Ngôn Tình Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 20: 20: Vận May


Giang Bình ôm chặt con, che mặt khóc:"Đồng chí cảnh sát, tôi đưa tiền cho anh, đưa cho anh hết.

Anh đừng bắt tôi, được không? Tôi trả lại toàn bộ số tiền tôi đã lấy.

Tôi trả lại hết.""Không vội."Trương Bằng lấy tờ danh sách mà đơn vị ghi ra, chỉ chỉ vào tờ bên dưới:"Vậy bây giờ nói xem tiền trên bản danh sách này đi đâu rồi, cũng mang đi mua lương thực, nhớ nhầm rồi sao?""Tiền kia không phải tôi lấy, tôi cũng không biết có bao nhiêu." Giang Bình khóc to: "Là tên xấu xa Mạnh Tây kia lấy.

Tôi thật sự không lấy khoản tiền này."Trương Bằng nhìn Mạnh Ninh: "Mạnh Tây đâu rồi?""Đang đánh bài ở đơn vị hoặc là cùng bạn tới tiệm cơm quốc doanh uống rượu." Giang Bình như đã chết trong lòng: "Tôi thật sự không biết ông ta đang ở đâu."Trương Bằng thật sự không có nhiều thời gian để chờ Mạnh Tây về.Vả lại phá án luôn chú ý nhất cử đắc thắng.Nếu mọi người chờ thêm nửa ngày nữa, chỉ sợ Giang Bình hoàn hồn, lại sinh biến cố."Vậy bây giờ bà lấy toàn bộ tiền mà bà đã lấy ra đây, sau đó nói xin lỗi cô bé kia hẳn hoi.

Chuyện này coi như thôi.

Về phần Mạnh Tây..."Trương Bằng nhìn Khang Phi:"Cậu đi xưởng sắt thép xem Mạnh Tây có ở đó không? Nếu có thì lập tức áp giải người về đây."Bây giờ những gì anh ta có thể làm chỉ có như vậy, còn lại thì phải xem vận may của cô bé này.Giang Bình gật đầu lia lịa.Bà ta vén chăn lên, lấy ba trăm đồng vừa mới đếm xong, lại mở ngăn tủ, đếm hồi lâu, rồi lại tới tủ đầu giường, nhặt nhạnh đủ chỗ, cuối cùng mới gom đủ cho Mạnh Ninh.Khang Phi vừa gấp sổ ra ngoài, thì chợt nghe thấy bên ngoài có người hô lên: "Đồng chí cảnh sát, các vị mau tới này! Mạnh Tây về rồi.

Tôi thấy ông ta, đang ở cửa cầu thang ấy."Khang Phi đưa mắt nhìn Trương Bằng, gật đầu một cái rồi lập tức lao ra ngoài.Trương Bằng mỉm cười, cô gái này cũng may mắn đấy.Mạnh Tây nào có thể ngăn cản Khang Phi trẻ tuổi, chẳng mấy chốc đã bị bắt lại áp giải về.Trương Bằng đè Mạnh Tây đã say khướt xuống ghế, lại nhìn đồng hồ đeo trên tay:“Vợ ông khai hết rồi.

Nói đi, trong tay ông còn bao nhiêu tiền phúng điếu của người kia? Giấu ở đâu rồi?”Mạnh Tây nghe người ngoài cửa chỉ trỏ, lại nhìn Mạnh Ninh đã dẫn cảnh sát tìm tới tận cửa, trong lòng còn gì không hiểu.Con nhỏ khốn nạn không hiểu chuyện.Ông ta mượn rượu giả điên, hung tợn trừng mắt liếc Mạnh Ninh, còn phun một cục đờm về phía Mạnh Ninh, dáng vẻ hùng hổ vô cùng.“Con khốn nạn ch* đ*, mày giống hệt con mẹ vụng trộm lang chạ của mày, đúng là loại vong ân phụ nghĩa không biết báo ơn.”“Tao là bác mày, vậy mà mày dám tìm tao đòi tiền? Mẹ nó, đáng ra khi mày chào đời, tao nên để cha mày dìm chết mày đi.

Đúng là loại nuôi tốn cơm, ti tiện.”.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 21: 21: Bạo Hành Gia Đình


Đây không phải lần đầu tiên Mạnh Ninh nghe được những lời này, trước kia Mạnh Thành mắng còn khó nghe hơn nhiều.Cô rất tự nhiên bịt tai Đông Đông lại, muốn ôm thằng nhỏ vào trong ngực mình.Ai ngờ Đông Đông lại nhanh nhẹn hơn Mạnh Ninh, “vèo” một cái đã trượt từ trên đùi Mạnh Ninh xuống, nhấc chân chạy tới bên cạnh Mạnh Tây.Bàn tay nhỏ của Đông Đông dồn lực đánh lên người Mạnh Tây, còn há miệng cắn lên cổ tay Mạnh Tây, liều mạng:“Bác dám mắng chị cháu, cháu đánh chết bác, cắn chết bác.”“Thằng oắt con.”Mạnh Tây xuống tay không phân nặng nhẹ, cầm lấy mặt Đông Đông ép thằng nhỏ lùi về sau:“Mày họ Mạnh.

Nhả ra cho ông đây, nếu không ông đây dùng dây lưng đánh chết mày! Cha mày đã mất, tao chính là cha mày.”“Bác mới không phải cha cháu.”Đông Đông bị ép tới mặt biến hình nhưng vẫn cố gượng, không xin tha: “Cha cháu tốt hơn bác gấp vạn lần.”Mạnh Ninh đứng bật dậy, gần như không thở nổi: “Đông Đông!”Khang Phi nhanh tay hơn, giữ lấy cánh tay Mạnh Tây.

Cổ tay bị đau, Mạnh Tây buộc phải thả lỏng tay nhưng trong miệng còn đang hùng hổ.Trương Bằng liếc nhìn Khang Phi ôm đứa nhỏ áp lại gần Mạnh Ninh, cười cười.Cái thằng này.…Mạnh Tây ngồi trên ghế, Trương Bằng nửa dựa vào bàn đối diện với Mạnh Tây, mắt nghiêm túc:“Ông hay lắm Mạnh Tây, trước mặt chúng tôi còn dám đánh người.

Cũng thật ngông cuồng.”Mạnh Tây ôm cổ tay, đau đớn khiến ý thức mới biến mất lại quay về đôi chút, cười xòa nói:“Nào có nào có, đồng chí cảnh sát, tôi chỉ đang dạy con nít thôi.

Nó nhỏ như vậy đã biết cắn người, không biết đợi khi lớn lên còn tới mức nào?”“Em trai tôi mất sớm, thân là bác ba, đương nhiên tôi phải dạy dỗ nó cẩn thận.

Nếu không, em trai tôi có chết cũng không thể an tâm được.”“Có người anh trai như ông, đúng là em trai ông có chết cũng không thể yên tâm thật, kiểu gì cũng phải đêm đêm khóc vang trước giường ông mới có thể yên tâm.”Trương Bằng chọc ngoáy Mạnh Tây một câu, lại nhìn đồng hồ đeo tay, gần mười hai giờ rồi.Đúng là không có thời gian nghe Mạnh Tây nói nhảm.“Lấy tiền phúng điếu ông nhận ra đây, việc này coi như thôi.

Nếu không, chúng tôi sẽ chuyển ông sang nơi khác, tâm sự cẩn thận.”Mạnh Tây nhìn Trương Bằng khoanh tay, mặt lộ vẻ không kiên nhẫn trước mặt, biết nếu mình không lấy ra số tiền ấy, sợ là hôm nay không xong nổi.Ông ta móc móc trong túi, cuối cùng móc ra mấy tờ 10 nhân dân tệ cùng với chút tiền lẻ, vừa móc vừa nói:“Đồng chí cảnh sát, không phải tôi cướp tiền của bọn nó, tôi làm vậy chỉ vì muốn tốt cho bọn nó thôi.”.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 22: 22: Tiếng Bàn Tán


“Đồng chí cảnh sát, anh nói xem, hai đứa nhóc này còn nhỏ như vậy, cầm nhiều tiền thế làm gì? Chẳng phải sẽ bị người nhớ thương sao?”“Hơn nữa, tiền phúng điếu tôi nhận phần lớn đều là của bạn tôi, lỡ người ta xảy ra chuyện gì, tôi còn phải trả lại cho người ta.”“Đồng chí cảnh sát, tôi cũng không thể đưa hết cho bọn nó được.”Trương Bằng cười một tiếng, nhận lấy một sấp tiền từ trong tay Mạnh Tây, đếm:“Tạm thời đừng nói mấy lời đấy với tôi.

Tiền phúng điếu tổng cộng 117 đồng, chỗ này của ông còn chưa tới 50 đồng.”“Thế nào? Người tới nhà em trai ông phúng viếng em trai ông, hơn phân nửa đều là bạn của ông?”“Chẳng lẽ em trai ông tệ tới vậy sao? Sao tôi nghe nói Mạnh Thành nổi tiếng trọng nghĩa khí, rất được lòng mọi người.”Mạnh Tây nhíu mày, lật hai trang giấy: “Không thể nào, tôi nhớ là tôi không ghi lại nhiều tiền như vậy.”“Ông không ghi lại nhiều tiền như vậy? Nói vậy, ông còn ghi bớt không ít tiền?”Trương Bằng cười nhạo: “Ông được lắm, giấy trắng mực đen viết đều là giả.”“Trộm lấy tiền phúng điếu của một đám người còn chưa đủ, còn mang tiền của người ta đi.”“Mang đi còn chưa thôi, còn lưu lại nhân tình trong nhà cô gái này.

Thế nào? Ông làm vậy không phải là định thu tiền phúng điếu của người ta, lại muốn chị em bọn họ phải chịu hoàn lễ sao?”“Không hoàn nổi là cô gái này không hiểu chuyện, không chịu móc tiền ra.”“Không phải tôi nói ông, nhưng đường đường là người có tuổi như ông lại làm chuyện như vậy, sao ông có thể không biết xấu hổ đến thế?”…Tiếng bàn tán ngoài cửa càng lúc càng lớn.“Hai vợ chồng này thật không biết xấu hổ! Rõ là đang bắt nạt cô bé kia không có người lớn trong nhà.”“Cầm tiền của người ta còn lưu danh sách phúng điếu lại, bắt nạt nhà người ta không có người lớn bảo vệ.

Nếu có người lớn trong nhà, xem người ta có đạp ông ta ra ngoài không.”“Cha người ta mới mất, bọn họ đã trở mặt.

Nhớ rõ lúc trước khi em trai ông ta còn sống, ông ta mở miệng ngậm miệng đều là em trai ngoan, dụ dỗ Mạnh Thành mua không ít đồ cho nhà bọn họ.”“Sinh nhật con ông ta, ông ta còn kêu Mạnh Thành mua một cái khóa bạc.”“Giờ nhìn xem, Mạnh Thành mới vừa mất, ông ta đã dám tới tận cửa bắt nạt con nhà người ta.

Đúng là thứ âm hiểm xảo trá cũng không sánh nổi hai vợ chồng nhà này.”“Tôi nhổ vào.

Người như vậy chúng ta nên tránh xa một chút, tránh khi trời mưa, sét đánh xuống lại liên lụy tới chúng ta.”“Đúng! Người như vậy nên để sét đánh chết.

Nhốt vào đại lao, diễu phố thị chúng, đội mũ cao!”.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 23: 23: Cầu Xin


Quần chúng ngoài cửa lòng đầy căm phẫn, chỉ hận không thể mở miệng phun nước bọt dìm chết Mạnh Tây.Mặc kệ cuối cùng chuyện này được xử lý thế nào, về sau, nhà Mạnh Tây đừng mong có thể ngóc đầu lên ở tòa nhà tập thể này.Trương Bằng lạnh lùng nói: “Nói nha, không phải ông có lý lắm sao?”Mạnh Tây lúng túng: “Tôi… Dù sao thì tôi cũng không lấy nhiều tiền như vậy.”“Đây là ông giấy trắng mực đen viết rõ ràng, ông không nhận.

Được nha, vậy chúng ta cùng đi một chuyến.”“Trong hai ngày tới, tôi sẽ tìm kiếm những người từng phúng viếng Mạnh Thành trong thành phố này.”“Mạnh Tây, ông yên tâm, tôi sẽ tìm đủ từng người từng người cho ông, số tiền này phải tính từng chút từng chút rõ ràng.”“Trong quá trình này, chỉ có thể để ông tủi thân ở lại đây đợi chúng tôi vài ngày.”Mạnh Tây nghe thấy, mồ hôi túa đầy.Ông ta đã cố ý ghi bớt vài khoản tiền, cũng cố ý viết bớt mấy chục đồng tiền của vài người.Thật ra, viết tới cuối cùng, ông ta cũng không nhớ rõ rốt cuộc đã có những ai tới viếng.Mạnh Tây vội vàng đổi lời, cười nịnh cầu khẩn:“Đồng chí cảnh sát, tôi trả tiền, tôi trả tiền là được.

Nhưng hiện tại tôi thật sự không thể lấy ra được nhiều tiền như vậy.”“Cho tôi viết phiếu nợ đi được không? Tôi nhất định sẽ trả.

Hiện tại sẽ đưa hết số tiền tôi có.”Mạnh Tây lại móc thêm vài đồng tiền mệnh giá lớn từ trong túi áo ra, sau đó lại lục lọi tất cả túi trên người.Ông ta lục khắp toàn thân, móc hết tiền ra nhưng vẫn còn thiếu hơn 50 đồng.“Đồng chí cảnh sát, tôi thật sự không còn tiền nữa.

Tôi viết phiếu nợ có được không? Tôi sẽ trả, chắc chắn sẽ trả.”Trương Bằng thờ ơ.

Mạnh Tây lại nhìn về phía Mạnh Ninh, dáng vẻ thấp hèn, không còn hung hăng vênh váo như lúc mới rồi:“Ninh Ninh, bác là bác ba của cháu, bác ba ruột của cháu nha.

Cháu giúp bác ba một chút đi, vừa rồi đúng là bác sai.”“Cháu mau nói giúp bác với đồng chí cảnh sát này, số tiền còn lại bác nhất định sẽ trả lại cho cháu.”“Đây chỉ là hiểu lầm thôi, chúng ta là người thân, ruột thịt với nhau, bác sẽ không hại cháu.”Mạnh Ninh ôm chặt Đông Đông, đôi mắt sưng đỏ, giọng châm chọc hờ hững:“Bác ba, bác trả tiền lại cho chúng cháu rồi, cháu nghĩ cha cháu ở trên trời biết được cũng sẽ cảm kích bác.”Trương Bằng chớp chớp mắt, cũng cảm thấy hơi ngoài ý muốn.

Không ngờ cô bé này cũng có cá tính.“Được rồi, không còn tiền nữa đúng không? Viết phiếu nợ sao, cũng được nha.”Giọng của Trương Bằng khá miễn cưỡng:“Chúng tôi tới đơn vị ông, tìm lãnh đạo của ông viết phiếu nợ giúp ông.

Về sau cứ trừ vào tiền lương.

Vậy được rồi chứ?”.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 24: 24: Lấy Cớ


“Không được!”Mạnh Tây lại kích động lên, sau đó vội đổi giọng:“Không được, không thể tới đơn vị của tôi.

Tôi có tiền.

Đồng chí cảnh sát, tôi có tiền.

Nhà chúng tôi còn sổ tiết kiệm, tôi có tiền.”Giang Bình vẫn luôn ôm con nhỏ ngồi trên giường nức nở nhẹ, nghe vậy lại đứng lên:“Không có tiền, trên sổ tiết kiệm đã sớm cạn tiền.”Mạnh Tây tát mạnh lên mặt vợ: “Sao lại không có tiền? Tiền em trai tao đưa hôm sinh nhật tao đâu? Có phải mày lại mang về nhà mẹ đẻ của mày rồi không.”Giang Bình ôm mặt khóc lớn lên, vẫn cứng miệng:“Nào còn tiền nữa, quần áo ăn uống của ba đứa nhỏ trong nhà, có thứ gì mà không tốn tiền? Nhà chúng ta không còn tiền nữa, thực sự không còn tiền nữa.”Bà ta mới vừa cầm tiền tích trữ qua mùa đông trong nhà đi rồi.Sao có thể nguyện ý trả lại tiền.Mạnh Tây rất muốn tát bà ta một tai, nhưng lại bị Trương Bằng đè chặt trên ghế.Mạnh Tây gào rống đứng dậy: “Mày không chịu lấy tiền ra, có phải mày muốn tao thất nghiệp không?”“Nếu tao thất nghiệp thật, xem tao có đánh chết mày không.”Giang Bình úp mặt lên giường khóc rống: “Ông đánh chết tôi đi, dù sao thì tôi cũng sắp không sống nổi nữa.”Trương Bằng nhìn loại đàn ông không có tiền đồ trước mặt, ở bên ngoài không dám rên lấy một tiếng, chỉ dám về nhà đánh vợ.Anh ta cũng không hòa nhã, kéo tay Mạnh Tây đi ra ngoài: “Đi thôi.”Nhưng khi anh ta kéo Mạnh Tây ra ngoài thật, Giang Bình lại bắt đầu đổi giọng.“Tôi lấy tiền, tôi lấy tiền.

Đừng bắt người đàn ông của tôi đi.

Tôi lấy tiền còn không được sao? Tôi lấy tiền.”Mạnh Ninh: “?”…Trên đường tới ngân hàng lấy tiền, Mạnh Ninh vẫn không thể nào hiểu nổi vì sao Giang Bình lại đổi thái độ, đổi giọng nhanh như vậy.Khang Phi ôm Đông Đông giúp cô, như nhìn thấu nghi ngờ của cô, anh ta giải thích:“Thật ra trong lúc làm việc chúng tôi cũng thường gặp phải tình huống như vậy.”“Rõ ràng mới vừa nói mình bị bắt nạt, bị đánh đập, nhưng khi chúng tôi bắt đầu điều tra hỏi kỹ, thông thường bọn họ sẽ sửa lời khai.”“Cuối cùng truyền ra ngoài lại thành cảnh sát chúng tôi uy h**p đe dọa bọn họ phải nói vậy.

Lời kỳ quái gì cũng có thể nói được.”Mạnh Ninh vẫn không hiểu: “Thật kỳ lạ, bị đánh còn muốn sống tiếp với nhau.”Khang Phi vẫn còn trẻ, còn chưa yêu đương bao giờ: “Có thể là vì con cái.”“Nhưng con nhỏ sống dưới góc khuất bạo hành gia đình, có thể trưởng thành khỏe mạnh được sao?”“Bọn họ làm vậy vì con cái thật sao? Hay chỉ coi đứa nhỏ như cái cớ?”Khang Phi ngẩn ra..
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 25: 25: Trả Tiền


Đến cửa hàng, Đông Đông ngoan ngoãn trượt xuống khỏi người Khang Phi, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Em cảm ơn anh.

”“Đừng khách sáo.

”Mạnh Ninh ngồi xổm xuống, kéo ống quần xuống giúp Đông Đông sau đó lại cột lại dây giày lỏng lẻo giúp cậu bé: “Ngoan đừng nhúc nhích.

""Vâng ạ.

” Đông Đông gật đầu khoa trương, cười tươi: “Em ngoan nhất.

”Khang Phi đứng bên cạnh nhìn, tầm mắt rơi xuống trên sườn mặt của Mạnh Ninh.

Nắng ấm mùa thu xuyên qua ngọn cây ánh lên mặt cô, lấp lánh rực rỡ, dịu dàng tĩnh lặng.

Không hiểu sao tim anh ta đập chậm nửa nhịp.

Trương Bằng miệng ngậm cái lá mới hái được trên cây xuống, đụng đụng Khang Phi, giọng mang ý trêu ghẹo nói nhỏ:“Vừa ý con gái nhà người ta?”“Không, không.

”Đường đường là đàn ông cao 1m8, nhưng mặt lại đỏ bừng lên.

Khang Phi bật người cách xa Trương Bằng mấy bước, nhìn cửa ngân hàng, nói sang chuyện khác: “Ra rồi.

”Giang Bình nắm chặt năm tờ tiền mệnh giá mười nhân dân tệ, mà Mạnh Ninh, từ đầu tới cuối vẫn luôn đứng ở chỗ cách bọn họ năm bước.

Trương Bằng miễn cưỡng mở miệng: “Còn không đưa tiền cho người ta? Sau đó cẩn thận xin lỗi đi.

”Giang Bình đưa tiền tới, cố nén bực bội, ngập ngừng xin lỗi:“Xin lỗi.

Bác thay mặt bác ba của cháu xin lỗi cháu.

”Mạnh Tây cũng mở miệng, hắng cổ họng, nhưng ánh mắt lại hận không thể phun ra lửa: “Xin lỗi.

”Mạnh Ninh cười nhạt: “Bác ba, bác Bình, hai bác yên tâm, cha cháu ở trên trời có linh nhất định sẽ cảm kích hai bác.

”Khang Phi bật cười thành tiếng, bị Trương Bằng nhìn quét qua, vội vã nén cười, nghiêm mặt lại:“Hai người còn không đi mau đi, ở lại chờ chúng tôi mời hai người ăn cơm sao?”Cuối cùng hai người Mạnh Tây chỉ có thể hung hăng trừng Mạnh Ninh một cái, xám xịt rời đi.

Bọn hắn vừa đi, Trương Bằng cũng vội đi ngay.

Tới giờ rồi, không biết Hàn Cánh có đi chưa.

Mạnh Ninh lễ phép hỏi: “Đã tới giờ cơm, tôi mời hai anh ăn một bữa đi.

”Trương Bằng đụng nhẹ Khang Phi, khoát tay, sải bước rời đi: “Không cần mời tôi, cứ mời thằng nhóc này đi.

”Mặt Khang Phi lại càng đỏ hơn, càng ngượng ngùng hơn.

Anh ta vô cùng lo lắng chạy theo Trương Bằng, hệt như sợ Mạnh Ninh đuổi theo anh ta vậy:“Không cần không cần, tôi cũng bận rồi.

”Đông Đông ngoan ngoãn nắm tay Mạnh Ninh, ngơ ngác hỏi: “Chị, sao anh Khang đi nhanh vậy?”“Có thể là bận gì đó.

”…Mạnh Ninh dẫn theo Đông Đông lại tới ngân hàng một chuyến, gửi tiền vào.

Lúc đi ra, cô sờ sờ đỉnh đầu Đông Đông: “Có đói không? Muốn ăn gì?”“Muốn ăn mù tạc!” Đông Đông chu môi soi mói: “Muốn ăn trác tương miến chị làm.

”.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 26: 26: Quán Cơm Quốc Doanh


Mạnh Ninh hơi khó xử, ngồi xổm xuống thương lượng với Đông Đông:“Hiện tại chị hơi mệt, không muốn nấu cơm.

Chúng ta tới chỗ chị Trần Bình ăn được không? Lần sau chị lại làm trác tương miến cho em ăn nhé?”“Vâng.

” Đông Đông học theo hành động của Mạnh Ninh, sờ mặt cô: “Chị đừng mệt, về nhà em sẽ bóp vai cho chị, còn bóp lưng nữa.

”Trái tim Mạnh Ninh mềm nhũn ra, vuốt vuốt gò má nhỏ nhắn của Đông Đông: “Được.

”…Trần Bình là bạn thân của Mạnh Ninh, khi mới học trung học phổ thông, mẹ của cô ấy nhận được tin tức, tìm được phương pháp, dùng tiền mua một công việc trong quán cơm quốc doanh cho cô ấy, cho nên cô ấy không đi học.

Hiện tại, công việc của cô ấy ở tiệm cơm mỗi ngày là thu tiền, bán phiếu vé.

Người yêu của cô ấy là con trai của đầu bếp quán cơm ngày trước.

Về sau, thắt lưng của đầu bếp bị thương, phải nghỉ việc, người làm thay là bạn trai của Trần Bình.

Vợ chồng son chăm chỉ làm việc lại biết an phận, tiết kiệm tiền, hiện tại đã mua được nhà, dự định đầu xuân sang năm sẽ đăng ký kết hôn.

Đông Đông đang tuổi hiếu động, tay nhỏ nắm lấy tay Mạnh Ninh, đi đứng cũng không yên phận mà nhảy tưng tưng tới.

Còn chưa tới cửa quán cơm, thấy Trần Bình đi ra mở cửa thông khí, thằng bé hô to lên: “Chị Bình Bình.

”Trần Bình vừa thấy hai người đã cười cong mắt: “A, tiểu soái ca của chúng ta tới nha.

”“Hôm nay chị Bình Bình lại đẹp hơn lần trước em gặp chị.

”Trần Bình chọc cậu bé: “Vậy chị đẹp hơn hay là chị gái em đẹp hơn?”Đông Đông không chút do dự: “Chị em đẹp hơn, chị em là người đẹp nhất trên đời này.

Chị Bình Bình là người xinh đẹp thứ hai, chỉ kém chị em có một chút xíu.

”Ngón cái và ngón trỏ của Đông Đông chạm vào nhau, khoa tay múa chân lại tinh quái nói:“Chị Bình Bình đừng mất hứng nha, trong mắt anh Chí Hưng, chắc chắn chị Bình Bình là người xinh đẹp nhất.

”Trần Chí Hưng là người yêu của Trần Bình, hai người vừa lúc đều mang họ Trần.

Cho nên lúc mới yêu đương, Trần Bình thường nói với Mạnh Ninh, mình với anh ấy có cùng họ, trời sinh đã nên tới với nhau.

Trần Bình cười rộ lên, véo véo gương mặt nhỏ của Đông Đông:“Sao trên đời này có thể có người đáng yêu tới thế.

Anh Chí Hưng của em còn đang làm biếng đây, em ra sau bếp tìm anh ấy đi.

”“Em muốn ăn gì cứ kêu anh ấy làm cho em, chị mời em ăn.

”Đông Đông liếc Mạnh Ninh, Mạnh Ninh gật đầu, còn dặn cậu nhóc một câu: “Đi lại nhớ nhìn đường, cẩn thận một chút.

”“Em biết rồi.

”Đông Đông hoan hô một tiếng, miệng la “anh Chí Hưng”, chân chạy chậm tới sau bếp.

.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 27: 27: Mình Muốn Tìm Người Kết Hôn


Trần Bình kéo Mạnh Ninh: “Mấy ngày nay cấp trên xuống kiểm tra, mỗi ngày đều bận chết.”“Ngoại trừ khuya hôm trước có thể tới chỗ cậu một đêm, mấy ngày nay thật không tìm được thời gian rảnh qua chỗ cậu.”“Mình còn đang định đợi xế chiều hôm nay tới tìm cậu, cậu đã tới rồi.

Thế nào? Vẫn ổn chứ?”“Tốt rồi.”Đã lấy được tiền về, trái tim Mạnh Ninh cũng được thả lỏng hơn nhiều.“Mình mới vừa tới nhà bác ba đòi lại tiền phúng điếu bác ấy lấy trong tang lễ cha mình.”“Bác ba của cậu cũng thật không ra gì.

Tiền này mà ông ta cũng lấy được.”Chuyện đã qua rồi, Mạnh Ninh cũng không muốn nói nhiều.

Cô đưa lưng về phía cửa ngồi xuống, khoát khoát tay: “Dù sao cũng qua rồi.”“Vậy tiếp tới cậu định làm gì bây giờ? Dựa vào đức hạnh của bác ba nhà cậu, cậu có đòi được tiền về cũng vô dụng.

Mấy ngày nữa chắc chắn ông ta sẽ tới nhà cậu gây sự.”Trần Bình ngồi đối diện cô, chống cằm bày chiêu cho cô:“Cậu có cần dẫn Đông Đông tới trường ở tạm một thời gian không? Tránh đầu gió.”“Không đi được.

Tuy rằng lúc trước mình đã từng nói với thân thích trong nhà chuyện mình muốn tới trường ở, nhưng đó chỉ là mượn cớ.”“Hiện tại trong trường cũng rất hỗn loạn, Đông Đông lại nhỏ như vậy, mình sợ dọa thằng bé sợ.”“Vậy cậu định làm sao bây giờ? Một mình cậu dẫn theo em nhỏ, mẹ cậu còn gả xa, cậu có thể làm gì được?”“Hay là cậu tới căn nhà mình mới mua ở lại vài ngày?”Mạnh Ninh cười cười: “Thôi đi.

Đó là phòng cưới của bọn cậu, mình không đi đâu.

Cho dù cậu không chê, nhưng mình ngại đây.”“Vậy giờ cậu tính thế nào?”“Đi bước nào hay bước đây vậy.

Mình mới vừa tìm cảnh sát, chí ít trong khoảng thời gian ngắn tới mấy người bác ba sẽ không dám đến đâu.”“Về phần sau này…” Mạnh Ninh vẫn luôn có ý này: “Mình định tìm người kết hôn.”“Ai?”“Không biết.”Mạnh Ninh lay cánh tay Trần Bình, nháy mắt: “Cậu xem giúp mình với.

Chỉ cần là người trông đoan chính, có công việc, nhân khẩu trong nhà đơn giản một chút, không có đám thân thích cực phẩm.”“Tính tình đừng quá nóng nảy, không uống rượu không hút thuốc không đánh bài, tốt nhất là biết chút quyền cước nhưng lại không thể đánh phụ nữ trẻ em.”Trần Bình hất cho cô một gáo nước lạnh: “Cậu còn quá nhỏ.

Trong số những người mình quen biết, nào có người đàn ông nào không hút thuốc không uống rượu không đánh bài?”“Đàn ông đều ham chơi, chỉ cần đừng nghiện quá là được.

Hơn nữa, mấy người đàn ông mà tốt tính, nói chuyện dễ nghe, ai mà biết bọn họ đã có vợ con chưa.”.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 28: 28: Kiểu Đàn Ông


Ngoài cửa quán cơm quốc doanh, rèm cửa màu trắng bị treo lên còn chưa được buông xuống.Trong tiếng ồn ào huyên náo của quán cơm mơ hồ truyền tới tiếng nói chuyện của hai cô gái.Khi Trương Bằng đi qua cửa sổ trong suốt của quán ăn, vô ý liếc thấy Mạnh Ninh.Lúc này, nghe được nội dung cuộc trò chuyện của hai người, bước chân đang tiến về phía trước của Trương Bằng chợt ngừng lại.Anh ta kéo Khang Phi đang đi phía sau, không tiếng động đè anh ta lên cạnh cửa, ôm lấy bả vai anh ta, dùng giọng khí nói:“Đừng nói anh mày không tạo cơ hội cho mày.

Nghe cho rõ xem con gái nhà người ta thích kiểu đàn ông thế nào.”“Cô vợ này, cậu có thể cưới được hay không phải xem chính cậu.

Cô gái xinh đẹp như vậy, nếu không cẩn thận, rất có thể sẽ bị người khác cướp mất.”Trương Bằng vỗ vỗ bả vai Khang Phi, lại kéo Hàn Cánh bước về trước hai bước, rút một điếu thuốc ra giải thích:“Anh Cánh, thằng nhóc này thích cô gái đến bót cảnh sát lúc sáng.

Cô gái kia vừa nhìn đã biết là kiểu con gái ngoan ngoãn hiểu lễ nghĩa lại có đầu óc, còn xinh đẹp như vậy, chắc chắn không thiếu người theo đuổi.”“Thằng nhóc Khang Phi này thành thật, ăn nói vụng về, rõ là một tên ngốc.

Em sợ nếu cậu ta không nghe hiểu con gái nhà người ta thích gì, sẽ bị knock-out.”Hàn Cánh không hé răng, nhưng trong đầu lại hiện lên cặp mắt đào hoa đáng yêu sinh đẹp đã gặp ban sáng, đúng là một cô gái tốt hiểu lễ nghĩa biết đọc viết.Hai người hút thuốc bên lề đường, gió thu lạnh lẽo thổi qua ngón tay đang cầm thuốc, lưu lại hơi lạnh.Lúc còn trong quân đội Hàn Cánh đã từng luyện thính lực, khoảng cách không tới ba mét, yêu cầu chọn con rể của Mạnh Ninh cũng bay thẳng vào trong tai anh.Ngoại trừ tiếng gió, chỉ còn tâm tư thẹn thùng của thiếu nữ.…Trong phòng, Mạnh Ninh dùng ngón tay quấn lấy mấy sợi tóc mai bên tai, cuốn thành vòng đùa nghịch trong tay, lộ ra vẻ nũng nịu của thiếu nữ:“Cũng không nhỏ lắm đâu? Mình có thể không quan tâm anh ấy có mức lương bao nhiêu, nhưng nhất định phải có lòng cầu tiến.

Tốt nhất là còn phải có chút ý thức trách nhiệm.”Trần Bình dùng đầu ngón tay tính toán cho cô: “Nhân khẩu trong nhà đơn giản, tính cách ôn hòa, tiến tới, có trách nhiệm, còn không uống rượu không hút thuốc không đánh bài.”“Người như vậy, cậu kêu mình đi đâu kiếm mà giới thiệu cho cậu? Mình cảm thấy cậu nên tới trường bọn cậu tìm thử xem?”“Mấy nam sinh còn chưa rời khỏi cổng trường hẳn đều rất đơn thuần.

Cậu cố gắng tìm, nói không chừng sẽ tìm được.”“Hà Ba từng theo đuổi cậu lúc trước kia, cậu có muốn thử không? Mình thấy trông người nọ cũng không tệ.”.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 29: 29: Xem Mắt


“Không được, mình với anh ấy không thân.

Hơn nữa người ta cũng có bạn gái rồi.

Nói chung bọn mình chỉ có quan hệ hợp tác rất bình thường.”Mạnh Ninh cự tuyệt kiên quyết, lại thở dài:“Mình không định tìm người trong trường.

Người trong trường quá trẻ con, rất dễ nóng giận, bất lợi cho việc hình thành tính cách của Đông Đông sau này.”“Nếu thật sự không được, mình muốn một người đã từng kết hôn, tốt nhất là cũng có con, tuổi tác đứa nhỏ trạc cỡ Đông Đông.”“Như vậy, hai người bọn mình mỗi người dẫn theo một đứa nhỏ.”“Nể tình đối phương cũng có con nhỏ, hẳn sẽ không đối xử tệ với con nhỏ của nhau.

Hơn nữa, người đã từng thất bại trong hôn nhân một lần, ít nhiều gì cũng phải rút được chút kinh nghiệm nhỉ?”Trần Bình nhíu mày, sờ trán Mạnh Ninh: “Cậu điên rồi sao? Cậu còn nhỏ như vậy đã muốn một người từng kết hôn? Vậy tuổi của đối phương phải lớn tới mức nào? Sợ là có thể làm chú cậu luôn.”“Mình nghiêm túc đó.

Chú thì chú đi, dù sao cũng tốt hơn là kiếm người chồng như em trai mình."Mạnh Ninh đẩy tay bạn ra, hệt như nói đùa, cười cười: “Nuôi một đứa con rồi, mình cũng muốn được người ta coi là con nít nha.”Trần Bình nghe mà trong lòng chua xót, đột nhiên trong đầu lóe lên một bóng người:“Ninh Ninh, mình nhớ ra rồi.

Chí Hưng có một người anh họ bà con xa, tham gia quân ngũ trong quân đội, năm nay mới vừa chuyển nghề trở về, cũng là người vừa ly hôn lại có hai con.”“Mình từng gặp anh ấy một lần, trông cũng không tồi.

Nhưng nhà người này ở trong thôn, không biết công việc được điều phối là ở chỗ nào, cũng có thể là ở thành phố chúng ta.”Hai mắt Mạnh Ninh sáng lên.“Cậu nghĩ đi, nếu có hứng thú thì mình lại giúp cậu hẹn gặp mặt người ta một lần?”Mạnh Ninh mím môi, suy nghĩ một hồi rồi cười:“Được đó, gặp mặt thử xem người này thế nào, sau đó lại xem con của người đấy có tính cách ra sao, có thể sống chung được không.”“Cũng không thể để Đông Đông phải tủi thân.”Trần Bình cảm thán một câu: “Cậu vất vả như nuôi con mọn vậy.”Mạnh Ninh cũng cười, trong mắt lộ ra vẻ hơi mệt mỏi, kết thúc đề tài này:“Được rồi bà chủ, cho mình một bát trác tương miến đi.”Trần Bình cầm sổ tính tiền và bút đứng dậy: “Chờ một chút nha.”Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ nơi cửa dần kết thúc, Trương Bằng hút thuốc xong, ném tàn thuốc đi, chợt nghe thấy Mạnh Ninh muốn xem mắt.Đổi lại là anh ta, nghe thấy cô gái mình thích sắp xem mắt, anh ta đã sớm xông vào.Cho dù không thể hẹn hò với con gái nhà người ta, nhưng tối thiểu cũng phải tỏ rõ tâm ý với người ta trước..
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 30: 30: Thật Thà Chút Cũng Tốt


Con gái ai mà không thích được người theo đuổi, chí ít cũng phải chiếm được một vị trí trong lòng cô gái kia đã.

Kết quả, anh ta nắm tàn thuốc đi, đứng thật lâu.

Thằng nhóc Khang Phi ngu ngốc này còn đứng ngơ ngác ở cửa, chỉ là sắc mặt thối thối, mày nhíu chặt lại.

Đúng là ngu xuẩn.

Trương Bằng kéo anh ta qua một bên, hỏi: “Sao không đi vào? Không phải cậu thích cô gái kia à? Đi nói rõ với người ta đi nha.

”Khang Phi hơi lắc đầu: “Quá nhanh.

Bọn em mới quen nhau được một buổi, sao cô ấy có thể thích em được?”Trương Bằng: “…”Anh ta thật không tài nào hiểu được suy nghĩ của người trẻ tuổi thời nay.

“Thời này không phải đều là vậy ư? Tôi với chị dâu cậu cũng lần đầu gặp mặt, ngay sau buổi xem mắt đã quyết định cưới.

”“Quyết định xong lại hẹn thêm vài lần, chẳng phải có thể bàn chuyện cưới xin rồi sao? Vậy còn nhanh?”Mày Trương Bằng nhíu chặt lại, trên mặt hiện lên vẻ nghi ngờ và không thể tin tưởng.

Anh ta nhìn Hàn Cánh đang đứng bên cạnh, tựa như đang tìm người tán đồng: “Anh Cánh, khi đó anh kết hôn cũng vậy đúng không? Gặp mặt một lần đã xin kết hôn.

”Hàn Cánh rất ít khi quan tâm tới vấn đề này, nhưng nhìn Khang Phi vẻ mặt thành thật trước mắt, lại nghĩ tới cặp mắt hoa đào sạch sẽ đáng yêu của thiếu nữ ban sáng.

Hai người đều còn nhỏ.

Vẻ mặt anh khá lạnh nhạt: “Chuyện tình cảm, thật thà một chút cũng tốt.

”Dù là với cô gái kia hay là với mình đều rất tốt.

Trương Bằng nghe Hàn Cánh trả lời như vậy mới chậm chạp nhớ tới chuyện Anh Cánh bị cắm sừng năm ngoái.

Sỉ nhục nghẹn uất như vậy, lại bị anh ta nhắc tới, nghe cứ như mình đang đâm vào chỗ đau của Anh Cánh.

Trương Bằng đưa tay tự vả miệng mình, vội vàng áp lên, áy náy xin lỗi: “Anh Cánh, em chỉ miệng nhanh hơn não, em không có ý đó.

”Hàn Cánh cũng không để ý nhiều như mọi người tưởng, cũng không cảm thấy đó là chuyện nghẹn uất hay nhục nhã gì.

Chỉ là hai người không thể sống chung với nhau nữa thôi.

Đối mặt với đoạn hôn nhân trước, điều anh nghĩ tới đầu tiên là ngẫm lại và cảm ơn.

Cảm ơn vì bọn họ từng có một cô con gái hoạt bát đáng yêu.

Đây là người duy nhất có huyết mạch tương liên với anh, là trách nhiệm ngọt ngào của anh.

Dưới cái nhìn của Hàn Cánh, Khang Phi và Mạnh Ninh đều còn nhỏ, anh không để ý tới những thứ này, cũng không có thời gian để ý.

Nhưng nhìn Khang Phi đứng ở cửa, trở nên không được tự nhiên, không muốn đi vào mà muốn trở về căn tin, anh lại cảm thấy hơi buồn cười.

Trương Bằng chửi ầm lên, chỉ hận không thể xách tên nhóc rụt rè này nhét về cục cảnh sát.

.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 31: 31: Mua Quà Về Nhà


Hàn Cánh cười cười, cuối cùng quyết định: “Tới căn tin của mấy người ăn cơm đi.

”Vẻ mặt trầm thấp của Khang Phi hơi thả lỏng, lại cúi thấp đầu, suy nghĩ trùng trùng.

Vẫn còn trẻ tuổi, Hàn Cánh nghĩ.

…Ăn cơm xong, Hàn Cánh từ chối suy nghĩ muốn lái xe đạp chở mình về của Trương Bằng.

Anh tới cung tiêu xã mua một kg bánh đào mềm, một miếng thịt, sau đó lại mua một bịch kẹo cho đám cháu trai cháu gái.

Cuối cùng, anh liếc nhìn chiếc áo cộc tay màu đỏ chót có thêu đóa hoa màu hồng nhạt cùng với lá cây màu xanh, được treo trên tường cung tiêu xã.

Xanh đỏ lòe loẹt, hoa lớn lá to.

Hàn Cánh nghĩ tới dáng vẻ con gái mặc chiếc áo cộc tay này, lộ ra chút dịu dàng, kêu người lấy nó xuống.

…Khi Hàn Cánh xách theo túi lớn túi nhỏ về thôn Phù Dung, đã bốn năm giờ.

Tháng mười âm lịch, khí trời dần lạnh, trong đất cũng không trồng trọt nhiều, nhà nông cũng dần tiến vào đợt nhàn nhã.

Mùa vụ thu hoạch mới vừa kết thúc, tuy trong mỗi nhà đều có lương thực, nhưng dù sao cũng là năm tai ương, cây trồng xuống cũng không sống được bao nhiêu.

Mỗi nhà, ngoại trừ nhà có tiền tiết kiệm hoặc có lương, còn có thể ăn một ngày ba bữa như thường, những gia đình khác, buổi tối và buổi sáng sẽ không ăn cơm.

Có ăn cũng chỉ ăn một nồi cháo chẳng thấy được mấy hạt gạo, mấy củ khoai lang mấy bánh màn thầu hấp, thêm một bát rau dại trộn.

Dù vậy, đa số đồ ăn này cũng đều dành cho những người có thể xuống ruộng làm việc.

Mấy đứa nhỏ rất dễ đuổi, khi nấu cháo lại vùi mấy củ khoai lang vào bếp nướng, cố gắng một chút cũng có thể xong một bữa cơm.

Dù sao cũng không làm việc gì nặng, ăn cơm cái gì.

Đến mức, Hàn Cánh đi một đường cũng chẳng thấy được mấy nhà có khói bếp bốc lên.

Ngược lại, có không ít trẻ nhỏ, nhân lúc trời còn chưa tối đã vùi mình vào ngọn núi trước cửa thôn tìm kiếm rau dại hoặc nhặt củi.

Đám nhóc kia, đứa sau gầy hơn đứa trước, gương mặt nhỏ nhắn đen thùi lùi, quần áo cũng bẩn thỉu, vừa nhìn đã biết người nhà cũng không dạy bọn chúng chú ý vệ sinh.

Cũng đúng, dưới tình huống muốn ăn no cũng khó khăn, nào còn ai chú ý tới việc dạy dỗ con cái.

Hàn Cánh từng thấy Đông Đông được Mạnh Ninh nuôi nấng cẩn thận, trong lòng không khỏi so sánh, sau đó lại khẽ thở dài.

Còn may mình có thể kiếm tiền, mỗi tháng đúng hạn gửi mười đồng cho nhà, nhờ thầy u anh chị dâu chăm sóc con gái giúp.

Cha với anh trai đều là người thành thật, tiền mình cho cũng coi như đúng chỗ.

Mặc dù người nhà không thể chăm sóc con gái kỹ như Mạnh Ninh chăm em, nhưng hẳn cũng sẽ không quá kém.

.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 32: 32: Thần Thần


Hàn Cánh xách theo túi lớn túi nhỏ bước về phía trước vài bước, lại nghe được trên sườn núi nhỏ cách đó không xa truyền tới tiếng khóc nho nhỏ yếu ớt, hệt như tiếng mèo con nức nở.

Trong lòng gấp gáp muốn gặp con gái, Hàn Cánh cũng không phân thần quá nhiều, nghĩ thầm có lẽ là con mèo con nào đó đang đẻ.

Nhưng ngay khoảnh khắc anh chuẩn bị nhấc chân rời đi, lại nghe thấy tiếng bước chân chạy từ trên núi xuống, tưới thẳng nơi tiếng nức nở phát ra.

Bé trai cầm đầu vừa đen vừa béo, chạy ở đầu tiên, phun một ngụm bước bọt ra, hô lớn:“Hàn Hiểu Thần, bắt được mày rồi.

Đồ con hoang bị mẹ bỏ rơi, bọn tao bắt được mày rồi.

”“Đến đây, mau lên, chúng ta bắt đứa con hoang kia lại.

”“A a!”Tiếng khóc thật nhỏ kia như bị cái gì k*ch th*ch, đột nhiên trở nên to hơn, nhưng miệng chỉ có thể phát ra một âm tiết: “A, a!”Hàn Cánh như bị sét đánh, sững sờ tại chỗ, sau đó ném bay đồ trong tay đi, đột nhiên chạy thẳng lên núi.

Hàn Hiểu Thần, đó là con gái anh.

Sinh ra trong sáng sớm, phá hiểu mà sinh.

Anh vẫn luôn lần lữa, nghĩ qua nghĩ lại, mới đặt được cái tên này.

Anh hi vọng con gái mình có thể sống một đời vững chãi, gặp chuyện gì cũng có thể can đảm đối đầu, vĩnh viễn sặc sỡ lóa mắt hệt như nắng sớm.

Hàn Cánh đẩy mạnh đám nhóc đang vây thành vòng, cười mắng một cô bé ra, nhìn thấy con gái nhỏ xíu ăn mặc mỏng manh co thành một đống.

Con gái mặc trường sam màu đen rộng lớn, phía trên có đầy mảnh vá, tay áo trái còn bị đứt mất một nữa, phía dưới chỉ mặc một cái quần ngắn không tới đầu gối, dính đầy bùn đất, đã không nhìn ra dáng vẻ ngày trước.

“Thần Thần.

”Anh hô lên cái tên tràn đầy mong ước chân thành nhất mà bản thân dành cho con gái, nhưng Hiểu Thần không ngẩng đầu, chỉ càng ôm mình chặt hơn, co thành một đống nho nhỏ.

Hàn Cánh yên lặng lại, cởi chiếc áo khoác quân đội màu xanh của mình ra bọc lấy thân thể nho nhỏ của con gái, ôm chặt con gái vào trong ngực, cúi đầu hôn lên tóc con gái.

Sau đó anh ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén đảo qua từng đứa nhỏ ở đây.

Mấy đứa bé đang vây tròn bên cạnh bị ánh mắt của Hàn Cánh làm cứng đờ, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút, lòng bàn chân lạnh toát.

Thậm chí còn có đứa bé nhát gan không nhịn được hít mũi, nhỏ giọng nức nở khóc lên.

Mà trong đám nhóc vây chặt đứa “con hoang” này có một cô bé chừng mười một mười hai tuổi, mặc áo cộc tay màu hồng nhạt, tết tóc hai bên.

Lúc này, cô bé kia sợ hãi nhìn Hàn Cánh, nghi ngờ nói: “Chú, chú hai?”.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 33: 33: Ăn Trộm


Hàn Cánh vừa liếc mắt đã nhận ra, cô bé vừa gọi mình là chú hai chính là con gái nhỏ của anh trai Nhị Nha.

Nhị Nha mặc một chiếc áo cộc tay màu hồng nhạt mới tinh, hai bím tóc bện được xếp chỉnh tề ở hai bên.

Chiếc quần dài màu lam phớt hồng không một mảnh vá, chân mang một đôi giày vải mới.

Cô bé không còn là nha đầu đen đen, trên người mặc bộ đồ cũ đầy mảnh vá của anh trai trong ấn tượng của anh nữa.

Hàn Cánh bình tĩnh nhìn Nhị Nha, nhìn tới trái tim Nhị Nha đập thình thịch, cúi đầu, ánh mắt hoảng hốt.

“Nhà cháu ở đâu?”Hàn Cánh gần như không đè nén nổi tính tình, lạnh giọng hỏi: “Cha cháu đâu?”Dù gì Nhị Nha cũng chỉ là đứa bé mười một mười hai tuổi, không chịu nổi áp chế như phô thiên cái địa trong giọng nói của Hàn Cánh.

Con bé run giọng, hệt như chỉ một giây sau sẽ ngã quỵ trên đất: “Ở, ở trong, trong nhà…”Trong nhà, cô bé sợ nhất là chú hai nghiêm túc, không chỉ có cô sợ, cha mẹ cô cũng rất nhút nhát e dè chú hai này.

Cuối cùng, Hàn Cánh lạnh lùng nhìn Nhị Nha sau đó ôm con gái chạy nhanh về phía nhà mình, sắc mặt âm trầm như mực, đen như diêm vương.

Nhị Nha vội vã chạy chậm theo phía sau, lại nghe thấy trong số đám nhóc kia có người cơ trí muốn chạy đi nhặt đồ Hàn Cánh ném lại.

Cô bé vội thét to quay đầu lại, đánh nhau với đám nhóc kia để bảo vệ mấy túi đồ:“Đây là đồ nhà bọn tao, mày dám lấy, chú hai của tao sẽ tới nhà bọn mày đánh bọn mày.

”Đám nhóc kia hùa nhau nhào lên, cuối cùng xé mở túi kẹo, mỗi đứa ôm đi vài cây sau đó giải tán chạy tứ phía.

Nhị Nha đuổi theo đám nhóc kia, mắng: “Đây đều là đồ nhà tao, là của tao với em trai tao, bọn mày trả lại đây cho tao!”“Bọn mày dám lấy đồ nhà tao, bọn mày đều là ăn trộm.

”“Đó là của chú hai nhà mày, là của Hàn Hiểu Thần.

”Có đứa bé hiểu chuyện, học người lớn nói chuyện:“Là mày với em trai mày nhân lúc cha mẹ Hàn Hiểu Thần không có nhà mà trộm đồ của Hiểu Thần.

Mày mới là ăn trộm.

”“Đúng! Mày mới là ăn trộm! Trộm tiền nhà Hàn Hiểu Thần còn kêu chúng tao tới bắt nạt Hiểu Thần! Mày mới là trộm!”Nhị Nha không chịu nổi khi thấy người khác gọi mình là trộm, lớn tiếng hét lên:“Bọn mày mới là trộm, đây vốn là của tao với em trai tao.

Hàn Hiểu Thần chỉ là con hoang bị mẹ bỏ rơi.

Mẹ nó vụng trộm với người khác, nó rõ là đứa ti tiện không ai thèm!”.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 34: 34: Hàn Gia


Đám nhóc kia lại chẳng quan tâm, bọn chúng hợp lại với nhau bắt đầu xa lánh Nhị Nha, còn cười trên nỗi đau của Nhị Nha:“Bọn mày vốn là ăn trộm, chúng tao đều biết, nhà mày cầm tiền của ông Hàn Hiểu Thần nhưng lại không chịu chăm sóc cho Hàn Hiểu Thần.

”“Hiện tại ông Hàn Hiểu Thần về rồi, nhà bọn mày sẽ gặp tai họa.

”“Tao không có.

” Nhị Nha tiến lên trước hai bước, đẩy cậu bé mới vừa nói chuyện: “Mày nói bậy.

”Cậu bé kia cũng là bảo bối trong nhà, vừa cao vừa béo, giơ tay đẩy ngược Nhị Nha khiến Nhị Nha té trên mặt đất, còn phun nước bọt thóa mạ:“Vậy tiền nhà mày từ đâu tới? Mỗi tháng mẹ mày đều tới công xã mua đồ.

Mẹ tao kể, chắc chắn là ông Hàn Hiểu Thần đã gửi tiền cho cha mẹ mày mỗi tháng!”“Mày là ăn trộm, cả nhà mày đều là ăn trộm!”Hàn Cánh vốn không chú ý tới tiếng trêu chọc của đám nhóc phía sau, chỉ ôm con gái, một đường đi nhanh.

Đến cửa nhà, cổng Hàn gia đang đóng, mà trong phòng bếp có khói bếp lượn lờ bốc lên.

Hàn Cánh trực tiếp đá tung cổng lớn, thấy người trong viện đang chuẩn bị ăn cơm.

Ông Hàn đang cầm tẩu thuốc lá đã bong lớp sơn hút từng hơi từng hơi thuốc lá, chợt nghe thấy cổng gỗ phát ra tiếng vang thật lớn.

Tẩu thuốc rơi bộp xuống bàn, tiếp sau là tiếng cổng gỗ của Hàn gia lắc lư sắp đổ.

Cuối cùng nó không chịu nổi gánh nặng, “oành” một tiếng, đổ sập xuống đất.

Bụi mù nổi lên bốn phía, bay lơ lửng trên không trung, lộ ra gương mặt đen như mực của Hàn Cánh, hệt như Diêm la mới đi ra từ chỗ sâu trong địa ngục.

“Lão, lão nhị.

”Hàn Cánh không để ý tới giọng nói của cha, ánh mắt anh đảo qua anh cả đang hoảng sợ vội vàng đứng dậy cùng với em trai nhỏ cà lơ phất phơ, cầm đũa gõ chén, sau đó trực tiếp ôm con gái về phòng của mình.

Căn phòng này là hai gian chỉnh thành một gian, năm đó khi Hàn Cánh mới vừa kết hôn đã dùng tiền tìm người xây, đặc biệt dùng làm phòng tân hôn.

Một năm không về, trong phòng đã biến dạng nhiều.

Hàn Cánh đặt Thần Thần lên giường gạch, cẩn thận từng li từng tí thả cái đầu nhỏ của con gái ra khỏi chiếc áo to lớn.

Khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh tới phát tím của Thần Thần lộ ra, con mắt sưng đỏ, dưới mũi còn treo hai hàng nước mũi, môi cong tới phát tím.

Hàn Cánh đứng dậy cầm bình trà trong phòng lên đổ vào chậu, lại cầm khăn mặt nhúng nước nóng lên, lau mũi và mặt cho Thần Thần.

Thần Thần u mê mở to mắt nhìn anh, im lặng không nói.

Mái tóc dài thật dài đã lâu chưa cắt rũ xuống che mắt cô bé, lệch ở một bên mặt.

Con bé gầy hơn lúc anh đi, bàn tay nhỏ toàn xương là xương.

.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 35: 35: Con Trai Bất Hiếu


Trái tim Hàn Cánh như bị người bóp mạnh một cái, máu me đầm đìa, toàn là chua xót.

Anh thử vuốt nhẹ mái tóc đã dính lại với nhau của con bé, cố gắng dịu dàng hết sức:“Thần Thần, ba đi ra ngoài một chút, con ở trong phòng chờ ba được không?”Thần Thần không lên tiếng, cái đầu nhỏ vùi trở về trong quần áo.

“Anh hai, anh hai, ba đang gọi anh đó.

”Ngoài cửa, em gái Hàn Phượng mất kiên nhẫn đập mạnh vào cửa phòng:“Anh hai, anh mau ra đi.

”Sau khi anh hai của cô đi, mẹ cô đã làm chủ đưa căn phòng lớn của anh hai cho cô ta ở.

Hiện tại anh hai lại ôm con nhỏ bẩn thỉu kia vào, chỉ nghĩ thôi cô ta đã cảm thấy ghê tởm.

Con nhỏ kia bẩn như vậy, sao có thể ở lại trong phòng cô ta, trong phòng còn có bộ chăn bông mẹ cô ta mới mua cho cô ta đây.

Hàn Cánh để Thần Thần nằm lên giường, cầm chăn bông mềm mại lên đắp cho Thần Thần rồi mới mềm giọng nói:“Thần Thần ngoan, ba ra ngoài một lát rồi sẽ về ngay.

”…Mới vừa mở cửa, Hàn Phượng còn chưa bước vào, Hàn Cánh đã đóng cửa lại.

Hàn Phượng có ý muốn vào: “Anh hai, mẹ đã cho em căn phòng này rồi.

”Nhưng giọng Hàn Cánh rất lạnh nhạt: “Phòng này là do anh dùng tiền xây, không phải của mẹ em.

”Hàn Phượng cũng không dám cứng rắn với Hàn Cánh, bị ánh mắt của anh trai nhìn tới hoảng hốt, lùi lại hai bước, xoay người chạy mất.

“Em, em đi méc mẹ, không thèm nói với anh nữa.

”Trời đã vào cuối thu, trên người Hàn Cánh ngoại trừ chiếc áo quân đội màu xanh to lớn phía ngoài cũng chỉ còn một chiếc áo sơ mi mỏng manh.

Anh vừa đi vừa xăn tay áo lên, gió thu lạnh lẽo thổi qua người anh, ý lạnh thâm nhập tận xương.

Ông Hàn đang ngồi trên ghế, hệt như mới vừa rồi không thấy Hàn Cánh ôm Thần Thần, cố gắng duy trì vẻ ngoài giả dối:“Thằng hai về rồi sao, về rồi thì tranh thủ rửa tay ăn cơm đi.

”Hàn Cánh lẳng lặng đứng trước mặt ông Hàn một hồi, sau đó quỳ sụp xuống dập đầu với ông Hàn một cái: “Con trai bất hiếu.

”Ông Hàn vội kêu anh cả của Hàn Cánh là Hàn Lực kéo anh đứng dậy, trong mắt cũng có chút cảm khái:“Về là tốt rồi, về là tốt rồi.

”Hàn Cánh không cần Hàn Lực dìu mình, dập đầu một cái xong lại lưu loát đứng dậy.

Hàn Lực vươn tay đỡ không, hơi lúng túng thu tay về, cười ngây ngô nói: “Lão nhị đã về rồi.

”Hàn Cánh liếc nhìn anh trai mình, cười nhạt một tiếng, đặt tay lên bả vai Hàn Lực trực tiếp dùng đòn ném qua vai, khiến anh trai té mạnh trên đất.

Sau đó anh ngồi xổm xuống, trực tiếp đấm vào bụng Hàn Lực, không lưu lại chút lực nào, lệ khí phóng lên tận trời:“Một đấm này là em đánh thay cho Thần Thần, con bé gọi anh là bác, nhưng con mẹ nó, anh còn là bác của con bé sao?”.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 36: 36: Đe Dọa


Hàn Lực đau đớn k** r*n, trán túa đầy mồ hôi, cổ họng tanh ngọt.

Anh ta cố nén nuốt xuống, tay kéo cánh tay Hàn Cánh, trong mắt lộ vẻ xấu hổ: “Là anh có lỗi với em.

Nhưng, nhưng…”Anh ta nhưng một hồi lâu, cuối cùng lại cảm thấy những lý do vợ nói lúc trước có vẻ buồn cười vô cùng.

Trong lòng Hàn Lực áy náy, là anh ta có lỗi với em trai mình.

Anh ta như nhận mệnh, thả lỏng lực tay: “Lão nhị, em đánh đi, là anh có lỗi với em.

”Hàn Cánh cũng không khách khí, giơ tay lại đấm anh ta một đấm, sau đó túm lấy cổ áo anh ta kéo anh ta dậy:“Em gọi anh một tiếng anh cả, từ nhỏ tới lớn, em chưa từng làm chuyện gì có lỗi với anh.

”“Khi em giao Thần Thần cho anh, anh đã nói với em thế nào? Con mẹ nó, anh còn là con người sao?”Hàn Cánh hô lên xong, không màng chị dâu xông lên đè tay mình ngăn cản mà tiếp tục đấm Hàn Lực một đấm, sau đó ném mạnh anh trai xuống đất, mắt lạnh nhìn chị dâu mới vừa bổ nhào lên người anh cả.

“Một quyền cuối cùng, là anh ấy chịu thay chị.

”“Chị dâu, ở chỗ em, không có chuyện tốt tới mức đã thu tiền của em còn giày xéo con gái em.

Chị nhớ cho kỹ!”Chị dâu bị mấy lời lạnh lẽo của Hàn Cánh dọa tới cả người run rẩy, sau đó nằm úp sấp trên người Hàn Lực khóc thất thanh.

“Giết người! Giết người! Sao số tôi lại khổ như vậy nha! Đã phải chăm sóc con cái thay người ta còn rơi vào kết cục không tốt!”“Mẹ ơi! Sao số con lại khổ như vậy! Chồng à, anh tuyệt đối không thể chết! Nếu anh chết, sao em có thể sống nổi! Ôi mẹ ơi!”Bà Hàn đã sớm không ưng việc thằng hai mỗi tháng trộm gửi tiền cho hai vợ chồng Hàn Cánh, giờ nhìn hai bên xích mích, trong lòng bà chỉ cảm thấy vui vẻ.

Hai đứa nhỏ này cũng không phải con ruột của bà ta, xích mích cũng tốt.

Phải xích mích mới tiện một lòng dành tiền cho con trai bà ta.

Bà Hàn phun một ngụm nước bọt lên người Trần Thúy Hoa, sau đó lại cầm chổi đâm lên người cô ta:“Khóc cái gì mà khóc, cô ở đây khóc tang ai đây! Tôi với cha cô còn chưa chết đâu!”“Đúng là loại thâm hiểm độc ác, cô xỉ nhục con gái của thằng hai còn không cho người ta xả giận hay sao?”“Còn bày ra vẻ khóc tang đó nữa thì cút ra khỏi cái nhà này, quay về nhà mẹ đẻ của cô đi.

”“Đúng là loại độc phụ thâm hiểm độc ác, tôi nên kêu thằng cả bỏ cô từ lâu rồi mới đúng.

Tôi nhổ vào! Đúng là đồ không biết xấu hổ!”Bên này, Trần Thúy Hoa bị bà Hàn chửi lại không dám lên tiếng, bên kia, ông Hàn thở dài chủ trì “công đạo”.

“Lão nhị, việc này đúng là anh cả con làm không đúng, con đánh cũng đánh rồi, việc này coi như qua.

”.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 37: 37: Tính Sổ


“Về sau có cha xem, con bé Thần Thần kia chắc chắn sẽ không phải chịu tủi thân.

”Hàn Cánh còn chẳng thèm nhướng mày lên, tiếp tục xắn tay áo vì đánh Hàn Lực mà bị rớt xuống lên tới chỗ cánh tay.

Anh đảo mắt nhìn một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Hàn Lỗi cùng với vợ anh ta đang đứng xem trò bên cạnh.

Ông Hàn kết hôn lần hai, cưới bà Hàn, năm thứ hai sau khi bà Hàn gả tới đã đẻ được một đôi long phượng thai, chính là Hàn Lỗi và Hàn Phượng.

Hàn Lỗi rất được ông Hàn và bà Hàn yêu thích, cũng là điểm chí mạng của hai người bọn họ.

Vào nháy mắt tầm mắt Hàn Lỗi đối diện với tầm mắt Hàn Cánh, trái tim anh ta như ngừng đập, cả người cứng đờ, sau đó có khí lạnh rót xuống từ trên đỉnh đầu.

Bắp chân anh ta run rẩy đập vào nhau, cả người không chịu khống chế mà lùi về sau, khô cằn hô lên: “Anh hai.

”Hàn Cánh thờ ơ đáp lại, sau đó bước nhanh về phía trước.

Trong tiếng kinh hô của bà Hàn, anh đè Hàn Lỗi ép người lên tường, đưa tay bóp cổ họng anh ta.

Vợ Hàn Lỗi là Hạnh Hoa muốn ngăn cản, nhưng ánh mắt Hàn Cánh quá hung ác, không chừa lại chút tình cảm nào, lạnh lùng quét qua cô ta, khiến cô ta như bị cố định tại nguyên chỗ.

Hạnh Hoa không dám bước lên trước lại sợ mẹ chồng tính sổ, chớp chớp mắt, giã vờ ngã trên mặt đất bắt đầu kêu khóc.

Bà Hàn đang cầm chổi cũng không đánh Trần Thúy Hoa nữa mà nhấc chân chạy nhanh tới, liều mạng kêu khóc muốn bảo vệ con trai bảo bối của mình, hùng hổ vô cùng:“Lão nhị, mày đáng chịu ngàn đao, đây là em trai mày đó! Sao mày có thể xuống tay được! Mày đúng là đồ vong ơn phụ nghĩa không biết báo ân, là súc sinh!”Hàn Cánh không nghe không màng, chỉ lạnh giọng hỏi: “Hàn Lỗi, tao hỏi mày, Thần Thần gọi mày là gì?”Hàn Lỗi lạnh run: “Chú, chú út?”Hàn Cánh gật đầu, vẻ mặt tán đồng.

Sau đó, anh trực tiếp đấm một đấm lên bụng Hàn Lỗi.

Hàn Lỗi đau tới cuộn tròn cả người lại, nếu không phải cánh tay Hàn Cánh còn đang đè chặt anh ta, có lẽ anh ta đã co quắp nằm trên mặt đất.

Hàn Cánh túm Hàn Lỗi, đảo người, để anh ta nhìn bà Hàn đang cầm chổi, hỏi tiếp:“Hàn Lỗi, bà ta là gì của mày?”Hàn Lỗi không giỏi chịu đánh như Hàn Lực, không nhịn được mà nôn một ngụm nước bọt có kèm máu lên đất.

Hai tay anh ta túm lấy cánh tay Hàn Cánh, cả người run rẩy cầu xin tha thứ:“Mẹ em, anh hai, em sai rồi, anh tha cho em đi.

Về sau em nhất định sẽ đối xử tốt với Thần Thần.

”“Anh hai, anh yên tâm, sau này em nhất định sẽ chăm sóc Thần Thần như chăm sóc con ruột của mình.

”.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 38: 38: Súc Sinh


Hàn Cánh không đáp mà trở tay đấm anh ta thêm một đấm, sau đó ném mạnh anh ta xuống đất, từ trên cao nhìn xuống:“Hàn Lỗi, nhớ cho kỹ lời mày đã nói hôm nay.

”Hàn Lỗi chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ như dịch vị, nằm trên đất thật lâu không thể phản ứng lại.

Bà Hàn đang giơ chổi muốn đánh Hàn Cánh, nhưng chổi dài còn chưa rơi xuống, Hàn Cánh đã vươn tay túm lấy cán chổi.

Chỉ thoáng chốc bà Hàn đã không nhúc nhích được, chửi ầm lên:“Lão nhị, mày muốn đánh mẹ mày nữa hay sao? Mày thằng súc sinh này.

Mày đánh tao đi, mày dám đánh, tao sẽ kêu cha mày đánh chết mày.

”“Đúng là đồ súc sinh không biết hiếu thuận, tao nên kêu đại đội trưởng bắt mày đi! Cho mày đội mũ cao! Ngồi ghế hùm! Mày đúng là đồ chó chết hiểm độc!”Hàn Cánh lạnh lùng liếc bà ta, sau đó dùng lực chộp lấy cây chổi ném xuống đất, trong giọng nói lộ ra vẻ xa cách:“Hiện tại mẹ tôi còn đang nằm dưới nền đất.

Thường ngày tôi gọi là một tiếng mẹ, không có nghĩa tôi không nhớ rõ chuyện ngày bé.

”“Bà tệ bạc với tôi thế nào không quan trọng, nhưng nếu bà dám vươn bàn tay bẩn thỉu của bà tới trên người con gái tôi, xem tôi có phế Hàn Lỗi không.

”Bà Hàn nghe thấy lời này, lại bị gương mặt u tối của Hàn Cánh dọa sợ, lòng bàn chân như nhũn ra.

Lại đúng lúc này, đột nhiên Hạnh Hoa hét lên: “Mẹ, Lôi tử hộc máu.

Mẹ!”Bà Hàn hoảng hốt hét lên, cùng Hạnh Hoa vội bổ nhào lên người Hàn Lỗi, ôm Hàn Lỗi khóc nấc lên.

Hàn Cánh đánh người mặc dù không nương tay nhưng cũng chọn nơi để đánh.

Đương nhiên sẽ không tới mức chết hay tàn phế, cùng lắm cũng chỉ cần đi khám một chút, chịu nổi khổ da thịt.

Nhưng mấy người bà Hàn lại không biết điều đó, còn tưởng Hàn Cánh thật sự là súc sinh giết em trai mình.

Bà ta khóc tới thiên hôn địa ám, tê tâm liệt phế, khiến hàng xóm hoặc đứng ở cửa, hoặc trèo tường hóng chuyện.

Ông Hàn cảm thấy mất mặt, cầm tẩu thuốc gõ bàn một cái nói: “Lão nhị.

”Hàn Cánh thong thả ung dung thả tay áo xuống, giọng lãnh đạm không có chút độ ấm:“Ba, ba có con trai thì con cũng có con gái, là con trai bất hiếu.

”Ông Hàn tức giận tới độ tay cầm tẩu thuốc run lên: “Súc sinh! Mày thằng súc sinh này!”Hàn Cánh không đáp lại, liếc nhìn Nhị Nha đang xách túi hành lý của anh, co mình bên cửa.

Anh bước lên, dọa Nhị Nha sợ tới té lăn trên đất, dùng tay chống đỡ cơ thể bò về phía sau.

Hàn Cánh không để ý tới Nhị Nha mà cầm lấy túi lớn túi nhỏ quay về phòng mình.

.
 
Thập Niên 70 Tiểu Kiều Thê Mẹ Kế
Chương 39: 39: Mất Mặt


Trong viện, ông Hàn còn đang vỗ bàn, lộ ra uy phong đương gia của mình với đám hương thân láng giềng:“Phản rồi! Nó phản thật rồi! Lão đại, lão tam, hai đứa mày đi túm nó ra đây cho tao! Hôm nay tao nhất định phải đánh chết thằng con bất hiếu này.

”Lão đại mới vừa được Hà Thúy Hoa đỡ lên, đang ôm bụng ngồi xuống ghế th* d*c, nghe cha mình nói vậy, anh ta càng ôm bụng chặt hơn, hệt như sắp chết:“Ba, con cần nghỉ ngơi một chút, nghỉ ngơi một chút.

”Lão tam Hàn Lỗi thì đang yếu ớt không chịu nổi, nằm trên mặt đất r*n r*, ầm ĩ đòi đi khám đại phu.

Ông Hàn nghe được tiếng cười nhạo truyền tới từ trong đám người, là một người bạn hút thuốc cười nhạo:“Hàn lão đầu, ông như vậy không được đâu.

Làm cha mà không quản được con, quá uất ức.

Ha ha ha, Hàn lão đầu đúng là kẻ hèn nhát.

”Ông Hàn không thể kêu lão đại với lão tam đi được, bản thân lại không dám tới cửa gây sự với lão nhị.

Ngộ nhỡ thằng súc sinh ấy thật sự ra tay với ông ta, tới lúc đó mới thật sự là mất hết mặt mũi.

Ông Hàn quăng tẩu thuốc ra, bản thân quay về phòng đóng sập cửa lại, giữ gìn chút tôn nghiêm cuối cùng của người cha người chủ gia đình.

Về phần bà Hàn, con trai cưng đang nằm trên đất đau đớn k** r*n, bà Hàn nào có thể ngồi yên.

Bà ta túm tóc con dâu chửi mắng: “Mày không nghe thấy con trai tao muốn đi khám sao? Còn đứng đây làm gì, mau đi mời đại phu đi!”“Nếu trễ nãi việc chữa trị của con trai tao, xem tao có lột da mày ra không!”Da đầu Hạnh Hoa tê rần, không dám cãi lời bà Hàn, vội ôm đầu chạy ra ngoài, đi tìm Xích Cước đại phu trong thôn.

Bà Hàn quỳ gối bên cạnh Hàn Lỗi trong sân khóc tới trời u đất ám, còn chĩa thẳng tay lên trời mắng:“Ông trời ơi, ông thật không có mắt! Tôi cực khổ nuôi lớn hai anh em bọn nó, bây giờ lại bị hai anh em bọn nó đuổi đánh1”“Đánh tôi thì cũng thôi, còn muốn đánh con tôi! Con tôi số thật khổ! Ôi con tôi! Thằng vong ơn phụ nghĩa kia đáng chịu ngàn đao! Sao ông không giáng sét đánh chết loại súc sinh thâm hiểm độc địa kia đi!”Thím Dương đứng ở ngoài cửa, hiểu Hàn Cánh từ nhỏ tới lớn, không chịu nổi nữa, nói một câu công bằng:“Thằng Cánh cũng không phải người không biết nói lý.

Mỗi tháng nó gửi nhà bà một khản tiền, cung cấp cho cả nhà ăn uống.

”“Nếu không có tiền thằng Cánh gửi về, bà lấy đâu ra tiền xây nhà cưới vợ cho con trai bà? Còn cung cấp cho con cháu nhà bà đi học trong thành phố.

”“Người ta cống hiến nhiều tiền cho nhà bà như vậy, chỉ nhờ bà chăm sóc một đứa nhỏ, mà bà xem nhà bà đối xử tệ với Thần Thần tới mức nào!".
 
Back
Top Bottom