Ngôn Tình Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 40: 40: Cháu Gái


Chị còn thuận tiện còn bịa ra một cái cớ, nói là trên đường đi học về, trong lúc vô tình Cát Tường đã nhìn thấy cảnh đám người này đánh thuốc mê một bé trai ngất xỉu.

Cát Tường chỉ là một cô bé nhát gan, cũng không dám làm gì, chỉ âm thầm nhớ tướng mạo của bọn họ một cách mơ hồ.

Bây giờ đã qua hơn một tháng, mẹ con hai người cũng sắp đi khỏi đây rồi, Cát Tường vẫn chưa từ bỏ ý định mà chạy đến đây thử vận may, nếu lỡ như có tin tức thì sao…=Lưu Tuệ lấy một hộp sô cô la từ trong ngăn kéo ra đưa cho Cát Tường, nhẹ nhàng nói: “Cầm lấy đi, cái này là sô cô la, là họ hàng của bác gái mang từ nước ngoài về đó, ăn rất ngon, cháu nếm thử xem.

”Nói xong còn giúp Cát Tường bóc lớp giấy gói bên ngoài ra rồi đẩy vào trong tay Cát Tường, thấy cô ngoan ngoãn nhẹ nhàng cắn một miếng, nụ cười trên mặt bà ấy càng tươi hơn.

Lưu Tuệ và chồng kết hôn cũng không được coi là sớm, còn chưa kịp sinh con thì đã đi học đại học.

Chờ đến khi hai vợ chồng tốt nghiệp đại học thì Cát Binh đã ba mươi sáu, Lưu Tuệ cũng ba mươi lăm tuổi rồi.

Sau khi có một công việc nhà nước ổn định, hai vợ chồng bà một lòng muốn có một đứa con, thậm chí vì để chăm sóc gia đình được tốt hơn mà người tốt nghiệp trường đại học danh tiếng như Lưu Tuệ chỉ làm một cảnh sát đăng ký hộ khẩu.

Trái ngược với chồng bà bôn ba khắp nơi thì bà ấy càng muốn một cuộc sống ổn định.

Bây giờ đã sáu năm trôi qua, hai vợ chồng khó khăn lắm mới sinh được một đứa bé trai, năm nay mới bốn tuổi.

Dựa theo dự định của hai vợ chồng là muốn một trai một gái, lúc này mọi người cũng không có khái niệm gì là sản phụ lớn tuổi cả, dù sao thì rất nhiều người phụ nữ hơn năm mươi tuổi mà vẫn sinh con.

Nhưng mà chờ đến khi bọn họ mang thai đứa bé thứ nhất thì kế hoạch hóa gia đình bắt đầu được phổ cập rộng rãi trên cả nước.

Cả hai vợ chồng đều là công viên chức nhà nước, sinh hai đứa là chuyện không cần phải suy nghĩ nữa, chuyện này đối với hai vợ chồng Cát Binh vẫn còn muốn có một cô con gái mà nói thì không phải không có tiếc nuối.

Cũng may mà cô cháu gái ngoan ngoãn xinh đẹp cũng có thể coi như nửa đứa con gái rồi.

Nhiều năm như vậy, có món gì ngon, có cái gì mặc đẹp thì hai vợ chồng đã có thói quen là chuẩn bị cho Cát Tường một phần.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 41: 41: Có Chỗ Báo Đáp


Thấy Cát Tường ăn từng miếng từng miếng sô cô la, trên mặt còn có biểu cảm mới lạ, Lưu Tuệ còn thấy vui vẻ hơn cả khi mình ăn nữa, nghĩ thầm tối nay đi đến nhà họ hàng đó xem còn có nữa không, có thì lấy thêm một ít.

“Chuyện mà cháu nói đó bác gái vẫn chưa hỏi, hay là cháu chờ một lúc? Bác năm của cháu cũng sắp về rồi đó, ông ấy đang giúp con trai út của nhà bà dì tư cháu tìm một công việc, lúc này đang dẫn người đi đăng ký, cũng không mất bao nhiêu thời gian đâu…”Cát Tường năm mấy miếng sô cô la vuông nhỏ, cảm thấy hơi ngán, bèn gói chỗ còn lại vào, sau đó nhận lấy cóc nước ấm mà bác gái năm đưa đến cho cô, nhấp mấy ngụm nước cho đỡ ngán rồi mới mỉm cười cong cong đôi mắt:“Bác năm tìm việc gì cho chú Hồng Kỳ vậy ạ?”“Ở ngay trên thị trấn này của chúng ta luôn, không phải là trước đó vài ngày mới mở cái nhà máy kẹo sao, xưởng trưởng và bác năm của cháu cũng coi như quen biết, vừa đúng lúc nhà máy mà Hồng Kỳ làm việc trước đó đóng cửa, nên bác năm của cháu giới thiệu một công việc mới cho chú ấy.

”Nghe bác gái năm tỉ mỉ giải thích cho mình, Cát Tường bỗng nhiên hiểu ra vì sao mà bảy bà dì của nhà họ Cát cứ ùn đồ về nhà mẹ đẻ, mà vẫn chưa làm ầm ĩ lên.

Thì ra cũng không phải cứ luôn nhận hời, như vậy cũng tốt… có chỗ để báo đáp lại cô cũng yên tâm hơn.

=Thời gian trôi qua rất nhanh.

Cát Tường lại nói chuyện về cậu em họ bốn tuổi với bác gái năm khoảng chừng nửa tiếng nữa thì cuối cùng bác năm cũng đã quay lại.

Cát Binh vừa trở lại đồn cảnh sát thì đã nghe nói cháu gái nhà mình đến tìm mình.

Ngay cả văn phòng mình mà Cát Binh cũng không về, vội vội vàng vàng đi đến bên văn phòng của vợ luôn.

Đẩy cửa ra, quả nhiên nhìn thấy vợ mình đang mỉm cười dịu dàng trò chuyện vui vẻ với cháu gái xinh đẹp nhà mình.

Nhiều năm như vậy, Cát Binh đã thành thói quen cháu gái còn dịu dàng trước mặt vợ mình hơn so với khi ở trước mặt mình nữa.

Nhưng mà ông ấy vẫn kiềm chế sự ghen tị mà đi vào xoa xoa đầu cháu gái, trầm giọng cười nói: “Hôm nay sao lại đến tìm bác năm thế này? Con nhóc này đừng nói là nhớ bác và bác gái năm của cháu đấy.

”Cát Tường không có ký ức của nguyên thân.

Nhưng mà thời gian hai tháng này đã làm cho cô hiểu đầy đủ nguyên nhân vì sao hai mẹ con nguyên thân lại được nhà họ Cát chiều chuộng đến mức độ đó.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 42: 42: Chữ Vô Dụng


Hơn hai tháng nay, không nhắc đến mấy mác trai khác, chỉ là bác năm cao to cường tráng trước mắt này về quê cũng không dưới hai mươi lần.

Nói hơi quá một chút là lúc không có vụ án thì cách một hai ngày Cát Binh sẽ xách đồ về thăm nhà, có thể thấy được bà Cát Thúy Phương đã giáo dục thành công ra sao.

Cũng chính là vì trở về quá thường xuyên nên Cát Tường đã không còn cảm giác lạnh nhạt với các bác trai nữa.

Nghĩ đến đây, Cát Tường lại liếc mắt nhìn bác gái năm đang cười tủm tỉm, trong lòng cô lại cảm khái một lần nữa, số phận của nhà họ Cát cũng đỉnh đấy, sự ‘kỳ lạ’ đều tụ vào một chỗ.

=Mấu chốt là cô cũng thích không khí gia đình như vậy, có lẽ… cô cũng là người ‘kỳ lạ’ sao?Nhưng mà những điều này cũng không quan trọng, trong đầu thì trí tưởng tượng bay cao bay xa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái nở một nụ cười rồi nói:“Hôm qua chú Phó gửi thư đến nói là mấy ngày nữa sẽ đến đón mẹ con cháu đi, mẹ bảo cháu đến nói với bác một tiếng, thuận tiện hỏi bác về chuyện trước đó cháu có nhờ bác điều tra tin tức của bọn buôn người đó, đã có tin gì chưa ạ?”Người nhà họ Cát có ngoại hình cũng không tệ, Cát Binh đương nhiên cũng không kém, lúc còn trẻ cũng được coi là một chàng trai đẹp trai.

Chỉ là sau khi làm cảnh sát, dãi nắng dầm mưa, thỉnh thoảng còn phải vật lộn với một số kẻ liều mạng, bây giờ Cát Binh hơn bốn mươi tuổi mà hai đầu lông mày trông có vẻ hung dữ.

Lúc này ông ấy nghe được tin em gái nhà mình sắp đi với người đàn ông khác, vẻ mặt vốn dĩ đã hung dữ của ông ấy còn dữ tợn hơn nữa.

Em rể hời đến đón em gái mình, ông ấy vừa vui mừng vừa tức giận.

Vui mừng đương nhiên là vì em gái có thể gặp được một người coi trọng chữ tín, không để cho em gái phải trở thành trò cười cho thiên hạ một lần nữa.

Còn tức giận thì là vì ông ấy cũng không rõ vì nguyên nhân gì mà em rể lại lấy em gái nhà mình, cũng không phải là ông ấy tự coi nhẹ nhà mình, Cát Binh đã vận dụng quan hệ để điều tra em rể mới.

Sau khi có được tin tức thì dù là dễ hiểu hơn, nhưng mà cũng đủ để ông ấy hoài nghi mục đích Phó Lập Thành cưới em gái mình làm vợ.

Đừng nói với ông ấy cái gì mà bị ép bất đắc dĩ, chữ vô dụng này cũng phải nhìn xem là ai, Cát Binh có thể chắc chắn là Phó Lập Thành tuyệt đối không có quan hệ gì với hai chữ vô dụng này.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 43: 43: Manh Mối


Nếu không phải là em gái đòi sống đòi chết muốn gả cho Phó Lập Thành thì ông ấy thật sự là sẽ không đồng ý.

Làm một người đàn ông hoặc là làm bạn bè, ông ấy rất khâm phục Phó Lập Thành, người này tuyệt đối là người đàn ông chân chính.

Nhưng mà làm em rể!Gia thế, năng lực, bất kể là điểm nào thì trong mắt anh em nhà họ Cát cũng đều không hợp tiêu chuẩn.

Em gái nhà mình từ nhỏ sống trong vòng tay bảo vệ của bọn họ, nói là bông hoa yêu kiều sinh ra và lớn lên trong tháp ngà cũng không đủ.

Em gái quá mức đơn thuần, làm sao mà có thể nắm giữ được người ưu tú và khôn khéo như Phó Lập Thành được…Muốn nói là có điều chất vấn về nhân phẩm Phó Lập Thành, cảm thấy Phó Lập Thành có ý đồ xấu thì thực ra cũng không đến mức đó, lấy địa vị cao và điều kiện bây giờ của Phó Lập Thành mà muốn ngăn cản, không để cho mình tra được tin tức cũng rất dễ dàng.

Nhưng mà Phó Lập Thành không làm như thế mà cứ bày ra rõ ràng như vậy, tùy ý đến mà điều tra, thậm chí còn chủ động đưa ra một chút tin tức nữa.

Tất cả những điều mà Phó Lập Thành làm, dường như là để nhà họ Phó yên tâm hơn một chút.

Nhưng mà cho dù là như thế thì làm một người thân, ông ấy vẫn lo lắng cho em gái của mình.

Chỉ là nghĩ đến dáng vẻ cực đoan và điên cuồng của em gái mình khi muốn gả cho Phó Lập Thành, cho dù trong lòng ông ấy có hàng ngàn hàng vạn điều lo lắng thì cũng chỉ có thể đi một bước nhìn một bước mà thôi…=Mọi sự phiền muộn trong lòng khó mà nói cho cháu gái nghe, Cát Tường vẫn là trẻ con mà.

Cát Binh kiềm chế lại ưu phiền trong lòng, sau đó lại xoa xoa đầu của cháu gái, trả lời câu hỏi của cô trước: “Có chút manh mối rồi, đi! Bác năm đạp xe đưa cháu về nhà, trời tối rồi, một cô bé như cháu đi về không tiện, chúng ta vừa đi vừa nói…”Nói xong lời này, ông ấy duỗi tay ra, cầm cặp sách màu hồng của cháu gái lên, sau đó chào hỏi với vợ mình rồi nhanh chân bước ra bên ngoài.

Cát Tường nhìn sắc trời bên ngoài một chút.

Lúc này đã hơn sáu giờ tối, ánh trời chiều đã không còn nữa, nhưng mà vào tháng năm thì ban ngày rất dài, bên ngoài vẫn còn sáng sủa.

Theo ý của cô thì không muốn làm phiền bác năm phải đi đi lại lại vất vả đưa mình về.

Chỉ là cô biết mình phản đối cũng không có tác dụng, hơn nữa trong lòng cũng nghĩ đến tin tức về bọn buôn người, chỉ có thể vội vàng tạm biệt bác gái năm rồi lập tức đi theo bác trai….
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 44: 44: Một Trăm Nghín


Ngay đúng lúc Cát Binh dắt xe đạp ra từ trong nhà để xe thì một cảnh sát hơn bốn mươi tuổi bỗng nhiên chạy từ trong tòa nhà chạy ra.

Chỉ thấy vẻ mặt ông ta có vẻ lo lắng, nói: “Cục trưởng Cát, vừa nhận được một cuộc điện thoại báo cảnh sát, một nhà ba người đại đội Thủy Tào bị người giết hại!”=Ở những nơi như thị trấn ở quê thì con người tương đối chất phác.

Mấy năm nay cũng không xảy ra vụ án lớn gì cả, nhất là loại vụ án có người chết này.

Cát Binh bỗng nhíu chặt mày, ông ấy quay người dặn dò cháu gái vài câu, dặn cô nhất định phải bảo Lưu Tuệ đưa cô về, sau đó vội vàng dẫn mấy cảnh sát cấp dưới ngồi lên chiếc xe cảnh sát cũ kỹ, đi về hướng địa điểm báo án.

Cát Tường vừa nhìn xe cảnh sát đã đi xa, nghĩ đến tin tức vừa mới nghe được, không hiểu sao mà cô lại có chút bất an.

Chỉ là bảo cô gọi bác gái năm đưa mình về thì cô cũng không làm được.

Theo thời gian thì chờ bác gái năm đưa mình về nhà rồi lại quay lại đây thì trời đã tối rồi, cho dù bác gái năm là cảnh sát thì cũng là phụ nữ, là quan văn mà thôi.

Nghĩ đến đây, Cát Tường không quay đầu vào mà dắt xe đạp vào nhà để xe, sau đó xách cặp sách lên, dự định một mình đi về nhà.

Sau khi ra khỏi đồn cảnh sát không bao lâu, Đoàn Tử cả ngày bay lượn ở bên ngoài từ xa xa bay đến.

Cát Tường cong cong đôi mắt to xinh đẹp, vừa định đưa tay ra đón nhóc con thì bỗng nhiên, cả người bị người từ phía sau dùng một lực mạnh kéo, sau đó đã cảm giác được miệng và mũi bị người ta dùng khăn bịt kín.

Trong nháy mắt cô đã kịp phản ứng ra là mình gặp phải chuyện gì, phản ứng đầu tiên của cô là nín thở, suy nghĩ chuyển nhanh thì cô hạ một quyết định, cô giả bộ giãy dụa mấy cái rồi ‘hôn mê thành công’…“Lão Tam, mày điên rồi à? Bây giờ chúng ta thoát mạng mới quan trọng, mày bắt một con nhóc con không phải là càng thêm vướng víu sao.

” Một giọng nói khàn đặc truyền vào tai Cát Tường.

Còn không đợi Cát Tường ngẫm nghĩ về hàm ý bên trong lời nói đó thì ngay sau đó lại có một giọng nói khác có vẻ cợt nhả đểu cáng truyền đến:“Lão Nhị, con mẹ mày quá nhát gan, mắt mày mù rồi à, chỉ với sắc đẹp này thì nó có thể là con nhóc con bình thường sao? Trước khi chúng ta đi thì bán nó cho anh Tài, ít ra cũng kiếm được một trăm nghìn.

Một trăm nghìn đó! Mẹ nó, vừa rồi ông mày khổ sở vất vả chém ba đứa tìm cái chết cũng chỉ mới vơ vét được ba nghìn thôi, bây giờ tin tức của Khỉ Gầy càng ngày càng không chính xác nữa rồi, phí nhiều công sức như vậy mà mới chỉ có chút tiền, lần sau chạm mặt, ông đây nhất định sẽ tẩn cho nó một trận…”.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 45: 45: Tin Tức Quan Trọng


Cát Tường lúc này đang nằm mềm oặt, giống như là túi gạo bị tên Lão Tam đang nói chuyện này vác trên vai, bên tai cô nghe tiếng bọn họ nói chuyện, suy nghĩ trong đầu xoay nhanh, lập tức tổng hợp những tin tức quan trọng trong những lời nói đơn giản này.

Thứ nhất, vụ án mà vừa nãy bác năm phải đi ra khỏi đồn cảnh sát để điều tra đó, hung thủ hẳn là mấy người này.

Thứ hai, vừa rồi cô đưa lưng về phía bọn hắn, cũng không nhìn thấy mặt mũi của bọn hắn, nhất thời vẫn chưa thể xác nhận bọn hắn có phải là bọn buôn người đã hại nguyên thân ở đời trước không.

Thứ ba, mấy kẻ này vẫn có liên hệ qua lại với một kẻ khác, gặp được mình là một điều ngoài kế hoạch.

Thứ tư, cũng là điều quan trọng nhất, anh Tài trong miệng bọn hắn liệu có phải là kẻ duy nhất mà mẹ cô nhớ được, tến là cái gì mà Tài Lão Đại của bọn buôn người.

Nếu thật sự là như thế, lúc này cô càng không thể hành động được, nhất định phải thừa cơ hội này tìm được cái kẻ tên là anh Tài đó…Hơn nữa, trên tay bọn họ vừa dính mạng người, Cát Tường rất may mắn vì lúc nãy bị bịt khăn không giãy dụa kịch liệt, nếu không thì lúc này cô còn sống hay không thì vẫn chưa chắc đâu.

Nghĩ đến đây, trong lòng Cát Tường ngầm liên lạc với Đoàn Tử vẫn đi theo cô cách đó không xa, bảo nó trước tiên không nên hành động hấp tấp, đồng thời gọi theo nhóm bạn đi theo phía sau, chờ tin tức của cô.

Không thể không nói, có thể có khế ước với Đoàn Tử, đó thật sự là vận may của cô.

Cho dù là cô tự khoác lác là có ba đầu sáu tay nhưng mà nếu không có Đoàn Tử đi theo phía sau hộ tống, để cô có đầy đủ tự tin chắc chắn rằng mình có khả năng rút lui một cách an toàn thì cô cũng không dám lỗ m ãng như vậy…=Bỗng nhiên, trên da đầu Cát Tường truyền đến cảm giác căng đau, có người đang kéo tóc cô, sau đó giơ mặt cô lên một cách thô lỗ.

Cô nhịn xuống cảm giác đau đớn truyền từ da đầu, cẩn thận điều chỉnh hô hấp, ngay cả lông mi cũng không dám động đậy, chỉ sợ bị người ta phát hiện ra mánh khóe.

Sau đó, Cát Tường cảm nhận được rất rõ ràng, mình đang bị một ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm, làm cho phía sau lưng của cô không kiềm chế được mà sởn hết gai ốc.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng người đó cũng buông tay ra, một giọng nói âm trầm lạnh lùng vang lên:“Được rồi, câm mồm hết đi, là một món hàng tốt, nhân lúc đám cớm kia đang bận không ở đây, chúng ta đi tìm anh Tài giao hàng trước, cầm được tiền thì lập tức lên thuyền đi luôn.

”.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 46: 46: Sung Sướng Trước Đã


Có vẻ như người này rất có tiếng nói trong băng nhóm, hắn ta vừa nói thì hai tên lúc nãy đang cãi nhau gay gắt đã lập tức ngậm miệng lại, đi theo sau người đàn ông đó, nhanh chóng di chuyển đi.

Cũng vào đúng lúc này, Cát Tường mới dám hơi hé mắt ra một chút để nhìn xem.

Tốc độ di chuyển của mấy tên này rất nhanh, hơn nữa, chắc là bọn hắn rất quen thuộc khu vực này, trên con đường mà bọn hắn đi thì không hề gặp được một người nào.

Bị người ta khiêng như bao tải, một lát sau, Cát Tường cảm giác rất khó chịu.

Nhất là khi bước chân của mấy tên này rất nhanh, thỉnh thoảng còn chạy mấy đoạn nữa, sự xóc nảy đó làm cho cô thấy rất buồn nôn.

Cũng không biết là qua bao lâu, lâu đến nỗi Cát Tường sắp không chịu nổi nữa thì cuối cùng mấy tên đó cũng dừng lại ở một cổng của một nhà kho cũ nát.

Một tiếng đẩy cửa kẽo kẹt chói tai vang lên, mấy giấy sau, Cát Tường bị ném lên mặt đất.

=Lúc này sắc trời đã tối đen hẳn rồi, chắc là mấy tên tội phạm này cũng không muốn bị người khác phát hiện, cũng không bật đèn lên.

Cát Tường có thể mượn bóng tối và mái tóc dài che khuất, nhe răng trợn mắt một lúc lâu mới làm dịu đi một chút cảm giác đau đớn khi bị ném xuống đất.

Tư nhủ vì tìm được mấy tên cặn bã này, vì báo thù cho Tiểu Cát Tường, cô cũng phải liều mạng.

Bây giờ chỉ chờ anh Tài xuất hiện, chỉ hy vọng là bọn hắn nhanh dẫn người đến đây.

Quả nhiên, người đàn ông có giọng nói âm trầm mở miệng:“Lão Nhị, mày đi gọi anh Tài đến đây, bảo hắn đem một trăm năm ngươi ngàn đến đây, tao chỉ cần tiền mặt thôi.

”Lão Nhị miệng hô má hóp nhìn Cát Tường bất tỉnh trên nền đất, trên mặt hắn lộ ra một nụ cười bỉ ổi, hắn xoa xoa tay, nhìn đại ca của mình với vẻ lấy lòng:“Lão Đại, bảo Lão Tam đi đi, em gái xinh đẹp như vậy mà, lần đầu tiên em nhìn thấy đó, he he he… anh để em sung sướng trước đã…”Nghe hắn ta nói thế, Cát Tường đang giả vờ hôn mê trên nền đất chợt thấy căng thẳng vô cùng, lông tơ trên người cũng bắt đầu dựng ngược lên.

Mặc dù kiếp trước cũng chỉ sống đến mười sáu tuổi, nhưng mà ở vương triều Khang Tuấn kết hôn rất sớm, rất nhiều cô gái mười sáu tuổi đã làm mẹ, cho nên Cát Tường cũng đã hiểu chuyện đó dưới sự dạy bảo của ma ma.

Cô không ngu ngốc đến mức không nghe ra ác ý trong lời nói vừa rồi.

.
 
Back
Top Bottom