Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 160: Chương 160


Lý Kim Phượng thấy cô không muốn nói chuyện về đề tài này, lập tức thay đổi đề tài khác.

“Trước kia không ai tin rằng cô sẽ kiên trì giảm cân được cả, nhưng hiện tại xem ra chúng tôi đã sai rồi.”

Cô ta vừa nói vừa quan sát gương mặt đổ đầy mồ hôi của Diệp Ninh.

Hai ba tháng này Diệp Ninh trông có vẻ gầy đi trông thấy, đến cả trên mặt cũng dần dần có đường nét rõ ràng, có sức sống hơn trước kia rất nhiều.

Diệp Ninh càng lười để ý đến người phụ nữ này.

Lúc trước Lý Kim Phượng và Vương Hinh Tuyết vô cùng thân thiết với nhau, ngày hôm qua Vương Hinh Tuyết gặp chuyện, hiện tại cô ta lại đang cười hả hê trên nỗi đau của người khác.

Lý Kim Phượng hoàn toàn không nhận ra thái độ lạnh nhạt của Diệp Ninh, hơi đến gần cô hơn.

“Chị dâu biết cô làm thế là vì muốn lấy lòng liên trưởng Cố, chị dâu cũng đã nhận ra rồi, lần này liên trưởng Cố bị thương xong, mối quan hệ giữa hai vợ chồng đã dịu đi không ít rồi đúng không? Cô đó, cuối cùng cũng thông minh lên một chút rồi. Anh Chu của cô nói với tôi, không bao lâu nữa có lẽ liên trưởng Cố sẽ được thăng chức, chỉ cần hai người không ly hôn, nửa đời sau của cô sẽ toàn là ngày lành thôi.”

Tuy rằng Lý Kim Phượng là một người phụ nữ ở nông thôn, nhưng cô ta lại làm người xử thế rất khéo léo giỏi giang.

Trước kia mỗi ngày Diệp Ninh đều kiếm chuyện đòi sống đòi chết, cô ta đương nhiên khinh thường, cho nên mới đứng về phe của Vương Hinh Tuyết.

Nhưng mà hiện tại lại khác, đã mấy tháng rồi Diệp Ninh không kiếm chuyện, Vương Hinh Tuyết ngược lại càng không được.

Quan trọng nhất là thái độ của Cố Phong đối với Diệp Ninh cũng đã thay đổi không ít, cho nên cô ta là người ba phải, đương nhiên sẽ lại chạy theo phe của Diệp Ninh.

Nhưng cô ta lại không biết rằng Diệp Ninh đã nhìn thấu tất cả mọi chuyện từ lâu rồi.

TBC

“Cảm ơn chị dâu nhắc nhở, cô cứ yên tâm đi, tôi bảo đảm sẽ ôm chặt lấy Cố Phong không bỏ.”

Đến cả Lý Kim Phượng cũng đều cảm thấy như thế, cô đương nhiên cũng muốn chứng thực.

Lý Kim Phượng cười cong cả mắt, tiếp tục nịnh nọt nói: “Cô biết tấm lòng của chị dâu là được rồi.”

Diệp Ninh suýt chút nữa đã nôn mửa, lấy lệ đáp vài câu rồi lên lầu.

Vào phòng, giây phút nhìn thấy Cố Phong, cô hoàn toàn ngẩn người.

Cố Phong mặc quân trang, lộ ra dáng người cao lớn thẳng tắp, hiên ngang bừng bừng, toàn thân đều toát ra vẻ cứng rắn của quân nhân, vô cùng trang trọng, không dám mạo phạm.

Diệp Ninh theo bản năng nuốt nước bọt, ổn định lại trái tim nhỏ đang đập điên cuồng của cô.

“Bữa sáng tôi để trên bàn, tôi phải đến liên đội tập hợp trước, sau đó lại cùng mọi người đến đoàn văn công.” Cố Phong nói xong cũng không nhận ra sự khác thường của cô, sau khi nói hết lời thì cầm quân mỹ lên, thong thả đi lướt qua người cô.

Mãi đến khi anh rời khỏi phòng rồi, Diệp Ninh mới thở phào nhẹ nhõm, hơn nữa còn chậc lưỡi “chậc chậc”.

Tuy rằng cô rất ghét tính cách của người đàn ông này, nhưng lại thích cái vẻ ngoài của anh.

Ca này khó mà được cả hai!

Đoàn văn công.

Mới sáng sớm Lý Kiến Hoa đã nhận được cuộc điện thoại xin nghỉ của Sầm Lan, nói tối hôm qua cô ta bất cẩn bị ngã cầu thang, đã gãy tay, chỉ sợ là mấy ngày nay đều không thể tham gia buổi biểu diễn được.

Gặp được chuyện thế này, anh ấy cũng chỉ có thể bảo Sầm Lan ở nhà nghỉ ngơi dưỡng sức.

Cũng may Sầm Lan không phải người hát chính trong đội ca hát, cho dù vắng mặt thì cũng sẽ không ảnh hưởng quá lớn đến buổi biểu diễn tiếp theo.

Nhưng mà mấy ngày nay đã xảy ra nhiều chuyện như thế, làm anh ấy cảm thấy rất bực bội, cho nên bắt buộc phải mở họp vào sáng sớm.

Anh ấy cố ý nhấn mạnh với tất cả mọi người phải chú ý an toàn khi ăn uống và an toàn của bản thân.

Thậm chí còn gọi riêng Tôn Manh Manh ra, vô cùng trịnh trọng nhắc nhở cô ấy, trong mấy ngày này chắc chắn không thể xuất hiện bất cứ tình huống gì.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 161: Chương 161


“Diệp Ninh, cô có biết hiện tại có ai đang ngồi ngoài kia không?”

Trong hậu trường của đoàn văn công, Trịnh Thư Vân hưng phấn chạy đến bên cạnh Diệp Ninh nói.

Diệp Ninh không chút hoang mang trả lời: “Cố Phong.”

Trịnh Thư Vân dở khóc dở cười, sao cô chẳng biết phối hợp gì thế?

“Vậy cô có nói cho chồng cô biết là hôm nay cô sẽ lên sân khấu biểu diễn không?”

Diệp Ninh lắc đầu.

Hai mắt đen như hạt châu của Trịnh Thư Vân phát sáng, rõ ràng là đang vô cùng hưng phấn muốn hóng trò hay.

“Chờ lát nữa nếu anh ấy nhìn thấy cô trên sân khấu, anh nói coi mặt anh ấy sẽ xuất sắc đến cỡ nào?”

Chỉ mới nghĩ thôi mà cô ấy cũng đã cảm thấy rất thú vị rồi.

Diệp Ninh biết cô gái này có hơi nhiều chuyện, nhưng không ngờ lại nhiều chuyện đến mức này.

“Có lẽ anh ấy không nhận ra tôi đâu.”

Cô vô cùng bình tĩnh nói ra một loại khả năng khác.

Dù sao thì ngày hôm qua cũng có ba buổi biểu diễn, cô cũng có ở trên sân khấu, hơn nữa người ngồi bên dưới cũng có người thuộc đại viện, nhưng mà lại không có bất cứ ai nhận ra cô.

Ngẫm lại chuyện này cũng rất châm chọc, có lẽ cho dù những người đó có nhìn thấy cô thì cũng không muốn thừa nhận rằng người trên sân khấu thật sự là cô.

Trịnh Thư Vân ngơ ngẩn vài giây nói: “Không thể nào?”

Có ông chồng nhà ai mà không nhận ra được vợ của mình chứ?

Nếu thật sự là thế, vậy thì cũng rất đáng buồn.

Nhìn gương mặt không có quá nhiều biểu tình của Diệp Ninh, Trịnh Thư Vân đột nhiên bắt đầu có chút đồng tình cô.

“Cho dù không nhận ra cũng không sao hết, dù sao thì vị trí của cô cũng rất khó thấy.”

Tất cả đều là do cô ấy, cô ấy không nên nhắc đến đề tài này mà.

Diệp Ninh nhìn thấy cô ấy áy náy như thế thì lại bật cười: “Không có gì, tôi cũng không để ý đến mấy chuyện đó.”

Trong khoảng thời gian ngắn, Trịnh Thư Vân cũng không biết nên nói cái gì bây giờ.

Dù sao nếu cô ấy là đương sự trong chuyện này, không được người đàn ông mình thích nhận ra, cô ấy chắc chắn sẽ rất tức giận.

“Mọi người chuẩn bị sẵn sàng đi, năm phút sau lên sân khấu.”

Tiếng Từ Minh Vũ nhắc nhở làm tất cả mọi người đều lên tinh thần.

Diệp Ninh nhìn bản thân trong gương, âm thầm hít một hơi thật sâu, giờ phút lên sân khấu cũng đã đến rồi.

Trong thính phòng bên dưới sân khấu, Cố Phong ngồi ở vị trí chính giữa của hàng ghế sau.

“Ngày hôm qua là quốc khánh, liên đội chúng ta cũng tổ chức hoạt động chúc mừng. Tôi còn nghĩ đây là ngày hội đầu tiên mà cậu và em dâu cùng nhau trải qua, cho nên mới không gọi cậu đến.” Giả Hạo hạ giọng giải thích với Cố Phong.

Cố Phong gật đầu.

TBC

Giả Hạo tiếp tục hỏi thăm: “Mấy ngày nay cậu và em dâu thế nào rồi?”

Dù sao lúc trước khi ở bệnh viện, biểu hiện tổng thể của Diệp Ninh vẫn còn khá ổn.

Cố Phong chỉ trả lời hai chữ: “Tạm được.”

Bởi vì mỗi ngày Diệp Ninh đều đi sớm về trễ, thời gian bọn họ gặp mặt cũng chỉ có vài phút trước buổi tối.

“Tạm ổn là được rồi. Thật ra em dâu cũng không dễ dàng gì, hiện tại chúng ta ngồi ở đây xem tiết mục biểu diễn, cô ấy lại không biết còn đang bận rộn ở chỗ nào.” Giả Hạo hiếm khi mà nói lời hay thay Diệp Ninh.

Cố Phong không phát biểu ý kiến gì.

Thật ra anh đã tính toán xong rồi, chờ xem xong buổi biểu diễn này thì sẽ đi gặp Diệp Ninh và lãnh đạo của đoàn văn công một lần.

Dù sao anh cũng là chồng của Diệp Ninh, anh chưa từng trả giá bất cứ thứ gì cho công việc của Diệp Ninh cả.

“Tiếp theo đây mời mọi người thưởng thức tiếp mục hợp xướng!”

MC giới thiệu chương trình xong, hai người cũng tạm thời dừng lại không nói chuyện nữa.

Đội ca hát và đội nhạc khí lần lượt lên sân khấu.

Tiết mục này lập tức thu hút lực chú ý của tất cả mọi người.

Tiết mục này trở thành tiêu điểm cũng không phải vì bản thân nó, mà là hiện tại đội ca hát đã sớm trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Dù sao thì ngày hôm qua vừa mới xảy ra sự cố biểu diễn lớn như thế, người trong bộ đội cũng đều nghe thấy, hiện tại đương nhiên là muốn nhiều chuyện hơn là xem tiết mục.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 162: Chương 162


Ánh đèn chậm rãi điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất, tất cả mọi người dựa theo quy trình mà đi về vị trí của mình.

Diệp Ninh là người đi lên cuối cùng, với lại cơ thể của cô giấu phía sau những người trong đội nhạc khí khác, nếu không để ý thì thật sự rất khó bị phát hiện.

Cho dù là như thế, khi cô vừa mới lên sân khấu, cô vẫn lập tức cảm nhận được có một tầm mắt trực tiếp rơi xuống trên người cô.

Cô cũng không quá cố tình đi tìm kiểm, chỉ giống như mọi hôm, vô cùng bình tĩnh ngồi xuống trước đàn dương cầm, bắt đầu biểu diễn tiếp theo đó.

Hai mắt Cố Phong nhìn chằm chằm vào bóng dáng vừa mới đi lên kia, cho dù anh hoàn toàn không nhìn thấy gương mặt của đối phương, nhưng vẫn lập tức nhận ra cô!

Diệp Ninh!!!

Không ngờ cô lại xuất hiện trên sân khấu, hơn nữa còn ngồi trước đàn dương cầm nữa?!!

“Liên trưởng Cố, anh có biết Diệp Ninh có biết đàn dương cầm không?”

Câu hỏi Chu Thế Thành nói ngày hôm qua đột nhiên xuất hiện trong đầu anh.

Lúc đó anh còn thắc mắc không hiểu vì sao Chu Thế Thành lại đột nhiên hỏi ra câu hỏi này, nhưng mà hiện tại anh lại ý thức được gì đó.

Biểu diễn đã chính thức bắt đầu, nhưng mà trong tai trong mắt anh chỉ còn lại bóng dáng ngồi trước đàn dương cầm kia.

Cho nên đây chính là bí mật mà cô vẫn luôn che giấu sao?

Cô ở đoàn văn công chẳng phải làm người dọn dẹp vệ sinh gì hết, mà là làm thành viên của dàn nhạc!

Chẳng trách lúc trước khi anh chủ động nói muốn đối công việc khác cho cô, cô từ chối ngay mà không cần nghĩ ngợi gì, hơn nữa còn nhắc đến chuyện chuyển chính thức, thì ra là như thế này!

Nhưng mà sao cô lại biết đàn dương cầm thế?!

Một thắc mắc trong lòng Cố Phong đã có lời giải đáp, nhưng lại có một thắc mắc khác càng lớn hơn xuất hiện.

Nghe tiếng đàn êm tai chảy ra từ dưới đầu ngón tay của Diệp Ninh, nhìn dáng vẻ bình tĩnh thong dong của cô, hiện tại cô hoàn toàn biến thành một người khác.

TBC

Giả Hạo cũng đang nghe hăng say, đột nhiên ý thức được Cố Phong ngồi bên cạnh đang căng chặt, lập tức thu hồi tầm mắt nhìn về phía anh.

“Cậu làm sao thế?”

Cộng sự với nhau nhiều năm như thế, đây là lần đầu tiên anh ấy nhìn thấy Cố Phong kinh ngạc đến mức này.

Cố Phong gian nan mở miệng nói: “Diệp Ninh.”

Giả Hạo khó hiểu, không hiểu vì sao anh lại nhắc đến tên Diệp Ninh vào giờ phút này?

Nhưng mà câu nói kế tiếp của Cố Phong làm anh ấy còn có phản ứng kịch liệt hơn cả anh nữa.

“Người đàn dương cầm trên sân khấu chính là Diệp Ninh.”

Giọng nói của Cố Phong rất thấp rất trầm, hai tay cũng siết chặt lại, giống như đang đè nén cảm xúc gì đó.

Hơi thở của Giả Hạo hơi cứng lại, sắc mặt lập tức thay đổi, nhanh chóng nhìn về phía đàn dương cầm.

Anh ấy cố gắng quan sát.

Người ngồi trước đàn dương cầm đúng là một cô gái, trông đúng là cũng béo hơn những người khác một chút, nhưng mà ngoại trừ những điểm này ra, anh ấy hoàn toàn không thể nào liên tưởng người này với Diệp Ninh được.

“Có phải cậu nhìn lầm rồi không?”

Cô gái đàn dương cầm kia trông có vẻ rất ưu nhã, đoan trang, quan trọng nhất là người ta đàn dương cầm rất hay, sao có thể là Diệp Ninh được chứ?

Hoàn toàn không giống!

Cố Phong cười khổ: “Tôi cũng hi vọng là tôi đã nhìn lầm rồi.”

Làm một người chồng, vậy mà đến cả công việc của vợ ở bên ngoài là gì mà anh còn không biết, anh thật sự không đủ tư cách.

Trước kia anh đẩy hết toàn bộ vấn đề và mâu thuẫn lên người Diệp Ninh, không lẽ anh thật sự không hề có sai lầm gì sao?

Đây là lần đầu tiên anh bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ lại vấn đề này.

Giả Hạo vốn dĩ đang định cãi lại, nhưng mà nhìn thấy Cố Phong khẳng định và khiếp sợ như thế, trong lòng cũng chấn động.

Anh ấy biết rõ, nếu Cố Phong không chắc chắn một trăm phần trăm thì sẽ không có trạng thái như thế này.

Cho nên cô gái kia thật sự là Diệp Ninh sao?!!!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 163: Chương 163


Buổi biểu diễn kết thúc, Diệp Ninh quay về hậu trường.

Tiếp theo chính là tiết mục múa, sau đó còn có một tiết mục độc tấu của dàn nhạc.

“Diệp Ninh, sao rồi? Liên trưởng Cố có nhận ra cô không?”

Trịnh Thư Vân sốt ruột vội vàng chạy đến xác định với cô.

Diệp Ninh nghĩ đến tầm mắt vẫn cứ luôn nhìn chăm chú vào chính mình kia, chỉ e là ngoại trừ Cố Phong ra cũng sẽ không còn có ai khác làm thế.

“Chắc là nhận ra rồi đó.”

Trịnh Thư Vân vui vẻ thay cho cô, thử hỏi xem có ông chồng nào nhìn thấy vợ mình tài giỏi như thế mà không vui vẻ chứ.

Bởi vì lát nữa còn có một buổi biểu diễn, cho nên bọn họ cũng không nói với nhau quá nhiều.

Chờ đến khi hoàn thành xong toàn bộ buổi biểu diễn buổi sáng rồi, Diệp Ninh và mọi người chuẩn bị quay về nghỉ ngơi, Từ Minh Vũ lại đi đến bên cạnh cô.

“Diệp Ninh, liên trưởng Cố đang ở bên ngoài chờ cô đó.”

Diệp Ninh đã chuẩn bị sẵn tâm lý, không có bất cứ do dự gì, trực tiếp đi ra ngoài.

Cố Phong đứng ở trước cổng phòng biểu diễn, sắc mặt vô cùng phức tạp.

Giây phút anh nhìn thấy Diệp Ninh từ bên trong đi ra, hai mắt càng trở nên sâu không thấy đáy.

“Anh nhìn thấy tôi rồi đúng không?” Diệp Ninh đi đến bên cạnh anh, hoàn toàn không cần anh hỏi đã chủ động mở miệng.

Cố Phong gật đầu.

Diệp Ninh tiếp tục nói: “Thật ra tôi cũng không phải làm nhân viên dọn dẹp vệ sinh ở đoàn văn công mà là thành viên của dàn nhạc. Chuyện này vốn dĩ tôi nên nói cho anh biết từ trước, nhưng mà mãi vẫn không tìm được cơ hội thích hợp để nói.”

Lý do này đương nhiên chỉ là tùy tiện lấy lệ mà thôi, bởi vì cô biết cho dù cô có nói thế nào thì Cố Phong cũng không có quyền nghi ngờ.

“Không tìm được cơ hội thích hợp.” Cố Phong dùng giọng nói trầm thấp lặp lại lần nữa.

Diệp Ninh biết trong lòng anh chắc chắn cũng có khó chịu, nhưng mà cô cũng không có ý định đứng ở đây cãi nhau với anh.

“Cô học đàn dương cầm từ khi nào thế?” Quả nhiên, câu hỏi tiếp theo của Cố Phong đã bắt được trọng điểm ngay.

Mà đây cũng chính là chỗ làm Diệp Ninh căng thẳng nhất.

“Mới học không được bao lâu.”

Cô nói ra câu trả lời mà mình đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Cố Phong cười mỉa nói: “Mới học không được bao lâu mà đã có thể đàn được giỏi như thế sao?”

Đáy mắt còn mang theo vẻ vô cùng nghi ngờ.

Mấy ngày nay, cô đã xuất hiện vô số thay đổi, anh là người có thể cảm nhận sâu sắc nhất.

Cô giống như thay đổi thành một người khác, không chỉ có tính cách khác hẳn với trước kia mà đến cả dương cầm cũng biết đàn luôn rồi.

Nếu không phải gương mặt trước mặt vẫn cứ là gương mặt cũ, anh thật sự nghi ngờ cô không phải Diệp Ninh của quá khứ.

Diệp Ninh cũng không trả lời ngay, mà lại vô cùng bình tĩnh hỏi: “Anh có rảnh không? Đi đến chỗ này với tôi.”

Hiện tại đang là buổi trưa, cô rời đi một chút cũng sẽ không ảnh hưởng gì.

“Đương nhiên là có rảnh rồi.” Cố Phong trả lời rất dứt khoát.

Diệp Ninh không nói gì nữa, chỉ ra hiệu anh nhanh chóng đuổi kịp cô.

Hai người một trước một sau rời đi.

Cố Phong không hỏi Diệp Ninh muốn dẫn anh đi nơi nào, chỉ là đi sát theo phía sau cô.

Đi đại khái khoảng mười phút, Diệp Ninh dừng lại trước cửa một cửa hàng bán đàn.

Cố Phong ngẩng đầu quan sát cửa hàng ở trước mặt.

Diệp Ninh mở cửa đi vào.

“Diệp Ninh, sao giờ này cô lại đến đây?”

Hai người vừa mới đi đã lập tức có một người đàn ông trung niên nhiệt tình bước lên đón.

Người đàn ông này mặc đường trang, còn đeo kính, trông có vẻ rất ôn tồn lễ độ, tràn ngập cảm giác thư sinh.

Ông ấy hình như khá quen thuộc với Diệp Ninh, cười tươi rói, chào hỏi Diệp Ninh xong trước rồi ánh mắt lập tức dừng lại trên người Cố Phong.

TBC

“Đây là?”

Diệp Ninh giới thiệu nói: “Anh ấy là chồng tôi, Cố Phong.”

Trong lúc người đàn ông này quan sát Cố Phong thì Cố Phong cũng đang đánh giá ngược lại đối phương.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 164: Chương 164


“Ông ấy là Trần Lễ, chủ cửa hàng bán đàn này.” Diệp Ninh cũng giới thiệu người đàn ông này cho Cố Phong: “Là thầy Trần dạy tôi đánh đàn dương cầm.”

Cố Phong hơi sửng sốt.

Trần Lễ cũng đã nhiệt tình chạy lên bắt tay với anh.

“Chào cậu, Cố Phong, trước kia tôi thường nghe Diệp Ninh nhắc đến cậu, không ngờ đến bây giờ mới có cơ hội gặp mặt.”

“Xin chào thầy Trần.”

Cố Phong hoàn hồn lại, lập tức bắt tay với Trần Lễ.

Diệp Ninh lại nói chuyện tiếp: “Mỗi ngày khi tôi từ đoàn văn công tan ca rồi sẽ lập tức đến đây tìm thầy Trần để học đàn dương cầm.”

“Đúng vậy. Diệp Ninh thật sự là học trò có tài năng nhất mà tôi đã từng dạy, cô ấy chỉ ở chỗ tôi học tập ba bốn tháng nhưng đã bằng người thường học ba bốn năm. Có thể có được một học trò có tài năng như thế cũng là vinh hạnh của tôi!”

Trần Lễ không chút nào keo kiệt liên tục khen ngợi tài năng của Diệp Ninh, hai người kẻ tung người hứng phối hợp vô cùng chặt chẽ.

Diệp Ninh vẫn luôn dùng khóe mắt để ý đến từng phản ứng của Cố Phong.

Đây là cách mà cô đã nghĩ ra được, vừa có thể giải thích được vì sao cô sẽ biết đàn dương cầm, lại có thể giải thích nguyên nhân vì sao mấy ngày nay cô về trễ, như thế thì có lẽ cũng sẽ có thể làm Cố Phong không còn nghi ngờ cô nữa.

TBC

Quả nhiên, Cố Phong lộ ra vẻ mặt kinh ngạc nói: “Cho nên tối nào cô cũng sẽ đến đây để tập đánh đàn sao?”

Diệp Ninh gật đầu nói: “Đúng vậy, ngoại trừ buổi ra, cuối tuần tôi cũng sẽ đến đây.”

Trần Lễ tiếp tục phụ họa nói: “Diệp Ninh không chỉ có tài năng mà còn cực kỳ siêng năng, tôi cũng rất thích tính cách này của cô ấy.”

Tất cả khó hiểu trong lòng Cố Phong đều biến mất sạch sẽ, thì ra lại là như thế này.

Anh cũng thật đúng là quá hoang đường, không ngờ còn sẽ đi nghi ngờ nghĩ đến một vài thứ tầm xàm bậy bạ kia.

Diệp Ninh nhìn thấy anh liên tục thay đổi sắc mặt, lập tức biết cách này của cô đã thành công rồi.

Cô nháy mắt ra hiệu với Trần Lễ, Trần Lễ vội vàng phối hợp kể lại một vài chuyện khi cô ở chỗ này học đàn dương cầm.

Mười phút sau, hai người ra khỏi cửa hàng bán đàn này.

Toàn thân Diệp Ninh đều nhẹ nhàng hỏi: “Bây giờ anh hiểu hết chưa?”

“Trước kia là do tôi hiểu lầm cô, thật xin lỗi.” Cố Phong rất nghiêm túc.

Diệp Ninh ho khan, không ngờ anh sẽ xin lỗi dứt khoát như thế, cho dù cố nhận lấy lời xin lỗi này sẽ cảm thấy rất xấu hổ nhưng cũng chỉ có thể bình tĩnh nhận lấy.

“Chuyện này cũng có một phần lỗi của tôi, tôi không báo cho anh biết trước. Nhưng mà những ngày đó anh cũng không quay về nhà, cho dù tôi muốn nói thì cũng không có cơ hội.”

“Ừ. Tôi biết.”

Ánh mắt của Cố Phong vẫn cứ sâu thăm như cũ, làm người ta không thể nào đoán được anh đang nghĩ gì.

Anh có thể thông cảm cho cô như thế, Diệp Ninh ngược lại càng không biết nên nói thế nào.

“Sao tự nhiên cô lại muốn học đàn dương cầm thế?” Cố Phong biết anh hiểu biết quá ít về cô, cho nên chủ động hỏi thăm.

“Chỉ là ở nhà rảnh rỗi không có chuyện gì làm, sau đó lúc đi ngang qua chỗ này vừa khéo nghe được tiếng đàn của thầy Trần, tôi cảm thấy rất thích, cho nên lập tức quấn lấy thầy Trần đòi làm học trò của ông ấy.” Diệp Ninh thuận miệng bịa chuyện.

Cố Phong đã hoàn toàn tin tưởng những lời cô nói, không hề nghi ngờ gì nữa.

“Bởi vì cô học đàn dương cầm, cho nên mới cứ nhất quyết đòi tôi tìm công việc ở đoàn văn công cho cô, đúng không?”

“...”

Khóe miệng Diệp Ninh giật giật, cô hoàn toàn không ngờ anh còn có thể liên tưởng đến tận chỗ này.

Cố Phong thở dài nói: “Xin lỗi, là trước kia tôi không chịu hỏi rõ ràng, còn tưởng rằng cô đang kiếm chuyện, vẫn là vì tôi không thèm quan tâm đến chuyện của cô, thậm chí là còn rất kháng cự nữa.”

Trước kia anh thật sự quá tự cho là đúng, hoàn toàn chưa bao giờ thử đứng ở lập trường của cô để suy nghĩ.

Diệp Ninh chột dạ muốn chết, cô chỉ là muốn nói dối chuyện cô biết đàn dương cầm với chuyện về trễ mà thôi, từ trước đến nay chưa bao giờ có ý định sẽ làm cho anh áy náy.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 165: Chương 165


“Cố Phong, cũng không phải như anh nghĩ đâu...”

Tuy rằng Diệp Ninh cũng có thể coi như là một người có cách suy nghĩ khá ích kỷ, nhưng dù sao thì da mặt vẫn chưa dày đến mức đó, cho nên cô muốn giải thích lại với Cố Phong.

“Cô không cần phải nói gì hết, tôi đều hiểu. Trước kia đúng là có rất điểm tôi làm không tốt, tôi sẽ suy nghĩ lại thật kỹ, sau đó sửa lại.” Giọng nói của Cố Phong rất nặng, lần đầu tiên hứa hẹn với Diệp Ninh.

Diệp Ninh xấu hổ đến mức đầu ngón chân muốn moi mặt đất: “Anh đừng có nói như thế, những chuyện tôi làm lúc trước thật sự cũng rất quá đáng, anh làm rất đúng.”

Cố Phong đột nhiên mỉm cười nhìn cô.

Nụ cười xinh đẹp đến mức giống như muốn làm trái tim của người khác hòa tan.

“Nếu cô cũng biết những chuyện cô làm trước kia rất quá đáng, vậy có phải có nghĩa là sau này cô sẽ không làm thế nữa không?”

Diệp Ninh ngơ ngẩn, nghĩ kiểu gì cũng không ngờ rằng đề tài sẽ chạy đến chỗ này.

Rõ ràng tối hôm qua bọn họ còn đang cãi nhau.

Chẳng lẽ anh không cảm thấy mối quan hệ giữa hai người bọn họ rất cứng đờ sao?

“Tôi...” Lời từ chối đã đến bên miệng lại không thể nào nói nên lời, chỉ có thể trách Cố Phong hiện tại thật sự quá chân thành, mà bầu không khí giữa hai người cũng quá hài hòa, cuối cùng chỉ có thể chấp nhận số phận nói: “Sẽ cố gắng hết sức.”

Được đến câu trả lời khẳng định của cô, nụ cười trên khóe miệng Cố Phong lại càng mở rộng thêm một chút.

Không ngờ hôm nay bọn họ lại có thể hoàn thành một cuộc nói chuyện thành công, đây là lần đầu tiên trong suốt năm tháng qua, thật sự là bất ngờ rất lớn.

“Đi thôi, đi ăn cơm.”

Cố Phong chủ động kết thúc đề tài này, nói với Diệp Ninh.

Bây giờ đã là giữa trưa, cho dù có về đoàn văn công thì cũng đã không kịp giờ ăn trưa rồi, Diệp Ninh nghĩ thế cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Hai người tùy tiện tìm một tiệm cơm gần đó.

“Cô muốn ăn gì?”

Cố Phong đưa thực đơn đến trước mặt cô.

Diệp Ninh không thèm nhìn nói: “Anh đi gọi đi, tôi ăn một đĩa rau là được rồi.”

Cố Phong cười cười, sau đó đứng lên đi ra ngoài quầy gọi món ăn.

Diệp Ninh nhàm chán quan sát hoàn cảnh quanh tiệm cơm, tuy rằng chỗ này không lớn, nhưng được cái sạch sẽ.

Nhìn Cố Phong gọi món xong quay về, cùng với ánh mắt quan sát của các khách đang ăn cơm trong tiệm, trong lòng cô khẽ chậc lưỡi.

Không thể phủ nhận rằng Cố Phong mặc quân trang thật sự rất bắt mắt, cho dù là cô cũng nhịn không được muốn ngắm thêm vài lần.

“Nhìn cái gì đó?”

Mãi đến khi Cố Phong ngồi xuống đối diện cô, cô cũng chưa kịp thu tầm mắt lại.

“Đương nhiên là nhìn anh rồi.”

Diệp Ninh thành thật nói.

Cố Phong khó hiểu hỏi: “Tôi sao? Có chỗ nào không ổn à?”

Anh theo bản năng cúi đầu nhìn quân trang trên người mình, có phải có chỗ nào có vấn đề rồi không?

Diệp Ninh cười nói: “Không có chỗ nào không ổn cả, anh không phát hiện ra những người khác đều đang nhìn anh sao?

Cố Phong nhìn xung quanh, đúng là như thế thật.

“Theo lý thuyết thì viện gia thuộc của quân khu ở ngay trong huyện thành, ở bên ngoài gặp được quân nhân cũng không có gì phải kinh ngạc cả, xem ra sau này đi ra ngoài vẫn phải hạn chế mặc quân trang mới được.”

Rõ ràng anh đã hiểu sai ý của Diệp Ninh, tưởng thân phận của anh làm người khác chú ý.

TBC

Diệp Ninh cũng không ngờ anh lại ngốc như thế, cũng không định giải thích nữa.

Đồ ăn nhanh chóng được bưng lên, khi cô nhìn thấy bốn đĩa rau thì dở khóc dở cười.

“Sao toàn là rau thế này?”

Cố Phong nói: “Không phải cô đang giảm cân sao?”

“Đúng là thế thật, nhưng anh cũng có thể gọi món mặn mà.” Diệp Ninh nói một cách đương nhiên.

Cố Phong đưa cho cô một đôi đũa: “Tôi không kén ăn, với lại nếu gọi món mặn lên, nếu cô không nhịn được thì phải làm sao đây?”

Diệp Ninh bật cười thành tiếng, vui vẻ: “Cho nên là vì tôi à?”

Không ngờ Cố Phong lại còn: “Ừ.”

Diệp Ninh thật sự cảm thấy cô có chút vui vẻ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 166: Chương 166


“Ăn đi, không phải chiều nay còn có buổi biểu diễn sao.” Cố Phong ra hiệu.

Tuy rằng mớ rau xanh này toàn là đồ chay, nhưng cũng may gia vị nêm nếm khá vừa miệng, ăn cũng rất ngon.

Bầu không khí trên bàn cơm vô cùng hài hòa.

Diệp Ninh phát hiện đây là lần đầu tiên bọn họ đi ra ngoài ăn cơm.

Không chỉ ăn cơm, đây còn là lần đầu tiên chỉ có hai người bọn họ đi ra ngoài cùng nhau.

“Đúng rồi, sao anh biết chiều này tôi có buổi biểu diễn thế?”

Cô muộn màng phát hiện ra vấn đề.

Cố Phong giải thích nói: “Tôi gặp được đội trưởng Từ Minh Vũ, trò chuyện với anh ấy một lúc.”

Từ Minh Vũ khá ngạc nhiên khi biết anh không hiểu biết tình hình của Diệp Ninh, cố ý nói cho anh biết những biểu hiện của Diệp Ninh trong ba tháng qua ở đoàn văn công, hơn nữa còn đưa ra đánh giá rất cao.

Nói thật, sau khi nghe được những lời đánh giá đó của Từ Minh Vũ, anh rất khiếp sợ, thậm chí khó mà tưởng tượng được người anh ta nói chính là Diệp Ninh.

Nhưng mà hiện tại hình như anh cũng dần dần chấp nhận rồi.

Diệp Ninh không biết những gì anh đang suy nghĩ trong lòng, thuận miệng nói: “Thì ra là như thế. Mấy ngày nay chúng tôi biểu diễn rất bận, buổi tối tôi còn phải đến cửa hàng bán đàn để luyện tập, nếu trễ quá thì anh cứ đi ngủ trước đi, không cần chờ tôi.”

Cô còn phải biểu diễn bên phòng ca múa thêm mấy ngày liên tục nữa, cho nên mấy ngày nay cô đều phải dùng cớ này.

TBC

“Cô tập đến mấy giờ?”

Câu hỏi này của Cố Phong làm Diệp Ninh hơi sững sờ, không kịp phản ứng lại.

Cố Phong lặp lại lần nữa: “Cô luyện tập ở cửa hàng bán đàn đến mấy giờ?”

Đầu óc Diệp Ninh nhanh chóng vận chuyển, anh hỏi kỹ càng tỉ mỉ như thế, đừng có nói là anh vẫn không tin cô, muốn đi qua đó điều tra đó nha?

“Cái này còn phải xem trạng thái lúc đó như thế nào nữa, nếu trạng thái tốt thì có lẽ sẽ luyện tập nhiều thêm một chút.”

Xem ra chiều này cô phải gọi điện thoại cho Trần Lễ, để tối nay ông ấy dựng hiện trường như có người đang đàn dương cầm mới được.

“Được, tôi biết rồi.”

Lời Cố Phong nói làm chuông cảnh báo trong lòng Diệp Ninh réo lên liên hồi.

Cho nên anh nói anh biết rồi là có ý gì thế hả?

Ngay lúc cô đang chuẩn bị hỏi thăm thêm thì Cố Phong đột nhiên vươn tay về phía cô.

Anh hành động thật sự rất đột ngột, cho nên Diệp Ninh hoàn toàn không hề có bất cứ chuẩn bị gì cả, trực tiếp cứng đờ.

Mãi đến khi ngón tay của anh chạm vào khóe môi của cô, lau đi một giọt dầu mỡ, cô mới chợt hoàn hồn lại.

Cô thậm chí có thể cảm giác được rõ ràng có một luồng cảm giác tê dài từ lòng bàn tay có chút thô ráp của người đàn ông kia lan tràn, quét đến toàn thân, giống như bị điện giật này.

Hành vi thân mật đột ngột này làm đầu óc Diệp Ninh lập tức c.h.ế.t máy, mặt lập tức đỏ bừng.

“Tôi, tôi tự lau là được rồi.”

Cô không tìm được khăn giấy, trực tiếp dùng tay lau mạnh, giống như chỉ cần làm như thế là có thể tiêu diệt cảm giác mới lúc nãy vậy.

Cố Phong vốn dĩ cũng chỉ là vô tình, không ngờ cô lại có phản ứng như thế, anh cũng ý thức được gì đó, dùng ý cười để che giấu cái gì.

Cho nên cô đây là... Ngượng ngùng sao?!

“Cô thấy chưa, tôi nói không sai đúng không? Bọn họ thật sự là người yêu của nhau.”

Một cái bàn cách đó không xa vang lên tiếng hai cô gái nói nhỏ với nhau.

“Tiếc thật đó, cô gái kia mập như thế, xấu muốn chết, vậy mà lại có thể tìm được một anh bộ đội đẹp trai như thế.”

Tuy rằng giọng của hai người không quá lớn, nhưng Diệp Ninh vãn nghe được rành mạch, cười nhạo.

Toàn bộ bầu không khí mập mờ đều đột nhiên biến mất.

Cố Phong nhướng mày, hiển nhiên anh cũng nghe được tiếng nghị luận của hai người.

Anh không hiểu vẻ mặt này của Diệp Ninh là có ý gì.

Không phải tức giận, cũng không có tự ti và lúng túng, ngược lại cô còn trực tiếp nhìn thẳng vào mắt anh, giống như đang im lặng chờ phản ứng của anh.

Giây tiếp theo, Cố Phong từ chỗ ngồi đứng lên.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 167: Chương 167


Diệp Ninh không tức giận là bởi vì cô cũng không cảm thấy hai cô gái kia nói sai chỗ nào. Tuy rằng hành vi trông mặt mà bắt hình dong của hai người bọn họ rất ngu ngốc, nhưng cho dù là hiện tại hay tương lai thì đây vẫn là hiện thực không thể nào thay đổi được.

Ở trong mắt người khác, cô thật sự không xứng với Cố Phong.

Cô nhìn Cố Phong cũng không phải trông cậy vào Cố Phong sẽ làm cái gì, chỉ là muốn làm anh nghe rõ với lại nhận rõ tình huống hiện tại.

Mối quan hệ hôn nhân hiện tại của bọn họ vốn chính là không bình đẳng, nếu vẫn cứ tiếp tục như thế nữa, cô vĩnh viễn là bên bị khinh bỉ.

Nhưng mà Diệp Ninh lại không ngờ rằng Cố Phong lại đứng lên, hơn nữa còn nhanh chóng bước lại gần hai cô gái kia.

Gương mặt lạnh nhạt của Diệp Ninh lập tức xuất hiện vết nứt.

Đừng có nói là anh định...

Cố Phong nhanh chóng dừng lại trước mặt hai cô gái kia.

Hiển nhiên hai người bọn họ cũng không ngờ rằng Cố Phong sẽ đi đến, hai người đều bất an thay đổi sắc mặt.

Dù sao thì Cố Phong sẽ tạo ra cảm giác áp bách rất mạnh cho người khác, mà lúc nãy hai người bọn họ còn đang nói ra nói vào anh.

“Hai cô nói rồi, hai người chúng tôi không phải người yêu.” Cố Phong đã mở miệng.

Ặc.

Diệp Ninh đen mặt.

Cô biết ngay người đàn ông sẽ không bao giờ đi khó xử hai cô gái khác vì cô mà.

Hai cô gái kia lại càng trợn mắt há hốc mồm, trong đó có một người phản ứng lại nhanh hơn, giây tiếp theo đã lộ ra ánh mắt sáng lấp lánh.

Anh lính này chủ động lại đây làm sáng tỏ, vậy có phải có nghĩa là...

“Cô ấy là vợ của tôi, chúng tôi là vợ chồng hợp pháp.”

Cố Phong hoàn toàn không cho đối phương có cơ hội tiếp tục mơ mộng nữa.

Nét hưng phấn trên mặt cô gái kia cứng lại, sau đó gương mặt lập tức đỏ lên với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được, xấu hổ đến mức muốn tìm cái hầm để chui vào.

Cố Phong cũng chỉ muốn nói với đối phương những lời này, nói xong lập tức quay về bên cạnh Diệp Ninh.

Diệp Ninh nhìn hai cô gái kia đang vô cùng lúng túng xấu hổ, cố kìm chế khóe miệng đang điên cuồng cong lên kia.

“Ăn no chưa? Tôi đưa cô về.”

Cố Phong nhìn thấy rõ ý cười của cô.

Diệp Ninh vội vàng gật đầu.

Lúc đi ngang qua hai cô gái kia, bọn họ đều khoa trương dùng tay che nửa bên mặt của mình lại, hoàn toàn tránh khỏi ánh nhìn chăm chú của Diệp Ninh và Cố Phong.

Ra khỏi tiệm cơm, tâm trạng của Diệp Ninh khá tốt.

“Không ngờ anh đường đường là liên trưởng, vậy mà cũng sẽ đi chấp nhặt với hai cô gái trẻ nữa.”

Cô nửa nói giỡn, nửa nghiêm túc trêu chọc.

Cố Phong nghiêm trang phản bác: “Tôi không có. Chỉ là bọn họ nói sai rồi, tôi sửa lại cho đúng mà thôi.”

TBC

Diệp Ninh chắp tay sau lưng, lúc đi đường cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

“Được rồi. Tuy rằng anh là vì sự nghiệp của anh, nhưng mà tôi miễn cưỡng cũng có thể chấp nhận được.”

Cố Phong khó hiểu nhìn cô, không hiểu cô nói thế là có ý gì.

Diệp Ninh chỉ cười nói: “Không có gì. Tôi tự đi về là được, anh không cần đưa tôi đi.”

Chân của anh còn chưa khôi phục hoàn toàn, đi đứng còn có chút khập khiễng, tướng đi này vẫn sẽ hấp dẫn rất nhiều ánh nhìn chăm chú của người đi đường.

Cố Phong nhìn thoáng qua phía trước nói: “Không có gì, tôi đưa cô đi qua đó.”

Diệp Ninh cũng không từ chối nữa, hơi thả chậm bước chân, phối hợp với tốc độ của anh.

Ăn cơm xong lại chậm rãi đi dạo như thế, cảm giác cũng khá tốt.

Bệnh viện.

Vương Hinh Tuyết ôm chặt lấy đầu giường bệnh, nói kiểu gì cũng không chịu buông tay.

Hôm nay cơ thể của cô ta đã khôi phục hoàn toàn, bác sĩ cũng đã kiểm tra cho cô ta, xác định cô ta đã có thể xuất viện, nhưng cô ta hoàn toàn không muốn rời khỏi nơi này.

Thậm chí cô ta đã có thể tưởng tượng được một khi bản thân quay về đại viện thì sẽ gặp phải tình cảnh nhục nhã như thế nào.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 168: Chương 168


Trần Hồng Diễm tức giận trừng to mắt, rõ ràng đã cực kỳ mất kiên nhẫn.

“Ở chỗ này không tốn tiền hả? Bác sĩ đã nói là em có thể xuất viện rồi, em còn quậy, em cảm thấy bản thân chưa đủ mất mặt đúng không?”

Vương Hinh Tuyết cắn chặt khóe miệng, mặc kệ Trần Hồng Diễm nhục mạ như thế nào cũng nhất quyết không buông tay

TBC

“Vương Hinh Tuyết, nếu em còn không chịu buông tay thì chị lập tức đi tìm lãnh đạo của em đến, để bọn họ đến đây chứng kiến đức hạnh hiện tại của em là thế nào!” Trần Hồng Diễm gân cổ lên tung ra đòn sát thủ.

Quả nhiên sắc mặt Vương Hinh Tuyết lập tức thay đổi ngay, đôi mắt đỏ ngầu cầu xin Trần Hồng Diễm.

“Chị dâu, chị cứ để mặc kệ sự sống c.h.ế.t của em đi...”

Trần Hồng Diễm hít thở sâu, bây giờ mới biết mất mặt à?

“Em tưởng chị thích lo cho em lắm à? Chị đây là đang nể mặt anh trai của em! Nếu em thật sự cảm thấy mình không còn mặt mũi gặp ai thì nhanh chóng kiếm người tốt gả đi đi, đừng ở chỗ này đòi sống đòi c.h.ế.t nữa!”

Chị ta cố ý nói như thế là bởi vì chị ta nghe nói Lý Trường Đông rất thích Vương Hinh Tuyết, chỉ còn chờ Vương Hinh Tuyết gật đầu mà thôi.

Nếu nhà bọn họ thật sự có thể leo lên Lý Trường Đông, vậy cũng coi như là Vương Hinh Tuyết đã làm một chuyện cực kỳ tốt cho gia đình.

Trái tim Vương Hinh Tuyết run rẩy, nghĩ đến cái đêm mà cô ta không muốn nhớ đến nhất.

Nhưng mà từ sau đêm đó Lý Trường Đông không hề đến tìm cô ta nữa, đến cả cô ta gặp chuyện lớn thế này, Lý Trường Đông cũng chưa từng đến thăm cô ta.

Sao anh ta có thể không biết chuyện này được, chẳng lẽ người đàn ông này cũng muốn đổi ý sao?

Trần Hồng Diễm không quan tâm trong lòng cô ta đang nghĩ cái gì, thấy cô ta dường như đã hơi thả lỏng tay, lập tức túm lấy cánh tay của cô ta kéo cô ta ra khỏi bệnh viện.

Đại viện gia thuộc.

“Thật sao?!”

“Sao lại thế được? Có thấy rõ chưa đó? Là Diệp Ninh thật à?”

Rõ ràng buổi trưa vốn là giờ để nghỉ ngơi, nhưng mà dưới lầu lại đứng đầy quần chúng cắn hạt dưa nhiều chuyện.

Tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt khiếp sợ lại khó tin, xác nhận đi xác nhận lại.

“Chồng của tôi nói là Diệp Ninh, còn nói lúc đó Cố Phong đã lập tức chạy đến đội nhạc khí tìm người.”

“Chồng nhà tôi cũng nói là Diệp Ninh, nói cô ta đàn dương cầm hay lắm, suýt chút nữa đã nhận không ra rồi.”

Mọi người mỗi người một câu, cảm xúc của mọi người càng ngày càng kích động.

Cuối cùng cũng có người đưa ra một kết luận.

“Cho nên Diệp Ninh đến đoàn văn công làm việc không phải là người dọn vệ sinh gì hết, người ta ở dàn nhạc đàn dương cầm đó!”

Tương phản thật sự quá lớn, cho nên làm người ta không thể nào chấp nhận được.

Lý Kim Phượng đứng ở giữa đám đông, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ: Heo nái biết leo cây thật à?

“Sao từ trước đến nay Diệp Ninh không chịu nói đến thế? Với lại cô ta biết đàn dương cầm từ lúc nào vậy?”

Sau đó chính là một đám thắc mắc.

“Ai là người nói Diệp Ninh làm người dọn vệ sinh vậy?” Có người lại nhịn không được hỏi.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau.

Lúc này có người tinh mắt, nhìn thoáng qua đã thấy hai chị em chồng Trần Hồng Diễm và Vương Hinh Tuyết đang đi về phía này.

“Vương Hinh Tuyết về rồi kìa!”

Tiếng la này lập tức làm tất cả mọi người đều dõi mắt nhìn về phía cổng lớn.

Trần Hồng Diễm cố ý chọn quay về lúc giữa trưa là bởi vì biết giờ này người trong đại viện đều đang nghỉ ngơi, không có ai nhìn thấy bọn họ, cũng coi như giữ lại chút mặt mũi cuối cùng cho Vương Hinh Tuyết.

Nhưng mà chờ đến khi tiến vào, nhìn mấy người cách đó không xa, trực tiếp ngơ ngác.

Sao hôm nay lại không giống như bình thường vậy?

Toàn thân Vương Hinh Tuyết run lên, mồ hôi chảy dọc theo gương mặt tái nhợt rơi xuống.

Phản ứng đầu tiên của cô ta chính là trốn đi, nhưng mà không đợi hai chị em chồng bọn họ kịp làm gì thì những người kia đã vội vàng hấp tấp chạy lên đón.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 169: Chương 169


“Hinh Tuyết, sao em xuất viện nhanh thế? Đã khỏe hẳn chưa?”

“Hinh Tuyết, hôm qua có chuyện gì thế? Có phải em ăn đồ hư chột bụng không?”

“Hinh Tuyết, chuyện này cô đừng có để trong lòng, người ăn ngũ cốc hoa màu, đây là chuyện khó tránh khỏi. Nếu các lãnh đạo làm khó dễ cô thì chúng tôi sẽ đi năn nỉ thay cho cô.”

...

Vương Hinh Tuyết và Trần Hồng Diễm bị mọi người vây ở xung quanh, tiến thối lưỡng nan.

Tuy rằng tất cả mọi người đều đang nói lời quan tâm, nhưng Vương Hinh Tuyết vẫn nhìn thấy rõ vẻ hả hê cười trên nỗi đau của người khác từ trong ánh mắt của bọn họ.

Cô ta ước gì có thể tìm được một cái hầm trực tiếp chui vào, vĩnh viễn cũng không cần đi ra ngoài gặp người nữa.

Trần Hồng Diễm trả lời thay cô ta: “Cảm ơn ý tốt của mọi người, ừm, hiện tại cơ thể của Hinh Tuyết còn có hơi khó chịu, chúng tôi đi về trước ha.”

“Đừng có gấp thế chứ, mấy người chúng tôi còn có chuyện muốn hỏi Hinh Tuyết.”

Hiện tại so với việc Vương Hinh Tuyết mất mặt thì mọi người càng quan tâm chuyện vì sao Diệp Ninh từ người dọn vệ sinh biến thành thành viên của đội nhạc khí hơn.

Trần Hồng Diễm xấu hổ cười gượng, người ở chỗ này không có ai là chị ta có thể đắc tội, chỉ có thể để mặc cho bọn họ hỏi.

“Hinh Tuyết, chuyện của Diệp Ninh rốt cuộc là làm sao thế? Hai ngày nay bọn họ đi đến đoàn văn công xem biểu diễn, sao lại nhìn thấy Diệp Ninh ở trên sân khấu đàn dương cầm thế?”

Vấn đề này vừa mới hỏi ra, làm sắc mặt Vương Hinh Tuyết vốn dĩ đã trắng bệch lại càng trở nên khó coi đến cùng cực.

Chuyện cô ta muốn ngăn cản cuối cùng vẫn đã xảy ra.

Trần Hồng Diễm lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: “Diệp Ninh không phải làm người dọn vệ sinh sao?”

Mọi người nhìn thấy phản ứng của chị ta lại càng cảm thấy thú vị hơn nữa.

“Sao đến cả cô cũng không biết thế? Diệp Ninh chẳng phải là người dọn vệ sinh gì cả, người ta đang làm việc rất tốt ở đội nhạc khí đó.”

Mấy người bọn họ không biết thì cũng thôi, nhưng Vương Hinh Tuyết là người hát chính của đội ca hát, sao có thể không biết được tình huống thật sự của Diệp Ninh chứ.

Điều này có nghĩa là trong sự kiện này, Vương Hinh Tuyết không chỉ lừa gạt mọi người trong đại viện mà đến cả người nhà mình cô ta cũng lừa gạt nốt.

Trần Hồng Diễm lắc đầu như trống bỏi, tuy rằng chị ta không tiếp xúc với Diệp Ninh quá nhiều, nhưng mỗi ngày cũng đều nghe người trong đại viên nói tới nói lui, cho nên hiện tại mức độ hoảng sợ của chị ta cũng không thua kém bất cứ người nào.

“Trưa nay chồng tôi quay về nói, anh ấy đi hỏi người của đoàn văn công rồi, Diệp Ninh ở đội nhạc khí rất được coi trọng, đến cả thủ trưởng cũng khích lệ cô ta đàn rất giỏi!”

Lời này rõ ràng là đang nói cho Vương Hinh Tuyết nghe.

Hiện tại gần như tất cả mọi người đều đã hiểu, Vương Hinh Tuyết chỉ là không muốn làm mọi người biết điểm tốt của Diệp Ninh, cho nên mới giấu tất cả mọi người trong đại viện.

Mọi thứ trước mặt Vương Hinh Tuyết đều xoay vòng vòng, cô ta lắc lư muốn ngã xuống.

Trần Hồng Diễm cũng không phải người ngốc, nhanh chóng hiểu rõ những ẩn khuất đằng sau việc này, mặt mày xấu hổ.

“Diệp Ninh giỏi thật đó. Các cô nói chuyện tiếp đi, chúng tôi phải đi về thật rồi.”

Nói xong chị ta túm chặt lấy cánh tay Vương Hinh Tuyết, chen chúc chui ra khỏi đám đông đi về.

Hai người đi ra xa một đoạn rồi nhưng vẫn có thể nghe được tiếng cảm thán của mấy người này.

“Sao trước kia tôi lại không phát hiện ra Vương Hinh Tuyết là loại người này chứ?”

“Chắc là sợ không thể sánh bằng Diệp Ninh đấy mà.”

Tiếng nghị luận hết câu này đến câu khác.

TBC

Vương Hinh Tuyết bước từng bước chân nặng nề, hoàn toàn không biết bản thân đi vào nhà bằng cách nào.

Cửa phòng vừa đóng lại, Trần Hồng Diễm cũng mất kiên nhẫn chuẩn bị tra hỏi, Vương Hinh Tuyết đã không đè nén được khí huyết cuồn cuộn trong lòng, phun ra một ngụm m.á.u tươi...

Phòng ca múa Hồng Hải.

Diệp Ninh hoàn thành xong buổi biểu diễn, đi xuống sân khấu trong tiếng hoan hô vang dội.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 170: Chương 170


“Diệp Tử, lúc nãy có một ông chủ của cửa hàng bán đàn gọi điện thoại đến, nói có chuyện gấp muốn tìm cô.”

Chị Dung cũng đã thay đổi xưng hô với cô, hiện tại khi ở Hồng Hải, Diệp Ninh chỉ có một cái tên, đó là Diệp Tử.

Diệp Ninh nhíu mày, thậm chí còn không kịp thay quần áo đã lập tức đi trả lời điện thoại.

Hôm nay lúc tan ca cô cố ý gọi điện thoại cho Trần Lễ, bảo ông ấy tối nay nhất định phải giả vờ như đang dạy cô đánh đàn.

Vì đề phòng có chuyện gì ngoài ý muốn, cô còn để lại số điện thoại bên phòng ca múa, dặn dò Trần Lễ nếu tối nay có chuyện gì thì có thể gọi đến số điện thoại này để tìm cô.

Không ngờ chuyện cô lo lắng vẫn xảy ra.

Điện thoại gọi qua bên đó, giọng nói sốt ruột của Trần Lễ lập tức truyền đến.

“Diệp Ninh, chỉ sợ cô phải đích thân đến đây rồi.”

“Sao thế?” Phản ứng đầu tiên của Diệp Ninh chính là Cố Phong đến tìm, sau đó phát hiện cô không có ở trong cửa hàng bán đàn.

“Là chồng của cô, khoảng nửa tiếng trước cậu ấy đã đến đây, nãy giờ còn đứng ở bên ngoài, hình như là đang đợi cô.”

“...”

Diệp Ninh ngơ ngẩn.

“Diệp Ninh, cô có nghe không đó?” Trần Lễ ở đầu dây bên kia không nghe thấy cô trả lời, hơi tăng thêm âm lượng.

“Tôi đang nghe đây, anh ấy không có đi vào đúng không?” Diệp Ninh hoàn hồn lại, cảm thấy có chút hoang đường.

Nếu Cố Phong nghi ngờ cô thì chắc chắn sẽ trực tiếp đi vào xem.

Nhưng mà anh lại không làm như thế mà chỉ đứng canh ở bên ngoài, anh làm thế này sao nhìn kiểu gì cũng thấy giống như là đi qua đó đón cô về thế?

Tuy rằng Diệp Ninh không muốn tự mình đa tình, nhưng mà thật sự không nghĩ ra khả năng nào khác.

“Không có, tôi vẫn luôn bảo nhân viên canh chừng. Nhưng mà bây giờ đã khuya lắm rồi, nếu cô không đến thì chắc chắn sẽ lộ tẩy đó.” Trần Lễ cũng không có cách nào, lấy tiền của người thì phải giải quyết phiền não thay người ta.

Diệp Ninh cũng không chậm trễ thời gian nữa, nói: “Được, tôi lập tức đi qua đó ngay.”

TBC

“Chị Dung, mau tới giúp tôi thay quần áo, tẩy trang đi.”

Diệp Ninh sốt ruột thúc giục.

Tuy rằng chị Dung không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn nhanh chóng phối hợp.

Vài phút sau, Diệp Ninh đã thay đồ xong từ cửa sau của phòng ca múa đi ra ngoài.

Xe đã chờ sẵn ở bên ngoài.

“Đến cửa hàng bán đàn ở đường Nam Hoa.”

Trần Lễ ở bên kia thông qua cửa sổ trên lầu hai nhìn Cố Phong đang đứng thẳng ở một chỗ cách ngoài cửa không xa.

Tuy rằng hiện tại Cố Phong đang mặc quần áo bình thường, nhưng mà buổi trưa khi anh đến lại mặc quân trang, cho nên Trần Lễ vô cùng cẩn thận về chuyện này.

Ông ấy tuyệt đối không dám trêu chọc người trong bộ đội, nếu biết trước đối phương có thân phận này thì ông ấy chắc chắn sẽ không đồng ý lừa gạt anh với Diệp Ninh.

“Mau tới đi!”

Trong miệng ông ấy liên tục lèm bèm nói mãi, lại quay về đến trước đàn dương cầm đàn một chút, để tránh cho Cố Phong đứng ở bên ngoài nghi ngờ.

Mười phút sau, một chiếc xe hơi màu đen xuyên qua hẻm nhỏ phía sau cửa hàng bán đàn, dừng lại ở cửa hông của cửa hàng.

Diệp Ninh cẩn thận xuống xe, đứng ở góc tường nhìn thoáng qua là nhìn thấy Cố Phong đang đứng chờ ở cửa chính ngay.

May mà cô đã tính toán từ trước hết rồi, lúc lựa chọn cửa hàng bán đàn này còn cố ý xác định là nơi đây còn có một cánh cửa khác.

Cô dùng tốc độ nhanh nhất từ cửa hông đi vào.

Cố Phong nghe trên lầu hai của cửa hàng bán đàn thỉnh thoảng vang lên tiếng đàn, vô cùng có kiên nhẫn chờ Diệp Ninh từ bên trong đi ra.

Hơn nữa anh còn cố ý tính thời gian, đến giờ này thì chắc cũng sắp xong rồi.

Quả nhiên anh vừa mới nghĩ như thế xong, tiếng đàn trên lầu hai đã dừng lại, một lúc sau Diệp Ninh và Trần Lễ cùng nhau đi ra.

“Sao anh lại ở chỗ này?”

Diệp Ninh nhìn thấy anh đầu tiên là hơi sững sờ, sau đó lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Trần Lễ âm thầm chửi thầm trong bụng, người phụ nữ này không đi đóng phim thật sự rất đáng tiếc.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 171: Chương 171


“Tôi tới đón cô về nhà.” Lúc Cố Phong nói ra những lời này thì trên mặt cũng không có biểu tình gì, giống như chỉ đang nói ánh trăng tối nay đẹp ghê.

Diệp Ninh lại trực tiếp ngơ ngẩn, tuy rằng cô đã sớm đoán được sẽ là như thế, nhưng nghe anh tự nói ra, trong lòng vẫn có một chút d.a.o động.

Trần Lễ giống như trút được gánh nặng, lập tức cười ha hả nói: “Thì ra là như thế sao. Đúng là cũng trễ lắm rồi, hai người mau đi về đi.”

Diệp Ninh giả vờ chào tạm biệt ông ấy, sau đó cùng Cố Phong rời đi.

“Đã trễ thế này rồi, anh cũng không biết chừng nào tôi mới ra, sau này không cần phải đến đón tôi nữa.”

Trên đường quay về, Diệp Ninh không nhịn được dặn dò Cố Phong.

Nếu mỗi ngày anh đều đến đây, nói không chừng sẽ nhận ra được manh mối gì gì mất.

Cố Phong nói: “Đúng là rất khuya, cô đi về một mình không an toàn.”

Thật ra anh cũng có tính giờ, dù sao thì mấy ngày nay cô về nhà đều trong khoảng giờ này.

Diệp Ninh đột nhiên cười nói: “Tôi như thế này thì có gì mà không an toàn chứ, với lại không phải trước kia cũng đều là như thế này sao?”

Cô không phải đang tự coi nhẹ bản thân, chỉ là đang trần thuật sự thật.

Cố Phong dừng chân lại, nhìn chằm chằm cô không chớp mắt.

Diệp Ninh chậm rãi thu hồi biểu tình lại, không rõ anh muốn làm cái gì.

Ánh mắt của Cố Phong rất nghiêm túc: “Cô cũng là con gái, trước kia không có việc gì không có nghĩa là sau này cũng sẽ an toàn. Nếu có thể thì không biết cô có thể thương lượng lại với thầy Trần, để buổi sáng cuối tuần đến luyện đàn, buổi tối cố gắng hạn chế đừng về khuya như thế nữa.”

Chẳng hạn như bây giờ, trên đường đi đừng nói là người đi đường, đến cả xe cũng đã không còn, nếu thật sự gặp được nguy hiểm, đến cả người cầu cứu cũng không có, mà sau này anh cũng không thể mỗi tối đều đến đón cô được.

TBC

Diệp Ninh nghe anh dặn dò, cũng nhận ra anh đang thật lòng quan tâm cô, có trong nháy mắt cô đã có chút hoảng hốt, nhưng sau đó lại chỉ còn sót lại buồn cười.

“Cố Phong, vừa vừa phải phải là được rồi.”

Giọng của cô rất lạnh nhạt, rất trầm, giống như đột nhiên vạch ra ranh giới giữa cô và Cố Phong.

Cố Phong hỏi sửng sốt, hiện nhiên cũng không ngờ cô sẽ đột nhiên biến thành như thế này.

Diệp Ninh hít một hơi thật sâu, đường cong trên gương mặt đều căng chặt.

“Tôi biết anh là vì sự nghiệp của anh cho nên mới có ý định tiếp tục sống tạm bợ với tôi nữa. Có một số việc chỉ cần hiểu ngầm không cần nói thẳng ra không được sao? Anh thật sự không cần thiết vì lấy lòng tôi mà làm ra vẻ như một ông chồng tốt như thế, anh không mệt nhưng tôi lại thấy mệt thay cho anh đấy.”

Cũng là bởi vì cô quá rõ ràng nguyên nhân này, cho nên mới có thể cảm thấy người đàn ông này rất dối trá.

Cố Phong nhíu chặt mày, bắt được trọng điểm trong lời nói của cô: “Ý của cô là tôi vì sự nghiệp của mình cho nên mới không muốn ly hôn với cô?”

Diệp Ninh cười nhạo nói: “Không lẽ không phải thế à? Ngay cả mấy người ngoài như Lý Kim Phương cũng đều biết rõ, anh cũng không cần thiết phải che che giấu giấu.”

Cuối cùng Cố Phong cũng ý thức được vấn đề nằm ở chỗ nào, sắc mặt nghiêm túc nói: “Tôi cảm thấy chúng ta cần phải nói chuyện.”

“Chẳng có gì để nói cả, dù sao hiện tại anh cũng sẽ không đồng ý ly hôn. Giữa chúng ta cũng không có cơ sở tình cảm gì, không cần thiết làm ra vẻ như vợ chồng tình cảm mặn nồng gì hết. Chúng ta tạm chung sống với ai, đừng ai can thiệp vào chuyện của ai, anh khỏe, tôi cũng khỏe.”

Diệp Ninh thật sự nói trắng ra, tuy rằng cô không thay đổi được hiện trạng, nhưng cũng không muốn người khác đến ảnh hưởng cô.

Đáy mắt của Cố Phong có chút u ám, thì ra cô suy nghĩ như thế.

Sự yên lặng giống như c.h.ế.t chóc kéo dài chừng vài giây, dưới ánh nhìn chăm chú lạnh nhạt của Diệp Ninh, cuối cùng Cố Phong cũng mở miệng nói: “Được, tôi biết rồi.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 172: Chương 172


Anh vừa mới nói xong, bầu không khí giữa hai người lập tức rời xuống âm độ.

Diệp Ninh biết anh đã nghe hiểu, sau này chắc chắn sẽ không làm ra mấy chuyện lấy lòng cô vô ích này nữa.

Quan trọng nhất là đối với một người đàn ông kiêu ngạo như anh, anh chắc chắn sẽ không thể nào chấp nhận được những lời cô mới nói, mà cô cũng đã đạt được mục đích.

Như thế cũng đã là tốt nhất rồi.

Lễ quốc khánh kết thúc trong bầu không khí náo nhiệt.

Đoàn văn công bận rộn năm ngày, cuối cùng cũng hoàn thành toàn bộ buổi biểu diễn.

Thần kinh căng thẳng thả lỏng lại, giống như không có cái gì thay đổi, nhưng lại giống như tất cả mọi thứ đều thay đổi.

“Tiếp theo đây tôi tuyên bố, buổi biểu diễn lễ quốc khánh của chúng ta đã hoàn thành một cách viên mãn!”

Từ Minh Vũ vừa mới nói xong, đội nhạc khí lập tức vang lên tiếng vỗ tay kịch liệt.

Tuy rằng chỉ có năm ngày, nhưng đối với mọi người mà nói, lại giống như đã năm tháng trôi qua.

“Trong đoàn vì khen ngợi mọi người, quyết định tối mai sẽ tốt chức vũ hội liên hoan, đến lúc đó mọi người đều phải đến tham gia đó!”

TBC

Nghe được vũ hội liên hoan, tất cả mọi người đều hưng phấn hoan hô.

Diệp Ninh nhìn mấy người Trịnh Thư Vân kích động như thế, lập tức ý thức được vũ hội có lẽ sẽ rất thú vị.

Từ Minh Vũ nói xong lập tức rời đi, đại sảnh lại trực tiếp nổ tung, mọi người ríu rít nói chuyện với nhau, cực kỳ náo nhiệt.

“Hôm nay tan ca tôi muốn đi mua quần áo và giày mới.”

“Tôi đi chung nữa.”

Diệp Ninh nhìn mấy người bọn họ hăng hái như thế, dở khóc dở cười.

“Không phải chỉ là một buổi vũ hội thôi sao? Sao mây người bọn họ lại hăng hái như thế?”

Trịnh Thư Vân thấy cô khó hiểu như thế, lập tức giải thích: “Cô mới gia nhập trong thời gian ngắn, còn chưa tham dự vũ hội cho nên đương nhiên là không biết rồi.”

Diệp Ninh càng khó hiểu hơn: “Không biết gì chứ?”

Trịnh Thư Vân thần bí hạ giọng nói: “Nói là vũ hội tổ chức cho đoàn văn công của chúng ta, nhưng mà cũng sẽ mời rất nhiều quan quân đến. Mà phần lớn những quan quân đó đều có điều kiện tốt, độc thân, cô hiểu chưa?”

Cô ấy nói rõ ràng như thế, cho dù Diệp Ninh là đồ ngu thì cũng đã hiểu, lập tức hiểu được vì sao mấy cô gái kia lại kích động đến như thế.

“Vũ hội là giả, coi mắt mới là thật.”

“Phần lớn thành viên trong đoàn văn công của chúng ta đều là con gái, hơn nữa toàn là con gái xinh đẹp, đương nhiên sẽ là sự lựa chọn hàng đầu cho các quân quan kia. Nếu may mắn thì nói không chừng còn có thể tìm được một vị thủ trưởng nữa đó.”

Trịnh Thư Vân nói thế làm Diệp Ninh nhịn không được bật cười.

Có thể trở thành thủ trưởng thì ít nhất tuổi tác cũng phải từ trung niên trở lên, người như thế mà còn chưa có vợ thì xác suất cũng rất nhỏ.

Tuy rằng trong lòng đã rõ ràng nhưng cô cũng không nói ra, tránh làm cho mọi người mất hứng.

“Nhưng mà cô đã có liên trưởng Cố rồi, ngày mai đi qua đó chơi một chút là được.” Trịnh Thư Vân nói một cách đương nhiên.

Ánh mắt Diệp Ninh hơi lóe lên, từ sau đếm đó, mối quan hệ giữa cô và Cố Phong thay đổi bất ngờ, hai người ở trong nhà nhưng cũng không nói với nhau câu nào.

Nhưng mà vết thương của Cố Phong lành lại rất nhanh, bắt đầu từ ngày hôm qua cũng đã đi đến bội đội, nói không chừng sẽ nhanh chóng quay về trạng thái hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng giống như trước thôi.

“Vậy còn cô? Có phải cô cũng muốn tìm được một bạn trai trong vũ hội không?”

Điều kiện của Trịnh Thư Vân chắc chắn là đứng đầu trong đoàn văn công này, không ít người đang theo đuổi cô ấy, nhưng mà lại không nghe nói cô ấy ưu ái đặc biệt cho ai.

Trịnh Thư Vân lắc đầu ngay không cần suy nghĩ: “Tôi sẽ không tìm người tham gia quân ngũ đâu. Cha của tôi là quân nhân, mỗi ngày đều bận rộn đến không thấy mặt mày, trong một năm có ít nhất nửa năm mẹ tôi phải phòng không gối chiếc.”

Câu trả lời này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Diệp Ninh.

Nhưng mà cô cũng có thể hiểu cho Trịnh Thư Vân, cha của Trịnh Thư Vân là thủ trưởng quân khu, chắc chắn sẽ càng bận rộn hơn.

Cho nên không phải ai cũng có thể thừa nhận nỗi phần vinh dự làm quân tẩu này.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 173: Chương 173


Buổi tối, phòng ca múa Hồng Hải vẫn cứ biển người tấp nập, tràn ngập vui sướng.

Bởi vì có được hai trụ cột là Diệp Ninh và Đường Uyển Như cùng nhau lên sân khấu, trong mấy ngày lễ quốc khánh này, doanh thu của phòng ca múa gần như đều tăng gấp đôi theo từng ngày.

Mục Văn Hạo đếm tiền đến mỏi cả tay.

Đồng thời lòng hiếu kỳ của mọi người đối với ngôi sao ca nhạc mới nổi Diệp Tử cũng dâng lên đến đỉnh điểm, thậm chí có người vung tiền như rác, chỉ vì muốn có thể gặp được gương mặt thật của Diệp Tử.

Nhưng mà những việc này hoàn toàn không cần Diệp Ninh lo lắng, tất cả đều sẽ được Mục Văn Hạo cản lại.

Diệp Ninh biểu diễn xong quay về phòng trang điểm, phòng trang điểm đã chất đầy hoa tươi.

Trên không ít hoa tươi còn đặt những tấm card xinh đẹp, mỗi một lần nhìn thấy cô đều không hề dừng lại, trực tiếp quăng đi.

Nhưng mà ngày hôm nay ngoại trừ mấy đóa hoa kia, trên bàn trang điểm còn đặt một hộp quà vô cùng xa hoa.

“Chị Dung?”

Chị Dung đang bận rộn ở bên ngoài nghe được tiếng la của cô, lập tức đi đến.

“Cái này là ai tặng thế?” Diệp Ninh nhìn hộp quà tặng hỏi.

Chị Dung lập tức trả lời: “Là ông chủ Vương của y phục Khải Hoa.”

Mí mắt của Diệp Ninh cũng không hề d.a.o động, nói thẳng: “Chị cầm ra trả cho người ta đi.”

“Ông chủ Vương nói đây chỉ là chút tấm lòng của ông ấy, không có ý gì khác cả.” Chị Dung bổ sung nguyên văn của ông chủ Vương.

Thật ra ở phòng ca múa, chuyện bị khách hàng tặng quà là rất thường xuyên, chẳng hạn như Đường Uyển Như, chỉ riêng các loại quà tặng cô ta nhận được trong vòng một tháng cũng đã có giá cả xa xỉ rồi.

Mục Văn Hạo không có quy định rõ ràng cấm không cho phép nhận quà gì cả, hơn nữa cho dù nhận lấy quà rồi, cho dù không muốn có liên quan gì đến đối phương cũng không có vấn đề hết.

Ở huyện thành này còn chưa có chuyện gì hay người nào mà Mục Văn Hạo không xử lý được.

Diệp Ninh lại lặp lại lời nói lúc nãy lần nữa: “Trả về đi.”

Chị Dung đã hiểu ý của cô, cũng không dám nói thêm gì nữa.

TBC

“Chị Dung, nếu sau này lại có chuyện tương tự thì chị cứ từ chối giúp tôi là được.” Thái độ của Diệp Ninh về chuyện này vô cùng kiên quyết.

“Được, tôi biết rồi.”

“Ha ha ha.”

Chị Dung vừa mới đồng ý xong, ngoài cửa đã vang lên tiếng cười của Đường Uyển Như.

Mấy ngày nay Đường Uyển Như cũng không đến kiếm chuyện với Diệp Ninh nữa, trông có vẻ như đã chấp nhận sự tồn tại của cô, nhưng mà những mâu thuẫn âm thầm giữa hai người bọn họ làm cho những người ở phòng ca múa khi đối mặt với bọn họ đều cực kỳ cẩn thận.

Chị Dung dùng tốc độ nhanh nhất chào hỏi Đường Uyển Như, sau đó rời đi.

Đường Uyển Như lập tức đi vào phòng trang điểm của Diệp Ninh.

Nhìn đống hoa tươi chỉ nhiều chứ không ít hơn của cô ta bày trong phòng, khóe môi cong lên lộ ra nụ cười mỉa đầy châm chọc, mỉa mai mở miệng nói với Diệp Ninh.

“Nếu mấy người ở bên ngoài đó biết Diệp Tử mà bọn họ si mê lại là một con nhỏ mập năng một trăm sáu bảy chục cân, cô đoán coi bọn họ có thất vọng không?”

Diệp Ninh không la lối cũng không nổi giận, cô đã quá quen với thái độ của cô ta rồi.

“Bọn họ có thất vọng hay không thì tôi không rõ, nhưng mà cô Đường chắc chắn sẽ không thất vọng.”

Câu trả lời thẳng thừng như thế làm Đường Uyển Như nở nụ cười xán lạn.

“Đúng vậy đó. Tôi cũng đang rất chờ mong ngày đó sẽ đến.”

Cho dù hiện tại con nhỏ mập này rất là đắc ý nổi tiếng thì thế nào chứ, còn không phải là chỉ có thể đứng đằng sau cái màn lựa kia, vĩnh viễn đều không thể đi ra trước sân khấu.

“Diệp Tử, có cần tôi giúp cô không?”

Trong mắt Đường Uyển Như b.ắ.n ra ánh sáng đáng sợ.

Diệp Ninh vẫn cứ bình tĩnh như cũ: “Tôi thì không có sao hết, nhưng mà người tổn thất cuối cùng chắc chắn sẽ là ông chủ Mục.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 174: Chương 174


Gương mặt xinh đẹp quyến rũ của Đường Uyển Như lập tức xuất hiện vết nứt, cảm xúc có chút mất khống chế nói: “Cô đừng có lấy Văn Hạo ra để chèn ép tôi. Đừng tưởng rằng cô biết hát vài bài hát thì Văn Hạo sẽ nhìn cô với con mắt khác, anh ấy đánh giá cao cô chẳng qua là vì cô có thể làm phòng ca múa kiếm được tiền mà thôi. Chờ cô hết giá trị lợi dụng rồi, cô sẽ bị Văn Hạo quăng ra khỏi nơi này như một miếng giẻ rách!”

Diệp Ninh nhìn gương mặt tức giận của cô ta, cô ta thật sự rất quan tâm đến Mục Văn Hạo.

“Có lẽ cô nói cũng không sai, nhưng mà so với giá trị lợi dụng của tôi thì tôi nghĩ rằng ông chủ Mục sẽ càng để ý đến chuyện có phải có người dám chủ động động thổ trên đầu thái tuế của anh ta hay không hơn.”

Cô đang nhắc nhở Đường Uyển Như đừng có kiếm chuyện, người bị thương cuối cùng chắc chắn không phải chỉ có mình cô!

Đường Uyển Như cũng biết rõ chuyện này, nếu không thì bây giờ cũng sẽ không chỉ dùng lời nói để kiếm chuyện với cô.

“Cô đừng có mà đắc ý!”

Cô ta nghiến răng nghiến lợi nói một câu, sau đó nghênh ngang rời đi.

TBC

Diệp Ninh nhìn Đường Uyển Như, đến cả bóng dáng của cô ta cũng mang theo lửa giận, ánh mắt cũng âm trầm đi một chút.

Xem ra cô phải chủ động đi nói chuyện với Mục Văn Hạo một chút rồi.

Thời tiết dần dần lạnh hơn, nhất là đến buổi tối, Diệp Ninh từ phòng ca múa quay về cũng đã dần cảm giác được se lạnh.

Chờ đến khi đi đến dưới lầu nhà mình, nhìn thấy toàn bộ tòa nhà đều tối om như mực, trong lòng có một cảm giác mất mát khó nói nên lời.

Dùng vài giây để xóa đi cảm xúc không nên tồn tại này, sau đó mò mẫm trong bóng đêm đi đến trước cửa nhà mình, phát hiện trên cửa còn có ổ khóa.

Cô thò tay vào túi lấy chìa khóa ra, mò mẫm mở khóa cửa.

Trong phòng im ắng không một chút tiếng vang.

Quả nhiên Cố Phong không về nhà.

Đây là chuyện Diệp Ninh có thể đoán trước, chỉ cần Cố Phong có thể quay về bộ đội, đương nhiên sẽ không dễ dàng quay về.

Cô nhìn thoáng qua cái giường gấp bày ở trong góc phòng, thu hồi suy nghĩ.

Trong nhà chỉ có một mình cô mới tốt đó, sau này cho dù muốn làm cái gì cũng đều tiện.

Sáng sớm hôm sau, ký túc xá bộ đội.

Giả Hạo ngáp dài đi vào phòng tắm rửa mặt, nhìn thấy Cố Phong lại đang đứng ở bên trong, còn tưởng rằng anh ấy còn chưa tỉnh ngủ nên mới xuất hiện ảo giác.

“Liên trưởng Cố, sao cậu lại ở chỗ này?”

Anh ấy nhanh chóng đi đến trước mặt Cố Phong, quan sát anh từ trên xuống dưới.

Cố Phong đang đánh răng, bị tiếng la đầy kích động của Giả Hạo làm giật mình, ậm ừ không rõ trả lời: “Tôi tới đây rửa mặt.”

Trán Giả Hạo chảy xuống ba sọc đên, anh ấy đương nhiên biết anh đến đây là để rửa mặt, không lẽ còn có thể tới đây để ăn cơm à?

“Ý tôi hỏi là sao tối hôm qua cậu lại không về nhà?”

Tuy hiện hiện tại anh đã có thể đến liên đội, nhưng mà vết thương trên người còn chưa khôi phục hoàn toàn, mỗi ngày đều nên về nhà nghỉ ngơi.

Cố Phong không chút hoang mang súc miệng, sau đó mới có thể nói chuyện bình thường.

“Chuyện này thì có gì lạ chứ? Không phải tôi cũng thường hay ở trong ký túc xá sao?”

Toàn bộ nếp nhăn trên mặt Giả Hạo đều chen lại thành một đống: “Cậu đừng có giả ngu với tôi, cậu hiểu ý tôi mà. Đừng có nói là cậu lại cãi nhau với em dâu nữa đó nha?”

Hiện tại đang là thời khắc quan trọng, hậu phương của anh nhất định phải ổn định mới được.

Cố Phong lắc đầu, tùy tiện tìm đại một cớ: “Không có. Ở trong nhà thì tôi cũng chỉ ngủ trên giường gấp, còn không tiện bằng ở lại ký túc xá.”

Lúc này Giả Hạo mới thở phào nhẹ nhõm nói: “Không có việc gì là tốt rồi. Chuyện em dâu làm việc ở đoàn văn công, hai người đã nói chuyện xong chưa?”

Thật ra anh ấy đã muốn hỏi Cố Phong từ lâu rồi, hiện tại mới có cơ hội.

Cho dù đã rất nhiều ngày trôi qua, nhưng anh ấy vẫn không thể nào nghĩ ra vì sao một người như Diệp Ninh lại đột nhiên trở nên có tài năng đến thế?

Cố Phong kể ngắn gọn lại chuyện Diệp Ninh đến cửa hàng bán đàn để học dương cầm cho anh ấy nghe.

Giả Hạo nghe xong cũng ngơ ngác, cuối cùng chỉ có thể cảm thán nói: “Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong được mà.”

Cố Phong nghĩ đến cuộc cãi nhau với Diệp Ninh vào đêm hôm đó, toàn thân trông có vẻ âm u hơn rất nhiều.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 175: Chương 175


“Đúng rồi, tối nay đoàn văn công có vũ hội liên hoan, cậu có muốn đi đến đó chơi chút không?”

Giả Hạo đột nhiên nhắc nhở Cố Phong.

Anh ấy vốn dĩ không muốn nói, nhưng mà nghĩ có lẽ Diệp Ninh cũng sẽ có mặt, để Cố Phong đi qua đó bồi dưỡng tình cảm vợ chồng cũng khá tốt.

“Sao anh biết sẽ có vũ hội liên hoan?” Cố Phong lại nhíu mày.

Giả Hạo lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ: “Lúc trước cũng có. Mỗi lần đoàn văn công tổ chức vũ hội liên hoa đều sẽ thông báo cho các liên đội, ai độc thân muốn tham gia đều có thể đăng ký.”

Cố Phong vẫn cứ không hiểu được, vì sao đoàn văn công tổ chức vũ hội lại phải thông báo cho các liên đội chứ?

Lần này anh không cần hỏi thì Giả Hạo cũng đã nhận ra thắc mắc của anh, cũng chỉ có mình anh mới hoàn toàn không có hứng thú gì với phương diện này.

“Trên danh nghĩa là vũ hội, nhưng thực tế là các thủ trưởng tìm phúc lợi cho chúng ta, lỡ như chúng ta có thể gặp được cô gái mà mình thích ở vũ hội thì sao.”

Thật ra đây cũng là không còn cách nào khác, người tham gia quân ngũ một năm rất hiếm khi quay về, càng miễn bàn đến chuyện đi kiếm vợ.

Mỗi một liên đội đều có không ít người có vấn đề này, cho nên tổ chức cũng chỉ có thể nghĩ ra cách nào hay cách đó.

Cố Phong cuối cùng cũng đã hiểu: “Tôi không đi.”

Thứ nhất, anh đã kết hôn. Thứ hai, anh không biết nhảy.

Giả Hạo không ngờ anh lại từ chối dứt khoát như thế: “Cậu chính là người nhà của thành viên trong đoàn văn công, thật sự không muốn đi qua đó xem thử sao? Lỡ như em dâu bị ai đó vừa mắt thì sao?”

Câu nói cuối cùng của anh ấy nói chắc chắn chỉ là đang nói đùa.

Tạm không nói đến chuyện Diệp Ninh có tài năng hay không, chỉ dựa vào hình thượng của cô thì chắc người bình thường đều sẽ không để mắt đến.

Cố Phong lại có chút do dự, sau đó bưng chậu nước lên đi ra ngoài.

Giả Hạo lắc đầu, xem ra anh ấy nói nhiều như thế cũng uổng công rồi.

“Mấy giờ?”

Giọng của Cố Phong đột nhiên từ ngoài cửa chui vào.

Giả Hạo rõ ràng hơi ngẩn ra.

Cố Phong không quay đầu lại, tiếp tục hỏi: “Vũ hội liên hoan tổ chức lúc mấy giờ?”

“Hả, hình như bắt đầu từ sáu giờ tối, chín giờ kết thúc.”

Cố Phong nhận được câu trả lời của Giả Hạo, bóng dáng biến mất khỏi phòng tắm, chỉ còn lại một mình Giả Hạo ngơ ngác đứng thẳng tại chỗ, không hề nhúc nhích.

Đoàn văn công.

Buổi sáng khi tập luyện tất cả mọi người đều mất hồn mất vía, ai nấy cũng đều nghĩ đến vũ hội tối hôm nay.

Khó khăn lắm mới chờ đến buổi chiều, Từ Minh Vũ vừa tuyên bố giải tán, giọng nói còn chưa kịp hoàn toàn kết thúc, mấy cô gái đã sốt ruột lao về phía phòng thay đồ.

Từ Minh Vũ dở khóc dở cười, ai cũng đều nói gái lớn không giữ được, những lời này đúng là chẳng sai chút nào.

Diệp Ninh là người đã kết hôn thì khác hoàn toàn với bọn họ, chậm rãi đi ở cuối cùng.

“Diệp Ninh, chờ chút.”

Từ Minh Vũ gọi cô lại, sau đó lại nở một nụ cười tươi rói.

“Có một tin tức tốt muốn báo cho cô biết.”

Diệp Ninh nhìn thấy anh ta như thế, trong lòng cũng đã đoán được gì đó.

Quả nhiên lời nói tiếp theo của Từ Minh Vũ hoàn toàn giống với những gì cô nghĩ.

“Cô đã được phê duyệt chuyển chính thức. Chúc mừng cô, hiện tại cô đã thành thành viên chính thức của đoàn văn công.”

Trong giọng nói của Từ Minh Vũ để lộ ra niềm kiêu ngạo vì cô.

Cô đã dùng chính thực lực của cô để đổi lấy công việc này.

“Cảm ơn đoàn trưởng, cảm ơn đội trưởng Từ, sau này tôi chắc chắn sẽ tiếp tục cố gắng.” Tuy rằng Diệp Ninh cũng rất vui vẻ, nhưng biểu hiện lại rất bình tĩnh, đây là chuyện có thể đoán trước được.

TBC

Từ Minh Vũ khen ngợi vỗ vai cô nói: “Được rồi, cô cũng đi theo mấy người bọn họ chơi đi.”

Tối hôm nay đúng là một ngày rất vui vẻ.

Diệp Ninh ngồi ở phòng nghỉ chờ mấy người Trịnh Thư Vân đi ra, bên trong truyền đến tiếng nói chuyện ríu rít, tất cả đều đang khen quần áo của nhau.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 176: Chương 176


Khoảng hơn mười phút sau, có người thay quần áo xong đi ra.

Bình thường Diệp Ninh đã nhìn quen mọi người mặc trang phục biểu diễn rồi, hiện tại nhìn thấy vô số váy dài với màu sắc rực rỡ xinh đẹp khác nhau, hai mắt cũng có hơi mờ đi.

Trong đó Lý Mạn Mạn là người ăn mặc khoa trương nhất, cô ấy mặc một bộ váy dài chấm đất, làn váy tản ra rộng chừng một mét, thật sự chẳng thua kém gì bộ độ biểu diễn của cô.

So với Lý Mạn Mạn thì Trịnh Thư Vân ăn mặc phóng khoáng nhất, xinh đẹp nhát.

Cô ấy mặc một chiếc váy dài với họa tiết hoa nhí, làm nổi bật gương mặt của cô ấy càng thêm trắng nõn trẻ tuổi, đai lưng đeo ở giữa hoàn mỹ phác họa ra vòng eo mảnh khảnh của cô ấy. Vớ hoa sen trắng vừa khéo che đến mắt cá chân, dưới chân mang một đôi giày da mũi vuông, phối đồ vô cùng thích hợp.

“Diệp Ninh, sao cô còn chưa thay quần áo nữa?”

Mọi người đều thay quần áo xinh đẹp, chỉ có Diệp Ninh vẫn ăn mặc quần áo giống hệt như bình thường.

Diệp Ninh cười nói: “Tôi thì không thay đâu.”

Cô không cố ý chuẩn bị quần áo để tham dự vũ hội, huống chi cũng không cần thiết.

Mọi người đại khái đoán được cô đang suy nghĩ gì, cho nên cũng không nói thêm gì nữa.

“Chúng ta đi thôi?”

Trịnh Thư Vân đã vô cùng sốt ruột.

Tiệc liên hoan được tổ chức ở vũ trường lớn phía sau đoàn văn công, đi từ đây qua đó chỉ mất khoảng vài phút.

Một tốp cô gái trang điểm xinh xinh đẹp đẹp vừa nói vừa cười, giống như một phong cảnh tuyệt đẹp.

Trên đường đi qua đó, bọn họ còn gặp được người của đội ca hát.

Bên phía đội ca hát thiếu mất Vương Hinh Tuyết và Sầm Lan, khi tiếp xúc với dàn nhạc cũng coi như khá hòa thuận.

Diệp Ninh còn cố ý để ý thấy tối nay Tôn Manh Manh cũng đã cố ý trang điểm tỉ mỉ, cho dù đứng giữa đám đông thì cũng rất bắt mắt.

Tôn Manh Manh nhận ra cô đang nhìn chằm chằm cô ấy, lập tức mỉm cười gật đầu nhìn cô, coi như chào hỏi.

TBC

Hiện tại Tôn Manh Manh đã hoàn toàn thay thế Vương Hinh Tuyết, trở thành cục cưng mới của cả đội ca hát.

Hai nhóm người một trước một sau đi vào phòng khiêu vũ.

Tuy rằng Diệp Ninh đã đến đoàn văn công được ba tháng, nhưng lại là lần đầu tiên cô đến phòng khiêu vũ này.

Khác với phòng ca múa Hồng Hải, nơi này có vẻ đơn sơ hơn rất nhiều.

Ngoại trừ micro bày ở phía trước, dàn âm hưởng và sân nhảy trống trải ra, xung quanh còn bày rất nhiều bàn tròn.

Diệp Ninh chú ý đến chỉ có một số rất ít bàn tròn được bày bốn cái ghế, còn lại trên cơ bản một bàn chỉ có hai ghế.

Trên mỗi cái bàn đều trải khăn trải bàn sạch sẽ và một cái bình hoa nhỏ, trong bình cắm một ít hoa khô.

Cô nghĩ đến mục đích chân chính của buổi vũ hội liên hoan này mà Trịnh Thư Vân đã nói, cũng coi như có thể hiểu được vì sao trong đoàn lại tốn công sắp xếp như thế.

Tuy rằng địa điểm tổ chức rất bình thường, nhưng mà ánh đèn và bầu không khí ở bên trong cũng không tệ lắm. So với cái động tiêu tiền Hồng Hải thì nơi này hoàn toàn chỉ là một nơi đến để khiêu vũ mà thôi.

Lúc bọn họ đến thì bên trong đã có không ít người. Nhưng mà bọn họ cũng không nhảy múa, chỉ tốp năm tốp ba tụm lại cùng nhau nói chuyện.

Diệp Ninh tùy tiện tìm đại một góc ngồi xuống, dự định ngồi chơi hóng chuyện.

Khoảng hơn mười phút trôi qua, người trong đại sảnh càng lúc càng nhiều, cuối cùng đến cả đoàn trưởng Lâm Thanh cũng đến.

Diệp Ninh nhìn thấy mấy người Lý Mạn Mạn dần dần tiến vào trạng thái, tìm được đối tượng nói chuyện, thật sự cảm thấy có chút thú vị.

Cách coi mắt như thế này có hiệu suất khá cao, dù sao thì Lý Mạn Mạn cũng đã đi coi mắt vài lần rồi nhưng vẫn còn chưa thành công.

Trong tiếng vui cười nói chuyện này, tiếng nhạc vang lên, hai người đang trò chuyện với nhau bắt đầu đi vào sân nhảy.

Trịnh Thư Vân tìm được chỗ Diệp Ninh ngồi, không đợi cô ấy nói gì thì đã có một người đàn ông mặc quân trang đi đến.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 177: Chương 177


Người đàn ông kia lập tức đi đến trước mặt Trịnh Thư Vân và Diệp Ninh, sau đó đưa ra lời mới với Trịnh Thư Vân.

“Tôi có thể mời cô nhảy một điệu sao?”

Diệp Ninh cố nhịn cười quan sát phản ứng của Trịnh Thư Vân.

Trịnh Thư Vân rõ ràng là đã quá quen với trường hợp này, trực tiếp từ chối: “Ngại quá, tôi đã có bạn nhảy ròi.”

Vẻ mặt người đàn ông thoáng lộ ra vẻ xấu hổ, lễ phép rời đi.

Diệp Ninh thấp giọng nói: “Anh lính này trông cũng không tệ lắm mà.”

“Điều kiện có tốt bằng liên trưởng Cố nhà cô không?”

Trịnh Thư Vân hỏi lại, suýt chút nữa làm Diệp Ninh kinh ngạc rớt cằm.

“Cô gặp Cố Phong rồi hả?”

Quả nhiên, Trịnh Thư Vân cười ha hả gật đầu nói: “Lần trước anh ấy xem biểu diễn xong có đến đi tìm cô, tôi vừa lúc đi ngang qua, nhìn thấy hai người các cô đang nói chuyện. Chẳng trách lúc trước cô đòi sống đòi c.h.ế.t nhất quyết muốn gả cho người ta, liên trưởng Cố thật sự là vô cùng đẹp trai.”

Khóe miệng Diệp Ninh liên tục run rẩy, đẹp trai thì cũng thôi, còn vô cùng nữa hả?

“Ha hả, có sao?”

“Nhìn cái dáng vẻ miệng không đúng lòng này của cô xem, tôi biết liên trưởng Cố là cục cưng của cô. Yên tâm đi, tôi không có hứng thú với đàn ông đã kết hôn. Với lại tôi đã nói sẽ không tìm người tham gia quân ngũ, cũng không phải thuận miệng nói chơi.

Trịnh Thư Vân nửa đùa nửa nghiêm túc trêu ghẹo.

Diệp Ninh cảm thấy về phương diện chuyện của Cố Phong, cho dù cô có tám cái miệng cũng không thể nào giải thích rõ ràng được.

Trịnh Thư Vân hưng phấn giữa c.h.ặ.t t.a.y cô: “Đi thôi, chúng ta cùng nhau đi khiêu vũ đi!”

Hiện tại trên sân nhảy đã có không ít người, bầu không khí rất tốt.

Diệp Ninh lắc đầu nói: “Tôi không biết khiêu vũ.”

“Không sao hết, tôi dạy cho cô!” Với tính cách của Trịnh Thư Vân, cô ấy hoàn toàn không thể nào ngồi yên được, huống chi chỉ cần cô ấy còn ngồi ở chỗ này thì còn sẽ có những người khác đến mời, chỉ riêng việc từ chối thôi cũng đã làm cô ấy cảm thấy đủ phiền rồi.

Diệp Ninh vẫn lắc đầu, sau đó vừa lúc nhìn thấy Từ Minh Vũ cũng đang đứng một mình ở cách đó không xa.

“Cô đi tìm đội trưởng Từ chơi đi. Tôi không chơi đâu.”

Thật ra cô cũng biết khiêu vũ, cho dù là khiêu vũ xã giao hoặc là khiêu vũ theo tiêu chuẩn quốc tế thì cô cũng đều rất rành, nhưng mà chỉ cần cô xuất hiện trên sàn nhảy, chắc chắn sẽ trở thành tiêu điểm chú ý của những người khác, cho nên cô không chút do dự từ chối ngay.

Trịnh Thư Vân đương nhiên sẽ không biết mấy chuyện này, còn tưởng rằng cô chỉ là không muốn mất mặt mà thôi.

“Được, vậy tôi đi tìm đội trưởng Từ.”

Diệp Ninh nhìn Trịnh Thư Vân đi tìm Từ Minh Vũ, chỗ của cô ngồi lại yên lặng trở lại.

Phần lớn cô gái độc thân đi vào nơi này đều đã tìm được bản nhảy, người có điều kiện tương đối tốt như Tôn Manh Manh thậm chí còn thu được ba bốn quan quân mời cùng một lúc.

Cuối cùng cô ấy lựa chọn đi nhảy cùng với một người đàn ông không quá đẹp trai nhưng chức vụ bảo đảm là không thấp.

Ánh mắt của Diệp Ninh luôn nhìn về phía Tôn Manh Manh, cô gái này mặt ngoài trông thì có vẻ ngây thơ, nhưng cô ấy lại biết rất rõ mình muốn cái gì, không phải ai khi đối mặt với sự lựa chọn đều có thể làm được như cô ấy.

“Diệp Ninh, sao cô lại ngồi ở đây một mình thế?”

Câu hỏi của Lý Kiến Hoa ngắt ngang mạch suy nghĩ của cô.

Diệp Ninh không ngờ anh ấy sẽ chủ động đến đây, lộ ra một nụ cười có lệ.

“Tôi không biết nhảy, nhìn mọi người chơi cũng vui lắm rồi. Còn đội trưởng Lý thì sao, sao anh không đi ra đó nhảy đi?”

Lý Kiến Hoa vô cùng tự nhiên ngồi ở trước mặt cô, trêu chọc nói: “Tôi cũng muốn lắm, nhưng mà ở nhà chị dâu của cô quản lý nghiêm lắm. Nếu cô ấy biết tôi đi nhảy với cô gái khác ở bên ngoài, chắc chắn sẽ đuổi tôi ra khỏi nhà.”

Những lời này lại phối hợp với vẻ mặt khoa trương của anh ấy, thật sự chọc cười Diệp Ninh.

“Tình cảm của đội trưởng Lý và chị dâu tốt ghê.”

“Cô ấy là một người phụ nữ hung dữ, nếu tôi mà không nhường nhịn thì coi như cuộc sống này sẽ không sống nổi nữa.”

TBC

Lý Kiến Hoa chủ động kiếm đề tài nói chuyện với Diệp Ninh, đây cũng coi như là lần đầu tiên.

Diệp Ninh cũng hoàn toàn phối hợp đề tài với anh ấy.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 178: Chương 178


Chờ nói chuyện phiếm xong rồi, Lý Kiến Hoa bưng ly nước trên bàn lên uống một ngụm, gương mặt thoải mái dần trở nên nghiêm túc hơn.

Diệp Ninh biết cuối cùng anh ấy cũng sắp sửa vào chủ đề chính rồi.

“Diệp Ninh, không giấu gì cô, thật ra lúc trước khi cô phỏng vấn, tôi đã cực lực phản đối chuyện cô tiến vào đoàn văn công.”

Giọng nói của Lý Kiến Hoa có chút trầm thấp, trần thuật lại sự thật này.

Diệp Ninh cũng không ngắt lời anh ấy, vô cùng có lễ phép mà chờ anh ấy nói tiếp.

Nhưng mà chuyện anh ấy phản đối thì tất cả mọi người đều đã biết từ lâu, cũng không tính là bí mật gì.

“Lý do tôi phản đối cũng không phải vì năng lực chuyên nghiệp của cô không đạt yêu cầu, đơn giản chỉ là tôi nhìn cô thấy ngứa mắt. Cũng không thể nói là tôi nhìn cô thấy ngứa mắt nữa, chỉ là cảm thấy sự tồn tại của cô sẽ ảnh hưởng đến hình tượng tổng thể của cả đoàn văn công.”

Những lời này của Lý Kiến Hoa tuyệt đối là suy nghĩ chân thật nhất trong lòng anh ấy.

“Bây giờ cô nghe tôi nói những lời này, có phải rất hận tôi không?”

Anh ấy nhìn chằm chằm vào mặt của Diệp Ninh, không bỏ sót bất cứ biểu tình nhỏ nhặt nhất nào.

Diệp Ninh nói: “Tôi đã biết từ lâu rồi, nhưng mà cũng chưa đến mức phải hận, dù sao thì mấy chuyện này đều là sự thật khách quan đã có. Đội trưởng Từ cũng đã phải chuẩn bị rất nhiều cho việc lên sân khấu của tôi, cho nên tôi mới có thể thuận lợi biểu diễn đến tận bây giờ.”

Lý Kiến Hoa không ngờ cô nghe xong mấy lời này rồi mà còn có thể bình tĩnh như thế, im lặng vài giây sau, nhịn không được nở nụ cười.

“Ha ha. Đúng là cho dù bất cứ lúc nào thì cô cũng sẽ không làm người khác thất vọng mà.”

“Cảm ơn đội trưởng Lý đã khen ngợi.” Diệp Ninh không kiêu ngạo cũng không tự ti.

Lý Kiến Hoa hít một hơi thật sâu, ánh mắt khi nhìn về phía cô cũng đã trở nên hiền hòa hơn rất nhiều: “Thật ra tôi vẫn chưa nói xong. Tuy rằng ngay từ đầu tôi cũng không đánh giá cao cô, nhưng mà ba tháng này cô đã dùng thực thực để chứng minh giá trị của mình, trước kia là do tôi quá trông mặt mà bắt hình dong, đã xem nhẹ rất nhiều thứ vốn phải nên để ý.”

Lý Kiến Hoa đã muốn nói với những lời này với Diệp Ninh từ lâu rồi, dù sao anh ấy là người có mắt không tròng.

Diệp Ninh nhìn vẻ xin lỗi chân thành trên mặt người đàn ông, trong lòng có một chút ấm áp.

Thật ra anh ấy vốn dĩ có thể không cần làm như thế.

Lý Kiến Hoa lại tăng thêm âm lượng, tràn ngập khen ngợi nói: “Diệp Ninh, cố rất tốt, thật sự rất tốt!”

Diệp Ninh hoàn toàn tiếp thu được thiện ý của Lý Kiến Hoa, đối với cô mà nói, phần khen ngợi này cũng rất đáng quý.

“Đội trưởng Lý, anh đừng khen tôi nữa, anh khen nữa là tôi sẽ tự cao đó.”

Sự ngăn cách giữa hai người đã biến mất, trở thành đồng nghiệp có mối quan hệ hòa thuận chân chính.

Lý Kiến Hoa cũng buông bỏ được một chuyện lớn trong lòng, toàn thân cũng thả lỏng lại.

“Vậy chúng ta đổi sang đề tài khác vậy, mấy ngày nay cô có gặp Vương Hinh Tuyết không? Trong đoàn bận quá, tôi vẫn chưa có thời gian đi thăm cô ấy.”

Làm đội trưởng, anh ấy thật sự quan tâm đến tất cả các thành viên trong đội.

Diệp Ninh lắc đầu: “Hình như cô ta rất ít khi đi ra ngoài.”

Hiện tại tiêu điểm trong đại viện gia thuộc đều tập trung trên người của cô và Vương Hinh Tuyết, chẳng qua khi nhắc đến Vương Hinh Tuyết thì mọi người đều thổn thức mà thôi.

Lý Kiến Hoa thở dài nói: “Con bé Hinh Tuyết này vốn dĩ đã có lòng tự trọng rất lớn, xảy ra chuyện này rồi chỉ sợ là rất khó có thể chấp nhận được ngay, nhưng mà tôi tin chắc rằng cô ấy vẫn có thể khắc phục được khó khăn lần này.”

Diệp Ninh không bày tỏ ý kiến, cô đương nhiên càng hi vọng Vương Hinh Tuyết sẽ không thể gượng dậy nổi hơn, cô tùy ý ngước mắt nhìn lướt qua sàn nhảy nhộn nhịp ở phía trước.

Khi nhìn thấy trên sân nhảy có một hình bóng quen thuộc, tầm mắt trực tiếp dừng lại trên người đối phương...
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 179: Chương 179


“Diệp Ninh, cô đang nhìn cái gì đó?”

Lý Kiến Hoa nhìn theo tầm mắt của Diệp Ninh.

Sau đó anh ấy nhìn thấy Lý Trường Đông đang ở trên sàn nhảy khiêu vũ với một cô gái thuộc tổ đạo diễn.

Hai người vừa nói vừa cười, trạng thái thân mật.

Lý Kiến Hoa nhíu chặt mày lại.

Chuyện Lý Trường Đông theo đuổi Vương Hinh Tuyết, gần như toàn bộ người trong đoàn văn công đều biết, nhưng mà hiện tại Vương Hinh Tuyết đang ở giai đoạn suy sụp nhất, anh ta lại đi tiếp xúc thân mật với cô gái khác?

“Cũng không biết phó doanh trưởng Lý có đi thăm Vương Hinh Tuyết chưa nữa.” Giọng nói của Lý Kiến Hoa có hơi trầm xuống.

Diệp Ninh không chút hoang mang thu hồi tầm nhìn, ngay từ đầu cô còn tưởng rằng Lý Trường Đông thật lòng thích Vương Hinh Tuyết, hiện tại xem ra cô đã đánh giá cao Vương Hinh Tuyết quá rồi.

“Tôi đi tìm phó doanh trưởng Lý nói chuyện.” Lý Kiến Hoa thiếu kiên nhẫn, lập tức đứng lên.

Diệp Ninh không ngờ đến cả loại chuyện này mà anh ấy cũng muốn nhúng tay vào, chỉ có thể nói thầm trong lòng: “Vậy chúc anh may mắn.”

Lý Kiến Hoa rời đi, Diệp Ninh vừa mới yên tĩnh được một chút thì lập tức nhận ra có người đang quan sát cô.

Cô dùng khóe mắt nhìn thoáng qua bên kia, quả nhiên có ba người đàn ông đang khe khẽ nói nhỏ gì đó.

Vốn dĩ cũng chẳng có gì không ổn cả, nhưng mà bọn họ còn vừa nói chuyện vừa nhìn về phía cô, rõ ràng là đang bàn tán về cô.

Diệp Ninh bưng ly nước lên, vờ như không có việc gì mà uống một ngụm.

Trong đó có một người đã đứng lên đi về phía cô.

“Xin hỏi, cô thuộc đội nhạc khí sao?”

Người đang đứng thẳng ở đối diện là một vị quan quân rất trẻ tuổi, thái độ cũng coi như lễ phép, nhưng mà ánh mắt đánh giá kia lại làm Diệp Ninh rất không thích.

“Có vấn đề gì sao?” Diệp Ninh cũng không có đứng lên, chỉ ngẩng đầu hỏi.

“Lúc trước tôi đã đến đoàn văn công xem biểu diễn, hình như gặp được cô trên sân khấu.”

Có vẻ như đối phương muốn xác định gì đó, chỉ còn chờ Diệp Ninh trả lời.

Diệp Ninh vừa định trả lời, anh ta lại thúc giục hỏi thêm lần nữa.

“Cho nên cô thật sự là thành viên của đội nhạc khí sao?”

Diệp Ninh thật sự quá quen thuộc vẻ mặt trên mặt người đàn ông này.

Đó chính là vẻ nghi ngờ, nghi ngờ vì sao trong đoàn văn công lại có một cô gái có hình tượng giống như cô.

“Đúng thì thế nào? Mà không phải thì lại làm sao?”

Diệp Ninh đột nhiên không muốn trả lời, thậm chí mất kiên nhẫn hỏi ngược lại.

Giữa mày của người đàn ông này xuất hiện chữ “xuyên”, rõ ràng không ngờ cô lại không có lễ phép như thế.

“Đồng chí, sao cô lại có thái độ như thế chứ?”

“Có vấn đề gì sao?” Diệp Ninh rũ mắt, hoàn toàn không thèm nhìn đến đối phương.

Người đàn ông kia dâng lên chút lửa giận, vừa định tiếp tục mở miệng thì đằng sau lại có một âm thanh khác vang lên.

“Hai người đang nói chuyện gì đó?”

Lúc này Diệp Ninh mới ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua người đàn ông kia, nhìn về nơi phát ra âm thanh, chờ đến khi nhìn thấy rõ người nói chuyện, trên mặt lộ ra chút kinh ngạc.

TBC

Giang Húc Đông!

Sao anh ấy cũng đến đây.

Ngoài trừ Diệp Ninh nhìn thấy Giang Húc Đông, người đàn ông kia cũng nhìn thấy.

Nhưng mà phản ứng của anh ta còn kịch liệt hơn Diệp Ninh rất nhiều, phản ứng theo năng lại là đứng nghiêm, cúi chào.

Tay đã nâng lên được một nửa, giống như lại nghĩ đến gì đó, c**ng c*ng lại ở giữa không trung.

“Xin, xin chào anh. Sao anh lại đến đây?”

Anh ta ngập ngừng chủ động chào hỏi Giang Húc Đông, hoàn toàn không còn vẻ cường thế như khi nói chuyện với Diệp Ninh.

Giang Húc Đông nhìn lướt qua người đàn ông này hỏi: “Anh biết tôi à?”

Người đàn ông cứng đờ gật đầu.

Giang Húc Đông cũng không kinh ngạc lắm: “Tôi đến đây chơi cho vui. Có phải đã quấy rầy cuộc nói chuyện của hai người rồi không?”

Khi hỏi những lời này, anh ấy lại nhìn về phía Diệp Ninh.

Người đàn ông kia nhanh chóng lắc đầu nói: “Không có, chúng tôi cũng không quen nhau. Vậy hai người nói chuyện đi, tôi đi trước.”

Giang Húc Đông cũng không có ý định giữ anh ta lại.

Người đàn ông kia không dám ở lại đây thêm một giây nào nữa, dùng tốc độ nhanh nhất chạy về phía hai người bạn của mình ở bên kia, vô cùng xấu hổ.
 
Back
Top Bottom