Ngôn Tình Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 40: 40: Thực Lực


Nói về điều này, đây có được coi là gian lận hay không nhỉ? Thật ra thì nó không nên được tính vào.

Đây giống như việc một giáo viên xuất sắc có thể dự đoán trước dạng đề thi sẽ ra và đặt cược vào đề thi đó.

Là một giáo viên, với đạo đức của một nhà giáo, cô chắc chắn sẽ không trực tiếp nói với đứa trẻ đáp án tiêu chuẩn của bài kiểm tra, mà cô sẽ đưa ra những dạng câu hỏi tương tự như vậy có thể sẽ được ra trong bài kiểm tra để nhân cơ hội này cải thiện thành tích của đứa trẻ đó.“Vì vậy, hôm nay đừng tức giận với cô Dương.

Tức giận cũng không giải quyết được vấn đề gì cả.

Cô Dương sở dĩ tức giận như vậy cũng là vì yêu cầu nghiêm khắc và muốn em được tốt hơn thôi, giống như chị của em vậy đó.”“Em nhất định sẽ thi được thành tích tốt, khiến mọi người đều phải nhìn em với ánh mắt khác, và nói với họ rằng, thực lực của em Mạnh Thần Tuấn nằm ngay ở đây.” Mạnh Thần Tuấn lấy tay lau mũi, với một tinh thần quyết tâm chiến đấu mãnh liệt.Ninh Vân Tịch đưa tay ra vỗ vỗ đầu của cậu bé: “Kẻ kiêu ngạo, khinh địch thì chắc chắn sẽ bị thất bại.

Em đây vẫn chưa thật sự bắt đầu học đâu nhé.”“Được rồi, bây giờ hãy bắt đầu với ba câu hỏi mà em đã trả lời đúng ngày hôm nay đi.

Đầu tiên, em hãy đọc lại cho cô nghe những công thức mà em đã trả lời trong lớp ngày hôm nay."Không thành vấn đề.

Mạnh Thần Tuấn đã có một kí ức vô cùng sâu sắc về những gì xảy ra trong ngày hôm nay rồi, bởi vì đây là lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu đi học mà cậu ấy có thể thể hiện xuất sắc như vậy ở trong lớp.

Trước đây cho dù có học thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể thuộc nổi công thức, mà bây giờ có thể đọc một cách trôi chảy đến như vậy: “Không chỉ là chu vi của hình chữ nhật mà còn là diện tích của hình thang nữa.”Điều đó cho thấy trí nhớ, tư duy logic và mọi mặt của đứa trẻ này không hề có vấn đề gì.

Lý do duy nhất dẫn đến kết quả học tập không tốt đó là do thiếu sự tập trung.

Tại sao lại thiếu sự tập trung như vậy, con trai ở độ tuổi này đều thích sự mạo hiểm và hầu hết chúng không thể ngồi yên trong một lúc lâu.

Quan trọng hơn là cần phải thúc đẩy sự hứng thú của những đứa trẻ như vậy đối với kiến thức khoa học.Vì vậy, Ninh Vân Tịch lấy ra một ít sách khoa học phổ thông mà cô đã mượn từ trường đại học Sư phạm.

Những cuốn sách này đều không thể mua được ở bên ngoài.

Vào đầu những năm 1980, hầu như không có cuốn sách hay nào được bán trong các hiệu sách và gia đình những người bình thường đều không thể mua được chúng.Ở trường đại học Sư phạm, bởi vì phương pháp giảng dạy và một số nguyên nhân khác, nên có một tủ sách vô cùng phong phú, vừa hay có thể giải quyết được những vấn đề này.Mạnh Thần Tuấn cầm cuốn sách mà Ninh Vân Tịch mang đến, chỉ mới vừa lật được vài trang, ngay lập tức đã bị thu hút bởi những câu chuyện ở bên trong đó rồi.“Hiểu được rồi chứ? Những gì em học không hề nhàm chán vô vị đâu, càng không phải là vô dụng.

Cuộc sống hàng ngày mà em tiếp xúc khắp mọi nơi thì đều là khoa học.”“ Quyển kia… em cũng muốn nữa!” Mạnh Thần Chanh ngồi đối diện sớm đã nghe những gì mà hai người họ nói chuyện, không nhịn được nữa liền giơ đôi bàn tay nhỏ lên, em cũng muốn giống như anh tư của em vậy.Ninh Vân Tịch vì điều này mà mỉm cười nói với cô bé: “Em phải học chữ cho thật tốt trước đã, nếu không thì đưa cho em đọc cũng không hiểu được gì đâu.

Em phải đi theo từng bước từng bước một, không được quá hấp tập nóng vội.

Tuy nhiên, giáo viên vẫn rất xem trọng em đấy.”Mạnh Thần Chanh lập tức gật đầu lia lịa, cúi đầu chuyên tâm viết những bính âm vào vở bài tập..
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 41: Học Thuộc Lòng


Em gái cũng đã chăm chỉ nỗ lực như vậy rồi, và rõ ràng là Mạnh Thần Tuấn cũng đã bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ theo. Cậu bé lấy cuốn sổ mà Ninh Vân Tịch đã viết cho cậu vào sáng nay ra, và đọc thuộc lòng từng các công thức trên mỗi trang.

“Hãy ghi nhớ công thức và làm một câu hỏi.” Ninh Vân Tịch vừa nói vừa cầm bút lên viết câu hỏi cho cậu bé luyện giải.

Ở nhà bên cạnh, Thím Chu đang áp tai vào tường.

Gia đình bà đã trở về, nhìn thấy dáng vẻ này của bà ấy: “Bà đang làm gì đấy?”

“Suỵt. Tôi đang nghĩ, thực tập sinh đó có thể làm được gì chứ?” Thím Chu một bên nghi vấn Ninh Vân Tịch, một bên không quên vụ cá cược của mình. Hừm, lúc này bà đang nghĩ phải làm thế nào để gia đình nhà bên cạnh đó phải thừa nhận là mình đã thua.

“Người ta chỉ là thực tập sinh thôi thì có thể làm được gì cơ chứ.” Chồng của bà là chú Chu cũng nghĩ như vậy: “Nhanh lại đây ăn cơm đi.”

“Mẹ à, đừng nghe nữa. Thật nhàm chán. Giáo viên thực tập của lớp chúng con đã nói rồi, nói rằng cô giáo đó lúc còn học tại trường Sư phạm thì cũng như Mạnh Thần Tuấn vậy thôi, thành tích luôn đứng đội sổ trong lớp.” Con gái của thím Chu là Chu Linh Linh đáp.

Chu Linh Linh và Mạnh Thần Tuấn bằng tuổi nhau, chỉ là không học cùng lớp mà thôi. Chuyện xảy ra ngày hôm nay của Mạnh Thần Tuấn, cả trường đều biết hết cả rồi. Nhưng mà, tất cả mọi người đều không công nhận điều này. Họ cho rằng Mạnh Thần Tuấn hôm nay có thể trả lời đúng câu hỏi của giáo viên Trung Dương chỉ là điều vớ vẩn, ăn may mà thôi, như mèo mù vớ cá rán.

“Diện tích hình thang, chu vi hình chữ nhật. Những công thức này có ai mà không biết cơ chứ, chỉ có Mạnh Thần Tuấn mới không biết mà thôi.” Chu Linh Linh miệng vừa nhai cơm vừa nói: “Vậy thì còn câu hỏi cuối cùng, chắc hẳn là cậu ta cũng có đọc qua ở quyển vở bài tập nào rồi, vừa hay là vẫn còn nhớ đáp án thôi. Nếu là con, con cũng biết đấy, cứ học thuộc đáp án tiêu chuẩn thì ai mà không biết, nhưng mà bài kiểm tra ứng dụng thì cần phải viết ra cả quá trình giải thì mới được. Chỉ dựa vào khả năng của Mạnh Thần Tuấn, có lẽ chỉ có thể làm một cách vớ vẩn mà thôi.”

Từ nhỏ tới lớn, chỉ cần có một người bằng tuổi luôn luôn có thành tích kém hơn cô ấy. đó chính là cảm giác về sự vượt trội. Chu Linh Linh nhớ rằng, mỗi lần thành tích cô có giảm xuống một chút, chỉ cần lấy thành tích của Mạnh Thần Tuấn đưa ra so sánh, ba mẹ của cô chắc chắn sẽ không đánh cô. Mạnh Thần tuấn như một chiếc lá rụng vậy, chủ yếu là làm nền để cho cô nổi bật thôi. Vì vậy, nói gì thì nói chứ Mạnh Thần Tuấn không thể nào có thể vượt qua cô được.

“Đứa con thứ ba của nhà đó đã trở về rồi.” Thím Chu nhìn thấy bóng dáng Mạnh Thần Hi từ cửa sổ đi ngang qua con đường bên ngoài, cắn chặt nghiến răng nói.

Giống như việc Chu Linh Linh con gái của bà luôn áp lực Mạnh Thần Tuấn về thành tích, thì một người con khác của bà cũng đang đi học, thành tích cũng luôn bị áp lực bởi hai đứa nhà bên cạnh, mệt mỏi đến nổi thở không ra hơi nữa.

“Giống như anh hai của con bé, học rất giỏi.” Giọng điệu của chú Chu cũng mỉa mai như giọng điệu của vợ mình. Ông không thích những đứa trẻ học quá giỏi, đặc biệt là những đứa trẻ ở bên cạnh nhà mình, đây chẳng phải là thứ có thể dễ dàng bị hàng xóm đem ra để so sánh và chà đạp khi ra ngoài hay sao? Không so sánh nhất định sẽ không đau thương.

Chỉ là hai đứa trẻ nhà họ Mạnh đó học quá giỏi mà thôi. Đúng rồi, nghe nói đứa anh cả nhà đó là Mạnh Thần Hạo, năm đó nếu không vì phải sớm đi làm vì hoàn cảnh gia đình, nếu không thì thành tích cũng không hề kém cạnh chút nào, thật khiến người khác đố kị đấy.

“Ăn, ăn đi nào.” Chú Chu gọi cả nhà: “Học giỏi thì cũng vô ích thôi, em trai em gái con bé thì không hề học được.”
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 42: Học sinh ưu tú


Nghe nói Tiểu Ngũ cũng trốn học rồi, đứa trẻ đó chắc chắn cũng sẽ giống Tiểu Tứ mà thôi, sẽ luôn bị chèn ép bởi những đứa trẻ khác.

Chú Chu nghĩ đến đây, trong lòng những thứ không vui từ nãy đến giờ đều đã bị quét đi sạch.

Mạnh Thần Hi đi bộ trở về nhà, khắp dọc đường đều cúi thấp đầu xuống, tối hôm nay cô bé từ trường trở về nhà rất muộn. Không còn cách nào khác nữa, cô bé là học sinh ưu tú, ở trường thì không chỉ bao gồm việc học đơn giản như vậy, nhà trường sẽ đưa cô bé thêm một số nhiệm vụ khác, ví dụ yêu cầu cô bé làm lớp trưởng, thậm chí yêu cầu cô bé làm tổ trưởng của tổ phụ đạo những học sinh có thành tích kém nữa.

Khi phải dạy kèm bài tập về nhà cho những người khác, Mạnh Thần Hi liền nghĩ ngay đến em trai của mình, đầu luôn luôn quay cuồng, khiến cô bé vô cùng đau đầu. Thật ra cuộc cãi vã với thím Chu vào sáng hôm nay, sau khi đến trường và bình tĩnh lại, cô bé cảm thấy rằng mình đã gây thêm rắc rối cho đứa em trai của mình nữa rồi.

Hối hận ư, nhưng mà có thể làm được gì nữa chứ? Lẽ nào có thể nói rằng những đứa trẻ của nhà họ Mạnh chúng tôi đều không đủ khả năng để đánh cược được sao?

Những đứa trẻ không có ba, không có mẹ trong tương lai đều không đủ khả năng để đánh cược như vậy sao?

Mạnh Thần Hi nắm chặt lấy nắm tay của mình.

Lần này về nhà, cô nhất định phải bắt em trai của mình chăm chỉ học tập!

Vừa về đến cửa nhà, thấy Tiểu Tứ đang cầm bút, chăm chỉ lắng nghe ai đó nói chuyện, một bên nghe, một bên gật gật đầu, viết chữ.

Mạnh Thần Hi cứ tưởng rằng mình đã bị hoa mắt rồi, đứng thẫn thờ ở cửa một lúc.

Đây là nhà của mình đây sao?

Hôm qua, Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ đều cùng rủ nhau trốn học, cả nhà đều vì chuyện này mà rất lo lắng. Phong cách hôm nay đã thay đổi 180 độ rồi, hai đứa trẻ trốn học đang nghiêm túc làm bài tập cơ đấy.

Phép màu xảy ra rồi!

Mạnh Thần Hi chớp chớp mắt thật mạnh, nếu như đây là một giấc mơ, một giấc mơ tuyệt vời như vậy, cô không muốn tỉnh lại nữa.

“Chị ba về rồi.” Cô bé Mạnh Thần Chanh quay đầu lại nhìn thấy chị gái của mình đang đứng ở cửa.

Nghe thấy tiếng của Tiểu Ngũ, Ninh Vân Tịch và Mạnh Thần Tuấn đều quay đầu lại nhìn.

“Các em làm bài tập đi. Chị sẽ đi nấu cơm cho các em ăn.” Mạnh Thần Hi không ngừng nói như vậy, một bên lo lắng nhìn tay đang cầm bút viết của hai đứa em mình, một bên lo sợ rằng giấc mộng đẹp này nếu đột nhiên tỉnh lại thì lập tức sẽ tan thành mây khói.

Hai đứa nhỏ này tuyệt đối đừng làm rơi bút trên tay xuống đấy nhé.

Mạnh Thần Chanh gật gật đầu: “Em đang viết bính âm đấy, em phải viết nhiều lên mới được, cô Ninh đã nói rồi, như vậy mới có thể nhớ được, mới có thể nhanh chóng học được cách đọc chữ.”

Tất cả đều là nhờ công lao của người phụ nữ này, người phụ nữ xa lạ đã đến vào ngày hôm qua. Đôi mắt của Mạnh Thần Hi ngơ ngác nhìn về hướng Ninh Vân Tịch.

“Anh trai của em đi mua rau rồi.” Ninh Vân Tịch giải thích với Mạnh Thần Hi: “Hay là, em vo gạo trước đi nhé.”

“Vâng ạ.” Mạnh Thần Hi trả lời một cách nhanh chóng, hoàn toàn không còn dáng vẻ nghi ngờ và do dự như khi đối mặt với cô vào ngày hôm qua.

Ninh Vân Tịch cũng không có nhiều thời gian để suy nghĩ về những sự thay đổi trong tâm lý của cô bé này, chỉ nhìn thấy màn đêm đã buông xuống ở bên ngoài, có nghĩa là trời đã tối rồi. Thời gian eo hẹp, cô phải nhanh chóng dạy thêm mấy bài phụ đạo cho Mạnh Thần Tuấn, nếu không thì sẽ rất khó vượt qua được kì thi tuyển sinh lần này.
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 43: Làm bài tập


Khi Mạnh Thần Hạo trở lại, trong phòng là một khoảng trời yên tĩnh, khiến anh khi về gần đến cửa còn tưởng rằng trong nhà đã xảy ra chuyện gì rồi nữa chứ. Bởi nếu như thường ngày, chắc chắn hai đứa trẻ nghịch ngợm đó sẽ suốt ngày chơi đùa và làm ầm ĩ trong nhà rồi.

Thông thường vào thời điểm này, tiếng hét của Tiểu Ngũ có thể vang vọng đến khắp cả con hẻm rồi.

Nhưng mà lúc này không hề có, một chút động tĩnh cũng không có, nó yên tĩnh đến mức không còn giống như nhà của anh nữa.

Mạnh Thần Hạo đẩy cửa bước vào, khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong nhà, anh chợt cảm thấy mình như đang lạc vào một giấc mơ giống như Mạnh Thần Hi vậy.

Hai đứa trẻ gây rối không nghịch ngợm như anh đã nói với cô khi anh rời đi, mà là ngoan ngoãn làm bài tập như lời cô đã nói.

“Anh cả, nghe nói là anh đi mua rau rồi.” Mạnh Thần Hi đang vo gạo liền chạy đến cửa nhà bếp hỏi.

Mạnh Thần Hạo đã hoàn hồn lại được, tay cầm giỏ rau đi tới phía em gái của mình.

Trong khi hai người họ đang nói chuyện với nhau, hai đứa trẻ nghịch ngợm đó thậm chí còn không quay đầu lại nhìn và cả hai đều vùi đầu vào làm bài tập của mình.

Thật là kỳ diệu!

“Anh cũng cảm thấy đây là kỳ tích đúng không?” Mạnh Thần Hi mừng rỡ đến không nhịn được nháy mắt với anh trai mình.

Nhà họ Mạnh lo lắng nhất là hai đứa trẻ này, sau khi đã mất bố mẹ, chỉ còn anh chị chăm sóc thì liệu có có đi sai đường hay không. Mạnh Thần Hạo cũng đã rất lo lắng về điều này khi lần đầu tiên trở về lại nhà, nhưng bây giờ có vẻ như mọi thứ đã trở nên dần tốt hơn rồi.

Mạnh Thần Hi nhìn Ninh Vân Tịch đang giảng bài cho em trai của mình là Mạnh Thần Tuấn, cảm thấy tầm nhìn của mình đang dần trở nên mơ hồ.

Vừa thật vừa giả, người phụ nữ này thật sự đã bỏ ra nhiều công sức như vậy vì hai đứa em của mình sao?

Lúc này, Mạnh Thần Hạo mới nhớ tới câu chuyện mà Ninh Vân Tịch đã nói với anh trước đây, trong lòng anh chưa bao giờ có chút hoài nghi về Ninh Vân Tịch cả.

Cô có một giáo viên như vậy, tất nhiên cô sẽ không giống rồi. Tương tự như vậy, một cô giáo có chút khác biệt như cô, nhất định sẽ mang đến cho những đứa em của anh một cuộc sống hoàn toàn mới.

Hai anh em nó thật may mắn làm sao đấy.

Sau khi Ninh Vân Tịch giảng hết câu hỏi này đến câu hỏi khác, cô mới phát hiện giọng mình đã bắt đầu khàn nên cô đi lấy nước.

"Chị ơi, em đi rót nước cho chị." Mạnh Thần Tuấn lập tức đứng dậy nói.

“Không cần đâu, nước cho cô giáo Ninh đã được rót rồi.” Mạnh Thần Hi ra hiệu cho đứa em trai của mình ngồi xuống, bưng một chiếc cốc được tráng men bước đến.

"Cảm ơn em." Ninh Vân Tịch nhận lấy ly nước và nói.

"Chúng em mới phải cảm chị chứ." Mạnh Thần Hi nói.

Từ sự phản kháng chất vấn trong ngày hôm qua đến sự tiếp nhận vào ngày hôm nay, thái độ của cô ba nhà họ Mạnh đối với cô ấy đã thật sự thay đổi rồi.

Trong lòng Ninh Vân Tịch vẫn rất bình tĩnh, biết là thay vì nói nhiều để tự bào chữa cho chính mình, không bằng làm nhiều chuyện để khiến người ta công nhận mình hơn.

“Em làm lại câu hỏi này thêm một lần nữa, để hiểu thêm những gì chị vừa nói với em. Sau đó, sau bữa tối, chị sẽ cho em một bài kiểm tra khác nữa.” Ninh Vân Tịch quay đầu lại và nói với Tiểu Tứ.

“Chị dạy học sinh năm cuối cũng không thành vấn đề gì cả.” Mạnh Thần Hi ở bên cạnh nhìn tờ giấy nháp mà cô đang dạy cho Tiểu Tứ, trong lòng có một chút nghi hoặc. Có thể cảm nhận được rằng, người phụ nữ này rất lợi hại. Nhưng mà, những sinh viên thực tập xuất sắc của trường đại học Sư phạm không phải nên đến luyện tập ở những lớp cuối cấp sao? Sao lại đến giảng dạy cho học sinh lớp một của em gái của cô bé chứ.

"Trường học sắp xếp như vậy nhất định là có lí do của họ." Ninh Vân Tịch nói một câu như vậy.
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 44: Những kẻ bịa đặt


Mạnh Thần Hạo lại nhớ tới một chuyện, lúc trước khi đưa Tiểu Ngũ đến trường, hình như anh ấy đã nghe nói đến cô ở đâu rồi, còn nói về cô như thế này thế nọ nữa.

Những kẻ ngấm ngầm bịa đặt nói xấu sau lưng người ta đấy? Mạnh Thần Hạo cau mày nói.

Buổi tối, vào lúc ăn cơm, rõ ràng tối nay đã mua rất nhiều đồ ăn ngon, nhưng nhà họ Mạnh lại phát hiện Mạnh Thần Tuấn không chỉ chăm chú ăn và ăn như tối hôm qua nữa. Sau khi Mạnh Thần Tuấn gắp cơm trong bát xong, lập tức đặt đũa xuống, ngồi xuống sàn nhà bên cạnh chiếc ghế dài nhỏ, đặt câu hỏi lên chiếc ghế dài để bắt đầu giải.

Thấy vậy, Mạnh Thần Hạo và những người khác lập tức bưng bát của mình lên, dọn đ ĩa vào bếp và tiếp tục ăn.

Ninh Vân Tịch cũng như vậy, sau khi ăn xong liền tận lực dạy dỗ phụ đạo cho học sinh của mình.

Thời gian từng phút từng phút trôi qua, Mạnh Thần Hi rửa bát xong, thấy mấy đứa em đều đang chăm chú học tập, liền lấy sách giáo khoa của mình ra, tìm một chỗ để đọc. Những bài tập của cô thì cô đều vội vàng hoàn thành ngay trong giờ giải lao ở trên lớp rồi, vì cô biết rằng khi quay về nhà sẽ không có chỗ để học, chiếc bàn duy nhất thì đã nhường cho những đứa em của cô học rồi.

Ninh Vân Tịch liếc nhìn ba học sinh của mình đang chăm chỉ học tập, những học sinh đều không có bàn để học, sách bài tập của tiểu Tứ và Tiểu Ngũ học đều được bọc trong giấy rơm, ở thời đại này, đồ dùng đều có phần thiếu thốn.

Nhìn đồng hồ thì cũng đã rất muộn rồi, Mạnh Thần Hạo đến trước mặt Ninh Vân Tịch khuyên cô: “Em nên đi về trường mình rồi.”

Trong hoàn cảnh của cô ấy bây giờ, nhất định sẽ không thích hợp để ở lại qua đêm nhà anh rồi.

Ninh Vân Tịch thấy cũng đã muộn rồi, chỉ có thể tiếc nuối thu dọn lại đồ đạc. Tất cả những gì cô biết là hôm nay, cậu bé này cuối cùng cũng đã có hứng thú học tập, không những vậy em ấy còn học rất nhanh, điều này khiến người cô này cũng có cảm giác đạt được một thành tựu gì đó, cô muốn tiếp tục dạy học cho đến hết chặng đường này.

“Mạnh Thần Tuấn, làm xong những câu hỏi này thì hãy đi ngủ đi. Nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai chúng ta lại chiến đấu tiếp.” Ninh Vân Tịch nói với học sinh của mình.

“Dạ vâng, cô giáo Ninh!” Lúc Mạnh Thần Tuấn trả lời, cây bút trong tay cậu bé đang tính toán những con số trên tờ giấy rơm ố vàng.

Mạnh Thần Hi nhìn em trai của mình, khóe miệng khẽ nhếch lên, cảm thấy vụ cá cược lần này em trai mình có hi vọng rồi. Tất nhiên, tất cả là nhờ đến công lao của người phụ nữ này. Mạnh Thần Hi nhìn Ninh Vân Tịch đang đứng cùng anh trai mình, nhớ tới lời đứa em gái nói: Cô giáo này giống như một người mẹ vậy.

“Anh Tư nỗ lực thật đấy.” Cô bé Mạnh Thần Chanh nói.

"Vì vậy, Tiểu Ngũ phải học hỏi từ anh trai của mình đấy, biết không?" Ninh Vân Tịch nhân cơ hội này để khuyến khích học sinh nhỏ tuổi nhất này.

“Dạ!” Cô bé lớn tiếng đáp lại.

Mạnh Thần Hào đến nhà hàng xóm mượn một chiếc xe đạp, bấm chuông giục cô ra ngoài.

Ninh Vân Tịch cầm theo một cái túi vải đựng giáo án cùng tài liệu đi ra, nói với anh: "Tiểu Tứ rất thông minh học rất nhanh, anh có thể yên tâm rồi. ”

Nói xong, cô phát hiện anh vẫn không nhúc nhích, Ninh Vân Tịch ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mắt đen láy của anh dưới ánh trăng đang dịu dàng nhìn cô, giống như ngôi sao vàng sáng nhất trên bầu trời đầy sao.

Tim của Ninh Vân Tịch chợt lỡ mất một nhịp.

Mắt của anh thật đẹp. Cô trước giờ không hề hay biết ánh mắt của nam nhân lại có thể mê người như vậy.

Tay cô nắm chặt hai dây quai đeo của túi, dường như có một chút mồ hôi căng thẳng rịn ra trong lòng bàn tay.

Ánh mắt anh lúc này khiến cô căng thẳng không thể giải thích được.

Đêm khuya, gió dần nổi lên.
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 45: Hương vị đặc biệt


Nhìn thấy chiếc áo ngắn tay mỏng manh mà cô đang mặc, Mạnh Thần Hạo suy nghĩ một chút, dựng lại xe đạp, đi vào phòng, lấy áo sơ mi ra đưa cho cô: “Mặc vào đi.”

Gió thổi khắp cánh tay cô nổi một tầng da gà.

Ninh Vân Tịch sờ lên cánh tay lộ ra ngoài của mình, nhìn nhìn chiếc áo sơ mi nam trên tay của anh ấy.

Thấy cô không động đậy, anh có chút ngại ngùng. Mạnh Thần Hạo đã tự mình khoác áo lên vai cô.

“Để bị nhiễm lạnh không tốt đâu.”

Giọng anh gần đến nỗi chóp mũi cô toát một tầng mồ hôi mỏng. Giọng nói nam tính tràn đầy sức sống như vậy chắc chắn có hương vị đặc biệt khiến tim cô đập nhanh hơn.

Ninh Vân Tịch âm thầm hít vào một hơi.

Anh phủi bụi trên băng ghế sau của chiếc xe đạp để cô ngồi lên đó.

Giống như ngày hôm qua, cô ngồi lên yên xe, dùng tay ôm eo anh để ổn định cơ thể của bản thân.

Anh nhấn bàn đạp nhanh chóng đưa cô về trường học.

Dưới nền trời đêm đen nhánh mặt trăng tròn vành vạnh sáng lấp lánh. Không khí của thời đại này tốt như vậy. Ninh Vân Tịch cảm thấy mình sắp say đắm trong màn đêm quyến rũ này.

Quay về kí túc xá của thực sinh đã là rất muộn rồi, tắm gội cũng đã không kịp, Ninh Vân Tịch lau mặt thay quần áo, sau đó nằm xuống giường, vừa lật người vừa kiểm tra bài tập về nhà vừa ngủ gật.

Ngày mai thực tập sinh cần nghe giảng lớp dự giờ giảng dạy.

Giáo viên giảng bài là một giáo viên ngữ văn nổi tiếng tại Trường tiểu học số 2 đường Nhân dân, đồng thời là thầy giáo Vương Kính Dân, phó hiệu trưởng trường tiểu học số 2 đường Nhân dân.

Vị phó hiệu trưởng này lai lịch không nhỏ.

Nghe nói là, vị hiệu trưởng hiện tại tuổi tác cao rồi, về cơ bản, hiệu trưởng tương lai của trường tiểu học số 2 sẽ là vị phó hiệu trưởng này.

Buổi sáng tỉnh dậy, Ninh Vân Tịch đã nghe những sinh viên sư phạm ở kí túc xá bàn luận với nhau như vậy.

“Nếu muốn có thể ở lại trường học này, nghe nói tất cả ghế ngồi đều nằm trong tay vị phó hiệu trưởng này. Ngày hôm nay phó hiệu trưởng tới giảng bài cho chúng ta có khả năng sẽ đặt câu hỏi cho chúng ta đó.”

“Kì lạ ở chỗ, đột nhiên phó hiệu trưởng lại đích thân lên lớp giảng bài cho chúng ta?”

Vốn dĩ, loại lớp trình diễn giảng dạy này dành cho sinh viên sư phạm không cần hiệu trưởng cử người đến. Giáo viên bình thường cũng có tài dạy học xuất sắc, ai cũng có thể làm gương cho sinh viên sư phạm.

Tại sao phó hiệu trưởng cần đích thân đến giảng bài?Là bởi vì đối với khóa sinh viên sư phạm năm này có nhiều kì vọng sao?

Do đó mọi người đã nhắc tới Miêu Tâm Hồng. Rất có khả năng, thầy hiệu phó dạy lớp này nhằm mục đích giữ chân một học sinh xuất sắc nào đó, thể hiện thực lực của các thầy cô trường tiểu học số 2 đường Nhân Dân.

Các sinh viên sư phạm có ý kiến khác nhau, và cô nghe nói rằng các giáo viên trong trường này cũng rất bối rối. Bởi vì không chỉ phó hiệu trưởng Vương tạm thời quyết định trực tiếp dạy lớp này, mà cả những học sinh được phân công giảng bài cũng đã thay đổi.

Từ lớp một đổi thành lớp ba. Lớp ba vừa hay là lớp cô Dương chủ nhiệm, lớp của Mạnh Thần Tuấn. Có vẻ như Vương Kính Dân đã nghe về những gì đã xảy ra với cô Dương ngày hôm qua.

Cô giáo Dương lo lắng đi theo sau Vương Kính Dân: "Hiệu trưởng, không có học sinh nào được đánh tiếng trước cả."

“Cần thiết phải đánh tiếng trước sao? Các cô trước khi lên lớp đều cùng học sinh đánh tiếng trước à?” Vương Kính Dân hỏi ngược lại bọn họ.

Không phải đều như vậy sao? Trong lớp chuyên đề giảng dạy, nói trắng ra là chuẩn bị câu hỏi trước, sắp xếp sẵn học sinh nào trả lời, chẳng qua là để sinh viên sư phạm thấy giáo viên trong lớp rất tốt.

Tại sao Vương Kính Dân đột nhiên làm ngược lại? Sau lưng của cô giáo Dương đổ một tầng mồ hôi, nếu Vương Kính Dân đột nhiên hỏi một câu hỏi trong lớp để học sinh trả lời, học sinh của cô ấy sẽ không thể trả lời câu hỏi đó,, đặc biệt là học sinh như Mạnh Thần Tuấn với thành tích ngữ văn gần như bằng không đó.
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 46: Trợ giảng


Trước khi đến lớp ba, Vương Kính Dân nói muốn cùng sinh viên sư phạm vào lớp.

Một nhóm sinh viên sư phạm tụ tập tại phòng họp giáo viên.

Vương Kính Dân liếc nhìn những sinh viên sư phạm đang hơi lo lắng, và cười nói: "Đừng căng thẳng, các em không cần phải căng thẳng. Người giảng bài hôm nay là tôi. Tuy nhiên, hôm nay chúng ta sẽ thực hiện một thay đổi nhỏ để tạo ra một bước đột phá. Như này đi, một trong số các em, một em sẽ làm trợ giảng cho tôi trong buổi giảng được chứ?"

Chuyện gì vậy chứ? Có thể làm trợ giảng cho phó hiệu trưởng!

Tất cả sinh viên sư phạm ánh mắt đều lóe lên ánh sáng của sự kích động.

Ninh Vân Tịch bất ngờ bị những người bên cạnh đυ.ng phải, cô bị ép đứng lui về phía sau một hàng, thoạt nhìn, vừa khéo người đυ.ng phải cô lại là bạn học nói xấu cô ở hành lang trường, không muốn thực tập với cô. Tên là Phan Kỳ.

Tranh giành đứng phía trước có tác dụng gì chứ? Phó hiệu trưởng nói ra chuyện này chắc chắn trong lòng đã chọn được người rôi.

Ninh Vân Tịch vừa ngẩng đầu,vừa hay gặp phải ánh mắt quét qua của Vương Kính Dân.

Vị phó hiệu trưởng trung niên, khoảng bốn mươi, năm mươi, có đôi mắt hiền lành và nhân hậu, giống như một ông chú tao nhã.

“Là em.” Vương Kính Dân chỉ vào Ninh Vân Tịch ở phía sau lưng Phan Kỳ.

Tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc, nhất là những bạn học cùng trường với cô.

Tại sao lại vậy?Phan Kỳ và Lâm Hữu Đình đồng nhất quay đầu nhìn Ninh Vân Tịch.

Vương Kính Dân chọn xong người trợ giảng thì bước vào phòng họp trước

Ninh Vân Tịch ôm sách giáo khoa nhanh chóng theo sau.

Thấy vậy, Phan Kỳ đưa tay ngăn cô lại và hỏi: "Cậu đã làm cái gì vậy!"

“Cậu ấy không làm cái gì hết.”

Giọng nói đột ngột xâm nhập khiến tất cả mọi người, bao gồm cả Ninh Vân Tịch, đều kinh ngạc.

Miêu Tâm Hồng bước ra, đi tới trước mặt Ninh Vân Tịch, vừa hay gạt Phan Kỳ đang chặn phía trước sang một bên,đưa tay ra:“Chúc mừng cậu, mình biết nhất định cậu sẽ làm được.”

Ninh Vân Tịch do dự một chút, bắt lấy bàn tay đối phương đưa ra, không hề cảm thấy đôi tay này có ý đồ xấu.

“Đi thôi.” Miêu Tâm Hồng nói.

Bao gồm Phan Kỳ, Lâm Hữu Đình và những người khác, không ai dám bước ra để chặn Ninh Vân Tịch.

“Cảm ơn cậu.” Ninh Vân Tịch cảm kích nhìn Miêu Tân Hồng, cô nhất định sẽ báo đáp ân tình này.

Miêu Tân Hồng cười với cô, sau khi cô đi ra ngoài thì đi theo Ninh Vân Tịch.

Một nhóm người xem cảnh tượng này không khỏi kinh ngạc.

“Có chuyện gì vậy?”

“Cậu ấy là ai? Họ Ninh? Có quan hệ gì với nhà họ Miêu? Nếu không sao Miêu Tâm Hồng phải nói giúp cho cô ấy?”

Mấy người nhóm Phan Kỳ và Lâm Hữu Đình tái mặt.

Chẳng lẽ Ninh Vân Tịch có liên quan tới Miêu Tâm Hồng của nhà họ Miêu?

Làm sao cô có thể có liên quan gì đến nhà họ Miêu? Ninh Vân Tịch cũng đang suy nghĩ, trong đầu tựa hồ hiện lên một ít hình ảnh, nhưng không phải ở thời đại này.

Khi Vương Kính Dân đi đến cửa phòng học lớp ba, cô giáo Dương và những người khác đều đang đợi ở cửa, họ rất kinh ngạc khi thấy Ninh Vân Tịch đi theo sau Vương Kính Dân.

“Cô ấy là?” Cô giáo Dương hỏi.

“Hôm nay cô ấy là trợ giảng của tôi.” Vương Kính Dân nói.

"Cô ấy liệu có ổn không?" Cô giáo Dương ở phía sau thì thầm.

Các giáo viên khác cũng lo lắng không kém. Họ đều đã nghe nói một chút về thành tích kém cỏi của Ninh Vân Tịch ở trường Sư phạm.

Ninh Vân Tịch đi theo Vương Kính Dân vào phòng học.

Vương Kính Dân quay đầu, thấy cô bình tĩnh thoải mái, không khỏi nhướng mày: Hiếm khi thấy một học sinh sự phạm mạnh mẽ và tự tin đến vậy.

“Nội dung bài giảng lần này của tôi là các tác phẩm của Lão Xá. Trước đó có lẽ đã thông báo tới các em rồi. ” Vương Kính Dân nói
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 47: Soạn bài


Mặc dù tạm thời thay đổi giảng viên, phòng học nhưng nội dung giảng dạy không thay đổi, chủ đề giảng dạy đã được thông báo trước cho sinh viên sư phạm. Ninh Vân

Tịch gật đầu: "Em soạn bài tập rồi."

“Vậy được, hôm nay chúng ta hãy cùng nhau làm việc và nói với những đứa trẻ này về sáng tác của Lão Xá.” Vương Kính Dân quay người và đi lên bục giảng.

Ninh Vân Tịch ở phía dưới lập tức bận rộn, đem sách giáo khoa cùng giáo án đặt lên bục giảng cho Vương Kính Dân, sau đó đứng ở một góc bên cạnh chờ lệnh, bất cứ lúc nào cũng có thể nghe lệnh.

Các giáo viên khác và những học sinh sư phạm tham gia lớp học đã di chuyển những chiếc ghế đẩu nhỏ để ngồi xung quanh và ở hàng ghế sau của lớp học. Chốc lát lớp học không lớn đã chật kín người.

Vì là thông báo tạm thời, nên học sinh lớp 3 nhìn thấy nhiều giáo viên như vậy cũng có chút lo lắng.

“Cả lớp nghiêm,chúng em chào thầy ạ.”

“Chúng em chào thầy ạ!”

Các học sinh đồng loạt đứng dậy, chào Vương Kính Dân rồi ngồi xuống. Điều này đại diện cho sự bắt đầu của một lớp học.

"Hôm nay, chúng ta sẽ nói về bài học thứ hai của tập thứ mười một trong sách giáo khoa tiếng Trung dành cho học sinh tiểu học, Lâm Hải, tác giả Lão Xá. Tôi luôn nghĩ rằng những đỉnh núi và tảng đá kỳ lạ ở dãy núi Đại Hưng An đã không thể chinh phục được. Lần này tôi có cơ hội nhìn thấy nó và bước vào khu rừng nguyên sinh. Trong khu rừng nguyên sinh, bước trên những chiếc lá thông dày đến vài feet, và tận tay chạm vào những cây cổ thụ đó, phải công nhận rằng cái tên đẹp đẽ này thật thân thiết và dễ chịu."

Cùng với tiếng Vương Kính Dân đọc to, các học sinh bên dưới và tất cả các giáo viên tham gia lớp học đều hồi hộp lật sách giáo khoa sang trang "Lâm Hải".

Tiếng lật sách sột soạt tràn ngập lớp học.

Một số học sinh chậm chạp, một lúc lâu vẫn không lật tới đúng trang.

Ninh Vân Tịch lập tức đứng lên, đi tới đi lui giữa hai hàng ghế trong lớp, nhìn thấy một học sinh không biết trang nào liền đi tới giúp đỡ hướng dẫn.

Đi đến bên cạnh Mạnh Thần Tuấn, cô nhìn thoáng qua, thấy được Mạnh Thần Tuấn đã lật đến trang đó, cô không khỏi thầm gật đầu rồi bước đi.

Mạnh Thần Tuấn quay đầu nhìn bóng lưng của cô, thầm nghĩ: Cô giáo Ninh thần thông quảng đại, quả nhiên giống như lời cô giáo Ninh đã nói, hôm nay học bài Lâm Hải.

“Được rồi, bây giờ tôi muốn nhờ một bạn học tiếp tục đọc to văn bản này.” Vương Kính Dân quét ánh mắt một vòng, quay đầu nhìn tới chỗ Mạnh Thần Tuấn, chỉ vào cậu bé: "Là em, mời bạn học này đứng lên đọc bài.”

Mạnh Thần Tuấn quay đầu lại và thấy Vương Kính Dân đang nhìn mình, nhưng cậu bé không có chút bối rối nào, cậu đứng dậy và cầm cuốn sách bằng cả hai tay. Cậu biết rằng có một đôi mắt phía sau bảo vệ cậu như một thiên thần, và chúng là đôi mắt của cô giáo Ninh, vì vậy không còn gì là đáng sợ.

“Núi Đại Ninh An,chữ núi này…”

Đứa nhỏ này giọng đọc cao, tối qua mặc dù có nói qua một chút, nhưng chắc chắn là có chút hồi hộp, rất nhiều người đang xem. Ninh Vân Tịch yên lặng nhìn bóng lưng cậu bé.

Trên trán Mạnh Thần Tuấn có chút mồ hôi túa ra, hình như cậu nghe thấy có tiếng cười, có tiếng của giáo viên, có tiếng của bạn học. Bình tĩnh, bình tĩnh, cô giáo Ninh đang ở đó nhìn theo cậu.

Cô giáo Ninh đã nói gì? Cô giáo Ninh nói rằng đây là một bài văn hùng tráng, hào hùng, giọng đọc to không có gì sai, nhưng không chỉ mỗi giọng to là được, còn cần có cảm tình trong đó, giống như nhân viên phát thanh trong đài, giọng nói cởi mở, to và giàu cảm xúc.

Nghĩ lại một lúc, hôm qua cô giáo Ninh đã dạy cậu đọc như thế nào?。

“Núi ở đây quả thật nhiều, núi cao, núi thấp, núi dài, núi ngắn, núi ngang, núi chạy dọc, nhưng không ngọn nào gợi cho người ta cảnh nguy nan như mây giăng ngang dãy núi Tần Lĩnh, có biết bao nhiêu là dãy núi.”

Mọi người đều giật mình, kể cả Vương Kính Dân
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 48: Nét chữ


Câu nói có biết bao nhiêu ngọn núi của Mạnh Thần Tuấn, giọng điệu đột nhiên trở nên nóng bỏng và mở rộng thực sự giống như đưa người ta lên bầu trời trên dãy núi Đại Hưng An. Từ trên cao nhìn xuống, có rất nhiều ngọn núi và dãy núi, thật tráng lệ và lộng lẫy.

Tiếp theo đó Mạnh Thần Tuấn đọc ngày càng thả lỏng hơn, cậu như thể nhớ hết từng chữ trong bài văn khi mà Ninh Vân Tịch đọc cho cậu nghe.

Khi đứa trẻ đọc một đoạn hai đến đoạn ba, Vương Kính Dân chợt nhớ ra rằng ban đầu ông chỉ muốn đứa trẻ đọc một đoạn như một hình phạt vì vừa rồi đã mất tập trung trong lớp mà thôi. Không ngờ đứa trẻ này lại có thể đọc tốt như vậy. Thật khiến người ta tự động mà không làm phiền tới.

Mạnh Thần Tuấn đọc đến đoạn thứ ba, đột nhiên phát hiện phòng học quá yên tĩnh, không khỏi hỏi: "Thầy, em có nên đọc tiếp không?"

“Em đọc rất tốt.” Vương Kính Dân không thể không mỉm cười và nói: "Ở nhà trước đó đã luyện qua?”

“Dạ vâng.”

“Là ai đã dạy em đọc?”

Mạnh Thần Tuấn lén liếc nhìn Ninh Vân Tịch.

Ở một bên, Vương Kính Dân dường như đã có câu trả lời của riêng mình, và nói: "Đúng rồi, thành tích học tập của chị em rất tốt, đặc biệt là thành tích môn ngữ văn của em ấy. Em ấy đã dạy kèm em học phải không."

Những lời của Vương Kính Dân đã nhắc nhở các giáo viên và học sinh khác rằng mặc dù Mạnh Thần Tuấn đọc không giỏi, nhưng anh chị của cậu bé lại đọc rất giỏi.。

"Chị gái của thằng nhóc này là người giỏi ngữ văn nhất. Anh trai của nó thậm chí còn tuyệt vời hơn, đứng đầu tỉnh về toán, vật lý và hóa học." Khi Vương Kính Dân nói điều này, ông ấy đã không bỏ qua đôi mắt nhỏ của Mạnh Thần Tuấn lén lút nhìn Ninh Vân Tịch: "Em Mạnh Thần Tuấn, câu hỏi đầu tiên sẽ do em trả lời.”

“A?” Mạnh Thần Quân đột nhiên quay đầu, cố gắng tiếp tục giữ bình tĩnh: “Vâng.”

Trong khi Vương Kính Dân đang giảng bài, Ninh Vân Tịch đã đến bên bảng đen và giúp ông viết lên bảng những câu hỏi tiếp theo sẽ được đưa ra để kiểm tra cho học sinh.

Phan Kỳ và Lâm Hữu Tịch ngồi ở hàng sau không nhịn được cười. Bởi vì họ biết rằng khi học ở trường Sư phạm, nét viết bằng phấn của Ninh Vân Tịch kém nhất lớp, cô ấy từng bị giáo viên gọi là xấu ma chê quỷ hờn.

Đợi đã, bọn họ đang nhìn thấy gì thế này?

Có một số giọng nói ngạc nhiên trong lớp học.

“Chữ viết đẹp quá, giống như chữ khắc cổ vậy.”

Dùng chữ khắc để hình dung, hoàn toàn là lời khen cao nhất đối với việc viết bằng phấn. Vì chữ viết phấn là chữ cứng nên viết trên bảng đen cứng không dễ, chữ viết đẹp tất nhiên trông đẹp và trang nhã như chữ viết của các nhà thư pháp nổi tiếng thời xưa trên bia đá.

Vương Kính Dân thấy tất cả học sinh bên dưới đều sáng mắt nhìn lên bảng đen, không khỏi quay đầu lại, rất ngoạn mục. Thấy có những hàng chữ nghiêng được phản chiếu trên bảng đen, giống như khu rừng được đề cập trong bài học này, nó tự do và tự tại như những ngọn núi.

Từ góc độ của một giáo viên cao tuổi như mình, những học sinh trẻ tuổi bình thường có thể luyện thư pháp bằng phấn với khí chất như vậy có thể nói là rất hiếm, và ở thành phố nhỏ khó có thể tìm được một người như vậy.

Kì thực tập đã kết thúc.

Các sinh viên thực tập và thầy cô đều vô cùng cảm động.

Sau khi hết tiết, Vương Kính Dân kéo cô giáo Dương nói: “Tôi thấy em Mạnh Thần Tuấn là một hạt giống tốt.”

“A?” Cô giáo Dương kêu lên một tiếng kinh ngạc.

“Hôm qua không phải em ấy đã trả lời đúng hết các câu hỏi mà cô đưa ra sao? Hôm nay câu hỏi tôi ra em ấy cũng trả lời rất tốt. Giọng đọc sang sảng của em ấy khiến người ta có ấn tượng rất sâu sắc.” Vương Kính Dân nói.
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 49: Không kịp trở tay


Tám phần mười trong lòng cô Dương đang âm thầm rơi nước mắt: Thiếu niên có vấn đề đột nhiên nói trở nên tốt hơn liền trở nên tốt hơn làm cô ta không kịp trở tay.

“Đúng rồi, những sinh viên sư phạm, đến trường ta thực tập cũng không dễ dàng gì, thực tập một năm liền lập tức phải chuyển đến vị trí giảng dạy. Vì vậy không thể để họ học ở một vị trí cố định, phải học tập ở nhiều mặt. Như vậy, lớp bọn họ thực tập phải đổi theo định kỳ.” Vương Kính Dân đưa ra hướng dẫn.

Vậy là, giáo viên dẫn dắt sinh viên thực tập có người vui có người buồn.

Giống như thầy Tề, nửa vui nửa buồn. Vui vì có cơ hội dẫn dắt sinh viên nổi tiếng Miêu Tâm Hồng, buồn là bởi khó khăn lắm sinh viên Ninh Vân Tịch trong tay ông mới bộc lộ tài năng không gì sánh được, khiến ông thèm muốn không nỡ từ bỏ.

“Vân Tịch, em có thể làm việc với tôi 1 năm nữa.” Thầy Tề lén lút thì thầm với Ninh Vân Tịch.

Ninh Vân Tịch sững người một lúc sau đó mỉm cười gật đầu.

Ngẩng đầu, nhìn thấy Miêu Tâm Hồng đang đứng ở góc đằng trước, dường như đang đợi cô.

Vừa đúng lúc bản thân vừa nghĩ ra điều gì đó, Ninh Vân Tịch bước nhanh đến chỗ cô ấy.

“Trước khi cậu lên lớp, tôi còn khá lo lắng cho cậu, còn nghĩ không biết có nên đưa cậu xem giáo án tôi chuẩn bị, bây giờ xem ra tôi hoàn toàn là lo bò trắng răng. Vốn dĩ cậu là một người ưu tú.” Miêu Tâm Hồng nói.

“Người đó, là cậu sao?” Ninh Vân Tịch nhỏ tiếng hỏi.

Nhìn thấy Ninh Vân Tịch đã nhớ ra, Miêu Tâm Hồng gật đầu: “Là tôi.”

“Nhưng trong ấn tượng của tôi, đó là một bà lão khoảng 40-50 tuổi.”

“Không sai, tôi quay lại hơn hai mươi năm trước, không phải là độ tuổi này sao?”

Hoá ra đối phương và cô không giống nhau, cô ấy trùng sinh ở thời đại của cô ấy.

Miêu Tâm Hồng dùng đôi mắt đầy xúc động nhìn Ninh Vân Tịch: “Từ ánh mắt đầu tiên tôi nhìn thấy cậu đã nhận ra cậu rồi. Thật tốt khi cậu còn sống. Sau đó tôi cũng hiểu tại sao tôi lại quay trở về quá khứ. Tất cả là để trả ơn. Khi đó cậu đã cứu mạng tôi và gia đình tôi!”

Cái này phải nói đến Ninh Vân Tịch ở thế giới trước gặp tai nạn xe trước khi chết. Lúc đó Ninh Vân Tịch bởi vì cứu một bà cụ đang dắt hai đứa cháu qua đường mới bị xe đâm.

“Hai đứa trẻ đó, một đứa là cháu tôi một đứa là cháu anh trai tôi. Tất nhiên, sau đó tôi sống đến già mới chết, đều nhờ cô tôi mới có cơ hội sống lâu như vậy.” Miêu Tâm Hồng vừa nói vừa lấy tay lau khóe mắt, nói như nào cô cũng không muốn buông tay Ninh Vân Tịch.

Ninh Vân Tịch có thể cảm nhận được sự kinh ngạc và lòng biết ơn sau khi sống sót qua tai nạn. Giống như cô lúc mới thới thế giới này, được Mạnh Thần Hạo cứu, cảnh tượng đó sẽ mãi mãi khắc trong lòng cô, vì vậy cô bằng lòng vì anh làm hết tất cả những chuyện trong khả năng cho phép để trả ơn.

“Cảm ơn? Tôi phải báo đáp cậu như nào mới tốt đây? Đúng rồi tôi với người trong nhà đã quyết định rồi. Tôi muốn nhận cậu làm em gái nuôi, bố mẹ tôi muốn nhận cậu làm con gái nuôi, anh tôi càng muốn nhận cậu làm em gái.” Miêu Tâm Hồng vui vẻ quyết định. “Việc này cậu tuyệt đối không được từ chối tôi đâu đấy.”

Ninh Vân Tịch nghĩ đến mọi người nói cô ấy được sinh ra trong một gia đình có điều kiện vô cùng tốt, lại nghĩ đến ba mẹ Ninh và Ninh Vân Bảo là những kẻ hám tiền, không khỏi cẩn thận nói: “Nhận em gái nuôi, có thể làm bí mật không?”

Miêu Tâm Hồng liếc nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Ninh Vân Tịch, hiểu ra điều gì đó, nói: “Được, nghe em. Nhưng nếu em có gì cần giúp đỡ nhất định phải nói với chị, biết không.”

“Cảm ơn chị.”

“Khách sáo quá.” Miêu Tâm Hồng sảng khoái đặt tay lên vai Ninh Vân Tịch, hai cô gái từ đây thân mật đi với nhau.
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 50: Mượn tiền


“Chị Miêu, em có thể mượn chị ít tiền không?”

“Muốn bao nhiêu cứ nói.”

“Không nhiều, mấy chục tệ là được rồi.” Cô muốn bắt đầu một công việc kinh doanh nhỏ trong thời đại này, nhưng trong tay không có tiền nên tiền vốn cô phải vay người khác. Nói cách khác, thời đại này chính là thời điểm mà việc tự kinh doanh sắp trở nên phổ biến. Ninh Vân Tịch có tự tin có thể kiếm được thùng vàng đầu tiên.

“Mấy chục tệ liệu có đủ không? Đưa em 200 tệ đi.” Miêu Tâm Hồng sảng khoái tự động tăng số tiền cho vay còn nói lớn: “Em không được trả tiền cho chị. Em có thể vui vẻ cho chị trả ơn không?”

Ninh Vân Tịch cười nhưng không nói lời nào.

Cô vay tiền thì nhất định phải trả. Cuối cùng cô chỉ vay Miêu Tâm Hồng khoảng 100 tệ. Sau đó nghĩ đến trước tiên mượn nhiều một chút, nghĩ đến giấy mà Tiểu Tứ Tiểu Ngũ dùng để học, viết đề mục trên giấy bổi ố vàng dùng làm giấy vệ sinh, nhìn thôi đã thấy xót xa trong lòng.

Miêu Tâm Hồng miếu trả ơn cô, cô cũng muốn trả ơn cho ai đó.

Mua một vài vở bài tập đẹp và đồ dùng văn phòng phẩm cho hai đứa trẻ.

Tan học rồi, chắc hẳn anh lại giống hôm qua bận chuyện gì đó quên mất thời gian, Ninh Vân Tịch chủ động giúp anh đưa hai đứa nhỏ về nhà.

Mạnh Thần Chanh trải qua ngày đầu tiên liền quen rồi, học anh tư xoa xoa mũi nói: “Anh cả lại đến muộn rồi.”

“Anh cả em có việc.” Ninh Vân Tịch giải thích với tiểu Ngũ.

“Cô giáo Ninh, chị thích anh em sao? Cứ nói thay cho anh ấy.”

Đối mặt với chất vấn của Tiểu Ngũ, Ninh Vân Tịch đột nhiên cảm thấy có chút xấu hổ: “Đây là việc riêng của người lớn.”

“Vậy chính là thích rồi!” Cô bé Mạnh Thần Chanh hưng phấn nhảy lên, nhảy cao ba thước.

Vấn đề là, trong lòng anh đắn đo thay cô, Ninh Vân Tịch biết anh là một người tốt thật thà, đổi một người trong lòng có tư tâm, sớm đã mặt dày mặt dạn đưa cô về giúp chăm sóc bọn trẻ rồi. Vậy nên điều này càng khiến cô muốn làm chút chuyện gì đó cho anh.

Tiến vào một cửa hàng bán văn phòng phẩm. Bên trong không chỉ bán văn phòng phẩm mà còn bán sách.

Từng hàng từng hàng sách, có rất nhiều truyện tranh mà trẻ em thích, Tam Quốc Diễn Nghĩa, Tây Du Ký. Cậu thiếu niên nghịch ngợm Mạnh Thần Tuấn từ lúc nhìn thấy truyện tranh liền không thể rời mắt. Tuy nhiên, nhà họ Mạnh không có tiền. Vào thời điểm đó, một cuốn truyện tranh tuy rất rẻ, chỉ vài xu, nhưng xét đến tình hình tài chính sắp khánh kiệt của nhà họ Mạnh thì việc mua thứ này đã là một điều xa xỉ.

Có học sinh khác trong trường đi vào, chọn lựa ở chỗ truyện tranh, sau đó mang ra quầy tính tiền.

Ninh Vân Tịch ấn vai tiểu Tứ, nói nhỏ: “Thích quyển nào, chị mua cho em, coi như là phần thưởng cho thành tích xuất sắc của em hôm nay.”

Nào biết Mạnh Thần Tuấn lại lắc đầu với cô: “Không cần đâu chị. Có mấy quyển sách của chị là em thỏa mãn lắm rồi. Các học sinh khác muốn cũng không có đâu.”

Thằng bé này phải thông minh tới mức nào mới được cơ chứ. Biết cô mượn sách của trường nên mới gọi là bảo bối, ở bên ngoài không thể nào mua được. Điều này chủ yếu là do sách phổ cập khoa học cho trẻ em ở độ tuổi đi học này vẫn chưa được phổ biến trong thời đại này và cũng có rất ít loại sách phổ cập khoa học được xuất bản bởi các nhà xuất bản. Vài cuốn sách mà cô mượn ở trường Đại học Sư phạm đó là những cuốn kinh điển được dịch từ sách phổ cập khoa học của nước ngoài lại.

“Được, chúng ta đi mua văn phòng phẩm nào.” Ninh Vân Tịch kéo hai đứa trẻ đến tủ trưng bày.

Hai đứa trẻ trong phút chốc bị thu hút hoàn toàn bởi đầy đủ các thể loại hộp bút rất đẹp và những cây bút đủ các thể loại hình dạng và màu sắc các loại.

Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ dùng tất cả đều là bút chì, thậm chí không dùng đến bút bi nữa.

“Các em thích cái gì thì cứ thoải mái chọn đi nhé.” Ninh Vân Tịch hào phóng nói với hai đứa trẻ.
 
Back
Top Bottom