Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng

Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 80: Chương 80


Ông ta chỉ nói đại mấy con số, thư ký ngồi bên vừa ghi ra giấy, còn chưa kịp tính kết quả thì đã thấy một cô bé nhấc tay thật cao: “5005.07 ạ.”

Thư ký phải mất thêm mấy giây mới báo ra đáp án, giống y như đúc.

Tất cả đều ngẩn người nhìn cô bé kia, tốc độ tính nhẩm thật là đáng sợ.

Tổng cộng 5 vị lãnh đạo, mười đề mục, lần nào Lạc Di cũng tranh được quyền trả lời đầu tiên, đáp án lại 100% chính xác, những tuyển thủ khác không ai theo kịp.

Kết quả cuối cùng, Lạc Di thắng tuyệt đối, cô đã dùng thực lực chứng minh được bản thân.

Sự thể hiện của cô đã khiến tất cả đều kinh ngạc sửng sốt, ánh mắt mọi người nhìn cô đều trở nên khác thường.

Những học sinh khác thì đều ngó cô bằng ánh mắt tràn đầy khâm phục và ước ao, tuy nhỏ nhưng người ta có thực lực lớn, không phục không được.

Các vị lãnh đạo lại do dự, một mình Lạc Di bao trọn mười đề, vị trí thứ nhất thuộc về cô là đúng rồi, nhưng thứ hai, thứ ba thì sao đây?

Cuối cùng, chủ nhiệm Hứa vỗ bàn quyết định: “Trao tất cả các phần thưởng cho cô bé này đi, mọi người có ai có ý kiến khác không?”

Tất cả đều đồng loạt lắc đầu, chỉ có Vương Hoa trắng bệch mặt ra, thất vọng vô cùng.

Đây vốn nên là dịp để cậu ta tỏa sáng tài năng, nhưng lại thành cơ hội của người khác.

Trưởng ban Vương sa sầm mặt mày, nhìn kẻ bất thình lình nhảy ra cướp đi hào quang của con mình, lòng tức hận muốn chết.

Nhưng ông ta không dám tiếp tục l* m*ng, chủ nhiệm Hứa đang nhìn chằm chằm ông ta đấy.

Lạc Di tủm tỉm cười, nhận phần thưởng từ tay chủ nhiệm Hứa, lòng tràn đây vui sướng, quay về phía màn ảnh, cong mắt vui vẻ, nét trẻ con linh động khiến lòng người cũng khấp khởi theo.

Chủ nhiệm Hứa nhìn cô mấy lần, quả đúng là có thiên phú hơn người: “Lạc Di này, cháu hãy đại diện cho công xã chúng ta lên huyện tham gia cuộc thi, hãy nỗ lực hết sức, cố gắng lấy được vị trí cao về, làm rạng danh công xã chúng ta nhé.”

“Được ạ.” Mắt Lạc Di như sáng lên, lại có phần thưởng để lấy rồi.

Ngoài cổng, Lạc Quốc Vinh vừa trò chuyện với bảo vệ vừa thăm dò ngó vào trong vẻ nhấp nhổm không yên, sao còn chưa ra nhỉ?

Bảo vệ nghe Lạc Quốc Vinh nói là đưa con gái mới mười tuổi tới dự thi thì kinh ngạc lắm: “Con chú mới mười tuổi á? Nhỏ như vậy đã cho đi thi hả?”

Nhắc tới con gái, Lạc Quốc Vinh dường như thoắt cái đã biến thành người khác, ánh mắt lấp lánh rực rỡ hẳn lên, bắt đầu thao thao bất tuyệt: “Đúng, con gái nhà tôi đặc biệt thông minh luôn, chỉ là hơi nhỏ tuổi chút, cho nên có thể không bằng con nhà người ta.”

Ồ, ra là thiếu tự tin à, bảo vệ bèn cười cười trấn an ông: “Có thể được cử tới tham gia cuộc thi này đã chứng tỏ con gái chú rất giỏi đó, chú thật là có phúc.”

Lạc Quốc Vinh thích nhất nghe người ta nói vậy, bèn cười lên ha hả.

Trong lúc đang nói giỡn với bảo vệ, ông chợt thấy bóng con gái yêu đang chạy như bay ra ngoài, bèn vội bước ra đón: “Tiểu Di, con còn nhỏ tuổi, lần này tới tham dự coi như lấy kinh nghiệm, tích lũy kiến thức nha.”

Lạc Di thở hồng hộc vì vừa chạy gấp, muốn sớm chia sẻ niềm vui với người nhà, cô hưng phấn kêu to: “Con được giải nhất.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hồng rực lên, mắt lấp lánh vui sướng nhìn cha mình.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 81: Chương 81


“Giải nhất à, tốt quá…” Lạc Quốc Vinh tức thì lấy lại tinh thần, mắt trợn to, “Gì cơ? Con vừa nói gì?”

Lạc Di kéo quai đeo cặp sách, lấy ra đôi giày thể thao cùng với bút máy mới: “Con thắng rồi, đây là phần thưởng đấy.”

Lạc Quốc Vinh ôm chầm lấy con gái, hưng phấn đến đỏ bừng cả mặt: “Ha ha ha, Tiểu Di nhà ta lợi hại quá đi, quá tuyệt vời.”

Bác bảo vệ hâm mộ đến đỏ mắt, đúng là con nhà người ta, giỏi quá.

Hai cha con hào hứng về nhà, giữa đường lại bất ngờ thấy hai người, Liễu Diệp và Từ Mông.

Liễu Diệp đang ngồi trên một chiếc xe ba bánh, sau xe là Từ Mông, đường gồ ghề nên đạp rất cật lực, khi lên sườn núi, mặt cô ấy đỏ bừng lên, th* d*c từng hơi, như thể sắp ngất.

Từ Mông vẫn thẳng người ngồi bất động, ngoài miệng lại có vẻ rất quan tâm: “Cố lên nào, Liễu Diệp, em nhất định sẽ làm được, cứ từ từ thôi, không cần sốt ruột, vất vả cho em rồi, sau này anh sẽ đối xử thật tốt với em.”

Đồ cặn bã! Lạc Di bất bình liếc xéo một cái.

Cô vừa định bước lên đẩy giúp một chút thì bỗng bánh xe vấp một cái, xe lật nghiêng, Từ Mông ngã bay ra khỏi xe.

“Rắc” một tiếng, hình như gãy xương rồi.

Từ Mông kêu lên thảm thiết: “A a a.”

Lạc Quốc Vinh vội kéo con gái lùi lại tránh xa theo bản năng, thận trọng đề phòng nhìn hai người này.

Liễu Diệp cắm mặt xuống đất không thấy nhúc nhích, dường như đã ngất rồi.

Từ Mông ôm cái chân bị thương, lăn lộn đau như c.h.ế.t đi sống lại, vừa đau vừa hối hận, biết thế đã chẳng thèm ngồi xe ba bánh về.

Chân tôi!

Mấy người qua đường cũng thấy cảnh này, bèn vội bước tới giúp đỡ.

Từ Mông vội túm chặt một người: “Đưa tôi đi bệnh viện huyện với, lật cái xe này lại mà dùng, chân tôi hình như gãy rồi.”

Hai người kia đều rất nhiệt tình, vội vàng đồng ý, nhưng vẫn liếc sang chỗ Liễu Diệp đang nằm bất động với vẻ lo lắng.

“Thế còn cô gái này thì sao? Mang cả đi à?”

“Trước cứ mặc cô ta ở đó đi, không c.h.ế.t được đâu…” Từ Mông đang tức muốn chết, sắc mặt tái xanh, đi cái xe ba bánh cũng ngã được, thật là thứ vô dụng, chả được việc gì.

Nhưng đúng vào lúc này, Liễu Diệp đã từ từ hồi tỉnh, cô ấy lập tức ngồi dậy, chạy về phía Từ Mông: “Từ Mông, anh có sao không? Có đau ở đâu không? Xin lỗi, em không cố ý đâu.”

Cô ấy có vẻ rất nôn nóng, như thể lo lắng vô cùng, giọng nói đầy kích động, mắt long lanh ngấn lệ.

Từ Mông đang đặt toàn bộ tâm tư vào vết thương ở chân rồi, nào còn tinh thần đối phó với Liễu Diệp.

Người qua đường kia thấy thế cũng không đành lòng, bèn nói giúp một câu: “Con gái nhà người ta không có sức, vốn không nên để cô ấy lái xe, chẳng lẽ không có thanh niên trai tráng nào khác hay sao? Bạn bè, người thân đâu hết rồi?”

“Cô ấy cũng có cố ý ngã đâu, cậu đừng có trách cô ấy, đàn ông đàn ang, đừng có để bụng quá.”

“Tôi không có ý đó, tôi chỉ đang lo cô ấy bị thương thôi.” Từ Mông cắn răng, ánh mắt vô tình liếc qua Lạc Quốc Vinh, tức thì sáng lên, “Chú ba Lạc, chú ba Lạc, chú cũng thấy rồi chứ ạ? Cháu thế này coi như là bị thương trong lúc làm việc đúng không ạ?”

“Hai người đang trên đường làm nhiệm vụ hay sao?” Lạc Quốc Vinh ha hả cười lớn, nhiệm vụ chó má gì, ai là chú ba nhà nó, gọi vớ gọi vẩn, “Chân còn chưa khỏi hẳn sao đã vội vàng xuất viện làm gì?”
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 82: Chương 82


Là do bác sĩ bảo Từ Mông về nhà tĩnh dưỡng, anh ta muốn đội cử người lái máy kéo tới đón, nhưng đội trưởng đã từ chối, nói là công việc đồng áng đang cần máy.

Đây rõ ràng là cố ý làm khó anh ta mà, Từ Mông đã nghĩ thế.

Nghĩ tới cái tay Lạc Quốc Cường nham hiểm kia, Từ Mông lại âm thầm căm hận.

“Cháu không muốn làm trễ nải việc đồng áng của thôn, chúng cháu mang theo một bầu nhiệt huyết rời thành phố xuống kiến thiết nông thôn, không sợ đổ m.á.u không ngại hi sinh…”

Từ Mông bắt đầu lải nhải đủ thứ ngôn từ chính nghĩa sáo rỗng, hạ quyết tâm bám chặt lấy nhà họ Lạc này, nhưng Lạc Quốc Vinh nào phải người ngu:

“Hi sinh? Chân cậu lại gãy rồi hả? Liệu lần này có què luôn không nhỉ? Thảm thế, thật đúng là thảm kịch nhân gian, hệt như sao chổi vậy, tà ám quá, phải né xa một chút, tránh cho bị lây vận rủi thì toi.”

Ông vội vàng quặp con gái lên, bỏ chạy, đầu không thèm ngoảnh lại một lần, tốc độ nhanh như chớp.

Lạc Quốc Vinh chạy trốn quá nhanh, Từ Mông chỉ có thể tức tối giương mắt nhìn theo, người nhà họ Lạc không một kẻ tử tế.

Càng lúc càng thấy chân đau hơn nữa, Từ Mông trắng bệch mặt, vội vàng hô: “Mau chở tôi đi viện với, tôi nhất định sẽ hậu tạ, Liễu Diệp, em cũng bị thương rồi, cùng đi bệnh viện đi, như thế anh có thể yên tâm một chút.”

Lúc này lại đã kịp vào vai người đàn ông dịu dàng tử tế, nhanh thật.

Liễu Diệp giòn giã ‘vâng’ một tiếng, rồi thong thả đi theo phía sau xe ba bánh, đầu hơi rũ xuống, khóe miệng cong lên, đáy mắt thoáng lướt một tia lạnh lẽo.

Thôn Lạc Gia, khói bếp đã chờn vờn bốn phía, dưới gốc cây cổ thụ đầu thôn, thôn dân túm năm tụm ba trò chuyện.

Lạc Quốc Vinh về đến đầu thôn, liếc thấy đám đông, lòng nảy lên một kế: “Tiểu Di, con lấy giấy khen ra đi.”

Lạc Di ngoan ngoãn lấy giấy khen trong túi sách ra, Lạc Quốc Vinh hớn hở cầm xem một lượt nữa rồi hí hửng vào thôn.

“Mọi người đều tụ tập ở đây à, đoán coi đây là cái gì?”

Ông nhấc cao giấy khen, như thể chỉ muốn cho cả thôn đều thấy, giọng oang oang tự hào.

Đại bộ phận thôn dân đều không biết chữ, nhưng giấy khen thì đều từng nhìn thấy: “Giấy khen hả? Của ai đấy?”

Lạc Quốc Vinh đắc ý cười to: “Báo cho mọi người một tin vui, Tiểu Di nhà chúng tôi đã lấy được giải nhất cuộc thi của công xã, giải nhất đấy, trong số mười mấy học sinh, con tôi giải nhất đấy.”

Ông còn cố ý nhấn mạnh: “À đúng rồi, trong đó toàn là các học sinh lớn hơn, đều là đại biểu học tập của các trường tới tham gia thi.”

Trời đất, tin động trời, tất cả mọi người ở đó đều há hốc miệng: “Sao có thể như thế được? Lạc Quốc Vinh, ông đừng có khoác lác, ông nói Xuân Mai thì may ra tôi còn tin, chứ Lạc Di á? Sao có thể? Nếu tôi nhớ không lầm thì con bé mới đi học chưa được bao lâu mà.”

“Quốc Vinh, làm người phải thành thật biết không, đừng có bày mấy trò vớ vẩn vô bổ, bốc phét cũng phải có căn cứ một chút.”

Lạc Quốc Vinh không giận mà còn ngoắc tay ra hiệu cho một người trẻ tuổi lại gần: “Tiểu Lục, qua đây xem, xem là giấy khen của ai?”

Tiểu Lục coi như ngang hàng với ông, chỉ nhỏ hơn ông vài tuổi, cũng từng học vài năm tiểu học xóa mù chữ: “Lạc Di của trường tiểu học Hồng Tinh vinh dự giành được giải nhất cuộc thi tính nhẩm của công xã Đông Phong…”
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 83: Chương 83


Tất cả mọi người đều ngây ra, nhìn Lạc Di bằng ánh mắt không sao tin nổi, nhóc con này thông minh đến vậy sao?

“Thật đúng là Lạc Di hả? Không nhầm chứ?”

Tiểu Lục chép miệng, sắc mặt rất phức tạp: “Không nhầm, viết rõ là Lạc Di của tiểu học Hồng Tinh đây.”

Tiểu Lục cũng đã nói thế, nhưng vẫn có người không chịu tin, còn vặn vẹo: “Quốc Vinh, không phải là ông kiếm đâu ra cái giấy khen giả để lòe mọi người đấy chứ?”

Lạc Quốc Vinh tức đến phải bật cười, thừa nhận con gái ông giỏi giang hơn người khó đến thế sao? “Tiểu Di qua đây, cho mọi người xem phần thưởng của con nào.”

Ông cảm thấy mình đã nghẹn rất lâu rồi, rốt cuộc cũng đợi được đến ngày nở mặt nở mày như hôm nay.

Lạc Di rất xấu hổ, khoe khoang cật lực thế này thật sự không phải phong cách hành xử của cô, nhưng nhìn vào đôi mắt mong chờ của cha, cô vẫn hít sâu một hơi, bước tới: “Đây là phần thưởng của công xã đấy ạ, một chiếc túi xách mới.”

“Cả đây nữa, hai chiếc bút máy.”

“Đôi giày này cũng là phần thưởng ạ.”

Khoe đi, khoe thoải mái đi, coi như để dỗ ba vui vẻ.

Mỗi một phần thưởng được lấy ra, ánh mắt của đám dân làng lại trừng to thêm một chút.

Khi thấy đến đôi giày thể thao, hiện trường tức thì trở nên hỗn loạn, tất cả đều xúm lại, hào hứng sờ lên đôi giày, mới tinh, chưa từng xỏ chân đâu.

“Sao giày này nhỏ thế?”

Người trong thôn đều cảm thấy tiếc khi đôi giày này có cỡ quá nhỏ, như thế không thực dụng, bình thường họ sẽ mua giày cỡ lớn cho người lớn đi, sau khi chật thì nhường cho người sau.

“Bởi vì đây là phần thưởng của Tiểu Di, cho nên phải chọn theo cỡ chân con bé chứ.” Lạc Quốc Vinh từ trước tới nay chưa từng mua được cho con gái một đôi giày mới, lòng áy náy vô cùng.

Mãi đến lúc này, mọi người mới tin lời cha con Lạc Di nói.

Gia đình thằng con thứ ba nhà học Lạc lấy đâu ra tiền mà mua những thứ này? Giày thể thao đắt lắm, lại còn không dễ mua, bên cửa hàng mậu dịch của công xã cũng không có mấy, có tiền chưa chắc đã mua được.

“Từ trước tôi đã thấy Lạc Di là đứa trẻ thông minh rồi mà, đó thấy không, đúng thật luôn.”

Có người vuốt đuôi cha con Lạc Di.

Cũng có người muốn tranh thủ: “Lạc Di giờ có tiền đồ rồi, được nhiều phần thưởng thế chắc chả dùng hết nhỉ, hay là chia cho Nhị Ngưu nhà thím một cái bút máy đi, nó đang cần bút viết, thím sẽ biết ơn lắm lắm.”

Người này thường ngày nói xấu gia đình nhà Lạc Quốc Vinh rất nhiệt tình, nhưng giờ cũng rất hùng hồn khi muốn lợi dụng nhà người ta.

Lạc Di nhẹ nhàng khoát tay ngăn cản: “Thím ạ, mấy thứ này đều có chủ rồi, giày cháu muốn giữ lại, túi sách cháu muốn tặng cho Tiểu Nhiên, hai chiếc bút máy chia cho hai chị em Tiểu Đào, đấy, thế là hết ạ.”

Người phụ nữ kia tức trợn mắt, Lạc Quốc Vinh vui mừng khen: “Tiểu Di ngoan quá, nhưng đây là phần thưởng của con, thuộc về con hết, không cần phải chia cho ai lấy thảo.”

Lạc Di vốn cũng chẳng để tâm mấy thứ này, cuộc thi tiếp theo đây sẽ có phần thưởng còn dồi dào hơn, cho nên cô khẩn cấp muốn chia ngay mấy thứ này: “Chúng ta đều là người một nhà mà, con cũng muốn chia cho các chị em trong nhà, mọi người cùng vui.”

Mọi người đều phải thay đổi ấn tượng với cô, một lần nữa nhận thức lại cô bé này, thông minh, lại hào phóng, sao trước đây mình lại thấy nó chỉ là một cô bé bình thường nhỉ?
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 84: Chương 84


Người phụ nữ kia nhìn Lạc Di, đáy mắt lóe lên như muốn tính kế: “Tiểu Di quả là một bé ngoan, thông minh lại trưởng thành sớm, Quốc Vinh à, thật chẳng giống con anh gì cả.”

Bà ta vừa nói thế, bầu không khí tức thì thay đổi, Lạc Di lập tức ý thức được, vội quay sang nhìn về phía cha mình theo bản năng.

Lạc Quốc Vinh lại như không nghe ra, vẫn tươi cười nhìn con gái, ánh mắt tràn đầy kiêu hãnh và tự hào: “Tôi không có bản lĩnh gì, nhưng mà Tiểu Thanh nhà tôi có, nghe nói người mẹ thông minh thì sinh con ra cũng giỏi, mẹ dốt sinh con không ra gì chẳng trách được ai. Đi thôi, chúng ta về nhà ăn cơm đi.”

Nói quá có lí, làm mọi người không ai phản bác nổi, bà thím kia thậm chí còn hoài nghi mình vừa bị gã ngốc nhà họ Lạc xỉa đểu, nhưng chỉ có thể âm thầm nghiến răng thôi.

Hai cha con ung dung đi về nhà, Lạc Di nhìn cha, môi mấp máy như muốn nói gì đó, lại do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn nuốt ngược trở lại.

Lòng có tâm sự riêng, bước chân Lạc Di vô thức chậm lại một chút, bỗng từ bên cạnh có một lực kéo thật mạnh.

Lạc Di không phòng bị, cứ thế ngã nhào xuống đất, đôi giày thể thao trong tay cũng bị giật đi.

“Tiểu Di.” Lạc Quốc Vinh vội quay lại đỡ con gái lên, thấy tay con đã bị xây xước chảy máu, lập tức nổi trận lôi đình, đuổi theo thằng cháu trai Lạc Xuân Bình, đánh cho một trận.

“Này thì cướp đồ này, này thì cướp đồ.”

Lạc Xuân Bình là con út của anh cả Lạc Quốc Vinh, được cha mẹ cực kì yêu chiều, tính tình rất xấu, bị đánh liền banh mồm gào to: “Cha mẹ, cứu con, bà nội cứu con với, chú ba đánh c.h.ế.t con rồi.”

Ba người được gọi tới đều vọt ra, chị dâu cả nhà họ Lạc xông lên trước nhất, thấy thế thì nổi giận đùng đùng: “Chú ba, chú làm gì đấy? Bỏ Xuân Bình ra ngay.”

Ngay trước mặt họ, Lạc Quốc Vinh lại hung hăng tét m.ô.n.g Lạc Xuân Bình một cái thật kêu.

Bà cụ Lạc xót cháu quá, lập tức xông lên che chắn: “Thằng hỗn láo này, sao mày dám đánh Xuân Bình? Mày giỏi thì đánh c.h.ế.t tao luôn đi.”

Vợ chồng Lạc Quốc Cường cũng chen vào, đẩy Lạc Quốc Vinh sang một bên, Lạc Quốc Vinh gân cổ kêu lên: “Mẹ, giờ nó đã biết đi cướp đồ của người khác, sau này lớn lên sẽ thế nào? Để tránh tương lai ăn cơm tù, cứ phải dạy dỗ cho một trận nhớ đời từ nhỏ mới được.”

Lời này quá khó nghe, chị dâu cả giận điên lên rồi: “Loại chú gì mà nguyền rủa cháu mình thế? Chú là chú ruột nó, lại dám nói nó thế sao?”

Lạc Quốc Vinh không dám đánh người trên, nhưng đánh đám cháu thì không cần nương tay:

“Em làm thế chỉ vì tốt cho nó thôi, nuông con chẳng khác nào g.i.ế.c con, à, mấy người nghe không hiểu, để em giải thích cho mà hiểu, quá nuông chiều trẻ chính là hại c.h.ế.t nó đấy, ngày sau nó ngồi tù, mọi người cũng phải chịu trách nhiệm.”

Câu trước hại chết, câu sau ngồi tù, Lạc Quốc Cường đã giận điên người: “Chú ba, câm mồm, Xuân Bình, có chuyện gì nói đi.”

Lạc Xuân Bình khóc sướt mướt, nước mắt nước mũi tèm lem: “Con không có cướp, con thấy đôi giày này đẹp nên con thích, muốn dùng trước, đợi khi nào đi không vừa thì nhường cho các em thôi mà.”

Nó nói rất hùng hồn, không hề thấy ngượng gì, bởi vì lệ của nhà này chính là có thứ gì tốt sẽ phải ưu tiên anh em nó dùng trước đã.

Nó thích đôi giày này, cho nên quyết định muốn mang đổi cỡ lớn hơn, rồi xỏ giầy mới đến trường lấy le với bạn học.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 85: Chương 85


Mà người lớn nhà họ Lạc cũng đã quen với điều này, chị dâu cả lập tức nổi giận trừng mắt nhìn Lạc Quốc Vinh: “Nghe thấy chưa? Chú làm chú ruột nó mà đi đổ oan đổ uổng cho nó thế à…”

“Hừ, đôi giày này tiêu tiền chung để mua về chắc? Không hề.” Lạc Quốc Vinh phân ra rất rõ.

Tiền chung trong nhà thì ông không có quyền chi phối, nhưng mấy thứ này không dùng tiền chung mua về, dựa vào đâu mà phải nhường cho nhà bác cả?

Ông hùng hổ nói: “Đây là phần thưởng do con gái em dùng năng lực của nó thắng được, ai cũng không được đụng vào. Muốn dùng hả? Muốn thì tự đi thi mà giành lấy đi, không có bản lĩnh chỉ biết thèm thuồng đồ của người khác, đố kị người khác, đồ vô dụng.”

Lạc Xuân Bình xấu hổ cùng quẫn không chịu nổi, lại khóc lên, nhưng nó vẫn không cảm thấy mình sai ở đâu cả, nó là cháu trai nhà họ Lạc, có cái gì tốt đều phải thuộc về nhà nó hết, bố nó là trưởng tử cơ mà.

Nó bèn ôm chân bà cụ Lạc, khóc như c.h.ế.t đi sống lại, dỗ thế nào cũng không chịu thôi, bà cụ Lạc lo lắng, quay sang chửi con trai: “Cháu trai tao giỏi hơn Lạc Di cả trăm cả nghìn lần, nó mới là đồ vô dụng, cả nhà mày đều là thứ vô dụng.”

Chỉ cần dỗ cháu yêu nín khóc, dù bà ta mắng nhà con thứ ba cả trăm lần cũng được, con gái giỏi giang thì ích gì, giỏi thế chứ có giỏi nữa rồi cũng thành của nhà người ta.

Lạc Quốc Vinh nhìn người mẹ thiên vị đến không biên giới của mình, trái tim nguội lạnh: “Được, nếu đã khinh thường nhà con đến thế thì thôi, chúng con đi là được, Tiểu Di, con đi tìm mẹ con, gọi cả em con luôn, chúng ta cùng đi.”

Lạc Di lặng lẽ đứng bên cạnh cha mình, nắm c.h.ặ.t t.a.y ông, ánh mắt tràn đầy lo lắng.

Thấy sắc mặt chú em này đã nghiêm nghị tột cùng, Lạc Quốc Cường thoáng chột dạ: “Chú định đi đâu?”

Lạc Quốc Vinh vốn là kiểu tính tình nếu phải chịu thiệt thì nhất định sẽ không chịu ẩn nhẫn mà sẽ kiên quyết đòi lại bằng được:

“Ra công xã khóc xin các vị lãnh đạo đứng ra phân xử cho nhà chúng tôi một con đường sống, không thì cả nhà tôi treo cổ c.h.ế.t luôn ở cổng ủy ban cho rồi.”

Lạc Quốc Cường choáng váng, mắt tối sầm lại, chú ba thật sự điên mất rồi, thật sự muốn chơi chiêu quyết tuyệt ngọc đá cùng vỡ đây mà.

Lạc Di đảo mắt, lanh lợi nói ngay: “Cha, lãnh đạo công xã sẽ không để nhà mình c.h.ế.t đâu, con còn phải đại diện cho công xã lên huyện dự thi mà.”

Lạc Quốc Vinh vuốt tóc con gái, con bé nhanh trí quá đi, gợi ý một cái là hiểu liền: “Đúng đúng, con còn quen biết lãnh đạo công xã cơ mà, ông ấy còn mới khen con thông minh.”

Lạc Quốc Cường cảm giác càng khó chơi, ông ta đặc biệt để ý hai cha con chú ba liên tục nhắc tới lãnh đạo công xã, đó là các lãnh đạo trực tiếp của ông ta: “Lãnh đạo nào?”

Xuân Mai đã nói, cần phải tạo mối quan hệ tốt đẹp với các lãnh đạo công xã, sau đó có thể nương mối quan hệ này mà thăng lên một cấp, từ vị trí đội trưởng nhảy lên công xã, đó chính là bước nhảy vọt về chất đấy.

Nói thẳng ra thì đội trưởng chỉ là chức lãnh đạo ở thôn, không được tính trong biên chế chính thức, nhưng nhân viên trong công xã lại là quan viên chân chính đấy.

Lạc Di liếc ông ta một cái, ai cũng có nhược điểm, ông bác cả này cũng có, vậy thì dễ chơi rồi: “Là chủ nhiệm Hứa, bác cả, bác cũng quen ạ?”
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 86: Chương 86


Lạc Quốc Cường giật thót người, căng thẳng hẳn lên, ông ta chỉ biết thôi chứ không dám nói đến quen: “Trông thế nào?”

Lạc Di nghiêng đầu như đang nhớ lại: “Mặt vuông chữ điền, lông mày rậm, trông rất chính trực, dáng đứng thẳng băng, chắc là trước làm bộ đội ấy, cha ơi, chúng ta đi tìm bác ấy đi, bác ấy hẳn là rất chính trực đó.”

Dứt lời, cô giật giật áo Lạc Quốc Vinh, Lạc Quốc Vinh lập tức gật gù.

Lạc Quốc Cường cũng phản ứng rất nhanh, tức thì trở tay vỗ trán vẻ ảo não rồi lại đánh cái bép vào m.ô.n.g Lạc Xuân Bình.

Lạc Xuân Bình bị cha đánh, sợ đến ngu người: “Cha, sao lại đánh con?”

Lạc Quốc Cường hung ác trừng cậu ta một cái, đồ vô tích sự, chỉ giỏi gây chuyện: “Xin lỗi em mày ngay, phải nhớ xin em Tiểu Di tha thứ cho mới được.”

Tất cả đều sững sờ, Lạc Quốc Cường uống lộn thuốc rồi?

Chị dâu cả nhà họ Lạc đặc biệt khó hiểu: “Cha nó, ông làm gì thế?”

Lạc Quốc Cường không thèm để ý bà ta, chỉ lạnh lùng nhìn thằng con: “Tao đếm đến ba, một, hai, …”

Thường ngày ông ta đã xây dựng được ảnh hưởng rất nặng, cho nên Lạc Xuân Bình lập tức rụt vòi: “Xin lỗi, anh sai rồi.”

Lạc Quốc Cường giật lấy đôi giày trên tay con mình, nhét vào tay Lạc Di, tươi cười nịnh nọt: “Tiểu Di à, anh cháu đã xin lỗi rồi, cháu tha thứ cho anh nó lần này nhé.”

Lạc Di lại nghiêng đầu nhìn một hồi, khóe môi hơi cong lên, đặt tay lên bụng: “Nhưng mà vừa rồi cháu bị dọa sợ quá cơ, bụng cứ ọc ọc kêu hoài, cần được trấn an.”

Khóe miệng Lạc Quốc Cường thoáng giật giật, lấy cớ gượng ép như thế ông ta mới thấy lần đầu đấy, nhưng cũng đâu còn cách nào, cho nên đành nói:

“Đợi lát nữa làm canh trứng gà cho cháu bồi bổ, thêm dầu vừng nữa, cháu đã làm rạng danh nhà này, cần biểu dương một chút.”

“Không muốn canh trứng đâu…” Lạc Di lắc đầu, còn chưa nói hết câu, Lạc Quốc Cường đã ấn đầu Lạc Xuân Bình một cái nữa.

“Đúng là Tiểu Di ngoan nhất nhà ta, mấy đứa chúng mày phải nhìn em nó mà học tập.”

Lạc Di chậm rãi nói tiếp: “Muốn bốn quả trứng gà cơ.”

Nhà cô bốn người, vừa đủ một người một quả, quá đẹp.

“… Được.” Lạc Quốc Cường cắn răng đồng ý, con ranh này mặt dày y chang chú ba, cái tính cũng giống, nhất quyết không chịu thiệt.

Ông ta cho rằng như thế đã xong, ai biết Lạc Di lại thong dong chìa tay ra: “Tay cháu cũng bị thương rồi, chảy cả m.á.u đây này, là do anh họ đẩy ngã đấy ạ.”

Lòng bàn tay bé nhỏ trầy xước, rớm mấy giọt máu, lúc này đã ngưng.

Lạc Quốc Cường kinh ngạc ra mặt, con nhóc này trông lù đù, tay chân chậm chạp nhưng ra tay thật độc.

“Thêm hai quả nữa.”

Lạc Di vươn bốn ngón tay ngắn ngủn, ngước mặt nở nụ cười ngại ngùng, trông như là đang rất thẹn thùng vậy.

Lạc Quốc Cường: ... Thẹn thùng cái mẹ gì! Con nhóc nhà chú ba thật quá ghê gớm, khó đối phó quá đấy.

Lạc Quốc Cường muốn phát điên, nhưng ông ta có thể làm sao bây giờ? Cuối cùng đành phải lấy tám quả trứng gà đổi lấy bình yên tạm thời.

Tuy trong nhà này bà cụ Lạc là to nhất nhưng quyền lên tiếng của Lạc Quốc Cường vẫn là rất lớn, ông ta là đội trưởng đội sản xuất, cũng là đứa con được bà cụ Lạc coi trọng nhất.

Nếu ông ta đã quyết định như thế, những người còn lại chỉ có thể ngoài miệng hùng hổ nhưng vẫn phải thỏa hiệp.

Cứ thế, chuyện lớn hóa nhỏ, việc này coi như qua.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 87: Chương 87


Tối đó, Lạc Nhiên vui vui vẻ vẻ chia trứng gà, ba hai quả, mẹ hai quả, chị hai quả, mình nhóc hai quả.

Hi hi, vui quá.

Nhóc con cười ngốc nhìn hai quả trứng, Lạc Di mỉm cười ngắm cậu em khờ khạo, sau đó nhét vào tay em trai chiếc túi sách mới: “Cho em nè.”

Lạc Nhiên hưng phấn nhảy dựng lên, khuôn mặt nhỏ cũng đỏ bừng vì phấn khích: “Chị, cho em thật à? Còn chị thì sao?”

Lạc Di tự tin nói: “Chị em thông minh như thế, chả lẽ còn sợ không kiếm được thứ tốt hơn à? Túi mới rồi sẽ có, tiền cũng sẽ có.”

Lạc Nhiên nhìn chị gái đầy sùng bái, đôi mắt sáng lấp lánh, cậu nhóc cảm thấy mình có một người chị thông minh nhất trên đời.

Nhìn hai con hòa thuận vui vẻ như thế, Ngô Tiểu Thanh nhẹ nhàng tựa đầu vào vai chồng, hạnh phúc nở nụ cười.

Hôm sau, chị em Tiểu Đào cũng vô cùng vui sướng khi nhận được bút máy, cứ ngắm nghía mãi không thôi, trên đường đến trường cũng cầm chặt trong tay, không nỡ buông ra một chốc.

Quần áo và cặp sách của hai chị em dùng cũng là đồ mà nhà bác cả dùng dư lại, rất ngắn và cũ kĩ, chiếc bút máy mới khiến cả hai cảm nhận được cảm giác dùng đồ mới của riêng mình thật hạnh phúc.

Lạc Nhiên tới trường cũng ra sức khoe túi sách mới của mình, toàn bộ trường tiểu học chỉ mình cậu nhóc có, khiến tất cả đều vây xung quanh ngắm nghía hâm mộ không dứt.

Niềm vui của trẻ con chỉ đơn giản vậy thôi.

Mỗi sáng thứ Hai đầu tuần, hiệu trưởng sẽ tập trung toàn bộ các học sinh ra đứng trước cột cờ cùng xem kéo cờ, học một tiết giáo dục yêu nước.

Đây là thời khắc trang nghiêm nhất mỗi tuần.

Lạc Di nhìn lá cờ đỏ thẫm tung bay lồng lộng dưới ánh mặt trời, cất tiếng hát quốc ca, nhiệt huyết trong người lại sục sôi.

Yêu tổ quốc, yêu mảnh đất dưới chân mình đây, tình yêu này đã sớm bén rễ trong m.á.u thịt cô, bất kể đi tới đâu đều không thể quên.

Sau khi kết thúc chào cờ, hiệu trưởng sẽ có bài phát biểu trước toàn trường, dạy các học trò nhỏ về tình yêu nước, dạy chúng phải nhớ học hành chăm chỉ giỏi giang, ngày sau cống hiến cho nước nhà.

Lạc Di không thể không thừa nhận, ông ấy là một người thầy tốt, một vị hiệu trưởng tốt.

“Hôm nay thầy có một chuyện vui muốn thông báo với toàn thể trường ta…” Hiệu trưởng tuyên bố sự kiện Lạc Di lấy được giải nhất, các học sinh và cả giáo viên đều vừa mừng vừa ngỡ ngàng, bởi vì đây là lần đầu tiên trường có học sinh giành được giải thưởng từ công xã.

Lạc Di tỏ ra rất khiêm tốn, nhưng cô Vương vẫn cứ giận điên lên, bà ta không hề hay biết việc này: “Hiệu trưởng, thầy lén phái Lạc Di đi dự thi, giấu tất cả mọi người như thế là thế nào? Thầy cần cho mọi người một câu trả lời thỏa đáng.”

Ban đầu hiệu trưởng giấu mọi người, chính là vì không muốn khiến Lạc Di phải nhận áp lực quá lớn.

Ông ấy bình thản nói: “Tôi đã đích thân kiểm tra năng lực của trò ấy, cô bé hoàn toàn đủ tư cách đại diện cho trường tham dự thi đấu, cuối cùng cô bé cũng đã không phụ mong đợi của tôi, không phải sao?”

Cô Vương vô cùng căm tức vì hiệu trưởng giấu quá kĩ, nếu biết sớm hơn, bà ta đã có thể tìm cách ngăn cản: “Thầy không cho các học sinh khác cơ hội được thể hiện, như thế là không công bằng, các bạn học sinh, các em thấy sao?”

Kết quả cuộc thi cũng có rồi, bà ta có kiếm chuyện phá nữa cũng chẳng ích gì, nhưng cơn bực dọc trong lòng không phát tiết ra thì không chịu được.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 88: Chương 88


Bà ta không thoải mái, sao có thể cho người khác vui vẻ được?

Ai biết, tất cả mọi học sinh đều tỏ ý khâm phục: “Chúng em rất ủng hộ quyết định của hiệu trưởng.”

“Năng lực tính nhẩm của Lạc Di quả thực rất mạnh, mạnh hơn chúng em nhiều lắm, chúng em rất phục bạn ấy.” Các học sinh khác đâu phải chưa có dịp chứng kiến năng lực của Lạc Di.

“Kết quả như bây giờ là vô cùng tốt rồi, bạn Lạc Di đã lấy được giải nhất, làm rạng danh trường ta.”

Cô Vương tức sắp khóc, tất cả đám ranh con này đều là lũ ranh đáng ghét.

Bà ta càng khó chịu với Lạc Di hơn nữa, vì thế, mỗi lần lên lớp lại bắt đầu tìm cách chơi xấu, nhưng chưa một lần thắng được Lạc Di.

Tiếng chuông tan học vang lên, cả lớp không hẹn mà cùng thở ra một hơi.

Cô Vương thở phì phò dậm chân bình bịch ra khỏi trường về nhà, dọc đường lại bị người ta cản lại, vừa thấy rõ người kia là ai, bà ta lập tức hớn hở ra mặt.

“Anh Thanh, Tiểu Hoa, sao hai người lại tới đây? Sao không báo trước một tiếng, để em thu xếp đi đón hai ba con, hai người là khách quý của nhà đấy. Ây dà, trong nhà chắc là chẳng chuẩn bị món gì tử tế đâu, để em đi mua.”

Bà ta cười tươi như cố lấy lòng, nhiệt tình vô cùng, vẻ nịnh nọt muốn che cũng che không nổi.

Đây là người có tiền đồ nhất dòng họ đấy, được làm quan to, lại còn thuộc ngành giáo dục, thật đúng là tổ tiên phù hộ, phúc đức vô cùng.

Công việc hiện nay của bà ta có được cũng là nhờ phúc người anh họ này.

Có một chỗ dựa vững chắc như thế, cho nên hàng ngày bà ta giở thói cư xử chẳng ra gì với cả học trò lẫn đồng nghiệp mà vẫn không hề sợ hãi.

Vương Hải Thanh lạnh nhạt nói: “Không cần, cha con tôi chỉ tới xem quang cảnh chút thôi.”

Cô Vương hơi hoang mang, gì cơ? Đã bao năm người anh họ này chưa trở lại đây, rõ ràng là chê gốc gác nông thôn quê mùa mà, sao có thể bỗng dưng muốn chạy tới ngắm cảnh?

Vương Hoa đứng sau lưng ba mình, gặp cô họ cũng chẳng thèm chào một tiếng.

Từ trước đến nay cậu ta luôn khinh thường đám thân thích nghèo ở nông thôn này, họ luôn kiếm cớ tới nhà cậu ta lợi dụng nọ kia, không một kẻ tử tế.

Đối với người cô họ này, cậu ta cũng chẳng có lấy một chút tôn kính, đã thấy bộ dạng nịnh nọt như sắp quỳ xuống đến nơi của bà ta thì thật sự không thể nào tôn trọng nổi.

Quan hệ huyết thống vốn đã xa, những thân thích cách mấy đời này không nhận cũng được.

Đây là lần đầu tiên Vương Hoa tới nhà cũ ở nông thôn, cậu ta chỉ có một cảm giác, nơi này vừa bẩn vừa rách nát, thật không thể tin nổi ba cậu ta từng sinh ra và lớn lên ở một nơi như thế này.

Vương Hải Thanh chắp tay sau lưng, chậm rãi bước đi, uy thế lãnh đạo không thể coi thường: “Trường học của cô có một học sinh tên là Lạc Di đúng không? Nó là con cái nhà ai?”

Thôn nhà ông ta họ gì cũng có, có cả họ Lạc, đương nhiên, nhiều nhất vẫn là họ Ngô.

Sắc mặt cô Vương trở nên cứng đờ: “À cái đó…”

Vương Hải Thanh nhíu mày: “Có gì khó nói à?”

Thấy anh họ tỏ vẻ không hài lòng, cô Vương giật mình kinh sợ, không dám giấu nữa: “Nó… nó là con gái của Ngô Tiểu Thanh.”

Sắc mặt Vương Hải Thanh thoắt cái đã thay đổi, giọng cũng khác hẳn: “Là con của cô ấy với gã nông dân thôn Lạc Gia?”

“Vâng.” Cô Vương gục đầu, chỉ muốn co cụm thành một cục càng nhỏ càng tốt, để không ai để ý đến mình.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 89: Chương 89


Vương Hải Thanh trầm mặc hồi lâu rồi cất bước đi tới cổng trường: “Đi vào đó, gọi con bé ra cho tôi.”

Cô Vương không dám phản đối nửa lời, vội vàng chạy về trường.

Vương Hoa nhìn theo, tỏ vẻ khó hiểu: “Cha, con nhỏ Lạc Di này cũng là một thân thích nghèo nhà ta à? Vậy thì dễ xử lí rồi, cứ nói thẳng với cha mẹ nó là được, bảo họ không cho nó lên huyện đi thi.”

Nếu thế, suất dự thi này có thể rơi vào tay cậu ta.

Cha đã nói, ai cướp được cơ hội cuối cùng mới là người chiến thắng thật sự.

Vương Hải Thanh không đáp, chỉ lạnh nhạt liếc con trai một cái, ánh mắt thoáng chút suy tư.

Chẳng mấy chốc, cô Vương đã đi tới, nịnh nọt nói: “Anh Thanh, đây là Lạc Di.”

Lạc Di nhìn người đàn ông trước mắt, lộ vẻ kinh ngạc cực kì, đây chẳng phải chính là khoa trưởng Vương, người đã liên tiếp gây khó dễ cho mình hôm thi tính nhẩm đó sao?

Ông ta tới làm gì nhỉ? Trả thù? Không thể nào, ông ta là người có chức có quyền đàng hoàng, là người lớn, làm thế không phải quá thấp hèn sao?

Cô quay đầu nhìn Trình Tuệ cùng mấy nữ sinh đang ở cách đó không xa, yên tâm hơn một chút.

Nếu có chuyện gì, cứ kêu to lên là được.

Vương Hải Thanh quét mắt liếc nhìn cô Vương, lạnh lùng hạ lệnh: “Cô đi về trước đi.”

Cô Vương rất không muốn đi, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Vương Hải Thanh, cuối cùng vẫn không dám phản đối, đành chầm chậm bước đi.

Vương Hải Thanh bình tĩnh nhìn chăm chú vào gương mặt Lạc Di, như thể đang hồi ức điều gì, lại như thể tìm kiếm điều gì đó.

Lạc Di bị ông ta nhìn chằm chằm hồi lâu, nhìn đến độ cô sởn da gà, có vài kẻ b**n th** có tư duy không giống người bình thường đâu, chẳng lẽ ông này cũng là một gã b**n th**?

Cô nói: “Có chuyện gì mời nói thẳng đi ạ, cháu còn phải vào lớp.”

Vương Hải Thanh đột nhiên chỉ tay sang bên cạnh: “Đây là Vương Hoa, con trai tôi, hai đứa làm quen đi, sau này ở chung phải hòa thuận đấy.”

Lạc Di tròn mắt nhìn ông ta.

Vương Hoa cũng chẳng hiểu ra sao.

Lạc Di không biết vì sao luôn cảm thấy không thích người này, có lẽ là theo bản năng, cô chỉ thấy ánh mắt người này làm cô không được thoải mái: “Cháu chỉ muốn học hành thật giỏi, kết bạn nhiều lãng phí thời gian.”

Ủa, mà thằng nhóc này trông quen mắt ghê, chẳng phải nó cũng là một người dự thi hôm trước đó sao?

Lạc Di liếc nhìn Vương Hoa, lại đưa mắt sang Vương Hải Thanh, bỗng hiểu ra, đây là hai cha con.

Vương Hải Thanh thoáng vẻ bất ngờ: “Tôi là lãnh đạo bên phòng giáo dục.”

“Ồ.” Lạc Di không có phản ứng gì lớn, ông ta là ai thì có liên quan gì đến cô đâu? Cô tới trường bằng bản lĩnh của mình, cũng lấy bản lĩnh giành được giải thưởng, chẳng mượn hơi ai.

Vương Hải Thanh khẽ lắc đầu, tuy rằng cũng thông minh đấy nhưng vẫn là một đứa trẻ, sinh ra ở nông thôn, không có kiến thức.

Lạc Di từ chối khiến Vương Hoa cảm thấy rất mất mặt, cậu ta cũng không có ý định làm bạn với một con nhỏ nông dân đâu, nhưng nông dân sao lại dám từ chối cậu ta cơ chứ? Vương Hoa hằn học nói: “Cha, nó chỉ là một con ranh con chả biết gì, cha nói với nó những thứ đó làm gì.”

Vương Hải Thanh vẫn nhìn Lạc Di chăm chú: “Tôi chỉ có hai đứa con trai, không có con gái, tôi thấy cháu rất thông minh lại ngoan hiền, muốn nhận cháu làm con gái nuôi…”

“Cha!” Vương Hoa sắp tức điên lên rồi, sao lại không giống như những gì đã nói trước đó? Cha đang làm gì thế?
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 90: Chương 90


Lạc Di ngây người, hôm trước mới tìm mọi cách không cho cô thắng cuộc thi, hôm nay lại chạy tới muốn nhận con nuôi? Tình huống này rất không bình thường.

Nhưng bất kể chuyện này là thật hay giả, cô đều không có chút hứng thú nào, người này để lại cho cô ấn tượng quá tệ, chỉ biết đến cái trước mắt, quá ham tư lợi, giới hạn đạo đức cũng quá thấp.

“Cháu chỉ có một người cha thôi.”

Đáy mắt Vương Hải Thanh thoáng lóe lên tức giận: “Cháu chỉ cần gọi tôi một tiếng cha nuôi, tôi bao toàn bộ học phí của cháu tới hết cấp ba.”

Lời ông ta còn ẩn một hàm ý, có người cha nuôi này, Lạc Di có thể thoải mái an ổn bước vào cổng trường cấp ba.

Vương Hoa cũng hiểu ra ngay, bèn gào lên không cam lòng: “Cha!”

Đây là đối thủ cạnh tranh của cậu ta cơ mà!

Lạc Di không biết hai cha con nhà này đang chơi trò gì, chỉ biết cô không có hứng thú tham gia: “Cảm ơn bác đã có lời khen, cha cháu cũng có thể kiếm đủ học phí cho cháu, ông ấy là người cha tốt nhất trên đời, đồng thời cũng rất lợi hại.”

Trong lòng mỗi đứa trẻ, cha mình luôn là người lợi hại nhất, và là người không thể thay thế.

Vương Hải Thanh từ trên cao nhìn xuống Lạc Di vài lần, cười lạnh một tiếng: “Cho con gái mặc những bộ đồ rách rưới thế này chính là bản lĩnh của ông ta?”

Lạc Di nhíu mày không vui, bộ đồ rách rưới? Quần áo của cô chỉ có vài mụn vá, vải bị giặt nhiều lần hơi bệch bạc một tí, nhưng vào thời kì này, như thế là rất bình thường có được không hả?

“Nghèo thì có làm sao? Tình thế luân chuyển nhanh lắm, nay nghèo mai giàu cũng chẳng phải chuyện hiếm có, cha cháu cho cháu sự bảo đảm lớn nhất, đó chính là điều tốt nhất dành cho con cái.”

Khuôn mặt cô treo nụ cười hạnh phúc, đôi mắt lấp lánh, giọng điệu ngưỡng mộ, tất cả đều dành cho người cha của mình.

Vương Hải Thanh thấy thế, cảm giác ghen tị đầy cõi lòng, ông ta cau mày: “Cháu có biết ngoài kia có bao nhiêu người muốn làm con nuôi của tôi không?”

Nhưng ngay lúc này, một tiếng kêu kinh ngạc đã vang lên: “Anh, anh điên rồi sao? Nó chính là con gái của Ngô Tiểu Thanh, là kẻ đã từng chơi xỏ chúng ta một vố. Lẽ nào anh vẫn còn chưa quên được cô ta? Cô ta thà lấy một gã nông dân chân đất cũng không chịu cùng anh…”

Đó là cô giáo Vương, bà ta có việc phải quay lại, rồi vô tình nghe được những lời đó, cảm giác muốn điên lên rồi.

Vương Hải Thanh lạnh lẽo liếc qua: “Câm miệng.”

Cô Vương như thể đã nhận k*ch th*ch cực lớn, kinh sợ đã át cả lòng kính sợ dành cho ông anh họ: “Anh, anh tỉnh táo lại đi, cô ta không đáng, con gái cô ta càng không đáng, mẹ con cô ta đều là lũ đê tiện.”

“Bốp!” Một cái tát bay qua, cô Vương được cảnh tỉnh, dường như cũng đã tỉnh táo lại đôi phần, nhưng sau đó lại càng tức giận hơn: “Quả nhiên người đàn bà đó chính là cây kim găm trong lòng anh, chưa từng nhổ ra được, đã bao năm anh vẫn không thể quên cô ta, nhưng anh đã có vợ có con rồi.”

Lạc Di cau mặt đứng nghe, trong đầu tưởng tưởng đủ thứ chuyện, nhưng mà kiểu tình huống thế này cô đã được thấy nhiều rồi, chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Nhưng Vương Hoa thì không được bình tĩnh như thế, cậu nhóc đã choáng váng cả người: “Cha, cô Hải Yến nói có thật không ạ? Cha như vậy… chẳng phải đã phụ lòng mẹ con sao?”

Vương Hải Thanh vẫn lạnh lẽo nhìn chằm chằm cô Vương và Vương Hoa, Vương Hoa đột nhiên quay phắt sang phía Lạc Di, ánh nhìn đầy hằn học, banh họng quát to: “Tao ghét mày, tao hận mày c.h.ế.t đi được.”

P/s: Nếu yêu thích truyện xin hãy đề cử Ánh Kim, bấm theo dõi truyện làm động lực cho nhóm ra chương nhanh hơn nha
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 91: Chương 91


Lạc Di lườm cậu ta một cái: “Thần kinh à.”

Cô còn chưa kịp làm gì mà đã bị người nhà này chửi rủa mạt sát, chỉ số thông minh của nhà này thật đáng quan ngại.

Vứt lại một câu đó, Lạc Di quay đầu bước đi, người nào người nấy đều có bệnh về thần kinh, tránh xa một chút cho an toàn.

Thời buổi này lắm kẻ tâm thần quá.

Vương Hoa nổi giận vọt tới: “Mày không được đi, đứng lại đó, tao còn chưa nói xong…”

Cậu ta chạy tới cản lối đi, viền mắt đỏ bừng, trông khá đáng sợ, Lạc Di lập tức hét to: “Có người giở trò lưu manh!”

Trình Tuệ và các bạn nhỏ bên kia tức thì ùa tới, đẩy Vương Hoa ra, nhao nhao mắng mỏ, miệng lưỡi các cô bé này đều rất ghê gớm.

Vương Hoa trước nay vẫn cảm thấy mình cao hơn người ta một bậc, nhưng lúc này lại bị một đám con gái chân đất vây quanh mắng là lưu manh, lòng cảm thấy vô cùng nhục nhã, tức đến muốn đánh người, nhưng cũng biết không thể làm thế.

Cậu ta bèn tìm cách trút nỗi tức giận này lên đầu Lạc Di.

Tất cả là tại nó hết!

Vương Hoa tìm cơ hội, kéo Vương Hải Yến vào một góc vắng, liếc xung quanh thấy không có ai mới lên tiếng.

“Cô Hải Yến, có cách nào đuổi con ranh đáng ghét đó khỏi trường không? Đừng cho nó đi học.”

Làm vậy vừa có thể xả giận lại vừa có thể bóp c.h.ế.t đối thủ một cách gọn gàng và triệt để.

“Chuyện này…” Vương Hải Yến bối rối, không phải bà ta không muốn mà là không có cách nào.

Lạc Di ở trường học rất được thầy yêu bạn mến, hiệu trưởng lại che chở con nhóc này rất chặt.

Vương Hoa nheo mắt: “Nếu làm được, cháu sẽ nói với mẹ cháu, cho em nhà cô vào công xã học, thường ngày có thể ở nhà cháu.”

Đây là lợi ích cậu ta đưa ra để làm điều kiện trao đổi.

Vương Hải Yến khiếp sợ nhìn đứa cháu họ xa, quả không hổ là con trai Vương Hải Thanh, tính cách giống như đúc, thủ đoạn cũng có mấy phần tương tự.

Năm xưa, Vương Hải Thanh bị Ngô Tiểu Thanh chơi một vố, lập tức quay đầu cưới luôn con gái vị lãnh đạo ở công xã, nương mối quan hệ từ nhà vợ mà leo lên, có được chức vị ở công xã, rũ bỏ bùn đất thành người thành phố.

Mấy năm nay, nương thế lực của cha vợ, ông ta đã chiếm được vị trí vững vàng ở công xa, phát triển thuận buồm xuôi gió, còn trở thành cán bộ nhà nước, sự nghiệp thành công.

Một người thành đạt, cả họ được nhờ, người nhà họ Vương đều đi lên.

Vương Hải Yến càng nghĩ càng rục rịch trong lòng: “Được, việc này cứ quyết định thế đi.”

Bà ta cũng muốn cho con mình biến thành Vương Hải Thanh thứ hai, được bước ra vào xã hội của những kẻ có quyền thế, làm rạng rỡ tổ tông, như thế có thể mạnh hơn con cái Ngô Tiểu Thanh trăm nghìn lần.

Tối đó về nhà, Lạc Di thuật lại chuyện này cho cha mẹ, Lạc Quốc Vinh tức thì biến sắc, túm chặt vai con gái: “Tiểu Di, phải nhớ kĩ, tránh xa người đó ra, nhất định phải nhớ lấy.”

“Con biết rồi.” Lạc Di ngoan ngoãn gật đầu, không hỏi gì thêm.

Ngô Tiểu Thanh siết chặt nắm tay, mặt mày nặng nề, nghiêm túc chưa từng thấy: “Tiểu Di, phải coi sóc em con thật chặt, Tiểu Nhiên hơi ngốc, dễ bị người ta lừa…”

Lạc Nhiên nghe mẹ mình nói thế, lập tức trừng to mắt: “Mẹ, con không ngốc…”

Ngô Tiểu Thanh dịu dàng trấn an con: “Ừ ừ, con không ngốc, nhưng con phải nghe lời chị con, được không?”

“Vâng, con nghe lời chị nhất mà.”

Đêm đến, Ngô Tiểu Thanh trở mình liên tục, bà không thể ngủ được, bởi vì chuyện cũ lại ùa về trong đầu.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 92: Chương 92


Một cánh tay rắn chắc từ sau lưng vòng lại, nhẹ nhàng ôm lấy bà: “Ngủ đi, đừng nghĩ nhiều, cũng đừng lo lắng quá.”

Vòng tay người đó quen thuộc mà ấm áp, khiến Ngô Tiểu Thanh không tự chủ được liền rụt người về sau, áp lại gần hơn.

May mà còn có anh ấy.

Mấy năm nay may mắn có anh ấy làm bạn bên mình.

“Em không lo chuyện khác, chỉ lo cho hai đứa nhỏ, bọn nhỏ không hiểu tình đời hiểm ác, cũng không biết lòng người đáng sợ, em sợ các con bị tổn thương.”

Những đứa trẻ ngây thơ luôn là đối tượng dễ bị thương tổn nhất.

Lạc Quốc Vinh lặng lẽ thở dài, đó cũng là điều khiến ông lo lắng nhất, người lớn thế nào cũng được, nhưng bọn nhỏ, ông hi vọng chúng được an lành cả đời.

“Nhưng không thể vì lo lắng bị tổn thương mà chui rúc trong nhà cả đời.”

Ngô Tiểu Thanh cười khổ một tiếng: “Thật muốn đi thật xa khỏi chốn này.”

Bà đã bị vây khốn tại mảnh đất chật hẹp này, nhưng hai con bà còn nhỏ, bà hi vọng chúng có thể có được tiền đồ thênh thang.

Lạc Quốc Vinh vuốt tóc vợ, cất giọng trấn an: “Tiểu Di thông minh lắm, hôm nay hành xử cũng đặc biệt đúng đắn, anh rất tự hào vì con.”

“Con bé giống em.” Ngô Tiểu Thanh nhìn con gái sẽ luôn nhớ tới mình hồi nhỏ, điều kiện sống quá kém, bà sẽ vô thức muốn tốt với con hơn một chút, lại thêm chút nữa.

Nếu không đủ vật chất, vậy thì lấy tình yêu thương bù đắp vào.

“Phải phải, ai cũng công nhận.” Lạc Quốc Vinh nhỏ giọng đắc ý, “Mọi người đều hâm mộ anh muốn chết, anh lấy được người vợ xinh đẹp thông minh, lại có một cô con gái tài giỏi thông tuệ sớm, một đứa con trai đáng yêu, ông trời thật sự quá tốt với anh.”

“Chỉ biết dỗ ngọt.” Ngô Tiểu Thanh mắng nhỏ, nhưng trong giọng nói dường như mang theo ý cười.

“Chỉ dỗ mình em thôi.”

Thực ra lúc này Lạc Di còn chưa ngủ, cô nghe thấy hết, nhưng vẫn nằm yên, khóe miệng cong lên.

Bất kể bần cùng hay tật bệnh đều bên nhau không rời, nắm tay cùng bước, đây là một loại hạnh phúc khó lòng tìm được.

Từ sau khi Lạc Di thắng giải, cô càng nhận được nhiều sự quan tâm của bạn bè ở trường. Các bạn cùng lớp coi Lạc Di như quốc bảo, học sinh lớp khác thì thỉnh thoảng sẽ ghé qua nhìn mấy lần.

Lạc Di vẫn đối xử bình đẳng với tất cả, không quá nhiệt tình, nhưng cũng không phải lạnh nhạt, thú vị một điều là càng như thế, mọi người càng thấy Lạc Di thuộc kiểu người vinh nhục không sợ, kiên định đáng tin.

Sau giờ học, lớp trưởng từ ngoài cửa đi vào, nói: “Lạc Di, hiệu trưởng gọi cậu tới phòng làm việc một chuyến.”

Lạc Di gật đầu cảm ơn cậu ta rồi mới đi khỏi lớp.

“Thưa hiệu trưởng, thầy tìm em ạ?”

Hiệu trưởng ngẩng đầu khỏi đống bài thi: “Lần này em đã làm rạng danh trường, tuy trường ta nghèo nhưng cũng không thể không khen ngợi, đây là phần thưởng của em.”

Đó là một quyển sách bài tập mới tinh.

Lạc Di không hề khách khí, đồ miễn phí mà, càng nhiều càng tốt: “Cảm ơn hiệu trưởng ạ.”

Hiệu trưởng hài lòng gật đầu, nhỏ tuổi đã được giải thưởng mà không kiêu không vênh váo, rất tốt.

“Cuộc thi ở huyện sắp tới có tự tin không? Không cần ép mình được giải nhất, có giấy khen là đủ.”

Từ sau khi Lạc Di được giải thì tiểu học Hồng Tinh của bọn họ cũng coi như nổi danh trong giới học đường rồi.

Giờ đây, trong miệng những người khác, họ không còn là ‘cái trường học xa xôi nghèo nàn kia’ nữa mà là trường tiểu học vô địch tính nhẩm, có thể nói là một trận chiến thành danh.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 93: Chương 93


Mỗi khi nghe thấy những lời chúc mừng, hiệu trưởng đều cảm nhận được sự thỏa mãn và khoái trá trước nay chưa từng có.

Lạc Di cân nhắc một chút rồi đáp: “Em sẽ nỗ lực tranh vị trí nhất, nhì gì đó.”

Hiệu trưởng không trông đợi nhiều như thế, nhưng ai mà không muốn có thành tích càng cao càng tốt?

Ông ấy giờ đây chỉ muốn kéo Lạc Di vào khóa bồi dưỡng trọng điểm: “Đây là một bài thi thử, em làm ngay tại đây đi, để thầy đánh giá thử xem thế nào.”

Ông ấy nói đơn giản thế thôi, nhưng thực chất, để có được bài thi này, ông đã phải nhờ rất nhiều người quen, vì đây là bài thi số học của trường trọng điểm ở thành phố Thượng Hải, mà chất lượng giáo dục ở đó đứng thứ nhất, thứ nhì cả nước.

“Vâng.” Lạc Di ngoan ngoãn cầm bài thi lên, bắt đầu làm.

Mỗi khi chuyên chú vào một vấn đề, cô luôn tập trung hết sức, người như vậy luôn dễ thành công hơn.

“Hiệu trưởng, thầy ra đây chút.” Cô giáo Vương xuất hiện ở cửa phòng làm việc, ra hiệu cho hiệu trưởng.

Hiệu trưởng thoáng liếc nhìn cô học trò nhỏ đang cặm cụi làm bài thi, nhẹ chân ra cửa: “Có chuyện gì?”

Vương Hải Yến nhếch môi, lộ vẻ mặt đáng thương: “Chồng tôi uống say lại đánh tôi, tôi khổ quá, tôi nên làm gì đây?”

Bà ta một lòng si mê người đàn ông trước mắt này, nhưng người ấy vững tâm sắt đá, Vương Hải Yến chẳng dám hao tổn hết thanh xuân vào một người không ngó đến mình, chờ không nổi nữa, đành kết hôn với một gã nông dân cùng thôn.

Người kia chẳng có văn hóa, thích uống rượu rồi đánh đập vợ con, hai vợ chồng vốn không có nền tảng tình cảm từ trước.

Hiệu trưởng cau mày khó chịu, gọi mình ra là vì chuyện như vậy? Chuyện riêng mỗi nhà, ai có thể xen vào, ai muốn xen vào?

Huống hồ, ông ấy chỉ là người ngoài, một người chẳng liên quan gì.

“Nếu không đánh lại, cũng không muốn bị đánh nữa, thì li hôn đi.”

“Nhưng phụ nữ từng li hôn thì có ai muốn nữa đâu?” Vương Hải Yến vốn chẳng thích chồng mình, nếu không phải do đã đến tuổi, điều tiếng xung quanh quá nhiều, cha mẹ anh em có ý kiến, thì bà ta đâu cần phải chọn bừa một người như thế.

Từ đầu đến cuối, bà ta chỉ thích một người, chính là người đàn ông trước mắt đây: “Nếu anh đồng ý cưới tôi thì tôi sẽ về li hôn với anh ta luôn.”

Hiệu trưởng lạnh lùng nhìn bà ta một cái rồi quay đầu bước đi, năm xưa đã không cưới thì hiện tại sao có thể đồng ý cưới.

Vương Hải Yến tức đến nghiến răng: “Đến nay anh còn chưa kết hôn, có phải vì trong lòng còn nhớ đến cô ta? Đàn ông các anh làm sao thế? Cô ta thì có gì tốt đẹp? Mặt mũi thì cũng thường thường, còn chẳng đẹp bằng tôi mà.”

Bà ta không hiểu, rốt cuộc mình kém Ngô Tiểu Thanh ở chỗ nào.

Hiệu trưởng cảm thấy người này thật nực cười: “Đi mua cái gương mà soi cho cẩn thận đi.”

Thật là, chẳng tự biết thân biết phận, mặt to hơn mâm còn tưởng mình thật xinh đẹp?

Quan trọng nhất là, Ngô Tiểu Thanh từng được tiếp thu nền giáo dục cao cấp, phong thái và lối hành xử đều hơn người, là phượng hoàng trên cành cao.

Vương Hải Yến ghen ghét muốn điên rồi, phượng hoàng bị đánh trụi lông còn chẳng bằng gà quê: “Cô ta là con gái nhà địa chủ, anh chỉ là đứa ở đợ nhà người ta, dù có đọc sách, có bằng cấp thì cũng chỉ là một đứa ở, người ta chưa bao giờ để anh vào mắt.”
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 94: Chương 94


Thực chất, toàn bộ thôn Hồng Tinh này đều là những gia đình cố nông từng là người ở trong nhà Ngô Tiểu Thanh xưa.

Nhà họ Ngô ngày ấy mặc dù là đại địa chủ nhưng lại rất thiện lương, đối xử với người làm mướn trong nhà cũng rất tử tế, không hà khắc với ai bao giờ, tiền công trả cho người ta cũng hào phóng hơn, ngày lễ ngày tết còn có quà tặng.

Những đứa trẻ thông minh có khả năng còn có thể giúp đỡ cho đi học, như hiệu trưởng và trưởng ban Vương trước đây đều được nhà họ Ngô giúp đỡ đến trường.

Nhưng khi gió lốc thổi tới, có vài kẻ chỉ lo cho thân, lại có vài kẻ lấy oán trả ơn.

Hiệu trưởng chợt thấy trái tim quặn thắt, nhưng nét mặt càng lạnh nhạt: “Hình như cô đã quên mất thân phận của mình nhỉ, khi ấy cô cũng từng là hầu gái của cô ấy…”

“Không phải.” Vương Hải Yến bị bóc trần gốc rễ, thẹn quá thành giận, đây là đoạn quá khứ khiến bà ta cảm thấy nhục nhã nhất, “Anh còn dám nói lung tung, tôi sẽ tố cáo anh!”

Hiệu trưởng Ngô nhìn bà ta, ánh mắt đầy khinh bỉ, khi còn bé, bà ta bị người nhà bán cho nhà khác làm con dâu nuôi từ bé, bà ta đã cầu khẩn Ngô Tiểu Thanh thu nhận và cứu mình thế nào?

Còn luôn miệng nói sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp cơ đấy.

Năm ấy được Ngô Tiểu Thanh che chở mới thoát nạn, nhưng khi thế cục xoay vần, người này đã lập tức đ.â.m sau lưng Ngô Tiểu Thanh không hề do dự, tố giác Ngô Tiểu Thanh ngược đãi, bóc lột mình.

Nhân phẩm thối nát như thế, sao có thể lọt vào mắt ông ấy được?

Lạc Di làm xong bài thi liền về lớp, không đợi hiệu trưởng chấm thử xem thành tích đến đâu.

Tiết toán học vừa mới bắt đầu, Lạc Di xin phép một tiếng rồi vào vị trí của mình.

Thấy trong hộc bàn mình có thêm mấy món đồ chơi nhỏ, một con chuồn chuồn bằng cỏ, một ống đựng bút đơn sơ bằng trúc, một chiếc máy bay tre, tất cả đều thô sơ và trông khá vụng về: “Tuệ Tuệ, mấy cái này ở đâu ra thế?”

“Vừa rồi có mấy bạn ở lớp khác mang qua cho cậu đấy.” Trình Tuệ dường như đã quen với phương thức biểu đạt sự nhiệt tình của các bạn khác là tặng đồ cho Lạc Di.

Không phải kẹo, chẳng phải sô cô la, nhưng mấy món đồ chơi tự tay làm lấy thế này rất đáng yêu và đáng trân trọng.

Lạc Di cong cong khóe miệng, học sinh tiểu học ở đây thật là đáng yêu quá.

Nhưng đúng vào lúc này, ngoài cửa chợt có một bóng người xông tới, quát to: “Lạc Di!”

Một bàn tay vung qua, Lạc Di giật mình kinh sợ, vội ngửa người ra sau để tránh, suýt thì ngã xuống đất.

Tất cả mọi người đều choáng váng, thầy giáo môn toán hết sức tức giận, dám xông vào lớp học đánh học sinh, Vương Hải Yến điên rồi chắc: “Cô Vương, cô làm gì thế hả?”

Vương Hải Yến chỉ thẳng vào Lạc Di, hung hăng mắng: “Nó trộm tiền, nó là đồ ăn cắp.”

Lạc Di biết cô giáo Vương này không thích mình, nhưng không ngờ bà ta có thể thái quá đến mức vô duyên vô cớ vu hãm cô trộm tiền như thế này…

Không đúng, bà ta ngu xuẩn đến thế sao?

Vương Hải Yến vẫn như thể đang hết sức nóng lòng: “Hôm nay vừa phát tiền lương, tôi mới cất tiền vào ngăn kéo trong phòng làm việc, nhưng vừa rồi tôi không thấy tiền đâu. Chẵn hai mươi đồng, mất sạch!”

Thầy giáo dạy toán cũng ngẩn người, hôm nay thầy cũng vừa lĩnh lương, cả nhà thầy đều trông vào số tiền này để sống, cho nên quá hiểu số tiền đó quan trọng ra sao.

Vì thế, thầy hết sức thông cảm với Vương Hải Yến lúc này: “Có lẽ cô nhớ nhầm, tìm lại chút đã.”
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 95: Chương 95


Vương Hải Yến chau mày, trông như thể đang vô cùng nôn nóng: “Tôi đã tìm khắp nơi mấy lần rồi, nhưng không thấy.”

Thầy toán bèn nhíu mày: “Vậy cũng chẳng có gì chứng minh trò Lạc Di lấy chứ, không bằng không cứ, những lời như thế cô không nên nói lung tung.”

Ai mà không thích học trò thông minh? Là thầy dạy toán, gặp được một học sinh có năng lực cực cao như Lạc Di, thầy toán cũng rất thích.

Tính nhẩm cũng thuộc về toán học, học sinh của mình giành giải, thầy cũng được thơm lây.

Vương Hải Yến căm giận trừng mắt nhìn Lạc Di: “Trừ thầy và tôi cùng với hiệu trưởng từng vào phòng làm việc thì chỉ có Lạc Di từng vào, thầy với hiệu trưởng không thể là thủ phạm trộm tiền của tôi, vậy chỉ có nó thôi, nhà nó nghèo, tầm nhìn hạn hẹp, thấy tiền hoa mắt, người như thế, tôi thấy nhiều rồi.”

Bà ta chỉ thẳng vào cô nhóc đang mím môi nghiêm mặt: “Lạc Di, mới vài tuổi đầu đã thấy tiền là sáng mắt, phẩm hạnh không tốt, có học sinh như mày, người làm thầy cô đều cảm thấy thẹn.”

Bà ta mở miệng liền chụp mũ trộm cắp, kết luận phẩm hạnh không tốt, khiến mọi người đều hoa mắt.

Lạc Di nghe đến đó thì còn gì không hiểu đâu, lòng cô như trầm xuống: “Em không lấy.”

“Không lấy?” Vương Hải Yến lớn tiếng quát to, “Vậy thì tự chứng minh cho mọi người xem đi.”

Học sinh trong lớp còn đang hoang mang, các bạn lớp khác đã tràn sang, vây kín ngoài cửa hóng chuyện.

Thầy toán đau đầu nhìn cảnh tượng trước mắt, cứ tiếp tục như thế thật sự không ổn, thầy bèn giục một học sinh đi tìm thầy hiệu trưởng tới.

Lạc Di hỏi: “Em phải chứng minh thế nào?”

Vương Hải Yến lạnh lẽo nhìn cô: “Lục soát trên người, cả túi sách nữa, ngăn bàn cũng không bỏ qua, nếu không tìm ra thì tôi sẽ xin lỗi.”

Bà ta vừa nói thế liền có mấy học sinh lớn gan đứng ra nói.

“Lạc Di, cứ để cô giáo tìm đi, như thế mới dễ chứng minh sự trong sạch của cậu.”

“Không làm thì không sợ, chúng mình tin tưởng cậu.”

Nhìn vào ánh mắt đắc thắng của Vương Hải Yến cùng vẻ mặt tự tin chắc chắn của bà ta, Lạc Di chỉ muốn chửi thầm, còn gì không rõ nữa đây? Trước mắt rõ ràng là một cái bẫy, chỉ chờ cô đạp bước vào:

“Cô Vương, em biết cô có bí mật không thể nói, cũng biết nguyên do cô cứ điên cuồng nhắm vào làm hại em.”

“Tao không có bí mật, mày không cần dây dưa kéo dài thời gian, hiệu trưởng tới cũng không cứu được mày đâu.” Vương Hải Yến đã kích động hoàn toàn, bà ta chỉ đại vào hai học sinh nam trong lớp, “Hai đứa qua lục đi.”

Hai bạn học sinh nam kia đều ngẩn ra, chẳng biết phải làm sao, cả hai đều cảm thấy làm thế không ổn, nếu muốn soát người thì cũng phải gọi nữ sinh khác đến soát chứ?

Vương Hải Yến thúc giục liên tục, thấy học sinh không chịu đi thì bèn quyết định tự mình ra tay, bà ta còn nhếch môi cười lạnh với Lạc Di một cái, không hề che giấu ác ý.

Lạc Di vẫn lạnh nhạt nhìn bà ta, trong đầu đang điên cuồng lục tìm cách thoát khỏi cái bẫy này, để đối phó với cô, Vương Hải Yến đã bày ra một cái lồng khá kín.

Nhưng trên đời làm gì có chiếc lồng nào kín kẽ hoàn toàn.

Chi bằng, tương kế tựu kế, cho bà ta nếm mùi gậy ông đập lưng ông.

Trình Tuệ cùng Lạc Tiểu Binh không hẹn mà cùng nhào tới trước mặt Lạc Di, kiên quyết không cho phép cô Vương đó làm xằng làm bậy, còn gào ầm lên rằng cô giáo đánh học sinh rồi.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 96: Chương 96


Vương Hải Yến giận điên lên, vung tay định đánh, dám nói bà ta đánh học sinh đúng không?

Được thôi, đã mang tiếng chi bằng đánh thật, cho đám ranh con này xem bà ta trừng trị chúng thế nào.

Khi tình thế càng lúc càng trở nên hỗn loạn, hiệu trưởng rốt cuộc cũng chạy tới, quát lớn yêu cầu tất cả dừng lại.

“Vương Hải Yến, cô quậy chán chưa? Đừng tưởng rằng tôi không thể xử lí nổi cô đấy.”

Vương Hải Yến dừng tay, vội sửa tóc theo bản năng: “Hiệu trưởng, lần này anh không có cách nào bao che được cho nó đâu.”

Bà ta chợt vung tay đẩy mạnh bàn học của Lạc Di một cái, chiếc bàn đổ rầm, Lạc Di vội nhảy ra tránh, đồ vật bên trong ngăn bàn rơi cả ra ngoài.

Trước mặt bao người, vài tờ tiền rơi ra khỏi một quyển sách.

Bên ngoài có người la lên: “Trời ơi, Lạc Di thật sự trộm tiền kìa.”

Vương Hải Yến nhặt tiền, giơ lên cao để tất cả mọi người thấy rõ hơn: “Các bạn học sinh thấy rõ chưa? Tôi không vu oan cho Lạc Di, bạn này thật sự lấy trộm tiền của tôi, không thừa không thiếu, đúng hai mươi đồng.”

Khắp nơi rầm rầm ồn ào, rất nhiều học sinh chỉ trỏ về phía Lạc Di.

Thời buổi này nào có đứa trẻ nào có được số tiền lớn như thế? Chắc chắn không cha mẹ nào giao cho con số tiền lớn đó ra khỏi nhà cả.

Những bạn nhỏ ngây thơ nhìn Lạc Di, ánh mắt dần thay đổi, nghi hoặc, khó hiểu, khinh thường, thứ gì cũng có.

Hiệu trưởng căng thẳng tột cùng, buột miệng hỏi theo bản năng: “Làm sao cô chứng minh được đây là tiền của cô?”

Vương Hải Yến chỉ vào mấy tờ tiền giấy: “Trước đó tôi rảnh rỗi không có việc gì làm, bèn viết mấy chữ Vương lên tiền, mọi người xem xem có phải ở đây có chữ đó không.”

Mấy học sinh nheo mắt nhìn kĩ, quả nhiên thấy được chữ Vương nho nhỏ bên góc trái tờ tiền.

“Tớ thấy rồi, đúng là chữ Vương, là tiền của cô Vương thật đó.”

Đến lúc này, đám học sinh rốt cuộc tin rằng tiền này quả thật là do Lạc Di trộm đi, vì thế đều trở nên phẫn nộ.

“Bạn Lạc Di, không ngờ bạn lại là người như thế, bạn làm chúng tớ thất vọng quá rồi.”

“Tớ coi bạn là thần tượng, bạn lại là người xấu như vậy. Thôi, coi như trước kia tớ mù đi, tức c.h.ế.t mất, đề nghị đuổi người này khỏi trường đi.”

Đáy mắt Vương Hải Yến thoáng lóe lên vẻ đắc ý, thông minh tài giỏi nữa thì cũng được gì, kết cục vẫn bị bóp c.h.ế.t trong tay bà ta thôi.

“Đuổi học thì nghe không được hay lắm, yêu cầu trò Lạc Di chủ động rời khỏi trường là được rồi, chúng ta cũng không nên ra ngoài nhắc tới việc này, để tránh lại có ảnh hưởng không tốt đến bạn, bạn còn nhỏ tuổi mà.”

Bà ta nói thì thật dễ nghe, nhưng thực chất trong lòng biết rõ, chuyện tốt không lan xa, chứ chuyện xấu chỉ cần chút thời gian là bay đầy trời.

Chẳng cần một ngày, có thể đảm bảo trăm dặm quanh đây đều sẽ biết hết.

Mục đích đã đạt tới, làm ‘người tốt’ kiếm thanh danh lại không ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng, cớ sao mà không làm.

Một học sinh thốt lên ngạc nhiên: “Cô Vương, không ngờ cô lại lương thiện như thế.”

Vương Hải Yến đắc ý vô cùng, chỉ một kế nhỏ đã đạt tới mục đích, lại còn gỡ gạc được chút tiếng tăm, thật quá dễ chịu: “Tôi chẳng qua chỉ là người mặt hung tâm thiện, thực chất rất muốn bảo vệ học sinh của mình, không giống ai đó, nhìn như là học sinh tốt, chân thành thiện lương, thực chất lại…”
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 97: Chương 97


Chợt một giọng nói trong trẻo và lạnh lùng cắt ngang lời bà ta: “Gọi cảnh sát đi.”

Đó là Lạc Di, người đang ở trung tâm dư luận, nhưng lại bình tĩnh như thường, không một chút bối rối.

Tất cả đều bối rối: “Cái gì?”

Lạc Di chớp đôi mắt đen sáng rực, nhìn thẳng vào Vương Hải Yến, cô đã nghĩ ra biện pháp phá giải cái bẫy này: “Thưa hiệu trưởng, em muốn báo cảnh sát, có người lập kế hãm hại em, nội ứng ngoại hợp, lén nhét tiền vào ngăn kéo bàn em, sau đó diễn trò vừa ăn cướp vừa la làng.”

Cách thức gây án quá thô sơ, chỉ có con người chất phác thuần lương của thời đại này mới không nhận ra.

Còn Lạc Di, cô chính là người đã từng có kinh nghiệm xem cả trăm tập Thám tử lừng danh Conan đó.

Vương Hải Yến không ngờ Lạc Di lại dõng dạc như thế, vì sao nó không sợ, vì sao không khóc lóc xin tha?

Lại còn muốn gọi cảnh sát?

“Lạc Di, mày còn dám trả đũa à? Thật đúng là c.h.ế.t đến nơi còn không tự biết…”

Lạc Di nhếch miệng cười nhạt, bình thản nói: “Em có chứng cứ.”

Vương Hải Yến biến sắc: “Chứng cứ gì?”

Không thể nào, bà ta đã cân nhắc rất lâu, tỉ mỉ tính toán từng tí mới quyết định thực hiện kế hoạch này, tuyệt đối không thể có kẽ hở nào.

“Em muốn đợi cảnh sát tới mới nói.” Lạc Di vẫn bình tĩnh nhìn bà ta, còn cười cười vẻ ngây thơ, “Cô Vương, cô đừng nóng ruột, đến khi đó, là cô phải đi khỏi trường này hay là em phải đi, rồi sẽ có kết quả.”

Bị một đôi mắt kiên định như thế nhìn chằm chằm vào, Vương Hải Yến chợt thấy sống lưng lạnh toát, con nhỏ này muốn làm gì?

Ngô Tiểu Thanh đã yêu nghiệt lắm rồi, chẳng lẽ con gái cô ta sinh ra còn đáng sợ hơn?

Lạc Di quay sang nói với hiệu trưởng: “Thưa thầy, em muốn báo cảnh sát xử lí việc này.”

Thời kì này, dù có mâu thuẫn gì thì dân chúng cũng thường có xu hướng tự giải quyết riêng với nhau.

Nông dân chất phác không thích đưa chuyện đến tai cảnh sát, trong lòng họ luôn có một cảm giác kính nể với một địa phương nghiêm cẩn như thế, đồng thời cũng luôn cảm thấy người có tiếp xúc với đồn cảnh sát đều không phải người tốt.

Đương nhiên, cũng vì thế mà họ không có thói quen gặp chuyện liền báo cảnh sát, không giống Lạc Di có tư tưởng gặp phiền phức liền muốn báo chính quyền.

Trường học không có điện thoại, hiệu trưởng bèn bảo thầy giáo môn toán chạy tới đại đội mượn điện thoại báo cảnh sát, còn mình thì ở lại đây trấn giữ hiện trường.

Vương Hải Yến vô cùng bực dọc, cực lực ngăn cản nhưng không hiệu quả, hiệu trưởng không màng đến lời bà ta.

Việc này đã chạm đến ranh giới chịu đựng của ông ấy, nhất định phải tra ra rõ ràng, không thể để người nào phải chịu oan uổng, cũng sẽ không bỏ qua bất kì kẻ xấu nào.

Lạc Di thong dong ngồi xổm xuống, nhặt từng món đồ của mình lên, cô thận trọng lau bụi trên sách vở, quay đầu lại đã thấy bàn được đỡ dây ngay ngắn, bèn khẽ gật đầu tỏ ý cảm ơn Trình Tuệ và Lạc Tiểu Binh.

Lạc Tiểu Binh nhìn cô em họ vẫn hết sức trấn tĩnh, có cảm giác như lần đầu mới biết cô bé này, dường như Lạc Di chẳng biết sợ gì, ai cũng không thể khiến cô bé khuất phục.

Cô em họ này chẳng có chỗ nào giống trẻ con bình thường cả, quá ngầu.

Đám trẻ vừa rồi còn tin chắc Lạc Di đã ăn cắp, nhưng nay đều ngó sang nhìn nhau đầy hoài nghi, liệu Lạc Di có thật là kẻ trộm không? Sao bạn ấy chẳng sợ hãi gì thế? Lại còn bảo hiệu trưởng gọi cảnh sát tới?
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 98: Chương 98


Đám nhỏ này tâm trí vốn chưa được vững vàng, dễ bị người ta tác động.

Vương Hải Yến thấy thế thì tức lắm: “Lạc Di, đồ ăn cắp, sao mày còn dám cười hả?”

Lạc Di không buồn để ý tới bà ta, cô ngồi vào ghế của mình, hai tay chống cằm, chớp mắt: “Thầy hiệu trưởng, rảnh quá chẳng có việc gì, hay là chúng ta nói một vài câu về cái người tên Vương Hải Thanh kia đi.”

Cô vừa nói đến đó, Vương Hải Yến đã ngây người, hiệu trưởng cũng ngẩn ra, thận trọng hỏi: “Vương Hải Thanh? Sao em biết ông ta?”

“Từng gặp hai lần, đều rất thú vị.” Lạc Di cười cười như một đứa trẻ ngây thơ chẳng biết gì, nụ cười ngọt ngào, nhưng lời nói ngập đầy lạnh lẽo.

“Em biết không nhiều lắm, chỉ biết Vương Hải Thanh nguyên là dân thôn Hồng Tinh này, là anh họ cùng tộc với cô Vương Hải Yến đây, đồng thời cũng là cháu họ của bí thư chi bộ thôn, hiện là trưởng ban của ban giáo dục, đứng đầu ngành giáo dục công xã này, năm nay 36 tuổi, có hai con trai, con cả Vương Hoa…”

Cô thao thao bất tuyệt một hồi, tất cả đều là tin tức do cô thu thập được, người lớn không nói nhưng trẻ con lại khác.

Người lớn luôn cho rằng trẻ con chẳng hiểu gì đâu, cho nên có buôn chuyện với nhau hay nói hớ vài câu đều sẽ không tránh mặt trẻ.

Thực ra, đám nhỏ này biết nhiều lắm.

Hiệu trưởng sợ ngây người, thế này còn tính là không nhiều lắm ư?

Vương Hải Yến bắt đầu có dự cảm chẳng lành, sao con ranh này lại biết nhiều thế? Ai nói cho nó biết? Quan trọng nhất là, nó muốn gì?

Quả nhiên, dự cảm của bà ta rất đúng khi Lạc Di đã nhắm thẳng đầu mâu về phía bà ta: “Em còn biết cô Vương Hải Yến đây chưa từng chính thức tới trường học tập, lại có tư cách làm giáo viên, thật là thú vị nhỉ.”

Cô vừa nói dứt lời, toàn bộ chợt tĩnh lặng, người nọ ngó người kia, bầu không khí rất lạ lùng.

Lạc Di chưa nói Vương Hải Yến chạy cửa sau vào trường làm giáo viên nhưng chỉ cần nói đến đó cũng đủ để người ta liên tưởng.

Học sinh tiểu học tuy ngây thơ đơn thuần nhưng cũng không phải kẻ ngu, mấy đứa nhỏ nhướng mày nhấm nháy nhau, định khi nào về nhà sẽ nói lại với cha mẹ.

Nếu đó là sự thực thì Vương Hải Yến không xứng làm giáo viên của bọn họ.

Vương Hải Yến tức muốn nổ phổi: “Mày nói láo!”

Lạc Di đã bị những hành vi đáng ghê tởm của người này chọc tức thật sự, trình độ dạy học kém cỏi, lại không có nhân phẩm người thầy, chi bằng khiến bà ta cút về nhà đi thôi, chớ có ở đây làm hại mầm non tổ quốc.

Từ lâu Lạc Di đã muốn đá người này ra khỏi trường, khổ nỗi không có cơ hội thchs hợp, không ngờ Vương Hải Yến lại tự tay đưa cơ hội tới cho cô.

Lúc này không ra tay thì còn chờ tới bao giờ.

“Chị ơi.” Lạc Nhiên lao vào lớp như viên pháo đốt, nhe răng, “Ai bắt nạt chị tôi, tôi cắn c.h.ế.t luôn đó.”

Vừa nghe nói có người bắt nạt chị mình, cậu nhóc lập tức nóng nảy, trừng to mắt, điệu bộ hung dữ đến là đáng yêu.

Lạc Tiểu Đào hớt hải chạy sau, sắc mặt khẩn trương, vừa vào lớp liền ngó quanh tìm kiếm Lạc Di và Lạc Tiểu Binh, thấy cả hai đều còn nguyên lành mới thở dài một hơi.

Lạc Di vẫy tay gọi Lạc Nhiên lại gần, cậu nhóc lập tức chạy qua, ngước đầu nhìn chị gái: “Chị, chị đừng sợ, em sẽ bảo vệ chị, em rất giỏi đánh nhau.”
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 99: Chương 99


Cậu nhóc nghiêm nghị nói, còn quơ nắm đ.ấ.m lên, trông vừa đáng yêu lại vừa ngây thơ, Lạc Di bật cười: “Chúng ta phải làm người văn minh, tiên lễ hậu binh biết không, nói chuyện không thông thì mới đánh chết.”

Hiệu trưởng nghe hai chị em trò chuyện mà cạn lời, dạy trẻ em như thế cũng được sao?

Cuối cùng cảnh sát cũng tới, Vương Hải Yến lập tức tố cáo trước: “Trò này là kẻ trộm, đã ăn trộm tiền của tôi.”

Bà ta liến thoắng bôi nhọ, nói Lạc Di thành một đứa trẻ bất trị hư đốn chuyện gì cũng dám làm.

Cảnh sát ngó sang Lạc Di, cô bé vận bộ đồ cũ kĩ nhưng rất sạch sẽ, móng tay cũng sạch tinh tươm chứ không nhét đầy bùn đất như những đứa trẻ khác, đôi mắt to chớp chớp ngây thơ, lông mi dài, diện mạo thanh tú, đang khẽ mím môi, trông như thể vừa phải chịu tổn thương và ấm ức lắm.

Và tất nhiên, hoàn toàn không giống một đứa trẻ biết trộm tiền.

Hiệu trưởng nghe không nổi nữa, bèn cau mày cắt ngang: “Cô là một giáo viên, hãy chú ý hành vi cử chỉ của mình.”

Vương Hải Yến hùng hổ: “Giáo viên cũng là người, cũng sẽ cảm thấy tổn thương và bất công, đương nhiên, là một giáo viên nên tôi cũng có trách nhiệm giáo dục Lạc Di, để tránh cho trò ấy ngày càng trở nên tha hóa…”

Không đợi bà ta nói hết câu, Lạc Di đã mất kiên nhẫn, nhấc tay nghiêm túc nói với cảnh sát: “Thưa chú cảnh sát, cháu chưa từng đụng vào những tờ tiền này.”

Vương Hải Yến cười lạnh: “Mày nói chưa đụng thì là chưa đụng thật à, chứng cứ đâu?”

Nào có chứng cứ gì chứ? Tội này, con ranh kia phải nhận chắc rồi.

Lạc Di thậm chí chẳng thèm liếc nhìn bà ta lấy một cái, chỉ bình thản nhìn cảnh sát: “Cháu biết vân tay của mỗi người là độc nhất vô nhị, từ thời Đường đã bắt đầu có lệ rằng các loại văn tự mua bán hay khế ước đều phải ấn dấu vân tay bằng mực đỏ, đây là căn cứ trọng nhất nhất để xác định thân phận có đúng không ạ?”

Cảnh sát hết sức kinh ngạc, cô nhóc này biết nhiều ghê: “Đúng vậy.”

Lạc Di hơi nhếch miệng, sắc mặt càng trầm tĩnh: “Cháu có biết Tống Từ, chuyên gia khám nghiệm tử thi thời Tống từng để lại một bản ghi chép gọi là ‘Tẩy oan lục’, trong đó ghi lại biện pháp sử dụng vân tay để phân biệt thân phận, có đúng không ạ?”

Chú cảnh sát càng nghe, mắt càng trợn to, ối chà, biết cả ‘Tẩy oan lục’ luôn cơ, còn biết cả Tống Từ, học sinh tiểu học bây giờ lợi hại ghê: “Đúng.”

Hiện trường rơi vào tĩnh lặng, tất cả đều nghe đến ngây người, trước mắt như vừa mở ra một cánh cửa dẫn đến thế giới mới.

Nào vân tay, nào ‘Tẩy oan lục’, nào khám nghiệm tử thi, đó là cái gì, sao bọn họ lại nghe không hiểu? Nhưng Lạc Di lại hiểu hết!

Giữa người với người, vì sao lại có chênh lệch lớn đến thế?

Đôi mắt sáng lấp lánh của Lạc Di như bừng hẳn lên: “Cháu biết có một loại kĩ thuật gọi là giám định vân tay, chỉ cần người sống từng chạm vào tờ tiền này là sẽ để lại vân tay, chưa từng chạm vào thì sẽ không có, đúng không ạ?”

Mấy chú cảnh sát đã phục lăn, đây chắc chắn không phải một đứa trẻ bình thường, nhất định phải là một thần đồng có tri thức cực rộng: “Đúng.”

Nhưng vấn đề là, kĩ thuật này còn chưa được phổ biến ở trong nước, muốn làm giám định rất khó.

Lạc Di cong cong khóe miệng, nở nụ cười tươi: “Cho nên chuyện này đơn giản lắm, chỉ cần cầm tiền này đi giám định là được, có hay không có vân tay của cháu là ra chuyện ngay, khoa học có thể trả lại cho cháu sự trong sạch.”
 
Back
Top Bottom