Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 780: Chương 780


Mộng Kiều Nhụy vẫn còn đang sụt sịt, nghe được tiếng mở cửa, toàn thân đều căng chặt.

Cô ta không dám ngẩng đầu lên, lòng bàn tay căng thẳng đến toát mồ hôi.

Cô ta rũ mắt xuống, nhìn thấy đôi giày da được đặt làm riêng của Mục Văn Hạo đang đứng ngay trước giường bệnh.

Tuy rằng cô ta cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, nhưng mà ngay giây phút cổ bị Mục Văn Hạo bóp chặt, cô ta vẫn hoảng sợ đến biến sắc.

Cô ta dùng ánh mắt sợ hãi hoảng loạn nhìn về phía Mục Văn Hạo.

Lúc này toàn thân Mục Văn Hạo trông có vẻ cực kỳ kh*ng b*.

Cảm giác hít thở không thông làm Mộng Kiều Nhụy muốn kêu cứu, nhưng mà cổ họng của cô ta đang bị thương, bị Mục Văn Hạo bóp cổ không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

Cô ta há to miệng hít thở, cố gắng hít thở càng nhiều không khí hơn.

Nhưng hình như Mục Văn Hạo lại không có ý định buông tha cô ta, bàn tay to giống như kìm sắt lập tức siết chặt lại.

TBC

Không khí trong lồng n.g.ự.c nhanh chóng bị tiêu hao hết, Mộng Kiều Nhụy bắt đầu giãy dụa kịch liệt, bẻ cổ tay của anh ta ra.

Nhưng mà cho dù cô ta đã dùng hết toàn bộ sức lực trong cơ thể thì vẫn không thể nào làm Mục Văn Hạo nhúc nhích dù chỉ một chút.

Thời gian giống như trở nên cực kỳ dài lâu, ngay lúc Mộng Kiều Nhụy cho rằng cô ta sẽ c.h.ế.t đi, cuối cùng Mục Văn Hạo cũng thả lỏng tay ra.

“Khụ khụ khụ... Khụ khụ...”

Mặt mày Mộng Kiều Nhụy đã đỏ bừng, ho khan kịch liệt, vừa mới từ lằn ranh sống c.h.ế.t bò trở lại, cảm giác sợ hãi ập về phía cô ta.

Mục Văn Hạo từ trên cao nhìn xuống cô ta, ánh mắt hung ác nham hiểm giống như cô ta đã là một người chết.

“Cô cũng dám tính kế tôi?”

Đời này thứ anh ta ghét nhất là bị người khác tính kế, hơn nữa người đó còn là người phụ nữ mà anh ta không thèm bỏ vào mắt.

Hai mắt Mộng Kiều Nhụy đỏ bừng, không phải vì ấm ức, mà là hoảng sợ.

“Tôi... Không có...”

Giọng nói khàn đặc, mỗi một chữ nói ra đều cực kỳ khó khăn.

Mục Văn Hạo lại bóp lấy mặt cô ta lần nữa, giống như muốn bóp nát xương cốt của cô ta, buộc cô ta phải đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của cô ta.

“Cô đến thương hội, nói cho mọi người biết cô chính là Diệp Tử, là vị hôn thê của tôi, sau đó lại mượn cơ hội này phá hủy giọng nói của mình. Trước kia tôi đã coi thường cô quá rồi!”

Tất cả những sự việc này xâu chuỗi lên cũng không khó đoán.

Nói xong lời cuối cùng, ngũ quan của anh ta bắt đầu vặn vẹo.

Tim Mộng Kiều Nhụy đập thình thịch, cô ta biết hiện tại cô ta nhất định phải kiên quyết không thừa nhận.

“Tôi... thật sự... không có. Sao tôi có thể tự... làm mình bị thương được...”

“Bởi vì chỉ cần làm như thế thì cô sẽ là Diệp Tử chân chính. Hiện tại tất cả mọi người trên thế giới này đều bị Diệp Tử bị người ta hạ độc, cổ họng bị thương, không thể nào lên sân khấu biểu diễn được nữa.”

Trong lòng Mục Văn Hạo dâng lên lệ khí, ước gì có thể giải quyết cô ta ngay lập tức!

“Không phải... Tôi. Ông chủ Mục, anh tin tưởng tôi... không phải tôi...”

Nước mắt Mộng Kiều Nhụy rơi như mưa, liên tục lắc đầu phủ nhận.

Mục Văn Hạo hừ lạnh: “Chỉ dựa vào cô, đương nhiên là sẽ nghĩ không ra kế hoạch này, ai đang bày mưu tính kế cho cô?”

Thật ra trong lòng anh ta cũng đã có câu trả lời, nhưng vẫn cứ muốn nghe chính miệng Mộng Kiều Nhụy nói ra.

“Tôi... Không hiểu anh đang nói cái gì, ngày... hôm nay tôi thật sự chỉ là muốn... đi cùng anh, cho nên mới đi qua đó... khụ khụ khụ...”

Theo tiếng ho khan của Mộng Kiều Nhụy, m.á.u tươi cũng phun ra, mặt cô ta từ đỏ bừng đến trắng bệch, mặt lộ ra vẻ đau đớn.

Mục Văn Hạo còn muốn tiếp tục ép hỏi, y tá đã đẩy cửa đi vào, cảm nhận được bầu không khí không thích hợp, nhanh chóng nói: “Giường số mười hai, đến giờ chích thuốc.”

Mục Văn Hạo lạnh mặt xoay người nghênh ngang rời đi, hoàn toàn không thèm để ý đến sự sống c.h.ế.t của Mộng Kiều Nhụy.

Mộng Kiều Nhụy không chỉ không đau lòng, ngược lại còn giống như trút được gánh nặng, mệt mỏi nằm ngã ra giường, hoàn toàn không còn chút sức lực nào, thay vào đó là cảm giác cổ họng đau rát.

Nhưng mà tất cả những gì cô ta trả giá đều rất xứng đáng, cuối cùng thì cô ta cũng đã vượt qua cửa ải lần này rồi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 781: Chương 781


“Biên kịch Diệp, xin chờ chút.”

Buổi chiều, Diệp Ninh, Cố Phong và Trương Quốc Trụ đang chuẩn bị quay về nhà nghỉ, Tiêu Tùng đột nhiên từ phía sau gọi Diệp Ninh lại.

Ba người đồng thời dừng chân lại.

Tiêu Tùng nhanh chân chạy đến trước mặt Diệp Ninh, sốt ruột hỏi: “Biên kịch Diệp, cô cảm thấy công phu của tôi như thế nào?”

Diệp Ninh còn tưởng rằng anh ấy có chuyện quan trọng gì cần nói, không ngờ anh lại hỏi ra một câu như thế.

“Rất tốt.”

Tuy rằng cô cũng biết một ít thuật phòng ngự, nhưng mà vẫn không thể nào sánh bằng Tiêu Tùng, người ta là biết công phu thật sự.

Được Diệp Ninh khen ngợi, Tiêu Tùng nở một nụ cười xán lạn.

Hình tượng con người rắn rỏi hiện tại lại lập tức trở nên rộng rãi, sáng sủa.

“Nếu biên kịch Diệp có hứng thú, sau này tôi có thể dạy cho cô.”

Nếu nói những lần tiếp cận trước đó Cố Phong còn có thể chịu đựng được thì sau khi nghe Tiêu Tùng nói câu này xong, sắc mặt của anh lập tức trở nên âm u.

“Tôi cảm thấy có lẽ sau này sẽ không có cơ hội này.”

Người từ chối không phải là Diệp Ninh, mà là giọng nói lạnh nhạt của Cố Phong.

Tuy rằng anh cũng đang cười, nhưng mà nụ cười có lệ kia trông cực kỳ giả tạo.

Lúc này Tiêu Tùng mới để ý đến sự tồn tại của Cố Phong, đầu tiên là liếc nhìn anh, sau đó mới lộ ra vẻ mặt không vui.

“Tôi biết anh Cô là bạn của biên kịch Diệp, nhưng mà tôi đang nói chuyện với biên kịch Diệp, anh Cố tùy ý chen vào trả lời như thế, có phải hơi bị bất lịch sự rồi không?”

Cố Phong tiếp tục cười nói: “Nếu anh đã biết mối quan hệ của tôi và Tiểu Ninh, vậy thì anh cũng nên tin tưởng lời nói của tôi. Tôi và Tiểu Ninh sắp sửa phải đi về rồi, cho nên sau này chắc là sẽ không có cơ hội đi học công phu cùng với anh Tiêu.”

Tiêu Tùng híp ắt lại, rõ ràng cảm nhận được khí thế và địch ý của Cố Phong.

Nhưng mà anh ấy cũng không có ý định lùi bước, vừa định cãi lại, ngay sau đó Cố Phong lại bổ sung nói: “Huống chi nếu Tiểu Ninh thật sự muốn học thì tôi cũng có thể dạy em ấy.”

Anh ta dùng giọng điệu bá đạo để tuyên thệ chủ quyền của mình.

Diệp Ninh không ngờ hai người bọn họ sẽ có thái độ như thế với đối phương, nhưng mà Cố Phong nói rất đúng, bọn họ sẽ nhanh chóng đi về, đúng là không thể nhận lấy lòng tốt của Tiêu Tùng.

“Tiêu Tùng...”

“Tôi thật sự không nhìn ra, thì ra anh Cố cũng biết võ sao? Nếu đã như thế, vậy tôi cũng rất muốn thử luận bàn với anh Cố một chút.”

Diệp Ninh còn chưa kịp nói xong, đã bị Tiêu Tùng ngắt lời, hơn nữa còn phát ra chiến thư với Cố Phong.

Cố Phong giật nhẹ khóe môi: “Không có hứng thú.”

Bọn họ hoàn toàn không phải là người cùng một cấp bậc.

Tiêu Tùng cho rằng anh sợ hãi cho nên mới từ chối: “Yên tâm, tôi sẽ nương tay.”

“Hai người các cậu đều ngậm miệng lại hết cho tôi!” Trương Quốc Trụ đứng ở bên cạnh thật sự nghe không nổi nữa, xụ mặt quát lớn.

Anh ta cũng không thể đứng nhìn hai người bọn họ đánh nhau được.

“Tiêu Tùng, anh là quán quân của cuộc thi võ thuật toàn quốc, hở một tí là lại đòi luận võ với người khác, cậu là vậy mà coi được à?”

Anh ta dùng âm thanh sắc bén nhắc nhở anh ấy.

Tiêu Tùng lộ ra vẻ mặt không cam lòng, nhưng cũng không phản bác Trương Quốc Trụ.

Trương Quốc Trụ lại nhìn về phía Cố Phong, hạ thấp giọng nói: “Cậu cũng tém tém lại đi, bao dung người trẻ tuổi một chút.”

TBC

Hai người bọn họ một người là quán quân võ thuật, một người là binh vương, nếu hai người bọn họ đánh nhau, còn chưa biết được ai thắng ai thua nữa.

Quan trọng nhất là những thứ Cố Phong luyện tập đều là kỹ xảo đánh nhau g.i.ế.c địch, nếu thật sự là Tiêu Tùng bị thương, vậy điện ảnh cũng khỏi quay nữa luôn.

Cố Phong còn muốn nói chuyện, lại bị Diệp Ninh dùng ánh mắt cản lại.

Anh hậm hực sờ mũi, lời nói đến bên miệng thì lại nuốt ngược trở vào.

Diệp Ninh quay đầu nhìn về phía Tiêu Tùng, mỉm cười với Tiêu Tùng.

“Tôi xin nhận ý tốt của anh, nhưng mà tôi thật sự sắp phải rời khỏi kinh thành rồi. Chờ sau này nếu có cơ hội này anh có thể dạy tôi một vài chiêu thực dụng.”

Tiêu Tùng lập tức thu hồi địch ý với Cố Phong, ánh mắt nhìn về phía Diệp Ninh trở nên vô cùng dịu dàng.

“Vậy cô đã hứa rồi đấy nhé.”

Diệp Ninh gật đầu nói: “Ừ, hứa.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 782: Chương 782


Nhìn bóng dáng của Tiêu Tùng càng ngày càng xa, Diệp Ninh lại nhìn về phía Cố Phong chất vấn: “Anh bị làm sao thế, người ta có ý tốt, suýt chút nữa anh đã đánh nhau với người ta rồi?”

Phong độ đâu?

Gương mặt Cố Phong căng chặt: “Anh thấy thằng nhóc kia rất ngứa mắt.”

Diệp Ninh nhướng mày: “Ngứa mắt chỗ nào?”

Nếu bàn về vẻ bề ngoài, khí chất, hình thể, cách ăn nói, Tiêu Tùng đều coi như rất ưu tú.

Cố Phong thấy cô còn bao che cho Tiêu Tùng, tâm trạng lại càng thêm rối rắm.

“Rõ là là anh ta khiêu khích anh trước, em không nghe thấy sao? Cho dù anh ta là nam chính của kịch bản em thì em cũng không thể bất công như thế chứ?”

Diệp Ninh ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào anh, cảm nhận được một ít cảm giác như đang tranh giành tình cảm trong giọng nói trầm thấp của anh.

“Tôi không có bất công...”

“Sao lại không có chứ. Lúc nãy em liên tục trừng mắt nhìn anh, lại cứ cười với thằng ranh kia mãi.” Cố Phong nói một cách vô cùng đúng lý hợp tình, anh nhìn thấy rất rõ.

Hơn nữa là một người đàn ông, anh hoàn toàn có thể khẳng định Tiêu Tùng có mục đích không thuần khiết với Diệp Ninh!

TBC

Trương Quốc Trụ luống cuống tay chân đứng ở bên cạnh hai người, muốn khuyên nhủ, nhưng lại không xen lời vào được.

Diệp Ninh giận muốn chết, sao cái người đàn ông này lại ngang ngược đến thế chứ: “Tôi không cười với người ngoài thì không lẽ lại đi mắng người ta à? Đến cả lễ phép cơ bản nhất cũng không cần đúng không?”

“Em lặp lại những lời em mới nói lần nữa?” Hai mắt Cố Phong đột nhiên sáng lên.

Diệp Ninh trợn trắng mắt, cố ý chọc tức anh: “Tôi nói anh không có lễ phép cơ bản nhất đó.”

Cố Phong cũng không thèm để ý: “Câu trước đó nữa kìa.”

“Tôi không nhớ rõ.” Diệp Ninh lười đi đôi co với anh.

Cố Phong toét miệng cười ha hả: “Cho nên Tiêu Tùng là người ngoài, mà anh không phải, đúng không?”

Diệp Ninh cuối cùng cũng hiểu ý của anh, cạn lời muốn chết.

Cô ôm tay trước ngực, không muốn nhìn anh thêm cái nào, lập tức bước đi ra ngoài.

Cố Phong mặt dày mày dạn đuổi theo, hơn nữa còn trực tiếp kết thúc đề tài khó chịu này.

“Nếu em thật sự muốn học tập thuật phòng thân thì chờ em về nhà rồi, anh sẽ dạy cho em.”

“Anh bận lắm mà.”

“Cho dù có bận thì cũng có thể rút ra một ít thời gian, chờ anh về sẽ lập tức sắp xếp ngay.”

“Chuyện này cứ tính sau đi.”

“Sao lại có thể tính sau được chứ. Cái tên Tiêu Tùng kia cũng đã nhắc nhở anh, con gái có thêm một ít bản lĩnh, đến thời khắc quan trọng chắc chắn sẽ có tác dụng.” Dạy cô học võ đúng là một ý kiến rất hay.

“Sao bây giờ anh không chê người tà nữa đi?”

“Anh vẫn cứ cảm thấy thằng nhóc kia rất ngứa mắt, điện ảnh còn chưa bắt đầu quay chụp đã muốn theo đuổi biên kịch, vừa nhìn là biết ngay không phải loại người chịu tập trung vào công việc.” Cố Phong ghen lồng lộn lầm bầm.

Diệp Ninh cố ý lạnh mặt, quát to: “Cố Phong, anh lại nói bậy nữa!”

Điện ảnh còn chưa chính thức bắt đầu, anh đã bắt đầu thêm tai tiếng cho biên kịch và diễn viên rồi hả?

“Được rồi, nếu em không muốn nghe thì anh không nói là được rồi. Đừng giận, anh mời em đi ăn cơm ha.”

Hai người ồn ào nhốn nháo càng đi càng xa, hoàn toàn quên mất đằng sau bọn họ còn còn Trương Quốc Trụ.

Trương Quốc Trụ ngơ ngác đứng tại chỗ, khóe miệng liên tục run rẩy, nhìn hai bóng dáng đang dần dần đi xa, đột nhiên cảm thấy có phải anh ta... bị dư thừa rồi không?
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 783: Chương 783


Đêm khuya tĩnh lặng.

Tiếng chuông điện thoại bàn trong phòng vang lên, Diệp Ninh đã ngủ gần như lập tức mở bừng mắt ra.

Nhìn thoáng qua đồng hồ, đã gần rạng sáng.

Cô dùng tốc độ nhanh nhất cầm ống nghe, thậm chí không cần cô mở miệng, ống nghe đã lập tức vang lên một giọng nói vô cùng khàn khàn và miễn cưỡng.

“Chuyện đã giải quyết xong.”

“Giọng nói của cô thế nào rồi?”

Mặc dù giọng của Mộng Kiều Nhụy đã hoàn toàn không còn giống như lúc trước, nhưng Diệp Ninh vẫn cứ xác nhận là cô ta.

“Nói chuyện... khá khó khăn.”

Cho dù là mấy chữ vô cùng đơn giản nhưng Diệp Ninh cũng có thể nghe ra được cô ta nói chuyện rất miễn cưỡng.

“Tiếp theo chỉ cần nghỉ ngơi điều dưỡng cho tốt, nửa tháng sau có lẽ sẽ có thể khôi phục lại bình thường.”

Mộng Kiều Nhụy ở đầu dây bên kia nghe Diệp Ninh nói như thế, cũng không quá vui vẻ gì cả.

“Không sao cả, tôi không... để ý.”

Chỉ cần có thể dùng thân phận của mình để hoàn toàn ở lại bên cạnh Mục Văn Hạo, chỉ trả giá giọng nói mà thôi, chẳng là cái gì cả.

Diệp Ninh không bày tỏ ý kiến, tiếp tục hỏi: “Mục Văn Hạo có làm khó dễ gì cô không?”

TBC

“Anh ta rất tức giận, có lẽ đã đoán được... là cô. Nhưng mà anh ta cũng không có là gì tôi, cô cũng phải... cẩn thận hơn.”

So với Diệp Ninh, thật ra Mộng Kiều Nhụy chỉ lo lắng cho chính cô ta thôi.

Bởi vì cô ta biết rất rõ, cho dù Mục Văn Hạo xác định tất cả những việc này đều là do Diệp Ninh đứng phía sau tính kế, cũng sẽ không thật sự g.i.ế.c c.h.ế.t Diệp Ninh để giải hận.

Nhưng cô ta thì lại khác biệt hoàn toàn, hôm nay Mục Văn Hạo suýt chút nữa đã g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta!

Diệp Ninh đã chuẩn bị tâm lý từ trước rồi: “Cô cứ yên tâm đi, hiện tại tất cả mọi người đều quen biết cô. Cho dù là vì chính ích lợi của mình thì trong khoảng thời gian ngắn Mục Văn Hạo cũng sẽ tuyệt đối không làm gì cô.”

Nói đến đây, Diệp Ninh đã chuẩn bị cúp máy, nhưng mà ống nghe lại truyền đến giọng nói sốt ruột của Mộng Kiều Nhụy.

“Tôi đã giúp cô... thoát khỏi thân phận Diệp Tử, cô cũng phải giúp tôi... Nếu không, tôi sẽ không tha cho cô!”

Mộng Kiều Nhụy rất bất an, hiện tại đúng là Mục Văn Hạo sẽ không làm gì cô ta thật, nhưng mà chỉ cần Mục Văn Hạo muốn thì hoàn có thể làm cô ta im hơi lặng tiếng mà biến mất bất cứ lúc nào.

Cho nên hiện tại người duy nhất cô ta có thể trông cậy vào, cũng chỉ có thể là Diệp Ninh.

“Nếu tôi đã nói tôi sẽ làm cô trở thành vợ của Mục Văn Hạo thì nhất định sẽ làm được.” Diệp Ninh trả lời vô cùng dứt khoát.

Trái tim lo lắng của Mộng Kiều Nhụy cuối cùng cũng ổn định lại.

Tất cả những gì cô ta làm ngày hôm nay đều đã được Diệp Ninh lên kế hoạch từ trước.

Đầu tiên là ăn mặc lộng lẫy đến tham dự yến hội, làm tất cả mọi người đều quen biết cô ta.

Sau đó lại mua chuộc được người đầu tiên đưa ra ý kiến bảo cô ta ca hát, tạo cho Mục Văn Hạo một tình huống vô cùng nguy cấp.

Cô ta cố ý uống một ly rượu trước khi lên sân khấu, thật ra thì trước khi cô ta vào yến hội cũng đã uống thuốc làm tổn thương cổ họng rồi.

Như vậy thì cô ta có thể ở trước mắt bao người, làm cho tất cả mọi người đều nhìn thấy “Diệp Tử” bị người ta đầu đọc phá hủy tiếng nói.

Bác sĩ chẩn đoán bệnh xong, Diệp Tử không thể nào khôi phục lại trạng thái giống như trước kia, như thế thì cô ta sẽ không bao giờ bị phòng ca múa trói buộc nữa.

Càng sẽ không có người nào đi nghi ngờ cô ta không phải là Diệp Tử thật.

Cho dù công an đến điều tra, cho dù Mục Văn Hạo đã biết được toàn bộ sự thật thì anh ta cũng không thể nào nói tất cả đều chỉ là tiết mục do Mộng Kiều Nhụy tự biên tự diễn, chỉ có thể giấu diếm giúp cô ta.

Cho nên kế hoạch này thật sự vô cùng kín đáo không một chút sơ hở nào.

Diệp Ninh cứ như thế mà nhẹ nhàng thoáng khỏi toàn bộ mọi sự toan tính và uy h.i.ế.p của Mục Văn Hạo.

Nhưng mà tiếp theo đây, người phải đối mắt với lửa giận của Mục Văn Hạo thì lại là cô ta.

Sợi dây thần kinh trong đầu Mộng Kiều Nhụy luôn luôn căng thẳng, thông qua chuyện lần này, cô ta cũng đã hiểu biết rõ hơn và đầu óc và thủ đoạn của Diệp Ninh, hiện tại cô ta cũng chỉ có thể hoàn toàn tin tưởng Diệp Ninh vô điều kiện mà thôi!

Mà giờ phút này, Diệp Ninh gác ống nghe xuống, toàn thân vô cùng nhẹ nhàng.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 784: Chương 784


Sau ngày hôm nay, cho dù Mục Văn Hạo có nói cho cả thế giới này biết cô chính là Diệp Tử thì cũng sẽ không có ai tin nữa.

Sáng sớm hôm sau.

Diệp Ninh vừa mới rửa mặt xong, Cố Phong đã lập tức xách theo hộp giữ nhiệt đi vào phòng của cô.

“Em mau ăn thử đi.”

Cố Phong mở hộp giữ nhiệt ra, đưa phần canh còn nóng hổi đến trước mặt cô.

“Đây là gì thế?”

Mùi có vẻ khá ngọt, bên trên còn có nấm tuyết.

“Canh táo đỏ nấm tuyết.” Quả nhiên, câu trả lời của Cố Phong giống hệt như những gì Diệp Ninh đã nghĩ.

“Anh mua ở đâu thế?” Diệp Ninh vừa hỏi vừa cầm thìa lên ăn.

“Coi chừng bỏng.” Cố Phong ở bên cạnh nhắc nhở.

Đúng là khá ngon, Diệp Ninh ăn một hơi hết hơn phân nửa.

Lúc này Cố Phong mới nói: “Ai cũng nói canh táo đỏ nấm tuyết của Ngự Cháo Phường là ngon nhất, xem ra đây là sự thật.”

“Ngự Cháo Phường ở phía nam thành phố mà đúng không?” Diệp Ninh cũng từng nghe nói qua, nhưng bọn họ lại ở phía bắc, đi qua bên kia sẽ khá xa: “Anh cố ý mua cho tôi?”

Cố Phong cười nói: “Cũng không tính là cố ý, sáng nay anh dậy chạy bộ tập thể dục, vừa lúc chạy đến bên đó.”

Tuy rằng anh không chịu thừa nhận, nhưng Diệp Ninh lại rất biết ơn.

“Anh có muốn nếm thử không?”

“Anh ăn rồi. Bên trong còn có một ít điểm tâm, đều mua cho em đó.” Cố Phong chủ động nói thêm.

Diệp Ninh cũng không khách sáo với anh, chờ đến khi ăn đến một nữa rồi mới nhớ đến Trương Quốc Trụ.

“Đạo diễn Trương thì sao?”

Nếu anh cố ý đi mua, đương nhiên cũng sẽ mua một phần về cho Trương Quốc Trụ.

Diệp Ninh nghĩ đây là chuyện đương nhiên, nhưng vẻ mặt của Cố Phong lại chợt cứng lại.

“Anh quên mất.”

Anh có chút xấu hổ nói.

“Gì?” Diệp Ninh cũng ngơ ngác.

“Không có gì, chờ em ăn xong, anh lại cầm mấy cái còn lại đưa cho đạo diễn Trương là được.” Cố Phong cũng không cảm thấy có vấn đề gì, dù sao cũng chỉ là một ít điểm tâm.

TBC

Anh còn chưa nói xong, giọng của Trương Quốc Trụ đã từ bên ngoài cửa truyền vào.

“Diệp Ninh, cô thức dậy chưa?”

Diệp Ninh và Cố Phong liếc nhìn nhau, sau đó hai người đồng thời nhìn về phía điểm tâm xinh đẹp bày trên bàn, cả hai đều dở khóc dở cười.

Một lúc sau, Trương Quốc Trụ lại nhìn thấy hai người Cố Phong và Diệp Ninh từ trong phòng đi ra.

“Cố Phong mới đến hả? Hay là chuẩn bị đi về rồi?”

Trương Quốc Trụ cố ý trêu ghẹo, ý mà anh ta muốn biểu đạt đã quá rõ ràng rồi.

Diệp Ninh cũng không có ý mời anh ta vào phòng, trực tiếp giải thích nói: “Anh ấy vừa đến.”

Trương Quốc Trụ cười hắc hắc, ra vẻ tôi hiểu mà.

Diệp Ninh biết anh ta đã hiểu lầm, dứt khoát dời đề tài đi: “Đạo diễn Trương, anh muốn đến xưởng sản xuất điện ảnh sao?”

Trương Quốc Trụ biết điều không tiếp tục hỏi nữa: “Đúng vậy. Nhưng mà hôm nay hai người không cần phải đi cùng, có thể thả lỏng nghỉ ngơi.”

Đối với Cố Phong mà nói, đây là một tin tức cực tốt.

Trương Quốc Trụ đầu tiên là cho Cố Phong một ánh mắt “cố lên”, sau đó lại hỏi Diệp Ninh: “Hôm qua tôi quên hỏi cô, cô nói ứng cử viên thích hợp vai Ngọc Liên Nhi là ai? Cô đưa số điện thoại của người đó cho tôi, hôm nay tôi lập tức đi liên lạc với người ta.”

Diệp Ninh cười nói: “Đạo diễn Trương, người này anh cũng quen đó, không cần tôi phải cho anh số điện thoại đâu.”

Câu trả lời của cô không chỉ làm Trương Quốc Trụ kinh ngạc mà đến cả Cố Phong cũng có chút tò mò.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 785: Chương 785


Đoàn văn công

“Dừng lại dừng lại dừng lại!”

Mấy người đang tập luyện trên sân khấu bị Lý Mỹ Linh kêu dừng, tất cả mọi người đều khó hiểu nhìn cô ta.

Lý Mỹ Linh ôm tay trước ngực, cực kỳ khó chịu nhìn về phía Chu Giai Bội.

“Chu Giai Bội, vẻ mặt của cô bị cái gì thế? Sao không có chút đau buồn gì hết vậy? Rốt cuộc cô có biết diễn không thế, ở cốt truyện hiện tại, cô phải bày ra vẻ đau đớn tột độ thì mới có thể kéo cảm xúc của người xem lên được!”

Nước mắt trong hốc mắt Chu Giai Bội còn chưa hoàn toàn biến mất, nghe Lý Mỹ Linh chỉ trích, muốn giải thích: “Chị Mỹ Linh, tôi đang biểu hiện cảm xúc bi thương mà.”

Lý Mỹ Linh cười mỉa nói: “Có hả? Sao tôi không nhìn thấy gì hết vậy? Phó đạo diễn Trương, anh cảm thấy thế nào?”

Tôn Tiểu Cương bị cô ta gọi đích danh cũng lập tức nhìn về phía Chu Giai Bội, phụ họa nói: “Đúng là cảm xúc có thể kịch liệt thêm một chút nữa.”

Lý Mỹ Linh lộ ra vẻ mặt đắc ý.

Từ sau khi Trương Quốc Trụ đến kinh thành, trong đoàn cố ý thăng chức Tôn Tiểu Cương thành phó đạo diễn của bộ phận diễn kịch, phụ trách việc biểu diễn và quản lý bình thường của bộ phận diễn kịch.

Mà Tôn Tiểu Cương lại rất thân với anh hai của Lý Mỹ Linh, cho nên anh ta lập tức khôi phục thân phận nữ chính của Lý Mỹ Linh.

TBC

Tình hình hiện tại, tất cả mọi người trong bộ phận diễn kịch đều nhìn ra được, Lý Mỹ Linh đang cố ý kiếm chuyện với Chu Giai Bội, nhưng mà cô ta có Tôn Tiểu Cương chống lưng, những người khác cũng không dám ý kiến gì hết.

Chu Giai Bội mím chặt khóe miệng, cố đè ép cảm xúc ấm ức và không cam lòng trong lòng xuống.

Nhưng cô ấy im lặng cũng không làm Lý Mỹ Linh bỏ qua, ngược lại càng thêm kiêu căng ngạo nghễ nhìn cô ấy tiếp.

“Chu Giai Bội, cô đừng tưởng rằng cô có thể đứng trên sân khấu thì đã trở thành diễn viên. Trong mắt tôi thì cô chẳng là cái thứ gì cả! Kỹ thuật diễn của cô như một bãi rác!”

Hiện tại Diệp Ninh và Trương Quốc Trụ đều không có ở trong đoàn, Lý Mỹ Linh trút hết toàn bộ hận ý của cô ta với Diệp Ninh lên trên người Chu Giai Bội,

“Chị Mỹ Linh, chị nói như thế có phải là hơi quá đáng rồi không?”

Bên cạnh có người thật sự nghe không nổi nữa, cẩn thận nhắc nhở.

Thật ra tất cả mọi người trong bộ phận diễn kịch đều nhìn thấy rất rõ sự tiến bộ của Chu Giai Bội, những gì cô ấy biểu diễn lúc nãy cũng không có vấn đề gì lớn cả.

Lý Mỹ Linh không ngờ hiện tại vẫn còn có người dám ra mặt thay cho Chu Giai Bội, khí thế lại càng thêm kiêu ngạo.

“Tôi cũng chỉ muốn tốt cho cô ấy mà thôi, tôi còn ở bộ phận diễn kịch đồng ý chỉ dạy cho cô ta vài câu đã là phúc phần của cô ta rồi. Chờ đến lúc tôi đi biểu diễn điện ảnh của đạo diễn Ngô Thu Á rồi, cho dù cô ta có muốn xách giày cho tôi thì cũng không xứng!”

Mấy ngày nay, Lý Mỹ Linh mở miệng ngậm miệng đều nói cô ta sẽ đi diễn điện ảnh của đạo diễn Ngô Thu Á, đây là chuyện mà cả bộ phận diễn kịch đều biết.

Có thể tham diễn điện ảnh của đạo diễn Ngô Thu Á, cho dù chỉ tùy tiện lộ mặt một lần ở trong đó cũng đã là vinh dự cực lớn rồi, mọi người đều rất hâm mộ Lý Mỹ Linh.

Hơn nữa Lý Mỹ Linh nói rất đúng, nếu cô ta trở thành siêu sao điện ảnh, chỉ sợ sau này sẽ không tiếp tục ở lại bộ phận diễn kịch nữa.

Chu Giai Bội siết chặt nắm tay, những lời dặn dò Diệp Ninh từng nói với cô ấy lúc trước liên tục quanh quẩn bên tai.

Cô ấy không thể tiếp tục mềm yếu như thế mãi, nếu đến cả mình cũng không thể tự bảo vệ bản thân, vậy sau này còn có thể làm được cái gì chứ.

“Không cần cô phải tốt với tôi, cho dù sau này cô có trở thành siêu sao nổi tiếng đến cỡ nào thì cũng không liên quan gì đến tôi cả!”

Khi cô ấy lên tiếng phản bác lại, giống như có một cái lồng giam vô hình nào đó bị đánh vỡ.

Chuyện này cũng không khó như trong tưởng tượng.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 786: Chương 786


Không chỉ có Lý Mỹ Linh không ngờ rằng Chu Giai Bội dám phản bác lại lời cô ta ngay trước công chúng mà đến cả những người khác cũng đều không nghĩ đến.

“Cô bị điên rồi đúng không? Cô dám ăn nói với tôi như thế à?”

“Tại sao tôi lại không dám chứ, cô cũng chỉ có một cái đầu mà thôi, cô thì cao quý hơn ai?” Chu Giai Bội cảm thấy m.á.u trong người sôi trào, đầu óc vô cùng rõ ràng, từ trước đến nay chưa bao giờ cảm thấy thoải mái như thế.

Lý Mỹ Linh cực kỳ cạn lời, ước gì có thể nhào lên tát cho Chu Giai Bội vài cái, Nhưng hiện tại có vô số người đang nhìn, cô ta cũng chỉ có thể nghĩ trong đầu mà thôi.

“Tôi sắp sửa đi tham diễn điện ảnh của đạo diễn Ngô Thu Á, tôi cao quý hơn mấy người như cô đó!”

Dựa theo tin tức mà cô ta tìm hiểu được, mấy ngày nay điện ảnh đang ở trong giai đoạn tuyển diễn viên, Lý Hiểu đã nhận lấy quà tặng của cô ta, có lẽ không bao lâu sau cô ta sẽ nhận được điện thoại thông báo của bên kia.

Đến lúc đó, cô ta sẽ không thèm ở lại cái bộ phận diễn kịch rách nát này thêm một ngày nào nữa.

“Phó đạo diễn Tôn, đạo diễn Trương gọi điện thoại đến, anh mau đi qua đó nghe máy đi!”

Ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gọi, người phản ứng kịch liệt nhất chính là Lý Mỹ Linh, mặt mày lập tức kích động.

Trương Quốc Trụ gọi điện thoại về chắc chắn là vì muốn gọi cô ta đến kinh thành, cuối cùng thì chuyện cô ta mong chờ cũng đã đến rồi.

“Phó đạo diễn Tôn, anh mau đi nghe điện thoại đi.”

Cô ta vốn dĩ có thể đi cùng anh ta luôn, nhưng cô ta lại không làm thế.

Bởi vì cô ta muốn ở lại nơi này, chờ Tôn Tiểu Cương nghe điện thoại xong quay về, sau đó thông báo tin tức cho cô ta ngay trước mặt tất cả những người của bộ phận diễn kịch.

Đúng vậy, cô ta muốn có hiệu quả như thế đó!

Tôn Tiểu Cương đương nhiên là không dám chậm trễ.

Lý Mỹ Linh rất vui vẻ, thậm chí không rảnh đi cãi nhau với Chu Giai Bội nữa.

“Chắc là đạo diễn Trương gọi điện thoại bảo tôi đi qua đó đấy, sau này tôi phải đến kinh thành đóng phim điện ảnh của đạo diễn Ngô rồi. Mọi người cũng đừng nhớ tôi ha.”

Tất cả mọi người trên sân khấu đều ngơ ngác nhìn nhau, đều tin tưởng lời cô ta nói.

“Mỹ Linh, vậy sau này cô phải rời khỏi bộ phận diễn kịch của chúng ta hả?” Một cô gái bình thường khá thân thiết với cô ta chủ động hỏi.

TBC

“Chuyện này thì không thể nói trước được, không biết nhân vật mà đạo diễn Ngô sắp xếp cho tôi có nhiều suất diễn hay không. Nếu như quay chụp suốt mấy tháng thì công việc ở bộ phận diễn kịch chắc chắn sẽ bị trì hoãn, chắc trong đoàn cũng không cho phép tôi nghỉ dài hạn như thế, vậy tôi cũng chỉ có thể từ chức thôi.”

Lý Mỹ Linh đã có quyết định này từ lâu rồi, chỉ cần nơi này còn có Diệp Ninh thì cô ta sẽ không có cơ hội trở nên nổi bật.

Chờ sau này cô ta nổi tiếng, sẽ không bao giờ phải để ý đến Diệp Ninh và Trương Quốc Trụ nữa.

“À, vậy cô cứ thế mà đi, chúng tôi sẽ nhớ cô lắm.”

“Mỹ Linh, chúc cô sau này sẽ lên như diều gặp gió, đừng quên mấy đồng nghiệp và chị em chúng tôi đó nha!”

Mấy cô gái xúm lại xung quanh Lý Mỹ Linh, bắt đầu nịnh nọt. Nhưng mà đại đa số người lại chọn cách im lặng, loại người như Lý Mỹ Linh, nếu thật sự nổi tiếng thì chắc chắn cũng sẽ khinh thường bọn họ.

Chu Giai Bội bình tĩnh đứng yên tại chỗ, vẫn có suy nghĩ giống như trước. Cho dù sau này Lý Mỹ Linh có trở thành siêu sao lớn đến mức nào thì cũng không liên quan gì đến cô ấy.

Vài phút sau, Tôn Tiểu Cương nhanh chóng chạy trở về.

Lý Mỹ Linh lập tức đẩy mấy cô gái đứng bên cạnh ra, giả vờ bình tĩnh nói: “Phó đạo diễn Tôn, đạo diễn Trương gọi điện thoại về nói cái gì thế?”

Khoảnh khắc này, chắc chắn là lúc hưng phấn nhất, cũng là thời khắc sáng rọi nhất trong cuộc đời của cô ta.

Nhưng mà cô ta lại không ngờ rằng Tôn Tiểu Cương cũng không đưa ra câu trả lời mà cô ta mong muốn, ngược lại đảo mắt nhìn về phía Chu Giai Bội ở trên sân khấu.

“Chu Giai Bội, đạo diễn Trương có việc tìm cô, cô mau đến văn phòng nghe điện thoại đi.”

Anh ta còn chưa nói hết câu, xung quanh đều đã ồ lên.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 787: Chương 787


Trương Quốc Trụ gọi điện thoại về không phải tìm Lý Mỹ Linh, mà là tìm Chu Giai Bội?!

Trương Quốc Trụ đang ở kinh thành xa xôi ngàn dặm, bây giờ lại đi tìm Chu Giai Bội làm gì chứ?

Lý Mỹ Linh hoàn hồn lại, không thể nào chấp nhận được, hấp tấp xác nhận lại: “Phó đạo diễn Tôn, có phải anh nghe lầm rồi không, đạo diễn Trương phải gọi tôi đi nghe điện thoại mới đúng chứ?”

Tôn Tiểu Cương cũng rất hi vọng rằng mình đã nghe lầm, nhưng mà trong điện thoại Trương Quốc Trụ đã nói rất rõ ràng, anh ta muốn tìm Chu Giai Bội.

“Chu Giai Bội, cô đi nhanh đi.”

Anh ta thúc giục.

Chu Giai Bội cũng ngơ ngác, chưa từng nghĩ đến chuyện này.

Dưới vô số ánh mắt chăm chú tràn ngập kinh ngạc và bất ngờ, Chu Giai Bội đi về phía văn phòng.

Gương mặt Lý Mỹ Linh trở nên vô cùng khó coi, trong lòng bắt đầu dâng lên dự cảm chẳng lành.

Nhưng mà hiện tại cô ta cũng chỉ có thể yên lặng an ủi chính mình, Trương Quốc Trụ tìm Chu Giai Bội chắc chắn là vì chuyện gì khác, còn vì sao không gọi cô ta đến kinh thành, thì có lẽ là còn chưa đến lúc đó.

Cô ta quá hối hận vì lúc trước không chịu xin số điện thoại của Lý Hiểu, nếu không thì hiện tại cô ta còn có thể gọi điện thoại hỏi thăm xem rốt cuộc sự việc đã tiến triển đến mức nào rồi.

Thời gian trôi qua cực kỳ dài lâu.

Khoảng bốn năm phút sau, dưới sự chờ mong của mọi người, cuối cùng Chu Giai Bội cũng đã quay về.

Lập tức có người chạy lên quan tâm dò hỏi: “Giai Bội, đạo diễn Trương tìm cô có chuyện gì thế?”

Chu Giai Bội hơi đờ đẫn nhìn về phía mọi người.

Trái tim của Lý Mỹ Linh nhảy lên đến cổ họng, còn hồi hộp hơn bất cứ người nào khác.

Ánh mắt có chút cứng đờ của Chu Giai Bội hơi đảo tới đảo lui, giọng nói run run mang theo một chút khiếp sợ.

“Đạo diễn Trương bảo tôi đi đến kinh thành.”

“...”

Xung quanh chìm vào trong yên lặng, trong lòng mỗi một người đều có suy đoán.

Lòng bàn tay Lý Mỹ Linh toát mồ hôi.

Không phải như cô ta nghĩ!

Tuyệt đối không phải giống như những gì cô ta đang nghĩ!

Cho dù trong lòng cô ta kêu gào đến thế nào thì những lời Chu Giai Bội nói ra tiếp theo đó cũng đã đánh nát hi vọng của cô ta, làm cô ta không thể khống chế được cảm xúc kích động.

“Đạo diễn Trương nói bên đó có một nhân vật, muốn để tôi đi qua đó thử xem sao.” Khi nói ra những lời này, đến cả chính bản thân Chu Giai Bội cũng cảm thấy rất khó tin.

Nhưng mà trong điện thoại Trương Quốc Trụ đã nói rất rõ ràng, cô ấy cũng không hề nghe lầm.

“Cái gì? Đạo diễn Trương bảo cô đi qua đó thử vai?!”

“Đạo diễn Trương thì chẳng khác nào là đạo diễn Ngô đúng không?”

“Sao lại là Chu Giai Bội, không phải nên là Lý Mỹ Linh à?”

Mọi người đều ồ lên, sự việc đột nhiên đảo ngược như thế, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Lý Mỹ Linh lan truyền nói mình sắp đi đóng phim điện ảnh lâu như thế, hiện tại người được mời lại đổi thành Chu Giai Bội!

Cho nên tất cả những hành vi lúc nãy của Lý Mỹ Linh chẳng khác nào một tên hề đang nhảy nhót.

Người sắp sửa nổi tiếng là Chu Giai Bội!

Có người hâm mộ Chu Giai Bội, có người trào phúng châm chọc Lý Mỹ Linh, hai người trở thành hai thái cực trái ngược nhau.

Lý Mỹ Linh nổi điên, đột nhiên bước nhanh đến, túm chặt lấy cổ áo của Chu Giai Bội.

“Ngoại trừ cô ra, đạo diễn Trương có gọi tôi không? Có kêu tôi cùng cô đến kinh thành thử vai hay không?”

Vẻ mặt cô ta vô cùng vặn vẹo đáng sợ, rống to.

Đây là hi vọng cuối cùng của cô ta, cho dù là đi chung với Chu Giai Bội thì cô ta cũng chấp nhận.

TBC

Chu Giai Bội nhìn thấy vẻ mặt đáng sợ của cô ta, hoảng sợ, gần như phản ứng theo bản năng, liên tục lắc đầu.

“Đạo diễn Trương không có nói, cô tự đi hỏi đạo diễn Trương đi.”

Cô ấy thật sự không biết rốt cuộc là có chuyện gì.

Rõ ràng đây chỉ là một câu trả lời vô cùng bình thường, nhưng lọt vào trong lỗ tai của Lý Mỹ Linh thì lại biến thành lời châm chọc cực lớn.

Tất cả mọi người đều biết bởi vì Diệp Ninh nên Trương Quốc Trụ rất thiên vị cho Chu Giai Bội, cho nên Chu Giai Bội đây là đang khoe khoang với cô ta.

Cũng có lẽ là Diệp Ninh đã nói gì đó với Trương Quốc Trụ, cho nên mới làm Chu Giai Bội thay thế mất vai diễn thuộc về của cô ta!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 788: Chương 788


Lý Mỹ Linh nghĩ đến đây thì hoàn toàn nổi điên, hét to rồi trực tiếp nhào lên đánh Chu Giai Bội.

Chu Giai Bội cũng không ngồi yên chờ chết, trở tay túm lấy tóc của Lý Mỹ Linh.

Cô ấy cũng chỉ là vì muốn tự bảo vệ mình, làm Lý Mỹ Linh buông mình ra mà thôi. Nhưng mà không ngờ rằng cô ấy mới chỉ hơi giật nhẹ, nắm tóc trong tay của cô ấy lại trực tiếp rơi ra ngoài.

Theo động tác của cô ấy, toàn bộ thế giới giống như đều đã yên lặng lại.

Tóc nằm trong tay Chu Giai Bội, mà đầu Lý Mỹ Linh lại trụi lủi.

Tất cả mọi người đột nhiên trừng to mắt, nhìn chằm chằm vào Lý Mỹ Linh.

Chu Giai Bội hoảng sợ, phản ứng đầu tiên chính là muốn xin lỗi: “Tôi, tôi không cố ý...”

Cùng lúc đó, đại đa số mọi người cũng lập tức ý thức được Lý Mỹ Linh đang đội tóc giả.

Đương nhiên là tóc giả rồi, trước kia tóc và da đầu của cô ta đều bị Diệp Ninh giật xuống. Không bao lâu sau, Lý Mỹ Linh cũng đã quay về, hơn nữa tóc cũng mọc trở lại, thì ra là vì như thế này.

Đầu Lý Mỹ Linh đã không còn tóc, vẻ mặt dữ tợn, trông vừa kỳ lạ lại xấu xí, con nít vừa nhìn thấy sẽ lập tức khóc ré lên.

Cảm nhận được ánh mắt của mọi người, Lý Mỹ Linh dùng tay bảo vệ đầu, tức giận kêu to.

“Không được xem! Không ai được xem! Ai mà còn xem nữa thì tôi móc mắt người đó ra!”

Cô ta đau khổ rống to, cảm xúc cũng muốn sụp đổ.

Tôn Tiểu Cương nhanh chóng chạy đến bên người cô ta, mạnh mẽ kéo cô ta từ trên sân khấu xuống, đi ra ngoài.

Chu Giai Bội cầm tóc giả của Lý Mỹ Linh, không biết phải làm sao, tuy rằng cô ấy rất ghét Lý Mỹ Linh, nhưng thật sự không muốn làm cô ta mất mặt lúng túng như thế.

“Giai Bội, không có gì. Chúng tôi đều có thể chứng minh cô không phải cố ý làm thế.”

Bên cạnh có người thấy sắc mặt của cô ấy không tốt, chủ động quan tâm trấn an.

“Đúng đó Giai Bội, đừng để ý đến cô ta, cô ta quá kiêu ngạo cho nên mới có hậu quả như thế.”

Chu Giai Bội nghe các đồng nghiệp liên tục an ủi, trong lòng như có nước ấm chảy qua, tâm trạng bất an cuối cùng cũng hơi ổn định lại một chút.

“Giải Bội, đạo diễn Trương có nói với cô là chừng nào xuất phát không? Cô sẽ đi trong bao lâu?”

TBC

Đây mới là chuyện mọi người thật sự quan tâm, hiện tại ở trong mắt mọi người, Chu Giai Bội đã có sức nặng hoàn toàn khác với quá khứ.

Chu Giai Bội thành thật nói: “Đạo diễn Trương nói đã giúp tôi xin nghỉ với trong đoàn rồi, bảo tôi nhanh chóng thu xếp đi qua đó. Đi qua đó rồi còn phải huấn luyện một ít, thời gian cụ thể còn chưa thể xác định được.”

Đến tận lúc này, cô ấy vẫn cứ có cảm giác như đang nằm mơ.

Ngay sau đó, xung quanh đều vang lên tiếng chúc mừng, làm cô ấy lại càng thêm hốt hoảng.

Người như cô ấy cũng có thể đóng phim sao?

Nhưng vì sao chính cô ấy lại không hề có chút lòng tin nào thế?

“Em thật sự cảm thấy em Chu có thể làm được à?” Trong nhà nghỉ quân khu ở kinh thành, Cố Phong cũng đang xác nhận lại lần nữa với Diệp Ninh.

Lúc anh nghe thấy Diệp Ninh nói người cô đề cử để diễn vai Ngọc Liên Nhi là Chu Giai Bội thì cũng thật sự rất kinh ngạc.

Thậm chí anh không thể nào tưởng tượng được cảnh Chu Giai Bội xuất hiện trong điện ảnh sẽ như thế nào?

Diệp Ninh ngẩn ngơ nói: “Anh đừng có thấy em Chu ngoan ngoãn hiền lành, vẻ bề ngoài cũng không quá đặc biệt mà lần, khả năng học tập của em ấy rất giỏi. Chỉ cần đạo diễn Ngô và đạo diễn Trương có thể chỉ dạy cẩn thận, nói không chừng sau này thật sự có thể phát triển ở phương diện này đó.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 789: Chương 789


Cố Phong hiểu ý của Diệp Ninh: “Em đang quy hoạch con đường tương lai cho em ấy sao?”

“Cũng không thể nói như thế, quyền quyết định cuối cùng vẫn nằm trong tay của em ấy.”

Tục ngữ nói rất đúng, cử hiền không tránh thân (1), vừa lúc có được một cơ hội như thế, Diệp Ninh đương nhiên là phải nghĩ đến người một nhà.

(1) 举贤不避亲: Chỉ cần đề cử người tài năng, không cần cố ý né tránh những người thân thuộc.

“Anh thay em Chu cảm ơn em trước.” Cố Phong vô cùng nghiêm túc cảm ơn: “Anh biết em đối xử tốt với em Chu đều là bởi vì anh, ân tình này anh sẽ nhớ kỹ, hơn nữa anh sẽ dùng chính anh để báo đáp cho anh.”

Mấy câu đầu Diệp Ninh nghe còn cảm thấy được, nhưng mà đến câu cuối cùng thì rõ ràng là quá khác thường rồi.

Cái gì gọi là sẽ dùng chính anh để báo đáp cho cô chứ?

“Tôi giúp em Chu là vì thật sự thích em ấy, cho dù có báo đáp thì cũng là em ấy báo đáp tôi mới đúng.”

Cố Phong cũng không phủ nhận cách nói này của cô: “Nhưng mà cũng vì anh cho nên em mới quen biết với em ấy, cho nên em giúp em ấy, cũng là đang giúp anh.”

Mí mặt Diệp Ninh giật liên hồi, anh nhất quyết muốn ôm việc này lên người mình đúng không.

“Không phải anh nói là muốn đi dạo sao? Anh muốn đi đâu?”

Cô dứt khoát bỏ qua đề tài này.

Cố Phong như cười như không, cũng không tiếp tục nữa.

“Em muốn đi đâu?”

Kinh thành lớn như thế, có rất nhiều chỗ để đi dạo.

Diệp Ninh nhìn về phía thời tiết trời trong nắng ấm ở bên ngoài: “Đi dạo quanh kinh thành đi, dạo hết toàn bộ thắng cảnh nổi tiếng và các di tích lịch sử, được không?”

Cố Phong gật đầu nói: “Ý kiến hay!”

Mười lăm phút sau, Diệp Ninh và Cố Phong ra khỏi nhà nghỉ.

Hai người đều mặc quần áo và giày nhẹ nhàng, hứng thú bừng bừng.

Cố Phong cố ý xuống tìm lễ tân mượn một cái bản đồ kinh thành, tự coi mình và Diệp Ninh thành khách du lịch.

Trạm đầu tiên hai người đến chính là quảng trường lớn nhất ở kinh thành, Diệp Ninh chạy nhanh đi đuổi theo mấy con bồ câu trắng trên quảng trường.

Ánh mắt của Cố Phong vẫn luôn dính chặt vào bóng dáng của Diệp Ninh, dịu dàng như nước.

Anh mở ba lô lấy ra máy ảnh đã chuẩn bị từ trước, đưa ống kính về phía Diệp Ninh đang mỉm cười, nhấn nút chụp ảnh, bắt được hình ảnh tốt đẹp này.

Chờ Diệp Ninh chơi đủ rồi, cô mới phản ứng lại.

Anh lấy máy ảnh ở đâu ra thế.

Bởi vì lúc nãy chạy nhảy quá nhiều, hơi thở của cô không quá ổn định, còn vô cùng kinh ngạc vui vẻ nhìn về phía cái máy ảnh kiểu cũ trong tay Cố Phong.

Ở thời điện hiện tại, máy ảnh chính là thứ vô cùng hiếm lạ, có tiền cũng chưa chắc mua được.

Cố Phong không ngờ rằng cô sẽ có hứng thú với thứ này: “Mượn của chiến hữu.”

“Anh còn có chiến hữu ở nơi này nữa hả?” Diệp Ninh thật sự rất kinh ngạc.

Nhưng mà cô lại ngẫm lại, quân nhân bộ đội đương nhiên đến từ khắp mọi miền tổ quốc, có chiến hữu ở kinh thành cũng không có gì lạ cả.

Cố Phong mỉm cười thay cho câu trả lời, sau đó tiện tay cản một cô gái đang đi ngang ở bên cạnh lại.

TBC

“Có thể làm phiền cô chụp giúp chúng tôi một bức không?”

Cô gái kia đầu tiên là sững sờ nhìn gương mặt đẹp trai của Cố Phong một chút, sau khi phản ứng lại mới xấu hổ nói: “Tôi không biết sử dụng máy ảnh.

“Đơn giản lắm, tôi hướng dẫn cho cô.”

Cố Phong kiên nhẫn chỉ dạy cho cô gái kia cách chụp ảnh, mãi đến khi cô gái kia xác nhận là đã biết sử dụng rồi, anh lập tức chạy đến đứng bên cạnh Diệp Ninh.

Diệp Ninh hiểu ý của anh, cũng không từ chối chụp ảnh chung với anh.

Cô gái vừa nhìn hình ảnh trong máy ảnh, vừa nói với bọn họ: “Hai người đứng gần nhau hơn chút đi.”

Cố Phong cười xán lạn, khí phách giơ tay ôm lấy eo của Diệp Ninh.

Cô gái cũng lập tức ấn xuống nút chụp ảnh, răng rắc, hình ảnh dừng lại ở giây phút hai người thân mật này.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 790: Chương 790


Không đợi Diệp Ninh phản ứng lại, Cố Phong cũng đã buông cô ra.

Cố Phong nhận lấy máy ảnh, cảm ơn cô gái kia.

“Anh và bạn gái của anh có tình cảm tốt thật đó.” Cô gái kia có chút hâm mộ nhìn về phía Diệp Ninh.

Diệp Ninh đang định giải thích, nhung lại bị Cố Phong giành trước.

“Hiện tại cô ấy còn chưa phải bạn gái của tôi, nhưng mà tôi đang theo đuổi cô ấy, hi vọng một ngày nào đó cô ấy có thể chấp nhận tôi.”

Cô gái kia lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: “Hai người rất xứng đôi.”

“Cảm ơn. Tôi cũng cảm thấy như thế.” Cố Phong cố ý nhìn về phía Diệp Ninh, mãi đến khi cô gái kia biết điều tự rời đi.

Diệp Ninh hoàn toàn cạn lời với Cố Phong.

Hình như là bắt đầu từ lúc anh tuyên bố muốn theo đuổi cô thì anh đã trở nên khác hẳn với quá khứ.

Anh của quá khứ chắc chắn sẽ không thể nói ra những lời như thế này.

Cố Phong tiếng tục lớn tiếng “lầm bầm lầu bầu” nói: “Quả nhiên ánh mắt của quần chúng đều sáng như tuyết.”

Diệp Ninh đã không còn lời gì để nói về độ mặt dày của anh.

“Tiếp theo chúng ta đi đâu đây?”

Cố Phong mở bản đồ ra, mười mấy giây sau lại xác định mục đích kế tiếp.

“Đi hướng đông.”

Diệp Ninh quay đầu đi ngay, hoàn toàn không có ý định chờ anh.

Đáy mắt của Cố Phong tràn ngập ý cười, cho nên cô đang xấu hổ đúng không?

Anh sải đôi chân dài, đi nhanh vài bước đuổi theo.

“Kinh thành phồn hoa thật đó, nếu sau này có cơ hội thì có thể dẫn cha mẹ đến đây chơi.”

Lời đề nghị này của Cố Phong lại nói trúng suy nghĩ của Diệp Ninh.

Đối với mấy người nhà từ trước đến nay đều chưa từng đi xa nhà thì kinh thành là nơi mà cả đời này bọn họ đều hướng đến.

“Có thể lên kế hoạch chuyện này.”

Trước kia là bởi vì không có năng lực, cũng không có tiền. Hiện tại cô đã có hết tất cả, lại chỉ thiếu mỗi thời gian.

Nhưng thời gian thì cố sắp xếp một chút, vẫn sẽ có thôi.

“Tiểu Ninh, sau này em định phát triển theo hướng biên kịch sao?” Cố Phong đã biết được công việc nơi này của cô, cũng nghe những người khác kể lại kịch bản do Diệp Ninh viết ra xuất sắc đến cỡ nào, càng biết rõ đến nơi này phát triển sẽ tốt hơn ở đoàn văn công bao nhiêu.

“Tôi đúng là có ý định như thế. Tôi luôn nghĩ nếu đã tồn tại trên đời thì cũng nên để lại một vài thứ gì đó. Tôi sẽ cố gắng đi đến giới hạn cao nhất của mình, nhìn xem nơi đó rốt cuộc có phong cảnh như thế này.”

Cố Phong chấn động trước những lời nói của cô, dừng chân lại, cuối cùng tất cả cảm xúc đều biến thành bốn chữ vô cùng đơn giản.

“Anh ủng hộ em.”

“Anh... Không hỏi xem sao tự nhiên tôi lại biết viết kịch bản sao?”

Một người thông minh như Cố Phong, sao có thể dễ dàng tin tưởng những lời giải thích qua loa mà cô đã nói ra hồi lúc trước được chứ.

Nhưng anh vẫn không hề hỏi gì cả.

Chuyện này làm Diệp Ninh rất khó hiểu.

Cố Phong lắc đầu: “Không cần hỏi.”

TBC

Diệp Ninh lại càng khó hiểu: “Vì sao chứ?”

“Bởi vì cho dù em làm cái gì, thay đổi cái gì, nhưng ở trong mắt anh, em chính là em, như thế là đủ rồi.” Giọng nói của Cố Phong dịu dàng lại kiên định.

Anh đã bỏ lỡ một lần, chắc chắn sẽ không sai lầm thêm lần thứ hai.

Nếu đến cả việc tin tưởng cô mà anh cũng không làm được, vậy anh cũng không xứng thích cô.

Diệp Ninh ngơ ngẩn, nhìn chằm chằm vào anh không chớp mắt.

Cô thật sự không ngờ Cố Phong sẽ trả lời cô như thế.

Một nơi nào đó trong lòng chợt ấm áp, thì ra đây chính là cảm giác được người ta tin tưởng vô điều kiện.

Thật ra cô đã sớm biết Cố Phong là một người rất tốt, nếu không thì cô cũng sẽ không hoàn toàn phối hợp với anh, chúng sống với anh, sau đó lại dựa theo mong muốn của anh mà ly hôn.

Đối với quốc gia, đối với gia đình, đối với mọi người, Cố Phong đều không có gì để bắt bẻ.

Cô đồng ý tiếp xúc với một người như thế, cho dù không làm vợ chồng thì cũng có thể làm bạn, cho nên cô mới không phản cảm trước sự tiếp cận và theo đuổi của anh.

Nhưng mà từ trước đến nay cô đều chưa từng nghĩ đến, được một người đàn ông như thế yêu sẽ có cảm giác như thế nào?

Nhưng mà hình như trong tích tắc này, cô thật sự đã cảm nhận được.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 791: Chương 791


Leng keng leng keng.

Các đó không xa, một chiếc xe đạp mất khống chế điên cuồng ấn chuông xe, xông thẳng về phía Diệp Ninh và Cố Phong.

Cố Phong phản ứng cực nhanh, túm chặt lấy cổ tay của Diệp Ninh, ôm cô vào trong lòng.

Gần như cùng lúc đó, chiếc xe đạp kia dán sát hai người “bay” qua.

“Xin lỗi!”

Người lái xe run run rẩy rẩy để lại một câu, cố gắng hết sức khống chế thân xe,

Nhưng mà xe lại chạy thêm bảy tám mét nữa rồi trực tiếp ngã lăn.

Diệp Ninh được Cố Phong bảo vệ cẩn thận, mặt dán vào n.g.ự.c anh, thậm chí còn có thể nghe rõ ràng được tiếng tim đập mạnh mẽ tràn ngập sức sống của anh.

Trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác an toàn.

“Em có bị làm sao không?”

Giọng nói quan tâm của Cố Phong từ trên đỉnh đầu vang lên.

Diệp Ninh chợt hoàn hồn, kéo dãn khoảng cách với anh, lắc đầu nói: “Không có việc gì.”

Nói xong, hai người đều quay đầu nhìn về phía người đàn ông bị ngã xe cách đó không xa.

Người đàn ông kia đã bò dậy, lại nâng xe đạp lên, trông cũng không có vấn đề gì.

Diệp Ninh thở phào nhẹ nhõm: “Chúng ta cũng đi thôi.”

Cố Phong lên tiếng “Ừ”, lập tức sải chân bước đi.

Nhưng Diệp Ninh lại vẫn cứ đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.

Cố Phong khó hiểu nhìn cô, sau đó nhìn theo tầm mắt của cô.

Lúc này bởi vì tình huống quá nguy cấp, anh nắm lấy tay của Diệp Ninh, hiện tại vẫn còn chưa buông ra.

Ý của Diệp Ninh đã rất rõ ràng, đang chờ anh buông tay.

Ánh mắt Cố Phong hơi d.a.o động, không chỉ không có ý định buông ra, ngược lại đổi từ nắm cổ tay của cô thành nắm lấy tay cô.

Diệp Ninh ngơ ngẩn.

Tay Cố Phong rất lớn, bàn bàn tay, ngón tay đều có vết chai mỏng, hoàn toàn bao phủ lấy lòng bàn tay của cô.

Trong lòng Diệp Ninh đột nhiên dâng lên cảm giác quái dị.

Cô theo bản năng muốn rút ra, nhưng mà Cố Phong lại hoàn toàn không cho cô cơ hội, bá đạo nắm chặt lấy tay.

Tiếp theo đó anh lại nghiêm trang nói: “Trên đường có nguy hiểm, như vậy mới an toàn một chút.”

“...”

Diệp Ninh dở khóc dở cười, đây là lần đầu tiên cô nghe thấy trời sáng trưng đi trên đường cái mà còn có thể gặp được nguy hiểm gì đó.

Chuyện lúc nãy cũng chỉ là trùng hợp mà thôi.

Cố Phong cũng không rảnh đi để ý nhiều như thế, thúc giục nói: “Đi thôi.”

Diệp Ninh chỉ có thể đi theo anh, đảo mắt nhìn về phía bàn tay đang nắm chặt của hai người, trong lòng cũng không còn kháng cự quá nhiều.

Cảm nhận được Diệp Ninh không còn giãy dụa, tâm trạng của Cố Phong cực kỳ tốt đẹp, dùng hết toàn bộ sức lực mới có thể khống chế cho chính mình đừng biểu hiện quá vui vẻ.

Hai người cứ thế tay trong tay, chậm rãi đi dạo trên đường, đi đến mục tiêu tiếp theo.

Bệnh viện.

Mộng Kiều Nhụy sợ hãi suốt một buổi tối, cứ có cảm giác Mục Văn Hạo sẽ không dễ dàng buông tha cho cô ta.

Nhưng mà cô ta lại không chờ được Mục Văn Hạo đến, mà lại nhìn thấy công an đến ghi lời khai.

Cô ta nói với công an những lời mà mình đã chuẩn bị sẵn từ trước, giả tạo thành cô ta bị người khác cố ý đầu độc.

TBC

Khi công an hỏi cô ta có thù hằn với người nào hay không, cô ta càng nghẹn ngào đỏ mắt nói.

“Tôi không... có thù với ai cả, nhưng mà... rất nhiều người đều, ghen tị tôi... bọn họ đều ước gì, tôi không thể tiếp tục ca hát được nữa...”

Câu trả lời này cũng nằm trong dự đoán của công an, chờ đến khi hỏi xong tất cả các câu hỏi rồi, công an cũng chuẩn bị rời đi. Nhưng mà khi bọn họ sắp đi đến cửa thì đột nhiên lại nghĩ đến gì đó, lại quay đầu nhìn về phía Mộng Kiều Nhụy trên giường bệnh.

“Cô Mộng, cô có biết anh Mục đang ở chỗ nào không? Bắt đầu từ tối hôm qua đến giờ, chúng tôi không liên lạc được với anh ấy.”

Hơi thở của Mộng Kiều Nhụy hơi gián đoạn, sắc mặt hơi thay đổi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 792: Chương 792


Ngày hôm qua sau khi Mục Văn Hạo rời khỏi phòng bệnh thì chưa từng xuất hiện nữa.

“Tôi không... rõ lắm, có lẽ là có việc gì đó... phải đi làm.”

“Vị hôn thê của mình xảy ra chuyện lớn như thế, anh ấy không ở phòng bệnh chăm sóc mà đi xử lý công việc khác sao?” Công an nói chuyện rõ ràng cảm thấy việc này rất không bình thường.

Mộng Kiều Nhụy lộ ra vẻ mặt xấu hổ, quyết định im lặng.

“Nếu hôm nay anh Mục có đến đây thì phiền cô Mộng bảo anh Mục liên lạc lại với chúng tôi.” Công an dặn dò xong câu cuối cùng, ra khỏi phòng bệnh.

Mộng Kiều Nhụy thở phào nhẹ nhõm.

Câu trả lời của cô ta chắc là không có sơ hở gì, cho dù không tìm được hung thủ đầu độc thì cũng không thể nào tìm được chứng cứ chứng minh cô ta tự hạ độc mình.

Nhưng mà tại sao ở thời điểm này Mục Văn Hạo lại mất liên lạc chứ?

Chẳng trách anh ta không đến tìm cô ta để trút giận.

“Đây là điểm đến cuối cùng rồi.”

Diệp Ninh và Cố Phong đứng trước cửa rạp hát, nhìn biển tên mạ vàng treo ở trên cao.

Diệp Ninh đã cảm thấy hơi mỏi mệt, không ngờ anh sẽ sắp xếp như thế.

Thật ra Cố Phong suy nghĩ rất chu đáo, bọn họ đã đi dạo hơn phân nửa cái kinh thành, cho dù thể lực có khỏe hơn nữa thì chắc chắn cũng sẽ thấy mệt.

Cho nên tìm một nơi náo nhiệt, ngồi xuống nghỉ ngơi nghe hí khúc, trò chuyện mới là sự lựa chọn tốt nhất.

Diệp Ninh thất sự cảm thấy rất tốt, cô còn tưởng rằng Cố Phong sẽ sắp xếp lịch trình thật đầy, hoàn toàn không thèm để ý đến vấn đề thể lực của cô chứ.

Cố Phong đi mua vé, Diệp Ninh đứng yên tại chỗ chờ.

Từ trước đến nay cô còn chưa từng vào rạp hát nghe diễn, cho nên còn khá chờ mong.

“Mẹ ơi...”

Ngay lúc cô đang để ý tìm bóng dáng của Cố Phong thì đùi đột nhiên bị ôm lấy, còn chưa đợi cô phản ứng lại thì một giọng nói mềm mại đã vang lên.

Diệp Ninh vội cúi đầu, phát hiện trước mặt cô không hiểu sao đã xuất hiện thêm một nhóc con béo ú.

Nhóc con ôm chặt lấy chân của cô, ngửa gương mặt bé xíu lên, trông mong gọi cô: “Mẹ ơi.”

“Bạn nhỏ, con nhận nhầm người rồi, dì không phải mẹ con.”

Diệp Ninh khom lưng giải thích với bé con, cũng để cậu bé nhìn thấy rõ mặt của mình.

Nhưng mà cô lại không ngờ rằng nhóc con lại cứ nằng nặc khẳng định: “Mẹ, mẹ là mẹ của con, mẹ ôm con.”

Vừa nói vừa vươn tay về phía Diệp Ninh.

Ặc.

Diệp Ninh nhìn chằm chằm đứa bé trai chỉ ba bốn tuổi này.

Từ trước đến nay Diệp Ninh chưa từng ôm trẻ con, huống chi còn là một đứa bé không biết từ đâu chui ra thế này.

Cô nhìn xung quanh, muốn tìm được cha mẹ thật sự của đứa bé.

Nhóc con thấy cô không trả lời, khóc òa lên, làm mọi người xung quanh đều quay đầu nhìn sang.

Diệp Ninh hoàn toàn không biết nên ứng phó với một đứa con nít như thế nào, nhất là nhóc con này hình như là sợ cô đi mất, còn ôm lấy chân của cô.

Động tác cực kỳ thành thạo, làm Diệp Ninh có cảm giác há hốc mồm.

Nhưng mà cảnh này thật sự không đẹp lắm, nhất là khi Diệp Ninh nhìn thấy bé con cọ nước mắt nước mũi lên quần của cô, đột nhiên có chút hối hận, lẽ ra lúc nãy cô nên bế cậu nhóc này lên thì tốt hơn.

“Con đừng khóc...”

Ngay lúc Diệp Ninh không biết phải làm thế nào thì Cố Phong đã cầm vé vào cửa quay về, nhìn thấy nhóc con kia vừa khóc vừa ôm chân cô gọi mẹ, cũng ngẩn ra.

TBC

“Tiểu Ninh, em có đứa con lớn như thế hồi nào vậy?”

Diệp Ninh quăng cho anh một đôi mắt hình viên đạn: “Còn không mau qua đây giúp một tay?”

Đây là lúc nào mà anh còn có tâm trạng trêu ghẹo cô nữa.

Cố Phong cố nén ý cười, ngồi xổm xuống nhìn về phía cậu bé kia: “Chú có kẹo ngon lắm, chỉ cần con nín khóc, chú cho con hết, có được không?”

Nói xong, không ngờ anh còn thật sự thò tay vào túi móc ra một nắm kẹo.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 793: Chương 793


Diệp Ninh nhìn mà hết hồn, không lẽ trong túi của anh có ma pháp sao? Muốn cái gì là lấy ra được cái đó ngay?

Nhóc con nhìn thấy kẹo đầy màu sắc rực rỡ, quả nhiên không khóc nữa, lau sạch nước mắt nước mũi trên mặt.

Cố Phong mở một viên kẹo trái cây đến bên miệng cậu bé, sau đó bỏ mấy viên còn lại vào trong túi áo của cậu nhóc.

“Kẹo có ngọt không?”

“Ngọt”

“Vậy con nói cho chú biết, con tên gì? Con đi đến đây cùng ai?” Giọng của Cố Phong cực kỳ dịu dàng.

“Mẹ nói không thể nói cho người ngoài biết tên của Nhị Béo.” Nhóc con cảm thấy mình cực kỳ thông minh.

TBC

Cố Phong bừng tỉnh hiểu ra: “Thì ra con tên là Nhị Béo à. Vậy mẹ của con đâu?”

Nhóc con trực tiếp ngẩng đầu, chỉ vào Diệp Ninh: “Mẹ con nè.”

Diệp Ninh nhức đầu: “Con nhìn kỹ lại xem, dì không phải mẹ của con.”

Nhóc con méo miệng, chuẩn bị khóc.

“Mẹ không thương Nhị Béo...”

Diệp Ninh còn muốn nói gì đó, lại bị Cố Phong dùng ánh mắt cản lại.

“Mẹ không phải không thương Nhị Béo, nào, chú ôm con.”

Cố Phong vừa nói vừa ôm bé con lên.

“Có phải con cảm thấy chị gái này rất đẹp, rất giống mẹ của con không?”

Không ngờ nhóc con lại ngoan ngoãn gật đầu.

Hiện tại, tấm lòng bội phục của Diệp Ninh dành cho Cố Phong có thể nói là cuồn cuộn như nước sông kéo dài không dứt.

Vậy mà cũng có thể nói chuyện được, quá là lợi hại.

“Con và mẹ cùng nhau đến đây sao?” Cố Phong tranh thủ thời cơ tiếp tục hỏi.

“Đúng vậy. Mẹ nói mẹ muốn đi vệ sinh, bảo con chờ.” Cuối cùng bé con cũng chịu nói ra một tin tức hữu dụng.

Diệp Ninh lập tức nhìn xung quanh, xác định xem xung quanh có chỗ nào có nhà vệ sinh.

“Vậy Nhị Béo đi từ hướng nào đến đây, con còn nhớ không?”

Cố Phong hỏi xong, bé con nghiêng đầu suy nghĩ, sau đó chỉ về phía một hướng.

Diệp Ninh và Cố Phong liếc nhìn nhau, đồng loạt mà nhìn về phía bên kia.

Cố Phong ôm bé con liên tục nói chuyện, chỉ vài phút ngắn ngủi đã thành lập mối quan hệ vô cùng thân thiết với cậu nhóc này.

Diệp Ninh nghe một lớn một nhỏ nói chuyện với nhau, nhìn thấy rõ Cố Phong dịu dàng và kiên nhẫn với con nít đến mức nào.

Đây lại là một gương mặt mới từ trước đến nay cô chưa từng gặp.

Ngay từ đầu bọn họ còn cho rằng sẽ nhanh chóng tìm được mẹ của cậu nhóc, nhưng cuối cùng lại phải tốn gần nửa tiếng đồng hồ, mới nhìn thấy một người phụ nữ đang hoảng loạn cầu cứu cảnh sát giao thông ở ven đường.

“Mẹ ơi!”

Bé con thấy được mẹ ruột, hưng phấn giơ tay gọi.

Người phụ nữ kia lập tức rơi nước mắt, dùng tốc độ nhanh nhất xông đến trước mặt Diệp Ninh và Cố Phong, ôm lấy bé con, liên tục cảm ơn.

Cố Phong đơn giản dặn dò vài câu, nhìn theo người phụ nữ kia ôm cậu nhóc rời đi.

“Sau này anh chắc chắn sẽ trở thành một người cha tốt.” Tiếng cảm thán của Diệp Ninh ở bên cạnh vang lên, làm Cố Phong thu hồi tầm mắt.

“Sao em lại nói như thế?”

Diệp Ninh vô cùng nghiêm túc nói: “Thấy anh lúc nãy dỗ Nhị Béo rất dịu dàng, cũng rất có kiên nhẫn, cho nên sau này anh chắc chắn sẽ là một người cha tốt.”

“Cha tốt sao.” Cố Phong nỉ non hai chữ này, sau đó khóe môi hơi cong lên một độ cong: “Vậy còn phải xem xem em có cho anh cơ hội này hay không nữa.”

Diệp Ninh mất hai giây mới phản ứng lại hiểu được ý của anh, sau đó gương mặt trắng nõn hơi ửng hồng lên.

“Liên quan gì đến tôi chứ.”

Cố Phong đến gần cô, giọng nói khàn khàn, giọng điệu vô cùng kiên quyết nói: “Mẹ của con anh chỉ có thể làm em.”

Tim Diệp Ninh đập hẫng đi hai nhịp, đầu nóng lên, lập tức phản bác: “Ai thèm sinh con cho anh chứ.”

Cố Phong cười nói: “Không muốn sinh cũng không sao, dù sao Tiểu Đống cũng đã nói, em ấy sẽ sinh nhiều vài đứa tặng cho chúng ta nuôi. Nhưng mà anh càng thích con của chúng ta hơn, cũng không thể làm người khác cho rằng anh bị yếu sinh lý được đúng không?”

Nói thật, hiện tại anh cũng đang chuẩn bị sức lực, không muốn để thằng nhóc Diệp Đống kia khinh thường.

Lần này thì đến cả cổ Diệp Ninh cũng đã đỏ rần, đang yên đang lành sao tự nhiên lại nhắc đến đề tài sinh con rồi?

Tại sao từ trước đến giờ cô lại không phát hiện ra người đàn ông này trong ngoài khác biệt như thế chứ?
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 794: Chương 794


“Không phải chúng ta đến đây xem diễn sao? Hiện tại đi vào có còn kịp không?”

Cố Phong cũng đã phát hiện ra, chỉ cần cô xấu hổ thì sẽ cố ý chuyển sang đề tài khác.

Nhưng mà như thế thì cũng đã tốt lắm rồi, nóng vội thì sẽ không thành công.

“Đương nhiên không còn kịp rồi. Cũng trễ rồi, chúng ta đi ăn cơm chiều trước đi.”

Diệp Ninh gật đầu, không nhắc tới thì không còn cảm thấy gì, vừa nhắc lại cảm thấy có hơi đói bụng thật.

Bên này là đường phố nhộn nhịp nhất, hoàn toàn không cần lo không có chỗ ăn cơm.

Diệp Ninh chọn một tiệm lẩu, đến kinh thành đương nhiên phải nồi đồng thịt dê nướng nổi tiếng.

TBC

Cố Phong cũng không kén ăn, hoàn toàn phối hợp theo sở thích của cô.

Chờ hai người ăn cơm chiều xong, lúc quay về nhà nghỉ quân khu thì trời cũng đã sập tối.

Diệp Ninh vô cùng hài lòng về hành trình ngày hôm nay, từ đầu đến cuối đều vô cùng vui vẻ. Nhưng mà chút cảm xúc vui vẻ này chỉ duy trì đến khi nhìn thấy Mục Văn Hạo xuất hiện ở trước cửa nhà nghỉ thì lập tức biến mất sạch sẽ.

Thậm chí cô còn cho rằng trời tối rồi nên cô mới bị hoa mắt, không ngờ lại gặp được một người cực kỳ giống Mục Văn Hạo ở nơi này?!

Nhưng mà khi Mục Văn Hạo xụ mặt, đi đến gần bọn họ thì trái tim đã hoàn toàn trầm xuống.

Là Mục Văn Hạo thật, không ngờ anh ta lại đến kinh thành!

Đáy mắt Cố Phong cũng lộ ra một chút âm u, hoàn toàn không muốn nhìn thấy Mục Văn Hạo xuất hiện ở chỗ này.

Ánh mắt hung ác nham hiểm của Mục Văn Hạo nhìn lướt qua người Cố Phong, sau đó đối diện với ánh mắt của Diệp Ninh.

Anh ta cố cưỡng ép đè cơn ghen tuông cuồn cuộn khi nhìn thấy hai người ở bên nhau xuống, cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Nhìn thấy tôi có phải bất ngờ lắm không? Tôi cố ý đến đây vì cô đó!”

Anh ta hoàn toàn không thèm che giấu mục đích của mình khi đến đây.

Ngày hôm qua anh ta nhận được tin tức nói Cố Phong đã đến kinh thành, thậm chí không rảnh lo giải quyết chuyện Mộng Kiều Nhụy bị trúng độc, suốt đêm chạy đến nơi này.

Anh ta khó khăn lắm mới uy h.i.ế.p làm Cố Phong ly hôn, mặc kệ hiện tai Cố Phong tiếp cận Diệp Ninh lần nữa là vì mục đích gì, anh ta cũng đều sẽ không cho phép bọn họ ở riêng với nhau.

Diệp Ninh cũng thật sự không thể nào hiểu được, Mộng Kiều Nhụy chế tạo ra hỗn loạn cũng đã đủ lớn rồi, vậy mà người đàn ông này còn có tâm trạng đi đến đây sao?

Nhưng mà hoàn toàn không cần cô trả lời, Cố Phong đã bước lên trước một bước cản ở trước mặt cô, ngăn cản ánh mắt si mê của Mục Văn Hạo.

Nhưng mà hậu quả của hành vi này chính là ánh mắt sắc bén của hai người đàn ông giao nhau giữa không trung, tia lửa điện văng tung tóe.

“Sao doanh trưởng Cố cũng ở chỗ này thế?”

Vẫn cứ là Mục Văn Hạo mở miệng hỏi trước, trong lời nói khinh thường tràn ngập địch ý, giống như việc Cố Phong xuất hiện ở chỗ này là tội ác tày trời gì đó vậy.

Cố Phong vô cùng hùng hồn dứt khoát trả lời: “Tôi đến đây chơi với Tiểu Ninh.”

Trên mặt Mục Văn Hạo lập tức xuất hiện vết nứt: “Doanh trưởng Cố vừa mới ly hôn với Diệp Ninh không bao lâu, hiện tại lại đến dây dưa, làm như thế có phải không được tốt lắm không? Với lại, anh lại xem Diệp Ninh là loại người gì chứ?”

Anh ta dám cá chắc là Cố Phong sẽ không bao giờ nói cho Diệp Ninh biết ly hôn thật sự khiến anh ly hôn, cho nên hiện tại mới không thèm kiêng dè gì mà trực tiếp châm chọc.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 795: Chương 795


Cố Phong hừ lạnh: “Đây là chuyện giữa tôi và Tiểu Ninh, không cần phiền ông chủ Mục nhọc lòng.”

Trước kia anh bị Mục Văn Hạo đắn đo, tất cả đều là vì nghĩ cho danh dự của Diệp Ninh.

Nhưng mà hiện tại anh đã ly hôn với Diệp Ninh rồi, bây giờ cũng hoàn toàn không cần kiêng dè sợ hãi gì Mục Văn Hạo nữa.

Ngũ quan của Mục Văn Hạo nhíu chặt lại với nhau, cười vô cùng âm u, cũng muốn tuyên thệ chủ quyền: “Tôi là bạn của Diệp Ninh, chuyện của cô ấy chính là chuyện của tôi.”

Ít nhất hiện tại về mặt thân phận thì anh ta và Cố Phong chẳng có gì khác biệt.

Không, Diệp Ninh là một người kiêu ngạo như thế, chắc chắn sẽ không muốn có bất cứ dính líu gì với người chồng đã từng ly hôn của cô.

Cho nên xét từ phương diện này thì mối quan hệ giữa anh ta và Diệp Ninh sẽ càng thân mật hơn Cố Phong mới đúng.

Cố Phong đánh trả: “Bạn bè chân chính sẽ không can thiệp vào chuyện đời từ của bạn mình.”

Mục Văn Hạo cũng không cam lòng yếu thế: “Lúc nãy tôi biểu đạt chưa đủ chính xác, ngoại trừ là bạn của tôi ra, Diệp Ninh còn là người phụ nữ mà tôi thích, là người phụ nữ mà tôi đang theo đuổi!”

Toàn thân Cố Phong giống như bị bóng đêm bao phủ, hai mắt toát ra ánh sáng nguy hiểm.

Mục Văn Hạo vô cùng đắc ý tiếp tục khiêu khích: “Doanh trưởng Cố cũng không cần lộ ra vẻ mặt như thế, hiện tại anh và Diệp Ninh mới thật sự chẳng có quan hệ gì.”

“Ông chủ Mục nói sai rồi, tôi và Tiểu Ninh đang chuẩn bị bắt đầu lại lần nữa.” Cố Phong vô cùng kiên định nói ra những lời này.

Mặc dù Mục Văn Hạo đã đoán ra được ý đồ của Cố Phong, nhưng mà hiện tại nghe chính miệng của anh nói ra, trong lòng vẫn cứ cực kỳ giận dữ.

“Cố Phong! Anh có biết anh đang nói gì không hả?”

“Tôi biết rất rõ, nhưng mà còn anh, Mục Văn Hạo, đầu óc của anh có tỉnh táo không đó?” Cố Phong cũng hỏi ngược lại.

Tình hình giữa hai người bọn họ cực kỳ căng thẳng, có thể đánh nhau bất cứ lúc nào.

Diệp Ninh từ nãy đến giờ đều không nói chuyện cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.

“Hai người các anh đủ rồi đó.”

Giọng của cô cực kỳ trầm, thật sự là quá cạn lời với hai người đàn ông này.

Trước công chúng, vì tranh giành một cô gái mà cãi nhau với nhau, đúng là không cần mặt mũi gì hết nữa.

Cố Phong cũng không muốn cãi nhau vô vị với Mục Văn Hạo, quay đầu nhìn về phía cô: “Tiểu Ninh, đừng để ý đến anh ta, chúng ta đi vào đi.”

Nơi này là nhà nghỉ của quân khu, không phải người nào cũng có thể đăng ký vào ở.

Hơn nữa nơi này là kinh thành, không phải nơi Mục Văn Hạo có thể tùy tiện sử dụng âm mưu quỷ kế.

“Diệp Ninh, chắc cô cũng biết rõ tính cách của tôi, nếu cô đi vào trong đó với anh ta, tôi không dám cam đoan là mình sẽ làm ra loại chuyện gì.” Mục Văn Hạo vốn dĩ cũng không muốn ép buộc Diệp Ninh, nhưng mà sự tồn tại của Cố Phong làm anh ta cảm thấy cực kỳ nguy hiểm, cho nên chỉ có thể làm như thế!

Diệp Ninh lạnh lùng trừng mắt nhìn Mục Văn Hạo, cô đương nhiên biết anh ta là một người điên cuồng đến mức nào.

Cố Phong nhìn thấy cô lại lộ ra vẻ do dự, không nói hai lời túm chặt lấy cổ tay cô, muốn kéo cô rời đi.

Nhưng mà ngay lúc hai người bọn họ đi lướt qua bên người Mục Văn Hạo, Mục Văn Hạo cũng bá đạo túm lấy một bàn tay khác của Diệp Ninh.

Hai người đàn ông, một người nắm tay trái, một người nắm tay phải, không nhường một bước.

Mà Diệp Ninh lại bị kẹp ở giữa, từ trước đến nay chưa bao giờ thấy cạn lời như bây giờ.

“Diệp Ninh, tối nay cô nhất định phải đi theo tôi, hơn nữa tôi còn muốn nói chuyện với cô về chuyện của Mộng Kiều Nhụy.” Mục Văn Hạo hoàn toàn có thể khẳng định người đứng phía sau chỉ chiêu cho Mộng Kiều Nhụy chắc chắn là Diệp Ninh.

Diệp Ninh nhíu mày.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 796: Chương 796


“Cô đừng có nói với tôi là cô không biết gì hết, ngoại trừ cô ra, sẽ không có ai dạy cô ta làm như thế.” Mục Văn Hạo vừa hận lại vừa yên Diệp Ninh.

Ngoại trừ cô ra, còn chưa có ai có thể tính kế anh ta như thế!

“Tiểu Ninh, mặc kệ em và ông chủ Mục có chuyện gì thì đều chờ đến ngày mai lại nói, hiện tại đã khuya lắm rồi.” Cố Phong cũng lộ ra vẻ bá đạo của mình, tuy rằng đang nhắc nhở Diệp Ninh, nhưng thái độ trong lời nói cũng không cho phép cô làm trái.

Diệp Ninh nhìn người này, lại nhìn người kia, bình thường ứng phó một mình Mục Văn Hạo cũng đã đủ làm cô vắt hết óc rồi, hơn nữa hiện tại lại thêm Cố Phong, thật sự là quá nhức đầu.

“Hai anh buông tay ra trước đi.”

Bên cạnh đã có người đi đường nhịn không được nhìn về phía bọn họ hóng chuyện.

Mục Văn Hạo nói: “Trừ phi anh ta buông ra trước.”

Đôi mắt sắc bén của Cố Phong ước gì có thể đá bay anh ta ra ngoài.

Diệp Ninh biết Mục Văn Hạo rất khó nói chuyện, chỉ có thể cắn răng nhìn về phía Cố Phong.

Cố Phong cũng rất kháng cự, nhưng mà nhìn thấy ánh mắt ra hiệu của Diệp Ninh, cũng chỉ có thể phối hợp cô, buông tay ra trước.

Diệp Ninh thu tay phải, ra hiệu với Mục Văn Hạo: “Vậy là được chứ gì, anh cũng buông tôi ra.”

Mục Văn Hạo lộ ra nụ cười hài lòng, giống như anh ta đã chiến thắng vậy.

Chờ hai người đều buông tay ra, Diệp Ninh nhanh chóng bước lên trước hai bước, kéo ra khoảng cách với bọn họ, xụ mặt quát to với hai người: “Các anh đều đã là người trưởng thành, không phải con nít. Đứng trên đường cái lôi lôi kéo kéo, tranh giành tình cảm, còn nhìn được à?”

Hai người không nói một lời, hai người đều không phục đối phương.

Diệp Ninh hít sâu một hơi tăng thêm âm lượng: “Để tôi nói rõ cho hai người các anh biết, tôi sẽ không thích hai anh, hai anh tranh thủ lúc còn sớm, từ bỏ ý định này đi.”

“Tiểu Ninh...”

“Diệp Ninh...”

“Kêu cái gì mà kêu?” Diệp Ninh nổi giận đùng đùng trừng mắt lạnh lùng nhìn về phía Mục Văn Hạo: “Thu hồi những âm mưu quỷ kế của anh lại, cũng đừng uy h.i.ế.p tôi, như vậy sẽ chỉ làm tôi càng chán ghét anh hơn mà thôi.”

Mặt mày Mục Văn Hạo hoàn toàn xanh mét.

Sau đó Diệp Ninh lại nhìn về phía Cố Phong, dùng giọng điệu giống hệt như khi nói với Mục Văn Hạo để nói với anh: “Ngựa tốt không ăn cỏ sau lưng, anh cũng đừng lãng phí công sức trên người của tôi.”

Nói xong thậm chí không cần chờ hai người đàn ông đang đứng ngây ra như phỗng kia phản ứng lại, nhanh chóng đi đến cửa nhà nghỉ, nghênh ngang mà đi.

Tuy rằng bóng dáng trông có vẻ rất lạnh lùng bình tĩnh, nhưng mà khi đến gần cửa nhà nghỉ rõ ràng đã tăng tốc lên, sợ Mục Văn Hạo phản ứng lại, lại cản cô lần nữa.

Chờ đến khi bóng dáng của Diệp Ninh hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của hai người đàn ông, bọn họ mới chợt hoàn hồn lại.

Cố Phong nhíu mày, tâm trạng vô cùng khó chịu.

Mục Văn Hạo càng trực tiếp hừ lạnh nói: “Hừ, anh nghe rõ những gì Diệp Ninh mới nói chưa? Cô ấy sẽ không chấp nhận anh lần nữa.”

Cố Phong lạnh nhạt liếc nhìn anh ta, tiếp tục trả lời một cách mỉa mai: “Tôi chỉ nghe được anh là người mà em ấy chán ghét.”

Mục Văn Hạo nổi giận: “Cố Phong! Anh đừng có được một tấc lại muốn tiến một thước!”

Cố Phong cũng bực bội: “Mục Văn Hạo, những lời này phải để tôi nói với anh mới đúng!”

Mục Văn Hạo nghiến răng hàm kêu ken két: “Nếu anh có giỏi thì bây giờ chúng ta đi đấu một trận, xem xem ai mới là người đàn ông thật sự thích hợp với Diệp Ninh.”

Cố Phong không hề sợ hãi: “Được thôi, anh muốn thi đấu thế nào?”

Ánh mắt âm u của Mục Văn Hạo liên tục lóe lên, giống như đang tính toán gì đó.

Một lúc sau mới nói với Cố Phong ba chữ: “Đi theo tôi.”

TBC

Cố Phong không hề do dự, lập tức đuổi kịp bước chân của anh ta.

Diệp Ninh quay về phòng, chuyện đầu tiên cô làm chính là lập tức đi đến cửa sổ, nhìn xem Mục Văn Hạo đã đi chưa.

Cô cố ý nổi giận như thế chính là vì muốn nhanh chóng thoát khỏi sự dây dưa của Mục Văn Hạo, chỉ cần cô đi vào nhà nghỉ thì Mục Văn Hạo sẽ không còn cách nào, hiện tại cuối cùng cũng an toàn rời đi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 797: Chương 797


Còn Cố Phong, Diệp Ninh lại không quá lo lắng.

Cho dù thế nào thì Mục Văn Hạo cũng sẽ không dám làm gì Cố Phong, hơn nữa cho dù hai người bọn họ thật sự đánh nhau thì Cố Phong chắc chắn cũng không phải là người chịu thiệt.

Nhưng mà khi cô nhìn thấy nơi ba người bọn họ vừa đứng lúc nãy không chỉ không còn bóng dáng của Mục Văn Hạo mà đến cả Cố Phong cũng biến mất tăm thì vẫn không tự chủ được mà cảm thấy căng thẳng.

Reng reng reng.

Lúc này, điện thoại bàn trong phòng đột nhiên vang lên.

“A lô?”

“Diệp Ninh, Mục Văn Hạo đi đâu mất tiêu rồi. Hôm nay công an đến đây nói không liên lạc được với anh ta, hơn nữa cả ngày hôm nay anh ta đều không đến bệnh viện, có phải anh ta định xử lý tôi rồi không?”

Giọng nói lo lắng của Mộng Kiều Nhụy theo ống nghe truyền đến.

Diệp Ninh chỉ lạnh nhạt đáp lời: “Mục Văn Hạo đến kinh thành.”

Đầu dây bên kia lập tức rơi vào trong yên lặng.

Vài giây sau, Diệp Ninh cúp điện thoại.

Có lẽ Mục Văn Hạo đã bị sự kiện ngày hôm qua k*ch th*ch, cho nên mới bất chấp tất cả chạy đến kinh thành, bắt đầu triển khai hành động với cô.

Tuy rằng có chút phiền phức, nhưng mà cũng may là cô cũng sẽ không ở lại kinh thành quá lâu.

Tiệm cơm.

Mục Văn Hạo và Cố Phong cùng nhau ngồi trước bàn cơm, nhưng trên bàn lại không có bất cứ thức ăn nào, chỉ bày đầy rượu trắng.

Cố Phong không ngờ rằng thi đấu mà Mục Văn Hạo nói lại là thi đấu tửu lượng.

“Hiện tại doanh trưởng Cố nhận thua còn kịp đó.” Mục Văn Hạo vô cùng tự tin khiêu khích.

Đối với một người dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng như anh ta mà nói, chuyện xã giao trên bàn tiệc chính là chuyện thường ngày, đương nhiên đã luyện được tửu lượng từ lâu rồi.

Cố Phong cười mỉa nói: “Còn không phải là uống rượu sao, tôi chơi với anh đến cùng!”

TBC

Mục Văn Hạo đương nhiên là không có bất ngờ gì trước sự lựa chọn của anh, trực tiếp rót đầy mớ ly trống rỗng ở trước mặt.

Mặt mày Cố Phong không hề thay đổi.

Mục Văn Hạo bưng lên ly rượu đầu tiên ra hiệu với anh, sau đó khí phách uống một hơi cạn sạch.

Cố Phong không cam lòng yếu thế cũng cầm ly đầu tiên lên, trực tiếp uống cạn.

Sau đó Mục Văn Hạo lại bưng ly thứ hai lên, ly thứ ba.

Uống một hơi hết hai ly, đắc ý nhìn về phía Cố Phong.

Cố Phong cũng uống hai ly theo anh ta.

Hai người cứ thế mà uống rượu, đến cả ông chủ tiệm cơm ngồi cách đó không xa nhìn mà sợ hết hồn.

Không phải sợ bọn họ uống, mà là sợ bọn họ say.

“Ông chủ, thêm hai bình rượu trắng!”

Ngay lúc ông chủ đang ngẩn người, Mục Văn Hạo lập tức lớn tiếng gọi rượu.

Ông chủ hít hà, do dự vài giây, lại xách theo hai chai bia đến.

Mục Văn Hạo nhìn bia trong tay ông ta, khó chịu thay đổi sắc mặt.

“Ông nghe không hiểu lời tôi nói đúng không? Tôi nói là rượu trắng!”

Vừa nói vừa chỉ về phía cái bàn.

Gương mặt của anh ta vốn dĩ đã làm cho người ta sợ hãi, lại cộng thêm vẻ mặt sắc bén, càng làm cho ông chủ nơm nớp lo sợ hơn.

“Ừm, hết rượu trắng rồi, hay là hai người đến chỗ khác uống được không? Hai chai bia này coi như tiệm chúng tôi tặng miễn phí.”

“Ông khinh thường ai đó? Mục Văn Hạo tôi mà còn cần ông tặng à?” Giọng của Mục Văn Hạo cực kỳ trầm, trực tiếp thò tay vào túi móc ra một xấp tiền giấy, quăng mạnh lên bàn: “Vậy dọn hết toàn bộ bia trong tiệm ông ra đây!”

Ông chủ nhìn xấp tiền dày cộm này, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Cho dù hai người kia thật sự uống say quậy phá trong cửa tiệm thì nhiêu đây tiền cũng đã đủ để bồi thường rồi.

“Không thành vấn đề.”

Lần này ông ta đồng ý rất dứt khoát.

Một lúc sau, lại bưng mười chai bia lên bàn.

Mục Văn Hạo tiêu sái mở nắp bia ra, bắt đầu uống ừng ực ngay trước mặt Cố Phong.

Ánh mắt của Cố Phong có hơi sâu, lúc nãy bọn họ vừa mới uống xong bốn chai rượu trắng có số độ cực cao, cho dù tửu lượng có tốt hơn nữa thì cũng không thể nào không hề bị ảnh hưởng gì được.

Nhưng hiện tại hai người bọn họ đều không có ai dám bỏ cuộc trước.

Bởi vì bỏ cuộc chẳng khác nào nhận thua.

Bia theo khóe miệng Mục Văn Hạo chảy xuống, cho dù là thế thì anh ta cũng uống một hơi hết một chai bia.

Uống xong còn cố ý dốc ngược chai rượu lại, làm Cố Phong nhìn cho rõ ràng.

Hai người không có ai nói chuyện, nhưng lại có thể nhìn thấy rõ vẻ không phục và giằng co trong mắt của đối phương.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 798: Chương 798


Nhà nghỉ.

Diệp Ninh nghe bên ngoài vang lên tiếng bước chân, lập tức đi ra ngoài.

Mở cửa phòng ra, cô lại nhìn thấy Trương Quốc Trụ từ xưởng sản xuất điện ảnh quay về.

“Diệp Ninh, hôm nay tôi đã liên lạc với con bé Chu Giai Bội rồi, cô ấy cũng đồng ý đến đây thử một lần, chắc mấy ngày nữa sẽ đến kinh thành.” Trương Quốc Trụ cảm thấy cô nghe tin tức này sẽ cảm thấy vui vẻ.

Diệp Ninh lại không rảnh quan tâm đến Chu Giai Bội, nhìn ra ngoài hành lang, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Cố Phong đâu.

Lúc này Trương Quốc Trụ mới để ý thấy sắc mặt của cô không được tốt cho lắm, hiển nhiên cô cũng không phải cố ý đi ra ngoài gặp anh ta.

“Cô đang nhìn cái gì thế?”

“Không nhìn gì cả.” Diệp Ninh cũng không dám nói là Mục Văn Hạo đến, dù sao thì Trương Quốc Trụ hoàn toàn không biết rằng cô còn dính líu đến Mục Văn Hạo.

Trương Quốc Trụ nghe cô nói như thế thì lại càng nghi ngờ hơn: “Cố Phong đâu? Hôm nay hai người đi chơi thế nào?”

Dù sao thì đây cũng là một kỳ nghỉ hiếm có.

Diệp Ninh chỉ có thể tùy tiện tìm đại một cái cớ: “Cố Phong đi ra ngoài mua đồ, lát nữa sẽ về.”

Trương Quốc Trụ lập tức hiểu ra, thì ra người ta đang chờ Cố Phong về.

“Được rồi, nếu không còn có chuyện gì nữa thì tôi đi về phòng trước đây.”

Mệt mỏi suốt một ngày, anh ta cũng chỉ muốn nghỉ ngơi thôi.

Diệp Ninh gật đầu, nhìn theo anh ta đi vào phòng.

TBC

Hành lang lại yên tĩnh lần nữa, nhưng trong lòng Diệp Ninh lại không thể nào yên tâm được.

Đêm hôm khuya khoắt.

Diệp Ninh đứng ở trước cửa nhà nghỉ, liên tục nhìn đồng hồ, đi tới đi lui.

Cố Phong vẫn còn chưa đi về, cô hoàn toàn không biết rốt cuộc hai người bọn họ đi nơi nào, đi làm chuyện gì.

Lại nghĩ đến sự gian xảo của Mục Văn Hạo, cô thật sự quá hối hận, tại sao lúc nãy cô không kéo Cố Phong cùng đi về chung luôn chứ.

Ngay lúc cô sắp mất kiên nhẫn, chuẩn bị đi ra ngoài tìm, bóng dáng của Cố Phong cuối cùng cũng xuất hiện trong màn đêm.

“Cố Phong.”

Diệp Ninh nhanh chóng chạy qua, thậm chí cô còn chưa đi đến trước mặt, đã ngửi được mùi rượu nồng nặc.

Cố Phong đi ngã trái ngã phải, trạng thái có vẻ rất không ổn.

Diệp Ninh lập tức đỡ anh: “Anh uống rượu hả?”

Hơn nữa trông có vẻ còn uống rất nhiều.

Cố Phong nghiêng đầu nhìn về phía cô, hình như là đang cố gắng tập trung tầm mắt. Nhưng mà giây tiếp theo đã đột nhiên đẩy cổ ra, sau đó chạy đến một góc hẻo lánh nôn thốc nôn tháo.

Diệp Ninh nhanh chóng chạy qua, vuốt lưng cho anh.

“Sao anh uống nhiều thế?”

Cô theo bản năng nhìn về phía Cố Phong đi đến, cũng không nhìn thấy bóng dáng của Mục Văn Hạo.

Nhưng mà dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng biết, ngoại trừ Mục Văn Hạo ra, Cố Phong cũng không có khả năng uống nhiều như thế với người thứ hai nào khác.

“Anh... Không sao hết.”

Cố Phong nôn xong, phất tay ra hiệu.

“Để tôi đỡ anh vào.”

Diệp Ninh vừa nói vừa đỡ lấy cánh tay của anh, dùng tốc độ nhanh nhất đi về phía nhà nghỉ.

Cũng may tuy rằng Cố Phong đang say, nhưng toàn bộ hành trình đều rất phối hợp.

Khi hai người đi vào nhà nghỉ, nhân viên lễ tân nhíu mày cũng lại đây giúp đỡ.

“Lại uống say sao?”

Dù sao thì mấy ngày trước Diệp Ninh và Trương Quốc Trụ mới vừa nhậu say khướt về, hiện tại lại biến thành Cố Phong.

Diệp Ninh không thể nào giải thích, chỉ có thể cười xấu hổ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 799: Chương 799


“Rốt cuộc là đã uống hết bao nhiêu rượu vậy?”

Diệp Ninh vừa chăm sóc cho Cố Phong đã uống say vừa nỉ non.

Cô chưa bao giờ thấy anh chật vật và khó chịu như thế này.

“Nào, uống nước, súc miệng.”

Anh vừa mới nôn xong, đương nhiên là không thể nào tắm rửa, chỉ có thể vệ sinh đơn giản mà thôi.

Hình như Cố Phong nghe được lời cô nói, mở miệng uống nước.

Nhưng mà mới uống được hai ngụm nước đã lập tức ngã đầu ngủ ngay.

Diệp Ninh bất đắc dĩ muốn chết, mùi rượu trên người anh nồng nặc, đành phải cởi áo khoác ra giúp anh.

Nhưng mà mới cởi được hai cúc áo ở bên trên cùng, bàn tay đã bị anh túm chặt lại.

Trong mắt Cố Phong toát ra vẻ sắc bén, hoàn toàn không giống như người đang uống say.

Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Chuông cảnh báo trong lòng Diệp Ninh reo lên, lập tức nghĩ đến năng lực phòng ngự trong tiềm thức mà mấy người tham gia quân ngũ như bọn họ đều sẽ có, nhanh chóng giải thích nói: “Tôi là Diệp Ninh, anh say rồi, tôi cởi áo khoác ra giúp anh.”

Không biết Cố Phong có nghe rõ hay không, dù sao khí thế anh toát ra ngoài chậm rãi thu hồi lại.

Diệp Ninh không dám có bất cứ hành vi nhỏ này, chờ đến khi anh thật sự thả lỏng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

“Tôi cởi áo khoác giúp anh.”

Nói xong mới chuẩn bị tiếp tục hành vi lúc nãy.

Nhưng mà cô lại không ngờ rằng Cố Phong vẫn cứ nắm chặt lấy tay cô từ chối.

“Không được.”

“Vì sao chứ?” Diệp Ninh khó hiểu nhìn anh.

Hiện tại quần áo của anh rất hôi, cứ để như thế ngủ cả đêm chắc chắn sẽ rất khó chịu.

Cố Phong vô cùng nghiêm túc nhìn cô, đột nhiên chất vấn: “Em lại muốn c** s*ch anh nữa đúng không?”

“...”

Diệp Ninh đúng là dở khóc dở cười.

Nhưng mà Cố Phong vẫn cứ nhìn chằm chằm vào cô không chớp mắt, có vẻ vô cùng đề phòng.

“Tôi cũng chỉ cởi áo khoác thôi.”

Cô kiên nhẫn dỗ dành anh, hi vọng anh có thể phối hợp.

“Vậy cũng không được.” Cố Phong vẫn cứ kiên quyết, sau đó có chút tủi thân nói: “Anh sợ anh sẽ không khống chế được.”

Hơi thở của Diệp Ninh hơi rối loạn, chờ phản ứng lại đây, hoàn toàn không biết nên nói cái gì mới tốt.

Cho nên rốt cuộc thì anh có say hay không vậy?

Ánh mắt Cố Phong u ám, dùng giọng nói khàn khàn gọi tên cô: “Tiểu Ninh, không phải lần nào anh cũng có thể nhịn được, em đừng khiêu chiến khả năng nhẫn nại của anh.”

Trong lòng Diệp Ninh có chút hoảng loạn, vội rút cánh tay đang bị Cố Phong nắm về.

“Anh, anh không say hả?”

Nếu say thì chắc chắn sẽ không thể nói ra những lời như thế.

Cánh tay của Cố Phong gác lên trán, khó chịu nhắm mắt lại.

TBC

“Chắc là say rồi.”

Đầu chóng mặt muốn chết, mơ mơ màng màng.

Thật ra là không thể say.

Diệp Ninh biết nếu người thật sự uống say thì chắc chắn sẽ không chịu thừa nhận mình say.

Nếu anh không say, vậy cô cũng thả lỏng lại, lập tức ngồi xuống mép giường.

“Anh và Mục Văn Hạo đi ra ngoài uống rượu hả?”

Cố Phong lạnh nhạt khẽ ừ một tiếng.

Diệp Ninh không thể nào hiểu được, sao anh lại đi ra ngoài uống rượu với Mục Văn Hạo chứ?

“Anh ta muốn thi đấu uống rượu với anh, hai tụi anh uống mười mấy bình rượu trắng, mười mấy chai bia.” Cố Phong lo tự nói một mình.

Chắc là, có lẽ anh không có nhớ lầm.

Diệp Ninh nghe mà sợ muốn chết: “Hai người các anh chán sống rồi hả? Sao lại uống nhiều như thế?”

Cố Phong chậm rãi mở mắt, nhìn về phía cô giống như muốn xác định gì đó: “Em đang quan tâm anh, hay là đang quan tâm anh ta?”

Diệp Ninh nhíu chặt mày lại: “Chuyện này còn cần phải hỏi à, tôi đương nhiên là đang quan tâm anh rồi.”

Sự sống c.h.ế.t của Mục Văn Hạo có liên quan gì đến cô đâu chứ.

“Ha, ha hả.” Cố Phong đột nhiên mỉm cười, hơn nữa còn cười cực kỳ sung sướng, tiếng cười kéo dài suốt mười mấy giây.

“Anh cười gì đó?” Diệp Ninh cũng không cảm thấy chuyện cô nói có cái gì buồn cười.

Cố Phong trông có vẻ rất vui vẻ: “Anh thắng.”

Cho dù có uống đến c.h.ế.t thì cũng xứng đáng.

Diệp Ninh hoàn toàn không hiểu anh đang nói cái gì.
 
Back
Top Dưới