Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 760: Chương 760


Cửa phòng đóng sầm lại, phát ra tiếng động cực lớn.

Cố Phong hoảng sợ, nhưng anh cũng không nhìn thấy bất cứ lửa giận nào trên mặt Diệp Ninh.

Diệp Ninh sốt ruột hỏi ngay: “Rốt cuộc thì tối hôm qua chúng ta có phát sinh quan hệ hay không?”

Cố Phong rõ ràng là hơi ngẩn người, nhìn chằm chằm vào cô.

“Em, còn nhớ sao?”

Dù sao thì cô say khướt như thế, không nhớ được mới là bình thường.

Diệp Ninh nhíu chặt mày lại thành hình bánh quai chèo: “Tôi đương nhiên nhớ rõ, chỉ là khúc sau tôi không nhớ, rốt cuộc chúng ta có làm hay không?”

Hiện tại cô đã không hi vọng xa vời đến chuyện không có tiếp xúc thân mật, dù sao thì mớ dấu hôn kia đã là minh chứng tốt nhất.

Nhưng mà cô vẫn hi vọng là bọn họ không là đến bước cuối cùng.

Cô là một người đã sống hai đời, đương nhiên sẽ không vì mất trinh mà đòi c.h.ế.t đòi sống, phát điên. Hơn nữa trong mớ ký ức linh tinh vụn vặt kia cho biết, thật ra tối hôm qua người chủ động luôn là cô.

Nhưng cho dù là thế, cô vẫn không muốn lần đầu tiên của mình sẽ phát sinh dưới tình huống như thế.

Huống chi người kia còn là Cố Phong, là chồng trước của cô.

Chuyện này có chút hoang đường.

Cố Phong nhìn vẻ mặt căng thẳng của cô, biết cô vẫn rất để ý đến chuyện này.

“Em không tự cảm giác được à?”

“Tôi cảm giác thế nào đây? Cho dù tôi muốn tin là không có chuyện gì xảy ra, nhưng mà cũng đã nhìn thấy mấy cái dấu hôn đó rồi.” Tốc độ nói chuyện của Diệp Ninh còn nhanh hơn bình thường gấp đôi.

Cô vừa nói xong, bầu không khí giữa hai người bắt đầu trở nên kỳ lạ.

Cố Phong có chút chột dạ dời mắt đi, không dám đối diện với ánh mắt của cô.

“Xin lỗi, là anh không khống chế được sức lực của mình.”

Anh rầu rĩ xin lỗi, đúng là bởi vì anh quá mất khống chế, nhưng mà nguyên nhân anh xin lỗi thật sự rất kỳ lạ.

Mặt Diệp Ninh đen kịt, thứ cô muốn nghe không phải chuyện này.

Cố Phong hít một hơi thật sâu: “Không có. Chúng ta không làm đến bước cuối cùng.”

Tuy rằng không làm đến cuối cùng, nhưng mà toàn thân của cô đều bị anh sờ và hôn hết rồi.

Hình như câu trả lời này nằm trong dự đoán của Diệp Ninh, nhưng vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.

Bọn họ đều đã đến tình trạng này rồi, lại không tiếp tục làm tiếp, chuyện này bình thường à?

Nếu anh có thể khống chế được thì cũng sẽ không có những hành vi kịch liệt trước đó rồi.

“Anh không gạt tôi chứ?”

Cố Phong thấy cô thật sự nhớ không rõ, chỉ đành đỏ mặt giải thích: “Bởi vì khúc sau em đã ngủ mất rồi.”

Đúng vậy, ngay lúc anh sắp sửa bị yêu tinh là cô chọc đến sắp nổ tung thì cô lại đột nhiên lăn ra ngủ.

Cho dù anh có thế nào thì cũng sẽ không làm gì với một người đang say bất tỉnh nhân sự là cô.

“Phù!”

Diệp Ninh thở phào nhẹ nhõm, xoay người quay về ghế sofa ngồi xuống

Cố Phong hồi hộp lo lắng quan sát mỗi một biểu tình nhỏ nhất trên mặt cô để đoán xem cô có thái độ như thế nào về chuyện ngày hôm qua.

“Nếu em cảm thấy ấm ức hoặc tức giận gì đó thì đều có thể phát tiết với anh.”

Nhưng anh sẽ không xin lỗi, bởi vì anh cũng không hối hận vì đã làm những chuyện đó với cô vào tối hôm qua.

Thậm chí anh đã suy nghĩ kỹ rồi, nếu Diệp Ninh thật sự để ý thì anh vừa lúc có thể mượn cơ hội này nói anh sẽ chịu trách nhiệm.

Nhưng mà điều khiến Cố Phong kinh ngạc chính là Diệp Ninh xác định xong, hình như cô lập tức bình tĩnh lại, không nhìn thấy bất cứ cảm xúc gì.

“Em... Không giận sao?”

Chuyện này quá khác với những gì anh đã tưởng tượng.

Hình như Diệp Ninh đã đoán được đại khái anh đang nghĩ gì, vô cùng nghiêm túc nói: “Tôi nhớ rõ tất cả những chuyện xảy ra tối hôm qua, cũng là tự tôi chủ động c** q**n áo, tôi chủ động chạm vào anh trước. Dưới tình huống đó, anh không khống chế được cũng là bình thường thôi.

Say rượu mới là thủ phạm thật sự, sau này nếu cô còn uống say nữa thì cô làm chó!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 761: Chương 761


Cố Phong lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, thật sự không ngờ rằng Diệp Ninh lại có suy nghĩ như thế.

“Anh sẽ chịu trách nhiệm với em.”

Diệp Ninh nhìn chằm chằm anh vài giây, sau đó lại bật cười thành tiếng.

“Thứ nhất, chúng ta cũng không phát sinh quan hệ thực chất gì cả. Thứ hai, cho dù có thật sự xảy ra thì cũng không cần anh phải chịu trách nhiệm.”

Tối hôm qua rõ ràng là cả hai người bọn họ đều có ý định này, cho nên hoàn toàn không cần nói đến chuyện chịu trách nhiệm gì cả.

Cố Phong nhíu chặt mày, tuy rằng bọn họ thật sự không phát sinh quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c thực chất gì, nhưng đối với anh mà nói cũng giống nhau thôi.

Nhưng mà, sao cô lại có thể nhẹ nhàng thoải mái như thế?

Nếu tối hôm qua người xuất hiện không phải anh, mà là người khác thì sao?

Có phải cũng sẽ là như thế này không?

Hoặc là bởi vì là anh, cho nên cô mới không muốn làm anh chịu trách nhiệm?

Chỉ nghĩ đến đây, anh cũng đã muốn nổi điên.

TBC

Diệp Ninh không hiểu vì sao anh lại liên tục thay đổi sắc mặt như thế, cô đã không truy cứu rồi, việc này cũng có thể dừng lại ở đây rồi đúng không?

“Vậy em phải chịu trách nhiệm với anh.”

Cố Phong đột nhiên nói ra những lời này, trực tiếp làm Diệp Ninh ngẩn người.

Thậm chí Diệp Ninh còn nghi ngờ không biết có phải lỗ tai của cô xuất hiện vấn đề rồi hay không?

Cố Phong tăng thêm âm lượng, lặp lại lần nữa: “Em phải chịu trách nhiệm với anh, anh là một người đàn ông rất truyền thống, cho nên em phải chịu trách nhiệm với anh!”

Diệp Ninh hoàn toàn không biết cô nên lộ ra vẻ mặt như thế nào mới đúng: “Anh đang đùa đó hả?”

“Anh sẽ không nói đùa về chuyện này.” Giọng của Cố Phong vô cùng nghiêm túc và trang nghiêm, từ trước đến giờ chưa bao giờ anh nghiêm túc như thế: “Tối hôm qua ngay từ đầu em là người chủ động, anh bị động. Cho nên em nhất định phải chịu trách nhiệm với anh.”

Trên đầu Diệp Ninh chảy xuống ba sọc đen: “Anh có chịu nói đạo lý không đó? Tôi chỉ là trình bày sự việc mà thôi. Đúng là tôi chủ động c** đ* ra, nhưng mà anh là người không nhịn được ôm lấy tôi trước!”

Cô còn nhớ rõ rành rành mấy chi tiết này đó.

Lỗ tai của Cố Phong hơi đỏ lên, anh mất suốt một buổi tối mới l.à.m t.ì.n.h dục ổn định lại, suýt chút nữa đã vì những lời này của Diệp Ninh mà sôi trào lại lần nữa.

Cô thật sự muốn tra tấn c.h.ế.t anh mà!

“Anh sẽ chịu trách nhiệm với em, nhưng cũng mong em sẽ chịu trách nhiệm với anh.”

Dù sao đây là chuyện anh muốn.

Diệp Ninh không ngờ lại bị anh vòng lại chủ đề này, chuyện này thì người thiệt thòi hơn là cô mà đúng không?

“Chúng ta không thể coi như thanh toán xong xuôi sao?”

Cố Phong vô cùng kiên quyết lắc đầu, nói lời tàn nhẫn: “Đây là lần đầu tiên của anh.”

Gì?

Diệp Ninh ngơ ngác.

Không phải bọn họ còn chưa làm gì sao?

Sao bây giờ lại lòi đâu ra lần đầu tiên thế?

Giọng của Cố Phong dần khàn đi, nhắc nhở: “Không phải em đều nhớ hết rồi sao? Không lẽ em không nhớ rõ em đã làm gì anh sao?”

Đầu óc Diệp Ninh nổ ầm ầm, giống như lại có hình ảnh gì đó bị cô quên đi đột nhiên xuất hiện.

Cô không chỉ c** q**n áo của mình, mà còn lột quần áo của anh nữa?!!

Đúng vậy, đúng là cô có c** q**n áo của anh ra, còn lèm bèm nói quân trang quá khó cởi.

Cuối cùng hình như... hết rồi?

Khúc sau đó cô thật sự không nhớ rõ.

Cho nên anh nói lần đầu tiên là chỉ lần đầu tiên c** s*ch quần áo trước mặt con gái sao?

Cố Phong nhìn gương mặt dần đỏ lên của cô, biết cô đã nghĩ ra rồi.

Thật ra lòng bàn tay của anh cũng đã toát đầy mồ hôi, miệng lưỡi khô khốc.

Bọn họ đều đã đến bước này rồi, chịu trách nhiệm lẫn nhau mới là kết quả tốt nhất.

“Em chính là người phụ nữ đầu tiên nhìn thấy cơ thể của anh, cho nên em phải chịu trách nhiệm với anh.”

Tâm trạng của Diệp Ninh chưa bao giờ phức tạp như bây giờ, còn hối hận đến xanh cả ruột.

Nếu biết trước như thế thì cô còn uống rượu làm gì nữa?

Đúng là trên đầu chữ sắc luôn có một con d.a.o mà!

“Ừm, cái đó... Tôi cảm thấy chúng ta hoàn toàn có thể suy nghĩ theo một hướng khác. Anh xem, chúng ta vốn dĩ là vợ chồng. Là vợ chồng thì từng có mối quan hệ thân mật cũng rất bình thường. Cứ coi như chuyện tối hôm qua được xảy ra từ lâu rồi, hiện tại chúng ta đã ly hôn, làm bạn bè với nhau không phải cũng khá tốt sao. Chuyện quá khứ thì cứ để nó qua đi.”

Cô nói như thế, chắc anh cũng hiểu ý của cô rồi chứ?
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 762: Chương 762


Nhưng câu trả lời của Cố Phong vẫn cứ là lắc đầu: “Hiện tại là hiện tại, hơn nữa hiện tại và quá khứ không giống nhau.”

Diệp Ninh không ngờ anh lại khó nói chuyện đến thế, trong lòng bắt đầu bực bội nói: “Sao lại không giống nhau hả?”

Là anh kiên quyết muốn ly hôn, bây giờ lại đòi cô phải chịu trách nhiệm.

Muốn cô chịu trách nhiệm kiểu gì đây?

Trực tiếp cưới anh hả?!

Cố Phong dùng im lặng thay cho câu trả lời, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào mặt cô không chớp mắt.

Một giây.

Hai giây.

Mặt Diệp Ninh dần dần cứng lại, gần như là gằn từng chữ một nói: “Cố Phong, anh nói cho tôi biết, rốt cuộc hiện tại anh đang làm cái gì?”

Tất cả những hành vi không thể nào giải thích được của anh cùng với việc anh đột nhiên xuất hiện ở nơi này, đều đã ám chỉ quá nhiều thứ.

Diệp Ninh cũng không phải đồ ngốc, không thể nào không cảm nhận được.

Trong ánh mắt của Cố Phong cất chứa quá nhiều cảm xúc, anh cũng biết mình không giấu được cô.

Anh chợt siết chặt nắm tay, nói ra lời nói đã đè trong đáy lòng từ lâu.

“Anh muốn chịu trách nhiệm với em, anh muốn lại được chung sống với em một lần nữa.”

Diệp Ninh lại không hề cảm thấy kinh ngạc chút nào, thậm chí còn có cảm giác vốn phải nên là như thế.

Trên thực tế, từ sau khi bọn họ ly hôn đến bây giờ, tất cả những gì anh làm, mỗi một lần gặp mặt cô, anh đều đang để lộ ra tin tức này.

Giọng nói của Cố Phong rất trầm thấp, tràn ngập tình cảm: “Anh biết hiện tại chắc em cảm thấy anh nực cười lắm. Rõ ràng là anh đòi ly hôn, hiện tại anh lại còn vọng tưởng muốn tái hợp lại với em. Nhưng anh muốn nói với em một điều, em vẫn luôn cảm thấy cuộc hôn nhân của chúng ta ngay từ lúc bắt đầu đã là một sai lầm, vậy thì anh đã kết thúc cuộc hôn nhân sai lầm đó rồi.”

Diệp Ninh không ngờ anh lại có suy nghĩ như thế?!

Cho nên đây là nguyên nhân khiến anh ly hôn, chỉ là vì muốn bắt đầu lại lần nữa thôi sao?

Cố Phong vẫn cứ tiếp tục nói: “Anh cũng không dám hi vọng xa vời rằng em sẽ lập tức đồng ý anh, chỉ là anh hi vọng em có thể cho anh một cơ hội, một cơ hội để anh có thể bắt đầu theo đuổi em lại lần nữa.”

Tuy rằng tất cả mọi thứ đều quay trở về vạch xuất phát, nhưng bọn họ vẫn còn có tương lai.

Anh muốn chứng minh chuyện này.

Diệp Ninh vừa định nói chuyện, Cố Phong lại trịnh trọng bổ sung: “Cho dù em không cho anh cơ hội thì anh cũng sẽ không bỏ cuộc.”

Anh nói xong, trong phòng lại chìm trong im lặng lần nữa.

Cố Phong rất hồi hộp, hơn nữa còn cực kỳ hồi hộp.

Anh sợ mình sẽ nghe được lời từ chối đầy lạnh nhạt của Diệp Ninh, đây là chuyện duy nhất mà anh không thể nào khống chế được.

TBC

“Chuyện gì anh cũng đã nói hết rồi, tôi còn có thể nói cái gì nữa đây?” Diệp Ninh hỏi ngược lại.

Tuy rằng đây không phải điều Cố Phong muốn nghe thấy nhất, cũng cũng đủ để làm anh thở phào nhẹ nhõm.

“Em chỉ cần là chính em là được, chuyện còn lại cứ giao cho anh.”

Diệp Ninh không còn lời gì để nói, hai người bọn họ sẽ phát triển đến trạng thái như bây giờ, chính cô cũng cảm thấy rất bất ngờ.

“Anh cần gì phải làm như thế chứ.”

“Bởi vì anh thích em, cũng muốn bù đắp lại tất cả những sai lầm giữa đôi ta, không muốn để lại bất cứ tiếc nuối gì cho mình.” Cố Phong nói một cách chắc nịch.

Diệp Ninh bình tĩnh nói: “Nếu tôi sẽ không lại tiếp nhận anh thì sao?”

Cố Phong trả lời: “Vậy chắc chắn là vì anh là chưa đủ tốt.

“Nếu tôi thích người khác, muốn kết hôn với người khác thì thế nào?”

Cố Phong nao nao, sau đó lộ ra một nụ cười có chút cô đơn.

“Vậy anh sẽ chúc em vĩnh viễn hạnh phúc.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 763: Chương 763


Cốc cốc cốc.

“Diệp Ninh, cô có ở bên trong không?”

Giọng của Trương Quốc Trụ từ ngoài cửa vang lên, ngắt ngang cuộc nói chuyện và bầu không khí giữa Diệp Ninh và Cố Phong.

Hai người liếc nhìn nhau, âm thầm thành lập hiệp nghị gì đó.

Diệp Ninh đứng lên đi ra mở cửa.

Trương Quốc Trụ nhìn thấy cô đi ra ngoài, lập tức lèm bèm: “Diệp Ninh, cô cũng chưa đi qua bên kia hả. Tối hôm qua tôi uống nhiều quá, mở mắt ra là giờ này luôn rồi. Cũng không biết có phải là dạo gần đây áp lực quá lớn không, mới uống không bao nhiêu rượu cũng đã say đến hiện tại. Tối hôm qua chúng ta về bằng cách nào thế?”

Anh ta thật sự không nhớ được cái gì hết.

Không đợi Diệp Ninh trả lời, bóng dáng của Cố Phong đã xuất hiện ở phía sau Diệp Ninh, chủ động chào hỏi với anh ta.

“Chào đạo diễn Trương.”

Trương Quốc Trụ đầu tiên là nhìn chằm chằm vào Cố Phong ba giây, sau đó dụi dụi mắt, xác định xem có phải anh ta còn chưa tỉnh rượu hay không?

“Doanh trưởng Cố, sao cậu lại ở chỗ này?”

Cố Phong giải thích: “Chiều hôm qua tôi đã đến đây rồi.”

Diệp Ninh mời Trương Quốc Trụ vào phòng.

Trương Quốc Trụ đảo mắt nhìn tới nhìn lui giữa hai người bọn họ, sau đó lại nở một nụ cười đầy thâm ý.

“Doanh trưởng Cố, cậu cố ý đến đây tìm Diệp Ninh hả?”

Cố Phong không hề do dự, trực tiếp đưa ra câu trả lời khẳng định: “Đúng vậy.”

Nếu anh đã thổ lộ tình cảm với Diệp Ninh rồi, vậy cũng không cần thiết phải giấu diếm nữa.

Trương Quốc Trụ cười tươi như hoa.

Cố Phong cũng chỉ mới đưa bọn họ đến kinh thành được mấy ngày mà thôi, vậy mà đã nhịn không được, từ xa xôi ngàn dặm chạy đến. Tuy rằng bọn họ đã ly hôn, nhưng mà anh ta cảm thấy tình cảm của bọn họ hình như còn tốt hơn trước kia rất nhiều.

“Đến đúng lúc lắm, Diệp Ninh vừa mới xử lý công việc xong, vừa lúc có thời gian rảnh đi chơi với cậu.”

Cố Phong nghe Trương Quốc Trụ nói như thế, hai mắt sáng lên, nhìn về phía Diệp Ninh với ánh mắt dò hỏi.

Diệp Ninh đương nhiên không thể phủ định Trương Quốc Trụ, chỉ có thể bất đắc dĩ nói: “Đúng là cũng không quá bận.”

“Dù sao doanh trưởng Cố cũng đang rảnh rỗi, không bằng cùng chúng tôi đến xưởng sản xuất điện ảnh đi?” Trương Quốc Trụ chủ động đề nghị.

Cố Phong có chút kinh ngạc: “Tôi cũng đi được sao?”

“Không thành vấn đề.” Trương Quốc Trụ hoàn toàn tin tưởng Cố Phong, tuy rằng điện ảnh vẫn còn trong giai đoạn cần giữ bí mật, nhưng cho dù Cố Phong có biết thì chắc chắn cũng sẽ không tiết lộ ra chuyện gì.”

“Được.”

Thậm chí Diệp Ninh còn chưa kịp nói chuyện, hai người cũng đã vui vẻ quyết định, giống như Diệp Ninh mới là người ngoài.

TBC

Trương Quốc Trụ đi về phòng thay quần áo.

Cố Phong nhìn thoáng qua bộ đồ mình hay mặc thường ngày, hình như không phù hợp cho lắm.

“Anh cũng đi thay quần áo.”

Diệp Ninh hỏi: “Anh có mang quần áo bình thường theo không? Nếu không có, vậy…”

“Vừa lúc anh có mang theo một bộ.” Cố Phong trực tiếp phá vỡ ý đồ của cô.

Diệp Ninh bỏ cuộc không giãy dụa nữa, gật đầu.

Mười phút sau, ba người cùng nhau ra khỏi phòng.

Khi Diệp Ninh nhìn thấy Cố Phong mặc một bộ quần áo thoải mái đi ra, thật sự cũng có chút kinh ngạc.

Cô đã nhìn quen Cố Phong mặc quân trang, hiện tại anh lại thiếu đi một vài phần uy nghiêm và lạnh nhạt, trông có vẻ nhẹ nhàng thoải mái hơn rất nhiều.

Hơn nữa anh vốn dĩ có dáng người rất cao lớn, thẳng thắn, giống như ma nơ canh treo quần áo. Mỗi một lần giơ tay nhấc chân đều giống như quý công tử từ nơi nào đi ra, cực kỳ có khí chất.

“Doanh trưởng Cố đẹp trai thật đó, nếu không phải cậu đã tham gia quân ngũ thì hoàn toàn có thể đến giới phim ảnh phát triển.” Đến cả Trương Quốc Trụ cũng nhịn không được cảm thán.

Cho dù là đặt cạnh xác diễn viên mày rậm mắt to, mặt mày điển trai để so sánh thì Cố Phong cũng chẳng thua kém chút nào.

Diệp Ninh đồng ý gật đầu, hoàn toàn hiểu được vì sao sau khi cô uống say lại có hứng thú với Cố Phong đến mức như thế.

Thấy đẹp mà mê thôi.

Cơ thể hoàn mỹ lại cường tráng như thế, ai mà chịu được chứ.

Cố Phong cười nói: “Hiện tại không còn cơ hội này nữa.”

Nói xong anh lại cảm nhận được ánh mắt thưởng thức không hề che giấu của Diệp Ninh, theo bản năng càng thẳng sống lưng, để cô quan sát rõ ràng hơn.

Nếu cô thích, đương nhiên là phải thoả mãn cô rồi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 764: Chương 764


Ba người cùng nhau ra khỏi nhà nghỉ, Trương Quốc Trụ tiện tay bắt một chiếc xe taxi.

Cố Phong và Diệp Ninh ngồi ở hàng ghế sau.

“Cố Phong, đây là lần đầu tiên cậu đến kinh thành hả?” Trương Quốc Trụ ngồi ở ghế phụ tự động thay đổi xưng hô với Cố Phong, dù sao nếu đi ra ngoài mà vẫn gọi anh là doanh trưởng Cố thì quá dễ khiến người ta chú ý.

Diệp Ninh cũng theo bản năng nhìn về phía anh.

“Lúc trước từng đến, nhưng mà lần nào đến cũng đều vội vội vàng vàng.” Cố Phong trả lời ngắn gọn súc tích.

Trương Quốc Trụ lập tức hiểu được ý của anh: “Vậy mấy ngày nay cậu nhớ đi dạo chơi tham quan nhiều vào, đi chung với Diệp Ninh.”

Anh ta rõ ràng không cần thiết phải nói câu sau, lại cố tình muốn thêm vào, rõ ràng là không hề che giấu ý định muốn định muốn tác hợp lại cho hai người bọn họ.

Diệp Ninh hạ thấp giọng hỏi Cố Phong: “Trước kia anh đã quen biết với đạo diễn Trương rồi hả?”

Từ lần trước cô cũng đã cảm thấy là lạ rồi, loại người có tính cách như Trương Quốc Trụ, sao lại có thể đi nói dối vì Cố Phong chứ?

Tuy rằng cô nói không quá to, nhưng mà không gian trong xe cũng chỉ lớn nhiêu đó, lỗ tai của Trương Quốc Trụ khá thính, lập tức nghe thấy ngay.

“Tôi và Cố Phong đã quen nhau từ ba năm trước rồi.”

Diệp Ninh lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, cô thật sự không ngờ có chuyện này.

Cố Phong tiếp lời của Trương Quốc Trụ: “Có một lần anh và Giả Hạo vào núi, sau đó gặp được đạo diễn Trương bị lạc đường, cho nên mới giúp đỡ một chút.”

Tuy rằng anh nói khá nhẹ nhàng, nhưng hiện tại Trương Quốc Trụ nhớ lại vẫn còn cảm thấy sợ.

“Lúc đó tôi nghe nói trong núi có một biển hoa rất xinh đẹp, cho nên mới muốn đến đó xem tìm kiếm linh cảm. Kết quả không ngờ biển hoa tìm không thấy, ngược lại bị lạc đường trong núi, còn bị rắn độc cắn. Nếu không phải tôi gặp được hai người Cố Phong, có lẽ đã c.h.ế.t ở nơi đó luôn rồi.”

Diệp Ninh nghe hai người kể lại, trong đầu đã bắt đầu liên tưởng ra hình ảnh khi đó.

“Thì ra là thế.”

“Diệp Ninh à, Cố Phong là một người rất tốt, từ từ cô sẽ càng ngày càng hiểu biết về cậu ấy.” Trương Quốc Trụ khen ngợi Cố Phong hết lời.

Trong mắt anh ta, Diệp Ninh và Cố Phong đều là loại người vừa ưu tú lại có tài năng, bọn họ là một đôi trời đất tạo thành, nên ở bên nhau.

Diệp Ninh hiểu rõ mối quan hệ giữa Cố Phong và Trương Quốc Trụ, cũng biết Trương Quốc Trụ rõ ràng là đang giúp đỡ Cố Phong.

Nhưng mà tiếp theo đó cô cũng chỉ nói một câu đã lập tức làm mặt Trương Quốc Trụ nứt ra, đồng thời cũng làm Cố Phong dở khóc dở cười, sau đó lại càng áy náy hơn.

“Lúc trước tôi từng năn nỉ Cố Phong, bảo anh ấy giúp tôi tìm một công việc ở đoàn văn công, nhưng nói thế nào Cố Phong cũng nhất quyết không chịu đồng ý. Tôi còn tưởng là anh ấy không quen biết ai trong đoàn văn công, không ngờ thì ra anh ấy lại quen thân với đạo diễn Trương như thế đó.”

Diệp Ninh dùng giọng điệu như đang nói đùa mà nói ra những lời này, cũng coi như là trả thù một chút thái độ lúc trước của Cố Phong.

Khoé miệng Trương Quốc Trụ hơi co giật, anh ta nói phải chuyện không nên nói rồi sao?

“Khụ khụ, có lẽ là lúc đó cậu ấy cảm thấy cô không phù hợp với mấy cương vị trong bộ phận diễn kịch thôi.”

Dù sao thì lúc đó cô còn là một cô gái béo ú nặng hai trăm cân mà.

Tuy rằng anh ta không phải muốn kỳ thị, nhưng hình thể như thế mà lên sân khấu thì kịch bản nào cũng đều sẽ bị cô phá hủy hết.

Diệp Ninh như cười như không nhìn về phía Cố Phong.

Ngay từ đầu cô còn cho rằng Cố Phong cũng sẽ rất xấu hổ, nhưng lại không ngờ là Cố Phong lại vô cùng nghiêm túc xin lỗi cô.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 765: Chương 765


“Xin lỗi, lúc đó là do anh quá ích kỷ, từ trước đến nay đều chưa bao giờ suy xét đến việc có phải em thật sự cần một công việc hay không.”

Cố Phong hoàn toàn không ái ngại tài xế và Trương Quốc Trụ ngồi ở phía trước, thật ra chuyện này anh cũng nên xin lỗi từ lâu rồi mới đúng

Lần này đến lượt Diệp Ninh ngẩn ngơ.

Cô nói mấy lời này chỉ là vì muốn làm Trương Quốc Trụ biết, thật ra cô và Cố Phong cũng không phải hợp nhau đến thế, chứ không phải là vì làm Cố Phong xin lỗi.

“Chuyện này em tạm thời ghi tội cho anh một lần, sau này lại xem xét lại sau, có được không?” Cố Phong nhìn cô với ánh mắt mong đợi.

Dáng vẻ vừa đáng thương lại áy náy này hoàn toàn không phù hợp với hình tượng con người rắn rỏi, m.á.u lạnh của anh.

Tâm trạng Diệp Ninh vô cùng phức tạp, hiện tại giống như nếu cô nói không được thì là cô đang ăn h.i.ế.p anh vậy đó.

“Cô gái, người ta đã xin lỗi cô rồi, cô cứ tha thứ cho người ta một lần đi.”

Đến cả tài xế lái xe đang hóng chuyện từ nãy đến giờ cũng không giữ được bình tĩnh, chủ động khuyên nhủ giúp Cố Phong.

TBC

Diệp Ninh cười “ha hả” hai tiếng, dùng im lặng thay cho lời đồng ý.

Một khi đàn ông đã xuống nước yếu thế thì không còn chuyện gì của phụ nữ nữa.

Cố Phong thấy cô ngầm đồng ý, khóe miệng cũng nhịn không được hơi cong lên.

Mười phút sau, ba người cùng nhau xuống xe, đây là lần đầu tiên Cố Phong đến xưởng sản xuất điện ảnh.

“Tiểu Ninh, em và đạo diễn Trương làm việc ở chỗ này hả?”

Trương Quốc Trụ là đạo diễn, ở chỗ này rất bình thường, nhưng còn cô thì sao lại ở đây?

“Đạo diễn Trương không nói cho anh biết à?” Diệp Ninh còn tưởng rằng anh đã biết chuyện cô viết kịch bản rồi.

Cố Phong lắc đầu nói.

Trương Quốc Trụ cũng khá kinh ngạc, sau đó anh ta lại nhìn về phía Diệp Ninh: “Tôi còn tưởng là cô đã nói với cậu ấy từ lâu rồi chứ?”

Cho nên thật ra hai người bọn họ không có ai nói cho anh biết cả.

Cố tình Cố Phong cũng không thèm hỏi.

Bọn họ đã dẫn anh đến nơi này rồi, Diệp Ninh cũng không cần thiết phải giấu diếm.

“Trước đó tôi vừa mới viết ra một kịch bản phim, sau đó bên phía đạo diễn Trương phụ trách quay chụp.

Cố Phong đã nghĩ đến rất nhiều loại khả năng, chỉ là chưa từng nghĩ đến chuyện này.

“Em biết viết kịch bản?”

Diệp Ninh biết chuyện này rất khó có giải thích được: “Thật ra cũng không khó lắm đâu, chỉ cần sức tưởng tượng phong phú một chút là được.”

Cô cố ý nói có vẻ nhẹ nhàng, không làm Cố Phong nghi ngờ.

Dù sao thì đối với một người chỉ có trình độ văn hóa tiểu học như cô mà nói, chuyện cô viết ra được kịch bản thật sự sẽ làm người ta rất khó tin.

Trương Quốc Trụ cảm thấy Diệp Ninh đang khoe khoang.

Nếu thật sự đơn giản như thế thì Ngô Thu Á, Lý Hiểu và Xà Hoành Minh cũng sẽ không mất đến hai năm để sáng tác kịch bản.

Cũng may tuy rằng vẻ mặt của Cố Phong có chút phức tạp, nhưng lại không hỏi thêm nhiều, điều này làm Diệp Ninh âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thúc giục nói: “Chúng ta đi vào đi.”

“Chào đạo diễn Trương, biên kịch Diệp.”

Nơi Trương Quốc Trụ và Diệp Ninh đi đến, mỗi người đều cung kính chủ động chào hỏi.

Hiển nhiên hai người cũng đã quen với cảnh này, gật đầu coi như đáp lại.

Ánh mắt của Cố Phong vẫn luôn dính chặt trên người Diệp Ninh, mỗi một lần nhìn cô làm việc đều mang đến bất ngờ rất lớn cho anh.

“Hôm nay tất cả những diễn viên diễn nhân vật quan trọng đều sẽ đến đây để xác định cách trang điểm ăn mặc cho nhân vật, sau đó mới bắt đầu tiến tổ huấn luyện. Diệp Ninh đến đây cũng là vì gặp mấy diễn viên chính kia. Chờ lát nữa đi vào, chúng tôi bắt đầu làm việc thì có lẽ sẽ không có thời gian để ý đến cậu, cậu cứ việc thả lỏng muốn làm gì thì làm.” Trương Quốc Trụ nói với Cố Phong.

Cố Phong lên tiếng “Được”, sau đó đi theo bên cạnh Diệp Ninh, không rời nửa bước.
3vr52v.jpg

 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 766: Chương 766


Chờ ba người đến nơi, trong căn phòng rộng rãi đã ngồi đầy người.

Ngô Thu Á và một vài nhân viên công tác ngồi ở giữa, nhìn thấy Trương Quốc Trụ và Diệp Ninh, Ngô Thu Á đang nói chuyện lập tức dừng lại.

“Quốc Trụ, Diệp Ninh, mau đến đây!”

Ông ấy lên tiếng gọi xong, vô số tầm mắt đều dồn về phía ba người.

Trương Quốc Trụ đã gặp mặt tất cả các diễn viên đang có mặt ở nơi này, tất cả mọi người đều biết thân phận của anh ta, người khiến bọn họ tò mò thật sự là Diệp Ninh.

Lúc nãy Ngô Thu Á cũng đã báo trước với bọn họ là hôm nay biên kịch của bộ điện ảnh này cũng sẽ đến.

Hơn nữa lúc trước Diệp Ninh và Thủy Du Vi từng cãi nhau, tất cả mọi người đều từng nghe đồn qua về vẻ bề ngoài của Diệp Ninh.

Biên kịch của kịch bản này không chỉ là một người mới vô cùng trẻ tuổi mà còn là một cô gái vô cùng xinh đẹp.

Lúc chưa nhìn thấy Diệp Ninh, bọn họ còn đang suy nghĩ rốt cuộc thì cô phải đẹp đến mức nào mới có thể làm Thủy Du Vi kiêng dè đến mức vừa thấy mặt đã muốn kiếm chuyện.

Hiện tại ngay giây phút vừa nhìn thấy Diệp Ninh, cho dù là nam diễn viên hay là nữ diễn viên thì đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc trước nhan sắc của cô.

Đóa phù dung trong nước, tác phẩm nghệ thuật của thiên nhiên, cũng chỉ đến thế này là cùng.

Ngoại trừ Diệp Ninh ra, Cố Phong đi theo bên cạnh cô cũng cực kỳ bắt mắt.

Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả mọi người đều đang suy đoán, đây lại là diễn viên đóng vai quan trọng gì nữa sao?

“Tôi xin long trọng giới thiệu với mọi người.” Tiếng nói của Ngô Thu Á làm tất cả mọi người tạm thời tập trung tinh thần: “Đây là phó đạo diễn của chúng ta, chắc tất cả mọi người đều đã từng gặp qua rồi. Người đứng bên cạnh đạo diễn Trương chính là biên kịch của chúng ta, đồng chí Diệp Ninh. Mọi người cho một tràng pháo tay hoan nghênh!”

Ngô Thu Á nói xong vỗ tay trước, những người khác cũng phối hợp theo.

Cô có thể viết ra được kịch bản có chất lượng tốt như thế, hơn nữa còn hợp tác biên kịch với Ngô Thu Á, cho dù có phải là người mới hay không thì sau này tương lai đều sẽ vô cùng xán lanh. Hiện tại làm thân trước, chỉ có lợi chứ không có hại.

Ngô Thu Á lại nhìn về phía Cố Phong, ông ấy không quen biết Cố Phong, nhưng mà anh có thể cùng Trương Quốc Trụ và Diệp Ninh đến đây, chắc chắn cũng không phải là người tùy tiện gì.

Hơn nữa gương mặt, hình thể của người này cũng coi như là thượng đẳng, không lẽ là diễn viên mà bọn họ muốn đề cử?

Về phương diện này, Ngô Thu Á cũng có suy nghĩ giống như tất cả những người có mặt ở nơi đây.

“Quốc Trụ, đây là?”

Trương Quốc Trụ lập tức giới thiệu: “Cố Phong, anh ấy là...”

Lúc nói đến thân phận thì anh ta hơi khựng lại, nếu thành thật nói thẳng là chồng trước, thì có lẽ cũng không được.

“Bạn của Diệp Ninh.”

Cuối cùng anh ta vẫn cứ chọn cách nói ổn thỏa nhất, nhưng nói xong hình như lại cảm thấy thiếu mất chút gì đó.

“Bạn rất thân.”

Ngô Thu Á gần như lập tức hiểu được ý của anh ta, lại một lần nữa dùng ánh mắt đánh giá nhìn về phía Cố Phong.

Là một người có thể xứng đôi với Diệp Ninh.

Nếu không phải như ông ấy nghĩ, vậy cũng không cần phải để ý.

“Diệp Ninh, để tôi giới thiệu cho cô, đây là người sắm vai nam chính trong điện ảnh, Tiêu Tùng.”

Ngô Thu Á nói xong, người đàn ông ngồi ở trước nhất trong mấy người diễn viên đứng lên.

“Chào biên kịch Diệp, tôi là Tiêu Tùng.”

Diệp Ninh nhìn sang.

Người này cao chừng một mét tám, ngũ quan đoan chính, gương mặt cứng rắn, đường cong ngũ quan vô cùng rõ ràng. Bắt mắt nhất chính là tỉ lệ dáng người của anh ấy, vai rộng, eo thon, chân dài.

Cơ bắp trên cánh tay còn như ẩn như hiện dưới lớp áo mỏng.

Chỉ cần nhìn thoáng qua, là có thể nhìn thấy khí thế hừng hực và sức mạnh trên người Tiêu Tùng.

Diệp Ninh không khỏi thầm cảm thán trong lòng, mắt tuyển người Ngô Thu Á đúng là độc thật, cảm giác mà Tiêu Tùng mang đến cho cô giống hệt như Lâm Nhiên của lúc trước.

Bọn họ chỉ cần đứng ở đó thì cũng đã giống như nhân vật trong kịch bản.

Diệp Ninh quan sát bốn năm giây, Cố Phong đứng bên cạnh lại ho khan.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 767: Chương 767


Diệp Ninh khá hài lòng với Tiêu Tùng, ngoại trừ việc anh ấy vô cùng phù hợp với thiết lập hình tượng của nhân vật ra, Tiêu Tùng còn từng giành được giải quán quân trong cuộc thi thi đấu võ thuật toàn quốc.

Mà điện ảnh lại đang cần thiên tài công phu như thế này.

Sau đó Ngô Thu Á lại giới thiệu Lâm Nhiên và Thủy Du Vi cho cô, lúc trước mấy người bọn họ đã từng gặp qua rồi.

Lâm Nhiên nhiệt tình gật đầu chào cô.

Thủy Du Vi thì vẫn cứ giữ dáng vẻ cao cao tại thương kia.

TBC

Còn có những diễn viên quan trọng khác, Ngô Thu Á cũng lần lượt giới thiệu một lần cho Diệp Ninh.

Làm quen với mọi người xong, Diệp Ninh cảm thấy các diễn viên đảm nhiệm nhân vật đều không có gì để bắt bẻ, tiếp theo đó thì phải xem kỹ thuật diễn rồi.

Nhưng mà cô tin tưởng thực lực của Ngô Thu Á và Trương Quốc Trụ, có hai người này chỉ dạy, cho dù là người mới không có kỹ thuật thì chắc chắn cũng sẽ tạo ra hiệu quả quay chụp thật tốt.

Chờ đến khi tất cả mọi người đều đã làm quen với nhau xong hết rồi, Ngô Thu Á mới bắt đầu chính thức mở họp.

Diệp Ninh ngồi ở bên cạnh Trương Quốc Trụ, mà Cố Phong thì lại được sắp xếp ngồi ở một góc không quá bắt mắt.

Cố Phong không hiểu Ngô Thu Á đang nói cái gì, cũng không có hứng thú, dồn toàn bộ lực chú ý về phía Diệp Ninh.

Đến gần trưa, cuộc họp mới coi như kết thúc.

Ngô Thu Á nhìn thoáng qua đồng hồ: “Sáng nay tạm thời đến đây thôi, chiều nay chúng ta bắt đầu xác định trang điểm và cách ăn mặc cho nhân vật.”

Mọi người đều thả lỏng lại, thậm chí còn khá chờ mong muốn biết nhân vật sẽ được thiết kế như thế nào.

Mọi người lần lượt rời khỏi phòng hợp.

“Quốc Trụ, Diệp Ninh, tối hôm qua hai người có bị là sao không?” Lúc này Ngô Thu Á mới chủ động quan tâm chuyện của hai người bọn họ, dù sao thì sáng hôm nay bọn họ đã đến muộn một tiếng đồng hồ, chắc chắn là say rượu dậy trễ.

Trương Quốc Trụ lắc đầu: “Không ổn, chắc là già rồi, say một đêm, đến bây giờ đầu vẫn còn cảm thấy khó chịu.”

Ngô Thu Á cũng trạc tuổi Trương Quốc Trụ, nghe anh ta nói mình già rồi, không phục.

“Là bởi vì tửu lượng của cậu kém, phải rèn luyện nhiều hơn. Hay là trưa nay chúng ta lại đến nhà ăn uống thêm vài chén nữa đi?”

Câu này đương nhiên là đang nói đùa, chiều nay còn có công việc quan trọng, tuyệt đối không được phép uống rượu.

Trương Quốc Trụ lắc đầu như trống bỏi.

Ngô Thu Á lại quan tâm nhìn về phía Diệp Ninh.

Diệp Ninh có chút chột dạ nói: “Tối hôm qua tôi cũng không có việc gì.”

Chỉ là suýt chút nữa mất sự trong trắng thôi.

“Nhà ăn chỗ chúng ta nấu ăn cũng khá ngon đó, trưa nay chúng ta đến nhà ăn ăn đi.” Những lời này tuy rằng Ngô Thu Á đang nói với Diệp Ninh, nhưng ông ấy lại nhìn về phía Cố Phong đứng ở bên cạnh.

Ông ấy đã nhận ra mối quan hệ giữa Cố Phong và Diệp Ninh không bình thường từ lâu rồi.

“Vừa lúc tôi còn có chút chuyện khác muốn nói với hai người.”

“Được thôi.” Diệp Ninh đồng ý vô cùng nhanh chóng, cô cũng không có yêu cầu quá cao với cơm canh.

Cô đồng ý xong mới nhớ đến Cố Phong, quay sang nhìn anh hỏi ý kiến.

Cố Phong gật đầu.

Đến nhà ăn, Cố Phong đứng ở cửa sổ múc cơm, Diệp Ninh đi vệ sinh còn chưa đến, anh cố gắng chọn mấy món mà Diệp Ninh thích.

“Cố Phong, tôi có thể gọi anh như thế không?”

Một giọng nói mềm mại ngọt ngào đến gần, sau đó là mùi nước hoa nồng nặc xuất hiện bên cạnh Cố Phong.

Cố Phong nhìn về phía phát ra âm thanh, không biết từ lúc nào đã có một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp đứng ở phía sau anh.

Là một gương mặt xa lạ anh không hề quen biết.

“Có việc gì sao?”

Sao đối phương lại biết được tên của anh.

Trên mặt Thủy Du Vi lộ ra nụ cười hờn dỗi nói: “Tôi rất thích cá chua ngọt, nhưng mà chỉ còn lại một dĩa thôi, anh có thể nhường cho tôi không?”

Cố Phong nhìn thoáng qua mâm thức ăn của mình.

“Anh trai, tôi có có thể trả cho anh gấp đôi.” Thủy Du Vi hơi kéo dài âm điệu, vừa nói vừa nháy mắt với Cố Phong.

Không ai có thể chịu được khi cô ta nhõng nhẽo thế này, cô ta đã cho rằng dĩa cá chua ngọt này sẽ là của mình.

“Không được.”

Cố Phong trả lời, làm vẻ mặt của Thủy Du Vi lập tức cứng lại.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 768: Chương 768


Hai giây sau, Thủy Du Vi tiếp tục làm nũng: “Anh trai, đừng nhỏ mọn như thế. Không có cá chua ngọt thì anh còn có thể ăn cá hấp, cá kho, nhưng mà người ta chỉ thích ăn loại này thôi.”

“Vị nữ đồng chí này, cá chua ngọt là do tôi chọn trước. Nếu cô muốn ăn thì lần sau đến sớm một chút đi.” Mặt Cố Phong lạnh tanh tiếp tục từ chối, hơn nữa sau khi nói xong, anh cũng không cho Thủy Du Vi có cơ hội mở miệng, bưng mâm thức ăn nghênh ngang rời đi.

Vẻ mặt Thủy Du Vi cứng lại, ngón tay liên tục chỉ tới chỉ lui giữa cô ta và Cố Phong: “Anh anh, vị nữ đồng chí này? Nữ đồng chí?!”

Người đàn ông này chắc chắn biết tên của cô ta, nhưng lại gọi cô ta như thế, thật sự là tức c.h.ế.t cô ta mà!

“Tiểu thư, bình tĩnh!”

Trợ lý đi theo bên cạnh cô ta nhanh chóng hạ giọng nhắc nhở, dù sao nơi này cũng là nơi công cộng, vẫn phải chú ý quản lý cảm xúc một chút.

Thủy Du Vi thở hổn hển.

Thật ra cô ta không thích ăn cá chua ngọt, chỉ là cố ý đến đây trêu chọc Cố Phong mà thôi.

Người đàn ông này khá xinh đẹp, là loại hình mà cô ta thích. Quan trọng nhất chính là anh là bạn của Diệp Ninh, hơn nữa ánh mắt khi nhìn về phía Diệp Ninh cũng rất mập mờ, cho nên cô ta mới có chút động lòng.

Ngay từ đầu cô ta còn cho rằng chỉ cần mình ra tay là có thể lập tức bắt được anh, ai ngờ cái tên đàn ông c.h.ế.t tiệt này lại là người không hiểu phong tình.

Cô ta tức giận bất bình gân cổ lên nói với trợ lý: “Đồ ăn chỗ này dở muốn chết, tôi mời cô đi ăn một bữa thịnh soạn!”

Trợ lý đương nhiên biết cô ta là đang muốn tự tìm lại mặt mũi cho mình, vô cùng cẩn thận đuổi kịp bước chân của cô ta, cùng nhau rời đi.

“Cố Phong, lúc nãy cậu nói gì với Thủy Du Vi thế?”

Lúc Cố Phong bưng mâm đồ ăn đi đến chỗ Trương Quốc Trụ và Ngô Thu Á, Trương Quốc Trụ lập tức có chút lo lắng hỏi.

Bởi vì bàn ăn của bọn họ cách cửa sổ múc cơm có hơi xa, cho nên chỉ có thể nhìn thấy hai người bọn họ nói chuyện nhưng lại không nghe được nội dung cuộc trò chuyện.

Cố Phong lộ ra vẻ mặt khó hiểu: “Ai là Thủy Du Vi?”

“Hả?” Trương Quốc Trụ ngơ ngác, sau đó dở khóc dở cười.

Ngô Thu Á ngồi ở bên cạnh cũng cực lực khống chế được vẻ mặt.

“Là cô gái cậu vừa đứng nói chuyện ở cửa sổ múc cơm đó, cô ta là nữ ba của điện ảnh. Sáng nay lúc Á Thu giới thiệu cho Diệp Ninh, cậu không nghe được à?” Trương Quốc Trụ không thể hiểu được, dù sao thì lúc đó Cố Phong cũng đang ở trong phòng họp, không có khả năng không nghe thấy.

Cuối cùng Cố Phong cũng phản ứng lại, chẳng trách đối phương biết được tên của anh. Nhưng mà lúc anh ở trong phòng họp chỉ lo nhìn Diệp Ninh, thật sự không rảnh đi để ý đến mấy diễn viên kia.

Trương Quốc Trụ và Ngô Thu Á quay sang nhìn nhau, cái cậu trai này thật sự không biết Thủy Du Vi là ai à.

Cố Phong cũng không cảm thấy chuyện này có vấn đề gì, trả lời câu hỏi lúc nãy của Trương Quốc Trụ: “Cũng không có nói gì hết, cô ta muốn tôi nhường dĩa cá chua ngọt cho cô ta, tôi không đồng ý.”

“Cá chua ngọt?”

Trương Quốc Trụ và Ngô Thu Á lại đồng thanh nói, sau đó đồng loạt nhìn về phía dĩa cá chua ngọt trong mâm của Cố Phong.

Cố Phong lại không hiểu vẻ mặt hiện tại của bọn họ là có ý gì: “Có vấn đề gì sao?”

Trương Quốc Trụ cứng đờ lắc đầu: “Chắc là không có vấn đề gì, kệ cô ta đi.”

Tuy rằng chuyện này nghe có vẻ rất kỳ lạ, nhưng cũng không phải chuyện lớn gì.

Cố Phong ngước mắt lên, muốn xem xem Diệp Ninh đã đi ra hay chưa, kết quả lại nhìn thấy không chỉ Diệp Ninh đi ra, hơn nữa còn đi cùng với Tiêu Tùng, vừa nói vừa cười đi về phía này.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 769: Chương 769


“Diệp Ninh, bên này này!”

Trương Quốc Trụ nhìn thấy Diệp Ninh, phất tay ra hiệu gọi.

Diệp Ninh nói chuyện xong với Tiêu Tùng và Lâm Nhiên, lập tức đi về phía bọn họ.

Ngô Thu Á cười nói: “Xem ra biên kịch của chúng ta đã làm quen với nam chính nữ chính khá tốt rồi nhỉ.”

Diệp Ninh tùy ý ngồi xuống bên cạnh Cố Phong.

“Lúc nãy khi đi đến đây thì trùng hợp gặp được bọn họ, thuận miệng nói vài câu thôi.”

Cố Phong săn sóc cầm chén đũa bày biện đến trước mặt cô.

Diệp Ninh hoàn toàn không cảm thấy có vấn đề gì, vô cùng tự nhiên nhận lấy sự chăm sóc của anh.

Ngô Thu Á dạt dào hứng thú nhìn cảnh này, càng thêm xác định mối quan hệ giữa hai người bọn họ không bình thường.

“Cô cảm thấy Tiêu Tùng thế nào? Có phải rất phù hợp với hình tượng nam chính trong kịch bản của chúng ta không?”

“Ánh mắt chọn người của đạo diễn Ngô đương nhiên là miễn bàn. Vẻ bề ngoài, khí chất của anh ấy đều rất tốt, tiếp theo đó chỉ cần kỹ thuật diễn đạt yêu câu là ổn rồi.” Diệp Ninh cho Tiêu Tùng lời khen ngợi khá cao.

Lúc cô chuẩn bị tiếp tục nói tiếp thì Cố Phong lại ngắt lời cô.

“Tiểu Ninh, đây là cá chua ngọt mà em thích ăn, ăn nhiều vào.”

Trương Quốc Trụ lập tức thuận nước đẩy thuyền: “Đúng vậy, vừa ăn vừa nói.”

Diệp Ninh cũng không nghĩ nhiều, cầm đũa lên nếm thử.

“Khá ngon đấy.”

Cũng không phải nhà ăn nào cũng đều có món cá chua ngọt này.

Trên mặt Cố Phong lộ ra chút ý cười: “Vậy em ăn nhiều vào.”

“Chờ buổi chiều thống nhất cách trang điểm và quần áo xong, có thể bảo Tiêu Tùng triển lãm một chút công phu, đến lúc đó hai người sẽ biết cậu ấy thích hợp với vai diễn này đến mức nào.” Ngô Thu Á rõ ràng là vô cùng hài lòng với Tiêu Tùng, mỗi một câu nói đều nhắc đến anh ấy.

“Lúc nãy Tiêu Tùng cũng mới nói với tôi, anh ấy có thể biểu diễn cho mọi người xem.” Thật ra Diệp Ninh cũng có chút hứng thú với công phu, trước kia khi cô còn chưa giảm cân thành công thì cô cũng đã muốn đi tìm một võ quán, không chỉ vừa có thể học được chiêu thức phòng thân mà còn có lợi cho việc giảm cân.”

Nhưng mà sau đó lại có quá nhiều chuyện, cho nên chỉ đành phải gác chuyện này qua một bên.

Hiện tại có thể gặp được người giành được giải quán quân cuộc thi đấu võ thuật như Tiêu Tùng, đương nhiên là cũng muốn chiêm ngưỡng.

Ngô Thu Á và Diệp Ninh nói chuyện vô cùng vui vẻ, hoàn toàn không để ý đến Cố Phong đang bực bội ngồi ở bên cạnh.

Mãi đến khi Trương Quốc Trụ mở miệng nhắc nhở: “Cố Phong, đây là bình dấm, cậu ăn nhiều dấm như thế không thấy chua à?”

Diệp Ninh quay đầu nhìn qua, quả nhiên nhìn thấy Cố Phong đã đổ hết hơn nửa bình dấm vào trong chén của anh.

Cố Phong bình tĩnh nói: “Tôi thích ăn.”

Diệp Ninh hơi nhướng mày, sao cô lại không biết là anh còn thích ăn chua nhỉ?

Trương Quốc Trụ hơi động não, lập tức nghĩ đến gì đó, cố nhịn xuống ý cười, ho khan.

“Chúng ta nói chính sự đi.”

Anh ta chủ động kết thúc đề tài về Tiêu Tùng.

TBC

Diệp Ninh thu hồi suy nghĩ, nhìn về phía Ngô Thu Á và Trương Quốc Trụ.

Cô đoán không ra rốt cuộc là có chuyện gì.

“Diệp Ninh, hiện tại kịch bản vẫn còn thiếu một nhân vật chưa tuyển được diễn viên, cô có hứng thú đi thử một lần không?” Người đề nghị chính là Ngô Thu Á, ông ấy cũng chỉ là đột nhiên nổi hứng nghĩ đến chuyện này.

Không chỉ Diệp Ninh ngẩn người mà đến cả Cố Phong cũng có phản ứng như thế.

Nhưng mà Diệp Ninh lại nhanh chóng phản ứng lại, chỉ có điều chuyện cô quan tâm là nhân vật nào còn thiếu diễn viên, lập tức hỏi.

Theo lý thuyết thì không nên có vai diễn bị thiếu diễn viên mới đúng chứ.

Trương Quốc Trụ trả lời: “Là nhân vật Ngọc Liên Nhi đó.”

Diệp Ninh lập tức hiểu ngay.

Thiết lập nhân vật của Ngọc Liên Nhi này là một sát thủ, cả điện ảnh cũng chỉ xuất hiện hai lần.

Lần đầu tiên là giả dạng thành nữ nhân thanh lâu, ám sát nam chính.

Lần thứ hai là bắt cóc nữ chính, bị nam chủ g.i.ế.c chết.

Thiết lập nhân vật không quá tốt, suất diễn lại không nhiều, cho nên mới không có ai thèm để ý đến.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 770: Chương 770


Ngô Thu Á tiếp tục nói: “Dựa vào điều kiện ngoại hình của cô thì bảo đảm không có vấn đề gì, thậm chí tuyệt đối là vô cùng xuất sắc. Còn đoạn nhảy múa khá quyến rũ kia thì chúng ta có thể điều chỉnh lại một chút.”

Trong suất diễn ám sát nam chính đầu tiên, Ngọc Lan Nhi có một đoạn biểu diễn vũ đạo khá quyến rũ s*c t*nh.

Hiện tại con người ở thời đại này còn khá bảo thủ, cho nên cho dù là trong các tác phẩm điện ảnh thì cũng rất hiếm khi xuất hiện cảnh quá s*c t*nh, phần lớn các diễn viên đều khá kháng cự những thứ này, điều này cũng dẫn đến việc nhân vật này vẫn chưa tuyển được diễn viên.

Diệp Ninh lại hoàn toàn không thèm để ý đến chuyện này, cô là biên kịch, biết rõ mức độ của đoạn này hơn bất cứ kẻ nào.

Thật ra cũng chỉ là ăn mặc hơi gợi cảm một chút, làm nổi bật thân phận của nhân vật mà thôi.

“Tôi cảm thấy không được ổn cho lắm.” Người trả lời Ngô Thu Á không phải Diệp Ninh, mà là Cố Phong.

Mặt Cố Phong căng chặt, vẻ mặt tràn ngập mâu thuẫn.

“Tiểu Ninh không phải là biên kịch sao? Loại cơ hội này nên nhường cho diễn viên chuyên nghiệp thì tốt hơn.”

Anh ấy cũng không phải có ý kiến gì về nhân vật, đơn giản là vì anh cảm thấy chuyện chuyên nghiệp thì nên giao cho người chuyên nghiệp đi làm.

Ngô Thu Á có chút xấu hổ, ông ấy cũng chỉ là vì cả thấy điều kiện ngoại hình của Diệp Ninh rất phù hợp, cho nên mới nghĩ đến chuyện này.

Nhưng mà câu trả lời của Cố Phong cũng không thể đại diện cho Diệp Ninh được.

TBC

“Diệp Ninh, cô cảm thấy thế nào?”

Cố Phong nhìn chằm chằm Diệp Ninh, anh biết có lẽ Diệp Ninh sẽ không bị anh ảnh hưởng mà thay đổi quyết định, cho nên trong lòng cũng không chắc lắm.

“Tôi cũng cảm thấy không ổn lắm.” Diệp Ninh cũng có suy nghĩ của riêng mình: “Cố Phong nói đúng lắm, thứ nhất tôi không phải diễn viên chuyên nghiệp, có lẽ không thể nào biểu diễn tốt nhân vật đó. Thứ hai, tôi là biên kịch của kịch bản, nếu tôi lại xuất hiện trong điện ảnh, chỉ sợ sẽ có người nói ra nói vào.”

Cố Phong nghe cô nói như thế, âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ngô Thu Á suy nghĩ một chút, cảm thấy nỗi lo của Diệp Ninh cũng rất có lý.

Hiện tại bên ngoài cũng đã có một ít ngôn luận không hay rồi.

“Nếu đã như thế, vậy chúng ta đành phải đi tìm những người khác thích hợp hơn thôi.”

May mà đây chỉ là một vai phụ nhỏ, cũng không cần quá sốt ruột.

Ánh mắt Diệp Ninh hơi đảo đảo, hình như nghĩ đến gì đó.

“Đạo diễn Ngô, tôi có một ứng cử viên khá thích hợp, có thể để cô ta thử xem sao.”

“Không cần thử, cô trực tiếp bảo cô ấy đến tiến tổ là được!” Ngô Thu Á hoàn toàn tin tưởng Diệp Ninh, nếu đó là người cô cảm thấy thích hợp, vậy hoàn toàn có thể tỉnh lược bớt những công đoạn rườm rà kia.

Huống chi đó thật sự cũng chỉ là một nhân vật rất nhỏ.

Diệp Ninh nhịn không được trêu chọc nói: “Đạo diễn Ngô, tin tưởng tôi đến thế à?”

Ngô Thu Á cười nói: “Cô chính là biên kịch siêu giỏi của chúng tôi, tôi không tin cô thì tin ai đây.”

Hai người tiếp tục nói chuyện, bầu không khí trên bàn cơm lại nhẹ nhàng trở lại.

Trương Quốc Trụ và Cố Phong liếc nhìn nhau, cả hai đều có chút tò mò không biết người Diệp Ninh nói thích hợp rốt cuộc là ai?

Bọn họ ở nơi này trò chuyện vui vẻ, Mục Văn Hạo đang ở ngàn dặm xa xôi hiện tại cũng đang như cá gặp nước trong bữa tiệc xã giao giữa trưa của thương hội được tổ chức tại tỉnh thành.

Lần này là thương hội do nhà nước tổ chức, cho nên ngoại trừ những doanh nhân nổi tiếng ra, còn có không ít người của quốc gia đến.

Mà đây chính là cơ hội tốt để mở rộng mạng lưới quan hệ, Mục Văn Hạo đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này.

“Ông chủ Mục, mấy ngày trước đó nghe nói cậu đã đính hôn, lúc đó tôi còn đang ở nước ngoài, không thể tham dự tiệc đính hôn của cậu, đúng là quá tiếc nuối!”

Những người nổi tiếng trong giới kinh doanh đều quen biết lẫn nhau, cho nên khi nói chuyện cũng rất hòa thuận.

Hiện tại người đang nói chuyện với Mục Văn Hạo chính là doanh nhân Tưởng Khải Vinh vô cùng nổi tiếng, thực lực tài sản mạnh hơn Mục Văn Hạo không ít.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 771: Chương 771


“Tổng giám Tưởng không thể đến dự cũng là một điều khiến tôi tiếc nuối. Chờ sau này có cơ hội tôi nhất định sẽ giới thiệu vị hôn thê của tôi cho tổng giám đốc Tưởng làm quen, hoặc là chờ đến khi tôi kết hôn, tổng giám đốc Tưởng nhất định phải đến chung vui đó.”

Mục Văn Hạo ở hiện tại thực sự giống như biến thành một người hoàn toàn khác, thậm chí còn có một ít nhã nhặn, ăn nói đĩnh đạc.

TBC

“Nghe nói vị hôn thê của tổng giám đốc Mục cũng là trụ cột của phòng ca múa, tôi thật sự rất muốn được gặp một lần, rốt cuộc phải là cô gái tài giỏi đến mức nào mới có thể giành được tình cảm của tổng giám đốc Mục.”

Tưởng Khải Vinh như cười như không nói, cố ý nhận mạnh thân phận trụ cột của phòng ca múa.

Loại người có địa vị xã hội như bọn họ để ý nhất chính là môn đăng hộ đối.

Mục Văn Hạo dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, xuất thân thấp hèn, cả giới kinh doanh này không có ai là không biết.

Hiện tại người phụ nữ mà anh ta tìm cũng có thân phận kiểu này, quả nhiên khả năng thưởng thức của anh ta cũng chỉ đến đây mà thôi.

Mục Văn Hạo đương nhiên cũng nhận ra được sự châm chọc trong lời nói của đối phương, vẻ mặt dần dần lạnh nhạt đi.

“Tổng giám đốc Tưởng cũng biết mà, từ trước đến này tôi luôn tin tưởng thực lực lớn hơn tất cả mọi thứ. Cũng giống như việc hôm nay tôi có thể đứng ở đây cũng không phải là dựa vào bất cứ kẻ nào!”

Giọng nói của anh ta không quá nặng, nhưng lại tràn ngập kiêu ngạo và ngông cuồng.

Nụ cười trên khóe môi Tưởng Khải Vinh chợt thoáng cứng lại, tuy rằng anh ta cũng không thèm để ý đến Mục Văn Hạo, nhưng cũng không muốn đắc tội với loại người như thế, không quá để tâm phụ họa: “Đương nhiên là sẽ không có ai đi nghi ngờ thực lực và ánh mắt của tổng giám đốc Mục rồi.”

Mục Văn Hạo lại mỉm cười, giống như chuyện bực bội lúc nãy chưa từng diễn ra.

“Văn Hạo.”

Cách đó không xa đột nhiên vang lên một giọng nữ mềm mại ngọt ngào.

Tưởng Khải Vinh và những người khác không hẹn mà cùng nhìn về nơi phát ra âm thanh.

Ngay khoảnh khắc Mục Văn Hạo nghe được âm thanh này, đáy mắt lập tức lộ ra vẻ âm u.

Dưới vô số ánh nhìn chăm chú, Mộng Kiều Nhụy mặc một bộ trang phục lộng lẫy, bước từng bước chân ưu nhã đi đến trước mặt Mục Văn Hạo.

Toàn thân Mục Văn Hạo giống như bị bóng tối bao phủ: “Sao cô lại đến đây, đi về ngay!”

Anh ta gần như phát ra mệnh lệnh không vui này ngay lập tức, bên trong đôi mắt hung ác nham hiểm tràn ngập ý cảnh cáo.

Nơi này cũng không phải ai cũng có thể tùy tiện đi vào, mà cô ta lại vào được, hiển nhiên là đã sử dụng thủ đoạn gì đó.

Lòng bàn tay Mộng Kiều Nhụy toát đầy mồ hôi lạnh, tuy rằng cô ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, nhưng mà đến giờ phút này vẫn cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Nhưng mà chuyện đã đến nước này, cô ta cũng đã không còn đường lui nữa.

“Văn Hạo, em chỉ là muốn đến đây cùng với anh thôi mà.”

Cô ta cố mỉm cười, định ôm lấy cánh tay Mục Văn Hạo.

Sắc mặt Mục Văn Hạo vô cùng đáng sợ, anh ta hoàn toàn không biết vì sao Mộng Kiều Nhụy sẽ xuất hiện ở nơi này?

“Cô nghe không hiểu lời tôi nói đúng không? Lập tức rời khỏi nơi này!”

Tất cả mỗi một người ở nơi này đều là nhân vật quan trọng trong thương giới, lại còn có rất nhiều lãnh đạo, anh ta tuyệt đối không thể để Mộng Kiều Nhụy ở lại đây thêm một giây nào nữa.

Tuy rằng anh ta có suy nghĩ như thế, nhưng mà những người có thể đứng ở đây đều là cáo già, lập tức nhận ra sự khác thường của hai người.

Tưởng Khải Vinh lập tức mở miệng hỏi: “Ông chủ Mục, cậu không giới thiệu cô gái xinh đẹp này cho mọi người biết sao?”

Gương mặt Mục Văn Hạo c**ng c*ng, cho dù muốn nổi giận cũng không được.

“Cô ta không phải người quan trọng gì, không cần lãng phí thời gian của mọi người.”

Mục Văn Hạo thấy Mộng Kiều Nhụy không hề có ý định rời đi, lập tức nắm chặt lấy cổ tay cô ta, muốn bạo lực kéo cô ta đi.

Nhưng anh ta lại không ngờ rằng Mộng Kiều Nhụy lại còn dám hất văng tay anh ta ra.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 772: Chương 772


Giờ phút này, ánh mắt của Mục Văn Hạo khi nhìn về phía Mộng Kiều Nhụy giống như hung thần ác sát vậy.

Người phụ nữ này còn dám phản kháng anh ta!

Mộng Kiều Nhụy cũng bất chấp tất cả, cô ta vẫn cứ mỉm cười chủ động tự giới thiệu: “Chào mọi người, tôi là Mộng Kiều Nhụy, cũng là Diệp Tử, trụ cột của phòng ca múa Hồng Hải, cũng chính là vị hôn thê của Mục Văn Hạo.”

Cô ta vừa nói xong, xung quanh đều yên tĩnh lại.

Mục Văn Hạo lại càng âm u đáng sợ hơn, bàn tay cũng đã siết chặt lại.

Sao cô ta lại dám chứ!!

“Tôi còn đang nói sao trông cô gái này có vẻ rất quen, thì ra là vị hôn thê của tổng giám đốc Mục, lúc trước tôi đọc báo cũng từng nhìn thấy ảnh chụp của cô Diệp Tử.” Trong đám đông, không biết là ai bừng tỉnh hiểu ra nói một câu, lập tức chứng thực thân phận Mộng Kiều Nhụy là vị hôn thê của Mục Văn Hạo.

Tưởng Khải Vinh dạt dào hứng thú nhìn tới nhìn lui giữ Mục Văn Hạo và Mộng Kiều Nhụy, rõ ràng cảm nhận được sự giằng co kịch liệt và lôi kéo giữa hai người bọn họ.

“Tổng giám đốc Mục, không phải lúc nãy cậu còn nói là nếu có cơ hội sẽ giới thiệu vị hôn thê cho chúng tôi biết sao? Sao bây giờ lại không nỡ rồi?”

Tuy rằng giọng điệu rất nhẹ nhàng, nhưng mà đôi mắt khôn khéo kia giống như đã có thể nhìn thấu tất cả mọi thứ.

Mục Văn Hạo đối diện với ánh nhìn chăm chú của Tưởng Khải Vinh và những người khác, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.

TBC

Tình huống như bây giờ, anh ta không có bất cứ cơ hội nào để phủ nhận cả.

Mà người khởi xưởng tạo ra cục diện lần này lại là Mộng Kiều Nhụy mà từ trước đến nay anh ta đều không thèm bỏ vào mắt!

Mộng Kiều Nhụy trông có vẻ vô cùng ưu nhã, trên thực tế sau lưng đã toát đầy mồ hôi.

Nếu Mục Văn Hạo nổi điên ngay lúc này, phủ nhận thân phận của cô ta, như vậy thì tiếp theo đó cô ta sẽ phải đối mặt với lửa giận và sự trả thù vô cùng kh*ng b* của Mục Văn Hạo.

Nếu nói cô ta không sợ hãi thì là giả, hiện tại chỉ hi vọng những gì Diệp Ninh suy đoán là đúng chứ không phải muốn hại c.h.ế.t cô ta.

“Đúng vậy. Đây là vị hôn thê của tôi.” Mục Văn Hạo gần như là nghiến răng rặn ra mấy chữ này.

Mộng Kiều Nhụy suýt chút nữa đã thoát lực nhũn ra, ngay sau đó, trong lòng lại mừng như điên.

Cô ta đặt cược chính xác rồi.

“Thì ra là vị hôn thê của cậu thật à, nhưng mà tôi nhìn sắc mặt của tổng giám đốc Mục, còn tưởng rằng gặp phải chủ nợ gì nữa chứ. Ha ha ha.” Tưởng Khải Vinh cố ý trêu chọc, sau đó cất tiếng cười to.

Mục Văn Hạo dùng hết toàn bộ sức lực mới có thể giữ được phong độ mặt ngoài: “Sao lại thế được chứ. Chẳng qua là cô ấy đột nhiên đến đây, tôi quá kinh ngạc và bất ngờ, trong khoảng thời gian ngắn không phản ứng lại được.”

Anh ta lớn tiếng giải thích, bởi vì nhìn thấy lãnh đạo ở cách đó không xa cũng đang đi về phía bên này.

Tình huống ngày hôm nay tuyệt đối không thể xảy ra bất cứ sai lầm gì.

Tưởng Khải Vinh và những người khác đều chủ động nhường đường cho hai vị lãnh đạo đang đến gần, nhưng mà tất cả mọi người vẫn tập trung lực chú ý lên người Mộng Kiều Nhụy.

Dù sao thì lần trước Mục Văn Hạo tổ chức tiệc đính hôn rất rầm rộ, toàn thành phố đều biết, hiện tại gặp được Mộng Kiều Nhụy ngoài đời thật, đương nhiên là cảm thấy rất tò mò.

Nhưng mà cẩn thận nhìn lại, hình như có chút nghe danh không bằng gặp mặt.

Mục Văn Hạo có thể không để ý đến những người khác, nhưng lại không dám không để ý đến hai lãnh đạo, tuy rằng trong lòng rất kháng cự, nhưng vẫn cứ mỉm cười giới thiệu Mộng Kiều Nhụy.

Mộng Kiều Nhụy cũng thuận thế ôm lấy khuỷu tay của anh ta, hoàn toàn chứng thực thân phận vị hôn thê của mình.

Cô ta biết sau ngày hôm nay, cái tên Mộng Kiều Nhụy sẽ thay thế cho Diệp Tử, xuất hiện bên cạnh Mục Văn Hạo.

“Nghe nói cho dù tốn ngàn vàng cũng khó có thể nghe được một ca khúc của cô Mộng, hôm nay lại là ngày ngày, không biết cô có thể hát tặng cho mọi người ở đây một bài hát hay không?”

Ánh mắt Mục Văn Hạo hơi cứng lại, nhìn về phía người đàn ông đang nói chuyện.

Đó là một gương mặt hoàn toàn xa lạ, nhưng mà người ta đã có thể đứng ở nơi này thì đương nhiên không phải là loại người vô danh gì.

Có người mở lời, những người khác cũng đều lộ ra dáng vẻ hứng thú bừng bừng, Tưởng Khải Vinh lại còn cười nói: “Tôi cũng từng nghe nói tiếng hát của cô Mộng vô cùng xuất sắc, chuyện này còn phải xem xem mấy người chúng ta có đủ tư cách làm tổng giám Mục đồng ý cho cô Mộng biểu diễn hay không nữa.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 773: Chương 773


Sắc mặt Mục Văn Hạo trở nên vô cùng khó coi.

Mộng Kiều Nhụy không phải là Diệp Tử chân chính, nếu cô ta mở miệng, chỉ sợ sẽ lập tức trở thành trò cười lớn nhất nơi này.

Nếu như là ở tình huống khác, anh ta hoàn toàn có thể lập tức nổi giận, mượn cớ đối phương cố ý dùng việc này để sỉ nhục anh ta.

Nhưng mà hiện tại lại không được, anh ta có thể bất chấp tất cả để đắc tội mấy người như Tưởng Khải Vinh, nhưng lại không thể làm tất cả các lãnh đạo ở nơi này mất mặt được.

Món nợ lần này, anh ta sẽ nhớ kỹ Tưởng Khải Vinh!

Tưởng Khải Vinh mỉm cười, thưởng thức vẻ rối rắm và lúng túng của Mục Văn Hạo.

“Đừng có nói là tổng giám đốc Mục thật sự không chịu nể mặt chúng tôi đó nha? Hay là nói chúng tôi nhất định phải đến Hồng Hải của tổng giám đốc Mục thì mới có thể nghe được tiếng hát của cô Mộng?”

Những lời này rõ ràng là đang buộc Mục Văn Hạo phải đồng ý.

Mọi người đều biết vị hôn thê của anh ta là trụ cột của Hồng hải, vậy cũng không cần thiết đứng ở nơi này giả vờ thanh cao.

Mục Văn Hạo nghiến răng ken két, nhất là lúc này hai vị lãnh đạo cũng đã lộ ra vẻ không vui cho lắm, anh ta cứng đờ cổ quay đầu nhìn về phía Mộng Kiều Nhụy.

“Nếu mọi người đều muốn nghe em hát, vậy em đi chuẩn bị chút đi.”

Anh ta đã không còn đường lui, trong ánh mắt âm u tràn ngập vẻ khó chịu và lửa giận với Mộng Kiều Nhụy.

Đều là bởi vì cô ta tự tiện xuất hiện, nếu cô ta làm hỏng phần trình diễn tiếp theo đó, vậy hôm nay sẽ là ngày c.h.ế.t của cô ta!

Mộng Kiều Nhụy trông có vẻ còn khá bình tĩnh, nhưng cũng có lẽ chỉ là cố ra vẻ bình tĩnh mà thôi.

“Được thôi.”

Tưởng Khải Vinh thấy Mục Văn Hạo và Mộng Kiều Nhụy đều đã đồng ý, lập tức ra hiệu cho nhân viên công tác chuẩn bị thiết bị và microphone.

Mộng Kiều Nhụy lại càng trở thành tâm điểm của sự chú ý, trong lúc chờ đợi, cô ta nói với nhân viên phục vụ ở bên cạnh, muốn một ly nước uống.

Khoảng vài phút sau, thiết bị đã được chuẩn bị xong, Mộng Kiều Nhụy bước từng bước chân không nhanh không chậm đi về phía khu vực trung tâm của yến hội.

Sắc mặt Mục Văn Hạo âm u đến mức như sắp kết thành băng.

Anh ta biết rất rõ trình độ ca hát của Mộng Kiều Nhụy, chỉ miễn cưỡng nghe lọt tai mà thôi, chỉ cần cô ta mở miệng ra là sẽ lộ tẩy ngay.

Vậy mà người phụ nữ này lại dám đồng ý biểu diễn, không chỉ tự tìm đường c.h.ế.t mà còn muốn hại c.h.ế.t anh ta luôn!

“Tổng giám đốc Mục, trông sắc mặt của cậu không được tốt cho lắm, có phải cậu lo lắng cô Mộng sẽ phát huy không tốt không?” Tưởng Khải Vinh còn đổ thêm dầu vào lửa, trêu ghẹo nói: “Thật ra cũng không cần thiết, cô Mộng chỉ cần làm nóng bầu không khí một chút là được rồi, cho dù trong lúc ca hát có một ít lỗi lầm nhỏ thì mọi người cũng sẽ không so đo quá nhiều.”

Không đợi Mục Văn Hạo nói chuyện, một người đàn ông ở bên cạnh đã giành trước cãi lại: “Tổng giám đốc Tưởng nói thế thì không đúng rồi, trước đây tôi đã từng đến Hồng Hải nghe cô Mộng ở trên sân khấu biểu diễn, tiếng hát tuyệt đẹp có thể nhớ lại ba ngày, dư âm không dứt.

“Thật sự hay đến thế à?” Tưởng Khải Vinh vẫn giữ lại ý kiến cá nhân, đồng thời còn nhìn về phía tất cả các lãnh đạo đang có mặt ở nơi này.

Anh ta kiên quyết muốn làm Mộng Kiều Nhụy lên sân khấu là vì muốn làm Mục Văn Hạo mất mặt. Nếu Mộng Kiều Nhụy thật sự có được thực lực như thế, vậy sẽ trở thành một tình huống khác.

Anh ta tuyệt đối không muốn nhìn thấy cảnh đó diễn ra.

“Có phải hay thật hay không, chúng ta sẽ biết ngay thôi.”

Người đàn ông kia vừa nói xong, Mục Văn Hạo đã cầm lấy ly rượu do nhân viên phục vụ ở bên cạnh đang bưng, uống một hơi cạn sạch.

Hiện tại, anh ta thật sự ước gì người đứng ở đó sẽ là Diệp Ninh.

TBC

Nếu đó là Diệp Ninh, lúc này anh ta sẽ đắc ý và kiêu ngạo đến mức nào chứ.

Nhưng hiện thực lại là, người đang đứng trước microphone lại là Mộng Kiều Nhụy.

Mộng Kiều Nhụy đầu tiên là tự nhiên hào phóng giới thiệu tên của mình và thân phận vị hôn thê của Mục Văn Hạo.

Cho dù Mục Văn Hạo biết có lẽ cô ta chỉ là muốn kéo dài thời gian, nhưng vẫn rất tức giận vì cô ta dám tính kế anh ta như thế.

“Tiếp theo đây tôi xin biểu diễn một ca khúc cho mọi người, hi vọng mọi người sẽ thích.” Mộng Kiều Nhụy vô cùng bình tĩnh bảo nhân viên công tác phát giai điệu của một ca khúc đang thịnh hành nhất hiện tại.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 774: Chương 774


Khớp xương của bàn tay đang nắm ly rượu của Mục Văn Hạo bắt đầu lộ ra màu trắng, lần đầu tiên trong đời anh ta ước gì khúc nhạc dạo này có thể kéo dài đến suốt đời.

Bầu không khí đã được đẩy lên cao, tất cả mọi người ở nơi đây đều gióng lỗ tai, chờ đợi buổi biểu diễn của Mộng Kiều Nhụy, cũng chính là “Diệp Tử”.

TBC

Mộng Kiều Nhụy bắt đầu mở miệng.

Nhưng cô ta chỉ mới phát ra một âm tiết đơn giản, lập tức làm cho xung quanh đều ồ lên.

Âm nhạc vẫn còn đang phát, nhưng Mộng Kiều Nhụy lại lộ ra vẻ mặt hoảng sợ.

Tiếng hát dừng lại, cô ta kinh ngạc phát ra âm thanh: “Giọng, giọng nói của tôi...”

Tiếng nói đột nhiên khàn đặc, hoàn toàn không còn vẻ trong trẻo như lúc nãy.

Nhân viên công tác cũng đã nhận ra khác thường, tắt âm nhạc đi trước.

Mộng Kiều Nhụy luống cuống: “Vì sao giọng nói của tôi lại biến thành thế này?”

Cho dù cô ta đã cố gắng phát ra âm thanh lắm rồi, nhưng mà mỗi một từ cô ta nói ra vẫn làm người ta rất khó có thể nghe thấy.

“Văn Hạo...”

Hai mắt cô ta rưng rưng nhìn về phía Mục Văn Hạo, có khiếp sợ, có khó tin, nhưng lại có càng nhiều bất an và hoảng loạn.

Thật ra Mục Văn Hạo cũng ngơ ngác, anh ta hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.

Giọng nói của Mộng Kiều Nhụy đột nhiên trở nên vô cùng khó nghe, đừng nói là ca hát, đến cả việc phát âm cũng đã rất khó khăn rồi.

Tuy rằng anh ta không biết là đã có chuyện gì xảy ra, nhưng lại lập tức ý thức được ít nhất hiện tại cô ta không cần phải tiếp tục ca hát nữa.

Nghĩ đến chuyện này, Mục Văn Hạo lập tức nhanh chóng chạy qua đó.

Mộng Kiều Nhụy trực tiếp nhào vào trong lòng n.g.ự.c anh ta, nghẹn ngào khóc nấc lên.

Tất cả mọi người tham dự bữa tiệc đều không hiểu gì hết, tình hình dần dần trở nên mất kiểm soát.

Mặt của lãnh đạo có vẻ vô cùng nghiêm túc, lập tức ra lệnh với nhân viên công tác và đội trưởng đội bảo vệ: “Đi xác nhận tình huống của vị hôn thê tổng giám đốc Mục trước đi.”

Hiện tại không có bác sĩ, chỉ có thể bảo bọn họ đi lên xác nhận.

Lúc này mặt Mộng Kiều Nhụy đã dính đầy nước mắt, không thể nói được một câu hoàn chỉnh.

“Cổ họng... Hỏng rồi... rượu, có... vấn đề.”

Tiếng nói đứt quãng, không chỉ có Mục Văn Hạo nghe hiểu mà tất cả mọi người cũng đều hoảng sợ, giống như gặp phải chuyện đáng sợ gì, bắt đầu tự cảm nhận tình huống cơ thể mình.

Đúng là trước khi Mộng Kiều Nhụy lên sân khấu đã có uống một ly rượu, nếu thật sự là rượu có vấn đề thì rất có khả năng những người khác cũng sẽ bị vạ lây.

Đây không phải là vấn đề cơ thể của một người xuất hiện tình trạng không khỏe, mà đã liên quan đến việc đầu độc.

“Lập tức phong tỏa nơi này, gọi công an đến! Bảo vệ sự an toàn của lãnh đạo và mọi người!” Đội trưởng đội bảo vệ nhanh chóng quyết định, đưa ra mệnh lệnh.

Tất cả những người có mặt ở hiện trường ngày hôm nay đều là người khống chế toàn bộ mạch m.á.u kinh tế của tỉnh thành, bất cứ ai trong số bọn họ xuất hiện vấn đề thì đều không phải là việc nhỏ.

Mặc dù bọn họ đã cố gắng ổn định trật tự, nhưng xung quanh vẫn rất rối loạn, có người liên tục kêu gào đòi gặp bác sĩ.

Mục Văn Hạo ôm Mộng Kiều Nhụy đang khóc sướt mượt, sắc mặt vô cùng phức tạp.

Ngay từ lúc bắt đầu anh ta còn cảm thấy có phải đây là thủ đoạn Mộng Kiều Nhụy dùng để tránh bị bại lộ, nhưng hiện tại anh ta đã không còn cảm thấy như thế nữa.

Mộng Kiều Nhụy không thể nào biết trước được những chuyện sẽ xảy ra khi đến nơi này, hơn nữa hiện tại cổ họng của cô ta thật sự đã xuất hiện vấn đề.

Cho nên khả năng duy nhất chính là thật sự có người đã hạ độc vào rượu!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 775: Chương 775


Phòng nghỉ ngơi của xưởng sản xuất điện ảnh.

Các diễn viên đều đang xác định tạo hình, Ngô Thu Á cố ý sắp xếp để Diệp Ninh và Cố Phong nghỉ ngơi một chút.

Diệp Ninh dựa vào ghế sofa, nhắm mắt lại tự ấn huyệt thái dương của mình.

Tuy rằng cô đã bận rộn suốt một buổi sáng, nhưng mà cơn đau đầu khi say rượu vẫn còn chưa hoàn toàn biến mất. Hiện tại trong phòng nghỉ chỉ có hai người là cô và Cố Phong, đương nhiên không cần phải cố chịu đựng.

Vài giây sau, cô lập tức cảm nhận được Cố Phong đứng ở phía sau mình, vừa định quay đầu lại nhìn, ngón tay của Cố Phong đã thay thế cô, bắt đầu xoa bóp cho cô.

TBC

“Không cần phiền anh...”

“Không phiền gì cả, với lại sức anh xoa cũng thích hợp hơn.” Cố Phong ngắt ngang lời từ chối của cô: “Đừng nhúc nhích.”

Trong giọng nói mang theo một chút mệnh lệnh bá đạo.

Ngay từ mới bắt đầu Diệp Ninh còn có chút kháng cự, nhưng mà theo động tác của Cố Phong, cô thật sự cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, dứt khoát để mặc anh, lại nhắm mắt lại lần nữa.

Khóe môi của Cố Phong hơi cong lên.

“Sao bây giờ anh lại đến kinh thành thế?” Diệp Ninh nhẹ nhàng hỏi, hiện tại không phải là thời gian bộ đội huấn luyện bận rộn nhất sao?

Cố Phong trả lời: “Anh được nghỉ một tuần.”

Diệp Ninh mở to mắt, theo bản năng oán trách: “Hiếm khi anh mới được nghỉ phép, không về thăm nhà sao? Sao lại lãng phí thời gian như thế?”

Hai người bọn họ đã bảy tám tháng rồi không về nhà.

Bên cô thì còn đỡ, cha mẹ đều mạnh khỏe, trong nhà còn có em trai và em dâu chăm sóc.

Nhưng mà nhà họ Cố thì lại khác, chuyện Cố Phong nên làm nhất chính là về nhà thăm người thân chứ không phải đến đây tìm cô.

Cố Phong cười nói: “Ai nói anh không về chứ, anh đi về rồi, sau đó mới đến kinh thành.”

Lần này Diệp Ninh thật sự rất kinh ngạc, trực tiếp ngồi thẳng dậy: “Anh về nhà rồi?”

Cố Phong gật đầu nói: “Ừ, chẳng qua anh chỉ ở nhà một ngày mà thôi.”

Trên thực tế anh ở lại nhà một ngày, cộng thêm hai ngày đi tới đi lui, hôm nay cũng đã là ngày thứ tư của kỳ nghỉ. Anh chỉ có thể ở lại đây ba ngày, sau đó nhất định phải đi về.

“Trong nhà vẫn ổn chứ?” Diệp Ninh vẫn rất quan tâm đến sức khỏe của Cố Kiến Quốc.

“Đều ổn cả. Cha uống thuốc đông y mà em gửi về, cơ thể đã khỏe hơn rất nhiều. Cha mẹ còn nhờ anh cảm ơn em.” Cố Phong vô cùng chân thành nói cảm ơn.

Diệp Ninh cũng thả lỏng lại: “Bọn họ không có việc gì là tốt rồi, chút chuyện này cũng không cần phải cảm ơn.”

Cho dù đến lúc này cô cũng không nói cho Cố Phong biết chuyện dược liệu, Cố Phong cũng không hỏi, có một số việc bọn họ đều đã ngầm hiểu lẫn nhau.

“Anh còn rút ra chút thời gian đến thôn Đại Liễu Thụ thăm cha mẹ vợ, bọn họ cũng đều rất khỏe. Còn có Diệp Đống cũng rất nghe lời Khổng Giai, tình cảm của hai vợ chồng cũng rất thân mật.”

Đối với Diệp Ninh mà nói, đây cũng coi như là một chuyện vui nho nhỏ.

Cô thật sự không ngờ Cố Phong về nhà thăm người thân còn sẽ có lòng mà đến thăm nhà của cô.

Cố Phong không đợi cô hỏi đã tiếp tục nói: “Anh nói với bọn họ là em bận công việc cho nên lần này mới không về được. Bọn họ bảo em cứ tập trung cho công việc, nếu có rảnh thì nhớ viết thư về trong nhà nhiều một chút.”

Diệp Ninh có chút áy náy, cô thật sự không viết quá nhiều thư cho cha mẹ. Chủ yếu là trước kia cô hoàn toàn không có thói quen viết thư, cô càng quen với việc có chuyện thì trực tiếp gọi điện thoại liên lạc hơn.

Hiện tại Cố Phong nói như thế, cô cũng đã có chút sốt ruột muốn viết thư về cho gia đình.

“Chờ xử lý xong mấy chuyện trong giai đoạn này, có lẽ chờ đến con của Khổng Giai ra đời, tôi có thể tranh thủ đi về một chuyến.”

Diệp Ninh tạm thời đặt kế hoạch này ở trong lòng.

“Em còn muốn ở lại đây bao lâu nữa?” Trước kia Cố Phong không biết cô đến kinh thành làm gì, cũng không biết cô muốn đến bao lâu.

Diệp Ninh tính toán thời gian: “Chắc là khoảng bốn năm ngày nữa cũng sẽ về.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 776: Chương 776


Cố Phong kiến nghị: “Nếu có thể thì chúng ta cùng nhau đi về được không? Anh còn được nghỉ thêm ba ngày nữa.”

Nếu có thể cùng nhau đi về, anh cũng không cần lo lắng cho sự an toàn của cô trên đường về nữa.

Nhưng mà anh cũng không biết cô có đồng ý hay không.

Diệp Ninh quả nhiên không lập tức đồng ý ngay.

Ngay lúc Cố Phong tưởng rằng cô sẽ từ chối thì cô mới nói: “Xem tình hình thế nào đã, chờ tôi xác định các công việc đều hoàn thành rồi thì có thể đi về chung luôn.”

Bên phía điện ảnh thì có lẽ không còn chuyện gì của cô nữa, nhưng mà không biết bên phía nhà xuất bản ảnh âm có cần ghi âm bù hay không nữa?

Hai mắt Cố Phong sáng lên, không ngờ cô sẽ đồng ý.

Hơn nữa anh phát hiện thật ra Diệp Ninh đối xử với anh vẫn khá khác với những người khác, cho dù tối hôm qua bọn họ đã xảy ra chuyện thân mật như thế, nhưng Diệp Ninh cũng không hề xa cách anh chút nào.

Nếu trong lòng cô gái này thật sự không hề có anh, chỉ xem anh như bạn bè bình thường, vậy thì ít nhất hiện tại cô cũng sẽ cố tình duy trì khoảng cách với anh mới đúng chứ nhỉ?

Cố Phong ý thức được điểm này rồi, lập tức vui vẻ muốn phát điên.

Diệp Ninh quay đầu lại, lập tức nhìn thấy anh đang đứng ở đằng sau “cười ngu”.

“Anh cười cái gì thế?”

Lúc này Cố Phong mới ý thức được anh đã quên mất việc quản lý biểu tình, vội vàng thu hồi nụ cười trên mặt đi, bảo cô lại dựa vào ghế sofa lần nữa, tiếp tục xoa bóp cho cô.

Diệp Ninh không nhận được câu trả lời, lại càng khó hiểu hơn.

Nhưng mà cô cũng không hỏi tiếp nữa, thật ra con người của Cố Phong vẫn rất là khó đoán.

Cô lại tập trung lực chú ý về phía công việc chiều hôm nay, có chút chờ mong nỉ non nói: “Hi vọng hóa trang và cách tạo hình chiều nay của Tiêu Tùng và Lâm Nhiên lại có thể mang đến bất ngờ mới.”

Rõ ràng đây chỉ là một câu rất bình thường, nhưng mà vào đến lỗ tai của Cố Phong thì anh trực tiếp che chắn mất cái tên Lâm Nhiên.

Động tác trên tay hơi khựng lại, anh hơi rũ mắt che giấu cảm xúc bên trong đi.

“Hình như em rất đánh giá cao cái người tên Tiêu Tùng kia nhỉ?”

Không biết có phải là ảo giác của Diệp Ninh hay không, mấy lời này anh nói ra nghe có vẻ chua lòm, hơn nữa khi nhắc đến Tiêu Tùng, hình như giọng điệu nói chuyện của anh cũng trở nên không được bình thường cho lắm.

“Tiêu Tùng là nam chính do đạo diễn Ngô lựa chọn kỹ càng mà tìm được, tôi đương nhiên phải đánh giá cao rồi. Hơn nữa tôi có dự cảm, chờ điện ảnh công chiếu, Tiêu Tùng chắc chắn sẽ trở thành một diễn viên mới nổi tiếng chạm tay là bỏng!”

Diệp Ninh vô cùng tự tin vào kịch bản của bản thân và thực lực của hai người Ngô Thu Á, Trương Quốc Trụ. Không chỉ riêng Tiêu Tùng, mà tất cả các diễn viên tham dự trong bộ điện ảnh này, còn có biên kịch là cô, đều sẽ đạt được thành công như mong muốn.

“Là thế sao? Nhưng sao anh cảm thấy Tiêu Tùng cũng chỉ bình thường thôi mà.” Giọng nói của Cố Phong rầu rĩ, rõ ràng là đang không vui.

Diệp Ninh nhướng mày, nhìn anh với ánh mắt tìm tòi nghiên cứu.

Dựa theo tính cách của anh, chắc chắn không phải loại người sẽ nói ra những lời này.

“Anh bị làm sao thế? Hình như anh không hài lòng về Tiêu Tùng cho lắm.”

Không lẽ anh đã nhận ra điểm gì đó mà bọn họ không để ý đến sao?

Cố Phong xụ mắt, thở hắt ra.

“Không có.”

Diệp Ninh tiếp tục hỏi: “Vậy vì sao lúc nãy anh lại nói như thế?”

Vẻ mặt của Cố Phong vô cùng lạnh nhạt, trong lòng ghen tị muốn chết: “Em để ý lời đánh giá của người khác về anh ta đến thế à?”

Sáng sớm khi vừa mới nhìn thấy cái tên Tiêu Tùng kia, cô cũng đã nhìn chằm chằm người ta vài giây. Buổi trưa ở nhà ăn lại vừa nói vừa cười, hiện tại lại càng nhớ mãi không quên tên đó.

Từ trước đến nay anh chưa bao giờ thấy cô thân thiết với người vừa mới gặp nào như thế này.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 777: Chương 777


Diệp Ninh trả lời lại một cách đương nhiên: “Anh ấy là nam chính của bộ điện ảnh, liên quan đến sự thành bại của cả một bộ điện ảnh, tôi không để ý anh ấy thì để ý ai?”

“Chỉ là bởi vì nguyên nhân này sao?” Cố Phong truy vấn đến cùng.

Diệp Ninh cảm thấy anh rõ ràng là đang muốn kiếm chuyện: “Nếu không thì còn gì nữa?”

“Ngoại trừ vì điện ảnh ra, em có hảo cảm gì khác với anh ta hay không?” Cố Phong nổi m.á.u ghen, trực tiếp hỏi thẳng ra.

Diệp Ninh rõ ràng là hơi sửng sốt, thấy Cố Phong sốt ruột như thế, cuối cùng cũng ý thức được gì đó.

Lời nói đã đến bên miệng lại bị cô nuốt ngược trở vào, vài giây sau, cô lại vô cùng có hứng thú hỏi: “Đừng có nói là anh đang ghen đó nha?”

Cô vốn dĩ còn cho rằng Cố Phong sẽ lúng túng, xấu hổ và phủ nhận, nhưng không ngờ rằng Cố Phong lại không do dự một giây nào, vô cùng dứt khoát thừa nhận.

“Đúng vậy, anh ghen.”

“...”

Trái tim Diệp Ninh khẽ run lên, ngược lại không biết phải phản ứng như thế nào.

Phòng nghỉ lập tức yên lặng lại, bầu không khí dần dần trở nên mập mờ.

Một lúc sau Diệp Ninh ho khan nói: “Anh nghĩ nhiều rồi, tôi và Tiêu Tùng ngày hôm nay mới vừa quen biết nhau, hơn nữa có lẽ sau này cũng sẽ không tiếp xúc gì nữa.”

Cô vốn dĩ phải nên hả hê trêu chọc anh, không ngờ anh cũng có lúc biết ghen tị.

Nhưng không biết vì sao, cô mở miệng ra thì đã biến thành lời giải thích.

Cố Phong nghe cô nói như thế, trong lòng cũng bớt khó chịu đi một chút.

“Em và Tiêu Tùng không hợp nhau.”

Khóe miệng Diệp Ninh hơi co giật, cười “ha hả” hai tiếng.

Cô lại nghĩ đến chuyện trưa nay cái tên này điên cuồng thêm giấm, không lẽ cũng là vì chuyện này sao?!

Ghen vì cô.

Quả nhiên là cười người hôm trước hôm sau người cười mà.

“Vậy tôi và anh cũng không hợp nhau.”

Đột nhiên cô lại cố ý muốn k*ch th*ch anh.

Cố Phong không ngờ cô lại đột nhiên nói một câu như thế, thoáng ngẩn ra, sau đó lại nhìn thấy ý cười trong mắt cô.

“Có phù hợp hay không thì phải thử mới biết được.”

Anh nói rất nghiêm trang, giọng điệu cũng nghiêm túc, nhưng những lời này chui vào trong lỗ tai của Diệp Ninh thì lại biến thành ý nghĩa khác.

Trong đầu từ động hiện ra mớ hình ảnh nóng bỏng và kịch liệt tối hôm qua.

Cô chột dạ không dám nhìn thẳng vào hai mắt Cố Phong.

Trải qua sự kiện tối hôm qua, hình như giữa bọn họ thật sự đã có thứ gì đó trở nên khác biệt.

Đúng là tạo nghiệt mà!

“d* x*m.”

Diệp Ninh đỏ mặt mắng.

Khi Cố Phong nói ra những lời này thì anh cũng không có ý tưởng khác thường gì, nhưng mà phản ứng của Diệp Ninh làm anh không nghĩ nhiều cũng không được.

“Anh không phải có ý kia.”

Anh muốn giải thích, nhưng mà hình như càng giải thích lại càng loạn.

Hơn nữa lại thấy dáng vẻ xấu hổ của Diệp Ninh hiện tại, thật sự làm anh có xúc động muốn ôm cô vào lòng, yêu thương cô một chút.

Anh sống hơn hai mươi năm, từ trước đến nay trong lòng đều bình tĩnh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bậy bạ, khinh thường mấy chuyện nam nữ này, lại đột nhiên ăn xong mới biết nó ngon, không thể dừng lại được nữa.

Cốc cốc cốc.

TBC

“Biên kịch Diệp, sắp đến giờ rồi, đạo diễn Ngô và đạo diễn Trương mời cô qua đó.”

Bên ngoài cửa vang lên tiếng nhắc nhở của nhân viên công tác, mới coi như hoàn toàn cắt đứt bầu không khí lôi kéo đầy mập mờ giữa hai người.

Diệp Ninh nhanh chóng từ trên ghế sofa đứng lên, thậm chí không thèm nhìn Cố Phong cái nào, nhanh chóng đi ra ngoài cửa.

Cố Phong thu hồi suy nghĩ, cố đè khóe miệng xuống, đi theo cô.

Khi mấy diễn viên như Tiêu Tùng, Lâm Nhiên, Thủy Du Vi trang điểm xong xuất hiện ở trước mặt Ngô Thu Á và tất cả các nhân viên công tác khác, giống như là các nhân vật từ trong kịch bản đi ra.

Lập tức kéo suy nghĩ của tất cả mọi người đắm chìm vào chuyện yêu hận tình thù của nhân vật trong kịch bản.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 778: Chương 778


Diệp Ninh không thể không cảm thán đoàn đội của Ngô Thu Á quá lợi hại, đến cả tạo hình của diễn viên cũng đều có thể làm hoàn mỹ đến thế.

Ngô Thu Á và Trương Quốc Trụ cũng đang nhỏ giọng nói chuyện với nhau, thảo luận xem cách trang điểm và ăn mặc như thế này có cần chỉnh sửa lại gì hay không.

Mỗi một người diễn viên đều có vẻ càng thêm tự tin, Tiêu Tùng còn lập tức đánh một bộ quyền pháp ngay tại chỗ.

Nước chảy mây trôi, mạnh mẽ uy vũ.

Làm cho hiện trường đều vỗ tay trầm trồ khen ngợi liên tục.

Diệp Ninh đương nhiên cũng không ngoại lệ, cô liên tục vỗ tay tỏ vẻ khen ngợi Tiêu Tùng.

Nhưng mà ánh mắt ở bên cạnh lại làm cô như đứng đống lửa, như ngồi đống than.

Cô quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Cố Phong đang nhìn chằm chằm vào mình.

Diệp Ninh dở khóc dở cười, dùng ánh mắt ra hiệu cho anh đi nhìn mấy diễn viên kia, cứ nhìn cô mãi làm gì?

Nhưng Cố Phong vẫn không hề d.a.o động, trong ánh mắt giống như chỉ có mỗi một mình cô.

Đến cuối cùng, Diệp Ninh thật sự không còn cách nào khác, cũng mặc kệ anh.

Hình như phần biểu diễn võ thuật của Tiêu Tùng đã k*ch th*ch d*c v*ng muốn biểu hiện của những người khác, mọi người đều sôi nổi biểu diễn tài nghề, trong phút chốc, bầu không khí đã trở nên vô cùng vui vẻ.

Thủy Du Vi là diễn viên suýt chút nữa đã thành nữ chính, danh tiếng đương nhiên còn lớn hơn cả Tiêu Tùng và lâm Nhiên, tình huống thế này đương nhiên cũng sẽ không muốn chịu thua, lập tức hát một ca khúc.

Diệp Ninh nghe Thủy Du Vi hát, tuy không tính là chuyên nghiệp, nhưng cũng còn có thể nghe được.

Ngô Thu Á và những nhân viên công tác khác lại lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, cô ta là diễn viên mà có thể hát đến mức này cũng đã coi như là có tài năng không tệ rồi.

Hai người Trương Quốc Trụ và Cố Phong lại hoàn toàn không cảm thấy có gì đặc biệt, dù sao thì nếu so với tiếng hát của Diệp Ninh thì Thủy Du Vi còn thua kém rất nhiều.

Thủy Du Vi vẫn khá tự tin và hài lòng về bản thân, nhất là khi nhìn thấy ánh mắt khen ngợi của Ngô Thu Á, cô ta lập tức vui vẻ muốn chết.

Từ lúc cô ta tiếp xúc đoàn phim đến bây giờ, đây là lần đầu tiên Ngô Thu Á cho cô ta một ánh mắt khen ngợi như thế.

Xem ra sự lựa chọn của cô ta là đúng đắn!

Bệnh viện tỉnh thành.

“Anh Mục, thông qua quá trình chẩn đoán sơ bộ, cô Mộng có lẽ là bị thuốc k*ch th*ch tổn thương cuống họng, làm dây thanh bị thương, không thể nào phát ra âm thanh được.”

TBC

Trong phòng bệnh không chỉ có Mộng Kiều Nhụy và Mục Văn Hạo mà còn có nhân viên công tác phụ trách sự an toàn cho bữa tiệc và các cảnh sát đến điều tra.

Nghe được chẩn đoán như thế, trong mắt Mục Văn Hạo chợt lóe lên vẻ âm u.

“Tình trạng này có nghiêm trọng lắm không? Chừng nào thì có thể khôi phục?”

Sắc mặt bác sĩ khá nặng nề, đưa ra kết luận: “Tạm thời thì trông khá là nghiêm trọng, chỉ e là cho dù có trị liệu thì tiếng nói của cô Mộng cũng không thể nào khôi phục lại như lúc ban đầu.”

Mục Văn Hạo tức giận trừng to mắt, giọng nói vô cùng dữ tợn: “Ông lặp lại lần nữa!!”

Bác sĩ chỉ nghĩ anh ta không thể nào chấp nhận được kết quả này, cho nên lại lặp lại lời nói lúc nãy thêm lần nữa.

Mục Văn Hạo nổi giận, giơ tay túm lấy cổ áo của ông ấy nói: “Tôi không quan tâm ông dùng cách gì, nhất định phải chữa khỏi giọng nói của cô ta!”

Người bên cạnh thấy thế, vội vàng kéo anh lại.

“Tổng giám đốc Mục, anh bình tĩnh chút đi, bác sĩ chắc chắn sẽ cố gắng hết sức mà.”

Bọn họ cũng có thể hiểu được tâm trạng hiện tại của Mục Văn Hạo, vị hôn thê của anh ta là một ca sĩ vô cùng nổi tiếng, còn là trụ cột của phòng ca múa của anh. Hiện tại cô ta lại bị thương cuống họng, nếu đúng như những gì bác sĩ nói, không thể nào khôi phục, vậy cũng có nghĩa là không bao giờ có thể lên sân khấu ca hát được nữa.

Mục Văn Hạo không thể nào bình tĩnh được, ánh mắt khiến cho người ta sợ hãi, thậm chí anh ta còn muốn g.i.ế.c người.

Hiện tại tất cả mọi người đều cho rằng Mộng Kiều Nhụy mới là Diệp Tử, tiếng nói của Mộng Kiều Nhụy đã bị hỏng, như vậy cũng có nghĩa là Diệp Tử phải hoàn toàn “biến mất” khỏi Hồng Hải.

Cứ như thế, anh ta cũng hoàn toàn mất lợi thế để uy h.i.ế.p Diệp Ninh.

Sao anh ta có thể chịu đựng được chuyện này xảy ra chứ!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 779: Chương 779


Mộng Kiều Nhụy khóc như mưa, tất cả mọi người trong phòng bệnh đều thương hại nhìn cô ta.

Cô ta chính là trụ cột của Hồng Hải, dựa vào tiếng hát cho nên mới có thể có được danh tiếng và địa vị như ngày hôm nay.

Sau khi tiếng hát bị hỏng, sẽ không thể nào ca hát được nữa, chẳng khác nào bị phá hủy cả tương lai.

“Tổng giám đốc Mục, chúng ta có thể nói chuyện riêng không?” Công an chủ động ra hiệu với anh ta.

Toàn thân Mục Văn Hạo có vẻ vô cùng âm u đáng sợ, cùng công an cùng nhau ra khỏi phòng bệnh.

“Tổng giám đốc Mục, dựa theo tình hình mà chúng tôi điều tra được hiện tại thì lại càng giống như cố ý muốn đầu độc cô Mộng hơn, mục đích chính là vì muốn phá hủy giọng hát của cô Mộng, bình thường anh và cô Mộng có đắc tội với người nào không?”

Mặt công an vô cùng nghiêm túc, dám đầu độc ở một buổi tiệc quan trọng như thế, đúng là quá vô pháp vô thiên.

Nhưng mà ngoại trừ Mộng Kiều Nhụy ra, đến bây giờ tất cả những người khác trong yến hội cũng không có bất cứ khác thường gì, cho nên đây rất có khả năng là một sự kiện đầu độc có chủ đích mục tiêu rõ ràng.

Ánh mắt Mục Văn Hạo hơi lóe lên, tuy rằng anh ta không biết Mộng Kiều Nhụy có kẻ thù hay không, nhưng mà kẻ thù của anh ta thì lại nhiều không đếm xuể.

Hiện tại tất cả mọi người ở bên ngoài đều đã nhận định Mộng Kiều Nhụy chính là Diệp Tử, cũng không phải không có khả năng có người muốn phá hủy trụ cột của Hồng Hải, đả kích sự nghiệp của anh ta.

Nhưng mà!

Vì sao đối phương lại có thể đoán được ngày hôm nay Mộng Kiều Nhụy sẽ xuất hiện ở thương hội, hơn nữa còn chuẩn bị sẵn độc dược nữa chứ?!

“Anh Mục?”

Công an nhìn thấy anh ta bắt đầu suy nghĩ, cảm thấy có lẽ anh ta đã nghĩ đến gì đó.

Giây tiếp theo, thái độ của Mục Văn Hạo đã bình thường trở lại, lạnh lùng nói: “Đồng chí công an, tuy rằng chúng tôi đều làm ăn buôn bán trong sạch, nhưng cũng khó tránh khỏi sẽ dính đến mối quan hệ ích lợi gì đó, bị người ta hận cũng là bình thường thôi. Hiện tại nếu anh hỏi tôi đắc tội với người nào, tôi cũng không thể nào hoàn toàn xác định được.”

“Còn Mộng Kiều Nhụy, bình thường cô ấy đối xử với người khác rất hiền hòa, tôi chưa bao giờ nghe nói cô ấy có xung đột gì với người ngoài.”

Công an còn tưởng rằng anh ta có thể cung cấp một ít manh mối có tác dụng, không ngờ anh ta lại nhẹ nhàng bâng quơ mà bỏ qua, càng giống như đang cố ý che giấu đó hơn.

Nhưng mà anh ta không nói, bọn họ cũng không thể ép hỏi được.

“Nếu là như thế, vậy nếu sau này anh Mục có nghĩ đến manh mối gì khác thì có thể liên lạc với chúng tôi bất cứ lúc nào. Còn bên phía cô Mộng, chờ một đoạn thời gian nữa chúng tôi sẽ lại đến hỏi sau.”

TBC

Dù sao hiện tại trạng thái của Mộng Kiều Nhụy vẫn còn quá kích động.

Mục Văn Hạo gật đầu, nhìn theo công an rời đi.

Lúc này người phụ trách bữa tiệc cũng ra khỏi phòng bệnh, chào tạm biệt Mục Văn Hạo.

“Tổng giám đốc Mục, chúng tôi sẽ báo cáo lại toàn bộ sự việc nơi đây cho lãnh đạo. Xảy ra chuyện thế này, chúng tôi cũng chân thành xin lỗi, chắc chắn sẽ đốc xúc cục công an nhanh chóng điều tra ra kết quả. Anh cũng an ủi cô Mộng một chút đi.”

Mục Văn Hạo có lệ tiễn bọn họ ra về, cuối cùng lỗ tai cũng yên lặng lại.

Anh ta cũng không lập tức đi vào phòng bệnh, mà lại thò tay vào túi lấy t.h.u.ố.c lá ra, trực tiếp đốt lửa.

Có y tá phát hiện tình hình bên này, nhanh chóng đi đến nhắc nhở: “Anh gì ơi, nơi này không thể hút thuốc.”

Ánh mắt lạnh nhạt của Mục Văn Hạo nhìn về phía y tá, y tá run lên, nhưng vẫn cứ cắn răng tiếp tục nói: “Anh... Nếu anh thật sự muốn hút thì có thể đi ra ngoài cửa.”

Giây tiếp theo Mục Văn Hạo đã quăng nửa điếu thuốc còn lại xuống đất, lấy chân nghiền mạnh, đẩy cửa phòng bệnh ra đi vào.
 
Back
Top Dưới