Ngôn Tình Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 20: 20: Ba Điều


Bây giờ nghe cô nói, quả thật cô rất hiểu quân đội của bọn họ, điều này khiến anh khâm phục.

“Cô giáo Ninh, uống nước ạ.

” Mạnh Thần Tuấn đưa nước cho Ninh Vân Tịch.

Ninh Vân Tịch nhận lấy, nói lời cảm ơn, sau đó tiếp tục cẩn thận thắt bím tóc cho cô bé Mạnh Thần Chanh.

Trong lúc vô tình, Mạnh Thần Hạo nhận ra rằng đứng bên cạnh như thế này, anh nguyện ý nhìn cô chải tóc như vậy cho đến cuối đời.

Đôi bàn tay xinh đẹp của cô thon dài, bàn tay khéo léo như mây.

Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ lại phát hiện ra rằng anh cả của họ lại bị mê hoặc.

“Đã xong.

” Ninh Vân Tịch đặt dụng cụ trong tay xuống, nhìn trái nhìn phải thấy bím tóc của cô bé đã gọn gàng hơn rất nhiều, tự cảm thấy khá có thành tựu.

“Tiểu Ngũ.

” Mạnh Thần Tuấn không khỏi nghịch ngợm, vuốt tóc em gái hai cái.

“Đừng nghịch tóc em, cô giáo Ninh giúp em tết tóc xinh đẹp như vậy.

” Cô bé Mạnh Thần Chanh đẩy bàn tay nghịch ngợm của anh trai ra, bộ dáng đáng sợ nói.

“Hừ.

” Mạnh Thần Tuấn cố ý liếc nhìn phản ứng của anh trai mình.

Lần này Mạnh Thần Hạo không mắng cậu bé ngay lập tức, điều này đã đủ làm nó ngạc nhiên.

“Cô giáo Ninh sống ở ký túc xá của trường sao?” Mặc dù Mạnh Thần Hạo không mắng nhưng cũng không quên ném cho em trai mình một ánh mắt cảnh cáo.

“Đúng vậy.

” Ninh Vân Tịch ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã đến giờ về rồi.

"Để tôi tiễn em.

""Không cần đâu, em đưa mọi người qua đây, anh lại đưa em về, không phải rất kì lạ sao?"Tình cảm cô xây dựng nãy giờ coi như bỏ phí rồi.

Lúc này, Mạnh Thần Hạo đi theo cô ra cửa.

Thấy vậy, Mạnh Thần Chanh muốn đi theo nhưng Mạnh Thần Tuấn đã vội vàng kéo lấy em gái mình.

"Em theo ra ngoài làm cái gì, muốn làm bóng đèn à?""Anh tư?""Em có nghĩ rằng anh cả của chúng ta sắp có vợ không?" Mạnh Thần Tuấn thì thầm vào tai em gái mình: "Hơn nữa, vợ của anh cả là giáo viên của em.

Em nói, nếu sau này em bị phê bình ở trường, sẽ có người sẽ nói giúp em chưa?"Cô bé Mạnh Thần Chanh búng tay, cố gắng suy nghĩ về kế hoạch mà người anh tư đưa ra: Nếu giáo viên của cô bé là vợ của anh cả, nhất định phải như vậy, thế thì cô bé ở trường có thể bay cao rồi.

“Không tệ phải không?” Mạnh Thần Tuấn đắc ý nhếch môi nhìn em gái.

“Làm sao để anh cả có thể cưới cô giáo?” Bạn nhỏ Mạnh Thần Chanh gật đầu như gà mổ thóc, hiển nhiên là bị anh tư lừa gạt.

Ninh Vân Tịch và Mạnh Thần Hạo, những người đang đi bộ bên ngoài, không thể tưởng tượng được âm mưu mà hai củ cải nhỏ đang lên kế hoạch.

Cả hai người họ đều im lặng suốt quãng đường, và rõ ràng có một bầu không khí khó xử bao trùm ở giữa.

Cho đến khi, Mạnh Thần Hạo nhìn thấy một chiếc xe đạp đậu bên đường: "Chú Trương, chú có thể cho cháu mượn xe đạp được không?"Vào thời điểm đó, xe đạp chắc chắn là một mặt hàng xa xỉ, được liệt vào một trong ba mặt hàng chính cùng với máy khâu và đồng hồ.

Một gia đình giàu có hay không phụ thuộc vào việc gia đình đó có ba điều này hay không.

.
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 21: 21: Xe Đạp


“Có thể, cầm đi, cầm đi.” Chỉ thấy chú hàng xóm thập phần sảng khoái mà đem chìa khóa xe của mình đưa cho Mạnh Thần Hạo.“Cháu cảm ơn, chú Trương.”“Đứa nhỏ này sao lại khách sáo thế? Lúc bố cháu vẫn còn....” Sợ rằng nhắc đến chuyện thương tâm của nhà họ Mạnh, chú Trương chợt im lặng, ánh mắt mang theo một tia thở dài lướt qua Mạnh Thần Hào rồi dừng lại trước mặt Ninh Vân Tịch, sau đó lại nhìn về phía Mạnh Thần Hào và Ninh Vân Tịch: "Cô ấy là..."“Là cô giáo ở trường học của Thần Chanh.”“Cô giáo xinh đẹp trẻ tuổi như vậy sao.” Chú Trương nghiễm nhiên là không đơn thuần ngây thơ mà tin vào câu nói này của Mạnh Thần Hạo.

Rồi quay sang Ninh Vân Tịch và chỉ vào Mạnh Thần Hạo: “Bố nó là người tốt có tiếng ở đây, xa gần đều nghe danh qua.

Chúng tôi đều biết nó và bố nó giống nhau.”Ninh Vân Tịch hướng sang bên cạnh nhìn nhìn anh.Cảm nhận được ánh mắt của cô, khuôn mặt chất phác, đôn hậu của Mạnh Thần Hạo không tự chủ mà có chút xấu hổ, tay cầm chìa khóa đến bên chiếc xe đạp ở góc tường để mở khóa xe.

Dắt xe qua trước mặt cô: “Tôi đưa em về.”Dường như không còn lí do để phản đối, người ta đã vì cô mà cố ý mượn xe.

Ninh Vân Tịch gật gật đầu, vòng xuống phía sau xe mà ngồi lên.Mạnh Thần Hạo lúc này cũng ngồi lên xe, đế giày vừa đạp lên bàn đạp, chiếc xe lao về phía trước, độ nghiêng về phía trước suýt chút nữa khiến cho Ninh Vân Tịch mất trọng tâm.

Trong lúc vội vàng, hai tay cô vội túm lấy eo anh.Cách một lớp áo sơ mi mỏng, cơ bắp rắn chắc dán vào lòng bàn tay, khiến da mặt mỏng manh của cô không tự chủ mà ửng đỏ lên như bị nướng chín bởi ánh mặt trời còn sót lại.Bánh xe đạp vun vút trên những con đường cũ của thời đó.

Làn gió mát rượi phả vào mặt, thổi bay những lọn tóc lòa xòa trước trán, mang lại cảm giác sảng khoái cho ngày cuối hè oi bức.Một mùi hương bay qua mũi của Ninh Vân Tịch, đó là mùi mồ hôi nhè nhẹ của người đàn ông trước mặt, trộn lẫn với mùi vải bông từ chiếc áo khoác, không có mùi cũng không khó chịu, cẩn thận mà bình phẩm lại làm cho người khác có cảm giác có chút không nỡ.Đó là một rung động lạ lẫm, liệu nguyên nhân có phải do vừa trở về thời đại này đã được người đàn ông này cứu sao? Khiến cho cô đối với người đàn ông này có một cảm giác an toàn đến kỳ lạ.Mạnh Thần Hạo ngồi trên xe đạp, hai chân không ngừng đạp xe, đôi mắt của anh ấy chỉ hướng về phía trước nhìn, dường như không dám nhìn về đằng sau.

Mồ hôi trên trán rơi xuống tóc mái lập tức bị gió thổi bay đi.Mạnh Thần Hạo cảm nhận được đôi tay của cô đang nắm lấy áo sơ mi của mình, đôi tay mềm mại tựa như đang dán vào cơ thể của anh ấy.Điều này khiến cho anh ấy thực không dám quay lại phía sau.Xe đạp trượt một chút sau đó chạy ra khỏi đường tắt.Ngay khi xe đạp vừa rẽ sang phải thì từ bên trái xuất hiện một cô gái, đứng từ xa nhìn Mạnh Hạo Thần và Ninh Vân Tịch đang ngồi trên xe đạp mà cảm thấy kinh ngạc.

Một lúc sau, cô gái tiếp tục bước đi, cúi đầu đi thật nhanh, đi thẳng vào cửa chính nhà họ Mạnh.“Chị ba.”Hai nhóc con đầu củ cải đang âm mưu trong phòng mắt thấy có người đi vào đột nhiên quay đầu lại, đồng thời ngậm chặt miệng nhỏ lại.Mạnh Thần Hi quét mắt nhìn hai đứa em của mình: “Chỉ có hai đứa thôi à?”“Vâng ạ.” Tiểu Tứ Mạnh Thần Tuấn đáp..
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 22: 22: Thím Chu


“Hai đứa không đi học à?” Dường như đoán mò cũng có thể đoán ra được hai đứa nhóc này hôm nay đi học sẽ phát sinh ra chuyện gì.

Mạnh Thần Hi có chút phiền não, vì vậy lúc sáng anh cả nói có thể giải quyết ổn thỏa hai đứa nó, cô bé đáng lẽ nên kiên quyết phản đối.Mạnh Thần Tuấn và Mạnh Thần Chanh cùng nuốt nước bọt.

Mạnh Thần Tuấn xông lên trước, đeo giúp cặp sách trên vai của Mạnh Thần Hi: “Chị ba, để em giúp chị.”Mạnh Thần Hi giằng co cặp sách với cậu bé: “Đừng có đánh trống lảng! Chị nói này Mạnh Thần Tuấn, sao em lại không có chí tiến thủ như vậy chứ? Bản thân em không có thì thôi đi còn lôi cả Tiểu Ngũ không có tiền đồ vậy.”“Không có, hôm nay giáo viên nói rồi, tương lai sau này em có thể trở thành một người lợi hại.”“Là giáo viên nào lại nịnh nọt em như vậy?” Mạnh Thần Hi không thể nhẫn nhịn được nữa mắng cho đứa em trai một trận.Tiểu Ngũ đứng một bên quan sát tình hình, vội vàng chạy đến bênh vực anh tư: “Chị ba, là thật đó.

Là cô giáo Ninh khen đó ạ.”“Cô giáo Ninh là ai?” Mạnh Thần Hi nhớ rõ, giáo viên chủ nhiệm của mấy đứa em mình không có ai họ Ninh cả.“Cô giáo Ninh hôm nay vừa đến đó ạ, là giáo viên của em ạ.” Mạnh Thần Chanh ngẩng cao cái đầu nhỏ kiêu ngạo đáp.

Cô giáo Ninh cũng thật khác thường, sau này có thể trở thành chỗ dựa cho Mạnh Thần Chanh rồi.

Chỉ cần anh Tư nói, anh cả và cô Ninh ở bên nhau rồi.Ánh mắt hoài nghi của Mạnh Thần Hi dò xét hai đứa em của mình, rồi nhớ lại cảnh tượng mình vừa bắt gặp lúc về nhà: “Anh cả hiện tại là...”“Anh ấy đang đưa cô giáo Ninh về nhà.”Quả nhiên là như vậy à? Mạnh Thần Hi phản ứng ban đầu là kinh ngạc, quên mất đang giằng co với mấy đứa em, vì thế cặp sách trên vai cô bé cũng trơn tru mà qua tay Tiểu Tứ.

Điều này ngược lại lại dọa đến hai đưá em một phen.“Chị ba, chị làm sao thế?”“Không sao.” Mạnh Thần Hi xua xua tay, đi về phía nhà bếp.

Tuy nhiên, tâm trạng của cô bé đang ở trong tình trạng hỗn loạn.

Một là anh không biết lai lịch của cô Ninh này như thế nào, hai là nếu anh cả thật muốn yêu đương và chuẩn bị kết hôn thì cũng không biết chị dâu tương lai sẽ thế nào về, sẽ nghĩ như nào về đám nhóc trong gia đình này.

Chắc chắn không có người phụ nữ nào sẵn sàng nguyện ý đến nhà ai đó để nuôi con mà không có lý do.Cho nên trước đó không phải cô bé đã nói rồi sao? Nếu bản thân bỏ học, ra ngoài làm việc, có thể kiếm chút tiền giúp đỡ gia đình.

Nhưng ông anh cả của cô bé thì lại là một tên cứng đầu, sống chết cũng không để cho bọn họ thôi học, nói là cho dù có vay tiền là vay cả đời không trả hết cũng phải để bọn họ học xong.Mạnh Thần Hi nghĩ đến chuyện này, hai tay dùng lực mạnh đến mức suýt vò nát chiếc khăn lau trong tay.Cô bé chỉ đang nghĩ thế thôi nhưng phía sau thật sự có người nói vậy rồi.Trước cửa có một người phụ nữ trung niên bước vào, vừa vào nhìn thấy hai đứa nhóc liền nói:” y da, Tuấn à, Chanh Chanh, nhà các cháu sắp có hỉ sự hả?”“Thím Chu?” Mạnh Thần Tuấn và Mạnh Thần Chanh đều ngẩn người, nghiễm nhiên là trẻ con nghe không hiểu hết được ý nghĩa đằng sau của thím Chu đang nói.Thím Chu nháy mắt với hai đứa nhỏ: “Anh cả mấy đứa không phải mượn xe đạp của lão Trương để đưa một cô gái ra ngoài hay sao?’“Đó là cô Ninh.” Mạnh Thần Chanh kiêu ngạo đáp: “Đó là cô giáo của cháu ạ.”“Anh cả mấy đứa được đó, dù sau này có kết hôn cũng nghĩ tới mấy đứa, lần này những người khác đều có thể yên tâm rồi.

Vốn dĩ mọi người đang lo rằng, nếu như anh cả của mấy đứa kết hôn rồi, chuyển ra ngoài, chỉ còn mấy đứa thì...”“Thím Chu!” Mạnh Thần Hi bước ra từ nhà bếp, đôi mắt lo lắng lướt qua khuôn mặt của mấy đứa em.Khuôn mặt của Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ đều tái nhợt.

Hai đứa nhỏ sao có thể hiểu được, anh cả kết hôn là thành gia lập nghiệp đồng nghĩa với việc ra ở riêng.Thím Chu vô tội xòe tay ra, đây không phải chuyện rõ ràng rồi hay sao.Làm gì có người phụ nữ nào sẵn sàng kết hôn với một người đàn ông còn đèo bồng mấy đứa em nhỏ.

Kết hôn xong chắc chắn phải ra ở riêng rồi.

Nói thật lòng, hàng xóm xung quanh đều biết rõ sự tính toán của thím hai nhà họ Mạnh.

Ai ai cũng cảm thấy thím Hai này thực sự ích kỉ, không những vậy còn thối nát quá rồi.Đợi Mạnh Hạo Thần kết hôn xong, vợ của Mạnh Hạo Thần rồi cũng sẽ phải xử lí đám nhóc này thôi..
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 23: 23: Cô Giáo Ninh


"Em không muốn!" Cô bé Mạnh Thần Chanh hét lớn: "Em không muốn anh cả rời xa chúng ta, anh Tư!"Mạnh Thần Tuấn, người nghĩ ra cái ý tưởng dở bét lúc này cảm thấy như vừa lấy đá đập chân mình."Hừ."Cậu bé quay đầu đáp: “Anh cả của bọn cháu sẽ không vì phụ nữa mà bỏ rơi bọn cháu đâu.""Tuấn à, xem cháu nói kìa, cháu còn nhỏ chưa hiểu hết được chuyện của người lớn." Thím Chu vừa nói vừa cười, cảm thấy thích thú trước sự ngây thơ của mấy đứa trẻ.

Bọn trẻ chúng chỉ cần biết rằng anh cả của chúng, Mạnh Thần Hạo bị một người phụ nữ làm cho mê mẩn đến thần hồn điên đảo rồi, nào còn có thể quan tâm đến những đứa em của mình nữa."Bà biến đi!" Mạnh Thần Hi lớn tiếng quát.Cô bé ghét những kẻ chỉ muốn đến nhà họ để xem trò cười.

Từ lúc cha mẹ họ không còn nữa, tất cả mọi người đều chờ xem trò cười của anh cả, xem trò cười của gia đình họ.

Dù sao không cha không mẹ, con đường phía trước của anh chị em họ phải đi như thế nào, không ai biết được.

Đến bản thân cô bé cũng không còn bất kì niềm tin nào.Thím Chu bị doạ sợ, đưa ánh mắt ghê tởm liếc nhìn Mạnh Thần Hi: "Đã như vậy rồi, còn giả vờ kiêu ngạo nỗi gì.

Đi thì đi.

Dù sao, tương lai của mấy đứa cũng chẳng ra gì." Thím Chu nhấc chân bước ra khỏi nhà họ Mạnh.Mạnh Thần Hi ngồi bệt xuống, dường như cơn thịnh nộ vừa rồi đã rút cạn toàn bộ sức lực của cô bé.

Đôi tay cô bé vô lực yếu ớt ôm lấy khuôn mặt.Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ lo lắng mà lập tức chạy qua vây quanh lấy Mạnh Thần Hi."Chị ba, chị khóc rồi à?" Đôi tay non nớt của Mạnh Thần Chanh nhẹ nhàng phủ trên đầu của chị gái: "Chị đừng khóc, là do bọn họ không tốt, bọn họ còn nói xấu cả cô Ninh."Đến lúc này Mạnh Thần Hi lại nghĩ không thông rồi, nói đứa em gái tuổi còn nhỏ nên chuyện gì cũng không hiểu, nhưng cũng đến nỗi là đứa ngốc đi.

Mắt thấy tất cả mọi người đều nói trắng ra như vậy rồi mà con bé còn tiếp tục đỡ lời cho người phụ nữ đó?Mạnh Thần Hi ngẩng đầu nhìn em gái: "Thần Chanh, em có biết em đang nói gì không? Trước đây em có quen cô giáo Ninh đó à? Em có hiểu rõ cô giáo Ninh đó không?""Em biết cô giáo không giống với những người khác.""Không giống như thế nào?""Cô giáo khen anh Tư ạ."Mạnh Thần Hi mím chặt môi, đứa em trai Mạnh Thần Tuấn của cô bé, là một cậu bé rắc rối trước giờ chưa từng được người khác khen qua, lại có thể được người phụ nữ đó khen ngợi, thiết nghĩ người phụ nữ đó cũng chẳng ra sao.

Rất có khả năng, cô ta khen thằng nhóc cũng chỉ vì muốn lấy lòng anh cả của nó mà thôi.Trên đường trở về trường học, bên tai Ninh Vân Tịch thổi đến một trận gió, trong tiếng gió có lẫn cả tiếng khóc nháo của trẻ con.

Đôi tay cô đang đặt trên eo của anh lắc lắc: "Đợi đã."Mạnh Thần Hạo lập tức dừng xe, hai chân đặt xuống đất để ổn định xe đạp, quay đầu lại hỏi: "Sao vậy?"Cô là nhìn thấy, nhìn thấy một người em gái khác của anh ấy hình như đang khóc.

Ninh Vân Tịch quay lại phía hướng nhà họ Mạnh, trong mắt lộ rõ vẻ lo lắng.

Chỉ thấy rằng gia cảnh của anh ấy, lại thêm những lời thêm mắm dặm muối của người khác, cô có thể tưởng tượng được rằng người phải chịu áp lực trong gia đình đó không phải chỉ một mình anh ấy.

Những đứa em của anh, đâu chỉ là vô tội, rõ ràng mỗi đứa sau này đều có thể trở thành những người tài giỏi giúp ích cho xã hội.

Làm sao có thể để những mầm giống tương lai bị ảnh hưởng bởi những kẻ dã tâm..
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 24: 24: Mua Đồ Ăn


Ninh Vân Tịch vẫn luôn biết ơn được trở thành một giáo viên sau khi trọng sinh.

Điều này xuất phát từ việc khi còn đi học, cô cũng gặp không ít trở ngại, thời điểm đó nếu không có sự giúp đỡ tận tình của người thầy đầu tiên, cô sẽ không bao giờ chạm đến thành công trong sự nghiệp.

Cô vẫn còn nhớ rõ những lời ân sư từng nói với cô:"Vân Tịch, thầy biết thành tích của em rất tốt, trở thành giáo viên thì có chút đáng tiếc.

Nhưng mà, với tính cách của em, rất thích hợp để làm giáo viên, thấy cũng cho rằng, nếu em có thể trở thành giáo viên, nhất định sẽ làm rất tốt.”Ninh Vân Tịch ổn định lại tâm trạng, ngẩng đầu, đối diện với Mạnh Thần Hạo: "Người nhà anh đều chưa ăn cơm phải không?"Mạnh Thần Hạo ngẩn người trong giây lát, anh vốn nghĩ rằng cô kêu anh dừng xe lại là vì có chuyện gì đột xuất, chẳng ngờ cô lại nghĩ tới mấy đứa em trai em gái của mình."Chắc là vẫn chưa ăn cơm đâu.

Có điều, lát về tôi sẽ làm cơm cho bọn chúng.

Chị ba của chúng giờ chắc cũng đã về rồi." Mạnh Thần Hạo cân nhắc, giờ này có lẽ em ba nhà họ cũng tan học rồi.Ninh Vân Tịch nhìn trái nhìn phải, nhìn thấy phía đối diện vừa hay có một tiệm bán gà quay.

Cô từ trên xe đạp nhảy xuống.

Mạnh Thần Hạo không biết cô định làm gì, chỉ đành dắt xe đi theo phía sau cô."Ông chủ, gà quay này bán như thế nào đây?" Ninh Vân Tịch hỏi."Hai đồng chín một con."Hai đồng chín cả một con gà, Ninh Vân Tịch lại nghĩ tới đén giá cả trong tương lai, tự cảm thấy lương tâm có phần quá đáng.

Đương nhiên, cho dù là hiện tại, một con gà quay giá hai đồng chín thì đại bộ phận người bình thường cũng không mua nổi.

Giống như người đàn ông cường tráng bên cạnh cô, nếu cô nhớ không lầm, cha cô nói tiền lương hàng năm của ông không đến một trăm là có thể nuôi đủ sáu người trong nhà.

Cho nên làm sao có thể xa xỉ đến mức dùng tới hai đồng chín để mua một con gà quay chứ.Có điều, hiện giờ Ninh Vân Tịch có thể to gan mà ăn một bữa xa xỉ.Mặc dù tiền sinh hoạt phí của trường học cung cấp cũng phải tính toán kỹ lưỡng, nhưng hôm nay thật may nhờ có sự xuất hiện của anh ấy mà số tiền cô vừa lĩnh được không bị Ninh Vân Bảo cướp mất.

Hơn nữa, những khoản chi phí khác tiết kiệm một chút là được rồi.Ninh Vân Tịch quyết đoán, mua hẳn môt con gà quay, rồi mua thêm mấy cân hoành thánh sống từ cửa hàng bên cạnh.Mạnh Thần Hạo nhìn thấy cô mua nhiều thứ một lúc như thế, có chút bị doạ, cũng nhớ rằng nhà cô cũng đâu phải giàu có quá mức, bản thân cô lại là sinh viên thì lấy đâu ra thu nhập."Không sao, về sau lại kiếm thêm." Ninh Vân Tịch tràn đầy tự tin, cô là từ tương lai trở về, lại có sẵn dị năng, kiếm một việc làm thêm kiếm tiền cũng không quá khó khăn.

Hiện tại việc cô muốn làm nhất là lấp đầy mấy chiếc bụng đói đang đánh trống của lũ nhóc trong nhà anh, dù sao chúng sau này đều là trụ cột trong tương lai.“Tôi nói em, như vậy không được!” Mạnh Thần Hạo giơ tay ra muốn cản cô.

Anh có thể nhận ra được, cô đang dùng tiền ăn của nhiều ngày để mua đồ ăn cho gia đình anh.

Nói xong, anh giơ tay ra giành lại gà quay trong tay cô định trả lại.“Đồng chí Mạnh, anh đang làm gì đấy?”Chỉ nhìn cô hơi lớn giọng một chút là đủ khí chất uy nghiêm của giáo viên rồi, khiến cho một người lính lâu năm như anh nhất thời cũng bị sững sờ.Ninh Vân Tịch nhất quyết không chịu yếu thế, ôm gà quay cùng hoành thánh vào trong lòng, không cho anh giành lại, trừng mắt nhìn anh ấy: “Em là giáo viên đó, muốn mua đồ ăn ngon cho học sinh của em, anh quản nổi không?”.
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 25: 25: Nấu Cơm


“Tôi đương nhiên phải quản rồi, tôi là anh cả của bọn chúng mà.”“Anh là anh cả của bọn chúng, lại càng hiểu lí lẽ chứ, anh không thể ngăn cản em đối tốt với bọn chúng được.”Mạnh Thần Hạo trong khoảnh khắc đó ngỡ như đang nằm mơ, cô vừa nói gì, nói rằng muốn đối xử tốt với mấy đứa em của anh!Chớp lấy cơ hội lúc anh còn đang ngơ ngác, Ninh Vân Tịch nhanh chóng lướt qua bên cạnh anh, hướng về nhà họ Mạnh một mạch chạy nhanh.Mạnh Thần Hạo chỉ đành đạp xe đuổi theo cô.Cứ như vậy anh đuổi tôi chạy mà hai người họ đã đến trước cửa nhà họ Mạnh.

Ninh Vân Tịch chạy vào trong phòng tìm bọn trẻ mà gọi: “Thần Chanh!”“Là cô giáo Ninh!” Cô bé Mạnh Thần Chanh vừa phản ứng lại đã ngạc nhiên kêu to, quay người chạy về phía cửa.Mạnh Thần Hi vươn tay giữ lấy em gái, vừa ngạc nhiên tự hỏi sao cô Ninh lại quay lại nhà họ.“Thần Chanh, ăn gà quay, ăn hoành thánh nhé.” Ninh Vân Tịch mang đồ ăn yêu thích của mấy đứa trẻ bước vào nhà họ Mạnh, lớn tiếng gọi.Mạnh Thần Hạo còn đang đạp xe ở bên ngoài, nghe thấy cô hét như vậy, gấp đến mức đầu phủ đầy mồ hôi."Cô giáo Ninh.” Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ nhìn miếng gà nướng trong tay Ninh Vân Tịch c hảy nước miếng."Nào.” Ninh Vân Tịch chào hai củ cải nhỏ đang ngồi bên cạnh bàn ăn, xách hoành thánh thô, chuẩn bị vào bếp nấu hoành thánh cho bọn nhỏ.Lúc đi đến cửa nhà bếp liền nhìn thấy một cô bé mười hai, mười ba tuổi đang đứng ở cửa nhìn cô, Ninh Vân Tịch nhìn một cái liền hiểu, nói: "Mạnh Thần Hi, đúng không?”Ơ? Người phụ nữ này thực sự biết cô bé.

Trên mặt Mạnh Thần Hi toàn bộ đều là kinh ngạc.Ninh Vân Tịch kéo tay cô bé đi vào bếp: "Nào, chỉ cho chị với, nồi niêu xoong chảo để ở đâu vậy? Mau chỉ cho chị đi, chẳng lẽ em muốn để em trai em gái mình bị đói sao?”Mạnh Thần Hi nhìn đống gạo bởi vì bị thím quấy rầy mà chưa kịp vo, mặt hơi hơi hồng lên.

Nấu cơm là nhiệm vụ của chị cả trong nhà, là việc cô bé có thể làm nhất cũng nên làm nhất, nhưng cô bé thế mà cũng không làm tốt.Ninh Vân Tịch nhìn biểu tình của em gái anh, có thể nhìn thấy những hình ảnh xảy ra trong nhà trước đó, đôi mày liền cau lại.Nghĩ đến những người đó sơ hở là nhanh mồm nhanh miệng, ở trước mặt bọn trẻ lộ ra mặt tối của bản chất con người, làm một giáo viên cô nhìn không vừa mắt.

Bởi vì sự trưởng thành của trẻ em có liên quan mật thiết với hoàn cảnh xung quanh.

Những đứa trẻ tiền đồ sáng ngời này lại bị những người đó làm tổn thương đến tâm hồn non nớt.

Những người có chút lương tâm nghĩ thôi đã đủ đau lòng.Ninh Vân Tịch cho nước vào nồi, trước tiên đun sôi.Hồi đó làm gì có bếp gas, phải dùng than tổ ong, đốt lửa xong, khói bay lên mù mịt.Ninh Vân Tịch nhẹ nhàng đẩy Mạnh Thần Hi ra khỏi cửa bếp: "Ở đây nhiều khói, em ra ngoài đợi đi.” Nói xong liền đóng cửa bếp lại.Mạnh Thần Hi chỉ có thể thẫn thờ nhìn chằm chằm vào cửa bếp, hoảng hốt như đang mơ.Mạnh Thần Hi thực sự chưa từng gặp qua người phụ nữ như vậy.Mạnh Thần Hạo đi vào trong nhà, tìm quanh phòng khách không thấy Ninh Vân Tịch liền hỏi: "Người đâu?”"Cô giáo Ninh đang ở trong bếp làm hoành thánh cho tụi em ăn.” Tiểu Tứ Tiểu Ngũ giành nhau trả lời anh cả.

Đồng thời hai đôi tay nhỏ không nhịn được vươn tơi gà nướng ở trên bàn.

Gà quay quá hấp dẫn, đối với nhà bọn họ mà nói, thực sự là thức ăn của thần tiên trên trời, bởi vì nửa năm một năm đều không được ăn.Mạnh Thần Hạo trừng mắt nhìn hai đầu củ cải nhỏ..
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 26: 26: Hoành Thánh


Hai đôi tay nhỏ bé liền thu lại, hai cái miệng nhỏ nhắn vô tội nói: "Cô giáo Ninh bảo bọn em ăn trước đi.”Mạnh Thần Hạo trong lòng kích động, nghĩ sao cô lại tốt như vậy.

Bản thân không ăn nhớ tới đầu tiên lại là cho mấy đứa trẻ nhà bọn họ ăn cơm.Mạnh Thần Hi tránh đường, Mạnh Thần Hạo đi đến trước của bếp, dùng bàn tay to lớn của mình đẩy cửa.Bên trong khói mù mịt, nhìn thấy cô đứng trong làn khói."Khụ khụ." Ninh Vân Tịch che miệng ho khan hai tiếng.Mạnh Thần Hạo bỗng tỉnh táo lại, đi thẳng tới, đứng trước bếp đẩy người cô ra: “Để tôi.”"Không cần, sắp xong rồi.” Ninh Vân Tịch không buông cái muỗng lớn trong tay, trực tiếp đẩy anh cùng với em trai em gái của anh ra ngoài ngồi.Mặc dù khói mù mịt, nhưng đồng thời mùi thơm ngào ngạt từ trong nồi cũng bay vào trong phòng, khiến người nhà họ Mạnh mấy ngày rồi chưa có một bữa cơm đàng hoàng, đều kìm lòng không đậu mở to đôi mắt, nuốt nước miếng.Mạnh Thần Hạo mím chặt môi để nước miếng không chảy ra.

Chỉ nghe thấy phía sau anh không xa Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ ngửi thấy mùi thơm liền đi vào bếp, hai cái miệng nhỏ nhắn không ngừng hít mùi thơm hoành thánh.Ninh Vân Tịch cười, phân phó: "Mau bày chén đũa đi, đều xong rồi.

Tranh thủ ăn lúc còn nóng.”Mạnh Thần Hạo nhìn cô không nói gì.Ninh Vân Tịch có thể cảm nhận được, trong khoảnh khắc này, ánh mắt anh nhìn cô nóng như ngọn lửa sáng ngời đốt trên bếp lò, có thể khiến toàn thân cô toát mồ hôi.Cô bất giác quay đầu đi, tránh ánh mắt của anh, nhỏ giọng nói với Mạnh Thần Hi ở cách đó không xa: “Em lấy bát đ ĩa được không.”Mạnh Thần Hi liếc nhìn anh trai mình.Mạnh Thần Hạo gật đầu."Tiểu Tứ, Tiểu Ngũ.” Mạnh Thần Hi gọi em trai em gái đến giúp đỡ.Hai củ cải nhỏ sớm đã không đợi được, lao vào giúp cầm đũa rồi chạy ra ngoài.Ninh Vân Tịch cuối cùng nghĩ đến việc thêm một ít hành lá xắt nhỏ vào canh, đôi mắt bắt đầu tìm kiếm một cái thớt và một con dao làm bếp.Mạnh Thần Hạo biết cô muốn làm gì liền nói: "Để tôi.” Nói xong, anh khéo léo đặt một chiếc ghế đẩu nhỏ vào bếp, do nhà bếp có kích thước nhỏ, bếp không đủ to, chỉ có thể thái rau trên ghế.

Hành lá được rửa dưới vòi nước vài lần rồi đặt lên thớt, tay trái anh cầm dao.Anh ấy thế mà thuận tay trái.

Ninh Vân Tịch kinh ngạc nhìn động tác giơ dao hạ dao điêu luyện của anh.Một lúc sau hành lá đã được cắt nhỏ, rắc vào canh để trang trí.Mỗi lần Ninh Vân Tịch múc canh và hoành thánh vào bát, mũi cô lại toát ra một tầng mồ hôi, lúc này còn chưa vào thu, thời tiết khá nóng.Bát canh còn nóng, sợ em trai em gái bị bỏng, Mạnh Thần Hạo tự dùng hai tay bưng lấy, bảo em ba Mạnh Thần Hi đưa Tiểu Tứ Tiểu Ngũ vào chỗ ngồi.Ba đứa trẻ ngồi thành một hàng trên bàn ăn, trên bàn cũng bày ra mấy bát hoành thánh.Ninh Vân Tịch vội vàng cho mấy đứa trẻ ăn trước, bản thân không kịp ăn, trước tiên quay lại phòng khách, nói với mấy củ cải nhỏ: "Mau ăn đi, cẩn thận không bỏng.”Bụng của Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ đã cồn cào vì đói, hai đứa tiểu quỷ đều là quỷ nghịch ngợm, bình thường vận động nhiều, có thể nói bụng đã đói đến mức xẹp xuống rồi, càng đứng nói bày trước mặt hai đứa bây giờ là đồ ăn ngon, là thứ từ năm nay đều không có cơ hội được ăn.Khi hai bàn tay nhỏ bé nghe lời chuẩn bị cầm đũa lên, Mạnh Thần Hi liền trừng mắt nhìn cả hai.Ninh Vân Tịch nhìn thấy liền nói với đứa bé thứ ba: “Ăn đi, em cũng ăn đi.

Đói để làm gì? Đợi chị mang hoành thánh cho mèo ăn sao?”.
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 27: 27: Tranh Luận


"A?” Mấy đứa nhỏ không tự chủ được la một tiếng.

Mỹ thực nhân gian như vậy, mang cho mèo ăn thì thật quá đáng.Ninh Vân Tịch cười cười: "Một mình chị không thể ăn hết nhiều như vậy, các em không ăn, không bằng cho mèo ăn, nếu không sẽ rất lãng phí.”Mạnh Thần Hi lúng túng, lại nhìn anh mình.

Chỉ nhìn thấy Mạnh Thần Hạo đi vào trong bếp, lấy ra cái muôi, sau đó múc hoành thánh cho Ninh Vân Tịch.Giờ khắc này Ninh Vân Tịch mới bất chợt tỉnh ngộ, nhìn lại thấy anh đã múc cho cô một bát đầy hoành thánh đến mức sắp tràn ra ngoài, lo lắng thì thầm: "Nhiều như vậy em ăn không hết.”"Không sao, em gầy như vậy, ăn nhiều chút.” Mạnh Thần Hạo không nhìn cô, chỉ thêm vào bát của cô đầy ắp, rồi đưa cho cô.Ninh Vân Tịch nhìn thấy bát anh đặc biệt dọn cho cô là một bát mì to gấp đôi bát ăn mì khác, suýt chút nữa thì ngất đi."Ăn đi, em mua nhiều như vậy, không ăn thì lãng phí mất.” Mạnh Thần Hạo đưa đũa cho cô.Hừm, cô vậy mà nghe ra từ miệng anh một chút cười trên nỗi đau của người khác.

Ai bảo mày mua nhiều như vậy, tự đập đá vào chân mình rồi.Ninh Vân Tịch cầm đôi đũa lên, gắp hoành thánh trong bát mình lên, bỏ vào bát của anh bên cạnh: "Con gái ăn nhiều sẽ biến thành em gái mập, đồng chí Mạnh, anh đây là bụng dạ khó lường.”Trời ơi!Mạnh Thần Hạo một tay đã nắm lấy cổ tay của cô.

Bất kể anh có động cơ thâm hiểm khó lường gì hay không, chỉ biết là, cô đã nhét gần như tất cả hoành thánh vào bát của anh.Hai bàn tay trong phút phốc đang giằng co giữa không trung.Ở trên bàn, ba đứa nhỏ với sáu cặp mắt như sáu vì sao lấp lánh đang nhìn chằm chằm vào hai người họ.Ninh Vân Tịch đột nhiên rút tay mình lại, đồng thời anh cũng nhanh chóng buông tay của cô ra.Hai người ngay sau đó cúi đầu xuống, cố tỏ ra vẻ không sao cả: "Ăn, ăn nhanh lên nào."Ba đứa nhỏ hiển nhiên trong mắt của chúng vẫn còn dư âm một chút gì đó gọi là tiếc nuối, cảm giác như một vở kịch hay đã phải đến hồi kết.Ninh Vân Tịch đang húp nửa chừng một ngụm canh, nhìn thấy món gà quay trước mặt mình liền nghĩ tới, đặt đôi đũa xuống và bắt đầu đứng dậy, bưng dĩa gà quay vào bếp để cắt thành nhiều miếng nhỏ.Mạnh Thần Hạo muốn theo cô đi vào bếp, nhưng Tiểu Ngũ đã kéo vạt áo của anh lại.“Anh cả.” Mạnh Thần Chanh ngẩng đầu lên nói.“Ơi, có chuyện gì đấy?”“Anh cả sẽ lấy cô giáo Ninh à?”Mạnh Thần Hạo mặt đỏ bừng lên, nâng giọng lên hỏi cô em út: “Ai nói với em đấy?”Thần Chanh vẫn còn nhỏ như vậy, làm gì hiểu những thứ này cơ chứ.Mạnh Thần Tuấn, người đã bày cho Tiểu Ngũ làm trò này, vội vàng mang bát lên và quay người đi chỗ khác.“Mạnh Thần Tuấn!” Mạnh Thần Hi đã nhìn ra được chân tướng, lên giọng đanh thép mắng Tiểu Tứ một trận: “Sang năm là em đã thi vào cấp hai rồi đấy có biết không?”Sách vở thì không lo đọc, toàn nghĩ những chuyện bậy bạ gì đâu không à.Mạnh Thần Hạo cũng tỏ vẻ cau mày khó chịu với Tiểu Tứ.Mạnh Thần Tuấn quay đầu lại bắt đầu tranh luận với anh chị của mình: “Em sắp thi vào trường cấp hai rồi, nhưng mà không có người nào kèm cặp phụ đạo cho em cả.

Nhà mình nếu bây giờ mà có được một giáo viên thì tốt biết mấy cơ chứ.”“Chị gái em không phải có thể phụ đạo thêm bài vở cho em đấy sao?” Mạnh Thần Hạo nói.“Chị ấy à… có mà kéo em xuống nữa ấy.” Mạnh Thần Tuấn chán ghét nhìn vào chị ba của mình.Mạnh Thần Hi cũng quay lại nhìn em trai của mình với vẻ mặt đầy chán ghét.Hai người này rõ ràng cứ nhìn thấy nhau là cảm thấy chán ghét, như vậy mà có thể phụ đạo được cho nhau mới là lạ đấy..
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 28: 28: Trả Công


“Chị ấy ban đầu là đã cảm thấy em học không tốt rồi, như vậy thì làm sao dạy em tử tế cho được chứ.

” Mạnh Thần Tuấn lấy ngón tay út của mình quệt vào mũi.

Mạnh Thần Hi cũng chẳng nhường nhịn gì đáp lại: “Em trách chị sao? Có trách thì trách chính em đi chứ! Người như em, ai mà có thể dạy tốt cho được chứ! Giáo viên của trường em không phải cũng đều từ bỏ hết rồi đấy à.

”Mạnh Thần Hạo lại không hề nghĩ tới điều này, dù sao mấy năm nay anh cũng đều đi làm ở bên ngoài, thời gian ở nhà cũng rất ít, trước đây mấy đứa em của anh đều do cha mẹ anh chăm sóc, cho nên anh không cần lo lắng điều gì cả.

Anh cũng đã nghe nói sơ qua về tình hình của em trai Tiểu Tứ của mình ở trường, nhưng anh không ngờ rằng nó lại nghiêm trọng đến như vậy.

Mạnh Thần Tuấn, người đang bị nhắc đến nổi nóng lên: “Các anh chị đều xem thường em như vậy, chỉ có cô Ninh là xem trọng em thôi, em chỉ có thể theo học cô Ninh mới tốt lên được.

”Khi vừa nhắc đến người phụ nữ xa lạ này, Mạnh Thần Hi không ngây thơ như những đứa em của mình.

Lòng tốt của Ninh Vân Tịch đối với gia đình họ là thật lòng và không có mục đích gì khác? Nghĩ lại rằng những người hàng xóm của họ trong nhiều năm qua đều luôn tỏ ra vẻ chế giễu gia đình họ, Mạnh Thần Hi không thể tin rằng trên thế giới lại có một người tốt bụng đến như vậy.

Mạnh Thần Hi nhìn anh cả của mình với ánh mặt đầy nghi vấn.

Mạnh Thần Hạo thật ra cũng có không ít nghi vấn, theo lí mà nói thì theo hoàn cảnh gia đình của anh, cô nên nghe và tận mắt chứng kiến rồi mới phải.

"Nào, gà quay đến rồi đây, món gà quay yêu thích của mọi người đây rồi.

" Sau khi cắt nhỏ gà quay thành nhiều miếng vào một cái đ ĩa lớn, Ninh Vân Tịch hai tay bưng lên bàn.

Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ ngồi đối diện dường như đã nhào nửa người của mình lên bàn.

Ninh Vân Tịch lấy hai cái đùi gà to, nhét vào tay của hai đứa nhỏ: “Ăn đi.

”“Chị ơi, chịăn đi.

” Tiểu Ngũ cẩn thận liếc sang nhìn biểu cảm của anh cả của mình, lanh lợi lắc lắc đầu.

Ninh Vân Tịch không nhịn được nữa, xoa xoa đầu của Mạnh Thần Chanh: “Em ăn đi, chị nhìn em ăn như vậy là có thể yên tâm rồi.

”Được đôi bàn tay ấm áp của cô Ninh Vân Tịch xoa đầu như vậy, đôi mắt bẻ nhỏ của Mạnh Thần Chanh đột nhiên rưng rưng lại ch ảy nước mắt và bắt đầu cúi đầu xuống.

“Sao em không ăn nữa rồi? Ngon lắm đấy nhé.

” Ninh Vân Tịch cũng cúi nhẹ đầu xuống với giọng dỗ dành nhẹ nhàng.

“Sao chị lại tốt với em như thế cơ chứ?”“Vì ở độ tuổi hiện giờ của các em, vốn dĩ đang vô tư hồn nhiên không cần lo nghĩ gì cả, chỉ cần ăn no, chăm chỉ học hành trên lớp, phấn đấu để sau này có ích cho bản thân và có thể là có ích cho xã hội.

Thầy cô không thể làm cha mẹ của các em được, nhưng nhắc nhở các em ăn no thì vẫn được chứ.

” Ninh Vân Tịch lại mỉm cười với cô gái nhỏ.

Không ai trong nhà họ Mạnh có mặt ở lúc đó cảm thấy rằng những lời nói của cô như vậy là giả tạo cả.

Sau khi đưa đùi gà vào miệng của bé gái, Ninh Vân Tịch quay đầu chuyển sang nhìn Tiểu Tứ dường như đã gặm hơn nửa chiếc đùi gà, nói: “Em ăn hết đùi gà của chị rồi, vậy tính báo đáp cô thế nào được đây?”“Hả?” Mạnh Thần Tuấn sửng sốt.

“Bắt đầu khai giảng không phải sẽ có bài kiểm tra sao? Em có thể đạt mỗi môn trên 90 điểm cho chị là được.

”Mạnh Thần Tuấn sợ tới mức tay chân run rẩy cả lên, cảm thấy ăn cái đùi gà này quá lỗ với mình, biết trước mình sẽ không ăn rồi: “Cô giáo Ninh, chị biết em trước giờ vẫn luôn…”“Chị biết, môn văn và toán của em, trước giờ chưa từng được đạt yêu cầu.

”.
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 29: 29: Tắm


“Thế mà chị bảo em thi được 90 điểm sao!”“Thật ra là trên 90 điểm, gần như là đạt đến 100 điểm rồi.”“Em không thể làm được.”“Em làm được hay không làm được thì phải xem em có cố gắng hay là không rồi.”“Ơ này, cô giáo Ninh.” Mạnh Thần Hi xen vào nói: “Chị có thể không biết rõ em ấy rồi, nó như một đống bùn vậy, làm sao có thể chống được bức tường cứng như vậy cơ chứ.”Nghe chị ba nói như vậy, Mạnh Thần Tuấn đột nhiên nhảy dựng lên: “Ai nói em là một đống bùn cơ chứ!”Ninh Vân Tịch chen vào giữa hai đứa trẻ để ngăn chúng tranh cãi lại, sau đó quay sang Mạnh Thần Hi nói: “Hay là chúng ta đánh cược xem lần này Thần Tuấn làm bài như thế nào, nếu em ấy đạt được thành tích mà em mong muốn, sau này em phải tiếp tục phụ đạo cho em ấy đấy, thế nào, được không?”“Cược thì cược thôi.” Mạnh Thần Hi nổi nóng đến nổi muốn đánh Tiểu Tứ một trận.Nếu như vậy thì, trong khoảng thời gian này, em có thể đến nhà để phụ đạo cho em ấy không? Anh Mạnh?”Nghe thấy giọng nói của cô, Mạnh Thần Hạo chuyển ánh mặt từ hai đứa em của mình sang cô, nghiêm túc hỏi: “Như vậy thì có tiện cho em không?”“Tiện chứ.

Yên tâm đi, mọi thứ đều sẽ được sắp xếp ổn thỏa.”Giọng nói kiên định của Ninh Vân Tịch vang vọng trong nhà họ Mạnh, những người trong nhà họ Mạnh chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn vào cô.Ăn xong buổi cơm tối, Ninh Vân Tịch tiếp tục xoa xoa đầu của hai đứa nhỏ rồi mới bắt đầu ra về.Bây giờ trời đã tối như vậy rồi, Mạnh Thần Hạo lại càng không thể để cô đi bộ về trường một mình được, vì vậy anh lại mượn xe đạp của hàng xóm để tiễn cô về.Mạnh Thần Chanh đang nằm gần cửa sổ nhà mình, một đôi mắt nhỏ đang chăm chú nhìn bóng lưng của Ninh Vân Tịch, cái miệng nhỏ nhắn lẩm bẩm: "Cô giáo là mẹ mình."“Tiểu Ngũ ngốc ơi, làm sao là mẹ mình được chứ, là cô giáo Ninh.” Mặc dù nói như vậy, Mạnh Thần Tuấn vẫn đến nằm bên cạnh em gái mình, nhìn về phía Ninh Vân Tịch.“Cô giáo nói ngày mai sẽ lại đến.” Mạnh Thần Chanh quay đầu nhìn Tiểu Tứ cười vô cùng vui vẻ nói.Mạnh Thần Tuấn cũng nở một nụ cười như vậy nhìn em gái Tiểu Ngũ: “Làm như vậy, em có thể vừa gặp cô giáo Ninh ở trường, vừa có thể gặp ở nhà rồi.”“Cô giáo Ninh phụ đạo bài tập cho chúng ta, nấu cơm cho chúng ta, anh ơi, chúng ta kiếm được rồi!”Yeah! Hai đôi bàn tay nhỏ vỗ tay.Mạnh Thần Hi đi qua đi lại ở trong phòng, suy nghĩ không biết có nên gọi điện thoại cho anh hai không.Lúc trở về trường học thì cũng đã không còn sớm nữa rồi, Ninh Vân Tịch lúc vừa bước vào kí túc xá nơi ở của thực tập sinh thì đèn vẫn đang sáng rực rỡ.Vì trường tiểu học số 2 đường Nhân Dân là trường tiểu học trọng điểm vô cùng nổi tiếng của cả quận và thành phố, đồng thời đây cũng là cơ sở đào tạo trọng điểm của những sinh viên sư phạm, cho nên số lượng sinh viên đến đây để thực tập không chỉ là bao gồm sinh viên thuộc trường của Ninh Vân Tịch.

Lúc trước khi đến trường để báo cáo thì có thể vẫn sẽ không thể gặp hết được tất cả mọi người, bây giờ đến lúc nghĩ ngơi vào buổi tối thì mọi người đều trở về kí túc xá, tất cả mọi người chen chúc đều với nhau.

Như vậy có thể thấy những sinh viên nhà ở trong thành phố thì cũng đều ở lại kí túc xá và không trở về nhà.Cái gọi là kẻ thù ngay trước mắt, không thể tránh khỏi cùng chung một mối thù.

Các bạn học cùng trường với Ninh Vân Tịch hiển nhiên đã không còn để ý tới Ninh Vân Tịch nữa rồi, bọn họ ở trong kí túc xá đứng trước mặt Ninh Vân Tịch bàn tán xôn xao về những sinh viên sư phạm của những trường khác, tùy tiện bình phẩm người khác, cũng không sợ liệu rằng sau bức tường đó có ai nghe lén mình hay không.Ninh Vân Tịch không thích nói xấu sau lưng người khác, liền cầm quần áo đi tắm.

Trong phòng tắm công cộng, Ninh Vân Tịch vừa đặt thùng nước xuống, một cô gái từ cửa bước vào..
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 30: 30: Nhà Tắm Công Cộng


Hai cô gái đứng đối mặt, mắt nhìn vào nhau.Các nhà tắm công cộng thời kỳ này rất đơn giản và thô sơ, thậm chí còn không có vách ngăn ở giữa nữa, có nghĩa là khi tắm, nhiều người có thể nhìn rõ cơ thể của nhau ở khoảng cách gần.

Nếu quan hệ thân thiết với nhau thì còn có thể tắm c hung và chà lưng cho nhau nữa.Vì vậy, Ninh Vân Tịch và đối phương nhìn mặt nhau, hai người đều làm như không có chuyện gì xảy ra, đi đến dưới vòi nước tắm, cầm xô để hứng nước.Nước nóng phải được chuyển từ phòng nước và không có nguồn cung cấp nước nóng trong nhà tắm.

Cũng may là bây giờ thời tiết vẫn còn nóng nên tắm nước lạnh là được rồi.

Cả một buổi tối Ninh Vân Tịch bận rộn ở nhà họ Mạnh, sớm đã nóng đến nổi đổ mồ hôi hột rồi, mồ hôi dính vào quần áo rất khó chịu.

Cô không chần chừ gì nữa, nhanh chóng cởi bỏ quần áo ra.Cô gái bên cạnh nhìn thấy cô ấy và nói: "Cậu có dáng người thật đẹp."Ninh Vân Tịch không tránh khỏi có chút xấu hổ, cô trước giờ chưa từng c ởi quần áo và tắm trước mặt những cô gái khác.

Cô quay đầu lại nói với cô gái kia: “Dáng người của cậu mới là đẹp đấy."“Làm sao mà có thể so được với cậu chứ.” Cô gái cười khiêm tốn nói.Ninh Vân Tịch nhìn khuôn mặt tròn như trăng mùa thu của đối phương, nước da sáng sủa xinh đẹp, hai mắt to đen láy như ánh sao kim, rõ ràng đây là một mỹ nữ.

Hơn nữa, ở thời đại này, ai cũng đều nghèo cả, không đủ ăn nên không có đặt ra nguyên tắc càng gầy thì sẽ càng đẹp như ở thế kỷ 21.

Những cô gái hơi mũm mĩm như Dương quý phi thì mới nhận được sự yêu thích từ mọi người.Dáng người của đối phương nằm ở mức độ đầy đặn thích hợp vừa phải, so với bản thân mình, Ninh Vân Tịch cúi đầu nhìn vào ngực mình: ngực phẳng như một đường sân bay, thiếu dinh dưỡng nên nhìn cô có chút kém phát triển.Thứ duy nhất có thể coi là ưa nhìn có lẽ là đôi chân mà đối phương vẫn đang nhìn cô.

Hai bắp chân của Ninh Vân Tịch vừa dài vừa thẳng, giúp cho vẻ ngoài của cô cải thiện lên được rất nhiều."Nếu tôi mà đẹp như cậu, tôi sẽ mặc váy ngắn mỗi ngày đấy." Cô gái bên kia mỉm cười với Ninh Vân Tịch, để lộ hàm răng trắng như ánh trăng: "Cậu học trường nào đấy?"Thoạt nhìn thì thấy hai người đều là thực tập sinh, Ninh Vân Tịch đáp: “Đại học Sư phạm Trung Du.”“Tôi ở trường Đại học Sư phạm Chu Lâm.”Nghe nói trường Đại học Sư phạm Chu Lâm tốt hơn so với trường Đại học Sư phạm Trung Du đấy.Hai người tắm rửa xong và thay quần áo vào.

Ninh Vân Tịch nhìn bộ váy dài xinh đẹp của đối phương đang mặc, nhớ lại chuyện mà những người trong ký túc xá vừa rồi bàn tán, thầm nghĩ có lẽ là người đó rồi.Người nào? Nghe nói sinh viên trường Đại học Sư phạm Chu Lâm thành tích là tốt nhất.

Gia đình tốt, giai cấp tốt, người lại xinh đẹp, vấn đề quan trọng nhất đó chính là thành tích cũng tốt.

Khó trách mà Lâm Du Đình luôn có một biểu cảm khó tả khi nói về người này.Mọi người đến giai đoạn thực tập đều muốn thể hiện cho thật tốt, tốt nhất là đạt được vị trí dẫn đầu, nhưng trong cùng một đợt thực tập sinh lại có một người tốt như vậy, những người khác đều phải nghĩ đến việc có còn cơ hội này nữa hay không rồi?Sau khi Ninh Vân Tịch tắm xong thì sẵn tiện giặt luôn giày và quần áo, cô gái kia bưng một cái thùng đi ra ngoài trước, đi tới cửa, liền quay đầu lại nhìn Ninh Vân Tịch.

Khi Ninh Vân Tịch quay đầu lại, liền nhìn thấy bộ váy hoa lộng lẫy của đối phương giống như đang bay cùng một đàn bươm bướm, rồi biến mất ở cuối hành lang một cách sặc sỡ, khiến người ta nhớ mãi không thôi.Cô gái đó tên là Miêu Tâm Hồng.Vào ban đêm, khi những người khác đều đã đi ngủ.

Ninh Vân Tịch thắp một ngọn nến, lấy tài liệu mượn từ thư viện và bắt đầu làm bài tập.

Vì mọi người đều đã nhất trí phải nâng cao thành tích học tập của đứa em trai thứ tư của anh lên, nên cách dạy kèm bài tập về nhà thông thường chắc chắn sẽ không hiệu quả, và cần phải hướng dẫn có mục tiêu cụ thể.Ninh Vân Tịch viết từng nét một giáo án vào vở.Đêm còn dài dằng dẵng, và đêm nay dường như được định sẵn là một đêm vô cùng đặc biệt..
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 31: 31: Thành Tích Không Tốt


Đến ngày tiếp theo, Mạnh Thần Hạo giúp em gái Tiểu Ngũ đi giày và mặc quần áo, ngẩng đầu nhìn thấy mái tóc dài rối xù em mình, không khỏi thở dài.

Trong đầu anh nhớ lại động tác cô tết tóc cho em gái anh ngày hôm qua, đã lâu anh chỉ nhớ đến bóng dáng của cô mà hoàn toàn quên mất cô đã làm những động tác đó như thế nào rồi.“Anh cả, em đi trước có được không?” Mạnh Thần Hi ôm theo cặp sách bước lại: “Hay là, em dẫn Tiểu Tứ đi trước, tránh nó lại tiếp tục bày trò dắt Tiểu Ngũ đi lung tung.”Nghĩ lại việc ngày hôm qua hai đứa nhỏ cùng nhau trốn học đi chơi, Mạnh Thần Hạo gật đầu đồng ý với lời đề nghị của em gái.“Lại đây, Mạnh Thần Tuấn.” Mạnh Thần Hi hét lên với em trai mình.Mạnh Thần Tuấn trong miệng vẫn nhai chưa hết bánh mì buổi sáng, theo Mạnh Thần Hi bước ra khỏi nhà.Hai người vừa bước ra khỏi nhà không lâu, Thím Chu hôm qua vừa tới nhà họ hôm nay lại xuất hiện, chặn đường hai chị em: “Đi học à?”“Vâng.” Mạnh Thần Hi cúi đầu chuẩn bị lảng tránh người này.“Nói thật lòng, Thần Hi, thành tích của con tốt, mọi người đều biết, vì vậy nên tiếp tục đi học.

Nhưng mà, nếu thành tích không tốt, có tiếp tục học thì cũng vô ích thôi.

Hoàn cảnh gia đình của các con, có cần phải suy nghĩ lại một chút không?”Sắc mặt Mạnh Thần Tuấn tối sầm lại, đồng thời căng thẳng nhìn chị gái mình.“Cô giáo của em ấy nói rồi, nói rằng em ấy có thể thi được 100 điểm đấy.” Mạnh Thần Hi đáp.“Giáo viên nào mà có thể nói thằng bé có thể thi được 100 điểm vậy?” Cái miệng to bự của Thím Chu cười sắp rớt răng ra ngoài.

Thành tích tệ của Mạnh Thần Tuấn như vậy ở đây ai mà không biết cơ chứ.“Cô giáo nói như thế thật đấy.” Mạnh Thần Hi lúc đó chỉ có thể lấy những lời nói của cô Ninh Vân Tịch để lảng tránh tình huống lúc này.“Khi nào thì thằng bé chuẩn bị thi được 100 điểm đấy?” Sự hoài nghi của thím Chu hoàn toàn đặt lên đầu của Mạnh Thần Tuấn.Mạnh Thần Tuấn sớm đã không nhịn được nữa rồi: “Là kì thi tuyển sinh đầu vào lần này đấy.”“Tuần sau phải không?” Thím Chu cười nói.Mạnh Thần Hi cơn tức đã lên thấu đỉnh đầu, nghĩ người này thật quá phiền phức: “Cô giáo của em ấy đã nói rồi, nếu em ấy thi không được điểm đó, sẽ bắt em ấy quét đường cho thím Chu đấy!”Dì Chu trợn to mắt ra.“Tương tự, nếu em ấy thi được điểm cao, thím Chu phải làm việc nhà cho em ấy!” Mạnh Thần Hi ngẩng cao đầu, nói một mạch như vậy.Thím Chu ném cây chổi đang cầm trên tay xuống, xắn tay áo lên nói: Ai sợ ai chứ!Mạnh Thần Tuấn kinh ngạc nhìn quanh suốt một dọc đường, thầm nghĩ: Mau đi tìm cô giáo Ninh thôi!Ninh Vân Tịch đang ở trường cùng với giáo viên hướng dẫn của cô là thầy Tề, và đang đứng ở trước cổng trường để chào đón những học sinh mới lớp 1 chính thức bắt đầu đi học vào ngày đầu tiên."Đây là giáo viên mới sao?" Các phụ huynh học sinh nhìn thấy Ninh Vân Tịch, một mặt tò mò, nhưng đồng thời mặt khác cũng có thể đoán được Ninh Vân Tịch chỉ là giáo viên thực tập.

Vì vậy, phụ huynh của những học sinh này đã phớt lờ Ninh Vân Tịch, và chỉ chào Thầy Tề.Thầy Tề đã bị choáng ngợp.Ninh Vân Tịch gần như bị tất cả phụ huynh bỏ rơi.

Nhưng điều này cũng tốt, cô có thể tập trung nói chuyện với đám trẻ.Những đứa trẻ này thật đáng yêu, nó làm cho cô nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên đi học của mình năm đó.Điều đầu tiên mà mỗi đứa nhỏ nhìn thấy khi đến trường là chiếc khăn quàng đỏ trên cổ áo của các anh chị lớp trên.Mạnh Thần Chanh đi theo anh tới trường học, cũng không chớp mắt: Khăn quàng đỏ, khăn quàng đỏ! Cô bé cũng muốn những chiếc khăn quàng đỏ mà các anh chị của cô có.Mạnh Thần Hạo nắm tay bé út, đứng ở trước mặt Ninh Vân Tịch..
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 32: 32: Kiện Anh Ta Trước


Ninh Vân Tịch ngẩng đầu nhìn thấy anh đứng ở đây, có chút kinh ngạc: “Thầy Tề ở bên kia…”Bị lạnh nhạt quen rồi, ngược lại không quen.Mạnh Thần Hạo nhướng mày cười, thấp giọng nói: "Tôi không đi tìm Thầy Tề, chen vào không được."Xung quanh thầy Tề có rất nhiều phụ huynh, và hầu hết họ là mẹ của những đứa trẻ, một đám nữ sĩ.

Một gã thô bạo như anh không có gan tranh giành vị trí với những người nữ sĩ khác.“Giống như em nói, Thần Chanh rất tin tưởng em sẽ chăm sóc tốt cho nó." Tâm tư em gái anh đã nhìn ra, tuy rằng ngày hôm qua khi biết anh rất giật mình, bé út không thích đi học, không muốn đi học, bỗng dưng một ngày lại yêu quý cô giáo Ninh này.“Được.

Giao cho em." Ninh Vân Tịch đắc ý đáp, kéo bé út lại, sờ bím tóc xù xì của bé út: “Chị dẫn em đi chải tóc nha.”Bé út hung hăng gật đầu: "Anh làm tóc cho em.”Bé út lại kiện anh trước! Mạnh Thần Hạo bất lực nhìn bé út.Ninh Vân Tịch kéo tay bé út, nói với anh: "Anh về đi, buổi chiều tan học lại tới đón em ấy, đến sớm một chút.

Mấy hôm trước con bé còn lo lắng không đi học.”Mạnh Thần Hạo nhìn biểu hiện của cô khi nói chuyện, thấy thế nào cũng không giống như một tiểu cô nương, mà giống như đã làm giáo viên nhiều năm rồi.Anh gật đầu, xoay người.“Thần Chanh, cùng anh nói tạm biệt.”“Anh, tạm biệt.

”Giọng nói của cô và em gái ở phía sau, gần như khiến anh không thể chịu đựng được muốn quay đầu lại.

Nhưng mà, lời nói lúc trước của cô lưu lại trong đầu anh, anh đành phải không quay đầu lại cất bước đi về phía trước.

Không thể để cho em gái nhớ anh sẽ lại trốn học một lần nữa.Thấy anh mình đi rồi, Mạnh Thần Chanh cúi đầu cắn cái miệng nhỏ nhắn, bàn tay nhỏ bé nắm chặt tay Ninh Vân Tịch như cầm cọng rơm cứu mạng.Ninh Vân Tịch dịu dàng kéo Tiểu Ngũ đến một nơi yên tĩnh, lấy lược mình mang theo buộc tóc lại cho cô bé.Lúc này, Mạnh Thần Tuấn hùng hùng hổ hổ chạy tới, nhìn xung quanh: "Cô giáo Ninh đâu?Cô giáo Ninh ở đâu? Mạnh Thần Tuấn, giáo viên chủ nhiệm của tôi, cô giáo Dương, đang đợi cậu ở văn phòng, hôm qua sao cậu không đến báo cáo?"“Tôi đến rồi! Cô giáo Ninh có thể làm chứng cho tôi." Mạnh Thần Tuấn sốt ruột, giãy khỏi tay người bạn.“Anh tư…"Mạnh Thần Chanh nghe thấy giọng nói của anh, thò đầu ra gọi.Mạnh Thần Tuấn như đặt tên lửa dưới chân, lao thẳng về phía em gái và Ninh Vân Tịch.Ninh Vân Tịch cầm trong tay bím tóc của cô bé, miệng cắn dây thun kéo ra, vẻ mặt bình tĩnh nhìn Mạnh Thần Tuấn đầu đầy mồ hôi.“Không ổn rồi, cô giáo Ninh." Mạnh Thần Tuấn thở hổn hển nói lại đại họa chị ba gây ra cho mình: "Chị ba em lấy em ra đánh cược với người ta, muốn em đi quét đường.”“Thi không được 100 điểm đi quét đường cái, rất tốt.”“A!” Khuôn mặt của Mạnh Thần Tuấn lập tức trầm xuống, chết tiệt, cậu bé vốn tưởng rằng nữ giáo viên này rất dịu dàng, không ngờ so với chị ba và anh hai của cậu bé còn lợi hại hơn.“Cứ quyết định như vậy đi, trước mặt em gái út, thi không được một trăm điểm, đi quét đường cái." Ánh mắt Ninh Vân Tịch sắc bén đảo qua mặt cậu bé trước mắt, trong lòng cô rất rõ ràng, có đôi khi, ngựa tốt nên thúc giục một chút.“Anh tư quét đường.” Cô bé Mạnh Thần Chanh thêm mắm dặm muối lặp lại.Mạnh Thần Tuấn dùng sức trừng mắt nhìn em gái út: “Em nói anh ư, chính em!”Ninh Vân Tịch nhìn nhất cử nhất động của hai đứa trẻ hồi lâu, mới nói: "Em thử nghĩ xem, nếu em được 100 điểm, lần sau lúc bé út có bài kiểm tra, em có thể nói với bé út như thế nào?""Hừ.

Anh cũng đều thi được một trăm điểm, em thi không đến một trăm điểm sao?" Mạnh Thần Tuấn lập tức trở nên tự tin đứng lên, tưởng tượng chính mình thi được một trăm điểm, thật tốt, tốt đến mức khiến cho cậu bé ch ảy nước miếng nhiều hơn cả việc ăn chân gà.Nhưng cậu bé nên làm cái gì bây giờ? Cậu bé nghĩ, không có nghĩa là cậu bé nhất định có thể làm được.Chữ nỗi buồn to đùng được viết trên hai lông mày đẹp trai của cậu bé..
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 33: 33: Buộc Tội


Ninh Vân Tịch lấy quyển giáo án đã chuẩn bị xong, đưa cho Mạnh Thần Tuấn: "Đây là nội dung hôm nay chị muốn nói, nhưng nền tảng của em không tốt, chắc là nghe không hiểu, chị sửa sang lại cho em một ít công thức trước kia, em học thuộc lòng chúng.

Cô giáo hỏi thì biết trả lời thế nào rồi.”Mạnh Thần Tuấn nhận lấy quyển sổ, trong ánh mắt tràn ngập suy nghĩ không thể tin được.Nhưng bây giờ cậu bé chỉ có thể đánh cược vào những gì cô giáo nói, Mạnh Thần Tuấn cắn đầu lưỡi, đem vở cất vào trong túi.“Đợi đã." Ninh Vân Tịch kêu lên: “Chị đưa em đi gặp chủ nhiệm lớp, cô ấy không biết hôm qua em đến trường báo danh.”Ánh mắt Mạnh Thần Tuấn nhìn cô không khỏi mang một tia cảm kích, đồng thời có một chút lo lắng.Cô Dương chủ nhiệm lớp cậu bé không phải là người ăn chay.Nói chung, các giáo viên chủ nhiệm các lớp lớn, đặc biệt là các lớp nâng cao, đều là giáo viên trẻ tuổi, bởi vì là các giáo viên trẻ tuổi có động lực và năng lượng để làm việc này.

Cô Dương mới vào cương vị giảng dạy không đến ba năm, chính là lúc còn rất trẻ và sung sức.Nghe tin một giáo viên thực tập sinh muốn phàn nàn về một học sinh rắc rối nổi tiếng trong trường, Cô giáo Dương cau mày nhíu đến nổi lên nếp nhăn, quay đầu lại hỏi thực tập sinh của mình, Lâm Du Đình: "Từ trường học của các các em à?"“Cô giáo" Lâm Du Đình nhỏ giọng nói: “Thành tích học tập của cậu ta cũng đứng thấp nhất lớp bọn em, cho nên có thể là…”Học sinh có vấn đề đồng tình với học sinh có vấn đề, người như vậy có thể làm giáo viên ư?Cô Dương luôn là sinh viên ưu tú trong trường, từ đáy lòng khinh thường Ninh Vân Tịch.Ninh Vân Tịch dẫn Mạnh Thần Tuấn tới, vừa định mở miệng.Cô Dương xua tay: "Đây không phải học sinh của em, cô hiểu nó hơn em.

Em về đi.”Mạnh Thần Tuấn căng thẳng đến mức trốn sau lưng Ninh Vân Tịch.“Cô định xử phạt cậu bé thế nào, cô Dương?" Ninh Vân Tịch cẩn thận hỏi.“Phạt đứng.”“Vấn đề là thật sự hôm qua cậu bé có đến trường báo danh, thầy Tề cũng biết chuyện này, nhưng lúc anh trai cậu bé đưa đến văn phòng của cô, cô lại không có ở đây.

" Ninh Vân Tịch giải thích."Ý em là tôi đi vắng trong ca làm việc của mình?"Ngược lại, cô thực tập sinh này lại dám chỉ tay buộc tội cô trước.“Cô Dương, em không có nói vậy.”“Em có ý gì?”“Cá nhân em cho rằng, cô nên cho em ấy một cơ hội chứng minh bản thân mình.”"Cơ hội gì? Mạnh Thần Tuấn, em cho rằng cô nên cho em cơ hội sao?” Cô giáo Dương ngoảnh đầu vênh váo tự đắc nhìn Mạnh Thần Tuấn, cô ta biết thằng nhóc này chính là một con rùa rụt cổ.Nào biết Mạnh Thần Tuấn hôm nay như uống nhầm thuốc, vậy mà dám đối mặt với cô ta nói: "Mong cô Dương cho em một cơ hội.”"Được, hôm nay cô dạy học, nếu em trả lời được câu hỏi của cô thì không cần đứng phạt nữa, nếu không em đứng cho đến lúc tan học cho cô.”Đứng đến khi tan học, từ sáng đến chiều, hơn mười tiếng.

Khuôn mặt nhỏ của Mạnh Thần Tuấn trở nên tái nhợt.Lâm Du Đình đưa tay ra che miệng, đôi mắt lạnh lùng nhìn Ninh Vân Tịch: "Cậu xem, học sinh cứng đầu giống như cậu sẽ có kết quả như thế nào!”"Tôi nói với em ấy mấy câu.” Ninh Vân Tịch nhanh chóng kéo Mạnh Thần Tuấn vào một góc, nói vài lời bên tai cậu bé.Mạnh Thần Tuấn ngây người nhìn cô."Hiểu chưa?”"Hình như cũng hơi hiểu.” Quá căng thẳng, Ninh Vân Tịch nói cái gì cậu đều không nghe rõ.Ninh Vân Tịch chỉ cho cậu bé cuốn vởMạnh Thần Tuấn nắm chặt lấy cuốn vở.Tiểu Ngũ Mạnh Thần Chanh đứng bên cạnh xem đã sớm đổ mồ hôi lạnh vì anh mình."Thần Chanh, tiếp sức cho anh trai nào.” Ninh Vân Tịch nói với cô bé.Mạnh Thần Chanh lập tức mở miệng nhỏ hét: "Anh trai cố lên! Cố lên , cố lên!”.
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 34: 34: Trượt Môn


Mạnh Thần Tuấn vừa bước ra ngoài liền ngoảnh lại nhìn, ánh mắt đó, có lẽ là thứ cậu bé nhớ tới nhiều nhất trong cuộc đời.

Lúc bố mẹ cậu mất, mọi người đều nói bọn họ là một lũ nhóc không có bố mẹ, cậu còn chưa hoàn hồn, không hiểu rõ ý nghĩa của câu đó.Kể từ đó, ở nhà không phải mẹ nấu ăn mà là chị ba.

Anh cả từ đơn vị về lo chuyện học hành cho bọn họ.

Tiểu Ngũ nắm chặt lấy tay của cậu.Cậu là anh, bên trên có anh trai chị gái, nhưng đồng thời cũng là anh trai.Lòng bàn tay của cậu thiếu niên dần dần biến thành nắm đấm, vẫy tay với em gái mình như một tín hiệu: Nhìn anh này! Trên đường đi, thừa dịp cô Dương không chú ý, liều mạng cúi đầu gặm cuốn vở nhỏ mà Ninh Vân Tịch đưa cho.Cô Dương và Lâm Du Đình đi đằng sau đều không phát giác.Tiết toán bắt đầu.Vẫn giống như trước đây, Cô Dương giảng bài rất hay đứng trên bục giảng khí phách hăng hái, giống như đứng trên sa trường điểm tướng, khoa tay múa chân với học sinh bên dưới."Nào, Mạnh Thần Tuấn trả lời câu hỏi.”"Vâng.” Mạnh Thần Tuấn đứng dậy, dáng đứng thẳng tắp, giống như cây bút chì.Cô Dương sửng sốt nghĩ thằng nhóc này từ lúc nào có thể đứng có tinh thần như vậy.Nhưng đứng tốt thì có tác dụng gì, phải trả lời được câu hỏi mới có dụng.Cô Dương hừ hừ hai tiếng, lật mở giáo án: "Đọc thuộc lòng công thức tính chu vi hình chữ nhật.”Cô ta biết vấn đề của cậu bé, tất cả công thức toán học lớp năm đều không nhớ, vì vậy đáp án môn toán đều là râu ông nọ cắm cằm bà kia.Còn đang đợi cậu bé nói nhầm công thức của hình chữ nhật thành hình vuông hoặc hình tam giác, giọng Mạnh Thần Tuấn đã vang lên rất to: “c=(a+b)*2.”Ơ?"Công thức tính diện tích hình thang!" Nghĩ đến vụ cá cược với Ninh Vân Tịch, cô giáo Dương vội vàng bổ sung độ khó của câu hỏi.“s=(a+c)*h: 2.”Thằng nhãi này, không phải đến học vẹt còn không học được sao?"Em có biết những công thức này tương ứng với cái gì không?”“S là diện tích, ac là chiều dài của đáy trên và đáy dưới, h là chiều cao."Chuyện gì vậy? Cô Dương không thể tin được nhìn chằm chằm Mạnh Thần Tuấn: "Em biết từ lúc nào?”"Em ngay từ đầu đã biết.” Hoá ra cảm giác trả lời được câu hỏi sảng khoái như vậy.

Mạnh Thần Tuấn liếʍ khóe miệng khi nếm được chút ngon ngọt.“Em nói nhảm! Nếu biết thì em có thể trượt môn toán không?”"Nếu cô nghi ngờ em, có thể hỏi em một câu nữa.

Nếu em trả lời đúng hết các câu hỏi này thì cô không thể bắt em đứng phạt nữa.”Cái này thì có gì khó? Một người thi thế nào cũng trượt môn toán, có thể ghi nhớ công thức nhưng câu hỏi ứng dụng thì nhất định không thể nhớ nổi.

Cô Dương tự tin cầm phấn, viết lên bảng đen một đề toán ứng dụng: Hai địa điểm ab, tàu khởi hành đi ngược chiều nhau, vận tốc của tàu đi từ a là 28 km/h, vận tốc của tàu đi từ b là 21 km/h, sau bao nhiêu giờ hai tàu gặp nhau?"Mạnh Thần Tuấn, trả lời đi.” Cô Dương ném phấn xuống bục giảng, phủi phủi hai tay.Sau lưng Mạnh Thần Tuấn toát ra một tầng mồ hôi, cậu thầm nghĩ, nếu không phải có cô giáo Ninh, lần này cậu khẳng định phải đứng phạt đến lúc trời sáng."8 giờ.” Mạnh Thần Tuấn trả lời.Đôi mắt của cô Dương mở trừng trừng, vẻ mặt đó khiến người ta có cảm giác tim cô sắp ngừng đập.Mạnh Thần Tuấn vội vàng cướp lời, nói: "Cô giáo, cô nói rồi, trả lời đúng sẽ không bắt em đứng phạt, cả lớp đều nghe thấy rồi.”Cả lớp đều nhìn cô ta, cô Dương từ trước đến nay chưa từng cảm thấy bục giảng nóng bỏng người như vậy, dường như muốn thiêu chết cô ta."Mạnh Thần Tuấn, sau này em phải giải thích rõ sự tình cho cô.”.
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 35: 35: Trả Lời Đúng


"Em trả lời đúng rồi, cô không nên vui sao?” Mạnh Thần Tuấn xoa xoa mũi mình.Mặt Cô Dương đỏ bừng lên: "Cô hi vọng em không nói dối.

Đương nhiên lần này em trả lời đúng tất cả câu hỏi, cô cũng vui, nhưng trên lớp trả lời đúng hết các câu hỏi cũng vô dụng, cuối cùng phải xem thành tích kiểm tra.”Hừ! Mạnh Thần Tuấn hất mặt, biết ngoại trừ Ninh Vân Tịch không ai coi trọng cậu bé."Được rồi, em ngồi xuống đi, bắt đầu vào bài học.

Cô hy vọng mỗi học sinh đều có thể đạt điểm cao trong bài kiểm tra vào thứ Sáu tuần tới.

Mạnh Thần Tuấn đừng kéo chân sau của lớp.”Lại tập trung nhắc riêng một mình cậu bé.Nhưng mặc kệ nói như thế nào, sau khi tan học, cô Dương mặt mày tối sầm rời đi, ai khiến cô trước mặt học sinh mất mặt, mặt cũng bị ném về tận nhà rồi.

đi đến hành lang bên ngoài lớp học, cô Dương xoay người đối mặt với Lâm Du Đình đang bám theo: "Không phải nói em ấy là học sinh kém nhất lớp em sao?”"Hẳn là không phải do cậu ta dạy.” Lâm Du Đình suy nghĩ.Cô Dương lại rất tức giận, bởi vì cô ta đã mất mặt một lần trước mặt Ninh Vân Tịch, thực sự không biết tại sao Ninh Vân Tịch lại biết thằng nhãi Mạnh Thần Tuấn đột nhiên có thể trả lời hết các câu hỏi trên lớp.Về câu hỏi này, hết tiết các học sinh khác trong lớp lập tức vây lấy Mạnh Thần Tuấn: "Ai dạy cậu vậy?”Mạnh Thần Tuấn lắc lắc đầu: "Không có ai dạy.”Cậu mới không ngốc, sẽ không nói trong nhà mình có một giáo viên siêu cấp, cô giáo Ninh.

Nếu cô giáo Ninh bị người khác đến cướp đi thì làm sao, cô giáo Ninh chỉ có thể là bảo bối nhà bọn họ.Sau khi nghe tin Mạnh Thần Tuấn không cần đứng phạt, Ninh Vân Tịch thầm thở phào nhẹ nhõm.Tan học buổi chiều, Ninh Vân Tịch cùng tiểu Ngũ đợi Mạnh Thần Hạo đến đón bọn trẻ.Mắt thấy Phụ huynh khác đều đến đón con về rồi, chỉ có mình anh chậm trễ chưa tới, không thấy bóng dáng.Khuôn mặt nhỏ của cô bé Mạnh Thần Chanh đã tràn ngập bất an.Không biết anh vướng phải chuyện gì không đến được.

Ninh Vân Tịch cũng không khỏi nghĩ, trước lúc anh rời đi, đã son sắt thề hứa đáp ứng yêu cầu của cô, sẽ không đột nhiên xuất hiện chuyện gì chứ?Mạnh Thần Tuấn ôm cặp sách đi qua, nói với em gái:”Tiểu Ngũ, anh đưa em về nhà.

Anh cả có chút việc bận.

Sau này anh cả phải quay trở lại đơn vị rồi, không thể tiếp tục ngày nào cũng đến đón em tan học được, nhưng em yên tâm, vẫn còn có anh mà.”“Anh Tư.” Mạnh Thần Chanh ngước nhìn anh Tư đang giơ tay ra nắm lấy bàn tay của cô bé, một tay nhỏ bé còn lại luôn nắm chặt tay của Ninh Vân Tịch.Ninh Vân Tịch mắt thấy những bạn nhỏ khác đều được người lớn trong nhà đến đón, liền kéo tay hai đứa nhỏ ra khỏi lớp:” Đi, cô giáo đưa hai đứa về nhà.”Hai đứa nhóc nghĩ đến kế hoạch của mình bên lập tức ra sức gật đầu.Trong nhà họ Mạnh, Mạnh Thần Hạo vốn dĩ chuẩn bị đến giờ đi đón hai đứa em của mình tan học, chuyện đã hứa với Tiểu Ngũ anh sao có thể không nhớ được.Đột nhiên có người chạy tới, gấp gáp mà nói với anh rằng nhà chú hai xảy ra chuyện, gọi anh qua gấp, có thể cần đích thân anh ra mặt giải quyết.

Mạnh Thần Hạo chỉ đành để hai đứa em của mình ở trường đợi mình một lát, chạy vội qua nhà chú hai xem có chuyện gì xảy ra.Nhà chú hai cách nhà anh không xa, chỉ cách hai con phố, đi vài bước chân là đến rồi.“Chú Hai.” Mạnh Thần Hạo vừa chạy đến cửa liền gọi lớn.Mạnh Thần Hạo nhớ rằng, khi ba mẹ họ vẫn còn sống, đặc biệt là khi ba của họ, quan hệ của họ với mấy người chú này khá là tốt.

Quan hệ giữa mấy người họ hàng cũng khá thân thiết.

Nếu không phải lần trước thím hai ngoài ý muốn tới nhà anh ấy nói năng lung tung, Mạnh Thần Hạo thật đúng là không có bất kì ý kiến gì với những người thân này..
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 36: 36: Tính Cách Giống Nhau


Vừa bước qua ngưỡng của, Mạnh Thần Hạo dường như đã nhìn thấy thím hai đang ở nhà, vừa nhìn thấy anh liền quay người bỏ vào nhà bếp.

Cũng không biết có chuyện gì đang xảy ra, Mạnh Thần Hạo liền cân nhắc lại một chút.Chú hai nghe thấy tiếng gọi của đứa cháu trai, từ trong sảnh lớn bước vào nhà của mình.Nhà của chú hai và nhà của ba mẹ Mạnh Thần Hạo bố trí không giống nhau, là nhà cổ đích thực, đã có từ trước khi giải phóng, nhìn có vẻ khang trang rộng rãi hơn so với nhà Mạnh Thần Hạo tuy rằng tường với mái nhà có vẻ cũ hơn một chút.

Có thể nói rằng tình hình kinh tế của cả hai nhà cũng không chênh lệch nhau là mấy.

Căn nhà mà chú hai đang ở thực ra cũng là vợ chú từ bên nhà mẹ nhờ người tìm cho, nên cũng chỉ được coi là vay mượn từ gia đinh nhà vợ.“Thần Hạo, cháu qua đây.” Chú hai gọi cháu trai cả của mình đến.“Nghe nói cháu với thím hai cãi nhau rồi hả?”Chuyện này là chuyện từ mấy hôm trước rồi, Mạnh Thần Hạo vốn dĩ đã sớm quên rồi.

Với lại chuyện đó cũng đâu thể tính là cãi nhau được, chỉ là đem sự tình nói trắng ra thôi.“Chú hai, chuyện này, thím hai thật sự sai rồi.” Mạnh Thần Hạo nói.Câu nói này thực sự khiến chú hai trừng mắt nhìn cháu trai: “Nhưng đó là trưởng bối của cháu đó.”“Nhưng làm sai chính là làm sai ạ.”Chú hai suýt chút nữa bị câu nói này thở không ra hơi, sau chuyện này mới thấy rõ, tính cách của đứa cháu trai cả này với người ba đã qua đời của nó thực sự quá giống nhau rồi, chuyện gì cũng nói thẳng ra được, không nể nang ai chút nào.Nếu tính cách của đứa cháu này đã như vậy rồi, chú hai cũng không vòng vo gì nữa mà nói thẳng: “Thần Hạo, chú nói này, thím cháu làm như thế là đúng.

Cô gái nhà họ Ninh không biết báo đáp ân nghĩa là thất đức đó.”“Cô ấy không phải không muốn báo đáp...”“Hử?”Mạnh Thần Hạo nhớ lại hôm qua Ninh Vân Tịch dùng tiền lương của mình mua đồ ăn mang đến nhà cho mấy đứa em, nhưng lại chẳng muốn giải thích với chú hai mấy điều này.

Trong lòng anh ấy có lẽ là không muốn nghĩ, cũng không chịu thừa nhận rằng cô đối xử tốt với mấy đứa em của anh ấy chỉ vì báo đáp ân nghĩa mà thôi.Hầy, anh hiện tại là đang nghĩ gì đây chứ? Mạnh Thần Hạo quay đầu lại, lặng lẽ thay đổi lại nhịp thở.Chú hai lúc này không thể nào hiểu được suy nghĩ của anh, nhưng dù gì ông cũng phải nói trước:”Cháu rồi cũng phải quay trở lại đơn vị.

Cháu đi rồi, mấy đứa em của cháu, nhất là đứa nhỏ nhất Tiểu Ngũ bắt buộc phải có người chăm sóc mới được.

Lúc trước, mọi người đều luân phiên thay cháu chăm sóc một thời gian, nhưng về lâu về dài sau này mọi người cũng đều có con của riêng mình.”Nhà chú hai cũng đã có ba đứa con, nhà chú ba chú tư cũng như vậy, trong nhà cũng có đến mấy đứa nhỏ rồi.Mạnh Thần Hạo cũng hiểu rõ điều này, nhưng không thể ngờ đến chú hai lại nói thẳng đến vậy.

Điều này khiến kế hoạch muốn giao phó mấy đứa em cho họ hàng người thân đều trở nên vô ích.“Cháu hiểu được điều này thì có lẽ cũng tự biết rằng thím hai cháu nói không sai chứ?” Chú hai nói.“Cháu xin phép đi đón Thần Chanh tan học trước, hôm nay là ngày đầu tiên con bé đi học.” Mạnh Thần Hạo đáp, đi thẳng không có ý định ngoảnh lại, trực tiếp từ nhà chú hai bước ra.Chú hai nhìn theo bóng dáng của anh lúc rời đi, cũng không nói thêm câu nào.

Thím hai lặng lẽ bước ra, nói với chồng mình: “Đã bảo mà, nói ra rồi thoải mái hơn rồi chứ.

Để nó khỏi phải cả ngày mơ tưởng hão huyền.”“Bà thì hiểu cái gì? Nó là con của anh...” Chú hai còn chưa nói hết câu liền bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của vợ liền thu lại lời định nói.“Được, với cái đức tính này của ông.

Ông không nghĩ mà xem, lúc trước mấy đứa trẻ nhà anh cả luân phiên đến ở nhà chúng ta, mấy đứa trẻ nhà mình đều phải chịu thiệt thòi, chúng nói bố chúng thiên vị.

Ông đúng là thiên vị thật, thích giúp anh em của anh nuôi con, vậy thì ông còn ở cái nhà này làm gì nữa?” Thím hai lạnh nhạt liếc nhìn khuôn mặt khó nói lên lời của chú hai..
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 37: 37: Tính Cách Bẩm Sinh


Muốn để con cái của anh em trai nhà chồng chiếm chỗ con của mình, đó chẳng phải là chuyện cười hay sao.

Vì cái gì chứ? Thím hai nhà họ Mạnh này chưa ngu xuẩn đến mức độ như vậy.Bước ra khỏi nhà chú hai, Mạnh Thần Hạo bước nhanh, cả quãng đường chỉ nghĩ đến sáng nay chuyện đã đồng ý với Ninh Vân Tịch, không biết lúc này cô ở trường học đợi đến sốt ruột rồi không.

Trực giác mách bảo anh rằng, cô ấy nhất định đang ở bên cạnh Tiểu Ngũ.

Quả nhiên khi anh ấy vòng về hướng nhà mình, từ phía xa xa có thể nhìn thấy một vài bóng dáng quen thuộc.Thím Chú trông thấy trước mắt một lớn hai nhỏ: “Tuấn à, đây là ai thế?”“Là cô Ninh ạ, cô giáo của cháu ạ!” Mạnh Thần Chanh giơ tay đáp.“Cô giáo Ninh? Sao thím lại không biết trường tiểu học của mấy đứa có giáo viên như cô Ninh đây nhỉ?” Thím Chu vẻ mặt cổ quái chớp chớp mắt với cô bé Mạnh Thần Chanh.Mạnh Thần Chanh nhăn cái mũi nhanh, ngẩng đầu nhìn Ninh Vân Tịch.Ninh Vân Tịch đáp: “Cháu là giáo viên chủ nhiệm của..”“Tôi biết rồi, chúng tôi đều biết cả rồi, trẻ con xung quanh đây về cơ bản đều học trường tiểu học số 2 đường Nhân Dân nên chúng đều biết.” Thím Chu nói.Đều biết cô là thực tập sinh trường sư phạm, không phải giáo viên chính thức.

Gà con vừa ra ràng thì có tác dụng gì? Có thể dạy cho bọn trẻ được cái gì? Cũng chỉ có hai đứa trẻ ngốc này mới ra sức nắm lấy tay của một thực tập sinh như cô mà ảo tưởng rằng cô là thiên thần đến che chở cho bọn chúng.Thím Chu quay lại nói với Mạnh Thần Tuấn: “Chuyện sáng nay là chị cháu nói hả?”“Vâng, là chị cháu nói ạ.” Mạnh Thần Tuấn gật đầu.y, đứa trẻ này, buổi sáng nay không phải cũng không tự tin cho lắm sao? Vừa nhắc đến tiền cược là mặt trắng nhợt, hiện giờ sao lại cứng rắn lên mặt thế?Thím Chu hoài nghi quét mắt qua cả ba người.“Có chuyện gì vậy?”Chỉ nghe từ sau vọng đến một giọng đàn ông.

Ninh Vân Tịch với hai đứa trẻ quay lại đầu lại, từ phía sau thím Chu xuất hiện một bóng người đi tới.“Anh cả!” Mạnh Thần Chanh và Mạnh Thần Tuấn thi nhau hét lớn.Thím Chu thấy vậy liền quay đầu đi vào nhà mình.Mạnh Thần Hạo liếc qua bóng dáng thím Chu, rồi quay lại nói với Tiểu Tứ: “Lúc sáng anh không có ở nhà đã xảy ra chuyện gì thế?”“Anh cả, anh đừng lo nhé.

Có cô giáo Ninh ở đây rồi!” Mạnh Thần Tuấn tự tin trả lời.Mạnh Thần Hạo cũng ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột của em trai, ngoảnh đầu nhìn Ninh Vân Tịch.Ninh Vân Tịch nhìn anh ấy cười thần bí: “Không có gì.”"Nhớ nghe lời cô giáo dạy bảo." Trước khi bước ra khỏi nhà lần nữa, Mạnh Thần Hạo nhắc nhở mấy đứa em thêm vài câu.Nhận thấy anh có chút căng thẳng, Ninh Vân Tịch bước qua an ủi Mạnh Thần Hạo: "Em với mấy đứa trẻ ở trường cả ngày nay, đều đã quen thuộc với nhau cả rồi.""Nhưng chúng là những đứa trẻ nghịch ngợm, bướng bỉnh đó." Mạnh Thần Hạo thực sự là đã không còn cách nào mới nói như thế về mấy đứa em, đều là những lời nói thật lòng.

anh có chút lo lắng khi cô ở riêng với hai đứa em này chỉ sợ sẽ bị chúng bắt nạt.Phía bên kia, Tiểu Tứ với Tiểu Ngũ đã trèo lên bàn phồng má trợn mắt với nhau rồi, hai đôi tay nhỏ thi nhau đẩy tới đẩy lui, dường như đối với tính cách của chúng mà nói thì cũng không có gì quá khác biệt.Đối với điều này, Ninh Vân Tịch đáp lại: "Bọn trẻ mới từng này tuổi đầu, hoạt bát náo động là điều bình thường, nếu như chúng không nghịch ngợm, không bướng bỉnh mới là bất thường.""Vì sao em cho rằng là như vậy?""Tính cách trẻ con đều do bẩm sinh cả, mà loại bẩm sinh này rất có lợi cho việc phát hiện tiềm năng của trẻ sau này.

Vì vậy không nên kìm hãm thiên bẩm của chúng, mà nên chỉ dẫn, điều chỉnh những tiêu chuẩn hành vi ứng xử của chúng.

Có những thứ cần được chỉ bảo, nhưng cũng có những thứ không nên hạn chế, kìm hãm.

Trói buộc chỉ vô ích thôi.”.
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 38: 38: Giáo Dục Trẻ Nhỏ


Mạnh Thần Hạo không kìm chế mà mỉm cười với cô: "Có thể thấy em còn hiểu giáo dục trẻ nhỏ như thế nào hơn cả thầy Tề."Không thể ngờ được anh có thể khen cô như vậy, Ninh Vân Tịch vội nhấc ngón tay xua xua tay từ chối.

Dù nói thế nào đi nữa, thầy Tề vẫn là giáo viên hướng dẫn của cô.Mạnh Thần Hạo nhìn cô bằng một ánh mắt trầm tư.

Vì thời điểm anh đến trường đều có thể nhìn ra được, đối với hai đứa em ngày đầu đến trường đã bỏ tiết của anh, thầy Tề hay các thầy cô khác trong trường đều đưa ra một kết luận giống nhau, đều cho rằng bọn chúng là những học sinh không còn cách nào để dạy bảo nữa.

Nhưng chỉ có cô, chưa từng cho rằng em trai em gái của anh có vấn đề, hay là những đứa trẻ hư hỏng trong mắt của thầy cô và hàng xóm xung quanh.Rốt cuộc ai đúng ai sai, hiện tại đều không dễ dàng khẳng định, nhưng bản thân là anh cả, là người nhà của hai đứa em này, sao có thể hy vọng nhìn thấy giáo viên quy chụp, bỏ rơi chúng được.Thảo nào, Tiểu Tứ với Tiểu Ngũ lại quấn quýt cô như vậy.Thực ra Ninh Vân Tịch không hề ưu ái đặc biệt với bất cứ đứa trẻ nào, cô chỉ biết rằng, năm đó giáo viên chủ nhiệm khi cô học tiểu học, cũng chính là người thầy dạy vỡ lòng cho cô, ân sư của cô, chưa từng bỏ rơi bất cứ một học sinh nào trong lớp.

Vì lẽ đó, cô cũng muốn noi gương theo ân sư của mình, đương nhiên trước hết cô phải làm được như ân sư."Cô giáo trước đây của em, cô ấy rất xinh đẹp, thường mặc váy liền thân cũng rất đẹp, sống trong một căn nhà gỗ nhỏ.

Lúc đó em bị bệnh nên phải ở nhà, cô ấy đến tận nhà để thăm em, hoàn cảnh gia đình em lúc đó, đến cái nhà vệ sinh cũng chẳng có, ba mẹ em cũng không ở nhà, cũng không ngó ngàng gì đến.

Em cũng không nhớ rõ cho lắm.

Cô ấy xinh đẹp như thế, nhưng không hề chê bai ghét bỏ em, giống như thiên sứ giáng trần giữa nhà em vậy, sờ sờ trán em, lau mồ hôi, rồi giảng bài cho em."Ninh Vân Tịch cũng không hiểu tại sao lại tâm sự những lời từ tận đáy lòng với anh, những ký ức tốt đẹp, quý báu nhất trong cuộc đời của cô.Có thể là vì muốn dùng câu chuyện của bản thân để nói với anh, cũng có thể vì một lí do gì khác.

Dù sao khi cảm nhận được đôi mắt đen láy của anh đang lặng lẽ lắng nghe những lời tâm sự của cô, Ninh Vân Tịch không hiểu sao lại có chút xấu hổ.

Không ngờ rằng, anh lại đột nhiên tiếp lời của cô: “Em cũng giống thiên sứ giáng trần trong nhà chúng tôi đó thôi.""Không, em không phải..." Ninh Vân Tịch vội vàng xua tay.Mạnh Thần Hạo không nhịn được mà cười.Khi anh cười, sẽ để lộ ra một hàm răng trắng đều, hai lúm đồng tiền in sâu bên khoé miệng, thật khiến người khác mê mẩn.

Cũng dễ nảy ra ý nghĩ trồng cây si.Ninh Vân Tịch cũng có đôi chút sửng sốt, quay đầu đi, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, tiến về phía hai đứa trẻ để chuẩn bị dạy kèm cho chúng.Hai đôi mắt của Tiểu Tứ với Tiểu Ngũ cứ như thể dán chặt trên khuôn mặt mỉm cười của cô, hiếu kỳ mà chớp chớp mắt: "Sao mặt của cô giáo lại đỏ thế nhỉ?""Anh đi mua chút thức ăn cho bữa tối, hôm nay mọi người muốn ăn gì?" Mạnh Thần Hạo ho nhẹ một tiếng cất giọng hỏi."Em muốn ăn.." Mạnh Thần Chanh vừa định giơ tay nhỏ lên thì lại bị anh Tư kéo xuống."Đồ ngốc, anh cả là đang hỏi cô Ninh mà!" Mạnh Thần Tuấn nói với em gái.Nhưng lúc này Ninh Vân Tịch đã cúi đầu xuống hỏi hai đứa trẻ: "Các em tối nay muốn ăn món gì?""Cô giáo ăn gì thì bọn em ăn đó ạ." Mạnh Thần Tuấn nghiêm túc đáp lại trong khi tay vẫn còn bịt lấy miệng của em gái.Ninh Vân Tịch vừa định nói, Mạnh Thần Hạo từ phía bên kia đã bước qua hỏi cô: “Em muốn ăn gì, hôm nay anh em tôi đều nghe theo em.""Như thế không tốt đâu.""Sao lại không tốt? Tối qua em mời chúng tôi, tôi cũng có thể nói không tốt hay sao?".
 
Thập Niên 80 Nhật Kí Phấn Đấu Của Ninh Vân Tịch
Chương 39: 39: Nửa Đùa Nửa Thật


Cảm thấy câu nói nửa đùa nửa thật của anh không có chỗ nào để phản bác, cô nhất thời không nói nên lời.

Nhìn vào đôi mắt đen láy của anh, dường như anh vẫn luôn nhìn cô, điều này lại khiến cô có cảm giác không được thoải mái.“Vậy tùy anh, em không kén ăn.” Ninh Vân Tịch nhỏ giọng nói.“Được, vậy để tôi quyết định nhé.”Mạnh Thần Hạo ra ngoài mua thức ăn cho bữa tối, quay đầu lại là có thể nhìn thấy bóng dáng của cô cùng với Tiểu Tứ, Tiểu Ngũ, trong lòng không khỏi nghĩ: Dù thế nào cũng phải bảo vệ cho ba người thật tốt.Ý nghĩ này chợt khiến anh sửng sốt.

Không biết từ khi nào, anh đã đem cô coi như là một thành viên trong gia đình của mình.Phía bên kia, Tiểu Tứ với Tiểu Ngũ đang trèo trên bàn, dưới ánh nhìn của Ninh Vân Tịch, đem cặp sách mở ra, lấy sách giáo khoa và vở bài tập ra, chuẩn bị làm bài.Hôm nay là ngày đầu tiên Mạnh Thần Chanh lên lớp, bài tập tuy không nhiều nhưng cũng không hề dễ, dù sao cũng là ngày đầu tiên, cô bé cũng khó tránh khỏi bỡ ngỡ.

Ninh Vân Tịch giúp cô bé mở hộp bút.

Hộp bút của cô bé là đồ cũ, là của anh chị trong nhà sau khi dùng để lại cho.

Ở cái thời kì vật chất vẫn còn thiếu thốn này, cũng chẳng có mấy đứa trẻ đi học là được mua cho hộp bút mới.Ninh Vân Tịch nhìn qua chiếc hộp bút đó, có thể từ trên đó nhìn ra được bóng dáng của một người khác, có lẽ đó mới là chủ nhân đầu tiên của nó.“Chiếc hộp bút này là của anh hai để lại cho em đó, còn dặn em phải chăm chỉ học hành.” Mạnh Thần Chanh nói, tay nhỏ cầm lấy chiếc hộp bút cũ kỹ, giọng nói cất lên tràn đầy tự tin, hãnh diện.Cho nên có thể nói hai đứa trẻ này không phải là không muốn học hành, dù sao đi nữa anh chị cũng chúng thành tích học tập cũng tốt vậy mà.Hộp bút của Mạnh Thần Tuấn không biết bị hỏng từ khi nào, cho nên mấy chiếc bút, tẩy chì đều để trực tiếp trong cặp sách.

Hoàn cảnh gia đình hiện tại cũng không dễ để mua một chiếc mới cho cậu bé, có điều cậu bé không hề lo lắng chút nào: “Em sẽ cố gắng thi được 100 điểm, sau đó sẽ khiến thím Chu mua hộp bút mới cho em, như vậy thím ấy không cần ngày nào cũng phải đến nhà em để làm việc nhà nữa.”Những lời này, đã chọc cười đến Ninh Vân Tịch và Tiểu Ngũ, dường như đều cười rộ lên.

Ninh Vân Tịch nghĩ tới thím Chu ở ngay sát vách nhà họ, liền vội đưa tay che miệng nhở của Tiểu Ngũ lại không cho cười nữa.Ban đầu Ninh Vân Tịch dạy cho Tiểu Ngũ cách ghép âm của ngày hôm nay, sau đó là dạy kèm cho Mạnh Thần Tuấn.

Đợi cô bé Tiểu Ngũ bắt kịp được tiến độ, nghiêm túc viết ghép âm vào vở, Ninh Vân Tịch ở cạnh, một bên gọt bút chì cho Tiểu Ngũ, một bên giúp Mạnh Thần Tuấn kiểm tra đề toán.Mạnh Thần Tuấn gãi gãi đầu, thoạt đầu cứ tưởng cậu bé hôm nay đều có thể giải đáp được cả ba đề toán của cô Dương, nhưng thực tế đều nhờ vào sự chỉ dẫn của Ninh Vân Tịch.

Hiện giờ một mình tự làm đề, không có đáp án bên cạnh, cậu bé thực sự bắt đầu loay hoay với đề toán rồi.“Giải không được à?” Ninh Vân Tịch hỏi.“Dạ.

Nhưng mà, chị ơi, hôm nay chị tuyệt vời thật đấy, làm sao có thể biết được cô Dương sẽ hỏi em ba câu hỏi đó chứ.

Vừa hay là các công thức và các câu hỏi ứng dụng tương tự như vậy đều có trong cuốn sổ nhỏ mà chị đã đưa cho em.”“Nếu như cô Dương tiếp tục hỏi em vài câu hỏi nữa, em có lẽ đã để lộ ra chân tướng ban đầu rồi.” Ninh Vân Tịch nghĩ thầm như vậy, may mà cô có mang theo được năng lực của trùng sinh, nếu không thì sẽ không có thể giúp đỡ được đứa trẻ này rồi.

Trước khi gặp gỡ và đánh cược với cô Dương, đôi mắt đặc biệt của cô đã giúp cô đoán trước được một số điều gì đó, cô đặt dấu chấm hỏi liệu những gì mà năng lực đặc biệt nói có thực sự xảy ra hay không.

Không ngờ điều may mắn không nghĩ tới đó đã thật sự xảy ra..
 
Back
Top Bottom