Cập nhật mới

Ngôn Tình [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 140


Ngày trước khi còn chưa ly hôn, cô ấy thấy mình hơn ba mươi tuổi đã là già lắm rồi, thời gian còn lại của cuộc đời cũng chỉ là nhìn con cái dần dần lớn lên, rồi lại nhìn bọn chúng kết hôn sinh con.

Nhưng bây giờ mỗi ngày ở cùng đám nhóc Nguyễn Khê, cô ấy lại bỗng nhiên thấy mình như mới mười mấy tuổi, mỗi ngày học may quần áo và học thêm những kiến thức mới, vừa phong phú vừa chân thật, giống như là sống lại một lần nữa.

Có đôi lúc thậm chí cô ấy còn cảm thấy ba mươi năm trước đấy đã sống phí công vô ích, cũng không biết mình đã làm những gì nữa.

Nếu như trước kia cô ấy còn thấy lưỡng lự về quyết định của mình, đến bây giờ lại cảm thấy biết ơn.

Biết ơn bản thân còn có thể mở ra một cuộc sống khác, không cần ngày ngày sống trong đau khổ nữa.

Thích cuộc sống thì lại trôi qua rất nhanh, có nhiều chiều tối Nguyễn Thuý Chi cảm thán… Mặt trời lại lặn xuống núi rồi.

Trước kia cô ấy chỉ mong thời gian trôi đi nhanh hơn một chút, muốn các con lớn nhanh hơn. Còn bây giờ cô chỉ mong thời gian trôi chậm lại, cô ấy muốn học thêm nhiều thứ hơn, ở bên cạnh nhiều người hơn.

Mặt trời cứ mọc rồi lại lặn, tay nghề may của cô ấy tiến bộ hơn, cuộc sống cũng viên mãn hơn.

Giữa hè tháng bảy, ánh nắng mặt trời treo trên đỉnh đầu như một quả cầu lửa.

Cuộc sống của Nguyễn Khê ngày nào cũng như ngày nào, không có gì thay đổi nhiều. Đa số thời gian cô ở tiệm may dạy Nguyễn Thuý Chi tay nghề, chăm sóc ông thợ may và học cùng với Nguyễn Khiết và Lăng Hào. Nếu như có thay đổi thì là nhận sửa quần áo.

Bây giờ tay nghề của Nguyễn Thuý Chi đã rất ổn định, trừ việc vẽ vời chưa được tốt ra thì cô ấy vẫn làm tốt một vài việc như đạp lên máy may và may thủ công. Bình thường khi sửa những bộ đồ, cô ấy không có vấn đề gì.

Mà phần nhỏ thời gian còn lại của Nguyễn Khê, cô lại đến may quần áo cho người ta.

Khi cô may quần áo cho người ta, Nguyễn Thuý Chi sẽ ở lại tiệm may, giúp cô chăm sóc ông thợ may.

Mà cũng vì ông thợ may có vấn đề sức khoẻ không thể ra ngoài, danh tiếng cô thợ may nhỏ Nguyễn Khê càng ngày càng nổi tiếng trong núi.

Trừ danh tiếng “cô thợ may nhỏ” càng ngày càng vang xa, tay nghề của Nguyễn Thuý Chi càng ngày càng tiến bộ, Nguyễn Khiết cũng dần dần tích lũy rất nhiều kiến thức, còn một điều thay đổi khá rõ ràng nữa chính là sức khỏe của ông thợ may.

Khi tất cả mọi chuyện dần dần chuyển theo hướng tốt hơn, khi trong lòng người ta ngập tràn hy vọng. Cũng chỉ có sức khỏe của ông ấy là chuyển theo hướng xấu đi, không thể khống chế được, càng ngày càng tồi tệ.

Lăng Hào thường xuyên đưa Châu Tuyết Vân đến thăm ông ấy, nhưng cũng không có tác dụng thực tế gì.

Nhưng ông thợ may lại rất bình tĩnh, giống như từ lâu đã không còn quan tâm mọi thứ.

Mùa hè mưa nhiều, khi thì đến vội khi thì ấp ủ cả ngày.

Hôm nay mây đen bao phủ nửa bầu trời, nhưng trong đêm bỗng nhiên có tiếng sấm rền, từng hạt mưa to nặng trịch rơi xuống.

Nguyễn Khê đang ngủ say thì bị giật mình tỉnh dậy vì tiếng sấm, sau đó không ngủ được nữa.

DTV

Trong căn phòng tối đen, tiếng sấm vang lên không ngừng, tia chớp xẹt qua chiếu lên trần nhà.

Nguyễn Khê không ngủ được nữa bèn không ngủ nữa, ngồi dậy ra khỏi phòng. Cô cầm cái ghế ngồi trước cửa, nhìn từng giọt mưa lớn bên ngoài. Thấy không sao thì đeo giày cỏ đi ra ngoài, đi xuyên qua nước mưa lạnh buốt.

Mưa to dần nhỏ xuống, người thức dậy đầu tiên trong nhà chính là Nguyễn Thuý Chi. Cô ấy ra khỏi phòng nhìn thấy Nguyễn Khê ngồi trước cửa, mái tóc dài đen buông thõng vẫn chưa chải. Cô ấy hà hơi vào tay, hỏi cô: “Sao cháu dậy sớm vậy?”

Nguyễn Khê quay đầu nhìn cô ấy: “Tiếng sấm lớn quá, cháu không ngủ được.”

Nguyễn Thuý Chi lại hà hơi: “Cô cũng bị thức giấc mấy lần, hình như đêm qua mưa to lắm.”

Nguyễn Khê gật đầu: “Bây giờ đã ngớt rồi.”

Nguyễn Thuý Chi múc nước rửa mặt: “Mùa hè mưa nhiều.”

Khi cô ấy rửa mặt, Nguyễn Khê vào phòng chải đầu, thắt b.í.m tóc rồi ra ngoài rửa mặt, đồng thời thu dọn áo mưa và mũ trúc mà cô và Nguyễn Thuý Chi tìm thấy trong nhà, mặc quần áo rồi đi đến nhà ông thợ may.

Mặc dù trời mưa đi không tiện, thậm chí mưa vẫn rơi nhưng không thể không đến nhà ông thợ may.

Khi mặc áo mưa, đội mũ trúc đi trên đường, Nguyễn Khê hít thở sâu.

Nguyễn Thuý Chi thấy cô không được ổn, quan tâm hỏi: “Sao vậy? Cháu không khỏe sao?”

Nguyễn Khê lại thở dài: “Cháu không biết, có cảm giác rất khó nói, trong lòng khó chịu.”

Đêm qua sau khi bị đánh thức bởi tiếng sấm, cô đã có cảm giác này. Trong lòng luôn thấy có chuyện gì đó, trống trải rất khó chịu. Nhưng cô không rõ tại sao, cho nên nửa đêm không ngủ lại được nữa.

Nguyễn Thuý Chi nhìn cô: “Lẽ nào là vì không ngủ được?”

Nguyễn Khê suy nghĩ: “Có thể là vậy?”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 141


Nguyễn Thuý Chi: “Vậy lát nữa đến tiệm may thì cháu ngủ trước đi, nghỉ ngơi một chút.”

Nguyễn Khê gật đầu, lại thở dài: “Vâng.”

Vì tránh bị trơn trượt, hai người đi đường rất chậm và cẩn thận. Đến nhà ông thợ may, mở cửa vào sân, Nguyễn Thuý Chi đi thẳng vào trong bếp. Cô ấy tháo bỏ mũ trúc và áo mưa, bắt đầu vo gạo nấu đồ ăn sáng.

Nguyễn Khê thì đi vào phòng khách, đứng trước cửa tháo mũ trúc và áo mưa xuống.

Cô để mũ trúc và áo mưa thấm ướt nước sang một bên, lên tiếng gọi: “Thầy ơi, thầy tỉnh chưa?”

Ông thợ may không lên tiếng, cô quay người đẩy cửa đi vào phòng. Sau đó vừa mới vào trong phòng, cô hoảng hốt, trợn tròn mắt nhìn… Ông thợ may ngã trước giường, đang nằm thoi thóp dưới mặt đất.

Nguyễn Khê hét lên: “Cô ba, mau đến đây!”

Hét xong cô vội vàng đi vào phòng kéo ông thợ may. Nguyễn Thúy Chi nghe thấy tiếng cũng hớt hải chạy vào, hàng lông mày lập tức nhíu chặt lại, vội vàng giúp Nguyễn Khê nhấc ông thợ may lên giường.

Nhìn thấy tình hình này của ông thợ may, Nguyễn Khê vô cùng hốt hoảng, miệng luôn hỏi ông ấy: “Thầy ơi, thầy muốn làm gì, muốn đi vệ sinh sao? Chẳng phải thầy không có thói quen đi tiểu đêm sao? Hay là thầy muốn uống nước? Hay là muốn ăn gì đấy?”

Ông thợ may nhướng mí mắt, nhìn Nguyễn Khê, há miệng nhưng không nói lên lời.

Nguyễn Thúy Chi thấy ông thợ may như vậy, vẻ mặt trở nên vô cùng khó coi.

Nguyễn Khê đọc được tín hiệu tồi tệ trong ánh mắt Nguyễn Thúy Chi, trái tim cô càng không tự chủ được mà đập nhanh hơn, giọng nói cũng run rẩy. Cô ngồi dậy nói: “Cô ba, cô trông thầy cháu. Cháu đi tìm bác sĩ Châu.”

Nhưng cô còn chưa cất bước chân, ông thợ may đã kéo tay cô.

Nguyễn Khê kìm nén sự khó chịu trong lòng, kìm nén cảm xúc và giọng nói run rẩy, kìm nén giọt nước mặt chực trào khóe mắt. Cô nhìn ông thợ may, dịu dàng nói: “Thầy, thầy cố chịu một chút, con đi tìm bác sĩ Châu cho thầy. Bác sĩ sẽ đến đây nhanh thôi.”

Ông thợ may lắc đầu, thốt lên nói: “Sống thêm nửa năm… Đủ rồi…”

Ông ấy luôn thấy số mệnh của mình là cái ngày nên c.h.ế.t đó, sống thêm nửa năm đã là món quà ông trời ban cho. Gần đâu cơ thể ông ấy càng ngày càng đau nhức, mỗi đêm ngủ đều đau đến nỗi r*n r* đến giữa đêm, ngủ chưa đến một tiếng đã không chịu được nữa.

Thấy ông ấy nói như vậy, trong lòng Nguyễn Khê càng khó chịu hơn, chỉ có thể nhíu chặt mày cắn môi, không để giọt nước mắt rơi xuống.

Sau đó ông thợ may nhìn cô, lại buông một câu: “Đi… Gọi bí thư Vương đến đây… bảo ông ấy đưa vài người đến…”

Nguyễn Khê khịt mũi, không do dự gì nữa mà quay người chạy ra khỏi phòng khách. Cô chạy xuyên qua làn mưa, dẫm lên vũng nước mưa và bùn để chạy đến nhà bí thư Vương.

Đến ngoài cửa, cô cố gắng gõ cửa, giọng nói hòa lẫn trong tiếng mưa: “Bí thư Vương!”

Bí thư Vương nghe thấy tiếng thì ra mở cửa, cô không kịp lau nước mưa dính đầy trên mặt, khịt mũi rồi lập tức nói: “Bí thư Vương, thầy của cháu không xong rồi. Thầy ấy bảo ông mang theo vài người đến, bây giờ qua đó ngay.”

Bí thư Vương nghe thấy thì rùng mình, cũng không để ý gì khác mà vội vàng chạy đi tìm vài cán bộ trong thôn, đi cùng Nguyễn Khê đến nhà ông thợ may. Khi quay về trời đã ngừng mưa, nhưng bầu trời vẫn xám xịt.

Nguyễn Khê dẫn bí thư Vương và vài cán bộ trong thôn đến nhà ông thợ may. Vừa vào trong phòng cô đã nằm nhoài bên giường ông ấy, kề sát mặt, sụt sịt nhìn ông ấy nói: “Thầy ơi, con gọi bí thư Vương đến rồi.”

Ông thợ may chậm rãi mở mắt, nhìn bí thư Vương và mấy người cán bộ nhưng không nói gì.

Ông ấy cử động tay vô cùng khó khăn, giơ tay lên chỉ về cái tủ bằng gỗ nhãn trong phòng: “Chìa khóa…”

Nguyễn Thúy Chi hiểu ý của ông ấy, vội vàng đi mở tủ và lôi một cái chìa khóa ra.

Cô ấy đặt chìa khóa vào trong tay ông ấy, rồi lại đứng một bên không nói gì.

DTV

Ông thợ may nhìn Nguyễn Khê, tay run run để chìa khóa vào trong tay cô. Sau đó ông ấy ngước mắt nhìn bí thư Vương, chậm rãi nói: “Phiền các ông làm chứng cho tôi… Chỉ cần là đồ của tôi… Nhà… Sân… Máy may… Tất cả đều cho học trò của tôi… Cho… Nguyễn Khê…”

Nguyễn Khê nhìn chìa khóa trong tay, giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt, từng giọt từng giọt chảy xuống rửa sạch chiếc giường kẻ vuông màu xanh.

Bí thư Vương đứng phía sau cô nói: “Ông yên tâm.”

Ông thợ may đã yên lòng, nhìn Nguyễn Khê một lần nữa, chậm rãi lên tiếng: “Khê Khê… Cửa tiệm này… Để lại cho con…”

Nguyễn Khê không kìm được nước mắt, không ngừng trào ra, nhanh chóng ướt đẫm mặt.

Cô cầm tay ông thợ may, đầu tựa lên mu bàn tay ông ấy, khóc đến nỗi hai vai run lên bần bật.

Cô khóc không nói thành lời, một lúc sau mới nghẹn ngào gọi: “Thầy ơi…”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 142


Bầu trời xám xịt, mưa rơi liên tục ba ngày, cho đến khi ông thợ may hạ huyệt mới dừng.

Nguyễn Khê đội mũ, mặc áo tang và áo mưa, đạp lên vũng bùn quay về tiệm may. Nguyễn Thúy Chi đi bên cạnh nắm tay cô, vô thức xoa nhẹ để an ủi tâm trạng của cô.

Cô ấy chỉ mới quen biết ông thợ may được nửa năm, hơn nữa bình thường cũng rất ít khi nói chuyện nên gần như không có tác động gì về mặt tình cảm. Cô ấy chỉ giúp đỡ hầu hạ ông ấy thôi mà đã cảm thấy rất buồn rồi, huống hồ là Nguyễn Khê.

Nguyễn Khê hai mắt đỏ hoe, đi trên đường không nói gì.

Nhà ông thợ may ba đời con một, ông ấy lại không cưới vợ sinh con nên không còn người thân thích gì.

Đám tang của ông ấy do Nguyễn Thúy Chi, Nguyễn Trường Sinh và Nguyễn Khê tổ chức, những người đến cúng viếng trong lễ tang cũng là mấy người trong thôn làng gần đây. Không có nhiều người thật lòng thương xót, dù sao ông thợ may cũng đã lớn tuổi rồi.

Nguyễn Trường Sinh đuổi theo từ phía sau, đi bên cạnh Nguyễn Thúy Chi và Nguyễn Khê, hỏi: “Đi đến tiệm may hay là về nhà?”

Nguyễn Thúy Chi quay đầu nhìn Nguyễn Trường Sinh, nói: “Chị và Tiểu Khê quay về tiệm may dọn dẹp một chút trước đã, dọn dẹp xong sẽ về nhà.”

Nguyễn Trường Sinh gật đầu: “Được, vậy em đi về trước đây.”

Ba người đi cùng nhau trên con đường nhỏ rồi tách ra, Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi quay về tiệm may.

Nguyễn Khê định dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ trong nhà, một tháng tới sẽ ngừng kinh doanh, không làm nữa.

Trong nhà, cứ những vật dụng cá nhân của ông thợ may thì đều được dọn dẹp từ trước và được chôn cất theo ông ấy. Quay lại cửa tiệm, mở cửa phòng ra, bây giờ nhìn vào trong căn phòng chỉ cảm thấy lạnh lẽo và trống trải.

Nguyễn Thúy Chi và Nguyễn Khê cởi mũ và áo tang, lại dọn dẹp căn phòng một lần nữa.

Khi làm lễ tang, trong nhà rất bừa bộn, nói chung cần phải dọn dẹp một lượt.

Nguyễn Thúy Chi vừa dọn dẹp vừa nói với Nguyễn Khê: “Không biết Đại Mễ đi đâu rồi, mấy ngày nay không thấy nó về.”

Nguyễn Thúy Chi vừa dứt lời, Nguyễn Khê đang cầm moi dưới gầm giường bỗng nhiên khựng lại.

Cô lôi Đại Mễ đang nằm dưới gầm giường ra, phát hiện cơ thể nó đã hoàn toàn cứng đờ.

Nguyễn Thúy Chi đến xem Đại Mễ, đôi mắt tối sầm lại, hít một hơi thật sâu.

Một lúc sau, cô ấy khẽ nói: “Nó đi theo ông cụ Tống rồi.”

Trên người Đại Mễ không có vết thương gì, có lẽ bản thân nó tuyệt thực khiến mình c.h.ế.t đói.

Nguyễn Khê không nói gì, cẩn thận đặt Đại Mễ xuống.

DTV

Sau khi quét dọn phòng xong, cô để Đại Mễ vào trong giỏ tre, cầm xẻng rồi lại đi đến phần mộ của ông thợ may.

Cô đào một cái lỗ nhỏ ở bên cạnh, thả Đại Mễ vào trong đó rồi xúc từng lát xẻng, chất thành một mô đất nhỏ.

Tiệm may tạm ngừng kinh doanh một tháng, sân nhà khóa chặt.

Trong tháng này Nguyễn Thúy Chi không đến tiệm may mà làm việc trong một nhóm sản xuất. Thỉnh thoảng Nguyễn Khê sẽ đến tiệm ngồi một mình ở đó một lúc, đa số thời gian cô ở cùng Lăng Hào, cùng cậu chăn heo, đọc sách.

Cô định để đầu óc mình thư giãn một khoảng thời gian, sau đó lại tiếp tục cuộc sống của mình.

Bởi vì khi ở bên cạnh Lăng Hào mới thấy thoải mái nhất, cho nên mỗi ngày cô đều đến tìm cậu.

Hai người ngồi trên sườn núi xem heo ăn cỏ.

Trong cặp sách của Lăng hào thường để đồ, hôm nay lại đựng hai viên kẹo sữa rất hiếm.

Ngậm kẹo sữa trong miệng, mùi sữa ngọt ngào chảy xuống theo cổ họng. Hai người nằm trên sườn núi, ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Mùa hè bầu trời quang đãng xanh vời vợi như vừa được gội rửa, từng áng mây trắng trôi hững hờ, nhẹ tênh như cây kẹo đường.

Nếu như kéo xuống rồi cắn một cái, có lẽ cũng có vị sữa.

Nguyễn Khê nghĩ như vậy.

Vị sữa trong miệng cô vẫn còn chưa tan hết, bỗng nhiên nghe tiếng tiếng hô vội vã.

Nguyễn Khê ngồi dậy nhìn về nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy Nguyễn Khiết đang tìm cô.

Nguyễn Khiết chạy đến trước mặt cô, thở hồng hộc nói: “Chị, có người đến tìm chị, nói là người thân của ông thợ may.”

Nghe lời này, Nguyễn Khê hơi sững sờ, vội vàng đứng dậy chào Lăng Hào, sau đó cùng Nguyễn Khiết quay về nhà.

Lăng Hào nhìn cô đi theo Nguyễn Khiết, bản thân cũng vội vàng lùa heo về nhà, nhốt kỹ heo rồi đi đến nhà họ Nguyễn.

Nguyễn Khê đi về nhà cùng Nguyễn Khiết, chỉ nhìn thấy một bà cụ tóc bạc trắng và hai người đàn ông trung niên đang ngồi trong nhà mình.

Gương mặt ba người này rất lạ, cô chưa nhìn thấy lần nào.

Nguyễn Khê không biết nên chào hỏi ra sao, bèn hỏi: “Mọi người đến đây tìm cháu?”

Cô hỏi xong, ba người kia còn chưa kịp trả lời đã thấy Nguyễn Chi Cao và Nguyễn Trường Sinh quay về. Đi theo sau họ còn có Nguyễn Thúy Chi và Tôn Tiểu Tuệ. Tôn Tiểu Tuệ đi thẳng vào phòng bếp, ba người Nguyễn Chi Cao đứng bên cạnh Nguyễn Khê.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 143


Lưu Hạnh Hoa ra khỏi phòng, lên tiếng nói: “Họ nói là người thân của ông thợ may, đến tìm Tiểu Khê.”

Có trò vui để xem, Tôn Tiểu Tuệ đứng trong phòng bếp ló đầu ra, tai còn vểnh lên dài hơn cả tai thỏ.

Thái độ của ba người này rất ngạo mạn, bà lão đó nhìn Nguyễn Khê: “Cháu là cô nhóc thợ may đó sao?”

Nguyễn Khê nhìn bà ta, trả lời: “Cháu chính là cô thợ may đó.”

Bà lão nói thẳng vào chủ đề, nói với tốc độ rất chậm nhưng giọng điệu lại cứng rắn: “Vậy phải phiền cháu đưa chìa khóa của nhà ông thợ may ra đây, trả lại cho bọn ta. Dù ông thợ may không con không cái, nhưng dù sao vẫn có người thân là bọn ta, không nên để tài sản rơi vào tay người ngoài. Cô nhóc, cháu nói xem?”

Nguyễn Chí Cao và Nguyễn Trường Sinh nhìn Nguyễn Khê, ánh mắt nghi ngờ.

Nguyễn Thúy Chi là người biết chuyện, gương mặt toát lên vẻ nghi ngờ, lên tiếng hỏi: “Bà là thân thích gì của nhà ông ấy?”

Lúc đầu cô ấy thật lòng muốn hỏi, nhưng khi hỏi lại nhận ra lời nói này nghe hơi giống như dọa người.

Quả nhiên vẻ mặt bà lão rất khó chịu, miễn cưỡng lên tiếng: “Bà nội tôi là cô họ của ông ấy, cô nói tôi là người thân gì của ông ấy ư? Dù sao chúng tôi đều có quan hệ huyết thống, đương nhiên tài sản này là của chúng tôi.”

Nguyễn Thúy Chi tập trung tính toán, cô họ của ông thợ may thì đã là họ hàng xa lắm rồi. Cũng là bà cô đằng nội này có quan hệ thân thích với ông nội ông ấy, nếu như ông thợ may sinh con đẻ cái, đến cháu chắt của ông ấy cũng sắp thành ngũ phục rồi.

Tính xong, Nguyễn Thúy Chi lên cười gằn, nói: “Cô họ? Thế này mà cũng coi là thân thích ư? Cho dù là thân thích thì cũng đâu thấy mấy người đến chăm sóc ông ấy ngày nào. Trong đám tang cũng không thấy ai…”

Người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh bà lão bỗng nhiên đứng lên nói: “Xa thì có hơi xa, nhưng dù sao tổ tiên của chúng tôi cũng có quan hệ huyết thống, dù có xa thì cũng gần hơn mấy người nhiều. Cô nhóc này không có quan hệ huyết thống gì với ông thợ may, tài sản không thể là của nó.”

Nguyễn Chí Cao vẫn chưa nói lời nào, nghe thấy lời này thì nhìn Nguyễn Khê và hỏi: “Họ nói lâu như vậy, ông nghe thấy ý là tất cả đồ trong nhà ông thợ may đều cho cháu?”

Nguyễn Khê nhìn Nguyễn Chí Cao, gật đầu: “Vâng.”

Nguyễn Chí Cao nhìn Nguyễn Trường Sinh, rồi lại nhìn Lưu Hạnh Hoa. Hai người đều tỏ vẻ không biết.

Tôn Tiểu Tuệ đứng ở trong bếp nghe thấy những lời này, con ngươi như muốn rớt ra ngoài. Bao nhiêu tài sản của ông thợ may, nồi niêu xoong chảo thì không nói, cả căn nhà sân vườn, máy may và đủ loại dụng cụ đều cho Nguyễn Khê hết sao?

Người trong thôn quê đều nghèo, nếu như so với những nhà khác, ông thợ may đã coi như là nhà to sự nghiệp lớn rồi.

Ông trời ơi, gia sản lớn như vậy mà ông lão đó lại cho Nguyễn Khê?

Bà ta còn tưởng rằng ông ấy cho đội sản xuất.

Cô học trò này cũng có lời quá rồi!

Bỗng nhiên bà ta nhớ trước kia Nguyễn Dược Tiến cũng là học trò của ông thợ may, nếu như năm ngoái anh ta không từ bỏ, kiên trì thêm nửa năm nữa thì bây giờ cũng được chia một phần rồi. Tôn Tiểu Tuệ chợt thấy trong lòng cân cấn, suýt chút nữa thì bức bối đến chết.

Bà ta ôm n.g.ự.c hít thở một lúc, rồi tiếp tục nghe những người đối diện nói chuyện.

Người đàn ông ngồi bên phải bà lão lại đứng lên, nhìn Nguyễn Khê nói: “Chúng tôi cũng không muốn mất công, mẹ tôi có tuổi rồi, đến được đây rất vất vả. Cô đưa chìa khóa cho chúng tôi, chuyện này coi như ổn thỏa.”

Nguyễn Khê hít một hơi sâu, nhìn ba mẹ con trước mặt, cũng có thể nói là ba mẹ con vô liêm sỉ.

Ông lão thợ may để cửa tiệm lại cho cô là bởi vì cô tiếp tục kế thừa tài nghệ của ông ấy, có thể tiếp tục nối tiếp kinh doanh của ông ấy, giải quyết vấn đề khó về may quần áo cho mọi người trên núi. Nếu như giao cửa hàng cho những người này, vậy sẽ không còn gì nữa.

Cô không thèm muốn gì tài sản của ông thợ may, dù sao cô sẽ không ở lại mãi ở trên ngọn núi này. Trong lòng cô chỉ có một mong muốn… Nếu như ông thợ may đã giao những món đồ này cho cô, cô phải bảo vệ cho tốt, không được để người ta lãng phí.

Cho nên cô không hề khách khí mà nói: “Tài sản là của thầy tôi, ông ấy nói giao cho ai là giao cho người ấy. Loại người thân chẳng có liên quan gì như mấy người lấy đâu ra mặt mũi để chạy đến đây đòi tài sản vậy? Thầy tôi đau ốm hơn nửa năm trời, mấy người có ai đến chăm sóc dù chỉ một ngày? Làm lễ tang ai chịu bỏ ra một đồng? Là mấy người mua quan tài hay là làm áo liệm?”

Nguyễn Khê càng nói giọng càng lớn, cuối cùng gần như quát chửi.

DTV

Không ngờ một cô nhóc nhìn thì nhỏ bé như cô mà có thể nói ra những lời này.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 144


Bà lão và hai đứa con bị Nguyễn Khê trách mắng đến cuống lên, trợn mắt nói: “Mày nói hỗn láo gì vậy? Từ trước đến nay tài sản luôn đưa cho người có quan hệ huyết thống, người ngoài không lấy được mà cũng không được lấy! Mày không đưa chìa khoá ra, bọn tao chỉ đành đi phá khoá!”

Nguyễn Khê nhìn chằm chằm vào bà già đáng chết: “Mấy người cứ thử phá khoá đi, bây giờ đó là nhà của tôi. Mấy người dám phá, tôi dám bảo bí thư Vương đưa người đến bắt mấy người vào phòng chuyên chính nhân dân. Thầy tôi giao chìa khoá cho tôi trước mặt tất cả cán bộ trong thôn, tôi không tin thế giới này không có chính sách pháp lệnh, để mặc cho mấy người làm bậy.”

Hai người đàn ông trung niên bị cô nói đến nỗi mắt trống rỗng, nhìn về phía bà lão tóc bạc.

Nhưng bà lão cũng không vừa, hừ một tiếng rồi nói: “Nên giao tài sản cho huyết thống kế thừa, đây là ý của ông trời và cũng là đạo lý! Một người ngoài như màu, còn là con gái, mày lấy đâu ra mặt mũi cầm tài sản của người khác.”

Nguyễn Thuý Chi đứng bên cạnh Nguyễn Khê nói giúp: “Bà không phục thì đi tìm bí thư Vương.”

Bà lão bị nghẹn lời, nếu như đi tìm bí thư Vương có tác dụng thì bà ta nào cần tự mình đến đây nữa. Chính bởi vì đầu tiên tìm bí thư Vương không có tác dụng gì, cho nên bọn họ mới tìm đến tận cửa, muốn bảo Nguyễn Khê giao chìa khoá.

Nguyễn Chí Cao và Nguyễn Trường Sinh phải mất một lúc mới phản ứng được, nhưng Nguyễn Chí Cao không nói gì cả. Ông cụ ném cái cuốc trong tay, quay người rời đi, một lúc sau quay lại, trong tay cầm cây s.ú.n.g trường.

Ông cầm s.ú.n.g trường, nhìn bà lão bà hai đứa con trai của bà ta, nói hai từ: “Nằm xuống!”

Bà lão nhìn ông cụ cầm s.ú.n.g hơi đáng sợ, nhưng vẫn tức giận nói: “Ông doạ ai?”

Nguyễn Chí Cao không nói nhiều lời, chĩa xuống đất b.ắ.n một phát.

Lần b.ắ.n này doạ bà lão suýt chút nữa ngất xỉu, hai đứa con trai của bà ta sợ hãi mặt hoảng hốt. Ngay cả Tôn Tiểu Tuệ đứng đối diện cũng sợ hãi giật nảy mình, trái tim suýt chút nữa nhảy ra ngoài.

Bà ta luôn nói hai lão già nhà bà ta và Nguyễn Trường Sinh là thổ phỉ, quả nhiên không sai.

Nguyễn Chí Cao cầm s.ú.n.g rồi lại hỏi: “Có cút đi hay không?”

Bà lão sợ hãi vẫn chưa hoàn hồn lại, hai đứa con trai của bà ta cũng bị doạ mặt mày kinh hãi.

Nguyễn Chí Cao thấy ba người bọn họ không lên tiếng, giớ s.ú.n.g lên rồi lai tức giận gào lên: “Tôi hỏi rốt cuộc mấy người có cút đi hay không?”

Hai người đàn ông trung niên sợ hãi nhảy cẫng lên, nhìn ông cụ rồi lại nhìn cây súng, sơ hãi vội vàng đi đỡ bà cụ và nói: “Ông lão đừng vội, chúng tôi cút, chúng tôi cút, chúng tôi cút ngay đây.”

Nói rồi đưa bà lão lục đục chạy đi.

Ba người họ đi rồi, Nguyễn Chí Cao đi vào trong phòng treo s.ú.n.g lên, ra ngoài ngồi xuống bàn nói: “Một đám nhát gan, vậy mà cũng dám đến đây cướp tài sản. Bà ta tưởng nhà họ Nguyễn chúng ta dễ bắt nạt giống như bản mặt bà ta.”

DTV

Lưu Hạnh Hoa ngồi xuống bên cạnh: “Liệu bọn họ có đi phá khoá thật không?”

Nguyễn Chí Cao nói: “Tôi thấy chỉ là doạ người ta thôi, chắc không dám đâu, doạ một chút là bọn họ sợ rồi. Trong tang lễ của ông thợ may không có một ai, thế thì là họ hàng gì chứ? Chính là lũ nhăm nhe tài sản nên mới đến đây.”

Lỡ như thật sự để bọn họ ỷ vào mối quan hệ m.á.u mủ mà cướp lấy, vậy thì chẳng phải bọn họ kiếm bộn tiền rồi sao?

Nguyễn Trường Sinh đứng bên cạnh Nguyễn Khê, lên tiếng nói: “Thật sự cho cháu sao?”

Nguyễn Khê nhìn anh ta, lại gật đầu đáp lại: “Vâng.”

Nguyễn Trường Sinh hít một hơi sâu, nói: “Không ngờ lão già này lại tình nghĩa như vậy.”

Nguyễn Chí Cao lại lên tiếng: “Ông lão thợ may cho cháu, chắc chắn là tin tưởng cháu. Cháu phải đối xử với nó thật tốt.”

Nguyễn Khê đáp lại: “Ông nội, cháu biết rồi.”

Khi Lăng Hào chạy đến nhà họ Nguyễn, đã có vài người vây xung quanh xem trò vui.

Nhìn thấy Nguyễn Chí Cao đi đến nhà đội trưởng dân quân cầm khẩu s.ú.n.g đến, không nói lời nào mà giải quyết vấn đề một cách đơn giản nhưng thô lỗ, cậu cũng không đi tìm Nguyễn Khê nữa mà tản về nhà cùng với đám người xem trò vui.

Sau khi đám người giải toán được một lúc, Nguyễn Trường Quý, Nguyễn Tiến Dược và Nguyễn Tiến Hoa lần lượt về nhà ăn trưa.

Khi ngồi trên bàn ăn ăn cơm, Tôn Tiểu Tuệ vô cùng hứng thú kể cho Nguyễn Trường Quý về chuyện xảy ra trước khi nấu cơm. Kể xong bà ta nhìn chằm chằm vào Nguyễn Tiến Dược, vẻ mặt hối hận, nghiến răng nói: “Con nói xem, nếu như kiên trì thêm nửa năm nữa thì tốt biết mấy.”

Nguyễn Tiến Dược rất hiểu rõ bản thân, nói ngay: “Nhưng con không biết nịnh nọt, hầu hạ người khác.”

Hầu hạ người khác đâu phải chuyện dễ, phải quan tâm hết cả chuyện ăn uống ngủ nghỉ. Hơn nữa nửa năm lâu như vậy, chẳng phải tra tấn người ta đến phát điên sao?
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 145


Nhất là ông thợ may rất nghiêm khắc và ăn nói khó nghe, khó hầu hạ hơn những lão già bình thường.

Tôn Tiểu Tuệ vẫn nghiến răng: “Con đúng là không có tiền đồ gì.”

Nguyễn Tiến Dược: “Bây giờ con đang đào mỏ quặng rất tốt mà.”

Nguyễn Trường Quý: “...”

Con mẹ nó, thằng nhóc này đúng là không có tiền đồ!

Ban đầu Nguyễn Khê không muốn cho quá nhiều người biết ông thợ may giao tài sản cho mình, nhưng bởi vì mấy người họ hàng vớ vẩn của ông ấy đến đây làm loạn nên tất cả mọi người trong thôn đều biết hết rồi.

Những người này vô cùng ghen tị và ngưỡng mộ cô, cũng có nói cô còn nhỏ mà mưu tính có mắt nhìn… dụ dỗ vây quanh ông thợ may, không chỉ học kỹ năng của ông ấy mà cuối cùng còn có được tất cả tài sản của ông ấy nữa.

Nếu như đặt chuyện này vào người khác, có nằm mơ cũng không dám làm như vậy.

Mà Nguyễn Khê không mơ, chỉ thực hiện mà thôi.

Sau khi bị Nguyễn Chí Cao cầm s.ú.n.g đuổi đi, đám người thân tự nhận của ông thợ may không dám đến tiệm may phá khoá, sau này cũng không dám đến thôn Kim Quan và thôn Phượng Minh nữa. Bọn họ ở xa, vượt đường núi xa xôi đến đây một chuyến cũng rất khó khăn.

Sau một tháng nghỉ ngơi, Nguyễn Khê và Nguyễn Thuý Chi lại quay về tiệm may, đàng hoàng mở cửa làm ăn.

Bởi vì đóng cửa trong thời gian dài, cho nên vừa mới mở cửa là có rất nhiều người đến.

Ban ngày Nguyễn Khê và Nguyễn Tuý Chi làm việc trong tiệm may, buổi tối vẫn về nhà ăn cơm ngủ nghỉ, không ở lại ngủ trong cửa tiệm. Họ luôn cảm thấy ông thợ may vẫn còn ở đây, vì thế để lại nơi này cho ông ấy.

Làm việc ở tiệm may cả ngày, khi tối đến về nhà ăn cơm, Nguyễn Khê đưa một tờ giấy cho Nguyễn Trường Sinh, nhờ anh ấy làm một chuyện: “Trong cửa tiệm thiếu một thứ. Chú năm à, chú giúp cháu lên thị trấn mua bổ sung thêm nhé? Tiền đây.”

Nguyễn Trường Sinh cầm được tiền là tình nguyện làm, cầm lấy tờ giấy vui vẻ nói: “Cứ giao cho chú.”

Thế là ngày hôm sau anh ấy dậy rất sớm, cầm tiền mà Nguyễn Khê đưa cho mình rồi đi lên thị trấn.

Anh ấy chạy rất nhanh, người bình thường phải mất hai ngày đi đường nhưng anh ấy chỉ mất khoảng một ngày rưỡi đi đường mà thôi.

Nhưng anh ấy cũng không phải người bằng sắt thép, đến đêm khi mệt lả rồi cũng sẽ tìm nơi nhắm mắt nghỉ ngơi một chút.

Đêm nay nghỉ ngơi anh ấy tìm một đống rơm, kéo một đống rơm trải xuống mặt đất, khi nằm ngủ cũng rất êm.

DTV

Nhưng anh ấy vừa mới trải xong đống rơm, chuẩn bị đi ngủ, bỗng nhiên nghe thấy tiếng hắng giọng, sau đó là tiếng huýt sáo.

Thế là anh ấy không nằm xuống nữa, quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh. Nhìn thấy cách đây không xa có một người ngồi bên cạnh đống thân bắp ngô, dưới ánh trăng sáng có thể nhìn thấy đó là một chàng thanh niên mặc đồ lính, đội mũ quân đội.

Nguyễn Trường Sinh không quan tâm anh ta, tiếp tục nằm xuống.

Nằm được một lúc lại tò mò, thế là vực người dậy nhìn về phía anh thanh niên đó.

Anh thanh niên tay cầm điếu thuốc lá, để ở bên mũi ngửi ngửi với dáng vẻ rất hưởng thụ.

Hình như anh ấy biết Nguyễn Trường Sinh đang nhìn mình, sau khi ngửi xong lên tiếng hỏi: “Có muốn một điếu không?”

Ở trên núi rất ít khi nhìn thấy thuốc lá, nhưng nếu như có ai hút thuốc thì đều hút bằng tẩu thuốc.

Nguyễn Trường Sinh nhìn anh ta: “Anh cứ thấy ai là cho thuốc sao? Phí thế.”

Anh thanh niên mỉm cười: “Một đồng một điếu.”

Nguyễn Trường Sinh nhìn anh ta, nhớ ra: “Anh đang… Bán?”

Anh thanh niên khẽ nói: “Có muốn một điếu không?”

Nguyễn Trường Sinh nhìn lướt qua, rồi lại nhìn cái túi ở bên cạnh anh ta, bên trong túi đựng rất nhiều đồ. Nếu như anh ấy đoán không nhầm, tám mươi phần trăm trong đó là đồ anh ta lấy ở trên núi lén đi bán.

Nhìn xong, Nguyễn Trường Sinh hỏi: “Trong túi của anh còn có gì?”

Anh thanh niên hỏi ngược lại: “Anh muốn gì?”

Nguyễn Trường Sinh ngồi dậy, nhuận họng: “Có diêm không? Nếu không đưa cho tôi điếu thuốc trước.”

Nghe thấy vậy, anh thanh niên rút một hộp diêm ra khỏi túi, cầm lên lắc lắc: “Một đồng.”

Nguyễn Trường Sinh cúi đầu lấy một đồng trong túi ra, đưa về phía tay anh ta.

Sau đó anh thanh niên đưa tay ra, khi chuẩn bị cầm lấy một đồng trong tay Nguyễn Trường Sinh, anh ấy nhanh chóng lật tay, nắm chặt lấy cổ tay anh thanh niên. Sau đó kéo anh ta ngã nhoài về phía sau, thuận thế leo lên trước đè anh ta xuống đất.

Nguyễn Trường Sinh đè anh ta xuống, cười nói: “Lá gan lớn đấy, anh đầu cơ trục lợi à.”

Anh thanh niên bị đè nên không đẩy ra được, tức giận nói: “Liên quan gì đến anh. Anh muốn mua thì mua, không mua thì thôi.”

Nguyễn Trường Sinh vẫn mỉm cười: “Tôi bắt anh đến phòng chuyên chính nhân dân thì cũng được tuyên dương.”

Anh thanh kia không hề hoảng hốt mà ăn nói rất cố chấp: “Anh có bằng chứng nói tôi đầu cơ trục lợi sao? Chỉ cần người đeo huy hiệu đỏ không bắt tôi, anh không có chứng cứ thì cũng chẳng sao cả.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 146


Nói báo cáo là Nguyễn Trường Sinh dọa anh ta thôi, từ trước đến nay anh ấy chưa bao giờ làm những chuyện này. Anh ấy túm chặt cổ áo dân quân của anh thanh niên, kéo anh ta lên rồi lại nói: “Cho tôi xem trong túi anh đựng thứ gì.”

Anh thanh niên nổi giận: “Cho anh xem cái con khỉ!”

Nguyễn Trường Sinh cười hừ, giơ tay ra cướp lấy cái túi treo trên thân ngô.

Anh thanh niên gỡ tay Nguyễn Trường Sinh ra rồi giật lấy, anh ấy nhanh chóng trở tay túm lấy cổ tay của anh ta, rồi lại ghì chặt anh ta xuống. Cảm giác bị đè lần này khác lần trước, anh ấy sững sờ một chút rồi nhanh chóng thả lỏng anh thanh niên.

Sau khi phản ứng lại, Nguyễn Trường Sinh: “Con gái sao?”

Người thanh niên này nhân cơ hội này cầm túi chạy mất.

Cô ấy thầm nghĩ, nếu như biết trước người này phiền phức như vậy, chi bằng không lên tiếng nói chuyện với anh ấy. Cô ấy thường xuyên cải trang, đi vào trong núi bán đồ, lén lút bán một ít đồ tạp nham. Một lần rồi hai lần, chưa bao giờ cô ấy gặp người phiền phức như vậy.

Đồ đạc trên núi rất hiếm, cô ấy làm như vậy cũng là tạo phúc cho người dân trên núi, cho nên người ta rất khách sáo với cô. Muốn đỡ thèm hoặc là cần thì tốn một hai đồng mua đồ từ cô ấy, không muốn mua người ta cũng không nói gì.

Dù sao bình thường mọi người khó ra khỏi núi, cô ấy mang đồ lên núi lén lút bán, để mọi người có thể không cần đi đường núi nhiều mà vẫn có thể giải quyết nhu cầu thường ngày. Đây cũng coi như là chuyện tốt.

Kết quả cái này người đêm nay cũng được lắm, giở trò tóm cô ấy lại, đòi bắt cô ấy đến phòng chuyên chính nhân dân để báo cáo cô ấy.

Đồ xấu xa!

Nguyễn Trường Sinh thấy cô ấy cầm túi chạy, bản thân cũng không để yên mà đứng dậy, phủi m.ô.n.g đuổi theo.

Đuổi đến bên cạnh cô thanh niên, anh ấy đưa tay kéo bả vai của cô ấy rồi lại hỏi lần nữa: “Cô là con gái?”

Cô thanh niên không thể thoát được tay anh ấy, hung dữ đánh tay anh ấy vài cái: “Không cần đồ thì buông tay ra!”

Nguyễn Trường Sinh mượn ánh trăng để nhìn gương mặt cô ấy: “Không giống lắm, làm gì có con gái nào như vậy…”

Trong màn đêm đen tối, gương mặt ấy nhanh chóng hòa vào màn đêm.

Cô thanh niên liếc mắt nhìn anh ấy: “Ai cần anh quan tâm!”

Nguyễn Trường Sinh bật cười: “Tôi không hút thuốc, để tôi xem trong túi cô có gì, tôi chắc chắn sẽ mua.”

Cô thanh niên đề phòng anh ấy một lúc: “Không bắt tôi đến phòng chuyên chính nhân dân chứ?”

Nguyễn Trường Sinh nói: “Tôi dọa cô chơi thôi.”

Cô thanh niên lại nhìn anh ấy một lúc, thấy cũng đáng tin nên đành ngồi xổm xuống, mở miệng túi ra.

Thấy cô ấy như vậy, Nguyễn Trường Sinh cũng ngồi xổm xuống, lôi đèn pin từ trong túi ra, bật ánh đèn chiếu vào trong túi.

Trong túi của cô thanh niên này đúng là có rất nhiều đồ tạp nham, hầu như thứ gì cũng có. Có bao t.h.u.ố.c lá bị bóc một nửa, kẹo hoa quả được gói bằng những tờ giấy sặc sỡ, có cúc áo, gân bò, diêm, còn có cả mũi kim, khoan kim, dập ghim, khóa kéo, đủ món đồ ăn vặt, thậm chí còn có bít tất và thuốc chuột.

Nguyễn Trường Sinh coi như mở mang đầu óc, vừa cầm đèn pin lắc lắc, vừa lẩm bẩm.

Cô thanh niên thấy anh lắc như vậy được một lúc lâu thì hơi mất kiên nhẫn, lên tiếng hỏi: “Rốt cuộc anh muốn gì?”

Nguyễn Trường Sinh không trả lời mà hỏi ngược lại: “Cô lấy những thứ này từ đâu?”

Cô Thanh Niên liếc nhìn anh ấy rồi kéo bao tải: “Anh quan tâm tôi từ đâu đến, rốt cuộc anh có cần không? Không cần thì tôi đi đây.”

Nguyễn Trường Sinh kéo cái túi lại: “Muốn muốn muốn muốn.”

Nói rồi anh ấy lôi hai viên kẹo hoa quả màu sắc khác nhau ra khỏi túi: “Bao nhiêu tiền một viên.”

Cô thanh niên duỗi một ngón tay ra: “Một đồng hai viên.”

Thế là Nguyễn Trường Sinh lại móc một đồng vừa nãy ra, đặt vào trong tay cô ấy.

Cô thanh niên cất tiền, thu dọn cái túi. Sau đó không phí lời với anh ấy nữa mà vác cái túi lên vai, đeo sau lưng rồi rời đi.

Nguyễn Trường Sinh không ngồi yên mà tiếp tục đi theo cô ấy, đi đến bên cạnh nói: “Quen biết nhau chính là duyên phận, cô tên là gì? Ở lữ đoàn nào? Kết bạn đi.”

Cô Thanh niên không thèm quay đầu lại, nói: “Tôi không kết bạn với anh.”

Nguyễn Trường Sinh nói: “Thật ra con người tôi rất tốt, vừa nãy chỉ trêu cô cho vui chút thôi.”

Cô thanh niên quay đầu nhìn anh ấy, thấy anh ấy dáng dấp cũng được bèn hỏi: “Vậy anh ở trong lữ đoàn nào?”

Nguyễn Trường Sinh thành thật nói: “Tôi ở lữ đoàn Mắt Phượng, cách nơi này khá xa.”

DTV

Dù sao anh ấy đi cả ngày mới đến đây, hơn nữa bây giờ đã nửa đêm rồi.

Thấy cô thanh niên không nói gì, anh ấy lại hỏi: “Cô thì sao?”

Cô thanh niên ngẩng đầu lên, tiếp tục đi lên phía trước: “Tôi không nói cho anh biết đâu.”

Nguyễn Trường Sinh: “...”

Không nói thì anh ấy đi theo cô ấy. Cô ấy đi thì anh ấy đi, cô ấy dừng lại nghỉ ngơi, anh ấy cũng dừng lại nghỉ ngơi.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 147


Cô thanh niên thấy Nguyễn Trường Sinh có ý định với cái túi của mình, thế là khi mệt quá phải nghỉ ngơi, cô ấy đều đào một cái hang trên đống cỏ, chui vào bên trong ôm cái túi vào lòng, hơn nữa còn giấu bên trong đống cỏ khô.

Mà Nguyễn Trường Sinh cũng đào một cái hang bên cạnh cô ấy để ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau, trong hang có tiếng động, anh ấy lập tức tỉnh dậy.

Anh ấy thấy cô thanh niên bò ra khỏi hang, mặt bám đầy bụi bẩn, không có dáng vẻ nào là con gái. Hơn nữa cô ấy cũng không thắt b.í.m tóc, tất cả tóc đều giấu trong cái mũ quân nhân. Trang phục quân nhân cũng là của con trai, nhìn giống như một thằng con trai.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Nguyễn Trường sinh thẫn thờ một lúc, rủ mí mắt xuống rồi thở dài: “Cô tỉnh rồi à?”

Cô thanh niên không quan tâm anh ấy, tiếp tục bò ra khỏi hang, vác cái túi lên vai rời đi.

Nguyễn Trường Sinh bò dậy, đi theo cô ấy.

Chưa đi được mấy bước, cô thanh niên bỗng nhiên dừng lại hỏi anh ấy: “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Nguyễn Trường Sinh vẫn nói câu đó: “Kết bạn.”

Cô thanh niên nhìn gương mặt anh ấy, suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng nói: “Hay là thế này đi, tôi mệt rồi không muốn đi nữa. Nếu như anh có thể cõng tôi lên thị trấn, tôi sẽ kết bạn với anh. Anh thấy sao?”

Nguyễn Trường Sinh nghe thấy vậy thì nhanh chóng ngồi xổm xuống trước mặt cô ấy, vỗ lên m.ô.n.g nói: “Lên đi.”

Cô thanh niên cũng không khách khí, coi anh ấy như ngựa mà nhảy lên người anh ấy như con khỉ: “Đi thôi.”

Nguyễn Trường Sinh đứng dậy rồi đi về phía trước, rồi lại hỏi: “Rốt cuộc cô là nam hay nữ?” Thật sự nhìn không giống con gái.

DTV

Cô thanh niên khoác túi lên vai anh ấy, còn mình không nằm nhoài lên người anh mà coi anh là ngựa cưỡi, miệng nói: “Anh quan tâm tôi là nam hay nữ. Anh muốn kết bạn với tôi chẳng phải là vì muốn biết tôi lấy những món đồ này ở đâu sao, anh cũng muốn đầu cơ trục lợi ư?”

Nguyễn Trường Sinh “hì” một tiếng: “Cũng không ngốc nhỉ.”

Với sức đi của Nguyễn Trường Sinh, ban đầu chỉ cần mất nửa ngày là có thể đến thị trấn. Nhưng bây giờ bởi vì cõng thêm một người, dù nói khung xương của cô thanh niên này rất nhẹ, nhưng dù sao cũng là người trưởng thành nên mất nửa ngày mới đến nơi.

Khi sắp đến thị trấn, cô thanh niên nhảy xuống người anh ấy, xách cái túi bước đi.

Nguyễn Trường Sinh thở hổn hển đi theo sau cô ấy, còn hỏi: “Bây giờ có thể nói cho tôi biết cô tên là gì, nhà ở đâu chưa? Có thể… làm bạn được không?”

Cô thanh niên quay đầu liếc nhìn anh ấy, lên tiếng nói: “Tôi tên Tiền Xuyến, nhà ở trên thị trấn.”

Nguyễn Trường Sinh thở một hơi: “Tiền Xuyến?”

Cái tên này cũng đủ để hình dung ra, có lẽ cô ấy chính là Tiền Xuyến đầu thai. Ở trên đời này cũng dám đầu cơ trục lợi, bán đồ.

Tiền Xuyến không thèm để ý đến anh ấy, lại hỏi: “Còn anh thì sao? Anh tên là gì? Đến thị trấn làm gì?”

Nguyễn Trường Sinh hít thở đều đặn: “Tôi tên Nguyễn Trường Sinh, ở lữ đoàn Mắt Phượng, đến mua bổ sung hàng cho tiệm may.”

“Bổ sung hàng?”

Tiền Xuyến tỏ vẻ thích thú với ba từ này.

Nguyễn Trường Sinh gật đầu: “Bổ sung hàng.”

Trên gương mặt Tiền Xuyến nở nụ cười: “Vậy tôi đi chơi cùng anh.”

Coi như hai người đã kết bạn. Tiền Xuyến không cố gắng bỏ mặc Nguyễn Trường Sinh nữa, cùng anh ấy đi vào thị trấn. Đến thị trấn, cô ấy cũng không vội về nhà mà đi cùng Nguyễn Trường Sinh đi mua sắm ở cửa hàng kinh doanh.

Nguyễn Trường Sinh cầm danh sách hàng cần bổ sung, cô ấy đứng bên cạnh xem.

Cô ấy hỏi: “Nhà anh mở tiệm may sao?”

Nguyễn Trường Sinh nói: “Là tiệm may của cháu gái tôi, con bé nhờ tôi mua giúp hàng thiếu.”

Tiền Xuyến rất tò mò: “Cháu gái của anh bao nhiêu tuổi mà đã có thể làm thợ may rồi?”

Nguyễn Trường Sinh: “Còn nhỏ tuổi lắm, mười lăm tuổi.”

Tiền Xuyến: “Lớn như vậy mà có thể làm thợ may rồi sao? Được đấy, khi nào rảnh tôi sẽ đến làm quen.”

Nguyễn Trường Sinh quay đầu nhìn cô ấy: “Cô bao nhiêu tuổi?”

Tiền Xuyến nói: “Tôi lớn hơn cháu gái của anh ba tuổi, tôi mười tám.”

Nguyễn Trường Sinh mỉm cười: “Vậy tôi lớn hơn cô hai tuổi, tôi năm nay hai mươi tuổi.”

Ai quan tâm anh bao nhiêu tuổi, Tiền Xuyến cố tình nói: “Ồ, thế mà nhìn anh trông hơi già, giống như ba mươi tuổi rồi.”

Nguyễn Trường Sinh: “...”

Người anh em này muốn ăn đòn sao?

Hai người nói chuyện rồi mua đồ ở cửa hàng kinh doanh.

Nguyễn Trường Sinh không định ở lại trong thị trấn lâu, đi ra ngoài cửa hàng bèn nói với Tiền Xuyến: “Tôi mua đồ xong phải quay về ròi, nếu như cô không có chuyện gì cũng về nhà đi. Mau về tắm rửa rửa mặt đi, cô xem mặt cô bẩn kia kìa, có thấy giống con gái không? Khi nào rảnh tôi sẽ đến tìm cô chơi, cô nói cho tôi biết cô lấy những đồ đó ở đâu.”

Nói rồi anh ấy nhìn cái túi trên vai cô ấy ra hiệu.

Có giống con gái hay không thì liên quan gì đến anh?
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 148


Tiền Xuyến suy nghĩ, bỗng nhiên vỗ lên vai Nguyễn Trường Sinh rồi kéo anh ấy ra một ch* k*n đáo. Sau khi dừng lại, cô ấy để cái túi xuống và nói: “Cũng không có rảnh, hôm nay tôi sẽ chia cho anh. Anh muốn không?”

Nguyễn Trường Sinh hơi bất ngờ: “Chia cho tôi?”

Tiền Xuyến nheo mắt cười, nhìn anh ấy: “Đương nhiên rồi, phải đưa tiền.”

Nguyễn Trường Sinh không phải kẻ ngốc, biết ý đồ của Tiền Xuyến. Dù sao cô ấy là dân buôn bán, bán cho ai không bán, lại đi lăn lộn vất vả trên núi. Chi bằng cứ bán cho anh ấy, có thể thu hồi được nhiều tiền luôn.

Nguyễn Trường Sinh nhìn cô ấy một lúc: “Vậy cô phải để lại cho tôi rẻ hơn một chút.”

DTV

Tiền Xuyến rất thoải mái: “Đương nhiên rồi.”

May mà trên người Nguyễn Trường Sinh vẫn còn phí đi đường mà Nguyễn Khê cho anh ấy, thế là anh ấy chọn lựa trong túi, chọn ra một vài món mình thấy bán được nhất. Ép giá với Tiền Xuyến mấy lần, cuối cùng anh ấy trả tiền và nhét đồ vào trong cặp sách.

Tiền Xuyến nhận được tiền mặt cười phơi phới, vui vẻ nhét tiền vào trong túi tiền, sau đó xách túi lên nói với Nguyễn Trường Sinh: “Được rồi, tôi phải về rồi, không giữ anh lại nữa.”

Nguyễn Trường Sinh cũng đứng lên: “Hay là bây giờ cô nói cho tôi biết, cô lấy những thứ này từ đâu?”

Tiền Xuyến vẫn nói rất dứt khoát: “Vậy thì không được, nếu như lần sau anh muốn mua thì lên thị trấn tìm tôi, tôi chia tiếp cho anh. Nhà tôi ở bên cạnh trường tiểu học Thiên Phượng, anh đến đấy hỏi tên tôi là được.”

Nguyễn Trường Sinh: “...”

Cô nhóc này đúng là gian trá.

Tiền Xuyên đi rồi, Nguyễn Trường Sinh cũng không ở lại thị trấn lâu nữa.

Anh ấy cầm đống hàng cần bổ sung, còn cả hàng linh tinh mà Tiền Xuyên đưa cho mình, đi học theo con đường khi mình đến đây để về nhà.

Nhưng lần này anh ấy không vội vã về nhà, trên đường đi tìm nơi trong thôn xóm, thường xuyên có người lui đến để đi. Tìm thấy nơi có người, anh ấy lặng lẽ kéo người ta đến hỏi giống như ăn trộm…

“Ông lão, ông có muốn thử nếm điếu thuốc này không?”

“Cô gái, cô có muốn kim châm không?’

“Có muốn kẹo không?”

“Trong nhà cô có chuột ăn vụng lương thực đúng không? Tôi có thuốc chuột nè.”

Bởi vì trước kia anh ấy lăn lộn bên ngoài, tiếp xúc rất nhiều người và cũng hiểu rất rõ ít nhiều thôn xóm trên núi Phượng Minh, hơn nữa rất biết tìm người, xem người. Vì thế anh ấy thật sự có thể nhìn ra người ta thiếu cái gì, thế nên bán đồ rất dễ dàng.

Nhưng dù sao đây là lần đầu anh ấy làm việc này, hơn nữa biết nếu như bị bắt sẽ rất xui xẻo, vì thế rất cẩn thận, cũng không dám làm bừa. Nếu như có biến động gì đó, anh ấy lập tức co giò bỏ chạy.

Anh ấy không có bản lĩnh nào khác, chỉ có sức đánh nhau và chạy nhanh như bay.

Anh ấy cứ như vậy mà vừa lén lút bán đồ, vừa lén lút lên núi. Nhưng mới đi qua nửa thôn trong núi Phượng Minh, tất cả những đồ anh ấy mua từ Tiền Xuyên đã bán hết sạch.

Đương nhiên anh ấy không lấy nhiều, chỉ lấy tổng cộng năm xu tiền hàng, bán hết lời được bảy xu.

Bảy xu không phải là ít đâu nhé, có thể mua được một cân rượu và ăn đủ một cân thịt lợn.

Nếu như anh ấy làm việc vất vả trong đội sản xuất một tháng cũng chỉ có năm sáu đồng, bây giờ anh ấy chỉ múa máy miệng, chạy nhiều hơn đã kiếm được bảy xu, kiếm được số tiền này đúng là thoải mái, nhẹ nhàng và vui vẻ.

Đương nhiên rồi, dù có đắc ý cũng không được để người khác biết. Anh ấy không định nói cho người nhà nghe, tránh để họ lo anh ấy bị bắt. Nhất là lỡ như để cho chị dâu Tôn Tiểu Tuệ biết thì chắc chắn đỏ mắt báo cáo anh ấy.

Khi Nguyễn Trường Sinh về nhà đã là buổi chiều, lúc này Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi vẫn còn ở trong tiệm. Vì thế anh ấy không về nhà mà đi đến thôn Kim Quan trước, vừa vặn thôn Kim Quan gần thôn Mắt Phượng.

Đến tiệm may, anh ấy đưa đồ vừa mua cho Nguyễn Khê.

Nguyễn Khê thấy không có vấn đề gì, cười nói: “Cảm ơn chú năm.”

Nguyễn Trường Sinh rất vui vẻ, cũng cười nói: “Sau này có chuyện tốt như thế cứ gọi chú.”

Nguyễn Khê gật đầu: “Vậy, chú không ngại mệt là được.”

Nguyễn Trường Sinh không thấy mệt chút nào: “Chạy có chút, mệt cái gì? Sao mệt bằng đào mỏ trên núi chứ.”

Anh ấy vốn dĩ thích ra ngoài chạy nhảy, không thích gò bó, ở trên ngọn núi này chưa có chỗ nào là anh ấy chưa đi.

Hơn nữa bây giờ đi đường còn có phí đi đường, anh ấy còn có thể lấy phí đó để lấy hàng ở chỗ Tiền Xuyên, trên đường về lại tiện bán hàng. Làm gì có chuyện tốt nào vừa thoải mái tự do lại vừa kiếm được tiền, anh ấy chỉ mong sao mỗi ngày có thể đi.

Nguyễn Thúy Chi cũng nói: “Đúng là em không mệt, từ nhỏ đã thích chạy nhảy chơi đùa.”

Ba người đang nói chuyện, đúng lúc bắt đầu xôm xa thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng người gọi: “Cô thợ may có ở đây không?”

Nguyễn Khê lập tức lên tiếng đáp: “Có ạ.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 149


Trả lời xong thì ra ngoài cùng với Nguyễn Thúy Chi, nhìn thấy người đến là một người phụ nữ tóc ngắn ngang vai, bên cạnh người ấy là một cậu thanh niên khoảng hai mươi tuổi. Nhìn gương mặt và dáng vóc, có lẽ là con trai của bà ấy.

Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi đón hai người vào nhà, hỏi muốn may quần áo thường ngày hay sửa lại đồ.

Trong đôi mắt và đôi môi của người phụ nữ tóc ngắn ngang vai chất chứa nụ cười, nhìn Nguyễn Khê nói: “Con trai tôi nhận được một công việc tốt trên thị trấn, định may cho nó hai bộ quần áo. Cho nên tôi đến nhờ cô thợ may đến nhà tôi trong hai ngày tới.”

Nguyễn Khê mỉm cười đồng ý, Nguyễn Thuý Chi đã cầm thước đo, đo kích thước cho con trai người phụ nữ ấy.

Người phụ nữ tóc ngắn mua tấm vải tốt, đưa ra cho Nguyễn Khê xem rồi bàn bạc với cô: “Tôi mua vải kaki và nhung tím, định làm hai bộ. Cô nói xem làm kiểu gì nhìn đẹp hơn?”

Nguyễn Khê nhìn tấm vải, không mất quá nhiều thời gian để nghĩ, nói: “May hai bộ kiểu đồng phục thì sao? Mặc đồng phục lên người nhìn vừa mang phong cách Tây, lại rất đẹp. Có rất nhiều người trong thành phố đều mặc như vậy.”

Người trong thôn nào ai đã được nhìn thấy người thành phố, đôi mắt người phụ nữ tóc ngắn sáng bừng: “Vậy sao?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Đúng vậy, tôi vẽ nhiều tranh lắm, để tôi mang ra cho bà xem.”

Bây giờ trong thôn ai cũng biết tay nghề của Nguyễn Khê, người phụ nữ tóc ngắn rất an tâm với cô, chỉ cười nói: “Được rồi được rồi, ngày mai tôi nhờ người đến khiêng máy may của cô. Lữ đoàn của chúng tôi hơi xa chỗ này, phải đi ba mươi dặm. Khi tôi đến đây có khá nhiều người trong đội nói chờ cô qua đó sẽ nhờ cô sửa lại quần áo, có thể cô phải ở đấy mấy ngày.”

Chuyện này xảy ra rất thường xuyên, Nguyễn Khê gật đầu: “Được, tôi sắp xếp mấy bộ quần áo mang qua đó.”

Nói rồi cô lại hỏi: “Bà ở lữ đoàn nào?”

Người phụ nữ ấy nói: “Lữ đoàn Xích Vũ.”

Nghe thấy tên lữ đoàn này, Nguyễn Khê và Nguyễn Thuý Chi không có phản ứng gì, chỉ nói biết rồi. Nguyễn Trường Sinh đứng bên cạnh lại sững người lại, nhưng anh ấy cũng chỉ sững lại rồi sau đó lại như bình thường.

Anh ấy bình thường lại, còn lên tiếng nói bâng quơ hai câu, hỏi người phụ nữ ấy: “Tạ Đào trong lữ đoàn của mấy người đã tìm đến người ta chưa?”

Người phụ nữ ấy nghe thấy bèn nhìn Nguyễn Trường Sinh, bỗng nhiên thấy anh ấy hơi quen quen, một lúc sau nói: “Có phải cậu từng đi đến lữ đoàn của chúng tôi không? Cậu chính là… Đối tượng kết hôn trước kia của Đào Tử? Cậu nhóc họ Nguyễn đúng không?”

Trước kia khi còn qua lại với Tạ Đào, đúng là Nguyễn Trường Sinh từng đi đến lữ đoàn Xích Vũ hai lần. Bởi vì hai thôn cách nhau khá xa, Tạ Đào cũng là con gái, nếu như muốn tiếp xúc nhiều với nhau và hiểu nhiều hơn thì đương nhiên anh ấy phải chạy đến lữ đoàn Xích Vũ.

Anh ấy bất lực nói: “Không tính là đối tượng, chuyện không đi đâu đến đâu cả.”

Người phụ nữ ấy nhìn Nguyễn Trường Sinh nói: “Sao vậy? Cậu cũng chưa tìm thấy đối tượng? Sau này Đào Tử có đi xem mắt hai người, nhưng không ưng ai cả. Cô ấy sợ chẳng phải là vì vẫn còn nhớ đến cậu sao, đợi cậu không tìm được đối tượng thì nhượng bộ đi tìm cậu.”

DTV

Nguyễn Thuý Chi đo số đo xong, nghi ngờ hỏi: “Nhượng bộ cái gì?”

Chẳng phải nói vì tính cách hai người không hợp sao, cho nên nói gì?

Nghe thấy Nguyễn Thuý Chi hỏi điều này, Nguyễn Trường Sinh bỗng nhiên nhớ ra gì đó, vội vàng chen vào: “Không có gì, không có gì.”

Vừa nãy anh ấy lơ đãng, nghe thấy người phụ nữ ấy nói mình ở lữ đoàn Xích Vũ thì vô thức lên tiếng nói bâng quơ câu này. Nói đến đây anh ấy mới nhận ra, không thể nói lời này trước mặt chị ba của mình.

Thế là anh ấy nói chen vào, định tiễn người phụ nữ ấy đi. Kết quả người phụ nữ ấy đã được khơi gợi ý muốn tán gẫu, không nói hết thì trong lòng rất khó chịu. Bà ấy sửng sốt đẩy anh ấy ra, nhìn Nguyễn Thuý Chi nói: “Bởi vì nhà họ Tạ có ý kiến với chuyện của chị ba cậu ấy.”

Nguyễn Trường Sinh sốt sắng đến nỗi muốn bịt miệng người phụ nữ ấy lại, kết quả bị con trai bà ấy kéo ra.

Người phụ nữ ấy nói tiếp: “Nhà họ Tạ có ý rằng, nếu như cậu ta đưa chị ba của mình về nhà chồng thì chuyện kết hôn sẽ diễn ra thuận lợi. Nếu như không đưa chị ba của mình về nhà chồng, vậy thì không kết hôn nữa.”

Nghe xong lời này, vẻ mặt Nguyễn Thuý Chi tối sầm lại, nhìn Nguyễn Trường Sinh.

Nguyễn Trường Sinh cắn răng, nhắm mắt, muốn tự vả vào miệng mình.

Trước đó Nguyễn Khê cũng không biết chuyện này, bây giờ nghe xong cũng sững sờ. Cô quay đầu nhìn Nguyễn Trường Sinh, thấy vẻ mặt của anh ấy là biết. Là anh ấy, Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa cố tình giấu diếm chuyện này, không để Nguyễn Thuý Chi biết.

Nguyễn Thuý Chi nhìn Nguyễn Trường Sinh hỏi: “Có chuyện này thật sao?”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 150


Nguyễn Trường Sinh hít một hơi sâu, lên tiếng nói: “Chị ba, chị đừng nghe bà ta nói linh tinh, không có chuyện đó đâu.”

Người phụ nữ nghe thấy vậy, mắt trừng lên: “Chị ba?”

Nói rồi nhìn về phía Nguyễn Thuý Chi: “Cô là chị ba của cậu ta?”

Sau đó lại hỏi Nguyễn Khê: “Vậy còn cô thợ may này thì sao?”

Nguyễn Khê nói: “Tôi là cháu gái của chú ấy.”

Người phụ nữ ấy nghe thấy vậy thì nhíu mày, dường như đang gỡ gì đó.

Một lúc sau bà ấy mới bình tĩnh lại được, ngẩng đầu nhìn Nguyễn Khê nói: “Trên núi đều bảo cô là cô thợ may, tôi không phải người ở lữ đoàn gần đây nên ai mà biết được cô là con gái nhà nào. Hoá ra cô ở nhà họ Nguyễn trong lữ đoàn Mắt Phượng à? Vậy bây giờ cô ba của cô ở đây cùng cô sao? Làm thợ may cùng cô sao?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Tay nghề của cô ba tôi cũng rất tốt, công việc trong cửa tiệm do tôi và cô ấy cùng làm.”

Nghe thấy lời này, người phụ nữ lại nhíu mày suy nghĩ một lúc, sau đó quay người lấy tấm vải của mình, cất đi rồi kéo con trai vội vàng ra ngoài, miệng nói: “Cô thợ may, tôi đi trước đây, ngày mai tôi nhờ người đến đón cô về nhà.”

Nguyễn Khê không kịp tiễn bà ta ra ngoài, chỉ đành nhìn bóng lưng bà ấy và nói: “Bà đi thong thả.”

Mà người phụ nữ ấy kéo con trai vội vàng rời đi, trong phòng chỉ còn lại ba người là Nguyễn Thuý Chi, Nguyễn Khê và Nguyễn Trường Sinh.

Nguyễn Thuý Chi nhìn Nguyễn Trường Sinh, hỏi anh ấy: “Tại sao không nói cho chị biết sớm?”

Nguyễn Trường Sinh lại làm dáng vẻ vô tội: “Người ta không muốn thì thôi, có gì để nói.”

Hơn nửa năm qua Nguyễn Trường Sinh cũng không đi xem mắt đối tượng, Nguyễn Thuý Chi chỉ nhìn anh ấy và hỏi: “Vậy có phải vì em thích cô gái ấy, cho nên mới không chịu đi xem mắt đúng không?”

Nguyễn Trường Sinh mỉm cười: “Cái này có sao đâu, em chỉ tiếp xúc với cô ấy mấy lần, chưa thích gì cả. Em cảm thấy xem mắt không thú vị gì cả, giống như buôn bán kinh doanh cho nên định tự mình đi tìm.”

Nguyễn Thuý Chi vẫn hỏi: “Thật sự không thích sao?”

Nguyễn Trường Sinh nói chắc nịch: “Thật sự không có gì cả. Chị ba, chị đừng nghĩ nhiều, khi ấy cô ấy nhắc đến yêu cầu này thì em không thể ở cùng cô ấy nữa. Cho dù sau này nhà ấy muốn nhượng bộ, em cũng sẽ không cưới cô ấy. Còn nếu như không gả cho em thì sao, muốn bảo em đuổi chị gái của em đi, vậy thì chẳng phải sau này kết hôn rồi sẽ có nhiều chuyện hơn sao?”

Nguyễn Thuý Chi thấy anh ấy thở dài, vội vàng quay người ngồi xuống ghế, không nói gì.

Nguyễn Trường Sinh thấy cô ấy tự trách mình, vội vàng đ.ấ.m lưng cho cô ấy và nói: “Chị ba đừng nghĩ nhiều, chị không có vấn đề gì cả, tất cả là vấn đề của nhà họ. Chị tin em đi, em chắc chắn dẫn theo một cô gái tốt về làm em dâu của chị.”

Nguyễn Thuý Chi quay đầu nhìn anh ấy.

Nguyễn Khê cũng đến nói: “Cô ba, cháu tin chú năm có thể.”

Nguyễn Thuý Chi chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, gật đầu nói: “Ừm, em trai của chị tuấn tú lịch sự, phong lưu phóng khoáng, chắc chắn có thể.”

Ở một bên khác, người phụ nữ tóc ngắn đưa đứa con trai vội vàng đi ba mươi dặm về nhà.

Việc đầu tiên khi đến nhà không phải là về nhà, mà là đến thẳng nhà họ Tạ. Vừa đến nhà đã uống nước, ngồi xuống nói với mẹ Tạ: “Ôi chao, Đào Tử nhà bà thiệt thòi quá.”

Mẹ Tạ không hiểu, chỉ hỏi: “Đang yên đang lành, sao bà lại nói lời này?”

Người phụ nữ tóc ngắn lại uống ngụm nước, thở dài rồi nói với mẹ Tạ: “Tôi nói về chuyện kết hôn của Đào Tử và cậu nhóc nhà họ Nguyễn ấy. Lúc đó vì chuyện chị ba của cậu ta mà hai người hoãn chuyện kết hôn này, thiệt thòi quá rồi.”

DTV

Mẹ Tạ không biết tại sao bà ấy lại nhắc đến chuyện này, nó đã qua nửa năm rồi. Hơn nữa nhà bọn họ có gì mà thiệt thòi, nếu như bọn họ gả Tạ Đào sang đó mới là thiệt thòi. Chị ba của Nguyễn Trường Sinh chính là sự dây dưa lớn, mối phiền phức lớn.

Cô ấy làm ầm lên đòi ly hôn, ở mãi nhà mẹ đẻ không chịu đi, khiến nhà họ Nguyễn mất mặt đã đành, lại còn ăn uống ở đấy. Nếu như có thể lấy chồng còn may, nhưng nhà chồng cô ấy không đồng ý ly hôn, cô ấy muốn lấy chồng lần hai cũng không được.

Có người chị ba như vậy, làm gì có cô gái nào muốn gả cho Nguyễn Trường Sinh?

Cho nên bà ta nhìn người phụ nữ nói: “Sao tôi càng nghe càng chẳng hiểu gì cả, bà đi uống rượu ở đâu vậy?”

Người phụ nữ đưa tay lên vỗ đùi: “Đang yên đang lành ai lại mời tôi uống rượu? Không phải tôi uống rượu say rồi chạy đến đây nói linh tinh đâu. Đừng bảo bà không biết, bà có biết ông thợ may ở thôn Kim Quan không?”

Mẹ Tạ nói: “Chẳng phải đã mất một tháng trước rồi sao?”

Người phụ nữ: “Lúc lâm chung, ông ấy đã gọi tất cả cán bộ trong thôn đến, giao cửa tiệm và toàn bộ tài sản trong nhà cho cô thợ may- học trò của mình. Bây giờ cửa tiệm là của cô thợ may, bà có biết không hả?”

Mẹ Tạ gật đầu: “Có nghe qua vài lần.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 151


Người phụ nữ nhìn bà ta hỏi: “Vậy bà biết cô thợ may là ai không?”

Mẹ Tạ nói: “Tôi không biết, cách nhau mười tám nghìn dặm. Nếu như không cách xa nhau, trước đấy tôi cũng không bị bà mối kia giấu diếm qua lại đôi bên, lãng phí bao nhiêu chuyện của tôi. Bây giờ nghĩ lại còn tức.”

Người phụ nữ ấy không vòng vo, nói thẳng: “Cô thợ may đấy chính là cháu gái nhà họ Nguyễn, cũng là cháu gái ruột của thằng nhóc nhà họ Nguyễn. Mà chị ba của cậu ta cũng là cô ba của cô thợ may, bây giờ cũng học xong tay nghề và làm thợ may. Chắc tôi chẳng cần nói nhiều về tay nghề nổi tiếng và kiếm được nhiều tiền của cô thợ may này, nói là chén vàng cũng được.”

Nghe thấy lời này, mẹ Tạ bỗng nhiên ngồi thẳng dậy.

Bà ta ngước mặt lên nhìn người phụ nữ ấy một lúc, lên tiếng hỏi: “Bà nghe ở đâu?”

Người phụ nữ nói; “Không nghe từ đâu cả. Hôm nay tôi đến tiệm may nhờ cô thợ may, bảo cô ấy ngày mai đến may hai bộ quần áo cho thằng con của mình. Khi đến tiệm may, cậu nhóc nhà họ Nguyễn và chị ba của cậu ta cũng ở đấy. Là cậu ta lên tiếng hỏi tôi bây giờ Đào Tử đã yêu đương chưa thì tôi mới biết, nếu không sao tôi biết được.”

Mẹ Tạ nhìn người phụ nữ, nhíu mày: “Sức khỏe của ông thợ may đã kém từ lâu, tính tình lại kỳ cục, cả đời cũng chỉ dẫn dắt một cô học trò là cô thợ may. Gần hai ba tháng nay cô thợ may mới đích thân may quần áo, không cần ông thợ may dẫn dắt nữa. Vậy là ai dạy tay nghề của chị ba cậu ta? Bà thật sự không nói linh tinh chứ?”

Người phụ nữ cũng biết chuyện này trong tiệm may, cảm thấy mẹ Tạ đã để lỡ mất một nhà thông gia tốt. Thật sự rất đáng tiếc, trong lòng bà ta lại không chịu được chuyện này, vì thế vội vã nói cho mẹ Tạ biết.

Bà ta không có ý đồ gì khác, chỉ muốn để nhà họ Tạ biết chuyện này.

Dù sao ai mà cứ giấu mãi chuyện này trong lòng, không nói ra được chứ.

Nói xong trong lòng bà ta mới thoải mái, cũng không quan tâm mẹ Tạ có tin mình hay không.

Bà ta không ngồi thêm, đứng lên nói: “Ngày mai cô thợ may và cô ba của cô ấy cùng đến đây may đồ, có rất nhiều người trong thôn muốn sửa quần áo. Bà không sửa đồ thì cũng có thể đến xem trò vui, đến lúc ấy chẳng phải bà cũng biết sao?”

Nói rồi bà ta đi ra ngoài cửa: “Tôi không nói nhiều với bà nữa, phải về nhà nấu cơm tối đây.”

Mẹ Tạ đứng dậy tiễn bà ta ra ngoài cửa, nhíu mày nhìn bà ta rời đi.

Một lúc sau mẹ Tạ quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy Tạ Đào đang kéo rèm cửa trong phòng.

Tạ Đào đứng trước cửa phòng nhìn bà ta, im lặng không nói lời nào.

Vẻ mặt mẹ Tạ rất khó coi, một lúc sau mới lên tiếng nói: “Mẹ thấy bà ta đang nói linh tinh để khiến nhà chúng ta thêm ngột ngạt. Nửa năm nay sức khỏe của ông thợ may kém như vậy, lúc ấy cô thợ may vừa mới học việc chưa được bao lâu, chị ba của Nguyễn Trường Sinh học tay nghề với ai? Còn nữa khi ấy mẹ hai của con đến thôn Mắt Phượng nghe ngóng, tại sao không nghe thấy những lời này?”

Trong lòng Tạ Đào vô cùng hoang mang: “Ngày mai cô thợ may đến là biết.”

Nửa năm qua cô ấy đi xem mắt thêm vài người, nhưng không ai đẹp trai bằng Nguyễn Trường Sinh, cũng không cao to khiến trong lòng người ta có cảm giác chân thật giống anh ấy. Mỗi lần gặp mặt nhau lần đầu tiên, cô ấy đều bỏ đi.

Cô ấy rất hài lòng với Nguyễn Trường Sinh, chỉ có chuyện của chị ba anh ấy là không thể chấp nhận được. Nếu như bây giờ chị ba anh ấy làm thợ may, kiếm nhiều tiền hơn những người khác trong nhà họ Nguyễn, vậy chẳng phải muốn cô ấy giận đến c.h.ế.t sao?

Cô ấy nghĩ tốt nhất chuyện này không có thật, nếu không cô ấy sẽ thành trò cười cho cả thôn.

Nhà chồng tốt như vậy, ba chồng là bí thư lữ đoàn, anh cả là cán bộ có tiếng trong quân đội, chị ba và cháu gái cùng kiếm được nhiều tiền trong tiệm may. Bản thân Nguyễn Trường Sinh lại khỏe mạnh làm việc tốt, bỏ qua rồi còn tìm ở đâu được nữa.

Tạ Đào cô ấy không thể thành trò cười, chắc chắn chuyện này không có thật!

Sắp ra ngoài may đồ, Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi đi từng nhà trước tiệm may, thu thập vài bộ quần áo mang đi. Vừa mới mở cửa tiệm may chưa được bao lâu, người đến giúp cô khiêng máy may đã đến.

Bây giờ ông thợ may không còn nữa, cũng không cần dùng đến ghế kiệu nên luôn để nó ở một góc trong sân.

DTV

Nguyễn Khê, Nguyễn Thúy Chi và máy may đi đến thôn Xích Vũ. Khi đến nhà người phụ nữ tóc ngắn, đúng lúc đến giờ ăn cơm trưa. Thế là bọn họ chưa vội ngồi làm việc ngay mà ăn cơm trưa trước đã.

Đương nhiên ăn trưa xong họ không nghỉ ngơi mà lấy dụng cụ ra, bắt đầu làm việc.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 152


Nguyễn Khê đã vẽ một số kiểu đồng phục theo tính tình và dáng người của con trai bà tóc ngắn, mỗi kiểu khác nhau để bà tóc ngắn và con trai chọn hai bộ. Bà tóc ngắn xem bộ nào cũng thích, phân vân một lúc lâu mới chọn ra hai bộ.

Nguyễn Khê rập giấy theo kiểu mà bà ta chọn, Nguyễn Thúy Chi thì đứng bên cạnh làm đủ loại kỹ thuật giúp cô.

Làm được một lúc, người trong thôn đã đến xem náo nhiệt.

Người trong thôn không có trò giải trí nào khác, dù sao cũng không có trò vui nào để tụ tập. Bình thường nhà nào triệt sản heo rừng cũng thu hút rất nhiều người đến vây quanh xem trò vui, huống hồ là chuyện may quần áo này.

Người đến xem trò vui có cả trẻ con, cũng có các cô gái trẻ tuổi chưa lấy chồng, còn có cả phụ nữ và các bà già.

Chiều hôm nay mẹ Tạ cũng không làm việc trong đội sản xuất, ăn cơm xong thì đi đến nhà người phụ nữ tóc ngắn.

Hai ngày nay bà ta ăn không ngon ngủ không yên, nếu như không đích thân đến và làm rõ chuyện này, e rằng tối nay bà ta vẫn ăn không ngon ngủ không yên. Cho nên bà ta cần phải đích thân đến đây xem.

Lúc đi bà ta bảo Tạ Đào: “Con có đi không?”

Tạ Đào trốn trong phòng không ra ngoài: “Con không đi đâu.”

Trong lòng cô ấy rất hoang mang, rất sợ mình không còn thể diện nữa nên không muốn đi.

Kết quả mẹ Tạ đi được một lúc, bạn tốt của cô ấy là Nhị Mai đến.

Nhị Mai vẫn chưa biết chuyện này, chỉ nói với Tạ Đào: “Nghe nói cô thợ may đến đây may đồ, đúng lúc mình có mấy bộ nhờ cô ấy sửa, cậu đi cùng mình đi. Ở trong nhà lâu chẳng vui gì cả, ra ngoài xem trò vui.”

Tạ Đào nói trong người không khỏe, không muốn đi, nhưng lại bị Nhị Mai lôi kéo.

Đến nhà người phụ nữ tóc ngắn, Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi đang cắt may.

Nhị Mai nhìn thấy, nói: “Cô thợ may này nhìn xinh thật đấy.”

Tạ Đào đứng bên cạnh cô ấy nhìn Nguyễn Khê, rồi lại nhìn Nguyễn Thúy Chi. Trong lòng cô ấy giống như bị nhét một tấn bông, đến thở cũng thấy mệt mỏi. Nếu như Nhị Mai không ôm cánh tay cô ấy, cô ấy đã cất bước quay về nhà rồi.

Đã nửa năm rồi cô ấy chưa gặp Nguyễn Trường Sinh, nhưng khi nhìn thấy gương mặt Nguyễn Thúy Chi, chỉ cần nhìn một cái là biết cô ấy rất giống với Nguyễn Trường Sinh. Vì thế không cần người khác nói, Tạ Đào cũng chắc chắn người đó chính là chị ba của Nguyễn Trường Sinh.

Mặt cô ấy nóng ran, lòng bàn chân giống như giẫm lên gai nhím.

Cô ấy chê ghét chị ba của Nguyễn Trường Sinh là liên lụy mất mặt, không ngờ bây giờ người ta đã thành một thợ may có tay nghề, không chỉ ai thấy cũng khách khí chào hỏi mà cô ấy cũng có thể kiếm được rất nhiều tiền.

Nhị Mai không nhìn thấy vẻ mặt của Tạ Đào, vẫn xem Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi làm việc. Những người khác cũng đều xem hai người họ giống như cô ấy, có người tò mò hỏi: “Cô thợ may, đây là học trò cô thu nhận sao?”

Nguyễn Khê mỉm cười nói: “Là tôi dạy tay nghề, nhưng không phải là học trò mà là thợ may đường đường chính chính.”

Nghe thấy lời này, Nhị Mai nói với Tạ Đào đứng bên cạnh: “Cô thợ may này thật giỏi, còn nhỏ tuổi như thế, bản thân không chỉ học giỏi mà còn có thể dạy người khác. Hơn nữa còn dạy rất tốt. Cậu xem kỹ thuật của chị lớn kia kìa.”

Tạ Đào biết “Chị lớn” mà Nhị Mai nói chính là Nguyễn Thúy Chi, cô ấy cũng thấy Nguyễn Thúy Chi không phải chỉ làm việc lặt vặt cho cô thợ may mà cũng đường đường chính chính học kỹ thuật, làm việc vô cùng nhuần nhuyễn và nhanh nhẹn.

Nhưng càng như vậy, trong lòng cô ấy càng hoảng hốt.

Cuối cùng Nhị Mai cũng thu lại ánh mắt nhìn Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi, quay đầu nhìn Tạ Đào. Nhìn thấy mặt cô ấy đỏ bừng, Nhị Ma hoảng hốt nói: “Đào Tử, cậu bị sốt rồi sao? Mặt cậu đỏ quá.”

Cô ấy nói như vậy, những người khác đang xem trò vui cũng lập tức dời ánh mắt.

Kể cả Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi đang làm việc.

Tạ Đào bỗng nhiên xấu hổ gần chết, rất muốn cúi đầu tìm một cái lỗ để chui xuống.

Không có khe hở để chui vào, cô ấy giơ tay che mặt, lập tức quay người rời đi.

Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi thu ánh mắt lại, hỏi người phụ nữ tóc ngắn: “Cái người vừa chạy đi chính là Tạ Đào sao?”

Người phụ nữ tóc ngắn nói: “Đúng vậy đúng vậy, chính là Đào Tử.”

Nguyễn Khê gật đầu, trong lòng nghĩ vẻ ngoài rất xinh đẹp, gương mặt nhìn thanh thú thư thái.

DTV

Người nhạy cảm chỉ cần nói một hai câu là nghe ra tâm tình bên trong, lên tiếng hỏi: “Cô thợ may, cô biết Đào Tử sao?”

Nguyễn Khê mỉm cười, nói với người phụ nữ hỏi mình: “Tôi không biết.”

Không biết thì sao lại hỏi, rõ ràng lời nói này có mâu thuẫn.

Rồi lại có bà lão nói: “Không giống như không quen biết.”

Nguyễn Khê không trả lời, không muốn nói về chuyện của Nguyễn Trường Sinh.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 153


Người phụ nữ tóc ngắn cố tình giữ thể diện cho mẹ Tạ nên cũng không nói gì. Nhưng hai ngày nay bà ta đi gặp người ta, nói rất nhiều về chuyện của Nguyễn Trường Sinh và Đào Tử, nhiều người biết nên có người trong đám đông lên tiếng: “Cô thợ may họ Nguyễn, là cháu gái của Nguyễn Trường Sinh đấy.”

Nhưng: “Nguyễn Trường Sinh là ai?”

Đám đông xì xào bàn tán: “Chẳng phải là đối tượng suýt chút nữa thì kết hôn của Đào Tử sao? Bởi vì chị ba của cậu ta ly hôn về nhà mẹ đẻ nên cuối cùng không thành. Cậu nhóc đấy tên là Nguyễn Trường Sinh, tôi nhớ rất rõ.”

Sau đó có người thanh họng, chỉ vào Nguyễn Thúy Chi lẩm bẩm: “Cô ấy chính là chị ba của Nguyễn Trường Sinh.”

Vừa nói xong, mọi người xem trò vui lập tức nháo nhào. Có người nhìn về phía Nguyễn Thúy Chi và hỏi: “Cô là chị ba của Nguyễn Trường Sinh thật sao? Cái người làm… Làm ầm lên… Luôn ở nhà mẹ đẻ…”

Hai từ “ly hôn” rất khó nghe, người ta cố tình giữ thể diện cho Nguyễn Thúy Chi nên không nói thẳng ra. Nhưng Nguyễn Thúy Chi thấy không sao cả, hào phóng lên tiếng nói: “Đúng vậy, tôi là chị ba của em ấy.”

Có người nói: “Ôi chao, vậy mà cô đã học kỹ năng làm thợ may rồi ư?”

DTV

Nguyễn Thúy Chi mỉm cười nói: “Về nhà mẹ đẻ ở đã không tốt rồi, sao có thể để ba mẹ và em trai nuôi mình được. Vừa hay cháu gái tôi làm thợ may, tôi học tay nghề cùng con bé luôn. Ba mẹ không thể nuôi tôi được, tôi phải hiếu kính họ.”

Cô ấy nói như vậy, gương mặt mẹ Tạ đứng trong đám người đỏ bừng lên.

Coi như mọi chuyện đã rõ, không còn nghi ngờ gì nữa. Là cô thợ may dạy tay nghề cho Nguyễn Thúy Chi, bây giờ người mà gia đình bọn họ ghét bỏ lại có tay nghề vừa nổi tiếng vừa kiếm được tiền, trở thành thợ may được mọi người trên núi kính trọng.

Trước kia bọn họ chê bỏ Nguyễn Thúy Chi ăn bám nhà bố mẹ đẻ là cục nợ, sợ muốn để Nguyễn Trường Sinh phải nuôi cả đời. Nhưng bây giờ người ta và cháu gái kiếm số lượng lớn tiền trong nhà, ngược lại nuôi Nguyễn Trường Sinh cả đời này cũng là chuyện nhỏ.

Có người nhìn thấy vẻ mặt của mẹ Tạ, nhưng vẫn nói: “Đào Tử nhà bà không có phúc rồi.”

Không thèm quan tâm mà nói câu này, chính là cố tình châm chọc bà ta. Mẹ Tạ nghe thấy thì mặt tối sầm lại, vẻ mặt trở nên càng méo mó khó coi hơn. Nhưng cuối cùng vì quá xấu hổ và lúng túng, bà ta không nói được câu phản bác nào.

Bà ta nín thở không đáp lại, quay người đẩy người bên cạnh mình ra rồi đi ra ngoài.

Nhị Mai vẫn còn ngỡ ngàng, sau khi thấy mẹ Tạ đi thì bỗng nhiên hiểu ra… Tại sao Tạ Đào không muốn đến đây, tại sao vừa nãy mặt cô ấy lại đỏ bừng như vậy, còn vội vàng bỏ chạy.

Sau khi hiểu rõ ngọn nguồn mọi chuyện, cô ấy cũng nhanh chóng chạy ra ngoài.

Cô ấy chạy đến nhà họ Tạ tìm Tạ Đào, chỉ thấy Tạ Đào ngồi một mình trên giường trong phòng, sờ môi, mặt đỏ bừng giống như đang vô cùng hoảng loạn. Vẻ mặt của cô ấy vừa tức giận lại vừa uất ức, sắp khóc đến nơi rồi.

Nhị Mai ngồi xuống bên cạnh cô ấy, không nhìn thấy mà nói: “Hóa ra là cháu gái và chị ba của Nguyễn Trường Sinh.”

Tạ Đào nhìn Nhị Mai, tức giận muốn khóc: “Cậu nói xem, có phải mình quá xui xẻo rồi không?”

Nhà chồng tốt như vậy, thế mà cô ấy còn đẩy đi.

Nhị Mai suy nghĩ, nhìn cô ấy nói: “Cậu tìm thêm một nhà khác tốt hơn.”

Tạ Đào tức giận muốn dậm chân, giọng nói hòa lẫn tiếng khóc nức nở: “Đâu có dễ dàng như vậy, vốn dĩ không tìm được! Mấy người mà bà mối nói trước đó không phải lùn thì xấu, hoàn cảnh gia đình cũng rất bình thường, dựa vào kiếm tiền công sống qua ngày.”

Nhị Mai lại nói: “Nếu như không có cô thợ may và chị ba của anh ta, gia đình Nguyễn Trường Sinh cũng dựa vào kiếm tiền công sống qua ngày rồi. Nếu như cậu không thích người ta như vậy, thế thì không tìm trên núi nữa mà tìm trên thị trấn đi.”

Tạ Đào nhìn Nhị Mai, cắn môi nói: “Mình không phải là tiên nữ, người trên thị trấn không tìm người ở nơi nó mà tìm mình làm gì? Bà mối không quen người trên thị trấn, làm sao mà tìm được người ở đó cho mình?”

Nhị Mai hoàn toàn không để ý: “Vậy phải làm sao?”

Tạ Đào dậm chân, khom lưng giơ tay che mặt, tức giận không muốn nói chuyện.

Đương nhiên cô ta không tức giận ai khác mà giận chính bản thân mình, bây giờ cô ấy chỉ muốn đánh mình mấy cái.

Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi may được một nửa đồ ở thôn Xích Vũ, bởi vì chuyện của Nguyễn Thúy Chi, Tạ Đào và Nguyễn Trường Sinh bị những người xem trò vui đào qua bới lại, vì thế tất cả mọi người trong thôn làng nhanh chóng biết.

Có nhiều người nói chuyện phiếm sau lưng, nói Tạ Đào không có phúc.

Khi ấy nếu như họ không để ý chuyện Nguyễn Thúy Chi sống ở nhà mẹ đẻ, cứ gả vào nhà họ Nguyễn thì chẳng phải bây giờ đã sung sướng rồi sao?
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 154


Nói không chừng có thể học tay nghề cùng Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi, sau này cũng tự làm thợ may kiếm tiền rồi.

Bây giờ thì sao, người nhà họ Tạ sợ và hối hận đến nỗi ruột xanh lè.

Trên bàn ăn trong nhà họ Tạ, bầu không khí vô cùng bức bối.

Nhất là trước đó thím của Tạ Đào có đi đến thôn Mắt Phượng nghe ngóng tình hình, vì thế họ càng cúi gằm đầu ăn cơm không nói gì.

Bây giờ bà ấy cũng vô cùng hối hận, nếu như biết sớm thì đã không dính líu đến chuyện này. Mặc dù bà ấy thấy mình không có trách nhiệm gì, dù sao tin tức mình nghe ngóng được là thật, nhưng gia đình ông lão chắc chắn vẫn có ý kiến với bà ấy.

Quả nhiên sau một lúc không ai nói gì, mẹ Tạ lên tiếng hỏi bà ấy đầu tiên: “Khi em qua đấy nghe ngóng không nghe được cô thợ may là người của nhà họ Nguyễn, là cháu gái của Nguyễn Trường Sinh sao?”

Thím của Tạ Đào nói: “Chị dâu à, nói đến chuyện kết hôn thì ai mà chẳng nhìn ba mẹ anh em, nào có ai để ý bậc hậu bối? Hơn nữa còn là đứa bé chưa lấy chồng, ai mà để ý chứ? Ai mà có thể thấy cô bé trẻ tuổi mà có bản lĩnh như vậy, tự mình học kỹ năng đã đành, lại còn biết dạy cô ba của nó? Nếu như không tận mắt nhìn thấy, chị có dám tin không?”

Mẹ Tạ tức thầm thở dài trước lời nói của bà ấy, không nói lời nào.

Đúng là ngày hôm nay trước khi chứng kiến, bà ta không tin được.

Nhưng cho dù nói thế này, bây giờ trong lòng bà ta bị nghẹn đến nỗi không thở được, sắp ngột ngạt đến c.h.ế.t rồi.

Thím của Tạ Đào thấy vẻ mặt người nhà ngồi trên bàn, nhất là mặt của ông lão. Bà ấy liếc mắt sang chỗ khác, bỗng nhiên nhìn mẹ Tạ và nói: “Chị dâu, chị có biết không, thằng nhóc nhà họ Nguyễn đã nói kết hôn chưa?”

Mẹ Tạ bị hỏi đến ngẩn người, bỗng nhiên nói: “Chị không biết chuyện này.”

Thím của Tạ Đào nói: “Vậy thì đi nghe ngóng tiếp đi, nếu như vẫn chưa thành, chưa đính hôn thì chẳng phải vẫn còn cơ hội sao? Hồi ấy cậu ta và Đào Tử vẫn rất tốt mà, rất thích Đào Tử của chúng ta…”

Nghe thấy lời này, Đào Tử đang cúi đầu ăn cơm dần dần ngẩng đầu lên.

Mẹ Tạ nhìn thím của Tạ Đào, rồi lại nhìn cô ấy: “Chị chợt nhớ ra, tối hôm trước chị Ngô đến nói với chị chuyện này. Nói rằng Nguyễn Trường Sinh có hỏi Đào Tử rằng con bé đã kết hôn chưa, chẳng lẽ nói… Cậu ta cũng chưa?”

Gương mặt Đào Tử bỗng nhiên lóe lên tia hy vọng, cô ấy nhìn mẹ Tạ rồi lại nhìn thím của mình.

Thím của Tạ Đào lùi về sau: “Lần này em không đi hỏi thăm linh tinh, em sợ không kiểm soát được cái đầu, lại nghe không rõ rồi làm hỏng chuyện. Chẳng phải cô thợ may và chị ba của cậu ta vẫn ở đây sao? Đào Tử, chi bằng cháu tự đi hỏi đi.”

Tạ Đào nhếch môi: “Cháu ngại lắm… Mất thể diện…”

Cánh đàn ông trong nhà càng muốn có thể diện hơn, từ đầu đến cuối không tham gia vào chuyện này và cũng không nói gì. Thế là mẹ Tạ thở dài: “Vậy lát nữa mẹ đi hỏi thử xem, mẹ cũng không cần cái mặt già này.”

Bà ta nói được làm được, ăn cơm xong bèn lấy đồ ở trong nhà đi đến nhà người phụ nữ tóc ngắn. Đến nơi, bà ta chào hỏi người phụ nữ tóc ngắn trước, sau đó đi tìm Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi.

Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi đang ngồi cùng nhau làm việc.

Mẹ Tạ đi đến chào hỏi hai người, dáng vẻ vô cùng nhiệt tình.

DTV

Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi biết bà ta là mẹ của Tạ Đào, cũng đoán được tám mươi phần trăm mục đích bà ta đến đây. Nhưng bọn họ không thể hiện ra ngoài, cũng không nói gì mà chỉ khách sáo đón nhận sự nhiệt tình của bà ta.

Mẹ Tạ mặt tươi cười, không vòng vo nhiều mà lên tiếng nói: “Hồi ấy đều là lỗi của bà mối, cứ giấu diếm không nói chuyện này. Thật ra cũng không phải là chuyện khó khăn gì, bà ta giấu diếm lại thành chuyện xấu. Bà ta càng giấu chúng tôi càng thấy chuyện này không đơn giản, vì thế tức giận, phá hỏng chuyện ván đã đóng thành thuyền.”

Nguyễn Thúy Chi nở nụ cười nhạt nhẽo, nhưng giọng nói lại rất dịu dàng: “Không sao, đã qua lâu rồi, còn nhắc đến nó làm gì? Là Trường Sinh nhà chúng tôi không có phúc, không xứng với cô gái tốt như Đào Tử.”

Lời nói này mang theo vẻ mỉa mai, nụ cười trên gương mặt mẹ Tạ cứng đờ lại.

Nhưng bà ta đã chuẩn bị trước, không vì chút mỉa mai nhỏ nhoi này là bỏ đi. Bà ta vẫn nặn nụ cười, nhìn Nguyễn Thúy Chi hỏi: “Tôi vẫn muốn hỏi một chút, Trường Sinh nhà mấy người đã kết hôn rồi sao?”

“Yêu rồi.”

Nguyễn Khê ngồi ở bên cạnh đáp lời: “Chú năm của tôi rất tân thời, cũng rất tức chuyện lần trước, nói rằng không nghe lời bà mối nói nữa, không ra làm sao. Chú ấy chắc chắn tự tìm cô gái của mình. Không lâu sau thì tìm được một người, đang trong quá trình yêu nhau.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 155


Vẻ mặt mẹ Tạ hơi mất kiên nhẫn, nhưng vẫn hỏi: “Đính hôn rồi sao?”

Nguyễn Thúy Chi phối hợp, đáp lời: “Sắp rồi.”

Nghe đến đây, mẹ Tạ thật sự không còn giữ nụ cười trên môi nữa. Bà ta do dự một chút rồi đứng lên nói: “Vậy tôi không làm phiền hai người làm việc nữa, tôi về trước đây.”

Nguyễn Thúy Chi và Nguyễn Khê không tiễn bà ta, chỉ nói: “Bà đi thong thả.”

Mẹ Tạ về đến nhà, trên gương mặt không còn ý cười nào nữa.

Tạ Đào vẫn luôn đứng ngoài cửa chờ bà ta về. Bà ta còn chưa đến cửa, Tạ Đào đã ra đón. Nhìn thấy vẻ mặt khó coi của bà ta, Tạ Đào lập tức hoảng hốt trong lòng, nhìn bà ta hỏi: “Nói sao rồi ạ? Anh ấy đã có đối tượng chưa?”

Mẹ Tạ thở dài: “Nói rằng cậu ta chạy theo mốt, đang yêu một người và sắp đính hôn rồi.”

Nghe đến đây, ánh sáng trong mắt Tạ Đào hoàn toàn dập tắt.

Cô ấy lại thấy khó chịu, đôi mắt đỏ hoe, rồi sụt sịt mũi hỏi: “Yêu người ở lữ đoàn nào? Cô gái nhà ai? Trông người như thế nào? Tính tình ra so? Có tốt hay không?”

Mẹ Tạ nói: “Mẹ nào còn mặt mũi để hỏi kỹ như thế. Bọn họ nói sắp đính hôn rồi, mẹ đi về luôn.”

Nói rồi bà ta không đứng bên ngoài nữa, tránh để người xung quanh đến hỏi và xem trò cười.

Tạ Đào cúi đầu, đi theo bà ta vào trong nhà.

Vừa mới về phòng ngồi, thím của Tạ Đào đến hỏi: “Nói sao rồi?”

Mẹ Tạ trả lời đơn giản: “Nói cậu ta yêu đương rồi, thành đôi rồi, sắp đính hôn rồi.”

Thím của Tạ Đào rất tò mò: “Tự yêu đương sao?”

Đây là chuyện khá mới, người ở quê đúng là chưa từng nghe có người tự yêu đương mà đều nhờ bà mối giới thiệu.

Tạ Đào cúi đầu, một lúc sau ngẩng lên nói: “E rằng đang cố tình nói vậy để chọc tức chúng ta đấy. Nếu như anh ấy thật sự yêu đương, vậy còn hỏi cháu đã tìm thấy đối tượng chưa để làm gì? Ngày mai cháu sẽ tự đến lữ đoàn Mắt Phượng, đích thân hỏi anh ấy.”

Mẹ Tạ khó chịu nói: “Đường đi xa như vậy, con đi làm gì? Còn chưa thấy nhà chúng ta chưa mất mặt đủ hay sao? Làm gì có đứa con gái nào đuổi theo như vậy? Vừa nãy mẹ đến tìm cô thợ may đó, hai người ấy nói rất kỳ quái, mẹ thấy chuyện này nên thôi đi.”

Tạ Đào không muốn, đôi mắt đỏ hoe rồi lại cúi đầu xuống.

Thím của cô ấy bỗng lên hắng giọng nói: “Nếu như Đào Tử muốn đi thì để con bé đi, nói không chừng đúng là chị ba của cậu ta oán hận nên nói linh tinh thì sao? Chị dâu à, chị nghĩ xem bây giờ nhà họ Nguyễn có điều kiện như thế nào?”

Mẹ Tạ rất tức giận: “Điều kiện cái gì? Chẳng qua chỉ là chị ba của cậu ta không ăn bám và có thể kiếm được chút tiền thôi sao? Có gì mà không được? Nhìn cô ta làm thợ may đắc ý như vậy, con gái nhà chúng ta không ai thèm lấy hay sao?”

Thím của Tạ Đào cười nói: “Đi hỏi một chút cũng chẳng mất mát gì. Lỡ như trong lòng Nguyễn Trường Sinh cũng có Đào Tử của chúng ta, vậy chẳng phải đôi bên thích nhau sao? Chúng ta làm mất lòng chị ba của cậu ta, vậy mà cũng tin những lời nói kỳ quái của cô ta sao?”

Mẹ Tạ nhìn thím của Đào Tử, không nói gì, ánh mắt đăm chiêu suy nghĩ.

Thím của Đào Tử tiếp tục nói: “Chị dâu, chị nghĩ kỹ lại đi. Trừ Nguyễn Thúy Chi là thợ may có thể kiếm tiền trong nhà ra, lạ có thể chăm sóc người em trai Nguyễn Trường Sinh. Dù Nguyễn Trường Sinh không trông cậy vào cô thợ may vai vế dưới, nhưng cô thợ may lại có tài sản mà ông thợ may để lại cho mình. Sớm muộn gì cô thợ may cũng phải lấy chồng, nói không chừng còn muốn đến chỗ ba mẹ mình, như vậy lại càng xa, thế thà rằng không về nữa. Chị nói xem căn nhà lớn như vậy, cuối cùng sẽ rơi vào tay ai? Cho dù cô ta để lại cho ông bà nội mình hay là cho Nguyễn Thúy Chi, vậy chung quy vẫn đưa cho Nguyễn Trường Sinh đúng không? Ông hai nhà cậu ta chia nhà, muốn chiếm cũng không chiếm được.”

Mẹ Tạ nhìn vào đôi mắt thím của Tạ Đào, từ từ rơi vào trầm tư.

DTV

Thái độ của mẹ Tạ buông lỏng, nhưng vẫn cảm thấy mất mặt, nghĩ nghĩ rồi nói thêm: “Nếu không thì tìm bà mối qua hỏi một chút? Thành hay không thành, có đối tượng hay không có đối tượng thì hỏi bà mối một chút sẽ rõ ràng ngay.”

Nhắc đến bà mối, trong lòng Tạ Đào hơi hốt hoảng, cô ấy nhìn về phía mẹ Tạ nói: “Gọi bà mối chạy tới chạy lui truyền lời bên trong, nói không chừng lại truyền ra rắc rối gì đó. Tự con đi hỏi anh ấy, rõ ràng trực tiếp nhất.”

Mẹ Tạ nhìn mặt Tạ Đào, lại im lặng một lát.

Sau đó bà ấy thở phào nói: “Vậy con lập tức đi tìm nó hỏi một chút đi.”

Nếu như mà trong lòng Nguyễn Trường Sinh thật sự có Tạ Đào nhà bà ta, lại bởi vì Tạ Đào nhà bà ta vẫn luôn không tìm bà mối nói chuyện, không hỏi rõ ràng không tranh thủ một chút, vậy không phải thật sự là bỏ lỡ nhau sao?

Nếu thật sự có thể thành, gả đi được sống dễ chịu thì theo đuổi trước cũng không có gì.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 156


Trong lòng Tạ Đào cũng ôm một sợi dây hi vọng này, ban đêm lúc nằm trên giường ngủ, yên lặng cầu nguyện Nguyễn Thúy Chi và Nguyễn Khê là ôm hận trong lòng nên nói bậy, cầu nguyện Nguyễn Trường Sinh còn chưa có đối tượng, càng cầu nguyện anh ấy nghĩ về mình.

Chỉ cần anh ấy đồng ý, lần này cô sẽ không nhắc đến điều kiện gì hết.

Bởi vì có tâm sự, một đêm này cô ấy không ngủ ngon, ngày hôm sau lại rời giường từ rất sớm.

Nhưng sau khi rời giường cô ấy cũng không gấp gáp vội vàng nhanh chóng đi đến thôn Mắt Phượng, trong lòng cô ấy bấm tay tính toán thời gian, nghĩ là nên đến lúc giữa trưa nghỉ ngơi mới tốt, khi đó hẳn là Nguyễn Trường Sinh ở nhà.

Đi sớm thì hẳn là anh ấy ở trên công trường, đến công trường tìm anh ấy thật sự không tiện, có nhiều người nhìn như vậy.

Bởi vì có đầy đủ thời gian, cô ấy ở nhà nghiêm túc dọn dẹp gần nửa ngày.

Cô ấy tìm một bộ quần áo xinh đẹp mà bình thường chỉ mặc vào những lúc đi thăm người thân mới dám mặc, tết chải b.í.m tóc lại chỉnh tề, ngay cả phần đuôi tóc cũng chải tỉ mỉ, đốt que diêm bôi lên lông mày, dùng giấy đỏ mím môi.

Sau khi sửa soạn xong, cô ấy cầm theo một chút đồ ăn đi khỏi nhà, tâm tình vừa thấp thỏm vừa tung tăng đi về hướng thôn Mắt Phượng. Vừa đi cô ấy vừa hít sâu trong lòng nói thầm, hi vọng chuyến này mình đi sẽ không trắng tay không được gì.

Trước đó cô ấy có tiếp xúc với Nguyễn Trường Sinh một chút, đều là Nguyễn Trường Sinh đến lữ đoàn Xích Vũ tìm cô ấy, cô ấy chưa từng đến lữ đoàn Mắt Phượng tìm Nguyễn Trường Sinh. Lần này đổi lại là cô ấy tự đi đến lữ đoàn Mắt Phượng, còn mang theo đồ ăn, hẳn là Nguyễn Trường Sinh sẽ bị cô ấy làm cho cảm động.

Tạ Đào lau mồ hôi đi đến lữ đoàn Mắt Phượng, chính là lúc các nhà vừa ăn cơm trưa xong.

Sau khi cô ấy vào thôn, thấy dưới cây đại thụ cành lá như bóng dù có hai bà cụ đang hóng mát, lập tức đi qua lễ phép khách khí chào hỏi một câu: “Bà ơi, cho cháu làm phiền hỏi một chút, nhà Nguyễn Chí Cao đi như thế nào ạ?”

Bà cụ nghe vậy thì quay đầu chỉ: “Cháu đi hướng bên kia.”

Tạ Đào nói tiếng cảm ơn xách đồ muốn đi, vừa đi ai bước rồi lại quay lại.

Cô ấy mấp máy môi, đứng đây hơi do dự một lát, nhìn hai bà cụ rồi hỏi: “Bà ơi, có thể hỏi thăm các bà một chút không ạ, con trai nhỏ Nguyễn Trường Sinh của Nguyễn Chí Cao có đối tượng chưa ạ?”

Bà cụ nói: “Không có nghe nói, chắc là không có, trong nhà không có tìm bà mối.”

Đôi mắt Tạ Đào hơi sáng lên, lại hỏi: “Vậy chính anh ấy có nói gì không?”

Bà cụ: “Cái này thì càng không nghe nói.”

Trong lòng Tạ Đào vui sướng, hít thở sâu một hơi, lại cảm ơn với hai bà cụ rồi đi theo hướng các bà chỉ.

Lúc sắp đến nhà Nguyễn Trường Sinh, có một đứa nhỏ dẫn đường cho cô ấy.

Đưa đến nhà Nguyễn Trường Sinh, đứa bé kia thò đầu vào hô: “Tiểu Ngũ, có người tìm anh!”

Nguyễn Trường Sinh nghe tiếng đi từ trong nhà ra, trước tiên không xem là ai tìm anh ấy, mà là đưa tay ra bộp vào đầu đứa nhỏ, đùa giỡn với nó: “Không biết lớn nhỏ, kêu ai là Tiểu Ngũ hả?”

Đứa nhóc sờ sờ đầu, đưa tay chỉ về phía sau: “Có một chị gái tới tìm anh.”

Nguyễn Trường Sinh nhìn theo hướng ngón tay của đứa bé, thấy được Tạ Đào đứng cách đó không xa.

Hôm nay Tạ Đào ăn mặc rất tươi mát xinh đẹp, áo khoác ngắn hoa trắng, mặt mày tươi vui nhìn anh ấy. Phút chốc cô ấy đi tới, đưa túi vải trong tay đến trước mặt Nguyễn Trường Sinh, cười nói: “Mang theo cho nhà anh ít đồ.”

Trên trán Nguyễn Trường Sinh có một dấu chấm hỏi, khó hiểu mà nhìn ta, không có vươn tay ra nhận.

DTV

Giọng Lưu Hạnh Hoa truyền tới từ trong nhà: “Tiểu Ngũ, ai tới tìm con vậy?”

Nguyễn Trường Sinh vội vàng đáp một tiếng: “Một người bạn.”

Nói xong anh ấy đi ra ngoài, gọi Tạ Đào: “Có chuyện gì thì đi ra ngoài nói đi.”

Không để cho cô ấy vào cửa cũng không để cô ấy nhìn thấy ba mẹ của anh ấy, nụ cười trên mặt Tạ Đào tự dưng cứng đờ, nhưng chỉ trong một cái chớp mắt.

Cô ấy mang theo túi vải, đi theo Nguyễn Trường Sinh, đi cùng anh ấy đến một chỗ thuận tiện nói chuyện, không xa cũng không gần rồi dừng lại.

Nguyễn Trường Sinh không có cảm xúc gì đặc biệt với cô, chỉ tò mò hỏi: “Cô tìm tôi có chuyện gì không?”

Tạ Đào hơi mím môi, ngước mắt lên nhìn về phía Nguyễn Trường Sinh.

Thân là con gái, cuối cùng thì cô ấy cũng cần sĩ diện, hơi không bỏ xuống được dáng vẻ kiêu ngạo trên người.

Do dự như thế một chút, cô ấy cúi đầu xuống hít một hơi nhẹ, sau đó khẽ cắn môi, quyết tâm nói: “Lúc tới em có hỏi qua, bà cụ trong thôn nói anh còn chưa có đối tượng, trong nhà cũng không có tìm bà mối. Bà Ngô nói anh hỏi em có đối tượng hay chưa, cho nên em đến nói cho anh biết là em chưa hề có đối tượng nào, nhìn một vòng thì bây giờ cảm thấy… Vẫn là anh tốt nhất…”

Nghe xong lời này, Nguyễn Trường Sinh không nhịn được nở nụ cười.

Nghe anh ấy cười, Tạ Đào lại ngẩng đầu lên nhìn anh ấy, nhỏ giọng hỏi: “Anh cười cái gì vậy?”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 157


Nguyễn Trường Sinh kiềm chế ý cười, hắng giọng một cái rồi nói: “Tôi là do nghe được bà ấy nói mình là người thôn Xích Vũ nên thuận miệng hỏi như vậy một chút, thật sự không có ý gì khác, tôi nghĩ cô có thể là hiểu lầm cái gì rồi. Còn nữa, cho dù xảy ra tình huống gì thì tôi đều sẽ không đưa chị ba về nhà chồng, cho nên chúng ta thật sự không thích hợp.”

Tạ Đào nhìn anh ấy, ánh mắt chân thành nói: “Chị ba của anh ở nhà mẹ để cũng không có gì không tốt, nhiều người thật náo nhiệt.”

Nguyễn Trường Sinh chợt sửng sốt một chút, sau đó anh ấy nhanh chóng phản ứng kịp.

Hôm qua Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi đi đến lữ đoàn Xích Vũ để may quần áo, hôm nay Tạ Đào tự mình tới tìm anh ấy, đó cũng không phải là một chuyện trùng hợp không có liên quan nhau. Mà là nhà họ Tạ thấy được Nguyễn Thúy Chi, muốn nhờ việc này làm cô ấy quay trở về.

Anh ấy lại hắng giọng, trên mặt đã hoàn toàn không còn ý cười.

Anh ấy nhìn Tạ Đào rồi nói thẳng: “Chị ba của tôi có thể không muốn ở cùng với cô.”

Trong nháy mắt, nụ cười trên mặt Tạ Đào không giữ nổi, vội vàng cúi đầu xuống, không để cho mình càng lúng túng hơn.

Nguyễn Trường Sinh nhớ cô ấy là một cô gái da mặt mỏng, lập tức nhẹ nhàng nói: “Mọi chuyện đều đã qua, cũng đừng bàn lại nữa. Đàn ông tốt hơn tôi còn nhiều lắm, rất nhiều, điều kiện của cô tốt như vậy, tùy tiện tìm một người đều tốt hơn tôi, không cần phải như thế này.”

Có thể cảm giác được sự quan tâm của Nguyễn Trường Sinh đối với cô ấy, trong nháy mắt Tạ Đào uất ức, hốc mắt ướt đẫm hít mũi một cái, nói: “Nhưng mà… Em cảm thấy anh tốt… Nhà em cũng không ngại chuyện chị ba của anh, chúng ta…”

“Không có chúng ta.”

Nguyễn Trường Sinh ngắt lời cô ấy, hơi không kiên nhẫn.

Anh ấy cũng không muốn nhìn cô ấy khóc sướt mướt, rõ ràng cô ấy cũng không bị tủi thân gì cả, cho nên anh ấy hơi không khách khí nói: “Xem như lúc ấy nhà cô chịu nhường nhịn, thì tôi cũng sẽ không lấy cô, chuyện này cô không nên lôi ra.”

Tạ Đào ngẩng phắt đầu lên: “Nên nói điều kiện sao?”

Nguyễn Trường Sinh nói: “Là không nên, nhưng ở chỗ tôi là như vậy, có nói thì tôi cũng không cưới.”

Tạ Đào cắn môi, đôi môi trắng bợt, trong lòng càng khó chịu thì càng chưa từ bỏ ý định, một lát lại hỏi: “Vậy tại sao lâu như vậy rồi mà anh còn chưa đi tìm bà mối hỏi han? Chẳng lẽ không phải bởi vì em sao?”

Nguyễn Trường Sinh lại không nhịn nổi mà bật cười, cười đến nỗi cả người Tạ Đào khó chịu giống như có kiến cắn.

Thu lại nụ cười, Nguyễn Trường Sinh nói: “Cô Tạ, cô thật sự suy nghĩ nhiều rồi, nếu là tôi luyến tiếc cô thì với tính cách của tôi đã sớm đến lữ đoàn Xích Vũ tìm cô một trăm lần rồi, không cần cô đến tìm tôi. Chính là tôi cảm thấy xem mắt không có ý nghĩa, cho nên dự định tự mình tìm đối tượng thôi.”

Sau đó Tạ Đào lập tức hỏi: “Vậy anh đã tìm được chưa?”

Nguyễn Trường Sinh vừa định nói chuyện, chợt nghe một giọng nữ thanh thúy chắc nịch truyền tới: “Nguyễn Trường Sinh!”

Anh ấy quay đầu lại nhìn, chỉ thấy đứa nhóc trong thôn vừa nãy, không biết từ nơi nào lại dắt một cô gái tới.

Cô gái này không phải người trong thôn, dáng dấp hơi lạ phong cách phương tây xinh đẹp, khuôn mặt trắng trẻo đôi mắt to, mặc áo màu đỏ chói, hai b.í.m tóc để phía trước, nụ cười trên mặt vô cùng xán lạn, tươi đẹp chói mắt giống như mặt trời.

DTV

Nguyễn Trường Sinh nhíu mày nhìn cô gái kia, làm sao lại thấy có cảm giác quen mắt.

Nhìn một hồi thì nhận ra, thế là đôi mắt từ từ trừng to, trong miệng không tự giác nói thầm một câu: “Tôi đệch…”

Đây là… Tiền Xuyến?

Cô gái giống như leo ra từ trong mỏ than không có chút nào giống con gái Tiền Xuyến kia?

Tất nhiên Tạ Đào cũng nhìn thấy Tiền Xuyến, thấy cô gái tươi đẹp chói mắt này còn sáng hơn cả hoa.

Sắc mắt cô ấy cứng lại, hỏi Nguyễn Trường Sinh: “Đây là ai vậy?”

Nguyễn Trường Sinh xoay người chạy tới chỗ Tiền Xuyến: “Là đối tượng của tôi!”

Nguyễn Trường Sinh chạy đến trước mặt Tiền Xuyến, hỏi cô ấy: “Sao cô lại tới đây?”

Bởi vì khoảng cách xa cho nên Tiền Xuyến không nghe được lời anh ấy nói trước mặt Tạ Đào. Tiền Xuyến nghiêng đầu nhìn Tạ Đào còn đứng yên tại chỗ, thấy mặt cô ấy ảm đạm, lại nhìn về phía Nguyễn Trường Sinh, hỏi: “Hình như tôi tới không đúng lúc lắm?”

Nguyễn Trường Sinh nói thẳng: “Không có, cô tới rất đúng lúc, chỉ là một người bạn bình thường.”

Sau đó Nguyễn Trường Sinh tới gần dò xét trên dưới Tiền Xuyến một phen, hít một hơi: “Không nghĩ tới nha.”

Tiền Xuyến lườm Nguyễn Trường Sinh một cái, mỉm cười hơi tự đắc: “Chuyện anh không nghĩ tới còn nhiều nữa.”

Trước đó vẫn luôn nói cô ấy không giống con gái, hôm nay nhất định phải để anh ấy nhìn một chút, xem cuối cùng cô có phải con gái hay không.

Nguyễn Trường Sinh cười bồi tội: “Đúng là mắt tôi vụng về.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 158


Hai người nói chuyện thì Tạ Đào cũng từ phía sau đi đến đây.

Tiền Xuyến gặp ai cũng nhiệt tình thoải mái, nhìn Tạ Đào thoải mái chào hỏi: “Chào cô.”

Tạ Đào cười mất tự nhiên, nhìn Tiền Xuyến rồi trả lời một câu: “Chào cô.”

Trong nội tâm Tạ Đào muốn hỏi Tiền Xuyến một chút, hỏi cô ấy có phải đối tượng của Nguyễn Trường Sinh hay không, nhưng lòng tự trọng lại làm cho Tạ Đào không mở miệng được. Thật ra cho dù không hỏi, Tạ Đào cũng đã biết được thái độ của Nguyễn Trường Sinh.

Cũng không biết vì sao mà cô ấy vẫn cảm thấy không cam tâm.

Thế là cô ấy nhìn Tiền Xuyến rồi hỏi một câu: “Cô ở lữ đoàn nào vậy?”

Tiền Xuyến cười nói: “Nhà tôi không phải ở thôn trên núi, nhà tôi ở trên trấn.”

Nghe xong lời này, sắc mặt Tạ Đào tối đi mấy độ..

Bây giờ Nguyễn Trường Sinh không có tâm tư đi ứng phó cô ấy, quay người nói với cô ấy một câu: “Tôi có việc phải làm, cô đi về sớm một chút đi, trên đường cẩn thận một chút. Lời thì đã nói rõ ràng rồi, sau này tốt nhất không nên gặp nữa.”

Bây giờ không phải chỉ có hai người, còn có người khác nhìn, Tạ Đào bị Nguyễn Trường Sinh nói làm cho khó xử, không khống chế được biểu cảm trên mặt. Tay cô ấy siết chặt túi vải trong tay, giữ lại cho mình một chút mặt mũi cuối cùng, quay đầu chạy đi.

Nguyễn Trường Sinh không nói nhiều nữa, chỉ nhìn về phía Tiền Xuyến hỏi: “Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?”

Tiền Xuyến thu hồi lại ánh mắt đang nhìn Tạ Đào, vỗ vỗ cặp sách trên người: “Mang đồ tốt đến cho anh.”

Nguyễn Trường Sinh nhìn cô ấy cười lên: “Vậy thì tìm chỗ xem một chút.”

Đứa nhỏ dẫn đường ở bên cạnh vẫn luôn im lặng không nói chuyện, bây giờ lại nghe được có đồ tốt, con mắt trừng lớn như chuồng đồng, vừa tò mò vừa ngứa ngày nhìn Tiền Xuyến: “Đồ tốt gì? Em có thể xem với không?”

Thằng nhóc này nhìn cái gì vậy! Nguyễn Trường Sinh đặt tay lên bờ vai của nó, để nó quay người đưa lưng về phía mình, sau đó nhắc chân đạp lên m.ô.n.g nó một cái, đạp nó ra ngoài, nói: “Cút.”

Đứa nhỏ quay đầu lập tức hô lên: “Tiểu Ngũ, em về nhà mách mẹ em!”

Nguyễn Trường Sinh làm mặt quỷ với nó, lại phất phất tay: “Tùy em mách ai đấy, bái bai.”

Đứa nhóc tức không nhịn nổi, nhặt cục đá ném về hướng Nguyễn Trường Sinh, nện vào trên người Nguyễn Trường Sinh làm anh ấy ui da một tiếng, nó thỏa mãn cười ha ha, sau đó làm mặt quỷ với Nguyễn Trường Sinh rồi xoay người nhanh chân chạy mất.

Đương nhiên Nguyễn Trường Sinh không có đuổi theo đứa bé kia, cười rồi thu hồi ánh mắt, nhìn Tiền Xuyến nói: “Đi thôi.”

Tiền Xuyến híp mắt nhìn anh ấy, một lời khó nói hết: “Anh ba tuổi à?”

DTV

Nguyễn Trường Sinh hỏi cô ấy: “Không phải tôi ba mươi sao?”

Tiền Xuyến ngậm miệng gật gật đầu, sau đó nói: “Vẻ ngoài ba mươi tuổi, trí thông minh ba tuổi.”

Nguyễn Trường Sinh: “...”

Trong miệng con nhóc này có lời nào hay ho không vậy?

Tiền Xuyến nhìn biểu cảm trên mặt Nguyễn Trường Sinh, cười một hồi không dứt, lôi kéo anh ấy đi đến nơi nào kín đáo. Hai người tìm được một hang núi nhỏ gần đó, tránh người khác rồi chui vào, ngồi xổm nói chuyện.

Tiền Xuyến và Nguyễn Trường Sinh ngồi xổm đối mặt với nhau, hỏi anh ấy trước: “Những vật kia đưa cho anh anh bán xong chưa?”

Nguyễn Trường Sinh cười một cái rồi nói: “Rất đơn giản, trên đường trở về đã bán xong.”

Đôi mắt Tiền Xuyến sáng lên, khen anh ấy: “Anh thật là lợi hại.”

Nguyễn Trường Sinh cười không kìm được: “Chuyện nhỏ.”

Tiền Xuyến lập tức đưa tay lấy cặp sách xuống, mở ra sửa sang lại rồi đưa cho Nguyễn Trường Sinh xem, hỏi anh ấy: “Đều cho anh, có cần không?”

Nguyễn Trường Sinh nhìn Tiền Xuyến, làm sao mà không nhìn ra ý đồ của cô ấy.

Đây là sau khi cô ấy gặp được Nguyễn Trường Sinh mới phát hiện con đường phát tài, muốn phát triển anh ấy thành tuyến dưới, bán tất cả đồ vật cô ấy lấy được cho Nguyễn Trường Sinh, để anh ấy làm chân chạy đồng thời tự gánh rủi ro, còn cô ấy thì nằm không kiếm tiền.

Con bé này thật sự tinh ranh đến vậy, thật sự là một xâu tiền chuyển thế!

Nhưng mà đồ vật đưa tới cửa, Nguyễn Trường Sinh có thể không muốn sao?

Nguyễn Trường Sinh hỏi Tiền Xuyến: “Bao nhiêu tiền?”

Tiền Xuyến duỗi ra năm ngón tay: “Năm đồng tiền.”

Nguyễn Trường Sinh lập tức nói: “Thật ra thì tôi muốn, nhưng mà tôi không có nhiều tiền như vậy.”

Đầu năm nay nếu ai có thể tùy tiện ra tay tốn năm đồng tiền, vậy cũng là người giàu.

Tiền Xuyến nghĩ kế nói: “Về nhà hỏi mẹ anh.”

Nguyễn Trường Sinh: “...”

Thật ra thì cũng rất biết nghĩ cách.

Nguyễn Trường Sinh suy nghĩ rồi nói: “Nếu không thì như thế này đi, tôi đưa trước cho cô hai đồng, còn lại thì thiếu. Chờ tôi bán hết đồ đạc ra bên ngoài thu lại được tiền thì lại trả cho cô ba đồng, thế nào?”

Tiền Xuyến nhìn anh ấy chớp mắt mấy cái: “Vậy nếu anh cầm đồ chạy mất, không trả lại cho tôi thì làm sao bây giờ?”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 159


Nguyễn Trường Sinh nói: “Hòa thượng chạy được chứ miếu không chạy được, bây giờ không phải cô biết nhà tôi ở đâu sao? Nếu tôi cầm đồ bỏ chạy không trả lại tiền cho cô, cô đến thẳng nhà tôi tìm mẹ tôi đòi.”

Tiền Xuyến: “...”

Đây là đứa con trai hãm hại mẹ à...

Nguyễn Trường Sinh cười một cái: “Chỉ đùa một chút, cô đã lựa chọn hợp tác với tôi, vậy chúng ta phải tin tưởng lẫn nhau, cô cảm thấy thế nào? Mặc dù thời gian chúng ta quen biết không dài, nhưng tôi cảm thấy cô là người không tệ.”

Tiền Xuyến nhìn vào mắt Nguyễn Trường Sinh, bỗng nhiên đổi chủ đề, hỏi: “Cô gái vừa nãy là ai vậy?”

Đề tài lại nhảy đi, Nguyễn Trường Sinh hơi sửng sốt một chút, sau đó trả lời: “Đối tượng hẹn hò trước đó của tôi, lúc ấy chê điều kiện của tôi không tốt nên không coi trọng, bây giờ lại đột nhiên trở về tìm tôi, nói là hối hận.”

Trách không được đôi mắt đỏ ngầu, Tiền Xuyến lại hỏi: “Anh từ chối người ta?”

Nguyễn Trường Sinh gật đầu, chợt đi đến trước mặt cô ấy, nhỏ giọng nói: “Tôi nói với cô ấy cô là đối tượng của tôi.”

Tiền Xuyến trừng mắt, đưa tay muốn vả một cái: “Anh muốn c.h.ế.t à!”

Nguyễn Trường Sinh bị cô đập ui da một tiếng, đưa tay che bả vai: “Không cần ra tay nặng như vậy được không?”

Tiền Xuyến muốn cầm cặp sách lên nện Nguyễn Trường Sinh tiếp, lại sợ đập hỏng đồ vật bên trong, lập tức nhìn chằm chằm anh ấy, nói: “Trách không được vừa rồi ánh mắt cô ấy nhìn tôi cứ là lạ, không có thân thiện chút nào, còn hỏi nhà tôi ở nơi đâu.”

Nguyễn Trường Sinh cười nói: “Không quan trọng, dù sao sau này cũng sẽ không gặp lại.”

Tiền Xuyến ngẫm lại cũng cảm thấy vậy, cô ấy không biết cô gái vừa rồi, cũng không biết tên họ của nhau. Nhà cô gái kia cũng không ở trên trấn, cách xa vạn dặm, sau này muốn gặp cũng không gặp được.

Đã như vậy, Tiền Xuyến nhìn Nguyễn Trường Sinh nói: “Anh không thông qua sự cho phép của tôi đã lấy tôi ra làm tấm bia đỡ, tăng thêm một đồng tiền.”

Con mắt Nguyễn Trường Sinh trừng lên: “Cô ăn cướp à!”

Như vậy thì anh ấy còn có thể kiếm tiền gì nữa? Đồ bán giá đắt quá thì người ta cũng sẽ không mua, cô ấy thì kiếm được tiền!

DTV

Tiền Xuyến đậy cặp sách lại đứng dậy muốn đi: “Anh không muốn thì thôi.”

Nguyễn Trường Sinh đứng dậy theo kéo cô ấy lại, luôn miệng nói: “Muốn muốn muốn.”

Đợi Tiền Xuyến quay đầu lại hài lòng cười cười, anh ấy vẫn nói thêm một câu: “Dù sao sau này đều là người một nhà.”

Tiền Xuyến: “?”

Ai mà người cùng một nhà với anh!

Nguyễn Trường Sinh mặc kệ cô ấy có biểu cảm gì, cười đưa tay lấy cặp sách trong tay cô ấy, nói với cô ấy: “Trước tiên cô ở đây chờ tôi một lát, tôi về nhà một chuyến để lấy tiền, lập tức trở lại.”

Nói xong anh ấy lập tức cầm cặp sách đi.

Về đến nhà, Nguyễn Trường Sinh đem đồ đạc vụn vặt trong cặp sách của Tiền Xuyến bỏ vào trong cặp sách của mình, cầm hai đồng tiền riêng của mình, lại xếp vào đó một ít lương khô quần áo, đi ra chào hỏi với Lưu Hạnh Hoa: “Mẹ, con ra ngoài mấy ngày nhé, mấy ngày nay sẽ không trở lại.”

Lưu Hạnh Hoa ngẩng đầu nhìn anh ấy: “Con lại muốn đi lêu lỏng ở đâu?”

Nguyễn Trường Sinh cười cười: “Mẹ đợi tin tức tốt của con, qua trận này con dẫn con dâu về cho mẹ.”

Lưu Hạnh Hoa nghe nói như thế thì tinh thần tỉnh táo: “Không phải dỗ mẹ à?”

Nguyễn Trường Sinh: “Dĩ nhiên không phải, con đã có mục tiêu.”

Lưu Hạnh Hoa quan tâm hỏi: “Là cô gái ở đâu? Con gái nhà ai?”

Nguyễn Trường Sinh nói: “Chờ thành rồi nói sau.”

Trước kia Nguyễn Trường Sinh thường xuyên ra ngoài lăn lộn, có khi mười ngày nửa tháng không về nhà. Đối với chuyện này Lưu Hạnh Hoa cũng không cảm thấy kinh ngạc, bà ấy không quan tâm nhiều, chỉ nói: “Vẫn là câu nói kia, chơi thì chơi ầm ĩ thì ầm ĩ, không thể làm bất kỳ chuyện gì không có tính người.”

Từ trước đến nay Nguyễn Trường Sinh lăn lộn có quy củ có chừng mực: “Mẹ, con biết mà.”

Chào hỏi với Lưu Hạnh Hoa xong, Nguyễn Trường Sinh trở lại trong hang núi nhỏ.

Tiền Xuyến nhìn thấy anh ấy trở về, đứng lên nhận lấy cặp sách trong tay anh ấy, đeo trên người rồi nói thầm: “Làm cho tôi ở đây đợi cả buổi, tôi còn tưởng anh cầm hàng chạy luôn rồi, không trở lại nữa.”

Nguyễn Trường Sinh lấy hai đồng tiền từ trong túi ra, trực tiếp cầm tay cô ấy qua đập đồng tiền lên lòng bàn tay cô ấy: “Tôi đây không có nhiều ưu điểm gì khác, chính là coi trọng nghĩa khí coi trọng uy tín, đã nói thì sẽ giữ lời.”

Tiền Xuyến nhìn thấy tiền thì vui vẻ, trước tiên thu lại cất vào túi.

Sau khi sắp xếp gọn gàng, cô ấy nhìn Nguyễn Trường Sinh nói: “Anh bán hàng xong thì lên trên trấn tìm tôi, nhà tôi ở bên cạnh trường tiểu học Thiên Phượng, nhớ không? Đến lúc đó mang tiền đến, nhớ là anh còn thiếu tôi bốn đồng, thiếu một chút cũng không được.”

Nói xong cô ấy muốn đi, kết quả Nguyễn Trường Sinh chợt đưa tay kéo cô ấy một cái.

Tiền Xuyến quay đầu: “Còn chuyện gì nữa?”
 
Back
Top Bottom