Ngôn Tình Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 40: Chương 40


Cố Thanh Thành hối hận, hắn như thế nào lại thể hiện ra là một người không có tự trọng như vậy.

Thực ra hắn nói ra như vậy là bởi vì, hắn vẫn luôn có một giấc mơ, trong mơ hình như là thời loạn, hắn hoạt động ở trong ổ sơn tặc.

Có một lần hắn gặp một cô nương, trông cô nương đó giống hệt Tiểu Nhường.Trong mơ lúc đó, hắn vốn định nói với cô nương đó, thời đại loạn thế như thế này, một cô nương như cô không cần phải chạy loạn khắp nơi mà gặp nguy hiểm.

Nhưng chẳng hiểu sao, hắn há mồm ra nói, lại là muốn đoạt cô nương nhà người ta đi làm áp trại phu nhân.

Làm cho cô nương đó sợ tới mức chạy mất.

Mỗi lần mơ tới đây hắn đều tỉnh ngủ.Cố Thanh Thành trở tay đánh vào miệng của chính mình một cái.

Ban ngày ban mặt, hắn phát cái mộng xuân gì, làm cho tiểu Nhường sợ.Khương Nhượng càng nghĩ càng tức, cứ như vậy ôm đống quả dâu ngồi ăn.

Khương Vệ Dân trả xe quay về nhìn thấy em gái như vậy liền nói : “Sau khi tiệm tạp hoá bị bỏ hoang, cái cây dâu này đã rất nhiều năm không có kết quả, vậy mà không nghĩ tới, năm nay lại có nhiều quả như vậy”.Khương Nhượng hồi tưởng một chút, nhưng đời trước cô không chú ý đến vấn đề này, nên không nhớ được, cây dâu có phải từ năm nay bắt đầu kết quả hay không.“Trở về em ngâm một vò rượu trái cây, chờ thân thể của ba tốt, anh có thể cùng ba uống vài ly”.Khương Vệ Dân lại nghĩ đến ba mình là từ trên cây thang bị ngã xuống mà bị thương ở eo, liền tức giận quát em gái : “Ai cho em hôm nay leo cây?”Khương Nhượng vừa định nói cô không leo cây, là Cố Thanh Thành lên cây bẻ cành xuống, nhưng lại không nghĩ nhắc tới cái tên vô lại đó, liền cam chịu nhận cái nồi này nói, “Lần sau em không dám nữa.”Hai anh em trở lại bệnh viện huyện, nói cùng ba mẹ Khương chuyện hôm nay đến Trình gia.

Đã trả hết tiền sính lễ với bên Trình gia, còn của hồi môn thì tạm thời để ở tiệm tạp hoá..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 41: Chương 41


Ba Khương nghe con trai kể lại truyện hôm nay xảy ra ở Trình gia liền thở dài.

Nhân lúc Khương Nhượng đi ra ngoài, ông liền nói với con trai, không cần phải vội vàng tìm nhà chồng cho em gái.

Khương Vệ Dân ngày hôm nay cũng thương em gái cực kỳ, hồng con mắt đáp ứng lời ba mình.Khương Nhượng lôi kéo mẹ mình đi ra bên ngoài, lấy hết phần tiền còn lại trên người đưa bà, chỉ để lại có mười đồng để làm phí sinh hoạt cho mình mà thôi : “Mẹ, mẹ yên tâm chiếu cố cho ba.

Chờ con kiếm đủ tiền phẫu thuật thì chúng ta sẽ đưa ba đến bệnh viện lớn ở Lạc thành.”Bạch Huệ Lan đến tận lúc này mới ý thức được, từ sau khi từ hôn, con gái nhỏ của bà đột nhiên trưởng thành.Khương Nhượng cùng anh trai ra khỏi bệnh viện, đi ngang qua chợ rau cô liền muốn mua ít thịt ba chỉ.

Sau khi mua thịt xong Khương Nhượng còn muốn mua một con cá, giúp trong nhà thay đổi một chút.Khương Vệ Dân thấy em gái mua thịt đã rất sốt ruột rồi, bây giờ lại nhìn thấy em gái đang định mua cá liền nhanh chóng ngăn cản.

Nếu em gái muốn ăn cá, hắn đi bắt về là được, việc gì phải bỏ tiền ra mua.

Bây giờ trong nhà chỉ mong một đồng bẻ đôi mà tiêu đây này.Hai anh em mới vừa về đến cửa nhà, liền nghe được tiếng ồn ào của Trần Ngải Hương, một người trong họ.

Hôm nay Trần Ngải Hương đến cửa là muốn đòi nợ Khương gia.Bà ta nói : “Lần trước nhà chúng ta cho nhà cô mượn 500 đồng, hiện tại có việc cần dùng đến, cô xem, trong vòng ba ngày có thể trả lại nhà tôi không?”Bà ta muốn ép Khương gia trả nợ, nên đến cả bí thư chi bộ thôn cũng đều gọi đến cùng.Chú Đạt, người trong họ nghe không lọt liền nói : “Trần Ngải Hương, ba cô và ba Vệ Dân đều là anh em họ hàng, ba hắn té ngã bị thương đến eo, chữa trị đã hơn một tháng nay.

Khương gia đã mượn tiền của tất cả hàng xóm, nhưng chẳng có ai giống như cô, đến nhà giục đòi nợ cả.

Mà cô làm như thế này, đâu phải là đòi nợ, chính là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của.”Thì ra Trần Ngải Hương cũng coi trọng cái tiệm tạp hoá rách nát của Khương Nhượng ở Lạc Thành kia.

Cô ta muốn mua tới, tu sửa lại cho chúa gái mình mở cửa hàng làm ăn.

Vì vậy mà hôm nay tới Khương gia nói điều kiện.

Trong vòng ba ngày, nếu Khương gia không có tiền, thì phải đem cửa hàng đó bán lại cho bà ta..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 42: Chương 42


Chị dâu cả Vương Lục Mai chỉ có một mình ở nhà tiếp bọn họ, nghe nói như vậy, hai tay xoa chặt vào nhau.

Chuyện lớn như vậy, chị làm sao có thể làm chủ được.

May mắn vừa lúc Khương Nhượng đi vào trong sân.

Trần Ngải Hương chính là mẹ của Khương Phúc, cha để của Khương Mai.

Thì raThiếu tiền trả nợ đó thiên kinh địa nghĩa, Khương Nhượng một chút không có thoái thác.“Bà nội Trần, lúc trước nhà bà cho nhà chúng cháu mượn tiền giúp ba cháu đi viện, cả gia đình cháu đều thực cảm kích.

Hiện tại bà lại nhân lúc nhà cháu gặp vấn đề khó khăn liền muốn đòi tiệm tạp hoá thì nhà cháu cũng chẳng biết nói thế nào cho phải.

Vậy thì theo như lời của bà nói đi, trong ba ngày tới, nếu nhà cháu không có tiền trả lại cho nhà bà, thì nhà cháu sẽ bán cửa hàng để lấy tiền trả nợ.

Nhưng bà trở về nói với cả dì ba của cháu, nếu cháu có tính toán bán cửa hàng đó thì cũng nhất quyết không bán cho nhà các người”.Khương Nhượng thậm chí còn lập giấy tờ, ba ngày sau còn không có tiền trả nợ liền bán cửa hàng trả cho Trần Ngải Hương 500 đồng, chú Đạt là người làm chứng.Chú Đạt tên đầy đủ là Diệp Đạt, ông sau khi về đến nhà liền kêu vợ mình lấy hai trăm đồng, tiền tiết kiệm trong nhà ra.

Vợ Diệp Đạt là Quý Tới Phượng vội vàng hỏi thăm chồng muốn làm gì? Sau đó bà nghe thấy Diệp Đạt kể lại tin tức ông nghe được ở Khương gia.

Thì ra Khương Nhượng đã từ hôn với Trình gia, sau này, hai người đó tự mình kết hôn không còn liên quan gì đến nhau nữa.

Hơn nữa người mà Trình Văn Năm để mắt đến lại là Khương Mai, cháu gái của Trần Ngải Hương.Khương Mai muốn ở Lạc Thành làm sinh ý nhỉ, liền coi trọng miếng đất của Khương Nhượng, nên bên Trần Ngải Hương đang làm sức ép để có thể mua lại được mảnh đất đó.

Khương Nhượng liền giận dỗi, nói sau ba ngày không trả được nợ thì liền bán cửa hàng trả nợ.Quý Tới Phượng đem 200 đồng giao cho Diệp Đạt, “Hai trăm này cũng không đủ a.”Diệp đạt thở dài, “Quê nhà hương thân, có thể giúp một chút là một chút đi.”.
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 43: Chương 43


Con trai của Diệp Đạt tên là Diệp Tuấn nghe thấy ba mẹ mình nói chuyện về Khương gia liền nhanh chóng chạy ra.

Hắn là bạn học của Khương Nhượng hồi cấp ba, sau khi tốt nghiệp cấp ba thì Khương Nhượng gả chồng, còn hắn ở trong thôn làm một kế toán nhỏ.

Lần trước trong nhà có tìm người làm mai cho hắn, nhưng cả hai bên đều không nhìn trúng đối phương.Diệp Tuấn có một khuôn mặt tuấn tú, hắn nghe ba mẹ nói chuyện mà nghẹn đến đỏ bừng : “Tiểu Nhường từ hôn sao? Ba, con cùng ba qua đó nhìn xem”.Quý Tới Phương nhanh chóng lên tiếng : “Con đi cái gì mà đi! Lăn, trở về trong phòng mình đi”.Diệp gia điều kiện ở trong thôn đó là số một số hai, Quý Tới Phượng tuy rằng cảm thấy Khương Nhượng là một cô gái không tồi, nhưng Khương Nhượng lại đã có một thời gian ở bên Trình gia, nên ở trong lòng của bà cảm thấy, cô không xứng với con trai chưa lập gia đình của bà.Diệp Hồng Ngọc thì ha ha cười rộ lên, “Con đã nói mà, Khương Nhượng hai ngày này hoả khí lớn như vậy chắc chắn là có lý do.

Nguyên lai là do Trình Văn Năm không còn cần cô ta nữa, thật đáng thương a”.Quý Tới Phượng lườm con gái nhỏ một cái, lên tiếng, “Con tích phúc cho mình đi, mấy cái tâm tư nho nhỏ của con bỏ đi, đừng để về sau lại báo ứng lên trên người của mình”.Chú Đạt đi một lát liền đã trở về, trong tay vẫn cầm 200 đồng vợ đưa qua lúc nãy.

Ông nói rằng Khương Nhượng cảm ơn ý tốt của ông, nhưng con bé không nhận tiền.Quý Tới Phượng liếc mắt một cái nhìn con trai nhỏ còn chưa từ bỏ ý định nói : “Con bé không nhận tiền này, chính là đối với con một chút ý tứ cũng không có, con vừa lúc cũng đừng nhớ thương con bé nữa”.Khương Nhượng lấy muối ăn ngâm rửa sạch dâu tằm, sau đó vớt ra phơi khô trên sọt tre, dự định làm rượu trái cây cho anh trai cùng ba.Lần trước thông qua tiệm tạp hóa Khương Nhượng kiếm được 415 đồng.

Hiện tại trên người còn dư lại là 37 đồng.

Khương Nhượng thở dài trong lòng, tiền cần phải kiếm gấp.

Cô nhìn nhìn vào ổ gà nhà mình, hiện tại ở đó chỉ còn lại một con gà mái già, cái này không có khả năng bán được, vì còn cần phải để lại đẻ trứng giúp bồi bổ thân thể cho chị dâu..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 44: Chương 44


Khương Nhượng quết định ra cửa đi từng nhà thu mua gà mái già.

Năm nay mọi người hầu như đều nuôi gà mái già giữ lại để đẻ trứng đổi tiền, vì vậy mà rất ít người muốn bán.

Khương Nhượng phải ra giá lên đến bẩy đồng tiền một con mới mua về được ba con.

Sau đó cô thu thêm được một trăm quả trứng gà ta.Vương Lục Mai nghe nói, ngày mai Khương Nhượng lại muốn vào trong thành, liền gop hết số trứng gà ở trong nhà vừa tích cóp được còn chưa kịp đổi tiền được hai mươi trứng mang ra cho em chồng.Khương Vệ Dân chẳng biết lôi ra từ đâu một tờ giấy vay nợ đã ố vàng nói : “Năm mươi năm trước,Tiềm Sơn Huyện lão Lưu gia mượn ông nội chúng ta 50 đồng đại dương, anh đi tìm bọn họ đòi tiền xem sao”Khương Nhượng bật cười, đó là thời kỳ dân quốc, ai cũng túng quẫn.

Tiền đã đổi vài lần rồi, người ta làm sao có thể nhận nợ này chứ.

Bất quá đến bây giờ anh trai vẫn không tin cô có thể kiếm được tiền.

Nếu cô còn muốn đi qua đi lại hai thời không kiếm tiền thì cũng không thể gạt anh trai mãi được.Khương Nhượng nói: “Anh, anh không phải muốn biết em kiếm tiền như thế nào sao? Ngày mai anh cùng em vào thành, em nói cho anh biết em kiếm tiền như thế nào”.Bữa tối hôm nay, Khương Nhượng liền đem chỗ thịt ba chỉ hồi chiều mua được kia mang đi hầm khoai tây, để cho anh chị mình ăn một bữa nó : “Trời quá nóng, đồ ăn để lại không được đâu, anh, chị, ăn nhiều một chút”.Lúc chạng vạng tối Khương Vệ Dân vẫn nhớ em gái thích ăn cá, liền đi trong sông bắt mấy con cá nhỏ về nuôi trong thùng gỗ.Khương Nhượng sáng sớm hôm sau bốn giờ rưỡi liền đã thức dậy.

Cô hầm canh cá nhưng không giống cách mọi người hay làm.

Đầu tiên cô đem cá cắt thành từng đoạn, rán qua lên, sau đó thêm nước, gừng vào hầm nhỏ.

Hầm đến khi xương cá cũng mềm ra, thịt cá thì hoà tan vào trong nước canh.

Bước cuối cùng chính là dùng muôi nhỏ vớt lọc cá một lần.

Bát canh cá thơm nồng không tanh, tươi ngon vô cùng..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 45: Chương 45


Đời trước Trình Văn Năm rất thích khi tăng ca ban đêm được uống một chén canh cá mà Khương Nhượng nấu.

Lúc đó Khương Nhượng sẽ đem canh cá để trong ấm sành cho hắn.

Còn đời này sao, Trình Văn Năm rốt cuộc không được uống qua món canh này nữa.Hai anh em đi nhờ máy kéo ở trong thôn vào huyện thành, đến huyện thành thì đầu tiên chính là chạy đến bệnh viện nhìn ba Khương trước tiên.

Khương Nhượng liền đem canh cá mà mình đã hầm tốt từ trong ấm sành ra.

Sau khi nhìn thấy ba Khương uống hết một chén cah mới yên tâm rời khỏi bệnh viện.Khương Hứa nhìn con gái nhỏ nhà mình giống như một đoá hoa xinh đẹp nhưng lại muốn mỗi ngày chạy tới chạy lui vào thành kiếm tiền mà trong lòng khó chịu không thôi.

Ông liền nói với vợ mình Bạch Huệ Lan : “Tôi không muốn liên luỵ đến Vệ Dân cùng tiểu Nhượng , bệnh này tôi không điều trị nữa”.Bạch Huệ Lan nghe thấy chồng mình nói như vậy, liền đánh cho ông một cái tát, cả giận nói : “Chỉ cần mấy ngàn đồng là có thể phẫu thuật rất tốt rồi.

Bệnh của ông cũng không phải là bệnh nan y, không thể chữa khỏi.

Ông đừng có mà cô phụ sự nỗ lực của tiểu Nhường.

Con gái chúng ta, chồng cũng đã đều bị người ta cướp mất, ông còn muốn cho con gái không có ba sao?”Sau khi ra khỏi bệnh viện thì hai anh em liền từ huyện thành ngồi xe đến Lạc thành.

Khương Nhượng dẫn Khương Vệ Dân đến cửa tiệm tạp hoá của mình, chỉ tay vào cánh cửa coi như còn là tốt nhất của tiệm tạp hoá nói : “Anh, anh mở cửa này ra xem đằng sau đó là cái gì?”Khương Vệ Dân không hiểu cái gì cả, lấy tay mở cửa ra thì phía sau cánh cửa chỉ là phế tích rách nát cùng cỏ dại : “Này, cỏ dại lớn lên quá cao, em cẩn thận có con gì đó có độc.

Hôm nay anh liền ở đây dọn sạch hết chỗ cỏ dại này cho em”.Khương Nhượng liền bảo anh trai đi xem xét cẩn thận mọi nơi ở hậu viện này.

Khương Vệ Dân nghe em gái cũng đi xem xét mọi ngóc ngách ở đây, thấy rằng ở chỗ này chẳng có chỗ nào có thể giấu người được.Sau đó Khương Nhượng mới nói : “Ca, ông nội truyền xuống cho em tiệm tạp hoá này là có điểm thần kỳ.

Khi em mở cửa hậu viện ra thì cảnh tượng mà em nhìn thấy sẽ không giống như mọi người nhìn thấy.

Hiện tại sau cánh cửa này chính là hai mươi năm sau, xã hội phát triển phồn hoa giàu có.

Lần trước em chỉ mang theo hai con gà mái già, vậy mà có thể bán đổi được 310 đồng.

Em lấy số tiền này mua quần áo bên đó mang về bên này bán, qua tay chính là kiếm được 415 đồng.

Tiệm tạp hoá này của nhà chúng ta chính là có khả năng kiếm tiền như vậy đó”..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 46: Chương 46


Khương Vệ Dân nghe em gái nói mà không hiểu gì cả, hắn nghĩ, từ khi em gái bị từ hôn có khả năng bị ngu đi không : “Em gái, em không cần phải quá thương tâm.

Trong lòng có khó chịu thì nói với anh, đừng một mình chịu đựng”.Khương Nhượng nghe anh trai nói vậy, liền biết anh mình không tin, liền cười, “Anh, em không có việc gì, em thấy hình như anh không tin em nói.

Anh nghĩ lại xem, vậy thì 400 đồng kia em làm thế nào có được.

Anh sẽ không thật sự tin rằng em lên núi là có thể nhặt được đồ tốt đó chứ?”Khương Nhượng liền đem hết câu chuyện lần trước đi bán gà mái như thế nào, rồi sau đó nhập hàng như thế nào.

Khi trở về từ thời không bên kia thì đi đến đâu bán quần áo.

Nhất nhất đều nói cho Khương Vệ Dân biết.

Nhưng sự tình mình trọng sinh sống lại thì tất nhiên cô không dám nói rồi.

Cô sợ lượng tin tức quá lớn doạ anh trai choáng váng.Khương Vệ Dân nghe một hồi đến ngốc ngốc luôn.

Thảm nào khó trách, ông nội truyền xuống quy củ, tiệm tạp hoá này chỉ chuyền nữ không truyền cho nam.

Chính là vì từ bà nội cho đến Khương Nhượng bây giờ chỉ có là con gái Khươn gia mới có thể xử dụng được cánh cửa kia.

Cho nên mà trước khi ông mất liền để lại tiệm tạp hoá cho Khương Nhượng.Khương Nhượng giải thích nửa ngày Khương Vệ Dân mới miễn cưỡng bán tín bán nghi.

Khương Nhượng nhìn thời gian thấy cũng không sai biệt lắm liền chuẩn bị đến bên thời không bên kia buôn bán.Trước khi đi qua, Khương Nhượng liền dặn dò anh trai mình : “Anh, chờ sau khi em đi qua cánh cửa, anh ở hậu viện tìm không thấy em cũng đừng sợ.

Em đến bên kia bán đồ vật mang theo rồi sẽ đi nhập hàng.

Ước chừng buổi chiều là có thể trở về.

Nếu mà không kịp trở về thì cũng là do ở bên kia bị trì hoãn một chút thời gian.

Khi đó anh có thể về nhà trước, đừng ở chỗ này chờ em”.Vừa nói xong, Khương Nhượng liền mở cửa đi ra ngoài.Khương Vệ Dân tâm hoảng không xong.

Trước khi cánh cửa kia đóng lại một khắc hắn lập tức một lần nữa mở cửa muốn đi theo, nhưng hắn chỉ có thể vọt vào trong viện, trước mắt hắn chỉ có có dại và một đống hoang phế.

Tiểu Nhường thật sự hắn không tìm thấy ở đâu hết.Chẳng lẽ…… Chẳng lẽ những gì tiểu Nhường nói là sự thật, con bé đã đến thời không cách đây hai mươi năm để bán đồ vật rồi sao?.
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 47: Chương 47


Đang lúc Khương Vệ Dân hoảng hoảng loạn loạn tìm Khương Nhượng thì Khương Mai lại đến tiệm tạp hoá.

Cô ta tò mỏ hỏi : “Anh Vệ Dân, chỉ có một mình anh ở đây sao? Tiểu Nhường đâu?”Khương Vệ Dân nhìn thấy là Khương Mai đến thì nhanh chóng ngồi xổm xuống đất, làm bộ như đang làm cỏ cho khu vực hậu viện, vừa làm vừa nói : “Tiểu Nhường đến trong núi nhặt chút thổ sản rồi”.Khương Mai tỏ ra thất vọng nói: “Nga, em còn muốn tìm tiểu Nhường một chút, muốn cùng em ấy đến xưởng trà.

Bên xưởng trà kia phần công tác em làm thay tiểu Nhường thật nhiều trình tự, em nhiều chỗ không hiểu, cũng không có ai nguyện ý giúp đỡ giải thích một chút”.Khương Vệ Dân cảm thấy thật là chói tai liền nói : “Dựa vào cái gì mà Tiểu Nhường phải chỉ dạy cho cô? Trình Văn Năm có năng lực như vậy, cô bảo một nhà hắn ta đi mà dạy”.Nói xong, Khương Vệ Dân đem Khương Mai đuổi đi.

Hắn đang tự cưỡng bách chính bản thân mình cân phải trấn định, Tiểu Nhường sẽ không lừa hắn.

Vì vậy mà Khương Vệ Dân liền đứng dậy đi về nhà trước, hắn không muốn em gái bị lộ ra bí mật này, hắn không thể để cho người khác biết được.Khương Nhượng lúc này đang ở một thời không khác.

Cô mang theo hôm nay là ba con gà mái già cùng 120 quả trứng.

Quen đường đi nên Khương Nhượng liền mang trực tiếp số gà và trứng này đi tìm Tiêu Bình Minh ở thị trường tinh phẩm.

Một trăm hai mươi quả trứng thì Khương Nhượng để riêng ra hai mươi quả, nói với Tiêu Bình Mình số trứng đó là để lại cho vợ của Tiêu Mãnh bồi bổ thân thể, cô không lấy tiền.Tiêu Bình Minh nhìn hành động của Khương Nhượng liền cười cười.

Hắn thấy cô gái nhỏ này còn rất biết làm người a.

Hai mươi quả trứng gà chỉ là một phần nhỏ, không đáng giá, khó có được chính là phần tâm ý.

Sau đó hai người tính toán một chút, thì lần này Khương Nhượng thu về được là 500 đồng.Tiêu Bình Minh thanh toán xong tiền liền nói với Khương Nhượng : “Thị trường này bán cũng không dễ dàng, người mua hữu hạn.

Với số lượng mua bán ngày hôm nay thì đại khái qua hai ba ngày nữa cô hãy mang hàng đến một lần”..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 48: Chương 48


Sau khi bán đi xong trứng gà cùng gà già, Khương Nhượng liền đến thị trường bán sỉ quần áo mua sỉ quần áo nữ.

Hôm nay cô lấy toàn bộ 500 đồng mình vừa kiếm được toàn bộ tiêu hết.

Một lúc sau Khương Nhượng cõng theo một cái bao tải lớn quay lại cánh cửa nối liền hai thế giới.Giống như lần trước, cô đẩy cửa của khu nhà phòng cháy chữa cháy, cứ tưởng sẽ quay lại niên đại của mình nhưng không phải.

Khương Nhượng liền kinh ngạc, không thể nào a, có phải bởi vì lúc cô mở cửa trong đầu không nghĩ đến địa điểm cần đến nên không trở về được hay không?Cô thử đi thử lại bảy tám lần nhưng cánh cửa của khu phòng cháy chữa cháy vẫn như cũ, không có gì thay đổi.

Có vài người nhìn thấy cô giống như một cô gái nông thôn không hiểu sự đời liền nói : “Cô gái, thang máy ở bên kia, đây là thang lầu của khu phòng cháy chữa cháy”.Khương Nhượng ngốc rồi, cô không phải là cứ ở bên này luôn chứ?...Đúng lúc này, tiệm tạp hóa phát ra một lời cảnh cáo tới Khương Nhượng.

Nó nói, vì cô không đem bán toàn bộ đồ vật đã mang qua thời không này, còn hai mươi quả trứng gà không thu hồi được phí tổn nên Khương Nhượng liền bị trừng phạt.

Trừng phạt chính là, Khương Nhượng bị nhốt lại bên này 48 tiếng đồng hồ, sau đó mới có thể trở về bên thời không kia.Khương Nhượng kháng nghị, “Mấy cái quy củ này sao ngươi không nói sớm”.Nhưng là tiệm tạp hóa căn bản không để ý tới cô, một chút động tĩnh đều không có.Tiệm tạp hóa giống như là đã chết, không thèm để ý đến Khương Nhượng.

Tiệm tạp hoá đây là muốn Khương Nhượng thoả hiệp đổi tiền mặt với nó chứ không phải là mua đồ vật trở về.

Chính là muốn thu phí với số tiền Khương Nhượng kiếm được.Nhưng tiệm tạp hoá thu đến bẩy thành phí thủ tục cũng là quá cao đi.

Lần này cô kiềm đươc 500 đồng, nếu trực tiếp đổi thành tiền mặt mang về thì tới tay chỉ còn hơn 100 đồng.

Nhưng nếu là hàng hoá thì chỉ cần thay đổi nhãn hàng mà lại không mất đồng phí nào.

Khương Nhượng hiện tại cực kỳ thiếu tiền, hai ngày thì hai ngày đi..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 49: Chương 49


Lần này Khương Nhượng qua đây nhưng không mang theo giấy tờ tuỳ thân.

Hơn nữa nếu ở lại khách sạn thì quá đắt.

Khương Nhượng trở lại cửa hàng bán sỉ quần áo cô vừa mới nhập hàng lúc này, cùng bà chủ cửa hàng Quan Văn Cúc thương lượng một chút.

Cô ở lại trong cửa hàng làm công tạm thời hai ngày, đến buổi tối thì bà chủ cửa hàng cho cô mượn kho hàng đằng sau ngủ tạm hai ngày.

Dù sao thì đến buổi tối cửa hàng cũng sẽ đóng cửa, hơn nữa cửa lớn của khu bán sỉ này cũng bị khoá lại, bà chủ cũng không sợ Khương Nhượng chạy mất.May mắn lần này Khương Nhượng gặp được người tốt.

Bà chủ Quan Văn Cúc nghe cô đề nghị thì cũng đáp ứng, hơn nữa giữa trưa cùng tối còn không quên chuẩn bị cho cô xuất cơm hộp.

Hai ngày này, nhờ có Khương Nhượng bán hàng, đẩy mạnh tiêu thụ mà cửa hàng của Quan Văn Cúc cũng kiếm được không ít tiền.

Quan Văn Cúc muốn trả tiền lương cho Khương Nhượng nhưng cô không cần tiền, cô đổi thành lấy thêm mấy bộ quần áo.48 tiếng đồng hồ vừa hết, Khương Nhượng đẩy ra cửa ở khu phòng cháy chữa cháy, đi qua một màn đen liền thuận lợi quay trở lại tiệm tạp hoá của mình.Lúc này khi quay lại tiệm tạp hoá thì nó nói cho Khương Nhượng một cảnh cáo.

Từ nay về sau, tất cả các đồ vật mang về cần phải được bán đi toàn bộ, không được dư lại một đồ vật gì thì mới có thể mở được cửa xuyên qua thời không ra một lần nữa.

Các quy định mới này Khương Nhượng đều cần phải tuân thủ nghiêm ngặt, nếu cô vi phạm thì nó sẽ hoàn toàn đóng cửa, không cho cô xuyên qua thời không nữa.Khương Nhượng thử một chút, mở ra cửa sau của tiệm tạp hoá nhưng không xuyên đến thế giới kia được.

Quả nhiên nếu như chưa bán hết đồ vật mang về thì sẽ không xuyên không được.Cái này chính là do tiệm tạp hoá muốn kiếm bẩy thành tiền phí môi giới kia của cô đến điên rồi.Khương Nhượng cõng lên một bao tải lớn quần áo, cô nhất định có thể đem hết chỗ hàng hoá này bán đi.

Cô muốn cùng cái tiệm tạp hoá kia đấu xem, ai là người thoả hiệp trước..
 
Thập Niên 80 Sau Khi Trọng Sinh Làm Giàu Bằng Tiệm Tạp Hoá Cũ
Chương 50: Chương 50


Khương Nhượng cũng không có đồng hồ, cô tự ước lượng cảm thấy lúc này chắc khoảng hai giờ chiều rồi, cách thời gian ước định trả tiền cho Trần Ngải Hương còn mấy tiếng đồng hồ nữa mà thôi.

Khương Nhượng không muốn vì mình đến trễ mà làm cho anh trai chị dâu bị bà ta trào phúng.Khương Nhượng trong lòng gấp gáp, vừa mới chạy được vài bước ra khỏi cửa hàng tạp hoá thì Trình Văn Năm lại tìm đến đây.Trình Văn Năm lại kéo Khương Nhượng quay trở lại tiệm tạp hoá hỏi : “Tiểu Nhường, hai ngày này em đi đâu vậy? Anh trai em đi tìm em đến sốt ruột rồi”.Khương Nhượng ở bên kia trì hoãn hai ngày, đã sớm qua thời gian ước định với Khương Vệ Dân.

Hiện tại làm không tốt thì anh trai liền tới Lạc Thành tìm cô, anh ấy nôn nóng đến nhà Trình Văn Năm tìm người cũng bình thường.Vì muốn nhanh chóng biết được anh trai đang ở Lạc Thành hay là đã về Cổ Hà mà Khương Nhượng đành phải nhiều lời cùng Trình Văn Năm vài câu : “Tôi đi Dương Thành nhập hàng, anh trai tôi đến nhà anh tìm tôi sao?”Trình Văn Năm đã tới tiệm tạp hóa này đến bốn năm lần tìm Khương Nhượng rồi, hắn nói : “Em đi nhập hàng mà không nói một tiếng nào với anh trai mình sao? Anh ấy đến nhà anh tìm em, sau đó nói là sẽ về bệnh viện huyện chờ em.

Đợi em không được thì chắc lại còn đến đây nữa”.Bạch Ngọc Trúc cùng Trần Ngải Hương muốn cửa hàng của Khương Nhượng, buộc Khương Nhượng trả tiền nợ.

Nhưng Khương Nhượng nơi nào có tiền.

Cô vừa mới trở về từ bên thời không kia, đến quần áo còn chưa bắt đầu bán đâu.Trình Văn Năm nói: “Tiểu Nhường, em nợ người ta tiền sao không nói với anh, anh giúp em trả nợ”.Khương Nhượng đột nhiên đẩy hắn ra, “Trình Văn Năm, hai chúng ta đã tách ra, tôi thiếu tiền hay không thiếu tiền, không phải chuyện liên quan đến anh”.Trình Văn Năm hoảng hốt một chút, hắn cùng Tiểu Nhường một chút quan hệ cũng không còn……Vậy thì vì sao khi Khương Vệ Dân tới tìm cô ấy trong lòng hắn cũng sẽ nóng lòng như lửa đốt mà chạy đi tìm người đây?.
 
Back
Top Bottom