Ngôn Tình Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 20: 20: Học Nấu Ăn


Bà cụ dẫn mẹ con Cát Tuyết và con trai cả Cát Nhân ở chung với nhau.

Mấy người con trai khác đã chuyển đến trong thành phố, riêng phần mình cũng phát triển không tệ lắm.

Nhà bác cả đối xử rất quan tâm đến mẹ con Cát Tuyết, theo cái nhìn của Cát Tường thì sự quan tâm đó thậm chí còn hơi khoa trương.

Không chỉ là đối với cô mới mười lăm tuổi, mà ngay cả mẹ cô đã ba mươi tư tuổi, ở vương triều Khang Tuấn đã có thể làm bà ngoại rồi, cũng đối xử như là chăm sóc trẻ con, quan tâm từng li từng tí.

Cát Tường mà mẹ cũng đã từng là đại tiểu thư nhà quan, mười ngón tay không dính nước mùa xuân, việc gì cũng có người hầu làm cho.

Sau đó đi du ngoạn bên ngoài, rất nhiều chuyện cũng học được cách tự mình làm.

Dần dần, mẹ cô thích việc nghiên cứu nấu ăn, trong vòng hai năm đã học được một tay nghề nấu ăn không tệ.

Chỉ là đến nơi này lâu như vậy nhưng mà vẫn chưa có đất dụng võ.

Bởi vì người nhà không đồng ý.

Thứ nhất là không nỡ, thứ hai chính là bảo vệ đôi tay cho dì Cát Tuyết.

Dì Cát Tuyết có tay nghề thêu thùa không tệ, mặc dù kém xa mẹ cô, nhưng mà cũng tốt hơn rất nhiều so với phần lớn người ở đây, mấy năm nay dựa vào tay nghề này kiếm được tiền còn nhiều hơn những người làm công nhân kia nữa.

Đó là tay sao? Đó là cái sinh ra tiền ra bạc, đương nhiên phải cẩn thận bảo vệ mới đúng.

Ừm… không thể lại nói là dì Cát Tuyết nữa, dù sao thì bây giờ mẹ cô chính là Cát Tuyết.

=Cát Tường uống hết ngụm canh đậu đỏ cuối cùng, cô dùng khăn lau lau khóe miệng, thu lại những suy nghĩ đang dâng lên trong đầu rồi mới cất cái bát đã được rửa sạch sẽ vào tủ bát.

Cô đi dạo quanh phòng bếp một vòng, nhiều lần bị bác gái đuổi ra, kiên quyết không cho cô giúp đỡ, sau đó cô mới đi ra sân làm bài tập.

Cát Thúy Phương thấy cháu gái đi đến, bèn đứng dậy đi vào phòng bếp giúp con dâu cả cùng nhau chuẩn bị cơm tối.

Trước khi đi còn không quên trừng mắt dọa hai đứa cháu trai: “Ngoan ngoãn một chút cho bà, trước khi ăn cơm tối bà sẽ bảo chị các cháu kiểm tra, nếu vẫn chưa viết xong, hoặc là không nghiêm túc thì hai đứa không cần phải ăn cơm đâu.

”Để lại một câu dọa dẫm, bà cụ mới hài lòng quay người đi.

Để lại hai cậu bé cuối cùng mới dám lên tiếng nói chuyện: “Chị, bà nội hung dữ quá, tại sao bà nội lại không hung dữ với chị chứ?”.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 21: 21: Thư Của Con Rể


Cát Tường lấy sách ngữ văn ra, môn học này với cô mà nói là rất đơn giản, cũng là môn học mà cô nhanh hiểu nhất.

Bài tập ngữ văn hôm nay là chép lại bài học hôm nay một lần, sau đó lại chép lại một lần nữa.

Nghe thấy em trai Cát Tuấn tra hỏi, Cát Tường cũng không giận, chỉ thản nhiên hỏi lại: “Sao nào? Em muốn để bà nội hung dữ với chị à?”=Cát Tuấn đối diện với biểu cảm cười như không cười của chị mình, nhớ đến những thiệt thòi phải ngầm chịu đừng hai tháng nay, cậu bé bĩu bĩu môi, không nói gì nữa.

Cát Tường trở lại vẫy vẫy tay với cây hoa quế, Đoàn Tử nhanh chóng sà xuống trên vai cô, Cát Tường hứa với hai đứa nhóc đang sáng mắt lên:“Nếu như hai đứa ngoan ngoãn làm bài tập cho tốt, chị sẽ để Đoàn Tử và đồng bọn nhỏ của nó chơi với bọn em, điều kiện bắt buộc là bọn em không được làm tổn thương chúng nó.

”Hay lắm, Cát Tường vừa nói ra mấy câu này, bọn nhóc lập tức hăng hái hẳn lên.

Chỉ cần vừa nghĩ đến cảnh tượng bọn nhóc đi phía trước, phía sau có một đàn chim sẻ đi theo mà bọn nhóc đã cảm thấy chắc chắn các bạn nhỏ trong thôn sẽ ghen tỵ lắm đây, lần này chắc chắn phải nhận bọn nó làm lão đại rồi.

Nghĩ đến đây, hai đứa nhóc cũng không buồn bã nữa, lập tức vùi đầu viết viết, tranh thủ hoàn thành bài tập trong thời gian nhanh nhất, sau đó dẫn theo Đoàn Tử ra ngoài khoe khoang…Đúng lúc này, ngoài cổng truyền đến tiếng động.

Cát Tường ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện ông nội đã đẩy xe đạp về rồi.

Lúc nhìn thấy cháu gái, ông cụ cười cười hiền từ với cô, sau đó ngẩng đầu gọi với lên tầng hai: “Tuyết à, nhanh xuống đây, con rể gửi thư đến rồi này!”Mặt trời chiều ngả về phía tây, ráng chiều tà dần dần nhiễm ra toàn bộ bầu trời.

Giọng nói to của ông cụ Lý Bát Trụ làm tất cả mọi người trong nhà đều bị kinh động.

Cát Tường ngẩng đầu lên, cô đối mắt với người mẹ đã đi đến bên cửa sổ, trong mắt hai người đồng thời hiện lên một sự phức tạp…Chỉ trong nháy mắt, Cát Tường đã rủ hàng mi cong vừa dài vừa dày xuống, che khuất sự biến động trong ánh mắt, cô điềm nhiên coi như không có chuyện gì, tiếp tục viết bài tập.

Mà Cát Tuyết ở trên tầng cũng đặt hà bao mùi hoa quế đang làm dở xuống, nhẹ nhàng bước nhanh, thuận theo cầu thang đi xuống nhà…“Cuối cùng con rể cũng có tin tức rồi à? Ông nó ơi, mau nhìn xem trên đó viết cái gì vậy?” Không chỉ mẹ con Cát Tường nghe thấy tiếng của Lý Bát Trụ, mà ngay cả Cát Thúy Phương đang chuẩn bị cơm tối trong nhà bếp cũng nghe thấy.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 22: 22: Kích Động


Bà đưa tay lau lau vài lần trên tạp dề, vừa kích động vừa vui sướng muốn đưa tay nhận lấy lá thư từ tay ông chồng nhà mình.

Tuy rằng Lý Bát Trụ là con rể đến ở rể, nhưng mà trong lòng cũng không có oán hận gì, ngược lại rất hiếu thuận với phụ huynh, bảo vệ vợ con, cũng được xem là một người có tính tình ôn hòa với người khác.

Có lẽ cũng chính bởi vì tính tình của ông ấy hiền hòa nên mới có thể sống cả một đời yên ổn với người có tính tình nóng nảy như Cát Thúy Phương.

Ông cụ đưa lá thư vào tay cho vợ mình, cười động viên: “Bà quên rồi à, tôi không biết chữ, chờ Tuyết Tuyết đến rồi bảo con đọc cho chúng ta nghe.

”Nghe vậy, động tác Cát Thúy Phương chuẩn bị mở thư của Cát Thúy Phương dừng lại, lúc này mới kịp phản ứng, lúc nãy sướng đến phát điên mất, thế mà cũng quên mình và ông cụ đều là người thô kệch không biết chữ…Cũng không thể trách bà kích động như vậy được, thật sự là bà cũng sợ người con rể mới này cũng bỏ đi một mạch như tên khốn nạn Thẩm Văn Húc kia.

Con rể mới và Thẩm Văn Húc không giống nhau, dù sao cũng là nhà mình ép người ta, bà cũng thấy đuối lý, cũng không dám thẳng lưng ưỡn ngực được, cho dù con rể mới không trở lại nữa thì nhà bọn họ cũng không có mặt mũi nào mà đi tìm nữa.

Bọn họ cũng không quan tâm cái gì mà danh tiếng hay không danh tiếng, chỉ là lo sợ con gái mình không chịu đựng nổi đả kích, nhất là sau khi kết hôn, cả người con gái trông có vẻ có sức sống hơn rồi.

Không chỉ có tay nghề thêu thùa càng thêm tiến bộ mà cũng cười nhiều hơn, tất nhiên là bọn họ rất hài lòng về con rể mới!=Lý Hồng Mai cầm cái muôi đi theo bên cạnh bà cụ cũng không biết chữ, cho dù trong lòng vô cùng lo lắng, nhưng mà cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, đứng bên cạnh bà cụ chờ cô em chồng đến, nhớ năm xưa cô em chồng là học sinh giỏi tốt nghiệp cấp ba.

Cát Tuyết cũng không để cho ba người đợi lâu, một lát sau đã đi đến trong sân.

Chị nhận lấy lá thư từ trong tay mẹ mình, theo bản năng còn nắn nắn, bất ngờ phát hiện là cũng khá dày, chị nhướng mày, chị không nghĩ là người chồng vớ bở được này lại viết thư cho mình dày như thế.

Nhận ra sự nóng ruột của bố mẹ, chị trực tiếp xé phong thư ra ngay trước mặt mọi người, rút lá thư từ trong đó ra.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 23: 23: Dùng Tiền Đuổi Người


Sau đó chị mới phát hiện được, ngoại trừ vài câu nói rải rác trên một trang giấy mỏng thì độ dày còn lại đều là do nhân dân tệ…“Con rể nói gì vậy? Tại sao lại gửi nhiều tiền đến như vậy?” Thấy con gái đọc thư xong mà chỉ ngẩn người, cũng không nói gì, bà cụ nhìn một xấp nhân dân tệ dày như thế, trong lòng chợt có dự cảm không tốt.

Đây là con rể… dùng tiền đuổi người sao?=Nghe ra sự lo lắng trong câu nói của mẹ, Cát Tuyết thu hồi suy nghĩ, nở một nụ cười trấn an nói: “Mẹ, mẹ đừng lo lắng, không có việc gì đâu, chỉ là… người đó nói đấu võ gì gì đó vẫn chưa kết thúc, còn phải mấy ngày nữa, chờ bận sẽ đến đón con và Ý Ý.

”Lời này vừa nói ra, sắc mặt của ba người còn lại nhanh chóng hòa hoãn lại.

Chỉ là…“Vậy số tiền này thì…?”Đôi môi đỏ của Cát Tuyết giật giật: “… Người đó nói tiền này là phí sinh hoạt.

”“Nhiều như vậy à? Không đúng…” Cát Thúy Phương nói được một nửa rồi nhớ đến cái gì đó, nhẹ nhàng vỗ vào cánh tay của con gái, trách cứ: “Cái con bé này, cái gì mà người đó, người đó, con rể cũng có tên có tuổi, không thể coi thường người ta như vậy được.

”Cát Tuyết há to miệng, cuối cùng cũng không nói gì nữa.

Tuy rằng đây là nguyên nhân lập thành hôn sự này, nhưng mà bây giờ chị chính là Cát Tuyết, Cát Tuyết chính là chị, bất kể là chị có suy nghĩ gì về chuyện hôn sự này thì người nói kết thúc cũng không phải là chị.

Trong lòng chị thầm thở dài một hơi, trên mặt lại tỏ vẻ con sai rồi.

Cát Thúy Phương thấy con gái không nói lời nào, lại hiểu lầm ý của chị, bà cuống lên, không thể tin hỏi: “Con sẽ không thật sự quên mất con rể tên là gì đấy chứ?”Mặc dù Cát Tuyết không phải là tiểu thư khuê các, nhưng mà từ nhỏ sinh ra và lớn lên trong gia đình quan lại, lại được ma ma dạy dỗ tỉ mỉ, nhất cử nhất động tự nhiên đều thành quy củ.

Nhưng mà, lúc này nghe bà cụ tra hỏi, chị vẫn không không chế được bĩu môi: “Sao có thể ạ, mẹ nghĩ đi đâu thế, đương nhiên con biết con rể của mẹ tên là gì chứ.

”Bà cụ không buông tha: “Vậy con nói xem, con rể tên là gì?”Trong chốc lát Cát Tuyết không nói gì, cuối cùng dưới cái nhìn của bà cụ, chị bất đắc dĩ mở miệng: “Anh ấy tên là Phó Lập Thành.

”Nghe được lời này, Cát Thúy Phương mới yên lòng, khoát khoát tay để con dâu cả quay lại phòng bếp trông cơm nước, mình thì sâu sắc khuyên nhủ con gái:“Tuyết à, con rể là do bản thân con tự chọn, cũng là do nhà mình ép buộc, bây giờ đã đăng ký rồi, chuyện này cũng không có đường rút lui, con có thể để ý một chút được không…”.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 24: 24: Máy Thần


Cát Tuyết ngoan ngoãn gật đầu, chị phải gánh chịu trách nhiệm này.

Bà cụ lại lải nhải liên miên vài câu, sau khi chắc chắn con gái đã nghe lọt tai rồi thì Cát Thúy Phương mới hài lòng, cười ha ha kéo ông chồng nhà mình cùng đi vào nhà bếp nấu cơm.

Để lại một mình Cát Tuyết nắm lá thư và xấp tiền trong sự bàng hoàng…=Sau bữa cơm tối.

Cát Tường tắm xong, quay lại phòng ngủ, dùng máy sấy tỉ mỉ sấy mái tóc dài.

Phải nói là sau khi đến thế giới này, Cát Tường từ nhỏ đã từng nhìn thấy không ít đồ tốt nhưng mà sau khi đến đây cũng không nhịn được phải than thở, to thì có ô tô không cần ngựa cũng chạy được, nhỏ thì có cái đèn điện và thứ mà bây giờ cô đang dùng, cái này là một loại máy thần có tên là máy sấy tóc.

Máy thần này là do chú Tư mua được ở thành phố lớn, khó khăn lắm mới mua được, nghe nói là hàng khan hiếm, trên cả nước cũng không có nhiều.

Chỉ có một cái như vậy mà háo hức gửi về, bây giờ đã cho hai mẹ con cô được hời rồi.

Cũng may mà có cái máy thần tên là máy sấy tóc này, nếu không thì sinh hoạt rất khó chịu.

Cô đã có thói quen phải gội đầu và tắm rửa hàng ngày từ lâu.

Lúc trước thì có nha hoàn và bà vú hầu hạ rửa mặt, cho dù là hai năm đi du ngoạn đó thì cũng dẫn theo hai người hầu, những việc như lau tóc quả thật cô chưa từng phải tự làm bao giờ.

Bây giờ đến thế giới này, nguyên thân cũng chỉ có mái tóc dài đến eo, chỉ là chất tóc không được tốt lắm, hai tháng nay cô dùng dầu dưỡng do mẹ cô tự tay điều chế, chăm sóc một cách tỉ mỉ nên chất tóc đã tốt hơn nhiều, dù không bằng lúc trước, nhưng mà cũng được coi là đen nhánh mềm mượt rồi!Đợi đến khi cánh tay của cô nâng lên mỏi như thì mới miễn cưỡng sấy xong mái tóc vừa dài vừa dày này.

Vừa vặn lúc này Cát Tuyết đi tắm cũng đi vào.

Cát Tường đứng dậy khỏi ghế, nhường vị trí cho mẹ mình sửa sang lại bản thân.

Trên đầu Cát Tuyết cũng bọc khăn tắm lại, chị ngồi trước bàn trang điểm, xoa xoa tay, nhìn vào gương rồi bôi bôi trát trát lên mặt, nói với con gái: “Sao đã tự mình sấy tóc khô rồi, không phải bảo con chờ mẹ sao, cánh tay có mỏi không?”Cát Tường không vội vã trả lời câu hỏi của mẹ, mà là đi đến bên cạnh chuyển một cái ghế, ngồi bên cạnh mẹ mình, nhìn động tác của mẹ, do dự một lúc rồi cuối cùng cô cũng hỏi: “Mẹ, mẹ… thật sự muốn đi theo chú Phó sao?”.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 25: 25: Mục Đích Khác


Cô hiểu rõ mẹ mình, khó khăn lắm mới hòa ly được, không thể nào lại bằng lòng bị một người đàn ông buộc chặt được.

Động tác trên tay Cát Tuyết dừng lại một chút, chị khẽ thở dài rồi nói: “Ý Ý, chuyện này mẹ không thể nói trước là không có lợi gì.

”Cát Tường mấp máy đôi môi: “Vậy mẹ cảm thấy chú Phó sẽ đồng ý ly hôn với mẹ sao?”Cát Tuyết rút cái nút gỗ ra, lấy ra một vật thể sền sệt có kích thước bằng hạt đậu từ trong bình thủy tinh nhỏ ra, bắt đầu bôi lên mặt.

Nói đến mấy cái bình bình lọ lọ này đều là do sau khi Cát Tuyết đi vào thế giới này cố ý điều chế ra, nguyên thân cũng có kem dưỡng da, nhưng mà không thể so sánh được với thứ mà Cát Tuyết tự mình điều chế ra.

Dù sao thì mấy vật dụng dưỡng da này là được ma ma dạy cho khi chị còn bé, tất cả đều là phương pháp bí mật trong cung đình.

Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, đừng nói là nếp nhăn trên mặt chị, mà ngay cả một đốm nhỏ li ti cũng không còn.

Nghe thấy con gái nói thế, Cát Tuyết cười rồi liếc cô một cái: “Cho dù mẹ chưa từng nhìn thấy Phó Lập Thành, cũng không biết ngoại hình cụ thể như thế nào, nhưng mà mẹ cũng không không cho rằng cuộc hôn nhân này chỉ dựa vào sự vô lý của mấy người nhà mình mà ỷ lại được đâu…”Lúc đó nguyên thân chỉ một lòng để ý đến con gái mình, căn bản không hề để ý tướng mạo của Phó Lập Thành trông như thế nào.

Dẫn đến việc trong đầu chị bây giờ chỉ có thể phác họa ra một hình ảnh mơ hồ: cao to, khí thế hơn người!Thế là hết rồi!Nhưng mà chỉ cần hai điểm này cũng đủ để chị biết là Phó Lập Thành đồng ý chuyện kết hôn đương nhiên có một lý do mà người nhà họ Cát không biết.

Trong cuộc hôn nhân bị người nhà họ Cát cưỡng ép này, sợ là cũng có bàn tay thuận nước đẩy thuyền của người đàn ông kia.

Cũng không biết nhu cầu của anh với cuộc hôn nhân này là gì.

Chỉ cần là chuyện không vi phạm đạo đức, vì báo đáp nguyên thân, Cát Tuyết cũng chỉ có thể nhắm mắt chịu đựng, ai bảo cuộc hôn này thật sự là do nhà họ Cát cưỡng ép mà tới chứ.

Lại thấy người đàn ông đó cũng biết gửi phí sinh hoạt đến nữa, từ điểm đó cũng có thể nhìn ra được là bất kể như thế nào thì về mặt trách nhiệm mà nói, anh vẫn có điểm đang khen.

Cát Tường nghe mẹ tỉ mỉ phân tích nguyên do cho mình, dần dần cô cũng có chút tò mò về người bố dượng được hời kia.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 26: 26: Thử


Nhưng mà giống như mẹ đã nói, chờ gặp mặt thì sẽ hiểu được nguyên do người đó chấp nhận cuộc hôn nhân này.

Sau khi hiểu được cong cong thẳng thẳng trong đó, Cát Tường cũng không bứt rứt về vấn đề này nữa.

Cô đứng lên, nhận lấy cái lược rồi giúp mẹ mình chải mái tóc dài: “Vậy mẹ thì sao? Mẹ nghĩ như thế nào? Nếu chú Phó tạm thời cần cuộc hôn nhân này thì sao? Mẹ muốn đi cùng chú ấy không?”Nghe ra sự lo lắng trong giọng nói của con gái, Cát Tuyết cong cong đôi mắt long lanh giống con gái, quay người lại gõ nhẹ vào trán con gái, cười sửa lại: “Không phải mẹ, là chúng ta.

”Bên tai Cát Tường có chút đỏ, có trưởng thành sớm như thế nào cũng chỉ là một cô gái mới mười mấy tuổi, cô vẫn mạnh miệng: “… Con biết là chúng ta.

”Trong lòng Cát Tuyết biết con gái đang ở độ tuổi ưa sĩ diện, Cát Tuyết cũng không tiếp tục trêu chọc nữa, ngược lại thuận theo cô, nói lại vấn đề lúc nãy, trong giọng nói của chị mang theo sự cưng chiều: “Ý Ý cảm thấy mẹ nên làm như thế nào?”Dường như không ngờ mẹ sẽ hỏi mình, động tác trên tay Cát Tường dừng lại, vậy mà nhất thời lại không biết nên trả lời như thế nào.

Lúc nãy đã là tám giờ tối rồi.

Nhiệt độ không khí vào buổi tối tháng năm hơi thấp, trong phòng bỗng nhiên yên tĩnh lại.

Bên ngoài tiếng côn trùng kêu vang, tiếng ếch kêu chợt rõ ràng hơn rất nhiều, nghe vào trong tai làm cho cô có sự táo bạo không hiểu được.

không biết qua bao lâu, Cát Tường mới nói: “Con cảm thấy chắc là chúng ta nên nhân cơ hội này để đi.

”Đối với quyết định của con gái, Cát Tuyết cũng không cảm thấy bất ngờ, chị nghiêng đầu, cầm khăn nhẹ nhàng lau mái tóc dài, cười hỏi: “Con nói sao?”Trong lòng Cát Tường biết là mẹ muốn thử mình, cô cũng cười.

Cô nhận lấy chiếc khăn từ tay mẹ rồi giúp mẹ lau tóc, nhìn vào hình ảnh mẹ mình trong gương, cô từ từ nói ra suy nghĩ của mình:“Mặc dù ngoại hình của chúng ta tương tự với mẹ con dì Cát Tuyết, nhưng mà rốt cục thì tính cách vẫn có sự khác nhau rất lớn, giả vờ nhất thời thì được nhưng mà giả vờ cả đời thì không thể nào, hơn nữa, tay nghề tài nghệ khéo léo của mẹ không nên bị mai một ở trong một góc như thế này…”Nói đến đây, Cát Tường đối diện với ánh mắt khích lệ của mẹ mình ở trong gương, cô nói tiếp:“Mẹ, chúng ta đi vào một thế giới tốt như vậy, ở đây nam nữ bình đẳng, từ trước đến nay con chưa từng nghĩ đến việc ra triều làm quan giống như đàn ông, nhưng mà so với cầm kỳ thi họa thì con vẫn thích vẽ tranh nhất.

”“Con hy vọng có một ngày con cũng có thể lấy thân phận một người con gái, có một chỗ đứng trong giới hội họa, đây là giấc mơ xa vời mà con không dám hy vọng ở vương triều Khang Tuấn…”.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 27: 27: Ai Quy Định Phụ Nữ Không Thể Có Tham Vọng


Nghe con gái nói chuyện, Cát Tuyết cũng không nhịn được mà nghĩ đến mình cũng đã từng được Thái hậu nương nương tán thưởng tay nghề thêu thùa.

Dù là tay nghề của chị đã đến mức xuất sắc, dù là được Thái hậu nương nương - người có thân phận tối cao ở thế giới kia khen ngợi, thì nói cho cùng ở niên đại phong kiến đó chị cũng chỉ là một thợ thủ công tầm thường mà thôi.

Mà bây giờ, chị lại có thể dựa vào môn thủ công này trở thành chuyên gia.

Thậm chí còn có thể thành lập một trường phái mới của riêng mình, sự cám dỗ của chuyện này quả thực rất lớn…Ai quy định phụ nữ thì không thể có tham vọng chứ.

Cát Tuyết chị trước đến giờ đều chưa bao giờ là người có tính cách ‘hài lòng với hiện tại’, bây giờ cơ hội đã đưa đến trước mắt rồi, nếu không biết trân trọng thì đúng thật là không biết tốt xấu rồi!Cho nên chị cũng đồng ý với quan điểm của con gái mình.

Chỉ là…“Đây là lý do mà con cảm thấy nhất định phải đi sao?”=Sau khi xác định tóc mẹ mình đã không còn đọng nước nữa, Cát Tường chuẩn bị cầm máy sấy tóc, nghe thấy mẹ nói thế thì cô nhanh nhẹn đáp: “Mẹ, mẹ cũng không thể nào cứ mãi trốn trong nhà không ra ngoài chứ, mẹ không nghĩ đến chuyện đi đến các nơi trên cả nước nhìn một chút sao?”Cát Tuyết liếc con gái một cái, đương nhiên chị hiểu rõ hàm ý trong lời nói của con gái mình.

Đúng vậy.

Những nơi tốt đẹp như vậy.

Đương nhiên chị không cam tâm ở trong nhà cả đời.

Chỉ là bây giờ hai mẹ con chị chả là cái thá gì, chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp! Nhưng mà lại không có thực lực bảo vệ mình.

Tuy rằng không nên mặt dày đề cao mình như vậy.

Nhưng mà, bất kể là vương triều Khang Tuấn hay là số phận ban đầu của Cát Tường thì đều nói rõ với chị rằng, không nên nhìn thế giới này một cách quá đơn giản, mỗi một nơi đều có một số nấm độc hại người ẩn nấp ở mọi ngóc ngách, chúng có thể động tay vào bất cứ lúc nào!Chị không dám đặt cược vào xác suất may mắn đó.

=Con gái vẫn còn nhỏ tuổi, vẫn chưa dậy thì hoàn toàn mà đã có dung mạo kinh người rồi.

Bản thân chị thì càng không cần phải nói nữa, chị cũng hiểu được cách làm của nguyên thân, mang một gương mặt còn tinh xảo hơn rất nhiều so với mình ở kiếp trước, chị thật đúng là không dám đi lại xung quanh khi không có năng lực tự bảo vệ mình.

Chị là phụ nữ, dĩ nhiên cũng rất thích chưng diện, nếu không phải là bất đắc dĩ thì chị thật sự là không thể làm được chuyện cực đoan như là chuyện hủy đi dung mạo của mình.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 28: 28: Sự Lựa Chọn Tốt Nhất


Chị đã từng dùng son phấn bột nước để làm mình trở nên xấu hơn, nhưng mà chuyện đó cũng chỉ qua mắt được những người dân không có kiến thức ở vương triều Khang Tuấn thôi.

Ở cái thời đại cởi mở này, cách làm qua mắt người khác này của chị căn bản không đáng được nhắc đến.

Hơn nữa, chị xinh đẹp như vậy, cho dù không cho người ngoài nhìn thì mình tự nhìn cũng vui mà…Chị thật sự không thể chấp nhận chuyện vì xinh đẹp quá mức mà cả đời phải sống một cuộc sống trốn tránh.

Mà cho dù coi như chị có thể chịu đựng được, nhưng mà chị cũng không đành lòng để con gái phải sống một cuộc sống gò bó như vậy được.

Cho nên… như vậy xem ra, Phó Lập Thành vẫn là sự lựa chọn tốt nhất.

Nếu như… nếu như… Phó Lập Thành không đồng ý hợp tác, chị chỉ có thể nghĩ cách khác mà thôi.

Nghĩ đến đây, Cát Tuyết bỗng có một chút xíu chờ mong người đàn ông đó đến.

=Sáng sớm ngày tiếp theo.

Mẹ con Cát Tuyết vừa thức dậy, rửa mặt xong, đang đi dạo trong sân rèn luyện thân thể thì nghe thấy tiếng có người gõ cửa.

Bác cả Cát Nhân đang đan rổ dây trong sân ngăn cản em gái mình đi ra mở cửa, đang định tự mình đi thì đã nhìn thấy Cát Thúy Phương vội vội vàng vàng đi từ trong phòng bếp chạy ra rồi.

Vừa đi bà cụ vừa nói to: “Đây! Đây!”Vừa dứt lời, người đã đi đến cửa nhà, bà cụ vừa đưa tay rút chốt cửa, vừa kéo cửa ra vừa không quên lẩm bẩm: “Ai vậy? Vừa mới sáng sớm…”Ngoài cửa bống truyền đến một giọng nói vừa già nua vừa hiền lành: “Thúy Phương, là chị đây.

”Cát Thúy Phương sững sờ, hỏi theo bản năng: “Chị cả? Sao chị lại đến đây, sao đến sớm như vậy?”Cánh cửa lớn được mở ra, Cát Thúy Phương nhìn chị cả đã bảy mươi mấy tuổi của mình, lớn giọng hỏi thăm, vẫn không quên đưa tay ra đỡ chị cả mình vào nhà.

=Chị cả nhà họ Cát tên là Cát Phán Đệ, mặc dù đã hơn bảy mươi tuổi, đầu đầy tóc bạc, nhưng mà đi đứng vẫn rất nhanh nhẹn, lúc nhìn thấy em út nhà mình, trên mặt bà cụ lập tức nở một nụ cười tươi như hoa cúc: “Chị đến thăm em một chút.

”Vừa nói, chị cả Cát tháo cái gùi sau lưng xuống, giao cho Cát Nhân vừa đi đến.

Cát Thúy Phương nắm tay chị cả nhà mình, dắt bà cụ vào trong nhà, ngoài miệng không quên nhắc: “Chị nói chị đó, một đống tuổi rồi, sao mà vẫn tự đi đến, lần sau đừng đem theo đồ nữa, nhà em không thiếu ăn đâu.

”.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 29: 29: Tính Cả Lần Sau


Vừa đi vừa nói chuyện, mấy người đã đi vào cái bàn đá ở trong sân, Cát Thúy Phương đỡ chị cả mình ngồi xuống ghế.

Cát Thúy Phương quay đầu nói với con trai mình: “Đi nói với vợ con một tiếng, dì cả của nó đến rồi, làm chút đồ ăn ngon, con cũng đi phụ nó đi.

”Tính tình Cát Nhân tương đối hiền lành, nghe thấy mẹ mình dặn dò, chào hỏi với dì cả vài câu rồi vội vàng đi về phía phòng bếp.

=Bên này Cát Thúy Phương đã bắt đầu lấy những đồ đạc trong gùi ra xem.

Từng thứ từng thứ được đặt lên bàn đá.

Một cái gùi đầy tràn, chỉ riêng thịt heo đã có mười mấy cân rồi, còn có sữa bột, bánh quy óc chó, bánh ngọt trứng gà, đường phèn, mứt táo, long nhãn, v.

v… mấy cái này đều là đồ tốt hiếm có.

Bất kể là thứ gì thì cũng đều là quà cáp rất có thể diện.

Mỗi lần Cát Thúy Phương lấy ra một thứ thì nụ cười trên mặt lại tươi hơn mấy phần.

Đến cuối cùng, nụ cười của bà ấy cũng sắp ngoác ra đến mang tai rồi, bà cụ cố gắng tém tém lại nụ cười được hời của mình, ra vẻ khách sáo nói:“Chị cả, chị cũng thật là, về nhà sao còn mang nhiều đồ như thế, chị lấy ở đâu thế? Sao mà chị còn tự mang về, lần sau em bảo thằng cả đạp xe đến đón chị.

”Lời nói này, Cát Tường và Cát Tuyết thực sự mở mang tầm mắt!Hai người đều không phải người ngốc, sao có thể không nghe ra hàm ý của bà cụ được, đồ lần này còn chưa cất xong mà đã bắt đầu tính toán cho lần sau rồi.

Giờ phút này, cả hai mẹ con cả đời hào phóng, chưa từng vì tiền tài mà khom lưng, thấy thật sự xấu hổ muốn che mặt.

Hai người nghĩ thầm, dì cả nghe được lời nói như thế thì chắc trong lòng ít nhiều gì cũng thấy khó chịu.

=Quả nhiên, dì cả mở miệng.

Chỉ thấy bà cụ cười còn vui vẻ hơn cả Cát Thúy Phương, bà cụ thích nghe em gái mình nói hai chữ ‘về nhà’ này, sao lại dễ nghe như thế thế nhỉ, làm cho trái tim già nua của mình như được ngâm trong nước đường.

Đó gọi là ngọt ngào đó mà.

Em gái yêu nhà mình đúng là chu đáo.

Cát Phán Đệ cười đến nối híp cả mắt, lộ ra không ít răng đã bị rụng, bày tỏ tiên tục: “Vẫn là Thúy Phương nghĩ cho chị, lần sau chị đến chị lại gọi điện thoại cho em, bảo cháu cả đi đón chị, có xe đạp thì còn mang được nhiều đồ tốt hơn nữa, chị đều để dành cho em, cho em hết.

”Cát Tuyết…Cát Tường….
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 30: 30: Chuồn Nhanh


Hai mẹ con nhìn về phía dì cả với vẻ mặt tràn đầy sự kinh ngạc, trong thoáng chốc không biết cái gì mới là đúng…Quả thực là bỗng thấy rất khâm phục đồng chí ông Cát khờ đã qua đời, này là đã tẩy não như thế nào vậy?Hai chị em già không để ý đến biểu cảm của hai mẹ con Cát Tuyết, hai bà cụ kéo tay nhau, trò chuyện thân mật một lát, sau đó bà dì cả lại hiếm khi xoa xoa đầu Cát Tường một cái, nói với vẻ vui vẻ hào hứng:“Hôm qua chị nghe nói cháu rể của chị gửi thư đến, làm cho chị rất vui mừng… sau đó đi đến nhà mấy chị của em Lai Đệ, Vọng Đệ, Hỉ Đệ…để thông báo tin mừng này, thuận tiện tìm cho em ít đồ tốt.

”“Mấy cái này đều là các chị để dành được, chỉ là vội vàng quá nên đồ hơi ít, Thúy Phương của chúng ta cả đời chịu khổ, chị cũng vô dụng, khó khăn lắm mới để dành được một ít đồ tốt như vậy thôi, đợi đến tháng sau, tháng sau chị lại đưa thêm cho em.

.

”Nghe thấy bà dì cả nhà mình nói liên miên lải nhải, lúc nói đến tình sâu nghĩa nặng thì không cười nữa, cùng không biết lấy ở đâu ra một chiếc khăn tay đã sờn một nửa, bắt đầu đưa lên khóe mắt thấm nước mắt.

Bản lĩnh nói khóc là khóc ngay, nói cười là cười ngay này, cũng làm cho người ta mở mang tầm mắt.

Mấu chốt là bà cụ tuổi đã cao, làm ra hành động như thế mà không thấy lạc quẻ… chắc cũng không ai làm được như thế nữa…Sau khi Cát Tường và mẹ mình liếc mắt nhìn nhau một cái, cảm thấy có chút không đỡ được đứng dậy trước, cố nặn ra một nụ cười cứng nhắc nói: “Bà dì cả ơi, cháu đi ăn bữa sáng trước, đợi chút nữa cháu phải đi học nữa.

”Nói xong lời này, Cát Tường không để ý đến ánh mắt cầu cứu của mẹ mình, dưới nụ cười hiền từ của hai bà cụ, nhanh chân chạy đi…Tha thứ cho cô, thật sự là không chịu đựng nổi nữa rồi, cô cứ cảm giác nếu cứ tiếp tục như thế thì mình cũng bị tẩy não mất thôi…Vừa nghĩ đến chuyện mình trở nên giống như bà dì cả… Cáo từ.

Chuồn nhanh… chuồn nhanh…=Cát Phán Đệ nhìn theo bóng lưng hoạt bát của cháu gái thì lại nở một nụ cười hiền từ, rõ ràng là rất yêu mến đứa cháu gái Cát Tường này.

Bà cụ quay đầu nhìn về phía Cát Tuyết, an ủi:“Tuyết Tuyết đừng sợ nhé, bây giờ cháu rể đã gửi thư đến rồi, tất nhiên là đã có kế hoạch, dì đã bàn bạc với sáu người dì của cháu rồi, hôm nay các dì cháu sẽ đi dạo trong thôn, vừa đi dạo vừa lan truyền tin tức cháu rể gửi thư đến.

”“Đến lúc đó xem xem mấy bà già thối mồm kia còn dám đặt điều Tuyết Tuyết nhà chúng ta nữa hay không, mấy bà già đó ghen tỵ với Tuyết Tuyết của chúng ta đấy mà… bỏ đi, bỏ đi…”.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 31: 31: Trốn Khỏi Miệng Cọp


Nói đến mới nhớ, bảy bà dì của nhà họ Cát lấy chồng cũng không xa.

Thời đại đó không thịnh hành việc lấy chồng xa, lại thêm ông Cát khờ tẩy não suy nghĩ phải trợ cấp cho nhà mẹ đẻ, cho nên bảy người chị gái của Cát Thúy Phương đều lấy chồng ngay trong thôn.

Một là vì thuận tiện chăm sóc nhà mẹ đẻ, hai là cùng vì muốn mấy chị em có thể giúp đỡ nhau, bất kể thế nào đi nữa thì ông cụ cũng coi là nhọc lòng rồi.

Cát Tuyết chỉ cảm thấy đầu óc ong ong…bên tai thì nghe dì cả thao thao bất tuyệt về những thành tựu to lớn của cô ấy, và người mẹ già của chị thì thỉnh thoảng vỗ tay khen hay.

Cả người chị đã chết lặng…Không biết vì sao… giờ phút này chị càng hy vọng sớm được nhìn thấy người chồng được hờ kia của mình.

Cứu mạng…Cát Tường trốn trong bếp săn bữa sáng xong thì lại làm ‘đứa cháu bất hiếu’ một lần nữa, lặng lẽ xách cặp sách lên, lén lén lút lút chuồn êm.

‘Trốn khỏi miệng cọp’ thành công.

Hôm nay có nhiều thời gian, Cát Tường đưa hai đứa em họ đến cổng trường tiểu học trong thôn, nhìn bọn nó ngoan ngoãn đi vào trong trường rồi sau đó mới quay người đi về phía trường mình trên thị trấn.

Trên đường đi cô gặp được tốp năm tốp ba học sinh đeo cặp sách, chắc là cũng giống cô, đều là học sinh ngoại trú trong thị trấn, Cát Tường nhìn mấy lần, phát hiện cũng không quen biết, cô vùi đầu tiếp tục đi về phía trước.

Những suy nghĩ trong đầu cũng bắt đầu ùa về…Sáng sớm hôm nay, điện thoại lại giúp cô đi ra ngoài tìm tung tích của đám người cặn bã kia…Dựa theo ý của mẹ cô, có lẽ là mấy ngày nữa chú Phó sẽ đến đón mẹ con các cô đi.

Trước đó đã tìm khoảng hai tháng rồi, cô đã không còn ôm hy vọng tìm thấy bọn chúng trong thời gian ngắn ngủi này nữa.

Mỗi lần đến lúc này, Cát Tường sẽ cảm khái một lần nữa, nếu như trong trí nhớ của mẹ cô có thể có tin tức cụ thể về những người này thì tốt rồi.

Nhưng mà dì Cát Tuyết lại chỉ nhớ vẻ ngoài của đám người này một cách mơ hồ, còn đối với những tin tức như tên tuổi và quê quán thì hoàn toàn không biết gì cả.

Điều này khiến chuyện tìm người của Cát Tường cứ như là mò kim đáy bể, vô cùng khó khăn.

Thậm chí cô còn nghĩ nếu như thực sự không được thì chỉ có thể chờ đến sang năm, khi co mười sáu tuổi, trở lại thời gian nguyên thân bị bắt cóc đó một lần….
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 32: 32: Trường Cấp Ba Hàng Đầu


Ngay lúc Cát Tường đang đau đầu vì không biết bọn buôn người đó ở đâu thì bên cạnh truyền đến một giọng nói khàn khàn: “Bạn học Cát Tường, cậu nhanh lên một chút, sắp muộn học rồi.

”Thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi là giai đoạn vỡ giọng, giọng nói cũng không hề êm tai.

Tiếng gọi làm cho Cát Tường đang thả đầu óc trên mây hoàn hồn lại, cô nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ thì mới phát hiện ra đúng mười phút nữa tiếng chuông vào học sẽ vang lên.

Có lẽ là vừa rồi cô suy nghĩ chuyện đó quá mức nhập tâm, bước chân chậm lại từ lúc nào cũng không biết nữa.

Cô lễ phép nói lời cảm ơn với chàng trai đỏ mặt tía tai bên cạnh, sau đó mới bước nhanh chân đi về phía trường học.

Cô cùng không muốn đến muộn, vừa nghĩ đến những bạn học thường đi muộn vào mỗi buổi sáng đó, giờ thể dục buổi sáng sẽ bị phê bình phải đứng lên ở hàng đầu tiên, điều này khiến cho Cát Tường đang ở độ tuổi coi trọng sĩ diện điên cuồng lắc đầu.

Ngẫm lại thấy thật là xấu hổ, cô thật sự không thể chịu nổi.

Nghĩ đến đây, Cát Tường trực tiếp chạy nhanh đến trường.

Trong lòng cô không nhịn được mà cảm khái, đi vào thế giới này, không cần phải tỏ ra đoan trang nhã nhặn suốt ngày thật là tốt mà…=Thành phố S.

Trường cấp ba trực thuộc đại học F là trường cấp ba hàng đầu thành phố S.

Chỉ cần là người có thể đi vào trường cấp ba này học thì cánh cửa đại học cơ bản là đã chắc chắn hơn một nửa rồi.

Cũng chính là bởi vì chất lượng dạy học của trường học này quá cao mà một số phụ huynh của các nhà có chút quyền thế đều nghĩ đủ mọi cách để cho con em mình đến trường này học tập.

Dù sao thì bọn họ có tiền mà, họ quyên một tòa nhà dạy học, quyên một tòa nhà thư viện, chỉ cần có thể nhét con cái vào trường này thì đối với những người đó mà nói, tiền vốn dĩ không phải là vấn đề gì.

Mấy phụ huynh này đều là người từng trải, cho dù là con cái không có tiền đồ, không thi đỗ đại học thì sau này bọn họ sẽ đưa con cái ra nước ngoài ‘mạ vàng’, điều bọn họ coi trọng nhất ở ngôi trường này đó là giao thiệp với các bạn học khác.

Ít nhiều con ông cháu cha đều xin vào học ở trong trường này, nói khó nghe một chút thì ở thời đại này cũng không quan trọng lắm nhưng đời sau thì ở đây chính là trường học quý tộc.

Mối quan hệ giữa những người trẻ tuổi là chân thành nhất, trong tương lai chỉ cần có một hai người trong đám bạn học này có tiền đồ thì cũng đã đủ để báo đáp sự đầu tư của bọn họ rồi….
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 33: 33: Nam Sinh


Có thể có một số người cảm thấy nếu như tuyển những học sinh có ô dù như thế thì tỉ lệ lên lớp của trường làm sao mà cao được.

Đây là thành kiến của rất nhiều người, càng là gia tộc có nội tình thì sẽ yêu cầu càng cao với con cháu, trái lại con cháu của những nhà này thường có thành tích rất thấp.

Hơn nữa, một người có thể vững vàng làm hiệu trưởng của một trường cấp ba trực thuộc, lại còn có thể qua lại với những nhà có quyền có thế mà không rơi vào thế hạ phong thì liệu có thể là người ngu ngốc sao?Hiệu trưởng bỏ ra một số tiền làm học bổng, dùng để thu hút những học sinh có thành tích xuất sắc, nhưng mà lại là con em của những gia đình nghèo khó,Chỉ cần có thành tích học tập tốt, không những không cần tốn tiền học phí mà còn có phần thưởng phong phú nữa.

Cách làm như thế, ở những năm tám mươi vẫn là cái gì đó rất mới lạ, rất hấp dẫn ánh mắt của người khác.

=Buổi trưa mười hai giờ.

Là thời gian các học sinh nghỉ trưa.

Giữa trưa ánh nắng lên cao, trong lùm cây bên cạnh sân thể dục xi măng, có rất nhiều học sinh không thích ngủ trưa đang tụ tập tốp năm tốp ba.

Ở một nơi hẻo lánh nhất trong đó, có mấy nam sinh cao to đang ở trên một cây long não cổ thụ rậm rạp.

Trên tay nam sinh cao to ngồi dưới cùng cầm một máy chơi game đang thịnh hành nhất thời bấy giờ, ngón tay bấm lia lịa, vẻ mặt tập trung nhìn chằm chằm vào màn hình, người không biết còn tưởng cậu ấy đang nghiên cứu cái gì đó quan trọng lắm.

“Tôi nói này Nhị Cẩu, cậu vẫn còn đang chơi cái trò chơi dở hơi đấy của cậu à? Tôi cũng không hiểu nổi nữa, chỉ là một cái trò xếp hình thôi mà, cậu cũng chơi mấy tháng rồi đó? Thành thứ nhất cũng không qua nổi à ha ha, không phải anh em coi thường cậu, tôi thấy cậu từ bỏ được rồi đó, những thứ như là trí thông minh ấy, nó là bẩm sinh rồi.

”Trong giọng nói của nam sinh tuấn tú phong lưu này mang theo sự trêu chọc rõ ràng, nói xong lời này, cậu ấy còn ác ý duỗi chân ra, giở trò quấy rối vừa động mồm vừa động tay với người anh em đang phân cao thấp với máy chơi game.

Nam sinh cao to tên là Cẩu Lan Thần(*), nghe thấy người anh em Vệ Cẩn trêu chọc mình, cũng không thèm có một chút phản ứng lại, dù sao từ nhỏ đến giờ vì cái họ của mình mà cậu ấy đã bị đặt biệt danh quen rồi.

(*) Cẩu Lan Thần: chữ Cẩu trong tên nhân vật này là chữ cẩu trong ‘cẩu thả’, nhưng cũng đồng âm với chữ ‘cẩu’ trong ‘con chó’, chữ Lan Thần lại đồng âm với ‘Lang Thần’ trong ‘Nhị Lang Thần’ - Dương Tiễn, nên bị đặt biệt danh là ‘Nhị Cẩu’.

Nếu như ngày nào cũng tức giận thì cậu ấy đã sớm tức chết rồi.

Nhưng mà cậu ta dám duỗi chân ra? Duỗi chân ra thì thôi, thế mà vừa quấy rối một cái là cái thành mà chỉ một chút nữa thôi mình đã có thể chơi qua nhưng trong nháy mắt đã tan tành rồi.

Trông thấy trên màn hình của máy chơi game hiển thị hai chữ ‘thất bại’, lại nghe thấy tiếng trêu chọc chế giễu không ngừng bên tai của người anh em.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 34: 34: Ai Là Nhị Cẩu


Trong nháy mắt, Cẩu Lan Thần thẹn quá hóa giận, cậu ấy cất máy chơi game vào túi áo, sau đó đúng lúc Vệ Cẩn muốn leo lên cây cao hơn nữa thì cậu ấy níu lấy chân Vệ Cẩn, không thèm để ý Vệ Cẩn vẫn đang cầu xin tha thứ mà dùng một tay lôi người xuống.

“Mẹ kiếp đmm Vệ Cẩn, nếu không tại cậu thì tôi chắc chắn đã qua được thành thứ hai rồi.

”Rống xong vẫn chưa hết giận, Cẩu Lan Thần vung nắm đấm lên chào hỏi với khuôn mặt ẻo lả của Vệ Cẩn.

Vệ Cẩn nhìn có vẻ nhã nhặn, trắng trắng mềm mềm, thực ra tay chân cũng không tệ, lúc bị Cẩu Lan Thần kéo xuống, cậu ấy lật người như một con diều, vững vàng đáp xuống đất.

Nhìn thấy bạn tốt thẹn quá hóa giận giơ nắm đấm về phía mình, Vệ Cẩn linh hoạt né tránh, trên mặt vẫn là vẻ cười đùa cà khịa:“Không được thì không được, làm gì mà không dám thừa nhận chứ, Nhị Cẩu Tử, không phải anh em nói cậu chứ, lấy cái đầu óc đó của cậu thì căn bản là không thích hợp với trò chơi có độ khó cao như trò xếp hình đâu, vẫn nên từ bỏ đi…”“Tôi x%*x, ai là Nhị Cẩu hả, ai là Nhị Cẩu hả, tôi thấy cậu thích ăn đòn rồi đó, đừng tưởng ông đây không nghe ra cậu đang cà khịa tôi!”Gương mặt tuấn tú cương nghị của Cẩu Lan Thần đỏ bừng bừng.

Đối với bạn tốt thối mồm thì không phải nể tình, sau khi hai người so chiêu được hai ba phút thì cuối cùng Vệ Cẩn cũng không địch lại, bị Cẩu Lan Thần thành công đ è xuống đất tác động vật lý lên người.

Hai tay Vệ Cẩn bị bạn tốt bắt chéo ra sau lưng, khuôn mặt trắng trẻo điển trai cũng bị ép lên mặt đất, cậu ấy vừa cười vừa giãy giụa tru lên:“Nhị Cẩu, cậu mau buông ông nội cậu ra, đánh nhau thì đánh nhau, khuôn mặt đẹp trai của tôi sao có thể chịu nhục được, tôi dựa vào khuôn mặt này mà dụ dỗ các em gái nhỏ đấy…”Cẩu Lan Thần xả hết giận, cũng sảng khoái rồi, sau khi buông tay ra thì dứt khoát đứng dậy, liếc mắt nhìn thấy Vệ Cẩn bị đánh cho đến nỗi toàn thân đều là bùn đất thì thấy rất hài lòng.

Về phần lời nói xàm xí trong miệng bạn tốt thì cậu ấy đã sớm nghe quen đến nỗi vào tai trái ra tai phải rồi.

Cậu ấy quay người vịn vào thân cây, chân dưới đạp một cái thì cả người đã ngồi trên cành cây rồi.

Sau đó móc máy chơi game từ trong túi áo ra, định tiếp tục cố gắng.

Cậu ấy nhất định phải chứng minh cho tên Vệ Cẩn này thấy, cậu ấy không ngu ngốc.

=.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 35: 35: Tưởng Đang Hưởng Thụ


Vệ Cẩn nằm trên đất lẩm bẩm một lúc lâu nhưng cũng không ai để ý đến mình, cậu ấy thấy không thú vị gì cả, chỉ nhếch nhếch miệng.

Vệ Cẩn tự mình bò dậy, phủi phủi bụi bặm trên người rồi mới tựa vào thân cây trèo lên.

Bởi vì vừa rồi có bóng ma tâm lý nên cũng không dám trêu chọc Cẩu Lan Thần đang chìm đắm trong trò chơi nữa.

Vệ Cẩn oán thầm trong lòng, tên nhóc này thông minh hơn rồi, trước kia cãi nhau không thắng được mình thì sẽ rất ấm ức.

Gần đây tên nhóc đầu óc ngu si tứ chi phát triển này không biết được vị cao nhân nào chỉ điểm mà khi không lại động tay động chân, hừ… đồ dã man.

Khuôn mặt đẹp trai của mình…Vệ Cẩn nửa nằm nửa ngồi trên cành cây, chân khua khua, cố ý ôi a vài tiếng, vẫn chưa từ bỏ ý định hấp dẫn sự chú ý của hai người anh em tốt khác.

Nhưng mà không ngờ ai người kia cứ như bị điếc vậy, đừng nói là mở miệng an ủi cậu ấy mà ngay cả một ánh mắt cũng chẳng thèm nhìn cậu ấy một cái…Tính tình giận dỗi của Vệ Cẩn nổi lên, cậu ấy ngửa đầu, trách cứ thiếu niên lạnh lùng đeo mắt kính gọng vàng: “Mấy cậu đó, còn anh em gì chứ, vừa rồi tôi bị Nhị Cẩu đánh, tại sao hai cậu không xuống giúp tôi hả?”Nghe vậy, thiếu niên lạnh lùng giơ ngón tay thon dài trắng nõn của mình kên, đẩy gọng kính lên một chút, sau đó lật quyển sách luật pháp trong tay, cậu ấy mở lòng từ bi đưa qua một ánh mắt, hờ hững trần thuật sự thật:“Tôi cho rằng cậu đang hưởng thụ.

”Vệ Cẩn: “… Tôi có bệnh à?”Hưởng thụ cái đếch ấy!!!Lần này Nghiêm Lệnh An không nói không câu nào, chỉ là dùng ánh mắt cậu tự mình giải quyết đi mà nhìn cậu ta một cái.

Lúc này im lặng còn hơn lên tiếng, thực ra dùng trong trường hợp này cũng rất phù hợp, Vệ Cẩn vô cùng chắc chắn mà nghĩ đến…Mặc dù tên nhóc Nghiêm Lệnh An này không nói gì cả, nhưng mà chỉ cần cái ánh mắt đó thì đã nói rõ hàm ý bên trong rồi….

Cậu ấy có bệnh!Chết tiệt, chắc chắn là tên nhóc này có ý này, Vệ Cẩn nghiến răng.

=Tức giận thì tức giận, nhưng mà đối đầu với Nghiêm Lệnh An thì cậu ấy cũng sợ.

Tên nhóc này không phải cứ đánh một trận là xong giống Nhị Cẩu, từ nhỏ Nghiêm Lệnh An đã là một người có lòng dạ hiểm độc, nhìn có vẻ chững chạc đàng hoàng, thực ra thủ đoạn rất đen tối, Vệ Cẩn cũng do phải chịu ấm ức ngầm mới ngộ ra được….

Thôi đi, cứng không lại.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 36: 36: Nghĩ Quẩn


Vệ Cẩn lấy khăn tay từ trong túi ra, cẩn thận lau bụi bặm bám trên người, khó có khi nghiêm túc hỏi người anh em phía trên cùng:“Nhị Ca! Tôi nghe người trong nhà nói, chú út Phó thật sự định cưới người phụ nữ nhà quê kia à?”Trên Phó Khuê còn có một người anh họ, nhà bọn họ đều đặt chung như vậy để sắp xếp thứ tự, cậu là người cháu thứ hai nên những người thân thiết đều gọi cậu là Nhị Ca.

Nghe Vệ Cẩn nói, Cẩu Lan Thần đang chơi trò chơi ở phía dưới cũng không chơi nữa, theo bản năng ngẩng đầu nhìn sang, ngay cả Nghiêm Lệnh An vừa rồi hờ hững lạnh lùng nay cũng khép quyển sách trên tay lại, nhìn về phía bạn tốt ở đối diện, chờ câu trả lời của cậu.

Hôm nay là một ngày nắng đẹp, ánh mặt trời rực rỡ chiếu trên cây cổ thụ không biết tên.

Ánh nắng xuyên qua tầng tầng lớp lớp khe hở của cành lá, sót lại những đốm sáng nhỏ chiếu lên khuôn mặt trẻ tuấn tú của chàng trai, tô điểm cho khuôn mặt sạch sẽ vốn đang ngủ của cậu thêm phần cảm giác thần bí.

Ngay cả khi đang nhắm mắt lại thì cũng không làm giảm đi phần đẹp đẽ nào của chàng trai.

Bỗng nhiên.

Chàng trai run run mí mắt, mở mắt ra, lúc hơi nghiêng đầu nhìn qua thì hai đầu lông mày chỉ còn lại sự không bị trói buộc, dường như sự sạch sẽ vừa rồi là do người khác ảo giác mà ra.

Giọng nói của cậu ở giữa thiếu niên và thanh niên, rất êm tai, cũng rất đặc biệt, trong giọng khàn khàn trầm thấp có sự non trẻ…Chỉ thấy cậu uể oải thốt ra hai chữ: “Thật đó.

”“Mẹ kiếp! Thật hay giả vậy? Ông nội tôi nói trước đó mấy ngày vừa được thăng lên làm phó tư lệnh, sao chú ấy lại nghĩ quẩn mà cưới một người phụ nữ nhà quê chứ, còn là người phụ nữ hai lần đò có một đứa con gái riêng nữa.

”Vệ Cẩn bị Phó Khuê làm cho kinh ngạc đến mức suýt nữa thì rơi từ trên cây xuống, khó khăn lắm mới ổn định lại vị trí mà đã vội vàng nói một tràng dài.

Phó Lập Thành có tiếng tăm rất lớn trong giới của bọn họ, xuất thân hiển hách, làm người lại rất khiêm tốn.

Chỉ mới ba mươi tám tuổi mà đã leo lên đến vị trí bây giờ, không chỉ một câu tuổi trẻ tài cao hoặc là công đức tổ tiên mà có thể nói hết được.

Ở đằng sau phải đổ xuống bao nhiêu mồ hôi mà máu, trải qua bao nhiêu đau xót thì chỉ cần là người có chút đầu óc cũng có thể nghĩ ra được.

Nói câu hơi quá thì số lần gặp hụt Diêm Vương cũng lớn hơn số lần mà phần lớn người trải qua sinh nhật rồi.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 37: 37: Không Có Gì Để Chê


Ngoại trừ hai điểm lớn tuổi chưa lập gia đình và tính cách lạnh lùng cứng nhắc thì trên người người đàn ông Phó Lập Thành này không tìm được một chỗ nào để chỉ trích cả.

Không đề cập đến người khác, mà mấy chàng trai mới lớn này mỗi một lần nhìn thấy cơ bắp cường tráng của chú Phó thì đều làm cho bọn họ ước ao thèm thuồng ch ảy nước miếng.

Phải biết là một người có xuất thân hiển hách, năng lực bản thân hơn người, quan trọng còn có vẻ ngoài xuất sắc thì có rất nhiều tiểu thư khuê các muốn gả cho anh.

Ngược lại anh thì hay rồi, đi thăm chiến hữu một chuyến, thế mà cưới vợ luôn, còn là một người phụ nữ có điều kiện chênh lệch nhiều như vậy nữa chứ.

Cũng không phải là bọn họ coi thường người dưới quê, mà là gia đình bọn họ như vậy, cho dù không môn đăng hộ đối thì cũng phải tìm một người độc thân ưu tú có gia thế trong sạch chứ.

Phó tư lệnh quân đội tuổi trẻ tài cao, cưới một người phụ nữ nhà quê mang theo con gái mười lăm tuổi, ha ha…=Cũng không ai biết Phó Lập Thành nghĩ như thế nào nữa, từ khi tin anh cưới một người phụ nữ nhà quê đã ly hôn còn mang theo con gái được truyền ra thì mấy quân khu gần đó đều ‘nổ tung’ luôn.

Nhất là những người có ý với Phó Lập Thành, nghe ngóng khắp nơi xem cái người nhà quê này là thần thánh phương nào, trong lòng càng hằn học hơn với người phụ nữ không biết ở đâu ngoi ra này.

Nhưng mà ngoại trừ mấy người thân thiết nhất thì Phó Lập Thành không nói nguyên nhân cụ thể với ai nữa…Cũng chính bởi vì anh không nói gì nên bên ngoài mới càng thêm tò mò về người phụ nữ có thể làm cho Phó Lập Thành muốn kết hôn.

Con người đều là như vậy, càng là không biết rõ thì càng muốn biết cho bằng được.

Nghiêm Lệnh An cũng tò mò hỏi: “Tôi nghe ông nội tôi nói, chú út Phó là bởi vì lần thăng chức này nên mới muốn kết hôn sao?”Lần này chức vụ phó tư lệnh bỏ trống, cũng có mấy người cạnh tranh với chú út Phó, chú út Phó là người ưu tú nhất, nhưng mà anh cũng có điểm trừ, chính là anh lớn tuổi như vậy rồi nhưng mà vẫn chưa lấy vợ, từ phương diện chính trị nhìn vào mà nói thì đó là điểm yếu.

Hai tháng trước khi anh được thăng chức, Phó Lập Thành bỗng nhiên kết hôn, có người hoài nghi anh có mục đích riêng cũng rất bình thường.

Mấy nhà bọn họ có quan hệ tốt từ mấy đời nay, cho nên cũng coi như hiểu nhau.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 38: 38: Tự Cầu Phúc Đi


Nghiêm Lệnh An không cho rằng là vì nguyên nhân này, cho dù là muốn kết hôn để tăng ưu thế thăng chức của mình thì cũng không nên tùy tiện cưới một người như thế chứ, trong giới của bọn họ cũng không ít con gái ưu tú mà.

Đối với chuyện vì sao chú út nhà mình lại cưới người phụ nữ đó, hai chú cháu Phó Khuê cũng không cố gắng giấu giếm.

Phó Lập Thành thì cảm thấy, bất kể vì nguyên nhân gì mà kết hôn thì nếu đã lấy nhau, vợ chồng chính là một thể, không cần thiết phải giải thích điều gì với người ngoài, người lớn trong nhà và bạn bè thân thiết biết là được.

Còn tính tính Phó Khuê thì có chút bá đạo, con người cũng độc, người ngoài không hỏi thì cậu cũng lười giải thích.

Lúc này thấy ba đứa bạn nối khố đều nhìn mình chằm chằm với vẻ mặt tò mò thì cậu cũng không giấu giếm, nói ra nguyên nhân đầu đuôi vì sao chú út mình lại cưới người phụ nữ nhà quê đó.

Nghe xong lời kể của Phó Khuê, đừng nói là người có đầu óc lanh lợi như Nghiêm Lệnh An và Vệ Cẩn mà ngay cả người thật thà như Cẩu Lan Thần đều bày ra vẻ mặt ‘cậu đùa tôi à’.

Thấy vẻ mặt hoài nghi của đồng bọn, Phó Khuê ngồi dậy, một chân dài co lại, lười nhác chống đầu, cười mỉa, lông mày kiếm khẽ nhướng lên, giọng điệu có chút đểu cáng:“Các cậu không cần quan tâm vì sao chú út lại cưới người phụ nữ đó, mấy ngày nữa đợi hai người đó đến, chúng ta làm con cháu, đương nhiên phải tiếp đón thật là chu đáo rồi.

”Đương nhiên, cái gọi là ‘tiếp đón’ này có ý gì, mấy người đều hiểu rất rõ.

Vừa nghĩ đến tích cách bá đạo của người anh em, mấy đồng bọn còn lại cũng không nhịn được mà cho hai mẹ con chưa biết mặt đó một giọt nước mắt thương hại.

Nhất là con nhóc đi theo vướng víu kia…Tự cầu phúc đi…=Tỉnh H.

Vừa mới tan học, Cát Tường đi từ cổng trường ra, bỗng nhiên cô hắt xì một cái, cô luôn cảm thấy có một khoảnh khắc mà sau lưng cứ ớn lạnh.

Cô cũng không biết ở thành phố S xa xa đã có người chuẩn bị kỹ càng để tiếp đón mình, chỉ là nắm thật chặt áo khoác theo bản năng, nhấc chân lên đi về phía đồn cảnh sát.

Đồn cảnh sát cách trường học của bọn họ cũng không xa lắm, đợi đến khi cô đeo cặp sách bước vào đồn cảnh sát thì thời gian cũng chỉ mới qua mười mấy phút thôi.

Đồn cảnh sát thị trấn là một dãy nhà ba tầng, tường trắng ngói xám, mặt tường bong tróc loang lổ, trông có vẻ rất cũ kỹ, nghe bà cụ trong nhà nói, chỗ đồn cảnh sát này trước đây là rạp chiếu phim, bảy, tám năm trước mới trở thành đồn cảnh sát.

.
 
Thập Niên 80 Xuyên Không Thành Con Ghẻ
Chương 39: 39: Hỏi Tin Tức


Đây không phải là lần đầu tiên Cát Tường đến nơi này, cho nên cô vừa bước chân vào thì một cảnh sát trẻ tuổi ở bên trong đã chạy ra tươi cười chào hỏi với cô:“Ôi, Cát Tường đến rồi, đến tìm cục trưởng Cát à, thật là không khéo, ông ấy vừa đi ra ngoài rồi.

”Cục trưởng Cát là bác năm của Cát Tường - Cát Binh.

Vào năm bảy mươi bảy, ông ấy vừa ngoài ba mươi, ở cuối những năm thanh xuân, ông ấy và vợ mình đã thi đậu trường cảnh sát.

Sau khi tốt nghiệp đại học mấy năm, hai vợ chồng cũng không ở lại thành phố lớn mà trở lại quê hương.

Trải qua những năm nay cố gắng phấn đấu, Cát Binh giờ đã trở thành đồn trưởng đồn cảnh sát thị trấn, nghe nói sắp tới sẽ được điều lên huyện.

Bác năm không ở đây, Cát Tường cũng không thấy bất ngờ lắm, nhìn đồn cảnh sát thị trấn có vẻ lớn, nhưng thực ra chỉ có tổng cộng sáu nhân viên cảnh vụ, trong đó người được biên chế chính thức còn ít hơn, là người đứng đầu đồn cảnh sát, Cát Binh thường xuyên ra ngoài điều tra vụ án, rất bận rộn nhiều việc.

Cát Tường mấp máy đôi môi đỏ hồng, hỏi lại: “Vậy bác gái cháu có ở đây không ạ?”Cảnh sát trẻ tuổi vỗ trán một cái, nói: “Ôi trời, xem trí nhớ của tôi này, chị Lưu có ở đây, cháu tự đến văn phòng tìm chị ấy nhé.

”Bác gái có ở đây là được, cuối cùng cũng không phải đi một chuyến không công, Cát Tường cảm ơn vị cảnh sát đó rồi quen đường quen nẻo đi đến năm phòng của bác gái năm.

=“Sao Cát Tường lại đến đây? Mau lại đây ngồi đi.

”Lưu Tuệ hơn bốn mươi tuổi, dáng người gầy gò nhưng mà tư thế ngồi lại rất đ ĩnh đạc, bà ấy là một người có tích cách nghiêm túc, lúc nhìn thấy cháu gái nhà mình, gương mặt cứng nhắc đã nhu hòa hơn rất nhiều, bà ấy thả chiếc bút trên tay xuống, giơ tay chào hỏi.

Cát Tường cất bước đi vào trước bàn làm việc của bác gái năm, bỏ cặp sách sau lưng ra rồi mới ngồi xuống ghế.

Cô cong cong mắt: “Bác gái năm, cháu đến tìm bác năm, muốn hỏi ông ấy xem là trước đó cháu nhờ ông ấy tìm giúp bọn buôn người đó đã có tin tức gì chưa ạ.

”Lúc vừa đến thế giới này được nửa tháng, sau khi đã rõ ràng tất cả mọi chuyện, Cát Tuyết đã vẽ ra ngoại hình của bọn buôn người trong trí nhớ, giao cho anh năm đang làm việc ở đồn cảnh sát, mặc dù ký ức có hơi mơ hồ, nhưng mà hình dáng đại khái hẳn là không sai.

.
 
Back
Top Bottom