Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 820: Chương 820


Vài giây sau, Mục Văn Hạo xuất hiện trong tầm nhìn hoảng loạn của cô.

Mắt phải Mục Văn Hạo sưng lên gần gấp đôi, tay trái còn quấn băng vải, tư thế đi đường cũng trở nên khập khiễng.

Từ trước đến nay bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy Mục Văn Hạo chật vật như bây giờ.

“Ông chủ, anh bị thương à?” Chị Dung sợ hãi hỏi.

Người nào mà lại lợi hại và to gan đến thế, dám đánh anh ta bị thương đến nông nỗi này?!

Ánh mắt lạnh như băng của Mục Văn Hạo dừng lại trên người Mộng Kiều Nhụy.

Mộng Kiều Nhụy hồi hộp đến mức muốn nghẹt thở, cúi thấp đầu dán đến trước ngực, chỉ có thể hi vọng xa vời rằng Mục Văn Hạo sẽ không ra tay quá tàn nhẫn.

Nhưng mà nằm ngoài dự đoán của cô ta, lần này Mục Văn Hạo nhanh chóng thu hồi tầm mắt, nhìn về phía chị Dung.

“Mấy ngày nay chuyện làm ăn như thế nào?”

Lần này đến lượt chị Dung đổ mồ hôi đầy đầu, ấp úng, lắp bắp không thể nói ra được một câu hoàn chỉnh.

Gương mặt Mục Văn Hạo vô cùng âm u, đi về phía hành lang thông ra ngoài.

Chờ đến khi nhìn thấy phòng ca múa vắng tanh thì toàn thân giống như đã bị bóng đêm bao phủ.

“Ông chủ, mọi người đều đang nghĩ cách giải quyết rồi.” Chị Dung run run rẩy rẩy giải thích.

“Đi dán thông báo ra bên ngoài, bắt đầu từ ngày mai, phòng ca múa đóng cửa nghỉ ngơi ba ngày.” Mục Văn Hạo nói một câu, sau đó lại nói với Mộng Kiều Nhụy: “Cô, đi vào trong với tôi.”

Quần áo trên người Mộng Kiều Nhụy đã ướt đẫm mồ hôi, cố gắng làm bản thân bình tĩnh lại, nhắm mắt cắn răng đuổi kịp bước chân của Mục Văn Hạo.

Chị Dung nhìn bóng dáng Mục Văn Hạo rời đi, trong lòng lại cảm thấy vô cùng may mắn như mới sống sót sau tai nạn.

Trong nháy mắt cánh cửa văn phòng ở phía sau lưng Mộng Kiều Nhụy đóng lại, trái tim của cô ta cũng run lên theo.

Cơ thể cô ta c**ng c*ng tại chỗ, không thể nào nhúc nhích được.

Mục Văn Hạo không thèm để ý nhìn về phía cô ta: “Cô có can đảm dám tính kế tôi, lại không có can đảm thừa nhận hậu quả này hay sao?”

Hai chân Mộng Kiều Nhụy mềm nhũn, trực tiếp quỳ rạp xuống đất.

“Ông, ông chủ, tôi, tôi không có cố ý...”

Anh ta đã đi tìm Diệp Ninh, chắc chắn đã biết được đầu đuôi mọi chuyện, tiếp theo đây sự sống c.h.ế.t của cô ta đã không còn là thứ cô ta có thể quyết định được nữa.

TBC

Mục Văn Hạo khập khiễng đi đến trước mặt cô ta, giơ tay nắm lấy gương mặt run bần bật của cô ta.

Mộng Kiều Nhụy thậm chí không dám phản kháng chút nào.

“Tôi đã hứa với cô ấy là sẽ không làm gì cô. Đây là lần cuối cùng, nếu lại làm tôi biết cô còn dám âm thầm làm chuyện gì đó sau lưng tôi...” Mục Văn Hạo nói đến đây thì dừng lại, vô tình hất văng mặt cô ta ra, đi đến trước bàn trà tiện tay cầm lấy một ly nước.

Tay nâng lên, ly rơi xuống.

Xoảng.

Ly vỡ vụn thành năm bảy mảnh, mảnh vụn thủy tinh bay đến bên người Mộng Kiều Nhụy.

Mộng Kiều Nhụy sợ đến mức thay đổi sắc mặt, bịt chặt miệng lại mới làm cho bản thân không sợ hãi hét thất thanh.

Giọng nói âm trầm của Mục Văn Hạo lại vang lên lần nữa: “Đây sẽ là kết cục của cô.”

Mộng Kiều Nhụy không dám phát ra tiếng khóc, chỉ có thể liên tục gật đầu.

“Cút đi.” Mục Văn Hạo thậm chí không thèm nhìn cô ta cái nào.

Anh ta biết rõ Diệp Ninh sẽ nhanh chóng biết được anh ta đối xử như thế nào với Mộng Kiều Nhụy. Cho nên mới không trừng phạt Mộng Kiều Nhụy, cũng là vì muốn làm Diệp Ninh nhìn thấy, anh ta thật sự đang cố thay đổi vì cô.

Mộng Kiều Nhụy lảo đảo, dùng tốc độ nhanh nhất đi ra ngoài.

Mãi đến khi hoàn toàn rời khỏi văn phòng rồi, cô ta mới toát đầy mồ hôi thở hổn hển.

Cảm giác sợ hãi trong lòng dần dần biến mất, lại nghĩ đến lúc nãy Mục Văn Hạo nói là đã hứa với Diệp Ninh.

Mà Diệp Ninh cũng đã từng nói sẽ bảo đảm sự an toàn cho cô ta, xem ra chuyện này Diệp Ninh thật sự đã làm được.

Nhưng thông qua chuyện lần này, cô ta lại càng cảm nhận được rõ ràng hơn sự đáng sợ của Mục Văn Hạo, cô ta thật sự cần phải suy nghĩ cẩn thận lại xem sau này rốt cuộc có nên tiếp tục hợp tác với Diệp Ninh nữa hay không.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 821: Chương 821


Sáng sớm hôm sau, xe của Mục Văn Hạo dừng lại trước cửa đoàn văn công.

Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân cùng nhau đến đây, cách từ xa vẻ mặt của Trịnh Thư Vân cũng dần dần thay đổi.

Diệp Ninh vốn dĩ đang nói chuyện phiếm với cô ấy, nhanh chóng ý thức được cảm xúc khác thường của cô ấy.

Diệp Ninh nhìn theo tầm mắt của cô ấy, mặt đen lại.

“Chắc là anh ấy đến tìm cô, tôi đi trước đây.” Trịnh Thư Vân còn chưa nhìn thấy bóng dáng Mục Văn Hạo đã sốt ruột nói một câu, dùng tốc độ nhanh nhất đi về phía cửa đoàn văn công.

Toàn bộ hành trình thậm chí cô ấy còn không thèm liếc nhìn chiếc xe kia thêm lần nào nữa.

Diệp Ninh nhíu chặt mày, im lặng vài giây, sau đó lại bước về phía trước.

Mục Văn Hạo không xuống xe, mãi đến khi Diệp Ninh đến trước cửa xe, cửa sổ xe mới hạ xuống.

Ngay lúc Diệp Ninh không biết lần này anh ta lại đang giở trò gì thì lại thấy được gương mặt bầm dập và cánh tay còn quấn băng vải của anh ta.

“Sao anh lại thành ra thế này rồi?”

Bọn họ mới chỉ một ngày không gặp nhau mà thôi.

Chẳng trách anh ta không xuống xe mà vẫn cứ ngồi yên ở bên trong.

Mục Văn Hạo trực tiếp coi câu hỏi cô buột miệng nói ra thành sự quan tâm, tâm trạng còn tốt hơn rất nhiều.

“Bị ngã.”

Sao Diệp Ninh có thể tin tưởng cái lý do xàm xí này chứ: “Anh và Cố Phong đánh nhau?”

Sau khi ý thức được chuyện này, vẻ mặt của cô càng nghiêm túc hơn.

“Không có. Anh ta làm gì có bản lĩnh làm tôi thành ra thế này chứ.” Mục Văn Hạo gần như không hề chần chừ, lập tức phủ nhận ngay.

Trong lòng Diệp Ninh cực kỳ tối tăm, Mục Văn Hạo bị đánh thành như thế, Cố Phong đương nhiên cũng không thể không bị thương được.

Hôm trước khi bọn họ tách ra, cô rõ ràng đã nhắc nhở Cố Phong là đừng chấp nhặt với Mục Văn Hạo rồi.

Nhưng mà cô cũng không hỏi thăm tình hình của Cố Phong, bởi vì làm như thế sẽ chỉ làm Mục Văn Hạo càng thêm khó chịu mà thôi.

“Anh đến nơi này có việc gì sao?”

Mục Văn Hạo tiện tay cầm hộp điểm tâm đặt ở bên cạnh, thò tay qua cửa sổ xe đưa cho cô.

“Đây là tôi cố ý đi tìm thợ làm điểm tâm tốt nhất huyện thành làm cho cô đó.”

“Tôi không cần.” Diệp Ninh từ chối vô cùng dứt khoát.

Mục Văn Hạo nhướng mày: “Chỉ là một hộp điểm tâm mà thôi, hơn nữa tôi còn có chuyện khác muốn nói với cô, là về hợp đồng mà cô từng ký với Hồng Hải lúc trước.”

Tuy rằng cô đã cố gắng phủi sạch toàn bộ mối quan hệ với thân phận “Diệp Tử” này, nhưng chỉ cần hợp đồng còn ở trong tay anh ta thì đó vẫn cứ là bằng chứng.

Đáy mắt Diệp Ninh lộ ra vẻ âm u: “Anh lại muốn làm cái gì nữa đây?”

Mục Văn Hạo cười nói: “Yên tâm đi, tôi đã nói rồi, tôi sẽ không dùng thủ đoạn uy h.i.ế.p để trói buộc cô thì chắc chắn sẽ làm được. Chiều nay cô tan ca lại đến Hồng Hải một chuyến, chúng ta nói chuyện cho rõ ràng.”

TBC

“Không thể nói ngay bây giờ sao?” Diệp Ninh cực kỳ đề phòng anh ta.

Mục Văn Hạo cố ý nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe, ngó tới ngó lui hỏi: “Cô xác định muốn đứng đây nói chuyện đúng không?”

Hiện tại đang là giờ đi làm, có rất nhiều người đi ra đi vào.

“Được, tôi biết rồi.” Cuối cùng Diệp Ninh vẫn đồng ý.

Mục Văn Hạo lại mỉm cười lần nữa, kiên quyết nhét hộp điểm tâm vào trong tay của Diệp Ninh.

Diệp Ninh hoàn toàn không muốn nhận lấy bất cứ thứ gì của anh ta.

Mục Văn Hạo đã đạt được mục đích, ra hiệu cho tài xế có thể lái xe đi.

Diệp Ninh đột nhiên nghĩ đến gì đó hỏi: “Trong mấy ngày tôi đến kinh thành, có phải anh và Trịnh Thư Vân lại gặp nhau nữa hay không?”

Mục Văn Hạo như cười như không hỏi: “Cô muốn chúng tôi đã gặp nhau hay là chưa từng gặp nhau?”

Giọng nói của Diệp Ninh vô cùng sắc bén: “Tôi chỉ muốn nghe lời nói thật.”

“Cho dù tôi nói chưa từng gặp thì cô cũng không tin, cho nên còn không bằng cô trực tiếp đi hỏi Trịnh Thư Vân đi.” Mục Văn Hạo cà lơ phất phơ nói.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 822: Chương 822


Diệp Ninh thật sự không tin bọn họ không còn gặp nhau nữa, bởi vì phản ứng lúc nãy của Trịnh Thư Vân đã chứng minh tất cả mọi thứ.

“Sau này anh đừng đến nơi này nữa, nếu có việc cần tìm tôi thì có thể gọi điện thoại.”

Khi cô nói ra những lời này cũng không dùng giọng điệu thương lượng, mà là ra lệnh.

Mục Văn Hạo không chỉ không nổi giận, ngược lại còn rất thích thái độ này của cô.

“Được rồi, chỉ cần tôi có thể tìm được cô thì tôi sẽ không đến nữa.”

Hai người nói đến đây thì dừng, xe khởi động.

“Diệp Ninh, cái hộp cô đang cầm đẹp ghê đó.

TBC

Diệp Ninh vừa mới bước vào đội nhạc khí thì đã bị các thành viên khác trong đội nhìn thấy hộp điểm tâm.

Cô tiện tay đưa hộp cho cô gái ở bên cạnh nói: “Mọi người chia nhau ăn đi.”

Cô gái kia có chút vui vẻ lẫn hoảng sợ, những người khác cũng xúm đến, mở hộp ra, nhìn thấy bên trong toàn là các món điểm tâm vô cùng xinh đẹp, tất cả mọi người đều kinh ngạc hô to.

Một hộp điểm tâm đầy ắp, nhanh chóng bị phân chia ăn sạch.

Diệp Ninh đi đến bên cạnh Trịnh Thư Vân.

Trịnh Thư Vân rũ mắt, tâm trạng vẫn còn rầu rĩ.

“Tôi đã nói chuyện với Mục Văn Hạo rồi, sau này anh ta sẽ không đến đây nữa.” Diệp Ninh chủ động nói.

Tính cách của Mục Văn Hạo cứ luôn thay đổi thất thường, cô không thể nào nắm bắt được.

Mà Trịnh Thư Vân lại cứ thích Mục Văn Hạo.

Trịnh Thư Vân cố ý giả vờ như không thèm để ý nói: “Anh ấy có đến hay không thì cũng không liên quan gì đến tôi cả.”

Diệp Ninh còn đang định nói bóng nói gió hỏi gì đó, nhưng mà nhìn thấy cô ấy kháng cự như thế, cũng chỉ có thể bỏ cuộc.

“Hơn nữa cô nói đúng lắm, anh ấy rất xấu, cô cũng đừng thích anh ấy.” Lúc Trịnh Thư Vân nói ra những lời này, trong giọng nói vẫn còn đang đè nén cảm xúc gì đó.

Cô ấy có thể tha thứ chuyện Diệp Ninh giấu diếm cô ấy lần trước, nhưng tuyệt đối không thể chấp nhận được chuyện cuối cùng Diệp Ninh và Mục Văn Hạo sẽ đến với nhau.

Diệp Ninh không ngờ Trịnh Thư Vân sẽ có suy nghĩ đáng sợ như thế này, sao cô có thể thích Mục Văn Hạo được chứ.

“Bảo đảm sẽ không.”

Trịnh Thư Vân nhìn Diệp Ninh thề thốt khẳng định như thế, trong lòng vẫn cứ rất khó chịu.

Có một giây nào đó, cô ấy thậm chí còn ghen tị với Diệp Ninh, bởi vì đối với Mục Văn Hạo mà nói, Diệp Ninh khác hoàn toàn với những người phụ nữ khác.

“Ngô Hàm Nhu đến rồi!”

Ngoài cửa, không biết ai hô to, ngắt ngang cuộc nói chuyện của bọn họ.

Tất cả mọi người trong đội nhạc khí đều đồng loạt quay đầu nhìn ra ngoài cửa.

Một lúc sau, bóng dáng của Ngô Hàm Nhu dần xuất hiện trong tầm nhìn của mọi người.

Cô ta vẫn cứ lạnh như băng, kiêu ngạo như cũ.

Cô ta đã xin nghỉ rất lâu rồi, hôm qua Diệp Ninh mới vừa đi làm thì hôm nay cô ta cũng về, trùng hợp như thế, người ngoài muốn không nghĩ nhiều cũng khó.

“Ngô Hàm Nhu, sao cô nghỉ lâu thế, có chuyện gì sao?” Lý Mạn Mạn thay mặt mọi người, tò mò hỏi.

Ngô Hàm Nhu chỉ lạnh nhạt liếc nhìn cô ấy: “Chuyện riêng không thể trả lời.”

Lý Mạn Mạn xấu hổ muốn chết, mặt lập tức đỏ bừng.

“Mạn Mạn quan tâm cô nên mới hỏi như thế, cô không muốn nói thì thôi, cần gì phải tỏ thái độ như thế chứ?” Những người khác đều nghe không nổi nữa, bênh vực cô ấy.

Ngô Hàm Nhu lại không thèm để ý đến mấy chuyện này: “Tôi có thái độ thế đó, nếu mấy người không thích thì có thể cách xa tôi ra.”

Cô ta chỉ nói một câu đã làm tất cả mọi người đều tức giận, ai nấy đều giận dữ trừng mắt nhìn cô ta.

Thấy tình hình không ổn, Diệp Ninh nhanh chóng đứng ra.

“Được rồi, đừng cãi nhau nữa.”

Mọi người nghe được tiếng nói của cô, lúc này mới ngậm miệng lại.

“Đội trưởng sắp đến rồi, mọi người dọn dẹp lại, chuẩn bị tập luyện đi.”

Ở đội nhạc khí, Diệp Ninh rất có quyền lên tiếng, cô đã mở miệng, mọi người chỉ có thể đè ép toàn bộ sự khó chịu và tức giận trong lòng xuống.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 823: Chương 823


“Diệp Ninh, cô xía vào chuyện của cô ta làm gì chứ.” Trịnh Thư Vân ghen tị nói.

Loại người có tính cách đáng ghét như Ngô Hàm Nhu, phải nếm trải một ít đau khổ của xã hội mới được.

Hơn nữa cho dù Diệp Ninh giúp cô ta, cô ta cũng sẽ không nói câu cảm ơn nào, ngược lại còn cảm thấy đây là chuyện đương nhiên nữa.

Diệp Ninh khuyên nhủ: “Mọi người đều là đồng nghiệp, cần gì phải vì loại chuyện này mà trở mặt với nhau chứ.”

Trịnh Thư Vân nhìn Ngô Hàm Nhu bĩu môi.

Ngô Hàm Nhu chỉ nhìn chằm chằm Diệp Ninh.

Không biết có phải Diệp Ninh bị ảo giác hay không, ánh mắt lần này của cô ta giống như còn mang theo một ít địch ý rất khó phát hiện.

Từ trước đến nay khi ở trước mặt cô Ngô Hàm Nhu đều che giấu rất tốt, đây là lần đầu tiên cô ta làm cô có cảm giác như thế.

Buổi trưa lúc nghỉ ngơi, Diệp Ninh gọi điện thoại đến văn phòng của Cố Phong.

Ngay lúc cô còn do dự không biết có ai nghe điện thoại hay không thì giọng của Cố Phong đã theo đường dây điện thoại truyền đến.

“A lô, xin hỏi ai đây?”

“Là tôi.”

“Tiểu Ninh, sao em lại gọi điện thoại đến đây?”

Cho dù cách ống nghe, Diệp Ninh cũng có thể nhận ra lúc này Cố Phong đang rất bất ngờ và vui vẻ.

“Anh đánh nhau với Mục Văn Hạo hả?”

Cô gọi điện thoại đến là vì muốn xác nhận anh có bị thương hay không, bị thương như thế nào, cho nên trực tiếp hỏi thẳng.

Mà Cố Phong thì lại lập tức bắt được trọng điểm, giọng điệu vui vẻ biến thành nghiêm túc: “Em gặp Mục Văn Hạo rồi?”

Dù sao thì chuyện này chỉ có hai người bọn họ biết.

“Ừ, anh ta bị thương không nhẹ, anh thế nào?” Diệp Ninh tiếp tục hỏi.

“Anh ta lại còn đi dây dưa em? Xem ra đến điều tra còn chưa đủ thường xuyên.” Cố Phong nói đến đây, giọng nói vô cùng âm u trầm thấp.

Diệp Ninh khó hiểu hỏi lại: “Điều tra chưa đủ thường xuyên gì thế?”

“Ý của anh là anh đánh nhẹ quá rồi, có lẽ chỉ có đánh đến anh ta nhập viện thì anh ta mới biết ngoan.” Cố Phong có hơi hối hận, dù sao thì rất hiếm có cơ hội có thể danh chính ngôn thuận đánh người.

Diệp Ninh nghe anh nói như thế thì cũng thả lỏng lại, cho nên anh chắc chắn là bị thương không nghiêm trọng bằng Mục Văn Hạo.

“Anh không có việc gì là tốt rồi, đừng đi so đo với loại người như anh ta.”

Một mình cô bị Mục Văn Hạo dây dưa là đủ rồi, cô không muốn Cố Phong cũng bị liên lụy vào chuyện này.

“Cho nên em cố ý gọi điện thoại đến đây để quan tâm anh hả?” Cuối cùng Cố Phong cũng phản ứng lại phát hiện ra chuyện này, giọng nói cũng nhanh chóng khôi phục lại trạng thái dịu dàng.

Lần này Diệp Ninh không phủ nhận hỏi: “Anh có bị thương không?”

Cố Phong sờ khóe miệng vẫn còn đang bị trầy, nếu như là trước đây, anh không muốn Diệp Ninh lo lắng, chắc chắn sẽ nói không, nhưng mà hiện tại anh lại đột nhiên thông minh nói: “Bị một chút vết thương nhẹ.”

Hơi thở của Diệp Ninh hơi gián đoạn, tuy rằng đã nghĩ đến, nhưng nghe chính miệng của anh nói ra thì vẫn còn có chút lo lắng.

“Nghiêm trọng lắm không?”

“Vết thương trên mặt không quan trọng lắm, nhưng mà lại bị thương tay, ăn cơm có hơi khó khăn.” Đầu óc của Cố Phong còn chưa kịp suy nghĩ xong thì miệng đã tự nói ra trước rồi.

“Anh cũng bị thương ở tay?” Diệp Ninh nghĩ đến cánh tay trái bị quấn băng vải của Mục Văn Hạo.

“À, đúng vậy. Anh bị thương tay phải.” Giống như là muốn phối hợp lời mình nói, Cố Phong còn cố ý đổi ống nghe từ tay phải sang tay trái.

TBC

Diệp Ninh hoàn toàn không nghi ngờ lời anh nói có khả năng là nói dối, bởi vì Mục Văn Hạo cũng là một người rất tàn nhẫn, cho dù Cố Phong từng được huấn luyện nhưng đánh nhau với Mục Văn Hạo rồi bị thương thì cũng là chuyện bình thường.

“Bị thương tay phải sao lại không ăn cơm được? Dùng tay trái cầm muỗng cũng được mà.”

Cô có lòng tốt nhắc nhở.

“Đúng vậy, có thể dùng muỗng...” Đầu óc của Cố Phong chưa bao giờ hoạt động hết công suất như bây giờ: “Em cũng biết mà, dù sao anh cũng là doanh trưởng, ở nhà ăn dùng muỗng ăn cơm thì hình tượng không được tốt lắm.”

Diệp Ninh cạn lời, đã đến nước này rồi mà anh còn có tâm trạng để ý đến hình tượng?

Huống chi anh còn có thể nhờ người khác múc cơm về phòng cho anh mà.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 824: Chương 824


“Với lại miệng anh cũng bị nứt rồi, không hiểu sao mấy ngày nay nhà ăn nấu cơm món nào cũng đều thích bỏ ớt, vì chăm sóc miệng vết thương, trưa nay anh còn chưa ăn cơm nữa.” Cố Phong càng nói càng thảm, càng nói càng lố, cuối cùng đến chính anh cũng muốn tự tát cho mình một phát.

Tuy rằng anh cố ý muốn làm Diệp Ninh đau lòng, nhưng hình như có hơi lố rồi thì phải.

Xem ra anh vẫn còn quá thiếu kinh nghiệm ở phương diện này.

“Nhưng mà em không cần quá lo, chắc qua mấy ngày nữa sẽ ổn thôi.”

Anh nhanh chóng kết thúc đề tài này, để tránh nói nhiều sai nhiều, làm Diệp Ninh phát hiện ra sơ hở.

Diệp Ninh thật sự cảm thấy có chút phi logic, nhưng mà cũng không tìm hiểu đến cùng.

“Anh như vậy là không được, có thể đi ra ngoài mua gì đó về ăn.”

“Thôi đi, anh như thế này cũng không tiện.” Cố Phong từ chối, sau đó thở dài: “Nếu có thể đến nhà ai đó ăn ké đỡ vài hôm thì tốt rồi. Nhưng mà phó doanh trưởng Lôi đã nghỉ phép về nhà thăm người thân, chỉ đạo viên Giả cũng đã dẫn theo liên đội vào núi huấn luyện. Haizz, thật sự là quá trùng hợp.”

TBC

Diệp Ninh đã hiểu ý của anh, thuận miệng nói: “Hay là anh đến nhà tôi...”

“Được, vậy mấy ngày nay phiền em vậy. Tối nay mấy giờ em về đến nhà, anh sẽ qua đó đúng giờ.”

Cô còn chưa nói xong thì Cố Phong đã đồng ý một cách vô cùng dứt khoát.

Tốc độ phản ứng nhanh đến mức làm người ta phải trầm trồ.

Diệp Ninh ngơ ngác vài giây, chờ cô nói cho Cố Phong biết chìa khóa dự phòng trong nhà đặt ngay dưới chậu hoa ngoài cửa xong, Cố Phong lập tức kết thúc cuộc trò chuyện giữa hai người.

Có phải cô bị anh tính kế rồi không?

Nhưng mà cô cũng cần phải gặp Cố Phong hỏi một vài chuyện, chuyện về căn phòng kia.

Cô thu hồi suy nghĩ, xoay người, lại nhìn thấy Ngô Hàm Nhu, không biết cô ta đã đứng phía sau lưng cô từ lúc nào.

“Cô đến đây hồi nào thế?”

Giọng của Diệp Ninh có chút trầm, tuy rằng cô và Cố Phong không nói chuyện gì quan trọng cả, nhưng cũng không muốn bị người khác nghe thấy.

Hơn nữa bình thường khi gặp được tình huống này, sau khi đến đây thì cũng nên lên tiếng chào cô trước chứ.

Ngô Hàm Nhu xụ mặt, hình như cũng không vui vẻ gì lắm.

“Lúc nãy cô đang gọi điện thoại với Cố Phong sao?”

Gương mặt Diệp Ninh trở nên căng thẳng, cho dù cô gọi điện thoại cho ai thì cũng không liên quan gì đến cô ta cả, huống chi tại sao cô ta lại giở cái giọng điệu tra hỏi này với cô chứ?

Ngô Hàm Nhu cũng không cần Diệp Ninh trả lời, bởi vì lúc nãy cô ta đã nghe được rõ ràng.

“Cô đã ly hôn với anh ấy rồi, vẫn còn dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng hay sao?”

“Không liên quan gì đến cô cả.” Diệp Ninh dùng câu trả lời mà cô ta từng nói với Lý Mạn Mạn để đáp trả cô ta.

Nhưng Ngô Hàm Nhu lại không phải Lý Mạn Mạn, cô ta nắm chặt lấy cổ tay Diệp Ninh, tức giận chất vấn: “Rốt cuộc trong lòng cô thích ai? Là cái tên Cố Phong kiên quyết muốn ly hôn với cô? Hay là cái tên Mục Văn Hạo cứ luôn quấn lấy cô không bỏ? Hay là cô đều không nỡ bỏ ai, muốn hết cả hai tên đàn ông này?”

Diệp Ninh nghe cô ta hùng hổ dọa người như thế, ngược lại bình tĩnh lại.

Bắt đầu từ ngày đầu tiên Ngô Hàm Nhu xuất hiện ở đoàn văn công thì cô ta đã ôm theo mục đích nào đó để tiếp cận cô, hiện tại cuối cùng cũng không nhịn được nữa, muốn bại lộ mục đích chân chính sao?

“Sao cô biết Mục Văn Hạo luôn quấn lấy tôi không bỏ? Cô điều tra tôi? Hơn nữa cho dù tôi muốn cả hai người đàn ông kia thì lại có liên quan gì đến cô chứ?”

Không ngờ Ngô Hàm Nhu lại có phản ứng lớn như thế về chuyện sinh hoạt cá nhân của cô, chuyện này thật sự quá kỳ lạ.

Nhưng mà nhìn thái độ của Ngô Hàm Nhu khi nhắc đến Cố Phong và Mục Văn Hạo thì cũng hoàn toàn không giống như là có gúc mắc tình cảm gì với hai người bọn họ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 825: Chương 825


“Cô không được thích bọn họ!” Ngô Hàm Nhu kích động buột miệng thốt ra.

Diệp Ninh hoàn toàn không thể giải thích được hiện tại cô ta làm thế là có ý gì, nếu cô ta không thích Cố Phong và Mục Văn Hạo, vậy chẳng lẽ...

Một suy nghĩ hoang đường đột nhiên xuất hiện trong đầu Diệp Ninh, làm Diệp Ninh cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Cô lại nghĩ đến lần đầu tiên cô gặp được Ngô Hàm Nhu, Ngô Hàm Nhu cũng đã nói rõ cô ta đến đây là vì cô, hơn nữa còn nhất định đòi đến đội nhạc khí cho bằng được, còn có đủ loại dấu hiệu, đều là cho suy nghĩ hoang đường này càng ngày càng có vẻ chính xác hơn.

“Bình tĩnh, cô bình tĩnh lại trước đã.”

Đầu óc của Diệp Ninh có hơi rối loạn, nhắc nhở Ngô Hàm Nhu, đồng thời cũng đang nhắc nhở bản thân.

Ngô Hàm Nhu hoàn toàn đắm chìm trong cảm xúc kích động: “Cô bảo tôi bình tĩnh thế nào đây! Cô có thể cách xa hai người đàn ông này ra không, cô mau nhìn xung quanh mình, có rất nhiều người hợp với cô hơn bọn họ!”

Khóe miệng Diệp Ninh liên tục run rẩy, tuy rằng tư tưởng của cô cũng không cổ lỗ sĩ, cũng không kỳ thị tính hướng yêu thích của người khác, nhưng cô thật sự không có hứng thú gì với người đồng tính cả.

“Có lẽ cô hiểu lầm rồi, hiện tại tôi không có ý định muốn tìm người yêu.”

Trực tiếp đổi bạn trai thành người yêu, mở rộng phạm vi từ chối.

Ngô Hàm Nhu không tin hỏi ngược lại: “Thật sao?”

Diệp Ninh vô cùng kiên định gật đầu: “Thật. Cô có thể buông tôi ra trước không?”

Ngô Hàm Nhu nhìn chằm chằm cô vài giây, sau đó mới buông lỏng tay ra.

Diệp Ninh thở phào nhẹ nhõm.

“Sau này cô đừng liên lạc với cái tên Cố Phong kia nữa.” Ngô Hàm Nhu bá đạo nói.

“...”

TBC

“Còn cái tên Mục Văn Hạo kia cũng chẳng phải người tốt lành gì, với lại không phải Trịnh Thư Vân thích anh ta sao. Cho dù là vì tình bạn với Trịnh Thư Vân thì cô cũng nên cách xa tên Mục Văn Hạo kia ra.”

Ngô Hàm Nhu nhắc nhở, mặt Diệp Ninh lại càng cứng đờ hơn.

“Cô thật sự điều tra tôi à.”

“Tôi đang quan tâm cô. Loại người giống như chúng ta, tôi là người biết cô cần cái gì hơn bất cứ người nào khác, cô cứ nghe theo lời tôi, bảo đảm sẽ không sai.” Ngô Hàm Nhu không hề phát hiện ra vẻ mặt khác thường của Diệp Ninh, chỉ lo tự nói một mình tiếp.

Với lại cô ta cũng không phủ nhận việc mình điều tra cô.

Cô ta thẳng thắn như thế, ngược lại làm Diệp Ninh bình tĩnh trở lại.

“Tôi nghe nói cô cũng đã có bạn trai rồi đúng không?”

Rõ ràng Trịnh Thư Vân đã từng nói có người nhìn thấy Ngô Hàm Nhu đi chung với bạn trai.

Nếu Ngô Hàm Nhu thật sự thích nữ thì tuyệt đối không có khả năng có bạn trai được.

Quả nhiên Ngô Hàm Nhu nghe cô hỏi câu này xong, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Ai ăn nói bậy bạ như thế, tôi không có bạn trai.”

Hình như tất cả mọi thứ đều đúng với trong suy đoán thì phải?

Nhưng Diệp Ninh cứ có cảm giác khi Ngô Hàm Nhu nói cô ta không có bạn trai thì phản ứng lại không được đúng cho lắm.

Có sốt ruột, có tức giận, nhưng cũng có thêm một chút... xấu hổ?

“Tôi đói bụng rồi, chúng ta đi ăn cơm thôi.”

Diệp Ninh cảm thấy cô cần nên sắp xếp lại suy nghĩ mới được, cho nên chủ động chấm dứt đề tài này.

Hình như Ngô Hàm Nhu cũng đã ý thức được lúc nãy cô ta đã quá kích động, im lặng không nói gì nữa.

Chiều tối.

Diệp Ninh tan ca ra khỏi đoàn văn công, cũng không cùng Trịnh Thư Vân quay về viện gia thuộc, mà đi đến Hồng Hải trước.

Cô đã hứa với Mục Văn Hạo là tối nay sẽ đến để bàn chuyện hợp đồng, đương nhiên không thể nuốt lời.

Nhưng mà sau khi cô vào Hồng Hải rồi mới phát hiện phòng ca múa bình thường luôn rất nhộn nhịp hiện tại lại đang trong trạng thái đóng cửa không buôn bán, cô chưa từng nghĩ đến chuyện này bao giờ.

Mục Văn Hạo có rất nhiều sản nghiệp, nhưng thứ anh ta để ý nhất chính là phòng ca múa, sao lại cho phép phòng ca múa đóng cửa nghỉ ngơi suốt ba ngày chứ?!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 826: Chương 826


Cửa trước đã đóng lại, Diệp Ninh đi đến cửa sau mà cô hay ra vào, cô vừa mới xuất hiện thì chị Dung lập tức mở cửa sau ra đón ngay.

“Ông chủ đợi cô đến từ nãy đến giờ đó.”

Chị Dung nhìn thấy Diệp Ninh, thái độ của chị ta ân cần nịnh nọt hơn khi đối mặt với Mộng Kiều Nhụy gấp mấy lần.

Diệp Ninh đi theo bên cạnh chị ta: “Sao lại đóng cửa rồi?”

“Cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là ông chủ muốn chỉnh đốn lại một chút thôi.” Chị Dung cũng không nói thật, rõ ràng là đã được Mục Văn Hạo dặn dò rồi.

Hậu trường vốn dĩ rất nhộn nhịp hiện tại lại im ắng không một bóng người, đi mãi đến trước cửa văn phòng của Mục Văn Hạo, nhìn thấy mấy vệ sĩ đứng thẳng ở hai bên, Diệp Ninh mới cảm thấy có chút quen thuộc.

Chị Dung chỉ đưa Diệp Ninh đến trước cửa, cũng không dám đi tiếp nữa.

Diệp Ninh đi vào văn phòng của Mục Văn Hạo một mình.

Mục Văn Hạo đang nhàn nhã ngồi đó nếm rượu vang đỏ, hoàn toàn không có chút bực bội nào khi phải đóng cửa cả.

“Lại đây, ngồi đi.”

Anh ta nhìn thấy Diệp Ninh, lập tức mỉm cười, vỗ vị trí trống bên cạnh mình, ra hiệu.

Diệp Ninh đương nhiên sẽ không ngồi ở nơi đó, mà quyết định ngồi ở ghế sofa đơn ở bên cạnh.

Mục Văn Hạo không đạt được mục đích, bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng mà cô đến cũng đã tốt lắm rồi.

“Cô đã ăn cơm chiều chưa?”

“Chúng ta nói chính sự trước đi.” Mặt Diệp Ninh lạnh tanh thúc giục.

Mục Văn Hạo đã quá quen với thái độ lạnh nhạt của cô nói: “Được rồi, vậy bàn chuyện hợp đồng trước đi. Lúc trước khi chúng ta ký hợp đồng có quy định trong vòng hai năm tới, cô sẽ dùng thân phận Diệp Tử ở lại Hồng Hải ca hát, nhưng mà tình hình thực tế hiện tại chính là tất cả mọi người đều biết tiếng nói của Diệp Tử đã bị thương, không thể lên sân khấu nữa.”

Anh ta mới bắt đầu dạo đầu, Diệp Ninh cũng đã lên tinh thần chuẩn bị sẵn sàng.

Cô biết chuyện này chắc chắn sẽ không kết thúc một cách đơn giản như thế.

“Anh muốn thế nào?”

“Đừng căng thẳng như thế, nếu cô không muốn làm, sao tôi có thể buộc cô làm được chứ. Cô không muốn làm Diệp Tử nữa, vậy không làm là được rồi.” Mục Văn Hạo khéo hiểu lòng người nói.

Diệp Ninh không tin anh ta sẽ buông tha cô một cách dễ dàng như thế.

“Điều kiện gì?”

Quả nhiên, Mục Văn Hạo mỉm cười đầy sung sướng: “Tôi thích nói chuyện với người thông minh như cô đó.”

Diệp Ninh quyết định im lặng, chờ anh ta tiếp tục nói.

“Tôi không làm khó cô là bởi vì xuất phát từ tình cảm cá nhân. Nhưng dù sao tôi cũng là người làm ăn, người làm ăn sao có thể làm ăn thua lỗ được chứ. Đến hiện tại, nghệ danh Diệp Tử đã hoàn toàn bị phế bỏ, tôi cũng không để ý những thứ này. Nhưng mà hợp đồng của chúng ta vẫn chưa thành phế thải, chỉ là phải sửa lại điều khoản mà thôi.”

Mục Văn Hạo vẫn luôn mỉm cười nói, nhưng mà trong lời nói lại tràn ngập cảm giác tính kế.

Diệp Ninh đã nghĩ đến chuyện này, thuận miệng nói: “Anh muốn sửa như thế nào?”

“Đơn giản lắm. Sau này cô không cần phải lên sân khấu biểu diễn, thậm chí không cần cô ở lại Hồng Hải. Chỉ cần cô đồng ý sau này mỗi năm sẽ vô điều kiện cung cấp cho Hồng Hải ít nhất ba ca khúc do cô sáng tác là được.”

Mục Văn Hạo nói rất nhẹ nhàng, giống như Diệp Ninh mới là người lời to vậy.

TBC

Diệp Ninh đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó dùng năm giây đã nghĩ ra được Mục Văn Hạo đang tính toán chuyện gì.

“Ông chủ Mục, anh tính toán giỏi thật đó.”

Hiện tại có lẽ còn không có người nào biết cô sẽ sáng tác ca khúc, nhưng mà chờ một tháng sau, băng từ phát hành thành công rồi, vậy thì mức độ nổi tiếng của cô chắc chắn sẽ lên như diều gặp gió.

Đến lúc đó thân phận nhà soạn nhạc của cô cũng sẽ được công bố ra bên ngoài, mức độ nổi tiếng chắc chắn sẽ mạnh hơn gấp trăm lần “Diệp Tử” của hiện tại.

Mà ca khúc cô sáng tác ra sẽ có giá trị đến mức nào, hiện tại cũng không thể nào đánh giá được.

Người làm ăn quả nhiên chính là người làm ăn, vĩnh viễn muốn phát huy ích lợi của bản thân lên đến mức tối đa.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 827: Chương 827


Doanh bộ doanh số ba.

Một bóng dáng lén lút từ văn phòng doanh trưởng đi ra.

Nhưng mà mới ra đến cửa thì đã lập tức bị binh lính canh gác cản đường lại.

“Đứng lại. Anh là người của ban nào? Tên gì?”

Người đàn ông kia ậm ừ không rõ trả lời gì đó, anh kéo thấp vành nón xuống, chỉ có thể làm người ta nhìn thấy miệng và cằm.

Binh lính thấy anh lén lén lút lút như thế, lại càng đề phòng hơn.

Cậu ta còn nhìn về phía cánh tay phải đang quấn băng vải của anh.

Cậu ta không nghe nói trong doanh có ai bị thương cả.

“Ngẩng đầu lên, trả lời cho rõ ràng, tên gì, thuộc ban nào!”

Cậu ta cao giọng chất vấn, thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Đến cả mặt cũng không dám lộ ra ngoài, chắc chắn có vấn đề.

Giọng của người đàn ông này vẫn rất nhỏ, nhưng mà lần này thì binh lính cũng đã nghe rõ.

“Tôi là Cố Phong.”

Binh lính trợn trừng mắt, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, lập tức khom lưng nhìn ngước lên xem kỹ gương mặt dưới vành nón của Cố Phong.

Cố Phong vừa cạn lời lại xấu hổ, hơi ngước mặt lên.

“Chào doanh trưởng!” Binh lính nhận ra là anh, mồ hôi lạnh đổ ròng ròng.

Cậu ta cũng không phải cố ý muốn cản đường của doanh trưởng.

Chỉ tại doanh trưởng ăn mặc quần áo bình thường, có... lén lút như thế.

Cố Phong ho khan: “Cậu tiếp tục phiên trực đi.”

“Vâng.” Binh lính đầu tiên là đáp lại, sau đó mới quan tâm hỏi: “Anh bị thương sao?”

Không thể nào, cả ngày hôm nay cậu ta đều đứng ở đây canh gác, lúc trưa nhìn thấy doanh trưởng vẫn còn lành lặn mà.

Nhưng mà cũng không biết ai là người băng bó băng vải cho doanh trưởng, méo xẹo xộc xệch, xấu muốn chết.

Mặt già của Cố Phong hơi đỏ lên, cũng may anh đã kéo thấp vành nón xuống rồi: “Đừng hỏi thăm quá nhiều.”

“Vâng.” Binh lính không dám hỏi nhiều, lập tức đứng thẳng.

Cố Phong đi ra ngoài, chờ đến khi ngồi lên xe rồi, xác nhận người khác đã không thể nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của anh, mới thở phào nhẹ nhõm.

Để có thể theo đuổi lại vợ, chuyện nên làm hay không nên làm thì anh đều bất chấp tất cả đều làm.

Phòng ca múa Hồng Hải.

Mục Văn Hạo thấy Diệp Ninh bực bội, lại không hề để ý.

Anh ta không truy cứu chuyện cô và Mộng Kiều Nhụy hợp tác với nhau để tính kế anh, hơn nữa còn thuận lợi giúp cô thoát khỏi thân khỏi thân phận Diệp Tử, đây đã là nhượng bộ cực lớn rồi.

TBC

Người, anh ta có thể thả đi, nhưng ích lợi thì vẫn phải bắt được.

“Một năm chỉ ba ca khúc do cô sáng tác mà thôi, đối với cô mà nói, có lẽ chuyện này cũng rất dễ dàng mà.”

“Nếu tôi không đồng ý thì sao?” Diệp Ninh lạnh giọng thử thăm dò.

“Tôi vẫn còn giữa lại hợp đồng trước kia của cô.” Mục Văn Hạo híp mắt nói, đồng thời cũng đang quan sát phản ứng của Diệp Ninh, nhưng mà ngay sau đó anh ta lại tiếp tục nói: “Có phải cô cho rằng tôi sẽ uy h.i.ế.p cô như thế không?”

Ánh mắt Diệp Ninh càng thêm lạnh nhạt.

Mục Văn Hạo không trêu chọc cô nữa: “Tôi đã nói là sẽ thay đổi cách ở chung với cô rồi, cho nên tôi sẽ không dùng mấy thứ này để uy h.i.ế.p cô. Nhưng mà nếu như cô không đồng ý thì mỗi ngày tôi đều sẽ đi làm phiền cô, mãi đến khi cô đồng ý thì thôi.”

Anh ta nói xong, toàn bộ văn phòng đều chìm vào trong yên lặng.

Diệp Ninh phát hiện cho dù Mục Văn Hạo đã cam đoan rằng sẽ không uy h.i.ế.p cô nữa, nhưng mà chính sự tồn tại của người đàn ông này cũng đã là uy h.i.ế.p lớn nhất đối với cô.

“Kỳ hạn hợp đồng là bao lâu?”

“Ba năm, chỉ ba năm.”

Mục Văn Hạo có tính toán riêng của mình, trong vòng ba năm tới, anh ta chắc chắn sẽ làm cô chấp nhận và yêu anh ta.

“Được, tôi ký.” Cuối cùng Diệp Ninh vẫn đồng ý.

Nếu như có thể, thậm chí cô còn muốn đưa cho anh ta chín ca khúc cùng một lúc, đường ai nấy đi.

Nửa tiếng sau, Diệp Ninh từ cửa sau Hồng Hải đi ra.

Giờ phút này, cô cảm thấy rất nhẹ nhàng.

Sau này mỗi tuần cô đều không cần phải đến đây lên sân khấu ca hát nữa.

Mà thân phận Diệp Tử cũng hoàn toàn trở thành quá khứ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 828: Chương 828


Viện gia thuộc quân khu.

Diệp Ninh đi về đến cửa nhà, nghe được trong phòng phát ra tiếng động, đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó lại nghĩ đến có lẽ là Cố Phong đến.

Cô gõ cửa.

Một lúc sau, cửa mở ra.

“Em về rồi à.”

Cố Phong mỉm cười, nhưng mà vết bầm tím trên mắt và vết trầy nơi khóe miệng vẫn có thể nhìn thấy rất rõ ràng, hơn nữa tay phải của anh còn quấn băng vải.

Diệp Ninh không ngờ anh cũng bị thương nặng như thế.

Đi vào phòng khách, cô ngửi được mùi thức ăn thơm phức lan tỏa trong không khí.

“Anh nấu cơm hả?”

“Anh thế này sao mà nấu cơm được, mua đồ ăn ở bên ngoài, chỉ hâm nóng lại thôi.” Cố Phong vừa nói vừa cố ý chỉ vào cánh tay đang bị quấn băng vải.

“Biết trước như thế thì hôm đó tôi đã không nên đi về trước rồi.” Diệp Ninh có chút hối hận, nếu cô dụ dỗ làm Mục Văn Hạo rời đi trước, bọn họ cũng sẽ không đánh nhau.

Cố Phong lại không thèm để ý nói: “Chút vết thương này thì có là gì đâu chứ, với lại cho dù hôm đó không đánh thì ngày sau chắc chắn cũng sẽ đánh thôi.”

Diệp Ninh không nói gì nữa.

Cố Phong thúc giục nói: “Em đi rửa tay trước đi, tranh thủ lúc đồ ăn còn nóng.”

Diệp Ninh gật đầu.

Vài phút sau, hai người cùng nhau ngồi ở trước bàn cơm.

Diệp Ninh thoáng hoảng hốt trong chốc lát, cảm giác này giống như lại quay về như trước kia.

Thấy Cố Phong chuẩn bị xới cơm, cô giành trước nói: “Để tôi làm cho.”

Cố Phong mới sực nhớ ra tay của mình đang “không tiện”, ngoan ngoãn ngồi yên.

Trên bàn toàn là món Diệp Ninh thích ăn, Diệp Ninh phát hiện hình như từ trước đến nay cô chưa từng hỏi xem Cố Phong thích cái gì.

Cố Phong không quá thành thạo dùng tay trái cầm đũa, thử gắp lấy đồ ăn.

Cảm nhận được ánh nhìn của Diệp Ninh, chiếc đũa lại càng khó điều khiển hơn, không biết phối hợp nhau gì cả.

Diệp Ninh nhìn thấy cảnh này nhíu mày nói: “Tôi đi lấy muỗng cho anh.”

Cố Phong buông đũa xuống đặt sang bên cạnh, tiếp tục nhắm mắt làm bừa diễn tiếp.

Sau khi đổi thành muỗng thì đúng là tiện hơn rất nhiều.

Diệp Ninh cũng không quên chăm sóc cho anh, thấy anh thích ăn món nào thì gắp bỏ vào chén cho anh.

TBC

Cố Phong quá thích cái cảm giác được chăm sóc này, nhất là khi nhìn thấy Diệp Ninh tập trung vì anh.

“Bác sĩ có nói là chừng nào sẽ lành không? Lần trước anh cũng bị thương cánh tay này, sau này có bị ảnh hưởng gì không?” Diệp Ninh lo lắng hỏi.

Dù sao thì anh là quân nhân, cần dùng tay phải để cầm súng.

Cố Phong có chút chột dạ nói: “Không quá nghiêm trọng, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho tốt thì mười bữa nửa tháng là khỏe.”

“Thật sao?”

“Thật.”

Cố Phong cam đoan nói, nhưng mà anh lại không dám nhìn thẳng vào mắt của Diệp Ninh.

Diệp Ninh không nghĩ đến chuyện anh sẽ gạt cô, nghe anh nói như thế thì cũng yên tâm hơn.

“Vậy nếu mấy ngày nay anh không bận thì buổi tối cứ đến đây ăn cơm đi.”

Hai mắt Cố Phong phát sáng, trong lòng vui như muốn nở hoa, nói dối cũng rất đáng.

Nhưng mà câu nói tiếp theo đó của Diệp Ninh trực tiếp làm cho tất cả niềm vui của anh đều đọng lại ngay lập tức.

“Dù sao thì căn nhà này cũng là của anh.”

Cố Phong ngơ ngẩn nhìn cô, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã xuất hiện mấy chục cái suy nghĩ.

Cô đang thử, hay là thật sự đã biết?

“Tiểu Ninh, em nói thế là có ý gì? Căn nhà này không phải là trong đoàn của em phân phối cho em sao?”

Khó khăn lắm mới có được cục diện ổn định như hiện tại, anh thật sự không muốn Diệp Ninh bởi vì căn nhà này mà có gánh nặng tâm lý gì.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 829: Chương 829


“Tôi biết hết rồi. Thật ra tôi nên nghĩ đến từ sớm rồi mới đúng, chẳng qua lần đó là do đoàn trưởng Lâm tự tay đưa chìa khóa cho cô, cho nên cô mới xem nhẹ chuyện này.” Vẻ mặt của Diệp Ninh vẫn rất bình tĩnh.

Cố Phong biết không thể lừa được cô nữa.

Diệp Ninh nghiêm túc nhìn anh: “Thật ra anh có thể trực tiếp nói thẳng với tôi.”

“Nếu anh nói thì em có chịu dọn vào đây ở hay không?” Cố Phong bất đắc dĩ hỏi lại.

Diệp Ninh dùng sự im lặng để thay thế cho câu trả lời.

Cố Phong tiếp tục nói: “Thật ra ngay lúc chúng ta ly hôn thì phòng ở cũng đã được phân phối rồi, vừa lúc em muốn dọn đi ra ngoài, anh nghĩ ở lại trong viện gia thuộc sẽ an toàn hơn, cho nên mới làm như thế.”

“Anh biết trong lòng em đang nghĩ cái gì, cứ coi như là lúc trước anh nợ em, hiện tại để anh đền bù lại cho em một chút được không?”

Anh thật sự rất lo lắng rằng sau khi Diệp Ninh biết được chân tướng rồi, sẽ kiên quyết đòi dọn đi.

Diệp Ninh cố ý sửa đúng lại: “Lúc trước anh không nợ gì tôi cả.”

“Vậy em cứ coi như anh muốn làm như thế đi, có được không?” Cố Phong có chút sốt ruột.

Nếu như không có Mục Văn Hạo thì anh chắc chắn sẽ không ép buộc cô.

Hiện tại cũng chỉ có địa bàn của quân khu thì Mục Văn Hạo mới không thể tùy ý đến quấy rầy mà thôi.

Diệp Ninh thở dài: “Được rồi, tôi sẽ ở lại đây.”

Cô cũng tốn rất nhiều công sức để trang trí căn nhà này, hơn nữa cô cũng đoán được đái khái suy nghĩ của Cố Phong, nếu không thì cũng đã không kiên quyết muốn làm thế.

Cố Phong nghe cô đồng ý, trái tim căng thẳng cuối cùng cũng thả lỏng lại.

Diệp Ninh chủ động chấm dứt đề tài này: “Còn có một chuyện, em Chu đã đến kinh thành rồi. Bên kia có đạo diễn Chu chăm sóc, sẽ không có vấn đề gì.”

Cố Phong lại mỉm cười lần nữa: “Em đã lo liệu thì đương nhiên là tốt nhất.”

Sau khi ăn xong, Cố Phong giúp cô cùng nhau dọn dẹp chén đũa, Diệp Ninh nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối om.

“Cũng trễ rồi, anh mau về bộ đội đi.”

Cố Phong hơi sửng sốt, không nỡ rời đi, thật ra nơi này có hai căn phòng ngủ, một người một phòng không phải cũng ổn sao?

Nhưng mà anh không dám nói ra những lời này, cọ tới cọ lui gần nửa tiếng đồng hồ mới bị Diệp Ninh giục mãi, lưu luyến rời đi.

Cuộc sống lại bình thường trở lại, mới chớp mắt đã lại một tuần trôi qua.

Trong một tuần này, mỗi đêm Cố Phong đều sẽ đúng giờ xuất hiện ở nhà Diệp Ninh ăn cơm, mà mỗi ngày Mục Văn Hạo cũng đều sẽ đưa hoa tươi đến đội nhạc khí của đoàn văn công.

Cho nên gần như tất cả mọi người trong đoàn văn công đều đã biết có một người đàn ông thần bí đang điên cuồng theo đuổi Diệp Ninh.

Diệp Ninh lười đi để ý đến Mục Văn Hạo, bởi vì ngoại trừ tặng hoa ra, anh ta cũng không chủ động đến đoàn văn công nữa.

Mà cô thì lại bắt đầu cuộc sống đi tới đi lui giữa hai điểm viện gia thuộc và đoàn văn công.

Sáng sớm hôm nay, Từ Minh Vũ lập tức tuyên bố buổi chiều phải trình diễn, bảo mọi người chuẩn bị sẵn sàng trước.

Nhưng mà mọi người đã quá quen thuộc với chuyện này, chỉ có Ngô Hàm Nhu trông có vẻ tràn đầy tâm sự.

“Cô bị làm sao thế?” Diệp Ninh nhanh chóng phát hiện ra trạng thái của cô ta không được bình thường cho lắm.

Trịnh Thư Vân cũng nhìn sang, không đợi Ngô Hàm Nhu mở miệng đã trực tiếp trêu chọc: “Có phải cô biết tin chiều này phải lên sân khấu biểu diễn cho nên mới căng thẳng không?”

TBC

Mọi người đều biết Ngô Hàm Nhu chẳng học được bất cứ loại nhạc cụ nào cả, cũng không có tư cách dùng thân phận thành viên của đội nhạc khí đứng trên sân khấu biểu diễn.

Nếu là lúc trước thì Ngô Hàm Nhu chắc chắn sẽ mỉa mai đáp trả, nhưng hôm nay cô ta lại không nói một lời, mặt mày căng thẳng đi ra ngoài.

Trịnh Thư Vân nhìn bóng dáng dần đi xa của cô ta, cũng ý thức được trạng thái của cô ta không bình thường cho lắm.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 830: Chương 830


“Sao cô lại chọc cô ấy chứ?” Diệp Ninh cũng lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ.

Trịnh Thư Vân bĩu môi: “Không phải chỉ có một mình tôi ghét cô ta thôi đâu. Hơn nữa bình thường cô ta còn rất bình thường, đội trưởng mới nói là có biểu diễn thì lập tức thành ra thế này, diễn cho ai xem đó.”

Diệp Ninh biết Trịnh Thư Vân và Ngô Hàm Nhu đều ghét đối phương, có giảng hòa cũng không được.

Không bao lâu sau đã đến buổi chiều, mười lăm phút trước khi buổi biểu diễn bắt đầu, tất cả mọi người ở dưới hậu trường chuẩn bị lại lần cuối.

Diệp Ninh đương nhiên cũng ngoại lệ.

Trịnh Thư Vân đã trang điểm xong thỉnh thoảng lại nhìn tới nhìn lui giữa đám đông, mãi đến khi Ngô Hàm Nhu hờ hững xuất hiện.

Cô ta vẫn có dáng vẻ giống hệt như lúc sáng, vừa đi vào đã chạy thẳng đến chỗ của Diệp Ninh.

“Diệp Ninh, tôi khó chịu, cô có thể đưa tôi đến phòng y tế không?”

Diệp Ninh hơi sửng sốt, phản ứng đầu tiên chính là quan sát sắc mặt của cô ta, sau đó đứng lên hỏi: “Khó chịu chỗ nào?”

Ánh mắt của Ngô Hàm Nhu khi nhìn về phía cô có hơi sâu thẳm nói: “Đau ngực, khó thở, chóng mặt.”

Giống như là đang chứng minh lời mình nói, cô ta còn ôm chặt ngực.

Diệp Ninh vừa định đồng ý thì Trịnh Thư Vân lập tức nói: “Nếu cô thật sự khó chịu thì tự đi đến phòng y tế đi, sắp sửa biểu diễn đến nơi rồi, nếu Diệp Ninh đi qua đó cùng cô, chắc chắn sẽ không kịp lên sân khấu.”

Sắc mặt Ngô Hàm Nhu hơi thay đổi, ánh mắt khi nhìn về phía Trịnh Thư Vân tràn ngập bực bội.

Nhưng mà Trịnh Thư Vân nói thế cũng có lý, lúc này có thành viên bên đội ca hát chủ động đứng lên nói.

“Hay là để tôi đưa cô đi cho, hợp xuống là tiết mục cuối, cho dù thiếu mất một người cũng không ảnh hưởng gì.”

Nhưng tất cả mọi người lại không ngờ rằng Ngô Hàm Nhu lại bực bội nói: “Không cần, tôi chỉ muốn Diệp Ninh!”

Cô gái mới lên tiếng lúc nãy lập tức lộ ra vẻ mặt xấu hổ, cô ấy có ý tốt vậy mà lại bị từ chối.

Nhưng mà những lời này do Ngô Hàm Nhu nói ra, mọi người cũng không cảm thấy khác thường gì cả, bởi vì tất cả mọi người đều biết, trong cái đoàn văn công này, Ngô Hàm Nhu để ý đến Diệp Ninh nhất.

Diệp Ninh tò mò nhìn cô ta.

Trịnh Thư Vân túm chặt lấy cô ta, dùng ánh mắt ra hiệu cho cô đừng có đồng ý.

Đến cả Trịnh Thư Vân cũng đã nhận ra Ngô Hàm Nhu có vấn đề, Diệp Ninh đương nhiên cũng không ngoại lệ.

TBC

Chỉ còn mười phút nữa là đến giờ biểu diễn, Từ Minh Vũ và Lý Kiến Hoa từ trên sân khấu quay về chuẩn bị, lập tức phát hiện bầu không khí không bình thường này.

Không đợi hai người hỏi, đã có người không nhịn được nói ra.

“Ngô Hàm Nhu nói cô ta khó chịu, cứ nằng nặc đòi Diệp Ninh phải đưa cô ta đến phòng y tế.”

Chuyện đầu tiên hai đội trưởng để ý đến chính là vấn đề sức khỏe, đồng loạt nhìn về phía Ngô Hàm Nhu.

Ngô Hàm Nhu lạnh lùng lặp lại lần nữa: “Để Diệp Ninh đưa tôi đến phòng y tế.”

“Sắp sửa phải biểu diễn rồi, để tôi đưa cô đi qua đó.” Từ Minh Vũ cảm thấy anh ta là đội trưởng, có lẽ Ngô Hàm Nhu sẽ không từ chối.

Nhưng anh ta đã đánh giá thấp sự cố chấp và kiêu căng của Ngô Hàm Nhu: “Mấy người nghe không hiểu lời tôi nói đúng không?”

Cô ta điên rồi à?

Đến cả đội trưởng mà cũng dám mắng sao?!

Đây là suy nghĩ trong lòng của tất cả mọi người.

Hậu trưởng lặng ngắt như tờ, bầu không khí cũng đọng lại.

“Để tôi đưa cô ấy đến phòng y tế vậy.”

Giọng nói bình tĩnh của Diệp Ninh vang lên.

Ngô Hàm Nhu kiên quyết muốn làm thế, chắc chắn là có nguyên nhân.

Còn chuyện rốt cuộc nguyên nhân là gì thì cô phải đi qua đó rồi mới biết được.

Từ Minh Vũ suy nghĩ một chút, tuy rằng biểu diễn rất quan trọng, nhưng lỡ như tình hình của Ngô Hàm Nhu thật sự nghiêm trọng thì cũng không thể chậm trễ được.

“Được rồi, vậy tôi sắp xếp tiết mục biểu diễn khác vậy.”

Hiện tại anh ta cũng chỉ có thể đổi thành ca khúc không cần dương cầm diễn tấu thôi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 831: Chương 831


Phòng y tế của đoàn văn công nằm ở sân sau khá yên lặng.

Diệp Ninh đi theo bên cạnh Ngô Hàm Nhu, để ý mọi hành động của cô ta.

Ngô Hàm Nhu cũng biết Diệp Ninh đang quan sát mình, nhưng vẫn không nói tiếng nào.

Hai người nhanh chóng đi đến phòng y tế.

“Bác sĩ Tống, cô ấy cảm thấy không khỏe.”

Diệp Ninh không tiếp xúc quá nhiều với Tống Nhã, chỉ biết tên họ của cô ấy.

Tống Nhã lập tức khám bệnh cho Ngô Hàm Nhu.

Ngô Hàm Nhu cũng rất phối hợp.

“Cô thật sự cảm thấy trái tim khó chịu sao?” Vài phút sau Tống Nhã lại xác nhận lại.

Ngô Hàm Nhu gật đầu.

Tống Nhã tháo ống nghe xuống nói: “Tạm thời tôi không kiểm tra được tình huống đặc biệt gì, nếu cô thật sự khó chịu thì đến bệnh viện đi, dù sao thì điều kiện ở phòng y tế cũng có hạn.”

Trái tim có vấn đề thì không thể bỏ qua được.

“Đây là bệnh cũ của tôi rồi, bệnh viện cũng không khám được, tôi muốn nằm ở đây nghỉ ngơi một lúc, chắc là sẽ khỏe lại ngay thôi.”

Câu trả lời của Ngô Hàm Nhu làm Tống Nhã có hơi khó hiểu.

“Đến cả bệnh viện cũng không điều tra ra được nguyên nhân, cô nằm nghỉ thôi liệu có ổn không đó?”

“Nếu chờ thêm lát nữa mà vẫn không giảm bớt thì tôi sẽ đến bệnh viện.” Ngô Hàm Nhu vẫn kiên quyết muốn nằm ở chỗ này nghỉ ngơi.

Tống Nhã do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu. Nếu chính cô ta cũng đã nói như thế, vậy cũng chỉ có thể quan sát trước.

Ngô Hàm Nhu nằm trên giường, rõ ràng biết nếu cô ta không nói tiếng nào Diệp Ninh chắc chắn sẽ nghi ngờ, nhưng vẫn nói với Diệp Ninh: “Cô ở lại đây với tôi đi.”

Tống Nhã nhìn tới nhìn lui giữa Ngô Hàm Nhu và Diệp Ninh, một lúc sau vẫn quyết định đi ra ngoài trước.

Tuy rằng Diệp Ninh không trả lời, nhưng lại trực tiếp kéo ghế ra ngồi xuống.

Ngay từ đầu cô còn cho rằng Ngô Hàm Nhu sẽ nói gì đó, hoặc là làm gì đó, nhưng nửa tiếng sau, cô ta cũng chỉ nằm như thế.

Không nói gì, cũng không có hành động gì.

Diệp Ninh nhanh chóng động não suy nghĩ, cho dù nghĩ cỡ nào thì cũng đoán không ra rốt cuộc Ngô Hàm Nhu làm thế là muốn làm gì?

“Hay là cô nhắm mắt lại ngủ chút đi.”

Cứ nằm mở to mắt như thế chắc cũng rất khó chịu nhỉ?

“Nếu tôi ngủ, có phải cô sẽ rời đi ngay không?” Ngô Hàm Nhu nhìn trần nhà trên đầu, sâu kín hỏi.

Diệp Ninh nhìn thoáng qua đồng hồ: “Cho dù bây giờ tôi chạy về thì cũng không kịp lên sân khấu rồi.”

Nói xong câu này, cô lập tức ý thức được gì đó.

TBC

“Cô cố ý muốn cản không cho tôi lên sân khấu sao?”

Tuy rằng đang hỏi, nhưng trong lòng cũng đã có câu trả lời.

“Đúng vậy.” Không ngờ Ngô Hàm Nhu lại trực tiếp thừa nhận, sau đó chậm rãi từ trên giường bò dậy, làm gì còn có vẻ khó chịu gì nữa chứ.

“Cô thừa nhận nhanh ghê.” Diệp Ninh thật sự không hiểu nổi.

Buổi biểu diễn ngày hôm nay cũng không phải buổi biểu diễn quan trọng gì, mỗi tháng có đến mười mấy lần biểu diễn như thế này, cho nên cô ta làm thế thì có ý nghĩa gì chứ?

“Cô thông minh như thế, tôi chắc chắn sẽ không giấu được cô.” Ngô Hàm Nhu nói một cách đương nhiên.

Diệp Ninh không muốn tiếp tục chơi trò đánh đố với cô ta: “Vì sao cô muốn làm như thế?”

Nhưng hiển nhiên Ngô Hàm Nhu sẽ không nói cho cô biết: “Không có lý do gì cả, chỉ là muốn cô ở bên cạnh tôi thôi.”

Diệp Ninh ổn định cảm xúc, thả chậm tốc độ nói chuyện lại: “Tôi biết ngay từ đầu cô đã cố ý muốn tiếp cận tôi, tôi không làm gì cô là bởi vì cô chưa từng làm chuyện gì hãm hại tôi cả.”

Ngô Hàm Nhu bình tĩnh nói: “Tôi thích cô, sẽ không hãm hại cô.”

“Lúc cô nói cô thích tôi, cô có tin không?” Diệp Ninh vạch trần lời nói dối của cô ta.

Ngô Hàm Nhu nhìn chằm chằm vào cô không chớp mắt, vẻ mặt rất phức tạp.

Cũng chính cảm giác phức tạp này đã từng làm Diệp Ninh nảy sinh ra suy nghĩ hoang đường kia.

Nhưng mà có một ngày cô đối mặt với Cố Phong, đột nhiên phản ứng lại.

Ánh mắt khi thích một người là không thể nào giấu được, mà mỗi lần Ngô Hàm Nhu khẳng định nói thích cô, quan tâm cô, nhưng ánh mắt khi nhìn về phía cô chưa bao giờ có cảm xúc như thế.

Thậm chí đến cả cái loại thích của tình bạn cũng không có.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 832: Chương 832


“Cô nói đúng, đúng là tôi không thích cô, thậm chí rất ghét cô, nhưng mà tôi lại buộc phải thích cô.” Trong giọng nói Ngô Hàm Nhu tràn ngập áp lực, lần đầu tiên thổ lộ suy nghĩ trong lòng mình cho Diệp Ninh biết.

Diệp Ninh nghe mà nhức đầu: “Cô đừng có vòng vo với tôi, nói rõ ràng xem nào, cái gì mà buộc phải thích tôi chứ?”

TBC

Có ai đó bắt buộc cô ta phải thích cô sao?”

Diệp Ninh chất vấn như thế, nhưng Ngô Hàm Nhu lại lựa chọn nhắm mắt lại.

“Cô chỉ cần biết rằng tôi không phải là kẻ địch của cô, càng sẽ không làm chuyện gì hãm hại cô là được rồi.”

Chưa bao giờ Diệp Ninh cạn lời như bây giờ.

Thậm chí cô còn loáng thoáng nhìn thấy bóng dáng của Mục Văn Hạo trên người Ngô Hàm Nhu.

Bọn họ đều là loại người ích kỷ không thèm quan tâm đến cảm nhận của người khác.

Cô biết không thể nói chuyện tiếp nữa, cho nên cũng không miễn cưỡng.

Cô đứng lên, rời khỏi phòng y tế.

Lần này Ngô Hàm Nhu cũng không cản cô lại, bởi vì cô ta đã đạt được mục đích rồi.

“Đồng chí Diệp Ninh.” Diệp Ninh mới vừa ra khỏi phòng y tế thì đã bị Tống Nhã gọi lại.

Tống Nhã đi đến trước mặt cô, nghiêm túc hỏi: “Hiện tại đồng chí Ngô Hàm Nhu có ổn không?”

“Ừ, cô ấy vẫn còn ổn.”

Chỉ là giả vờ bệnh mà thôi, sao lại có vấn đề gì được chứ.

“Tôi cảm thấy dựa theo tình trạng của đồng chí Ngô Hàm Nhu thì nên đến bệnh viện kiểm tra kỹ càng tỉ mỉ hơn mới tốt. Cô là bạn của cô ấy, có thể nhắc nhở cô ấy một chút.” Tống Nhã làm theo đúng trách nhiệm dặn dò.

“Tôi biết rồi.” Diệp Ninh thuận miệng đáp, cũng không nói cho Tống Nhã biết Ngô Hàm Nhu chỉ là đang giả vờ bệnh.

Rời khỏi phòng y tế, Diệp Ninh biết có lẽ buổi biểu diễn cũng đã kết thúc rồi.

Nhưng lại nghĩ đến chuyện Ngô Hàm Nhu ngăn cản, cô vẫn quyết định đi qua đó xem thử, xem xem lần biểu diễn này rốt cuộc có gì khác với mọi hôm.

Nhưng cô mới đi được nửa đường thì đã bị bóng người đang đến gần ở đối diện hấp dẫn ánh mắt.

Sau khi nhìn thấy rõ gương mặt của người kia, cô đột nhiên c**ng c*ng tại chỗ. Nhìn bóng dáng kia càng lúc càng gần, sau đó lộ ra vẻ mặt cực kỳ kinh ngạc.

Đối phương cũng đang đi về phía cô.

Diệp Ninh hoàn hồn, lập tức lộ ra vẻ mặt vui vẻ lẫn bất ngờ, đang định chủ động chào hỏi thì đối phương đã lễ phép lên tiếng bắt chuyện trước.

“Đồng chí, xin hỏi phòng y tế ở chỗ nào vậy?”

“...”

Diệp Ninh ngơ ngác nhìn anh ấy.

“Đồng chí, xin hỏi phòng y tế ở đâu vậy?”

Người đàn ông kia kiên nhẫn hỏi lại lần nữa.

Diệp Ninh giơ tay, chỉ ra phía sau lưng mình.

“Cảm ơn.” Người đàn ông kia nói cảm ơn, lập tức đi lướt qua người cô.

Diệp Ninh dở khóc dở cười, anh ấy không nhận ra cô à?

Cô xoay người, lại nhìn bóng dáng của người đàn ông kia, do dự không biết có nên gọi anh ấy lại hay không?

Người đàn ông kia đã đi được năm sáu mét, cũng đột nhiên tạm dừng lại, hình như đang suy nghĩ gì đó, sau đó quay đầu lại nhìn về phía Diệp Ninh.

Ánh mắt của hai người chạm nhau giữa không trung.

Diệp Ninh nhịn không được cong khóe môi, sau đó dưới ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của người đàn ông kia, chủ động mở miệng nói.

“Anh Giang, đã lâu không gặp.”

Người đàn ông kia rõ ràng hơi run rẩy, con ngươi kịch liệt co rút lại, trong mắt phản chiếu lại gương mặt đang mỉm cười xinh đẹp của Diệp Ninh.

Diệp Ninh biết cuối cùng anh ấy cũng đã nhận ra cô, bước đến trước mặt anh ấy, vừa vui vẻ vừa kích động nhìn chân của anh ấy.

“Anh Giang, anh đã có thể đứng lên rồi sao?”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 833: Chương 833


Diệp Ninh không ngờ rằng cô sẽ gặp được Giang Húc Đông ở chỗ này, càng không ngờ là Giang Húc Đông đã có thể đứng lên.

Giang Húc Đông đã đứng lên được còn cao lớn, cường tráng hơn trong tưởng tượng của cô rất nhiều.

Khí thế toát ra trên người anh ấy cũng mạnh hơn lúc anh ấy ngồi trên xe lăn không biết bao nhiêu lần.

Thì ra đây mới là dáng vẻ thật sự của anh.

Giang Húc Đông nhìn chằm chằm vào Diệp Ninh không chớp mắt, so với sự bất ngờ mà anh ấy mang đến cho Diệp Ninh thì sự kinh diễm mà Diệp Ninh dành cho anh ấy lại càng không thể nào dùng ngôn ngữ để miêu tả được.

Cô gái ở đối diện có dáng người nhỏ xinh cao gầy, gương mặt nhỏ chừng bàn tay, ngũ quan rõ ràng, làn da trắng nõn, đến cả lông tơ nhỏ nhất cũng có thể nhìn thấy rất rõ ràng.

Chỉ có đôi mắt vừa sâu vừa sáng kia là chưa bao giờ thay đổi.

Cảm giác này làm Giang Húc Đông cảm thấy vừa xa lạ lại quen thuộc.

TBC

Từ trước đến nay anh ấy chưa bao giờ nghĩ đến, Diệp Ninh giảm cân thành công sẽ xinh đẹp như thế.

“Diệp Ninh, là cô thật à?”

Rõ ràng anh ấy là một người cho dù gặp chuyện gì cũng sẽ không sợ hãi, nhưng giờ phút này trong giọng nói lại mang theo chút run rẩy nhẹ.

Diệp Ninh cười, đến cả ánh mắt trời cũng không tươi đẹp bằng nụ cười của cô.

“Là tôi đây. Anh Giang, sao anh lại không nhận ra tôi rồi.”

Cô thay đổi rất lớn, hơn nữa lại chưa tiếp xúc quá nhiều với Giang Húc Đông, cho nên thật ra anh ấy nhận không ra cô, cô cũng cảm thấy rất bình thường.

Giang Húc Đông đã không thể dời mắt đi được nữa: “Tôi...”

Anh ấy vẫn có chút xấu hổ không muốn thừa nhận.

Diệp Ninh nhận ra anh ấy đang xấu hổ, lập tức dời đề tài về phía anh ấy: “Anh Giang, chân của anh đã chữa khỏi rồi sao?”

Giang Húc Đông cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của cô, theo bản năng thẳng sống lưng.

“Ừ, đã chữa khỏi rồi.”

“Thật là tốt quá rồi!”

Diệp Ninh thật sự vui vẻ và kích động từ tận đáy lòng.

Tuy rằng cô và Giang Húc Đông chỉ mới tiếp xúc với nhau vài lần, nhưng lại có cảm giác rất thân với anh ấy, hoàn toàn xem anh ấy là bạn của mình.

Giang Húc Đông thấy cô cười đến mi mắt cong cong, chút hảo cảm bị đè nén trong lòng từ lâu lập tức lên men.

Anh ấy đã từng ảo tưởng khung cảnh này vô số lần.

Thì ra cảm giác này còn tốt đẹp hơn trong tưởng tượng rất nhiều.

“Cô cũng thay đổi rất nhiều!”

Hiện tại Diệp Ninh không chỉ xinh đẹp mà còn tự tin, sáng sủa, có được hào quang chói mắt.

“Tôi chỉ là giảm cân thành công mà thôi, không thể so với anh được.” Diệp Ninh có thể cảm nhận được chắc chắn Giang Húc Đông đã phải trải qua rất nhiều thứ mới có thể thật sự đứng lên lại lần nữa như bây giờ.

Giang Húc Đông nhìn cô, ánh mắt dịu dàng như muốn nhỏ nước.

“Anh Giang, sao anh lại đến đoàn văn công? Lúc nãy anh hỏi thăm phòng y tế, là cảm thấy khó chịu sao?” Diệp Ninh hoàn hồn lại từ cơn vui sướng, quan tâm hỏi.

Giang Húc Đông cười nói: “Tôi không có chuyện gì cả, hiện tại cô có rảnh không? Chúng ta tìm chỗ nào đó ngồi xuống nói chuyện một chút được không?”

Hôm nay anh ấy đến đây là vì muốn gặp cô, nhưng mà lại không nhìn thấy cô trên sân khấu.

Anh ấy hỏi thăm phòng ý tế ở đâu cũng là vì hỏi Từ Minh Vũ, biết Diệp Ninh cùng đồng nghiệp đến phòng y tế, cho nên mới muốn đi qua đó.

Đương nhiên anh ấy sẽ không nói những chuyện này cho Diệp Ninh biết.

Diệp Ninh nhìn thoáng qua hướng hội trường biểu diễn, hiếm khi cô gặp được Giang Húc Đông, cô quyết định tạm gác ý định lúc nãy lại.

“Không bận gì cả, đợi tôi đi thông báo với đội trưởng trước đã.”

“Được, tôi đi cùng cô.”

Giang Húc Đông đuổi kịp bước chân của cô.

Diệp Ninh nhanh chóng tìm được Từ Minh Vũ xin nghỉ.

Từ Minh Vũ đồng ý ngay, nhìn hai người rời đi, cũng lộ ra vẻ mặt khó hiểu.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 834: Chương 834


“Đội trưởng, tôi có nhìn lầm không đó, người đứng bên cạnh Diệp Ninh là Giang Húc Đông đúng không?” Tiếng nói đầy kinh ngạc của Trịnh Thư Vân đột nhiên từ bên cạnh vang lên.

Từ Minh Vũ hú hồn, ôm trái tim đang đập thình thịch liên hồi.

“Sao cô đi đường mà không có âm thanh gì hết vậy?”

Trịnh Thư Vân dồn toàn bộ lực chú ý về phía Giang Húc Đông càng đi càng xa hỏi: “Đội trưởng, anh còn chưa trả lời câu hỏi của tôi nữa đó.”

Từ Minh Vũ hít thở sâu, gật đầu nói: “Là anh ấy đó.”

Trịnh Thư Vân mở to mắt kinh ngạc: “Chân của anh ấy đã khỏi rồi hả?”

Chuyện Giang Húc Đông bị thương tê liệt thì cả quân khu đều biết, hơn nữa anh ấy đã bị liệt lâu lắm rồi, hiện tại lại đột nhiên có thể đứng lên đi đường, đương nhiên sẽ làm cho người ta giật mình.

Từ Minh Vũ phụ họa nói: “Hình như là thế đó.”

“Vậy sao anh ấy lại đi chung với Diệp Ninh thế?” Trịnh Thư Vân biết Diệp Ninh và Giang Húc Đông có quen biết nhau, nhưng có lẽ bọn họ cũng không quá thân mới đúng chứ.

Từ Minh Vũ thấy cô ấy nhiều chuyện như thế, dở khóc dở cười: “Tôi cũng không biết.”

Thật ra lúc nãy anh ta cũng cảm thấy rất khó hiểu, từ trước đến nay anh ta cũng không nghe nói chuyện Diệp Ninh quen thân với Giang Húc Đông, nhưng anh ta lại cứ có cảm giác hôm nay Giang Húc Đông đến đây là vì cố ý muốn tìm Diệp Ninh.

Trịnh Thư Vân nhíu chặt mày thành hình bánh quai chèo, chỉ trong chốc lát, trong đầu đã hiện lên vô số loại suy đoán khác nhau.

Giang Húc Đông và Diệp Ninh cùng nhau đi vào một quán trà cách đoàn văn công không xa.

Buổi chiều giờ này quán trà khá vắng khách, vừa lúc phù hợp để bọn họ vừa uống trà vừa nói chuyện.

“Anh Giang, chân của anh đã khôi phục hoàn toàn rồi sao?”

Trên đường đi đến đây Diệp Ninh đã để ý thấy, thật ra tư thế đi đường của Giang Húc Đông vẫn còn có chút ảnh hưởng.

Quả nhiên câu trả lời tiếp theo đó của Giang Húc Đông đã chúng thực suy đoán này của cô.

“Cũng không coi như là hoàn toàn không phục, tạm thời thì đi đứng bình thường là không có vấn đề gì, nhưng lại không thể đi trong thời gian quá dài, cũng không thể làm các hành động kịch liệt như chạy nhảy.

“Vậy không chạy nhảy là được.” Diệp Ninh cảm thấy chỉ cần có thể đứng lên, đi lại bình thường thì cũng đã tốt lắm rồi.

Cô biết rõ hơn bất cứ ai chuyện không thể đi đường này đã ảnh hưởng đến Giang Húc Đông lớn đến cỡ nào, chỉ cần anh ấy thoát khỏi chuyện này là được rồi.

TBC

Giang Húc Đông cười nhạt nói: “Nghe lời cô.”

Hai người nhìn nhau cười.

“Thật ra tuy rằng trong khoảng thời gian trước đó chúng ta đều không gặp nhau, nhưng mà tôi vẫn luôn chú ý đến chuyện của cô.” Giang Húc Đông sẽ không nói cho cô biết, trong mười tháng qua, cô luôn là động lực khiến anh ấy tiếp tục kiên trì chịu đựng.

Diệp Ninh có chút kinh ngạc, không ngờ anh ấy sẽ quan tâm đến cô như thế.

“Nghe nói cô đã ly hôn rồi đúng không?” Giang Húc Đông cẩn thận hỏi.

Dù sao thì lúc trước anh ấy đã từng nhìn thấy cảnh Diệp Ninh và Cố Phong ở chung với nhau, cảm thấy hai người bọn họ vẫn có tình cảm với nhau. Hiện tại lại ly hôn, có lẽ chuyện này sẽ là đả kích không nhỏ đối với Diệp Ninh.

“Đúng vậy, đã ly hôn rồi.” Diệp Ninh cũng không kinh ngạc, dù sao thì gần như tất cả mọi người trong quân khu đều đã biết chuyện cô ly hôn.

Giang Húc Đông cũng không nhìn thấy bất cứ vẻ đau buồn nào trên mặt cô, hơi thở phào nhẹ nhõm.

Anh ấy theo bản năng muốn an ủi cô, nhưng mà lại không biết nên nói thế nào mới tốt.

Diệp Ninh ngược lại đã nhận ra sự chần chừ của anh ấy nói: “Anh Giang không cần an ủi tôi đâu. Tôi và Cố Phong chia tay trong hòa bình, hơn nữa hiện tại vẫn là bạn bè của nhau, không giống như anh nghĩ đâu.”

Giang Húc Đông lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, không ngờ cô lại thoải mái nhẹ nhàng như thế.

“Cô nghĩ như thế thì tốt rồi. Cô và Cố Phong không thể đi đến cuối cùng là có duyên không phận. Nhưng mà cô là một người tốt như thế, sau này chắc chắn sẽ gặp được người càng tốt.”

Lúc nói đến câu cuối cùng, anh ấy cố ý tăng thêm âm lượng, giống như muốn nhấn mạnh gì đó.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 835: Chương 835


Diệp Ninh không nói gì, thuận thế trêu chọc: “Anh Giang, anh cũng đừng nói chuyện của tôi mãi, có phải anh cũng nên tìm một cô gái tốt để chung sống rồi không?”

Ánh mắt của Giang Húc Đông khi nhìn về phía cô lập tức trở nên sâu hơn.

“Tôi như thế nào, làm gì có cô gái tốt nào sẽ thích chứ.”

Diệp Ninh không ngờ hiện tại anh ấy vẫn còn có cảm xúc bi quan như thế, lập tức kích động nói “Anh Giang tốt như thế, chắc chắn sẽ có rất nhiều cô gái tốt thích.”

Dù sao thì khi cô còn béo phì anh ấy cũng không hề ngại, muốn kết bạn với cô, chứng minh anh ấy cũng không phải loại người thích trông mặt mà bắt hình dong.

Người đàn ông như thế này đúng là rất hiếm thấy.

Trong mắt Giang Húc Đông tràn ngập vui vẻ hỏi: “Vậy sao?”

Diệp Ninh vô cùng khẳng định gật đầu.

“Vậy còn cô thì sao? Nếu là cô thì cô có thích người như tôi không?” Giang Húc Đông không kìm chế được, xúc động buột miệng hỏi thẳng ra.

Trước kia anh ấy không có tư cách, nhưng hiện tại thì lại khác.

Anh ấy đã cố gắng trở thành một người bình thường, hơn nữa cô cũng đã độc thân.

Anh ấy không cần thiết phải kìm nén cảm xúc yêu thích này xuống nữa.

Diệp Ninh hoàn toàn không nghĩ đến chuyện Giang Húc Đông sẽ thích cô, dù sao thì anh ấy đã nhìn thấy hình tượng lúc cô béo phì, sao lại có thể có tình cảm với cô được nữa chứ.

Cho nên cô chỉ coi như là Giang Húc Đông muốn tìm lại sự tự tin, thuận miệng hỏi thôi.

“Nếu là tôi thì đương nhiên là cầu còn không được.”

Giang Húc Đông cười thật tươi: “Được, tôi biết rồi.”

Diệp Ninh tiếp tục nói tiếp: “Dù sao thì anh phải có lòng tin, bên cạnh tôi còn có rất nhiều cô gái rất tốt, chờ sau này có cơ hội tôi lại giới thiệu cho anh làm quen.”

Trong đoàn văn công, thứ không thiếu nhất chính là các cô gái xinh đẹp tài năng, chỉ cần anh ấy muốn, cô chắc chắn sẽ giúp anh ấy dắt mối tạo thành một cuộc nhân duyên tốt đẹp.

“Vậy đại sự của tôi phải giao cho cô rồi.” Giang Húc Đông nói, như đang ám chỉ gì đó.

“Không thành vấn đề!” Diệp Ninh vui vẻ cam đoan.

Bầu không khí giữa hai người có vẻ cực kỳ nhẹ nhàng, chờ đến khi Diệp Ninh đi nhìn đồng hồ thì đã nửa tiếng trôi qua.

Trời cũng dần dần tối, cô biết Giang Húc Đông vẫn còn hành động không tiện lắm, cho nên chủ động chào tạm biệt trước.

Hai người cùng nhau ra khỏi quán trà, tuy rằng Giang Húc Đông cũng không nỡ tạm biệt cô, nhưng anh ấy cũng biết nếu sốt ruột thì sẽ không thành công.

“Sau này chúng ta có thể gặp nhau nữa không?”

Diệp Ninh không chút suy nghĩ gật đầu: “Đương nhiên rồi, tôi còn phải giới thiệu bạn gái cho anh mà.”

Lúc nói ra những lời này thì trong lòng cô cũng đã nghĩ đến một ứng cử viên vô cùng thích hợp.

Chẳng qua hiện tại cô còn chưa thể nói ra, ít nhất phải hỏi ý kiến của đương sự mới được.

Giang Húc Đông cười chào tạm biệt cô, nhìn theo cô đi về đoàn văn công.

“Chỉ là gặp cô ấy thôi, vậy mà vui đến thế sao?” Tiếng nói trêu chọc của Giang Phong Lâm từ ngõ hẻm đằng sau quán trà vang lên.

Lúc này Giang Húc Đông mới thu hồi ánh mắt.

Giang Phong Lâm đi nhanh đến trước mặt anh ấy, chủ động duỗi tay đỡ lấy anh ấy.

Bác sĩ đã dặn đi dặn lại, tình hình hiện tại của anh ấy không thể đi đứng quá lâu, nhưng anh ấy cứ không chịu nghe, hôm nay nhất định phải đến đây gặp mặt Diệp Ninh.

TBC

“Xe đang đầu ở bên cạnh, để anh đỡ em qua đó.”

Một lúc sau, Giang Húc Đông và Giang Phong Lâm cùng nhau lên xe.

Mặc dù Giang Húc Đông không nói tiếng nào, nhưng Giang Phong Lâm cũng có thể cảm nhận được anh ấy đang rất vui vẻ.

“Húc Đông, em đừng trách anh không nhắc nhở em, tuy rằng cái cô Diệp Ninh này đã ly hôn rồi, nhưng mà bên cạnh cô ấy còn có không ít đàn ông. Anh còn biết ông chủ của phòng ca múa Hồng Hải vẫn luôn giữ mối quan hệ khá thân thiết với cô ấy. Còn có Cố Phong nữa, anh nghe nói hình như cậu ta cũng đang có ý định muốn phục hôn lại với cô ấy.”

Anh ta cũng không muốn phá hư tâm trạng vui vẻ của anh ấy, nhưng mà suy xét đến tình hình phức tạp của Diệp Ninh hiện tại, Giang Phong Lâm vẫn nghiêm túc nói ra.

Giang Húc Đông nghe xong chỉ lạnh nhạt “ừ” một tiếng.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 836: Chương 836


Giang Phong Lâm nhíu mày: “Nếu em thật sự muốn kết hôn, muốn tìm loại con gái nào mà không có, sao cứ nhất quyết phải là cô ấy chứ?”

Cô gái này không chỉ có mối quan hệ quá rối loạn, hơn nữa còn là người từng ly hôn. Quan trọng nhất là cô ấy chắc chắn không phải loại người phụ nữ sau khi kết hôn sẽ ngoan ngoãn ở nhà giúp chồng dạy con, hoàn toàn không phù hợp với Giang Húc Đông.

Giang Húc Đông nhìn Giang Phong Lâm hỏi ngược lại: “Vì sao không thể là cô ấy chứ?”

Lời nói đã đến bên miệng lại bị Giang Phong Lâm nuốt ngược vào, giáo dưỡng của anh ta không cho phép anh ta nói ra nói vào nhân phẩm của một người phụ nữ.

“Nhưng không phải em đã từng thấy dáng vẻ trước kia của cô ấy rồi sao?”

Mập như heo, xấu hoắc, hơn nữa lúc đó danh tiếng của cô còn tồi tệ như thế.

Giang Húc Đông bình tĩnh nói lại: “Cũng không phải đến bây giờ em mới thích cô ấy.”

Còn những chuyện khác, anh ấy hoàn toàn không thèm để bụng.

Giang Phong Lâm vô cùng kinh ngạc.

Anh ấy có biết mình đang nói gì không?

Anh ấy không chỉ thừa nhận mình thích Diệp Ninh, lại còn nói không phải đến bây giờ mới thích?

Không lẽ trước kia cũng đã thích rồi sao?

Thích cái người phụ nữ mập đến mức con mắt bị mỡ trên mặt che kín, không còn nhìn thấy rõ kia đó hả?

Giang Phong Lâm ý thức được điểm này, hoàn toàn không biết dùng từ ngữ nào để miêu tả tâm trạng hiện tại của anh ấy.

Tuy rằng anh ta đã sớm biết Giang Húc Đông khác hoàn toàn với người bình thường, nhưng không ngờ thẩm mỹ của anh ấy lại đặc biệt đến thế.

“A, ha ha. Được rồi, vậy anh cũng chỉ có thể chúc em hạnh phúc.”

Giang Húc Đông biết anh ta đang nghĩ cái gì, nhưng mà anh ấy cũng không có ý định đi giải thích.

“Em nhận lấy lời chúc phúc của anh, hi vọng em có thể thành công.”

Nếu như là trước khi bị thương, anh ấy chắc chắn sẽ không hề lùi bước, cho dù đấu tranh anh dũng hay là theo đuổi tình cảm thì anh ấy đều sẽ dũng cảm tiến lên, nhất định sẽ đạt được mục tiêu.

Nhưng mà hiện tại anh ấy đã bị đôi chân tê liệt mài mòn đi quá nhiều sự tự tin.

Nếu thật sự đúng như những gì Giang Phong Lâm nói, hiện tại bên cạnh Diệp Ninh có rất nhiều người ưu tú theo đuổi, anh ấy cũng không có lòng tin rằng cuối cùng mình sẽ ôm được người đẹp về nhà.

Diệp Ninh quay về đoàn văn công, Trịnh Thư Vân lập tức chạy đến bên cạnh cô.

“Thành thật khai báo ngay, cô và Giang Húc Đông đi đâu, làm gì?

“Cô thấy chúng tôi à?”

“Đừng có đánh trống lãng, mau trả lời nào!”

Tuy rằng Trịnh Thư Vân và Giang Húc Đông không quá quen thuộc, nhưng cũng từng tiếp xúc vài lần rồi.

Giang Húc Đông nổi tiếng là khó tiếp cận, tại sao đổi thành Diệp Ninh thì lại trở thành ngoại lệ thế?

Diệp Ninh cười nói: “Chúng tôi chỉ đến quán trà trò chuyện một chút mà thôi.”

“Cô và anh ấy thân với nhau lắm hả?” Trịnh Thư Vân vẫn cảm thấy cô có chuyện gì đó giấu cô ấy.

Diệp Ninh vô cùng nghiêm túc giơ ngón tay đếm đếm: “Tính luôn cả ngày hôm nay thì chúng tôi gặp nhau được bốn lần rồi.”

Nói đến cũng là, trong gần hai năm qua, cô và Giang Húc Đông cũng chỉ có duyên gặp nhau bốn lần, nhưng lại có cảm giác như đã là bạn bè với nhau từ lâu lắm rồi.

Trịnh Thư Vân thấy Diệp Ninh không giống như đang nói dối, mới gặp qua bốn lần, vậy cũng không có tình cảm thân thiết gì đáng kể cả.

“Vậy sao anh ấy lại đi ra ngoài nói chuyện với cô?”

Hành vi này cũng không phù hợp với tính cách của Giang Húc Đông.

“Chúng tôi đi ra ngoài nói chuyện là lạ lắm à?” Diệp Ninh đã đặt toàn bộ lực chú ý lên người Trịnh Thư Vân, vô cùng nghiêm túc hỏi: “Cô cảm thấy con người Giang Húc Đông như thế nào?”

Lúc nãy cô vừa mới nghĩ đến chuyện muốn giúp Trịnh Thư Vân chấm dứt tình cảm với Mục Văn Hạo, hôm nay Giang Húc Đông đã xuất hiện.

TBC

Nếu Giang Húc Đông và Trịnh Thư Vân có thể đến với nhau, vậy chắc chắn sẽ là chuyện mà ai nấy đều sẽ khen ngợi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 837: Chương 837


“Nhân phẩm đương nhiên là miễn bàn, hơn nữa gia đình của anh ấy cũng không cần phải nói. Cô không biết lúc trước khi anh ấy chưa bị thương có bao nhiêu cô gái trong quân khu yêu thầm anh ấy đâu.”

Trịnh Thư Vân không nghĩ đến chuyện Diệp Ninh muốn mai mối hai người bọn họ, chỉ lo nói lên ý kiến của mình.

“Đúng rồi, chân của anh ấy đã được trị liệu khỏi rồi sao?”

Diệp Ninh cười tươi rói nói: “Ừ, trị lành rồi.”

Xem ra cô gái này có đánh giá khá cao về Giang Húc Đông, ấn tượng không tệ.

Trịnh Thư Vân nhịn không được cảm thán nói: “Đây là chuyện tốt. Người như anh ấy, không nên bị nhốt trên xe lăn cả đời.”

“Nếu cô tò mò về anh ấy như thế, không bằng sau này chờ có cơ hội tôi giới thiệu cho hai người làm quen nha?” Diệp Ninh thử hỏi.

Trịnh Thư Vân thật sự khá tò mò về Giang Húc Đông nói: “Được thôi. Nhưng mà không phải cô đã nói là cô không quá thân với anh ấy sao?”

“Hiện tại không thân, chờ sau này gặp mặt thường xuyên thì sẽ thân thôi.” Diệp Ninh một lời hai ý.

Trịnh Thư Vân nghi ngờ nhìn cô, lúc này cũng nhìn thấy bóng dáng của Ngô Hàm Nhu xuất hiện trước cửa đội nhạc khí.

“Quả nhiên biểu diễn xong là bệnh của cô ta cũng hết, rõ ràng là cố ý giả vờ bị bệnh mà.”

Lực chú ý của Trịnh Thư Vân lập tức chuyển dời về phía Ngô Hàm Nhu, bực bội lầm bầm với Diệp Ninh.

Lần này đến cả Diệp Ninh cũng không thể nào giải thích thay Ngô Hàm Nhu nữa.

Ngô Hàm Nhu hoàn toàn không hề xấu hổ, thoải mái đến gần.

Lúc này Diệp Ninh mới sực nhớ, vội hỏi thăm Trịnh Thư Vân về chuyện biểu diễn.

Nhưng Trịnh Thư Vân lại trả lời là không có gì khác với bình thường, chuyện này làm Diệp Ninh càng khó hiểu, rốt cuộc Ngô Hàm Nhu cản không cho cô lên sân khấu là có mục đích gì?

Không bao lâu sau đã đến giờ tan ca.

Diệp Ninh và Trịnh Thư Vân cùng nhau đi ra ngoài, lập tức nhìn thấy bóng dáng của Cố Phong đang đứng cách đó không xa.

Trịnh Thư Vân lập tức cười xấu xa nhìn về phía Diệp Ninh: “Anh ấy đến đón cô à?”

Diệp Ninh cũng không ngờ hôm nay Cố Phong sẽ đến đây, bình thường thì anh đều đến thẳng nhà của cô.

“Sao doanh trưởng Cố bị thương thế?” Trịnh Thư Vân nhìn thấy cánh tay phải đang quấn băng vải của Cố Phong.

Diệp Ninh đương nhiên không thể nói cho cô ấy biết anh bị thương là vì đánh nhau với Mục Văn Hạo, chỉ có thể tìm đại một cái cớ lấy lệ.

Hai người đi đến trước mặt Cố Phong, Trịnh Thư Vân cười hì hì chào hỏi anh, sau đó vô cùng biết điều mà đi về trước.

Chờ Trịnh Thư Vân đi rồi, Diệp Ninh lập tức hỏi: “Sao anh lại đến đây?”

Cố Phong nói: “Hôm nay anh làm việc xong về khá sớm, muốn đến tìm em, chúng ta cùng nhau đến chợ mua thức ăn về nấu cơm.”

Diệp Ninh ngẩng đầu nhìn bầu trời đen kịt, phủ đầy mây đen bên trên, xem ra tối nay sẽ có mưa to.

TBC

“Hay là chúng ta tìm đại một quán cơm ở bên ngoài ăn đi, thời tiết xấu quá, nếu gặp phải trời mưa thì anh muốn về bộ đội cũng sẽ rất phiền phức.”

Huống chi tay nghề nấu cơm của cô cũng chỉ thường thôi, anh lại bị thương chưa lành, cần gì phải phiền phức như thế chứ.

Cố Phong lại không thèm để ý nói: “Yên tâm đi, cho dù trời có muốn mưa thì cũng phải qua nửa đêm mới mưa.”

“Sao anh biết?” Diệp Ninh cảm thấy ông trời sẽ mưa ngay thôi.

Cố Phong cưng chiều nhìn cô nói: “Mỗi ngày anh đều phải huấn luyện, đương nhiên cũng phải huấn luyện một ít kỹ xảo quan sát thời tiết.”

Diệp Ninh thấy anh nói một cách chắc chắn như thế, không tin cũng không được.

Cố Phong vẫn kiên trì nói: “Anh thích ăn cơm nhà nấu hơn.”

Không đợi Diệp Ninh trả lời, cô và Cố Phong gần như cảm nhận được ánh mắt mang theo sát khí cùng một lúc.

Hai người đồng thời dừng cuộc nói chuyện, nhìn về phía mình cảm giác được.

Ngô Hàm Nhu đang đứng ở vị trí cách đó không xa, mà ánh mắt này cũng là của chính cô ta.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 838: Chương 838


Cố Phong nhướng mày, hỏi Diệp Ninh: “Cô ta bị làm sao thế?”

Diệp Ninh không thể nào trả lời được, muốn nhanh chóng cùng Cố Phong rời khỏi nơi này.

Nhưng mà Ngô Hàm Nhu lại nhanh chóng đi đến.

“Diệp Ninh, cô đã hứa với tôi là sẽ không tiếp xúc với anh ta nữa rồi mà!”

Cảm xúc của cô ta rất kích động, thậm chí không thèm để ý đến Cố Phong đang ở ngay bên cạnh.

Sắc mặt Cố Phong dần trở nên nghiêm túc.

Diệp Ninh nhức đầu, cô không thể nào giải thích rõ cho Cố Phong hiểu tình huống hiện tại được.

Giây tiếp theo, Ngô Hàm Nhu đã túm chặt lấy cổ tay của cô, kéo cô từ bên Cố Phong bước sang phía mình, sau đó không thèm khách sáo cảnh cáo thẳng với Cố Phong.

“Tôi không quan tâm lúc trước anh và Diệp Ninh có quan hệ như thế nào, nhưng hiện tại anh và cô ấy đã không có bất cứ liên quan gì với nhau, anh không được đến quấn lấy cô ấy nữa!”

Từ trước đến này Cố Phong chưa bao giờ nghĩ đến chuyện có một ngày anh sẽ bị một cô gái uy h**p.

Anh lại nhìn về phía Diệp Ninh với ánh mắt dò hỏi.

TBC

Ít nhất anh phải xác định rõ xem rốt cuộc thì cái cô gái khó hiểu này là bạn hay là kẻ thù với Diệp Ninh, sau đó anh mới biết tiếp theo mình nên làm gì.

“Anh đi trước đi.” Diệp Ninh vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu cho Cố Phong.

Có Ngô Hàm Nhu ở đây, bọn họ chắc chắn không thể nói chuyện rõ ràng được.

Cố Phong lạnh lùng nhìn Ngô Hàm Nhu vài giây, xác định có lẽ cô ta sẽ không làm Diệp Ninh bị thương, sau đó mới xoay người rời đi.

Ánh mắt của Ngô Hàm Nhu đuổi theo bóng dáng dần đi xa của Cố Phong, mãi đến khi anh hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của cô ta, mặt cô ta mới thôi không còn vẻ tức giận nữa.

Diệp Ninh rút tay mình về, cổ tay trắng nõn đã hằn dấu sưng đỏ.

“Đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng. Tuy rằng tôi không coi cô là kẻ thù, nhưng cũng không cho phép cô can thiệp vào cuộc sống cá nhân của tôi.”

Giọng nói của cô cực kỳ lạnh nhạt, cô bảo Cố Phong rời đi trước cũng là vì muốn chừa lại chút mặt mũi cuối cùng cho Ngô Hàm Nhu.

Ngô Hàm Nhu nhận ra Diệp Ninh đang thật sự tức giận, nhưng cô ta không chỉ không cảm thấy mình làm sai, ngược lại càng có địch ý với Cố Phong hơn nữa.

“Cô cũng đã hứa với tôi rồi.”

Trong nháy mắt này, Diệp Ninh cảm thấy có phải trạng thái tinh thần của Ngô Hàm Nhu có vấn đề gì hay không?

“Tôi chưa từng hứa gì với cô cả. Tôi chỉ nói tạm thời tôi không có ý định bàn đến chuyện tình yêu, nhưng như thế cũng không có nghĩa là tôi phải cắt đứt liên hệ với Cố Phong hoặc là với bất cứ người nào mà cô không thích.”

Cô xác nhận lại điểm này, thậm chí vì muốn làm cho Ngô Hàm Nhu hiểu rõ, cô còn cố ý nói chậm lại.

Cảm xúc của Ngô Hàm Nhu càng thêm kích động, có chút mất khống chế tức giận hét lên: “Cô chẳng xứng với anh ấy gì cả!”

Ánh mắt Diệp Ninh hơi khựng lại, lập tức bắt được trọng điểm trong lời nói của cô ta.

“Tôi không xứng với ai?”

Người mà cô ta đang nói đến chắc chắn không phải là Cố Phong.

Ngô Hàm Nhu phát hiện ra mình đã nói những lời không nên nói, mắt hơi đỏ lên, dáng vẻ ấm ức đáng thương kia giống như Diệp Ninh đã phụ lòng cô ta vậy.

Cô ta không đợi Diệp Ninh hỏi tiếp đã chạy lướt qua người cô.

Diệp Ninh đứng yên tại chỗ, cạn lời.

Một lúc sau, Cố Phong lại đi đến bên cạnh cô lần nữa.

“Cô gái kia bị cái gì thế?”

Cố Phong thấy Ngô Hàm Nhu khóc lóc rời đi, anh cũng không thể nào hiểu nổi mấy hành vi lúc nãy của Ngô Hàm Nhu.

Diệp Ninh nỉ non nói: “Tôi còn muốn biết hơn cả anh đấy.”

Cố Phong suy nghĩ nói: “Cô ta có địch ý với anh lớn như thế, không muốn em tiếp xúc với anh, nhưng anh lại chẳng quen biết cô ta, cho nên cô ta đang che chở em thay cho ai đây?

Trong lòng Diệp Ninh đột nhiên nảy ra một ý tưởng, Cố Phong nói như thế cũng coi như là nhắc nhở cô.

Hình như nói như thế cũng giải thích được.

“Sao anh lại thông minh như thế?”

Cố Phong nhìn cô không còn rầu rĩ nữa, nửa thật nửa giả nói: “Cảm ơn đã khen tặng. Nhưng mà nếu đây là sự thật thì anh sẽ vui không nổi.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 839: Chương 839


Cố Phong thật sự không thể nào vui nổi.

Một tên Mục Văn Hạo cũng đã đủ làm anh cảm thấy vô cùng nguy hiểm rồi, nếu lại có thêm những người khác thì sẽ càng thêm sứt đầu mẻ trán.

Hơn nữa nghe cách nói chuyện của Ngô Hàm Nhu lúc nãy, hình như Diệp Ninh đã hứa là sẽ không tiếp xúc với anh nữa đúng không?

Trong lòng đột nhiên ghen lồng ghen lộn.

Cho nên những gì Diệp Ninh nói với anh tiếp theo đó, anh cũng không nghe thấy.

“Cố Phong?”

Diệp Ninh khó hiểu nhìn Cố Phong đột nhiên chau mày, không biết anh đang suy nghĩ cái gì.

“Hả? Em nói gì đó?” Cuối cùng Cố Phong cũng hoàn hồn lại.

Diệp Ninh tò mò hỏi: “Anh đang suy nghĩ gì đó?”

“Anh có hơi hối hận.” Cố Phong rũ khóe mắt, che giấu vẻ mất mát dưới đáy mắt mình.

Diệp Ninh lộ ra vẻ mặt khó hiểu: “Hối hận gì chứ?”

Cố Phong lại lắc đầu: “Không có gì. Chúng ta đi chợ mua đồ ăn đi.”

Cho dù sau này phát sinh chuyện gì, nhưng chỉ cần có thể ở cạnh cô giống như bây giờ thì cũng đã tốt lắm rồi.

Diệp Ninh biết trong lòng anh có việc, nhưng mà anh lại không chịu nói.

Cách viện gia thuộc quân khu không xa có một khu chợ bán đồ ăn.

Giờ này trong chợ cũng không có quá nhiều người, dưới sự kiên trì của Cố Phong, bọn họ mua rau xanh xong còn mua cá tôm.

Diệp Ninh đã nói trước là cô không biết làm ca, Cố Phong nói có thể dạy cô, hơn nữa còn nói bác sĩ cố ý dặn dò có thể ăn nhiều thịt cá, sẽ có lợi cho sự khôi phục của cơ thể.

Cố Phong nói như thế, Diệp Ninh cũng không thể từ chối nữa.

Hai người xách theo một túi đầy đồ ăn về nhà.

Trong phòng bếp, Diệp Ninh mặc tạp dề, mang bao tay, võ trang đầy đủ.

Cố Phong ở bên cạnh giúp đỡ cô, hơn nữa còn báo cho cô biết các bước thực hiện.

“Bỏ dầu vào trước, chờ dầu nóng rồi sau đó bỏ cá vào, chiên đều hai mặt.”

Diệp Ninh có chút luống cuống tay chân, nhất là khi dầu nóng trong nồi văng tung tóe, cô còn sợ đến biến sắc mặt.

Cũng may toàn bộ hành trình Cố Phong đều đứng bên cạnh cô cản trở, mới làm cô không sợ đến mức chạy trối chết.

Chờ đến khi hầm cá xong, Diệp Ninh cảm thấy nấu cơm còn mệt hơn cả lên sân khấu biểu diễn.

“Phiền phức thật.”

Cô liên tục lầm bầm trong miệng.

Cố Phong cố nén ý cười: “Em làm tốt lắm rồi, với lại học xong cũng không có gì không tốt, sau này muốn ăn thì có thể tự nấu bất cứ lúc nào.”

Diệp Ninh lại không cảm thấy thế: “Đi ra ngoài mua về ăn sẽ tiện hơn.”

“Đồ bên ngoài làm khác với cơm nhà tự làm.” Cố Phong biết nấu cơm là sở đoản của cô, nhưng mà chỉ có thể học xong thì sau này mới có ý thức ăn cơm ba bữa đúng giờ chứ không phải tùy tiện đối phó.

“Tiếp theo đây chúng ta xào rau, đơn giản lắm.”

Cố Phong kiên nhẫn dỗ cô tiếp tục làm.

Tuy rằng ngoài miệng Diệp Ninh lèm bèm oán trách, nhưng hành động cũng không chậm chạp chút nào.

Một tiếng đồng hồ sau, trời tối đen, đồ ăn cuối cùng cũng nấu xong.

Tuy ràng trông không được đẹp cho lắm, nhưng mùi vị hoàn toàn không có vấn đề gì.

Diệp Ninh ăn món cá do chính cô nấu, không biết có phải tác dụng tâm lý hay không, thật sự cảm thấy ăn ngon hơn đồ ăn mua ở bên ngoài rất nhiều.

Cố Phong cũng ăn hăng say.

Mãi đến khi bên ngoài vang lên vô số tiếng sấm sét.

Diệp Ninh ngẩn người, phản ứng lại lập tức nhìn về phía Cố Phong.

“Không phải anh nói tới nửa đêm mới mưa sao?”

“Hả?” Cố Phong cố ý giả vờ khó hiểu: “Đúng vậy, rõ ràng là phải đến nửa đêm trời mới mưa, sao mới giờ này đã có sét đánh rồi? Nhưng mà có lẽ chỉ có sấm sét mà không có mưa.”

Anh còn chưa nói hết câu, mưa đã trực tiếp rơi xuống cửa sổ, lộp bộp.

Cố Phong: “...”

Diệp Ninh: “...”

“A, ha ha.” Cố Phong cười xấu hổ, sau đó buông chén đũa xuống đi đến bên cửa sổ.

Mưa to tầm tã nói mưa là mưa liền.

Cơn mưa này đúng là còn lớn hơn trong dự đoán của anh một chút.
 
Back
Top Dưới