Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1200: Chương 1200


Diệp Đống chủ động an ủi cha mẹ: “Có bao giờ cha mẹ nhìn thấy chị của con bị thiệt thòi chưa? Hôm trước hai anh em Lưu Mãn đến đây cũng không thể đụng đến một đầu ngón tay của chị con, hôm nay đương nhiên là cũng sẽ không có việc gì.”

Hai vợ chồng nhìn thấy cậu nói năng chắc nịch như thế, chỉ có thể tạm thời chờ một chút.

Xương mắt cá chân của Diệp Ninh vẫn còn chưa lành hẳn, cho nên tốc độ đi đường cũng khá chậm rãi.

Mẹ của Lý Cẩu Tử không biết lý do, nhìn thấy cô không chút hoang mang như thế, lại càng cảm thấy trong lòng cô đã có nắm chắc rồi.

“Diệp Ninh, chờ lát nữa con đến đại đội cũng đừng trách bà con, mọi người cũng không có cách nào. Con nhìn con đường trong thôn chúng ta đi, toàn là ổ gà thôi. Mỗi năm gặt lúa mạch, thu hoạch vụ thu, lúc vận chuyển hoa màu trong đất về, xe xóc nảy không thể đi được, chỉ có thể di chuyển từng chút một.”

Mẹ của Lý Cẩu Tử nói lên sự khó xử của mọi người trong thôn, hi vọng Diệp Ninh nghe xong trong lòng cũng thoải mái một chút.

Bà ấy vừa nói vừa để ý phản ứng của Diệp Ninh.

“Nếu như gặp phải ngày mưa, đi ra ngoài đều toàn là nước mưa lầy lội. Không chỉ khó đi lại, hơn nữa cuối năm ngoái bà nội của thằng Tam Béo đi ra ngoại bị trẹo chân, xương cốt bị thương, đến bây giờ còn chưa thể đi xuống đất. Trong thôn nhà ai không có người già chứ, tất cả đều sợ sẽ xảy ra chuyện.”

“Thím, thím không cần phải nói, con đều hiểu.” Diệp Ninh cũng ở trong thôn lớn lên, những chuyện này cô đương nhiên cũng đều biết.

Mẹ của Lý Cẩu Tử liên tục gật đầu, cảm thấy hiện tại cô chắc chắn đã hiểu biết lý lẽ hơn trước kia rất nhiều rồi.

“Lưu Mãn cũng là vì nắm bắt được tâm lý này của các bà con hàng xóm, cho nên mới ỷ vào việc có chút tiền, tác oai tác phúc. Nhưng cho dù nó có khoe khoang hơn nữa, nhưng nếu thật sự có thể sửa đường cho thôn chúng ta, cũng coi như là tạo phúc cho mọi người.”

Diệp Ninh không nói gì.

Hai người cứ thế vừa đi vừa nói chuyện, chỉ chốc lát sau đã đi đến đại đội.

Trong phòng chen đầy người, đã không có chỗ ngồi, trong phòng ngoài phòng đều đứng đầy người.

Diệp Ninh cũng không lập tức đi vào ngay, chỉ đứng ở bên ngoài cửa.

Đến nỗi những người khác thì đều tập trung lực chú ý ở bên trong, thậm chí còn không phát hiện ra cô đã đến nơi này.

Lúc này gương mặt Lưu Mãn vẫn còn đang bị thương, lại vẫn cứ gân cổ lên gào.

“Tôi đã nói rất rõ ràng rồi, tôi cho trong thôn một số tiền lớn như thế, nếu đến cả chút việc nhỏ này mà trong thôn cũng không làm được cho tôi, vậy tôi cũng không cần thiết phải bỏ tiền nữa!”

Thôn trưởng và các cán bộ khác đều lộ ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Tiền, trong thôn còn chưa nhìn thấy, nhưng cũng đã bị Lưu Mãn nắm thóp rồi.

Đây mà là việc nhỏ hả?

Người nhà họ Diệp chỉ là có chút xung đột với nhà anh ta mà thôi, anh ta đã đòi đuổi người ta đi, lần sau nếu lại có nhà họ Lý, nhà họ Vương, nhà họ Triệu thì sao?

Đều là người ở cùng một thôn, ai có thể bảo đảm mình sẽ không cãi nhau, đánh nhau với những người khác đây?

Nếu cãi nhau với nhà họ Lưu là sẽ bị đuổi ra khỏi thôn, đây chẳng phải là một trò hề hay sao?!

Nhưng mà nếu như không làm theo lời Lưu Mãn nói, như vậy trong thôn cũng đừng hòng sửa đường.

Thôn trưởng ho khan nói: “Lưu Mãn, không phải trong thôn không giúp đỡ, mà là không có lý do. Nhà họ Diệp có nhà, có đất, đây là chỗ ở của người ta, con muốn đuổi kiểu gì?”

Lưu Mãn nhíu chặt mày lại, gượng mặt xụ xuống như muốn chạm đất.

“Tôi không quan tâm trong thôn viện cớ hay lấy lý do gì, dù sao nhà họ Diệp nhất định phải biến khỏi thôn Đại Liễu Thụ. Nếu chuyện này thành công, tôi không chỉ sửa đường cho trong thôn mà còn đào thêm cho thôn mình ba cái giếng sâu!”

Anh ta biết rất rõ trong thôn cần cái gì, tiếp tục tung ra mồi dụ.

Có tiền có thể xui ma khiến quỷ.

Chuyện anh ta phải làm chính là dùng tiền làm cho người nhà họ Diệp không nhà để về, lưu lạc phương xa như một con chó.

Xung quanh lập tức ồ lên.

Nếu như thật sự là như thế, điều kiện sinh sống trong thôn chắc chắn sẽ được cải thiện cực lớn.

Thôn trưởng và cán bộ đại đội cũng đều ngây người, sao có thể không động lòng được chứ?
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1201: Chương 1201


“Thôn trưởng, chúng ta làm người làm việc đều phải nghĩ đến lương tâm. Anh em Lưu Mãn đã cống hiến nhiều thứ cho thôn chúng ta như thế, có thể nói là ân nhân của cả thôn. Hiện tại anh ấy bị người nhà họ Diệp ăn h**p, bảo nhà họ Diệp dọn ra khỏi thôn cũng không tính là quá đáng gì cả!”

Mọi người hơi yên tĩnh trong chốc lát, có người mất kiên nhẫn, chủ động đứng về phe Lưu Mãn la hét ầm ĩ.

“Đúng vậy! Tôi cũng cảm thấy như thế! Chúng ta cũng không thể xài tiền của người ta rồi còn làm người ta phải chịu ấm ức được đúng không?”

Những người đầu tiên đứng ra tỏ thái độ là đều rất lớn giọng, sợ Lưu Mãn không để ý đến bọn họ.

Sắc mặt thôn trưởng âm u đến mức có thể vắt ra nước.

Các các bộ cũng quyết định tiếp tục im lặng quan sát.

“Cũng không thể nói như thế được, chuyện ngày hôm trước cũng không thể trách người nhà họ Diệp không được, một cây làm chẳng nên non.” Trong đám đông có người nhỏ giọng lẩm bẩm.

Nhưng mà người kia lập tức nhận được ánh mắt cảnh cáo của Lưu Mãn và bị những người khác tấn công tập thể.

“Nhưng mà là Diệp Đống nói xấu Lưu Mãn trước, hơn nữa nó là đàn ông, lại còn mặt dày không biết xấu hổ đánh nhau với Mỹ Lệ nữa?”

“Trước kia hai anh em nhà họ Diệp làm biết bao nhiêu chuyện bậy bạ rồi, thật ra đã nên đuổi bọn họ đi từ lâu mới đúng!”

Vẫn cứ là những người đó, tiếng kêu gào càng lúc càng lớn.

Lưu Mãn ôm tay ở trước ngực, cực kỳ vừa lòng với cục diện hiện tại, dùng ánh mắt đắc ý nhìn về phía thôn trưởng đang lộ ra vẻ mặt khó xử.

Chờ thôn đưa ra quyết định cuối cùng.

Thôn trưởng nghe những người này la hét cảm thấy quá nhức đầu, trực tiếp vỗ bàn: “Đừng có ồn ào nữa!”

Lúc này tiếng hò hét lộn xộn mới nhỏ đi một chút.

TBC

Thôn trưởng lại nhìn về phía Lưu Mãn, miễn cưỡng bày ra thái độ khá tốt thương lượng nói: “Con có thể đổi một yêu cầu khác hay không, con muốn gì trong thôn cũng có thể thỏa mãn.”

Lưu Mãn cong khóe môi, tăng thêm âm lượng: “Tôi chỉ có một yêu cầu này thôi.”

Trong lòng thôn trưởng vô cùng nặng nề, các cán bộ cũng ngơ ngác nhìn nhau.

Từ trước đến nay ông ấy chưa bao giờ gặp phải chuyện khó giải quyết như thế.

Vô số ánh mắt đều tập trung trên người của thôn trưởng.

Thôn trưởng chỉ cảm thấy áp lực còn lớn hơn cả núi.

Ông ấy không tán thành với cách làm việc của Lưu Mãn, nhưng mà các thôn dân cũng cực kỳ muốn sửa đường.

Nhưng nếu ông ấy thật sự đồng ý thì phải đối mặt với gia đình Diệp Quốc Sinh như thế nào đây?!

Lưu Mãn thấy ông ấy do dự, đáy mắt hiện ra một chút vẻ mất kiên nhẫn.

“Thôn trưởng, chỉ là chút chuyện nhỏ mà thôi, có cần phải do dự lâu đến thế không? Nếu trong thôn không nỡ để nhà họ Diệp đi như thế, vậy tôi khỏi sửa đường lại được rồi.”

Nói xong anh ta khí phách từ trên ghế đứng lên, muốn rời đi.

Anh ta vừa mới nhúc nhích một tí, các thôn dân có mặt ở đây lập tức sốt ruột, tất cả đều theo bản năng muốn cản anh ta lại.

“Lưu Mãn, anh tạm thời đừng có gấp, chuyện này còn có thể thương lượng.”

“Thôn trưởng, ông mau nói chuyện đi chứ!”

...

Diệp Ninh đứng ở cửa, ánh mắt lạnh nhạt nhìn xuyên qua đám đông, lạnh nhạt nhìn cảnh này.

Mẹ của Lý Cẩu Tử cũng rất bất đắc dĩ, lo sợ bất an nhìn cô.

Nếu như nói như thế, chỉ e là nhà họ Diệp sẽ bị đuổi đi thật mất.

Thôn trưởng nắm chặt nắm tay, cán cân trong lòng bắt đầu nghiêng đi.

Ngay lúc ông ấy sắp sửa chịu không nổi áp lực, Mạnh Phàm Chí ngồi ở bên cạnh đột nhiên mở miệng: “Thôn trưởng, tôi có một cách, ông nghe thử xem làm thế có được không.”

Mạnh Phàm Chí là đội trưởng của đại đội số ba, làm người khéo đưa đẩy, đầu óc nhanh nhạy.

Thôn trưởng lập tức nhìn về phía ông ta nói: “Nói nghe thử xem nào.”

“Chúng ta có thể bỏ phiếu quyết định vấn đề đi hay ở của nhà họ Diệp.”

Mạnh Phàm Chí nói xong, xung quanh lập tức yên tĩnh.

Đến cả ánh mắt của Lưu Mãn cũng hơi d.a.o động.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1202: Chương 1202


Mạnh Phàm Chí nhìn về phía Lưu Mãn nói: “Nếu số người đồng ý cho người nhà họ Diệp rời đi cao hơn phân nửa, vậy để người nhà họ Diệp đi. Nhưng nếu không đến mức đó, vậy thì thôi. Nhưng mà trong thôn vẫn phải tiếp tục sửa đường, còn cảm thấy có được không?”

Nếu làm như thế, cho dù cuối cùng nhà họ Diệp có ở lại trong thôn hay không thì đều là do người toàn thôn quyết định, bên phía nhà họ Diệp cũng không còn lời nào để nói.

Hơn nữa nếu nhà họ Diệp may mắn được hơn một nửa người trong thôn ủng hộ, Lưu Mãn cũng không thể tiếp tục dùng việc sửa đường để uy h**p.

Đây tuyệt đối là một phương pháp nhất cử lưỡng tiện.

Tuy rằng thôn trưởng vẫn cứ cảm thấy không ổn, nhưng mà cũng đã tốt hơn để các cán bộ trong thôn tự tiện quyết định rất nhiều, cuối cùng ông ấy chỉ có thể gật đầu.

“Tôi không có ý kiến.”

“Chúng tôi cũng đồng ý.” Các cán bộ trong thôn cũng lần lượt bày tỏ thái độ.

Cuối cùng chỉ chờ Lưu Mãn quyết định.

Lưu Mãn hoàn toàn không muốn phức tạp hóa mọi chuyện như thế, nhưng mà hiện tại nếu anh ta không đồng ý, ngược lại có vẻ như bản thân không tự tin.

“Nếu mấy người không sợ lãng phí thời gian thì tôi đương nhiên cũng đồng ý.”

Anh ta cũng không tin người trong thon còn có thể thiên vị cho người nhà họ Diệp.

“Vậy cứ quyết định thế đi, cho dù kết quả cuối cùng như thế nào thì chuyện sửa đường này...”

“Yên tâm, từ trước đến nay Lưu Mãn tôi một lời nói một gói vàng, chắc chắn sẽ không đổi ý!”

Nghe anh ta thề thốt khẳng định như thế, thôn trưởng cũng hơi yên tâm.

Để đề phòng muộn sẽ sinh biến, ông ấy lập tức nói ngay: “Để công bằng, hiện tại lập tức đi tìm người nhà họ Diệp đến, nói rõ ràng đầu đuôi sự việc cho bọn họ, sau đó mới bắt đầu bỏ phiếu.”

Ở đây có hơn một trăm người, đại biểu cho hơn trăm hộ gia đình, như vậy là đủ rồi.

“Diệp Ninh đang ở đây nè!”

Mẹ của Lý Cẩu Tử nghe được thôn trưởng ở bên trong nói như thế, không đợi Diệp Ninh phản ứng lại đã chủ động hô to.

Tất cả mọi người trong phòng đều không ngờ rằng Diệp Ninh cũng đang có mặt, sắc mặt hơi thay đổi.

Thôn trưởng và các các bộ trong thôn cũng lập tức nhìn qua.

Mọi người nhốn nháo né tránh tạo ra một đường đi.

Quả nhiên Diệp Ninh đang đứng ngay ngoài cửa.

Mọi người không biết rốt cuộc cô đã đến bao lâu rồi, lại nghe được nhiều ít?

Ngay khoảnh khắc Lưu Mãn nhìn thấy Diệp Ninh, đáy mắt lập tức hiện lên chút âm u và dữ tợn.

Diệp Ninh cất bước, dưới vô số ánh nhìn chăm chú, không nhanh không chậm đi đến bên trong.

“Diệp Ninh, con đến đây từ lúc nào thế?” Thôn trưởng chủ động hỏi, sắc mặt vô cùng phức tạp.

Diệp Ninh nói: “Ngay lúc mọi người thương lượng muốn đuổi nhà của con ra khỏi thôn đó.”

Thôn trưởng vừa xấu hổ lại áy náy, dù sao ông ấy cũng là trưởng thôn, thế nhưng lại bị uy h.i.ế.p phải đuổi thôn dân đi. Tuy rằng hiện tại Diệp Ninh không lộ ra vẻ quá kích động, nhưng những lời này cũng như đang vả thẳng vào mặt ông ấy.

“Diệp Ninh, trong thôn cũng không muốn làm như thế, nếu con đã nghe thấy, vậy cũng nên thông cảm cho sự khó xử của thôn.” Một cán bộ thôn nhịn không được giải thích thay cho thôn trưởng.

Diệp Ninh cười lạnh: “Trong thôn gặp khó xử thì phải hi sinh nhà của con à? Đây là đạo lý gì thế?”

“Chuyện này...” Cán bộ trong thôn bị hỏi nghẹn họng không trả lời được.

“Diệp Ninh, cô cũng đừng có không biết điều như thế, nếu không phải Diệp Đống trêu chọc Lưu Mãn trước thì làm gì có chuyện ngày hôm nay chứ? Là tại mấy người tự gieo gió gặt bão thôi!” Lý Kiệt đứng ở bên cạnh Lưu Mãn mắng một cách vô cùng đương nhiên.

Diệp Ninh lạnh nhạt liếc nhìn Lý Kiệt, hôm trước khi Lưu Mãn chạy đến nhà cô kiếm chuyện, cái tên Lý Kiệt này cũng là người xông lên trước nhất.

TBC

Đúng là một tên chó săn rất nghe lời.

“Vậy tôi cũng muốn hỏi, chọc phải Lưu Mãn là phải bị đuổi ra khỏi thôn, đây là điều khoản pháp luật gì hả?”

Lý Kiệt còn muốn biểu hiện ở trước mặt Lưu Mãn, miệng đã mở ra, lại không biết phải nói cái gì, trong lúc nhất thời đỏ mặt tía tai.

Tại sao trước kia anh ta lại không biết Diệp Ninh nhanh mồm dẻo miệng như thế chứ?
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1203: Chương 1203


Lưu Mãn trừng mắt liếc nhìn anh ta.

Đúng là đồ vô dụng.

“Đúng là không có pháp luật nào quy định như thế, nhưng mà cô phải biết rằng, nếu như bởi vì gia đình cô làm hại thôn chúng ta không thể sửa đường, vậy cả nhà họ Diệp của cô sẽ trở thành tội nhân của cả thôn.”

Mà thứ anh ta muốn chính là kết quả này.

Diệp Ninh chỉ nhìn anh ta, vô cùng bình tĩnh nhìn sự đắc ý của anh ta.

Mẹ của Lý Cẩu Tử kéo góc áo cô, nói nhỏ: “Diệp Ninh, hiện tại mà lý luận cũng không có tác dụng gì nữa. Cho dù thôn trưởng không đồng ý thì sau này cha mẹ cô sống ở trong thôn cũng sẽ không dễ dàng gì.”

Nói xong lời cuối cùng, bà ấy cũng nhịn không được thở dài.

Không sửa đường, vậy sau này người nhà họ Diệp sẽ bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ cả đời.

Dựa theo tính cách cứng đầu của Diệp Quốc Sinh, sao ông có thể chịu đựng được cuộc sống kiểu này chứ.

Cho nên cuối cùng ông chắc chắn cũng sẽ đi.

Mẹ của Lý Cẩu Tử sợ Diệp Ninh không rõ chuyện này, dù sao thì cô vẫn còn nhỏ

Nhưng sao Diệp Ninh có thể không biết rõ chứ.

Cố tình Lưu Mãn lại còn cố ý k*ch th*ch: “Tôi đã đồng ý cho mọi người bỏ phiếu, đây cũng là nể mặt thôn. Thật ra có bỏ phiếu hay không thì kết quả cũng như thế thôi.”

Anh ta vô cùng tự tin về chuyện này, hơn nữa còn ước gì Diệp Ninh sẽ trực tiếp nghênh ngang rời đi.

Thôn trưởng có thể cảm nhận được hiện tại Diệp Ninh tức giận và khó xử đến mức nào, nhưng sự việc đã phát triển đến nông nỗi này, đã không thể nào chỉ dùng việc phán xét đúng sai để kết thúc được.

“Diệp Ninh, con về thương lượng với cha mẹ con chút đi? Chúng ta đều sẽ ở đây chờ con.”

Đây là chuyện lớn, dù sao thì vẫn cần trụ cột gia đình là Diệp Quốc Sinh đứng ra quyết định.

“Không cần, con có thể quyết định được.” Diệp Ninh nói không lớn, nhưng thái độ lại vô cùng kiên định: “Con đồng ý bỏ phiếu.”

Cô đột nhiên thay đổi thái độ làm cho Lưu Mãn và những thôn dân đứng về phe anh ta đều khịt mũi khinh thường.

Nói tới nói lui nửa ngày trời, cuối cùng không phải cũng ngoan ngoãn đồng ý sao.

TBC

“Thôn trưởng, cô ta đã nói như thế rồi, có phải có thể bắt đầu rồi không?” Lưu Mãn cũng lười đi so đo, sốt ruột chờ không nổi thúc giục.

Thôn trưởng im lặng một giây, quay đầu nói với Mạnh Phàm Chí: “Ông đi tổ chức đi.”

Mạnh Phàm Chí gật đầu, bắt đầu thống kê nhân số cụ thể đang có mặt ở đây, để tiện cho các công việc sau này hơn.

Toàn bộ hành trình Diệp Ninh đều vô cùng bình tĩnh, không có chút lo lắng hay bất an vì có khả năng sẽ bị đuổi ra thôn nào hết.

Nhưng mà chuyện này đến cả thôn trưởng cũng không dám khẳng định.

Ông ấy thậm chí đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất, nếu như các bà con trong thôn vì muốn sửa đường mà lấy lòng Lưu Mãn, bỏ nhà họ Diệp, vậy ông ấy cũng không còn cách nào khác.

Dựa theo tình hình của mấy ngày hôm nay, xác suất cuối cùng nhà họ Diệp có thể ở lại chỉ e là còn không đến hai ba mươi phần trăm.

Ông ấy có quan hệ khá thân thiết với thôn trưởng của thôn kế bên, đến lúc đó ông ấy bất chấp tất cả, cho dù mất cái mặt già này thì cũng phải tìm một nơi ở cho nhà họ Diệp ở thôn kế bên, cũng coi như là cho Diệp Quốc Sinh một công bằng.

Sau khi quyết định ý kiến xong, thôn trưởng cũng đã có thể bình tĩnh lại.

Đương nhiên hiện tại tuyệt đối không thể nói ra ý tưởng này.

“Hiện tại nơi này có tổng cộng chín mươi lăm người, nếu cuối cùng số người đồng ý cho người nhà họ Diệp rời đi vượt qua con số bốn mươi tám, vậy là nhà họ Diệp rời đi. Để công bằng, lát nữa tôi sẽ phát cho mỗi người một tờ giấy, bỏ phiếu theo hình thức giấu tên.”

Mạnh Phàm Chí suy xét vô cùng chu đáo, còn cố ý tìm một cái thùng không.

“Đồng ý thì viết một, không đồng ý thì viết chữ không.”

Như vậy cũng đơn giản nhất, dù sao thì trình độ văn hóa của người trong thôn cũng không cao.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1204: Chương 1204


Sau khi nói xong, ông ta lại nhìn về phía Lưu Mạn và Diệp Ninh, hỏi cả hai: “Hai đứa cảm thấy như thế có được không?”

Lưu Mãn không thèm để ý nhún vai, đã nắm chắc phần thắng.

Diệp Ninh gật đầu.

Mạnh Phàm Chí bắt đầu phát giấy, nhưng mà bút có hạn, cho nên người cầm được tờ giấy đều dựa theo thứ tự đến trước bàn viết ý kiến của mình, sau đó trực tiếp bỏ vào trong rương.

Trước khi chính thức bắt đầu bỏ phiếu, thôn trưởng lớn tiếng xác nhận lại lần nữa với Lưu Mãn.

“Cho dù kết quả cuối cùng như thế nào thì con cũng đều sẽ sửa đường trong thôn chúng ta đúng không?”

“Thôn trưởng, bác không tin tôi đến thế à? Cho dù kết quả thế nào thì tôi cũng đều sẽ sửa đường cho tôn chúng ta, bảo đảm không nuốt lời!” Lưu Mãn mất kiên nhẫn, phối hợp nhắc lại lần nữa.

Mục đích của thôn trưởng chính là vì làm cho các bà con có mặt ở đây nghe rõ, làm cho mọi người không cần phải băn khoăn gì hết, cứ dựa theo suy nghĩ của mình mà quyết định.

Mà mục đích của Lưu Mãn cũng là vì làm cho những người ở đây đều nghe rõ, anh ta phóng khoáng rộng lượng như thế, sau này sẽ liên tục có chỗ tốt.

TBC

Các bà con đúng là đã nghe rõ ràng.

Mẹ của Lý Cẩu Tử cũng muốn bảo Diệp Ninh nhanh chóng nói gì đó để lôi kéo lấy lòng các bà con xung quanh.

Nhưng Diệp Ninh chỉ lạnh nhạt đứng đó, không nói một lời.

Mẹ của Lý Cẩu Tử thật sự không hiểu được rốt cuộc trong lòng cô đang nghĩ cái gì?

“Bắt đầu đi.” Thôn trưởng lên tiếng, bắt đầu chính thức bỏ phiếu.

Lưu Mãn lười biếng ngồi ở bên cạnh, không hề có chút lo lắng gì về kết quả.

“Diệp Ninh, chúng ta đánh cược thử ha? Nơi này có chín mươi lăm người, tôi cược rằng đến cuối cùng sẽ không có quá mười người đồng ý cho nhà của cô ở lại.”

Đây là sự khinh thường, cũng là đang muốn khiêu khích.

Diệp Ninh lại không thèm nhìn anh ta cái nào.

Lưu Mãn cũng không ngại, nếu hiện tại sau m.ô.n.g anh ta có cái đuôi thì nó đã nhếch lên trời từ lâu rồi.

Phân đoạn bỏ phiếu kéo dài suốt nửa tiếng đồng hồ, chín mươi lăm người mới hoàn thành xong trình tự bỏ phiếu này.

Thôn trưởng ra hiệu cho Mạnh Phàm Chí đã có thể bắt đầu kiểm phiếu rồi.

Xung quanh vô cùng yên ắng.

Mọi người đều vô cùng tò mò với kết quả cuối cùng.

Mẹ của Lý Cẩu Tử vẫn cứ đứng thẳng ở bên người Diệp Ninh.

Bà ấy bỏ phiếu cho nhà họ Diệp ở lại, nhưng mà người khác như thế nào thì rất khó mà nói.

“Diệp Ninh, con cũng đừng có hồi hộp, vẫn còn hi vọng.”

Lời này bà ấy nói ra chẳng có chút tự tin gì.

Diệp Ninh ngược lại có vẻ như không quan tâm cho lắm, chỉ chờ đợi kết quả cuối cùng.

Mạnh Phàm Chí thò tay vào thùng giấy lấy ra tờ giấy đầu tiên, đọc lấy nội dung bên trên.

Ánh mắt ông ta hơi d.a.o động, nằm trong dự đoán.

“Đồng ý nhà họ Diệp rời thôn.”

Ông ta vừa nói vừa mở tờ giấy ra đưa sang trước mặt mọi người, nhất là muốn làm cho Lưu Mãn và Diệp Ninh nhìn thấy rõ.

Lưu Mãn thật sự vô cùng kích động, cơ bắp trên miệng hưng phấn đến run rẩy.

Anh ta đã bắt đầu tưởng tượng ra được hình ảnh người nhà họ Diệp mặt xám mày tro bị đuổi ra khỏi thôn rồi.

Thôn trưởng thở dài thườn thượt.

Lúc này Mạnh Phàm Chí đã bắt đầu công bố tờ giấy thứ hai.

“Vẫn là đồng ý cho nhà họ Diệp rời thôn.”

Hai lá phiếu liên tiếp đều là làm nhà họ Diệp rời thôn, tất cả mọi người có mặt ở đây hình như đều đã đoán được kết quả, cho Diệp Ninh một ánh mắt thương hại.

Đương nhiên cũng có một ít người là muốn bỏ đá xuống giếng.

Diệp Ninh hoàn toàn ngó lơ những ánh mắt này.

Tốc độ của Mạnh Phàm Chí rất nhanh, lập tức mở lá phiếu thứ ba ra, lần này ông ta hơi khựng lại.

“Không đồng ý nhà họ Diệp rời thôn.”

Cuối cùng cũng có ý kiến khác, bầu không khí cũng đã xảy ra sự thay đổi vô cùng vi diệu.

Cán bộ trong thôn phụ trách kiểm kê phần không đồng ý lập tức vạch ra một nét bút.

Biểu cảm trên mặt Lưu Mãn hơi cứng lại trong tích tắc, nhưng mà anh ta lại nhanh chóng điều chỉnh lại, cười lạnh.

Nơi này có chín mươi lăm người, có mấy người đứng về phe nhà họ Diệp thì cũng có thể chấp nhận được.

Nhưng mà điều này tuyệt đối cũng không ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1205: Chương 1205


“Tại sao con bé đi lâu như thế mà còn chưa về nữa?”

Triệu Thu Phân đứng ở trước cửa nhà, duỗi dài cổ nhìn tới nhìn lui quanh hẻm.

Diệp Quốc Sinh cũng không vào nhà, ông cứ ngồi trong sân hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.

Khổng Giai còn phải chăm con, chỉ có thể ở trong phòng chờ.

Diệp Đống đi đến bên cạnh Triệu Thu Phân khuyên nhủ: “Mẹ, mẹ cũng đừng có đi tới đi lui ở chỗ này nữa, mẹ vào trong nhà ngồi chờ với cha con đi.”

Mắt Triệu Thu Phân đỏ lên: “Chị của con đi được gần một tiếng đồng hồ rồi, sao mẹ có thể ngồi yên được chứ? Con mau chạy đến đại đội xem thử đi!”

Thật ra Diệp Đống cũng đang nói thầm trong lòng, theo lý thuyết thì cũng không nên lâu như thế chứ?

“Chị của con bảo con ở nhà trông cha mẹ.”

Triệu Thu Phân sốt ruột, vỗ lên đầu của cậu.

TBC

“Cha mẹ thì có gì đẹp mà trông, con đi xem chị của con đi, nếu thật sự xảy ra chuyện gì...”

Câu nói tiếp theo đó bà cũng không nói nên lời nữa.

Diệp Đống vừa vuốt đầu vừa nhìn về phía Diệp Quốc Sinh ở cách đó không xa.

“Con đi đi.” Diệp Quốc Sinh cũng lên tiếng, Diệp Đống không dám không đi.

“Vậy cha mẹ nhớ ở yên trong nhà đó, đừng có thêm phiền cho chị của con nữa!”

Trước khi đi ra ngoài cậu cũng không quên dặn dò.

Diệp Quốc Sinh đã nâng m.ô.n.g lên, lại im lặng đặt m.ô.n.g xuống.

Nghĩ đến lời dặn dò của Diệp Ninh trước khi rời đi, ông vẫn cố nén tâm trạng bực bội, tiếp tục chờ đợi.

Trong đại đội.

Việc kiểm phiếu đã tiến hành hơn phân nửa..

Bầu không khí cả trong lẫn ngoài đều trở nên vô cùng căng thẳng.

Vẻ mặt của mỗi một người ở đây đều vô cùng quái lạ.

Mạnh Phàm Chí vẫn cứ tiếp tục nói: “Không đồng ý cho nhà họ Diệp rời thôn.”

“Đồng ý nhà họ Diệp rời thôn.”

“Không đồng ý cho nhà họ Diệp rời thôn.”

“Vẫn cứ không đồng ý cho nhà họ Diệp rời thôn.”

...

Sau khi ông ta nói xong một câu, sắc mặt của Lưu Mãn lại càng khó coi hơn một chút.

Toàn bộ vẻ đắc ý và ngông cuồng lúc trước đã bị vẻ áp lực, tức giận và vặn vẹo dần dần thay thế.

Đám cho săn đứng ở bên cạnh anh ta cũng có vẻ mặt cực kỳ xuất sắc, ngoại trừ kinh ngạc ra thì không ai dám thở mạnh chút nào.

Sợ rằng bản thân mình sai lầm gì, làm Lưu Mãn càng oán giận hơn.

Thôn trưởng và các cán bộ trong thôn ngơ ngác nhìn nhau, hiển nhiên cũng không ngờ rằng tình huống sẽ thành ra thế này.

Nhưng mà không đến thời khắc cuối cùng thì không ai có thể nói trước được kết quả cuối cùng sẽ như thế nào.

Lại vài phút trôi qua, Mạnh Phàm Chí lấy ra phiếu thăm cuối cùng.

“Không đồng ý cho nhà họ Diệp rời thôn.”

Người phụ trách ghi chép đã tổng kết xong rồi, nhìn chằm chằm vào cuốn vở vài giây.

“Đã kiểm phiếu xong, có thể tuyên bố kết quả rồi.” Giọng của Mạnh Phàm Chí lại vang lên.

Tuy rằng còn chưa có con số chính xác, nhưng mà số phiếu đại khái là bao nhiêu thì trong lòng mỗi người đều biết rõ ràng.

Không đợi Lưu Mãn phản ứng lại, cán bộ phụ trách ghi chép trong thôn đã lên tiếng.

“Đồng ý cho nhà họ Diệp rời thôn có hai mươi ba phiếu, không đồng ý bảy mươi hai phiếu!”

Đối với kết quả như thế, trước khi bắt đầu, tất cả mọi người đều không ngờ đến, tương tự, Lưu Mãn cũng hoàn toàn không thể nào chấp nhận được.

Thôn trưởng thở phào nhẹ nhõm, lộ ra vẻ mặt thả lỏng lại vui mừng.

Trước kia ông ấy đã lo lắng dư thừa rồi, các bà con trong thôn đều có tam quan chính xác, có thể phân biệt được cái gì là đúng, cái gì là sai.

Đương nhiên kết quả này cũng có một phần nguyên nhân là vì Lưu Mãn đã chính miệng đồng ý, cho dù kết quả như thế nào anh ta cũng sẽ sửa đường cho trong thôn.

Đã không có chuyện này uy h**p, mọi người mới có thể đưa ra lựa chọn theo đúng ý nghĩ của mình.

Mẹ của Lý Cẩu Tử cũng vui vẻ muốn chết: “Diệp Ninh, các bà con trong thôn chúng ta đều có ánh mắt sáng như tuyết, nhà của con không cần phải rời thôn nữa rồi!”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1206: Chương 1206


Đáy mắt Diệp Ninh hiện lên chút ý cười nhàn nhạt, đồng thời trong lòng cũng đã có quyết định.

Quyết định của cô là chính xác.

“Gian lận! Nhất định là gian lận!”

TBC

Bầu không khí nhẹ nhàng chỉ kéo dài mười mấy giây thì đã bị tiếng quát mắng tức muốn hộc m.á.u của Lưu Mãn ngắt ngang.

Anh ta tức giận trừng to mắt, cổ nổi gân xanh.

“Tôi không chấp nhận kết quả này!”

Trong một năm qua, anh ta ở thôn giống như cá gặp nước, mỗi người đều cúi đầu nghe lời anh ta, tại sao bây giờ lại không đứng về phe của anh ta chứ?!

Hiện tại thôn trưởng cũng đã tự tin hơn: “Là chính miệng con đồng ý bỏ phiếu quyết định, quá trình cũng là con tận mắt nhìn thấy, gian lận ở chỗ nào?”

Giấy trắng mực đen, lại do chính tay mọi người viết ra, đây là thứ có thể phản ánh ý kiến của mọi người trong thôn tốt nhất.

Ngực Lưu Mãn phập phồng kịch liệt, vẻ mặt càng thêm đáng sợ.

Anh ta dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn lướt qua mỗi một người nơi đây.

Người bị anh ta nhìn thấy lập tức cúi đầu, vẫn cứ giống như trước kia, không có bất cứ kẻ nào dám cãi lời anh ta, dám phản kháng anh ta.

Chẳng qua sự im lặng lần này đối với anh ta mà nói nó đã biến thành một sự châm chọc cực lớn.

“Được, được lắm, mấy người! Mấy người thật sự, được lắm!”

Anh ta gằn từng chữ một, vừa nói vừa tự vỗ tay.

Gương mặt anh ta đều vặn vẹo, ước gì có thể lôi hết mấy kẻ dám “phản bội” anh ta ra ngoài, bầm thây vạn đoạn.

Mỗi người đều cố gắng rụt người lại, rời khỏi phạm vi của anh ta.

Thôn trưởng thấy anh ta thẹn quá hóa giận cũng không hề kinh ngạc chút nào, trong hơn một năm qua, anh ta luôn làm mưa làm gió trong thôn, rõ ràng là đã tự coi mình là ông vua không ngai trong thôn rồi.

Hiện tại anh ta nhận được kết quả như thế, đương nhiên là không thể nào chấp nhận được.

Nhưng mà kết quả vẫn cứ là kết quả.

“Lưu Mãn, con cũng có hận thù sâu năng gì với người nhà họ Diệp đâu, chuyện gì bỏ qua được thì cứ bỏ qua đi.”

Lưu Mãn giống như pháo đốt bị bật lửa, cảm xúc trực tiếp sụp đổ.

“Tôi không bỏ qua!”

Anh ta gầm lên giận dữ, kinh thiên động địa.

“Nếu mấy người đều đã lựa chọn nhà họ Diệp, vậy thì tốt lắm! Sau này tôi sẽ không bỏ ra một xu nào cho trong thôn nữa, mấy người tự sinh tự diệt đi thôi!”

Anh ta nghiến răng nghiến lợi hăm dọa, sau đó muốn rời đi.

Thôn trưởng, cán bộ trong thôn và các bà con trong thôn đều kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ đến chuyện anh ta sẽ lật lọng.

Thôn trưởng cũng sốt ruột: “Lưu Mãn lúc nãy chính miệng con đã đồng ý...”

Lưu Mãn đã bị lửa giận làm mụ mị đầu óc, tức giận ăn nói th* t*c: “Hiện tại bố mày không muốn đồng ý nữa đó, được chưa? Mấy người tưởng tôi là thằng ngốc sao? Không chỉ có sau này bố mày không bỏ thêm một xu nào cho trong thôn, mà đến cả số tiền lúc trước dùng để sửa chữa đại đội, mấy người cũng phải nôn ra hết cho bố, không được thiếu một đồng!”

Anh ta còn chưa nói hết câu thì đã nổi giận đùng đùng nhanh chóng rời đi.

Anh ta rời đi, xung quanh rơi vào sự yên lặng giống như c.h.ế.t chóc.

Mãi đến khi có một cán bộ trong thôn méo mặt đầu tiên hỏi: “Thôn trưởng, việc này, việc này phải làm thế nào đây?”

Chuyện sửa đường coi như xong, đào giếng càng là nằm mơ, lại còn phải trả lại tiền đã sửa nhà trong đại đội lúc trước, nhưng mà trong thôn làm gì có tiền chứ.

“Mấy người như thế là đáng đời! Đắc tội Lưu Mãn, không còn chỗ tốt gì nữa, đây chẳng phải là kết quả mà mấy người muốn sao!” Lý Kiệt gân cổ lên trách cứ.

Nhưng mà anh ta cũng không dám nói thẳng những lời này với thôn trưởng và các cán bộ trong thôn, mà chỉ châm chọc những bà con khác trong thôn thôi.

Những bà con trong thôn cũng không ngờ rằng Lưu Mãn sẽ làm như thế, vừa khinh thường và tức giận đối với Lưu Mãn, cũng vô cùng hối hận.

Đạo đức làm bọn họ quyết định giữ nhà họ Diệp lại, nhưng mà nếu so sánh với ích lợi của bản thân, đại đa số mọi người đều sẽ chọn cái thứ hai.

Nhưng mà hiện tại việc đã đến nước này, có nói cái gì nữa thì cũng không có tác dụng.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1207: Chương 1207


“Thôn trưởng, hay là ông lại đi nói chuyện với Lưu Mãn đi, có được không?”

“Đúng vậy, thôn trưởng. Chuyện này lúc đầu đã hứa rồi, sao nói thất hứa là thất hứa được chứ.”

...

Mọi người đều nhao nhao tôi một câu anh một câu, cảm xúc đều vô cùng kích động.

Thôn trưởng quá hiểu biết tính cách của Lưu Mãn, nếu lần này trong thôn tiếp tục nhượng bộ, chỉ e là sau này anh ta sẽ càng thêm vô pháp vô thiên.

“Được rồi, mọi người đều giải tán hết đi.”

“Vậy chuyện sửa đường phải làm sao đây?”

Có hi vọng lại tan biến biến thành thất vọng, còn không bằng từ trước đến nay chưa có được.

Tâm trạng của thôn trưởng cũng rất phức tạp, nhưng mà bọn họ cũng hoàn toàn quyết tâm về vấn đề đi hay ở của nhà họ Diệp.

“Mọi người tạm thời về nhà trước đi, để chúng tôi thương lượng lại đã.”

Dù sao quá nhiều người dân trong thôn tụ tập ở chỗ này, nếu tình hình mất khống chế thì cũng sẽ rất phiền phức.

Nghe được ông ấy nói như thế, tuy rằng mọi người đều không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể rời đi trước.

Diệp Ninh vẫn cứ đứng yên tại chỗ, không có động tác gì.

Một lúc sau, khi tất cả các thôn dân gần như đều đã rời đi hết, chỉ còn lại mẹ của Lý Cẩu Tử, Diệp Ninh, thôn trưởng và mấy cán bộ trong thôn mà thôi.

Lúc này thôn trưởng mới nhìn về phía Diệp Ninh, cố ý dùng giọng điệu thả lỏng nói.

“Diệp Ninh, con cũng có thể về nhà rồi. Nếu đã có kết quả bỏ phiếu quyết định thì trong thôn chắc chắn sẽ không vì Lưu Mãn mà làm khó dễ nhà của con. Con cứ về nói cho cha mẹ con, bảo bọn họ cứ yên tâm ở nơi này.”

“Bác thôn trưởng, vậy bác định trả lời với các bà con trong thôn như thế nào?” Không ngờ Diệp Ninh lại hỏi ra vấn đề này.

Thôn trưởng đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó mới bất đắc dĩ nhìn về phía các cán bộ trong thôn ở bên cạnh.

Lần này Mạnh Phàm Chí đã mở miệng, nhà họ Diệp cũng thuộc về đại đội số ba của bọn họ, ông ta cũng khá thân thiết với Diệp Quốc Sinh.

“Chuyện này không phải là chuyện con nên quan tâm đến, thật ra trong lòng mọi người đều rất biết lý lẽ, chẳng qua lần này là bị Lưu Mãn nắm thóp mà thôi.”

Thôn trưởng vô cùng đồng ý với lời ông ta nói: “Bác sẽ lại đi tìm Lưu Mãn nói chuyện.”

Vì ích lợi của toàn thôn, ông ấy đương nhiên là phải xuống nước trước.

Diệp Ninh cong môi: “Vậy nếu anh ta vẫn cứ nhất quyết không chịu đồng ý thì sao?”

Mặt thôn trưởng cứng đờ: “Vậy thì coi như trong thôn chúng ta không có phúc phần này vậy.”

Lời nói tiếp theo đó của Mạnh Phàm Chí đã an ủi mọi người.

“Không sửa đường thì cũng có chỗ tốt của không sửa đường. Hiện tại chỉ vì một chuyện nhỏ xíu mà Lưu Mãn đã uy h.i.ế.p thôn chúng ta. Nếu thật sự để nó bỏ tiền sửa đường, vậy chẳng phải sau này nó sẽ nói một không hai trong thôn chúng ta sao.”

Mọi người gật đầu lia lịa, bọn họ cũng không muốn nhìn thấy tình cảnh này.

Diệp Ninh nhìn thấy thái độ này của bọn họ, lộ ra chút ý cười.

“Cho nên thật ra nhà của con còn coi như là làm chuyện tốt cho thôn chúng ta sao?”

“...”

Thôn trưởng và các cán bộ trong thôn đều đen mặt.

Vậy mà cô còn cười được, hay thật.

“Con bé này, con đừng có đã được tiện nghi lại còn khoe mẽ. Mấy bà con họ hàng không đứng về phe của Lưu Mãn, đều là bởi vì cha mẹ của con tốt. Nếu như dựa vào mấy chuyện bậy bạ mà con và Diệp Đống từng làm, mọi người còn ước gì cả nhà con nhanh chóng dọn đi đó.” Thôn trưởng nửa đùa nửa thật nói.

Tuy rằng hiện tại Diệp Ninh đã ngoan ngoãn hơn rất nhiều, nhưng trước kia cô cũng gây sự không ít.

Nhưng mà dù sao thì vẫn là hai đứa nhỏ mà ông ấy đã nhìn bọn họ trưởng thành, có thể bao dung thì vẫn cứ bao dung.

Diệp Ninh nhận ra được sự bất đắc dĩ của thôn trưởng, cảm thấy cũng đến lúc rồi.

Vừa khéo lúc này có người ở bên cạnh nặng nề nhắc nhở: “Lưu Mãn còn muốn đòi lại số tiền đã dùng để sửa chữa cho đại đội, chúng ta kiếm đâu ra số tiền này đây?”

Trong thôn nghèo muốn chết, các gia đình đều vô cùng khó khăn, càng miễn bàn đến quỹ chung của đại đội.

Thôn trưởng lập tức nghiêm mặt, hiển nhiên cũng bắt đầu rầu rĩ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1208: Chương 1208


Diệp Ninh thuận thế hỏi: “Sửa chữa trong thôn hết bao nhiêu tiền?”

Thôn trưởng vừa thở dài vừa trả lời: “Hơn một nghìn lận đó, lần này thật sự là phải đập nồi bán sắt trả nợ rồi.”

Diệp Ninh nhìn gương mặt u sầu của thôn trưởng và các cán bộ trong thôn, bình tĩnh nói: “Nếu chuyện này là bởi vì con và Diệp Đống tạo nên thì cứ giao cho con giải quyết đi.”

“Con?” Không chỉ có thôn trưởng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, những người khác cũng giống thế.

“Đừng có đùa, đây cũng không phải số tiền nhỏ bé gì.”

Thôn trưởng cũng biết hiện tại Diệp Ninh đã tài giỏi hơn rồi, nhưng mà nhiều tiền như thế, cũng không phải bất cứ người nào cũng có thể tùy tiện lấy ra được.

“Các bác thấy con giống như là đang nói đùa sao?” Giọng của Diệp Ninh không lớn, nhưng mà rơi vào trong lòng mọi người thì giống như một quả bom: “Không chỉ có tiền sửa chữa đại đội, con còn bỏ tiền ra để sửa đường cho thôn chúng ta.”

Cô dùng giọng điệu bình tĩnh nhất để nói ra lời nói sặc mùi tiền nhất.

Yên tĩnh.

TBC

Yên tĩnh giống như mọi người đều đã chết.

Thôn trưởng và các cán bộ trong thôn đều cứ nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh không chớp mắt, thậm chí còn nghi ngờ không biết có phải lỗ tai của mình xảy ra vấn đề gì hay không?

“Diệp Ninh, con nghiêm túc đó hả? Đầu óc của con có tỉnh táo không vậy?” Vài giây sau, Mạnh Phàm Chí miễn cưỡng khống chế được cảm xúc kích động, xác nhận lại với cô.

“Chuyện lớn như thế, cha mẹ của con có biết không?” Thôn trưởng cũng nhanh chóng mở miệng, mặt mày căng thẳng.

Tuy rằng bọn họ đều rất muốn giải quyết vấn đề trong thôn, nhưng không thể khó xử một cô gái trẻ tuổi như Diệp Ninh được.

Diệp Ninh cười nói: “Việc này con có thể quyết định được.”

Thôn trưởng vẫn cứ không thể nào tin nổi, mắt đảo tới đảo lui nhìn về phía những người khác.

Phản ứng của bọn họ gần như đều giống như đúc.

“Diệp Ninh, con có biết sửa đường hết bao nhiêu tiền không? Có lẽ phải tốn cả vạn đó!”

Thời đại này vào trong trấn cũng không kiếm ra được mấy nhà có tài sản trên vạn đồng, huống chi là lấy ra nhiều tiền như thế để tạo phúc lợi cho người trong thôn.

Cho dù là nhà giàu mới nổi như Lưu Mãn thì cũng là hứa trước nửa năm trời, nhưng mãi vẫn chưa đưa tiền.

Cho nên bọn họ nhất định phải làm Diệp Ninh biết cô cần phải bỏ ra số tiền lớn đến mức nào.

Quả nhiên, Diệp Ninh nghe được số tiền này thì thoáng im lặng lại.

Thì ra chỉ là vì một vạn đồng mà người trong thôn đều đã bị khó xử đến nông nỗi này rồi.

Thôn trưởng còn tưởng rằng cô bị dọa sợ, không biết rõ tính nghiêm trọng của sự việc, cũng có thể hiểu được.

“Diệp Ninh, con cũng không cần cảm thấy khó xử. Nơi này cũng chỉ có mấy người bọn bác mà thôi, những lời con mới nói lúc nãy, bọn bác coi như là chưa từng nghe thấy.”

Cô có tâm như thế cũng đã tốt lắm rồi.

Diệp Ninh nhìn mấy chú bác rõ ràng là rất chờ mong, nhưng lại rất thất vọng, còn phải giả vờ như không sao hết, có chút dở khóc dở cười.

“Con chỉ đang nghĩ không biết đến trong trấn có thể rút được nhiều tiền như thế không thôi. Thế này đi, ngày mai bác thôn trưởng và chú Mạnh lên trấn trên với con, con lấy tiền cho mọi người.”

Thôn trưởng ngây dại.

Mạnh Phàm Chí cũng ngây dại.

Các cán bộ khác trong thôn cũng ngây dại.

Chỉ có mẹ của Lý Cẩu Tử là lộ ra vẻ mặt hưng phấn và tin tưởng.

Bà ấy là người duy nhất trong thôn biết được tình hình chân chính của Diệp Ninh, Diệp Ninh đương nhiên là cũng có bản lĩnh làm việc này.

Nhưng mà có một thứ bà ấy không hiểu được, đó chính là vì sao Diệp Ninh lại không nói thẳng ra trước mặt tất cả người dân trong thôn luôn đi?

Nếu như trước đó cô nói là cô cũng có thể sửa đường cho thôn, vậy hoàn toàn không cần thiết phải bỏ phiếu làm gì nữa.

“Ngày mai con thật sự có thể lấy tiền đưa cho thôn chúng ta sao?” Cho dù là thôn trưởng thì cũng không thể nào bình tĩnh lại được, đến cả giọng nói cũng mang theo một chút ít run rẩy.

Diệp Ninh gật đầu nói: “Chuyện sửa đường không phải là càng nhanh càng tốt sao.”

Thôn trưởng kích động đến mức gật đầu như giã gạo, cho dù là nằm mơ thì lúc này ông ấy cũng không muốn tỉnh lại.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1209: Chương 1209


Diệp Đống thở hồng hộc chạy vào đại đội.

Lúc nãy trên đường đi đến đây, cậu gặp được rất nhiều thôn dân đang đi vào.

Mỗi người nhìn thấy cậu thì đều ủ rũ cụp đuôi, lại giống như ước gì có thể nhào lên tát cho cậu một phát.

Cậu rất muốn hỏi thăm tình hình của Diệp Ninh, lại không có ai thèm để ý đến cậu.

Điều này làm cậu ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, vội vội vàng vàng chạy đến.

Sau đó lập tức nhìn thấy thôn trưởng và các cán bộ trong thôn đi ra ngoài với Diệp Ninh.

Nhìn tư thế này, không lẽ bọn họ đã ra mặt thay Lưu Mãn rồi sao?!

Nghĩ như thế, Diệp Đống cảm thấy vô cùng bực bội.

“Chị!”

Cậu há miệng, dùng hết sức lực toàn thân hô to.

Diệp Ninh và mấy người thôn trưởng đều hoảng sợ.

“Có phải thằng nhóc này bị người ta dẫm phải đuôi rồi không? Sao lại la to như thế?” Mạnh Phàm Chí vỗ lên trái tim đang đập thình thịch vì giật mình, lẩm bẩm nói.

Diệp Đống cũng không rảnh để ý đến vết thương trên người mình, ba bước cũng thành hai bước, xông đến trước mặt Diệp Ninh.

“Chị, chị có sao không?”

Cậu quan sát cô từ trên xuống dưới, từ trái qua phải một lượt.

Diệp Ninh bình tĩnh trả lời: “Không có việc gì hết.”

Diệp Đống lại đề phòng nhìn về phía thôn trưởng, sau đó mặt mày mếu máo.

“Bác à, bác cũng lớn rồi, phải rộng lượng lên, đừng có làm khó con với chị của con. Một người làm việc một người gánh vác trách nhiệm, không phải cái tên Lưu Mãn kia không ưa con sao? Con đi là được rồi!”

Dù sao thì cậu cũng muốn đến kinh thành phát triển, tuy rằng bị chèn ép đuổi đi như thế đúng là có hơi mất mặt thật, như chỉ cần không ảnh hưởng đến người nhà, cậu cũng không cảm thấy có vấn đề gì.

Thôn trưởng và các cán bộ trong thôn nhìn thoáng qua nhau, sau đó đều nhịn không được mỉm cười.

Đến cả Diệp Ninh cũng hơi cong môi.

Diệp Đống cũng không chờ được câu trả lời của bọn họ, vừa định tiếp tục bày tỏ thái độ, lại để ý nhìn thấy ý cười trên mặt bọn họ.

Cậu đột nhiên ý thức được hình như sự việc cũng không giống như những gì cậu tưởng tượng thì phải?

Quả nhiên, thôn trưởng lập tức nói ngay: “Chuyện này chị của con đã giải quyết rồi, nếu con cũng biết là con sai, sau này đừng có xúc động như thế nữa.”

Diệp Đống ngơ ngẩn, có chút phản ứng không kịp.

“Bác thôn trưởng, mọi ngươi về nhà đi, con và Tiểu Đống cũng đi về.” Diệp Ninh biết cha mẹ chắc chắn đã chờ đến sốt ruột rồi, cho nên cũng không muốn trì hoãn thời gian nữa.

“Vậy ngày mai mấy giờ chúng ta xuất phát?” Mạnh Phàm Chí nhanh chóng cố ý hỏi thăm.

Diệp Ninh suy nghĩ nói: “Tám giờ sáng mai đi, con sẽ đến đại đội.”

“Được rồi. Vậy cứ quyết định như thế đi!” Âm lượng khi nói chuyện của Mạnh Phàm Chí có vẻ nặng hơn bình thường rất nhiều.

Diệp Ninh quay đầu nhìn Diệp Đống thúc giục nói: “Đi về nhà thôi.”

Lúc này Diệp Đống mới hoàn hồn, đuổi kịp bước chân của cô, sau đó mới có chút khó hiểu hỏi: “Chị, tám giờ sáng mai chị làm cái gì vậy?”

“Chờ về nhà lại nói.”

“Rốt cuộc là có chuyện gì thế? Sao chị giải quyết được Lưu Mãn vậy?”

“Chờ về nhà lại nói.”

Thôn trưởng và các cán bộ khác trong thôn vẫn luôn nhìn chăm chú vào bóng dáng đang đi xa của hai chị em, mãi đến khi bọn họ hoàn toàn đi xa.

“Thôn trưởng, ông cảm thấy việc này có đáng tin không vậy?”

Sao bọn họ vẫn cứ có cảm giác không đáng tin cậy cho lắm nhỉ?

Ánh mắt thôn trưởng hơi d.a.o động, hiện tại cũng không dám hoàn toàn khẳng định.

“Có đáng tin hay không thì chờ ngày mai sẽ biết.”

Ít nhất thì thông qua biểu hiện hiện tại của Diệp Ninh tới xem, cô cũng không giống như đang lừa gạt bọn họ.

“Nhưng mà trước khi chúng ta thật sự lấy được tiền thì không cần thiết công bố chuyện này đi ra ngoài.”

Thôn trưởng cố ý nhắc nhở mọi người.

Lỡ như nếu ngày mai Diệp Ninh không lấy tiền ra được, bọn họ còn có thể coi như không có chuyện gì phát sinh cả.

TBC

Nhưng nếu để mọi người biết được, Diệp Ninh làm được thì đương nhiên là tốt, nếu cô không làm được chỉ sợ sẽ bị oán trách nhiều hơn nữa.

Mấy cán bộ trong thôn cũng hiểu ý của thôn trưởng, cũng gật đầu theo.

Dù sao thì bà con trong thôn thật sự không chịu nổi việc thất vọng lần thứ hai nữa.

“Diệp Ninh không phải Lưu Mãn, chỉ cần con bé đã đồng ý thì nhất định sẽ làm được.”

Giọng nói đột nhiên vang lên làm thôn trưởng và các cán bộ trong thôn mới giật mình để ý ra, mẹ của Lý Cẩu Tử vẫn luôn đứng ở bên cạnh.

Mấy đôi mắt đồng loạt nhìn về phía cô.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1210: Chương 1210


“Mẹ của Cẩu Tử à, chị tin tưởng Diệp Ninh đến thế cơ à.”

Mọi người nghe bà ấy nói như thế, thật lòng cảm thấy rất vui mừng, chỉ mong thật sự là như thế.

Mẹ của Lý Cẩu Tử hiếm khi mới ra vẻ trước mặt thôn trưởng như thế: “Hiện tại Diệp Ninh đã không còn là Diệp Ninh của quá khứ nữa rồi.”

Diệp Ninh và Diệp Đống cùng nhau về đến nhà, Triệu Thu Phân ôm chầm lấy Diệp Ninh khóc nấc lên.

“Mẹ, đừng khóc. Không phải con đã bình yên quay về rồi sao.”

Tuy rằng Diệp Quốc Sinh không biểu hiện thái quá như Triệu Thu Phân, nhưng ông cũng nhìn chằm chằm vào cô một lúc lâu.

Diệp Ninh kể lại chuyện các bà con trong thôn bỏ phiếu.

Khi Diệp Quốc Sinh nghe được lúc đó có chín mươi lăm người dân trong thôn ở đó, cuối cùng có bảy mươi hai người đứng về phe bọn họ, lộ ra vẻ vui mừng.

“Cha đã nói mọi người đều là bà con trong cùng một thôn, không phải người thân nhưng lại hơn hẳn người thân.”

Diệp Đống lại càng trực tiếp gào to: “Lần này chẳng phải là chọc Lưu Mãn tức c.h.ế.t rồi sao? Sao em lại không chạy qua đó sớm hơn một chút chứ, bỏ mất vở kịch xuất sắc như thế.”

Chỉ là nghĩ đến chuyện Lưu Mãn bị tức đến phát điên, cậu đã cảm thấy vui vẻ muốn chết.

Diệp Ninh không bày tỏ ý kiến, lúc đó Lưu Mãn thật sự đã vô cùng tức giận và dữ tợn.

Nhưng mà sau ngày hôm nay, hai gia đình bọn họ cũng đã hoàn toàn kết thù không thể giải hòa được nữa.

So với hai cha con bọn họ vui vẻ thì Triệu Thu Phân lại lo lắng sốt ruột nỉ non: “Vậy chẳng phải thôn chúng ta không thể sửa đường rồi sao?”

Chỉ một câu nói đã làm Diệp Quốc Sinh và Diệp Đống yên tĩnh lại, hơn nữa còn lộ ra vẻ mặt nghiêm túc.

Bắt đầu từ nửa năm trước, sau khi Lưu Mãn đồng ý sẽ sửa đường cho thôn, mỗi ngày chuyện mọi người trong thôn nhắc đến nhiều nhất chính là chuyện này, trong lòng mỗi người đều đang chờ đợi.

Diệp Đống cẩn thận nhìn về phía Diệp Ninh, sợ cô sẽ tự trách, chủ động an ủi nói: “Lưu Mãn vốn dĩ cũng không có ý định thật sự sửa đường cho thôn chúng ta, nếu không sao có thể kéo dài thời gian lâu như thế chứ? Cho nên chuyện này không liên quan gì đến chúng ta hết.”

Diệp Quốc Sinh cũng cảm thấy lời này rất có đạo lý, nhưng mà dù sao thì Lưu Mãn vẫn cứ lấy gia đình bọn họ ra làm cớ.

Trong lòng ông vẫn cứ cảm thấy không dễ chịu.

Không đợi Diệp Đống nói hết lời, Diệp Ninh đã không chút hoang mang nói: “Vẫn sẽ sửa đường.”

Diệp Quốc Sinh đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó vội vàng truy vấn: “Không phải Lưu Mãn đã đổi ý rồi sao? Không lẽ còn có cách khác hả?”

Nếu có thể sửa đường, vậy đương nhiên là chuyện tốt rồi.

Diệp Ninh khẳng định nói: “Đúng là Lưu Mãn đã đồng ý, nhưng mà không có tên kia thì vẫn có thể sửa đường được.”

Không chỉ có Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân nghe đến khó hiểu mà Diệp Đống cũng lộ ra vẻ mặt ngơ ngác.

Diệp Ninh lại bổ sung thêm một câu: “Con đường trong thôn chúng ta, con sẽ sửa.”

“Shh!” Diệp Quốc Sinh hít hà, sắc mặt thay đổi mấy lần: “Con sửa?!”

Cô nói thì đơn giản lắm, nhưng lại tạo nên sóng to gió lớn trong nhà.

Diệp Ninh gật đầu: “Con đã nói với bác thôn trưởng rồi, con đường trong thôn sẽ do con phụ trách.”

“Con gái, con có bị sốt không đó? Sửa đường sẽ cần rất nhiều tiền, con lấy đâu ra nhiều tiền như thế chứ?” Triệu Thu Phân hoảng sợ, không dám tin nhìn cô.

“Mẹ con nói đúng đó, hiện tại cũng không phải lúc ra vẻ ta đây! Cho dù cả nhà mình táng gia bại sản thì cũng không đủ tiền để sửa đường!” Sắc mặt Diệp Quốc Sinh trở nên vô cùng khó coi.

Lần này con gái ông đã gặp rắc rối lớn rồi!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1211: Chương 1211


Đúng là lần này Diệp Ninh quay về cô đã xài tiền như nước.

Tất cả mọi thứ trong nhà, từ trong ra ngoài đều đã được thay đổi mới hết.

Nhưng cho dù là thế thì nếu so giữa chuyện cải thiện điều kiện sống ở gia đình mình với chuyện sửa đường cho cả thôn, rõ ràng hai chuyện này là không cùng một cấp bậc.

Điều đầu tiên Diệp Quốc Sinh nghĩ đến chính là Diệp Ninh muốn giữ mặt mũi cho nên mới đưa ra lời hứa hẹn không thực tế này.

“Hiện tại cha lập tức đi tìm thôn trưởng nói cho rõ ràng.”

Tranh thủ lúc này còn kịp, tuy rằng có hơi mất mặt, nhưng cũng tốt hơn việc ép bản thân đi làm chuyện mà mình không cách nào làm được.

Diệp Ninh không ngờ cha mẹ sẽ có phản ứng như thế, xem ra cô nhất định phải làm cho bọn họ hiểu biết đại khái về khả năng kinh tế của cô mới được.

“Cha, con không có vấn đề gì hết...”

“Có phải thôn trưởng ép buộc con làm như thế hay không?” Diệp Quốc Sinh đã không thể khống chế được mà bắt đầu suy nghĩ theo chiều hướng xấu, có lẽ đây mới là nguyên nhân bọn họ không thèm để ý đến Lưu Mãn nữa?

Lần này Diệp Ninh thật sự là dở khóc dở cười: “Không có ai ép buộc gì con hết, con tự nguyện muốn làm như thế. Con có tiền.”

TBC

Diệp Quốc Sinh thấy cô còn chưa ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, vẫn cứ muốn làm như thế, lại càng tức muốn hộc m.á.u hơn.

“Mớ tiền kia của con chỉ sợ nửa cái đường cũng sửa không nỗi!”

“Cha, cha đánh giá thấp con quá rồi đó.” Diệp Ninh muốn giải thích cho rõ ràng, nhưng mà Diệp Quốc Sinh đang kích động cũng không có ý định cho cô cơ hội này.

“Không phải cha đánh giá thấp con, là con đánh giá cao bản thân quá thì có. Con có biết sửa đường hết bao nhiêu tiền không?”

Diệp Ninh bình tĩnh trả lời: “Chắc khoảng một vạn, thôn trưởng nói một vạn là đủ rồi.”

Diệp Quốc Sinh nghe nói là một vạn, mí mắt giật tăng tăng.

Đối với ông mà nói, đây là một con số khổng lồ.

“Cha sống cả đời cũng chưa gặp được nhiều tiền như thế, vậy mà con lại… lại…”

Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Diệp Ninh, cuối cùng Diệp Quốc Sinh cũng ý thức được vẻ khác thường, tiếng nói cũng dần dần nhỏ đi.

“Con biết sửa đường cần tốn một vạn sao?”

Diệp Ninh gật đầu.

“Con biết, vậy mà còn đồng ý?” Diệp Quốc Sinh trừng to mắt, ông cũng không phải đồ ngu, biết rõ hiện tại Diệp Ninh khôn khéo và trưởng thành đến mức nào.

Cô biết rõ sửa đường sẽ tốn một vạn mà vẫn còn đồng ý với thôn trưởng. Đến lúc đó nếu không có, vậy chẳng phải là tự mình vả mặt mình sao?

Con gái ông chắc chắn sẽ không ngu ngốc như thế!

Quả nhiên Diệp Ninh tiếp tục gật đầu.

Triệu Thu Phân thấy chồng đột nhiên không nói gì nữa, bắt đầu sốt ruột muốn đi lên, nhưng mà lại bị Diệp Đống cản lại.

“Cha, mẹ, có phải cha mẹ đã quên mất thân phận hiện tại của chị con rồi không?”

Lời nhắc nhở này mang theo vẻ khoe khoang không nói nên lời.

Cậu là người biết rõ thực lực của Diệp Ninh nhất, cho nên hoàn toàn không hề lo lắng chuyện Diệp Ninh không lấy ra được số tiền này.

Hơn nữa lúc nãy khi cậu nghe được quyết định của Diệp Ninh, suýt chút nữa đã vui vẻ cười thành tiếng.

Nửa năm qua, bởi vì Lưu Mãn đã hứa là sẽ sửa đường cho thôn, đã trực tiếp trở thành “quý nhân” cho nên mới có thể làm mưa làm gió như thế.

Hiện tại con đường này sẽ do nhà họ Diệp bỏ tiền ra sửa, vậy chẳng phải sau này cậu có thể đi ngang ở trong thôn rồi sao!

Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân bỗng nhiên ngây ngẩn cả người.

Lúc này bọn họ mới nhớ ra hiện tại Diệp Ninh không chỉ đi làm ở đoàn văn công không, mà còn đi ra ngoài ca hát nữa.

Nhưng mà ca hát có thể kiếm được nhiều tiền như thế sao?!

Bởi vì quá khiếp sợ, hai vợ chồng đều không nói ra được một câu, ánh mắt run rẩy nhìn về phía Diệp Ninh.

Diệp Ninh đưa ra câu trả lời khẳng định: “Cha mẹ, không phải con đã nói rồi sao, cha mẹ đã có thể đi theo con hưởng phúc rồi.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1212: Chương 1212


Hai vợ chồng già đã không biết nên hình dung tâm trạng hiện tại của mình như thế nào nữa.

Hưng phấn, khiếp sợ, lại còn thêm kiêu ngạo.

Tuy rằng bọn họ biết con gái rất giỏi, nhưng không ngờ rằng lại giỏi đến mức này.

TBC

Diệp Quốc Sinh mất mấy chục giây mới hoàn toàn phản ứng lại, vô cùng cẩn thận xác nhận lại với Diệp Ninh: “Con gái, thật sự không có vấn đề gì sao?”

Thái độ của Diệp Ninh vô cùng kiên định: “Thật sự không thành vấn đề.”

“Tốt! Tốt! Tốt! Con gái à, lần này con thật sự làm nhà họ Diệp chúng ta nở mày nở mặt rồi! Ha ha ha!”

Cảm xúc của Diệp Quốc Sinh lại trở nên kích động, quơ chân múa tay, chẳng qua lần này là vì ông quá vui vẻ.

Triệu Thu Phân lại nhịn không được lau nước mắt trên khoé mắt đi, bà cũng rất vui vẻ.

Sống trong thôn nửa đời, thứ bọn họ muốn tranh nhất vẫn cứ là mặt mũi.

Diệp Ninh nhìn thấy cha mẹ vừa vui mừng lại tự hào như thế, cảm thấy cô xài một vạn đồng này rất đáng.

Người có hiếu thật sự được chia làm hai loại, nuôi dưỡng cơ thể của cha mẹ và nuôi dưỡng tâm trí.

Mà cô không chỉ muốn làm cho cha mẹ mình có một cuộc sống sung sướng thoải mái, mà còn muốn làm cha mẹ tự hào vì cô.

Ngày hôm sau.

Bảy giờ sáng, thôn trưởng, Mạnh Phàm Chí và các cán bộ khác trong thôn đã có mặt tại đại đội rồi.

Tối hôm qua bọn họ gần như đều mất ngủ, vô cùng chờ đợi mặt trời ngày hôm nay nhanh chóng mọc lên.

“Thôn trưởng, chúng ta có cần trực tiếp đến nhà họ Diệp tìm Diệp Ninh luôn không?”

“Hiện tại còn sớm lắm, chờ thêm chút nữa đi.”

Ngày hôm qua Diệp Ninh nói tám giờ sẽ đến, bọn họ đi giục cũng không tốt lắm.

Mọi người đều lộ rõ vẻ căng thẳng và lo lắng, sợ hôm nay Diệp Ninh sẽ đột nhiên thay đổi ý kiến.

Dù sao thì lúc trước Lưu Mãn cũng từng làm chuyện như thế này rồi.

Anh ta cũng từng hứa ngày mai sẽ đưa tiền cho thôn, kết quả lại mượn cớ có việc riêng để từ chối khéo.

Hơn nữa chuyện này cũng không phải mới phát sinh một hai lần.

Cuối cùng kéo tới kéo lui, kéo dài suốt nửa năm cũng chưa thể bắt tay vào làm được.

Mặt ngoài thôn trưởng có vẻ như rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại sốt ruột hơn bất kỳ ai.

Nhưng mà ngày hôm qua sau khi Diệp Ninh từ đại đội về nhà, cô chắc chắn đã nói chuyện này với Diệp Quốc Sinh rồi. Nếu hôm qua Diệp Quốc Sinh không đến tìm ông ấy, có nghĩa là đã có hi vọng.

Đến bảy giờ năm mươi phút, Mạnh Phàm Chí thật sự không thể bình tĩnh nổi nữa.

“Thôn trưởng, hay là để tôi đi qua đó xem thử đi.”

Không đợi ông ta nói xong, bóng dáng của Diệp Ninh đã xuất hiện trong tầm mắt của mấy người bọn họ.

Nhìn thấy cô thật sự đến nơi này, trên mặt mấy người bọn họ đều lộ ra vẻ hưng phấn.

Khoé miệng thôn trưởng điên cuồng cong lên, chưa bao giờ ông ấy vui vẻ như bây giờ.

Không đợi Diệp Ninh đến gần, ông ấy đã sốt ruột hấp tấp chạy đến đón.

Diệp Ninh không ngờ rằng lần này không chỉ có thôn trưởng và Mạnh Phàm Chí có mặt mà đến cả những cán bộ khác trong thôn cũng đến đông đủ, hơn nữa những ánh mắt kia khi nhìn về phía cô giống như đang muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

“Con đến muộn rồi sao?”

Cô vừa nói vừa nhìn về phía đồng hồ đeo trên cổ tay của mình.

Bảy giờ năm mươi ba phút, cũng không trễ mà.

“Không muộn, không muộn, là tụi bác đến sớm.” Thôn trưởng cười khanh khách giải thích, rõ ràng bọn họ đã đến đây sớm hơn một tiếng đồng hồ, vậy mà chỉ nói là đến sớm một chút.

“Diệp Ninh, hiện tại chúng ta cùng nhau lên trấn trên sao?” Lúc Mạnh Phàm Chí hỏi ra vấn đề này, tất cả mọi người đều hồi hộp, thậm chí lòng bàn tay còn toát mồ hôi.

“Dạ được. Chúng ta đi qua đó bằng cách nào đây ạ?” Diệp Ninh đồng ý khá nhanh gọn dứt khoát.

Chân cẳng của cô không được phương tiện cho lắm, còn không thể đạp xe đạp, đi bộ thì phải đi hơn một tiếng đồng hồ, với tình trạng hiện tại của cô thì rõ ràng là cũng không ổn cho lắm.

Cuối cùng thì mấy người bọn họ cũng không giấu được vẻ vui sướng trong lòng, bọn họ đã chuẩn bị xong mọi thứ từ lâu rồi, vô cùng nhiệt tình mà kéo cô đi.

“Lái xe! Chúng ta lái máy kéo trong thôn đi qua đó!”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1213: Chương 1213


Diệp Ninh “võ trang đầy đủ” từ trong ngân hàng đi ra, thôn trưởng và Mạnh Phàm Chí đang đứng chờ ở bên ngoài lập tức bước lên đón.

Hai người hồi hộp đến mức không dám nói một lời, vô cùng trông mong mà nhìn cô.

Diệp Ninh trực tiếp đưa túi tiền đến trước mặt thôn trưởng.

Tim thôn trưởng run lên, khoảnh khắc cầm lấy túi tiền, ông ấy chỉ cảm thấy tay chùng xuống.

Mạnh Phàm Chí cũng duỗi dài cổ nhìn tới nhìn lui, khi hai người nhìn thấy xấp tiền mặt cực dày ở bên trong, con ngươi bắt đầu kịch liệt co rút lại.

Thật sự không nói quá chút nào, cả đời này bọn họ cũng chưa từng gặp qua nhiều tiền như thế trong một lần.

Thôn trưởng thậm chí không dám nhìn thêm cái nào, nhanh chóng nhét vào trong n.g.ự.c bảo vệ, sợ bị kẻ xấu theo dõi.

Ánh mắt của hai người khi nhìn về phía Diệp Ninh lại thay đổi.

Trước kia bọn họ chỉ xem Diệp Ninh giống như phận con cháu trong nhà, nhưng mà hiện tại, Diệp Ninh rõ ràng đã là ân nhân của toàn thôn bọn họ.

Hơn nữa hai người còn vô cùng khiếp sợ.

Không ngờ rằng Diệp Ninh thật sự giao số tiền lớn như thế cho bọn họ một cách dễ dàng đến vậy.

Nếu so với Lưu Mãn luôn hẹn tới hẹn lui, rõ ràng là cô mới là người thật lòng muốn giúp đỡ cho các người dân trong thôn.

TBC

“Diệp Ninh, cảm ơn con! Bác thay mặt toàn bộ bà con chòm xóm trong thôn cảm ơn con!”

Thôn trưởng run giọng, khoé mắt còn có chút ướt át.

Diệp Ninh ngược lại cảm thấy có chút mất tự nhiên: “Bác à, con cũng là người của thôn Đại Liễu Thụ chúng ta, có thể đóng góp gì đó cho thôn cũng là vinh hạnh của con.”

Thôn trưởng và Mạnh Phàm Chí quay đầu sang nhìn nhau, cho dù có nói bao nhiêu lời đi nữa thì cũng không thể nào bày tỏ được tấm lòng biết ơn của bọn họ đối với cô.

Diệp Ninh theo bản năng nhìn về phía xung quanh.

Tuy rằng hiện tại cô đã đội nón và khẩu trang rồi, nhưng cũng khó có thể bảo đảm sẽ không có người nhận ra cô.

“Bác, chúng ta nhanh chóng về thôn đi.”

Khó khăn lắm mới có thể ở bình yên ở trong thôn, cô cũng không muốn bại lộ tung tích của mình.

Thôn trưởng và Mạnh Phàm Chí đương nhiên không biết cô đang lo lắng cái gì, chỉ cảm thấy bọn họ cầm nhiều tiền như thế, đương nhiên là phải nhanh chóng đi về rồi.

Diệp Ninh, thôn trưởng leo lên máy kéo, Mạnh Phàm Chí phụ trách lái máy kéo.

Tạch tạch!

Tốc độ của máy kéo không quá chậm, nhưng mà âm thanh khi chạy lại rất ồn ào.

Nhưng mà cũng chính cái tiếng tạch tạch này lại làm người ta cảm thấy cực kỳ yên tâm.

Thôn trưởng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Diệp Ninh, hình như là còn muốn nói cái gì nữa.

“Bác, có chuyện gì thì bác cứ nói thẳng đi.” Diệp Ninh đã chủ động mở miệng.

Hiện tại chỉ có ba người bọn họ, đương nhiên là không có chuyện gì không thể nói cả.

Thôn trưởng nhìn mặt cô hỏi: “Con gái, sao con bịt mặt mình kín mít thế?”

Lúc sáng khi bọn họ ra thôn, cô đã lập tức mở túi lấy ra mấy thứ này, giống như là sợ bị người khác nhận ra vậy.

Bọn họ thắc mắc suốt từ nãy đến giờ, hiện tại mới có tâm trạng hỏi thăm.

Diệp Ninh có hơi chột dạ nói: “Con bị dị ứng với thứ gì đó trong không khí, bác sĩ nói con đi ra ngoài thì phải đề phòng một chút.”

“Dị ứng với không khí?” Thôn trưởng lại lặp lại, chỉ cảm thấy quá hoang đường.

Ông ấy chưa bao giờ nghe nói qua sẽ có người dị ứng với không khí đó?

Diệp Ninh dở khóc dở cười: “Không phải dị ứng với không khí, là một vài thứ hỗn loạn trong không khí.”

Thôn trưởng vẫn cứ ngơ ngác, tuy rằng ông ấy không hiểu, nhưng cũng chỉ có thể tôn trọng.

“Nhưng mà lúc trước con cũng không có cái bệnh này mà.”

Diệp Ninh cười gượng vài tiếng.

Thôn trưởng tiếp tục nói: “Lần này con lấy ra một lúc nhiều tiền như thế cho thôn chúng ta, có ảnh hưởng gì đến cuộc sống của con không? Con đã thương lượng với Cố Phong chưa?”

Ông ấy cũng không hỏi xem vì sao Diệp Ninh lại có nhiều tiền như thế, bởi vì dựa theo thân phận của Cố Phong và Diệp Ninh, số tiền này chắc chắn sẽ có lai lịch chính đáng.

Ông ấy chỉ quan tâm một chuyện chính là Cố Phong có biết chuyện này hay không?
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1214: Chương 1214


Diệp Ninh nhanh chóng xóa sạch băn khoăn này giúp ông ấy.

“Cố Phong cũng đồng ý.”

Nhắc đến Cố Phong, giọng nói của cô cũng khác hẳn với bình thường.

Thôn trưởng nghe cô nói như thế, cũng hoàn toàn yên tâm.

Lúc này Mạnh Phạm Chí đang lái xe ở đằng trước cũng quay đầu lại, hỏi Diệp Ninh một câu.

“Diệp Ninh, bác cũng khá tò mò, nếu con đã có thực lực này, cũng đồng ý sửa đường giúp thôn chúng ta, vậy sao lúc trước con không nói việc này ra trước luôn đi?”

Không phải chỉ có một mình ông ta khó hiểu chuyện này, ngày hôm qua mẹ của Lý Cẩu Tử cũng có suy nghĩ y hệt như thế.

Đến cả thôn trưởng cùng dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu quan sát phản ứng của Diệp Ninh.

Đúng vậy, nếu như cô chịu nói sớm thì cũng sẽ không có chuyện Lưu Mãn đến đại đội la lối om sòm rồi.

Ánh mắt Diệp Ninh trở nên tràn ngập thâm ý, im lặng một lúc mới nói: “Con sẵn lòng giúp đỡ trong thôn, nhưng cũng phải xem thái độ của mọi người trong thôn đối với nhà họ Diệp của con nữa.”

Đối với cô mà nói, sửa đường cũng không phải chuyện khó khăn gì.

Nhưng cô chỉ bỏ tiền cho người xứng đáng thôi.

Cô không tỏ thái độ ngay lúc Lưu Mãn uy h.i.ế.p thôn, muốn đuổi nhà bọn họ ra khỏi nhà, mục đích chính là vì muốn xem thử thái độ của người trong thôn như thế nào.

Nếu bọn họ thật sự nghe lời Lưu Mãn, cả thôn hùa nhau ăn h.i.ế.p nhà bọn họ, vậy bà con chòm xóm này không cần cũng thế.

Cô nói xong, thôn trưởng và Mạnh Phạm Chí đều đồng loạt ngẩn ra, hai người đều lộ ra vẻ mặt phức tạp.

Bọn họ đương nhiên hiểu Diệp Ninh muốn ám chỉ cái gì, thậm chí còn có chút may mắn.

Trong nháy mắt này, ấn tượng của Diệp Ninh trong lòng hai người bọn họ lại được đổi mới.

Đáy mắt của thôn trưởng thậm chí còn lộ ra một chút kiêng dè.

Cô gái này còn khôn khéo và lý trí hơn trong tưởng tượng của bọn họ rất nhiều.

Tuy rằng Diệp Ninh không nhìn thấy Mạnh Phạm Chí đang lái xe có phản ứng gì, nhưng mà gương mặt căng chặt của thôn trưởng hiện tại cô lại có thể nhìn thấy rất rõ.

“Bác, hai bác cũng đừng căng thẳng như thế. Dù sao thì số tiền này cũng là do con cực cực khổ khổ, dành dụm từng ly từng tí. Con sẽ không yêu cầu thôn làm gì cho con, đương nhiên con cũng phải xem thử tấm lòng mà con đưa ra có xứng đáng hay không chứ.”

Cô cố ý dùng giọng điệu nhỏ nhẹ, xóa sạch nỗi khiếp sợ trong lòng hai người thôn trưởng và Mạnh Phạm Chí.

Thôn trưởng thở dài thườn thượt, không khỏi cảm thán: “Trước kia bác thật sự xem thường con quá rồi, con đúng là đã trưởng thành!”

“Con cũng không thể cứ chạy khắp thôn kiếm chuyện giống như trước kia mãi được, đúng không?” Diệp Ninh nửa đùa nửa nghiêm túc trêu chọc.

Gương mặt của thôn trưởng dần dần thả lỏng lại: “Cái này thì thôi đi, cứ như bây giờ là được rồi! Cha mẹ con đúng là đã nuôi được một cô con gái rất tốt, có thể an tâm hưởng phúc rồi.”

“Cảm ơn lời khen của bác.”

Diệp Ninh cảm thấy sau khi trải qua sự kiện lần này, cô và thôn trưởng cũng thân thiết hơn trước kia rất nhiều.

“Nếu con đã nói đến mức này, vậy bác cũng hỏi nhiều thêm một câu. Nếu như ngày hôm qua kết quả bỏ phiếu là Lưu Mãn thắng, vậy con cũng sẽ không ngoan ngoãn rời đi đúng không?” Tuy rằng thôn trưởng đang hỏi cô, nhưng mà giọng điệu khi nói đến câu cuối cùng cũng đã trở nên vô cùng khẳng định.

Dựa theo tính cách hiện tại của cô, sao có thể nhẫn nhục chịu đựng, tùy ý cho người khác điều khiển được chữ.

Tuy rằng thực lực kinh tế của cô cũng đã đủ để người nhà của cô có thể đến nơi càng tốt hơn để sinh sống.

Quả nhiên Diệp Ninh gật đầu, cô muốn đưa cha mẹ, em trai và em dâu đến kinh thành hưởng phúc là một chuyện.

Nhưng mà bị Lưu Mãn ăn h.i.ế.p buộc đuổi đi thì lại là một chuyện khác.

Mà hành vi uy h**p, cưỡng ép bọn họ rời khỏi thôn của Lưu Mãn cũng đã đủ để cô đi đến các bộ phận cấp trên cử báo và báo công an để xử lý.

Thôn trưởng cũng thầm thổn thức trong lòng, xem ra Lưu Mãn dám đối đầu với Diệp Ninh, chắc chắn sẽ thua rất thảm.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1215: Chương 1215


Nhà họ Lưu.

Lưu Mỹ Lệ nổi giận đùng đùng nhìn về phía Lưu Mãn đang ngồi trên ghế sofa.

TBC

“Anh, nhà chúng ta đã bị người ta ăn h.i.ế.p đến trên đầu rồi, anh mau nghĩ cách đi!”

Ngày hôm qua Lưu Mãn đã thề thốt khẳng định nói chắc chắn có thể đuổi nhà họ Diệp ra khỏi thôn Đại Liễu Thụ, nhưng mà không ngờ cuối cùng bởi vì cho thôn dân bỏ phiếu, làm cho gia đình bọn họ trở thành trò cười.

Hiện tại trong thôn toàn là tiếng cười nhạo nhà bọn họ.

Từ sau khi Lưu Mãn kiếm được tiền đến bây giờ, bọn họ chưa bao giờ phải chịu ấm ức đến như thế này.

Sắc mặt Lưu Mãn vô cùng âm u, trong lòng còn tức giận hơn Lưu Mỹ Lệ rất nhiều.

“Mấy tên chân đất trong thôn đúng là có mắt không tròng, không có chúng ta sửa đường cho thôn, bọn họ đi đường bùn thế này cả đời cũng đáng lắm.”

Lưu Mỹ Lệ bực bội chất vấn: “Không lẽ chúng ta cứ tùy ý để Diệp Ninh và Diệp Đống leo lên đầu lên cổ chúng ta ị phân mãi sao?”

Lưu Mãn hừ lạnh: “Em gái, em quá sốt ruột rồi. Hiện tại mọi người trong thôn đều biết anh là vì Diệp Ninh cho nên mới không sửa đường, hôm nay thôn trưởng nhất định sẽ đến cầu xin anh, đến lúc đó còn không phải chúng ta muốn gì thì được đó sao?”

Anh ta khá chắc chắn về chuyện này, không có ai biết rõ người trong thôn muốn sửa đường đến mức nào hơn anh ta.

Lưu Mỹ Lệ thấy anh ta nói một cách khẳng định như thế, gương mặt vặn vẹo mới thả lỏng lại đôi chút.

“Vậy lần này anh nhất định đừng có ngu ngốc như thế nữa đó, nếu không phải ngày hôm qua anh làm cái trò bỏ phiếu ngu ngốc kia thì thôn trưởng đã thỏa hiệp từ lâu rồi.”

Lưu Mãn cũng rất hối hận, mất kiên nhẫn nói: “Em đừng nhắc đến chuyện ngày hôm qua nữa, chờ hôm nay thôn trưởng đến, anh sẽ nói chuyện rõ ràng với ông ấy.”

Nói xong lời cuối cùng, ánh mắt ông ta liên tục lóe lên, đã suy nghĩ kỹ xem lát nữa sẽ chất vấn và khó xử thôn trưởng như thế nào rồi.

Lưu Mỹ Lệ cố khống chế tâm trạng bực bội của mình xuống, hiện tại nhà bọn họ có tiền có quan hệ, cô ta cũng không tin là mình không đối phó được một nhà họ Diệp!

Đại đội.

Các cán bộ trong thôn đều đang nhón chân mong chờ, chờ thôn trưởng và Diệp Ninh nhanh chóng quay về.

“Lúc đi lấy tiền nhất định phải thuận lợi đó!”

Bọn họ thật sự đã bị mấy hành vi trước đó của Lưu Mãn dọa sợ, tuy rằng hiện tại ba người đã xuất phát, nhưng chưa nhìn thấy tiền thì trong lòng vẫn không thể nào yên ổn được.

Lúc này có mấy người dân trong thôn lộ ra sắc mặt vội vàng chạy về phía đại đội.

Lý Xuyên đi đầu trực tiếp nhìn về phía cán bộ Vương Hải Bác trong thôn.

“Anh Vương, chuyện sửa đường có còn hi vọng gì không? Có phải thôn trưởng đã đến nhà Lưu Mãn rồi không?”

Tối hôm qua chắc chắn có rất nhiều người trong thôn mất ngủ, mới sáng sớm đã có không ít gia đình tụ tập lại với nhau, cuối cùng để Lý Xuyên và một ít người khác trong thôn làm đại diện, đến thương lượng chuyện này với thôn trưởng và các cán bộ trong thôn.

Vương Hải Bác nhìn về phía bọn họ, do dự một chút, sau đó nói: “Thôn trưởng đi ra ngoài làm việc rồi, chờ lát nữa sẽ quay về.”

Lý Xuyên nghe thấy thôn trưởng vẫn còn chưa đi tìm Lưu Mãn, vẻ mặt lại càng thêm nghiêm túc hơn.

“Vậy rốt cuộc thì chuyện sửa đường phải làm thế nào đây? Chẳng lẽ cứ thế mà bỏ cuộc sao?”

“Ai nói bỏ cuộc chứ, thôn trưởng đang đi giải quyết chuyện này đó.” Vương Hải Bác vốn dĩ muốn nói thẳng thôn trưởng và Diệp Ninh đã đi lấy tiền rồi, nhưng mà lại nghĩ đến những lời thôn trưởng dặn dò ngày hôm qua, chỉ cần tiền còn chưa đến tay, thì không được báo cho mọi người biết chuyện Diệp Ninh sẽ bỏ tiền sửa đường cho thôn, lời nói đã đến bên miệng lại nuốt ngược trở vào.

Lý Xuyên và những thôn dân khác liếc nhìn nhau, cứ có cảm giác lời này của Vương Hải Bác rất có lệ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1216: Chương 1216


Sửa đường chỉ có thể năn nỉ Lưu Mãn bỏ tiền, nhưng thôn trưởng lại không đi tìm Lưu Mãn, chuyện này lập tức trở nên khác thường rồi.

“Anh Vương, thật ra chuyện bỏ phiếu ngày hôm qua cũng là do các bà con suy nghĩ không đầy đủ. Tuy rằng mọi người cũng biết bắt nhà họ Diệp dọn ra khỏi thôn là không có đạo đức, nhưng mà sửa đường cũng không phải ảnh hưởng đến một nhà hai nhà, mà là liên lụy đến toàn thôn của chúng ta. Chúng ta cảm thấy vẫn nên đi gặp Lưu Mãn xin lỗi, vuốt giận cậu ta một chút.”

Đây cũng là không còn cách nào khác.

Nếu như là ngày hôm qua, mấy cán bộ trong thôn như Vương Hải Bác chắc chắn cũng sẽ có suy nghĩ như thế, nhưng mà hiện tại đã hoàn toàn khác nhau rồi.

“Ông nói cái gì đó, Lưu Mãn muốn bỏ tiền sửa đường cho thôn chúng ta, đây là đang làm việc thiện. Nhưng mà nó cũng không thể dùng việc này để đè đầu cưỡi cổ bắt trong thôn làm việc được, vậy mà còn là làm việc thiên sao? Đến cả thôn trưởng ở trước mặt nó cũng phải cúi thấp đầu, sau này các bà con chòm xóm ở trước mặt nó chẳng phải sẽ càng khổ sở hơn sao?”

Vương Hải Bác phân tích rõ ràng rành mạch, cũng đang trách cứ ánh mắt của các thôn dân kia quá thiển cận.

Lý Xuyên cũng hiểu đạo lý này, nhưng mà cho dù là hiểu lý lẽ thì cũng không thể đổi lấy tiền sửa đường được.

“Mặt mũi không quan trọng, con đường càng quan trọng hơn.”

Ông ta đành phải nói ra những lời nói trái ngược với lòng mình.

Vương Hải Bác rất muốn đ.ấ.m cho ông ta môt phát: “Chúng tôi cũng có nói là sẽ không đi sửa đường đâu, thôn trưởng đang đi giải quyết việc này.

Lý Xuyên nhíu chặt mày lại: “Anh Vương, ý của ông là không tìm Lưu Mãn đòi tiền hả? Vậy thôn trưởng còn có cách nào khác chứ? Nếu mấy ông và thôn trưởng đều không dám mất mặt, vậy cứ để chúng tôi đến nhà Lưu Mãn, cho dù là quỳ xuống lạy nó cũng phải để nó đồng ý lại lần nữa mới được.”

Người trong thôn cũng đều biết trước kia trong thôn cũng đã từng nộp đơn xin cấp trên kinh phí để sửa đường rất nhiều lần, nhưng mà lần nào bên trên cũng trả lời là còn khó khăn, lại chờ thêm một chút.

Lần chờ đợi này cũng không biết phải chờ ba năm hay là năm năm nữa.

Vương Hải Bác bị ông ta buộc đến không còn cách nào khác, theo bản năng nhìn về phía mấy cán bộ khác trong thôn.

“Hay là cứ nói cho bọn họ biết đi.”

Có người đã mở miệng nói.

Cũng không thể thật sự để mọi người đi bị Lưu Mãn sỉ nhục được.

Vương Hải Bác hít một hơi thật sâu, đang định mở miệng thì các đó không xa đang vang lên tiếng “tạch tạch” của máy kéo.

Các cán bộ trong thôn lập tức thay đổi sắc mặt, mắt mỗi một người đều sáng lên.

Vương Hải Bác lại càng kích động hô to: “Đã về rồi!”

Mấy người Lý Xuyên hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể nhận ra mấy người bọn họ đều đang vô cùng phấn khởi, dõi mắt nhìn sang.

Máy kéo nhanh chóng lái đến, sau đó dừng lại ở khoảng cách cách bọn họ chừng mấy mét.

Mấy người Vương Hải Bác chạy chậm lên đón.

Thôn trưởng và Diệp Ninh nhảy xuống xe.

“Thôn trưởng, thế nào rồi?” Mọi người đồng loạt nhìn chằm chằm vào thôn trưởng.

TBC

Giây tiếp theo, thôn trưởng lộ ra một nụ cười xán lạn: “Lần này thật sự phải cảm ơn Diệp Ninh rồi.”

Câu trả lời này l.à.m t.ì.n.h hình lập tức mất khống chế.

“Ui cha, trời đất ơi! Cảm ơn Diệp Ninh! Thật sự quá cảm ơn con rồi!”

Vương Hải Bác vui vẻ đến mức ăn nói lộn xộn, giữ chặt lấy tay Diệp Ninh liên tục cảm ơn.

Các cán bộ khác trong thôn khác cũng vây quanh lấy Diệp Ninh, cười không khép miệng lại được.

Tuy rằng những người này đều là bậc cha chú của Diệp Ninh, nhưng mà giờ phút này tất cả mọi người đều vui vẻ giống như một đứa con nít.

Thôn trưởng và Mạnh Phàm Chí hiếm khi mà bình tĩnh nhìn thấy cảnh này.

Cũng may bọn họ đã dùng khoảng thời gian quay về để bình tĩnh trở lại.

Lý Xuyên và những người khác đều ngơ ngác, đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy các cán bộ trong thôn “nổi điên” tập thể như thế.

Hoàn toàn điên đảo nhận tri và tam quan của bọn họ.

Hơn nữa đối tượng nổi điên còn là... Diệp Ninh?!!

Loại tình huống này kéo dài suốt hai ba phút, cuối cùng vẫn là thôn trưởng mở miệng nói chuyện trước.

“Được rồi, mấy ông cũng cả đống tuổi rồi, lại không biết bình tĩnh gì hết.”

“Thôn trưởng, chúng tôi thật sự quá vui vẻ, bình tĩnh không quan trọng!” Vương Hải Bác nói ra tiếng lòng của tất cả mọi người.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1217: Chương 1217


Thôn trưởng nhìn về phía mấy người Lý Xuyên đang nghẹn họng nhìn trân trối.

“Sao mấy ông lại ở chỗ này?”

Lý Xuyên lập tức hoàn hồn, miễn cưỡng kéo suy nghĩ về đến chủ đề chính.

“Thôn trưởng, chúng tôi đại biểu mọi người đến đây, vẫn cứ muốn cứu vãn chuyện sửa đường một chút.”

Vừa nói còn vừa dùng khóe mắt âm thầm nhìn về phía Diệp Ninh.

Đều là bởi vì nhà của cô nên trong thôn mới đắc tội với Lưu Mãn.

Nếu nói không oán trách, vậy đương nhiên là chuyện không tưởng rồi.

Nhưng mà cảm xúc oán trách này cũng chỉ hiện ra trong tích tắc, câu nói tiếp theo mà thôn trưởng nói ra làm mấy người bọn họ cũng mất khống chế giống hệt như những cán bộ lúc nãy.

Thôn trưởng vô cùng tự tin nói: “Chúng ta không cần phải cứu vãn năn nỉ Lưu Mãn làm gì nữa, Diệp Ninh đã giải quyết chuyện sửa đường cho thôn chúng ta rồi.”

“Ông nói cái gì? Diệp Ninh giải quyết? Ông có lừa chúng tôi không đó?” Bởi vì quá khiếp sợ, Lý Xuyên trừng to mắt, con ngươi như sắp rớt ra ngoài.

Phản ứng của những người khác cũng không khác gì mấy.

Thôn trưởng nhìn Diệp Ninh cười cười, sau đó mới lấy cái túi ông luôn giấy trong n.g.ự.c ra nói.

“Lúc nãy chúng tôi và Diệp Ninh mới cùng nhau đi lên trấn trên lấy tiền, đã có tiền rồi, hôm nay tôi lập tức liên lạc với đội thi công, tranh thủ ngày mai có thể lập tức khởi công!”

Có một câu Diệp Ninh nói rất đúng, chuyện sửa đường đương nhiên là phải càng nhanh càng tốt.

Trong thôn đã không thể chờ được thêm một giây nào nữa.

Lý Xuyên không dám tin nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh, cuối cùng đến cả hô hấp mới trở nên dồn dập.

Lúc trước Lưu Mãn nói sẽ sửa đường cho thôn, lại kéo dài đến suốt nửa năm.

Diệp Ninh lại đưa tiền cho thôn nhanh như thế sao?

Khiếp sợ!

Ngoại trừ khiếp sợ thì vẫn cứ là khiếp sợ!

“Nhanh lên, mau nhéo tôi một cái xem, có phải tôi đang nằm mơ không?”

Thôn dân ở bên cạnh phấn khởi kêu to.

Quả nhiên có người nhéo mạnh vào người ông ta.

“Shh.”

Người kia đau đến nhe răng trợn mắt, lại quơ tay múa chân cười cười.

“Không phải nằm mơ, đây là sự thật!”

Chỉ một câu “Đây là sự thật” hô to đến trời rung đất nứt.

“Bà con ơi, mau ra đây! Thôn chúng ta sắp sửa đường thật rồi! Diệp Ninh sẽ sửa đường cho thôn chúng ta!”

Một chuyện vui lớn như thế cũng đủ làm cho cả thôn đều giật mình chấn động...

TBC

Nhà họ Lưu.

Lưu Mãn thỉnh thoảng lại nhìn về phía đồng hồ quả lắc kiểu Tây ở phòng khác, thầm tính xem đến bao giờ thôn trưởng mới có thể đến?

Thậm chí còn đang tính toán, anh ta có cần đóng cửa không tiếp thôn trưởng hay không?

Mãi đến khi hẻm nhỏ bên ngoài vang lên tiếng ồn ào, hơn nữa tiếng ồn ào còn càng lúc càng lớn, đã ảnh hưởng đến suy nghĩ của anh ta.

“Mấy người này bị điên rồi hả? La hét cái gì thế?”

Anh ta nhíu mày lẩm bẩm nói một câu, từ trên ghế sofa đứng lên.

Lưu Mỹ Lệ vốn dĩ đã quay về phòng cũng giật mình nghe được.

“Anh, bên ngoài có tiếng gì thế?”

Hai anh em vừa nói chuyện vừa đi ra ngoài sân.

Lưu Mãn đột nhiên nhớ đến gì đó, khóe môi nhịn không được con lên.

“Có phải là người trong thôn đến năn nỉ chúng ta không?”

Lưu Mỹ Lệ đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó cũng lộ ra vẻ mặt vui vẻ, vô cùng chắc chắn gật đầu.

“Đương nhiên là đúng rồi.”

Nếu không thì tại sao bên ngoài lại rối loạn như thế chứ.

Trông có vẻ như có không ít người đến đây đó!

Tâm hư vinh của Lưu Mãn được thỏa mãn cực lớn, cũng không vội vàng đi ra ngoài, dứt khoát ra lệnh với Lưu Mỹ Lệ: “Thế này đi, em đi ra ngoài ứng phó với bọn họ trước. Nhớ kỹ, nhất định đừng để bọn họ bước vào nhà chúng ta một cách dễ dàng.”

Lưu Mỹ Lệ cũng vô cùng hưng phấn, vỗ n.g.ự.c bảo đảm: “Anh cứ yên tâm đi, em biết phải làm thế nào mà.”

Trong một năm trở lại đây, cô ta đã quá quen với việc kiêu căng ngạo mạn trước mặt người dân trong thôn, luôn cho rằng mình cao quý hơn người khác.

Lưu Mãn cực kỳ đắc ý xoay người quay về.

Lưu Mỹ Lệ chỉnh sửa lại tóc tai và quần áo, ưỡn n.g.ự.c đi ra ngoài.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1218: Chương 1218


Sau khi đi đến cổng chính, cô ta còn cố ý bày ra tư thế đứng mà cô ta tự cho là vô cùng hoàn mỹ, sau đó chỉ chờ các người dân trong thôn chủ động đến gần lấy lòng, cầu xin.

Đúng là trong hẻm có rất nhiều người, trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ mặt vui sướng, gần như tất cả mọi người đều hỏi đi hỏi lại một câu.

“Có phải thật không vậy?”

“Đương nhiên là thật rồi! Hiện tại mọi người đang ở đại đội đó. Thôn trưởng cũng đã lên tiếng rồi, hôm nay sẽ lập tức đi tìm đội thi công ngay!”

“Tốt quá rồi, chúng ta cũng đi đi!”

...

Ngay từ đầu Lưu Mỹ Lệ cũng không để ý đến cuộc nói chuyện kích động này, nhưng mà hai ba phút sau qua đi, vẫn không có ai đi đến để ý đến cô ta, cuối cùng cũng làm cô ta cũng ý thức được khác thường.

Cô ta hất mặt lên thật cao, nhìn mấy người dân trong thôn đang sốt ruột đi ngang qua nhà bọn họ, mất kiên nhẫn chủ động cản một người phụ nữ lại.

“Thím.”

Cô ta gọi đối phương một tiếng, muốn tìm được cảm giác tồn tại.

Người phụ nữ nhìn cô ta vài giây, sau đó có chút mất kiên nhẫn hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Ặc.

Biểu cảm của Lưu Mỹ Lệ hơi c**ng c*ng.

Không ngờ bà ta còn hỏi cô ta có chuyện gì không?

Không phải mấy người bọn họ muốn đến cầu xin nhà cô ta tha thứ cho bọn họ sao?

TBC

“Nếu không có chuyện gì thì tôi phải đi rồi.” Người phụ nữ không hề có ý định chờ cô ta.

Lưu Mỹ Lệ âm trầm mở miệng: “Mấy người muốn đi đâu đó? Xảy ra chuyện gì vậy?”

Ít nhất cô ta phải xác nhận rõ ràng xem tình hình hiện tại là như thế nào?

Trước khi người phụ nữ kia trả lời, ánh mắt khi nhìn về phía cô ta trở nên cực kỳ thâm thúy, không còn vẻ cẩn thận giống như lúc trước, sau đó mới gân cổ lên nói: “Đi đến đại đội đó. Diệp Ninh đã đưa tiền cho thôn rồi, thôn chúng ta sắp sửa sửa đường!”

Cứ như là sợ cô ta sẽ không rõ vậy.

Răng rắc!

Lưu Mỹ Lệ giống như nghe được tiếng sét đánh giữa trời quang, c**ng c*ng đứng yên tại chỗ, đầu óc đều thoáng trống rỗng trong chốc lát.

Người phụ nữ kia cong môi nở nụ cười châm chọc.

Lúc trước hai anh em bọn họ đều ỷ vào chuyện này mà diễu võ dương oai trước mặt bà con chòm xóm rất nhiều lần, mọi người vì muốn sửa đường, cho dù gặp chuyện có thể nhịn hay không thể nhịn thì cũng đều ráng nhịn.

Nhưng mà lại âm thầm oán hận hai anh em bọn họ rất nhiều.

Hiện tại cuối cùng cũng không cần phải đi để ý đến sắc mặt của hai anh em này nữa rồi!

“Thím, thím nói đùa cái gì thế? Diệp Ninh sửa đường cho thôn chúng ta? Cô ta lấy đâu ra nhiều tiền như thế...”

“Không lẽ con chỉ cho phép nhà của con phát tài, không cho phép nhà người khác có tiền sao? Hơn nữa Diệp Ninh rộng lượng hơn nhiều, hôm qua con bé mới nói là sẽ sửa đường cho thôn thì hôm nay đã dẫn theo thôn trưởng đi lấy tiền, không giống như như của con, đã hứa hơn nửa năm trời mà vẫn còn chưa có động tĩnh gì.”

Người phụ nữ này không hề có ý định chừa cho Lưu Mỹ Lệ chút tình cảm nào, lời bà ta nói ra cũng là sự thật.

Mặt của Lưu Mỹ Lệ lập tức đỏ bừng, cô ta đương nhiên biết Lưu Mãn cũng không phải thật lòng muốn sửa đường cho trong thôn, cho nên thỉnh thoảng lại muốn tìm cớ kéo dài

Dù sao thì đó là một vạn đồng tiền, cho dù hiện tại nhà cô ta đã giàu rồi, nhưng lấy số tiền đó ra vẫn sẽ rất xót ruột.

Nhưng mà cô ta lại càng không muốn chấp nhận việc Diệp Ninh lại có thể lấy ra số tiền này, đè đầu nhà bọn họ.

Người phụ nữ nhìn thấy sắc mặt khó coi của cô ta, cũng không nói thêm gfi nữa, quay đầu lại rời đi ngay.

Chờ đến khi Lưu Mỹ Lệ phản ứng lại thì làm gì còn có bóng dáng của người phụ nữ kia nữa chứ.

Lưu Mãn ngồi trong phòng khách đang ảo tưởng ra cảnh thôn trưởng cúi đầu nhận thua thì Lưu Mỹ Lệ đã hoảng loạn chạy vào.

“Anh, xảy ra chuyện rồi! Chuyện lớn đó!”

Lưu Mãn thấy chỉ có một mình cô ta đi về, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.

“Sao thế?”

“Bọn họ nói Diệp Ninh đã bỏ tiền ra sửa đường cho trong thôn rồi, hiện tại tất cả mọi người đều đã chạy đến đại đội cảm ơn Diệp Ninh đó!”

Lưu Mỹ Lệ vừa sốt ruột lại vừa tức, nghiến răng nghiến lợi nói ra những lời này.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1219: Chương 1219


Trước cửa đại đội biển người tấp nập, gần như tất cả mọi người trong thôn đều có mặt đông đủ.

Không chỉ có Diệp Ninh có mặt ở đây mà Diệp Quốc Sinh, Diệp Đống cũng nghe tiếng chạy đến.

Ba người được vây ở trung tâm, giống như chúng tinh phủng nguyệt.

Thôn trưởng và các cán bộ khác trong thôn đều vui vẻ phấn chấn trò chuyện với các bà con trong thôn.

Xung quanh toàn là tiếng cảm ơn và lời khen tặng.

Diệp Quốc Sinh chỉ cảm thấy trên mặt đều sáng ngời hơn rất nhiều.

Diệp Đống càng là cười đến híp mắt lại, gương mặt bởi vì bị thương nên trông có vẻ vô cùng buồn cười mang theo vẻ kiêu ngạo khó có thể diễn tả thành lời.

Cảm giác được mọi người trong thôn ủng hộ thật sự là quá tốt đẹp, chẳng trách bình thường Lưu Mãn lại khoe khoang như thế.

Người bình tĩnh nhất ngược lại chính là Diệp Ninh.

Nhìn những gương mặt quen thuộc lại kích động, tuy rằng cô cũng rất vui, nhưng cũng cảm thấy quá khoe khoang.

Cô biết chuyện cô quyên tiền để sửa đường sẽ không giấu được, nhưng cô cũng không muốn tuyên dương đến mức này.

Cô thậm chí còn có một loại trực giác, nếu cứ tiếp tục như thế này chuyện cô đi ra ngoài ca hát chắc là sẽ không giấu được bao lâu nữa.

Đến lúc đó một khi bị phát hiện, chỉ sợ cũng không thể tiếp tục ở lại trong thôn dưỡng bệnh được nữa.

“Tôi đã nói rồi mà, chờ con bé Diệp Ninh này lớn lên nó chắc chắn sẽ có tài, quả nhiên lời tôi nói là đúng mà!”

TBC

“Hiện tại Diệp Ninh không chỉ trở nên xinh đẹp mà còn tốt bụng, kiếm được tiền còn suy nghĩ đến bà con chòm xóm chúng ta nữa!”

“Quốc Sinh, ông thật sự đã sinh ra được một cô con gái tài giỏi đó nha!”

...

Cho dù là người lúc trước có mối quan hệ tốt với nhà họ Diệp, hay là quan hệ bình thường thì hiện tại đều cười tươi rói khen ngợi.

Diệp Ninh nghe được mấy câu ca ngợi không đâu ra đâu này, bọn họ rõ ràng là tìm không ra lý do gì để khen, đều khen bừa.

Lúc này Diệp Đống mới là người đắc ý nhất: “Chị của con giỏi lắm đó! Con đã nói với mọi người rồi, lúc trước mọi người còn không tin, hiện tại đã tin chưa?”

“Tin! Tin! Tin hết rồi!”

Mọi người gần như đều trăm miệng một lời nói.

Lý Thải Nguyệt cũng đứng xen lẫn trong đám đông, hối hận vì trước kia bản thân mình có kiến thức quá hạn hẹp.

Một vạn đồng tiền, Diệp Ninh mở miệng là đưa ra ngay. Vậy chuyện Diệp Đống nói cô mua tứ hợp viện ở kinh thành, đây chắc chắn cũng là sự thật.

Nếu như là như thế này, vậy chẳng phải hiện tại Diệp Ninh còn kiếm được nhiều tiền hơn Lưu Mãn sao?

Nghĩ đến chuyện bà ta đã bỏ lỡ mất cơ hội tốt để lấy lòng nhà họ Diệp, thật sự ước gì có thể tát cho mình hai bạt tai.

Bà ta đảo mắt nhìn về phía cả gia đình của Lý Cẩu Tử ở cách đó không xa.

Bà ta đột nhiên hiểu ra, mẹ của Lý cẩu Tử chắc chắn đã biết trước được cái gì rồi, cho nên mới luôn giữ thái độ thân thiện với nhà họ Diệp như thế.

Diệp Ninh nhìn mặt trời giữa ban trưa, nói với thôn trưởng: “Bác ơi, cũng muộn rồi, bác bảo mọi người giải tán đi.”

Cô đã nhận được lời cảm ơn của mọi người rồi, hiện tại chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi thôi.

Thôn trưởng gật đầu, náo nhiệt xong thì cũng nên bình tĩnh lại rồi.

Nhưng mà hiện tại bà con chòm xóm đều kích động hừng hực khí thế, chỉ e là cho dù ông ấy có lên tiếng thì bọn họ cũng chưa chắc là sẽ nghe theo.

“Con với cha con đi về trước đi.”

Chỉ cần bọn họ đi rồi, bà con chòm xóm cũng sẽ tự động giải tán.

“Dạ được.” Diệp Ninh đồng ý.

Nhưng mà không đợi cô kịp làm gì, Lưu Mãn và Lưu Mỹ Lệ đã hùng hổ xuất hiện.

Hai anh em bọn họ đi từ xa đã nghe được mọi người trong thôn ca ngợi Diệp Ninh, Lưu Mãn giận muốn méo mũi.

Trước kia anh ta nói muốn sửa đường nhưng cũng không thấy toàn bộ người trong thôn đều chạy ra như thế này.

“Lưu Mãn đến rồi!”

Không biết ai hô to, đám đông ồn ào lập tức lặng ngắt như tờ.

Mọi người rối rít tránh ra một con đường.

Chẳng qua xưa đâu bằng nay, hiện tại ánh mắt của mọi người khi nhìn về phía hai anh em bọn họ chỉ tràn ngập khinh thường và cười nhạo.
 
Back
Top Dưới