiêu nhớ ra, chính là thiếu niên Bking đánh nhau và lái xe máy tối qua.

Hóa ra mẹ con thôn bá chính là cậu ta và mẹ của cậu ta.

"Mấy đứa không tìm được nhà nào tốt như nhà dì ở chỗ nào khác đâu.

" Tăng Nhị Xảo cực kỳ tự tin với nhà mình.

Diệp Chiêu không dám tỏ ra chê bai: "Dì ơi, bao tiền một tháng ạ?""30.

"Diệp Chiêu vờ giật mình, mím môi: "Cháu! Cháu không trả được.

"Tăng Nhị Xảo lập tức thu nụ cười trên mặt: "A Kiều, cô dẫn loại khách gì tới thế? Cô không nói cho con bé biết trước giá sao?"Thím Kiều vội vã phủi trách nhiệm: "Tốt thì nó không thuê được, mà rẻ thì nó chê đấy bà.

"Quả nhiên Tăng Nhị Xảo quyết đoán xua tay đuổi khách: "Ôi, mấy đứa con nít tới từ nông thôn này đúng kiểu yêu cầu cao mà năng lực thấp.

Đi đi, đi đi.

"Diệp Chiêu đang định rời đi, quay đầu lại không thấy Tiểu Cầm đâu.

Cô tìm trong phòng một lượt, cuối cùng phát hiện Tiểu Cầm đang ở chỗ ban công nhỏ kia.

Trong góc của ban công có đặt một bể nhỏ, bên trong có nuôi ít thủy tiên và mấy con cá vàng.

Tiểu Cầm ngồi bên cạnh bể nhìn đàn cá bơi qua lại trong nước.

Cô bé ngẩng đầu cười nhìn Diệp Chiêu.

Em gái thích chỗ này, Diệp Chiêu đã nhìn ra.

Tăng Nhị Xảo đứng trước ban công nhìn hai chị em, tò mò hỏi: "Ba mẹ của hai đứa bây đâu?"Diệp Chiêu đáp một câu cho có: "Bọn cháu không có mẹ, bên chỗ ba cháu không có chỗ ở.

"Tăng Nhị Xảo nghe xong, lập tức đoán được đây có lẽ là con cái của nhà nào ly dị, ánh mắt sắc bén lập tức trở nên buồn bã, không nói gì thêm.

Diệp Chiêu dỗ Tiểu Cầm: "Chúng ta đi thôi.

"Tiểu Cầm vốn là đứa bé ngoan, nên dù có thích nơi này đến mấy thì con bé cũng không muốn làm chị khó xử.

Con bé lưu luyến đứng dậy, theo chị ra ngoài.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 32: 32: Chuyển Vào Ở 1


"Mấy đứa muốn trả bao nhiêu?"Tăng Nhị Xảo vừa mới sốt ruột muốn đuổi hai chị em lại đột nhiên gọi cô trả giá?Diệp Chiêu và thím Kiều liếc nhìn nhau, nhất thời không rõ ý đồ của bác gái thôn bá này.Nhưng người ta đã hỏi, Diệp Chiêu ắt phải đưa ra một cái giá, nể mặt thôn bá.Mấy nhà cô xem lúc trước vốn có hoàn toàn cảnh không tốt đều có giá chừng 25 tệ, thím Kiều đưa mắt ra hiệu, dường như muốn nói hay là cháu trả 25 đi.Vì muốn chặn hẳn đường này, Diệp Chiêu cắn răng: "Cô...""Gọi dì là dì Xảo!""Dì Xảo ạ," Diệp Chiêu tỏ ra đáng thương nói một cái giá mà Tăng Nhị Xảo chắc chắn không đời nào đồng ý: "Cháu chỉ thuê được 15 mà thôi..."Giỏi thật, trực tiếp trả nửa giá, nhóc nghĩ đây là mua quần áo à?Thím Kiều sợ đắc tội Tăng Nhị Xảo, bèn vội vã cắt ngang: "Ối giời ôi, cháu không biết trả giá thì đừng có nói.""Ba cháu chỉ đưa hai đứa 15 đồng đi ra thuê trọ?" Bà chủ nhà Tăng Nhị Xảo có mạch suy nghĩ dường như không giống người khác cho lắm.Diệp Chiêu nói vòng vo: "Ba cháu...!Ba cháu không quan tâm chuyện của cháu.""Có phải ba cháu tìm mẹ kế cho cháu không?"Mẹ ơi! Liệu sự như thần luôn!Tăng Nhị Xảo dường như nhận được đáp án từ vẻ mặt của Diệp Chiêu, bà ta lại hỏi: "Ba cháu làm ở xưởng nào?"Diệp Chiêu không dám nói thật: "Cháu không biết xưởng nào đâu ạ.""Thế này đi, dì để cháu rẻ nhất 20 đồng cho phòng này.

Nếu cháu không đủ tiền thì có thể nợ, có cơ hội dì sẽ đi tìm ba cháu đòi."Đây là sự tự tin của thôn bá, trùm sò của thôn, mà đây còn là sự tự tin không thể khước từ.Nếu Diệp Chiêu từ chối, cô sợ sau này mình không cách nào sống ở Tăng Ốc Vi nữa.Chẳng qua, nếu có thể ôm đùi được bác gái thôn bá này, vậy thì không phải là không thể ôm...Diệp Chiêu dẫn em gái "dọn đồ vào ở", trực tiếp chuyển vào ở luôn.Chuyển tới ở cùng hai người là nửa hộp bìa các tông và mấy lon nước giải khát.

Đây đều là bảo bối của Tiểu Cầm.Diệp Chiêu không thích nhặt ve chai mang về nhà, nhưng cô có thể hiểu được hành vi của Tiểu Cầm.Vì để cho em gái liều thuốc an thần, trước khi ra ngoài ăn trưa, cô lấy mười tệ tiền lẻ đưa cho em."Cho em tiêu vặt này."Tiểu Cầm vội xua tay không nhận: "Chị, có phải chị sắp không có tiền không?"Diệp Chiêu nhét tiền vào trong túi của chiếc váy Tiểu Cầm:"Chị có tiền, đủ cho chúng ta dùng một năm.

Sau này em đừng nhặt ve chai nữa.

Chị sẽ mua cho em mấy cuốn truyện cổ tích, lúc nào rảnh thì em ở nhà đọc sách đi.

Không đầy một tháng nữa là đi học rồi, em học ở đây hay về nhà học đều được...".
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 33: 33: Chuyển Vào Ở 2


Nghe nói có lẽ sẽ để mình về nhà học, Tiểu Cầm gấp đến độ cắt ngang lời chị: "Em không muốn về.

Em có thể không đi học cũng được.

"Diệp Chiêu vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cô bé:"Em mới bao tuổi? Không đi học thì em sẽ hối hận cả đời đấy.

Chuyện học hành thì tính sau vậy, tóm lại, chúng ta không thiếu tiền, em cứ yên tâm ăn chơi, được không? Bé đáng yêu.

"Bé đáng yêu nở nụ cười ngọt ngào, chẳng qua trong lòng cô bé không hề tin là chị không thiếu tiền.

Buổi trưa hai người ra ngoài ăn đồ ăn nhanh, sau đó đi mua đồ trải giường với vật dụng hàng ngày.

Diệp Chiêu vốn định mua nồi cơm điện, lúc còn ở trường thì cô thường sử dụng nồi cơm điện nấu cơm xào rau, đơn giản, vạn năng, ăn cũng được.

Nhưng sau khi đi dạo một vòng xung quanh, cô không thấy có nơi nào bán nồi cơm điện, vẫn phải chờ lúc khác rảnh rỗi tới bách hóa lớn mua.

Hai người dọn dẹp ổ nhỏ của mình một lượt.

Sau khi dọn xong, Tiểu Cầm mệt mỏi nên ở nhà ngủ trưa, còn Diệp Chiêu thì ra ngoài tìm sạp báo có điện thoại.

Cô gọi điện thoại cho nhà ba cô, chính như cô nghĩ, hết tiếng chuông nhưng không có người nghe máy.

Hẳn là hôm nay ba cô và Bạch Vận Liên đi xe lửa, đoán chừng nhanh nhất cũng phải ngày mai mới về tới Thâm Quyến.

Bên sạp báo có mấy tiệm quần áo và tiệm giày dép đồng giá.

Diệp Chiêu chọn hai chiếc váy đơn giản nhưng hợp mốt, lại mua cho mình và em gái mỗi người một đôi giày thể thao.

Cô không đi dạo nhiều, bởi trời âm u như sẽ trút mưa xuống bất cứ lúc nào.

Cô chạy bộ về nhà, về tới tòa lầu phía tây thì bên ngoài bắt đầu mưa to.

Diệp Chiêu lên tầng hai, lấy chìa khóa phòng thuê ra.

Không biết bà chủ nhà đang ngủ trưa hay ra ngoài.

Cô về phòng mình, gọi một tiếng, thấy em gái không ở nhà.

Cô đặt đồ trong tay xuống, lại gọi tiếp, nhưng không ai đáp.

Lúc Diệp Chiêu đi ra ngoài thì có viết tờ giấy nhắn cho em để ở trên bàn, nói con bé lúc nào tỉnh dậy thì ngoan ngoãn ở trong phòng không đi đâu hết.

Kết quả là không thấy cả người cả giấy đâu.

Ngày mưa rào, lại không quen cuộc sống ở đây, nên Diệp Chiêu sợ xảy ra bất trắc.

Cô đang định ra ngoài tìm thì nghe thấy tiếng bước chân vang lên bên ngoài.

Cô quay đầu nhìn, thấy Tiểu Cầm đứng ở trước cửa phòng, toàn thân ướt sũng, tay ôm một cái túi bạt nhỏ, đang nhỏ giọt tích tóc.

"Chị, em nhặt được nhiều sắt lắm.

" Tiểu Cầm nói với ngữ khí hưng phấn.

Con bé đặt túi bạt cái bịch xuống cạnh cửa.

Diệp Chiêu lập tức cạn lời.

Những gì cô nói với em buổi trưa coi như vào tai này ra tai khác.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 34: 34: Nhặt Ve Chai


Cô còn chưa kịp nói gì thì thấy một bóng người hiện lên sau lưng Tiểu Cầm, cạnh cửa lại có thêm một nửa túi bạt khác! Tiểu Cầm quay đầu kéo người kia: "Có người định cướp sắt của em, là anh trai nhỏ này đánh đuổi bọn họ.

"Anh trai nhỏ? Diệp Chiêu khẽ ló đầu nhìn, quả nhiên là cậu thiếu niên xe máy kia.

Thiếu niên có chút mất tự nhiên rút bàn tay bị em gái nắm chặt! "Em ngồi xe máy của anh về, anh cũng sống ở đây.

" Hôm nay bé chim cút nhỏ khá là nhanh mồm nhanh miệng.

Vừa mới chuyển vào ở mà đã nợ ơn tình của người ta, Diệp Chiêu thực sự nghẹn lời không biết nói gì.

Diệp Chiêu nhìn thiếu niên kia rút bàn tay bị Tiểu Cầm kéo lấy với vẻ mặt ghét bỏ, làm cô không dám tỏ ra nhiệt tình thái quá.

Cô chỉ có thể lịch sự cong cong lông mày: "Cảm ơn! "Cô thực sự không gọi được kiểu "anh trai nhỏ".

Thiếu niên một tay đút túi, đầu cúi xuống, khẽ nhíu mày, ho khan một tiếng.

Cậu đứng đó với vẻ mặt Bking, đang định nói gì đó thì ai ngờ dì Xảo lại đi ra từ chỗ nào đó, đứng trên hành lang.

"c* Tường! Con của mẹ, con lại trốn học à? Trời mưa mà con không biết tìm chỗ trú? Ôi, ướt sũng cả người rồi, mau đi thay quần áo đi.

" Bà chủ với khuôn mặt toát lên thánh quang từ mẫu.

c* Tường! c* Tường của mẹ! Bầu không khí lúng túng ngưng đọng trên đầu Bking.

Diệp Chiêu mím môi nín cười.

c* Tường mở cửa phòng đối diện rồi đóng sầm lại.

Diệp Chiêu xách hai túi bạt một lớn một nhỏ ở cửa lên, cũng nhanh chóng chạy về đóng cửa phòng lại, bởi cô sợ bà chủ trọ thấy em gái nhặt sắt vụn mang về.

Ai ngờ chưa khóa được cửa thì đã bị một cái chân thò vào chặn lại.

Tăng Nhị Xảo đẩy cửa ra chất vấn: "Mấy đứa bây làm gì mà trên nền toàn nước vậy?"Tiểu Cầm sợ tới mức núp sau lưng Diệp Chiêu.

Diệp Chiêu vội đáp:"Dạ dì Xảo, cháu đi lau sạch đây ạ.

""Túi bạt kia đựng gì đấy? Bẩn thế!"Diệp Chiêu không dám nói là em gái mình nhặt phế liệu, bèn cười hì hì đứng tới trước túi bạt: "Là khoai lang cháu mua.

"Không ăn nổi cơm, phải ăn khoai lang?Tăng Nhị Xảo lắc đầu tỏ ra bất đắc dĩ, dường như có chút hối hận khi rước hai con quỷ nghèo này về ở.

"Lau sàn cho sạch vào!"Chờ bà chủ trọ đi rồi, Diệp Chiêu mới khẽ chất vấn: "Nhặt ở công trường?"Tiểu Cầm đáp "vâng", rồi đứng im cúi đầu không dám nói lời nào.

"Em biết sai chưa?"Tiểu Cầm tủi thân gật đầu.

"Công trường rất nguy hiểm, nhỡ như có viên gạch rơi xuống đập trúng đầu em thì em nghĩ sao? Trong công trường nhiều công nhân như vậy, lỡ đâu em gặp phải người xấu thì sao?".
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 35: 35: Nhà Máy Đồ Chơi


Trong lòng Diệp Chiêu bực bội như muốn trút ra, nhưng nhìn dáng vẻ đáng thương của bé chim cút mà cô không nỡ lòng mắng mỏ.

Cô đành kìm nén xuống, mắng Tiểu Cầm vài câu.

Tiểu Cầm đảm bảo sau này không đi nhặt ve chai nữa thì cô mới thôi.

Nghĩ lại thì vẫn nợ Bking một ơn huệ, Diệp Chiêu bèn khó hiểu: "Em nhặt những mẩu sắt này còn chưa đủ trả ơn huệ ấy!"Tiểu Cầm lập tức nói với vẻ mặt sùng bái: "Anh trai là người tốt, anh ấy giỏi lắm, có một tên xấu xa muốn tới cướp sắt của em, mà anh trai chỉ hai ba cái đã đuổi người ta đi rồi.

"Thôn bá mà không lợi hại ư?Diệp Chiêu trừng em gái một cái, luôn mồm gọi anh trai, nghe thân thiết quá đấy.

***Sáng sớm hôm sau, Diệp Chiêu dậy định đi đồn công an làm chứng minh thư.

Nào ngờ người chuyện làm hộ tịch không ở, bảo cô chiều hãy tới.

Diệp Chiêu đành phải ăn trưa xong mới đi.

Chứng minh thư thì làm nhanh thôi, nhưng phải chờ mười ngày mới lấy được.

Diệp Chiêu làm giấy chứng minh thư tạm thời trước.

Ra khỏi đồn công an, cô mở sổ ghi điện thoại gọi cho chú Tô Ứng Dân, bạn thân của ba cô.

Tô Ứng Dân và Diệp Định Quốc là thanh niên trí thức từ Uyển thành xuống vùng quê.

Năm đó bọn họ không nhận được suất về thành phố, ở lại làng chài nhỏ này đâm ra trong cái rủi có cái may, gặp được cơ hội cải cách mở cửa.

Làng chài nhỏ biến thành đặc khu kinh tế, bọn họ nằm trong nhóm những người tham gia kinh doanh làm giàu sớm nhất.

Diệp Định Quốc dựa vào buôn vỏ hàu lời được một khoản tiền, sau đó mở xưởng gia công.

Xưởng này có quy mô càng lúc càng lớn, cuối cùng biến thành nhà máy đồ chơi Eileen bây giờ.

Vì chuyển nhà nên ban đầu Tô Ứng Dân khá bảo thủ.

Sau này ông ta mới nhập cổ phần vào nhà máy đồ chơi, trở thành cổ đông thứ hai.

Nhưng ông ta có chút tài giỏi, chính là năng lực quản lý cực tốt, bởi vậy Diệp Định Quốc rất ỷ lại vào ông ta.

Mỗi lần Tô Ứng Dân về Uyển thành thì đều tới thăm Diệp Chiêu.

Bởi vì hai vợ chồng ông ta làm thanh niên trí thức, đều là bạn tốt của mẹ Diệp Chiêu.

Trong sách, sau này khi nguyên thân đấu với Bạch Lộ thì Tô Ứng Dân nghiêng về Diệp Chiêu.

Chỉ là nguyên thân quá ăn hại, có chú Tô hỗ trợ mà còn không đấu thắng được Bạch Lộ.

Tô Ứng Dân nhận được điện thoại của Diệp Chiêu, dường như ông cũng không hề tỏ ra bất ngờ.

Hẳn là Diệp Định Quốc biết Diệp Chiêu tới Thâm Quyến nên đã báo qua với ông ta trước.

Tô Ứng Dân bảo Diệp Chiêu tới xưởng tìm ông ta.

Nhà máy đồ chơi Eileen, gần như không ai ở Tăng Ốc Vi này mà không biết.

Diệp Chiêu từ buồng điện thoại đi bộ qua đó cũng chỉ mất vài phút.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 36: 36: Bị Chặn 1


Bảo vệ ở cổng nghe nói cô tìm Tô Ứng Dân thì sững sờ một lúc, mới phản ứng là tìm Tô tổng, bèn chỉ vào trong: "Tòa nhà màu xanh lục ở bên phải, tầng hai.

"Diện tích nhà máy đồ chơi Eileen rất lớn, có ba nhà xưởng cao bốn tầng, mà đây còn là nhà máy lớn nhất khu Tăng Ốc Vi này.

Diệp Chiêu đi tới tòa nhà làm việc, không lâu sau đã có người hưng phấn kêu to: "Tiểu Chiêu! Diệp Tiểu Chiêu!"Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Diệp Chiêu quay đầu nhìn, là Lý Thụy Hương và Cao Nguyệt Nguyệt.

Lý Thụy Hương chạy tới nắm lấy tay Diệp Chiêu: "Cậu tới tìm tôi à? Ký túc xá của bọn tôi không ở trong xưởng, mà ở phía trước.

"Dứt lời, Lý Thụy Hương nhỏ giọng cười nói nhỏ với Diệp Chiêu: "Đúng là trùng hợp ghê.

Đường điện ở tầng bọn tôi ở bị hỏng, đang sửa, nên tôi và Nguyệt Nguyệt đang định ra ngoài mua kem, không thì không gặp được cậu rồi.

"Đúng là trùng hợp thật, Tăng Ốc Vi cũng phải có tới năm sáu xưởng đồ chơi, Diệp Chiêu không ngờ hai bạn học cũ lại làm thuê trong xưởng của ba cô.

Cao Nguyệt Nguyệt vẫn tỏ ra lạnh lùng cao xa: "Cậu tới muộn rồi, xưởng không nhận người nữa, phải chờ tới hè mới tuyển công nhân.

"Lý Thụy Hương cũng nói: "Đúng vậy, mấy hôm trước cậu qua đây luôn thì tốt rồi.

"Diệp Chiêu cười ngại ngùng: "Tôi tới tìm chú.

""Chú nào vậy?" Lý Thụy Hương thấy có người vội vã đi ra từ văn phòng, bèn lập tức nghênh đón: "Anh Phùng, anh Phùng, còn nhận người nữa không? Em có một bạn học! ""Không nhận không nhận, hết chỗ rồi.

"Anh Phùng từ chối xong, liếc Diệp Chiêu một cái, không khỏi dừng chân.

Diệp Chiêu trông trắng trẻo nõn nà, khuôn mặt xinh xắn, đôi mắt hạnh nhân chớp chớp, dường như biết nói.

Dưới sự phụ trợ của đám công nhân bụi bẩn thì cô như tỏa sáng.

Lý Thụy Hương thấy anh Phùng nhìn chằm chằm Diệp Chiêu, bèn nhân cơ hội nói: "Anh Phùng, anh nghĩ cách giúp bạn học của em đi.

"Anh Phùng hỏi Diệp Chiêu: "Biết hát hò không? Loại có thể tham gia các cuộc thi ấy.

"Trông anh Phùng này giống người thành thật, mà lại đi hỏi mấy câu kỳ quặc, Diệp Chiêu hỏi vặn lại: "Làm gì?"Ngữ khí của cô bé này cũng chảnh đấy.

Anh Phùng đang định nói thì bên phía văn phòng vang lên tiếng quát của phụ nữ: "Phùng Chí Viễn, sao anh vẫn đứng ở đó làm gì? Còn không nhanh chóng đi mượn thêm hai thợ điện nữa đi.

"Phùng Chí Viễn nghe vậy, vội vã chạy đi, trước đó còn không quên dặn Lý Thụy Hương: "Tối nay cô dẫn bạn tới tìm anh.

""Vâng!" Lý Thụy Hương mừng rỡ gật đầu trả lời.

Người phụ nữ vừa quát to kia đi tới.

Bà ta có mái tóc dài hơi quăn, trông có chút quyền lực.

Bà ta quan sát Diệp Chiêu, rồi nói thẳng: "Không nhận người nữa rồi, mau ra ngoài đi.

".
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 37: 37: Bị Chặn 2


Công nhân nào dám chọc vào người của bên văn phòng.Lý Thụy Hương định kéo Diệp Chiêu đi, Cao Nguyệt Nguyệt thờ ơ thì đã quay người đi trước vài bước rồi.Diệp Chiêu nhìn người phụ nữ kia: "Tôi tới tìm chú Tô Ứng Dân."Người phụ nữ kia lại quan sát Diệp Chiêu, thấy cô khá quen mắt.Bà ta đột nhiên nhớ ra điều gì, khẽ nhíu mày, vờ như không nghe thấy lời Diệp Chiêu nói, chỉ muốn nhanh chóng đuổi cô đi: "Lão Lý! Lão Lý! Đuổi hết đi, đừng cho người vớ vẩn vào đây."Chú bảo vệ hớt ha hớt hải chạy tới.Diệp Chiêu quan sát người phụ nữ này, khuôn mặt trông giống Bạch Vận Liên vài phần, chẳng lẽ là em gái Bạch Vận Bình của Bạch Vận Liên?Bạch Vận Liên quản lý tài vụ của nhà máy, còn Bạch Vận Bình quản lý nhân sự, xem ra khả năng rất cao là người này.Có lẽ lúc trước Bạch Vận Bình được xem ảnh chụp của Diệp Chiêu, nên bà ta mới nhận ra cô, nên mới vội vã đuổi cô đi như vậy.Diệp Chiêu cũng không còn thời gian nghĩ gì nhiều, cô trực tiếp hô lên với tòa văn phòng: "Tô Ứng Dân! Tô Ứng Dân! Chú Tô!""Gọi cái gì!" Người phụ nữ kia cuống lên: "Đừng có gọi, trên đó đang có khách quý đấy.

Mau cút ra ngoài! Cút ngay!"Dứt lời, bà ta đẩy Diệp Chiêu một cái.Lúc này Lý Thụy Hương đã hiểu Diệp Chiêu tới đây không tìm cô ta, nhưng cô ta lại không biết Tô Ứng Dân là ai.Cô ta khẽ khuyên: "Tiểu Chiêu, lát nữa tôi sẽ tìm chú giúp cậu, giờ chúng ta ra ngoài trước."Mấy người phụ nữ ra ngoài văn phòng, đều xì xào hỏi nhau xem đang xảy ra chuyện gì.Lão Lý bảo vệ đã chạy tới.

Ông ta không kiên nhẫn vẫy tay: "Đi đi.

Cô bé ra ngoài trước đã, đừng làm bác khó xử."Cao Nguyệt Nguyệt giơ tay che mặt, bạn cũ làm cô ta quá mất mặt.

Cô ta gọi Lý Thụy Hương: "Đi thôi.

Phiền chết."Diệp Chiêu vừa vô duyên vô cớ bị đẩy một cái, đang cực kỳ khó chịu.Cô nhìn chằm chằm ả đàn bà đang vênh mặt hất hàm:"Tôi đã gọi cho chú Tô, chú ấy bảo tôi tới đây.

Tôi ra ngoài rồi thì vẫn sẽ gọi cho chú ấy, tôi sẽ nói với chú ấy là một bà cô già không cho tôi vào, cứ phải đuổi tôi đi, bảo tôi cút...!Bà họ Bạch đúng không?"Nghe được ba từ "bà cô già" vô cùng chói tai, bà ta đang định nổi quạu thì lại nghe Diệp Chiêu hỏi có phải họ Bạch không, sắc mặt bà ta lập tức khó coi như phủ thêm một lớp bụi.Lúc trước bà ta nghe chị gái nói, con gái của ông chủ có chút ngu ngơ, ủa, ngu ngơ chỗ nào?Lão Lý bảo vệ là người thông minh, ông ta lập tức nhận ra điều gì, bèn hỏi: "Quản lý Bạch, hay là tôi đi hỏi Tô tổng nhé?"Quản lý Bạch?.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 38: 38: Đe Dọa 1


Diệp Chiêu nghe xong thì không nhịn cười được, quả nhiên là sợ cô tới cướp địa bàn ư?Nên mới vội vã đuổi cô ra ngoài như vậy?Bạch Vận Bình không ngờ Diệp Chiêu lại đoán được bà ta là ai, tức thì ngẩy ngẩn toàn thân.

Cuối cùng bà ta chỉ có thể tiếp tục giả ngốc: "Ai biết con bé này là ai.

"Đúng lúc này, một cô gái vội vã chạy xuống, đoán chừng là bị Diệp Chiêu gân giọng gọi "Tô Ứng Dân" đưa tới.

"Phải Diệp Chiêu không?"Đây là thư ký của Tô Ứng Dân.

Diệp Chiêu vung ba lô ra sau xem như đáp lại.

"Xin lỗi, chị định tới cổng đón em, mà vừa nãy nhận một cuộc điện thoại nên xuống muộn.

"Tất cả mọi người đều sửng sốt.

Lão Lý đã né sang một bên, Lý Thụy Hương và Cao Nguyệt Nguyệt liếc nhìn nhau, hoàn toàn không đoán được Diệp Chiêu bám được ai.

Bạch Vận Bình cười xấu hổ: "Thư ký Lưu, đây là khách của Tô tổng à? Tôi nghe mấy đứa này nói cô bé tới tìm việc, tôi còn tưởng! "Thư ký Lưu chớp mắt với Bạch Vận Bình, tỏ vẻ chị ta cũng không biết Diệp Chiêu là ai: "Không sao không sao, Diệp Chiêu, chúng ta lên tầng thôi.

"Diệp Chiêu đứng im nhìn chằm chằm Bạch Vận Bình: "Vừa rồi bảo tôi cút, còn đẩy tôi một cái, bà không định xin lỗi sao?"Trên mặt Bạch Vận Bình lúc đỏ lúc tái.

Bà ta biết chuyện kết hôn của chị gái bị cô bé Diệp Chiêu này phá, ai biết sau này còn có thể gây ra chuyện gì nữa.

Bà ta sợ mối quan hệ của chị gái với con kế không cách nào phục hồi được, chị sẽ trách mình.

Bạch Vận Bình khó chịu muốn hộc máu, bao nhiêu người nhìn, nhưng không thể không hạ mình tươi cười nói lời xin lỗi:"Cô xin lỗi cô xin lỗi, xin lỗi nha, cô không biết, cứ tưởng là cháu tới xin việc.

"Nghe lời xin lỗi không chút thành ý này, Diệp Chiêu thật sự muốn trợn mắt trừng bà ta.

"Tôi không chấp nhận lời xin lỗi không có thành ý như vậy.

"Nụ cười tươi trên mặt Bạch Vận Bình lập tức cứng ngắc.

"Ba tôi thì thích gom lại rồi tính sổ sau, nhưng tôi thì không giống ông ấy, tôi có thù là sẽ báo ngay.

Muốn tôi nhận lời xin lỗi, rất đơn giản, bà đứng im ở đây không được động đậy, chờ tôi xuống thì bà mới được vào nhà.

"Đây là điều kiện gì vậy? Cô nhóc này bắt nạt người quá.

Trong xưởng này, Bạch Vận Bình vốn kiểu nói một là không hai với đám công nhân và đồng nghiệp bình thường, bà ta làm sao có thể nghe theo sự chỉ huy của một đứa nhóc chứ.

Mọi người xì xào bàn tán.

Lý Thụy Hương siết chặt hai tay, lo lắng hơn bất cứ ai, sợ Diệp Chiêu bị đánh, cô ta phải xông lên bảo vệ Diệp Chiêu.

.
 
Thập Niên 90 Cô Chủ Nhà Chục Tỷ
Chương 39: 39: Đe Dọa 2


Bạch Vận Bình tức giận tới giơ hai tay chống nạnh, đang nghĩ xem nên mắng lại như thế nào để duy trì thể diện, thì thấy Diệp Chiêu tiến tới, nói nhỏ:"Chị gái bà còn muốn kết hôn với ba tôi không? Hộ khẩu ở chỗ tôi này.

"Một câu hoàn toàn nắm được bảy tấc của Bạch Vận Bình.

Mẹ kiếp, ngộ nhỡ chị gái bà ta không gả được cho ông chủ, bà ta sẽ thành tội nhân thiên cổ mất.

Bạch Vận Bình tức giận váng đầu, nhưng lại không cách nào trút ra.

Diệp Chiêu cực kỳ bình tĩnh chỉ viên gạch dưới chân Bạch Vận Bình: "Đứng ở đây không được động.

"Bạch Vận Bình giận tới sôi máu, muốn bùng nổ lắm rồi, nhưng lại không dám động đậy chút nào.

Diệp Chiêu đi quanh bà ta một vòng, cười khẩy: "Chờ tôi xuống.

"Dứt lời, cô không để ý tới ánh mắt của người khác, tự mình lên tầng.

Làm cho thư ký Lưu với vẻ mặt mờ mịt hấp tấp đuổi theo.

Đám quần chúng hóng chuyện nhìn theo bóng hai người lên tầng, ai nấy đều xì xào: "Ai nhỉ? Chảnh ghê.

"Dứt lời, bọn họ lại nhìn hai nữ công nhân Lý Thụy Hương và Cao Nguyệt Nguyệt.

Cao Nguyệt Nguyệt cũng mờ mịt ra mặt, chỉ có Lý Thụy Hương kích động, mắt rưng rưng, Tiểu Chiêu khiến cô ta nở mày nở mặt quá.

Thư ký Lưu vội vàng chạy tới trước dẫn đường cho Diệp Chiêu.

Ra khỏi cầu thang tầng hai là phòng họp.

Cửa phòng họp mở toang, lúc này Tô Ứng Dân đang họp với một đám người, không biết đang tranh cãi sắp xếp chuyện gì đó.

Thư ký Diệp dẫn Diệp Chiêu đi tới văn phòng của Tô Ứng Dân.

Văn phòng không nhỏ, nhưng trông có vẻ đơn giản.

Trước bàn làm việc là một bàn trà nhỏ với hai chiếc ghế sô pha cũ.

Trên bàn làm việc đặt một xấp báo cũ, giá sách đằng sau bày đủ loại tác phẩm kinh điển về chính trị và kinh tế.

Thư ký Lưu bảo cô cứ ngồi thoải mái, sau đó mở quạt trần trên đỉnh.

Hôm nay Diệp Chiêu mặc váy mới, nhưng lại đeo túi xách cũ, phong thái tự nhiên hào phóng, còn kèm theo chút chảnh.

Mấu chốt là, không biết cô nói gì với quản lý Bạch mà làm cho quản lý Bạch lập tức khuất phục cô.

Điều này làm cho người ta không đoán ra lai lịch cô là gì.

Nhân viên thời đại này không hề có tố chất nghề nghiệp lắm, nên thư ký Lưu tò mò hỏi Diệp Chiêu rằng Tô tổng là gì của cô?"Ông ấy là chú tôi.

"Thư ký Lưu lại không tin.

Vài phút sau, thư ký Lưu bưng một cốc nước tới cho Diệp Chiêu.

Nửa tiếng sau, thư ký đưa tới một khay kẹo.

Lại nửa tiếng sau nữa, thư ký đưa tới một rổ long nhãn.

Thư ký Lưu đặt giỏ quả xuống rồi nhỏ giọng cười nói: "Tiểu Chiêu, quản lý Bạch kia nhờ chị nói với em là con của chị ta sắp tan học, phải về đón con! ".
 
Back
Top Bottom