Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ

Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 140: Chương 140


Cố Phong cũng không né tránh, cũng không đẩy cô ra, mà lại trở tay ôm lấy cổ của cô, bá đạo làm nụ hôn này càng thêm sâu hơn.

Anh chẳng có chút kỹ thuật hôn môi nào cả, hoàn toàn là làm bậy làm bạ.

Nhưng nó lại làm cho toàn thân Diệp Ninh nổi da gà, cơ thể tê dại, ngơ ngác.

Trong căn phòng yên tĩnh chỉ còn lại tiếng hít thở càng lúc càng thô nặng của hai người.

Không biết bao lâu sau, cuối cùng Cố Phong cũng dừng lại, buông cô ra.

Diệp Ninh chỉ cảm thấy cô sắp sửa tắt thở rồi, há to miệng thở hổn hển, nhịp tim càng không thể khống chế được, bảo đảm đã vượt ngưỡng hai trăm rồi.

Rốt cuộc là cô điên, hay là Cố Phong điên thế?

Bọn họ đang hôn nhau?!

Cố Phong không nói gì, chỉ có tiếng hít thở nặng hơn so với lúc trước.

Thời gian đối với Diệp Ninh mà nói đột nhiên trở nên cực kỳ dày vò, cái giường nhỏ hẹp này làm cô muốn kéo ra khoảng cách với anh cũng không được.

Cuối cùng cô đột nhiên đứng lên, hoảng loạn đi kéo cái giường gấp mà Cố Phong cất đi lúc nãy.

Cô hoàn toàn không dám đi nhìn Cố Phong thêm cái nào, trải giường ra, lập tức đưa lưng về phía anh nằm xuống.

“Ha hả.”

Cô vừa mới nằm xuống, dường như nghe được cái giường đằng sau vang lên tiếng cười khe khẽ của Cố Phong.

Mặt cô lại càng nóng bừng hơn, tất cả mọi thứ đêm nay đều rối loạn.

Trời vừa mới sáng, Diệp Ninh đã vác theo hai cái quầng thâm mắt đi ra ngoài.

Bên ngoài đại viện yên ắng, gió sớm mang theo chút hơi lạnh, cô giãn cơ đơn giản xong lập tức bắt đầu nhanh chóng chạy bộ.

Nụ hôn kia đã tra tấn cô suốt một buổi tối.

Cô cũng không phải thiếu nữ chưa từng trải sự đời, quá rõ ràng cảm giác hôn môi với Cố Phong đại biểu cho cái gì.

Tuy rằng giữa hai người bọn họ không có tình cảm gì, nhưng mà cô lại có phản ứng với nụ hôn của người đàn ông kia, thậm chí suýt chút nữa đã lau s.ú.n.g cướp cò, không khống chế được.

Đây tuyệt đối là một tín hiệu nguy hiểm.

Còn có Cố Phong cũng đúng là một tên điên, không ngờ thật sự vì sự nghiệp mà lựa chọn hi sinh sắc đến, duy trì cuộc hôn nhân của hai người bọn họ!

Cô gần như là chạy một lèo mấy cây số, đi đến con sông nhỏ bên ngoài huyện thành.

Mồ hôi đổ ra như mưa, đầu óc hỗn độn cũng không vì thế mà tìm ra được bất cứ manh mối gì.

Nhìn gương mặt mà nước sông phản chiếu ra, cô bắt đầu nghiêm túc phân tích.

TBC

Không thể phủ nhận một chuyện, trải qua hơn hai tháng tập luyện thể dục, cô đã giảm cân được không ít. Cái cằm ba ngấn thịt trước kia hiện tại cũng chỉ còn lại một ngấn, bớt đi lớp mở chồng chất, đôi mắt cũng có vẻ lớn hơn một ít.

Nhưng mà điều này cũng không có nghĩa là cô đã biến thành một người đẹp, hiện tại cô chỉ có thể tình là một người mập bình bình thường thường không quá ục ịch mà thôi.

Cho nên rốt cuộc thì lúc Cố Phong hôn cô, anh đang nghĩ cái gì thế?

“A!”

Diệp Ninh dùng hết sức hét to, từ trước đến nay cô chưa bao giờ thấy phiền như bây giờ.

Quần áo mặc trên người đã ướt đẫm mồ hôi từ lâu, cô lắc đầu định trực tiếp nhảy xuống nước, nhưng mà khóe mắt nhìn thấy ở cách cô không xa lại có thêm một bóng người khác.

Nói chính xác hơn thì là một người ngồi trên xe lăn!

Diệp Ninh hoảng sợ, cô hoàn toàn không phát hiện ra người kia đã xuất hiện từ lúc nào.

Đối phương giống như hoàn toàn không hề để ý đến sự tồn tại của cô, chỉ nhìn chằm chằm vào mặt sông, vẫn cứ không nhúc nhích.

Diệp Ninh cũng không muốn xen vào việc người khác, đang định rời đi thì lại nhìn thấy người ngồi trên xe lăn lại hoạt động xe về phía trước.

Lúc này người kia chỉ cách mặt sông không đến một mét.

Anh ta muốn tự sát!

Suy nghĩ này lập tức hiện lên trong đầu Diệp Ninh, bây giờ thì không muốn nhúng tay vào cũng không được.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 141: Chương 141


Quả nhiên đúng như những gì Diệp Ninh nghĩ, người đàn ông ngồi trên xe lăn vẫn cứ lăn bán xa, chậm rãi đến gần mặt sông.

Cô dùng tốc độ nhanh nhất chày vèo đến đằng sau xe lăng, nắm lấy tay đẩy xe lăn.

“Anh trai à, c.h.ế.t yên không bằng tiếp tục sống sót, chuyện có lớn cỡ nào rồi cũng sẽ qua thôi.”

Cô chạy quá nhanh, thở không ra hơi, nhưng mà cũng may là cô có thể giữ lại xe lăn kịp lúc.

Người đàn ông kia lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, vài giây sau mới quay đầu nhìn về phía cô.

Diệp Ninh cũng đã nhìn thấy rõ gương mặt của người đàn ông này.

Người này trông khoảng hai lăm hai sáu tuổi, mặt mày có chút tái nhợt giống như bệnh nhân, cơ thể gầy yếu giống như gió thổi qua là sẽ ngã xuống ngay.

“Đồng chí này, cô tưởng tôi định tự sát hả?”

Giang Húc Đông nhìn Diệp Ninh nhíu mày sốt ruột, đáy mắt lộ ra chút cảm xúc phức tạp.

Chuyện này mà còn là tưởng nữa à?

Đây không phải là chuyện rõ ràng quá rồi sao!

Diệp Ninh chửi thầm trong lòng, nhưng mà cô biết càng là thời khắc này thì lại càng không thể nói ra, để tránh k*ch th*ch cảm xúc của đối phương.

“Nếu không phải đương nhiên sẽ càng tốt. Lúc trước tôi từng cứu một đứa bé bị rơi xuống sông ở nơi này, con sông này nhìn thì trong đến thấy đáy, nhưng thực tế vẫn khá sâu, nếu bất cẩn ngã xuống cũng phiền lắm.”

Cô vừa giải thích vừa âm thầm giữ chặt xe lăn lui ra sau mấy mét.

Giang Húc Đông nhìn mặt sông đang dần dần cách xa, ánh mắt hơi rung nhẹ.

“Thật ra ngã xuống cũng khá tốt, ít nhất sẽ không lại liên lụy đến người khác.”

Diệp Ninh nhíu chặt mày thành bánh quai chèo, cho nên anh ấy vẫn cứ muốn phí hoài bản thân sao.

“Tôi không biết vì sao anh sẽ có suy nghĩ như thế, nhưng tôi biết rất rõ nếu anh ngã xuống sông, cha mẹ và người nhà của anh chắc chắn sẽ không nghĩ như thế, bọn họ chỉ biết áy náy và tự trách.”

Bàn tay Giang Húc Đông nắm lấy xe lăn siết lại thật chặt.

Diệp Ninh thấy anh ấy im lặng lại nói: “Nhà anh ở chỗ nào? Tôi đưa anh về.”

Nếu cô trực tiếp rời đi, nói không chừng người này lại tiếp tục chuyện khi nãy nữa.

Giang Húc Đông nhìn thấy sự chân thành trong ánh mắt của Diệp Ninh, đó là sự quan tâm xuất phát từ tận đáy lòng, cô thật sự đang để ý đến sự sống c.h.ế.t của một người xa lạ là anh.

Gương mặt căng chặt lộ ra một nụ cười.

“Cô yên tâm đi, tôi thật sự không muốn chết.”

Diệp Ninh nhìn nụ cười tươi đẹp trên mặt người đàn ông, thậm chí thật sự nghi ngờ có phải cô đã hiểu lầm rồi không?

“Tôi chỉ đến đây cho đỡ buồn thôi.” Giang Húc Đông đưa ra câu trả lời.

Diệp Ninh nghi ngờ nhìn chằm chằm anh ấy, giờ này? Đến chỗ này cho đỡ buồn?

Người bình thường muốn đi từ huyện thành đến bờ sông cũng mất hơn nửa tiếng đồng hồ, huống chi anh ấy còn hành động không tiện.

“Không được sao? Không phải cô cũng ở chỗ này à.” Hình như Giang Húc Đông đã đoán được cô đang nghĩ gì.

“Tôi đang tập thể dục.”

Câu trả lời của Diệp Ninh làm Giang Húc Đông hơi sửng sốt một chút, sau đó mới để ý đến hình thể và mồ hôi trên mặt cô.

Đã lâu lắm rồi anh không được cảm nhận loại cảm giác tràn ngập sức sống và thanh xuân này.

“Cô nhìn đằng kia xem.”

Anh ấy nhìn về phía trước, đó là hướng mặt trời mọc.

Diệp Ninh nhìn theo tầm mắt của anh ấy, mặt trời mọc thật sự rất xinh đẹp, giống như tất cả mọi thứ đều lập tức trở nên nhỏ bé không đáng kể.

TBC

Hai người cứ như thế, không ai nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn mặt trời mọc.

Lúc này cách đó không xa có tiếng động truyền đến, phá vỡ sự yên bình hiếm có này.

Giang Húc Đông nhìn thoáng qua hướng người đến, sau đó nói với Diệp Ninh: “Người nhà của tôi đến rồi.”

Diệp Ninh gật đầu, có lẽ cô thật sự đã đoán sai rồi.

“Nếu người nhà của anh đã đến rồi, vậy tôi đi trước đây.”

Ánh mắt Giang Húc Đông đuổi theo bóng dáng rời đi của Diệp Ninh, đột nhiên lại hỏi: “Cô tên gì thế?”

Diệp Ninh dừng chân, tặng cho anh ấy một nụ cười tươi rói nói: “Chỉ là bèo nước gặp nhau, không cần phải biết tên làm gì.”

Giang Húc Đông cũng không ngờ là anh ấy sẽ nhận được câu trả lời như thế, trực tiếp mỉm cười.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 142: Chương 142


Chờ đến khi cô rời đi rồi, người kia cũng đi đến trước mặt Giang Húc Đông.

Nhìn thấy nụ cười trên mặt Giang Húc Đông, Giang Phong Lâm hoàn toàn ngẩn ngơ.

Anh ấy đang mỉm cười?!

“Húc Đông, sao em lại tự chạy ra đây thế?”

Từ một năm trước, Giang Húc Đông bị thương trong lúc thực hiện nhiệm vụ, biến thành như bây giờ, mấy người thân như bọn họ cũng không còn nhìn thấy anh ấy cười lần nào nữa.

Thân là anh họ của Giang Húc Đông, anh ta cũng thật sự không thể hiểu được, vì sao Giang Húc Đông lại sẽ thích đến nơi này?

“Em đến ngắm mặt trời mọc.”

Giang Húc Đông tiếp tục nhìn chăm chú về hướng mặt trời dâng lên, khóe môi vẫn luôn hơi cong lên.

Giang Phong Lâm lập tức ý thức được anh ấy có gì đó là lạ hỏi: “Có phải lúc nãy em gặp được người nào không?”

Lúc anh ta đến đây thì có nhìn thấy một bóng người mập mạp, trông khá giống như của một cô gái.

Không lẽ anh ấy vui vẻ như thế là vì người kia sao?!

Nếu thật sự là như thế, vậy đây chính là chuyện rất lớn đó!

Giang Húc Đông nghĩ đến gương mặt tròn trịa tràn ngập sức sống của Diệp Ninh, thật sự cảm thấy rất thú vị.

Nhất là cô gái kia lại còn cho rằng anh muốn tự tử nữa chứ.

“Ừ.”

Một chữ vô cùng đơn giản lại làm Giang Phong Lâm có chút hưng phấn, lập tức nhiều chuyện hỏi: “Ai thế? Tên gì? Sao tụi em gặp nhau vậy? Sao không giới thiệu cho anh mà đã để người ta đi mất rồi.”

Giang Húc Đông bất đắc dĩ liếc mắt nhìn anh ta, di chuyển xe lăn rời khỏi chỗ đó.

Giang Phong Lâm nhanh chóng đuổi theo, vẫn cứ hỏi mãi hỏi mãi.

TBC

Viện gia thuộc.

Cố Phong ở nhà bếp chung ở lầu một nấu bữa sáng.

“Liên trưởng Cố, anh còn chưa có lành hẳn mà, sao lại đi xuống đây nấu cơm rồi? Với lại mấy chuyện nấu cơm này là của phụ nữ, Diệp Ninh đâu rồi?”

Lý Kim Phượng la lối ầm ĩ xuất hiện ở phía sau Cố Phong.

Cố Phong trả lời nói: “Sáng sớm cô ấy đi ra ngoài chạy bộ rồi.”

Thật ra sáng nay lúc Diệp Ninh thức dậy thì anh cũng tỉnh, chẳng qua vẫn luôn giả bộ ngủ thôi.

Lúc ở bệnh viện, mỗi sáng Diệp Ninh cũng đều sẽ đi ra ngoài tập thể dục, cho nên dù cho không hỏi thì anh cũng biết.

Lý Kim Phượng nghe thế nhíu chặt mày: “Sống kiểu gì thế này, mình thì đi ra ngoài sung sướng, để chồng đang bị thương đi nấu cơm.”

Cố Phong cũng không quá đồng ý với cách suy nghĩ của cô ta, nhưng cũng không nói thêm cái gì.

Lý Kim Phượng thấy anh giống như không có phản ứng gì, cố ý nói: “Anh cứ chiều cô ta mãi đi.”

Nói xong ngước mắt nhìn về phía Vương Hinh Tuyết đang đứng ở cầu thang.

Bình thường nếu Vương Hinh Tuyết nhìn thấy Cố Phong về đều sẽ giống như ong mật thấy hoa, ước gì có thể dính lên.

Nhưng mà hôm nay cô ta lại chỉ đứng yên ở đó, nhìn về phía Cố Phong, sắc mặt cực kỳ khó coi.

“Hinh Tuyết, em cũng xuống nấu cơm à, vừa lúc liên trưởng Cố cũng đang ở đây nè.” Lý Kim Phượng là một người rất thích nhiều chuyện, trực tiếp đi lên đón.

Lúc này Cố Phong mới để ý đến sự tồn tại của Vương Hinh Tuyết, thái độ của anh khi đối mặt với Vương Hinh Tuyết vẫn cứ như bình thường.

Vương Hinh Tuyết cứng đờ đi vào đứng bên cạnh Cố Phong và Lý Kim Phượng, cúi đầu xử lý khoai tây trong chậu.

“Liên trưởng Cố, tôi nghe ông chồng nhà tôi nói trong cuộc thi đấu võ thuật lần này các anh giành được hạng nhất toàn đoàn, cấp trên còn liên tục khen ngợi anh nữa.” Lý Kim Phượng không có việc gì tìm đại đề tài nói chuyện, giảm bớt bầu không khí xấu hổ.

“Đây là thành quả cố gắng của tất cả mọi người.” Cố Phong lễ phép trả lời.

Lý Kim Phượng giơ ngón cái với anh, sau đó lại chuyển đề tài lên người Diệp Ninh.

“Đúng rồi, Diệp Ninh cũng đã đến đoàn văn công được hơn hai tháng rồi đúng không? Không ngờ cô ta lại thật sự có thể làm người dọn vệ sinh lâu như thế.”

Mấy ngày trước đó người trong đại viện đều đang suy đoán xem rốt cuộc Diệp Ninh có thể tiếp tục kiên trì làm ở đoàn văn công được thêm bao nhiêu ngày nữa.

Vương Hinh Tuyết đột nhiên la toáng lên, làm Lý Kim Phượng đang nói chuyện hoảng sợ.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 143: Chương 143


Vương Hinh Tuyết bị cắt đứt tay, m.á.u tươi liên tục chảy ra ngoài.

“Ui cha, cái con bé này, sao em bất cẩn thế, gọt vỏ khoai thôi mà cũng cắt trúng tay được.” Lý Kim Phượng vừa oán tránh vừa kéo tay của Vương Hinh Tuyết đến dưới vòi nước súc rửa.

Vương Hinh Tuyết đau đến đỏ hốc mắt, theo bản năng nhìn về phía Cố Phong ở bên cạnh.

Chỉ cần Cố Phong lộ ra một chút quan tâm thì cho dù có cắt đứt ngón tay luôn, cô ta cũng cảm thấy rất đáng.

Nhưng mà lại không có.

Cố Phong thậm chí còn không thèm nhìn cô ta cái nào, vẫn cứ lo bận chuyện của chính anh.

Giống như cô ta là một người xa lạ mà anh không hề quen biết.

Không, nếu thật sự là người xa lạ thì anh vẫn sẽ quan tâm một chút.

Vương Hinh Tuyết nghe được tiếng trái tim cô ta vỡ vụn, nước mắt như hạt đậu rơi xuống như mưa.

Lý Kim Phượng không ngờ cô ta lại sẽ khóc, cảm thấy có hơi lố, nhưng vẫn khuyên nhủ: “Vết thương không quá sâu, ráng chịu một chút sẽ hết đau ngay thôi.”

Vương Hinh Tuyết càng ngày càng đau lòng, cuối cùng ngồi xổm xuống đất trực tiếp òa khóc.

Lý Kim Phượng ngơ ngác, chuyện quái gì thế này?

“Hinh Tuyết, em đừng khóc nữa, lát nữa hàng xóm nhìn thấy còn tưởng là có chuyện gì nữa đó.”

Cố Phong nhíu mày, anh cũng không ngờ cảm xúc của Vương Hinh Tuyết lại đột nhiên mất kiểm soát như thế.

Lý Kim Phượng cầu cứu nhìn Cố Phong.

Có lẽ hiện tại cũng chỉ có anh mới có thể khuyên được cô ta thôi.

Cố Phong hoàn toàn không muốn nhúng tay vào, nhưng Lý Kim Phượng lại liên tục nháy mắt ra hiệu với anh ta.

Ngay lúc anh đang chuẩn bị mở miệng thì tiếng nói của Diệp Ninh đã từng bên cạnh vang lên.

“Có chuyện gì thế?”

Cố Phong và Lý Kim Phượng đồng loạt nhìn về phía Diệp Ninh.

Mà Vương Hinh Tuyết nghe được Diệp Ninh đến, tiếng khóc đột nhiên im bặt.

Lý Kim Phượng: “...” Diệp Ninh xài tốt thế sao?

Cố Phong: “...”

Diệp Ninh lập tức đi đến trước mặt ba người, nhìn Vương Hinh Tuyết đang ngồi xổm dưới đất, mặt dính đầy nước mắt, lại nhìn Cố Phong vẫn bình tĩnh và Lý Kim Phượng đang ngơ ngác.

“Chị dâu, sao cô ta khóc to thế?”

Lý Kim Phượng lập tức trả lời: “Gọt vỏ khoai tây cắt đứt tay.”

Đây bảo đảm là lời nói thật.

Diệp Ninh chớp mắt, lại nhìn về phía Vương Hinh Tuyết.

“Đau nhiều thế à, có cần đến bệnh viện không?”

Rõ ràng là một câu nói quan tâm, nhưng mà lọt vào trong tai Vương Hinh Tuyết lại biến thành lời châm chọc.

Cô ta lau sạch nước mắt trên mặt, đứng lên, hơn nữa còn ưỡn thẳng lưng.

“Không cần.”

Diệp Ninh vẫn cứ khuyên: “Không đi làm sao được chứ, cô khóc to thế này, chắc chắn là đau muốn c.h.ế.t rồi. Chị dâu Kim Phương, chi đi kêu hai vợ chồng anh Vương đến, mau đưa Hinh Tuyết đi bệnh viện đi.”

Lý Kim Phượng cũng cảm thấy miệng vết thương bé tí thế kia không cần phải đi bệnh viện, nhưng mà Diệp Ninh nói như thế, cô ta vẫn theo bản năng phối hợp.

“Được rồi.”

“Chị dâu, thật sự không cần!”

Vương Hinh Tuyết tức muốn hộc m.á.u cản Lý Kim Phượng lại, hung dữ trừng mắt nhìn Diệp Ninh.

“Chuyện của tôi không cần cô xía vào.”

Diệp Ninh không giận, ngược lại bật cười, sau đó khó hiểu hỏi: “Nếu như cô không sao thì tại sao lại khóc thảm như thế chứ? Cô có chuyện đau lòng gì sao?”

Vương Hinh Tuyết siết chặt nắm tay, lại có m.á.u chảy từ miệng vết thương xuống.

Cô ta không thể nào trả lời vấn đề này.

Nhưng mà nếu như không trả lời, như vậy thì hành vi lúc nãy sẽ biến thành cô ta làm ra vẻ.

Dưới ánh nhìn chăm chú củ ba người Diệp Ninh, Cố Phong và Lý Kim Phượng, mặt cô ta nóng rát, vài giây sau cuối cùng không ở lại đây được nữa, chạy vội lên cầu thang.

Diệp Ninh khoanh tay ôm ngực, cười mỉa.

TBC

Lý Kim Phượng đã nhận ra hai người bọn họ có mâu thuẫn, hơn nữa cũng biết rõ tại sao lại như thế.

Nhưng mà Diệp Ninh đúng là đã trở nên thông minh hơn rất nhiều, không ngờ còn có thể nhìn thấu ý đồ của Vương Hinh Tuyết. Dù sao trước kia cô thật sự là loại người ngu ngốc cho dù bị người khác bán cũng sẽ đếm tiền phụ người ta.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 144: Chương 144


“Diệp Ninh, chị dâu nhắc nhở cô mấy câu ha, Vương Hinh Tuyết ở đoàn văn công có sức ảnh hưởng không thấp, cô cũng làm việc ở chỗ đó, cô đắc tội với cô ta như thế cũng không tốt lắm đâu.”

Nếu Cố Phong không ở đâu, Lý Kim Phượng chắc chắn sẽ không bao giờ nói ra những lời này, chủ yếu là cô ta muốn bày tỏ lòng tốt với Cố Phong thôi.

Diệp Ninh đương nhiên sẽ không để ý đến Vương Hinh Tuyết, nhưng mà vẫn lập tức lộ ra vẻ sợ hãi.

“Chị dâu, chị phải làm chứng cho tôi đó nha, hôm nay tôi không có trêu chọc gì cô ta cả.”

Lý Kim Phượng cũng không ngờ cô sẽ nói như thế, xấu hổ cười cười, cô ta cũng không muốn đứng về phe của ai hết.

TBC

Nhưng mà cô ta cũng nhận ra được trạng thái giữa Diệp Ninh và Cố Phong rất thú vị, hai người đều không thèm nhìn nhau, không thèm nói chuyện với nhau, có vẻ như chẳng quen biết thân thiết gì nhau.

Nhưng Lý Kim Phượng lại không phát hiện ra một chuyện, Cố Phong từ nãy đến giờ đều không nói gì lộ ra ánh mắt sâu lắng như đang suy nghĩ gì đó.

Mười phút sau, Diệp Ninh và Cố Phong ngồi nhau ở trước bàn cơm.

Diệp Ninh cúi thấp đầu ăn cơm, trước sau đều không thèm đối diện với Cố Phong.

Bởi vì chỉ cần nhìn thấy Cố Phong là cô sẽ lại nghĩ đến nụ hôn kia, toàn thân cực kỳ khó chịu.

“Chuyện ngày hôm nay...”

“Anh không cần phải giải thích với tôi, tôi biết việc này không liên quan gì đến anh hết.”

Cố Phong vừa mới mở miệng, Diệp Ninh đã trực tiếp ngắt lời.

Cô biết Cố Phong đã từng nói rõ ràng với Vương Hinh Tuyết rồi, là chính Vương Hinh Tuyết chưa chịu bỏ cuộc, cho nên mới làm ra mấy chuyện này.

Đáy mắt Cố Phong chợt lóe ra một chút ý cười.

“Tôi chỉ là muốn nói chuyện để cô làm công nhân dọn vệ sinh ở đoàn văn công có lẽ thật sự là do tôi suy nghĩ thiếu chu đáo. Nếu cô làm việc ở nơi đó thật sự không vui thì tôi có thể tìm công việc khác giúp cô.”

Lời Lý Kim Phượng nói làm anh giật mình, Vương Hinh Tuyết là người hát chính trong đội ca hát ở đoàn văn công, rất được đoàn coi trọng. Có lẽ cô ta thật sự có cố ý làm khó dễ Diệp Ninh, cho nên Diệp Ninh mới liên tục nhờ anh giúp đỡ như thế.

Chẳng qua trước kia suy nghĩ của anh quá cực đoan, cho rằng Diệp Ninh chỉ là đang đua đòi, cho nên mới vờ như không thấy.

Diệp Ninh ngơ ngẩn, nhìn chằm chằm vào anh.

Cô nghĩ kiểu gì cũng không hiểu rõ vì sao anh lai đột nhiên thay đổi ý kiến, đối xử tốt với cô như thế chứ?

“Không cần phải làm phiền đến anh, cũng không thể bởi vì chuyện của tôi mà ảnh hưởng xấu đến anh được.”

Dù sao trước kia là cô muốn c.h.ế.t muốn sống buộc Cố Phong tìm công việc cho cô.

“Không có gì. Thật ra tôi nên suy nghĩ những việc này cho cô sớm hơn mới đúng.” Cố Phong nói rất nghiêm túc.

Trước kia anh không thích làm như thế là bởi vì anh quá hiểu biết trạng thái ngay lúc đó của Diệp Ninh, không chỉ đua đòi lại còn ham ăn lười biếng. Việc nặng việc mệt đều không muốn làm, trình độ văn hóa chỉ có tiểu học, không có bất cứ tài năng gì, chỉ biết muốn đi vào đoàn văn công mà thôi.

Nhưng mà hiện tại lại khác, không đến đoàn văn công thì vẫn còn có một ít công việc không tệ khác để lựa chọn.

Khóe miệng Diệp Ninh hơi co giật, cười gượng vài tiếng: “Thật ra tôi ở đoàn văn công cũng không giống như những gì các anh đã tưởng tượng đâu, hơn nữa hết tháng này là tôi có thể chuyển thành nhân viên chính thức rồi, tôi không muốn từ bỏ cơ hội tốt như thế.”

Thật đúng là tự vả mặt mình bôm bốp, đau ghê.

Cố Phong kinh ngạc hỏi: “Cô nghiêm túc sao?”

Diệp Ninh nhanh chóng gật đầu, dùng đôi mắt vô cùng chân thành mà nhìn anh.

Trong lòng lại âm thầm cầu khấn cho đề tài này nhanh chóng kết thúc.

“Được rồi.”

Cố Phong đồng ý làm Diệp Ninh giống như trút được gánh nặng.

Mà Cố Phong lại nhìn thấy rất rõ ràng phản ứng của cô, anh buông chén đũa xuống, hơi tăng thêm chút âm lượng, tiếp tục hỏi: “Vậy vì sao mấy ngày hôm trước cô lại muốn bắt tôi đổi công việc khác cho cô?”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 145: Chương 145


Bầu không khí trở nên vô cùng cứng đờ.

Đối mặt với ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Cố Phong, lòng bàn tay Diệp Ninh túa ra mồ hôi lạnh.

Trong đầu lại đột nhiên xuất hiện ra một câu nói, không tìm đường c.h.ế.t thì sẽ không chết.

Mấy ngày hôm trước cô đến bệnh viện cô ý kiếm chuyện bắt Cố Phong đổi công việc cho cô, mục đích là vì làm Cố Phong khó chịu, làm Cố Phong lại chán ghét cô lần nữa.

Không ngờ cô không chỉ không đạt được mục đích, hơn nữa hiện tại xem ra còn sắp sửa bị đối phương vạch trần rồi.

Ánh mắt của Cố Phong rất sắc bén, giống như đã ý thức được gì đó.

“Tôi...”

Đầu óc Diệp Ninh nhanh chóng vận chuyển.

Cố Phong vô cùng có kiên nhẫn mà chờ đợi cô trả lời.

“Tôi đương nhiên là cũng muốn mỗi ngày đều có thể ăn mặc xinh xinh đẹp đẹp, đứng ở đó hát vài câu là có thể kiếm tiền giống như Vương Hinh Tuyết.” Diệp Ninh vắt óc nửa ngày, cuối cùng cũng rặn ra được một lý do.

Mặt Cố Phong vẫn cứ lạnh tanh, hình như cũng không tin tưởng cách nói của cô cho lắm.

Diệp Ninh dứt khoát đẩy chén đũa trước mặt ra, mất kiên nhẫn nhìn anh.

“Tôi biết anh khinh thường tôi, cảm thấy tôi thua kém Vương Hinh Tuyết. Cũng đúng thôi, Vương Hinh Tuyết xinh đẹp, còn biết làm nũng, lại hát hay. Trước kia tôi còn xem Vương Hinh Tuyết là bạn thân nhất, nhưng mà cô ta lại chơi tôi như một con khỉ, hiện tại tôi đương nhiên hi vọng có thể hơn cô ta rồi.”

“Không lẽ tôi nghĩ như thế là sai sao?”

Nói xong lời cuối cùng, cô lại nổi giận đùng đùng bổ sung thêm một câu hỏi ngược lại.

Cuối cùng thì sắc mặt của Cố Phong cũng có thay đổi, cái kiểu không nói lý này mới là gương mặt thật của Diệp Ninh.

“Cô không cần thiết phải hơn thua với cô ta, hơn nữa nếu cô đã biết cô ta không phải là một người bạn đáng để chơi chung thì sau này cứ cách xa cô ta ra là được.”

Lòng người là thứ khó đoán nhất, trước đó anh cũng vẫn luôn cho rằng Vương Hinh Tuyết là một cô gái tốt bụng.

“Anh đúng là đứng nói chuyện không đau lưng, hoàn toàn không hiểu được nỗi khổ trong lòng tôi.” Diệp Ninh tiếp tục châm chọc.

Cố Phong cũng không muốn tiếp tục dây dưa vấn đề này với cô nữa: “Cho nên cuối cùng là cô có muốn đổi công việc khác hay không?”

“Không đổi! Tôi không muốn làm đào binh, với lại tôi cũng muốn xem thử rốt cuộc thì Vương Hinh Tuyết còn có thể làm ra loại chuyện xấu xa gì nữa.” Ngoài miệng Diệp Ninh nói như thế, nhưng trong lòng cô lại vô cùng khinh thường Vương Hinh Tuyết.

Không nên nói là Vương Hinh Tuyết muốn làm gì cô, mà phải là cô muốn làm gì Vương Hinh Tuyết mới đúng.

Cố Phong rõ ràng bắt giữ được chút mưu mô chợt lóe lên trong mắt Diệp Ninh.

Đây tuyệt đối không phải là cảm xúc của một người đang chịu ấm ức sẽ có.

Đoàn văn công.

“Ngày mai chúng ta có tổng cộng ba buổi biểu diễn, ngày hai có hai buổi biểu diễn ở đoàn văn công, ngày ba có khả năng sẽ đến bộ đội. Cường độ biểu diễn mấy ngày này sẽ khá dày, mọi người phải chuẩn bị sẵn sàng trước, hơn nữa điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất, để các lãnh đạo kiểm duyệt.”

Ngày mai chính là lễ quốc khánh, ngày lễ lớn mỗi năm chỉ có một lần, bầu không khí trong đoàn văn công cũng trở nên bận rộn và căng thẳng.

Từ Minh Vũ thông báo cho các đội viên biết suất diễn trong ba ngày tới, cũng là vì làm mọi người có thể chuẩn bị tâm lý trước.

Tất cả mọi người trong đội nhạc khí đều có chút hào hứng và sốt ruột.

Diệp Ninh đứng thẳng ở trong đám người, phản ứng có hơi khác với mấy người bên cạnh, lễ quốc khánh không chỉ có bên phía đoàn văn công bận rộn mà phòng ca múa cũng đã thông báo trước cho cô, mấy ngày này mỗi ngày cô đều phải lên sân khấu biểu diễn.

Điều này cũng có nghĩa là trong mấy ngày sắp tới, gần như mỗi tối cô đều sẽ không về nhà ngủ, cố tình lại còn đúng lúc Cố Phong đang ở nhà dưỡng thương nữa chứ.

Cô phải giải thích với anh như thế nào là một vấn đề rất lớn.

“Diệp Ninh, mấy ngày nay cô phải biểu hiện cho tốt vào, nếu như không có bất ngờ gì xảy ra thì chờ bận rộn xong khoảng thời gian này, thông báo chuyển chính thức của cô cũng sẽ được đưa ra.”

TBC

Từ Minh Vũ thấy cô ngẩn người, cố ý nhắc nhở.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 146: Chương 146


Thời gian trôi qua nhanh thật, trong nháy mắt cô cũng đã đến đây được ba tháng. Trong ba tháng này, cô là người mới có biểu hiện tốt nhất, cho nên kết quả được chuyển chính thức cũng là chuyện đương nhiên.

Diệp Ninh thu hồi suy nghĩ, cười gật đầu.

Buổi trưa trong nhà ăn.

“Cái gì? Không thể nào, cho nên hiện tại mấy người trong viện gia thuộc thật sự cho rằng cô đang làm công nhân quét dọn vệ sinh trong đoàn văn công hả?”

Mọi người ngồi cùng nhau nói chuyện phiếm, không biết là ai nhắc đến đề tài này, Diệp Ninh cũng lập tức ăn ngay nói thật.

Tất cả mọi người có mặt trên bàn đều trợn mắt há hốc mồm, khó mà tin nổi.

“Sao cô không giải thích với bọn họ?”

Trịnh Thư Vân thật sự không thể nào hiểu nổi, tuy nói là làm người dọn vệ sinh cũng không có gì không tốt, nhưng mà nếu so với người đàn dương cầm thì công việc thứ hai sẽ nở mày nở mặt hơn rất nhiều.

Diệp Ninh vô cùng bình tĩnh nói: “Mỗi quan hệ giữa tôi với bọn họ cũng không tốt lành gì, không cần thiết phải cố ý đi giải thích.”

TBC

“Tâm lý của cô vững ghê!” Trịnh Thư Vân vừa nói vừa vươn ngón tay cái với cô: “Nhưng mà chờ ngày mai biểu diễn xong, mọi người cũng đều sẽ biết thôi.”

Đến lúc đó chắc chắn sẽ có người quen biết Diệp Ninh đến xem buổi biểu diễn, cho dù thiết kế sân khấu rất khó để nhìn thấy rõ hình tượng của Diệp Ninh, nhưng người quen cô vẫn có thể nhận ra được.

“Các cô nói coi nếu mấy người đó nhìn thấy Diệp Ninh ở trên sân khấu đàn dương cầm, có khi nào sẽ sợ hết hồn luôn không?”

Hình ảnh kia chỉ cần nghĩ thôi cũng đã cảm thấy thú vị rồi.

Ánh mắt Diệp Ninh trở nên cao thâm khó đoán, chắc chắn sẽ sợ hết hồn rồi.

“Liên trưởng Cố chắc cũng sẽ đến đúng không?” Trịnh Thư Vân cũng không cố ý hạ giọng, hơn nữa cô ấy nghĩ đến chuyện thú vị như thế lại càng hưng phấn, làm cho người ở xung quanh đều nghe được rõ ràng.

Quả nhiên Diệp Ninh vẫn cứ gật đầu, ngăn không cho Cố Phong đến cũng chẳng có tác dụng gì, vẫn là nên nghĩ sẵn lời giải thích làm anh hết nghi ngờ thì tốt hơn.

Chuyện này làm mọi người càng nôn nao đến buổi biểu diễn ngày mai hơn.

Mà Vương Hinh Tuyết ngồi cách đó không xa vẫn cứ luôn cúi đầu yên lặng ăn cơm.

Chẳng qua ở nơi mà những người khác không nhìn thấy, tầm mắt của cô ta đã trở nên vô cùng vặn vẹo.

Giấu diếm ba tháng, cuối cùng vẫn không giấu được nữa.

Cho nên nếu Diệp Ninh thật sự lên sân khấu biểu diễn, như vậy cô sẽ trở thành người nổi bật nhất toàn bộ viện gia thuộc của đại viện quân khu.

Mà cô ta tuyệt đối không thể chịu đựng được loại chuyện này xảy ra.

Cô ta ngước ánh mắt tràn ngập oán hận lên nhìn về phía Diệp Ninh, Diệp Ninh giống như cũng tâm ý tương thông với cô ta, cũng nhìn sang chỗ cô ta.

Diệp Ninh cong khóe môi, cười khiêu khích.

Chiều tối, Diệp Ninh từ đoàn văn công đi ra, Tôn Manh Manh đột nhiên gọi cô lại.

Tôn Manh Manh cũng không nói thẳng, mà chỉ dùng ánh mắt ra hiệu bảo cô tìm một chỗ yên lặng nói chuyện.

Diệp Ninh ngầm hiểu, hai người đi vào một hẻm nhỏ.

“Diệp Ninh, hôm nay lúc tôi ở phòng thay đồ vô ý nghe được Vương Hinh Tuyết và Sầm Lan nói chuyện với nhau.”

Gương mặt Tôn Manh Manh vô cùng căng thẳng, giọng nói cũng rất nghiêm túc.

Diệp Ninh nhìn thấy vẻ mặt của cô ấy thì cũng đã đoán được đại khái rồi.

“Có phải bọn họ muốn hại tôi không?”

Tôn Manh Manh kinh ngạc trừng to mắt: “Cô cũng biết rồi hả?”

Diệp Ninh hơi mỉm cười nói: “Dùng đầu ngón chân để nghĩ thì cũng sẽ biết. Bọn họ có nói là bọn họ định làm gì tôi không?”

Tôn Manh Manh lắc đầu nói: “Tôi nghe không rõ lắm, hình như là muốn làm cho cô mấy ngày nay không thể lên sân khấu.”

Chuyện này hoàn toàn nằm trong dự kiến của Diệp Ninh: “Tôi biết rồi.”

Tôn Manh Manh nhìn thấy Diệp Ninh giống như không để tâm lắm, thật sự không biết trong đầu cô đang nghĩ cái gì nữa?

“Dù sao thì cô nhớ cẩn thận đó.”

Cô ấy cũng chỉ có thể giúp bao nhiêu đây thôi.

Nhưng mà dựa vào đầu óc của Diệp Ninh thì chắc chắn sẽ không chịu thiệt được.

Diệp Ninh cảm ơn Tôn Manh Manh, sau đó mới đi về phía phòng ca múa Hồng Hải.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 147: Chương 147


Diệp Ninh đứng ở dưới lầu, nhìn về phía căn phòng vẫn còn sáng đèn, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Hiện tại cũng đã sắp sáng rồi, mà ngọn đèn kia vẫn là nguồn sáng duy nhất trong bóng đêm, giống như chiếu vào trái tim của cô vậy.

Cho dù Cố Phong chờ cô về là có mục đích gì, nhưng cô cũng không thể phủ nhận rằng, có được một người cho dù trễ thế nào cũng đều chờ đợi cô, cảm giác này thật sự rất ấm áp.

Đi vào phòng, trên bàn vẫn cứ bày đồ ăn, nhưng lần này cô có thể nhìn ra, lượng thức ăn chỉ đủ cho một người, Cố Phong rõ ràng đã ăn rồi.

Trải qua sự kiện tối hôm qua xong, Cố Phong lại chủ động ngủ trên cái giường gấp giản dị kia.

Nghe được tiếng bước chân cô quay về, anh mở mắt ra.

“Về rồi à.”

Giọng nói có chút khàn khàn.

Diệp Ninh khẽ “ừ” một tiếng nói: “Sau này không cần chuẩn bị cơm chiều cho tôi, nếu tôi muốn ăn thì sẽ ăn ở bên ngoài.”

Anh đột nhiên chu đáo như thế, làm cô tạm thời rất không quen.

Cố Phong nhìn chằm chằm cô vài giây nói: “Ừ.”

Diệp Ninh vốn không đói bụng, nhưng không biết vì sao cuối cùng vẫn ngồi xuống trước bàn cơm.

Vừa ăn cơm vừa chờ Cố Phong chủ động hỏi cô vì sao lại về trễ như thế?

Trong phòng im ắng.

Chờ đến khi Diệp Ninh buông chén đũa xuống, giọng của Cố Phong mới vang lên.

“Tuy rằng trị an trong thành phố cũng khá tốt, nhưng cô là con gái, nên hạn chế đừng đợi đến đêm hôm khuya khoắt mới về nhà như thế.”

Không có chất vấn, không trách mắng, chỉ có lời nhắc nhở đầy thiện ý.

Diệp Ninh ngẩng người, chờ đến khi hoàn hồn lại, chủ động hỏi ngược lại: “Không lẽ anh không muốn biết vì sao tôi về trễ như thế sao?”

“Cô có muốn nói không?” Ánh mắt Cố Phong rất sâu, sâu đến mức làm Diệp Ninh hoảng hốt.

“Tôi...” Diệp Ninh rõ ràng đã chuẩn bị sẵn mọi thứ rồi, nhưng bây giờ lại không nói ra được.

Đây là lần đầu tiên Cố Phong nhìn thấy cô lúng túng khó xử như thế: “Chừng nào cô muốn nói thì sẽ tự nói, nếu cô không muốn nói thì tôi cũng không cần thiết hỏi.”

Diệp Ninh cười gượng “ha hả”, tuy rằng anh hiểu thế cũng không sai, nhưng ít nhiều gì cũng nên hỏi tí đi chứ?

Dù sao trên danh nghĩa bọn họ còn là vợ chồng, anh không sợ cô làm chuyện xấu gì ở bên ngoài, ảnh hưởng đến thanh danh của anh à?”

“Được rồi, dù sao anh cũng sắp sửa biết rồi.”

Chờ đến ngày anh đến xem đoàn văn công biểu diễn, cô gom mọi chuyện lại giải thích một lượt luôn.

Tuy rằng Cố Phong không biết cô nói sắp sửa là có ý gì, nhưng anh vẫn lựa chọn tin tưởng cô.

Ngày hôm sau, đoàn văn công.

Sáng sớm, toàn bộ đoàn văn công đều rơi vào trạng thái cực kỳ bận rộn.

TBC

Đội nhạc khí kiểm tra nhạc cụ của bản thân, xác định không có gì sai sót rồi, sau đó bắt đầu chuẩn bị những việc trước khi lên sân khấu.

Dựa theo quy trình bình thường, mỗi người lên sân khấu biểu diễn đều cần trang điểm nhẹ, nhưng mà bởi vì có quá nhiều người, nhân viên trang điểm làm không xuể, cho nên các đội viên có kinh nghiệm đều sẽ tự làm.

Diệp Ninh ngồi ở trước gương trang điểm thoa son môi đơn giản, làm cho sắc mặt của cô trông tươi tắn hơn một chút. Còn những bước đi khác thì đều trực tiếp lược bỏ.

“Tôi đi thay quần áo trước đây.”

Cô chào hỏi mấy người Trịnh Thư Vân xong, lập tức đi về phía phòng thay đồ.

Bên đội ca hát ở bên kia cũng như thế, Vương Hinh Tuyết ngẩn ngơ nhìn gương mặt xinh đẹp trong gương, mãi đến khi Sầm Lan từ bên ngoài đi vào.

Vương Hinh Tuyết lập tức nhìn về phía cô ta.

Sầm Lan gật đầu nhìn cô ta.

Gò má căng chặt của Vương Hinh Tuyết lập tức nở rộ một đóa hoa.

Hai người bọn họ đã âm thầm giấu diếm rắc một lớp thuốc bột lên bộ quần áo biểu diễn của Diệp Ninh, chỉ cần Diệp Ninh mặc nó vào, toàn thân sẽ cực kỳ ngứa ngáy, cho dù có thể chịu đựng được đến lúc lên sân khấu thì chắc chắn sẽ sẽ sai lầm chồng chất, mất mặt xấu hổ.

“Lan Lan, quả nhiên chỉ có cô mới là bạn tốt nhất của tôi!”

Vương Hinh Tuyết thật lòng nói, tính luôn cả lần trước thì đây đã là lần thứ hai Sầm Lan giúp đỡ cô ta. Tuy rằng lần trước không thể đánh gãy tay của Diệp Ninh, nhưng lần này thì chắc chắn sẽ thành công!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 148: Chương 148


“Chúng ta đương nhiên là bạn thân nhất của nhau rồi.” Sầm Lan chủ động cầm lấy tay Vương Hinh Tuyết.

Vương Hinh Tuyết cảm thấy cực kỳ vừa lòng hả dạ, tuy rằng cô còn không biết chừng nào Cố Phong mới đến xem buổi biểu diễn, nhưng cô ta đã đạt được mục đích rồi.

“Hinh Tuyết, hôm nay cũng là một ngày rất quan trọng đối với cô, cô nhất định phải biểu diễn cho tốt đó!”

Sầm Lan cỗ vũ cho Vương Hinh Tuyết, sự biểu hiện của cô ta ngày hôm nay liên quan đến việc sau này cô ta có thể bị Tôn Manh Manh thay thế hay không.

Vương Hinh Tuyết đương nhiên cũng biết rõ chuyện này, cho nên cũng đang cố dồn sức phát huy.

“Đúng rồi, tôi còn mang cho cô cái này tốt lắm.” Sầm Lan lại vị trí ngồi của mình lấy ra một cái bình giữ nhiệt, đưa đến trước mặt Vương Hinh Tuyết.

“Đây là canh táo đỏ nấm tuyết, có thể nhuận hầu, sáng nay tôi cố ý nhờ mẹ tôi nấu đó, cô mau uống đi.”

Vương Hinh Tuyết biết tay nghề của mẹ Sầm Lan, vui vẻ cầm lấy, bắt đầu ăn.

Quả nhiên là vô cùng ngọt thanh.

“Ngon quá. Cô cảm ơn thím thay tôi nha.”

Sầm Lan thấy cô ta ăn hơn phân nửa, cười cầm lại bình giữ nhiệt nói: “Hai chúng ta mà còn khách sáo gì chứ.”

Hai người nhìn nhau cười.

Mười phút trước khi lên sân khấu, hậu trường vô cùng chen chúc.

TBC

“Phù!”

Đến cả Trịnh Thư Vân không sợ trời không sợ đất cũng lặng lẽ nhìn lướt qua mấy người ở bên ngoài, sau đó bắt đầu căng thẳng.

Cô ấy nhận ra người ngồi ở chính giữa chính là thủ trưởng của đại viện quân khu, loại áp lực này không phải lần biểu diễn bình thường nào cũng có thể sánh bằng.

“Diệp Ninh, bình tĩnh, hôm nay chúng ta tuyệt đối không được xảy ra sự cố gì đó!”

Phạm sai lầm ở ngay trước mặt thủ trưởng, vậy thì đúng là vô cùng mất mặt.

Tuy rằng Trịnh Thư Vân không nói thẳng nhưng Diệp Ninh cũng có thể thông qua vẻ mặt của cô ấy để đoán được đôi chút.

Dù sao trong ba tháng qua, đây là lần đầu tiên có người có thể làm cô ấy căng thẳng đến thế.

Trong lúc mấy người bọn họ đang nói chuyện thì Diệp Ninh cũng đã nhận ra Vương Hinh Tuyết đứng ở trong đội ca hát đang nhìn chằm chằm cô không chớp mắt.

Vương Hinh Tuyết đang căng thẳng muốn chết, nhìn thấy Diệp Ninh vẫn cứ bình tĩnh như thường đứng ở trong đám đông, đang chờ đợi cô nhanh chóng phát tác.

Những thuốc bột kia là do đích thân cô ta và Sầm Lan rắc lên trong quần áo của Diệp Ninh, hơn nữa đồ biểu diễn của Diệp Ninh có size lớn nhất trong số tất cả mọi người, thậm chí sẽ không phát sinh tình huống rắc nhầm, tính thời gian thì thuốc cũng nên phát huy tác dụng rồi.

Đối với cô ta mà nói, mỗi một giây đều cực kỳ dài lâu, nhưng mà cô ta còn chưa kịp chờ đến Diệp Ninh có khác thường gì thì đã đột nhiên cảm thấy bụng của mình quặn đau.

Loại cảm giác này xuất hiện rất đột ngột, hơn nữa còn cực kỳ dữ dội.

“Mọi người chuẩn bị sẵn sàng, còn năm phút nữa sẽ lên sân khấu.”

Tiếng nhắc nhở của Lý Kiến Hoa làm cô ta chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, cô ta phải nhịn xuống, tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề gì vào lúc này!

Ọc ọc!

Cơn đau bụng kịch liệt làm bụng phát ra âm thanh như đang đòi mạng.

Mồ hôi chảy dọc theo gương mặt của cô ta.

Sầm Lan đứng thẳng ở bên cạnh lập tức phát hiện cô ta không ổn, vội vàng quan tâm hỏi: “Hinh Tuyết, sao sắc mặt của cô trông tệ thế?”

Một câu hỏi lập tức hấp dẫn ánh nhìn của tất cả mọi người, Lý Kiến Hoa lại càng nhanh chóng đi đến trước mặt cô ta.

Nhìn thấy mồ hôi trên mặt và bờ môi run nhẹ của Vương Hinh Tuyết, sắc mặt Lý Kiến Hoa cũng vô cùng khó coi.

“Chuyện gì thế này?”

Sắp sửa phải lên sân khấu rồi, ở giây phút quan trọng này, không ai được phép mắc lỗi cả!
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 149: Chương 149


“Đội trưởng, tôi không sao!”

Đối mặt với ánh mắt nghiêm túc và căng chặt của Lý Kiến Hoa, Vương Hinh Tuyết chỉ có thể cố gắng chịu đựng.

Nhưng mà phần bụng đau đớn lại giống như bùa đòi mạng.

“Hinh Tuyết, sắc mặt của cô rất tệ, nếu như khó chịu thì đừng có cố chịu đựng nữa.” Sầm Lan lộ ra vẻ mặt lo lắng, thử đi khuyên cô ta.

Vương Hinh Tuyết lắc đầu thật mạnh, cô ta tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc ngang vào thời khắc này.

Lý Kiến Hoa cũng nhận ra cô ta đang khó chịu, vì bảo đảm trên sân khấu sẽ không xuất hiện vấn đề gì, anh ấy đảo mắt nhìn về phía Tôn Manh Manh đang đứng trong đám đông.

“Vương Hinh Tuyết, cô đi nghỉ ngơi trước đi, để Tôn Manh Manh thay cô.”

Anh ấy vừa nói xong, toàn bộ hậu trưởng đều im phăng phắc.

Trong lòng mỗi người đều biết buổi biểu diễn lần này quan trọng đến cỡ nào, nếu thật sự để Tôn Manh Manh thay thế, chỉ sợ sau này Vương Hinh Tuyết sẽ không còn có cơ hội xoay người nữa.

Người của đội ca hát ngơ ngác nhìn nhau, tâm trạng của mấy người bên đội nhạc khí thì đều là vui vẻ hóng chuyện.

Toàn thân Vương Hinh Tuyết giống như bị bóng ma cực lớn bao phủ, âm u kh*ng b*: “Không cần! Tôi có thể biểu diễn! Đội trưởng, tôi thật sự không có sao hết!”

Bởi vì cô ta quá kích động, gần như đã gào rống.

Giữa mày Lý Kiến Hoa xuất hiện một chữ “xuyên”, rõ ràng là đang do dự, d.a.o động.

“Đội trưởng, tôi thật sự có thể làm được, anh tin tôi đi!” Hai mắt Vương Hinh Tuyết đỏ đậm, cảm xúc có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Lý Kiến Hoa thấy cô ta kiên quyết như thế, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm: “Được rồi, vậy cô biểu diễn đi.”

Vương Hinh Tuyết há to miệng thở hổn hển, ánh mắt vặn vẹo nhìn về phía Tôn Manh Manh.

Ai cũng đừng hòng cướp đi những thứ thuộc về cô ta, ai cũng đừng có mơ!

Tôn Manh Manh nhìn thấy Vương Hinh Tuyết đổ mồ hôi đầy mặt, không chỉ không tức giận vì hận ý của Vương Hinh Tuyết, ngược lại còn có chút thương hại.

Trên sân khấu, MC đã bắt đầu giới thiệu chương trình.

“Mọi người chuẩn bị lên sân khấu đi.”

Lý Kiến Hoa vừa mới nói xong, mỗi người đều thu hồi suy nghĩ, điều chỉnh trạng thái bản thân đến mức tốt nhất.

Sầm Lan vẫn cứ lo lắng nhìn Vương Hinh Tuyết, hiện tại mặt cô ta lại càng dữ tợn hơn, cho dù không cần hỏi thì trạng thái hiện tại của Vương Hinh Tuyết cũng có thể làm cho người ta cảm giác được cô ta đang cực kỳ đau đớn.

Các thành viên của đội nhạc khí do Trịnh Thư Vân dẫn đầu, trật tự đi lên sân khấu, người của đội ca hát theo sát phía sau.

Một lúc sau đã bày xong đội hình.

Dương cầm của Diệp Ninh vẫn cứ được bày ở một góc tối trong sân khấu, cô vẫn cứ nghiêng người đối mặt với thính phòng.

Trên thính phòng không còn ghế trống, tất cả mọi người đều ngồi ngay ngắn, mắt nhìn thẳng, toàn bộ đại sản đều tràn ngập khí thế mạnh mẽ.

“Húc Đông, đã lâu lắm rồi em không có đến đoàn văn công xem biểu diễn. Mấy năm gần đây đoàn văn công đã điều chỉnh rất nhiều, tiết mục cũng phong phú thú vị hơn xưa.”

Ở một góc đông bắc thính phòng, ghế ngồi đã bị thay bằng một chiếc xe lăn, mà người đàn ông ngồi trên xe lăn lại chính là Giang Húc Đông mà Diệp Ninh từng gặp được ở bờ sông ngày hôm qua.

Bởi vì anh ấy ngồi ở góc, cách khá xa vị trí của thủ trưởng, cho nên Giang Phong Lâm đi cùng Giang Húc Đông mới có thể nhỏ giọng, vừa xem tiết mục vừa trò chuyện với anh ấy.

TBC

Giang Húc Đông không nói gì, trên thực tế anh ấy không có hứng thú với mấy buổi biểu diễn này, anh ấy đến đây cũng chỉ là vì cha nhất quyết bắt anh ấy đến thôi.”

Giang Phong Lâm đã quen với tính cách lạnh nhạt của anh ấy, lo tự nói chuyện một mình: “Bắt đầu rồi kìa.”

Theo tiếng nhạc diễn tấu vang lên, bài hợp xướng của đội ca hát và dàn nhạc cũng chính thức mở màn.

Lý Kiến Hoa và Từ Minh Vũ đứng ở cánh gà sân khấu, sắc mặt hai người cũng đều căng thẳng.

Nhất là trước khi lên sân khấu trạng thái của Vương Hinh Tuyết lại khác thường như thế, càng làm trái tim của hai người bọn họ nhảy lên đến cổ họng.

Nhưng mà sau khi Vương Hinh Tuyết dẫn đầu cất tiếng hát, hai người đều thở phào nhẹ nhõm.

Vẫn khá ổn.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 150: Chương 150


Giang Phong Lâm cũng nghe mê say, đồng thời còn không quên quan sát Vương Hinh Tuyết đứng ở vị trí trung tâm sân khấu bắt mắt nhất.

“Cái cô nữ đồng chí này hát hay ghê!”

Anh ta thật sự thật lòng khen ngợi, vừa nói vừa để ý phản ứng của Giang Húc Đông ở bên cạnh.

Mà phản ứng của Giang Húc Đông lại là không có phản ứng gì hết.

Nhưng khi tiếng đàn dương cầm đầu tiên vang lên, toàn bộ bài hợp xướng cũng được dẫn đến đoạn cao trào đầu tiên.

Tiếng đàn dương cầm du dương thấm vào ruột gan, làm lỗ tai người nghe như đang tắm mình trong gió xuân.

Cho dù Diệp Ninh đang ngồi ở một góc không đáng chú ý nhất, nhưng mà khi tiếng đàn dương cầm vang lên, cô vẫn trở thành trung tâm của mọi tầm mắt.

“Cái cô đàn dương cầm này cũng giỏi ghé!” Giang Phong Lâm tiếp tục cảm thán, sau đó bắt đầu tìm kiếm, vô cùng kinh ngạc nói: “Cách sắp xếp vị trí của đoàn văn công lần này thú vị ghê, lại đi nhét đàn dương cầm vào góc xó xỉnh.”

Cách sắp xếp vị trí này rõ ràng là rất khác thường.

Nhưng mà tuy rằng ánh sáng khá tối nhưng vẫn có thể nhận ra được, hiện tại cô gái đang ngồi trước đàn dương cầm có hình thể lớn gấp đôi những người khác.

Tuy rằng không thể nhìn rõ lắm, nhưng có thể khẳng định đây là một cô gái khá tròn trịa.

So với người này thì anh ta lại càng có hứng thú với người hát chính hơn.

“Húc Đông...”

Anh ta vừa định nói tiếp gì đó, lại phát hiện Giang Húc Đông lại đang nhìn chằm chằm vào một hướng nào đó trên sân khấu, vẫn không hề nhúc nhích.

Giang Phong Lâm lập tức ý thức được anh ấy là lạ, nhìn theo tầm nhìn của anh ấy.

“Húc Đông, có phải em cũng cảm thấy nữ đồng chí đàn dương cầm kia hơi khác với những người khác đúng không?”

Anh ta nửa nói giỡn, nửa nghiêm túc trêu chọc.

TBC

Giang Húc Đông lại giống như hoàn toàn không nghe được lời anh ta nói, hoàn toàn không có bất cứ phản ứng gì.

Nụ cười trên mặt Giang Phong Lâm dần dần biến mất, tầm mắt cứ đảo tới đảo lui giữa Giang Húc Đông và Diệp Ninh.

“Húc Đông, em quen cô ấy hả?”

Anh ta rất hiếm khi nhìn thấy Giang Húc Đông như thế này, không thể không đưa ra kết luận này.

Quả nhiên Giang Húc Đông đã mở miệng, trong giọng nói rõ ràng đang kềm nén cảm xúc gì đó.

“Anh không nhận ra sao?”

“Cái gì?” Hiện tại Giang Phong Lâm hòan toàn không hiểu được.

Giây tiếp theo, Giang Húc Đông lại mỉm cười, còn cười cong cả mắt, là nụ cười khi tâm trạng thật sự sung sướng.

Lòng hiếu kỳ của Giang Phong Lâm cũng bị k*ch th*ch: “Em có thể nói rõ ràng hơn được không? Rốt cuộc em đã phát hiện được gì thế?”

Giang Húc Đông bình thường trở lại, quay đầu nhìn anh ta.

“Không có gì.”

“...”

Giang Phong Lâm rất muốn nhào lên đánh người.

Giang Húc Đông mỉm cười, đáy mắt lại khắc sâu bóng dáng của Diệp Ninh, không ngờ bọn họ lại có thể gặp nhau lại nhanh như thế.

Càng không ngờ cô lại mang cho anh ấy bất ngờ lớn như thế!

Lúc này bài hợp xướng đã đến phần cuối, cảm xúc của mọi người đều đến thời khắc kích động nhất, mà Vương Hinh Tuyết cũng đã tiền vào trạng thái điên cuồng.

Bụng của cô đã đau đớn đến giới hạn bùng nổ, cô ta kẹp chặt hai chân, có thể kiên trì đến bây giờ, hoàn toàn là dựa vào ý chí cố chống đỡ.

Lông tơ toàn thân đều đang run rẩy, đầu óc đã trống rỗng từ lâu.

Hiện tại chỉ cần k*ch th*ch cô ta một chút, một k*ch th*ch thật nhỏ thôi cũng sẽ hoàn toàn sụp đổ, mỗi một giây đều dài lâu giống như một thế kỷ.

Ngay lúc cô ta sắp sửa ngất đi, tiếng ca xung quanh đột nhiên tiến vào đoạn cao trào cuối cùng.

Giống như có cánh cửa địa ngục mở ra, một chất lỏng ấm áp dọc theo quần của cô ta chạy xuống...
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 151: Chương 151


Câu hát cuối cùng kết thúc, toàn bộ thế giới đều trở nên yên lặng.

Vương Hinh Tuyết lộ ra vẻ mặt hoảng sợ, ngơ ngác đứng thẳng ở đó, giống như đã hoàn toàn mất đi linh hồn.

Đột nhiên người đứng bên cạnh lộ ra vẻ khó hiểu lại khiếp sợ, sau đó còn có người trực tiếp bịt mũi lại.

“Mùi gì thế này?”

Không biết ai là người mở miệng hỏi.

Vài giây sau, tất cả mọi người trong đội ca hát đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc bịt mũi lại, tìm kiếm nơi bắt nguồn của mùi hôi thối buồn nôn này.

TBC

Giờ phút này bọn họ thậm chí quên cả chào cảm ơn, quên mất các thủ trưởng và người xem ngồi bên dưới.

“Thối c.h.ế.t đi được! Ọe!”

Đội nhạc khí ở bên cạnh cũng nhanh chóng ngửi được mùi hôi kia, phản ứng càng thêm mãnh liệt.

Lý Kiến Hoa và Từ Minh Vũ đứng ở sau cánh gà nhìn thấy sân khấu rối loạn, vừa định kêu bọn họ nhanh chóng chào cảm ơn rồi quay về, nhưng mà mùi phân hôi thối bay thoang thoảng trong không khí làm hai người đều đồng loạt ngơ ngẩn.

Không chỉ như thế, ngay cả mấy người ngồi dưới thình phòng cũng bắt đầu loáng thoáng ngửi được mùi kia, nhất là các thủ trưởng ngồi ở hàng trước nhất.

Toàn bộ sảnh biểu diễn lập tức rối loạn, mỗi người đều biết rõ đây là mùi gì.

“Là Vương Hinh Tuyết!”

Không biết ai đột nhiên hô to.

“Vương Hinh Tuyết ị đùn rồi!”

Những lời này giống như một tia sấm sét nổ vang, nổ tung làm tất cả mọi người ở đây đều bị thương khắp người.

Vương Hinh Tuyết há to miệng thở hổn hển, sắc mặt trắng bệch toàn là mồ hôi, lỗ tai lùng bùng không còn nghe được bất cứ âm thanh gì nữa.

Từng gương mặt hoảng sợ nhìn về phía cô ta, giống như một thanh d.a.o găm sắc bén đ.â.m mạnh vào m.á.u thịt của cô ta.

Giây tiếp theo, cô ta cuối cùng cũng chịu không nổi nữa, hai mắt tối sầm, ngã rầm xuống...

Buổi biểu diễn hoàn toàn bị gián đoạn!

Bốp!

Tiếp bàn tay chói tai làm Lý Kiến Hoa và Từ Minh Vũ đang đứng thẳng trong văn phòng đoàn trưởng đều khẽ run lên.

Tuy rằng lần này Lâm Thanh chỉ vỗ mạnh lên bàn, nhưng lại còn đau hơn là đánh thẳng lên mặt của bọn họ vài phần.

“Từ trước đến nay chưa từng có, chưa từng nghe thấy chuyện nào như thế này cả!”

Lâm Thanh thật sự rất nổi giận, từ khi đoàn văn công thành lập đến bây giờ chưa bao giờ xảy ra sự cố biểu diễn lạ đời lại lớn đến như thế.

Hơn nữa lại còn trong trường hợp như ngày hôm nay, người ngồi dưới sân khấu đều là thủ trưởng quân khu.

Ảnh hưởng xấu và lớn đến mức không thể nào cứu chữa được.

Lòng bàn tay và lưng Lý Kiến Hoa đã đổ đầy mồ hôi, hiện tại anh ấy hối hận muốn xanh cả ruột rồi.

Trước khi lên sân khấu biểu diễn anh ấy nên kiên quyết không cho Vương Hinh Tuyết đã có trạng thái xấu lên sân khấu, không nên mềm lòng để gây ra sai lầm lớn như thế.

“Đoàn trưởng, tôi đồng ý gánh vác toàn bộ trách nhiệm!”

Hiện tại giải thích cũng không có tác dụng gì, anh ấy càng sẽ không trốn tránh trách nhiệm của người làm đội trưởng.

“Đương nhiên là anh phải gánh vác rồi.” So với tức giận thì Lâm Thanh là đoàn trưởng lại cảm thấy mất mặt hơn.

Lý Kiến Hoa cũng không dám thở mạnh chút nào, đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ phải chịu bất cứ hình phạt nào.

“Đoàn trưởng, thật ra sự cố ngày hôm nay cũng không thể trách đội trưởng Lý không được, dù sao ai cũng ăn ngũ cốc, ai cũng không mong muốn sẽ xảy ra loại tình huống này...” Từ Minh Vũ cẩn thận giải thích thay Lý Kiến Hoa, cuối cùng còn không quên nói thêm một câu: “Tôi cảm thấy có lẽ các thủ trưởng cũng có thể thông cảm.”

Anh ta nói câu này nhưng lại chẳng có chút tự tin nào cả, hiện tại đến cả chính anh ta cũng không muốn nhớ lại cảnh tượng lúc đó đã hỗn loạn và xấu hổ đến mức nào.

Lâm Thanh tức giận trừng to mắt: “Nếu như các thủ trưởng không thông cảm thì bây giờ các anh còn đứng được ở chỗ này à?”

Từ Minh Vũ gật đầu như giã gạo, đồng thời trái tim cũng ổn định lại.

Nếu biết các thủ trưởng sẽ không truy cứu, vậy xử phạt cũng sẽ chỉ là chuyện nội bộ của đoàn văn công bọn họ, đây đã là kết quả tốt nhất rồi.

“Đoàn trưởng, tôi cũng đồng ý chịu trách nhiệm cùng đội trưởng Lý.”

Dù sao thì buổi biểu diễn kia là do đội ca hát và dàn nhạc cùng nhau tiến hành, anh ta cũng có lỗi khi đã không phát hiện ra tình hình của Vương Hinh Tuyết.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 152: Chương 152


Lâm Thanh thở dài thườn thượt, xử phạt là đương nhiên phải phạt, chẳng qua rốt cuộc xử phạt như thế nào thì vẫn phải chờ trong đoàn mở họp thảo luận xong mới quyết định được.

“Vương Hinh Tuyết thế nào rồi?”

Đã xảy ra loại chuyện này, cô ta mới là người chịu ảnh hưởng lớn nhất về mặt tâm lý lẫn sinh lý.

Tuy rằng cô ta tạo ra ảnh hưởng xấu như thế, nhưng cô ta cũng là người bị hại.

TBC

“Bên phía bệnh viện nói cô ấy bị k*ch th*ch rất nghiêm trọng, hiện tại còn chưa tỉnh lại.” Giọng nói của Lý Kiến Hoa rất trầm trọng, mặt mày phức tạp.

Lâm Thanh dặn dò: “Các anh phải làm tốt công tác tâm lý sau này cho Vương Hinh Tuyết, chuyện khác thì sau này lại tính.”

Lý Kiến Hoa vội vàng gật đầu: “Vậy chiều này và mấy ngày sau có còn biểu diễn nữa không?”

“Đương nhiên là không thể dừng biểu diễn lại được rồi, không phải đội ca hát đã có người hát chính dự bị rồi sao? Lần này các anh nhất định phải bảo đảm là tuyệt đối không được xuất hiện bất cứ vấn đề gì!” Lâm Thanh tăng lớn âm lượng nhấn mạnh.

Lý Kiến Hoa và Từ Minh Vũ nhìn nhau, cùng nhau cam đoan với chị ấy, chờ đến khi ra khỏi văn phòng, quần áo của hai người đã ướt đẫm mồ hôi.

“Lần này đoàn văn công của chúng ta mất mặt c.h.ế.t rồi.”

Lý Kiến Hoa vô cùng bất đắc dĩ.

Từ Minh Vũ an ủi nói: “Bây giờ đi nghĩ mấy chuyện này cũng không có tác dụng gì, đoàn trưởng nói chiều này vẫn phải tiếp tục biểu diễn, anh nhanh chóng quay về làm công tác tư tưởng cho mấy người khác đi, đừng để xảy ra sự cố gì nữa.”

Sự cố biểu diễn như thế này chắc chắn sẽ ảnh hưởng nhất định đến người trên sân khấu, nhất định phải để ý nhiều hơn mới được.

Hai người thương lượng xong, lần lượt quay về đội ca hát và đội nhạc khí.

Trong phòng nghỉ của đội ca hát, bầu không khí giống như đã đông cứng lại.

“Vương Hinh Tuyết bị điên rồi sao? Rõ ràng trước khi lên sân khấu đội trưởng đã nói nếu như thấy khó chịu thì không cần lên sân khấu.”

“Cô ta tiếc cái vị trí người hát chính đó, bây giờ thì hay rồi, người hát chính của đội ca hát ị đùn ngay trên sân khấu, lần này danh tiếng của đội ca hát chúng ta chắc chắn sẽ truyền khắp toàn bộ quân khu!”

“Chứ gì nữa! Tôi cảm thấy hiện tại tôi cũng không còn mặt mũi đi ra ngoài gặp người khác nữa, thật sự sẽ bị người ta cười c.h.ế.t mất!”

Mọi người bàn tán xôn xao, ai nấy cũng đều đang trách cứ, mắng chửi Vương Hinh Tuyết.

Vương Hinh Tuyết làm ra chuyện mất mặt như thế, trở thành trò cười lớn, sau này cho dù là ở trong đoàn văn công hay là ở bên ngoài thì cô ta cũng không còn dám ngẩng đầu nữa.

Sầm Lan ngồi ở một góc, cuộn tròn người lại, giống như cô ta hoàn toàn không tồn tại vậy.

Mọi người đều dồn lực chú ý lên người Vương Hinh Tuyết, ngoại trừ Tôn Manh Manh ra.

Từ sau khi Vương Hinh Tuyết phát sinh sự cố trên sân khấu đến bây giờ, cô ấy đã suy nghĩ mọi chuyện từ đầu đến cuối.

Ngày hôm qua cô ấy rõ ràng nghe được Vương Hinh Tuyết và Sầm Lan đang lên kế hoạch bí mật để hãm hại Diệp Ninh, nhưng mà hôm nay người xảy ra chuyện lại không phải Diệp Ninh, mà biến thành Vương Hinh Tuyết, không lẽ đây thật sự chỉ là trùng hợp thôi sao?!”

Nhìn Sầm Lan hoàn toàn không dám lên tiếng bênh vực Vương Hinh Tuyết, cô ấy lại càng cảm thấy phản ứng của Sầm Lan không được bình thường.

Nếu chuyện Vương Hinh Tuyết gặp sự số không phải là sự trùng hợp, mà là có người cố ý làm thì...

Nghĩ đến đây, trong đầu Tôn Manh Manh trực tiếp xuất hiện gương mặt của Diệp Ninh, cô ấy không còn dám tiếp tục suy nghĩ nữa.

Cho dù chuyện này có liên quan đến Diệp Ninh hay không thì cũng không liên quan gì đến cô ấy hết. Chuyện duy nhất cô ấy cần phải làm chính là kết thân với Diệp Ninh, hơn nữa trở thành bạn với cô.

Bởi vì con người Diệp Ninh thậm chí còn đáng sợ hơn những gì mà cô ấy đã tưởng tượng rất nhiều.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 153: Chương 153


So với mấy người bên đội ca hát tức giận bực bội thì bên phía đội nhạc khí lại có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.

Trước khi rời đi, Từ Minh Vũ đã cố ý dặn dò mọi người đừng bàn tán về chuyện Vương Hinh Tuyết, cho nên hiện tại mọi người cũng chỉ nói chuyện với nhau xem buổi biểu diễn chiều nay có còn tiếp tục nữa hay không mà thôi.

Diệp Ninh cũng tham dự vào trong đó, không hề có chút khác thường nào.

Mãi đến khi Từ Minh Vũ quay về, xác định chiều này vẫn tiếp tục tiến hành buổi biểu diễn, hơn nữa còn bảo mọi người nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái.

Sự sắp xếp này đã nằm trong dự đoán của Diệp Ninh từ lâu, dù sao hiện tại đang là lễ quốc khánh, bộ đội tuyệt đối không thể thiếu lễ chúc mừng được.

Từ Minh Vũ nhìn thoáng qua đồng hồ, bảo mọi người đi đến nhà ăn ăn cơm trước, bởi vì có vết xe đổ của Vương Hinh Tuyết, anh ta còn cố ý dặn dò trưa nay mọi người nhất định chỉ được ăn đồ ít dầu mỡ.

Trên đường đi đến nhà ăn, có một người lính cản Diệp Ninh lại.

“Xin hỏi cô là đồng chí Diệp Ninh đúng không?”

Diệp Ninh cũng không quen người trước mặt, nhưng vẫn gật đầu.

“Chào đồng chí Diệp Ninh, có người muốn gặp cô, không biết có thể làm phiền cô vài phút không?”

Diệp Ninh có chút ngoài ý muốn, nhưng mà bởi vì thân phận của đối phương nên cô cũng biết là sẽ không có bất cứ nguy hiểm gì.

Cô chào hỏi với mấy người Trịnh Thư Vân trước, sau đó đi theo bước chân của người kia.

“Xin hỏi, là ai muốn gặp tôi thế? Có chuyện gì sao?”

Diệp Ninh vừa đi vừa hỏi thăm.

“Chờ cô đến đó sẽ biết thôi.”

TBC

Câu trả lời của đối phương làm Diệp Ninh chỉ có thể tạm thời thu hồi lòng tò mò, đi theo anh ta đến công viên đằng sau đoàn văn công.

Chờ đến khi cô nhìn thấy người đàn ông ngồi trên xe lăn thì hoàn toàn ngẩn người.

“Sao lại là anh?!”

Cô khá kinh ngạc và bất ngờ, hôm qua cô mới vừa từng gặp mặt người đàn ông này một lần, không ngờ hôm nay đã lại gặp mặt lần nữa.

Giang Húc Đông nhìn về phía Diệp Ninh, khóe mắt đuôi mày đều mang theo ý cười nhè nhẹ.

“Xin chào đồng chí Diệp Ninh.”

Nói xong anh ấy vươn tay với Diệp Ninh.

“Chào anh.”

Diệp Ninh cũng lễ phép bắt tay với anh ấy.

Lòng bàn tay của người đàn ông này rất thô ráp, lòng bàn tay đầy vết chai, chỉ những người thường xuyên cầm s.ú.n.g mới như thế.

Cô có chút tò mò về thân phận của người đàn ông ngồi xe lăn này.

“Xin hỏi, anh tên gì thế?”

“Tôi tên là Giang Húc Đông. Sáng nay tôi cũng đến xem buổi biểu diễn, sau đó nhìn thấy cô cho nên mới muốn đến đây chào hỏi.” Giang Húc Đông cũng không chờ Diệp Ninh hỏi đã nói thẳng ra mực đích anh ấy muốn gặp cô.

“Thì ra là thế. Nhưng mà lúc đó ánh đèn trên sân khấu tối như thế, vậy mà anh vẫn nhận ra tôi, anh cũng tinh mắt thật đó.” Diệp Ninh nói xong lời này, không nhịn được cảm thán.

Dù sao thì bọn họ cũng chỉ từng gặp nhau một lần mà thôi.

Giang Húc Đông trêu ghẹo nói: “Cô chính là ân nhân cứu mạng của tôi, sao tôi có thể không nhận ra được chứ.”

Diệp Ninh bị anh ấy chọc cười.

“Nhưng mà khi tôi nhìn thấy cô thì rất giật mình đấy.” Giang Húc Đông nhìn Diệp Ninh, ánh mắt phát sáng.

Cô trên sân khấu ngày hôm nay và cô của ngày hôm qua là hai trạng thái toàn trái ngược nhau, khi cô ngồi ở trước đàn dương cầm, cho dù không có bất cứ ánh đèn nào chiếu đến, nhưng vẫn cứ làm cho người ta không rời mắt được.”

“Có phải anh cảm thấy tôi không giống như là thành viên trong đoàn văn công không?” Diệp Ninh hiểu lầm ý của anh ấy, nhưng mà người bình thường đều sẽ nghĩ như thế.

Hình tượng hiện tại của cô cũng không phù hợp với yêu cầu của công việc này.

Giang Húc Đông vội vàng giải thích nói: “Đương nhiên không phải rồi! Là tôi không ngờ cô lại đàn dương cầm hay đến thế!”

“Cảm ơn lời khen của anh.” Diệp Ninh tự nhiên hào phóng đáp lại.

“Đúng rồi, cái cô hát chính kia có bị làm sao không?” Giang Húc Đông chủ động quan tâm tình trạng của Vương Hinh Tuyết, dù sao xảy ra chuyện như thế, thật sự làm người ta rất khó bỏ qua.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 154: Chương 154


“Đã đưa cô ta đến bệnh viện rồi, tình hình cụ thể như thế nào tôi cũng không rõ lắm.” Diệp Ninh cũng không muốn nói mấy chuyện này với mấy người cô không quen biết: “Thân phận của anh là?”

Nếu Giang Húc Đông cũng là thủ trưởng thì cô vẫn phải phối hợp.

Nhưng mà hiển nhiên Giang Húc Đông sẽ không nói cho cô biết: “Chẳng có thân phận gì hết.”

Diệp Ninh thông minh không tiếp tục hỏi nữa.

Hai người lại nói chuyện vài câu đơn giản, sau đó Diệp Ninh chủ động chào tạm biệt.

Đối phương thật sự chỉ là muốn chào hỏi cô một chút thôi.

Giang Húc Đông vẫn luôn nhìn chằm chằm vào bóng dáng rời đi của cô, nụ cười trên khóe môi chưa hề buông xuống.

Bệnh viện.

Vương Hinh Tuyết cảm giác cô ta vừa nằm mơ thấy một cơn ác mộng, một cơn ác mộng làm cô ta không bao giờ muốn tỉnh lại nữa.

Mãi đến bên ngoài vang lên tiếng Lý Kiến Hoa nói chuyện với anh trai và chị dâu của cô ta, cô ta mới hốt hoảng tỉnh lại.

Đầu óc mơ mơ màng màng, giống như không nhớ rõ được bất cứ thứ gì.

“Hai người đừng tạo áp lực quá lớn đến cô ấy, trong đoàn thảo luận quyết định cho cô ấy tạm thời nghỉ nửa tháng trước, để cô ấy nghỉ ngơi cho khỏe.”

Giọng nói này là đội trưởng, đội trưởng đang nói cho cô ta nghỉ sao?

Vì sao chứ?

Cô ta chính là người hát chính của đội ca hát, nếu cô ta không có ở đó, toàn bộ đội ca hát đều sẽ tê liệt.

Ngay sau đó là giọng nữ vang lên, đó là chị dâu Trần Hồng Diễm của cô ta, mỗi lần chị ta nói chuyện đều thích la lối như thế đó.

“Con nhỏ c.h.ế.t bầm này làm nhà họ Vương mất hết sạch mặt mũi rồi! Nó đã là người lớn rồi, sao lại có thể làm ra chuyện đó chứ! Chờ nó tỉnh lại, chúng ta nhất định phải dạy dỗ nó một trận cho ra trò mới được!”

Vương Hinh Tuyết nghe Trần Hồng Diễm mắng, trong đầu chợt hiện ra vô số hình ảnh khó coi, m.á.u trong cơ thể đều sôi trào.

Không, đó không phải là cô ta!

Tuyệt đối không phải cô ta!

“A!!”

Cô ta hoảng sợ hét toáng lên.

Ba người Lý Kiến Hoa đang đứng người phòng bệnh nghe được tiếng động đều nhanh chóng đẩy cửa đi vào.

Vương Hinh Tuyết ôm đầu, cảm xúc sụp đổ hét to.

Sắc mặt Lý Kiến Hoa vô cùng nghiêm túc, biết cô ta cần phải chậm rãi chấp nhận sự thật này.

Trần Hồng Diễm là chị dâu không chỉ không an ủi, ngược lại còn tức giận mắng.

“Em còn có mặt mũi la hét à? Em có biết là em không chỉ làm nhà họ Vương chúng ta mất mặt mà tất cả mọi người trong đoàn văn công đều bị em liên lụy rồi hay không?”

Vương Hinh Tuyết giống như phát điên bịt chặt lỗ tai, cuối cùng vẫn là anh trai Vương Cường của cô ta thật sự nhịn không được, cản Trần Hồng Diễm lại.

Lý Kiến Hoa cũng hiểu biết đôi chút về tình huống gia đình của Vương Hinh Tuyết, ở trong nhà cô ta, cho dù là Vương Cường hay là Vương Hinh Tuyết thì đều phải nghe lời Trần Hồng Diễm đanh đá, mà từ trước đến này Trần Hồng Diễm đều không thích Vương Hinh Tuyết đến ăn nhờ ở đậu nhà anh trai.

Vương Hinh Tuyết ở đoàn văn công có tình cảnh tốt, Trần Hồng Diễm còn có thể khống chế một chút, nhưng hiện tại cô ta làm ra chuyện lớn như thế, Trần Hồng Diễm lại trực tiếp trở mặt.

Bị Trần Hồng Diễm liên tục k*ch th*ch, cảm xúc của Vương Hinh Tuyết mãi vẫn không thể bình phục được, Lý Kiến Hoa chỉ có thể tìm bác sĩ đến tiêm thuốc an thần vào cho Vương Hinh Tuyết, lúc này Vương Hinh Tuyết mới lại ngủ thiếp đi.

Sự cố biểu diễn ở đoàn văn công nhanh chóng được truyền ra, cho nên tất cả các tiết mục biểu diễn chiều hôm nay đều được bao phủ bên trong một bầu không khí quái lạ lại áp lực.

Cho dù là người biểu diễn hay là người xem thì đều âm thầm tự hiểu rõ.

Cũng may buổi biểu diễn hoàn thành một cách thuận lợi, chờ đến kết thúc, mỗi một người đều cảm thấy hôm nay cực kỳ dài.

Hơn nữa còn là dài đăng đẳng.

Vừa đến giờ tan ca, Diệp Ninh lập tức chào tạm biệt mấy người Trịnh Thư Vân, cố ý đi đường vòng đến phòng ca múa Hồng Hải.

Chờ những người khác đều đã rời đi gần hết rồi, Sầm Lan mới chậm rãi đi ra, cô ta cũng không đi về hướng về nhà mà lại đi sang hướng ngược lại.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 155: Chương 155


Phòng ca múa Hồng Hải.

Sầm Lan run bần bật đứng ở trong văn phòng của Mục Văn Hạo, thậm chí cô ta còn không dám ngẩng đầu lên liếc nhìn người đàn ông đáng sợ kia lần nào.

Cho dù có nghĩ thế nào cô ta cũng không ngờ rằng có một ngày cô ta sẽ bị người khác uy h.i.ế.p như thế.

Càng không ngờ đến Diệp Ninh lại quen biết với loại người như thế này!

Đúng vậy, ngày hôm qua, người của Mục Văn Hạo đột nhiên đến tìm cô ta, hơn nữa còn đưa cô ta đến nơi này.

Ngay từ đầu cô ta còn vô cùng khinh thường, cho dù Mục Văn Hạo là ông vưa không ngai ở nơi này là thế nào, cho anh ta một trăm lá gan thì anh ta cũng không dám đụng đến gia đình quân nhân.

Nhưng mà khi Mục Văn Hạo đưa năm người Giang Long Tuấn ra, cô ta hoàn toàn ngơ ngác.

Giang Long Tuấn chính là người mà cô ta từng thuê để đi đánh Diệp Ninh vào tháng trước, chẳng qua hành động lần đó thất bại, Diệp Ninh lựa chọn báo cảnh sát.

Lúc đó cô ta đã cố ý dặn dò bảo năm người này trốn đi thật xa, cô ta còn cho rằng qua lâu như thế, chuyện này đã không thể ra bất kỳ sóng gió gì nữa, nhưng mà cô ta không ngờ bọn họ lại xuất hiện ở nơi này!

Khi vừa nhìn thấy năm người kia, Sầm Lan cũng đã sợ hãi.

Nếu Mục Văn Hạo đưa bọn họ đến đồn công an, chỉ sợ thứ cô ta phải đối mặt chính là bán án ngồi tù.

Đang lúc cô ta chuẩn bị cầu xin Mục Văn Hạo tha cho cô ta một lần thì Diệp Ninh lại xuất hiện.

Cho dù cô ta có nghĩ banh não cũng không thể nào nghĩ ra được làm sao mà Diệp Ninh lại có quan hệ với Mục Văn Hạo?!

Khi Diệp Ninh đi ra ngoài, cô ta cũng đã biết mình tiêu đời rồi.

Quả nhiên Diệp Ninh không chỉ biết được năm người này là do cô ta bỏ tiền ra mua chuộc, còn biết cô ta và Vương Hinh Tuyết lên kế hoạch sẽ hãm hại cô ở lễ quốc khánh ngày hôm nay.

Cô ta cho rằng Diệp Ninh chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cô ta, nhưng mà không ngờ rằng Diệp Ninh chỉ dùng năm người này làm uy h**p, yêu cầu cô ta đi làm việc cho cô.

Mà việc đó chính là hôm nay bỏ thuốc cho Vương Hinh Tuyết.

Hôm nay Vương Hinh Tuyết muốn làm cho Diệp Ninh không thể lên sân khấu, Diệp Ninh muốn gậy ông đập lưng ông.

Cho nên mớ thuốc bột bỏ vào quần áo Diệp Ninh làm cô bị dị ứng chỉ là bột mì mà cô ta mang từ nhà đến. Còn trong chén canh táo đỏ nấm tuyết mà cô ta đưa cho Vương Hinh Tuyết lại thật sự có bỏ gói thuốc mà Diệp Ninh bảo cô ta bỏ vào.

Cô ta không biết trong gói thuốc bột kia chứa cái gì, nhưng cho dù có là thuốc độc thì cô ta cũng nhất định phải làm theo.

Mãi đến khi Vương Hinh Tuyết ị đùn trên sân khấu, cô ta cũng mới có thể xác định đó chỉ là một gói thuốc xổ. Tuy rằng Vương Hinh Tuyết bị mất mặt trên sân khấu, nhưng mà cô ta lại khá yên tâm, ít nhất thì không có ai mất mạng.

“Diệp, Diệp Ninh, cô bảo tôi làm gì tôi đều đã làm hết rồi.”

Sầm Lan không dám nhìn Mục Văn Hạo, chỉ có thể cẩn thận mở miệng nói với Diệp Ninh ở bên cạnh.

Cô ta cũng không dám kiếm chuyện với Diệp Ninh nữa, người phụ nữ này còn đáng sợ hơn nữa gì cô ta tưởng tượng rất nhiều.

Mặt mày Diệp Ninh bình tĩnh nói: “Tôi đã thấy rồi.”

Sầm Lan gật đầu như giã gạo, trán và lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh.

“Sau này tôi bảo đảm sẽ không chơi chung với Vương Hinh Tuyết nữa, cô có thể xóa bỏ toàn bộ những chuyện trong quá khứ không?”

Thanh danh của Vương Hinh Tuyết đã hoàn toàn mất sạch, sau này sẽ không còn cơ hội xoay người nữa.

Hiện tại cô ta chỉ ngóng trông Diệp Ninh trút giận xong, hai người bọn họ có thể nước sông không phạm nước giếng.

Diệp Ninh cười cười.

TBC

Sầm Lan cũng lập tức cong môi lên theo, nhưng mà nụ cười của cô ta còn xấu hơn là khóc nữa.

Mục Văn Hạo từ nãy đến giờ vẫn không nói gì dạt dào hứng thú nhìn cảnh này, anh ta cũng rất muốn biết Diệp Ninh sẽ xử lý chuyện tiếp theo như thế nào?

“Có lẽ chuyện giữa tôi và Vương Hinh Tuyết có thể kết thúc, nhưng mà sổ nợ lần trước của chúng ta còn chưa tính toán rõ ràng mà.”

Diệp Ninh nhẹ nhàng nói ra một câu, lập tức làm sắc mặt Sầm Lan thay đổi kịch liệt.

“Cô, cô muốn thế nào?”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 156: Chương 156


Nụ cười của Diệp Ninh dần dần trở nên lạnh lùng, cuối cùng biến mất hoàn toàn không còn nhìn thấy nữa.

“Đơn giản lắm. Lúc trước cô định làm gì tôi, cũng không cần đền gấp đôi, cứ trả lại y nguyên cho cô là được.”

Trong lòng Sầm Lan căng thẳng, toàn thân đã căng chặt.

“Đó đều là ý của Vương Hinh Tuyết, tôi chỉ là bị cô ta dụ dỗ thôi...”

Lúc trước bọn họ muốn đánh gãy tay Diệp Ninh, cho nên ý của Diệp Ninh là cũng muốn đánh gãy tay cô ta, sao cô ta có thể không sợ hãi, không kháng cự được chứ.

Diệp Ninh chỉ lạnh nhạt nhìn Sầm Lan đang vô cùng hoảng loạn.

Nếu sớm biết có ngày hôm nay, trước kia cần gì phải.

Sầm Lan ý thức được cầu xin là không có tác dụng gì, đột nhiên nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn cô.

“Diệp Ninh, chúng ta đều là đồng nghiệp với nhau, cô thật sự muốn giải quyết mọi chuyện bằng cách ác độc như thế à? Cô không sợ cha của tôi...”

“Đương nhiên tôi cũng không ngại đi tìm cha của cô nói chuyện, không biết sau khi cha của cô nhìn thấy năm người này rồi, ông ta sẽ có phản ứng như thế nào nhỉ?”

Diệp Ninh hoàn toàn không cho cô ta có cơ hội nói hết lời, hiện tại cô là d.a.o thớt, Sầm Lan chỉ là con cá đợi cô làm thịt mà thôi.

Hai tròng mắt Sầm Lan kịch liệt co rút lại, mặt mày trắng bệch.

Giọng nói giống như ác ma của Diệp Ninh tiếp tục vang lên: “Nếu không thì cũng không cần phiền phức như thế, cứ trực tiếp đưa đến đồn công an đi.”

“Đừng! Đừng mà!”

Giọng của Sầm Lan run rẩy, toàn bộ sự oán hận đều bị sợ hãi thay thế.

Nếu cô ta bị bắt, như vậy nửa đời sau cũng coi như hoàn toàn bị hủy hoại.

Diệp Ninh thầm cười nhạo, ngạo nghễ nhìn chờ cô ta quyết định.

Sầm Lan mím chặt khóe môi, ánh mắt đảo tới đảo lui nhìn về phía tay trái của mình.

Chỉ là bị đánh gãy tay trái mà thôi, nhịn một chút là hết, hơn nữa sau này còn có thể khôi phục, sẽ không bị ảnh hưởng gì cả.

“Tôi đồng ý.”

Cô ta dùng hết toàn bộ sức lực mới có thể nói ra ba chữ này.

Dường như Diệp Ninh đã sớm đoán được cô ta sẽ đưa ra sự lựa chọn này, lập tức nhìn về phía Mục Văn Hạo.

Mục Văn Hạo chỉ hơi nâng tay, vệ sĩ đứng thẳng ở hai bên đã lập tức đi về phía Sầm Lan.

Sầm Lan sợ hãi run bần bật, cuối cùng hai chân mềm nhũn ngã xuống.

Nhưng mà hiện tại cô ta không có chỗ nào để trốn, cũng không thể trốn.

Cô ta trơ mắt nhìn tay của mình bị túm lấy...

“A!!”

Một tiếng kêu thảm thiết như tan nát cõi lòng từ trong văn phòng của Mục Văn Hạo truyền ra.

Năm phút sau, trong phòng chỉ còn lại một mình Mục Văn Hạo và Diệp Ninh, căn phòng đã yên lặng trở lại.

TBC

Trên mặt Diệp Ninh vẫn cứ treo lên vẻ lạnh lùng: “Lần này cảm ơn ông chủ Mục đã giúp đỡ.”

Từ nửa tháng trước cô cũng đã nhờ Mục Văn Hạo tìm hành tung của năm người kia thay cô, cô biết cho dù công an không tìm được nhưng Mục Văn Hạo thì chắc chắn sẽ được.

Quả nhiên Mục Văn Hạo chỉ mất ba ngày đã bắt được bọn họ về.

Nhưng mà lúc đó Diệp Ninh cũng không nói là cô muốn xử lý năm người này như thế nào, chỉ là để Mục Văn Hạo tạm thời nhốt bọn họ lại.

Mãi đến ngày hôm qua, năm người này mới phát huy tác dụng.

Mục Văn Hạo cười cười, vô cùng khí phách nói: “Hiện tại cô là người của Hồng Hải.”

Ngụ ý là bởi vì thân phận hiện tại của cô cho nên mới có thể hưởng thụ được quyền lợi của anh ta.

Trong lòng Diệp Ninh đương nhiên cũng hiểu rất rõ.

Mục Văn Hạo tiếp tục hỏi: “Vậy cô muốn xử lý năm người kia như thế nào?”

g**t ch*t, chôn, hay là nhốt lại đưa đến đồn công an, chỉ cần cô nói một câu là được.

Nhưng mà lúc nãy cô đã chính miệng đồng ý với Sầm Lan là sẽ thả năm người kia, chuyện này coi như bỏ qua.

Nhưng anh ta cứ có cảm giác dựa theo tính cách của cô, chắc chắn sẽ không làm như thế.

Dù sao nếu như cô thật sự rộng lượng thì sau khi lợi dụng đối phương xong, cô cũng đã không muốn đánh gãy tay của đối phương nữa rồi.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 157: Chương 157


“Tôi đã hứa với Sầm Lan là sẽ bỏ qua chuyện này, đương nhiên là phải thực hiện.”

Câu trả lời của Diệp Ninh làm Mục Văn Hạo hơi híp mắt lại.

“Nhưng mà những người này hãm hại lừa gạt, vào nhà người khác cướp của không chỉ một hai lần, nếu công an muốn bắt bọn họ thì tôi cũng không thể làm gì được.”

“Ha ha.”

Mục Văn Hạo mỉm cười sung sướng, anh ta đã hiểu ý của cô rồi.

“Được, cứ dựa theo lời của cô đi.”

Có thù nhất định sẽ báo, anh ta thích cái tính này đó.

Giờ phút này, trong viện gia thuộc cũng đang vô cùng náo nhiệt.

Người trong bộ đội rối rít đi về nhà, nhà bếp dưới lầu tỏa ra vô số mùi thơm thức ăn.

Cố Phong xuống lầu ăn cơm, lập tức nhìn thấy Chu Thế Thành vừa mới quay về.

Anh vốn dĩ định lên tiếng chào, nhưng mà sau khi nghe được cuộc nói chuyện của Chu Thế Thành và những người khác thì hơi ngẩn ra.

“Thật đó, sáng hôm nay tôi cũng có mặt. Lúc đó các thủ trưởng trong quân khu đều đang xem buổi biểu diễn kia, sau đó Vương Hinh Tuyết cứ như thế.”

Nói đến chữ “như thế”, vẻ mặt Chu Thế Thành trở nên vô cùng xấu hổ.

Nhận được câu trả lời khẳng định của anh ấy, người bên cạnh vô cùng hoảng sợ.

Nhất là cô vợ Lý Kim Phượng của anh ấy, cô ta trợn trừng to mắt.

TBC

Chiều nay toàn bộ đại viện đều truyền đến điên rồi, nói là Vương Hinh Tuyết lại ị đùn trong quần trong buổi biểu diễn sáng ngày hôm nay.

Ngay từ lúc bắt đầu, nói chuyện này ra chẳng ai tin cả, nhưng mà càng ngày lại càng nhiều người nói, hiện tại toàn bộ mọi người trong đại viện đều đã biết rồi.

“Gì? Vậy chẳng phải các thủ trưởng cũng sẽ ngửi được sao?”

Chu Thế Thành cứng đờ gật đầu, bây giờ ngẫm lại vẫn cứ cảm thấy tình huống lúc đó muốn hoang đường bao nhiêu thì sẽ hoang đường bấy nhiêu.

“Ui chu choa, nếu là tôi thì chắc tôi đ.â.m đầu vào tường c.h.ế.t quách đi cho rồi.”

“Bình thường con bé Hinh Tuyết kia trông cũng đáng tin lắm mà, sao đến giây phút quan trọng lại làm ra chuyện mất mặt như thế? Ị đùn ngay trên sân khấu, con nít năm tuổi cũng không làm như thế nữa là, đúng không?”

“Mất mặt! Thật sự là mất mặt c.h.ế.t luôn rồi!”

Mọi người bàn tán sôi nổi, càng nói lại càng hăng say.

Cố Phong đứng ở bên ngoài cũng coi như đã nghe hiểu, tuy rằng anh không có bất cứ tình cảm gì với Vương Hinh Tuyết, nhưng mà nghe được chuyện này thì vẫn nhíu mày lại.

Lúc này Chu Thế Thành cũng đã nhìn thấy anh, chủ động thoát khỏi đám đông.

“Cố Phong, vết thương của cậu thế nào rồi?”

“Khá hơn nhiều rồi, chờ thêm mấy ngày nữa là có thể về đơn vị.”

Cố Phong cũng rất sốt ruột muốn quay về, mỗi ngày ở nhà ăn không ngồi rồi dưỡng bệnh mãi, anh cũng sắp chịu hết nổ.

Trên mặt Chu Thế Thành hiện lên chút ý cười nói: “Vậy là tốt rồi.”

Sau khi nói xong, anh ấy lại theo bản năng nhìn thoáng ra phía sau Cố Phong, giống như đang tìm kiếm gì đó.

“Em dâu đâu? Sao cô ta không đi xuống đây nấu cơm?”

Cố Phong trả lời: “Cô ấy còn chưa về.”

Lý Kim Phượng xen lời vào nói: “Diệp Ninh chỉ là một công nhân dọn vệ sinh thôi, sao có vẻ còn bận hơn các đoàn viên chính thích trong đoàn văn công của người ta thế? Có khi nào là cô ta không muốn làm việc nhà nên cố ý đi ra ngoài chơi, chờ đến khuya mới về không?”

Cũng không thể trách cô ta sẽ suy nghĩ như thế, chủ yếu là dựa vào tính cách ham ăn lười biếng của Diệp Ninh, cô chắc chắn có thể làm ra chuyện này.

Cố Phong muốn giải thích, Chu Thế Thành lại giành trước mở miệng.

“Em đừng có ăn nói lung tung, nói không chừng Diệp Ninh bận chuyện gì đó thì sao.”

Chu Thế Thành phản bác vợ mình xong, khi nhìn về phía Cố Phong, ánh mắt trở nên thâm thúy hơn rất nhiều.

Trong đầu hiện lên hình ảnh bóng người trên sân khấu ngày hôm nay.

Cũng không biết có phải anh ấy hoa mắt hay không, vậy mà anh ấy lại cảm thấy bóng người ngồi đàn dương cầm trên sân khấu lại có chút giống Diệp Ninh.

Nhưng mà lúc đó ánh đèn bên kia quá mờ, đối phương lại ngồi nghiêng người với thính phòng, với lại lúc đó anh ấy cũng không để ý đến quá ktx, cho nên mới không dám xác định chắc chắn.”
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 158: Chương 158


Lý Kim Phượng khó hiểu nhìn Chu Thế Thành, hôm nay anh ấy bị làm sao thế? Sao lại chủ động nói chuyện thay Diệp Ninh thế?

Chu Thế Thành không quan tâm trong lòng cô ta đang nghĩ gì, chỉ thử hỏi Cố Phong: “Có phải Diệp Ninh biết đàn dương cầm không?”

Cố Phong rõ ràng có hơi sửng sốt, hiển nhiên cũng không ngờ anh ấy sẽ hỏi như thế.

Lý Kim Phượng phản ứng còn kịch liệt hơn cả anh nữa: “Chồng à, hôm nay có phải anh bị k*ch th*ch gì rồi không? Bị mùi thối của Vương Hinh Tuyết xông cho ngu người luôn rồi hả? Anh trông Diệp Ninh có giống người biết đàn dương cầm không?”

Nếu Diệp Ninh biết đàn dương cầm, vậy heo mẹ cũng sẽ biết leo cây.

Cố Phong ngắt lời Lý Kim Phượng, lập tức nhìn về phía Chu Thế Thành hỏi: “Anh Chu, sao tự nhiên anh lại hỏi như thế?”

Anh lập tức bắt được trọng điểm, Chu Thế Thành tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ hỏi ra loại vấn đề này.

Chu Thế Thành cũng cảm thấy có chút hoang đường, Diệp Ninh đã đến đây được bốn năm tháng, cô có đức hạnh như thế nào trong lòng mọi người đều biết rõ ràng, con người đàn dương cầm trên sân khấu, có khả năng chỉ là có chút giống Diệp Ninh mà thôi.

“Không có gì, tôi thuận miệng hỏi chơi đấy mà. Đúng rồi. Tôi nghe nói ngày mai liên đội của các cậu cũng sẽ đến đoàn văn công xem biểu diễn, cậu cũng đi đúng không?”

Đối mặt với ánh mắt dò xét của Cố Phong, anh ấy có vẻ tùy ý tự nhiên chuyển sang đề tài khác.

Còn chuyện rốt cuộc có phải là do anh ấy nhìn lầm hay không thì chờ ngày mai Cố Phong đi xem xong thì chắc sẽ biết được thôi.

Cố Phong gật đầu, hôm nay anh đã nhận được điện thoại của Giả Hạo, toàn bộ liên đội đều phải đi, đương nhiên không thể thiếu liên trường là anh được.

Lý Kim Phượng còn đang định nói tiếp chuyện Vương Hinh Tuyết, nhưng lại bị Chu Thế Thành ngăn lại.

Cho dù là chuyện gì cũng thế, nói đến đó rồi dừng là được rồi.

Diệp Ninh vẫn về nhà vào lúc đêm hôm khuya khoắt.

Cho dù cô đã quen với cường độ làm việc hiện tại, nhưng vẫn cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, cho nên sau khi về đến nhà, cô trực tiếp nằm bẹp lên giường, không muốn nhúc nhích tí nào.

Cố Phong nhìn chằm chằm cô vài giây, sau đó mới đi ra ngoài.

Cô cũng lười hỏi anh đi đâu làm gì.

Một lúc sau, Cố Phong bưng chậu rửa mắt chứa đầy nước lên.

“Đi lên lau người một chút rồi ngủ.”

Diệp Ninh đã nhắm mắt lại rồi, lập tức mở bừng mắt ra, hơn nữa còn nhìn đăm đăm vào Cố Phong, có chút kinh ngạc.

Anh còn chủ động múc nước hầu hạ cô nữa hả?!

“Anh không cần làm mấy chuyện này vì tôi.”

Mấy ngày nay lúc anh ở nhà đã trở nên cực kỳ tốt, giống như bọn họ thật sự là hai vợ chồng hòa thuận vậy, nhưng anh càng như thế thì Diệp Ninh lại càng thấy khó chịu.

Bởi vì Diệp Ninh biết tất cả những gì anh làm đơn giản chỉ là vì muốn làm cô gạt bỏ ý định ly hôn, bảo vệ sự nghiệp đang thăng tiến của anh mà thôi.

Cố Phong giống như không nghe được lời cô nói, chỉ tiếp tục ra dấu.

Diệp Ninh không còn cách nào khác, chỉ có thể đứng lên đi rửa mặt.

Chờ đến khi cô rửa mặt xong, Cố Phong lại chủ động bưng chậu nước đi ra ngoài đổ.

Diệp Ninh nhìn theo bóng dáng bận rộn vì cô của anh, tâm trạng cực kỳ phức tạp.

Chờ làm xong tất cả mọi chuyện rồi, Diệp Ninh cũng chuẩn bị đi ngủ thì giọng nói trầm thấp của Cố Phong lại vang lên lần nữa.

“Ngày mai liên đội sẽ đến đoàn văn công xem biểu diễn, tôi cũng sẽ đi.”

Hơi thở của Diệp Ninh hơi cứng lại, tuy rằng cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi, nhưng mà nghĩ đến chuyện sắp sửa bị Cố Phong biết chuyện thật ra cô không phải nhân viên dọn vệ sinh mà là thành viên của đội nhạc khí, cô vẫn khó tránh khỏi có phần căng thẳng.
 
Thập Niên 80, Vợ À! Li Hôn Nào Có Dễ
Chương 159: Chương 159


“Được, tôi biết rồi.” Diệp Ninh nhẹ giọng đáp lời.

Cô luôn giấu diếm Cố Phong chuyện này cũng không phải là vì cô muốn cho anh bất ngờ hoặc là vì mục đích gì khác cả, cô chỉ là không muốn làm anh nghi ngờ thôi.

Dù sao thì hiện tại cho dù là về tính cách hay cách ứng xử thì cô và nguyên chủ vẫn cứ khác xa quá nhiều. Cho dù có một vài mặt có thể miễn cưỡng giải thích được, nhưng chuyện cô đột nhiên biết đàn dương cầm, cho dù có giải thích thế nào cũng không ổn.

Nếu thật sự bị Cố Phong nghi ngờ gì đó, vậy cô sắp sửa phải đối mặt với sự phiền toái vô cùng vô tận,

Cũng may hiện tại cô cũng đã tranh thủ thời gian cho bản thân, chuẩn bị sẵn sàng tất cả mọi thứ.

Cố Phong cũng không bỏ sót cảm xúc mà cô đang cật lực che giấu, thậm chí đã đoán được cô đang giấu diếm bí mật gì đó.

“Hôm nay trong buổi biểu diễn của đoàn văn công xảy ra sự cố, cô có biết không?”

Chuyện anh nhắc đến đương nhiên là chuyện về Vương Hinh Tuyết rồi.

Diệp Ninh nằm trên giường, vươn vai, toàn thân thả lỏng đi rất nhiều.

“Còn có người không biết sao?”

Cố Phong tiếp tục nói: “Tôi có nghe anh Chu kể lại, lúc đó anh ấy cũng có mặt ở đó, lẽ ra Vương Hinh Tuyết không nên vô duyên vô cớ xảy ra tình huống như thế được.”

Chuyện mà đến cả một đứa con nít mấy tuổi còn có thể khống chế được, vì sao Vương Hinh Tuyết lại không khống chế được chứ? Lại còn cố tình ở ngay trường hợp như ngày hôm nay nữa.

Trừ phi là có nguyên nhân gì khác.

Lúc đó khi nghe được chuyện này, anh đã có suy nghĩ như thế.

Trong lòng Diệp Ninh hơi căng thẳng, toàn bộ biểu tình trên mặt đều biến mất sạch sẽ.

“Chuyện này anh cũng không nên hỏi tôi. Sao nào, anh đau lòng cho cô ta hả?”

Cô dùng giọng điệu mỉa mai châm chọc.

Cố Phong không ngờ cô sẽ nói như thế: “Đau lòng thì không đến mức đó, chỉ là cảm thấy có chỗ gì đó không đúng lắm mà thôi.”

Diệp Ninh cười “ha hả” hai tiếng: “Nếu anh ghê gớm như thế, không đi làm công an cũng tiếc thật đó.”

Cố Phong biết cô đang châm chọc mình, nhíu mày.

“Cô cũng không cần thiết phải cười trên nỗi đau của người khác như thế.”

Tuy rằng cô và Vương Hinh Tuyết không ưa nhau, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng chuyện này sẽ ảnh hưởng rất nghiêm trọng đến Vương Hinh Tuyết, huống chi còn sẽ ảnh hưởng đến danh dự của đoàn văn công nữa.

TBC

Diệp Ninh lập tức từ trên giường ngồi bật dậy, sau đó trừng mắt nhìn anh, anh mắt cực kỳ ngang ngược.

“Tôi không phải thánh nhân, càng chẳng phải loại người tốt lành gì, tôi không thể lấy ơn báo oán giống như anh được. Tôi cứ thích cười trên nỗi đau của cô ta, cảm thấy Vương Hinh Tuyết đang đời đó!”

Trong mắt Cố Phong chợt hiện lên chút lo lắng, không ngờ cô sẽ có phản ứng lớn như thế.

“Tôi cũng không có bảo cô phải thương hại cô ta, càng không khuyên cô phải làm thánh nhân, chỉ là cảm thấy...”

“Cảm thấy tôi không nên trào phúng cô ta? Hay là tôi không được vui vẻ hả? Ngại ghê, mấy chuyện này tôi cũng làm không được!” Diệp Ninh không đợi Cố Phong giải thích xong đã mất kiên nhẫn ngắt lời, nói xong câu cuối cùng, trong giọng nói đã tràn ngập khiêu khích.

Cố Phong lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, hiện tại trạng thái của anh và cô lại quay về như lúc ban đầu, không thể nào nói chuyện được.

“Tôi mệt rồi, muốn đi ngủ.” Diệp Ninh lạnh lùng quăng ra một câu, kéo thảm mỏng lên quấn chặt lấy mình.

Cố Phong cứng đờ đứng tại chỗ mười mấy giây, cuối cùng cũng chỉ có thể thở dào.

Mấy ngày nay anh vẫn luôn cố nhân nại, càng đang cố gắng tìm kiếm, tìm kiếm một cách để hai người bọn họ có thể chung sống với nhau, nhưng có vẻ là phải thất bại rồi.

Trong phòng quay về yên tĩnh, yên lặng đến c.h.ế.t chóc.

Hôm sau.

Sáng sớm Diệp Ninh đã thức dậy tập thể dục.

Lúc quay về cô còn gặp được Lý Kim Phượng đang ở trong nhà bếp dưới lầu nấu cơm.

“Diệp Ninh, cô có biết chuyện của Vương Hinh Tuyết ngày hôm qua chưa?”

Cô ta vừa mới mở miệng đã lộ ra vẻ nhiều chuyện rồi.

Nếu tối hôm qua cô không cãi nhau với Cố Phong thì có lẽ Diệp Ninh sẽ nói chuyện với cô ta vài câu, nhưng hiện tại cô thậm chí không thèm nhìn cô ta cái nào, chuẩn bị đi lên lầu.
 
Back
Top Bottom