Ngôn Tình Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 40: Không Được Ăn No


Tuy Cố Tri Ý rất thích mấy loại bánh bột, nhưng nó hơi khô khan, mà vị bánh cũng không quá đặc biệt, cuối cùng vẫn nghe theo mẹ Lâm nói có thể quét lên một ít tương ớt, lúc này Cố Tri Ý mới miễn cưỡng đồng ý.Cố Tri Ý cảm thấy bản thân cô kiếp trước có lẽ là người phương bắc, vì vậy mới thích ăn các loại bánh bột và ớt như thế này.Cố Tri Ý đi vào gian phòng lấy một ít hoa quả, bánh ngọt, còn có một ít bột mì, bột mì chính là để mẹ Lâm làm mì cho hai đứa bé, thêm một ít mì trắng, và một ít bột ngô.Thật sự ở thời này, mì trắng rất đặc biệt, Cố Tri Ý cũng không thể mặt dày gửi con sang đó được, vì vậy một ít thịt và bánh ngọt chính là biếu cho mẹ Lâm.Mẹ Lâm cũng biết Cố Tri Ý sợ họ bạc đãi hai đứa bé, dù trong lòng bà không thoải mái lắm, nhưng nhìn thấy hiện tại khi Cố Tri Ý đi ra ngoài còn biết lo lắng cho hai đứa bé thì bà cũng không so đo những chuyện này, nên đều nhận đồ Cố Tri Ý đưa cho.Thật ra Cố Tri Ý muốn biếu mấy thứ này cho mẹ Lâm mang về cũng vì muốn hai đứa nhỏ được ăn ngon hơn chút ít, không đến nỗi cô vừa đi thì thức ăn của hai đứa bé lại bị giảm xuống, cô biết cái miệng nhỏ của hai anh em rất thèm ăn.Tuy nhiên từ đầu năm nay, có rất nhiều gia đình đều không được ăn no, làm gì có đứa bé nào không thèm ăn.Cuối cùng mẹ Lâm vẫn giúp Cố Tri Ý gói lại mấy bộ quần áo rồi mới trở về Lâm gia.

mẹ Lâm vừa đi chưa được bao lâu thì cha Lâm lại mang giấy đi đường xin phép từ trong thôn đến, nhưng cũng không tiện ở trong nhà con dâu quá lâu, thế là ông dặn dò cô một số điều lưu ý khi đi đường thì cũng nhanh chóng rời đi.Khó có lúc hai anh em không ra ngoài chơi như hôm nay, chúng cứ bám theo bên cạnh Cố Tri Ý, đi theo như hai cái đuôi.Cố Tri Ý đi đến đâu, hai đứa cũng kéo sang đến đó.

Đừng nhìn chúng còn chưa lớn, nhưng vẫn biết mẹ sắp ra ngoài nên hôm nay mới phá lệ mà bám mẹ như thế.Cố Tri Ý suy nghĩ, chuyến đi ra ngoài lần này mất gần một tháng đi đường cả đi lẫn về, rồi còn thời gian chăm sóc bệnh nhân nữa.Thế là cô dứt khoát dẫn theo hai đứa đi cùng, cũng không phí công cô mấy ngày nay chăm sóc cẩn thận nên hai đứa con hời này rất thích người mẹ này của chúng.Lúc này Cố Tri Ý đang vô cùng tự luyến.Thu dọn thêm mấy bộ quần áo, gói lại vào túi, Cố Tri Ý nghĩ đến lúc đó sẽ mượn bao vải bên ngoài này che chắn mà lấy một ít đồ hẳn sẽ không có việc gì.Nhìn đồng hồ, lại không ngờ đã sắp giữa trưa rồi, lại phải đi nấu cơm rồi.Bữa trưa nay, Cố Tri Ý dứt khoát làm cơm.

Người ở đây đều xem gạo là thực phẩm chính, mà Cố Tri Ý không đi làm nên không được phát điểm công.Hàng năm, vào thời điểm phân lương thực, Cố Tri Ý đều dùng tiền đến đại đội để mua, vì vậy mà mẹ Lâm đã không ít lần nhắc nhở việc này với Cố Tri Ý.Bây giờ cũng sắp thu hoạch vụ hè rồi, nếu không có gì bất ngờ thì Cố Tri Ý lại phải vào thôn mua, nghĩ đến lúc đó bản thân mình lại không có ở nhà, vậy sẽ gửi tiền nhờ mẹ Lâm mua giúp cô một ít.Tuy trong không gian của cô có rất nhiều gạo, nhưng bên ngoài lại không có, vì vậy vẫn nên mua lấy một ít để tiện ngụy trang.Bữa trưa nay, Cố Tri Ý dự định làm thịt kho tàu và một ít rau muống xào.

Rau muống là do sáng nay mẹ Lâm hái mang đến cho, nên còn rất tươi.Cố Tri Ý lấy ra một ít thịt ba chỉ trong không gian.Trước tiên cắt thịt ba chỉ thành từng khối nhỏ, cho vào nồi một ít nước nấu chung với thịt, sau đó loại bỏ lớp bọt, rửa thịt lại vài lần cho sạch những tạp chất bên ngoài.

Cắt hành thành từng đoạn, vài lát gừng để sẵn đó.

Thả vào nồi một ít đường phèn trước, xào qua lại cho đường ra nước và chuyển thành màu cánh gián.

Nghe nói đây là bước quan trọng của món thịt kho tàu này..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 41: Ghen Ghét


Đời trước vì miệng mình quá kén ăn, nên mới học ra khả năng nấu nướng như thế này.Nghĩ đến đời trước, Cố Tri Ý có chút hoảng hốt, sau đó lại tập trung vào món thịt kho.Đường đã đổi màu thì cho thịt vào, đảo qua cho thịt thấm đều màu, cho hành đã cắt đoạn, gừng và một số hương liệu vào, thêm một ít rượu, gia vị vào nồi, đảo đều tất cả lên.Lại cho thêm bột bát nước ấm lớn, đậy kín nắp lại, nấu lửa nhỏ trong một giờ đồng hồ.Cố Tri Ý lại cho vài cây củi vào lò, vo gạo nấu cơm rồi bước ra khỏi nhà bếp.

Nhiệt độ trong nhà bếp tạo thành sự chênh lệch rõ ràng với bên ngoài.Trong bếp rất oi bức, nếu không phải bất đắc dĩ, Cố Tri Ý cũng không muốn phải nấu cơm.Chờ đến khi cơm sôi, lại hạ nhỏ lửa.

Chờ đến khi nồi thịt kho tàu cũng sắp hoàn thành, lại thả vào trong nồi mấy quả trứng cút đã luộc trước đó, lại nấu nhỏ lửa thêm một lúc nữa là được.Lúc Cố Tri Ý nấu cơm, cô không cho hai cái đuôi kia bám theo mình, nên phát cho mỗi đứa một quyển sách nhỏ, bảo hai đứa tự ra sân thoáng mát ngồi, tự mình lật xem hình.Tuy hai đứa đều không biết đến nửa chữ, nhưng vẫn có thể xem được hình vẽ, thỉnh thoảng còn tiến lại gần đối phương, thuận tiện trao đổi một chút ‘tâm đắc’ của chính mình, bầu không khí cũng rất hòa hợp.Chờ đến lúc Cố Tri Ý mở nắp nồi thịt kho tàu ra, nước thịt kho sôi lên sùng sục, hai đứa ngửi thấy mùi, lập tức không nhìn sách nửa, đặt sách xuống chạy thẳng đến trước cửa bếp.Cố Tri Ý cũng không quá bất ngờ khi thấy hai nhóc con này thập thò trước bếp.

Chẳng làm được gì, chỉ có cái mũi là thính vô cùng! Cố Tri Ý bảo hai đứa đi rửa tay sạch sẽ, chuẩn bị ăn cơm.Bữa cơm này ăn đến mức vô cùng no nê.

Thôi được rồi! Mỗi bữa cơm chúng đều ăn rất no, không thể không nói rằng Cố Tri Ý rất có thiên phú về nấu nướng, cứ nhìn vào dáng vẻ hai nhóc con này ăn cơm là biết.Nhìn thấy có người tâng bốc mình như thế, trong lòng Cố Tri Ý trước đó còn đang bức bối vì nấu cơm lúc trời nóng cũng vì thế mà tiêu tan không ít.Cơm nước xong xuôi, người trong nhà vẫn đi làm một giấc ngủ trưa.

Ngủ trưa dậy, Cố Tri Ý nghĩ nên đi làm một ít đồ ăn để mai mang theo lên xe lửa, chí ít đến lúc đó còn có thứ che dấu được người ngoài.Đầu tiên cô lấy ra một ít bột mì từ không gian, chuẩn bị làm thành bánh nướng cỡ lớn.

Thứ này dù hơi khô khan, nhưng đúng là có thể ăn no, Cố Tri Ý cũng không làm quá đặc biệt, trên xe lửa nhiều người phức tạp, ăn bánh nướng rất phù hợp với mức độ sinh hoạt vào thời này.Hiện tại là thời kỳ rất đặc thù, còn chưa kể đến mở cửa cải cách, vì vậy Cố Tri Ý vẫn biết phải tỏ ra khiêm tốn.Chờ cho đến khi bột đã lên men, cô quết một chút dầu lên, thả vào một ít hành cắt mỏng, gia vị, sau đó đặt vào cạnh nồi, nướng chín, để nguội, lúc muốn ăn có thể dùng nước nóng hâm lại.Bất quá ở đây thuộc phương nam, người phương nam không không thích các loại bánh bằng bột bằng gạo.

Bản thân Cố Tri Ý hai đời đều là người phương nam, nhưng cô lại thích bánh hơn, khẩu vị của nguyên chủ cũng khá giống với Cố Tri Ý, vì vậy cô không lo bị người ta nghi ngờ điểm này.Bánh nướng xong, lại cho hai anh em mỗi đứa một nửa gặp ăn.

Cố Tri Ý làm một lần rất nhiều bánh nướng, nhớ đến phải nhờ mẹ Lâm mua lương thực giúp mình, thế là cô dứt khoát cầm theo mấy cái bánh, dắt theo hai cái đuôi đến Lâm gia.Trên đường đi, có không ít thiếu phụ tán gẫu bên dưới gốc cây đa ngay cửa thôn nhìn thấy Cố Tri Ý bưng bát, xem ra lại đi đến Lâm gia, thì họ không khỏi nhao nhao bàn tán.“Cô nói xem, vợ lão tứ này, mấy ngày nay đều thấy cô ta mang đồ đến Lâm gia, thật sự hiếm thấy mà!”“Mỗi tháng, lão tứ nhà người ta đều gửi tiền trợ cấp về, một tháng vị họ Cố kia còn không chỉ đi chợ mỗi hai lần đâu! Có gì mà kỳ lạ.” Một người phụ nữ trung niên hơi tròn trịa ngồi bên cạnh có vẻ ghen ghét.Bên cạnh đó lại có một người phụ nữ giọng điệu quái gỡ: “Cũng may không phải con dâu nhà tôi, nếu không, chỉ dựa vào cách tiêu pha này chắc nhà cửa đã toang hoang rồi!.
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 42: Mười Vạn Câu Hỏi Vì Sao


Trong đám người này hầu hết đều đã là mẹ chồng, họ đều gật đầu đồng ý với lời nói vừa rồi.

Họ đúng là hơi chướng mắt hành vi phá của của Cố Tri Ý, còn cảm thấy may mắn lúc đó nhà mình đã không đề nghị kết thân với Cố Tri Ý.Thật sự giống như Cố Tri Ý sẽ coi trong con trai nhà họ vậy.Lúc đó tầm mắt Cố Tri Ý cao biết bao! Hơn nữa, con của họ cũng không có tiền đồ như Lâm Quân Trạch, và mỗi tháng cũng chẳng có trợ cấp.Chị dâu họ Lưu vừa vặn cũng đi đến gốc cây đa đó, nghe thấy mấy lời bàn tán của những người này, lại nhớ đến Cố Tri Ý đã rất lễ độ với mình vào buổi sáng, thế nên cô ấy lập tức cảm thấy mấy người phụ nữ lắm mồm này đang phá hoại thanh danh Cố Tri Ý, vì vậy mà đã phản bác: “Người Lâm gia người ta có tư cách phá của, còn các người ở đây đố kỵ người ta cái gì? Hơn nữa, con trai mấy người cũng không có tiền đồ như lão tứ nhà người ta, lại ngồi đây đố kị, cũng chẳng phải tiền của gì của mấy người.”Nói xong, lại hừ một tiếng, lắc mông đi thẳng vào thôn, cũng không thèm nhìn đám người nhiều chuyện kia.

Một đám phụ nữ bị người ta nói thì trở nên xấu hổ.

Cuối cùng vẫn có một người đứng lên, phủi tay vào người mình: “Ôi, sắc trời cũng không còn sớm nữa, tôi cũng nên trở về nấu cơm đây!” Những người phụ nữ khác nghe thấy bà ta nói như thế cũng nhao nhao nói trong nhà mình còn có chuyện, hôm nào lại tán gẫu tiếp, vì thế mà tất cả đều giải tán không vui.Cố Tri Ý vừa đi ngang qua gốc cây đa, cô đã biết ánh mắt dò xét của những người phụ nữ kia rồi, chỉ là cô chỉ nhìn thoáng qua, cũng không có ai quá quen thuộc với mình.

Dường như trong đám người đó hầu hết đều là những người lắm mồm, vì thế Cố Tri Ý cũng chỉ nhìn thẳng mà đi tiếp.Đối với việc họ tự biên soạn những tin đồn về cô được bao nhiêu, Cố Tri Ý nhìn qua là có thể đoán được, cũng chẳng có gì ngoài việc cô phá của, ăn mặc,…Cố Tri Ý không hề cảm thấy mình nên ngại ngùng gì cả.

Người đàn ông của chị có tiền, chị đây có tư cách thích gì thì làm nấy.Đi được mười mấy phút thì đã đến Lâm gia, lúc này mẹ Lâm đang rửa rau trong sân.

Cố Tri Ý cũng không lòng vòng, cô gửi thẳng cho mẹ Lâm 80 đồng tiền, nhờ mẹ Lâm đến lúc trong thôn phân lương thực thì mua giúp nhà họ 50 cân bột ngô, 300 cân gạo, còn mua thêm một ít khoai lang.Dựa vào ký ức của nguyên chủ thì vật giá này cũng không đắt lắm, mua lương thực trong thôn sẽ không cần phiếu lương thực, 1 cân bột ngô là 1 mao 2, gạo thì 1 mao, khoai lang lại càng rẻ hơn, một năm có thể trồng được rất nhiều nên vị chi 1 phân tiền 1 cân.Cố Tri Ý gửi dư tiền cho mẹ Lâm, cứ để đến lúc đó mẹ Lâm mua giúp là được.Nhìn thấy mẹ Lâm sắp phải làm cơm thì không quấy rầy rửa, cô dẫn theo hai đứa bé quay trở về.Về đến nhà, Cố Tri Ý cũng chỉ làm bát mì đơn giản, lại cho vào một trái trứng trần qua nước sôi, cho thêm chút ít thịt xắt nhỏ, thế nhưng lại rất thơm.Nông thôn những năm 1970 cũng chẳng có tiết mục gì để giải trí, thế nên chờ đến khi trời tối hẳn thì cả nhà Cố Tri Ý đã lên giường nằm.

Lúc này chắc cũng chỉ mới hơn tám giờ, nếu trước đây mới tám giờ đã bắt Cố Tri Ý đi ngủ chính là điều bất khả thi.Nhưng ở hiện tại, không ngủ thì cũng chẳng làm gì, cứ ngồi ngây trong phòng cho muỗi đốt sao? Còn không bằng cứ nằm đây..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 43: Không Có Lương Tâm


Vẫn giống như tối hôm qua, Cố Tri Ý nằm nghiêng người, một bên cô cầm quạt, quạt cho cả ba mẹ con, sức gió từ quạt tay cũng có hạn, nhưng vào buổi tối cũng không phải làm gì cả nên không cảm thấy quá nóng.Cố Tri Ý lại vừa kể tiếp câu chuyện hôm qua, lúc này Nhị Bảo lại giống như hôm qua, dự định làm thành 100 000 câu hỏi vì sao, dường như Cố Tri Ý đã biết trước cậu bé muốn hỏi cái gì mà trực tiếp ngăn cậu nhóc lại.Sau cùng hai anh em đành phải ngậm miệng, ngoan ngoãn lắng nghe Cố Tri Ý kể tiếp.Không còn cách nào khác, người mẹ Cố Tri Ý này đành phải uy h**p chúng, nếu còn hỏi sẽ không kể nữa.

Đương nhiên, nếu những câu hỏi cần thiết, Cố Tri Ý sẽ rất kiên nhẫn giảng giải cho chúng, cũng không thể cứ đả kích sự tò mò của hai đứa bé.Khả năng chìm vào giấc ngủ của cả hai anh em vô cùng tốt, kể chưa được bao lâu đã nghe thấy tiếng ngáy o o rồi.Điều này khiến Cố Tri Ý đỡ tốn sức không ít, thậm chí cô còn âm thầm đắc ý trong lòng.

Xem đi, con cô có lương tâm vậy đó.Ha ha ~ người nào đó đã quên mất, hôm qua chính mình vẫn còn âm thầm đậu xanh rau má con trai không có lương tâm…Một đêm ngon giấc, không hề mơ mộng.

Lúc trời còn chưa sáng, Cố Tri Ý đã thức dậy, nhờ chút ánh sáng xuyên qua cửa sổ, Cố Tri Ý có thể thấy được đồng hồ trên tường 4:15.

Cô nghĩ đến nên làm một chút gì đó để ăn trên đường đi, còn phải chuẩn bị lương thực cho hai đứa nhỏ cho kỹ càng.Đến nhà bếp, trước tiên cô dùng diêm đốt đèn dầu, Cố Tri Ý nấu cháo cho hai đứa nhỏ ăn vào buổi sáng trước, thuận tiện làm bốn cái trứng chần nước sôi, cô cũng không làm phần cho chính mình, chỉ lấy một bình sữa bò, cái bánh ngọt từ trong không gian làm bữa sáng cho mình.Cố Tri Ý nghĩ phải cho hai anh em uống nhiều sữa bò hơn một chút, chúng quá gầy, trẻ con vẫn nên béo mập một chút mới đáng yêu.Đến hơn năm giờ thì trời cũng đã sáng, Cố Tri Ý đã chuẩn bị xong, chừa lại chút trái cây, đường đỏ chuẩn bị cho mẹ Lâm mang đến Lâm gia, đến lúc đó sẽ cho hai anh em ăn.Cố Tri Ý đã không phát hiện bản thân cô rất có tư chất làm mẹ, trước đó đã chuẩn bị xong thức ăn, lúc sắp đi thì vẫn chưa yên tâm được.Tự cô thu dọn cho mình một cái túi hành lý, xếp vào mấy bộ quần áo, cầm theo vài thứ có thể ăn trên đường.

Cố Tri Ý cho tất cả tiền vào không gian, lên xe lửa cũng không cần phải hồi hộp lo lắng.Trước kia nghe những người lớn trong nhà hay nói, trên xe lửa thường có nhiều trộm cướp, hoặc là lừa bán phụ nữ, vì vậy Cố Tri Ý cảm thấy mình vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn.Lúc này mẹ Lâm và cha Lâm đã cùng nhau đến, vừa vào đến cửa đã hỏi Cố Tri Ý: “Thu dọn thế nào rồi? Cha con đã mượn xe bò nhà Đại Trụ đến rồi, để cha con đưa con đến thị trấn, cũng không biết có thể mua được vé ngay hôm nay không.”“Cha, mẹ, con thu dọn xong rồi.”“Mẹ, trên bàn trong phòng con có quần áo của Đại Bảo và Nhị Bảo, còn có mấy quả táo, lát nữa mẹ mang về chia cho mấy đứa bé trong nhà cùng ăn.”.
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 44: Đi Thăm Chồng


Nói xong lại nghĩ đến họ đã đến sớm như vậy, nói không chừng cũng chưa ăn sáng, vì vậy bưng lấy phần cháo cho hai đứa bé ra để cha Lâm ăn trước một ít cháo, đi thị trấn rồi quay về cũng không nhanh như vậy.

Ban đầu cha Lâm còn mang theo bánh bắp, dự định sẽ ăn trên đường đi, nhưng lúc này nhìn thấy cháo nóng hầm hập và trứng chần thì cũng không từ chối.Chờ cha Lâm cơm nước xong xuôi cũng đã hơn sáu giờ, lúc này người trong thôn đã lục tục bắt đầu làm việc rồi, rất nhiều người nhìn thấy cha Lâm chở Cố Tri Ý thì chào hỏi, vì vậy khiến họ trễ nải một ít thời gian.Bởi vì muốn đến thị trấn, nên cha Lâm trực tiếp đi đường lớn, thật ra con đường này đúng là có rộng lớn hơn chút ít, nhưng vẫn đều là đất đá, cho dù Cố Tri Ý đã dùng túi hành lý của mình làm đệm lót phía dưới để ngồi lên nhưng vẫn không hề thoải mái.Lúc đến thị trấn cũng đã hơn tám giờ.

Cha Lâm trực tiếp đến nhà ga, ông dặn Cố Tri Ý ngồi trên xe bò chờ ông quay lại.

Cha Lâm cầm theo giấy đi đường, chen chúc đi vào mua giúp Cố Tri Ý một vé giường nằm.

Thời này, nếu không có giấy phép được lãnh đạo hay đơn vị cấp cho, thì người dân bình thường sẽ không thể mua được vé này.Cũng may, có lẽ nhờ có Lâm Quân Trạch bên kia đã báo trước nên mua được một vé giường nằm.Từ thành phố Triều đến đơn vị của Lâm Quân Trạch ở tỉnh Liêu phải ngồi xe lửa đến hơn một tuần lễ, sau khi xuống xe còn đổi sang xe gì thì còn chưa biết.

Chuyến này đúng là hơi gian nan rồi.Chờ đến khi cha Lâm chen qua đám đông, đi về trước mặt Cố Tri Ý, ông đưa cho cô một tấm vé.“Vợ lão tứ này, cũng may giành được một vé giường nằm, nhưng chắc chắn trên đường đi sẽ rất vất vả, đến lúc đó nếu có vấn đề gì, con nhớ tìm nhân viên trên xe, biết chưa?” Cố Tri Ý nhận lấy vé xe, nhìn thời gian xuất phát ghi trên vé là một giờ chiều.“Cha yên tâm, con sẽ chú ý.

Cha cũng mau quay về đi ạ, trong nhà còn nhiều việc cần cha.

Con đến nhà nghỉ tìm một phòng nghỉ ngơi một chút là được rồi, tiện thể cha về báo lại với mẹ con một tiếng, để mẹ con khỏi lo lắng.”‘Mẹ’ ở đây chính là mẹ Cố.

Lúc đi khá vội vàng, cô còn chưa kịp báo với Cố gia chuyện cô phải đi chăm sóc Lâm Quân Trạch.Cha Lâm cũng hiểu lý lẽ này, ông lập tức gật đầu: “Nên như thế, nên như thế! Một hồi trên đường trở về, thuận đường cha sẽ ghé vào thông báo với ông bà thông gia một tiếng.”Còn ba tiếng nữa, Cố Tri Ý bảo cha Lâm quay về trước, cha Lâm lại đưa Cố Tri Ý đến một nhà nghỉ gần nhà ga, nhưng vẫn không quên dặn dò cô thêm vài câu, bảo Cố Tri Ý phải chú ý an toàn trên đường đi, có chuyện gì xảy ra thì tìm các đồng chí nhờ giúp đỡ.Thời này, người ta còn rất nhiệt tình.Cha Lâm giúp Cố Tri Ý xách hành lý vào, Cố Tri Ý cũng không từ chối, sau đó ông lại đánh xe bò trở về nhà.Cố Tri Ý trình giấy đi đường, thuê một gian phòng nhỏ.

Từ sáng đã thức dậy rất sớm nên lúc này có hơi buồn ngủ, vì vậy cô lại lấy ra một bộ chăn gối mới trải lên giường, nằm xuống nghỉ ngơi.Chờ đến khi thức dậy, nhìn đồng hồ cô đã đặt vào trong túi lúc sáng, 11:40, cũng không trễ lắm.Cô rửa mặt qua loa, thuận tiện lấy ra một bát cơm xá xíu từ trong không gian, ăn xong, vừa vặn có thể đến nhà ga.

Ở trạm xe lửa đúng là có không ít người, người người chen lấn, Cố Tri Ý phải cẩn thận che chắn trước bụng mình, cô cũng không dám chen với người khác..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 45: Làm Quen


Nhiều lần còn bị người ta chen lấn mà cả người lảo đảo, đợi đến khi leo lên xe lửa, cô đã thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Chỉ là nhìn thấy người ta đang nhốn nháo, chen chúc đầy đường, chính mình còn phải mở ra một lối đi, cô chỉ cảm thấy khẩu khí này của mình đến hơi sớm rồi.Đợi đến khi tìm được chỗ nằm, đầu tóc Cố Tri Ý đã lộn xộn, rối tung, trên trán cũng đầy mồ hôi, từ đó có thể thấy được trên đoạn đường này, cô đã ‘chém giết’ kịch liệt cỡ nào.Hai cái giường song song, ở giữa là một lối đi rất nhỏ, phân thành ba loại, đi lên xuống đều đi theo lối có bậc thang nhỏ bên này, lối đi nhỏ ở một bên khác là những bàn đồ ăn vặt gần cửa sổ, cũng có không ít người ăn đồ ăn vặt ở đây.Cha Lâm mua vé giường nằm cũng rất tiện lợi cho Cố Tri Ý, chỉ là lúc này trời đang nóng, trên lối đi nhỏ này đều đầy mùi mồ hôi, mùi hôi chân, mùi thức ăn lẫn lộn vào nhau, thật sự khiến người ta một lời khó nói.Cố Tri Ý cố gắng hết sức để kiềm chế cảm giác buồn nôn này.

Trên giường còn được phủ lên một tấm chiếu, với một người bị mắc bệnh sạch sẽ như Cố Tri Ý, cô cảm thấy trên này đã có không biết bao nhiêu người từng nằm lên, vương đầy mùi mồ hôi gì đó, ngẫm lại cô không thể nào tiếp nhận nỗi.Cũng may lúc ra cửa, cô đã mang theo một cái chăn, trải lên thì có thể nằm, đợi đến khi làm xong tất cả và ngồi xuống.

Cả người Cố Tri Ý đã đầy mồ hôi, sau lưng cô còn đổ mồ hôi như tắm.Đây chính là điểm bất tiện khi ngồi xe lửa.

Cố Tri Ý lập tức muốn đến nhà vệ sinh, lau qua cơ thể một chút, nhưng nhìn thấy người đang chật cứng, mà cô cũng không gấp lắm.Thế là cô chỉ có thể nhịn.

Nằm trên giường một lúc, tìm một bộ quần áo làm quạt tay, dần dần làm quen.Vị trí của Cố Tri Ý gần sát cửa sổ, cửa sổ xe lửa lại có thể mở được, cuối cùng cô vẫn không thể chịu đựng nổi mùi lạ trong toa xe nên đành phải mở cửa sổ xe, đầu hơi dựa vào cửa đón chút gió, hít thở không khí mát mẻ bên ngoài.Giường nằm đối diện là một đôi vợ chồng trung niên, người đàn ông nhìn không cao lắm, người phụ nữ hơi tròn trịa, làm người ta có cảm giác rất tương xứng với nhau.

Họ vẫn luôn chú ý đến Cố Tri Ý từ lúc cô ngồi lên giường đến giờ, họ cũng cảm thấy Cố Tri Ý không thoải mái thò đầu ra ngoài cửa sổ, nhịn không được nên hỏi thăm: “Cháu này, chúng tôi đi tỉnh Thanh, còn cháu đi đâu?”Đối phương đã chủ động bắt chuyện, Cố Tri Ý cũng không thể giả vờ như không nghe, nên lễ phép trả lời: “Chào thím, cháu đi tỉnh Liêu.” Người phụ nữ kia họ Hoàng, người bên cạnh là chồng của bà ấy, không bao lâu sau họ đã trò chuyện rất vui vẻ với Cố Tri Ý.Dường như Cố Tri Ý không quá dễ chịu, lúc này xe lửa cũng đã loảng xoảng loảng xoảng đung đưa.

Bởi vì thời này, xe lửa đều dựa vào than đốt để cung cấp năng lượng hoạt động, vì vậy dù cô có dựa vào cửa sổ cũng chỉ dễ chịu đi một ít.

Thím Hoàng nhìn thấy Cố Tri Ý mang thai phải ngồi xe lửa cũng không dễ dàng gì, nên đã đề nghị giúp cô trông coi hành lý để cô đi lấy một ít nước, uống chút nước nóng sẽ khá hơn chút ít.Lúc này, Cố Tri Ý cũng không từ chối, hơn nữa trong hành lý cũng chỉ có một ít thức ăn, có người nhìn giúp, cô cũng yên tâm đi lấy nước, tiện đó cầm theo một chiếc khăn nhỏ để lau người..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 46: Bị Để Ý


Trong toa xe còn có rất nhiều người không mua được vé, nên đều phải đứng, người người chen chúc.

Cố Tri Ý phải vất vả lắm mới đến được chỗ lấy nước, vừa khéo phía trước còn có một người đang lấy, cô ở một bên chờ đợi, bên cạnh lại có một thím lớn tuổi đến bắt chuyện.Cố Tri Ý cũng biết người thời này khá nhiệt tình, chỉ là người phụ nữ này lại giống như đang điều tra hộ khẩu vậy, lúc đầu cô còn lễ phép trả lời, sau đó cô trực tiếp lấy lý do bản thân không khỏe từ chối nói chuyện cùng bà taBà ta có hơi ngại ngùng, sau đó lại biểu lộ trao đổi gì đó với người đàn ộng bên cạnh, gửi ám hiệu qua lại giữa họ với nhau.Cố Tri Ý đều không nhìn thấy những hành động này của họ.

Đến lúc cô lấy nước xong, thuận tiện đến nhà vệ sinh lau người một phen, lại quay trở lại chỗ ngồi, cô mảy may không biết có hai người đi theo sau lưng mình.Chờ đến khi cô đã về đến nơi, ngồi xuống, nói tiếng cảm ơn với thím Hoàng, sau đó uống một chút nước, lúc này, cảm giác khó chịu mới dần dần bị đè ép xuống.

Cố Tri Ý dựa đầu vào cửa sổ, nhắm mắt nghỉ ngơi.Mà một bên khác, cha Lâm sau khi rời khỏi nhà nghỉ thì đi đến bưu điện của thị trấn, phát một bức điện báo cho Lâm Quân Trạch, báo lại thời gian cụ thể Cố Tri Ý ngồi xe lửa đến chỗ đó.Điện báo sẽ đến sớm hơn xe lửa, bộ đội bên đó sẽ căn cứ vào thời gian xuất phát mà sắp xếp người đến đón ở trạm xe lửa, không đến nổi phải khiến cho Cố Tri Ý giống như con ruồi không đầu mà tìm người.Vốn dĩ Cố Tri Ý đang dựa đầu vào cửa sổ xe, cô cũng đang tự hỏi làm thế nào để đối mặt với người chồng hời này đây.Hai người đã kết hôn được bốn năm, mặc dù thời gian Lâm Quân Trạch ở nhà có thể đến được trên đầu ngón tay, nhưng dù sao họ cũ là vợ chồng cùng giường chung gối.Hai người họ còn có hai đứa bé, còn sắp có đứa thứ ba nữa, nói thế nào thì dù anh có không hiểu hết được người vợ này nhưng cũng có thể hiểu đến bảy tám phần.Cố Tri Ý chỉ cảm thấy việc cô bị vạch trần chỉ là chuyện sớm muộn.

Lâm Quân Trạch lại tham gia quân ngũ nhiều năm như vậy, tuổi còn trẻ đã thăng được nhanh như thế thì năng lực của anh cũng phải tương đương.Nhưng nếu phải giải thích thì nên nói thế nào? Nói rằng đã xảy ra một biến cố rất lớn?Dù một người gặp phải biến cố lớn cỡ nào cũng sẽ không thể trong một khoảng thời gian ngắn đã thay đổi nhiều như thế, còn chưa nói đến Cố Tri Ý cũng chỉ ở nhà, làm sao có nổi một biến cố gì lớn.

Thật sự có rất nhiều vấn đề phải suy nghĩ.Cụ thể thế nào còn phải xem Lâm Quân Trạch, Cố Tri Ý cũng chưa nghĩ ra về sau nên làm thế nào.Mà trong lúc cô đang nhắm mắt nghỉ ngơi, người đàn ông trung niên đã đi theo phía sau Cố Tri Ý đến lô ghế của cô, xác định vị trí của cô.Sau khi trờ về, ông ta lập tức thương lượng với người phụ nữ trung niên kia một phen.Lúc Cố Tri Ý ở nhà nghỉ, cô đã thay cho mình một bộ quần áo theo kiểu những người phụ nữ nông thôn hay mặc, trên đó còn có vài miếng vá, cô không mặc quần áo có vẻ thời thượng như trước nữa..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 47: Lén Lút


Trên mặt cô còn bôi lên một lớp phấn không cùng tông với màu da, nhìn ảm đạm hơn màu da vốn có của cô rất nhiều.

Cố Tri Ý cũng biết tướng mạo của nguyên chủ này thế nào, vì để tránh gặp phải những phiền toái không cần thiết, Cố Tri Ý còn cố ý đóng vai xấu.Chỉ là có một số người dù ăn mặc quần áo rẻ tiền, nhưng khí chất thật sự trên người lại không thể nào che giấu được.Người phụ nữ trung niên lúc nãy đã nhìn chằm chằm Cố Tri Ý, sau một phen thương lượng, bà ta lập tức chen đến chỗ gần Cố Tri Ý, chờ đợi cơ hội để ra tay.Phong cảnh ngoài cửa không ngừng lùi lại, ánh nắng mặt trời vốn dĩ còn đang nóng bức, thì lúc này cũng đã từ từ tản đi.

Chạng vạng tối, rặng mây đỏ chiếu vào cửa sổ xe làm hiện lên một nét nghệ thuật đặc sắc.Lúc này Cố Tri Ý cũng có hơi đói bụng, từ khi xuyên đến đây, cô cũng đã dần dần làm quen với khẩu vị của phụ nữ có thai rồi.Cô lấy bánh nướng đã làm từ hôm qua ra, vừa mới chuẩn bị đứng dậy đi lấy nước nóng thì thím Hoàng ngồi sát vách đã nhiệt tình nói: “Ôi, cháu đang mang thai, đứng lên nhiều làm gì? Để thím thuận tiện đi lấy nước giúp cháu là được.”Cố Tri Ý không thể không cảm thán sự nhiệt tình của người phụ nữ này, vì vậy cô cũng không từ chối thím Hoàng, sau đó cô lại lấy ra hai trái táo, nhờ thím Hoàng rửa giúp cho.Không bao lâu sao, thím Hoàng đã trở lại, bà ấy đã rửa sạch táo cho Cố Tri Ý, Cố Tri Ý chỉ lấy lại một quả táo và chai nước.

“Thím Hoàng, làm phiền thím quá, thím và chú cùng ăn ăn quả này đi ạ!”“Làm sao lại không biết xấu hổ vậy được?” Thím Hoàng từ chối.

Nhìn cách ăn mặc này của thím Hoàng cũng không giống gia đình có điều kiện tốt, nhưng nhà có điều kiện tốt cũng không phải thường xuyên có thể ăn được táo.Sau một hồi từ chối, thím Hoàn cũng rất sảng khoái nhận cho.

Cố Tri Ý thật sự không thích cứ đẩy tới đẩy lui, cũng may thím Hoàng cũng là một người rất dễ chịu.Cố Tri Ý nhận nước, chỉ với nước, hai cái bánh, và quả táo vừa rồi đã vừa đủ với cô.Chờ đến khi ăn xong, sắc trời cũng đã tối xuống, .cô sợ lát nữa trễ quá sẽ không tiện hành động, vì vậy cô thừa dịp trời còn chưa tối hẳn đã đến nhà vệ sinh một chuyển.Cái mùi trong nhà vệ sinh cũng không hề dễ ngửi, Cố Tri Ý dứt khoát tiến vào không gian, tìm một khoảng đất trống, lấy nước đã đặt vào không gian trước đó, tắm qua loa một lần, rồi đổi lại bộ quần áo giống như trước, sau đó lại nhanh chóng rời khỏi không gian.Giải quyết xong vấn đề cá nhân, quả nhiên cô nghe thấy tiếng gõ cửa, Cố Tri Ý trả lời một tiếng, rồi rửa tay, cũng nhanh chóng mở cửa bước ra.Quay lại vị trí của mình, cô lại cảm thấy cả người lại đổ mồ hôi, bất quá tốt xấu gì cũng đã được tắm qua một lần nên trên người cũng khá dễ chịu.

Lúc này sắc trời đã tối hẳn, Cố Tri Ý lập tức nằm xuống chuẩn bị nghỉ ngơi.Lúc ngủ, cô cũng không thả hai túi hành lý xuống giường, mà trực tiếp dùng một cái làm gối đầu, như thế này cũng ngủ được một lúc.Còn về phần hành lý có thức ăn, Cố Tri Ý chỉ đặt bên cạnh gối đầu, tóm lại cũng chẳng phải vật gì quý giá, nên không cần quá quan tâm.Đến khi trời tối đã hoàn toàn yên tĩnh, ngoài hành lang chỉ còn lại một ngọn đèn hiu hắt, lúc này, có hai bóng người lén lén lút lút như một con mèo hóp lưng, nhẹ nhàng đi về phía vị trí của Cố Tri Ý.Lúc bấy giờ Cố Tri Ý cũng đã ngủ say, túi hành lý vốn đặt cạnh gối đã rớt xuống một nửa.Hai bóng người kia mò mẫm đến cạnh giường Cố Tri Ý.

Bởi vì cô nằm ở giường dưới, mà hai vợ chồng thím Hoàng cũng đã ngủ say, lúc này chính là thời điểm rất thuận lợi cho họ hành động..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 48: Chưa Kịp Ra Tay


Hai người họ nhìn thoáng qua, một người cẩn thận đi vào gần đầu giường, sau khi chắc chắn Cố Tri Ý đã ngủ say thì người đó ngồi xổm xuống ở hành lang chật hẹp, động tác trên tay lại không ngừng, mục tiêu của họ chính là một nửa túi hành lý bị rơi xuống của Cố Tri Ý.

Người đàn ông tiếp cận túi hành lý, rạch một đường, cho tay vào túi s* s**ng một hồi, trong đó chỉ có một ít thức ăn, không tìm được thứ gì có giá tị, ông ta quay lại lắc đầu với đồng bọn của mình.

Xem ra những gì quý giá đều đặt trong một túi khác.

Khi ông ta thò tay sang thì đồng thời đồng bọn của ông ta lại ra tín hiệu rút lui.

Lúc này, vừa vặn có nhân viên bảo vệ đến tuần tra, người đàn ông này cũng không tiện tiếp tục ra tay được nữa, nên lập tức rút lui, đi theo đồng bọn của mình cùng biến mất trong một lối đi nhỏ.

Sáng hôm sau khi Cố Tri Ý tỉnh lại, cô mới phát hiện túi hành lý của mình đã bị rạch mấy đường.

Xem ra dù có ở thời đại nào đi chăng nữa, tóm lại vẫn có một số người rất to gan.

Cũng may cô đã thả tất cả những thứ quan trọng như tiền tài vào trong không gian, trong túi hành lý cũng chỉ là một số thứ để vệ sinh, giặt giũ và một số thức ăn đã chuẩn bị trước.

Thím Hoàng ở phía đối diện cũng nhìn thấy, nên bà ấy chỉ dặn dò cô phải cẩn thận hơn, còn hỏi thăm cô có mất thứ gì quý giá không.

Cố Tri Ý cười cảm ơn thím Hoàng đã quan tâm: “Ngược lại cũng không mất tiền bạc gì, có thể là còn chưa kịp ra tay!”Lúc này, chồng của thím Hoàng đột nhiên nói: “Xem ra là nhìn thấy cháu chỉ có một mình, nên mới ra tay với cháu, hai ngày này cháu phải cẩn thận nhiều hơn, hẳn là sẽ còn tiếp tục nhìn chằm chằm vào cháu.

”Chồng của thím Hoàng họ Thẩm, lúc cô lên xe lửa, ông ấy chỉ gật đầu chào cô một tiếng, còn lại đều là thím Hoàng nói chuyện với cô, nhìn qua dáng người ông có vẻ là người rất nho nhã, làm người ta có cảm giác rất thoải mái, không ngờ lúc này còn nói những lời này với cô.

Cố Tri Ý cảm ơn ý tốt của hai người, lúc chuẩn bị ra cửa đi rửa mặt, chú Thẩm bảo thím Hoàng cùng đi với cô, riêng một mình ông ấy ngồi tại chỗ để trông coi hành lý.

Thím Hoàng nhường Cố Tri Ý vào nhà vệ sinh trước, đến lượt thím Hoàng vào nhà vệ sinh thì Cố Tri Ý đi đến chỗ lấy nước.

Ở chỗ lấy nước, cô lại gặp phải người phụ nữ trung niên hôm qua, người phụ nữ này vừa bước lên đã tóm lấy cánh tay Cố Tri Ý, bà ta nói to, nhưng lại rất thân thiết: “Cháu xem cháu kìa, làm thế nào mà lại giận dỗi thím, đi theo thím trở về.

” Cố Tri Ý bị người phụ nữ trung niên này đột nhiên tóm lấy thì hơi sững sờ.

Chuyện gì thế này? Vừa tiến lên đã làm ra dáng vẻ rất thân quen với cô? Đột nhiên Cố Tri Ý nhớ đến những tin tức đã từng nghe nói ở đời trước, thường xuyên có rất nhiều cô gái đang đi trên đường lại bị bắt đi, dù cô gái đã nói không biết đối phương, đối phương lại nói cô gái đang giận dỗi gia đình, lại nói ra một số thông tin của cô gái, người qua đường tưởng rằng là mâu thuẫn gia đình nên không thể ra tay, thế là các cô gái ấy cũng bị người ta kéo đi.

Cố Tri Ý bối rối trong chớp mắt thì tỉnh lại, cô chắc chắn không thể đi cùng bà ta, đoán chừng người phụ nữ này đã để mắt đến cô từ hôm qua rồi.

.
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 49: Cẩn Thận


Suy nghĩ rõ ràng gốc rễ vấn đề này, Cố Tri Ý lập tức quát to lên: “Bắt trộm! Bắt trộm!” Vừa vặn thím Hoàng cũng vừa từ nhà vệ sinh đi ra, bà ấy nghe thấy tiếng Cố Tri Ý la thì vội vàng chạy đến.Lúc đến gần, bà ấy lập tức nhìn thấy Cố Tri Ý đang tranh chấp với một phụ nữ trung niên, bà hớt hải chạy đến bên cạnh Cố Tri Ý, nhanh chóng kéo cô ra khỏi người phụ nữ trung niên ra.

“Làm sao vậy? Cố nha đầu?”Cố Tri Ý lập tức kể lại chuyện vừa xảy ra, cô nhìn về phía người phụ nữ trung niên: “Chắc bà cùng một bọn với kẻ trộm túi hành lý của tôi tối hôm qua đúng không?”Vốn dĩ Cố Tri Ý cũng không chắc chắn lắm, nhưng sau khi cô nói xong câu này, ánh mắt người phụ nữ kia có vẻ rất tránh né, Cố Tri Ý lập tức biết được mình đã đoán đúng rồi.“Cháu nói gì thế? Thím là thím của cháu, thím có thể hại cháu hay sao? Bây giờ cháu lại dám theo người ngoài nói oan cho thím phải không?” Có lẽ là do chột dạ nên giọng nói người phụ nữ không tự chủ được mà lên cao rất nhiều, sau đó giống như cũng kịp phản ứng, thế là lại dùng giọng tình cảm dạt dào lên án cô: “Mẹ cháu mất rồi, có phải do thím nuôi cháu khôn lớn hay không, cháu nói xem làm sao cháu có thể vô lương tâm như thế?”Lúc này, xung quanh đã có rất nhiều người, họ nghe thấy bà ta nói thế, thì không ít người đã tin, còn xì xào bàn tán, có người còn có ý tốt muốn khuyên bảo: “Đều là người một nhà cả, ở đâu lại tích tụ hận thù.” Xung quanh còn có không ít người gật đầu đồng ý.Cảnh tượng này sao lại giống như thế, không biết xung quanh đây còn có bao nhiêu đồng bọn của bà a, họ sẽ không ngừng khuyên nhủ, mục đích của họ chính là muốn tạo thành hiện trường giả của một vụ mâu thuẫn gia đình thật sự, và Cố Tri Ý đang giận dỗi.

Nếu bản thân Cố Tri Ý không phải là người trong cuộc thì chính cô cũng suýt tin tưởng lời người phụ nữ trung niên này rồi.

Lúc cô đang muốn phản bác thì chú Thẩm ngồi đợi đã lâu mà chưa thấy hai người trở về, nên nhờ người khác nhìn đồ giúp, tự ông đi tìm hai người họ.Lúc đến đây, ông ấy nhìn thấy một đám đông lộn xộn phía trước nên nhanh bước đến hỏi thăm chuyện gì xảy ra, thì lập tức nghe thấy giọng nói rất to của Cố Tri Ý: “Thím này, tôi căn bản không hề quen biết thím, chỉ mới hôm qua, khi đến đây lấy nước mới gặp thím được một lần, kết quả hôm nay lại thế này, tôi vừa bước đến đây, thím đã kéo lấy tay tôi, lại còn nói là người thân của tôi.

Tôi thấy chắc thím không phải là bọn buôn người đâu nhỉ?”Chú Thẩm bên kia cũng nói nhờ người đi gọi nhân viên bảo vệ đến, đối chất với nhau một phen.Người phụ nữ trung niên liếc mắt nhìn đám đông xung quanh, bà ta đã hơi luống cuống.

Bà ta cảm thấy trước mắt đã không có cách nào kéo Cố Tri Ý đi được, nên vò đã mẻ cũng không sợ rơi mà thẹn quá thành giận nói: “Đúng là nuôi một con sói mắt trắng mà, cánh cứng cáp rồi, về sau thím cũng mặc kệ cháu.” Nói xong lại đẩy Cố Tri Ý ra mà chạy ra ngoài.Cố Tri Ý bị đẩy như thế, cả người đều lảo đảo, tất cả mọi người chuyện cũng chỉ phát sinh trong mấy giây đồng hồ, mọi người xung quanh còn chưa kịp phản ứng, chỉ kịp hô lên: “Cẩn thận!”Cố Tri Ý theo bản năng dùng tay che bụng, nếu mà té xuống thì rất khó lường, cũng may đám đông còn chưa giải tán, họ đều muốn giúp một tay, cũng không đến nỗi khiến cả người Cố Tri Ý đều ngã lên người thím Hoàng.Được đỡ lên, Cố Tri Ý không được tỉnh táo lắm.

Những người xung quanh nhìn theo cửa ra vào, người phụ nữ trung niên vừa rồi đoán không chừng thật sự là bọn buôn người, nếu không lúc nãy đã không vội vã mà bỏ chạy ra ngoài như thế.Lúc này, nhân viên bảo vệ đã đến nơi, họ nghe qua tình hình, cũng rất có trách nhiệm đi điều tra, chỉ là xe lửa vừa dừng lại nơi này một lát thì bọn buôn người kia chắc đã kịp nhảy xuống xe rồi..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 50: Đến Đón


Một lát sau, Cố Tri Ý mới lấy lại bình tĩnh, chân thành nói cảm ơn mọi người xung quanh.Lúc này cô mới thật sự cảm giác được sự ràng buộc với đứa bé trong bụng mình, hình như đứa bé đã đá cô một cái.Cũng vào lúc này, Cố Tri Ý mới cảm nhận được sự tồn tại của bé, vì vậy mà cả người cô sững sờ.Những người xung quanh quan tâm hỏi thăm vài câu thì giải tán, họ đều nhao nhao dặn dò cô phải đề cao cảnh giác, đừng để người xấu kéo mình đi.May mà không có gì xấu xảy ra.

Thím Hoàng đỡ lấy Cố Tri Ý, dìu cô về đến giường mình, lúc này cô mới hoàn hồn, quay sang cảm ơn vợ chồng chú Thẩm.“Cháu thật là, khách sáo làm gì? Người ta đều nói, ra đường nhờ vào bạn bè hay sao, nếu đã cùng ngồi chung một toa xe thì chứng tỏ cũng là có duyên, chỉ là tiện tay mà thôi.” Thím Hoàng không để ý lắm nói.Cố Tri Ý biết lúc này nói gì cũng vô ích, nên để việc này sang một bên.

Nếu còn có duyên, sau này sẽ có thể báo đáp họ, vì vậy cô cũng không còn phân vân chuyện này nữa.Sau một buổi sáng phong ba, sau đó mỗi khi muốn đi nhà vệ sinh, Cố Tri Ý đều sẽ đi với thím Hoàng.

Bữa sáng cô ăn cháo trên xe lửa, cô ăn kèm với bánh nướng và dưa muối mình mang theo, thế là xong một bữa, vì đang trên xe lửa nên cô cũng không quá xem trọng.Cứ như thế mà bình an vô sự trôi qua vài ngày nữa.

Mỗi ngày, thừa dịp không có ai nhìn đến thì cô sẽ xem sách, không có việc gì làm lại trò chuyện với vợ chồng thím Hoàng, mặc dù tuổi tác họ chênh lệch khá nhiều nhưng nói chuyện lại rất hợp nhau, cũng rất vui vẻ.Đặc biệt là chú Thẩm, ông ấy vốn là người trí thức, càng nói chuyện Cố Tri Ý lại càng có một loại cảm giác tiếc nuối vì gặp nhau quá muộn.

Họ trò chuyện cho đến sự phát triển trong tương lai của quốc gia, cả hai người đều có chính kiến của riêng mình.Cố Tri Ý rất khâm phục chú Thẩm, bản thân cô đều nhờ dựa vào ký ức của nguyên chủ mới biết được sự phát triển trong tương lai của thế giới này, nhưng chú Thẩm chính là người thời này, và ông ấy cũng không biết chuyện tương lai.Thế nhưng ông ấy lại rất tin tưởng, tóm lại sẽ luôn có một ngày mà bình minh sẽ đến, một ngày mà sư tử ngủ say sẽ thức giấc.Trước khi xuống xe lửa, thím Hoàng còn không ngừng níu kéo cánh tay Cố Tri Ý, bảo cô có thời gian thì sang nhà chơi, hai người cũng đã trao đổi địa chỉ với nhau, lúc này đúng là không nỡ từ biệt.Nhà thím Hoàng vừa xuống xe, thì có một vị đồng chí nữ đã đến đây, rất khéo đồng chí nữ kia cũng là người đang mang thai, bụng cô ấy chỉ mới lộ ra chút ít.

Nếu không phải Cố Tri Ý có thói quen luôn cẩn thận dùng tay che bụng thì đúng là cô cũng không nhìn ra.Hai người họ đều là phụ nữ có thai, họ đều là những người lần đầu tiên làm mẹ.Mà Đại Bảo và Nhị Bảo ờ thành phố Triều xa xôi: ???Lúc mới bắt đầu, họ cũng chỉ chào hỏi nhau, sau đó lại trò chuyện về con cái, giống như đã tìm thấy chủ đề chung, đến khi biết được Cố Tri Ý đã sinh một cặp song sinh thì cô ấy lập tức xin Cố Tri Ý cho cô ấy vài lời khuyên cần thiết để nuôi dạy con cái, và một số điều cần lưu ý.Nhìn thấy cô ấy cũng là người yêu mến trẻ con, mỗi lần nhìn bụng mình, nét mặt cô ấy đều tràn đầy vẻ yêu thương của một người mẹ, chỉ là thỉnh thoảng trong lúc lơ đãng lại lộ ra một ít thương cảm.Dù sao cũng không phải quá thân quen, vì vậy Cố Tri Ý cũng không có ý định đi dò xét chuyện riêng của người khác.

Nhưng không ngờ, người phụ nữ Hứa Bội Vân này lại nói với Cố Tri Ý rằng cha của đứa bé còn chưa biết cô ấy mang thai.Hai người họ đã kết hôn được hai năm, thế nhưng mối quan hệ với gia đình anh ta lại không tốt, mẹ anh ta thường xuyên can thiệp vào cuộc sống của họ, ngày càng tạo ra những mâu thuẫn lớn.

Lần này cũng vì giận dỗi mà cô ấy quay về nhà mẹ đẻ của mình, nếu anh ta không đưa mẹ mình về quê, cô ấy sẽ không trở về.Nghe được quá nhiều thông tin trong một lúc, Cố Tri Ý rất sửng sốt.

Chuyện này…Chẳng lẽ vào những năm 1970 này đã bắt đầu lưu hành hình mẫu bà mẹ ôm bụng bỏ trốn rồi sao?Mà nhà mẹ đẻ của Hứa Bội Vân lại ở tỉnh Liêu, thế là đi cùng đường với Cố Tri Ý, nên hai người đã làm bạn tốt trên đường.Năm giờ sáng hôm sau, tàu đã đến nơi, trời cũng vừa sáng lên, Cố Tri Ý không phải lần mò trong bóng tối mà bước đi, cô cứ bước theo Hứa Bội Vân thì rất nhanh đã ra đến bên ngoài.Ở ngoài ga tàu có rất nhiều người trải chiếu lên đất nằm ngủ, Cố Tri Ý vừa mới đi ra đã lập tức thấy một đồng chí giơ tấm bảng có tên của cô, đây chính là người trong quân đội của Lâm Quân Trạch đến đón cô..
 
Back
Top Bottom