Ngôn Tình Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,558,022
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thap-nien-80-sau-khi-trong-sinh-lam-giau-bang-tiem-tap-hoa-cu.jpg

Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Tác giả: Khương Ti Chử Tửu
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Khương Ti Chử Tửu

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cận đại , HE , Tình cảm , Xuyên việt , Xuyên thư , Sảng văn , 1v1

Văn án tóm tắt như sau:

Khương Nhượng sau khi chết mới biết được mình là cô trước, số khổ của nam chính trong một quyển truyện niên đại. Đời trước nam chính Trình Văn Năm vẫn luôn nhớ mãi không quên bạch nguyệt quang của mình. Sau khi hai hai người ly hôn, Trình Văn Năm liền tổ chức hôn lễ cùng bạch nguyệt quang. Trong hôn lễ vui mừng đó, Khương Nhượng liền tặng cho đôi vợ chồng mới mỗi người một đao.

Khương Nhượng bị người ta nói thành một cô vợ trước độc ác, sau đó liền bị đẩy xuống lầu, ngã từ trên bậc thang cao xuống. Sau khi đôi vợ chồng mới cưới dưỡng thương thật tốt, liền bắt đầu cuộc sống sinh hoạt ở bên nhau.

Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên Khương Nhượng làm là gì? Tất nhiên là lui hôn rồi, đem Trình Văn Nam và người nhà của anh ta đều đóng gói lại, sớm hơn đời trước hai mươi năm, gửi anh ta đến cho bạch nguyệt quang của anh ta. Sau đó Khương Nhượng liền chuyên tâm kinh doanh tiệm tạp hoá mà ông nội đã để lại cho mình.

Nhưng tiệm tạp hoá này rất thần bí.

Một câu tóm tắt: Tiệm tạp hóa của ta có thể xuyên qua thời không.

Chúc các bạn vui vẻ!!!!​
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 1: Chương 1


Giữa ngày hè nóng bức đến khó chịu, mặt trời vẫn đứng thẳng ở trên cao, chiếu thẳng xuống làm cho người đi đường đều không thấy bóng của chính mình.

Tiếng ve sầu kêu không dứt làm cho mọi người đều cảm thấy mệt mỏi và ngột ngạt.

Cây dương liễu già dưới ánh mặt trời chói chang đã bị phơi đến héo rũ.

Hiện tại đang là giữa trưa, vì vậy không ai xuống đất làm việc, đều tránh ở trong nhà.Chỉ có anh cả nhà họ Khương, thừa dịp giữ trưa mọi người nghỉ ngơi không làm việc liền mượn đến xe chở nước tưới chút nước cho hoa màu tránh đất đai bị rạn nứt.“Khương Nhường sao lại về nhà vậy?”Khương Vệ Dân mới từ trong đất trở về, hắn tháo xuống mũ rơm, liền thấy được đầy đầu hắn đều là mồ hôi, không rảnh tiếp lấy khăn lông vợ hắn đưa qua, lo lắng vội vàng hỏi : “Trình Văn Năm không phải đã đánh điện báo với chúng ta rồi sao.

Hắn nói mấy ngày nữa sẽ đến nhà, Khương Nhường không ở lại trong thành chờ hắn về đi đăng ký kết hôn sao lại trở về đây?”Chị dâu cả Khương vội vàng che lại miệng của chồng.

Kêu chồng nhỏ giọng một chút.

Chị dâu cả Khương tức giận đến đỏ cả hai mắt, “Lão Trình gia bảo Khương Nhường nhà chúng ta về lại nhà, bên đó sẽ không cùng em ấy đăng ký kết hôn nữa”.“Em nói cái gì? Không làm giấy kết hôn nữa……”Anh cả Khương liền chạy vòng vào bêp lấy một con dao đốn củi cầm trong tay, liền muốn lao ra ngoài : “Lão tử băm chết cả nhà họ Trình”.Lúc trước hắn đã nói rồi mà, để em gái cưới tên này không tốt.

Nhường nhường nhường! Hiện tại đến lấy chồng cũng phải “nhường”.Chị dâu Khương liều mạng ôm lấy eo của nam nhân nhà mình, anh cả khương đạ thật sự có thể một hơi chạy tới trong thành chém cả nhà Trình gia.Hai nhà Khương Trình chính là cùng nhau định ra hôn sự này.

Ba năm trước Trình Văn Năm đi thực tập ở Tây Bắc nên bên Trình gia lúc đó liền muốn Khương Nhượng qua cửa vào nhà họ trước, chờ đến tuổi thì sẽ làm giấy đăng ký kết hôn sau.

Bên Khương gia thấy, trong thôn cũng có không ít gia đình đều là kết hôn trước sau đó mới đi làm giấy kết hôn, vì vậy liền đồng ý với đề nghị bên Trình gia.

Vừa được Khương gia đồng ý, Trình gia liền dựa theo quy cách kết hôn làm tiệc rượu mời mọi người, ngày hôm đó Khương Nhường liền qua cửa làm con dâu nhà Trình gia.

Nhưng ngay ngày hôm sau Trình Văn Năm liền lên đường đi thực tập luôn..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 2: Chương 2


Hiện tại Trình Văn Năm lại nói không làm đăng ký kết hôn, còn muốn Khương Nhượng về nhà, em gái tốt của anh ta cứ như vậy dễ dàng bị nhà đó khi dễ, anh cả Trình làm sao có thể không đi tìm Trình gia liều mạng đây.Khương Nhượng nhắm mắt nằm ở trên giường cắn chặt hàm răng, cô vừa mới trọng sinh, sau khi trọng sinh mới biết được thế giới mà mình cùng tất cả người thân đang sinh hoạt là thế giới trong một quyển sách niên đại.

Quyển sách này là chuyện xưa của Trình Văn Năm cùng bạch nguyệt quang của hắn.Trình Văn Năm hai mươi tuổi cưới một cô gái nông thôn mười tám tuổi tên Khương Nhượng, vừa cưới xong hắn ta liền đi thực tập ơ xa, ba năm sau mới trở lại quê nhà.

Sau ba năm Trình Văn Năm liền hối hận muốn bỏ đi cuộc hôn nhân trước đó đã được gia đình sắp xếp.

Nhưng việc này không thành công.

Dưới áp lực nhà mẹ đẻ của Khương Nhượng cùng dư luận, Trình Văn Năm đành phải đi đăng ký kết hôn, hai người sống chung với nhau hai mươi năm.Trong hai mươi năm này, Khương Nhượng không hề có con.

Cô bị nhà chồng ghét bỏ, bọn họ thường xuyên âm dương quái khí nói xiên nói ngược cô.

Vì vậy mà sau hai mươi năm, Khương Nhượng đồng ý ly hôn với Trình Văn Năm, hắn nói “Khương Nhường, người mà tôi yêu từ trước đến nay vẫn luôn chỉ có Khương Mai mà thôi, tôi không thể tiếp tục lừa tiếp chính bản thân mình nữa”.Bạch nguyệt quang của Trình Văn Năm là Khương Mai, chính là chị họ của Khương Nhượng.

Trình Văn Năm và Khương Mai bị Khương Nhượng vướng bận, chắn ở giữa, làm cho bọn họ không thể đến được với nhau.

Sau hai mươi năm, rốt cuộc phá vỡ cái nhìn của người đời, quyết định ở bên nhau.Hai người này liền tổ chức một hôn lễ long trọng để đền bù cho chình mình.

Nhưng trong hôn lễ đó, người bị lừa gạt hai mươi năm, sau đó lại bị vứt bỏ Khương Nhượng lọt vào trong buổi lễ đó, dùng một con dao, cho đôi cẩu nam nữ đó mỗi người một thọc.Khương Nhượng đột nhiên mở mắt ra, đúng vậy, cô vừa mới thọc cho đôi cẩu nam nữ kia, bị người ta chỉ trích là vợ trước độc ác bá chiếm lấy Trình Văn Năm.

Nhưng rất tiếc, một thọc này của cô quá nhẹ, cả hai người bọn họ chỉ bị thương một chút như vậy khẳng định không chết.

Vậy mà Khương Nhượng cô lại ngoài ý muốn bị ngã từ lầu cao xuống đất liền chết, hiện tại về lại năm cô hai mươi mốt tuổi..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 3: Chương 3


Khương Nhượng biết sự tình kế tiếp xảy ra.

Anh cả của cô mang theo dao chặt củi vọt tới Trình gia.

Nhưng rất tiếc Trình Văn Năm khống chế, vặn tay anh cả đưa đến đồn công an, anh trai Khương Nhượng liền bị phán ba năm tù.

Sau khi anh trai ra tù thì dường như trong lòng không còn ý thức muốn sống nữa, chị dâu cả của cô chịu không nổi đả kích này, lúc sinh con liền một thi hai mệnh.

Cô đời này không thể, tuyệt đối không thể làm cho những chuyện như vậy lại phát sinh một lần nữa.Đời trước là do Khương Nhượng không cam lòng bị Trình Văn Năm lừa gạt hai mươi năm, dưới sự phẫn nỗ trong lòng đó mới lựa chọn đồng quy vu tận.

Nhưng vì như vậy lại cư nhiên trọng sinh.

Đời này Khương Nhượng quyết định để cho Trình Văn Năm được như ước nguyện của hắn ta.

Để cho hắn cùng bạch nguyệt quang của hắn ở bên nhau đi, cô chán rồi.Khương Nhượng xuống giường, sờ lấy chiếc gương ở trên đầu giường, muốn nhìn mình của hiện tại.

Trong gương là một cô gái trẻ có đôi mắt xinh đẹp đến cực điểm, to tròn long lanh.

Có người đã từng nói, cô chính là hồ ly chuyển thế.

Hai mươi năm sau với gương mặt như vậy cô có thể dễ dàng đi làm minh tinh rồi.

Nhưng ở thời đại này thì cô trông có vẻ không đoan trang, đi ở trên đường liền có người muốn mắng một câu hoạ thuỷ.Khương Nhượng cất gương để lại đầu giường.

Khương gia năm nay nghèo đến vang leng keng.

Ba cô té ngã nên bị thương ở eo, đưa đến bệnh viện trị hơn một tháng rồi, người nhà vay nợ khắp nơi, số nợ ở bên ngoài đến nay đã rất nhiều.

Sau đó vì không có tiền mà phải mang về nhà.

Còn đôi mắt của mẹ cô cũng không được tốt.

Mãi sau này Khương Nhượng mới biết được, đó chính là bệnh đục thuỷ tinh thể.

Với bệnh này thì chỉ cần làm phẫu thuật liền tốt rồi, nhưng cũng là vì không có tiền nên cứ để tình trạng đó kéo dài, đến khi cả hai mắt đều bị mù.Chị dâu cả người yếu, thể nhược, vì vậy mà không làm được việc nặng.

Hoàn cảnh trong nhà như vậy, do đó tất mọi việc trong nhà đều phải trông cậy vào anh cả.

Cái gia đình này thật sự là quá nghèo.

Bây giờ trọng sinh lại vào lúc này, Khương Nhượng đã nghĩ thông suốt rồi, nhiệm vụ quan trọng nhất chính là từ hôn, sau đó cô sẽ đi kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền!.
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 4: Chương 4


Khương Nhượng đẩy cửa phòng đi ra ngoài sân, nhanh tay đoạt lấy con dao chẻ củi trong tay Khương Vệ Dân, nói với anh trai mình : “Anh cả, em không muốn gả cho Trình gia nữa, hiện tại em muốn từ hôn”.Khương Vệ Dân nghe xong lời em gái nói, phản ứng không kịp, ngơ ngác một lúc.

Hiện giờ ba anh ta đang nằm trong bệnh viện huyện, mẹ cũng đang ở bên đó chăm sóc cho ông.

Hai người còn chưa biết em gái anh ta bị từ hôn.

Khương Vệ Dân tính toán muốn liều mạng với nhà họ Trình để đòi cho em gái mình một cái công đoạ, nhưng bây giờ thì sao, em gái anh ta lại nói, không muốn gả cho Trình gia nữa.Ở nông thôn, làm gì có ai quản đến vấn đề có giấy kết hôn hay không.

Chỉ cần tổ chức tiệc rượu thì như vậy chính là đã kết hôn rồi.

Em gái anh ta nếu bây giờ trở về nhà, về sau lại muốn gả cho người khác thì trong mắt của người trong thôn chính là một người không trong sạch a.“Vì sao a, chúng ta không thể để cho nhạ họ Trình tiện nghi như vậy”.Khương Nhượng đôi mắt nhanh chóng đỏ lên.

Trong lòng cô thật sự cũng không nghĩ để cho Trình Văn Năm tiện nghi như vậy.

Hai mươi năm kia đối với cô như một cơn ác mộng.

Bây giờ may mắn cô đã tỉnh lại rồi, cô chỉ muốn cách xa cái tên Trình Văn Năm đó càng xa càng tốt.Khương Nhượng nói: “Anh cả, người mà Trình Văn Năm thích căn bản không phải là em, trong ba năm vừa qua, hắn chưa từng chạm vào em.”Mỗi năm đến kỳ nghỉ, Trình Văn Năm sẽ về nhà.

Nhưng hắn luôn nằm ở dưới đất trong phòng ngủ.

Bởi vì trong lòng hắn ta luôn luôn chỉ tâm tâm niệm niệm nhớ đến hình bóng bạch nguyệt quang của hắn mà thôi.Giữa trưa, nhưng Khương Vệ Dân lại ngồi trong sân bổ một bó cúi lớn, nhưng vẫn không làm cho lửa giận trong lòng của anh ta nguôi bớt.

Lão Trình gia nói với anh ta, em gái gả qua đó ba năm cũng không sinh được một đứa cháu nào cho nhà họ Trình, là vấn đề của em gái anh ta.

Lúc nghe như vậy Khương gia nén giận, nhưng không ngờ chân tướng lại là do Trình Văn Năm gây ra.

Cái tên chó chết đó căn bản không chạm vào em gái..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 5: Chương 5


Hai vợ chồng Khương Vệ Dân bây giờ đã biết rõ mọi việc, liền thương lượng với nhau.

Cùng thấy rằng, việc Trình Văn Năm không chạm vào em gái mình ba năm qua khó có thể mở miệng nói ra ngoài, như vậy cũng không tốt cho em gái.

Chị dâu cả Vương Lục Mai liền nói : “Trình Văn Năm như vậy chứng tỏ hắn ta không yêu thương em gái nhà mình.

Nếu tiếp tục miễn cưỡng sống với nhau sẽ làm cho em gái không hạnh phúc.

Không bằng cứ để cho em gái về nhà, trong nhà có khó một chút cũng không đến mức thiếu một miếng ăn của em gái.

Em ngà mai liền xuống đất làm việc với anh”.Khương Vệ Dân coi như cũng tạm nghĩ thông xuốt, đem dao chẻ củi c*m v** vị trí nói : “Không gả liền không gả, anh có thể nuôi sống em gái mình.

Không để cho con bé phải sống uất khí ở Trình gia”.Anh chỉ là một anh nông dân, nhưng lại giống như một thân cây lớn, tận lực che chở chu toàn cho em gái mình.Hai vợ chồng Khương Vệ Dân muốn cùng với Khương Thượng vào thành từ hôn.

Nhưng Khương Nhượng sợ đến Trình gia rồi anh cả lại không nén được tức giận thì kết quả lại phải ngồi tù giống như kiếp trước.

Khương Nhượng liền kiên trì khuyên nhủ hai người, chỉ cần một mình cô đến đó từ hôn, sau đó Khương Vệ Dân qua đó lấy về của hồi môn là được.Khương Nhượng là người từ nhỏ đã là người tự có chủ ý của riêng mình.

Khương Vệ Dân mồm mép lại không nhanh nhẹn bằng em gái.

Không nói lại được em gái thì chi có thể đồng ý theo ý của em, nhưng nhất quyết muốn đưa cho Khương Nhượng tiền đi đường, liền nhanh chóng chạy ra bên ngoài một vòng, mượn năm đồng trở về.Bố Khương vì bị ngã mà phải đến bệnh viện huyện chữa bệnh, đã mượn tiền của tất cả bạn bè thân thích trong thôn rồi.

Hiện tại người trong thôn đều không muốn tiếp tục cho Khương gia vay tiền nữa.

Vương Lệ Mai biết, để có chỗ tiền này chông cô đã bỏ ra không ít lời hay, hứa hẹn thì mới vay được.

Chứ để đến trong thành thì năm đồng này làm sao mà đủ..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 6: Chương 6


Vương Lệ Mai tính toán đi vào ổ gà mái đang đẻ trứng, bắt ra hai con gà, lấy cành liễu tết thành một cái giỏ đơn giản, đưa cho Khương Nhượng, để khi cô vào thành mang gà mái bán đi đổi lấy mấy đồng tiền phòng thân.

Khương Nhượng không chối từ ý của chị dâu.

Cô cũng đang tính toán làm buôn bán kiếm tiền, hiện tại trong nhà trừ bỏ mấy con gà mái ra thì cũng chẳng còn thứ gì có thể mang ra ngoài bán được.Khương Nhượng đeo trên lưng giỏ liễu đi huyện thành.

Muốn đến huyện thành cô cần phải ngồi ba tuyến xe mới tới nơi.

Khi đứng chờ xe buýt vào trong thành, Khương Nhượng suy nghĩ rất nhiều thứ từ đời trước.

Xe buýt dừng lại ở bến, Khương Nhượng vẫn đang chìm vào trong những suy nghĩ của bản thân.

Cô lên được xe chính là do bị người xung quanh đẩy.

Năm này đi xe buýt vẫn có người thu tiền vé, đầ óc của cô đang mơ mơ hồ hồ, quên mất bản thân phải mua vé xe.

Chị gái bán vé kêu cô vài lần cũng không kéo được trở về tâm hồn bé nhỏ của cô.Xe buýt lên xuống rất nhiều người, tại trạm đó có một nam nhân trẻ tuổi cũng lên xe, lúc anh ta cười lên trông đặc biệt đẹp trai, chính là xung quanh người tản ra khí lạnh quá nặng.

Hắn móc ra ba mao tiền mua hai vé xe, một ngón tay chỉ vào Khương Nhượng : “Vé còn lại là của cô gái vừa lên kia, chúng tôi đi cùng nhau”.Chị gái bán vé ngẩng đầu lên nhìn nam nhân trẻ tuổi này, thấy hắn mi thanh mục tú, thì sau khi xé hai vé cho hắn liền trêu gẹo một câu : “Cãi nhau với người yêu đi, mau đi qua đó làm lành với người ta”.Cố Thanh Thành một đường chen chúc trong xe đến gần bên người cô gái kia.

Vừa rồi lúc đang đứng đợi xe hắn đã chú ý đến cô gái này rồi.

Cô ấy trông rất thương tâm, hắn cảm thấy tâm trạng của cô ấy đang không thích hợp.

Một đôi mắt to xinh đẹp nhưng lại trống rỗng vô hồn, lúc lên xe cô ấy cũng quên mua vé.

Xung quanh cũng có mấy tên thanh niên trẻ trộm nhìn cô ấy, nhưng không có ai chủ động mua giúp cho cô vé xe..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 7: Chương 7


Cố Thanh Thành nắm chặt hai vé xe buýt trong tay, đang do dự có nên lên tiếng không thì cô gái được anh mua cho vé đã xuống xe rồi.Ma xui quỷ khiến thế nào, Cố Thanh Thành cũng xuống xe.

Anh nhìn thấy cô gái vào trong một gian phòng trước kia là tiệm tạp hoá hoang phế rách nát.

Loại phòng trông như đã để không nhiều năm như vậy, có khi có con gì đó không tốt bên trong.

Cố Thanh Thành liền không yên tâm nên quyết định đi theo vào bên trong.

Bên trong tiệm tạp hoá cũng rách nát, liếc mắt một cái có thể nhìn thấy được cỏ dại móc ở khắp nơi, tạo thành từng cụm từng cụm trong hậu viện.Cố Thanh Thành đã tìm khắp mọi nơi trong căn phòng rách nát này, nhưng lại không tìm được cô gái kia đâu, quá kỳ quái.

Lúc nãy rõ ràng chính mắt anh nhìn thấy cô ấy đi vào trong.

Hai mắt của Cố Thanh Thành liền nhìn chằm chằm vào bức tường cao hai mắt bên trong căn phòng thầm nghĩ, chẳng lẽ cô ây trèo tường đi ra ngoài?Hắn đành ngồi xổm dưới gốc cây dâu lớn phía đối diện tiệm tạp hoá, mãi cho đến khi nghe thấy âm thanh có người gọi hắn.

Hắn nhìn lại theo hướng phát ra âm thành thì thấy người gọi hắn chính là Trình Văn Năm, “ Cố Thanh Thành, anh ngồi xổm ở chỗ này làm cái gì?”Cố Thanh Thành ngẩng đầu nhìn Trình Văn Năm.

Năm trước toàn căn cứ tổ chức đại hội luận võ, Cố Thanh Thành đạt giải nhất, còn Trình Văn Năm đạt giải ba, vì vậy mà hai người quen biết nhau.

Hắn nghe nói lần này Trình Văn Năm trở về là muốn đi đăng ký kết hôn với vợ.

Trình Văn Năm mới có hai mươi ba tuổi, vẫn còn là một thằng ranh con vậy mà đã có vợ, còn hắn đã bằng ngần này tuổi rồi còn chưa gặp được một ai.

Thế đạo thật không công bằng.Cố Thanh Thành nhìn Trình Văn Năm một cái, quay đầu lại, tiếp tục nhìn chằm chằm vào cửa của tiệm tạp hóa rách nát bên kia đường.“Ngồi xổm đợi tiên nữ.” Nếu tiên nữ còn trở về.Trình Văn năm nhịn không được cười ra tiếng, sau đó lại tự mình phiền muộn chuyện của bản thân.

Lần này hắn trở về không phải là đi đăng ký kết hôn mà là muốn từ hôn, nhưng không thuận lợi.

Hắn vừa mới mở miệng nói về chuyện này, Khương Nhường đã tức giận chạy ra khỏi nhà.

Bố mẹ hắn liền vung lên gậy gộc bắt hắn phải đi đón cô ây trở về, nếu cô ấy không về họ liền không nhận có thằng con trai là hắn..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 8: Chương 8


Trình Văn Năm vừa rồi, một chân vừa bước vào cửa Khương gia, thì đã bị Khương Vệ Dân đuổi ra khỏi cửa, anh ta nói, Khương Nhường lúc này đã quay lại thành muốn từ hôn với hắn, mối hôn sự này Khương gia không đồng ý.Khương Nhường không có ở nhà, Trình Văn Năm suy nghĩ một chút liền biết được cô sẽ đi đâu.

Mỗi khi cô ấy tức giận liền sẽ tới tiệm tạp hoá mà ông nội cô ấy đã để lại.

Tuy rằng tiệm tạp hoá này đã trở thành hoang phế nhưng cô ấy vẫn rất thích tới đây.

Vì vậy hắn liền nhanh chân tìm đến nơi này.Vừa đến giao lộ phía trước, Trình Văn Năm đã thấy Cố Thanh Thành ngồi xổm ở dưới gốc cây dâu già đối diện.Thực ra ngoài chỗ này ra thì Trình Văn Năm cũng chẳng biết đi đâu tìm Khương Nhượng hết, vì vậy cũng lựa chọn ngồi xổm xuống chờ, hắn nghĩ, không chừng chút nữa Khương Nhường sẽ đến nơi này thì sao.Cố Thanh Thành thấy Trình Văn Năm cũng ngồi xổm bên cạnh mình liền nói: “Cậu ngồi xổm ở đây làm cái gì, tiên nữ tôi sẽ không nhường cho cậu, tôi ngồi xổm trước”.Trình Văn năm bật cười, “Tôi đang chờ tiểu Nhường”.Tiểu Nhường… Cố Thanh Thành trong lòng nhắc đi nhắc lại cái tên này mấy lần, cảm thấy tên này rất đặc biệt, nghe một lần liền cả đời sẽ không quên.

Trong lòng Cố Thanh Thành nghĩ, không biết Tiểu Nhường của Trình Văn Năm có phải chính là tiểu tiên nữ xinh đẹp hắn nhìn thấy kia hay không.Khương Nhượng cứ nghĩ đến cuộc sống của mình ở đời trước liền đau lòng, liền cảm thấy những mình bỏ ra không đáng giá.

Ngày thường cô rất có tính cảnh giác, nhưng hôm nay ngay cả vé xe buýt cô cũng quên mua, lại càng không phát hiện có người vẫn luôn đi theo phía sau mình.Xuống khỏi xe buýt, Khương Nhượng trực tiếp đi đến tiệm tạp hoá mà ông nội đã để lại cho cô.

Tiệm tạp hoá này ở ngay giao lộ, đối diện bên kia đường chính là một cây đâu già đã trăm tuổi.Ông nội cô có nói, ngày ông mở cửa tiệm tạp hoá này liền trồng cây dâu bên kia đường.

Tiệm tạp hoá cùng cây dau già có lịch sử trăm năm giống nhau.

Sau đó tiệm tạp hoá này bị lọt vào chính sách, hiện giờ rách nát bất kham..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 9: Chương 9


Khương Nhượng nghĩ đến ông nội đã qua đời đôi mắt liền đỏ lên.

Ông nội đối với cô rất tốt, cô có trọng sinh sống lại một đời cũng không có cơ hội hiếu thuận ông.Tiệm tạp hoá này có bí mật, nó không phải là một tiệm tạp hoá bình thường.Đời trước, cửa hàng tạp hoá này bị một trận lửa cháy rất lớn, sau đó Khương Nhượng liền tiêu tiền, đem mấy gian cửa tiệm này trang hoàng lại một chút, buôn bán cũng kiếm được ít tiền.

Sau khi trang hoàng cửa tiệm xong, cô liền phát hiện tiệm tạp hoá có cửa sau.

Cô tò mò không biết cánh cửa này dẫn đến con phố này, liền dùng tay vặn mở.

Nhưng khi mở ra thì phía bên kia của cánh cửa lại là thời nhà Thanh.Đó là niên đại với những chiến loạn khắp nơi, với diện mạo này của cô, cô vừa đi ra ngoài một chút thiếu chút nữa bị thổ phỉ bắt đi làm áp trại phụ nhân.

Lần đó doạ cho cô sợ một trận, vì vậy mà từ đó vẫn không dám mở cánh cửa này ra một lần nữa, chỉ sợ bị bắt đi không quay lại được nữa.Hiện tại, cũng không biết khi cánh cửa này mở ra đằng sau nó là niên đại nào?Khương Nhượng dùng cành liễu của chiếc giỏ mình đang mang theo, lấy ra một giọt máu giỏ lên trên tay nắm then cửa đã rỉ sét lâu năm.

Cô nhớ rõ đời trước là do không cẩn thận, làm cho bàn tay bị cọ sát vào then cửa này lên có máu chảy ra.

Sau đó mở cánh cửa ra thì thấy chính là thời kỳ nhà Thanh.

Kể cả lần này có đi tới quá khứ nguy hiểm thì cô cũng muốn thử một chút.Khi Khương Nhượng đẩy cánh cửa ra một lần nữa, thì phía sau cánh cửa không phải là hậu viện cỏ mọc dài thành cụm như lần trước nữa, mà là cửa của trung tâm phòng cháy chữa cháy.

Chân Khương Nhượng vừa bước ra khỏi trung tâm thì một đợt không khí nóng đánh úp lại.

Rồi cô nhìn thấy hình ảnh quen thuộc của đường phố Lạc Thành những năm về sau.

Người trẻ tuổi vừa đi vừa chăm chú nhìn vào điện thoại, mọi người đi qua bên người cô còn nhìn lại cô vài lần.Cũng không biết bởi vì gương mặt xinh đẹp của Khương Nhường hay chính là một thân quần áo của thập niên 80..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 10: Chương 10


Cánh cửa này cư nhiện lại đưa Khương Nhường đến thời hiện đại.

Chỉ cần lần đầu tiên mở cửa ra xuất hiện thời đại nào, thì thời đại đó sẽ được mặc định cho những lần mở cửa sau đó.

Hơn nữa thời gian của hai không gian sẽ cùng có tốc độ chảy giống nhau.Khương Nhượng bất chấp ánh mắt của những người khác, đi đến quầy bán báo bên đường để tra xem hôm nay là ngày nào.

Năm tháng được ghi trên tờ báo cách ba năm so với năm mà Khương Nhượng đến đám cưới thọc cho Trình Văn Năm và bạch nguyệt quang của hắn.Ba năm, ở không gian này, cô đã chết ba năm.

Trong hai mươi năm khốn khổ kia của cô thì tất cả người thân của cô đã lần lượt qua đời.Khương Nhượng bắt bản thân mình phải nhanh chóng tỉnh táo lại, hiện tại cô còn có việc quan trọng cần làm, chính là mang hai con gà mái trên sọt liễu bán đi.Ở niên đại của cô, một con gà mái già có giá chính là một đồng ba một cân, đưa đến thời đại này thì không còn cái giá này nữa.

Thời đại này mọi người đều rất thích đồ ăn thuần thiên nhiên, loại gà được nuôi thả vườn như thế này có thể bán được giá mấy chục đồng một cân.

Hôm nay Khương Nhượng mang theo chính là hai con gà mái già, có thể bán được hai ba trăm đồng.Khương Nhượng nhanh chóng tìm đến chợ bán thức ăn, sau đó ngồi xổm ở cửa chợ rau bán gà mái của mình.

Bên cạnh Khương Nhượng chính là một bác gái bán ít rau dưa chính mình trồng trong nhà.

Còn phía sau bọn họ là một quầy hàng bán đủ loại rau dưa cùng gà vịt cá của trại chăn nuôi.Gà mái Khương Nhượng mang đến bán là loại ngon, vì vậy rất nhanh đã có một thím đến bên cô hỏi giá.

Khương Nhượng vội vàng nói : “Gà này đã nuôi thả được ba năm, vì vậy giá chính là 35 đồng một cân”.Thím này liền có chút ghét bỏ, “Bên trong chợ rau, gà nuôi thả cũng chỉ mới có 25”.Gà của chợ rau có nuôi thả như thế nào cũng không thể chính tông như gà của Khương Nhượng.

Cô đẩy mạnh tiêu thụ nên nói tiếp : “Thím ơi, cháu là từ nông thôn ngồi xe lại đây.

Gà này chính là gà nhà cháu nuôi thả, chỉ ở trên núi tìm cỏ tìm sâu ăn mà thôi.

Vì vậy mà lượng vận động các loại gà khác không thể bằng được.

Thím mua về hầm canh chắc chắn sẽ rất thơm, ngọt”..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 11: Chương 11


Thím khách hàng nghe Khương Nhường nói như vậy xong vẫn cảm thấy cái già này quá đắt vì vậy liền lắc đầu rời đi.

Khương Nhượng cũng không vội, chắc chắn luôn có người biết hàng.

Ngay sau đó không lâu một nam nhân hơn ba mươi tuổi bước lại đây, vợ của hắn vừa sinh cho hắn một cô con gái, hắn đang cao hứng đến hỏng rồi, tính toán muốn mua một con gà mái già về bồi bổ cho vợ mình.Khương Nhượng báo giá một cân gà 35 đồng, hắn chẳng mặc cả một câu.

Hai người đi tìm chỗ làm thịt gà, ở đó cân gà được ba cân bẩy lạng, tính ra chính là 129 đồng 5 mao.

Nam nhân kia định dùng di động chuyển tiền cho Khương Nhượng, cô ngượng ngùng nói : “Anh trai, tôi không mang theo di động, anh có thể trả tôi bằng tiền mặt được không?”Những năm này mọi người đã hoàn toàn dùng di động để trả tiền, rất ít người mang tiền mặt ra cửa đi mua đồ.

Nam nhân này tên là Tiểu Mãnh, anh ta nhanh chóng tìm một người bán hàng rong đổi ra 130 đồng tiền mặt trả cho Khương Nhượng.

Khương Nhương lấy ra mấy đồng trong túi, mấy đồng này là anh trai đi vay quanh thôn cho cô mang theo đi đường.

Mấy đồng tiền lẻ của hai mươi năm trước hiện tịa vẫn được lưu thông.Khương Nhượng tìm năm đồng tiền lẻ trong túi ra trả lại cho nam nhân.Tiêu Mãnh thiếu chút nữa cười ra tiếng, có năm đồng tiền mà cô ấy phải tìm bằng được trả lại cho hắn, cô nương này quả là rất nghiêm túc, vì vậy mà hắn có thêm thiện cảm với Khương Nhượng.Bác xử lý gà liền mang gà vào trong một xưởng nhỏ làm sạch lông, sau đó mang gà đã được làm tốt đưa cho Tiểu Mãnh xem, để cho khách hàng chắc chắn đây là gà vừa đưa qua : “Đã lâu rồi không thấy được gà thả vườn chính tông như vậy, con gà này 130 đồng cũng đáng giá a.

Cậu nhìn xem, bên trong còn có một buồng trứng non, hơn nữa còn có một chút mỡ vàng, đem trở về hầm canh đặc biệt thơm ngọt”.Thím khách hàng hỏi thăm gà của Khương Nhượng đầu tiên cũng vừa lúc mang theo một con gà qua đây xử lý.

Bà thím mua một con gà mái già giá 25 đồng, nhưng vừa nhìn liền biết không chính tông bằng gà của Khương Nhượng.

Một con gà thường tầm ba cân hơn một chút, như vậy chỉ chênh lệch có ba mươi đồng mà thôi.

Bà thím nhìn thấy Khương Nhượng vẫn còn một con nữa, liền nhanh chóng đi tới mua..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 12: Chương 12


Tiêu Mãnh nhìn cách ăn mặc của cô gái nhỏ, cô gái mặc một chiếc áo hoa sợi tổng hợp, trên chân đi giày vải màu đen, hắn thấy hắn cô gái nhỏ là từ trong nông thôn qua đây bán gà.

Đi một đoạn đường xa như vậy, thật là không dễ dàng cho cô ấy.

Hắn khi còn nhỏ mới nhìn thấy mấy đồng tiền giấy lúc nãy được trả lại.

Hơn nữa cô gái nhỏ còn phải tìm ra bằng được năm đồng tiền này trả cho hắn, đây đúng là một cô gái rất nghiêm túc.Tiêu Mãnh liền bảo Khương Nhượng không cần phải bán con gà mái còn lại, hắn có huynh đệ có quầy bán thực phẩm sạch, chuyên môn bán các sản phẩm nông nghiệp không bị ô nhiễm môi trường.

Gà nuôi thả này của cô đưa qua bên chắc chắn bạn hắn sẽ nhận, hơn nữa giá còn cao hơn so với giá bán lẻ bên này.

Nhưng bên đó không nhận gà còn sống, vì vậy xử lý gà thật tốt rồi mang qua.Khương Nhượng cũng biết về thị trường bán hàng cao cấp kia, đồ vật bên trong đều rất đắt.

Kẻ có tiền ở Lạc Thành này đều mua rau dưa đồ ăn ở nơi đó, đồ vật tuy rằng đắt nhưng chất lượng rất tốt, xác thật toàn bộ hàn đều là những loại không bị ô nhiễm.

Thực ra ngay từ đầu Khương Nhượng cũng tính toán mang gà qua đó bán, nhưng mà bên đó không cho tự do bày quán bán hàng, vì vậy cô mới lựa chọn đi đến chợ rau bên này.Anh em của Tiêu Mãnh tên là Tiêu Bình Minh, hôm nay lúc Tiêu Mãnh qua đó mua gà thì hắn vừa hay bán hết.

Vì vậy khi Tiêu Mãnh đưa cô gái nhỏ mang gà mái già tới, hắn thấy rõ phẩm chất gà này còn tốt hơn cả gà của hắn, vì vậy mà Tiêu Bình Minh liền ra giá thu mua là 150 đồng một con.Tiêu Mãnh liền nhanh miệng nói: “Cậu là đồ gian thương, lòng dạ hiểm ác, con gái người ta đi đến đây cũng không dễ dàng, hai trăm đồng một con thì cậu mua”.Tiêu Bình Minh ha hả cười, đây có phải là anh ruột của hắn không, như thế náo lại đi giúp đỡ người ngoài.

Nhưng quả đúng là phẩm chất của gà thả vườn của cô gái nhỏ này rất tốt, bên hắn bán ra mỗi một con cũng phải ba bốn trăm đồng.

Những kẻ có tiền không bao giờ quan tấm đến giá cả, bán giá rẻ bọn họ còn nghi ngờ không phải gà chính tông ấy chứ.Cuối cùng Tiêu Bình Minh chốt giá là 180 đồng một con với Khương Nhường, còn nói, lần sau cô còn gà thả vườn thì trực tiếp mang qua đây cho hắn..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 13: Chương 13


Với giá 180 đồng một con và Tiêu Bình Minh trả, Khương Nhượng đã thực vừa lòng.

Giá này so với chính cô tự bán lẻ còn nhiều hơn năm mươi đồng, hơn nữa còn trở thành một nguồn tiêu thụ lâu dài.

Khương Nhượng nói : “Tiêu đại ca, trứng gà ta các anh có thu mua không, chính là trứng của mấy con gà mái thả vườn trong nhà, ăn rất thơm ngon”.Tiêu Bình Mminh gật đầu, “Có thu mua a, nếu cô trở về có đồ nông sản tốt cũng mang qua đây bán cho tôi, chẳng sợ sơ lượng nhiều tôi không bán hết, nếu số lượng nhiều tôi sẽ hỏi giúp cô các nhà khác có thu mua hay không”.“Cảm ơn Tiêu đại ca.” Cô gái nhỏ vừa xinh đẹp, giọng lại ngọt, làm cho Tiêu Bình Minh tăng lên hảo cảm.Hai con gà mái Khương Nhượng mang theo liền bán được tổng cộng là ba trăm đồng, nhưng tiền này lại là tiền loại mới cô không thể mang về được, mà mang về cũng chẳng dùng được.

Lúc này, tiệm tạp hoá liền truyền tống đến trong đầu Khương Nhượng thông tin, khi cô bước qua cửa của tiệm tạp hoá, thì tiệm tạp hoá có thể giúp cho cô đổi số tiền này thành loại tiền lưu thông mười năm trước, ba trăm đồng thì vẫn là ba trăm đồng.

Nhưng bên tiệm tạp hoá lại đòi thu bẩy phần phí thủ tục, như vậy trả phí xong thì trong tay Khương Nhượng chỉ còn lại có 93 đồng.Khương Nhượng hiện tại cực độ thiếu tiền.

Cô chẳng dại mà cho tiệm tạp hoá thu phí từ chỗ tiền cố kiếm được này.

Nếu cô không thể mang tiền về thì cô có thể mang theo hàng hoá về, hàng hoá mua trở về cô chỉ cần thay đổi nhãn hàng hoá là được, cái này bên tiệm tạp hoá lại làm miễn phí.Khương Nhượng sau khi cảm ơn hai anh em Tiêu Bình Minh, quay đầu đi được vài bước liền nhìn thấy Trình Văn Năm năm nay đã bốn mươi tuổi cùng bạch nguyệt quang của hắn đang ở trong khu mua bán này mua đồ ăn.

Khương Nhượng lập tức xoay người hướng cửa khu mua bán chạy đi.

Cô đã biết mà, một đao thọc vào hai người đó trong bữa tiệc cưới kia không thể g**t ch*t được đôi tra nam tiện nữ này.Trình Văn Năm nhìn thấy một cô gái trẻ trông giống hệt Khương Nhượng, vợ trước của hắn khi còn trẻ.

Hắn liền bỏ lại xe chở đồ, nhanh chân chạy đến cửa khu mua sắm, nhưng khi đến nơi chẳng nhìn thấy một ai hết.

Khương Mai cũng nhanh chóng đuổi theo hắn, truy vấn hỏi : “Nhìn thấy ai sao?”.
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 14: Chương 14


Trình Văn Năm hoảng hốt một chút, “Anh giống như nhìn thấy tiểu Nhường”.

Cô ấy vẫn là bộ dáng xinh đẹp, mỏng manh của hai mươi năm trước, nhưng hắn chạy nhanh đuổi theo cũng không thấy tăm hơi ai cả.

Khương Mai nhìn vào xe hàng đã chọn từ nãy đến giờ, tiền hàng hoá trong đó cũng phải lên đến hơn một ngàn đồng, gồm thịt cá trái cây mà cô ta đã bỏ ra bao nhiêu công sức lựa chọn.

Khương Mai đôi mắt rũ xuống, nói : “Chắc là anh nhìn lầm rồi, Tiểu Nhường đã mất cách đây ba năm rồi”.

Trình Văn Năm không nói gì, vẫn cứ đứng như vậy nhìn vào vị trí cửa ra vào.

Khương Mai duỗi tay ấn nhẹ lên bụng nhỏ của mình, khi làm như vậy, cô ta vẫn có thể cảm giác được lưỡi dao sắc bén ngày đó đâm vào bụng cô ta, nó thống khổ, đau đớn như thế nào, may mắn là vết thương không sâu.

Khương Mai đẩy xe mua sắm đến quầy nông sản, “Anh thích uống canh gà, chúng ta mua một con gà mái già trở về hầm canh uống đi”.

Trình Văn Năm không nói đồng ý, cũng không nói không đồng ý, hắn chẳng nói một lời nào.

Thái độ của Trình Văn Năm như vậy làm cho Khương Mai có chút không cao hứng.

Cô ta hỏi ông chủ con gà mái còn sót lại kia bán như thế nào.

“399 đồng một con.

” Tiêu Bình Minh nói.

“Mấy ngày hôm trước không phải là 299 đồng một con sao?”“Hôm nay gà phẩm chất tốt hơn nhiều, đương nhiên giá cao hơn một chút.

”Khương Mai lại có chút bất mãn với ông chủ cửa hàng, nhưng mà dù có là một ngàn đồng một con thì đối với gia đình Trình Văn Năm hiện tại chỉ giống như đi chợ rau mua một mớ cải thìa nhỏ bé không đáng kể mà thôi.

Những người tới thị trường bán đồ tinh phẩm này thì căn bản đều không để bụng đến giá cả, hơn nữa càng là hàng mua độc nhất thì sau khi mua xong càng có cảm giác ưu việt hơn người.

Khi Khương Mai còn đang do dự, liền có một khách hàng khác tới chỗ quầy hàng của Tiêu Bình Minh, hắn nhìn thấy hôm nay trong quầy có gà thả vườn không tồi, liền đoạt trước Khương Nhường đen tiền trả cho ông chủ, hơn nữa còn nói thầm : “Ngại đắt thì cô cũng đừng tới chỗ này mua đô nữa”.

.
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 15: Chương 15


Khương Nhượng còn không biết con gà mái già nhà cô nuôi ba năm thiếu chút nữa nằm trong bụng Trình Văn Năm, may mắn bị người khác mua đi rồi.Sau khi đi ra khỏi trung tâm bán đồ xa xỉ, Khương Nhượng liền lên xe buýt đến thị trường bán sỉ quần áo của Lạc Thành, rồi đi thẳng lên tầng hai bán quần áo nữ.Bất kể là thời đại nào thì buôn bán đồ của phụ nữ luôn dễ dàng kiếm được tiền.

Khương Nhượng ở trên tầng hai chọn lựa toàn bộ kiểu dáng đẹp nhất của mùa hè năm nay.

Mấy kiểu váy ở hiện tại được xem là kiểu dáng đại chúng thì khi mang trở lại hai mươi năm trước đó chính là thời thượng.Chân váy chính là mười lăm đồng một cái, Khương Nhượng mua chân váy phối với áo bên trên, áo cũng là mười lăm đồng, nếu mua váy liền thân thì chính là hai mươi mốt đồng một cái.

Kiểu dáng và chất liệu quần áo ở đây đều không tồi, mấy loại chất lượng kém thì Khương Nhượng nhất quyết không lấy.

Mặc dù là hai mươi năm trước thì mọi người cũng rất chú ý đến chất lượng của sản phẩm.310 đồng, tiền bán gà không đến nửa giờ Khương Nhượng đã xài hết.

Trong lòng Khương Nhượng cũng thấp thỏm, không biết lần đầu tiên trở về buôn bán, có thể bán được chỗ quần áo này hay không? Nghĩ nghĩ cô liền chọn một bộ váy liền thân màu xanh nhạt, sau đó đi vào trong phòng thử đồ thay quần áo.

Cô muốn tự chính bản thân mình làm quảng cáo, quần áo có thể bán được tốt một chút.Đến khi thay quần áo xong đi ra, bà chủ nhìn thấy Khương Nhượng hai mắt đều nhìn thẳng.

Cô gái trẻ này cũng quá đẹp đi, bộ váy bán sỉ có gia hai mươi đồng bị cô ấy mặc lên trông như người mẫu, đúng là hình ảnh quản cáo sống.Mặc vào một chiếc váy mới, mà còn mang theo một sọt cành liễu trông có vẻ rất ngốc.

Dù sao loại sọt này nhà mình tự đan, cũng chẳng tốn một xu, trở về liền bảo anh chị lại đan cho cô cái khác.

Nghĩ như vậy nên Khương Nhượng liền tìm một cái thùng rác ném sọt liễu vào trong đó.

Sau đó mang theo một bao quần áo mua sỉ ngồi lên xe buýt đi trở lại nơi cô bước ra từ cánh cửa tiệm tạp hoá..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 16: Chương 16


Mỗi lần muốn trở về niên đại ban đầu thì cần phải đi ra từ cửa mình đặt chân đến đầu tiên của niên đại này.

Khương Nhượng một lần nữa trở lại cửa của trung tâm phòng cháy chữa cháy lúc trước.

Sau khi đi qua một đoạn đường đen nhánh cô lại trở lại tiệm tạp hoá rách nát của mình.Khương Nhượng ở bên kia ngây người ba tiếng đồng hồ thì khi qua bên đây, nhìn theo vị trí của mặt trời, cô ướng lượng thời gian cũng là như vậy.

Khương Nhượng kiểm tra lại túi quần áo mình vừa mua, chỗ quần áo này không thiếu một cái nào, chỉ có nhãn hàng treo ở trên quần áo thì khi xuyên qua đã tự động được sửa lại cho phù hợp với niên đại này.Vừa đẩy cửa tiệm tạp hoá muốn bước ra phía đường, Khương Nhượng liền thấy được Trình Văn Năm hiện vẫn là một chàng trai trẻ, ngây ngô, cùng một nam nhân khác mà cô không biết.

Dù sao ở cùng một chỗ với Trình Văn Năm thì chắc nam nhân này cũng chẳng phải là người tốt gì.Khương Nhượng không muốn để ý đến hai người bọn họ, cô còn đang muốn nhanh chóng bán đi số quần áo mình đã mang về đây này.

Bán xong quần áo cô sẽ đến Trình gia, giải quyết tất cả mọi thứ, về sau, bọn họ đi dương quang của bọn họ, còn cô đi cầu độc mộc của cô.Cố Thanh Thành đã ngồi xổm ở dưới gốc cây dâu già này hơn ba tiếng đồng hồ, chân cũng đã tể rần.

Khi hắn nhìn thấy Khương Nhượng bước ra từ trong tiệm cảm thấy mình đợi cũng không uổng phí.

Đúng là tiểu tiên nữ mà hắn tìm kiếm.

Bây giờ tiên nữ của hắn đã thay một thân váy màu xanh nhạt, khuôn mặt xinh đẹp trắng nõn, như một bông hoa rực rỡ giữa ngày hè, quả thật đầy tiên khí.Cố Thanh Thành nắm chặt cuống vé trong lòng bàn tay, nghĩ muốn đi lên chào hỏi một câu liền đứng dậy sửa sang lại quần áo của mình.

Cố Thanh Thành cố gắng làm cho chính mình trông không giống một tên đăng đồ tử (đăng đồ tử : một câu ám chỉ một kẻ háo sắc, yêu râu xanh).Nhưng Trình Văn Năm ở bên cạnh đột nhiên đứng lên chạy đến chỗ Khương Nhượng trước Cố Thanh Thành một bước.

Trình Văn Năm vừa chạy vừa kêu gọi : “Tiểu Nhường, vừa rồi em đã đi đâu vậy?”Cố Thanh Thành trừng đỏ đôi mắt, tiên nữ xinh đẹp của hắn lại là Tiểu Nhường… Hắn hiện tại trong lòng chính là đang hối hận, hối hận ngày đại hội luận võ đó không bẻ gãy chân của tên Trình Văn Năm này..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 17: Chương 17


Khương Nhượng căn bản không muốn để ý tới Trình Văn Năm đang cố gắng đuổi theo mình.

Trình Văn Năm cũng không biết mới ngắn ngủi một ngày mà thôi, Khương Nhượng mà hắn biết đã chết qua một lần, hơn nữa còn trọng sinh trở lại, cô đã có thể nhìn thấu được bản chất con người của hắn ta.Trình Văn Năm thấy Khương Nhượng chỉ lo đi về phía trước, còn nghĩ cô vẫn đang tức giận hắn.

Sau đó hắn chú ý nhìn Khương Nhượng kỹ hơn thì thấy cô hôm nay mặc một bộ váy liền thân màu xanh lá sen trông rất đẹp.

Trình Văn Năm lại chú ý thấy trên tay Khương Nhượng có một bao nilon to, liền nhanh chóng muốn cầm lấy: “Em mua cái gì vậy, để anh cầm giúp cho em”.Khương Nhượng đang đâm đầu đi về phía trước, đột nhiên dừng chân đứng lại.

Trình Văn Năm chính là một người như vậy, mặc kệ hắn có thích người trước mặt hay không, thì khi hắn nói chuyện với người ta vẫn bày ra cái bộ dáng ôn nhuận vô hại.

Đời trước Khương Nhượng chính là bị bộ dáng giả vờ giả vịt này của hắn lừa hai mươi năm.Khương Nhượng liền đẩy tay hắn ra, nói: “Không cần đến anh.

Không phải anh nói chúng ta không đăng ký kết hôn hay sao.

Hôm nay tôi về nhà một chuyến đã nghĩ thông suốt rồi.

Từ nay về sau hai chúng ta ai lo phận người đó.

Chờ tôi sắp xế xong công việc trên tay sẽ đến nhà anh nói rõ ràng với bố mẹ anh.

Còn hiện tại, anh không cần phải đi theo tôi”.Trình Văn năm nghe Khương Nhượng nói một loạt xong liền ngơ ngẩn.

Đây đúng là kết quả tốt nhất hắn vẫn luôn chờ đợi, chính là Tiểu Nhường có thể bình tĩnh tiếp thu việc không đăng ký kết hôn, bọn họ sẽ chia tay nhau trong hoà bình.

Nhưng mọi việc cứ như vậy từ miệng của Tiểu Nhường nói ra, không hiểu tại sao trái tim của hắn lại ẩn ẩn đau.Khương Nhượng bỏ lại Trình Văn Năm, nhanh chân chạy tới một đại viện lớn.

Ở trước cửa đại viện, Khương Nhượng liền dùng một mảnh vải, đem mấy bộ váy áo đã mất công chọn lựa ở thị trường bán sỉ bên niên đại kia bày cả ra.

Nơi này có rất nhiều nhà có người trẻ tuổi, sẽ không thể bỏ qua được những bộ quần áo kiểu dáng mới như thế này..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 18: Chương 18


Khương Nhượng đang mặc trên người là một bộ váy màu xanh nhạt, mục đích chính là muốn để bản thân mình làm quảng cáo cho váy áo hôm nay.

Rất nhanh đã có bốn năm cô gái trẻ vậy lại đây nhìn váy áo.

Niên đại này các loại đồ ăn thiếu thốn, công việc thì phần lớn là công việc cần bỏ ra sức lực, vì vậy mà dáng của các cô gái đều gầy gầy xinh xinh.

Chính vì vậy mà Khương Nhượng khi chọn quần áo đều nhập các size nhỏ, phần lớn mọi người đều có thể mặc vừa.Khi các cô đang chọn lựa, ngắm nghía quần áo thì Khương Nhượng liền đưa ra một vài ý kiến cho việc phối đồ : “Cái áo này hợp với chân váy kia, cô mặc vào đảm bảo xinh đẹp”.Hết bên phải lại quay sang bên trái nêu ý kiến : “Cái váy liền thân này được in hoa anh đào màu hồng nhạt, phong cách hiện đại, cùng với kiểu tóc hôm nay cô để rất hợp với nhau”.Mấy cô gái trẻ liền nhanh chóng động tâm, kiểu dáng quần áo ở đây rất mới, bên bách hoá đều không có.

Mọi người đều nghĩ chắc là được chuyển từ bên Dương Thành qua đây.

Sau khi ngắm nghía xong mấy cô gái trẻ liền hỏi giá cả như thế nào?Khương Nhượng muốn nhanh chóng bán xong quần áo, vì vậy mà mỗi bộ chỉ tính thêm năm đồng so với giá nhập mà thôi : “Váy liền áo chính là 25 đồng, áo riêng cùng chân váy nếu mua cả bộ liền tính là 38 đồng”.Giá này được Khương Nhượng đinh ra so với giá quần áo trong bách hoá không chênh lệch nhiều lắm, nhưng quần áo của cô hơn về kiểu dáng.

Kiểu dáng so với bách hoá tất nhiên là đẹp hơn nhiều.

Con gái thì luôn luôn thích cái đẹp, vì vậy mà chẳng bao lâu quần áo đã được bán hết, chỉ còn dư lại bộ vay cô đang mặc trên người mà thôi.Sau khi bán hết quần áo, Khương Nhượng đếm đếm số tiền giấy thu được trong tay.

Tám bộ váy liền bán được hai trăm đồng, năm bộ váy áo rời thì bán được một trăm chín mười đồng.

Khương Nhượng bỏ ra ba trăm mười đồng nhập quần áo, đến bên này liến thu về ba trăm chín mươi đồng.

Như vậy chênh ra chính là tám mươi đồng.

Hơn nữa ba trăm chín mươi đồng ở niên đại này có giá trị hơn nhiều so với hai mươi năm sau..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 19: Chương 19


Từ sau khi trọng sinh sống lại, giờ phút này mới là lần đầu tiên Khương Nhượng cảm thấy vui vẻ lên một chút.

Như vậy Khương Nhượng chỉ dùng hai con gà mái già ở trong nhà, thông qua tiệm tạp hoá kiềm về 390 đồng.

Nếu đổi tiền thông qua tiệm tạp hoá thì cô sẽ mất rất nhiều tiền trong phí thủ tục chẳng còn lợi là bao nhiêu.Khương Nhượng đang chuẩn bị thu dọn trở về, một cô gái nhỏ chạy đến như một cơn gió tới trước mặt Khương Nhượng.

Cô gái nhỏ nhìn túi đồ đã rỗng tuếch chẳng còn gì những vẫn chưa từ bỏ ý định liền hỏi : “Chị còn bộ váy nào không?”Cô gái nhỏ tức muốn chết rồi.

Vừa rồi Liễu Thanh mua một bộ váy liền thân hoa anh đào màu hông nhạt, liền thay ra rồi chạy đến nhà cô khoe khoang, cô ta nói, ở cửa đại viện có người bầy quầy bán quần áo, vừa rẻ lại đẹp nữa, chỉ có 25 đồng mà thôi.Bộ váy xinh đẹp như vậy làm sao cô có thể bỏ lỡ, vì vậy cô gái tên Vệ Tinh này, lập tức ba chân bốn cẳng chạy ra cửa khu muốn mua một bộ, nhưng đáng tiếc vẫn đến chậm.Khương Nhượng thấy cô ấy muốn mua như vậy, đành chỉ vào chính bộ váy đang mặc trên người nói : “Tôi chỉ còn bộ đang mặc trên người này thôi, vì muốn làm quảng cáo nên mới mặc vào, nếu cô không chê tôi có thể giảm cho cô hai đồng”.Vệ Tinh hai mắt liền sáng lên, “Muốn, cảm ơn cô, vậy cô đi cùng tôi về nhà thay quần áo”.Khương Nhượng đi theo Vệ Tinh vào đại viện, trong nhà cô nàng đổi về một thân quần áo sợi tổng hợp của mình.

Khương Nhượng vẫn thấy mặc quần dài cùng áo sơ mi đi trên đường thuận tiện hơn.

Hiện tại ba của cô còn đang ở bệnh viện chờ giao viện phí đấy, vì vậy mà mỗi một đồng tiền đối với Khương Nhương đều rất quan trọng.Vệ Tinh rất hào phóng, cũng không trả ít đi hai đồng, kiên trì đưa cho Khương Nhượng hai mươi lăm đồng.

Hiện tại với hai mươi lăm đồng này, trong túi của Khương Nhượng hiện tại chính là 415 đồng.Vệ Tinh đưa số điện thoại của nhà mình cho Khương Nhượng : “Lần tới cô tới cổng đại viện bán quần áo thì lièn gọi điện cho tôi, được không?”Khương Nhượng cười đáp ứng, đến lúc ra cửa lại nghe thấy một giọng nam nhân trầm thấp kêu lên : “Tiểu Nhường…”.
 
Back
Top Bottom