Cập nhật mới

Ngôn Tình [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 180


Nếu như có thể giống như những gì cô nói thì đương nhiên cô ấy muốn đi, chỉ có điều...

Chuyện này thật sự không có khả năng, ngay cả nằm mơ cô ấy cũng không dám mơ đến.

Nguyễn Khê vỗ nhẹ vào tay cô ấy: “Em không cần nghĩ nhiều, cứ giao cho chị lo liệu là được, chị sẽ thuyết phục họ đưa em đi cùng chị. Chị chỉ có một yêu cầu, đến lúc đó cho dù ba mẹ em làm loạn đến mức nào, em cũng không để bản thân bị lung lay, có được không?”

Nguyễn Khiết nhìn vào mắt Nguyễn Khê, trong ánh mắt cô dường như có một nguồn sức mạnh vô hạn.

Cô ấy không nói thêm gì, chỉ nhìn Nguyễn Khê rồi gật thật mạnh: “Vâng!”

Hai chị em trốn ở sau đống cỏ khô cầm tay nhau nói nhỏ, nói từ ở nông thôn đến thành phố, khi đang nói về thành phố chợt nghe thấy tiếng một người phụ nữ hô to: “Đến rồi! Đến rồi! Nàng dâu mới đến rồi!”

Nghe thấy thế hai mắt Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết sáng ngời, hai người tay trong tay chạy ra bên ngoài: “Chúng ta ra xem nhanh đi.”

Không chỉ có hai người nghe thấy tiếng hét rồi chạy ra xem cô dâu, còn có người lớn và trẻ con trong thôn. Tất cả họ đều chạy ra ven đường góp vui, trong khoảng thời gian ngắn khiến cho nghi thức đón dâu trở nên tưng bừng, náo nhiệt chưa từng có.

DTV

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết chen trong đám người, ngẩng thật cao đầu nhìn, chỉ thấy trên đường núi đã sớm có một đám người, cả già cả trẻ đi theo sau đội ngũ đón dâu của Nguyễn Trường Sinh, tất cả mọi người đều đến góp vui nhưng chủ yếu là để nhìn cô dâu.

Cô dâu mặc một bộ váy đỏ, ngồi trên ghế kiệu buộc đầy hoa và lụa đỏ, gương mặt được trang điểm xinh đẹp, màu xanh ngát của ngọn núi càng tô điểm thêm cho vẻ lộng lẫy của màu đỏ tươi.

Niềm vui sướng đỏ rực như lửa toát ra từ lông mày của mọi người.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết chen chúc trong đám người đợi đội ngũ đón dâu đến gần, sau khi đội ngũ đến gần, Nguyễn Khiết cầm lấy tay Nguyễn Khê và nói: “Chị, chị mau nhìn đi, thực sự rất xinh đẹp, em đã nói ánh mắt chú năm rất cao rồi mà.”

Nguyễn Khê cười: “Chị nhìn thấy rồi, đúng là rất xinh đẹp.”

Mọi người đến chung vui nhìn thấy cô dâu cũng khẽ nói nhỏ —

“Ai ui, vợ thằng năm đẹp thật đấy.”

“Vẫn là thằng năm có bản lĩnh, không cần bà mối tìm hiểu hay chạy việc tác hợp, tiết kiệm được rất nhiều tiền đấy, cho dù người như chúng ta ra ngoài tìm kiếm, có thể tìm được cô vợ xinh đẹp như vậy thì không nói, quan trọng còn là người ở trên thị trấn! Chuyện này đúng là phải có bản lĩnh mới làm được!”

“Có ai bảo không đúng đâu, thật sự là khiến người ta ghen tị c.h.ế.t mất.”

...

Nguyễn Trường Sinh đi theo cạnh ghế kiệu, cười đến mức mặt sắp thành một tờ giấy đỏ.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết vẫy tay gọi anh ấy: “Chú năm ơi.”

Nguyễn Trường Sinh nhìn thấy rồi anh ấy vẫy tay với hai người.

Sau khi Nguyễn Trường Sinh đưa cô dâu đến trước cửa nhà, ghế kiệu hạ xuống, nàng dâu mới bước xuống tiếp đó là một loạt những trò như chặn cửa, tất cả mọi người trong nhà đều có mặt đầy đủ để chung vui, ai cũng muốn ăn kẹo cưới để dính chút không khí vui mừng.

Khi cô dâu vào nhà rồi ngồi xuống trong phòng tân hôn thì đã có không ít người nằm bò trước cửa phòng, duỗi đầu nhìn vào bên trong, vừa nhìn trộm vừa nói: “Ai ui, thật sự là nhìn thế nào cũng thấy đẹp, thằng năm thật là may mắn!”

Tiền Xuyến nghe như vậy thì đương nhiên rất vui vẻ, nhưng cô ấy cũng có chút ngại ngùng lớn nhỏ khác biệt nên chỉ mím môi cúi đầu cười.

Sau khi mọi người náo loạn xong, Nguyễn Trường Sinh mới biết anh cả Nguyễn Trường Phú đã về.

Anh ấy mặc bộ quần áo kiểu Tôn Trung Sơn mới tinh, tìm được Nguyễn Trường Phú thì nở nụ cười nói: “Anh cả, anh về rồi!”

Nguyễn Trường Phú đang ngồi trên ghế dài nói chuyện với những ông bà cụ trong thôn thì thấy Nguyễn Trường Sinh, ông ta vội vàng đứng dậy, cười đến mức trên mặt đều là nếp nhăn nói: “Em kết hôn anh có thể không về sao? Để anh nhìn một cái nào, thằng năm đã trưởng thành, cũng lấy được vợ rồi.”

Nguyễn Trường Sinh cười nói: “Thủ trưởng tự mình trở về tham gia hôn lễ của tôi, mặt mũi của tôi lớn quá đi!”

Nguyễn Trường Phú giơ tay đánh anh ấy một cái: “Anh là anh cả của em, thủ trưởng cái gì!”

Nguyễn Trường Sinh bị anh cả đánh một cái, lập tức tìm lại được cảm giác quen thuộc như người nhà, anh ấy là càng vui mừng hơn.

Nàng dâu mới về đến nhà thì rất nhanh tiệc rượu đã bắt đầu.

Nguyễn Trường Sinh đưa Tiền Xuyến mặc một bộ váy đỏ để đi kính rượu từng bàn, làm quen một lượt với mọi người trong nhà. Kính ba mẹ, kính anh chị dâu cả, kính anh chị dâu thứ sau đó là Nguyễn Thúy Chi và Nguyễn Thúy Lan, cuối cùng là mấy đứa nhỏ Nguyễn Khê.

Sau khi tiệc rượu bắt đầu, nhà họ Nguyễn vẫn liên tục tưng bừng, náo nhiệt, đến buổi tối còn có nháo động phòng tân hôn, mọi người vui vẻ đến đêm dài.

Ngày hôm nay thuộc về Nguyễn Trường Sinh và Tiền Xuyến
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 181


Nửa đêm, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Thúy Chi trở lại tiệm may, hai mí mắt đã bắt đầu đánh nhau vì buồn ngủ, mọi người rửa mặt xong thì đi lập tức lên giường.

Nhưng sáng sớm ngày hôm sau vẫn phải về nhà họ Nguyễn, mọi người sôi nổi ăn sáng với cô dâu vừa vào cửa là Tiền Xuyến.

Sau khi dùng bữa xong, Nguyễn Trường Sinh đưa Tiền Xuyến ra ngoài đi dạo khắp nơi, đây rõ ràng là đi khoe vợ.

Dù sao lúc hai người yêu đương sợ cũng bị người ta bàn tán nên chưa từng đưa cô ấy về, nhưng bây giờ cô ấy đã là vợ anh rồi!

Sau khi rời khỏi đây, Nguyễn Trường Sinh đưa Tiền Xuyến ra ngoài, trong nhà cũng im lặng hơn.

Bởi vì chuyện vui vừa mới qua, hơn nữa Nguyễn Trường Phú còn chưa đi, cho nên không ai lập tức đứng dậy đi làm việc. Nguyễn Trường Quý chỉ cần có cơ hội thì sẽ đi theo Nguyễn Chí Cao ở bên cạnh Nguyễn Trường Phú, nếu có thể nịnh bợ được anh cả thì ông ta cũng được thơm lây.

Mà Nguyễn Trường Phú cũng không muốn làm chậm trễ, đi đường tốn quá nhiều thời gian, không thể ở nhà lâu. Ông ta và Phùng Tú Anh chỉ có thể ở lại thêm một ngày, ngày mai phải về, nếu không sẽ không đủ thời gian.

Đã như vậy có một số chuyện không thể kéo dài được nữa.

Vì thế Phùng Tú Anh nhờ Lưu Hạnh Hoa gọi Nguyễn Khê vào trong phòng, chính thức nói với cô về chuyện lên thành phố.

Phùng Tú Anh mang tâm trạng mắc nợ với Nguyễn Khê nói: “Tiểu Khê, mẹ biết mấy năm nay mẹ đối xử không tốt với con, trong lòng mẹ cũng cảm thấy rất khó chịu. Bây giờ ba mẹ muốn đưa con lên thành phố, con có ý kiến gì không?”

Nguyễn Khê nhìn Phùng Tú Anh rồi lại nhìn Lưu Hạnh Hoa, cô im lặng một lúc rồi nói: “Có một yêu cầu.”

Phùng Tú Anh thấy Nguyễn Khê bằng lòng nói chuyện với bà ta thì trong lòng cảm thấy thoải mái hơn, bà ta vội vàng hỏi: “Có yêu cầu gì con cứ nói, chỉ cần ba mẹ có thể làm được thì nhất định sẽ đồng ý với con.”

Nguyễn Khê nhìn vào mắt bà ta nói: “Con thật sự không thoải mái khi đi một mình, dù sao con cũng chưa từng sống trên thành phố sợ bản thân sẽ không thích ứng được, cũng không có tình cảm với chị em bên đó, có lẽ sẽ không hợp nhau đâu nên con muốn đưa Tiểu Khiết đi cùng.”

Phùng Tú Anh nghe xong thì hơi ngơ ngác nhìn Lưu Hạnh Hoa.

Lưu Hạnh Hoa cũng cảm thấy bất ngờ, bà ấy sửng sốt một lúc.

Bà ấy không ngờ Nguyễn Khê lại có ý tưởng này, nhưng bây giờ nghe cô nói xong, bà ấy cũng cảm thấy nếu đưa Nguyễn Khiết đi cùng không phải rất tốt sao? Hai chị em có thể chăm sóc lẫn nhau, hơn nữa Nguyễn Khiết có thể thoát khỏi bà mẹ ác độc Tôn Tiểu Tuệ kia, sau này cũng được gả cho người tốt.

Thấy Phùng Tú Anh không nói gì, Lưu Hạnh Hoa khôi phục tinh thần thì hắng giọng nói: “Mẹ thấy để con bé đi cùng cũng được mà, tình cảm của Tiểu Khê và Tiểu Khiết từ trước đến nay vốn rất tốt, đưa con bé đi thì mẹ cũng yên tâm. Dưới thành phố con cũng có nhiều đứa nhỏ như vậy, thêm Tiểu Khiết cũng không sợ nhiều, con bé lớn rồi sẽ không khiến con phí tâm tư chăm sóc, chỉ ăn nhiều thêm mấy bát cơm nếu như thật sự không được thì mẹ sẽ trả tiền cho con theo tháng.”

Nghe thấy Lưu Hạnh Hoa nhắc đến chuyện tiền bạc, Phùng Tú Anh vội vàng nói: “Mẹ à, sao con dám làm như vậy chứ?”

Vì để cho Phùng Tú Anh không nói ra lời từ chối nên Lưu Hạnh Hoa suy nghĩ một chút rồi lấy Nguyễn Trường Quý và Tôn Tiểu Tuệ làm tấm lá chắn, bà ấy nhìn Phùng Tú Anh tiếp tục nói: “Từ nhỏ Tiểu Khê đã ở trong núi, cũng coi như là do chú hai và thím hai nuôi nấng nó, họ giúp hai đứa nuôi con gái mười mấy năm, bây giờ hai đứa nuôi con gái giúp chúng nó mấy năm, cũng không tính là quá đáng chứ?”

Nguyễn Trường Quý và Tôn Tiểu Tuệ ngay cả Nguyễn Khiết cũng không quan tâm đương nhiên cũng sẽ không quan tâm đến Nguyễn Khê.

DTV

Nhưng để vợ chồng thằng cả đồng ý chuyện này, bà ấy chỉ có thể dùng chuyện này ép họ. Lưu Hạnh Hoa vẫn rất hiểu Nguyễn Trường Phú, nói những lời như vậy ông ta nhất định sẽ đồng ý, ông ta là người cần mặt mũi.

Ông ta và Nguyễn Trường Quý như hai thái cực khác nhau, trong lòng Nguyễn Trường Quý chỉ có bản thân không có người khác, tất cả mọi chuyện đều lấy chính mình và gia đình làm trọng, không chịu thua thiệt, không bao giờ để người khác chiếm được chút lời nào từ mình. Còn Nguyễn Trường Phú thì càng để ý đến ánh mắt và cái nhìn của người khác hơn, cũng càng để ý đến hình ảnh của ông ta trong mắt người khác nên ông ta rất rộng lượng khi đối xử với người ngoài, đến cả người trong nhà còn phải xếp sau.

Quả nhiên Phùng Tú Anh còn chưa lên tiếng, Nguyễn Trường Phú đã đi vào trong phòng mở miệng nói: “Mẹ nói đúng, vậy thì đưa Tiểu Khiết đi cùng đi. Mấy năm nay em hai thay con trông nom việc trong nhà cũng không dễ dàng, đây cũng là việc nên làm.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 182


Lưu Hạnh Hoa liếc mắt nhìn Nguyễn Khê, Nguyễn Khê yên lặng nắm lấy lòng bàn tay của bà ấy, nhẹ nhàng nắm chặt các ngón tay của bà.

Từ trước đến nay Phùng Tú Anh là người không có chủ kiến, cái gì cũng nghe theo Nguyễn Trường Phú. Nếu như Nguyễn Trường Phú đã mở miệng đồng ý thì đương nhiên bà ta sẽ không nói thêm gì nữa, chỉ bảo: “Vậy con đi thu dọn đồ đạc với Tiểu Khiết di, ngày mai chúng ta cùng đi.”

Nguyễn Khê vui vẻ, cô rũ mắt mím môi nhưng khóe miệng vẫn lộ nụ cười.

Phùng Tú Anh thấy ý cười trên mặt cô lần này là thật thì trong lòng bà ta vô thức thở phào nhẹ nhõm, chỉ cảm thấy như vậy cũng tốt, ít nhất cô con gái này có thể vui vẻ một chút, thái độ đối với bà ta cũng tốt hơn thì bà ta sẽ không phải cảm thấy gượng gạo, khó xử nữa.

Trong lòng thoải mái hơn, bà ta đứng dậy từ trên ghế, kêu “ai da” một tiếng rồi nói: “Từ lúc về đến nhà vẫn luôn bận rộn, thằng năm kết hôn lại náo nhiệt một hồi, con đem một túi đồ ăn ngon về mà quên mang ra, mẹ xem đầu óc của con này.”

Lưu Hạnh Hoa kéo Nguyễn Khê đứng dậy: “Vậy chúng ta đi xem có đồ ăn gì ngon nào.”

Lưu Hạnh Hoa kéo Nguyễn Khê ra khỏi phòng. Nguyễn Khiết vẫn đứng ngoài đợi, muốn đi đến hỏi thăm tình hình, nhưng lại ngại ngùng, dù sao Nguyễn Trường Phú cũng không phải bố ruột cô ấy, cô ấy mà như vậy thì có vẻ như không biết xấu hổ.

Nhưng Lưu Hạnh Hoa nhìn thấy cô ấy thì lại vẫy tay và gọi cô ấy. Cô ấy cũng mỉm cười chạy qua.

Những người khác đều không sống ở nhà này. Bốn người Nguyễn Chí Cao, Nguyễn Trường Qúy, Tôn Tiểu Tuệ và Nguyễn Thúy Chi sống riêng nên đồ đạc đã chuyển đi rồi. Mở tiệc nên đa số bàn ghế và bát đũa đều là đi mượn, dùng xong lại trả cho người ta.

DTV

Nguyễn Dược Tiến và Nguyễn Dược Hoa không biết đã đi đâu chơi rồi nên tạm thời không gặp.

Nguyễn Khiết đi vào nhà chính cùng Lưu Hạnh Hoa, Phùng Tú Anh vào phòng lấy một cái túi xách ra. Bà ta đặt cái túi lên bàn, kéo khóa ra, bên trong là một ít đồ ăn Tây đắt tiền.

Nguyễn Khê đứng im không động đậy. Lưu Hạnh Hoa nháy mắt với họ, nhanh chóng đi lấy mấy thứ.

Đợi Nguyễn Dược Tiến và Nguyễn Dược Hoa trở về, hai anh em họ cũng sẽ không khách khí, còn cả Tôn Tiểu Huệ nữa, cả nhà họ đều là trùm ăn ngon, thấy đồ ăn ngon thì sẽ không bước nổ, chỉ chê ít chứ không chê nhiều.

Vì thế Nguyền Khê cũng không chần chừ nữa, thấy Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh đồng ý dẫn Nguyễn Khiết và trong thành phố, không khiến họ ngại ngùng khó xử nữa thì kéo Nguyễn Khiết đến lấy một ít đồ ăn trong túi.

Đương nhiên cô cũng chọn thứ đắt tiền. Ví dụ như chỉ có hai cái socola, cô và Nguyền Khiết mội người một cái. Còn có thịt bò đóng hộp, kẹo sữa bò và mấy thứ này kia, rất hiếm thấy ở quê, nhưng lại rất ngon.

Hai bọn cô chọn vừa mới chọn xong thì Nguyễn Dược Hoa giống như mèo thấy mỡ, thân hình giống như lợn rừng từ ngoài xông vào, bởi vì chạy quá nhanh nên không phanh lại kịp: “oành” một cái va phải mép bàn sau đó ôm bụng khóc lóc.

Đương nhiên cậu ta quan tâm đến có cái gì ăn ngon hơn, nên gào khóc hai câu đã dừng lại, nhìn thấy đồ ăn trên bàn thì hai mắt sáng bừng, nói với Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh: “Bác cả, bá cả, cái này là mua cho con sao?”

Nguyễn Trường Phú cười nói: “Tất nhiên rồi!”

Nguyễn Dược Hoa hoàn toàn không khách sáo, lập tức thò tay vào túi lấy đồ ăn. Lúc cầm được đồ ăn, cậu ta cảm thấy túi áo không đựng được mấy nên vén vạt áo trước lên, để hết vào trong đó, sợ lấy ít thì không đủ ăn.

Lưu Hạnh Hoa thấy dáng vẻ không khá lên nổi này của cậu ta thì tát một cái vào đầu cậu ta: “Cháu cứ lấy hết đồ ngon trong túi đi.”

Nguyễn Dược Hoa nghe vậy thì mắt sáng bừng: “Thật ư?”

Lưu Hạnh Hoa: “…” Không hiểu sao lại nuôi ra một đứa ham ăn như vậy.

Phùng Tú Anh lâu rồi không về nên đương nhiên rất khách sáo với người trong nhà, bà ta cười nói: “Để cho mọi người một chút nha. Ông nội, bà nội, cô, bố mẹ cháu, anh trai, với cả chú Năm, thím Năm nữa, để cho họ một chút nha.”

Nguyễn Dược Hoa vừa à vừa lấy ra hai cái kẹo.

“…”

Nguyễn Khuê và Nguyễn Khiết lấy đồ ra, đem đồ để vào phòng Lưu Hạnh Hoa trước nên tạm thời chưa ăn. Họ muốn để dành, đợi đến tối chia cho Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa nữa.

Lấy được đồ tốt rồi, hai cô không ở trong nhà nữa mà ra ngoài tìm một chỗ không người ngồi xổm xuống.

Đến chỗ không có người, Nguyễn Khiết do dự, thấp giọng hỏi Nguyễn Khuê: “Bác cả và bác cả…đồng ý dẫn em đi sao?”

Cô ấy thực sự rất ngại, cảm thấy hỏi Nguyễn Khê như vậy có vẻ có chút không biết xấu hổ. Cô ấy lại không phải là con gái ruột của Nguyễn Trường Phú, sao cô ấy có thể không biết xấu hổ đi theo được.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 183


Nhưng sau khi Nguyễn Khuê nhắc đến cô ấy thực sự rất muốn đi, trong đầu toàn là chuyện này. Cô ấy thậm chí còn tự nhủ, không được mong đợi bởi vì khả năng cao sẽ là thất vọng nhưng vẫn không kìm được mà mong đợi.

Nguyễn Khê nghe cô ấy hỏi vậy thì quay lại cười với cô ấy: “Họ đồng ý rồi.”

Nguyễn Khiết nghe vậy thì trợn tròn mắt: “Thật ư?”

Nguyễn Khê vỗ tay cô ấy: “Có chị và bà nội ở đây, chút chuyện cỏn con này sao có teher không thành được.”

Nguyễn Khiết tò mò: “Chị nói với bác cả như thế nào vậy?”

Nguyễn Khê kể lại quá trình nói chuyện cho Nguyễn Khiết nghe. Nguyễn Khiết nghe xong thì gật đầu, hiểu ra là dùng tâm kế.

Nhưng cô ấy vẫn còn lo lắng khác, nhìn Nguyễn Khê hỏi: “Nhưng ba mẹ em không đồng ý thì phải làm sao bây giờ?”

Nguyễn Khê nói: “Chỉ cần rời khỏi đây trước đừng để Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh biết chuyện chú hai và mẹ hai cãi nhau ra ở riêng, đừng để họ biết mấy năm nay chú hai và mẹ hai không quan tâm những việc này của chị là được.”

Nguyễn Khiết không hiểu lắm: “Cho dù chúng ta tình cảm tốt không nói ra, nhưng bộ mẹ em nói ra thì sao?”

Nguyễn Khê cười: “Em thấy khi Nguyễn Trường Phú bảo chú hai vất vả chăm sóc cái nhà này bao nhiêu năm, ông ấy có nói gì không? Họ sẽ không nói, thậm chí còn ước là Nguyễn Trường Phú cứ tiếp tục hiểu lầm như vậy đi.”

Nguyễn Khiết gật đầu: “Cũng đúng.”

Nhưng lát sau Nguyễn Khiết lại nói: “Để bọn họ nhận hết công lao cũng là ông nội bà nội dung túng.”

DTV

Nguyễn Khê đặt tay lên vai cô ấy: “Nhận hết cũng không ích gì. Nguyễn Trường Phú sẽ không đưa tiền cho họ. Hơn nữa cũng chỉ là tạm thời giấu diếm, sau này sẽ không qua lại nữa, nhưng vẫn tiếp xúc bình thường, loại chuyện này sớm muộn gì cũng bị vạch trần, không thể giấu mãi được. Cái chính bây giờ không phải là khiến họ khó khăn, mà là dẫn em vào thành phố, còn những cái khác đều không quan trọng.”

Nguyễn Khiết nghĩ rồi gật đầu: “Dạ chị.”

Nếu bây giờ bọn họ thẳng thắn vạch trần chuyện này thì rất khó để khiến Nguyễn Trường Qúy và Tôn Tiểu Tuệ mất mặt. Cho dù Nguyễn Trường Phú nghe lời Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa, còn đồng ý dẫn Nguyễn Khiết đi, đồng ý nuôi thêm cô ấy, thì cũng không thể không quan tâm đến nguyện vọng của Nguyễn Trường Qúy và Tôn Tiểu Tuệ, cứng rắn dẫn cô ấy đi được.

Dù sao Nguyễn Trường Qúy và Tôn Tiểu Tuệ cũng là ba mẹ ruột của cô ấy.

Nguyễn Khiết hít một hơi, nghĩ thầm, hi vọng tất cả mọi chuyện đều thuận lợi, hy đừng xảy ra chuyện gì không hay.

Để cho Nguyễn Khiết có thể thuận lợi rời đi, Lưu Hạnh Hoa đã lén nói cho Nguyễn Chí Cao, Nguyễn Trường Sinh và Nguyễn Thúy Chi, bảo họ hôm nay không cần chọc phá Nguyễn Trường Qúy và Tôn Tiểu Tuệ, cứ để họ nở mặt nở mày một ngày.

Nguyễn Chí Cao, Nguyễn Trường Sinh và Nguyễn Thúy Chi đồng ý, định làm người câm điếc một ngày.

Tất nhiên cũng không hẳn là một ngày bởi vì chỉ có lúc ăn cơm là đối mặt với cả nhà chú hai thôi.

Hiện tại lễ cưới của Nguyễn Trường Sinh đã kết thúc rồi, trong nhà không còn không khí náo nhiệt nữa. Cả nhà cùng ngồi ăn cơm, bầu không khí hết sức bình dị, bình thản, có thể an tâm nói chuyện phiếm.

Bởi vì ngày mai phải đi rồi, nên đương nhiên Nguyễn Trường Phú có rất nhiều điều muốn nói.

Hơn nữa ông ta chủ yếu là nói với chú hai Nguyễn Trường Qúy. Bởi vì ông ta cảm thấy mình không ở nhà, mấy năm nay Nguyễn Trường Qúy hao tâm tốn sức thay ông ta chăm sóc cái nhà này, chính là người vất vả nhất.

Ông ta nâng ly rượu lên kính rượu Nguyễn Trường Qúy, nói rất nhiều về những vất vả của ông ta.

Bầu không khí ấm áp, hài hòa. Nguyễn Trường Qúy được Nguyễn Trường Phú coi trọng, trong lòng đương nhiên rất thỏa mãn. Hơn nữa ông ta biết người nhà này vì sự hòa thuận, vì thể diện sẽ không vạch trần ông ta trước mặt Nguyễn Trường Phú nên liền an tâm nhận hết.

Ông ta đáp lời: “Anh cả à, đây đều là những chuyện em nên làm.”

Tôn Tiểu Tuệ đứng cạnh hát đệm: “Anh cả đừng khách sáo. Chúng ta là người nhà, anh không ở đây Trường Qúy liền thành anh cả. Đây đều là những chuyện chúng em nên làm, vất vả cái gì chứ, anh ở bên ngoài dốc sức làm việc mới vất vả.”

Nguyễn Chí Cao, Lưu Hạnh Hoa, Nguyễn Trường Sinh, Nguyễn Thúy Chi và Nguyễn Khê ngồi cạnh nghe vậy thì thấy mắc ói, nhưng nét mặt vẫn bình thản như không.

Nguyễn Trường Phú nghe những lời này đương nhiên cảm thấy Nguyễn Trường Qúy và Tôn Tiểu Tuệ hao tâm tổn sức, vất vả muôn phần.

Ông ta lại nói: “Tiểu Khê cũng phiền cô chú chăm sóc nhiều năm như vậy, trong lòng anh thực sự rất hổ thẹn. Cô chú cũng biết đấy, trước đây anh ở trong quân đội nhưng không có thành tựu gì, cũng không có năng lực đưa người nhà vào trong quân khu. Lúc ấy tiểu đội trưởng hi sinh để lại vợ con. Không lâu sau đó vợ anh ấy lại bị bệnh qua đời, chỉ còn hai đứa con nhỏ. Tiểu đội trưởng lúc còn sống là người đối xử với anh tốt nhất, hai đứa con của anh ấy lại không tìm được chốn nương thân, không có người thân đón nhận, anh cũng không yên tâm giao hai đứa nhóc cho người khác nên gọi chị dâu chú qua.”

Không hiểu sao lại nhắc đến chuyện này. Động tác ăn cơm của Nguyễn Khê vô thức chậm lại.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 184


Nguyễn Trường Phú nói tiếp: “Hai đứa bé đột nhiên mất hết cha mẹ trở thành cô nhi, thực sự vô cùng đáng thương, thực sự khiến người ta thương xót. Anh thực sự không thể có lỗi với tiểu đội trưởng nên đã giúp anh ấy chăm sóc hai đứa bé. Lúc anh ở trong ký túc xá tập thể của quân đội, chưa được phân phòng, cũng không được điều vào trong thành phố nên ở lại trong quân khu. Sau khi nhận hai đứa bé, quân đội liền xếp anh ở trong căn phòng nhỏ trước đây tiểu đội trưởng ở. Căn phòng đó thực sự quá nhỏ, hơn nữa hai đứa bé khi ấy lại lâm vào trạng thái hoảng sợ, không tin bất cứ ai. Anh sợ hai đứa trẻ nghĩ bọn anh chiếm nhà của chúng, không đón nhận bọn anh nên không cho chị dâu chú dẫn Tiểu Khê theo. Điều anh muốn là, đợi hai đứa bé ấy quen bọn anh rồi, không cảnh giác với bọn anh nữa, xem bọn anh là ba mẹ từ tận đáy lòng thì mới đón Tiểu Khê qua, kết quả sau này…”

Ông ta đột nhiên không kể tiếp chuyện sau đó nữa.

Lưu Hạnh Hoa tiếp lời: “Kết quả lại mang thai nên chỉ đành vừa chăm sóc hai đứa bé đó, vừa sinh con, chăm con, thực sự không có thời gian, đông con nên không đủ chỗ ở, cứ vậy kéo dài tận hai năm. Ai ngờ Thu Dương mới tròn một tuổi hai đứa lại có thai, lại kéo dài thêm hai ba năm nữa. Sinh liền bốn đứa, một năm rồi lại một năm. Hai đứa cũng quên mất Tiểu Khê rồi.”

Nguyễn Trường Phúc vội nói: “Mẹ, con không quên, thực sự không quên.”

Phùng Tú Anh lên tiếng giải thích: “Nuôi con chăm con đều là một mình con, đứa lớn chưa biết đi, đứa nhỏ đã đến, có thai rồi thì không thể bỏ, thực sự là không còn cách nào khác. Hơn nữa một lần trở về ít nhất cũng mất mười ngày, Trường Phú lại không xin nghỉ được nhiều ngày như vậy, quân đội không cho phép nghỉ, một mình con thực sự không có cách nào chạy đi chạy lại như vậy được. Con cái lại còn nhỏ, thực sự không thể xa con được. Sau khi được điều vào thành phố, điều kiện tốt hơn chút, nhưng căn nhà xin được cũng không lớn, sống cũng chật trội. Căn nhà năm trước vừa xin được lớn hơn chút, mấy đứa bé cũng lớn hơn chút, có thể ở nhà một mình. Lần này bọn con không dẫn theo Tiểu Binh, nhanh chóng trở về đón Tiểu Khê.”

Trên bàn có trẻ con nhưng Lưu Hạnh Hoa vẫn không kìm được mà nói một câu: “Đó là do hai đứa bây không biết kiềm chế…”

Phùng Tú Anh đỏ mặt không nói.

Nguyễn Khê cầm chặt đùa ăn cơm, im lặng không nói gì, giống như đang nghe chuyện cười. Tất nhiên là chuyện này đối với cô cũng không có vấn đề gì, nhưng lại có quan hệ với thân phận của cô ở thế giới này.

Nguyễn Trường Phú hắng giọng, không tiếp tục chủ đề không phù hợp với trẻ con, ông ta nhìn Nguyễn Trường Qúy nói: “Cảm ơn chú mấy năm nay đã chăm sóc Tiểu Khê, anh luôn ghi nhớ trong lòng. Sau này chú giao Tiểu Khiết cho anh và chị dâu chú đi, vào trong thành phố anh sẽ cho con bé đi học tiếp, nhất định sẽ gả con bé cho một gia đình tốt.”

DTV

Lời này từ đâu ra vậy?

Nguyễn Trường Qúy và Tôn Tiểu Tuệ bỗng sửng sốt.

Sau đó Nguyễn Trường Qúy ậm ừ: “Tiểu Khiết…Tiểu Khiết gì?”

Nguyến Trường Phú nói: “Mẹ nói với anh rồi, để Tiểu Khê và Tiểu Khiết cùng vào thành phố, hai chị em thân thiết không thể chia xa được. Chú yên tâm, anh và chị dâu chú nhất định sẽ giúp chú chăm sóc Tiểu Khiết thật tốt.”

Tôn Tiểu Tuệ quýnh lên, nhưng vẫn phải nhịn xuống, hít một hơi nói: “Anh cả, em sợ anh có hiểu lầm gì rồi, bọn em chăm sóc Tiểu Khê là chuyện nên làm, chứ không cần anh báo đáp, Tiểu Khiết nhà chúng em không vào thành phố đâu.”

Mà bà ta càng nói vậy, Nguyễn Trường Phú càng cảm thấy phẩm chất của vợ chồng bà ta tốt đẹp, càn muốn đưa Tiểu Khiết đi, thế nên ông ta nói: “Cô chú không cần phải nói nữa, anh dẫn Tiểu Khiết đi, nhất định sẽ sắp xếp ổn thỏa cho con bé.”

Nét mặt Tôn Tiểu Tuệ cứng đờ.

Ai muốn anh sắp xếp ổn thỏa cho nó! Một đứa con gái thì có cái gì tốt mà sắp xếp! Hai năm nữa là đến tuổi lấy chồng, tìm một nhà tốt là được! Bây giờ muốn dẫn Nguyễn Khiết đi là có ý gì?

Nhưng đã nói vậy rồi, thì bà ta và Nguyễn Trường Qúy cũng khó giữ lại, còn không biết điều nữa thì chính là không biết xấu hổ. Bà ta đá chân Nguyễn Trường Qúy, nói với Nguyễn Trường Phú: “Tiểu Khiết thì thôi đi, em sợ con bé vào thành phố không quen. Nếu không anh cả dẫn Dược Tiến đi đi, Dược Hoa nhà chúng em thông minh ngoan ngoãn, nhất định sẽ không khiến anh mất mặt.”

Để Dược Tiến vào thành phố, Nguyễn Dược Tiến được học hành, được sắp xếp ổn thỏa nhất định sẽ có tương lai, sau này bọn họ cũng có thể hưởng phúc. Để Nguyễn Khuê đi, vậy thì không phải là bà ta mất trắng một đứa con gái à? Sinh nó ra, nuôi lớn cần này, một đồng cũng không nhận được?
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 185


Nếu Nguyễn Khiết vào thành phố, Nguyễn Trường Phú và Phúng Tú Anh tìm nhà trồng trong thành phố thì người mẹ ruột này còn có thể nhìn thấy sính lễ à? Cho dù là ngày lễ ngày tết tặng quà bọn họ cũng không ăn được.

Nguyễn Khiết ở nhà đã không thèm đếm xỉa đến bà ta rồi, giờ đi vào thành phố không phải là bay mất luôn à?

Mà Nguyễn Trường Phú nghe vậy cũng sửng sốt, ông tai nghĩ thầm, tại sao lại là Nguyễn Dược Tiến.

Ông ta không lên tiếng, Nguyễn Chí Cao vội nói: “Tiểu Khê là con gái, đổi thành con trai sao mà được. Tiểu Khê thân với Tiểu Khiết, đi cùng nhau mới vui chứ, để Dược Tiến đi làm gì? Thằng bé với Tiểu Khiết có gì để nói à?”

DTV

Phùng Tú Anh cũng cảm thấy Nguyễn Khiết khá tốt, dù sao cũng là Nguyễn Khê nói. Điều kiện này khiến Nguyễn Khê hài lòng, trong lòng Nguyễn Khê thoải mái, thì bà ta và Nguyễn Trường Phú mới có thể thoải mái được.

Cho nên bà ta nói: “Tiểu Khiết đi vẫn hợp hơn chút.”

Nguyễn Trường Phú suy nghĩ rồi cũng gật đầu nói: “Để Tiểu Khiết đi đi.”

Ý cười trên mặt Tôn Tiểu Huệ tan vỡ, bà ta không biết nên nói gì nữa, đá mạnh chân Nguyễn Trường Qúy dưới bàn. Nguyễn Trường Qúy đương nhiên là hiểu bà ta có ý gì, nhưng ông ta cũng không dám cãi lại Nguyễn Trường Phú nên không lên tiếng.

Lúc mọi người nói về chủ đề này, trái tim Nguyễn Khiết vẫn luôn căng thẳng, cô ấy sợ Nguyễn Trường Qúy và Tôn Tiểu Tuệ không cần thể diện cũng không nể mặt Nguyễn Trường Phú, đập bàn cãi nhau.

Nhưng kết quả lại rất tốt, Nguyễn Trường Phú vẫn đủ sức để đè ép ông ta.

Ăn cơm trưa xong thì mọi người ai về nhà nấy. Tôn Tiểu Tuệ thay đổi nét mặt, vội vàng nói nhỏ với Nguyễn Trường Qúy: “Sao vừa rồi anh không nói gì? Để Tiểu Khiết đi là chúng ta mất trắng đấy! Cướp con gái chúng ta nuôi nắng thành người mà lại gọi là báo đáp, anh cả chị dâu nhà anh suy nghĩ kiểu gì vậy? Dẫn Dược Tiến nhà ta đi, nghĩ cách bồi dưỡng Dược Tiến, sắp xếp ổn thỏa cho nó, đấy mới gọi là báo đáp tốt.”

Bà ta không ngờ anh cả lại tốt vậy, trở về không chỉ muốn đưa Tiểu Khê đi mà còn muốn dẫn cả Tiểu Khiết theo.

Lòng tốt cái gì chứ! Không phải con gái của anh ta mà anh ta vẫn muốn nuôi.

Nguyễn Trường Qúy nhăn mặt, giọng càng nhỏ: “Báo đáp cái gì? Anh cả không biết mà em còn không biết à? Chúng ta chưa từng quan tâm Tiểu Khê, thậm chí cũng không quan tâm Tiểu Khiết, làm gì có mặt mũi mà cãi lại anh ấy. Vừa nói đã lộ ra hết, em nghĩ anh cả không biết à? Nếu anh ấy biết mình bị lừa, biết những chuyện chúng ta đã làm trong hai năm nay thì anh ấy sẽ băm anh ra!”

Tôn Tiểu Tuệ: “Vậy thì không cần cái báo đáp chó c.h.ế.t ấy, không cho Tiểu Khiết đi.”

Nguyễn Trường Qúy thở dài suy nghĩ một hồi: “Trước hết em đừng lo lắng, đợi lát nữa rảnh, anh qua nói chuyện với ba mẹ. Nếu họ mở lời thì anh cả nhất định sẽ đồng ý.”

Tôn Tiểu Tuệ cảm thấy không có tác dụng: “Em thấy chính là chủ ý vớ vẩn của ba mẹ anh thì có.”

Nguyễn Trường Qúy phiền muộn: “Lát nữa nói sau.”

Ăn cơm xong, Nguyễn Trường Phú ở nhà nghỉ ngơi một lát.

Sau khi chợp mắt được một lúc, không có việc gì nên ông ta định ra ngoài đi dạo. Nhiều năm không về, không dễ gì mới về được hai ngày, nên muốn nhìn ngắm thật kỹ nơi mình lớn lên, bởi không biết lần trở vè tiếp theo là khi nào.

Phùng Tú Anh cũng không muốn ở nhà nhàn rỗi, chủ yếu là không có gì để nói với người nhà nên kéo Nguyễn Hồng Binh cùng đi theo. Bà ta nói với Nguyễn Hồng Binh: “Đây là nơi bố con lớn lên, mẹ dẫn con đi nhìn ngắm, phong cảnh trên núi rât sđẹp.”

Nguyễn Hồng Binh sa sẩm mặt mày: “Nhưng đi bộ mệt lắm.”

Nguyễn Trường Phú nghe vậy thì cười, quay lại nói với Nguyễn Trường Sinh: “Tiểu Ngũ Tử cùng anh cả đi dạo được không?”

Nguyễn Trường Sinh đương nhiên là không từ chối, kéo Tiền Xuyến đi cùng, ngồi xổm xuống cõng Nguyễn Hồng Binh, vỗ nhẹ m.ô.n.g bé hai cái. Nguyễn Trường Phú lại hỏi Tiểu Khê có muốn đi hay không, Tiểu Khê lập tức cười bảo không đi.

Có những chuyện không cần phải cưỡng cầu, nếu không trong lòng sẽ không thoải mái, Nguyễn Trường Phú, Phùng Tú Anh và Nguyễn Trường Sinh đi cùng nhau.

Bọn họ rời đi chưa lâu, Nguyễn Trường Qúy và Tôn Tiểu Tuệ đã đến nhà tìm Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa.

Nguyễn Khê, Nguyễn Thúy Chi và Nguyễn Khiết ở nhà biết bọn họ không cam tâm.

Người trong nhà đều biết chuyện bên trong, Nguyễn Trường Qúy cũng không giả vờ nữa, lập tức gỡ khuôn mặt giả tạo kia xuống, bước vào nhà vừa ngồi xuống đã nói: “Ba mẹ, Tiểu khiết tuyệt đối không thể để anh cả dẫn đi.”

Lưu Hạnh Hoa ngồi cạnh giường, giương mắt nhìn ông ta: “Tiểu Khiết không phải con nuôi lớn, lời con nói không tính.”

Tôn Tiểu Tuệ lại nói: “Mẹ, con bé là con mang nặng mười tháng sinh ra, là con gái của con đấy!”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 186


Lưu Hạnh Hoa lại nhìn bà ta: “Con còn biết con bé là con mang thai mười tháng sinh ra à, là con gái của con à? Nếu là con gái con thì sao con không mong con bé tốt lên, không để con bé vào trong thành phố sống những ngày tháng tốt hơn, con ở đây liên lụy đến con bé?”

Tôn Tiểu Tuệ tức cái lồng ngực, quay sang nhìn Nguyễn Trường Qúy ra hiệu.

Nguyễn Trường Qúy hôm nay dường như cuối cùng cũng không nhịn được nữa, không để mình Tôn Tiểu Tuệ ra mặt nữa, lên tiếng: “Ba, mẹ, ba mẹ thể đừng gây thêm phiền phức cho bọn con có được không? Từ nhỏ đến lớn ba mẹ luôn thiên vị anh cả, thiên vị Tiểu Ngũ Tử, cũng thiên vị em ba, em tư, thậm chí thiên vị cả Tiểu Khê, đối tốt với bọn họ bao nhiêu cũng không đủ, trong mắt hai người chỉ có con là phiền phức, chỉ mong sao con sống không bằng chó lợn, con không phải con ruột của ba mẹ sao?”

Ông ta vừa gào xong câu cuối đã ăn ngay một cái tát mạnh vào mặt.

Nguyễn Chí Cao chỉ tay vào ông ta: “Thằng hai, hôm nay mày nói rõ cho tao biết, tao và mẹ mày bất công với mày như thế nào? Mày thực sự không sống bằng chó lợn, bởi vì mày vốn không có lương tâm! Mày còn oán giận tao với mẹ mày, mày nhìn xem mày đã làm những chuyện không có lương tâm gì trước đi!”

Nguyễn Trường Qúy tức giận nhìn Nguyễn Chí Cao, không phục nói: “Con không bằng chó lợn! Cơ hội nhập ngũ năm đó bố cho anh cả, con có nói gì không? Ba mẹ không phải nên đối xử tốt hơn chút với con à? Tiểu Ngũ Tử quậy phá thế nào hai người cũng chiều, em ba cãi nhau ly hôn hai người cũng chiều, tại sao đến lượt con thì cái gì cũng ép buộc?”

Nguyễn Chí Cao thực sự muốn lấy cái búa đập c.h.ế.t đứa con này.

Ông ta cắn răng, sợ mình sẽ bị tức c.h.ế.t nên quay người ngồi xuống giường trước.

Lưu Hạnh Hoa cũng bị ông ta chọc túc không muốn nói chuyện. Lúc này Nguyễn Thúy Chi ở cạnh nói: “Anh hai, từ khi nào anh lại trở nên không biết trái phải như vậy? Anh cả có thể đi nhập ngũ là vì anh ấy tự mình thể hiện tốt, lập nhiều công, người trong thôn mỗi người bầu cho anh ấy một phiếu, sao lời anh nói lại giống như là anh ấy cướp vị trí của anh. Anh nghĩ chuyện những năm nay anh làm có đáng để ba mẹ đối tốt với anh không? Chuyện anh làm khiến người ta thất vọng, mà còn muốn người ta đối tốt với anh sao?”

Nguyễn Trường Qúy quay lại quát: “Ở đây có chỗ để mày nói chuyện à? Vị trí vốn ở trong tay ba, còn không phải ba muốn cho ai thì cho à? Nếu như lúc đó cho tao, thì bây giờ người làm cán bộ trong quân đội là tao.”

DTV

Nguyễn Thúy Chi không kìm được cười lạnh: “Anh hai à, đầu anh có vấn đề à? Nếu vị trí năm đó cho anh, ngay cả hai năm anh cũng không trụ được mà đã bị quân đội đuổi đi, hoặc là tự khóc lóc quay về.”

Cô ấy nói xong thì không muốn phí lời với Nguyễn Trường Qúy nữa, xoay người đi ra ngoài: “Anh tự giải quyết cho tốt đi!”

Lưu Hạnh Hoa thực sự cũng không muốn nhìn thấy ông ta và Tôn Tiểu Tuệ nữa, cực kỳ phiền muộn nói: “Hai đưa ra ngoài đi, mẹ nhìn thấy hai đứa là lại thấy đau đầu, không biết kiếp trước mẹ đã làm việc thất đức gì mà lại sinh ra một đứa như con.”

Chuyện không thành, Nguyễn Trường Qúy đương nhiên cũng không đi.

Ông ta thuận theo cắn răng nói: “Nếu hai người không đi nói với anh cả để anh cả đừng đem Tiểu Khiết đi vậy thì đừng tách con không giữ thể diện cho cái nhà này, cùng lắm thì con tự nói với anh cả. Con là bố ruột của Tiểu Khiết, con không đồng ý cho anh ấy đưa Tiểu Khiết đi, con không tin anh ấy dám bất chấp đưa Tiểu Khiết đi.”

Nguyễn Chí Thành tức giận đến mức giậm chân, bật dậy từ trên giường chỉ ra cửa: “Mày đi nói đi! Bây giờ mày đi nói luôn đi! Tao xem xem, anh cả mày biết những chuyện hai năm mày làm có lấy s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t mày không!”

Lưu Hạnh Hoa ở bên cạnh thêm vào một câu: “Anh cả mày là người thế nào mày cũng rõ rồi đấy, anh mày ghết nhất là người bất nhân bất nghĩa bất hiếu.”

Bà ấy nói xong câu đó thì giọng nói cũng chậm lại: “Nhanh đi nói đi, cãi nhau để người khác thấy trò cười của nhà tôi, để người ta nhìn thấy tên súc sinh lương tâm bị chó tha mất mà Lưu Hạnh Hoa tôi sinh ra, nuôi lớn, thấy tên súc sinh bất hiếu với cha mẹ, còn muốn hãm hại con gái ruột của mình.”

Những lời này của Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa khiến sự tức giận của Nguyễn Trường Qúy tăng vọt rồi từ từ dập tắt. Ông ta vốn là người nhát gan, khó có được một lần vùng lên, nên lúc này không cứng rắn nữa.

Ngồi lại một lúc, ông ta bỗng bật dậy đi ra ngoài giống như nghẹn một bụng tức giận vậy.

Tôn Tiểu Tuệ không dám tự mình đối mặt với Nguyễn Chí Cao và Lưu Hồng Hạnh, nói không chừng, Nguyễn Chí Cao còn lấy s.ú.n.g ra chĩa vào bà ta, b.ắ.n bà ta một phát. Thấy Nguyễn Trường Qúy đi rồi, bà ta cũng không dám nói gì đứng dậy rời đi.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 187


Lưu Hạnh Hoa vẫn chưa nguôi giận, mắng một câu: “Tiểu súc sinh!”

Tôn Tiểu Tuệ và Nguyễn Trường Qúy đi rất xa rồi, lúc không có ai, bà ta mới lên tiếng: “Rốt cuộc nói như thế nào?”

Nguyễn Trường Qúy tức đến mức đá cây: “Còn nói cái mẹ gì nữa! Em cũng thấy rồi đó, anh còn có thể nói cái gì!”

Tôn Tiểu Tuệ vừa tức vừa vội: “Anh nói xem sao ba mẹ anh lại như vậy chứ?”

Nguyễn Trường Qúy chống eo, ngẩng đầu nhìn lên trời, nhìn một hồi rồi cúi đầu: “Bỏ đi, coi như chúng ta không sinh ra đứa con gái Tiểu Khiết này, để nó tự sinh tự diệt đi. Nó nghĩ vào thành phố cuộc sống sẽ tốt hơn ư, không thể nào!”

DTV

Tôn Tiểu Tuệ vẫn không chấp nhận chuyện này: “Nhưng…em không thể sinh một đứa con gái không công được…”

Nguyễn Trường Qúy không muốn phiền phức nữa, giơ tay vò tóc, cáu kỉnh: “Anh không lo nổi chuyện này nữa, thực sự cãi nhau thì mọi chuyện sẽ vỡ lỡ, nói không chừng anh cả còn lấy s.ú.n.g g.i.ế.c c.h.ế.t anh, em không muốn ở góa thì câm miệng.”

Tôn Tiểu Tuệ: “…”

Đây là chuyện gì vậy trời!

Sau khi Nguyễn Trường Qúy và Tôn Tiểu Tuệ rời đi, trong nhà lại yên tĩnh lại, ngay cả không khí cũng tươi mát hẳn lên.

Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa ngồi trên giường hòa hoãn lại. Một lát sau Nguyễn Thúy Chi bước từ ngoài vào.

Đã cãi nhau rồi nên cô ấy khuyên Nguyễn Chí Cao và Lưu Hồng Hạnh đừng tức giận, người như anh hai và chị dâu hai không đáng để họ tức giận.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nhân cơ hội lấy socola và hộp bò khô giấu hồi sáng ra, kéo Nguyễn Thúy Chi ngồi xuống giường, cùng chia sẻ đồ ăn ngon với Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa.

Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa chỉ nói không ăn, Nguyễn Thúy Chi bẻ một chút socola đút vào miệng họ.

Ăn đồ ăn ngon thì tâm tình cũng tốt hơn, nét mặt Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa nhanh chóng dịu lại, vừa rồi bị chọc tức cau có mặt mày, bây giờ từ từ giãn ra, lộ ra tươi cười.

Không quan tâm Nguyễn Trường Qúy và Tôn Tiểu Tuệ như thế nào, Lưu Hạnh Hoa nắm tay Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, nói: “Hai đứa từ nhỏ lớn lên ở quê, chưa từng đến thành phố, chưa từng thấy qua thế giới, trong lòng ab không yên tâm. Nhưng hai đứa cũng lớn rồi, đến đó phải chăm sóc tốt bản thân. Không có ông nội bà nội bảo vệ, phải biết tự bảo vệ mình nghe chưa?”

Nguyễn Khê gật đầu: “Bà nội yên tâm, cháu sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Khiết.”

Sau khi Nguyễn Khê nói một câu như vậy, viền mắt Nguyễn Khiết cũng cay cay, mếu máo rơi nước mắt, chui vào lòng Lưu Hạnh Hoa, khóc thút thít: “Bà nội, cháu đột nhiên không muốn đi nữa, cháu muốn ở cùng với bà.”

Ở nhà có ông bà nội thương, vào thành phố không có ai thương.

Cô ấy vừa khóc vừa nói, viền mắt Nguyễn Chí Cao, Nguyễn Thúy Chi và Nguyễn Khê cũng đỏ lên.

Lưu Hạnh Hoa vỗ lưng cô ấy: “Nói lung tung cái gì vậy, ở trên núi có gì tốt đâu. Khi mẹ cháu thực sự tìm một nhà chồng tốt rồi bán cháu đi thì bà cũng không bảo vệ cháu được, dẫu sao nó cũng là mẹ cháu.Yên tâm vào trong thành phố, chăm chỉ học tập với Tiểu Khê, ở cùng với bác bá cháu tốt hơn ở nhà chồng, sau này không phải quay về cái núi nghèo nàn này nữa.”

Nguyễn Khiết nằm trong lòng Lưu Hạnh Hoa: “Nhưng cháu không nỡ rời bà với ông… còn cả cô ba …chú năm nữa” Ai cũng không nỡ, bọn họ cũng không nỡ rời xa hai đứa.

Nguyễn Khê hít hít mũi, mắt đỏ hoe, nắm c.h.ặ.t t.a.y Lưu Hạnh Hoa, nhìn Nguyễn Chí Cao nói: “Ông nội bà nội, hai người đợi cháu, đợi sau này cháu thành công, cháu sẽ mua cho ông bà một căn nhà thật to, để ông bà hưởng phúc tuổi già.”

Nguyễn Chí Cao nói: “Tiểu Khê à, cháu không cần lo cho ông bà đâu, tự lo cho cháu và Tiểu Khiết là được. Cả đời ông bà gắn liền với vùng núi này, c.h.ế.t cũng chôn ở đây, không đi đâu hết.”

Nguyễn Thúy Chi không muốn Nguyễn Khê buồn, vội nói: “Ba à, bây giờ ba nói những chuyện này làm gì? Chuyện sau này ai mà nói trước được, sau này thì cứ để sau này nói.”

Nguyễn Chí Cao vội đáp: “Phải phải phải, không nói cái này nữa.”

Lưu Hạnh Hoa vẫn không yên tâm, lại nắm tay Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết dặn dò rất nhiều điều. Bầ ấy không sợ cái khác, chỉ sợ hai đứa nhỏ này vào thành phố phải chịu uất ức, cho nên dặn dò hai đứa rất nhiều.

Tuy Nguyễn Khê là con gái ruột của Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh, nhưng không phải là đứa con hai người họ nuôi lớn, Nguyễn Khiết lại là cháu gái, hai đứa đến căn nhà trong thành phố sống, không thân thuộc, cũng không thân thích, khác hoàn toàn với vùng quê này.

Khi mới đến, Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh chắc chắn sẽ chăm sóc Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nhiều hơn, dẫu sao hai đứa trẻ cũng mới vào thành phố, nhưng sự chăm sóc này cũng không kéo dài lâu, người cũng vậy.

Trông mong họ sẽ thương yêu Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, hai đứa trẻ không phải họ nuôi lớn từ tận đáy lòng? Đó là không có khả năng.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 188


Đừng nói là Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh mà ngay cả Nguyễn Chí Quân và Lưu Hạnh Hoa cũng vậy, nếu là đứa con khác của thằng cả dẫn về quê, bọn họ cũng không thể nào cưng chiều nó mãi được, ban đầu sẽ chăm sóc tốt một chút, nhưng ngày dài tháng rộng thì vẫn thương Nguyễn Khê hơn, dẫu sao Nguyễn Khê cũng là một tay bọn họ nuôi lớn.

Đứa trẻ mình nuôi phải rời đi, nói sao cũng không hết được. Lưu Hạnh Hoa ôm Nguyễn Khê bên trái, ôm Nguyễn Khiết bên phải, lúc thì đỏ bừng mắt, lúc lại cười ha ha, nói với hai đứa đến tận lúc cơm tối.

Sóng gió trong nhà họ Nguyễn không để Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh biết, cho nên lúc ăn cơm tối, không khí vẫn hòa thuận, êm đẹp. Nguyễn Trường Qúy và Tô Tiểu Tuệ khó chịu trong lòng nhưng vẫn phải nhịn xuống mà cười.

Sau bữa tối, gia đình ngồi lại với nhau và nói chuyện nhiều hơn, trông như một cuộc sum họp, hòa thuận sôi nổi, thực ra ai cũng có suy nghĩ riêng, đa số suy nghĩ không thể nói ra.

Nguyễn Khê không ở nhà nói chuyện cùng Nguyễn Trường Phú và Phuùng Tú Anh, ăn cơm xong cô liền đi ra ngoài.

Cô đến nhà sàn của nhà họ Lăng, gọi Lăng Hào đi dạo hóng gió đêm.

Ngồi trên tảng đá, hóng gió, nói chuyện phiếm, Nguyễn Khê hít sâu một hơi gió núi, nói với Lăng Hào: “Em trai, ngày mai tôi phải đi rồi, đi cùng ba mẹ vào thành phố, sau này sẽ không thể chơi với cậu nữa.”

Lăng Hào nghe vậy thì giật mình, nhưng cậu cũng đã đoán trước được. Cậu gượng gạo cong khóe miệng: “Rất tốt, bọn họ cuối cùng cũng quay lại đón chị rồi.”

Nguyễn Khê không muốn bầu không khí trở nên buồn bã nặng nề, cười nói: “Nhớ tôi thì viết thư cho tôi.”

Lăng Hào gật đầu: “Một tháng tôi viết một bức.”

Nguyễ Khê cười: “Vậy tôi sẽ trả lời cậu hai bức.”

Lăng Hào cũng cười rộ lên, nói: “Vậy chị nhất định phải chăm sóc tốt bản thân.”

Nguyễn Khê gật mạnh đầu với cậu: “Tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt bản thân. Tôi không ở đây cậu cũng phải chăm sóc tốt bản thân. Nếu bọn Cao Hải Dương bắt nạt cậu, cậu liền đi tìm chú năm, bảo chú năm xử lý bọn nó bọn nó liền không dám nữa.”

Lăng Hào cầm một nhánh cỏ xanh trong tay, vô thức nắm chặt khiến nó đứt đoạn.

Nhưng cậu vẫn mỉm cười đáp: “Ừ.”

Nguyễn Khê nằm trên tảng đá, hít một hơi sâu, kéo dài giọng: “Sau này khó mà được hóng gió thế này nữa rồi, tôi phải ngồi đây hóng nhiều một chút, ghi nhớ mùi vị trong gió.”

Lăng Hào nhìn cô rồi nằm xuống cạnh cô.

Hai người nghiêng người nhìn nhau, cười to.

Đêm muộn, Nguyễn Khê về cửa hàng may thu dọn đồ đạc với Nguyễn Khiết, thực ra cũng không có gì để dọn, ngoài quần áo sạch ra thì bọn họ không có đồ đạc gì khác phải muốn đi, cũng không có đồ gì khác để mang.

Lúc thu dọn, Nguyễn Khê đưa tất cả chìa khóa ở cửa hàng may cho Nguyễn Thúy Chi, nói với cô ấy: “Cô ba, cửa hàng này giao lại cho cô, phiền cô giúp cháu chăm sóc cho ông bà nội thật tốt, không có việc gì thì giúp cháu đi thăm thầy nha.”

Nguyễn Thúy Chi không kìm được đỏ mắt, hít một hơi nói: “Yên tâm đi.”

Nguyễn Khê dọn hành lý xong, còn dọn ra một bộ sách. Bộ sách này cũ hơn hai năm trước một chút rồi, nhưng nội dung bên trong vẫn đầy đủ. Bây giờ cô phải đi rồi, đồ vật cũng nên về với chủ nhân của nó.

DTV

Vì thế hôm sau cô dậy rất sớm, ôm sách về nhà, lấy một miếng thịt lợn và một túi đường trắng, một túi kẹo, một túi mứt đào, đều là đồ còn dư lại sau lễ cưới của Nguyễn Trường Sinh

Cô cầm đồ và ôm sách đi đến nhà thầy Kim.

Cô đặt đồ ăn và sách ở trước cửa, gõ cửa mấy cái rồi trốn đi.

Cô nấp ở một chỗ thấy thầy Kim mở cửa, thấy ông ấy đứng ở cửa do dự hồi lâu mới cầm lấy sách và đồ ăn vào nhà, mới yên tâm rời đi.

Về đến nhà Nguyễn Thúy Chi và Nguyễn Khiết cũng đã đến, Nguyễn Thúy Chi giúp cô lấy hành lý.

Mọi người nói là ăn cơm sáng xong rồi mới đi. Trước khi ăn cơm sáng, Lưu Hạnh Hoa lại gọi Nguyễn Khê vào phòng.

Bà ấy lấy một cái túi từ đáy hòm ra nhét vào tay Nguyễn Khê, nói nhỏ: “Toàn bộ tiền hai năm nay cháu kiếm được bà đều giữ giúp cháu này, bà còn cất một chút tiền ở trong, cháu mang theo bên người, đến thành phố nhất định phải chăm sóc tốt bản thân.”

Nguyễn Khê không lấy: “Bà nội giữ lại mà tiêu.”

Lưu Hạnh Hoa nói: “Bà tiêu cái gì được? Cháu thấy đây ở trong núi thì có thể mua cái gì? Bà già rồi, chân yếu, tay yếu không thể đi lên trấn nữa. Chú năm bây giờ cũng đã lấy vợ rồi, bà cũng không còn gách nặng nữa. Cô ba cháu lại kiếm nhiều tiền như vậy, bà và ông nội cháu có tiêu hết đâu. Mau cầm lấy đi, cháu vào thành phố chỗ nào cũng không quen, trong tay phải có tiền mới yên tâm. Cháu phải nhớ kỹ, không được cho người khác biết cháu có nhiều tiền, nhất định đừng để người khác lừa.”

Lần này Nguyễn Khê không đẩy lại nữa, gật đầu nói: “Cháu biết rồi bà nôi.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 189


Lưu Hạnh Hoa dang tay ôm cô vào lòng: “Không nói nữa, nhớ phải thường xuyên viết thư về nhà.”

Nguyễn Khê hít mũi, nặng nề đáp: “Vâng!”

DTV

Đến lưúc thực sự phải chia tay, ngoài nhà Nguyễn Trường Qúy và một nhà ba người Nguyễn Trường Phú ra thì những người khác khóe mắt đều cay cay. Tiền Xuyến cũng là bị người khác lây nhiệm chứ cô ta cũng không có tình cảm gì với Nguyễn Khê.

Nguyễn Trường Sinh xoa đầu hai cô bé, cố ý mỉm cười nói: “Đến thành phố làm người thành phố rồi cũng đừng quên chú năm có biết chưa? Nếu dám quên chú năm, có nằm mơ chú cũng đến tìm hai đứa.”

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cười: “Nhất định không quên chú năm.”

Nguyễn Trường Sinh khẽ hít vào một hơi: “Đi thôi!”

Cả nhà đi dọc theo núi tiễn họ một đoạn, sau đó kìm lại không tiễn nữa, đứng trên núi nhìn Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết theo Nguyễn Trường Phú đi xa, hình bóng dần dần biến mất trong tầm mắt.

Thấy Nguyễn Khiết đi rồi, Tôn Tiểu Tuệ giận sôi ruột. Nguyễn Trường Phú không ở đây cũng không giả vờ nữa, bà ta lên mặt nói: “Biết thế tôi bảo Tiểu Khiết là không nên để họ dẫn đi, chưa nuôi được ngày nào mà lại đòi dẫn đi, đúng là mất trắng hai đứa con gái.”

Lưu Hạnh Hoa quay qua trợn mắt với bà ta: “Cô không nói không ai bảo cô câm.”

Nguyễn Trường Qúy không lên tiếng, Tôn Tiểu Tuệ không dám cãi lại Lưu Hạnh Hoa, vì thế bực bội im miệng.

Bà ta càng nghĩ càng tức, nhưng không dám xả ra chỉ đành giậm chân xoay người về nhà.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đeo hành lý trên lưng theo Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh xuống núi, viền mắt vẫn ươn ướt. Bởi vì thực sự không quen, cũng thực sự không muốn gắng gượng nói nhiều với họ, Nguyễn Khê dẫn Nguyễn Khiết đi phía sau, cách gia đình họ một đoạn.

Phùng Tú Anh quay đầu gọi họ hai lần, bọn họ đáp lại nhưng không đi lên, Phúng Tú Anh cũng không gọi nữa.

Ra khỏi địa phận thôn Mắt Phượng, xung quanh là núi nón trùng điệp, không thấy xóm làng.

Nguyễn Hồng Binh nằm trên lưng Nguyễn Trường Phú, không có chuyện gì nên nhìn đây nhìn đó. Sau đó cậu ta nhìn thấy một đứa bé ở trên núi, hình như vẫn luôn đi theo họ. Cậu ta thấy tò mò nên nhìn lâu hơn chút.

Chắc chắn đứa bé đó cứ đi theo mình, cậu ta nói: “Ba ơi, ở kia có người cứ đi theo chúng ta.”

Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh nghe vậy thì dừng lại quay lại nhìn, chỉ thấy một cậu bé đứng ở triền núi xa xa.

Bọn họ không quen nên không quan tâm, quay lại tiếp tục đi về phía trước.

Nhưng hành động của họ khiến Nguyễn Khiết ngờ ngợ, cô quay người lại nhìn theo hướng nhìn của họ.

Vừa nhìn đã thấy Lăng Hào đi theo ở phía xa xa đằng sau, hơn nữa vẫn luôn đi men theo sườn núi.

Nguyễn Khiết cũng nhìn thấy, nói: “Chị ơi, là Lăng Hòa.

Nguyễn Khê đứng yên tại chỗ một lúc, đưa hành lý cho Tiểu Khiết, bảo cô ấy chờ cô một lát, vội vàng chạy đến triền núi, chạy về phía Lăng Hào. Bởi vì triền núi dốc nên cô chạy rất chậm.

Lăng Hào bối rối giữa để cô phát hiện và để cô không phát hiện, nhưng thấy cô chạy về phía mình thì cậu không bận tâm nữa, lập tức chạy về phía cô, cậu xuống sườn núi, chạy đi như một cơn gió.

Hai người chạy đến trước mặt nhau, Nguyễn Khê th* d*c gọi cậu: “Em trai…”

Lăng Hào nhìn cô nói: “Tôi muốn tiễn chị…”

Nguyễn Khê không kìm được, khiến viền mắt ươn ướt, cô cười nói: “Không phải hôm qua đã tạm biệt rồi à?”

Lăng Hào với tay vào cổ, lấy ra một chiếc đồng hổ quả quýt. Cậu đặt đồng hồ vào tay Nguyễn Khê, nói với cô: “Cái này là ông ngoại tặng tôi từ lúc năm tuổi, tôi lén mang nó đến tặng cho chị, chị…”

Mấy lời sau đó cậu không biết nói sao nữa, tiếng nói nghẹn ngào.

Nguyễn Khê nhìn đồng hồ quả quýt trong tay, chỉ thấy mặt sau có một chữ Lăng, cậu ấy muốn cô nhớ mình.

Khoang mũi cô chua chua, nhưng cô vẫn cười nói: “Được, tôi nhận rồi nhé!”

Nói xong cô khẽ hít mũi, không để ý cười trên khóe miệng rơi mất: “Em trai, cậu cũng đừng lo, cậu tin tôi, cậu và bố mẹ cậu sẽ nhanh chóng về thành phố, nhẫn nhịn thêm chút nữa thôi.”

Lăng Hào chỉ cảm thấy cô đang an ủi mình thôi.

Cậu cũng cười, nhưng lại không giấu được vẻ ươn ướn trong mắt, cậu run rẩy nói: “Khê Khê, tôi sẽ viết thư cho chị, mỗi tháng đều sẽ viết thư cho chị.”

Nguyễn Khê không nỡ nhìn cậu như vậy, lập tức cúi đầu cắn môi.

Cô không muốn ở đây khóc lóc với cậu, nuốt nước mắt, ngẩng đầu nói với cậu: “Được, chúng ta một tháng gửi thư một lần, cậu phải ngoan nhưng cũng không cần ngoan quá…”

Cô cũng không biết mình đang nói gì, lại cúi đầu đè nén cảm xúc, lại ngẩng đầu nói: “Em trai, tôi đi rồi, cậu phải chăm sóc tốt bản thân.”

Nói xong cô không do dự nữa, quay người đón gió chạy xuống sườn núi.

Gió núi lướt qua mặt, thổi bay làn tóc mai, thổi khô khóe mắt chảy lệ.

Em trai, tạm biệt!
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 190


Khi Nguyễn Khê chạy lên dốc núi thì Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh đã dừng lại ở phía trước.

Nguyễn Trường Phú thả Nguyễn Hồng Binh xuống và đứng nghỉ ngơi, ông ta nheo mắt nhìn sang Lăng Hào đang đi lên dốc núi, thuận miệng hỏi một câu: “Người đó là ai thế?”

Phùng Tú Anh làm sao biết được, bà ta tiếp lời: “Chắc là bạn thân con bé quen được.”

Nguyễn Trường Phú đứng đợi một lát, lại nói tiếp: “Để nó ở dưới quê lâu quá nên không có chút tình cảm gì với chúng ta hết, nó đối xử với mình còn không bằng một thằng nít ranh trong thôn, em trông tụi nó bịn rịn quyến luyến chưa kìa.”

Phùng Tú Anh nói: “Con bé đã lớn đến vậy rồi, e là không thể thân thiết được nữa.”

Nguyễn Trường Phú hít vào một hơi: “Cũng không trông mong gì nó sẽ thân thiết với chúng ta, nó không oán trách đã là tốt lắm rồi. Từ lúc trở về gặp mặt tới giờ, nó không chịu nói với chúng ta câu nào cả, đến hai tiếng ba mẹ cũng không gọi.”

Phùng Tú Anh: “Thôi đi anh, chỉ cần không làm ầm ĩ là đã tốt lắm rồi.”

Cách đó một đoạn, Nguyễn Khiết cũng đang đứng trên con đường núi chờ đợi Nguyễn Khê.

Nhìn thấy Nguyễn Khê chạy đến trước mặt, cô ấy liếc nhìn Lăng Hào một cái, sau đó thấp giọng nói: “Chắc là cậu ấy buồn lắm nhỉ?”

Cậu và ba mẹ đến thôn Mắt Phượng nhiều năm như thế, chỉ quen được duy nhất một người bạn là Nguyên Khê. Khi ở trước mặt người khác cậu rất ít nói, gần như là không nói chuyện, càng không thích cười đùa, chỉ khi ở trước mặt Nguyễn Khê thì cậu mới được thoải mái và vui vẻ giống như một đứa trẻ.

Bây giờ Nguyễn Khê đi rồi, cậu lại chỉ còn một mình.

Hằng ngày một mình lên trên núi thả lợn thả dê, đến khi mặt trời lặn lại một mình lùa lợn về nhà.

Chỉ cần nghĩ một chút thôi đã thấy rất buồn bã.

Nguyễn Khê nhận lấy túi đồ trong tay cô ấy, cô không tiếp lời, tránh để cảm xúc dâng trào rồi không kìm lại được.

Ở thời đại này giao thông và việc thư từ qua lại thực sự không phát triển, xe ngựa chậm chạp, bởi vì bị quản lí nghiêm ngặt nên việc di chuyển của người dân rất khó khăn, có rất nhiều người cả đời chỉ ở bên bầu bạn với một người, và cũng có rất nhiều người, một cái quay đầu chính là cả một đời.

Dù rằng khó cầm lòng lúc biệt ly, nhưng cũng chỉ có thể cầm lòng thôi.

Nguyễn Khê hít hít mũi, cô gọi Nguyễn Khiết: “Đi thôi.”

Cô và Nguyễn Khiết men theo đường núi tiếp tục đi về phía trước, lúc này Lăng Hào không còn đi theo nữa. Cậu đứng trên dốc núi nhìn Nguyễn Khê đi trên con đường núi ngày một xa hơn, bóng dáng nhỏ dần đi từng chút một, sau đó biến mất trong tầm mắt.

Và cùng lúc đó cũng biến mất khỏi cuộc sống của cậu.

Tất cả mọi phong cảnh trong núi dường như cũng đã mất đi toàn bộ sắc màu.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết theo Nguyễn Trường Phú đi hết hai ngày đường núi, sau khi lên trấn thì nghỉ lại một đêm ở nhà khách. Đi cả ngày đã rất mệt mỏi và buồn ngủ nên Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết tắm rửa xong xuôi liền ngả lưng ngủ ngay, cũng không nói với nhau được mấy câu.

Khi mặt trời mọc lần nữa thì họ bắt đầu đến nhà ăn chung dùng bữa sáng, vào trấn cũng dễ dàng vì trong huyện có xe đến rước.

DTV

Đó là một chiếc xe Jeep màu xanh lá thường thấy trong bộ đội, Nguyễn Trường Phú ngồi ở ghế lái phụ phía trước, Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Phùng Tú Anh chen chúc nhau ở ghế sau. Nguyễn Hồng Binh nhỏ người nên được cho ngồi trên đùi của Phùng Tú Anh.

Ngồi xe thì khó có thể giữ một chút khoảng cách, nhưng Nguyễn Khê cũng không chủ động nói chuyện với Phùng Tú Anh. Nguyễn Trường Phú ngồi ở ghế lái phụ đang trò chuyện với tài xế, những thứ họ nói toàn là những câu chuyện về con người trong quân đội, người này người kia ở bộ phận vũ trang trong huyện.

Nguyễn Khiết ngồi bên cạnh Nguyễn Khê, vẫn luôn ôm chặt lấy cánh tay của cô.

Cô ấy đã lớn đến chừng này nhưng cũng chỉ mới lên trấn được hai lần, đừng nói đến trong huyện hay là nơi nào đó xa hơn. Cô ấy càng chưa từng được nhìn thấy xe hơi chứ đừng nói tới chuyện ngồi xe. Cho nên cô ấy rất lo lắng, nhịp tim vẫn đang đập rất nhanh, hít thở cũng không thông thuận.

Nhưng may mà Nguyễn Khê bình tĩnh hơn nên cô ấy ôm cô sẽ cảm thấy yên tâm hơn một chút.

Và cũng ngay vào lúc này, trong lòng cô ấy không kìm được mà thấy bội phục Nguyễn Khê. Rõ ràng cũng chưa từng đi xa nhà giống hệt như cô ấy, từ bé đến lớn đều sống trong thôn, nhưng Nguyễn Khê lại rất ung dung thoải mái chứ không hề sợ hãi hoang mang chút nào cả.

Cô ấy biết bản thân mình như thế này trông có vẻ rất quê mùa và rất không tự nhiên, cô ấy cũng muốn thả lỏng và bình tĩnh nhàn nhã nhìn ngắm cảnh vật bên ngoài ô cửa xe, nhưng tiếc rằng lại không thể kiểm soát được bản thân mình, cô ấy căng thẳng đến độ sắp thở không ra hơi.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 191


Ngay vào lúc này Nguyễn Trường Phú bỗng dưng quay đầu lại nói chuyện với cô ấy, ông ta hỏi: “Tiểu Khiết, lần đầu đi xe hơi à?”

Nguyễn Khiết vội nở nụ cười và nhìn Nguyễn Trường Phú nói: “Dạ… đúng vậy.”

Nguyễn Trường Phú cười nói: “Đừng căng thẳng, đi vài ba lần là quen ngay ấy mà.”

Tiểu Khiết gật đầu: “Dạ.”

Nguyễn Trường Phú và Nguyễn Khiết nói xong bèn nhìn sang Nguyễn Khê, chỉ thấy cô đang ngồi ở giữa Nguyễn Khiết và Phùng Tú Anh, nhắm mắt dựa vào ghế, cũng không biết là ngủ thật hay là giả bộ.

Đương nhiên là ông ta không gọi cô dậy mà quay lại tiếp tục trò chuyện với tài xế.

Phùng Tú Anh thì đang ôm Nguyễn Hồng Binh ngồi bên cạnh, ríu rít nói chuyện với thằng bé, đứa trẻ lên sáu lên bảy là lúc ham nói chuyện nhất, hoặc không mở miệng, hoặc là cứ hễ mở miệng thì không dừng lại được. Suốt dọc đường nhìn thấy cái gì là nói cái đó, miệng ríu ra ríu rít chưa từng ngơi nghỉ.

Cậu ta còn cảm thấy nói chuyện với Phùng Tú Anh chưa tận hứng, nên bèn nhìn Nguyễn Khê và hỏi: “Chị hai, chị đang ngủ à?”

Nguyễn Khê mở mắt ra liếc nhìn cậu ta một cái, lát sau liền nói: “Chị là chị cả.”

Nguyễn Hồng Binh nhìn cô: “Nhưng mẹ nói chị là chị hai, còn chị cả đang ở nhà ấy.”

Nguyễn Khê lại liếc nhìn Phùng Tú Anh một cái, sau đó nhắm mắt không nói thêm gì nữa.

Lúc này Nguyễn Trường Phú quay đầu lại nói: “Tiểu Khê, Thu Văn lớn hơn con vài tháng tuổi nên nó là chị cả, còn con là chị hai.”

Nghe thấy cái tên Diệp Thu Văn, trong lòng của Nguyễn Khê cảm thấy bài xích theo bản năng. Cô cũng biết mình chưa từng gặp mặt cô gái đó, không nên có thái độ phiến diện mà bài xích, nhưng cũng hết cách, có một số thứ được đang từ từ sinh sôi từ tận đáy lòng của cô.

Cô có kí ức và cảm xúc của chủ cũ, mà những kí ức và cảm xúc này không phải là hoàn toàn không tác động gì đến cô. Tất cả những cảm xúc mà chủ cũ dành cho những người bên cạnh đều đã để lại trong thân thể này, cho nên sau khi xuyên qua cô mới tự động xem Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa là người thân của mình.

Những cảm xúc này đều không phải là do cô giả vờ, mà là vì chủ cũ để lại cho cô.

Cô và chủ cũ càng giống như là đã dung hợp với nhau nên không có cách nào hoàn toàn tách khỏi chũ cũ, cô không thể không có thành kiến với những người như Nguyễn Trường Phú hay Diệp Thu Văn, không thể nào chung sống cùng họ với thân phận và lập trường của một người xuyên không được, không thể nào.

Với tư cách là một Nguyễn Khê của thế kỷ hai mươi mốt, đúng thật là cô không oán không hận, nhưng cũng không có tình cảm gì với Nguyễn Trường Phú và Diệp Thu Văn, cũng có thể nói hoàn toàn là những người xa lạ, bọn họ cũng thực sự không mắc nợ cô thứ gì hết, đối với chủ cũ lại càng không.

Với tư cách là một Nguyễn Khê của thế kỷ mười bảy, cô không thể nào đứng ở góc độ của ông trời hay một người đứng ngoài quan sát, không thể nào nhìn nhận những con người và những sự việc này mà không mang theo tình cảm cá nhân.

Thậm chí là bởi vì cô biết cốt truyện trong cuốn tiểu thuyết gốc, biết được chủ cũ và Diệp Thu Văn là mối quan hệ nữ chính và nữ phụ đối địch trời sinh, cho nên từ tận đáy lòng cô càng có ý thù địch với nữ chính Diệp Thu Văn này.

Dĩ nhiên cô sẽ không vì sự thù địch này mà vô duyên vô cớ đi hãm hại cô ta, nếu bỏ thời gian và công sức vào việc đối phó với Diệp Thu Văn, vậy thì cô e là mình sẽ bị khóa c.h.ế.t trong cốt truyện gốc và thiết lập ban đầu, thậm chí là gặp phải kết cục y hệt như nguyên chủ.

Mục đích lần này của cô khi vào thành phố rất rõ ràng, đó là dẫn dắt Nguyễn Khiết học hành đàng hoàng, thi vào đại học và thay đổi số phận.

Nguyễn Khê không mở mắt ra, cô đáp lại Nguyễn Trường Phú một tiếng: “Dạ.”

Nguyễn Trường Phú nghẹn họng, ông ta đối mắt nhìn Phùng Tú Anh rồi hít sâu một hơi, sau đó quay đầu lại.

Xe Jeep chạy được một tiếng thì đến ga xe lửa trong huyện, tài xế theo cùng xuống xe để giúp đỡ việc mua vé.

Đến huyện thành thì Nguyễn Khiết càng lo lắng hơn, cô ấy ôm siết lấy cánh tay của Nguyễn Khê không buông lỏng một giây nào, lo sợ là mình buông tay ra một cái sẽ bị lạc mất.

Để khiến cho cô ấy yên tâm, Nguyễn Khê bèn thẳng tay nắm lấy bàn tay cô ấy, đi đến đâu thì dắt theo đến đó.

DTV

Cuối cùng đã lên được xe lửa và ngồi vào chỗ, may mà không phải là kiểu bốn chỗ đối mặt nhau mà là bốn chỗ tựa lưng vào nhau.

Sau khi Nguyễn Khê kéo Nguyễn Khiết ngồi xuống thì thở dài một hơi đầy nhẹ nhõm, cô thả lỏng biểu cảm gương mặt và mỉm cười với cô ấy.

Nguyễn Khiết bụm tay trước ngực, cô ấy thấy tự tại hơn khi không ở trong tầm mắt của Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh, cô ấy bèn dựa vào bên cạnh Nguyễn Khê và nói thật khẽ: “Chị, em sắp căng thẳng đến c.h.ế.t luôn này, đầu váng mắt hoa không biết đông tây nam bắc gì nữa, sao chị lại không hoảng sợ chút nào thế?”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 192


Nguyễn Khê cười: “Chị là chị của em, dĩ nhiên là chị không được hoảng, chị mà hoảng thì không phải em sẽ càng hoảng hơn sao?”

Nguyễn Khiết đã ngộ ra ý của cô: “Thế nên là chị vẫn luôn giả vờ à? Chị giả vờ hay thật đấy, đúng thực là khi em nắm tay chị và ở bên cạnh chị thì trong lòng em sẽ thấy yên tâm hơn rất nhiều.”

Đây chính là cảm giác khi có người dẫn dắt và bảo vệ.

Nguyễn Khê nói: “Ông bà nội không có ở đây, không một ai có thể bảo vệ chúng ta, nhất là khi vào trong thành phố, lạ nước lạ cái, chúng ta không thể trông chờ vào ai cả, nếu như chị không cứng rắn hơn thì chúng ta phải sống thế nào chứ?”

Nguyễn Khiết ngẫm nghĩ: “Bác trai bác gái…”

Nguyễn Khê hắng giọng và nói nhỏ: “Đừng trông mong, không mong chờ gì được đâu…”

Nguyễn Khiết khẽ mím môi rồi nhìn ra sau lưng một cái, sau đó không tiếp tục nói chủ đề này nữa.

Xe lửa hú còi, đến ga dừng xe.

Nguyễn Khiết được Nguyễn Khê đánh thức, hai người cầm đồ đạc đi theo Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh theo sau đoàn người xuống xe.

Nguyễn Khiết còn hơi mơ màng, cô ấy theo sát phía sau Nguyễn Khê và hỏi: “Đến nơi rồi sao?”

Nguyễn Khê giơ tay lau mặt cô ấy: “Ừm, tới rồi.”

Nghe thấy Nguyễn Khê nói thế, Nguyễn Khiết bèn vừa đi vừa quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe, trông thấy sân bên ngoài còn rộng rãi và hiện đại hơn nhiều so với sân ga ở huyện, cô ấy lại bắt đầu không nén được sự căng thẳng, đến nhịp thở cũng bất giác đè nén lại.

Ngồi xe lửa hết hai ngày rưỡi, sự mệt mỏi đã khiến cô ấy tạm thời quên đi căng thẳng, nhưng bây giờ vừa nghĩ đến chuyện mình đã vào thành phố, hơn nữa còn phải đến nhà bác cả ngay lập tức, sẽ gặp được mấy người em trai em gái họ, cô ấy liền lo lắng.

Đương nhiên là Nguyễn Khê vẫn không căng thẳng hay lo lắng chút nào cả, cô chỉ cảm thấy rất đau khổ.

Sau khi xuống xe và đặt chân lên sân ga, cô dừng lại hít thở sâu mấy hơi, cô hà hơi mạnh đến mỗi miệng phồng cả lên.

DTV

Cô không thích đi xe, với cô mà nói thì đi xe hai ba ngày còn đau khổ hơn là leo núi hai ba ngày nữa.

Khó khăn lắm mới chịu đựng được đến lúc xuống xe, dĩ nhiên là phải cố gắng hít thở vài hơi.

Phùng Tú Anh thấy cô như thế thì chỉ hỏi: “Say xe à?”

Nguyễn Khê lắc lắc đầu, sau đó xách hành lí đi về phía trước.

Hiện tại đang là lúc chạng vạng, những tia nắng còn sót lại của ánh hoàng hôn chiếu rọi trên sân ga và kéo dài chiếc bóng của mọi người.

Nguyễn Trường Phú bế Nguyễn Hồng Binh đi ở đằng trước, còn Phùng Tú Anh thì xách hành lí và dắt theo Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết đi theo đằng sau.

Bà ta sợ Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết mới vào thành phố mơ mơ màng màng bị lạc mất nên liền đi lùi về sau một chút.

Theo dòng người đi ra khỏi sân ga, sau đó lại có một chiếc xe Jeep đến đón họ.

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết theo Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh lên xe, sau khi ngồi xuống, hai người lại hít thở sâu vài cái.

Phùng Tú Anh nhìn thấy dáng vẻ rất không thoải mái của cô bèn nói: “Sẽ đến ngay thôi.”

Nguyễn Khê nghe thấy lời này cũng không có cảm giác gì, nhưng Nguyễn Khiết lại bất giác căng chặt dây thần kinh.

Khi ngồi trên xe cô ấy vẫn ôm cứng ngắc cánh tay của Nguyễn Khê, quay đầu nhìn ngắm cảnh vật bên ngoài ô cửa, nín thở nhìn thành phố lớn mà cô ấy chỉ từng được nghe kể từ miệng của người khác - bên đường có nhà cao tầng, trên đường lại có không người đi bộ hoặc đi xe đạp chạy qua chạy lại.

Thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy một con xe hơi.

Dĩ nhiên là cô ấy căng thẳng và lo lắng đến nỗi không thể thốt ra lời, Nguyễn Khiết lặng lẽ nhìn tất cả mọi thứ ở bên ngoài, đang lúc chìm đắm thì xe đột ngột dừng lại, cùng lúc đó thì nghe thấy Nguyễn Trường Phú nói một câu: “Đến nơi rồi.”

Cô ấy kinh ngạc đến nỗi thần trí bay vèo về, sau đó lại thấy Nguyễn Trường Phú nói với Phùng Tú Anh: “Đơn vị của anh có việc gấp nên không xuống, em đưa hai đứa nó vào trong rồi sắp xếp cho ổn thỏa, không cần chờ anh về dùng cơm tối đâu, anh không chắc là sẽ về nhà.”

Từ lâu Phùng Tú Anh đã quen với sự bận rộn của Nguyễn Trường Phú, bà ta đáp: “Anh cứ yên tâm làm việc đi.”

Nói dứt lời bà ta bèn mở cửa xe dắt Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và Nguyễn Hồng Binh xuống, rồi ra sau cốp xe lấy hành lí.

Bà ta xách hành lí nhìn theo con xe Jeep đi xa dần, sau đó quay đầu nhìn Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết và nói: “Là ngôi nhà trước mặt này.”

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nhìn về căn nhà nhỏ một tầng ngay trước mặt, chỉ thấy Nguyễn Hồng Binh đã tung ta tung tăng chạy qua đó.

Cậu ta vừa chạy vừa reo lên: “Anh ba, anh năm, em về rồi đây!”

Hôm nay là ngày chủ nhật, trong nhà ngoại trừ hai cậu con trai không có ở nhà, ba cô con gái còn lại đều có mặt.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 193


Trong căn phòng hướng mặt về phía nam và dựa vào phía tây trên tầng, Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Nguyệt cùng nhau đứng lên và nhìn xuống bên dưới từ ô cửa sổ trong phòng. Xem xong thì họ quay người lại, Diệp Thu Văn nhìn về phía Nguyễn Thu Dương đang nằm nghiêng ngả đọc tiểu thuyết trên giường và nói: “Chị hai của các em đến rồi kìa, mau cùng nhau xuống dưới đi.”

Nguyễn Thu Dương bày ra bộ dáng không mấy vui vẻ, cô ta cầm quyển sách lật người một cái: “Em không đi.”

Nguyễn Thu Dương nhỏ hơn Nguyễn Khê và Diệp Thu Văn bốn tuổi, ở trong nhà xếp thứ tư, Nguyễn Thu Nguyệt xếp thứ sáu. Thứ ba là em trai ruột của Diệp Thu Văn - Diệp Phàm, thứ năm là Nguyễn Hồng Quân, thứ bảy là Nguyễn Hồng Binh.

Diệp Thu Văn thấy Nguyễn Thu Dương như thế thì bước tới khẽ vỗ vai cô ta: “Nhanh lên đi, tốt xấu gì cũng là chị ruột của em.”

Nguyễn Thu Dương vẫn uốn éo trên giường không nhúc nhích: “Dù sao thì em cũng không đi.”

Đương nhiên là Diệp Thu Văn biết cô ta đang dỗi chuyện gì, vốn là trên tầng có ba căn phòng, ba chị em nhà này mỗi người ngủ một phòng, lúc Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh muốn về nhà đón Nguyễn Khê, khi đó đã nói rõ là để Nguyễn Khê ở cùng với em sáu Nguyễn Thu Nguyệt.

Nhưng ai ngờ hai hôm trước Nguyễn Trường Phú đang đi xe lửa thì gọi điện thoại về, nói là không chỉ có một mình Nguyễn Khê mà còn có thêm Nguyễn Khiết đến, bảo các cô thu dọn một chút để chừa ra một căn phòng cho Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết ở.

Trước đây khi nhà vẫn chưa rộng rãi như bây giờ, Nguyễn Thu Dương vẫn luôn ở cùng phòng với Nguyễn Thu Nguyệt, từ lâu cô ta đã muốn được giống như chị cả Diệp Thu Văn, có thể có được một căn phòng thuộc về mình, có được một không gian riêng tư của chính mình.

Cuối cùng thì năm trước cũng đã thực hiện được nguyện vọng này, kết quả mới ở được có mấy tháng, giờ lại phải chen chúc một phòng với Nguyễn Thu Nguyệt nữa!

Cô ta thật sự không thể hiểu nổi, đón về một Nguyễn Khê thì cũng thôi đi, sao lại còn tiện tay đón theo bà chị họ này nữa!

Diệp Thu Văn thấy cô ta bất động thì hỏi lại lần nữa: “Em không xuống vậy chị đi đấy.”

Nguyễn Thu Dương cầm cuốn sách tiếp tục nằm bất động trên giường.

Diệp Thu Văn không gọi cô ta nữa mà dắt theo Nguyễn Thu Nguyệt xuống dưới tầng.

Lúc xuống dưới tầng thì đúng lúc nhìn thấy Nguyễn Hồng Binh chạy ra ngoài, còn Phùng Tú Anh thì lại đang dắt Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đi vào trong, thế là cô ta vội bước đến giúp đỡ xách hành lí, rồi cười với Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nói: “Tiểu Khê, Tiểu Khiết, các em đi đường chắc đã mệt rồi nhỉ, mau mau ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi.”

Nói rồi cô ta lại gọi Nguyễn Thu Nguyệt: “Thu Nguyệt, em đi rót hai cốc nước đi.”

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết còn chưa lên tiếng, Phùng Tú Anh đã tiếp lời cô ta: “Đúng là mệt c.h.ế.t mất, mười ngày này không phải đi xe thì là đi bộ, cái thân già này của mẹ sắp rụng rời rồi, trở về chuyến này đúng là không dễ dàng.”

Diệp Thu Văn đặt hành lí của Phùng Tú Anh sang một bên, sau đó lại đi qua nói: “Xa như thế, đi về một chuyến chắc chắn là mệt chết, còn phải đi nhiều đường núi như vậy, sao có thể dễ dàng cho được.”

Nói dứt lời cô ta bèn nhìn sang Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết, chào hỏi hai người các cô: “Hãy đến phòng khách uống ngụm nước nghỉ ngơi đi.”

Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết đi theo Phùng Tú Anh và Diệp Thu Văn vào phòng khách, hai cô đặt túi đồ xuống và ngồi lên sô pha, đúng lúc này Nguyễn Thu Nguyệt bưng khay trà chứa mấy cốc nước đi đến. Cô bé đặt khay xuống bàn trà, sau đó ngồi sang một bên.

Sắc mặt của Phùng Tú Anh trông rất mệt mỏi, bà ta giới thiệu Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cho Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Nguyệt, sau đó nói với Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết: “Tiểu Khê, Tiểu Khiết, đây là chị cả, còn đó là em sáu của các con.”

DTV

Chị cả dĩ nhiên là Diệp Thu Văn, Nguyễn Khê nhìn về phía cô ta, sau đó nở một nụ cười khách sáo: “Chào mọi người.”

Diệp Thu Văn sinh cùng năm với cô, cũng lớn hơn cô vài tháng tuổi giống như Nguyễn Dược Tiến. Nhưng Diệp Thu Văn trông vẻ ngoài có vẻ chín chắn hơn nên nhìn có vẻ như là lớn hơn Nguyễn Khê hai ba tuổi, cách ăn nói hay xử sự cũng giống như một cô gái trưởng thành.

Với thân phận là một nữ chính trên đầu chiếu rọi rực rỡ ánh hào quang và nhận được vô vàng tình yêu thương từ mọi người, dĩ nhiên là Diệp Thu Văn có ngoại hình rất xinh đẹp. Cô ta là kiểu xinh đẹp theo thẩm mỹ truyền thống, ngũ quan đoan chính, da dẻ trắng trẻo, dáng người cao ráo, ăn mặc thời thượng và cử chỉ phóng khoáng.

Mặc dù bằng tuổi nhưng Nguyễn Khê lại thấp hơn cô ta nửa cái đầu.

Đối mặt với một Diệp Thu Văn như thế, trong lòng của Nguyễn Khiết cảm thấy tràn đầy tự ti, cô ấy thấy mình còn không xứng nói chuyện với cô ta.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 194


Cô ấy sợ mình nói bậy bạ sẽ trở thành trò cười, mà cũng chẳng biết nói gì nên mọi thứ đều học theo Nguyễn Khê hết, cô ấy cũng nói theo: “Chào mọi người.”

Diệp Thu Văn nở nụ cười để lộ ra hàm răng đều như bắp, cô ta thấy Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết như thế thì vội cười nói: “Các em hơi khách sáo quá rồi, ở đây không cần phải xa cách như thế, cũng không cần giữ kẽ, cứ thoải mái thôi, có chuyện gì cứ đến tìm chị là được.”

Nghe thấy lời này, Nguyễn Khê không nhìn cô ta thêm nữa, cô vươn tay lấy một cốc nước trên khay, sau đó nhàn nhạt nói một câu: “Đây là nhà của tôi, tất nhiên là tôi sẽ không khách sáo hay giữ kẽ gì hết, không có ai lại đi giữ kẽ ở nhà của chính mình cả.”

Nghe thấy câu này, trong nháy mắt nụ cười trên mặt của Diệp Thu Văn cứng lại, thậm chí có phần gượng gạo.

Làm sao mà Phùng Tú Anh không nghe ra được lời nói mang theo gai nhọn của Nguyễn Khê, mặc dù nghe thì có vẻ như ngữ điệu của cô không hàm chứa cảm xúc gì, giống như đang nói một chuyện rất bình thường.

DTV

Bà ta không ngờ Nguyễn Khê sẽ khiến cho Diệp Thu Văn thấy khó xử, trong phút chốc bản thân bà ta cũng rất gượng gạo, thế là bà ta bèn vội lên tiếng: “Tiểu Khê, chị cả con cũng chỉ là quan tâm đến con thôi, đừng có ăn nói với chị cả như thế.”

Trên đường đến đây, thậm chí là trước khi bước vào cửa nhà, Nguyễn Khê không hề muốn dấy lên bất kì xung đột nào với những người trong cái nhà này. Nhưng không biết tại sao, cô lại thấy nụ cười của Diệp Thu Văn rất chướng mắt, nghe lời cô ta nói thì càng không kìm được sự bức bối trong người.

Có thể và có lẽ là trong lòng cô có nỗi tức giận mà chủ cũ đã từng chịu đựng.

Những chuyện đã xảy ra, những chuyện sẽ xảy ra trong tiểu thuyết gốc mà bây giờ vẫn chưa xảy ra.

Tất cả mọi chuyện.

Tâm lý phản nghịch của cô mạnh mẽ đến nỗi hoàn toàn không thể áp chế được nên cô thôi không nhịn nữa, cô nhìn Phùng Tú Anh và nói: “Tôi đã từng nói là tôi lớn lên ở thôn quê không được ai quản giáo hết, từ nhỏ đã không có ai dạy tôi phải nói chuyện thế nào, tôi không biết.”

Biểu cảm trên mặt của Phùng Tú Anh quả thực đã sắp không giữ nổi nữa, nhưng bà ta vẫn cố gắng duy trì.

Là bà ta mắc nợ Nguyễn Khê, trong lòng bà ta dĩ nhiên cảm thấy mang nợ, thế nên bà ta vẫn gắng gượng giữ nụ cười trên mặt: “Tiểu Khê, chúng ta không cần vội gì cả, chúng ta đã đến thành phố nên tự nhiên sẽ còn có nhiều thời gian và cơ hội, mẹ sẽ từ từ dạy con, còn có chị cả của con nữa, con bé nhất là…”

“Cô ta không phải chị cả của con.”

Nguyễn Khê không muốn nghe nên dứt khoát ngắt lời của Phùng Tú Anh.

Cô biết thái độ của mình có chút không được bình thường, nhưng cô đã không thể kìm nén được mà xụ mặt xuống, cô cũng không muốn giả bộ nữa.

Giả bộ khách sáo làm cái quái gì, cô không vui không thoải mái thì sẽ thể hiện ra, cô không muốn phải tỏ vẻ thân thiện trông đáng ghét như thế!

Do đó cô nhìn Phùng Tú Anh và nói rành mạch từng chữ một: “Con mới là chị cả trong cái nhà này.”

Lúc này nụ cười trên gương mặt của Diệp Thu Văn đã hoàn toàn biến mất dạng, Nguyễn Thu Nguyệt ngồi bên cạnh chớp mắt, vẻ mặt ngu nga ngu ngơ. Đây là lần đầu tiên cô bé nhìn thấy trong nhà có người dám làm Diệp Thu Văn bẽ mặt như vậy, hơn nữa cho là chị hai vừa từ dưới quê lên!

Không phải các chị đều bảo những người dưới quê đều là bao cát mặc cho người ta đánh à, sao chị hai này lại trông có vẻ ghê gớm thế chứ!

Không đúng! Chị ấy nói chị ấy mới là chị cả!

Cô bé khép chân lại và đưa tay bưng lấy mặt, mở to mắt bắt đầu xem kịch.

Phùng Tú Anh bị Nguyễn Khê làm cho hết đường xoay sở, ngay lúc bà ta hoàn toàn không biết phải ứng đối thế nào thì bỗng dưng nghe thấy một câu nói vang lên từ phía cầu thang: “Để tôi xem thử ai là chị cả trong cái nhà này nhỉ?”

Nghe thấy giọng nói này, Nguyễn Thu Nguyệt nhìn lên cầu thang, trong lòng tự thêm lời kịch - chị tư đến rồi!

Nguyễn Thu Dương bước vào phòng khách rồi ngồi ngay xuống bên cạnh Diệp Thu Văn, sau đó nghiêng đầu nhìn trái nhìn phải, đánh giá trên dưới Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết một bận rồi nói: “Mới đến đã đòi làm chị cả, ghê gớm thật đấy!”

Rõ rành rành là một con nhà quê!

Nguyễn Khê nhìn Nguyễn Thu Dương và nở nụ cười: “Nguyễn Thu Dương đúng không?”

Nguyễn Thu Dương không khách sáo nhìn Nguyễn Khê: “Chị là Nguyễn Khê hay Nguyễn Khiết?”

Nguyễn Khê nhìn cô ta cười: “Tôi là chị cả của cô.”

Nguyễn Thu Dương cũng bật cười: “Xin lỗi nhé, chị cả của tôi chỉ có duy nhất một người, đó là Diệp Thu Văn.”

Ý cười trên mặt của Nguyễn Khê vẫn không phai đi: “Vậy sao? Thế tại sao hai người một người họ Diệp, còn một người lại họ Nguyễn thế?”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 195


Câu nói này vừa được thốt ra, chẳng khác nào cầm một con d.a.o cứa vào mặt của Diệp Thu Văn.

Diệp Thu Văn không thể tiếp tục ngồi đây được nữa, gương mặt cô ta cứng đờ, sau đó đứng dậy vội vã chạy ra khỏi phòng khách.

Cô ta vừa chạy vừa lấy tay quệt nước mắt, hít hít mũi bước lên cầu thang đi lên tầng, sau khi vào phòng thì không đóng cửa, lập tức nằm úp mặt xuống giường bật khóc.

Nguyễn Thu Nguyệt ở bên cạnh nghệch mặt nói: “Chị cả khóc rồi…”

Đang nói thì cô bé lập tức sửa lại: “Không đúng, phải là chị Thu Văn khóc rồi.”

Nguyễn Thu Dương: “...”

Đứa em gái này của cô ta đúng là ngu hết thuốc chữa!

Phùng Tú Anh là một người không có chủ kiến, không có lập trường hay là cá tính gì cả, sự việc đi đến nước này bà ta cũng không biết phải làm sao, chủ yếu là bà ta không thể nào quở mắng Nguyễn Khê được, dù sao thì Nguyễn Khê mới vừa chuyển đến đây.

Hơn nữa bà ta cũng đã cảm nhận được, con nhóc này không thể dạy dỗ, cũng không có khả năng nói động tới nó được, càng nói nó thì càng giống như một con nhím dựng thẳng hết gai nhọn trên người lên, sau đó nói ra một tràng những lời khiến người ta thấy khó xử, gặp ai cũng châm chích người ta bằng lời nói, không giữ sĩ diện cho người ta gì cả.

Nguyễn Thu Dương cũng bị Nguyễn Khê làm cho nổi giận đùng đùng, cô ta hỏi vặn lại cô: “Tại sao một người họ Diệp còn một người họ Nguyễn, bộ chị không biết à?”

Nguyễn Khê nhìn Nguyễn Thu Dương: “Đương nhiên là tôi không biết, tôi ở dưới quê thì làm sao biết được?”

DTV

Nguyễn Thu Dương bị cô chọc cho tức chết, giọng điệu của cô ta trở nên hung hăng hơn: “Chị từ dưới quê lên, chị ghê gớm lắm nhỉ!”

Đi đường đã mệt lắm rồi, Nguyễn Khê không muốn tiếp tục nói nhảm với Nguyễn Thu Dương, cô đứng phắt dậy hỏi Phùng Tú Anh: “Phòng của chúng con ở đâu?”

Phùng Tú Anh nghe thế cũng vội đứng lên: “Ở trên tầng, con gái trong nhà này đều ở trên tầng hết.”

Hai căn phòng dưới tầng trệt, một phòng là của bà ta với Nguyễn Trường Phú và cả Nguyễn Hồng Binh, phòng còn lại là của em ba Diệp Phàm và em năm Nguyễn Hồng Quân.

Họ đã tiếp xúc với nhau nhiều ngày như vậy từ lúc ở dưới quê và cả trên đường đi, tuy rằng không trò chuyện gì nhiều nhưng Nguyễn Khê sớm đã hiểu rõ một chín một mười tính tình của Phùng Tú Anh. Cho nên cô không hề thấy băn khoăn gì cả, cũng không thèm để ý đến Nguyễn Thu Dương nữa, cô gọi thẳng Nguyễn Khiết: “Đi nào! Chúng ta lên phòng!”

Nguyễn Khiết đang ngồi trên sô pha đã run cầm cập từ nãy giờ.

Quả thực là từ lúc rời khỏi trấn Thiên Phong cô ấy đã bắt đầu căng thẳng, khi bước vào cửa nhà thì lại ngày càng căng thẳng hơn, tới nỗi không dám hít thở như bình thường. Cô ấy tưởng rằng Nguyễn Khê cũng giống như mình, cô chỉ đang giả vờ bình tĩnh.

Kết! Quả! Ai! Mà! Ngờ!

Cô ấy không dám nói bất cứ thứ gì cả, hít thở mạnh cũng không dám. Ở đây cô ấy không nơi nương tựa, chỉ có một người chị là Nguyễn Khê, cho nên chuyện gì cô ấy cũng nghe theo Nguyễn Khê cả, sau khi nghe thấy gọi mình thì cô ấy cúi gằm mặt đứng lên, xách túi đồ rồi đi theo Nguyễn Khê lên tầng.

Nguyễn Thu Dương bị hành động của Nguyễn Khê làm cho ngơ ngác, sau khi phản ứng lại thì lẩm bẩm trong miệng một câu: “Đây là người dưới quê ư? Người dưới quê ai cũng đều ngang ngược thô lỗ như thế à? Đây là cướp cạn vào thành phố ư?”

Lẩm bẩm xong cô ta vội đứng dậy đi theo lên tầng.

Phùng Tú Anh cần phải sắp xếp chỗ ở cho Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết nên tất nhiên cũng đi lên theo.

Còn lại em sáu Nguyễn Thu Nguyệt, cô bé buông bàn tay đang ôm gương mặt bầu bĩnh của mình xuống, sau đó cũng lẽo đẽo đi theo tiếp tục xem kịch.

Khi lên đến trên tầng, Nguyễn Khê nhìn thấy Diệp Thu Văn đang nằm úp sấp khóc lóc trong căn phòng phía đông, nhìn là biết đó là phòng của cô ta. Trên lầu còn lại hai phòng, một phòng ở bên cạnh phòng của Diệp Thu Văn, hướng về phía mặt trời, phòng còn lại ở phía bắc.

Trong hai căn phòng đều có chăn đệm, có thể thấy nó chưa được dọn dẹp.

Cô không bước vào căn phòng có người đang khóc kia, cũng không hỏi Phùng Tú Anh đã sắp xếp cho cô và Nguyễn Khiết ở đâu mà đi thẳng vào căn phòng hướng về phía mặt trời, sau đó ôm chăn đệm trong đó ra và nhét vào tay của Phùng Tú Anh.

Bởi vì đang là mùa hè nên cũng chẳng phải chăn đệm gì, đó chỉ là một tấm chăn mỏng.

Nguyễn Thu Dương trông thấy Nguyễn Khê bước vào phòng mình và lấy hết chăn đệm ra thì vội vàng xông tới đứng trước cửa, vội vàng giơ tay ngăn lại, cô ta nhìn Nguyễn Khê và nói: “Chị có ý gì? Đây là phòng của tôi, các người muốn ở thì qua căn phòng phía bắc kia đi!”

Nguyễn Khê nhìn thẳng vào Phùng Tú Anh: “Nếu tôi không nhầm thì nhà này chia đồ theo tuổi tác đúng không? Diệp Thu Văn là chị cả cho nên căn phòng của cô ta là tốt nhất, kế đó thì nên thuộc về tôi nhỉ?”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 196


Phùng Tú Anh bị Nguyễn Khê nói đến á khẩu không thốt ra được lời nào, bà ta đành vươn tay kéo Nguyễn Thu Dương: “Nghe lời nào, nhường cho chị ở đi.”

Nguyễn Thu Dương vùng ra khỏi tay của Phùng Tú Anh, lập tức nóng nảy la lên: “Con không nghe! Tại sao con phải nghe lời! Tại sao con phải nhường chứ!”

Nguyễn Khê chỉ về căn phòng của Diệp Thu Văn: “Cô không phục thì đi tìm chị cả của cô đi, đi mà chiếm phòng của cô ta, đó là phòng tốt nhất, quần áo trong tủ đồ chắc cũng đẹp và tốt nhất nhỉ, cô không muốn à?”

Nguyễn Thu Dương hét toáng lên: “Đó là phòng của chị cả! Phòng này là của tôi!”

Nguyễn Khê trợn mắt nhìn cô ta rồi duỗi tay kéo cô ta qua một bên.

Sau đó cô dắt Nguyễn Khiết đi vào phòng, lúc đóng cửa cũng đồng thời để tay ra sau lưng khóa trái cửa lại.

DTV

Nguyễn Thu Dương tức tối vừa đ.ấ.m vừa đá ở bên ngoài, sau đó giận đùng đùng quay lại hét lên với Phùng Tú Anh: “Đã nói là đừng đón chị ta về đây mà, hai người cứ khăng khăng đón chị ta về. Có khác gì cướp cạn không chứ, mẹ không quản chị ta sao?”

Phùng Tú Anh thật sự rất sợ những chuyện ầm ĩ, nhưng càng sợ thứ gì thì thứ đó lại đến.

Bà ta còn biết làm thế nào được, đành nói với Nguyễn Thu Dương: “Thu Dương, con với Thu Nguyệt cùng nhau ở căn phòng phía bắc đi.”

Nguyễn Thu Dương ngồi xổm xuống bật khóc: “Con không chịu! Phòng đó không có ánh nắng, ẩm ướt muốn chết!”

Bỗng dưng Nguyễn Thu Nguyệt lại ở bên cạnh thêm dầu vào lửa: “Vậy mà chị còn để cho em ở, chị có giỏi thì đến ở với chị cả… Thu Văn đi! Chị cũng chỉ biết ăn h.i.ế.p em, tưởng đâu người ở dưới quê cũng dễ ăn h**p, kết quả không ngờ được chứ gì, lêu lêu lêu lêu lêu…”

Nguyễn Thu Dương ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn Nguyễn Thu Nguyệt: “Con nhóc c.h.ế.t tiệt này, em muốn c.h.ế.t có đúng không!”

Nguyễn Thu Nguyệt quay người bỏ chạy: “Chị mới muốn c.h.ế.t ấy!”

Nguyễn Thu Nguyệt đã chạy xuống dưới tầng.

Phùng Tú Anh đưa tay kéo Nguyễn Thu Dương, cô ta liền vùng tay ra tránh khỏi.

Phen này Phùng Tú Anh không đưa tay kéo cô ta dậy nữa, bà ta đứng trước mặt cô ta khẽ hít vào một hơi và nói: “Thu Dương, chị hai của con vừa mới đến, con cứ nhường cho chị đi. Chị ở dưới quê chịu khổ nhiều năm như thế, chúng ta đâu thể để chị vừa đến liền chịu ấm ức, đúng không nào?”

Nguyễn Thu Dương ngẩng đầu nhìn Phùng Tú Anh với đôi mắt ửng đỏ: “Bộ con là người để chị ta ở dưới quê chịu khổ à? Chị ta chịu khổ ở dưới quê thì liên quan gì đến con? Bộ con là người khiến chị ta thấy ấm ức à? Tại sao vừa đến lại cướp đi phòng của con chứ?”

Phùng Tú Anh thấy không thể nói cho cô ta hiểu, bà ta đứng ở giữa cảm thấy rất khó xử.

Trong lòng bà ta cũng bức bối đến ngột ngạt, ngoài phòng thì có Nguyễn Thu Dương đang gào khóc, còn trong phòng thì có Diệp Thu Văn đang nức nở, bà ta đâu thể nào lại khiến cho Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết khóc nữa chứ? Có thể thấy rõ là trong lòng Nguyễn Khê đang ôm một bụng oán trách nên không thể nào lại kích động con bé được.

Thế là bà ta bèn đứng đó suy nghĩ một lát, sau đó vẫn quay người vào phòng dỗ dành Diệp Thu Văn trước.

Diệp Thu Văn là đứa trẻ hiểu chuyện nhất trong nhà và cũng là đứa khiến người ta thấy bớt lo nhất, con bé không giống với Nguyễn Thu Dương có nói gì cũng không hiểu như vậy. Thường ngày cho dù trong nhà xảy ra chuyện gì thì Phùng Tú Anh đều sẽ hỏi ý kiến của Diệp Thu Văn, bảo cô ta giúp bà ta ra quyết định.

Thế là bà ta liền bước vào phòng Diệp Thu Văn và đóng cửa lại, sau đó ngồi bên giường khẽ khàng vỗ lưng Diệp Thu Văn, bà ta nhỏ tiếng nói:

“Thu Văn, con đừng chấp nhặt với Tiểu Khê nhé, mấy năm nay nó ở dưới quê chịu rất nhiều cực khổ, con nhường nhịn em một chút. Hơn nữa đúng thật là ở dưới quê không có ai dạy nó lễ nghĩa cả, cho nên có hơi ngang ngược thô lỗ, con thông cảm một chút nhé?”

Diệp Thu Văn vẫn nằm úp sấp trên giường, cô ta đáp lại với giọng mũi đặc sệt: “Mẹ, con không trách cứ gì Tiểu Khê, và cũng sẽ không bao giờ trách em ấy cả. Con chỉ bỗng thấy nhớ về ba mẹ ruột của mình, giá như họ còn sống trên đời thì Tiểu Khê đã không phải tranh chức chị cả với con rồi… Vốn dĩ em ấy mới là chị cả… Tất cả đều là lỗi của con… Em ấy thấy con không chướng mắt cũng là chuyện dễ hiểu…”

Nói dứt lời cô ta lại hít mũi rồi bật khóc nữa.

Phùng Tú Anh thấy thấy thế thì vô cùng thương xót, bà vỗ lưng cô ta và nói: “Thu Văn, con thôi đừng nói như thế nữa, con mà nói nữa chắc tim mẹ sẽ vỡ ra mất. Con không có lỗi gì hết, con vừa nhiệt tình vừa chu đáo như vậy thì lỗi phải ở đâu? Con bé không cảm kích mà còn khiến cho con bẽ mặt thì đó là vấn đề của bé. Bởi vì trong lòng con bé oán trách chúng ta nên mới thế. Chúng ta cho con bé một ít thời gian nhé, được không?”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 197


Diệp Thu Văn lại sụt sịt một lúc, sau đó ngồi thẳng dậy nhìn Phùng Tú Anh. Cô ta khóc đến nỗi hai mắt đỏ au, cô ta nhìn Phùng Tú Anh và nói: “Vốn dĩ là con muốn cố gắng làm chị em tốt với em ấy, dắt em ấy đi chơi thỏa thích, bây giờ xem ra không được rồi, em ấy ghét con.”

Phùng Tú Anh vỗ vai cô ta: “Đừng đau lòng, sớm muộn gì nó cũng sẽ phát hiện điểm tốt của người chị cả là con thôi.”

Diệp Thu Văn hít hít mũi: “Cảm ơn mẹ đã an ủi con.”

Phùng Tú Anh mỉm cười: “Mẹ biết ngay con là đứa hiểu chuyện và tốt bụng nhất mà.”

Nói dứt lời bà ta lại bắt lấy tay của Diệp Thu Văn: “Thường ngày Thu Dương nó nghe lời con nhất, con giúp mẹ đi khuyên em, bảo em đừng giành với Tiểu Khê nữa. Căn phòng bên cạnh cứ nhường cho Tiểu Khê và Tiểu Khiết ở đi, đừng gây rối nữa.”

Diệp Thu Văn gật đầu, cô ta tìm khăn lau mắt, sau đó bèn ngồi dậy đi khuyên bảo Nguyễn Thu Dương.

Dĩ nhiên là cô ta không khuyên Nguyễn Thu Dương ở trên tầng mà kéo Nguyễn Thu Dương xuống tầng.

Phùng Tú Anh không đi theo xuống ngay lập tức, bà ta ở lại trên tầng đi gõ cửa phòng của Nguyễn Khê, lên tiếng hỏi: “Tiểu Khê, Tiểu Khiết, các con cứ yên tâm ở phòng này nhé, buổi tối mẹ sẽ lấy cho các con hai tấm chăn, còn cần gì nữa thì cứ nói với mẹ.”

Vốn dĩ bà ta định thêm một câu “nói với chị cả cũng được”, nhưng nhớ đến thái độ của Nguyễn Khê đối với Diệp Thu Văn, bà ta liền nuốt xuống không nói nữa.

Vào lúc Nguyễn Khiết bị Nguyễn Khê kéo vào trong phòng, trái tim của cô ấy đập nhanh đến độ sắp nổ tung.

Nguyễn Khê đã khóa trái cửa phòng rồi nhưng cô ấy vẫn không dám thở mạnh, cô ấy cảm giác ban nãy giống như đã trải qua một trận chiến ác liệt, cả người còn đang chìm trong nỗi sợ hãi kinh hoàng, ngu nga ngu ngơ không biết bản thân mình đang ở đâu.

Cô ấy bụm lấy tim mà nhìn Nguyễn Khê, cảm thấy Nguyễn Khê giống như một vị thần!

Cô ấy không biết tại sao Nguyễn Khê lại can đảm như thế, dù sao thì sau khi vào phòng cô ấy càng run rẩy dữ dội hơn nữa!

Nếu đổi lại là cô ấy thì chắc chắn là sẽ không dám nói bất cứ thứ gì cả, mà sẽ ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp, cho ở đâu thì ở đó.

Nguyễn Khê trông thấy sắc mặt của cô ấy thì nhìn cô ấy mỉm cười: “Bị dọa rồi à?”

Là bị dọa cho sợ c.h.ế.t khiếp rồi!!!

DTV

Nguyễn Khê khó khăn hít một hơi: “Chị, sao em cảm thấy chị cứ như biến thành một người khác ấy, sao chị lại… ghê gớm thế chứ?” Ở đây không phải nơi thôn quê mà các cô đã khôn lớn mà là một thành phố hoàn toàn xa lạ đấy!

Nguyễn Khê đáp: “Chị không ghê gớm thì phải thế nào? Ở đây để cho mấy người bên ngoài kia ức h.i.ế.p đến c.h.ế.t à? Em có nhận ra không? Trong cái nhà này Phùng Tú Anh không phải là người có quyền quyết định, trái lại Diệp Thu Văn kia lại giống chủ nhà hơn. Chúng ta không phải đến đây để làm khách, chị đây là trở về nhà mình, cần cô ta bày ra dáng vẻ chủ nhà để tiếp đãi chị sao? Thế nào? Bởi vì một mình cô ta nhận được vô vàng tình yêu thương, cho nên bây giờ cái nhà này không còn mang họ Nguyễn nữa mà đổi thành họ Diệp rồi ư?”

Nói dứt lời cô bèn ngồi xuống bên giường: “Nguyễn Thu Dương không phải là người dễ chung sống, chắc là cô ta không muốn Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh đón chị về đây, sợ chị sẽ chiếm đồ của cô ta và gây ảnh hưởng đến cuộc sống của cô ta. Trong mắt cô ta chỉ có một người chị cả là Diệp Thu Văn, trông cô ta nâng niu bảo vệ Diệp Thu Văn như gì vậy ấy.”

Nguyễn Thu Dương ở bên ngoài khóc la om sòm, đương nhiên là Nguyễn Khiết cũng nghe thấy.

Cô ấy vẫn đang ôm ngực, không có cách nào áp chế được sự căng thẳng trong lòng.

Nguyễn Khê nhìn cô ấy và tiếp tục nói: “Bản thân mình không trở nên mạnh mẽ hơn, không làm cho họ biết chúng ta không dễ bị bắt nạt, chẳng lẽ lại ôm nỗi bức bối trong người không dám hó hé rồi trông chờ Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh chủ động đến bảo vệ chúng ta sao? Trông chờ vào bọn họ còn không bằng đi đốt hương cầu bồ tát cho xong.”

Một lúc lâu sau, Nguyễn Khiết nói: “Chị, em quá vô dụng, không thể giúp gì cho chị được.”

Nguyễn Khê bật dậy từ trên giường và nói: “Em đừng làm gì cả, chỉ cần nấp sau lưng chị là được. Em là cháu gái của Nguyễn Trường Phú nên đừng lên tiếng. Em chỉ cần nhớ kỹ lời chị, lúc lên lớp thì cố gắng học hành, học hiểu kiến thức cho tường tận.”

Nguyễn Khiết đến bên cạnh cô: “Chị, em nghe chị hết.”

Nguyễn Khê mở tủ quần áo, sau đó lấy hết tất cả quần áo bên trong ném lên giường. Nguyễn Khiết đi tới giúp đỡ, vừa dọn ra hết quần áo bên trong thì nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài, sau đó là tiếng hỏi han của Phùng Tú Anh.
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 198


Bên ngoài đã không còn tiếng khóc lóc của Nguyễn Thu Dương, Nguyễn Khê ôm một đống quần áo đi mở cửa rồi đưa quần áo cho Phùng Tú Anh. Sau đó cô và Nguyễn Khiết mỗi người lại đi ôm thêm một ít, cô hỏi Phùng Tú Anh: “Để ở phòng nào ạ?”

Phùng Tú Anh trả lời: “Để ở phòng phía bắc đi, phòng của Thu Nguyệt ấy.”

Nguyễn Khê không nhịn được hừ một tiếng: “Cô ta gây rối như vậy muốn ở phòng hướng mặt trời, vậy sao không để cô ta ở cùng phòng với Diệp Thu Văn đi? Phòng của Diệp Thu Văn cũng đâu nhỏ, giường khá rộng rãi, hai người ở còn dư sức ấy chứ.”

Phùng Tú Anh giải thích: “Thu Văn không quen ở cùng phòng với người khác, nếu không sẽ ngủ không được.”

Quý giá thật nhỉ, đây chắc là công chúa hay cô chủ gì rồi.

Nguyễn Khê không nói gì nữa mà cùng với Nguyễn Khiết đi theo Phùng Tú Anh đem quần áo tới phòng của Nguyễn Thu Nguyệt, sau đó lại quay về phòng mình thu xếp đồ đạc. Quần áo các cô mang theo không nhiều nên thu dọn cũng nhanh, chỉ cần tùy ý móc lên là xong xuôi.

Sau khi thu xếp xong thì Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết cùng ngồi trên giường nghỉ ngơi.

Phùng Tú Anh đã xuống dưới nấu cơm tối, hai cô vừa mới đến đây nên dĩ nhiên không đi thêm chuyện nữa.

DTV

Nguyễn Khê nằm bệt xuống giường và thở dài một hơi nhẹ nhõm: “Mệt c.h.ế.t mất.”

Nguyễn Khiết ngồi bên cạnh Nguyễn Khê cũng thử thả lỏng từ từ, sau đó cô ấy đột nhiên quay đầu nhìn Nguyễn Khê và nói: “Chắc chắn là bác trai bác gái rất thích Diệp Thu Văn, cái gì cũng cho cô ta thứ tốt nhất, ngay cả tên của Thu Dương và Thu Nguyệt cũng được đặt theo cô ta.”

Nguyễn Khê cười, cô chế giễu: “Chỉ thiếu nước đổi họ nhà này thành họ Diệp thôi.”

Để có thể cho Diệp Thu Văn có cảm giác thuộc về ngôi nhà vốn không phải là của cô ta này, để cô ta và em trai Diệp Phàm xem bọn họ là ba mẹ từ tận đáy lòng, để hai chị em nhà họ Diệp không phải chịu một xíu xiu tủi thân nào, bọn họ đúng là đã hao tâm tổn huyết.

Nguyễn Khiết lại không thể cười nổi, cô ấy nhìn Nguyễn Khê nói: “Chị, em không muốn ở đây nữa, em cảm thấy ấm ức thay chị. Hai người họ có thể tốn công tốn sức đối với Diệp Thu Văn như thế, thì tại sao lại chưa từng hỏi han quan tâm gì đến chị chứ?”

Nguyễn Khê đáp với vẻ chẳng có gì quan trọng: “Bởi vì tinh thần, sức lực, tấm lòng bao gồm cả tình yêu của con người đều có giới hạn, cho người này nhiều thì chắc chắn sẽ cho người kia ít hơn. Tấm lòng của họ phần nhiều đều dành cho hai chị em nhà họ Diệp, phần nhỏ còn lại thì dành cho những đứa trẻ sinh sau khác, nên đến lượt chị dĩ nhiên là không còn gì cả, làm gì còn tinh thần, sức lực và lòng dạ nào quan tâm một đứa không có ở bên cạnh họ như chị.”

Nguyễn Khiết nhìn chằm chằm vào Nguyễn Khê: “Chị, hay là chúng ta quay về đi.”

Nguyễn Khê ngồi dậy, thẳng tay gõ vào đầu của cô ấy: “Sau này không được nói những lời như vầy nữa, chúng ta đến đây không phải để tìm kiếm tình cha tình mẹ hay hưởng thụ tình thân, em nhớ lấy cho chị, chúng ta đến đây là để đi học, hơn nữa bắt buộc phải học thật tốt!”

Nguyễn Khiết giơ tay xoa xoa đầu mình: “Biết rồi.”

Mặc dù Phùng Tú Anh bị dày vò đến nỗi sức cùng lực kiệt, nhưng bà ta vẫn xắn tay áo nấu cơm trong bếp.

Diệp Thu Văn ngồi trong phòng khách khuyên nhủ Nguyễn Thu Dương, bảo cô ta đừng gây rối nữa mà hãy hiểu cho Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh.

Nguyễn Thu Dương tức anh ách, cả khuôn mặt và đôi mắt đều đỏ rực: “Ai bảo họ rước về đây chứ.”

Diệp Thu Văn nhỏ giọng nói: “Nói thế nào thì cô ta cũng là chị ruột của em, em nhất định đừng có nói lời như vầy nữa. Mẹ dễ tính nên mới bao dung cho em, nếu như để ba nghe thấy thì chắc chắn sẽ đập em một trận đấy.”

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến, Diệp Thu Văn vừa mới dứt lời thì đột nhiên nghe thấy giọng nói của Nguyễn Trường Phú: “Anh về rồi.”

Phùng Tú Anh ở dưới bếp nghe thấy liền lên tiếng hỏi một câu: “Không phải là bảo có việc không về được à?”

Nguyễn Trường Phú đáp: “Tới đó người ta lại nói không có việc gì nữa, bận rộn một chút liền về đây.”

Nói rồi ông ta đi về phía nhà bếp: “Sao thế? Không nấu cơm cho anh à?”

Phùng Tú Anh đáp: “Đủ ăn.”

Nguyễn Trường Phú lại hỏi: “Thế nào rồi? Đã sắp xếp xong cho hai đứa nhỏ chưa?”

Phùng Tú Anh bóc tỏi không ngẩng đầu: “Xong gì mà xong? Vừa bước chân vào cửa đến phòng khách ngồi xuống, chưa kịp uống một ngụm nước đã gây ầm ĩ một hồi, đứa này khóc đứa kia hét, em khuyên đứa này dỗ đứa kia, đầu óc sắp nổ tung rồi đây này.”

Nguyễn Trường Phú hơi trợn to mắt: “Đứa nào gây rối?”

Phùng Tú Anh còn chưa lên tiếng đã đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu mang theo nức nở vang lên ngoài cửa nhà bếp: “Ba.”
 
[Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp
Chương 199


Nguyễn Trường Phú quay người lại, chỉ thấy Diệp Thu Văn và Nguyễn Thu Dương đang đứng ngoài cửa.

Đôi mắt của hai đứa trẻ đểu đỏ ửng.

Ông ta cau mày: “Thế là thế nào đây?”

Nguyễn Thu Dương hít mũi nói: “Chính là cái đồ nhà quê đó, chị ta vừa bước vào cửa liền nổi khùng, nói chị cả họ Diệp không phải họ Nguyễn nên không phải chị cả của tụi con, còn cướp phòng của con nữa!”

Nguyễn Trường Phú nhìn cô ta rồi im lặng một lúc, sau đó ông ta tối sầm mặt quở trách: “Con nói ai là đồ nhà quê? Ai dạy con thế?!”

Nguyễn Thu Dương sợ đến nỗi suýt chút nhảy lên.

Cô ta nhìn Nguyễn Trường Phú và đờ ra một hồi lâu, sau đó thì chớp mắt nói lắp ba lắp bắp: “Con… Là… Chị ta…”

Sắc mặt của Nguyễn Trường Phú vẫn rất hung dữ: “Có tin là con mà nói lung tung nữa là ba đánh c.h.ế.t con không?”

Dừng lại một lúc ông ta lại nói: “Bảo con cố gắng học theo chị cả mà con cứ không chịu hiểu à? Từ sáng đến tối cứ điên điên khùng khùng.”

Đang nói thì ông ta nhìn sang Diệp Thu Văn và dịu giọng: “Thu Văn, Tiểu Khê vừa đến đã ức h.i.ế.p con à?”

Diệp Thu Văn vẫn luôn biết rõ Nguyễn Trường Phú và Phùng Tú Anh không thích những chuyện ầm ĩ, ban nãy Phùng Tú Anh đã dỗ dành cô ta, bảo cô ta khuyên nhủ Nguyễn Thu Dương cũng là vì muốn hòa hoãn xung đột, cô ta không thể làm mọi việc dậy sóng nữa.

Thế nên cô ta vội lắc đầu nói: “Không có, Tiểu Khê tốt lắm.”

Nguyễn Trường Phú nói: “Ba đã nói mà, nó vừa mới từ dưới quê lên đây, sao có thể ức h.i.ế.p các con được.”

Nguyễn Thu Dương trừng mắt thật to: “...”

Tại sao lại không thể chứ?!

Cô ta vẫn còn muốn lên tiếng nhưng lại bị Diệp Thu Văn cưỡng ép kéo đi.

Diệp Thu Văn kéo cô ta ra ngoài, Nguyễn Thu Dương nói với vẻ nóng nảy: “Sao chị lại không cho em nói hả?”

Diệp Thu Văn đáp: “Ba mẹ đã bôn ba mười mấy ngày rồi, em đừng gây thêm phiền hà cho họ nữa, rồi mẹ sẽ nói thôi.”

Nguyễn Thu Dương tức đến độ dậm chân: “Lại giáo huấn em nữa!”

Diệp Thu Văn nói: “Vậy thì sau này em ăn nói cho cẩn thận đi.”

Nguyễn Thu Dương hừ một tiếng: “Đồ nhà quê đồ nhà quê! Chị ta chính là đồ nhà quê!”

Trong nhà bếp, Nguyễn Trường Phú tiện tay lấy một món ăn lót dạ.

DTV

Ông ta vừa ăn vừa hỏi Phùng Tú Anh: “Thu Văn với Thu Dương đều bị Tiểu Khê chọc cho khóc à?” Ông ta thấy hơi khó tin.

Phùng Tú Anh gật đầu đáp lại: “Trong lòng con bé có nỗi oán trách, trước đó vẫn luôn nín nhịn, nhưng sau khi bước vào cửa thì sắc mặt rất khó chịu. Không nhận Thu Văn làm chị cả, cứ nói mãi nó mới là chị cả, nói Thu Văn họ Diệp chứ không phải họ Nguyễn, Thu Văn đau lòng nên khóc lóc chạy đi. Sau đó nó lại đòi ở căn phòng hướng mặt trời kia, Thu Dương sống c.h.ế.t không chịu nhường, thế là hai đứa lại làm ầm ĩ một hồi, Thu Dương cũng khóc luôn.”

Nguyễn Trường Phú cau mày hít hà một tiếng: “Ghê gớm vậy à?” Ông ta thật sự không nhận ra.

Phùng Tú Anh nói: “Ở dưới quê nuôi hư con bé rồi, em thấy nó còn ghê gớm hơn Thu Dương luôn đấy.”

Nguyễn Trường Phú lại khẽ hít một hơi: “Tạm thời cứ nghe theo con bé trước đi, chúng ta chưa từng ở bên con bé nên cũng không tiện thẳng tay dạy dỗ con bé, nếu không lỡ đụng tới giới hạn của con bé thì con bé lại gây ầm ĩ. Nếu tính tình con bé nóng nảy, vậy thì nói với Thu Văn, Thu Dương và Thu Nguyệt, bảo mấy đứa nhường con bé một chút, đừng có rảnh rỗi sinh nông nỗi mà đi kiếm chuyện với con bé. Anh đón người về đây, không phải là để chúng con bé đánh nhau mỗi ngày.”

Phùng Tú Anh nhìn Nguyễn Trường Phú một cái: “Thu Văn với Thu Nguyệt thì không có vấn đề gì, Thu Văn là đứa bao dung nên sẽ không so đo với Tiểu Khê, nó là đứa thấu tình đạt lý nhất. Thu Nguyệt còn nhỏ nên cũng không có tâm tư gì. Nhưng mà Thu Dương thì đã chĩa mũi giáo về phía con bé rồi.”

Nguyễn Trường Phú nghĩ một hồi bèn nói: “Vậy thì cứ để Thu Văn trông chừng Thu Dương đi.”

Phùng Tú Anh gật đầu: “Đành phải vậy thôi.”

Phùng Tú Anh vừa làm cơm xong, Nguyễn Thu Nguyệt ngửi thấy mùi thơm đã xuất hiện ngay ở cửa phòng bếp. Cô bé là người có cái mũi thính nhất nhà, chỉ cần đến giờ ăn cơm hoặc có đồ gì ngon thì thường sẽ là người xuất hiện đầu tiên.

Cơ mà người đầu tiên xuất hiện lại không phải người đầu tiên được ăn mà là người phải đi chạy vặt.

Phùng Tú Anh gọi cô bé: “Đi tìm anh ba, anh năm và Hồng Binh về nhà ăn cơm đi.”

Nguyễn Hồng Binh vừa rồi về nhà tìm không thấy Diệp Phàm và Nguyễn Hồng Quân liền lại một mình chạy ra ngoài, tám phần là đang ở chỗ đó chơi rồi, đến giờ cũng không biết đường mà về. Con trai thường gầy guộc hơn chút, hễ rảnh là cứ thích chạy ra bên ngoài chơi, căn bản là không chịu ở nhà chút nào.
 
Back
Top Bottom