Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng

Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 20: 20: Người Tàn Ác Không Nhiều Lời 3


Thầy thuốc Lý sững sờ một chút rồi lập tức cười ấm áp, lão này thật là.

Một nhà bốn người chạy về nhà, trên đường gặp được mấy người phụ nữ trung niên, nhao nhao lên tiếng: “Quốc Vinh, hôm nay cậu lại không làm việc, cả ngày chỉ biết lười nhác, thật là làm cho đội trưởng mất mặt.

”“Nói là bị ốm, còn chạy lung tung, đến giờ này mới về nhà, bảo sao mà mẹ cậu lại tức giận như vậy, cậu cũng không còn nhỏ nữa rồi, có thể tiến bộ một chút được không?”Há miệng ra là chỉ trích, Lạc Quốc Vinh tức đến mức muốn hộc máu, lại bôi nhọ mình! Ông khẽ thở dài một hơi rồi nói: “Ôi, cháu cũng không muốn lên núi tìm rau dại, còn không phải là vì không cho nhà cháu ăn cơm sao?”Bà Trần lập tức nhíu mày: “Quốc Vinh, lời này của cậu không có lý, tối hôm qua cả nhà các cậu cướp hết tất cả cơm gạo trắng và một nồi canh trứng đậu hũ về phòng riêng ăn, làm mẹ cậu tức đến nỗi bật khóc, thằng nhóc cậu bình thường hết ăn lại nằm thì thôi đi, lại còn không hiếu thuận như thế, chuyện này không thể được.

”Nhóm bà cô tức giận nhìn ông chằm chằm: “Nhà các cậu thì ăn no mẩy bụng, để cho người khác vác cái bụng đói đi làm việc, như thế là không có lương tâm.

”Vợ chồng Lạc Quốc Vinh kinh ngạc vô cùng, mấy người này nói cái gì vậy?Hai người liều mạng giải thích, nhưng mà có nói nhiều thì cũng là ngụy biện, không ai tin tưởng, có thể thấy là danh tiếng kém như thế nào.

Lạc Quốc Vinh thật sự tức giận: “Ai cướp đi tất cả cơm gạo trắng? Ai nói? Nói tào lao.

”Ông cố ý để lại hơn một nửa, canh đậu hũ còn một nồi to, đủ cho những người còn lại trong nhà ăn, tại sao lại truyền ra kiểu đồn đại này chứ.

Bà trần vẫn luôn ngứa mắt hai vợ chồng nhà này, tay chân nhanh nhẹn thế kia vừa nhìn đã biết là lười biếng.

“Trong nhà các cậu đều nói như vậy, ngay cả Xuân Mai cũng cho là như thế, ngược lại là vợ chồng các cậu, cả ngày không làm được chuyện gì đứng đắn, chỉ biết giày vò người lớn, bắt nạt trẻ con trong nhà.

Bà ta cố ý ra vẻ sâu sắc nhấn mạnh một câu: “Làm người ấy à, phải có lương tâm.

”Sắc mặt Lạc Quốc Vinh sa sầm xuống, ông đã làm chuyện gì tày trời như thế?“Bọn họ nói thì các bà tin ngay à?”“Tôi chỉ tin tưởng Xuân Mai, con bé đã cứu con chó nhà tôi mà, còn giúp đỡ rất nhiều người trong thôn nữa.

” Nhóm bà cô mở miệng ra là khen Lạc Xuân Mai không dứt miệng, khen cô ta lên trời, đúng là một người hâm mộ cuồng nhiệt.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 21: 21: Đều Ăn Cả


“Chúng tôi không tin con bé mà tin cậu sao? Nằm mơ gì thế chứ.

”Lạc Di trợn mắt há hốc mồm, duyên quần chúng của nữ chính cũng tốt quá rồi đấy? Ai đối nghịch với cô ta là sẽ không được lòng người khác.

Thế mà thanh danh của nhà mình trong thôn lại kém như thế nào, Lạc Di không nhịn được mà thở dài.

Lạc Quốc Vinh tức giận xông về nhà, ông muốn hỏi người trong nhà một chút, vì sao lại nói lung tung như vậy?Lạc Di đi theo sau lưng ông: “Cha, cha đừng nóng giận, không tốt cho thân thể, ăn cơm no trước đã rồi lại nói.

”Cô sợ một khi cãi nhau thì bữa cơm tối này sẽ không ăn được nữa.

Lạc Quốc Vinh ngẫm nghĩ lại thấy con gái nói cũng đúng, ăn no rồi mới có sức mà cãi nhau chứ.

Ông đè nén cơn giận đi vào của nhà, mọi người trong nhà đều có mặt, cùng nhau quay đầu nhìn lại, sắc mặt mỗi người đều không được dễ nhìn lắm.

Vẻ mặt bà cụ Lạc tràn đầy sự không vui: “Chà, tôi còn tưởng mấy người ở bên ngoài không muốn về nhà rồi đấy.

”“Đã ăn rồi?”Lạc Quốc Cường quét mắt qua nhóm người một vòng, trên bàn không có đồ ăn, ông trực tiếp đi thẳng vào phòng bếp tìm đồ ăn.

Kết quả phát hiện là nồi niêu đã lạnh tanh, không hề có chút đồ ăn nào.

“Mẹ, cơm đâu rồi?”“Ăn xong rồi, ai bảo mấy người giờ này mới về nhà?” Bà cụ Lạc vẫn còn đang trong cơn giận, bà cụ không tin là không thu phục được đứa con trai này: “Cả ngày không làm việc, chỉ biết đòi tôi ăn, tôi lớn tuổi rồi, còn phải nuôi cả nhà anh.

”Giọng nói mỉa mai của chị dâu cả vang lên: “Ăn ít một chút cũng không chết đói được đâu, tối hôm qua nhà mấy người ăn no quá mà.

”Chị dâu hai rất phẫn nộ mà chỉ trích: “Cơm gạo tinh đó, sao mấy người lại không biết xấu hổ mà độc chiếm chứ? Chúng tôi làm việc mệt muốn chết, mấy người thì ăn ngon uống ngon, còn không làm việc gì nữa chứ…”Bình thường thì hai chị em dâu đó cũng không hợp nhau lắm, nhưng mà lúc này lại liên hợp với nhau, đều tức giận kinh khủng khiếp.

Lạc Quốc Vinh không vui hỏi lại: “Độc chiếm à? Chắc mấy người không ăn hay gì?”Đều ăn cả, được chứ? Chỉ là ăn ít đi mấy miếng mà thôi, đến mức coi bọn họ là giai cấp thù địch mà đối xử như thế này sao?Anh hai Lạc là người thật thà, nhưng mà lúc này cũng không nhịn được cơn tức, mình vất vả khổ sở làm việc, thế mà đồ ăn ngon đều bị nhà em ba cướp sạch, tức chết đi được!.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 22: 22: Nồi Sắt


“Bọn tôi ăn cơm gạo thô! Còn chẳng ăn đủ no nữa! Chú ba, nhà chú thật sự quá đáng!” Ông ấy là người thật thà, có tức giận thì cũng không mắng ra lời khó nghe.

Lạc Di cứ cảm thấy có chỗ nào đó là lạ, nhưng mà trong trường hợp hỗn loạn như thế nào lại nhất thời nghĩ không ra.

Mọi người liên hợp lại trách mắng nhà bọn họ, Lạc Quốc Vinh có cảm giác bị nhắm vào, tức đến mức mặt đỏ tía tai, lửa giận xông ra ngoài: “Cái rắm ấy, mấy người nhắm mắt nói lời bịa đặt như thế có thấy thẹn với lương tâm hay không hả?”Anh cả Lạc không nhịn nổi nữa, nhẹ nhàng trách cứ: “Chú ba, chú mới là người không có lương tâm nhất trong nhà, cái đồ phế vật này.

”Ngô Tiểu Thanh nổi trận nổi đình, đứng ra bảo vệ chồng: “Mấy người mới là phế vật, chồng tôi có nhân tính hơn mấy người nhiều.

”Lạc Quốc Vinh càng nghĩ càng tức giận, sao ông lại trở thành người không có lương tâm nhất rồi?Ông nổi giận lấy cây gậy gỗ khua loạn xạ một vòng: “Được lắm, coi như hôm nay tôi đã hiểu rồi, tôi là con hoang được nhặt về, không có mẹ ruột thương.

”Cho dù có tức giận thì ông cũng không có ý làm tổn thương người khác, tránh chỗ có người, chỉ là gõ gõ đập đập lên đất xả bớt cơn tức.

Bà cụ Lạc xoa xoa b* ng*c phập phồng, khuôn mặt mo đỏ lên, đồ bất hiếu này, làm chuyện vớ vẩn còn phát rồ lung tung.

Lạc Xuân Mai ân cần đỡ cánh tay bà cụ, ánh mắt sáng lên: “Chú út, chú đừng có gây chuyện nữa, chú không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho con chú chứ, chú nhẫn tâm để các em sống trong lời chế nhạo của người khác sao? Các chú không muốn làm người đàng hoàng, không cần thanh danh, còn hai đứa nhỏ thì sao?”Giống như một chậu nước lạnh tưới xuống, toàn thân Lạc Quốc Vinh cảm thấy lạnh lẽo, theo bản năng nhìn về phía hai đứa con, động tác ngừng lại, không biết phải làm sao.

Lạc Di tiến lên một bước, yên lặng cầm lấy cây gậy gỗ trong tay ông, chậm rãi đi đến phòng bếp.

Mọi người chỉ cho rằng cô đi cất gậy, không ngờ là cô lại đứng bên canh cái nồi sắt, cặp mắt đen long lanh mở to, vừa ngây thơ vừa trong sáng, cô nói:“Bà nội, cái nồi sắt này rất đắt phải không ạ? Cũng không dễ mua đúng không?”Đâu chỉ có không dễ mua, phải có phiếu công nghiệp, nông dân thì lấy đâu ra phiếu công nghiệp?Vì thế mà nếu người nhà nông có một cái nồi sắt trong nhà thì là một chuyện rất đáng để khoe khoang.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 23: 23: Người Tàn Ác Thường Không Nhiều Lời


Bà cụ Lạc không thích nhất là cô cháu gái này, mặt mũi trông rất giống Ngô Tiểu Thanh, không hề giống người nhà họ Lạc.

Đồ ranh con không hiểu chuyện, cút sang một bên.

“Mày cách cái nồi sắt xa một chút, bán mày đi cũng không đáng một cái nồi.

”“Lời này tôi không thích nghe.

” Lạc Di hơi nhíu mày, cây gậy gỗ trong tay đánh mạnh vào cái nồi sắt, động tác vừa mạnh vừa dứt khoát.

Khuôn mặt vô tội nhất, lại làm ra chuyện tàn nhẫn nhất.

Sắc mặt của mọi người cũng thay đổi, nhao nhao chạy lên ngăn cản: “Dừng tay!”“Không được!”Nhưng mà đã không còn kịp rồi, nồi sắt bị đánh xuất hiện một lỗ thủng.

Lạc Di nhìn mọi người bằng đôi mắt lạnh lùng, khuôn miệng nhếch lên một đường cong nhàn nhạt:“Không cho chúng tôi ăn phải không? Vậy thì tất cả mọi người đừng ăn nữa, nồi sắt có một cái thì đập một cái, tôi, chịu trách nhiệm!”Chị Di tôi đây, người tàn ác không nhiều lời.

Hiện trường lặng ngắt như tờ, không hẹn mà cùng nổi lên một ý nghĩ trong đầu: chó cắn người thì không sủa, chó sủa thì không cắn người!Bà cụ Lạc tức giận đến nỗi đầu óc mơ hồ, chỉ thốt lên được một câu: “Lạc Di, mày còn là con người sao?”Lạc Di nghiêng đầu, lộ ra một nụ cười nhạt, nhưng mà trong mắt mọi người xung quanh thì giống như là tiểu ác ma: “Bình thường tôi không tức giận, một khi đã tức giận thì không phải người.

”Bà cụ Lạc: “…”Dưới cái nhìn chăm chú của tất cả mọi người, Lạc Di lại chậm rãi giơ cây gậy lên một lần nữa, khéo miệng khẽ nhếch lên, giống hệt như vừa rồi: “Tôi đói rồi.

”Đây là ma quỷ phải không? Người nhà họ Lạc trợn mắt há hốc mồm, giống như là lần đầu tiên quen biết cô.

Cô gái nhỏ trầm tính hướng nội trong ấn tượng của bọn họ, một khí đã bộ phát thì lực sát thương cực lớn.

Bảo sao mà người ta thường nói, một khi người ít nói tức giận thì rất đáng sợ, không thể trêu vào, không thể trêu vào.

Bà cụ Lạc lập tức mềm nhũn, các sản phẩm sắt thép trong thôn đều được rèn ra trong phong trào luyện gang thép toàn quốc, cũng là sản phẩm khan hiếm, một cái nồi sắt này là dùng rất nhiều quan hệ mới mua được đến tay.

“Đừng đập, đừng đập, cho cháu cơm.

”Tạo nghiệp rồi, nhà thằng ba không có một cái tốt lành gì, chỉ biết phá của.

Bà cụ đau lòng ôm cái nồi sắt thủng lỗ, sửa lại một chút vẫn là một cái nồi sắttốt mà.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 24: 24: Lệch Lạc


Dưới ánh mắt khác nhau của nhóm người, Lạc Di lấy củ cải ngâm ăn một bát cơm gạo thô, lại ăn thêm một cái bánh ngô, toàn bộ quá trình đều không nói một lời nào, yên lặng ăn cơm, bầu không khí rất quái lạ.

Sau khi ăn uống no nê thì cô đi về phòng ngủ, Lạc Nhiên cũng ăn no nê chạy theo phía sau cô như cái đuôi nhỏ, vẻ mặt sùng bái.

“Chị, lúc chị đập nồi rất anh dũng, thật là lợi hại, em rất thích.

Lần sau lại đập tiếp!”Lạc Di: “…” Em trai à, hình như em hơi lệch lạc rồi đấy!Cô còn chưa nói gì thì đã bị Ngô Tiểu Thanh ôm chặt vào ngực: “Đứa con gái đáng thương của mẹ, đây là bị bắt nạt dữ quá, không thể không nổi dậy phản kháng, làm mẹ đau lòng chết đi được.

”Ngô Tiểu Thanh rưng rưng nước mắt, đau lòng vô cùng, con nhà mình là đứa trẻ ngoan, người xấu chắc chắn là người khác.

Lạc Quốc Vinh sờ sờ đầu con gái, rất hài lòng về biểu hiện của con gái, cái gì cũng có thể ăn, chỉ không thể ăn thiệt thòi.

“Tiểu Di làm rất tốt, làm tuyệt lắm, lần sau còn ai không cho chúng ta ăn cơm thì đập hết nồi, ai cũng đừng hòng ăn cơm nữa.

”Sao ông lại không nghĩ ra chiêu đập nồi này chứ, vẫn là con gái thông minh nhanh trí!“Đúng đúng, Tiểu Nhiên, học theo chị gái con, đừng sợ, cứ việc làm.

”Khóe môi Lạc Di giật giật, hai người giáo dục con cái như thế rất dễ làm cho con lệch lạc đấy.

Nhưng mà tròn lòng cô lại cảm thấy rất ấm áp, là vì sao vậy chứ?Lạc Di cầm lấy quyển sách giáo khoa tiểu học, nói: “Mẹ, mẹ dạy cho con đi ạ.

”Chỉ có đi học mới có thể thoát khỏi cái hoàn cảnh oái oăm này được, qua mấy năm nữa đã có thể khôi phục kỳ thi đại học rồi, đến lúc đó biển rộng mặc cho cá nhảy, có thể đi xa bao nhiêu thì đi xa bấy nhiêu.

Dù sao thì cô cũng không muốn buộc chặt một chỗ với nữ chính tốt phúc, làm nền so sánh với nữ chính.

“Được.

” Ngô Tiểu Thanh dạy hai con nhận biết mặt chữ, bà ngạc nhiên phát hiện, Lạc Di thông minh hơn người, chỉ một chút là biết, chỉ cần là những kiến thức đã từng dạy một lần thì lập tức nhớ kỹ, đã từng nhìn thấy là không quên được, còn có thể suy một ra ba.

Học được mấy ngày, Lạc Di đã nhanh chóng học được đánh vần, nhớ được mấy trăm chữ đơn, cộng trừ nhân chia, thơ từ cũng nhớ được mấy bài.

Cô như bọt biển điên cuồng hấp thu tri thức, học rất nhanh, tốc độ nhanh chóng đó làm cho Ngô Tiểu Thanh líu lưỡi.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 25: 25: Thờ Ơ


So sánh với chị gái thì Lạc Nhiên có vẻ hơi vụng về, ngay cả đánh vần cũng chưa học được.

Nhưng mà, đây mới chính là tốc độ của người bình thường.

“Cha nó à, Tiểu Di thông minh quá, em có cảm giác trường tiểu học trong thôn đã không thể chứa được con bé rồi.

”Lúc bà học thuộc bảng cửu chương thì học rõng rã nửa tháng mới nhớ được, còn Lạc Di thì chỉ nửa ngày mà đã học thuộc làu như cháo chảy.

Đây là tư chất thần tiên gì vậy?Ngược lại thì Lạc Quốc Vinh muốn để cho con gái học tiểu học trên công xã, chất lượng giáo dục chắc chắn sẽ tốt hơn.

Nhưng mà chuyện này không thực tế, trường cách nhà quá xa, đi học có chút phiền phức.

“Anh cũng cảm thấy như vậy, nếu như trường tiểu học công xã biết Tiểu Di thông minh như vậy thì chắc chắn sẽ muốn cướp con bé.

”Lạc Di không nhịn được mà che mặt cười trộm: “Cha mẹ, con cảm thấy hai người hơi mơ màng rồi đấy, bây giờ không phải là nên nghĩ cách thuyết phục bà nội sao?”Thôn Lạc Gia không có trường tiểu học, muốn đi học thì phải đi đến thôn Hồng Tinh bên cạnh, cách mấy cây số để đi học.

Mấy đứa nhỏ trong hn lớn đều đang học tiểu học ở đó, bây giờ con trai của nhà anh hai - Lạc Tiểu Binh đang học ở đó, mấy đứa nhỏ nhà anh cả thì đã học trung học trên công xã rồi.

“Sợ gì chứ? Hoặc là ở riêng, hoặc là cho con đi học.

” Lạc Quốc Vinh rất cứng miệng, nhưng mà trong lòng cũng rất chột dạ, ông biết để mẹ ông bỏ tiền ra thì còn khó hơn lên trời: “Cũng không biết là bên chỗ anh Lý cho thuận lợi không nữa, ôi.

”Thảo dược phải phơi khô, rồi bào chế, không phải ngày một ngày hai là có thể hoàn thành ngay được.

Người nhà học Lạc cố ý làm lơ Lạc Di, không nhìn đến sự tồn tại của cô, nhưng mà Lạc Di không thèm để ý chút nào cả, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, nên làm việc thì làm việc, nên học tập thì học tập, làm bà cụ tức đến nỗi thầm mắng là đồ đần.

Ngày mùa qua đi, trường học lại khôi phục lại dạy học như bình thường, Ba đứa con nhà bác cả đều đến trường trung học ở công xã để đi học, trong nhà lập tức yên tĩnh hơn rất nhiều.

Điều kỳ quái nhất chính là, Lạc Xuân Mai thường xuyên ở nhà nói là nên học thì đều đã học được cả rồi, bây giờ là giai đoạn ôn tập quan trọng nhất, phải ở nhà đọc sách thật kỹ, có gì không hiểu lại đến trường hỏi giáo viên.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 26: 26: Chia Cấp Bậc


Người nhà họ Lạc không hiểu mấy thứ này, Lạc Xuân Mai nói cái gì thì mọi người tin cái đó, dù sao thì trước mắt trình độc của cô ta là cao nhất trong nhà họ Lạc.

Nói là ôn tập, nhưng mà thỉnh thoảng lại chạy ra ngoài, thường xuyên không thấy bóng dáng đâu, Lạc Di cảm thấy rất kỳ quái, rốt cục là đang làm gì vậy nhỉ?Cô muốn đi học thì phải hao tổn tâm trí, nhưng mà Lạc Xuân Mai được cả nhà chu cấp cho đi học thì lại không biết quý trọng, thật đáng ghét.

Nhưng mà cũng đúng, nữ chính có phúc chỉ cần người khác thương yêu chiều chuộng thôi, thành tích tốt hay không cũng không quan trọng lắm, nghĩ đến đây, Lạc Di lại thấy buồn bực là vì sao chứ?Cô vừa quay đầu lại thì đã thấy Lạc Tiểu Đào của nhà bác hai đang múc nước uống ừng ực, như thế là đói quá hay gì?Dựa vào nước uống để lấp đầy bụng sao?Trong mắt Lạc Di hiện lên vẻ không chịu đựng được, trở về phòng nắm một nắm hạt dẻ, quay lại nói với Lạc Tiểu Đào: “Cho đấy.

”Hai mắt Lạc Tiểu Đào sáng lên, không kịp bóc vỏ đã cho vào miệng, ăn như hổ đói.

Lạc Tiểu Đào mới là người thật sự không được bà nội thương, cha mẹ không yêu, không có cảm giác tồn tại nhất trong nhà này, cô bé mới chỉ mười một tuổi, nhưng mà đã được coi như một nửa người lớn, mỗi ngày năm điểm công.

Không chỉ như thế, đến phiên nhà bác hai làm việc nhà thì hơn một nửa công việc đều rơi vào trên người cô bé.

Nhưng mà cho dù là như thế thì đến khi bà cụ Lạc chia cơm cũng chỉ chia cho cô bé nửa bát cơm mà thôi.

Nhà họ Lạc có giai tầng, bà cụ Lạc và Lạc Xuân Mai là bậc thứ nhất, chiếm giữ tài nguyên nhiều nhất, đàn ông trong nhà là bậc thứ hai, có thể ăn no.

Con dâu và cháu gái là bậc thứ ba, chỉ xứng nhặt đồ còn dư lại.

So sánh thì tiểu cực phẩm như cô hạnh phúc hơn nhiều, cô có một cặp cha mẹ yêu thương cô, gặp phải bất công thì sẽ làm ầm lên, sẽ giành lấy cho được.

Nhà bác hai quá hiền lành, không dám hó hé một câu nào.

Lạc Tiểu Đào ăn ba viên hạt dẻ, bỗng nhiên dừng lại, chần chừ do dự nói: “Còn… còn gì nữa không?”Lạc Di khẽ lắc đầu, cô không muốn rước lấy phiền phức: “Không có, em cũng là được người khác cho thôi.

”Lạc Tiểu Đào thất vọng mím mím môi, nhìn ba viên hạt dẻ còn lại trong tay, cẩn thận cất kỹ.

Quan hệ của Lạc Di và cô chị họ này cũng bình thường, không thân thiết mấy, chủ yếu là vì Lạc Tiểu Đào không thích nói chuyện, nói với cô ấy một câu thì cô ấy đáp lại một câu, nói chuyện không thú vị.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 27: 27: Thanh Niên Tri Thức


“Vì sao lại không ăn? Ăn không ngon à?”Lạc Tiểu Đào nhìn hạt dẻ với ánh mắt rất khát vọng, cố nén cảm giác chỉ muốn ăn một mình, nói: “Để dành cho cha mẹ và Tiểu Binh ăn nữa.

”Lạc Di im lặng, không biết nên nói gì cho phải.

“À đúng rồi, lần trước… thật sự ăn cơm gạo thô sao?”Nhà bác cả ăn nói bịa đặt thì thôi, nhưng mà nhà bác hai thể hiện rất chân thật, không làm cho cô nghi ngờ.

“Ừm, chị họ lấy ra.

”Lạc Di biết cô ấy là một cô bé trung thực, sẽ không nói dối, trong lòng lại càng cảm thấy khó hiểu, vậy thì vấn đề ở chỗ nào?Chẳng lẽ là Lạc Xuân Mai và bà cụ ăn hết cơm gạo tinh, sau đó đổ bô phân lên đầu nhà cô sao?Cái logic này có chút vấn đề, bà cụ cũng không phải là không đáng tin như thế.

Cô càng nghĩ càng thấy đau đầu, dứt khoát không nghĩ nữa, tự lẩm bẩm: “Chị họ cả ngày chạy ra bên ngoài, cũng không biết là đi đâu.

”“Viện thanh niên trí thức.

” Một giọng nói rất nhỏ vang lên bên tai cô.

Lạc Di quay phắt đầu lại, kinh ngạc nhìn Lạc Tiểu Đào, thế mà cô ấy biết?Chuyện này… nhưng mà ngẫm lại thì cũng đúng, cô ấy cứ như người tàng hình, không có cảm giác tồn tại nhất, tất cả mọi người sẽ không đề phòng cô ấy.

Lạc Tiểu Đào bị nhìn như thế thì luống cuống tay chân, bèn chạy đi bắt côn trùng cho gà ăn.

Viện thanh niên trí thức ở phía Tây đầu thôn, có một khoảng cách nhất định với những nhà ở trong thôn, có mười mấy người thanh niên trí thức ở đấy, từ trước đến giờ Ngô Tiểu Thanh không cho các con chạy đến đó chơi.

Mặt trời ngả về phía Tây, ráng chiều phủ đầy bầu trời, chân trời như một bức tranh nổi bật.

Trên con đường đất đến viện thanh niên trí thức, Lạc Di cho hai tay vào trong túi, chậm rãi ung dung đi đến.

Yên tĩnh, khoan thai, trên đường đi không gặp phải người khác.

A, đó là cái gì? Lạc Di dừng bước lại, chỉ thấy một bóng dáng ngồi xổm sau một lùm cây, lén la lén lút, không biết là đang làm gì.

Cô nhìn kỹ một chút thì phát hiện là Liễu Diệp, là một thanh niên trí thức, đến từ thành phố Hải, cha mẹ đều là công nhân, con người tương đối yếu ớt, nghe nói trong nhà thường xuyên gửi đồ ăn ngon cho cô ấy.

Lạc Di rón rén tiến đến: “Chị Liễu, chị đang nhìn cái gì vậy?”Giọng nói của cô được đè xuống rất thấp, nhưng mà cũng làm cho Liễu Diệp giật nảy mình, toàn bộ thân thể suýt nữa thì bật ngửa ra, được Lạc Di kịp thời giữ chặt.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 28: 28: Làm Tốt Lắm


Liễu Diệp vuốt lồng ngực đang đập thình thịch, tức giận trợn mắt nhìn Lạc Di một cái, ra hiệu động tác im lặng.

Lạc Di ngoan ngoãn gật đầu, lặng lẽ meo meo nhìn sang.

Cách đó không xa có một đôi nam nữ đứng đối mặt nhau, khoảng cách rất gần, cử chỉ lộ vẻ mập mờ.

Nam mặc một chiếc áo sơ mi trắng, khuôn mặt trắng trẻo, rất trẻ tuổi tuấn tú, là thanh niên trí thức mới đến - Từ Mông, nghe nói là đến từ thủ đô.

Nữ mặc chiếc áo sơ mi hoa mới tinh, tóc thắt bím hai bên chải chuốt rất cẩn thận, trên đầu còn cài trang sức rất xinh đẹp, vừa thanh thuần vừa dịu dàng, là Lạc Xuân Mai.

Lạc Xuân Mai được ăn con, dậy thì rất tốt, đã có đường cong lung linh của thiếu nữ, khuôn mặt nhỏ trắng trẻo sạch sẽ, ăn mặc cũng có thể diện hơn so với người bình thường, không hề giống cô gái ở nông thôn.

Đôi mắt long lanh như nước của Lạc Xuân Mai nhìn chàng trai, giống như có vô số tình cảm đang dâng trào: “Anh Từ, hai quả trứng gà này cho anh bồi bổ thân thể.

”“Như thế sao anh có thể không biết ngại như thế được?” Khóe miệng Từ Mông hiện lên một nụ cười ấm áp: “Em ăn đi.

”“Anh Từ, chúng ta cũng không phải là người ngoài mà…” Mặt Lạc Xuân Mai đỏ lên, ý thức được bản thân mình nói nhiều, thẹn thùng đến nỗi không ngẩng đầu lên được: “Em nói là, anh tốt bụng phụ đạo cho em, đây là quà cảm ơn, nếu như anh từ chối là anh đang coi thường em đó.

”“Đấy chẳng qua chỉ là tiện tay mà thôi, cũng không tốn công sức gì, em cũng đã cảm ơn anh rồi mà.

” Từ Mông dong dỏng cao, cả người toát ra vẻ không giống như thư sinh bình thường, anh ta nói tiếp: “Lần trước đã ăn mấy bữa cơm gạo tinh rồi, à đúng rồi, trong nhà em không nói gì em chứ?”Lời nói quan tâm của anh ta lọt vào tai Lạc Di như sét đánh, cả người cô cứng ngắc, nắm đấm cũng cứng lên.

Hóa ra, chỗ cơm gạo tinh đó là đưa cho người đàn ông này? Còn chụp bô phân lên đầu nhà cô?Cô ta mới mấy tuổi chứ? Tại sao lại có nhiều mưu mô như vậy?Thật sự làm tốt lắm, Lạc Xuân Mai!“Đó là trao đổi, em đã lấy bữa tối của anh rồi mà.

” Trong đôi mắt Lạc Xuân Mai là sự ngưỡng mộ sâu sắc, dùng một nồi cơm gạo tinh đổi một nồi cơm gạo thô, trao đổi thiệt thòi lớn như vậy mà lại làm cho cô ta thấy ngọt ngào vô cùng, giống như là lời tỏ tình cao cấp nhất thế gian này.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 29: 29: Tán Tỉnh


“Người nhà em rất thông tình đạt lý, cũng hiểu rõ con người em, biết anh giúp em phụ đạo học hành, muốn cảm ơn còn không kịp nữa là, anh Từ, anh là người rất tốt, có thể quen biết anh là vận may của em.

”Giọng nói của cô ta nhẹ nhàng ấm áp, biểu cảm thì dịu dàng như nước, tình ý triền miên, rõ ràng là thiếu nữ đã động lòng xuân.

Dường như là Từ Mông cảm thấy có chút xấu hổ, anh ta nói: “Em cũng là một cô gái có lòng dạ lương thiện, làm cho anh không nhịn được mà nhớ đến một câu, ‘mạch mạch nhãn trung ba, doanh doanh hoa thịnh xử’(*).

(*) Ý nói đến vẻ đẹp quyến rũ của người phụ nữ.

Thủ đoạn tán gái cao siêu, còn lộ vẻ rất có văn hóa, đây là điều mà đàn ông trong thôn không thể nào làm được.

Lạc Xuân Mai vui đến nỗi hai mắt đều sáng lên, khuôn mặt đỏ bừng, lòng xuân của thiếu nữ ngo ngoe muốn động: “Thật sao? Còn tốt hơn cả chị Liễu Diệp sao?”Lạc Di vô thức nhìn về phía người bên cạnh, sắc mặt Liễu Diệp tái xanh, ánh mắt hung hãn, biểu cảm nghiến răng nghiến lợi, chẳng lẽ chị ấy cũng thầm mến anh chàng này?Người ta đều đã v* v*n tán tỉnh nhau như thế rồi, chà chà, tình tay ba gì đó là cẩu huyết nhất.

Từ Mông vươn tay ra, vuốt sợi tóc trên trán cho Lạc Xuân Mai, động tác vô cùng dịu dàng: “Cái này làm sao có thể so sánh được? Một người là đại tiểu thư tùy hứng, một người là cô gái tốt dịu dàng biết quan tâm…”Nội tâm Lạc Xuân Mai bỗng nhiên cuồng loạn, mặt mũi đỏ ửng, đầu óc quay cuồng, thân thể không tự chủ được mà xích lại gần người đối diện một chút, gần hơn một chút, một chút nữa…“Răng rắc.

” Một tiếng động giòn giã làm đôi nam nữ trẻ tuổi giật mình, không hẹn mà cũng nhìn qua: “Ai vậy? Ra đây.

”Nhất thời xúc động tạo ra âm thanh, thân thể Liễu Diệp cứng đờ, không biết nên làm thế nào, có chút bối rối.

Lạc Di đè lên bờ vai của cô ấy, dùng tay ra hiệu suỵt một cái rồi chậm rãi đi ra ngoài, khuôn mặt nhỏ mang theo ý cười.

Sau khi Lạc Xuân Mai thấy rõ khuôn mặt của người đến thì thầm thở phào một hơi, cô em họ này còn nhỏ tuổi, dễ dụ dỗ.

Nhưng mà đồng thời cũng nổi lên một chút xấu hổ: “Là cô, sao cô lại núp trong bóng tối nghe lén? Không có một chút dạy dỗ nào hết, cha mẹ cô cả ngày điên điên khùng khùng, cũng không biết dạy bảo con cái cho đàng hoàng.

”Cô ta lớn tiếng dọa người, điều khiển hướng dư luận bằng ngôn từ có vẻ đạo đức, loại chuyện này là chuyện mà cô ta sở trường nhất.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 30: 30: Ăn Cây Táo Rào Cây Sung


Vốn dĩ Lạc Di đang rất hờ hững, nhưng mà nghe xong lời này của cô ta thì lập tức nổi giận, nói cô thì còn coi như thôi, nói cha mẹ cô thì tuyệt đối không được.

Từ đầu cô không muốn đối nghịch với nữ chính, nữ chính đều có hào quang, nhưng mà người nhà là ranh giới cuối cùng của cô, không ai có thể đụng vào được, cho dù bị đưa ra làm bia đỡ đạn thì cũng phải đứng ra bảo vệ cha mẹ.

“Hay cho một đôi uyên ương hoang dã, chà chà, chị họ à, cuối cùng tôi cũng biết vì sao trong nhà luôn thiếu này thiếu kia rồi, thì ra là trộm trong nhà, đề phòng người ngoài chứ trộm trong nhà thì khó đề phòng lắm.

” Khuôn mặt ngây thơ của cô hiện lên một sự mỉa mai: “Có một số người ấy à, nhìn thì có vẻ trong sáng, thực ra bẩn đến nỗi không thể bẩn hơn được nữa.

”Lạc Di vừa dứt lời, vẻ mặt đôi nam nữ trẻ tuổi đồng thời biến sắc, Từ Mông âm thầm kéo xa khoảng cách, giống như là người đi đường không liên quan gì.

Lạc Di nhìn thấy thì trong đầu bỗng hiện lên một câu: người đàn ông có nguyên tắc ba không, không chủ động, không từ chối, không chịu trách nhiệm.

Lạc Xuân Mai mặt đỏ đến mang tai, sao con ranh này dám mỉa mai mình? Ai cho nó cái quyền đó?“Cô ngậm miệng.

”Người nào cũng nói là nữ chính tốt, nhưng mà Lạc Di thấy thật sự là nữ chính này không được:“Bà nội biết chị ăn cây táo rào cây sung như thế không? Bác cả có biết chị chu cấp cho đàn ông như thế không? Người trong thôn có biết chị không muốn đi học, chỉ muốn quyến rũ đàn ông như thế không?”Đi học tốt biết bao chứ, có thể thay đổi vận mệnh của mình, tí tuổi mà không học hành cho đàng hoàng, rốt cục là cô ta nghĩ như thế nào chứ?Đàn ông cho dù tốt thì cũng không bằng mình tốt, tri thức học được mãi luôn là của mình.

“Tôi không như thế, cô nói lung tung.

” Lần đầu tiên Lạc Xuân Mai lĩnh giáo sự sắc bén độc miệng của em họ, vừa thẹn vừa giận, hận không thể tạt tai cho một cái, nhưng mà ở trước mặt Từ Mông, cô ta cố gắng kiềm chế, hình tượng quan trọng hơn, cô ta nói: “Em họ Di à, không ai tin tưởng cô đâu.

” Cũng không nghĩ là thanh danh nhà chú ba kém như thế nào, có thể so với mình sao?Lạc Di biết cô ta rất coi trọng hình tượng, khẽ cười rồi nói: “Tôi biết danh tiếng của chị ở trong thôn rất tốt, trong thôn không ai tin tôi cũng không có vấn đề gì, nhưng mà sau này hai người các chị muốn gần gũi cũng khó, tất cả mọi người sẽ nhìn chằm chằm.

Lòng người rất kỳ lạ, bình thường không chú ý, nhưng mà một khi có tin đồn thì khắp nơi đều là kẽ hở.

”.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 31: 31: Chém Cắt Cổ


Loại chuyện nam nữ này là nhạy cảm nhất, người nào người nấy hận không thể phóng đại mấy trăm lần mà xem, không có vấn đề cũng có thể nhìn ra vấn đề, không qua lại thì cũng không sao, qua lại thì không giấu được mọi người.

Mặt Từ Mông biến sắc, từng chứ của con nhóc này đều đâm vào chỗ hiểm, bây giờ mới mấy tuổi chứ?Con gái nhà họ Lạc đều trưởng thành sớm như vậy sao?Những lời nói đó như một chậu nước lạnh tưới xuống đầu Lạc Xuân Mai, làm cho đầu óc cô ta tỉnh táo thêm một chút, cô ta muốn trèo lên người đàn ông này để tận hưởng vinh hoa phú quý, nhưng điều kiện bắt buộc là phải gả đi một cách có thể diện.

Càng là người trọng thể diện thì càng quan tâm thanh danh.

Cô ta cố làm ra vẻ mỉm cười: “Tiểu Di à, em nhìn nhầm rồi, bọn chị chỉ đơn thuần là… quan hệ bạn bè thôi.

”“Dạo này tình bạn bè cho một nồi cơm gạo tinh thật sự là cảm động đất trời, thậm chí còn vì phần tình bạn bè đơn thuần này mà không tiếc vu oan hãm hại người thân của mình, tôi thật sự cảm động sâu sắc.

” Lạc Di cố ý nói với vẻ sâu xa rồi lấy tay che ngực, còn cười cười diễn sâu.

“Giờ phút này tôi quyết định, phải tuyên truyền cái tình bạn làm trời đất cảm động này ra ngoài, làm cho tất cả mọi người đều biết, kêu gọi nhân dân cả nước học tập hai vị.

”Nói đến chỗ kích động, cô còn làm một động tác chào bằng tay, vừa xinh đẹp vừa dứt khoát.

Từ Mông: “…” Sao lại nghĩ ra thao tác như thế?Con gái nhà họ Lạc đều là bảo vật được giấu kỹ.

Lạc Xuân Mai suýt nữa thì hộc máu, nội tâm sụp đổ, a a a, cả nhà chú ba toàn là cực phẩm.

“Tiểu Di à, chúng ta là người một nhà, là chị em họ, sau này có món gì ngon chị sẽ để dành cho em một phần.

”Cô ta vẫn cảm thấy cô em họ rất dễ dụ dỗ, cho ăn chút gì đó thì cũng sẽ chạy theo cô ta vẫy đuôi giống như chó thôi mà.

Bây giờ nhẫn nhịn vì sự vẻ vang sau này, đợi đến khi cô ta gả cho Từ Mông rồi, trở thành nữ chủ nhân của nhà họ Từ, đến lúc đó muốn giẫm ai thì giẫm.

Lạc Di bình tĩnh nhìn cô ta mấy giây rồi lộ ra một nụ cười ngọt ngào: “Mười tệ, tôi không nhìn thấy cái gì hết.

”Học phí cho mỗi học kỳ là hai tệ, mười tệ đủ cho cô đi học hai năm rưỡi, dựa theo kế hoạch của cô thì hai năm sẽ học xong tiểu học.

Lạc Xuân Mai: “…” Ngày chó chết gì thế này, con ranh chết tiệt này đã từng nhìn thấy mười tệ chưa nữa? Làm sao dám chém cắt cổ như thế?.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 32: 32: Không Ngờ Là Loại Người Đó


“Cô đang đe dọa tống tiền sao! Sao cô không đi cướp luôn đi?”Vẻ mặt Lạc Di không hề sợ hãi: “Đúng, chính là đe dọa tống tiền, định đến đồn cảnh sát tố cáo tôi à?”Chân trần không sợ người đeo giày, làm to chuyện lên thì người sợ là Lạc Xuân Mai.

Từ Mông nhíu mày, trong lòng nặng nề, mặc dù anh ta cũng có chút khôn ngoan, nhưng mà dù sao thì cũng chỉ mới mười tám tuổi, vừa ra khỏi cổng trường, không giữ được bình tĩnh liếc mắt ra hiệu với Lạc Xuân Mai một cái.

Trong lòng Lạc Xuân Mai hoảng lên, như thế tuyệt đối là uy h**p.

Thật sự cô ta không ngờ là cô em họ lại khó chơi như vậy, đầu óc nảy số, kéo dài, trước tiên kéo dài đã: “Tôi không có nhiều tiền như vậy.

”“Ồ, vừa hay đang rảnh, tôi đi tìm thím Lưu nói chuyện vài câu.

” Lạc Di quay đầu bước đi, vừa đi vừa nói: “Tôi còn dự định lên huyện thành thuyết thư(*), làm giải trí cho cuộc sống của mọi người phong phú hơn một chút, tôi còn chưa từng vào thành nữa, ôi, chị học ngày nào cũng có quần áo mới mặc, tôi đây thì một năm bốn mùa chỉ có một bộ quần áo rách rưới, cái này cũng đáng để kể lắm…”(*) Thuyết thư: kể chuyện, kể lại những câu chuyện trong sách hoặc là trong cuộc sống một cách sinh động hơn, hấp dẫn nhiều người đến xem và cho tiền, một hình thức mãi nghệ.

Thím Lưu? Đó là một người nổi tiếng nhiều chuyện ở trong thôn! Còn muốn chạy đến huyện thành kể chuyện?Thật sự là muốn làm ầm lên cho cả huyện biết luôn, điên rồi sao?Trong lòng Lạc Xuân Mai có chút hoảng hốt: “Dừng lại.

”Cô ta tin rằng cô em họ không biết trời cao đất dày là gì này cái gì cũng có thể làm ra được, ngay cả nồi mà con dám đập thì nói mấy câu chuyện phiếm thì có gì mà không dám chứ?Không ngờ cô em họ lại là loại người này.

Cô ta sờ lên túi, vừa hay trên người cô ta có mười tệ, mấy năm nay bà nội lén lút cho cô ta làm tiền tiêu vặt, bảo cô ta lúc học ở công xã thì mua chút đồ ăn vặt lót dạ một chút.

Cô ta đã để dành rất lâu, đang định mượn cơ hội hẹn Từ Mông đi huyện thành mua đồ nữa.

Quần áo Từ Mông cũng chỉ có một bộ này mặc đi mặc lại, mua cho anh ta vài bộ thay đổi, rồi mua cho anh ta bình sữa mạch tinh để bồi bổ thân thể.

Cô ta biết lúc này Từ Mông không có tiền, sống rất vất vả, cô ta làm như thế được gọi là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, đủ để cho người đàn ông trẻ tuổi này nhớ cả đời.

Nhưng mà, lúc này nhìn cô em họ đang cười tủm tỉm, cô ta cắn răng, chịu đựng đau lòng đưa tiền ra.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 33: 33: Sẽ Không Nói


“Cho cô, nói lời phải giữ lời, nếu không thì…’Mười tệ đấy, không phải là một đồng tiền, có thể mua được rất nhiều đồ vật tốt, cô ta đau lòng chết mất.

Lạc Di cầm được tiền thì trong lòng vui như nở hoa, trong tay cha mẹ cô không có một đồng tiền nào cả, Lạc Xuân Mai vừa ra tay đã có mười tệ, đây chính là sự khác biệt.

So với chuyện để Lạc Xuân Mai lấy đi cho trai, làm bại hoại thanh danh của nhà họ Lạc thì chi bằng cô giúp cô ta giữ số tiền này, miễn cho người khác nhìn thấy rồi nói xấu.

Ừm, cô thật sự là một cô em gái tốt khéo léo hiểu lòng người, giơ một ngón cái cho mình.

“Yên tâm đi, tôi sẽ không nói đâu, về phần hành vi không chừng mực của hai người có để cho người khác nhìn thấy rồi đi nói ra hay không thì không liên quan đến tôi.

”Ừm, Liễu Diệp có nói hay không thì cô không xen vào.

Lạc Xuân Mai ghét bởi lời nói của cô chướng tau, một là không trộm không cướp, cũng không làm người thứ ba: “Tôi và anh Từ rất trong sáng, không có gì mà không thể cho người khác biết…”Lạc Di lắc lắc tiền trong tay, nụ cười mang theo sự mỉa mai nhàn nhạt, câu nói của Lạc Xuân Mai bỗng nhiên ngừng lại, sắc mặt sa sầm xuống.

Thản nhiên như vậy, mắc gì lại muốn dùng tiền để bịt miệng?Trước khi đi, Lạc Di còn nói thêm một câu: “Chị họ à, nể tình là chị em họ, tôi cho chị một lời khuyên, so với việc đặt hết hy vọng lên người đàn ông thì không bằng học hành cho đàng hoàng.

”Làm mình ưu tú, tăng thực lực của mình lên, mình có bản lĩnh thì tự nhiên người khác sẽ chủ động coi trọng và lấy lòng thôi.

Trước mặt người có thực lực mạnh mẽ thì tất cả đều sẽ nhượng bộ.

“Một đứa trẻ con như cô thì biết cái gì.

” Lạc Xuân Mai khịt mũi coi thường, căn bản không để trong lòng.

Người khác không biết, nhưng mà cô ta biết chứ, người đàn ông trước mặt bối cảnh thâm sâu, tương lai càng có thành tựu lớn, bây giờ không thừa dịp anh ta gặp biến cố mà lấy lòng anh ta thì còn chờ đến khi nào nữa?Thời gian tán tỉnh Từ Mông có hạn, cô ta làm gì lo lắng chuyện học hành nữa?Hơn nữa, cho dù có thi lên đại học thì thế nào chứ? Giỏi lắm thì cũng chỉ là nhân viên công chức nhà nước, đâu có nở mày nở mặt bằng nữ chủ nhân của nhà họ Từ ở thủ đô được?Cô ta không muốn phấn đấu, chỉ muốn nằm không hưởng phúc thôi.

Lạc Di nhìn ra sự khinh thường của cô ta, chỉ có thể nói là tam quan không hợp nhau: “Cuối cùng tôi cũng có tiền đi học rồi, chị sẽ không vì nhìn thấy người khác tốt mà ngứa mắt rồi ngăn cản đấy chứ?”.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 34: 34: Gia Môn Bất Hạnh


Ánh mắt Từ Mông quét đến, không rõ là ý gì, trong lòng Lạc Xuân Mai tức gần chết, lại bị đào hố rồi, nhưng mà trước mặt Từ Mông nên vẻ mặt cô ta vô cùng chân thành: “Tôi không phải là người như vậy.

”“Có câu nói này của chị thì tôi yên tâm rồi, bà nội luôn nghe lời chị, ý nghĩ của chị chính là ý nghĩ của bà nội.

” Lạc Di vì đi học mà rất liều, dù sao thì làm mất lòng nữ chính rồi thì tuyệt đối không thể hòa giải.

Toàn bộ quá trình Từ Mông không hề nói một lời, giống như là một người không liên quan, chờ Lạc Di vừa đu thì anh ta lại nhẹ nhàng nói: “Em gái em cũng khá đáo để đấy.

”Lạc Xuân Mai nhìn bóng dáng nhỏ bé đi xa dần, âm thầm nghiến răng, cái gì mà gọi là ý nghĩ của mình chính là ý nghĩ của bà nội? Lời này thật sự là cái hố mà, còn muốn mình thuyết phục bà nội nữa sao?Nếu không thì mình chính là không lương thiện hào phóng, không quen nhìn thấy người khác tốt?“Học cái không tốt từ cha mẹ con bé đó mà, ôi, gia môn bất hạnh.

”Chuyện trở nên như thế nào, hai người bọn họ cũng không có tâm trạng tiếp tục tâm tình nữa, nói vài câu rồi cũng tách ra.

Sau khi mấy người đi hết, Liễu Diệp mới run rẩy bước ra ngoài, dưới bóng hoàng hôn, ánh mắt chập chờn lúc sáng lúc tối, thần sắc âm trầm khó phân biệt…Nổi gió rồi!.

Lạc Di vừa về đến nhà thì đã giao mười tệ cho cha mẹ, trung thực kể lại toàn bộ chân tướng, vợ chồng Lạc Quốc Vinh nghe mà trợn mắt há hốc mồm.

Thế mà cô cháu gái có tiền đồ lại hố nhà mình như thế, chuyện này thật quá đáng.

Bây giờ còn không nghĩ đến tình thân thì tương lai còn trông cậy vào được nhờ sao? Nằm mơ đi, còn không bằng bồi dưỡng con cái nhà mình cho tốt.

Ngô Tiểu Thanh nắm vuốt mười tệ, tâm trạng rất phức tạp, vợ chồng bọn họ vất vả nửa đời người, vậy mà không tích trữ được một xu tiền riêng nào, cháu gái chưa được mấy tuổi mà lại dễ dàng lấy ra mười tệ rồi.

Sự chênh lệch này quá lớn, trong lòng có thể cân bằng được sao?Mẹ chồng bất công phân biệt đối xử, vậy thì có thể làm được gì?Ở riêng? Chỉ cần bà cụ còn sống, Lạc Quốc Vinh là đội trưởng thì không có khả năng ở riêng, trừ phi cả nhà bọn họ rời khỏi cái thôn này.

Vấn đề là, bọn họ dựa vào cái gì mà duy trì sự sống? Đội trưởng không đưa thư giới thiệu thì bọn họ cũng không ra được khỏi cửa, ôi.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 35: 35: Giấc Mơ


Đêm đó, Lạc Di mơ thấy một giấc mơ, trong mơ người người đều yêu Lạc Xuân Mai, ở nhà mẹ đẻ thì nhận hết sự nuông chiều, sau đó gả cho công tử thủ đô - Từ Mông thì thành một phu nhân nhà giàu được người đời ngưỡng mộ, sống cuộc sống hưởng thụ, bồi dưỡng hai đứa con trai sinh đôi thành tài, nhận được sự yêu thích của nhà chồng, là người có phúc phận danh tiếng lừng lẫy.

Hào quang nhân vật chính của Lạc Xuân Mai rất mạnh mẽ, người tốt với cô ta đều có một kết cục tốt, ví dụ như bà cụ Lạc sống rất thọ, nhà bác cả làm ăn dưới sự thôi thúc của cô ta phất lên nhanh chóng, là nhà giàu nhất trong vùng, hai em trai ăn ngon mặc đẹp, là nhân sĩ thành công.

Nhà bác hai Lạc Quốc Khánh vợ chồng vui vẻ hòa thuận, Lạc Tiểu Binh cần cù chăm chỉ làm công cho nhà bác cả nên cũng coi như là không lo cơm áo.

Lạc Tiểu Đào ngoan ngoãn nghe lời, trở thành tùy tùng nhỏ của Lạc Xuân Mai, hầu hạ cô ta như người hầu.

Lạc Tiểu Đào cũng có lấy chồng, nhưng mà chưa được mấy năm thì chồng qua đời, chưa có con cũng không tái giá, sau đó trở thành bảo mẫu không mất tiền của nhà Lạc Xuân Mai, giúp đỡ chăm sóc hai đứa con trai sinh đôi cho nhà họ Từ.

Nhưng mà những người nữ chính không thích thì xui xẻo rồi, nhà chú ba cực phẩm đều không có kết cục tốt.

Lạc Di bị lừa bán mất tích, vợ chồng Lạc Quốc Vinh tìm kiếm con gái khắp nơi, mất tiền tốn thời gian, từ đầu đến cuối vẫn không chịu từ bỏ, sống cuộc sống nghèo rớt mồng tơi.

Lạc Nhiên bị lơ là trở nên lệch lạc, thành một tên lưu manh đầu đường xó chợ, đi đến con đường tội phạm, cuối cùng bị xử bắn…Trong lúc ngủ mơ, Ngô Tiểu Thanh bị một tiếng hét thảm thiết làm cho bừng tỉnh, bà phát hiện con gái ngủ bên cạnh nhắm chặt hai mắt, khuôn mặt đau khổ, nước mắt giàn dụa, đây là đang nằm mơ thấy ác mộng sao?Bà đẩy mạnh Lạc Di, lo lắng gọi tên cô: “Tiểu Di, tỉnh lại đi, nhanh tỉnh lại đi.

”Lạc Di đầu đầy mồ hôi tỉnh lại, thân thể run rẩy, ánh mắt ngây ngốc, không phân biệt rõ đây là nơi nào.

Ngô Tiểu Thanh ôm chặt lấy con gái, đau lòng nói: “Đừng sợ, đừng sợ, chỉ là mơ thôi, giấc mơ đều trái ngược với đời thực.

”Lạc Quốc Vinh cũng bị đánh thức, ở bên cạnh không ngừng an ủi con gái.

Qua một lúc lâu sau, Lạc Di mới dần dần hồi lại, nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của cha mẹ, trái tim của cô lạnh thấu xương, giống như là ngâm trong nước biển giá lạnh.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 36: 36: Nghĩ Cách Đề Phòng


Đó là mơ sao? Không, là cốt truyện cố định! Cô không ngờ rằng kết cục của bốn người nhà cô lại thê thảm như vậy!“Cha, ngày mai đi đăng ký với trường học giúp con, con muốn đi học.

”Rời xa nữ chính, rời xa cốt truyện, đảm bảo vận mệnh bình an!“Được.

” Lạc Quốc Vinh không biết con gái bị làm sao, nhưng mà vẫn đồng ý: “Ngày mai chúng ta âm thầm đi, trước tiên làm xong chuyện đã, cái này gọi là…”Ông ấy có chút dừng lại, theo bản năng nhìn về phía vợ mình xin sự giúp đỡ, Ngô Tiểu Thanh cũng phải phụ sự hy vọng của ông: “Tiền trảm hậu tấu.

”Hai mắt Lạc Quốc Vinh sáng lên: “Đúng đúng, vẫn là vợ anh có văn hóa, xuất khẩu thành bẩn.

”Lạc Di: “…???”“Là xuất khẩu thành chương(*), chương trong văn chương.

” Ngô Tiểu Thanh tức đến nỗi trợn trừng mắt: “Anh cố ý đấy à?”(*) Xuất khẩu thành chương: mở miệng ra là nói thành thơ.

Phát âm của hai từ chương (zhāng), bẩn (zāng) gần giống nhau.

Lạc Quốc Vinh cười ngây ngô, bầu không khí bỗng chốc ổn hơn.

Lạc Di núp trong lồng ngực ấm áp của mẹ mình, nghe cha mẹ đấu võ mồm, trái tim dần dần bình tĩnh trở lại, cô âm thầm suy nghĩ,Năm mười một tuổi cô bị lừa bán? Đó là chuyện của năm sao? Đáng tiếc là được miêu tả không nhiều, không biết chi tiết cụ thể như thế nào.

Cô phải suy nghĩ xem nên đề phòng như thế nào, cố gắng hết sức để không bị lạc.

Một vấn đề khác nổi lên trong đầu, bi kịch của nhà cô nhìn có vẻ giống ý trời, nhưng mà thật sự có khả năng là không có người nhúng tay vào sao? Cô cảm thấy vô cùng nghi ngờ,Lạc Xuân Mai làm nữ chính, được miêu tả cực kỳ hoàn hảo, tấm lòng lương thiện, người đẹp phẩm hạnh tốt, dịu dàng biết quan tâm đến người khác, là biểu tượng của chân thiện mỹ, nhưng mà tiếp xúc rồi mới biết rõ ràng là đã được mỹ hóa lên.

Chỉ có thể nói là thị giác khác biệt thì cảm nhận cũng khác biệt,Thu hồi lại vô số ý nghĩ, cô không kiềm chế được mà ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại lần nữa thì đã hừng đông.

Cô bị tiếng mắng chửi của bà cụ Lạc làm tỉnh giấc.

Ở trong sân, Lạc Quốc Vinh đang nhảy lên nhảy xuống trên nền đất, kêu la loạn lên.

Bà cụ Lạc nổi giận đùng đùng cầm cái chổi đuổi đánh: “Đồ mất dạy, hôm nay nhất định anh phải xuống ruộng, đi ngay lập tức.

”Bà cụ làm việc nhà nông đã quen, đi đứng nhanh nhẹn, không hề thua kém người trẻ tuổi.

“Mọi người tố cáo anh cả người không làm việc, nói anh cả anh bao che cho anh, nếu như người ta kêu lên đến công xã thì anh cả anh sẽ bị phê bình, chính bản thân anh không tốt, đừng có làm liên lụy anh cả anh, nhanh nhanh cút đi làm cho tôi.

”.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 37: 37: Cũng Xứng Ăn Trứng


Bà cụ chỉ lo lắng chức vụ đại đội trưởng của con trai cả không giữ nổi.

Vốn dĩ Lạc Quốc Vinh đã tức anh ách trong bụng rồi, vừa nghĩ đến mười tệ kia thì ông lại bực bội kinh khủng.

Làm nhiều làm ít gì cũng giống nhau, toàn lấy đi trợ cấp cho nhà anh cả, ông cần gì phải làm mệt gần chết chứ?“Mẹ, xem mẹ nói kìa, ba anh em bọn con chỉ có anh cả là con ruột, con và anh hai đều là được nhặt về, có phải không? Mau nói cho con biết, cha mẹ ruột con là ai? Ở đâu? Con đi tìm bọn họ.

”Dáng vẻ vô cùng chờ mong của ông làm cho bà cụ Lạc tức đến nỗi méo miệng, nếu biết trước thằng ba ngang bướng như vậy thì lúc trước không nên sinh nó ra.

Bà cụ đuổi đánh một lúc lâu, nhưng mà lại không đụng đến được một cọng lông nào cả, ngược lại còn làm cho chính mình mệt mỏi quá sức: “Rốt cục thì anh muốn thế nào?”“Ở riêng.

” Lạc Quốc Vinh chỉ có yêu cầu này, gần đây ông dẫn theo con gái lên núi đào thảo dược, lười đi làm công.

Vẻ mặt bà cụ Lạc biến sắc, nhà nào nhà nấy trong thôn đều sống chung với nhau, đây là một truyền thống tốt đẹp, cho dù là ầm ĩ gà bay chó chạy thì cũng chưa từng có tiền lệ.

Làm người nhà đại đội trưởng, bọn họ càng phải giữ gìn truyền thống, làm một tấm gương sáng.

“Chỉ cần một ngày tôi còn sống thì đừng hòng.

”Lạc Quốc Vinh biết trước là nói không được, ánh mắt ảm đạm, mím môi một cái, nói: “Vậy… mỗi ngày con cần hai quả trứng gà.

”Trong nhà nuôi chín con gà, theo hạn ngạch thì mỗi nhà ba con, trứng gà để dành được thì dùng để đổi dầu muối tương giấm, các loại đồ dùng hằng ngày, sống một cuộc sống rất túng thiếu.

Nhưng ở trong hoàn cảnh này mà còn bất công như thế thì ông không thể nhịn được.

Bà cụ Lạc lập tức om sòm lên, tát một cái: “Còn không bằng anh ép chết tôi đi cho rồi, cái đồ lười biếng như anh mà cũng xứng ăn trứng gà sao?”Lạc Quốc Vinh nhanh chóng tránh đi, vẻ mặt hiện lên sự bực bội, cái này không phải là mình ăn, mà là giành cho hai đứa con của mình.

Con nhà anh cả có thể ăn, mắc gì con của ông lại không thể ăn được? người ta còn cầm đi cho trai rồi!“Ôi, toàn thân con khó chịu, đau đầu đau tay đau chân, chỗ nào cũng đau, con đi về phòng nghỉ ngơi một lát.

”Lạc Quốc Vinh quay đầu bước đi, thích thế nào thì làm thế đấy, dù sao thì ông không đi làm.

Ngày ngày ở trong nhà chờ được ăn, không sướng hơn sao?.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 38: 38: Có Chí Khí


Bà cụ Lạc chỉ cảm thấy một cơn lửa giận xông ra khỏi đầu, mắt tối sầm lại, không nhịn được mà ngồi xổm người xuống.

Lạc Xuân Mai không biết chạy ra từ chỗ nào, vội vội vàng vàng đỡ lấy bà cụ Lạc:“Bà nội, bà nội, bà sao vậy? Bà đừng dọa cháu, chú ba, bà nội bị chú làm cho tức đến nỗi ngất xỉu phải không?”Một câu này nói rất to, người ở bên ngoài xông vào nhà rất nhiều, đều là người dân trong thôn, thấy thế thì nhao nhao chỉ trích Lạc Quốc Vinh bất hiếu.

TRong tiếng chỉ trích của mọi người, Lạc Quốc Vinh vừa tức vừa thẹn, khuôn mặt đỏ bừng:“Nói tào lao, bà nội cháu rõ ràng là bị cháu làm cho tức giận thành thế này, cháu không học hành cho đàng hoàng, cả người ở nhà chơi bời lêu lổng, rốt cục là nghĩ thế nào hả? Không muốn đi học thì đừng lãng phí tiền, bọn chú nai lưng ở dưới ruộng kiếm tiền không dễ dàng gì.

”Lạc Xuân Mai càng cảm thấy chán ghét ông chú ba cực phẩm này, nói gì vậy chứ?“Chú ba, chú không biết thì không nên nói lung tung, là giáo viên bảo bọn cháu về nhà ôn tập, thầy ấy không có gì có thể dạy cho bọn cháu nữa.

”Cô ta nói lý lẽ hùng hồn, không hề có chút chột dạ nào.

Mọi người đều nghiêng về phía cô ta, nhao nhao nói giúp cô ta: “Xuân Mai thông minh lanh lợi, từ nhỏ thành tích luôn tốt, con bé nói chắc chắn không sai.

”“Xuân Mai à, cháu định đăng ký trường nào vậy? Cháu thông minh như vậy, thi trường gì cũng được.

”Những này có một loại tin tưởng mê muội đối với Lạc Xuân Mai.

Lạc Xuân Mai được khen thì mặt đỏ ửng, tỏ ra khiêm tốn nói: “Cháu muốn thi lên cấp ba, tương lai làm một giáo viên tiểu học ở công xã ạ.

”“Cái này tốt, có chí khí lắm.

”Lạc Quốc Vinh không xem trọng cô cháu gái này chút nào, người ngoài không biết, người trong nhà còn không biết được sao?Con cháu nhà họ Lạc không có cái gen học hành.

Lúc tiểu học, thành tích của Lạc Xuân Mai cũng được, thường xuyên thi được chín mươi điểm trở lên, nhưng mà lên cấp hai lại không ổn, thành tích rơi xuống vực sâu, thi học kỳ chỉ thi được bảy mươi điểm.

Về phần đôi sinh đôi thì nhiều lần không qua, suýt chút nữa là bị lưu ban, Tiểu Binh của nhà anh hai thì thoi thóp ở mức đạt tiêu chuẩn.

“Ha ha, nằm mơ giữa ban ngày, còn giáo viên nữa.

”Người nhà họ Lạc sẽ giúp Lạc Xuân Mai nói khoác, người trong thôn cho rằng mỗi năm cô ta đều thi được hạng nhất.

.
 
Thập Niên 80 Bị Ép Trở Thành Nữ Phụ Tối Thượng
Chương 39: 39: Còn Muốn Gì Nữa


Lạc Xuân Mai thì càng không để mắt đến thành tích thực tế của mình, thành thích thì có gì mà quan trọng, quan trọng nhất là bay lên cây làm Phượng Hoàng.

Đương nhiên, đi học là con đường tắt tốt nhất để trốn tránh lao động, trước khi kết hôn phải luôn đi học.

“Chú ba, chú đang chê cháu ăn nhiều hơn mấy miếng cơm sao.

” Hốc mắt cô ta ửng đỏ, làm ra dáng vẻ sắp khóc: “Vậy cháu sẽ ra ngoài tìm xem có gì có thể ăn không, nói không chừng may mắn còn có thể kiếm được mấy con cá, ăn cá rồi thì chú đừng giận cháu nữa.

”Giọng nói của cô ta khẽ run, mang theo tiếng khóc, điềm đạm đáng thương, rất giống với con dâu nuôi từ bé bị áp bức trong xã hội cũ, làm cho lòng người cảm thấy khó chịu.

Mấy người cảm tính còn đỏ cả vành mắt: “Quốc Vinh, cậu cũng quá không tử tế rồi đó, trước kia cũng ăn không ít đồ của Xuân Mai rồi, sao mà vẫn nhìn không vừa mắt con bé thế? Làm người phải có lương tâm.

”Động một chút là Lạc Xuân Mai lại xách một con cá, một rổ hoa quả rừng trở về, tất cả mọi người đều nhìn thấy, không biết là ghen tỵ như thế nào, hận không thể biến cô ta thành con nhà mình.

Hết lúc này đến lần khác, người nhà họ Lạc không biết đường mà quý trọng, tức chết đi được.

Thanh danh của Lạc Quốc Vinh rất kém cỏi, sớm đã quen với thái độ của mọi người, mọi người vẫn cảm thấy lạnh lòng:“Nó ăn thịt, tôi ăn nước canh, còn phải cảm động rơi nước mắt với nó, phải chiều chuộng phải nâng niu nó, sống thế cũng thật sự quá khó.

”Ví dụ như ăn cá thì sẽ chia như thế này, khúc giữa là đôi sinh đôi, lườn cá là của một mình Lạc Xuân Mai, phần thịt cá còn lại thì vợ chồng anh cả và bà cụ chia nhau, nhà anh hai và nhà Lạc Quốc Vinh chỉ ăn nước canh cá trộn cơm.

Tiếng thơm thì là là cá do Lạc Xuân Mai bắt được, người khác được ăn ké cũng không tồi rồi, còn muốn cái gì nữa?Vấn đề là, cũng chưa ở riêng.

Không phải là không muốn tranh giành, mà là vừa bưng nồi ra thì đã chia xong rồi, không tranh giành được.

Lạc Xuân Mai càng thêm ấm ức, hít mũi một cái rồi nói:“Chú ba, chú mà chỉ uống nước canh sao? Ôi, thôi bỏ đi, không nhắc đến nữa.

”Cô ta nhiều lần yếu thế, khơi gợi lên sự đồng tình mạnh mẽ của mọi người, còn không phải sao?Cả ngày thì Lạc Quốc Vinh hết ăn lại nằm, có ăn ngon thì hận không thể cướp sách của mọi người.

.
 
Back
Top Bottom