Ngôn Tình Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 20: Bị Thương


Người đàn ông trung niên đứng bên cạnh trả lời: “Đã phát điện tín khẩn cấp rồi, đoán chừng ngày mai sẽ có thể nhận được tin.”Người đàn ông lớn tuổi nhẹ nhàng gật đầu, sau khi dặn dò để người ta phải cẩn thận chăm sóc cho người nằm trên giường bệnh xong thì mở cửa bước ra ngoài.Chỉ còn lại người đàn ông trung niên đứng đó khẽ thở dài một tiếng, đáy mắt tràn đầy vẻ tiếc nuối.Lúc này, người đàn ông nằm trên giường bệnh lại vừa khéo đã tỉnh lại, dường như anh bị ánh sáng bên ngoài làm cho chói mắt nên hơi nhắm mắt lại, một hồi lâu sau mới mở ra một lần nữa.

Anh nhìn thấy người đàn ông trung niên ngồi cạnh giường thì hô lên một tiếng: “Đoàn trưởng.”Bởi vì đã không nói trong một thời gian dài nên lúc này mở miệng thì giọng nói khàn đặc như có cát trong cổ họng.

Người đàn ông trung niên còn lại trong phòng chính là Trịnh đoàn trưởng Trịnh Quang Huy.

Ông ta nhìn thấy người trên giường đã tỉnh lại, nên bước lên phía trước, rót một ly nước, cẩn thận đút cho người trên giường.Mà người đàn ông nằm trên giường bệnh này không phải ai khác, chính là người chồng hời trong quân đội của Cố Tri Ý, Lâm Quân Trạch.Cả người anh đều được băng gạc băng bó lại kín mít, chỉ còn chừa ra đôi mắt sâu, sắc bén, chỉ cần nhìn thấy đôi mắt này cũng đã khiến người ta không dám xem thường anh.Lâm Quân Trạch uống được một ít, lúc này mới nhìn người lãnh đạo đang ngồi cạnh giường kia.

Họ đã làm việc chung với nhau nhiều năm như thế, Trịnh đoàn trưởng lại là lãnh đạo nên chỉ cần liếc mắt một cái, ông ta lập tức hiểu được ý tứ trong đôi mắt kia.“Lần này cậu bị thương quá nặng, có thể sẽ để lại một số di chứng, cụ thể thế nào còn phải xem tình hình phục hồi sau đó của cậu nữa.Tôi vừa bảo tiểu Vương phát điện tín báo tin khẩn cấp cho người trong nhà của cậu, để người trong nhà đến chăm sóc cậu.”Nói xong, ông ta lại nhìn thoáng qua Lâm Quân Trạch đang nằm trên giường, chỉ nhìn thấy anh rủ mắt xuống, cũng không biết đang suy nghĩ gì.Trịnh đoàn trưởng lại nói tiếp: “Cậu đã hoàn thành nhiệm vụ lần này rất tốt, may mắn có cậu đã quyết định dứt khoát trong thời khắc khẩn cấp lúc đó.

Ý của cấp trên sẽ giữ chức vị lại cho cậu, chờ đến khi nào cậu đã khôi phục lại hoàn toàn, sẽ hoan nghênh cậu trở lại quân đội.Còn trong khoảng thời gian này, việc quan trọng nhất của cậu chính là dưỡng thương để nhanh chóng hồi phục…Ông ta còn chưa nói hết lời phía sau, Lâm Quân Trạch cũng đã hiểu được.Nếu hồi phục không tốt cũng chỉ có thể rời khỏi quân đội mà anh rất trân trọng.Nghĩ đến đây, Lâm Quân Trạch không tránh khỏi hơi sa sút tinh thần.Trịnh đoàn trưởng thấy anh như thế này cũng chỉ có thể an ủi: “Bất kể như thế nào tổ chức đều sẽ không bỏ rơi một người lính tốt đã dốc sức vì tổ quốc.

Cứ xem như sẽ không thể tiếp tục dốc sức vì đất nước nữa thì quốc gia cũng sẽ giúp cậu giải quyết tốt những nỗi lo sau này.

Cậu phải lập tức phấn chấn tinh thần lên, trước tiên cần phải dưỡng thương cho tốt đã.”Lâm Quân Trạch cũng biết đạo lý này, chỉ là trong lúc nhất thời, anh còn chưa suy nghĩ rõ ràng.Mà lãnh đạo lại đang ở đây, anh cũng không thể cứ tiếp tục đắm chìm trong nỗi đau vì thương thế của mình.Một lát sau, anh mới nhớ đến lời đoàn trưởng đã nói, họ đã phát điện tín báo về nhà, cũng không biết trong nhà sẽ sắp xếp để ai đến chăm sóc anh đây..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 21: Mau Khen Ngợi Con Đi


Anh rời nhà đã hơn nửa năm, vẫn luôn trong trạng thái thi hành nhiệm vụ, nhưng mỗi tháng anh đều được các chiến hữu giúp đỡ mà chuyển trợ cấp về nhà, lúc này cũng không biết trong nhà thế nào rồi.Anh tự biết rõ vợ mình, đến bản thân mình cô còn chăm sóc không được, đoán chừng đến lúc đó sẽ là mẹ của anh đến chăm sóc anh rồi.Lúc bắt đầu, Lâm Quân Trạch vẫn rất thích người vợ này của mình, vốn dĩ anh nghĩ đợi đến khi bản thân được thăng chức sẽ xin cho gia đình mình theo quân.Chỉ là sau đó không ở chung nhiều, đối phương cũng dần dần làm tiêu tan phần yêu thích này của anh, vì vậy Lâm Quân Trạch cũng dần dần từ bỏ suy nghĩ muốn để người nhà theo quân này.Dù sao trong quân đội cũng là nơi anh làm việc, vài ngày lại náo loạn một trận còn không phải khiến người ta chê cười cho sao?Tuy bây giờ cũng không nói được còn có bao nhiêu tình cảm với nhau, nhưng Lâm Quân Trạch biết bản thân mình là quân nhân, bất kể đối phương có như thế nào, chính mình vẫn nên gánh vác trách nhiệm của một người quân nhân, một người chồng, người cha.

Cùng lắm thì sau này sẽ làm một đôi vợ chồng bằng mặt không bằng lòng, chính anh cũng sẽ bảo vệ cô một đời chu đáo.Chỉ là hiện tại… tương lai mình như thế nào, chính anh còn chưa biết được, mà vợ anh lại là người được nuông chiều lớn lên…Nghĩ đến đây, Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ thở dài.Thôi, lúc này cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước vậy, nếu thật sự phải đi đến bước đường kia, bản thân anh cũng sẽ sắp xếp tốt mọi thứ cho cuộc sống sau này của cô.Mà ở thành phố Triều xa xôi, bỗng nhiên Cố Tri Ý nhận được một bức điện tín khẩn cấp từ người chồng trên danh nghĩa của cô.

Cô lại càng không ngờ, lúc này anh đang nằm trên giường bệnh thế nhưng lại đang thay cô nghĩ đến chuyện ly hôn, tìm đường lui cho cô.Lúc này, Cố Tri Ý mới ngủ trưa dậy, bởi vì thân thể này đang mang thai nên cực kỳ thích ngủ trưa.Hai đứa bé đã rời khỏi giường, chạy ra ngoài chơi cùng các bạn nhỏ đồng lứa rồi.

Cố Tri Ý sợ lúc giữa trưa đứa nhỏ muốn đi nhà xí mà chính cô lại không hay biết, nên đã cố ý đặt mấy cái ghế gỗ cạnh giường, cô còn xếp thành hình bậc thang, như thế đứa bé sẽ rất dễ dàng bước xuống từ trên giường.Lúc Cố Tri Ý thức dậy đã trễ rồi, cô xuống giường thì nhìn thấy hai đứa bé đang chơi nước trong sân, lúc này trên người hai đứa đã ướt nhẹp.

Vừa nhìn đã biết chắc chắn là Nhị Bảo nghịch ngợm rủ rê Đại Bảo chơi trò này.Đại Bảo cảm thấy bản thân mình là anh trai, bình thường có làm gì cũng đều nhường nhịn em trai, mà Nhị Bảo lại là một đứa bé lanh lợi, làm chuyện gì sai sẽ lập tức muốn để Đại Bảo gánh vác giúp cậu.Trước hết, cô cần phải thay luôn quần áo cho hai đứa.

Đứa bé vẫn còn nhỏ, sức đề kháng sẽ không được tốt lắm, dù lúc này có đang là mùa hè thì cô vẫn sợ chúng sẽ bị cảm.Đại Bảo nhìn thấy Cố Tri Ý đã thức dậy, cậu bé lập tức chạy đến trước mặt Cố Tri Ý, giành nói trước: “Mẹ, mẹ là heo lười biếng, con và em trai đã thức dậy từ lâu rồi, con còn giúp em trai xuống giường, ra sân xi xi nữa.” Nói xong còn bày ra dáng vẻ mình rất ngoan, mẹ nhanh khen ngợi con đi.Cố Tri Ý nhìn thấy dáng vẻ mình là một người anh tốt, yêu cầu được khen ngợi của Đại Bảo thì không khỏi bật cười..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 22: Không Phải Cứ Khóc Là Được


Cô xoa lấy cái đầu tóc xù nho nhỏ của con trai, không ngờ cảm giác khi sờ vào đầu con trai lại tốt như thế, thế là lại xoa qua lại mấy lần, mãi đến khi ánh mắt Đại Bảo lộ ra vẻ đang lên án thì cô mới ngại ngùng mà bỏ tay xuống.“Đại Bảo rất giỏi! Mẹ chỉ đang nghĩ rằng con chăm sóc em trai rất tốt.

Vậy, Đại Bảo muốn mẹ thưởng gì cho con đây?” Nhị Bảo còn đang tập trung nghịch nước, vừa nghe thấy mẹ nói muốn thưởng cho thì lập tức không chơi nữa.Cậu bé giơ tay lên, điên cuồng lắc qua lắc lại, còn sợ Cố Tri Ý không nhìn thấy mình, nên nhanh chóng chạy đến trước mặt Cố Tri Ý, ngẩng đầu lên, mắt sáng lấp lánh, vô cùng hưng phấn nói: “Mẹ, mẹ ơi, Nhị Bảo cũng muốn được thưởng.” Nói xong, giống như cậu lo Cố Tri Ý sẽ từ chối mình, lại bổ sung thêm: “Nhị Bảo ngoan lắm! Rất ngoan!”Cố Tri Ý bị hành động ngốc nghếch này của Nhị Bảo làm cho buồn cười, cô cố ý trêu chọc cậu bé, nên lập tức nắm lấy tay hai anh em vào nhà thay quần áo sạch sẽ cho chúng.

Cô vừa đi vừa nói: “Vì anh trai chăm sóc cho con rất tốt nên được thưởng, còn Nhị Bảo làm gì mà mẹ phải thưởng cho con đây?”Đại Bảo nghe thấy Cố Tri Ý đang khen ngợi mình, khóe miệng cậu bé chưa từng hạ xuống, đôi mắt cong lên, vô cùng đáng yêu.

Nhị Bảo nghe thấy Cố Tri Ý đang hỏi cậu bé ngoan ở đâu thì khuôn mặt nhỏ xíu nhăn lại, dáng vẻ rất khổ não.Cố Tri Ý còn chưa từng biết trên mặt một đứa bé còn có những biểu cảm phong phú thế này, một hồi thì cười, một hồi lại khổ não.Nhìn thấy dáng vẻ này của Nhị Bảo, cô thật sự đã cười ra tiếng.

Nhị Bảo nghe thấy tiếng cười, ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Cố Tri Ý đang cười, tuy không biết vì sao mẹ mình lại cười, nhưng trực giác cho cậu biết mẹ đang cười nhạo mình.Thế là Nhị Bảo hừ một tiếng, lại nghĩ đến bản thân mình đúng là cũng không làm gì đáng được khen ngợi nên lại bắt đầu dựa vào mẹ: “Mẹ, Nhị Bảo sẽ ngoan ngoãn, Nhị Bảo cũng muốn được thưởng, được không ạ ~”Đi vào trong phòng, Cố Tri Ý đến mở ngăn tủ, tìm quần áo cho hai đứa, cô ngồi trên ghế giúp hai đứa bé thay quần áo.

Cố Tri Ý nhìn thấy dáng vẻ lưu manh này của Nhị Bảo, nghĩ thầm phải dạy dỗ cậu bé một chút, nên kéo hai anh em đến đứng vững vàng bên cạnh mình.Vốn dĩ Cố Tri Ý còn muốn mỗi bên ôm lấy một đứa, nhưng bụng mình lại đang to, vì vậy cô từ bỏ suy nghĩ này.Cố Tri Ý nhìn về phía Nhị Bảo: “Anh trai thường xuyên chăm sóc cho con, vì vậy mà mẹ mới nói sẽ thưởng cho anh trai, nhưng chính Nhị Bảo còn không tự nói được mình ngoan ngoãn ở đâu, nên mẹ không thể thưởng cho con được.” Nhìn thấy miệng của Nhị Bảo xẹp xuống, dáng vẻ như muốn khóc lên.Cố Tri Ý ra vẻ nghiêm túc nói: “Con có khóc cũng vô dụng thôi, không có tác dụng với mẹ đâu, vì vậy khóc không thể giải quyết được vấn đề.” Cố Tri Ý muốn làm cho Nhị Bảo từ bỏ thói quen chỉ cần khóc lên sẽ được như ý muốn.Nhị Bảo có cái hiểu, có cái không, đại khái cậu bé vẫn hiểu được mình có khóc lên cũng không có tác dụng gì, mẹ sẽ không mềm lòng, trên mặt muốn khóc nhưng vẫn cố không khóc, rất đáng thương.Đại Bảo thấy Nhị Bảo thế này lại theo thói quen muốn nhường cho em trai.

Cố Tri Ý kịp thời ngăn lại, cô sâu sắc nói: “Tuy Đại Bảo là anh trai, nhưng con cũng chỉ lớn hơn Nhị Bảo vài phút mà thôi, con vẫn là đứa bé, vì vậy không cần phải cái gì cũng nhường cho em trai.”Lần đầu tiên Đại Bảo nghe thấy mẹ nói chính mình vẫn là đứa bé, không cần cái gì cũng đều nhường cho em trai khiến cậu bé hơi mờ mịt.

Từ trước đến nay, người lớn vẫn thường nói rằng cậu bé là anh trai, phải chăm sóc cho em trai, phải nhường nhịn em trai, nhưng hôm nay mẹ lại nói với cậu bé, không cần thiết cái gì cũng nhường em trai.

Thật sự có thể như thế chứ?.
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 23: Thích Mẹ Của Hiện Tại


Cố Tri Ý cũng không hy vọng vào một hai lần dạy dỗ thì đứa bé có thể nhớ kỹ, chỉ là trước tiên cứ nói qua thế này, sau đó sẽ từ từ dẫn dắt là được.

Ở hiện đại, cô đã gặp ở nhiều gia đình có song sinh, hầu hết họ đều nói với đứa bé lớn hơn một chút rằng phải nhường nhịn em trai, em gái, cái gì mà em trai, em gái vẫn còn nhỏ.Hai đứa bé đều là con nít, dựa vào đâu lại bắt một đứa phải nhường nhịn, hoàn toàn không suy nghĩ xem đứa bé có tình nguyện hay không, đã bắt buộc bảo nó phải như thế, làm như thế là hoàn toàn không công bằng với đứa nhỏ.Không phải nói rằng đứa bé không được phép không nhường nhịn em trai, em gái, mà chính là muốn nhìn thấy đứa nhỏ có tình nguyện nhường nhịn hay không, không phải người lớn họ cứ ép buộc, gây áp lực cho đứa nhỏ.Cố Tri Ý xoa đầu hai anh em, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp: “Tuy Nhị Bảo không được mẹ thưởng cho, nhưng hôm nay mẹ sẽ làm bánh kem cho các con, được không ~ Còn Đại Bảo suy nghĩ kỹ xem muốn mẹ thưởng cho cái gì, rồi nói với mẹ!”Hai bảo bối vừa nghe thấy có đồ ăn, trong nháy mắt, lập tức quên hết mấy thứ không vui vẻ trước đó, trong lòng chúng chỉ nghĩ đến ăn.

Mà đặc biệt mẹ còn nói đến bánh kem, hai bảo bối lập tức nghĩ chắc chắn sẽ rất ngon.Đại Bảo thấy mẹ dịu dàng với chúng như thế, lại còn xoa đầu mình, cậu bé hơi xấu hổ nói: “Được ạ! Ăn bánh kem.”Cố Tri Ý thấy hai đứa bé đáng yêu, không nhịn được cuối cùng lại hôn lên gương mặt trắng noãn của chúng, hôn xong cũng không nhìn đến biểu cảm của hai đứa, trong lòng cô vui vẻ mà ra khỏi phòng, đi đến nhà bếp để chuẩn bị làm bánh kem.Hai anh em được mẹ hôn xong, chờ đến khi mẹ đã rời khỏi một lúc lâu mới ngơ ngác mà phản ứng lại.Vừa rồi mẹ đã hôn chúng sao? Đúng không? Thế mà mẹ còn hôn mình… Tâm trạng của hai anh em lúc này đại khái chính là: “A a a a a a a a ~ mẹ hôn mình rồi ~”Đại Bảo nghĩ đến mẹ rất thơm đã hôn mình thì khuôn mặt nhỏ bé của cậu lập tức đỏ lên, cậu cảm thấy rất xấu hổ.

Mà Nhị Bảo lúc này chỉ cười ngây ngô.

Mẹ hôn mình! Nhị Bảo rất yêu thích mẹ của hiện tại.Cố Tri Ý lại không hề hay biết trong lòng hai đứa bé bay bổng thế nào.Cô lấy một ít bột mì từ trong không gian, lấy mấy quả trứng gà trong nhà bếp.

Cô nghĩ đến trong nhà lúc này không có lò nướng, chỉ có thể làm bánh kem phiên bản đơn giản thôi, đợi sau này có thời gian sẽ nhờ đại ca đến giúp mình xây một cái lò chuyên nướng đồ ăn.Cố Tri Ý đánh sáu cái trứng gà vào tô, tách riêng lòng trắng và lòng đỏ ra, lại cho sữa bò và đường trắng vào trong phần lòng đỏ, sau đó khuấy đều cho đến khi không còn hạt lợn cợn, lại thêm bột mì và một ít tinh bột bắp vào, tiếp tục khuấy lên.Bên phía lòng trắng trứng, cho vào ít nước cốt chanh và đường trắng, lại lấy ra một cái máy đánh trứng chạy bằng điện của siêu thị bên trong không gian, đánh lòng trắng trứng cho đến khi hỗn hợp bông lên.

Sau cùng phân phần lòng trắng trứng đã đánh kia làm hai phần, một phần cho vào hỗn hợp bột trứng đã khuấy trước đó..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 24: Bánh Kem


Sau khi đã khuấy đều lên sẽ chia chúng ra từng chén nhỏ, đập nhẹ vài cái để loại bỏ không khí dư thừa bên trong bánh, lại dùng màng bọc thực phẩm bao lại, đâm vài lỗ nhỏ lên trên, cho vào nồi hấp trong vòng ba mươi phút.Trước đó, hai anh em nghe thấy có đồ ăn nên đã đến nhà bếp ngồi chờ đợi từ sớm, nhưng bị Cố Tri Ý đuổi đi ra ngoài chơi.

Nhị Bảo lại lôi kéo Đại Bảo đi chơi với mấy bạn cùng lứa, chủ yếu Nhị Bảo chỉ muốn đi đến khoe khoan với các bạn của mình một phen.

Đương nhiên Cố Tri Ý lại không hề hay biết chuyện này.Cố Tri Ý ngồi trước lò nấu, cho thêm vào một ít củi, nhớ đến quần áo hai anh em đã thay ra vừa rồi, thừa dịp lúc này rảnh rỗi lại mang đi giặt.

Lúc tìm quần áo cho hai đứa bé, Cố Tri Ý đã nhìn thấy quần áo của hai đứa ít ỏi đến đáng thương, mà hầu hết đều có miếng vá.Trong nhà hầu hết đều là quần áo của nguyên chủ, lúc Cố Tri Ý nhìn thấy cũng không biết phải chửi rủa đến thế nào.Quỷ nhìn thấy mấy miếng chắp vá này cũng phải phát sầu mất.Bất quá, bây giờ cô đã đến đây rồi, chuyên ngành thiết kế thời trang, một ít vấn đề này không làm khó được cô đâu.Trước đây Cố Tri Ý ngược lại có mua quần áo cho trẻ con, đã đặt trong không gian, ko biết ma xui quỷ khiến thế nào mà cô đã mua rất nhiều đồ dùng cho con nít.Chỉ là hầu hết đều không phải loại quần áo có thể mặc được trong thời đại này, vì vậy cô vẫn nên đi mua vải về may hai bộ quần áo cho hai đứa.Cố Tri Ý nghĩ sau này có thời gian sẽ đi một chuyến đến thị trấn, như thế thì đồ đạc trong nhà còn có cớ để giải thích.Mặc dù lúc này người thân đều ở xa, lại chỉ có hai đứa bé, nhưng để phòng ngừa vạn nhất, Cố Tri Ý vẫn không dám lấy đồ từ bên trong không gian ra quá trắng trợn, dù sao thời đại này vẫn khá nhạy cảm.Cố Tri Ý thầm nghĩ, rồi lấy quần áo của hai đứa bé ra giặt, phơi lên trên cây trúc trước viện.

Lúc này đang là mùa hè, đến tối thì quần áo cũng đã kịp khô ráo.Giặt xong quần áo, bánh kem trong nồi hấp cũng đã có thể ra nồi rồi.Tiện thể, Cố Tri Ý cho vào trong nồi một ít gạo, nấu cháo cho bữa tối.Sau khi bánh kem ra nồi, mùi thơm của trứng gà lan tỏa khắp nơi.

Cũng may Cố Tri Ý đã chuyển nhà đến một nơi rất xa thôn, nếu không khi mùi thơm này bay ra ngoài thì mấy đứa bé trong thôn chắc chắn sẽ thèm đến phát khóc.Cố Tri Ý đặt bánh kem lên bàn, sau đó cô ra cửa gọi hai đứa bé về ăn bánh.Hai nhóc con ra ngoài khoe khoang một vòng với các bạn nhỏ xong, cũng thu được một vòng những ánh mắt hâm mộ từ các bạn của mình thì vô cùng hài lòng mà quay về nhà.Cố Tri Ý chuẩn bị ra ngoài tìm hai anh em thì đã gặp phải hai anh em ngay tại cửa.

Không cần Cố Tri Ý nói, hai bảo bối đã ngửi thấy mùi bánh kem thơm phức.Nhị Bảo cũng mặc kệ Đại Bảo lôi kéo, cậu bé lập tức buông tay ra mà chạy thẳng vào nhà.

Cố Tri Ý đứng ngay cửa ra vào nhìn dáng vẻ Nhị Bảo không chờ đợi được nữa mà cười mắng: “Chạy chậm chút! Bánh kem vẫn ở đó, không chạy mất được đâu!”.
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 25: Giúp Mẹ Làm Việc


Nhị Bảo nghe thấy thì đi chậm lại, cậu bé chạy ngược lại đến trước mặt Cố Tri Ý, ôm lấy chân mẹ mà nũng nịu: “Mẹ, đi nhanh lên! Nhị Bảo sắp chết đói đến nơi rồi.”Nói xong, cậu bé lại kéo lấy tay Cố Tri Ý, đẩy cửa sân ra.Vừa bước vào cửa, mùi thơm của bánh kem còn nồng nàn hơn nữa, cậu bé hít mạnh một hơi, thật sự rất thơm!Nhị Bảo không kịp chờ đợi, chỉ muốn lập tức đi đến nhà bếp, nhưng bị Cố Tri Ý xách lấy cổ áo, dẫn đi rửa tay.

Đại Bảo đi phía sau cũng rất ngoan ngoãn, tự giác ngồi xổm cạnh giếng nước rửa tay.Cố Tri Ý rửa tay sạch sẽ cho hai đứa bé xong, thuận tiện cũng lau mặt sạch mặt mèo của chúng.Rửa tay sạch sẽ xong thì bánh cũng đã nguội đi chút ít, Cố Tri Ý phát cho hai anh em mỗi đứa một cái muỗng, bảo chúng ngồi nghiêm chỉnh, tự mình lấy ăn.

Cố Tri Ý lại nhớ đến mấy đứa bé Lâm gia, nên chuẩn bị đóng gói vài cái mang đến cho chúng nếm thử.Nhưng lại nhớ đến tính tình của nguyên chủ, nếu bỗng nhiên nhiệt tình như thế, mới buổi trưa còn mang cho thịt, buổi tối lại cho bánh kem, sợ rằng Lâm gia lại nghi ngờ gì đó, nên cô nhanh chóng từ bỏ ý định này.Buổi tối, cô dẫn hai đứa bé đi rửa mặt xong xuôi, Cố Tri Ý cũng sớm nằm xuống.Một ngày này cô cũng không làm gì cả, chỉ làm mỗi ba bữa cơm, nhưng cảm giác còn mệt mỏi hơn một ngày lên lớp của mình nữa.Cuối cùng Cố Tri Ý cũng thấm thía câu nói trước kia hay nghe người ta nói, làm trụ cột trong nhà rất khổ cực, hơn nữa cơ thể nguyên chủ lúc này lại đang mang thai, vì vậy mà cô rất chân thành cảm thán một câu: “Không dễ dàng mà! Đặc biệt là phụ nữ làm chủ trong gia đình còn mang thai.”Ngày thứ hai, Cố Tri Ý cũng không đi ra ngoài, hôm qua vừa vặn cô nhìn thấy một mảnh đất trống trong sân, lập tức nghĩ đến nên thu xếp một chút.Đến lúc đó có thể trồng một ít rau xanh, một ít bầu bí, cũng có thể tìm lý do cho mấy món đồ mình lấy ra từ trong không gian.

Vì vậy ăn xong điểm tâm sáng, cô lập tức nói với hai đứa bé nếu giúp đỡ mẹ làm việc sẽ được thưởng, dụ dỗ, lôi kéo hai đứa nhỏ ra sân phía sau đi nhổ cỏ.Một nhà ba người nhổ cả một ngày cũng mới nhổ được hai phần.Cố Tri Ý không vội vàng, nghĩ đến về sau sẽ từ từ xử lý, đến lúc đó lại tìm mấy người Lâm gia đại ca giúp xới đất cho.

Cố Tri Ý tuyệt đối sẽ không thừa nhận bệnh lười biếng của cô lại tái phát rồi.Nhị Bảo cảm thấy mấy ngày nay chính là ngày mà cậu bé vui vẻ nhất từ lúc sinh ra đến giờ.Tuy mỗi ngày đều giúp mẹ làm việc, nhưng thức ăn mẹ làm thật sự rất ngon, không còn gì để nói.

Nếu mỗi ngày đều như thế này thì tốt biết mấy! Trước khi chìm vào giấc ngủ, Nhị Bảo đã suy nghĩ như thế.Hôm nay Cố Tri Ý thức dậy khá sớm, bởi vì cô muốn đi một chuyến vào thị trấn, vừa khéo hôm qua trong thôn đã nói có điện tín từ trong quân đội.

Mà dựa theo khoảng thời gian này, có lẽ Lâm Quân Trạch đã bị thương và đang nằm trong bệnh viện rồi..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 26: Không Giấu Được Mãi


Có lẽ phát điện tín chính là nói về chuyện này.

Thế là Cố Tri Ý thức dậy từ rất sớm, nấu một nồi cháo, lại chưng ba chén bánh trứng, sau đó thả vào nồi nước ấm để hai đứa bé thức dậy ăn.Bởi vì cô muốn chuẩn bị tốt mọi thứ trước khi ra ngoài vào hôm nay, vì vậy mà từ chạng vạng tối hôm qua, cô đã cố ý đi đến Lâm gia một chuyến, nhờ mẹ Lâm hôm nay đến nhà và giúp đỡ chăm sóc cho hai đứa bé.

Riêng bản thân Cố Tri Ý lại lấy một bình sữa tươi và bánh bao từ trong không gian ra ăn no.Cô vừa ra khỏi cửa chuẩn bị đến Lâm gia thì đã nhìn thấy mẹ Lâm từ đằng xa đang đi đến, Cố Tri Ý thấy vậy cũng không đóng cửa lại nữa, chờ mẹ Lâm đến trước mặt mới nói với mẹ Lâm: “Mẹ, con có nấu cháo để ở trong nồi và làm bánh trứng rồi, mẹ ăn trước đi, giữ ấm lại cho hai đứa bé là được.”Mẹ Lâm nghe thấy cô nói đã nấu bữa sáng cho mình thì hơi bất ngờ.

Nếu như trước kia, Cố Tri Ý đều để mẹ Lâm đợi hai đứa bé thức dậy rồi dẫn chúng đến nhà họ Lâm ăn, bà không ngờ hôm nay cô đã làm xong tất cả, còn chuẩn bị một phần cho bà nữa.Tuy trong lòng bà rất bất ngờ vì sự thay đổi này của Cố Tri Ý, nhưng ngoài mặt mẹ Lâm cũng không nói gì, chỉ bảo Cố Tri Ý cứ yên tâm mà đi, chính bà sẽ chăm sóc tốt cho hai đứa bé.

Sau khi bàn giao một phen thì bảo Cố Tri Ý nhanh đi đến chỗ xe bò nhà Đại Trụ đang đợi bên dưới cây đại thụ ngay cổng thôn để đi vào thị trấn.Cố Tri Ý không phải không nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của mẹ Lâm, vốn dĩ cô cũng muốn dựa theo tính tình của nguyên chủ mà làm việc.Nhưng sau đó ngẫm lại, nếu đã suy nghĩ kỹ sẽ đến chỗ Lâm Quân Trạch, bản thân cô có thể giả vờ trong nhất thời, chẳng lẽ còn có thể giả vờ được cả đời sao?Cố Tri Ý không thể làm được như thế, vì vậy cô cũng dứt khoát buông lỏng bản thân.

Cũng may, bình thường qua lại với mẹ Lâm không nhiều lắm, nên cũng không khiến bà nghi ngờ.Đến cổng thôn, quả nhiên cô nhìn thấy một chiếc xe bò đã chờ sẵn ở đó, người tụm năm tụm ba ngồi trên băng ghế nhỏ được làm riêng biệt ở phía sau xe.Đến lúc Cố Tri Ý bước lại gần, chú Đại Trụ ngồi trên xe nhìn về phía Cố Tri Ý chào hỏi: “Vợ lão tứ lại vào thị trấn à?”Cái từ “lại” này rất có ý nghĩa sâu xa, những người phụ nữ ngồi trên xe đều quay lại nhìn về phía Cố Tri Ý.Xem ra họ không chấp nhận được hành vi nguyên chủ thường xuyên vào thị trấn mua đồ đạc, nhưng cũng hết cách, ai bảo người ta được gả cho chồng tốt, có ao ước cũng không được.Cố Tri Ý cũng không thèm để ý, cô cười trả lời: “Đúng vậy! Chú Đại Trụ, tôi đi xem thử có phải điện tín của Quân Trạch hay không.”Chú Đại Trụ đẩy xe bò nghe cô nói vậy cũng không nói gì nữa.

Cố Tri Ý lấy một mao tiền xe giao cho chú Đại Trụ, còn mình thì đi đến bên cạnh xe.Người phụ nữ trung niên trên xe, ngồi ở vị trí gần nhất duỗi tay về phía Cố Tri Ý, để cô vịn vào mà lên xe.Cố Tri Ý nhìn về phía người phụ nữ đang duỗi tay về phía mình thì nhận ra đây chính là thân thích không vượt quá năm thế hệ của Lâm gia, chính là con dâu nhà anh em của cha Lâm, họ Lưu, vì vậy mà người trong thôn đều gọi cô ấy là chị dâu Lưu..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 27: Về Nhà Dưỡng Thương


Trước kia nguyên chủ rất khinh thường qua lại với những người phụ nữ nông thôn này, nhưng chính cô lại không phải nguyên chủ, cô biết mình phải sinh sống ở thời đại này, bản thân vẫn nên có mối quan hệ tốt với những hàng xóm, thân thích, cho nên cô lập tức nhận lấy tấm lòng của chị dâu Lưu.Hôm nay vừa khéo là thời gian đi chợ, nên chờ không lâu lắm thì xe bò đã đầy người, chú Đại Trụ cũng nhanh chóng đánh xe vào thị trấn.Nói thật thì ở thời này, đường xá rất khó đi, trên đường đi đều là bùn, cát, đường cái gập ghềnh, ổ gà khắp nơi, ngồi trên xe phải chịu đựng lắc lư liên tục, khiến Cố Tri Ý cảm thấy sắp phun hết mấy thứ mới ăn vào buổi sáng rồi.Vì vậy cứ bị lắc lư được một lúc thì Cố Tri Ý cũng từ bỏ ý định muốn giao lưu tình cảm với mấy người phụ nữ trên xe này.

Cô nhắm mắt lại, bắt đầu nghỉ ngơi.

Người ngồi trên xe thấy cô như thế cũng chỉ cho rằng cô không muốn nói chuyện với họ, dù sao nguyên chủ cũng chính là người như thế.Cố Tri Ý cũng không thèm quan tâm các cô ấy suy nghĩ như thế nào, cô chỉ cầu mong nhanh chóng đến được thị trấn.Xe bò lắc lư khoảng một tiếng đồng hồ mới đến được thị trấn.

chú Đại Trụ cho họ xuống ở ngay ngã tư, đồng thời còn hẹn, nếu muốn ngồi xe trở về thì đứng đợi ở ngã tư này đúng ba giờ chiều, trễ hơn sẽ không đợi được.Cố Tri Ý vất vả xuống xe, cô không khỏi phải hít vào một hơi thật sâu.Thật sự không dễ dàng mà! Cô nghĩ kỹ rồi, trừ phi cần phải đi, nếu không cô sẽ giảm bớt số lần vào thị trấn mới được, huống hồ bây giờ cơ thể này lại đang mang thai, cũng không còn dễ dàng chạy ra ngoài cả ngày được.Những người phụ nữ bước xuống từ trên xe, sau đó, mỗi người đều đi về hướng mình muốn đi.

Cố Tri Ý chào hỏi chị dâu Lưu xong thì dựa theo trí nhớ của nguyên chủ mà đi về phía bưu điện.

Cả thị trấn thế này cũng không lớn lắm, trên cơ bản đều là những phòng ốc thấp bé, chen chúc vào nhau.Lúc này kinh tế còn chưa được mở cửa, tòa nhà lớn nhất trong thị trấn cũng chỉ có bưu điện, hợp tác xã, công ty lương thực và nhà hàng quốc doanh, tất cả đều là những cơ sở kinh doanh thuộc sở hữu của quốc gia, nếu muốn đến cửa hàng bách hóa lớn một chút cũng phải vào thành phố mới có.Xuống xe ở ngã tư, Cố Tri Ý đi về phía nam, đi khoảng mười phút đã thấy tấm bảng bưu điện, nói là bưu điện, nhưng thật ra cũng chỉ là mấy gian phòng thông với nhau.

Trước cửa sổ gửi thư lại có cả một hàng đầy người đang xếp hàng.Cố Tri Ý đi đến một một cửa sổ khác, cô lấy giấy hôn thú và chứng minh làm trong thôn ra đưa cho nhân viên công tác.

Sau khi đã xác định rõ thông tin, ký tên thì nhận lấy 35 khối tiền trợ cấp từ và một số ngân phiếu định mức từ Lâm Quân Trạch.Vào thời này, tiền lương mỗi tháng của công nhân khoảng 20, 30 khối đã được xem là tốt nhất, vì vậy mỗi tháng Lâm Quân Trạch gửi về 30, 40 khối như thế này là quá đầy đủ rồi.Con số này đã bằng mức sinh hoạt nửa năm trong những gia đình bình thường.

Đương nhiên lại không bao gồm Cố Tri Ý.Cố Tri Ý lại hỏi về điện báo, nhìn thấy trên điện báo viết: “Bị thương nặng! Mau đến!” đằng sau là địa chỉ của bệnh viện quân khu.Ở thời này, điện báo cũng chỉ là một tờ giấy, trên đó viết điện báo và nội dung điện báo, nó giống như một tờ biên lai.Người bình thường nếu không có chuyện gì thì đều viết thư, tuy đến nơi rất chậm, nhưng một phong thư chỉ mất 2 mao tiền.

Còn điện báo phải mất đến 4 phân tiền, vì vậy người bình thường đều chọn gửi thư.Thời gian này chính là lúc Lâm Quân Trạch mới vừa bị thương, qua một thời gian nữa anh sẽ về nhà dưỡng thương..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 28: Mua Vải May Quần Áo


Sau đó lại trở về quân đội, chỉ là cho đến lúc về hưu cũng không thăng đến vị trí cao bao nhiêu cả.Theo cốt truyện, vốn dĩ khi điện báo đến, hình như là Lâm lão tam và mẹ Lâm đến chăm sóc thì phải.Nhưng bây giờ cô đã đến đây rồi, bản thân cô có muốn đi chăm sóc người chồng hời này không?Cố Tri Ý suy nghĩ một lát thì không nghĩ nữa, cô lấy tất cả tiền trợ cấp ra, tổng cộng là 35 khối, cô lấy vải ra bao lại, rồi mang cả ngân phiếu định mức cho vào không gian.Dù bên ngoài có an toàn hơn cũng không đáng tin bằng không gian của mình.Sau đó cô lại nghĩ đến mấy món đồ trong nhà mình còn thiếu, nên vẫn phải đến hợp tác xã một chuyến, đến mua mấy miếng vải may quần áo cho hai đứa nhỏ.May mà trước đó nguyên chủ đã giữ lại không ít phiếu mua vải, dự định may cho chính cô ta một ít quần áo, nếu không lúc này dù Cố Tri Ý có tiền cũng không mua được vải.

Thời này, muốn mua cái gì cũng đều cần đến ngân phiếu định mức, trừ phi đến chợ đen, nhưng giá cả ở đó lại cao hơn giá thị trường gấp bội.Cố Tri Ý cho tất cả tiền giấy cầm theo lúc ra ngoài vào không gian.

Tiếp theo cô vẫn dựa theo trí nhớ của nguyên chủ để đi đến hợp tác xả không xa bưu điện lắm, đi chưa được năm phút đồng hồ, cô đã nhìn thấy một tấm bảng treo trên cửa bên cạnh một gốc đa đã được khoảng một trăm năm, trên đó viết ‘Hợp tác xã huyện Phong’, trên tường còn viết một số khẩu hiệu như “Vì nhân dân phục vụ” “Phát triển kinh tế, đảm bảo cung ứng”.Thật ra hợp tác xã cũng giống như một cửa hàng bán hàng hóa với giả rẻ hơn ở hiện đại, đó là những gian nhà trệt liền nhau.Tuy địa điểm không lớn lắm nhưng người lại rất nhiều, nhìn thoáng qua đều chi chít người là người.Nhìn thấy trong đó nhiều người như thế, mà phần lớn những người ở đó đều đi dạo, đi xem, cũng không phải tất cả đều mua hàng, thuận tiện họ còn tán gẫu với nhau, giết chút thời gian.

Cố Tri Ý nghe chắn trước bụng mình, chen vào trong đám đông phía trước.Trên từng quầy đều có ghi rõ khu gì, ví dụ như khu thực phẩm, cửa hàng bán lẻ…Cố Tri Ý đi đến khu bán vải, nhìn các loại vải xanh xanh đỏ đỏ được trưng bày trên quầy mà không thể tiếp nhận được.

Thật sự thì với ánh mắt của một chuyên gia thiết kế thời trang ở hiện đại như cô mà nói, cô thật sự rất chướng mắt những thứ này.Hiện tại, ánh mắt Cố Tri Ý đúng là như thế, nhưng cô cũng chỉ có thể lục lọi trong đống vải xanh xanh đỏ đỏ đó, tìm ra những màu sắc tương đối ít nổi bật hơn, thích hợp may quần áo cho những đứa trẻ hơn.

Sau đó lại tìm nhân viên bán hàng đo giúp cô 13 thước vải bông màu xanh đậm, lúc sau nhìn thấy loại vải làm bằng sợi tổng hợp rất thịnh hành vào thời này, cô lại đo thêm 6 thước 3 tấc.Kích cỡ này cũng vừa vặn có thể may được một bộ quần áo cho người trưởng thành.

Cố Tri Ý ngược lại không hề nghĩ sẽ mua cho mình, dù sao chính cô lúc này cũng đang mang thai, có may cũng không mặc được.Mua xong vải, cô lại đến khu đồ dùng hàng ngày xem.

Ở thời này, nhân viên hợp tác xã đều được hưởng lương công, tự cho rằng bản thân mình cao hơn người khác một bậc, hơn nữa khi bán được nhiều hàng cũng không được ăn hoa hồng, vì vậy có thể thấy được thái độ của nhân viên cộng tác xả vô cùng không tốt..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 29: Trạm Thu Mua


Dù phía sau các quầy còn treo các loại khẩu hiệu như “Đừng ngại chọn nhiều, hỏi nhiều cũng không phiền”.Bất quá Cố Tri Ý cũng không thèm so đo với những người này, đây còn không phải chính là nét đặc sắc của thời đại này sao!Đi đến khu đồ dùng sinh hoạt, cô mua mấy chai dưỡng da tuyết hoa sương và dầu làm từ vỏ ngao, đều được cho vào những hộp nhỏ, một hộp tuyết hoa sương là 3 mao tiền, dầu vỏ ngao là 1 mao, không cần phiếu.

Ở đây còn có một loại dưỡng da mà mình có thể tự mang theo vò, hũ đến mua, lúc đó giá tiền sẽ tính theo khối lượng.Cố Tri Ý cũng lập tức cầm lên mấy hộp.

Nếu nói hiện tại, phụ nữ thích cái gì nhất thì không thể nghi ngờ thì tuyết hoa sương và dầu vỏ sò này chính là sự lựa chọn đầu tiên.

Cố Tri Ý đã có dự định sẵn, nói không chừng đến lúc nào đó cô lại dùng đến.Sau đó lại mua mấy cân bánh ngọt, lại nhìn nhân viên hợp tác xã, quẹt xuống hai lần, thu tiền, lại có một sợi dây thừng trượt xuống bên cạnh, thối tiền, mở phiếu ra, lại quẹt xuống, trả lại.Toàn bộ quá trình rất ngoài ý muốn lại vô cùng suôn sẻ.

Chỉ là tiếng người huyên náo quá lớn, nên muốn giao lưu thì phải la to lên.Cố Tri Ý bước ra khỏi hợp tác xã, cô lập tức cảm thấy lỗ tai mình đã dễ chịu hơn không ít, đúng là mấy giọng nói to lớn kia thật sự khiến người ta không chịu nổi.Cũng không còn thứ gì cần mua nữa, Cố Tri Ý xách theo mấy thứ đã mua trước đó đi về.Cô nhìn mặt trời, thời gian lúc này cũng còn sớm, Cố Tri Ý nghĩ vẫn còn thời gian nên chuẩn bị đi đến trạm thu mua ve chai, xem có thể nhặt nhạnh được thứ gì tốt không.Trước kia, khi đọc những cuốn tiểu thuyết xuyên việt thấy nhân vật chính đều chạy đến những trạm thu mua ve chai, trong đó có rất nhiều thứ bị người ta làm hỏng, hoặc bị cho rằng đều là thứ không đáng tiền mà ném vào đó.Nghe nói thời này có rất nhiều văn vật bị phá hủy, Cố Tri Ý lập tức muốn đến đó thử vận may, cô có thể mượn không gian để làm nơi cất giấu, thu được một số thứ có giá trị sẽ lập tức cho vào trong không gian.Cố Tri Ý không hề có ý định muốn cứu vãn những văn vật kia, thế giới này lớn như thế, nói tóm lại chỉ dựa vào thực lực của một mình cô thì vẫn quá ít ỏi.Trong phạm vi năng lực của mình, nếu có thể làm thì làm thôi, còn những việc khác phải xem ý trời thế nào.

Trước mắt vẫn nên chăm sóc tốt cho bản thân và người xung quanh mình trước đã.Cố Tri Ý nhìn đồ vật trong tay mình đã khá nhiều, vì vậy cô cố ý đi đến một cái hẻm nhỏ không người, mang tất cả những thứ đã mua đặt vào không gian.

Sau đó, cả người cô thong thả, nhẹ nhàng đi đến trạm thu mua.Ờ trạm thu mua có một cái cửa sắt, được mở ra một nửa, ngồi dưới một cái cây bên cạnh đó là một người đàn ông cỡ 40 50 tuổi.Lúc này, ông ta đang cầm một chiếc quạt tay quạt tới quạt lui, bên cạnh còn có một ấm trà.

Cố Tri Ý đẩy cửa bước vào, người đàn ông kia cũng không phản ứng gì nhiều, bảo Cố Tri Ý muốn cái gì thì tự mình xem, còn ông ta vẫn ngồi uống trà.Cố Tri Ý quét một vòng, bên trong sân dựng một tấm tôn sắt, tất cả đồ vật đều được chồng chất lẫn lộn lên nhau.Xem ra là sợ phơi gió, phơi nắng.

Bên trong còn có giường đã gãy chân, bàn, và một số ghế làm bằng gỗ hoa lê.Nhưng lúc này chúng đã bị phá hủy mất bảy tám phần.

Cố Tri Ý cũng không nhìn mấy món đồ kích cỡ lớn thế này, dù sao cũng chiếm diện tích quá lớn, không thể cho vào trong không gian một cách trắng trợn như vậy.Phía sau sân là mấy gian phòng bằng gạch đất, bên trong phòng có đặt một số thư tịch và đồ sứ..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 30: Tẩy Trắng


Cố Tri Ý đều đặt mục tiêu vào bên trong những gian phòng đó.

Sau một vòng tìm kiếm, Cố Tri Ý tìm thấy một quyển sách tài liệu cao trung ở một vị trí rất hẻo lánh.Hiện tại là năm 75, đến năm 77 sẽ khôi phục lại kỳ thi đại học, Cố Tri Ý chắc chắn rất muốn tham gia thi đại học.

Học sinh tốt nghiệp đại học ở thời đại này đều sẽ được bố trí công việc cho.Tuy Cố Tri Ý cũng không dự định làm việc trong các đơn vị mà nhà nước sẽ bố trí cho, nhưng bất kể vào thời đại nào, muốn làm việc gì thì bằng cấp luôn là nước cờ đầu tốt nhất.Kiếp trước cô đã thi đại học cũng khá lâu rồi, Cố Tri Ý cũng không biết còn nhớ được bao nhiêu về những kiến thức này nữa.Chỉ là vừa vặn nhìn thấy những tài liệu ôn tập này, nên tiện tay thì cầm lên xem thử, lúc ở nhà dưỡng thai có thể sẵn tiện ôn tập chút ít, chuẩn bị trước cho năm 77.Đảo tới đảo lui, Cố Tri Ý lại nhìn thấy một bức tranh đã cuộn lại, lúc mở ra xem thì.

Hay lắm~Đây không phải là bức Mặc Hà của Tề lão tiên sinh sao? Là một bức tranh nổi tiếng mà đời sau được xào lên với cái giá trên trời.Tuy cô không hiểu về tranh, nhưng cũng có thể hiểu được ý nghĩa mà những nghệ thuật gia muốn truyền đạt trong đó.

Dựa theo những mối xã giao nơi làm việc kiếp trước của cô thì bức tranh này đúng là có bút tích thực.Cố Tri Ý có thể biết trước được ở đời sau, bức tranh này rất có giá trị thì lập tức cảm thấy vô cùng đắc ý….Cố Tri Ý quay đầu lại nhìn thoáng qua ông chú kia, ông ta đã nhắm mắt lại, không nhìn qua phía bên này, thì cô nhanh chóng cuộn bức tranh lại, lại nhìn thoáng qua cửa, thu bức tranh vào trong không gian.Sau đó cô lại lục tục loay hoay tìm kiếm những thứ có giá trị sau này, sưu tầm những đồ vật có ý nghĩa.

Cố Tri Ý nhìn khắp một vòng, nếu nói ở đây có rất nhiều đồ tốt có thể nhặt được, ngược lại cô cảm thấy không khoa trương như tiểu thuyết viết chút nào.Trước khi đồ tốt bị mấy người kia đập phá thì căn bản đều đã bị họ vơ vét, mang đi hết rồi, những thứ còn lại đều được cho là không đáng tiền.Cố Tri Ý không nhìn nữa, cô thấy thời gian cũng không còn sớm nữa.

Có một số thứ để ở đây đều sẽ bị tiêu hủy nên thu tất cả vào không gian, bên ngoài cô chỉ cầm theo một cái chậu rửa đã rỉ sét, và gói theo một tá sách.Thư tịch đều được cân ký rồi tính tiền, một tá sách thế này cũng chỉ 3 mao tiền, lại thêm một cái chậu rửa mặt, tất cả 4 mao tiền.Cố Tri Ý trả tiền thì lập tức rời khỏi trạm thu mua, quay lại chỗ ngã tư cô đã xuống xe vào buổi sáng nay, ở đó cũng đã có mấy người phụ nữ đang chờ sẵn.Trên đường trở về, Cố Tri Ý tìm một nơi không có ai, cho một số thứ vào trong không gian.Lúc này trong tay cô chỉ cầm theo vài cuốn sách, trên lưng mang túi vải màu xanh đậm, bên ngoài nhìn vào cũng không biết được đựng gì bên trong, chỉ nhìn thấy nó phình lên.Cố Tri Ý vừa đi đến ngã tư thì mấy người phụ nữ ở đó đã nhìn về phía cô.Cho dù sau khi Cố Tri Ý xuyên đến, cô đã cố gắng ăn mặc cho đơn giản lại, nhưng gương mặt này đúng là rất hấp dẫn.Lại thêm lời đồn đại trong thôn, ánh mắt những người phụ nữ này nhìn Cố Tri Ý đúng là rất có thâm ý.Đương nhiên Cố Tri Ý cũng biết ánh mắt ngập tràn ý vị sâu xa này của họ, cô còn đang suy nghĩ phải tìm một cơ hội mà tẩy trắng cho mình.Vừa khéo chị dâu Lưu sáng nay đã đỡ tay cô cũng đã ở đó, cô ấy bắt đầu nói chuyện với Cố Tri Ý.Nhìn thấy sách trong tay Cố Tri Ý thì lập tức hỏi: “Vợ của lão tứ à, sao lại mua nhiều sách như vậy?”Vừa rồi Cố Tri Ý còn đang suy nghĩ phải làm sao để giúp mình tẩy trắng, bây giờ không phải là đang buồn ngủ lại có người kê gối vào đầu mình sao..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 31: Lém Lỉnh


Cố Tri Ý trả lời chị dâu Lưu: “Ôi, đây còn không phải do mấy ngày trước vừa khéo gặp được thanh niên trí thức họ Vương kia, định mượn của anh ta vài cuốn sách đọc, kết quả anh ta lại nói bản thân mình đang dùng đến.Vì vậy em phải tự mình ghé vào trạm thu mua đi một vòng, may mắn lại tìm được.

Thế này thì sau này cũng không phải làm phiền đến thanh niên trí thức họ Vương nữa.”Sau đó giống như lơ đãng mà nói thêm vào: “Cũng không cần phá hỏng thanh danh đang tốt đẹp của thanh niên trí thức nhà người ta.”Cuối câu cô còn kèm theo vẻ tự giễu, cũng xem như đã phủ nhận mối quan hệ mập mờ giữa nguyên chủ và Vương Dương ngay trước mặt nhiều người thế này, hiển nhiên cô đang nói cho mấy người phụ nữ kia nghe.Dáng vẻ mấy người phụ nữ đứng cạnh đó giống như đang trò chuyện với nhau, nhưng thật ra lỗ tai đã sớm dựng thẳng lên, dự định muốn nghe mấy tin tức tức bát quát của Cố Tri Ý.Nghe thấy Cố Tri Ý cứ như thế mà dửng dưng nói ra mối quan hệ với Vương Dương thì mấy người phụ nữ này cũng không biết đáng tin hay không.Mối quan hệ của hai người họ bị truyền đi rất chi tiết, nhưng lúc này lại được nói ra thẳng thắn như thế, hay là mối quan hệ của họ vốn dĩ cũng không có gì cần che giấu?Chẳng qua Cố Tri Ý cũng mặc kệ họ có tin hay không, dù sao cô cũng đã giải thích như thế rồi, mấy người phụ nữ này lúc trở về chắc chắn sẽ tán gẫu với hàng xóm thôi.Bất tri bất giác, cục diện rối rắm nguyên chủ để lại đã được Cố Tri Ý nhẹ nhàng nói bâng quơ vài câu như thế đã giải quyết được hơn phân nửa.Chờ không bao lâu sau thì chú Đại Trụ cũng đã kéo xè bò đến đây, mọi người lập tức ngừng nói chuyện, rối rít leo lên xe.

Lúc đi về cũng lắc lư như thế khoảng một tiếng đồng hồ.

Cố Tri Ý về đến nhà cũng đã hơn bốn giờ chiều.Cố Tri Ý muốn về đến nhà sẽ đặt mấy món đồ này vào nhà trước, sau đó lại đến Lâm gia đón hai anh em về, nhưng không ngờ về đến trước cửa đã nhìn thấy cửa nhà mình không khóa.Cô đẩy cửa bước vào, lập tức nhìn thấy hai đứa nhỏ đang chơi trong sân.

Hai đứa bé vừa nhìn thấy Cố Tri Ý đã nhao nhao chạy đến, ôm lấy bắp đùi cô, không ngừng gọi lên.Cố Tri Ý chưa từng biết mấy đứa bé lại dính người như thế, chỉ mới nửa ngày mà hai anh em giống như đã không gặp mẹ mấy năm vậy, hai đứa cứ vây quanh Cố Tri Ý không ngừng gọi: “Mẹ, mẹ”.“Sao chỉ có hai đứa các con? Bà nội đâu? Bà đi rồi sao?” Cố Tri Ý hỏi hai anh em đứng trước mặt mình.

Hai bảo bối lắc đầu lia lịa, Đại Bảo giành nói trước: “Bà nội đang ở vườn rau phía sau.”Nhị Bảo lại trừng mắt nhìn Đại Bảo, dường như cậu bé không hài lòng vì Đại Bảo đã giành phần nói trước của cậu.Cố Tri Ý buồn cười nhìn dáng vẻ hai anh em đang tranh thủ tình cảm, sờ lên đầu hai anh em, nói: “Được rồi, đi rửa tay đi! Mẹ gọt táo cho hai đứa.” Nghe thấy được ăn cái gì đó, hai anh em mặc kệ tất cả, chúng rất tự giác chạy đến cạnh giếng nước, rửa tay.Cố Tri Ý vào trong nhà, lấy vật đặt trong túi vải cất kỹ, những thứ có thể đặt ra bên ngoài thì cô đặt vào trong ngăn tủ.

Sau đó lại lấy hai quả táo từ trong không gian, đi ra ngoài, sang nhà bếp cầm dĩa và dao, thuận tiện còn uống một hớp nước.Cô đi đến cạnh giếng, ấn lấy nước rửa sạch sẽ táo, gọt vỏ, cắt thành từng miếng nhỏ để hai đứa bé có thể ăn dễ dàng hơn.Sau đó bảo Nhị Bảo chạy ra sân sau mời bà nội của chúng đến ăn táo, mà Nhị Bảo rất lém lỉnh, nhìn thấy đồ ăn là lập tức làm nũng nhờ Đại Bảo đi mời bà.

Đại Bảo yêu thương em trai nên cũng không có ý kiến, cậu bé lập tức chạy ra sân sau..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 32: Bị Thương


Cố Tri Ý nhìn thấy dáng vẻ mèo con vụng trộm cười tủm tỉm của Nhị Bảo thì không nhịn được mà cảm thán trong lòng.

Từ nhỏ đã có thể nhìn ra tính cách sau này lớn lên rồi, nhóc con này rất tinh quái đây.Cậu bé biết Đại Bảo sẽ chiều theo mình, nên chuyện gì tốt thì bản thân sẽ chiếm lấy.Cố Tri Ý cắt ra từng miếng nhỏ đặt vào đĩa, Nhị Bảo ngồi bên cạnh cười hì hì nhìn theo, lập tức gọi “Mẹ ~”.

Cố Tri Ý bị cậu bé làm nũng cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể cắt một miếng nhỏ cho cậu nếm thử.

Nhị Bảo nhận được miếng táo thì cười lên vô cùng vui vẻ.Cố Tri Ý cắt xong táo, thì Đại Bảo cũng đã lôi kéo mẹ Lâm từ sân sau đi đến.Lúc này đang là chạng vạng tối, mặt trời còn chưa xuống núi, rặng mây đỏ chiếu xuống làm cả sân cũng đỏ rực theo, nhìn như một bức tranh, đẹp vô cùng.

Cố Tri Ý dứt khoát dời mấy băng ghế ra giữa sân.Nhìn thấy mẹ Lâm, cô gọi một tiếng “Mẹ”.

Sau đó để mẹ Lâm ngồi xuống ăn táo.Mẹ Lâm cũng không khách sáo, bà đi đến cạnh giếng rửa tay, sau đó cũng đến ngồi xuống bên cạnh Cố Tri Ý.

Hai đứa bé rất ngoan ngoãn ngồi trên ghế, nhai táo ăn nghe kêu rột rột.“Mẹ vừa xử lý một chút ở mảnh đất trồng rau phía sau cho con, bây giờ bụng con đã lớn cũng không tiện lắm, đến lúc rảnh thì nhờ anh cả và chị dâu đến giúp một chút, muốn trồng hạt giống gì thì lấy từ bên nhà mang đến là được rồi.”Cố Tri Ý cũng không khách sáo với mẹ Lâm, cô lập tức đồng ý.

Dù sao lúc này cô cũng đang mang thai, cầm cuốc loay hoay gì đó đúng là không tiện lắm, có người giúp đỡ thì còn gì bằng, đến lúc đó lại gửi cho anh cả và chị dâu một ít đồ là được.Hàn huyên được vài câu, Cố Tri Ý mới nói với mẹ Lâm về điện báo từ Lâm Quân Trạch, cô chỉ nói anh bị thương nhẹ, cần người đến chăm sóc.Mẹ Lâm nghe thấy Lâm Quân Trạch bị thương, bà lập tức đứng ngồi không yên.“Lão tứ bên kia thế nào rồi? Không có chuyện gì chứ? Bị thương nặng không?”Bà hỏi ba câu liên tiếp, làm Cố Tri Ý cũng mờ mịt.Ngược lại Cố Tri Ý biết rất rõ nội dung cốt truyện, nhưng cũng không thể nói với mẹ Lâm rằng Lâm Quân Trạch bị thương nặng đến mức độ nào, miễn phải làm bà ở đây sốt ruột, lo lắng.Vì thế để làm mẹ Lâm được yên lòng, nên cô chỉ nói: “Cũng không có chuyện gì đâu ạ, mẹ không cần lo lắng! Chỉ là chân bị thương nhẹ thôi, cần người trong nhà chúng ta đến chăm sóc một thời gian là được rồi.”Mẹ Lâm nghe thấy Lâm Quân Trạch bị thương không nặng thì cũng yên tâm chút ít.

Nhưng lại nghĩ đến Cố Tri Ý đang bụng mang dạ chửa, không thích hợp ngồi xe mệt mỏi đi đến quân đội xa xôi, mà bản thân cô còn chưa từng đi xa, còn chưa hiểu hết chuyện đời, nếu đi ra ngoài đúng là không yên tâm được.Nghĩ đến đó bà dứt khoát không ăn táo nữa, lập tức đứng lên, phủi tay vào người: “Không được! Mẹ vẫn nên nhanh trở về bàn bạc với cha con một chút, bàn bạc xem ai trong chúng ta nên đi chăm sóc cho lão tứ.”Cố Tri Ý còn chưa kịp phản ứng, mẹ Lâm đã ra khỏi sân đi về nhà.

Cố Tri Ý nhìn thấy tính tình hấp tấp này của mẹ Lâm thì không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ.Lúc này trở về nhà không phải cha Lâm còn chưa tan tầm hay sao? Có trở về cũng không thấy người mà!Hơn nữa, cô còn chưa nói hết lời, vốn dĩ còn dự định gói mấy quả táo để mẹ Lâm mang về ăn nữa.

Thôi vậy! Ăn cơm tối xong, cô lại đến Lâm gia một chuyến vậy, đi xem cha chồng nói gì đã.Đã hơn bốn giờ, cũng đến thời gian nên làm bữa tối rồi.

Cố Tri Ý để hai đứa bé chơi trong sân.

Táo chưa ăn xong, Cố Tri Ý cũng bưng đi, cô sợ không ai trông thì hai đứa bé sẽ ăn quá no, tối lại không thể ăn cơm..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 33: Tập Cầm Đũa


Cầm táo vào bếp, cô sợ táo bị ô xi hóa, nên dứt khoát ném vào trong không gian, dù sao thì không gian cũng là nơi bảo quản thức ăn được lâu.

Lúc này, cô bắt đầu làm bữa tối.Bình thường cơm tối đều là ăn cháo, thứ nhất là tốt cho tiêu hóa, thứ hai là vì buổi tối cũng không có khẩu vị muốn ăn.

Cố Tri Ý muốn tẩm bổ cho hai đứa bé, nên cô chuẩn bị làm mì thịt bò cho chúng, vừa khéo trong không gian còn có rất nhiều mì sợi đóng gói, chỉ cần nấu cho nở ra, thêm một ít thịt bò vào là được.Rất đơn giản, mà còn rất dinh dưỡng.

Vào nhà bếp, Cố Tri Ý lập tức lấy mì sợi từ trong không gian ra nấu cho nở, vớt ra cho vào nước lạnh, để sang một bên.

Tiếp theo làm nước súp thịt bò, bình thường đều phải dùng xương bò hầm mấy tiếng mới cho ra được súp bò thơm ngon kia.Nhưng lúc này, thời gian rất có hạn, Cố Tri Ý chỉ có thể lấy ra thịt bò đã được ướp sẵn, thêm vào chút hương liệu, làm ra nước súp với đầy đủ sắc hương.

Sau đó lại lấy mì ra khỏi nước lạnh cho vào nồi nước súp, đảo qua lại vài lần thì vớt ra.Trước kia có lẽ nguyên chủ đã không tỉ mỉ chăm sóc hai đứa nhỏ, nhưng bây giờ sau mấy bữa cơm ngon được Cố Tri Ý nấu cho, thì mỗi ngày cứ đến giờ cơm là chúng lại vui vẻ chạy về, nhiều lắm thì cũng chơi đùa trước cửa, ngửi thấy mùi thơm sẽ lập tức chạy vào, giống như trong nhà có bảo bối gì đó đang chờ đợi hai đứa.Với Đại Bảo và Nhị Bảo mà nói, trong nhà còn không phải có bảo bối hay sao? Mấy ngày nay, mẹ nấu cơm cho chúng đều có thịt, đã sớm câu mất dạ dày của hai anh em chúng rồi.Hai đứa cũng rất tự giác mà đi rửa tay sạch sẽ, lại vội vàng chạy đến nhà bếp, lúc này Cố Tri Ý vừa mới chuyển cái bàn ra bên ngoài.Thời tiết mùa hè nóng bức, một khi nấu nướng là nhà bếp sẽ giống như một cái lồng hấp.

Mà Cố Tri Ý cũng không muốn ăn cơm ở một nơi nóng bức như vậy, nên cô đã chuyển cái bàn đến mái hiên, nhiệt độ ở đó giảm đi chút ít, thỉnh thoảng còn có một cơn gió thổi qua, lúc ăn cơm cũng không đổ mồ hôi đầy người.Cố Tri Ý đặt bàn xuống, sau đó bảo hai đứa bé tự chuyển ghế của mình đến, Cố Tri Ý muốn hai đứa bé có thói quen tự lập từ nhỏ, chuyện gì cũng phải tự mình làm.Vì vậy cô thường sắp xếp những việc để chúng có thể thể làm được trong khả năng cho phép, cũng xem như để chúng rèn luyện.Hai anh em đều rất tích cực trong việc ăn, vì vậy chúng lập tức chạy vào nhà bếp, mỗi đứa mang theo ghế của mình chạy ra, Cố Tri Ý cũng vừa khéo bưng mì thịt bò đặt lên bàn, dặn dò hai đứa rồi cũng bắt đầu ăn tối.Trước kia mỗi lần ăn cơm, nguyên chủ chỉ cho mỗi đứa một cái muỗng, cũng không quan tâm hai đứa bé có ăn được hay không.

Sau khi Cố Tri Ý đến đây, cô mới phát hiện hai đứa nhỏ không dùng được đũa, dù có cho cầm đũa cũng không gắp thức ăn lên nổi.Cô dứt khoát lấy ra hai đôi đũa cho hai đứa nhỏ tập cầm đũa, tuy vẫn rất gượng gạo, nhưng bây giờ cũng có thể tự mình gắp lấy mì lên ăn..
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 34: Cuộc Sống Này Thật Không Dễ Dàng


Cố Tri Ý nhìn thấy chúng ăn ngon như vậy thì chính mình cũng bắt đầu ăn phần của mình.

Nếu dựa theo khẩu vị trước kia của cô, cô đã sớm chướng mắt loại nước súp thế này rồi, nhưng ở thời đại này, đây đã là đồ ăn ngon mà rất nhiều gia đình bình thường không có để ăn.Nếu đến mì thịt bò này cô còn ghét bỏ được thì chẳng phải mấy người ngoài kia đang ăn thức ăn của heo sao? Cũng may không có ai biết được suy nghĩ trong đầu cô, nếu không sợ là mỗi người một ngụm nước bọt đã đủ nhấn chìm cô rồi.Cơm nước xong xuôi, Cố Tri Ý thu dọn bát đũa, ba người ba cặp bát đũa, chỉ trong chốc lát đã rửa sạch sẽ.

Vào mùa hè, ngày dài đêm ngắn, tuy cơm tối đã xong nhưng trời vẫn còn sáng, một rặng mây đỏ vẫn còn ở phía chân trời.Cố Tri Ý nghĩ cũng không có chuyện gì, nên cô lập tức dẫn theo hai đứa bé đến Lâm gia, tiện thể đi dạo một lát để tiêu cơm.Cô đi vào phòng lấy theo mấy quả táo, cho vào túi, bảo Nhị Bảo xách theo.

Buổi tối ăn không được nhiều nên mì làm ra còn thừa khoảng một bát.Cô cũng không muốn để đến ngày mai, thịt bò thì đã ăn hết, chỉ còn lại mì, bất quá hương vị nước súp cũng không tệ, mà Cố Tri Ý cũng sợ nếu nhìn thấy thịt bò cũng sẽ khó ăn nói.Thế là cô dứt khoát đựng hết vào trong một cái tô có hình con gà trống, đậy nắp lại, cầm theo mang đến Lâm gia.Nhị Bảo tự mình xách theo túi táo mới bước ra khỏi sân được mấy bước đã thở hổn hển, ai không biết còn tưởng Cố Tri Ý đang ngược đãi cậu bé, sai khiến cậu làm bao nhiêu việc khổ cực rồi đây.Đại Bảo nhìn thấy dáng vẻ em trai thở hồng hộc cũng không đợi Cố Tri Ý nói, cậu bé đã tự giác đi sang một bên khác của Nhị Bảo.Nhị Bảo hơi bất mãn, há hốc miệng, cậu cứ tưởng lần này Đại Bảo cũng sẽ giúp cậu, không ngờ mình phải tự làm.Cuộc sống này không dễ mà! Nhị Bảo thờ dài…Cố Tri Ý thấy Đại Bảo mỉm cười với mình khi Nhị Bảo không nhìn thấy, cô lặng lẽ dựng ngón cái lên với Đại Bảo.Đại Bảo bẽn lẽn cười lên, giống như cậu và mẹ có chung một bí mật mà Nhị Bảo không hề hay biết, cả người giống như đang được ngâm trong một bình nước ngọt vậy.Cố Tri Ý không có việc gì làm, nên làm cơm tối hơi sớm, còn Lâm gia chỉ mới vừa tan làm, cả nhà Cố Tri Ý bước đến cửa Lâm gia cũng là lúc cả nhà đang chuẩn bị ăn cơm.

Nhìn thấy Cố Tri Ý đến, con dâu thứ ba Lâm Thúy Vân còn cho rằng Cố Tri Ý đến ăn chực, sắc mặt cô ta lập tức bí xị.

Người này thật sự rất đúng giờ mà!Mà không phải chỉ một mình Lâm Thúy Vân có suy nghĩ như thế, hầu hết mọi người ở Lâm gia đều nghĩ như vậy.Vẫn là cha Lâm nhìn thấy tay Cố Tri Ý bưng bát thì hỏi: “Vợ lão tứ, cơm nước xong xuôi rồi sao?”Đây là lần đầu tiên Cố Tri Ý nhìn thấy tất cả mọi người trong Lâm gia.

Nghe thấy cha Lâm hỏi thì vội vàng đáp: “Vây ạ! Cha, tối nay chúng con ăn hơi sớm, còn muốn mang bát mì đến cho mọi người nếm thử.” Nói xong lại chào lần lượt từng người.Cố Tri Ý cũng không nói mình không ăn hết mà bưng đến Lâm gia, nhưng dù không nói, Lâm gia còn không biết sao?.
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 35: Ghét Bỏ


Trước kia Cố Tri Ý chính là kiểu người vắt chày ra nước, cái gì tốt cũng cất giấu cho mình, từ bao giờ lại hào phóng như vậy? Lần này lại không biết muốn xin xỏ gì đây, cho nên mới hào phóng như thế.

Người Lâm gia tự nhận đều hiểu rất rõ con người Cố Tri Ý, tuy nhiên cuối cùng vẫn là không sống chung với nhau, nói không chừng nhà lão tứ người ta đột nhiên lại hiểu chuyện.

Không thể không nói cả nhà Lâm gia đều tự tưởng tượng rồi thật sự tẩy trắng cho Cố Tri Ý, nếu Cố Tri Ý biết được suy nghĩ này của họ đoán chừng phải cười đến choáng váng.

Điều này chẳng lẽ chỉ toàn dựa vào tưởng tượng mà tiến công thôi sao?Vợ của lão nhị Lý Hồng Hà là người biết nhìn sắc mặt, cô ấy nghe Cố Tri Ý nói vậy thì nở nụ cười rồi bước lên, nhận lấy cái bát trong tay Cố Tri Ý, còn bảo Cố Tri Ý dẫn hai đứa bé vào trong ngồi.

Bước qua bậc cửa, Lâm gia cũng chuyển bàn cơm vào trong sân, tất cả mọi người trong nhà đều ngồi vây xung quanh bàn cơm.

Mấy đứa bé nhìn thấy Cố Tri Ý bước đến cũng rất lễ phép lên tiếng chào: “Thím tư.

”Chỉ có con gái út Lâm gia biểu hiện không chào đón ra mặt, lại còn dùng giọng quái gở nói: “Ồ, cơn gió nào đưa chị dâu đến thế này!”Cố Tri Ý nhìn cô gái chừng hai mươi tuổi trước mặt mình, mặt mũi cô ta viết đầy vẻ không chào đón và vô cùng ghét bỏ.

Tuy Cố Tri Ý không muốn so đo với con nít, nhưng cũng không có ý định mặc người ta nhào nặn, dù sao thì trước đó cũng đã không hợp mắt nhau rồi, lúc này đột nhiên lại ôn hòa trò chuyện này nọ thì mới là kỳ lạ.

Vì vậy Cố Tri Ý cũng bày ra dáng vẻ không hợp mắt mà nhìn lại Lâm Hiểu Lan, hừ một tiếng: “Tôi đến tìm cha mẹ, liên quan gì đến cô? Em chồng quản nhiều việc quá!”Lâm Hiểu Lan bị Cố Tri Ý chọt một cái, lập tức trở nên không cẩn thận miệng lưỡi: “Đây là nhà tôi, tôi không cho phép chị đến.

” Cha Lâm đi đến từ phía sau nghe thấy con gái út nhà mình nói lời này, lập tức quát lên: “Lâm Hiểu Lan, con nói chuyện với chị dâu thế này sao? Xin lỗi chị dâu ngay!”Lâm Hiểu Lan nghe thấy lời này của cha Lâm đều mang theo ý muốn bảo vệ người phụ nữ kia, thì tức giận đến mức phải dậm chân: “Ai thích xin lỗi thì đi mà xin lỗi.

Hừ!” Nói xong cũng mặc kệ sắc mặt cha Lâm đang vô cùng khó coi, cứ thế mà bỏ về phòng.

Mẹ Lâm thấy vậy cũng cảm thấy rất bất đắc dĩ: “Đứa nhỏ này, sao lại không hiểu chuyện thế này.

”Đây còn không phải do mẹ nuông chiều ra sao? Trong lòng mọi người lẳng lặng thêm vào một câu, bất quá mọi người cũng không nói ra.

Ngược lại Cố Tri Ý cũng không thèm để ý, trong mắt cô Lâm Hiểu Lan cũng chỉ là một đứa con nít mà thôi, so đo với cô ta làm gì? Cô cười với mẹ Lâm nói: “Mẹ, không sao đâu ạ! Hiểu Lan cũng còn nhỏ mà, lớn lên chút ít nữa sẽ hiểu chuyện thôi!”mẹ Lâm không ngờ Cố Tri Ý sẽ nói những lời này, bà vui vẻ cười rồi vội vàng bảo Cố Tri Ý qua ngồi lên ghế.

Cố Tri Ý cũng không khách sáo, cô dắt Đại Bảo và Nhị Bảo, dời ghế sang một bên ngồi xuống, nhường chỗ ăn cơm cho Lâm gia.

“Vợ lão tứ à, ngồi xa như vậy làm gì? Đến đây ăn một chút gì đi!”.
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 36: Nối Dõi Tông Đường


Mẹ Lâm vẫy gọi Cố Tri Ý xong, lại gọi Đại Bảo và Nhị Bảo đến.

Ba người một nhà Cố Tri Ý đã ăn đến no nê, đúng là không thể ăn tiếp được nữa, thấy vậy mẹ Lâm cũng không miễn cưỡng nữa.

Nhân khẩu Lâm gia nhiều hơn Cố gia rất nhiều, vì vậy mà trên bàn cơm đều là người lớn ngồi, còn mấy đứa bé thì gắp đồ ăn xong lại ngồi xuống dưới, hoặc ngồi xổm trong sân để ăn cơm.

Con nhà lão tam lớn hơn Đại Bảo và Nhị Bảo một chút, lúc này vẫn được ngồi trong lòng mẹ, được đút cơm cho ăn.

Mặc dù nói Cố Tri Ý đã phân nhà trước, nhưng đại khái vẫn là xa thơm gần thối, mối quan hệ với trong nhà cũng không đến nỗi tệ.

Trong nhà Lâm lão đại Lâm Quốc Đống có hai đứa bé, con gái lớn năm nay mười tuổi, một đứa con trai nhỏ đã năm tuổi.

Trong nhà lão nhị Lâm Quốc Bình là một cặp song sinh đều là nữ, năm nay mới sáu tuổi.

Lão tam Lâm Thanh Bách chỉ có một đứa con trai, năm nay mới bốn tuổi.

Sau đó mới đến lão tứ Lâm Quân Trạch, hai đứa con trai song sinh năm nay ba tuổi, lúc này có một đứa còn trong bụng.

Ba thế hệ Lâm gia sống trong thời đại sinh con như sinh heo này cũng không được xem là nhiều.

Mấy đứa cháu cũng rất được mẹ Lâm và cha Lâm yêu thương, họ chỉ hơi xa cách với Đại Bảo và Nhị Bảo một chút, đến cùng vẫn là do không sống chung một nhà nên Đại Bảo và Nhị Bảo không được yêu thương, gần gũi như vậy.

Nhà vợ lão đại Vương Anh cách thôn Phúc Lâm khá xa, phải đi hơn nửa ngày mới đến, mà Cố Tri Ý tiếp xúc với Vương Anh cũng không nhiều, mặc dù Vương Anh cho người ta cảm thấy rất trung thực, nhưng cụ thể thế nào, Cố Tri Ý cảm thấy còn phải đợi tiếp xúc nhiều hơn mới kết luận được.

Lý Hồng Hà vợ của lão nhị là một người rất hiểu chuyện, lại khôn khéo, cũng có chút tính toán cho riêng mình.

Lý Hồng Hà đã sinh hai đứa con gái song sinh, nhưng vì mang quan niệm trọng nam khinh nữ nên mấy năm nay vẫn luôn cố gắng, rất muốn sinh được con trai để nối dõi tông đường.

Lâm Thúy Vân vợ lão tam chính là người thôn Phúc Lâm này, cũng được xem như là thanh mai trúc mã với Lâm lão tam, chỉ là sau khi kết hôn được sáu năm cũng chỉ có mỗi một đứa con trai.

Thời đại này, người nông thôn coi trong nhất là gì? Còn không phải chính là sinh con trai để nối dõi tông đường, kế thừa hương hỏa sao?Ở thời này không có những nỗi lo như hậu thế sau này, trước khi muốn sinh con phải suy nghĩ đến chi phí nuôi nấng đứa bé, chuẩn bị những thứ tốt nhất cho đứa bé, đâu phải chỉ cần mang thai, sinh ra là xong.

Có thể không có cơm ăn, nhưng phải có con trai, vì vậy có thể thấy được mọi người ở thời đại này xem trọng con nối dõi quá mức.

Theo suy nghĩ của Cố Tri Ý, đã không có ngai vàng để kế vị thì sinh nhiều xá xíu như vậy để làm gì?Những gia đình trong thôn hầu hết đều có năm sáu đứa bé trở lên, vì vậy cũng may mà cha Lâm và mẹ Lâm cũng khá tiến bộ, họ đã có mấy cháu trai cháu gái rồi, nên không quá coi trọng vấn đề cháu chắt nữa.

Cha Lâm và mẹ Lâm rất nhanh đã ăn cơm xong, bát mì Cố Tri Ý bưng đến đều được chia cho mấy đứa bé ăn.

Mẹ Lâm ăn xong bảo chị dâu cả dọn dẹp, sau đó bảo Cố Tri Ý theo cha Lâm đi vào nhà chính.

.
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 37: Hiểu Chuyện


Đoán chừng mẹ Lâm còn chưa kịp nói về chuyện của Lâm Quân Trạch cho cha Lâm, vì vậy vừa ngồi xuống, mẹ Lâm đã nói ngay chuyện Lâm Quân Trạch bị thương, lại bàn bạc phải để người đến đó chăm sóc, cần thương lượng xem nên để người nào trong nhà đi đến đó một chuyến.

Cha Lâm nghe thấy Lâm Quân Trạch bị thương cũng rất sốt ruột, ông không dễ bị lừa như mẹ Lâm, nếu đã bị thương không nhẹ thì cần gì người trong nhà đến chăm sóc, đoán chừng lãnh đạo phía trên đã có sắp xếp gì đó rồi.

Không thể không nói cha Lâm đã làm bí thư trong thôn nhiều năm như thế, nên bản lĩnh nhất định vẫn phải có.

Chỉ là không thể nói lời này trước mặt mẹ Lâm, nên ông chỉ nhìn về phía Cố Tri Ý: “Vợ lão tứ, con thấy chuyện này thế nào?” Trong lòng Cố Tri Ý cũng âm thầm oán hận một đống, nhưng ngoài mặt vẫn làm ra dáng vẻ khéo léo, hiểu chuyện.

Được thôi! Thật ra thiết lập kiểu khéo hiểu lòng người rất không thích hợp với cô, chỉ là giả bộ một chút thì vẫn không thành vấn đề.

“Cha, con vừa mới nghĩ xong, con vẫn nên đến đó chăm sóc Lâm… Quân Trạch thì hay hơn.

” Cha Lâm khẽ gật đầu, ông cũng không nói gì, không biết đang suy nghĩ gì?Mẹ Lâm là người đứng ra phản đối trước tiên: “Không được, bây giờ con còn đang mang thai, đi tàu xe đến đó rất khó khăn, đứa nhỏ có chuyện gì thì phải làm sao?”Cố Tri Ý âm thầm đảo mắt, cô phản bác: “Mẹ, mẹ lại không hay ra ngoài, nếu mẹ là người đi, đến lúc đó nếu không tìm được đường, không phải sẽ khiến Quân Trạch lo lắng hơn sao? Lại nói, đứa nhỏ trong bụng con lúc này cũng đã ổn định, cẩn thận một chút là không sao.

” Sau đó còn nhỏ giọng thì thầm một câu: “Hơn nữa, Quân Trạch còn chưa biết con lại mang thai đâu!”Mẹ Lâm nghe thấy Cố Tri Ý nói như vậy, đúng là cũng không có cách nào phản bác được.

Lão tứ sau khi ăn tết xong là đi biền biệt đến bây giờ cũng không có tin tức gì, người trong nhà cũng chưa thông báo chuyện Cố Tri Ý có thai cho anh biết, cho nên người làm cha này đúng là hoàn toàn chưa biết vợ mình lại mang thai.

“Vậy…” Mẹ Lâm còn chưa nói xong đã bị cha Lâm cắt ngang: “Thôi được rồi! Nếu đã như vậy thì cứ để vợ lão tứ đến đó chăm sóc cho nó.

Vợ chồng nhà người ta cũng đã không gặp nửa năm rồi, lão tứ bên kia còn chưa biết mình lại làm cha, để vợ lão tứ đến đó cũng rất hợp lý.

”Cha Lâm đã lên tiếng thì mẹ Lâm cũng không tiện nói gì thêm nữa, nên bà chỉ căn dặn Cố Tri Ý phải tự chăm sóc cho chính mình, chăm sóc tốt cho đứa bé.

Cha Lâm cũng dọn đường trước cho Cố Tri Ý, ông nói rằng ngày mai sẽ vào thôn xin cấp giấy đi đường cho Cố Tri Ý.

Thời này nếu không có giấy đi đường, khi ra ngoài sẽ không thể ngồi xe lửa được, mà cũng không có cách nào tá túc dọc đường, vì vậy nếu muốn ra khỏi nhà vẫn phải vào thôn làm trước giấy đi đường.

Cố Tri Ý cũng không từ chối, nên cô thương lượng với cha Lâm và mẹ Lâm ngày mốt sẽ lên đường, còn về hai đứa bé trước hết sẽ nhờ cha Lâm và mẹ Lâm chăm giúp, ngày mai chuẩn bị một ít thức ăn mang theo ăn trên đường.

Bàn bạc xong xuôi, nhìn sắc trời cũng không còn sớm nữa, Cố Tri Ý lập tức rời khỏi Lâm gia, dẫn theo hai đứa bé về nhà.

Thừa dịp trời vẫn chưa hoàn toàn tối đen, một nhà ba người Cố Tri Ý vừa đi vừa cười nói, rất nhanh cũng đã về đến nhà.

.
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 38: Chúng Con Chui Từ Tảng Đá Ra Sao


Về đến nhà, cô đun một nồi nước, sau đó múc ra cho cả ba mẹ con lau người, ngâm chân, sau đó lên giường nằm.

Hôm nay Nhị Bảo vô cùng phấn khởi, vì muốn cậu bé yên tĩnh lại mà Cố Tri Ý đành kể chuyện cho hai đứa nghe, truyện cô kể chính là Tây Du Ký.

“Trước kia có một con khỉ, nó được sinh ra từ một hòn đá…”Cố Tri Ý còn chưa kể xong thì Nhị Bảo đã ngóc đầu lên nhìn về phía Cố Tri Ý: “Mẹ, khỉ không có mẹ sao?”Ban đầu Cố Tri Ý còn rất kiên nhẫn giải thích với Nhị Bảo, nhưng sau đó Đại Bảo cũng tham gia vào, hỏi:“Mẹ, khỉ ở trên núi ăn cái gì?”“Mẹ, khỉ con do khỉ sinh ra sao?”Nhị Bảo còn ra vẻ chững chạc dạy dỗ anh trai: “Không phải, khỉ được mẹ đá sinh ra.

”Sau đó lại quay sang hỏi Cố Tri Ý: “Mẹ, chúng con cũng là từ tảng đá chui ra sao?”Đại Bảo còn kề sát lại khẽ gật đầu, nói: “Vậy mẹ của chúng con thì sao?”Cố Tri Ý: … 【( ‵□′) 】Cố Tri Ý muốn đánh hai đứa một trăm ngàn lần.

Vì sao lại không có lương tâm như vậy? Sau cùng cô không nhịn được nói: “Mẹ chính là mẹ của các con! Nếu không im lặng lắng nghe nữa thì mẹ sẽ không kể nữa.

”Quả nhiên, Cố Tri Ý nói không kể chuyện nữa thì cuối cùng hai anh em cũng chịu yên tĩnh trở lại.

Nghe thấy giọng kể không nhanh không chậm của Cố Tri Ý, lại đang trong đêm tối khiến giọng kể càng nhẹ nhàng, ấm áp hơn.

Không bao lâu sau, hai đứa bé đã ngủ thiếp đi rồi!Cố Tri Ý không khỏi thở phào nhẹ nhõm, thật sự rất khó dụ dỗ mấy đứa bé này, mệt chết cô rồi.

Ngày hôm sau, không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, Cố Tri Ý lại dậy trễ.

Đối với việc hai đứa bé bất mãn vì cô ngủ dậy muộn làm hại chúng đói bụng, Cố Tri Ý cũng không có dấu hiệu gì là mang có gánh nặng trong trong lòng.

Hiện tại cô là phụ nữ đang mang thai, mà phụ nữ có thai là lớn nhất! Không chấp nhận phản bác!Cố Tri Ý rửa mặt xong thì sang nhà bếp nấu cơm.

Buổi sáng cô không muốn làm cơm cho lắm, nên cô dứt khoát vào không gian.

Cố Trí Ý cầm ra mấy cái bánh ngô, sữa đậu nành, lại lấy thêm mấy phần lá sen gói cơm gà, xem như là bữa sáng của ba mẹ con.

Cố Tri Ý đứng trong nhà bếp một lúc thì ra ngoài, trước tiên cô rửa mặt cho hai đứa bé, không có kem đánh răng, cô lại vào không gian lấy kem đánh răng cho hai đứa, sau đó rửa mặt.

Tiếp theo lại vào nhà bếp, cho đến khi Cố Tri Ý bưng bữa sáng ra thì hai anh em lập tức reo hò liên tục, còn không ngừng vỗ tay.

Đại Bảo và Nhị Bảo đã bao giờ nhìn thấy bữa sáng phong phú thế này đâu?Chúng nhìn thấy Cố Tri Ý bưng nhiều đồ ăn ra như thế, làm sao lại không kích động cho được!Qua mấy ngày, Cố Tri Ý đã hiểu tính tình của hai đứa, cô cũng không nói gì chỉ bảo đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm.

Buổi sáng vẫn ăn cơm dưới mái hiên trước cửa nhà bếp như cũ, cơm gà thơm ngào ngạt, lại uống sữa đậu nành ngọt lịm.

Nhị Bảo uống một ngụm sữa đậu thì híp mắt lại, dáng vẻ vô cùng say mê, giống như được uống được rượu gì ngon lắm, Cố Tri Ý nhìn thấy mà bật cười.

Trong lúc Cố Tri Ý ăn cơm cũng không nói quá nhiều, chỉ thỉnh thoảng nói vài câu, thuận tiện nói qua với hai đứa nhỏ bản thân cô cần phải đến quân đội một chuyến, đến thăm cha của chúng, nên phải rời khỏi nhà một thời gian, vì vậy mà trong khoảng thời gian này chúng phải đến sống ở nhà bà nội.

Nhị Bảo nghe mẹ nói không ở nhà một thời gian thì cơm gà trong tay đã không còn thơm ngon nữa rồi.

.
 
Thập Niên 70 Trở Thành Nữ Xứng Nuôi Con Làm Giàu
Chương 39: Thăm Chồng


Mẹ mà đi rồi còn không phải tương đương với việc sau này không còn được ăn cơm ngon mẹ nấu nữa sao?Mấy ngày nay Nhị Bảo được Cố Tri Ý cho ăn ngon, bao tử đã quen nên bắt đầu cảm thấy mấy thứ mà cậu ăn trước kia đều là đồ ăn của heo cả, tuy cậu còn chưa biết đồ ăn của heo có vị gì, nhưng cảm thấy chắc hẳn rất khó nuốt.Đại Bảo cũng được Cố Tri Ý cho ăn ngon trong vài ngày, lúc này nghe thấy mẹ phải rời khỏi nhà một thời gian mà trở nên hụt hẫng.

Hai anh em đều vô cùng buồn bã, đồng thời ở trong lòng còn đang âm thầm ghi thù cha đã cướp mất mẹ.Cha không có mẹ sao? Vì sao còn muốn cướp mẹ của chúng? Đại Bảo (Nhị Bảo) đúng là rất đáng thương mà!Lâm Quân Trạch: …Cố Tri Ý hoàn toàn không hay biết suy nghĩ đang quay đòng đòng trong đầu hai đức bé.

Cô chỉ nhìn thấy nét mặt buồn bã không thôi của hai đứa, và cả dáng vẻ nước mắt sắp rơi kia thì không nhịn được phải cảm thán.Quả nhiên thức ăn ngon vẫn có sức hấp dẫn hơn, còn chưa được mấy ngày mà hai nhóc con này đã thân thiết không muốn rời xa cô thế này rồi.Cố Tri Ý xoa đầu hai đứa, tiện thể vuốt lấy mái tóc xoăn mềm mại của cả hai.Cô dịu dàng giải thích với hai đứa: “Cha của các con bị thương rồi, vì vậy mới cần mẹ đến đó chăm sóc.

Con xem, bình thường các con đùa giỡn với nhau, lỡ có vấp ngã cũng rất đau mà phải không?Nhưng cha của các con bị thương lần này còn đau hơn khi các con té ngã bình thường rất nhiều, cho nên mẹ phải đi chăm sóc cho cha, như thế thì cha mới nhanh chóng khỏe lại được, đúng không?”Đại Bảo và Nhị Bảo nghe Cố Tri Ý nói vậy thì theo bản năng mà gật đầu.

Cha bị thương sẽ rất đau, chỉ cần mẹ đến đó thì sẽ mau hết đau.Được rồi! Cha cần mẹ hơn hai nhóc, vậy thì cứ cho cha mượn mẹ đi! Trong lòng Nhị Bảo có suy nghĩ như thế.Thấy hai đứa nhỏ đã không có ý kiến gì nữa, nhưng dù có ý kiến gì cũng vô dụng thôi.

Lúc này Cố Tri Ý cũng yên lòng tiếp tục ăn bữa sáng của mình.Uống một chén sữa đậu nành, ăn một cái bánh bao, Cố Tri Ý cũng đã ăn được lửng dạ.Nếu ăn thêm một cái không khéo lại quá no, vì vậy cô nhanh chóng đặt bát xuống không ăn nữa.

Khẩu vị của hai đứa bé cũng không lớn lắm, chỉ ăn nửa cái bánh, một chén sữa đậu nành là no rồi.Cơm nước xong xuôi, Cố Tri Ý mang chén bát ra giếng rửa sạch.Nếu đi tỉnh Liêu phải ngồi xe lửa hơn một tuần lễ, Cố Tri Ý biết mình sẽ không ăn nổi đồ ăn trên xe lửa, mà đồ ăn tự mang theo sẽ dễ hỏng, cô đang suy nghĩ nên mang theo cái gì tương đối tiện lợi một chút.Trên xe lửa lại nhiều người nhiều miệng, cũng không thể ngang nhiên cầm đồ từ không gian ra, vì vậy phải nghĩ xem nên mang theo thứ gì có thể dễ dàng mang lên xe lại có thể ăn no.

Lúc cô còn chưa nghĩ ra nên mang theo cái gì thì mẹ Lâm đã đến nhà rồi.Bà bảo cha Lâm đã đi làm giấy đi đường cho Cố Tri Ý, một hồi nữa sẽ mang đến đây, còn mẹ Lâm đến xem Cố Tri Ý có cần giúp đỡ gì không.Bà cũng muốn gửi cho con trai một ít đặc sản, nhưng lại sợ Cố Tri Ý không tiện xách theo, huống chi lại còn đang mang thai.“Mẹ, mẹ đến rất đúng lúc, con còn đang suy nghĩ nên mang cái gì lên xe lửa ăn đây!”Thật ra Cố Tri Ý cũng chỉ là thuận miệng thì nói mà thôi, ai ngờ mẹ Lâm lại vô cùng hào hứng trả lời: “Lúc ăn tết nhà mình có làm một ít thịt khô, nếu không thì con mang theo một ít lên xe lửa ăn! Còn có bánh nướng, để mẹ nướng cho con một ít.”.
 
Back
Top Bottom