Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1060: Chương 1060


Diệp Ninh thật sự cũng có lòng mà không đủ sức: “Thay tôi cảm ơn lãnh đạo đã chăm sóc.”

Thật ra cũng không phải không có tin tức tốt, trải qua sự kiện bắt cóc lần này, gần như cả nước đều đã biết đến tên tuổi của Diệp Ninh.

Tuy rằng không ai muốn dùng cách này để tăng mức độ nổi tiếng, nhưng sự việc cũng đã xảy ra rồi.

Đi kèm với đó chính là doanh số băng từ của cô lại tăng mạnh lần nữa, đã đạt đến một con số vô cùng kh*ng b*.

Lý Tử Hằng cảm thấy Diệp Ninh sẽ không để ý mấy thứ này, cho nên cũng không có ý định nhắc đến.

“Diệp Ninh, còn có một người bạn khác, đến thăm cô.”

Lý Tử Hằng biết có lẽ Diệp Ninh không muốn gặp Mục Văn Hạo, nhưng anh ta thật sự không thể thuyết phục được Mục Văn Hạo.

Hơn nữa cho dù anh ta không dẫn theo Mục Văn Hạo đến đây thì Mục Văn Hạo cũng sẽ tìm đủ mọi cách để xuất hiện trước mặt Diệp Ninh.

Diệp Ninh nhìn gương mặt có phần nghiêm túc và bất an của Lý Tử Hằng, lập tức nghĩ đến gì đó, trong lòng trầm xuống.

Cô vừa định từ chối, Diệp Đống cũng đã đi đến cửa phòng bệnh, lên tiếng mời.

“Anh Mục, mau vào đi.”

Diệp Ninh nghe được xưng hô của Diệp Đống, trong lòng trầm xuống.

Giây tiếp theo, Mục Văn Hạo bước nhanh xuất hiện ở trong tầm mắt của cô.

Khi Mục Văn Hạo nhìn thấy cô, toàn thân đều tỏa ra khí thế vô cùng nặng nề.

Cô lại bị thương nặng như thế sao?!!

Anh ta thật sự quá hối hận, vì sao mình lại không tìm được tên Trịnh Toàn Cường kia chứ!

Nếu để anh ta tìm được, chắc chắn sẽ bầm thây tên Trịnh Toàn Cường ra vạn đoạn!

Diệp Đống thấy anh ta đột nhiên thay đổi khí thế, hoảng sợ.

Ngay từ đầu anh cũng cảm thấy gương mặt của Mục Văn Hạo quá hung dữ, hiện tại lại còn theo bản năng kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Diệp Ninh cực kỳ không muốn nhìn thấy Mục Văn Hạo.

Ánh mắt Mục Văn Hạo nhìn chằm chằm vào cô, bàn tay rũ tại bên người siết chặt lại.

Bầu không khí trở nên cực kỳ ngạt thở.

Lý Tử Hằng nhanh chóng ho khan, cũng đang muốn nhắc nhở Mục Văn Hạo chú ý trường hợp, phải bình tĩnh.

Mục Văn Hạo không mở miệng, anh ta lập tức trả lời thay cho Mục Văn Hạo: “Diệp Ninh, sau khi Văn Hạo nghe tin cô gặp chuyện thì vẫn luôn tìm cô. Mấy ngày nay cậu ấy ở chỗ của tôi, ngày nào cũng lo lắng cho tình trạng của cô.”

Diệp Ninh cũng không nghi ngờ những lời Lý Tử Hằng nói, nhưng mà cô chắc chắn sẽ không chấp nhận tình cảm của Mục Văn Hạo.

“Tôi không có việc gì.”

Cô vô cùng bình tĩnh nói, đổi lại chính là tiếng gầm nhẹ đầy kích động không thể nào khống chế được của Mục Văn Hạo.

“Đã như thế rồi mà cô còn nói không có gì sao? Chẳng lẽ phải c.h.ế.t đi mới coi như là có chuyện hả?”

Diệp Ninh không có lời gì để nói.

Lý Tử Hằng cực kỳ bất đắc dĩ, sau đó lại nói với Diệp Đống: “Chúng ta đi ra ngoài trước đi, để Văn Hạo nói chuyện riêng với Diệp Ninh.”

TBC

Diệp Đống đứng ở trước giường bệnh, không hề có bất cứ động tác gì, cậu cũng không phải ngu ngốc, đã nhận ra trạng thái của Mục Văn Hạo không bình thường.

“Tôi không đi đâu hết.”

Lý Tử Hằng chỉ đành phải nhìn về phía Diệp Ninh.

Diệp Ninh nói với Diệp Đống: “Em đi ra ngoài trước đi.”

Có một số việc thật sự không thể cho cậu biết.

Diệp Đống nghe thấy Diệp Ninh cũng nói như thế, nhưng vẫn không quá yên tâm, tăng thêm âm lượng nói: “Em ở ngay trước cửa, nếu chị có chuyện gì thì cứ kêu em.”

Diệp Ninh cho cậu một ánh mắt cứ yên tâm.

Cô đã như thế này rồi, cho dù thế nào thì Mục Văn Hạo cũng không thể làm gì cô.

Một lúc sau, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người Diệp Ninh và Mục Văn Hạo.

“Đều là bởi vì Cố Phong, anh ta suýt chút nữa đã hại c.h.ế.t cô!”

Mục Văn Hạo nghiến răng nghiến lợi nói, đương nhiên đã biết lần bắt cóc này đều là bởi vì Cố Phong...
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1061: Chương 1061


“Chủ nhiệm Lý, có phải anh Mục kia thích chị của tôi không?”

Diệp Đống trực tiếp tùy tiện hỏi thẳng.

Lý Tử Hằng không ngờ rằng cậu cũng có chút thông minh, nhưng mà hình như thừa nhận cũng không được, không thừa nhận cũng không được.

“Đúng thật à.” Diệp Đống kinh ngạc, nhưng ngay sau đó lại lắc đầu nói: “Tiếc quá.”

Lý Tử Hằng khó hiểu hỏi: “Tiếc cái gì chứ?”

“Anh Mục không phải là loại hình mà chị của tôi thích, với lại hiện tại chị của tôi đã gả chồng, cho dù độc thân thì chị của tôi cũng sẽ không thích anh ta.” Diệp Đống nói một cách vô cùng chắc chắn.

Lý Tử Hằng bắt được trọng điểm trong lời nói của cậu: “Cậu nói hiện tại chị của cậu không độc thân hả?”

Diệp Đống cảm thấy câu hỏi này vô cùng quái lạ: “Anh rể của tôi là Cố Phong đó, không lẽ anh không biết à?”

Ánh mắt Lý Tử Hằng hơi đảo tới đảo lui, nhìn dáng vẻ bình tĩnh của Diệp Đống, ý thức được có lẽ cậu cũng không biết chuyện Diệp Ninh và Cố Phong đã ly hôn từ lâu rồi.

Diệp Đống không biết, cũng có nghĩa là Diệp Ninh cố ý giấu diếm chuyện này với gia đình.

“À, tôi biết. Nhưng mà chuyện tình cảm, cũng chưa chắc đâu.”

Lý Tử Hằng vô cùng thông minh quyết định giữ bí mật thay Diệp Ninh.

Diệp Đống hơi nhíu mày, hiện tại người thành phố đã phóng khoáng đến mức này rồi sao?

Có thể chen chân vào hôn nhân của người khác một cách quang minh chính đại như thế hả?

“Tình cảm giữa chị tôi và anh rể tôi rất tốt, lần này anh rể của tôi vì cứu chị tôi mà bất chấp tính mạng của mình. Nếu chủ nhiệm Lý là bạn của anh Mục thì nên khuyên nhủ anh Mục, đừng lãng phí thời gian trên người chị của tôi nữa. Từ nhỏ đến lớn chị của tôi đã là người thích trông mặt mà bắt hình dong, gu của chị ấy là loại người đẹp trai, anh cứ nhìn anh rể của tôi là biết.”

Lúc trước chị của cậu chính là thấy anh rể đẹp nên mới nảy ra ý tưởng đó, nhất định phải lấy thân báo đáp.

Khóe miệng Lý Tử Hằng co giật, trong khoảng thời gian ngắn cũng không phân rõ ràng được có phải cậu trai này đang cố ý nói xấu Diệp Ninh hay không?

“Tuy rằng tôi và Văn Hạo là bạn với nhau, nhưng tôi sẽ không nhúng tay vào chuyện tình cảm của bạn.”

Chuyện anh ta không làm được, đương nhiên sẽ không thể đồng ý.

Diệp Đống bĩu môi, tỏ rõ lập trường: “Dù sao cho dù là tôi, hay là cha mẹ tôi, đều chỉ đồng ý cho anh rể làm anh rể của tôi.”

Lý Tử Hằng đột nhiên cảm thấy Cố Phong có một cậu em vợ như thế cũng là một chuyện cực kỳ may mắn.

Trong phòng bệnh, Diệp Ninh bởi vì câu nói kia của Mục Văn Hạo mà xụ mặt xuống.

“Không liên quan gì đến Cố Phong hết...”

“Đến nước này rồi mà cô còn che chở cho anh ta, Trịnh Toàn Cường bắt cóc cô, tra tấn cô, mục đích là vì muốn trả thù anh ta! Anh ta có bản lĩnh đi nằm vùng thì nên xử lý hết tất cả tai họa ngầm, chứ không phải di dời những nguy hiểm kia lên trên người của cô!” Mục Văn Hạo đã giận điên rồi, càng hận Cố Phong hơn.

Hơi thở của Diệp Ninh trở nên dồn dập hơn, nếu như là lúc trước thì cô chắc chắn sẽ không đi cãi nhau mấy chuyện này với Mục Văn Hạo, nhưng mà hiện tại cô chỉ có một suy nghĩ, đó chính là muốn bảo vệ Cố Phong!

“Đó là suy nghĩ của anh, không phải tôi. Cố Phong chỉ làm chuyện mà anh ấy nên làm, bắt đầu từ giây phút tôi trở thành vợ của anh ấy thì cũng đã sẵn lòng thừa nhận tất cả mọi thứ.”

Mục Văn Hạo kinh ngạc nhìn cô, ý cô muốn nói chính là cô có thể c.h.ế.t vì Cố Phong sao?

TBC

“Cô tỉnh táo lại đi! Hiện tại cô đã không còn là vợ của anh ta nữa rồi!”

“Vậy thì sao chứ? Tôi không hối hận!” giọng nói của Diệp Ninh vô cùng hùng hồn đầy sức mạnh, bởi vì quá dùng sức mà chạm vào miệng vết thương trên người, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Cho dù là thế thì cô cũng không hề phát ra bất cứ tiếng r*n r* đau đớn gì cả.

Gương mặt Mục Văn Hạo vô cùng dữ tợn, thậm chí muốn g.i.ế.c người.

Hai người chìm vào khoảng lặng như c.h.ế.t chóc.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1062: Chương 1062


Diệp Ninh cũng biết hiện tai cô không nên chọc giận anh ta, nhưng giữa bọn họ đều là như thế, không thể nào nói chuyện một cách bình thường được.

Giống như một thế kỷ dài dòng đã trôi qua, bàn tay đang siết chặt của Mục Văn Hạo chậm rãi buông lỏng.

“Anh ta tốt như thế sao?”

Trong giọng nói lạnh lùng hỗn loạn khí thế làm người ta phát run.

TBC

Lý trí của Diệp Ninh cũng quay trở lại, cô không k*ch th*ch Mục Văn Hạo nữa, chậm rãi nói: “Không phải anh ấy tốt cỡ nào, mà là tất cả những gì anh ấy làm đều chính xác.”

“Ha hả.” Mục Văn Hạo đột nhiên mỉm cười, ánh mắt càng thêm lạnh nhạt: “Anh ta đúng, cô cũng đúng. Nhưng cô có từng nghĩ đến mấy ngày nay đã phải lo lắng sợ hãi như thế nào không?”

Diệp Ninh lạnh nhạt không chút biểu cảm nhìn anh ta: “Anh muốn để một người đến cả mạng sống của chính mình cũng không thể bảo đảm được đi lo lắng cho người khác sao?”

Toàn bộ phẫn nộ và không cam lòng trong lòng Mục Văn Hạo đều biến thành không còn gì để nói.

Diệp Ninh lạnh lùng nói: “Mục Văn Hạo, tôi không quan tâm anh yêu ai hay không yêu ai, ở trong lòng anh, anh luôn luôn đứng ở vị trí đầu tiên. Khi gặp được bất cứ chuyện gì, chuyện đầu tiên anh nghĩ đến cũng chỉ là chính anh. Loại người như anh cứ tự sống sung sướng một mình không phải sẽ tốt hơn sao?”

Cô thật sự không muốn có bất cứ dính líu gì với anh ta nữa.

Mục Văn Hạo cắn chặt răng, cảm thấy tổn thương vì bị cô liên tục đẩy ra xa.

“Sớm muộn gì sẽ có một ngày cô sẽ thuộc về tôi!”

Diệp Ninh chậm rãi nhắm mắt lại, cô thật sự quá mệt mỏi, mệt lắm rồi.

...

“Tiểu Đống, cho chị miếng nước.” Diệp Ninh mơ mơ màng màng tỉnh lại.

Cô vừa nói xong, ống hút đã được đưa đến bên miệng cô.

Cô uống xong nửa chén nước, sau đó mới mở bừng mắt.

Diệp Đống ngồi canh ở bên cạnh giường bệnh, mà bầu trời bên ngoài đã tối đen.

“Chị, chị có đói bụng không? Em có mua cháo cho chị nè.”

Diệp Ninh lắc đầu: “Bây giờ là mấy giờ rồi?”

Diệp Đống lập tức nhìn đồng hồ: “Tám giờ hai mươi phút.”

“Chị ngủ bao lâu rồi?” Diệp Ninh cảm thấy eo và lưng rất đau, nhưng lại không thể nhúc nhích.

“Bốn năm tiếng gì đi.”

Diệp Ninh lại nhớ đến chuyện cãi nhau với Mục Văn Hạo lúc nãy, hi vọng sau này Mục Văn Hạo sẽ không xuất hiện ở nơi này nữa.

“Lúc mấy người chủ nhiệm Lý rời đi có nói thêm gì không?”

Cô cố ý hỏi như thế, Mục Văn Hạo điên lên thật sự là chuyện gì cũng có thể làm được.

Lúc trước anh ta có thể lợi dụng Trịnh Thư Vân để làm cô tổn thương, vậy hiện tại anh ta cũng có thể tiếp cận Diệp Đống.

Cho nên cô không thể không đề phòng.

“Không có nói gì hết, nhưng mà lúc anh Mục rời đi thì sắc mặt xấu lắm.” Lúc này Diệp Đống nghĩ lại trong lòng vẫn còn cảm thấy sợ hãi.

Người kia chắc chắn là một người cực kỳ kh*ng b*.

Diệp Ninh lộ ra vẻ mặt nghiêm túc: “Sau này cho dù em có gặp được Mục Văn Hạo ở bất cứ chỗ nào thì cũng không được để ý đến. Cho dù anh ta có nói cái gì, dụ dỗ thế nào thì em cũng không được nghe theo.”

Cố tình thằng em trai này của cô lại là người ham thích mấy món lợi nhỏ nhất.

Nhưng mà lần này không ngờ Diệp Đống lại nghiêm túc gật đầu: “Chị, chị cứ yên tâm đi, hiện tại em trai của chị cũng không phải dễ dàng bị mua chuộc như thế.”

“Em nói được thì phải làm được.” Hiện tại đối với rất nhiều sự việc, Diệp Ninh đều có lòng nhưng không đủ sức, đến cả việc đi thăm Cố Phong cũng làm không được.

“Chị, có phải chị nhớ anh rể của em không?” Diệp Đống nhìn thấy vẻ thần thương dưới đáy mắt cô, lập tức nói trúng tâm sự của cô.

Diệp Ninh có chút kinh ngạc, lại nghĩ đến lúc trước Cố Phong đã nói sau khi Diệp Đống kết hôn xong đã trưởng thành hơn rất nhiều, hiện tại xem ra thật sự là như thế, thậm chí còn biết cách xem mặt đoán ý nữa.

“Tiểu Đống, có lẽ trước kia chị đã làm sai một việc. Chị muốn đền bù, nhưng mà cũng không biết mình có cơ hội hay không.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1063: Chương 1063


Ngay tích tắc trải qua thời khắc sống c.h.ế.t kia, Diệp Ninh chỉ hối hận duy nhất một sự việc.

Đó chính là bởi vì cô nhát gan nên đã từ chối tình cảm của Cố Phong.

Trước kia cô sợ hãi cô không thể nào gánh vác trách nhiệm mà một người quân tẩu phải gánh chịu, cũng sợ hãi sẽ phải vượt qua vô số ngày đêm chờ đợi lo lắng đề phòng giống như những quân tẩu trong đại viện.

Càng sợ hãi một ngày nào đó sẽ nhận được di vật của Cố Phong từ trong tay một người khác.

Cô thật sự suy nghĩ quá nhiều, quá nhiều thứ, cứ có cảm giác không nên bị tình cảm trói buộc.

Nhưng mà khi nhìn thấy Cố Phong thà là hi sinh cũng muốn cứu cô sống sót, cô thật sự rất hối hận.

Vì sao chuyện gì cô cũng có thể nhìn thấu, lại chỉ trở nên nhát gan ở chuyện tình cảm chứ?

Rõ ràng đến cả c.h.ế.t cô cũng không sợ, vì sao sẽ sợ hãi việc trở thành vợ của Cố Phong?

Nếu lúc đó bọn họ cứ thế mà c.h.ế.t đi, đây cũng sẽ trở thành tiếc nuối lớn nhất của cô.

Diệp Đống thấy cô thật sự rất đau thương, cẩn thận hỏi: “Chuyện gì thế?”

Diệp Ninh hít một hơi thật sâu, thật ra đã biết cô phải làm gì rồi.

Diệp Đống thấy hình như cô không muốn nói thêm gì nữa, trực tiếp bày tỏ thái độ: “Cho dù chị muốn làm gì thì em cũng đều sẽ ủng hộ chị!”

Cậu vừa nói vừa vỗ mạnh vào b* ng*c.

Diệp Ninh cười, tuy rằng thằng em trai này không đáng tin chút nào, nhưng có cậu ở bên cạnh, cô thật sự cảm giác được yên tâm chưa từng có.

Trong lòng cô yên lặng cầu nguyện: Cố Phong, chúng ta còn có cơ hội đúng không? Chắc chắn sẽ có cơ hội đúng không?

...

TBC

Đại viện quân khu.

Sáng sớm Giang Húc Đông thức dậy tập thể dục, Giang Phong Lâm thở hổn hển chạy đến.

Thấy Giang Húc Đông đã không cần dùng nạng, trên mặt lộ ra vẻ vui sướng và bất ngờ.

“Húc Đông, em khôi phục nhanh thật đó!”

Lúc trước bác sĩ nói anh ấy cần ít nhất mấy tháng mới có thể hoàn toàn bỏ nạng xuống, hiện tại hình như không cần thiết phải nhanh lâu như thế nữa rồi.

Giang Húc Đông cũng có cảm giác như trút được gánh nặng, nhẹ nhàng nói: “Còn tạm đi. Anh về lúc nào thế?”

Giang Phong Lâm để ý đến vẻ mặt của anh ấy, nhìn thấy anh ấy có vẻ như không bị chuyện của Diệp Ninh ảnh hưởng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Mấy ngày nay anh ta đều đi công tác, nghe được tin Diệp Ninh xảy ra chuyện thì vẫn luôn lo lắng cho Giang Húc Đông, cho nên mới vội vàng quay về thăm anh ấy.

“Tối hôm qua mới về, anh còn tưởng là em đã đến kinh thành rồi chứ.”

Giang Húc Đông lộ ra vẻ mặt khó hiểu, không rõ vì sao anh ta lại nói như thế?

“Anh họ, anh đến rồi à.” Ngô Hàm Nhu đột nhiên từ bên trong đi ra, ngắt ngang cuộc trò chuyện giữa hai người bọn họ.

Giang Phong Lâm thấy cô ta cũng có chút kinh ngạc: “Hàm Nhu, sao em đến đây sớm thế?”

Ngô Hàm Nhu cười giải thích: “Tối hôm qua em nói chuyện với mẹ đến khuya, cho nên không có đi về.”

Vẻ mặt Giang Phong Lâm vô cùng phức tạp.

Giang Húc Đông hoàn toàn không để ý đến sự khác thường của Giang Phong Lâm và Ngô Hàm Nhu, tiếp tục đề tài lúc nãy, hỏi Giang Phong Lâm: “Anh nói thế là có ý gì?”

Lúc Ngô Hàm Nhu đi ra cũng không nghe được cuộc nói chuyện của hai người bọn họ, nhưng mà nhìn thấy Giang Phong Lâm xuất hiện, lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành.

“Anh họ...”

“Em không biết Diệp Ninh gặp chuyện không hay à?”

Tiếng nói của hai người gần như vang lên cùng một lúc.

Giang Phong Lâm ý thức được không thích hợp, thuận miệng nói thẳng ra.

Mà Ngô Hàm Nhu thì lại muốn ngăn cản anh ta, không ngờ cuối cùng vẫn cứ chậm một bước.

Vẻ mặt của Giang Húc Đông lập tức cứng lại, hai giây sau kích động bước về phía trước một bước, túm chặt lấy cánh tay của Giang Phong Lâm.

“Anh nói cái gì? Diệp Ninh gặp chuyện không may? Cô ấy gặp phải chuyện gì?”

Giang Phong Lâm xác định anh ấy thật sự không biết, anh ta đến đây vốn dĩ cũng là vì chuyện này.

“Mấy ngày trước Diệp Ninh bị bắt cóc, chuyện này bị đồn đãi khắp nơi mà...”

Hô hấp của Giang Húc Đông trở nên dồn dập, cơ thể lảo đảo như sắp ngã.

“Diệp Ninh bị bắt cóc, vì sao không có ai nói cho anh biết?”

Anh ấy tức giận nhìn về phía Ngô Hàm Nhu.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1064: Chương 1064


Mấy ngày nay Ngô Hàm Nhu đều sẽ đến đây, nhưng mà lại chưa từng nhắc đến chuyện này dù chỉ một chữ.

“Em có biết không? Vì sao em không nói cho anh biết?”

Giang Húc Đông thật sự rất tức giận, sắc mặt làm người ta sợ hãi.

Ngô Hàm Nhu kinh hồn táng đảm, ấp úng nói: “Em, em...”

Dáng vẻ chột dạ này của cô đã làm Giang Húc Đông có được đáp án.

Giang Phong Lâm đại khái có thể đoán được vì sao Ngô Hàm Nhu sẽ làm như thế, vội vàng dời lực chú ý của Giang Húc Đông đi.

“Húc Đông, em nghe anh nói cho hết lời đã. Diệp Ninh đã được cứu rồi, đang ở bệnh viện tổng hợp quân khu kinh thành trị liệu.”

Đây cũng không phải là bí mật gì, chỉ cần là người để ý đến tin tức của Diệp Ninh thì đều sẽ biết.

Nghe thấy Diệp Ninh đã được cứu, Giang Húc Đông mới miễn cưỡng làm bản thân bình tĩnh lại: “Nói cho em biết rốt cuộc là có chuyện gì đi!”

“Được rồi, chúng ta đi vào nhà rồi nói.” Giang Phong Lâm thấy trạng thái của anh ấy không tốt lắm, đỡ anh ấy vào phòng, cũng là vì muốn anh ấy hơi bình tĩnh lại.

Ngô Hàm Nhu cứng đờ đứng yên tại chỗ, vốn dĩ cho rằng có thể giấu chuyện này vĩnh viễn, không ngờ vẫn đã bị anh trai biết được.

Giang Phong Lâm nói cho Giang Húc Đông nghe tất cả những gì anh ta tìm hiểu được.

Khi nghe Giang Húc Đông nghe được tin Cố Phong vì cứu Diệp Ninh mà còn chưa biết sẽ sống hay chết, mà Diệp Ninh cũng bị tra tấn rất nặng thì không thể ngồi thêm một giây nào nữa.

“Phong Lâm, anh dẫn em đến kinh thành ngay đi.”

“Em có được không đó?” Giang Phong Lâm hoàn toàn có thể hiểu được tâm trạng của anh ấy.

Giang Húc Đông đã đứng lên nói: “Không thành vấn đề.”

“Anh, anh không đi được!” Ngô Hàm Nhu chạy vào hoảng loạn ngăn cản: “Cha nuôi và mẹ nuôi không có ở nhà, ít nhất phải báo với bọn họ một tiếng mới được.”

Giang Húc Đông ra lệnh: “Em ở lại nói cho bọn họ biết đi.”

Ngô Hàm Nhu không ngờ chỉ là chờ một chút xíu như thế thôi mà anh ấy cũng không chờ được, lại vội vàng nói: “Em đi chung với hai anh!”

Giang Phong Lâm đã nói: “Em đừng có đi theo thêm phiền.”

Anh ta đã biết rõ cô bé này đang nghĩ cái gì.

Ngô Hàm Nhu lại cứng đầu nhất quyết nói: “Trên đường đi anh cũng cần phải có người chăm sóc, nếu hai anh không cho em đi, em sẽ gọi điện thoại cho cha nuôi ngay lập tức!”

Giang Húc Đông cũng không muốn lãng phí thời gian ở chuyện này, quyết định nhanh gọn: “Được rồi, em cũng đi chung!”

Dọc theo đường đi, sắc mặt của Giang Húc Đông vô cùng nặng nề, không nói tiếng nào.

Ngô Hàm Nhu cũng tự biết mình đuối lý, không dám chủ động nói chuyện.

Ngược lại Giang Phong Lâm liên tục an ủi Giang Húc Đông, bảo anh ấy nhất định phải bình tĩnh lại.

Bệnh viện tổng hợp quân khu.

Sáng sớm Diệp Ninh thức dậy, chuyện đầu tiên cô làm chính là hỏi thăm tình hình của Cố Phong.

“Anh rể còn nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, nhưng mà bác sĩ nói tình trạngđã tốt hơn hôm qua một chút rồi. Nếu tình hình vẫn cứ tiếp tục ổn định như thế thì sẽ nhanh chóng được chuyển đến phòng bệnh bình thường.” Diệp Đống thuật lại nguyên văn lời nói của bác sĩ cho Diệp Ninh nghe.

Diệp Ninh nghe nói Cố Phong đã có chuyển biến tốt đẹp, tâm trạng cũng thả lỏng lại không ít, lại càng muốn đi qua đó thăm anh hơn.

Diệp Đống lau mặt, rửa mặt cho cô nói: “Chị, em cảm thấy chị cứ lo cho mình trước thì hơn.”

Bác sĩ nói vết thương ở mắt cá chân của cô rất nghiêm trọng, nếu chữa trị không tốt sẽ biến thành người thọt.

Nếu cô thật sự bị thọt thì không chỉ chất lượng cuộc sống sau này mà có lẽ đến cả sự nghiệp của cô cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Diệp Ninh nói: “Chị khỏe lắm.”

So với Cố Phong và Vương Kim thì cô thật sự rất khỏe, rất rất khỏe.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1065: Chương 1065


Khi Giang Húc Đông nhìn thấy Diệp Ninh, mắt lập tức đỏ lên.

Diệp Ninh không ngờ đến cả anh ấy cũng chạy đến.

“Anh Giang, anh đến rồi à.”

Giọng của Giang Húc Đông có hơi nghẹn ngào nói: “Xin lỗi, anh đếm chậm rồi.”

Diệp Ninh thật sự không muốn nhìn thấy cảnh anh ấy đau buồn như thế, chủ động an ủi: “Anh Giang, anh đừng buồn. Vết thương của tôi nhìn nặng vậy thôi, thật ra không có sao cả.”

Giang Húc Đông nghe cô nói thế thì lại càng thêm đau lòng, đã bị thương đến nước này rồi, vậy mà cô còn nói là không có sao à?

Ngô Hàm Nhu đứng bên cạnh Giang Húc Đông, cũng không ngờ rằng Diệp Ninh sẽ bị thương nặng như thế.

“Diệp Ninh, anh trai tôi vừa mới biết được tin cô bị thương là lập tức chạy đến đây ngay đó.”

Cô ta chủ động giải thích thay cho Giang Húc Đông.

Diệp Ninh ra vẻ nhẹ nhàng nói: “Nếu mấy ngày trước mà anh Giang đến thì có lẽ tôi cũng không gặp được mọi người đâu.”

Giang Húc Đông cố gắng chịu đựng cảm xúc chua xót trong lòng xuống, chỉ có thể nhìn thấy đùi cô bó thạch cao, cánh tay còn quấn băng vải, trên người còn có vết thương khác hay không thì anh ấy cũng không nhìn thấy.

“Bác sĩ nói thế nào?”

“Nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là được. Vừa lúc trong khoảng thời gian này tôi thấy rất mệt, có thể nương cơ hội này để nghỉ ngơi luôn.”

Từ đầu đến giờ, tất cả những gì Diệp Ninh biểu hiện ra ngoài đều là không muốn làm anh ấy quá đau buồn.

Giang Húc Đông rặn ra một nụ cười còn xấu hơn cả khóc, sau đó nhìn về phía Diệp Đống đang đứng ở bên cạnh.

Diệp Ninh thuận thế giới thiệu: “Đây là em trai của tôi, Diệp Đống. Tiểu Đống, đây là anh Giang.”

Diệp Đống đang rất tò mò với thân phận của Giang Húc Đông, rất lễ phép mà chào: “Anh Giang.”

Từ sau khi Giang Húc Đông đi vào, cậu vẫn luôn quan sát.

Người đàn ông này chắc chắn có ý đồ với chị của cậu.

Nhưng mà đang tiếc lại là một người thọt.

Đương nhiên cho dù không bị thọt thì anh ấy cũng không có quá nhiều hi vọng.

“Tiểu Đống, mấy ngày nay cậu phải vất vả nhiều rồi.” Giang Húc Đông cũng đang quan sát Diệp Đống.

Gương mặt của hai chị em bọn họ có chút giống nhau.

“Không vất vả, chăm sóc chị ấy là bổn phận của tôi mà.” Diệp Đống tùy tiện trả lời.

Giang Húc Đông thu ánh mắt lại, giọng điệu nghiêm túc hỏi: “Tình hình hiện tại của Cố Phong như thế nào?”

Vẻ nhẹ nhàng trên mặt Diệp Ninh bị sự lo lắng thay thế: “Tôi còn chưa gặp được anh ấy.”

Tâm trạng của Giang Húc Đông cũng rất nặng nề, anh ấy đã nghe Giang Phong Lâm nói rồi, Cố Phong vì cứu cô, một mình phạm hiểm, cuối cùng bị vụ nổ của quả b.o.m kia lan đến.

“Cát nhân tự có thiên tướng, Cố Phong chắc chắn sẽ chuyển nguy thành an.”

Anh ấy biết rõ, nếu Cố Phong xảy ra chuyện, chỉ e là cả đời này Diệp Ninh đều sẽ sống trong nỗi đau đớn này.

Diệp Ninh hi vọng Cố Phong có thể thoát ly nguy hiểm hơn bất cứ người nào khác.

Thời gian thăm bệnh không thể quá dài, cho nên trước khi rời đi, Giang Húc Đông đã nói rõ với Diệp Ninh, anh ấy sẽ ở bên ngoài bệnh viện, có việc gì thì có thể liên lạc với anh ấy bất cứ lúc nào.

Diệp Ninh vốn dĩ định khuyên anh ấy đi về, nhưng lời nói đã đến bên miệng lại vẫn nuốt ngược trở vào.

Cho dù cô có nói thì anh ấy cũng sẽ không nghe.

Diệp Đống đưa ba người ra khỏi phòng bệnh, vài phút sau mới đi về.

“Chị, anh Giang kia là ai thế?”

“Bạn của chị.”

“Vậy chắc là bạn thân lắm đúng không, chân cẳng đi lại khó khăn mà vẫn cứ cố ý chạy đến.” Diệp Đống thử hỏi.

Diệp Ninh nhìn cậu: “Em muốn nói cái gì?”

Diệp Đống cào đầu nói: “Quả nhiên không có chuyện gì có thể giấu được chị mà. Em cảm thấy mấy người này đều có ý đồ xấu xa với chị, chị đừng có tiếp xúc với bọn họ quá nhiều.”

“Mấy người” mà cậu nói là chỉ Mục Văn Hạo hôm trước và Giang Húc Đông hôm nay đến thăm, lại còn dùng đến từ ý đồ xấu xa.

Muốn chen chân vào hôn nhân của người khác, chẳng phải là có ý đồ xấu xa sao.

Hơn nữa cậu cũng đã nhận ra, Diệp Ninh khi đối mặt với Giang Húc Đông thì hơi khác với khi đối mặt người khác, cho nên cậu mới cố ý nhắc nhở.

TBC

Cậu nhất định phải thay anh rể bảo vệ cuộc hôn nhân này!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1066: Chương 1066


Diệp Ninh nghe Diệp Đống nói thế, giận quá hóa cười: “Chuyện em lo lắng sẽ không bao giờ xảy ra.”

Diệp Đống trừng mắt: “Chị cam đoan sao?”

Diệp Ninh cảm thấy đúng là sông có khúc người có lúc, không ngờ có một ngày cô sẽ bị thằng nhóc ranh này ép hỏi.

“Trong mắt của em, chị là loại người sớm ba chiều bốn như thế hả?”

Diệp Đống lắc đầu: “Em chỉ là lo lắng hiện tại chị đẹp như thế, lại còn nổi tiếng nữa, có rất nhiều người thích, sau đó bắt đầu tự cao.”

Lần này đến nơi đây, sự thay đổi của Diệp Ninh thật sự làm cậu vô cùng khiếp sợ.

Bà chị mập ú ai cũng ghét đột nhiên biến thành một ngôi sao ca nhạc lớn hào quang rực rỡ, ai có thể chấp nhận được sự thay đổi này chứ.

“Dù sao thì chị đừng làm chuyện gì có lỗi với anh rể.”

Dù sao thì anh rể ở phương diện kia hơi yếu một chút, lỡ như chị cậu đi ra ngoài bị người khác dụ dỗ, chuyện này cũng có khả năng xảy ra lắm.

Diệp Ninh lười không muốn đi giải thích với cậu: “Tiểu Đống, em mau nghĩ cách cho chị đi, chị muốn đi thăm Cố Phong.”

Ít nhất phải tận mắt nhìn thấy tình hình của Cố Phong thì cô mới có thể hoàn toàn yên tâm được.

Diệp Đống khó xử, thật ra đến cả chính cậu cũng chưa từng nhìn thấy Cố Phong.

“Được rồi, để em đi hỏi thăm bác sĩ.”

Ở bên kia, Giang Phong Lâm dựa theo ý tứ của Giang Húc Đông, đặt phòng ở một khách sạn cách bệnh viện không xa.

Nhìn hoàn cảnh đơn sơ trong phòng, Ngô Hàm Nhu nhíu chặt mày.

“Anh, cho dù anh muốn ở lại đây thì cũng không cần thiết ở chỗ như thế này mà đúng không?”

Đi nhà nghỉ quân khu là tốt nhất, tuy rằng có hơi xa, nhưng lái xe qua lại cũng chỉ mất khoảng nửa tiếng đồng hồ.

“Anh cảm thấy nơi này rất tốt.” Giang Húc Đông hoàn toàn không để ý đến mấy thứ này.

Sắc mặt của Ngô Hàm Nhu không quá đẹp, biết anh ấy là vì muốn ở gần Diệp Ninh hơn một chút.

“Anh, cơ thể của anh không khỏe...”

“Nếu như em không quen thì có thể đến khách sạn khác.” Giang Húc Đông không cho cô ta có cơ hội nói xong, lập tức đưa ra quyết định.

Ngô Hàm Nhu hậm hực ngậm miệng lại, cô ta nhất định phải ở bên cạnh anh ấy.

Giang Phong Lâm nhìn thấy bầu không khí giữa hai người không được bình thường cho lắm, chuyển sang đề tài khác: “Tiểu Nhu, hay là em đi mua một ít đồ dùng sinh hoạt về đi được không?”

Bọn họ đi rất gấp, cũng không biết Giang Húc Đông sẽ ở lại nơi này trong bao lâu, đương nhiên phải chuẩn bị đồ dùng sinh hoạt rồi.

Ngô Hàm Nhu hít thở sâu, biết Giang Phong Lâm đang giải vây cho cô ta, lập tức gật đầu đi ra ngoài.

Chờ đến khi trong phòng chỉ còn lại hai người Giang Phong Lâm và Giang Húc Đông, Giang Phong Lâm mới bất đắc dĩ nói: “Tiểu Nhu chỉ là lo lắng cho sức khỏe của em thôi, em cần gì phải làm như thế chứ?”

Sắc mặt Giang Húc Đông vô cùng nghiêm túc, không nói gì.

TBC

Giang Phong Lâm đại khái có thể đoán được anh ấy đang nghĩ gì: “Có phải em đang trách Tiểu Nhu không chịu nói cho em biết tin Diệp Ninh gặp chuyện xấu không?”

Quả nhiên sắc mặt Giang Húc Đông lại càng trở nên âm u hơn.

Mỗi ngày anh ấy đều ở trong nhà tập luyện, hoàn toàn ngó lơ tình huống bên ngoài, nhưng Ngô Hàm Nhu thì chắc chắn sẽ biết.

Hơn nữa cô ta còn là đồng nghiệp với Diệp Ninh, Diệp Ninh xảy ra chuyện lớn như thế, vậy mà cô ta lại còn có thể ra vẻ như không có việc gì ở chung với anh áy, đây là chuyện anh ấy không thể nào tưởng tượng và kg thể chấp nhận được.

Giang Phong Lâm âm thầm thở dài, thằng nhóc này thật sự không nhận ra tình cảm Ngô Hàm Nhu dành cho anh ấy sao?

“Có lẽ Tiểu Nhu sợ sẽ làm em lo lắng, cho nên mới giấu em.”

“Anh và em ấy đều là người thân của em, vì sao anh lại chọn cách nói cho em biết chứ? Đó là bởi vì anh biết em quan tâm cái gì.” Giọng nói của Giang Húc Đông tràn ngập bất mãn và khó chịu trước hành vi của Ngô Hàm Nhu.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1067: Chương 1067


“Dù sao thì Tiểu Nhu cũng còn nhỏ, không thể suy nghĩ chu đáo như thế, sẽ không có lần sau.” Giang Phong Lâm cũng không muốn làm Giang Húc Đông trách cứ Ngô Hàm Nhu quá nhiều.

Cô bé kia thích suy nghĩ nhiều, nếu thật sự cãi nhau với Giang Húc Đông, cũng không biết cô ta sẽ làm ra chuyện khác thường gì hay không.

Tuy rằng Giang Húc Đông đang oán trách Ngô Hàm Nhu, nhưng cũng sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà làm cái gì.

Giang Phong Lâm đúng lúc thay đổi đề tài: “Húc Đông, anh phải cảnh cáo em một chuyện. Lần này Cố Phong là vì cứu Diệp Ninh mà vứt bỏ tính mạng của mình, anh cảm thấy Diệp Ninh có lẽ sẽ lại chấp nhận anh ấy lần nữa.”

Anh ta biết đối với Giang Húc Đông mà nói, những lời này rất tàn nhẫn, nhưng anh ta thật sự không muốn nhìn thấy Giang Húc Đông đầu tư quá nhiều tình cảm vào đó, sau đó bị tổn thương.

Giang Húc Đông lộ ra một nụ cười chua xót nói: “Em biết mà.”

Thật ra cho dù không có sự việc lần này phát sinh thì anh ấy và Diệp Ninh cũng không có tương lai.

“Em biết?” Giang Phong Lâm mở to mắt nhìn, cảm xúc có chút kích động, biết rõ những lời này của anh ấy là có ý gì: “Vậy tại sao em còn đến đây nữa?”

Anh ta không thể nào hiểu được.

Giang Húc Đông nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng mất mác nói: “Không lẽ không làm vợ chồng thì cũng không thể làm bạn bè với nhau sao?”

Giang Phong Lâm sửng sốt vài phút, không khỏi cảm thán: “Không ngờ người lạnh nhất nhà họ Giang chúng ta lại là một người đa tình như thế.”

Giang Húc Đông vô có tâm trạng trêu chọc với anh ta: “Anh đi vào bệnh viện hỏi thăm tình hình cụ thể của Cố Phong đi, nếu có yêu cầu gì thì có thể liên lạc với bệnh viện em đã trị liệu ở nước ngoài.”

Trình độ chữa bệnh trong nước và nước ngoài vẫn có chút chênh lệch, mấy ngày nay Cố Phong đều nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU, thật sự làm người ta rất lo lắng.

“Có cần phải làm đến mức đó không?” Giang Phong Lâm hỏi ngược lại.

Nhưng mà nhìn thấy vẻ mặt kiên định của Giang Húc Đông, chỉ đành phải gật đầu, làm theo ý của anh ấy.

Tuy rằng trạng thái tinh thần của Diệp Ninh càng ngày càng tốt, nhưng dù sao vẫn cứ rất suy yếu, cho nên đại đa số thời gian vẫn đang ngủ.

Chờ đến khi cô tỉnh lại, đã là sáng sớm ngày hôm sau.

Diệp Đống chăm sóc cho cô ăn sáng xong, sau đó hạ thấp giọng nói: “Chị, em hỏi bác sĩ rồi, bác sĩ nói anh rể còn đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU, không thể vào thăm. Hơn nữa tình trạng của chị cũng không thể xuống giường, sợ sẽ ảnh hưởng đến việc xương cốt lành lại.”

Diệp Ninh nghe thấy vẫn không cho phép vào thăm bệnh, trong lòng đột nhiên dâng lên dự cảm chẳng lành.

Cho dù Cố Phong thật sự bị thương rất nặng thì cũng không đến mức không cho người thân vào thăm, trừ phi...

Thậm chí không không dám tiếp tục suy nghĩ nữa.

Diệp Đống nhìn thấy sắc mặt Diệp Ninh thay đổi, nhanh chóng trấn an: “Nhưng mà em sẽ nghĩ cách, chúng ta có thể tranh thủ lúc bác sĩ và y tá không chủ ý, lén chạy qua đó.”

Diệp Ninh nhíu chặt mày: “Hiện tại chị không thể nhúc nhích, sao mà lén chạy qua đó được?”

TBC

“Em đi tìm xe lăn đẩy chị qua đó, nhưng mà chị có thể kiên nhẫn một chút không?” Thật ra trong lòng Diệp Đống cũng không quá tự tự.

Diệp Ninh gần như không hề do dự nói: “Cứ làm như thế đi.”

Hai chị em đã thống nhất ý kiến xong, Diệp Đống còn đi tìm hiểu đường đến phòng chăm sóc đặc biệt ICU trước.

Cậu đã điều tra rồi, từ mười hai giờ đến một giờ trưa, các y tá đều sẽ thay ca để ăn cơm, thời gian kia là thích hợp nhất.

Khoảng mười một giờ rưỡi, Diệp Đống đẩy một chiếc xe lăn đến.

Diệp Ninh vừa mới nhúc nhích đã đụng trúng miệng vết thương, nhưng mà cô chỉ cắn chặt răng không phát ra bất cứ âm thanh nào.

Diệp Đống vừa lôi vừa ôm, mất mười mấy phút, cuối cùng mới di chuyển Diệp Ninh từ giường bệnh đến xe lăn.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1068: Chương 1068


Mà lúc này mặt Diệp Ninh đã tái nhợt, đau đến mức môi đang phát run, trên mặt toàn là mồ hôi.

Diệp Đống nhìn thấy cô như thế, đau lòng muốn chết, có chút hối hận có phải cậu không nên làm như thế không?

“Chị, có ổn không đó?”

Diệp Ninh miễn cưỡng gật đầu.

Chịu khổ nhiều như thế, vất vả lắm mới ngồi lên xe lăn, Diệp Đống cũng không rối rắm nữa.

Cầm quần áo và thảm mà cậu đã chuẩn bị sẵn khoác lên người Diệp Ninh, che kín lấy người cô.

Lúc này hàng lang bên ngoài phòng bệnh trống rỗng không có ai, Diệp Đống nhanh chóng đẩy Diệp Ninh về phía phòng chăm sóc đặc biệt ICU.

Diệp Ninh căng thẳng đến mức không thở nỗi, chỉ là hai trăm mét ngắn ngủi, cô lại cảm thấy cực kỳ dài lâu.

Diệp Đống càng căng thẳng hơn, bởi vì cậu còn phải đề phòng tránh bị bác sĩ và y tá phát hiện ra, trái tim đã nhảy lên đến cổ họng.

Không ngờ bên ngoài phòng chăm sóc đặc biệt ICU còn có y tá, hai người đều rất bất ngờ.

“Lúc nãy khi em đến đây thì còn chưa có ai mà, sao bây giờ lại có người đến rồi.” Diệp Đống gặp được chuyện này, lập tức lộ ra tính cách hấp tấp bộp chộp của mình.

Gương mặt Diệp Ninh căng thẳng, đã đến nơi này rồi, cô nhất định phải gặp được Cố Phong.

“Đẩy chị đi qua đó.”

Nếu không thể giấu được bệnh viện, vậy cứ thoải mái công khai đi qua thôi.

“Hả?” Diệp Đống lộ ra vẻ mặt ngơ ngác.

Diệp Ninh lặp lại lần nữa: “Đẩy chị đi qua đó.”

Hôm nay không có ai có thể ngăn cản không cho cô gặp Cố Phong!

Diệp Đống chỉ có thể làm theo.

Quả nhiên, hai người vừa mới đi đến cửa phòng chăm sóc đặc biệt ICU thì đã bị y tá cản lại.

“Nơi này không cho phép người vào thăm.”

Diệp Ninh nói: “Tôi là... vợ của Cố Phong, Diệp Ninh.”

Cô nhất định phải đưa ra một thân phận mà đối phương không thể nào bắt bẻ được.

Y tá nghe được tên của cô, lập tức nghĩ đến gì đó, hoàn toàn không ngờ rằng cô có thể đi đến nơi này.

“Đồng chí Diệp Ninh, nơi này là phòng chăm sóc đặc biệt ICU, cô thật sự không thể đi vào.”

“Cô đi tìm bác sĩ đi, nếu không thì đi tìm viện trưởng, tôi nhất định phải gặp Cố Phong!” Thái độ của Diệp Ninh vô cùng kiên định.

Diệp Đống cũng nhanh chóng ra vẻ cứng rắn nói: “Chúng tôi chỉ muốn thăm anh rể một chút mà thôi, xem một cái là đi liền, tại sao mấy người lại không cho chúng tôi vào thăm chứ?”

Y tá lộ ra vẻ mặt khó xử, biết mình không thể ứng phó được Diệp Ninh, chỉ có thể thương lượng: “Hai người ở đây chờ một chút, tôi đi tìm bác sĩ.”

Chờ đến khi bóng dáng của y tá biến mất khỏi tầm mắt của hai người, Diệp Ninh lập tức ra lệnh với Diệp Đống: “Đi vào đi.”

Diệp Đống không ngờ Diệp Ninh sẽ lật lọng, nhưng mà ngẫm lại thì cũng đúng, nếu thật sự chờ bác sĩ đến thì còn không biết mấy người kia sẽ viện cớ gì để ngăn cản bọn họ nữa.

Còn không bằng tiền trảm hậu tấu.

Cậu đẩy xe lăn đi đến trước cửa phòng chăm sóc đặc biệt ICU.

Giờ phút này, Diệp Ninh thậm chí còn quên luôn cả việc hít thở, cũng đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý cho tình huống xấu nhất.

Cửa mở, hai chị em đi vào.

Trong toàn bộ phòng bệnh cũng chỉ có một giường bệnh, sau đó chính các tiếng động do đủ loại dụng cụ phát ra.

Mặc dù Diệp Ninh đã từng tưởng tượng ra rất nhiều tình huống của Cố Phong, nhưng hiện tại khi tận mắt nhìn thấy người đàn ông bị cắm đầy ống trên người, nước mắt hoàn toàn không khống chế được, tràn mi mà ra.

Cố Phong bị thương còn nặng hơn tình cảnh nghiêm trọng nhất mà cô đã từng tưởng tượng.

Nếu không phải những dụng cụ kia liên tục phát ra tiếng vang, cô thậm chí không dám tin là Cố Phong còn sống.

Diệp Đống cũng hoàn toàn cứng lại, hoàn toàn không dám liên tưởng người đàn ông mặt mày đã hoàn toàn thay đổi nằm trên giường với Cố Phong trong trí nhớ của cậu.

Nhìn Diệp Ninh đang dần mất khống chế cảm xúc và gương mặt tràn ngập nước mắt, cuối cùng cậu cũng hiểu vì sao bác sĩ không cho phép người nhà vào thăm rồi.

Bởi vì không thể nào thừa nhận nổi.

“Chị, em, chúng ta đi ra ngoài đi?”

Cậu có chút sợ hãi, nhưng phần lớn thì đều là lo lắng cho cảm xúc của Diệp Ninh.

Giọng Diệp Ninh nghẹn ngào nói: “Đẩy chị đi qua đó.”

TBC

Diệp Đống luống cuống, muốn khuyên nhủ, nhưng mà cậu cũng không biết phải làm thế nào mới có thể thuyết phục được Diệp Ninh.

“Đẩy chị qua đó!” Diệp Ninh gầm nhẹ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1069: Chương 1069


Diệp Ninh đi đến bên cạnh giường bệnh của Cố Phong, run rẩy vươn bàn tay trái còn có thể cử động của mình lên.

Cô muốn chạm vào, nhưng lại hoàn toàn không dám chạm vào cơ thể bị băng bó của anh.

Sợ sẽ làm anh đau.

Mũi Diệp Đống cũng cay xè, đồng thời lại càng thêm kính nể Cố Phong.

Anh đều là vì muốn cứu chị của cậu.

“Anh rể, em với chị của em đến thăm anh nè.”

Cố Phong đương nhiên là sẽ không có bất cứ phản ứng gì.

“Em đi ra ngoài đi.” Giọng nói của Diệp Ninh rất nhẹ, rất nhẹ, giống như là sợ sẽ làm ồn đến anh.

Diệp Đống do dự vài giây, sau đó vẫn đi ra ngoài.

Diệp Ninh ngơ ngẩn nhìn Cố Phong, để mặc cho nước mắt rơi xuống.

“Cố Phong, anh còn chưa có nghe được câu nói mà em muốn nói. Anh tỉnh lại được không? Chúng ta lại bắt đầu lần nữa, anh có nghe không? Chúng ta lại bắt đầu lần nữa có được không...”

Cơn đau đớn tan nát cõi lòng làm cô cảm thấy vô cùng chóng mặt, không bao lâu sau đã hoàn toàn mất đi ý thức.

Diệp Đống canh chừng ở bên ngoài phòng chăm sóc đặc biệt ICU, vài phút sau không chỉ có bác sĩ chạy đến mà đến cả viện trưởng cũng biết tin.

Nhìn gương mặt không giận tự uy của viện trưởng, cậu bị dọa sợ đến mức không dám hó hé tiếng nào.

“Đồng chí Diệp Ninh đã đi vào rồi sao?”

Viện trưởng nhìn thấy nơi này chỉ có một mình Diệp Đống, giọng nói cực trầm.

Diệp Đống hoảng loạn gật đầu.

“Bậy bạ! Không phải tôi đã nói với người nhà là đừng để đồng chí Diệp Ninh gặp đồng chí Cố Phong rồi sao?” Viện trưởng sắc bén quát to.

Bọn họ đưa ra quyết định không cho Diệp Ninh gặp Cố Phong chính là vì suy xét đến tình hình hiện tại của cô.

Tuy rằng hiện tại tốc độ khôi phục của Diệp Ninh khá tốt, nhưng thật ra cô bị thương nặng hơn trong tưởng tượng rất nhiều. Nhìn thấy dáng vẻ kia của Cố Phong, bị k*ch th*ch, chắc chắn sẽ bất lợi cho việc khang phục.

Diệp Đống đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, không dám nói tiếng nào.

Viện trưởng nhanh chóng đẩy cửa phòng chăm sóc đặc biệt ra muốn đi vào.

Mà lúc này Diệp Ninh đã ngã xuống bên cạnh giường bệnh của Cố Phong.

TBC

“Đồng chí Diệp Ninh...”

“Chị...”

Tất cả mọi người đều hoảng loạn, Diệp Đống sợ hãi run bần bật...

...

“Diệp Ninh, cô mau tỉnh lại đi.”

“Chị, chị đừng làm em sợ, chị mau tỉnh lại đi.”

Trong bóng đêm, Diệp Ninh nghe được rất nhiều người đang gọi tên cô.

Cô không biết mình bị cái gì nữa.

Mãi đến khi nhớ đến Cố Phong, n.g.ự.c đau đến mức không thở nỗi.

“Đau...”

Cô đau đớn r*n r* thành tiếng.

Giang Húc Đông đứng bên cạnh giường bệnh sốt ruột gọi bác sĩ: “Bác sĩ, cô ấy kêu đau, ông mau giảm đau cho cô ấy đi!”

Sắc mặt bác sĩ vô cùng nặng nề: “Lúc nãy tôi đã tiêm thuốc giảm đau rồi, có lẽ hiện tại cũng không phải là cơ thể của cô ấy đang đau. Các anh trò chuyện với cô ấy nhiều hơn đi, để cô ấy nhanh chóng tỉnh lại.”

Diệp Đống khóc hu hu hu không ngừng, nước mắt nước mũi tèm lem.

“Nếu biết trước như thế thì lúc trước tôi không nên dẫn chị của tôi đi thăm anh rể, đều là lỗi của tôi... Chị, nếu chị có mệnh hệ gì, em cũng không sống nữa...”

Bác sĩ đen mặt, bảo cậu đánh thức người bệnh chứ không phải bảo cậu ở chỗ này tạo thêm tạp âm.

Giang Húc Đông liên tục gọi tên Diệp Ninh, giọng nói cũng dần trở nên khàn khàn.

Ngô Hàm Nhu và Giang Phong Lâm đứng ở bên cạnh, hoàn toàn không giúp được cái gì.

Không biết tình huống này kéo dài trong bao lâu, cuối cùng Diệp Ninh cũng chậm rãi mở mắt ra.

“Tỉnh rồi?! Bác sĩ, ông mau lại đây xem!”

Giang Húc Đông kích động đến giọng nói phát run.

Bác sĩ lập tức khám cho Diệp Ninh, sau đó thở phào nhẹ nhõm.

“Không có gì rồi.”

Một câu nói làm cho tất cả mọi người như trút được gánh nặng.

Diệp Đống nắm lấy tay Diệp Ninh, vẫn cứ khóc: “Chị, chị làm em sợ muốn chết.”

Diệp Ninh mệt mỏi nhìn gương mặt mếu máo của cậu nói: “Đừng khóc, xấu muốn chết.”

Diệp Đống hít mũi thật mạnh, lau sạch nước mắt: “Chị tỉnh lại, em sẽ không khóc nữa.”

Diệp Ninh đảo mắt nhìn về phía mấy người Giang Húc Đông: “Anh Giang, anh cũng đến rồi à.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1070: Chương 1070


Giang Húc Đông biết hiện tại trong lòng cô đang phải chịu đựng nỗi giày vò như thế nào, vậy mà cô lại còn phải dùng vẻ mặt bình tĩnh để đối mặt với bọn họ.

“Tôi biết trong lòng cô đang rất đau, muốn khóc thì cứ khóc đi.”

Anh ấy thà là cô khóc la, phát tiết chứ cũng không muốn cô như thế này.

Bác sĩ nháy mắt ra hiệu cho Giang Phong Lâm, Ngô Hàm Nhu và Diệp Đống.

Hiện tại phải tìm được nơi để Diệp Ninh phát tiết cảm xúc, làm thế sẽ tốt hơn đè nén rất nhiều.

Không bao lâu sau, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người Diệp Ninh và Giang Húc Đông.

Ánh mắt Diệp Ninh trống rỗng nhìn lên nóc nhà.

Khóc thì có ích lợi gì chứ?

Cố Phong cũng sẽ không tỉnh lại.

Cũng không thể thay đổi sự thật đã phát sinh.

“Diệp Ninh, Cố Phong chắc chắn sẽ không muốn nhìn thấy em như thế.” Giang Húc Đông biết đâu là điều mà cô thật sự để ý.

Quả nhiên trong ánh mắt Diệp Ninh khôi phục lại một ít thần thái: “Tôi sẽ sống thật tốt.”

Mặc kệ Cố Phong sống hay c.h.ế.t thì cô cũng đều sẽ sống thật tốt.

Giang Húc Đông kiên định nói: “Anh ấy cũng sẽ tỉnh lại.”

“Thật sao?” Trong giọng nói bình tĩnh của Diệp Ninh áp lực quá nhiều cảm xúc.

Nếu không nhìn thấy Cố Phong, có lẽ cô còn sẽ ôm chờ mong như thế, nhưng mà hiện tại cô thật sự không dám hi vọng quá xa vời.

Giang Húc Đông gật đầu thật mạnh: “Thật.”

Anh ấy và Cố Phong đều là người giống nhau, nếu đổi thành anh ấy, anh ấy cũng sẽ dùng hết toàn lực để tỉnh lại.

Diệp Ninh chậm rãi nhắm mắt lại, nước mắt từ khóe mắt chảy xuống.

Ngoài phòng bệnh, Diệp Đống bực bội đi tới đi lui.

Mãi đến khi giọng nói mất kiên nhẫn của Ngô Hàm Nhu vang lên: “Cậu đừng có đi nữa có được không?”

Cô ta vốn dĩ đã rất bực bội, cậu lại còn đi tới đi lui, càng làm cho người ta phiền hơn.

Diệp Đống bực bội nhìn cô ta nói: “Tôi đi là chuyện của tôi, cô không muốn nhìn thì đừng có nhìn.”

Ngô Hàm Nhu đang định nổi giận, lại bị Giang Phong Lâm dùng ánh mắt cản lại.

Nơi này là bệnh viện, không phải nơi bọn họ có thể cãi nhau.

“Tiểu Đống, cậu cứ yên tâm, Húc Đông biết cách an ủi chị của cậu mà.” Giang Phong Lâm chủ động nói với Diệp Đống.

Diệp Đống lại khinh thường, nếu không phải vì để ý đến cảm xúc của Diệp Ninh thì cho dù ai nói cái gì cậu cũng sẽ không đi ra ngoài.

“Chị của tôi nói chị ấy và anh Giang là bạn bè, nhưng mà tôi thấy chân cẳng của anh Giang cũng không tốt lắm, nếu đã đến thăm chị của tôi rồi, vậy thì các anh cũng nhanh chóng đi về nhà đi.”

Lúc nói đến chữ bạn bè, cậu còn cố ý nhấn mạnh, mang theo một chút khinh thường về những hành vi của Giang Húc Đông.

Giang Phong Lâm nhíu mày, không ngờ Diệp Đống lại nói chuyện chói tai như thế.

Nhưng mà anh ta đương nhiên sẽ không so đo mấy thứ này với Diệp Đống.

Nhưng Ngô Hàm Nhu lại không muốn nghe, cô ta không cho phép bất cứ kẻ nào chửi bới sau lưng Giang Húc Đông.

“Anh của tôi và Diệp Ninh không phải chỉ là bạn bè đơn giản!”

Diệp Đống lập tức trừng to mắt: “Cô nói thế là có ý gì hả?”

Ngô Hàm Nhu không cam lòng yếu thế trả lời: “Anh của tôi thích Diệp Ninh, đang theo đuổi Diệp Ninh!”

Bọn họ là mối quan hệ người theo đuổi và người được theo đuổi bình thường, cũng không cần thiết phải bị thằng nhóc ranh này nói móc nói mỉa.

Giang Phong Lâm cố ý muốn cản, nhưng vẫn chậm một bước.

Diệp Đống giống như nghe được chuyện gì đó vô cùng nực cười: “Cô bị thần kinh à? Chị của tôi là phụ nữ đã có chồng, vậy mà anh của cô còn muốn theo đuổi chị của tôi? Anh ta định phá hư hôn nhân của người khác sao?”

Cái tên Mục Văn Hạo trước đó cũng đã đủ hoang đường rồi, hiện tại lại còn chui ra thêm một tên Giang Húc Đông.

Mấy người bọn họ đều không biết xấu hổ à?!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1071: Chương 1071


“Cậu bị điên rồi à? Phụ nữ có chồng gì chứ, Diệp Ninh và Cố Phong đã ly hôn từ lâu rồi!”

“Tiểu Nhu!”

Tiếng phản bác của Ngô Hàm Nhu và tiếng ngăn cản của Giang Phong Lâm vang lên cùng một lúc.

Sắc mặt Giang Phong Lâm vô cùng nghiêm túc, lúc nãy Diệp Đống nói như thế, chưng mai cậu hoàn toàn không biết chuyện Diệp Ninh đã ly hôn, nhưng mà hiện tại.

Diệp Đống đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó lộ ra vẻ mặt tức giận, giơ tay túm lấy cổ áo của Ngô Hàm Nhu, kích động nói: “Cô đừng có mà đứng ở đây ăn nói lung tung!”

Giang Phong Lâm không ngờ cậu sẽ kích động như thế, lại còn đáng con gái, vội vàng kéo cổ tay của cậu.

Ngô Hàm Nhu vẫn cứ không hề lùi bước: “Chuyện này tất cả mọi người trên đời này đều biết, nếu cậu không tin thì có thể đi hỏi Diệp Ninh!”

“Tiểu Nhu, em im ngay cho anh!” Giang Phong Lâm lạnh lùng quát to.

Diệp Đống thấy Ngô Hàm Nhu nói một cách chắc nịch như thế, cuối cùng cũng ý thức được có lẽ đây là sự thật, xoay người đi vào phòng bệnh.

Giang Phong Lâm vừa bất đắc dĩ lại cạn lời với Ngô Hàm Nhu: “Tiểu Nhu, em gây chuyện lớn rồi!”

Mặt mày Ngô Hàm Nhu vô cùng lạnh nhạt, những gì cô ta nói đều là sự thật, cô ta không sợ gì hết.

“Chị, chị ly hôn với anh rể của em rồi hả?” Diệp Đống xông vào phòng bệnh, hấp tấp hùng hổ hỏi ngay.

Diệp Ninh và Giang Húc Đông đều thay đổi sắc mặt.

Diệp Đống xông thẳng đến trước giường bệnh, nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh.

“Chị, chị thật sự ly hôn với anh rể rồi hả?”

Diệp Ninh nhìn gương mặt kích động của Diệp Đống, cô đã sớm biết chuyện này sẽ không giấu được.

Nhưng mà hiện tại cô chẳng còn hơi sức nào để đi ứng phó.

“Đúng vậy.”

Được Diệp Ninh chính miệng thừa nhận, Diệp Đống cảm thấy như trời sụp.

“Sao chị lại ly hôn với anh rể của em chứ? Có phải chị nổi tiếng rồi, sau đó khinh thường anh rể của em không hả? Sao chị lại nông cạn như thế? Chị đã quên lúc trước là chị nằng nặc một hai đòi phải gả cho anh rể của em sao?”

Diệp Đống càng nói càng lớn tiếng, bất bình thay cho Cố Phong.

Diệp Ninh nhắm mắt lại, để mặt cho cậu tức giận rống to.

Giang Húc Đông nhìn Diệp Đống đã dần mất kiểm soát, mày nhíu chặt lại.

Đồng thời cũng đã biết Diệp Ninh chưa từng báo cho gia đình biết chuyện này.

“Diệp Đống, cậu bình tĩnh lại một chút có được không? Hiện tại không phải lúc để nói mấy thứ này!”

Anh ấy dùng giọng nói sắc bén nhắc nhở, thật sự rất đau lòng cho Diệp Ninh.

“Tôi không bình tĩnh được, anh rể tôi vì cứu chị ấy mà thành ra nông nỗi này, làm người không thể không có lương tâm được!” Diệp Đống nói đến đỏ mặt tía tai, cảm thấy chuyện này rõ ràng là lỗi của Diệp Ninh.

Giang Húc Đông thật sự nghe không nỗi nữa, lập tức nháy mắt ra hiệu cho Giang Phong Lâm.

Giang Phong Lâm ngầm hiểu, nhanh chóng đi đến bên cạnh Diệp Đống, bạo lực kéo túm cậu ra khỏi phòng bệnh.

“Chị, chị sai rồi, chị sẽ hối hận...” Tiếng la hét của Diệp Đống chỉ kéo dài chừng vài giây, cuối cùng mới hoàn toàn biến mất bên ngoài phòng bệnh.

TBC

“Diệp Ninh, cậu ấy chỉ là quá kích động mà thôi, cô cũng đừng buồn.” Giang Húc Đông hạ giọng, không biết phải an ủi cô như thế nào mới có thể làm cô không khó chịu nữa.

Diệp Ninh chậm rãi mở mắt ra, dùng vẻ mặt cô đơn mà từ trước đến nay Giang Húc Đông chưa từng gặp nói: “Tiểu Đống nói đúng mà.”

Là lỗi của cô, cô đã hối hận.

Diệp Đống bị Giang Phong Lâm kéo đến trước cửa bệnh viện, để cậu bình tĩnh lại.

“Bọn họ ly hôn lúc nào?”

Giang Phong Lâm nghe Diệp Đống hỏi, suy nghĩ một chút nói: “Đại khái là khoảng nửa năm trước đi, loại chuyện này người ngoài cũng không thể nói rõ được.”

Diệp Đống thật sự không ngờ rằng đã lâu như thế rồi, chỉ e là nếu không phải lần này cậu đến đây chăm sóc cô, chắc Diệp Ninh vẫn sẽ giấu gia đình.

“Diệp Đống, lúc nãy cậu không nên nổi giận với chị của cậu như thế. Chị của cậu bị thương nặng như thế, cậu nói những lời kia, còn không phải là làm cô ấy tổn thương thêm sao?” Giang Phong Lâm không quan tâm Diệp Đống có nghe lọt tai hay không, anh ta cũng phải nói những chuyện cần nói.

Lần này Diệp Đống cũng không nổi giận, chỉ gục đầu xuống.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1072: Chương 1072


Lúc này Giang Húc Đông và Ngô Hàm Nhu cũng từ bên trong đi ra.

Sắc mặt Giang Húc Đông âm u đến mức sắp nhỏ nước, nhìn thấy Diệp Đống, rất muốn đạp cậu một phát.

Diệp Đống bĩu môi, hậm hực hỏi: “Chị của tôi thế nào rồi?”

Giang Húc Đông lạnh lùng nói một câu: “Để cô ấy yên lặng trong chốc lát đi.”

Diệp Đống mạnh miệng đổ toàn bộ sai lầm lên người bọn họ, nhất là đối với Ngô Hàm Nhu, cậu trừng mắt hung dữ nhìn cô ta vài lần.

“Còn không phải là tại mấy người sao, sau này mấy người đừng đến đây nữa!”

Cho dù chị và anh rể của cậu thật sự ly hôn thì cậu chắc chắn cũng sẽ không để người đàn ông ở trước mặt có cơ hội thừa nước đục thả câu.

Sao Giang Húc Đông có thể bị cậu ảnh hưởng quyết định được chứ, không nói thêm bất cứ lời nói dư thừa nào, nghênh ngang rời đi.

Trong xe, bầu không khí nặng nề đến mức làm người ta muốn ngạt thở.

Giang Phong Lâm biết Giang Húc Đông rất khó chịu, muốn khuyên nhủ vài câu.

Nhưng mà Giang Húc Đông đã lên tiếng hỏi trước: “Tại sao Diệp Đống lại đột nhiên biến được chuyện Diệp Ninh ly hôn?”

Anh ấy không phải người ngu, lúc Diệp Đống đi ra ngoài với bọn họ thì rõ ràng vẫn còn bình thường.

Đầu của Ngô Hàm Nhu gần như sắp gục xuống đến ngực, không nói một lời.

Giang Húc Đông lập tức nhìn về phía Giang Phong Lâm: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Húc Đông, chuyện cũng đã xảy ra rồi, truy cứu chuyện này thì có ý nghĩa gì đâu chứ. Với lại chuyện Diệp Ninh ly hôn cũng là sự thật, chúng ta cũng không biết Diệp Ninh giấu gia đình cô ấy chuyện này mà.” Giang Phong Lâm tận lực giải thích, muốn ổn định lửa giận của Giang Húc Đông.

“Cho dù là thật thì đây cũng là việc riêng của gia đình người ta, không nên từ miệng một người khác nói ra!” Giọng của Giang Húc Đông rất nặng.

Vẻ mặt Giang Phong Lâm cứng đờ.

Ngô Hàm Nhu đột nhiên ngẩng đầu, có chút cứng đầu nói: “Anh, anh đừng có trách anh họ, là em nói đó!”

Thật ra thông qua phản ứng của hai người, Giang Húc Đông cũng đã đoán được từ lâu rồi.

“Vì sao em lại làm như thế?”

“Bởi vì cậu ta chửi anh, nói anh là kẻ thứ ba phá hư hôn nhân của Diệp Ninh! Em chỉ là muốn bênh vực anh mà thôi!” Ngô Hàm Nhu ăn nói hùng hồn, vẫn chưa cảm thấy mình làm gì sao.

“Anh không để ý!” Giang Húc Đông đang cố nén lửa giận: “Diệp Đống nói như thế là bởi vì cậu ấy không hiểu biết rõ tình hình, nhưng mà chúng ta biết sự thật là gì là được rồi. Vì sao cứ nhất định phải nói ra để tổn thương người khác chứ? Sự thật quan trọng đến mức này sao?”

Ngô Hàm Nhu ấm ức đỏ mắt, cô ta rõ ràng đều là vì anh ấy, nhưng mà hiện tại lại còn bị mắng sao?

“Đúng vậy, sự thật quan trọng như thế đó! Hơn nữa Diệp Ninh không nói cho người nhà cô ấy thì có liên quan gì đến chúng ta chứ? Thành ra thế này cũng là cô ấy đáng đời thôi!”

Bốp!

Cô ta còn chưa kịp nói hết những lời bất mãn của mình thì đã bị Giang Húc Đông tát cho một bạt tai thật mạnh.

Tiếng vang chói tai không chỉ làm Giang Phong Lâm kinh ngạc trừng to mắt mà đến cả Ngô Hàm Nhu bị đánh cũng không dám tin.

Giờ phút này, đả kích mà cô ta phải chịu đựng thậm chí làm cô ta quên mất cơn đau.

Giang Húc Đông cảm nhận được lòng bàn tay đau nhói, đáy mắt tràn ngập vẻ âm u.

“Anh không muốn nghe những lời tương tự lần thứ hai!”

Đánh cô ta, cũng không phải bởi vì cô ta mắng Diệp Ninh, mà là bởi vì tư tưởng của cô ta có vấn đề!

Ngô Hàm Nhu ôm phần mặt bị đánh, ấm ức tủi thân muốn chết.

“Được, nếu anh ghét em như thế thì em đi cho anh hài lòng!”

Cô ta run rẩy để lại một câu, mở cửa xe ra, nhanh chóng đi ra ngoài!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1073: Chương 1073


Diệp Đống đứng ở trước phòng bệnh, vào cũng không được, không vào cũng không xong.

Hiện tại cậu đã hoàn toàn bình tĩnh lại, cũng biết những gì cậu nói và làm lúc nãy rất quá đáng.

Cậu muốn đi vào xin lỗi, lại sợ Diệp Ninh nhìn thấy mình lại càng tức giận hơn.

Cuối cùng cậu quyết định ngồi trước cửa phòng bệnh.

Mãi đến khi có hai công an bước nhanh đi đến.

Diệp Đống biết bọn họ, lúc trước bọn họ cũng từng đến đây ghi lời khai của Diệp Ninh rồi.

“Hiện tại đồng chí Diệp Ninh có đang tỉnh không?”

Lý Khoa chủ động lên tiếng hỏi Diệp Đống.

Diệp Đống lập tức tìm được cớ nói: “Chờ một chút, để tôi đi vào xem.”

TBC

Cậu rón ra rón rén đi đến trước giường bệnh, cẩn thận đi đến gần lỗ tai của Diệp Ninh, nhẹ nhàng gọi: “Chị, chị ngủ rồi hả? Công an đến tìm chị.”

Giọng nói này muốn dịu dàng bao nhiêu thì dịu dàng bấy nhiêu.

Quả nhiên, Diệp Ninh mở mắt ra.

Diệp Đống toét miệng cười nịnh nọt, giống như bọn họ chưa từng cãi nhau vậy.

“Mời bọn họ vào đi.” Diệp Ninh cố lên tinh thần, biết công an chắc chắn sẽ không vô duyên vô cớ đến đây.

Một lúc sau, Diệp Đống mời hai người Lý Khoa đi vào.

“Đồng chí Diệp Ninh, báo cho cô một tin tức tốt.”

Diệp Ninh thật sự nghĩ không ra hiện tại còn có thể có tin tức tốt gì.

Lý Khoa cũng không đợi cô hỏi đã nói thẳng: “Chúng tôi đã tìm được đồng chí Vương Kim rồi, anh ấy còn sống.”

Trái tim Diệp Ninh run lên, lập tức kích động.

“Anh ấy ở đâu?”

Cô theo bản năng muốn đứng lên, lại đụng trúng vết thương trên người, nhưng mà cô không thèm để ý, chỉ muốn biết tin tức của Vương Kim.

“Hiện tại anh ấy đang được chữa trị ở bệnh viện Kinh Đại.”

Tuy rằng anh ấy không được chuyển đến bệnh viện tổng hợp quân khu, nhưng mà bệnh viện Kinh Đại cũng là một trong những bệnh viện tốt nhất cả nước, hơn nữa cũng đang ở kinh thành.

“Tình hình của anh ấy như thế nào? Sao các anh tìm được anh ấy thế?” Diệp Ninh hoàn toàn không có cách nào khống chế được tâm trạng vừa kích động lại căng thẳng của mình.

Cô cứ cho rằng dưới tình huống như thế, Vương Kim chắc chắn đã lành ít dữ nhiều rồi.

“Anh ấy được người dân trong thôn đi ngang qua cứu. Người dân trong thôn phát hiện được anh ấy, trực tiếp đưa anh ấy đến bệnh viện nhỏ ở vùng ngoại ô. Vương Kim ở nơi đó chữa trị một tuần, bệnh tình mới ổn định lại. Sau khi chúng tôi nhận được tin tức, lập tức chạy đến đó, đã đưa anh ấy đến bệnh viện Kinh Đại rồi.”

Trong giọng nói của Lý Khoa cũng mang theo một chút nhẹ nhàng, nếu lúc đó không phải bọn họ sắp xếp bố trí có sơ hở thì cũng đã không làm Trịnh Toàn Cường thực hiện được kế hoạch.

Hiện tại Vương Kim có thể sống sót, cũng đã coi như là kỳ tích rồi.

“Thật tốt quá! Đồng chí công an, các anh thay tôi chuyển lời đến bác sĩ chữa trị cho anh ấy, nhất định phải cứu chữa cho anh ấy!” Người ngoài cũng đều nhận ra Diệp Ninh đang rất vui sướng và hưng phấn.

“Cô cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ chuyển lời.”

Lý Khoa lại trò chuyện vài câu đơn giản với Diệp Ninh xong, lập tức rời đi.

Diệp Ninh nằm trên giường bệnh, lâu lắm rồi cô không cảm thấy vui vẻ đến thế.

“Chị, Vương Kim là ai thế?” Diệp Đống cười đùa tí tửng nhích lại gần.

“Là người đã liều mạng với đám bắt cóc kia để bảo vệ chị.”

Từ đó đến giờ trong lòng Diệp Ninh vẫn luôn có một cục đá lớn đè nặng, vô cùng cảm kích và áy náy với Vương Kim.

Hiện tại Vương Kim còn sống, cuối cùng cô cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Diệp Đống nghe xong vô cùng chấn động, trên đời này ngoại trừ anh rể ra còn có người như thế nữa sao?

Chẳng lẽ cũng lại là một người có tình cảm với chị của cậu?

Nhưng mà cậu không dám hỏi những lời này nữa.

“Chị, em xin lỗi.”

Cậu xấu hổ chủ động xin lỗi.

Diệp Ninh hoàn hồn, nhìn cậu cúi thấp đầu, giống như một đứa bé làm sai chuyện gì đó, cho dù có nổi giận thì cũng sẽ hết giận thôi, huống chi cô vốn dĩ chưa từng giận cậu bao giờ.

“Không cần phải xin lỗi...”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1074: Chương 1074


Cô còn chưa nói hết lời, Diệp Đống đã lập tức quỳ gối xuống bên cạnh giường bệnh.

“Chị, em thật sự biết lỗi rồi, lúc đó đầu óc của em bị úng nước, không suy nghĩ nhiều như thế, chị tha thứ cho em lần này có được không? Coi như chị nể mặt cha mẹ, nể mặt cháu trai của chị, tha cho em một lần thôi.”

“...”

Diệp Ninh cực kỳ cạn lời.

Cô vừa mới cảm thấy lần này đến đây thằng em trai này đã trưởng thành hơn không ít, kết quả hiện tại trông có vẻ như chẳng khác gì với quá khứ cả.

Chỉ cần vừa cảm thấy mình làm sai, bảo đảm sẽ vừa la vừa gào lên ngay.

“Nếu em còn không đứng lên thì chị sẽ giận đó.”

Cô chỉ nói một câu đã thành công ngăn cản lời sám hối của Diệp Đống, làm cậu ngoan ngoãn đứng lên.

“Chị, vậy bây giờ chị không giận em nữa đúng không?”

Diệp Ninh vô cùng bình tĩnh trả lời: “Không giận nữa.”

TBC

Diệp Đống thở phào nhẹ nhõm, cảm nhận được cô thật sự không hề tức giận.

“Chị, vậy em có thể hỏi chị một vấn đề không, rốt cuộc thì tại sao chị lại ly hôn với anh rể thế?”

Diệp Ninh cũng không kiêng dè đề tài này, dù sao thì cô cũng phải giải thích rõ ràng với cậu.

“Sao em biết là chị ly hôn với anh rể của em chứ không phải là anh rể của em muốn ly hôn với chị chứ?”

Diệp Đống lắc đầu thành trống bỏi: “Không thể nào có chuyện đó! Nếu anh rể của em muốn ly hôn với chị thì lúc trước đã không cưới chị rồi. Huống chi lần trước anh ấy về, còn luôn miệng nói tốt cho chị đó.”

Diệp Ninh nghe đến mấy lời này, cảm xúc trong lòng vô cùng phức tạp.

“Có lẽ là tại đầu óc của chị không được tỉnh táo.”

Diệp Đống nhíu mày, sau đó vô cùng cẩn thận thử hỏi: “Có phải chị thích người khác rồi hay không?”

Dù sao thì hiện tại bên cạnh cô có rất nhiều người theo đuổi.

“Không có.” Diệp Ninh không chút do dự trả lời câu hỏi này.

“Vậy là tốt rồi. Hiện tại chị nhất định phải đánh bóng đôi mắt, mấy người ở bên ngoài theo đuổi chị, đều là bởi vì cảm thấy chị đẹp, hoặc là cảm thấy chị giàu có với nổi tiếng, nhất định không được xiêu lòng!” Diệp Đống nghiêm trang nói.

Ánh mắt Diệp Ninh hơi d.a.o động, mãi đến khi Diệp Đống nói xong, mới không chút hoang mang nói: “Mấy chuyện em lo lắng sẽ không phát sinh, bởi vì chị đã quyết định sẽ tái hôn lại với Cố Phong rồi.”

“Hả?!!”

Diệp Đống nghẹn họng nhìn trân trối, hoàn toàn không kịp phản ứng.

Diệp Ninh chỉ nói một lần, không lặp lại nữa.

Diệp Đống mất gần năm phút đồng hồ, cuối cùng mới bình thường trở lại, sau đó hỏi ra một vấn đề vô cùng quan trọng.

“Chị, chị muốn tái hôn lại với anh rể là bởi vì cảm động, thương hại anh ấy hay là bởi vì thích vậy?”

Nếu đã ly hôn, vậy chứng minh hôn nhân của bọn họ chắc chắn có vấn đề đúng không?

Cậu quá hiểu Diệp Ninh, mọt khi đưa ra quyết định thì sẽ rất hiếm khi thay đổi.

Huống chi còn là loại chuyện này.

Nhưng mà cô lại cứ thay đổi.

Cho nên cậu gần như theo bản năng quy chụp sự khác thường này của Diệp Ninh là bởi vì Cố Phong không màng sống c.h.ế.t cứu cô, cô đã bị cảm động.

Hơn nữa bọn họ còn nhìn thấy Cố Phong thê thảm nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt ICU nữa.

Nhưng nếu thật sự chỉ là bởi vì cảm động và thương hại anh mà lại tái hôn, vậy Cố Phong cũng sẽ rất đáng thương.

Rõ ràng đây là một vấn đề rất nghiêm túc, nhưng mà Diệp Ninh nghe xong lại đột nhiên mỉm cười.

“Không ngờ em cũng có được suy nghĩ sâu sắc như thế đó.”

“Chị, em đã không còn là con nít nữa rồi!” Diệp Đống đầu tiên là hơi vui vẻ một chút, sau đó lại cảm thấy hình như có chỗ nào đó không đúng lắm?

Mấy thứ này không quan trọng, cậu tiếp tục truy vấn: “Chị còn chưa trả lời câu hỏi của em đâu, rốt cuộc thì nguyên nhân gì khiến chị muốn lại bắt đầu lần nữa chứ?”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1075: Chương 1075


“Cho dù em và cha mẹ đều thích Cố Phong, nhưng nếu chị không thích thì cả gia đình đều sẽ ủng hộ chị.”

Giữa Diệp Ninh và Cố Phong, Diệp Đống đương nhiên là kiên quyết lựa chọn Diệp Ninh rồi.

Diệp Ninh nghe Diệp Đống nói thế cũng cảm thấy rất ấm áp, người nhà vĩnh viễn đều sẽ là chỗ dựa của cô.

“Là vì thích.”

Cô trả lời cũng rất kiên định, hùng hồn dứt khoát!

Câu trả lời này đã xuất hiện trong lòng cô từ lâu, chẳng qua cô vẫn luôn sợ hãi không dám thừa nhận, hiện tại nói ra giống như tất cả mọi thứ đều trở nên khác biệt hẳn ra.

Đêm khuya, Giang Phong Lâm dẫn theo Ngô Hàm Nhu từ bên ngoài quay về.

Tuy rằng anh ta đã biết tính cách của Ngô Hàm Nhu rất cứng, nhưng không ngờ sẽ lại cứng đầu như thế.

Nơi này là kinh thành, cô ta trời xa đất lạ, lại dám dưới tình huống như thế chạy ra ngoài, bọn họ đương nhiên là không yên tâm rồi.

“Tiểu Nhu, Húc Đông đánh em là lỗi của nó. Nhưng mà em cũng có lỗi, không nên nói những lời như thế.” Giang Phong Lâm là người ngoài cuộc, có thể nhận thấy rõ toàn bộ sự việc.

Ngô Hàm Nhu vẫn cứ không phục: “Em bảo vệ danh dự của anh ấy, không lẽ vậy cũng sai sao?”

TBC

Giang Phong Lâm vốn dĩ không muốn nói rõ, nhưng mà thấy cô ta cứng đầu như thế, dứt khoát nói thẳng ra.

“Em thông minh như thế, không lẽ không nhận ra Diệp Đống không biết chuyện Diệp Ninh ly hôn sao?”

Cho nên cô ta vốn dĩ có thể thay Diệp Ninh giấu diếm chuyện này, nhưng mà cô ta lại vạch trần.

Vẻ tủi thân trên mặt Ngô Hàm Nhu lập tức cứng lại, rũ mắt xuống: “Em không có thông minh như thế.”

Giang Phong Lâm lắc đầu: “Em đi vào xin lỗi Húc Đông đi, Húc Đông cũng lo lắng cho em.”

Ngô Hàm Nhu thật sự rất chột dạ, giống như chuyện gì cũng không thể giấu được ánh mắt của Giang Phong Lâm.

Giang Phong Lâm ra hiệu, hai người cùng nhau đi vào phòng.

Tuy rằng hiện tại đã khuya, nhưng mà Giang Húc Đông vẫn cứ ngồi ở mép giường.

Anh ấy đảo mắt nhìn về phía Ngô Hàm Nhu.

“Về rồi sao?”

Mắt Ngô Hàm Nhu lập tức đỏ lên, ngoan ngoãn gật đầu.

Chỉ cần nhìn thấy Giang Húc Đông, hình như tất cả mọi thứ đều không còn quan trọng nữa.

“Anh, xin lỗi.”

Giang Húc Đông nói: “Là anh xin lỗi em mới đúng, cho dù thế nào thì anh cũng không nên đánh em.”

Anh ấy thật lòng nói ra lời xin lỗi này, cũng tự kiểm điểm bản thân.

Ngô Hàm Nhu tủi thân mím chặt khóe môi.

Giang Húc Đông tiếp tục bình tĩnh nói: “Ngày mai anh bảo Phong Lâm đưa em về.”

Trái tim Ngô Hàm Nhu run lên, cảm xúc kích động.

“Em không về! Em ở lại đây chăm sóc anh!”

“Anh không phải kẻ vô dụng, có thể tự chăm sóc cho mình. Với lại còn có Phong Lâm.”

Ngô Hàm Nhu quá hiểu biết Giang Húc Đông, anh ấy càng bình tĩnh thì lại càng khó có thể thay đổi thái độ.

Cô ta hoàn toàn luống cuống.

“Anh, em thật sự biết sai rồi, anh cho em một cơ hội đi, được không?”

Cô ta nghẹn ngào cầu xin.

“Không có cái gì mà cơ hội với không cơ hội cả. Em cũng có công việc và chuyện riêng của em, không cần phải lãng phí thời gian trên người của anh.” Giang Húc Đông thật sự nghĩ như thế.

Dù sao thì cô ta cũng là một người con gái, cũng không thể cứ chạy tới chạy lui với hai thằng con trai bọn họ mãi được.

“Anh...”

“Anh mệt rồi, em về phòng nghỉ ngơi trước đi.”

Anh ấy không cho Ngô Hàm Nhu có cơ hội cầu xin.

Giang Phong Lâm cũng không ngờ rằng Giang Húc Đông đột nhiên trở nên lạnh lùng như thế, nhưng mà như thế cũng tốt, có thể làm Ngô Hàm Nhu nhanh chóng bỏ những suy nghĩ không nên có sớm hơn.

“Tiểu Nhu, đi thôi.”

Mặc kệ Ngô Hàm Nhu có muốn hay không thì vẫn cứ bị Giang Phong Lâm gọi rời phòng.

Mãi đến khi Giang Phong Lâm quay về lần nữa, Giang Húc Đông vẫn chưa nghỉ ngơi.

“Húc Đông, hôm nay em quá tuyệt tình với Tiểu Nhu rồi.”

Giang Phong Lâm nghĩ đến cảnh Ngô Hàm Nhu vừa mới về phòng đã bật khóc, vẫn có chút thương hại.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1076: Chương 1076


Giang Húc Đông lạnh lùng nói: “Em cũng chỉ là vì muốn tốt cho em ấy mà thôi. Em ấy đã đặt quá nhiều lực chú ý và công sức lên trên người của em.”

Hơi thở của Giang Phong Lâm hơi khựng lại, ánh mắt trở nên tìm tòi nghiên cứu.

Đừng có nói là anh ấy đã phát hiện ra cái gì rồi đó nha?

“Sao anh nhìn em như thế? Không lẽ em nói không đúng sao?” Giang Húc Đông hỏi ngược lại.

Từ sau khi anh ấy từ nước ngoài trị liệu về đến bây giờ, gần như một tuần Ngô Hàm Nhu sẽ đến nhà anh ấy năm ngày. Nhất là mấy ngày gần đây, càng là ngày nào cũng sẽ đi qua đó chăm sóc anh, thậm chí đến cả công việc ở đoàn văn công cũng bỏ sang một bên.

“Ai bảo hai anh em tụi em tình cảm thắm thiết quá làm chi.” Trong lời nói của Giang Phong Lâm có ẩn ý gì đó.

Hình như Giang Húc Đông cũng không hiểu lời ám chỉ của anh ta: “Em ấy là em của em, có một số việc em ấy không nghĩ đến, nhưng em thì phải nghĩ đến.”

Giang Phong Lâm giật nhẹ khóe miệng, cười cười.

Xem ra anh ta đã suy nghĩ quá nhiều rồi, Giang Húc Đông cũng không phát hiện ra Ngô Hàm Nhu nảy sinh tình cảm vượt ngoài tình cảm anh em với anh ấy.

“Ngày mai phải làm phiền anh phải chạy tới chạy lui, đưa em ấy về rồi.” Giang Húc Đông lại dặn dò lần nữa.

Ngày hôm sau.

Giang Phong Lâm đi vào phòng của Ngô Hàm Nhu tìm người, lại không thấy Ngô Hàm Nhu đâu.

Trong phòng có một tờ giấy do cô ta để lại, bên trên ghi rõ cô ta muốn ở lại bệnh viện chăm sóc Diệp Ninh.

Điều này làm Giang Phong Lâm và Giang Húc Đông vô cùng bất ngờ.

Giang Phong Lâm thậm chí còn âm thầm cảm thán trong lòng, Ngô Hàm Nhu rất có thủ đoạn và tâm cơ. Vì có thể ở lại, không ngờ cô ta còn có thể nghĩ ra một cách làm Giang Húc Đông không thể nào từ chối được.

“Húc Đông, em xem...”

Giang Húc Đông nhíu mày, nếu Diệp Ninh cần Ngô Hàm Nhu chăm sóc, vậy thì đó là chuyện tình cảm bạn bè giữa hai người bọn họ.

Lúc này Ngô Hàm Nhu thật sự đã đi đến trước phòng bệnh của Diệp Ninh.

“Không được! Tuyệt đối không được! Nơi này có tôi chăm sóc là được rồi, không cần bất cứ người ngoài nào!”

Diệp Đống giống như một con gà trống xù lông, tràn ngập địch ý với Ngô Hàm Nhu.

Ngô Hàm Nhu cũng không để ý: “Cho dù cậu là em trai của Diệp Ninh thật, nhưng dù sao Diệp Ninh cũng là con gái, có rất nhiều chuyện cậu không tiện đi làm giúp.”

“Sao lại không tiện chứ? Mấy ngày nay đều là tôi chăm sóc cho chị ấy!” Diệp Đống nói một cách đúng lý hợp tình.

Ngô Hàm Nhu không cãi nhau với cậu, nhìn thẳng về phía Diệp Ninh.

“Diệp Ninh, tôi thật sự muốn ở lại đây chăm sóc cô.”

Diệp Ninh cũng không lập tức trả lời mà hỏi ngược lại: “Anh Giang có biết cô đến đây không?”

Biểu cảm của Ngô Hàm Nhu c**ng c*ng lại một chút, quyết định ăn ngay nói thật: “Anh của tôi bảo tôi về, nhưng tôi không muốn về. Nếu cô không đồng ý thì tôi sẽ nghĩ cách khác.”

TBC

“Được rồi, tôi đồng ý, cô ở lại đi.”

Không ngờ Diệp Ninh lại đồng ý vô cùng dứt khoát.

Mỗi một tế bào trên người Diệp Đống đều kháng cự: “Chị...”

“Tiểu Đống, cứ quyết định như thế đi.” Diệp Ninh giải quyết khá dứt khoát.

Ngô Hàm Nhu giống như trút được gánh nặng, dùng ánh mắt đắc ý nhìn về phía Diệp Đống đang bị chọc giận đến muốn dậm chân.

Sáng sớm, Giang Húc Đông và Giang Phong Lâm lập tức đến, thấy Diệp Ninh thật sự đồng ý cho Ngô Hàm Nhu ở lại, Giang Húc Đông cũng không nhắc lại chuyện bảo Ngô Hàm Nhu quay về nữa.

Ngô Hàm Nhu vẫn luôn đặt lực chú ý lên người của Giang Húc Đông.

Trạng thái tinh thần của Diệp Ninh đã tốt hơn rất nhiều, hoàn toàn không có vẻ đau thương và áp lực như ngày hôm qua nữa.

Hết giờ thăm bệnh nhân, Giang Húc Đông và Giang Phong Lâm lập tức rời đi.

Diệp Ninh cũng bảo Diệp Đống đi ra ngoài thả lỏng một chút, dù sao thì mấy ngày nay ngày nào Diệp Đống đều ở trong phòng bệnh, cũng không nhẹ nhàng gì.

“Cô có muốn ăn táo không?” Ngô Hàm Nhu ngồi ở trước giường bệnh, vừa hỏi vừa cầm lấy d.a.o gọt hoa quả gọt táo.

Diệp Ninh hoàn toàn không để ý đến quả táo kia, nói thẳng: “Cô đẩy xe lăn giúp tôi đi, tôi muốn đi gặp Cố Phong.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1077: Chương 1077


Ngô Hàm Nhu ngơ ngẩn, cô ta biết ngày hôm qua Diệp Ninh đã đến phòng chăm sóc đặc biệt ICU rồi. Bởi vì đã đến thăm Cố Phong, cho nên cảm xúc của cô rất suy sút.

Không ngờ hôm nay cô lại muốn đi nữa.

“Hay là đi báo trước với bác sĩ một tiếng đi?”

Diệp Ninh chỉ lạnh nhạt nói một câu đã làm cho Ngô Hàm Nhu từ bỏ chống cự: “Tôi đã giúp cô ở lại nơi này, cô cũng phải giúp lại tôi chứ, đúng không nào?”

Vài phút sau, Ngô Hàm Nhu đẩy Diệp Ninh đi vào phòng chăm sóc đặc biệt ICU.

Bởi vì ngày hôm qua Diệp Ninh cũng đã đến một lần rồi, cho nên hôm nay y tá xin ý kiến của bác sĩ phụ trách xong, trực tiếp cho hai người bọn họ đi vào.

Khi Ngô Hàm Nhu nhìn thấy Cố Phong đang nằm hấp hối trên giường bệnh, tâm trạng cũng không khỏi trở nên nề hơn.

Lần cuối cùng bọn họ gặp nhau là ở trong núi rừng, không ngờ mới không bao lâu sau, anh cũng đã biến thành dáng vẻ như thế này.

TBC

Cô ta theo bản năng nhìn về phía Diệp Ninh.

Nếu cô ta là Diệp Ninh, chắc chắn cũng sẽ cảm động trước tình cảm không màng sống chết, kiên quyết không lùi của Cố Phong nhỉ?

“Cô đi ra ngoài đi, tôi muốn nói chuyện riêng với Cố Phong một chút.”

Hôm nay Diệp Ninh bình tĩnh hơn ngày hôm qua rất nhiều, chỉ muốn yên lặng ở chung với Cố Phong trong chốc lát.

Ngô Hàm Nhu không nói hai lời lập tức đi ra ngoài.

Trong phòng bệnh ngoại trừ âm thanh của dụng cụ ra thì không còn tiếng động nào khác.

Diệp Ninh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Cố Phong, mở miệng nói chuyện giống như đang nói chuyện phiếm bình thường.

“Có một tin tức tốt muốn nói cho anh biết, Vương Kim đã được người ta cứu rồi, hiện tại cũng đang ở trong bệnh viện trị liệu. Tình hình lúc đó như thế, em còn tưởng rằng anh ấy sẽ chịu không nổi, không ngờ kỳ tích đã thật sự xảy ra.”

Giọng nói của cô rất nhẹ rất dịu dàng, giống như sợ sẽ làm ồn đến anh, rồi lại sợ anh sẽ không nghe thấy.

“Vương Kim thật sự rất lợi hại, nếu như không có anh ấy thì em chắc chắn đã c.h.ế.t trong trận hỏa hoạn kia rồi. Nhưng mà anh càng lợi hại hơn, anh cũng biết Vương Kim có năng lực bảo vệ em, đúng không?”

“Thật ra trước kia anh cũng đã lén giấu em làm rất nhiều chuyện, sao anh lại ngốc như thế chứ?”

Diệp Ninh hơi nghẹn ngào, nhưng mà lại nhanh chóng điều chỉnh tốt cảm xúc của mình.

“Phải hỏi sao em lại ngu ngốc như thế mới đúng, em phát hiện ra những điểm tốt của anh quá chậm. Nếu anh có thể nghe được lời em nói thì nhất định phải tỉnh lại! Em chờ anh tỉnh lại!”

Bên ngoài cửa phòng chăm sóc đặc biệt ICU, y tá nhắc nhở Ngô Hàm Nhu đã hết giờ thăm bệnh rồi.

Ngô Hàm Nhu đẩy cửa đi vào.

Diệp Ninh chỉ lẳng lặng nhìn Cố Phong, sắc mặt dịu dàng vô cùng, từ trước đến nay cô ta chưa bao giờ nhìn thấy cô như thế.

Đó là biểu cảm tràn ngập tình yêu và dịu dàng áy náy.

Ngô Hàm Nhu siết chặt nắm tay, mất năm giây mới hoàn hồn, đi đến bên cạnh xe lăn của Diệp Ninh.

“Đã đến giờ rồi, đi thôi.”

Diệp Ninh không từ chối, chỉ nhẹ nhàng nói với Cố Phong: “Ngày mai em lại đến thăm anh.”

Diệp Ninh quay về phòng bệnh, được Ngô Hàm Nhu giúp đỡ đỡ lên giường bệnh nằm xuống, đầu đổ đầy mồ hôi.

“Cô cũng cứng đầu thật đó, chỉ vì muốn đi thăm anh ấy mà không thèm để ý đến cơ thể mình luôn đúng không?”

Ngô Hàm Nhu nhìn gương mặt tái nhợt của cô, nghiêm mặt oán trách, giờ phút này cô ta thật lòng lo lắng cho cô.

Diệp Ninh nghỉ ngơi một lúc lâu, cơn đau đớn mới dần giảm bớt.

Ngô Hàm Nhu cầm khăn lông đến, lau mồ hôi và cơ thể giúp cô.

Lúc trước đều là Diệp Đống ở nơi này chăm sóc cho cô, tuy rằng giúp đỡ cô trong việc ăn uống thì không thành vấn đề, nhưng lại không thể làm mấy chuyện này.

Khi Ngô Hàm Nhu nhìn thấy mấy vết bầm tím, sưng đỏ đáng sợ và vết thương vô cùng kh*ng b* phủ kín cơ thể Diệp Ninh, cô ta cũng có chút sợ hãi.

Diệp Ninh bị thương còn nghiêm trọng hơn những gì cô ta tưởng tượng rất nhiều.

Mà lúc nãy cô lại vác cơ thể như thế này để đi thăm Cố Phong.

“Cô điên thật rồi! Anh ấy nằm ở đằng đó, cũng có chạy đi đâu, chờ thêm mấy ngày lại đi thăm cũng có sao đâu chứ?”

Diệp Ninh lạnh nhạt nói: “Tôi chỉ là muốn nói chuyện với anh ấy thôi.”

“Vì nói chuyện mà không cần mạng luôn hả?” Ngô Hàm Nhu càng nói càng giận.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1078: Chương 1078


Diệp Ninh lại không thèm quan tâm: “Hiện tại không phải tôi vẫn còn khỏe sao.”

“Trước kia tôi cảm thấy cô là một người phụ nữ rất thông minh, nhưng mà hiện tại tôi lại cảm thấy cô chính là kẻ ngu ngốc nhất trên đời này!” Ngô Hàm Nhu mắng, nhưng mà động tác lại rất nhẹ nhàng.

Diệp Ninh cảm thấy cô đúng là đồ ngốc thật mà, bỏ một người đàn ông tốt như Cố Phong không cần, cứ thích nghĩ mấy chuyện không đâu.

Ngô Hàm Nhu vẫn cứ tiếp tục lải nhải: “Trên đời này có rất nhiều người đàn ông tốt, có phải chỉ có một mình anh ấy đâu, chỉ cần cô chịu mở rộng cửa lòng nhìn xem xung quanh...”

“Vậy còn anh? Trên đời này có nhiều người đàn ông tốt như thế, vì sao lại chỉ thích mỗi anh Giang?” Diệp Ninh ngắt lời cô.

Động tác của Ngô Hàm Nhu dừng lại, sắc mặt lập tức thay đổi ngay.

Có khiếp sợ, có xấu hổ, nhưng mà đại đa số cảm xúc vẫn là hoảng loạn muốn phủ nhận.

“Tôi không có! Cô nói bậy cái gì đó, anh ấy là anh của tôi, tôi là em gái của anh ấy!”

Cô ta tăng thêm âm lượng, giống như chỉ cần làm như thế thì sẽ có thể che giấu được tình cảm không nên có giữa cô ta và Giang Húc Đông vậy.

Sắc mặt Diệp Ninh vô cùng bình tĩnh: “Là em gái nuôi. Hai người không có quan hệ m.á.u mủ, yêu nhau cũng không có vấn đề gì cả.”

Lúc trước cô một lòng muốn làm mai Giang Húc Đông cho Trịnh Thư Vân, sau đó cô biết Ngô Hàm Nhu thích Giang Húc Đông.

Cô không có quá nhiều bạn bè, Trịnh Thư Vân là một, Giang Húc Đông là hai, mà Ngô Hàm Nhu cũng coi như là bạn.

Trịnh Thư Vân bởi vì tình yêu mà đi xa nước ngoài, cô hi vọng Ngô Hàm Nhu và Giang Húc Đông có thể được đến hạnh phúc.

Ngô Hàm Nhu liên tục lắc đầu: “Em gái chính là em gái, tôi và anh ấy không thể nào, hơn nữa người anh ấy thích là cô!”

Diệp Ninh giải thích nói: “Tôi và anh Giang đã nói rõ ràng với nhau từ lâu rồi, sau này chỉ làm bạn. Đến nỗi chuyện hai người có được hay không thì tôi không thể nhúng tay vào.”

Cô cũng chỉ có thể làm nhiêu đây thôi.

Ngô Hàm Nhu ngơ ngẩn, từ trước đến nay Giang Húc Đông đều chưa từng nói chuyện này cho cô ta biết.

Trong lòng bùng lên hi vọng được vài giây, nhưng mà không bao lâu sau lại bởi vì ước thúc của thế tục mà tắt đi.

TBC

“Cô giữ tôi lại là vì muốn nói những lời này với tôi sao?”

Diệp Ninh cũng không phủ nhận: “Không phải cô nói muốn ở lại, cho dù tôi không đồng ý thì cô cũng sẽ nghĩ cách khác để ở lại, đúng không?”

Ngô Hàm Nhu đột nhiên cười nói: “Diệp Ninh, cô đúng là một tên ngốc mà.”

Cô muốn giúp cô ta, nhưng mà cô ta lại muốn phá hư mối quan hệ giữa cô và Cố Phong, tạo cơ hội cho anh trai.

Đến tận lúc này, cô ta vẫn chưa từng thay đổi suy nghĩ.

Hai người bọn họ chắc chắn sẽ không thể nào trở thành bạn bè chân chính được.

Ba ngày sau, phòng chăm sóc đặc biệt ICU truyền đến tin tức tốt.

Tình hình của Cố Phong đã dần ổn định, có thể chuyển đến phòng bệnh bình thường.

Diệp Ninh nghe được tin tức này thì phản ứng cực kỳ bình tĩnh, giống như đã sớm đoán được từ lâu rồi.

Mỗi ngày cô vẫn cứ đi ở chung với Cố Phong trong chốc lát, cho nên đến cả bác sĩ chữa trị cho cô cũng đều phải bắt đầu cầu xin cô.

Cô bị thương rất nặng, nhất là mấy cây xương sườn bị gãy và mắt cá chân vỡ vụn, đều cần phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.

Nhưng mà mỗi ngày cô đều phải di chuyển từ giường xuống xe lăn, xương cốt không hề có bất cứ dấu hiệu sẽ lành lại nào.

“Nếu cô cứ tiếp tục như thế mãi, rất có khả năng sẽ tàn tật suốt đời.”

Đây là lời căn dặn cuối cùng của bác sĩ.

Diệp Đống và Ngô Hàm Nhu nghe thấy bác sĩ nói những lời như thế, không bao giờ chịu giúp cô nữa.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 1079: Chương 1079


“Anh Giang, anh có thể giúp tôi không...”

Trong phòng bệnh, Diệp Ninh bắt đầu thử nhờ vả Giang Húc Đông đến đây thăm bệnh.

Nhưng mà cô còn chưa kịp nói hết lời thỉnh cầu, Giang Húc Đông cố ý cầm lấy nạng đặt ở bên cạnh.

Hiện tại anh ấy còn không thể tự lo cho thân mình, làm gì còn có thể giúp cô được chứ.

Diệp Ninh cực kỳ bất đắc dĩ.

Hiện tại không chỉ có Diệp Đống và Ngô Hàm Nhu không chịu giúp đỡ cô, đến cả những người khác đến thăm bệnh cũng đã biết được lời dặn dò của bác sĩ, ngoại trừ khuyên nhủ cô thì chỉ là khuyên nhủ cô lại chờ thêm chút nữa.

Nhưng mà dựa theo trạng thái khôi phục hiện tại của cô, không thể nào khôi phục hoạt động trong khoảng thời gian ngắn được.

Giang Húc Đông nghĩ đến một phương pháp ổn thỏa hơn: “Nếu như cô không yên tâm thì tôi sẽ đi thăm anh ấy giúp cô.”

Diệp Ninh không còn cách nào khác, chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Giang Húc Đông chống nạng ra khỏi phòng bệnh, bước chân đã vững vàng hơn trước kia rất nhiều.

“Anh.”

Anh ấy vừa mới đi ra, Ngô Hàm Nhu đã chạy lên đón, theo bản năng muốn duỗi tay đi đỡ anh ấy.

Nhưng mà Giang Húc Đông lại chủ động tránh tay của cô ta.

Động tác của Ngô Hàm Nhu cứ như thế mà khựng lại giữa không trung, vẻ mặt cứng đờ, mất vài giây mới ổn định lại cảm xúc, lại đi theo.

“Anh, em thật lòng muốn chăm sóc Diệp Ninh mà.”

Ngô Hàm Nhu chủ động giải thích, mấy ngày nay cô ta cũng chăm sóc Diệp Ninh vô cùng cẩn thận tỉ mỉ.

Giang Húc Đông vẫn cứ không nói gì, mắt cô ta hơi đỏ lên.

“Anh, anh có thể nói gì đó với em không?”

Cuối cùng Giang Húc Đông cũng dừng chân lại, mặt lạnh tanh quay đầu nhìn về phía cô.

“Em có suy nghĩ và chủ kiến riêng của em, cũng tự biết chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm.”

Ngô Hàm Nhu cúi đầu, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện.

“Em biết.”

Giang Húc Đông lại nhấc chân lên bước đi, lập tức đi vào phòng bệnh của Cố Phong.

Ngô Hàm Nhu cũng vội vàng đi theo.

Tình hình của Cố Phong ổn định rất nhiều, chẳng qua rốt cuộc đến lúc nào mới có thể dừng lại, đến cả bác sĩ cũng không thể nào xác định được.

Giang Húc Đông nhìn Cố Phong chằng chịt vết thương, mặt mày nghiêm túc.

“Anh, anh ấy bị thương rất nặng.” Ngô Hàm Nhu nhẹ giọng nói.

TBC

Có thể sống sót cũng đã coi như một kỳ tích rồi.

Giang Húc Đông từ từ đến bên cạnh giường bệnh, hạ giọng nỉ non: “Cố Phong, anh mau tỉnh lại đi, Diệp Ninh đang chờ anh đó.”

Ngô Hàm Nhu nghĩ đến lúc trước Diệp Ninh đã từng nói cô đã nói rõ ràng với Giang Húc Đông, sau này sẽ chỉ làm bạn.

Nhưng cô ta biết Giang Húc Đông rõ ràng vẫn chưa buông bỏ được Diệp Ninh.

Ngô Hàm Nhu nhịn không được nói: “Anh, anh đừng nhụt chí, mấy ngày nay anh ở lại nơi này chăm sóc Diệp Ninh, Diệp Ninh không từ chối, chứng minh trong lòng cô ấy vẫn có anh.”

Giang Húc Đông cũng không muốn nói những thứ này ngay trước mặt Cố Phong, bước nhanh đi ra ngoài, sau đó mới nói: “Người Diệp Ninh thật sự để ý chính Cố Phong.”

“Đó là bởi vì Cố Phong cứu cô ấy, lại thành ra nông nỗi này, cô ấy chỉ là thương hại Cố Phong mà thôi!” Ngô Hàm Nhu nói một cách chắc nịch.

Cô ta cũng là phụ nữ, đương nhiên càng hiểu biết Diệp Ninh.

Nếu đổi thành cô ta thì cũng sẽ bị cảm động, nhưng đó lại không phải tình yêu.

Giang Húc Đông cũng không có ý định cãi nhau với cô ta về đề tài không có bất nghĩa gì này.

Cho dù là lúc nào, anh ấy vĩnh viễn đều sẽ chậm một bước.

Nhưng mà cũng chính một bước này, chú định anh ấy và Diệp Ninh sẽ không có bất cứ khả năng gì!

Thời gian cứ dần dần trôi qua.

Cơ thể của Diệp Ninh cũng dần dần khôi phục.

Mãi đến lúc này, Diệp Đống mới dám nói cho Diệp Quốc Sinh và Triệu Thu Phân biết chuyện Diệp Ninh bị bắt cóc và bị thương.

Hai vợ chồng nghe xong cũng đều hoảng sợ.

Nếu không phải trong điện thoại Diệp Đống liên tục cam đoan, Diệp Ninh đã không có chuyện gì thì bọn họ chắc chắn sẽ đích thân chạy đến.

Toàn bộ giới ca hát đã cực kỳ bình tĩnh, rất hiếm có người nào chủ động nhắc đến chuyện của Diệp Ninh.

Nhưng mà doanh số băng từ của Diệp Ninh thì vẫn luôn tiếp tục tăng cao, thị trường phản hồi tốt như thế, làm tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc.
 
Back
Top Dưới